Riêng cánh cổng phía trước đã là một sự sỉ nhục đối với mọi quy tắc kiến trúc thông thường.
Nó đồ sộ đến mức phi lý, vượt xa khỏi trí tưởng tượng của bất kỳ kẻ phàm trần nào.
Đó không đơn thuần là một lối đi, mà giống như hai khối đại địa đen kịch bị cưỡng chế dựng đứng lên, ép chặt vào một thanh then cài mang kích thước của một tòa tháp canh, rồi cắm sâu xuống lòng đất để ngăn chặn mọi ý định xâm phạm.
Áp lực từ nó tỏa ra nặng nề đến mức không khí xung quanh như đặc quánh lại.
Gabriel đứng đó, trông không khác gì một hạt cát nhỏ bé trước một vách đá vạn trượng.
Đáng sợ thay, sự vĩ đại không tưởng này lại chỉ là một... cánh cổng phụ của pháo đài.
Cơ chế vận hành của nó cũng là một sự thách thức đối với tư duy cơ khí.
Không có xích sắt, không có ròng rọc hay những tiếng bánh răng nghiền vào nhau khô khốc.
Thay vào đó, hàng vạn Runes và ma pháp trận phức tạp được khắc sâu vào bề mặt kim loại hắc ám, tỏa ra thứ ánh sáng xanh u linh đầy đe dọa.
Khi các cổ tự bắt đầu cộng hưởng, một luồng lực vô hình kinh thiên động địa bùng phát.
Cánh cổng khổng lồ nặng hàng vạn tấn ấy không hề mở ra theo cách thông thường; nó từ từ nhấc bổng lên, lơ lửng giữa không trung hàng chục mét bằng thứ quyền năng thoát xác khỏi trọng lực.
Một khoảng không tối tăm hiện ra bên dưới chân cổng, mời gọi những kẻ gan góc bước vào nhưng cũng đồng thời đe dọa sẽ nghiền nát linh hồn của bất cứ ai nếu lũ phù văn kia đột ngột mất đi ánh sáng.
Đối với một cái pháo đài mà theo Gabriel biết là đã không còn một bóng dáng sinh vật sống, thì việc những cái cổng có thể duy trì ở trạng thái tốt như thế là một phép màu.
Khi Gabriel bước qua vòm cổng khổng lồ, thứ chào đón anh là một sự tĩnh lặng đến gai người dưới bầu trời xanh lục ma mị.
Hiện ra trước mắt anh là một thành phố tang tóc, nơi dấu tích của sự đày đọa phảng phất trong từng ngọn gió mang theo mùi tro bụi.
Những dãy nhà đổ nát nằm san sát, mái ngói sụp đổ, cửa sổ mục nát như những con mắt mù lòa nhìn vào hư không.
Khắp các nẻo đường, đao kiếm và giáp trụ nằm vương vãi — từ những thanh kiếm gỉ sét mòn vẹt cho đến những bộ giáp thép vẫn còn ánh lên vẻ sắc lạnh của chiến trận.
Kỳ lạ thay, không có lấy một bộ xương hay một mảnh da thịt nào sót lại.
Cảnh tượng ấy giống như một trận thảm sát kinh hoàng vừa mới diễn ra, nhưng toàn bộ nạn nhân đã bị một quyền năng vô hình nào đó xóa sổ khỏi thực tại, chỉ để lại những lớp vỏ thép vô hồn làm minh chứng cho sự tồn tại của mình.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự đổ nát của dân cư, những công trình quân sự và quyền lực của pháo đài vẫn sừng sững một cách bất chấp.
Những bức tường thành đen bóng không một vết trầy xước, các tháp canh cao vút vẫn vẹn nguyên từng phiến đá bọc thép, và những cung điện xa hoa vẫn uy nghi như thể thời gian đã bỏ quên nơi này.
Dường như trong Tử Giới này, mọi thứ thuộc về "sự sống" đều phải mục nát, chỉ có những thứ được tạo ra từ sắt đá và ý chí của Bạo Chúa là được hưởng sự bất tử kinh tởm ấy.
Pháo Đài Bất Diệt - cái tên này hóa ra không phải để ca ngợi vẻ đẹp, mà là một lời nguyền về một trật tự sắt đá không bao giờ tàn lụi.
Gabriel đứng sững lại giữa lòng thành phố tro bụi.
Ngay phía trước, cung điện tối tăm của kẻ đã dựng nên kỳ quan này - và cũng chính tay hắn đã bóp nghẹt nó để đưa vào cõi vĩnh hằng - đang tỏa ra một áp lực kinh thiên động địa.
Một cơn sóng hèn nhát bất chợt xô tới, nhấn chìm lý trí của Gabriel.
Anh thấy lo lắng, sợ hãi, và một nỗi nghi hoặc cay đắng bắt đầu gặm nhấm những đốt xương.
Tại sao anh phải gánh vác sứ mệnh này?
Một cuộc đời Necromancer bình thường, tầm thường nhưng yên ổn, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
Mặc kệ cái gọi là "True Necromancer", mặc kệ danh hiệu vĩ đại kia, Gabriel chỉ muốn quay lưng và chạy trốn khỏi lò rèn linh hồn tàn khốc này.
