Khác [OLN] Thế giới phép thuật-Cuộc sống của tôi.

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
152130359-256-k309961.jpg

[Oln] Thế Giới Phép Thuật-Cuộc Sống Của Tôi.
Tác giả: Hatsuhi9254
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Viễn tưởng, tình cảm, Mahou Shoujo, Re-harem, có chút ngược.

Đối tượng: Shoujo, Shounen có tâm hồn thiếu nữ, miễn là từ 12t trở lên.

Câu chuyện về một cô bạn học sinh bình thường bất đắc dĩ phải cùng những người bạn khác trở thành phù thủy để diệt yêu quái, tiêu trừ quỷ dữ.

Và sau bao nhiêu khó khăn vượt qua cùng nhau, họ đã dần phát hiện ra những sự kiện, những mối quan hệ đã liên kết họ với nhau từ kiếp trước.

Từ đó câu chuyện tình yêu giữa những người bằng hữu cùng nhau vào sinh ra tử đã được châm ngòi một cách thật đẹp đẽ.

Đôi lời tác giả:

Đọc ủng hộ cái đi!

Hay lắm a!

Các Shoujo mau vào mà xem này!

Lưu ý: Không mang đi khi chưa có sự cho phép của au là Mitsuki mị đây Á há há há khụ khụ...

Ahihi...!❤️❤️❤️

Iu nhìu


Mitsuki❤️



meloetta71​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [delay][OLN]Kẻ nắm giữ「Sự Thông Thái của Solomon.」
  • Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  • [Fanfic AoV] The Weakest Marksman
  • [OLN] I Want To Live In This Adorable World (Rerun)
  • [OLN] Long Vương Giáng Thế (Remake)
  • [OLN] Tuấn Và Cuộc Hành Trình Trên Con Đường Tìm...
  • [Oln] Thế Giới Phép Thuật-Cuộc Sống Của Tôi.
    GTNV


    Nữ chính:

    Tên: Nguyễn Ngọc Tường Vân (Gueno Kumori=> Tên nó tự đặt cho mình)

    Biệt danh: Cà rốt (tên ở nhà ba mẹ đặt), Con lớp trưởng, Hai Lưng, Vân Lép TV, "vân vân và mây mây"...=>cái đó cũng là biệt danh nốt.

    Tuổi: 14

    Lớp: 8A1 chuyên anh.

    Sở thích: Ăn uống, âm nhạc, ATSM và Anime/manga (riêng cái này thì là cuồng dữ dội)

    Điểm yếu: sợ côn trùng và ma.

    Tính cách: Deredere (hay còn gọi là bánh bèo cẩm hường), hiền lành dễ thương, nhưng để nó lên cơn Yandere thề chỉ có trời mới biết nó kinh khủng tới cỡ nào.

    Ngoại hình: Loli 78%, vẻ ngoài xinh đẹp, dễ thương.

    Có 1 vài fan...nhưng fan không dám lại gần.

    Học sinh bình thường, không có gì nổi bật.

    Lớp trưởng gương mẫu.

    Sức học giỏi nhưng không cẩn thận nên hay bị điểm "không đâu".

    Thể lực rất tốt.

    IQ khá và EQ tương đối.

    (Khi nó bình thường)

    (Và khi nó lên cơn Yandere)

    Nam chính:

    Tên: Katamaki Subaru (tên Việt là Thành Nghĩa)

    Tuổi: 15

    Lớp: 8A1 chuyên anh

    Sở thích: chọc nữ chính, luyện tập võ và phép thuật, học và nấu ăn.

    Điểm yếu: Nữ chính và sợ ma.

    Tính cách: Thân thiện với mọi người, lạnh lùng với những người mê vẻ ngoài hay gia sản của tập đoàn nhà anh, tàn nhẫn với kẻ ác và với nữ chính thì "miễn bàn"...!

    Lâu lâu trình lầy ứ ai bằng.

    Nhìn mặt vậy thôi nhưng thực ra là một con người kiêu ngạo và nguy hiểm.

    Ngoại hình: Bơ phẹt 100%

    Là học sinh từ Nhật chuyển qua học tại Việt Nam vì bố mẹ đi công tác ở đây.

    Học lực cực giỏi.

    Fan girl theo như kiến.

    Thể lực cực tốt.

    IQ cao mà EQ cũng cao.

    Bạn thân của nữ chính:

    Tên: Hoàng Linh Chi

    Cùng tuổi, cùng lớp.

    Sở thích: đọc Manhua và Manga, chơi game.

    Điểm yếu: những câu chuyện kinh dị và ma.

    Ngoại hình: bình thường.

    Học lực khá, hay tỏ vẻ thờ ơ, nhưng thực chất rất quan tâm tới bạn bè.

    Thể lực khá.

    IQ và EQ bình thường.

    Bạn thân của nữ chính:

    Tên: Đặng Thuỷ Tiên

    Cùng tuổi, cùng lớp.

    Sở thích: như người trên.

    Điểm yếu: y chang đứa trên.

    Ngoại hình: 3 vòng hiện rõ đàng hoàng, xinh, dễ thương.

    Học lực giỏi.

    Thể lực khá.

    Tính tình hiền lành, dễ thương.

    IQ và EQ bình thường.

    Bạn thân của nam chính:

    Tên: Nguyễn Cao Thiện.

    Tên khác: Thằng cờ hó, thằng hentai, (do nữ chính), Ryuuto (do nam chính)

    Tuổi: 14

    Cùng lớp.

    Sở thích: Chơi game, đặc biệt là Liên Quân.

    Điểm yếu: chưa biết và sẽ mãi mãi là bí ẩn...(cho tới khi au biết)

    Ngoại hình: Sáng sủa (tối cũng sủa nốt :>), cũng có fan. (Đừng tin cái hình, nhìn lạnh lùng nhưng nó là thánh lầy đó)

    Học sinh (éo) bình thường.

    Lớp phó học tập (éo) có trách nhiệm.

    Tính tình lầy và bẩn bựa, lâu lâu lên cơn gei, nhưng cũng tốt bụng, và rồi chơi mình 1 vố ngay sau khi nó giúp đỡ mình.

    Học lực rất tốt, đứng top trường.

    Chơi game rất giỏi, đứng top thế giới.

    Thể lực tốt.

    IQ khá và EQ bình thường.

    Muốn gặp nó thì cứ ra quán nét gần trường là thấy nó túc trực ở đó e vơ rì tam bạn tìm nó.

    Chap sau là nhân vật phụ nha...!
     
    [Oln] Thế Giới Phép Thuật-Cuộc Sống Của Tôi.
    GTNV phụ


    Bạn của nữ chính (hay còn gọi là nữ phụ)

    Tên: Shiruba Sayuki (tên Việt là Hoàng Kim)

    Tuổi: 13

    Lớp: 7A1 chuyên anh

    Sở thích: Chế ra spell mới, học võ và giúp đỡ người khác.

    Điểm yếu: chưa biết

    Ngoại hình: dễ thương, moe, có fan nam đi theo rất đông.

    Học sinh ngoan hiền, là tiểu thư của 1 tập đoàn lớn của Nhật.

    Du học sang Việt Nam.

    Tính tình dễ thương, chất phác, thích Subaru, nhưng không ghét những người bạn của anh ấy, chỉ ghét những người hay bám đuôi Subaru và lạnh lùng với kẻ ác.

    Học lực giỏi.

    Thể lực khá tốt.

    IQ và EQ bình thường.

    Bạn của nữ chính:

    Tên: Hàng Minh Cường (tên tự đặt là Toraketsu Daisuki)

    Cùng tuổi, cùng lớp với nữ chính.

    Sở thích: Giống nữ chính trừ phần ăn uống, âm nhạc và ATSM ra...

    Điểm yếu: chưa biết

    Ngoại hình: hơi lùn, còn lại thì bình thường.

    Học sinh bình thường.

    Học lực giỏi, đứng top trường.

    Thể lực khá tốt.

    IQ khá, EQ bình thường.

    Chị của Subaru:

    Tên: Katamaki Sakura (tên Việt là Anh Đào) (dĩ nhiên rồi....!

    Sakura mà...!)

    Tuổi: 18

    Lớp: 12A1 trường LHP chuyên hoá.

    Hội trưởng hội học sinh, ngoan hiền nhưng nghiêm khắc, tốt bụng với bạn của các em mình, nhất là với nữ chính.

    Xinh đẹp yêu kiều.

    Học lực rất giỏi.

    Thể lực tốt.

    IQ với EQ khá cao.

    Em gái của Subaru:

    Tên: Katamaki Shimeku. (Tên Việt là Ngọc Hân)

    Tuổi: 12

    Lớp: 6A1 chuyên anh

    Ngoại hình: xinh đẹp, moe, có fan nam đi theo.

    Lớp phó học tập, dễ thương, Tsundere.

    Yêu quý mọi người, trừ những người xấu.

    Nữ phụ phản diện

    Tên: Souyato Hanabi (tên Việt là Mỹ Hoa)

    Tuổi: 14

    Lớp: 8A2 chuyên toán

    Sở thích: Son phấn, ăn hiếp những người yếu hơn, phung phí tiền của, đánh đập những người dám tỏ ra thân thiết với Subaru trừ người nhà của anh ta.

    Ngoại hình: xinh xắn, nhưng lại hay son phấn làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên.

    Học lực trung bình, nhưng nhờ tiền nên vô được lớp chuyên.

    Thể lực khá tốt.

    IQ và EQ hơi thấp.

    Là tiểu thư của tập đoàn mà ba mẹ Subaru đang hợp tác làm ăn, cũng là hôn phu của anh ấy.

    Hám trai.

    Thủ đoạn mưu mô.

    Hay diễn vở "Bạch liên hoa".

    Em trai của nữ chính:

    Tên: Nguyễn Minh Quân (tên tự đặt là Gueno Rikuto)

    Tên khác: cu Bo (tên ba mẹ đặt cho nó)

    Tuổi: 11

    Lớp: 5A3 trường NTT

    Sở thích: Lắp ráp mô hình, chơi game.

    Điểm yếu: sợ bóng tối, sợ ma.

    Học sinh bình thường.

    Mọi thứ đều bình thường.

    Học lực trung bình khá.

    Thể lực khá tốt.

    IQ và EQ bình thường.

    Bạn thân của nam chính:

    Tên: Shiratake Kohaku (Tên Việt là Phúc Long)

    Tuổi: 15

    Lớp: 8A2 chuyên toán

    Ngoại hình: "chuẩn dồi anh êiii...!"

    Hot boy lạnh lùn nga~ (thật ra là lạnh chứ không có lùn)

    Sở thích: Nữ chính, đọc sách, ăn bánh, uống trà và học.

    Điểm yếu: Chưa biết.

    Học sinh giỏi toàn diện về mọi mặt.

    Fan girl theo đông rất đông, nguy cơ kẹt xe...nhầm...kẹt người khi anh ra khỏi lớp là rất cao.

    Lưu ý: Trừ chị của nam chính và em của nữ chính thì mọi người còn lại đều học chung trường BQT.

    Còn những người khác nữa, có gì vào truyện thì mị sẽ giới thiệu sau nhé...!

    Chúc các Readers thân iu đọc truyện vui vẻ a~❤️❤️❤️
     
    [Oln] Thế Giới Phép Thuật-Cuộc Sống Của Tôi.
    Chương 0: Cốt truyện.


    Bắt đầu mỗi buổi sáng bằng bài ca thánh thót của mẹ và kết thúc mỗi buổi tối bằng cái trần nhà thân iu, Tường Vân-hay còn gọi là Kumori, nữ chính của chúng ta, sống một cuộc đời "thanh thản" như bao người khác suốt 14 năm đầu đời.

    Nhưng.........

    Chuyện gì tới...........

    Sẽ tới.........

    Ngày đầu tiên năm lớp 6.....

    Cô đã bị 1 ly mì "Cung Đình" úp thẳng vào chiếc giầy bên chân phải.....

    Cô cùng 2 đứa bạn vào WC để rửa chân.....

    Một cậu bạn cùng lớp đi ngang và phán.....

    "NHÀ VỆ SINH NAM MẤY MÁ ƠI.....!!!"

    Sẽ rất ổn.....

    Rất ổn thôi.....

    Nếu.....

    Thằng đụt kia không la to đến vậy.....

    Và 1/3 cái sân trường không nhìn thẳng vào đây.....

    Và cười cười một cách quỷ dị.....

    May phước thay.....

    Ông thầy chủ nhiệm của chị rất hiền, dạy giỏi và đẹp trai, và là 1 ca sĩ.....

    "DƯ QUỐC VƯƠNG" (Lên google tìm sẽ thấy)

    Ngày đầu tiên năm lớp 7.....

    Cô đã bị bầu lên làm lớp trưởng.....bởi ông thầy chủ nhiệm năm ngoái kính yêu.....

    Ngay sau khi con bạn thân nói rằng cô sẽ không thể làm lớp trưởng.....

    Lớp trưởng là công việc chị không muốn làm nhất.....

    Và cô đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cán bộ lớp của mình......

    Với cái giá phải trả là.......

    "HỌC SINH KHÁ.....!!!" (Chính là cú sốc đầu đời của chị.....)

    Ngày đầu tiên học lớp 8.....

    Cơn ác mộng lại xảy ra.....

    Cô.....

    Vì đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của lớp trưởng trong năm vừa qua.....

    Thế nên.....

    Năm nay....

    Cô.....

    Lại tiếp tục bị bầu lên làm lớp trưởng.....

    Cũng bởi ông thầy chủ nhiệm "thân thương"

    Mọi chuyện vẫn sẽ ổn thôi.....

    Rất rất ổn thôi.....

    Nếu không có những con người kì lạ chuyển đến học tại trường của cô.....

    Và ông thầy "kính yêu" ấy.....

    Lại xếp một thằng kì lạ.....

    Ngồi kế bên cô.....

    Và hắn bảo.....

    "Tao là phù thủy....."

    Và.....

    "Học làm phù thủy với tao đi....."

    Và.....

    Điều khiến cô Shock nhất.....

    "Lớp trưởng....."

    "Anh yêu em.....!!!"

    Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo với chuỵ nữ chính Max nhọ của chúng ta đây...?!

    Xin hãy đón xem...!

    [Viễn tưởng] Thế giới phù thủy-Cuộc sống của tôi.
     
    [Oln] Thế Giới Phép Thuật-Cuộc Sống Của Tôi.
    Chương 1: Ngày đầu tiên đi học.


    E hèm...!

    Đầu tiên cho mị xin lỗi vì Kohaku cũng là nam chính, góp mặt trong dàn harem của nữ chính.

    Mấy đứa bạn của nữ chính cũng góp mặt thường xuyên nhưng không phải là NV chính.

    Và.....học sinh thời nay cũng văng tục ghê gớm lắm đấy ạ...!

    Mị xin lỗi vì đã văng tục, nhưng mà mị sẽ không nói gì quá lố đâu.

    Readers nào không thích thì có thể comment cho mị, mị sẽ sửa chữa nhé...!

    Mị nói luôn...!

    Những thứ bên trong ngoặc đơn (...) là hành động, bên trong dấu sao *...* là trạng thái, bên trong ngoặc kép "..." là suy nghĩ và bên trong '...' là thị ngữ hoặc body language nha.

    Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ...!

    Iu nhắm cơ...!❤️❤️❤️

    _________Ta là dải phân cách đáng iu nhất a~__________

    "Ứ hự.....buồn ngủ quớ...hờ..."

    Trong một căn phòng nhỏ tràn ngập ánh nắng dịu dàng, một tia nắng nhỏ nhẹ nhàng đáp xuống gương mặt thanh cao của một cô gái xinh đẹp.....đang nằm trên giường.....một cách thặc "......"

    Xem kìa...!

    Dáng ngủ tứ chi, mền gối lẫn lộn, khuôn mặt thư thái đến từng milimet.....khiến cho những người nhìn thấy cảnh tượng này đều cảm thấy "Feel so ba trấm's"

    Bỗng có tiếng bước chân đều đều vang lên, tiếng mở cửa thật "nhẹ nhàng" và rồi...Một người phụ nữ xuất hiện...!

    Tất nhiên người đó chính là "đấng phụ huynh tối cao" nhà chuỵ kia rồi!

    Một người phụ nữ tuổi trung niên, nhưng gương mặt lại đẹp rạng ngời như thiếu nữ sixteen...! (Ôi vần vãi)

    Đôi môi đã ngả nâu của bà mấp máy, như muốn nói một điều gì đó.....

    "CON KIA.....!!!

    MÀY CÒN NGỦ TỚI KHI NÀO NỮA ĐÂY....?!

    HẢAA...?!!!"

    Vâng....."bài ca thánh thót" mỗi sáng của mama.............

    Vẫn chưa đủ trình để đánh thức cô ấy.....

    -Um.....mẹ cho con.....hêm nhăm phút nhữa đi.....uwa~_Cô trở người rồi nằm ngủ tiếp như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Người mẹ kia bây giờ tỏa ra 1 luồn sát khí đáng sợ, đến cả các sát thủ chuyên nghiệp nhất cũng phải nhún nhường.

    -Con gái yêu à!

    Ufufu!

    Bây giờ đã là 6:30 rồi, đừng để muộn học vào ngày đầu tiên đến trường chứ?!

    Nào!

    Dậy đi con!

    Nghe đồn rằng những người hay dậy muộn vào ngày đầu tiên đến trường hay gặp điềm gở lắm đấy nhé!_Bà vừa tỏa sát khí vừa nở một nụ cười thật tươi sáng khiến cho ai kia dù đang đắp chăn bông dày nhưng vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.

    Lúc này chuỵ nữ chính hay lăn lộn trên cái giường bừa bộn giờ đây lại dọn dẹp giường ngăn nắp và ngồi ngoan ngoãn trong 1 nốt nhạc.....

