Khác Ôn Nhu Nữ Phụ

Ôn Nhu Nữ Phụ
C41: Hoàn mỹ


Hôn lễ được quyết định nhưng Rein cũng không có nhiều thời gian bận tâm về chuyện này.

Bởi vì, Hanna đã giúp Rein đăng kí tham gia cuộc thi World Design Talent diễn ra vào ba ngày nữa tại Hoa Kỳ.

Do đăng kí muộn nên Rein chỉ có hai ngày để hoàn thành vòng thứ nhất, nộp 5 bản phác thảo của một bộ sưu tập nhỏ.

Bởi vì thời gian không đủ nên Rein cũng không vẽ thiết kế mới mà chọn 5 mẫu trong bộ sưu tập sắp tới của công ty.

Thật may là bộ sưu tập này cô vừa hoàn thành, lại chưa nộp lên, nếu không chỉ còn cách vẽ mới.

Hết ba ngày, kết quả được công bố.

30 bộ sưu tập của 30 nhà thiết kế xuất sắc nhất sẽ lọt vào vòng trong.

Rein may mắn được nằm trong số đó.

Từ vòng hai sẽ trực tiếp thi đấu ở New York.

Bởi vậy, Rein đã chuẩn bị sẵn sàng bay sang Mỹ.

Theo ý của anh Eric, cô có thể nhân cơ hội này tới thăm mẹ và dượng.

Hôn lễ của anh Eric và cô cũng nên báo với hai người một tiếng.

Nói tới chuyện này, Rein mới nhớ, cô vẫn chưa giới thiệu Shade cho ba mẹ.

Dù sao cũng là bậc trưởng bối.

Nhân lần này, Shade cùng cô đi gặp mẹ và dượng.

Còn ba và dì Hana thì đợi khi trở về sẽ gặp sau.

Lịch trình đã có sẵn, ngay ngày hôm sau, Rein cùng Shade lên máy bay.

Ngồi trên khoang hạng nhất, Rein có chút thấp thỏm không yên.

Không biết chuyến đi lần này của cô sẽ như thế nào?

Gia đình mẹ có thích hai người hay không?

Mặc dù không sống cùng nhau, nhưng mang thân phận mẹ con, Rein vẫn để ý tình yêu của mẹ.

Tuy có nói chuyện vài lần, nhưng dù sao không gặp người thật, Rein vẫn lo lắng mẹ không thích con người bây giờ của cô.

Thật ra, tính cách của 'Rein' và cô khá giống nhau.

Một người là công chúa quen được yêu thương bao bọc nên tính cách khá mềm mại.

Một người cũng là tiểu thư nhà giàu nhưng tự lập sớm, hiểu sự đời nên đối với người khác đều rất ôn hòa, nhẹ nhàng.

Cũng bởi sự tương tự này, nên dù Rein có chút thay đổi khác trước, mọi người cũng chỉ xem là do cô mất trí nhớ dẫn tới.

Nhìn Rein có chút phiền lòng, Shade ôm cô vào lòng, quan tâm hỏi.

"Làm sao vậy?"

"Em đang nghĩ không biết ở nhà mẹ như thế nào?"

Rein không nói rõ, Shade lại hiểu nhầm cô đang lo lắng mẹ sẽ không thích hắn.

Chỉ cần Shade nhìn trúng, hắn không ngại dùng tất cả thủ đoạn để đoạt lấy.

Bởi vậy, Shade hoàn toàn không quan tâm mẹ Rein nhìn hắn như thế nào.

Nếu bà đối tốt với Rein, hắn còn cho bà chút tôn trọng.

Nếu không, hắn không ngại tách bà ra khỏi cuộc sống của họ.

Nghĩ như vậy, nhưng giờ trấn an Rein mới là quan trọng nhất.

Shade hôn nhẹ lên trán cô, bình tĩnh nói.

"Yên tâm.

Mọi chuyện có anh lo."

Bị Shade đảo lộn như vậy, Rein cũng không còn tâm trạng lo lắng.

Kiếp trước, cô không có tình yêu thương của bố mẹ vẫn sống rất tốt.