Ký ức khi còn là con người ùa về như một thước phim nhòe nhoẹt.
Mỗi khi đối mặt với thử thách, khi cái chết kề cận cổ họng, Gabriel luôn cảm thấy mình nhỏ bé và run rẩy.
Và vào những khoảnh khắc đen tối nhất đó, anh đã làm gì?
Anh đã không làm gì cả.
Không suy tính, không lập kế hoạch, không tìm đường lùi.
Gabriel không làm gì cả, ngoại trừ việc gầm lên một tiếng xé lòng và lao thẳng vào nguồn cơn của sự sợ hãi bằng tất cả những gì anh có trong tay.
Đó không phải là sự dũng cảm của một anh hùng, mà là sự bùng nổ điên cuồng của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Và giờ đây, trong hình hài của một bộ xương, Gabriel lại chọn làm điều tương tự.
Hốc mắt anh bùng lên ngọn lửa xanh rực rỡ nhất từ trước đến nay, xua tan bóng tối hèn nhát đang vây hãm tâm trí.
Giữa trận chiến xem chừng là vô vọng nhất của cả hai kiếp người, Gabriel chọn cách hiên ngang bước tới.
Anh không đi một mình.
Từ dưới nền đất lạnh lẽo, những tùy tùng Skeleton đầu tiên - những kẻ mang sức mạnh của tàn hồn Elder Lich, cũng là những chiến binh mạnh nhất mà anh từng sở hữu - bắt đầu trồi lên, giáp trụ va vào nhau lách cách đầy uy hiếp.
Mỗi bước chân của Gabriel không còn là sự run rẩy, mà là một lời tuyên chiến gửi tới vị vua đang ngự trị trên ngai vàng sắt thép.
Nếu định mệnh muốn nuốt chửng anh, vậy thì nó sẽ phải mắc nghẹn.
Chúng thừa hưởng phong cách chiến đấu, vậy nên có lẽ chúng sẽ thừa hưởng kinh nghiệm solo quái Boss của anh.
Sau một chặng đường dài xuyên qua những dãy phố chết, Gabriel cuối cùng cũng đứng trước Hắc Thành — trung tâm của Pháo Đài Bất Diệt.
Nếu Pháo đài bên ngoài là một lớp giáp thép, thì Hắc Thành chính là trái tim của khối sắt ấy.
Đó là một tòa thành nằm trong tòa thành khác, với những bức tường phủ kín ám khí và những ngọn tháp nhọn hoắt như muốn đâm thủng bầu trời xanh lục ma mị.
Gabriel không hề do dự, anh dẫn quân đoàn của mình tiến thẳng vào bóng tối của cấu trúc vĩ đại đó.
Bên trong Hắc Thành là một mê cung của những hành lang đá đen lạnh lẽo và những sảnh đường thênh thang nhưng trống rỗng.
Gabriel dựa vào trực giác của một kẻ đi săn boss lâu năm, anh lướt qua những lối mòn rắc rối, bỏ lại sau lưng những tàn tích của một vương triều đã mất.
Mỗi bước tiến lên cao, không khí càng trở nên đặc quánh và áp lực linh hồn càng nặng nề hơn, như thể chính tòa thành đang cố gắng bóp nghẹt kẻ xâm nhập.
Cuối cùng, sau khi vượt qua những bậc thang xoắn ốc dài dằng dặc, Gabriel đứng trước cánh cửa nặng nề nhất nằm ở nơi cao nhất của toàn bộ khối kiến trúc.
Phòng Ngai Vàng.
Đứng trước cánh cửa này, anh cảm nhận được một luồng uy quyền tuyệt đối đang rỉ ra từ kẽ hở.
Kẻ tạo ra tất cả sự điên rồ này đang ở ngay sau đó, chờ đợi để kết thúc — hoặc được kết thúc.
Ngay khi anh đưa tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của cánh cửa, một luồng điện xẹt qua linh hồn anh.
Gabriel không chỉ nghe thấy tiếng lạch cạch của xương cốt hay tiếng gió rít qua hành lang nữa.
Anh bắt đầu nghe thấy họ.
Đó là một dàn hợp xướng của sự thống khổ.
Hàng triệu tiếng thì thầm, tiếng khóc than và cả những tiếng gào thét câm lặng từ những linh hồn đang bị giam cầm trong những bức tường thành, trong nền đất, và trong chính những món trang bị mà anh đang khoác trên người.
Gabriel khuỵu một chân xuống, hộp sọ rung lên bần bật.
Những mảnh ký ức không phải của anh ùa về: những chiến binh đầy kiêu hãnh bị xé xác, những Necromancer bị hút cạn bản ngã để đúc thành gạch đá cho pháo đài này.
Nỗi đau của hàng thiên niên kỷ dội thẳng vào hốc mắt xanh u uẩn của anh.
Nhưng kỳ lạ thay, thay vì bị nuốt chửng, linh hồn của Gabriel, thứ duy nhất chưa bị tha hóa, bắt đầu phát ra một nhịp đập cộng hưởng.
Những tiếng gào thét dần chuyển thành một lời khẩn cầu rợn người:
"...Kết thúc đi... hãy kết thúc sự vĩnh cửu này..."
Gabriel siết chặt vũ khí trong tay, những đốt xương ngón tay nghiến vào nhau ken két.
