Cập nhật mới

Đô Thị  Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã

Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã
Chương 100: Cậu không dám nán lại nữa, quay người bỏ đi


"Vẫn chưa tìm được tiểu Ngư."

Giữa trời đất, màn mưa trắng xóa nuốt trọn mọi thứ.

Nước mưa chảy qua gương mặt Cố Uyên, hắn giơ điện thoại gọi cho Cố Thành.

"Con lo tiểu Ngư đã chạy về Mỹ, ba mau cho người canh giữ mấy sân bay."

Áo khoác ướt sũng dính chặt vào người, gương mặt vốn lạnh lùng của Cố Uyên giờ tràn đầy lo lắng.

"Kiểm tra thêm xem em ấy có vào khách sạn kia không."

Mái tóc ướt sũng dính bệt vào trán, bỗng nhiên hắn ngẩng đầu, chợt nghĩ đến một nơi.

"Chú Lưu! Mau đến trang viên Mỹ Hoa."

Nơi đó là nhà của Chu Trì Ngư.

Khi còn nhỏ, có lần Chu Trì Ngư bỏ trốn cũng là muốn chạy về nhà.

Hạt mưa lớn liên tiếp rơi xuống mặt cậu, cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.

Cậu đứng dậy, chiếc ô méo mó bị gió thổi lệch mãi không nhúc nhích.

Quần áo ướt sũng vừa lạnh vừa nặng, cậu ngẩn người một lúc lâu rồi quyết định mua chuyến bay sớm nhất quay lại Mỹ.

Cậu không muốn về Cố gia, cũng chẳng biết nên đối mặt với Bạch Ôn Nhiên và ông nội thế nào. Nước mưa dần ngập đến mắt cá, cậu lùi lại nhưng phát hiện mình chẳng còn chỗ nào để trốn. Tựa như cả thành phố này, đã hoàn toàn không còn là nhà của cậu. Sau khi rời Cố gia, cậu cũng không rõ mình có thể đi đâu.

"Tiểu Ngư!"

Giọng nói mơ hồ bị sấm sét xé nát, cậu ngẩng đầu, nhìn thấy trong màn mưa có một bóng dáng kéo dài loang loáng, đang chạy điên cuồng về phía mình.

Trong mắt Chu Trì Ngư ánh lên một tia sáng, nhưng ngay sau đó lại vụt tắt.

"Sao em không vào nhà?"

Cơn gió mạnh quất nước mưa vào tận xương cốt, ngay khoảnh khắc nghe được tiếng gọi, Chu Trì Ngư đã ngã vào vòng tay ấm áp.

Bên tai là tiếng thở dồn dập của Cố Uyên. Bờ vai Chu Trì Ngư run rẩy như một chú chim nhỏ bị cuốn trong bão tố, hàm răng va vào nhau: "Em... không biết mật mã."

Trái tim Cố Uyên chợt thắt lại.

Không biết mật mã nhà sao?

Hắn đau lòng nhìn cậu, lòng bàn tay nâng lên, nhẹ nhàng lau nước mưa trên gương mặt đối phương: "Vậy thì chúng ta về nhà."

"Em không về đâu."

Giọng nói bị tiếng mưa nuốt chửng, Chu Trì Ngư nghẹn ngào: "Nơi đó không phải nhà em nữa... em đã không thể quay về rồi."

Từ lúc ông Cố nhìn thấy cảnh cậu và Cố Uyên thân mật trước cửa, cậu đã không còn đường trở lại.

"Anh... anh đi đi."

Bàn tay lạnh buốt run rẩy, nước mắt nơi khóe mắt rơi xuống: "Trong nhà bây giờ cần anh nhất, sức khỏe ông nội lại không tốt, anh về chăm sóc họ đi."

"Thế còn em?" Cố Uyên vừa giúp cậu cởi áo ướt vừa ôm chặt: "Chẳng lẽ em không cần ai chăm sóc sao?"

Chu Trì Ngư cắn môi cố chấp: "Em đã trưởng thành, có thể tự lo cho mình."

"Đúng là người lớn thì có thể tự lo cho bản thân."

"Nhưng trong mắt anh, em mãi là một đứa trẻ."

Dưới cơn mưa xối xả, Cố Uyên dùng bàn tay đè chặt bờ vai ướt lạnh của cậu, nhẹ nhàng vỗ về: "Chờ anh."

Nước mắt ướt nhòe khóe mắt, cuối cùng Chu Trì Ngư không kìm nổi bật khóc. Bàn tay ấm áp không ngừng lau nước mắt, giọng Cố Uyên dịu dàng an ủi len lỏi qua tiếng mưa, dừng lại bên tai cậu.

"Còn bảo không phải trẻ con, khóc y như hồi nhỏ."

Hắn vắt khô quần áo rồi khoác lại cho cậu: "Đừng khóc nữa, mau vào trong thôi, kẻo lại ốm."

Mưa vẫn rơi ào ạt, hạt mưa va vào mặt đất vang lộp bộp.

Ngón tay lạnh lẽo của Chu Trì Ngư nắm chặt áo khoác, ngẩng đầu thì thấy đối phương đã nhanh chóng leo lên lan can tầng hai, cố bám chặt để trèo vào sân phơi.

Trong mắt cậu thoáng lên sự sợ hãi và lo lắng: "Anh!"

Gió mưa điên cuồng quất vào người Cố Uyên, vài phút sau, hắn đã hoàn toàn biến mất sau bức tường tầng hai.

...

"Năm năm trước, anh nghĩ nếu không ở đây thường xuyên thì không cần tốn công tốn sức bảo dưỡng cả tòa nhà này."

