Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 420


CHƯƠNG 420

Mâu Nghiên hôn lên tóc cô, gần như muốn ôm cô, hòa làm một với chính mình.

Sao một người có thể yêu một người khác sâu đậm như vậy? Cô rõ ràng không làm gì cả, chỉ cần có mặt trên đời cũng đủ khiến anh vui vẻ.

Trong cuộc đời, những người quan trọng nhất lần lượt rời bỏ anh, mẹ, chị, dì, 22 năm mỗi ngày mỗi đêm anh đều sống trong ác mộng. Lần đầu tiên thoát khỏi thế giới phồn hoa bên ngoài, anh đến quân doanh. Cho dù vậy nhưng vẫn không thoát khỏi bóng đen của hận thù.

Anh cảm thấy làm như vậy vẫn chưa đủ nên cố hết sức báo thù. Phá hủy nhà họ Mạc từng chút từng chút một, nghĩ rằng chỉ cần lấy lại mọi thứ của nhà họ Thịnh thì cuộc sống của anh sẽ trọn vẹn.

Nhưng thế nào mới được gọi là trọn vẹn?

Anh không hiểu ý nghĩa của từ này cho đến khi gặp Thương Mẫn.

Anh đã gặp cô cách đây 6 năm, vì sự khác biệt của cô nên muốn tìm hiểu cô. Lúc đó anh rất tò mò, tại sao lại có một cô bé như vậy. Rõ ràng là luôn bị bắt nạt trong nhà nhưng lần này đến lần khác luôn đứng lên như không thể bị đánh bại.

Đầu tiên anh muốn biết hoạt động của cô, sau đó anh muốn nhìn thấy cô cười, rồi sau đó, anh muốn cô mỉm cười với mình. Đầu tiên, anh muốn chạm vào tay cô, sau đó lại muốn một cái ôm từ cô, rồi sau đó nữa anh muốn một nụ hôn từ cô.

Anh không sợ chết.

Nhưng khi nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại Thương Mẫn sau khi chết, anh cảm thấy rất đau lòng.

“Mâu Nghiên, anh sao vậy?” Thấy Mâu Nghiên mãi không trả lời mình, Thương Mẫn cũng khóc theo: “Anh nói gì đi chứ.”

“Anh thế này em rất sợ.” Giống như nói lời tạm biệt với cô vậy.

“Em xin lỗi, sau này em sẽ không như vậy nữa. Nếu anh không vui, em sẽ bảo Bạch Chấp về nhé? Em sẽ sắp xếp cho anh ấy ở một nơi khác.”

“Không.” Cuối cùng Mâu Nghiên nói: “Cứ để anh ta sống ở đây đi.”

Ít ra thì Bạch Chấp cũng thật lòng với Thương Mẫn, anh ta ở đây cô cũng sẽ an toàn hơn.

“Mâu Nghiên, em xin lỗi.” Thương Mẫn nức nở: “Em không cố ý chọc giận anh.”

“Sau bao nhiêu chuyện, em thật sự rất sợ, sợ rằng giữa chúng ta sẽ có một sự thay đổi khác.” Cô nắm chặt tay anh, cảm nhận được nhiệt độ của anh: “Em yêu anh, rất yêu anh, cho nên em muốn ở bên anh thật vui vẻ. “

Trong khoảng thời gian ở đây, cô muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn trả thù, muốn tìm ra sự thật về cái chết của mẹ mình.

Nhưng sau khi trải qua sinh tử, cô nhận ra rằng hạnh phúc chỉ có thật nếu cô có thể cảm nhận được hạnh phúc. Cô thích cảm giác ở bên anh, thế nên những chuyện khác cô đều có thể tạm thời buông xuống. Dù sao thì họ còn nhiều thời gian, cô vẫn có thể tiếp tục hoàn thành điều cô muốn làm.

“Anh biết.” Mâu Nghiên tham lam mùi hương trên cơ thể cô.

Vì anh biết, nên mới buồn đến vậy Nếu tình cảm của Thương Mẫn không nhiều, nếu anh chết đi thì trên đời này sẽ chỉ bớt đi một người mà cô không yêu.

Nhưng mà cô gái ngốc nghếch này hiện tại đã dựa dẫm vào anh rất nhiều, còn nói nếu anh chết thì cô sẽ chết, làm sao anh có thể yên tâm rời đi?

“Em đã mất đi rất nhiều người.” Giọng nói của Thương Mẫn buồn bã: “Mẹ em và Du Thắng, người đã ở bên em lâu như vậy, bây giờ, ngay cả Tô Huệ Phi cũng cãi nhau với em.”

“Em chỉ còn anh.”

Nghe Thương Mẫn nói vậy, trong lòng Mâu Nghiên dâng lên một cảm giác khó tả, đặc biệt là hai chữ Du Thắng, trong đầu anh như kích hoạt một sợi dây thần kinh nào đó.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 421


CHƯƠNG 421

Cô và Du Thắng bên nhau được năm năm và sắp kết hôn, vì vậy trước đây cô đã yêu anh ta sâu đậm.

Vậy Thương Mẫn đã ra sao sau khi Du Thắng chết?

“Du Thắng.” Mâu Nghiên ngập ngừng hỏi cô: “Em còn nhớ anh ta sao?”

“Em không có ý đó.” Thương Mẫn nghĩ rằng Mâu Nghiên để ý chuyện Du Thắng với cô ta một lần nữa, nhanh chóng giải thích.

“Anh chỉ muốn biết anh ấy từng là người em yêu sâu đậm, nhưng bây giờ, anh ấy không còn nữa, em làm sao quên được anh ấy?” Mâu Nghiên khẽ hỏi.

Thương Mẫn suy nghĩ rất lâu, thật ra cô đã suy nghĩ rất nghiêm túc về câu hỏi này, câu trả lời trong lòng cô vẫn luôn như vậy.

“Anh ấy đã phản bội em.” Thương Mẫn trả lời: “Chuyện này, lúc em yêu anh ấy nhất, đã bớt đi một phần nỗi nhớ của em dành cho anh ấy”.

“Em nghĩ, nếu trước ngày bọn em cưới, điều em biết không phải là anh ấy lừa dối mà là anh ấy đã chết, có lẽ em thực sự không thể níu kéo và để anh ấy ra đi. Tuy nhiên, đoạn tình cảm này của bọn em, dù có hoàn hảo đến đâu thì ngay lúc anh ấy lựa chọn bỏ rơi em và đến bên một người phụ nữ khác, thì nó cũng không còn đáng quý nữa. Hơn nữa, lúc đó anh đã xuất hiện bên em. “

“Vậy nên khi anh ấy mất, em thực sự rất buồn, nhưng trong cảm giác đau buồn đó, càng thêm tự trách, càng thêm áy náy, chờ ngày báo thù, trong lòng như có gì đó đã buông bỏ.” Thương Mẫn thở dài.

Tuy nhiên, cho dù cô không còn yêu anh nữa, cho dù anh ta có làm cô tổn thương nặng nề. Nhưng nếu cô được lựa chọn một lần nữa, cô vẫn mong rằng anh ta có thể sống tốt.

Cho dù anh đã bên người khác, cho dù anh đã quên cô.

“Sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện này?” Thương Mẫn tò mò, quay đầu hỏi Mâu Nghiên.

Mâu Nghiên không nói gì, cuối cùng cũng buông tay ra. Thương Mẫn nhân cơ hội quay đầu lại muốn nhìn thấy anh, nhưng lại bị anh giữ chặt vai.

Nụ hôn say đắm rơi xuống, Mâu Nghiên điên cuồng chiếm lấy môi cô, chặn đứng mọi câu hỏi của cô.

Thương Mẫn không từ chối, cô ôm lấy Mâu Nghiên, vòng tay quen thuộc ôm lấy anh.

Cơ thể của họ vốn đã quen thuộc đến mức chỉ cần một hơi thở là có thể khơi dậy h*m m**n của nhau, nhưng ngay khi tay cô chuẩn bị đưa xuống, Mâu Nghiên đã nắm lấy cô.

“Sao vậy?” Thương Mẫn khó hiểu.

“Anh hơi mệt.” Mâu Nghiên lơ đãng giải thích: “Em cũng bị cảm rồi, nên nghỉ ngơi thôi.”

Thương Mẫn hơi ngẩn ra.

Lâu như vậy, chỉ có Mâu Nghiên chủ động, đây là lần đầu tiên anh cự tuyệt cô.

“Vâng.” Thương Mẫn không nghĩ thêm.

Hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy quả thực có hơi mệt mỏi, ngoài họ ra, trong nhà còn có Kỷ Mộng Hiền và Bạch Chấp, bây giờ quả thực có chút bất tiện.

Cô nhắm mắt lại, ngửi thấy mùi hương khiến cô yên tâm trên cơ thể Mâu Nghiên, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Mâu Nghiên ôm cô vào lòng, anh mở mắt ra, nhìn hướng trần nhà, ánh mắt âm u.

Thương Mẫn ngủ khá ngon.

Khi cô tỉnh dậy, Mâu Nghiên đã không còn ở đó, căn phòng trống rỗng và chỉ còn lại cô, cô đứng dậy và đi ra ngoài trong bộ đồ ngủ.

Mùi thức ăn thoang thoảng từ phòng khách, Mâu Nghiên đang ngồi trên ghế sô pha và ai đó đang làm bữa sáng trong bếp, Thương Mẫn bước xuống cầu thang thì nhìn thấy Kỷ Mộng Hiền bưng hai tô mì lên bàn cà phê.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 422


CHƯƠNG 422

“Anh Nghiên, mau thử đi, mì em nấu rất ngon đó.” Kỷ Mộng Hiền cười, không còn dáng vẻ điên loạn hôm qua: “Em đã đặc biệt chiên một quả trứng cho anh.”

Cô ta mặc chiếc tạp dề do Thương Mẫn mua và sử dụng các nguyên liệu do cô mua, trông giống như một người vợ đức hạnh.

“Chào buổi sáng.” Thương Mẫn khoanh tay đi tới.

Nụ cười trên mặt Kỷ Mộng Hiền biến mất ngay lập tức, cô ta đứng thẳng dậy và rụt rè nhìn cô ta.

“Chị Thương Mẫn…”

Thương Mẫn ngồi bên cạnh Mâu Nghiên và liếc nhìn hai tô mì trên bàn cà phê.

“Thơm quá.” Thương Mẫn cười “Em xin lỗi, chị Thương Mẫn, em không nghĩ là chị đã dậy nên…” Kỷ Mộng Hiền lí nhí.

“Không sao, không phải có hai cái bát sao?” Thương Mẫn bưng một chiếc bát qua, cầm đũa lên thử một miếng.

Mắt Kỷ Mộng Hiền đỏ hoe, cô ta nhìn Mâu Nghiên với bộ dạng ấm ức.

“Chị Thương Mẫn, em xin lỗi. Em biết hôm qua chắc chắn em đã làm gì sai. Em xin lỗi chị. Lúc đó em không nhận thức được rõ ràng. Em bị ảo giác. Chị đừng để bụng nhé.” Kỷ Mộng Hiền chân thành nói.

Mì không hợp khẩu vị của Thương Mẫn, vì vậy cô chỉ thử một chút rồi đặt đũa xuống.

“Thực ra tôi không lớn hơn cô bao nhiêu.” Thương Mẫn ngẩng đầu nhìn cô ta: “Hơn nữa, tôi còn có một em gái ruột.”

“Thật sao?” Kỷ Mộng Hiền cười gượng: “Em sẽ rất hạnh phúc nếu được làm em gái chị.”

“Ừ.” Thương Mẫn đáp: “Nó đã bị tôi tống vào tù rồi.”

“Tù chung thân, kiếp này sẽ không bao giờ ra nữa.”

Kỷ Mộng Hiền vô cùng kinh ngạc.

