Ngôn Tình Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 400


CHƯƠNG 400

Bác sĩ bôi thuốc cho cô ấy xong thì mở cửa, bốn người đàn ông đợi ở bên ngoài bước vào.

Thương Mẫn để ý đến vẻ mặt của Mâu Nghiên, cô không biết nên diễn tả nét mặt đó thế nào, áy náy, thương xót và cả tự trách.

Mâu Nghiên máu lạnh như vậy mà lại lộ ra vẻ mặt này với một người phụ nữ khác ngoài cô sao?

“Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tình hình không tốt lắm.” Bác sĩ tháo khẩu trang, nói với Đoàn Quốc: “Có lẽ đã một thời gian dài cô ấy thiếu dinh dưỡng, hơn nữa còn có dấu hiệu dùng m* t**.”

Thương Mẫn sửng sốt, thế nên những nốt đỏ mà cô thấy trên cánh tay cô ấy không phải nốt mẩn mà là…

lỗ kim?

“Cho dù chữa lành vết thương ngoài, e là trong thời gian ngắn cũng khó mà hồi phục lại cuộc sống bình thường được.” Bác sĩ nói đơn giản.

Mọi người đều im lặng, Đoàn Quốc nói cảm ơn bác sĩ, bác sĩ chào tạm biệt, trong phòng bỗng chốc trở nên rộng rãi.

“Mọi người cũng ra ngoài trước đi, tôi ở đây là được rồi.” Lục Tâm Hoài nhắc nhở: “Tránh để lúc cô ấy tỉnh lại thấy mọi người sẽ sợ.”

Mâu Nghiên ra ngoài trước, Thương Mẫn nhìn cô gái rồi theo sau họ.

Họ đi thẳng lên tầng cao nhất, ngồi xuống sofa ở các góc, Thương Mẫn cũng tìm một chỗ thoải mái để ngồi. Cô khoanh tay trước ngực, quét mắt nhìn mấy người đàn ông đang im lặng, hỏi.

“Có phải nên có người giải thích với tôi không?”

Cô gái đó là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây? Có quan hệ gì với họ?

Mâu Nghiên siết chặt bật lửa trong tay, không nói tiếng nào. Đoàn Quốc thấy hai người kia cũng không dám lên tiếng, anh ta hắng giọng.

“Cô ấy là em gái một người bạn đã khuất của chúng tôi.” Đoàn Quốc nhìn Mâu Nghiên bằng ánh mắt thăm dò, thấy anh không có thái độ ngăn cản thì mới nói tiếp.

“Lúc chúng tôi ở quân đội có một đội trưởng đã dẫn dắt chúng tôi, trong đội dã chiến anh ấy cũng rất quan tâm đến chúng tôi. Nhưng bốn năm trước, anh ấy xảy ra một việc ngoài ý muốn…”

“Lúc chúng tôi chấp hành nhiệm vụ đã đụng phải một nhóm vượt biên, đội trưởng… đã hi sinh trong nhiệm vụ lần đó.”

Thương Mẫn sững sờ.

Cô hiểu thế nào gọi là tình đồng chí, sở dĩ bốn người đàn ông trước mặt có thể ngồi chung ở đây cũng là vì tình đồng chí, và trong suy nghĩ của họ, có lẽ người đội trưởng đã hi sinh kia là sự tồn tại còn cao cả hơn Mâu Nghiên.

“Anh ấy vì cứu anh.” Mâu Nghiên đã im lặng rất lâu bỗng lên tiếng.

“Anh phạm phải một sai lầm mang tính nguyên tắc, người vốn nên chết là anh, nhưng anh ấy chết thay anh.”

Đó hoàn toàn không phải nhóm vượt biên gì mà là mục tiêu nhiệm vụ của họ. Họ nhận được lệnh nói rằng sẽ có một lô hàng cấm từ nước láng giềng nhập cảnh vào địa phận quản lý của họ, đội trưởng dẫn họ thăm dò đường đi, trên đường vừa khéo đụng phải nhóm người đó.

Bọn họ ai nấy cũng quần áo rách rưới, đi bộ vượt qua đường biên giới, định vào nước R từ rừng nguyên thủy.

Theo quy định thì họ nên đưa nhóm người đó về nơi đóng quân, nhưng trong đó có một sản phụ sắp sinh.

Nhìn cô ta, Mâu Nghiên nhớ đến người mẹ mất vì khó sinh của anh, thế nên anh nhất thời mềm lòng không trói tay cô ta.

Tối hôm đó mưa rất lớn, hệt như cái đêm mẹ anh sắp mất. Con đường trong rừng cây không dễ đi, ngay cả tầm nhìn cũng mờ mịt, người phụ nữ mang thai bị ngã, anh đỡ cô ta.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 401


CHƯƠNG 401

Anh không hề đề phòng cô ta, nhưng ngay lúc dìu đi như vậy, cô ta đã lấy súng của anh, chĩa thẳng họng súng vào đầu anh.

Lúc nghe thấy tiếng súng thì đã quá muộn, đội trưởng Kỷ đã chắn trước người anh, viên đạn xuyên qua ngực anh ấy, cuối cùng rơi vào đầu Mâu Nghiên.

Mâu Nghiên không chết, đội trưởng Kỷ đã dùng cơ thể để hãm lực, anh may mắn nhặt lại được cái mạng của mình, nhưng đội trưởng Kỷ thì chết ngay tại chỗ.

Sau khi Mâu Nghiên tỉnh lại mới biết, số hàng cấm mà họ muốn chặn đường được giấu trong người của nhóm vượt biên trông yếu ớt đó, và người phụ nữ mang thai kia chính là kẻ cầm đầu của bọn họ.

Mang thai là thật, dùng cái thai để che giấu tai mắt, lừa gạt sự đồng cảm cũng là thật.

Mâu Nghiên mặt không biểu cảm kể hết mọi chuyện, mọi người im lặng không lên tiếng.

“Chiếc bật lửa này là của anh ấy để lại.” Mâu Nghiên cẩn thận v**t v* chiếc bật lửa trong tay, anh mang nó bên người bốn năm, không có giây nào là không tự trách mình.

“Ba mẹ anh ấy mất sớm, trong nhà chỉ có một cô em gái nhỏ hơn anh ấy mười tuổi. Trước khi đi, anh ấy dặn tụi anh hãy chăm sóc cho em gái anh ấy.” Hốc mắt Mâu Nghiên đỏ hoe: “Đây cũng là lý do tại sao anh giải ngũ, nhưng lúc tụi anh về thì em gái anh ấy lại mất tích.”

Đoàn Quốc thở dài: “Chúng tôi tìm cô ấy bốn năm nhưng cô ấy cứ như bốc hơi khỏi trần đời vậy, đến tận hôm nay…”

“Dưới trướng tôi có một nơi, không chính quy như Nova.” Tần Kha tiếp lời: “Ở đó vàng thau lẫn lộn, cũng xem như là thị trường giao dịch khá lớn ở thành phố Nam. Hôm nay đột nhiên nhận được tin, ở đó ầm ĩ đến nỗi xảy ra án mạng, đúng lúc tôi ở gần nên đến đó một chuyến rồi phát hiện ra cô ấy.”

Mấy người đàn ông có sở thích đặc biệt gọi hai cô gái qua danh thiếp, một trong hai cô gái chết tại chỗ, cô ta mạng lớn, lúc đến thì vẫn còn thở.

“Mấy tên đàn ông đó đã bị khống chế rồi, có thế nào thì cũng là tội giết người, ngồi tù là cái chắc.” Tần Kha nói tiếng: “Tôi chỉ không ngờ bốn năm mà cô ấy mất tích lại đang làm…”

Tần Kha không nói tiếp.

“Đúng vậy, tôi nhớ khoảng năm sáu năm trước, chúng ta từng gặp cô ấy lúc cô ấy vào đội thăm người nhà. Lúc đó cô ấy vẫn là một cô bé rất ngây thơ, giờ lại trở nên thế này…” Lê Chuẩn cũng cảm khái: “Nếu đội trưởng Kỷ biết, chắc chắn anh ấy sẽ không yên lòng.”

Lê Chuẩn nói thế khiến sắc mặt Mâu Nghiên càng u ám hơn.

Trong lòng anh vốn áy náy vì cái chết của đội trưởng Kỷ, bây giờ vì sự sơ suất của họ mà người em gái duy nhất của anh ấy lầm đường lạc lối, chỉ sợ càng việc này càng đả kích anh hơn.

“Cho dù thế nào thì bây giờ cũng tìm được cô ấy rồi.” Thương Mẫn thấy họ đều chán chường nên an ủi: “Những chuyện xảy ra trước đây cũng không phải các anh muốn vậy, đã áy náy thì sau này phải tốt với cô ấy hơn.”

Cô ngồi bên cạnh Mâu Nghiên, nắm lấy bàn tay đang cầm bật lửa của anh: “Cô ấy là em gái ân nhân của anh thì cùng sẽ như là một nửa ân nhân, mà ân nhân của anh tất nhiên cũng là ân nhân của em. Sau này chúng ta cùng chăm sóc cho cô ấy, đến khi cô ấy tốt lên mới thôi.”

Mâu Nghiên quay đầu, hai người nhìn thẳng vào nhau, anh gật đầu.

Kỷ Mộng Hiền nằm trên giường ba ngày, trong ba ngày này Mâu Nghiên đã sắp xếp người có chuyên môn chăm sóc cô ta. Thỉnh thoảng Lục Tâm Hoài cũng đến ở với cô ta, dù sao thì cũng là một cô gái, mấy người đàn ông ở đây không tiện lắm.

Cuối cùng, ngày ba mươi tết, lúc Lê Chuẩn đang sắp xếp đầu bếp chuẩn bị bữa tối giao thừa thì có người đến báo cô ta đã tỉnh rồi.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 402


CHƯƠNG 402

Thương Mẫn mở cửa phòng, Lục Tâm Hoài bế An An ngồi bên giường, thấy cô đến thì bế An An đã ngủ đứng dậy.

“Vậy Thương Mẫn, em ở bên cô ấy một lát nhé, chị trông An An ngủ một lúc.

Thương Mẫn gật đầu rồi đi tới bên giường, cô gái ngồi chiếc giường trắng khiến khuôn mặt tái nhợt của cô ta càng nổi bật hơn, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm, nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh.

“Chị là bạn gái của anh Nghiên nhỉ.” Kỷ Mộng Hiền cười.

Thương Mẫn hơi sửng sốt, cô ngồi xuống bên giường: “Sao em biết?”

“Vừa rồi chị Tâm Hoài đã kể với em chuyện của hai người.” Kỷ Mộng Hiền hơi hồn nhiên, cô ta tỉnh lại, ánh mắt rụt rè mang theo vẻ ngây thơ mà độ tuổi của cô ta nên có.

Trước đó Thương Mẫn còn lo lắng, sợ cô ta tỉnh lại cảm xúc sẽ không tốt, nhưng giờ xem ra cô lo nhiều rồi.

Kỷ Mộng Hiền rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức cô thấy hơi bất an.

“Mộng Hiền.” Thương Mẫn cầm một quả táo trên đầu giường, cô không biết phải làm gì nên gọt vỏ.

“Em có thể nói với chị mấy năm qua em đi đâu không?” Thương Mẫn cẩn thận từng tí hỏi, cô vẫn sợ sẽ k*ch th*ch cô ta.