Chu Trì Ngư ôm tách trà nóng, cuộn tròn ở góc sofa, chóp mũi đỏ bừng vì vừa dầm mưa: "Sau khi họ đi rồi, em đã quên luôn mật mã."

Cố Uyên ngồi cạnh, giúp cậu mang tất ấm vào: "Không sao, nếu em muốn ở đây, đợi mưa tạnh chúng ta đổi khóa cửa mới là được."

Chu Trì Ngư cúi đầu, giọng nhỏ xíu: "Anh không về nhà sao?"

"Anh đã nói rồi, chỉ cần có anh, em mãi mãi có một mái nhà." Cố Uyên cầm máy sấy, kiên nhẫn hong khô mái tóc rối: "Sau này chúng ta cùng nhau sống."

Cuối cùng, Chu Trì Ngư mỉm cười khẽ, giơ tay chạm vào áo ướt của hắn: "Anh, nếu anh không chê, em tìm ít quần áo của ba cho anh thay nhé."

"Đương nhiên là không chê rồi."

Chu Trì Ngư xỏ đôi dép bông, mắt cong cong: "Em chỉ sợ anh thấy chúng không may mắn thôi."

Trên người cậu lúc này cũng đang mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình của ba, nhưng cậu chẳng thấy vấn đề gì. Chỉ là Cố Uyên thì khác.

"Làm gì có chuyện may mắn hay không."

Cố Uyên xoa xoa mái tóc xoăn xoăn của Chu Trì Ngư: "Anh phải cảm ơn chú đã cho anh mượn quần áo."

Hai người thay xong quần áo khô ráo, Chu Trì Ngư dẫn Cố Uyên đi dạo khắp nhà.

"Đây là phòng đồ chơi của em."

"Đây là lâu đài của em."

"Anh xem này, quần áo của em đều do mẹ đặt may riêng."

Chiếc tủ treo đầy những bộ đồ trẻ con đủ màu sắc. Chu Trì Ngư không nỡ rời tay khỏi mấy bộ quần áo khi còn nhỏ của mình, lẩm bẩm: "Thì ra lúc nhỏ em mập thế này à?"

Cố Uyên dựa vào một bên, khóe môi khẽ nhếch: "Giờ mới phát hiện sao?"

Chu Trì Ngư nghiêng đầu, lườm hắn một cái: "Anh chê em mập hả?"

Cố Uyên bật cười: "Chính em nói mà, không phải anh."

Đi ngang qua phòng để quần áo, bước chân Chu Trì Ngư đột nhiên chậm lại.

Cố Uyên nhìn theo ánh mắt cậu, phát hiện trên cửa đối diện treo một bức tranh trẻ con nguệch ngoạc.

"Anh có thể lại gần xem không?"

Cố Uyên bước đến, ngồi xổm xuống nhìn, phát hiện trên đó có mấy chữ xiêu vẹo to tướng — Phòng phép thuật của ba và mẹ

Dưới dòng chữ, một bé con mũm mĩm nắm tay ba một bên, nắm tay mẹ một bên, cười rạng rỡ vô cùng.

"Đây là phòng ngủ của ba mẹ em."

Trên bức vẽ phủ một lớp bụi dày, Cố Uyên nhẹ nhàng phủi đi rồi cười nói với cậu: "Phiền bé họa sĩ sau này vẽ thêm một bức phòng ngủ của chúng ta nhé."

Mắt Chu Trì Ngư sáng rỡ: "Không thành vấn đề."

Trận mưa to khiến nhiệt độ cả thành phố hạ xuống mấy độ. Thấy trán Chu Trì Ngư hơi nóng, Cố Uyên để cậu ngồi nghỉ trên sofa, còn mình thì đi dọn một phòng ngủ.

Nhiều năm không có ai ở, bụi phủ dày đặc. Cố Uyên bật hệ thống lọc không khí, dọn dẹp đến tận khuya mới xong.

Ông Cố rất lo lắng cho Chu Trì Ngư, khi nghe tin Cố Uyên đã tìm được cậu thì mới tạm yên lòng.

Trong phòng ngủ, bóng đèn đột nhiên hỏng.

Cố Uyên kéo rèm ra, để ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào rồi bế Chu Trì Ngư vào phòng, đắp chăn cẩn thận.

Có lẽ vì quá lâu không có người ở, không khí trong phòng tràn ngập mùi gỗ cũ.

Ôm chặt Chu Trì Ngư, trong đầu Cố Uyên đã tính toán: Trước khi về Mỹ sẽ thuê người đến sửa sang lại nơi này. Đây là nơi lưu giữ ký ức của Chu Trì Ngư, nếu cậu đồng ý, tương lai cả hai có thể sống ở đây.

Sáng hôm sau, Cố Uyên bị tiếng hoảng loạn của Chu Trì Ngư đánh thức.

"Anh ơi, dì Bạch nhập viện rồi!"

Hai người vội vàng chạy đến bệnh viện thì thấy Cố Thành cũng ở đó.

Nhìn hai đứa nhỏ mặc quần áo không vừa người, ông đoán được tối qua chúng đã ngủ ở đâu.

"Hôm qua em trai con bị sốt, gần đây lại nhiều chuyện, mẹ con có lẽ quá mệt, bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng lắm."

Cố Uyên gật đầu: "Dì giúp việc nói là bị ngất trong phòng ngủ đúng không?"

