Đô Thị  Omega Thủy Tinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Omega Thủy Tinh
Chương 20: 20: Cả Lí Trí Và Trái Tim


"Tôi ổn...!Anh không cần để ý tới tôi đâu" Cậu gạt hết nước mắt, ngoan ngoãn nói
"Đừng tỏ ra hiểu chuyện như vậy nữa được không.

Nó chỉ khiến cậu thiệt thòi thêm mà thôi" Anh nhìn cậu như vậy, hàng lông mày vừa giãn ra một chút lại lập tức nhíu chặt lại
"Nhưng tôi không muốn ai thương hại tôi, cũng không muốn ai khó xử vì tôi.

Tôi thì sao cũng được, chỉ cần mọi người vui vẻ thì tôi cũng sẽ không sao đâu" Cậu mím môi nói, càng nói giọng càng run rẩy, bất giác giọt nước mắt lại lăn xuống
"Có chắc mọi người vui thì cậu sẽ không sao chứ.

Tôi là chồng cậu nhưng không ở cùng cậu, ở với người phụ nữ khác, tôi vui cậu sẽ vui chứ.

Mọi người vui vẻ bên nhau chỉ có cậu là ở đây một mình cậu sẽ vui chứ.

Cậu không muốn ai phải khó xử nhưng chính cậu lại đang khó xử với chính bản thân mình đấy" Anh cầm lấy hai tay cậu, nhìn vào đôi mắt long lanh đẫm lệ kia, đau lòng hỏi lại
"Nhưng mà...!Hức, tôi sẽ bị nói là quái vật...!Tôi sẽ bị nói là ích kỷ...!Hức..." Từng tiếng nấc nghẹn khiến cho cậu nói trở nên không còn rõ ràng.

Nghe từng câu hỏi của anh, những lúc cô đơn, những lúc lo lắng cả những gì cậu đã trải qua khiến cậu giống như vỡ òa trong cảm xúc của chính mình.

Cậu bật khóc, tiếng khóc giống như cứa vào tâm can người đối diện từng nhát một, uất ức, nghẹn ngào
"Đôi khi, hãy ích kỷ một chút để bản thân được nuông chiều..." Anh ôm lấy cậu, hai cánh tay siết lấy cơ thể nhỏ nhắn đang run rẩy kia để cậu cảm nhận được sự an toàn, để cậu có thêm một nơi để dựa vào, có thêm một nơi để giải tỏa cảm xúc đè nén trong lòng
Có lẽ cũng khá lâu rồi cậu chưa có khóc một trận lớn như vậy, khóc xong, cả cơ thể như nhẹ bẫng đi, không còn gánh nặng nào nữa.
"Woa...!Thả tôi xuống" Cậu hoàn hồn lại khi nhìn thấy mình đang cách mặt đất một khoảng, hai tay ôm cổ anh, ghé đầu vào vai anh đầy thân mật
"Nín rồi à?" Anh vẫn ôm chặt cậu không buông, giọng điệu trêu chọc hỏi
"Tay anh đặt ở đâu vậy?" Cậu vùng vẫy trong vô vọng, một omega nhỏ nhắn như cậu bị anh ôm trong tay giống như một hài tử, mới vừa nãy còn gục đầu trên vai anh khóc nấc.

Người ngoài nhìn vào không biết gì còn tưởng hai ba con đang dỗ nhau ngủ.

Chỉ có điều, cái tay hư đốn của ai kia thì cứ nhéo nhéo cánh mông tròn lẳng căng mọng của cậu khiến cậu vừa tức vừa xấu hổ
"Hử? Thì phải đỡ cậu cho khỏi ngã chứ sao, khóc xong rồi thì mau xuống ăn đi" Anh nhếch môi, ý cười vẫn thường trực trong ánh mắt, tay vẫn nhéo nhéo cậu
"Đừng có nhéo nữa, tím bây giờ" Cậu xấu hổ đẩy anh ra, thấy lực tay anh buông lỏng liền tụt xuống
"Để tôi xem xem" Anh vẫn còn muốn ghẹo cậu, đưa tay một cái liền túm được cạp quần đùi của cậu
"Buông quần tôi ra...!Đồ lưu manh, b**n th**..." Hai tai giữ chặt lấy lưng quần mình, vừa mắng vừa dùng sức thoát khỏi tay anh
Người ngoài nhìn vào kiểu: "Hai cha con" không biết là đang dỗ nhau hay đang bắt nạt nhau nữa.