“Cũng do nó không hiểu chuyện.” Thương Mẫn tiến lại gần Mâu Nghiên: “Làm gì không làm, lại chỉ nghĩ về người đàn ông không nên nghĩ tới, người ta còn là anh rể nó. Tôi ấy mà, không dễ hòa thuận, không thể chứa chấp những thứ chướng tai gai mắt. “

Biểu cảm của Kỷ Mộng Hiền ngày càng trở nên khó coi.

“Tôi nhớ, cô đã gọi vợ của anh Đoàn Quốc là chị dâu. Vậy tại sao lại gọi tôi là chị?” Thương Mẫn hỏi cô.

“Em… em nghĩ gọi là chị sẽ gần gũi hơn.” Kỷ Mộng Hiền cúi đầu.

“Từ” chị “có thể dễ dàng khiến tôi liên tưởng đến cô em gái trà xanh của mình. Vì vậy sau này, cô vẫn nên gọi tôi là chị dâu.”

Kỷ Mộng Hiền trông như sắp khóc, nhìn Mâu Nghiên với ánh mắt cầu cứu.

Mâu Nghiên vươn tay ôm lấy Thương Mẫn, véo nhẹ eo của cô: “Dì nấu ăn sẽ tới đây sớm.”

Thương Mẫn nhẹ nhàng đẩy Mâu Nghiên ra, trách một câu: “Vậy mà anh còn để Mộng Hiền nấu ăn sao? Bị người ta nhìn thấy thì có phải sẽ nghĩ rằng chúng ta đang đối xử tệ bạc với cô ta không.”

Kỷ Mộng Hiền cúi đầu, nắm lấy góc áo, cuối cùng cúi đầu thật sâu trước Thương Mẫn.

“Xin lỗi chị dâu.” Cô ta cắn môi, giọng nói run run: “Tất cả đều là lỗi của em, em thật sự không ngờ mọi chuyện lại trở nên như thế này.

“Em rất muốn làm bạn tốt với chị, nhưng có lẽ… em quá thấp kém. Từ nhỏ đến giờ em chỉ có một anh trai, xung quanh cũng không có người bạn giàu có như anh. Em rất muốn hòa nhập với cuộc sống của mọi người. Anh Nghiên đồng ý để em ở lại, em chỉ muốn làm điều gì đó để trả ơn anh. “

“Em biết em quá đáng. Em không phải là một cô gái tốt. Em thực sự tệ hại hơn khi dính vào thứ đó. Lúc đó em thực sự không còn tỉnh táo nữa. Em cứ nghĩ chị muốn làm hại em, nên đã nói những lời không hay. Chị dâu, em thực sự xin lỗi vì đã làm hai anh chị cãi nhau. “
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 423


CHƯƠNG 423

Thái độ của Kỷ Mộng Hiền chân thành như vậy, khiến người ta không thể trách được.

Tuy nhiên, ngay cả như vậy, Thương Mẫn vẫn không có cách nào dễ dàng chấp nhận.

Nói cách khác, chỉ có phụ nữ mới hiểu rõ phụ nữ nhất, Kỷ Mộng Hiền càng cư xử khiêm tốn, cô càng cảm thấy cô ta có ý đồ khác.

“Đều qua cả rồi.” Mâu Nghiên nhẹ nhàng nói: “Em không cần phải như thế này.”

Anh không nhìn lên Kỷ Mộng Hiền, vẫn ôm Thương Mẫn không buông: “Anh sẽ tạm thời phong tỏa bãi biển. Chị dâu của em không biết bơi. Vì sự an toàn của cô ấy, sau này em cũng đừng đến gần đó nữa. “

Kỷ Mộng Hiền im lặng và gật đầu.

“Còn nữa.” Mâu Nghiên liếc cô ta một cái: “Hiện tại em là bệnh nhân, lại xảy ra tình huống như chiều hôm qua, nên anh sẽ để y tá chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho em. Sức khỏe chị dâu của em cũng không được tốt lắm. Em cứ yên tâm ở trong phòng dưỡng bệnh, cố gắng đừng ra ngoài nữa.”

Ngay khi Mâu Nghiên nói điều này, sắc mặt của Kỷ Mộng Hiền lộ rõ sự kinh ngạc.

Vậy là không muốn cô ta làm chướng mắt Thương Mẫn sao?

Thương Mẫn không ngờ Mâu Nghiên lại có thái độ như vậy, cô nhìn anh chằm chằm vài giây rồi mỉm cười.

“Vâng…” Kỷ Mộng Hiền đáp lại rồi nhìn Thương Mẫn: “Chị dâu, em thực sự ghen tị với chị. Anh Nghiên đối với chị thật tốt.”

“Đây không phải là điều nên làm sao?” Thương Mẫn trả lời: “Giữa vợ chồng với nhau, có tình yêu thì mới bên nhau được chứ.”

Kỷ Mộng Hiền không nói gì nữa, cô ta quay về chỗ cũ, đặt tạp dề lại chỗ cũ, lên lầu và trở về phòng.

Nhìn bóng lưng cô ta biến mất vào hành lang trên lầu, Thương Mẫn nhướng mày thở ra.

“Con bé rất đáng thương.” Mâu Nghiên vuốt tóc cô: “Em nói chuyện vẫn nên nhẹ nhàng chút. Dù sao thì cũng phải nể mặt anh cô ấy một chút chứ.”

Làm sao anh có thể không cảm nhận được sự thù địch của Thương Mẫn đối với Kỷ Mộng Hiền?

“Em biết rồi.” Thương Mẫn bĩu môi: “Tính tình phải tốt lên chút.”

“Chỉ cần cô ta có thể ngoan ngoãn tiếp nhận điều trị ở đây, em sẽ không tìm cô ta gây chuyện.”

Mâu Nghiên cười nhẹ, nhưng ánh mắt có chút thất thường, hơi mơ hồ.

Người chăm sóc đã lần lượt chuyển vào phòng cho người làm, mọi thứ trong nhà hầu như đã trở lại bình thường, Mâu Nghiên bị một cú điện thoại gọi ra ngoài. Thương Mẫn pha một ly cà phê, chán nản đi đến cửa phòng Bạch Chấp.

Anh ta không đóng cửa, rèm cửa trong phòng được mở sáng rực, bên trong vang lên tiếng bàn phím, cô gõ cửa rồi bước vào.

“Thời tiết tốt như vậy, anh không ra ngoài đi dạo một chút sao?”

Bạch Chấp ngồi tựa đầu vào bàn, khẽ cau mày.

“Tô Huệ Phi… hình như đang gặp một chút rắc rối.”

“Gì cơ?” Nghe thấy tên của Tô Huệ Phi, Thương Mẫn bước nhanh đến bên cạnh Bạch Chấp.

Trên màn hình máy tính hiển thị trang web của cuốn tiểu thuyết do Tô Huệ Phi viết. Tuy nhiên, những cuốn sách ban đầu có số lượng đọc rất tốt bỗng trở nên ít không còn được như trước.

Không chỉ vị trí đề xuất bị xóa mà ngay cả khi tìm kiếm từ khóa cũng khó tìm thấy thông tin của cô ấy.

Có tin tức trên giao diện rằng tác giả đã vi phạm nội quy của trang web, sách đã bị khóa và tạm thời sẽ không được mở cho công chúng trong thời gian này.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 424


CHƯƠNG 424

“Vi phạm quy tắc trang web?” Thương Mẫn khó hiểu: “cô ấy vẫn luôn viết tốt, làm sao có thể…”

Bạch Chấp lắc đầu.

“Anh có thể tìm ra công ty quản lý trang web không?” Thương Mẫn hỏi: “Tôi muốn xem tại sao họ lại rút sách của Tô Huệ Phi”.

Cô nói gì anh sẽ làm nấy. Bạch Chấp nhanh chóng tìm thấy thông tin đăng ký của trang web này. Trụ sở chính của công ty tại Thành phố Nam, một công ty truyền thông có tên là Duyệt Lãng.

Mâu Nghiên không có ở nhà. Tết Nguyên Đán, Thương Mẫn ngại làm phiền Trữ Trình và Lê Chuẩn, nghĩ đi nghĩ lại, cô đi đến ga ra, đứng trước chiếc xe đã nằm trong bụi một thời gian dài.

Đây là món quà đầu tiên Mâu Nghiên tặng cho cô. Cô luôn cảm thấy mình quá phô trương nếu lái nó ra ngoài, nhưng bây giờ, cô phải đi để giữ thể diện cho Tô Huệ Phi. Đương nhiên, muốn thế thì phải chơi trội một chút.

Xe đang phóng nhanh trên một con đường thưa thớt người qua lại, Bạch Chấp lái xe đi thẳng đến địa chỉ mình tìm được, dừng lại ở một khu công nghiệp.

Trong dịp Tết Nguyên đán, những người đi làm đã được nghỉ nhưng điều này không ảnh hưởng đến hiệu quả làm việc của những người còn lại.

Bạch Chấp tìm ra số điện thoại của người phụ trách. Trước khi đến anh ta đã chào hỏi qua với họ.

Trên danh nghĩa Đạt Phan, Thương Mẫn nói rằng cô muốn mua bản quyền điện ảnh và truyền hình của một cuốn tiểu thuyết trên trang web của họ. Đối phương vô cùng vui mừng, liền đưa người biên tập đến bàn bạc.

Họ đợi một lúc ở cổng khu công nghiệp, trong vòng mười phút, một người phụ nữ đeo kính vàng và một cô gái khác trẻ hơn một chút đi tới.

Nhìn thấy chiếc xe của Thương Mẫn, mắt người phụ nữ sáng lên, cô ta lập tức đi tới chào hỏi.

“Có phải cô Thương không?” Người phụ nữ cúi đầu hỏi.

Thương Mẫn ra khỏi xe, cô mang kính mát, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.

“Tôi là tổng biên tập của Duyệt Lãng, Triệu Tử Kỳ, cô Thương, rất vui được đón tiếp.” Triệu Tử Kỳ nói, nhìn Thương Mẫn cẩn thận: “Chúng ta vào công ty rồi nói chuyện.”

Thương Mẫn không nói gì, bốn người họ đi vào một công ty rồi ngồi xuống trong một phòng họp.

Triệu Tử Kỳ đặt nhiều tài liệu trước mặt Thương Mẫn, lần lượt giới thiệu với cô: “Đây là những cuốn sách bán chạy và hot của công ty chúng tôi. Cô xem xem, cô thích cuốn nào?”

Thương Mẫn liếc nhìn tên trên đó, nhưng không tìm thấy tên sách của Tô Huệ Phi, cô nhíu mày.

“Tôi nghe nói rằng có một tác giả tên là “Quả cam lớn” trên trang web của quý công ty. Lần trước tôi vô tình đọc được cuốn tiểu thuyết của cô ta. Nó khá nổi tiếng. Tại sao nó không có ở đây?”

Sắc mặt Triệu Tử Kỳ thay đổi khi nghe Thương Mẫn nói vậy, liếc nhìn người trợ lý bên cạnh.

“Chuyện này, cô Thương, sách của tác giả đó xảy ra chút vấn đề, vậy nên đã bị rút khỏi hệ thống.”

“Có vấn đề gì vậy?” Thương Mẫn hỏi.

Triệu Tử Kỳ cười một tiếng, đổi đề tài: “Cô Thương, công ty chúng tôi chuyên về tiểu thuyết mạng cũng không phải mới một năm hai năm, sách nổi tiếng có rất nhiều, ngài xem, chúng tôi có thể đảm bảo với ngài về tỉ suất lượt xem …”

“Tôi chính là vì chạy theo quyển sách kia mới tới đây.” Thương Mẫn cắt ngang lời nói của cô ta: “Nếu các cô đã ngừng phát hành rồi, chúng ta không có cái gì đáng nói nữa.”

Nói xong, Thương Mẫn muốn đứng dậy rời đi.