Kỷ Mộng Hiền nhìn chằm chằm vào mặt cô, cười một tiếng: “Là nhóm anh Nghiên bảo chị đến hỏi nhỉ.”

Vẻ mặt cô ta hơi cô đơn, cô ta cúi đầu, lo lắng đan hai tay lại với nhau.

“Nếu em biết họ đang tìm em sớm hơn thì tốt rồi…” Cô ta nói vậy rồi thở dài.

“Năm đó anh mất em mới mười sáu tuổi, anh ấy vừa đi thì em cũng mất đi nguồn thu nhập, tiền quỹ bồi thường đều vào tay thím hai em, trước giờ bà ta không thích em nên chiếm luôn số tiền bồi thường đó, cũng không cho em tiền đóng học phí. Em không còn cách nào khác, lên cấp ba thì bỏ học. Vốn muốn đến thành phố Nam tìm một công việc sống tạm qua ngày, nhưng không ngờ vừa đến thành phố đã bị người ta lừa.”

Cô ta nhìn ra bên ngoài cửa sổ, từ tốn kể, bình thản như thể đang kể câu chuyện của người khác: “Đám người đó chuyên kiếm sống bằng cách lừa nữ giới làm ăn bằng da thịt, em không chịu thì bọn họ đánh em, sỉ nhục em. Em bị đánh nên sợ, không dám phản kháng, hơn nữa em thật sự cần một công việc để có thể sống tiếp trên thế giới này, vì vậy em nghe theo.”

Thương Mẫn nghe những lời cô ta nói, mặt cô đầy vẻ đau lòng.

Lúc đó cô ta vẫn chỉ là một cô bé mười sáu tuổi, làm sao cô ta có thể sống sót được trong hoàn cảnh u ám như vậy cho đến tận bây giờ?

“Sau đó nữa, em làm cũng lâu rồi, vả lại tuổi cũng lớn hơn đôi chút nên dám phản kháng, nhất quyết cá chết lưới rách. Bọn họ sợ em chạy, cũng sợ em không chịu kiếm tiền nữa nên cho tụi em dùng thuốc để tụi em nghiện.”

“Chỉ bọn họ mới biết làm thế nào để mua được thuốc, tụi em nghiện nên không thể thiếu bọn họ được.

Chính vì thế nên bốn năm nay, em đã sống trong địa ngục tăm tối đó…”

Thương Mẫn không biết nên tiếp tục đề tài này thế nào, nó quá nặng nề.

Lúc cô đang vui vẻ tận hưởng những rung động của tuổi dậy thì, có người chỉ mới mười sáu tuổi nhưng trên người đã chằng chịt vết sẹo.

“Em không dám nghĩ sẽ có ngày em thoát ra được, em cũng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại anh Nghiên.” Kỷ Mộng Hiền nói, cuối cùng ánh mắt cô ta có chút tia sáng.

“Em yên tâm.” Thương Mẫn đưa táo đã gọt vỏ trong tay cho cô ta: “Sau này tụi chị sẽ chăm sóc cho em, sẽ không để em phải sống cực khổ nữa.”

Kỷ Mộng Hiền nhận lấy táo cô đưa, ngoan ngoãn cắn một miếng: “Cảm ơn chị.”

“Chỉ cần chị không cảm thấy em là một đứa phiền toái thì tốt rồi.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 403


CHƯƠNG 403

“Sao có thể chứ.” Thương Mẫn cũng cười: “Anh trai em cứu mạng Mâu Nghiên, chăm sóc em là việc tụi chị nên làm.”

Cô nói xong thì nhìn đồng hồ trên tay: “Sắp tới bữa cơm giao thừa rồi, chị bảo người ta mang lên phòng cho em nhé?”

“Em có thể ở cùng mọi người không?” Kỷ Mộng Hiền chớp đôi mắt vô tội, vẻ mặt đầy mong đợi: “Thực ra sức khỏe em không sao, mấy vết thương cỏn con này không đáng là gì.”

“Đã lâu lắm rồi em không ở cùng nhiều bạn như vậy.”

Thương Mẫn vốn lo lắng cơ thể cô ta sẽ không trụ nổi, nhưng nghe cô ta nói vậy thì cô cũng không từ chối.

Năm mới Mâu Nghiên sẽ không về nhà, Lê Chuẩn không có chỗ nào để đi, mà năm nay có cả Kỷ Mộng Hiền, Tần Kha và Đoàn Quốc cũng ở lại Nova, xem như mọi người cùng đón năm mới.

Kỷ Mộng Hiền sửa soạn xong, Thương Mẫn dìu cô ta lên lầu, mọi người đều đã ngồi vào chỗ, chỉ đợi hai người họ. Thương Mẫn thấy cô ta vẫn còn yếu nên tiện tay lấy một cái gối ôm trên sofa kê lưng cho cô ta.

Nhưng cô còn chưa kịp lên tiếng thì đã thấy Kỷ Mộng Hiền tự đi tới chỗ bên cạnh Mâu Nghiên, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Thương Mẫn nhìn chòng chọc vào chỗ trống bên cạnh Lục Tâm Hoài, gối ôm trong tay dường như nặng hơn.

Cô cười gượng rồi đi tới, nhét gối ôm vào phía sau Kỷ Mộng Hiền, sau đó đi qua ngồi bên cạnh Lục Tâm Hoài.

“Anh Nghiên.” Kỷ Mộng Hiền cười, đôi mắt cong thành hình vầng trăng: “Lâu lắm rồi không gặp anh, anh còn đẹp trai hơn cả trước đây đấy.”

Không biết có phải cô suy nghĩ nhiều rồi không, nhưng Thương Mẫn luôn cảm thấy Kỷ Mộng Hiền dường như đối xử rất đặc biệt với Mâu Nghiên.

Cô ta một tiếng anh Nghiên, hai tiếng anh Ngiên, điều này khiến cô cảm thấy không thoải mái.

“Ăn đi.” Mâu Nghiên cũng cảm giác được gì đó, không nói gì thêm với Kỷ Mộng Hiền, mà chỉ nhẹ nhàng đáp một câu.

“Mộng Hiền, bây giờ chắc em 20 tuổi rồi nhỉ. Anh nhớ lần trước gặp nhau, em mới chỉ là cô bé 15 tuổi, lúc đó anh còn đùa rằng muốn anh trai em gả em cho anh.” Tần Kha bắt đầu nóng vội.

“Gặp cô nào mà anh chẳng nói vậy?” Lê Chuẩn liếc mắt: “Con gái của trại trưởng họ Vương mới sáu tuổi, anh cũng nói muốn kết hôn với người ta, mấy năm trước người ta vẫn còn viết thư tình cho anh đấy.”

Tất cả mọi người đều bật cười, cuộc trò chuyện cũng trở nên sôi nổi, anh một câu tôi một câu.

Kỷ Mộng Hiền từng gặp bọn họ trước đây, cô ta còn từng sống trong doanh trại suốt một kỳ nghỉ hè.

Trong hai tháng đó, cô ta và họ bên nhau sớm chiều, trong khoảng thời gian đó cùng có nhiều chuyện thú vị xảy ra.

Họ hồi tưởng lại những năm tháng trong doanh trại, anh trai Kỷ Mộng Hiền hay kể chuyện cho cô ta nghe, nên cô ta có thể đáp lời, chỉ có Thương Mẫn nãy giờ vẫn không lên tiếng.

Đoạn thời gian kia, cô không tham gia, cũng không hiểu họ nói chuyện gì, nên chỉ có thể làm khán giả.

Mâu Nghiên vừa nói chuyện vừa cười đùa cùng Kỷ Mộng Hiền, tự nhiên như vậy, nhìn thật giống anh trai cưng chiều em gái.

Anh cũng không cảm thấy chỗ ngồi có gì mất tự nhiên, mình và vợ ngồi cách nhau bởi một người lạ, nhưng anh chẳng thèm để ý.

“Chị dâu.” Lê Chuẩn gọi cô một tiếng, cắt ngang tiếng cười đùa của mọi người, anh ta gắp cho cô một cái đùi gà to, cười nói: “Chị thích nhất là món gà hấp do đầu bếp Tạ làm, chị nếm thử xem, tôi biết chị rất thích món này, nên đã đặc biệt dặn ông ấy chuẩn bị cho bữa cơm giao thừa.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 404


CHƯƠNG 404

Thương Mẫn ngẩng đầu lên, cô biết Lê Chuẩn không muốn mình thấy lạc lõng, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn.

“Ừm.” Cô gắp đùi gà lên, cắn một miếng.

Mâu Nghiên dừng đũa, nhìn khoảng cách giữa bát của Thương Mẫn và của mình, đột nhiên, nụ cười trên mặt dần phai đi.

“Anh Nghiên.” Giọng của Kỷ Mộng Hiền trở nên nhỏ nhẹ: “Có phải em không, không nên ngồi đây không…”

Chân mày Thương Mẫn hơi giật giật, đôi mắt quét qua, nhìn chằm chằm Kỷ Mộng Hiền, sau đó im lặng.

Lục Tâm Hoài ngồi bên cạnh chọc cô một cái, mọi người trên bàn đều nhìn thấy cô có ánh mắt không tốt.

Kỷ Mộng Hiền chỉ là ngồi sai vị trí, dù sao cô ta cũng đang là bệnh nhân, nếu lúc này bị đả kích, thì sợ rằng hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi.

“Sao lại vậy được chứ.” Thương Mẫn rốt cuộc cũng không làm ra phản ứng gì: “Chỉ là chỗ ngồi thôi, em nghĩ nhiều như vậy làm gì.”

Sau đó cô nở nụ cười đầy hào phóng, lại gắp một miếng thịt bỏ vào bát Lê Chuẩn: “Anh cũng ăn đi, ăn uống xong xuôi còn có chuyện phải làm. Mấy người đến nhà chị dâu chúc tết, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn lì xì cho mọi người rồi.”

Lời nói của cô khiến tất cả mọi người đều im lặng, Kỷ Mộng Hiền cũng không nói gì, lặng lẽ ăn cơm.

“Mộng Hiền, sao em lại khóc.” Lục Tâm Hoài hỏi.

Thương Mẫn nhìn sang, quả nhiên, Kỷ Mộng Hiền đang vừa ăn cơm vừa rơm rớm nước mắt.

“Không có gì đâu…” Kỷ Mộng Hiền lau nước mắt: “Chỉ là em hơi xúc động, đã rất lâu rồi… em chưa được ăn bữa nào thịnh soạn như vậy, cũng rất lâu rồi chưa được mừng tuổi.”

Dáng vẻ điềm đạm đáng yêu của cô ta khiến người khác nhìn mà thấy thương, ngay cả Thương Mẫn cũng cảm thấy vừa rồi có phải cô hơi quá đáng rồi không.

Chỉ là chuyện chỗ ngồi thôi, có lẽ cô ấy cũng không nghĩ gì nhiều, mà là chính cô hẹp hòi hiểu lầm ý tứ của người ta. Một người đã trải qua nhiều cực khổ như vậy, làm sao có thể nảy sinh ý tưởng xấu xa nào được?

Mâu Nghiên đặt đũa xuống, liếc nhìn Thương Mẫn, ánh mắt mang theo tia trách cứ, dường như có ý bảo cô không hiểu chuyện.

