Khác (OffGun) Chồng Tôi Là Mafia

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
321464787-256-k628755.jpg

(Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
Tác giả: TikTokYNhi
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hãy tưởng tượng một ngày bạn trở thành vợ của một người bên ngoài thì là một doanh nhân nhưng bên trong lại là một tên xã hội đen máu lạnh và nắm trong tay sự quyền lực



offjumpol​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • thu phục anh chồng đáng yêu
  • Chồng tôi là Mafia
  • ĐỂ EM THAY CHỒNG CHĂM SÓC CHỊ
  • (Hwabin)Lừa chồng
  • (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Giới thiệu


    Mỗi ngày của mỗi người sẽ khác nhau , còn với Gun Atthaphan Poonsawas của chúng ta thì khác .

    Chỉ coá 2 trạng thái sẽ tồn tại trong cậu .

    Đầu tiên là vui .

    Thứ 2 là buồn .

    Nếu thêm thì chắc chỉ thêm lo lắng .

    Vì sao á ?

    Vì chồng của cậu là Mafia ngầm cơ mà .

    Ai dám làm gì cậu đâu chứ .

    1) Gun Atthaphan Poonsawas

    20 tuổi

    Con trai nhà tài phiệt nhưng kinh tế gia đình dần đi xuống do ba hay đi đánh bạc và phải gả và nhà quý tộc để trả nợ thay cha .

    Có một em gái 17 tuổi : Pimwalee Phunsawat .

    Cô bé rất xinh , học rất giỏi và cực kì thương anh trai và ba mẹ.

    2) Off Jumpol Adulkittiporn

    22 tuổi

    Con trai nhà có dòng dõi quý tộc .

    Doanh nhân lớn tại Thái Lan và là người đứng đầu các băng nhóm xã hội đen tại Thái Lan .

    Lấy Gun Atthaphan Poonsawas về làm vợ một phần vì yêu và một phần vì bị ép chứ anh định để 25 mới cưới cậu về .

    Là một trong số những người dẫn dắt các băng đản ( băng nhóm Mafia ) lớn nhất nhì Thái Lan .
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 1


    Một buổi sáng

    Cậu thức dậy trong sự vui vẻ và tràn đầy năng lượng .

    Cậu sửa soạn và chuẩn bị đi học .

    Cậu gả cho Anh là Off Jumpol - doanh nhân và là ông trùm Mafia .

    " Dậy thôi , mau dậy đưa em đi học "

    " Hả ?"

    - anh bơ phờ tỉnh dậy sau khi nghe lời gọi của cậu .

    Anh và Cậu học khác trường và vì thời gian vào học khác nhau nên phải như vậy .

    Anh bơ phờ đi vệ sinh cá nhân .

    5 phút sau diện lên bộ đồng phục trường rồi cùng cậu xuống nhà ăn sáng và đi học .

    Ba mẹ anh đã đi từ sớm nên chỉ còn dì Bat - quản gia và là giúp việc vỉa gia đình .

    Dì Bat nấu ăn rất ngon , tất cả các món vào tay dì thì đều là mĩ vị nhân gian , không ai có thể cưỡng nổi.

    Khi ăn sáng , chỉ còn 1 miếng thịt gà nên hai người quyết đấu tới cùng và cậu đã thắng .

    Cậu vui vẻ nhai miếng thịt gà ngon lành ấy .

    Anh tức quá không thèm đợi cậu mà đi học trước.

    Cậu biết anh giận nên dùng tuyệt chiêu, đố anh đỡ nổi

    Cậu chạy ra sân và chạy tới hôn má anh rồi nhanh chân chạy về phía trước .

    Anh đứng đơ người , chôn chân ở đó 5 phút rồi mới lấy lại được cảm giác rồi lên xe đi học , cậu đã đi trước rồi .

    Tại trường của Gun

    Gun học tại trường Đại học Báo chí và Tuyên truyền .

    Vậy nên cậu rất giỏi tranh luận .

    Đó là lí do tại sao mỗi khi cãi nhau thì 99% là cậu thắng .

    Ván đầu tiên và cũng là cuối cùng anh thắng cho tới thời điểm hiện tại là khi anh và cậu tranh nhau máy chơi game .

    Cậu đưa ra đủ lí lẽ nhưng anh lại cứ nói : " Nhưng đây là nhà của anh " .

    Cậu uất quá mách dì Bat không được.

    Ba mẹ thì đi làm nên đến tối cậu đã tranh thủ ba trách mắng anh là không chịu học hành thì cậu lại thêm dầu vào lửa .

    À không , cho thêm xăng thì đúng hơn : " Anh ấy còn bắt nạt con , giành máy chơi game của con nữa đó ba " .

    Thôi xong , nói đến đây thì khỏi phải nói .

    Anh bị ba rượt từ sân trước đến sân sau rồi đến cả chuồng hổ mà ba anh nuôi .

    Má ơi , mệt bome.

    Tại trường thì cậu luôn là đàn anh giỏi và đàn em ngoan .

    Cậu lại còn từng đại diện cho trường cấp 3 đi thi giao lưu và khiến cho các nước khóc lớn vì không thắng được những lập luận sắc bén của cậu .

    Những lập luận mà cậu đưa ra luôn là những con dao vô tình đâm vào trái tim của họ .

    Người thì do sợ quá nên ngất ngay trên sân khấu tranh biện .

    Người thì đang tranh luận lại bỏ đi trong khi còn 15 phút nữa mới hết giờ tranh luận và người đó đã khóc rất lớn phía sau hậu trường.

    Cậu thi xong thấy họ khóc và ngất đi thì lại không hiểu gì rồi lại tự đặt câu hỏi trong đầu : " Họ sao thế nhỉ ?"

    Tại trường của Anh

    Anh là học sinh xuất sắc và sẽ đại diện trường Công nghệ - Thông tin đi giao lưu cùng các nước khác trên thế giới .

    Anh dùng toàn những công thức chí mạng về IT để đánh bại đối thủ và hầu như đó đều là công thức hiếm ai có thể biết .

    Từng cú nhấp chuột , bàn phím của anh vang lên là lại làm cho các đối thủ sợ hãi và lo lắng .

    Có người vì lo lắng sợ anh vượt qua nên đã bị phân tâm và đánh sai , do đó chỉ được giải nhì .

    Nếu như cậu ta không đánh sai thì chắc chắn hai người họ sẽ phải đấu hiệp phụ hoặc nhận đồng giải nhất .

    Anh nhìn những đối thủ khác khóc lóc mà lòng hả hê.

    Anh là Mafia tương lai , sau này không cần phải sợ ai nhưng anh vẫn cố gắng học hành nhưng nhiều khi lười nên mới bị ba đánh , mắng .

    Có rất nhiều cô gái cả trong và ngoài trường thích anh nhưng tiếc thay trái tim anh đã bị một người tên Gun Atthaphan Poonsawas cướp đi rồi các cô gái ơi .
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 2


    Chiều đến

    Cậu về nhà vì chiều không có lịch học nếu như có lịch học thì cậu sẽ qua kí túc xá nghỉ ngơi và ăn trưa .

    Trưa nay anh không về vì chiều có lịch nên ở lại kí túc xá trường.

    Nhưng sao dạo này anh hay ở trường thế nhỉ ?

    Hôm thì bảo học thêm , hôm thì thật sự có buổi học nên ở lại.

    Cậu quyết đến kí túc xa anh một phen xem như thế nào và cũng là đến thăm anh , nhớ anh rùi .

    Đến kí túc xá của anh , bác bảo vệ nói anh mỗi ngày lại ở 1 kí túc xá khác nhau .

    Cậu nghĩ : " Anh ấy bị điên hay sao mà mỗi ngày một phòng ".

    Đến trước phòng số 3 tầng 4 .

    Cậu cảm ơn bác bảo vệ rồi gõ cửa chờ anh ra mở cửa nhưng không có ai ra mở cửa .

    Cậu đành đẩy cửa đi vào , vừa mở ra là một đám người đang đánh bạc .

    Trên ghế sofa là 2 người đang làm tình.

    Cậu xin lỗi muốn quay người đi hỏi lại bác bảo vệ nhưng bị họ kéo vào rồi khoá cửa lại .

    Họ biết cậu là ai và là người của ai , thế mà họ vẫn đánh cược tính mạng mình vào trò chơi mang tên : " Cưỡng hiếp vợ Off Jumpol Adulkittiporn "

    " Nhìn cậu ta ngon đấy , nghe nói là vợ của tên Off Jumpol"

    " Chúng ta thưởng thức thử xem như thế nào chứ đại ca ?"

    " Đương nhiên "

    " Xin các người , tha cho tôi đi mà " - cậu yếu ớt xin xỏ bọn chúng .

    Nhưng bọn họ nghe nào có lọt tai được chữ nào .

    Cậu bị ép lên chiếc ghế sofa còn vương lại chút tinh dịch của 2 tên vừa rồi .

    Chiếc áo bị xé rất nhanh chóng .

    Cậu cố gắng vùng vẫy và vô tình tát vào mặt tên đại ca đó .

