Đam Mỹ Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
581,059
0
0
AP1GczOHPyEa-MVp73r624Qxq5jXW6fytC5DmaknSo3j875BBCNBjNw9DGKCCBDKfacxcBr8NiI7-Y_a2A15MjjySzfmBXaEp81oRmlvRCmuBakwIXpUePtyHg60IlXKqBLpgHk7sUbekvUFn4TuhbRjsYok=w215-h322-s-no-gm

Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
Tác giả: Ách Tây Tây Tây
Thể loại: Đam Mỹ, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Lúc Omega hóa thành người xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thế nên sau khi thành niên tai và đuôi của cậu không thể giấu đi hoặc phô ra một cách tự nhiên. Thế nên một Omega ngay cả việc học cách biến thành người cũng không xong trở thành sự tồn tại thấp kém nhất của gia tộc.

Năm Omega hai mươi hai tuổi, gia tộc sắp xếp cho em trai cậu kết hôn với một Alpha sói lớn. Trong truyền thuyết, Alpha sói lớn ấy có khuôn mặt dữ tợn, tính tình hung ác tàn bạo, thân cao tám thước, sức lực lớn như trâu. Em trai Omega đường nhiên không chịu, thế là bỏ trốn trong đêm trước ngày cưới. Omega bị bất đắc dĩ thành người gả thay. Khoác lên bộ đồ cưới không vừa người, Omega còn chưa kịp hoàn hồn đã bị ba đóng gói ném tới nhà Alpha sói lớn.

Ba vâng vâng dạ dạ nói chuyện điện thoại với Alpha xong thì thì dặn dò Omega đừng quên bổn phận của mình, nói chờ một thời gian nữa em trai sẽ trở về, Omega chỉ là vật tạm thời thay thế thôi.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Omega Xinh Đẹp Bị Từ Hôn Yêu Đương Cùng Ảnh Đế Alpha
  • Omega Thích Diễn Sâu - Thời Tự
  • Sau Khi Tôi Chết, Omega Bạc Tình Phát Cuồng Rồi
  • Omega Trong Mộng Hóa Ra Là Alpha Có Vị Anh Đào
  • Sau Khi Beta Biến Thành Omega Phát Hiện Ông Xã Là...
  • Ai Nói Trúc Mã Omega Không Thể Làm 1
  • Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 1


    Edit: Nananiwe

    Lúc Omega hóa thành người xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thế nên sau khi thành niên tai và đuôi của cậu không thể giấu đi hoặc phô ra một cách tự nhiên.

    Thế nên một Omega ngay cả việc học cách biến thành người cũng không xong trở thành sự tồn tại thấp kém nhất của gia tộc.

    Năm Omega hai mươi hai tuổi, gia tộc sắp xếp cho em trai cậu kết hôn với một Alpha sói lớn.

    Trong truyền thuyết, Alpha sói lớn ấy có khuôn mặt dữ tợn, tính tình hung ác tàn bạo, thân cao tám thước, sức lực lớn như trâu. Em trai Omega đường nhiên không chịu, thế là bỏ trốn trong đêm trước ngày cưới.

    Omega bị bất đắc dĩ thành người gả thay.

    Khoác lên bộ đồ cưới không vừa người, Omega còn chưa kịp hoàn hồn đã bị ba đóng gói ném tới nhà Alpha sói lớn.

    Ba vâng vâng dạ dạ nói chuyện điện thoại với Alpha xong thì thì dặn dò Omega đừng quên bổn phận của mình, nói chờ một thời gian nữa em trai sẽ trở về, Omega chỉ là vật tạm thời thay thế thôi.

    Dùng lời của ba để nói thì là thế này: "Con thỏ hóa thành người cũng không xong thì chẳng khác nào phế vật."

    Sau khi ba đi thì Omega mới kéo vali hành lý nho nhỏ của mình ra để ngồi lên, ánh mắt đánh giá khung cảnh lạ lẫm xung quanh.

    "Đến rồi?" Lúc Alpha sói lớn về đến nhà thì thấy một Omega thỏ connđang cẩn thận quan sát xung quanh.

    Omega bị dọa sợ nhảy lên một cái, suýt nữa làm đổ vali hành lý.

    Hình như bé thỏ trắng nào cũng yếu ớt và nhút nhát, Alpha sói lớn thử lùi lại hai bước: "Xin chào?"

    Lúc này Omega đã ổn định lại tâm trạng, ánh mắt lặng lẽ lướt qua Alpha trước mặt.

    Lời đồn có thật có giả, Alpha sói lớn thật sự rất cường tráng, vóc người cao hơn 1m9, nhưng... không hung dữ như trong tưởng tượng của Omega.

    Omega nhỏ giọng đáp: "... Chào anh?"

    Omega vốn khôg được hoan nghênh, trong cuộc sống cậu luôn cẩn thận từng li từng tí một, giọng nói cũng mềm mại vô cùng.

    Lần đầu tiên Alpha nghe được giọng chào hỏi mềm đến như vậy, chỉ cảm thấy Omega thật sự rất ngoan ngoãn.

    Mặc dù chuyện kết hôn đã được quyết định từ trước, nhưng đây là lần đầu tiên Alpha gặp được cậu vợ nhỏ của mình: "Xin hỏi, cậu là Chu Ánh sao?"

    Omega ngẩn ra, Chu Ánh là tên em trai cậu.Nhưng cậu là người "gả thay", tên của cậu vốn không quan trọng.

    Chỉ là lúc Alpha nói chuyện hơi cúi người xuống, gần như nhìn thẳng vào Omega.

    Khoảng cách quá gần, Omega căng thẳng quá độ lỗ tai sẽ lộ ra.

    Omega sợ đến mức ngừng hô hấp, sợ Alpha tức giận nên vội vàng vươn tay che lỗ tai xù lông của mình lại. Nhưng càng căng thẳng thì lại càng dễ sai lầm, cậu vừa che được lỗ tai thì cái đuôi xù lông ngắn một mẩu lại lộ ra.

    Omega sốt ruột đến mức viền mắt đỏ lên, phải biết rằng nếu chuyện này xuất hiện trong gia tộc thì cậu đã bị tất cả thỏ lớn thỏ bé chê cười.

    Lúc Alpha đưa tay tới, Omega vô thức nhắm chặt mắt lại cho rằng mình sắp phải chịu một cái tát hoặc một trận mắng mỏ, không ngờ trên đỉnh đầu lại được một bàn tay ấm áp, khô ráo phủ lên.

    Alpha nhẹ nhàng chạm vào lỗ tai của Omega: "Đây là tai của em à?"

    Đáng yêu quá!

    Omega ngẩn người, hình như cậu nghe ra vẻ mừng rỡ từ trong giọng nói của Alpha.

    Alpha: "Tôi có thể chạm một cái nữa không?"Omega ma xui quỷ khiến gật đầu.

    Hai người hợp tình hợp lý ở bên nhau.

    Ngày nào Alpha cũng sẽ về nhà, Omega cũng không cố gắng hết sức giấu đi lỗ tai và đuôi của mình trước mặt Alpha nữa. Alpha cũng đã quen thuộc, thỉnh thoảng không giấu đi thì Alpha còn khen cậu đáng yêu.

    Omega cảm thấy có lẽ đây là khoảng thời gian cậu trải qua thoải mái nhất từ lúc sinh ra đến bây giờ.

    Ngoại trừ việc Alpha luôn gọi tên của em trai.Tớ kỳ ph*t t*nh, Omega chủ động từ chối thuốc ức chế.

    Thiếu niên mím môi, lỗ tai trên đỉnh đầu bị kéo xuông, rõ ràng toàn thân đều lộ ra màu hồng, sợ hãi không thôi nhưng vẫn lơ đãng hỏi Alpha có muốn ở lại không.

    Đương nhiên là Alpha ở lại.

    Một tháng sau, Omega bắt đầu chán ăn, đụng tới đồ ăn là buồn nôn, cơ thể bắt đầu xuất hiện một chút thay đổi.

    Trong đầu Omega mơ hồ có một ý định to gan, cậu chưa kịp kiểm chứng thì đã nhận được tin nhắn ba gửi đến.

    Ba nói, em trai quyết định trở về rồi.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 2


    Edit: Nananiwe

    "Lại ăn không vào à?"

    Alpha sói lớn cau mày nhìn bát cơm chưa hề được đụng đến trên bàn.

    Cậu vợ nhỏ của hắn vẫn thường ăn khá ít, nhưng hai hôm nay Omega ăn cực ít. Bình thường mỗi khi căng thẳng thì hai tai thỏ của cậu sẽ lộ ra và dựng thẳng lên, mà bây giờ nó lại ủ rũ cụp xuống.

    Trong lòng Omega còn có tâm sự nên cũng không trả lời Alpha.

    Thời gian dần trôi, ngoài việc chán ăn và ăn không ngon ra thì thân thể Omega thỏ con còn có sự thay đổi... khó mà mở miệng.

    Vì để chào đón bé con tới, lồng ngực vốn bằng phẳng của thiếu niên đã hơi nhô lên. Nếu chỉ có vậy thì Omega sẽ không bối rối đến mức này, bởi vì sáng nay tỉnh dậy cậu cảm thấy vạt áo trước hơi ẩm ướt, còn mang theo... hương sữa nhàn nhạt.

    Bé thỏ con lập tức bị dọa tỉnh, lỗ tai và đuôi đều lộ ra cũng không rảnh để ý, trong cơn hoảng loạn cậu lập tức chạy vào phòng vệ sinh.

    Cũng may Alphha sói lớn đã ra ngoài chạy bộ. Omega thỏ con hít sâu một hơi, khẽ cắn môi sửa sang lại bản thân.

    Omega thỏ con biết, với loài thỏ thì phản ứng này là dấu hiệu chứng tỏ mình đã có thai.

    Chuyện này bé thỏ con đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không dám nói cho Alpha sói lớn biết. Như ba cậu đã nói, cậu vốn chỉ là một món đồ thay thế.

    Sau khi em trai về, Omega không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nếu những người khác trong gia tộc biết mình có bé con.

    Nghĩ vậy Omega ra một thân mồ hôi lạnh. Cậu không chịu nổi nữa, về phòng ngủ lấy valy hành lý của mình ra.

    Alpha chạy bộ sáng sớm về đến nhà vừa khéo lúc Omega thỏ con vừa thu dọn xong hành lý của mình.

    Lúc này trên bàn còn bữa sáng do chính tay Alpha làm.

    Alpha chạy bộ về thì chính tay làm bữa sáng, toàn là món Omega ngày thường thích ăn. Mặc dù hai người mới ở chung được mấy tháng nhưng Alpha sói lớn đã tỉ mỉ ghi nhớ sở thích của Omega thỏ con.

    Buổi sáng không ăn đồ ngọt, ban đêm không ăn đồ mặn, cà rốt phải thái hạt lựu, củ cải trắng cần cắt thành miếng , không ăn hành, không ăn tỏi, không ăn rau thơm,...

    Omega còn cực kỳ thích ăn điểm tâm lâu đời ở thành Nam, chỉ là lần nào đi cũng phải xếp hàng một hai tiếng đồng hồ, mà Omega lại không thích xếp hàng nên số lần được ăn điểm tâm ở đây chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng mà giờ không sao nữa rồi, bây giờ Alpha có thể xếp hàng thay em vợ nhỏ nhà mình.

    Bình thường tay nghề của Alpha sói lớn rất tốt, cho dù chỉ là bữa sáng đơn giản cũng được Alpha làm tới mức thơm ngon đẹp mắt.

    Nhất là sau khi nhận ra bé vợ thỏ con nhà mình chán ăn, Alpha sói lớn lại càng nghĩ nhiều cách hơn.

    "Ăn thêm chút nữa được không?"

    "Hôm nay anh hẹn bác sĩ, lát nữa chúng ta cùng đến bệnh viện nhé?" Alpha sói lớn ngồi bên cạnh Omega thỏ con nắm tay cậu.

    Trước ngực có quấn mấy lớp vải, Omega cúi đầu co người lại trên ghế, không dám để cho Alpha sói lớn nhận ra thân thể mình đã thay đổi. Nghe Alpha nói vậy cậu hơi ngẩn ra, cổ tay càng bị Alpha nắm chặt hơn.

    Alpha sói lớn chỉ cho rằng thỏ con nhút nhát không thích nơi đông người như bệnh viện, thế là giải thích thêm: "Hôm nay chúng ta đến bệnh viện tư nhân, không có người nào đâu."

    Lúc nói lời này vẻ mặt Alpha vô cùng dịu dàng. Alpha sói lớn ngồi xổm trước mặt Omega nhưng lại chẳng cảm thấy mất tự nhiên chút nào. Anh hơi ngẩng đầu lên nhìn về phía thỏ con Omega.

    Omega nhìn thấy bóng của mình trong mắt Alpha.