    -Mẫu hậu ơi xin người rộng lượng tha lỗi cho đứa con gái hèn mọn này a~_Cô như một cái xác không hồn quỳ lạy van xin mẫu hậu mình.

    -Vậy thì nhanh nhanh thay đồ và ăn sáng đi nào, mau lên con gái!_Sát khí đã có phần nhẹ hơn, nhưng vẫn chưa phải là mức độ an toàn.

    -Dạ.....Xin đa tạ vì đã nghe lời cầu xin ích kỉ từ đứa con gái đáng yêu này của mẫu hậu a~_Nói xong cô liền dzọt đi ngay và luôn.

    Trong khi đó, ở dưới nhà.....

    -Hừ.....chắc là mẹ nó lại dùng chiêu "sát khí bí thuật" nữa rồi.....haizz..._Ba cô đang đọc báo dưới nhà thì bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh.....

    -Bà chị này thiệt hết nói nổi mà...._Đứa em trai cô chỉ biết lắc đầu thở dài.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Ngay sau đó, Vân đã chạy ngay đi vệ sinh cá nhân, thay đồng phục, mang giầy, ngốn một cái bánh và nốc cạn ly sữa trong vòng 20 giây..... (thánh: ôi nó nhanh hơn ta rồi...!)

    -Thưa ba, thưa mẹ con đi học!_Cô vừa ngậm cái bánh thứ hai vừa co chân lên sửa giày cho vừa.

    -Ờ._Ông chỉ ờ một tiếng rồi lại tiếp tục đọc báo.

    -Chị Cà Rốt đi học dzui dzẻ!

    Và ráng chạy làm sao cho kịp giờ, không bị giám thị bắt nhá~ À hí hí!_Bo-chan bật mode cười gian manh.

    Vì 7h trường nó mới bắt đầu vô học nên bây giờ nó ngồi thanh thản như chơi.

    Và tất nhiên là phải lấy vụ này ra chọc bà chị rồi!

    -Mày im đi Bo!

    Rảnh ghê ha!

    Năm nay lo mà học đi, đừng có lãnh cái chức "HS tiên tiến" nữa!

    Còn chả được HS Giỏi nổi một năm!

    Nói rồi Vân dốc hết sức chạy như bay tới trường.

    -Nó thật là....Ngày nào cũng vậy..._Ông thở dài bất lực rồi chẳng nói gì thêm.

    -Ừ....Gọi nó dậy mệt thật đấy..._Mẹ cô chỉ có thể ước rằng, sau này sẽ có một thằng chồng nào đó có khả năng nuôi cô rước cô đi, vì bà chẳng còn nhìn thấy tia hi vọng nào về tương lai của cô nữa rồi.....

    -Bà chị đáng ghét...đi học trù chị gặp điềm gở cả ngày nè!_Thằng nhỏ chu mỏ "vô tình" thầm rủa chị mình, và sau đó...

    -Ối cha!

    Nó quên đem theo bữa sáng rồi này.

    Hai cái bánh nhỏ sao đủ no được?!_Mẹ cô thốt lên, cầm cái hộp cơm nhỏ mà lắc đầu.

    -"Úi giời!

    Mới trù đã xui rồi!

    Chỉ trách số chị nhọ hoy!"_*Ta không liên quan—face*

    -Bo...!

    Lấy cặp sách đi, mẹ chở đi học sớm, hôm nay mẹ có hẹn với mấy cô trong trường._Mẹ cô dặn dò đứa em rồi đi lên lầu trên mặc áo dài.

    -Dạ...!_Thằng nhóc dạ ran một cái rồi cũng chạy ra mang giày chuẩn bị đi học.

    ________________________________

    -Ách xì...!

    Thằng nào rủa mình ấy nhể...?!_Cô đang chạy thì hắt xì, cảm giác không lành.....

    ________________________________

    ~~~~~~~~Mẹ của nữ chính là giáo viên dạy trường NTT đó a~~~~~~

    Tới trường.....

    -Hộc...hộc...!Mệt vãi ra...!

    Chạy một mạch ứ nghỉ.....trong 1 phút tới nơi...!

    Hộc hộc....!

    Mình sức khỏe tốt ghê á há há khụ khụ....Ahihi...!

    ~~~~~~Một phút tự kỉ của chuỵ main~~~~~~~

    Vân đi lòng vòng thì cuối cùng cũng gặp được hai chị bạn thân.

    Cô mừng quá hoá khùng nhào tới ôm mấy đứa bạn thân mà khóc không ra nước mắt...

    -Mé...!

    Tao nhớ tụi bây quá à...!

    À, quà lưu niệm cho 2 người đây...

    Nói rồi Vân móc ra vài món quà lưu niệm đưa cho mỗi đứa.

    -Đây!

    Tao tặng con Chi cái vòng này.

    Màu xanh ngọc tôn da lắm đó!

    Nhớ về nhà đeo rồi thì ăn chay niệm phật đi nha mày.

    Để cái thằng "của nợ" đó không bám theo chọc tụi mình nữa.

    Còn con Tiên thì là cây kẹp tóc này.

    Tại ngày cuối mà tao bận quá nên không mua quà cho mày được, hên là được người quen cho ở khách sạn 5 sao sang nhất Đà Nẵng nên tiện tay bóc về luôn.

    Tóc mày dài, kẹp lên cho gọn.

    Khuyến mãi thêm con Chi chai dầu tắm cỡ nhỏ, con Tiên chai dầu dưỡng tóc cỡ vừa nè.

    Cũng của khách sạn luôn đó.

    Xài tốt lắm!

    Vừa móc đồ ra vừa tuôn 1 tràng dài, rồi đưa cho mỗi đứa, không khí bỗng trở nên im bặt trừ tiếng ồn ào của sân trường lúc này.

    -Ê...!

    Hổng dzui hả...?!

    Sao tụi bây câm như hến dzậy...?!_Cô cảm thấy mình sắp sửa bị.....

    -Mày là ai dzậy...?!

    Tụi tao có quen mày hả...?!_Cả Tiên và Chi đồng loạt mặt tỉnh trả lời.

    A.....

    Bị troll rồi kìa.....

    Cô biết ngay mờ.....

    -Tụi mày.....phũ quá....._ Biểu cảm cô như =_=

    -Phủ sẵn ròi, khỏi khen._Cả hai cùng mặt tỉnh phẩy tay một cách thục nữ.

    -À...ờ...._Cô hoá đá rồi gió thổi cô bay đi hoá kiếp cùng cát bụi.

    Bỗng có 1 người lên tiếng phá tan sự im lặng của cả đám.

    -Ê...!

    Con TV kia...!

    Quà của tau đâu...?!

    Người đó là một đứa con trai với mái tóc đen và cặp kính cận.

    Trông vẻ ngoài cũng khá, nhưng tính cách thì có chút .....

    -À, thằng Cường hả...?!

    Đợi tao chút...!

    Nói rồi cô lục cặp và lấy ra 1 hòn đá màu trắng.

    -Nè...!

    Tao tặng mày...!

    Tao đi leo núi Ngũ Hành Sơn, tình cờ lụm được cục đá này ở động Huyền Không, thấy nó khác màu với mấy cục đá khác nên lụm về tặng mày...!_Cô nở nụ cười tươi như hoa, tỉnh như ruồi mà đưa cho cậu bạn kia một cục đá cuội :v

    -Ê...!

    Mày đùa tao hả...?!

    Tặng tao cục đá...?!_Cường chảy hắc tuyến, khoé môi giật giật.

    -Bớt bớt đê mày.

    Tại lúc đó tao hết tiền rồi, với lại cái này tao leo núi mệt lắm đâu giỡn!

    Mày thấy cái núi tên "Ngũ Hành Sơn" là bị hành xác 5 lần không hả...?!

    Lúc tao chật vật leo lên cái lỗ nhỏ xíu để lên động Vân Thông, đi xuống động Huyền Không, đi qua đi lại đứng chờ mấy người kia lựa đồ lưu niệm.....Còn chưa kể lúc đó thang máy đông quá nên tao phải cuốc bộ gần cả trăm cây số leo lên rồi leo xuống nữa...nhớ lại mà thở ếu ra hơi đây này...!

    Cái núi đó đường đi hiểm trở, mà lại trơn với dốc nữa....Mệt thí mợ luôn...!

    Mà lúc đó trời nắng chang chang, tao xức kem chống nắng mà mồ hôi túa ra rích thấy mịa...!

    Rồi còn bla...bla...

    Đủ "Ngũ Hành" luôn ấy...!

    Sau khi ngừng nói Vân mới nhận ra 1 điều là tụi nó bơ cô luôn và tới ngồi tại cái ghế đá gần đó...

    -Chời mẹ.....

    Bạn tốt vãi ra...!

    Oy tụi b...

    Vân chưa kịp kêu tụi nó thì có 1 bàn tay nắm lấy tay cô từ phía sau, giật mình nhìn qua thì thấy đó là chế Thiện-thành phần nhây lầy bẩn bựa bậc nhất lớp mấy năm qua......

    Thôi tiêu cô rồi...!

    Thằng này vốn thụ động hoặc đi chơi với mấy đứa con trai khác mà tự nhiên hôm nay nó tìm đến 1 người bình thường dù sống hay chết, dù có lên lớp hay không cũng vẫn mờ nhạt như không khí—chính là chuỵ main đây....Thì có gì đó không ổn.....

    -Ê...!

    Quà của tao đâu?

    Tao thấy má mày chụp hình mày đăng lên Face là mày đi Hội An mà!_Thiện đòi quà

    -Ứ có mua quà cho mày!

    Biến đi!_Vân mặt lạnh đuổi cậu ta đi.

    -..........

    -..........

    -Mày phũ quá...Con lớp trưởng.....!_Thiện giật giật khoé mắt

    -Ừ tao phủ...!

    Buông tay tao ra...!_Vân cố gắng xoay cổ tay thoát khỏi Thiện.

    -Éo...!_Nhưng cậu ta chỉ siết tay cô chặt thêm.

    -..........

    -..........

    -Mày còn định nắm tay tao tới khi nào...?!_Cô đã bắt đầu cảm thấy khó chịu.

    -Cho tới khi tao thích buông...!

    -..........

    -..........

    -Tao éo có quà...!

    Đòi cũng không ra đâu!

    -Không cần là quà tặng vật chất cũng được...!

    -..........

    -..........

    Hai anh chị cứ đứng nắm tay thanh thiên bạch nhật giữa sân trường, người đối người đáp rất chi là ngắn gọn, súc tích.

    Khuôn mặt chả có cảm xúc nào ngoài chữ "tỉnh" và "lạnh".

    Và đã có 1 vài thành phần để ý tới hành động của 2 anh chị mà cười cười một cách gian gian.....

    -Như gì...?!_Thôi thì cô cứ đáp ứng nó đi, chứ giằng có như này mệt quá.

    -Nói "Tao thích mày" đi!_Thiện cười cực gian, tay trái để sau lưng như che giấu thứ gì đó.

    Khoé miệng cô giật giật.....

    -.....Thằng điên trốn trại....._Cô đang dần cảm thấy bất lực.

    -.....Vân lép TV....._Muốn đấu khẩu với anh?

    Cô còn chưa đủ tuổi. [Mitsuki: Thế không phải 2 bây cùng tuổi Dậu à?!]

    -Buông!_Cô giật ra.

    -Éo...!_Thiện nắm lại.

    -Buông!_Cô giật mạnh hơn.

    -Éo...!_Thiện nắm chặt hơn.

    -.....Choidu.....Sao mày đòi quà như ăn cướp thế nhỉ?!

    -Phải trở nên "Aggreesive" mới thành công được!_Thiện phóng tiếng Anh. (Google không tính phí)

    Tay thằng này nhìn ốm vậy mà như cục đá....

    Sao bây giờ??

    Tay nó khỏe quá, cô không rút ra được.....

    Mà cứ duy trì cái tư thế này thì không ổn.....

    Haizz.....Coi như hôm nay số cô nhọ vậy.....

    -Um...T...T...tao...thi...thích mày.....!

    Được chưa?!_Cô lấy hết can đảm rồi cũng nói ra ba từ đó.

    -Chưa...!_Thiện nhếch mép.

    -Cút mịa mày đi!

    Thằng cờ hó!

    Không bà đạp cho phát giờ...!

    -Éo...!

    -Không tin...?!

    -Éo tin...!

    Bực quá....!

    Bức cô như này.....thật không thể chịu thêm được một giây phút nào nữa mà...!

    Ngay lập tức cô liền vung 1 cú đá từ bên phải qua.

    Rất nhanh, rất mạnh, anh đã né kịp.....

    -Con lớp trưởng ngực lép!

    Tao mà không né kịp là giờ này xanh cỏ bà nó rồi!

    -Sao không xanh cỏ luôn đi cho tao nhờ...?!

    Mày là mối nguy hại bậc nhất đối với tao đấy!

    -..........

    -..........

    -Không được._Sau một hồi thì Thiện mới thốt ra được hai chữ.

    -Vì sao...?!_Thằng này có điều muốn làm trước khi chết...?!

    Cô miễn tiếp ứng.

    -.........

    -..........

    - .......Xanh lam.......

    -Huh.....?!_Xanh lam là cái quái gì cơ?!

    Cô chưa thông não kịp.....

    -Thì là xanh lam...!

    Xanh lam ấy!_Thiện mặt tỉnh trả lời.

    -Xanh lam gì....Áaaaaa...!!!

    Cô sau một hồi thông não liền hiểu ra mọi chuyện mà la hét om tỏm, khua tay múa chân loạn xạ, chửi anh kia.

    -Kya...!

    Đồ hentai...!

    Biến thái!

    Vô sỉ!

    Thế mà mặt mày vẫn tỉnh như ruồi...!

    -Tại mày mặc váy mà bày đặt đá cao làm chi?!_Thiện chỉ cười gian.

    -Còn đứng đó lải nhải...?!

    Cút đi cho cuộc đời bố yên ổn! [Mitsuki: Chị ơi!

    Quá lố rồi!]

    -Ừ thì cút...!

    Dù sau tao cũng có được cái tao cần rồi!_Thiện cười gian.

    Anh giơ ra 1 cái máy ghi âm đời cũ mà nãy giờ anh nhọc công che giấu sau lưng, bật lên cho Vân nghe...

    " T...T...tao thi...thích mày...!"

    =>Cái máy said.

    -Ê...ê...mày...định....làm conme gì...?!

    Không vui đâu nha!_Cô đỏ mặt đến bốc khói, bao nhiêu câu muốn chửi vì quá tức mà nghẹn lại, không nói được gì.

    -Ai biết?

    Chọc mày vui thiệt nha.

    Có nên đem phát cho lớp nghe không nhỉ?!_Thiện mặt rõ phởn mà gian manh liếc cô.

    -Đi học...thì...thì không được mang mấy thứ đó..._Cô đang lục lọi trí nhớ tìm lại cái luật "cấm đem các thiết bị giải trí vào trường học" nhưng vì hoảng quá nên cô không nhớ ra.

    -Nhà trường chỉ cấm mang điện thoại, chứ có cấm mang mấy cái này đâu mà lo?!

    Không còn gì thế thôi tao đi đây!_Thiện quay lưng bỏ đi, sẵn tiện đưa cái máy lên giơ qua giơ lại, hòng ra ý "khôn hồn thì làm theo lời tao, không thì đừng trách sao bản thu âm này được phát ra khắp trường".

    -Thằng cờ hó Thiện......Ông trời ơi...!

    Sao nó tên Thiện mà nó không "Thiện" tí nào hết vậy...?!

    Cô bất lực khụy xuống mà cạp đất, nước mắt chảy ròng ròng.....

    Lão thiên a.....

    Trước nay con đã làm gì đắc tội với lão mà lão phạt con nặng tay thế...?!

    Đám bạn kia sau khi xem kịch chán chê mới lôi Vân vào trong ngồi.....

    -À huý huý...!

    Anh Thiện chuỵ Vân nắm tay thanh thiên bạch nhật kìa._Tiên nở nụ cười "khả ái"

    -Ờ... vậy hả...?!_Chi vẫn "mặt lạnh như tiền"

    -Mà tụi bây nói cái gì dzậy?

    Thấy tự nhiên con Vân đá thằng Thiện rồi mặt đỏ bừng._Cường thắc mắc

    -Tụi bây...sẽ ếu tin âu.....hic.....Xanh lam...cái máy...thằng cờ hó Thiện.....

    Cô cứ ngồi đó nước mắt lưng tròng luôn miệng chửi rủa ai kia.....

    Nguyên đám (trừ Chi) auto chấm hỏi.....

    Tua tua tua.....

    Lúc nhận GVCN.....

    -Năm nay, chủ nhiệm lớp 8A1 sẽ là một thầy giáo trẻ tuổi, rất đẹp trai và thương yêu học trò, một giáo viên kiêm ca sĩ, người duy nhất có thể chịu đựng được lớp 8A1...

    Thầy...Dư Quốc Vương...!

    Màn giới thiệu của thầy hiệu trưởng khiến cái lớp 8A1 từ ồn nhất khối trở nên ồn nhất trường.

    Lớp 8A1: (trừ Vân và đồng bọn)

    -Húuuu Yeah...!

    Hay quá thầy ơi...!

    - Ba năm rồi nha thầy...!

    -Năm nay hành ổng tiếp tụi bây ơi!

    -Tối nay qua nhà tao quẩy đê...!

    -Lũ học trò này....._Thầy Vương chính thức *cạn lời*

    -Ôi vãi!

    Ổng chủ nhiệm tụi mình ba năm....Chắc kiếp trước tụi mình đi cứu thế giới mới hên được như vậy ha.

    Năm nay hên rồi!_Tiên cười khúc khích

    -Ờ....._Chi vẫn mặt lạnh từ đầu đến giờ.

    -Thôi kệ, vậy cũng vui...!

