Ngôn Tình Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ

Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 626


CHƯƠNG 626

Anh không trả lời câu hỏi của Tô Thư Nghi mà đỡ cô đi về phía phòng bệnh: “Em nghỉ ngơi cho tốt trước đi, không cần lo lắng những chuyện này.”

“Sao em có thể không lo lắng được chứ?

Chuyện này liên quan đến sự nghiệp của anh nên đương nhiên em…”

“Nghe lời nào!”

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Cố Mặc Ngôn, Tô Thư Nghi cũng không nói thêm gì nữa. Cô đành phải thuận theo để anh dìu mình đi vào phòng bệnh. Chỉ có điều, cô thỉnh thoảng lại nhìn Cố Mặc Ngôn với ánh mắt đầy lo âu một cách rõ rệt.

Cố Mặc Ngôn đỡ Tô Thư Nghỉ năm xuống giường bệnh rồi đắp chăn cho cô một cách chu đáo: ‘Em nghỉ ngơi cho tốt đi.”

“Cố Mặc Ngôn, em… Tô Thư Nghi muốn hỏi về chuyện của công ty nhưng lại sợ làm anh buồn phiền và tức giận. Cô nhất thời không biết có nên hỏi hay không.

Nhìn thấy sự quan tâm rõ ràng trong đôi mắt Tô Thư Nghi, Cố Mặc Ngôn biết rằng giấu giếm cô cũng chẳng phải là cách hay.

Vì vậy, anh đành phải bịa ra một lý do để giải thích với cô: “Trong hệ thống mạng lưới bảo vệ của tập đoàn Ngôn Diệu có một lỗ hổng nên lần này mới bị hacker xâm nhập, dẫn đến việc bị lộ thông tin khách hàng.”

Anh không muốn Tô Thư Nghỉ biết nguyên nhân thật sự của chuyện này. Nếu nói cho cô biết sự thật của vấn đề thì sẽ không thể thay đổi được gì ngoại trừ khiến cô càng thêm áy náy.

Hơn nữa, anh cũng không muốn Tô Thư Nghỉ nhớ lại những chuyện lúc trước. Bởi có lẽ bác sĩ nói đúng, lãng quên chưa hẳn đã là chuyện xấu.

Thì ra là vậy. Khuôn mặt Tô Thư Nghi tỏ vẻ hiểu rõ và hoàn toàn không nghi ngờ lời nói của Cố Mặc Ngôn.

Năm lấy bàn tay Cố Mặc Ngôn, Tô Thư Nghỉ phát hiện cô muốn mở miệng nhưng lại không nói nên lời, cũng không biết nên an ủi anh thế nào, chỉ có thể siết chặt tay Cố Mặc Ngôn với hi vọng có thể tiếp thêm một chút sức mạnh của mình cho anh.

Cảm nhận được tâm tình của Tô Thư Nghị, Cố Mặc Ngôn khẽ võ vào tay cô: ‘Không sao đâu! Anh sẽ xử lý chuyện này thật tốt.

Em không cần lo lắng. Điều quan trọng nhất hiện giờ là em cần nằm viện nghỉ ngơi cho tốt, biết chưa nào?”

Nhìn thấy giờ phút này Cố Mặc Ngôn vẫn còn quan tâm đến mình, trong lòng Tô Thư Nghi cảm động và đau lòng đến mức khó nói nên lời. Tô Thư Nghi đứng dậy ôm lấy Cố Mặc Ngôn rồi nhẹ nhàng thì thâm vào tai anh: “Không sao! Chúng ta sẽ cùng ổn hơn thôi!”

“Ừm, sẽ ổn thôi.” Cố Mặc Ngôn đáp lại rồi ôm cô chặt hơn.

Mấy ngày nay anh luôn chạy đôn chạy đáo, không chỉ phải giải quyết bất hòa với khách hàng mà còn mất thời gian đối phó với đám phóng viên. Anh thật sự rất mệt mỏi cả về thể chất lẫn tỉnh thần. Lúc này, cái ôm của Tô Thư Nghi khiến anh cảm thấy áp lực của những ngày qua lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Cứ như vậy, hai người duy trì tư thế ôm nhau thật lâu. Tô Thư Nghi cảm thấy Cố Mặc Ngôn càng ngày càng nặng như thể toàn bộ sức lực của anh đều dồn hết lên người cô.

“Cố Mặc Ngôn.” Cuối cùng, Tô Thư Nghi chịu không nổi nên nhẹ giọng gọi Cố Mặc Ngôn một tiếng, nhưng anh không hề đáp lại.

“Cố Mặc Ngôn?” Vì vẫn không nghe thấy anh trả lời nên Tô Thư Nghi cố gắng ngẩng đầu về phía anh, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Cố Mặc Ngôn thì cô lại dở khóc dở cười. Hóa ra anh đã ngủ quên.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 628


CHƯƠNG 628

“Quả thật là chuyện tốt hiếm có.” Nhắc tới vấn đề này, khuôn mặt Cố Thành Vũ không khỏi lộ ra nụ cười đắc ý: “Nhưng mục đích của tôi còn nhiều hơn thế.”

“ỒI” Trình Thu Uyển bị lời của Cố Thành Vũ khơi gợi hứng thú: ‘Vậy bước tiếp theo anh định làm gì?”

Nhưng rõ ràng Cố Thành Vũ không muốn nói nhiều với Trình Thu Uyển: “Đến lúc đó thì tự nhiên cô sẽ biết thôi.”

“Cáo già.’ Trong lòng Trình Thu Uyển thâm măng Cố Thành Vũ một câu. Nhưng cũng không sao cả. Chỉ cần anh ta có thể giúp mình thì kế tiếp anh ta muốn làm gì cũng được.

“Tuy nhiên, có một vấn đề mà tôi nghĩ mãi vân không thể hiểu được.” Cố Thành Vũ nhìn Trình Thu Uyển rồi hỏi.

“Vấn đề gì?”

“Dựa vào ý định của cô thì ắt hẳn cô vẫn còn thích Cố Mặc Ngôn. Nếu đã như vậy thì tại sao cô lại giúp tôi đối phó với cậu ta? Công ty của Cố Mặc Ngôn đã bị thu hẹp rất nhiều rồi, lẽ nào cô không cảm thấy đau lòng sao?”

“Tại sao tôi phải đau lòng cho công ty của anh ấy?” Trình Thu Uyển đáp lại một cách khinh bỉ: “Tôi chỉ muốn Cố Mặc Ngôn mà thôi. Chỉ cần tôi có thể giành lại anh ấy từ tay Tô Thư Nghi thì công ty của anh ấy chẳng là cái thá gì cả.”

Nghe những câu này của Trình Thu Uyển, Cố Thành Vũ âm thầm giật mình vì sự tàn nhãn của cô ta. Đâu phải cô ta yêu Cố Mặc Ngôn? Chỉ là khi nhìn thấy Cố Mặc Ngôn ~ người trước đây vốn thích cô ta bây giờ đã ở bên cạnh người khác nên cô ta không cam lòng và muốn giành lại Cố Mặc Ngôn mà thôi.

Sau khi bàn bạc kế hoạch tiếp theo thêm một lúc nữa, hai người đều giữ những mưu tính xấu xa cho riêng mình và cũng không trò chuyện nhiều với nhau nên họ đã nhanh chóng mỗi người một ngả.

Sau khi ở bệnh viện một tuần liền, tất cả những vết thương lớn nhỏ trên người Tô Thư Nghỉ gần như đã khỏi hẳn, vì vậy cô làm thủ tục xuất viện.

Hôm nay xuất viện, bởi vì Cố Mặc Ngôn phải mở một cuộc họp quan trọng ở công †y nên anh đã bảo Dương Tùng Đức đến bệnh viện đón Tô Thư Nghi về nhà.

Tối hôm đó Cố Mặc Ngôn bận đến gần nửa đêm mới về. Lúc mở cửa phòng ngủ, Cố Mặc Ngôn nhận ra Tô Thư Nghỉ đã ngủ rồi.

Anh nhẹ nhàng c** đ* ra và đi đến bên giường, Cố Mặc Ngôn từ từ nhấc chăn lên rồi năm xuống, nhưng mà không ngờ anh vân đánh thức Tô Thư Nghi.

“Anh về rồi.” Tô Thư Nghỉ dụi mắt, ngái ngủ nói. Cô chờ đến đến mười một giờ đêm mà Cố Mặc Ngôn vấn chưa về, còn tưởng hôm _ nay anh phải tăng ca suốt đêm.

“Ừ, xin lỗi em, anh làm em thức giấc rồi.

Cố Mặc Ngôn chạm lên mặt Tô Thư Nghị, nhẹ nhàng nói xin lỗi cô.

Thấy biểu cảm áy náy và vẻ mặt tràn đầy sự mỏi mệt chẳng tài nào che giấu được của Cố Mặc Ngôn, Tô Thư Nghi chợt cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi đau xót và yêu thương, nỗi niềm cuồn cuộn như muốn nhấn chìm toàn thân cô.

Tô Thư Nghỉ tiến tới ôm lấy cổ Cố Mặc Ngôn, chủ động dâng hiến nụ hôn của mình.

Cố Mặc Ngôn ngây người trong chốc lát, sau đó tỉnh táo lại và ôm chặt eo Tô Thư Nghi, đáp lại nụ hôn của cô.

Lúc trước Tô Thư Nghi cương quyết chiến tranh lạnh với Cố Mặc Ngôn, sau đó cô lại nhập viện, cả hai đã lâu chưa thân mật bởi nụ hôn này mà bùng lửa.

Cố Mặc Ngôn dần áp đảo Tô Thư Nghị, tay anh luồn vào dưới lớp áo ngủ của cô, hơi lạnh làm Tô Thư Nghi run nhẹ.

“Cố Mặc Ngôn…” Cô vô thức khẽ rên một tiếng.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 629


CHƯƠNG 629

Nghe thấy giọng nói của Tô Thư Nghi vang lên, Cố Mặc Ngôn đột nhiên dừng động tác lại, anh đứng dậy nhìn về phía Tô Thư Nghị, nhưng ánh mắt anh rất phức tạp, cô không thể nhìn thấu được.

“Xin lỗi em, anh quên mất em vừa mới xuất viện.” Sau một hồi im lặng, Cố Mặc Ngôn cất tiếng xin lỗi Tô Thư Nghi.

“Hả? Không phải, em… Tô Thư Nghi muốn giải thích răng mình không sao, nhưng lại ngại nói thành lời, nhất thời luống cuống.

“Anh đi tắm, em ngủ trước đi.” Cố Mặc Ngôn xoa đầu Tô Thư Nghi rồi đứng dậy đi vào phòng tắm.

Tô Thư Nghi ngơ ngác nằm trên giường, cứ thế kết thúc hả? Cố Mặc Ngôn tắm xong cũng chỉ nằm xuống ôm Tô Thư Nghỉ ngủ, không có bất cứ hành động nào khác.

Trong mấy ngày kế tiếp, Tô Thư Nghi cảm thấy Cố Mặc Ngôn có gì đó là lạ, mặc dù anh rất dịu dàng với cô, nhưng hai người không thân mật nhiều như trước kia, có đôi lúc cô ám chỉ rất rõ ràng nhưng mà Cố Mặc Ngôn vần sẽ không quá suồng sã với coø.

Trông thấy Cố Mặc Ngôn như vậy, trong lòng Tô Thư Nghi dâng lên một cảm giác khó tả, có chút khó hiểu, có chút chua xót trong lòng, trái tim bị tổn thương, còn thấy hơi tủi thân… Chẳng lẽ Cố Mặc Ngôn đã chán mình rồi?

Không phải đâu!

Tô Thư Nghi cố gắng an ủi bản thân, có lẽ anh chỉ đang cẩn thận vì cô mới xuất viện mà thôi.

Hôm nay Cố Mặc Ngôn đi làm từ sớm, Tô Thư Nghỉ năm trên giường không muốn dậy, thật ra mấy ngày nay hầu như cô đều ngủ không được ngon giấc.

Tô Thư Nghi vần ngẩn ngơ sau một tiếng nằm trên giường, không biết đang nghĩ gì.

Cuối cùng, Tô Thư Nghi rời giường và cầm lấy chiếc laptop của bản thân.

Tô Thư Nghỉ mở trang Reddit ra, cô do dự không biết gõ từ gì để tìm kiếm, đây là lần đầu tiên cô tìm vấn đề này trên Reddit sau ngần ấy năm. Cảm thấy trên mặt hơi nóng, Tô Thư Nghi dùng hai tay quạt để tạo gió.

