Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, NP, Sắc )

Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 20 Nguy Hiểm


Trong sảnh tiệc mọi người vây quanh đông nghẹt, Lý Tiêu Mỹ bước lên sân khấu, ánh mắt tươi rói nhìn tất cả, rồi dừng lại trước micro:

- Xin cảm ơn tất cả mọi người hôm nay đã đến tham dự tiệc sinh nhật của Lý Tiêu Mỹ tôi.

Sở dĩ đã mấy năm rồi tôi mới tổ chức sinh nhật là vì năm nay tôi muốn công bố chính thức người mà tôi sắp lấy làm chồng.

Ở phía dưới xôn xao 1 trận, Kiều Thiên Tư đứng 1 góc cùng với Lạc Phong, cả 2 đều không hẹn mà nhìn về hướng của Hàn Cẩn.

Hàn Cẩn bước đến bên cạnh Lý Tiêu Mỹ, cả 2 nhìn nhau rồi Hàn Cẩn cất giọng:

- Đúng vậy!

Thưa mọi người tôi chính là người sắp lấy cô ấy.

Ở bên dưới lại là 1 trận tiếng ồn ào, thắc mắc:

- Đó không phải vị hôn phu của Thiên Tư sao?

- Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Hàn Cẩn lại lên tiếng trấn an mọi người:

- Mọi người xin bình tĩnh lại, nếu mọi người thắc mắc, chỉ cần xem những bức ảnh sau đây sẽ rõ.

Hàn Cẩn nhìn Lý Tiêu Mỹ rồi mỉm cười, cả 2 nắm chặt lấy tay nhau quay ra sau nhìn về màn hình chiếu.

Kiều Thiên Tư hốt hoảng "ảnh gì chứ, chẳng lẽ vừa nãy...?"

Lạc Phong thấy cô như vậy liền đỡ lấy vai cô:

- Đừng lo!

Anh đã cho người sắp xếp.

Trên màn hình hiện lên cảnh 1 nam 1 nữ quấn quýt lấy nhau trong tolet, mà nam nữ bên trong video đó lại chính là 2 con người đang đứng trên sân khấu.

Bọn họ trên người còn mặc đồng phục thời cấp 3.

Chứng tỏ đã quen biết qua lại hơn 5 năm, mọi người đều đã ngấm ngầm hiểu rõ, hóa ra trước giờ Kiều Thiên Tư thật tội nghiệp, bị bạn thân và người yêu phản bội mà đến giờ mới hay biết.

Hàn Cẩn nhanh chóng đi ra sau tắt video đi, Lý Tiêu Mỹ thì xanh mét mặt mày, vội vội vàng vàng chạy xuống sân khấu.

Không!

Mọi người sẽ nghĩ cô thế nào chứ.

Chết tiệt.

Ở tiệc sinh nhật không chỉ có những người bạn của Lý Tiêu Mỹ, còn có những phụ mẫu của bạn bè và cả bố mẹ cô.

Thế nhưng bây giờ lại bẽ mặt như thế.

Không được rồi, cô ... cô sẽ như thế nào đối mặt với mọi người đây.

Bên này Kiều Thiên Tư lạnh lùng nhìn Lạc Phong rồi chạy theo hướng của Lý Tiêu Mỹ.

Lý Tiêu Mỹ mắc chứng tâm thần phân liệt, chuyện này chỉ có gia đình Tiêu Mỹ và Thiên Tư cô biết, mặc dù biết Tiêu Mỹ phản bội mình nhưng cô đã âm thầm quyết định từ ban đầu là sẽ nhường Hàn Cẩn.

Vì Lý Tiêu Mỹ muốn cái gì là phải có cho bằng được, nếu không thần trí cô ấy sẽ hoảng loạn, vả lại hôm nay chuyện này với cô ấy quả là đả kích lớn.

Thế nên rất có khả năng sẽ làm chuyện dại dột, mà hướng Lý Tiêu Mỹ vừa chạy đi lại chính là ban công lầu 2, Thiên Tư theo sát phía sau Tiêu Mỹ, đợi cô ấy gào khóc xong thì mới nhẹ nhàng lại gần:

- Sẽ không sao cả đâu mọi việc đều ổn cả.

Hai tay vịn vào vai Tiêu Mỹ, Thiên Tư nhỏ giọng trấn an bên tai.

Lúc này Tiêu Mỹ mới nức nở cất giọng:

- Mình có lỗi với cậu!

Bọn mình đã biết nhau từ trước, chỉ là Hàn Cẩn muốn lợi dụng có được tài sản từ phía gia đình cậu, nên mới bày ra kế hoạch để tính kế bên cạnh cậu yêu đương suốt nhiều năm qua.

Mình ... mình không cố ý, hôm nay mình đã nhận lấy quả báo rồi, hức hức.

Cô để Tiêu Mỹ tựa đầu lên vai mình, vỗ lưng:

- Mình biết, nhưng mà 2 người bên cạnh nhau, không sao cả!

Mình cũng muốn cậu có hạnh phúc mà!

Còn về phía Hàn Cẩn, mình biết anh ấy không yêu mình lâu rồi, và chỉ muốn chiếm lấy tài sản của bố mình thôi.

Lý Tiêu Mỹ ngẩng đầu lên, đứng thẳng ngươi nhìn Thiên Tư:

- Cậu thật tốt nhưng mình đã làm nhiều điều có lỗi với cậu.

Và còn 1 chuyện nữa, hừ... tôi không phải là kẻ yếu ớt đến mức chỉ vì 1 đoạn clip ngắn củn ấy mà khóc lóc.

Cô nhìn Thiên Tư cười mỉa mai, sao cô lại tin người quá vậy.

Haha

Nói rồi từ phía sau 1 tên đàn ông bịt khăn tẩm thuốc mê lên mũi Kiều Thiên Tư, cô giãy dụa nhưng vô lực phản kháng, tay chân và ý thức yếu dần, bị tên đàn ông lôi đi theo lối ra bên hông tòa nhà.

Lạc Phong bị Kiều Thiên Tư nhìn với ánh mắt giận dữ lạnh lùng thì không dám đuổi theo cô, mà chỉ đứng yên ở đó đợi.

Nhưng tiệc cũng đã tàn, mọi người cũng giải tán, thế nhưng vẫn chưa thấy cô quay lại.

Chợt ánh nhìn thấy Lý Tiêu Mỹ và Hàn Cẩn đi ra ngoài cửa, anh có linh cảm cực kì xấu, không phải Thiên Tư gặp chuyện gì rồi chứ, anh chạy đến trước mặt bọn họ, chưa kịp chất vấn đã nghe:

- 2 người giấu Thiên Tư đi đâu rồi?

Đỗ Tử Phong giận dữ tiến tới nắm lấy cổ áo Hàn Cẩn:

- Sao cậu lại làm vậy với cô ấy?

- Cậu nói gì vậy, cô ấy là ai chứ?

Đỗ Tử Phong cũng khá khó hiểu nhìn Hàn Cẩn, nhưng ngay lập tức phát hiện ra ánh mắt chột dạ của Lý Tiêu Mỹ bên cạnh, anh bỏ Hàn Cẩn ra rồi nắm chặt lấy cánh tay cô nhìn chằm chằm, gằn giọng hỏi từng tiếng:

- Cô đã giở trò gì?

- Tôi ... tôi ...

- Em đã làm ai sao?

Mà ai kia chứ?

Hàn Cẩn thắc mắc, có chuyện gì vậy, sao còn có Lạc Phong đứng ngay đây nữa.

- Em ... em không có làm gì cả!

- Nói dối!

Nếu Thiên Tư có mệnh hệ gì thì tôi sẽ chôn sống cô!

Ngay sau đó anh quay người bỏ đi,

Lạc Phong bước tới gần bọn họ hơn và bảo:

- Đoạn video vừa rồi là tôi quay được, nếu như gây nguy hiểm đến Thiên Tư thì không phải chỉ bẽ mặt như hôm nay đâu, à ... mà nghe nói công ty cậu đang làm ăn không mấy thuận lợi.

Đừng để ngày mai không còn ai thấy sự tồn tại của nó nữa.

Anh đe dọa xong sau đó cũng rời đi.

Để lại 1 Hàn Cẩn ngây ngốc và 1 Lý Tiêu Mỹ tái mét mặt mày.

Cô vội móc điện thoại ra gọi cho Trương Thái, ngàn vạn lần đừng ra tay, mau bốc máy, làm ơn.

Chuyện này đều là cô tính toán, không hề cho Hàn Cẩn biết, cô chỉ bảo với Hàn Cẩn là đang cho người theo dõi cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của cô ấy, để dễ dàng thâu tóm công ty hơn.

Thế nhưng đụng đến Lạc Phong thì cô tiêu rồi, còn có Đỗ Tiểu Phong, đã vậy khiến chuyện này ảnh hưởng đến Hàn Cẩn, nếu bọn họ mà chẳng còn gì nữa thì công sức bao nhiêu năm trời, ... chẳng lẽ đổ xuống sông, xuống biển hết sao?

Ôi trời ơi!
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 21 Kẻ Đứng Sau


Gọi mãi nhưng Trương Thái không bắt máy.

5' sau hắn gửi cho Lý Tiêu Mỹ 1 dòng tin nhắn:" không cần phải gửi tiền cho tôi, cảm ơn cô đã giới thiệu cho tôi 1 con mồi béo bở như thế này!

Tôi làm việc cho người khác, chứ không làm việc cho cô.

Tạm biệt!"

Lý Tiêu Mỹ ngờ nghệch.

Ôi trời chuyện gì đang xảy ra thế này.

Cái tên điên Trương Thái đang nói gì vậy?

Làm việc cho người khác là ai chứ?

Chết cô rồi!

Bên này Kiều Thiên Tư bị hôn mê dần thanh tỉnh lại, cô cố gắng mở mắt ra nhìn khắp nơi, căn phòng màu xám tro, thiết kế thanh lịch, bày trí đơn giản, lại vô cùng sang trọng.

Hai tay cô bị trói ra sau lưng, chống đỡ thân thể ngồi dậy nhìn ngó xung quanh, cô mới hay ở trên ghế sô pha có 1 người đàn ông đang ngồi hút thuốc, anh ta dường như thấy có động tĩnh bên này nên quay sang nhìn cô đang ngồi trên chiếc giường lớn duy nhất trong phòng.