Tại sao bây giờ cô lại vì một người chưa gặp mặt mà buồn phiền?

Chỉ trách cô quá lòng tham, kiếp này những người thân đều yêu thương cô.

Bởi vậy, Rein mới hình thành suy nghĩ muốn tất cả mọi người đều yêu thương mình.

Nhưng đời người có người nọ người kia, làm sao cô có thể khiến tất cả mọi người đều thích mình?

Nghĩ thông suốt, Rein thấy mình đúng là luẩn quẩn.

Dù sao cô cũng không sống mẹ và dượng, tại sao phải quan tâm họ thích hay không?

Nếu vui vẻ thì qua lại nhiều, nếu không thì ngày lễ tết cô giữ đạo hiếu là được rồi.

Chẳng phải trước kia, 'Rein' vẫn làm như vậy hay sao?

Trong lòng thoải mái thì nhìn cái gì cũng thấy thoải mái.

Nhớ tới lời nói đầy tự tin của Shade vừa rồi, Rein giữ lấy khuôn mặt đẹp trai kia, giả vờ tức giận nói.

"Anh đúng là tự tin.

Không phải ai cũng dễ dụ như em đâu."

"Không phải anh tự tin.

Nhưng người đàn ông hoàn mĩ như anh trên đời rất khó tìm."

Shade vuốt tóc cô, chân thành nói.

"Là em may mắn mới có được."

Nhìn vẻ nghiêm túc trên mặt hắn, Rein không biết nên khóc hay nên cười.

Đây là Shade nói giỡn sao?

Còn người đàn ông hoàn mĩ.

Với cái tính cách độc đoán của hắn, mọi người có mà chạy mất dép.

Chỉ khổ thân cô dễ tính bị hắn bắt chẹt.

"Em nên trả lại hàng.

"Người đàn ông hoàn mĩ" như vậy, em tiêu thụ không dậy nổi."

Rein liếc xéo Shade, nhỏ giọng thì thầm.

Hai chữ 'hoàn mĩ' được cô nhấn thật mạnh, như để khẳng định sự chân thật của nó.

"Em dám."

Sắc mặt Shade u ám rất đáng sợ, nghiến răng nghiến lợi hăm he cô.

Rein cũng không bị dọa sợ.

Cô đưa hai tay ôm lấy mặt hắn, cười hì hì nói.

"Đó, nhìn xem.

Như vậy mà cũng gọi hoàn mĩ sao?"

Shade đúng là không có biện pháp với cô.

Không muốn tiếp tục nghe cái miệng nhỏ nhắn kia thốt lên lời khó nghe, Shade đành chọn cách che nó lại.

Quả nhiên, bốn cánh môi chạm nhau, Rein liền ngoan ngoãn để mặc cho Shade tùy ý xâm lấn.

Kết quả cuối cùng, Rein liền yên lặng suốt chặng đường còn lại.

Bởi vì, cô ngượng ngùng tú ân ái trước mặt nhiều người như vậy.

Lúc vừa ngẩng lên, đối diện với bao ánh mắt dò xét xung quanh, Rein xấu hổ chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.

Ngượng ngùng nở một nụ cười, Rein liền cúi mặt xuống, giả bộ không có chuyện gì.

Bàn tay lại bấm bấm bàn tay Shade.

Shade cũng chỉ xem đó là trò đùa của Rein, hoàn toàn không để ý.

Hắn bình tĩnh liếc xung quanh.

Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của hắn, mọi người đều sợ hãi cúi đầu xuống.

Mặc dù vậy, Rein cũng không tiếp tục ngấy oai cùng Shade.

Cô tựa đầu vào vai hắn , vừa nghe nhạc vừa lim dim ngủ.

Chuyến bay dài lặng yên kết thúc.

Khi Rein và Shade vừa bước ra cửa sân bay, một nhóc trai tinh nghịch liền phi đến ôm chặt lấy Rein.

"Chị."

Rein xoa đầu cậu nhóc, cười nói.

"Bin đây hả?

Nhìn bên ngoài càng đẹp trai nha.

Chị sắp không nhận ra rồi."