Mà bắt nạt kiểu này nó cứ...!lạ lạ thế nào ấy...
"Không trêu cậu nữa, mau ăn chút gì đi" Anh không mất nhiều công sức mà túm lấy eo cậu, kéo về rồi đem tới bàn ăn lại đặt cậu ngồi xuống ghế lần nữa
"Mai anh có ở nhà được không?" Cậu đưa một miếng thịt bò vào miệng, vừa ăn vừa hỏi anh
"Được" Anh không do dự mà gật đầu.

Nếu là việc liên quan đến cả hai người thì anh sẽ ở lại, dù sao thì bây giờ anh cũng không còn lựa chọn nào khác.

Hơn nữa, ông nội vẫn ra sức ghép Bạch Xuyên với tên nhóc đang ngồi đối diện đây, không thể để mọi chuyện cứ theo ý ông nội mãi được.

"Hôm nay có người gọi đến, nói mai là đón được con về rồi.

Tiền mua, phí vận chuyển tôi đã trả online bằng thẻ rồi, còn lại chỉ có phí thủ tục nhận nuôi và cam kết nữa thôi." Cậu nhìn anh thành thành thật thật mà nói
"Có thắc mắc từ trước rồi nhưng mà...!Con ở đây ý là sao?" Anh nhíu mày nhìn cậu khó hiểu
"Ngày mai anh sẽ biết" Cậu cười toe toét nhìn anh rồi lại cúi xuống tiếp tục ăn
"Không nói sao? Nhưng mà thay vì mua con hay nhận con gì gì đó..." Anh cúi người về phía trước, khuôn mặt cũng dần phóng to ra trước mắt cậu, lại nhìn cậu ý vị thâm tình mà nói "Tôi thích con mà cậu sinh ra hơn"
"Anh..." Cậu ngước lên trợn mắt nhìn anh, hai má dần ửng lên đỏ bừng, xấu hổ gì đó bối rối gì đó đều bị anh nhìn thấy hết
"Nếu con sinh ra mà đáng yêu giống như cậu thì chúng ta cũng nên sớm có một đứa..." Anh vẫn không có giới hạn, ngược lại còn thích thú mà ghẹo cậu tiếp, sau đó miệng bị hai bàn tay nhỏ nhắn của cậu che chặt lại không thể nói gì thêm
"b**n th**...!Không biết xấu hổ..." Cậu mím môi mắng anh một câu, sau đó đứng dậy bắt đầu dọn bát đũa trên bàn, mặc kệ anh ngồi đó chăm chú nhìn theo.
Rửa bát xong quay ra đã thấy anh ôm máy tính bắt đầu làm việc, cậu chỉ nhắc anh là đã chuẩn bị một phòng cho anh rồi, còn kêu anh đi ngủ sớm một chút, sau đó tự mình về phòng, chuẩn bị đồ đi tắm.
"Anh ấy giống như biến thành một người khác vậy, không mắng mình ngốc, không ghét bỏ mình nữa...!Nhưng mà, đồ xấu xa...!Dám trêu chọc tôi..." Cậu nằm dài trong bồn tắm đầy xà phòng, lẩm bẩm một mình.
Anh đồng ý đến đây ăn cơm cùng cậu đã khiến cả thế giới của cậu giống như nở hoa rồi, còn nói muốn sống cùng cậu...!không biết anh ấy có miễn cưỡng không, chỉ cần không ghét bỏ cậu là cậu đã vui muốn chớt rồi.
Cậu đưa tay đặt lên ngực phía trái tim đang đập liên hồi kia, khóe môi bất giác cong lên, nụ cười xinh đẹp xuất hiện.

Chỉ cần nhìn thấy anh là tim đã đập như muốn nhảy ra ngoài rồi, tình cảm của cậu đến một cách đột ngột, đơn thuần mà mạnh mẽ cũng vì cái liên kết bạn đời định mệnh kia.

Tình cảm với anh ấy cậu giữ gìn, hôn nhân với anh ấy cậu trân trọng, vì đã là omega sẽ chỉ có một một alpha định mệnh và chung thủy với người alpha đó suốt đời.

Cậu đưa tay sờ phía sau cổ mình, nơi có tuyến thể đặc trưng chứng minh cậu là omega, cả lí trí và trái tim đều đồng ý, nơi này chỉ để dành cho anh, chỉ mình anh đánh dấu...!(Bé yêu anh giống như là yêu từ cái nhìn đầu tiên vậy, hi vọng anh cũng sẽ đáp lại bé)
Quá nửa đêm, anh xong việc, quay về phòng mà cậu đã chuẩn bị sẵn cho mình, thấy căn phòng trống vắng, lạnh lẽo liền không nhịn được thở dài.

