Khác [One Piece][Mihawk x Shanks][Bản dịch] Trôi dạt vào bờ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403762671-256-k403519.jpg

[One Piece][Mihawk X Shanks][Bản Dịch] Trôi Dạt Vào Bờ
Tác giả: NgcMinhVng9
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Shanks luôn khao khát có 1 cuộc sống thú vị hơn, chưa từng rời khỏi God Valley.

Trong một cơn bão, Thợ săn Hải quân khét tiếng ngã gục trong sân sau nhà, máu me bê bết và bị thương.

Truyện lấy trên Ao3
Tên gốc: wash up ashore
T/g: manofbeskar
Link: https://archiveofourown.org/works/70125101/chapters/182060816

Bản dịch đã có sự cho phép của t/g.

Bản dịch thuộc quyền sở hữa của tôi nên trước khi đem đi đâu xin hãy xin phép



shanks​
 
Có thể bạn cũng thích !
[One Piece][Mihawk X Shanks][Bản Dịch] Trôi Dạt Vào Bờ
Intro


Shanks luôn khao khát có 1 cuộc sống thú vị hơn, chưa từng rời khỏi God Valley.

Trong một cơn bão, Thợ săn Hải quân khét tiếng ngã gục trong sân sau nhà, máu me bê bết và bị thương.

Truyện lấy trên Ao3

Tên gốc: wash up ashore

T/g: manofbeskar

Link: https://archiveofourown.org/works/70125101/chapters/182060816

Bản dịch đã có sự cho phép của t/g.

Bản dịch thuộc quyền sở hữa của tôi nên trước khi đem đi đâu xin hãy xin phép

Tôi mới dịch truyện lần đầu có gì sai sót thì mong cái bạn chỉ ra và góp ý
 
[One Piece][Mihawk X Shanks][Bản Dịch] Trôi Dạt Vào Bờ
1


"Shanks!

Trời sắp tối rồi à?"

"Vâng, mẹ!"

Shanks hét lên đáp lại.

Gió ngoài cửa sổ đang mạnh dần, bầu trời phía trên cũng tối sầm lại.

Những hạt mưa bắt đầu rơi lộp độp không ngừng trên kính cửa sổ khi cơn bão đang hình thành như một hỗn hợp thần thánh khủng khiếp.

Có vẻ như đây là một trong những cơn bão tồi tệ nhất trong thời gian gần đây—Shanks không hề ghen tị với bất kỳ ai đang ra khơi và ở quá xa bến tàu để tránh bão.

Cơn bão sắp tới có lẽ là điều thú vị nhất xảy ra ở God Valley trong nhiều năm qua.

Dĩ nhiên, Shanks đã chứng kiến những điều bạo lực và đáng sợ diễn ra trên khắp thế giới trên báo mà các phóng viên đưa tin mỗi sáng.

Anh biết mình thật may mắn khi được sống ở một nơi hoang sơ như God Valley.

Ngôi làng tuy nhỏ, nhưng anh quen biết mọi người ở đó như người nhà.

Anh giúp mẹ giữ gìn nhà cửa gọn gàng—Shamrock sẽ thi nhau dọn dẹp nhà cửa hai lần.

Bà nấu cho họ ba bữa ăn mỗi ngày, tất cả đều ngon không thể tả.

Trong thị trấn, không có nhiều đứa trẻ cùng tuổi Shanks không phải là anh em sinh đôi của cậu, nhưng cậu vẫn hòa đồng với những đứa trẻ khác.

Cuộc sống thật giản dị.

Tốt đẹp, nhưng quá giản đơn.

Thật vô ơn khi nói rằng cậu khao khát phiêu lưu.

Cậu biết mẹ mình đã vất vả để cho họ một cuộc sống yên bình—sau khi cha bỏ đi, không muốn gánh vác trách nhiệm, bà đã tự mình nuôi nấng Shanks và Shamrock.

Bà được người dân thị trấn giúp đỡ, những người rất yêu thương bà.

Shanks hiểu—mẹ cậu rất ngọt ngào và yêu thương.

Chính nhờ nỗ lực của bà mà cậu và Shamrock lớn lên an toàn, tránh xa tội ác và bạo lực.

Tuy nhiên, giờ đây, khi đã gần mười chín tuổi, cậu khao khát một cuộc sống bên ngoài Thung lũng Thần thánh.

Cậu chưa bao giờ rời khỏi hòn đảo—yêu cầu duy nhất của mẹ cậu đối với các con trai—và cậu muốn trải nghiệm cuộc sống đó, vượt ra ngoài những gì được viết trên báo.

"Con ngoan ngoãn và giúp mẹ mang quần áo vào nhé?" mẹ cậu yêu cầu

Shanks khẽ đáp lại rồi xỏ một đôi ủng đi mưa và mặc áo mưa trước khi bước ra ngoài.

Anh bước ra sau nhà, vật lộn với cơn gió mạnh.

Cuối cùng, anh cũng đến được chỗ mẹ anh đã phơi quần áo.

Anh nhặt những bộ quần áo ướt đẫm, than thở rằng chiếc áo sơ mi yêu thích của mình sẽ phải chờ đợi thêm một thời gian nữa mới có thể mặc lại được.

Khi cầm lấy một chiếc áo của mẹ, anh giật mình khi thấy một vết đỏ giữa lớp vải vàng.

"Ôi trời ơi," Shanks kinh hãi thì thầm khi đẩy chiếc áo sang một bên.Ẩn mình giữa đống quần áo là một cậu bé đầy máu, trông cũng trạc tuổi Shanks, dù chỉ lớn hơn một chút.

Cậu ta đẫm máu và đeo một thanh kiếm lớn trên lưng.

Shanks nhìn cậu ta với đôi mắt mở to kinh hãi khi ký ức của anh cung cấp cho anh bối cảnh mà anh vô cùng cần.Đây là Dracule Mihawk, Thợ Săn Hải Quân.

Mắt Diều Hâu.

Người hiện đang có giá trị hơn một tỷ berry.

Kiếm sĩ mạnh nhất thế giới.

Chủ nhân hiện tại của thanh kiếm huyền thoại mà Shanks từng thấy trong một cuốn sách.

Mihawk nhìn anh, đờ đẫn và mất tập trung, rồi ngã quỵ.

"Chào?"

Shanks gọi, cúi xuống thăm dò.

Anh thúc vào vai Mihawk, nhưng hắn không tỉnh lại.

Sợ hãi, Shanks đưa một ngón tay lên dưới mũi hắn và thở phào nhẹ nhõm khi cảm nhận được luồng không khí.

Hắn vẫn còn sống, chỉ là bất tỉnh.

Shanks liếc nhìn xung quanh.

Không còn ai ở ngoài, chắc hẳn Mihawk đã lẻn vào thị trấn dưới sự che chở của cơn bão.

Hắn trông có vẻ bị thương.

Có lẽ hắn đang tìm nơi trú ẩn.

Shanks cắn môi trầm ngâm.

Một tên cướp biển bị truy nã gắt gao ngã gục trong sân sau nhà mình là điều thú vị nhất từng xảy ra với Shanks.

Anh không thể cứ để hắn ở đây và hy vọng hắn sẽ biến mất vào sáng mai.

Anh biết giúp Mihawk là phạm pháp - anh sẽ bị coi là đồng phạm - nhưng mẹ anh đã dạy anh không được bỏ chạy khi có người cần giúp đỡ.

Anh sẽ cảm thấy khó chịu nếu để Mihawk ở đây.

Anh cần được giúp đỡ, dù có phải là Thợ Săn Hải Quân hay không.

"Được rồi.

Ngươi sẽ đi cùng ta," Shanks nói, rồi hít một hơi thật sâu trước khi cúi xuống kéo Mihawk lên.

Một hơi thở gấp gáp thoát ra khỏi anh—Mihawk nặng hơn vẻ ngoài; chắc hẳn là do khối lượng cơ bắp.

Trời ạ.

Anh điều chỉnh lại tư thế, quen dần với sức nặng của người kia, rồi thở hổn hển khi nhấc Mihawk lên đủ cao để có thể đặt lên lưng mình.

Hắn cao hơn Shanks một chút, và thanh kiếm của hắn cũng cao hơn anh.

Đây là lựa chọn tốt nhất của Shanks để kéo hắn về nhà.

Khi anh điều chỉnh lại tư thế ôm Mihawk, anh có thể cảm nhận được bắp tay rắn chắc của y, và mặt anh đỏ bừng.

Từ từ, Shanks bế Mihawk trở lại cửa trước.

Anh cẩn thận mở cửa mà không làm rơi Mihawk, rồi bước vào trong.

Vừa rút chân ra khỏi đôi ủng, anh vừa hét lên,

"Mẹ ơi!

Con thấy hắn nằm gục trong quần áo của chúng ta!"

"Ai—" Mẹ anh, Sofia, giật mình.

Cô bước ra khỏi bếp và há hốc mồm kinh ngạc khi thấy tên tội phạm đầy máu me trên lưng Shanks.

"Đặt hắn xuống ghế sofa.

Sham, cưng, giúp mẹ lấy hộp cứu thương!"

Shamrock mang hộp đến ngay sau đó một phút, và Sofia vội vã chăm sóc Mihawk.

Shanks và Shamrock đứng bên cạnh, hồi hộp theo dõi cô cẩn thận gỡ bỏ thanh kiếm khổng lồ của y.

Cô nhẹ nhàng đặt lưỡi kiếm đẫm máu sang một bên rồi kéo chiếc áo khoác thêu hoa hồng của Mihawk ra để lộ phần thân trần của ông.

Người ông bê bết máu, nhưng Shanks chắc chắn không phải tất cả đều là máu của mình, nếu danh tiếng của ông có thể nói lên điều đó.

Trong tất cả các bài báo ông từng đọc về Mihawk, ông là một tên cướp biển tàn bạo và cô độc, chuyên săn lùng Thủy quân lục chiến.

Tuy nhiên, chưa bao giờ có ai nói rằng ông bị thương cho đến tận bây giờ.

Shanks tự hỏi liệu Hải quân có biết họ đã làm ông bị thương lần này không.

"Shanks, giúp mẹ lấy thuốc khử trùng ra khỏi bộ dụng cụ nhé.

Sham, mang cho mẹ một bát nước nhé," Sofia yêu cầu.

Shanks thích việc cô luôn nói chuyện với họ một cách lịch sự như vậy.