"Đúng vậy." Cố Thành hơi chau mày: "Ba đã mời một thầy thuốc Đông y, kê thuốc điều dưỡng cho mẹ con. Chờ qua đợt này, ba sẽ đưa bà ấy ra ngoài nghỉ ngơi."

Tiếng ho khẽ của Bạch Ôn Nhiên khiến mọi người đều chú ý. Cố Uyên và Cố Thành vội vàng vào phòng bệnh, gọi bác sĩ đến kiểm tra tình hình.

Chu Trì Ngư dừng lại trước cửa, nghe giọng khàn khàn của Bạch Ôn Nhiên, ngực như bị ép nghẹn.

"Tiểu Uyên... Con có thể..."

Chu Trì Ngư đứng cách vài bước, bờ vai khẽ run lên.

"Mẹ, chuyện này chờ mẹ khỏe rồi chúng ta bàn tiếp."

Giọng Cố Uyên đầy mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ ôn hòa: "Sức khỏe mẹ là quan trọng nhất."

Chu Trì Ngư ngẩng đầu, nhìn gương mặt tái nhợt của Bạch Ôn Nhiên rồi chậm rãi xoay người, tựa lưng vào cửa.

"Ngài Cố, ngài đi chậm thôi."

Nghe tiếng quen thuộc ấy, Chu Trì Ngư như chim sợ cành cong, vội vàng né sang một bên, nín thở.

Cậu giờ hoàn toàn không dám đối mặt với ông nội.

"Ông nội, sao ông lại tới..."

Cánh cửa phòng bệnh đóng lại, giọng ông nội cũng biến mất.

Chu Trì Ngư lén liếc nhìn vào, thấy mái tóc bạc trắng của ông, nước mắt lặng lẽ rơi xuống ướt đẫm quần áo.

Cậu không dám nán lại nữa, quay người bỏ đi.
 
Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã
Chương 101: Anh, hãy tự chăm sóc cho mình


Từ khi rời khỏi phòng bệnh của ông Cố, Chu Trì Ngư tự mình kéo theo chiếc vali hành lý.

Bên kia đã có người được cử đến thu dọn, nhưng cậu chậm một bước, hành lý chắc chắn cũng đã được đưa về Cố gia.

Trên đường về, Chu Trì Ngư cảm giác cả người mình đang nóng lên.

Không biết từ lúc nào, ngoài trời lại bắt đầu mưa. Cậu ngẩn ngơ nhìn những giọt nước mưa chảy dọc theo cửa kính xe, đôi mắt trong trẻo phủ một lớp sương mờ.

Giờ cậu thấy rất lạnh, giống như đang lên cơn sốt. Cửa sổ xe hé ra một khe nhỏ, gió lẫn mưa tạt vào, làm mái tóc trên trán cậu rối tung. Cậu đưa tay định chỉnh lại, nhưng khi chạm vào trán, hơi nóng bỏng rát khiến ngón tay khẽ co rụt lại.

"Thưa cậu, đã đến nơi rồi."

Tài xế nhìn theo hướng Chu Trì Ngư rời đi, phát hiện cậu bé này thân thể gầy yếu đến đáng lo. Ông nghe nói chủ nhân của ngôi nhà này vốn là một gia tộc danh giá, nhưng hơn mười năm trước cả nhà gặp tai nạn máy bay mà qua đời, từ đó nơi này đã bỏ hoang rất lâu.

Vậy mà hôm nay lại có người tới đây.

Gió mỗi lúc một mạnh, chiếc áo hoodie rộng thùng thình trên người Chu Trì Ngư bị thổi bay phấp phới, thân hình gầy guộc trông như chỉ cần một cơn gió lớn cũng đủ cuốn đi.

Vào phòng, tiếng ho khan nhỏ dần mà dày đặc hơn. Chu Trì Ngư cuộn mình trong chăn, khẽ nhắm mắt lại.

Trong cơn ngủ mê man, cậu liên tiếp mơ thấy nhiều cảnh. Mồ hôi lấm tấm trên hàng mi, lúc thì lạnh, lúc thì nóng.

Cậu mơ thấy ông Cố đến thăm, đau lòng dán miếng hạ sốt cho cậu, giống như khi còn nhỏ từng dỗ dành cậu suốt cả đêm.

Khi tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối.

Chu Trì Ngư gắng gượng ngồi dậy, phát hiện Cố Uyên đang ngồi bên cạnh đọc sách. Hàng mi vẫn còn ướt mồ hôi, cậu khẽ chớp mắt, vừa mới hơi động, lưng đã túa ra một lớp mồ hôi mỏng.

"Tỉnh rồi? Có đói không em?"

Chu Trì Ngư không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng khi nhìn ra ngoài sân qua cửa sổ, cậu phát hiện mảnh đất vốn hoang vắng giờ đã được dọn dẹp, những viên đá xanh hiện rõ dưới đất, cành khô cũng được cắt tỉa gọn gàng, đến cả lan can phủ đầy rêu cũng được lau sạch sáng bóng.

"Anh cho người đến dọn dẹp sao?"

"Ừ, đợi anh tốt nghiệp xong, chúng ta có thể ở lại đây."

Giọng Chu Trì Ngư khàn đặc: "Em ngủ bao lâu rồi?"

"Hai ngày."

Cố Uyên từ bếp mang ra một bát cháo cua thịt, ngồi bên giường đút cho cậu: "Cơ thể còn thấy khó chịu chỗ nào không?"

Chu Trì Ngư nếm một muỗng, trong mắt thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng.

Mùi vị cháo cua này... rất quen thuộc.

"Ông nội nghe nói em bị bệnh, hôm qua đã đến thăm em."

