Cập nhật mới

Khác [On-going | Đam Mỹ] Quý Ông và Quý Ông - Sơn Hàm Hảo Nguyệt

[On-Going | Đam Mỹ] Quý Ông Và Quý Ông - Sơn Hàm Hảo Nguyệt
Chương 18


Làm cách nào để kéo gần khoảng cách giữa hai người, đây vẫn luôn là vấn đề khiến George đau đầu.

Không thể đẩy nhanh tốc độ, bằng không hắn sẽ dọa đến Ellen – hắn không chịu được việc Ellen thống khổ, nhưng cũng không thể tiến triển quá chậm rãi, nếu không thì đến khi nào hai người mới có thể tỏ lòng nhau?

"Dáng vẻ lo lắng hãi hùng của em thật sự làm ta băn khoăn", George ngẫm nghĩ, đột nhiên nghĩ ra một ý, "Như vậy đi, Ellen, bắt đầu từ hôm nay em hãy cùng ta đi học và tham dự câu lạc bộ quý ông."

Ellen tỏ ra nghi hoặc trước lời đề nghị này.

George buồn cười giải thích: "Chỉ khi chúng ta dính chặt vào nhau mọi lúc mọi nơi, em mới thật sự tin rằng ta chẳng hề hứng thú với đám đàn ông đầu óc đơn giản kia."

Mặt Ellen trở nên đỏ bừng: "Cậu George, đây không phải ý của tôi."

"Ta biết", George gật đầu, "Coi như đây là một yêu cầu vô lý của ta đi.

Nói thật thì, cho dù là ở câu lạc bộ ta có quen bao nhiêu bạn mới đi chăng nữa, chỉ có Ellen em ở bên mới thật sự khiến ta thả lỏng.

Cũng chỉ có em mới thật sự khiến ta cảm nhận được niềm vui."

Đây chính là một câu nói có chút ái muội, nhưng George rõ ràng trông thấy Ellen không biểu lộ bất kì sự suy tư gì, mà ngược lại còn trở nên kiêu ngạo.

Chủ nhân của tôi yêu cầu tôi, liệu có người hầu nam thân cận nào đạt được sự khẳng định cao đến mức như vậy từ chủ nhân như tôi? – đây là suy nghĩ của Ellen.

Có lẽ đây là cảm giác vinh dự với tư cách là một người hầu đã khiến ta đau đầu bấy lâu nay, là thứ ngăn trở em ấy tiến gần ta nhưng lại làm cho em ấy trở nên đáng yêu như vậy – đây là suy nghĩ của George.

Lại một ngày George thất bại và nam người hầu vẫn còn mù mờ, Ellen theo chân George đến câu lạc bộ quý ông.

Có khoảng chừng 25 câu lạc bộ quý ông ở nước Anh, là nơi tụ hội xã giao và giải trí quan trọng.

Tách biệt khỏi vợ con, nhóm quý ông coi câu lạc bộ tựa như 'ngôi nhà' thứ hai, tại đây, bọn họ trò chuyện thỏa thích, có thể chia sẻ những sở thích và bàn luận tình hình chính trị độc đáo hiện nay.

Với chính sách hội viên 'thà bỏ lỡ mười người tầm thường còn hơn gặp gỡ một kẻ tầm phào', câu lạc bộ quý ông có tính chất biệt lập rất cao, không chỉ tầng lớp quý ông trung và hạ lưu không có danh ngạch tham gia, mà các quý tộc khác nếu không có sự giới thiệu từ hội viên cũng sẽ bị gạt sang một bên.

Lúc bấy giờ ở Anh, các quý ông xuất thân đẹp đẽ đều sẽ dốc toàn lực để gia nhập không chỉ một mà thậm chí một vài câu lạc bộ quý ông.

Không thể tham gia bất kì câu lạc bộ quý ông nào?

Bọn họ ngay lập tức biến thành cô nhi không chốn về.

Từ khi nào mà George tham gia câu lạc bộ Burlington, Ellen không biết rõ.

Tuy nhiên, nhớ đến đó là câu lạc bộ nổi danh nhất ở đại học Oxford, với toàn bộ hội viên đều ở trong giới chính trị Anh và là tài năng xuất chúng trong lĩnh vực văn hóa, Ellen không thể nào không cảm thấy kiêu ngạo vì chủ nhân.

Đặc biệt là khi George đang đọc sách trong thư viện an tĩnh, hay George đang thảo luận về phát hiện khoa học mới nhất, còn có thời điểm George bình luận về thơ ca chủ nghĩa lãng mạn mới nổi.

Những khoảnh khắc ấy, Ellen so sánh chủ nhân cậu tựa như vầng thái dương, rực rỡ và chói lóa.

