Khác ♡OffGun♡ CHỈ DỊU DÀNG VỚI NHÓC

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 19: Nhớ anh rồi!?


"em sao vậy, hôm nay anh thấy em có vẻ không vui"

từ cái ngày anh và cậu cãi nhau lớn đến nay đã được một tuần rồi, anh vẫn chưa về nhà ngày nào sau cuộc cãi vã ấy, cậu thật sự rất cô đơn khi phải sinh hoạt trong căn nhà lớn đó một mình, cậu vốn đã mất niềm tin vào cái gọi là tình thương nên cũng không hay nói chuyện với người làm trong nhà

"Off Jumpol đã bỏ đi một tuần rồi"

Lion quay sang ghế phụ nhìn cậu, từ ngày cậu lạnh nhạt với anh, Lion luôn là người đưa đón cậu đến trường

"em nhớ anh ta rồi à"

tất nhiên là nhớ rồi, cậu cứ nghĩ chỉ cần giữ khoảng cách thì tình cảm cậu dành cho anh sẽ nhạt dần, nhưng không chỉ giữ khoảng cách mà bây giờ không hề gặp nhau, tình cảm của cậu chẳng hề mất đi mà nó còn ngày một nhiều hơn khiến cậu lo lắng, tối ngủ cậu vẫn thường mơ thấy Off Jumpol đã ôm cậu vào lòng

"không, em chỉ thấy cô đơn thôi"

dối lòng thật đấy

"à phải, ông bà Adulkittiporn đều đang công tác ở xa, anh quên mất"

"..."

"vậy hôm nay chở em về anh sẽ ở lại chơi cùng em nhé"

°

°

"anh đã từng đi Pháp đấy, hôm nay anh sẽ trổ tài nấu món Pháp cho Gun, có vẻ Gun thích nó"

cậu vừa được Lion chở từ trường về, mặt cũng chả mấy vui vẻ hơn lúc sáng

"vậy em đi tắm trước"

"ừm"

nói rồi cậu lại vác cái bộ mặt thiếu sức sống đó lên phòng, Lion thừa biết cậu là đang nhớ Off Jumpol nên anh muốn chiếm lấy vị trí của Off trong lòng cậu bằng cách luôn bên cậu như Off đã từng làm

"chào cậu"

nghe tiếng của người làm trong nhà, cứ ngỡ là Off Jumpol đã về khiến Lion một ven khiếp vía, thấy anh ở đây chắc chắn Off Jumpol sẽ không ngại cho anh một viên kẹo đồng đâu, nhưng thật may mắn lại là Tay Tawan

vào bếp, Tay Tawan cũng khá bất ngờ khi Gun lại dám dắt Lion về nhà khi không có ai như vậy

"chào p'Tay, lâu không gặp anh"

"chào cậu" Tay Tawan thì nổi tiếng thân thiện rồi, không ưa nhưng anh cũng mỉm cười lịch sự khi chào Lion

"à tôi đến lấy chút tài liệu, cậu cứ tự nhiên" thật ra anh đến là để gặp Gun Atthaphan, anh đã hết chịu nổi cảnh thằng bạn mình cả tuần nay đóng cọc ở bar rồi, mong cậu có thể giúp mình khuyên Off Jumpol về nhà, dù không biết có chuyện gì với Off nữa

không thấy ở dưới nhà, anh đoán Gun Atthaphan đang ở trên phòng

'cộc cộc'

"anh vào được không?"

nghe thấy giọng Tay Tawan không biết tại sao, cậu lại vui như vậy, tim cậu như có sức sống trở lại, cậu lao ra mở cửa cho Tay

"anh đến chơi ạ?"

làm Tay Tawan giật mình rồi

"sao nhóc vui vậy? bình thường nhóc có vẻ cũng không thích anh" Tay Tawan vừa bước vào phòng vừa ghẹo gan, cậu vẫn đứng mãi ngoài cửa nhìn ngang nhìn dọc

"có mình anh đến thôi, lại đây, anh muốn nhờ em chút chuyện" mặt cậu lộ rõ vẻ thất vọng, bước vào

ngồi bên cạnh Tay Tawan

"sao vậy ạ?"

"em với thằng Off cãi nhau à? lớn không? cả tuần nay nó không đến công ty cũng không ăn uống gì, chỉ ngồi bar uống rượu, anh nghĩ cứ vậy nó có thể chết sớm đấy" vừa nói Tay vừa đưa chiếc điện thoại mà anh chụp được tình hình hiện tại của Off cho cậu

nhìn những tấm hình này, cậu thật sự rất đau lòng, sao anh lại thành ra thế này

"không ăn gì luôn ạ?"

"ừm, nó uống rượu thay cơm đấy, đến Pim nói cũng không nghe"

cậu phải làm sao, anh cứ như vậy thì không ổn thật sự, cậu lại không muốn mình yếu đuối thêm lần nào nữa, nói thật thì quan tâm đến người đã giết bố mẹ mình thật sự rất điên rồ, người ta còn đang muốn trả thù có khi không được kia kìa, mà cậu lại đi lo cho hắn

"mà này em cẩn thận với Lion đấy, đừng tin lời anh ta quá, hắn không tốt đẹp gì đâu, không nên dắt vào nhà, giờ anh phải đi rồi, Pim mới gọi báo thằng Off lại làm loạn ở quán người ta kìa"

"dạ"

Tay Tawan bước ra ngoài, không quên thì thầm vào tai quản gia gì đó, chỉ thấy ông gật gù rồi khóa cửa thư phòng cẩn thận

"để ý cả em ấy nữa, có chuyện gì đừng gọi cho Off, gọi liền cho tôi"

Gun Atthaphan đứng nhìn một loạt hành động của Tay Tawan cho đến khi anh rời đi

"anh ta cũng chuyên nghiệp đấy chứ"

°

°

"em thích món này không?"