“Tôi no rồi.” Nói xong, anh liền đứng dậy.

Thương Mẫn không biết tại sao hành động của anh lại sặc mùi thuốc súng như vậy, rõ ràng cô không làm gì cả, ánh mắt đó của anh là ý gì?

Bữa cơm giao thừa cứ thế kết thúc.

Một đám người ngồi ở đại sảnh trên lầu tán gẫu, lúc này năm mới cũng đến, rất nhanh một tiếng chuông đồng hồ điểm 0 giờ, bên ngoài pháo hoa nở rực rỡ.

Thương Mẫn mở cửa sân thượng bước ra, đứng trên tòa nhà cao tầng, cô có thể nhìn rõ cảnh đêm ở thành phố Nam, pháo hoa nở rộ cách chỗ cô không xa, giống như giơ tay là có thể chạm tới.

Đây mới gọi là pháo hoa đến ngàn nhà.

Nếu không có chuyện xảy ra vừa rồi thì năm nay có thể coi là một năm hoàn hảo.

Thương Mẫn lấy điện thoại di động ra, Tô Huệ Phi đã không liên lạc với cô kể từ lần cãi nhau trước đó.

Cô bấm vào hộp thoại, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn gửi cho cô ấy một tin nhắn.

——

Chúc mừng năm mới, sang năm mới, chúc Huệ Phi đạt được những gì mình mong ước, ngày càng xinh đẹp, ngày càng giàu có.

Sau khi gửi tin nhắn đi, mãi sau vẫn không thấy phản hồi.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 405


CHƯƠNG 405

Vào thời điểm này của những năm trước, Tô Huệ Phi luôn là người đầu tiên gửi đến cô lời chúc mừng năm mới, nhưng hôm nay, ngay cả tin nhắn của cô cũng không trả lời.

“Đinh đoong” chuông điện thoại vang lên, Thương Mẫn vui mừng, cô bật màn hình lên, nhưng không phải tin nhắn của Tô Huệ Phi.

——

Chúc mừng năm mới.

Là Mâu Khải.

Lúc này, lẽ ra họ vẫn đang ở Milan, nghe nói đã mua vé mùng 3 Tết để về nước. Tề Kim Mẫn cuối cùng đã giảnh được danh hiệu Á hậu 3, cũng có thể coi là gương mặt đại diện cho Đạt Phan.

——

Chúc mừng năm mới. Cô trả lời lại.

Nhưng ngay khi tin nhắn vừa gửi đi thì trong giao diện hiện lên thông báo chuyển khoản.

Thương Mẫn nhìn vào chuỗi số không trên đó, hít vào một hơi lạnh.

——

Thế là sao?

Cô gõ nhanh vào màn hình.

——

Tiền mừng tuổi.

Mâu Khải đáp lại.

Đây là lần đầu tiên Thương Mẫn nhận được số tiền mừng tuổi lớn như vậy, tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Người có tiền có khác, tiền lì xì thôi mà cũng có thể tùy tiện chi ra vài trăm triệu.

Thương Mẫn do dự không muốn nhận, nhưng giác quan thứ sáu báo hiệu cho cô đằng sau có người, cô quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt u ám của Mâu Nghiên.

Thân hình anh rất cao, có thể nhìn thấy nội dung cuộc trò chuyện của cô từ phía sau.

“Em… anh đừng hiểu lầm.” Thương Mẫn liền vội vàng giải thích: “Em không định lấy số tiền này.”

“Sao lại không lấy?” Mâu Nghiên nhướn mày: “Em là vợ anh, anh ấy là anh chồng của em, anh chồng mừng tuổi em dâu, đương nhiên em có thể nhận rồi.”

“À.” Nói vậy nghe cũng hợp lý. Nói cho cùng cũng đều là người một nhà.

Cô trả lời, lúc gửi tin nhắn đi, thì bỗng nghe thấy tiếng sột soạt, cô lại vào kiểm tra tài khoản.

Đang định mở ra xem thì thấy một hộp quà xuất hiện trước mắt, cô nhìn sang, chắc chắn đây là quà của Mâu Nghiên.

“Đây là cái gì?” Cô tò mò.

“Lì xì của chồng em.” Mâu Nghiên ngạo mạn trả lời.

Thương Mẫn nhận lấy, tò mò mở ra xem, một chiếc vòng cổ bằng kim cương, xâu lại bằng hợp kim titan, tỏa ra thứ ánh sáng khiến cô lóa mắt.

“Oa, vòng cổ phiên bản giới hạn của nhà TF!” Cô đã từng nhìn thấy chiếc vòng cổ này trước đây trong một cuộc họp báo. Lúc đó cô nghĩ rằng hẳn sẽ rất tuyệt nếu được đeo nó cùng chiếc váy cưới kia, nhưng giá của chiếc vòng cổ này quá cao, cô có cày hùng hục như trâu như bò cả đời cũng không mua nổi, không ngờ Mâu Nghiên lại mua nó cho cô.

“Làm sao anh biết…” Làm sao anh biết cô thích chiếc vòng này?
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 406


CHƯƠNG 406

“Lúc trước em viết cho anh một danh sách.” Lúc đó, cô uống quá nhiều rượu, hẳn là không nhớ gì, nhưng ngược lại, anh đã học thuộc lòng danh sách cô viết ra. Thực ra, sợi dây chuyền này đã ngừng sản xuất, anh phải mất rất nhiều công sức thuyết phục nhà máy sản xuất lại một chiếc độc nhất vô nhị.

“Nhưng mà, sao em lại thích thứ không liên quan gì đến thời trang nước R này vậy?”

Thương Mẫn đương nhiên không dám nói, nếu cô nói với anh, cô muốn mặc chiếc váy cưới mà Du Thắng thiết kế cho cô, liệu Mâu Nghiên có ném cô xuống từ tầng 50 không.

“Vừa rồi anh tức giận đúng không?” Thương Mẫn đổi chủ đề, kéo tay áo anh: “Vì em nhìn chằm chằm Kỷ Mộng Hiền?”

Vẻ mặt của Mâu Nghiên hơi khó coi, anh lạnh lùng liếc cô một cái rồi hất tay cô khỏi tay mình.

“Anh có giận hay không cũng đâu quan trọng gì? Đùi gà ngon vậy cơ mà.”

“À…” Thì ra là vì ghen.

“Vậy thì em cũng tức giận.” Thương Mẫn cũng lầu bầu: “Em thấy anh và cái cô Kỷ Mộng Hiền đó, ở chung cũng vui vẻ lắm mà.”

Trước đó còn nói cái gì mà mắc chứng ám ảnh phụ nữ, thế mà ở trước mặt Kỷ Mộng Hiền, biểu hiện của anh lại tự nhiên như vậy, nhìn giống như hai người bạn cũ đã quen biết nhau từ lâu.

Ngược lại, cô ngồi một bên, hoàn toàn không thể hòa vào cuộc nói chuyện của bọn họ, chẳng khác gì người ngoài cuộc.

Mâu Nghiên khoanh tay trước ngực, liếc mắt nhìn sang Thương Mẫn, thấy cô giống như cô dâu nhỏ bị chọc tức, tâm trạng không vui dường như tiêu tan đi một ít.

“Trước đây từng gặp cô ấy một lần.” Mâu Nghiên nhẹ nhàng nói: “Khi đó cô ấy vẫn còn là một cô bé.”

Trong doanh trại hầu như không có con gái, Kỷ Mộng Hiền lại có dung mạo xinh đẹp, nên khi đến doanh trại, nhiều thanh niên đều tới lấy lòng. Nhưng vì bốn người họ chơi thân với đội trưởng Kỷ nên Kỷ Mộng Hiền thường thích lẽo đẽo theo sau bọn họ.

Thương Mẫn bĩu môi, không nói gì nữa.

“Đừng suy nghĩ nhiều.” Mâu Nghiên duỗi tay xoa mái tóc của cô, làm như trấn an: “Đã làm chị dâu rồi, khoan dung một chút không được sao?”

“Em biết rồi.” Thương Mẫn kỳ thực cũng không tức giận, con gái là vậy mà, đều sẽ cảm thấy không thoải mái, nhưng chỉ cần người đàn ông tới dỗ dành là mọi việc lại ổn thỏa.

“Chị dâu!” Lê Chuẩn bước từ trong nhà ra, tay cầm một túi quà lớn trong tay: “Hôm nay, tới chúc tết chị, có mang chút lễ vật đây.”

Thương Mẫn bật cười, nhận quà anh ta mang đến, rồi lấy từ trong túi ra một bao lì xì đỏ đưa cho Lê Chuẩn: “Cậu cũng biết tôi nghèo mà, chỉ là chút thành ý thôi.”

Lê Chuẩn cười, để lộ tám cái răng tiêu chuẩn.

Thương Mẫn nhận lấy hộp quà nặng trĩu, hơi tò mò hỏi: “Tôi có thể mở ra xem không?”

“Dĩ nhiên rồi.” Lê Chuẩn gật đầu.

Thương Mẫn mừng rỡ cầm hộp quà đến bên chiếc ghế đan bằng liễu gai, ngồi xuống, mở túi đựng ra thì thấy bên trong có hai chiếc hộp. Thương Mẫn mở một chiếc hộp ra, một đôi giày cao gót màu vàng óng hiện ra trước mặt cô.

“Oa, đẹp quá.” Con gái luôn không có sức phản kháng với những thứ thế này, nhất là đối với đôi giày cao gót đẹp như vậy.

Cô nóng lòng muốn mở chiếc hộp còn lại, nhưng trong chiếc hộp kia cũng là một đôi giày có kiểu dáng giống hệt, chỉ khác là một đôi màu vàng, một đôi màu bạc. Thương Mẫn nhẹ nhàng nhấc lên xem thì ngay cả cỡ giày cũng giống nhau.

“Đây là…”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 407


CHƯƠNG 407

“Tôi không biết mua quà cho con gái, đôi giày này có hai màu, tôi thấy đẹp nên mua cả hai. Chị có thể chọn một đôi mình thích, đôi còn lại… đưa cho người khác cũng được.” Lê Chuẩn hơi xấu hổ, gãi đầu.

Nghe xong, Thương Mẫn ngắm kỹ hai đôi giày, trong lòng chợt hiểu ra điều gì đó.

Cô và Tô Huệ Phi có nhiều thứ cùng kiểu dáng nhưng khác màu như đồng hồ, quần áo, giày dép, phụ kiện. Trước đây, Lê Chuẩn thường đưa hai người đi làm, nên chắc cũng nhận ra điều này.

Mâu Nghiên hắng giọng, anh đi tới một cái ghế khác rồi ngồi xuống, hai chân vắt chéo, có chút không vui nhìn Lê Chuẩn.

“Cậu không có tay à? Muốn tặng quà sao không tự mình đưa đến? Đàn ông con trai, sợ cái gì?”

Mâu Nghiên làm bộ hận không thể rèn sắt thành thép.

Tô Huệ Phi tốt nhất nên mau chóng thu thập tên nhóc này đi, kẻo ngày nào cậu ta cũng lởn vởn trước mặt Thương Mẫn, anh lại thấy bực mình.

Lê Chuẩn tỏ ra khó xử, Thương Mẫn khẽ thở dài, biết như thế là làm khó anh ta, cũng hiểu tâm ý của Lê Chuẩn.

