Truyện Teen Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 20: Lấy lòng (1)


Quay lại với nó đã nha!!! ( cố tình troll độc giả)

Trong phòng bệnh, 2 người con trai chuẩn soái ca siêu ấm áp đang cố dỗ dành 1 thiên thần đang quằn quại trên giường bệnh...

- Ứ, em không ăn đâu!_ Nó dãy dụa

Ken hết lời khuyên bảo nó:

- Thôi Tiểu Vy Vy xinh đẹp, ăn đi!

Nó nằm dài, nhìn mấy món cơm trước mặt mà đã không nuốt nổi rồi, huống chi là ĂN vào. Hicc...hicc..

- Ken, em không muốn ăn mà!

- Haizz...hết lời với em, bây giờ em muốn ăn gì?_ Ken ôn nhu hỏi

Nó trưng bộ mặt ỉu xìu ra, nói:

- Tự nhiên em thấy mệt sao sao á! Chẳng muốn ăn gì cả, hic...ắt...xìiii...

Kin nhìn nó, đưa chiếc khăn giấy ra:

- Này, haizz...lại cảm rồi chứ gì, ai bảo chưa khỏi đã đòi ăn kem cơ...

- Tôi...

- Từ nay xưng hô anh-em đi! Nghe tôi tôi cô cô kì lắm!_ Kin cắt ngang lời nó

- Dạ..._ Nó

Ken đưa cho nó 1 đĩa hoa quả:

- Thôi, cố ăn hết chỗ này xem sao...

- Dạ..._ Nó cần mấy miếng hoa quả lên ăn

Ken và Kin nhìn nhau, lắc đầu...

____Biệt Thự Dương Hàn____

- Dì Hạnh, thế nào ạ?_ Hắn hồi hộp nhìn dì Hạnh đang nếm thử thành quả của hắn trong ngày hôm nay...

Bà ngước lên, mặt ra vẻ nghiêm trọng làm hắn giật thót. Hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn...

- Ùm...cậu chủ...quả thật là...e hèm...cậu nên tự nếm đi ạ!_ Dì Hạnh nói nhỏ nhẹ

Câu nói của bà càng khiến hắn bối rối hơn. Ngày mai là nó xuất viện rồi...nếu mà không làm cho nó hết giận hắn...thì...có lẽ sau này cũng chẳng còn cơ hội nữa!

Hắn từ từ cầm cây muỗng lên...và ăn...

- Dì Hạnh! Có vấn đề gì sao ạ?_ Hắn sau khi nếm thử, thấy không có vấn đề gì liền hỏi

- Haha...ý tôi là cậu chủ làm rất tốt! Tay nghề của cậu khá lên rất nhiều rồi đó! Hahaha..._ Bà cười hiền hậu

Hắn vui sướng ôm chầm lấy bà, kêu lên:

- Con cảm ơn dì nha! Cảm ơn dì!

Bà cười, lại hỏi hắn:

- Đâu có gì đâu. À mà này, cậu định nấu ăn cho ai thế? Cho già biết được không?

Hỏi đến đây, hắn lúng túng đỏ hết mặt, gãi đầu:

- Dạ...dạ...

Nhìn cái vẻ siêu baby của hắn, mà bà hạnh phúc thay. Đã lâu lắm rồi, lâu lắm rồi bà chưa nhìn thấy cậu chủ của bà lại cười tươi và lúng túng như vậy. Bà đoán mò:

- Có phải cho con dâu tương lai của ông chủ không ạ?

Hắn giật thót, lắp bắp không nên lời...

- Không...không phải...không phải đâu mà...

Dì Hạnh lại cười, vỗ vai hắn:

- Vậy là ai nè? Chắc chắn không phải cậu Hạo Thiên hay cậu Minh Khang rồi. Vậy ai nào?

Hắn bí họng, bèn kiếm đại lấy 1 cái cớ:

- Không có gì đâu dì! Con có lỗi với 1 người bạn...nên làm bạn ấy ốm rồi nên...con...

- Ahaha...được rồi không cần kể nữa. Ta hiểu cậu chủ mà!

Hắn cười ngượng ngập rồi cùng dì Hạnh ăn tối...

_________Next morning_______

Ken đang chỉnh đốn quần áo, móc điện thoại ra gọi cho hắn:

- Alo?_ Hắn nói với giọng còn đang ngái ngủ

Ken cười thầm, sắp có 1 vụ bạo động sức khỏe cho hắn rồi đây! kakaka...

- Phong à... bác sĩ bảo Vy Khánh hồi phục rất nhanh nên có thể xuất viện sớm. Tao đã cố gắng khuyên rồi mà em ấy cứ đòi về cho bằng được. Haizz...8h sáng nhóc con xuất viện đấy! Liệu mà...[bụm miệng cười]

Hắn đang mơ màng, nghe hết câu tự dưng tỉnh như sáo, hét vào trong điện thoại:

- CÁI GÌ? 8H? MÀY BIẾT BÂY GIỜ MẤY GIỜ RỒI KHÔNG? LÀ 7H ĐÓ?!!!!

Ken đưa cái điện thoại ra xa để tránh tình trạng xấu nhất có thể xảy ra. Haha...đáng đời mày lắm Phong à! Cho mày chết nha con!_ Ken nhủ thầm

- Thế tao mới nói nhanh lên! Liệu mà làm gì đi!

Tít...tít...tít...

Ken cười ha hả như vừa hay tin bố đẻ em bé vậy. Âm mưu này do anh bày ra cả. Đáng lẽ chẳng có gì mà hồi phục nhanh chậm gì đâu. Mà chính đáng nó được xuất viện vào sáng nay. Chỉ là anh muốn cho hắn nếm tí mùi thôi. Hahaha...

Nó đang ngủ, nghe điệu cười "khả ái" của Ken thì bừng tỉnh, ngáp ngắn ngáp dài, hỏi:

- Anh có gì mà cười dữ vậy?

Ken bây giờ mới để ý,anh nuốt nước bọt cái ỰC rồi cười đưa đà:

- Không, không có gì đâu em đừng để ý!

Nó ngao ngán...bụng đói meo rồi nè. Mà nó chẳng muốn ăn gì cả. Haizz...vụ gì đây???

_______Hết chap 20________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 21: Lấy lòng (2)


Hắn tức tốc lao vào bếp, chân tay luống cuống làm đống bát đĩa chảo xoong rơi lung tung phát ra những tiếng kêu ầm ĩ. Bà Hạnh thấy ồn ào bèn xuống bếp xem sao, thì thấy đại thiếu gia nhà mình đang loay hoay vs đống bát đĩa. Bà lo lắng hỏi:

- Cậu chủ! Cậu làm gì thế này?

Hắn cuống quýt trả lời:

- Bạn cháu...8h cậu ấy xuất viện rồi...

Bà đã hiểu:

- Vậy để tôi giúp cậu!

- Không, không cần đâu!

-...........

-................

-............

- Thôi dì lên nghỉ đi! Con làm sẽ có lòng thành hơn!_ Hắn vừa cho đồ ăn vào chảo vừa nói

Bà Hạnh lắc đầu ngán ngẩm. Cậu chủ! Từ khi nào cậu đã biết đến 2 từ "lòng thành" vậy??

Bà lặng lẽ bước lên nhà, để lại 1 mình hắn vs đống đồ ăn còn chưa chín kia...

______30p sau...______

- Dì Hạnh còn đi đây!_ Hắn vội vàng đeo giày vào rồi cầm hộp cháo vừa nấu lên

Dì Hạnh nói vọng ra:

- Vâng! Cậu chủ cố lên nhé!

- Dạ!!!!!!!

Nói xong hắn "xách" con Lamborghini, lao vèo đến bệnh viện...

______Bệnh Viện Royal____

Nó đang nhăn nhó nói từng tiếng. Haizzz...hôm qua nó buồn quá nên bảo mấy chị y tá mua kem cho ( gan nhỡ)...Mấy chị đó thấm nhuần câu nói của Ken và Kin:" Vy Khánh muốn gì phải đáp ứng hết" nên nào dám trái lời...Nó ăn hết gần 4 hộp kem (loại lớn đó nha!) nên hôm nay nó mới khậm khặc từng tiếng như vịt như này. Haizz...đúng là mồm bà xáu, máu bà đau mà!!

- Ch...ị..ơ...i_ Nó gọi y tá...

Không thấy trả lời. Nó hậm hực ôm bụng. Từ hôm qua đến giờ nó chẳng được miếng gì ngoài hoa quả vô bụng. Haizz...bụng ơi sao mày reo to quá vậy??

Còn mấy cô y tá, nghe 2 anh Minh Khang và Hạo Thiên bảo thì không ai dám bước vào phòng nó nửa bước. Để thuận tiện cho việc xin lỗi của chàng...( chàng nào nhỡ...??_

- Ôi...đó.i..qu...á...._ Nó ho khù khụ rên lên

Nó khóc ròng...huhu...có ai trong phòng không chứ>!!

Đang vật lộn vs cơn đói, nó nghe tiếng mở cửa nhẹ...tiếng đóng cửa và tiếng ghế kéo lê trên sàn nhà...

Nó giật mình quay lại, cầu mong Ken hay Kin gì đó mang vào ít đồ ăn...nhưng...

"Hắn? Dương Hàn Phong? Đồ điên! Sao anh lại ở đây?"_ Nó nghĩ

Nó quay ngoắt người lại, trùm chăn kín mít...

Hắn kéo ghế ngồi cạnh giường. Lấy tay vén nhẹ cái chăn ra. Nhưng chăn vs nó dính nhau như dán keo, hắn lắc đầu.

Rồi tất cả, im lặng...im lặng...sự im lặng này làm cả nó và hắn đều ngột ngạt chết đi được...

Sau 5p, ở trong chăn rất rất thiếu oxi và nó đang bị cảm nữa nên...Haizz...mất hơi. Nó vùng dậy, ngửa mặt lên thở lấy thở để, bắt gặp ánh nhìn của hắn, nó quay đi...

- Cô...không sao chứ?

-...........

Cách im lặng này của nó làm hắn như điên lên vậy...

- Sao em không chịu nói chuyện với tôi vậy? ( có ai thấy sự khang khác của hắn ở đây không nạ??)

Nó cứ im lặng như vậy, mặc kệ hắn huyên thuyên cái gì...kệ!

- Em đừng im lặng như vậy, mà thôi...em im lặng cũng được, chỉ cần nghe tôi nói thôi...

Nó cảm thấy tim mình như nghẹn lại...nhưng vẫn cố gắng kìm chế...

- Tôi xin lỗi, hôm đó...tôi không kìm chế được....

-...............

- Tôi biết em đã giận như nào...và chịu đau như nào...đối đầu với cái chết như nào...và...tôi biết tôi đã quá đáng như nào...em...cho tôi xin lỗi...

-................( nó đã rưng rưng nước mắt rồi aa~~)

- Tôi thực lòng xin lỗi em. Trước giờ tôi chưa từng xin lỗi ai cả nhưng...bây giờ tôi thành tâm cầu mong em tha lỗi...em có thể..._ Hắn ngập ngừng...

Nó bây giờ không thể nén lại nữa, òa khóc như 1 đứa trẻ, nhìn thẳng vào mặt hắn:

- Tại sao...tại sao chứ? Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy??_ Nó vừa khóc vừa nói

Hắn nhìn thấy nó khóc như thể bị 1 con dao vô hình cứa vào tim vậy...đau...

- Xin em đừng khóc nữa mà...tôi xin em..._ Hắn bất chấp ôm lấy nó

Nó thút thít trong vòng tay của hắn, tay đấm mạnh vào lồng ngực rắn chắc của hắn mà nói:

- Anh đối xử..với tôi như vậy...rồi đến...xin lỗi làm gì...anh...biến đi...hức..hức...

Cổ họng của nó và cả của hắn nữa, đều nghẹn đắng lại, hắn xoa đầu nó dỗ dành:

- Em...không tha thứ cho tôi cũng được, nhưng hãy ăn lấy ít cháo đi...cháo...tôi tự nấu...

Đến giờ nó mới để ý trên bàn có 1 chiếc bình giữ nhiệt, nó bật dậy khỏi người hắn:

- Tôi không ăn!

Nó vẫn cứng đầu như lúc trước...haizz...cô bé này...đúng là làm hắn đau đầu mà...

- Em còn nhớ 3 điều kiện tôi bảo khi em đánh nhau không?_ Hắn nghiêm nghị nói

- Ưm...ờ...ờ thì..._ Nó bị đánh trúng mánh liền thay đổi 360 độ...

Hắn cười thầm:

- Đây là điều kiện thứ 2!

Nó lườm lườm nhìn hắn:

- Ăn thì ăn! Ai sợ anh!

Nó nói to quá khiến cổ họng nó 1 lần nữa lại đau rát. Ho vài tiếng rồi ôm cổ họng...

- Em...thật là..._ hắn lắc đầu nhìn nó

Rồi hắn dịu dàng đi đổ cháo trong bình ra 1 cái bát nho nhỏ...

- Há miệng ra! Tôi đút cho em!_ Đưa chiếc muỗng lại gần cái miệng nhỏ của nó ( ối..MIỆNG NHỎ á?)

Nó đẩy nhẹ chiếc muỗng ra:

- Không cần, tôi tự ăn được!

- Em...em có muốn tôi đè em ra đút không?_ Khí chất trong con người hắn 1 lần nữa lại bùng phát

- Há thì há...làm như tôi sợ anh không bằng..._ Nó chu mỏ phụng phịu

Hắn nhíu mày...cô bé này...đúng là rất thú vị mà...đôi môi hồng vừa nãy chu ra khiến hắn muốn cắn 1 phát chứ mà...( thử cái coi xem anh còn răng không?)

- Cháo tôi nấu nhờ em mà nguội hết rồi đấy!

-.......................

Cháo hắn nấu rất dễ ăn làm nó không nán lại nổi ăn liên tục, hắn nhìn nó mà cười không ra tiếng...

- Ngon không?_ Hắn nhìn nó đầy hi vọng

Nó ngước lên, ánh mắt tinh nghịch:

- Không! Dở ẹc!

Khuôn mặt hắn từ rạng rỡ trở nên tối sầm lại. Thu chiếc muỗng về làm nó há hụt 1 miếng, hắn đứng lên...

- Ê, anh đi đâu vậy? Tôi chưa ăn xong mà..._ Nó khó hiểu

- Tôi đi nấu cái khác! Cái này không ngon!_ Vừa nói hắn vừa đi ra cửa

- Ơ...tôi đùa thôi mà! Ngon, ngon lắm!_ Nó nhăn nhó

Hắn cười tươi, tiếp tục đút nó ăn...

Cứ thế, nó thanh toán hết cả hộp cháo 1 cách ngon lành. Nỗi giận hắn cũng vơi đi...

__________End chap 21____________

Vắng bóng lâu ngày, mong mọi người đừng quên ta!!!
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 22: Tha thứ


Ăn xong, nó thấy đỡ mệt người hơn hẳn. Hắn dịu dàng đi rót trà gừng cho nó:

- Em uống đi!

Đến bây giờ nó mới để ý cách xưng hô lạ lùng của hắn. Mở mắt tròn xoe, kiểu đáng yêu vô (số) tội, nó hỏi:

- Ai là em của anh? Xớ!

Hắn cười cười cốc đầu nó 1 cái, nó 'A' lên một tiếng rõ to rồi đánh hắn túi bụi. Hắn được đà kéo nó vào lòng:

- Ngốc!

Hương bạc hà mát lạnh tỏa ra từ người hắn khiến nó dễ chịu đến không ngờ. Nhưng sau khi ý thức được mình đang làm gì, nó vội đẩy hắn ra, lườm hắn một cái sắc lẹm:

- Đồ lợi dụng!

Hắn được ôm thì thấy trong lòng ấm áp, nôn nao, há chăng...hắn đã thích nó rồi??

Nhưng ý nghĩ đó mới nhá nhem trong đầu hắn đã nhanh chóng bị hắn dập tắt. Thích nó sao? Không thể nào!

- Uống!_ Hắn nghiêm nghị nhìn vào ly trà gừng

Nó uống cạn nước trong ly, vị ngọt ngọt và hơi cay cay làm nó thấy ấm lên nhiều, họng cũng đỡ đau nữa...

- Ngoan lắm!_ Hắn cười tươi

- Hứ!_ Nó lườm hắn. Dù gì hắn đến đây cũng là để xin lỗi mà thế nào hắn lại là kẻ bắt nạt nó chứ!

- Vậy...tha thứ cho tôi, được chứ?!

Nó hơi giật mình. Tha thứ?

- Um...um...sau này...anh có đối cử với tôi như thế nữa không?_ Nó mắt long lanh ngấn nước nhìn hắn

Hắn cười, nhẹ nhàng xoa đầu nó:

- Không đâu, đồ ngốc!

- Anh hứa đi!

- Tôi hứa!_ Hắn đưa tay ra, móc ngoéo với nó, mặc dù trước giờ, chuyện đó với hắn là 1 chuyện hết sức vô vị, nhảm nhí. Nó đã phá vỡ quá nhiều nguyên tắc của hắn rồi!

- Được rồi! Hì..._ Nó cười tinh nghịch

Hắn vui lắm chứ! Công sức hắn bỏ ra quả không uổng mà!

