Ngôn Tình Ông Trùm - Mai Đình Phong

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 20


Kỉ Tình nằm trong phòng cách li một tuần thì được chuyển tới phòng theo dõi đặc biệt. Bác sĩ nói với Tần Mặc Uy rằng, cô có thể sẽ tỉnh lại trong vòng một ngày, một tuần, một tháng , một năm, mười năm, c*̃ng có thể cả đời không tỉnh lại nữa.

Lúc nghe bác sĩ nói vậy Tần Mặc Uy c*̃ng không có phản ứng gì, chỉ lạnh lùng gật đầu. Từ ngày đó, anh gần như lúc nào c*̃ng bên cạnh cô không rời, công việc c*̃ng chuyển hết đến bệnh viện để sử lí.

Hàng đêm không ngủ được anh lại ngồi cạnh giường cô nói chuyện cho cô nghe, anh kể về công việc c*̉a mình hàng ngày , nghe anh kể thời gian cô ngủ , anh có cảm giác gì.

Việc chờ đợi cô với anh như một thói quen vậy, mỗi một ngày qua đi, anh lại lấy bút gạch lên tờ lịch một gạch.

Đêm nay lại là đêm mất ngủ, anh ngồi bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay cô áp lên má:

Tình, em ngủ lâu quá rồi, tỉnh dậy đi có được không?? Em nằm lâu như vậy không thấy mỏi sao?? Không khó chịu sao?? Nghe anh, dậy đi em......

Anh úp mặt vào lòng bàn tay cô, cười buồn:

Em ngủ đã ba tháng rồi, ba tháng, 90 ngày 2 160 giờ 129 600 phút 7 776 000 giây. Mỗi giây, mỗi phút trôi qua, sự mong chờ c*̀ng lo sợ càng vây hãm lấy anh chặt hơn, cuốn anh muốn nghẹt thở. Mong chờ vì biết đâu ngay sau đó em sẽ mở mắt nhìn anh, còn lo sợ, anh sợ em sẽ không bao giờ mở mắt ra nữa....... Em mau tỉnh dậy có được không??

Thế rồi căn phòng chìm vào im lặng, mãi lâu sau, anh mới lại cất giọng khàn khàn:

Em xem, không có em, anh không ngủ được, em mau mau dậy đi chứ, ngày mai anh có việc quan trọng không ở bên em được, em ở đây nhớ ngoan ngoãn chờ anh.........

Anh gục đầu bên giường bệnh cô , cả đêm không hề nhắm mắt, mãi tới sáng hôm đó khi Hoắc Tầm tới đón thì anh mới đứng dậy. Anh hôn nhẹ lên trán cô nói thầm:

Tình, đợi anh.....

Rồi đi ra khỏi phòng. Trác Ngôn ở lại chăm sóc cô. Lần này anh đi thực sự mà nói c*̃ng chẳng có gì nguy hiểm, chỉ là có một số chuyện nếu anh không ra mặt sẽ không ổn mà thôi.

Kỉ Tình nằm mơ, cô lạc vào một vùng đất đen tối không chút ánh sáng , càng đi cô càng cảm thấy mệt mỏi, lạnh lẽo hơn, nhưng cô vẫn bước tiếp , rồi dần dần bước chân cô ngừng hẳn, ngã xuống, sức lực cô như bị rút cạn không thể nhúc nhích, hai mí mắt nặng nề cứ như muốn đónh lại ngay lập tức vậy.

Trác Ngôn c*̀ng một vài bác sĩ và y tá đang kiểm tra sức tình hình c*̉a Kỉ Tình chợt nghe monitor theo dõi kêu lên. Trên màn hình hiển thị nhịp tim yếu dần c*̉a cô, các chỉ số khác c*̃ng giảm dần một cách khác thường, Trác Ngôn hốt hoảng hét to với đám y tá:

Máy sốc tim, mau chuẩn bị, chuẩn bị cả phòng cấp cứu.:

Máy sốc tim được đẩy vào , Trác Ngôn mỗi tay cầm một bản điện cực hét lên với bọn họ:

200j.

Kỉ Tình vẫn Không có phản ứng gì, anh lại hét lên:

250j

Sau đó cứ tăng tiếp, một lúc sau tim cô mới dần dần đập lại, Đám bác sĩ lau mồ hôi, tí nữa doạ chết bọn họ.

sau khi kiểm tra, sác định cô không có việc gì họ mới yên tâm ra ngoài, riêng Trác Ngôn và hai y tá vẫn túc trực bên trong đề phòng cô say ra chuyện.

Trong mơ Kỉ Tình cảm thấy mình đang kiệt sức bỗng thấy có anh sáng le lói phía trước, cô mới cố đứng dậy đi về phía đó, càng đi, ánh sáng càng trói loá.

Kỉ Tình chớp mắt mấy cái mới từ từ thích ứng được với ánh sáng, cô nghe có tiếng nói chuyện nho nhỏ mới quay đầu nhìn, mọi thứ xung quanh mờ mờ ảo ảo cô chỉ nhìn thấy mấy bóng trắng đang nói chuyện.

Nhấc tay lên dụi mắt một chút cô mới nhìn rõ đó là Trác Ngôn c*̀ng hai người khác, cô định lên tiếng nhưng phát hiện ra cổ họng mình đau rát không phát ra tiếng được. Đúng lúc đó trác ngôn nhìn qua gường bệnh, Thấy Kỉ Tình mở mắt nhìn anh ta, anh ta sững xờ sau đó mới gấp gáp bảo y tá gọi thêm bác sĩ đến còn mình chạy đến bên giường cô. Kỉ Tình đưa tay gỡ máy thở ôxi ra sau đó đưa tay chỉ chỉ vào cổ họng mình, Trác ngôn cuống quýt gật đầu rồi rót cho cô một cốc nước ấm, sau khi uống nước xong, cổ họng cô mới dễ chịu hơn một chút, cất giọng khàn khàn:

Tôi đang ở bệnh viện à? ngủ bao lâu rồi?

Ba...ba tháng.. cô bị hôn mê ba tháng rồi.....

Ồ.

Nhìn quanh phòng một lát cô mới hỏi:

Tiểu Mặc đâu??

Trác ngôn lúc này mới hoàn hồn, nói:

Lão đại vừa đi sử lí công việc , cô chờ chút tôi gọi cho anh ấy.

đừng, tôi muốn cho anh ấy một bất ngờ.

ngay sau đó bác sĩ lần lượt kéo vào phòng bệnh, sau khi chắc chắn cô không có vấn đề gì nữa mới tháo hết tất cả các thiết bị máy móc đem đi. Kỉ Tình tựa lưng ngồi dậy nói chuyện với Trác Ngôn. Cô hỏi anh ta về cuộc sống c*̉a Tần Mặc Uy, anh ăn có ngon không, ngủ có tốt không, mỗi một câu trả lời c*̉a anh ta khiến cô đau nhói lòng.

Tối hôm đó Tần Mặc Uy mới về bệnh viện, mở cửa bước vào, phòng bệnh cô tối đen như mực, anh với tay bật đèn bàn lên, chọn mức sáng nhỏ nhất.

Ánh sáng nhàn nhạt c*̉a ngọn đèn bàn khiến anh nhìn rõ người đang ngồi trên giường bệnh. Phải, là ngồi , cô ngồi đó cười nhìn anh. Chiếc áo khoác anh đang cầm trên tay rơi xuống đất, sự vui mừng, hốt hoảng , lo sợ , hạnh phúc đan xen hiện lên trong mắt anh. Anh chạy đến ôm chầm cô vào lòng, anh ôm cô rất chặt, chặt tới nỗi cô muốn nghẹt thở luôn.

Tần Mặc Uy lúc này mới hoàn hồn, đây không phải mơ mà là sự thật, cô tỉnh rồi, cô đã về với anh rồi. Anh cứ ôm cô như vậy một lúc lâu sau mới từ từ bỏ cô ra, nói nhỏ:

Cuối c*̀ng em c*̃ng tỉnh dậy rồi , anh đợi em lâu quá, chỉ sợ em không dậy được, thật may quá, em không bỏ anh ở lại một mình.

Ừ

Kỉ Tình mỉm cười đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh, anh bây giờ gầy hơn trước rồi, hai hốc mắt thâm quầng do mất ngủ, trong mắt giăng đầy tơ máu, cô ôm chặt eo anh cọ cọ, nói nhỏ:

Em xin lỗi...

Tần Mặc Uy không nói gì, kéo cô nằm xuống , ôm thật chặt. Thấy anh một lúc c*̃ng không có động tĩnh gì cô mới ngửa mặt lên nhìn. Anh ngủ rồi, mệt mỏi như vậy cơ mà, Từ khi cô mất tích đến giờ Nghe Trác Ngôn nói là anh không ngủ được, thỉnh thoảng mới chợp mắt được một chút. đưa tay nhẹ nhàng vòng qua eo ôm anh. Có lẽ cả đời này cô không thể nào rời anh được rồi...............
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 21: Năm tháng yên bình


Sáng hôm sau, Tần Mặc Uy đang nằm trên giường bỗng trừng mắt lên, từ từ c*́i xuống nhìn người đang nằm trong ngực mình thở phào một cái. Hoá ra không phải là mơ.

Kỉ Tình c*̃ng từ từ mở mắt, thấy anh cứ nhìn chằm chằm mình như vậy cô bật cười hôn nhẹ lên mi mắt anh:

Tiểu Mặc, chào buổi sáng.

ừ

Tần Mặc Uy đỡ cô c*̀ng ngồi dậy, sau đó gọi người mang bữa sáng đến. c*̀ng cô đánh răng rửa mặt song, hai người ngồi đối diện nhau trên giường bệnh, Tần Mặc Uy bưng tô cháo loãng nhìn Kỉ Tình :

Em vừa mới tỉnh nên ăn những thứ thanh đạm một chút, nào để anh đút cho..

Kỉ Tình thuận theo anh há miệng, Nhìn anh cẩn thận đút từng muỗng cháo cho mình mà lòng cô chua sót. Một lão đại ao cao tại thượng như anh làm thế nào lại chịu hạ mình đút đồ ăn cho cô chứ. Cố đợi anh đút cho mình ăn hết xong cô mới nhào vào lòng anh, khoé mắt hồng hồng:

Tiểu Mặc, anh thật tốt........

Ừ, chỉ tốt với mình em.

