Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 640


CHƯƠNG 640

Sau khi trở về căn hộ, Thương Mẫn cứ mơ mơ màng màng, không làm gì khác ngoài ngủ với ngủ, mỗi lần ăn cơm đều phải do Bạch Chấp vào phòng đánh thức cô dậy.

Sau khi tình trạng này của cô kéo dài hai ngày, cuối cùng Bạch Chấp không thể không đưa Thương Mẫn mơ màng đến bệnh viện.

Thương Mẫn của lúc này đầu óc rối bời, hoàn toàn không biết mình đang ở đâu, cũng không biết bản thân đang làm gì, thậm chí không biết đói, chỉ muốn nằm trên giường, nhắm mắt lại không suy nghĩ đến bất cứ điều gì.

Khi Bạch Chấp biết được kết quả kiểm tra của Thương Mẫn, anh ta siết chặt nắm đấm, nhưng nhìn thấy Thương Mẫn tinh thần hoảng loạn bên cạnh, anh chỉ có thể trông chừng bên cô mọi lúc.

Anh ta nhìn chằm chằm vào kết quả chẩn đoán của Thương Mẫn, xem đi xem lại hai dòng chữ ngắn ngủi, cho đến khi hốc mắt đỏ ửng, đáy mắt tràn đầy sự giận dữ bừng bừng không giới hạn.

Sang chấn tinh thần nặng, cơ thể tự động bật chế độ bảo vệ.

Cho nên hai ngày nay Thương Mẫn mới luôn trong trạng thái ngủ không tỉnh, cô ấy đang trốn tránh và để bảo vệ mình theo bản năng.

Điều nghiêm trọng hơn là Thương Mẫn hiện đang mang thai, không thể áp dụng bất kỳ phương án trị liệu nào bằng thuốc, chỉ có thể để bác sĩ tâm lý từ từ giúp Thương Mẫn khai thông, hoặc cởi bỏ nút thắt trong lòng cô.

“Thương Mẫn, còn nhận ra tôi không?” Sau khi trở về căn hộ, Bạch Chấp nhìn Thương Mẫn đang ngồi trên ghế sô pha uống canh với đôi mắt tê dại, thận trọng hỏi.

Qua một lúc lâu sau, Thương Mẫn mới từ từ ngẩng đầu lên, hờ hững nhìn anh ta: “Bạch Chấp.”

“Cô còn nhớ tôi.” Bạch Chấp kích động đến sắp khóc.

“Tôi cũng đâu phải kẻ ngốc, đương nhiên nhớ ra cậu.”

Thương Mẫn cảm thấy hai ngày nay Bạch Chấp trở nên thật kỳ lạ, cô chỉ rất mệt muốn ngủ, tại sao mỗi lần ăn cơm Bạch Chấp đều cẩn thận nhìn cô, cô vừa ra phòng khách liền theo bên người cô, làm như cô là một kẻ ngốc vậy.

Nhưng hiện tại cô rất mệt mỏi, chỉ muốn ngủ, không còn sức lực để nghĩ đến những vấn đề này, cũng không muốn hỏi anh ta nguyên do.

Cô quá buồn ngủ và sắp ngủ tiếp.

Thương Mẫn đặt bát canh trong tay lên bàn cà phê, để Bạch Chấp không lo lắng, cô còn cố ý giải thích: “Tôi ăn no rồi.”

Nói xong cô bước thẳng vào phòng.

Nhìn thấy bóng dáng Thương Mẫn biến mất ở cửa phòng, Bạch Chấp lập tức đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi tới cửa nhìn vào, quả nhiên cô lại rúc mình ngủ say trong chăn bông.

“Thương Mẫn, ăn cơm tối thôi.”

Thương Mẫn cảm thấy mình vừa mới chìm vào giấc ngủ, Bạch Chấp lại đến gọi cô dậy ăn cơm.

Bạch Chấp làm sao vậy?

Sao mấy ngày nay chỉ biết ăn, cô đã ăn đến sắp nôn ói.

Thương Mẫn đang ngủ say đột nhiên tức giận, thậm chí còn không có mở mắt: “Không ăn, tôi rất buồn ngủ.”

Giọng của cô nghe có vẻ rất tức giận, nói xong liền kéo chăn bông trùm lên đầu, rõ ràng là không muốn đáp lại Bạch Chấp.