Gạt điếu thuốc trên tay, sau đó anh ta đứng lên, đôi chân thon dài bước từng bước lại chỗ cô đang ngồi, Kiều Thiên Tư sợ hãi nhích nhích người lùi về phía sau, như nhìn thấy cô sắp ngã về phía bên kia giường, mông sắp gặp mẹ sàn thân yêu.

Diệp Trác Ân vươn tay kéo cô lại, điều này không làm Kiều Thiên Tư cảm kích, cô lại chẳng biết điều mà cắn lấy cánh tay anh đang nắm vai cô.

Diệp Trác Ân ném cô lại giữa giường rồi tức giận nhìn cô, anh phun ra từng chữ lạnh băng lên mặt cô:

- Đừng có mà làm càn!

- Anh mau thả tôi ra, cái tên này!

Sao anh lại bắt tôi ở đây?

Tôi sẽ báo cảnh sát!

Ưhm...

Diệp Trác Ân hôn lên cái miệng nhỏ làm loạn của cô rồi nói:

- Báo đi!

Tôi chính là cảnh sát.

- Anh nói dối, nếu anh là cảnh sát phải hiểu bắt cóc người khác là phạm tội chứ!

Mau thả tôi ra.

Anh nắm chặt bả vai cô, đau đến nhíu mày, cô trợn mắt nhìn anh đe dọa.

Nhưng Diệp Trác Ân chỉ cười nhạt nhìn cô:

- Để xem giữa Đỗ Tử Phong và Lạc Phong cô sẽ chọn ai!

Hừm giờ thì cứ nằm yên ở đây đi.

Anh lôi ra 1 sợi dây xích móc khóa vào chân cô còn đầu kia cột vào thành giường.

Anh lại bàn lấy 1 lọ thủy tinh bên trong có khoảng 20ml chất lỏng gì đấy bước lại gần cô, Kiều Thiên Tư sợ hãi chui rúc người vào góc giường, liền bị Diệp Trác Ân lôi lại, bóp lấy cằm đổ chất lỏng ấy vào trong miệng, do còn ảnh hưởng bởi tác dụng của thuốc mê ban nãy, nên cô có kháng cự cũng chẳng được với tên đàn ông khỏe mạnh này.

Diệp Trác Ân đợi cô nuốt xuống mới đưa tay nhìn đồng hồ, anh tính toán thời gian cũng đã nửa tiếng trôi qua, 2 tên đàn ông kia chắc cũng sắp tới.

Anh nhàn nhã đi lại ghế ngồi vắt chéo chân lắc lư.

Kiều Thiên Tư lo lắng chuyện gì mà lại liên quan tới Đỗ Tử Phong và Lạc Phong chứ.

Vài phút sau Kiều Thiên Tư cảm thấy choáng váng đầu óc, cô tưởng mình sẽ lại tiếp tục hôn mê, nhưng lần này lại cứ nửa thực nửa ảo, thân thể chao đảo lại nóng, đầu óc thì ong ong lên, trước mắt cô chỉ còn những hình ảnh qua lại dính vào nhau, nơi tư mật không hiểu sao lại bắt đầu ẩm ướt, khát cầu thứ gì đó chạm vào, vuốt ve và chà đạp.

Cô mở miệng hỏi Diệp Trác Ân:

- Anh đã cho tôi uống thứ gì vậy?

Nóng quá!

Ah.

Mau ... mau bật điều hòa lên đi!

Diệp Trác Ân nhìn cô vặn vẹo thân thể, anh chỉ liếc mắt qua liền cười rồi bảo:

- Cứ nằm đó mà hưởng thụ đi, nếu bọn họ không đến kịp nhìn dáng vẻ cô dâm đãng không chịu nổi thì tôi sẽ kêu người giúp đỡ cô.

...
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 22 Cầu Anh Chơi Tôi


Kiều Thiên Tư không còn hiểu Diệp Trác Ân đang nói gì, chỉ biết cơ thể của cô...

Quá nóng.

Cô chỉ có thể vặn vẹo và ma sát hai chân vào nhau cho bớt ngứa, thực sự Kiều Thiên Tư đã đánh mất tất cả lý trí, hiện tại cô chỉ muốn có người chơi cô, đôi môi đặc biệt rên rỉ thoải mái không kiêng dè, nơi vừa nãy bị Lạc Phong chơi qua vẫn còn hơi sưng đỏ thế nhưng giờ lại trống rỗng kinh khủng.

Cô bật khóc đối Diệp Trác Ân cầu xin:

- Anh có thể ... ah .... giúp tôi không!

Làm ơn... tôi ... sắp không chịu nổi nữa rồi.

Diệp Trác Ân nhìn cô mắng thầm trong miệng: "không biết tôi đang dày vò cô hay cô dày vò tôi nữa!".

Thú thật từ lúc cho người điều tra công việc làm ăn của Lạc Phong, anh còn biết thêm bí mật hắn ta cực kì yêu thích 1 cô gái từng là học muội trong trường Cảnh Nha.

2 tháng trước anh bắt đầu cho người lấy thông tin từ cô và biết được cô là tổng giám đốc tại công ty mỹ phẩm do chính cô thành lập lấy tên Kiều Hoa Mỹ.

Làm ăn đã được hơn một năm, và cũng khá là hút khách, tất nhiên anh cũng biết cô rất đào hoa, xung quanh cô toàn là cực phẩm nam nhân, kẻ nào cũng đều là những nam tử đặc biệt.

Anh biết tin cô sắp đính hôn với Hàn Cẩn mà còn qua lại với Đỗ Tử Phong em họ của anh.

Vì cảm thấy thú vị nên anh luôn âm thầm quan sát cô, hôm nay anh đã cho Trương Thái bắt người tới và hoàn cảnh lúc này ...

Kiều Thiên Tư 1 chân bị trói vào sợi xích, 1 chân còn tự do, cô liều mạng lăn xuống giường bò tới chân của Diệp Trác Ân, thế nhưng giới hạn của sợi dây xích lại cản cô lại sát hắn.

Cô uốn éo:

- Làm ơn cởi trói giúp tôi!

Diệp Trác Ân đồng ý cúi xuống cởi trói cho cô xong thì vô cùng ân hận, vì cô đã vươn hai tay lên vị trí thắt lưng của anh.

Khổ nỗi kéo mãi, kéo mãi vẫn không ra.

Cô khổ sở bật khóc.

Diệp Trác Ân liền mủi lòng mà cởi thắt lưng của mình giúp cô: " Kiếp trước tôi có nợ cô sao!"

Tất nhiên là trước khi cởi anh sẽ kéo ghế xích lại cho cô dễ hành động rồi.

Anh đang không biết tại sao bản thân lại làm theo ý cô như thế.

Anh cười nhìn cô lục đục tháo nút quần và kéo khóa.

Bên này Lạc Phong và Đỗ Tử Phong không biết từ lúc nào lại ngồi chung xe, theo định vị trên điện thoại của Lạc Phong cả hai đang đến vị trí có tín hiệu chỗ Kiều Thiên Tư.

Trên đường đi cả hai đều im lặng, sự lo lắng và tức giận hiện rõ trên mặt.

Xe tiến tới biệt thự lớn duy nhất trên đồi, Diệp Trác Ân nhận được cuộc gọi tới trong lúc Kiều Thiên Tư đang mải mê hôn lên vào vật nam tính của anh:

- Nếu bọn họ đã tới thì cứ để họ chạy thẳng vào trong!

AH...

Cô vô tình nắm chặt nó khiến anh đau đớn thốt thành tiếng.

- Có chuyện gì vậy ông chủ?

- À không có gì!

Cứ vậy mà làm đi!

Vừa cúp máy anh đã tức giận nắm lấy cằm cô không phải đánh mà là cúi xuống hôn lấy môi cô.

Tay cô vẫn nắm lấy tiểu đệ của anh mà trượt lên xuống...

Cảm xúc tuyệt vời khiến anh lưu luyến vô cùng.

Máu nóng sôi trào khiến toàn thân anh ngập tràn nỗi kích động.

Anh vòng tay qua đầu cô, nhưng chết tiệt là anh lại cực kỳ căng thẳng, chính anh cũng cảm nhận được rằng hai tay mình đang run lên.

Trong lòng anh chửi thầm, cái quái gì thế, vào lúc này mà lại có phản ứng này, là thể lực không đuổi kịp hay là vì cảm xúc sục sôi?

...

Cho ít THỊT sương sương, chứ dạo này bận quá!

Đi làm trả nợ 😁.

Hẹn m.n mấy hôm nữa làm chương dài dài... ahiuhiu 😋
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Ngoại Truyện: Nhà Chung Của 8 Người


Sáng sớm vừa mở mắt ra là Kiều Thiên Tư đã muốn tắt thở, cánh tay cường tráng đè ngang qua ngực cô.

Cô nhìn nghiêng qua, gương mặt điển trai đang say giấc nồng của Mạc Đình Khải trong gang tấc.

Cô lén chui xuống giường vào tolet làm vệ sinh cá nhân.

Đột nhiên một vòng tay ôm lấy cô từ phía sau khiến cô giật nảy mình:

- Áhhh!

- Suỵt!

Kỹ Thất Minh lấy ngón tay chặn môi Kiều Thiên Tư lại:

- Hôm nay đến ngày của anh rồi nhỉ?

Kiều Thiên Tư giả vờ làm mặt ngơ ngác hỏi lại:

- Anh mà cũng đến ngày hả?

Anh là đàn ông mà!

Kỹ Thất Minh cúi cuống hôn lên khuôn miệng tinh nghịch của Kiều Thiên Tư:

- Em có biết cả tuần nay anh đợi mòn mỏi hay không?

Đợi em lâu đến nỗi đêm nào cũng tự an ủi mình.

Tiểu huynh đệ của anh vì nhớ thương tiểu muội muội của em mà phát khóc đấy!

Kiều Thiên Tư vòng tay ngang qua ôm lấy thắt lưng của Kỹ Thất Minh ngẩng mặt lên cười nhìn anh:

- Tối em sẽ qua mà!

Việc gì anh phải sang tận đây.

Khải mà thấy anh lén lút tới đây dắt em đi thì anh chết chắc.

- Đương nhiên là anh không sợ rồi!

Đi thôi.

Hôm nay anh sẽ dắt em tới một chỗ này.