    Cậu che lấy miệng mình để che đi sự bất ngờ.

    Cậu tranh thủ đẩy anh ta ra và chạy về phía cửa nhưng bị bọn chúng kéo lại .

    Bỗng cửa có người gõ

    " Đại ca , chắc thằng Mabol mua thuốc về rồi "

    " Thì mày cứ mở cửa cho nó đi "

    Cậu ta mới mở cửa ra đã bị ăn một nắm đấm với lực cực mạnh khiến cậu ta ngất đi , đám đàn em thấy vậy liền xông lên đánh anh .

    Anh từng bước đánh ngã bọn chúng mà bản thân không nề hà gì .

    Bọn chúng đánh cho ngã xuống đất không đứng lên nổi .

    Tên đại ca thấy vậy cầm dao tiến về phía anh .

    Anh đánh vào tay hắn khiến con dao rơi xuống.

    Từng cú đá , cú đấm khiến hắn ta không kịp phản ứng .

    Tu - bạn của Gun chạy vào trói hết mấy tên đàn em lại và cầm gậy đánh gãy chân bọn chúng. ( Xin phép để Tu bằng tuổi Gun nhé ! )

    Tu cởi áo khoác lên người cậu .

    Cậu ôm lấy Tu oà khóc .

    Anh chạy lại ôm lấy cậu .

    Cậu bị Baxtic lừa rồi.

    À không , là Baxtic đã lừa bác bảo vệ .

    Chuyện là như vậy

    Khi anh về kí túc xá thì mong cậu tới thăm anh nên bảo bác bảo vệ có ai tìm anh tên Gun Atthaphan thì kêu lên tầng 3 phòng 4 gặp anh .

    Nhưng Baxtic - cô ấy thích Off và muốn hại Gun nên đã nói lại với bác bảo vệ là anh nói nhầm và lên tầng 4 phòng 3 .

    Cô ấy lên phòng của anh , gõ cửa rồi đi vào .

    Anh chưa kịp load nên quay người hỏi cô ấy qua làm gì.

    Cô ấy thổ lộ lòng mình và tiến tới ôm anh .

    Cô ấy còn nói Gun giờ này chắc là bị tên nào đó cưỡng hiếp rồi anh mới hỏi là có chuyện gì .

    Cô ấy chỉ lên trên tầng , anh muốn xuống nhưng cô ấy lại ôm chạy lại ôm chặt lấy anh khiến anh không đi được.

    Cô ấy kế thừa gen của bố cô ấy : khoẻ .

    Anh mãi mới đẩy cô ấy ra được rồi túm cổ cô ấy chửi rồi chạy lên trên tìm cậu.

    Cô ấy đến trước mặt anh , nhìn anh và Tu đang trấn an Gun cô ấy nổi đình nổi đoá hét lớn.

    Tu thấy vậy tiến lại đạp và tát cô ấy .

    " Con cho , mày dám làm hại bạn tao , tao cho mày biết thế nào là lễ độ .

    " - Tu dùng lực đạp cô ấy , cô ấy lấy tay che mặt và bụng nên tay đã bị thương .

    Gun tiến lại cản Tu , Tu xoa vết thương trên tay Gun rồi đạp thêm một cái vào Baxtic .

    Anh bế cậu về nhà , Tu đi theo sau .

    Cậu mệt nên ngủ trong lòng anh .

    Anh để cậu ở ghế phụ rồi nhanh chóng chạy qua ghế lái .

    Tu đi xe của nhà nên chỉ đành gửi gắm Gun cho Anh .

    Anh gật đầu nói cô ấy yên tâm .

    Tu gật đầu.

    Tu là tiểu thư nhà quyền quý , là một trong số các tiểu thư quyền lực nhất Thái Lan trong giới mafia và vì hay tham gia sự kiện cùng anh nên được các nhà báo và fan đẩy thuyền rất nhiều .

    Nhưng anh và Tu không có tình cảm với nhau , Tu đã có người yêu và cô ấy là Prim .

    Một cô gái xuất thân bình thường , gia đình bình thường , học lực xuất sắc.

    Hai người yêu nhau không công khai như OffGun.

    Về đến nhà

    Anh bế cậu bé trong lòng anh lên tầng , cậu ngủ rất ngon trong lòng anh.

    Anh lau người cho cậu rồi ru cậu ngủ .

    Anh nghĩ đến mấy tên đó rồi cho người đi xử lí

    " Nhớ đừng có làm kinh động đến cảnh sát , không thì đầu chúng mày không còn đâu "

    " Dạ cậu chủ "
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 3


    Chiều anh nghỉ học và đến nhà kho của gia đình.

    Cậu đang ngủ ở nhà và được dì Bat chăm sóc nên anh cũng không lo lắng gì nhiều .

    Bên trong nhà kho là một đám người đang bất tỉnh .

    Anh tiến lại gần đạp từng tên một ngã xuống.

    Lực đạp của anh rất mạnh , anh càng nhìn bọn chúng lại càng tức , dám đụng vào người của anh thì nhẹ là nằm viện còn nặng là sống dở chết dở.

    Từng tên bị anh đập cho ba má nhận không ra , thật tàn bạo.

    Tu đi vào , là anh gọi Tu đến .

    Tu nhìn đám trước mặt thì tức điên lao lên mỗi tên một đạp - " ôi cô tiểu thư đài các ơi , hãy nhẹ nhàng lại đi nào !

    " - Anh cười rồi lên tiếng .

    Tu nhổ nước bọt vào mặt tên đại ca rồi dùng bút chọc vào chân anh ta một cái thật đau .

    Đầu bút nhuốm máu , tiếng hét của tên đó vang cả nhà kho .

    Anh cầm lấy chiếc bút mà Tu đâm vào đâm vào chân mấy tên còn lại .

    Anh lên tiếng hỏi Tu

    " Nên cho chân hay tay nhỉ ?"

    " Chân thì em cho gãy hết rồi , cho tàn phế luôn đi "

    " Là gãy cả hả ?"

    " Đập chết luôn cho lành " - Tu nhìn tên đại ca mà lên tiếng .

    Anh cầm cung tên lên nhắm vào tay tên đại ca .

    Mũi tên đi sượt qua tay , anh chậc lưỡi tỏ vẻ tiếc nuối .

    Anh đưa cho Tu , Tu nhắm thật chuẩn : Ngắm , thả cung đều rất điêu luyện .

    PHẬP !!!

    Tiếng cung tên găm vào da tên đại ca kia .

    Tu hét lên vẻ đắc ý :" Ván đầu em thắng nhé !"

    " Ok , sang ván hai "

    Ván hai là một tên khác lên thớt .

    Anh nhắm thật chuẩn nhưng lại không trúng tay mà trúng vai

    " Sia !!!

    Tiếc quả đấy bome !"

    " Trúng vai được 2 điểm đấy !"

    " Đến lượt em rồi đấy Tu , thể hiện đi "

    " Trúng hai nơi được tổng điểm 2 nơi nhân đôi phải không ?"

    " Đúng "

    Tu lấy hai cung tên nhắm chuẩn vào tên số hai.

    Một mũi tên vào vai bên trái , một mũi vào đùi .

    Tổng là 4 (( vai + đùi ) × 2 = (1+1)×2 = 4 ) điểm .

    Tu đắc ý lại chuyển qua ván mới .

    Tỉ số hiện tại giữa hai người là 2-0 nghiêng về phía Tu .

    Sang hiệp 3 ,Anh lấy 4 mũi tên , Tu đứng bên bất ngờ và đón chờ vì kĩ thuật này gần như chưa ai làm được .

    Anh bắn tên , một mũi trúng vào tay tên thứ 3 , một mũi trúng vào vai , một mũi vào đùi .

    Một mũi lại xuất sắc trúng điểm 10 trên bia trên tường.

    Tu vỗ tay và điểm của anh bứt phá lên 12 điểm {( 1+2+1 ) ×3 = 12 }.

    Tu khá lo lắng cho ván này nhưng tận 10 tên cơ mà , cơ hội còn đầy ra đấy .

    Hiệp 3 : 2-1 nghiêng về Tu

    Hiệp 4 : 2-2

    Hiệp 5 : 3 ( Off ) - 2 ( Tu )

    Hiệp 6 : 4( Off ) - 2 ( Tu )

    Hiệp 7 : 4 ( Off ) - 3 ( Tu )

    Hiệp 8 : 5( Off ) - 3 ( Tu )

    Hiệp 9 : Hoà ( vì số mũi tên và số điểm cộng lại bằng nhau )

    Hiệp cuối ( 10 ) : 5 ( Off ) - 4 ( Tu )

    Tu thở dài vì lại thua anh thêm 1 lần nữa .

    Anh đắc ý đưa tay ra , Tu ngậm ngùi lấy 20.000 bath ra đưa cho anh , thua cược rồi thì chịu thôi .

    Mấy tên kia thì không biết như thế nào .

    Thôi thì cứ để cho chúng chết luôn đi cho lành .

    Anh cùng Tu ai về nhà nấy chứ không thì ra đường ở mất

    Về đến nhà

    Cậu đang chơi ngoài vườn cùng Mèo Con .