    Con ngươi của Alpha sói lớn rất nhạt, lúc phản chiếu bóng người thì màu sắc của nó sẽ đậm hơn, trông vừa nồng nàn lại vừa chăm chú.

    Alpha nói: "Ánh Ánh, anh lo lắng cho em."

    Cái tên không thuộc về mình khiến suy nghĩ của Omega quay trở về. Omega thỏ con quyến luyến nhìn khuôn mặt của Alpha sói lớn một cái, đột nhiên nói: "Anh ơi, em muốn ăn điểm tâm của tiệm bánh ở thành Nam."
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 3


    Edit: Nananiwe

    Bé thỏ Omega rất hiếm khi đưa ra yêu cầu gì đó, bởi vì từ bé không được yêu thích nên cậu vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí. Một đứa trẻ không ai để ý, không ai quan tâm thì không có tư cách khóc nháo, thế nên bé thỏ Omega vẫn luôn ngoan ngoãn.

    Đây là lần đầu tiên cậu nói thẳng với Alpha sói lớn rằng mình thích ăn gì.

    Alpha sói lớn cũng ngẩn người, bé thỏ Omega thấy vậy lại nhẹ giọng gọi một tiếng nữa: "Anh ơi."

    Lúc nói chuyện hai lỗ tai mềm mềm của cậu rũ xuống, cái đuôi xù lông cũng cuộn tròn lại thành một quả cầu vì chủ nhân của nó quá căng thẳng.Alpha sói lớn bị đáng yêu đến mức ngơ ra:"Được, được, được, ăn, ăn, ăn. Ăn cái này."

    Bé thỏ Omega nói thế nào thì là thế ấy. Đừng nói là bánh ngọt, cho dù muốn sao trên trời thì hôm nay anh cũng phải hái xuống cho em vợ nhỏ!

    "Vậy anh đi mua bánh ngọt trước, Ánh Ánh ngoan ngoãn ở nhà đợi anh nhé." Lúc sắp đi, Alpha sói lớn vẫn không quên dặn dò.

    Bé thỏ Omega vẫn luôn cúi thấp đầu không trả lời, không biết là do không nghe thấy hay do bị làm sao.

    Alpha sói lớn suy nghĩ một lát rồi vào phòng bếp, bưng một đĩa hoa quả ra cho bé thỏ Omega: "Đói thì nhớ ăn trái cây."

    "Còn muốn ăn gì nữa không? Chút nữa anh mua về luôn cho."

    "Còn lâu mới tới giờ hẹn với bệnh viện, chờ chút nữa anh về sẽ đi cùng em."

    "... Vâng."

    Lần này bé thỏ Omega hơi gật đầu.

    Alpha sói lớn nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không hịn nổi vươn tay khẽ chạm vào lỗ tai của bé thỏ.

    Alpha sói lớn lặng lẽ nắm lấy đôi tai mang theo xúc cảm ấm áp vào lòng bàn tay, sau đó mới hài lòng ra khỏi nhà.

    "Ngoan, đợi anh về nhé."

    Alpha sói lớn bước đều tới ga-ra, chẳng mấy chốc tiếng động cơ ô tô được khởi động đã vang lên.

    Một phút sau, tiếng động cơ biến mất ở phía xa.

    Bé thỏ Omega mở to mắt nhìn, nhỏ giọng nhắc bản thân đừng khóc một tiếng rồi mới mím môi ngẩng đầu lên. Hốc mắt cậu hơi đỏ, chân trần giẫm trên mặt đất lại như không hề thấy lạnh, cậu cứ đứng ngốc tại chỗ nhìn theo hướng Alpha đi khỏi.

    Di động lại nhận được một tin nhắn mới, là ba gửi tới bao ngày mai em trai sẽ về.

    Thật ra cậu và em trai không giống nhau, nhưng em trai đã xuất sắc từ bé, từ hồi mười hai tuổi đã có thể biến hoàn toàn thành người rồi. Không ai thích cậu cả, từ bé ba đã nói sẽ không có ai thích một con thỏ ngu ngốc.

    Thật ra bé thỏ cũng không dám hi vọng xa vời rằng Alpha sói lớn sẽ thích mình, cậu chỉ có một mong ước nhỏ nhoi là... Alpha sẽ quên mình muộn một chút.

    Dù sao... đó cũng là người duy nhất khen tai và đuôi của cậu đáng yêu.

    Bé thỏ Omega thở ra một hơi vẫn không kiềm được hốc mắt cay cay, lông mi cậu đã ươn ướt.

    Valy hành lý lăn lóc trên mặt đất, bé thỏ Omega bắt đầu thu thập lại hành lý của mình.

    Quần áo phải cầm đi, chỗ ấy để cho em trai đựng đồ; ảnh chụp chung cũng phai cất đi, bởi vì em trai sẽ tức giận. Phải rồi, cậu còn phải thu lại đuôi và tai nữa, rời khỏi Alpha sói lớn cậu không thể tùy tiện để lộ tai và đuôi ra ngoài, như thế sẽ bị người khác bắt nạt.

    Nhưng có lẽ do có bé con nên thể chất của bé thỏ Omega đã thay đổi, cậu cố gắng rất lâu nhưng tai và đuôi lại chẳng nhúc nhích.

    Bé thỏ Omega bắt đầu sốt ruột, nhưng càng sốt ruột thì lại càng hoảng hốt, ngay cả đôi mắt cũng dần biến thành màu đỏ.

    Bên kia, đáng ra Alpha sói lớn phải xếp hàng rất lâu, nhưng hiện giờ quá lo cho bé thỏ ở nhà nên đã nghĩ cách đi xuyên suốt không dừng lại.

    Tới khi Alpha sói lớn mang theo bánh ngọt bé thỏ Omega thích về biệt thự thì thời gian mới trôi qua được nửa tiếng.

    "Ánh Ánh..." Alpha sói lớn đẩy cửa vào.

    "Lộc cộc..." Bánh xe của valy hành lý vừa lúc chạm xuống đất.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 4


    Edit: Nananiwe

    "Cạch!"

    Valy hành lý của bé thỏ Omega va phải điểm tâm trên tay Alpha, hai người vẫn chưa kịp phản ứng lại thì túi giấy được đóng gói tỉ mỉ trong tay Alpha rơi xuống lăn hai vòng trên mặt đất, bị chiếc valy mất khống chế nghiền qua, đồ ăn bên trong Alpha vất vả lắm mới mua được về lập tức bị nghiền nát.

    Vụn vương đầy đất.

    "... Ánh Ánh?" Rất lâu sau Alpha sói lớn mới khàn giọng mở miệng.

    "Em thế này là..."

    Dáng vẻ bé thỏ Omega thật sự rất chật vật, trừ valy hành lý lăn trên đất thì gần như cả người cậu đều chôn trong chiếc áo choàng sẫm màu. Bởi vì có bé con nên không thu lại tai và đuôi được, cậu chỉ có thể cố gắng hết sức cuộn lỗ tai và cái đuôi lại rồi dùng băng dính dán lên để cố định.

    Đương nhiên là rất đau, nhưng cậu hết cách rồi.Chỉ cần cậu lộ ra tai và đuôi, sau khi ba đưa em trai tới đây thì thứ chờ đợi cậu chắc hẳn sẽ là một trận đánh đấm.

    Thật ra bé thỏ Omega không sợ đau, cậu đã quen rồi.

    Nhưng rất có khả năng mình đã có em bé, cậu không thể để bé con bị thương được.

    Bé thỏ Omega thật sự không ngờ Alpha sói lớn lại về sớm như vậy, thậm chí quên cả phản ứng, ngơ ngác kêu một tiếng "Anh..." trong ánh mắt nghi hoặc của Alpha.

    Alpha sói lớn vốn đã nhíu chặt mày từ lúc nhìn thấy valy hành lý của bé thỏ Omega.

    Nói thật thì anh cũng chẳng phải người có tính tình tốt, một con sói ở bên ngoài sát phạt quyết đoán, chỉ dựa vào sức của một mình mình đã có thể đứng vững ở A thị như anh thì sao có thể là kẻ yếu đuối được?

    Nháy mắt ấy, đáy lòng Alpha sói lớn hiện ra vô số lý do: Tại sao bé thỏ lại muốn đi? Bé thỏ có ý gì? Mình bị bé thỏ phản bội sao?

    Nghĩ vậy đáy mắt Alpha nhiễm màu đỏ đậm trông hệt như sắp nổi cơn thịnh nộ.

    Trước cửa vốn nhỏ hẹp, giọng Alpha sói lớn như từ trong lồng ngực phát ra.

    Alpha sói lớn: "Hửm?"

    Mũi chân bị chặn lại, bé thỏ Omega bị ép lùi lại phía sau.

    "Ánh Ánh muốn đi đâu vậy?" Alpha sói lớn cụp mắt, ánh nắt dừng lại ở lông mi hơi chớp của bé thỏ Omega.

    "Hay là... Ánh Ánh muốn bỏ anh đi tìm.... con sói khác?"

    Ánh mắt Alpha sói lớn trầm xuống, nhất là khi nói đến ba chữ cuối cùng, giọng Alpha đã lạnh đến mức không rét mà run.

    Bé thỏ Omega nghe vậy bỗng dưng ngẩng đầu.Bé thỏ Omega: "Sao, sao em có con sói khác được chứ!"

    "Rõ ràng em chỉ có một người ch..." Bé Omega vốn định nói là "chồng", nhưng nói được một nưar mới nhớ ra mình chỉ là người gả thay.

    Ngay cả "chồng" cậu cũng không có tư cách gọi.Viền mắt bé thỏ Omega đỏ ửng nhưng vẫn cố chấp nói: "Rõ ràng em chỉ có một... người anh."

    Cậu không muốn bị Alpha sói lớn hiểu lầm.

    "Vậy tại sao Ánh Ánh lại muốn đi?" Alpha sói lớn từng bước ép sát.

    "Ánh Ánh không thích anh sao?"

    Mắt Omega đỏ lên, cậu vô thức lắc đầu phủ nhận.

    Alpha sói lớn hỏi theo tới cùng.

    "Vậy tại sao muốn bỏ anh lại mà đi?"

    Nói mỗi câu Alpha sói lớn lại tới gần một bước, cũng vì vậy mà lúc bé thỏ Omega nhận được tin nhắn từ ba, anh chỉ liếc một cái đã đọc được hết nội dung.

    Tin nhắn nói là: "Sao còn chưa ra? Chẳng lẽ mày đã quên thận phận của mình rồi à?"

    "Ánh Ánh sắp tới rồi, đừng để Ánh Ánh ấm ức."
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 5


    Edit: Nananiwe

    Ánh mắt Alpha sói lớn khẽ liếc qua màn hình điện thoại của bé thỏ Omega, sau khi thấy rõ tin nhắn của ba Omega gửi đến thì lập tức nhíu mày.

    "Ánh Ánh" sắp tới rồi?

    Lời này là sao? Chẳng lẽ... "Ánh Ánh" không phải là bé thỏ Omega ư?

    "Ánh Ánh?" Alpha sói lớn hơi nghi hoặc mở miệng.

    Bé thỏ Omega hốt hoảng muốn cất điện thoại đi, cổ tay lại bị Alpha nắm chặt. Tay của anh thon dài hữu lực, lúc nắm tay cậu cũng chú ý dùng lực nên không làm Omega đau.

    Alpha sói lớn gặng hỏi: "Ánh Ánh là ai?"

    Bé thỏ Omega bối rối cụp mắt xuống, luống cuống tay chân muốn giấu điện thoại đi.

    Alpha sói lớn đang định hỏi tiếp thì chợt thấy lông mi ươn ướt của Omega.

    Bé thỏ đang khóc, cho dù đang vô cùng tủi thân thì Omega khóc vẫn cẩn thận từng li từng tí một, tiếng nghẹn ngào vỡ vụn bị đè nén lại, nếu không phải Alpha đứng gần thì hoàn toàn không thể nào nhận ra.

    Một con thỏ không ai để ý tới thì không có tư cách buồn.

    Alpha sói lớn thở dài, đá hành lý của bé thỏ vào phía sau cửa rồi nắm tay dắt cậu quay vào trong.Lần này Alpha sói lớn không gọi "Ánh Ánh" nữa, do dự hai giây anh mới gọi: "Bé yêu."

    Alpha sói lớn: "Bé yêu đừng khóc được không?""Anh ở đây."

    Lời của Alpha sói lớn như mở ra một cái van kỳ lạ nào đó, nước mắt trước đó Omega vẫn luôn mở to mắt nghẹn ngào chịu đựng bỗng nhiên mất khống chế chảy xuống trượt theo khuôn mặt.

    Mũ trùm đầu kiểu "áo choàng" bị lấy xuống. Alpha sói lớn nhìn thấy đỉnh hai lỗ tai bị băng dính dán chặt lại trên đỉnh đầu Omega, lỗ tai trước kia được Alpha nuôi xù lông hiện giờ trở nên lộn xộn vì bị dính băng dính.