Đây chính là đứa em trai cùng mẹ khác cha của Rein, năm nay mới 10 tuổi.

Hai người cũng từng chat video nên Rein rất dễ dàng nhận ra cậu nhóc.

Nghĩ đến thằng bé ở đây, mẹ và dượng cũng nên tới.

Vừa nói đến, Rein liền gặp một đôi nam nữ tươi cười bước lại gần.

Đây là lần đầu tiên, Rein gặp mẹ và dượng ngoài đời.

Giống như trong hình, mẹ cô sở hữu một gương mặt búp bê trẻ con đáng yêu.

Dù đã gần 40, nhưng trông bà vẫn còn rất trẻ.

Đứng bên cạnh dượng, mẹ cô giống như một tình nhân nhỏ bé, mà không phải là một quý phu nhân đứng tuổi.

Còn dượng là một nam nhân thành thục.

Thời gian khắc trên gương mặt dượng không phải sự già nua, mà là vẻ nam tính lắng đọng.

Nụ cười của ông rất hiền hòa, vừa nhìn liền thấy rất thân thiết, thoải mái.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, mọi người đều sẽ hiểu lầm dượng là người đàn ông thật thà, ngay thẳng.

Nhưng người quen thuộc mới hiểu rõ, dượng là một doanh nhân sáng suốt và thông minh.

Ông không bao giờ để mình chịu thiệt trước mỗi cuộc đàm phán.

Sự chân thật của ông chỉ dành cho người trong nhà.

Đặc biệt là cô vợ trẻ con của mình.

"Con chào mẹ, chào dượng."

Jenny nhiệt tình cho Rein một cái ôm.

"Như thế nào, mệt mỏi không?"

"Con không sao?"

Rein lắc đầu.

Chỉ một chuyến bay nhỏ vậy đúng là không làm khó được cô.

Kiếp trước, vì công việc cô cũng phải đi máy bay rất nhiều lần.

Thấy mẹ không nhìn Shade, cô vội vàng kéo hắn qua giới thiệu.

"Đây là bạn trai con, Shade."

"Chào hai bác."

Shade bình tĩnh chào hỏi.

Lúc này, Jenny mới để ý đến người bên cạnh Rein.

Nhìn gương mặt lạnh lùng của Shade, Jenny có chút sợ hãi.

Mặc dù đã gần 40, nhưng từ nhỏ được chiều chuộng, Jenny vẫn rất ngây thơ.

Trong suy nghĩ của bà chỉ có hai loại người.

Tốt hoặc xấu.

Từ cái nhìn đầu tiên, Jenny đã linh cảm Shade không phải là người tốt.

Bởi vậy, bà có chút lo lắng nhìn Rein.

Kết hôn đã nhiều năm, làm sao có thể không hiểu tính cách của vợ.

Jack ôm vai Jenny trấn an.

Vừa nhìn, Jack liền nhận ra thân phận của Shade.

Cùng là doanh nhân, ông cũng có chút hiểu biết về Shade.

Bởi vậy, ông hoàn toàn không lo lắng về tương lai của Rein.

Thậm chí còn có chút hài lòng.

"Chào cậu."

Jack gật nhẹ đầu.

Mặc dù so thân phận, gia tộc Luke rất là nổi tiếng.

Nhưng bây giờ, Shade là bạn trai của Rein.

Là dượng của con bé, ông cũng không thể tự hạ thân phận.
 
Ôn Nhu Nữ Phụ
C42: Gia Đình


Nhìn ngôi nhà nhỏ xinh trước mặt, Rein có chút kinh ngạc không nói ra lời.

Căn nhà được thiết kế hai tầng với nhiều mặt có nhiều cửa sổ và cửa ra vào tạo nhiều góc nhìn khác nhau.

Tông màu trắng chủ đạo, mái ngói xanh dương nhạt và cửa gỗ mát mẻ, nhẹ dịu.

Ban công dặt nhiều bồn hoa, cây cảnh xanh mướt, tươi tốt.

Không có sân vườn rộng rãi, bồn hoa nhiều màu sắc hay đài phun nước xa hoa...