- Vậy tốt! Cũng hơn 8h rồi em ở đây để tôi đi làm thủ tục xuất viện cho em!

Nó gật đầu nhẹ. Hắn đi ra cửa. Vừa đi, hắn vừa cười tủm tỉm. Hắn không hiểu sao, nó mới tha thứ cho hắn thôi mà hắn đã hạnh phúc đến vậy. Mặc dù trước giờ hắn toàn làm người khác phật lòng...:v

Nó thở dài 1 tiếng. Cảm giác gì đây? Ấm áp à? Hay vui vẻ? Nó...nó bị sao thế này?

Bất giác, nó nở 1 nụ cười rạng rỡ rồi lắc đầu...

Hắn trở lại và đằng sau còn kiêm cả 2 người Minh Khang và Hạo Thiên nữa. Nó sốt sắng hỏi:

- Anh Thiên! Anh Khang! 2 anh đi đâu nãy giờ vậy?

Hắn nhíu mày....anh Thiên? Mối quan hệ của 2 người này đã tiến triển đến vậy rồi sao? Còn mình hắn là nó xưng tôi thôi à?

Ken và Kin thì ấp úng như gà mắc tóc, nói không ra tiếng:

- À...thì..bọn anh...có...có chút việc...hì...

- À..._ Nó gật đầu

Hắn đã sắp xếp đồ đạc của nó xong xuôi. Quay lại với nó, hắn nói:

- Đi thôi!

- Đi đâu?_ Nó ngây thơ hỏi

- Về nhà!

Nó đâu biết cái thứ mà được gọi là NHÀ lại là...

___Dải phân cách địa điểm_____

Trước một căn biệt thự to lớn. Nói chính xác hơn là...nhà hắn!

- Ơ...anh nói anh đưa tôi về nhà mà?_ Nó ngơ ngác khi đứng trước 1 biệt thự vô cùng to lớn và đẹp đẽ này...

- Từ nay, em sẽ sống ở đây!_ Hắn vừa nói vừa kéo vali ra

Nó ngạc nhiên:

- Ơ...sao tôi phải sống ở đây? Tôi có nhà mà!

Hắn lúng túng, cái lí lẽ mà hắn học thuộc để bắt nó ở lại đâu rồi??

- À thì...ở lại...để dễ chăm sóc hơn. Dù sao... em bị như vậy, một phần cũng là do tôi...nên...để tôi bù...bù đắp cho em!

Nó nhăn nhó:

- Thôi khỏi! Mắc gì anh phải CHĂM SÓC cho tôi chớ! Khỏi khỏi đi!_ Nó xua tay

- Trước giờ tôi là người sống rất có trách nhiệm. Và lần này cũng vậy!_ hắn tự tin

- Tôi muốn về! Về nhà! Tôi muốn về nhà!!!_ Nó vờ khóc

Hắn cười, nụ cười của sự nguy hiểm...

- Em muốn về nhà hả? Thôi đi, đi vào. Nhà em đây chứ đâu!

Vừa nói hắn vừa kéo nó vào trong nhà, nó giãy dụa:

- Huhu...tôi muốn về nhà!

- Nhà? được! Tôi sẽ đưa em về nhà gặp ba mẹ lần cuối. Họ tuyệt tình...đừng có trách!

Nói xong hắn quăng nó vô xe, chạy thẳng về nhà ba mẹ nó, tức nhà họ Mạch...

_____End chap 21____
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 23: Từ nay em sẽ sống cùng tôi


Hắn vứt nó lên xe rồi cũng leo lên về nhà nó...

_____Nhà họ Mạch____

Nó lật đật xuống xe, bắt gặp ngay cái nhìn dị nghị của ông Mạch Gia Vĩnh-ba nó.

- Vy Khánh! Con về làm gì thế? Để quên gì à?

Nó há hốc mồm ngạc nhiên...về làm gì? Sao ba nó lại hỏi câu này chứ?

- Ơ...ba...con...con về nhà mà?!

Nó lắp bắp nói.

Đúng lúc đó, hắn từ trên xe bước xuống, vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy.

- Chào cháu!_ Ba nó vừa nhìn thấy hắn đã chào.(nó: xí, trọng khách khinh con!)

- Cháu chào chú ạ!_ Hắn lễ phép

Nó liếc hắn, sao bây giờ ngoan thế. Lúc nào cũng ngoan thế này phải tốt không?

Lật đật chạy vô nhà, hắn và ba nó theo sau...

- Khánh! Con để quên gì thì mau lấy đi! Kẻo muộn!_ ba nó nhẹ nhàng nhắc nhở

Nó giật mình:

- Ơ...cái gì cơ ạ?

- Chẳng phải con ở lại trường để tiện đi học thêm sao? Trường còn bắt buộc ở kí túc xá nữa mà!_ ba nó vẫn không biết gì, cứ theo lời hắn mà nói.

Nó sốc, cái gì chứ? Học thêm? Kí túc xá?

- Dạ đâu...

Nó chưa nói xong thì hắn đã chen vào:

- Cô ấy không muốn học thêm đâu! Lại còn làm trái quy định trường nữa!

Ba nó vốn rất thương yêu mà cưng chiều nó như 1 bảo bối, lần này nghe nó lười học thì ông đã phát điên lên rồi. Ông đứng dậy:

- Vy Khánh! Còn không chịu học à? Mau...mau lên trên lầu lấy gì thì lấy rồi đi ngay cho ba!

Chưa để nó kịp hó jes gì, ba nó đã đẩy nó lên lầu, nhét quần áo vô vali và mấy đồ dùng khác. Rồi kéo nó xuống nhà:

- Rồi, đi đi! Cố gắng học hành cho tốt nha con!

Nó bối rối:

- Ba...ba!!

- Không nói gì hết! Học là học! Lười là chết với ba nghe con!_ Ông nói kèm theo cái liếc sắc hơn dao dành trao cho con gái..:v

- Nhưng ba...

- Thôi đi thôi!_ Hắn cười tà mị, ngắt lời nó lần 2

- Ơ...nhưng mà...ba...ba ơi!!_ nó gọi với theo

- Đi đi! Lười là CHẾT với ba!_ Nói xong ông quay ngoắt vào nhà bỏ mặc nó thơ thẩn 1 mình với hắn

Hắn cười hài lòng...haha...cuối cũng cũng xong!!!

Nó lườm hắn 1 phát, dậm chân thùm thụp:

- Anh đã nói gì với ba tôi??!?!?

Hắn thản nhiên:

- Tôi đâu có nói gì đâu! Là ba em tự đó chứ!

- Bây giờ về nhà tôi, được chứ?_Hắn tiếp

Nó hậm hực, hắn cười gian rồi đi về xe. Bỏ lại nó với đống hành lí được ba nó đem ra sẵn. Nó sợ hãi chạy theo:

- Ê tên điên kia! Anh định bỏ tôi đấy à?

Hắn thích thú ngó đầu ra:

- Vậy em có đi không?

- Không đi...

...thì ở đây để chết à?_ Nó nói

Hắn mới đầu nghe tưởng nó không muốn đi thật nên hơi lo lắng, ai ngờ bản tính của nó vẫn ko thay đổi. Hắn cười cười:

- Vậy thì lên xe đi!

Hai đứa, nó và hắn, cứ đi như vậy, chẳng ai nói với ai một lời.

Sự im lặng này khiến hắn ngột ngạt đến khó thở...chốc chốc lại liếc nhìn nó đang suy tư bên cửa kính. Có pải...hắn đã hơi quá không?

Đột nhiên, hắn thắng xe gấp lại. Quay về phía nó, áp sát khuôn mặt đẹp trai đó trước mắt nó và thì thầm:

- Từ nay, em sẽ sống cùng tôi!

____End chap 23______

Hơn 20 chap rồi, cho na9 n9 êu nhau được chưa ta??
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 24: Căn nhà siêu quậy


Từ giờ Karry sẽ gọi tên luôn nha. Cho đỡ bất tiện. Nhưng đôi chỗ cũng có nó và hắn a~~

*********************************************************************

Về đến nhà Hàn Phong, nó buồn buồn mở cửa xe, cùng hắn xách mấy cái vali vô nhà. Hắn nhìn nó buồn mà buồn không kém. Hắn cũng chẳng biết cảm giác này là gì nữa. Thương hại sao? Hay tội lỗi? Hay là một thứ gì đó khác?

- Em sẽ ở phòng 3 tầng 2. Đối diện phòng tôi!_Hàn Phong nói nhỏ

Nó gật đầu, rồi lạch cạch đi vào phòng...

Hắn cũng đi theo nó. Vào phòng, nó nằm phịch xuống giường, vẻ mệt mỏi lắm...

- Em mệt lắm?!_Hắn hỏi

- Ừ.

Chỉ một câu thôi, nó thở dài. Hắn nhìn nó:

- Vậy em nghỉ ngơi đi, tôi đi NẤU GÌ ĐÓ CHO EM!

Nói rồi, hắn đi ra ngoài, bỏ lại không gian lạnh lẽo với một mình nó trong 4 bức tường hiu quạnh...

Nó cười tươi, nhổm người lên khi thấy hắn đã đi xa. Nó cười khoái trá...haha...công nhận anh dễ lừa lắm Dương Hàn Phong à...mà cũng công nhận khả năng diễn của mình cũng rõ cao...sao bây giờ mình muốn đổi nghề làm diễn viên quá nhỉ?

Nó vừa cười khanh khách vừa nghĩ...ay za...giờ làm gì ta? Ừm...thôi chẳng có gì làm thì ta ngủ! >_
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 25: Ngày đầu tiên trong nhà


Sau khi đánh chén no nê, nó về phòng ngủ. Hắn thấy vậy liền nói:

- Ê, không đi rửa bát à?

Nó giật mình quay lại:

- Ơ thế anh mang tôi về đây làm osin à?

Hắn cười:

- Thôi đi ngủ đi, tôi đùa vậy thôi. Nhà tôi không thiếu người làm, rửa bát cũng không đến lượt em đâu!

Không hiểu sao, sau khi nghe câu này, nó cảm thấy lòng mình thật ấm áp. Khẽ gật đầu, nó lui nhanh về phòng.

Hắn ở phía sau cứ tủm tỉm cười một mình. Hạo Thiên chạy đến vỗ vai hắn:

- Có vẻ mày đã bớt ác cảm với nhóc con rồi nhỉ?

Hắn trả lời nhưng không nhìn thẳng vào mắt anh:

- Chắc vậy!

Nói rồi hắn cũng về phòng.

Hạo Thiên và Minh Khang lén "nháy mắt" với nhau, tỏ vẻ nghi ngờ...

Không có thói quen ngủ trưa nên hắn trằn trọc mãi không ngủ được. Đành bất quá sang phòng nó...

Cốc...cốc...cốc...

- Vào đê!_ Nó ngái ngủ nói vọng ra

Hắn mở nhẹ cửa phòng, nhìn thấy nó đang ôm ấp con chó nhỏ.

- Con chó xinh quá phải không?

Nó vừa cười vừa nói vừa chu môi lên HÔN CHỤT cái vào mũi chú chó. Hắn cáu:

- Bẩn quá! Kinh!

Nó liếc:

- Xí!

Quay sang con chó:

- Cậu chủ của em xấu tính nhở, dám bảo bé yêu của chị bẩn nhỉ?

Hắn nhăn mặt, lè lưỡi làm nó cười sằng sặc:

- Haha, nhìn cái mặt anh bây giờ dễ thương lắm á. Hihi...

- Thật không?_Hắn tròn mắt

Nó vừa cười vừa gật đầu lia địa:

- Mà con chó này anh đặt tên là gì đấy?

Hắn lại tròn mắt:

- Chó mà cũng cần tên á?

- Dĩ nhiên!

- Vậy em tự đặt đi!

Nó trầm ngâm một lúc lâu. Hắn cũng không hỏi tại sao cô lại im lặng lâu như thế.

- Thiên Bảo?

Hắn chép miệng:

- Tên kì quá!

- Vậy Tiểu Bảo Bảo nha?!_Nó

Hắn im lặng 3s, rồi gật đầu.

Nó nhìn Tiểu Bảo Bảo, mỉm cười rạng rỡ...

- Tiểu Bảo Bảo, em có thích cái tên này không nà? Hihi...

Nó cứ cười như thế mà không hề hay biết là...có người đang nhìn cô ngây ngốc...

Sau 10s, hắn cũng trấn tĩnh lại. Ho khan một tiếng làm nó giật mình. Buông Bảo Bảo xuống, nó ngước mắt lên hỏi:

- Mà anh vào phòng tôi làm gì?

Hắn bối rối, rồi ngồi xuống giường của nó:

- Ừm...cũng không có gì. À mà có, em có cần mua thêm thứ gì không?

Nó cười nhẹ:

- Không!

- Hành lí em đem đi ít như vậy. Thôi, chiều nay theo tôi đi mua thêm một ít đồ!

Nó lắc đầu nguầy nguậy:

- Không cần đâu. Tôi dùng ít được rồi!

Khi nghe hắn nói câu ấy, không hiểu sao lòng nó ấm áp đến lạ kì. Khẽ cười nhẹ trong lòng. Ai biết được nó đang thấy vui vui vì được hắn nói câu quan tâm vậy chứ?

- Tôi không muốn người trong nhà tôi bị thiếu thốn thứ gì. Em hiểu không? Tất cả người làm trong nhà này cũng không thiếu đồ đâu!

Câu nói của hắn làm bao nhiêu niềm vui trong lòng nó bỗng như đổ vỡ hết. Thật sao? Hắn quan tâm nó chỉ như với tất cả người làm trong căn nhà này sao? Vậy là nó đã tự mình ảo tưởng quá nhiều rồi. Tự cười chễ giễu mình, nó trả lời:

- Ừ!

Hắn thấy biểu cảm của nó hơi khác, tò mò hỏi:

- Em có chuyện gì sao?

Nó lạnh nhạt:

- Không! Nếu không có chuyện gì nữa, mời thiếu gia ra khỏi phòng tôi! Tôi muốn nghỉ ngơi!

Hắn nhíu mày, nó bị sao thế nhỉ? Rõ ràng vừa nãy còn nói chuyện rất...vui vẻ mà...Sao lại...

Sau khi hắn ra khỏi phòng, nó liền bật dậy, lẩm bẩm:

- Đồ con cháu mất dạy! 🙂3)

Nói xong, hả giận, nó lại ôm Bảo Bảo đi ngủ...

Hắn cũng về phòng, lòng nặng trĩu. Không hiểu sao cô bé đó lại bỗng dưng nỗi cơn lên như vậy. Hay đó là tính cách của nó chăng?

Hắn bỗng giật mình vì hắn của hiện tại. Lần đầu tiên hắn nghĩ về một người con gái nhiều như thế kể từ khi Hoàng Yến ra đi. Nó...đã làm thay đổi tảng băng trong người nó sao? Hay dịch chuyển tảng băng đó từ tim lên não??? 🙂v)
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 26: Thay đổi thành một con người mới (1)


Chiều hôm đó...

Hắn thức dậy, do mệt mỏi quá nên không biết hắn đã ngủ từ lúc nào. Xem đồng hồ, đã 4h chiều. Hắn nhày bổ xuống giường, thay đồ rồi chạy qua phòng nó.

- Vy Khánh! Em đi không?

Hắn gõ gõ cửa...

Nó uể oải:

- Nhất thiết là phải mua thêm sao?

- Ừ!

- Được rồi, đợi tôi thay đồ đã!

Hắn cười mỉm rồi ra phòng khách đợi nó.

Nó dụi dụi mắt bước xuống nhà, hắn lắc đầu nhìn nó.

Có nhất thiết phải...kín cổng cao tường như vậy không?

Áo sơ mi trắng bị che đi qua lớp áo nắng Hello Kitty hồng, nhìn rất...lôi thôi. Nó thì có chiều cao khá khiêm tốn, nên cái áo lùng bùng trông rất khó coi. Cái quần Jeans thì tạm ổn. Nhưng kết hợp giữa áo và quần thì...trông như cái thùng phuy vậy...:v

Hắn nhăn mặt:

- Ở nhà...là em...như thế này à?

Nó ngây thơ gật đầu.

Hắn nuốt nước bọt:

- Gu thời trang của em? Sao?

Nó cười tươi gật đầu.

Hắn cười gượng, nhìn nó. Trời ơi...đi với nó thế này thì lăn đi cho xong. Lát nữa em không còn có cái mẫu thời trang "đẹp" như thế này nữa đâu, Vy Khánh!_Hắn thầm nghĩ

- Vậy mình đi chứ?_Nó cười tươi, như là quên hết mọi giận hờn với hắn rồi

Hắn cười rồi gật đầu, dắt nó đi ra xe.

____Siêu thị Fashion Today___

- Anh định mua đồ ở cái hòm này hả?_Nó vừa bước xuống xe đã kêu ca, vì cái Siêu thị này quá lớn và kín mít, nên nó tiện mồm nói

- Ừ! Đây là chi nhánh của công ty Hạo Thiên đấy!_ Hắn mỉm cười

Nó À một tiếng, rồi nhanh nhảu:

- Vậy thì vào thôi! Hihi...

Nó hí hứng đi vào, vì trong đầu nghĩ "Công ty Hạo Thiên? Phá thôi!"