    Đỡ hơn là ông "Minh trọc" chủ nhiệm..._Cường thở phào.

    -Sao tao cứ thấy.....tao xui xui...kiểu cuộc đời tao sắp xuống lỗ rồi..._Vân đang cảm thấy ớn lạnh xương sống, vô thức lấy hai tay ôm vào nhau.

    Tua tua tua.....

    Đến lúc nhận lớp.....

    Đám học sinh 8A1 xuýt xoa, nào là lớp học được tân trang lại, nào là thầy giáo chủ nhiệm thân thương, mọi người dần ổn định chỗ ngồi như năm ngoái, tụm lại ngồi "tám" chuyện với nhau vui lắm.

    Riêng bạn "cựu lớp trưởng" của chúng ta lại bị xếp ngồi 1 mình bàn đầu, sát cửa ra vào.

    Gần đó chả có đứa nào ngồi nói chuyện với cô cả.

    Hai thằng phía dưới cũng có đam mê Anime giống cô, nhưng hở cái là "Poku no Pico", "Kimochi", "Iya...!

    Ecchi", "Iku iku", "Hentai" nên thành ra cô không thể nói chuyện được.

    Vân nhạy tai nghe được tiếng giày quen thuộc của thầy ở cửa lớp, liền dõng dạc hô to.

    -HỌC SINH...chết lộn...STAND UP...!!!

    Thế là đám lớp đứng dậy, mà cứ cười cười, làm Vân cũng cười theo.

    Thầy dạy môn Anh nên phải hô là "Stand up", thế mà 5/10 lần cô đều hô là "Học sinh nghiêm".

    Lộn có duyên mà...!

    Đâu có sao đâu nhỉ...?!

    Thầy cũng phì cười 1 cái rất nhỏ nhưng chỉ mình Vân để ý, sau đó ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống.

    Và tất nhiên...

    Lớp ngồi xuống rồi thì.....

    Cái chợ lại bắt đầu...

    Đứa ngồi bán cá, đứa ngồi tám xuyên lục địa, mấy nhóm mở sòng bài, sòng bạc, nhóm đem ổi, mận và muối ớt ra chấm ăn.....

    Thấy ông giám thị nói đúng thật a~ Cái lớp này học cũng giỏi mà chơi thì không lớp nào giỏi bằng!

    Thiếu con vịt nữa thôi là có thể cạnh tranh với chợ Bến Thành được rồi.

    Thầy ra hiệu cho lớp im lặng, nhưng im được 1 chút thì ồn lại.

    Thầy bất lực lên tiếng.

    -Đứa nào la lớn nhất năm nay cho đứa đó làm lớp trưởng.

    Ngay lập tức cái lớp im như chưa từng biết nói.

    Vân chảy hắc tuyến.

    "Đứa nào la to nhất thì làm lớp trưởng là hợp rồi, sao lại bầu tui chứ, la muốn bể họng ứ thằng nào thèm nghe!

    T T"

    => Trích tiếng lòng chuỵ Vân lúc này.

    -Vậy bây giờ chúng ta sinh hoạt.

    Trước hết mời các ban cán sự năm ngoái lên bục đứng.

    Thế là chị Vân (cựu lớp trưởng) anh Thiện (cựu lớp phó học tập) và bạn Thuý Vy (cựu lớp phó kỉ luật) được triệu tập lên bục đứng.

    -Trước tiên thì thầy xin tuyên dương các ban cán sự năm ngoái đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quản lớp của mình.

    Quản lớp không phải là 1 nhiệm vụ dễ dàng, nhất là đối với cái lớp này, nên cả lớp hãy cho các bạn 1 tràng pháo tay nào...!

    Nói tới đó thì cả lớp vỗ tay rất to, và có những tiếng cười khúc khích xen lẫn trong đó nữa.

    Vân âm thầm chảy hắc tuyến và nước mắt ngược vào trong lòng.

    Ôi.....Một thời làm lớp trưởng huy hoàng...!

    Năm ngoái, thầy lại chọn con lùn (ám chỉ Thuý Vy, cao 1m52) cầm đầu băng đảng quậy ngầm của lớp làm LPKL.

    Chọn thằng Thiện cờ hó éo có trách nhiệm làm LPHT.

    Con Vân "bánh bèo" làm lớp trưởng.

    Từ ngày hôm đó Vân đã xác định lớp mình xuống lỗ.

    Vy làm việc thì cũng tạm được.

    Vân thì rất chăm chỉ đi xin điểm sổ đầu bài.

    Còn thanh niên kia thì viết báo bài cho lớp.

    Nhưng vấn đề ở chỗ là...

    -Con Vy nó quậy theo lớp, LPKL kemeno, chả sao cả...!

    Có gì lớp trưởng hứng đạn.

    -Những lúc Vân nghỉ học hay bận việc Thiện không thèm đi xin điểm hay nộp sổ, hay hùa theo quậy chung với con Vy.

    Có gì đổ lỗi cho con lớp trưởng.

    -Lâu lâu Thiện ghi sai báo bài.

    Hôm sau thầy/cô kiểm tra đứa nào cũng học lộn bài, thầy cô lại lôi lớp trưởng ra chửi, rồi trừ điểm sổ đầu bài.

    Lớp đứng bét, lớp trưởng lại bị lôi ra chửi tập 2.

    Mà trong khi đó lỗi éo phải tại cô.

    -Chỉ 1 mình Vân cân hết mọi việc sổ sách và vấn đề của các GV cho lớp.

    Mấy lúc Vân bận, Thiện không đi nộp sổ.

    Lớp mất điểm.

    Hoặc GV lấy lộn sổ, Vân đi tìm lòi con mắt, vẫn mất điểm.

    Lớp trưởng bị lôi ra chửi, LPKL và LPHT vẫn nhởn nhơ mà sống vui sống khỏe.

    Thế là bọn heo "không biết gì về công lao của lớp trưởng" kia bảo Vân lười... :v

    Thế mà năm ngoái lớp vẫn đứng nhất khối được 10 lần, nhận cờ luân lưu.

    Năm lớp 6 chỉ có 1 lần duy nhất.

    Lớp đâu biết rằng đó là công lao Vân quỳ lạy van xin GV cho điểm cao.....

    -Bây giờ thầy đọc tên những bạn sau đây lên bầu chọn lớp trưởng cho năm học này.

    Đầu tiên, bạn .....

    Vân không thèm nghe thầy nói mà nhìn về phía con Chi, ra hiệu cho nó thấy mình.

    Và thế là 2 chị dùng "Thị ngữ" với nhau....

    -'Chi ơi...!

    Mày có nghĩ năm nay ổng cho tao làm lớp trưởng tiếp không...?!

    Tao giựt mắt trái chục lần luôn nè...!'

    -'Tao không biết...!

    Năm ngoái lớp nó cũng đã thấy cái sự "bánh bèo" của mày rồi, chắc năm nay không bầu mày nữa đâu...!'_Chi nhún vai.

    -'Năm ngoái mày cũng nói vậy...!

    Nói xong ngay lập tức tao được kêu lên rồi được bầu làm lớp trưởng luôn...!'_Cô chợt nhớ lại cái lần bầu lớp trưởng năm lớp 7.

    Chi đã khẳng định với cô rằng "Lớp sẽ không bầu mày làm lớp trưởng đâu" và kết quả ngay lập tức đi ngược lại so với lời tiên tri đó :v

    -'Tại mày nhọ hoy...!'_Cười đểu-face

    -'Choima!

    Bây tốt với tao dữ!'_Cô sa mạc lời, trán chảy đầy hắc tuyến.

    -'Bây đang chơi trò gì dzậy...?!

    Cho tui chơi với'_Tiên bật mode trẻ con

    -'Tiên.

    Đây là thị ngữ chớ không phải trò chơi đâu.'_Cường xoa đầu Tiên.

    Ai chứ anh này có thể bất chấp chiều cao mà xoa đầu người khác.

    -Bạn Tường Vân...!

    Năm nay có ai bầu bạn làm lớp trưởng nữa không...?!

    Bị gọi tên bất ngờ, cô giật mình nhìn qua thầy chủ nhiệm.....

    Đau tim quá....Thời khắc quyết định sống chết của cô là đây....

    Thầy vừa dứt lời, nửa lớp giơ tay.....

    Phù...

    Ít hơn năm ngoái.....cả lớp giơ tay luôn.....

    -18 phiếu....Hm....Vì thầy thấy bạn Vân làm việc rất tốt nên thầy cũng bầu cho bạn 1 phiếu luôn._Sau một hồi ngẫm nghĩ thì thầy quyết định bầu thêm 1 phiếu cho cô.

    "WTF...?!

    Thầy ơi lạy thầy đừng hại con mà huhuhu...!"

    => Trích tiếng lòng đang kêu gào thảm thiết của 1 mỗ nữ nào đó.

    Thế là 19 phiếu...!

    "Phù...may quá...

    Mém chết...

    Ái Vi 21 phiếu lận...

    Lần này mình sẽ số..."

    -Anh em giơ tay lát nữa tao sẽ bao 1 ly Sting...!!!

    Thiện hùng hồn đứng bật dậy tuyên bố, lập tức lớp giơ tay, ngoại trừ đám bạn của chuỵ Vân đang há hốc mồm.

    -Thế thì năm nay, bạn Tường Vân sẽ tiếp tục làm lớp trưởng!

    - Ơ...ơ...?!_*ngàn chấm* ......................................................

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    4260 từ!

    Thật kinh dị!

    Truyện sau khi sửa chữa có hay hơn không nào?!

    Chap sau hay lắm nha...!

    Hứa hẹn có đánh ghen...!

    Iu các Readers nhìu nhìu nhắm...!

    Mitsuki ❤️❤️❤️
     
    [Oln] Thế Giới Phép Thuật-Cuộc Sống Của Tôi.
    Chương 1: Ngày đầu tiên đi học (2)


    Có ai là fan của Mafu-tan không nè? *giơ tay*

    Từ lúc nào đã trở thành 1 shotacon mà không hay.......

    Mitsuki...❤️❤️❤️

    __________Ta là dải phân cách đáng yêu trong chương 1 (1) nè_________

    -Ớ...nhưng mà...nhưng mà...hơ..._*sa mạc lời* Ợ o Ợ

    Bộ dạng Vân giờ đây thảm thương đến nghẹn ngào.....

    Một cô gái nước mắt lưng tròng, miệng cứ ú ớ không nói được gì.

    Bèn quay qua cầu cứu thầy giáo của mình.

    -Thầy...thầy ơi...hic hic_Cô mếu máo quay sang khều áo thầy mình.

    -Sao con...?!_Thầy vẫn tươi cười dù vừa mới góp tay mưu sát tia hi vọng lẻ loi của cô sau này.

    -Con...con...ư...

    -Thầy biết rồi, con không thích làm lớp trưởng đúng không?

    Cô gật đầu với tốc độ cực nhanh rồi nhìn thầy với ánh mắt oán than "A!

    Thầy xấu tính lắm!

    Đã biết rồi mà còn bắt con làm lớp trưởng!

    Con có đắc tội gì với dòng họ thầy thì làm ơn tha cho con đi chứ đừng hành xác con theo kiểu này...bla...bla (đã lược bớt 500 từ)"

    -Nhưng mà lớp rất ủng hộ con, với lại có con công việc của thầy cũng đã nhẹ hơn trước nhiều...!

    Cho nên hãy làm lớp trưởng đi, vì thầy nhé?!

    Nói rồi thầy Vương cười một nụ cười rất chi là rực sáng, tới mặt trời cũng chịu thua.

    Ngược lại với thầy, khuôn mặt Vân giờ đây đen hơn bao giờ hết, không còn từ ngữ nào diễn tả được sự "đen" của khuôn mặt cô lúc này. [Mitsuki: Nhật thực...?!]

    Thôi rồi.....

    Giờ đây Vân không còn lí do nào để từ cmn chối nữa rồi.....

    -Dạ....._ *hồn lìa khỏi xác*

    -Được rồi, con về chỗ đi, cảm ơn con nhé!

    Hi vọng năm nay chúng ta sẽ hợp tác với nhau thật ăn ý và trọn vẹn.

    Nói rồi thầy ấy xoa đầu cô dịu dàng....

    Thôi kệ......có một người thầy như vậy cũng tốt.....

    -Dạ.....Hi vọng chúng ta sẽ "get on well with each other" trong tương lai._Cô phóng tạm một chút tiếng Anh vì bây giờ tiếng Việt trong não cô cạn kiệt cả rồi.

    Đám bạn của Vân không còn cách nào khác đành chúc cô "may mắn" vượt qua cơn đại nạn năm nay.....

    Vân lờ đờ như bóng ma trắng bệch về chỗ ngồi mà thầm rủa thằng Thiện cờ hó....

    Thằng cờ hó đó mà không la lên thì giờ này chắc cô vẫn còn sống thanh thản.....

    Bỗng nhiên, có 1 cuộc điện thoại gọi tới cho thầy, thầy lặng lẽ ra khỏi lớp, đứng gần cửa nói chuyện.

    Vì tính "bà tám" trỗi dậy nên Vân cũng nghe lén, tai cô thính lắm, với lại thầy đứng gần chỗ cô mà.

    Cuộc nói chuyện của thầy như sau...

    "Alo...?!

    À, chào chị, tôi chính là thầy chủ nhiệm của lớp 8A1 đây"

    "Vâng.

    Vâng."

    "Vậy là bé sẽ học ở đây phải không ạ?!"

    "Bé đã tới trường rồi sao?!"_Tới đây thì thầy có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng lấy lại phong thái ban đầu.

    "Vâng.

    Được rồi, tôi sẽ chuẩn bị, cảm ơn chị đã nhắc trước."

    "Vâng.

    Vâng.

    Chào chị."

    Đó!

    Cuộc nói chuyện là như thế đó!

    "Cái gì mà cứ Vâng, vâng... hoài vậy nhỉ?

    Nhột thật a..."

    Đó là điều đầu tiên Vân nghĩ tới.

    -"Nghe thầy nói chuyện như vậy, chắc chắn là sẽ có học sinh mới.

    Tò mò quá đi!"_Ánh mắt cô lộ rõ vẻ thích thú, môi không chủ động cong lên thành một hình bán nguyệt mê người.

    Vừa nghĩ xong, thầy bước lên bục nói rất to:

    -MẤY ĐỨA TRẬT TỰ!!!!!

    Thế là cả đám im lặng.

    Vân chảy hắc tuyến.

    Phải rống như thế tụi nó mới nghe...

    -E hèm...

    "đau họng quá" Sắp sửa có bạn mới chuyển vào lớp mình.

    Bạn là người Nhật chuyển qua nước mình sinh sống và học tập, vì ba mẹ bạn có công tác ở đây.....

    Giọng nói của thầy đều đều vang lên.

    Khi nghe thấy học sinh mới thì cả lớp bỗng im bặt để lắng nghe thầy nói.

    Trên cầu thang, có hình bóng của một cậu học sinh điển trai.

    Mái tóc đen mượt mà, gọng kính đen tri thức cùng bộ đồng phục gọn gàng phẳng phiu tạo ra vẻ ngoài thư sinh mà bất cứ cô gái nào cũng mê thích.

    Nhưng không phải thư sinh theo kiểu học sinh ngoan hiền.

    Bằng chứng là nụ cười nhếch mép ranh mãnh của cậu ta, chỉ những người tinh ý mới phát hiện ra được sự phúc hắc ngự trị trên gương mặt cậu ấy.

    Một cậu học sinh ranh ma với cái đầu linh hoạt.

    Thực sự có đơn giản như vậy?!

    Nhưng cái lắc tay màu đen đồ họa thêm những cái gai, lấp ló một vết sẹo hiện ra dọc theo cái cổ trắng ngần, đôi mắt trong phút chốc bỗng dưng sắc bén, lạnh lùng và mưu mô lại tố giác một tính cách khác của cậu ta, tuổi trẻ ngông cuồng dung hợp với sự kiêu ngạo của kẻ đứng trên đỉnh cao.

    Một con người bí ẩn.

    Hình bóng đó từ từ đi lên cầu thang đến tầng cao nhất rồi rẽ phải.

    Lớp đầu tiên...Đây rồi...Lớp 8A1!

    Vân ngoảnh mặt ra ngoài cửa, và vô tình bắt gặp cậu ta đứng đó.

    Chắc chắn đây chính là cậu bạn mới đó rồi.

    "Hm.....

    Cũng đẹp trai phết ra...!"

    Vân âm thầm đánh giá.

    Cậu bạn đó dường như hiểu ý Vân, liền đáp lại bằng 1 nụ cười đậm chất ngôn tình.

    Cô bất ngờ và cũng cười lại.

    Bất chợt, một cơn gió vù thổi qua, tiếng lá xào xạc vang lên bên tai, lớp học bỗng sáng bừng lên bởi những tia nắng vàng hoe dịu nhẹ.

    Đôi gò má cô ửng hồng dưới nắng cùng đôi mắt long lanh không chút bẩn tạp và đôi môi anh đào nhẹ mỉm cười....

    Khung cảnh bỗng chốc trở nên thật trống trải, tựa như chỉ có hai người ở đó vậy.

    Thầy Vương đã phát hiện ra cậu học trò đứng trước cửa lớp, liền nói.

    -Mời con vào.

    Cậu ta bước vào.

    Từng bước đi, từng hành động của cậu ta như có một ma lực khiến mọi người không thể để ý tới bất cứ thứ gì khác ngoài cậu ấy.

    Sức hút của cậu bạn này thật tuyệt vời.

    -Đây là Thành Nghĩa.

    Bạn mới của lớp chúng ta!

    Hãy cho bạn 1 tràng pháo tay nào!

    Cả lớp (trừ Vân và đồng bọn) vỗ tay, hò hú hét các kiểu....