Anh ta muốn cô nhân cơ hội này làm lành với Tô Huệ Phi.

Cô đặt lại hai đôi giày vào hộp một cách ngay ngắn, sau đó đưa cả hai cho Lê Chuẩn.

“Lê Chuẩn, tâm ý của anh, tôi hiểu, tôi cũng rất thích món quà này, biết anh làm vậy là để cứu vãn mối quan hệ của tôi và Huệ Phi, nhưng…” Thương Mẫn nghiêm túc nói: “Nếu anh thực sự thích cô ấy, sau này, đừng làm chuyện gì khiến cô ấy hiểu lầm nữa.”

“Tôi không thể mượn hoa dâng Phật, nói đây là quà tôi mua cho cô ấy được, quà của anh chính là của anh. Anh thử nghĩ mà xem, sau này nhỡ cô ấy biết món quà mình nhận được, chẳng qua là anh “tiện tay”

mua, hơn nữa còn là tôi chọn trước, thì cô ấy có vui không?”

“Mọi cô gái đều muốn bản thân là duy nhất, tôi có thể dùng chung nhiều thứ với cô ấy, nhưng đàn ông thì không, cả quà do đàn ông tặng cũng vậy.”

Lê Chuẩn nghe xong thì sửng sốt, dường như đã hiểu ra vấn đề nhưng có vẻ lại chưa hiểu lắm.

“Nhưng mà… cô ấy sẽ không nhận quà tôi tặng.” Đó là lý do vì sao anh ta lại dùng cách vụng về này, mượn tay Thương Mẫn tặng Tô Huệ Phi món quà đẹp nhất.

“Tôi không biết cô ấy có thích anh hay không, nhưng tôi nghĩ, nếu anh thực sự thích cô ấy, thì ít nhất anh nên dũng cảm theo đuổi. Anh không thử làm sao biết có thành công hay không?”

Lê Chuẩn nhận lấy thứ trong tay Thương Mẫn, im lặng một lúc lâu.

Anh ta không mạnh mẽ được như Mâu Nghiên, cũng không có lòng tin vào bản thân, bất chấp tất cả để ở bên Thương Mẫn, cho dù là cưỡng ép, hay dùng thủ đoạn lừa gạt cũng phải đem Thương Mẫn về bên mình.

Từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn là người có tính cách không tranh giành với đời, vì không có thân thế tốt nên không dám đem lòng thích một ai, sợ mình sẽ không đem lại hạnh phúc cho đối phương.

“Lê Chuẩn!” Mâu Nghiên kêu lên một tiếng.

“Em đây!” Lê Chuẩn đứng thẳng người theo phản xạ, nhìn chằm chằm Mâu Nghiên, đột nhiên trở nên căng thẳng.

Mâu Nghiên híp mắt không nói.

Nếu Thương Mẫn đã lọt vào mắt xanh của anh, là người anh thích thì dù cho cô có đi đến trời nam đất bắc, anh cũng sẽ đuổi tới, ném cô lên giường, thu thập đàng hoàng là xong chuyện.

Đã nghĩ là làm, nếu anh không làm vậy thì đã không có họ của hiện tại. Chỉ là Lê Chuẩn… lại e ngại về thân phận của mình.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 408


CHƯƠNG 408

“Cho cậu nửa tháng, nếu không tự mình giải quyết được, thì thu dọn đồ đạc cút đi cho tôi.”

“Vâng.” Lê Chuẩn không phục lắm, nhưng cũng không dám phản bác.

Anh làm vậy là muốn cắt đứt tình anh em giữa hai người sao?

Thương Mẫn nhìn cuộc đụng độ của hai người, không nhịn được mà bật cười, cô ưỡn ngực, thêm dầu vào lửa: “Tôi nghe nói, cô ấy muốn đi xem mắt, lần này đối tượng rất ưu tú, Tô Huệ Phi trước nay cũng không thích ai, không chừng lần này thấy thích hợp thì sẽ đồng ý.”

Lê Chuẩn mở to hai mắt, thật sự không biết phải làm sao.

“Vì vậy, anh phải cố lên nhé.” Thương Mẫn làm động tác cổ vũ anh ta.

Lê Chuẩn hít một hơi thật sâu, nhìn Thương Mẫn, mỉm cười.

“Đã như vậy, tôi sẽ chuẩn bị quà mừng năm mới khác cho chị.” Lê Chuẩn nói rồi quay người vào phòng.

Anh ta đã từng thích Thương Mẫn, không còn nghi ngờ gì nữa.

Cô gái ấy đã xuất hiện trong cuộc đời anh ta như ánh mặt trời rực rỡ, mang lại nguồn sáng cho cuộc đời anh.

Nhưng mối quan hệ của họ chính là hữu duyên vô phận, thích cô cũng là chuyện anh ta cảm thấy có lỗi nhất với Mâu Nghiên, cho nên anh ta vẫn luôn kìm nén tình cảm của mình.

Nhưng trong lúc kiềm chế thứ tình cảm ấy, anh lại dần dần bị một cô gái khác thu hút.

Một cô gái hào quang đầy mình giống như Thương Mẫn, lúc nào cũng cùng anh ta cãi tay đôi, chuyện gì cũng đối nghịch với anh ta, hai người giống như hai cực nam châm, không thể tương thích với nhau, hễ gặp nhau là xảy ra xung đột.

Nhưng sau những lần xung đột đó, anh ta cảm thấy được lấp đầy những nỗi mất mát.

Lê Chuần không ngừng suy nghĩ về điều đó, cho đến một lần kia, nếu Thương Mẫn không bảo anh ta đi cứu Tô Huệ Phi, anh ta có đi không?

Cho dù anh ta biết mình có thể sẽ chết.

Cho đến một ngày kia, khi thấy cô ấy chuẩn bị hôn người khác, anh ta đã có câu trả lời cho mình…

Anh ta sẽ đi.

Vì anh ta cũng muốn trở thành người hùng của cô gái đó, để cô ấy giống như Thương Mẫn vậy, trở thành cô công chúa nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay.

Đêm giao thừa trôi qua êm đềm, nhưng không hiểu sao Thương Mẫn vẫn thấy hơi thổn thức.

Vào thời điểm này năm ngoái, người ở bên cạnh cô vẫn là Du Thắng, điều ước năm mới của cô lúc đó là trở thành vợ của Du Thắng và mau chóng rời khỏi nhà họ Thương…

Chỉ là hôm nay, cảnh còn người mất…

Mỗi nhà đều có việc riêng, sau bữa cơm giao thừa, Đoàn Quốc đưa vợ con về trước, gia đình Tần Kha cũng đang giục anh ta về nhà đoàn tụ, anh ta liền vội vàng nói lời từ biệt với Mâu Nghiên rồi rời đi.

Đột nhiên, một nơi náo nhiệt trở nên vắng vẻ, Kỷ Mộng Hiền ngồi trên ghế sô pha, nắm chặt tay, có vẻ lúng túng, nhìn chằm chằm vào TV, không có ý định rời đi…

“Mộng Hiền.” Thương Mẫn đi vào nhà: “Đã muộn rồi, tôi đỡ cô về nghỉ ngơi nhé.”

Nghe được giọng nói của cô, Kỷ Mộng Hiền ngẩng đầu lên, trong mắt lấp lánh những giọt nước mắt…

“Anh Đoàn, anh Tần Kha đều về rồi sao?”

“Ừ.” Thương Mẫn gật đầu.

“Thật hâm mộ với hai người họ, vẫn còn nhà để về…” Kỷ Mộng Hiền có chút buồn: “Anh trai không có ở đây, nhà cửa cũng chẳng còn.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 409


CHƯƠNG 409

“Sao lại thế được?” Thương Mẫn an ủi cô ta: “Hôm nay tìm được em thì chúng tôi chính là người thân của em.”

“Vậy em có thể ở lại đây được bao lâu?” Kỷ Mộng Hiền hỏi cô: “Sức khỏe của em cũng bình phục rồi, nhưng em không thích cảm giác ở trong khách sạn, ở đó em không quen.”

“Chị Thương Mẫn, chị có thể cho em vay chút tiền được không, em muốn đi thuê một căn nhà. Em hứa, sau khi tìm được công việc kiếm ra tiền, sẽ trả lại cho chị.”

Thương Mẫn nhíu mày một cái.

Biểu hiện của Kỷ Mộng Hiền quá nghiêm túc và chân thành, khiến cô rất khó để chối từ.

Nhưng…

“Cô theo chúng tôi về Vịnh Nam đi.” Mâu Nghiên cũng từ bên ngoài đi vào, vừa rồi anh đã nghe rõ mọi chuyện, liền trực tiếp lên tiếng.

Thương Mẫn kinh ngạc.

“Về Vịnh Nam? Sống cùng chúng ta sao?”

Vẻ mặt của Mâu Nghiên hết sức bình tĩnh: “Sức khỏe của Mộng Hiền chưa bình phục hoàn toàn, cần nghỉ ngơi một thời gian.”

“Vậy chúng ta có thể…” Có thể thuê nhà cho cô ấy, tìm một người chăm sóc cho cô ấy, thế không phải tốt hơn sao?

“Quyết định như vậy đi.” Thái độ của Mâu Nghiên căn bản không cho phép Thương Mẫn từ chối.

Thương Mẫn không nói gì nữa.

Cô không hề hẹp hòi, không phải là không muốn Kỷ Mộng Hiền ở một ngôi nhà tốt, theo lý mà nói, nhà họ Kỷ có ơn với Mâu Nghiên, cô sẽ không nói gì nếu anh đưa Kỷ Mộng Hiền đến một căn biệt thự.

Nhưng giờ anh lại để một cô gái trẻ xa lạ đến sống trong căn nhà của họ, cô cứ cảm thấy lãnh thổ của mình đã bị xâm chiếm.

“Em có thể không?” Kỷ Mộng Hiền vô cùng mừng rỡ, mắt sáng lên, nhưng một lúc sau, lại hướng mắt về phía Thương Mẫn, giống như đang trưng cầu ý kiến của cô: “Chị Thương Mẫn, nếu như chị thấy phiền…”

“Đó là nhà của Mâu Nghiên.” Thương Mẫn trả lời: “Anh ấy làm chủ là được.”

“Cảm ơn chị Thương Mẫn.” Kỷ Mộng Hiền vui mừng như một đứa trẻ.

Thương Mẫn nhìn Mâu Nghiên một cái, rõ ràng là anh cũng cảm giác được Thương Mẫn không vui, nãy giờ anh vẫn nhìn cô chằm chằm.

“Em buồn ngủ rồi, về ngủ trước đây.” Thương Mẫn nói xong thì nhấc túi đi ra ngoài.

Trong những ngày qua, tâm tư của mọi người đều tập trung vào chuyện của Kỷ Mộng Hiền, người liên quan là cô cũng ngủ không ngon giấc.

Mâu Nghiên theo cô bước ra ngoài, nhìn thấy cô đang cắm đầu đi về phía trước, Lúc cô chuẩn bị vào thang máy, anh liền tăng tốc chạy đến ôm lấy cô.

“Chờ đã.” Mâu Nghiên hô lên.

“Em giận à?”

