Truyện Teen Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,321,695
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
oan-gia-lam-ban-gai-toi-nha.jpg

Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Tác giả: Lãnh Hàn Thiên Băng
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Mạch Vy Khánh nó là một cô bé xinh xắn đáng yêu nhưng lại luôn lạnh lùng với người lạ.

Hắn là Dương Hàn Phong, vị hotboy nổi tiếng của trường Hoàng Kỳ. Là điển hình của mẫu người ngoài lạnh trong nóng.

Nguyễn Hoàng Bảo Nhi năm nay16 tuổi học trường THPT Hoàng Kỳ. Bạn thân của nó, xinh xắn. IQ thấp hơn nó xíu.

Trịnh Hạo Thiên là bạn cùng lớp với hắn, bạn thân với hắn luôn. Nhưng khác cái là ấm áp hơn hắn. Đẹp trai thì...sánh ngang nhau! IQ ngang hàng. Là con cưng của tập đoàn Trịnh Mỹ lớn thứ 2 châu Á.

Huỳnh Lệ Anh: Chị hai của trường, cùng lớp với hắn và Hạo Thiên. Chua ngoa, đanh đá. là 1 hót- gơ son phấn.
Hồ Hoàng Yến: N_y trước của hắn, sẽ có lúc trở về và...( lúc đó hãy nói)
Còn vài nhân vật phụ Min sẽ giới thiệu sau na!

Trước khi viết truyện, Min muốn nhắn gửi đến bạn đọc vài lời:

Min bây giờ mới 14 tuổi. Cái tuổi chưa đủ lớn để tôi hiểu hết về những thứ gọi là tình yêu, là hận thù hay đau khổ. Tất cả những bi kịch trong câu chuyện, Min viết lên bằng cảm nhận non nớt qua đôi mắt nhìn đời của con bé chưa học hết lớp 8. Có thể nó không được toàn vẹn, không thể khiến cho người đọc phải rơi nước mắt, nhưng xin các bạn hãy cảm nhận nó bằng cả trái tim, vì Min - tác giả của câu chuyện cũng đã viết lên nó bằng cả trái tim​
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 1: Nhận lớp


Chim ca líu lo, mặt trời đương lơ lửng ngọn tre. Trên giường, 1 cô bé đang say giấc....

RENG....Reng...Reng..._ Chuông báo thức vang lên í éo

" BỐP"

Chúc mừng em đồng hồ đã đi về chầu ông bà. Hưởng thọ 2 ngày tuổi.

Lý do: Nghe tiếng đồng hồ kêu inh ỏi, nó phũ phàng vứt phăng vô góc tường rồi lại đắp chăn ngủ tiếp ( gây án xong ko định chạy hả??)

6h 25p...

- Khánh, dậy đi con. Hôm nay khai giảng mà ngủ thế à?_Tiếng mẹ nó gọi ngoài cửa phòng

*Ko có tiếng trả lời*

- Khánh!

- Mạch Vy Khánh!_Tiếng gọi long trời lở đất của mẹ nó làm cho chim chóc muôn nơi bay loạn xạ( ghê óa). Vậy mà vẫn có con heo lười nào vẫn yên vị trên giường ko chịu dậy

" mày ko dậy đúng ko? hà hà"_ mẹ nó nghĩ rồi nở 1 nụ cười cực gian, chạy xuống dưới nhà...

1 lúc sau....cụ thể là 6h 40p

_ CHENG...CHENG...CHENG..._ tiếng kêu chói tai ở đâu cứ dội thẳng vào mặt. bực mình, nó vùng dậy, quát:

- Aisss...người ta đang ngủ mà thằng c-hó nào dám phá vậy hả???

Mẹ nó cất giọng "trìu mến":

- Thằng mẹ mày đấy con!

Nghe vậy, nó hoảng hồn, quay lại sau như robot hết pin...từ từ...từ từ...

- Ơ hơ...mẹ à? Ngọn gió phương nào đã đưa mẹ đến đây vậy ợ??

- Ngọn gió từ tiếng ngáy như trong mơ của mày đấy! Biết mấy giờ rồi không? Hôm nay khai giảng mày muốn trễ giờ hả con?

Nó cười xuề xòa, xua tay:

- Đã muộn lắm đâu mà...mẹ cứ...ư....

Vừa nói nó vừa nhìn chiếc đồng hồ trên tường...

1s.........2s.........3s.......

- Aaaaaaaaaaaaa! mẹ ơi trễ học rồi!_ Nó hoảng loạn rời khỏi cái giường yêu dấu chạy tán loạn vào nhà VS. Làm VSCN, thay đồ chỉ trong vòng...5p( wa...siêu nhân)

-Mẹ ơi con đi học đêy...bí bi..._ nó vội dắt con xe đạp điện ra, phóng vèo ra đường, để lại mẹ nó nhìn theo, lắc đầu ngán ngẩm:

- Haizzz...con vs chả cái...