“Từ từ!” Triệu Tử Kỳ thấy cô muốn đi, vội vàng ngăn cản cô.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 425


CHƯƠNG 425

Đây chính là người của Đạt Phan đó, có công ty nào ở thành phố Nam không muốn leo lên cành cao Đạt Phan này, nếu thật sự có thể nhận được đầu tư, bậc thang bước lên của công ty bọn họ cũng không phải chỉ là một bậc hai bậc đâu.

“Nói thật với ngài.” Triệu Tử Kỳ thở dài: “Quyển sách này, công ty chúng tôi vốn dĩ định không làm nữa.”

“Ngài cũng là một người thông minh, tự nhiên cũng biết mỗi ngành đều có mỗi quy tắc, trang web của chúng tôi cũng cần kiếm ăn, độc giả chính là thượng đế của chúng tôi, tự nhiên là bọn họ thích xem cái gì thì chúng tôi liền viết cái đó.”

“Quyển sách này giai đoạn trước vẫn còn được, nhưng mà tới giai đoạn sau, tác giả đã viết đi lệch khỏi cách tiếp cận của thị trường, chúng tôi cũng là vì lo nghĩ đến vấn đề tiêu thụ, đã từng nhắc nhở cô ấy vài lần. Nhưng mà những người gọi là tác giả này, một đám đều cho rằng chính mình viết được vài chữ liền vô cùng kiêu căng, nói cái gì mà chỉ viết những thứ mình thích, chúng tôi chắc chắn không thể để cô ấy chiếm không tài nguyên của chúng tôi để cho cô ấy vui vẻ một mình.”

“Quyển sách này có thể có thành tựu, tất cả đều là dựa vào sự quảng bá của chúng tôi, nếu không cô ấy một tác giả nhà quê, thật cho rằng mình có bản lĩnh bao nhiêu?”

Thương Mẫn híp mắt lại: “Đây là sách của cô ấy, cô ấy là tác giả, cô ấy muốn viết thành cái dạng gì thì viết thành cái dạng đó, mấy người dựa vào cái gì mà can thiệp vào cô ấy?”

“Nói cũng không phải nói như vậy.” Triệu Tử Kỳ sửa lại cô: “Trang web là của chúng tôi, không phát hành tiếp hay không quảng bá đều là chúng tôi quyết định, chúng tôi chỉ làm những gì thị trường yêu cầu, nếu cô ấy không nghe lời, chúng tôi tùy thời có thể ngừng sách bất cứ lúc nào.”

“Tôi đã từng xem qua quyển sách kia…” Thương Mẫn nâng mắt, “Nam nữ chính đều rất có cá tính. Vì vậy, nếu dựa theo ý tưởng của các người, tiếp đó, mấy người muốn để cô ấy viết như thế nào?”

“Đương nhiên là dựa theo đường lối cũ rồi!” Triệu Tử Kỳ vỗ đùi: “Nam chính bị cha ép cưới tiểu thư nhà giàu, hai người đau khổ yêu nhau, bỏ trốn, xe ngã xuống vách núi, nữ chính may mắn sống sót, nam chính mất đi trí nhớ…”

Khóe miệng Thương Mẫn co rút.

“Cốt truyện này, chính là phải thăng trầm mới có mánh lới được! Tôi làm biên tập nhiều năm như vậy, mọi người muốn xem cái gì tôi biết rất rõ, cô ấy là một tác giả mới, không nên nói với tôi cái gì mà năng lượng tình cảm tích cực, còn muốn nữ chính trở mình trở thành một người buôn bán kỳ tài.”

“Bây giờ thị trường này, ai muốn xem cô làm giàu như thế nào? Ra nhiều nữ chính như vậy, nhưng cuối cùng thật sự có thể hot, đó vẫn là những nữ chính hiền lạnh dịu dàng đáng yêu đơn thuần vui vẻ, mọi người thích xem, cũng là tình tiết nữ chính và nam chính yêu nhau đến chết đi sống lại đó.”

Thương Mẫn nhướng mày, cô tháo kính râm xuống, cười nhìn về phía Triệu Tử Kỳ.

Triệu Tử Kỳ nhìn thấy khuôn mặt dường như có chút quen thuộc này, sửng sốt một chút, một hồi lâu cũng không phản ứng lại.

“Cô Thương… Chúng ta, có phải từng gặp qua ở đâu không.”

Trợ lý nhỏ bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhanh chóng đẩy đẩy cánh tay của Triệu Tử Kỳ, nhỏ giọng thì thầm ở bên tai cô ta vài câu.

“Cô là…” Triệu Tử Kỳ rốt cuộc cũng nhớ tới.

Thời gian trước nghe đồn tổng giám đốc Đạt Phan tìm một người bạn gái bình dân, nhẫn tâm từ bỏ vợ chưa cưới của mình, dẫn đến cô chủ nhà họ Mạc tan nát cõi lòng tự sát bỏ mình.

Truyền thông chụp được ảnh, khuôn mặt người phụ nữ trên đó… “Cô chính là… Thương Mẫn!” Triệu Tử Kỳ kinh ngạc.

Thương Mẫn hơi nghiêng đầu, cười nhạt nhìn Triệu Tử Kỳ.

“Xem ra, cô đã nghe qua cái tên này, nói vậy, cũng tự nhiên biết một số tin đồn.” Nếu không đoán sai, cô bây giờ trong mắt người ngoài, hẳn là một kẻ thứ ba xấu xa là tên tội phạm giết người.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 426


CHƯƠNG 426

“Biết… À không, thật ra bình thường tôi cũng không chú ý đến những cái này lắm.” Triệu Tử Kỳ vội vàng xua tay.

“Vậy, cô cảm thấy, nữ chính của cuốn tiểu thuyết kia, có giống với tôi không?” Thương Mẫn tiếp tục hỏi cô ta.

“Sao có thể…” Triệu Tử Kỳ phủ định theo bản năng, nhưng mà… Từ từ!

Tổng giám đốc độc tài sát phạt quyết đoán, nhà thiết kế tài năng mới ra đời, vợ chưa cưới nhà giàu gia thế hậu đãi… Những nhân vật này, sao quen tai như vậy, đó không phải là… Triệu Tử Kỳ chậm chạp há to miệng, bị phát hiện của mình làm khiếp sợ đến mức không nói lên được lời.

Thương Mẫn không có nói nhiều, cô lấy ra một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi xách của mình, mấy ngày nay, cô lừa gạt lấy không ít từ Mâu Nghiên, đã đủ để cô mua toàn bộ bản quyền của quyển sách này.

“Tổng biên tập Triệu, quyển sách này, rất được ý tôi, vì vậy, từ hôm nay trở đi, nó chính là của tôi.” Thương Mẫn đem thẻ ngân hàng đẩy về phía Triệu Tử Kỳ, đưa tay về phía Bạch Chấp, Bạch Chấp hiểu ý, lấy ra một hợp đồng mua bản quyền.

“Con số này, chắc chắn sẽ không khiến cô thất vọng. Nhiều hơn một phần, coi như là một chút lòng thành tôi đem quyển sách này tạm thời để trên quý trang web, tôi hy vọng, bất cứ khi nào nhấn vào trang web của các vị, quyển sách này đều có thể ở chỗ dễ thấy nhất, cô cảm thấy thế nào?”

Triệu Tử Kỳ nhìn con số kia trên hợp đồng, không nhịn được mở to hai mắt nhìn.

Giá này, đã hoàn toàn có thể mua bản quyền điện ảnh truyền hình của vài quyển sách!

“Cô Thương…” Triệu Tử Kỳ cảm thấy mình giống như xuất hiện ảo giác: “Cô xác định muốn làm như vậy sao? Quyển sách này… Rất có thể kết quả cuối cùng không lý tưởng lắm, không đáng giá này của cô.”

“Tôi không cần nó có thành tích tốt.” Thương Mẫn đưa bút ký tên cho Triệu Tử Kỳ.

“Tôi không biết giá cả thị trường của các cô, cũng không biết làm sao để sách hot, nhưng mà, tôi biết rằng, quốc gia chúng ta có vài ngàn người đang tham gia vào ngành sáng tác văn trên mạng này. Nếu mỗi người đều vì thuận theo thị trường đi viết thứ giống nhau, vậy một quyển với một ngàn quyển có cái gì khác nhau?”

“Tôi tin tưởng, không phải ai cũng sẵn lòng đi làm chuyện mình không thích, chỉ là bị ép buộc vì kế sinh nhai, không có cách nào. Chúng ta có thể không hiểu không ủng hộ giấc mộng của bọn họ, nhưng mà, tuyệt đối không thể đi b*p ch*t, đúng không?”

Thương Mẫn còn nhớ rõ những lời Tô Huệ Phi từng nói.

Bài học viết văn đầu tiên của lớp ba tiểu học, đề bài là 《chúng ta hai mươi năm sau》.

Cô giáo đã từng đọc bài văn của Tô Huệ Phi, cô nói, sau này cô muốn làm một nhà văn, mở một nhà sách, viết những gì mình muốn viết, bán những quyển sách mà mình thích xem.

Cô nàng ngốc nghếch bề ngoài thoạt nhìn vô tâm vô phế kia, thích Đông Dã Khuê Ngô, thích Dư Hoa, nói mình muốn làm một người giống như Lỗ Tấn.

Triệu Tử Kỳ do dự thật lâu, cuối cùng, cô ta nhận bút, ký tên của mình vào hợp đồng, đóng dấu lên.

“Được rồi.” Thương Mẫn đứng lên, đeo kính râm vào một lần nữa, đi ra ngoài.

Tới cửa, cô lại dừng bước, quay đầu lại: “Chuyện này, xin tổng biên tập Triệu có thể giữ bí mật, đừng nói cho tác giả kia biết. Sau này, quyển sách này cô ấy muốn viết như thế nào thì viết như thế ấy.”

Thương Mẫn lại ngồi trở lại ghế phụ của xe, kính râm xiêu vẹo đọng lại trên mặt, thở một hơi thật mạnh.

Miệng hey một tiếng sảng khoái, sau cuộc gặp vội vàng, mua một quyển sách của Tô Huệ Phi, cô lại về lại thời trước giải phóng hết tiền hết bạc.

Cũng may mình dù thế nào cũng là chủ tịch trên danh nghĩa công ty bất động sản Thương thị, hoa hồng mỗi tháng tiến sổ sách cũng coi như khả quan, không đến mức đói chết.

“Làm như vậy, đáng giá sao?” Bạch Chấp khởi động xe, xe thể thao phát ra âm thanh gầm nhẹ, chạy trong công viên yên tĩnh.

“Cô còn không nói với cô ấy, nếu như cô ấy không biết chân tướng, sẽ không cảm ơn cô.”

“Tôi muốn không phải là sự cảm ơn của cô ấy.” Thương Mẫn trả lời anh ta.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 427


CHƯƠNG 427

Tô Huệ Phi nói rất đúng, nhiều như vậy năm, cô trói cô ấy bên cạnh cũng đủ lâu rồi. Cũng là lúc cô ấy đi tìm những gì mình muốn, nếu đây là giấc mơ của cô ấy, làm bạn bè, đương nhiên phải nỗ lực duy trì.

“Quay về đi.” Thương Mẫn thắt dây an toàn.

Thời tiết vừa phải, ánh sáng mặt trời mùa xuân xuyên qua cửa kính xe chiếu vào trên mặt, một đường Thương Mẫn cảm thụ được khoảnh khắc ấm áp này, làm một việc lớn, tâm trạng giống như cũng tốt lên theo.

Tới gần khu biệt thự, Thương Mẫn còn xuống xe, cố ý đi mua một giỏ dâu tây lớn, mà khi cô vui vẻ đẩy cửa biệt thự ra, người ngồi trên sô pha khiến cho cô giật mình.