Thở dài hai cái, Tô Thư Nghi gõ xuống bàn phím: [Tại sao chồng lại không muốn thân mật với mình?] Sau khi gõ xong, Tô Thư Nghỉ cắn răng, nhanh chóng ấn xuống nút ‘enter.”

Không tìm thì không biết, câu trả lời thật sự rất đa dạng.

“Biến thành phụ nữ luống tuổi có chồng rồi, anh ta thấy chán cô chứ gì nữa.”

“Cẩn thận đấy bạn, có thể anh ta có bồ nhí ở ngoài rồi.”

“Muốn tìm nguyên nhân từ bản thân thì đi mà soi gương, nhìn đống thịt trên eo mà tự hỏi.

Nhìn câu trả lời của cư dân mạng, Tô Thư Nghi đối chiếu với tình cảnh của bản thân.

Xem xong, Tô Thư Nghỉ hơi bực bội mà đóng laptop lại, cô cảm thấy mấy điều đó đều chẳng có cái nào phù hợp với mình và Cố Mặc Ngôn cả.

Nghĩ ngợi một hồi, Tô Thư Nghi lại bật laptop lên, tiếp tục nhập vào một dòng chữ.

[Làm sao mới có thể khiến chồng hứng thú.] May mà câu trả lời của lần này không kỳ lạ như lần trước, nhưng Tô Thư Nghi xem mà mặt đỏ tận mang tai, hóa ra bình thường mọi người ở nhà đều như thế.

Xem tới xem lui, Tô Thư Nghi quyết định áp dụng đề nghị của một cư dân mạng: Mua một bộ đồ ngủ đặc biệt, sau đó quyến rũ anh ta.

Cô cố găng tưởng tượng ừm… Hình ảnh mình quyến rũ Cố Mặc Ngôn, Tô Thư Nghi nhận ra mình thật sự không tài nào tưởng tượng được.

Chắc chăn sẽ rất xấu hổ nếu đến trực tiếp cửa hàng để mua kiểu đồ ngủ này, thế nên Tô Thư Nghỉ đã mua một một bộ ngay trên mạng, và dưới sự giới thiệu nhiệt tình của nhân viên chăm sóc khách hàng, cô còn mua bộ nghe nói là tốt nhất trong tiệm.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 630


CHƯƠNG 630

Lúc báo chiều cao và cân nặng cơ thể của mình, nhân viên chăm sóc khách hàng còn đáp lại cô một câu: ‘Vóc dáng đẹp thế này, còn mặc thêm đồ ngủ của chúng em, em tin chắc chồng của chị nhất định sẽ không nhịn được mà bổ nhào vào người chị đó.”

Trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh tương tự, cô ngượng ngùng không trả lời lại, mau chóng trả tiền rồi thoát khỏi trang.

Sau khi làm xong những việc đó, Tô Thư Nghi phát hiện ra rằng mình đã căng thẳng đến mức đổ một lớp mồ hôi mỏng, cô đành phải đỏ mặt đứng dậy và vọt đi tắm.

Trong tâm trạng hồi hộp và mong đợi, cuối cùng thì bưu kiện của Tô Thư Nghỉ cũng đã tới.

Khi mở kiện hàng, cô không dám tin đây là một bộ quần áo, cái này rõ ràng là một lớp vải mỏng dính, hơn nữa còn là kiểu hở trên hở dưới, mặc thế này có khác gì không mặc đâu?

Giờ cơm tối hôm đó, Cố Mặc Ngôn thấy Tô Thư Nghỉ có gì đó kỳ lạ, cô cứ vùi đầu ăn cơm mà chẳng nói lời nào, hình như cũng không dám nhìn anh.

“Thư Nghi, hôm nay em không vui sao?”

Cố Mặc Ngôn khá lo lắng về hành vi khác thường của Tô Thư Nghi.

“Hả!” Cô ngẩng đầu lên như thể hoảng sợ, Tô Thư Nghi vội vàng đáp: ‘Đâu có đâu, em có buồn bã gì đâu.”

“Không có thì tốt rồi.”

“Ừm”’ Nói xong, Tô Thư Nghỉ lại cúi đầu ăn cơm tiếp.

Không biết Tô Thư Nghi đang nghĩ điều gì, Cố Mặc Ngôn nghỉ hoặc nhìn cô, nhưng anh cũng không hỏi gì nhiều.

Vào buổi tối, sau khi Tô Thư Nghi tắm xong, cô nhìn vào bộ đồ ngủ mình mới mua, không biết có nên thay hay không, nhưng nhớ tới mục đích của mình, cuối cùng Tô Thu Nghỉ vẫn cắn răng mặc bộ đồ ấy vào.

Ngắm nghía trước tấm gương trong phòng tắm, Tô Thư Nghỉ cảm thấy xấu hổ, nhưng mà nó hấp dẫn thật.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Hít sâu vài hơi, Tô Thư Nghi đi ra khỏi phòng tắm, rồi lại quay về chỉ trong phút chốc: ‘Không được, như thế này thì sao mà đi gặp Cố Mặc Ngôn?” Tô Thư Nghi ôm khuôn mặt đỏ lựng của mình, cô thật sự không có dũng khí bước ra ngoài.

“Thôi được rồi, chết thì chết, cố gắng lên!”

Kéo cửa phòng tắm ra, Tô Thư Nghỉ âm thâm động viên chính mình.

Tô Thư Nghi vào phòng ngủ, Cố Mặc Ngôn đã tắm xong và ngồi ở trên giường, nhưng anh đang cúi đầu đọc tài liệu trong tay, không chú ý tới cô.

Thấy Cố Mặc Ngôn không nhìn mình, trong lòng Tô Thư Nghi thôi thúc muốn bỏ chạy, nhưng sau đó lại nghĩ đến việc bản thân đã làm đến mức này rồi, cô đành đỏ mặt ép bản thân mở miệng hỏi: “Cố Mặc Ngôn, anh có muốn uống nước không?”

“Ừ, cảm ơn em.” Cố Mặc Ngôn trả lời Tô Thư Nghỉ mà không ngẩng đầu lên.

Tô Thư Nghi thở hắt ra một hơi, cầm ly nước đi đến chỗ máy lọc nước ở phòng bên cạnh trong thấp thỏm. Cô nhìn thoáng qua đăng sau, Cố Mặc Ngôn vẫn cúi đầu nhìn tài liệu như trước, cô do dự một chút rồi hỏi: “Anh muốn uống nước ấm hay lạnh?”

Cố Mặc Ngôn nghe vậy thì nhíu mày, không phải đó giờ anh vẫn uống nước ấm sao? Chung sống với nhau lâu như thế, hẳn là Tô Thư Nghỉ sẽ biết thói quen này của anh chứ. Hơn nữa, hình như bình thường anh cũng chưa từng thấy cô hỏi như vậy.

Lấy làm khó hiểu trước câu hỏi của Tô Thư Nghỉ, rốt cuộc Cố Mặc Ngôn cũng ngẩng đầu nhìn về phía cô.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 631


CHƯƠNG 631

Lúc trông thấy Tô Thư Nghi, Cố Mặc Trì ngẩn người trong giây lát, sau đó đôi mắt anh lập tức bùng lên hai ngọn lửa.

“Nước ấm. Sau khi yên lặng nhìn chằm chằm vào Tô Thư Nghi được một lúc, Cố Mặc Ngôn mới trả lời câu hỏi của cô, giọng khàn khàn êm dịu đượm phần quyến rũ lọt vào tai Tô Thư Nghi. Tô Thư Nghi cảm thấy toàn thân mình nóng ran vì ánh mắt cùng giọng nói của Cố Mặc Ngôn.

“Ừ được, em biết rồi.’ Đáp lại Cố Mặc Ngôn bằng giọng nói có phần run rẩy, Tô Thư Nghỉ cầm ly nước rồi từ từ đi về phía anh.

Bộ đồ ngủ hở hang cực vừa vặn khi được mặc trên người Tô Thư Nghị, tôn lên dáng người hoàn mỹ, thiết kế bó sát cơ thể phác họa những đường cong của cô, cặp đùi trắng nõn như ẩn như hiện dưới lớp vải mỏng. Thấy Tô Thư Nghỉ đang đi tới chỗ mình, Cố Mặc Ngôn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cả người toát đầy mồ hôi.

“Của anh đây.’ Tô Thư Nghi đi đến cạnh giường đưa ly nước cho Cố Mặc Ngôn, cô cúi đầu dời mắt sang nơi khác, không dám đối mặt với anh.

Cố Mặc Ngôn không nhận cái ly mà Tô Thư Nghi đưa, anh cứ dùng ánh mắt nóng như lửa nhìn chăm chăm cô.

Bị Cố Mặc Ngôn nhìn như vậy, Tô Thư Nghi đặt chén nước xuống cái bàn ở bên cạnh, cô căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, nhưng cô lại không biết hành động ấy còn quyến rũ hơn nữa.

Cố Mặc Ngôn kéo Tô Thư Nghỉ đang đứng trước mặt, đè cô ở xuống dưới mình và hôn lên.

Hình ảnh trước mắt cùng với xúc cảm dưới tay quả thật sắp khiến Cố Mặc Ngôn phát điên, nhất thời động tác cũng có chút mất bình tĩnh và thô bạo.

Lúc này Tô Thư Nghi cũng bất chấp thẹn thùng, nhiệt tình đáp lại anh, trong lòng cô mừng thầm, xem ra những suy đoán trước kia của mình đều là sai.

Hai tay của Tô Thư Nghỉ vòng qua phía sau lưng Cố Mặc Ngôn, ôm thật chặt lất người đàn ông mà cô yêu.

Cố Mặc Ngôn ngẩng đầu nhìn Tô Thư Nghị, vài sợi tóc lòa xòa bị ướt mồ hôi nhẹ nhàng rơi ở trên mi mắt anh, tăng thêm vẻ nóng bỏng.

“Cố Mặc Ngôn…’ Nhìn thấy Cố Mặc Ngôn như vậy, Tô Thư Nghi loạn nhịp, không kìm nén được khẽ gọi tên anh, k*ch th*ch anh càng thêm đ*ng t*nh.

Cố Mặc Ngôn hôn dần xuống phía dưới của Tô Thư Nghỉ, anh nhẹ nhàng g*m c*n _ ở cổ cô, để lại một vết tích.

Đột nhiên, Cố Mặc Ngôn thoáng nhìn thấy vết sẹo ngay dưới xương quai xanh của Tô Thư Nghỉ, mọi động tác của anh đột ngột dừng lại.

Tuy những vết thương trước đó của Tô Thư Nghỉ đều đã lành, nhưng trên người vẫn không tránh được mà để lại một vài vết sẹo. Trông thấy những thứ này, trong đầu Cố Mặc Ngôn lại hiện lên cảnh tượng Tô Thư Nghi bị bốn tên đàn ông kia xé rách quần áo.

Nhiệt độ trên người nhanh chóng giảm mạnh, thậm chí Cố Mặc Ngôn còn cảm nhận được một cơn ớn lạnh kéo tới chỗ mình, bên tai thoáng nghe thấy tiếng khóc cầu cứu của Tô Thư Nghỉ: “Cố Mặc Ngôn, cứu em, Cố Mặc Ngôn, cứu em với, cứu em với…

Thấy Cố Mặc Ngôn đột nhiên dừng lại, nét mặt căng thẳng, trong mắt chứa vẻ lạnh lùng, Tô Thư Nghỉ không biết vì sao: “Cố Mặc Ngôn, anh sao vậy?”

Bị giọng của Tô Thư Nghỉ kéo ra khỏi dòng suy nghĩ, Cố Mặc Ngôn khẽ ngẩng đầu nhìn cơ thể ửng hồng dưới thân mình, mắt cô đầy mơ màng, nhưng anh không còn tâm tình mà tiếp tục nữa.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 632


CHƯƠNG 632

Trong mặt hiện lên sự tự trách và chán nản, Cố Mặc Ngôn trở mình ôm Tô Thư Nghỉ vào lòng. Sau khi đắp kín chăn cho cả hai, anh võ nhẹ sau lưng cô: “Ngủ đi, hôm nay anh mệt rồi.”

Sao lại thế này? Rõ ràng ban nấy cô cảm nhận được Cố Mặc Ngôn cũng muốn mà.

Thấy Cố Mặc Ngôn đã nhắm mắt lại, Tô Thư Nghi muốn lên tiếng hỏi, nhưng sao thốt ra những lời như thế với anh được, làm vậy quá xấu hổ.