Không phải ai cũng từng làm vậy, nhưng anh đã từng đọc sách, và anh biết không phải tất cả trẻ em hay thanh thiếu niên đều được đối xử như những người đáng kính và thông minh.

Mẹ anh tôn trọng và yêu thương tất cả mọi người, và đó là điều bà dạy các con trai mình.

Cả hai người con trai đều lấy những thứ cô yêu cầu, và cô đặt bát nước xuống chiếc bàn nhỏ cạnh ghế sofa, rồi nhúng một miếng vải vào thuốc khử trùng.

Cô nói trước với Mihawk, "Nó sẽ hơi đau một chút.

Ta xin lỗi."

Cô ngập ngừng, chấm nhẹ miếng vải lên vết thương hở của Mihawk.

Khuôn mặt Mihawk co rúm lại vì đau, nhưng Shanks thấy ấn tượng vì phản ứng của y rất nhẹ.

Chắc hẳn y đã quen với cảm giác đó rồi.

"Xong rồi," Sofia nói, nở một nụ cười trấn an Mihawk.

"Ta sẽ lau sạch cho con ngay bây giờ, được chứ?

Ta đã được con cho phép chưa?"

Mihawk nhìn bà chằm chằm, đôi mắt vẫn đờ đẫn như trước, và ánh mắt nửa nhắm nửa mở của y kéo lê về phía cặp song sinh.

Y chớp mắt chậm rãi, rồi đầu ông ngửa ra sau như thể ông không buồn nói gì cả—hoặc không đủ sức để nói.

Shanks không chắc Mihawk có biết họ đang ở đó không; trông ông có vẻ hơi mê sảng.

Sofia coi đó là tín hiệu đèn xanh và bắt đầu hành động.

Cô nhúng một miếng vải khác vào nước Shamrock mang đến và bắt đầu lau máu trên người ông.

Chẳng mấy chốc, cô đã yêu cầu một bát nước sạch và một miếng vải mới, và làn da nhợt nhạt của Mihawk bắt đầu lộ ra dưới lớp máu đỏ thẫm.

Khi cô nâng cánh tay ông lên để lau máu, cô thở hổn hển.

"Thằng bé đang rất nóng!

Ôi trời, không biết con đã chống chọi với cơn sốt bao lâu rồi?

Sham, con có thể—"

"Vâng, thưa mẹ," Shamrock nói, rồi chạy đi lấy siro hạ sốt từ tủ phòng tắm, cùng với chiếc thìa nhựa.

Cô mỉm cười biết ơn và rót một thìa siro.

Cô đưa nó lên môi Mihawk.

"Đây là thuốc hạ sốt.

Uống đi, được không?"

Cô cẩn thận đổ siro vào đôi môi hé mở của y, và y ngoan ngoãn nuốt xuống.

Shanks không nghĩ mình là loại người dễ dàng nhận đồ tiêu hao từ những người mới gặp, nhưng trông y cũng đủ mê sảng để làm điều đó.

"Giờ thì tôi không thể làm gì hơn được nữa," Sofia nói khi đứng dậy, nhìn xuống Mihawk, người vừa mới ngất xỉu.

"Ngày mai, tôi sẽ nhờ bác sĩ đến khám cho anh ấy—"

"Không!"

Shanks vội vàng nói.

Anh liếc nhìn xung quanh, tìm thấy tờ báo tuần trước ở đầu chồng báo cạnh cửa và lấy lại cho cô.

"Mẹ ơi, chúng ta không thể nói với ai rằng anh ấy ở đây.

Anh ấy đang bị truy nã.

Hải quân sẽ đến, và anh ấy trông quá thương tích để chiến đấu."

Anh lật trang đến khoảng giữa, nơi áp phích truy nã Mihawk chiếm gần một phần tư trang.

Bị truy nã với giá một tỷ berry, bức ảnh của Dracule Mihawk toát lên vẻ đe dọa, vừa nguy hiểm, vừa... cuốn hút

Shanks thấy mình căng .

Mihawk thật sự... quá đỗi lôi cuốn.

Sofia liếc nhìn giữa bức ảnh và người thật đang nằm trên ghế sofa.

Trên áp phích truy nã, Mihawk trông gần như loạn trí, một nụ cười nhếch mép thoáng qua trên khuôn mặt bê bết máu, như thể đang nói với người quay phim rằng họ sẽ là người tiếp theo.

Thực ra, Mihawk trông như một chàng trai trẻ bình thản nằm dài trên ghế sofa của Shanks—nếu không phải vì thanh kiếm to tướng nhuốm máu bên cạnh.

Cô lướt mắt qua danh sách những tội danh anh ta bị truy nã, rồi quyết định: "Được rồi.

Mẹ sẽ đợi anh ta tỉnh lại rồi hỏi xem anh ta muốn làm gì."

Mihawk không tỉnh lại suốt mấy ngày sau đó.

Anh sốt hầm hập, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những câu chẳng ai hiểu nổi trong cơn mê, người cứ xoay qua xoay lại.

Sofia kiên nhẫn chăm sóc vết thương và cho anh uống thuốc đều đặn.

Một lúc nào đó, vết đạn ở vai anh bắt đầu có dấu hiệu nhiễm trùng, và Sofia đã làm hết sức để xử lý.

Bà thậm chí còn nhờ Shanks hỏi khéo bác sĩ cách chữa vết thương do đạn bắn, giả vờ là "đang viết truyện trinh thám".

Shanks thì ngồi trên ghế, sốt ruột chờ từng phút Mihawk tỉnh dậy.

Cậu muốn nghe câu chuyện của anh — không phải những gì báo chí đăng tải, mà là từ chính miệng người đã đi khắp thế giới ấy.

Anh hẳn phải có biết bao câu chuyện ly kỳ để kể.

Anh thật thú vị...

"Này," Shamrock nói, huých cùi chỏ vào Shanks — cậu đang ló đầu ra khỏi hành lang để nhìn Mihawk.

"Em nghĩ sao về chuyện này?"

"Em nghĩ đây là cơ hội để biết thế giới ngoài kia ra sao đó!"

Shanks nói, mắt sáng rực.

"Khi anh ta tỉnh, em sẽ hỏi đủ thứ luôn."

"Em thật sự nghĩ đó là ý hay à?"

Shamrock hỏi lại.

"Sao không?

Anh chẳng tò mò về thế giới bên ngoài chút nào sao?"

"Anh đọc báo rồi."

"Nhưng đó là trên giấy thôi!

Người ta có thể nói dối mà," Shanks cãi.

"Em muốn nghe chuyện từ chính người từng sống ngoài kia cơ.

Anh ta một mình vượt qua những vùng biển nguy hiểm nhất thế giới, đánh nhau với Hải quân và cả hải tặc khác!

Anh không tò mò chút nào à?"

Shamrock liếc nhìn Mihawk, rồi gật nhẹ.

"Cũng... có một chút."

"Thấy chưa!"

Shanks nói, hớn hở.

"Ai biết được — có khi anh ta cho em đi cùng thì sao?"

Shamrock phá lên cười.

"Em mơ thật hả?"

"Biết đâu em sẽ có ích thì sao."

"Em nói đấy nhé," Shamrock đáp.

"Chính em bảo anh ta chiến đấu một mình, gặp nguy hiểm suốt ngày.

Anh ta không cần thêm ai để vướng bận đâu."

Shanks không muốn thừa nhận, nhưng điều đó đúng.

Mihawk trông như người chẳng cần ai cả.

"Em sẽ đi tìm thuyền của ảnh.

Ảnh đến đây bằng đường biển, chắc thuyền còn đâu đó quanh đây — trừ khi bão cuốn mất rồi," Shanks nói, quay lưng đi.

"Nguy hiểm đó.

Lỡ có ai theo dõi anh ta thì sao?"

Shamrock cảnh báo.

"Thế thì anh phải đi với em để đảm bảo an toàn cho em chứ!"

Shanks trêu, cười khẩy khi Shamrock lầu bầu rồi miễn cưỡng đi theo sau.

Hai anh em men theo rìa đảo God Valley, chẳng bao lâu sau đã thấy con thuyền.

Thật may là nó trôi dạt vào bờ chứ không bị cuốn ra biển — hoặc có thể Mihawk đã cố kéo nó vào trước khi lẩn vào làng.

Con thuyền trông chẳng khác nào một chiếc quan tài bị cưa nắp, bên trong đặt một chiếc ghế như ngai vàng, hai cây nến và một đầu tàu gắn hình đầu lâu.

Boong tàu khô ráo, chắc nhờ cơn bão đã tan từ vài tiếng trước.

Shanks phải phục sát đất khi nghĩ đến chuyện Mihawk có thể điều khiển con tàu nhỏ bé này giữa cơn bão dữ — mà thuyền lại chẳng có bánh lái, buồm còn buộc gọn!

"Thuyền của một hải tặc khét tiếng đấy," Shanks nói, cười đầy phấn khích.

"Trông cũng ngầu ra phết nhỉ?"

"Ờ... cũng được," Shamrock lẩm bẩm, khiến Shanks đảo mắt.

Cậu cúi nhìn vào trong thuyền, nói tiếp: "Có ít đồ tiếp tế ở đây, nhưng ướt hết rồi."

Một túi đồ lẫn lộn giữa thức ăn và thuốc men.

"Chắc anh ta định vào làng kiếm đồ.

Anh nhớ không, lúc đó ảnh nấp trong chỗ phơi quần áo — có khi định trộm đồ nhà mình đấy."

"Ảnh là hải tặc, chuyện đó cũng bình thường thôi," Shanks gật gù.

Dù sao, khó mà tưởng tượng Mihawk sẽ bỏ tiền ra mua nhu yếu phẩm.

"Nhà mình thì cũng đâu có gì để ảnh trộm đâu."

"Mẹ nói rượu vang của nhà mình ngon lắm mà," Shamrock góp ý.

"Anh ta trông giống người nghiện rượu hả?"

Shanks hỏi, trầm ngâm một lát.

Mihawk là kiểu người thích đầu óc tỉnh táo.

Nếu có uống, chắc cũng chỉ uống một mình.

"Ờ... mà ảnh là hải tặc, nên chắc uống nhiều thật."

Shamrock lục lọi đồ của Mihawk, xem có gì nguy hiểm không.

Shanks nhíu mày hỏi, "Anh có chắc nên đụng vào đồ của ảnh không?