"ừm"

"món này cũng ngon này"

"ừm"

"này Gun!"

tiếng nói khá lớn khiến cậu giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ

"dạ?"

"em sao vậy? không tập trung gì cả"

có gì đâu, chỉ là cậu đang nghĩ tại sao cả Off Jumpol và Tay Tawan đều nghĩ Lion là người xấu vậy, thà chỉ có Off thôi vì anh là người dễ nổi cáu và khó ở nên có ai mà anh ưa đâu, đằng này lại cả Tay Tawan vốn rất thân thiện, cậu biết chỉ có Pim và Off Jumpol là xuống tay tàn nhẫn thôi, còn Tay Tawan không hề, anh chỉ thích làm trò điên khùng để Off nổi cáu thôi

"p'Lion, anh đã từng nói dối Gun chưa?"

có tật giật mình, anh bỏ dao và nĩa xuống vội giải thích

"không, anh không nói dối Gun gì cả?

Sao lại hỏi vậy?"

Gun Atthaphan im lặng dò xét biểu cảm của anh

"hmm..em chỉ hỏi vậy thôi, không có thì tốt"

anh nhận ra Tay Tawan có lẽ đã nói gì đó với cậu rồi

____________

tui sắp lên thêm một fic nữa, dự kiến là sau khi kết thúc fic này, fic sau sẽ đặc biệt hơn một chút, mong mọi người sẽ đón chờ nó nheeee
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 20: Anh đã trở về!


"Off, về nhà đi"

"không muốn" anh trả lời bạn mình bằng chất giọng say xỉn

"sao vậy? cãi nhau với em trai à" Pim nãy giờ là người uống cùng anh lên tiếng

"cậu ta không còn là em trai của Off Jumpol này nữa" anh vừa nói vừa khua chân múa tay

Pim nhìn chỉ biết lắc đầu ngao ngán

"say lắm rồi đấy thằng quần"

"cả tuần nay có khi nào anh ấy tỉnh táo đâu"

"em cũng uống với nó làm gì? anh lo một đứa là mệt lắm rồi đấy"

Pim nhìn vậy nhưng rất nghe lời anh họ, cô ấy đặt ly xuống ngay, chỉ còn cái của nợ này thôi đấy

"mày không về hả? tao mới từ nhà mày đến đây đấy, nghe nói Lion đang làm món Pháp cho Gun ăn, cũng muốn ăn thử quá đi"

Pim giật mình quay sang nhìn anh "p'Tay"

anh biết cô đang lo lắng điều gì, nghé vào tai Pim thì thầm

"yên tâm, anh đã dặn quản gia rồi, sẽ không có gì xảy ra đâu"

Off Jumpol từ từ ngước lên nhìn thằng bạn mình, cười nhẹ rồi lại đưa cốc lên uống

"nhanh vậy cơ à, sắp ăn nhau rồi cơ đấy"

"p'Off, anh nói linh tinh gì vậy? say rồi, về thôi"

"nói gì thì nói hôm nay vẫn nên đưa nó về đi, nó không nổi nữa đâu"

'reng reng'

"..."

"p'Tay đưa anh ấy về đi, em phải lên công ty rồi"

"muộn vậy vẫn đi sao?"

"việc gấp mà" vừa nói cô vừa mặc áo khoác ngoài rồi xách túi rời đi, để Tay Tawan ở lại vác cái thân già kia về

°

°

do uống nhiều ngày rồi, nên giờ Off Jumpol như cái xác khô vậy, ngồi không nổi nữa đừng nói đến đi

'cộc cộc'

một người làm nhanh chóng ra mở cửa

"úi cậu Off sao thế này" nói rồi cô đỡ lấy Off Jumpol từ tay Tay Tawan

"chưa chết là may rồi, cô lo chăm sóc cho cậu chủ của cô đi, tôi phải lên công ty rồi, nó đang vứt một đống việc ở đấy để hai anh em tôi giải quyết đây này"

Tay Tawan cũng không ở lại lâu được vì bị Pim gọi hối đến giúp cô

"có chuyện gì vậy, em nghe thấy tiếng p'Tay" cuộc trò chuyện lớn tiếng đã gây sự chú ý của Gun Atthaphan đang rúc trong bếp làm gì đó

"ui cậu Off nặng thật, cậu ấy say quá rồi"

Gun Atthaphan nhìn anh với bộ dạng người không ra người, đứng còn đang không vững, không phong độ giống Papii của cậu tí nào

"đưa lên phòng em" nhận được lệnh, cô gái nhanh chóng vác theo anh lên phòng, cậu vẫn đứng đấy không rời mắt khỏi hai người họ

"anh trở về, sao tôi lại thấy nhẹ nhõm vậy?"

"tôi phải làm gì với anh đây"

°

°

"cảm ơn chị, em lo được cho anh ấy"

"vậy nhờ cậu" nói xong cô gái liền ra khỏi phòng không quên đóng cửa lại

"không phủ nhận anh rất đẹp"

"cũng không phủ nhận tôi yêu anh rất nhiều"

"thật độc ác"

cậu vẫn mải đứng đấy nhìn ngắm anh

"lạnh..lạnh" Off Jumpol nhăn nhó, lẩm bẩm

"giờ mới để ý, đừng nói anh ta không tắm một tuần rồi đấy nhá, hôi thật, ôi cái giường của mình"

thân nhỏ lại phải nhanh chóng lấy nước ấm ra lau người rồi lại thay quần áo cho anh, cậu mệt mỏi thở hổn hển sau khi hoàn thành hết mọi thứ để anh ta có thể ngủ ngon

'cộc cộc'

"sao vậy ạ?" vừa mở cửa ra, quản gia liền ngó vào phòng, thấy Off Jumpol đã được mặc quần áo mới và ngủ ngon lành, ông cười thầm, rồi đưa cho cậu một thau nước gì đó

"cháu để cái này ở gần Off, mùi hương của nó sẽ giúp cậu ấy giải rượu"

"dạ cháu cảm ơn"

°

°

"mình muốn biết lí do anh ta giết bố mẹ"

"anh ta từng nói, sẽ không giết người khi không có lí do"

"nếu biết lí do liệu mình có tha thứ cho anh ta không?"