Mâu Chí Tình một tay đỡ đầu gối, một tay cầm gậy, trên TV đang chiếu một bộ phim chiến tranh, Châu Phúc đứng ở bên cạnh ông ta, khi nhìn thấy cô, nhẹ nhàng mà ho một tiếng.

Sao Mâu Chí Tình lại tới đây… Trong lòng Thương Mẫn không rõ ngọn nguồn, lập tức căng thẳng lên.

“Chủ tịch.” Thương Mẫn đưa giỏ dâu tây trong tay cho Bạch Chấp cầm, tự mình đi lên phía trước, hành lễ với Mâu Chí Tình: “Sao ngài lại tới đây?”

Tới cũng quá đột nhiên, trong lòng cô không có chút chuẩn bị nào.

Thương Mẫn liếc mắt nhìn quanh bốn phía, xem ra, Mâu Nghiên còn chưa trở về.

Cho nên, lại phải một mình cô ứng phó sao?

Mâu Chí Tình từ trong mũi phát ra một tiếng hừ lạnh, ông ta khinh thường liếc mắt nhìn Thương Mẫn một cái, lại nhìn thoáng qua phía sau cô, sau khi xác định không thấy bóng dáng của Mâu Nghiên, vẻ mặt càng kém: “Mâu Nghiên không ở cùng một chỗ với cô?”

“Anh ấy có việc đi ra ngoài.” Thương Mẫn trả lời.

Mâu Chí Tình liếc Bạch Chấp, chán ghét Thương Mẫn càng sâu: “Nó có việc đi ra ngoài, vì vậy cô có thể ở cùng một chỗ với người đàn ông khác?”

Thật là to gan! Vậy mà còn dám trắng trợn mang về nhà?

Cái gì? Trong đầu Thương Mẫn viết đầy dấu chấm hỏi.

“Chủ tịch, ngài hiểu lầm.” Thương Mẫn giải thích: “Bạch Chấp là bạn tốt của tôi, Mâu Nghiên cũng biết.”

Mâu Chí Tình không có chút hứng thú nào đối với thân phận của Bạch Chấp, chỉ lo hờn dỗi: “Không cần biện bạch, người như cô, tôi cũng không trông cậy vào cô có thể có cái gì tốt.”

Thương Mẫn biết Mâu Chí Tình có thành kiến với cô, cũng biết thành kiến này cũng không thể xóa bỏ trong nay mai, không nói thêm gì nữa.

“Ngài tìm Mâu Nghiên có việc gì sao? Tôi đi gọi điện thoại cho anh ấy.” Cô thật không biết làm sao để khai thông với ông già bướng bỉnh này, ngộ nhỡ nói mấy câu không đúng lại mạo phạm lên, chờ Mâu Nghiên trở về, không phải mất vợ thì cũng là mất cha mất.

“Không có việc gì thì không thể tìm sao?” Mâu Chì Tình không được tự nhiên nhìn cô một cái: “Năm mới, không trở về nhà ăn tết thì thôi, năm mới cũng không đến thăm hỏi. Tôi còn khoẻ mạnh đây, mấy người thật cho là tôi đã chết?”

Đôi mắt Thương Mẫn đột nhiên mở to.

Đúng nha!

Hôm nay vẫn là ngày mùng hai tết!

Lúc trước cô vốn định nhắc nhở mâu Nghiên dù sao cũng phải trở về nhà họ Mâu một chuyến, kết quả bị Kỷ Mộng Hiền quấy rầy như vậy, liền đem chuyện này quên hoàn toàn đến sau đầu.

“Thật xin lỗi chủ tịch.” Thương Mẫn phản ứng lại, cô vội vàng muốn đi rót một ly trà cho Mâu Chí Tình, nhưng cầm ly trà đặt trên bàn trà mới phát hiện trên bàn trà đã đặt một ly trà giống nhau như đúc.

“Bác trai, hoa quả đã rửa được rồi…” Kỷ Mộng Hiền mặt đầy tười cười bước ra từ trong phòng bếp, nhìn thấy bóng dáng của Thương Mẫn, vẻ mặt lại thay đổi trong nháy mắt.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 428


CHƯƠNG 428

“Thương… Chị dâu.” Kỷ Mộng Hiền bưng đĩa hoa quả từ từ đi tới, thật cẩn thận đặt trên bàn trà: “Chị đã về rồi.”

“Bác trai đến đây, em thấy anh chị cũng không ở nhà, để cho ông ấy vào ngồi một lát, chị sẽ không tức giận chứ.”

Giọng điệu như vậy, khiến cho Thương Mẫn mình giống như là một bà phù thủy hung thần ác sát.

“Sao? Tôi vào ngồi còn không được sao?” Mâu Chí Tình cũng đã nhìn ra thái độ của Kỷ Mộng Hiền đối với Thương Mẫn.

Một cô gái rất hiểu chuyện, nhìn thấy Thương Mẫn lại giống như chuột thấy mèo.

Chẳng qua, ông ta cũng đã từng kiến thức qua sự tàn nhẫn ngoan tuyệt của Thương Mẫn, kiêu ngạo ương ngạnh đến nước này, cũng khó trách người khác sẽ sợ hãi cô.

“Không có chuyện gì.” Thương Mẫn cười, lại nhìn về phía Kỷ Mộng Hiền: “Cô thay tôi tiếp đãi chủ tịch, tôi nên cảm ơn cô, sao lại tức giận.”

Cô thật đúng là không có tức giân, một con hổ lớn như vậy, Kỷ Mộng Hiền nếu muốn tiếp đãi thì cô ta cứ tiếp đãi đi.

“Vậy là tốt rồi.” Kỷ Mộng Hiền lại nở nụ cười, rất là nhu thuận ngồi xổm người xuống, lấy ra một quả táo xanh đưa hai tay cho Mâu Chí Tình: “Bác trai, ngài nếm thử, táo xanh này rất tươi.”

Động tác kính cẩn và lời nói thân mật như vậy, đánh chết Thương Mẫn cũng làm không được.

Đối với một người từng thiếu chút nữa muốn mạng của cô, cho dù ông ta là cha của Mâu Nghiên, trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.

Mâu Chí Tình cầm lấy quả táo xanh trong tay Kỷ Mộng Hiền, bỏ vào trong miệng, tuy rằng ngoài miệng chưa nói cái gì, nhưng mà ông ta không có từ chối, chính là đại biểu cũng không bài xích Kỷ Mộng Hiền.

“Đứng làm gì?” Mâu Chí Tình lớn tiếng, nói chuyện với Thương Mẫn: “Đây là đạo đãi khách của cô?”

Xuất thân thấp kém giống nhau, dù sao Kỷ Mộng Hiền cũng có chút tự mình hiểu lấy, Thương Mẫn này lại cố tình là một bộ chống đối, quả thật rất chói mắt.

Thương Mẫn nhíu mày, đi qua, ngồi xuống sô pha bên cạnh Mâu Chí Tình.

“Cô…” Mâu Chí Tình tức giận tới mức râu dựng thẳng, nước trà của cô còn không tự tay dâng lên, vậy mà ngồi xuống?

Thương Mẫn nhìn thoáng qua vẻ mặt của Mâu Chí Tình, cũng sửng sốt.

Chẳng lẽ, cô không nên ngồi?

Nhưng mà, ông ta không cho cô đứng, không phải là để cho cô ngồi sao?

Châu Phúc lại hắng hắng cổ họng, Thương Mẫn nhìn qua, ánh mắt Châu Phúc nhìn chằm chằm ly nước trà Thương Mẫn đặt trên bàn trà kia.

Thương Mẫn nghiêng đầu, hiểu được ý tứ của ông ta.

Nhưng mà, không phải ông ta đã uống nước trà của Kỷ Mộng Hiền rồi sao? Thương Mẫn không hiểu tâm lý của Mâu Chí Tình, chẳng qua vẫn còn nghe lời đem ly trà bưng lên, cung kính trình qua cho Mâu Chí Tình.

Mâu Chí Tình lạnh lùng nhìn cô, nhưng không tiếp nhận ly trà này của cô.

“Ba mẹ cô đâu?” Mâu Chí Tình đột nhiên mở miệng.

“Hả?” Thương Mẫn bỗng chốc không kịp phản ứng lại đề tài này của Mâu Chí Tình.

“Tôi nghe nói, bây giờ cô là chủ tịch của công ty Thương thị?” Mâu Chí Tình hỏi.

“Vâng.” Thương Mẫn gật đầu.

“Một người ngay cả ba của mình cũng không biết tôn trọng, quả thật không nên mong đợi cô có thể tôn trọng người khác.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 429


CHƯƠNG 429

Thương Mẫn chậm chạp ngồi thẳng lưng.

Ở trong mắt bọn họ, cô vẫn là con gái nhà họ Thương, Thương Liên Thành vẫn là ba của cô, cô lợi dụng tài nguyên của Mâu Nghiên, đoạt vị trí chủ tịch, đưa Thương Liên Thành đến viện dướng lão, quả thật là bất hiếu.

Mâu Chí Tình không biết bí mật thân thế của cô, có hiểu lầm như vậy với cô cũng là bình thường.

“Bác trai.” Kỷ Mộng Hiền không thấy Thương Mẫn trả lời, do dự trong chốc lát, “Tuy rằng cháu không biết trước đây chị Thương Mẫn đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà anh Nghiên đối với chị ấy thật sự rất tốt. Anh ấy cho chị ấy phòng ở và xe tốt như vậy, chị Thương Mẫn chắc chắn có ưu điểm của chị ấy nên anh Nghiên mới có thể thích chị ấy như vậy.”

“Hơn nữa, tương lai chị ấy còn có thể là bà chủ của Đạt Phan, cùng một chỗ với anh Nghiên, chắc chắn chị ấy sẽ trở nên ngày càng ưu tú hơn.”

Thương Mẫn trong lòng căng thẳng, Kỷ Mộng Hiền này, thoạt nhìn là đang vì cô nói chuyện, nhưng mà từng câu từng chữ đều đang kéo thù hận cho cô.

Mâu Chí Tình vốn cho rằng cô tiếp cận Mâu Nghiên là mưu đồ khác, nói như vậy, không phải là cô chạy theo tiền của Mâu Nghiên và vị trí bà chủ Đạt Phan sao?

“Bà chủ của Đạt Phan?” Quả nhiên, Mâu Chí Tình bị những lời này của Kỷ Mộng Hiền chọc giận hoàn toàn: “Cô cũng không nhìn xem cô có thân phận gì, cô cũng xứng?”

Mâu Chí Tình nhìn chằm chằm vào phương hướng của Thương Mẫn, cái loại chán ghét này cơ hồ liền tràn ra.

“Trước kia tôi cho rằng cô có thế nào cũng nên tự mình hiểu lấy, cô và Mâu Nghiên qua lại tôi cũng không muốn phản đối, dù sao phụ nữ trên thế giới này cũng rất nhiều, nhưng cô vậy mà lừa gạt nó đi đăng ký kết hôn, rốt cuộc có để tôi để vào mắt hay không?”

“Cô cho là cô với nó kết hôn là có thể làm gì? Tôi không thừa nhận cô là con dâu, cô liền vĩnh viễn không vào được từ đường nhà họ Mâu, gia sản của tôi, một phần cô cũng đừng nghĩ tới!”

“Chủ tịch.” Thương Mẫn thấy ông ta càng nói càng kích động, cau mày lại: “Cho tới bây giờ tôi chưa từng nghĩ tới muốn tài sản nhà họ Mâu, tôi thích, chẳng qua chỉ là Mâu Nghiên người này mà thôi, cho dù anh ấy không phải người nhà họ Mâu, cho dù anh ấy hai bàn tay trắng, tôi vẫn sẽ ở cùng một chỗ với anh ấy.”

“Thúi lắm!” Mâu Chí Tình gào lên: “Cô cho rằng tôi không biết cô là dạng người gì?”