Qua mấy ngày làm việc mệt mỏi, lại thêm những chuyện xảy ra gần đây khiến đầu óc anh căng thẳng.

Nhưng từ lúc ở đây, nói chuyện với cậu nhóc đó, anh giống như được thả lỏng.

Cậu ấy đơn thuần như vậy, anh sẽ không phải đề phòng, không phải nghi ngờ từng lời nói, từng hành động của cậu liệu có mục đích gì không.

Cậu ấy đáng yêu, mềm mại như vậy xoa dịu tâm can anh, khiến anh như tìm lại được chính mình.
Ông nội muốn gả cậu cho anh rồi lại cho Bạch Xuyên, tuy rằng ông là có ý tốt, muốn cậu được yêu thương được chăm sóc nhưng lại không hề nhận thấy bản thân ông đã bỏ qua một điều quan trọng nhất.

Đó là cảm xúc của cậu, không biết cậu thích ai cần ai ở bên, cứ như vậy trao qua đổi lại.

Anh cũng đã từng như vậy, nên bây giờ anh muốn thay đổi, từng chút một ở bên cậu, quan tâm cảm xúc của cậu, thử một lần trân trọng một người...!Có lẽ anh cũng sẽ được trân trọng...
...!Địa cầu là một hình tròn, vậy nên thế gian xoay vòng......
...!Điều mình nhận được là điều mình vô thức đã cho đi......
....
 
Omega Thủy Tinh
Chương 21: 21: Em Bé Samoyed


7h sáng, anh mơ màng tỉnh dậy, nằm trong một căn phòng có chút trống vắng, cũng có chút xa lạ, tự nhiên trở nên lười biếng, cứ nằm im như vậy mà nhìn trần nhà trầm tư...
Trong khi đó, Lâm sơ Mặc nhà ta đã dậy từ trước đó một lúc, vệ sinh cá nhân xong liền sắp xếp lại chăn gối rồi ra khỏi phòng.
Bởi vì nhớ ra, anh đang ngủ ở phòng bên cạnh liền không nhịn được vui vẻ trong lòng, bước chân cũng trở nên có sức sống hơn.
Cậu vừa xuống đã bắt tay vào làm bữa sáng cho cả hai người, biết anh hay uống cafe vào buổi sáng nên cũng chăm chú vào học pha cafe để hôm nay có dịp trổ tài.
Hai lát sanwich nằm ngọn gàng trong đĩa, một tách cafe và một cốc sữa đặt ngay ngắn trên bàn.

Cậu nhìn bàn ăn tự hào trong lòng rồi lại vui vui vẻ vẻ chạy lên phòng gọi anh...
Tiếng gõ cửa vang lên...
"..." Người trong phòng không lên tiếng, cánh cửa đột ngột mở ra
"A...!Tôi...!Có làm bữa sáng rồi...!Anh xuống ăn nhé" Cậu đứng trước cửa phòng, đôi mắt trong sáng nhìn anh, nét ngại ngùng hiện lên trên khuôn mặt non nớt ấy
"Tôi biết rồi, xuống đó đợi tôi một lát..." Anh đưa tay xoa xoa mái tóc rối của cậu, giọng điệu nhẹ nhàng
"Ừm..." Người ta nói, ai lúc mới ngủ dậy cũng giống như vừa đi gặp quỷ về, trông rất xấu.

Người đàn ông này là ai, sao vào cái khoảnh khắc người khác xấu xí như vậy mà anh vẫn tỏa sáng giống như một thiên sứ giáng xuống trước mặt cậu.
Mặt mày Bạch Vũ nhìn gần cũng thấy sắc bén, lông mi rất dài, trong mắt dường như có vực thẳm, thâm trầm như cơn mưa rào trước biển sâu, cộng thêm sống mũi cao thẳng, môi rất nhạt, nhìn qua cảm thấy không có nhiệt độ, tướng mạo chuẩn kiểu bạc tình...!Nhan sắc như vậy ngược lại khiến cho cậu chìm trong u mê, đôi mắt cứ chăm chú nhìn anh
"Sao vậy?" Anh thấy cậu không có động thái gì liền hỏi
"A...!Anh...!Đồ đáng ghét..." Cậu biết mình bị anh bắt quả tang đang u mê sắc đẹp của anh liền xấu hổ mắng anh một cậu rồi chạy mất
"..." Anh nhìn theo không hiểu gì
*Sao lại có thể đẹp trai đến như vậy chứ, muốn mình yêu thích đến mức không dứt ra được hay sao...!Đúng là họa thủy mà...* Cậu chạy nhanh xuống, ngồi vào bàn ăn ngay ngắn, đưa tay vỗ vỗ má mình, lại vuốt vuốt ngực, cảm nhận trái tim vừa bị anh khuấy động lên kia.
Không cần chờ đợi lâu, chỉ một lát sau anh liền xuống.