Bạch Chấp đứng bên giường mấy phút, trong mắt ngập tràn vẻ lo âu. Chẳng mấy chốc, hơi thở của Thương Mẫn lại trở nên dài thườn thượt, không biết phải làm sao, anh ta chỉ đành khẽ khàng rời khỏi phòng.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 641


CHƯƠNG 641

Một mình nhìn bàn lớn những món ăn mà Thương Mẫn thích ăn trước mặt, Bạch Chấp phiền não cau mày, không thể để như thế tiếp tục kéo dài.

Bên cạnh Thương Mẫn lúc này chỉ có mình anh ta, anh ta bị mắc kẹt thậm chí không thể bước ra khỏi căn hộ này nửa bước, anh ta phải tìm người giúp đỡ.

Bạch Chấp suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định đi tìm Tô Huệ Phi.

Trơ mắt nhìn Thương Mẫn bị Mâu Nghiên tổn thương thành ra thế này, anh ta vô cùng căm ghét người đàn ông đó, tuyệt đối sẽ không nhờ đến sự giúp đỡ của anh.

Tô Huệ Phi đang ở nhà với Lê Chuẩn, đột nhiên thấy điện thoại có cuộc gọi lạ, cô cầm lên, ngẩng đầu nhìn Lê Chuẩn, không muốn trả lời lắm.

“Sao lại không nghe máy?” Lê Chuẩn hỏi.

“Anh sẽ nghe máy cuộc gọi từ người lạ sao?”

“Đương nhiên.” Lúc trước lúc hành động, để đề phòng bị theo dõi họ không bao giờ mang theo đồ điện tử, lỡ xảy ra chuyện gì họ đều tìm đến điện thoại công cộng ở ven đường.

Anh không chỉ trả lời những cuộc gọi xa lạ, mà trong lòng anh, những cuộc gọi xa lạ còn gấp gáp hơn những số quen thuộc.

Tô Huệ Phi không hiểu mạch suy nghĩ của Lê Chuẩn lắm, nhưng cuối cùng vẫn bấm nút kết nối: “Xin chào?”

“Tôi là Bạch Chấp, Tô Huệ Phi, bây giờ cô có thể qua đây được không?”

“Đến căn hộ ư? Có phải Thương Mẫn lại xảy ra chuyện gì rồi? Chúng tôi qua ngay.” Tô Huệ Phi lập tức bật dậy từ trên đùi Lê Chuẩn, vừa nói vừa chạy vào phòng thay quần áo.

“Qua rồi nói sau.”

Bạch Chấp nói xong liền cúp điện thoại.

Tô Huệ Phi và Lê Chuẩn lái xe đến căn hộ của Thương Mẫn với tốc độ nhanh nhất. Trên đường, Lê Chuẩn sốt ruột đến suýt vượt đèn đỏ.

Sau khi họ vào nhà và không thấy Thương Mẫn trong phòng khách, Tô Huệ Phi lập tức túm lấy ống tay áo Bạch Chấp hỏi: “Thương Mẫn đâu? Cậu ấy đang ở đâu?”

“Cô ấy đang ở trong phòng.”

Tô Huệ Phi chạy nhanh vào phòng Thương Mẫn, vén chăn bông lên, tay run run chậm rãi tiến tới mũi cô.

Thương Mẫn đột nhiên mở mắt ra, trong mắt tràn đầy tức giận, nhìn thấy là Tô Huệ Phi nhưng tâm trạng cũng không dịu đi chút nào: “Rốt cuộc các người muốn làm gì, có thể để cho tôi yên lặng ngủ một giấc không.”

“Thương Mẫn, cậu…” Tô Huệ Phi sợ choáng váng, cô ấy là người thân quen với Thương Mẫn nhất, nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra cô đã khác với lúc trước, nhưng cô ấy lại không thể nói ra được cụ thể là khác chỗ nào.

Thương Mẫn thật sự rất rất buồn ngủ, buồn ngủ đến mức mí mắt mở không lên, cũng không biết hôm nay bọn họ giở chứng gì, người nào người nấy đều khăng khăng không cho cô ngủ như vậy.

Cô ngáp một cái thật to: “Cậu ra ngoài trước đi, khi nào tỉnh ngủ tớ sẽ dậy nói chuyện với cậu.”

Thương Mẫn vừa nói vừa đẩy Tô Huệ Phi ra khỏi phòng ngủ, để không bị người khác quấy rầy nữa, cô cố ý khóa trái cửa phòng ngủ, còn khóa cửa sổ rất cẩn thận.