Lỡ ảnh tỉnh rồi giết mình thì sao?"

"Anh nghi là ảnh chẳng đủ sức để giết ai đâu," Shamrock đáp.

Shanks nghĩ anh mình đang đánh giá thấp năng lực của Mihawk trầm trọng.

"Với lại, anh chỉ kiểm tra xem có gì nguy hiểm thôi."

Shanks nhón người nhìn qua vai anh.

"Chẳng thấy gì cả."

"Thôi, về đi.

Không nên để mẹ ở nhà một mình với ảnh lâu quá," Shamrock nói rồi quay gót.

Mihawk tỉnh dậy, thấy... hai người.

Mọi thứ mờ mịt, tầm nhìn chồng chéo, và hai mái tóc đỏ lấp ló trước mắt.

Người tóc ngắn hơn tròn mắt nhìn anh, đôi mắt đỏ rực như lửa.

"Mẹ ơi, ảnh tỉnh rồi!" cậu kêu lên.

Ngay lập tức, Mihawk với lấy Yoru và vung kiếm — chỉ để cảnh cáo.

Hai cậu nhóc không có vẻ nguy hiểm, lại chẳng mang vũ khí, nên anh không định ra tay thật.

Cậu tóc dài hơn lập tức bước ra che cho em — dáng vẻ bảo vệ ấy khiến Mihawk đoán ngay đây là anh trai.

Cậu tóc ngắn thì chẳng hề sợ hãi, chỉ nhìn anh đầy tò mò lẫn thán phục.

Một người phụ nữ chạy vào.

Mái tóc đỏ dài, hai bím được tết gọn rồi búi phía sau — giống hệt kiểu của cậu anh.

Bà có khuôn mặt hiền hậu đến mức Mihawk bỗng thấy bớt cảnh giác.

"Không sao đâu!

Anh an toàn rồi!" người phụ nữ nói nhanh, đứng chắn giữa Mihawk và hai con trai.

Cả ba đều không có chai sạn trên tay — dấu hiệu cho thấy họ chẳng phải người lao động nặng hay chiến đấu.

Không vũ khí trong tầm với.

Mihawk liếc quanh, đếm lối thoát — cửa trước, hai cửa sổ, thêm một cửa thông sang phòng khác có ánh sáng lọt ra, hẳn cũng có cửa sổ.

Có thể thoát thân nếu cần.

"Anh ngất trong sân nhà tôi mấy ngày trước, người đầy sốt và vết thương nhiễm trùng," bà nói.

"Chúng tôi đã chăm sóc anh."

Mihawk nhìn xuống, thấy khắp người quấn băng.

Anh cởi trần, quần vẫn mặc, đôi ủng được đặt ngay ngắn cạnh ghế, sạch sẽ đến lạ — vết máu đã được lau sạch bóng.

Thanh Yoru vẫn còn dính máu khô, nhưng Mihawk chắc chắn rằng dù sốt mê man thế nào, anh cũng chẳng để ai chạm vào nó.

Người phụ nữ tiếp lời: "Tôi là Sofia.

Đây là hai con trai tôi, Shanks và Shamrock."

Cậu em háo hức chính là Shanks, còn cậu anh cảnh giác là Shamrock.

"Chúng tôi không có ý hại anh."

"Con bảo mẹ đừng nói với ai về anh đó," Shanks lên tiếng, bước ra khỏi sau lưng anh trai.

"Con thấy lệnh truy nã rồi.

Hải quân mà biết là họ tới liền."

Nếu họ báo, chắc Hải quân đã tới từ lâu.

Mihawk nhìn quanh, thấy bên ngoài yên ả, bèn tin cậu.

Anh tự hỏi liệu Chính phủ Thế giới có thực quyền ở đảo này không.

"Tôi đang ở đâu?" anh hỏi.

"God Valley.

West Blue," Shamrock đáp.

Mihawk chưa từng tới đây, nhưng biết tên.

Hòn đảo này không thuộc Chính phủ, vậy là tạm an toàn khỏi Hải quân.

Anh đặt Yoru xuống, cố ngồi dậy — liền nhăn mặt vì đau.

Shanks bước tới định đỡ, nhưng Mihawk giơ tay ngăn.

"Đừng chạm vào tôi."

"Vâng, xin lỗi," Shanks lùi lại.

Mihawk giữ lấy mạn sườn — chỗ đó được băng kỹ, chắc đã bầm.

Trên bàn bên cạnh có thuốc hạ sốt và giảm đau.

"Tôi đói," anh khẽ nói.

"Anh bất tỉnh cả tuần rồi, đói cũng phải thôi," Sofia mỉm cười.

"Anh muốn ăn gì?

Tôi nấu cho."

Mihawk ngần ngừ — nhận đồ ăn từ đầu bếp là một chuyện, nhưng nhận từ người chẳng có lý do gì để giúp mình lại là chuyện khác.

"Tôi có thể..."

"Nếu anh sợ, anh có thể xem tôi nấu.

Hoặc giúp tôi cũng được," Sofia đề nghị.

Mihawk nhìn bà rồi nhìn hai cậu con, gật nhẹ.

Anh cố đứng, nhưng vừa đặt chân trái xuống thì đau nhói, phải ngồi phịch lại.

"Khỉ thật."

"Anh bị trật cổ chân.

Tôi quên nói, nó sắp lành rồi, nhưng anh cần làm quen lại với việc đứng," Sofia nói.

"Để tôi giúp anh nhé?

Sẵn sàng chưa?"

Một tay bà đỡ lấy tay anh, tay kia vòng qua vai.

Với một hơi hổn hển nhẹ, bà giúp anh đứng dậy.

Chậm rãi, họ đi tới bàn ăn, hai anh em theo sát phía sau.

"Anh có thể ngồi đây, từ đây vẫn nhìn thấy tôi nấu," bà nói.

"Giờ anh muốn ăn gì nào?"

"Cho tôi rượu vang đỏ được không?"

Mihawk hỏi.

Sofia hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười: "Không đâu, khi nào khỏe hẳn đã."

Mihawk thở dài thất vọng.

"Được.

Vậy... cho tôi gì đó có nước, ăn nóng."

"Tôi sẽ làm ramen nhé?

Còn ít nguyên liệu từ bữa tối hôm qua," Sofia đáp, nụ cười vẫn hiền hòa.

Trong khi bà nấu, Mihawk lặng lẽ quan sát.

Mọi bước đều đúng, nguyên liệu vừa đủ.

Cuối cùng, hai cậu song sinh ngồi xuống bàn cạnh anh.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Shanks hỏi.

"Buster Call," Mihawk khẽ đáp.

Anh vẫn nhớ rõ khoảnh khắc căn nhà sụp đổ trong lúc mình đang ngủ.

Anh đã tiêu diệt cả hạm đội, dù người đầy thương tích.

Không phải ngày nào cũng có chuyện nhà sập lên đầu mình.

"Tôi không ngờ họ tấn công.

Căn cứ của tôi giờ tan nát rồi."

"Trời ơi..."

Shanks thì thào, ánh mắt ngưỡng mộ.

"Thật tệ.

À, thuyền của anh vẫn ổn đó, tụi em tìm thấy rồi, giấu ở bờ nơi không ai lui tới."

Mihawk liếc nhìn quanh, và Shanks thêm vào, "Tụi em không lấy gì đâu, thật đó.

Với lại đồ anh ướt và hỏng hết rồi, muốn cũng chẳng lấy được."

Mihawk bật cười khẽ.

"Tôi hiểu.

Cảm ơn."

"Sao anh bị Buster Call?"

Shamrock hỏi dồn.

"Tôi tấn công Punk Hazard vì nghe nói có người bị giam để làm thí nghiệm," Mihawk đáp.

Chắc tin đó sớm muộn cũng lan ra thôi.

"Cuối cùng thì, tôi vô tình thiêu rụi vài thứ họ xem là vô giá."

Shanks tròn mắt, kinh ngạc.

"Là gì thế?"

"Nghiên cứu về các chủng tộc khác như người Lunarian, và cả dữ liệu về nhân bản gene..."

Mihawk nói, mắt vẫn dõi theo Sofia đang nấu ăn.

Với anh, chuyện đó chẳng đáng kể, nhưng Shanks thì trông như đang nghe truyền thuyết.

"Anh giống như...

đang chiến đấu vì người khác ấy!

Ngầu hơn báo chí viết nhiều," Shanks thốt lên — liền bị Shamrock vỗ nhẹ vào đầu.

"Au!"

"Không phải vì người khác... mà là chống lại chính phủ," Mihawk nói nhỏ.

Anh muốn lật đổ Chính phủ Thế giới, và nếu trong quá trình đó có giúp được ai, thì cũng chẳng sao.

"Nhưng anh vẫn giúp người mà!

Em cũng muốn như anh, giúp giải phóng mọi người!"

Shanks nói, ánh mắt sáng rực như đang mơ.

"Em đúng là ngây thơ đấy," Mihawk đáp, và đúng lúc đó, một bát ramen nóng hổi được đặt trước mặt.

"Xong rồi đó!"

Sofia cười rạng rỡ.

"Mời anh."

"Em ngây thơ thật sao?"

Shanks hỏi, trong khi Mihawk đã bắt đầu ăn.

Món ramen thơm ngon, và anh nhận ra mình đói đến mức gần như nuốt chửng.

Cả ba mẹ con chỉ biết nhìn anh tròn mắt khi anh ăn sạch trong chưa tới một phút.

"Cảm ơn.

Rất ngon," Mihawk nói chân thành.

"Trời, tôi còn đủ nguyên liệu làm thêm cho anh đây," Sofia bật cười.

"Tôi đánh giá thấp cơn đói của anh mất rồi.

Nhưng tôi vui vì anh thích món tôi nấu."

"Cậu nên trân trọng mẹ mình," Mihawk nói, nhấc bát lên uống nốt phần nước.

"Bọn con có chứ," Shamrock đáp, nở nụ cười đầu tiên mà Mihawk thấy ở cậu.

Sau khi ăn xong, Mihawk quay sang Shanks: "Em ngây thơ, vì thế giới này không xoay quanh việc giúp đỡ người khác đâu.

Làm vậy chỉ khiến em bị trừng phạt thôi.

Ví dụ điển hình: Buster Call."

Shanks mím môi, vẻ không hài lòng.

