Đam Mỹ Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn

Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
Chương 20


“Ông Chu… sắp không xong rồi.”

Điện thoại truyền đến tiếng giọng của điều dưỡng viên. Em trai lạnh giọng hỏi: “Ồ?”

“Nếu đã vậy thì chờ ông ta không xong hẳn rồi hãy báo cho tôi.”

Nói xong thẳng tay cúp máy.

Bé thỏ Omega quay đầu nhìn em trai. Không phải cậu rộng lượng hay gì, mà dù sao thì ông ta cũng là cha trên danh nghĩa của hai người, nếu chuyện này là thật… thì bọn họ vẫn phải đến xem thử.

“Đừng mềm lòng.” Thấy bé thỏ Omega do dự, em trai vừa chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho chuyến đi ngày mai, vừa quay sang nói với cậu: “Nếu là thế thật thì ông ta sẽ không gấp rút gọi điện thoại tới như vậy.

Em trai thật sự quá hiểu ông Chu.

Trong phòng bệnh, người đàn ông trung niên với gương mặt tiều tụy cướp lấy điện thoại trong tay điều dưỡng viên, tức đến mức thở hổn hển. Điện thoại bị ném vào tường kêu “cạch” một tiếng, mà hình lập tức xuất hiện vết nứt như mạng nhện.

Ông ta vò đầu mình, phẫn nộ gào thét với điện thoại: “Đồ bất hiếu!”

“Đúng là đồ bất hiếu!”

Gào lên vẫn chưa hả giận, ông ta lại đứng dậy dẫm mấy cái nữa. Điều dưỡng viên là một bác trai khoảng năm mươi tuổi, thấy cảnh này chẳng nói lời nào.

Vụ án của ông Chu không nhỏ, cho dù vào bệnh viện khám bệnh thì bên cạnh cũng có người đi theo. Những ngày này, mặc dù chỉ nghe vài ba câu vụn vặt thì bác trai cũng hình dung ra ông Chu đã làm những gì.

Bác trai chưa bao giờ gặp loại “bố” nào như thế này, thậm chí cảm thấy người này hoàn toàn chẳng xứng với chữ “bố”.

Ông Chu lại gào thêm lúc nữa, cuối cùng kéo lấy tay áo của bác trai điều dưỡng viên: “Ông… Ông mau đi tìm Chu Đồ đến đây cho tôi, hoặc Chu Ánh cũng được.”

Sau khi kiểm tra, ông Chu quả thật bị bệnh về tuyến thể, nhưng chắc chắn sẽ có cách, chẳng phải có thể thay tuyến thể sao? Mình còn có con trai! Mình nuôi con thỏ phế vật kia bao nhiêu năm rồi, đối xử tốt với Chu Ánh bao nhiêu năm nay, bây giờ để chúng nó báo đáp mình chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Môi ông ta run run, năm ngón tay như kìm sắt, trong mắt chứa đầy sự điên cuồng gấp gáp: “Ông mau đi tìm bọn nó đi, mau tìm hai đứa con của tôi tới đây!”

“Nếu không tìm được Chu Ánh thì đi tìm Chu Đồ, con thỏ phế vật đó… dễ mềm lòng nhất.”

“Chỉ cần ông,” Ông Chu nuốt nước bọt: “Chỉ cần tìm được bọn nó đến đây, ông muốn gì tôi cũng sẽ cho ông.”

“Ông Chu, ông nên nghỉ ngơi rồi.” Bác trai lại không cho là đúng, ban nãy cảm thấy ông ta đáng thương nên mới lấy điện thoại ra gọi cho “hai đứa con” trong miệng ông Chu.

Đáy lòng ông dâng lên vô vàn hối hận, nếu thời gian quay ngược thì chắc chắn ông sẽ không gọi cuộc điện thoại kia.

Bác trai nhìn điện thoại vỡ vụn màn hình trong góc tường: “À đúng rồi, ông Chu còn phải đền cho tôi một cái điện thoại nữa.”

Ông Chu suýt nữa bất tỉnh nhân sự, cầm chén trà trên bàn lên vừa định ném đi thì lại nghe thấy bác trai nhắc nhở: “Cái này cũng phải bồi thường.”