Hai người mặt đối mặt ăn sáng với nhau.

Không ai nói với ai lời nào nhưng không khí lại rất thoải mái, yên bình.
Anh từ từ thưởng thức tách cafe được "vợ" nhỏ pha cho, trong lòng không khỏi cảm thán *Lúc trước giống như là tập trải nghiệm sống thử, quen nhiều người như vậy mà đến một tách cafe cũng khó khăn được người kia pha cho.

Cơ bản vì họ toàn là đại tiểu thư nhà giàu, có người hầu hạ từ nhỏ nên không hề đụng đến mấy công việc lặt vặt này...!Bây giờ nghĩ lại, quen họ đúng là mất thời gian.

Lại nói về người trước mặt, nhìn khuôn mặt thì non nớt, nhiều lúc còn rất ngốc nghếch, lại có thể chu đáo đến mức dậy sớm tự làm đồ ăn sáng cho cả hai người.

Có khi, khỏi cần cái trải nghiệm sống thử gì đó, sống thật luôn vậy*
"Sơ Mặc..." Anh lên tiếng, thần sắc có chút lạnh nhạt, nhưng giọng điệu lại khá quan tâm
"Ưm..." Cậu nghe bị anh gọi tên, bất ngờ tới mức cắn trúng lưỡi, đưa hai tay bụm miệng nhăn nhó
"Có sao không đó?" Anh cũng nhíu mày nhìn cậu, tay đẩy cốc sữa cho cậu
"Không sao..." Cậu uống sữa xong, xua xua tay với anh, trong lòng cũng không khỏi lo lắng không biết anh định nói gì
"Tôi muốn hỏi một chút...!Kỳ ph*t t*nh của cậu..." Anh có hơi do dự hỏi
"...!Khụ khụ..." Cậu nghe đến kỳ ph*t t*nh, lại bất ngờ hơn nữa, ngụm sữa vừa uống mắc lại ở cổ họng khiến cậu ho sặc sụa
"Ngốc" Anh không khỏi có cảm giác cậu đang tránh né nói chuyện với mình, trong lòng có chút bực bội không yên.

Đưa tay với lấy tờ giấy đưa cho cậu, đôi mắt sắc nhìn cậu chằm chằm
"Sao đột nhiên lại hỏi kỳ ph*t t*nh của tôi" Cậu sau khi đã bớt ho, e ngại nhìn ánh mắt anh dành cho mình, rụt rè hỏi lại
"Không có gì...!Chỉ là tò mò..." Anh đưa tay vuốt vuốt mũi, thu ánh mắt kỳ quái đó lại
"Hình như...!Cũng gần tới rồi...!Nhưng mà anh yên tâm, tôi có dùng thuốc sẽ không làm phiền đến anh đâu" Cậu mỉm cười, nụ cười tự nhiên trong sáng nhưng đâu đó vẫn có nét gượng gạo
"..." Anh thấy cậu như vậy, lần đầu không biết phải chủ động như thế nào, đành để cho cuộc trò chuyện rơi vào im lặng lần nữa
Hai người vừa dùng xong bữa sáng thì dì Chúc tới, trên tay còn cầm một túi đồ khá lớn.

"Dì Chúc, sao hôm nay tới muộn vậy?" Cậu nhìn thấy dì đi vào liền lên tiếng trước
"Ô, cả đại thiếu gia cũng ở đây sao? Lâm thiếu gia sao không gọi tôi tới làm bữa sáng cho hai người" Dì Chúc vào thấy anh đang ngồi uống cafe liền ngạc nhiên mà thốt lên
"Không sao, cháu tự làm được mà" Cậu cười tươi, ánh mắt lại dồn về phía cái túi to lớn kia
"Ông chủ có kêu tôi đem cái này tới cho Lâm thiếu gia, toàn là đồ bổ dưỡng không đó.

Ông thấy cậu gầy đi nhiều quá, nên lo lắng cho cậu đấy mà.

Cũng tại nó mà tôi mới tới muộn, đại thiếu gia đừng trách tôi nhé" Dì Chúc mở túi ra, lấy từ trong đó bao nhiêu là đồ ngon, cho vào tủ lạnh để chế biến dần dần.