“Ông chủ.” Châu Phúc đúng lúc nhắc nhở một câu: “Cơ thể của ngài không tốt, vẫn không nên tức giận.”

Bọn họ vốn cũng không phải tới đây cãi nhau, chẳng qua, Thương Mẫn chính là có loại ma lực này, mỗi lần đều làm cho Mâu Chí Tình tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Mâu Chí Tình liếc mắt nhìn Châu Phúc một cái, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.

Ông ta nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường, đã gần tới ban đêm, Mâu Nghiên chậm chạp chưa về, kiên nhẫn của ông ta coi như tiêu hao hết rồi.

Sắt mặt Mâu Chí Tình biến đen, ông ta chống gậy đứng lên, tức giận hừ lạnh một tiếng.

“Quên đi, với kiểu người như cô vậy, chẳng qua chỉ lãng phí thời gian.” Mâu Chí Tình nói xong, đi về phía cửa.

“Tôi phải nhắc nhở cô, chỉ cần ông già này còn ở một ngày, dã tâm của cô cũng đừng mong đạt được. Đăng ký kết hôn thì sao, con trai nhà họ Mâu tôi, cho dù là cưới lần hai, vẫn có rất nhiều người muốn trèo cao như cũ.”

Thương Mẫn vẫn cúi đầu, không lên tiếng.

Không biết vì sao, rõ ràng Mâu Chí Tình đang nói những lời khó nghe, nhưng mà trong lòng của cô không có quá nhiều không thoải mái.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 430


CHƯƠNG 430

Cô đã thấy qua sự tàn nhẫn của ông ta, nếu ông ta muốn đối phó cô, sẽ không cố ý tới cửa nhục nhã, càng sẽ không lải nhải tìm với cô phiền phức như vậy.

Loại cảm giác này… Sao càng giống như là một cụ già cô đơn bởi vì con trai và con dâu không trở về nhà ăn tết, mà cố ý bộc phát bực tức vậy.

“Chủ tịch đi thong thả.” Thương Mẫn lễ phép cúi đầu, vẻ mặt vẫn mỉm cười như cũ.

Mâu Chí Tình liếc mắt nhìn cô một cái, kiêu căng xoay người, đi ra cửa chính.

Nhìn thấy Mâu Chí Tình biến mất khỏi tầm mắt, nụ cười trên mặt Thương Mẫn dần dần thu lại, cô quay đầu lại, nhìn về phía Kỷ Mộng Hiền.

“Chị dâu.” Kỷ Mộng Hiền vẫn chớp đôi mắt to vô tội: “Lúc nãy em… Có phải nói sai cái gì không?”

“Cô cảm thấy sao?” Thương Mẫn hỏi lại cô ta.

Kỷ Mộng Hiền cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cô.

“Thật ra cô không cần phải như thế.” Thương Mẫn ngồi ở trên sô pha, nói với Kỷ Mộng Hiền: “Có một số thứ, là của cô thì chính là của cô, cô không tranh không đoạt cũng sẽ là của cô.”

“Anh trai cô có ân với Mâu Nghiên, đây là ưu thế của cô, cũng là lợi thế của cô, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời, mặc dù không nói tới tài sản nghìn tỷ, nhưng giàu có sang quý cũng không là vấn đề, tôi với Mâu Nghiên cho dù là đập nồi bán sắt cũng sẽ nuôi cô, cô có thể cả đời cơm áo không lo, tùy theo ý mình.”

“Nhưng mà… Nếu cô lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu chiến điểm mấu chốt của tôi, tôi nghĩ rằng, có lẽ kết quả cuối cùng sẽ khác với những gì cô tưởng tượng, dù sao cô cũng biết…”

“Vì để ở bên Mâu Nghiên, tôi có thể đưa em gái ruột của tôi vào tù, cũng có thể để cho vợ chưa cưới của anh ấy biến mất khỏi thế giới này, tôi khó khăn lắm mới đi đến một bước này, không có khả năng để người khác dễ dàng phá hư.”

Sắc mặt Kỷ Mộng Hiền trắng bệch, trong mắt của cô ta hiện lên một sợ hãi, cơ thể khẽ run.

“Em, em biết rồi.” cô ta cố gắng ổn định giọng nói: “Chị dâu, em chắc chắn sẽ nghe lời của anh chị.”

Thương Mẫn cười khẩy, không nhìn cô ta nữa, Kỷ Mộng Hiền khúm núm lui xuống: “Em về phòng trước đây.”

Kỷ Mộng Hiền nhanh chóng lên lầu, bước chân cực nhanh rồi lại không dám phát ra thanh âm quá lớn, sợ Thương Mẫn cảm thấy được chán ghét.

“Vì sao phải nói như vậy?” Bạch Chấp nhướng mày: “Có vẻ cô rất độc ác .”

“Ây da.” Thương mẫn nhếch môi, cười hì hì: “Chỉ nói giỡn, hù dọa cô ta mà thôi.”

Nếu Kỷ Mộng Hiền có thể biết khó mà lui, thu hồi tâm tư của cô ta, cho dù cô mang danh một người độc ác cũng đáng.

Trại giam thành phố Nam.

Mâu Nghiên đã ngồi trong phòng chờ một lúc lâu, đồng hồ trên tường di chuyển tích tắc, sau đó cửa sắt được mở ra từ bên ngoài, tiếng bước chân truyền vào.

Đã lâu không gặp, người đàn ông tràn đầy khí chất trước đó trở nên già nua sau khi cởi bỏ bộ đồ Tây, tóc mai Mạc Nguyên Bình đã điểm bạc, ông ta đứng trước cửa với vẻ mặt không cảm xúc.

“Tới rồi à?” Nhìn thấy Mâu Nghiên, đôi mắt Mạc Nguyên Bình hơi sáng lên, giám ngục ở sau lưng đẩy ông ta về phía trước, Mạc Nguyên Bình đi đến chỗ cái bàn đối diện Mâu Nghiên.

“Tìm tôi có việc gì?” Mâu Nghiên nhìn chằm chằm vào ông ta, muốn nhìn ra thứ gì từ trên mặt của ông ta.

Lúc nhận được cuộc gọi vào buổi trưa, nghe Mạc Nguyên Bình nói muốn gặp mình, Mâu Nghiên vốn không muốn tới, giữa anh và Mạc Nguyên Bình chỉ có thù hận, bây giờ đã báo thù xong, anh không muốn gặp người nhà họ Mạc nữa.

“Tôi biết cậu không muốn gặp tôi.” Ánh mắt Mạc Nguyên Bình có hơi hèn mọn, “Chỉ là, từ lúc cậu chiếm đoạt nhà họ Mạc đến giờ, hai chúng ta chưa nói chuyện nghiêm túc với nhau bao giờ, mà đã…”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 431


CHƯƠNG 431

Mạc Nguyên Bình thở dài, “Tôi chỉ có một đứa con gái, cho dù như thế nào, con bé cũng là người nhà họ Mạc…”

“Thì liên quan gì đến tôi?” Mâu Nghiên không để tâm, anh khoanh tay quay đầu nhìn ra chỗ khác.

“Chuyện cho tới bây giờ, tôi cũng không yêu cầu xa vời cậu có thể giơ cao đánh khẽ, hôm nay tôi gọi cậu tới cũng chỉ muốn xin cậu một chuyện.” Mạc Nguyên Bình nói.

“Mạc Hậu làm không đúng như thế nào, con bé đã lấy cái chết chuộc tội và rơi vào kết cục bỏ mình tha hương rồi, Mâu Nghiên, cậu hãy nể tình con bé một lòng say mê cậu mà cho con bé chút thể diện cuối cùng, chôn con bé ở nghĩa trang nhà họ Mạc để con bé và mẹ nó được ở cùng một chỗ, có người bầu bạn.”

Mâu Nghiên nhíu mày lại.

Từ khi trở về từ Milan, vì chuyện của Kỷ Mộng Hiền và đúng vào ngày ăn tết, nên tro cốt của Mạc Hậu được cất giữ tạm thời ở kho lưu trữ, chậm chạp chưa hạ táng.

Thật ra cho dù Mạc Nguyên Bình không tìm anh, anh cũng sẽ làm như vậy, mặc dù lúc còn sống Mạc Hậu đã làm chuyện ác, nhưng dù sao bây giờ cô ta đã không còn, dù như thế nào đi chăng nữa, cũng nên cho cô ta một nơi yên nghỉ.

“Cô ta đối với ông mà nói cũng chỉ là công cụ dùng để lấy lòng nhà họ Mâu thôi, khi còn sống ông đối xử không tốt cô ta, sau khi cô ta chết ông mới bày ra dáng vẻ người ba tốt có phải đã quá muộn rồi không?” Mâu Nghiên lạnh nhạt nói.

Mạc Nguyên Bình im lặng nhìn Mâu Nghiên nhìn một lúc lâu, cuối cùng thở thật dài.

“Làm ba mẹ, sao lại không có tình cảm với con của mình chứ? Mạc Hậu rơi vào kết cục như thế, người làm ba như tôi có trách nhiệm rất lớn.”

“Con bé là đứa trẻ rất ưu tú, tôi không cần phải lo lắng về việc học của con bé khi còn nhỏ, tôi coi con bé như người thừa kế mà bồi dưỡng, hy vọng con bé có thể trở thành người phụ nữ như dì của cậu, trở thành người phụ nữ có địa vị cao nhất giới thương nghiệp ở thành phố Nam.”

“Tôi muốn con bé lấy được một người chồng thật tốt, trên đời này có ba mẹ nào không muốn như vậy chứ. Nhưng tôi thật sự không ngờ, cậu lại không rung động với con bé chút nào, mà con bé lại hoàn toàn chìm sâu vào.”

Để có được Mâu Nghiên, cô ta có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào, làm ba, mặc dù vẻ ngoài nghiêm khắc, nhưng ông ta đều thu dọn cục diện rối rắm cho cô ta.

“Ông nên nghĩ đến chuyện tôi sẽ không thích cô ta từ sớm.” Mâu Nghiên cười lạnh, “Từ giây phút ông bức chết mẹ tôi để cướp đi sản nghiệp nhà họ Thịnh, nhà họ Mạc đã là kẻ thù của tôi.”

“Tôi không chiếm đoạt sản nghiệp của nhà họ Thịnh!” Mạc Nguyên Bình bất bình vì bản thân.

“Mâu Nghiên, nhiều năm qua, tôi biết cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng vì chuyện này, tôi vẫn muốn tìm một cơ hội trò chuyện với cậu, nhưng thái độ của cậu ngang bướng như vậy, hoàn toàn không nghe người ngoài khuyên bảo.”

“Tâm sự? Trò chuyện cái gì?” Đáy mắt Mâu Nghiên phát lạnh.

“Cậu cũng là thương nhân, chắc cậu cũng hiểu quy tắc của thị trường này, phát triển rồi sẽ lụi tàn, Đạt Phan đúng là sản nghiệp của nhà họ Thịnh, thế nhưng lúc đầu nó cũng chỉ là một xí nghiệp gia tộc, ông bà cụ nhà họ Thịnh quản lý cả một đời, rồi phân tán phần của mình vào tay những ông già ngoan cố nhà họ Thịnh. Hai người họ vừa mất, tất cả những người bên ngoài trung thành tuyệt đối đều làm phản, chỉ muốn lấy được xẻ đôi Đạt Phan ra để lấy phần lợi cho mình, lúc kia, mẹ cậu không có năng lực quản lý xí nghiệp, dì cậu còn nhỏ nên không được tin tưởng, nếu tôi và ba cậu không đứng ra, thì sẽ có được Đạt Phan như bây giờ sao?”