Tại câu lạc bộ Burlington, Ellen va phải Roy, vị bác sĩ đã viếng thăm George như đã hẹn.

Trong gian phòng nghỉ rộng rãi, Ellen chỉ cần liếc nhìn đã nhận ra người đàn ông đang ngồi trên chiếc sofa bằng da tinh xảo.

Thời điểm Roy giơ tách trà và mỉm cười, Ellen không thể xác định liệu đó là màn chào hỏi với George hay là với mình.

Roy quả thật xuất thân từ quý tộc, George và Lisbon hiển nhiên đều biết ông ấy.

Không hiểu tại sao, George lại đối đãi vị quý tộc này bằng sự nhiệt tình mà hắn chưa bao giờ trao cho Bá Tước Francisco.

Sau khi Roy rời đi từ lần viếng thăm đầu tiên, George thậm chí phấn khích ôm cả người Ellen tung lên: "Ellen thân ái của ta, em quả nhiên là thiên sứ!"

Hắn vui sướng mà cười lớn.

Có lẽ là lâu lắm rồi George mới vui vẻ đến vậy, dù có bị ôm đến ngại ngùng, Ellen cũng không định ngăn cản đối phương.

Giây phút ấy, Ellen còn cho rằng George sẽ đặt một nụ hôn trên môi cậu.

Mà George đích thật đã hôn Ellen, chỉ là nụ hôn ấy đã đáp bên má người hầu nam.

Trái tim Ellen cũng đập nhanh thình thịch, nhưng mà cậu chỉ cho rằng đây là một quan hệ thân cận hơn bình thường mà thôi.

"Làm sao em biết ông ấy?

Không, điều đó không quan trọng", George lầm bầm, "Đó là Hanover, là Hanover đó."

Đôi mắt hắn tỏa sáng nhìn về phía Ellen.

"Cậu chủ?"

"Ta vốn dĩ đang nghĩ cách để làm quen với ông ấy, nhưng giờ đây đó chẳng còn là vấn đề nữa.

Ellen, em quả nhiên là thiên sứ của ta!", George lặp lại câu nói một lần nữa.

Tâm tình vui sướng của George kéo dài rất lâu, cho dù mỗi lần gặp gỡ ở công quán sau khi Roy chào hỏi đều sẽ dẫn đề tài về phía của Ellen.

"Cậu chắc chắn ông ấy thật sự không có ý định thu nhận người hầu của cậu làm tình nhân đấy chứ?", Lisbon bối rối hỏi, "Ông ấy đối với Ellen của cậu quá nhiệt tình rồi, ông ấy thậm chí còn tặng quà cho Ellen!"

George từ trước đến nay vẫn luôn nhạy cảm với vấn đề này thì nay bỗng nhiên tỏ ra khinh thường: "Hãy loại bỏ những suy nghĩ xấu xa trong đầu cậu đi, người bạn sư tử đực của tôi ơi, ông ấy không phải loại người như vậy."

"Ta coi Ellen như một người bạn tri kỉ", Roy còn giải thích như vậy, "Chúng ta trông tựa như hai người chú cháu, không phải sao?"

"Quả thật, đôi mắt của cả hai trông rất giống nhau", George trả lời.

Nếu một vị quý tộc khác bị nói bản thân nhìn tương tự một người hầu, hắn sẽ nổi trận lôi đình, nhưng lời của George lại làm Roy càng thêm sung sướng.

"Chà, đúng thật đấy, ngay cả thân hình của cậu ấy cũng y hệt ta thời còn trẻ", Roy cười nói.

"Ta thật sự vui vì Ellen được ngài để mắt, em ấy cũng không có bất kì người thân huyết thống nào", George cũng nở nụ cười, "Ngài có thể đối xử với em ấy tựa như một đứa cháu trong nhà, quả là chuyện không thể tốt hơn.

Chỉ là...."

"Chỉ là?"

George nói một cách đầy ẩn ý: "Có lẽ ta nên đưa ngài gặp gỡ một con người đáng thương khác, so với Ellen, ta tin chắc cậu ta còn cần sự giúp đỡ của ngài hơn."

Một ngày nọ, George và Roy rời khỏi công quán, mãi cho đến đêm khuya, George mới đạp trên vầng trăng sáng mà trở về một mình.

"Ngài và ngài Roy đã đi gặp ngài Campbell sao?", một ngày nọ, Ellen bỗng hỏi một câu.

George không kinh ngạc đáp lời: "Em vẫn luôn nhanh nhạy như vậy, Ellen."

"Quá rõ ràng rồi, ông ấy ở đây để tìm người", một người sẽ không vì lý do gì mà đối xử tốt với một kẻ xa lạ, huống hồ hành động của Roy lại chẳng hề giấu giếm.