    Anh tiến lại gần ôm lấy cậu .

    Cậu quay người lại ôm lấy mặt anh hỏi han , trong khi cậu mới là người cần được hỏi han mà .

    Anh nắm lấy tay cậu rồi xin cậu nếu như mệt quá thì cứ ở nhà đi , anh sẽ nuôi cậu .

    Khi cậu tỉnh dậy cũng là do ác mộng mới khiến cậu tỉnh dậy.

    Người cậu thấm đẫm mồ hôi lúc ấy .

    Anh có cho người quay video lại và đưa cho cậu xem .

    Cậu nhìn từng mũi tên được bắn ra mà sợ hãi .

    Cậu trách anh và nói anh không được làm như thế.

    Anh nói anh chỉ muốn thay cậu dạy dỗ chúng thôi .

    Cậu hỏi bọn họ như thế nào rồi , anh nhún vai không biết , cậu đi tới nhà kho và phát hiện họ đã chết rồi .

    Từng mũi tên vẫn còn gắm trên người họ .

    " Bọn họ ...

    "

    " Chết rồi " - Anh thản nhiên nói với cậu.

    Cậu gỡ từng mũi tên trên người họ xuống một cách khó khăn.

    Anh nhìn cậu gỡ xuống và xin nhận cơn thịnh nộ từ cậu.

    Anh quỳ xuống trước để cậu không phải nhắc .

    Cậu quay người lại thấy anh quỳ thì cậu bẻ đầu nhọn của cung tên rồi ném phần không có mũi nhọn về phía anh.

    Anh lớn tiếng trách mắng anh.

    " Em đã nói với anh là không được giết người nữa cơ mà , sao anh không nghe em ?"

    " Anh xin lỗi , tại anh muốn thay em dạy dỗ bọn chúng "

    " Dạy dỗ ?

    Dạy dỗ của anh là GIẾT CHẾT HỌ HẢ !?

    "

    " Anh xin lỗi "

    " Em không muốn nhận lời xin lỗi từ anh nữa đâu , em nghe quá chán rồi "

    Cậu quay lưng bỏ đi , anh đứng dậy và cho người đi theo bảo vệ cậu , còn anh thì qua nhà Tu nói chuyện một chút .

    Đến nhà Tu

    Tu đang quỳ dưới đất vì Prim bắt vì tội đi đánh nhau cùng với anh .

    Anh xin lỗi vì đã hại Tu đến mức này .

    Tu nhìn anh với ánh mắt thông cảm .

    Anh gõ cửa , Prim ra mở cửa rồi đóng cửa lại một cách nhanh chóng.

    Anh không biết phải làm sao , có nên thuê trọ ở không nhỉ ?
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 4


    Anh đang nói chuyện với Tu thì nhận được cuộc điện thoại từ dì Bat

    " Cậu chủ ơi !

    Không xong rồi , cậu Gun đang ngủ bỗng tỉnh dậy hét lớn , mở cửa không được .

    Chìa khoá dự phòng lại ở trong phòng cậu rồi ạ "

    " Tôi về ngay "

    " Sao thế ?"

    " Gun gặp nguy hiểm"

    " Em đi với "

    Tu ghi vào tờ giấy nhét qua khe cửa phía dưới : " Gun có chuyện, lát sẽ về ạ ".

    Xong hai người lái xe về nhà anh .

    Anh về nhà đã chạy nhanh lên phòng, Tu cũng chạy theo .

    Anh và Tu đập cửa nhưng cậu không mở cửa.

    Anh hết cách đành bảo mọi người tránh ra rồi phá cửa .

    Lực đạp của anh rất mạnh , chưa đến 3 đạp cánh cửa đã đổ .

    Bên trong cậu đang ôm lấy đầu , đầu cúi mặt xuống đùi liên tục lẩm bẩm với giọng sợ hãi " Tha cho tôi đi mà , xin hãy tha cho tôi đi mà ...

    Đừng mà " .

    Anh từ từ tiến lại gần , cậu thấy chân anh liền nhận ra rồi chạy tới ôm anh khóc .

    Anh xoa xoa lưng cậu an ủi nói cậu đừng sợ.

    Cơ thể cậu ướt đẫm mồ hôi dù điều hòa đã bật 17°C .

    Anh biết lúc ấy cậu sợ hãi đến mức nào .

    " Bé con , đừng sợ , anh đây rồi , đừng sợ , anh ở đây rồi , ngoan nào "

    " Papi...em sợ ..."

    " Được rồi, mấy tên đó không làm hại em được nữa đâu .

    Bé ngoan nào , không khóc nữa "

    Tu an ủi dì Bat , lúc ấy dì lo lắm .

    Thật sự lúc ấy dì không biết phải làm gì chỉ có thể gọi cho anh .

    " Papi ...

    Em sợ ..."

    " Rồi , ngoan nhé , anh ở đây rồi mà "

    " Không cần sợ nữa nhé !"

    Anh bế cậu vào nhà tắm vệ sinh cơ thể rồi bế cậu ra giường ngủ .
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 5


    Cậu ngủ ngon trong vòng tay anh trên giường.

    Prim cũng lái xe đến xem cậu như thế nào .

    Tu giới thiệu với cả nhà rằng Prim là người yêu Tu .

    Cả nhà thích Prim lắm , dù là lần đầu gặp .

    Anh vẫn ở trên phòng canh chừng cậu .

    Tránh trường hợp cậu lại tỉnh dậy và sợ hãi một lần nữa .

    Anh đánh mũi cậu rồi cười.

    Cậu ôm anh chặt lắm , anh đi đâu có nổi.

    Tu và Prim nhìn thấy Gun ổn rồi thì xin phép cả nhà về .

    Dì Bat pha sữa nóng mang lên cho cậu .

    Dì coi cậu như con, nhìn cậu như vậy cũng xót lắm .

    Off và Gun dì đều thương .

    " Mấy hôm nữa ba con về đấy Off , chăm sóc Gun không là ăn đòn như chơi "

    " Dạ con biết mà dì "

    " Ừ , thôi , dì đi làm việc đây nhé!"

    " Dạ "

    Dì đi xuống nhà , anh nhìn cốc sữa rồi sờ vào trán cậu .

    Vẫn còn ổn , vì nếu như cậu ốm mà uống sữa thì sẽ bị dị ứng .

    Nhưng chỉ khi ốm thôi , còn khi bình thường thì không sao .

    Cậu tỉnh dậy , bên cạnh là người chồng của mình .

    Cậu biết anh thương cậu nhưng cũng không muốn anh vì cậu mà làm hại đến người khác .

    Cậu xoa xoa khuôn mặt khô ráp của anh , quầng thâm mắt hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú ấy .

    Cậu nhắm mắt rồi lại cùng anh chìm vào giấc ngủ
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 6


    Sáng hôm sau

    Cậu tỉnh dậy trước anh .

    Anh vẫn ngủ rất ngon nhưng sau lưng lại là một khẩu súng .

    Mafia thì sẽ luôn đề phòng mọi thứ và anh cũng là muốn bảo vệ cậu .

    Cậu nhẹ nhàng chạm vào tay anh nhưng anh lại giật mình vô tình đập súng vào mặt cậu .

    Cậu phát lên tiếng "A!".

    Anh hoảng hốt vứt súng đi nhìn cậu .

    Mặt anh nào giấu nổi sự lo lắng.

    Anh rối rít xin lỗi .

    " Anh xin lỗi, anh xin lỗi , anh sợ..."

    " Em không sao đâu "

    " Khun mặt xinh đẹp bị tui phá hoại rùi "

    " Thôi được rồi mà , dậy thôi "

    " Xíu nữa chắc là nó bị sưng quá "

    Cậu cười rồi vào nhà tắm thay quần áo rồi cùng anh xuống nhà ăn sáng sau đó sẽ đi học .

    Dì Bat sáng nay nấu mì tôm phong cách Ý.

    Cậu ăn thật nhanh vì sợ muộn học, anh hôm nay nghỉ học vì phải đi bàn hợp đồng nhận hàng ( nóng ) .

    Cậu biết nhưng quen rồi nên cũng không nói gì .

    " Em đi đây !"

    " Cẩn thận nhé!"

    Cậu xách cặp chạy đi một cách nhanh chóng .

    Anh nhìn rồi cười một cách nuông chiều rồi thay quần áo để đi kí hợp đồng.

    Một bộ vest đen lịch lãm , chiếc cà vạt đen cùng với đôi giày đen khiến anh ngầu hơn bao giờ hết .

    Anh lên xe và đi đến điểm hẹn .

    " Chào ngài Off Jumpol Adulkittiporn"

    " Chào ngài"

    " Chúng ta vào trong vừa ăn vừa nói chuyện chứ?"

    " Được thôi "

    " Mời "

    " Mời "

    Bàn hợp đồng rất suôn sẻ , đồ ăn cũng không tồi .

    Bỗng đối tác hỏi

    " Nghe nói rằng Khun Off đây có người yêu là một người con trai ?"

    " Không phải người yêu "

    " Vậy là gì ?"