“Hoang đường!” Mâu Nghiên nổi giận, “Cái gọi là đứng ra của ông chính là hại chết mẹ và dì tôi, rồi trục xuất tất cả mọi người nhà họ Thịnh, chiếm Đạt Phan làm của riêng, sau đó trở thành thiên hạ của hai nhà Mâu và Mạc!”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 432


CHƯƠNG 432

“Tôi không hại mẹ cậu.” Mạc Nguyên Bình giải thích, “Tôi biết cậu sẽ không tin, nhưng tôi vẫn muốn nói.”

“Sở dĩ năm đó tôi sắp xếp mẹ cậu ở nhà không cho cô ấy đi ra ngoài là vì đám người nhà họ Thịnh định bắt cô ấy giao cổ phần, họ cho rằng có mẹ con hai người là có thể bắt buộc ba cậu. Mẹ cậu mềm lòng, không thể nhìn người nhà họ Thịnh chịu thiệt, chúng tôi cũng hoàn toàn bất đắc dĩ nên mới dùng kế sách tạm thời không cho cô ấy tham dự.”

“Nhưng chúng tôi không ngờ cô ấy sẽ sinh vào lúc đó, rõ ràng ngày sinh dự tính của cô ấy còn nửa tháng nữa…”

“Ông câm miệng cho tôi!” Mâu Nghiên hung tợn trừng mắt nhìn Mạc Nguyên Bình, ngắt lời ông ta.

“Mạc Nguyên Bình, lời ông nói, tôi sẽ không tin một chữ nào, ông đừng nảy sinh ý đồ đổi trắng thay đen!”

Mạc Nguyên Bình bị khí chất lạnh thấu xương của Mâu Nghiên dọa cho phát sợ, ông ta rũ mắt cười khổ.

“Tôi biết cậu không tin, tôi cũng không mong cậu sẽ tin.” Mạc Nguyên Bình thở dài, “Với tôi mà nói, hưởng thụ hai mươi mấy năm phú quý cũng đáng, tôi không còn mong muốn gì nữa.”

“Tôi đã hơn năm mươi tuổi, có cậu, tôi nghĩ việc phát triển sự nghiệp thêm lần nữa là không thể rồi, để tôi nghèo rớt mùng tơi ở bên ngoài, chẳng bằng để tôi ở trong trại giam an hưởng tuổi già, ít ra sẽ không phát sầu vì ấm no.”

Mâu Nghiên im lặng siết chặt nắm tay.

Đúng vậy, cuối cùng anh vẫn mềm lòng.

Anh đã từng nghĩ tới việc để Mạc Nguyên Bình đền mạng, mẹ anh và dì đã chết, dựa vào cái gì ông ta còn có thể sống tốt?

Thế nhưng cho dù anh không muốn thừa nhận như thế nào, những lời Mạc Nguyên Bình vừa nói rất có lý, sao anh lại không hiểu rõ?

Vậy nên cuối cùng anh chỉ đưa ông ta vào ngục giam.

Anh đã báo thù cả đời, nhưng đến bây giờ anh lại không biết thù này đã được báo hay chưa.

Mà hôm nay anh đến đây cũng chỉ muốn đặt một dấu chấm cho 22 năm cuộc đời của mình.

“Ông nói xong chưa?” Mâu Nghiên đỏ mắt.

Mạc Nguyên Bình đan hai tay vào nhau, nhìn Mâu Nghiên một lúc lâu.

“Nhiều năm qua, cậu coi tôi như kẻ thù giết mẹ, tôi cũng không có lời oán giận gì, dù sao sau khi mẹ cậu chết, tôi đúng là người được lợi lớn nhất.”

“Thế nhưng Mâu Nghiên, cậu là người thông minh, rốt cuộc trong chuyện này ai là người cười đến cuối cùng? Rốt cuộc mẹ của cậu bị ai hại chết?”

Đã vào đêm, Thương Mẫn ngồi trong phòng khách buồn bực ngán ngẩm, Mâu Nghiên chậm chạp chưa về, cô không yên lòng ngồi xem tivi, thỉnh thoảng lại xen thời gian trên điện thoại.

Cuối cùng cánh cửa lớn cũng bị đẩy ra, Mâu Nghiên đi vào với thần sắc u ám. Thương Mẫn lập tức tỉnh táo, đứng dậy nghênh đón.

“Chồng, anh đã về rồi.” Dáng vẻ cô vợ nhỏ ngoan hiền.

Cô nhận lấy áo khoác Mâu Nghiên cởi ra rồi treo lên giá treo, sau đó thuận tay vòng qua eo anh.

Không biết vì sao, gần đây cô càng ngày càng thích dính cùng một chỗ với anh, cho dù mới tách ra mấy tiếng, cô đã không ngừng nghĩ về anh.

Mâu Nghiên cúi đầu, nhìn dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn của Thương Mẫn, anh cảm thấy ấm áp, định vươn tay ra v**t v* tóc cô, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, cánh tay đã giơ lên lại buông xuống.

“Anh đi đâu vậy.” Thương Mẫn ngẩng đầu, dùng đầu cọ xát cái cằm của anh.

Mâu Nghiên không nói gì.

Anh nhẹ nhàng đẩy Thương Mẫn ra, kéo ra khoảng cách giữa hai người, rồi đi qua ngồi xuống ghế sa lon.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 433


CHƯƠNG 433

Thương Mẫn cảm nhận được tâm trạng của anh hơi khác thường, cô không nhiều lời mà đi rót cho anh chén trà nóng.

Nhìn thấy chén trà, nhớ tới chuyện xảy ra vào ban ngày, cô thuận miệng nói một câu, “Hôm nay ba anh đã đến đây.”

“Ông ấy tới làm gì?” Mâu Nghiên hỏi.

“Cũng không có gì.” Thương Mẫn biết dường như Mâu Nghiên luôn luôn giống như một con sư tử xù lông khi nhắc tới ba anh.

“Thật ra em cảm thấy, có lẽ chủ tịch… Cũng không xấu xa như vậy. Dù như thế nào đi nữa, ông ấy cũng là ba anh, gần sang năm mới rồi, chúng ta cũng không có việc gì, nếu không thì chúng ta trở về thăm ông ấy được không?” Thương Mẫn dò hỏi anh.

Ánh mắt Mâu Nghiên đôi lập tức lạnh xuống, anh nhìn chằm chằm Thương Mẫn, dáng vẻ như vậy làm cho Thương Mẫn cảm thấy quanh thân lạnh lẽo.

“Ông ta là người đã từng suýt nữa g**t ch*t em, vậy mà em cảm thấy ông ấy không xấu xa sao?”

Thương Mẫn im lặng, không biết trả lời như thế nào.

“Người như vậy, cả đời cũng không đáng được tha thứ, cho dù ông ta có làm gì đi chăng nữa thì cũng không thể xoá bỏ những nghiệp chướng ông ta gây ra.” Mâu Nghiên vẫn luôn rất cố chấp với chuyện này.

433-om-dui.jpg


cô, vì sao đột nhiên anh lại nghĩ như vậy?

“Em không thể tha thứ cho Mạc Hậu, là vì cô ta không chỉ hại em, mà Tô Huệ Phi, Mạnh Kha và Du Thắng… Họ đều là người bị hại, nhưng những chuyện ba anh làm với em, dù sao người bị hại chỉ mình em, nếu có thể làm cho cuộc sống sau này của anh khá hơn một chút, có thể buông xuống em đều buông xuống.”

“Buông xuống? Vậy em nói cho anh biết, chuyện ông ta hại chết mẹ và em gái anh, anh phải buông xuống như thế nào? Chuyện ông ta giết dì anh phải buông xuống như thế nào?” Mâu Nghiên lớn tiếng quát.

“Em…” Thương Mẫn muốn giải thích, nhưng cuối cùng cô vẫn bị khí thế của Mâu Nghiên làm cho ngậm miệng lại.

“Lương thiện và không phân biệt đúng sai không có gì khác nhau, dựa vào cái gì mà em có thể liều lĩnh đi báo thù, nhưng lại mềm lòng vì ông ta là ba của anh? Ngay cả một người đáng thương như Kỷ Mộng Hiền em cũng không bao dung được, thì vì sao lại nhân từ với Mâu Chí Tình như thế? Là vì anh nói muốn rời khỏi Đạt Phan, em sợ sau này theo anh không được sống tốt lành sao?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 434


CHƯƠNG 434

Nói xong lời cuối cùng, Mâu Nghiên đã không phân biệt được những lời mình nói là cho Thương Mẫn nghe hay nói cho mình nghe, tất cả cảm xúc bị đè nén đã lâu cuối cùng đều bộc phát lên người Thương Mẫn vô tội vào lúc này.

Thương Mẫn đỏ vành mắt, nhìn chằm chằm Mâu Nghiên một lúc lâu, nhịn những lời nói tức giận ở trong lòng thật lâu.

Sao anh có thể nói những lời làm tổn thương người khác như vậy chứ? Cô nhận ra Mâu Nghiên vẫn còn cảm tình với ba mình, nếu không với năng lực của anh, muốn phản kháng Mâu Chí Tình thì đã sớm ra tay, anh sẽ không chờ đến bây giờ.

Vì muốn anh tốt hơn cô đã buông bỏ thành kiến với Mâu Chí Tình, vậy mà anh lại cảm thấy cô làm như vậy là vì sợ không thể được sống tốt?

Anh và Mâu Chí Tình đều cảm thấy cô đang chạy theo gia sản nhà họ Thịnh sao?

“Em mệt rồi.” Nước mắt Thương Mẫn đảo quanh trong hốc mắt, cô vội vàng quay người đi lên lầu, “Em đi ngủ trước đây.”

Cô không muốn cãi nhau với Mâu Nghiên, cũng không thể cãi nhau với Mâu Nghiên.

“Chẳng phải hai người họ rõ ràng mới làm hòa đó sao?” Chắc chắn Mâu Nghiên bị cái gì k*ch th*ch ở bên ngoài rồi, anh là người chững chạc, đến khi anh suy nghĩ thấu đáo lại rồi sẽ bớt giận thôi.

Bóng lưng Thương Mẫn có vẻ hơi cô đơn, Mâu Nghiên nhìn về phía cô rời đi, cả người đau như cắt.

Anh không muốn làm cô tổn thương, nhưng vừa nghĩ tới thời gian của mình không còn nhiều, thì không thể không làm như thế.

Mâu Chí Tình là một người nguy hiểm, anh tình nguyện để Thương Mẫn hận anh, còn hơn để cô có chút lòng thương hại với anh.

Mẹ và dì đều chết trong tay ông ta, anh không muốn để cho Thương Mẫn rơi vào kết cục như thế.

Mâu Nghiên đưa tay che mặt, anh bị mắc kẹt trong những cảm xúc phức tạp không thể thoát ra.

Làm sao bây giờ… Thật khó chịu, chỉ nói nặng lời với cô vài câu mà đã đau lòng không chịu được, anh phải tiếp tục làm những chuyện quá đáng hơn như thế nào đây?

Nhưng nếu không làm vậy, nếu anh thật sự chết đi, thì cô gái ngốc đi theo anh sẽ chết chung thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu cô không thể thoát ra khỏi chuyện này? Nửa đời sau cô sẽ sống như thế nào chứ.

Cả đêm hai người đều không nói gì. Tuy ngủ chung một giường nhưng lại quay lưng về phía nhau, không ai phá vỡ sự yên lặng đầu tiên.

Thương Mẫn nhắm mắt lại, nhưng cả đêm không ngủ ngon, trong lòng luôn luôn nghĩ đến những lời Mâu Nghiên nói, cô càng ngày càng tức, nhưng hết lần này tới lần khác Mâu Nghiên lại làm như không có chuyện gì, không có vẻ muốn an ủi cô chút nào.

Lại là một ngày mới, sáng sớm, Thương Mẫn đã nhận được tin nhắn của Thương Liên Thành nói là muốn cô về nhà một chuyến.