Vừa nghe xong, sống mũi Chu Trì Ngư bỗng cay cay.

"Ông nội có đến thật sao?"

Khuôn mặt thanh tú, vốn đã yếu ớt vì bệnh, giờ lại sáng bừng như cây non vừa bị mưa dập lại bừng bừng sức sống: "Ông có... nói gì không?"

Cố Uyên tiếp tục đút cho cậu: "Có. Ông trách anh không chăm sóc tốt cho em, bảo anh phải mau chóng đưa em về nhà tĩnh dưỡng."

Hôm đó, ông Cố gần như túc trực cả ngày bên cạnh Chu Trì Ngư. Cố Uyên cũng ở cùng, nghe ông kể nhiều chuyện ngày xưa về ông và cậu.

Nếu không phải bệnh viện thúc giục ông Cố đi kiểm tra sức khỏe, chắc ông còn muốn ở lại đến khi Chu Trì Ngư tỉnh dậy.

"Cháo này là ông nội tự nấu trong bếp rồi mang đến. Chờ em khỏe lại, chúng ta cùng về nhà được không?"

Chu Trì Ngư do dự, rồi khẽ lắc đầu: "Những gì dì Bạch nói với anh trong phòng bệnh, em đều nghe thấy."

Cậu hiểu suy nghĩ của Bạch Ôn Nhiên. Theo quan niệm truyền thống, một người mẹ rất khó chấp nhận chuyện con trai mình lại đem lòng yêu một cậu con trai khác.

Ánh mắt Cố Uyên nhìn theo bờ vai Chu Trì Ngư mệt mỏi trĩu xuống, nhất là gương mặt nhợt nhạt bất lực kia, yết hầu hắn khẽ chuyển động: "Được rồi, vậy trước mắt chưa về nhà."

Ăn no rồi, Chu Trì Ngư lại thấy buồn ngủ.

Cố Uyên giúp cậu đo nhiệt độ, thấy con số đã bình thường, mới lặng lẽ rời khỏi phòng.

Ngày hôm sau, hắn trở về Cố gia, định tìm ông Cố xin giúp đỡ.

Không ngờ, người hầu báo lại ông đang trò chuyện cùng Bạch Ôn Nhiên.

"Tiểu Uyên?"

Đúng lúc đó, Cố Thành mở cửa ra: "Con vào đi."

Bạch Ôn Nhiên nhìn thấy Cố Uyên, ánh mắt khẽ run lên, sau đó hít một hơi thật sâu: "Tiểu Uyên, mẹ có chuyện muốn thông báo cho con."

Trong phòng khách sáng rực, bóng dáng cao lớn của Cố Uyên đổ dài trên sàn. Hắn đứng trước bàn sách.

Bạch Ôn Nhiên nói: "Bệnh án vô sinh mà con đưa cho mẹ trước kia... là giả đúng không?"

Cố Uyên đứng thẳng, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc tách trà bằng gỗ đỏ trên bàn: "Xin lỗi, con đã lừa mẹ."

Ngón tay Bạch Ôn Nhiên khẽ vuốt đi vuốt lại chiếc tách, giọng nhẹ như gió: "Mẹ và ba con đã đưa ra một quyết định."

Cố Uyên cụp mắt: "Xin mẹ nói."

"Con sẽ tạm thời nghỉ học một năm, ở lại trong nước để giúp chúng ta quản lý tập đoàn."

Ngày hôm qua, ông Cố đã quyết định về hưu, giao lại tập đoàn cho vợ chồng Cố Thành quản lý.

Nhân cơ hội này, Bạch Ôn Nhiên muốn để Cố Uyên và Chu Trì Ngư tạm thời tách ra, để hai đứa trẻ có thời gian bình tĩnh suy nghĩ.

"Nghỉ học một năm sao?"

Cố Uyên nhíu chặt mày: "Vậy còn tiểu Ngư thì sao?"

"Chúng ta sẽ cho vài người đi cùng để đưa tiểu Ngư về Mỹ." Giọng nói của Bạch Ôn Nhiên mang theo sự chắc chắn: "Tiểu Uyên, mẹ không phải đang bàn bạc với con."

Cố Uyên chăm chú nhìn bức ảnh gia đình treo trên tường, hít sâu một hơi: "Nhưng tiểu Ngư sẽ rất buồn."

Không khí bỗng chốc nặng nề, Bạch Ôn Nhiên không nói thêm gì nữa.

Bà liếc nhìn Cố Thành rồi đứng dậy: "Mẹ đi trước để chăm sóc cho đứa nhỏ. Nhớ giữ lại hộ chiếu và giấy tờ của tiểu Uyên."

Cố Thành gật đầu, nhìn theo bóng dáng run rẩy của con trai, trong mắt hiện lên sự bất lực: "Tiểu Uyên, trước mắt đừng quá lo lắng."

Cố Uyên im lặng một lát, rồi nghẹn ngào: "Nhưng ba, con không thể để tiểu Ngư một mình về Mỹ."

Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường cổ xưa vang vọng, làm lòng Cố Thành thêm nặng nề. Ông đưa tay khẽ vỗ vai con: "Ba hiểu, nhưng các con còn quá trẻ, tương lai vẫn còn nhiều thời gian."

Ông Cố ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt mệt mỏi, hằn đầy tơ máu.

"Ông nội."

Cố Uyên nhẹ nhàng đi tới bên chiếc xe lăn, ngồi xuống: "Ông thấy thế nào?"

Giọng ông Cố khàn đặc: "Ông vẫn nghĩ, rốt cuộc chuyện này có phải lỗi của ông không."