“Sao Thương Mẫn lại trở nên như vậy?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 642


CHƯƠNG 642

Tô Huệ Phi bị đẩy ra khỏi phòng ngủ, nghe thấy tiếng khóa cửa “rắc rắc!” sau lưng, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Rõ ràng hai ngày trước, khi cô đến thăm Thương Mẫn, tình trạng của cô ấy còn rất tốt, họ còn cùng nhau chỉ trích Mâu Nghiên, sao đột nhiên cô ấy lại trở nên như vậy.

Lê Chuẩn dìu đỡ Tô Huệ Phi đến ghế sô pha, Bạch Chấp ngồi đối diện với họ, nghiêm túc lấy tờ báo cáo mà trước đó Thương Mẫn đã đến bệnh viện ra.

“Có phải do Mâu Nghiên gây ra?” Tô Huệ Phi tức giận hốc mắt đỏ hoe, răng cắn kẹt kẹt, giận dữ hỏi.

Bạch Chấp gật đầu.

“Giờ tôi sẽ đi tìm tên cặn bã đó tính sổ, sao anh ta có thể hại Thương Mẫn thành ra thế này.”

Lê Chuẩn vẫn luôn im lặng nắm chặt tay Tô Huệ Phi, anh không muốn vợ mình và người anh em thân thiết nhất xích mích. Nhưng Mâu Nghiên lại khiến Thương Mẫn trở nên như thế này, trong lòng anh cũng trách anh ta.

Tô Huệ Phi tức giận trừng mắt nhìn Lê Chuẩn, hất tay anh ra, tức giận đứng lên, mặc kệ tất cả xông ra ngoài.

Lê Chuẩn phản ứng rất nhanh, lập tức đứng dậy giữ lấy Tô Huệ Phi, an ủi cô: “Huệ Phi, em đừng kích động, chúng ta hãy nghe Bạch Chấp tính thế nào trước.”

Bạch Chấp vốn luôn thích yên lặng, bị tính cách bộc trực của Tô Huệ Phi làm cho cực kỳ nhức đầu, may còn Lê Chuẩn vẫn còn thông suốt.

“Có gì đáng phải nói chứ, là đàn ông thì cùng tôi đi tìm Mâu Nghiên. Tên cặn bã này, anh ta dám hại Thương Mẫn thành ra như vậy, tôi có liều cái mạng này cũng phải bắt anh ta trả giá.”

Đôi mắt sáng ngời vốn có của Tô Huệ Phi lúc này đã đỏ rực, tràn đầy căm phẫn và cố chấp. Cô như vậy làm cho Lê Chuẩn vô cùng lo sợ.

“Huệ Phi, bình tĩnh lại đi.” Lê Chuẩn ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cô, thấp giọng trấn tĩnh.

Vòng tay của Lê Chuẩn rất ấm áp, hai tay lại ôm cô thật chặt và mạnh mẽ, dù cô có giãy dụa thế nào cũng không thể rời khỏi vòng tay ấm áp này. Tô Huệ Phi càng lúc càng uất ức, cô không giúp được Thương Mẫn. Sau cùng, Tô Huệ Phi khóc lớn một trận xé nát tim gan trong vòng tay Lê Chuẩn, tâm tình mới dần bình tĩnh trở lại.

Sau khi an ủi Tô Huệ Phi ổn thỏa, Lê Chuẩn nhìn Bạch Chấp hỏi.

“Bạch Chấp, anh dự tính thế nào.”

“Tôi muốn hai người giúp tôi chăm sóc Thương Mẫn hai ngày, trong căn hộ không thể không có ai.”

“Anh muốn đi đâu?” Phản ứng đầu tiên của Lê Chuẩn là Bạch Chấp muốn đi tìm Mâu Nghiên gây chuyện, đặc biệt giao gửi Thương Mẫn cho họ.

“Tìm bác sĩ.” Bạch Chấp lạnh lùng nói.

“Thật không?”

Bạch Chấp là người trầm lặng ít nói, ngày thường cực ít có cảm giác tồn tại, nhưng theo trực giác bản năng đây là một người đàn ông nguy hiểm, tuyệt đối không thể để anh ta dễ dàng rời khỏi nơi này.

Bạch Chấp có vẻ khó chịu trước câu hỏi của anh, trực tiếp quay đầu nhìn Tô Huệ Phi, thận trọng dặn dò: “Chăm sóc tốt cho cô ấy.”

Tô Huệ Phi nghiêm túc gật đầu, bảo đảm: “Trước khi anh trở về, tôi sẽ không rời khỏi căn hộ nửa bước.”