"au sao lại mưa rồi này" cậu vẫn muốn ngắm sao một tí nữa mà

thôi mưa rồi, đành vào nhà vậy, đứng ngoài ban công mãi cũng sợ ốm lắm chứ, đêm hôm nhiều sương lắm, nghĩ vậy cậu quay lại vào phòng

người đàn ông nằm trên giường lúc này đang nhăn nhó có vẻ khó chịu, chiếc chăn bông được cậu đắp cho cũng đã bị đạp xuống đất, tiến lại gần, anh ta ra nhiều mồ hôi quá, có vẻ thau nước đó có hiểu quả thật

cậu chạy đi giặt một chiếc khăn giúp anh lau mồ hôi

"anh ta đẹp đến từng đường nét trên khuôn mặt luôn này"

chiếc khăn di chuyển từ trán xuống đến gò má anh, rồi đến sống mũi cao, chợt dừng lại ở đôi môi đang thu hút cậu

cậu từ từ tiến gần lại đôi môi ấy, từng chút từng chút một

"dừng lại đi, bây giờ vẫn còn kịp đấy"

"Gun Atthaphan tỉnh táo đi, anh ta là người đã giết bố mẹ mày đấy"

và cậu đã dừng lại thật

nhưng không phải vì đấu tranh tâm lí thắng, mà là anh hiện đang mở mắt nhìn chằm chằm cậu rồi

cậu bị bắt tại trận, hành động định hôn lén khi Off Jumpol say xỉn
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 21: Tạm biệt 'Papii' mãi mãi?!


anh nhắm mắt lại lần nữa, từ từ tiến đến muốn đáp lại nụ hôn của nhóc con anh hằng mong nhớ

"em ấy không đẩy mình ra à?"

"mình về nhà bằng cách nào vậy?"

"Tay Tawan?"

"phải, mình đã sống ở quán bar đó một tuần liền vì thất tình"

"Lion đã đến đây thật à?"

anh nhớ lại lời Tay Tawan đã nói lúc đó rồi, khi môi sắp được chạm vào nhau rồi, anh bất chợt đẩy cậu ngã xuống đất

"gì vậy? tôi là Off Jumpol, không phải Lion của em"

"tôi say hay em say vậy?"

"em nghĩ tôi còn muốn nhìn thấy mặt em khi em biến tôi thành thế này sao?"

"em định làm gì? hôn tôi á?"

"em đang mơ rằng tôi là Lion à?"

"tỉnh mộng được rồi đấy, muốn thì đến nhà tìm nó đi"

"hay là tối nay hai người chơi chưa đã mà tôi lại về làm hỏng chuyện?"

Gun Atthaphan ngồi dưới đất run rẩy, rưng rưng trước những câu nói của anh, trước giờ anh chưa từng nói những lời tổn thương như vậy với cậu, kể cả lúc cậu ruồng bỏ anh, anh vẫn luôn nói chuyện đàng hoàng với cậu

"Off...anh đừng có mà quá đáng"

nói xong cậu cứ thế đứng dậy đẩy cửa chạy ra ngoài, anh có thể nhận thấy cậu đang khóc

"mình nói vậy có hơi quá đáng không ta?"

dạ dày anh bắt đầu quặn lại, không còn tâm chí để nghĩ nữa, cả tuần nay anh hành hạ nó bằng cách chỉ tiêu thụ rượu mà không ăn uống gì cả

anh lần mò xuống nhà kiếm gì đó bỏ bụng

"au, cậu xuống rồi, tôi đã làm xong thức ăn rồi này"

Off Jumpol nhìn đồ ăn được bày biện ra bàn không khỏi thắc mắc

"sao cô biết tôi sẽ xuống ăn vậy"

anh bắt đầu ngồi vào bàn ăn

"lúc anh mới về cậu Gun có dặn làm vài món để lúc anh dậy sẽ ăn"

anh rơi vào trầm tư nhìn đĩa thức ăn trên bàn

"tôi về bằng cách nào vậy?"

"cậu Tay đưa anh về đấy ạ, xong cậu ấy phải đến công ty gấp"

"đồ của tôi.."

"cậu Gun nói muốn để anh lên phòng cậu ấy, nên người làm đã đưa anh lên, chắc là cậu ấy thay cho anh rồi"

"là Gun thay đấy, cậu tỉnh hẳn chưa vậy" bác quản gia bước vào, ông bác này làm cho nhà anh đã lâu lắm rồi, ông theo bà Adulkittiporn từ hồi bà còn ở Trung Quốc, vì chỉ tin tưởng mình ông nên bà giữ ông ở lại đến bây giờ, chứng kiến Off Jumpol khôn lớn từng ngày, cách xưng hô của ông cũng khác so với người làm

"em ấy đâu rồi?"

"sao mấy ngày nay hai đứa cãi nhau nhiều vậy? thằng bé vừa khóc vừa chạy đi đâu rồi"

"bác có nói chuyện này cho bố mẹ biết không vậy?"