Vừa quay ra ngoài cửa thì đã thấy Mạc Đình Khải dựa lưng vào cửa hai tay khoanh trước ngực:

- Này chàng trai trẻ!

Có biết rõ quy định của chúng ta hay không mà dám đến đây hả.

Hôm nay là ngày cuối tháng tức là ngày đoàn viên.

Cậu mang Kiều Thiên Tư đi há lại chẳng phải là quên mất quy định.

Sáu người còn lại cũng chẳng dễ tính như tôi.

Nói rồi anh kéo Kiều Thiên Tư lại về phía mình, cả ba bước xuống lầu.

Diệp Trác Ân, Đỗ Tử Phong, Nhất Trình Hạo, Lạc Phong đang loay hoay bày biện đồ ăn sáng, nghe động tĩnh người đi xuống thì cả 4 nam nhân đồng loạt hướng ánh mắt lên nhìn ba người.

Đỗ Tử Phong chạy lại chỗ Kiều Thiên Tư:

- Em yêu!

Đã lâu không gặp!

Kiều Thiên Tư liếc mắt nhìn Đỗ Tử Phong:

- Nếu em nhớ không lầm hôm kia em mới ở chỗ anh đấy!

- Anh chỉ đùa một chút thôi mà!

Hành động thân mật của hai người thu vào mắt của sáu người bọn họ, ngoài lạnh nhạt thì vẫn là lạnh nhạt, nhưng lòng bọn họ đều có những suy nghĩ riêng.

Kể từ sau khi thực sự chấp nhận sẽ ở chung tám người.

Họ mua một mảnh đất rộng ở gần biển.

Xây một nhà chung ở giữa, bảy cái nhà lớn ở xung quanh mỗi nam nhân ở một cái.

Cứ xoay vòng lần lượt Kiều Thiên Tư sẽ đến nhà của từng người trong tuần.

Và rất không may cứ vào cuối tháng bọn họ lại mở một buổi đoàn viên ngồi lại ăn uống với nhau vui vẻ.

Mà Gia Đĩnh Hy là thành viên nhỏ nhất vẫn đang là sinh viên tại trường Sân khấu điện ảnh.

Mặc dù mới học năm ba nhưng cậu đã là một diễn viên nổi tiếng....

Tác giả:

Còn chuyện gặp nhau thế nào sẽ kể sau 😎

Mai mình sẽ ra tiếp

Bao lâu nay bỏ bê mọi người quá 😊

Mấy nay đi làm không có thời gian

Mọi người thông cảm nghen 😘
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 24: Đứng Nhìn (H)


Trước hết vào kênh Youtube Cú Xùn TV và Đại Phương NIN cho em 1 sub đã ahiuhiu 😄 theo link này nhé!

Đăng ký được 35 sub thì em viết tiếp cho mọi người có cái lễ vui vẻ luôn nghen 😍


Đang trong lúc Kiều Thiên Tư ngơ ngác nuốt hết tinh dịch vừa mới bắn ra từ tiểu đệ của Diệp Trác Ân, thì anh đã lấy một cái điều khiển trên bàn nhấn vào nút đỏ.

Một tấm màn chắn liền kéo sang hai bên để lộ tấm kính thủy tinh, mà bên kia chính là phòng khách Đỗ Tử Phong và Lạc Phong mới tiến vào.

Bọn họ bị hình ảnh bên kia tấm thủy tinh làm cho sôi máu.

Kiều Thiên Tư đang quỳ gối dưới hạ thân của Diệp Trác Ân.

Vì quay lưng lại nên không thấy rõ biểu hiện của cô lúc này.

Diệp Trác Ân đứng lên thì bị cô ôm lấy thắt lưng kéo xuống, môi cô lẩm bẩm:

- Còn chưa được ăn no mà anh định đi đâu?

Diệp Trác Ân cười nhìn về phía hai người đàn ông kia, vươn tay cởi dây xích dưới chân Kiều Thiên Tư.

Sau khi cởi xong anh nhìn cô còn đang mân mê cự long của mình ra lệnh:

- Mau cởi quần áo, tôi sẽ làm cho em thoải mái!

Đỗ Tử Phong và Lạc Phong nhìn động tác của Kiều Thiên Tư liền không khống chế nổi, Đỗ Tử Phong lao mình về tấm kính nhưng đấm vài đấm đã làm anh đau điếng người, nó làm bằng gì mà cứng quá vậy chứ!

Anh họ mình sao lại ở đó làm chuyện như thế với Thiên Tư?

Chuyện này là sao?

Cô ấy sao lại cởi đồ ra như thế?

- Thiên Tư em mau ngừng lại!

Đỗ Tử Phong hét lớn, Lạc Phong nãy giờ chỉ đứng yên liền thốt lên:

- Có nói gì thì bên kia họ cũng không nghe không thấy gì đâu!

Đỗ Tử Phong nghe xong ngơ ngác hỏi lại:

- Sao anh biết?

- Đây chính là kính thủy tinh mà công ty tôi sản xuất.

Bên trái còn có tên thương hiệu của công ty, để mở được cánh cửa này chỉ có một cách.

- Đó là cách gì?

Mau nói đi!

Anh vô cùng sốt ruột vì lúc này ở bên kia Kiều Thiên Tư đã cởi sạch sẽ thân thể của cô đang phơi bày trước mắt ba người.

- Tôi đã thiết kế một bài toán để có thể mở được tấm kính này.

Nó nằm ở bên đây!

Lạc Phong bước sang bên phải của tấm kính vẽ logo của công ty hình ♾ (vô cực) thì tại vị trí đó hiện lên một bài toán giải tích.

Lạc Phong nhìn bài toán rồi nhìn Đỗ Tử Phong:

- Hắn ta đã lập bài toán mới!

Để tôi suy nghĩ chút.

Cùng lúc đó Kiều Thiên Tư đang lôi kéo cổ áo của Diệp Trác Ân cơ thể cô áp sát vào người của anh, đôi gò bồng đảo to lớn ngất ngưỡng đè lên vòm ngực rắn chắc.

Diệp Trác Ân đỡ lấy cô đưa cô lại gần tấm thủy tinh để cô đối diện với hai người bọn họ còn anh từ sau hôn lấy cổ cô tay thì vòng lên phía trước bóp lấy hai bầu vú lớn.

Phân thân của anh sưng to khó nhịn, nhưng anh còn muốn trêu đùa cô.

Kiều Thiên Tư rên rỉ thành tiếng:

- Ư!

Mau cho tô...

Ah Ngứa quá!

Thật khó chịu.

Cô thò tay ra sau bắt lấy côn thịt to bự làm Diệp Trác Ân hoảng hốt.

Cô ưởn mông lên ma sát với gậy thịt cứng ngắc.

Diệp Trác Ân thạt sự không còn chịu nổi nữa, ý nghĩ trêu đùa cô thật chả là gì.

Anh hỏi:

- Thế bây giờ em muốn tôi làm gì!

Hửm!

Anh phà hơi nóng lên mặt cô lại liếm láp vành tai mẫn cảm đã đỏ lên từ lúc nào khiến cô giật nảy mình:

- Ah!

Em ... anh mau cắm vào ... vào đây!

Vừa nói cô vừa nắm gậy thịt đâm đâm và hoa huyệt đầy nước.

Diệp Trác Ân liền vươn tay xuống phụ cô đưa tiểu đệ và động thì bị cô gạt tay ra đẩy ngã anh nằm xuống sàn nhà.

Bên kia Lạc Phong vẫn đang vừa giải vừa tính toán, anh tự trách mình sao lại nghĩ ra cái cách oái ăm thế này để mở ra tấm kính chứ!

Đỗ Tử Phong như muốn tức điên lên sao cô lại như thế chứ!

Anh hối thúc Lạc Phong:

- Ai bảo anh nghĩ ra cái kiểu giải toán giải téc vậy!

Thiên Tư cô ấy ....

- Ah ... thật thoải mái!

Kiều Thiên Tư ngồi lên vật nam tính của Diệp Trác Ân rồi bắt đầu nhấp lên nhấp xuống.

Còn hai người kia một kẻ vừa điên đầu giải toán vừa nhìn người mình yêu đang cùng người khác quan hệ ngay trước mắt còn kẻ kia thì chỉ biết đứng nhìn.

Lại cho thêm ít thịt ☺

Buồn ngủ lắm mà sợ mọi người buồn nên đành cố gắng vậy 😄

Đi làm về rất khuya đấy ạ! 😣
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 25 Tôi Đi Theo Anh Ấy


Đáp án cuối được Lạc Phong viết ra tấm kính dần dần chuyển sang màu hồng nhạt rồi tách ra di chuyển về hai phía.

Đỗ Tử Phong chạy ngay tới kéo Kiều Thiên Tư lên lúc này bọn họ cũng đã lên mây được một lần.

Đương nhiên tiếp theo đó anh đẩy cô qua cho Lạc Phong còn mình thì túm tên anh họ Diệp lên đấm thật mạnh vào mặt hắn:

- Anh là tên khốn!

Tôi còn chưa được bắn vào trong đâu.

Lạc Phong đỡ lấy Kiều Thiên Tư:

- Em không sao chứ!

Anh cởi áo vest ngoài ra khoác lên người cô, lúc này Kiều Thiên Tư thật sự bủn rủn hai chân, cô đã quá mệt mỏi.

Tựa lên người Lạc Phong lờ mờ nhìn lên mặt anh hương thơm bạc hà trên người anh làm cô thư thái muốn thiếp đi.

Lạc Phong nhìn khuôn mặt cô lau đi vệt mồ hôi trên trán và chảy dài trên má, anh nhìn một tên đàn ông lõa thể đánh nhau với một tên đàn ông nóng giận rồi thốt lên:

- Hai người ngừng lại được rồi đấy!

Kẻ thì rách môi, kẻ thì chảy máu mũi dừng lại động tác nhìn Lạc Phong.

Tư thế hai bọn họ kẻ trên người dưới (kẻ nào không mặc đồ thì nằm dưới rồi ahiuhiu 😅)

Chẳng ra thể thống nào nữa.

- Tử Phong mau qua đây!

Đỗ Tử Phong nghe lời, trước khi đứng dậy anh còn cho tên khốn họ Diệp một đấm vào gương mặt điển trai.