Hắn thì buồn ra mặt, vì thấy nó nghe đến 2 từ HẠO THIÊN mà nó từ ỉu xìu trở thành vui vẻ như vậy, hắn thực sự không hiểu...

- Cái này?_ Nó làm mặt dễ thương đưa cho hắn 1 cái áo hồng

hắn lắc đầu. Nó liếc hắn 1 cái rồi đi tìm cái khác...

- Cái này?

*lắc đầu*

- Thế cái này?

- Màu mè quá!

- Cái này thì sao nè?

- Thùng thình quá!

- Vậy còn cái này?

- Chẹp chẹp...đơn giản quá!

- Chắc cái này anh không chê vào đâu được rồi!

- Màu tối quá!

- cái này nè>?

- Màu sáng quá!

Nó ức chế lắm rồi, quăng cái áo vừa rồi vào mặt hắn, hét:

- Thế thì anh tự đi mà chọn! Hừ bực mình! Cái nào cũng không được hết là sao?

Hắn cười gia:

- Là em nói đấy nhá!

Hắn hí hửng đi vào khu hàng Vip 1 trong sự ngơ ngác của nó. Nó vội chạy đến kéo hắn lại:

- Ê anh biết khu đó quần áo đắt thế nào không hả?

Hắn cười trừ:

- Không sao đâu! Tôi sẽ thay đổi em thành 1 con người mới! Yên tâm!

Nó hậm hực nhìn hắn đi xa...đi xa mãi...( Có điều gì không ổn ở đây nà...*đánh hơi*)

Một lát sau, hắn quay lại với đống hàng hiệu trên tay. Nó nhìn mà chóng cả mặt.

- Có...có cần thiết phải mua nhiều cái đắt tiền như này không? Dù gì tôi với anh cũng không có quan hệ gì thân lắm, anh sao phải...

- Đứng yên!_ Hắn nghiêm giọng

Nó lập tức dừng ngay cái giọng chanh chua ủa mình lại, thay vào đó là bộ mặt của 1 con cún đang làm nũng chủ của mình.

- Haha...nhìn mặt em bây giờ chẳng khác nào con Tiểu Bảo Bảo cả!

Nó lập tức xụ mặt xuống. Hắn được trận cười hả hê, mọi người trong Siêu Thị cứ nhìn hắn và nó bằng con mắt quái dị...

- Trông cái mặt thế kia mà bị khùng hả?

- Ôi trời đất!

- Haizz...trai đẹp bây giờ nó bị tâm thần hết rồi...

v.v..và vân vân và mây mây và bóng và gió...

- Để tôi xem! Em thay bộ này vào đi!

hắn đưa cho nó một bộ áo sơ mi trắng kết hợp váy xếp ly đen, nhìn rất nữ tính. Nó lè lưỡi:

- Eo...khiếp quá! Tôi không mặc đâu!

- Mặc vào!_ Hắn trừng mắt

- Không mặc không mặc là không mặc!_ Nó giãy nảy

Hắn cười tà mị, áp sát khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của hắn vào đôi má đang dần ửng hồng lên kia:

- Em dám không mặc?

Nó bất ngờ xen lẫn sợ hãi, lần đầu tiên nó gần gũi với một thằng con trai nào như thế này ( có rồi đấy, còn ai nhớ không?). Nó gật đầu:

- Có, có mà! Nên xin anh...xin anh...tránh...tránh ra một chút!

Hắn cười, nụ cười pha sự thích thú lẫn gian manh. Ho khan 1 tiếng, hắn đưa bộ váy cho nó:

- Đây! Đi thay cho tôi!

Nó cười "tươi" cầm lấy bộ quần áo, rồi phang thật mạnh vào đầu hắn:

- Cho chết! Chết nè! Chết nè! Cái thứ b**n th**! b**n th** nè!...

Cứ mỗi câu nó lại giáng 1 phát đập vào đầu hắn, vì là quần áo nên không làm sao. Chứ nếu nó mà đang cầm hòn gạch thì...đời hắn coi như tàn từ phút đầu...

Lườm hắn một cái rách mắt, Nó cầm lấy bộ quần áo rồi theo chị tiếp tân đến phòng thay đồ.

Hắn xoa xoa cái đầu bị nó đánh cho rối banh bành. ôi còn đâu phong thái lạnh lùng boy nữa??

_________Hết chap 26_________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 27: Thiên thần gãy cánh


Nó thay đồ bước ra, hơi loay hoay vì trước giờ nó rất ít khi mặc váy...ngắn thế này. Cái áo sơ mi thì không có vấn đề gì, nhưng còn cái váy xếp ly thì hơi ngắn, đến đầu gối. Với mọi cô gái khác, thì cái váy này đã vừa tầm mà thậm chí còn phải cắt. Nhưng đối với nó thì không. Nó không muốn mặc váy một tẹo nào.

Nó vặn vẹo xoay người tiến về phía chị tiếp tân:

- Chị ơi, cho em hỏi, cái người vừa nãy đi cùng với em, bây giờ đâu rồi ạ?_ Nó hỏi chị khi thấy hắn đã biệt tăm.

- À, cái anh đẹp trai đó hả? Anh ta đi về phòng chờ Vip 1 rồi em. Anh ấy còn nói với chị khi nào em xong thì dẫn em vào đó nữa. Nào! Đi theo chị!

Vừa nói cô tiếp tân vừa cười cười dẫn nó đi đến phòng chờ Vip 1.

Nó vừa đi nó vừa thầm chửi hắn:" Cái thứ gì không biết, chờ một lát có chết đâu chứ! Lại còn phải phòng chờ, lại còn cái gì Vip 1 nữa. Haizz...cái tên này muốn giết tiền à?"

- Đến rồi đó em!_ Chị tiếp tân gõ cửa, nói với nó

Nó vâng dạ rồi đẩy cửa vào, tay vẫn giữ lấy cái váy (bà này có vấn đề).

Vừa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến nó chết trân...

Hắn hiện tại trông thật quyến rũ. Body chuẩn không cần chỉnh lộ hẳn ra vì cái áo sơ mi trắng hơi gò bó. Tay áo được sắn lên vài nếp để lộ cơ tay săn chắc mà lại trắng muốt. Cô rất ghen tị với hắn về cái vấn đề da dẻ này. Còn gì nhục nhã hơn khi con trai lại trắng hơn con gái chứ? Khuôn mặt đẹp trai ma mị, một chút lạnh lùng hàn khí bốc lên. Nó chưa từng thấy hắn đẹp như thế này. Chắc do ghét quá nên mắt cũng có vấn đề luôn.

Hắn thấy nó cứ nhìn chằm chằm vào mình, bật cười:

- Tôi biết tôi đẹp, em không cần nhìn dữ vậy đâu!

Nó giật mình, hơi xấu hổ vội bao biện:

- Ai...ai nói tôi nhìn anh chứ! Hừ!

Khuôn mặt nó đã bao phủ một lớp nắng hồng nhè nhẹ, đôi mắt long lanh cụp xuống trông thật đáng yêu. Bộ váy hắn chọn cho nó thật đẹp làm nó nổi bật hơn cả. Hắn lại cười, một nụ cười dịu dàng nhưng tiếc thay, nó lại không thấy được. Một lúc lâu sau, không thấy động tĩnh gì, nó lại nước mắt lên. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng đó, nó không khỏi sửng sốt. Nhưng rồi lại hắng giọng:

- Nhìn gì nhìn ghê vậy? Tôi chọc đui mắt giờ?

Hắn cười lạnh: (ông này đã nhân cách)

- Ai nói tôi nhìn em?

- Anh...

- Anh gì mà anh. Sao? Thấy bộ này có đẹp không?_ Hắn bất ngờ tiến lại gần nó

Nó giật mình lùi lại, hét lớn:

- Đứng lại! Tên b**n th**!

May mà đây là phòng Vip được cách âm nên mọi người không nghe thấy. Chứ nếu để lọt và tai con ruồi nào hắn cũng không tha cho nó đâu (với cả nó đang "ở nhờ" nhà hắn)

- Gì mà b**n th** chứ?

- Vậy thì...tránh...tránh ra!!_ Nó nhắm tịt mắt lại, hét lên

Trông bộ dạng nó khá là mắc cười, hắn muốn trêu đùa nó một chút liền ép sát nó vô tường, một tay đặt lên vách tường lớn, một tay đưa lên không trung...

- Anh...anh làm cái gì thế hả?

Hắn nở nụ cười ma quái, đưa tay lên v**t v* má nó:

- Em không biết làm thế này là thế nào sao? Vậy tôi làm lại nhé?!

Trống ngực của nó đổ dồn dập. Aisss cái tên này b**n th** từ khi nào vậy chứ? Trời ơi, chưa bao giờ nó gần một thằng con trai như thế này. Giọng nó cũng vì thế mà run lên:

- Ê, anh không được...không được làm bậy đó!

- Tôi đã làm gì em đâu mà em đã biết tôi làm bậy? Tâm hồn em "trong sáng" quá nhỉ?_ Hắn cười cười

Mặt nó đen như đít nồi, cái tên này, ta cho mi tuyệt tử tuyệt tôn luôn!

Za!!!!

Một cú đá của nó "khẽ" bốc lên trúng cái chỗ mà..." Ai cũng biết là chỗ gì ấy" của hắn. Hắn gục xuống đau đớn nhìn nó, khẽ nhăn mặt. Nó cười tươi thoát khỏi vòng tay hắn. Đứng khoanh tay, thản nhiên nói:

- Thế là hết nha con! Haha...bậy bạ với bà hả? Bà cho mày vô sinh luôn. Há há!!

Nói xong nó tung tăng chạy ra khỏi phòng mà chưa kịp để hắn ú ớ lời nào. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói vọng theo:

- Mạch Vy Khánh! Em không yên với tôi đâu! Aa...

hắn khó khăn đứng dậy, mò vào giường nằm oài xuống. Trong lòng thầm tracgh móc:

- Tưởng được thấy thiên thần hoàn hảo chứ! Ai dè dữ như ọp vậy á! Đúng là thiên thần gãy cánh mà!!

_______________End chap 27_______________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 28: Anh không sợ trời, không sợ đất...chỉ sợ...


Buổi chiều, tại nhà hắn...

Nó vui vẻ bước vào nhà, tay xách mấy túi đồ hắn chọn cho. Minh Khang từ trong phòng ló đầu ra, nhìn thấy nó liền tinh nghịch ngó vào phòng, nơi Hạo Thiên đang ôm một bé mèo rất xinh xắn:

- Nhóc con về rồi đấy!

Hạo Thiên nâng niu chú mèo con, thủ thỉ:

- Bé ngoan!! Bé giúp bọn anh nhé!

- Đưa đây! Tao đi tặng!_ Minh Khang toan vồ lấy bé mèo

Hạo Thiên nhanh chóng giật lại:

- Nào nào, cứ từ từ. Để thằng Phong về rồi hãy tặng!

Nói đoạn, anh nháy mắt một cái nghịch ngợm làm cho Minh Khang bỗng hiểu ra vấn đề:

- Một mũi tên trúng 2 con nhạn!

Cả căn phòng ngập tràn tiếng cười. Chú mèo con cũng góp vui...meo~meo!

7h tối...

Hàn Phong lê lết về nhà. Lê lết ở đây không phải là còn đau do "cú va đập" của nó mà là hắn đang phải xách hàng chục cái túi đồ trên tay. Chả là lúc về, thấy đồ nó vẫn thiếu nên mụa thêm vài bộ nữa. Tưởng nó ở ngoài xe đợi ai dè nó về trước. Hôm nay đi mua sắm riêng nên cũng không cho người đi theo.Làm tội hắn phải xách nhiều.

- Á, Phong, mày về rồi à?_ Hạo Thiên cười cười, cố ý nói to cho "ai kia" nghe thấy mà giấu con mèo đi.

Minh Khang vội vàng giấu chú mèo con vào một cái hộp rất lớn, đặt xuống gầm giường. Hoàn tất, anh từ từ bước xuống cầu thang, vui vẻ:

- Phong! Sao về muộn vậy? Nhóc con về lâu rồi mà?

Hắn nhăn mày, khổ sở nói:

- Nó...ais...khỏi nhắc đi!

2 người kia âm thầm nhìn nhau, đôi mắt có ý cười. Vửa lúc ấy, nó tung tăng từ trên tầng xuống. Nhìn thấy hắn, nó cười tươi, chọc ghẹo:

- Hồi phục nhanh ghê nhỉ?

Hắn sa sầm lại, quăng cho nó túi đồ:

- Nấu ăn đi!

- Sao tôi phải nấu?

- Hôm nay em đã làm thế với tôi, hết sức lực rồi!

- Người làm đâu?

- Nghỉ!

- Sao lại nghỉ?

Hắn tiến lại gần nó, ghé tai nói nhỏ:

- Em mà còn lằng nhằng vòng vo nữa, tôi nói em b**n th** với tôi đấy! Chắc em không muốn cả trường biết đâu nhỉ?

Nó nghênh mặt:

- Có bằng chứng?

Hắn nhếch môi:

- Chỉ cần là lời tôi nói, thì cũng đủ làm bằng chứng rồi!

Đến đây nó mới nhớ ra, hắn có sức ảnh hưởng cực lớn trong trường. Nếu nó muốn cả trường bàn tán hay tệ nhất là cuốn gói ra khỏi trường thì cứ thử không nghe lời hắn đi!

- Tôi không biết nấu ăn!_ Nó chưng bộ mặt đáng thương ra, năn nỉ

- Tôi dạy em!_ Hắn thản nhiên

Nó miễn cưỡng gật đầu 1 cái, tính đi theo hắn vào nhà bếp luôn thì...

- Vy Khánh! Em đợi đã! Bọn anh có quà cho em...

Minh Khang nhìn nó, rồi liếc sang Hàn Phong, cười tinh quái:

- Và cả cho mày nữa, Phong ạ!

Hàn Phong nhún vai, cùng nó đi vào phòng khách chờ "món quà" của 2 tên kia...

Lên phòng, lôi chiếc hộp lớn được trang trí cầu kì, nghe lục đục tiếng mèo bên trong. Hai anh cười tinh quái rồi bước xuống...

- Bọn anh có món quà muốn tặng em!

Hạo Thiên đưa chiếc hộp cho nó, nở nụ cười thật ngọt ngào làm ai kia kia và ai đó đó nổi 3 vạch đen trên đầu.

Hàn Phong lườm Hạo Thiên một cái, rồi hỏi:

- Quà tao đâu? Mày bảo có cả phần tao cơ mà?!

- Đó!_ Hạo Thiên nhướn này về phía chiếc hộp_đảm bảo khi nhìn thấy mày sẽ nhảy cẫng lên cho mà xem!

Hàn Phong cười cười, lòng dạ không phòng thủ lại cứ phơi phới lên như chó được cho xương...á nhấm, trẻ được mẹ cho kẹo.

- Em mở ra được không?_ Nõ vui mừng

/gật gật/

Nó xun xoe chạy lại gần Hàn Phong và ngồi cạnh hắn. Tim ai đó đó lỗi đi một nhịp...tim 2 ai kia kia thì đang gào thét...

- San...Ai...Zi...( 3,2,1 trong tiếng Trung Quốc)

Chiếc hộp được mở ra, từ trong đó có 1 chú mèo lông trắng nhảy vụt ra, lao thẳng vào người Hàn Phong...

Hàn Phong đơ người...một lúc sau mới hét lên...

- AA!! MÈO!!!

Hắn vội chạy tưng tưng quanh nhà mặc cho đám Hạo Thiên và Minh Khang ôm bụng cười ngặt nghẽo. Còn nó thì cũng đơ ra vì chẳng hiểu gì.

- Aa...mèo...mèo...cứu với!! Mèo!!!

Hắn sợ hãi run lẩy bẩy, vừa chạy vừa thở. Tóc gáy cũng thi nhau dựng đứng lên. Hạo Thiên cười sặc sụa:

- Có vui thì cũng không cần phải nhảy lên thế chứ! Thế nào? Món qùa ý nghĩa quá phải không? Haha...

- Cậu bày ra trò này?_ Hắn tức đỏ mặt

- À há!_ Minh Khang thản nhiên

Nó vui vẻ ôm con mèo vào lòng, v**t v* bộ lông trắng như tuyết của chú. Ngước mặt lên, nó ngớ ngẩn hỏi:

- Đẹp quá hay gì mà anh vui đến thế?

Hắn tức nghẹn cổ, nói trong oan ức:

- Vui cái khỉ gió!

- Này này...con mèo dễ thương như này cơ mà!

Vừa nói, nó vừa ôm con mèo lại gần sát hắn làm hắn hoảng hồn lần 2...

- AA!! Mang thứ đó tránh xa tôi ra!! Nhanh!!

Nó bây giờ mới hiểu ra vấn đề, cố nhịn cười, nói:

- À...anh sợ mèo hả?

Hàn Phong quay đầu ra chỗ khác, không nói. Điều này khiến nó phá ra cười...

- Hóa ra một người như anh...không sợ trời...không sợ đất...chỉ sợ...

Nó chưa nói hết câu, Hạo Thiên cũng Minh Khang chen vào...

- Chỉ sợ mèo!!!