"tất nhiên ta phải nói rồi, bà chủ luôn giao cho ta những nhiệm vụ này mà" ông nói với vẻ mặt hiển nhiên

Off Jumpol còn lạ gì ông này nữa, kiểu gì ông chả nói

"trời đang mưa lớn, mau đi tìm thằng bé đi"

°

°

"mày tìm được chưa?"

"vẫn chưa, nhóc này trốn đâu mà kĩ thế"

"cho thêm người tìm đi, càng nhanh càng tốt"

"mày hút thuốc đấy à"

"không phải chuyện của mày"

Off Jumpol và Tay Tawan đã cho người tìm cậu cả đêm rồi nhưng vẫn không thấy đâu, anh bắt đầu lo lắng, tưởng cậu chỉ chạy đến chỗ nào đó gần nhà để khóc lóc một tí thôi, nhưng đã lật tung cả khu này lên vẫn không thấy đâu

"Gun, em xuất hiện đi được không?"

"bây giờ em có an toàn không vậy"

"anh xin lỗi"

"vẫn không thấy mày ạ"

đây là cuộc gọi thứ 5 Tay Tawan nói không thấy rồi

anh gục xuống chiếc ghế sofa, ôm đầu suy nghĩ, cậu có thể đi đâu

"hỏi mẹ cháu thử xem, mẹ cháu có lẽ sẽ hiểu Gun vì bà ấy thường xuyên nói chuyện và cũng là người đưa Gun về đây, có lẽ bà ấy sẽ biết Gun đi đâu"

tia hi vọng của anh lóe lên, không đợi được nữa, giật lấy điện thoại gọi cho mẹ sau khi nghe quản gia nói

°

°

sau 10 phút lái xe như bay, anh đã đến trung tâm thủ đô Bangkok, ở đây rộng lớn như vậy, biết bao nhiêu con hẻm nhỏ mà mẹ lại chỉ nói qua loa, tìm đến bao giờ đây

anh dùng cái đầu nhạy bén của mình, đã quyết định dừng xe trước một tiệm may sườn xám nổi tiếng ở đây, có lẽ mẹ đã vào để may đồ xong thì gặp cậu chăng

"êi tao tìm được một con mồi, hàng ngon đấy"

"ở đâu?"

"con hẻm phía trước, mới đi qua nhưng chỉ thấy ẻm ngồi một mình"

"được, đi thôi"

trực giác mách bảo Off Jumpol nên đi theo họ, không ngần ngại anh mở cửa xe lấy ra một cây súng lục, đút vào túi áo khoác ngoài rồi ung dung đi sau để họ dẫn đường

con phố này nằm sâu trong khu ổ chuột của thủ đô xa hoa, thật nhớt nhác dơ bẩn đối với anh

đúng như bà Adulkittiporn đoán, cậu lại vào con hẻm này khóc thút thít, đang mải trách mắng, oán hận Off Jumpol trong lòng, cậu thấy hai chiếc bóng lớn của đàn ông to cao, cậu bất đầu sợ hãi tim đập thình thịch

"là ai vậy?"

"cậu lại gặp người tốt như bà Adulkittiporn hay là người xấu"

"em trai, có chuyện buồn à? muốn làm gì đó để vui vẻ hơn không?"

nhìn mặt mũi hai tên này là cậu không còn hi vọng gặp người tốt nữa rồi, giờ mới bắt đầu phản kháng có tốn sức quá không ta, hay thôi cứ để họ làm gì thì làm, tuyệt vọng đến vậy rồi à Gun Atthaphan

"tránh xa tôi ra đi, đồ dơ dáy" biết cầu xin không được thì thôi, cứ chửi trước vậy, dù sao sống cạnh Off Jumpol thì chửi người cũng hay hơn hẳn

"nhóc con mạnh miệng nhưng lại rất dễ thương, chắc tới luôn đi ha" càng nói chúng càng bước dần về phía cậu

"mình đã dùng hết vận may của cuộc đời để vào nhà Adulkittiporn rồi"

"lần này mày chết chắc rồi Gun à"

"thôi thì đêm nay kết thúc, sáng mai đi tìm bố mẹ cũng không muộn"

"bố mẹ chờ Gun nhé"

"cả Papii nữa"

"và cũng tạm biệt 'Papii' mãi mãi"

___________

hiuhiu không ngờ fic này kéo dài nhiều chương đến vậy, bộ này từ đầu đến cuối sẽ cho mấy bà ăn chay vì tui thấy cốt fic mối quan hệ hai người là anh em nên viết H cũng hơi cấn cấn, fic sau sẽ khác nhé, cho những ai thích H kiểu soft á, vì tác giả cũng không nuốt nổi thể loại mạnh bạo
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 22: Sự thật sắp được hé mở?!


"tìm thấy rồi"

cậu mở mắt ra khi nghe được giọng nói quen thuộc, có vẻ bố mẹ vẫn chưa muốn gặp cậu rồi

"mày là ai nữa đây, chỉa mõm vào chuyện của tao làm gì"

"cảm ơn đã dắt tôi đến đây" câu nói thốt ra nhẹ nhàng cùng hành động lưu loát rút khẩu súng trong người ra, bắn liên tục hai phát

trong lúc nhóc con ngồi đây vẫn đang nhắm tịt mắt sợ hãi, thì cậu được bế lên rời khỏi bãi chiến trường này

cả hai về được đến nhà trời cũng đã ửng sáng, vậy là hết một đêm đầy mệt mỏi không ai được chợp mắt tí nào

dừng xe trước cửa nhà, quay sang nhìn cậu, nhóc con đã ngủ từ lúc nào rồi, mệt là đúng, tự mình chạy đến một nơi rõ xa chỉ để khóc, anh không muốn đánh thức cậu, cũng sợ cậu lại làm loạn nên tự mình bế cậu vào nhà

sau khi thay quần áo sạch sẽ cho Gun Atthaphan, anh thấy không ổn khi người cậu bắt đầu nóng ran lên, chắc do đã ngồi khóc dưới mưa đây mà

quyết tự mình xuống nấu cho cậu bát cháo để xin lỗi chuyện đã nói những lời làm tổn thương đến cậu

'rầm..'