Cố Thành nói: "Ba, việc này không liên quan đến ba."

Lồng ngực ông Cố phập phồng, ông chậm rãi thốt từng chữ: "Con hãy đi hỏi Ôn Nhiên, tình cảm của hai đứa nhỏ có phải điều chúng ta từng mong muốn hay không. Giờ tình cảm bọn nó phát triển đến mức này, có phải do người lớn chúng ta không kịp thời định hướng? Nếu tiểu Ngư không xuất hiện, tiểu Uyên có thể lớn lên khỏe mạnh rồi kết hôn, sinh con không?"

Chữ "khỏe mạnh" được ông nhấn rất nặng.

Câu hỏi này như một đòn giáng mạnh vào lòng Cố Thành.

Ai trong nhà cũng hiểu rõ, nếu không có Chu Trì Ngư, liệu Cố Uyên có thể vượt qua bệnh hiểm nghèo hay không vẫn còn là ẩn số.

Căn bệnh của Cố Uyên có thể chữa khỏi, công lao của đội ngũ y tế Chu gia là vô cùng lớn.

Khi Cố Uyên rời đi, hoàng hôn đã buông xuống, trong thư phòng chỉ còn lại ông Cố ngồi lặng.

Đứng ở cửa, dưới ánh sáng mờ, hắn khẽ hỏi: "Ông nội, tiểu Ngư luôn thấy áy náy vì chuyện của chúng ta, em ấy lo ông sẽ trách cứ em ấy."

Ông Cố nhắm mắt lại, đến khi mở ra, trong đáy mắt chỉ còn xót xa: "Ông biết."

...

Ngày Chu Trì Ngư rời đi, sân bay mưa phùn giăng khắp.

Lần này, chính máy bay tư nhân của Cố gia đưa cậu đi.

Hôm ấy khi Cố Uyên trở về nhà, Chu Trì Ngư đã nhận được tin nhắn của Bạch Ôn Nhiên. Bà nói rất khách sáo, mong cậu sang Mỹ nhớ ăn uống đầy đủ, còn Cố Uyên vì tập đoàn nên tạm thời không thể cùng đi.

Nguyên nhân thật sự, Chu Trì Ngư không cần bà nói nhiều cũng hiểu.

Cố Uyên giúp cậu mang hành lý lên máy bay, ngồi bên cạnh không rời.

Mấy ngày nay, bệnh cảm lạnh của Chu Trì Ngư tuy đã đỡ, nhưng giọng càng ngày càng khàn, mắt đỏ hoe, uống bao nhiêu nước cũng không đỡ.

"Anh, em đi đây. Tới Mỹ sẽ gọi cho anh."

Cố Uyên khẽ đáp "Ừ", nắm lấy tay cậu: "Cho anh một chút thời gian, anh sẽ bay sang tìm em."

Ngoài phòng bệnh, Chu Trì Ngư từng nghe bác sĩ nhắc đến sức khỏe của Bạch Ôn Nhiên. Họ nói, từ sau khi sinh đứa con thứ hai, cơ thể bà đã yếu dần, nay tuổi tác càng lớn, sức khỏe mỗi ngày một kém. Cậu lo nếu Cố Uyên cứng rắn quá sẽ làm tổn thương tình mẹ con, lại khiến bà sinh bệnh thì cảm giác áy náy của cậu sẽ càng nặng nề.

"Anh, em không vội đâu."

Nếu không có bất ngờ gì, hết thời gian trao đổi, Cố Uyên cũng sẽ phải trở lại MIT để học. Hai người bỏ lỡ, không chỉ một năm.

Chu Trì Ngư khẽ run vai, cố kìm nén cảm xúc: "Anh, hãy tự chăm sóc cho mình."

Cố Uyên mấp máy môi, ánh mắt dần dần đọng lại thành một nỗi áy náy.

"Ban đầu anh từng nói, anh sẽ chăm sóc em cả đời."

Tiếng trò chuyện xung quanh vang lên như từng nhịp đập nặng nề trong lòng. Cố Uyên hít một hơi, giọng nghẹn lại: "Xin lỗi, tiểu Ngư."

Chu Trì Ngư giả vờ mạnh mẽ mỉm cười, cúi đầu chạm trán hắn: "Không sao đâu, em đã trưởng thành, em tự lo được."

Rời đi nơi này, ngoài Cố Uyên, người cậu luyến tiếc nhất chính là ông Cố.

Đúng lúc đó, một chiếc xe lăn chậm rãi đi ngang qua. Chu Trì Ngư ngạc nhiên, bắt gặp gương mặt quen thuộc.

"Xong rồi chứ? Máy bay đã sắp cất cánh."

Tinh thần ông Cố rất minh mẫn, ra hiệu cho quản gia phía sau: "Ông sẽ sang Mỹ ở cùng con một năm, mọi thứ phải chuẩn bị thật đầy đủ."
 
Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã
Chương 102: Lần này, anh sẽ không rời đi nữa (Kết thúc)


Tiếng động cơ dần dần nhỏ lại, Cố Thành nhìn chiếc máy bay chậm rãi cất cánh, rồi quay sang Bạch Ôn Nhiên: "Không ngờ ba cũng đi theo."

Bạch Ôn Nhiên không đáp, ánh mắt vẫn dõi về phía Cố Uyên.

Cố Uyên đứng yên nhìn theo hướng máy bay biến mất, như một bức tượng không nhúc nhích. Cho đến khi bóng dáng chiếc máy bay hoàn toàn khuất hẳn, hắn vẫn không chịu rời mắt.