    " Vợ "

    " Woa !"

    - Khuôn mặt bất ngờ của ông ta không thể nào giấu được.

    " Sao ?

    Ông muốn gì ?"

    Ông ta phẩy phẩy tay rồi nói ý của mình cho anh nghe : ông ta muốn con gái ông ta và anh là một cặp , tiện thể dẹp bỏ được tin đồn giữa anh và Tu , còn nữa , việc hợp tác sẽ dễ dàng hơn .

    Anh cười khẩy rồi ghép 2 bản hợp đồng 2 bên lại với nhau rồi từ từ xé đôi rồi lại xé đôi rồi anh ném vào mặt ông ta .

    " Người của tôi , tôi muốn ai thì người đó mới là vợ tôi "

    " Đồ không biết tốt xấu nhà cậu"

    "3"

    " Kết hôn với con gái tôi có gì không tốt ?"

    "2"

    " Cậu không lấy nó là tiếc lắm đấy nhé !"

    "1"

    " Cậu..."

    Chưa nói xong ông ta đã bị vệ sĩ đánh ngất lôi đi .

    Anh vứt bản hợp đồng nát vào trong thùng rác .

    Anh thở dài rồi mua một chiếc bánh kem dâu cho cậu.

    Nếu như trưa cậu không về thì anh sẽ mang đến kí túc xá cho cậu.

    Trên trường

    Cậu học hành rất chăm chỉ , những bài học được cậu tiếp thu rất nhanh .

    Giáo viên rất hài lòng với cậu .

    Sau khi học xong giáo viên gọi cậu ở lại vì có chuyện cần nói .

    Cậu gật đầu đồng ý .

    Khi ở lại trường

    Cô giáo đưa ra bộ mặt khó nói trước mặt cậu .

    Cậu vỗ vỗ vai cô , cô ấy khó khăn nói

    " Em có thể đi du học thay BJ được không ?"

    " Sao cơ a ?"

    "BJ mất rồi , bây giờ em mà không đi là tiếc lắm đấy , chỉ có 1 lần thôi Gun , em suy nghĩ kĩ đi "

    " Em không đi đâu ạ "

    " Nhưng..."

    " Em xin phép cô em về " - cậu chạy nhanh ra xe của mình.

    Trên xe cậu liên tục nghĩ về lời đề nghị của cô , nếu như đi thì cậu sẽ có được thêm kinh nghiệm nhưng nếu như đi thì cậu sẽ phải xa anh .

    Cậu không biết có nên đi hay không nữa .

    Lúc về đến kí túc xá thì đã thấy anh ở đó .

    Cậu lao tới ôm lấy anh nhưng một tay thì lấy hộp bánh kem dâu.

    Anh chỉ biết cười bất lực vì nhận ra mình không bằng một chiếc bánh kem .

    Anh đi theo cậu lên phòng.

    Cậu nhìn chiếc bánh rồi nhìn anh .

    Anh hỏi thì cậu trả lời là không có gì .

    Nhưng anh là ai chứ ?

    Có gì mà lại không thể biết ?

    Anh kéo cậu xuống ngồi lên đùi.

    Cậu nhìn anh , anh nhẹ nhàng hỏi có chuyện gì .

    Cậu lúc ấy lại trưng ra bộ mặt khó nói .

    Anh xoa đầu cậu rồi hôn nhẹ lên trán cậu như một lời động viên cậu mở lời .

    Cậu nói rằng sau khi học xong năm nay sẽ được đưa đi du học .

    Anh gật gật đầu .

    Cậu hỏi sao anh không buồn hay bất ngờ gì thì anh thả ra một câu đầy ngọt ngào và tràn đầy sự thấu hiểu

    " Bé của anh giỏi thế mà , được cử đi du học là chuyện đương nhiên"

    " Vậy anh có buồn không ?"

    " Chỉ cần bé của anh đừng quên anh thì anh chắc chắn sẽ không buồn "

    " Yên tâm , em không quên anh đâu , vì nếu em quên thì khi về nước lấy tiền đâu mà xài chớ !"
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 7


    2 tháng sau

    Theo dự kiến Gun sẽ đi vào tháng 8 nhưng do có chút trục trặc nên phải dời sang tháng 9 .

    Đến sân bay , anh nắm tay cậu không muốn buông , anh muốn đi cùng cậu cơ.

    Cậu an ủi anh rồi tạm biệt ba , mẹ , dì Bat và mọi người rồi lên máy bay .

    Anh nhìn chiếc máy bay từ từ bay qua Mĩ mà lòng như thắt lại .

    Anh phải cô đơn suốt 3 năm sao ?

    Đang rất hạnh phúc mà , sao lại để anh cô đơn thế này ?

    Tay tiến đến vỗ vai anh rồi an ủi

    " Thôi nào người anh em , buồn làm gì , 3 năm thôi mà , tao đợi được thì sao mày không đợi được"

    New cũng đi cùng Gun nhưng sớm hơn 1 ngày .

    Hai người nhìn chiếc máy bay mà lòng muốn thành sông.

    Trong thời gian cậu đi du học.

    Anh không ngày nào là không nhớ cậu.

    Nhớ từng cái ôm , từng nụ hôn mỗi buổi sáng.

    Khi đi làm thì giống vẻ là không nhớ nhưng trong lòng anh lại muốn kết thúc nhanh để về nhà , để nhìn thấy cậu qua màn hình điện thoại.

    Anh đếm từng ngày từng ngày một .

    Up intas để nhớ xem còn bao nhiêu ngày mới được gặp cậu.

    Cậu cũng vậy .

    Cũng rất nhớ anh .

    Cậu ngày nào cũng có anh trong tim.

    Khi tập kiếm , nhìn thì nghiêm túc nhưng thật ra là đang phân luồng trong não hai phần .

    Một phần nhớ anh và một phần nhớ động tác .

    3 năm sau.

    Cậu trở về trước dự kiến 3 ngày .

    Cậu bắt xe tới công ty anh để tạo cho anh một bất ngờ to lớn

    " Chắc anh ấy sẽ vui lắm " - cậu nghĩ bụng .

    Đến cty anh.

    Cậu chạy lên phòng anh nhưng không thấy anh đâu.

    Quay lại thì thấy anh trong phòng họp .

    Cậu không muốn làm phiền anh khi họp nên ra ghế sofa ngồi và chụp vài tấm ảnh .

    Rồi gửi cho anh .

    Anh thấy tin nhắn cũng chưa đọc vội .

    Cậu hiểu nên cũng không oán trách gì.

    Khi họp xong , anh đi ra ngoài xem tin nhắn cậu gửi .

    Anh nhìn xong mấy tấm ảnh thì nhìn về phía sofa .

    Cậu đang đứng đợi anh nhận ra .

    Anh đứng hình mất hai giây rồi mới chạy về phía cậu .

    Cậu chạy tới ôm chầm lấy anh .

    " Em về rồi , Gun ...

    "

    " Đúng rồi , em về rồi "

    Anh khóc rồi .

    Anh đã khóc rồi , hạnh phúc đến quá bất ngờ với anh.

    Tay và New đứng ở một bên cười vui .
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chương 8


    Anh lúc làm việc sẽ để cậu ngồi trong phòng ăn của cty để cậu muốn ăn gì thì ăn .

    Cậu cũng chẳng kiêng dè mà ăn hơn nửa cái tủ lạnh : 2 quả táo , 1 quả ổi , 2 hộp cherry .

    Ăn xong thì cậu lăn ra ngủ .

    Ngủ không lối thoát .

    Anh họp xong đến phòng thì thấy cậu đang ngủ rất ngon.

    Thật sự là cậu ngủ rất ngon .

    Anh cười rồi đánh nhẹ mũi cậu .

    Cậu bị anh làm cho tỉnh giấc .

    Mới tỉnh dậy cậu đã ôm lấy anh , anh nuông chiều vỗ vỗ lưng cậu.

    Cậu lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp của anh.

    Anh bế cậu ra khỏi công ty , TayNew nhìn không rời mắt

    " Về nha bạn già "

    " Ờ , mày bế vợ mày về đi "

    Anh tạm biệt người anh em của mình rồi cùng cậu về nhà.

    Trên xe cậu gác đầu lên đùi anh để ngủ .

    Anh vừa xử lí công việc trên chiếc bàn có sẵn và vừa dỗ cậu ngủ .

    Về đến nhà

    Anh bế cậu vào nhà , dì Bat thấy Gun thì vui lắm .

    Hơn 3 năm không gặp dì nhớ Gun vô cùng.

    Dì thấy Gun đang ngủ nên cũng không muốn làm phiền đến giấc ngủ của cậu .

    " Gun vẫn đẹp như ngày nào , Off nhỉ ?"

    " Dạ dì "

    " Thôi , bế lên nhà đi cho em ngủ , ông bà chủ cũng sắp về rồi"

    " Vâng ạ "

    Anh nhẹ nhàng bế cậu lên phòng , đặt cậu xuống giường rồi kéo chăn ngang bụng cậu .