Tô Thư Nghi cúi đầu dựa vào lồng ngực Cố Mặc Ngôn, đôi mắt cô đã ướt nhẹp, mình đã chủ động vậy rồi mà anh vẫn không muốn đụng vào cô sao?

Một người đàn ông không muốn đụng vào người phụ nữ, có thể là vì thương tiếc, nhưng một người chồng không muốn đụng vào vợ của anh ta, điều đó có nghĩa là gì?

Có lẽ hai ngày nay Cố Mặc Ngôn thấy mệt thật, một lát sau, Tô Thư Nghi đã nghe thấy tiếng hít thở đều đều của anh ở trên đỉnh đầu.

Nhẹ nhàng thoát khỏi cái ôm của Cố Mặc Ngôn, cô quay người đưa lưng về phía anh, nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi.

Cô lại tự nhủ rằng Cố Mặc Ngôn sẽ không ghét mình đâu, anh không phải kiểu người đứng núi này trông núi nọ, có thể là anh mệt thật. Nhưng Tô Thư Nghi vẫn chẳng tài nào thuyết phục được chính mình, cô cắn chặt môi dưới, nước mắt nhanh chóng thấm ướt cả gối đầu.

Một đêm thức trắng, khi trời vừa tờ mờ sáng Tô Thư Nghi đã rời giường. Sau khi rửa mặt xong, cô vỗ vào mặt của mình, cố gắng khiến vẻ ngoài và tinh thần của mình trông phấn chấn.

Lúc quay trở lại phòng ngủ, Tô Thư Nghỉ nhận ra Cố Mặc Ngôn vẫn chưa dậy. Cố nén dòng nước mắt lại muốn tràn khỏi mi, Tô Thư Nghỉ quay người xuống lầu rồi đi vào phòng bếp.

Dù thế nào đi nữa thì hôm nay Cố Mặc Ngôn còn phải đi làm, cô vẫn sẽ chuẩn bị bữa sáng cho anh.

Khi Cố Mặc Ngôn thức dậy đã thấy vị trí bên cạnh trống không, nhớ lại chuyện tối hôm qua, trong lòng anh dâng lên một nỗi đau đớn.

Anh cũng biết cách mình làm có thể sẽ khiến Tô Thư Nghi bị tổn thương. Không phải anh không hiểu các ám hiệu rõ ràng của Tô Thư Nghỉ suốt mấy ngày nay, thậm chí hôm qua cô còn mặc bộ đồ ngủ mà cô chưa từng thử.

Nhưng vừa nghĩ tới video mà ngày đó Cố Thành Vũ cho mình xem, anh lại chẳng thể nào điều khiển bản thân tiếp tục được nữa.

Anh phải thừa nhận rằng, chuyện xảy ra hôm ấy đã ám ảnh anh. Cố Mặc Ngôn lắc đầu, cố găng vứt bỏ những hình ảnh đó ra khỏi đầu, sau đó rời giường và bước vào phòng tắm.

Đến lúc Cố Mặc Ngôn rửa mặt xong xuôi đi xuống lầu, Tô Thư Nghi đã bày sẵn bữa sáng mình làm ở trên bàn.

“Anh dậy rồi à.” Trông thấy Cố Mặc Ngôn, Tô Thư Nghi lạnh nhạt chào.

“Ừ”’ Thấy Tô Thư Nghỉ quay lưng về phía mình tiếp tục làm việc, Cố Mặc Ngôn không biết nên nói gì.

“Anh ăn đi.”

Sau khi lấy hai bộ bát đũa và dọn ra bàn, Tô Thư Nghi ngồi xuống bàn ăn và không mở lời nói chuyện nữa, anh thấy vậy cũng chỉ đành ngồi theo.

Trong lòng hai người đều canh cánh chuyện tối qua, mỗi người ăn phần cơm của mình và giữ im lặng. Thoáng chốc, bầu không khí gượng gạo bao trùm cả bàn ăn.

Reng reng.

Lúc này điện thoại của Cố Mặc Ngôn bỗng nhiên vang lên. Anh cầm điện thoại lên, thấy màn hình hiển thị ông cụ Cố đang gọi đến.

“Alo, ông à, có chuyện gì thế ạ?” Cố Mặc Ngôn vội vàng nghe máy, nếu không có việc thì mới sáng sớm ra ông sẽ không gọi cho mình như vậy.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 633


CHƯƠNG 633

“Cố Mặc Ngôn à, chuyện tài liệu khách hàng bị lộ ra ngoài của Tập đoàn Ngôn Diệu rốt cuộc là sao vậy?” Bên kia điện thoại giọng ông cụ cố rất sốt ruột.

“Ông à, cháu… Nhất thời Cố Mặc Ngôn không biết nên giải thích chuyện này với ông cụ Cố thế nào nữa.

“Thôi được rồi, khoan hãng nói, bây giờ cháu hãy nhanh chóng đến tập đoàn Cố Thị một chuyến, bên này phải mở một cuộc họp hội đồng quản trị gấp, tình hình cụ thể đợi khi cháu đến rồi nói tiếp vậy.”

“Vâng được, cháu biết rồi ạ, cháu đến ngay đây.’ Nghe giọng điệu gấp rút của ông cụ Cố, Cố Mặc Ngôn cũng biết chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.

Không cần ông cụ Cố nói nhiều, anh chỉ cần đoán là biết chắc chắn là Cố Thành Vũ giở trò gì phía sau rồi.

Cúp điện thoại, Cố Mặc Ngôn bảo với Tô Thư Nghi: ‘Ông muốn anh phải nhanh chóng đến tập đoàn Cố Thị để họp, anh không ăn sáng với em được nữa, em tự ăn đi nhé anh đi trước đây.”

“Vâng.’ Tô Thư Nghi không ngẩng đầu lên cũng không hỏi nhiều, cô chỉ đơn giản đáp lại một tiếng.

Thấy sự thất vọng của Tô Thư Nghi hiện rõ, Cố Mặc Ngôn cũng biết cô đang tức giận vì chuyện tối qua, nhưng anh cũng không biết giải thích thế nào với cô, cũng không thể nói thẳng nguyên nhân thật sự cho cô biết được? Anh cũng không muốn Tô Thư Nghi cứ mãi nghĩ về chuyện của hôm qua.

Không còn đường nào khác, Cố Mặc Ngôn chỉ có thể dịu dàng dặn dò Tô Thư Nghi một câu: “Vậy hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt nhé.”

Thấy Tô Thư Nghi gật đầu nhưng không lên tiếng, lòng Cố Mặc Ngôn thở dài một hơi, sau đó quay người ra khỏi cửa, lái xe đến tập đoàn Cố Thị.

Nhìn bóng lưng rời đi của Cố Mặc Ngôn và bàn thức ăn, Tô Thư Nghỉ ngẩng đầu nhìn lên trân nhà chớp mắt vài cái, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn cơm, nhưng mùi vị lại nhạt như nước ốc.

Sau khi Cố Mặc Ngôn đến tập đoàn, quả nhiên anh thấy toàn bộ người của cuộc họp hội đồng quản trị tập đoàn Cố Thị do Cố Thành Vũ tổ chức đều đang đợi mình.

Thấy Cố Mặc Ngôn đến, Cố Thành Vũ lạnh lùng cười, trong lòng thầm nghĩ: Cố Mặc Ngôn, lần này tôi nhất định sẽ bắt cậu đưa cổ phần của tập đoàn Cố Thị cho tôi!

Ông cụ Cố lo lắng nhìn Cố Mặc Ngôn, muốn nói rồi lại thôi. Anh nhìn ông cụ với ánh mắt trấn an, ý muốn nói không cần lo lắng cho mình.

Anh bước đến chỗ của mình ngồi xuống, Cố Mặc Ngôn không nói gì cả, đợi bọn họ chủ động đặt câu hỏi.

Lúc nấy trên đường đến đây Cố Mặc Ngôn đã nghĩ qua, Cố Thành Vũ sẽ không bỏ qua một cơ hội tốt như vậy được, chắc chắn anh ta sẽ chú ý đến cổ phần tập đoàn Cố Thị trong tay mình.

Nói một cách thiết thực hơn thì Cố Thành Vũ bắt cóc Tô Thư Nghỉ để uy h**p mình, mục đích cuối cùng không phải chỉ vì cổ phần tập đoàn của Cố Mặc Ngôn thôi sao?

Nghĩ đến đây anh nhếch môi nở nụ cười lạnh lùng. Nếu như Cố Thành Vũ cho rằng có thể dễ dàng đánh bại được anh như thế thì anh ta mắc sai lầm lớn rồi.

Thấy Cố Mặc Ngôn ngồi xuống, cuối cùng Cố Thành Vũ cũng mở miệng: ‘Được rồi, người đã đến đủ cả, bây giờ chúng ta bàn về nội dung quan trọng của cuộc họp lần này đi”

Nói xong Cố Thành Vũ nhìn sang Cố Mặc Ngôn, mặt anh ta đầy đắc ý và khiêu khích: “Cố Mặc Ngôn, tôi nghĩ có lẽ cậu cũng đã đoán được lý do chúng tôi mở cuộc họp hội đồng quản trị này rồi đúng không.”

Đối diện với Cố Thành Vũ, đôi tay Cố Mặc Ngôn chắp lại đặt trước bàn, mặt mày lãnh đạm: “Mong được nghe chỉ tiết.”

Hừ, đúng là chưa đến phút cuối thì chưa chịu thua, ánh mắt Cố Thành Vũ lóe lên một tia tàn nhãn, tiếp tục nói: ‘Liên quan đến việc rò rỉ thông tin khách hàng của Tập đoàn Ngôn Diệu xảy ra vào thời gian gần đây, tôi nghĩ mọi người đều đã biết hết rồi đúng không.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 634


CHƯƠNG 634

Nghe Cố Thành Vũ nhắc đến chuyện này, người trong hội đồng quản trị nhất thời cũng dấy lên tiếng xì xào, thời gian trước chuyện này âm ï đến mức xôn xao cả lên, còn ai không biết chuyện này chứ? Lập tức ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về Cố Mặc Ngôn.

Cố Thành Vũ rất hài lòng với phản ứng của mọi người: “Bây giờ tôi muốn hỏi cậu, Cố Mặc Ngôn, ngay cả thông tin khách hàng của công ty mình cậu còn để bị rò rỉ ra ngoài, vậy làm sao chúng tôi có thể tin tưởng cậu sẽ quản lý tốt tập đoàn Cố Thị đây.

“Cho nên?” Anh khoanh tay trước ngực, dựa vào ghế, bình thản hỏi ngược lại.

Thấy thái độ này của Cố Mặc Ngôn, một thành viên hội đồng quản trị trước nay luôn ủng hộ Cố Thành Vũ không nhịn được đập bàn đứng dậy, tức giận chỉ vào anh: “Cố Mặc Ngôn, ngay cả cơ mật công ty mình còn không giữ được thì anh có tư cách gì quản lý tập đoàn Cố Thị, tôi thấy anh nên sớm giao cổ phần trong tay mình ra đi!”

Nói nghe hay thật! Cố Thành Vũ âm thầm lên tiếng khen ngợi vị thành viên hội đồng quản trị này, thật không hổ là người một tay mình nâng lên, lúc quan trọng vô cùng hiểu lòng mình.

Thấy có người đứng lên lên tiếng, những người còn lại đang ngồi cũng lần lượt đứng ngồi không yên.

“Đúng vậy đó Cố Mặc Ngôn, anh bảo chúng tôi làm sao tin anh đây!”

“Ai biết được có một ngày tư liệu nội bộ của tập đoàn Gố Thị sẽ bị lộ ra ngoài như vậy hay không.”

“Tôi thấy hay là anh nên giao cổ phần trong tay ra vân hơn.”

“Chúng tôi ủng hộ Cố Thành Vũ quản lý tập đoàn Cố Thị.”

Thật ra Cố Thành Vũ đã sớm bắt tay với những thành viên hội đồng quản trị đây rồi, anh ta cũng hứa hẹn cho họ một số lợi ích, đương nhiên lúc này mọi người đều đứng về phía Cố Thành Vũ, cùng lên tiếng đánh đổ Cố Mặc Ngôn rồi.

Thấy cảnh tượng này, mặc dù ông cụ Cố rất tức giận nhưng lời mọi người nói không phải không có lý. Lần này đúng thật là do Cố Mặc Ngôn sai trước, mọi người không tin tưởng anh cũng là điều đương nhiên, ông cụ cũng không biết nói gì hơn.