Vì sợ anh trách là để cậu phải tự mình làm bữa sáng nên lo lắng nhìn anh, ánh mắt hối lỗi
"Không sao" Giọng anh lạnh nhạt, thần sắc không đổi, chỉ là dì ấy không biết, trong lòng anh ngược lại đang thầm cảm ơn dì đã đến muộn, để anh biết được việc có "vợ" nhỏ chăm sóc chu đáo cho như vậy thật sướng mà.
"Vậy, hai người ăn xong nhớ ra nghỉ ngơi để dì dọn cho" Dì Chúc mỉm cười nhìn cậu, không khỏi thương yêu cậu nhóc đáng yêu này
"Dạ, cảm ơn dì nha" Cậu cười tươi, đôi mắt trong sáng, khuôn mặt non nớt mềm mại bị dì nựng vài cái liền ngại ngùng
"Pha cho cháu một tách cafe, đem vào thư phòng" Anh nhìn hai người đang thân thiết trước mặt không khỏi ăn dấm, nói xong liền rời đi
Anh ở trong thư phòng bắt đầu làm việc liên tục, dì Chúc theo như lời dặn mang một tách cafe vào cho anh.
Cậu ở ngoài phòng khách, lôi bảng và màu vẽ ra bắt đầu vẽ một bức tranh mới, một bức tranh trừu tượng và lạ mắt.

Cái bảng vẽ quá to, thậm chí còn cao hơn cậu một cái đầu, vừa phải lôi ghế ra để đứng mới với được lên phía trên của bảng.

Mọi việc cứ yên bình như vậy được một lát, dì Chúc đang dọn phòng cho cậu liền bị anh gọi vào thư phòng, sau đó dì ấy cười tươi ra khỏi đó, tiếp tục dọn phòng như không có gì.
Cậu đang miệt mài vẽ vời, lại không hề biết anh đã đứng cạnh từ lúc nào.

Cho đến khi, cậu không cẩn thận từ trên ghế ngã xuống, bị anh ôm lấy mới biết.
"Cẩn thận một chút" Anh ôm cậu trong tay nhẹ nhàng nhắc nhở
"Không phải anh đang làm việc sao?" Cậu thấy anh liền hỏi, không hề có ý định rời khỏi vòng tay anh
"Dì Chúc pha cafe không ngon, tôi không thích.

Cậu...!pha cho tôi nhé" Anh giữ cậu bàn tay lại đặt ở n** m*m m** kia, không nhịn được vỗ một cái
"b**n th**..." Cậu dùng sức cầm cái tay đang giở trò hư hỏng với mông cậu kia vứt ra, không chút lưu tình mắng anh
"Cafe??" Anh cong khóe môi, trong mắt đầy ý cười nhìn cậu nhắc lại
"Anh mau đi làm việc đi, lát tôi pha" Cậu quay ngoắt đi, mặc kệ anh đứng đó, tiếp tục vẽ tiếp
Yêu thích chỉ đơn giản vậy thôi...
Anh vui vẻ nhìn dáng vẻ cậu chăm chú từng nét vẽ của mình, rất trong sáng, rất đơn thuần...!Cả cậu và bức tranh của cậu...
Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến biểu cảm vui vẻ trên mặt anh ngay lập tức bay hơi.
"Nói đi" Lạnh nhạt
"Bạch thiếu lần đầu đặt dịch vụ vận chuyển của tôi nha" Sự lạnh nhạt của anh không khiến cho người kia bớt đùa cợt được
"Tôi?" Khó hiểu hỏi lại
"Cậu không biết? Vậy chắc là người tình nhỏ của cậu đặt rồi.

Cậu chắc sẽ bất ngờ lắm đây" Người bên kia cười lớn, càng nó càng khiến anh khó hiểu
"Có gì sao?" Anh không ngạc nhiên với cái thái độ nửa đùa nửa giỡn của người bên kia, mất kiên nhẫn mà đáp lại
"Bởi vì là hàng đặc biệt nên nhớ làm đủ thủ tục xong trả phí đầy đủ cho tôi.

Còn nữa lúc nào cho tôi xem mặt người mới của cậu nha.