    Lỗ tai bị dính lại thật sự quá đau, da thịt cũng như bị túm chặt vậy. Alpha gỡ mũ xuống xong thì Omega đã co rúm lại rất nhiều lần vì đau.

    Alpha sói lớn đau lòng chết mất, pheromone không khống chế được tỏa ra xung quanh bao trùm lấy bé thỏ Omega đã đau đến mức run lên.

    "Xuýt..." Mỗi lần Alpha gỡ một miếng băng dính ra sẽ thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng người đau là bé thỏ nhưng Alpha lại cảm thấy mình mới chính là người bị đau.

    Cùng lúc ấy, trong lòng Alpha phẫn nộ không thôi. Nhớ tới tin nhắn ban nãy trên điện thoại của bé thỏ Omega, nhân lúc cậu hơi nới lỏng khoảng cách Alpha lập lặng lẽ gửi một tin nhắn cho trợ lý của mình.

    Chẳng mấy chốc trợ lý đã trả lời.

    Trước kia Alpha cũng không điều tra thân phận của bé thỏ Omega, chuyện hai người kết hôn đã được quyết định từ rất lâu rồi nên anh hoàn toàn không nghĩ đến phương diện có người gả thay.

    Mà hiện giờ...

    Có điều với Alpha mà nói, giải quyết chuyện này cũng không khó lắm.

    Đã co người muốn tráo đổi thân phận thì vĩnh viễn đừng mong đổi lại.

    Ngay lúc Alpha vừa quyết định xong thì chuông cửa vang lên.

    Điện thoại của bé thỏ cũng đồng thời vang lên, ba của cậu không chút khách khí ra lệnh nhanh chóng ra mở cửa để "chính chủ" về nhà.

    Ba của Omega đã sớm nghe ngóng tin tức của Alpha sói lớn, nghe bảo đi xếp hàng mua bánh ngọt gì đó.

    Mua bánh ngọt cho một con thỏ phế vật? Buồn cười!

    Cơ mà như vậy vừa khéo có thể để con trai nhỏ tới đây. Con trai nhỏ vốn là thỏ con ưu tú nhất của gia tộc bọn họ, làm gì có ai không thích thỏ con giỏi giang chứ?

    Ba của Omega vui vẻ nghĩ như vậy, một giây sau cửa biệt thự chậm rãi mở ra.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 6


    Edit: Nananiwe

    "Mang Chu Ánh tới đây."

    Theo cửa lớn mở ra, ông Chu ra hiệu cho quản gia mang em trai tới đây.

    Cổ tay Chu Ánh còn có một vệt đỏ, là bị quản gia ép tới. Có trời mới biết khi ông Chu nhận được tin đứa con trai mình tự hào nhất muốn bỏ trốn cùng người hầu trong nhà đã phẫn nộ đến mức nào!

    Không chỉ vậy nó còn học được cách nói dối, nói là sợ tiếng xấu của Alpha nên mới không dám kết hôn.

    Ha!

    Thấy người mở cửa là Alpha, ánh mắt ông Chu rõ ràng lộ vẻ kinh ngạc nhưng chẳng mấy chốc đã trấn định trở lại.

    Chuyện gả thay này do Chu gia sai trước, nhưng bây giờ Chu Ánh đã quay về rồi. Ông ta tự tin là sẽ không ai nảy sinh tình cảm với một con thỏ vô dụng như vậy cả, cho dù Alpha có không vui đi nữa, chỉ cần Chu Ánh thổi gió bên tai một chút thì chẳng phải việc này sẽ xong sao?

    Nghĩ vậy, khóe môi ông ta cong lên thành một nụ cười: "Ánh Ánh mau tới đây, tới làm quen với cậu Lang một chút."

    "Trước kia xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, mong cậu Lang không để trong lòng. Thời gian trước Ánh Ánh bị bệnh, nó sợ lây bệnh cho cậu, tôi lại sợ lỡ thời gian nên mới để thằng con cả chẳng ra gì của tôi gả thay, nếu khiến cậu Lang không vui hay có chỗ nào không hài lòng thì cứ mở lời, Chu gia chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng yêu cầu của cậu..."

    Nếu Alpha cứ nhất định phải tính sổ, cùng lắm thì mình ném cái thằng vô dụng kia ra chắn là được, ông Chu nghĩ.

    Em trai bị đẩy tới trước mặt Alpha, còn ông Chu thì cười tươi như gió xuân.

    Là con thỏ xuất sắc nhất của gia tộc, Chu Ánh có vẻ ngoài đẹp mắt, dáng người thẳng tắp như tùng, đôi mắt nhạt màu, con ngươi trong veo sáng ngời. Từ năm mười mấy tuổi Chu Ánh đã có thể tùy ý hóa thành hình người, hiện giờ lỗ tai và đuôi đều đã thu lại trông không khác gì "con người" bình thường.

    Bé thỏ Omega đứng phía sau lưng Alpha, bên tai là tiếng ba ruột cố ý mỉa mai. Cậu cúi thấp đầu không nói câu nào.

    Mới gỡ băng dính nên tai vẫn hơi đau, đáy lòng thỏ con mặc niệm rất nhiều chú ngữ để thu tai lại. Nhưng dường như tai cậu đã hỏng rồi, có niệm thế nào cũng không giấu đi được.

    Cậu là một con thỏ không đạt yêu cầu.

    Bé thỏ Omega hơi khổ sở, so với em trai giỏi giang thì mình thật sự... rất kém cỏi.

    Omega bất giác lùi về phía sau hai bước giống như biết rõ mình chỉ là một khách qua đường nên rời khỏi đây. Cậu lại cảm thấy mình hơi buồn, nghĩ tới sau này không còn cơ hội gặp lại Alpha, cậu thấy trái tim đau đớn như bị một thanh kiếm sắc bén đâm xuyên qua, ngay cả hô hấp cũng bị nó cắt mất.

    "... Anh ơi," Bé thỏ cố gắng nở một nụ cười, muốn mình có thể diện một chút trước khi rời đi.

    Từ trước đến nay cậu chưa bao giờ là người được chọn, cho nên khoảnh khắc em trai xuất hiện thì cậu đã chuẩn bị tốt tâm lý rằng mình sẽ phải đi.

    Ba vẫn còn đang khen em trai xuất sắc cỡ nào, nói em trai xứng với Alpha cỡ nào. Nhưng cậu đã không nghe được tiếp nữa: "Anh ơi, em đi tr..."

    Em đi trước đây.

    Lời còn chưa dứt, cổ tay bỗng nhiên bị nắm lấy.

    Ánh mắt Alpha từ đầu đến cuối vẫn dừng lại trên người bé thỏ Omega, thậm chí còn chẳng nhìn Chu Ánh cái nào: "Bé yêu đứng lâu mỏi chân rồi à?"

    Ông Chu nói một hồi miệng lưỡi đã khô khốc: ???

    Dường như lúc này Apha mới để ý đến ông Chu, lúc lặp lại lời ông ta thì đáy mắt đã chẳng còn ý cười nữa: "Nếu có chỗ nào không hài lòng thì cứ mở lời?"

    "Đúng vậy, thằng con vô dụng này có khiến cậu tức giận không? Yên tâm, tôi nhất định sẽ dạy lại nó, chắc hẳn cái đồ bỏ đi ngay cả hóa thành người cũng không xong như nó khiến cậu phiền lắm đúng không?" Ông Chu đáp lời Alpha, ánh mắt dừng trên người bé thỏ lộ đầy vẻ ghét bỏ.Bé thỏ Omega chưa kịp ngẩng đầu đã bị Alpha sói lớn kéo vào lòng ngăn cách ánh mắt của ông Chu. Alpha sói lớn nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.

    "Chỗ không hài lòng... thì có nhiều lắm." Alpha sói lớn kéo dài giọng.

    Trong lòng ông Chu bỗng dâng lên dự cảm không tốt, còn chưa kịp phản ứng thì pheromone của Alpha cấp cao đã áp tới, hình bóng sói xám to lớn lờ mờ hiện ra sau lưng Alpha! Ông Chu sợ đến mức hai chân mềm nhũn, giây tiếp theo cổ họng sói xám cường tráng to lớn phát ra một tiếng gầm uy h**p, bổ nhào tới trước ánh mắt trợn to vì ngạc nhiên của ông ta.

    "AAA!!!" Ông Chu lảo đảo ngã xuống đất, lỗ tai và cái đuôi lập tức lộ ra, thậm chí ngay cả cánh tay cũng lộ ra lông thỏ trắng tinh!

    Bấy giờ sói xám to lớn mới dừng lại, khẽ hừ một tiếng nhỏ nhưng đủ để ông Chu nghe thấy.

    Sói lớn: "Ngay cả hóa thành người cũng không xong. Phế vật! Cút!"

    "Yên tâm, những gì Chu gia đã làm tôi sẽ tự đòi lại." Sẽ đòi lại thay thỏ con nhà tôi.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 7


    Edit: Nanaiwe

    Cửa sắt đóng lại vang lên tiếng "két", ông Chu gần như mất hết sức lực bị quản gia Chu gia đỡ lấy đưa về.

    Biệt thự khôi phục lại vẻ yên tĩnh, Alpha sói lớn nắm lấy tay bé thỏ dắt cậu đi tới ngồi xuống ghế sofa.

    "Ngồi một chút nhé?" Alpha sói lớn vẫn nhớ hình như ban nãy bé thỏ đứng mệt.

    Bé thỏ Omega thật sự hơi mệt, có lẽ do trong bụng còn có thêm một sinh mệnh nhỏ nên thể lực của cậu kém hơn trước nhiều.

    Bé thỏ ngồi xuống theo Alpha, vô cùng chân thành nói một câu cảm ơn.

    "Ban nãy... cảm ơn anh."

    Vừa nãy lúc Alpha giằng co với ông Chu, bé thỏ cảm nhận được lời nói đầy ý che chở của anh, trong lòng vô cùng cảm kích.

    Sống trên đời hai mươi năm nay, chưa có ai bảo vệ cậu như vậy cả.

    Nhưng cảm ơn là một chuyện, gả thay lại là chuyện khác... Bé thỏ Omega vẫn nhớ ba đã từng bảo mình nên nhớ kỹ, mình chỉ là một món đồ thay thế.

    Ba nói con thỏ thấp kém như cậu không có quyền yêu và được yêu.

    Cho tới bây giờ những lời ấy vẫn là lớp vỏ chèn ép giam giữ cậu. Bé thỏ Omega nhắm mắt lại, tự ti cúi thấp đầu.

    "Anh ơi," Bé thỏ Omega hít sâu một hơi, quyết định kể rõ ràng mọi chuyện cho Alpha sói lớn: "Thật ra em không phải là người nên ở cạnh anh."

    "Người kết hôn cùng anh vốn là em trai của em."

    "Nó là một con thỏ rất ưu tú, mười mấy tuổi đã có thể hóa thành hình người hoàn chỉnh rồi." Nói rồi chỉ vào tai và đuôi của mình: "Cho dù là tai hay đuôi thì nó đều có thể giấu rất tốt."

    "Tên của nó cũng rất êm tai, Chu Ánh, Ánh Ánh." Bé thỏ nhìn về phía ánh nắng vương ngoài cửa sổ: "Giống như ánh nắng nhún nhảy trên mặt nước gợn sóng lăn tăn, chiếu ra ánh sáng lấp lánh."

    Tên của một người chất chứa rất nhiều ý nghĩa, "Ánh" khiến ai nghe xong cũng nghĩ đến ánh nắng, cũng liên tưởng đến tương lai rạng rỡ ngời ngời.

    Thật ra thỏ con rất thích nghe Alpha gọi điệp tên, lúc gọi như vậy thì giọng anh sẽ chậm rãi nẹ nhàng, chữ thứ nhất gọi bốn lần, chữ thứ hai sẽ gọi rất nhẹ, giọng nói trầm thấp mà lại ấm áp. Lần nào Alpha gọi cũng sẽ kèm theo ánh mắt nhìn Omega rất nghiêm túc, trong mắt chỉ còn lại bóng của cậu.

    Nếu như tên mà Alpha gọi là tên của cậu thì tốt rồi.

    Chu Ánh không phải tên của cậu, tên cậu không dễ nghe như vậy, cũng không có ý nghĩa như vậy.Cậu tên Chu Đồ, Đồ trong hồ đồ.

    Bé thỏ con hơi buồn, nhưng cậu vẫn rất nghiêm túc mở lòng bàn tay của Alpha ra, cẩn thận viết tên mình lên đó cho Alpha nhìn.

    Bé thỏ Omega: "Em tên Chu Đồ, là... Đồ trong hồ đồ."