Ông Chu: …

Sau khi Chu thị xảy ra chuyện, tài sản của ông Chu về cơ bản đều đã bị đóng băng hết. Ông Chu giàu có quyền lực bao nhiêu năm nay kết quả bây giờ phát hiện mình còn không dám ném một cái chén, thế là trong lòng nghẹn một cục tức, che ngực há miệng th* d*c: “Ông, ông, ông…”

Bên kia, sau khi cúp điện thoại thì mọi người bắt đầu bận rộn ra ngoại thành chơi.

Gã hầu rất có kinh nghiệm, chẳng bao lâu đã chuẩn bị xong vỉ nướng. Bé thỏ còn đang mang thai, chưa gì bé con trong bụng đã bắt đầu quậy làm cậu có phản ứng mạnh nên hơi khó chịu. Mặc dù Alpha sói lớn đang chuẩn bị đồ ở bên cạnh nhưng vẫn luôn để ý đến cậu, vừa nhận ra bé thỏ khó chịu đã chạy nhanh tới đỡ cậu đến nằm trên ghế.

“Nghỉ một lát đã.” Alpha sói lớn dặn.

“Vâng ạ.” Bé thỏ ngoan ngoãn gật đầu: “Anh đi giúp mọi người trước đi, em nằm nghỉ một lát là được.”

“Ừ.”

Lúc Alpha sói lớn xoay người đi trải thảm dã ngoại để ăn cơm thì chuông điện thoại di động của bé thỏ Omega bỗng nhiên vang lên. Cậu nhìn về phía điện thoại.

Trên màn hình là tên của ông Chu.

Hết chương 20
 
Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
Chương 21


Bệnh di truyền của gia tộc rất mạnh, mới qua chưa tới một tuần mà ông Chu đã tiều tụy trông thấy.

Sau khi dùng rất nhiều cách để “lấy” lại được điện thoại, ông ta nắm chặt nó trong tay, giả vờ nói bằng giọng ôn hòa: “Trước kia ba không cố ý, thật sự quá sốt ruột nên mới bị cái lợi trước mắt mê muội tâm trí và làm tổn thương con… tổn thương Ánh Ánh.”

Là người làm ăn kinh doanh nhiều năm, lời xã giao này ông Chu nói rất thuận miệng.

“Đồ Đồ à, con giúp ba lần này đi, sau này ba chắc chắn sẽ không như vậy nữa…” Ông Chu dùng tình lý muốn khuyên bé thỏ Omega về. “Ba cũng không có ý gì khác, chỉ muốn gặp lại con một lần thôi. Trên thế gian này người ba không yên tâm nhất chính là con.”

Mấy lời này đều là nói linh tinh, nếu trước kia ông ta để ý đến bé thỏ Omega dù chỉ là một chút thì mối quan hệ giữa cậu và nhà họ Chu cũng chẳng đến mức như hiện tại.

Bé thỏ Omega mím chặt môi không trả lời, ông Chu tiếp tục nói: “Đồ Đồ đến thăm ba một lần được không? Chỉ một lần thôi…”

“Ngoan, ba có rất nhiều chuyện muốn nói với con.”

“Giữa ông và em ấy không có gì đáng để nói hết.” Alpha sói lớn vừa trải xong thảm dã ngoại để ăn cơm đã thấy bé thỏ Omega nghe điện thoại.

Ban đầu Alpha không quá để ý, đến khi thấy bé thỏ mím chặt môi mới nhận ra không đúng, thế là lập tức đánh tiếng với em trai đang bận rộn rồi xoay người đi về phía cậu.

Ai ngờ quả nhiên không phải chuyện tốt.

Alpha sói lớn nhìn màn hình điện thoại hiển thị đã cúp máy, sắc mặt hơi trầm xuống.

Ông Chu đang nói chuyện điện thoại bị bé thỏ lặng lẽ báo cho Alpha sói lớn.

“Ông ta gọi điện cho em là vì… muốn em đến thăm ông ta?”

Alpha nhíu chặt mày, vẫn cảm thấy rất kỳ quặc.

“Vâng ạ.” Đôi tai trên đầu cậu hơi đong đưa, ở trước mặt Alpha cậu không cần giấu đôi tai thỏ chưa thể hóa hình hoàn toàn của mình: “Nhưng mà em không đồng ý đâu anh.”

“Ừ.” Alpha sói lớn cười bưng một đĩa hoa quả đã bổ đến cho cậu: “Đồ Đồ giỏi quá.”

Ba ngày sau, trong phòng bệnh của ông Chu.

Alpha sói lớn cầm một xấp tài liệu: “Xem ra ông Chu khôi phục rất nhanh.”