Đứng lên phủi phủi tay tỏ ra ghê tởm,

Lạc Phong giao lại Kiều Thiên Tư cho Tử Phong sau đó bước qua bên chỗ tên kia đang nằm thở dốc, anh nhặt lên cái quần ném xuống người Diệp Trác Ân:

- Mau mặc quần áo chỉnh tề vào rồi ngồi dậy nói chuyện với tôi!
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Ngoại Truyện: Kế Hoạch Tàn Bạo (P1)


Gia Đĩnh Hy vừa chạy xe của mình vào cổng, anh liếc mắt nhìn lên gương chiếu hậu ghế sau một cô gái đang bất tỉnh nằm yên lặng.

Sau khi dừng lại anh bước xuống xe mở cửa sau ra vác cô gái qua vai, đôi chân thon dài hữu lực nện từng bước tiến vào trong dinh thự.

Để cô gái nằm lên ghế sofa ngoài phòng khách, anh vào bếp mở tủ lạnh lấy một ít thức ăn đông lạnh bỏ vào lò vi sóng hâm nóng lên rồi bày biện đồ ăn lên bàn.

Một mình ngồi đó ăn no bụng thi thoảng sẽ đảo mắt về khối thân thể đang nằm ngoài kia.

Hai tuần nay đi show diễn liên tục anh vô cùng mệt mỏi ấy vậy mà hồi tối đang trên đường chạy về nhà liền gặp một cô gái thần kinh không bình thường lao vào đầu xe anh.

Rõ ràng chưa đụng đến người mà người thì đã lăn ra bất tỉnh, vì đoạn đường này khá vắng, vả lại một số người nhìn anh tỏ thái độ chỉ trích nên anh liền đem cô ta về đây.

Chả biết lý do gì anh lại làm thế nữa?

Ăn uống no nê xong anh chỉ lại đưa ngón tay đến trước mũi cô gái xấu xí mặt mày lấm lem bùn đất toàn thân trên dưới ăn mặc luộm thuộm cả người bốc lên nồng nặc mùi rượu, thấy vẫn còn thở anh cũng chẳng thèm quan tâm bước thẳng lên phòng mình.

Nửa đêm do trằn trọc mãi không ngủ được anh xuống dưới bếp kiếm nước uống, bỗng nghe thấy nhiều âm thanh hỗn tạp.

Đoán có lẽ bà cô điên kia tỉnh lại, anh liền đề phòng sợ cô ta sẽ làm gì tổn hại đến mình, anh rón ra rón rén bước từng bước nhẹ nhàng nhìn ngó cầu thang, góc cửa, góc bếp rồi anh nhìn qua sofa bóng dáng đó thật sự đã biến mất???
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Kế Hoạch Tàn Bạo (P2)


Gia Đĩnh Hy suy nghĩ bà cô điên đang ẩn nấp chỗ nào thì một tiếp bốp vang lên:

- Tên khốn dám bắt cóc ta!

Đầu vai anh đau nhói:"khốn thật" ai dám đánh thân thể vàng ngọc của anh chứ!

Theo phản xạ quay sang nắm lấy hung khí của đối phương, cô gái không kịp tránh đi liền bị kéo lại, cố gắng thoát khỏi kìm kẹp của người đàn ông, thành ra cả hai người bọn họ đều chân nọ dẫm chân kia vật lộn nhau nảy lửa.

Rốt cuộc giằng co thế nào lại đụng vào đầu nhau đau điếng:

- Cô bình tĩnh lại giùm cái.

Đây là nhà tôi.

Cô gái thấy không ổn liền vùng chạy, tên đàn ông nóng tính nào đó ôm ngược cô lại kéo lê cô tới chỗ công tắc điện bật đèn lên.

Lúc này trong căn phòng xuất hiện một gã mặc đồ ngủ đẹp trai ôm một con nhỏ mặc váy trắng với mái tóc bù xù như ổ quạ, hai con mắt thâm quầng, mặt mũi nhem nhuốc, người không ra người ma không ra ma.

Cô nhìn anh, anh nhìn cô sau khi nhìn nhau nửa ngày trời, cô liền hoảng hốt lùi về sau há hốc mồm chỉ vào mặt anh:

- Gia ...

Gia Đĩnh Hy anh ... anh ... !

- Tôi thế nào?

Cô là ai? ...

♡♡♡♡¤♡♡♡♡

Hôm nay cô đang bực bội vì thua lỗ, công ty đang trên đà phá sản, cái tên khốn Đỗ Tử Phong ép cô phải cưới hắn, còn ba mẹ thì ép gả cô cho Diệp Trác Ân.

Chả hiểu nổi hắn đã mua chuộc ba mẹ cô như thế nào?

Các cổ đông biết cô có quan hệ với Lạc Phong chủ tịch của công ty đối thủ liền rút hết vốn về.

Những tưởng sắp thu được lợi nhuận cô vừa đặt một lô hàng từ Pháp sắp nhận hàng mà gặp phải vấn đề này cô không biết phải giải quyết ra sao.

Mạc Đình Khải đi công tác không ở cạnh cô cùng cô chia sẻ, thế là cô tìm đến rượu.

Chả hiểu sao mới uống được có một ít thế mà mắt đã hoa chân đã loạng choạng, lại còn gặp phải một vài tên lưu manh.

Cô cảm thấy khó chịu bèn tìm cách để ra ngoài, sau khi đi được một đoạn đường bỗng dưng cô nhìn thấy bên kia đường có ai đó giống như Mạc Đình Khải nên không ngần ngại mà bước qua.

Kết cục khi cô mở mắt ra vì khát nước đã thấy mình nằm chỏng queo trên ghế sofa và trong một căn phòng xa lạ.

Nghe có tiếng mở cửa trên lầu cô liền tắt đèn lớn và tim một góc ẩn nấp đợi tên bắt cóc xuống cô sẽ tẩn cho một trận.

Nhưng ai ngờ hắn lại mạnh đến như vậy...

Và cô biết mình nên chạy thì bị tên lực lưỡng sáu múi kéo đi.

Và khi đèn sáng cô mới phát hiện ra mình đang ở trước mặt Gia Đỉnh Hy ảnh đế nổi tiếng nhất nước.

Bằng da bằng thịt hiện hữu trước mặt cô.

Mọi người ơi kênh Youtube Đại Phương NIN đã đạt 75 sub.

Từ hôm nay ngày nào em cũng sẽ post chương lên cho mọi người thưởng thức nhé!

Và nói trước với mọi người "Đây là một câu chuyện có thể rất buồn nên mọi người đừng hy vọng đến một câu chuyện có cái kết có hậu nhé!"

Nhưng nếu mọi người muốn em sẽ cho thêm cái kết mà mọi người thích 😍 ahiuhiu
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 26 Tôi Không Cần (P1)


Bên ngoài trời mưa như trút nước, phố xá chen chúc người và xe, ở trong phòng khách của một biệt thự lớn có 3 người đàn ông đang ngồi nhìn nhau, trên bàn là những ly trà còn bốc khói nghi ngút nhưng ngồi kế bên 1 người đàn ông còn là một cô gái đang trùm áo khoác kín mít nằm ngủ say.

Diệp Trác Ân nhìn Lạc Phong.

Đổ Tử Phong nhìn Diệp Trác Ân

Kiều Thiên Tư:" Khò...khò...khò!"

Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.

Ánh mắt tràn đầy lửa nóng, sự căm phẫn lan rộng khắp căn phòng bỗng dưng một hành động làm phá vỡ không gian.

Kiều Thiên Tư xoay người qua hai tay ôm lấy người Đỗ Tử Phong, đầu dán chặt lên vai anh tìm kiếm vị trí thoải mái nhất mà rúc vào và an an tĩnh tĩnh ngủ tiếp.

Cả 3 người nhìn qua Kiều Thiên Tư mới nhớ ra một điều rằng là câu chuyện đã xảy ra cần được giải quyết.

Lạc Phong lên tiếng:

- Diệp Trác Ân!

Tôi sẵn sàng chuyển nhượng lại cho anh 34% cổ phần công ty.

Chuyện hôm nay xem như vô tình, từ nay về sau đừng động vào Tư Tư nữa.

- Ahaha cảm ơn ý tốt của anh.

Nghe cũng có vẻ hấp dẫn đấy!

Nhưng mà nếu tôi nói tôi không cần thì sao?

Diệp Trác Ân ngước mắt nhìn Lạc Phong, ánh mắt nói rõ tôi chẳng có hứng thú với cái gì gì đó mà anh nói.

Lạc Phong khó hiểu:

- Anh đừng tham lam quá.

Phải biết rằng 34% cổ phần là rất nhiều đấy!

Anh trừng mắt nhìn tên không biết điều kia.

Diệp Trác Ân thú vị nhìn qua Kiều Thiên Tư:

- Tôi muốn cô gái này!

Anh chưa bao giờ muốn cái gì mà không có được, nhưng đây thực sự là lần đầu tiên anh thật tâm muốn có một cô gái không phải vì thấy thú vị mà vì ...

Anh cũng không biết nữa.

Cả Đỗ Tử Phong và Lạc Phong đều kinh ngạc khi nghe câu nói của Diệp Trác Ân.

Cả hai người nhìn Diệp Trác Ân rồi nhìn sang nhau, vì chính cá nhân mỗi người ở đây cũng đều muốn sở hữu Thiên Tư thế nên chắc hẳn trong lòng cả hai đều hiểu lý do là gì.

Chẳng biết từ khi nào thì Kiều Thiên Tư đã in sâu trong tâm trí họ, đến một kẻ ngốc cũng biết đó là tình yêu nhưng thứ tình yêu này có nên được san sẻ cho nhiều người hay không thì những người bọn anh còn chưa thể tự mình quyết định.

Có lẽ đến một lúc nào đó bọn anh cần đến sự lựa chọn từ cô gái đang nằm ngủ ngon lành trên vai Đỗ Tử Phong.

Không biết qua bao lâu cuộc nói chuyện của bọn họ kết thúc, bầu trời bên ngoài ô cửa sổ đã tờ mờ sáng, những hạt mưa còn thấm ướt trên những tán cây xanh to, chiếc xe của Lạc Phong phóng nhanh ra khỏi ngôi biệt thự.

Một chàng trai cao to đứng từ trên ban công nhìn chiếc xe chạy đi, sau vài phút khi chiếc xe đã không còn nằm trong tầm mắt, anh mới xoay người đi đến bên chiếc giường, nhặt bộ váy ở dưới chân lên nắm nó ở trong tay rồi mỉm cười.