    Trái tim Alpha như bị siết chặt, bộ dáng khổ sở của Omega khiến lòng anh như bị dao cắt.Đau lòng.

    Bé thỏ lại viết lại tên của mình lên lòng bàn tay Alpha một lần nữa. Cậu biết tên mình không hay nhưng vẫn viết, hi vọng Alpha có thể nhớ rõ cậu hơn một chút, dù chỉ nhớ thêm một ngày cũng được.

    Ngón tay lạnh buốt bị nắm lấy, Alpha dùng một tay kéo bé thỏ vào lòng.

    Alpha nói: "Xin lỗi Đồ Đồ."

    Lần đầu tiên Alpha gọi ra tên của bé thỏ nhưng lại nghiêm túc hơn trước kia gọi láy tên rất nhiều.

    "Đồ Đồ, là anh tới muộn."

    "Đồ Đồ không hồ đồ chút nào, rõ ràng Đồ Đồ là thỏ con thông minh ngoan ngoãn nhất."

    Đồ Đồ lại càng không phải thỏ con không ai thích.

    Alpha nói: "Anh thích Đồ Đồ."

    "Người anh thích vẫn luôn là Đồ Đồ."

    "Đồ Đồ lông xù, Đồ Đồ mềm mềm hay Đồ Đồ ngoan ngoãn khiến người ta đau lòng anh đều thích."
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 8


    Edit: Nananiwe

    "Đồ Đồ ở trong xe đợi anh nhé?"

    Alpha sói lớn vừa dừng xe vừa quay sang ghế phụ hỏi bé thỏ.

    Xe dừng lại ở một ngõ nhỏ cạnh cửa hàng bánh ngọt ở thành Nam.

    Alpha vẫn còn nhớ bé thỏ thích ăn bánh ngọt, lần trước mua về bị rơi xuống đất không ăn được. Hôm nay trời đẹp, Alpha xử lý công việc xong sớm rồi mang theo bé thỏ tới đây.

    "Anh đi xếp hàng trước, mặc dù trời âm u nhưng mà em... vẫn nên chú ý sức khỏe, ngồi đây đợi anh nhé."

    "Được không Đồ Đồ?"

    Hình như sợ bé thỏ lén bỏ đi, Alpha lại dặn dò lần nữa.

    "Được ạ, cảm ơn anh." Bé thỏ Omega nhìn ra Alpha đang lo lắng, nghĩ một lát mới vụng về cho Alpha một cái ôm.

    Bé thỏ: "Em đợi anh."

    Người bắt đầu là bé thỏ nhưng người kết thúc lại là Alpha, sói lớn khó khăn lắm mới ăn được chút ngon ngọt nào có dễ thỏa mãn như vậy. Ban đầu hai tay Alpha chỉ khẽ ôm bé thỏ để cậu không bị va vào xe, nhưng theo hô hấp dần được kéo gần thì cái ôm này bắt đầu thay đổi tính chất.

    Cái ôm khẽ chậm rãi trở thành ôm chặt, bàn tay v**t v* eo của Omega.

    Theo hô hấp tới gần thì nụ hôn cũng rơi xuống. Ban đầu chỉ dừng lại ở khóe môi Omega giống như đang hỏi ý kiến cậu, sau khi bé thỏ khẽ dùng tai cọ cọ lòng bàn tay Alpha thì nụ hôn này bắt đầu trở nên sâu sắc.

    Từ khóe môi đến răng, hai tay Alpha chẳng biết đã đặt sau gáy Omega từ lúc nào. Sói trời sinh đã là "thợ săn", bé thỏ làm sao là đối thủ của Alpha sói lớn được.

    Tiếng hít thở dần trở nên hỗn loạn, lỗ tai mềm mềm được kéo ra giống như bị điện giật, bị Alpha nắm lấy Omega lập tức muốn giấu nó đi."Anh... anh ơi,"

    "Đủ rồi," Bé thỏ Omega nhỏ giọng xin tha: "Em, em sắp không thở được nữa rồi."

    Alpha buông cậu ra, vẫn chưa thỏa mãn: "Đồ Đồ còn cần luyện tập nhiều hơn."

    "Cái, cái này luyện tập kiểu gì chứ." Khuôn mặt Omega thoáng chốc đỏ bừng, rời mắt đi nhìn chằm chằm vạt áo như muốn nhìn thủng một lỗ.

    Giọng nói trầm thấp thành thật của Alpha vang lên bên tai: "Trước hết có thể lên kế hoạch học tập xem mỗi ngày làm mấy lần, mỗi lần trong bao lâu. Như thế dần dần sẽ tiến bộ."

    Mặt bé thỏ càng đỏ hơn, luống cuống đẩy Alpha ra: "Không phải anh còn cần đi xếp hàng à? Mau đi nhanh đi!"

    "Em..." Bé thỏ Omega ôm lấy chiếc gối ở bên cạnh: "Em nghỉ ngơi trước đây."

    Nói rồi nhắm chặt hai mắt lại không nhúc nhích nữa, động tác cứng ngắc, ngay cả hô hấp cũng như ngừng lại.

    Alpha sói lớn thấy vậy mỉm cười, bé thỏ cảm nhận được có một chiếc chăn mỏng đắp lên người mình.

    "Vậy Đồ Đồ nghỉ ngơi cho tốt, chút nữa anh sẽ về."

    Bé thỏ Omega vốn chỉ giả bộ nghỉ ngơi, không ngờ nhắm mắt chưa bao lâu đã buồn ngủ thật.

    Cậu mơ một giấc mơ dài, trong mơ là một căn phòng trống trải, cậu vừa mở mắt ra đã thấy mình đang mặc quần áo sọc xanh sọc trắng của bệnh nhân.

    Đây là... bệnh viện ư?

    Thỏ con còn đang nghi hoặc thì nghe thấy giọng ba mình từ bên cạnh truyền tới.

    Ba nói: "Nó chỉ là một con thỏ yếu kém, ngay cả hóa thành người cũng không ra hồn."

    "Sau này sinh con ra chắc chắn cũng kém như vậy, sinh một bầy thỏ kém cỏi thì được gì chứ? Mở vườn bách thú à? Phá đi!"

    Thỏ con Omega bị dọa mở mắt ra, thân thể muốn lùi lại phía sau nhưng tay lại bị ba nắm chặt.

    "Đừng, đừng mà, xin ba..." Bé thỏ Omega giãy giụa, theo bản năng tìm bóng hình Alpha.

    Nhưng Alpha trong mộng lại đứng im như tượng, chỉ nhìn cậu giãy giụa rồi cau mày hỏi ông Chu: "Một bầy thỏ con?"

    "Ông Chu: "Thỏ yếu kém vốn là loại thỏ vô dụng nhất."

    "Cậu Lang cũng không muốn một bầy thỏ mà đúng không?"

    Lần này Alpha trong mộng lại im lặng lâu hơn. Sau một lúc, bụng của bé thỏ đau nhói như bị một cái gậy đập vào thật mạnh.

    "AAAA!!" Bé thỏ bỗng dưng mở mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 9


    Edit: Nananiwe

    "Sao vậy?"

    Alpha sói lớn cầm theo hai hộp bánh ngọt, đi tới cách xe năm mét vừa lúc nghe thấy tiếng hét của bé thỏ. Chân Alpha lập tức tăng tốc, ba bước thành hai chạy về phía trước mở cửa xe.

    "Đồ Đồ?"

    Trên trán bé thỏ Omega đều là mồ hôi lạnh, cậu vẫn chưa thoát khỏi giấc mơ vừa rồi, thấy Alpha tới vô thức che bụng lại lùi về phía sau.

    "Đồ Đồ," Alpha sói lớn hạ thấp giọng: "Là anh.""Đừng sợ, anh là Lang Diệp."

    Alpha đột nhiên rất hối hận vì để thỏ con ở lại đây một mình. Bé thỏ của anh khuyết thiếu cảm giác an toàn, vì bất an nên mới mơ thấy ác mộng, thế mà anh lại không thể ở bên cạnh em ấy.

    Alpha sói lớn thấp giọng gọi tên Omega, pheromone như làn gió mát giữa ngày trời nắng nhẹ nhàng bao quanh bé thỏ.

    Alpha sói lớn vẫn vươn tay về phía bé thỏ. Anh không dám làm ra động tác dư thừa nào, sợ bé thỏ bị sợ hãi sẽ lùi lại bên trong rồi bất cẩn làm chính mình bị thương, thế là anh cẩn thận từng li từng tí một.

    "... Anh ơi?" Có lẽ là ba phút, có lẽ là năm phút, có lẽ dài hơn, Omega mới thoát khỏi giấc mộng kia.

    Lúc gọi một tiếng anh này thì hốc mắt cậu cũng phủ một tầng hơi nước, đuôi mắt lập tức đỏ lên, mi mắt chớp chớp, lông mi ướt đẫm.

    "Anh đây, anh đây." Cuối cùng Alpha sói lớn nắm chặt tay bé thỏ, cái ôm lần này không trễ.

    Alpha sói lớn nói: "Đồ Đồ, anh ở đây."

    "Anh mãi mãi ở đây."

    Nhiệt độ cơ thể quen thuộc cuối cùng cùng xóa bỏ cảm giác lạ lẫm khi vừa tỉnh lại từ trong mộng, lời nói của Alpha kiên định đáng tin cậy.

    Nếu không có Alpha, bé thỏ vốn có thể chịu đựng ấm ức.

    Dù sao xưa nay cậu đã ấm ức thành quen rồi.

    Nhưng chỉ vẻn vẹn một câu của Alpha lại khiến chua xót trong lòng cậu như dòng lũ tràn đê, muốn kìm cũng không kìm lại được.

    Bé thỏ nắm chặt góc áo Alpha, nước mắt rơi xuống ghế ngồi tạo thành hình từng đoá hoa.

    Giọng cậu rất mềm nhẹ, cuối cùng lấy hết can đảm nói cho Alpha: "Anh ơi, em, em mơ thấy ác mộng."

    "Trong mộng anh không cần em nữa."

    "Cũng không cần bé con của chúng ta nữa."

    "Bé con?"

    Suy đoán trong lòng được chứng thực, Alpha bỗng nhiên siết chặt cái ôm.

    "Phải." Thỏ con cầm lấy tay Alpha đặt lên bụng nhỏ của mình: "Bé con."

    Alpha ôm thỏ con chặt hơn nữa: "Đồ Đồ, trong mộng trái ngược với hiện thực."

    Làm gì có chuyện anh không cần Đồ Đồ chứ.

    Còn về bé con, anh vui còn không kịp, sao lại không muốn chứ?

    "Nhưng mà anh ơi, anh cũng biết em hóa thành hình người có vấn đề." Thỏ con ra hiệu cho Alpha nhìn lỗ tai không giấu đi được của mình.

    Ban nãy chỉ là một giấc mơ, nhưng lời ba nói trong mơ cũng có phần đúng.

    Ba nói cậu chỉ là một con thỏ thấp kém, sau này sinh con chắc hẳn cũng kém cỏi, mà sinh ra một bầy thỏ con kém cỏi thì có tác dụng gì chứ?

    Đây là lần đầu tiên bé thỏ nghiêm túc nói cho Alpha biết vấn đề thân thể của mình: "Trước năm tám tuổi em giống như em trai em."

    Lần nào bé thỏ nhớ lại ký ức trước kia thì đầu cậu cũng đau, nhưng cậu mơ hồ nhớ rõ hồi bảy, tám tuổi mình có thể thu lại tai và đuôi rất bình thường.

    Thời điểm ấy là tuổi ăn tuổi lớn, ngày nào ba cũng cho cậu và em trai uống một cốc sữa bò. Cậu dùng cốc màu xám, em trai dùng cốc màu lam, có lần người hầu nhầm cốc của hai anh em khiến ba vô cùng tức giận.

    Thật ra thỏ con không cảm thấy sữa bò kia có tác dụng gì, dù sao thì cậu uống một hai năm vẫn chẳng thấy cao lên chút nào.

    Chẳng mấy chốc đã đến lúc phân hóa, thỏ con vừa chờ mong vừa chuẩn bị cho kỳ phân hóa. Loài thỏ bọn họ chỉ cần hóa thành người không có vấn đề thì đều phân hóa thành cấp cao, không ai ngờ lúc cậu phân hóa lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 10


    Edit: Nananiwe

    Nghe đến đoạn cốc màu khác nhau, Alpha rõ ràng nhăn chặt mày.

    Xét theo tình huống của nhà họ Chu, Alpha không khỏi suy nghĩ sâu sa hơn. Hai đứa trẻ dùng hai cái cốc khác nhau để uống sữa rất bình thường, nhưng nếu chỉ đơn giản là một cốc sữa bò thì lỡ cầm nhầm cũng chẳng gây ra vấn đề gì lớn cả.