Nghe nói cậu đổi khẩu vị nên muốn biết người đó có gì đặc biệt" Người bên kia dặn dò một hồi lại tiếp tục đùa giỡn
"Miễn" Anh lạnh lùng tắt máy, vừa đúng lúc chuông cửa reo
Cậu nghe thấy tiếng chuông cửa liền vội vàng bỏ hết đồ trong tay xuống, cứ như vậy chạy ra cổng

"Cẩn thận một chút" Anh chậm rãi theo sau không quên nhắc nhở một câu, trong lòng tò mò không biết là cái gì được gửi đến
"Bạch thiếu gia phải không?" Người trên xe bước xuống, trên người mặc một bộ đồng phục giao hàng quen mắt
"Tôi là...!em trai anh ấy" Cậu rất tự nhiên mà trả lời lại người giao hàng, ánh mắt mong chờ nhìn mấy người đang chuyển hàng xuống khỏi xe
"Tôi biết..." Cậu thanh niên giao hàng mỉm cười tươi rói nhìn cậu, câu này không biết đã nghe qua bao nhiêu lần rồi
"Ai là anh trai của em?" Anh không kiêng nể gì bước tới lạnh nhạt một câu.

Nhìn cậu thanh niên giao hàng trước mặt, lại quay sang cậu, rất tự nhiên ôm lấy eo cậu có chút đắc ý nói "Tôi là chồng em ấy"
"Tôi...!không biết..." Cậu giao hàng có vẻ ngạc nhiên xong vẫn giữ nụ cười trên môi đưa tập giấy tờ các thứ tới trước mặt anh "Anh đọc qua một chút đi"
Anh cầm lấy bắt đầu đọc qua, phía này cậu đã được nhận "món hàng" của mình.

Kích động nhìn cái hộp đang động đậy
"Hi vọng hai người sẽ sống vui vẻ với nhau, nhớ chăm sóc con tốt nhé" Cậu giao hàng vui vẻ nhìn cậu rồi bắt đầu mở hộp hàng ra.
"Vâng" Giọng cậu giống như lạc sang một quãng khác hẳn, chờ mong được nhìn thấy "con" của mình
"Samoyed, 4 tháng tuổi, giá cả..." Cậu giao hàng từ tốn ẵm em bé lông xù đang run rẩy từ trong hộp ra đưa vào tay cậu một cách cẩn thận
"Cảm ơn" Cậu lo lắng ôm lấy "em bé" của mình, nhìn một chút liền ôm vào lòng, cả hai tự mình cảm nhận độ ấm và hơi thở của nhau.

An ủi một chút, chú chó nhỏ đã bớt sợ, ngửi ngửi tay cậu, cậu vui vẻ bế nó đi về phía anh, ngây ngô nói "Con gái gặp papa"
"Con của em hơi đắt nha" Anh vỗ vỗ đầu cậu, nhìn sinh vật nhỏ trong lòng cậu dịu dàng lên tiếng
"Tôi chỉ nghĩ ở một mình quá buồn chán nên mới mua nó thôi, những giống khác tôi không thích" Cậu nhíu mày nhìn anh, tay v**t v* cục bông nhỏ
"Không sao, bây giờ có tôi rồi.

Chúng ta cứ trực tiếp sinh một đứa không phải là đông vui rồi sao" Trêu riết thành thói quen, anh bây giờ có vẻ nghiện trêu ghẹo "vợ" nhỏ của mình, không biết xấu hổ mà nói
"Anh..." Cậu trợn mắt nhìn anh, lại e ngại nhìn sao mấy người giao hàng.
Họ đứng thẳng hàng với nhau, mắt nhìn cậu và anh cười tủm tỉm giống như đang xem hài kịch.
Cậu xấu hổ ôm cục bông nhỏ chạy biến vào trong nhà, để lại anh ở đó giải quyết mọi thủ tục nhận nuôi, phí vận chuyển nọ kia..
 
Omega Thủy Tinh
Chương 22: 22: Sự Tích Cái Tên Bạch Sam


Từ lúc "cục bông nhỏ" chính thức bước chân vào căn biệt thự thì cậu hoàn toàn ngó lơ anh, chăm chỉ lôi những món đồ đã được mua sẵn từ trước ra.

Đệm nằm, thảm lông, đồ chơi, thức ăn hạt, thức ăn vặt, bình nước....!đâu đó đã được cậu mua về sẵn.

Cậu lôi chút thức ăn hạt ra cho cục bông nhỏ ăn thử, nước uống cũng lôi ra, đợi nó ăn uống xong xuôi bắt đầu để nó làm quen căn nhà mới của nó.