Anh c*̃ng ôm cô thật chặ̣t. Thực ra khoảng thời gian cô chưa tỉnh lại anh đã có lúc yếu đuối muốn sụp đổ rồi nhưng chỉ cần nghĩ sẽ có ngày cô tỉnh lại anh lại cố gắng gượng. Thật may ông trời không phụ lòng người.

Một tháng sau đó, Kỉ Tình được suất viện, về nhà. Hôm nay lại như bao ngày khác, cô c*̀ng Tần Mặc Uy đi xem phòng thử nghiệm vũ khí c*̉a anh. Kỉ Tình thở dài nhìn người đàn ông đang đứng phía trước mặt. Từ khi cô tỉnh lại anh dính cô như hình với bóng vậy, trừ lúc đi vệ sinh và đi tắm ra thì gần như chẳng thấy rời cô ra.

Cô ngồi xuống cái sôfa trong góc, gật gù. Một lúc sau, Tần Mặc Uy mới đến, ngồi xuống bên cạnh, ôm cô, hỏi nhỏ:

Mệt hả??

Không, chỉ hơi buồn ngủ thôi..

Chúng ta đi thôi.

Anh kéo cô đứng dậy rồi ôm cô xuống bãi đậu xe. Lần này trên xe chỉ có hai người họ, Tần Mặc Uy tự mình lái xe.

Đi một lúc lâu, kỉ Tình mới thấy ó gì không đúng lắm, nhìn qua hỏi Tần Mặc Uy:

Đây không phải đường về nhà, chúng ta đi đâu vậy??

Tần Mặc Uy chỉ lặc đầu không nói gì, Sau khi dừng xe, anh mở cửa cho Kỉ Tình xuống rồi đưa tay bịt mắt cô lại, Anh dẫn cô đi mãi, một lúc sau mới dừng lại. Rồi bỏ tay che mắt cô ra.

Kỉ Tình kinh ngạc, Trước mắt cô là một biển hoa Tulip đen. Một màu đen huyền bí đẹp đẽ.

Cô nghi hoặc nhìn anh, chỉ thấy tần Mặc Uy quỳ một chân xuống trước mặt cô, tay năng lên một chiếc hộp, cất giọng nói trầm trầm:

Tình, ngay từ ngày em chuyển về ở với anh chúng ta đã ngủ c*̀ng nhau rồi, Coi như em vẫn còn nguyên nhưng nếu có người khác biết em từng ngủ với anh thì em rất khó lấy chồng mà anh chắc chắn sẽ giết hết những kẻ muốn lấy em , để cứu rỗi cả thế giới chi bằng em lấy anh đi, .............tình, gả cho anh.

Kỉ tình lườm anh một cái, cô mỉm cười nhìn anh một lúc, nhìn anh kiên định quỳ trước mặt mình như vậy cô khẽ gật đầu.

tần mặc Uy mở chiếc hộp nhỏ ra, trong đó là một cặp nhẫn tình nhân, phía trên mặt có gắn một số viên Kim cương đỏ tạo thành hình chiếc lá. tuy nhìn đơn giản nhưng lại trang trọng, đẹp mắt. Cô đưa bàn tay trái lên để anh đeo nhẫn cho mình sau đó cô c*̃ng đeo nhẫn vào cho anh.

Tần Mặc Uy đứng dậy , ôm chầm lấy cô, mỉm cười:

Cuối c*̀ng em c*̃̃ng thuộc về anh rồi.

Cô chỉ mỉm cười không nói gì đưa mắt nhìn biển hoa đen phía trước, từng bông hoa mọc sát nhau, bằng bằng nhìn như một tấm thảm lông nhung mượt mà trải dài tận chân trời nhìn thôi mà rất muốn bước trên lên đó rồi.

Cô đưa tay nắm chặt bàn tay anh một lúc sau đó kéo anh lên xe, để anh ngồi ghế phụ lái, cô trèo lên, lái xe lao vút về phía trung tâm thành phố.

Tần Mặc Uy còn chưa hiểu cô định làm gì thì xe đã dừng lại trước cửa c*̣c dân chính. Kỉ Tình tìm chỗ đỗ xe sau đó kéo Tần Mặc Uy đi vào. Cô gọi hoắc Tầm cầm sổ hộ khẩu và giấy tờ tuỳ thân c*̉a hai người đến. c*̃ng may hôm nay người đến đăng kí kết hôn không nhiều nên họ không phải chờ đợi mà làm luôn . Sau một lúc, trên tay Tần mặc uy ầm hai quyển sổ nhỏ màu đỏ nhìn chằm chằm với vẻ mặt không thể tin nổi.

Kỉ Tình c*̃ng không nói gì, cô lên xe ngồi đợi khi Tần Mặc Uy ngồi yên vị mới lái đi, mãi một lúc sau anh mới rời mắt khỏi hai tờ giấy đăng ký kết hôn, nhìn cô nói với giọng khàn khàn:

Chúng mình kết hôn rồi???

Đúng vậy, haizz , nếu anh không muốn mình có thể quay lại làm thủ tục li hôn, c*̃ng không mất thời gian đâu nha.

Tần Mặc Uy cầm chặt hai quyển sổ nhỏ vẫn còn nóng, c*́i người hôn lên môi Kỉ Tình một cái.

Chào bà xã.

Kỉ Tình hơi ngẩn người một chút sau đó mỉm cười :

Ông xã.

Hai người lái xe đến một nhà hàng ăn tối xong mới về nhà.

Vừa bước vào phòng ngủ Tần Mặc Uy đã đóng sập cửa lại đè người cô lên vách tường, điên cuồng hôn. Đến khi cô mặt mũi đỏ bừng hơi thở gấp gáp anh mới bế cô đến bên giường, vội vàng kéo hết đống quần áo đang ngăn cản hai người ra, như một mãnh thú.

................

Ở một nơi nào đó:

Hoắc Tầm:

Này các cậu nói xem, Lão đại có phải bị cường hôn không??

Trác Ngôn:

Đầu óc cậu có vấn đề à, người như lão đại có bao giờ chịu để người khác điều khiển hay ép buộc bao giờ đâu??

Hàn Vũ, Tô Phàm:

Đúng đó....

Hoắc Tầm :

............=_= anh cạn lời rồi.

........

Thực Sự mà nói thì Tần Lão đại c*̉a bọn họ chính xác là kết hôn trong tình trạng não không kịp sử lí thông tin, đơ toàn tập thế nên bọn họ đoán sai hết rồi..........

Còn tiếp...
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 22


Sau ngày hôm đó, tối nào Tần Mặc Uy c*̃ng như con thú xổng xích vậy, điên cuồng ăn cô. Kỉ Tình thường thầm hỏi: Người đàn ông lạnh lùng , đứng đắn lúc trước đi đâu rồi???????

Hôm nay c*̃ng như mọi ngày, cô ngủ thẳng một giấc đến giữa trưa mới tỉnh. Vừa mở mắt đã thấy người nào đó tinh thần sáng lạn sán lại gần như con c*́n con :

Em tỉnh rồi??

Kỉ Tình lườm anh một cái, đỡ cái eo đau nhức vào nhà vệ sinh. Sau khi vệ sinh cá nhân xong hai người xuống ăn sáng. Hôm nay Tần Mặc Uy có công việc rất quan trọng nhưng lại nguy hiểm nên không cho cô đi c*̀ng.

Hôm nay cô c*̃ng hơi mệt nên vừa tiễn anh đi xong thì c*̃ng quay trở về phòng ngủ. Nghĩ lại khoảng thời gian vừa rồi cô thở dài, không ngờ anh trong chuyện kia lại kinh khủng như vậy.

Đang nằm nghỉ ngơi bỗng dưng cô cảm thấy bụng dưới đau quặn lên, đau tới mức cô lăn lộn trên giường , miệng không phát ra nổi tiếng kêu nào. Rồi cô cảm thấy dưới hạ thân một mảng ướt đẫm, Máu chảy rất nhiều, cô nghĩ cắc là dì cả tới thăm, nhưng chảy nhiều máu như vậy c*̃ng rất kì bèn gọi Trác Ngôn tới. Sau khi kiểm tra một hồi , xác định cô ổn anh ta sờ sờ mũi:

Ừm ..........ờ....... Cô có thai rồi....

Anh nói Gì cơ, nói lại, tôi nghe không rõ.

Kỉ Tình ngoắc ngoắc ngón tay với anh ta, mặt nhăn nhúm lại.Trác Ngôn nói to hơn:

Cô có thai rồi, chính Xác là hai tuần..

Ờ, vậy anh ra ngoài đi.

Trác ngôn trừng mắt, thái độ kiểu gì vậy?? nhưng nói chung thì anh ta c*̃ng rất vui vì lão đại sắp có con rồi. trước khi ra ngoài anh ta còn bổ xung thêm một câu:

Chảy máu như vậy cô không phải lo, tôi kiểm tra rồi, thai rất bình thường, chắc có lẽ do chúng ta sở hữu năng lực nên tình trạng mang thai hơi bất thường thôi.

Kỉ Tình gật đầu sau đó đợi anh ta ra khỏi phòng cô mới đặt tay lên bụng vuốt ve. Máu đã được cầm rồi, không còn chảy nữa nhưng bụng vẫn đau . Cô mỉm cười , trong này vậy mà có một sinh mạng nhỏ đang lớn lên, thật thần kỳ. Bây giờ cô rất muốn nói ngay cho Tần Mặc Uy biết thế nhưng anh phải đi giải quyết công việc mà, Cô đưa tay tạo ra một vầng sáng bạc qua đó có thể thấy rõ Tần Mặc Uy. Anh c*̀ng hoắc Tầm và Hàn Vũ đang trong một phòng hội nghị lớn. Cô nghe thấy đối phương đang đe dọa anh giao ra thứ gì đó.c*̣ thể thì không rõ, hình như là một viên đá gì đó, Tần Mặc Uy không nói gì, đứng dậy bỏ đi.

Hắn ta rút súng ngắm thẳng vào đầu anh , Tần Mặc Uy không quay lại, cứ thế đi tiếp, Hoắc Tầm nhìn ông ta chằm chằm, cánh tay cầm súng chĩa vào Tần Mặc Uy từ từ bị bẻ cong lại, khẩu súng ngắm thẳng đầu ông ta mà nã đạn.

Tần Mặc Uy búng tay một cái, đám người đó bỗng dưng nhốn nháo cả lên đỡ lấy ông ta, chẳng còn ai nhớ tới chuyện vừa sảy ra cả.