Trong xe Đỗ Tử Phong nhìn phía sau lưng của Lạc Phong đang điều khiển xe rồi nói:

- Tôi biết rất rõ anh họ của tôi nếu anh ta đã muốn thứ gì đó thì nhất định phải có cho bằng được.

Tôi rất lo Thiên Tư còn gặp phải những chuyện rắc rối vì anh ta.

Lạc Phong nhìn lên gương chiếu hậu bắt gặp gương mặt ngủ say của Kiều Thiên Tư, anh hạ quyết tâm nhất định phải bảo vệ tốt người con gái này.

Rồi anh nhìn qua Đỗ Tử Phong thấy ánh mắt Đỗ Tử Phong lo lắng, anh biết người này anh ta thực sự vì Thiên Tư mà nghĩ:

- Anh đừng lo lắng quá!

Chúng ta có thể cùng nhau bảo vệ tốt Thiên Tư mà.

- Chúng ta?

Đương nhiên cho đến giờ phút này đây, anh cũng phải hiểu chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến ...

Tác giả 👸: "Thiệt sự là dạo này bận rộn cày view, cày sub cho kênh youtube Đại Phương NIN nên rất mệt, vả lại còn phải đi làm kiếm tiền nên mọi người thông cảm nhea 🥰 yeoo m.n".
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 29 Tôi Không Cần (P2)


Trưa hôm đó do đói bụng mà Kiều Thiên Tư tỉnh giấc, mở mắt ra liền chỉ thấy không gian xa lạ cô dụi mắt vài cái ngó xung quanh căn phòng màu xám tro, bố trí nhẹ nhàng tinh tế nhìn vào có lẽ là một căn phòng ít được dùng đến.

Mệt mỏi chống đỡ cơ thể ngồi dậy, cô bắt đầu suy nghĩ vì sao mình lại ở đây.

Ah!

Hôm qua ... cô ...

Cô chỉ nhớ mình đang chạy theo bạn tốt của cô đang đứng nói chuyện thì ... lúc mở mắt ra cô liền thấy một tên đàn ông hắn đã đổ vào miệng cô thứ gì đó làm cô cảm thấy khô nóng khó chịu và ... cô không nhớ gì sau đó nữa nhưng mà hình như là có chuyện gì đó đã xảy ra.

À mà thôi để cô đi kiếm thứ gì lấp đầy cái khoang bụng trống rỗng từ đêm qua đã.

Trên người cô đang mặc là bộ váy ngủ hai dây, thấy trên ghế có vắt cái áo khoác mỏng cô liền khoác lên người.

Cô mở cửa phòng đi xuống cầu thang liền nghe thấy âm thanh trong nhà bếp và mùi thơm nức mũi của đồ ăn, nhìn trên bàn bên ngoài bày biện các dĩa thức ăn tinh xảo cô mới ngó vào trong bếp thì thấy Lạc Phong đang múc món canh bí đỏ vào tô.

Anh vừa bưng đến bàn vừa cười nói với Kiều Thiên Tư:

- Cô gái bé bỏng em đã thức dậy rồi!

Mau tới đây.

Lạc Phong bỏ tô canh xuống rồi bước qua chỗ Kiều Thiên Tư đang đứng đẩy hai vai cô lại bàn sau đó kéo ghế cho cô ngồi.

Anh lấy chén xới cơm cho cô sau đó xới cho anh 1 chén, đưa chén cơm tới trước mặt cô anh bảo:

- Chắc em đói lắm rồi phải không?

Mau ăn đi.

Kiều Thiên Tư nhìn đồ ăn trước mắt đã sớm kìm lòng không đậu nhưng vẫn còn thắc mắc nên cô lên tiếng:

- Hôm qua đã có chuyện gì sao?

Trước ánh mắt nghi hoặc của cô, Lạc Phong anh chỉ có thể bày ra một lý do:

- Tên biến thái bắt cóc em chính là người của Lý Tiêu Mỹ cô ta định kêu người hại em.

Nhưng cũng may là anh đến kịp.

- Vậy ...

Cảm ơn vì đã cứu em ... nhưng mà hôm qua ... hình như ...

À mà thôi, em đói quá!

Ăn trước rồi tính.

Cô mỉm cười cầm đũa lên gắp một miếng rau cải xào bỏ vào miệng, mặc dù trong lòng cô vẫn suy nghĩ về chuyện đêm qua, nhưng vẫn là no bụng trước đã.

Còn chuyện của Lý Tiêu Mỹ với Hạ Cẩn đến đây coi như kết thúc được rồi, cô đã hiểu rõ lòng dạ bọn họ, nếu biết điều thì cô còn có thể bỏ qua và vẫn xem họ là bạn, hóa ra lại định hại cô theo cách nhục nhã như vậy.

Cô sẽ chẳng đếm xỉa gì đến chuyện của bọn họ nữa, cũng sẽ ngồi xem hai người họ đến với nhau và hạnh phúc được bao lâu.

Lạc Phong nhìn cô ăn ngon miệng anh cũng vui vẻ, nhưng anh lại lo lắng cho cô nhiều hơn, đụng vào Diệp Trác Ân không hề đơn giản kia sẽ là một mối hiểm nguy sau này, nếu cô vô tình nhớ ra e là ...

Kiều Thiên Tư như vội nhớ ra điều gì cô hấp tấp đặt chén và đũa xuống rồi hỏi:

- À thế anh tìm được em bằng cách nào?

Anh có làm gì Mỹ Mỹ không vậy?

Đang thất thần nghe Kiều Thiên Tư hỏi anh giật mình nhưng rất nhanh liền đáp:

- Anh vừa kịp nhìn thấy em bị bắt đi nên đã đuổi theo, bị mất dấu vài lần nhưng cũng may là anh đến kịp ( Thực ra phải nói là quá muộn luôn ấy chú à 😅 ) Chuyện Tiêu Mỹ thì anh còn đợi ý kiến từ em.

Anh chưa nói với ai về chuyện này cả.

Em định sẽ giải quyết thế nào?

Anh biết rất rõ Kiều Thiên Tư sẽ không bao giờ tố cáo Lý Tiêu Mỹ vì cô ta đã từng là bạn rất thân với cô vả lại đầu óc cô ta còn có vấn đề mà với tính cách của cô thì cô luôn chấp nhận bị lợi dụng bị thiệt thòi nhưng nói gì thì nói cô sẽ chỉ bỏ qua một lần thôi.

Nếu còn có lần thứ hai ... cô sẽ không dễ dàng mà tha thứ.

- Vậy thôi được rồi đừng tiết lộ với bất kì ai, hứa với em nhé!

- Nếu em đã nói vậy thì thôi nhưng nếu cô ta còn có biểu hiện đáng ngờ thì nhớ là phải gọi cho anh ngay.

Anh đã lưu số điện thoại của anh vào máy em rồi đấy!

Sau khi ăn uống xong Kiều Thiên Tư ngồi ở ghế sôpha trong phòng khách suy nghĩ đến ngây ngốc.

Hôm qua ... phải có chuyện gì đó chứ không thể như cái điều mà Lạc Phong nói.

Nhưng chả hiểu vì lý do gì mà cô lại quên mất nhỉ. (34% cổ phần ...

Tôi không cần ...

đừng tham lam quá ... thành giao ... chuyện của chúng ta và cô gái này ...

để xem có thật là như vậy ... ) cô đã nghe mấy câu nói này ở đâu vậy nhỉ?

Sao nó cứ lẩn quẫn trong đầu cô hoài vậy ...

- Lịch ra chap mới được quy định như thế này:

2chap/tuần

Nếu rảnh hơn thì có thể hơn 🥰

Mọi người vote ủng hộ cho em cái động lực nào

H H H +++
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 30 Cô Ấy Hát Rất Hay


Kiều Thiên Tư đang suy nghĩ miên man thì Lạc Phong đưa dĩa trái cây đến:

- Em ăn trái cây đi rồi anh chở em về!

Cô cầm miếng táo bỏ vào miệng đúng lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên, Lạc Phong đưa điện thoại cho cô:

- Là chị trợ lý gọi!

Kiều Thiên Tư tiếp nhận điện thoại từ tay Lạc Phong cô suy nghĩ chắc công ty vó việc gấp rồi:

- Em nghe đây chị!

- Trời ơi bà tổ của tôi ơi mau mau đến công ty giải quyết vấn đề đi!

Chị liên lạc với em hoài mà không được.

Em ở đâu chị đến đón.

- Dạ vậy chị đến khách sạn Hạ Nghi đón em đi.

- Ok Ok còn rất nhiều việc đang chờ em đấy!

Chị qua ngay đây.

Bye!

Tắt điện thoại cô nói với Lạc Phong:

- Giờ em có việc gấp chị trợ lý qua chở em về công ty luôn anh không cần chở em.

Cô đứng dậy thu xếp ổn thỏa chạm đến chiếc áo khoác trên người rồi mới nhớ ra đây không phải áo của mình:

- À cho em mượn cái áo này nhé!

Em đem về giặt sạch rồi trả cho anh ngay.

Lạc Phong nhìn cô sau khi nghe cô nói xong thì liền tiến tới ôm cô vào lòng:

- Cái áo này ngay từ đầu là của em.

Kiều Thiên Tư không hiểu vì lý do gì mà ở trong vòng tay của Lạc Phong cô lại cảm thấy ấm áp và an toàn đến vậy, nhưng cô nhíu mày suy nghĩ "áo này là của cô sao"???

Đang ôm ấp thì cô sực nhớ ra phải xuống sảnh lớn đợi chị Ái My tới, cô đẩy vai Lạc Phong ra xoay người lấy túi:

-Anh đưa em xuống lầu đợi chị Ái My, giờ này chị ấy cũng sắp đến rồi.

- Uhm!

Ái My đậu xe ngay sảnh lớn nhìn thấy 1 người nam nhân xa lạ tuấn tú đang sóng vai với Kiều Thiên Tư bước ra, không nhịn được liền cảm thán: "Thiên Tư thật may mắn vừa bị Hạ Cẩn bỏ thì dớt được ngay tên siêu cấp soái này!" (Là chị Tư Tư bỏ thằng cha Hạ Cẩn nghen bà My 🙄)

Ấy mà sao lại mặc váy ngủ thế kia ... hehe có gian tình, có gian tình.

Phải về buôn ngay với mấy bà trong công ty mới được.