    -Năm nay có đồng loại mới bây ơi!

    -Trời ơi!

    Trai xinh gái đẹp gì hội tụ hết vào cái lớp 8A1 này rồi!

    Lớp có phúc, có phúc!

    -Sau khi qua nhà con Hà quẩy vụ ông thầy, kéo qua quán trà sữa Mộc đi!

    Tao bao tất!

    Cô thầm thương cho anh bạn học sinh mới kia.....

    "Hi vọng năm nay cậu ta sẽ an toàn sống sót qua thiên tai lũ lụt"

    -Chào các bạn.

    Tôi tên là Thành Nghĩa.

    Từ nay xin phiền mọi người giúp đỡ.

    Nói xong, cậu ta lại cười một nụ cười cởi mở, thân thiện.

    Cả lớp lại nhiệt liệt vỗ tay thêm 1 trận nữa...

    Có những thành phần mê trai điển hình như Mai—cũng là 1 đứa bạn thân của Vân mà tác giả lười nhắc tới, đầu óc như bay bổng trên trời.

    Chà...

    Người Nhật mà phát âm tiếng Việt rất chuẩn, không sai từ nào hết.

    Chắc chắn cậu ta giỏi môn ngoại ngữ.

    Phong thái khi nói cũng không rụt rè, ngược lại còn rất tự nhiên, thoải mái.

    Nếu là một học sinh bình thường, khi chuyển qua du học ở các nước khác,

    Dù chỉ một chút xíu, cũng sẽ cảm thấy hơi rụt rè,

    Bởi vì hầu hết những người ở đây không nói ngôn ngữ giống mình,

    Và học sinh bên Việt Nam cũng đông hơn những nước khác.

    ( Ở bên Mĩ, số lượng HS/lớp là 9-10 bạn, 15 bạn là cao nhất, bên Nhật thì nhiều hơn 1 chút, HS/lớp là 15-17 bạn.

    22 bạn là cao nhất.).

    Nhưng cậu ta lại thoải mái đến vậy...

    Chắc chắn từ trước cậu ta đã rất giỏi thuyết trình và hay nói trước đám đông.

    Vân âm thầm đánh giá tập 2.

    Vân cũng khá giỏi về phần thuyết trình và nói trước đám đông, Anh văn cũng là môn ruột của cô ấy.

    Heh heh...

    Có đối thủ mới rồi a~

    -Bây giờ thì...con ngồi ở đâu đây nhỉ...?!

    -Thầy Vương, cho thằng Nghĩa ngồi kế con lớp trưởng đi thầy!_Thiện dáng "chân đứng trên ghế, chân đạp lên bàn" hô to.

    -Eh!

    Vân sao?!_Thầy nhìn cô bằng ánh mắt ái ngại.

    Đã bắt cô làm lớp trưởng, lại còn cho bạn mới ngồi cạnh cô, thầy thấy hơi cực cho cô một chút.....

    -Ơ....."

    Thằng cờ hó này!

    Nói cái vẹo gì vậy...?!"_Cô vẫn còn giận nó dám hại đời cô phải làm lớp trưởng lần thứ hai, bây giờ còn thêm vụ này........sắp nhịn không nổi rồi.....

    -Đúng rồi thầy, Nghĩa bị cận thì nên ngồi bàn đầu, mà là bạn mới thì nên cần lớp trưởng giúp đỡ, với lại chuyển từ Nhật qua thì giao cho con Vân là yên tâm rồi!

    Vân nó biết nói sơ tiếng Nhật mà!

    Này nhá...!

    Bạn mới người ta giỏi tiếng Việt như vậy, có khi cô chả cần dùng tiếng Nhật để giao tiếp với cậu ấy...

    Sao hắn ta không tự nguyện ngồi cạnh bạn mới đi...?!

    Vân bực mình.....

    Cái này là đưa đẩy trách nhiệm này...!

    Bản nương ghi hận...!

    -Ừm, thầy thấy Thiện nói cũng có lý.....Vậy Nghĩa, con ngồi kế bạn Vân đi, thầy tin bạn ấy có thể giúp đỡ con được nhiều điều sau này.

    -Dạ vâng._Nghĩa dạ một tiếng rồi lia mắt về phía một người.

    Ồ...!

    Vân được thầy tin tưởng ghê nhỉ...?!

    Mà khoan, đó không phải vấn đề...

    Nghĩa nó có biết lớp trưởng ngồi đây không nhỉ...?!

    Phải ra hiệu cho cậu—

    -Xin chào.

    Lần đầu gặp mặt.

    Cậu là Vân lớp trưởng phải không?

    Không biết từ lúc nào, cậu ta đã rất nhanh chóng đứng trước mặt cô, thân thiện chào.

    Biết luôn kìa...!

    Không cần ra hiệu, chưa cần giới thiệu cũng biết cô là lớp trưởng luôn kìa!

    Vân giật mình.

    Thằng này là thánh à...?!

    -À...ừ...!

    Phải.

    Mời cậu ngồi.

    Nói rồi Vân nhích ghế qua một bên cho cậu bạn kia ngồi.

    Ủa...?!

    Cô ngồi 1 ghế 1 bàn, 1 bàn đủ 2 người nhưng 2 người không đủ 1 ghế.....

    À phải rồi...!

    Có cái ghế ở dưới lớp.

    -Ê Thiện!

    Lấy giùm tao cái ghế dưới lớp cho bạn mới ngồi coi!_Cô quay xuống chỉ Thiện.

    -Sao mày không tự đi lấy?_Hắn rất ghét bị sai vặt nha.

    Anh mày không lấy!

    -Cãi...?!

    Mày ngồi bàn cuối, lại ngay phía trên cái ghế, mày không lấy thì ai lấy?!

    -Tao không thích lấy đó!

    Thì sao?!_Thiện hất cằm ngạo nghễ

    -Thằng cờ hó.....

    Nói rồi Vân đen mặt, tỏa sát khí ngùn ngụt khiến cả lớp đổ mồ hôi lạnh.

    Thầy vẫn cười, nhưng mặt tái đi, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy ra đẫm cả lưng áo....

    Thằng Thiện vẫn giữ cái bản mặt phởn đời đó...

    Mặt Chi thì như "Ta không liên quan"...

    Tiên và Cường thì chỉ cầu nguyện cho cô đừng nổi máu Yan ngay bây giờ....

    Còn Nghĩa thì đang thầm chảy hắc tuyến....

    "Cô bạn này thật đáng sợ a..."

    Cô giật mình nhớ ra...

    Ấy chết...!

    Không được không được...!

    Đang ở trước mặt bạn mới, làm sao có thể cho bạn ấy thấy mình là "hung thần" được?

    Lỡ bạn ấy sợ mình thì sao?

    Phải chấn chỉnh lại, mày là lớp trưởng gương mẫu Vân à!

    Không thể để cho một thằng thánh lầy làm mày tức giận được!

    Bềnh tễnh...bềnh tễnh nào...

    -Thiệt tình!

    Mày không lấy thì tao lấy!_Cô than một tiếng rồi cũng chịu thua.

    -Ấy...!

    Không sao đâu, tôi tự lấy được mà, sao lại phải bắt con gái làm.....

    Trong lúc Nghĩa vẫn còn đang nói,

    Cô đã ngay lập tức chạy xuống cuối lớp và xách cái ghế lên.

    Trước sự kinh ngạc của thằng Nghĩa và cả lớp (trừ thanh niên phởn đời và bạn Chi.)

    -Ôi nhanh vãi!

    Tui biết là nó rất khỏe, nhưng nó có cần phải khỏe hết phần mấy đứa con trai trong lớp mình không vậy?!_Tiên "mắt chữ O, mồm chữ A" mà ca ngợi sức mạnh hơn cả trâu của cô.

    -Im lặng đi Tiên, con Vân mà nghe là nó sẽ chọc mi lùn nữa đó!_Cường nhắc nhẹ.

    Khỏi cần Cường nhắc, cô nghe hết rồi, mặc dù là chúng nó ngồi gần cuối lớp.

    -Cái ghế chứ có phải là quái vật đâu mà con gái không xử được?_Vân chợt cảm thấy mình vĩ đại như một vị cứu tinh.

    -Con Vân là quỷ mà, sợ gì quái vật...?

    Và ngay cái giây phút cô đang nở mặt nở mũi, Thiện chen vào một câu khiến mũi cô vừa nở lên liền xẹp xuống.

    -À...ờ...cảm ơn cậu...!

    Nghĩa chợt nhìn Vân bằng một ánh mắt sắt bén mà đánh giá....

    "Cô gái này....có võ!"

    Vân chợt cảm thấy lạnh sống lưng...

    Cô quay phắt về phía nơi hàn khí ám lấy tấm lưng mình một mảng lạnh ngắt....

    Chỉ thấy Nghĩa đang nở một nụ cười thân thiện.....

    "Phải đề cao cảnh giác với người này....."

    -Mặc dù là con gái, nhưng cậu vẫn khỏe thật đó!_Nghĩa liền giải vây cho bầu không khí khó chịu này trước khi những người xung quanh để ý đến hành động của cậu._Hay là.....cậu có võ...?!

    Vế sau Nghĩa nói nhỏ hẳn lại, chỉ có Vân mới nghe thấy được....

    Cô trợn tròn mắt.....

    Tên này.....thật sự.....chỉ là một học sinh chuyển trường bình thường...?!

    -Con lớp trưởng đâu phải con gái, mày thấy vòng một của nó ra sao mà nói nó con gái vậy?!

    Nói như vậy là xúc phạm con gái đó!

    Nghĩa nghe vậy, mắt không tự chủ nhìn xuống vòng 1 của bạn Vân...

    Trong lòng thầm đồng ý với ý kiến của bạn Thiện.

    Người ta có núi, có đồi,

    Hay là đồi non cũng được.

    Bạn lớp trưởng đây.....

    Chỉ là 1 nhúm đất vừa đủ trồng cây....

    -Thiện....Mày muốn chết hử...?!

    Trước mặt bạn mới mà dám hạ bệ cô như thế, cô sẵn sàng thành toàn cho nó đi du lịch một chuyến thăm Diêm Vương.

    -Re-trap thì cứ nên im lặng đi để tao và bạn mới nói chuyện!_Thiện nói ra một câu đầy "ẩn ý"

    -Ơ...à.....anou....._"Bạn mới" bơ vơ đứng giữa cuộc "trò chuyện thân mật" của hai người.

    -Thôi cậu ngồi xuống đi...Đấu khẩu với tên này mệt lắm....Muốn banh óc luôn...

    Một điều nhịn, chín điều lành, cô đành bất lực chịu thua mà uể oải nằm dài trên bàn...

    Thế là Nghĩa ngồi xuống cạnh Vân.

    -Hồi nãy cậu dò xét tớ ghê nhỉ?_Sau một hồi yên lặng thì Nghĩa lên tiếng, bắt đầu cuộc nói chuyện của hai người trước.

    -Hể...?!_Vân chợt cảm thấy đau bụng vì bị "bắn trúng tim đen".

    Đừng nói cậu ta biết cô luôn âm thầm đánh giá cậu ta đấy nhé...?!

    -Thì đó.....Lúc mà tớ giới thiệu trên bục đấy, cậu nhìn tớ rồi lại thẫn thờ như suy nghĩ gì đấy..._Nhìn mặt Nghĩa có vẻ "ngây thơ vô số tội".

    -À...ờ...không có gì đâu...!

    Tôi chỉ nghĩ là cậu chắc hẳn giỏi môn ngoại ngữ lắm thôi....Và còn giỏi nói chuyện trước đám đông nữa...._Loạn quá, cô lỡ miệng nói ra hết trơn rồi.

    -Hm?

    "Cô ấy biết?!"

    Cô gái này.....thật có tố chất......

    Tùng tùng tùng...

    Ô...!

    Ra chơi rồi...!

    Óttt~

    Bụng Vân phát ra âm thanh vừa đủ để mình nghe.

    -"Phải ha, mình đói quá, sáng mới ăn có 1 cái bánh và 1 cốc sữa thôi...Không đủ no..."

    Nghĩ rồi Vân liền mở cặp tìm hộp cơm thường ngày mẹ vẫn hay làm cho cô mỗi khi tới trường.

    Không biết hôm nay mẹ nấu món gì nhỉ......thật mong chờ a~

    "Ủa...?!

    Đâu mất tiêu rồi...?!

    Hể...?!"

    Cô quên đem theo cơm hộp rồi...!

    Thedeonao.....

    Vân đói quá...bụng Vân sôi sùng sục...

    Vân want to ăn...ăn cơm mom Vân nấu...

    Cô lờ đờ đứng dậy, nhập đám với đồng bọn.

    Định đi xuống thì có 1 bàn tay nắm tay cô lại từ phía sau... (Cảnh này quen quen) Nghĩ là Thiện nên cô quay ra chửi...

    -Thằng cờ hó Thiện tao đã nói là éo có quà.........ủa..........Nghĩa......?!

    -Ờm......_Chỉ mới cầm tay đã bị chửi, cuộc đời cậu ta còn nhọ với cô dài dài.

    -A, tớ xin lỗi, tại tớ tưởng cậu là Thiện nên tớ chửi...thông cảm nhé...!

    Tại vì cậu ta cũng hay nắm tay tớ từ phía sau.....

    -Ờ...ừ...không sao đâu..._Nói vậy thôi chứ ban nãy cậu ta cũng một phen hết cả hồn với cô đấy 🙂))

    -Có chuyện gì thế...?!

    -Um...chỉ là...tại tôi vẫn chưa quen ai hết ngoài cậu cho nên.....cho tôi đi theo nha...!

    Nói rồi Nghĩa nhìn thẳng vào mắt Vân, nở một nụ cười "sát gái" khiến mấy đứa con gái trong lớp (trừ Vân và đồng bọn) dù không mê trai vẫn cảm thấy tim mình như lỡ một nhịp. (Mấy đứa mê trai thì mất máu chết hết rồi.)

    Tiên, Chi và Cường nãy giờ ở kia cứ đứng cười gian mãi không thôi, rồi cứ lảm nhảm mấy câu tào lao, Vân nghe hết chứ bộ, nói thì ra chỗ khác nói đi.

    Cứ như muốn để người ta nghe được ấy...!

    Nhưng mà...

    Ban nãy...

    Vân nhìn thấy ở cậu bạn học sinh mới...

    Có một chút gì đó...

    Mưu mô...

    Và nguy hiểm chăng...?!

    Chắc cô đa nghi quá rồi....

    Phải......Là do cô đa nghi...!

    Làm gì có chuyện tự nhiên có nam chính nguy hiểm chuyển trường gặp nữ chính thì yêu rồi thử thách cô ấy như trong mấy câu truyện viết trên Wattpad mà cô hay đọc đâu chứ...?!

    Phải.......Sẽ chẳng bao giờ.....

    Nhưng dù sau, Vân vẫn phải cảnh giác cao độ với cậu bạn này.....

    Vì trực giác cô.....

    Cả cuộc đời này chỉ sai đúng một lần.....

    Là với tên đó.....

    -Cậu có thấy phiền không...?!

    Hay là.....

    -À không sao không sao.....Cậu cứ đi theo bọn tớ!

    Hông có phiền gì hết á!

    -À vậy hả?!

    Cám ơn cậu nhiều nhé, lớp trưởng!_Lại cười lần thứ N trong ngày.

    -Ừ...!

    Cậu đừng khách sáo...!_Cậu ta cười thì cô cười lại.

    Huề :v

    -Mấy người bớt bớt thả thính nhau nơi công cộng đi và đừng có cho tụi tui ăn bơ nữa...!_Chi lên tiếng

    Đứa đầu tiên có thể nén cười mà đứng ra nhắc nhở "đôi uyên ương" kia, đồng thời xác định sự tồn tại của "đám bạn thân nhân vật phụ" đó.

    Thế là cả đám đi xuống cầu thang.

    Dưới sự soi mói của những con người (mê trai)

    -Nghĩa...!

    Cậu cũng phải làm quen với những bạn khác đi...!

    Bắt đầu với lũ thần kinh hay cười này...!

    Nói rồi Vân chỉ qua đám bạn nãy giờ vẫn đang im lặng mà cười khúc khích kia.....

    -Ukm...!

    Chào mọi người, tôi là Thành Nghĩa, hân hạnh được làm quen...!

    -Ừ, chào cậu, tui tên là Thuỷ Tiên...!_Tiên ấm áp cười.

    -Hế lô...!

    Ta tên Minh Cường._Thanh niên này có vẻ nhoi...

    -Chi_Ngắn gọn, súc tích, không hổ danh "tảng băng lớp 8A1".

    Tua qua cảnh làm quen và đi xuống cầu thang...

    Lúc này đám bạn Chi, Tiên, Cường đã đi mua nước, để lại hai người là Nghĩa và Vân ngồi ghế đá chờ.....

    Lũ kia.....!

    Tụi bây được lắm...!

    Đảm bảo bây giờ chúng nó đang cười mà miệng ngoác tới tận mang tai luôn cho coi...!

    -Nè.....Sao lớp trưởng biết tớ giỏi môn ngoại ngữ và giỏi thuyết trình trước đám đông vậy...?!

    Á...!

    Nó hỏi vì sao kìa...!

    Thực sự thì Vân cũng có biết đâu...?!

    Tất cả chỉ là phỏng đoán nhờ trực giác.....

    Mà nói vậy thì ai tin?

    Thế là Vân nói tất cả những gì cô phỏng đoán được từ Nghĩa ra cho cậu ấy nghe...

    -Cũng đúng....Thế thì tại sao cậu lại biết tôi không rụt rè.....Có thể một người ở ngoài trông tự tin, bên trong lại rụt rè thì sao...?!

    Ờ há...!

    Cậu ta nói có lý...!

    Cơ mà sao cô biết...?!