Anh cảm nhận được một luồng sức mạnh mới không đến từ bộ chỉ số của Elder Lich, mà đến từ sự phẫn nộ của vạn vật xung quanh.
Pháo đài này không chỉ là một công trình, nó là một nhà ngục khổng lồ đang nài xin anh phá bỏ xiềng xích.
Nỗi sợ hãi ban nãy tan biến, thay vào đó là một ý chí sắt đá hơn cả kim loại của Bạo Chúa.
Gabriel đứng thẳng dậy, đôi mắt xanh lục rực cháy như hai vì sao hắc ám giữa màn đêm.
"Tôi nghe thấy rồi," anh thầm thì, giọng nói tâm linh rung động cả không gian.
"Tôi sẽ không chỉ giết hắn.
Tôi sẽ giải phóng tất cả các người."
Cánh cửa khổng lồ rên rỉ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn đến choáng ngợp.
Ngay khoảnh khắc Gabriel bước chân vào, hàng triệu tiếng gào thét u uất trong đầu anh đột ngột im bặt.
Một sự im lặng tuyệt đối và nặng nề bao trùm, như thể những linh hồn đau khổ nhất cũng phải nín thở vì khiếp sợ một thứ uy quyền không thể chạm tới.
Gabriel chậm rãi tiến vào giữa đại sảnh, tiếng bước chân của anh vang vọng cô độc trên nền gạch đen bóng.
Ngước nhìn lên, anh cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Thay vì trần nhà lộng lẫy, phía trên cao là một mê hồn trận của những tấm lưới sắt đen kịt.
Treo lủng lẳng trên đó là hàng vạn bộ xương khô khốc, những kẻ xấu số bị tước đoạt linh hồn, giờ đây chỉ còn là những vỏ bọc vôi hóa bị bỏ lại để làm vật trang trí cho sự tàn ác.
Những hốc mắt rỗng tuếch của chúng dường như đang cúi xuống, dõi theo từng chuyển động của kẻ xâm nhập.
Anh bước đi trên tấm thảm đỏ sậm màu máu khô, dẫn thẳng đến trung tâm của căn phòng.
Phía trước, sừng sững giữa bóng tối là Ngai Vàng.
Nó không phải là một chiếc ghế hoàng gia bình thường, mà là một khối sắt khổng lồ được ghép lại từ vô số thanh gươm gãy và những xiềng xích rỉ sét, tỏa ra một áp lực bóp nghẹt mọi sự sống.
Nhưng điều kỳ quái nhất chính là... không có vị vua nào ngồi trên đó.
Dưới chân ngai vàng, nằm ngổn ngang trên nền gạch, là những mảnh giáp đen kịt và nặng nề.
Chúng nằm đó, rời rạc, vô hồn như một đống sắt vụn bị vứt bỏ.
Không có hơi thở, không có nhịp tim, cũng chẳng có bóng dáng của một thực thể sống nào.
Thế nhưng, Gabriel cảm nhận rõ mồn một: đống sắt vụn ấy đang tỏa ra một sát khí khủng khiếp nhất mà anh từng đối mặt.
Phòng Ngai Vàng không hề trống rỗng.
Cái chết đang hiện hữu trong từng phân tử không khí, chờ đợi một cái chớp mắt để trỗi dậy.
"Tên vua đâu rồi?"
- Gabriel tự hỏi bản thân.
Xung quanh anh, những tạp âm bắt đầu trỗi dậy.
Đó là một dàn đồng ca bi thảm được dệt nên từ tiếng rên rỉ trầm bổng của hàng triệu linh hồn thống khổ, như thể là một bản nhạc bắt đầu được chơi để đón khách.
Chúng dội vào thính giác của Gabriel không ngừng nghỉ, nhưng lạ thay, anh không còn nghe thấy tiếng khóc than đơn thuần nữa.
Giờ đây, chúng vang lên chát chúa như tiếng gươm đao va chạm giữa chiến trường, dồn dập như tiếng ủng của những đại quân đang hành quân dưới vực thẳm.
"Thật vô lý," Gabriel tự vấn, đôi mắt lửa u uẩn quét qua đống giáp trụ nát vụn dưới sàn.
"Chẳng lẽ hắn đã... chết?"
Gabriel bước tới gần hơn.
Ngai Sắt hiện ra sừng sững, sần sùi và đầy ác khí.
Mặt sau của nó không phải là một chỗ dựa êm ái, mà là những cột trụ sắt nguyên khối nhọn hoắt, đâm tủa ra như những ngón tay của tử thần.
Bao quanh chân ngai là một "Nghĩa Địa Kiếm" thu nhỏ — hàng trăm thanh gươm gãy được đúc dính vào nhau, tạo nên một bệ đỡ đầy gai góc.
Chạy dọc theo khối kim loại đen kịt ấy là những hàng ký tự Runes sắc bén, góc cạnh, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ nhạt của máu khô.
Một cái Ngai Vàng gai góc, như thể sẽ làm tổn thương bất cứ kẻ nào dám ngồi lên nó.
"Kẻ nào dựng nên cái thứ này hẳn phải thích Sắt lắm."
Cảm thấy việc ngắm nghía xung quanh đã đến hồi kết, Gabriel ra lệnh cho một Death Templar tiến lên.