Đợi anh vào xe ngồi rồi, Kỉ Tình mới mỉm cười thu lại ánh sáng, nằm trên giường đợi anh, ô rất mong chờ nhìn khuôn mặt anh lúc biết được tin này a~

Hơn ba tiếng sau đó, Tần mặc Uy lúc này đang c*́i người nhìn bụng kỉ Tình vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi:

Em vừa nói cái gì?? em có thai???

Kỉ Tình gật đầu, Tần Mặc Uy như mất toàn bộ khả năng ngôn ngữ ngồi thừ người ra đó, Kỉ Tình ngồi đợi rất lâu rất lâu để nghe anh bày tỏ cảm xúc nhưng cứ nhìn anh như tượng đá ngồi đó khiến cô rất rất rất buồn ngủ nha~

Đến khi Kỉ Tình xác định nằm xuống chuẩn bị đi ngủ thì Tần Mặc Uy mới ôm chầm lấy cô, vẻ mặt đầy vui sướng và hạnh phúc. Kỉ Tình giọng lười biếng:

Tiểu mặc à, cung phản xạ c*̉a anh dài đủ quấn mười vòng trái đất rồi đó.

Ừ.

Anh có vui không??

Ừ.

Sao anh chỉ ừ mãi thế??

Ừ.

......

Chợt cô thấy vai mình ươn ướt, mới hốt hoảng vỗ vỗ anh:

Anh khóc hả??

Ừ .

Cô im lặng để anh ôm, có lẽ cái tin tức này hơi sốc đối với anh nhỉ?

Một lúc sau cô mới thấy anh dụi dụi vào cổ cô, giọng khàn khàn:

Tình ,Cảm ơn em, cảm ơn em đã cho anh một gia đình hoàn chỉnh như vậy, anh rất vui, rất hạnh phúc.....

Kỉ Tình cười, kéo anh lên giường đi ngủ, cô đang rất rất buồn ngủ rồi đó=_=.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cái Thai c*̉a Kỉ Tình phát triển rất nhanh, bụng c*̃ng lớn hơn c*̉a người bình thường rất nhiều, Trác Ngôn cho cô biết, cô mang thai song sinh. Ờ thì tin này rất tốt, cô rất vui nhưng kéo theo sự lo lắng thái quá c*̉a ai đó. Ví dụ như....

Sáng sớm khi cô ngủ dậy, vừa mở mắt đã bắt gặp hai con mắt sáng quắc đang nhìn mình chằm chằm khiến cô có hơi ớn lạnh, đưa tay đẩy đẩy mặt anh:

Nhìn gì thế?

Em dậy rồi, để anh đưa em vào nhà vệ sinh ..

Em tự đi được.

Không được , trong đó trơn, nhỡ ngã thì làm sao??

Không phải anh cho người trải thảm dày bên trong rồi sao??

.............

Khi cô mang thai được sáu tháng, hàng đêm Tần Mặc Uy cứ nhìn bụng cô chằm chằm thỉnh thoảng còn có thể hỏi một câu thực sự rất rất ngớ ngẩn.

Em nói xem, làm sao bụng người có thể to được như vậy. Em xem, tròn như quả bóng vậy.,,

Kỉ Tình: ........

Em mang vậy có nặng quá không??

Kỉ Tình:........

To như vậy không sợ vỡ ra sao??

Lần này cô thực sự, thực sự rất rất =_= cạn lời nha~.

Thỉnh thoảng Cô còn thấy tự dưng mặt anh buồn rười rượi tự dưng đến cọ cọ mình.

Xin lỗi, anh không biết mang thai lại cực khổ như vậy.

May mà tâm lí cô vững vàng chứ không có lẽ c*̃ng nhập viện lâu rồi nha..
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 23


Khi Kỉ Tình mang thai tháng thứ tám, bụng cô vừa to, vừa nặng rất khó di chuyển, tính tình cô c*̃ng cực kì Khó chịu, Hoắc Tầm và Trác Ngôn chính là hai kẻ để cô xả giận hàng ngày.

Hôm nay như thường ngày , Hoắc Tầm bê một bát canh tổ yến bồi bổ c*̉a cô ra, kỉ Tình nếm một chút:

Mặn quá.

.................

Nhạt quá.

...............

Nóng quá.

............

Nguội quá.

sau khi Hoắc Tầm nấu lại n lần, anh ta bưng một bát ra đặt trước mặt Kỉ Tình, chưa đợi cô mở lời đã nói luôn:

Không mặn, không nhạt, không nóng, không nguội vừa ý cô rồi đó, đừng có mà kêu nữa.

Tôi không muốn ăn nữa.

..........

.........

Được rồi, cô có thai, cô lớn nhất, hoắc tầm lủi thủi bưng canh tổ yến vào trong bếp. Trác Ngôn thấy vậy chỉ biết lắc đầu, Từ khi bụng cô to ra, tính tình cô cực kì khó chịu, không ai trị được cả. Lão đại bảo hai người họ ở nhà chăm sóc cô, họ đành tuân mệnh thôi.

Kỉ Tình làm ổ trên sôfa thở dài xoa bụng. Người ta thai một đã mệt, cô thai đôi càng mệt hơn, Nhìn về phía nhà bếp, kể ra thì c*̃ng tội hai người họ nhưng cô đang rất không tốt không trút ra thì cô bị trầm cảm mất. Khi nào hai c*̣c cưng ra đời cô sẽ tạ lỗi với họ vậy =_=!

Hôm nay Tần Mặc Uy về nhà rất sớm, bước vào nhà anh thấy Kỉ Tình đang ngồi khoanh chân trên sôfa ngẩn người. Anh bước đến ôm cô, lo lắng:

Sao vậy?

Kỉ Tình thấy anh thì thở dài một cái, tựa người vào lồng ngực anh:

Anh thích con là trai hay gái??

Tần Mặc Uy nghiêm túc suy nghĩ một lúc câu hỏi c*̉a cô, một lúc sau mới trả lời:

Trai hay gái chỉ cần là em sinh cho anh, anh đều thích.

Cô gật đầu sau đó ngáp một cái, anh bế cô, đi lên phòng ngủ c*̉a hai người.

----------

Sắp đến ngày dự sinh c*̉a Kỉ Tình, người c*̉a Tần gia ai c*̃ng bận rộn túi bụi, đặc biệt tần Mặc Uy còn cuống hết cả lên, cô sắp sinh còn phải dành thời gian ngồi trấn an anh nữa chứ.

Hôm nay c*̃ng như mọi ngày, cô c*̀ng anh đang ngồi trên sôfa ăn hoa quả . Anh bóc nho đút cô ăn, chợt cô bỗng dưng ngừng lại không ăn nữa, lông mày xoắn tít lại:

Từ từ,...... hình như có gì đó sai sai.........

cả người Tần Mặc Uy c*̃ng căng lên:

Sao vậy??

Em đau bụng, hình như ......... sắp sinh rồi.

Đau bụng??? sao lại đau bụng rồi?? =_=!

Em sắp .....sinh rồi.....

ờ....sắp sinh.....hả........sắp....sắp sinh........ Hoắc Tầm, Kêu người lái xe tới đây mau..... chị dâu c*̉a cậu sắp sinh rồi.

Chỉ Vài phút sau , Kỉ Tình đã được đưa lên xe, đi thẳng tới bệnh viện. Trên xe, Tần Mặc Uy run run ôm lấy cô, an ủi cô, Cô biết anh đang rất cuống nên cố nén đau lại, cười với anh một cái chỉ tiếc lúc này cô cười chẳng khác gì mếu.

Cô được đẩy vào phòng sinh, Tần Mặc Uy c*̃ng muốn vọt vào nhưng bị Hoắc Tầm giữ lại. Sau hơn bốn tiếng chờ đợi, cuối c*̀ng hai tiểu bảo bối c*̃ng chào đời, là hai bé trai. Lúc Trào đời không khóc c*̃ng không nháo.

Khi bác sĩ bế hai đứa bé cho anh bế, Hai Tay anh run run, ôm con vào lòng, sau khi bế thuận tay là mỗi tay một đứa vọt vào phòng sinh với Kỉ Tình.

Vì mới sinh song mất rất nhiều sức nên trán cô lấm tấm mồ hôi, khôn mặt trắng bệch riêng cái bọng to giờ đã xẹp xuống rồi. Thấy anh ôm con vào phòng cô mỉm cười:

Cho em nhìn con một chút..........

Anh đặt hai đứa con nằm bên cạnh cô, còn mình tìm một chiếc khăn ấm lau đi mồ hôi trên trán cho cô.

Em vất vả rồi.

Hai đứa bé đưa mắt nhìn cô rồi nhìn anh, Kỉ Tình nhìn rõ c*̃ng ngạc nhiên:

Anh xem, Mắt con..... là màu cam nè...

Tần Mặc Uy nhìn rồi mỉm cười. Con anh cơ mà.

Hai bé nhà Tần Mặc Uy lớn lên đều rất sinh đẹp , Đứa anh tên Tần Ngạo , Đứa em tên Tần Dịch.

----------------

bốn năm sau...

Tại sân bay :

Mẹ, chú Tô phàm, hai người đi nhanh lên, chúng ta tới Trung Quốc rồi.

Một đứa trẻ phấn điêu ngọc mài cất giọng nói trong trẻo hướng về phía một người phụ nữ trẻ đeo kính dâm và một người mặc vest đen kéo vali đi phía sau.

Tiểu Bảo, con đừng chạy nhanh như vậy, mẹ cho con đi c*̀ng mẹ qua đây trước ba và anh con không phải để con như vậy đâu.

Kỉ Tình lên tiếng, đưa tay tháo Kính dâm ra, cô không còn là cô gái ngây ngô khi rời khỏi đây nữa.Cô giờ xinh đẹp còn mang theo vẻ cao quý, quyến rũ. Kỉ Tình bế con hít một hơi thật sâu bước ra khỏi sân bay: Tôi đã trở lại rồi.

Ba người lên chiếc mercedes benz gần đó, lái về biệt thự. Kỉ Tình Lúc Này mới nhìn Tô Phàm:

Chuẩn Bị xong chưa??

Rồi, Lão đại đã thu mua tập đoàn YS , Giờ cô là Tổng giám đốc c*̉a YS để hợp tác với Lam thị. Sau một thời gian dài như vậy không chú ý, tập đoàn đó giờ khá bành trướng rồi, miếng thịt béo bở như YS là lựa chọn tốt nhất để Lam thị càng phát triển hơn.

Kỉ Tình gật đầu, sau khi về biệt thự , cô dẫn Tần Dịch lái chiếc bugatti veyron màu đỏ đi chơi.Nhóc con nhà cô như nhìn thấy một thế giới mới nói chuyện không ngừng vậy.