    Chỉ là khi cô nhìn vào mắt cậu ta,

    Trong đó, cô cảm nhận được sự tự tin.

    Và cả một chút kiêu ngạo, mặc dù lời nói và ngữ điệu thì không giống như vậy....

    Thế là Vân cũng nói những gì mình nghĩ cho cậu ta biết luôn.

    Thật thẳng thắn và chả sợ gì hết mà!

    -Waa!

    Nể cậu thật đó!

    Nói trúng phóc luôn!_Nghĩa ngạc nhiên_Trực giác của lớp trưởng thật nhạy bén!

    -À, không có gì đâu.

    Cảm ơn cậu!

    Từ thời cha sinh mẹ đẻ tới giờ...

    Mới có người khen Vân như vậy đó...!

    Tuy không biểu hiện ra, nhưng thực sự thì cô đang rất vui nha...!

    Ótttttttt~~~

    Bụng Vân lại kêu réo nữa kìa, ngay phút quan trọng luôn mới sợ chứ?!

    "Lần này thì cả người kế bên cũng nghe luôn rồi.....

    Hic...!

    Xấu hổ quá đi...!"

    -Cậu chưa ăn sáng à...?!

    -Tớ có ăn một cái bánh nhỏ và uống 1 ly sữa, nhưng không đủ no..._Vừa nói cô vừa phồng má vừa xoa xoa bụng nhỏ đang kêu réo của mình.

    Hảo dễ thương~

    -Thế ăn của tôi này...!

    Nói rồi cậu lấy ra một hộp cơm.

    Mở nắp ra, là cả một thiên đường!

    Mùi hương thơm không thể cưỡng lại được, thức ăn thì nhìn cực bắt mắt, có Sushi nè, trứng cuộn nè, salad cô thích nè.

    Vân đói lắm rồi......thèm ăn quá rồi....

    Mà không được!

    Không thể để đồ ăn cám dỗ mà làm mất hình tượng lớp trưởng được...!

    -Thôi tôi không sao đâu!

    Cậu ăn đi.

    -Tôi nghĩ rằng trường sẽ cho ở lại vào buổi trưa, nên tôi tự làm bento đem theo, nhưng bây giờ mới biết là không phải, nên đành đem lên trường ăn luôn.

    Mà tôi đã ăn sáng rồi, nên cậu ăn đi!

    Đừng khách sáo!

    Vân hạnh phúc.....

    Lần đầu cuộc đời Vân được ăn Bento Nhật, lại gặp trúng cậu bạn tốt bụng này nữa...

    "Hôm nay Tường Vân ta là số dzách...!

    Há há há....!!!"

    -Hic hic...Cám ơn cậu!

    Itadakimasu!

    Nói rồi Vân lấy khăn chậm lên "đôi mắt long lanh lấp lánh" nhận lấy bento từ tay Nghĩa và ăn sạch bách trong vòng 20 giây.....

    Cậu ta chảy hắc tuyến nhìn hộp cơm mới nãy còn đầy ắp mà bây giờ chẳng còn một hột.....

    "Ôi.....Chắc lớp trưởng cậu ấy đói lắm nhỉ...?!"

    -Arigatou gozaimasu.

    Cơm cậu làm ngon như nhà hàng ngàn sao ấy!

    -Cảm ơn đã khen.

    Cậu cũng biết tiếng Nhật sao?

    Tôi thấy cậu cũng phát âm rất chính xác.

    -Ừ._Cô vừa trả lời vừa lấy khăn tay lau miệng._Đó là đam mê của tôi mà!

    Tôi yêu Nhật Bản lắm!

    Bỗng dưng một tiếng nói từ đâu ra kéo cô từ trên trời xuống dưới đất..

    -Chồi ôi!

    Con lớp trưởng và bạn mới "tình tứ" với nhau kìa!

    -Ơ.....đâu có...!

    Tụi mình chỉ....._Nghĩa có vẻ khá lúng túng khi bị đẩy vào trường hợp này.

    -Không cần nói chuyện với cậu ta đâu Nghĩa.

    Dây vào nó mệt mỏi lắm!_Cô không muốn bị làm phiền nên tìm cách thoát khỏi cái chủ đề khó chịu này.

    -Còn cãi?!

    Từ lúc tao thấy con lớp trưởng cười với mày ở trên lớp là tao biết nhỏ kết mày rồi!_Thiện bơ luôn cô mà lớn tiếng nói với một bản mặt "Mày nói lại tao?!"

    -Ơ...!

    Không phải vậy.....

    -Không phải vậy thì là thế nào?

    -Bọn tớ chỉ mới quen nhau thôi mà!

    Cậu đừng làm ồn nữa!

    -Ô!

    "Quen nhau" kìa!

    -Này, cậu đừng hiểu theo nghĩa "đó" chứ...?!

    Ớ...?!

    Sao nó thấy được?

    Cái lúc cô cười với Nghĩa ấy...?!

    Cô ngồi bàn đầu sát của ra vào,

    Hắn (Thiện) ngồi bàn cuối, cách nhau 3 dãy,

    Thế quái nào hắn thấy cô cười được cơ chứ?!

    Rõ ràng vị trí ngồi như vậy là hoàn toàn không thể nhìn rõ được hành động của nhau, huống chi là biểu cảm.......

    Mấy thanh niên này đi tu nhiều năm hoá thần thánh hết rồi à...?!

    Mà khoan.....!

    Something goes wrong here.....

    Từ lúc nào mà chỗ của cả 3 người đã trở thành trung tâm sân trường vậy...?!

    Có những ánh mắt dị nghị, những ánh mắt ghen tị,

    Và đáng sợ hơn.....

    Còn có những con người có ánh mắt thích thú với chiếc điện thoại đang quay phim trên tay nữa...!!!

    Học sinh thời nay ghê gớm thật a~

    -Có đánh ghen ở góc sân trường kìa, tụi bay quay phim lẹ!_ Nữ sinh 1 said

    -Kia không phải là Cao Thiện lớp 8A1 sao...?!_ Nữ sinh 2 said

    -Cái thằng học giỏi top trường đấy hả?

    Tao biết rồi.

    Nhìn cũng đẹp trai đó chứ!_ Nữ sinh 3 said

    -Còn cậu bạn đang thất thế kia nhìn soái ca vãi ra kìa chúng mày!

    Chắc là mới chuyển trường đó!_ Nữ sinh 4 said

    -Cô bạn kia là Tường Vân lớp trưởng lớp 8A1 mà.

    Nhỏ đó học thì cũng bình thường, nhan sắc không bằng tao, sao lại được hai chàng đẹp trai đánh ghen như thế chứ?!

    Đúng là ghen tị thật mà!_ Nữ sinh 5 said

    Và còn vô số những câu nói nữa.....

    -"Ghen tị con mắt chúng bây!

    Bây thử vào đây làm điểm tâm cho trường bàn tán đi rồi hẵng bình luận nhé!"_Tiếng lòng Vân gào thét.

    Aizzz...!

    Thật là nhức đầu quá đi mà...!

    Bây giờ phải tìm lũ bạn để giúp cô thoát khỏi đây.....

    Ủa...?!

    Có gì đó shy shy.......

    Themeonao...?!

    TỤI NÓ LẠI ĐANG ĐỨNG CƯỜI GIAN Ở CHỖ KHÁN GIẢ THẾ KIA HẢ...?!?!

    Thấy Vân nhìn về phía mình, Chi, Tiên và Cường cũng chỉ biết vẫy tay và cười tiếp hoy!

    Choime...!

    Bạn tốt vcl...!!!

    Ờ...mà cuộc nói chuyện của mấy ông kia sao rồi...?!

    -Vậy là tụi bây đang quen nhau phải không?_Thiện bỗng nhỏ tiếng lại, chỉ vừa đủ để hắn, Nghĩa và cô nghe thấy.

    -Bọn tớ chỉ là bạn.

    Cậu đừng tỏ ra bất lịch sự như thế nữa!

    Như bắt được vàng, Thiện cười gian, nắm lấy tay Vân giật ngược ra sau, trong phúc chốc cô đang ngồi ghế thì lại nắm tay Thiện và đứng bên cạnh anh.

    Thiện ngay lập tức khoác vai Vân và ngạo nghễ nói:

    -Thế thì tao được quyền "cua" lớp trưởng đúng không...?!

    Và thế là cả trường được một phe Shock tim nặng.

    Caideogi đang xảy ra ở đây vậy?

    Thằng cờ hó đó vừa mới nói gì cơ?

    Cái quái gì mà nó được quyền cua cô chứ...?!

    Ai cho cô biết tất cả những chuyện này là sao đi?!

    Bây giờ thì tụi nó chính thức nói chuyện như đánh ghen luôn rồi kìa...!

    Dafud...?!

    -.......Cậu không có quyền...!_Nghĩa cuối gầm mặt, che giấu đi ánh mắt đầy tham vọng của mình.

    -...Tại sao...?!_Nhìn thấy hành động kì lạ của Nghĩa thì Thiện cảm thấy thích thú, càng khích cho cậu ta bộc phát ra những suy nghĩ bên trong mình.

    Nghĩa ngay lập tức nắm cổ tay Vân và kéo về phía mình, đặt cằm anh lên đầu cô rồi lấy tay trái ôm ngang eo.

    Trong phút chốc, cả hai đang ở trong một tư thế ám muội.

    -Vì cậu ấy chỉ có thể ở bên cạnh tôi mà thôi!

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Quà tặng các độc giả.

    Mừng tháng mới vui vẻ với 4848 từ mà mị đã nhọc sức nghĩ ra để cho mọi người cùng đọc nhé!

    Mitsuki. ❤️❤️❤️
     
    [Oln] Thế Giới Phép Thuật-Cuộc Sống Của Tôi.
    Chương 2: Cuộc sống thường ngày.....chấm dứt rồi.


    -.......Cậu không có quyền!

    -...Tại sao...?!

    Thiện nhướng mày khó hiểu, đôi mắt cậu ta xen lẫn sự thắc mắc và thích thú.

    Cuối cùng cũng làm tên này lộ được một phần bản chất thật rồi.

    Nghĩa nhân cơ hội Thiện mất tập trung nắm cổ tay Vân và kéo về phía mình, đặt cằm anh lên đầu cô rồi lấy tay trái ôm ngang eo một cách ám muội.

    -Vì cậu ấy chỉ có thể ở bên cạnh tôi mà thôi!

    Khoé miệng cậu nhếch lên, tạo thành một nụ cười đắc thắng mãn nguyện, đôi mắt sáng lên đầy kiêu ngạo, ý nói rằng "Cô ấy là của tôi".

    Cả trường Shock tập 2.....

    Lần này Thiện cũng khá sốc, nhưng trong phúc chốc thì cái bản mặt phởn đời thường ngày trở lại, và lại pha thêm chút mãn nhãn.

    Vân auto đơ.....

    "Ôi cái WTF...?!?!"

    Cô tưởng cậu bạn này hơi nhút nhát và hiền lành chứ?

    Chỉ mới gặp nhau được 28 phút, cậu ta đã tuyên bố chủ quyền với cô luôn rồi kìa!

    Đừng làm cô sợ!

    Cô đang rất shock nha!

    Mới ngày đầu tiên đi học mà đã xui tới vậy rồi sao?!

    Đảm bảo có đứa trù ẻo cô....

    Chắc luôn!

    Bây giờ thì phải giải quyết cái đám phiền phức này trước đã.....

    -HAI NGƯỜI IM LẶNG HẾT CHO TÔI NHỜ...!!!

    CÒN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI LO LÀM VIỆC CỦA MÌNH ĐI...!!!

    Vân nhanh chóng nắm tay Thiện và Nghĩa chạy ra khỏi đám đông....

    Tất cả mọi người đều có phần tiếc nuối mà tản ra sau khi nhân vật chính bỏ đi, để lại một nhóm người 2 nữ 1 nam đang đứng ngơ ngác như trời trồng...

    Trong khi đó, ở chỗ Vân và hai thanh niên nọ.....

    Cô kéo họ ra sân sau rồi thả tay, thật thấm thía tặng cho hai người một ánh nhìn ai oán và giận dữ như muốn nói "giải thích tất cả mọi việc cho tôi!"

    -Tôi không có gì để nói._Nghĩa không còn cao ngạo như ban nãy, ánh mắt khiêu khích nhìn Thiện đã được cậu thu hồi lại.

    -Sao nào?

    Lớp trưởng thấy vui chứ?_Thiện vẫn tiếp tục nhây, chọc ghẹo cô mà không để ta đến gương mặt đang đen lại như than kia.

    Vân thấy thế thì cúi gầm mặt, sát khí mạnh mẽ tỏa ra như muốn bóp nghẹt mọi thứ.

    Thiện cũng vẫn giữ cái bản mặt "trẩu tre" đó, nhưng không còn nâng cằm cao như trước nữa, hai bên thái dương đã lấm tấm vài giọt mồ hôi lạnh.

    Nghĩa thì im lặng, không nói gì, nhưng hình như khí thế của cậu ta đang bị chèn ép một cách mạnh mẽ.

    "Xem ra.....cô ấy giận thật rồi..."

    Vân đang cảm thấy, một cảm giác không biết gọi như thế nào...

    Vừa tức giận, vừa xấu hổ, vừa bối rối, vừa cảm thấy có lỗi khi lớn tiếng với mọi người trong trường một cách thô lỗ như vậy.

    Nhưng hầu hết.....

    Là sự buồn bã và có hơi thất vọng.....

    Thật sự bây giờ chẳng biết làm sao, như muốn trút hết tất cả nỗi lòng của mình, cô để những cảm xúc đó vào sát khí rồi tỏa ra cho nhẹ nhõm.

    Nghĩa bây giờ lại có một gương mặt khá ngạc nhiên.

    Khẽ cuối xuống để mái tóc che đi gương mặt điển trai của mình, cậu nở một nụ cười nguy hiểm....

    Từ trước đến giờ.....Cậu chưa từng gặp người con gái nào lại có sát khí áp đảo đến vậy.....

    Và từ trước đến giờ......Lần đầu tiên cậu thấy một con người để nỗi lòng của mình vào sát khí ngoài ý muốn giết một ai đó.....

    Thật thú vị.....

    Cậu muốn biết nhiều hơn nữa về cô bạn lớp trưởng này......

    Về phần cô, Vân bây giờ đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn, cất giọng trong veo như suối chảy róc rách, cô nói.....

    -Khó chịu đó...!

    Cả hai người đều ngạc nhiên.

    Họ tưởng cô phải nói những thứ như là "Mấy người có biết mình gây nên tội gì không hả" hoặc "Tôi cho hai cậu viết bảng kiểm điểm bây giờ!" với ngữ điệu giận dữ chứ?!

    Nhưng không.....

    Lời nói của cô thật nhẹ nhàng, như từng làn gió mơn trớn trên da thịt, khi rời đi để lại cho người ta một cảm giác buồn man mác khó tả.

    -Thiện.....!!_Vân gằn giọng, cố gắng giữ cho âm thanh của mình nghiêm túc nhất có thể.

    Nhưng nó vẫn bị lạc đi vì cô đang gồng mình nén lại những giọt nước mắt ứa trên khoé mi......

    -Ơ.....hả...?!

    Bị gọi tên bất ngờ, Thiện đang mơ màng thì như bị kéo từ trên cao xuống.

    Cậu ta nhìn Vân với một ánh mắt khá ngạc nhiên....

    Lớp trưởng......bị cậu chọc đến sắp khóc rồi.....

    -Cậu và tôi chỉ thân thiết với nhau như bạn bè, việc gì phải làm lớn chuyện như thế chứ...?!

    Thiện giật mình....

    Cô nói đúng.

    Thiện chỉ xem cô như một người bạn thân thiết, hoàn toàn không có ý gì cả.

    Cậu ta chỉ muốn quậy phá một chút cho vui, và cậu cũng muốn xem thử phản ứng của Nghĩa sẽ như thế nào....Ai ngờ đâu sự việc lại thành ra như vầy.......

    -Còn Nghĩa...!

    -Ừ.....

    Nghĩa có chút trông chờ xem cô sẽ xử lí cậu thế nào.

    Vẻ mặt cậu ta vẫn điềm tĩnh đến mức có thể khiến người ta nghĩ cậu không cảm xúc, nhưng trong lòng thì đang nôn nao như muốn khám phá một điều gì đó mới lạ.

    -Tại sao cậu lại hiếu thắng đến thế?

    Chỉ vì muốn hơn thua với Thiện mà cậu chấp nhận làm những hành động như vậy với một người bạn cậu chỉ mới quen chưa đầy một tiếng đồng hồ...?!

    Nghĩa bất ngờ.....

    Thực sự rất bất ngờ.....

    Từ lúc nhỏ đến giờ, ngoài ba mẹ cậu ra, cô gái này chính là người đầu tiên nắm thóp được những cảm xúc của cậu.....

    Cậu có lòng tự trọng cao ngút trời, và chính vì thế, suốt bao năm nay cậu chưa từng thua hoặc chịu thua bất kì một ai.....

    Thế mới đáng danh là con trai của chủ tịch tập đoàn Katamaki chứ...!

    Cớ sao.....Giờ đây khi đứng trước cô gái bé nhỏ này.....

    Từng lời từng chữ cô ấy nói ra đều khiến cậu tâm phục khẩu phục đến vậy...?!

    Vân chợt ngẩng mặt lên, vẻ mặt của cô bây giờ cứ như không cảm xúc.

    Gương mặt tươi tắn tràn đầy sức sống giờ đây đã bị thay thế bằng một vẻ ảm đạm khiến người ta có chút rợn người.

    Thiện bỗng chốc hơi hoảng sợ và cảm thấy có lỗi......

    Sự việc chỉ có như vậy mà lại khiến cô xuống sắc trầm trọng đến thế?!