Cả căn phòng ngập lên tiếng cười, chỉ tội cho ai kia, chỉ biết lườm nguýt rách mắt...chốc chốc lại đề phòng xem cái vật thể trắng hếu kia có bay lại hay không...

Cuối cùng, không nhịn được nữa, hắn nhắm mắt nhắm mũi, hét:

- Xuống nhà bếp! Nấu ăn cho tôi!

Nói xong, hắn hậm hực lên phòng. Nó dỗi, giậm chân thùm thụp xuống nền nhà:

- Chưa thấy ai có cái thể loại giận cá chém thớt như anh đấy!

Trên lầu có một tiếng nói vọng xuống:

- Giờ thì thấy rồi đấy!

___________Hết chap 28________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 29: Nỗi sợ mèo


Hắn mệt mỏi lết lên phòng. Căn phòng chủ đạo là 2 tông màu đen - trắng lãnh đạm y hệt như chủ của nó. Hắn cởi phăng chiếc áo khoác đang mặc, nằm phịch xuống giường.

Bỗng hắn cảm thấy có vật gì đó âm ấm ở tay, sờ vào lại mềm mềm, xù xù. Lại hơi xốp xốp nữa. Tròn tròn...lần xuống dưới lại hơi dài dài...mịn mịn. Cái thứ gì vậy nhỉ?

Hắn lười biếng đánh mắt nhìn xuống...

- Mèo à? Sao hôm nay lắm mèo trong nhà mình vậy nhỉ?

Nói rồi hắn lại nhắm mắt lại...

1s....

...2s....

......3s....

- Hả? Cái gì?? Mè...MÈO????

Phong mở bừng mắt, bật dậy nhanh hơn tên lửa. Hắn định thần nhìn lại...một chú mèo nhỏ hơn con vừa nãy, lông vẫn trắng như tuyết đang nằm ngủ ngon lành trên giường mình. Hắn ngoác mồm ra, hét lên:

- AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!

Dưới nhà, mọi người đang vui vẻ thì nghe tiếng hét suýt thì sập nhà của hắn thì giật mình, ngoái đầu lên. Minh Khang nhăn mày:

- Không phải nó lại mơ ác mộng mèo chứ??

Thế rồi, cả ba người thi nhau chạy lên phòng của hắn. AI cũng thắc mắc tại sao hắn lại "rống" lên như vậy. Chỉ có Hạo Thiên là chột dạ:

- Ngoài mèo ra thì còn có gì để nó sợ như vậy chứ? Chẳng lẽ...uii!!

Bên ngoài vọng vào những tiếng bước chân dồn dập vội vã từ cầu thang đi lên. Cánh cửa phòng mở ra vội vàng khi cả ba người: Khang, nó và Thiên đang nhìn hắn như vật thể lạ...

Hắn với điệu bộ không thể tệ hại hơn. Cả người run bần bật lên khi nhìn con quỷ cái đang chễm chệ trên chiếc giường yêu quý của mình. Minh Khang mở to mắt:

- Mèo ở đâu nữa thế?

Hạo Thiên chột dạ, cười hihi..:

- À...mèo...mèo của tao! Tao định mua cho nhóc con...ai ngờ nó lại nghịch ngợm...sang phòng mày ngủ...

Minh Khang cùng Hàn Phong lập tức quay ngoắt lại nhìn hắn như robot bị điều khiển. Minh Khang lườm Thiên một phát, nói giọng gườm gườm:

- Mày dám hành động mật sau lưng tao à???

Cùng lúc với Khang, hắn gầm lên:

- THIÊN!!!

Hạo Thiên gần như bị bắt nạt, trên mặt hiện rõ hai chữ: HỐI LỖI (giả vờ). Nó thấy thế liền xuýt xoa:

- Ui cha...anh Thiên thật tốt nga! Con mèo này đẹp thật á! Cảm ơn anh nhiều nha?!

Hạo Thiên nghe vậy liền nở phồng mũi, gương mặt lại bớt ỉu xì hối lỗi đi. Thay vào đó là nụ cười đắc thắng.

Hai người còn lại...chắc hẳn ai cũng biết...gương mặt chuyển từ tức giận sang...Đại tức giận. Mặt cứ hầm hầm như hổ mất con...à...chưa đến mức ấy. Nó...gần giống như là...không biết tả như nào nữa (độc giả thông cảm, ta dốt văn).

Con mèo không biết có cảm nhận được âm khi đang lan tỏa hay không, cũng mở bừng mắt dậy, kêu vài tiếng như chào đón...meo~meo!~

Đang trong tình cảnh "lãng mạn", con mèo cư nhiên làm hỏng "chuyện tốt" của Hạo Thiên.

Hắn như bị điện giật, hét lên làm chú mèo con nhỏ cũng phải lùi lại mấy bước:

- Mang nó ra ngoài! Mang nó ra! Nhanh!

Hạo Thiên vội bế chú mèo con trên tay, lẩm bẩm:

- Sao tao thấy hối hận khi rước mày về vậy nhỉ?

Thế rồi, cả ba người: Nó, Khang, Thiên cùng chú mèo vô (số) tội lại phải cuốn gói ra khỏi phòng hắn. Hắn thở hồng hộc, đưa tay lên trán:

- Ôi mẹ ơi...

Hắn thở phào, nhưng tim vẫn đập thình thịch. Hắn rón rén bước đến chiếc giường, vén tấm gar lên, ngó xuống gầm giường xem còn con mèo nào nữa không. Sau khi ăn chắc loài động vật kinh dị ấy không còn sót một quả trứng nào, hắn mới nhẹ nhàng thả mình xuống giường...

- AAAAAAAAAAAAAAAA! Lông mèo! Trời ơi!!

Một lần nữa, hắn lại hét toáng lên. Minh Khang và Hạo Thiên ai cũng biết hắn sợ mèo còn hơn ma sợ thầy bói, hai anh lại ngó lên, nhìn nhau...lắc đầu...

- Haizz...cái thằng này lạ thật! Sợ gì không sợ lại đi sợ mèo!_ Hạo Thiên vừa ôm con mèo hồi nãy vừa chậc lưỡi nói

Minh Khang đồng tình kịch liệt:

- Mày không dấu con mèo đó đi, để nó thấy nó cho người đem con mèo đi nấu lẩu đấy!

Hạo Thiên nghe vậy thì xanh mặt...eo...

Hắn đóng cửa đến RẦM 1 tiếng. Chạy nhanh xuống dưới bếp...

- Vy Khánh! Nấu nướng đến đâu rồi?

___________Hết chap 29___________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 30: Biến cố nhỏ


- Vy Khánh! Em nấu nướng đến đâu rồi?_ Hắn hỏi lại

- Ặc...ặc..._ Nó trơ bộ mặt đen thui ra, ho sù sụ

Hắn nhìn nó, bật cười:

- Hahaha...hĩ, lau cái mặt đi nè!

Vừa nói hắn vừa đưa tay lên đôi má phúng phính của nó, toan lau đi vết nhọ nồi...( tác giả: Ta không thấy, không thấy gì hết a~)

Tay hắn chạm nhẹ lên đôi má mềm mại, môi bỗng nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt mĩ...

Nó cũng đắm chìm vào trong nụ cười thiên thần đó...như một thứ thuốc thôi miên bất khả kháng!

Một phút sau, nó mới bừng tỉnh, đẩy nhẹ hắn ra. Hắn cười, đưa tay ra hiệu lên mặt mình...

Nó lấy tay chùi chùi lên mặt, cảm thấy có gì đó...hơi đen thật, ngượng ngùng chạy vào nhà tắm...

Một lúc sau_____________________

Hắn nhìn nó, cười như điên:

- Em không biết nấu ăn thật á?

Nói rồi hắn đánh mắt sang đống xương hầm bị nó làm cho cháy khét.

Nó lườm lườm hắn:

- Biết thì có biết! Nhưng nhiều thì không!

- Biết được bao nhiêu?

Nó hào hứng kể lể:

- Có cơm nè, trứng chiên nè, súp rau củ nè, mì xào nè...ừm...hết rồi thì phải!

- Được rồi...được rồi! Nghe em kể tôi đã biết em "chuyên nghiệp" đến mức nào rồi!_ Hắn cười lăn lóc

Hắn lấy một cây dao sắc bén, đưa cho nó:

- Bây giờ thì phụ tôi làm đi!

Nó e dè nhìn cây dao sáng loáng, mắt trợn trừng:

- Ừ...nhưng trước hết...anh làm ơn bỏ...bỏ cái dao...ra...ra khỏi cổ tôi được không?

Hắn giật mình...hắn...đang kề dao vào cổ nó thật. Hắn vội vàng rụt tay xuống, cười hì hì như thay lời xin lỗi.

Từ ngoài cửa, hai anh chàng Thiên và Khang lững thững bước vào. Thiên một tay ôm hoa quả, một tay xoa đầu nó, cười:

- Để bọn anh giúp em nha!

Nó đảo mắt một vòng, rồi gật đầu:

- Ừ hửm!

Thế là mọi người cùng bắt tay vào việc. Hắn thì nấu những món chính, nó ngồi nghe hắn sai bảo. Thiên và Khang thì gọt và thái rau củ.

- Vy Khánh! Rau cải!

- Vy Khánh! Khoai tây!

- Vy Khánh! Cà chua!

- Vy Khánh! Xoài non với cả chanh!

- Vy Khánh! Thịt bò!

- Vy...

Nó điên tiết, hét lên:

- Anh không có tay hả?

- Vậy em nấu giùm tôi!

Nó cứng họng, cắn răng nghe hắn sai bảo tiếp...

Nó làu bàu:

- Thế này mà bảo chăm sóc người bệnh!

Hắn quay phắt lại, hỏi:

- Vừa nói gì?

- Đâu...đâu có! Có nói gì đâu! Chắc anh lãng đó!

Hắn không chấp vặt cái tính trẻ con của nó, quay sang nấu tiếp...

- Vy Khánh! Ngó trên tủ còn hành nữa không!

Nó cố sức ngoi lên, vì cái kệ quá cao mà nó laị qúa thấp nên rất khó khăn để có thể nhìn thấy được.

- Không có thấy! Không thấy hành đâu! Chỉ thấy mỗi cái củ của nó thôi à!

Hắn bật cười, với tay lên trên tủ:

- Cái củ hành, nó ngoảnh vào trong, lá hướng ra ngoài. Làm sao em có thể nhìn thấy củ mà không thấy lá được chứ!

Nó bị bắt trúng mánh, đành ngượng nghịu chạy sang chỗ Hạo Thiên đang hí húi cắt tỉa gì đó một cách vụng về...

- A, Vy Khánh! Em biết gọt củ cà rốt này thành hoa không? Nó khó quá đi à!_ Nhìn thấy nó, anh lập tức la lên

- Ư!_ Nó vui vẻ gật đầu

- Vậy cùng làm nha!_ Hạo Thiên đưa cho nó một cái dao gọt rau củ

Vừa làm, nó và Thiên vừa nói chuyện vui vẻ. Bỗng dưng, như nhớ ra gì đó, nó liền cười ma mị rồi hỏi anh:

- Anh Thiên này!

- Gì vậy nhóc?

- Anh biết tại sao tên đó - liếc sang Hàn Phong - lại sợ mèo đến vậy không?

Hạo Thiên bụm miệng cười, ghé tai nó, nói nhỏ:

- Suỵt! Nói khẽ thôi! Này, em đừng nói cho ai biết nhá!

- Ư! _ Nó hào hứng gật đầu lia địa

Họa Thiên mồm nói, tay tỉa hoa, nó cũng tai nghe, mắt nhìn anh, tay cũng vẫn phang phay pháy vào củ cà rốt:

- Này này. Lúc nhỏ, nó cũng không sợ mèo thế đâu! Tại hồi đó á! Nhà anh nuôi một con mèo đen, nhà nó có một con mèo trắng. Hôm anh mang sang nhà nó chơi, nó nghịch ngu buộc hai cái đuôi của hai con mèo vào với nhau, nên bị mỗi con cắn cho một phát!

Nghe đến đây, nó phá ra cười sặc sụa. Hắn và Minh Khang cũng phải ngoái lại nhìn:

- Có chuyện gì vậy?

Nó tươi tỉnh:

- À, anh Thiên đang nói về cái chuyện vì sao anh lại sợ...Ưm...ưm...

Chưa nói hết câu, Hạo Thiên đã nhanh tay bịt chặt miệng nó lại, cười đưa đà với bốn con mắt đang dán chặt lấy hai người:

- Hì...không có gì đâu! Tao đang nói chuyện với nhóc ấy linh tinh trời biển mà!

Hai đôi mắt kia không có vẻ gì là quan tâm đến lời nói của Thiên, mà lại nhìn chằm chằm vào cái tay của anh với người của con nhóc.

Thật ra lúc nó nói, nó quay người ngược lại về phía Thiên nên lúc Thiên vội vã bịt miệng lại đã kéo hẳn người nó vào lòng mình. Và hiện tại, nó và Thiên vẫn giữ nguyên tư thế đó làm cho Minh Khang ghen lồng lộn. Hắn thì hơi khó chịu, nhưng không thể hiện ra mặt.

- Ê thằng kia! Buông con nhóc ra!_ Minh Khang trừng mắt

Hạo Thiên bây giờ mới ý tư thế của mình, vội vàng buông nó ra. Nó cũng ái ngại nhìn hai người kia, cúi mặt xuống.

Do bất cẩn, lưỡi dao sắc bén đã không cố tình mà găm vào ngón tay trỏ của nó.

- A!_ Nó khẽ kêu lên

Ba người kia quay đầu lại nhanh như robot:

- Sao vậy? / Em sao thế? / Có chuyện gì à?

Ba tiếng nói đồng loạt phát lên...

Nó giấu ngón tay lại đằng sau, miệng cười, đầu lắc:

- Không...không có gì đâu mà!

Hạo Thiên và Minh Khang thì có vẻ là tin lời nó nói, nhưng hắn thì vẫn hoài nghi. Nó...thái độ này...rất lạ!

- Thật không? _ Hắn ngờ vực

- Thật mà!

Hắn cũng không muốn hỏi nhiều, quay lại nấu tiếp. Trong lòng vẫn còn hàng loạt dấu chấm hỏi...

Ngón tay nó càng lúc càng rỉ máu nhiều hơn, do biến chứng của vụ nhập viện lần trước nên máu của nó không thể cầm được. Nó nắm chặt bàn tay, từng giọt máu tươi rơi rớt xuống bồn rửa bát. Cảm giác đau buốt lan tỏa khắp bàn tay lên đến bắp tay. Sắc mặt nó ngày càng biến dạng...

- Tôi...tôi lên phòng một lát nha!

Chưa kịp để hắn trả lời, nó nhanh chân chạy thoắt lên phòng, máu ở bàn tay cũng rơi từng giọt theo mỗi bước đi của nó...

Nó mở vội cửa nhà tắm, chạy vào. Xả nước cho sạch đi đôi tay đẫm máu đó. Nước làm trôi đi máu, làm vết thương hiện ra rất rõ. Nó...thực sự khá lớn và...rất sâu...

Máu từ vết thương vẫn không ngừng chảy, đầu óc nó cũng hoảng loạn hơn. Nắm chặt lấy ngón trỏ, nó ngồi bệt xuống sàn nhà tắm, khẽ kêu lên vài tiếng.

Tách...tách...tách...

Từng giọt...từng giọt huyết cầu từ đôi tay nó rơi xuống sàn nhà, làm thấm đỏ một vùng đá hoa cương. Nó không biết làm thế nào, cũng không muốn ba người kia phải lo lắng, nên cứ cắn răng chịu đựng...

Hắn khi hoàn thành xong mấy món ăn của mình. Không thấy nó đâu liền đâm ra lo lắng. Hắn bỏ lại Hại Thiên và Minh Khang đang dọn bếp, chạy lên phòng tìm nó...

Vừa ra đến cửa nhà bếp...hắn đã nhìn thấy...

- Máu sao?

Hắn lẩm bẩm, bước chân cũng trở nên gấp gáp hơn. Là hắn đang lo sao? Lo cho ai? Vì cái gì chứ? Hắn không biết, nhưng lòng hắn vẫn cứ lo lắng khôn nguôi.

Bước chân lên đến cầu thang liền khựng lại...trên mỗi bậc cầu thang đều có một giọt máu nhỏ rơi xuống. Tâm trí hắn rối bời, chạy hết tốc lực lên phòng nó...

Tâm trạng hắn bây giờ không còn là lo lắng nữa, mà là hoảng sợ.

Hắn sợ...sợ sẽ phải thấy nó nằm trong bệnh viện...

Hắn sợ...sợ sẽ phải thấy nó nằm trên chiếc giường trắng toát lạnh lẽo ấy...

Hắn sợ...sợ phải nhìn thấy nó bị những cái dây truyền máu xuyên vào người...

Hắn sợ...sợ sẽ phải thấy nó đấu tranh với sự sống và cái chết...

Hắn rất sợ cảm giác khi ấy, đôi mắt nó lạnh tanh, khẩu khí lạnh lùng đến đáng sợ.

Và bây giờ, hắn đã biết mình sợ gì rồi. Hắn...sợ mất đi nó!

-Cạch!