Giọng cười như không cười, nói rồi tiếp tục lật xem tài liệu trợ lý đưa tới.

Bệnh di truyền gia tộc của ông Chu rất dễ tra ra, hơn nữa ông Chu còn đang trong giai đoạn điều tra nên có thể tra ra được rất nhiều thứ.

Trong đó có một “Thỏa thuận quyên tặng tuyến thể”, nội dung rất đơn giản là nếu Chu Đồ xảy ra chuyện thì tuyến thể của cậu sẽ “được hiến tặng”.

Một phần còn lại là giấy tờ chứng minh phối hình thành công.

Có trời mới biết lúc Alpha sói lớn nhìn thấy hai phần giấy tờ này đã sợ hãi đến mức nào.

Anh biết rất rõ tính cách của bé thỏ nhà mình, nếu nói cậu sẽ tha thức cho ông ta thì không đến mức, dù sao thì chẳng có ai bị thương còn tự lừa mình dối người che giấu vết sẹo ấy đi.

Nhưng thỏ con cũng không phải người nhẫn tâm.

Trở về biệt thự, bé thỏ đang chuẩn bị bữa tối.

Theo số tháng tăng dần, bé thỏ dần lộ rõ bụng bầu hơn. Em trai cũng tới đây hỗ trợ, gã hầu vừa bày bát đũa ra vừa thấp giọng hỏi Chu Ánh: “Làm sao vậy? Vẫn muốn nôn à?”

Không biết tại sao mấy hôm nay cậu luôn buồn nôn, nôn xong bụng cũng thấy không thoải mái.

Hết chương 21
 
Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
Chương 22: (End)


“Ba ơi, tối nay ba có thể kể chuyện cho con nghe không?” Một đứa trẻ lon ton chạy tới, hai bàn tay mập mạp kéo lấy ống tay áo của bé thỏ Omega: “Mấy hôm nay daddy bận quá, ba cũng bận nữa, lâu lắm rồi Hô Hô không được nghe kể chuyện…”

Bé thỏ ôm lấy Hô Hô: “Tối nay Hô Hô muốn nghe chuyện gì nào?”

Hô Hô là một con sói con, là con trai của bé thỏ Omega và Alpha sói lớn. Bé con mới sinh ra đã thích ôm Alpha sói lớn ngủ, sau khi bàn bạc thì hai người quyết định đặt nhũ danh cho bé con là Hô Hô. Hô Hô vừa tròn sáu tuổi chưa học được cách hóa thành người hoàn toàn, tai và đuôi vẫn luôn lộ ra ngoài. Bé thỏ Omega sờ sờ lông tơ màu xám mềm mại bên trong lỗ tai của Hô Hô, đề nghị: “Bộ truyện tranh tuần trước kể được không?”

“Dạ được ạ~” Hô Hô giơ hai tay lên: “Ngày mai em gái có đến chơi không ạ?”

Chu Ánh và gã hầu có một đứa con gái, bé con cũng là thỏ. Hô Hô rất thích em gái thỏ của mình, hai đứa lại chỉ hơn kém nhau mấy tháng nên gần như cùng lớn lên từ nhỏ.

“Ngày mai daddy cũng được nghỉ, vừa vặn có thể cùng đi chơi công viên.” Bé thỏ nắm lấy tay Hô Hô quay về phòng ngủ.

Lúc Alpha sói lớn về thì Hô Hô đã chìm vào mộng đẹp. Bé thỏ ngồi trên ghế sofa đợi anh, trong tay là quyển truyện tranh mới kể cho Hô Hô nghe. Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu đứng dậy:

“Anh về rồi à?”

Đèn phòng khách rất sáng, chiếu vào khiến cả người bé thỏ trông ấm áp hơn vài phần. Cấp bậc của cậu vốn không thấp, trước kia hóa hình thất bại là do “sữa bò” của ông Chu. Dưới sự chăm sóc tận tình của Alpha sói lớn, cậu đã sớm thuận lợi hóa hình rồi, chỉ là trước mặt Alpha sói lớn cậu vẫn giữ lại tai và đuôi thỏ theo thói quen. Alpha sói lớn nhìn hai tai xù lông trên đỉnh đầu bé thỏ, một chỗ nào đó dưới đáy lòng mềm nhũn. Anh bất giác cười theo cậu.

“Ừ, anh về rồi.”