    Vừa lúc đó thì ba mẹ anh đã về , anh cảm thấy rằng mẹ chắc chắn sẽ tìm gặp Gun cho bằng được nên chạy nhanh xuống nhà và cản mẹ không cho mẹ lên

    " Thằng ôn , mày cho mẹ lên gặp con dâu mẹ xem nào "

    " Thôi mà mẹ "

    " Đi ra "

    " Gun đang nghỉ ngơi mà mẹ !"

    " À thế à ?

    Thế thì thôi "

    Mẹ anh ngồi xuống cùng anh và ba nói chuyện .

    Ba mẹ hỏi tình hình công ty thì anh nói tình hình vẫn tốt , doanh thu tăng cao và chưa chịu lỗ một lần nào trong 5 tháng qua .

    Ba gật đầu rồi uống một chén trà .

    Anh hỏi ba có tâm sự gì thì ba lại thở dài rồi vỗ vai anh

    " Ba cần một đứa cháu "

    " Ba ..."

    " Kìa ông !"

    - Mẹ lên tiếng ngay lập tức .

    " Hay con cưới vợ bé đi , ba thực sự cần 1 đứa cháu con à ...

    "

    " Ông này , sao lại như thế , nhận con nuôi là được mà "

    " Nhưng mà ....

    "

    " Ba ...

    Ba muốn có cháu ?

    "

    " Đúng "

    " Con không thể, con xin lỗi ba "
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 9


    Cậu mới dậy đi xuống nghe xong cũng đơ người.

    Cậu thấy bản thân mình vô dụng.

    Ba nhìn lên thấy cậu , cậu giật mình chạy lên phòng.

    Anh chạy lên muốn đi vào nhưng cửa đã bị cậu khoá.

    Anh đập cửa nhưng cậu không chịu mở .

    Cả cơ thể cậu thả dọc theo cánh cửa .

    Cậu khóc , khóc lớn lắm .

    Anh bên ngoài nghe mà đau lòng.

    Anh ngồi xuống, dựa vào cửa .

    Vài giây sau anh nói

    " Gun , anh không mong em sẽ sinh cho anh một đứa con , anh không mong em sẽ trở thành một người thành đạt hay như thế nào .

    Anh chỉ mong rằng : em - anh sẽ ở bên nhau thật hạnh phúc , anh không cần tài sản - anh chỉ cần em .

    Anh không cần con đàn cháu đống - anh cần em .

    Anh biết, em đang rất buồn .

    Anh biết, em đang tự oán trách bản thân rằng không thể sinh cho anh một đứa con , nhưng Gun này , em hãy nhớ rằng : anh cần em , anh yêu em và anh sẽ mãi mãi bên em "

    Cậu nghe xong thì mở cửa ra nhìn anh .

    Anh nắm tay cậu , anh đang quỳ dưới đất .

    Anh liên tục cầu xin cậu đừng vì chuyện này mà trách bản thân .

    Và cũng đừng vì chuyện này mà nói lời chia tay với anh .

    Cậu quỳ xuống ôm lấy anh .

    Cậu biết mình rất hạnh phúc khi có được anh .

    Anh yêu thương, chăm sóc cậu từng chút một .

    Anh dỗ dành cậu để cậu khóc hết nước mắt rồi thôi.

    Ba mẹ nhìn vậy cũng không biết nói thêm gì hơn .

    " Ông thấy chưa , Gun nó khóc rồi đấy , tại ông mà ra "

    " Rồi rồi, tôi xin lỗi "

    Ba anh nhìn bức ảnh cưới của anh và cậu rồi thở dài rồi đi về phòng .

    Cậu khóc xong thì được anh bế vào trong phòng nghỉ ngơi .

    Anh nhìn cậu say giấc mà lòng nhẹ hơn .

    Anh không cần biết ngày mai sẽ như thế nào.

    Nhưng anh mong ngày mai cậu vẫn ở đấy .

    Vẫn nắm lấy bàn tay anh như lúc này - bàn tay nắm chặt .

    Anh đi ra ngoài , dì Bat đưa cốc sữa cho anh uống .

    Anh lắc đầu ra vẻ không muốn uống nhưng dì Bat lại vỗ vai anh rồi nói

    " Đây là cốc sữa cuối cùng mà dì pha cho con , dì sắp phải đi rồi "

    " Sao ạ ?"

    Cốc sữa cuối cùng ?

    Dì định đi đâu ?

    Sao dì lại đi ?

    " Dì nói sao ạ ?"

    " Cháu của dì muốn bán nhà dưới quê vì không ai ở , mà đó là đất tổ đất tiên , không thể bán , nên dì sẽ về lại quê "

    " Không được mà dì "

    " Off này , Gun nó thể trạng yếu.

    Như con đã biết đấy , nên chăm sóc Gun thay dì nhé "

    " Đừng mà dì ..."

    Dì không nói gì lên phòng soạn đồ .

    Trong lúc đó anh cho người đi xử thằng cháu " có hiếu " của dì.

    Tất cả đều được quay video lại .

    Bên trong là một thanh niên bị đánh cho tơi tả.

    Tầm 25,26 tuổi.

    Anh ta ngoan cố không chịu thay đổi quyết định bán nhà nên anh cho người doạ cắt tay anh ta thì anh ta mới thay đổi quyết định .

    Anh ta gọi lại cho dì Bat và dì Bat đã ở lại với anh - với Gun và cả gia đình.
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 10


    Sau khi dì Bat ở lại thì anh cũng đã nói với dì về việc giao nộp căn nhà cho nhà nước vì theo như anh điều tra đây là căn nhà lịch sử.

    Dì bước đầu hơn băn khoăn nhưng sau cũng đồng ý giao cho nhà nước.

    Dì viết đơn gửi đi .

    Thằng cháu của dì thì đang được điều trị trong bệnh viện .

    Dì không biết gì về nó .

    Hai tháng sau

    Ba anh lâm bệnh nặng ( nan y ) rồi qua đời vào lúc 12:00 trưa tròn.

    Anh khóc rất lâu , thật sự là rất lâu .

    Cậu an ủi anh trong số ngày tồi tệ ấy .

    Mẹ thì đi nước ngoài chưa về nên không biết gì cả .

    Dì Bat cố gắng cùng cậu an ủi anh cũng khiến tâm trạng anh tốt hơn .

    Nhưng thay vào đó lại là sự tàn bạo trong con người anh ngày một tăng .

    Nhưng anh không giết người , anh chỉ là hành hạ họ .

    Nhẹ thì gãy tay , chân , tàn phế .

    Nặng thì cho thành kẻ điên luôn ( cho vào nhà thương điên á )

    Cậu không hề biết gì về việc này.

    Nhưng mà anh đánh toàn mấy bọn báo cha báo mẹ chứ người vô tội anh không động vào làm gì .

    Anh không đi học nữa .

    Cậu biết nhưng còn công ty nên cậu cũng không phản đối .

    Thêm 2 tháng nữa

    Mẹ anh dẫn về một người con gái và nói là hôn thê của anh.

    Anh sốc toàn tập , trước giờ anh làm gì có tiếp xúc với người phụ nữ nào .

    Sao lại có hôn thê ở đây ?

    " Đây là ..."

    " Là Kair , hôn thê của con "

    Anh giả vờ bình tĩnh nói

    " Ò "

    Xong anh đi lên phòng , bỏ lại Kair kiểu : Ủa ?
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 11


    Anh vừa vào phòng thì cậu về đến nhà .

    Cậu hớn hở chạy vào .

    Mẹ quay sang giới thiệu cô ấy với cậu.

    Cậu cũng vui vẻ bắt tay với Kair .

    Nhưng cô ấy lại buông lời chê ngầm

    " Chào anh , em là vợ sắp cưới của P'Off , anh là vệ sĩ nhỉ ?"

    Rõ ràng cô ấy biết cậu là vợ chính thức của anh còn cô ấy chỉ là kẻ mang thai hộ nhưng vẫn hống hách đến vậy .

    " Không, tôi là vợ chính thức của Papi , được ba mẹ anh mang sính lễ sang cưới hỏi đoàng hoàng , được anh yêu thương hết mực và thật lòng "

    Một câu nói khiến Kair đứng hình.

    Mẹ chồng đứng đằng sau giơ hai ngón tay cái lên hướng về phía cậu .

    Cậu cảm thấy cô ấy tức quá đang siết chặt tay mình nên nhẹ nhàng cảnh báo

    " Cô muốn nắm đến bao giờ ?"

    - Giọng thực sự rất lạnh lùng và như đầu nhọn con dao chọc vào lưng , cảm giác rùng mình đến với Kair .

    Cô ấy vội buông tay .

    Cậu chỉ lên tầng 4 và nói phòng cô ấy ở đó .

    Cô ấy kéo vali về phía thang máy nhưng cậu lại chặn lại .

    " Chủ nhà đi thang máy , khách đi thang bộ "

    Cậu đánh mắt về phía cầu thang .

    Cô ấy nhìn mà muốn trầm cảm .

    Đành ấm ức vác cái vali nặng trịch cuốc bộ lên tầng 4.