Theo hiểu biết của cô thì dượng là một doanh nhân nổi tiếng, tài sản cũng không phải chỉ có 'một chút' như vậy.

Nhưng đây rõ ràng là một căn nhà rất bình thường, khác hẳn với phong cách sang trọng, hoành tráng của những người giàu có.

Gặp Rein ngạc nhiên, Jenny mỉm cười nhìn Jack.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên có người kinh ngạc khi nhìn căn nhà.

Nhưng Jenny chính là thích thiết kế như vậy.

Nó cho bà cảm giác thực sự là một tổ ấm, giản dị mà ấm áp.

"Vào đi thôi."

Jack nhắc nhở mọi người.

Bin kéo tay Rein vào trong.

Từ lúc ở sân bay, cậu nhóc vẫn luôn quấn quýt lấy Rein.

Lúc thì kể về căn phòng của mình có giá sách thật to với rất nhiều loại sách.

Lúc thì kể về việc học trên lớp có nhiều bạn gái thích cậu...

Thật là đứa nhỏ hoạt bát.

Trong nhà cũng không là tầm thường như ở ngoài.

Phòng khách nhỏ với nội thất sang trọng kết hợp hài hòa giữa gam màu trắng tươi sáng và màu nâu gỗ quý phái.

Phòng bếp với hệ thống kệ bếp cao cấp, tủ bếp và gạch lát tường màu cam tạo cảm giác trẻ trung, ấm cúng.

Tuy không gian có chút eo hẹp nhưng lại rất gọn gàng, sạch sẽ.

Đúng cảm giác của một tổ ấm ngọt ngào hạnh phúc.

Rein đi tham quan một lúc cũng có chút mệt nhọc.

Bị Shade bên cạnh phát hiện, hắn vội giữ lại Bin không cho cậu nhóc tiếp tục lôi kéo cô đi khắp nơi.

"Rein cần nghỉ ngơi."

Bin có chút không vừa ý trừng mắt Shade.

Nhưng gặp Rein thật sự không khỏe, cậu bé hiểu chuyện cũng không tiếp tục quấn quýt Rein.

"Em đưa chị lên phòng."

Trên tầng hai có ba phòng ngủ, chia đều cho Rein, cậu nhóc Bin và Eric.

Bởi vì lần này có Shadr tới, nên hắn sẽ ở phòng của Eric.

"Đây là phòng của chị."

Bin mở cửa một căn phòng nói với Rein, rồi chỉ hai phòng đối diện.

" Bên trái là phòng của em, phòng anh Eric bên phải."

Mở cửa, Rein thật kinh ngạc nhìn căn phòng.

Mặc dù, diện tích có chút nhỏ hơn phòng ở biệt thự của cô.

Nhưng trang trí lại giống hệt nhau.

Nhìn vậy là có thể hiểu được sự tỉ mỉ, chu đáo của mẹ Jenny.

Tại sao Rein có thể khẳng định như vậy?

Trong căn nhà 'đơn xơ' không có cả một người giúp việc, chẳng lẽ lại có người thứ hai quan tâm đến việc biến phòng ngủ của cô giống như ở biệt thự.

Tất nhiên là Jenny lo lắng Rein ở nhà mới không quen, nên mới tạo một không gian quen thuộc như vậy.

Giấc ngủ này Rein ngủ tới tận bữa tối khi Shade lên gọi cô mới tỉnh dậy.

Cơm tối là do Jenny chuẩn bị, không thịnh soạn mà toàn những món ăn gia đình.

Cả nhà quây quần bên nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.

"Anna đã tìm hiểu kĩ về cuộc thi chưa?"

Jack quan tâm hỏi.

Mọi người đều hiểu rõ mục đích chính của Rein tới Mỹ là tham gia cuộc thi.

World Design Talent là cuộc thi có lịch sử lâu đời trong ngành thời trang.

Cứ cách 5 năm lại diễn ra một lần.

Người nổi tiếng rồi thì muốn tiếp tục nổi tiếng hơn.

Còn người chưa được biết đến thì muốn nhờ nó để giới thiệu tên tuổi bản thân.