"á đổ rồi, đến đây, đến đây nhanh lên"

tiếng đập phá của anh đã vô tình đánh thức cậu, Gun Atthaphan thấy rõ sự mệt mỏi từ cơ thể mình, nặng chĩu nhắc thân ngồi lên dựa vào thành giường

'mình về được tới nhà rồi này"

"chưa chết à"

"ai thay quần áo cho mình thế"

"hình như là đã sốt rồi thì phải"

cậu đưa tay lên thử nhiệt độ trên trán mình, cùng lúc anh bước vào bưng theo tô cháo trên tay

"tỉnh rồi à, nhóc đói chưa?"

"..."

"ăn đi, sau đó uống thuốc mới khỏi bệnh được, tại em chạy ra mưa đấy"

anh đưa thìa cháo đã được thổi nguội cẩn thận lên trước miệng cậu, nó đã bị cậu từ chối

"sao vậy? em không thích à"

"..."

"hay không muốn nhìn thấy anh, anh có thể ra ngoài, nhưng đổi lại em phải ăn hết đấy"

"..."

"vậy anh đến công ty đây, tối gặp lại em"

cậu im lặng cũng được, anh không muốn giữa anh và cậu có thêm xích mích nào nữa, anh sẽ nói chuyện lại bình thường giống lúc họ chưa xảy ra chuyện gì hết để cậu quen dần

°

°

"tiếng xe??

Off Jumpol về rồi, anh ta có nổi điên khi biết mình cả ngày không chịu ăn gì không nhỉ?"

không lâu sau anh đã lên phòng cậu, thấy thân hình nhỏ đang cuộn tròn trong chăn, còn bát cháo buổi sáng vẫn còn nguyên, anh thở dài bất lực đi lại bên cạnh cậu

đặt bàn tay mình lên trán Gun Atthaphan, trời! nó nóng như lò thiêu vậy

"tay anh ấy lạnh lạnh thích quá"

"mình muốn nó chạm vào mình lâu hơn"

nhưng không như cậu muốn nó rời đi ngay sau đó

"hôm nay em đã không ăn gì?"

"..."

"anh sẽ đuổi hết những người không cho em ăn được"

"là tôi không ăn"

"em sao vậy? em muốn chết hả? phải ăn để uống thuốc chứ?"

"..."

'cộc cộc'

một bát cháo nữa được mang lên có kèm cả thuốc

"ăn đi nào" hình ảnh lại lặp lại, anh đang cố đút cho cậu ăn

'xoảng'

"làm lại bát khác"

'cộc cộc'

"ăn nào Gun"

'xoảng'

"làm lại cho tôi"

'cộc cộc'

"bé ngoan phải ăn cháo để uống thuốc, đừng đập bát nữa, nhà mình sắp hết bát ăn vì em rồi đấy"

'xoảng'

như vậy đấy, chúng cứ lặp lại hết lần này đến lần khác

cậu vẫn chưa ăn gì và đã mặc anh mà nằm xuống ngủ

'cộc cộc'

"đem xuống đi, em ấy ngủ rồi"

anh nhìn khuôn mặt xanh xao của cậu càng thêm xót, em ốm mà không chịu ăn uống gì cả, em muốn gì đây

"rốt cuộc em bị làm sao vậy? anh không tin chỉ vì Lion mà em phải làm đến mức này với anh"

ngày hôm sau, không có gì khá hơn cả, Gun Atthaphan không chịu ăn gì hết

ngày nữa, không có gì thay đổi

ngày tiếp theo, cậu vẫn không chịu ăn

ngày hôm nay, Off Jumpol về khá sớm, anh muốn xem kết quả của hôm nay thế nào, ngày nào sau khi đi làm về anh cũng lại lên phòng cậu đầu tiên để xem hôm nay có chịu ăn không, cảm xúc lúc nào cũng hồi hộp như chờ điểm thi đại học vậy, nhưng hôm nào cũng phải thất vọng

hôm nay đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, đúng như anh nghĩ, không đụng một miếng nào, cậu ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ

Off Jumpol đi đến trước mặt cậu, hết cách, anh quỳ xuống nắm tay cậu van xin

"Gun, sao em không ăn vậy?"

"anh đã làm gì em?"

"em muốn tự tử bằng cách này à"

"nhưng mà tại sao? chúng ta đang sống hạnh phúc mà"

"nếu em chết, anh cũng sẽ theo em, chúng ta phải ở bên nhau"

"em ăn chút gì đi nha, Gun"

cậu lạnh lùng hất tay anh ra

"giả tạo"

"hả? em nói sao?"

"tôi nói anh giả tạo"

"diễn kịch làm gì vậy?"

"tôi chết, anh sẽ theo?"

"anh có chắc dám gặp bố mẹ tôi không?"

"khi anh là người giết họ mà"

"anh không biết hay cố tình không biết tôi"

"sao lại đối xử tốt với tôi như vậy?"

"độc ác thật đấy Off Jumpol"

"giết bố mẹ tôi rồi, đã làm cho tôi yêu anh rồi"

"muốn gì nữa không?"

anh không muốn nghe nữa, đứng dậy rời khỏi phòng ngay trước khi cậu nói thêm điều gì đó, vừa phóng con xe đi vừa bóp chặt vô lăng

"thằng khốn Lion, chờ đó, tao sắp thắng mày rồi"

____________

fic sắp hết rồi, còn fic sau thì tui đang suy nghĩ không biết có nên đăng không, tại sợ đang đăng thì drop vì phải ôn thi á
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 23: Em sai rồi, Papii đừng giận nhé!