    Liên hệ với việc ông Chu từng chê bai móc mỉa thỏ con mấy lần, Alpha nghĩ tới tình huống xấu nhất.

    Nhưng bé thỏ Omega không nghĩ tới những thứ này, cậu bị người khác chê bai kỳ thị nhiều rồi nên cũng chỉ nghĩ là ba ghét mình vì chạm vào cốc của em trai.

    Thỏ con mơ hồ nhớ vào hồi mình năm sáu tuổi, lúc ăn cơm không cẩn thận làm đổ nước làm ướt quần em trai cũng khiến ba mẹ rất tức giận.

    Thế nên một năm sau đó cậu không được phép ngồi ăn cùng người nhà họ Chu. Trong khi xung quanh những đứa bé khác đều là đồ chơi, một đứa bé năm sáu tuổi bởi vì kén ăn mà được người lớn trong nhà dỗ dành bảo vệ bằng mọi cách thì bé thỏ Omega đã học được cách cầm ghế của mình ngồi trong góc phòng của người hầu ngoan ngoãn ăn cơm.

    Alpha sói lớn đau lòng ôm chặt lấy thỏ con, thỏ con bảo mình không sao cả thì bị Alpha ôm chặt hơn nữa.

    Alpha sói lớn nỉ non bên tai tên của cậu: "Đồ Đồ."

    "Có sao đấy Đồ Đồ."

    "Anh đau lòng."

    "Xin lỗi, anh tới trễ quá." Nếu có thể, Alpha hận không thể quay ngược thời gian mang thỏ con tơi bên cạnh mình ngay từ lúc cậu còn nhỏ, như vậy thì bé thỏ của anh sẽ không phải chịu nhiều tổn thương như vậy. "Đồ Đồ, ngày mai chúng ta đi khám sức khỏe toàn diện một lần được không?"

    Đáy lòng Alpha mơ hồ có một suy đoán về tình trạng sức khỏe của bé thỏ Omega.

    Chiều tối hôm ấy Alpha tìm được người hầu của Chu gia, lại dùng một chút thủ đoạn tra xét một ít chuyện khác.

    Chờ kết quả cần thời gian, hôm sau Alpha đưa bé thỏ Omega đi khám sức khỏe trước.

    Kết quả kiểm tra sức khỏe có chút ngoài dự liệu. Bác sĩ lặp lại nhiều lần muốn bé thỏ luyện tập thu tai và đuôi của mình lại, sau khi xác định bé thỏ có vấn đề trong việc hóa thành hình người thì lại càng nhíu chặt mày.

    Bác sĩ lẩm bẩm: "Bé con không có vấn đề gì, thân thể của cậu Chu cũng tốt, chỉ là..."

    "Chỉ là cái gì?"

    "Chỉ là dựa theo báo cáo kiểm tra, pheromone của cậu Chu... rõ ràng là Omega cấp cực cao, sao lại không hóa hình được chứ?"

    "Thế này đi, ngày mai hai vị lại đến kiểm tra pheromone một lần nữa kỹ càng hơn nhé."Bác sĩ nói.

    Alpha sói lớn gật đầu liên tục, sau khi đọc kỹ những mục cần chú ý thì nắm tay thỏ con về nhà.

    Buổi tối.

    Alpha sói lớn đặt một nụ hôn xuống trán của thỏ con. Omega ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, lông mi vô cùng run rẩy. Mấy hôm trước lỗ tai cậu bị băng dính dính mất một nhúm lông tơ nên chẳng đẹp chút nào, thế mà Alpha lại trân trọng hôn nhẹ xuống đó.

    "Anh, anh ngủ ngon." Lỗ tai truyền tới cảm giác ngưa ngứa, thỏ con lập tức nói một câu chúc ngủ ngon với Alpha rồi vùi nửa khuôn mặt vào trong chăn.

    "Ngủ ngon." Alpha sói lớn cũng không kéo bé thỏ Omega từ trong chăn ra, chỉ cẩn thận dém chăn cho cậu.

    Đèn của phòng ngủ bị tắt đi, Alpha nhẹ nhàng bước ra ngoài.

    Trên điện thoại có mấy tin tức, là kết quả mà anh đã sai người đi điều tra.

    "Ngài Lang, đã có kết quả giám định cha con của cậu Chu Đồ và ông Chu Chế Trung rồi."
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 11


    Edit: Nananiwe

    Báo cáo giám định nhanh chóng được đặt lên bàn của Alpha, Alpha cau mày nhìn số liệu và kết quả của báo cáo.

    Ánh mắt Alpha dừng lại ở phần kết luận của báo cáo: "Trải qua xét nghiệm y học về DNA di truyền học, kết luận Chu Đồ và Chu Chế Trung không có quan hệ cha con về mặt di truyền sinh học."

    Cửa phòng sách bị gõ, Alpha phản ứng nhanh lập tức cất báo cáo xét nghiệm đi.

    Bé thỏ Omega đứng trước cửa, mơ màng mở to mắt nhìn Alpha. Biến cố liên tiếp xảy ra khiến cậu hơi bất an, sau khi Alpha chúc ngủ ngon xong và khép lại cửa phòng làm căn phòng chìm trong bóng đêm thì cảm giác bất an này lên đến đỉnh điểm.

    "Anh ơi," Omega chớp mắt hỏi: "Anh ơi, em có quấy rầy anh xử lý tài liệu không?"

    Bé thỏ phản xạ có điều kiện lùi về phía sau hai bước rời khỏi phòng sách: "Em, em không cố ý, xin lỗi anh."

    Ban nãy lúc mới rời khỏi phòng ngủ, bé thỏ Omega chạy vội quá nên quên xỏ giày, bây giờ dẫm chân trần trên sàn nhà bên ngoài phòng sách mới cảm thấy hơi lạnh.

    Nhưng mà mình vẫn còn chịu đựng được, thỏ con tự nhủ với mình như vậy. Cậu đã chịu khổ quen rồi, chân bị lạnh với cậu mà nói chẳng phải việc gì lớn lao cả.

    Bé thỏ lo lắng không biết Alpha có cảm thấy mình làm phiền anh xem tài liệu, sau đó đuổi mình ra ngoài hay không. Ngón chân cậu co lại, hai lỗ tai cũng rũ xuống.

    Ở nhà họ Chu, Omega không được phép bước vào phòng sách của ông Chu, không chỉ vậy mà cậu còn không có tư cách bước vào rất nhiều căn phòng khác trong nhà. Có lần cậu lỡ đi nhầm vào phòng sách khiến ông Chu nổi giận dùng roi trúc to bằng hai ngón tay đánh vào người khiến cậu đau đến mức run lên.

    Hiện giờ hiển nhiên Omega nghĩ đến những gì đã trải qua trước đó, thấy Alpha vươn tay muốn chạm vào mình thậm chí cậu còn né tránh theo bản năng.

    "Đồ Đồ, là anh."

    Alpha thở dài vươn tay ôm thỏ con đang bất an vào lòng: "Sao lại không đi giày? Có lạnh không?"

    Bé thỏ Omega mất một lúc lâu mới phản ứng lại được lần này không giống trước kia. Cậu bước vào phòng sách, thứ chờ đợi cậu không phải chất vấn hay trách phạt mà là một câu quan tâm.

    Cậu chờ được anh của cậu.

    Hôm sau bé thỏ lại bị Alpha sói lớn đưa đến bệnh viện.

    Bởi vì đến hơi sớm, còn khoảng một tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ hẹn nên hai người ngồi trong công viên nhỏ bên dưới bệnh viện một lát.

    Bé thỏ mặc một chiếc áo hoodie tràn đầy sức sống đi sóng vai bên cạnh Alpha, bụng cậu vẫn chưa lộ rõ.

    Cậu không ngờ mình có thể gặp em trai ở đây.Em trai gầy đi rất nhiều, đang ngồi xe lăn quay lưng về phía hai người.

    Ông Chu đứng sau lưng em trai dường như rất tức giận.

    Omega hơi nghi hoặc một chút, cổ tay đã bị Alpha nắm lấy.

    "Bác sĩ chúng ta hẹn sắp đến rồi." Alpha nắm tay thỏ con rời đi.

    Mà ở ngã rẽ, ông Chu và em trai đang cãi cọ.

    "Con không muốn sống nữa à? Nó tồn tại vốn là vì con, con nói xem, nếu không phải tuyến thể của nó phù hợp với con thì tại sao năm đó ba lại nhận nuôi nó?" Rõ ràng ông Chu đã hơi tức giận: "Nó hiến tuyến thể cho con cũng là báo đáp ơn dưỡng dục bao nhiêu năm nay của nhà họ Chu thôi!"

    "Nhưng đó là anh trai tôi." Chu Ánh hoàn toàn không để tâm lời nói của ba mình, chỉ nhìn về ánh chiều tà phía chân trời.

    "Nó không phải! Nó không có quan hệ gì với người nhà họ Chu chúng ta cả!"

    "Không phải?" Em trai ngược lại bật cười: "Nếu đã không có quan hệ gì, vậy nếu tôi đã định là phải chịu căn bệnh di truyền này của gia tộc thì cũng do tôi tự mình chống chọi, chứ không phải là nhờ vào anh ấy."

    "Huống chi, chẳng bao lâu nữa tôi cũng không còn quan hệ gì với Chu gia nữa rồi." Em trai nhìn về phía chân trời, ánh mắt an tĩnh lại bi thương.

    "Không còn quan hệ gì nữa?" Ông Chu nhíu chặt mày.

    "Đúng vậy, tôi muốn đi tìm A Thụ của tôi."

    "Nó chỉ là một thằng hầu vô dụng!" Ông Chu tức đến mức trợn to mắt.

    "Thế nên ông mới sai người ép anh ấy phải nhảy vực." Làn da cậu tái nhợt, Chu Ánh bình tĩnh trần thuật lại một sự thật.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 12


    Edit: Nananiwe

    Rất ít khi em trai yếu ớt như vậy.

    So với bé thỏ Omega, em trai từ nhỏ đã giỏi trên tất cả phương diện.

    Thật ra nghĩ kỹ lại thì bao nhiêu năm nay cậu cũng không quá quan tâm đến người anh trai hóa thành người cũng không xong này, thậm chí còn giận vì anh trai nhu nhược.

    Cũng không phải có nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ là đây là thế giới cá lớn nuốt cá bé, thỏ không có năng lực chỉ có thể mặc người bắt nạt. Lúc còn bé không phải cậu chưa từng lên tiếng bênh vực anh trai, chỉ là sau lần ấy anh trai còn bị ba phạt nặng hơn.

    Nhưng dù sao đây cũng là anh trai của cậu, cho dù không có huyết thóng thì cũng là anh trai sống chung hai mươi năm nay, muốn cậu dùng mạng sống của anh trai để đổi lấy mạng của mình thì cậu không làm được.

    Huống chi sau khi người yêu rơi xuống vực, chuyện sống tiếp với cậu chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

    Thế giới của cậu dường như biến thành một bộ phim đen trắng không có âm thanh, nhìn ông Chu điên cuồng hét lên chỉ thấy giống như nhìn một vở hài kịch.

    Tầng bên trên của bệnh viện, Alpha đang ở bên cạnh bé thỏ chờ cậu làm kiểm tra.

    Tình trạng bé con vẫn luôn ổn định, vấn đề nằm ở pheromone của Omega. Trải qua ba lần kiểm tra kỹ càng, bác sĩ xác nhận pheromone của cậu thuộc bậc cao. Nói cách khác, với tình huống của Omega thì dù thế nào cũng không thể phân hóa thành con thỏ kém cỏi như vậy được, thế nên nếu phân hóa bình thường thì đẳng cấp của cậu sẽ không thấp.

    Alpha sói lớn gần như lập tức liên tưởng đến chuyện hồi nhỏ mà hôm trước bé thỏ kể: Trước giai đoạn phân hóa ông Chu vẫn luôn cho Omega uống sữa bò.

    Trong lòng vô cùng phẫn nộ, nhưng so với phẫn nộ thì anh càng đau lòng hơn. Hai tròng mắt Alpha nhiễm màu đỏ đậm, cảm xúc lên xuống khiến bàn tay nắm tay thỏ con của anh khẽ dùng sức.

    "Anh ơi," Nhận ra Alpha nắm chặt tay, bé thỏ nghiêng đầu gọi một câu.

    Alpha nắm chặt tay bé thỏ, lúc mở miệng giọng đã khàn khàn: "Anh ở đây."

    "Về nhà thôi." Cuối cùng Alpha cất báo cáo kiểm tra sức khỏe đi rồi nắm tay Omega về nhà.

    "Anh ơi, đã qua hết rồi." Có lẽ do nhìn ra tâm sự của Alpha nên Omega chủ động mở miệng: "Em không đau."

    "Em cũng không sợ đau."