"Cậu chủ....", dáng vẻ của Ellen như muốn nói rồi lại thôi.

George thở dài, hắn tiến lên một bước mà ôm Ellen vào lòng: "Ta cũng không thể xác định liệu em và ngài Hanover có quan hệ hay không, thế nhưng tên Carlos kia đích thật có quan hệ huyết thống với ngài ấy."

Ellen trầm ngâm.

"Carlos cần sự trợ giúp, dẫu người Roy muốn tìm không phải cậu ta nhưng cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc ông ấy muốn giúp Carlos", George vuốt ve tóc của Ellen, "Roy có vẻ là một người lớn hiền hậu, nếu ông ấy thật sự là người thân của em thì..."

"Ông ấy không phải người thân của em", Ellen trầm giọng trả lời, "Cả trong quá khứ lẫn tương lai."

Một đứa bé sinh ra từ Trại Tế Bần làm sao có thể có huyết mạch quý tộc?

Dẫu cho đó là sự thật, những năm tháng không có bất kì ai tìm kiếm cậu, chú ý đến cậu đã nói rõ địa vị và thân phận của cậu – dù để ý thì sao, cũng chỉ là một đứa bé bị ném vào Trại Tế Bần, không thể nào so sánh cùng các đứa trẻ quý tộc khác.

"Tôi có cậu chủ là đủ rồi", Ellen cười nói, cậu ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt nhu hòa, "Tôi đã được thượng đế trao tặng món quà quý giá, lòng tham quá quắt không hẳn là chuyện tốt lành."

Biểu cảm của George cũng trở nên nhẹ nhàng: "Em mới chính là kho báu mà thượng đế ban tặng cho ta, Ellen."

"Không, đó là ngài", Ellen phản bác, "Có vị chủ nhân nào sẽ hi vọng chính người hầu của mình có được thân phận quý tộc đâu?

Bọn họ ước gì người hầu chỉ tận tâm tận lực vì họ, chịu thương chịu khó cả đời.

Chỉ có ngài, ngài mới là người luôn suy xét vì bản thân tôi."

"Ellen, em khen ngợi đến mức ta cũng cảm thấy ngại ngùng", George nói.

"Đó rõ ràng là sự thật."

Cá: được rồi, hai người là món quà của thượng đế, còn tôi chỉ là một con cá mắm.

Cuối cùng chủ đề về bối cảnh của Ellen chỉ có thể ngâm nước mà chết.

"Em cứ xem ngài Hanover như một người bạn lớn tuổi đi, Ellen.

Ông ấy mến em, em cũng tôn kính ông ấy, xem như có một người bạn thì có gì không tốt", George vẫn thuyết phục.

Mà đó cũng là sự lựa chọn của Ellen.

Cậu nâng tách trà lên mỉm cười với Roy, sau đó thì nhận được một cái gật đầu từ đối phương.

Bởi vì có những quý ông khác tại đây, Ellen không có cơ hội bắt chuyện với Roy – hiển nhiên, cơ hội để George và cậu trò chuyện sâu sắc cũng không có - ở nơi mà địa vị được phân chia vanh vách như câu lạc bộ, cậu chỉ là một người hầu nam thân cận mà thôi.

Tiệc tối và vũ hội ở câu lạc bộ cũng không cần Ellen làm gì cả, điều duy nhất cậu phải duy trì chính là đứng bên cạnh George, lúc nào cũng phải trong tâm thế chờ đợi sự phân phó của chủ nhân, những người hầu nam của các quý ông khác cũng phải làm tương tự.

Mà trong lúc George ra sân khiêu vũ, Ellen liền quay về một góc yên tĩnh để chờ đợi chủ nhân quay về.

Ở câu lạc bộ mà không có bất kì quý cô nào, bạn nhảy khiêu vũ tất nhiên chính là nhóm quý ông.

Dù số lần George ra sàn khiêu vũ không quá nhiều, nhưng Ellen lại luôn quan sát chủ nhân, một bên cảm thán tài năng ngài ấy, một bên cẩn thận xem xét từng đối tượng khiêu vũ cùng George một cách đầy ẩn ý.

Đó có phải là đầu sỏ dẫn dụ George vào con đường kia hay không?

Nội tâm của Ellen không thể nào xác nhận.

Vũ hội hôm nay được tổ chức để chúc mừng thành viên mới của câu lạc bộ, nhưng không may thay, nhân vật chính của vũ hội vì việc ngoài ý muốn lại bị trễ giờ.

George thật sự không mong Ellen sẽ giữ cái bụng đói đứng canh tại sàn nhảy – những món ăn tinh xảo đều được chuẩn bị vì hội viên, người hầu không có tư cách để hưởng thụ.