'cạch'

"ha, anh ta đi trốn tránh tội lỗi về rồi à"

'cộc cộc'

anh chỉ gõ cửa báo trước rồi cũng vào ngay sau đó, cậu vẫn ngồi thất thần như lúc anh mới đi, anh tiến lại để chiếc điện thoại của mình vào tay cậu rồi rời khỏi phòng

"trò gì nữa đây"

cậu tiện tay bật nó lên

"..."

trước mắt cậu là nguyên nhân cái chết của bố mẹ, vì nó chỉ cách đây 7 tháng nên để tìm kiếm tận gốc là rất nhanh không những vậy người tìm còn là Off Jumpol nữa

có những bức ảnh chụp được vệ sĩ của Lion, mà chỉ có cậu chắc chắn người đó chính là người đàn ông đã bắn bố mẹ cậu, kí ức ùa về, nước mắt cậu chảy xuống, vì không còn sức để khóc thành tiếng nữa rồi

sau hàng loạt bằng chứng chỉ ra Lion là hung thủ còn có một đoạn ghi âm nhỏ

Lion: au, là thật này, lúc người của tôi nói tôi còn không tin, anh rể đến thăm tôi thật này

Off: đừng nhận vơ, tôi không có em rể ngu ngốc như cậu

Lion: haha cũng phải, dù sao Gun Gun cũng không còn coi anh là anh trai mà

Off: tao không muốn nói nhiều đâu, vào chuyện chính luôn, mày đã đổ hết tội lỗi lên đầu tao?

Lion: hmm....cái này tôi biết sớm muộn gì anh cũng biết thôi, nhưng hình như tôi đánh giá p'Off hơi cao rồi, đến khi bị Gun cạch mặt ghét bỏ anh mới biết, giờ anh nghĩ cậu ấy sẽ tin ai?

Off: đừng vội mừng, em ấy với tao là gia đình, còn mày chỉ là người ngoài thôi, mà còn là người giết bố mẹ em ấy nữa

Lion: tùy anh vậy, để tôi xem

"..."

"ha, mày thật ngu ngốc đấy Gun Atthaphan"

"bị dắt mũi rồi khiến anh ấy chịu tổn thương vậy"

'cạch'

Off Jumpol bước vào trên tay anh cầm một bát cháo nóng hổi, ánh mắt Gun Atthaphan dành cho anh đã thay đổi, anh thấy điều đó, và anh đang mừng thầm trong lòng đây

anh ngồi xuống cạnh cậu, im lặng đút từng miếng cháo, cậu tất nhiên đã chịu ăn

cậu thấy được ánh mắt anh thực sự rất mệt mỏi, phải, anh vừa phải đến công ty, tối về lại vật lộn với cậu để cậu chịu ăn, không thành công nên tối nào anh cũng căng thẳng hút thuốc mà không ngủ được, cậu thật sự rất biết lỗi chỉ cúi mặt đón nhận những thìa cháo của anh

xong xuôi, anh đưa thuốc và nước cho cậu rồi muốn ra khỏi phòng, cậu vội vàng uống chúng rồi nhân lúc anh quay đi mà nắm lấy tay Off Jumpol níu lại

"Papii em xin lỗi"

"..."

"em...em muốn ở cạnh Papii, Papii đừng ghét em nhé"

"..."

anh vẫn đứng quay lưng lại với cậu im lặng làm cho cậu thật sự rất sợ, sợ rằng cậu đã làm anh ghét bỏ mình rồi, người đằng sau thì lo lắng, người đằng trước miệng cười sắp đến mang tai rồi đấy

nhưng chuyện vẫn chưa xong đâu, làm sao anh có thể bỏ qua dễ dàng vậy cho Lion được, vì hắn mà anh đau khổ cả tháng qua vì bị nhóc con nhà mình ghét bỏ, anh còn tưởng đã mất cậu vào tay hắn rồi đấy

cậu cuối cùng cũng buông tay anh với vẻ mặt thất vọng, anh vẫn quyết định không nói gì đi thẳng ra cửa tắt điện muốn cậu đi ngủ

"chắc Papii giận mình lắm, còn không muốn ngủ với mình nữa"

"huhu lỡ Papii ghét mình thì sao đây"

"au, là tiếng xe của Papii, huhu Papii ghét mình thật rồi"

không phải đâu mà, Papii sẽ không bao giờ ghét Gun đâu

°

°

"ui mẹ mới đi mấy tháng thôi mà Gun của mẹ gầy đi nhiều đấy, sao vậy Gun?"

"Gun ốm nên hơi kén ăn thôi ạ, giờ khỏe sẽ lại béo lên nhanh ấy mà mẹ"

"mẹ nghe bác quản gia nói hết nhá, sao Gun lại bỏ nhà đi vậy, lại còn quay lại chỗ đó nữa, không phải mẹ đã nói từ lần đầu gặp là chỗ đó rất nguy hiểm rồi mà"

"Gun xin lỗi, tại Gun không nghe lời Papii..."

bà nhẹ nhàng xoa đầu cậu, lí do hai người cãi nhau cũng được quản gia nói lại cho bà hết rồi

"Gun đừng lo, Papii không giận con đâu, nhưng lần sau con nên tin tưởng chúng ta hơn, Off sẽ giận con vì không tin nó mà lại đi tin người ngoài đấy"

"dạ...Gun xin lỗi"

"không sao, mẹ có quà cho Gun này" nói rồi bà cúi xuống lục lọi đống đồ mới đem về

"mẹ...vậy Papii đâu rồi ạ?"