"Hừm."

Mihawk ăn rất nhiều — hợp lý với thân hình đầy cơ bắp và lối sống chiến đấu không ngừng của anh.

Anh ăn bất cứ món gì Sofia dọn ra, mỗi lần đều khen ngon, cảm ơn rồi xin thêm.

Khi nhà hết nguyên liệu để nấu, Mihawk còn đề nghị trả tiền — là chiến lợi phẩm từ những lần cướp căn cứ Hải quân.

Shanks càng lúc càng thấy quý Mihawk.

Anh lịch sự, tôn trọng mẹ cậu, lại biết nhiều về thế giới ngoài kia.

Nhưng Shanks biết, giờ chưa phải lúc hỏi dồn dập; Mihawk mới tỉnh sau cơn mê kéo dài cả tuần.

Shamrock thì chẳng hiểu nổi sự say mê của em mình với "Kẻ săn Hải quân".

Còn Shanks không thể lý giải ngoài việc Mihawk quá khác biệt, quá cuốn hút.

Mihawk được ở tạm trong phòng khách cho đến khi hồi phục hoàn toàn — và Shanks không thể vui hơn với quyết định đó.

Thêm thời gian để làm quen, để hỏi, để mơ về những chân trời xa.

Đêm đó, Shanks gõ cửa phòng Mihawk rồi ló đầu vào.

Mihawk đang lau thanh Yoru, từng đường cẩn thận, kiên nhẫn.

Anh ngẩng lên khi thấy cậu.

"Có chuyện gì sao?"

"Em chỉ muốn nói... hy vọng anh thấy thoải mái ở đây," Shanks nói, bỗng dưng thấy ngại ngùng trước ánh mắt của người đàn ông từng một mình khuấy đảo biển khơi.

"Chúc anh ngủ ngon."

Mihawk nhướng mày, rồi quay lại với thanh kiếm.

"Ngủ ngon, Shanks.

Cảm ơn em và gia đình vì đã giúp tôi."

Shanks gật đầu, khép cửa lại, tựa lưng vào đó, nở nụ cười rộng đến tận mang tai.

Anh trông còn đẹp hơn trên báo...

Về phòng, Shanks mở ngăn kéo lấy tấm lệnh truy nã — cậu đã cắt ra và cất riêng.

Trong ảnh, Mihawk trông lạnh lùng, sắc bén, đầy sát khí.

Nhưng ngoài đời, khi đã được chăm sóc, gột sạch máu và bụi, anh trông dịu dàng, trầm tĩnh — chẳng còn là kẻ tội phạm khát máu như báo chí vẽ nên.

———————————

Tôi để t/g đồng ý mới dám đăng 😔
 
[One Piece][Mihawk X Shanks][Bản Dịch] Trôi Dạt Vào Bờ
2


"Chết tiệt."

Shanks gõ nhẹ lên cửa phòng Mihawk, gọi khẽ:

"Anh ổn chứ?"

Có một khoảng lặng ngắn, rồi giọng Người Săn Hải Quân vọng ra, khàn nhưng bình tĩnh:

"Tôi ổn.

Đi đi, làm ơn."

"Nghe này, nếu anh cần giúp, tôi có thể giúp mà," Shanks nói.

Đêm đã khuya, nhưng vì phòng cậu sát phòng Mihawk, cậu nghe thấy vài tiếng động – giống như ai đó đang vật lộn trong im lặng.

Cậu lo, nên đi kiểm tra.

Mihawk im lặng một lúc rồi nói:

"Nếu cậu không định đi, thì vào đi.

Đóng cửa lại."

Shanks làm theo, cố không gây tiếng động để mẹ và anh trai khỏi tỉnh giấc.

Cánh cửa khép lại khẽ khàng, rồi Shanks chết lặng khi thấy máu rỉ xuống từ vai Mihawk.

Không nhiều, nhưng rõ ràng vết thương do đạn bắn đã bị động lại.

Shanks hoảng hốt thì thầm:

"Anh bị gì vậy?

Máu đang chảy kìa!"

"Im nào," Mihawk nghiến răng, liếc nhìn vết thương.

"Mẹ cậu không khâu cho tôi – điều đó cũng tốt thôi – nhưng tôi định tự làm.

Vấn đề là chỗ này khó với quá.

Vai tôi cử động hạn chế, lại chẳng thấy rõ tay mình đang làm gì."

"Sao anh không đợi tới sáng?

Mẹ tôi chắc giúp được mà," Shanks nói, nhăn mặt khi thấy anh ta dùng giấy chấm máu.

"Tôi nghĩ bà ấy đã giúp đủ rồi.

Tôi thường tự khâu," Mihawk đáp khẽ.

"Cậu chỉ cần nói cho tôi góc nào với được là được.

Tôi tự làm phần còn lại."

"Được."

Shanks hít sâu lấy dũng khí, rồi ngồi xuống cạnh giường, chuẩn bị chỉ dẫn.

Mihawk xoay cổ tay gượng gạo để chạm tới vết thương, rồi liếc sang Shanks:

"Lệch chút nữa.

Bên trái của tôi."

Mihawk nhích tay sang phải, Shanks liền chỉnh lại nhẹ.

Mihawk đưa kim đâm thử vào da, nhưng khẽ rít lên rồi làm rơi kim xuống sàn.

"Chết tiệt.

Bình thường tôi đâu vụng thế này," anh lầm bầm, cúi tìm cây kim.

Shanks lập tức quỳ xuống giúp, sợ anh cúi người khiến vết thương nặng thêm.

Cậu thấy kim lăn dưới gầm giường, nhặt lên, nhưng thay vì đưa lại, cậu lấy trong hộp khâu ra cây kim mới còn nguyên bao.

Mihawk cau mày:

"Cậu làm gì vậy?"

"Nhà tôi, nhưng mà... tôi không yên tâm để anh dùng cây kim rơi xuống sàn, dù có khử trùng đi nữa," Shanks giải thích, tay giữ sẵn bao kim.

"Để tôi giúp anh."

Mihawk nhìn cậu nghi ngờ:

"Cậu từng làm chưa?"

"Ờ... vết thương thì chưa, nhưng tôi may vá khá lắm!

Mẹ dạy tôi đó.

Với lại tôi từng xem bác sĩ trong làng khâu mấy lần rồi, chỉ là chưa tự làm bao giờ," Shanks nói.

Thấy Mihawk vẫn do dự, cậu nói thêm, "Vậy để tôi đâm kim vô đúng chỗ trước.

Nếu anh thấy tôi làm không ổn, anh có thể làm tiếp – chắc cũng dễ hơn sau khi kim vô rồi, đúng không?"

Mihawk mím môi:

"Được.

Làm đi.

Giờ tôi cũng chẳng còn lựa chọn khác."

Shanks đeo găng phẫu thuật mà Mihawk lấy ra nhưng chưa dùng.

"Sao anh không đeo?"

"Tôi thường không."

"Nhỡ nhiễm trùng thì sao?"

"Không sao," Mihawk nói khẽ.

"Tôi chịu được."

Shanks mở bao kim, nhớ lời bác sĩ: "Mở ra là phải dùng ngay, nếu không sẽ mất vô trùng."

Cậu xác định góc, rồi đâm kim xuyên qua da Mihawk mà không báo trước.

Anh chỉ khẽ nhíu mày, chẳng rên tiếng nào.

Điều đó khiến Shanks tự hỏi: Anh ta đã quen với đau đớn đến mức nào rồi?

"Anh lúc nào cũng thờ ơ với bản thân vậy à?"

Shanks hỏi trong lúc khâu.

Mihawk không bảo cậu dừng, nên cậu tiếp tục, cố nhớ cách bác sĩ từng làm và cẩn thận khép mép vết thương lại.

"Không phải thế."

"Vậy thì... anh lúc nào cũng coi nhẹ vết thương của mình à?"

Mihawk liếc cậu, ánh mắt lạnh nhưng không dữ:

"Tôi không coi nhẹ.

Tôi quen rồi.

Nghề của tôi mà."

"Nhưng anh không đáng phải quen với đau đớn," Shanks nói nhỏ, luồn mũi kim thứ hai.

"Tôi biết, anh là tội phạm, người ta sẽ bảo anh đáng bị như vậy, nhưng tôi không nghĩ thế...

Tôi tin chắc anh từng trải qua nhiều chuyện tệ lắm, nên mới thành người như bây giờ.

Tôi không muốn phán xét.

Anh đã chịu đủ rồi, nên nếu tôi có thể giúp, tôi muốn giúp."

Mihawk nhìn cậu thật lâu, rồi im lặng.

Shanks hoàn tất mũi khâu cuối cùng, mỉm cười hài lòng – trông không tệ chút nào!

Cậu lau lại bằng gạc sát trùng, bỏ kim vào thùng, rồi lấy băng cuốn.

Mihawk gật nhẹ khi thấy cậu hỏi bằng ánh mắt.

Shanks bắt đầu quấn – qua vai, dưới nách, vòng qua bắp tay.

Mỗi lần tay cậu chạm vào cơ rắn chắc ấy, mặt lại nóng bừng.

"Xong rồi," Shanks thì thầm, cười nhẹ.

"Cảm ơn anh đã để tôi giúp."

"Phải là tôi cảm ơn cậu," Mihawk đáp.

Anh không ngờ một cậu trai nhà quê lại khéo léo đến thế.

Khi Shanks định ra khỏi phòng, Mihawk chợt hỏi:

"Cậu thực sự chưa từng rời God Valley à?"

"Chưa bao giờ.

Tôi sống ở đây từ nhỏ," Shanks nói, quay lại.

"Nhưng tôi muốn ra ngoài, đi khắp thế giới nữa."

"Thế giới ngoài kia cũng có nhiều điều đáng xem," Mihawk gật đầu.

Rồi trước ánh mắt háo hức của Shanks, anh nhượng bộ: "Có một hòn đảo... nằm trên trời."

"Một hòn đảo trên trời á!"

Shanks gần như reo lên, ngồi xuống lại.

"Anh từng đến đó à?"

"Một lần, tình cờ thôi.

Nhưng tôi thích nơi đó."

"Anh kể em nghe đi!"

Từ đó, đêm nào cũng vậy – khi cả nhà ngủ say, Shanks lại lén sang phòng Mihawk.

Người Săn Hải Quân kể cho cậu nghe vô vàn câu chuyện: về Đảo Trên Trời, Đảo Người Cá, Dressrosa, Water 7, Punk Hazard...