Thương Mẫn dừng lại, cô cắn môi, quay đầu lại: “Mặc dù đó là nhà của anh nhưng dù sao chúng ta cũng sẽ sống chung với nhau. Trước khi quyết định, anh cũng nên bàn bạc với em chứ?”

“Anh đã nghĩ là em sẽ không từ chối.” Mâu Nghiên trả lời.

Thương Mẫn ngẩn người, thậm chí cô còn thấy hơi buồn cười: “Trong mắt anh, em là người rộng lượng thế sao?”

“Đừng trẻ con như thế.” Mâu Nghiên thấy cô định tranh cãi với anh thì nhanh chóng giải thích: “Tình huống của cô ấy không đơn giản như chúng ta tưởng.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 410


CHƯƠNG 410

Vẻ mặt của Mâu Nghiên hơi lo lắng: “Cô ấy nghiện m* t**. Bác sĩ nói với anh là phải tìm một nơi tuyệt đối an toàn để tiến hành điều trị thì mới dần dần bình phục.”

“Cô ấy không thể sống ở ngoài được. Anh phải để cô ấy ở trong tầm mắt của mình để cô ấy từ bỏ thứ kia, đây là trách nhiệm của anh.”

Thương Mẫn không thể trả lời ngay được.

“Em cũng biết cô ấy đã trải qua những gì mà, trong tình huống này, anh không thể gửi cô ấy đến trung tâm cai nghiện được. Anh trai cô ấy vừa qua đời, nếu như chúng ta không đưa cô ấy về con đường đúng thì cả đời này của cô ấy coi như bỏ.”

Thật ra anh đã lên kế hoạch này từ rất lâu rồi, và luôn muốn thảo luận với Thương Mẫn nhưng chưa tìm được thời gian để nói, thì Kỷ Mộng Hiền đã đề cập trước rồi.

“Anh đã nói như vậy, nếu em còn không đồng ý thì chẳng phải là không hiểu lý lẽ hay sao?” Trong lòng Thương Mẫn vẫn cảm thấy có chút không thoải mái.

“Mâu Nghiên, nhưng em phải nghiêm túc nói cho anh biết, em không hiểu lý lẽ, cũng không thể nghĩ thoáng như vậy, chỉ cần việc liên quan đến anh, thì em đều trở nên hẹp hỏi, em không quan tâm người khác nghĩ gì về em, nói em thế nào, em không hề quan tâm.”

“Làm một người vợ, em hiểu cảm giác của anh, em cũng sẵn sàng chia sẻ trách nhiệm này với anh.

Nhưng…” Thương Mẫn dừng lại một chút: “Là người yêu của anh, em không thích quyết định này của anh. Không cần biết ý định ban đầu của anh là gì, anh để một cô gái khác xen vào cuộc sống của chúng ta, thì em không thể chấp nhận được. Vì vậy, tốt nhất là anh nên chuẩn bị tâm lý đi.”

Mâu Nghiên yên lặng.

“Nếu cô ấy làm điều gì đó gây nguy hại đến tình cảm vợ chồng chúng ta, có lẽ em sẽ không thể chung sống hòa thuận với cô ấy. Em không phải thánh nhân, anh cũng biết tính em, một khi đã nổi giận, em sẽ chẳng quan tâm xem cô ấy có phải bệnh nhân hay không.”

Kỷ Mộng Hiền thực sự rất đáng được thông cảm, nhưng không biết tại sao, Thương Mẫn vẫn cảm thấy gì đó không ổn.

Một người trải qua nhiều chuyện như vậy mà trong một khoảng thời gian ngắn đã có thể bình tĩnh trở lại, thậm chí, cô ta cũng không ngạc nhiên gì về thân phận của Mâu Nghiên và những người khác. Một người phải vật lộn rất lâu trong đau khổ, vừa được giải cứu ra ngoài đã có thể chung sống hòa hợp với Mâu Nghiên và bọn họ như thể không có chuyện gì xảy ra.

Rốt cuộc phải có loại tâm lý cứng rắn nhường nào mới làm được điều này?

“Được rồi.” Mâu Nghiên đáp ứng: “Anh đảm bảo sẽ không để cô ấy làm ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta.”

Anh ôm lấy Thương Mẫn, đầu kề đầu với cô: “Tết nhất đừng tức giận mà.”

Thương Mẫn không biết phải làm sao.

Người đàn ông này không biết học được công phu ở đâu, để đến hôm nay anh làm gì cũng khiến cô mủn lòng, mặc dù trong lòng vẫn còn khó chịu nhưng bởi vì thái độ của anh mà cô lại nuốt xuống cơn giận.

Nhưng ngay cả khi Mâu Nghiên đã đảm bảo thì Thương Mẫn vẫn thấy bất an.

Cô luôn cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra, nhưng là điều gì thì cô lại không nói được.

Vào ngày đầu tiên của năm mới, Kỷ Mộng Hiền được đưa vào biệt thự.

Cô ta vui mừng nhìn ngôi nhà to lớn và không kìm được niềm hạnh phúc.

“Tuyệt thật.” Kỷ Mộng Hiền đi đến bên cạnh Thương Mẫn và kéo tay áo cô: “Chị Thương Mẫn, cảm ơn chị. Chị yên tâm, em sẽ ngoan ngoãn, không làm phiền chị và anh Nghiên.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 411


CHƯƠNG 411

Thương Mẫn nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của cô ta, rốt cuộc cô vẫn phải che giấu đi cảm xúc của mình.

“Chị đưa em đi xem phòng của em.” Hai người lên lầu, đi qua hành lang đến căn phòng cuối cùng: “Phòng này lớn nhất trong tất cả các phòng, có phòng tắm riêng biệt, và ban công rất lớn.”

Mở cửa ra, ánh nắng ấm áp chiếu vào trong phòng. Biết cô ta sắp đến, Thương Mẫn đã chuẩn bị một số thứ cho cô ta, chăn bông và thảm đều được thay bằng màu hồng ấm áp.

Cửa sổ màn trắng giống váy của một cô gái dưới làn gió biển thổi qua, Kỷ Mộng Hiền đi chân trần bước vào, không khỏi cảm thán.

“Phòng đẹp quá đi.” Cô ta đi về phía ban công “Lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên em có phòng riêng.”

Thương Mẫn đặt hành lý xuống và bước tới.

“Chị Thương Mẫn, chị sống ở đây bao lâu rồi?” Kỷ Mộng Hiền đột ngột hỏi cô.

“Vài tháng.” Thương Mẫn không hiểu ý của cô, thành thật trả lời.

Kỷ Mộng Hiền quay đầu lại và cười: “Em thực sự hâm mộ với chị.”

“Có được một người đàn ông vừa giàu có và tốt như anh Nghiên.”

“Không cần hâm mộ chị đâu.” Thương Mẫn an ủi cô ta: “Khi em khá hơn, trong tương lai em sẽ tìm được một người đàn ông tốt cho riêng mình.”

“Nhưng …” Kỷ Mộng Hiền cụp mắt xuống, một lúc sau mới nghiêm túc hỏi cô: “Sẽ không có ai tốt hơn anh Nghiên, đúng không.”

Thương Mẫn hơi sửng sốt.

Lời nói của Kỷ Mộng Hiền khiến cô cảm thấy hơi khó chịu, loại cảm giác khó chịu này giống như cảm giác mà Thương Tuyết dành cho cô khi cô còn ở nhà họ Thương.

“Chuẩn bị xong chưa?” Giọng của Mâu Nghiên vang lên ở cửa, Thương Mẫn quay đầu lại, Mâu Nghiên đang dựa vào khung cửa, khoanh tay nhìn cô.

“Anh Nghiên, ngôi nhà này đẹp quá!” Kỷ Mộng Hiền mỉm cười lon ton chạy đến bên cạnh Mâu Nghiên, định kéo tay Mâu Nghiên.

Thương Mẫn hơi mất bình tĩnh, tuy nhiên, Mâu Nghiên đã nhanh chóng tránh sang một bên, rõ ràng là tránh sự đụng chạm của Kỷ Mộng Hiền.

Nụ cười trên mặt Kỷ Mộng Hiền đột ngột dừng lại, cô nhìn chằm chằm Mâu Nghiên một lúc, hốc mắt đỏ hoe.

“Anh Nghiên…anh…sợ em bẩn à?”

Tất cả đều biết cô ta đã từng làm gì, đây cũng là rào cản trong lòng Kỷ Mộng Hiền.

“Tôi xin lỗi.” Mâu Nghiên nghiêm túc nói với cô ta: “Tôi không thích tiếp xúc thân thể với người khác giới.”

Anh bước đến bên cạnh Thương Mẫn, khoác vai cô: “Sau này nếu có nhu cầu gì, cô có thể nói thẳng với chị dâu. Tôi không hiểu suy nghĩ của các cô. cô ấy có thể tiện giúp hơn.”

Thương Mẫn ngẩng đầu lên nhìn Mâu Nghiên, cảm xúc ban nãy cũng hoàn toàn biến mất.

Được thôi, vì sự tự giác của anh, cô tạm thời không nổi giận với anh nữa.

“Vâng.” Kỷ Mộng Hiền đáp lại, nhìn Thương Mẫn với đôi mắt không cảm xúc gì, giống như một làn sương, không thể nào suy chuyển.

Sau giữa trưa, Thương Mẫn đưa Kỷ Mộng Hiền đi dạo quanh vườn, biển mùa đông nhìn sâu hơn một chút. Kỷ Mộng Hiền bước lên bãi biển, nhặt vỏ sò trên đường đi.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 412


CHƯƠNG 412

“Chị Thương Mẫn, mau tới đây.” Kỷ Mộng Hiền lắc lắc thứ trong tay và vui vẻ hét lên.

Thương Mẫn vốn dĩ rất sợ nước, sau khi trải qua chuyện lần trước của Mạc Hậu, cô càng sợ nước hơn, cô đứng ở xa không dám bước tới.

“Đừng đến đó nữa, nước sâu, nguy hiểm lắm.”

Kỷ Mộng Hiền đứng yên tại chỗ, cô nhìn đại dương bao la, quay đầu lại, cười nói: “Chị Thương Mẫn, chị không biết bơi à?”

Thương Mẫn gật đầu.

“Không sao, em biết. Em bơi rất giỏi.” Kỷ Mộng Hiền tiếp tục ngồi xổm xuống nhặt vỏ sò, khi cô ta cúi xuống, nụ cười trên mặt lập tức trở nên kỳ quái.

Thấy Thương Mẫn và Kỷ Mộng Hiền hòa thuận với nhau, hiếm khi có thời gian rảnh rỗi, Mâu Nghiên lái xe đến bệnh viện.

Chứng đau đầu của anh càng ngày càng thường xuyên, thuốc giảm đau ở nhà cũng đã uống hết rồi, anh hơi lo lắng, sợ rằng nếu mình ngã bệnh trước mặt Thương Mẫn sẽ khiến cô sợ hãi.

Trong kì nghỉ tết, bệnh viện không còn ồn ào nữa, Mâu Nghiên làm một loạt kiểm tra, cuối cùng đi vào phòng khám của bác sĩ.

Lâm Chí là bác sĩ khoa thần kinh có tiếng của bệnh viện này, cũng từng là người nhà họ Thịnh, quen biết Mâu Nghiên nhiều năm rồi.