"hmm..cái này mẹ không biết, vì ba lên công ty cũng không thấy nó, chắc là đi cùng thằng Tay rồi"

"không đâu, Gun đã hỏi p'Tay rồi, anh ấy không đi cùng Papii..."

"Gun nhớ Papii..."

____________

còn một chương nữa thôi là fic Chỉ dịu dàng với nhóc sẽ kết thúc

sắp tới tui sẽ ngừng viết fic, hẹn mọi người vào hè năm sau tui sẽ quay trở lại, không biết có ai chờ được không nữa, nhưng tui vẫn muốn lên một fic cuối cùng tặng cho mọi người trước khi lặn một thời gian dài

fic này là một fic bonus thôi, nên có thể không chỉnh chu bằng các fic trước đó, nếu ai có hứng thú, có thể qua ủng hộ tui

fic Đừng làm bạn nữa nhe (fic đã lên chương đầu tiên)

khọp khun ná!!!!!!
 
♡Offgun♡ Chỉ Dịu Dàng Với Nhóc
Chương 24: Kết đẹp cho chúng ta!


"Papii đã không về nhà 3 ngày rồi đấy"

khuôn mặt buồn hiu ủ rũ của Gun Atthaphan đã bày ra mấy ngày nay vì không được gặp anh

"Gun, sao vậy?"

"dạo này cậu ấy không còn năng động như trước nữa, có chuyện gì à?"

"Gun có thể tâm sự với mình và Lia này"

Gun Atthaphan lại cố dấu đi cảm xúc của mình quay lại mỉm cười

"không có gì đâu"

hai người bạn nhìn nhau, họ đều biết cậu là đang nói dối, nếu không kể thì đây tự thăm dò vậy

"dạo này mình không thấy anh trai cậu đến đón vậy?"

"anh..anh ấy bận chuyện công ty mà"

"ừmm"

Lia gật gù, đảo mắt nhìn Bua

"chắc chắn là vì chuyện này rồi"

°

°

"chào cả nhà, Gun mới về"

cậu vừa ủ rũ vừa tháo giày

"au, Gun mới về, hôm nay thế nào con?"

"bình thường mẹ ạ, Gun đi tắm trước"

"ừm" bà vừa nhìn cậu bước lên lầu vừa mỉm cười

°

°

"Teddy mày nghĩ bao giờ Papii mới chịu về đây" Teddy là tên con gấu mà cậu thích nhất, từ lúc anh đi, cậu vẫn hay trò chuyện với nó mỗi khi buồn

"haiz hỏi mày cũng vô dụng, ước gì mày biết nói ha"

'cộc cộc'

"cậu Gun à, đến giờ ăn rồi"

"em xuống liền"

"hôm nay đem Teddy xuống ăn chung nhé"

nói rồi cậu ôm theo Teddy nhảy xuống giường

vừa đi trên hàng lang dài của ngôi nhà rộng lớn cậu vừa vu vơ nói chuyện với gấu bông của mình

"à đúng rồi, mày biết phòng của Papii chưa?"

"nó ngay đằng trước kìa"

đến gần căn phòng cậu chỉ tay nói "đây là phòng của Papii, nhưng dạo này Papii có về đâu"

"còn đây là Papi..."

cậu chỉ thẳng vào người đàn ông đứng trong căn phòng, Teddy trong tay cậu rớt xuống, chỉ thấy cậu chạy như bay vào ôm chặt lấy người đàn ông làm anh ta đứng hình mất mấy giây

"lâu rồi không gặp.....nhóc con" anh đưa tay lên xoa nhẹ đầu cậu, không chỉ mình cậu nhớ anh thôi đâu, anh cũng nhớ cậu lắm đấy

"nhóc khóc đấy à" anh thấy áo mình bỗng ươn ướt, liền ghé tai cậu thì thầm

khuôn mặt lã chã đầy nước mắt ngước lên nhìn Off Jumpol

"em..em nhớ Papii hức"

anh phì cười lau nước mắt đi cho cậu

"anh về rồi đây"

"Papii đừng đi lâu vậy nữa nhé" anh im lặng bế cậu lên

"chúng ta cần ăn cơm...cả gấu của em nữa"

°

°

bữa ăn bình yên sau những hiểu lầm đã xảy ra kết thúc tốt đẹp, cả nhà ai cũng vui vẻ trở về với khoảng thời gian riêng tư vào buổi tối của mình

cậu vẫn ôm gấu lẽo đẽo theo sau anh nãy giờ

"muốn ngủ chung không?"

ui câu nói cậu muốn nghe nãy giờ đây rồi, còn chần chờ gì nữa, cậu phóng nhanh lên giường Off Jumpol mà nằm đó luôn rồi

căn biệt thự bây giờ tràn trong bóng tối, vì ánh đèn duy nhất ở phòng Off Jumpol bây giờ cũng đã tắt rồi

"hmm...em muốn ôm" cậu vừa rúc đầu vào lòng anh vừa nói nhỏ

anh không hề ôm cậu vào lòng như mọi khi "lúc đó em đã chọn tin hắn thay vì anh"

Gun Atthaphan ngơ ngác ngước lên nhìn anh, anh ấy chưa hết giận à??

"Gun xin lỗi Papii"

"trong lúc điều tra anh vô tình biết được..."

"phải, Lion là người đã giết họ, em nhớ"

"không.

Anh biết được...

Papii là tên con cún em từng nuôi" nói rồi anh đưa tay lên cổ cậu vuốt nhẹ nó vì anh biết đây là điểm nhạy cảm của cậu

"áaaa nhột em, dừng lại, tại anh nói thích tên đó mà" cậu vừa nói vừa vùng vẫy để thoát khỏi tay anh

bỗng Off Jumpol ngừng lại, ôm cậu vào lòng

"ngoan nhé, anh đã thay em trả thù cho bố mẹ"

"hả??" anh vuốt nhẹ tóc cậu

"hôm đó Gun nói muốn ở cạnh anh?"