Cánh cửa được mở ra vội vã, hắn bước nhanh vào phòng nó. Ngó nghiêng không thấy ai, chỉ thấy tiếng nước xả ầm ầm trong nhà tắm, hắn vội vàng đi vào...

- Vy Khánh!_ Hắn đau lòng thốt lên

Nó như hết sức sống, khuôn mặt tái nhợt, đôi tay đẫm máu run rẩy, dưới tay nó là một khoảng rộng huyết cầu lênh láng trên sàn nhà. Máu trên tay nó vẫn cứ đều đều chảy từng chút một. Đối với một bệnh nhân mới xuất viện như nó, mất máu là một điều cực kì nguy hiểm.

Hắn chạy lại, bế xốc nó lên, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Em phải không sao! Nhất định không sao!

Nó mỉm cười...

__________Hết chap 30_________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 31: Tôi đau lòng lắm!


Hắn bế xốc nó ra ngoài, đặt nó nằm trên giường. Nó liền nhổm dậy...

- Nằm yên đấy cho tôi!

Nó nhìn hắn chằm chằm như thể lần đầu được nhìn thấy sao băng vậy. Một luồng ấm áp khẽ thoáng qua trái tim nó khi thấy hắn lúi húi tìm băng và bông gạc.

- Đưa tay em đây!_ hắn một tay cầm băng dán cá nhân một tay chìa ra

Nó run rẩy đưa bàn tay nhuốm một màu đỏ chói lên. Hắn rất xót xa, nhưng miệng thì trách móc:

- Sao em không nói cho tôi biết? Hả?

Đôi mắt nó đọng lại một màn nước mỏng:

- Tôi không muốn làm các anh bị phiền phức bởi tôi, mất công mấy anh lại lo lắng!

Hắn quát lên:

- Biết rằng tư duy hoạt động chậm, nhưng tôi không ngờ em lại ngu ngốc đến thế này. Nếu lỡ vừa nãy tôi không lên kịp thì sao? Lỡ em xảy ra chuyện gì thì sao? Hả?

Nó khóc nấc lên:

- Đó! Nếu tôi nói anh sẽ quát tôi như thế này này! Rằng tôi vụng về bất cẩn. Tôi sợ anh quát đấy anh có hiểu không?

Ánh mắt nó lại trở nên bi thương tột cùng, như chứa đựng cả một biển trời oan ức. Nó cứ khóc, nước mắt cứ tuôn, vết thương vẫn cứ chảy máu không ngừng.

Hắn nhìn nó khóc cứ như bị hàng ngàn mũi kim nhọn đâm vào tim mình. Cảm giác gì đây? Đau lòng sao?

Hắn chậm rãi ngồi xuống cạnh nó, nhỏ nhẹ:

- Tôi dọa em sợ sao?

Nó im lặng, lắc đầu.

- Xin lỗi...

Một lần nữa, hắn lại nói những 3 lời xin lỗi với cùng 1 cô gái. Tuy rằng việc này trước kia hắn không bao giờ làm!

Nó vẫn cứ khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào như xé nát con tim của Phong. Hắn nhu tình nói:

- Đừng khóc nữa, có được không? Em khóc, tôi...đau lòng lắm!

Nó ngước khuôn mặt lấm lem đầy nước mắt lên nhìn hắn, sụt sịt vài tiếng. Hắn bây giờ không phải là rất ấm áp sao? Vậy mà bấy lâu nay nó cứ xem hắn là băng tảng ngàn năm, một người vô cảm xúc chứ!

Nhìn thấy vết thương không có dấu hiệu gì là đỡ hơn, hắn bế thốc nó lên, thấp giọng nói:

- Đi bệnh viện!

Nó lúc này cũng không còn sức để chống cự, ngoan ngoãn nằm im trong vòng tay hắn, mặc sức hắn muốn làm gì thì làm.

Nói rồi hắn bế nó chạy vù xuống nhà làm Hạo Thiên và Minh Khang ú ớ khó hiểu:

- Ơ...mày với nhóc con đi đâu thế?

Hắn chẳng thèm ngoái đầu lại:

- Chơi!

Hắn vội vã đặt nó xuống ghế trước của ô tô, rồi lái vèo đi. Hai anh chàng kia không hiểu gì thì mặt cứ như đít khỉ ăn ớt...

Nó được chuyển vào phòng bệnh đặc biệt để an toàn hơn. Dương Hàn Phong mà, thiếu gia có một không hai của Dương Gia mà, ai mà không sợ được chứ?

Các bác sĩ trong phòng kiểm tra

30 phút trôi qua đối với hắn như là cả ba thế kỉ vậy. Ngồi chờ đèn phòng bệnh tắt, việc này hắn đã từng làm rồi. Ngồi chờ Hoàng Yến...

_3 năm trước_

Một cậu bé khoảng 14 tuổi đang rất rối loạn tinh thần đứng trước cửa phòng phẫu thuật. Trong đó có người con gái mà cậu yêu thương nhất - Hồ Hoàng Yến.

Cậu con trai đó không ai khác, chính là hắn - Dương Hàn Phong. Tuy là hắn hoảng loạn thật đấy, nhưng hắn không khóc. Khuôn mặt lạnh tanh vô cảm khiến người khác phải run sợ. Hắn lúc đó đã phải chịu một cú sốc rất lớn...

- Hàn Phong, con bé...con bé...nó chết rồi! Huhu..._ Mẹ Hoàng Yến vừa khóc vừa gào lên

Hắn lúc đó, linh hồn như đã chết đi một nửa. Ngày Hoàng Yến mất, hắn cũng không khóc, không gào thét như mọi người. Đau...hắn đau chứ. Nhưng đâu phải buồn chỉ có thể khóc. Vả lại, trong số nước mắt kia, có bao nhiêu là thật lòng? Giữa một người nước mắt tuôn như suối nhưng trong lòng lại thầm cười với một người từ đầu đến cuối không rơi một giọt nước mắt nào, nhưng trái tim thì đang vỡ vụn ra từng mảnh. Thử hỏi ai đau lòng hơn?

Ngày hôm ấy, hắn đã chính thức khép lòng...

__Hiện tại___

Hắn sợ mất đi nó...như mất đi Hoàng Yến của 3 năm về trước.

Sống lạnh lùng vô cảm trong suốt ba năm...

....Nhưng....

Nó xuất hiện, làm cho hắn tìm lại được nụ cười khi xưa...

Nó xuất hiện những lúc cuộc đời hắn buồn tẻ nhất, rồi mang niềm vui đến, tưới mát cho tâm hồn hắn. Sưởi ấm trái tim băng giá của hắn từ lâu nay...

Hắn sợ cái cảm giác của 3 năm trước, mất đi một người, đã từng là rất quan trọng. Và nó xuất hiện, vết thương lòng trong hắn dần tan biến. Hắn biết...hắn đã quên được Hoàng Yến rồi!

Cánh cửa phòng bệnh được mở ra, mấy vị bác sĩ già đầy đặn kinh nghiệm đều lần lượt bước ra...

- Làm sao rồi?_ Giọng điệu hắn bình thản nhưng nghe kĩ lại muôn phần lo lắng

Vị bác sĩ trưởng khoa từ tốn thưa:

- Thiếu rất nhiều máu. Nhưng cũng may đưa đến kịp thời. Dương thiếu, loại máu của cô bé thuộc nhóm máu hiếm, nên đừng để cô bé mất máu lần nào nữa. Nếu việc này tái diễn nữa thì...tôi e rằng...

Đâu đó khẽ rung lên tiếng thở phào nhẹ nhõm. Dương Hàn Phong lạnh nhạt:

- Tỉnh chưa?

- Một lát nữa hết thuốc, cô bé sẽ tỉnh. Với lại, cậu có thể chuyển cô bé về nhà để tiện chăm sóc hơn. Có vẻ như cô bé rất sợ bệnh viện!_ Một bác sĩ khác nói với vẻ ân cần

Đáp lại chỉ có tiếng nói lãnh đạm của ai kia:

- Tôi biết rồi!

Nói rồi hắn bước vội vào phòng bệnh thăm ai kia...

_______Hết chap 31_________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 32: Nếu chúng ta yêu nhau


Hắn từ từ bước vào...

Nó nhợt nhạt nằm bất tỉnh trên giường bệnh. Hai tay bị những dây truyền máu, truyền nước đâm xuyên qua. Chỉ thiếu cái là thở oxi nữa thôi...

Hắn với vẻ mặt đau lòng không thể đau lòng hơn, kéo ghế ngồi gần nó. Cảm giác này dễ để hắn liên tưởng đến ngày hôm đó, nó cũng nằm trên chiếc giường như thế này, cũng nhợt nhạt phai sắc như thế này, nhưng lại để lại cho hắn một vết thương khá lớn. Ánh mắt nó nhìn hắn ngày hôm ấy, không còn là ánh mắt dễ thương năn nỉ, cũng chẳng phải là ánh mắt nhí nhảnh, hồn nhiên. Mà là một ánh mắt sắc lạnh thấu tâm gan, bất cần tất cả. Kể từ hôm ấy, hắn mới biết lại cái cảm giác "sợ" là như thế nào.

Đôi mắt nó ngày ấy, biết cười. Và trên môi không còn nụ cười nào nữa...

[ 10:00]

Hắn vẫn mải ngồi nhìn nó suốt nửa tiếng đồng hồ. Trong lòng suy nghĩ điên đảo về quá khứ thì điện thoại reo...

Hắn mệt mỏi, không thèm liếc lấy tên người gọi liền áp lên tai:

- Gì?_Hắn thờ ơ

Đầu dây đến kia trông cũng có vẻ gấp gáp:

- Mày và nhóc con đi đâu giờ này chưa về? Hử?

Nghe cái giọng điệu chanh chua chẳng khác gì mấy bà bán cá ngoài chợ, hắn biết ngay là Hạo Thiên, bèn châm chọc:

- Mọi lần chúng mày đi Bar đi bủng gì mấy giờ sáng mới về cơ mà?!

- Ơ...hôm nay ngoại lệ chứ?

- Ờ...ngoại thì ngoại!~

- Mà mày với nhóc con đâu rồi?

Biết ngay là không tránh nổi câu này, hắn thầm nghĩ " Có nên nói cho bọn nó biết không?"

Nói cho biết, tất nhiên hai đứa nó sẽ xí xớn, xun xoe lo lắng cho nó. Mà nó cũng không thích gây phiền cho bọn hắn.

Mà không nói cho biết, mắc công mai bọn kia sẽ lôi nó đi học. Với tình hình hiện nay thì chắc chắn là ngày mai nó không thể đi học được. Nếu mà để 2 tên kia biết được chuyện hôm nay, chắc chắn mọi chuyện sẽ banh bành ra...

Tâm trạng hắn rối bời...nói hay không nói đây??

- Alo? _Hạo Thiên gầm lên bên kia điện thoại

- À...ờm...

May mắn thay, trong lúc hắn nói chuyện với Họa Thiên thì nó tỉnh dậy, vô tình nghe hết được câu chuyện. Nó biết hắn đang bị dồn về phía bị động liên nhanh tay cướp lấy điện thoại hắn, trong khi hắn ú ớ với sự ngạc nhiên tột độ.

- Anh hỏi gì hỏi lắm thế?_ Nó dồn hết sức lực, mắng Thiên

Hạo Thiên bên này nghe tiếng nó liền thay đổi thái độ 180 độ liền:

- A! Vy Khánh yêu quý! Em với thằng chết tiệt kia đang ở đâu thế?

- Không có gì đâu anh! Mà các anh cũng không cần vì em mà quên "thú vui" của mình đâu! Muốn đi đâu thì đi đi!_ Nó nhắc khéo

- Nhưng mà..._ Hạo Thiên phân vân

- Thôi, cứ đi đi mà! Hôm nay em hơi mệt, không thích ồn ào đâu!

- Ừ! Được! Nhưng đi nhớ về sớm nha! Cũng muộn rồi! Em với thằng Phong nên về nhà đi!

- Dạ. Bye anh nha! Hai anh đi chơi vui vẻ!

- Bye em!

Cuộc điện thoại được ngắt...

- Em tỉnh từ khi nào?_ Hắn ân cần hỏi

Nó trả lại điện thoại cho hắn, mắt có ý cười:

- Đủ để nghe!

Hắn cười nhạt:

- Thấy sao rồi?

Nó cười miệt:

- Bình thường hơn lúc nãy!

- Em học cái kiểu nói đó ở đâu thế hả?_ Hắn cáu

- Nhờ anh cả thôi!_ Nó nhún vai, kiểu như "không biết gì hết"

Hắn thở hắt ra một cái, rồi lại hỏi:

- Có thật sự là ổn?

Nó gật đầu, nói tiếp:

- Cho tôi về nhà đi!

- Nhưng em vẫn cần ở đây để theo dõi...

Nó trừng mắt:

- Vậy thì anh về chuẩn bị sẵn hậu sự cho tôi vào ngày mai đi!

Hắn lại cười. Hắn không hiểu sao khi ở cạnh con bé này hắn lại có thể cười nhiều đến vậy. Chẳng giống Dương Hàn Phong lạnh lùng ngày xưa tẹo nào.

- Được rồi, em muốn bao giờ về?

Nó hsi hửng:

- Bây giờ luôn đi!

- Nhưng chắc bác sĩ không cho đâu! Em vừa mới tỉnh mà!

- Chưa hỏi làm sao biết!

Thế là...10:30, các bác sĩ lại được tụ tập ở phòng bệnh Vip để "thăm dò ý kiến".

- Bác sĩ! Cho tôi về nhà đi mà!

- Bác sĩ thấy không? Tôi khỏe như trâu rồi đây này! Đây này!

- Bác sĩ, tôi hứa sẽ chăm sóc bản thân bla...bla...

Cuối cùng, mấy vị bác sĩ kia cũng phải đổ gục trước những lời "thuyết phục" của nó/. Trước khi đi, một ông bác sĩ già quay lại, nói thêm:

- Nhưng đừng cho cô bé đụng vào những đồ sắc nhọn. Tốt nhất là đừng để bị thương. Nếu không...

Câu nói bỏ lửng của ông bị thay bằng tiếng thở dài, sau đó, đoàn bác sĩ được "tha" về...

- Zê! Về thôi!

Nó hí ha hí hửng thay đồ. Xong bắt hắn xách hết mấy cái thứ túi đồ đạc gì đó.

Trên đường ra nhà đậu xe. Một đôi nam nữ nhí nha nhí nhảnh lóc cóc theo nhau. Cô gái có mái tóc đen xõa dài, đôi mắt tựa vì sao nhưng ẩn chứa rất nhiều mệt mỏi. Còn chàng trai có khuôn trăng khôi ngô, tuấn tú và hoàn hảo đến nỗi không có điểm nào chê. Trông họ...thật xứng đôi!

Người đi đường chốc chốc lại nhìn họ lấy một cái. Trong đầu những người đó, không ai mà không nghĩ họ là tình nhân cả!

Nghĩ mới thấy...

Vy Khánh xinh xắn, đáng yêu. Tính tình nhí nhảnh, trẻ con. Dễ tha thứ, hay còn nói là "dễ hối lộ".

Hàn Phong đẹp trai không tì vết, lạnh lùng, bất cần. Có khi hơi nóng tính, trầm tư.

Hai người họ...mà yêu nhau...thì như thế nào nhỉ??

Cứ như thế, hắn chở nó bình yên về đến nhà..........

_________Hết chap 32__________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 33: Người từng thương


Cuối cùng cũng về được đến nhà hắn. Nó loạng choạng bước ra khỏi xe...

Hắn cũng nhanh tay nhanh chân bước ra...

Cả căn nhà...à nhầm căn biệt thự chìm vào yên ắng đến bất thường...

- Hạo Thiên với Minh Khang đi chơi rồi! Phải gần sáng chúng nó mới về!

Hắn mở lời.

Nó gật gật.

- Tôi lến phòng nhé?

Chưa kịp để hắn nói gì, nó đã tung tăng chạy lên phòng.

Hắn gọi với theo:

- Cẩn thận cái cầu thang!

Nó cười hì hì:

- Không sao mà...Á!

Nó vấc phải bậc cầu thang, xém xíu thì lăn xuống.

Hắn vội vã:

- Biết ngay mà! Đi đứng cho cẩn thận chớ!

Nó ngồi xuống, cãi:

- Nếu anh không gọi tôi quay lại thì có 10 cái bậc tôi cũng không vấp, nhá!

Cứ thế, hai đứa nó chí chóe nhau suốt mười mấy phút liền. Đúng là oan gia, oan gia mà!

Nó đi lên phòng, nằm phịch xuống giường, ngón tay vô tình chạm nhẹ xuống gra giường mềm mại. Nó khẽ kêu lên một tiếng...còn đau lắm!

Con chó Tiểu Bảo Bảo sà ngay vào lòng nó, cọ cọ cái mũi đen vào mặt nó, rồi nũng nịu rũ bộ lông trắng toát vào người nó. Lông Bảo Bảo rất mềm...và ấm...

Nó cứ thế, ngủ thiếp đi. Trong tay vẫn ôm Bảo Bảo mà quên rằng...mình chưa ăn gì cả!

Hắn ở dưới bếp hí ha hí hoáy dọn một dĩa cơm dành cho người ốm nhìn khá bắt mắt. Hắn cười nửa miệng trước thành công của mình...