Về những hải tặc huyền thoại như Râu Trắng, Big Mom, Kaido, Roger, Rocks D.

Xebec.

Shanks mê mẩn từng câu chuyện – qua giọng kể của Mihawk, cậu thấy cả thế giới kỳ diệu ngoài kia, và hiểu thêm về con người thật đằng sau danh hiệu "Thợ Săn Hải Quân".

Cậu thích những đêm như thế, chỉ hai người họ thức giữa căn nhà tĩnh mịch, như thể thế giới này chỉ còn lại họ – cùng nhau nói về những vùng đất phiêu lưu xa xôi.

Ban ngày, Mihawk giúp mẹ cậu làm việc nhà khi đang hồi phục – gấp đồ, nấu ăn, dọn dẹp.

Một người bị truy nã hơn một tỷ Berry, mà lại đang lặng lẽ gấp quần áo trong phòng khách nhà họ, thật khó tin.

Một lần, Mihawk hỏi:

"Bà có trồng vườn không?"

"Có chứ!

Tôi định trồng rau cho hai đứa nhỏ ăn, mà chưa làm được," Sofia vui vẻ đáp.

"Nếu bà muốn, tôi có thể giúp.

Tôi có kinh nghiệm," Mihawk nói.

"Nếu có đồ cải trang, tôi có thể theo bà ra chợ mua vật liệu."

Sofia nhìn hai đứa con đầy phấn khởi.

Shanks thấy tim mình đập nhanh – Mihawk đúng là quá tốt với mẹ cậu!

"Thật sao?

Tuyệt quá!

Để tôi chọn đồ cho anh, mình đi chiều nay nhé!"

Shanks đi theo Mihawk về phòng.

Anh mở tủ lục quần áo, lấy ra áo sơ mi hoa, mũ và kính râm.

Rồi anh sang phòng anh trai Shamrock lấy thêm quần đen.

"Anh có vườn thật à?"

Shanks hỏi.

"Có.

Tôi tự trồng thức ăn và vài loài hoa," Mihawk đáp, không ngẩng đầu.

Rồi anh bất ngờ cởi áo.

Shanks sững người – máu như ngừng chảy.

Tấm lưng trần ấy rắn chắc, từng thớ cơ như khắc bằng đá cẩm thạch.

Khi Mihawk xoay người lại, Shanks hít mạnh – cơ bụng sáu múi hoàn hảo.

Cậu đỏ mặt, chẳng hiểu nổi cảm giác nóng rát lan khắp người.

"Shanks?"

"Ơ–ờ–ờm," Shanks lắp bắp, cố lấy lại bình tĩnh.

Nhưng càng cố, mắt lại càng trượt xuống những đường nét ấy.

Cậu bị sao thế này?

Mihawk nhìn theo ánh mắt cậu, rồi thản nhiên nói:

"Đừng nói đây là lần đầu cậu thấy đàn ông cởi trần."

"Tất nhiên là không!

Em chơi thể thao suốt mà," Shanks phản đối yếu ớt.

Mihawk nhướng mày, quay lại mặc áo.

"Nếu cậu thấy khó chịu, cứ đi.

Tôi đâu ép cậu ở lại."

"Anh muốn em đi à?"

Shanks hỏi, thấy mình thật ngốc.

"Tùy cậu.

Tôi chẳng quan tâm," Mihawk nói, vừa cài khuy áo – chỉ cài đến giữa, để hở phần ngực rắn rỏi.

Shanks quay mặt đi, cố nuốt nước miếng.

Để đổi chủ đề, cậu hỏi:

"Sao anh lại muốn giúp mẹ em làm vườn?"

"Tôi chán, và nhớ việc đó," Mihawk đáp, kéo quần lên.

Shanks vội quay mặt đi, má đỏ bừng.

"Tôi chưa thể ra khơi – vẫn yếu, chưa phục hồi hẳn.

Không thể luyện tập vì dễ bị chú ý.

Nên... làm vườn là hợp lý.

Mẹ cậu cũng có hứng thú."

"Anh từng làm vườn với mẹ mình à?"

"Không."

"Với cha anh?"

"Cũng không."

"Ờ... em cũng vậy," Shanks cười buồn.

"Em chưa từng gặp ba.

Mẹ không thích nhắc, nên anh em em cũng không hỏi."

Mihawk khẽ hỏi, "Cậu có muốn biết ông ta không?"

"Không đâu.

Nếu mẹ em không muốn nhắc, chắc ông ta chẳng ra gì.

Mẹ em nuôi tụi em một mình, thế là đủ.

Dù ông ta có về bây giờ, em cũng chẳng buồn quan tâm.

Ai mà bỏ rơi mẹ tuyệt vời của em thì đúng là đồ ngu."

Khóe môi Mihawk nhếch lên:

"Phải, một kẻ ngu ngốc."

"Kẻ ngu nhất luôn!"

Shanks bật cười.

Mihawk đội mũ, đeo kính, trông lạ mà vẫn đẹp.

Nếu gặp anh ngoài đường, Shanks chắc chắn sẽ muốn bắt chuyện.

"Cho em đi cùng được không?"

Ngay lúc đó, Sofia ló đầu vào, tươi cười:

"Shanks, con và anh con dọn phòng nhé, mẹ và chú Mihawk đi chợ."

"Mẹ... con—" Shanks định cãi, nhưng rồi thở dài, "Vâng."

"Giỏi lắm, con yêu.

Mẹ sẽ nấu món con thích tối nay."

Sofia thơm lên trán Shanks, rồi cùng Mihawk ra ngoài.

Shamrock thì bắt đầu thấy lạ.

Anh nhận ra Shanks ngày càng khác từ khi Mihawk ở lại.

Cậu thường lén sang phòng Mihawk lúc nửa đêm.

Ban ngày thì quanh quẩn tìm cớ nói chuyện.

Hai lần, Shamrock còn bắt gặp Shanks... ngửi Mihawk sau khi anh vừa tắm xong.

Hai lần!

Nếu không nói về Mihawk, Shanks cũng tìm cách lôi tên anh vào – kể chuyện, ca ngợi anh thông minh, mạnh mẽ, đẹp trai, cơ bắp, tốt bụng với mẹ...

Khi Mihawk và mẹ ra ngoài mua đồ làm vườn, Shanks ủ rũ hẳn.

Cả ngày chẳng nói câu nào.

"Ê, em bị sao vậy?"

Shamrock hỏi.

"Hả?"

"Em cư xử lạ lắm, Shanks.

Em bám theo Mihawk y như mấy nhân vật trong tiểu thuyết lãng mạn trong thư viện ấy."

"Hở?

Cái gì?"

Shanks đỏ bừng.

"Không!

Ảnh là đàn ông, em cũng là đàn ông!"

Shamrock nhướn mày:

"Thế thì sao?

Hai người đàn ông thích nhau là chuyện bình thường mà.

John với Zekiel ở mười căn lều sau cũng—"

"Em biết chứ!

Em đâu có nói không bình thường!"

Shanks lắp bắp, mặt đỏ thêm.

"Nhưng em không có thích ảnh!"

"Vậy em...

đồng tính à?"

Shamrock hỏi thẳng.

"Cái gì?

Không!

Không hề!"

Shanks líu lưỡi.

Shamrock khoanh tay, nhìn em trai nghi ngờ:

"Thế thì tại sao hôm qua em mô tả cho anh từng đường cong của bụng Mihawk như thể đang bình luận thi thể hình?"

"Ờ thì... mấy bình luận viên thể hình cũng làm vậy!

Có nghĩa là họ đồng tính đâu!"

Shanks cãi.

"Dù em có đồng tính, nhà mình cũng chẳng ai quan tâm đâu," Shamrock dịu giọng, nghĩ em trai sợ bị chê.

Mặt Shanks càng đỏ:

"Em biết!

Nhưng em không đồng tính!

Mihawk chỉ... khách quan mà nói... quá hấp dẫn thôi!"

"'Hấp dẫn', hả," Shamrock lặp lại khô khốc.

"Anh hiểu ý em mà!"

Shanks vội nói.

"Ảnh cool, thông minh, cơ bắp cứng như thép ấy!"

Shamrock đảo mắt mạnh đến mức suýt ngã ngửa.

"Ừ, cứ chối đi.

Anh chứng minh em đồng tính cho coi."

"Bằng cách nào?"

Shamrock không đáp.

Cho đến khi mẹ và Mihawk về – vừa nói chuyện vui vẻ, chắc anh vừa kể chuyện gì đó – anh mới lên tiếng.

"Anh Mihawk, cho em hỏi chút: anh có phải là người đồng tính không?"

Mihawk đáp lại bằng giọng điềm nhiên, không chút ngần ngại:

"Phải."

Shamrock quay sang Shanks – người đang đỏ mặt đến mức như sắp nổ tung.

"Anh... thật à?"

Shanks lắp bắp.

"Phải.

Có vấn đề gì sao?"

Mihawk hỏi, ánh mắt hơi nheo.

"Dĩ nhiên là không!"

Sofia tươi cười chen vào.

"Nào, cùng mẹ sắp mấy chậu cây nào—"

"Anh có người yêu chưa?"

Shanks buột miệng, rồi sững lại vì chính câu hỏi của mình.

"Chưa," Mihawk đáp gọn.

Shanks lập tức quay người chạy thẳng vào phòng, còn Shamrock đứng đó, cười đắc thắng.
 
[One Piece][Mihawk X Shanks][Bản Dịch] Trôi Dạt Vào Bờ
3


"Shanks,"

Mihawk khẽ gọi trong bóng tối của căn phòng.

Tối nay anh đột nhiên quyết định ngủ trên sàn phòng của Shanks.

Anh không nói lý do, nhưng Shanks đoán qua thái độ trầm lặng của anh rằng — có lẽ anh thấy cô đơn.

"Dạ?"

Shanks đáp, ngồi dậy trên giường, nhìn xuống Mihawk đang nằm trên tấm nệm mỏng mà anh kéo từ phòng khách qua.

Lúc đầu Shanks có ngỏ ý cho anh nằm chung giường, nhưng Mihawk từ chối, bảo không muốn xâm phạm không gian riêng của cậu.

Shanks thì lại tò mò, tự hỏi cảm giác được nằm cạnh một người có thân hình rắn chắc như vậy sẽ thế nào — nhưng tất nhiên, cậu chẳng dám nói ra.