Cục bông nhỏ nhà cậu kia cũng rất nhanh chóng mà làm quen mọi thứ, ngay đến dì Chúc, nó cũng có qua chào hỏi một câu bằng cái vẫy đuôi rối rít.
Cậu thấy nó đã thoải mái tìm hiểu mọi thứ, không còn dáng vẻ cảnh giác liền để nó tự mình chơi, còn mình thì đi dọn lấy một căn phòng trống mang đồ của nó vào, sắp xếp hẳn một phòng riêng biệt cho nó.
Cậu bận rộn là thế, nhưng có người thấy cậu không để ý đến mình liền sinh khí, bực bội mà đi vào thư phòng làm việc.

Tưởng đâu làm việc sẽ quên bực bội, có ai ngờ bực quá nên không làm việc nổi.

Đang tính chạy ra quấy phá cậu thì cậu lại bước vào, trên tay là tách cafe còn tỏa hơi ấm.
"Cafe của anh này" Cậu đặt tách cafe trên bàn rồi vội vội vàng vàng rời đi
"Cậu bỏ bê chồng mình rồi hay sao?" Anh lên tiếng.

Nhìn biểu cảm trên khuôn mặt cậu có hơi khác lạ liền hỏi thêm "Cậu làm sao vậy?"
"Mới vừa chơi với cún con một chút, tại tôi cứ động vào mông của nó nên bị nó cạp vào tay" Cậu xoa xoa cánh tay có nốt răng mờ mờ của cún con, cười tươi nhìn anh

"Cả cậu và nó cùng ngốc..." Anh ngán ngẩm lắc đầu
"Tôi không có...." Cậu quay đi không có kiên nhẫn đáp lời lại
"Nhờ một chút, cậu ngồi ở đây với tôi một lát" Anh vỗ vỗ xuống mặt ghế bên cạnh mình, mắt nhìn cậu thăm dò
"..." Cậu nhíu mày, nhưng cũng ngoan ngoãn ngồi xuống nhìn chằm chằm vào góc mặt đẹp đẽ của anh mà chờ đợi
"Có nghĩ đặt tên cho nó chưa?" Anh vừa làm việc vừa hỏi
"Tôi thấy, nó rất giống anh...!Không vui liền cắn...!Tồi tệ...!Nên định đặt tên nó là Bạch Tiểu Vũ" Cậu giương đôi mắt ngây thơ (tội) vô số hồn nhiên trả lời anh
"Chứ không phải nó ngốc giống cậu nên đặt là Lâm Tiểu Mặc hả??" Anh nhíu mày đưa tay búng trán cậu
"Tôi không ngốc.

Là Bạch Tiểu Vũ" Cậu uất ức trợn mắt hét
"Là nhóc ngốc Lâm Tiểu Mặc" Anh cũng trừng mắt
"Lưu manh Bạch Tiểu Vũ"
"Lâm Tiểu Mặc"
"Bạch Tiểu Vũ"
"..."
"..."
(Giống như hai đứa học sinh tiểu học cãi lộn không chứ)
"Bạch Tiểu Mặc"...
"..."...
"Xin lỗi, bị lậm mất" Cậu xấu hổ cúi đầu
Trong cái tình huống cãi tay đôi với nhau, không cần biết cãi nhau cái gì, nhưng cứ người nói sai trước là người thua cuộc
"Vậy tên nó là Bạch Tiểu Mặc hả?" Anh buồn cười xoa xoa hai má cậu lại đột nhiên phát hiện ra một điều mới lạ
"Không được.

Ông nội gọi tôi là Tiểu Mặc rồi, chỉ có một Tiểu Mặc thôi" Cậu khó khăn gạt tay anh ra khỏi má mình
"Thì sao?" Anh phát hiện ra hai má bánh bao của cậu cực kỳ mềm mại, hồng hồng nộn nộn, chạm vào có cảm giác rất thoải mái, rất sướng tay.
"Bởi vì nó là giống Samoyed nên tôi định đặt tên là Sam, với lại nó là con cái mà" Cậu thật thà nói cho anh nghe
"Bạch Sam hả?!! Vậy đã có suy nghĩ đặt tên con chúng ta chưa" Anh nhếch môi cười nhẹ, ghé sát tai cậu nói nhỏ, giọng nói tự tin cao ngạo, lại gợi cảm trầm thấp lộ ra khí chất đàn ông thành thục
"Nam nhân xấu xa..." Cậu đẩy mạnh anh ra rồi chạy đi mất, để lại anh hài lòng vì trêu ghẹo cậu thành công
Vốn có ý định cùng anh đưa nhóc Sam Sam đi kiểm tra sức khỏe một chút, nhưng mà từ lúc rời khỏi phòng làm việc của anh, cậu giống như không còn tinh thần làm việc, chán nản ngồi một góc trầm ngâm không nói gì.
Dì Chúc có gọi mấy lần cũng không thèm nghe, tới tối cậu dùng bữa trước, không thèm chờ anh, cũng không tìm anh nói chuyện.
Không phải tự dồn mình vào mớ hỗn độn này nhưng cảm giác của cậu bây giờ rất rối, không biết phải làm sao nữa.