Phốc...

Một bóng trắng lướt qua...

Choang!!

Tiếng đổ vỡ vang lên...

Hắn chưa kịp định thần xem bóng trắng ấy là gì...

Thì lập tức...

Meo~~meo~~meo~~

- Chết tiệt! lại mèo nữa!

Hắn tuy mạnh miệng nhưng chân tay đã run lên cầm cập. Vội bê dĩa cơm lên phòng cho nó...

Chả là, dì Hạnh trước khi nó chuyển đến đã xin nghỉ phép về quê vài ngày.

Chả là, cái bóng trắng ấy không phải một...

...mà là HAI CON MÈO!!

Cạch...

Cửa phòng bật mở...

Nhìn thấy nó đang say giấc, lòng hắn mở ra một cảm xúc lạ kì...

...điển hình là...ấm áp...

Đặt dĩa thức ăn xuống, bế Bảo Bảo lên thật nhẹ, thật khẽ để tránh phá hỏng giấc ngủ của nó. Đắp chăn lên đền cổ nó, hắn khẽ mỉm cười...

Nó đang mơ, nó mơ thấy một người và nó đang cùng nhau đi trên con đường đầy hoa hồng. Người đó nắm tay nó kéo đi về phía có chiếc ghế gỗ cạnh công viên. Nó hạnh phúc cùng người đó, nó cùng người đó ngồi trên chiếc ghế gỗ và nụ cười luôn trên môi. Nhưng khung cảnh ấy chưa được bao lâu thì...

Nước mắt nó rơi...

- Chia tay nhé?

Người nào đó lạnh nhạt nói lời chia tay. Ngay sau đó, một cô gái tóc màu đỏ nâu liền xuất hiện. Quấn lấy tay người nọ.

- Chia tay em, anh hạnh phúc chứ?

Nó khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má non nớt của nó. Ai bảo nước mắt không màu nào? Nước mắt có màu đấy nhé! màu của đau thương, màu của tội lỗi...

...và màu của...máu!

- Ừ! Anh sẽ rất hạnh phúc!

Người này hướng ánh mắt trìu mến đã từng nhìn nó, đi trao cho một người con gái khác. Nó cười, một nụ cười chua chát, đau thương. Nó nghẹn ngào:

- Vậy được rồi!

Nó thẫn thờ nhìn người đó vui vẻ đi cùng với người con gái ấy. Lòng quặn thắt. Lúc ấy, nó khóc rất nhiều. Đó cũng là mối tình đầu của nó...

Hoa thơm đến mấy cũng có ngày tàn...

Tình đậm đến đâu cũng có ngày phai...

Bất chợt, nước mắt nó lại lăn dài trên gò má xinh đẹp. hắn giật mình, nó...lại khóc sao? Khóc vì cái gì chứ?

Nó bám lấy tay hắn, nói mớ:

- Huy...

Tim hắn như bị ai bóp nghẹn...rất...nghẹt thở!

Tai hắn ù đi, trong đầu lùng bùng vài chữ:" Huy là ai?" " Tại sao cậu ta lại được nó nhớ nhung tới vậy?"

Còn gì đau khổ hơn khi bị một người mình coi như là "quan trọng", khi mơ màng lại gọi tên một người con trai khác chứ?

Nhưng không dừng lại ở đó, nó còn nói thêm, giọng khản đặc:

- Huy...đừng bỏ em đi...có được không?

Nước mắt nó rơi thấm ướt hết cả một vùng gối trắng. Lòng hắn như bị ai cào xé. Hắn không biết cảm giác này là cái thể loại cảm giác gì. Nhưng...

Người tên Huy đó nhất định phải là người nó rất yêu thương...

Nó cứ sụt sùi một hồi như thế. Hắn cũng lặng im nhìn nó khóc như vậy. Bỗng dưng có cảm giác muốn được che chở cho nó...

Nghĩ là làm, hắn leo đến vèo một phát đã nằm yên vị bên cạnh nó.

Khoảng cách...rất gần.

Hắn đưa tay lên má nó, lau nhẹ...

Bỗng dưng cảm thấy người con gái trước mặt thật mỏng manh đến mấy...

_____Hết chap 33______

Quên một người không phải là xóa hết tất cả những kỉ niệm đẹp trước đó...

...mà...

Quên một người mà khi nhìn lại những kỉ niệm đó, trái tim đã không còn thấy đau...
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 34: Đáng xấu hổ! Thật đáng xấu hổ!


[12:30]

Trong biệt thự nhà hắn, trên chiếc giường trắng xóa có một thiên thần đang ngủ ngon lành, khóe mắt còn đọng lại vài giọt nước trong suốt. Khuôn mặt bình yên như nước hồ. Bên cạnh cô bé...là...

Một tên "siêu b**n th**" cũng đang ngủ say giấc. Gọi là "b**n th**" vì...người đâu mà thấy con gái nhà người ta đang khóc thì nhảy lên giường ngủ chung chứ?

Tệ hại hơn, bây giờ nó đang nằm lọt thỏm trong vòng tay hắn, mặt úp vào lồng ngực hắn. Tư thế này rất đáng để người ta nghĩ tầm bậy tầm bạ nha...

Tay hắn còn không để yên, cứ vòng chặt người nó vào người mình. Tưởng như là nó đang là cái gối ôm vậy...

Nó khẽ cựa quậy đôi tay...haizz...sao hôm nay khó ngủ vậy nhỉ? Cái gối mọi hôm bị mình ôm mà hôm nay ôm lại mình hay sao?

Từ từ mở mắt ra, suýt chút nữa là nó đã hét ầm nhà lên và lăn đùng ra bất tỉnh nhân sự rồi!

- Cái gì thế này?

Nó cố gắng thoát ra khỏi vòng tay hắn. Nhưng hình như càng cố thoát ra, hắn lại càng ôm nó chặt hơn. Vô tình áp sát nó vào mặt hắn. Cận mặt hắn...thật quyến rũ nha...

Khuôn mặt trái xoan trắng muốt, mũi thẳng, môi mỏng kiểu "bạc tình". Vẻ mặt hắn lúc ngủ thật dịu hiền, khác hẳn với khi thức dậy, cứ hăm he như hổ vậy.

Nó lắc đầu như lấy lại tinh thần, gỡ tay hắn ra khỏi người mình. Rón rén ngồi dậy. Nhưng cái tên "lợi dụng" kia như cảm thấy cái "gối ôm" của mình sắp chạy đi đâu đó, lại liền ôm lấy, kéo lại nó nằm xuống như cũ. Nhưng vì độ cao và quán tính mà ngã xuống. Vô ý làm cho nó và hắn...

Mặt kề mặt...

Môi kề...má!

Nó xấu hổ xen lẫn tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Bây giờ anh mà tỉnh, tôi cho anh xuyên tường luôn đó đồ b**n th**!

Nói rồi nó gỡ mạnh tay hắn ra, nhảy thật mạnh ra ngoài.

Bàn tay bị thương bỗng chạm mạnh xuống nệm, nó kêu lên một tiếng. Không to nhưng cũng đủ làm hắn thức giấc.

Hắn nửa tỉnh nửa mơ mở mắt ra, nhưng khi nhìn thấy nó, lại bỗng dưng tỉnh ngủ luôn.

Còn nó, khỏi nói là nó đã xấu hổ như thế nào. Cảm giác lúc này còn xấu hổ hơn khi ăn vụng bị bắt gặp ấy. Còn ra thể thống gì nữa chứ?

- Em...sao lại thức dậy giữa đêm vậy?

Hắn không biết mình vừa làm ra "tội ác" gì. Cứ "hồn nhiên" hỏi nó.

Nó lườm hắn một phát:

- Thế sao anh lại nằm trên giường của tôi vậy?

Hắn giật mình...haizz...là hôm qua...hắn cũng chỉ có ý định "nằm tạm" thôi. Nhưng chẳng biết sao vừa đặt mông xuống đã buồn ngủ, rồi ôm luôn cô gái nhỏ này ngủ chung (^.^)

Hắn nhăn nhó mặt mũi nhìn nó cũng đã đỏ ửng mặt lên, bỗng nổi hứng trêu ghẹo:

- Em làm sao mà đỏ hết mặt như thế kia?

Mặt nó đã đỏ, nay lại còn đỏ hơn. Đỏ hơn quả cà chua chín nữa làm hắn không nhịn nổi, muốn trêu ghẹo cô gái này thêm chút nữa.

- Này, sao em không trả lời? Hay là...

Hắn vừa nói vừa tủm tỉm cười. Nó xấu hổ vẫn hoàn xấu hổ, lấy gối đập vào hắn liên tiếp:

- Nghĩ gì đấy? Hả?

Hắn cười vui vẻ, giữ lấy cái gối:

- Thế làm sao mà mặt em cứ đỏ phừng phừng thế kia?

- Là vì...hồi nãy...chúng ta...

Nó nói ngắc nga ngắc ngứ, nói đến đây thì tịt hẳn. Dù sao thì cái sjw thật đáng xấu hổ đó cũng không nên khơi dậy làm gì. Hắn tò mò, không biết "chúng ta" làm cái gì (Tác giả: >o
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 35: Ba tên này thật rắc rối


Khoảng 2h 30p sáng...khi Hàn Phong đang chật vật với nỗi đau nằm đất thì nó lại ngon lành trên giường, ôm chặt con Bảo Bảo. Đôi mắt khẽ lim dim...

Cạch cạch cạch...thùng thình...thùng thình...bình bình bình...

Tiếng bước chân "nhẹ nhàng" trên bậc thang và dừng hẳn ở cửa phòng nó.

Tiếng mở cửa...

Và...

- AAAAAAAAA! Vy Khánh!! Phong!!

Không biết ở đâu ra một đám người ngoài hành tinh, chính xác là Thiên và Khang đang oang oác cái mồm ra kiểu như vừa gặp Annabelle hay zombie vậy.

Có tiếng động lớn như vậy, chú chó Tiểu Bảo giật mình sủa vang cả căn phòng, làm chấn động đến cả nó và Phong đang ngủ.

- Cái gì thế?_ Nó khó chịu

Cả đời nó ghét nhất là đánh thức nó ngủ dậy. Khi nó đang ngủ say thì đừng có mà kêu, không khéo ăn chửi no hơn ăn cơm vạn lần. Nó đã chửi thì phải chửi thậm tệ, bất kì ai cũng sa vào "lưới chửi" của nó.

Thiên và Khang đồng loạt đưa tay về phía Phong đang dụi dụi con mắt lâng láo lên nhìn hai anh.

- Sao...sao...nó lại ở trong phòng em...?/

- Quan trọng hơn, sao hai người lại ở chung phòng?

...........

Hạo Thiên và Minh Khang đặt đủ thứ câu hỏi trên giời dưới đất. Làm cho nó và hắn nghe còn thấy chóng mặt. Hắn quát:

- Chúng mày có câm không hả???

Ngay lập tức căn phòng lại im re, chỉ còn tiếng sủa vô ý tứ của con Bảo Bảo. Phong liếc Bảo Bảo một cái, như hiểu ý, nó liền cụp đuôi xuống, chui tọt xuống gầm giường.

Hàn Phong thì vẫn mãi mãi là hàn Phong...vẫn luôn làm người ta có cảm giác sợ hãi khi ở bên cạnh. Hay chỉ cần nhìn một chút thôi cũng đủ đông cứng cả nội tạng rồi!

Hắn bình tĩnh nói tiếp:

- Hôm qua con nhóc này nói sợ ma. Nên tao mới khổ sở sang đây ngủ đất này! Chúng mày nhìn này! Đau hết cả lưng!

Nó liền phản bác:

- Chứ không phải là anh sợ...ưm...ưm...

Lại bị bịt miệng nữa rồi! Kiểu này chắc nó chết vì ngạt thở quá!

Thiên và Khang cùng nhìn hắn nghi hoặc, rồi hỏi thêm:

- Vậy có cái gì xảy ra không đấy?

Hắn buông tay mình ra khỏi miệng nó, nói:

- Làm gì có! / Không có đâu!

Hắn và nó đồng thanh.

Nghe đến đây bọn họ mới yên tâm không hỏi nữa...

- À mà Thiên này, hôm nay Vy Khánh không đi học được đâu nhé!- Hắn ý tứ vỗ vai Thiên

Anh nhíu mày:

- Làm sao? Nhóc nghỉ hơn 1 tháng rồi đấy!

Hắn cười:

- Thì đã sao? Trường có luật nghỉ 45 ngày mới bị lưu ban cơ mà! Nhỏ mới có 35 ngày mà!

- Nhưng kiến thức rỗng thì sao?_ Minh Khang chen vào

- Tao sẽ dạy nhỏ!_ hắn tự tin

Lúc ấy, cả hai tia lửa điện cùng lúc phòng vào người hắn:

- Được không đó??

Hắn gật đầu chắc nịch.

Hạo Thiên cũng gật đầu, bảo:

- Vậy tao sẽ ở nhà cùng dạy em ấy!

Hắn phản đối ngay lập tức:

- Không được!

- Why?

- Chúng ta đã không đến trường cả tuần nay rồi! Mà tin chúng ta sẽ đến trường vào ngày mai đã đồng loạt đăng hết lên wed riêng của trường rồi. Mai mà không đến thì liệu có yên được không? Tao hay vắng mặt, thì cũng quen rồi! Còn hai đứa bay suốt ngày lướt tha lướt thướt ở trường, vắng lâu ngày như thế sao chúng nói không sinh nghi? Chúng mày cứ đi đi! Để tao ở nhà cũng được!

Hạo Thiên nghe mà đầu cứ ong ong, như phát hiện ra điều gì đó, anh la lên:

- Sao mấy nay mày nói nhiều thế nhỉ?

Hắn cũng chẳng biết tại sao mình có thể nói một câu dài dằng dặc, dài dòng văn tự trường giang đại hải như thế. Chỉ biết là hắn CÓ THỂ NÓI NHIỀU được rồi!

Nó đang dỗ dành Tiểu Bảo (bị hắn quát cho sợ) thì cũng ngước lên:

- Vậy anh Thiên với anh Khang đi trường đi! Để tên này ở nhà dạy em cũng được!

Lời nó nói như thánh chỉ đã ban, khó cãi. Hai anh đành ngậm ngùi gật đầu.

Nó vui vẻ:

- Vậy về ngủ đi! Mai còn đi học nữa!

Cả hai người tuân lệnh, bước xa dần. Bỗng nó nhìn hắn, rồi gọi ầm í lên:

- Mà anh Thiên này!

Hạo Thiên nghe gọi quay ngoắt lại nhanh như tàu lửa:

- Gì vậy em?

- ANh cho tên này ngủ chung với! Em hết sợ ma rồi, chắc giờ đến lượt anh ta sợ đấy! Hihi...

Hắn bất mãn lên tiếng:

- Ai nói với em tôi sợ ma hả?

- Vậy anh có giỏi thì về phòng anh mà ngủ!_ Nó trêu chọc

Tất nhiên hắn không dám về lại phòng mà! Có hai con quỷ c** ** trên giường còn kinh hãi hơn là gặp ma tháng 7. Hắn nghĩ tới là đã rùng mình...

- Ê Khang! c* cho anh ngủ chung đê!

Hắn gạ gẫm, nhưng giọng điệu bỡn cợt thấy rõ.

- Này này tên kia! Mi bảo ai là c* này c* nọ? Ông mày lớn hơn mày những 1 tháng 23 ngày đấy nhá!

- Thế rốt cuộc có cho tao ngủ chung không?_ hắn thay đổi thái độ nhanh như chớp

Khang lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, thấp giọng:

- Ờ!!@#$% ( anh ta còn nói gì đó trong cổ nhưng không ai nghe được)

Nó lại xuất hiện, đuối đàn người này về chuồng:

- Thôi thôi! Mời về giùm để người ta còn ngủ cái!

Thế là lần này, 3 người về phòng thật, không bị nó gọi giật lại như mấy lần trước nữa!

Ở cùng với bọn hắn, nó càng ngày càng thấy...

Ba tên này thật rắc rối!!

Suốt ngày chí chóe nhau tùm lum. Khác hẳn với vẻ uy nghi lạnh lùng ở trường.

Cái này nên gọi là gì nhỉ>?? Ừm...đạo đức giả chăng? (^_^)

______Hết chap 35_____

Chap này hơi ngắn, nội dung max xàm nuôn. Sodi nhiều lắm!

20/8/2017
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 36: Số nhọ


Sáng....

Hạo Thiên đang lục đục tỉnh dậy. Đánh răng, rửa mặt xong, anh bỗng mỉm cười nhẹ. Anh liền chạy qua phòng nó. Phải chúc nó buổi sáng vui vẻ mới được!

Cánh cửa hé mở, Hạo Thiên he hé mắt dòm vào phòng. Nó...vẫn đang ngủ...

Rón rén, rón rén...thoáng cái anh đã đứng trước giường nó. Lặng lẽ ngồi xuống, anh cười tủm tỉm...

Chắc anh bị mắc bệnh cười rồi...

Chắc anh bị mắc bệnh b**n th** như nó nói mất rồi...vì bây giờ tay anh đang v**t v* khắp khuôn mặt của nó, vén những sợi tóc lòa xòa trước mặt nó giống kiểu tình nhân ấy...