    Nhưng Nghĩa thì khác, khi nhìn thấy ở khoé mắt của cô hơi đỏ và có nước, cậu cảm thấy xót xa cho cô gái chỉ mới gặp lần đầu này...

    -Có thể khi các cậu nói chuyện với nhau và làm những hành động như vậy đối với tôi, các cậu cảm thấy thỏa mãn óc tò mò hoặc sự hiếu thắng của mình, nhưng liệu các cậu có quan tâm đến cảm xúc của cái người mà các cậu đang đùa giỡn không?

    Giả sử có người lợi dụng các cậu để thỏa đáng nhu cầu bản thân mà không để ý tới cảm nhận của các cậu, các cậu sẽ cảm thấy như thế nào đây?!

    Cả hai người kia đều im lặng, cuối gầm mặt xuống tỏ vẻ hối lỗi,

    Nhưng không ai chịu xin lỗi cả, cũng bởi đơn giản vì lòng tự trọng của mình quá cao.

    Vân cũng biết bây giờ hai người kia đang cảm thấy như thế nào.

    Cô nói:

    -Ý tôi chỉ muốn nói rằng không nên đùa nghịch trên cảm xúc của người khác thôi, các cậu hiểu là được rồi.

    Thôi, không làm khó các cậu nữa.

    Nhìn như vậy cũng đủ biết hai người đã hối lối rồi, nhớ lần sau đừng có phạm lỗi lần nữa đấy nhé!

    Không thì đừng trách lớp trưởng này độc ác._Cô phồng má, quay mặt sang hướng khác.

    Thấy vậy thì cả Thiện và Nghĩa đều cảm thấy nhẹ nhõm.

    -Dzậy thui cho tao xin lỗi lớp trưởng nhiều nha!

    Lần sau sẽ không tái phạm nữa đâu._ Thiện nhanh nhảu nói

    -Có lần sau sao?!_Cô tỏa sát khí dọa Thiện một phen "sởn gai ốc"

    -Ấy ấy không có đâu mà, lớp trưởng đại nhân đừng làm tao sợ!

    -Pff...!

    Mày nói chuyện như đúng rồi luôn ý!_Cô phì cười một tiếng vì sự hài hước của Thiện.

    Và hành động của cô đã được thu vào tầm mắt của một người...

    "A...

    Cô ấy cười rồi...

    Khuôn mặt đã tươi tỉnh hơn một chút..."

    Ban nãy lúc Nghĩa nhìn thấy khuôn mặt kém sắc của Vân,

    Anh có cảm giác........thật đau đớn và xót xa...

    Tại sao thế nhỉ...?!

    Nghĩa cứ đứng thẫn ra đó mà ngẩn ngơ.....

    Tùng...Tùng...Tùng...

    Ba tiếng trống chậm rãi vang lên đánh thức ba con người kia, báo hiệu giờ ra chơi đã kết thúc...

    -A, đánh trống rồi, các cậu mau mau vào xếp hàng đi, cả cậu nữa Nghĩa.

    Nói rồi Vân nắm tay Thiện và Nghĩa chạy thật nhanh tới chỗ xếp hàng của lớp.

    -Ấy.....Vân!

    Mày chạy từ từ thôi!

    Làm gì mà chạy nhanh thế hả?!_Thiện chạy theo không kịp đến suýt té

    -........... _Nghĩa *im lặng mode*

    -Tụi mình đang ở sân sau trường, chạy nhanh đi nếu không muốn bị phát hiện hoặc bị thầy cho đứng trước cửa lớp vì vào lớp trễ!

    30 giây sau.....

    Vì phải nắm tay 2 con người kia mà luồn lách qua đám đông nên tốc độ của cô có hơi chậm hơn một chút, nhưng mày thay, Vân đã tới xếp hàng kịp.....ngay trước khi mọi người lên lớp...

    -Phù...mệt vãi...may mà tới kịp..._Cô bỏ tay hai người ra, một tay ôm ngực, một tay quệt mồ hôi lấm tấm trên trám

    -Mé!

    Mày kéo tao chạy mệt bome!_Thiện lấy tay dùng sức xoa đầu Vân khiến tóc cô xù lên thành một cái "ổ quạ"

    -Thằng cờ hó này, bỏ tay ra!

    Rối hết tóc tao rồi!

    Mày mà không cao hơn tao mười xăng thì đừng có mơ mà làm rối tóc tao nha!

    Nói rồi cô tỏ thái độ bực mình, mạnh bạo gỡ dây buộc tóc ra, để xoã mái tóc bồng bềnh và mượt mà.

    -Hm.......TRESemmé nè!_Thiện mặt phởn đùa Vân.

    -Cút đi thằng hentai!

    Mé!

    Mày có cần hentai tới độ biết tao xài dầu gội gì luôn không?

    -Tóc mày như vầy mốt có gì nhận quảng cáo dầu gội đi, Sunsilk nè, Pantene nè, Rejoice nè.....mày tham gia đóng mỗi dầu gội một quảng cáo luôn là có đủ tiền sinh sống mai sau!

    Khỏi khen!_Cậu ta hất cầm tự mãn vì vừa mới đem lại một giải pháp (có lẽ) sẽ cứu được cuộc sống của cô sau này.

    -Bớt nhảm đi thằng cờ hó!

    Tương lai tao tươi sáng hơn như vậy nhiều!

    Vân giận dỗi, phùng má cãi lại Thiện trông rất dễ thương.....

    Mặc dù là Lolicon, nhưng Thiện vẫn không thể để mắc bẫy con lớp trưởng mưu mô này được.....

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Mitsuki: Ế?!

    Nagi-chan!

    Chỗ này quan trọng nè!

    Ghi lại sở thích của nó mau!

    Nagisa: Từ từ chờ xíu...! (Ghi ghi)

    "Thiện:

    Sở thích: Mấy bé Loli"

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    -Í!

    Tới lượt lớp mình lên lớp kìa, mau dẫn đầu đi, "lớp trưởng"..!

    Thiện nhấn mạnh từ lớp trưởng khiến Vân bực mình nhưng vẫn im lặng cố gắng "lết" lên lầu vì cô quá mệt rồi, không còn sức đôi co với tên này nữa....

    Nghĩa vẫn theo dõi hành động của Vân và Thiện nãy giờ.....

    Chỉ là bạn bè thân thiết thì có nên gần gũi như thế không cơ chứ...?!

    Cậu cảm thấy hơi khó chịu khi họ cứ thân mật với nhau như vậy.....

    Sao thế nhỉ...?!

    Cậu cũng chả biết.....

    ~~~Tua tới lúc lên lớp~~~

    Thầy vẫn ngồi trên lớp, thấy các học sinh của mình mệt mỏi đi vào thì khẽ mỉm cười và nói:

    -Mấy đứa!

    Bây giờ đã bầu được lớp trưởng rồi, bây giờ thì có ai tình nguyện làm LP học tập và LP kỉ luật không?_Thầy Vương tiếp tục công việc bầu chọn ban cán sự lớp của mình.

    -Thầy!

    Năm nay cho con làm LPHT tiếp đi thầy!_Thiện nghe thấy chức danh cũ của mình thì lại hứng khỏi giơ tay tự bầu.

    -Thôi được.

    Vậy năm nay Thuý Vy có muốn làm LPKL nữa không?

    -Dạ thôi, năm ngoái là con tởn lắm rồi, a hay là thầy cho thằng Nghĩa làm đi?

    -Eh...?

    Tớ sao?_Bị gọi trên bất ngờ, Nghĩa giật mình ngơ ngác nhìn xung quanh.

    -Nghĩa làm được không?_Thầy Vương ân cần hỏi thăm học sinh mới của mình.

    -Ể...à...ờ...lớp trưởng à...?!_Cậu ta có vẻ bối rối liền xoay qua cầu cứu cô.

    -Thì cậu chỉ cần làm thế nào đấy để lớp trật tự mà học thôi, có thể ghi tên đứa nào ồn nhất rồi đưa cho thầy xử lí nếu cần thiết._Cô vì vẫn còn mệt nên chỉ thều thào rất nhỏ với thái độ không mấy để tâm.

    -Ưm.....về phần tớ thì được thôi...nhưng lớp trưởng thấy sao?

    Heh?!

    Có nhận chức thôi mà cũng hỏi ý kiến cô à?!

    Mặc dù mọi người trong lớp thì bình thường, nhưng ngoại trừ một số thành phần...

    Điển hình là "lũ bạn thân nhân vật phụ" của cô, Thiện và một vài người biết đến vụ đánh ghen hồi nãy......Đang thầm cười gian trong lòng một cách thật "..."

    -Ờ thì cậu cứ nhận đi, tôi nghĩ là cậu làm được..._Thoát khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, cô trở lại với thực tại và trả lời Nghĩa một cách qua loa.

    Nhận được câu trả lời như mong muốn, Nghĩa cười một cái rồi quay sang bảo thầy:

    -Thầy, con sẽ nhận chức LPKL.

    -Được rồi.

    Vậy ba bạn ban cán sự năm nay sẽ là bạn Vân, Thiện và Nghĩa.

    Bây giờ cả lớp được chơiii....._Thầy cố ý kéo dài câu nói tạo sự bí ẩn...

    Cả lớp "YEAH" một cái thật to...

    -Nhưng phải giữ im lặng...!_Nhưng vì không ai thèm để ý, thầy liền quăng một trái bomb hạ gục cả lớp.

    Lúc này cả đám mới bốc đồng mà la lên:

    -Thầy phũ quá thầy ơiiii...!!!

    -Chơi mà giữ im lặng thì chơi bằng thế quái nào...?!

    -Thôi thì thầy cứ cho quẩy lên đại đi!

    Mới ngày đầu đi học mà, sao phải xoắn...?!

    Và N những câu nói như vậy nữa.

    Thầy bất lực nhìn tụi nó la om sòm mà lòng thầm khóc.....

    Công nhận xui thiệt, phải chủ nhiệm tụi quỷ này ba năm.....

    Đúng là vậy, ba năm nay, thầy cô trong trường chả ai quản nổi cái lớp này mà chỉ bất lực phán một câu:

    "Nhất quỷ nhì ma 8A1 cầm đầu"

    Cái gì cũng có lí do của nó.

    Còn lí do thì.....biết rồi đấy 🙂))))

    -Tụi nó ồn quá!

    Ta muốn điếc tai luôn rồi nè!_Cường nhăn mặt bịt tai lại, nói với Tiên.

    -Ông nói cái gì cơ?!

    Tui không nghe được!_Tiên hỏi ngược lại Cường.

    -Ngươi đang nói cái gì thế Tiên?

    Nói lớn hơn nữa đi!_Tưởng Tiên hỏi mình cái gì đấy, Cường lại quay sang hỏi Tiên thêm lần nữa.

    Tội nghiệp....

    -Phiền phức._Chi vẫn cứ bình thản mà buông một chữ.

    Đây gọi là "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến" này :v

    Quay lại với hai nhân vật chính...

    -Nghĩa, bây giờ cậu chỉ cần giải quyết được cái đám loi choi này, thầy và tôi sẽ thưởng lớn cho cậu!_ Vân bất lực chống tay lên trán.

    -Ờm.....vậy cách này thì thế nào...?!

    Nói rồi Nghĩa tỏa sát khí, một luồn sát khí cực lớn như muốn rút đi nhựa sống quý giá của tất cả những sinh vật sống nằm trong bán kính hủy diệt của nó.

    Cất cao giọng nói mang khí thế bức người và sắt nhọn như dao kiếm, cậu bảo:

    -Làm ơn hãy giữ im lặng, mọi người đang làm khó thầy giáo và lớp trưởng đấy.

    Nếu mọi người còn tiếp tục ồn ào như vậy nữa, đừng trách vì sao tôi độc ác!

    Vừa nói xong, tất cả mọi người trong lớp đều im lặng vì sợ hãi...

    Sự im lặng đáng sợ bao trùm cả phòng học mà 3 giây trước vẫn còn ồn ào hơn cái chợ.....

    Cái cậu bạn mới nãy còn hiền lành như thỏ kia.....

    Thế mà bây giờ lại.......

    Ôi.....

    Lớp trưởng và LPKL mà cứ như vầy.....

    Không biết hết năm nay có đứa nào còn sống sót không.....

    -Nghĩa.....Good job!_Sau khi đôi tai Vân được cứu rỗi khỏi đám ồn ào kia, cô hạnh phúc giơ ngón cái về phía Nghĩa mà không nói nên lời.

    -Chọn Nghĩa làm LPKL thật là một sự lựa chọn đúng đắn mà...!_Thầy Vương cũng không đỡ hơn Vân là bao, nước mắt nước mũi, sụt sịt cười đúng kiểu kute lạc lối.

    Rồi sau đó cả lớp cũng nói chuyện lại bình thường, nhưng không dám nói to vì sợ LPKL ra tay.....

    -Chán quá....._Vân nằm dài ra bàn nhắn mắt lại, uể oải than một câu

    -.........

    -Nè....._Cô hỏi Nghĩa dù vẫn đang nhắm mắt

    -Gì vậy?

    -Đừng có diễn nữa...Cái vở kịch "Nai tơ" ấy!

    Nghĩa bàng hoàng...

    Vở kịch?!

    Nai tơ?!

    -Cậu nói gì cơ?

    Tớ không hi......_Cậu ta quay sang cô định phản bác lại thì bị cô cắt ngang.

    -Cậu hiểu chứ!

    Tôi đã biết tỏng tính cách thật sự của cậu rồi!

    Hiếu thắng, kiêu ngạo, mưu mô và nguy hiểm!

    Sát khí và ánh mắt của cậu đã nói lên điều đó!

    -.........

    -Tôi chỉ muốn nói là: "Đừng nên sống giả tạo với bản thân mình".

    Cậu biết đó.

    Lớp học này không ghét những người như cậu, mà ghét sự giả tạo của cậu, họ có thể chưa biết được tính cách thật của cậu, nhưng rồi họ sẽ từ từ vạch trần bộ mặt thật của cậu thôi.

    Họ không sợ hay ghét bỏ con người thật của cậu, họ chỉ không thích cảm giác bị lừa gạt._Cô từ từ ngồi dậy, mở đôi mắt còn lim dim lên nhìn về khoảng không trước mặt.

    -...........

    Thấy Nghĩa im lặng, Vân biết cậu ta đã hiểu những gì cô muốn truyền đạt.

    Cô nói tiếp:

    -À mà nói luôn, cậu là người Nhật thì chắc chắn hiểu, tôi là Yandere ngầm đấy!

    Hiền lành, ngoan ngoãn, đó là tính cách thật của tôi, nhưng nếu có ai đó đụng tới những người tôi yêu thương nhất, họ chắc chắn sẽ phải nếm trải những cảm giác đau khổ, sống không bằng chết còn hơn cả địa ngục!

    Ánh mắt của cô bỗng trở nên sắc lẹm, bừng bừng lửa đỏ như muốn thiêu rụi tất cả.

    Lời nói của cô tuy đều đều và nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng ngữ điệu lại mang phần chắc chắn và mạnh mẽ.

    Cậu biết chứ!

    Rằng lớp trưởng đang khẳng định với cậu rằng "Đừng hòng làm hại đến người thân và bạn bè của tôi"

    Cô bạn này.....Lại một lần nữa khiến cậu bất ngờ.....

    Heh......Đủ tiêu chuẩn rồi!

    -Hm...!

    Đúng là lớp trưởng có khác, tớ hiểu cậu muốn nói gì rồi, tớ sẽ làm như vậy.

    Vân đã nhận được câu trả lời như ý, liền nở một nụ cười dịu dàng.

    -Mà tại sao cậu lại biết?

    Đừng nói là do phán đoán nhờ trực giác nữa đó nha?!_Nghĩa cảm thấy mình sắp.....

    -Chứ sao?

    Kéttt.......Cạch....

    Cô ngây ngô trả lời làm Nghĩa mém té ghế.

    Nếu cô nói đó là do trực giác.....

    Thì cậu thực sự tin giác quan thứ sáu của cô bạn này đứng đầu vũ trụ rồi đó!

    -Haizz...chán quá.....À, đúng rồi!

    Lấy manga ra đọc!

    Nói rồi cô lấy manga Akatsuki no Yona cuốn 16 ra đọc.....

    -Hể?

    Cậu cũng thích Anime/manga nữa hả?!

    -Ừ tất nhiên rồi!

    Đam mê của tớ mà, nhờ vậy tớ mới phát âm tiếng Nhật chính cmn xác được chứ?

    -Cậu là Otaku và cậu cũng thích bộ Akatsuki no Yona?

    -Bộ này là truyện ruột của tớ rồi!

    Từng lời thoại của các nhân vật tớ đều đọc đi đọc lại tới thuộc làu hết á!

    -Woaa!

    Chào mừng!

    Tớ là "Đồng râm" của cậu đây!

    -Từ nay mong cậu giúp đỡ nhiều hơn nhé, "đồng râm"...?!

    Và thế là hai người ngồi cười cười với nhau như hai đứa bệnh.....!

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Mitsuki: Nagi-chan!

    Ghi chỗ này lại, sở thích của nam chính ấy!

    Nhanh lên nhanh lên!

    Nagisa: Từ từ đừng có hối....! (Ghi ghi)

    "Nam chính:

    Sở thích: Anime/manga (đặc biệt là Akatsuki no Yona)"

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    -Ê!

    Ta cũng là Otaku nè!

    Sao ta mờ nhạt quá vậy?_Cường bất bình lên tiếng.

    -Ờ...vậy hả?

    Tại số tụi mình làm nhân vật phụ sẵn ròi, nên cố chịu đựng đi._Chi không nhịn được buông một câu.

    -Ế 18 từ luôn kìa!

    Nó nói nhiều vãi ra Tiên ơi!_Cường đang Shock vì câu nói dài nhất của Chi trong ngày.

    -Tch...Phiền phức...!