“Anh không thể kéo dài được nữa.” Anh ta đặt tấm phim CT não trước mặt Mâu Nghiên: “Khối đen đã lan rộng, bây giờ nó đã đè nén một phần dây thần kinh não. Nếu để nó xấu đi một lần nữa, tôi e là… “

Vẻ mặt Mâu Nghiên ủ rũ, hồi lâu không lên tiếng.

“Phẫu thuật có rủi ro gì không?” Mâu Nghiên hồi lâu mới hỏi lại.

“Tình hình của cậu khá phức.” Lâm Chí trả lời: “Khối máu đông hiện nằm trên vùng dưới não. Ngay cả khi ca phẫu thuật thành công, nó cũng sẽ có ảnh hưởng đến cuộc sống sau này…”

“Ảnh hưởng gì?” Mâu Nghiên nheo mắt.

“Tôi không thể nói, nhưng rất có thể sẽ gây ra rối loạn trí nhớ, hoặc thậm chí mất toàn bộ ký ức …”

Mất hết ký ức?

Mâu Nghiên đột nhiên nhìn Lâm Chí.

Vậy chẳng phải là sau khi phẫu thuật anh sẽ không nhớ bất cứ điều gì sao? Ngay cả Thương Mẫn… cũng không nhớ?

“Hơn nữa, cậu đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để phẫu thuật. Theo tôi, cậu vốn không nên đến Milan. Nếu cậu đến hơn một tháng trước, nguy hiểm gặp phải nếu phẫu thuật có thể không cao như vậy. Hiện tại, mất trí nhớ là tình huống tốt nhất.”

“Vậy tồi tệ nhất là gì?” Giọng Mâu Nghiên nhẹ nhàng.

“Phẫu thuật não, rủi ro vốn dĩ rất cao.” Lâm Chí do dự: “Cho dù là tôi phụ trách, cơ hội thành công cũng chỉ có 40%.”

“Nói cách khác, ngay cả khi phẫu thuật, tôi cũng có thể chết.” Mâu Nghiên nói ra kết luận này.

“Tuy nhiên, nếu cậu phẫu thuật, có ít nhất 40% cơ hội. Nếu không phẫu thuật, sẽ chỉ có một kết quả.”

Lâm Chí vội vàng nói.

“Nếu không phẫu thuật, tôi còn sống được bao lâu?” Mâu Nghiên cụp mắt xuống.

“Nửa năm, tối đa mười tháng.”

Nửa năm, Mâu Nghiên không nói gì.

Không phải anh không nghĩ đến kết quả này, nhưng không ngờ rằng mình chỉ còn ít thời gian như vậy.

Anh vốn cho rằng đó chỉ là di chứng của vết thương do đạn bắn, đau đầu là triệu chứng lớn nhất, nhưng không ngờ lượng máu đông còn sót lại ngày một nhiều lên.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 413


CHƯƠNG 413

Trước khi cưới Thương Mẫn, anh chỉ muốn báo thù cho mẹ, trong ba năm, bốn anh em họ gần như độc chiếm toàn bộ ngành công nghiệp Thành phố Nam, trực tiếp tìm đến Mạc Nguyên Bình và Mâu Chí Tình, anh không cho phép bản thân được nghỉ ngơi một chút nào, cũng không muốn làm gián đoạn kế hoạch này vì bất kỳ tai nạn nào.

Cho đến khi anh gặp Thương Mẫn. Cuối cùng anh cũng tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình ngoài việc trả thù.

Anh muốn cho cô hạnh phúc, anh nghĩ, anh có thể cho cô hạnh phúc.

Nhưng bây giờ.

Mâu Nghiên nhớ lại cuộc trò chuyện của họ ở trang viên nhà họ Thịnh, lúc đó Thương Mẫn đã nghiêm túc nói rằng nếu anh chết, cô sẽ chết cùng anh.

Mâu Nghiên sợ hãi.

“Cậu hai.” Lâm Chí lộ vẻ quan tâm: “Không thể trì hoãn nữa, giờ tôi sẽ giúp cậu sắp xếp giải phẫu.”

“Không cần.” Mâu Nghiên đứng dậy: “Chỉ cần đưa thuốc giảm đau cho tôi.”

“Cậu hai…” Lâm Chí không hiểu nổi: “Đây là chuyện liên quan tính mạng. Cậu là hậu duệ duy nhất của nhà họ Thịnh, sao có xem nhẹ tính mạng mình như vậy được.”

Mâu Nghiên im lặng.

Vì là hậu duệ duy nhất của nhà họ Thịnh, cả đời này anh đã sống vì nhà họ Thịnh. Nhưng bây giờ, anh đột nhiên muốn một lần được sống cho chính mình.

“Cứ làm như tôi đã nói.” Mâu Nghiên lạnh lùng nói.

“Có một số việc tôi phải giải quyết, giải quyết xong, tôi sẽ đến phẫu thuật.” Anh không thể cứ để yên được, không thể biến mình thành vô hình hay đơn giản là biến mất trên thế giới này.

Nếu thật sự sẽ như vậy, Thương Mẫn phải làm sao đây?

“Hắt xì.” Thương Mẫn đang ngồi trên bãi biển, mặt trời đã từ từ buông xuống, gió biển càng lúc càng lạnh.

Cô quấn chặt quần áo và hắt hơi.

Kỷ Mộng Hiền vẫn vui vẻ, chơi dưới nước mãi không lên.

“Mộng Hiền.” Thương Mẫn đứng dậy và gọi Kỷ Mộng Hiền: “Trời sắp tối rồi, quay về thôi.”

Kỷ Mộng Hiền hai tay ôm vỏ sò, cô ta nhìn bờ biển càng ngày càng nổi sóng to vì gió, cười nói: “Vâng, em đến ngay.”

Nhưng chưa kịp đi mấy bước, cô ta không biết mình vấp phải cái gì rồi ngã xuống, mãi không đứng dậy được.

“Mộng Hiền.” Thương Mẫn giật mình.

Nhìn thấy thủy triều sắp lên, cô do dự một chút, nhanh chóng chạy về hướng Kỷ Mộng Hiền.

“Chị Thương Mẫn.” Kỷ Mộng Hiền nằm trên mặt đất, toàn thân phát run: “Em khó chịu quá, khó chịu quá.”

Thương Mẫn đỡ cô dậy, khuôn mặt Kỷ Mộng Hiền tái đi, đôi mắt đỏ bừng, cô nắm chặt tay Thương Mẫn, giọng ngắt quãng.

“Khó chịu, cứu em, cứu em với…”

“Mộng Hiền, em sao vậy? Khó chịu ở đâu?” Thương Mẫn đã thấy chuyện này ở đâu đó, cô lo lắng muốn đỡ Kỷ Mộng Hiền dậy, nhưng không biết tại sao một cô gái gầy gò như vậy lại giữ chặt cô đến vậy khiến cô đau nhói.

“Đưa thuốc cho em, thuốc của em.” Vẻ mặt Kỷ Mộng Hiền trở nên dữ tợn.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 414


CHƯƠNG 414

Thương Mẫn ngay lập tức nhận ra điều gì đó, Mâu Nghiên nói rằng cô ta nghiện m* t**.

Cô nhìn những con sóng đang đến gần và thuyết phục: “Được rồi, chị sẽ đưa cho em, chị mang em về tìm, chúng ta rời khỏi đây trước, được không?”

“Chị đưa cho em, đưa bây giờ.” Kỷ Mộng Hiền nắm chặt quần áo của Thương Mẫn như phát điên, Thương Mẫn không kịp tránh đã bị cô kéo xuống đất.

“Mộng Hiền, buông tôi ra.” Sóng đánh ầm ầm, nước biển lạnh làm ướt quần áo của hai người, Thương Mẫn sặc nước, cảm giác ngột ngạt quen thuộc lại hiện lên, cô hoảng hốt.

“Đưa cho tôi, tôi muốn thuốc của tôi.” Kỷ Mộng Hiền vồ lấy cơ thể Thương Mẫn và nắm chắc hai tay Thương Mẫn.

Hai cô gái gầy gò, yếu ớt, bị sóng đẩy dần xuống biển. Thương Mẫn hoảng loạn tháo chạy nhưng bị Kỷ Mộng Hiền kìm lại.

“Kỷ Mộng Hiền.” Thương Mẫn lo lắng, cắn cánh tay Kỷ Mộng Hiền một cái, cô ta đau đớn buông Thương Mẫn ra, Thương Mẫn có cơ hội thở, đá văng Kỷ Mộng Hiền ra.

May mắn thay, họ vẫn còn ở vùng nước nông, Thương Mẫn loạng choạng đi về phía bãi biển, khi chân cô chạm đất, cô nhanh chóng cuống cuồng lên bờ.

“Cứu tôi.”

Giọng Kỷ Mộng Hiền vang lên sau lưng cô, Thương Mẫn quay đầu lại thì thấy Kỷ Mộng Hiền đang bị sóng cuốn vào vùng nước sâu, cô ta đập mạnh vào mặt nước, điên cuồng kêu cứu.

Không phải cô ta nói rằng có thể bơi sao?

Thương Mẫn hốt hoảng.

Nhưng cô không biết bơi, đây là biển, không những không cứu được Kỷ Mộng Hiền mà còn khiến mình rơi vào nguy hiểm.

“Chờ tôi, tôi sẽ tìm cách.” Thương Mẫn cố gắng giữ lý trí, cô quay đầu nhìn chiếc cọc gỗ dài gần ngôi nhà kính.

Cô xoay người chạy về hướng nhà kính, vừa lên bờ đã thấy Mâu Nghiên nhanh chóng đến đây.

“Mâu Nghiên.” Thương Mẫn vội vàng chạy tới, nhưng cô chưa kịp nói gì thì Mâu Nghiên đã đẩy cô ra, anh thậm chí không thèm nhìn cô mà chạy thẳng về phía Kỷ Mộng Hiền.

Thương Mẫn loạng choạng, cô chống tay lên cái thùng rác bên cạnh, quay đầu lại thì thấy Mâu Nghiên đã xuống nước ôm lấy Kỷ Mộng Hiền.

Mâu Nghiên bế Kỷ Mộng Hiền về phòng, Thương Mẫn điều chỉnh lại nhịp thở rồi vội vàng đi theo, cả ba người đều ướt đẫm. Kỷ Mộng Hiền ngâm mình trong nước rất lâu, toàn thân run rẩy, cuộn người trong vòng tay của Mâu Nghiên không chịu buông tay.

“Để em gọi xe cấp cứu.” Thương Mẫn định quay đi gọi điện thoại.

“Không cần đâu.” Mâu Nghiên từ chối. “Bác sĩ tư sẽ tới đây ngay.”

Mâu Nghiên đặt Kỷ Mộng Hiền xuống thảm, nhưng Kỷ Mộng Hiền nắm lấy tay anh, kinh hãi nhìn về phía Thương Mẫn: “Anh Nghiên, đừng đi, đừng đi…”

“Chị Thương Mẫn… chị ấy muốn giết em…”

Thương Mẫn cảm thấy như có một tiếng sét kinh hoàng giáng xuống đầu cô, cô nhìn Kỷ Mộng Hiền với vẻ không tin nổi, cô không ngờ cô ta sẽ nói như vậy.

“Mộng Hiền, em đang nói gì vậy?” Thương Mẫn nhìn chằm chằm vào cô.