Hình như...anh thích nó rồi! Ahuhu...

- Thích em, có được không?

Anh lại cười, nói nhỏ. Anh thích nó, nhưng liệu nó có thích anh không đây?? Anh cần câu trả lời. Nhưng sao...ngại quá! Tim anh bắt đầu đập dồn dập...

À mà khoan...có gì đó sai sai...

Thằng Khang...cũng thích Vy Khánh?? Mà lại là "yêu từ cái nhìn đầu tiên" nữa chứ?

Nghĩ đến đây anh lại bực mình. Nhỡ nó thích Minh Khang thì sao? Hmm...

Anh chống cằm, tay vẫn v**t v* khuôn mặt nó, mải suy nghĩ mà ngón tay đã chạm đến đôi môi đỏ mọng. Môi nó ấm nóng, làm tay anh có cảm giác điện giật. Anh giật mình...

"Có nên "mi" nó một cái không nhỉ?"

Một lần nữa, đấu tranh tư tưởng lại bắt đầu nổi lên...

Lí trí: Mày điên à? Nhỡ nhóc tỉnh dậy rồi chửi mày thì sao? Có khi nhóc còn ghét mày hơn đó!

Con tim:Chỉ một cái thôi mà! Hun trán thôi mà!

Lí trí: Mày b**n th** vừa thôi tim ạ!

Con tim: Nhỡ hun một cái sau nhóc thích mình luôn thì sao?

Lí trí: Mày còn tỉnh không? Nhỡ nó không thích mày, mày làm thế có mà nhóc căm mày đến già đó con!

Con tim: Nhưng tao đang đập mạnh quá! Hix...nhỡ tao chết thì sao??

"nhỡ", "nhưng mà", "thì sao", "thế này"...anh đang rối lắm đây!

Cuối cùng, phần thắng cũng thuộc về con tim. Anh mạnh dạn tiến tới gần nó hơn...

5cm....

..3cm....

....2cm........

........1cm....

.....Mặt anh đã bắt đầu đỏ lựng lên. Chưa bao giờ anh có cảm giác kì lạ này cả!

CẠCH!!

Cửa bật mở. Hạo Thiên giật mình. Không dám ngoải ra sau...

Người đằng sau cũng nghĩ anh đang giở trò "không trong sáng" với bé con của mình. Liền chạy tới túm lấy Hạo Thiên, hét ầm lên:

- Aaaaaaaaaaa!! Thiên b**n th**!!

Hạo Thiên đang trong tình trạng chết lâm sàng, tim đập, chân run. Thời khắc sinh tử của anh có lẽ là đến rồi!!

Nó cũng vì thế mà giật mình tỉnh dậy:

- Đâu đâu? Thiên b**n th** đâu?_ Nó liếc ngang liếc dọc, chuẩn bị "tung đòn"

Ôi sao mà số Thiên nhọ vậy trời???

Lòng anh nôn nao lạ thường. Không thể để mối quan hệ của anh và nhóc con tan vỡ vậy được. Không bao giờ!!!

Anh cố gắng thoát ra khỏi đôi tay cứng rắn kia. Hàn Phong vẫn lừ lừ giữ lấy Thiên. Hắn không hiểu cái phản ứng này là gì nữa. Nhưng chắc trong mắt mọi người thì "điên rồ" lắm. Hắn hờn!! Hắn hờn nha!!

- Thằng chó này bỏ bố ra!!!

Thiên giãy dụa. Cuối cùng Hàn Phong cũng phải buông anh ra. Anh phủi tay, lườm Phong một phát. hàn Phong gầm gừ:

- vừa nãy mày đã làm gì? Hử?

- Làm gì đâu?_ ANh cãi

- Còn chối? Nãy tao thấy mày hí hoáy gì ở chỗ con nhỏ đó!

Hàn Phong chua ngoa chỉ tay về phía nó. Vy Khanh tức giận, bẻ tay hắn cái RẮC, hần hầm:

- Ai cho anh chỉ tay vào mặt tôi hả??

Hắn là hắn ngơ hết sức rồi. Ô lala...lạnh lùng ơi? Kiêu ngạo ơi về đây với hắn đi!!

hắn không nói gì, bặm môi nhìn Hạo Thiên, có ý nghe anh giải thích. hạo Thiên khàn khàn kể lể:

- Tao đang tìm...đang tìm cái...ừm...cái khuyên tai thánh giá của tao! Nó đâu mất rồi ý! Tao nhớ là hôm qua có vào phòng này nên tao mới vô tìm, thế thôi!

Wow...diễn viên của năm là đây!! Nói dối không chớp mắt. Thiên tài, thiên tài!!

hắn nghi ngờ:

- Thế sao mày không gọi con nhỏ dậy?

- Tao không muốn đánh thức nhóc con! Mày đa nghi nó vừa thôi!

Hắn quét qua người Hạo Thiên một luồng soi xét, rồi tạm tin lời anh nói là sự thật. Vy Khánh cũng mỉm cười, nó dễ tin người lắm!

- Có thế thôi mà làm ầm cả lên_ Nó than thở

Hắn ngượng chín mặt. Từ bao giờ hắn lại có thói đã nghi này nhỉ? Mất cả hình tượng!

- Xuống ăn sáng rồi đi học!

hắn lảng sang chuyện khác rồi bỏ đi luôn. Tim vẫn đập bùm bụp.

- Hì..._ Nó như răng cười với Hạo Thiên

Hạo Thiên vẫn hơi sợ, may mà ứng biến được. Phù...

Anh cũng lảng ngay đi:

- Thôi anh đi ăn sáng nha!

Chưa để nó nói gì, anh chạy một mạch xuống nhà.

Sau cánh cửa, một bóng hình cao lớn đứng mỉm cười chua chát. Vy Khánh! Chắc anh không đến lượt đâu. Nhỉ???

Bỗng người đó nhớ lại chuyện đêm qua...

đêm qua_________

Minh Khang ( người đó) bước vào phòng nó, may mà nó chưa ngủ. Hì/...

- Vy Khánh này! Anh với em nói chuyện một chút được không?

Nó cười tươi, gật đầu:

- Được chứ! Anh nói đi!

- Ừm...em...thấy anh thế nào?

Nó hơi ngạc nhiên:

- Sao anh lại hỏi thế?

- Thì em cứ trả lời đi!

Nó nghĩ ngợi:

- Anh Khang...tốt bụng...đẹp trai...rất biết nịnh nọt nữa, á! Cái này em thấy đó nha! Đừng có chửi em! Hì...

- Còn gì nữa không?

- Ừm...anh còn rất ấm áp nữa! Hết rồi!

- Vậy còn thằng Thiên?

Mặt nó tươi tỉnh hẳn lên, làm cho Khang có chút buồn bã. Sao nhắc đến Hạo Thiên nó lại vui vẻ tới vậy??

Nhưng thực ra, nó là nó nghĩ "đã đến lúc nói xấu rồi, ahihi"

- Anh Thiên thì chua ngoa, đanh đá. Còn tốt bụng thì cũng có, đẹp trai nữa, ừm thì...có chút ảo tưởng. Ahihi...

- Còn thằng Phong thì sao?

Mặt nó mang cái biểu cảm gọi là "chán nản":

- Tên đó thì lạnh như băng á! Suốt ngày chửi em, sai em hết việc nọ việc kia. Rất chi nhỏ nhen nữa chứ! Hứ!

Minh Khang ôn nhu hỏi, một câu chủ chốt:

- Vậy em coi anh là gì?

- Tất nhiên là người anh trai tốt nhất hành tinh rồi! Hihi...

Nó đáp không chút suy nghĩ.

"Anh trai sao? Em chỉ coi anh như anh trai em thôi sao?"

Minh Khang cảm thấy như bị đổ muối vào tim vậy, xót xa lắm. Anh gượng cười, đứng dậy:

- Thôi muộn lắm rồi, em tranh thủ ngủ đi! Anh về phòng đây!

Nó không hề biết là đang làm đau một người, cười tươi:

- Dạ. Anh ngủ ngon!!

Minh Khang gật đầu một cái, rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng nó. Thì ra bấy lâu, nó cũng chỉ coi anh là anh trai, không có bất kì một cảm xúc nào khác.

"Vậy thì...anh phải buông thôi! Anh trai chúc em hạnh phúc!"

Anh nói nhỏ, rồi về phòng. Hôm nay...thật tệ!

Hiện tại__________

Thiên và Khang ăn xong, khoác ba lô lên vai, nói vọng lên:

- Anh đi học nhe nhóc con!

- Em gái! Anh đi học nha! Em ở nhà ngoan đấy!_ Minh Khang buồn buồn

Hạo Thiên trố mắt...hửm? Em gái? ý gì đây??

Hàn Phong đuổi 2 tên kia đi học một cách trắng trợn:

- 7h đến nơi rồi! Muộn bây giờ! Chào hỏi gì mà ghê thế?

Hai tên kia vốn đã định đi, nghe thấy thế liền quay đầu lại, đồng thanh":

- Mày làm gì mà đuổi bọn tao ghê thế?

Hắn không chịu thua:

- Chúng mày làm gì mà đồng thanh ghê thế?

Hai tên kia lại đồng thanh:

- Mày làm sao phải chửi bọn tao ghê thế?

Từ trên tầng, vọng xuống một giọng nói chán nản:

- Mấy người làm gì mà cắn nhau ghê thế? Có đi học không mà cứ ghê thế với chả gớm thế? Hử?

Cả căn nhà lại vang lên tiếng cười rộn rã. Ai cũng thấy thật vui vẻ. Từ khi có nó căn nhà này đã nhộn nhịp hơn trước rất nhiều...

___hết chap 36_____
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 37: Bài văn bất hủ


Trong nhà chỉ còn nó và hắn, sau khi ăn sáng xong, nó đang định nhảy lên phòng thì bị hắn túm cổ lại:

- Học!

Nó nhăn mặt, lè nhè:

- Lát nữa không được sao??

- Không! Em đã muộn mất bao nhiêu là chương trình rồi!

Nghĩ ngợi một lát, nó gật đầu. Dù gì thì dù, thi học kì mà không qua thì chỉ có nước chết với ba!

Thế là hắn lôi sách Toán ra cho nó học, vì vốn kiến thức của nó khá rộng và học thêm hè nên đuổi kịp chương trình rất nhanh. Toán là môn "tủ" của nó cơ mà??

- Nhanh nhỉ?_ hắn cười cười nhìn nó

Nó dương dương tự đắc:

- Hứm! Mạch Vy Khánh tôi mà lại...hihi...

Hắn lại lôi ra một quyển nữa, nói ríu rít hỏi:

- Môn gì thế?

- Ngữ Văn!

Mặt nó đột nhiên méo xệch...nó ghét nhất môn Văn đó! Lại còn dốt nhất môn Văn chỉ sau Địa Lý. Cứ đến tiết Văn là y như rằng nó lâm vào trạng thái tâm hồn treo lơ lửng, làm gì có chuyện nó nghe thầy giáo giảng văn đang huyên thuyên cái gì cơ chứ!

Nó nài nỉ:

- Ôi, học môn khác đi!!

- Không!

- Đi mà!!!

- Tôi đã nói không là không! Học là học!

Hắn nghiêm túc. Nó vừa bĩu môi vừa mếu máo khiến khuôn mặt méo xẹo. Hắn bật cười:

- Môn Văn của em ghê thế á??

- Tôi ghét nhất môn đó đó! Aiss!!

Cuối cùng thì nó cũng chịu học Văn của hắn. Nhưng chỉ canh chừng lúc hắn không để ý là nó gục ngay xuống bàn, sau đó lại bị hắn kéo lên cho một trận. Cứ thế học hết lý thuyết.

Đến lúc làm bài tập, hắn lại giao cho nó 1 đề oái oăm:" Em hãy viết những tâm tư, tình cảm và nguyện vọng của mình vào đây". Rồi cho 30p để làm, yêu cầu không cần hay, chỉ cần đủ ý là được. Giao xong đề, hắn lên phòng. Sở dĩ hắn cho nó đề này chỉ là để...hiểu nó hơn thôi. Hihi...

Nó hết cắn bút rồi quay quắt cái bút, mãi không tài nào mà làm được. Bây giờ cũng là 9h 30p rồi, học nguyên buổi sáng không biết trưa hắn có cho nghĩ không nhỉ???

Bỗng nó nảy ra một ý tưởng...

Cười tủm tỉm, nó vừa viết vừa cười khanh khách. Hắn ở trên phòng cũng phải ngó xuống xem nó làm cái gì...

Viết Văn mà cười như vậy, là có ý gì??

30p trôi qua, hắn vươn vai tỏ vẻ mình vừa trải qua một giấc ngủ ngon, đi xuống lầu...

- Em làm đến đâu rồi?

- Này! Nó đưa tờ giấy cho hắn, gi chi chít chữ là chữ.

Hắn nhìn qua, cười mỉm:

- Không tồi!

- Tất nhiên, nội dung còn phong phú nữa!

Hắn cũng đã tò mò lắm rồi, ho khan một tiếng rồi ngồi lên sofa "thưởng thức văn học"

hắn đọc từng dòng....từng dòng...

" Tôi là Vy Khánh, nữ học sinh của lớp 10A1, tính tình hiền lành, nhút nhát..."

Em mà hiền? Sư tử còn chào thua em ý chứ!

Hắn đọc tiếp...

" Tâm tư: Tôi muốn anh Thiên, anh Khang không phải lo lắng hay ưu phiền gì về tôi. Cả tên Phong cà chớn kia cũng thế"

What?? Nói xấu tôi sao??? Em giỏi lắm!

" Tên Phong đó chẳng tốt tính tẹo nào, suốt ngày mặt cứ lạnh như xác ướp Ai Cập. Nói gì cũng to tiếng, trái hắn với anh Thiên và anh Khang tốt bụng..."

Càng đọc, khuôn mặt hắn càng tối thui, nhưng đọc đến phần nguyện vọng, hắn phá ra cười lăn cười bò..."

Em ngây thơ thật...hay giả đây??

Đoạn văn của nó là như thế này:

" Nguyện vọng của tôi là tôi muốn có một công việc rất ổn định. Tôi muốn ngoài công việc đó ra tôi còn mở một công ty chăn nuôi tắc kè và dế mèn. Nếu thành công, tôi sẽ cho mở xưởng chế biến ngay tại đó. Tôi muốn công ty của tôi vươn xa đến tầm cỡ quốc tế. Ngoài ra tôi còn muốn mở một nông trang chuyên sản xuất phân hữu cơ từ lá hữu cơ. Tôi sẽ làm nền Kinh Tế của quê hương mình phát triển. Và tôi còn muốn bố mẹ tôi đừng so sánh tôi với nhân viên văn phòng"

Nhìn hắn cười, mặt nó cũng tươi tỉnh hẳn lên. Không phải là ngắm hắn, mà nó chắc là...hắn sẽ không bắt nói làm lại đâu nhỉ??

- Hay không?_ Nó nghiêng đầu hỏi

- Khụ khụ...em muốn nuôi tắc kè thật sao?

- Ừm!

- Haha...tôi nghĩ em nuôi con đó cũng hợp, vì lùn tí thế này mới không sợ nó nuốt chửng, nhỉ? Chứ nuôi con gì to hơn có ngày bị đè bẹp dí!

Nó chun mũi, lườm hắn. Nhưng rồi lạ tỏ vẻ không đâu:

- Kệ tôi! haizz za...hơn 10h rồi! Đi nấu gì ăn đi! Tôi đói bụng lắm rồi!!

Hắn cũng chiều nó, cất sách vở chui vào nhà bếp. Nó lon ton chạy theo sau...

_____hết chap 37_______
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 38: Tôi chỉ...hơi hơi ghét thôi!


Ngó lên chạn, hắn lắc đầu:

- Hết thức ăn rồi!

Nó ngồi ở bàn ăn, vừa nhóp nhép ăn hoa quả vừa nói:

- Đi...đi mua!

Hắn ờ ờ rồi toan đi ra siêu thị, nhưng nhìn thấy con dao sắc bén nằm trên bàn kia, hắn lại thấy bất an. hắn chạy lại, kéo tay nó đi:

- Đi cùng tôi! Ở nhà không an toàn!

Nó không nói gì cũng đi theo hắn. Ra cửa, nó thấy hắn đi vào nhà xe, nhăn mặt:

- Định làm gì thế?

Hắn thản nhiên:

- Lấy xe đi!

Nó thở hắt ra, bực mình nói:

- Anh đi xe thì đi một mình đi! Tôi đi bộ! Có đoạn thôi mà cũng xe xe pháo pháo, phiền phức!

Nói rồi nó ngúng nguẩy đi trước. Hắn ở đằng sau tức xì khói:

- Nhỏ cứng đầu!

Nhưng mà, hắn vẫn vứt chìa khóa ở nhà và chạy theo nó ^-^

Nó vừa đi vừa hát ngâm nga, hắn đi đằng sau cứ cười tủm tỉm. Nó hát...không đến nỗi tệ đâu chứ nhỉ??

Xoay một vòng, đập vào mắt nó là hắn đang đi đằng sau. Nó loạng choạng suýt ngã, ú ớ hỏi:

- Ớ? Tưởng Dương thiếu không đi bộ chứ?