    " Gun , mẹ nể con thật đấy "

    " Dạ "

    " Nếu không phải vì lời hứa ngu si năm ấy thì con và Off bây giờ đang rất hạnh phúc đấy "

    " Lời hứa nào ạ ?"

    Mẹ kể rằng ba của anh và ba của Kair là anh em .

    Ba anh hứa sẽ đưa con gái của bạn ba ( là Kair ) về làm vợ của anh .

    Anh có biết gì đâu.

    Thế nên cô ấy mới được ở nhà mình .

    Với lại ba cô ấy cũng đã mất .

    Mẹ bỏ đi từ khi cô ấy 10 tuổi đi lấy người đàn ông khác.

    "Thì ra cô ấy cũng rất đáng thương "
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 12


    Chiều đến

    Anh đi làm , còn cậu , mẹ , Kair ở nhà .

    Cậu dậy từ 1h30' chiều.

    Còn Kair thì ngủ đến tận 3h chiều .

    Cậu nhìn cô ấy vs ánh mắt không mấy thiện cảm vì trong nhà chưa có ai ngủ quá 2h chiều .

    Cậu đi mua sắm cùng vệ sĩ .

    Kair ở nhà không thèm làm gì , để dì Bat vất vả quét dọn nhà cửa .

    Khi cậu đi mua sắm về

    Cô ấy đang ngồi chồm hổm trên ghế sofa sai dì Bat lấy đồ cho cô ấy còn doạ sẽ bảo anh đuổi dì đi .

    Dì Bat không sợ bị đuổi mà vì nể mẹ anh nên mới vậy .

    Cậu đi vào ném túi đồ ăn trước mặt Kair

    " Gì đây ?"

    " Đi nấu cơm đi "

    " Này , anh dù có là chính thất cũng chỉ là kẻ vô dụng - không sinh được con , ai cho anh cái quyền to tiếng với tôi chứ hả "

    Một cái tát trời giáng dành cho Kair từ cậu .

    " Khi nào tôi không còn được anh ấy yêu thương, thì cô mơ đi mà lên làm chủ ngôi nhà này "

    " Tôi mách mẹ !"

    " Mách đi !

    Tôi thách!"

    Khỏi nói cũng biết mẹ sẽ bênh ai .

    Kair định tát lại Gun nhưng cậu cản lại và tặng thêm cô ấy một cái tát nữa.

    Cậu lớn tiếng trách mắng cô ấy không biết thân biết phận mà ở đây làm loạn .

    Cô ấy ấm ức chạy lên phòng mình khóc nức nở.

    Cậu lấy đồ ăn mang vào nhà bếp nấu cùng dì Bat .

    Đến tối

    Anh đi làm về thì là 7h .

    Kair chạy ra cầm lấy tay anh giọng nũng nịu .

    " Anh về rồi "

    " Ừ "

    " Anh đã về " - cậu bước ra đứng trước cửa .

    Anh thấy thì ném cặp cho Kair rồi chạy tới ôm cậu.

    Anh xoa xoa cằm vào vai cậu thể hiện sự mệt mỏi .

    Cậu vỗ nhẹ lưng anh an ủi .

    Anh nói anh đói rồi.

    Cậu đưa anh vào bếp xem những món cậu nấu .

    Kair cất cặp rồi chạy vào bếp

    " Đây là som tum poom anh thích này , là ..."

    - cậu đang nói Kair chạy vào nói

    " Là em làm đấy !"

    " Hả ?"

    - Cậu nhìn cô ấy vẻ bất ngờ

    Anh ăn thử một miếng rồi hất đĩa som tum ấy vào thùng rác .

    Anh biết rõ người làm là ai , anh có lắp camera mà , sao lại không biết.

    Anh chê bai bằng những từ ngữ như một con dao đâm thẳng vào trái tim Kair , đó như một sự đả kích với cô ấy .

    Anh dù mắng cô ấy nhưng tay anh vẫn nắm chặt tay cậu quyết bảo vệ cậu .

    " Cô không làm được thì để đấy Gun làm "

    " Papi..."

    " IM MỒM !!!"

    Anh hét vào mặt cô ấy như vậy đấy .

    Anh chưa bao giờ nhẹ nhàng hay kiêng dè với người không ra gì như Kair .

    Nghe nói cô ấy từng đi làm bướm đêm nên anh cũng không ưa gì cô , mà đâu phải là bị ép buộc gì là do cô ấy tự nguyện.

    " Vợ làm lại cho anh một đĩa khác nhe "

    " Được rồi "

    Anh không kiêng dè khi có Kair ở đấy mà hôn cậu.

    Kair tức nổ đom đóm mắt.

    Nước mắt lại rơi , cô ấy chạy lên phòng đóng cửa.

    Cậu đánh vào vai anh rồi trách anh làm tổn thương cô ấy .

    Anh không quan tâm cô ấy như thế nào.

    Nhưng anh sẽ không để ai bắt nạt cậu hay là ai khác mà anh yêu quý
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 13


    Khi ăn cơm

    Cậu lên gọi Kair xuống ăn nhưng không nhận được hồi đáp.

    Cậu gõ mãi không được đành mở cửa đi vào .

    Cảnh tượng trước mặt cậu khiến cậu giật mình hét lớn .

    Anh và mọi người chạy lên xem tình hình.

    Cậu đang ngồi bệt dưới đất .

    Khuôn mặt sợ hãi, Kair đã đập chai và cắt cổ tay .

    Mọi người nhanh chóng đưa cô ấy đến bệnh viện

    Cậu được anh ôm trong lòng trấn an .

    Cậu chỉ cần thấy máu chảy nhiều thì tâm trí sẽ hoảng loạng ( trực tiếp thấy máu ) .

    Cậu hô hấp rất mạnh và khó khăn .

    Anh xoa xoa lồng ngực cậu để trấn an .

    Anh cho người dọn dẹp và bế cậu về phòng.

    Cậu nằm trong vòng tay anh cũng bớt sợ hơn .

    Về phòng

    Anh nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường.

    Cậu vẫn nắm chặt tay anh như nắm lấy cọng rơm cứu mạng .

    Anh ngồi bên cạnh dỗ cậu ngủ .

    Cậu nhờ vậy cũng ngủ thiếp đi.

    Anh thở dài rồi gọi cho Tay

    " Alo bạn "

    " Sao ?

    Tao đang đi chơi với New"

    " Sao cũng được, giúp tao điều tra về Kair .

    Tao không biết cái con mẹ gì về cô ta cả "

    " Ờ Ok "

    " Ờ "

    Xong anh cúp máy luôn.

    Anh nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cậu .

    Cậu vì anh mà chăm sóc người nhà của anh .

    Cậu sớm đã là vợ anh - không ai có thể thay thế và cũng không ai có thể thay đổi .

    Anh hôn nhẹ lên trán cậu .

    Bất giác nụ cười hiếm ai thấy lại nở rộ .

    Cậu tỉnh dậy, anh hỏi han đủ đường .

    Cậu chỉ quan tâm một điều : Kair sao rồi .

    Anh nghe xong câu hỏi thì đơ người.

    Cậu nắm tay anh hỏi đi hỏi lại .

    Anh nói không biết , lát nữa mẹ sẽ gọi.

    Cậu gật đầu .

    Anh đưa tay ra sau gáy cậu kéo về phía trước .

    Cậu bất ngờ mở to đồng tử nhìn người trước mặt.

    Anh tiến lại một chút cậu lấy tay che miệng mình lại .

    Anh vẫn không bỏ cuộc hôn nhẹ lên bàn tay nhỏ xinh ấy .

    Cậu rút tay ra thế là hai môi chạm nhau .

    Sự chủ động này trước giờ cậu chưa bao giờ làm .
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 14


    Đến sáng ngày hôm sau

    Kair được đưa về nhà do hồi phục tốt .

    Cậu chạy ra hỏi han thì bị Kair hất tay ra rồi nói không cần cậu quan tâm .

    Cậu cúi mặt xuống có chút buồn.

    Anh đi làm rồi.

    Cậu pha một ly sữa mang lên cho Kair nhưng Kair lại hất nó đi

    " Anh đừng có thương hại tôi như vậy , anh đang cười nhạo tôi chứ gì ?"

    " Tôi không thương hại cô , cũng không cười nhạo cô .

    Tôi cũng như cô , gia đình bỏ tôi đi từ khi toi 5 tuổi cơ và được gia đình anh nhận làm con , chúng ta như nhau cả thôi mà .

    "

    Cô ấy nghe xong thì không nói gì .

    Cô ấy nghĩ mình có ác không?

    Bản thân mình có biết thế nào là chừng mực không ?

    Không giấu được nữa , cô ấy khóc rồi .

    Cô ấy ôm lấy cậu khóc như một đứa trẻ lên 3 .

    Gia đình đã không còn .

    Trước giờ cô ấy chỉ có thể dựa vào chính mình .

    Nhưng bây giờ thì không, cô ấy có thể dựa dẫm vào người khác - một điều mà 20 năm qua cô ấy chưa thể làm được .

    Cậu nhẹ nhàng xoa xoa lưng của cô ấy .