Thấy mọi người đều yêu cầu mình giao cổ phần của tập đoàn Cố Thị ra, trong ánh mắt Cố Mặc Ngôn thoáng qua tia tàn nhân. Làm sao anh lại không đoán được Cố Thành Vũ đã giở trò sau lưng được.

Nếu như anh giao cổ phần tập đoàn Cố Thị ra, trừ Cố Thành Vũ ra thì ai sẽ người được hưởng lợi nhất chứ?

Vậy mà lại có thể thuyết phục tất cả thành viên hội đồng quản trị phản đối mình, xem ra bình thường Cố Thành Vũ tốn không ít công sức đây. Cố Mặc Ngôn nghĩ vậy, nhưng lần này sợ là phải khiến anh ta thất vọng rồi.

Đợi khi mọi người nói được kha khá rồi Cố Mặc Ngôn mới nhìn họ cười nhạt: “Ý mọi người ở đây là chỉ cần phạm sai lầm thì không thể nắm giữ cổ phần của tập đoàn Cố Thị đúng không?”

“Đương nhiên là vậy.’ Thấy Cố Mặc Ngôn lên tiếng, Cố Thành Vũ lập tức đáp lại: ‘Nếu quản lý của tập đoàn Cố Thị có vấn đề thì sẽ tổn thất đến lợi ích của tập thể. Cậu phạm một sai lầm lớn như vậy, làm sao mọi người có thể yên tâm tiếp tục giao tập đoàn Cố Thị cho cậu quản lý được.”

“Đúng, chúng tôi tuyệt đối không đồng ý.”

“Chúng tôi cũng có quyền phát biểu trong tập đoàn Cố Thị, chúng tôi không đồng ý để loại người như Cố Mặc Ngôn giữ nhiều cổ phần như vậy!”

“Tổng giám đốc Gố nói đúng, kinh doanh không tốt là một vấn đề lớn, không thể để Cố Mặc Ngôn tiếp tục quản lý tập đoàn Cố Thị được.”

Mọi người bên dưới đều lần lượt phụ họa theo lời của Cố Thành Vũ.

Nghe mọi người nói vậy, Cố Mặc Ngôn lạnh lùng cười, châm biếm nhìn sang Cố Thành Vũ. Thấy Cố Mặc Ngôn dùng biểu cảm này nhìn mình, trong lòng Cố Thành Vũ bỗng dâng lên một dự cảm không lành.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 635


CHƯƠNG 635

“Nếu đã như vậy thì,’ Cố Mặc Ngôn cầm điện thoại nằm bên cạnh vứt lên bàn, tiếp tục nói: “Vậy thì mới mọi người nhìn cho thật kỹ tin tức mới nhất mới được cập nhật.”

Có ý gì đây? Các thành viên trong hội đồng quản trị đều thấy khó hiểu với những lời nói và hành động đột ngột của Cố Mặc Ngôn, tin tức mới gì vậy?

Điện thoại Cố Mặc Ngôn ném đi trượt đến trước mặt của một thành viên hội đồng quản trị, anh ta tò mò cầm điện thoại lên xem thử, sau đó sắc mặt đột nhiên thay đổi: ‘Sao lại như vậy!”

Mọi người nghe anh ta nói vậy, rồi lại thêm sắc mặt anh ta thay đổi, ai nấy cũng đều tò mò rốt cuộc anh ta đã thấy gì.

“Rốt cuộc có chuyện gì?” Sắc mặt Cố Thành Vũ không tốt hỏi. Khó khăn lắm anh ta mới nắm bắt được cơ hội lật đổ Cố Mặc Ngôn, vào thời điểm quan trọng thế nào tuyệt đối không thể để xảy ra sơ suất gì.

“Tổng giám đốc Cố, anh xem đi.” Vị thành viên hội đồng quản trị kia đứng dậy bước đến cạnh Cố Thành Vũ, đưa điện thoại trong tay mình đến trước mặt anh ta.

Thấy nội dung trong điện thoại sắc mặt Cố Thành Vũ trở nên âm u.

Mọi người thấy vậy cũng lần lượt lấy điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm tin tức liên quan đến tập đoàn Gố Thị, sau đó sắc mặt cũng âm u theo.

Chỉ vừa mới nhập chữ tập đoàn Gố Thị vào khung tìm kiếm thì gợi ý hiện ra đều là các tin tức như “Chất phụ gia thực phẩm dưới danh nghĩa tập đoàn Cố Thị vượt quá chỉ tiêu”. “Người tiêu dùng đều lần lượt đòi tập đoàn Gố Thị lên tiếng”, “An toàn thực phẩm có tai họa ngầm, tập đoàn Cố Thị phải chịu kiểm tra” vân vân.

Mọi người đều nghiêm mặt mở tin tức ra đọc thật cẩn thận. Các công ty sản xuất thực phẩm vốn dĩ do Cố Thành Vũ quản lý đều bị điều tra ra chất phụ gia vượt chỉ tiêu rõ ràng.

Các kênh tin tức truyền thông có sức ảnh hưởng đều phát tin tức này, nhất thời tập đoàn Cố Thị bị đẩy lên đầu ngọn sóng, tạo thành một hiện tượng xấu vô cùng nghiêm trọng trong xã hội.

Người tiêu dùng cũng vô cùng phản cảm với chuyện này, tiến hành công kích tập đoàn Cố Thị một cách dồn dập trên các trang mạng.

“Họ không sợ khiến người ta ăn ngộ độc sao? Rốt cuộc ai sẽ là người chịu trách nhiệm doanh nghiệp như vậy đây? Theo tôi thấy nên xử theo tội cố ý giết người.”

“Một doanh nghiệp như vậy nhất định phải trừng phạt thích đáng, phạt đến khi họ tán gia bại sản, xem họ có còn dám làm ra chuyện thất đức như vậy nữa không!”

“Không biết cơ quan chức năng nào giám sát an toàn thực phẩm của nước ta nhỉ, làm ăn gì kỳ thế, có thi hành được pháp luật không vậy? Trả lại cho chúng tôi một môi trường vệ sinh an toàn thực phẩm!”

“Thật sự mong tập đoàn Cố Thị có một cách xử lý hợp lý thỏa đáng, cũng hy vọng những người bị hại trong chuyện này có thể được bồi thường xứng đáng, còn người chịu trách nhiệm nên bị trừng phạt.”

Đọc những bình luận trên mạng, lòng ai nấy đều hoang mang. Phải biết là một khi người tiêu dùng nghi ngờ vấn đề an toàn thực phẩm thì rất khó có thể cứu vãn lòng †in của họ.

Nếu như chuyện này giải quyết không tốt thì không những các công ty do Cố Thành Vũ quản lý sẽ đối diện với kết cục đóng cửa, nói không chừng còn liên lụy đến danh tiếng của cả tập đoàn Cố Thị.

“Mọi người đã đọc kỹ rồi đúng không?” Cố Mặc Ngôn nhìn một lượt xung quanh rồi nói. Mọi người nghe thấy anh lên tiếng thì đều chột dạ, còn đâu sự hùng hồn chất vấn Cố Mặc Ngôn lúc nấy.

Thấy mọi người đều im lặng, Cố Mặc Ngôn hừ một tiếng, lúc nãy không phải vui mừng lắm à? Sao bây giờ ai nấy câm hết cả rồi?

Quay lại nhìn Cố Thành Vũ, Cố Mặc Ngôn mở miệng hỏi: ‘Không biết anh cả có hướng giải quyết thế nào với chuyện này đây?”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 636


CHƯƠNG 636

Cố Thành Vũ liếc Cố Mặc Ngôn băng ánh mắt cay độc, câm nín không nói được gì, cũng không biết phản bác cho mình thế nào. Chuyện này xảy ra quá đột ngột, khiến ông ta trở tay không kịp.

Thấy biểu hiện của mọi người không đúng lắm, ông cụ Cố đứng dậy cầm lấy điện thoại của một thành viên hội đồng quản trị ở bên cạnh lên xem, sau khi đọc kỹ nội dung tin tức thì lập tức nổi giận.

“Cố Thành Vũ, chuyện này rốt cuộc là thế nào!” Ông cụ Cố đập bàn chất vấn Cố Thành Vũ: “Bình thường ông dặn đi dặn lại cháu, nhất định phải chú ý vấn đề an toàn thực phẩm, tuyệt đối không thể sơ suất, cháu xem lời của ông như gió thổi bên tai đúng không?”

“Ông à, lời của ông làm sao cháu quên được, chuyện này cháu cũng vừa mới biết thôi.’ Cố Thành Vũ vội vàng đứng dậy giải thích với ông cụ Cố: “Chắc chăn là đám người bên dưới giấu cháu làm ra chuyện này, bây giờ cháu sẽ đi điều tra ngay”

“Bây giờ điều tra thì có tích sự gì chứ, chuyện cũng đã lên báo luôn rồi kìa!” Ông cụ Cố tức đến mặt đỏ bừng lên.

Bị mắng trước mặt nhiều người như vậy, Cố Thành Vũ thấy sắp không chịu được nữa, nhưng lúc này ông ta cũng chỉ có thể nhỏ nhẹ đáp lại: “Vâng thưa ông, cháu sẽ tìm người đến ngay, ông yên tâm, cháu nhất định sẽ xử lý tốt chuyện này.”

Lúc này Cố Mặc Ngôn thấy trợ lý của Cố Thành Vũ lo lắng nơm nớp đứng ngoài phòng họp, lúc nào cũng quan sát tình hình bên trong.

Cố Mặc Ngôn cười nhạt, nói với anh ta: ‘Có việc gì thì vào đây mà nói.”

Trợ lý kia cũng biết lúc này bước nào không phải là chuyện tốt gì nhưng là Cố Mặc Ngôn đã gọi anh ta vào, anh ta cũng không thể không nghe, chỉ đành căng da đầu bước vào thôi.

Vốn dĩ muốn nói nhỏ với Cố Thành Vũ thôi, ai ngờ hành động này lại chọc tức ông cụ Cố: ‘Sao vậy, còn có chuyện gì mà tôi không thể nghe sao?”

“Không phải, chủ tịch à, là… là… Trợ lý kia bị dọa đến lắp ba lắp bắp, lén lút liếc nhìn Cố Thành Vũ một cái, kiên quyết nói: “Là tổng giám đốc Trần, người phụ trách công ty Thực phẩm Thiên Tường nói muốn gặp tổng giám đốc Cố, nói là có chuyện muốn báo cáo.”

“Hừ, còn có thể có chuyện gì được, đều là chuyện tốt cháu làm ra!” Ông cụ Cố chỉ vào Cố Thành Vũ trách móc: “Cho ông ta vào đi!”

“Vâng.” Nhận được lệnh, trợ lý cuống quýt rời khỏi phòng họp đầy mùi thuốc súng này.

Không lâu sau có một người đàn ông trung niên người hói đầu bụng phệ bước vào, người chưa đến nhưng đã nghe thấy tiếng rồi: ‘Không xong rồi, tổng giám đốc Cố, anh nhanh chóng…”

Sau khi vào phòng họp thấy cảnh tượng này, vị tổng giám đốc Trần kia lập tức im bặt.

Ây da, sao hội đồng quản trị lại ở đấy chứ, thậm chí ngay cả chủ tịch cũng ở đây, không phải là biết công ty thực phẩm mình quản lý bị điều tra nên đều ở đây đợi để hỏi tội mình đấy chứ.

Nghĩ đến đây trán tổng giám đốc Trần đổ đây mồ hôi, lần này sợ là cái ghế của mình khó giữ rồi.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Ông cụ Cố lớn tiếng hỏi.

Nghe chủ tịch lên tiếng, tổng giám đốc Trần nơm nớp lo sợ: “Chủ tịch, là người của cục an toàn thực phẩm đến, nói là tạm thời đình chỉ việc kinh doanh của thực phẩm Thiên Dương, muốn chúng ta phối hợp điều tra. Tôi cũng không chú ý nên mới…

Nghe tổng giám đốc Trần nói vậy, sắc mặt Cố Thành Vũ càng khó coi hơn, hung dữ trừng mắt với ông ta.

Đúng là chẳng làm nên trò trống gì, đến lúc nào mà chẳng được, cứ phải đến đúng thời điểm then chốt này, đây chẳng phải đổ dâu vào lửa sao?

Tổng giám đốc Trần bị ánh mắt của Cố Thành Vũ dọa cho sợ, chân ông ta bắt đầu run lên, xong rồi xong rồi, lần này sợ là ngày tháng của mình không còn dài rồi.