Dù bộ chỉ số tạm thời đã biến anh thành một thực thể quyền năng, bản năng thận trọng của một kẻ chuyên đi săn Boss vẫn nhắc nhở anh: chạm vào đồ của kẻ địch là cách nhanh nhất để vào hòm.
"Nhấc đống sắt đó lên," Gabriel truyền ý niệm lạnh lẽo.
Vị kỵ sĩ xương xẩu trong bộ giáp nặng nề bước tới, đưa đôi tay bọc thép chạm vào mảnh giáp ngực nằm ngổn ngang dưới sàn.
Nhưng ngay khi những ngón tay xương xẩu vừa tiếp xúc với bề mặt kim loại hắc ám, không gian bỗng chốc vặn xoắn.
OÀNH!
Một vụ nổ tử khí đậm đặc bộc phát với sức mạnh kinh hoàng, biến sắc đen của căn phòng thành một màu xanh lục mù mịt.
Con Death Templar cấp cao — thứ vốn dĩ cực kỳ bền bỉ — thậm chí còn không kịp phát ra một tiếng gãy vỡ.
Nó tan biến thành những hạt bụi lân tinh ngay lập tức, bị nuốt chửng bởi chính nguồn năng lượng mà nó vừa chạm vào.
"Cái quái gì thế này..."
Gabriel sửng sốt, ngọn lửa trong hốc mắt co rụt lại.
Đòn tấn công đó không hề có cảnh báo, không có quỹ đạo, nó đơn thuần là một sự trừng phạt tuyệt đối.
Ngay sau đó, một tiếng tru dài xé toạc không gian hư không.
Nó không phải là âm thanh truyền qua không khí, mà là một tiếng gầm vang vọng từ sâu thẳm tâm hồn, khiến những đốt xương của Gabriel rung lên bần bật trong một cơn ớn lạnh chưa từng có.
Từ trong đám khói tử khí đang cuộn xoáy, một giọng nói trầm đục, nặng nề như tiếng kim loại bị nung đỏ ép vào đá lạnh vang lên, mang theo sự khinh miệt của một vị thần:
"Lại một kẻ trộm nữa... tìm đến đây vì những kho báu mà kẻ phàm trần không bao giờ nên chạm tới..."
Gabriel lập tức triệu hồi một Death Templar mới để lấp đầy khoảng trống, đồng thời ra lệnh cho bốn hộ vệ tiến lên phía trước, dựng khiên thép thành một bức tường kiên cố.
Sáu thuộc hạ còn lại tản ra theo hình vòng cung, bao vây lấy Ngai Sắt trong tư thế săn mồi.
Toàn bộ quân đoàn Skeleton của anh đều bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, cảnh giác trước bất kỳ biến động nào.
Nhưng đối thủ của họ dường như không quan tâm đến sự hiện diện của lũ kiến cỏ.
Trước mặt Gabriel, những mảnh giáp đen kịt lơ lửng giữa không trung bắt đầu va vào nhau rầm rập, chúng khớp lại một cách hoàn hảo như những bánh răng của định mệnh.
Từ những khe hở lạnh lẽo của bộ giáp, thứ hỏa hồn xanh lục phi tự nhiên trào ra cuồn cuộn, rực cháy mãnh liệt đến mức xua tan mọi bóng tối, nuốt chửng cả căn phòng trong một màu sắc ma quái.
Dàn đồng ca bi thảm của hàng triệu linh hồn ngoài kia đột ngột chuyển tông.
Tiếng rên rỉ giờ đây đã trở thành những tiếng thét gào tuyệt vọng, một dàn hợp xướng của tử thần thực thụ đang tấu lên khúc nhạc tiễn đưa.
Toàn bộ khung xương của Gabriel run lên bần bật.
Đó không chỉ là nỗi sợ tâm lý, mà là sự phản ứng của một thực thể Undead cấp thấp khi đối diện với nguồn gốc của cái chết.
Anh cố gắng trấn an linh hồn mình, nhưng vô ích.
Giữa hư không, tử khí xanh lục cuộn xoáy mãnh liệt, cô đặc lại thành một khối vật chất đen kịt và nặng nề.
Từng chút một, nó cấu thành hình dạng của một cây Chùy Khổng Lồ đầy gai góc.
Vị bạo chúa giơ bàn tay bọc thép khổng lồ lên, nắm chặt lấy chuôi vũ khí.
Ngay khoảnh khắc đó, ma pháp tử linh bùng nổ như một cơn đại hồng thủy.
Linh hồn bị ép chặt, biến đổi và đông cứng lại thành sắt thép hắc ám.
Gabriel sững sờ, ý nghĩ chệch đi trong giây lát: "Đây là thứ mình phải tiêu diệt sao?"
Anh biết rõ một sự thật cay đắng: Nếu thực thể này thoát khỏi Tử Giới để chạm tới thế giới thực, thì mọi tai ương, mọi cuộc chiến tranh hay dịch bệnh kinh khủng nhất trong lịch sử nhân loại cộng lại cũng chỉ là một trò đùa trẻ con trước gót chân của hắn.
"Thì ra đó là nơi cái vương miện được giấu."