    -Ông cứ im lặng đi Cường!

    Cứ để tụi nó "tình củm" với nhau thì tụi mình mới có Drama để hóng chứ?!

    Dù sau ban nãy cũng đánh ghen và xác định chủ quyền rồi còn gì?!

    Tiên nói tới đây, cả lớp nán mọi cuộc nói chuyện lại nhìn tụi nó 3 giây, sau đó nhìn sang những nhân vật chính của cuộc đánh ghen hồi nãy dưới sân trường, một đứa ung dung ngồi nghe nhạc, hai đứa đang bàn tán sôi nổi về bộ manga kia.

    Rồi bỗng dưng chủ đề nói chuyện của cả lớp giờ đây lại chuyển sang cuộc đánh ghen rầm rộ khi nãy.

    Những con người kia dần dần trở thành tâm điểm của sự bàn tán, nhưng họ vẫn "ai làm việc nấy".

    -A!

    Tớ có cái này....đợi một chút....etou...._Nghĩa như chợt nhớ ra cái gì đó, liền xoay về bên kia lục cặp như tìm kiếm một vật nào đấy...

    Sau một hồi lục cặp, cậu lấy ra....

    Manga Akatsuki no Yona cuốn 17.

    "A....

    Thật rạng rỡ biết bao....."

    Vân đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi cái bìa tuyệt đẹp hình mĩ nam Jae-ha mà cô thích nhất rồi.....

    Cậu bạn này.....

    Mặc có nguy hiểm ra sao....

    Nhưng mà cậu ta đã trở thành "mẫu bạn thân lí tưởng" của cô rồi đấy! 🙂)))

    -Oaaa~ Là Yona cuốn 17 kìa!

    Đẹp ghê!

    Cuốn này hiếm lắm, đi đâu lùng cũng không có hết!_Mắt cô sáng bừng lên rạng rỡ, khuôn mặt hào hứng khi thấy cuốn truyện mình ưa thích rồi trầm trồ như một đứa trẻ lên ba có được món đồ mình luôn muốn có bấy lâu nay.

    -Tớ tặng cậu làm quà gặp mặt nè._Nghĩa thấy hành động dễ thương của cô thì không đắn đo liền tặng cuốn truyện ấy cho cô bạn lớp trưởng.

    -Eh?

    Sao tớ nhận được chứ?

    -Cậu cứ nhận đi, không sao đâu!

    Tớ vẫn còn một cuốn nữa!

    "Huhuhu.....Sao hôm nay con hên quá vầy nè?

    Cuộc đời chuỵ mày vẫn còn đẹp chán!"

    => Trích suy nghĩ của Vân ngay lúc này.

    -Hic hic...cám ơn cậu nhiều lắm!

    Sau này cậu có gặp điều gì khó khăn, tớ nhất định...nhất định sẽ giúp đỡ cậu bằng bất cứ giá nào!_Trong lúc hạnh phúc cô đã lỡ nói ra một câu nói không nên nói sẽ làm cho tương lại của cô chật vật và khó khăn không ít.

    -Nè lớp trưởng, cậu có thắc mắc về tên thật của tôi không?_Nghĩa bỗng nhiên hỏi cô.

    -À...có chứ!

    Cậu là người Nhật mà phải không?

    Tên của cậu là gì vậy?

    -Tên thật của tôi là Katamaki Subaru.

    -Katamaki.....Subaru.....tên của cậu thật đẹp!_Theo thói quen, cô mở miệng khen tên của cậu đẹp.

    Sống hiền đó giờ, không khen là cô không chịu nổi a~

    -À...ừ...cảm ơn cậu...._Nghe vậy thì Nghĩa cũng cảm ơn một câu.

    -Mà Nghĩa nè.....

    -Lớp trưởng......gọi tôi bằng tên thật đi!

    Cô đang định hỏi Nghĩa về cuốn truyện cậu lùng được ở đâu thì bị cậu chặn ngang bằng một câu yêu cầu.

    -Sao thế...?!

    -Bởi vì tôi thích lớp trưởng gọi tên tôi thôi!

    -Um.....thế thì...Katamaki-san...!

    -Không!

    Gọi thẳng tên cơ!

    -Ehhh...?!?!

    Um...nhưng mà.....chẳng phải là chỉ có....._Cô mặt hơi đỏ biểu cảm ngại ngùng nói.

    -Dù sau cũng sắp trở thành đồng nghiệp, cứ gọi tên đi...!_Subaru nhíu mày, ý bảo cứ gọi đi, mệt vồn 🙂))

    -Um.....Su....Subaru.....san....Ơ mà đồng nghiệp cái gì cơ?!

    -Lại gần đây, nói cho nghe!

    Chưa đợi cô kịp phản ứng, cậu nhanh tay kéo cô lại gần, thì thầm vào tai cô:

    -Tôi là........Học làm........với tôi..........

    Tùng...Tùng...Tùng...

    Ba hồi trống trường cùng lúc đó vang lên, lấn át mọi âm thanh ồn ào trong lớp 8A1...

    Chỉ có Vân mới có thể nghe thấy những điều cậu thì thầm với cô...

    Cái lớp thì reo hò sung sướng mà vác cặp chạy thật nhanh ra khỏi lớp, ai nấy đều ùa ra, rất nhanh hai người đã bị bỏ lại.

    Vân sau khi nghe xong thì nghệch mặt ra.....

    "Ơ cái WTF gì thế...?!"

    Ai nói cô biết tất cả chỉ là một giấc mơ đi?!

    -Thiệt.....hả...?!_Cô vẫn cứng đờ, biểu cảm như "Đây là đâu?!

    Tao là ai?!

    Nhà tao?!

    Where are you?!"

    -Ừ!

    Thiệt mà!

    Không tin tôi thật sao?

    -Có điên mới tin!

    Tự nhiên mày phán với tao một câu "Tôi là phù thủy" rồi "Học làm phù thủy với tôi đi" tao nói 99,99% người ta sẽ bảo mày thần kinh cho coi!_Cô vì quá sốc mà thấy đổi luôn cả cách xưng hô, tuôn ra một tràng không ngừng nghỉ rồi lại thở lấy hơi.

    -Vậy là cậu nghĩ tôi nói dối?!

    -Tao ứ biết!

    Mày phải thử đặt mày vào tình cảnh của tao thì mày mới biết nó khó tin và hư cấu tới mức nào chứ!

    -Không biết?!

    Hãy cứ trả lời: Có hoặc Không thôi!

    Nghe Subaru nói vậy thì cô cũng ngoan ngoãn im lặng, không làm ồn nữa.

    Cô cẩn thận nhìn vào đôi mắt đen không chút gợn sóng của Subaru, cố gắng tìm một tia giả dối.....

    Không được rồi.....Ánh mắt thằng này nói thật 100%.......Cô bỏ cuộc.....

    Mặc dù cô là Otaku chuyên thể loại Mahou Shoujo và Re-harem......

    Nhưng cô vẫn nhận thức được rằng nó là Anime và nó éo có thật......!

    Trừ khi nói theo nghĩa "Anime/manga vẫn sống mãi trong trái tim của các Otaku".....

    Nhưng mà dù cho có thật đi chăng nữa nó vẫn éo thể nào xảy đến với cô được.....!

    Cô chỉ là một học sinh bình thường hậu đậu thôi mà?!

    Thôi thì cứ tin nó thử xem, dù gì cũng sẽ có trò vui xem mà.

    -Thôi được rồi, tôi tạm tin cậu, để xem "phù thủy" mà cậu nói là như thế nào._Sau một hồi chắc chắn rằng không còn ai ở trong lớp, cô mới trả lời cậu, đồng thời vác cặp, lấy chiếc chìa khoá lớp thầy để trên bàn giáo viên để khoá cửa.

    -Sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy!

    Nghĩ kĩ chưa?_Subaru đeo cặp lên vai, chân vô thức theo bước cô, mắt vẫn nhìn theo đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt của cô đang đóng cánh cửa lớp và khoá ổ lại.

    -Sẽ chẳng sao hết, vì tôi sẽ vượt qua nó bằng chính sức mình cho cậu xem!_Ánh mắt cùng giọng điệu của cô thể hiện rõ vẻ tự tin rạng ngời và khí thế mạnh mẽ khó có thể tìm thấy ở một người bình thường.

    Sau khi khoá cửa lớp, cô bỏ chìa khoá vào túi mình, ung dung đi xuống cầu thang.

    Còn Subaru vẫn lẽo đẽo theo sau cô như một cái đuôi không thể cắt rời.

    Hai người không còn gì để nói, cứ thế im lặng mà đi về.

    Sau khi xuống đến hết cầu thang và ra ngoài cổng nhỏ của trường, cậu mới nói được một câu.

    -...Tôi thích những con người sáng tạo và khác biệt......

    -.....?!

    "Liên quan...?!?!"

    -Cậu nói 99,99% mọi người sẽ bảo tôi thần kinh, nhưng cậu lại là 0,01% còn lại lựa chọn tin vào những điều tôi nói...

    -Thì tại tôi thấy nó có vẻ thú vị nên tôi tin thôi....

    -Cậu đi ngủ khoảng mấy giờ vào buổi tối?

    -Um...khoảng 10 giờ tôi lên giường và 10 giờ rưỡi tôi ngủ...._Cô xoè tay nhẩm lại chính xác thời gian mình đi ngủ.

    -Vậy thì tối nay, lúc 10 giờ rưỡi, tôi sẽ cho cậu làm bài "kiểm tra tư cách", nếu cậu vượt qua được thì tôi sẽ cho cậu làm phù thủy.

    -Được thôi.

    Hẹn gặp lại cậu lúc 10 giờ rưỡi hôm nay, Subaru-san!

    À mà cho tôi cảm ơn về quyển manga này nhé!

    Nói rồi Vân chạy về nhà, cậu bạn kia cũng về.....

    "Tối nay sẽ có rất nhiều điều đang chờ đợi cô đó.....

    Lớp trưởng à...!"

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Bài "kiểm tra tư cách" mà Subaru nói rằng cô sẽ phải làm để được công nhận là một phù thủy rồi sẽ ra sao...?!

    Liệu cô có thể vượt qua bài kiểm tra hay thất bại mà không toàn mạng trở về...?!

    Đợi chap sau đi hen!

    Chap này mị đã viết được 5029 từ trừ phần này và 5105 từ tính cả phần xì-poi chap sau này đấy...!

    Mỏi tay quá chừng...!

    Mitsuki ❤️❤️❤️
     
    [Oln] Thế Giới Phép Thuật-Cuộc Sống Của Tôi.
    Chương 2: Cuộc sống thường ngày.......chấm dứt rồi.....! (2)


    Ai còn nhớ mị không?!

    Mị đã mất tích mấy tháng rồi đó nhỉ?!

    ~~~~~~~~~~~~~~~Thôi không lạc đề nữa~~~~~~~~~~~~~~

    Vân vừa mới tắm xong, cô bước từ trong nhà tắm ra với cái khăn quấn ngang người, một vài lọn tóc còn ướt khẽ nhiễu nước xuống xương quai xanh nhỏ nhắn quyến rũ của cô.

    Cô đi lại tủ đồ và chọn cho mình một chiếc áo ba lỗ thoáng mát và một chiếc quần short ngắn bằng thun màu hồng thoải mái, rất dễ di chuyển.

    Thường thì cô sẽ mặc đầm hai dây khi đi ngủ, nhưng hôm nay vì Subaru nói rằng sẽ có bài "kiểm tra tư cách" gì đó, cô linh cảm sẽ phải vận động khá nhiều nên diện quần áo thoải mái dễ vận động.

    (Bộ đồ giống như này nè :v)

    Vân thật sự kiệt sức vào ngày hôm nay.

    Lí do á?

    Vì đã có rất nhiều chuyện đã xảy ra, đỉnh cao là chuyện hồi sáng nay và chuyện thầy dạy võ bắt cô tập nhiều và nặng gấp đôi những bạn khác.

    Chưa kể sau bữa tối ba mẹ bắt cô phải nuốt hết hộp cơm ban sáng cô quên mang theo, không được bỏ mứa.

    Hôm nay Vân thật sự rất rất mệt rồi, bây giờ chỉ muốn nằm phịch xuống giường và ngủ một giấc cho lại sức thôi.

    Nhưng mà còn cái bài kiểm tra gì gì đó của thằng cha vừa chuyển lớp bắt hại cô phải ráng thức.

    Cô là một con người không bao giờ thất hứa, dù nó có khó đến đâu nhưng một khi đã hứa thì chắc chắn phải làm.

    À mà cô không nói cho cậu ta địa chỉ nhà, cậu ta có biết đường tới đón không nhỉ...?!

    Thôi kệ!

    Cậu ta nói mình là phù thủy kia mà, thì chắc phải biết mở cánh cổng dịch chuyển đến đưa cô đi chứ nhỉ?!

    Trí tưởng tượng của cô thực phong phú a~

    -Chị Cà Rốt!!!_Cu Bo em của Vân đột ngột mở cửa khiến cô giật mình mà ngã luôn xuống giường.

    -A mou!

    Cái thằng này!

    Phải gõ cửa chứ!

    Hết hồn à!!!

    Móe cái mông tui....._Vân vừa chống tay ngồi dậy vừa xuýt xoa cái mông xém bị dập của mình mà thầm rủa đứa em mất nết kia.

    -Kệ đi!

    Chị có biết chuyện gì hông?!_Bo hớn hở ngồi phịch xuống giường như muốn kể cho chị mình nghe một cái gì đó có vẻ thú vị...

    -Chuyện gì...?!_Vân dường như hứng thú với biểu hiện của đứa em mình, nên cô cũng ngồi lại ngay ngắn trên giường, phô ra vẻ mặt mong đợi.

    Nhưng đáp lại sự mong đợi đó...

    - .......Thì em cũng có biết chuyện gì đâu?!_Bo lại quăng một trái bomb phũ phàng vào người chị "tốt bụng" nghìn năm mới có một lần quan tâm em được như vậy

    -Trời má...!

    Làm tưởng...

    -Tưởng gì?

    -Tưởng ba mẹ cho đi chơi..._Vân phồng má nuối tiếc nhớ lại những gì cô đã tưởng tượng thằng em sắp nói.

    -Bớt ảo tưởng đi bà chị!

    Hôm nay ở trên trường có gì hông?

    - À......nhiều lắm......Xui thấy mịa luôn.....Đầu tiên là bị thằng Thiện cờ hó troll, sau đó là bị bầu lên làm lớp trưởng, rồi lại quên đem cơm hộp, và rồi bị dính vào một vụ đánh ghen, sau đó lại gặp một thằng bị ATSM giai đoạn cuối, mà lỡ hứa với nó phải đi làm bài kiểm tra.....À mà thôi.....

    - À hả?!

    Hôm nay chuỵ xui ghê nhỉ?!

    Phư phư~

    -Thì tại tao có thằng em tốt quá mà!

    Mới sáng ra đã bị người thân trù dập thì hên kiểu mịa gì?!

    -Ủa sao chị biết em trù chị xui cả ng....Ứ!

    Bo hoảng hồn miệng lỡ nói ra điều không nên nói.

    Vân thấy biểu hiện của thằng em mình thì đen mặt.

    Biết ngay mà!

    -Hèn gì lúc đang đi đến trường, tui hắt xì và có cảm giác không lành.....thì ra....

    Bo nhân lúc chị mình đang đứng lảm nhảm một mình thì chân cứ lùi dần ra cửa định trốn thoát, nhưng đời nào như mơ mà để cho cậu em bỏ chạy dễ dàng như vậy được?

    Vân nắm lấy cổ áo thằng em khiến nó rụt cổ lại, gằn giọng:

    -Mày giỏi lắm Bo!

    Dám trù ẻo chị mày!

    Hôm nay phải cho mày một bài học thích đáng mới được!_Vừa nói cô vừa tỏa sát khí và nở một nụ cười đểu đáng sợ

    -Onee-sama....tha cho em đi mà!!!

    -Éo có tha con mịa gì hết!!!

    Cười đến chết đi!!!

    Nói rồi Vân lôi thằng em lên giường và cù lét nó khí thế.

    -Há há há chị ơi...Há há há tha cho há há cho em đi...Á há há ba mẹ ơi há há bà chị...Á há há bà chị ăn hiếp con há há!

    -Cho mày cười đến chết này thằng quỷ!

    Thế là hai chị em giỡn với nhau mệt nghỉ.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Vui thật.....Có thằng em như này cũng vui.....

    Có đứa nói chuyện chung ở nhà, có đứa giỡn chung, có đứa cùng sở thích với mình....

    Mặc dù nó phá thấy mịa, nhây lầy thấy mịa, lúc nào cũng bỏ học đi chơi, làm lỗi thì đổ cho chị nó.

    Nhưng những lúc cô khó khăn thì nó lại là người ngồi lắng nghe và giúp đỡ.....

    Không có nó chắc cuộc đời cô lạc lõng lắm....

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Một lúc sau, khi bị ba mẹ la vì đùa giỡn ồn ào, đứa nào đứa nấy mới ổn định trật tự mà về phòng đi ngủ.

    Nãy giờ giỡn, cô cũng mệt lắm rồi.

    Công nhận, thằng này càng lớn càng khoẻ.

    Bây giờ vật được nó đối với cô khó hơn hồi trước nhiều......

    Đúng là con trai mà...Lúc nhỏ để cô phải bảo vệ, giờ lớn lên thì nó sẽ bảo vệ lại mình...

    Đứa nào cũng vậy.....Kể cả tên đó........

    .............

    Thôi, không nghĩ nữa.....

    "Bây giờ là 10 giờ rồi, một giấc ngủ 30 phút để lấy sức cũng không tệ....."

    Nghĩ là làm, cô tắt đèn, bật đèn ngủ lên rồi nằm xuống giường và ngủ ngay lập tức.....