“Đúng là một tên không để người ta yên tâm được!” Dường như đã rất lâu rồi ông cụ Cố không tức giận như vậy: “Cháu còn không mau đi xử lý đi!”

“Vâng, thưa ông.” Nói xong Cố Thành Vũ sắc mặt u tối muốn bước ra khỏi phòng họp.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 637


CHƯƠNG 637

“Đợi đã.’ Thấy Cố Thành Vũ muốn rời đi Cố . Mặc Ngôn mở miệng nói: “Anh cả à, vừa rồi không phải anh nói nếu như phạm sai lầm thì không có tư cách quản lý cổ phần của tập đoàn Cố Thị sao? Vậy thì bây giờ anh cả quản lý công ty xảy ra chuyện lớn như vậy, có phải anh cũng phải giao cổ phần của tập đoàn Gố Thị ra đúng không?”

“Cố Mặc Ngôn cậu!…’ Cố Thành Vũ chỉ vào Cố Mặc Ngôn nhưng lại không nói ra được câu phản bác nào, nếu như bây giờ ông ta cứ cắn mãi chuyện Cố Mặc Ngôn làm lộ thông tin của khách hàng thì e đến cuối cùng cũng lôi mình xuống nước theo.

Nhớ lại những lời lúc nấy mình nói, Cố Thành Vũ cảm thấy mặt của mình nóng ran, đồng thời càng thêm oán hận Cố Mặc Ngôn.

Ông ta không tin mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy, ông ta vừa triệu tập người trong hội đồng quản trị làm khó dễ Cố Mặc Ngôn thì trên mạng đã xuất hiện thông tin bất lợi cho mình. Ông ta dám khẳng định chuyện này chắc chăn liên quan đến Cố Mặc Ngôn!

Chỉ là cho dù không cam tâm đến mấy thì bây giờ ông ta cũng chỉ có thể tha cho Cố Mặc Ngôn thôi.

“Được rồi!” Ông cụ Cố hét lớn lên: “Đã là lúc nào rồi mà hai đứa còn có tâm tư ở đây tranh luận vấn đề này, điều quan trọng nhất bây giờ là nghĩ các đè các tin tức trên mạng xuống!”

“Cháu biết rồi thưa ông, bây giờ cháu sẽ làm ngay.” Cố Thành Vũ trừng mắt với Cố Mặc Ngôn, bước nhanh ra khỏi phòng họp.

Nhìn thấy Cố Thành Vũ rời đi, các thành viên hội đồng quản trị còn lại cũng mất đi chỗ dựa, lúc này họ chắc chắn không thể đánh hạ Cố Mặc Ngôn được nữa.

Nghĩ đến ban nấy vừa mới chất vấn Cố Mặc Ngôn, tất cả mọi người đều nín thở, vô cùng hồi hộp.

“Tan họp, mọi người trở về đi.” Nhìn thấy mọi người ở đây đều không còn việc gì nữa, ông cụ Cố xua tay nói.

Thấy cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, mọi người nhanh chóng đứng dậy rời khỏi phòng họp.

“Ông nội, nếu không có chuyện gì nữa thì cháu đi trước đây, công ty bên kia còn có rất nhiều việc chờ cháu xử lý” Thấy mọi người đã lục tục rời đi, Cố Mặc Ngôn cũng lên tiếng chào tạm biệt ông cụ Cố.

“Cháu đợi một chút.’ Ông cụ Cố giữ Cố Mặc Ngôn lại: ‘Ông có chuyện muốn nói với cháu.”

“Vâng ạ.’ Cố Mặc Ngôn có hơi thắc mắc, không biết ông nội định nói gì với mình.

Gọi người vấn luôn đợi ở bên ngoài phòng họp là Dương Tùng Đức, Cố Mặc Ngôn đi theo ông cụ Cố đến văn phòng của ông cụ.

“Ông nội, có chuyện gì vậy ông?” Sau khi ngồi xuống sô pha, Cố Mặc Ngôn mở miệng hỏi.

“Ông nghe nói rằng vào khoảng thời gian trước Tô Thư Nghi đã bị bắt cóc, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?” Sắc mặt ông cụ Cố nghiêm túc: “Bây giờ Tô Thư Nghi thế nào rồi?”

Nghe thấy ông nội muốn hỏi chuyện này, Cố Mặc Ngôn lập tức tái mặt, anh dừng một chút rồi mới nói: “Ông đừng lo, hiện giờ Thư Nghi đã không sao rồi.”

“Đã tra ra ai làm chưa?” Dám bắt cóc cháu dâu của ông cụ, không coi nhà họ Gố ra gì rồi phải không?

Cố Mặc Ngôn không trả lời câu hỏi của ông cụ Gố, miệng anh mím thành một đường thẳng, trong mắt anh ánh lên sự hận thù.

Ông cụ Gố đã nhìn Cố Mặc Ngôn trưởng thành nên lúc này đương nhiên là biết biết biểu tình này của anh đã nói lên rằng anh đã tìm ra kẻ bắt cóc Tô Thư Nghi rồi.

“Rốt cuộc là ai?” Ông cụ rất tức giận, chắc chắn ông sẽ không bỏ qua cho người này!

“Ông nội, ông đừng hỏi nữa, dù sao thì bây giờ Thư Nghỉ đã lành lặn quay về rồi.’ Cố Mặc Ngôn không muốn nói với ông cụ Cố răng chuyện này là do Cố Thành Vũ làm, ông nội cũng đã già rồi, anh không muốn ông cụ vì chuyện tranh đấu của hai anh em họ mà đau lòng.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 638


CHƯƠNG 638

Nghe Cố Mặc Ngôn không chịu nói ra nêu tên kẻ chủ mưu đứng sau vụ án bắt cóc, ông cụ Cố cũng đoán được thân phận của người này e rằng không đơn giản, nói không chừng lại là người mà ông cụ quen biết.

“Rốt cuộc là ail”

Cố Mặc Ngôn chỉ im lặng không nói, không chịu mở miệng.

“Được, cháu không nói đúng không?”

Ông cụ Gố quay đầu nhìn về phía Dương Tùng Đức đang đứng ở bên cạnh: “Dương Tùng Đức, hẳn cậu là người đã đi điều tra chuyện này, cậu mau nói cho tôi biết đi.”

Nhìn Cố Mặc Ngôn, Dương Tùng Đức cũng hơi khó xử, phân vân không biết có nên nói cho ông cụ Cố biết hay không.

“Thế nào? Giờ ngay cả cậu cũng không coi lão già này ra gì đúng không?”

“Không có, ông ơi, tôi… Tôi… Dương Tùng Đức cũng nhất thời luống cuống, thật sự là tiến thoái lưỡng nan.

“Không thì mau nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì!”

Dương Tùng Đức liếc Cố Mặc Ngồn, cuối cùng cũng không chịu nổi quyền uy của ông cụ Cố: “Thực ra khoảng thời gian trước, cậu cả đã bắt cóc mợ chủ ạ”“

“Cái gì!”‘ Ông cụ Cố đột nhiên đứng lên, không dám tin hỏi: ‘Cậu nói là Cố Thành Vũ bắt cóc Tô Thư Nghi?”

“Vâng.’ Dương Tùng Đức gật đầu, vẻ mặt nặng nề: “Hơn nữa, anh ta cũng dùng chuyện này để uy h**p cậu Cố, yêu cầu cậu Cố công khai tất cả thông tin khách hàng của các công ty dưới danh nghĩa Tập đoàn Ngôn Diệu.”

“Chuyện này mà nó cũng dám làm!” Ông cụ Cố tức giận ném chén trà xuống đất: “Thằng bất hiếu, hôm nay nó còn có mặt mũi ép cháu giao cổ phần ra, thật đúng là làm phản rồi!”

“Ông nội, ông đừng tức giận, tức giận không tốt cho sức khỏe.” Nhìn thấy ông cụ Cố nổi cơn thịnh nộ đến mức run người, Cố Mặc Ngôn có chút lo lắng cho sức khỏe của ông cụ, anh vội vàng tiến lên đỡ ông cụ ngôi xuống.

“Còn cháu nữal” Ai ngờ ông cụ Cố măng ngược lại anh: “Sao cháu không nói chuyện này cho ông sớm hơn? Nếu không phải vừa rồi ông ép Dương Tùng Đức nói thì cháu định khi nào mới nói với ông? Cái thằng bất hiếu đó thì có gì đáng để cháu bao che hải”

“Ông nội, không phải cháu bao che cho anh ta, cháu chỉ là…”

Nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Cố Mặc Ngôn, ông cụ Cố cũng đoán được chuyện này sợ rằng không đơn giản chỉ là bắt cóc: “Cháu còn có chuyện gì giấu ông phải không?”

“Ông nội, cháu…’ Cố Mặc Ngôn không biết nên nói chuyện này với ông cụ Cố như thế nào, bây giờ nhớ lại đoạn video mà anh đã xem ngày hôm đó, anh chỉ hận không thể g**t ch*t Cố Thành Vũ.

“Dương Tùng Đức, cậu nói!”

“Ông cụ, là chuyện của mợ chủ, tôi… Tôi không biết nên nói thế nào.”

Ông cụ Gố không hiểu tại sao hai người này lại che che giấu giấu mình: “Có cái gì là không biết nên nói thế nào, lẽ nào ngoài việc bắt cóc Tô Thư Nghi ra, Cố Thành Vũ còn làm những chuyện khác với con bé?”

Lời này vừa thốt ra, ông cụ Cố thấy biểu cảm của Cố Mặc Ngôn và Dương Tùng Đức cũng trở nên lúng túng. Lẽ nào mình đoán đúng rồi? Cố Thành Vũ vậy mà dám làm vậy với Tô Thư Nghi…

Ông cụ Gố đột ngột đứng phắt dậy, một cước đá đổ chiếc bàn trà trước mặt, toàn bộ cốc gốm tỉnh xảo đều rơi xuống đất vỡ thành từng mảnh, dưới ánh đèn còn hơi lấp lánh ánh sáng.

“Thăng súc vật này, Tô Thư Nghỉ là em dâu của nó, sao có thể làm ra loại chuyện hoang đường như vậy!”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 639


CHƯƠNG 639

Thấy ông cụ Cố đã nghĩ sai, Dương Tùng Đức vội vàng phân bua: “Ông ơi, cậu cả không làm chuyện như vậy, chỉ là anh ta…”

Nghiến răng, Dương Tùng Đức tiếp tục nói: “Cậu cả đã tìm bốn kẻ ăn xin, để cho những người đó với mợ chủ… “

“Đủ rồi, đừng nói nữa!” Cố Mặc Ngôn ngồi bên cạnh không nghe nổi nữa, anh lớn tiếng cắt ngang lời của Dương Tùng Đức, vẻ mặt tức giận, đôi tay đang nắm chặt nổi gân xanh.

Nghe những lời này của Dương Tùng Đức, ông cụ Cố kinh ngạc lảo đảo lùi lại hai bước, suýt chút nữa là ngã ngồi xuống đất.

May mà Dương Tùng Đức nhanh tay nhanh mắt đã vội vàng tiến lên đỡ lấy rồi để ông cụ ngồi xuống sô pha.

“Ngay cả loại chuyện như vậy mà nó cũng dám làm, thằng bất hiếu này, thằng bất hiếu…” Ông cụ Cố thậm chí không còn hơi sức để mắng người, ông cụ ngồi đờ trên ghế sô pha lẩm bẩm, mãi không trở lại bình thường.

Cố Mặc Ngôn sầm mặt ngồi bên cạnh, anh năm chặt thành ghế sô pha đến mức cào xước cả ghế, ngón tay cắm sâu vào trong.

Nhất thời, phòng làm việc rơi vào im lặng.

Trong biệt thự của Cố Mặc Ngôn và Tô Thư Nghi.

Sau khi ăn sáng xong, Tô Thư Nghi đang ngồi ở trên ghế sô pha xem TV, thế nhưng nội dung trong TV cô không nghe vào một chữ nào, tràn ngập trong đầu cô đều chuyện xảy ra tối hôm qua.

Nghĩ đến Cố Mặc Ngôn có thể sẽ không thích mình nữa, Tô Thư Nghi cảm thấy trong lòng đau đớn vô cùng.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vui vẻ reo lên. Tô Thư Nghỉ nhấc điện thoại lên, nhìn thấy cuộc gọi từ bệnh viện nơi Tô Ninh Kiều đang năm, lo lắng sức khỏe của mẹ xảy ra vấn đề gì, Tô Thư Nghỉ vội nghe điện thoại.