Bạch Ôn Nhiên khẽ gọi: "Tiểu Uyên, gió to quá, chúng ta về thôi."

Cố Uyên vẫn đứng bất động, vạt áo tung bay dữ dội trong gió, như thể có thể bị cuốn đi bất cứ lúc nào.

Bạch Ôn Nhiên từ từ cụp mắt xuống, hàng lông mày nhíu chặt lại, giọng mang theo sự giằng xé: "Đi thôi, Cố Thành."

Ngoài kia, gió mưa quất ầm ầm vào cửa sổ tàu. Chu Trì Ngư hoàn toàn không biết gì, đang cuộn mình trong tấm chăn ấm, ngủ say trong vòng tay ông Cố.

Chuyến đi này khá dài. Để giết thời gian, ông Cố đeo kính viễn thị, tùy ý mở một cuốn sách lịch sử mà đã lâu ông chưa đọc.

Bất ngờ, một chiếc thẻ đánh dấu sặc sỡ rơi ra. Ông cúi xuống nhặt, phát hiện trên đó là bức vẽ nguệch ngoạc của Chu Trì Ngư.

Ông Cố bật cười khe khẽ, không rõ đứa nhỏ này đã lén bỏ vào từ lúc nào.

Thời tiết hôm đó không tốt, máy bay thỉnh thoảng rung lắc. Trợ lý mang trà nóng đặt lên bàn, liếc nhìn cảnh hai ông cháu tựa vào nhau ngủ say, bèn mỉm cười: "Cố tổng, lần này ngài thật sự nghỉ hưu hẳn sao?"

"Ừ." Ông Cố ôm Chu Trì Ngư chặt hơn, khẽ nói: "Cả đời vất vả rồi, giờ tôi muốn làm những việc nhẹ nhàng một chút."

Nếu sau này Chu Trì Ngư có thể tự lập, ông định sang châu Âu sống, tìm một nơi núi non xanh biếc để dưỡng già.

Trợ lý gật đầu, nhìn kỹ gương mặt say ngủ của Chu Trì Ngư: "Lần này ngài sang Mỹ, Cố tiên sinh và Bạch phu nhân có đồng ý không?"

"Tôi không cần bọn họ đồng ý."

Nói đến đây, giọng ông Cố có chút giận. Ông vốn không tán thành cách làm cứng rắn của Bạch Ôn Nhiên, nhưng Cố Uyên dù sao cũng là con trai bà, ông khó lòng can thiệp nhiều.

"Tôi đưa cháu tôi sang Mỹ, đó là việc riêng của tôi."

Trợ lý lập tức dịu giọng: "Xin ngài bớt giận, có lẽ Bạch phu nhân sẽ sớm nghĩ thông."

"Chỉ mong là vậy."

Ông Cố khẽ vỗ vai Chu Trì Ngư, ngón tay dừng lại trên quầng thâm nhạt dưới mắt cậu.

Thực ra, ngay trong thời gian hôn mê ở bệnh viện, ông đã biết tình cảm Chu Trì Ngư dành cho Cố Uyên.

Thấy cậu day dứt và đau khổ như vậy, ông xót xa vô cùng.

"Haiz."

Nhìn dáng người gầy yếu trước mặt, thậm chí còn gầy hơn cả lúc đi Mỹ, sống lưng gầy guộc ấy khiến mắt ông cũng cay cay.

Từ rất nhiều năm trước, tình thương ông dành cho Chu Trì Ngư đã vượt qua quan hệ huyết thống rất nhiều.

Có thể nói, Chu Trì Ngư là đứa nhỏ đầu tiên do chính tay ông nuôi lớn.

"Người khác có thể tìm đủ cách để hạn chế Cố Uyên, vì dù sao đó cũng là con ruột họ. Nhưng nếu muốn làm hại tiểu Ngư, tôi tuyệt đối không bao giờ cho phép."

Hơi thở ấm áp phả lên chóp mũi khiến Chu Trì Ngư động đậy một chút, rồi lại vùi mặt sâu hơn vào khuỷu tay ông Cố, tiếp tục ngủ.

...

Buổi trưa hôm sau, gió bất ngờ trở nên oi bức, hàng lựu đỏ ven đường chỉ sau một đêm đã chuyển sang màu đỏ thẫm.

Mùa hạ đã đến.

Buổi chiều, Chu Trì Ngư dắt chiếc xe đạp màu lam dừng dưới bóng cây trong sân, cõng cặp chạy ào vào phòng.

Ông Cố đang tưới hoa, thấy mặt mũi Chu Trì Ngư lem luốc như vừa chui dưới đất lên thì nheo mắt quát: "Biết là con vào đại học, chứ không biết còn tưởng con đi đào đất đấy."

Chu Trì Ngư chẳng bận tâm, lấy tay áo lau vội trán: "Ông ơi, chẳng phải ông nói hôm nay chú Cố với dì Bạch tới thăm sao? Còn anh con thì sao, anh có tới không?"

Lần này sang Mỹ, Chu Trì Ngư sống cùng ông Cố ở ngọn núi Hải Đăng. Nơi này khá rộng, có vườn để ông trồng hoa cỏ, lại gần trường học của cậu.

"Họ đi rồi."

Ông Cố tránh ánh mắt đen láy của Chu Trì Ngư: "Tiểu Uyên không tới, nghe nói bận việc công ty."

