Làn sương mông lung chậm rãi lan toả, mưa dầm tí tách rơi xuống, tiếng sét vang ầm trên bầu trời như nỗi đau buồn trong lòng của ai đó
Trong căn nhà không một tia sáng, tiếng la hét van xin vang lên " bà ơi cứu con, ba ơi đừng đánh con nữa, con sai rồi, con sai rồi lần sau con không dám nữa "
Tiếng gầm giận rữ của người đàn ông vang lên " con mẹ nhà mày sao mày dám nói lớn tiếng với em mày, sao mày không đi chết với con mẹ mày đi, cái đứa con gái hoang.
Mày làm nó khóc rồi, hôm nay tao phải đánh cho mày nhớ "
Nói xong ông ta liếc mắt nhìn thâý cái ghế liền cầm giơ lên đập tấm thân gầy gò của cô gái
Tiếng la hét át tiếng mưa đập vào cửa sổ
Sau khi đánh chán người đàn ông vứt chiếc ghế về phía cô gái nhỏ đang nằm, mặc cô đang thở thoi thóp trên sàn nhà lạnh lẽo
Tiếng cửa phòng mở ra rồi đóng vào ầm một tiếng rồi trong căn phòng khách ấy chỉ còn một mình cô nằm thoi thóp cùng với người bà đang đi đến chỗ cô với những giọt nước mắt đau buồn
" An ly cháu cố một chút, chịu đau một chút bà đến băng bó vết thương cho cháu đây" giọng nói yếu ớt của bà cất lên
Đôi tay bà từ từ xử lý vết thương cho An Ly, bà làm hết sức nhẹ nhàng, bà sợ làm cháu đau, cũng sợ làm đau con tim bà khi lại phải nghe tiếng khóc lóc,kêu la, rên rỉ của cô
Thấy bà khóc An Ly cố vươn tay lau nước mắt cho bà cố nặn giọng nói " bé của bà cò....còn khoẻ lắ...lắm bà yên t...tâm"
(...)
Sau khi để bà băng bó xong An Ly giục bà về phòng rồi sau đó tự bản thân lê từng bước khó nhọc trở về ngăn mái của nhà
Nằm trên giường nước mắt không khỏi rơi trên khuông mặt nhỏ bé, bầm tím của cô gái nhỏ
Ánh mắt nhìn lên ra bên ngoài, tiếng mưa rơi trên cửa không khỏi làm cô nhớ lại ngày mẹ cô đứng trên sân thượng bệnh viện nhảy xuống
Mẹ là người dịu dàng, xinh đẹp nhưng mẹ không phải quá tuyệt vời.
Đôi lúc bà lẩm bẩm một mình, bà ngơ ngẩn, ngồi khóc ngồi cười không lí do
Bà hỏi tôi là có thấy bạn mẹ, mỗi lần như vậy cô thật sự rất bất lực
Cái ngày mẹ sinh cô ra không phải là sinh tự nhiên mà do bà cố tình ngã và đấm vào bụng mình để đẻ cô ra
Chính vì lẽ đó mà bà băng huyết không thể sinh con được nữa
Ba là người trọng nam khinh nữ, ở thời nay không còn ai có suy nghĩ như vậy nhưng chính vì ít mà những kẻ còn tồn đọng lại của tàn dư phong kiến lại chính là những kẻ tàn bạo nhất
Sau khi biết mẹ không thể sinh ngày nào ba cũng đánh mẹ
Hôm vui thì đánh ít nhưng cứ hễ không vui thì đánh rất nặng
Ngày mẹ mất trời cũng mưa và ngày phụ nữ mà ba tôi đưa về cũng mưa như vậy
Dì Cúc là người phụ nữ đẹp sắc xảo, rất hoàn hảo và hoàn hảo hơn khi dì ta đã sinh ra được một cậu con trai
Bà ta lúc nào cũng đánh cô, mắng cô, xúc phạm mẹ cô mà chẳng phảng kháng nổi
Bởi cứ vùng lên là ba sẽ đánh cô nặng hơn
Cô nhớ mẹ tuy cô còn bà nhưng mỗi lần nghe tiếng cười cười nói nói của họ cô tủy thân lắm và cô biết cô là kẻ dư thừa
(..)
Suy nghĩ vẩn vơ một hồi lâu không biết từ lúc nào An Ly ngủ thiếp đi
(....)
Tiếng bước chân vội vã đi lên
Tiếng hét bất mãn của phụ nữ nói lên
" Còn khốn mày không định dậy nấu ăn cho nhà à "
An Ly giật mình tỉnh dậy do ngày hôm qua bị đánh nặng và mệt lên cô đã dậy muộn
Thấy An Ly còn mơ màng chưa tỉnh Thanh Cúc liền giơ tay tát An Ly
Móng tay bà ta dài nên khi bà ta tát cô để lại hai vệt máu dài trên má
An Ly chịu đau vội dậy nói " Dì chờ chút con dậy ngay đây "
Thấy An Ly vừa đứng dậy Thanh Cúc liền nở nụ cười khẩy giơ chân đạp lên vết thương lên chân cô
Vết thương vốn đã nặng chịu thêm một lần đạp của Thanh Cúc lập tức khiến vết thương ứa máu
Chịu đau An Ly cố đứng dậy rồi quay người nói xin lỗi với Thanh Cúc rồi cố gắng đi xuống bếp nấu đồ ăn
Nấu ăn dọn dẹp xong cô liền lên phòng dọn sách vở đi học
Vừa bước ra khỏi cửa An Ly đã thấy một bóng dáng đứng chờ cô gái trước mắt quay đầu lại
Kiều Hoa quay đầy thấy trên người An Ly đầy rẫy vết thương liền thở dài, giơ tay xoa nhẹ lên vết thương trên mặt An Ly, nước mắt nhẹ Kiều Hoa rơi xuống rồi nói " cậu còn đau không"
Thấy ánh mắt của Hoa cô nhẹ cười giơ tay nắm lấy tay Kiều Hoa rồi nói " tớ hết đau rồi chúng ta đi học thôi "