    Bé thỏ Omega mỉm cười an ủi Alpha. Nhưng sao có thể không đau chứ? Dùng băng dính dán chặt lỗ tai lại, lúc ăn cơm chẳng bao giờ được ngồi cùng bàn với người khác, ngay cả vào phòng sách cũng phải cẩn thận từng li từng tí...

    Thỏ con của anh chịu rất nhiều khổ sở, thể mà bây giờ còn an ủi anh bảo rằng mình không đau, cũng không sợ.

    Đáy lòng Alpha mềm nhũn, anh trân trọng kéo bé thỏ vào trong ngực.

    Những ngày sau đó ông Chu có đến tìm thỏ con mấy lần nhưng đều bị Alpha sai người chặn ngoài cửa.

    "Tôi là ba của nó!" Ông Chu đứng trước mặt Alpha, trên trán nổi đầy gân xanh.

    "Ông xứng chắc?" Alpha bị chọc giận đến mức giận quá hóa cười.

    Anh không tiếp tục nói nhảm với ông ta nữa mà phất tay với quản gia tỏ ý tiễn khách.

    Hôm nay anh vốn muốn đến công ty, chỉ là lúc sắp lên đường thì trợ lý lại báo cho anh một tin rất thú vị mà mình điều tra được.

    Xe chạy men theo đường núi quanh co hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng dừng lại trước một thôn nhỏ. Thôn nhỏ này nằm dưới vách núi, có một dòng suối uốn lượn quanh thôn.

    "Mời sếp đi phía này..." Trợ lý cách đó không xa đi tới.

    Bên cạnh trợ lý là một người đàn ông cao lớn cường tráng, làn da ngăm đen, vẻ mặt đề phòng, đôi mắt nhìn chằm chằm Alpha từ trên xe bước xuống.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 13


    Edit: Nananiwe

    Không ai biết Alpha sói lớn nói gì với người đàn ông cao to cường tráng kia, chỉ thấy sau một tiếng người đàn ông đó vội vàng thu thập hành lý của mình.

    Lúc đi đường còn nhìn ra bộ dáng cà nhắc, có thể thấy trên đùi bị thương rất nặng.

    Trong bệnh viện, em trai còn đang nghỉ ngơi.

    Gần đây cậu rất dễ mệt mỏi, có khi ngủ một giấc rất lâu giống như không thể mở được mắt ra, có khi lại đau đến mức cả đêm không chợp được mắt. Một Omega trước kia từng vô cùng kiêu ngạo bây giờ lại gầy như que củi, giống như cành cây khô bẻ cái là gãy, gió thổi là bay.

    Trước kia ngày nào ông Chu cũng đến, cơ mà nếu không phải đến dạy dỗ trách móc thì là tìm đủ mọi cách buộc cậu đi chữa bệnh.

    Nhưng hai hôm nay ông Chu lại ít khi tới. Nguyên nhân rất đơn giản, theo một nguồn tin đáng tin cậy thì gần đây ông Chu mang "vợ bé" về, nghe nói bụng của cô "vợ bé" này đã nhô lên.

    Ngoài cửa sổ, một cành cây từ trên cây rơi xuống làm một con sẻ đang đậu trên cây bị hoảng sợ. Em trai mở to mắt nhưng ánh mắt lại không có tiêu cự.

    Dưới tàng cây ở một nơi Chu Ánh không nhìn thấy, gã hầu đứng đó nhìn cậu rất lâu. Thân hình cao lớn được che giấu dưới lớp áo khoác, ánh mắt hắn đỏ bừng: "Bao giờ tôi mới được vào?"

    "Người của Chu Chế Trung vẫn chưa đổi ca, chắc khoảng nửa tiếng nữa." Alpha nhìn thời gian.

    Gã hầu siết chặt nắm đấm, một lúc sau mới buông ra: "Muốn tôi làm gì?"

    "Tôi sẽ không làm chuyện tổn thương Ánh Ánh." Hắn bổ sung.

    Alpha sói lớn đứng bên cạnh nghe vậy mỉm cười: "Anh Tần đã dám mang Chu Ánh đi thì trong tay phải có cái gì đó chứ nhỉ?"

    Khi biết gã hầu bị ông Chu ép nhảy xuống vực thì trong lòng Alpha có một suy đoán. Nếu hắn chỉ đơn thuần muốn mang Chu Ánh đi, cho dù ông Chu có nổi giận thì cũng bắt người về là đủ rồi, không cần đuổi cùng giết tuyệt như vậy. Dù sao thì mạng người không phải chuyện nhỏ, mà ông Chu còn tự ra tay nữa chứ.

    Lý do lớn nhất chính là trên người hắn có thứ gì đó.

    Gã hầu im lặng không nói gì.

    Alpha cũng không gấp. Nửa tiếng sau, Alpha tránh người của ông Chu và mang hắn vào phòng bệnh của Chu Ánh. Tinh thần Chu Ánh không được tốt nên đã ngủ từ lâu, hắn ở bên cạnh trân trọng đắp lại chăn cho cậu.

    Thời gian ở chung không nhiều, gã hầu chỉ vội vàng gặp được Chu Ánh một lát, chẳng mấy chốc người của ông Chu đã giao ca xong. Ngoài hành lang, ngón trỏ của Alpha gõ gõ lên tay vịn lan can: "Anh Tần, nhà họ Chu đối xử với Chu Ánh rất tốt, tôi rất tò mò không biết tại sao anh lại quyết tâm mang người đi?"

    So với bé thỏ thì Chu Ánh tốt hơn nhiều.

    Gã hầu cười khẩy: "Tốt?"

    "Anh từng thấy nhà nào không có lấy một tấm ảnh gia đình trong phòng sách và phòng ngủ chưa?"

    Trong phòng sách của ông Chu, trên giá sách bày toàn những giải thưởng Chu Ánh giành được mấy năm nay chứ không phải ảnh của cậu. Người nào tới ông ta cũng khoe một câu "Chu Ánh là con thỏ xuất sắc nhất". Giống như bị lôi ra khoe như một thứ vật phẩm chứ không phải đang khoe con mình.

    Gần đây bé thỏ rất rảnh rỗi.

    Gần như ngày nào Alpha cũng ở bên cạnh cậu, có lúc anh bận phải ra ngoài cũng sẽ để lại cho bé thỏ rất nhiều pheromone.

    Sau khi Alpha trở về thì thấy bé thỏ đang ôm chiếc áo khoác chứa đầy pheromone của mình ngủ say, hô hấp đều đều lúc lên lúc xuống.

    Alpha rón rén tới gần đắp một cái chăn mỏng lên người bé thỏ.

    "Anh ơi..." Bé thỏ Omega mơ màng mở mắt, lỗ tai từng bị băng dính dán làm trụi lông hiện giờ đã mọc ra một lớp lông tơ trắng. Trong thời gian mang thai bé thỏ vô cùng dính người, thấy Alpha tới thì vươn tay muốn ôm.

    "Anh đây."

    Alpha nắm chặt bàn tay Omega vươn tới: "Anh ở đây."

    Alpha vỗ nhẹ lưng bé thỏ, Omega ôm lấy eo Alpha theo thói quen, tới khi chỉ còn cách một centimet thì cả người cậu bỗng cứng đờ.

    Bé thỏ nháy mắt tỉnh ngủ, hình như cậu... cảm nhận được pheromone của em trai trên người Alpha?

    "... Anh ơi?"

    "Hửm?" Alpha hỏi.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 14


    Edit: Nananiwe

    Bé thỏ Omega mở to mắt nhìn, bấy giờ mới phát hiện mắt mình hơi chua xót.

    Pheromone dính lên người Alpha không nhiều, có lẽ chỉ do tình cờ chạm phải em trai thôi, bé thỏ tự nhủ trong lòng như vậy.

    Không phải cậu không tin tưởng Alpha, nhưng bất an tích lũy bao nhiêu năm nay đã sớm làm cậu như một con ốc sên, chỉ cần gió thổi cỏ lay nhẹ cũng khiến cậu chui vào vỏ trốn theo bản năng.

    Ba luôn nói chẳng có ai không thích một Omega xuất sắc cả, thế nên không ai không thích em trai hết.

    Huống chi giữa A và O còn có độ xứng đôi.Bé thỏ Omega chưa từng kiểm tra độ xứng đôi giữa mình và Alpha, nhưng Alpha sói lớn chắc chắn là Apha cấp cao. Mà độ xứng đôi giữa Alpha cấp cao và Omega cấp thấp thì không thể cao được.

    Nhưng em trai thì khác, em trai là Omega cấp cao. Mà độ xứng đôi giữa Omega cấp cao và Alpha cấp cao thì phần lớn đều trên 85%."Làm sao vậy?"

    Nhận ra cảm xúc của bé thỏ Omega thay đổi, mặc dù Alpha không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng vẫn dịu dàng ôm cậu vào lòng, dịu giọng hỏi: "Đồ Đồ không thoải mái à?"

    "Hay là bé con quậy?"

    "Không ạ." Bé thỏ Omega miễn cưỡng nở một nụ cười, sự quan tâm của Alpha như cho cậu thêm dũng khí kỳ diệu. Omega nhỏ giọng thử hỏi: "Anh ơi, ban nãy anh... tới công ty à?"

    Bé thỏ Omega hơi thấp thỏm, hai người ở chung lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cậu dám hỏi Alpha đi đâu.

    Alpha sói lớn rất vui vẻ, bé thỏ hỏi mình đi đâu có phải ý là... em ấy rất quan tâm mình không? Nghĩ vậy Alpha lại ôm bé thỏ chặt hơn nữa.

    Alpha sói lớn: "Khụ khụ, sao lại hỏi vấn đề này vậy?

    Alpha chỉ tùy tiện hỏi, thế nhưng trong mắt bé thỏ thì lại như nhìn trái nhìn phải rồi hỏi ngược lại cậu. Mà Alpha siết chặt vòng tay lại khiến bé thỏ cảm nhận được rõ ràng pheromone thuộc về em trai trên người Alpha một lần nữa.

    Hốc mắt bé thỏ đỏ hơn, lời thăm dò vất vả lắm mới ra khỏi miệng lại do dự bên môi, rồi cứ vậy bị đẩy ngược trở lại.

    Bé thỏ Omega cắn môi cố nén không để nước mắt chảy ra. Cậu cố gắng hỏi Alpha bằng giọng điệu bình thường: "Không có gì."

    Đúng lúc này chuông điện thoại của Alpha vang lên, Omega tiện tay đưa điện thoại trên ghế sofa cho Alpha rồi về phòng ngủ.

    "Alo?"

    Giọng của gã hầu ở bên kia truyền tới, nghe có vẻ rất khàn.

    Hắn nói: "Ánh Ánh... đã xảy ra chuyện rồi."

    "Cậu đang ở đâu?"

    "Bệnh viện."

    Cúp điện thoại, Alpha sói lớn vội vã cầm lấy áo khoác, lúc sắp đi lại nhớ tới câu hỏi vừa nãy của Omega.

    "Đồ Đồ!!" Alpha cao giọng nói về phía phòng ngủ: "Anh ra ngoài một chuyến xử lý công chuyện nhé."

    "Xử lý công chuyện?"

    Bé thỏ Omega rất muốn hỏi Alpha là công chuyện gì. Cuộc điện thoại vừa nãy cậu vốn không định nghe, nhưng trong phòng chỉ có hai người rất yên tĩnh, cậu loáng thoáng nghe được tên em trai ở đầu dây bên kia.

    Bé thỏ Omega nhắm mắt lại, cố gắng không để bản thân suy nghĩ lung tung nhưng trong đầu vẫn nghĩ tới khả năng xấu nhất.

    Dù sao thì từ trước đến nay cậu luôn là người không được chọn.

    "Anh ơi, anh có thể cho em đi cùng được không?" Bé thỏ Omega cố nén đau xót ở đáy lòng, đột nhiên hỏi một câu giống như đã hạ quyết định nào đó.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 15


    Edit: Nananiwe

    Bước chân của Alpha dừng lại, cuối cùng cũng phát hiện Omega là lạ.

    "Em sao vậy?" Alpha dừng động tác, ngược lại nhẹ nhàng ôm lấy Omega, thử hỏi: "Hử?"

    Cái ôm quen thuộc mang lại nhiệt độ cơ thể quen thuộc, mũi Omega lại càng cay cay.

    "Đồ Đồ muốn đi cùng lắm à?" Nhìn thấy bé thỏ Omega nắm chặt lấy ống tay áo của mình, Alpha sói lớn hỏi.

    Theo kế hoạch của anh, anh không định để bé thỏ đi. Chưa nói tới đi lại sẽ mệt mỏi, chỉ tính việc gặp những người nhà họ Chu thì đã ảnh hưởng đến tâm trạng rồi.

    Dù sao thì anh cũng biết cách xử lý, bé thỏ của anh chỉ cần vui vẻ là được.