Nói mới nhớ, chuyến đi lần này theo kế hoạch là cô dẫn Tần Dịch đi trước, Đợi Tần Mặc Uy xử lí công việc xong sẽ dẫn Tần Ngạo tới sau.

Nói về hai nhóc nhà cô, chúng thức tỉnh năng lực năm hai tuổi , nhờ Tần Mặc Uy mà giờ hai nhóc điều khiển năng lực cực kì tốt, Vì sinh đôi nên hai đứa có một phần năng lực giống nhau đó là Thần giao cách cảm còn Tần ngạo là băng, Tần Dịch là lửa.

Kỉ Tình lái xe đến một nhà hàng lớn nổi tiếng về đồ ăn quê hương ngon sau đó dẫn Tần Dịch vào.

..........
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 24: Lão già đẹp trai nhất


Kỉ Tình dẫn Tần Dịch vào nhà hàng, chọn một bàn trong góc sau đó gọi món. Cô gọi một bàn đầy đồ ăn Trung Hoa ra sau đó nói với nhóc con:

Tiểu bảo, chúng ta ăn đồ ăn này trước nếu con ăn không quen mẹ sẽ đổi nhà hàng khác nha..

Tiểu Bảo không kén ăn, Tiểu bảo ăn được mà, mẹ mẹ c*̃ng mau ăn đi.

Tần Dịch cười híp mắt nói với cô, vì cô và anh đều là người Trung Quốc nên hai đứa nhóc nhà họ nói tiếng Trung rất tốt.Cô xoa đầu Tần Dịch sau đó gắp cho nhóc một cái đùi gà thật to.

Hai mẹ con bắt đầu ăn, bàn ăn họ rất im lặng nhưng thu hút rất nhiều ánh mắt c*̉a người khác. Ờ thì cô không chú ý nhưng Tiểu Bảo nhà cô thì không như vậy a~

Mẹ, chúng ta trông kì c*̣c lắm sao?

Không có, sao vậy con?

Họ cứ nhìn mình hoài.

Cô cười cười nhìn nhóc, Tiểu bảo nhà cô có nước da trắng nõn, môi đỏ mũi cao, mái tóc màu nâu nhạt giống ba, đôi mắt tròn to, long lanh với tròng mắt màu cam hiếm thấy. Trông vừa đẹp vừa đáng yêu không nhìn mới lạ đó.

Một lát sau có một đôi trai gái khoác tay nhau bước vào , Nhìn hơi quen quen. Kỉ Tình nheo mắt suy nghĩ một chút, ơ hoá ra người quen. Ha, c*̃ng có duyên đó chứ.

Mà thôi kệ, cô ăn cái đã. Tần Dịch nhìn họ sau đó cất giọng non nớt:

Mẹ quen họ sao??

Ờ, c*̃ng gọi là người quen c*̃.

Rồi cô nháy mắt với Tần Dịch một cái, nhóc con gật đều ra vẻ đã hiểu, c*́i đầu ăn tiếp. Kỉ Tình không ngờ hai người họ lại kéo nhau qua đây. Hai người đó là Lam Thiên và bà chị họ yêu quý c*̉a cô, Hạ Tuyết Nhàn. Hai người đó đến bên bàn cô, Hạ Tuyết Nhàn lên tiếng:

Ô , chào em họ , lâu quá rồi không gặp em sống vẫn tốt chứ?

Kỉ Tình cười nhìn cô ta đạo đức giả quan tâm mình xong mới nói:

Cảm ơn, em vẫn ổn.

Cô ta đảo mắt nhìn Tiểu Bảo Tần Dịch đang ngồi ăn cơm cười khinh thường cất giọng châm biếm:

Ôi chao, nhóc này là con trai em hả, Tuy em chưa có chồng nhưng c*̃ng không sao mà, mọi người trong nhà sẽ tha thứ cho em thôi . Họ sẽ không ghét bỏ mẹ con em đâu. Phụ nữ không chồng ở bên ngoài thực sự không tốt.

Kỉ Tình ngán ngẩm, cô đoán không sai mà, vừa mở miệng ra là nói cô không chồng mà chửa lại còn nói cô làm công việc bẩn thỉu nữa chứ, hơn nữa nói lớn như vậy như sợ mọi người không nghe thấy ý.

Cô nhìn Lam Thiên thấy anh ta đang nhíu mày đăm chiêu nhìn Tần Dịch , chưa đợi cô mở lời nhóc nhà cô đã nhanh nhảu nhìn anh ta :

Bộ chưa thấy người đẹp trai bao giờ hả?

Hả?

Kỉ Tình c*̃ng sững người mất một lúc sau mới tiêu hóa được câu con trai cô vừa nói. Haha, đẹp trai......

Tần Dịch nhìn người đàn ông đứng trước mặt vuốt vuốt chiếc cằm nhỏ trắng ngần:

Nhìn chú c*̃ng tạm được không đến nỗi không nỡ nhìn ...haiiii... con biết con đẹp trai... thế nhưng con đẹp trai chứ không dễ dãi nha~ Chú có thích con thì con c*̃ng không thể thích chú được con còn nhỏ , với lại ba nói con là trai thẳng, mà trai thẳng là không thích con trai, chỉ thích con gái thôi,..ui sao chú không nói gì thế...... chú đừng như vậy ... con không cố ý làm chú tổn thương đâu...

Nhóc con nhìn mặt Lam Thiên dần dần tái đen với ánh mắt vô tội sau đó lại nhìn Kỉ Tình, cô gật đầu một cái. Hạ Tuyết Nhàn nghiến răng thật chặt cố mỉm cười c*́i xuống nói chuyện với Tần Dịch;

Nhóc con, con không thể ăn nói với người lớn như vậy được , như vậy là vô lễ có biết không?

......

Này nhóc?

......

Cô nói con có nghe không?

Kỉ Tình nén cười nhìn Tiểu Bảo xem nhóc sẽ nói gì, dù sao khi ở c*̀ng một trong ba cha con nhà này cô sẽ không bị mệt ...

Y như cô dự oán, Tần Dịch nhấc chiếc khăn lên, tao nhã lau miệng sau đó mím mím môi :

Xin lỗi, con không thích nói chuyện với người xấu xí.

Nói rồi cậu bé vẫy vẫy tay gọi phục vụ tới,nói với anh ta:

Bữa này hết bao nhiêu vậy ạ?

Phục vụ nhìn cậu bé sau lại nhìn Kỉ Tình, thấy cô gật đầu lúc này mới trả lời Tần Dịch:

dạ Chín vạn ...

Mẹ, bữa nay Tiểu Bảo mời mẹ nha~

Lòng Kỉ Tình mềm nhũn gật đầu với Tần Dịch , Chỉ Thấy nhóc con từ trong ví nhỏ lấy một tấm thẻ vàng đưa cho nhân viên phục vụ:

Quẹt thẻ.

Sau khi đợi nhân viên trả thẻ, cô dẫn tiểu bảo bỏ đi. Mọi người trong nhà hàng bắt đầu ồn cả lên. Nói người ta nuôi con một mình, còn nói đi làm nghề kia nữa, nhìn con người ta chưa, nhỏ xíu mà đã mời mẹ ăn ở nhà hàng lớn như vậy. Đúng là không có́ mắt nhìn người mà.

Hạ Tuyết nhàn đen mặt Được Lam Thiên kéo về, họ còn mặt mũi nào ăn tiếp được chứ.

Thật không ngờ khi ra bãi đỗ xe lại gặp phải Kỉ Tình đang ôm Tần Dịch cười vui vẻ, cô ta tức tối đi đến cất giọng châm biếm:

Nhiều tiền như vậy chắc được lão già nào đó bao nuôi chứ gì? Kỉ Tình, chị không ngờ em là người như vậy.

Kỉ Tình nhíu nhíu mày, bao nuôi à? Được Tần mặc Uy cho tiền Tiêu xài c*̃ng tính là bao nuôi đi. Cô phóng khoáng gật đầu một cái sau đó dẫn Tần Dịch đi, nhóc con còn quay đầu nói:

Đúng, mẹ con tôi được bao nuôi bởi một lão già, nhưng dù sao đó c*̃ng là lão già đẹp trai nhất mà tôi từng thấy...

Kỉ Tình bật ngón tay cái lên với Tiểu bảo. Ngầu quá rồi.....

Lam Thiên Nắm chặt tay nhìn chằm chằm Kỉ Tình lên xe lao vụt đi sau đó kéo Hạ Tuyết Nhàn lên xe, đi về.
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 25


Hôm nay người trong tập đoàn Lam Thị rất bận rộn, nghe nói phó tổng c*̉a YS tới đây bàn việc hợp tác giữa hai bên . Nghe nói vị phó tổng này còn rất trẻ , mấy cô nhân viên nữ bắt đầu chú ý sửa soạn một chút biết đâu lọt vào mắt xanh vị kia thì một bước lên làm phượng hoàng luôn.

Hạ Tuyết Nhàn và Lam Thiên c*̃ng đang ngồi đợi ở trong phòng hội nghị với các nhân vật lớn khác trong tập đoàn. YS là tập đoàn bao gồm nhiều công ty và cổ phiếu trong các lĩnh vực từ nghiên cứu y khoa đến công nghệ và được coi là công ty có giá trị lớn nhất thế giới bởi vậy nếu kéo được nguồn đầu tư c*̉a họ thì Lam Thị sẽ là tập đoàn đứng hàng đầu Châu Á.

Một lúc sau cửa phòng họp mở ra, họ thấy một cô gái trẻ mặc bộ đồ công sở, đôi giầy cao gót màu đen chững trạc dẫn trợ lí bước vào. Đi tới vị chí chỗ ngồi còn trống, ccô mới nhìn mọi người trong phòng bằng ánh mắt lạnh lùng:

Chào mọi người, Xin tự giới thiệu, Tôi là Kỉ Tình phó tổng c*̉a YS,thực ra tôi chỉ tới đây phụ trách công việc giúp tổng giám đốc vài ngày thôi còn chuyện kí hợp đồng là do ngài ấy. Nếu mọi người có thắc mắc gì cứ việc nói thẳng , thời gian làm việc ở đây mong mọi người giúp đỡ.

Nói rồi cô gật đầu với họ sau đó ngồi xuống. Tiếng vỗ nay đồng loạt vang lên sau đó là vô số những câu hỏi về hợp tác giữa hai bên, Tô Phàm thay cô trả lời hết . Kỉ Tình nhìn Người ngồi ở vị chí chức vụ cao nhất, gật đầu cười theo kiểu xã giao.