Tuy nhiên, mỗi người lại chỉ được một lần tham gia.

Dù thắng hay thua, những năm sau cũng không được tiếp tục.

Một cuộc thi nổi tiếng như vậy, nhà thiết kế nào mà không hiểu rõ.

"Vâng."

Rein gật đầu.

Ngay từ đầu dì Hanna đã gửi thể lệ đến cho cô.

Thậm trí cả kinh nghiệm dự thi của mình, dì Hanna cũng nói rõ.

Ngày kia chính là thời gian diễn ra vòng hai.

Không biết năm nay giám khảo lại lấy chủ đề gì?

"Chị Anna nhất định sẽ giành chiến thắng."

Nhóc Bin tự tin nói.

Mặc dù hai chị em không thường xuyên gặp nhau.

Nhưng mẹ cậu nhắc rất nhiều về chị.

Trong hiểu biết của Bin, chị Anna chính là một thiên tài, 12 tuổi đã có thể nổi tiếng nhờ thiết kế, 17 tuổi học xong đại học.

So với anh Eric vẫn kém một chút, nhưng đã rất tài giỏi.

Cậu nhất định phải cố gắng để giống như anh chị.

"Đúng vậy."

Jenny cười xoa đầu Bin.

Nhìn hai chị em thân thiết như vậy, bà đúng là rất vui mừng.

Cuộc đời bà trôi qua rất suôn sẻ.

Chỉ có một nuối tiếc duy nhất là không được sống cùng con gái Anna.

Nhiều năm trôi qua, bà càng cảm thấy mình nợ Anna rất nhiều.

Bởi vậy, bà mới nhắc nhiều Anna với con trai.

Hi vọng sau khi lớn, hai chị em sẽ có nhiều tình cảm, Bin sẽ giúp bà chăm sóc Anna.

Biết mẹ và em trai đang cổ vũ mình, Rein vui lắm.

Nhưng cô vẫn giả vờ lo lắng nhìn Bin.

"Nếu chị thua thì làm sao?"

"Không đâu.

Em tin chị sẽ thắng."

Mẹ nói trước khi thi chỉ nói lời nói tốt, không thể nói lời không may.

Bởi vậy, cậu sẽ chỉ nói tốt.

Mình tin là tốt thì mới có hi vọng.

Nhìn khuôn mặt trẻ con béo phì bày ra vẻ nghiêm túc, Rein không nhịn được cười.

Quả nhiên đều là di truyền.

Bin không chỉ có gương mặt dễ thương giống mẹ, còn thừa hưởng nụ cười ôn hòa của ba.

Không biết sau này cậu nhóc sẽ được ưu ái như thế nào với vẻ ngoài này?

"Vậy chị sẽ cố gắng không để Bin thất vọng."

Nghe vậy, Bin vui vẻ nở nụ cười.

Chị Anna nói là không để cậu thất vọng.

Cậu chính là hi vọng chị Anna chiến thắng.

Nhớ tới mục đích lần này, Rein đột nhiên nói.

"Mẹ, mùng 10 tháng sau anh Eric sẽ kết hôn.

Lúc đó, mẹ nhất định phải về sớm chuẩn bị đó."

"Eric đã thông báo cho mẹ rồi."

Jenny gật đầu.

Ngay trước lúc công bố, Eric cũng đã gọi điện nói với bà.

"Con đã gặp cô bé Linda đó chưa."

"Con gặp rồi.

Xinh đẹp, thông minh.

Quan trọng là anh Eric yêu thích."

Rein nghĩ tới Linda, suy nghĩ nói.

Dù cô gái có tốt như thế nào, nếu anh Eric không thích, cũng sẽ không có hôn lễ.

Nghe vậy, Jenny yên lòng.

Bà cũng là lo lắng Eric chỉ là nghe lời ông nội mới quyết định thành hôn.

Thời gian qua bà còn trăn trở không biết cô gái đó có tốt không?

Nếu không là Anna qua đây, bà còn định về Anh để nhìn xem.

Nếu cô gái đó không tốt, bà nhất định ngăn trở hôn lễ này.

Không để Eric vì hiếu thảo mà hủy hoại hạnh phúc của bản thân.