Vào thời điểm đặc biệt như vậy, chắc chắn sẽ có chút chuyện dây dưa không rõ ràng, người quái gở như Mâu Chí Tình cũng muốn Mâu Nghiên trở về ăn tết, chứ nói chi là Thương Liên Thành.

Thương Mẫn nhớ lại lúc trước, mặc dù Thương Liên Thành đã làm rất nhiều chuyện quá đáng, còn không phải ba ruột của cô, nhưng dù như thế nào đi nữa, ông ta cũng nuôi cô 22 năm.

Người nhà họ Thương luôn thích sĩ diện, Thương Mẫn cũng biết, từ sau khi cô trở thành chủ tịch Thương Thị, nnhững người thân thích nhà họ Thương đều bắt đầu bỏ đá xuống giếng với Thương Liên Thành, ông ta muốn cô trở về, chỉ sợ ông ta chỉ muốn cho chính ông ta thêm phần thể diện thôi.

Mâu Nghiên ngồi trên ghế sa lon, cầm điện thoại không biết đang xem gì, Thương Mẫn đi qua, do do dự dự.

“Mâu Nghiên…” Cuối cùng cô vẫn mở miệng, “Em muốn về nhà họ Thương một chuyến, anh… Muốn đi cùng không?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 435


CHƯƠNG 435

Mâu Nghiên không thèm ngẩng lên, thái độ vẫn lạnh nhạt như cũ.

“Đến nhà họ Thương làm gì?”

“Ừm, đến thăm một chút.” Thương Mẫn trả lời cẩn thận từng li từng tí vì sợ Mâu Nghiên lại tức giận, “Anh nhìn xem, nhà người ta ăn tết đều đi gặp người thân ở khắp nơi, mặc dù họ thật sự không quá vui vẻ với em, nhưng cũng chỉ có họ mới được coi là người thân của em.”

“Không liên quan đến anh.” Mâu Nghiên cúi đầu.

Thương Mẫn cảm thấy hơi thất vọng.

“Vậy nếu không thì chúng ta ra ngoài một chút đi?” Thật ra cô cũng không cần thiết phải về nhà họ Thương, chủ yếu cô muốn tìm một bậc thang, muốn làm dịu bầu không khí giữa hai người họ.

“Đến xem căn chung cư nhỏ mẹ để lại cho em cũng được.” Thương Mẫn đề nghị lần nữa.

“Đó không phải là phòng cưới của em và Du Thắng sao? Anh đi làm gì?” Mâu Nghiên lại đáp lại một câu.

Thương Mẫn siết chặt nắm tay, nhẫn nhịn cơn tức trong lòng.

“Vậy đi thăm Tô Huệ Phi cũng được, chúng ta đã từng nói sẽ đến nhà họ chúc tết.” Đúng lúc có thể thừa cơ hội này trò chuyện với Tô Huệ Phi, hai người đã lạnh đủ lâu, nếu lạnh hơn, có lẽ sẽ lạnh thấu xương.

“Em cảm thấy cô ấy sẽ hoan nghênh em sao?” Cuối cùng Mâu Nghiên cũng nhìn về phía cô, nhưng lại mang theo vài phần giễu cợt.

“Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?” Thương Mẫn đứng dậy, nổi giận đùng đùng, “Nếu như anh tức giận vì lời nói của em vào đêm qua thì em sẽ giải thích với anh, em cam đoan sau này sẽ không nói chuyện ngu xuẩn như vậy nữa, nhưng nếu trong lòng anh vẫn không thoải mái thì anh cứ nói với em, để em có thể sửa lại, chứ sao anh lại nói lời châm chọc như vậy?”

Mâu Nghiên cười lạnh, lườm Thương Mẫn, cất điện thoại rồi đi lên lầu, “Tùy em nghĩ sao cũng được.”

“Rốt cuộc anh bị sao vậy?” Thương Mẫn không cam tâm, kéo tay anh lại, “Mấy ngày nay anh hơi bất thường, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em đã làm sai điều gì mà anh lại đối xử với em như vậy?”

“Em không biết sao?” Mâu Nghiên nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cô.

“Anh vốn cho rằng em hẳn là một người hiểu chuyện đơn thuần, thế nhưng bây giờ, có người để so sánh, anh mới phát hiện, thật ra em cũng chỉ như thế thôi.”

So sánh?

Thương Mẫn mở to hai mắt.

Anh nói so sánh, không phải đang nói đến Kỷ Mộng Hiền chứ.

“Anh còn như vậy, em thật sự sẽ tức giận.” Sắc mặt Thương Mẫn hoàn toàn âm trầm.

“Tùy em.” Mâu Nghiên hất tay Thương Mẫn ra rồi đi lên lầu.

Thương Mẫn đứng tại chỗ, cơ thể hơi run rẩy.

Hiểu chuyện… Đơn thuần?

Từ khi nào Thương Mẫn cô cần anh gắn những danh hiệu này cho mình? Cô giống như một người hiểu chuyện đơn thuần sao? Nếu ngay từ đầu Mâu Nghiên muốn tìm một người phụ nữ như vậy, thì sao phải khổ tâm trêu vào cô chứ?

Bạch Chấp đi ra từ trong phòng, đúng lúc nhìn thấy Mâu Nghiên đi vào phòng đóng cửa lại, còn Thương Mẫn đứng ở đầu bậc thang với vẻ mặt không tốt.

Còn chưa làm hòa sao? Bạch Chấp đi tới bên cạnh coi hỏi một câu.

Thương Mẫn khẽ cắn môi, “Trông anh ấy giống như người muốn làm hoà sao?”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 436


CHƯƠNG 436

Bạch Chấp quay đầu nhìn về phía căn phòng của Mâu Nghiên, như đang suy nghĩ điều gì.

“Chúng ta đi thôi.” Thương Mẫn cầm túi xách của mình lên, đi ra ngoài, “Anh ta không đi thì thôi.”

Bây giờ càng không thể tiếp tục ở lại trong căn nhà này được nữa, từ khi Kỷ Mộng Hiền đến thì chướng khí mù mịt, thái độ của Mâu Nghiên với cô như vậy, cô ở lại một phút cũng cảm thấy khó chịu.

Cánh cửa lầu dưới được đóng lại, Mâu Nghiên nghe thấy tiếng động thì mở cửa phòng ra.

Anh nhìn về phía cổng, ánh mắt vốn lạnh lùng lại trở nên ảm đạm.

“Anh Nghiên.” Hiển nhiên Kỷ Mộng Hiền cũng nghe được tiếng động, cô ta đứng ở cửa phòng mình, nhìn chằm chằm vào bóng người Mâu Nghiên, “Anh có ổn không?”

Mâu Nghiên dời tầm mắt, giơ cổ tay lên nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, “Đến giờ bác sĩ sẽ điều trị cho cô, cô chuẩn bị đi.”

Nói xong, Mâu Nghiên định quay người đi vào, nhưng Kỷ Mộng Hiền lại chạy chậm về phía anh.

“Em đã nghe thấy hết những lời anh vừa nói với chị Thương Mẫn rồi.” trong mắt Kỷ Mộng Hiền tỏa sáng, “Thật ra, ngoài tính cách không được tốt, chị Thương Mẫn vẫn rất tốt, chị ấy có thể khoan nhượng cho em ở chỗ này, em đã rất cảm kích chị ấy, anh Nghiên anh đừng tức giận với chị ấy vì chuyện của em.”

Mâu Nghiên thờ ơ không nói gì.

“Em biết em đã gây thêm phiền phức cho anh chị, nhưng em thật sự không có chỗ để đi, em không phải một người hoạt bát nhân duyên tốt như chị Thương Mẫn, chị ấy có nhiều bạn tốt, anh Lê Chuẩn còn có anh Bạch ở chỗ này, dường như đều đối xử với chị ấy rất tốt…”

“Họ đối xử tốt với cô ấy vì cô ấy xứng đáng.” Mâu Nghiên ngắt lời cô ta.

“A?” Kỷ Mộng Hiền sững sờ.

“Với lại tôi đã quen với tính cách khác thường của cô ấy rồi.” Mâu Nghiên nhét tay vào túi, nhìn xuống Kỷ Mộng Hiền, “Vậy nên, cô đã ở chỗ này thì cứ nhịn tính xấu của cô ấy chút đi.”

“Anh Nghiên…” Kỷ Mộng Hiền tủi thân sắp khóc.

Mâu Nghiên đang nghĩ gì vậy chứ, một người đàn ông bình thường, nhìn thấy người phụ nữ của mình ở cùng người đàn ông khác, chẳng lẽ lại không ăn dấm sao?

“Anh trai cô là ân nhân của tôi, tôi chăm sóc cô là chuyện tôi nên làm, nhưng biểu hiện của cô sẽ liên quan đến giáo dưỡng, tôi tin đội trưởng Kỷ là người thuần khiết, em gái của anh ấy hẳn là sẽ không để anh ấy mất mặt.”

Nói xong anh đã bước vào cửa, Kỷ Mộng Hiền chưa kịp đáp lại đã bị cánh cửa ngăn cách ở bên ngoài.

Kỷ Mộng Hiền nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng, cô ta từ từ quay người, nắm chặt hai tay, ánh mắt điềm đạm đáng yêu trở nên âm u.

Rốt cuộc Thương Mẫn có ma lực gì? Mà Mâu Nghiên lại che chở cô ta vô điều kiện như thế? Không có chút dao động nào?

Xe của Thương Mẫn đậu ở ngoài cửa biệt thự nhà họ Thương.

Vốn nghĩ rằng cả đời này sẽ không bao giờ trở lại nữa, nhưng sau khi trải qua sinh tử, thỉnh thoảng vẫn nhớ đến cảm giác ở nơi đây.

Mặc dù Thương Tuyết và Triệu Nhã Liên vẫn luôn tranh giành cấu xé với cô, nhưng đây là nơi cô đã sống hơn hai mươi năm, cô không thể dễ dàng quên được.

Thương Mẫn không báo tin về, người nhà họ Thương không hề biết cô sẽ trở lại, bước vào sân đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong khi vẫn còn ở cửa.

“Mẹ nhìn xem bây giờ cái nhà này đã thành ra thế nào rồi? Những người đến chúc Tết mấy năm trước năm nay không thấy một bóng.” Thương Liên Thành thở dài ngao ngán.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 437


CHƯƠNG 437

“Thì thế đấy, Nhã Liên cũng không chịu về, Thương Tuyết lại bị cái kẻ vong ân bội nghĩa kia hại vào tù, còn cướp đi chức chủ tịch của con. Bây giờ trong nhà mỗi tháng đều sống túng thiếu, chỉ có vài người làm cũng không nuôi nổi.” Chu Thảo Yến cũng tiếp lời.

“Được rồi được rồi, đừng phàn nàn nữa.” Thương Liên Thành bực mình: “Mọi người trước đây cũng không phải chưa từng sống ở nông thôn, đến công việc đồng áng cũng làm được, bây giờ ngay cả việc tự mình dọn dẹp nhà cửa cũng không được là sao?”

“Con đang nói cái gì vậy? Tại sao trước đây đồng ý cho con cưới đồ sao chổi Thẩm Thanh Thanh, không phải vì nhà cô ta giàu có sao? Con xem bây giờ, tiền cũng không vơ vét được, còn hại chúng ta bị người ta chê cười. Đúng thật là tạo nghiệp mà.” Chu Thảo Yến bị Thương Liên Thành oán giận vài câu, càng tức giận.

Thương Mẫn ở bên ngoài nghe tiếng cãi vã trong nhà, chân vốn định bước lên bậc thềm ở cửa lại chậm rãi thu trở lại.

Cô tưởng rằng đã qua lâu như vậy, dù sao họ cũng nên có chút ý tốt với cô, dù sao cũng có chút đáp lại những gì mẹ đã bỏ ra trong bao năm qua mới phải.

Thế nhưng, sau tất cả, cô đã nghĩ quá tốt đẹp.