    Bỗng dưới nhà có tiếng gọi

    " P'gun ơi !

    Em về nước rồi !!!"

    Cậu cùng Kair đi xuống.

    Là Nini - em họ của Off .

    Cậu chạy lại ôm Nini .

    Kair thì nhìn không rời mắt .

    Trong lòng nghĩ : " Xinh vậy trời !?" .

    Gun giới thiệu hai người với nhau .

    Kair vẻ như si mê cái vẻ đẹp của Nini rồi .

    Đơ luôn .

    " Êy , Kair !!"

    " Hả ?"

    - cô ấy giật mình đáp lại rồi lúng túng đưa tay ra bắt .

    Nini cười .

    " Chào chị , em là Nini Kachirauchay - Kimpasun , 20 tuổi ạ , kém chị 2 tuổi "

    "À...ừ .

    Chào em chị là Kair Painkaochay - Papachaokay "

    " Dạ " - má ơi !

    Nụ cười ấy xinh đẹp biết bao .

    Xinh quá mà !!!

    Kair nhìn không thèm chớp mắt.

    Gun nhìn là biết nên xin rút lui .

    Nini hỏi cô có thân phận gì trong nhà .

    Cô ấy không biết trả lời như nào .

    Nini biết thừa.

    " Em biết chị là ai .

    Chị là người được hứa hôn mồm mép ( nói bằng lời ) vs p'off phải không ạ ?

    P'Off có gọi than gọi thở cho em rồi.

    Chị ...

    Có yêu P'Off không ?"

    " Chị....

    Không"

    " Vậy là tốt rồi"

    " Mà chị yêu em rồi Nini " - cô ấy nghĩ mà lòng hơi nhói .

    Tự hỏi không biết em ấy có chấp nhận tình cảm của mình không ?

    Mình có xứng với em ấy không ?
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 15


    Buổi trưa

    Anh không về ăn cơm vì công việc công ty không cho anh cơ hội về nhà để ôm ôm ấp ấp vợ mình.

    Trưa anh được cậu nấu và mang cơm đến cho anh .

    Về nhà

    Kair đã đi ăn với Nini rồi.

    Cậu biết có mùi mờ mờ ám ám giữa hai con người này rồi : Tôi xem xem hai người định mờ mờ ảo ảo đến khi nào.

    Cậu vào ngồi ăn cùng Dì Bat .

    Dì Bat cứ chọc chọc đũa vào bát .

    Cậu hỏi cậu dì có chuyện gì.

    Dì nói cháu dì đang nằm viện ( thằng cháu báo đời ) , mà hỏi lí do thì nó không nói, lại còn không nói à bệnh viện nào .

    Lo chết mất

    " Papi lại làm gì rồi ?"

    " Thôi , dì cứ ăn cơm đi , chăc không có chuyện gì đâu "

    " Ừm "

    Cậu ăn xong thì dọn bát đũa rồi lên phòng cầm máy gọi điện cho anh.

    Lúc đầu anh không nghe máy .

    Cậu thử gọi lại thì cuối cùng anh cũng nghe máy .

    Anh sao lại cứ ho liên tục , cậu hỏi anh làm sao anh lại nói chỉ là cảm cúm bình thường .

    Cậu lại cúp máy rồi lái xe đến công ty anh .

    Đến công ty anh

    Cậu lao vào Phòng họp , mặc kệ dự án có quan trọng thế nào cậu vẫn lôi anh ra ngoài .

    Cậu sờ trán rồi tay , chân .

    Người anh có chút nóng chứ không ấm áp như ngày thường .

    Cậu lại cốc đầu anh

    " Ốm rồi đấy !"

    " Anh xin lỗi ..."

    " Lại đi mưa chứ gì ?"

    " Yé !"

    Cậu không chịu nổi cái tính nhởn nhởn nhơ nhơ của anh liền véo tai anh .

    Anh đau đớn la lên .

    Cậu cứ liên tục trách móc anh không biết chăm sóc bản thân .

    Xong thì thôi , cậu lại cho anh uống thuốc rồi ngồi ở trong xe ô tô , còn mình lên điều hành nốt cuộc họp .

    30' sau cậu xuống thì thấy có cô gái nào đó đang cúi nửa thân người vào bên trong xe mình qua cửa sổ .

    Cậu tiến tới đẩy cô gái ấy ra.

    Cô ta chạy đi một cách nhanh chóng .

    Cậu chạy lại vô lăng sờ vào trán anh.

    Sốt cao lắm rồi !

    Cậu cởi áo khoác đắp lên cho anh rồi lập tức lái xe về nhà .

    Về nhà

    Dì Bat thấy liền cho người chạy ra đỡ anh lên lầu còn mình thì sẽ gọi bác sĩ .

    " Do dầm mưa và suy nghĩ nhiều nên mới vậy "

    " Dạ vâng , cảm ơn ạ "

    " Không có gì "

    Cậu tiễn bác sĩ đi rồi lên phòng ngồi cạnh nắm lấy tay anh .

    Đôi mắt rưng rưng , cậu bây giờ mới để ý , trên áo anh có vệt son .

    Cậu nắm chặt tay anh mà khóc .

    Khóc rồi ngủ đi lúc nào không hay .
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 16


    Bên phía Kair và NiNi

    Nini cứ đứng bên ngoài phòng cấp cứu mà lo lắng không thôi .

    Cô ấy cứ đi đi lại lại khiến các anh vệ sĩ chóng hết cả mặt nhưng cũng không dám hó hé gì .

    Nini ngồi xuống rồi lại đứng lên ngó ngó vào trong phòng cấp cứu .

    Sau 1 tiếng thì bác sĩ cũng đi ra và nói rằng cô ấy đã qua cơn nguy kịch nhưng cần phải ở lại để theo dõi thêm .

    Nini gật đầu rồi chạy nhanh vào trong phòng cấp cứu .

    Các y tá khá bàng hoàng vì họ còn chưa khâu xong vết thương .

    Bác sĩ kia lại quên không nhắc cô ấy không nên vào bên trong .

    Cô ấy cũng học y mà nên biết tình trạng Kair hiện tại như thế nào .

    Cô ấy lấy tạp mặc vào rồi nhanh chóng đi sát khuẩn rồi cùng các y tá khâu lại vết thương .

    Cô ấy nhìn vết khâu rồi tỉ mỉ tháo chỉ , các y tá thấy thế liền mắng cô là ngu .

    Cô ấy nói rõ tình trạng đang nguy cấp mà còn khâu sai .

    Người ngu là ai còn chưa biết .

    Nói xong thì khâu lại vết thương cho Kair một cách nhẹ nhàng và chính xác nhất.

    Sau 3 phút cũng xong .

    Cô ấy đẩy Kair về phòng hồi sức , còn bản thân thì đi ra chỗ khác gọi điện báo cho người ở nhà .

    Mọi người nghe xong cũng an tâm phần nào .

    Cậu nghe xong cũng bớt lo hơn .

    Nini nhìn trên giường - người mà cô ấy thích thầm từ khi còn bé xíu đang nằm trên giường bệnh .

    Cô ấy tạ ơn trời phật đã cứu lấy Kair .

    Nini đi du học là vì ép buộc .

    Cô ấy đang định tỏ tình với Kair thì ba gọi về rồi lập tức đưa cô ấy lên máy bay đi du học .

    Kair không nhớ ra Nini .

    Nhưng Nini thì nhớ rất rõ về Kair , từ sở thích , sở trường , sở đoảng ,...

    Cô ấy đều nhớ .

    Cô ấy cho người ở lại chăm sóc Kair còn mình về nhà lo công việc .

    Về đến nhà

    Nini lao lên phòng không chịu dừng chân .

    Gun thấy lạ nhưng cũng không muốn làm phiền Nini .
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 17


    Gun pha một cốc sữa cho Nini trước khi cô ấy ngủ vì cô ấy đã có thói quen ấy lâu rồi .

    Cậu gõ cửa nhưng không có hồi đáp đành mở cửa đi vào .

    Nini đang đeo tai nghe và đang làm bản dự thảo vậy nên không thể nghe thấy tiếng gõ cửa .

    Gun bước tới , cô ấy giật mình nhẹ nhưng cũng tháo tai nghe ra và nghe xem Gun muốn nói gì .

    Cậu nhìn vào bản dự thảo trên máy tính cười hài lòng : chi tiết , sắc nét từng hình ảnh , lập luận sắc bén .

    Nếu như bản dự thảo này mà đi thi thì không Nhất thì cũng phải Nhì.

    Nhưng cô ấy bảo chỉ làm hộ cho đàn anh khoá trên thôi .

    Cậu biết thừa, vì với dự thảo này sinh viên năm cuối mới cần làm nhưng Nini chỉ mới là sinh viên năm nhất .

    Sao lại có được số kiến thức này ?

    " Em lấy lượng kiến thức này ở đâu ra ?

    "

    " Đi du học và em đọc thêm sách của các anh chị khoá trên "

    " Vậy em cảm thấy thế nào ?"