Lạc Phong dặn dò vài câu với Kiều Thiên Tư xong đứng đó nhìn cô lên xe đi khuất mới xoay người lên lầu mà toàn bộ hình ảnh này không chỉ chị trợ lý Ái My thấy mà còn có người nào đó đã lén chụp lại rồi ... 😎

Trong xe Ái My nhìn trộm Kiều Thiên Tư bên ghế phụ vừa cười trộm, nhận thấy có ánh nhìn Kiều Thiên Tư quay sang cười hỏi:

- Chị không lái xe đi nhìn em chi hoài vậy?

Sao? có gì muốn hỏi em hả?

- Haha không không có gì!

Nói vậy nhưng đương nhiên là Kiều Thiên Tư biết chứ sợ sẽ khiến bà chị suy nghĩ lung tung cô liền lên tiếng giải thích:

- Đó là một vị học trưởng trong trường trung học của em, hôm qua có gặp mặt nhưng mà do em uống say nên ngủ nhờ nhà anh ấy thôi.

(Ủa rồi đây là lời giải thích hả tar??? 🤔 )

Ái My biết Kiều Thiên Tư không thích nói nhiều và cũng chẳng quan tâm đến lời đồn đại nhưng là chuyện đêm qua cả công ty đều biết cô và vị hôn phu Hàn Cẩn kia đều đã chấm dứt cả rồi.

Mà thôi mình buôn chuyện thì cứ buôn chuyện ahiuhiu...

Do không muốn bị quấy nhiễu cô vào thang máy cá nhân chuyên dụng lên thẳng phòng mình, sau khi vào phòng thay đổi trang phục cũng đã gần 2 giờ chiều.

Quay trở lại bàn chị Ái My báo cáo lại tình hình làm việc mới phát hiện các hạng mục cô chưa kịp hoàn thành nhất định là khiến công ty trễ tiến độ rồi.

Sau khi xem kỹ danh sách công việc sắp tới Kiều Thiên Tư đánh 1 cuộc gọi cho bên studio sáng ngày mai đặt lịch đi thu âm bài hát chủ đề cho nhãn hàng thời trang hôm trước vừa ký kết.

Nhân tiện cũng để hoàn thành cho xong cái đơn mỹ phẩm được quảng cáo chèn.

Sáng sớm Kiều Thiên Tư lái xe riêng của mình đến Studio FlyPro

Đây là 1 trong những studio lớn và chất lượng tốt nhất tại thành phố.

Trình mã QR đã được cung cấp, nhân viên mau chóng đưa cô lên lầu 3 nơi thu riêng cho người nổi tiếng, lúc đi lên thì cô nghe dưới sảnh có tiếng nói hối thúc của một người phụ nữ:

- Nhanh lên nào ông thần của tôi ơi, ca khúc này thu cả tháng rồi mà lần nào cậu cũng bỏ về giữa chừng, cậu vó biết bao nhiên vạn một lần thu không vậy?

- Gì chứ?

Cùng lắm thì bỏ bài này đi tôi không có hứng với giọng ca nữ, tôi nói Nhược Tâm cô ta hát ngang như cua giọng chả có tí cảm xúc nào cả, ai mà thu được.

- Ôi trời!

Cậu đừng viện cớ nữa, chiều lòng cậu cũng đã cho cậu hát riêng rồi giờ còn nói nữa.

- Nhưng bài này là hát song ca có một mình tôi làm sao mà hát.

Chị kiếm người khác hát cùng tôi đi Nhã Quyên.

- Gia Đĩnh Hy tôi nói cậu chuyên nghiệp lên tí được không?

Đừng nghĩ đóng được vài bộ phim thần tượng nổi tiếng rồi thì xem mình là thần là thánh, thái độ của cậu như vậy sau này ai còn muốn hợp tác làm việc như vậy người trợ lý như tôi cũng đói theo đấy!

Thật làm liên lụy người khác a.

Nhanh nhanh nào!

Kiều Thiên Tư đi phía trước hai người họ liền nghe toàn bộ câu chuyện.

Gia Đĩnh Hy ư?

Cậu ấy hình như là diễn viên vô cùng nổi tiếng của giới trẻ bây giờ, không chỉ diễn xuất tốt, hát hay, nhảy đẹp lại còn có tài chơi nhạc cụ"

Đó là những gì cô nghe chị Ái My ngày ngày tâng bốc, nào là Hy Hy bảo bối siêu cấp soái ngầu, baby cute, lạnh lùng boy gì gì đấy!"

Chứ thật sự ngay cả mặt anh ta vuông tròn méo mó ra sao cô còn chưa được thấy.

Mà nhắc đến Nhược Tâm "giọng ngang như cua sao?

Cô ấy hát rất hay a!

Sao tên này lại nói cô ấy hát không có cảm xúc" E hèm tò mò Kiều Thiên Tư quay lại nhìn thử thì phát hiện quả nhiên xứng với danh hiệu chị Ái My đặt: "Hy Hy bảo bối siêu cấp soái" Wao
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 31 Để Cô Ấy Phần Voice Nữ


Phát hiện có ánh mắt nhìn mình, Gia Đĩnh Hy ngước nhìn đằng trước, là nghệ sĩ mới à?

Cũng khá xinh đẹp, chẳng lẽ là cái cô nàng diễn viên Mã Yến đang là nhân tình của đạo diễn Hắc Hoa.

Oh nay lại còn định lấn sân sang âm nhạc, có vẻ thú vị đây.

Chắc nên qua chào hỏi chút nhỉ?

Nói rồi Gia Đĩnh Hy tiến lên giơ tay ra:

- Tôi là Gia Đĩnh Hy, chào cô hậu bối!

Kiều Thiên Tư ngơ ngác anh ta biết mình sao, còn cái gì mà hậu bối... một mớ suy nghĩ nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh, không sao chỉ là chào hỏi một chút thì chẳng ảnh hưởng gì!

Cô vươn tay mình ra:

- Ah!

Chào anh.

- Cô đến thu âm bài hát à!

Có thể cho tôi mạn phép được vào nghe cô hát xíu không?

- À!

Tôi nghĩ không tiện đâu, tôi chỉ thu 1 phần nhạc cho đoạn quảng cáo thôi!

Oh là nhạc quảng cáo, ...

- Vậy càng tốt tôi vẫn nên nghe về thể loại mới này để học hỏi được không?

- Oh!

Tùy anh vậy!

Kiều Thiên Tư nghĩ mặc kệ anh ta đi có gì xíu nữa chị Ái My tới cho chị ấy gặp được tên này cũng vui mà.

Đương nhiên là anh đang không thích thu cái bài gì mà "Tương Phùng" sến sẩm kia rồi mặc dù nó hay thật nhưng anh là không có tâm trạng, vả lại vừa gặp được điều thú vị hơn thì anh cũng chẳng để tâm tới điều khác nữa rồi!

Gia Đĩnh Hy trước giờ làm việc bằng cảm tính, dù cho đã được sắp xếp sẵn đi chăng nữa cái nào anh muốn thì sẽ làm cái đó trước,, nếu ép buộc thì anh lại càng không thuận theo, bởi vậy trong công ty nào có ai chịu nỗi tính khí tên tiểu tổ tông này ngoài Nhạc Ân chị gái hắn, hiện đang là quản lý của hơn 20 nghệ sĩ nổi tiếng trong công ty, thế nhưng hơn 1 tháng nay Nhạc Ân bận bịu sang Pháp đào tạo ca sĩ nào có thời gian quản hắn có chịu nghe lời trợ lý hay làm trái ý đối tác hay không?

Nhã Quyên đang bên cạnh thấy Gia Đĩnh Hy tiến tới bắt chuyện với nữ nhân xa lạ, định tiến lên lôi kéo vào phòng thu thế nhưng lại nghe Gia Đĩnh Hy muốn vào nghe người ta hát, nào có chuyện lạ lùng vậy?

- Này cậu cần phải thu cho xong bài hát trong hôm nay đấy!

Gia Đĩnh Hy!!!

Nhã Quyên gần như hét lên, liền bị Gia Đĩnh Hy lôi qua nói nhỏ:

- Tôi đây là đang thăm dò đối thủ, cô ta chắc là Mã Yến nhân tình của đạo diễn Hắc Hoa, nếu cô ta mà mê tôi thì chẳng phải tên Hắc Hoa đó sẽ điên lên sao?

- Ừ!

Rồi sao?

Nhã Quyên ngờ nghệch.

- Tôi nói có phải não chị nhúng nước rồi không?

Còn sao nữa khi nào ông ta tới chỗ tôi làm loạn, chị phải cho phóng viên nhà báo tới làm mất danh tiếng của ông ta, trong giới rất ít người biết ông ta có tính trăng hoa, bề ngoài ông ta luôn tỏ vẻ bản thân tử tế, chính trực yêu vợ, thương con.

Haha!

Đã hiểu chưa.

Đi thôi.

Nói rồi cả 2 nối gót theo Kiều Thiên Tư vào phòng thu VIP 308.

Gia Đĩnh Hy và Nhã Quyên được nhân viên mời ngồi ở chiếc ghế đệm dài đằng trước buồng thu và rót 3 ly nước để trên bàn.

Còn Kiều Thiên Tư lấy đầu lọc bluetooth ra đưa cho người đàn ông trẻ tuổi có mái tóc uốn xù đã ngồi sẵn tại dàn dụng cụ máy móc ngay đó.

Sau khi chỉ dẫn sao chép file xong anh ta bảo cô vào trong buồng thu đóng cửa lại.

Gia Đĩnh Hy theo dõi từng cử chỉ của cô, có vẻ như cô ấy đã 23 tuổi mà anh thì nhỏ tuổi hơn.

Thôi kệ anh đang lên kế hoạch xấu xa mà!

Gương mặt điển trai vẫn chăm chú quan sát cô.

Tiếng của nhân viên vang lên:

- Alo!

Cô nghe rõ chứ?

- Vâng ạ!

- Ok cô thử hát vài câu xem!

Anh tóc xù ấn nhạc, giai điệu vui tươi vang lên bên trong Kiều Thiên Tư nhắm mắt lại cảm nhận:

- Làn da trắng dáng xinh mắt sáng ngời 🎼 Người con gái đáng yêu nhất trên đời 🎵 Này em gì ơi chờ anh theo với 🎶 blalalalalalalala blalalalalalalala ....