    _______Ta là dải phân cách 30' sau________

    Cô thức dậy.

    Khẽ ra khỏi phòng mình và rón rén nhìn vào những phòng khác thì thấy mọi người đã ngủ cả rồi.

    Đồng hồ báo thức được cài sẵn trong điện thoại cô cũng reo lên, báo hiệu đã 10h30.

    -Mười rưỡi rồi còn đâu?

    Cậu ta chắc là không phải phù thủy thật đâu nhỉ?!

    Dù sau thì nó vẫn thật khó tin, ráng chờ thêm chút nữa vậy..._Vân quay về phòng mình, chán nản ngồi phịch xuống giường mà trong lòng chỉ muốn dính luôn với cái giường ấm áp này, ngủ cho tới hết phần đời còn lại.

    Vừa nói xong, có một hơi thở ấm nóng nhẹ nhàng phả vào gáy cô.

    Cô giật mình đỏ mặt, theo phản xạ, cô lập tức nhảy ra khỏi giường, lui ra xa và thủ thế.

    Bỗng một giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên:

    -Lớp trưởng.....là tôi đây.....đừng sợ.....

    "Hả?!

    Giọng nói này là....."

    -Subaru-san!

    Là cậu sao?

    Làm tôi hú hồn chim én hà!_Vân thở phào nhẹ nhõm ôm ngực trấn tĩnh con tim đang đập bùm bụp này.

    -Ừ, là tôi.....đây.....

    Trong ánh đèn phòng ngủ, một màu cam phớt nhẹ nhàng làm nổi bật thân ảnh cô trong bóng tối.

    Cô bước ra, chiếc áo ba lỗ và chiếc quần short thun ngắn để lộ đôi vai nhỏ nhắn và cặp chân thon dài trắng nõn của cô.

    Cô khẽ vén tóc qua đôi tai nhỏ xinh nhưng cũng đỏ ửng vì ngại.

    Đám mây ửng hồng phủ trên hai má trắng trẻo dễ thương.

    Đôi môi anh đào mỏng manh khẽ mấp máy.

    Đôi mắt nâu lấp lánh nhưng lại sâu thẳm như muốn hút hồn người nhìn.

    Nếu chỉ nhìn sơ qua thì vẻ ngoài của cô không có gì đặc biệt, chỉ dừng lại ở mức ưa nhìn, nhưng càng ngắm kĩ lại càng thấy đẹp hơn.

    Chợt nhận ra, nhan sắc của cô đúng là chẳng thua mỹ nhân nào

    Subaru dường như không thể cưỡng lại vẻ đẹp dịu dàng đầm thắm của cô khiến lời nói bị ngắt quãng, khẽ quỳ xuống, nâng tay cô lên và hôn một cái.

    Vân nhìn thấy hành động này thì đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là đỏ mặt.

    Cô hiện giờ đang rất ngượng nha!

    Cậu ta mới nãy vừa thở vào gáy cô, và ngay bây giờ là hôn tay cô.

    Sau cậu ta bạo quá vậy?

    -Su...Su...Subaru.....c-cậu.....cậu đang.....

    Tiếng nói trong trẻo có phần e thẹn của cô khiến Subaru bừng tỉnh.

    Cậu ngay lập tức đứng dậy, gãi đầu và quay đi hướng khác.

    Nhờ ánh đèn phòng ngủ, cô có thể nhìn thấy gương mặt đang dần đỏ lên của cậu ta.

    -Đêm nay.....lớp trưởng đẹp thật đấy!

    Tôi...xin lỗi vì hành động tuỳ tiện ban nãy......nhưng thật sự.....con tim tôi đã xao xuyến một chút đó!

    -À...ừ..._Vân vẫn còn ngượng ngùng, rồi chợt nhớ lại chuyện bạn nãy cậu ta thở vào gáy cô thì càng đỏ mặt hơn_ nhưng nếu muốn kêu tôi cậu chỉ cần gọi tên tôi hay khều nhẹ một cái là được rồi, có cần phải thở vào gáy tôi như vậy không cơ chứ?!

    Làm tôi cứ tưởng có ma không à!

    Cô vừa nói vừa xoay mặt sang chỗ khác chu môi phồng má tỏ vẻ giận dỗi.

    Subaru thấy vậy thì phì cười vì cô bỗng có hành động thật đáng yêu.

    Tính cách vô sỉ của cậu ta liền trỗi dậy, nhịn không được trêu cô một câu:

    -Tại lúc đó tôi thấy cậu dễ thương quá nên chọc cho vui ấy mà.

    -Cái gì cơ?!_Vân shock toàn tập.

    Chắc mắt cậu ta có vấn đề rồi mới đi khen một con nhỏ như cô dễ thương.

    -Mà thôi, không câu giờ nữa, mau đi theo tôi, tôi sẽ dẫn cậu tới chỗ làm bài "kiểm tra tư cách".

    -Ơ...ừ...có cần đem theo gì nữa không...?!

    -Ngoài sự dũng cảm, không sợ chết và sức khỏe tốt thì không còn gì nữa đâu, vũ khí thì đến nơi tôi sẽ đưa cho cậu.

    Nói rồi cậu ta kéo tay cô chạy thẳng tới một bức tường gần đó.

    -Ê!

    Chúng ta đâm vào tường bây giờ!

    Đáp lại lời cảnh báo của cô chỉ là sự im lặng.

    Subaru khẽ nhắm mắt lại, lấy ngón cái giữ hai ngón út và áp út lại, còn ngón trỏ và ngón giữa thì áp sát vào nhau. (Cứ tưởng tượng là chơi kéo búa bao ra cái kéo rồi khép hai ngón tay lại thôi)

    (Thật sự mị cũng chả biết nên diễn tả như thế nào nữa, bạn nào biết thì chỉ mị nha...!)

    -Hãy mở ra, cánh cổng dịch chuyển không gian!

    Bỗng có một lỗ hổng ở trên bức tường, Subaru cùng cô nhảy vào bên trong đó, sau đó lỗ hổng từ từ thu nhỏ lại và biến mất.....

    Hờ.......có thật kìa........

    Độ ATSM mà cô nghĩ là nó quá hư cấu bây giờ tưởng tượng cái gì thì nó lại trở thành sự thật kìa...!

    Thế giới này đáng sợ vãi lìn...

    ~ .......Hai phút ba mươi bảy giây sau........~

    Ở tầng cao nhất của một toà nhà có kết cấu hình trụ nọ, bỗng có một lỗ hổng ở trên không xuất hiện, từ đó có hai con người rớt xuống.

    Người nam thì đáp đất an toàn còn người nữ thì cũng đáp xuống được nhưng do sàn trơn quá nên cô liền trượt ngã.

    Hậu đậu thật....-_-

    -Nè, nơi đây là đâu.....vậy.....Oa~~

    Nhìn ra bên ngoài thì cô thấy.....cửa kính.

    Là kiểu cửa kính lớn, chứ không phải cửa sổ đâu nha...!

    Đi tới bên cạnh cửa kính, cô áp mặt vào cái cửa và nhìn ra bên ngoài.....

    -Đường phố buổi đêm...thật đẹp quá...

    "Ước gì mình được như cái cửa kính đó.....!"

    => Trích suy nghĩ của anh Subaru lúc này.

    -E hèm....Đây là vũ khí của cậu, tới nhận đi.

    Vân nghe thấy vậy thì quay lại, tới chỗ Subaru nhận vũ khí.

    Là một thanh đoản kiếm.....Nhưng mà nó cũ rích à.....

    -Thanh kiếm cũ mèm này chỉ là vũ khí bình thường thôi, lâu lắm rồi chưa ai xài, nhưng tôi đã mài nó một giờ 47 phút đồng hồ để nó bén hơn đấy.

    "Nhớ mà ghi nhận công ơn của tôi đi...!"

    -Được rồi, để đó cho tôi.

    Vân nhận lấy thanh kiếm và ngồi săm soi nó.....

    Nứt hơi bị nhiều đấy.....=_=

    -Được rồi, bây giờ bài kiểm tra sẽ bắt đầu.

    Chỉ cần giết được con nhện thì cậu sẽ qua được bài kiểm tra, còn nếu không thì nó sẽ giết cậu.

    Hết.

    -Nhện á?!

    Tao sợ nhện mà mày bắt tao đấu với nhện hả?!

    Subaru tên đáng ghét kia mau đổi đối tượng thi đấu ngay!!!_ Kumori chuyển đổi cách xưng hô ngay lập tức.

    Gì chứ nếu mà dính tới mấy thứ cô sợ thì có siêu năng lực cô cũng chẳng làm được gì đâu.

    -Được rồi, bài thi đã bắt đầu, chúc cậu may mắn, tôi sẽ luôn theo dõi cậu bằng những Camera ẩn được đặt sẵn ở xung quanh đây.

    Bái bai~_Subaru mặt phởn, vẫy tay chào cô với một nụ cười vô cùng thân thiện 🙂))

    -Á!

    Tao sợ côn trùng lắm!

    Đợi--

    Chưa kịp nói xong thì một lỗ hỗng xuất hiện dưới chân Subaru và cậu ta rơi xuống đó.

    Lỗ hổng khép lại ngay lập tức khiến cho niềm tin của Vân vào con người cũng sụp đổ theo.

    Mặt cô tái mét lại, khắp tòa nhà đó ngay lập tức vang vọng tiếng hét "quyền lực" của cô...

    -CUỘC ĐỜI TA THÙ NHẤT LÀ CÔN TRÙNG A!!!

    "RẦM....."

    Vừa la xong thì bỗng có một tiếng động lớn khiến cô nhất thời giật mình.

    Cô cầm thanh đoản kiếm ngược lại bằng tay phải và lên thế thủ.

    Vân bình tĩnh và điều chỉnh lại hơi thở.....

    Nếu không bình tĩnh sẽ không làm được chuyện gì ra hồn hết, đó chính là quan điểm của cô khi chuẩn bị chiến đấu.

    Từng tiếng "Rầm...Rầm..." vang lên đều đều nhưng dần to hơn, tựa như tiếng bước chân, cô khẽ nuốt nước bọt.

    Sự cảnh giác của cô đã lên đến cao độ.....

    Một giọt mồ hôi khẽ chảy xuống thái dương Vân.....

    "Hình như...là nó...là nó phải không?"

    Bất ngờ, một con nhện robot có chiều cao khủng cỡ 6 mét hiện ra và đang bò thẳng tới chỗ cô với tốc độ cực nhanh.

    Và bây giờ Vân đã chính thức hoảng loạn.....

    -Ôi mẹ ơi đờ phắc con nhện!!!

    Nhện bình thường con đã sợ rồi huống gì nó khổng lồ cỡ này!!!

    Con nhện liên tục dùng những cái chi to và sắc tấn công cô, nhưng cô đã né được tất cả những đòn tấn công đó.

    Những bước chân của cô rất nhẹ nhàng và uyển chuyển, cô dồn sức nhảy lên thật cao và rồi...........

    ......................................................chạy mất dép.....................................................

    -Mẹ ơi cứu con!!!

    Con sợ nhện quá huhuhu!

    Cái thứ nhện kiểu mọe gì mà to vê lờ thế hả!

    Subaru!!!

    Tại sao lại là nhện chứ?!

    Mày muốn tao sống sao?!?!

    Và cuộc rượt đuổi giữa Vân và con nhện đã chính thức bắt cmn đầu :>>>

    Trong khi đó, Subaru đang ngồi trong một căn phòng, xem hết những hành động nãy giờ của cô mà không khỏi thở dài.

    Liệu cậu có lựa chọn đúng người...?!

    -Ê, thằng bán nước đá kia!

    Mày có nghĩ là tao chọn đúng người rồi không?!

    -Tao thấy ban nãy nhỏ di chuyển né tránh những đòn tấn công cũng rất nhanh lẹ mà...?!_Một cậu con trai với gương mặt thờ ơ cùng mái tóc màu xanh trời đứng sau lưng Subaru trầm giọng nói.

    -Né đòn nhanh lẹ là chuyện tốt, nhưng cứ tránh mãi thì cũng mệt chứ...?!

    -Ừ, nhưng tao nghĩ là nó cũng có tiềm năng đấy, cứ xem một lúc nữa coi.

    Tao nghĩ là nó sẽ không sợ hãi mà vượt qua bài kiểm tra một cách dễ dàng.....nếu như con robot đó không có hình con nhện..

    -Hỏi mày cũng như không...Thôi cứ yên phận mà bán nước đá đi, thằng bán nước đá à.

    -Quái vật khè lửa im đi mày!_Cậu ta quạu lên, cả người phát ra một luồng khí lạnh tê buốt như muốn đóng băng toàn bộ vật xung quanh.

    Chỉ ai từng đứng gần cậu ta mới có thể hiểu được vì sao nickname của cậu ta lại là "Thằng bán nước đá".

    ~Trong khi đó, ở chỗ Vân~

    Cô vẫn đang chạy khỏi con nhện khổng lồ kia, cả người bắt đầu rã rời thấm mệt.

    Đang chạy bỗng để ý đến cánh cửa kính kia, trong đầu cô liền nảy ra một ý tưởng khá mạo hiểm.

    -A...!

    Mình có cách này!

    Rất nhanh, cô đã tiếp cận con nhện.

    Nó liên tục dùng những cái chi tấn công cô, cô nhẹ nhàng né tránh, rồi ba đòn chặt đứt sáu chi trước của nó.

    Con nhện khuỵ xuống, nhưng nó vẫn lao đến hòng tấn công cô, mặc dù tốc độ đã giảm đi nhiều.

    Cô bước lại gần cửa kính, nở một nụ cười đắc thắng.....

    -Nếu đứng chỗ này, thì nó sẽ lao tới, và.....

    Dứt lời, con nhện lao tới chỗ cô, cô nhanh chóng né ra, rồi....

    -Ế?

    Chẳng lẽ?!

    Ê thằng bán nước đá kia, mau bật tấm chắn phép đi!_Subaru thót tim, bật dậy khỏi ghế.

    -Từ từ, bật rồi đó.

    Mà tao đã nói mày đừng có gọi tao là thằng bán nước đá mà thứ quái vật khè lửa kia...?!

    Xoảng.....

    Cửa kính vỡ tung ra, con nhện mất đà lao ra ngoài và rơi xuống dưới.

    Mảnh kính vụn bay khắp nơi, sượt qua chân Vân một miếng.

    Một đường dài theo vết mảnh kính vụn sượt qua đó từ từ rỉ máu ra, cô khuỵ xuống ôm chân, vẻ mặt đau đớn.

    -Mé đau vãi...!

    Vết thương sâu như vầy chắc mốt có sẹo quá huhuhu...!

    T^T

    Con nhện đã bị mất sáu chi, mà lại rơi xuống từ độ cao này, đảm bảo chết ngắt.

    Subaru quan sát nụ cười đắc thắng của cô mà bỗng cảm thấy hãnh diện.

    Không ngờ, cô gái mà cậu tìm được lại có tài đến như vậy.

    Cô nhẹ nhàng đứng dậy, xoay người đi, nhẹ nhàng lấy tay vuốt lại mái tóc bù xù của mình, rồi tự nhủ thầm trong đầu...

    "Há há há...!

    Ta đúng là giỏi nhất!

    Con nhện khổng lồ này chỉ là thường hoy"

    __________Một phút tự kỉ của Vân trôi qua_________

    -Thế là xong rồi nhỉ?

    Cô ấy cũng khá được đó._"Thằng bán nước đá" toan bỏ đi thì lại bị giọng nói mang âm sắc bí hiểm của Subaru níu lại

    -Chưa xong đâu, lớp trưởng..._Subaru cười đểu, ánh mắt cậu ta bỗng trở nên sắt nhọn như dao, trong lòng lại cảm thấy mong chờ những điều sắp sửa xảy ra.

    - Ê này!

    Chẳng lẽ...?!

    Mày định...?!_Cậu con trai kia lắp bắp, đưa ánh mắt kinh nghi nhìn về phía Subaru.

    Rõ ràng, nếu âm khí mạnh như này, chắc chắn sẽ có....Nhưng đây là phạm luật mà?

    -Ừ, mày nghĩ đúng rồi đó, Kohaku...!

    ————————————————

    Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo một thứ cảm giác khiến người ta kinh hãi.

    Mùi máu tanh bỗng thoang thoảng trong không khí khiến cô có cảm giác bất an, cô vì lạnh sống lưng mà đưa hai tay ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn.

    -Cái quái gì....

    "Ơ....cảm giác này.....chẳng lẽ....."

    Cô quay phắt lại, run run cầm thanh đoản kiếm lên, thầm nhủ với bản thân phải bình tĩnh lại, nhưng lần này thì siy nghĩ cô một đằnh, hành động cô một nẻo rồi

    -Thôi chết mịa rồi thôi chết mịa rồi...(nhân N lần)....trực giác ta cảnh báo.....sắp sửa có.....

    Bỗng nhiên một cái bóng mờ mờ khổng lồ bay lên,

    Cái bóng đó...Có hình con nhện...

    Vân mặt trắng bệch, cả hai tay buông xuôi, cả người túa mồ hôi hột....

    -A...hồn ma con nhện về báo thù kìa....

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Mị mệt quá, đếch sửa nữa đâu, lười bome =.=

    Thôi thì mấy bạn cứ đọc tiếp đi, đến những chap sau mị sẽ đổi lại thôi.

    Bộ này nhiều ý tưởng quá mà cứ drop hoài cũng kì, đống ý tưởng cứ nảy lên theo cấp lũy thừa mà đè chết mị mất thôi

    Xin hãy cho mị một ngôi sao để tiếp sức cho mị viết tiếp nhé...!

    Iu các Readers của mị nhìu nhìu nhắm...!❤️

    Mitsuki ❤️❤️❤️
     
    Back
    Top Dưới