- Gabriel nhìn trên đỉnh đầu của bộ giáp, một vương miện cùng màu với cái sắc lục bất tự nhiên đang lơ lửng trên đó.
Vi Vua Vô Danh, đã hoàn tất quá trình thức tỉnh.
Hắn sải bước tới Ngai Sắt.
Chỉ bằng một ý niệm, cây chuỳ sắt được hình thành tư nguồn sáng xanh kia bay tới tay hắn.
Một cú vung hùng mạnh, tiếng kim loại chát chúa va vào nhau, thổi bay cái Ngai Sắt đầy góc cạnh.
Tiếng thét gào của hàng vạn linh hồn vang vọng khắp đại sảnh khi chúng được phóng thích ra khỏi Ngai Sắt và bị hút sạch vào trong bộ giáp của hắn.
Và vị vua nhìn chúng tan biến với sự thoả mãn ác độc.
"Ngai Sắt là dành cho lũ phàm nhân phải chịu sự trói buộc của xác thịt...
Ta, đã vượt xa như thế."
Hắn bước lên đống đổ nát của biểu tượng vương quyền cũ, đôi mắt rực lửa quét qua khắp căn phòng rộng lớn.
Nơi này từng tràn ngập những quý tộc, tướng lĩnh và những kẻ hầu cận—những linh hồn kiêu hãnh từng bị hắn đích thân gặt hái.
Giờ đây, họ đã tan biến vào hư vô, trở thành một phần của bộ giáp vĩnh hằng.
Trong đại điện rộng mênh mông, giờ chỉ còn lại hắn và Gabriel.
Gabriel siết chặt vũ khí, cố gắng giữ cho bộ xương của mình không run lên trước sức ép khủng khiếp đang đè nặng.
Anh đứng đó, đơn độc nhưng kiên cường giữa đội quân Skeleton của mình, đối mặt với sự hủy diệt dưới hình hài con người.
"Giờ thì tới đây, tên trộm, tới đây và chiến đấu, rồi tan biến vào cõi lặng câm của diệt vong."."
Gabriel đã từng solo với không biết bao nhiêu là quái boss, và tên này sẽ chỉ làm danh sách của anh dài hơn, anh tự nhủ với bản thân mình như vậy.
Trong khi bốn Death Templar vẫn sừng sững như những bức tượng đá để bảo vệ Gabriel, sáu cái bóng còn lại đã phát động tấn công.
Những lưỡi gươm hắc ám rực cháy ma thuật tử linh xé toạc không khí, nhắm thẳng vào những kẽ hở yếu hại trên giáp trụ của vị vua.
[Death Aura] của Gabriel cuộn trào, bao phủ lấy căn phòng trong một màn sương xanh thẳm, nhưng thứ ma pháp vốn có thể rút cạn sự sống của vạn vật ấy dường như hoàn toàn vô hiệu khi chạm vào lớp thép đen của hắn.
KENG!
KENG!
KENG!
Tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa, rền rĩ hòa cùng tiếng gào thét của vạn linh hồn.
Những con Death Templar di chuyển nhịp nhàng, chuẩn xác đến từng milimet như thể chính Gabriel đang trực tiếp điều khiển từng thớ xương của chúng.
Tia lửa điện bắn ra tung tóe sau mỗi cú chém, mỗi nhát chuỳ nện xuống đều mang theo sức mạnh của kẻ thăng hoa.
Chúng tấn công rồi rút ra, lặp lại chu kỳ hủy diệt một cách hoàn hảo.
Thế nhưng... không một vết xước.
Không một mảnh vụn sắt nào rơi xuống.
Vị Vua Vô Danh đứng bất động như một ngọn núi cổ xưa, mặc kệ những đòn tấn công điên cuồng của đám thuộc hạ Gabriel.
Hắn đón nhận tất cả với một sự tĩnh lặng đến khinh miệt.
"Thảm hại," giọng hắn vang lên, lạnh lẽo hơn cả cái chết.
Hắn khẽ nhấc cây đại chùy khỏi mặt đất rồi dậm mạnh xuống sàn.
Một cú dậm đơn giản nhưng tạo ra một cơn chấn động kinh thiên động địa, khiến cả đại sảnh rung chuyển.
Gabriel và quân đoàn của mình lảo đảo, suýt chút nữa mất đi thăng bằng.
Điều kinh khủng nhất là mặt sàn đá dưới chân cây chùy không hề bị nứt vỡ — không phải vì cú đập yếu, mà vì vật chất cấu thành nơi này cứng đến mức không thể bị biến dạng.
Gabriel hiểu rõ: nếu cơ thể anh hứng trọn một cú trực diện, dù có bao nhiêu lớp khiên đi nữa cũng sẽ tan thành cát bụi.
"Bộ giáp của hắn không được đúc bằng kim loại bình thường... nó là sự cô đặc của ý chí bạo chúa," Gabriel nghiến răng, ngọn lửa linh hồn dao động dữ dội.
"Cận chiến là tự sát.
Phải dùng đến thứ có thể xuyên thấu vào tận lõi linh hồn của hắn."
Đội hình chiến đấu của Gabriel đột ngột thay đổi.
Sáu Death Templar không còn lao vào tấn công điên cuồng nữa; thay vào đó, chúng bắt đầu một vũ điệu của cái chết.