"Em đâu có chuyện gì hay để kể như anh," Shanks gãi đầu.

"Em sống ở đây cả đời rồi.

Chưa bao giờ rời khỏi đảo, thậm chí chưa đặt chân đến nơi nào khác trong West Blue."

"Anh biết," Mihawk nói.

"Nhưng em cứ kể đi."

"Ờ...

để em nghĩ xem có chuyện vui nào không..."

Shanks lẩm bẩm.

"Khái niệm 'vui' của em với người khác có thể không giống nhau đâu," Mihawk nói đều đều từ dưới sàn.

"Kể đại chuyện đầu tiên em nghĩ tới đi."

"Được thôi," Shanks đáp, hơi tiu nghỉu.

Mihawk đã kể cho cậu biết bao câu chuyện kỳ thú — về việc đấu tay đôi với những kiếm sĩ huyền thoại, hạ gục quái thú biển khổng lồ — còn cậu thì chẳng có gì để đáp lại.

"Vậy thì... có lần hồi vài năm trước, em với anh Sham thức suốt đêm xem chương trình mới trên đài.

Em quên làm bài tập, nên hôm sau bị thầy phạt đứng ngoài lớp cả ngày.

Tối về chân đau muốn chết."

Mihawk im lặng một lát rồi nhận xét:

"Phạt kiểu đó thật vô nghĩa.

Thay vì bắt học sinh lãng phí một ngày, sao không cho nộp bài vào hôm sau?"

"Đúng ha!"

Shanks bật cười.

"Em còn định làm luôn ngoài hành lang, nộp liền để được vô lớp, mà ổng lấy bài em ném luôn, bảo 'quá muộn rồi'.

Lúc đó tức lắm, giờ nghĩ lại thì buồn cười thật."

Mihawk khẽ thở ra, tiếng hừ rất nhỏ trong bóng tối.

"Thầy em đúng là một gã tệ hại."

"Chuẩn luôn."

Shanks nghĩ thêm, rồi kể tiếp:

"Hồi đó bọn em hay chơi trò Hải quân và Hải tặc ở sân trường!

Chia nhóm năm sáu đứa cho vui.

Một, hai đứa làm Hải quân, còn lại là hải tặc.

Hải quân phải bắt hết hải tặc thì thắng.

Mấy đứa hay đổi luật.

Có lần tụi nó chơi trò 'Thợ săn và Hải quân' nữa.

Vì hôm đó trên báo có hình anh, ai cũng chán bản cũ nên nghĩ ra trò mới."

"Thật à?"

Mihawk hỏi.

"Dạ!

Hôm đó em với anh Sham không chơi, nhưng tụi nó vui lắm.

Đứa nào cũng muốn làm anh ít nhất một lần."

Mihawk bật cười khẽ, không mang chút cay nghiệt nào.

"Tốt cho chúng thôi."

Shanks nghĩ anh có lẽ còn định nói thêm — rằng anh không hề thích việc đời mình bị biến thành trò chơi của bọn trẻ, rằng cuộc sống anh chẳng có gì đáng cười — nhưng cuối cùng anh lại thôi.

"Em thấy hơi kỳ khi họ lấy người thật làm trò chơi.

Nên em với anh Sham không chơi," Shanks nói.

"Cảm ơn em đã tôn trọng," Mihawk khẽ đáp.

"Anh săn họ... là vì sao vậy?"

Shanks hỏi sau một lúc.

"Họ đã cướp đi tất cả của anh," Mihawk trả lời.

"Chúng là một tổ chức thối nát, che giấu tội ác của mình nhiều năm.

Anh không phải người mà em nghĩ đâu — không phải anh hùng cứu dân.

Anh chỉ là sự báo ứng của Chính quyền Thế giới.

Chỉ là tình cờ, việc ấy đôi khi cứu được người khác."

"Nhưng anh vẫn giúp người ta mà," Shanks cãi.

"Anh có thể chỉ giết rồi đi, nhưng anh không làm vậy.

Anh đã nói khi mới đến đây — rằng anh đã giải thoát tù nhân ở Punk Hazard, còn phá hủy dữ liệu của họ.

Anh đâu cần làm thế nếu chỉ muốn giết mấy kẻ xấu."

Mihawk im lặng, rồi nói khẽ:

"Anh chỉ đang chọc tức Chính quyền Thế giới thôi."

"Bằng cách giúp người khác," Shanks nói.

"Nếu Chính quyền tàn ác như anh nói, thì tử tế cũng là một kiểu phản kháng đó."

Mihawk khẽ cười, giọng anh dịu lại.

"Em là một người tốt, Shanks.

Cả nhà em đều tốt.

Anh mong chẳng có điều tồi tệ nào xảy ra với các em.

Anh mong cuộc sống các em mãi bình yên."

Shanks cảm nhận được — đó là những lời Mihawk không thường nói ra với ai.

"Cảm ơn anh, Mihawk.

Anh cũng vậy nhé."

"Anh ganh tỵ với cuộc sống bình thường của em," Mihawk khẽ nói, giọng mang nỗi khao khát chân thành.

"Ước gì anh cũng từng làm bài tập như em."

Từ đêm đó, Shanks không còn nhìn cuộc đời mình như trước nữa.

"Suỵt—!

Anh Sham!"

Shamrock quay lại từ bàn khâu, nơi anh đang vá lại lỗ nhỏ trên áo Mihawk.

Hôm nay Mihawk giả dạng ra ngoài phụ mẹ Sofia mua đồ.

Shanks ló đầu vào cửa, thì thào bí mật.

"Gì đó?"

Shamrock hỏi, đặt áo sang bên, nhìn em trai.

"Anh nghĩ... em cảm thấy gì với anh Mihawk vậy?"

Shanks hỏi.

Shamrock chọn lời cẩn thận:

"Anh nghĩ câu đó... em sẽ trả lời được rõ nhất đấy."

"Em... em chưa từng có cảm giác như vậy trước đây!

Em không hiểu mình thấy sao nữa!"

Shanks líu ríu.

"Mỗi lần nói chuyện với anh Mihawk, tim em đập nhanh lắm, nghe anh nói câu nào cũng háo hức.

Sáng nào em cũng mong được gặp anh ấy.

Em còn muốn đi cùng anh ấy khi anh ấy ra khơi nữa.

Anh ấy ngầu lắm, với lại... thật sự đẹp trai.

Tấm truy nã không diễn tả được đâu, ngoài đời anh ấy còn—"

"Nếu em muốn nghe ý kiến của anh," Shamrock cắt lời, "thì anh nghĩ... em đang thích anh ấy đấy."

"Th... thích?"

Shanks lắp bắp, ngơ ngác.

"Nhưng... em đâu có...

đồng tính gì đâu mà—"

Shamrock bật cười khẽ, quay lại với cái áo.

"Ừ, tất nhiên rồi."

"Ý anh là sao hả?"

Shanks bật lại.

Shamrock thở dài.

Anh biết lẽ ra mẹ nên nói chuyện này, nhưng Shanks tin tưởng anh, và anh muốn làm người anh trai mà em có thể dựa vào.

Anh nói dịu hơn:

"Shanks à, có thể em chưa từng thích một cậu trai nào trước đây.

Ở God Valley này đâu có nhiều người bằng tuổi mình, nên em chưa từng có cơ hội cảm thấy như vậy.

Nhưng nghe em kể, rõ ràng là em đang có cảm xúc.

Nếu em là người đồng tính hay gì khác, thì cũng chỉ khi em thật sự thích ai đó, em mới nhận ra thôi.

Anh Mihawk khiến em vui chứ?"

Shanks gật đầu, hơi ngại ngùng.

"Dạ có.

Mỗi lần ảnh nói chuyện, tim em đập mạnh dữ lắm, cảm giác... hồi hộp lắm."

"Và nếu anh ấy rời đi, em sẽ buồn?"

Shamrock hỏi.

Shanks cúi đầu.

"Em cố không nghĩ tới.

Nhưng thật lòng, em không muốn anh ấy đi.

Em muốn nghe thêm chuyện của anh ấy, muốn ra khơi cùng anh ấy, phiêu lưu cùng anh ấy!

Em muốn trở thành một phần trong những câu chuyện đó, muốn thấy thế giới này... cùng anh ấy."

"Anh hiểu," Shamrock mỉm cười, nhẹ nhàng.

Anh chưa bao giờ thấy em trai mình rạng rỡ như vậy – vừa ngốc nghếch, vừa đáng yêu, vừa say đắm.

"Em có tình cảm thật với anh ấy rồi đó, Shanks."

"Có lẽ vậy ha..."

Shanks thì thầm, mím môi.

"Em chưa từng nghĩ mình lại thích con trai."

"Thế em từng thích con gái chưa?"

Shamrock hỏi lại.

"Ờ... chắc chỉ lúc học giáo dục giới tính ở trường, vì người ta dạy vậy.

Chứ em cũng chẳng thấy hứng thú gì," Shanks thú nhận.

Shamrock nhận ra đây là khoảnh khắc quan trọng.

Cậu bé cần được biết rằng chuyện đó hoàn toàn tự nhiên, không có gì sai cả.

Anh khẽ nói:

"Không sao đâu, nếu em không thấy vậy.

Nói thật, anh cũng thế."

"Cái gì?

Anh cũng hả?"

Shanks tròn mắt.

Shamrock gật đầu, đỏ mặt.

"Anh thích David — cái anh ở cách nhà mình bốn căn đó."

"David á?

Trời, ảnh đẹp trai mà tốt bụng nữa!

Em hiểu tại sao anh thích ảnh luôn!"

Shanks reo lên.

"Không cần nói to thế đâu," Shamrock lầm bầm, hơi xấu hổ.

"Dù sao thì... em cứ yên tâm.

Nếu em cảm thấy vậy, cứ nói với mẹ.

Còn nếu em muốn, có thể nói với Mihawk.

Nói ra thì dù chuyện gì xảy ra, em cũng không hối hận."

"Ngay cả khi anh ấy sắp đi sao?"

Shanks ngập ngừng.

Shamrock đặt tay lên vai em trai, nói chắc nịch:

"Nếu em không nói, cả đời em sẽ tự hỏi nếu như.

Còn nếu nói, dù không có gì xảy ra, em cũng biết mình đã dũng cảm."