- Đột nhiên có nhã hứng ngắm cảnh. Với lại để một con ngốc như em ra đường. Hát hò í ới, quay quắt ngang dọc như thế thì cũng không yên tâm!

Mặt nó tối thui lại...Nhã hứng cái đầu anh ý!

Cứ thế, nó và hắn cứ đi, không ai nói với ai một lời.

Và thế là...hắn là túi đồ di động của nó...

Nó nói là " vừa mới xuất viện, tình trạng sức khỏe không được tốt, nên nhờ anh 'giúp một tay'"

Mà đây là giết người chứ không có phải "giúp" nữa!

Nào khoai tây, trứng, rau củ, thịt các thứ đủ loại, hoa quả thì không phải nói rồi, vân vân và mây mây. Nó cứ chọn rồi vứt lên người hắn. Hắn chỉ còn biết nuốt giận chứ làm sao. Đợi nó đi xa rồi, hắn mới rút điện thoại ra:

- Cho người đến siêu thị X khiêng đồ về!

Nói xong, hắn tắt máy luôn. Người gì mà bất lịch sự thế không biết??

Hắn lại khom lưng xuống, khiêng đồ đuổi theo nó.

15p sau...

Nó ra ngoài đợi hắn, cười vui vẻ. Hôm nay cho anh mệt chết đi! Xiiii....

Nhưng...hắn...vẫn phong thái đó...lạnh lùng, bất cần. Tay đút túi quần thong thả đi ra.

Nó bất động...hắn...làm sao...

Nó gọi với lên:

- Ê!! THỨC ĂN ANH ĂN HẾT RỒI HẢ???

Hắn không trả lời, tiến lại gần nó. Khi khoảng cách là 1m rồi, nó lại hỏi:

- Đồ anh để đâu hết rồi? Tôi nói anh khiêng về cơ mà??

Hắn nhếch mép, nụ cười nửa miệng nhưng thật mê hồn làm nó...ngứa cả mắt.

Rồi...hắn hất hàm về phía trước...

Rồi...nó lại bất động lần 2...

Rồi...1 đoàn người đi ra, khiêng trên tay những túi đồ to tướng...

Nó hết nhìn đoàn người kia lại nhìn hắn chăm chằm. Hắn bật cười. gian manh nói:

- Sao cứ nhìn tôi vậy? Bị tôi quyến rũ rồi à?

Vô sỉ! Quá vô sỉ! Sao trên đời lại có loại người như hắn ta cơ chứ?

- Anh điên à? Hứ!

- Em nghĩ tôi khờ đến mức khiêng từng ấy đồ về nhà sao??

Phải! Nó đã sai...

Sai khi nghĩ hắn ngốc như thế! Đáng ra nó phải lường trước tình huống này chứ!

Xấu hổ quá, nó liệng liệng chuyển chủ đề, xách dép chạy về ( không đến mức đó đâu ahihi)

Do chạy nhanh quá, khi đi qua một bãi cỏ, nó vấp phải một cục đá rồi ngã lăn quay ra đấy...

Hắn thấy nó gã sóng soài, muốn đỡ nó dậy, nhưng chợt nảy ra một ý. hắn vẫn cứ thong thả đi qua.

Nó bất mãn hét lên:

- Dương Hàn Phong! Đồ vô nhân tính! Anh định bỏ mặc tôi ở đây đấy à??

Đến lúc này hắn mới quay lại, rồi vờ tròn mắt lên:

- Ớ? Ra em vẫn ở đây à? Tưởng ai đó mắc cỡ quá nên vác cổ chạy về nhà rồi chứ?

Nó thầm nghĩ " Tên khốn! Dám nói móc bà nữa chứ! Ai zuuu....sao chân mình đau quá vậy nè? Huhu..."

hắn nói tiếp:

- Em cũng rảnh quá ha! Giờ này vẫn còn hứng thú hái hoa bắt bướm!

Nó giận tím mặt:

- Hái hoa bắt bướm? Hái cái đầu anh á! Rõ khùng!

- Thôi được rồi! Không đùa nữa! Đứng dậy đi!

- Tôi cũng muốn dậy lắm, nhưng cái chân của tôi...nó...nó...

Chưa để nó nói hết câu, hắn đã chạy đến chỗ nó. Nhìn chân nó, phán:

- Trật chân rồi!

- Xời ạ! Ai mà không biết! Đợi anh nói chắc!

Hắn tỉnh bơ:

- Thế thì thôi! Định có lòng tốt cứu ai đó, nhưng ai đó biết rồi thì thôi vậy! Tôi vè trước!

Hắn đứng lên, toan bỏ đi. Đi được ba bước thì có ý ngoải lại xem nó thế nào. Rồi lại hoảng hồn khi có một vài giọt nước ấm trên khuôn mặt nó.

Hắn cất công chạy lại, cúi xuống:

- Nín đi! Ai làm gì em đâu mà khóc! Em mít ướt vừa thôi!

Trời ạ, nó cứ khóc thế này chắc hắn điên lên mất. Tim hắn cứ nhói nhói rồi giật giật vài cái làm hắn không chịu được. Chết tiệt! làm sao vậy chứ!

Nó lại càng khóc to hơn, hắn sững người, đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật có lỗi.

- Xin lỗi! Tôi dọa em sợ rồi?

Nó không nói gì...đầu lắc liên tục.

Hắn thở dài, tay áp vào má nó:

- Tôi xin lỗi! Thôi, không khóc nữa! Đứng lên!

Rõ ràng là giọng nói thản nhiên đấy, nhưng trong lòng thì cuống hết cả lên rồi!

Nó vật vờ đứng dậy, nhưng rồi lại suýt nữa thì ngã xuống, may mà có hắn đỡ, không thì đã hôn đất rồi!

hắn lại thở dài, rồi khom lưng lại:

- Leo lên!

- Hả?_ Nó nói, rồi lại nấc

- Tôi cõng em!

- Hở?

- Tôi không đùa đâu đấy! Leo lên!

Hắn nghiêm túc quá, làm nó xém xíu nữa lại khóc nữa rồi...

Nó đành ngoan ngoãn leo lên lưng hắn. Giờ hắn hăm dọa thế thôi, chứ thật ra là sợ nó lắm rồi! Nó khóc thế chắc hắn không chịu nổi quá!

Nó thì cười tủm tỉm, không biết là vì cái gì nữa...

Đi được một đoạn, hắn quay lại hỏi:

- Bài văn vừa rồi...là em nói thật đấy à?

- Tôi đã nói rồi! Tôi thích tắc kè đấy! Thì sao?

- Không phải! Ý tôi là...vụ...tôi hay cái gắt các kiểu ấy!

- Ừ thì đúng rồi mà!

Hắn không hỏi nữa, tiếp tục đi.

Đi được một đoạn nữa, hắn lại hỏi:

- Này, bộ...em ghét tôi lắm hả?

- Còn phải nói! tất nhiên là rất rất ghét luôn!

Hắn buồn buồn nhưng vẫn ra vẻ ta đây không quan tâm, lạnh giọng:

- Em nói gì? Tôi cho em xuống bây giờ!

- Ấy ấy...đừng manh động thế chứ! Thì, ghét cũng có ghét! Nhưng tôi chỉ...hơi hơi ghét thôi à!

- Hơi hơi? Là sao?

- Thì anh suốt ngày la tôi, còn cố ý hành hạ tôi nữa! Mà từ khi quen anh tôi chưa được hôm nào yên ổn cả. Cũng tại anh mà tôi phải nghỉ học đến hơn 1 tháng, lại còn vào viện liên miên nữa! Tất cả là tại mấy anh đó! Phải chi hôm đó tôi không ngứa miệng mà chửi anh là đồ "bình hoa di động", phải chi hôm đó tôi không đánh lại tụi kia thì đâu có quen biết tụi anh! Haizz...đúng là rắc rối mà!

Hắn im lặng không nói gì, hơi thở cũng lặng đi. Tim hắn hơi nhói thì phải! Hắn...đang đau sao??

Thấy không khí im lặng như thế, nó chẳng quen tí nào, lay lay vai hắn, hỏi nhỏ:

- Ê, này! Giận rồi à!

-..........

- Này!

-.........

- Ê! Này! Này! Làm gì mà dễ giận thế?_ Nó vùng vẫy

Hắn bỗng gắt lên:

- Tôi không có thừa hơi mà đi giận hờn vu vơ như em! Im lặng đi!

Nó lại dỗi, không thèm nói câu nào nữa. Thời gian cứ thế trôi qua cho đến khi về đến nhà hắn...

_______hết Chap 38_______
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 39: Món ngon nhất mà tôi từng ăn


Về đến nhà hắn, hắn thả nó cái BỘP xuống ghế sofa. Nó bị đau, kêu lên một tiếng rồi nhìn hắn oán trách. Hắn không quan tâm (GIẬN DAI) rồi đi xuống bếp.

Đồ đạc nó vứt cho hắn đã được bọn người kia khiêng về đến nhà. Hắn chăm chú thái thịt, nhặt rau, nấu cái nọ xào cái kia v.v...

Nó ngồi ở ghế cũng thấy buồn chán, ngó xuống nhà bếp thì nghe thấy tiếng cắt thái leng keng, vui vẻ định đi xuống. Nhưng chân nó vẫn chưa khỏi, vừa đặt xuống đất đã phải nhấc lên vì đau. Nó đành phải nhảy lò cò xuống dưới nhà bếp...

Lọc cọc...

Lạch cạch...

- Em làm cái gì ở đây thế?_ Hắn liếc qua nó một cách thờ ơ rồi quay qua xào nấu tiếp

- Tôi...

Nó thực không biết làm thế nào. Hắn giận sao? Giận vì cái gì chứ? hắn hỏi thì nó trả lời thôi! Sự thật mất lòng mà! Con người này thật là...

- Ở đây không có việc của em! Lên nhà đi!_ hắn vẫn không quay qua nhìn nó một cái

Nó khổ sở nói:

- Thôi mà! ở trên đó chán lắm!

- Tiểu Bảo Bảo đâu? Hai con mèo kinh dị ấy đâu?_ hắn vẫn chủ tâm cắt cắt thái thái, rồi lại bỏ vào chảo. Mặc nhiên không để ý đến nó.

Ngoài mặt thì không để ý thôi, nhưng thực ra muốn quay lại lắm rồi đấy!

Muốn nói với ai đó là hắn đang giận lắm, còn dám chọc tức hắn hả?

Muốn nói là hắn không tồi như nó nghĩ...

Muốn nói là nếu phải chọn lại từ ngày hôm ấy, hắn vẫn chọn cách bắt nó làm thư kí cho hắn.

Muốn nói với nó thật nhiều, nhưng mà....

...sĩ diện! Đánh chết cũng không được mất!

Nó rầu rầu:

- Anh vốn dĩ coi tôi là đồ vô dụng, không làm được gì cả!

bây giờ hắn mới phủi tay, quay lại nhìn nó một cái. Khuôn mặt tròn phúng phính kia méo xệch.

- Thì em làm được gì đâu cơ chứ?

- Anh đừng có phán đoán lung tung! Món này của tôi là tuyệt phẩm đấy nhá!

Nó phân bua.

- Món gì?

- Khoai tây chiên trứng!

- Hả?

Lần đầu hắn được nghe tên món ăn này, cảm thấy kì lạ, và cũng muốn "nếm" thử nữa, liền khiêu khích:

- vậy em làm thử tôi xem!

Nó cười nửa miệng, rồi khập khiễng đi lấy khoai.

Hắn nhìn theo, rồi đẩy nó ngồi xuống ghế:

- Đưa chân đây!

- Hả?

- Đưa cái chân bị đau ra đây!

Nó rón rén trưng cái chân lên. Cổ chân nó sưng vù, đỏ rát. Thấy vậy, hắn lại phán:

- Đi đứng cũng không cẩn thận nữa...haizz...

- Là vì chạy trốn an...h...

Nói đến đây, nó tịt luôn. Haiz....thật xấu hổ! Nó chẳng muốn nhắc lại nữa!

- Trốn ai cơ á?_ hắn xấu xa, tỏ vẻ không hiểu.

- Trốn trốn cái đầu anh á! Tôi nói là tôi...chạy...nhốn nháo ấy!

Hắn cười như vỡ bụng trong lòng " Hahaa...chạy nhốn nháo..."

Rồi hắn cầm cái chân nó lên, bẻ một cái...

RẮC!!!

- AAAAAAAAAAAA!!_ Nso vừa kêu vừa la ( khác nhau không?) rồi quẫy túi bụi:

- Huhu...đau quá!! Huhu...

- Giờ còn đau nữa không?_ Hắn vội đứng lên để tránh tình trạng nó quẫy "hăng" quá mà vào mặt thì khổ!

Nó cựa quậy cái chân. Oa...chân nó bình thường lại rồi!

- Sao anh không làm luôn từ lúc ở ngoài đường đi! Làm tôi đau nhức cả tiếng! Rõ ràng là muốn hành hạ tôi mà!

Hắn cũng không biết tại sao phải để về nhà rồi mới chữa chân cho nó nữa. Nhưng lúc ấy hắn chỉ biết chìa lưng cho nó leo lên, dù việc này đến Hoàng Yến cũng chưa bao giờ...

- Ừ! Là tôi muốn hành hạ em đấy!

Nó càu nhàu:

- Tôi nói có sai đâu mà...

Nói xong, nó vùng dậy đi tìm khoai để gọt. Cầm con dao gọt hoa quả sáng loáng trong tay, đột nhiên cảm thấy chói mắt. Hắn giằng lấy con dao, rồi đẩy nó ra:

- Tôi gọt cho! Mắc công lại "liệng" vào tay!

Nó lại được ăn không ngồi rồi. Ngồi chán, nó lại đi đánh trứng.

Hắn gọt có 5 củ khoai tây to bự choác. Nhưng tầm này không đủ cho nó ăn. Nó rêu rao:

- Có tí này tôi ăn sao đủ?

- Thì còn có món khác mà! Đâu chỉ có món khoai tây của em đâu!

Nó bắt tay vào việc làm, kiểu như rất chuyên nghiệp. Nấu gì cũng dở tệ nhưng cái phần nấu ăn vặt này của nó thật là siêu đẳng. Cả 4 năm cấp hai nó toàn trốn mẹ giấu củ nọ củ kia đi để khi nào rảnh thì ăn vặt nên trình độ của nó đạt đến "siêu cấp" rồi!

Hắn cũng vẫn làm, rồi nhìn món ăn kia. Mũi cứ hít hà...hít hà...không thôi. Mùi thơm kia cứ lởn vởn quanh mũi hắn làm hắn không tài nào tập trung nấu nướng được!

Nó vẫn chăm chú nấu ăn, nó quyết tâm rồi! Nấu cho bằng được...nấu bằng cả trái tim...

Chỉ 30p sau...

- Zê! bữa trưa đã xong!_ Nó kêu lên, rồi bưng một mâm đầy ụ thức ăn ra bàn.

Hắn ngồi đối diện với nó, ánh sáng trưa chiếu vào không gắt lắm mà tạo ra một vệt sáng loáng, nhìn đẹp mắt vô cùng. Nó hãnh diện nhìn dĩa khai tây chiên trứng của mình:

- Đẹp không?

- Đẹp! Nhưng không nên trông mặt mà bắt hình dong chứ!_ hắn vừa lấy chén vừa nói

- Ăn được mà!_ Nó cười

- Liệu có bị "tào tháo đuổi" không đây?

- Ngon mà! Anh cứ phải nói là yên tâm!_ Nó chắc nịch

- Thôi! Khỏi tự đắc đi! Ăn hộ cái!

hắn cũng phải nói là háo hức ăn món kì lạ của nó lắm rồi, nói xong liền xóc ngay lấy một miếng, ăn liền...^_^

- ừm...ngon...ngon quá!_ hắn buột miệng khen

- Ngon hả?_ Nó hớn hở

- Ừ! Quả nhiên em cũng được coi là hữu dụng!

- hừ! Không ăn thì đem đây!

Nó giằng dĩa khai tây về phía mình, hắn liền giật lại:

- Ấy ấy, trả cho tôi chứ!

hắn cứ ăn hì hục, thoáng chốc đã hết sạch sành sanh đĩa khoai, lòng thật hối tiếc tại sao hắn chỉ gọt có 5 củ chứ! haizz...

- Anh ăn hết của tôi rồi!_ Nó phụng phịu

hắn nhét vào miệng nó một miếng thịt bò, cười tươi:

- Thôi! Ngoan! Lần sau lại làm cái này nữa nhá!

Nó nhai nhồm nhoàm, nói:

- Ngon...thế cơ...à?

hắn thật lòng:

- Ừ! Ngon lắm! Món ngon nhất mà tôi từng ăn luôn!

Nó sững người, lòng khẽ run lên vài cái.

- vậy hằng ngày tôi sẽ nấu!_ Nó cười

- Nhớ nhé! Giữ lời đấy!

- Ưm! Hứa!

Bữa ăn cứ thế vui vẻ trôi qua. Haizz...vừa gần một tiếng trước còn giận dỗi không thèm nhìn mặt nhau, bây giờ lại nằng nặc đòi người kia nấu cho mình ăn mỗi ngày. Hai người này...thật là...

______Hết chap 39__________
 
Back
Top Bottom