“Chờ lâu không?” Alpha sói lớn thay vest, đứng trước cửa đổi giày rồi mới đi vào phòng khách.

“Cũng không lâu lắm, Hô Hô vừa mới ngủ rồi.” Lúc bé thỏ Omega cầm lấy áo khoác của Alpha sói lớn mới nhận ra Alpha còn mang một chiếc bánh ngọt về, cậu vô thức nói: “Hô Hô đang thay răng, không thể ăn ngọt được.”

“Không phải cho Hô Hô.” Alpha sói lớn đặt hộp bánh ngọt nhỏ lên bàn: “Vợ vất vả rồi.”

Hộp bánh ngọt được mở ra, bên trong có một con thỏ bằng bơ được làm rất khéo léo. Alpha sói lớn rất tự nhiên kéo bé thỏ vào lòng: “Bánh ngọt cho Đồ Đồ nhà chúng ta. Đồ Đồ, anh yêu em.”

Khuôn mặt bé thỏ hiện lên màu đỏ nhàn nhàn, cho dù Alpha đã nói ba từ này vô số lần nhưng lần nào nghe được trái tim của cậu cũng đều đập kịch liệt mất khống chế.

Cái hôn từ trên mặt trượt đến bên môi, cuối cùng dần trượt xuống phía dưới. Chu Đồ bám lấy vai Alpha sói lớn, ngửa đầu lên hưởng thụ.

“Đồ Đồ…”

Nhiệt độ dần tăng lên, bơ bị hòa tan dưới nhiệt độ nóng bỏng. Ngọn nến được chuẩn bị từ lâu nhanh chóng tìm được chỗ cắm. Nó đâm sâu vào bánh ngọt, ánh lửa mạnh mẽ bùng lên…

Hôm sau thời tiết đẹp, một nhà ba người của em trai tới hiếm khi thấy bé thỏ Omega mặc áo len cao cổ. Em trai cười đầy thâm ý khiến bé thỏ Omega xấu hổ vô cùng. Cũng may hai đứa bé không thấy ánh mắt hai người chạm nhau, đều lên xe trước hào hứng thảo luận xem lát nữa đi khu vui chơi nên chơi cái gì.

“Hôm qua em đến thăm ông ta rồi.” Em trai bỗng nhiên nói.

Bé thỏ Omega ngẩng đầu lên: “Hở?”

“Chu Chế Trung.” Lâu lắm rồi em trai không còn gọi ông Chu là ba nữa, phần lớn đều là gọi thẳng tên.

Sáu năm trước, qua kiểm tra thì phát hiện ông Chu mắc bệnh di truyền của gia tộc. Ngoài dự kiến của mọi người, em trai quyết định “cứu” ông Chu kéo dài hơi tàn bằng cách mỗi tháng cung cấp một lượng pheromone nhất định.

Sáu năm qua, dưới sự trợ giúp của Alpha, em trai đã một mình gây dựng lại Chu thị, hiện giờ Chu thị đã không còn người của ông Chu nữa. Lượng pheromone cậu cung cấp mỗi tháng không nhiều, nhưng lại chỉ miễn cưỡng có thể khiến ông Chu kéo dài mạng sống. Thân thể ông Chu như vậy không thể quay lại ngục tù nhưng lại chẳng thể rời khỏi bệnh viện.

Ban đầu ông Chu còn hùng hùng hổ hổ đi khắp nơi rêu rao hai đứa con trai bất hiếu. Sau này thật sự hết cách mới bắt đầu gọi điện thoại cho em trai, mỗi lần gọi nếu không phải chửi ầm lên thì chính là đòi báo hiếu.

Em trai cũng chẳng để tâm, thỉnh thoảng tâm trạng tốt còn cố ý mang mấy tấm ảnh tới, có ảnh chụp một nhà ba người của cậu và chồng, cũng có ảnh một nhà ba người Omega và Alpha. Những tấm ảnh hạnh phúc này được treo đối diện chỗ ông Chu ở để ngày nào tỉnh dậy cũng nhìn thấy.

“Bây giờ ông ta thế nào?” Bé thỏ Omega hỏi.

“Ha ha, vẫn như cũ thôi.” Em trai nhếch môi: “À đúng rồi, hai tuần nữa thì bà ba gặp nạn trốn một mình kia cũng lấy chồng rồi, tới lúc đó lại gửi ảnh tới.”

“Để ông già… hưởng thêm tí niềm vui.”

[End]
 
Back
Top Dưới