“Xin hỏi, đây có phải là người nhà của Tô Ninh Kiều không?” Giọng điệu của bác sĩ đầu bên kia điện thoại rất nghiêm trọng, điều này khiến lòng Tô Thư Nghi nhất thời căng thẳng.

“Phải, tôi là con gái của bà”

“Xin cô hãy đến bệnh viện ngay bây giờ, sức khỏe của mẹ cô có chút vấn đề, chúng tôi muốn nói rõ với cô.”

Nghe thấy Tô Ninh Kiều gặp vấn đề về sức khỏe, Tô Thư Nghi vội la lên: “Bác sĩ, rốt cuộc mẹ tôi bị gì vậy?”

“Đợi cô đến bệnh viện rồi nói sau, trong điện thoại không nói rõ hết được.”

“Được, được, tôi đến ngay đây.”

Cúp điện thoại, Tô Thư Nghỉ vội vàng bắt xe đến bệnh viện, chạy như điên đến văn phòng bác sĩ.

Không kịp bình ổn lại, Tô Thư Nghi thở hổn hển: “Bác sĩ… Mẹ tôi… Rốt cuộc sức khỏe mẹ tôi… Có vấn đề gi?”

Nhìn vẻ mặt sốt ruột của Tô Thư Nghi, bác sĩ nghiêm túc nói: “Cô phải chuẩn bị tâm lý trước, mẹ cô vừa được chẩn đoán mắc bệnh ung thư máu.”

“Cái gì!” Nghe thấy bác sĩ nói vậy, bỗng Tô Thư Nghi cảm thấy đầu óc trống rồng, sao có thể, sao Tô Ninh Kiều lại bị bệnh ung thư máu được?

Bác sĩ nói tiếp: ‘Cô cũng biết, sức khỏe mẹ cô yếu, gần đây chúng tôi phát hiện bà ấy có dấu hiệu thiếu máu, sau khi kiểm tra thêm mới phát hiện mô máu của bà ấy không bình thường, bị bệnh ung thư máu.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 640


CHƯƠNG 640

“Vậy phải làm sao đây, bác sĩ, mẹ tôi sẽ không nguy hiểm đến tính mạng đúng không?” Trong lòng Tô Thư Nghi cầu nguyện, Tô Ninh Kiều nhất định phải bình an vô sự.

“Bây giờ chưa nói chắc được, nhưng nếu muốn điều trị thì cần phải tìm được tủy phù hợp.”

“Dùng của tôi!” Tô Thư Nghỉ vội vàng nói: “Tôi là con gái của bà ấy, chắc tuỷ của tôi có thể phù hợp với mẹ.”

Bác sĩ giơ tay ra hiệu cho Tô Thư Nghi đừng lo lăng, giải thích với cô: “Cái này chưa chắc tuỷ của người thân đã phù hợp.

Nhưng nếu là người thẩn thì tỷ lệ tuỷ phù hợp sẽ cao hơn một chút. Cô đi kiểm tra sức khoẻ với so sánh DNA trước đi, phù hợp được là tốt nhất.”

“Được, tôi đi ngay đây bác sĩ.” Nghe bác sĩ nói thế, trong lòng Tô Thư Nghi cũng bùng lên hy vọng: “Bác sĩ, làm ơn, ông nhất định phải cứu mẹ tôi.”

“Cô cứ yên tâm, chúng tôi sẽ cố hết sức.”

Bác sĩ quay đầu gọi điều dưỡng bên cạnh: “Lưu Ly, cô dẫn cô ấy đi kiểm tra hiến tủy trước đi.”

“Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn ông.” Sau khi liên tục cảm ơn bác sĩ, Tô Thư Nghi đi theo điêu dưỡng ra khỏi phòng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lấy máu, chụp X-quang, xét nghiệm DNA…

Tô Thư Nghi đi theo điều dưỡng làm đủ các loại kiểm tra.

“Sao rồi, bác sĩ, tôi có thể hiến tuỷ cho mẹ tôi được không?” Chờ sau khi làm xong tất cả các loại kiểm tra, Tô Thư Nghỉ nôn nóng kéo bác sĩ kiểm tra cho cô hỏi.

“Kiểm tra cái này cần phải chờ một thời » gian mới có kết quả, bây giờ chưa biết chính xác kết quả. Cô đừng vội, chờ có kết quả chúng tôi sẽ thông báo trước cho cô biết.” Rất hiểu cho sự sốt ruột của Tô Thư Nghỉ, bác sĩ kiên nhãn giải thích với cô.

Nghe thấy còn phải chờ thêm một thời gian, Tô Thư Nghỉ hơi hụt hãng, bây giờ cô nóng lòng muốn biết kết quả.

“Ừm được, làm phiền ông.” Miễn cưỡng nở nụ cười cảm kích với bác sĩ, Tô Thư Nghi hồn bay phách lạc ra khỏi phòng kiểm tra.

Mệt mỏi ngồi trên ghế trong hành lang bệnh viện, Tô Thư Nghi không kìm được rơi nước mắt. Chẳng phải trước giờ mẹ vẫn luôn khoẻ mạnh hay sao? Sao đột nhiên lại chẩn đoán ra bệnh này.

Bây giờ Tô Thư Nghi chỉ hy vọng tuỷ của cô có thể phù hợp với Tô Ninh Kiều, cô không thể mất Tô Ninh Kiều.

Lau đi nước mắt của mình, Tô Thư Nghỉ nhấc chân đi về phía phòng bệnh của Tô Ninh Kiều.

w khi đến cửa phòng bệnh, Tô Thư Nghỉ hít mấy hơi thật sâu, xoa hai mắt mình thật mạnh, cố găng xoá đi dấu vết mình từng khóc.

Tốt hơn hết là bây giờ không nên nói tin này cho Tô Ninh Kiều biết, chờ sau khi có kết quả kiểm tra rồi nói. Tô Thư Nghi không muốn bà lo lắng hốt hoảng, lỡ như cảm xúc bà lại kích động, khiến tình trạng tệ đi thì phải làm sao đây?

Giơ hai ngón trỏ nâng khoé miệng mình lên, Tô Thư Nghi cố găng tập mỉm cười.

Nếu lúc này có người đi ngang qua nhìn thấy, chắc chắn sẽ thấy rất lạ, sao cô gái này cười còn xấu hơn cả khóc vậy.

Cố gắng khiến tâm trạng mình bình tĩnh lại, Tô Thư Nghi đẩy cửa phòng bệnh ra.

“Mẹ.’ Tô Thư Nghỉ cố khiến bản thân cười vui vẻ: “Gần đây mẹ thấy thế nào rồi?”

“Thư Nghỉ, con đến rồi.” Nhìn thấy Tô Thư Nghi đến, Tô Ninh Kiều rất vui vẻ: “Lâu lắm rồi con không đến thăm mẹ đấy.”
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 641


CHƯƠNG 641

“Xin lõi mẹ, gần đây con khá bận” Bởi vì sợ Tô Ninh Kiều lo lắng, Tô Thư Nghi không nói chuyện cách đây không lâu cô bị bắt DỌG”

Kéo tay Tô Thư Nghi, Tô Ninh Kiều cười nói: ‘Biết con bận, mẹ cũng không có ý muốn trách con.”

Nhìn thấy nụ cười ấm áp của Tô Ninh Kiều, Tô Thư Nghi cảm thấy hai mắt lại ngấn lệ.

Cô vội cúi đầu che giấu, Tô Thư Nghi cười nói: ‘Cảm ơn mẹ, gần đây sức khoẻ mẹ thế nào?”

“Mẹ thấy khoẻ hơn rồi, vừa nãy mẹ còn định gọi điện thoại cho con đấy.”

“Có chuyện gì sao ạ? Mẹ thấy khó chịu ở đâu ạ?” Tô Thư Nghi vội vàng kéo Tô Ninh Kiều hỏi.

“Không sao, con đừng lo cho mẹ.” Nhìn thấy Tô Thư Nghỉ căng thẳng như vậy, Tô Ninh Kiều trìu mến sờ mặt cô: ‘Mẹ muốn bảo con đi làm thủ tục xuất viện cho mẹ, ở bệnh viện lâu vậy rồi, mẹ cảm thấy sắp sửa mốc meo rồi.”

‘Sao được chứ!” Tô Thư Nghi vừa nghe thấy đã hơi kích động, sau đấy lại nghĩ đến có khả năng khiến Tô Ninh Kiều nghi ngờ, vẻ mặt cô bình tĩnh lại nói: ‘Mẹ, mẹ vẫn chưa khoẻ hẳn mà, tốt nhất nên ở lại bệnh viện thêm một thời gian nữa, chờ mẹ khỏi hẳn rồi chúng ta xuất viện, được không?”

“Mẹ khoẻ mà, bây giờ có thể xuất viện rồi.”

Tô Ninh Kiều thật sự không muốn ở lại bệnh viện.

Tô Thư Nghi kiên nhân khuyên bà: ‘Mẹ, mẹ ở thêm một thời gian nữa thôi, đừng để con lo lắng được không?”

Nghe thấy Tô Thư Nghi nói đến nước này, Tô Ninh Kiêu cũng đành đồng ý.

Nói chuyện thêm mấy câu với Tô Ninh Kiều, nhìn bà thường xuyên vui vẻ cười to, cuối cùng Tô Thư Nghi cũng không đè nén nổi cảm xúc của mình, lấy cớ mình bận việc vội rời khỏi phòng bệnh.

“Vậy được, con đi làm đi, mẹ không làm lỡ giận dỗi mình; Cố Mặc Ngôn nhanh chóng nghe máy.

“Hu hu… Cố Mặc Ngôn… Hu hu hu…” Điện thoại vừa kết nối, Cố Mặc Ngôn đã nghe thấy tiếng khóc của Tô Thư Nghi vang lên.

Cố Mặc Ngôn lập tức luống cuống, vội vàng hỏi qua điện thoại: ‘Có chuyện gì vậy Thư Nghỉ, em đừng khóc, nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì?”

“Cố Mặc Ngôn, mẹ em… Bà ấy… Hu hu…

Tô Thư Nghi khóc đến mức không nói nên lời.

“Thư Nghi, em đừng vội, từ từ nói.’ Mặc dù rất lo lắng nhưng Cố Mặc Ngôn vẫn từ từ dân dắt Tô Thư Nghi: ‘Rốt cuộc thì mẹ làm sao?”

“Mẹ em, bà ấy bị phát hiện mặc bệnh ung thư máu.’ Tô Thư Nghỉ nói xong những lời này trong một hơi rồi bật khóc: “Phải làm sao bây giờ Cố Mặc Ngôn, em… Bây giờ em phải làm sao đây?… Hu hưu…

Mới đây thôi, cô vừa mới biết hóa ra mình không phải con gái ruột của Lâm Kim Minh. Bây giờ, người thân duy nhất của cô trên đời này là Tô Ninh Kiều, tại sao ông trời lại đối xử với cô tàn nhãn như vậy? Tại sao Tô Ninh Kiều lại bị mắc bệnh ung thư máu?

Bây giờ ngoại trừ Cố Mặc Ngôn, cô không nghĩ ra còn có thể kể chuyện này với ai nữa. Mặc dù sáng nay, cô vấn còn giận anh, nhưng đến lúc này, Tô Thư Nghi mới nhận ra cô ỷ lại anh biết bao, bây giờ cô muốn gặp anh thế nào. Ngoại trừ Tô Ninh Kiều ra, anh chính là người thân thiết nhất trên đời này của cô.

Nghe được lời Tô Thư Nghi nói, Cố Mặc Ngôn cũng rất sốc, sao có thểi “Thư Nghi, em đừng vội, nói cho anh biết giờ em đang ở đâu, anh lập tức qua đó tìm em.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 642


CHƯƠNG 642

“Ừm, em… Giờ em đang ở bệnh viện, hu hu… Cố Mặc Ngôn, anh đến đây nhanh lên được không?”

“Được được được, em đừng khóc nữa, không sao đâu, có anh ở đây, anh sẽ đến ngay.’ Cố Mặc Ngôn sốt ruột an ủi Tô Thư Nghỉ: ‘Bây giờ anh cúp máy trước, em đừng đi đâu hết, chờ anh.”

Nghe được Tô Thư Nghỉ nức nở trả lời một tiếng “Vâng” ở đầu dây bên kia, Cố Mặc Ngôn mới cúp điện thoại.