Shanks im lặng, nhưng gật đầu.

Lý lẽ của anh trai hoàn toàn đúng.

Hôm sau, Mihawk giúp mẹ Sofia dỡ đồ sau buổi đi chợ.

Sống cùng họ đã lâu, anh biết rõ từng món để ở đâu.

Shanks vào phụ, hai người phối hợp nhịp nhàng.

"Anh mừng là em tìm anh trước," Mihawk nói.

Shanks hơi khựng lại — tim cậu đập nhanh, tưởng Mihawk biết chuyện cậu định nói.

"Anh sẽ rời đi vào thứ Hai này."

"Cái... gì cơ?"

Shanks sững sờ.

"Còn hai ngày nữa thôi mà!"

"Anh ở đây quá lâu rồi," Mihawk nói.

"Ở thêm chỉ khiến ba mẹ con em gặp nguy hiểm.

Anh không thể để điều đó xảy ra.

Thứ Hai, anh đi.

Nếu Hải quân hỏi, hãy nói em không quen anh.

Nếu họ không tin, cứ bảo anh ép buộc em giúp đỡ.

Như vậy em sẽ không bị liên lụy."

Shanks ghét cách anh nói — như thể muốn xóa sạch mọi kỷ niệm.

Nhưng nó đã xảy ra.

Shanks đã nghe anh kể chuyện, đã cười, đã quan tâm, đã thích anh.

"Anh nghĩ tụi em không biết sao?

Tụi em để anh ở lại vì muốn anh ở lại!

Bọn em thích có anh ở đây!"

Shanks nói, giọng nghẹn lại.

"Anh ở thêm một tuần nữa thôi cũng được mà!"

Mihawk quay sang, nhìn thẳng vào Shanks.

"Shanks, anh không thể.

Anh còn việc phải làm.

Em biết ngay từ đầu mà, anh không thể ở mãi một chỗ."

Nỗi buồn trẻ con tràn lên, Shanks quay người bỏ đi không nói thêm lời nào.

Đêm hôm đó, Sofia tỉnh dậy vì nghe tiếng gõ cửa khe khẽ.

"Shanks?

Có chuyện gì vậy, con?

Mới ba giờ sáng mà."

Shanks đứng ở cửa, tay nắm chặt gấu áo, đôi vai rũ xuống.

Ánh mắt ngượng ngùng, buồn, rối bời.

"Mẹ ơi, con nói chuyện chút được không?" cậu hỏi.

Sofia, dù ngái ngủ, vẫn mỉm cười, bật đèn bàn và vỗ nhẹ lên chỗ trống cạnh mình.

"Lại đây, nói mẹ nghe xem con lo chuyện gì."

Shanks ngồi xuống, ngập ngừng xoay xoay tay.

"Là... chuyện về anh Mihawk."

"Oh?"

Sofia nghiêng đầu.

"Con thấy ảnh ở nhà lâu quá à?

Ảnh bình phục rồi, nếu con thấy bất tiện thì mẹ sẽ nói anh ấy đi—"

"Không, không phải vậy đâu mẹ!"

Shanks vội xua tay.

"Con vui vì ảnh vẫn ở đây.

Chỉ là... chuyện cá nhân thôi.

Con..."

Cậu cắn môi, khó nói ra.

Sofia nhẹ giọng:

"Từ từ nói, con yêu."

Shanks mân mê gấu áo, mắt nhìn xuống.

"Nghe kỳ lắm, nhưng chắc là thật.

Con nói chuyện này với anh Sham rồi...

Con nghĩ con thích anh Mihawk."

Sofia khẽ thở ra, nhớ đến cuộc trò chuyện với Mihawk trước đó — anh bảo sẽ rời đi thứ Hai.

"Ôi, Shanks à, con biết là ảnh—"

"Con biết, mẹ.

Ảnh đi rồi," Shanks ngắt lời, giọng nghẹn.

"Thích một người mà biết sẽ không gặp lại thì thật ngu ngốc, phải không mẹ?"

"Không ngu ngốc chút nào đâu," Sofia mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.

"Mẹ từng như vậy mà.

Mẹ yêu cha con, sinh ra hai đứa, rồi ông ấy rời đi mãi.

Mẹ chờ, nhưng ông không quay lại.

Dù vậy, mẹ không hối hận vì đã yêu."

Cô vuốt tóc con trai, khẽ nói:

"Nếu con hỏi ý mẹ, mẹ nghĩ con nên nói với ảnh trước khi ảnh đi.

Dù chỉ là cảm xúc thoáng qua, hay là tình cảm sâu sắc hơn — cứ nói đi.

Nếu ảnh muốn, ảnh sẽ quay lại.

Con thấy đó, ảnh là người dám làm bất cứ điều gì nếu thật sự muốn.

Còn nếu ảnh không quay lại, ít ra con biết mình đã cố."

"Anh Sham cũng nói vậy," Shanks thì thầm.

"Con chỉ không hiểu... anh ấy bảo thích cuộc sống bình thường của con mà.

Vậy sao không ở lại?"

Sofia suy nghĩ một chút rồi đáp:

"Có thể vì ảnh chưa bao giờ sống cuộc sống như con, nên không quen.

Người từng trải qua địa ngục sẽ nhìn thế giới khác với người sinh ra trong bình yên.

Có lẽ sống như con khiến ảnh thấy bất an.

Nhớ chuyện ở Punk Hazard ảnh kể không?

Ảnh từng tìm được một ngôi nhà, rồi nó bị san bằng.

Có thể anh ấy sợ nếu ở lại, bình yên của con cũng bị phá hủy.

Bỏ đi là cách duy nhất ảnh nghĩ có thể bảo vệ con."

Shanks chớp mắt, như vừa hiểu ra.

"Ra là vậy..."

Sofia mỉm cười.

"Cứ nói với ảnh đi, con trai.

Đừng đoán mãi."

"Vâng, mẹ.

Con sẽ nói."

Gửi Shanks, Shamrock và Sofia,

Tháng vừa qua sống cùng mọi người là khoảng thời gian đáng quý nhất trong cuộc đời anh.

Em đã tìm thấy anh khi anh đang ở thời điểm tuyệt vọng nhất.

Sau khi chứng kiến cảnh địa ngục ở Punk Hazard, anh đã bắt đầu tin rằng trên đời này chẳng còn người tốt nào nữa.

Anh sẽ không kể chi tiết, vì nó tệ hơn bất cứ ác mộng nào — nhưng thực sự khủng khiếp.

Ba người đã nhắc anh rằng lòng tốt vẫn tồn tại.

Có thể chỉ là trong căn nhà nhỏ trên một hòn đảo vô danh, nhưng nó tồn tại.

Nó bền bỉ.

Và chính điều đó khiến anh có thêm hy vọng rằng, một ngày nào đó, cả thế giới sẽ nhân hậu như mọi người.

Dù sau này có chuyện gì, hãy giữ phần tốt đẹp ấy trong tim.

Vì nhờ vậy, anh mới có thứ để tiếp tục chiến đấu.

Cảm ơn vì đã giúp đỡ anh.

Mọi người đâu cần phải làm thế.

Số tiền thưởng nếu giao nộp anh có thể giúp cả nhà sống sung túc cả đời.

Nếu một ngày nào đó em cần đến anh, hãy gọi.

Nếu anh vẫn còn sống, anh sẽ trả lời.

Shanks:

Cảm ơn vì những câu chuyện em kể.

Em là người bạn thật sự đầu tiên của anh.

Dù sau này ta không còn gặp lại, anh vẫn sẽ nhớ quãng thời gian đó.

Nó đã xảy ra thật.

Mihawk
 
[One Piece][Mihawk X Shanks][Bản Dịch] Trôi Dạt Vào Bờ
4


Shanks thật ngốc khi từ tối hôm đó đến giờ vẫn không nói chuyện lại với Mihawk sau chuyện khó xử trong bếp.

Cậu chưa từng có cảm xúc mạnh như vậy với ai, nên cậu thật sự không biết phải cư xử sao.

Cả ngày thứ Bảy, hễ chạm mắt Mihawk, Shanks lại bực bội vì anh sắp rời đi, rồi bỏ đi luôn.

Ngày thứ Bảy, Mihawk bận tập luyện, lau Yoru, giúp Sofia làm vài việc cuối, trò chuyện với bà và với Shamrock, rồi chuẩn bị những thứ cần mang theo vào thứ Hai.

Cảm giác Mihawk sẽ rời đi vào thứ Ba ngày càng rõ.

Vì vậy đến Chủ Nhật, Shanks quyết định phải nói chuyện lại với anh.

Tối hôm trước, Shanks đã lại tâm sự với Sofia.

Cậu nói rằng cậu rất rối: cậu muốn ở gần Mihawk vì anh sắp đi, nhưng cũng không chịu nổi khi nhìn anh, cũng chính vì chuyện đó.

Sofia bảo bà từng giống vậy khi biết bố hai anh em sắp rời đi.

Lúc đầu bà giận, nhưng cuối cùng chấp nhận rằng ông phải đi và không thể ở lại.

Có thể tương lai khác đi, nhưng hồi đó là như vậy.

Bà khuyên rằng Mihawk còn việc cần làm, nhưng điều đó không có nghĩa anh sẽ không bao giờ quay lại.

Tuy vậy, nếu Shanks cứ tỏ thái độ, có lẽ Mihawk thật sự sẽ không trở lại nữa.

Ngày Chủ Nhật, Mihawk bận cả ngày ở thuyền để sửa chữa lần cuối.

Shanks và Shamrock được mẹ sai đi mua vài món bà muốn tặng Mihawk: bộ sơ cứu, đồ ăn khô, và vài món ăn nhẹ.

Shanks không gặp được Mihawk cho đến tối.

Khi Sofia nấu cơm chiên cho bữa tối, Shanks xung phong mang phần của Mihawk.

Bà gói hai hộp bento, và Shanks mang ra bờ biển, nơi Mihawk đang ngồi trên mạn thuyền nhìn hoàng hôn.

"Chào anh," Shanks nói.

"Ừ," Mihawk đáp.

Shanks bước lên thuyền, ngồi đối diện và đặt hộp xuống.

"Mẹ em làm cơm chiên cho anh."

Mihawk chuyển xuống sàn ngồi cùng Shanks, nhận một hộp.

"Cảm ơn mẹ em giùm anh."

Hai người mở hộp ăn.