Bốn tháng nay, Cố Uyên dành nhiều thời gian ở công ty gấp đôi ở nhà. Mỗi lần gọi video cho Chu Trì Ngư, bối cảnh đều là văn phòng. Tuy hắn luôn tỏ ra tinh thần ổn, nhưng chỉ cần nhìn những chi tiết nhỏ, Chu Trì Ngư vẫn nhận ra hắn rất mệt mỏi vì làm việc quá tải.

"Nhưng anh nói sẽ sang thăm con mà..."

Chu Trì Ngư cúi mặt, buồn bã ngồi xuống ghế: "Có phải dì Bạch ngăn cản không? Con với anh chỉ gặp một chút cũng đâu có gì."

Không thể phủ nhận, suy đoán của cậu khá chính xác.

Nhưng lần này Cố Uyên không đi được, thật ra không phải do Bạch Ôn Nhiên ngăn cản, mà vì trước ngày khởi hành, hắn đột ngột tái phát hội chứng ruột bị k*ch th*ch, thậm chí có chảy máu nhẹ ở dạ dày.

"Anh con bận lắm." Ông Cố mang một ly trà chanh đá tới trước mặt, bàn tay chai sần nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cậu: "Đợi anh con có thời gian, sẽ đến thăm chúng ta."

Chu Trì Ngư mím môi, ôm ly trà chanh, lòng vẫn buồn.

Nếu không có ông bên cạnh, chắc chắn Cố Uyên sẽ không được phép sang Mỹ tìm cậu.

Cậu nhấp một ngụm trà chanh, vị chua gắt khiến tim cậu nhói đau.

Hơn một trăm hai mươi ngày qua, dài đằng đẵng như cả thế kỷ.

Nỗi nhớ của cậu giống như hoa lựu đỏ thẫm kia, cháy bỏng dai dẳng, ngấm tận xương cốt, cố chấp không chịu lụi tàn.

"Cái lễ hội âm nhạc của trường nghệ thuật, con vẫn luôn muốn đi đúng không?"

Ông Cố mỉm cười: "Nếu con chưa tìm được bạn đi cùng, ông sẽ đi với con."

"Ông đi?"

Chu Trì Ngư giả bộ chê bai, che tai ông Cố lại: "Tim ông yếu thế này, nếu không bịt tai thì đi mấy nơi âm nhạc náo động đó chắc sẽ chịu không nổi."

Ông Cố hơi nhướng mày: "Chưa chắc đâu."

Hoa lựu đỏ thẫm bị gió nóng hắt vào cửa kính, trong cầu thang vang lên tiếng bước chân lộc cộc.

Ánh mắt ông Cố dõi theo bóng Chu Trì Ngư, suy nghĩ của ông lại bị màu đỏ ngoài cửa sổ cuốn đi.

Sắc mặt Bạch Ôn Nhiên hôm nay không được tốt. Bà nói mấy tháng nay Cố Uyên gần như không ăn uống đàng hoàng, giống như một cỗ máy không cảm xúc, chỉ biết hoàn thành hiệu quả cao những nhiệm vụ mà Cố Thành cùng mọi người giao xuống, không ngơi nghỉ một giây, chỉ để mong có được sự chấp thuận của bà.

Lời nói của Cố Uyên vốn đã ít, nay còn ít hơn trước, hệt như hồi bốn tuổi bị bệnh nặng, đôi mắt đen nhánh chẳng còn ánh sáng, chỉ lơ lửng hờ hững.

Trước đây bà không kể cho ông Cố biết rằng sau khi họ rời đi, Cố Uyên đã quỳ bên giường, khẩn cầu bà suốt một hồi lâu, nhưng bà vẫn không nhượng bộ.

Trước lúc rời đi, ông còn hỏi Bạch Ôn Nhiên một câu: "Lúc tiểu Uyên bị bệnh nặng, con đã đi khắp chùa chiền để cầu nguyện. Nguyện ước khi đó, con còn nhớ không?"

Câu hỏi ấy khiến sắc mặt Bạch Ôn Nhiên thoáng sững lại.

...

Sau khi tắm rửa xong, Chu Trì Ngư mở video gọi cho Cố Uyên.

Theo lịch làm việc và nghỉ ngơi của hắn, giờ này hẳn hắn đã tỉnh.

Trong lòng Chu Trì Ngư có một bụng thắc mắc muốn hỏi, tại sao Cố Uyên không sang Mỹ.

Rõ ràng cơ hội gặp mặt đã ít ỏi, chẳng lẽ hắn không còn yêu mình nữa?

Nhưng gọi mãi, điện thoại vẫn không kết nối được.

Chu Trì Ngư chống má, mặt ủ rũ, buồn bực vô cùng.

Mãi đến khuya, cậu mới nhận được tin nhắn từ Cố Uyên. Thế nhưng hắn cũng chẳng giải thích gì nhiều, chỉ nói dạo này rất bận, hẹn lúc khác sẽ gọi video.

Chu Trì Ngư lập tức tức giận, phồng má như cá nóc, thề sẽ chiến tranh lạnh với hắn 24 tiếng.

Yêu xa vốn đã chẳng dễ dàng, vậy mà Cố Uyên lại quá đáng đến thế.

Trong cơn giận, cậu bật dậy thu dọn hành lý, quyết tâm đi dự lễ hội âm nhạc cùng một "soái ca trẻ tuổi", để cho Cố Uyên phải ghen.

Hai ngày sau, Chu Trì Ngư cùng ông Cố và vài vệ sĩ lên đường đến bang California.

Ông Cố nói, tuy ông không nghe nổi mấy loại nhạc rock chát chúa, nhưng vẫn có thể đi dạo quanh đó với cậu.