"Bao tay của ta đã bị dính bẩn, Ellen, em giúp ta lấy một đôi mới nhé", George nói với Ellen.

Trong các buổi yến hội ở Anh, bao tay và lễ phục quan trọng như nhau, đặc biệt với là phái nữ, nếu một quý cô nào không đeo bao tay mà lại tiếp xúc với đàn ông, chẳng khác nào đang cùng người ấy làm tình cả [1].

Ngoại trừ vì dùng bữa mà các quý ông quý cô có thể tháo bao tay, những thời điểm khác bất kỳ quý tộc nào cũng phải tuân thủ quy tắc đeo bao tay suốt buổi tiệc.

[1] Gốc là □□, mình nghĩ là mang yếu tố tiếp xúc thân mật mà hàm nghĩa mỉa mai, miệt thị nên để vậy.

"Vâng, cậu chủ", Ellen khom lưng đáp lời.

Bao tay của George hiển nhiên không bị gì cả, thời điểm ánh mắt hai người va vào nhau, Ellen hiểu rõ ý định của người kia.

Chỉ là Ellen không dự định sẽ lợi dụng điểm này mà ăn uống no, thân là một người hầu thân cận, không có chuyện gì quan trọng hơn thể diện của cậu George.

Bởi vì câu lạc bộ Burlington tọa lạc trên con phố sầm uất, Ellen nhanh chóng giải quyết bữa tối tại một tiệm bánh mì gần đó.

Chưa rời đi bao lâu, Ellen đã quay lại phòng nghỉ thuộc về George tại câu lạc bộ.

Cậu mở vali hành lý đã được chuẩn bị từ trước, nhìn đôi bao tay thuộc về George vẫn đang nằm tại chỗ cũ.

Ngay lúc này, George đang nghỉ ngơi bước đến trò chuyện cùng Roy.

Ellen không biết rằng, sở dĩ George có thể gia nhập câu lạc bộ Burlington, sự giúp đỡ của Roy đóng phần lớn công sức.

"Ellen đâu rồi?", Roy chạm ly rượu với George.

"Ta để cậu ấy đi nghỉ ngơi, ngài biết đấy, vũ hội này chẳng phải là nơi tốt để cậu ấy hưởng thụ", George trả lời, hắn vẫn hướng tầm nhìn về phía những người tham gia đang trò chuyện vui vẻ hoặc ưu nhã nhảy múa, thở dài một hơi, "Nếu biết hôm nay vũ hội sẽ kéo dài như vậy, ta nên để cậu ấy nghỉ ngơi ở công quán.

Dù có ngồi chán chê ở vườn hoa cũng thoái mái hơn so với việc đứng tại đây."

"Ngài là một chủ nhân tinh tế, cũng là một người bạn đủ tư cách", Roy bình luận, "Chẳng trách Ellen lại tôn kính ngài như vậy."

George buồn cười lắc lắc đầu: "Không đâu, ta chưa bao giờ là một người chủ nhân tinh tế."

Roy ngạc nhiên.

George tạm dừng một chút rồi tiếp tục: "Là ta không thể rời khỏi cậu ấy."

"Ngài..."

Chưa đợi Roy tiếp tục dò hỏi, dàn giao hưởng đột ngột dừng chơi nhạc.

Hai người nhìn về phía giữa khán phòng, chủ nhân câu lạc bộ không biết đã đứng đó từ lúc nào, nâng ly rượu nói với mọi người: "Thưa các quý ông thân mến, hãy uống mừng vì người bạn mới của chúng ta!

Vì ngài ấy không ngại mưa, ngại gió, vì tình bạn của chúng ta!

Vào buổi tối đẹp trời hôm nay, xin hãy chào đón 'người nhà' mới của chúng ta!"

Câu lạc bộ quý tộc luôn chú trọng nội liễm và phép tắc, nếu biểu đạt tình cảm một cách trắng trợn chính là cơn ác mộng của các quý ông Anh quốc.

Vì thế, để một chủ nhân câu lạc bộ bày tỏ sự nhiệt tình thẳng thắn như vậy, đủ chứng minh thân phận của hội viên mới gia nhập này không hề bình thường chút nào.

Trong tiếng vỗ tay của mọi người, thành viên mới của câu lạc bộ cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Mái tóc đen dưới ánh sáng ngập tràn căn phòng, khuôn mặt góc cạnh nhưng lạnh lùng, đôi mắt màu nâu nhạt với không chút ý cười nào, trầm lắng tựa như chiếc giếng sâu.

Biểu cảm của George và Roy đồng thời thay đổi.

"Tại sao lại là tên đó?"

---

Cá: ông tơ (đáng ghét) của đôi trẻ.
 
Back
Top Bottom