Anh đối với cậu tốt một chút, dịu dàng, yêu thích một chút cậu chắc chắn sẽ vui mừng, sẽ thầm giữ lấy cảm giác ấy cho riêng mình.

Nhưng tại sao anh lại như vậy chứ, có vui vẻ, có dịu dàng, nhưng lại luôn luôn trêu đùa cậu khiến cậu xấu hổ.

Giống như chỉ là anh muốn chơi đùa với cậu một chút, không có dụng tâm, cũng không có yêu thích, tình cảm không chân thật, khiến cậu yêu anh mà không được đáp trả.

Sau đó, giống như những người lúc trước anh quen, bị anh bỏ rơi, bị sự tàn nhẫn lạnh lùng của anh làm cho chết tâm.
Cậu không muốn mình trở nên giống với họ, không muốn đối mặt với hoàn cảnh khó khăn đó một chút nào.

Cho nên, không muốn ở gần anh, không muốn yêu thích anh nhiều thêm nữa, nếu không sẽ rất đau lòng.
Công việc vẫn chồng chất như núi khiến anh không có thời gian để ý đến tâm trạng không tốt của cậu.

Ngay ngày hôm sau, anh lại đến công ty, quay trở lại cuộc sống công việc bận rộn, triền miên.
"Dì Chúc nói hôm nay dì ấy xin về sớm.

Buổi tối anh có về ăn cơm không?"
"Buổi tối chỉ có mình cậu thôi phải không.

Tôi sẽ về" Anh trả lời lại tin nhắn của cậu.

Nhớ lại ngày hôm trước, phải tranh với cậu cái điện thoại không khác gì hai đứa học sinh tiểu học, lại còn phải vắt óc suy nghĩ không hiểu tại sao tâm trạng cậu không tốt, dùng cả bạo lực mới lấy được số di động của cậu.

Cậu ấy giống như một khối thủy tinh trắng trong suốt, tuy rằng rất mong manh nhưng một khi vụn vỡ sẽ gai góc đến mức làm bị thương người khác.

Điểm yếu lớn nhất chính là quá dễ vỡ, cũng giống như cậu, quá hiểu chuyện, quá hiền lành khiến người ta cảm thấy vừa thương xót vừa nhàm chán.
Không muốn bỏ mặc cậu ở một mình, nên anh mới cố gắng làm việc, nhanh một chút về sẽ nói chuyện với cậu, hỏi cậu tại sao lại tránh mặt anh.
Anh mở camera tại biệt thự ra, vừa coi cậu vừa làm.
Cậu ôm nhóc Sam Sam, cùng nhau chơi đùa lăn lộn trên tấm thảm lông mới trải ở phòng khách, tiếng cười vui vẻ giòn tan vang lên trong phòng khách, vọng cả qua camera tới được chỗ anh.
"Sam Sam à, con nhớ cái người hôm qua trả tiền đón con về không? Là cái người này này..." Cậu lôi cái giấy đăng ký kết hôn ra, chỉ chỉ vào người đàn ông đẹp đẽ đứng cạnh mình tự vào nói với nhóc Sam Sam đang tròn xoe mắt nhìn "Con nhớ không, là papa của con đó...!Papa của con nè là một ông già xấu xí, còn đáng ghét nữa...!Rất hay trêu chọc daddy"
Mặc dù nói xấu nhưng nụ cười trên khuôn mặt cậu lại thể hiện cậu yêu thích đến không tự nhận biết được.
Anh đen mặt nhìn thằng nhóc đang nói xấu mình, nếu như cậu ở đây, anh chắc chắn sẽ tét vào mông cậu mấy cái, cái tội nói xấu chồng.

Nghĩ nghĩ gì đó, tâm trạng anh giống như ở một tầm cao mới.

Tôn Thanh Thanh đi vào đưa tài liệu cho anh, còn phải dụi mắt xác nhận lại mấy lần xem có phải mình nhìn lầm không.
Tới gần 5h chiều, anh đang đầu tắt mặt tối, cố gắng hoàn thành công việc để còn về nhà như lời đã nói với cậu.

Một người không được mời bỗng xuất hiện tại phòng khách biệt thự khiến anh không khỏi chán ghét..
 
Back
Top Bottom