Lễ hội âm nhạc hoành tráng vô cùng, âm thanh từ từng phím đàn, từng tiếng guitar vang lên như lửa, tràn đầy nhiệt huyết.

Hôm nay, Chu Trì Ngư ăn mặc rất sành điệu. Trên gò má còn dán hai hình logo màu hồng nhạt của ban nhạc mà cậu hâm mộ.

Tiếng trống dồn dập như gõ thẳng vào tim người nghe. Chu Trì Ngư chụp một tấm ảnh tự sướng tạo dáng trái tim, suýt chút nữa gửi cho Cố Uyên. Nhưng khi bấm vào ảnh đại diện của hắn, cậu lại tức tối phồng má rồi tắt điện thoại.

Xung quanh, fan hò hét phấn khích, giơ cao bảng đèn hồng đủ màu gọi tên thần tượng. Chỉ có Chu Trì Ngư buồn bã, chẳng thấy chút vui vẻ nào khi ở lễ hội âm nhạc cả.

Cố Uyên đến bây giờ vẫn chưa chịu gọi video cho cậu.

Lần đối thoại trước, Chu Trì Ngư cố tình chọc tức hắn, giả vờ nói mình sẽ hẹn một anh chàng đẹp trai đi lễ hội.

[ Đi xem lễ hội âm nhạc với soái ca trẻ tuổi à? ]

Trùng hợp làm sao, điện thoại cậu rung lên.

Chu Trì Ngư vội vàng cầm máy, nhắn lại ngay: "Đang ngồi trong lòng soái ca xem đây."

Trong lòng mang theo chút đắc ý, cậu hí hửng chờ phản ứng của Cố Uyên.

[ Ngồi trên đùi chàng trai đó à? ]

Chu Trì Ngư cau mày, nhắn lại: "Đúng."

Vừa mới gõ xong hai chữ, eo Chu Trì Ngư lập tức bị ai đó ôm chặt, còn chưa kịp kêu lên thì giọng nói quen thuộc đã bao lần xuất hiện trong mơ vang ngay bên tai cậu.

"Lần này là thật sự ngồi lên rồi."

Chu Trì Ngư sững người, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt dịu dàng kia.

Cố Uyên gầy đi rất nhiều, trong mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh như nhịp điệu của âm nhạc, dần dần trùng khớp với hình ảnh trong ký ức của cậu.

"Sao anh lại ở đây?"

Chu Trì Ngư lập tức nhào vào ngực Cố Uyên, vùi mặt vào chiếc cổ quen thuộc, hơi thở khẽ run run: "Anh không phải lén lén dì Bạch để trốn ra đây đấy chứ?"

"Không có." Cố Uyên siết chặt cánh tay, như muốn hòa cậu vào tận xương thịt: "Mẹ anh biết."

"Vậy bà đồng ý sao?"

Niềm vui gặp lại hóa thành những giọt nước mắt nóng hổi, hòa vào ánh sáng và âm nhạc sục sôi, đọng lại trên gương mặt Cố Uyên.

Hắn cúi đầu nhìn người trong lòng, bổ sung: "Lần này, anh sẽ không rời đi nữa."

Ngay lúc nhóm nhạc chính bước ra, hàng vạn người bắt đầu hòa giọng hát vang.

Chu Trì Ngư không nghe rõ câu cuối cùng, bèn vội hỏi: "Anh nói gì?"

Môi Cố Uyên kề sát tai cậu, hơi thở nóng ấm phả ra từng nhịp: "Mẹ anh đã đồng ý để anh ở lại Mỹ."

Ánh đèn sân khấu huyền ảo đan xen, rọi xuống hai người. Chu Trì Ngư như con cá nhỏ sau bao ngày xa cách, cuối cùng cũng trở về tổ, khẽ nhắm mắt trong vòng tay siết chặt của Cố Uyên.

"Vì sao... vì sao dì Bạch lại đồng ý?"

"Bởi vì mẹ anh nói, đời này có thể gặp được bé cá mũm mĩm, chính là vận may lớn nhất của anh."

Cùng lúc đó, Bạch Ôn Nhiên ngồi trong thư phòng, trước mặt là tờ giấy chứng nhận chẩn đoán bệnh viện vừa gửi tới.

Lần gần nhất bà để ý đến tình trạng tâm lý của Cố Uyên, đã là chuyện mười năm trước.

Thật ra, ngay cả bản thân bà cũng không biết rốt cuộc mình vướng bận điều gì.

Lời ông Cố đã khiến bà bừng tỉnh.

Chỉ cần con cái khỏe mạnh, vui vẻ thì như vậy đã là tốt nhất.

Nguyện vọng này, từng có lúc ngay cả bà cũng không dám mơ đến.

Tia laser rực sáng phá tan màn đêm, đan xen tạo thành những hình ảnh hoa lệ.

Chu Trì Ngư ngồi trên vai Cố Uyên, vung gậy phát sáng, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc trọn vẹn.

Con đường phía trước vẫn còn rất dài, những khó khăn và thử thách họ phải đối diện vẫn chưa biết trước.

Nhưng chỉ cần hai người được ở bên nhau thì chẳng có gì đáng sợ.

Điều quan trọng nhất là, cậu vẫn còn có ông nội.

<i>🧸Tác giả có lời muốn nói:</i>

<i>Phía sau vẫn sẽ có vài đoạn phiên ngoại về cuộc sống thường ngày, về hôn lễ của hai người và cả khi tiểu Ngư chính thức bước vào hôn nhân.</i>

🧸<b>Hoàn c</b><b>hính văn!</b>🧸
 
Back
Top Bottom