    Bé thỏ lại gật đầu một cách nghiêm túc: "Vâng, em muốn đi."

    Sau đó bổ sung: "Có được không anh?"

    Alpha không do dự nữa, dù sao có anh ở đây thì ông Chu có muốn cũng không gây ra được sóng to gió lớn gì. Thế là anh vươn tay lấy áo khoác trên sofa, cẩn thận khoác lên người bé thỏ: "Đồ Đồ muốn thì đi thôi, cơ mà nếu đi thì phải luôn bám sát theo anh, đã biết chưa?"

    Bé thỏ Omega khẽ gật đầu, thế là Alpha nắm lấy tay cậu dắt đi.

    Bé thỏ không ngờ sẽ gặp được gã hầu ở trên xe của Alpha.

    Nếu kể ra thì cậu không có mấy ấn tượng về người này, chỉ nhớ hắn là con trai của một người hầu trong nhà, đã theo người hầu đó sống ở nhà họ Chu từ khi còn rất nhỏ.

    Trường mà hắn được học cũng không giống cậu và em trai.

    Mặc dù ở nhà cậu không được yêu thích nhưng nói thế nào thì ngoài mặt cũng là con trai của nhà họ Chu, ông bà Chu rất sĩ diện nên cậu được đi học cùng một trường với Chu Ánh.

    Gã hầu học ở một trường khác.

    Hai trường học cách nhau xa như thành Nam với thành Bắc, nhưng không nhớ từ lúc nào mà cậu tình cờ gặp hắn ở ngoài trường rất hiều lần.

    Cũng không biết tới trường mình làm gì.

    Chiếc xe băng nhanh trên đường cao tốc, cuối cùng dừng lại ở một bệnh viện tư nhân ở vùng ngoại ô thành phố.

    "Chắc chắn là ở đây chứ?" Alpha sói lớn hỏi.

    Trong mắt gã hầu đều là tơ máu, nghe vậy gật đầu ừm một tiếng.

    Một tiếng trước, tại bệnh viện.

    Dưới sự giúp đỡ của Alpha sói lớn, gã hầu nắm rõ được thời gian người của ông Chu thay ca. Kế hoạch ban đầu của hắn là sẽ vào thăm Ánh Ánh trong năm phút những người kia đổi ca, ai ngờ chưa kịp vào đã nhận được tin bệnh tình của Chu Ánh trở nặng.

    Bác sĩ và y tá vội vội vàng vàng, đèn phòng phẫu thuật lại lần nữa sáng lên. Chắc hẳn ông Chu cũng nhận được tin, nhưng lúc bước đến lại rất thong thả.

    May mà tình trạng của Chu Ánh đã được kiểm soát, lúc cậu được đưa về phòng bệnh thì đã tỉnh lại.

    Gã hầu khom người nấp sau lưng y tá, ánh mắt xuyên qua dụng cụ kiểm tra quyến luyến dừng lại trên người thiếu niên.

    Tới lúc ông Chu đi vào mới không nỡ theo bác sĩ ra ngoài.

    Mà lúc đi ngang qua ông Chu, hắn nghe được ông ta cười lạnh hỏi: "Mày chắc là sẽ từ bỏ trị liệu?"

    Gã hầu bỗng nhíu mày, sau đó thấy ông Chu đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm Chu Ánh, ánh mắt cao cao tại thượng.

    Chu Ánh lại như không nghe thấy, chẳng thèm liếc ông ta lấy một cái.

    Bên cạnh ông Chu là một Omega gã hầu chưa gặp bao giờ, nghĩ có lẽ đây là bà ba nhà họ Chu được đồn đại xôn xao mấy hôm nay. Bà ta chống nạnh, ai nhìn vào cũng nhận ra bà ta đang mang bầu.

    Ánh mắt ông Chu dừng lại trên người bà ta, lúc này cơn giận mới dần nguôi bớt.

    "Chu Ánh, nhà họ Chu nuôi mày nhiều năm như vậy, cũng đến lúc mày nên báo đáp rồi."

    Hai hôm trước bà ba kiểm tra sức khỏe phát hiện thai nhi mắc bệnh di truyền về tuyến thể của nhà họ Chu, cơ thể phát triển chậm, có khả năng sinh ra đã yếu.

    Mà trùng hợp, pheromone của Chu Ánh lại là một liều thuốc tốt cho thai nhi sắp ra đời này.

    Giống như bé thỏ Omega với em trai ngày xưa vậy.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 16


    Edit: Nananiwe

    Ánh đèn mờ xuyên qua hành lang, phác họa một bóng người cao lớn trước cửa phòng bệnh.

    Gã hầu đứng ngược sáng nhìn chăm chú vào giường bệnh, hô hấp của Chu Ánh rất yếu, ngón tay rũ xuống hai bên hơi rung động mất khống chế.

    Một giờ trước, lúc hắn mang theo đoàn người của Alpha sói lớn đuổi tới bệnh viện tư nhân này thì phát hiện không thấy Chu Ánh đâu. Có trời mới biết lúc ấy hắn hoảng thế nào, dáng người cao lớn gần như mềm nhũn trong chớp mắt, trước mặt biến thành màu đen, trán cũng chảy xuống từng giọt mồ hôi lạnh.

    Cũng may Alpha sói lớn vẫn còn giữ được lý trí, dùng chút thủ đoạn tra ra được ông Chu định rút lấy pheromone của Chu Ánh.

    Có lẽ ông ta thật sự không muốn Chu Ánh sống tiếp. Cứ sống sờ sờ rút lấy pheromone như vậy cho dù là một Alpha cường tráng thì chắc chắn cũng bị ảnh hưởng nặng nề chứ đừng nói đến một bệnh nhân gần đất xa trời như Chu Ánh.

    Xương khớp bàn tay gã hầu bị bóp vang lên tiếng giòn tan mới nhịn xuống ý muốn đi tìm ông Chu sống mái một trận.

    Cuối cùng mọi người tìm thấy Chu Ánh trong phòng phẫu thuật, động tác chuẩn bị mổ của bác sĩ bị Alpha ngăn lại ngay lập tức. Mà điều tra manh mối từ bệnh viện tư nhân này, chẳng mấy chốc Alpha sói lớn đã tra ra nhiều thứ thú vị.

    Không còn nghi ngờ gì nữa, việc làm ăn của ông Chu cũng chẳng được sạch sẽ.

    Điều tra ra những thứ này coi như có chút ích lợi cho hành động của Alpha sau này, nhưng bây giờ lại chẳng ai vui nổi.

    Tình huống của Chu Ánh không được khả quan.

    Mặc dù đã kịp ngăn cản bác sĩ rút lấy pheromone cua Chu Ánh vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nhưng bệnh tình của cậu vốn đã nguy kịch, hoàn toàn không chịu nổi giày vò đi đi về về như vậy.

    Trong phòng bệnh, gã hầu thấp giọng nỉ non tên Chu Ánh, giọng nói khản đặc đến đáng sợ.

    "... Ánh Ánh."

    Dường như Chu Ánh đang phải chịu đau đớn vô cùng. Cậu không mở mắt, lông mày nhíu lại vào nhau.

    Bé thỏ Omega nắm lấy tay Alpha sói lớn đứng cách đó không xa. Trên đường tới đây Alpha đã kể sơ qua về chuyện của Chu Ánh và gã hầu, cậu nghe xong hốc mắt còn hơi đỏ lên.

    Bé thỏ Omega hít sâu một hơi, thử thả ra pheromone của mình.

    Alpha sói lớn nắm lại tay của bé thỏ, tay còn lại đỡ lấy bé con trong bụng cậu.

    Mùi pheromone vô cùng nhạt giống như dòng suối không ngừng chảy, nước suối nhẹ nhàng chảy đến vùng đất khô cạn, mi tâm đang nhíu chặt của Chu Ánh dần giãn ra, đường thẳng trên máy kiểm tra pheromone và tuyến thể của Chu Ánh lên lên xuống xuống cuối cùng trở về trạng thái bình thường.

    Bé thỏ Omega lảo đảo, may được Alpha sói lớn đỡ lấy nên mới không bị ngã.

    Cậu còn có bé con, lượng pheromone có thể cung cấp quả thực có hạn.

    "Em đi nghỉ ngơi trước đi." Alpha sói lớn không đành lòng thấy cậu vất vả, thấy vậy mở lời.

    Bé thỏ Omega lắc lắc tay chống cự một lát, cảm thấy thật sự không chịu nổi mới vịn cầu thang đi nghỉ.

    Ngoài hành lang của bệnh viện, gã hầu ngồi trên ghế kim loại lạnh lẽo, ánh đèn mờ trên đỉnh đầu chiếu ra một người đàn ông râu ria xồm xoàm, trên mặt loang lổ vệt tối vệt sáng.

    Sau khi bé thỏ đi, mặc dù tình huống Chu Ánh đã tốt hơn nhưng chẳng được bao lâu đã trở về trạng thái ban đầu.

    Bác sĩ ra ra vào vào rất nhiều lần, gã hầu chôn nửa khuôn mặt trong cánh tay nghe tiếng bước chân đi tới đi lui trong phòng.

    Một đôi chân đột nhiên dừng lại trước mặt hắn, hắn chưa ngẩng đầu lên đã nghe thấy người trước mặt hỏi: "Cậu thật sự muốn cứu Chu Ánh sao?"

    Giọng kẻ đó như ác ma, gã hầu chỉ nghe thấy tên đó nói: "Thật ra muốn cứu Chu Ánh thì còn một cách."

    Dừng một chút lại hạ thấp giọng: "Lấy tuyến thể của Chu Đồ thì sẽ cứu được Chu Ánh. Dù sao thì vốn dĩ tuyến thể đó cũng được chuẩn bị cho Chu Ánh."
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 17


    Edit: Nananiwe

    Trong phòng ngủ.

    Ánh đèn vàng ấm khiến đường nét của bé thỏ càng thêm nhu hòa, nửa khuôn mặt cậu chôn trong chăn nhưng ngủ lại không quá yên ổn.

    Bé thỏ chưa nghỉ ngơi được hai tiếng đã mơ màng tỉnh dậy.

    Alpha sói lớn ngồi bên cạnh, nhận ra cậu tỉnh dậy thì nắm lấy tay cậu: "Nghỉ ngơi thêm một lát nữa đi."

    "Em nghỉ ngơi đủ rồi anh." Bé thỏ vẫn lo lắng cho em trai, hơi tỉnh táo hơn một chút đã ngồi dậy."Em đi thăm em trai một chút."

    Nhớ đến bộ dáng yếu ớt của em trai ở phòng bệnh, cậu chẳng thể nào yên tâm được. Cậu thoáng hôn Alpha sói lớn một cái an ủi, sau đó vội vàng khoác áo định đi tới phòng bệnh.

    Alpha sói lớn vốn định đi theo, ai ngờ vừa ra tới cửa thì nhận được điện thoại của trợ lý báo có một dự án nào đó trước đây từng làm ăn có vấn đề ngay tại thời điểm mấu chốt, người của phía công ty đối tác đã đến và đang đợi ở văn phòng rồi.

    "Anh cứ đi xử lý chuyện công ty đi." Bé thỏ Omega cười nhạt nói với Alpha một tiếng, lỗ tai xù lông hơi hơi lay động.

    Cậu quay đầu nhìn về phía tài xế đeo khẩu trang cách đó không xa, ra hiệu cho Alpha đừng lo lắng cho mình: "Chú tài xế đưa em đi là được."

    Chỉ là không biết có phải ảo giác hay không, cậu cảm thấy... hình như dáng người chú tài xế hôm nay cao hơn bình thường?

    Điện thoại của Alpha sói lớn lại vang lên, xem ra việc này rất gấp.

    Dưới sự kiên trì của bé thỏ Omega, cuối cùng Alpha vẫn tới công ty. Cùng lúc ấy, cậu cũng một mình đi tới bệnh viện.

    Trên xe, tài xế đeo khẩu trang che mất hơn nửa khuôn mặt, bé thỏ Omega thắt đai an toàn như thường lệ rồi mỉm cười nói với tài xế: "Chú ơi, đi tới bệnh viện Khang An ạ."

    Hình như cổ họng tài xế có vấn đề, có lẽ bị cảm nên bé thỏ nghe thấy một tiếng "Ừm" khàn khàn như đang đè nén.

    "Cảm ơn ạ." Bé thỏ Omega vẫn lễ phép trả lời.

    Xe đi được nửa đường, bé thỏ Omega lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cậu dựa vào cửa sổ xe một lát, không ngờ lại ngủ thiếp đi.

    "Cậu Chu, sắp đến nơi rồi." Giọng nói khàn khàn đè nén của tài xế lại vang lên trong không gian yên tĩnh, mà lần này tiếng bé thỏ Omega trả lời lại không vang lên.

    "Tài xế" nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, đáy mắt là điên cuồng không thèm che giấu.