Những bóng đen xương xẩu lướt đi thoăn thoắt, vung kiếm và chùy vào những góc hiểm, nhưng tất cả chỉ là những động tác giả đầy tinh quái nhằm đánh lạc hướng tầm nhìn của vị vua.
Vua Vô Danh đáp trả bằng những cú vung đại chùy mang sức nặng của cả một vương quốc sụp đổ.
Dù chuyển động của hắn có phần chậm chạp và dễ đoán do lớp giáp nặng nề, nhưng mỗi đường cung mà cây chùy vẽ ra đều xé toạc không gian, tạo ra những cơn gió rít mang theo tử khí có thể nghiền nát bất cứ kẻ nào chậm chân dù chỉ một tích tắc.
Gabriel đang đặt những thuộc hạ trung thành nhất của mình vào sát bờ vực tan biến, nhưng đó là cái giá anh buộc phải trả.
Trong khi các Templar liều mạng thu hút sự chú ý, Gabriel vẫn giữ khoảng cách an toàn, đôi bàn tay xương xẩu không ngừng dệt nên những luồng sáng xanh biếc.
Mười... ba mươi... rồi năm mươi bảy.
Năm mươi bảy ngọn [Soul Spear] rực rỡ lơ lửng giữa không trung, vây quanh Gabriel như một vầng hào quang của sự hủy diệt.
Anh biết rõ tên vua đang chơi đùa, hắn tự phụ vào lớp giáp bất bại mà cố tình để lộ ra những sơ hở chết người.
Và đó chính là sai lầm mà Gabriel chờ đợi.
Khi cây đại chùy khổng lồ của vị vua vừa nện xuống mặt đất, tạo ra một vùng hở sườn nơi những khớp nối của bộ giáp lộ ra rõ rệt nhất, Gabriel vung tay.
"Đi!"
Năm mươi bảy ngọn giáo linh hồn đồng loạt rít lên, xé gió lao đi như những mũi tên ánh sáng, hội tụ chính xác vào một điểm duy nhất.
OÀNH!
OÀNH!
OÀNH!
Những vụ nổ liên hồi bùng phát, ánh sáng tử linh lóa mắt bao phủ lấy thân hình đồ sộ của Vua Vô Danh.
Hắn đã quá coi thường những "que củi" ma pháp này, để rồi giờ đây phải hứng trọn uy lực kinh thiên động địa từ kỹ năng cấp 9.999 của Gabriel.
Dù lớp giáp sắt vẫn chưa hề nứt vỡ, nhưng áp lực từ những vụ nổ dồn dập đã ép vị vua phải lùi lại.
Từng bước chân nặng nề của hắn bị đẩy lùi, nhịp độ di chuyển vốn dĩ hoàn hảo giờ đây trở nên lạc quẻ.
Vị vua loạng choạng, mất thăng bằng trong một khoảnh khắc hiếm hoi khi những luồng ma pháp linh hồn len lỏi vào từng khe giáp, làm nhiễu loạn dòng chảy năng lượng bên trong hắn.
Gabriel nghiến răng, ngọn lửa linh hồn rực cháy: "Ngươi tưởng ta chỉ là một tên trộm... nhưng ta là kẻ sẽ kết thúc triều đại của ngươi!"
Chớp lấy vài khoảnh khắc ngắn ngủi khi vị vua đang mất thăng bằng, các Death Templar lao tới như những bóng ma.
Những sợi xích chùy đen kịt được tung ra, quấn chặt lấy bắp tay và cổ chân của khối sắt thép khổng lồ.
Với sự phối hợp chuẩn xác đến rợn người, chúng đồng loạt dồn sức kéo mạnh.
RẦM!
Lần đầu tiên sau hàng thiên niên kỷ, cơ thể bất khả xâm phạm của Vị Vua Vô Danh bị hạ đo ván xuống nền gạch.
Không để đối phương kịp trở tay, bốn Templar còn lại lao đến như những mũi tên, đè nghiến lên bộ giáp khổng lồ.
Chúng dùng toàn lực, cắm sâu những lưỡi kiếm tràn ngập tử khí vào các khe khớp hở - những kẽ hở duy nhất trên lớp vỏ thép hoàn hảo.
Một luồng sáng xanh lục rực rỡ bùng lên dữ dội từ bên trong bộ giáp khi vị vua thực sự nhận lấy sát thương.
Hắn gầm lên một tiếng vang động cả pháo đài, nhưng đó không phải tiếng kêu của sự đau đớn.
Đó là tiếng gầm của một con mãnh thú vừa tìm thấy con mồi thú vị.
"Cuối cùng...," giọng hắn vang lên giữa những tia sáng xanh lập lòe, "ngươi là kẻ đầu tiên khiến ta cảm thấy chút gì đó."
Đột ngột, một áp lực kinh thiên động địa bùng phát.
Bằng sức mạnh cơ bắp được gia cố bởi tham vọng bất tận và quyền năng thống trị tuyệt đối, Vị Vua Vô Danh bật dậy như một chiếc lò xo thép dù đang bị mười Death Templar đè chặt.
Hắn vung tay mạnh đến mức không gian như rách toạc.
Những sợi xích xích sắt bị giật phăng, kéo theo sáu con Templar văng đi hàng chục mét, va đập mạnh vào những cột trụ đá đen.