"phải, Gun chỉ muốn ở cạnh Papii thôi"

"ừm, còn gì nữa không?"

"còn nữa ạ?" cậu ngơ ngác thật sự

"có, Gun nói yêu anh..."

cậu bỗng ôm cổ anh kéo xuống, hai môi chạm vào nhau một cách nhẹ nhàng, ngọt ngào, không phản cảm

rồi dứt ra ngay sau đó, không có ý định tiến xa hơn

"đó là trái tim của Gun nói, nhưng chúng ta là anh em, mẹ muốn Papii có gia đình"

Off Jumpol cười nhẹ, chỉ cần biết đó đúng là lời em nói thật lòng, còn lại chuyện đôi ta để anh lo

"anh cũng yêu Gun mất rồi, Gun là gia đình duy nhất của anh"

"ngoài em ra, anh sẽ không cho bất kỳ ai sự dịu dàng của mình...

'em đến làm cho anh biết quan tâm, lo lắng, sợ mất một người là như thế nào, sợ bị lạnh nhạt muốn sự quan tâm mà trước đây anh đều nghĩ là không cần thiết, thiếu nó anh vẫn có thể sống'

'lần đầu tiên anh dịu dàng với người khác'

'lần đầu tiên anh muốn gần gũi với người khác'

'lần đầu tiên anh sợ mất người khác'

'lần đầu tiên mạng sống của Off Jumpol này phụ thuộc vào người khác'

'người khác ở đây chính là em - Gun Atthaphan'

°

°

"Gun ăn táo đi này, táo tốt lắm"

"dạ"

"Papii ơi, anh muốn ăn táo không?" cậu gọi anh đang trong phòng bếp vọng ra

ngay sau đó, mẹ đã thấy anh có mặt ở phòng khách ngồi đó ăn trái cây cùng bà

hiện tượng lạ đấy

"hôm nay tại biệt thự riêng của ông Namibia, nơi được tổ chức tang lễ của thiếu gia quá cố Lion Namibia đang là địa điểm hot được các phóng viên săn đón"

những lời nói của một phóng viên truyền hình trên TV đều lọt hết vào tai cậu

Off Jumpol bên cạnh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ "mọi chuyện sẽ ổn thôi"

"tối nay bố mẹ sẽ đến chia buồn cùng ông ấy, chắc hai đứa không muốn đi đâu nhỉ"

"chính mình giết mà lại đi chia buồn, con không thích thành một người giả tạo như vậy"

"mẹ biết mà, vậy tối nay bé Gun nhờ con" trước khi rời đi bà không quên xoa đầu cậu con trai nhỏ để an ủi

giờ chỉ còn cậu và anh ở đây

thấy không có ai, cậu liền nhảy vào ôm lấy Off Jumpol

"em có thương hại hắn không vậy?"

"không đâu" cậu lắc đầu, ôm chặt lấy anh hơn

"anh sẽ sớm nói chuyện của chúng ta với bố mẹ, mẹ rất thương em, chắc sẽ ổn thôi"

cậu ngước lên tròn mắt nhìn anh

°

°

"vừa chở Gun đi học hả con" hành động của bà Adulkittiporn luôn toát lên vẻ quý tộc Trung Hoa mặc dù bà đã sống ở Thái rất lâu rồi, bà đang ung dung ăn bánh uống trà ở sau vườn vì hôm nay thời tiết khá đẹp, không nắng, không mưa, se se lạnh rất dễ chịu

Off Jumpol chỉ tình cờ đi ngang thôi, nhưng đây có vẻ là cơ hội tốt "dạ, hôm nay cũng định không đến công ty"

nói rồi anh tiến lại, ngồi cùng bà

thấy con trai chỉ ngồi đó im lặng, người mẹ như bà hiểu chứ

"con có chuyện gì muốn nói à"

"con...con với Gun"

bà chợt vỗ vai anh thở dài

"mẹ không ngờ người như con mà đến khi giới thiệu người yêu với mẹ cũng biết căng thẳng đấy"

"mẹ..mẹ biết rồi ạ" anh hốt hoảng nhìn bà

bà chỉ mỉm cười nhìn cậu con trai ngốc nghếch "mẹ là mẹ của con mà, mẹ đã biết ngay từ lần đầu hai đứa gặp nhau, con thích Gun từ lúc đó?"

"phải, con lại đi thích em ấy ngay từ lần đầu gặp"

"vì thế từ lúc đó mẹ không giục Off kiếm người yêu cho mẹ nữa, mẹ chỉ cần Off thật lòng với Gun thôi, được không?"

anh cảm động ôm chầm lấy bà "chắc chắn rồi"

'cảm ơn mẹ'

'cảm ơn mẹ đã hiểu'

'cảm ơn mẹ đã chấp nhận'

'cảm ơn mẹ đã cưu mang em ấy'

'cảm ơn mẹ đã yêu thương người quan trọng nhất cuộc đời con'

_____________

tui là không muốn mấy bà chờ lâu nên đăng luôn chương cuối này

còn lại diễn biến sau này như thế nào, họ có được hạnh phúc không?

ông Adulkittiporn nghĩ sao? thì tới lượt trí tưởng tượng của mấy bà đó, còn tên chương chắc cũng biết tui cho HE rồi, mà fic tui thì làm gì có SE, sợ mấy bà tiêu cực đó mà

cảm ơn đã ủng hộ

đọc nốt fic Đừng làm bạn nữa rồi hẹn gặp lại nhe

👋👋👋
 
Back
Top Bottom