    "Sắp đến rồi, sắp đến rồi." Ông ta tháo khẩu trang xuống cười ha hả, tiếng cười chói tai vô cùng: "Sắp đến Quỷ Môn quan rồi ha ha ha!"

    "Khói gây mê" trong xe cuối cùng cũng lộ ra tác dụng thực của nó, đúng là làm người ta không đề phòng nổi, chỉ hơi hít vào đã ngất đi.

    Người đàn ông trung niên vươn bàn tay vàng vọt ra, hơi dùng sức một chút lộ ra mu bàn tay nổi đầy gân xanh, tiếp đó một chiếc mặt nạ khác hoàn toàn gương mặt thật bị tháo xuống, khuôn mặt ông Chu cũng theo đó lộ ra.

    Ông Chu tiều tụy đi rất nhiều, lúc này trong đôi mắt đen sẫm lại là ác ý muốn giấu cũng không được. Ông ta nghiến răng nghiến lợi gọi tên bé thỏ Omega: "Chu Đồ, hay cho một thằng Chu Đồ..."

    "Còn có cái tên họ Lang kia nữa!" Giống như nghĩ tới điều gì, ông ta lại cười khẽ: "Nhưng như vậy thì sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn phải nghe lời tao sao?"

    "Để tên họ Lang kia dùng toàn bộ công ty để đổi lấy một con thỏ bỏ đi, ha ha ha ha ha, đúng thật là buồn cười."

    Bóng gã hầu chẳng biết đã xuất hiện sau lưng ông Chu từ lúc nào: "Người đã dẫn tới rồi... phương pháp thay tuyến thể mà ông nói đâu?"

    "Yên tâm đi, Chu Đồ ở trong tay tôi thì Chu Ánh sẽ không sao cả."

    "Nhưng thay tuyến thể là phạm pháp!"

    "Ha ha thế thì đã sao? Bệnh viện chỉ dùng cơ quan của "người sắp chết" để cứu một mạng người thôi. Cậu không nói, tôi không nói, không có chứng cứ thì ai biết chứ?"

    Ông Chu càng nói càng quá đáng, không chú ý đến phía trước cúc áo của gã hầu có tia sáng màu đỏ nhạt đang chớp liên tục.

    Ông ta càng không chú ý tới bé thỏ Omega vốn đang hôn mê chẳng biết đã mở mắt từ lúc nào.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 18


    Edit: Nananiwe

    Bên dưới ống tay áo là camera nhấp nháy màu đỏ giống như một điềm báo nào đó không rõ. Mà ông Chu cho rằng mình đã khống chế cả cục diện lại không chú ý đến điểm này, thậm chí còn phấn khởi kể tiếp.

    Đương nhiên là ông ta gạt gã hầu, ông ta đã sớm vứt bỏ đứa con trai út không nghe lời mình rồi. Còn việc tại sao muốn bắt bé thỏ đi ấy hả? Ha ha, tên họ Lang kia khăng khăng muốn dồn mình vào chỗ chết không cho mình sống yên, chuyện đến nước này chỉ có thể trách hắn thôi.

    Ông Chu cười đến mức khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng, vô tình dẫm phải một hòn đá hơi nhô lên khiến lòng bàn chân lập tức đau nhức. Ông ta mắng vài câu, đang định túm lấy cánh tay bé thỏ thì lông mày đột nhiên nhíu lại.

    Không đúng!

    Ông Chu liếc đồng hồ một cái rồi đưa mắt nhìn xung quanh. Ông ta đỗ xe ở ven đường, mặc dù là ngoại ô nhưng cũng không hẳn là vắng vẻ. Nhưng từ lúc dừng xe đến giờ đã qua hai mươi phút mà trên đường không có một cái xe nào đi qua cả!

    Ngay cả người mà ông ta hẹn để lấy tuyến thể của bé thỏ cũng chậm trễ không xuất hiện.

    Trán ông Chu chảy đầy mồ hôi lạnh, bấy giờ mới phát hiện là cái lạnh của gió đêm. Ông ta cảnh giác nhìn một vòng xung quanh, mái tóc bóng nhẫy nằm dưới chiếc mũ lưỡi trai cũng đong đưa theo động tác của ông ta.

    "Đang tìm gì vậy?" Một giọng cười như không cười đột nhiên vang lên từ sau lưng ông ta.

    Ông Chu khẽ run rẩy, suýt nữa đã lảo đảo ngã xuống đất.

    Sao... sao lại có giọng của tên họ Lang kia?

    Ông ta quay đầu nhìn bằng ánh mắt không thể tin nổi, vừa khéo đối mặt với con ngươi đang híp lại của Alpha sói lớn. Alpha đứng trước xe, nửa gương mặt bị ánh đèn chiếu vào, nửa còn lại ẩn trong bóng tối.

    "Đang tìm tên này à?"

    Alpha hất tay một cái như đang vứt thứ rác rưởi. Tiếp đó, người đã hẹn với ông Chu bị ném ra giữa đường cái trong trạng thái bị trói chặt.

    Ông Chu nuốt nước bọt, nhìn thấy bé thỏ vốn đang hôn mê lại đứng dậy rất bình thường. Lúc này Alpha sói lớn đã đến gần và nắm chặt tay Omega.

    Kế hoạch tối nay thật sự hơi mạo hiểm. Trong ba mươi phút bé thỏ Omega ở trong xe của ông Chu, giây nào phút nào Alpha cũng như ngồi trên đống lửa.

    Lúc này thấy bé thỏ không sao cả, Alpha mới thở phào vươn tay kéo người vào lòng.

    "Em không sao chứ?"

    "Em không sao đâu anh." Bé thỏ Omega nhẹ nhàng vỗ lưng Alpha trấn an.

    "Mày, mày thông đồng với bọn nó?" Cảnh tượng vui vẻ hài hòa trước mặt khiến vành mắt ông Chu đỏ lên, ông ta chỉ tay về phía gã hầu, ngón tay hơi run run vì phẫn nộ: "Mày không muốn cứu Chu Ánh nữa ư?"

    "Chỉ cần lấy tuyến thể của nó thì Chu Ánh sẽ được cứu!" Ông ta khàn giọng quát.

    Gã hầu chỉ im lặng, ngay khi ông Chu cảm thấy có hi vọng, muốn tiếp tục châm ngòi thì hắn bỗng nhiên mở miệng.

    "Người không muốn cứu Ánh Ánh chẳng phải là ông sao?"

    Hắn đã nói chuyện này cho Alpha sói lớn trước lúc ông Chu tới tìm mình.

    Nói chưa từng do dự là không có khả năng, hắn là người hi vọng Chu Ánh có thể sống tiếp hơn bất kỳ người nào.

    Trước kia Chu Ánh từng nói muốn sống cùng mình cả đời, hắn vẫn còn nhớ.

    Sau này Chu Ánh bị bệnh, nói đời này coi như xong. Lúc ấy hắn làm bộ không nghe thấy, vẫn cùng ngắm sao với cậu.

    Trước khi hai người xa nhau, hắn vô tình thấy Chu Ánh cãi nhau với ông Chu. Khi ấy bệnh của Chu Ánh còn chưa nghiêm trọng như bây giờ, cậu chỉ hơi ngẩng đầu lên, hoàn toàn lơ đi lời đề nghị của ông Chu.

    Ông Chu nổi giận đùng đùng bỏ đi, Chu Ánh đoán là hắn cũng nghe thấy nên chỉ cười nhạt với hắn một tiếng.

    Hai người im lặng không nói gì, hồi lâu sau hắn mới nói: "Anh sẽ luôn ở bên em."

    Còn sống cũng được, chết đi... cũng được, dù sao thì anh vẫn luôn ở cạnh em.

    Chu Ánh mắng hắn là đồ ngốc, hắn không đáp lại mà chỉ giữ lấy mặt cậu hôn lên một cách thành kính.
     
    Omega Thỏ Nhỏ Và Alpha Sói Lớn
    Chương 19


    Edit: Nananiwe

    Ông Chu bị tổ điều tra bắt đi vào một ngày nắng không một gợn mây.

    Người đàn ông trung niên ấy đã chẳng còn vẻ vang như lúc còn làm gia chủ Chu gia, hai tuần lễ không được cạo nên râu mọc lộn xộn trên cái cằm gầy gò. Mắt dưới của ông ta xanh đen, đồ vest trên người nhăn nhúm, hai tay bị còng, lúc đi ngang qua người bé thỏ thì cậu cảm nhận được mùi khói thuốc rất nồng trên người ông ta.

    Nhà họ Chu không được sạch sẽ, tay của ông Chu cũng vậy. Trong tay gã hầu có rất nhiều chứng cứ, lại có thêm video ngày ấy bé thỏ Omega liều lĩnh không ngại nguy hiểm nên dù ông Chu muốn hắt bát nước bẩn này đi cũng phí công vô ích.

    Chu thị mà ông ta khổ tâm kinh doanh cũng bắt đầu xuống dốc. Về phần người gọi là bà ba kia thì bà ta đã đến bệnh viện phá thai ngay khi biết ông Chu xảy ra chuyện rồi.

    Cô ta rất tình nguyện dùng đứa bé để đổi lấy vị trí bà Chu. Nhưng bây giờ ông Chu xảy ra chuyện, Chu gia cũng rớt đài rồi, muốn cô ta lãng phí thời gian quý báu của mình để sinh ra và sống cùng một Omega đã được định sẵn là sẽ không thể dậy thì hoàn toàn ư? Sao cô ta có thể đồng ý chứ?

    Lúc ông Chu nhận được tin này thì hai mắt đã đỏ lên vì tức, tay run run chỉ về phía bà ba đi tới thăm mình, nửa ngày chẳng nói được câu nào. Bà ba mỉm cười buông ống nghe xuống rồi xoay người đi.

    Mùa xuân năm sau, qua kiểm tra thì ông Chu bị phát hiện mang bệnh di truyền của gia tộc, tình trạng tuyến thể chuyển biến xấu.

    Bé thỏ Omega nhận được điện thoại lúc đang đi chơi xuân ăn đồ nướng với em trai.

    Chu Ánh tỉnh lại vào ba tháng trước.

    Với tình trạng của Chu Ánh, đổi tuyến thể là phương pháp ít nguy hiểm nhất, đây cũng là cách ban đầu ông Chu định làm. Nhưng thật ra còn có một cách khác nữa, đó chính là dùng pheromone k*ch th*ch phân hóa lần hai. Chỉ là phân hóa lần hai không dễ, xác suất thành công chưa đến 50%.

    Cũng may pheromone của bé thỏ phù hợp với tuyến thể của em trai, rất thích hợp để sử dụng phương pháp này.

    Ngày nào bé thỏ Omega cũng đến, gã hầu cũng vẫn luôn ở bên cạnh trông coi.

    Chu Ánh tỉnh lại vừa lúc bé thỏ Omega khám thai trở về. Bé con đã gần được sáu tháng rồi, gần đây chân của bé thỏ bị phù thũng nên eo rất dễ bị mỏi. Alpha sói lớn đi theo phía sau bé thỏ Omega dặn dò cậu chú ý dưới chân.

    "Em không sao đâu anh." Ngược lại là bé thỏ an ủi Alpha.

    "Không sao cũng cần cẩn thận. Đồ Đồ ngoan, Đồ Đồ là thỏ con giỏi nhất."

    Bé thỏ Omega được khen đến mức hai tai đỏ lên, ngoan ngoãn để Alpha dắt tay mình.

    Gã hầu đã quen với việc Alpha phát cơm chó mọi lúc mọi nơi, nhưng khi nhìn thấy Alpha nắm chặt tay bé thỏ thì ánh mắt của hắn lại vô thức dừng lại trên bàn tay Chu Ánh đặt bên ngoài chăn.

    "Anh," Gã hầu thu hồi suy nghĩ của mình, xưng hô với bé thỏ Omega theo Chu Ánh: "Bé con thế nào rồi?"

    "Bác sĩ nói rất khỏe mạnh." Cậu mỉm cười.

    Gã hầu lấy chiếc ghế ở bên cạnh tới, sau đó đi ra đóng cửa sổ lại.

    Giống như ngày thường, bé thỏ Omega nắm tay em trai để pheromone của mình chảy về phía em trai. Lúc nhận ra ngón tay em trai giật giật, cậu còn tưởng là ảo giác của mình.

    Nhưng một giây sau, ngón tay em trai lại giật thêm cái nữa.

    Bé thỏ Omega mở to mắt, gã hầu ở bên cạnh cũng chú ý đến tình huống bên này nhưng lại ngơ ra giống như mất khả năng nói chuyện, cũng chẳng nhớ là cần gọi bác sĩ. Hắn ngẩn ra một lát mới vụng về mở miệng: "Ánh Ánh?"

    "Em... em cử động ư?"
     
    Back
    Top Dưới