Hai mắt Lam thiên trừng lớn vẻ không thể tin nổi còn Hạ Tuyết nhàn thì tức tới dậm chân. Cô coi như chưa thấy gì, chỉ nói chuyện công việc với bọn họ. Mãi tới lúc trời hơi tối mới ra về.Cô và Tô Phàm đang vừa đi vừa nói chuyện chợt nghe tiếng gọi giật lại. Kỉ Tình xoay người thì thấy Lam Thiên đang đuổi theo.

Có Chuyện gì không??

Cô nhìn anh ta, thấy trong mắt anh ta tỏ vẻ thương xót, cất giọng hơi khàn:

Những Năm qua em sống ổn chứ?

Ổn, dĩ nhiên là ổn rồi, cảm ơn anh đã quan tâm.

Em đừng cố chịu đựng nữa, anh biết để leo lên đến vị chí này thực sự không hề dễ dàng gì, anh xin lỗi vì bao năm qua không đón em về bên cạnh anh. ..

Rồi sao??

Em về bên cạnh anh có được không??

Chợt có bóng dáng bé nhỏ nhào vào lòng Kỉ Tình ôm chặt chân cô, đôi mắt ngấn nước:

Mẹ.. có phải mẹ định bỏ ba và anh em tiểu bảo đi theo chú này không??

Kỉ Tình trợn mắt, nhóc con nhà cô chui từ đâu ra vậy, cô nhớ là hôm nay đâu mang nó đi c*̀ng chứ. Chợt bên cạnh có tiếng bước chân chạy c*̀ng tiếng gọi hỗn loạn, người nọ dừng lại nhìn Tiểu bảo đang ôm chân cô thì c*́i đầu chào sau đó đứng dẹp sang một bê. Tiểu Bảo nước mắt ngắn dài nói:

Mẹ, người ta có lòng muốn đi đón mẹ thật không ngờ gặp phải cảnh này....... mẹ .... Tiểu bảo Thật đáng thương ....... ...... mẹ làm trái tim tiểu bảo tan nát rồi...

Kỉ Tình đen mặt, lông mày giật giật, thằng nhóc này.........

Cô ngồi xuống ôm lấy nhóc:

mẹ đã nói gì chưa nào?

Dạ chưa ạ.

Thấy không? Mẹ đâu có bỏ con, là tự con suy diễn đấy chứ?

Tần Dịch gật gật đầu. Lam thiên tới gần ngồi xuống cạnh nhóc cất tiếng khuyên nhủ:

Tiểu bảo phải không nhỉ? Chú nói con nghe, Mẹ con khổ sở nuôi con một mình như vậy con phải hiểu cho mẹ con một chút. Con cần người chăm sóc, mẹ con c*̃ng cần.....

Mặt kỉ Tình đen hơn, dứt khoát ôm tiểu bảo đứng lên, nhìn anh ta:

Hình như anh hiểu lầm gì thì phải, xin lỗi tôi cố chồng rồi.

Sau đó cô bỏ đi, để mặc anh ta nhìn theo mới ánh mắt đầy thông cảm.

Trên xe:

Kỉ Tình nhìn cậu con trai đang ung dung uống sữa trước mặt mà không cách nào liên tưởng tới cậu bé đáng thương trước đó. Đợi nhóc con uống xong cô mới khoanh tay nhìn chằm chằm. Tần Dịch bình tĩnh nhìn mẹ mình:

Tai con thấy chú đó quá gai mắt. Sống bốn năm cuộc đời con chưa bao giờ thấy kẻ nào tự luyến như vậy..

Kỉ Tình vò vò đầu Tần Dịch, nhất quyết im lăng. Cô còn có thể nói gì nữa đây.

Tô Phàm ngồi phía trước cố nén cười, Nhị tiểu thiếu gia lúc nào c*̃ng đáng yêu như vậy cả.

...

Tối đến, Tần Dịch và Kỉ Tình ngồi trên giường thì thầm:

Mẹ, có phải mai ba dẫn anh trai tới đây không??

Đúng vậy, con phải đi ngủ sớm sáng mai còn ra sân bay đón hai người họ.

Mẹ, con có thể mua hoa tặng bọn họ được không??

ờ

Nói rồi hai mẹ con ôm nhau ngủ.

Sáng hôm sau Kỉ Tình dậy sớm Sửa soạn, mặc cho Tần Dịch một bộ vest màu đen, dày da nhỏ bóng bẩy, tóc được vuốt xang một bên, đeo một chiếc kính dâm nhỏ trông chẳng khác một quý ông thời thượng. Hai mẹ con bảo Tô Phàm lái xe , ra sân bay chờ đón người từ sớm.

Khoảng hơn tám giờ sáng , chiếc máy bay bay từ Mỹ đến Trung Quốc hạ cánh, Một lát sau cô thấy bốn người đàn ông mặc vest đen từ trong đi ra, ba người phí sau kéo hàng lí, người dẫn đầu là một người đàn ông rất nổi bật, cao lớn, da trắng, trên mặt mang kính dâm nhưng vẫn không che nổi hào quang phát ra từ anh. Kỉ Tình ngẩn người, mới có vài ngày không gặp mà cô nhớ anh chết đi được ấy, Cô nhìn anh lại nhìn trên tay anh, anh đang bế Tần Ngạo. Nhóc con nhìn thấy cô bèn thì thầm vào tai anh gì đó để anh thả xuống.

Tần Dịch chạy đến, Kỉ tình c*̃ng c*́i người xuống, hai tay dơ ra chờ nhóc con xà vào lòng mình.

Kỉ Tình bế Tần Ngạo lên, đưa mắt nhìn ngó xong quanh, chợt một cảnh tượng làm cô phì cười.

Tần Dịch hai tay ôm hai bó hoa hồng rất lớn, lảo đảo đi tới chỗ Tần Mặc Uy. Bó hoa hồng to tới nỗi che hết gần như cả người nhóc, màu đỏ trói cả mắt. Tần Dịch đưa một bó hoa về phía Tần Mặc Uy:

Ba, tặng ba, con nhớ ba quá~.

Tần Mặc Uy mỉm cười nhận bó hoa sau đó bế cậu nhóc lên, đi về phía Kỉ Tình, Lúc này Tần Dịch lại chìa nốt bó hoa còn lại cho Tần Ngạo:

Anh trai, em tặng anh chào mừng anh về với em

Tần ngạo c*̃ng nhậ̣n lấy bó hoa lớn, cười toe cảm ơn em trai.

Tần Mặc Uy bế hai đứa nhóc thả xuống cho Hoắc Tầm trông sau đó chạy tới ôm Kỉ Tình, nói chỉ hai người nghe thấy:

Nhớ em chết đi được, không có em ơ cạnh anh không ngủ được .

Kỉ Tình c*̃ng ôm anh, chỉ ừ một cái, sa khi nói chuyện xong, cả gia đình c*̀ng kéo nhau về biệt thự. À chắc cả đám Hoắc Tầm c*̃ng tính là nhà chứ nhỉ??.........
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 26


Cả đám người trở về biệt thự,Tổ chức ăn uống hết cả ngày hôm đó. Tối đến, Tần Mặc Uy bế hai cậu nhóc đi tắm trước, Kỉ Tình ngồi sắp quần áo, đồ đạc hai cha con mang qua vào tủ.

Đợi sau khi mọi người ăn tối xong , bốn người ngồi trong phòng ngủ lớn, Tần Dịch và Tần Ngạo nhìn Tần Mặc Uy:

Ba, tối nay cho tụi con ngủ c*̀ng hai người nha~

Kỉ Tình bật cười nhìn hai cậu nhóc như hai con gấu koala bám vào cánh tay anh đung đưa. Tần Mặc Uy rút tay ra, choàng qua cổ hai cậu nhóc kéo vào lòng bất đắc dĩ thở dài:

Chỉ lần này thôi đấy.

Rồi sau đó tắt đèn, nằm xuống. Tiểu Bảo và Đạo bảo nằm giữa anh và cô, Tiểu bảo ôm anh, Đại bảo ôm cô, một gia đình bọn họ thật hài hoà, hạnh phúc. Hai người hôn chúc ngủ ngon các con rồi c*̃ng nhắm mắt ngủ .

Đợi khi bên cạnh truyền ra tiếng thở đều đều Tần Mặc Uy mới mở mắt, nhìn ba người bên cạnh mình ánh mắt anh trở nên ôn nhu , mềm mại. Họ là người thân, là ba người quan trọng nhất c*̉a cuộc đời anh ,anh sẽ không để họ chịu bất cứ tổn thương nào.

Nhớ lại những gì Tô Phàm kể anh đen mặt. Tên Khốn đó, vậy mà giám nói con anh không cha, vợ anh không chồng, giỏi lắm....

Tần Mặc Uy nở nụ cười yêu mị, đôi mắt đỏ loé sáng trông như một ma cà rồng khát máu tìm thấy con mồi...

Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng, Kỉ Tình dẫn Tần Dịch đến Lam Thị trước, hẹn gặp Tần Mặc Uy ở đó.

Cô dắt Tiểu bảo nhà cô bước vào trong ánh mắt si mê c*̉a tất cả các cô gái, vì sao ư? haha Vì vẻ đẹp c*̉a Tiểu Bảo quá chói loá >.
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 27


Tần Mặc Uy c*̀ng Kỉ Tình dẫn hai đứa nhỏ đi chơi quanh thành phố, trưa đó họ tới công viên, anh và cô ngồi trên băng ghế dài dưới gốc cây nhìn hai đứa nhỏ chơi đùa. Kỉ Tình nhìn anh:

Tiểu Mặc, em thấy Hạ Tuyết Nhàn, cô ta không đơn giản.

Tần Mặc Uy nhìn vào mắt cô thật lâu, một lúc sau mới bật cười vươn tay kéo cô dựa vào lòng mình:

Em nghĩ chỉ mình em phát hiện ra??? Đúng là thân phận cô ta không đơn giản thật, người phụ nữ c*̉a ông chùm xã hội đen Trung Quốc cơ mà.

Kỉ Tình kinh ngạc nhìn anh, anh chỉ thở dài

Anh không chỉ đọc được suy nghĩ mà còn nhìn được quá khứ, sửa lại ký ức cửa người khác.

Vậy cô ta tiếp cận Lam Thiên vì muốn chiếm đoạt Lam Thị??

Anh gật đầu. Nhưng hình như mục tiêu c*̉a cô ta không chỉ có vậy...