Cô xoay người, cầm lấy món quà trong tay Bạch Chấp đặt ở cửa, lặng lẽ không nói một lời, lưu luyến nhìn về phía sân, sau đó kiên quyết bước ra ngoài.

“Không đi vào sao?” Bạch Chấp theo lên xe hỏi cô: “Bọn họ gièm pha mẹ cô như vậy, cô có thể làm như không thấy?

“Không có ý nghĩa gì.” Có gì phải đôi co với một đám không bao giờ biết hối cải?

“Cho dù đi vào thì bọn họ hoặc là bày ra dáng điệu bề trên gọi tới quát lui, nghĩ là gài được điều gì ở tôi thì gài; hoặc là bằng mặt không bằng lòng phô ra nụ cười nịnh nọt, nghĩ là lấy lòng tôi là có thể không làm mà được hưởng.” Thương Mẫn thở dài: “Lẽ ra tôi nên nghĩ đến điều đó từ sớm, nhưng mà cũng không biết tại sao phải ôm hy vọng này, nhất quyết muốn đến một chuyến.”

Bạch Chấp thắt dây an toàn và khởi động xe.

“Cô thay đổi rồi.” Anh ta nói.

Thương Mẫn quay đầu sang, có chút tò mò: “Thay đổi?”

“Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ đi vào.” Bạch Chấp nói, mắt nhìn về phía trước, xe quay đầu rời khỏi biệt thự nhà họ Thương.

Thương Mẫn chớp mắt, trầm ngâm.

Thay đổi… Đúng vậy, hình như, đúng là có chút không giống.

“Thật ra, cô có từng nghĩ tới…” Bạch Chấp đột nhiên nói: “Trên thế giới này, có lẽ vẫn còn có những người thân khác đang quan tâm đến cô?”

“Những người thân khác?” Thương Mẫn khó hiểu, suy nghĩ kỹ một lát: “Người anh nói là ông bà ngoại của tôi?”

“Nhiều năm như vậy, họ chẳng thèm quan tâm đến mẹ tôi, cũng chưa bao giờ đến thăm tôi. Có lẽ, sự tồn tại của tôi không được họ chúc phúc. Làm sao họ có thể quan tâm đến tôi được?”

Đã lâu như vậy, Thương Mẫn đã không còn ôm hy vọng vào những điều này. Nếu không phải muốn biết tại sao mẹ mình lại chết, cô thậm chí còn không muốn đi tìm xem ba mình là ai.

Tìm được thì có ích lợi gì?

Nếu họ thực sự quan tâm đến cô, sao lại có thể không đến thăm cô dù chỉ một lần trong suốt hai mươi hai năm qua?

Bạch Chấp nhướng mày, muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy thái độ này của Thương Mẫn, cuối cùng có mấy lời vẫn không nói ra.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 438


CHƯƠNG 438

“Có lẽ, họ cũng có nỗi niềm khó nói của riêng mình…”

“Anh nói gì cơ?” Giọng Bạch Chấp quá thấp, Thương Mẫn nghe không rõ lắm.

“Không có gì.” Bạch Chấp lại trở lại vẻ mặt lãnh đạm.

“Đừng nói về tôi nữa, còn anh thì sao? Anh nói anh là trẻ mồ côi, tại sao chưa từng nghĩ đến việc đi tìm ba mẹ ruột của mình?” Thương Mẫn chuyển đề tài sang chuyện của Bạch Chấp.

Cô vẫn luôn rất tò mò về Bạch Chấp, nhưng dường như mỗi lần cô muốn hỏi điều gì đó, chủ đề này lại không có hồi kết.

“Họ đã chết.” Bạch Chấp đáp lời cô.

“Hả?” Thương Mẫn ngạc nhiên.

“Là bởi vì đã chết, nên mới được đưa đến trại trẻ mồ côi.” Bạch Chấp giải thích.

“Tôi xin lỗi.” Nghĩ đến có thể mình đã chạm đến chuyện đau lòng của anh ta, Thương Mẫn vội vàng xin lỗi.

“Tôi sẽ không buồn vì chuyện này đâu.” Bạch Chấp thản nhiên nói: “Đã có người nhận nuôi tôi khi tôi đau đớn và buồn bã nhất, và cho tôi tất cả những kỹ năng tôi có bây giờ, để tôi có thể sống sót là tôi đã cảm thấy thỏa mãn rồi.”

Thương Mẫn thắc mắc: “Anh đang nói đến ba mẹ nuôi của anh sao?”

Trước đây cô đã xem qua tư liệu của Bạch Chấp, trên đó ghi rõ anh ta đã được người ta nhận nuôi, chỉ là sau đó ba mẹ nuôi qua đời, để lại anh ta một mình.

“Cho là vậy.” Ánh mắt Bạch Chấp hơi đăm chiêu.

Tháng ngày đó là khoảng thời gian khó quên nhất trong cuộc đời anh ta.

Khi cơm không no bụng, áo không đủ mặc là người đàn ông đó đã kéo anh ta ra khỏi địa ngục và hỏi anh có muốn đi theo không.

Để tồn tại, khi đó anh ta không chút do dự mà lựa chọn đồng ý; người đó cho anh ta một thân phận mới, một cái tên mới và dạy anh ta những kỹ năng đỉnh cao.

Người đó nói với anh rằng anh tồn tại là vì một cô gái và tất cả bản lĩnh anh học đều vì để bảo vệ cô ấy…

“Anh đang nghĩ gì vậy?” Thương Mẫn tò mò hỏi khi thấy Bạch Chấp đang thất thần.

Ánh mắt Bạch Chấp dao động: “Không có gì.”

“Nếu cô cảm thấy Kỷ Mộng Hiền cản trở cô, khiến cô không vui, tôi có thể giúp cô giải quyết cô ta.” Bạch Chấp nói.

“Giải quyết thế nào, anh lại g**t ch*t cô ấy sao?” Thương Mẫn cảm thấy buồn cười: “Trong đầu anh mỗi ngày đều nghĩ cái gì ấy, một người đàn ông đẹp trai như vậy, sao lúc nào cũng đánh đánh giết giết vậy.”

“Chỉ có người chết mới hoàn toàn nghe lời.” Không khí quanh người Bạch Chấp trở nên lạnh lẽo.

“Thôi quên chuyện đó đi.” Thương Mẫn bất lực nói: “Chẳng lẽ anh không nhìn ra sao? Cô ấy khác với Mạc Hậu.”

“Sở dĩ Mâu Nghiên có thể bỏ qua cho việc tôi và Mạc Hậu đối chọi gay gắt là bởi vì Mạc Hậu cũng là kẻ thù của anh ấy. Giữa bọn họ không có tình cảm.”

“Nhưng Kỷ Mộng Hiền… anh trai cô ta đã từng cứu mạng Mâu Nghiên. Ngay từ khi cô ta xuất hiện, Mâu Nghiên đã mang trong mình cảm giác tội lỗi và tự trách. Hơn nữa… mặc dù tôi không thích cô ấy, nhưng cô ấy cũng không có làm chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng của anh ấy, tội lỗi không đến nỗi phải chết.”

“Cô không nên thông cảm cho cô ta.” Bạch Chấp trịnh trọng nói.

“Người mà Mâu Nghiên muốn đền ơn là anh trai của cô ta. Cho dù anh ấy muốn chuyển ân tình này đến cô ta, cũng không cần cô phải thông cảm cho cô ta.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 439


CHƯƠNG 439

“Từ khi nào mà anh cũng lo đến những chuyện tầm phào này vậy?” Thương Mẫn cố gắng xoa dịu bầu không khí nghiêm túc của Bạch Chấp.

“Tôi muốn đảm bảo rằng cơ thể cô không bị thương, và tim cũng là một phần trên cơ thể.” Bạch Chấp đáp lời cô.

“Tôi cảm thấy Kỷ Mộng Hiền đó không có ý tốt.” Bạch Chấp khẳng định: “Lúc cần thiết, cần phải áp dụng một số thủ đoạn đặc biệt để tình cảm giữa cô và Mâu Nghiên được thuận lợi.”

Thương Mẫn mỉm cười, cảm thấy dáng vẻ này của Bạch Chấp hơi có vẻ đáng yêu.

Nói anh ta đần độn nhưng hình như điều gì anh ta cũng hiểu; nhưng nói anh ta không đần độn, mỗi lần anh ta nói chuyện với cô về những chuyện này một cách nghiêm túc, đều khiến cô cảm thấy như thể mình đang làm ra chuyện phạm tội giết người cướp của gì đó vậy.

Xe đang chạy trên đường, chuẩn bị vượt qua một khúc cua thì đúng lúc này, bên đường đột nhiên có một người nhảy ra. Bạch Chấp vội vàng đạp phanh, lốp xe cọ vào đất phát ra tiếng động lớn. Cả người Thương Mẫn đổ về trước, bỗng chốc như muốn thoát tim.

“Đụng phải người rồi sao?” Sắc mặt Thương Mẫn tái mét.

Bạch Chấp nhìn camera hành trình phía trước xe, chân mày nhíu chặt: “Nguy rồi.”

“Làm sao vậy?” Thực sự đụng phải người rồi? Thương Mẫn sợ hãi.

Bạch Chấp mở cửa xe bước xuống trước tiên, phía trước xe là một người đàn bà trạc sáu mươi, lúc này đã ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

“Mẹ ơi!” Thương Mẫn sợ hãi run lên, vội vàng lấy điện thoại di động ra: “Nhanh gọi xe cấp cứu.”

Bạch Chấp ngồi xổm xuống, kiểm tra tình trạng vết thương của người đàn bà. Anh ta chỉ mới chạm vào vai bà ta đã cảm thấy một vùng nhớp nháp, đưa tay lên thì thấy màu đỏ tươi.

“Sao có thể…” Bạch Chấp cau mày, anh ta rất chắc chắn mình đạp phanh đúng lúc, hoàn toàn không có tông vào bà ta, nhưng mà thương tích trên người bà ta…

“Bạch Chấp…” Thương Mẫn hiển nhiên nhìn thấy vết máu trên tay Bạch Chấp, cô ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ tay của anh ta: “Đụng phải người rồi sao? Là chúng ta đã đụng phải sao?”

Hai người ở trên xe nói chuyện, vốn chưa từng nghĩ tới sự cố này, ngay cả Thương Mẫn cũng nảy sinh nghi ngờ.

“Không.” Bạch Chấp trả lời cô. Anh ta đứng dậy và đảo mắt nhìn quanh, ở phía trước bên trái và phía sau bên phải đều có camera.

“Vậy thì tốt…” Thương Mẫn thở dài một hơi: “Hộp đen trên xe hẳn là có ghi hình lại.”

“Hộp đen trên xe đã bị ai đó động đến.” Bạch Chấp rất tàn nhẫn nói cho cô biết.

“Sao cơ?” Thương Mẫn kinh ngạc.

“Trước đó tôi không để ý tới nó, vừa rồi trước khi ra đây tôi đã nhìn lướt qua, nó đã bị ai đó thiết lập, chỉ giữ trạng thái chuyển động không có đứng yên.” Bạch Chấp đáp.

“Nói cách khác, bề ngoài trông có vẻ đang ghi hình, để mọi người biết nó tồn tại, nhưng trên thực tế, tất cả hình ảnh đều không được lưu lại.”

Sao lại có thể như vậy?

Thương Mẫn quay đầu lại, nhìn vào camera trên kính.

“Chiếc xe này là… Mâu Nghiên tặng tôi…” Thương Mẫn nhanh chóng lướt lại bộ nhớ: “Trước đây vẫn luôn để trong ga ra, hôm qua là lần đầu tiên tôi lái nó.”

Là vì trươc đó chưa từng lái, cho nên camera hành trình chưa từng được kiểm tra qua?

“Không sao.” Bạch Chấp trấn an cô: “Ở đây có camera.”
 
Back
Top Bottom