    " Dễ hiểu lắm anh ạ , dù có hơi dài dòng nhưng lại đầy đủ và dễ hiểu"

    " Ừm , vậy là tốt "

    Cậu hỏi Nini về tình hình học tập bên Mĩ .

    Cô ấy xua xua tay có vẻ như không hứng thú với chuyến du học này lắm .

    Cô ấy nói bạn bè bên ấy cũng tốt .

    Nhưng có nhiều lần bị đánh bởi người Mĩ lạ mặt ngoài đường vì là người Châu Á nên không ít lần phản kháng và cũng không ít lần phải vào tù và phải nhờ bạn bè bảo lãnh .

    Cậu xoa đầu Nini an ủi , cô bé mới 20 tuổi - sắp bước sang ngưỡng tuổi 21 lại phải chịu nhiều thứ ở nơi đất khách quê người đến thế ...

    Ai mà không thương cho được.

    Nini cũng rất mạnh mẽ , do được học văn hoá kèm nghệ thuật ( bao gồm cả võ ) thì đám người Mĩ không là cái khỉ khô gì cả .

    Gun nắm lấy tay Nini

    " Nếu mệt quá thì cứ nghỉ ngơi, đừng cố quá .

    Kair ...

    Thích em rồi đấy , đừng để cô ấy lo lằng "

    " Chị ấy...thích em ?"

    " Ừm "

    " Cô ấy thích em từ khi thấy em lần đầu tiên rồi"

    " Em cũng thích chị ấy ...

    "

    " Thật hả ?"

    " Dạ ..."

    " Vậy là được rồi , khi nào cô ấy tỉnh dậy thì nói đi nhé !"

    " Dạ " - cô ấy gật đầu rồi ôm lấy Gun như cần sự an ủi và che chở .

    Cô bé này lớn thật rồi .

    Biết tự chăm sóc bản thân mình từng tí một.

    Không những thế còn biết chăm sóc và quan tâm người khác nữa.

    Nhưng sự yêu thương của ba mẹ đều dành cho người chị gái đã mất của cô .

    Chị ấy xinh đẹp, giỏi giang nên được nhiều anh để ý nhưng hồng nhan thì lại bạc phận .

    Chị ấy không may bị tai nạn giao thông khi đang đi cùng người yêu để về ra mắt ba mẹ .

    Ba mẹ nghe tin chị ấy mất thì rất buồn nên Nini càng thương ba mẹ hơn .

    Nhưng đổi lại chỉ là sự xa lánh của ba mẹ với cô nên cô ấy bị ép đi du học .

    Off là người thương cô nhất , anh chăm sóc cô từ bé như em gái ruột .

    Không ai có thể bắt nạt cô trong trường.

    " P'Gun..."

    " Ơi..."

    " Em muốn nghỉ ngơi"

    " Vậy thì ngủ đi , anh ra ngoài cho em nghỉ ngơi .

    Nhưng xin em , đừng làm điều dại dột "

    " Anh yên tâm đi ạ , Nini chỉ muốn nghỉ ngơi chút thôi "

    " Vậy anh ra ngoài nhé !"

    " Dạ !"

    Cậu đi ra ngoài .

    Nini gập máy tính lại rồi lên giường nhắm mắt đi ngủ .

    Cậu nhìn về phía căn phòng của anh và cậu.

    Anh có sức hút quá lớn .

    Đó là một điều đáng tự hào đúng không ?

    Vệt son ấy khiến cậu buồn không tả siết .

    Cậu ngồi xuống nhẹ nhàng rơi nước mắt .

    Anh quá nổi trội , cậu lại quá tầm thường .

    Anh quá đặc biệt , cậu lại quá nhỏ bé .

    Anh rất thương cậu và cậu cũng rất thương anh .

    Nhưng anh còn phải tiếp xúc với nhiều những cô gái nổi bật khác .

    Cũng như Gun , Prim cũng rất lo lắng về việc Tu liệu có thay lòng đổi dạ .

    Hai người không muốn bản thân làm con đường ghồ ghề cho người mình yêu .

    Tối ấy , Gun soạn đồ trong âm thầm.

    Không ai biết gì.

    Cậu không muốn mình là con đường cản trở của anh .

    Anh còn có thể tìm được nhiều người tốt hơn cậu gấp trăm , gấp vạn lần .

    Nhưng bây giờ thì đi đâu đây ?

    Đến nhà Tu thì không thể được.

    Cậu suy nghĩ mãi cuối cùng là không thể đi đâu được.

    Không thể đến nhà chồng Pim được.

    Nếu vậy sẽ gây phiền hà cho Pim .

    Cậu lại ngồi bất lực khóc .

    Anh nghe thấy tiếng khóc cũng tỉnh ngủ .

    Thấy vali trên sàn và cậu đang cuộn mình trong góc tối.

    Anh liền vứt chiếc khăn chườm trên trán chạy về phía góc tối ấy .

    Cậu cúi mặt xuống khóc .

    Anh quỳ trước mặt cậu , cậu ôm lấy anh khóc lớn.

    Anh không biết rằng có chuyện gì .

    Anh chỉ biết hiện tại cậu cần anh ở bên .

    Cần anh an ủi và chăm sóc .

    Cậu khi bình tĩnh lại anh mới hỏi rõ ngọn ngành .

    Cậu sụt sịt nước mắt nước mũi rồi hỏi anh

    " Anh sẽ không bỏ rơi em , phải không!"

    Anh khá bất ngờ trước câu hỏi này .

    Anh hôn nhẹ lên môi cậu , muốn nuốt hết tiếng khóc của cậu vào bên trong .

    Anh thả ra kèm theo một sợi chỉ bạc .

    " Bé con , em không được nghĩ như thế , anh luôn ở đây , anh vẫn thương em , yêu em .

    Và một điều chắc chắn hơn nữa : Em sẽ là người mà anh yêu nhất , yêu đến suốt đời này "

    Cậu siết chặt tay .

    Lời nói ấy có đáng tin không ?

    Cậu có nên tin vào nó không ?

    " Bé ngoan , đừng nghĩ nhiều .

    Anh ở đây mà..."

    Cuối cùng , cậu vẫn lựa chọn tin anh - tin người mình yêu .
     
    (Offgun) Chồng Tôi Là Mafia
    Chapter 18


    Sáng hôm sau

    Nini dậy từ 6h sáng .

    Cô ấy sửa soạn , tự nấu đồ ăn sáng cho mình và nấu cho mọi người.

    Xong cô ấy đến bệnh viện với Kair .

    Cậu dậy lúc 6h30 .

    Nhìn thấy đồ ăn sáng và tờ giấy note trên vàn cùng dòng chữ nhắn nhủ

    " Em nấu xong hết gòi , mọi người ăn ngon nhé !

    Yêu mọi người!"

    Đáng yêu quá đi .

    Cậu hâm lại thức ăn cho nóng rồi gọi mọi người dậy .

    Dù có hơi nhạt nhưng mà Nini đã làm rất tốt rồi .

    Mọi người tấm tắc khen ngon .

    Trong bệnh viện

    Nini chăm sóc cho Kair cẩn thận chút chút một .

    Thỉnh thoảng cô ấy lại nhìn Kair .

    Kair vẫn nằm đó bất động.

    Máy đo nhịp tim vang lên trong căn phòng im ắng như không có người.

    Nini vừa nắm tay Kair vừa làm việc bằng tay còn lại .

    Mệt quá nên nằm gục xuống bên giường Kair nhưng tay vẫn nắm chặt tay Kair không buông .

    Ở nhà

    Hôm nay anh nghỉ làm vì vẫn còn ốm trong người .

    Cậu thay anh xử lí công việc ở công ty .

    Nhưng anh cứ bám người như thế này thì không thể nào làm được

    " Anh tránh ra coi , em đang làm mà "

    " Ưm...anh ôm xíu hoi "

    " Cái tên điên này , ra nào , công ty anh đấy nhé !"

    " Kệ "

    Anh buông một chữ " Kệ " khiến cậu lực bất tòng tâm đành để anh bám lấy mình.

    Khi họp online

    " Mọi người viết cho tôi một bản báo cáo về tình hình của công ty trong 3 năm qua.

    Ít là 2 tờ , nhiều thì 3,4 tờ nhé !"

    " Vợ ơi ~ "

    Anh tiến tới tắt cam tắt mic trên máy tính rồi ôm lấy cậu làm nũng.

    " Sao thế ?

    "

    " Anh đói rồi "

    " Sếp ơi , chúng tôi có làm phiền hai người không ạ ?"

    " Kh..."

    - cậu chưa nói xong anh đã chen vào

    " Có !

    Tan họp !"

    Anh gập mạnh máy tính rồi tiếp tục công cuộc làm nũng .

    Cậu đạp nhẹ anh ra khỏi người.

    Anh bĩu môi , cậu lại trách anh là trẻ con , không biết suy nghĩ.

    Anh nhào lên giường chùm chăn khóc như con nít .

    Cậu nhìn chiếc chăn trên giường đầy bất lực .

    Anh ấy chỉ trẻ con với mình cậu thôi , cậu biết chứ : Nhưng như này lại hơi quá rồi
     
    Back
    Top Bottom