Món ăn thơm và ngon như mọi lần.

"Đây là món em thích nhất đó," Shanks cười.

"Ăn với kimchi là số một."

"Em mà nói sớm thì anh nấu thử cho," Mihawk đáp.

"Để lần sau nha!"

Shanks nói đầy hy vọng.

Mihawk chỉ khẽ đáp.

Một lúc sau, Shanks nói:

"Hôm qua em giận anh... xin lỗi."

"Không sao," Mihawk nói.

"Không cần xin lỗi đâu."

"Chỉ là... người ở đây chẳng ai đi xa.

Em chưa từng phải nói tạm biệt ai, nhất là người mà không biết có gặp lại không."

Mihawk nhìn cậu bằng ánh mắt lạ, như đang gặp một kiểu người mới.

"Cậu nhạy cảm quá."

"Chắc vậy..."

"Rồi em sẽ rời God Valley thôi," Mihawk nói, cất hộp rỗng.

"Ra ngoài đó, em sẽ hiểu.

Tạm biệt là chuyện bình thường.

Em muốn thấy thế giới thì cũng phải quen chuyện này."

"Em biết vậy... nhưng..."

Shanks không biết nói sao mà không nói ra chuyện cậu thích anh.

"Thật ra tốt hơn là em cứ xem như không quen anh," Mihawk nói tiếp.

"Nếu sau này em đi biển, điều đó sẽ nhẹ nhàng hơn.

Hải quân luôn tìm điểm yếu, anh không muốn để chúng có cơ hội nhắm vào em."

Shanks cau mày.

"Tại sao anh cứ nghĩ anh là gánh nặng trong đời em vậy?!"

"Vì anh biết rõ Hải quân!"

Mihawk nói.

"Anh chiến đấu với chúng từ khi còn nhỏ.

Anh đi vòng quanh thế giới trước cả thời Roger.

Anh biết rõ chúng làm gì.

Nếu em không muốn bị truy lùng vô cớ, đừng nói với ai rằng em từng quen anh."

Shanks đứng dậy, cầm hộp trống.

"Anh đúng là đồ tệ."

"Anh tệ?"

Mihawk hỏi lại.

"Đúng!

Anh không thể bảo người ta đừng quan tâm anh rồi mong họ làm theo!"

Shanks bỏ đi.

Trước khi quay đi, cậu thấy mắt Mihawk mở lớn, như hiểu ra điều gì đó.



Sau chuyện đó, Mihawk suy nghĩ nhiều.

Anh hiểu Shanks lớn lên trong môi trường hoàn toàn khác mình.

Việc để một người bạn mới ra đi là chuyện khó.

Anh phải thừa nhận rằng anh rất quý Shanks và gia đình cậu.

Họ đối xử với anh tốt một cách thật lòng.

Sống một tháng cùng họ khiến anh nhận ra: hóa ra được người ta yêu quý cũng không tệ như anh từng nghĩ.

Mihawk viết một lá thư gửi cả nhà, nhưng chủ yếu là gửi Shanks.

Shanks đã nhanh chóng trở thành một người bạn quan trọng, dù anh chưa thể hoàn toàn tin tưởng cậu.

Nhưng anh thích sự hiện diện của Shanks, thích cảm giác biết rằng cậu nhóc tóc đỏ ở phòng kế bên.

Cảm giác đó khiến anh yên tâm một cách lạ lùng.

Tối muộn, Mihawk lẻn vào phòng Shanks, đặt lá thư lên bàn.

Shanks ngủ ngon lành.

Anh không muốn đánh thức cậu.

Anh dự định nhờ Sofia đừng gọi hai anh em dậy, để anh rời đi trong yên lặng.

Anh vuốt nhẹ tóc Shanks.

Cậu theo phản xạ nghiêng đầu vào tay anh.

Mihawk khẽ mỉm cười.

"Cách này tốt hơn.

Nếu may mắn, em sẽ ghét anh vì bỏ đi như thế này... và sẽ dễ quên anh hơn," anh thì thầm.

Nhưng anh không nỡ lấy lại lá thư.

"Tạm biệt, Shanks."



Rạng sáng thứ Hai, Shanks thức dậy với cảm giác bất an.

Cậu nghe mẹ đang giúp Mihawk chuẩn bị đồ.

Cậu thấy lá thư trên bàn, biết ngay Mihawk để lại cho mình.

Cậu bỏ thư vào túi rồi bước ra ngoài.

Sofia đang chuẩn bị chiếc ba lô cũ của Shanks để tặng Mihawk.

"Mẹ chắc không muốn gọi tụi nó dậy sao?"

Sofia hỏi.

"Đặc biệt là Shanks... mẹ biết nó muốn chào tạm biệt con lắm."

Mihawk lắc đầu.

"Con rời đi yên lặng sẽ tốt cho tất cả."

"Không đời nào!"

Shanks bước ra.

Sofia giật mình.

Mihawk thì không — chắc chắn đã phát hiện Shanks bằng Haki.

Shanks nói tiếp:

"Trong cái thế giới nào mà anh nghĩ em KHÔNG muốn nói tạm biệt với anh?!"

"Anh tưởng... em không muốn," Mihawk đáp.

"Em không muốn, nhưng em vẫn muốn!"

Shanks nói.

"Em không muốn phải nói tạm biệt, nhưng càng không muốn anh rời đi mà không để em nói câu đó."

Mihawk tránh nhìn cậu.

"Anh chỉ đang nghĩ cho em và gia đình em.

Đi yên lặng thì sau này mọi người có thể giả vờ như không quen anh."

"Nhưng tụi mình đâu phải chỉ là người quen!"

Shanks nói.

"Em không tin anh định đi mà không nói gì."

Mihawk thở dài rồi bước ra ngoài.

Shanks theo sau.

Sofia để họ có không gian.

"Anh ngã sau vườn nhà em, em giúp anh, anh giúp lại, rồi anh đi.

Chỉ vậy thôi," Mihawk nói, như thể chuyện đó chẳng có gì đặc biệt.

Shanks nhíu mày.

"Sao anh nói như thể nó chẳng có ý nghĩa gì với anh vậy?"

"Nó không có," Mihawk nói lạnh lùng.

"Giờ em nên quên anh đi."

Shanks lắc đầu.

"Không.

Em không tin."

Cậu rút lá thư ra, mở ra và đọc lớn:

"'Tháng vừa rồi sống cùng mọi người đã cho ta thấy nhiều điều.

Em tìm thấy ta lúc ta tuyệt vọng nhất đời.'"

"Shanks, ngừng lại đi," Mihawk nói.

Shanks tiếp tục:

"'Sau khi chứng kiến những gì xảy ra với tù nhân ở Punk Hazard, ta gần như mất niềm tin vào sự tử tế.

Nhưng em khiến ta nhớ rằng lòng tốt vẫn tồn tại.'"

Mihawk bặm môi.

"Shanks..."

Shanks đọc tiếp:

"'Nhờ em, ta có hy vọng một ngày thế giới có thể tốt đẹp hơn.

Dù sau này chúng ta có gặp lại hay không, hãy biết rằng ta sẽ không quên tháng này.'"

Shanks gấp thư lại, nhìn Mihawk:

"Vậy là sao?

Anh không có ý đó à?

Anh định đi lén để em ghét anh đúng không?"

Mihawk quay đi.

"Anh đang cố giúp em."

"Em không cần anh giúp!"

Shanks nói lớn.

"Em muốn... em muốn đi biển với anh!

Em muốn thấy thế giới cùng anh!

Em muốn xem anh đấu với những kiếm sĩ mạnh nhất!

Em muốn học Haki!"

"Em tự làm được, không cần anh.

Chỉ cần—"

"Em thích anh!"

Shanks buột miệng.

Mihawk đứng hình.

"Không phải kiểu bạn bè!

Em thích anh thật sự!

Em thấy anh ngầu, đẹp trai.

Em chưa từng thích ai như vậy.

Em còn không biết mình thích con trai cho đến khi gặp anh.

Có thể anh thấy thích ai sau một tháng là ngốc, nhưng em là vậy.

Em chỉ muốn nói ra... trước khi anh đi."

Mihawk quay mặt ra biển, im lặng.

Shanks căng thẳng đến mức ù cả tai.

"Shanks," cuối cùng Mihawk nói.

"Em có tố chất tốt.

Đêm qua anh cảm nhận được Haoshoku Haki của em.

Em nên luyện nó."

"Thật hả?!"

Shanks tròn mắt.

"Ừ.

Hiếm lắm.

Không luyện mà có được.

Em là người có tiềm năng."

Shanks bắt đầu hiểu điều anh đang gợi ý.

Mihawk bước lên thuyền.

"Nếu vài năm nữa, em ra biển và trở thành hải tặc... hãy đến tìm anh."

Mắt Shanks sáng bừng.

"Thật không?!"

Mihawk khẽ mỉm cười.

"Thật.

Anh rất hân hạnh nếu được đi cùng em.

Cảm ơn vì tất cả."

Mihawk đẩy thuyền rời bờ.

Shanks hét lên:

"Em sẽ tìm anh!

Em sẽ trở thành hải tặc mạnh và tìm anh!"

"Từ giờ anh sẽ đợi!"

Mihawk hét đáp, vẫy tay.

Shanks chụm tay la lớn:

"Em thích anh, Mihawk!!"

Mihawk khựng lại rồi hét trả lời:

"Anh cũng thích em!!"

Shanks đứng nhìn cho đến khi thuyền anh xa dần.

Và vì biết chắc rằng họ sẽ gặp lại một ngày nào đó, cậu không còn thấy buồn nữa.

---------------------------------------

Đừng update.

Vì tôi ko thấy t/g đăng truyện nữa, chắc hơn lâu á.

Đợt đi
 
[One Piece][Mihawk X Shanks][Bản Dịch] Trôi Dạt Vào Bờ
Thông báo


Thì hơn cả 1 tháng rồi.

Thì t/g gốc chưa đăng lại truyện.

Nên nếu hết cái Tết này t/g chưa đăng truyện tôi sẽ mặc định chuyện này đã end.

Những tôi sẽ vẫn cập nhập coi t/g có đăng ko, nếu đăng thì tôi sẽ dịch tiếp, còn không sẽ mặc định truyện end

Bye các độc giả.

Cảm ơn đã đọc truyện, xin đó vote đi
 
Back
Top Bottom