S E A Fashion Sea S E S Fashion Sea có em ta luôn tuyệt vời.

Có em ta luôn tươi mới...

- Okie!

Hay lắm giờ chị sẽ chia từng câu ra hát nhé!

Tôi sẽ để chị hát lại từng câu một.

Nghe cô ấy hát xong Gia Đĩnh Hy có cảm giác hóa ra nhân tình của ông ta cũng tài đấy chứ voice rất tốt, anh quay sang Nhã Quyên:

- Chị thấy thế nào?

- Cô ấy hát rất chắc nhịp nhưng với chất giọng này mà chỉ hát quảng cáo ... e là hơi uổng.

Nhã Quyên thực tâm nhận xét

- Vậy chị hãy để cô ấy phần voice nữ trong bài ''Tương Phùng" đi!
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 32 Đã Ngây Thơ Lại Còn Tỏ Vẻ


Nhã Quyên nghe Gia Đĩnh Hy nói liền thoáng giật mình:

- Này!

Cho dù tôi có đồng ý thì cậu cũng phải hỏi ý kiến của Nhược Tâm, vuốt mặt cũng phải nể mũi.

Lần này nhạc sĩ Báo Tứ chỉ định riêng cho cậu và Nhược Tâm song ca.

Cậu làm trễ nãi thì thôi đi giờ lại còn tùy hứng như vậy, tôi đến chịu.

Chuyện này tôi không chấp thuận cậu được.

- Ý của tôi là cho cô ấy vào hát chung với tôi cho có cảm xúc thôi, đến khi producer phối lại thì vẫn là giọng Nhược Tâm, thế cũng không được sao?...

Gia Đĩnh Hy nhìn Kiều Thiên Tư qua tấm kính, ánh sáng vàng nhạt trong phòng lan tỏa bao phủ ôm trọn cô gái xinh đẹp ấy, anh thoáng rùng mình hình như không cẩn thận còn để tim mình lạc mất một nhịp.

Haiiz! anh còn trẻ trước giờ chưa yêu ai, chỉ toàn là người ta tới bày tỏ... nào có biết tới ái tình nhục dục (🤭) nay gặp phải cô gái thú vị Mã Yến này ... có chút hơi bối rối rồi.

Vậy còn đòi đi quyến rũ cô nương nhà người ta, còn bày đặt lên kế hoạch làm cô ta yêu mình.

Ôi há chẳng phải giống như đã ngây thơ còn tỏ vẻ (😌)

- Nếu thế cậu cũng nên hỏi cái cô gái mà cậu kêu là Mã Yến, Mã Yên gì đó chứ!

Cô ấy có đồng ý hay không tôi sao quản được.

- Vậy đi!

Trước trưa nay tôi chắc chắn sẽ thu xong ca khúc này!

Chị cho tôi nghỉ buổi chiều nhé!

Nhã Quyên suy nghĩ, bình thường thì Gia Đĩnh Hy tới thu bài này cũng phải đến tối vẫn chưa được, hôm nay lại hứa sẽ hoàn thành, lịch chiều nay cũng không bận... uhm:

- Vậy đi đâu thì nhớ về sớm đấy!

Mai còn có buổi chụp hình.

- Tuân lệnh tỷ tỷ!

Gia Đĩnh Hy giơ tay lên làm bộ như trong quân đội chỉ thiếu câu:"Yes!

Madam"

Nhã Quyên nhịn không được cười 1 tiếng đúng lúc này Kiều Thiên Tư cũng đã thu xong bước ra dặn dò anh tóc xoăn vài câu:

- Khi nào xong liên hệ lại với tôi, tôi sẽ trực tiếp đến lấy nhé!

- Vâng ạ!

Chắc khoảng sáng ngày mốt là sẽ xong ngay thôi!

- Vậy tôi xin phép!

Kiều Thiên Tư lễ phép chào rồi đi ra cửa, không quên nhìn đến 2 vị còn ngồi ở ghế ý bảo họ có ra không.

Gia Đĩnh Hy đứng dậy đi theo sau cô, ra khỏi cửa anh liền lên tiếng:

- Vị tiểu thư này không biết cô có thể giúp tôi 1 chuyện không?

Kiều Thiên Tư xoay lại:"Sao anh ta lại phiền phức thế nhỉ?"

Nhưng vẫn là thái độ lạnh nhạt bày ra tư thái lịch sự cô hỏi:

- Anh có chuyện gì cần tôi giúp?

- Tôi đang thu một ca khúc mà ca sĩ nữ còn chưa có tới, một mình tôi thì lại không có cảm xúc để hát mà vừa hay nghe 1 đoạn cô vừa thể hiện lúc nãy đột nhiên tôi rất muốn rất muốn cô hát cùng tôi, nhưng chúng tôi sẽ không lấy giọng của cô đâu, nhưng là làm gì thì cũng không thể làm không công, sau khi cô giúp tôi, tôi sẽ mời cô đi ăn trưa ở nhà hàng Phú Thất được không?

Nhà hàng Phú Thất nhà hàng nổi tiếng nhất thành phố, chỉ đi ngang qua thôi cũng đã tốn tiền chứ đừng nói được ngồi ăn ở đó.

Mà anh chàng này có vấn đề gì hay sao vậy...

Thật khó hiểu!

Điện thoại Kiều Thiên Tư đổ chuông, là Ái My gọi đến:

- Tôi xin phép nghe điện thoại chút nhé!

Cô nhấc máy giọng của Ái My hốt hoảng vang lên:

- Có chuyện rồi Kiều tổng!

Hôm qua chị quên nói với em giám đốc Diệp hẹn ăn trưa với đại diện Hoa Ngạn tại nhà hàng Phú Thất nếu được giờ chị đặt chỗ lát em chạy qua luôn nhé!

Nhà hàng Phú Thất... lại còn có chuyện trùng hợp vậy sao.

Dạo này công ty đang bị giảm giá cổ phiếu chỉ vì cái chuyện Hạ Cẩn và cô xảy ra tối hôm kia.

Mà giám đốc Diệp rút vốn đầu tư về quá bất ngờ, cô trở tay không kịp huống hồ bà ấy là cổ đông lớn nhất, hôm qua liên hệ với bà ấy quả nhiên họ né tránh không muốn gặp mặt còn bảo cái gì mà giám đốc của chúng tôi đi Pháp thăm con trai hóa ra chỉ là nói dối.

Lại còn hẹn gặp với bên Hoa Ngạn, xưa nay công ty Hoa Ngạn và công ty của cô là kẻ thù không đội trời chung, cô đứng nhất thì Hoa Ngạn đứng nhì lần này cô hết cách rồi ...

Tình hình rối rắm này cô chỉ có thể trông cậy vào tên đẹp trai mặt trắng này:

- Chị không cần đặt chỗ đâu!

Em cũng có hẹn ở đó!

Hiện ngân sách công ty không thể động đến, tiền bạc đang là vấn đề vô cùng nhạy cảm.

- Oh!

Vậy em có cần chị tới không?

- Chị cứ về công ty đi giúp em thu xếp mọi việc.

Chuyện bên này cứ để em lo!

Cô ngắt máy rồi quay lại chỗ Gia Đĩnh Hy đang đứng đợi, cô nhìn Gia Đĩnh Hy mỉm cười:

- Được rồi! tôi đồng ý.

Ahiuhiu 🥰
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 33 Lời Giải Thích


Cô tiếp nhận tai nghe từ Nhã Quyên:

- Em nghe thử đi đây là phần Nhược Tâm thu sẵn.

- Dạ!

Đeo tai nghe vào ấn nút play trên màn hình, giai điệu bắt đầu vang lên đây là nhạc phim của một bộ phim cổ trang sắp được chiếu vào tháng 2 năm sau, hiện tại cả đoàn làm phim đang gấp rút quay chụp chuẩn bị họp báo vào cuối năm, tuy nhiên Gia Đĩnh Hy lại chỉ đóng một vai nam phụ trong bộ phim truyền hình này.

Giai điệu du dương của tiếng đàn tranh kết hợp với giọng ca ngọt ngào của Nhược Tâm đương nhiên là vô cùng hoàn mỹ.

Vậy mà chả hiểu sao anh ta lại chê bai, ... thật sự ca từ này còn cả giai điệu đi rất nhẹ nhàng và dễ nhớ cô nghe qua 2 lần là đã có thể hát lại được rồi.

Vào phòng thu riêng chuyên nghiệp ở trong phòng này rất rộng, nơi đây dành riêng cho ca sĩ có tiếng trong nước và phải đặt trước và ký hợp đồng gia hạn sử dụng trong bao lâu, lúc nãy nghe trợ lý Nhã Quyên nói Gia Đĩnh Hy đã thu 1 tháng trời, không nói cũng biết là số tiền bỏ ra nhiều cỡ nào.

Đứng trong phòng thu, Gia Đĩnh Hy và Kiều Thiên Tư đeo headphone lên xoay người đối diện micro.

Người nhân viên trung niên bên ngoài giơ tay làm dấu OK 👌 âm thanh bắt đầu, cô cất giọng hát của mình lên ngân nga giai điệu mà vừa nãy đã nghe Nhược Tâm hát.

Rõ ràng cái hứng thú này không phải chỉ tới từ việc cô là tình nhân của đạo diễn Hắc Hoa mà Gia Đĩnh Hy biết mình đã động tâm trước giọng hát của cô.

Anh cao hơn cô 1 cái đầu nhìn xuống cô cái trán trơn bóng, rèm mi dày khẽ lay động, mũi thon dài nhỏ xinh, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, chiếc cằm tinh xảo, gương mặt này quả nhiên là cực phẩm, nếu đổi lại cô ấy không thuộc dạng người đi cửa sau, anh đương nhiên có khả năng sẽ nâng đỡ cô gái này, cô ấy rõ ràng rất có tố chất để trở thành người nổi tiếng.

Anh và chị gái của mình nữ đạo diễn tài giỏi Gia Nghi Đình từng liên tiếp đoạt được giải thưởng đạo diễn xuất sắc trong nhiều năm, mà cũng phải thôi cha của hai người họ là Gia Lộc Tráp diễn viên đa tài từng 1 thời làm mưa làm gió trong giới giải trí, mẹ là nữ người mẫu doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản Tiffany Boulos người Mỹ chính vì thế mà khi cả hai sinh ra đều được thừa hưởng nét đẹp cũng như tài năng của gia đình.