Rõ ràng là cô ta kéo cô xuống nước, cô không biết bơi và suýt chết ở dưới nước, nhưng cô ta lại nói rằng cô muốn giết cô ta sao?
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 415


CHƯƠNG 415

“Anh Nghiên… chị ấy đẩy em xuống nước, anh xem, chị ấy còn cắn em. Em không biết bơi. Em rất sợ, em không muốn sống ở đây.” Kỷ Mộng Hiền đưa tay ra để lộ vết cắn trên tay cho Mâu Nghiên xem rồi bắt đầu khóc.

Không khí xung quanh Mâu Nghiên lạnh lẽo, anh quay đầu nhìn chằm chằm Thương Mẫn.

Ánh mắt đó giống như ánh mắt của Thương Mẫn lúc này, toàn thân lạnh lẽo.

“Anh không tin em ư?” Thương Mẫn hỏi anh.

Mâu Nghiên không trả lời, nhưng thái độ đó đã khiến Thương Mẫn cảm thấy rằng anh đang ngầm thừa nhận.

Khi cô bước đến, Kỷ Mộng Hiền nắm lấy tay Mâu Nghiên với ánh mắt sợ sệt. cô ta nắm lấy tay áo của Mâu Nghiên và đẩy Kỷ Mộng Hiền ra khỏi anh.

“Aaa.” Kỷ Mộng Hiền hét lên.

“Thương Mẫn.” Mâu Nghiên giật mình: “Em làm gì vậy?”

Mâu Nghiên đưa tay ra đỡ Kỷ Mộng Hiền, nhưng Thương Mẫn đã đưa tay đi trước anh một bước: “Không phải anh đã nói là sẽ không tiếp xúc với phụ nữ ngoài tôi sao? Sao vậy? Cô ta không phải là phụ nữ sao?”

“Thương Mẫn, em có thể đừng cố ý nữa được không?” Mâu Nghiên nhíu mày.

“Tôi cố ý?” Thương Mẫn hỏi anh: “vậy thì ai là người không cố ý? Kỷ Mộng Hiền?”

“Em đã nói với anh em không thích cô ta, nhưng anh cứ nhất quyết để em một mình với cô ta. Nếu cô ta không nghe lời khuyên đừng chơi ở bãi biển, liệu có xảy ra chuyện như thế này không?”

“Cô ta nói là tôi đẩy cô ta xuống nước, anh không biết suy nghĩ sao? Tôi sợ nước như vậy, còn không dám tới gần bờ biển. Muốn giết cô ta thì có bao nhiêu cách đơn giản hơn, tôi phải dùng cách mạo hiểm mạng sống của mình sao? “

Nghe những gì cô nói, Mâu Nghiên cúi đầu xuống, lúc này mới nhận ra cả người cô cũng ướt đẫm.

“Ý anh không phải vậy.” Mâu Nghiên bối rối.

Đầu óc anh rối bời, vừa rồi anh nhìn thấy Thương Mẫn để mặc Kỷ Mộng Hiền ở dưới nước rồi chạy đi, anh đương nhiên không tin Thương Mẫn sẽ giết người, nhưng lúc đó, anh vẫn có chút tức giận.

“Anh Nghiên, em không nói dối.” Kỷ Mộng Hiền kéo ống quần của Mâu Nghiên, khóc như mưa.

Thương Mẫn cất bước, hất tay Kỷ Mộng Hiền ra, lại cúi xuống, nắm lấy cổ áo Kỷ Mộng Hiền và kéo cô ta ra ngoài.

“Thương Mẫn.” Nhìn thấy cảm xúc của Thương Mẫn, Mâu Nghiên vội vàng ngăn cô lại.

“Không phải cô ta nói không dám sống ở đây sao? Vậy thì cút khỏi đây. Tôi không muốn sống chung với kẻ dối trá.”

Mâu Nghiên ôm Thương Mẫn, sức của cô không so được với anh, anh dễ dàng tách cô ra khỏi Kỷ Mộng Hiền: “Em bình tĩnh lại đi.”

Cô luôn như vậy, gặp chuyện gì cũng trở nên cực kỳ nóng tính.

Với tính cách như vậy, làm sao anh ấy có thể yên tâm được.

“Anh buông tôi ra.” Thương Mẫn vùng vẫy: “Tôi muốn tống cổ cô ta ra ngoài.”

Cô rõ ràng cũng đã suýt chết, Kỷ Mộng Hiền đã đè cô xuống nước, nếu cô không vội trốn thoát, anh nghĩ bây giờ anh có thể nhìn thấy cô không?

“Thương Mẫn.” Giọng của Mâu Nghiên càng lớn, anh buông tay ra, ánh mắt sắc bén nhìn cô chằm chằm: “Em quá đáng rồi đó.”

“Anh có thể dung túng cho em, nhưng nếu em cứ vô lý thế này…”

Mâu Nghiên không nói tiếp.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 416


CHƯƠNG 416

Thương Mẫn lắng nghe những lời của Mâu Nghiên, mặc dù anh chưa nói xong nhưng Thương Mẫn đã hiểu anh muốn nói gì.

Cô vô lý ư? Nếu cô thực sự vô lý vô cớ, anh sẽ làm gì đây?

“Vậy là anh đang tranh cãi với tôi vì cô ta sao?” Thương Mẫn chỉ vào Kỷ Mộng Hiền đang ngồi trên mặt đất.

“La em đang tranh cãi với anh.” Mâu Nghiên trả lời cô.

“Anh Nghiên.” Kỷ Mộng Hiền một lần nữa nắm lấy ống quần của Mâu Nghiên, toàn thân cô ta bắt đầu co giật, khuôn mặt đã biến thành màu xanh tím.

“Thuốc của em… cho em thuốc.” Kỷ Mộng Hiền r*n r*, bắt đầu gãi ngón tay một cách bừa bãi: “Tôi khó chịu quá.”

Mâu Nghiên bị câu nói của Kỷ Mộng Hiền kéo lại, anh cúi xuống để ngăn chặn hành vi tự hại bản thân của Kỷ Mộng Hiền: “Mộng Hiền, em chịu đựng chút, bác sĩ sẽ đến ngay.”

Thương Mẫn đứng nhìn mọi chuyện, chỉ biết cười chua chát.

Quả nhiên, cô biết rằng cuộc đời mình sẽ không suôn sẻ như vậy được, sau khi đánh bại Thương Tuyết đã có một Mạc Hậu, và bây giờ là Kỷ Mộng Hiền.

Cô quay người bước ra cửa, coi như không thấy gì.

Mâu Nghiên quay đầu lại, nhìn bóng dáng Thương Mẫn biến mất ở cửa, trái tim anh đau nhói.

Ngay khi Mâu Nghiên không để ý, Kỷ Mộng Hiền nhanh chóng nở một nụ cười.

Thương Mẫn trở về phòng, thay bộ quần áo đã ngâm nước, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, các bác sĩ đã đến. Cô bước ra ngoài và nhìn thấy một nhóm người lớn đang đi về phía gian phòng cuối.

Cô không đi theo, chỉ ngồi trong phòng khách, bật TV lên nhưng không biết đang phát cái gì.

Cô không hiểu tại sao Kỷ Mộng Hiền lại nói cô muốn giết cô ta, cô không có ý gì với cô ta, tuy rằng có một chút không thích, nhưng làm sao có thể hại cô ta được chứ?

Tuy nhiên, hành động của Kỷ Mộng Hiền ngày hôm nay đã khiến Thương Mẫn mở mang tầm mắt, cái đuôi cáo của cô ta đã bắt đầu lộ ra.

Thương Mẫn lấy điện thoại di động ra, lướt danh bạ và tìm thấy một dãy số.

“Xin chào.” Thương Mẫn gọi.

“Ừ.” Giọng Bạch Chấp vẫn luôn thản nhiên, không hề có chút biến đổi nào do nhận điện thoại của cô.

“Anh không định làm việc cho tôi sao?” Thương Mẫn nhướng mày: “Tôi sẽ cung cấp chỗ ở cho anh.”

Bên kia điện thoại im lặng hồi lâu, hiển nhiên Bạch Chấp không có hứng thú lắm với đề nghị này.

“Được rồi.” Thương Mẫn thất vọng. “Tôi gặp chút rắc rối, một mình tôi không xử lý được.”

“Mâu Nghiên đâu?” Bạch Chấp hỏi cô.

Thương Mẫn đảo mắt.

Nếu có thể trông cậy vào Mâu Nghiên, cô có gọi là “rắc rối” không?

“Đừng nói nhảm nữa, có đến hay không?” Thương Mẫn không vui vẻ gì.

“Địa chỉ.” Bạch Chấp trả lời đơn giản và gọn gàng.

Thương Mẫn bật cười, cúp điện thoại và gửi vị trí cho Bạch Chấp.

Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng trên lầu cũng có động tĩnh, Mâu Nghiên đi theo các bác sĩ xuống lầu, tiễn họ ra cửa.

“Cậu Hai xin dừng bước.” Bác sĩ chào Mâu Nghiên: “Chúng tôi ở ngay bên cạnh. Nếu có bất cứ chuyện gì, anh có thể gọi cho chúng tôi bất cứ lúc nào.”
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 417


CHƯƠNG 417

Mâu Nghiên gật đầu rồi đóng cửa.

Căn nhà yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng TV, Mâu Nghiên quay đầu lại, Thương Mẫn ngồi trên sô pha cầm điều khiển bấm bấm, không thèm nhìn anh.

Anh bước tới, ngồi xuống ghế sô pha bên kia: “Anh đã thuê người chăm sóc rồi, ngày mai sẽ đến. Bác sĩ cũng đã được sắp xếp bên cạnh, sau này sẽ không tái diễn nữa.”

Thương Mẫn vẫn không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào TV.

“Anh xin lỗi.” Mâu Nghiên biết cô đang tức giận: “Ban nãy anh hơi nặng lời.”

Chuông cửa vang lên, thấy cô không động tĩnh gì, Mâu Nghiên đứng dậy mở cửa.

Một chiếc vali lọt vào tầm mắt của Mâu Nghiên trước tiên, sau đó là Bạch Chấp với ba lô trên lưng, đứng ở cửa với vẻ mặt lãnh đạm.

“Bạch Chấp?” Mâu Nghiên ngạc nhiên.

“Tôi đây.” Thương Mẫn thay đổi thái độ thờ ơ ban nãy, cô bước tới cửa, đẩy Mâu Nghiên sang một bên, cầm lấy vali trong tay Bạch Chấp.

“Thế này là sao?” Mâu Nghiên cau mày.

Thương Mẫn mỉm cười, cô nhướng mắt mang theo chút khiêu khích: “Anh không thấy sao, Bạch Chấp từ hôm nay sẽ sống ở đây.”

“Ai cho phép anh ta ở đây?” Mâu Nghiên tức giận.

Cô đưa người đàn ông khác về nhà trước mặt anh?

“Anh có thể để Kỷ Mộng Hiền sống ở đây, tại sao tôi không thể để Bạch Chấp ở?” Thương Mẫn hỏi anh. “Dù thế nào, Kỷ Mộng Hiền cũng chỉ là em gái của ân nhân của anh, nhưng Bạch Chấp chính là vị cứu tinh của tôi. Sao tôi lại để Bạch Chấp sống trong ký túc xá của công ty chứ? Dù sao ở đây cũng nhiều phòng như vậy. Có thêm một người thì đã sao? “

“Thương Mẫn!” Mâu Nghiên lớn tiếng hơn: “Em cố ý chống lại anh sao?”