Bạch Chấp liếc nhìn cô một cái rồi quay vào phòng, ngay sau đó thay bộ đồ lao động và bước ra với một balo hành lý lớn màu đen dài hơn một mét trên lưng.

Sau khi cửa căn hộ đóng lại, Tô Huệ Phi sững sờ hỏi Lê Chuẩn: “Anh ta thật sự đi tìm bác sĩ sao?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 643


CHƯƠNG 643

Bạch Chấp mặc một bộ đồ như vậy, còn mang theo hành trang lớn như vậy, nhìn thế nào cũng cảm thấy kỳ lạ.

“Không biết.”

Anh không biết nhiều về lai lịch của Bạch Chấp, quá khứ của anh ta gần như là một khoảng trống. Trước đây anh luôn cho rằng Bạch Chấp thật lòng bảo vệ Thương Mẫn là được, nhưng bây giờ.

“Để anh nói cho anh cả biết về tình hình ở đây.”

Tô Huệ Phi giật lấy điện thoại của Lê Chuẩn, tức giận nói: “Nói cho anh ta làm gì? Chính anh ta đã hại Thương Mẫn thành ra như vậy, Thương Mẫn nhất định sẽ không tiếp nhận sự bố thí của anh ta.”

“Nhưng… Thương Mẫn xảy ra chuyện lớn này, dù sao cũng phải cho anh cả biết.”

Lê Chuẩn biết rõ nhất tình cảm giữa hai người, anh dám đảm bảo rằng hai người thật lòng yêu nhau.

Mặc dù anh không biết tại sao bây giờ họ lại trở nên như thế này, nhưng anh biết, nếu Thương Mẫn xảy ra chuyện, đại ca chắc chắn là người lo lắng nhất.

Tô Huệ Phi không nói gì, bực bội đi đến trước cửa phòng của Thương Mẫn, bất lực nhìn cánh cửa đóng chặt, nước mắt tuôn rơi sau hồi lầu nhìn ngó.

Lê Chuẩn không muốn gọi cho Mâu Nghiên trước mặt Tô Huệ Phi, sợ kích động đến cảm xúc vốn đã đổ vỡ của cô, chỉ có thể lặng lẽ gửi tin nhắn cho Mâu Nghiên, nhắn gửi đầu đuôi ngọn nguồn tình hình của Thương Mẫn bên này.

Mâu Nghiên dường như không nhìn vào điện thoại, vẫn luôn không trả lời lại tin nhắn của anh.

Hai người ngồi đợi trong phòng khách, lòng nôn nóng mong chờ cánh cửa phòng ngủ chính nhanh được mở ra.

Đến ba giờ sáng, Lê Chuẩn nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tô Huệ Phi mà đau lòng: “Huệ Phi, em ngủ một lát đi. Nếu Thương Mẫn ra ngoài, anh sẽ gọi cho em trước tiên.”

“Anh ngủ đi, em muốn trông chừng cậu ấy.”

Giọng điệu của Tô Huệ Phi kiên trì một cách lạ thường. Trước khi nhìn thấy Thương Mẫn ra ngoài, cô tuyệt đối không ngủ.

“Em mệt rồi thì gọi anh.”

Lê Chuẩn nằm trên ghế sô pha bên cạnh Tô Huệ Phi và ép mình ngủ.

Bộ dạng Thương Mẫn hiện giờ như vậy, sau này họ sẽ phải giải quyết rất nhiều việc, anh không thể giống Tô Huệ Phi cố chấp chống đỡ không chút lý trí như vậy, anh cần phải nghỉ ngơi tốt thì ngày mai mới có thể chăm sóc tốt cho Thương Mẫn và Tô Huệ Phi.

Nhìn thấy Lê Chuẩn nằm ngủ say trên ghế sô pha, Tô Huệ Phi càng thêm tức giận.

Anh ấy lại thực sự ngủ thiếp đi.

Lê Chuẩn đối với Thương Mẫn tốt như vậy, Thương Mẫn lại là cô bạn thân tốt nhất của cô, bây giờ Thương Mẫn đột nhiên trở thành bộ dạng như vậy, người đàn ông này lại còn có thể ngủ say, cô đột nhiên cảm thấy lòng hơi nguội lạnh.

Lúc Lê Chuẩn thức dậy đã là sáu giờ sáng, anh liếc nhìn điện thoại, Mâu Nghiên bên đó vẫn chưa trả lời tin nhắn, anh có chút lo lắng bước ra ban công gọi điện thoại.