Có truyền thống lâu đời về các lĩnh vực nghệ thuật, nhưng không phải ai cũng biết họ là người 1 nhà vì ngài Gia Lộc Tráp khi hoạt động nghệ thuật lấy nghệ danh là Bosston do đó rất nhiều người không biết được thân phận thật của Gia Đĩnh Hy, huống hồ anh chỉ vừa vào showbiz cách đây 1 năm.

Dù có công ty của cha mình và luôn sẵn sàng là hậu thuẫn vững chắc nhất thế nhưng Gia Đĩnh Hy trình bày với cha anh rằng con sẽ theo đuổi đam mê, sẽ tự mình thành lập nên công ty riêng cho mình về đào tạo nghệ sĩ.

Và từ đó anh quyết định về nước tự lập bằng những gì anh có, Gia Đĩnh Hy tốt nghiệp tại một trường Đại học danh giá ở Anh với tấm bằng loại giỏi ngành Kinh tế khi chỉ mới 18 tuổi, thế nhưng máu nghệ sĩ trong người anh lại thôi thúc muốn anh trở thành một nghệ sĩ và đương nhiên anh đang từng bước một thực hiện mục tiêu cho đam mê của mình.

Sau khi thu âm xong, Gia Đĩnh Hy bước ra cửa nói với Kiều Thiên Tư:

- Em ra phía trước đợi, tôi sẽ lái xe lại ngay.

Kiều Thiên Tư mỉm cười gật gật đầu rồi cùng đi xuống dưới lầu.

Gia Đĩnh Hy lái chiếc Audi màu Navy (xanh nước biển đậm) đến trước mặt Kiều Thiên Tư, cô không vội từ từ mở cửa leo lên xe ngồi vào ghế phụ, sau khi thấy cô thắt dây an toàn xong Gia Đĩnh Hy đạp chân ga chiếc xe phóng đi trên đường lớn con đường mang tên Kim Ngọc 1 trong những con đường xa hoa nhất thành phố hay có thể nói nơi mà con đường này nằm lên là vị trí trung tâm của kẻ có tiền hầu như mỗi một căn nhà ở đây giá không dưới 20 tỷ, mỗi một nhân vật sống ở đây không giàu có cũng nổi tiếng có quyền và địa vị, cuộc sống mỗi người bọn họ không hẳn là ở thiên đường nhưng cũng chẳng khác chốn bồng lai tiên cảnh là bao.

Một lần đi ngang qua nơi này muốn quay lại lần hai cũng khó, nhưng muốn ở lại đây thì dễ thôi, chỉ cần giao ra nửa gia sản của mình là được rồi.

Kiều Thiên Tư đưa mắt nhìn qua cửa kính, lúc nhỏ cô từng ghé qua nơi này cũng đã từng ở đây hơn mười năm.

Nếu không phải là ba mẹ của cô bị người ta ám hại thì giờ cô cũng chẳng phải là người giở nhiều thủ đoạn đến như vậy!

Thảo nào lúc ba nuôi đón cô về thành phố Bắc Nam cứ luôn miệng bảo với cô ba mẹ cô ra nước ngoài gửi cô đến ở một thời gian.

Ngoảnh qua ngoảnh lại rốt cuộc một thời gian lại chính là 12 năm, dù không ngắn không dài nhưng đủ để cô biết giá trị của bản thân cô hiện tại chỉ đơn thuần là một kẻ bình thường, cũng chỉ là một cô gái thay thế vào vị trí mà Kiều Thiên Tư thật sự đã mất - chính là đứa con gái cùng tuổi với cô, con gái ruột của cha nuôi Kiều Hải Danh mà thôi.

Cô cũng chỉ vừa phát hiện bí mật thực sự về cái chết của ba mẹ cô cách đây 6 tháng trước.

Trong lần đám tang của bà nội Hạ Cẩn, vì mệt nên cô đã kiếm một chỗ nghỉ ngơi, đi ngang qua phòng của chú Hạ Ninh cha Hạ Cẩn thì đột nhiên có giọng nói ồm ồm của một người đàn ông lớn tuổi nhắc đến mẹ cô:

" Sau khi Xa Bất Nguyệt theo tên Doãn Lân (cha ruột của Doãn Thiên Tuệ chính là tên thật của Kiều Thiên Tư) một thằng ca sĩ không có tiền đồ đó thì ta đã nói rồi!

Một cắc một xu cũng không cho nó!

Dù nó có là cháu gái ta đứa con của người anh trai đã mất đứa cháu mà ta thương yêu nhất thì cũng đành vậy thôi.

Thế nhưng chúng nó lại được mẹ của con cho thừa hưởng toàn bộ tài sản, đó không phải là điều tốt, để đến khi cả hai chúng nó bị sát hại đứa con của Xa Bất Nguyệt lại mất tích ta thật sự không biết phải làm sao, tìm kiếm suốt ngần ấy năm trời... sau này khi ta chết đi hãy nhớ là phải tiếp tục tìm kiếm nó hiểu chưa?

Thật ra thì cái này hơi khó giải thích, nhưng ở phần sau có thể mọi người sẽ hiểu hơn 😂
 
Ông Ăn Ít Chả Bà Ăn Nhiều Nem ( Cao H, Np, Sắc )
Chương 34: Đánh giá


Kiều Thiên Tư đâu muốn dây dưa với bọn họ làm gì, chỉ là vì mục đích cá nhân cô phải dốc lòng bày ra một vài kế hoạch.

Cô thuận theo Gia Đĩnh Hy chẳng phải bởi vì cô không để ý nhiều, để đặt được một phòng thu ở studio và chọn lựa khung giờ đó quả là cô đã bỏ ra không ít, chỉ cần báo chí để mắt tới thì một vài tấm hình cũng thuận lợi để cô tiến vào giới giải trí, đó là mơ ước của cô, làm bên công ty mỹ phẩm này chỉ là một phần thay con gái đã mất của chú Kiều cũng là để tiếp quản sự nghiệp, mà hiện tại cũng đã đến lúc cô lợi dụng việc mình trở thành người nổi tiếng về sau người tiêu thụ sản phẩm của công ty cũng không phải lo nghĩ nhiều.

Giới giải trí phức tạp, vào dễ chưa chắc tồn tại dễ, cô phải kỹ lưỡng.

Trước khi tập trung làm nghệ thuật cô phải giải quyết xong chuyện ở công ty, cô thực sự không nghĩ tới việc hôn ước hai nhà Kiều-Hàn hủy bỏ lại khiến cổ đông rút vốn, không biết lần này có đem lại hy vọng gì không, nếu kết quả không tốt Kiều Thiên Tư cô phải nghĩ biện pháp khác rồi.

Ngồi yên lặng trên xe 1 lúc cô nghe thấy Gia Đĩnh Hy cất giọng hỏi:

- Ban nãy là cô đồng ý đại hay thật sự muốn nhận tấm lòng cảm tạ này của tôi vậy?

Cô nghiêng mắt nhìn về phía Gia Đĩnh Hy nhìn thẳng vào mắt anh, một luồng cảm xúc khó hiểu chạy dọc sống lưng làm cô như bị điện giật khẽ gật đầu 1 cái:

- Là tôi bị vẻ đẹp trai của anh làm cho mờ mịt.Anh nói thử xem đâu phải cô gái nào cũng may mắn được như vậy đâu chứ!

Điều cô vừa nói nghe thì thấy rất bình thường nhưng những lời như vậy mà biểu cảm trên gương mặt cô là hai từ lãnh đạm, nhìn không ra người được sủng mà kinh ngạc.

- Thật vậy sao...

Giá Đĩnh Hy than nhẹ một tiếng rồi quay sang tập trung lái xe, anh suy nghĩ mà cảm thấy tiếc nuối cho tài năng của cô, một người vừa có tài năng vừa có khí chất như thế này lại đi đường vòng để mưu cầu lợi ích cá nhân sao?

Anh thật sự không nhìn ra.

Nhưng vẫn là bộ dáng xem nhẹ cô mấy phần, chỉ là cô gái chưa hiểu rõ sự đời.Haizzz.

Đến nhà hàng cậu bước xuống xe, vòng qua ghế phụ mở cửa rồi làm động tác mời Thiên Tư xuống, vậy mà cô ấy lại không để cậu đỡ, tự mình bước ta khỏi xe rồi lướt qua ngang.

Gia Đĩnh Hy thầm nghĩ: "lại còn tỏ vẻ thanh cao đến thế cơ à!" xem ra một thoáng đề cao năng lực của cô bạn nãy giờ tiêu tan hết thảy rồi.

Gia Đĩnh Hy không quan tâm nhiều thêm nữa, mau chóng đi lên trước đưa chìa khóa xe cho nhân viên rồi sóng vai với cô:

- Cô thích ngồi vị trí nào tùy ý chọn là được!

- Vậy ngồi gần cửa sổ đi!

Kiều Thiên Tư chỉ tay về hướng bàn đôi ở ngay góc gần cửa sổ nhìn ra hồ bơi.

Ở đây là nơi các minh tinh hay thường xuyên ghé tới dùng bữa, đây cũng là một khách sạn 5 sao khá đắt đỏ và có tiếng.

Gia Đĩnh Hy kéo ghế ra cho Kiều Thiên Tư ngồi rồi lại ngồi vào ghế của mình, anh giơ tay kêu phục vụ tới.Menu được đưa ra cho anh chọn, anh liền đẩy quá cho Kiều Thiên Tư:

- Cô thích món gì cứ gọi, tôi cũng giống phần của cô.

Kiều Thiên Tư không nhìn vào menu nói với phục vụ:

- Cho tôi hai món được đánh giá cao nhất ở nhà hàng các cô đi, phần của anh ta cũng y như vậy, với thêm 1 chai Tequila ley 925, cảm ơn!

- Dạ vâng thưa quý khách!

Cô gọi món xong thì nhìn Gia Đĩnh Hy cười ngọt ngào:

- Anh không có ý kiến gì chứ?

- Cô cũng thật biết chọn nhỉ?

Đương nhiên là tôi không có ý kiến gì rồi!

Tequila ley 925 giá khoảng tầm 3,5 tỷ đô là loại rượu đắt nhất thế giới, cô ta biết thưởng thức đến vậy ư?

Tên đạo diễn Hắc Hoa sẽ không tán gia bại sản vì cô ta chứ???
 
Back
Top Bottom