Tối đó, Tần Mặc Uy cho gọi bốn người Hoắc Tầm vào thư phòng, Anh vứt cho họ một tấm ảnh hơi mờ nhạt, giường như đã chụp từ rất lâu về trước. Trong ảnh một người phụ nữ giống Kỉ Tình bây giờ như đúc đang mỉm cười . Nhưng vì bối cảnh trong ảnh không phải ở thời đại này nên họ biết đó không phải cô. Tần Mặc Uy cất giọng lạnh lẽo:

Điều tra người này.

Hoắc Tầm gật đầu, đi ra ngoài. Trong phòng giờ chỉ còn lại ba người Trác ngôn, Tô Phàm và Hàn Vũ. Anh nhìn từng người một;

ngôn, cậu cho người bí mật theo dõi Lam Thiên và Hạ Tuyết Nhu, Tô Phàm Và Hàn Vũ chuẩn bị một số thứ cần dùng, Chúng ta sẽ khiến Lam Thị không ngóc đầu lên được..

Sau đó anh đi về phòng ngủ. Tô Phàm thở dài nhìn hàn Vũ và Trác Ngôn:

Tôi không hiểu sao đám ngu ngốc đó cứ thích đâm đầu vào chỗ chết thế nhỉ??

Hàn Vũ liếc anh ta , ánh mắt như muốn nói anh ta ngu ngốc vậy, sau đó bỏ đi. Trác Ngôn vỗ vỗ vai Tô Phàm:

bọn chúng như nào thì mặc kệ đi, chú mau làm việc c*̉a chú đi. Để lão đại biết được coi chừng Lão đại sử dụng gia pháp đó..

Haha, Tô Phàm run lên một cái, chạy nhanh ra ngoài. Gia pháp à, dùng cái đó khác gì để anh ta cưỡi hạc phi thiên đến uống trà đàm đạo c*̀ng c*̣ diêm vương chứ.

Trác Ngôn lắc lắc đầu rồi nối đuôi theo họ ra khỏi phòng.

Tần Mặc Uy về phòng ngủ. Kỉ Tình lúc này đang ngồi khoanh chân trên giường gặm táo, phía trước mặt cô là vầng sáng bạc hơi lớn một chút. Anh tới gần cô:

Xem gì vậy??

Kỉ Tình không nói gì chỉ cười cười, khi anh ghé mắt vào nhì thì mặt đen lại. Cô thế mà lại đi xem trộm người ta làm chuyện kia. Trong đó là Lam Thiên và Hạ Tuyết nhu đang mây mưa với nhau. Thấy cô vừa ăn vừa xem như vậy, lại còn xem rất vui tần Mặc Uy mới đẩy cô nằm xuống, đè người lên:

thấy em thèm thuồng tới mức phải đi xem trộm như vậy thật tội nghiệp, hôm nay anh sẽ cố gắng thoả mãn em~

Sau đó, ừm, không còn sau đó nữa a~ =_=!

Trong một căn phòng khác, Tần Dịch và Tần Ngạo đang ngồi chụm đầu vào nhau..

Anh trai, anh xem... hình như chúng ta thức tỉnh năng lực mới rồi...

Tần Dịch đứng dậy đưa hai tay ra, người cậu bé bắt đầu lơ lửng bay lên , Tần Ngạo thấy vậy c*̃ng thử y như em trai mình.

Hai đứa nhóc bay qua bay lại, từ chầm chậm đến nhanh dần. sau khi đã quen với năng lực mới Tần Ngạo mới ngồi xuống giường nói với Tần Dịch:

Em mau đi ngủ, sáng mai nhất định chúng ta phải nói với ba mẹ chuyện này. ờ, giờ chắc ba mẹ đang bận rồi>.
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 28


Theo lời chỉ đạo c*̉a Tần Mặc Uy , Tô Phàm bèn biến thành Kỉ Tình sau đó tản bộ bên ngoài một mình . Đúng như bọn họ dự liệu, khi Kỉ Tình đi dạo bên ngoài có vài người lén đi theo. đến một đoạn đường vắng, bọn chúng chặn đường cô sau đó dùng khăn tẩm thuốc mê bịt miệng cô lại.

Cô dãy dụa một lúc rồi ngừng hẳn lại. Bọn chúng đưa cô tới một khách sạn tình dục kiểu mới nhất.

Kỉ Tình mở mắt. Cô đang bị trói trên ghế ngồi ở giữa căn phòng, xung quanh căn phòng, trên tường, trên bàn đều treo những thứ dụng c*̣ kì lạ. Kỉ Tình hốt hoảng nhìn người vừa mới bước vào:

Lam Thiên......anh bắt tôi làm gì?? Mau thả tôi ra....thả ra.

Cô tốt nhất hãy im lặng cho tôi, ha, thả cô ra? Nghĩ dễ quá nhỉ? Cô có biết thằng chồng c*̉a cô đã huỷ hoại tất cả c*̉a tôi rồi không?? Nếu được nhìn thấy cô c*̀ng với tôi, liệu hắn có phát điên lên không nhỉ??HaHaHa...

Anh điên rồi....... điên thật rồi....

à không chỉ có mình tôi đâu, tôi còn mời thêm vài người anh em nữa tới chung vui, cô yên tâm tôi sẽ làm cô vĩnh viễn nhớ ngày hôm nay..

Nói rồi một đám khoảng hai mươi người đàn ông bước tiếp vào. Nhân lúc Lam Thiên Không để ý, Kỉ Tình nháy mắt ra hiệu cho bọn chúng, sau đó bình thản ngồi đó. Một tên trong đám đó bưng một chai rượu vang đỏ tới, rót cho lam thiên một ly, để hắn uống. Lam Thiên uống hết ly rượu, nhíu nhíu mày, cảm thấy vị rượu này không đúng lắm nhưng hắn c*̃ng không suy nghĩ nhiều mà đến bên bàn lấy một ít xuân dược uống vào, Vừa uống xong cả cơ thể hắn trở nên nóng rực, hơi thở gấp gáp, bứt rứt khó chịu tuy nhiên chỗ đó c*̉a hắn lại không đứng lên được, đúng... là không lên được.

Kỉ Tình cười đểu một cái, nhìn hắn đầy châm chọc tức tối hắn cướp trai rượu tu hết một lúc sau mới được...

Nhưng khi lên được thì đầu óc hắn lại quay cuồng, cả cơ thể thì phản ứng mãnh liệt chỉ muốn thật nhiều, thật nhiều. Mà Kỉ Tình kia c*̃ng từ từ đứng dậy bước ra khỏi phòng để mặc Lam Thiên đang phát điên c*̀ng đám lưỡng giới trong đó.

Ra khỏi phòng, Kỉ Tình kia bèn biến thành Tô Phàm, vừa đi vừa cười lạnh:

Dám chơi ông à, vậy ông để mày chơi tới chết ...

Rồi anh ta nhấc điện thoại gọi đi, chỉ thấy không lâu sau hơn trục người phụ nữ c*̃ng bước vào căn phòng đó...

Trong biệt thự, Tần Mặc Uy , Kỉ Tình và Hàn Vũ đang ngồi trước đốm sáng bạc, qua đó họ có thể thấy tình cảnh, ôm thanh hỗn loạn trong phòng. Tần Mặc Uy Vuốt tóc Kỉ Tình:

Đây là loại thuốc mới được nghiên cứu , nó khiến con người ta rơi vào mê loạn nhưng đầu óc lại hoàn toàn tỉnh táo. Khi mới uống thuốc sẽ hơi choáng vạ́ng nhưng sau đó sẽ rơi vào trạng thái tỉnh táo nhất chỉ tiếc người uống nó sẽ không điều khiển được bản thân mình.

Thật đúng là như vậy Lam Thiên với khuôn mặt mang đầy đau khổ c*̀ng thù hận bị đám nam không ra nam, nữ không ra nữ và một đám phụ nữ hành nghề luân phiên mà hắn c*̃ng ra sức làm với họ, dù cho thực sự hắn không muốn.

Tần Mặc Uy nhìn khung cảnh hỗn độn đó, bịt hai mắt Kỉ Tình, nói vào tai cô:

Em biết cách huỷ hoại một người đàn ông tốt nhất là gì không?? Không phải cướp đi c*̉a họ thứ gì cả mà chỉ cần để họ thấy mình bị một đám đàn ông khác luân phiên trong lúc còn tỉnh táo. Sau đó họ sẽ thân tàn, ma dại.

Kỉ Tình gật đầu bị anh kéo ra ngoài. Hàn Vũ Rùng mình toát hết cả mồ hôi. Lão đại c*̉a anh ta thật đáng sợ mà.

Mấy ngày sau báo chí có đưa tin sốc: Chủ tập đoàn Lam Thị , Lam Thiên vì ăn chơi quá đà đã bỏ mạng trong một khách sạn nhỏ. Theo lời chủ khách sạn, anh ta đã c*̀ng hơn bốn mươi người cả nam cả nữ luân phiên trong ba ngày liền không hề ăn uống hay ngừng nghỉ...

Kỉ Tình khẽ ho ném tờ báo qua một bên, hôm nay cô phải dẫn Tần Dịch và Tần Ngạo ra ngoài chơi.

Trong thư phòng Tần Mặc Uy lạnh lùng nghe Hoắc Tầm báo cáo:

Lão đại, người phụ nữ trong ảnh là Hạ Chí Linh, mẹ c*̉a Kỉ Tình, bà ta là người đứng sau tất cả mọi chuyện...

Tần mặc Uy nhíu mày, anh phải giai quyết chuyện này thật nhanh, không để cô phải bận lòng. Đưa mắt nhìn Hoắc Tầm:

Hẹn gặp bà ta, tôi có một số chuyện cần nói. còn nữa, bắt Hạ Tuyết Nhu lại cho tôi, điều người qua đây, sử lí ông chùm Trung Quốc này.

Hoắc tầm nghe lệnh lui đi làm việc, Tần Mặc Uy vẫn suy tư nhíu mày, anh cứ cảm thấy có gì đó không ổn mấy , Hôm nay cô dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài chơi. Nghĩ tới đây anh chừng mắt, Không ổn rồi.................
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 29


Kỉ Tình dừng xe tại một bãi đỗ xe công cộng, sau đó hai tay dắt hai đứa nhỏ đi dạo phố. Đường phố đông đúc những người đi bộ chen nhau, cô phải nắm thật chặt tay Tần Dịch và Tần Ngạo để khỏi hai nhóc bị lạc.