Điện thoại của Mâu Nghiên đã tắt máy.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 644


CHƯƠNG 644

Anh lập tức liên lạc với Trữ Trình, Trữ Trình cũng không biết Mâu Nghiên đang ở đâu. Anh lại gọi điện hỏi Đoàn Quốc và Tần Kha, nhưng không ai biết rốt cuộc Mâu Nghiên đang ở đâu.

Lê Chuẩn lo lắng trở lại phòng khách, đột nhiên phát hiện ánh mắt Tô Huệ Phi nhìn mình thật kỳ lạ, anh vội vàng bước đến bên cạnh Tô Huệ Phi, muốn nắm lấy tay cô nhưng lại bị né tránh, không biết ra làm sao chỉ đành hỏi: “Huệ Phi, em sao vậy? Có đói không, anh đi nấu bữa sáng cho em.”

“Lê Chuẩn, em nhận ra rằng mình thực sự không thể hiểu được anh.”

Ánh mắt Tô Huệ Phi đầy vẻ xa lạ, đâm vào tim Lê Chuẩn đau đớn như bị con dao cứa từng nhát một.

“Huệ Phi, có phải anh đã làm không tốt ở đâu làm em tức giận gì rồi không? Em nói ra anh nhất định sẽ sửa đổi.”

“Không, anh làm rất tốt, là em chưa bao giờ hiểu anh.”

Tô Huệ Phi không muốn vướng bận vào vấn đề giữa mình và Lê Chuẩn vào lúc này, việc duy nhất cô cần làm lúc này là chăm sóc cho Thương Mẫn thật tốt. Để tránh Lê Chuẩn tiếp tục đặt câu hỏi, cô nói tiếp.

“Anh đi nấu bữa sáng đi, có thể Thương Mẫn sắp dậy rồi. Em đi chợp mắt một lát, cậu ấy dậy thì gọi em.”

Nhìn thấy Tô Huệ Phi nằm trên ghế sô pha nhắm mắt lại, Lê Chuẩn không nói thêm gì nữa. Quầng mắt cô đã thâm đen, nghỉ ngơi một lát cũng tốt.

Ngay sau đó, Lê Chuẩn đi vào bếp nấu cháo đủ ba người ăn, còn pha sữa đậu nành và cắt trái cây. Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, anh lặng lẽ trở lại phòng khách, ngồi trên một chiếc ghế sô pha khác chờ họ thức dậy.

Tô Huệ Phi nhắm mắt là để Lê Chuẩn mau chóng rời đi, nhưng cô đã ngủ quên lúc nào không biết. Khi thức dậy, cô sửng sốt nhận ra rằng đã mười hai giờ.

Lê Chuẩn ngồi trên ghế sô pha yên lặng nhìn điện thoại, cô có chút kích động hỏi: “Sao không đánh thức em dậy? Thương Mẫn đâu? Ra ngoài từ lúc nào?”

“Cô ấy vẫn luôn không có ra ngoài. Anh thấy em rất mệt nên không gọi em dậy.”

Lê Chuẩn cẩn thận giải thích, sợ nói sai một câu sẽ kích động tính nóng nảy của Tô Huệ Phi.

“Sao có thể vẫn chưa dậy.”

Tô Huệ Phi cuống cuồng, nước mắt lại ứa ra, vừa lau nước mắt, cô vừa vội vàng bước đến cửa phòng Thương Mẫn, liều mạng gõ cửa điên cuồng.

“Thương Mẫn, Thương Mẫn, cậu mau ra ngoài đi.”

Nhưng cho dù cô có gọi thế nào, bên trong cũng không có phản ứng gì.

Thương Mẫn bị quấy rầy nhiều lần, trước khi đi ngủ cô đã chuẩn bị đầy đủ, bịt nút tai đi ngủ, còn trùm chăn bông kín đầu, quyết phải ngủ đủ giấc mới thức dậy.

Mười phút sau, giọng nói của Tô Huệ Phi đều trở nên khàn, lòng bàn tay đỏ bừng, nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh gì.

Cô tỏ vẻ nghiêm trọng, ngờ vực rằng Thương Mẫn đã ngất đi vì đói bụng ở trong phòng.

Cô nhất định phải vào trong xem Thương Mẫn thế nào ngay.

“Lê Chuẩn, đạp cửa ra.”
 
Back
Top Bottom