Tảng đá trong lòng bà vừa buông xuống, Rein lại quăng cho bà một viên đạn.

Rein nhìn qua Shade, bình tĩnh nói.

" Thêm 10 ngày nữa, 20 tháng sau, con sẽ cùng Shade kết hôn."

Người phục hồi sớm nhất là Jack.

Ông ôn hòa nhìn Shade và Rein, trong lòng cũng là âm thầm khâm phục.

Gia chủ Luke đúng là nhanh tay, quyết định kết hôn sớm như vậy.

Nhớ năm đó, ông theo đuổi Jenny, cũng là hai năm mới tiến tới kết hôn.

Nếu là bình thường, Jack nhất định sẽ nói câu chúc mừng.

Nhưng là chuyện của Rein, ông không tiện nói nhiều.

Nhiều năm qua, Jack vẫn biết Rein chính là tâm bệnh của Jenny.

Bây giờ, Rein lại quyết định kết hôn sớm như vậy.

Không biết Jenny có chấp nhận được không?

"Sao lại đột ngột như vậy?"

Jenny đúng là có chút khó chấp nhận.

Đây là lần đầu tiên, Rein giới thiệu bạn trai với bà.

Bà vẫn chưa kịp tìm hiểu xem đó là chàng trai ra sao, có xứng đáng phó thác không.

Rein lại đột nhiên nói với bà sẽ kết hôn.

Là người mẹ bình thường, ai cũng khó chấp nhận.
 
Ôn Nhu Nữ Phụ
C46: Chuyện cũ


"Chúng con cũng là mới xác định."

Nhắc tới chuyện này, Rein cũng có chút ngại ngùng.

Hai người quen nhau chưa lâu lại tiến tới hôn nhân, ngay cả gia đình hai bên cũng chưa gặp hết.

Có chút tức giận nhìn Shade, tất cả đều do hắn gấp rút quyết định.

Bây giờ còn không biết giúp cô nói chuyện.

Shade vỗ nhẹ lên tay Rein trấn an.

Sau đó mới bình tĩnh nói.

"Mẹ, dượng an tâm.

Chúng con sẽ hạnh phúc."

Đổi giọng thật nhanh.

Rein khinh bỉ liếc nhìn hắn.

Hai người còn chưa kết hôn, mẹ cô còn chưa phải mẹ hắn đâu.

Jenny và Jack cũng có chút bất ngờ.

Từ lúc xuất hiện, Shade đều là lạnh lùng, cao quý.

Chỉ có chuyện liên quan tới Rein hắn mới chịu mở lời.

Bây giờ, có thể nghe hắn cam kết như vậy, đúng là ngạc nhiên.

Hai người hoàn toàn bỏ qua xưng hô của Shade.

Gọi cái gì?

Ha ha, bọn họ không nghe thấy gì hết.

Anna vẫn còn độc thân đâu.

"Như vậy cũng tốt."

Nhìn Rein hạnh phúc ngồi bên cạnh Shade, Jenny có chút cảm khái.

Thì ra Anna đã lớn như vậy.

Cũng sắp lên làm cô dâu rồi.

Nhớ năm đó...

Năm 18 tuổi, Jenny cùng bạn du lịch Việt Nam.

Trong một đêm khuya gió mát, cô bạn thân Lala kích động mọi người cùng vào quán bar chơi đùa.

Đêm đó, Jenny uống rất nhiều nên cũng không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ biết sáng hôm sau, cô thức dậy ở một căn phòng xa lạ, bên cạnh là một người đàn ông.

Đó là lần đầu tiên của Jenny lại giành cho một người hoàn toàn không quen biết.

Sau này, Jenny mới biết người đàn ông đó cũng là người bị hại.

Hắn là bị người bỏ thuốc đưa vào phòng cô.

Mà người đó, chính là bạn thân từ nhỏ của cô, Lala.

Bởi vì ghen tị, Lala vẫn âm thầm hãm hại cô.

Chỉ do Jenny ngốc nghếch luôn tin bạn nên mới xảy ra cơ sự này.