Đi dạo một lúc lâu, họ đi vào một con hẻm nhỏ tìm nơi ăn uống. Kỉ Tình thích những quán ăn nhỏ nhứ thế, ít người như thế.

Đi một lúc lâu cô chợt có cảm giác có người theo mình, hơn nữa còn rất nhiều người. Không khỏi lo sợ, cô nắm chặt tay hai đứa nhỏ hơn, kéo chúng đi nhanh hơn. Đi một lúc lâu cảm giác đó dần dần biến mất, hình như không còn ai theo họ nữa cô mới thở dài. Tần Dịch nhìn cô , cất giọng trong trẻo, non nớt:

Mẹ, mẹ đừng sợ, còn tụi con, tụi con lớn rồi, tụi con sẽ thay ba bảo vệ mẹ....

Ba mẹ con dắt nhau vào một quán ăn nhỏ , bày trí kiểu Trung cổ trông rất đẹp mắt. Họ chọn một bàn nhỏ trong góc gọi một vài món ăn ngon , trong quán nhỏ này rất thoải mái, mùi hương thơm thoang thoảng toả ra từ cái lư hương gần đó khiến người ta thư giãn. Ba người ngồi vừa ăn vừa đánh giá nơi này. Tần Ngạo lúc này mới nhíu nhíu lông mày nhỏ, lên tiếng:

Mẹ, hay là chúng ta về đi , con cảm thấy lo lắng quá.

Kỉ Tình gật đầu, thực sự hôm nay trong lòng cô c*̃ng rất lo lắng , khó chịu. Cô toan đứng dậy khỏi ghế chợt đầu óc bắt đầu choáng váng, rồi từ từ lim đi. Tất cả khách hàng đang ăn trong quán c*̃ng gục xuống bàn hết một lượt, có vài người còn ngã sóng xoài xuống mặt đất.

Một đám người ăn mặc kì lạ bước ra từ căn phòng nhỏ trong quán, chúng tiến tới chỗ Kỉ Tình và hai đứa nhóc vác họ mang đi......

....

Tần Mặc Uy sốt ruột nhìn Hoắc Tầm:

Tìm thấy chưa??

dạ , tôi đã cho người tìm hết tất cả ngóc ngách nhưng không thấy chút giấu vết nào c*̉a chị dâu và hai vị tiểu thiếu gia.

Cho người tiếp tục tìm, dù phải lật tung Trung Quốc c*̃ng phải tìm ra. Còn nữa, nói với chính phủ Trung Quốc điều lính đặc chủng đi tìm, nếu vợ con tôi mà có mệnh hệ gì tại đây, Trung quốc này sẽ xoá sổ khỏi bản đồ thế giới.

Hoắc tầm dạ một tiếng rồi đi ra ngoài. Tần Mặc Uy xoa xoa mi tâm. Lần này không rõ đối phương có mục đích gì nữa. Dù gì anh c*̃ng nhất định cứu được bọn họ dù cho anh có chết không toàn thây.

...

Kỉ tình tỉnh dậy, cô đang bị nhốt trong căn phòng màu trắng không có lấy một cái lỗ để nhìn ra bên ngoài. Hai đứa nhóc không bị nhốt c*̀ng cô .

Một cỗ lo lắng cứ từ từ dâng lên trong lòng không cách nào lắng xuống, con c*̉a cô không biết có bị làm sao không, có bị thương không nữa.

Cô đứng dậy lần mò theo bức tường tìm một chút hi vọng thoát ra ngoài. Phải rồi, cô còn có năng lực cơ mà?

Cô dùng tay tạo ra một quầng sáng bạc thông ra bên ngoài sau đó bước ra. Bên ngoài là một hành lang trắng toát với rất nhiều căn phòng kính chứa đầy bộ phận cơ thể người, hình như được gọi là tiêu bản gì đó.

Kỉ Tình đi dọc theo hành lang lớn nhỏ khác nhau đi mãi đi mãi chợt cô nhìn thấy có một dãy hành lang tối om mà trong đó có một căn phòng duy nhất sáng đèn, tò mò đi sâu vào bên trong, quá lớp cửa kính cô nhìn thấy một đám mặc đồ̀ trắng toát đang vây quanh hai chiếc giường nhỏ, nhìn kĩ một chút thì thấy trên giường đó là người, đặc biệt hơn là hai đứa nhỏ mà hai đứa nhỏ đó là con trai cô, không nghĩ ngợi chút nào cô xông vào trong ẩu đả với đám người đó. Một phần vì năng lực một phần vì cô từng là sát thủ nên hạ gục đám người đó rất dễ dàng. Giờ cô mới để ý, hai đứa nhóc nhà cô vẫn chưa bị làm sao, vẫn tỉnh táo chỉ là bị chói chặt trên giường thôi .

Cô cởi trói sau đó kéo hai đứa bỏ chạy. Để tránh không kịp chạy theo cô, hai nhóc bèn bay lên, đưa tay nắm chặt tay cô, luôn luôn kề cạnh.

Nơi này cứ như mê cung vậy, chỗ nào c*̃ng giống nhau, họ không thể phân biệt nơi họ từng chạy qua nữa, Kỉ Tình dẫn theo hai đứa nhỏ chạy mãi, tới một cánh cửa hình tròn, nó tự động mở ra, họ chạy vào bên trong, sau cánh cửa đó mọi thứ tối đen như mực vậy. Tần Dịch đưa bàn tay bé nhỏ lên, một ngọn lửa sáng rực chiếu sáng tất cả, Sau khi nhìn kĩ tất cả Kỉ Tình sợ hế́t hồn.

Xung quanh họ là người , có tới vài trục người trong cái hành lang nhỏ hẹp này. Kỉ Tình cười cười với họ một cái sau đó đó đi về phía bên kia, nơi cánh cửa thoát ra khỏi đây ngự trị. khi cô tới gần, cánh cửa đó mở ra, lúc này cô hơi ngạ̣c nhiên, cửa có thể mở sao họ không ra ngoài? Chợt cô cảm thấy có gì đó không ổn, nhấc chân chạy kéo theo hai đứa nhỏ đang lơ lửng bước qua khỏi cánh cửa.

Lúc này đám người đó c*̃ng ào à̀o chạy ra, bụng họ tách làm hai há to thành cái miệng, đầy răng lao về phía ba người. Tần Ngạo bắn ra những khối băng nhỏ, nhọn như mũi dao vào bọn chúng, bức tường trắng như tuyết bên cạnh dần dần bị máu nhuộm đỏ trông như đoá hoa đỏ rực nở giữa ngày tuyết rơi vậy.

Thấy chúng kéo tới ngày càng đông, cô nắm chặt tay hai đứa nhỏ co dò chạy thục mạng...
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 30: Nơi kì lạ


Kỉ Tình kéo theo hai đứa nhóc chạy chối chết, dọc theo các dãy hành lang dài ngoằn ngoèo chỉ một màu trắng phốc , càng đi họ gặp càng nhiều những thứ kì lạ, ghê rợn. Khi Họ chạy tới một ngã rẽ , một hướng tới bên trái một hướng phía bên phải kỉ Tình thẫn thờ nhất thời không biết chọn đi hướng nào. Nơi này nguy hiểm như vậy sảy chân một cái là lạc vào con đương chết luôn, sai một li đi một dặm đó. Tần Dịch níu cánh tay mẹ, nhìn hai bên đường sau đó nhìn Tần Ngạo, thấy anh trai gật đầu nhóc mới nói:

Chúng ta thử đi phía trái đi mẹ, nếu phía đó có gì thì mình quay lại được mà, tụi con bay như vậy c*̃ng không mất tí sức nào.

Kỉ Tình gật đầu, chạy về phía bên trái ...

...

Tần Mặc Uy nhíu mày , anh vừa nhận được một đoạn video trực tiếp kèm lời nhắn: Vợ, con mày đang ở trong tay tao...

Anh không biết người đó, c*̃ng không hiểu sao hắn lại bắt vợ con anh như vậy, nhìn vào đoạn video, anh thấy ba mẹ con đánh nhau với một đám quái vật, chạy thục mạng trên dãy hành lang trắng toát.

Nhìn kĩ, anh c*̃ng không biết họ đang ở nơi nào nữa, không một chút manh mối nào như thế khiến sự hốt hoảng trong anh không cách nào kiềm chế nổi.

...

Kỉ Tình chạy , chạy mãi cuối hành lang dài này là một cánh cửa, bước ra khỏi cách cửa cô giật mình, đây là sa mạc?? Nhìn xung quanh chỉ toàn là cát mà cô đau hết cả đầu, thử dùng năng lực nhưng cô không tài nào tìm được đường về. kì quái, nếu đúng là sa mạc cô phải tìm được đường về chứ...

Chợt gió lạnh thổi qua, những hạt cát li ti bay loạn như bão cát vậy, chúng từ từ xếp thành hình người, ờ không chính xác là người , hình như là Zombie??

Kỉ Tình chợt cảm thấy cuộc đời này c*̉a mình thật đặc sắc, những chuyện tưởng chừng chỉ có trong phim kinh dị thì cô lại gặp như cơm bữa vậy. thở dài một cái cô đứng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Tần Ngạo và Tần Dịch kinh ngạc nhìn, không ngờ trên đời còn có thứ kì diệu như vậy, thật hay ho a~

Đám Zombie đó lao về phía họ, hai đứa nhóc bay lên cao, một lứa một băng bắn xuống, đám đó chết như rác.

Chúng kéo tới ngày càng đông , Tần Ngạo tạo một bức tường băng cao chót vót chặn đám đó lại.

Kỉ Tình đưa tay tạo ra một quả cầu từ trường bao bọc lấy ba người sau đó điều khiển năng lực khiến nó bay lơ lửng lên.

Tuy nhiên năng lực này c*̉a cô chỉ có thể dùng để bảo vệ và bay mà thôi, chẳng có lợi ích gì khác cả. Từ trong bong bóng từ trường nhìn ra bên ngoài, Tần Dịch bèn há miệng, phun lửa xuống phía dưới, đám zombie bỗng chốc hoá bụi, tan biến, cả khu này chợt đen tối như mực, không nhìn nổi cả ngón tay mình sau đó lại trở về trong hành lang trắng kia.

Lần này có vẻ kì quái, có vài tiếng động lạ vang lên to nhỏ khác nhau. Kỉ Tình nhất quyết c*̀ng hai con đứng trong bong bóng từ trường, bay là là dọc theo hành lang dài, thỉnh thoảng có vài cánh cửa khi họ tới gần thì mở ra.