“Tôi không có hứng thú đối nghịch với anh. Không phải lúc trước anh đảm bảo Kỷ Mộng Hiền sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của chúng ta sao? Nhưng hôm nay là ngày đầu tiên cô ta chuyển đến mà đã như vậy rồi, chẳng lẽ tôi không thể có biện pháp nào sao?”

“Hôm nay, cô ta có thể đổ tội tôi đã đẩy cô ta xuống biển, ai mà biết ngày mai cô ta có nói rằng tôi đã dùng dao đâm cô ta không. Tôi sống ở đây với nỗi sợ hãi mỗi ngày. Hay anh muốn tôi dọn chỗ cho cô ta, để cô ta lên phòng ngủ chính rồi để hai người ngủ chung với nhau? “

Thương Mẫn nói hết những lời trong lòng rồi nhìn Mâu Nghiên, không muốn thể hiện sự yếu đuối.

“Em đang nói nhảm nhí gì vậy.” Mâu Nghiên hoàn toàn không hiểu được suy nghĩ của Thương Mẫn: “Em ấy là một bệnh nhân. Trong mắt anh, em ấy là một đứa trẻ…”

“Đứa trẻ? Một đứa trẻ 20 tuổi?” Thương Mẫn không dừng lại: “Não anh bị ngấm nước biển sao? Cô ta là một đứa trẻ, thế tôi là gì? Tôi cũng chỉ mới 22 tuổi, theo như anh nói thì tôi cũng là một đứa trẻ. Giờ tôi muốn anh đuổi cô ta lập tức, anh có đồng ý không? “

Mâu Nghiên nhíu mày và im lặng.

Bạch Chấp lại kéo chiếc vali trong tay Thương Mẫn, đây là tất cả hành lý của anh ta, thời điểm Thương Mẫn cúp điện thoại, anh ta đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, chưa đầy một tiếng đồng hồ.

“Anh Mâu.” Bạch Chấp nói: “Tôi ở phòng của người làm là được.”

Anh ta tự động chặn ánh mắt cảnh cáo của Mâu Nghiên, bình tĩnh như không có gì.

“Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng trước đây tôi đã nói với anh rằng tôi nhất định sẽ bảo vệ an toàn cho Thương Mẫn.” Bạch Chấp nhìn về hướng Mâu Nghiên: “Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm bất cứ điều gì nguy hiểm đến tính mạng của cô ta. “
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 418


CHƯƠNG 418

Bất cứ ai cũng bao gồm Mâu Nghiên.

Không khí im lặng.

Thương Mẫn nghĩ rằng theo tính cách của Mâu Nghiên, anh sẽ phải giằng co thêm, nhưng cô không biết tại sao, sau khi nghe những lời của Bạch Chấp, anh không phản đối, quay người và im lặng ngồi trên ghế sô pha.

“Đừng nói tôi không có nói trước.” Thương Mẫn cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cô vẫn kiên quyết nói với Mâu Nghiên: “Ngoại trừ phòng ngủ chính, tôi sẽ đặt camera giám sát ở mọi phòng, bao gồm cả khu vườn sau nhà, đề phòng ai đó làm gì rồi đổ lên đầu tôi. Anh có thể chấp nhận nó thì hãy chấp nhận, còn nếu không chấp nhận được, tôi sẽ rời đi cùng Bạch Chấp. “

Làm như ai cũng muốn sống với anh, cho dù cô chết cóng rồi chết đói ngoài đường, cô cũng không muốn chịu đựng những người phụ nữ khác trong ngôi nhà này.

“Tùy em.” Mâu Nghiên đáp lại.

Thái độ của anh càng khiến Thương Mẫn tức giận.

Khốn kiếp! Anh ta thực sự muốn sống trong sự giám sát hơn là đuổi Kỷ Mộng Hiền đi sao?

“Bạch Chấp! Đi thôi!” Thương Mẫn lại giật vali của Bạch Chấp: “Sao lại ở phòng của người làm? Anh là ân nhân của tôi, nên ở phòng khách, ở phòng khách tốt nhất.”

Cô không tin mình còn không khiến anh tức chết được!

Thương Mẫn đưa Bạch Chấp lên lầu. Có bốn phòng ngủ trên lầu, cô và Mâu Nghiên ở một phòng, Kỷ Mộng Hiền ở một phòng, chỉ còn lại hai phòng ở giữa. Thương Mẫn chọn phòng bên cạnh Kỷ Mộng Hiền, đưa hành lý của Bạch Chấp đặt vào.

Phòng này nhỏ hơn một chút và không có ban công riêng nhưng có đầy đủ tiện nghi, nhà vệ sinh riêng và cửa sổ cao từ trần đến sàn. Đứng bên cửa sổ có thể nhìn thấy ban công trên bên trái và bên phải.

Thương Mẫn ngồi xuống giường, cảm thấy lo lắng không nói nên lời.

Bạch Chấp mở vali ra, bên trong không có nhiều quần áo mà là một số phụ kiện máy tính, anh đặt chiếc ba lô xuống, đặt chiếc máy tính bên trong lên bàn làm việc.

“Này!” Thấy anh đối xử với mình như người vô hình, Thương Mẫn không nhịn được nói: “Anh còn không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì sao? Dù sao anh cũng có thể an ủi vài câu chứ.”

Bạch Chấp không dừng lại, anh ta đi mở rèm cửa, bầu trời tối sầm, và tiếng sóng khi có khi không đằng xa.

“Thứ cô cần không phải là sự an ủi của tôi.” Bạch Chấp rất tinh ý, anh ta treo vài bộ quần áo vào tủ, cũng không quan tâm đến sự thay đổi của tâm trạng Thương Mẫn.

Thương Mẫn bĩu môi, vẫn còn hờn dỗi.

“Tôi cảm thấy.” Bạch Chấp đột nhiên đứng im, quay đầu nhìn Thương Mẫn: “Mâu Nghiên hình như hơi khác thường.”

Thương Mẫn nhướng mắt: “Có phải đã trở nên xấu xa không?”

Bạch Chấp nhướng mày.

Anh ta biết tính cách của Mâu Nghiên.

Anh ta rất coi trọng Thương Mẫn, là một người có tính chiếm hữu cao, cho dù anh ta thay lòng với Thương Mẫn thì cũng không dễ dàng để Bạch Chấp vào ở nhà vậy.

Tuy nhiên, thái độ và biểu hiện của anh ta vừa rồi khiến Bạch Chấp có chút khó hiểu.

“Tôi không hiểu lắm về tình yêu của mấy người.” Bạch Chấp nói một cách nghiêm túc: “Nhưng tôi có thể thấy rằng anh ta rất thích cô.”

Bạch Chấp luôn không thích xen vào chuyện người khác, không bao giờ can thiệp chuyện của họ, nhưng ngay cả một người cục mịch như anh ta cũng có thể hiểu được rằng Mâu Nghiên rất quan tâm đến Thương Mẫn, tại sao cô lại lại không thể nhận ra?

Thương Mẫn không ngờ rằng Bạch Chấp sẽ thực sự nói như vậy, anh ta dường như không giống một người sẽ đi hòa giải chuyện của người khác.
 
Ôm Đùi Boss Ác Ôn
Chương 419


CHƯƠNG 419

“Nếu có hiểu lầm hoặc khó khăn giữa vợ và chồng thì cần nói chuyện với nhau phải không?” Bạch Chấp hỏi cô.

Anh ta nói như vậy, Thương Mẫn không biết tại sao lại cảm thấy xấu hổ.

Tất cả đều nói rằng không nên làm điều mình không muốn với người khác. Mâu Nghiên để Kỷ Mộng Hiền sống ở đây khiến cô rất khó chịu. Cô cũng làm như vậy với anh, anh hẳn cũng không dễ chịu gì.

Nghĩ đến đây, Thương Mẫn nhớ lại vẻ mặt bị thương của Mâu Nghiên khi ngồi trên sô pha vừa rồi, trái tim cô chợt nhói đau.

Chết tiệt, cô trở thành như thế này từ khi nào chứ?

“Muộn rồi, anh nghỉ ngơi trước đi.” Thương Mẫn đứng dậy đi ra khỏi cửa, vừa tới cửa, cô nhìn căn phòng cuối cùng rồi quay đầu trở lại.

“Dù thế nào thì anh cũng tới rồi thì cũng phải làm gì chút gì đó.” Thương Mẫn nói. “Tôi muốn xem xem rốt cuộc cô ta muốn gì.”

Khi trở về phòng, Mâu Nghiên đã ở trong phòng tắm. Nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm Thương Mẫn càng cảm thấy khó xử hơn.

Có vẻ như hầu hết những gì xảy ra ngày hôm nay đều không phải lỗi của cô nên dù phải xin lỗi thì cô cũng không phải là người cúi đầu trước.

Cô c** q**n áo lên giường suy nghĩ hồi lâu.

Lát nữa, nếu anh chủ động nhận lỗi với cô, cô sẽ tha thứ cho anh.

Một lúc sau, âm thanh trong phòng tắm cuối cùng cũng dừng lại, Thương Mẫn vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ như đang ngủ.

Đèn trong phòng bị tắt đi, trong bóng tối, cô cảm thấy bên giường hơi lún xuống, sau đó, một đôi tay lạnh đã đặt ở trên eo cô.

Thương Mẫn nhướng mày vui vẻ, nhưng vẫn không phát ra tiếng động.

Mâu Nghiên tiến lại gần cô, lưng cô áp vào ngực anh, thậm chí cô có thể cảm nhận được nhịp tim trong lồng ngực anh, bàn tay đặt trên eo cô ngày càng siết lại. Mâu Nghiên ôm chặt lấy cô, như thể anh buông ra thì cô sẽ biến mất vậy.

“Vợ…” Giọng Mâu Nghiên trầm thấp, anh thì thầm vào tai cô, mất kiên nhẫn: “Em ngoan ngoãn một chút có được không…”

Đừng hấp tấp, đừng cứng đầu như vậy, trưởng thành hơn một chút.

Anh rất sợ, sợ rằng nếu một ngày anh không còn nữa, trên đời này sẽ không còn ai che chở và yêu thương cô như thế này.

Thương Mẫn khẽ nhích người.

“Anh thực sự yêu em rất nhiều.” Mâu Nghiên nói trong cổ họng.

Cô vốn chẳng biết anh thích cô đến nhường nào, vì nụ cười của cô, anh có thể từ bỏ tất cả.

Thế nhưng, sao số phận nghiệt ngã quá, anh còn chưa kịp đối xử với cô tốt hơn, thì thời gian hai người bên nhau cũng gần hết rồi.

“Mâu Nghiên.” Thương Mẫn cảm thấy Mâu Nghiên buồn bã, cô muốn quay người lại, nhưng Mâu Nghiên ngăn cô lại và không muốn cô đối mặt với anh.

“Anh sao vậy?” Nghe giọng anh, anh như muốn khóc.

Nhưng làm sao anh có thể khóc?

Làm sao một Mâu Nghiên mạnh mẽ và toàn năng như vậy lại có thể rơi nước mắt?
 
Back
Top Bottom