Nhưng ngay lúc đó, Jenny không kịp suy nghĩ gì, chỉ biết hoảng sợ ôm mặt khóc.

Tiếng khóc của cô đánh thức Dai Tasuya.

Biết mình làm việc sai trái, Dai Tasuya cũng có chút hoảng hốt.

Trong nhà hắn đã có vợ con, hắn cũng rất yêu vợ mình.

Bây giờ lại xảy ra chuyện này, hắn cũng không biết phải làm sao?

Nếu không gánh vác, trong lòng hắn cũng không yên.

Làm một người lính chính trực không cho phép hắn thờ ơ như vậy.

Nhưng chịu trách nhiệm, thì vợ con hắn phải làm sao?

Hắn cũng không muốn phải bỏ vợ.

Tasuya hối hận phải chết vì hành động hôm qua.

Nếu hắn không quá vui mừng sự trở lại của người bạn thân Goro cũng sẽ không uống nhiều như vậy.

Nếu hắn không say cũng sẽ không có chuyện gì xảy xa.

Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn...

Jenny vốn là cô công chúa ngây thơ, xảy ra chuyện càng không biết nên giải quyết như thế nào.

Nhưng khi nghe Dai Tasuya nói đã có vợ con, Jenny không nói gì mà bỏ đi.

Cô là người rất tin tưởng vào tình yêu.

Nếu không một cô gái Anh phóng khoáng làm sao lại coi trọng lần đầu như vậy.

Nhưng dù coi trọng ra sao, cô cũng không thể làm cái việc chia rẽ gia đình người khác, làm người thứ ba.

Dù sao Dai Tasuya cũng không là mẫu người cô thích.

Vừa nhìn hắn, cô còn có chút sợ hãi.

Một mình trở về Anh, Jenny ngăn cách với bạn bè, càng không dám nói chuyện này cùng ba.

Khi đó, trong nhà cô chỉ có ba người, ba cô, cô và đứa cháu nhỏ Eric.

Anh chị dâu vừa qua đời, cô làm sao dám vì chuyện của mình mà khiến ba lo lắng.

Mọi chuyện cứ tưởng như vậy là xong, không nghĩ cô lại vì đêm đó mà mang thai.

Cho tới khi, ba cô phát hiện, Jenny mới nói hết mọi chuyện.

Suy nghĩ đầu tiên của mọi người là phải bỏ đứa bé.

Nhưng bởi vì tình trạng sức khỏe của Jenny, bác sĩ khuyên cô không thể bỏ đứa bé.

Nếu bỏ sẽ rất khó để mang thai lần hai.

Cuối cùng Jenny vẫn thương cảm sinh linh nhỏ bé trong bụng mà dũng cảm sinh ra.

Ngày cô sinh đứa bé, Dai Tasuya và vợ hắn Hana cũng ở bên ngoài.

Sau khi Jenny bỏ đi, Dai Tasuya có đem chuyện này nói cho ba mình nghe.

Được lời khuyên của ba, hắn nói mọi chuyện cho vợ và xin lỗi cô.

Lúc đầu, Hana cũng không thể chấp nhận, nhưng thời gian qua đi, hai người vẫn hòa hảo như lúc đầu.

Khi Dai gia điều tra chuyện này liền tìm ra hung thủ là một nhân viên khách sạn và cô gái người Anh, tên Lala.

Cô nàng mua chuộc một nhân viên của khách sạn, giúp cô đưa Jenny đang hôn mê vào phòng của một người đàn ông.

Vừa lúc, bạn của Dai Tasuya đỡ hắn say xỉn vào thuê phòng.

Lala liền quyết định chọn Tasuya.

Người nam nhân say rượu loạn tính trong khách sạn.

Đúng là một trường hợp rất bình thường.

Sắp đặt mọi chuyện, Lala liền rời đi khách sạn về nơi trọ ban đầu.

Cô tin chắc với tính cách mềm yếu của Jenny, xảy ra chuyện này, nhất định sẽ suy sụp thời gian dài.

Khi đó, cô sẽ làm một người bạn tốt ở bên an ủi.