Cố Mặc Ngôn đứng dậy, vội nói với ông cụ Cố: “Ông nội, bây giờ cháu phải đến bệnh viện ngay, khi nào rảnh cháu sẽ đến thăm ông.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao con bé Tô Thư Nghi kia lại khóc như vậy trong điện thoại?” Ông cụ Cố cũng nghe được tiếng Tô Thư Nghi khóc trong điện thoại.

“Mẹ của Thư Nghi bị phát hiện mắc bệnh ung thư máu, cô ấy đang hết sức rối bời ạ.”

Trên mặt Cố Mặc Ngôn tràn đầy lo lăng: “Bây giờ cháu phải nhanh chóng qua đó xem thế nào mới được.”

“Tại sao đang yên đang lành lại bị mắc bệnh ung thư máu chứ?” Ông cụ Cố nghe xong cũng rất sửng sốt: ‘Có nặng không, bác sĩ nói thế nào?”

“Cái này cháu cũng không rõ. Trong điện thoại, Thư Nghỉ khóc rất nhiều nên chưa nói rõ.”

“Tô Thư Nghỉ đúng là một đứa trẻ đáng thương. Vừa mới gặp phải chuyện như vậy, bây giờ lại biết mẹ mình bị mắc bệnh thế này.” Trên mặt ông cụ Cố cũng đượm buồn, vội vàng khoát tay nói với Mặc Ngôn: “Vậy cháu đi nhanh đi, bây giờ con bé chỉ có một mình, không biết sẽ hoảng loạn thế nào nữa.”

“Dạ, vậy cháu đi trước đây, ông nội.” Cố Mặc Ngôn nói xong bèn đi nhanh ra cửa, Dương Tùng Đức cũng lập tức đi theo sau.

“Chờ một chút.” Có vẻ ông cụ Cố đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, lại gọi Cố Mặc Ngôn đã tới cửa.

“Ông nội, còn có việc gì sao?”

Ông cụ Cố hơi bối rối nhìn thoáng qua Cố Mặc Ngôn và nói với Dương Tùng Đức: “Dương Tùng Đức, cậu đi ra ngoài trước đi”

“Vâng.’ Dương Tùng Đức gật đầu một cái, cũng không ở lại lâu mà đi xuống tầng trước.

Cố Mặc Ngôn nhìn ông cụ Cố hơi khó hiểu, rốt cuộc ông nội muốn nói chuyện gì với mình mà còn bảo Dương Tùng Đức ra ngoài?

Ông cụ Cố đi đến trước mặt Cố Mặc Ngôn, do dự nói: ‘Lúc con thân mật với Thư Nghị, ừm, tốt nhất nên chú ý một chút, đừng để có thai. Nói cách khác, ông sợ thân thế của đứa bé này còn chưa rõ ràng.”

Nói xong những lời này, khuôn mặt già nua của ông cụ Cố cũng hơi nóng lên. Ông cụ cũng hơi ngượng ngùng khi nói với con cháu những chuyện như vậy, nhưng mà…

Haiz, đứa trẻ Tô Thư Nghi này cũng thật sự là số khổ mà, tại sao lại không thể có cuộc sống êm đềm, suôn sẻ chứ?

Nghe được lời ông cụ Cố nói, vẻ mặt Cố Mặc Ngôn cũng phức tạp. Anh siết chặt tay, trong đầu lại xuất hiện hình ảnh bốn người đàn ông đó xé quần áo của Tô Thư Nghỉ, cũng như tiếng khóc thất thanh của Tô Thư Nghi.

Cố Mặc Ngôn cảm thấy đây chính là ác mộng cả đời của anh cho dù thế nào cũng không thể quên được, mỗi lần nhớ lại đều khiến anh thấy đau xé lòng.

Cảm nhận được sự tức giận bộc phát từ Cố Mặc Ngôn, ông cụ Cố khế thở dài một cái, hai đứa trẻ này đều có số khổ mà.

Cố Mặc Ngôn nhắm mắt lại để ngăn mình không nhớ tới chuyện kia, anh khó khăn nói: “Cháu biết rồi.”

“Ừ”” Ông cụ Cố vươn tay võ vai Cố Mặc Ngôn: “Mau đi đi, Thư Nghỉ còn đang chờ cháu đó, nhớ sau này đối xử tốt với con bé một chút.”

“Cháu sẽ làm vậy ạ.” Cố Mặc Ngôn trịnh trọng hứa với ông cụ Cố. Chắc chắn anh sẽ dành quãng đời còn lại của mình để yêu thương Tô Thư Nghi.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 643


CHƯƠNG 643

Cố Mặc Ngôn gật đầu với ông cụ Cố, sau đó xoay người đi về phía thang máy.

Lúc xuống dưới tầng, Dương Tùng Đức đã mở sẵn cửa xe chờ anh. Sau khi Cố Mặc Ngôn lên xe, Dương Tùng Đức lái xe phóng như bay, chẳng mấy chốc đã đến bệnh viện.

Cố Mặc Ngôn chạy thẳng một mạch đến phòng bệnh của Tô Ninh Kiều, vô tình quay lại thì thấy hình như dáng người đang ngồi khóc trên ghế là Tô Thư Nghi.

Anh dừng lại nhìn kỹ hơn, đúng là Tô Thư Nghi thật.

Tô Thư Nghi đang chìm đắm trong tiếng khóc của mình, không thể ngừng được.

Cô đột nhiên cảm thấy có ai đó đang ngồi xổm xuống trước mặt mình.

Ngẩng đầy nhìn bóng dáng lờ mờ trước mặt, nước mắt Tô Thư Nghỉ trào như suối.

“Cố Mặc Ngôn, hu hu…’ Tô Thư Nghỉ nhào vào lòng Cố Mặc Ngôn, òa khóc như cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa.

Cố Mặc Ngôn ôm chặt Tô Thư Nghi vào lòng, đau lòng v**t v* lưng cô: ‘Không sao, anh đây rồi, có anh ở đây, không sao đâu, đừng khóc nữa.”

Nghe Cố Mặc Ngôn an ủi, Tô Thư Nghi không những không nín khóc mà còn khóc to hơn: “Cố Mặc Ngôn, em nên làm gì bây giờ, em không biết phải làm sao bây giờ nữa? Bác sĩ nói em có thể hiến tủy cho mẹ, nhưng chẳng may không tương thích thì phải làm sao đây? Nếu em không cứu được mẹ thì em phải làm sao đây?”

“Có anh mà, anh sẽ giúp em xử lý ổn thỏa.

Em tin anh đi, chắc chắn sẽ không sao đâu.” Cố Mặc Ngôn tiếp tục nhẹ nhàng an ủi Tô Thư Nghi.

“Nếu của em không tương thích thì anh sẽ giúp em tìm người tương thích. Trong nước không có thì chúng ta tìm ở nước ngoài.

Trên đời này có nhiều người như vậy, dù sao cũng sẽ có người có tủy tương thích với mẹ em. Em yên tâm, chắc chắn anh sẽ nghĩ cách cứu mẹ, em đừng lo lắng quá nhiều, được không?”

“Thật sao?” Tô Thư Nghi ngước đôi mắt đâm lệ nhìn Cố Mặc Ngôn, như đang nhìn vào tín ngưỡng duy nhất của mình.

“Ừ”’ Cố Mặc Ngôn vươn tay lau nước mắt giúp Tô Thư Nghi: “Thật, chắc chắn mẹ sẽ không sao đâu, em tin anh, được không?”

“Em tin anh.” Tô Thư Nghỉ gật mạnh đầu: “Em tin anh, Cố Mặc Ngôn. Anh nói mẹ không sao thì chắc chắn mẹ sẽ không saoØ.

“Ngoan.” Cố Mặc Ngôn đau lòng v**t v* khuôn mặt của Tô Thư Nghỉ: “Vậy chúng ta vào thăm mẹ trước nhé?”

“Đừng!” Tô Thư Nghỉ vội vàng ngăn lại: “Em còn chưa nói cho mẹ biết bà ấy bị mắc bệnh ung thư máu. Hơn nữa, em cũng không muốn mẹ thấy em như này.”

“Vậy chúng ta về nhà trước nhé?” Cố Mặc Ngon nhẹ giọng khuyên nhủ.

“Vâng”“

Cố Mặc Ngôn bế Tô Thư Nghi đã khóc đến mệt lên, xoay người đi ra ngoài bệnh viện.

Trên đường về nhà, Cố Mặc Ngôn vẫn ôm Tô Thư Nghỉ vào lòng.

Có lẽ bởi vì khóc mệt rồi nên Tô Thư Nghi tựa vào vai Cố Mặc Ngôn một lát liền ngủ thiếp đi, trên khóe mi còn vương vài giọt nước mắt, trông vô cùng đáng thương.

Sau khi về nhà, Cố Mặc Ngôn bế Tô Thư Nghỉ ra khỏi xe. Có lẽ Tô Thư Nghi thật sự quá mệt mỏi nên dọc đường cô không hề tỉnh giấc.

Cố Mặc Ngôn bế Tô Thư Nghi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô nằm trên giường.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 644-645


CHƯƠNG 644

Sau khi đắp chăn cẩn thận cho Tô Thư Nghi, Cô Mặc Ngôn cũng nằm xuống cạnh cô.

Mặc dù Tô Thư Nghỉ ngủ rất sâu, nhưng lại ngủ không ngon. Không biết cô mơ thấy gì mà thỉnh thoảng lại có nước mắt chảy xuống từ khóe mắt đang nhắm nghiền của co.

Cố Mặc Ngôn dùng ngón tay cái lau nước mắt cho Tô Thư Nghi, đau lòng ôm cô vào lòng.

Trong khoảng thời gian này, thứ anh thấy nhiều nhất chính là nước mắt của Tô Thư Nghỉ. Tất cả những điều này đều là lỗi của anh, là do anh làm không tốt, nên lúc nào cũng khiến vợ mình khóc.

Cố Mặc Ngôn cúi đầu hôn lên mái tóc Tô Thư Nghị, võ nhẹ lưng cô như dỗ dành một đứa trẻ. Anh hy vọng có thể khiến cô yên lòng một chút trong giấc ngủ.

Lúc Tô Thư Nghi tỉnh lại thấy phòng ngủ tối om, trong giây lát hơi bị lần lộn. Đây là nhà của mình phải không? Bây giờ là mấy giờ rồi?

Vươn tay bật đèn lên, ánh sáng từ trên đỉnh đầu chiếu xuống khiến Tô Thư Nghi dần dân tỉnh táo lại. Nhớ lại chuyện xảy ra ở bệnh viện lúc sáng, Tô Thư Nghi lại khóc.

Lúc Cố Mặc Ngôn đi vào thì thấy Tô Thư Nghi đang nằm trong chăn lặng lẽ khóc.

Cố Mặc Ngôn khẽ thở dài, đi đến bên giường ôm Tô Thư Nghi vào lòng: “Ngoan, đừng khóc nữa. Em cứ khóc như vậy thì hỏng mắt mất.”

Tô Thư Nghi cố gắng kìm nước mắt lại, ngẩng đầu nhìn Cố Mặc Ngôn.

Thấy hai mắt Tô Thư Nghỉ sưng to như quả đào, tim Cố Mặc Ngôn như thể bị ai đó bóp nghẹt: ‘Cả một ngày chưa ăn gì rồi, em dậy rửa mặt đi, chúng ta xuống tầng ăn cơm được không?”

“Ừ” Tô Thư Nghỉ trả lời, giọng khàn đặc.

Sau khi rửa mặt và đi xuống tầng, Tô Thư Nghỉ phát hiện Cố Mặc Ngôn đã nấu cháo cho mình, cô rất cảm động. Cố Mặc Ngôn dịu dàng như vậy dường như đã đưa cô quay lại cuộc sống trước khi Trình Thu Uyển xuất hiện.

Mấy ngày sau đó, Cố Mặc Ngôn không đi làm mà vấn luôn ở nhà với Tô Thư Nghi.

Anh đã chủ động liên hệ với một số chuyên gia có tiếng nghiên cứu về bệnh ung thư máu.

Thấy Cố Mặc Ngôn làm tất cả vì mình, Tô Thư Nghi đã không còn nghi ngờ rằng anh không còn yêu mình như trước nữa. Tình cảm giữa hai người cũng được hâm nóng lên rất nhiều.

Hôm nay, cuối cùng Tô Thư Nghi cũng đợi được cuộc điện thoại từ bệnh viện thông báo kết quả kiểm tra lần trước, bảo cô đến bệnh viện lấy kết quả kiểm tra.