Nhưng kinh khủng nhất là con Templar đang đứng gần nhất—hắn bị vị vua túm gọn lấy hộp sọ.
Chỉ bằng một cú bóp nhẹ, lớp mũ sắt kiên cố và cấu trúc xương cấp 9.999 vỡ nát như vỏ trứng dưới áp lực của vị bạo chúa.
Vị vua đứng thẳng dậy giữa đại sảnh, tử khí từ vương miện xanh tỏa ra như một vầng hào quang của thảm họa.
Hắn không còn chơi đùa nữa.
Sự im lặng ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một ý chí sát thần rực cháy.
Không để một giây trống trải, Gabriel lập tức triệu hồi kẻ thế chỗ.
Lần này, mặt đất đại sảnh nứt toác, một bóng ma khổng lồ trồi lên từ hư không.
Bone Golem.
Một tạo vật được ghép từ hàng vạn đốt xương già cỗi, cao hơn ba mét, sừng sững như một bức tường thành di động.
Điều kỳ lạ là ngay khi vừa thành hình, một lớp giáp thép nặng nề bắt đầu bao bọc lấy khung xương trắng hếu của nó, đi kèm là một thanh đại kiếm khổng lồ tỏa ra tử khí.
Gabriel thoáng kinh ngạc — đây có lẽ là một "đặc ân" từ nhánh kỹ năng tối cao mà chỉ những True Necromancer mới có thể chạm tới trong tương lai.
"Một thứ có cùng kích cỡ với ta...
Xứng đáng để bị nghiền vụn!"
Vị vua gầm lên, đại chùy xé gió nện thẳng vào đầu Bone Golem.
Con quái vật của Gabriel phản xạ cực nhanh, nó vung kiếm gạt phăng đường chùy sang một bên rồi lấy đà, tung một cú huých vai sấm sét — một kỹ thuật đặc trưng mà Gabriel vẫn thường dùng để phá vỡ thế trận của những đối thủ to xác.
Thế nhưng, sự tính toán của anh đã nhầm.
Cú va chạm phát ra một tiếng nổ đanh gọn như tiếng hai tảng thiên thạch đụng nhau.
Thay vì bị đẩy lùi, Vua Vô Danh đứng vững như một ngọn núi, trong khi con Golem lại là kẻ bị bật ngược về sau, loạng choạng mất thăng bằng.
Tận dụng khoảnh khắc đó, cây đại chùy của vị vua bừng sáng lên dưới uy lực của hàng triệu linh hồn.
Hắn không vung chùy, mà dùng phần đầu nhọn hoắt của nó thúc mạnh vào bụng Golem như một ngọn giáo.
Cú đâm mang theo lực đạo nghìn cân hất văng con quái vật khổng lồ ra phía sau.
Gabriel phải tung người né tránh cực nhanh nếu không muốn bị ba mét xương và thép đè nát.
Không để đối phương kịp thở, Vua Vô Danh bật nhảy lên cao gần mười mét.
Dưới ánh sáng xanh lục ma mị, bóng hình hắn bao trùm lấy con Golem đang nằm sõng soài.
Hắn giáng cây chùy xuống như một thiên thạch rơi.
Bone Golem chỉ kịp đưa ngang thanh đại kiếm để chống đỡ, nhưng vô ích.
RẦM!
Sức nặng của vị vua và áp lực từ cây chùy nhấn chìm mọi sự kháng cự.
Thanh kiếm bị ép chặt xuống, lún sâu vào lồng ngực bọc thép của chính chủ nhân nó.
Con Golem bị ghim chặt xuống mặt đất đại sảnh, đôi tay khổng lồ giãy dụa điên cuồng nhưng không thể nhúc nhích nổi một phân trước sức mạnh tuyệt đối của "Ác Quỷ Thiết Giáp".
Sơ hở đã xuất hiện.
Để ghì chặt Bone Golem xuống nền đá, Vua Vô Danh buộc phải dồn toàn bộ trọng lực và điểm tựa vào cây đại chùy, để lộ ra tấm lưng trần trụi giữa đại sảnh.
Không bỏ lỡ một tích tắc, Gabriel vung tay điều hướng: toàn bộ [Soul Spear] còn lại lao đi như một cơn mưa sao băng xanh biếc, găm thẳng vào giáp lưng của hắn.
Cùng lúc đó, chín Death Templar còn lại đồng loạt hướng mũi kiếm vào những khe khớp hở với độ chuẩn xác tuyệt đối.
"Lũ ruồi bọ...
TAN BIẾN ĐI!"
Vua Vô Danh gầm lên một tiếng kinh thiên động địa.
Hắn từ bỏ việc kết liễu Golem, xoay người thực hiện một cú vung chùy vòng cung với tốc độ phi thực tế so với kích thước đồ sộ của mình.
Tiếng xé gió rít lên chói tai, quét tan mọi thứ xung quanh.
Các Templar dù đã cố phòng thủ nhưng vẫn bị đánh văng đi như những quân cờ, va đập dữ dội vào những bức tường đá đen.
Điều đáng sợ nhất là dù hàng chục ngọn giáo linh hồn đang nổ tung liên hồi trên giáp trụ, vị vua vẫn lù lù tiến bước như thể đó chỉ là những hạt bụi ven đường.