Không ngờ, Jenny nhu nhược cũng có nguyên tắc, lại giấu kín chuyện này không chia sẻ cùng ai.

Lala cũng bị Jenny cự tuyệt ngoài cửa.

Tìm được Lala, thân phận của Jenny cũng dễ dàng hiểu biết.

Khi đó, Jenny đã mang thai 4 tháng.

Biết được chuyện này, Dai gia lần nữa xảy ra náo loạn.

Cuối cùng, ba Dai đến gặp ba Jenny.

Hiểu rõ Jenny cũng không có ý định làm dâu Dai gia, ba Dai buông lòng cũng có chút tiếc nuối.

Bởi vì, đứa bé cũng không thuộc về Dai gia.

Jenny còn nhớ lúc đó ba cô khẳng định.

"Con gái của Jenny chính là tiểu thư của gia tộc George.

Tôi không cho phép bất cứ ai thay đổi điều đó.

Ngay cả Jenny cũng không được."

Anna từ trong bụng mẹ đã mang danh tiểu thư George.

Ba Jenny là muốn giữ cô bé ở lại cùng với cháu trai Eric.

Dù sao, Anna cũng là con riêng, ông lo lắng con bé sống cùng mẹ kế hay ba dượng.

Nhưng ông cũng không ngăn cấm Anna qua lại cùng Dai gia.

Dù sao, thêm một thân phận, chính là thêm lợi ích, quyền lợi này, Anna nên được hưởng.

Bởi vậy mới có chuyện Anna vào dịp lễ tết thường đi thăm ba mẹ.

So về quyền thế, Dai gia đúng là không kịp George gia tộc.

Nên ba Dương cũng không nhất định phải giành lại đứa bé.

Ông cũng là nhìn trúng nhà George neo người, lại đứng đầu một gia tộc lớn, Anna ở đây thân phận cao quý, cũng sẽ được yêu thương.

So với ở Dai gia đúng là tốt hơn.

Dưới mong chờ của hai gia tộc, Anna được sinh ra.

Không giống người khác chỉ có ba mẹ yêu thương, Anna có nhiều thêm một người mẹ kế.

Sau năm 4 tuổi, Jenny kết hôn cùng Jack, Anna lại có thêm một ba dượng.

Nhưng từ nhỏ tới lớn, Rein đều không ở cùng cặp ba mẹ nào.

Jack cũng từng quỳ trước ba Jenny hứa sẽ chăm sóc Anna giống như con đẻ, nhưng vẫn không giành được quyền nuôi dưỡng Anna.

Cuối cùng, Jenny vẫn phải mang theo tiếc nuối bước vào lễ đường, sau đó theo chồng qua Mỹ.

* * *

Nhìn Jenny thất thần, Jack cũng biết vợ lại nghĩ về chuyện cũ.

Lần đầu ông gặp Jenny là ở cửa siêu thị AEJ, khi Jenny đưa con gái đi mua sắm.

Ngay từ ánh mắt đầu tiên, hắn đã bị vẻ dịu dàng, hiền thục của Jenny thu hút.

Ngay hôm sau, hai người lại gặp nhau trong một lễ hội.

Một người bạn của hắn nhận ra Jenny đã nói với hắn tình cảnh của cô gái độc thân làm mẹ.

Bất chấp cô đã một lần có con, Jack vẫn quyết định theo đuổi Jenny.

Sau hai năm chứng minh tình cảm, hắn cũng đưa được Jenny vào lễ đường.

Tiếc nuối duy nhất là hôn nhân của hai người không có sự tham gia của thiên thần nhỏ Anna.

"Con bé đã trưởng thành rồi, cũng có suy nghĩ và hạnh phúc của bản thân."

Jack ôm vai vợ trấn an.

Sự trưởng thành của Anna, họ không góp mặt, nên không có quyền quyết định chuyện hạnh phúc của cô.

Nhưng hắn có thể đảm bảo cho tương lai sau này của Anna.

Dù có chuyện gì xảy ra, hắn vẫn ra tay giúp đỡ, bảo vệ Anna.

Đó cũng là lời hứa của hắn khi cầu hôn Jenny.
 
Back
Top Dưới