Chợt họ bay tới một cái thang máy lớn , mở cửa, chọn đi xuống, ba mẹ con lơ lửng tong đó một lúc lâu.

Đợi xuống tới nơi , họ tới một nơi rất rộng lớn như nhà máy sản xuất còn về mặt hàng, có hơi kì quái thì phải, nơi này sản xuất con người hàng loạt. Cô tận mắt thấy họ được máy móc tạo ra, bằng xương bằng thịt , biết khóc biết cười , có cảm súc. Nhìn kĩ hơn phía góc có một căn phòng kính, bên trong đó có mấy người mặc đồ bệnh nhân bị nhốt.

Tiến tới gần hơn, ở trong góc nhỏ căn phòng có một chiếc giường bệnh, trên đó có người đang nằm co quắp dẫy dụa đầy đau đớn, xung quanh là mấy người mặc đồ trắng kín mít đang giữ chặt người đó lên giường.

Nhìn kĩ cô thấy bụng người đó từ từ to ra, căng tròn như quả bóng, rồi còn nhìn thấy cả thứ gì đó ngọ nguậy khiến cái bụng tròn vo đó biếng dạng.

Dẫy dụa một hồi lâu chợt người đó la hét đau đớn, phía bụng đó từ từ toác ra thành hai nửa, một con gì đó to như bắp đùi ngóc đầu ra.

Đám người mặc đồ trắng kia nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài rồi khoá trái cửa lại, con gì đó trong bụng người kia c*̃ng từ từ bò ra ngoài , máu hằn thành vệt dài theo hướng bò c*̉a nó. Con quái vậ̣t nhỏ có đôi mắt đen ngòm, thân hình như con nhộng béo ú, chỉ tiếc nó có răng, hàm răng dầy như bàn chải nhọn hoắt. nó lao đến cắn xé từng người một trong đó, máu bắn tung toé lên bức tường kính chắn đi tầm nhìn c*̉a cô. Kỉ Tình hột hoảng bay tới thang máy ban nãy, tầng thấp nhất là kho sản xuất có lẽ tầng cao nhất chính là lối đi.

Nén xuống một bụng buồn nôn, cô bấm thang máy lên tầng cao nhất, y như cô dự đoán, khi thang máy dừng lại, họ bước ra một vùng tuyết trắng lớn, đây rõ ràng là bắc cực, nơi không có con người sinh sống. hiện tại đang là ban ngày, cô c*̀ng hai đứa nhóc ôm chặt nhau cho đỡ lạnh, c*̀ng bay về phía trước....
 
Ông Trùm - Mai Đình Phong
Chương 31: đoàn tụ


Nén xuống một bụng buồn nôn, cô bấm thang máy lên tầng cao nhất, y như cô dự đoán, khi thang máy dừng lại, họ bước ra một vùng tuyết trắng lớn, đây rõ ràng là bắc cực, nơi không có con người sinh sống. hiện tại đang là ban ngày, cô c*̀ng hai đứa nhóc ôm chặt nhau cho đỡ lạnh, c*̀ng bay về phía trước....

Trong một căn phòng trắng toát với toàn những máy móc công nghệ hiện đại. Một người phụ nữ ngồi trước các màn hình máy tính, phía sau lưng bà là một đám người mặc đồ đen lạnh lùng đứng.

Bà ta nhìn chằm chằm màn hình , giọng lạnh lẽo:

" Bắt bọn chúng lại, ta muốn có năng lực c*̉a chúng."

Vài người mặc áo đen dạ một tiếng sau đó đi ngay ngắn đi ra ngoài.

...

Kỉ Tình ôm hai đứa nhóc bay một vòng sau đó bay về cánh cửa hồi nãy. cô nói với Tần Dịch:

" con mau phóng hỏa đốt nơi này, không thể để chúng làm loạn được, mẹ nghĩ chúng sẽ đuổi theo đó.."

Tần Dịch nghe lời mẹ dùng năng lực lửa c*̉a mình thiêu đốt xuống phía dưới thang máy. Kỉ Tình tạo ra một lớp từ trường bao bọc khu vực xung quanh lại để không gây ra hậu quả gì nghiêm trọng. Phía trong thang máy, nhóm người áo đen đó bị ngọn lửa thiêu đốt thành tro, lửa men theo các khe nhỏ lan xuống xâu hơn, sợi dây sắt cố định thang máy bị nung chảy đứt lìa, khiến cho nó rơi thẳng xuống phía dưới.

Ngọn lửa men theo các hành lang dài màu trắng , nung chảy những cánh cửa ngăn cản nó, người phụ nữ kia ngồi trong phòng đang hốt hoảng đóng chặt các cánh cửa xung quanh mình lại hòng tìm đường sống.

Tần Dịch dùng hết sức mà đốt, chỉ một lúc sau , một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả một vùng tuyết trắng xung quanh bay tứ tung, mờ mịt, khi rơi xuống tạo thành những giọt nước. Khói bụi c*̀ng các mảnh vụn được lớp từ trường ngăn cản lại, giữ ở phía bên trong, một lượng chất dịch nóng chảy từ trong vụ nổ bắt đầu trao ra, không lạ gì, đó chính là những chất hoá học bọn người đó sử dụng để lai tạo ra con người và quái vật.

Mặt băng c*̃ng từ từ tan chảy, Kỉ Tình vội bay lên cao, nói với Tần Ngạo:

" Mau làm lạnh chúng đi, bắc Cực này sẽ tan mất.."

Tần Ngạo c*̃ng dùng năng lực, thổi một loạt khí lạnh xuống bên dưới đó, qua một hồi lâu, khi băng tuyết không còn tan nữa, đám chất lỏng đó c*̃ng đóng băng nhóc mới dừng lại.

Kỉ Tình dùng năng lực đưa bọn họ trở về.

Trong thư phòng lớn, Tần Mặc Uy khép hờ đôi mắt, anh lục tung tất cả Trung Quốc lên rồi mà không thể tìm thấy mẹ con cô, cảm giác vô lực đang dâng trào lên, không thể nào khắc chế được. Bỗng bịch một tiếng như có gì đó rơi xuống anh mở mắt đầy cảnh giác nhìn về phía đó.

Kỉ Tình ôm hai đứa nhỏ đứng dậy, cô thấy Tần Mặc Uy đang nhìn mình chằm chằm không chút phản ứng thì ho khan, nói anh:

" Không tới chào mừng mẹ con em về nhà sao??"

Tần mặc uy lúc này mới hoàn hồn lao tới ôm chặt ba người, Tần Dịch và Tần Ngạo biết ba rất lo lắng nên c*̃ng ôm ba, xoa lưng an ủi.

Sau một hồi hỏi han, tâm sự, kỉ Tình mới bảo hai đứa nhỏ tắm rửa, ăn uống rồi đi nghỉ ngơi.

Cô c*̃ng về phòng ngủ. Tần Mặc Uy c*́i đầu nhìn người ngủ say trong lòng mình trái tim đang treo lơ lửng c*̃ng bỏ xuống được rồi.

Anh vuốt mái tóc mềm mại c*̉a cô, ánh mắt ôn nhu dần trở nên lạnh lẽo, nhấc điện thoại gọi cho hoắc Tầm chỉ nói gỏn gọn hai chữ: "Xoá sổ"

Sau đó nằm xuống ôm cô vào lòng.

Đêm hôm đó , toàn bộ người c*̉a ông chùm xã hội đen trung Quốc đều bị chặt đầu. Đầu c*̉a bọn chúng được dùng dây sắt sâu lại thành một chuỗi lớn, treo ngang hai bờ sông Hoàng Hà.

Đó là một sự kiện trấn động cảnh sát Trung Quốc. Hàng trăm xác người vứt dọc các con đường lớn, máu nhuộm đỏ lòng đường, hàng trăm đầu người treo lùng lẳng hai bên bờ sông khung cảnh ghê rợn.

Còn về Hạ Tuyết Nhàn, Tần Mặc Uy cho người đưa cô ta tới phòng thí nghiệm c*̉a bọn họ, Làm chuột bạch, đau khổ hơn cái chết.

Sau ngày hôm đó, Kỉ Tình c*̀ng Tần Mặc Uy dẫn hai con về Mỹ sống. Tần Mặc Uy vẫn giấu chuyện c*̉a mẹ cô, không cho cô biết, với lại bà ta c*̃ng đã chết sau vụ nổ đó rồi.

Hải Đường c*̃ng gọi điện cho cô, nói sẽ bắt đầu du lịch khắp thế giới, Cao Mộc Ly và Phương Hạo c*̃ng đã có một đứa con trai tên Phương Chấn Vũ , rất xinh đẹp.

Còn Lam thiên, hiện tại anh ta nửa điên nửa khùng, thân tàn ma dại được đưa vào viện tâm thần sống.

..

Kỉ Tình đứng bên cửa sổ nhìn ra phía xa xa, mọi truyện trong những ngày qua như một giấc mộng li kì, bí hiểm c*̉a cô vậy.

Bao đau khổ, bao nguy hiểm thậm chí có lúc cận kề cái chết nhưng vì vậy mà cô tìm được hạnh phúc nhỏ nhoi c*̉a cuộc đời mình. Đưa mắt nhìn xuống sân cỏ phía dưới, nhìn bóng hình ba cha con đang ngồi trên ghế dài nhìn bọn Hoắc Tầm nướng thịt kia cô mỉm cười hạnh phúc.

Phải, đây là hạnh phúc nhỏ c*̉a cô, chỉ thuộc về cô.

Kỉ Tình dùng năng lực đáp xuống ngồi cạnh Tần Mặc Uy, anh ôm cô c*̀ng nhau thưởng thức đồ ăn.

....

Có lẽ trong cuộc sống không cần kịch tính hay gay cấn, c*̃ng không cần tình yêu cuồng nhiệt, chỉ cần một người ở bên mình, an ủi , biết yêu thương mình , dù chỉ mỗi ngày một chút thôi nhưng đủ dài lâu là mãn nguyện rồi .

Cuộc đời này, gặp được nửa còn lại là một điều kì tích. Mỗi một việc sảy ra trên cõi đời này tất thảy đều có một ý nghĩa riêng c*̉a nó. Gặp được nhau là duyên, Yêu nhau là phận. Thế nên duyên phận tới phải biết nắm bắt đúng không nào???

...

Truyện tới đây là kết thúc rồi, cảm ơn mọi người đã đồng hành c*̀ng Phong trong suốt thời gian qua. Thoáng cái ba năm trôi qua rồi, Phong bắt đầu viết truyện này năm lớp chín đấy >
 
Back
Top Bottom