"Phải hàng chục ngọn giáo cùng lúc mới đủ khiến ngươi chấn động sao?
Vậy thì hãy nếm thử hàng trăm cái!" – Gabriel nghiến răng, ngọn lửa trong hốc mắt rực cháy ý chí quyết tử.
Anh lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn tối đa.
Nhờ vào sự bao phủ của [Death Aura], các thuộc hạ Undead của anh liên tục được chữa trị, những vết nứt trên xương cốt nhanh chóng liền lại.
Chúng lao vào như những con thiêu thân, lấy số lượng và sự bất tử để kìm chân gã khổng lồ thép, tạo khoảng không cho chủ nhân tích tụ quyền năng.
Chính lúc Vua Vô Danh đang mải mê quét sạch lũ Templar phiền phức, Bone Golem đã lồm cồm ngồi dậy.
Tận dụng khoảnh khắc đối phương sơ hở khi xoay người, nó dồn hết tàn lực vào thanh đại kiếm, bổ một nhát dọc theo sống lưng của vị vua.
BOONG!
Tiếng kim loại va chạm vang lên như tiếng chuông khổng lồ được ngân vang.
Nhát chém ngàn cân ấy vẫn không thể xuyên thấu lớp giáp huyền thoại, nhưng lực chấn động cực đại đã ép vị vua phải khuỵu xuống.
Hắn mất thăng bằng, buộc phải chống cây đại chùy xuống đất để giữ cho thân hình không đổ sụp.
Lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh, vị bạo chúa trông có vẻ lung lay.
Và ở phía xa, Gabriel đã chuẩn bị xong "món quà" nặng ký nhất của mình: hàng trăm ngọn giáo linh hồn đang xoay tròn, sẵn sàng biến căn phòng thành một hố đen tử khí.
Một thanh đại kiếm thứ hai vung lên từ dưới lên trên với lực đạo kinh thiên động địa, hất văng vị vua ra phía sau.
Con Bone Golem thứ hai đã thành hình, trồi lên từ đống tro tàn của một Death Templar vừa được giải tế.
Tình thế đảo ngược trong chớp mắt.
Vị bạo chúa vốn kiêu ngạo giờ đây bị ghì chặt dưới nền đá, liên tục hứng chịu những cú bổ nghìn cân từ hai gã khổng lồ xương xẩu.
Những vết xước đầu tiên đã xuất hiện trên lớp thép đen huyền thoại, và quan trọng hơn, những cú chấn động liên hồi đã khiến Vua Vô Danh rơi vào trạng thái choáng váng.
Chiến thuật "signature" của Gabriel cuối cùng đã thành hình: Khống chế tuyệt đối và dồn sát thương tận cùng.
Anh tiếp tục dệt nên hàng ngàn ngọn giáo linh hồn, chuẩn bị cho một đòn dứt điểm xóa sổ thực thể này khỏi cõi vĩnh hằng.
Nhưng bạo chúa không dễ dàng chịu khuất phục.
OÀNH!
Một vụ nổ năng lượng linh hồn bùng phát từ chính tâm cơ thể hắn.
Áp lực khủng khiếp thổi bay hai con Golem và hất văng Gabriel cùng các thuộc hạ vào những bức tường đá cứng nhắc.
Khói bụi mờ mịt bao trùm đại sảnh, và khi nó dần tan đi, hình bóng sắt thép ấy vẫn đứng sừng sững ở trung tâm, vương miện xanh rực cháy hơn bao giờ hết.
"Trò hèn hạ sẽ không bao giờ đánh bại được ta, tên trộm bé nhỏ."
"Nó phải thành công!"
Gabriel tự nhủ qua kẽ răng xương xẩu, nỗ lực đứng dậy sau cú chấn động vừa rồi.
Hai con Golem lại lầm lũi xông tới, nhưng lần này, Vua Vô Danh không còn để chúng chạm vào người.
Hắn phản đòn với một tốc độ cuồng bạo, mỗi đường chùy đều mang theo ý chí hủy diệt, đánh bật mọi nỗ lực tiếp cận của những người khổng lồ.
Và rồi, một hiện tượng kỳ dị xảy ra.
Bên ngoài pháo đài, hàng vạn linh hồn vốn đang gào thét bỗng nhiên im bặt.
Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm toàn bộ Tử Giới.
Chúng bắt đầu hiện hình lại dưới hình dạng nguyên bản đầy bi thảm: những kẻ bị tra tấn, đánh đập, những hình hài dị dạng mất đi tay chân, những đôi mắt bị khoét rỗng hay làn da bị nung cháy bởi lời nguyền...
Hàng vạn linh hồn khổ đau ấy đồng loạt hướng tầm mắt về phía Phòng Ngai Sắt.
Sự im lặng của chúng không phải là sự sợ hãi, mà là một sự kỳ vọng vĩ đại.
Chúng không còn nhìn về phía vị vua cai trị mình bằng xiềng xích nữa, chúng đang nhìn vào kẻ đang đứng giữa đại sảnh - Gabriel.
Trận chiến giờ đây không còn là của riêng Gabriel.
Nó là cuộc nổi dậy của hàng vạn kiếp người bị đày đọa.