“Được được. Bây giờ tôi đi ngay, xin chờ một chút ạ.” Sau khi cúp điện thoại, Tô Thư Nghỉ vội vàng đến bệnh viện. Hôm nay, bởi vì tập đoàn Ngôn Diệu có một số chuyện cần Cố Mặc Ngôn phải đến xử lý, cho nên Tô Thư Nghi tự mình bắt xe đến bệnh viện.

Trên đường đến bệnh viện, Tô Thư Nghỉ luôn bồn chồn không yên, suy nghĩ đủ thứ vấn đề lộn xôn. Nếu tủy của cô không tương thích với Tô Ninh Kiều thì phải làm sao bây giờ? Cố Mặc Ngôn có thể giúp cô tìm được người có tủy tương thích với mẹ sao? Nếu chẳng may không tìm thấy thì sao, chẳng lẽ cô thật sự phải trơ mắt nhìn Tô Ninh Kiều rời xa mình sao?

Nghĩ đến đây, khóe mất Tô Thư Nghỉ lại ươn ướt. Cô chớp chớp mắt, nén dòng nước mắt, đồng thời cũng tự nhủ lúc này nhất định phải mạnh mẽ lên, bây giờ còn chưa biết kết quả kiểm tra thế nào, nhất định không được tự hù dọa mình được.

Sau khi đến bệnh viện, Tô Thư Nghi vội vàng tìm bác sĩ đã làm kiểm tra cho cô trước đó.

Vừa thấy bác sĩ, Tô Thư Nghi đã lo lắng hỏi: ‘Bác sĩ, thế nào rồi, tôi có thể hiến tủy cho mẹ tôi được không?” Ông trời phù hộ, chắc chắn tủy của bà sẽ tương thích với cô mà.

“Cô ngồi xuống trước đi.” Bác sĩ chỉ chiếc ghế bên cạnh: “Từ từ tôi sẽ nói chuyện với Am co.

CHƯƠNG 645

Nguồn thiếu chương.
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 646


CHƯƠNG 646

“Ừm, đã được một tháng rồi, chúc mừng cô, cô sắp được làm mẹ rồi đó.”

Tô Thư Nghỉ ngây ra như phống, nhất thời không tiêu hoá nổi nhiều tin tức như vậy.

“Hiện tại tình trạng của thai nhi vẫn chưa ổn định nên trong khoảng thời gian này, cô đừng để bản thân quá kích động, nếu không sẽ ảnh hưởng đến đứa bé.” Bác sĩ dặn Tô Thư Nghi.

“Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.’ Cô cố gắng mỉm cười với bác sĩ, sau đó thân thờ bước ra khỏi phòng làm việc.

Tô Thư Nghỉ bước tới trước một dấy ghế đặt ngoài hành lang, ngồi phịch xuống, đầu cô lúc này rối như tơ vò, chẳng thể nghĩ rõ được gì. Cô hít sâu mấy hơi, nhắm mắt lại, chậm rãi sắp xếp lại đống suy nghĩ rối ren trong đầu.

Tủy của mình không phù hợp với Tô Ninh Kiều, lại phải đi tìm người quyên tủy thích hợp lần nữa; thứ hai rất có thể mình không phải con gái ruột của Tô Ninh Kiều; cuối cùng là mình đang mang thai.

Nghĩ đến đây, Tô Thư Nghỉ cúi đầu nhìn bụng mình, chỗ đó vẫn phẳng lì như cũ, có thật bên trong đang nuôi dưỡng một sinh mệnh không?

Cô khoanh hai tay đặt trước bụng, trong lòng có chút hân hoan, cuối cùng cô và Cố Mặc Ngôn cũng có con rồi.

Nhớ lại lời bác sĩ nói rằng đứa bé đã được một tháng, Tô Thư Nghỉ thầm tính ngày trong lòng, chắc là có vào buổi tối trước ngày mình bị bắt cóc nhỉ.

Tô Thư Nghi bỗng thấy hơi sợ, lúc bị bắt cóc mình đã giấy dụa rất kịch liệt, còn bị thương phải nhập viện, liệu chuyện đó có là ảnh hưởng tới đứa bé không?

Vừa nãy bác sĩ còn dặn bản thân không được quá kích động, vấn đề là dạo này cô gần như ngày nào cũng khóc, như vậy có tốt cho bé con không?

Tô Thư Nghi vô cùng tự trách, ngay cả mang thai mà bản thân cũng không hay biết, báo hại bé cưng phải chịu nhiều khổ cực với mình như vậy.

“Cục cưng, xin lỗi con, là mẹ không tốt, không bảo vệ được cho con, mẹ hứa từ giờ về sau sẽ không để con chịu chút tổn thương nào nữa.” Vừa võ vê bụng mình, Tô Thư Nghi vừa bày tỏ sự áy náy với đứa bé.

Cô rất vui khi biết mình đang mang thai, bởi cả mình và Cố Mặc Ngôn từng mong chờ biết bao sự xuất hiện của đứa bé, ai ngờ đâu nhóc con lại đến một cách bất ngờ như vậy.

Biết thì biết vậy, nhưng lúc này trên mặt Tô Thư Nghỉ lại chẳng thể hiện nụ cười, vừa nghĩ tới rất có thể mình không phải là con gái của Tô Ninh Kiều, trái tim cô như bị nhét đầy bông vậy, căng tức khó chịu vô cùng.

Không được, nhất định cô phải tìm Tô Ninh Kiều hỏi cho ra lẽ.

Tô Thư Nghi đứng dậy, bước về phía phòng bệnh của Tô Ninh Kiều. Dọc đường đi, lòng Tô Thư Nghỉ bị căng thẳng và bất an lấp đầy, không biết lát nữa nên mở miệng hỏi mẹ thế nào.

Tô Thư Nghi đứng trước cửa phòng bệnh, do dự không biết có nên đẩy cánh cửa này ra không. Sau khi ngây người trước cửa hồi lâu, Tô Thư Nghi xoay người đi ngược trở về. Cô quyết định sẽ không hỏi Tô Ninh Kiều chuyện này.

Cứ xem như bác sĩ kiểm tra sai là được, cô vấn là con gái của Tô Ninh Kiều, Tô Ninh Kiều là mẹ của cô, hai người vẫn sẽ như trước, dựa dẫm, nương tựa vào nhau mà sống.

Nhưng vừa nghĩ đến bệnh tình của Tô Ninh Kiều và những lời bác sĩ đã nói với mình, Tô Thư Nghi không thể không dừng bước.

Tô Ninh Kiều bây giờ nhất định phải nhanh chóng làm phẫu thuật. Nếu mình thật sự không phải con gái của bà, vậy không chừng con gái ruột của bà có thể hiến tủy cho Tô Ninh Kiều, có lẽ đây chính là cách tốt nhất và nhanh nhất.

Trong lòng cô lúc này rối rắm vô cùng, Tô Thư Nghi cảm thấy đúng là trần đời không lường trước được gì, tạo hóa thích trêu người, sao ông trời lại tàn nhân như vậy, sao lại bắt cô đưa ra lựa chọn khó khăn này chứ?
 
Ông Xã Bạc Tỷ Là Chủ Nợ
Chương 647


CHƯƠNG 647

Cuối cùng lý trí đã chiến thắng tình cảm, Tô Thư Nghi vẫn quay trở về phòng bệnh.

Lúc đẩy cửa ra, Tô Thư Nghỉ nhìn thấy Tô Ninh Kiều đang nằm trên giường bệnh xem TV, có lẽ là chiếu tới tình tiết hài hước nào đó nên trông Tô Ninh Kiều cười rất vui vẻ.

“Thư Nghi, con đến rồi à.” Tô Ninh Kiều xoay người nhìn thấy Tô Thư Nghỉ thì vội vàng vấy tay: “Mau tới đây xem nè, nhân vật này đúng là hài quá trời, mẹ cười sắp bể cả bụng.”

Tô Thư Nghỉ ôm mớ cảm xúc bòng bong trong lòng ngồi xuống cạnh giường bệnh của Tô Ninh Kiều, nhìn bà vui vẻ cười đùa, cô thật sự không biết phải mở lời thế nào.

Nhận ra từ lúc bước vào đến giờ Tô Thư Nghi cứ cúi đầu không nói lời nào, Tô Ninh Kiều cảm thấy là lạ, hình như tâm trạng con gái mình hôm nay không tốt thì phải?

Bà chỉnh âm lượng TV nhỏ xuống rồi quay đầu hỏi Tô Thư Nghỉ: “Thư Nghi, trông con có vẻ không vui, cãi nhau với Cố Mặc Ngôn hả?”

Tô Thư Nghỉ ngẩng đầu nhìn Tô Ninh Kiều, lắc đầu cười trừ, nói: ‘Không phải đâu ạ, mẹ, con… Con có chuyện muốn hỏi mẹ.”

“Chuyện gì?” Nhìn dáng vẻ ngập ngừng của Tô Thư Nghi, Tô Ninh Kiều thấy hơi buồn cười: “Con gái ngốc, có chuyện gì thì cứ nói thẳng, với mẹ mà con cũng còn ngại nữa hả, chẳng lẽ mẹ lại nói dối con?”

Nghe giọng điệu cưng chiều của Tô Ninh Kiều dành cho mình, trái tim Tô Thư Nghi bỗng thấy chua xót, báo hại nước mắt sắp không kìm nổi mà vỡ đê. Cô thầm mong bác sĩ đã kiểm tra sai.

“Mẹ, con… Con không phải… không phải…”

Tô Thư Nghỉ lắp bắp nói, nhưng lời cứ nghẹn trong cổ, chẳng thể thốt nên câu.

“Rốt cuộc là chuyện gì mà con lại khó xử như vậy.” Tô Ninh Kiều cười hỏi.

Tô Thư Nghi cố gắng để mắt mình đối diện với mắt Tô Ninh Kiều, thốt từng chữ một ra khỏi miệng: “Con không phải con gái ruột của mẹ.’ Dứt lời, Tô Thư Nghỉ lo lắng nhìn Tô Ninh Kiều, hy vọng sẽ nghe được lời phủ định từ miệng bà.

Nghe thấy câu hỏi của Tô Thư Nghi, nụ cười trên mặt Tô Ninh Kiều vụt tắt, trong mắt ánh lên sự sợ hãi, cả người run lên nhè nhẹ, thậm chí còn không dám quay đầu nhìn Tô Thư Nghi.

Thấy phản ứng của Tô Ninh Kiều, đầu óc Tô Thư Nghỉ trở nên trống rỗng. Cô vội vàng kéo tay Tô Ninh Kiều, bắt bà quay đầu nhìn mình, sốt ruột hỏi: ‘Mẹ, mẹ nói đi, rốt cuộc con có phải con gái ruột của mẹ không?”

Tô Ninh Kiều nhìn Tô Thư Nghi, nước mắt lăn dài, rơi lã chã xuống giường, nhanh chóng thấm ướt một mảng lớn. Tô Ninh Kiều khẽ lắc đầu, im lặng khóc nức nở chứ không chịu hé răng.

“Mẹ, con không phải con gái ruột của mẹ, đúng không?” Giọng Tô Thư Nghi cũng nghẹn ngào, xem ra ông trời không phù hộ cô rồi, những gì bác sĩ nói là thật.

Thấy Tô Thư Nghi lắc mạnh đầu, Tô Ninh Kiêu chợt ngừng lại, quay đầu đi, che miệng khóc lớn, không dám đối diện với Tô Thư Nghi.

Thì ra mình không phải con gái ruột của mẹ thật, Tô Thư Nghi cảm thấy sức lực trong người như bị rút cạn, yếu ớt ngã ngồi xuống ghế, rất nhiều chuyện trước kia cô không hiểu giờ đã trở nên rõ ràng.

Khó trách lúc trước khi Lâm Kim Minh dẫn mình đi giám định quan hệ cha con, kết quả trả về lại là mình không phải con gái của Lâm Kim Minh. Cô còn chẳng phải là con gái của Tô Ninh Kiều, sao có thể là con của ông ta được chứ?

Thế rốt cuộc mình là ai đây? Tô Thư Nghi cảm thấy cả người mình cứ đờ ra, đầu đau dữ dội.

Thấy Tô Ninh Kiều đưa lưng về phía mình khóc nức nở đến nỗi cả người cũng run theo, Tô Thư Nghỉ bỗng nhớ tới hồi còn nhỏ bà thật sự đối xử với mình rất tốt.
 
Back
Top Dưới