Nó phóng vù vù trên đường...suốt 9 năm đi học, chưa 1 lần nó đi muộn khai giảng...vậy mà năm nay...sao....haizzz....Nghĩ thế nó càng lao nhanh với tốc độ tử thần gọi bằng cụ...người đi đường nhìn nó...xanh mặt.....

KÉT....._ Xe nó vừa đỗ lại trước cổng trường THPT Hoàng Kỳ

- Phù...may quá vẫn chưa muộn...6h 58p...còn...2p nữa...may thật_ Nó thở hổn hển

Nó cất xe xong, lao lên sân trường tìm con bạn thân. Ngó ngang ngó dọc, ngó đông ngó tây, bỗng...

- Aa....Khánh! mày làm gì mà đến muộn vậy hả?_ Bảo Nhi vỗ vai nó trách yêu

- Phù...tìm được mày rồi! Tại nay tao dậy muộn quá...nên...

- Thôi được rồi, hồ sơ mày đâu? lên tìm lớp nhanh lên!_ Bảo Nhi giục nó

- Rồi rồi...mày sắp làm mẹ tao rồi đấy Nhi ạ!_ Nó nhìn Nhi

- Ờ...hề....

2 đứa kéo nhau lên phòng hiệu trưởng, mà không, trước phòng hiệu trưởng thôi. Thông báo tuyển học sinh lớp 10 vào các lớp dán chi chít trên bảng. Đám người đang chen chúc mong tìm thấy tên mình sớm để thoát khỏi cái đám hỗn độn này!

Nó nhìn Nhi:

- A Nhi đáng yêu! Mày đi tìm lớp đi...dù gì chúng mình cũng học cùng lớp mà!

Nhi thở dài:

-Thôi thôi...khỏi nịnh!

Nói xong Nhi méo mặt len vào đám đông đang chen chúc dữ dội. Còn nó tha thẩn ngẩn ngơ nhìn ngắm ngôi trường.

10 phút sau...

Nhi bước ra khỏi đám đông...dáng vẻ thất thểu mệt mỏi thấy rõ.

- Khánh, học...10A1...tầng 3...phòng...số...8!_ Nhi hổn hển y như nó lúc đến

Khánh tội nghiệp nhìn Nhi, khổ bạn tôi quá...

- Thôi đi lên lớp nhanh mày!_ Khánh kéo Nhi đi...

* Trước của lớp 10A1...*

1 cô giáo già dặn đang ngồi chễm chệ trong lớp, 1 thầy giáo nào đó đang cầm danh sách lớp, đọc to muốn lủng màng nhĩ:

-Trương Tuấn Khang!_ Đi vào

- Mạch Vy Khánh!

Nó nghe tên liền đi vào trong lớp, ngồi đại 1 bàn. Bàn thứ 3.

- Nông Ngọc Linh!_ Học sinh đi vào

- Nguyễn Hoàng Bảo Nhi!

Nhi cũng bước vào, ngồi cạnh nó.

Tầm 5 phút sau, học sinh đã có mặt đông đủ. Bà giáo mới lên tiếng phát biểu:

- Lớp ta là lớp chọn của khối 10! Toàn học sinh chăm ngoan( nghe hơi sai sai thì phải), có ý thức nên tôi cũng không nhắc nhở j nhiều. Bây giờ tôi sắp xếp chỗ cho các em.

Lớp loạn lên...những câu nói thay phiên nhau phát ra...

- ơ cô ơi cho em ngồi chỗ khác đi cô!

- Cô ơi e ko ngồi đây đâu cô!

- Cô ơi cho em lên bàn trên / xuống bàn dưới đi cô!

Bà giáo bực mình, quát:

- Tôi là cô giáo hay các em là cô giáo! Không ý kiến ý cọt gì hết!

Bọn học sinh sợ xanh mặt...

Huyên thuyên 1 hồi, tráo đổi linh tinh 1 lúc...cuối cùng, nó được xếp ngồi với 1 bạn nam. Nhìn khá bảnh zai đấy! Bảo Nhi ngồi sau nó 1 bàn...

- Bạn gì ơi! Mình làm quen nhé!_ Cậu bạn cởi mở

Nó cũng cười với cậu bạn:

- Hé lu! Chào cậu! Mình là Mạch Vy Khánh, rất vui làm quen với cậu!

- Chào... Mình là Lâm Thiên Bảo, hotboy khối 10 đấy nhé..hehe!_ Cậu bạn tên Bảo khoe

Nó chun mũi...hừ...chưa chi đã khoe chiến tích rồi!

- À vâng! Hì_ Nó nặn ra nụ cười đểu giả.

Cậu bạn thấy nó tỏ thái độ như vậy, cảm thấy...thích thú:

- Mình trêu bạn tí thôi, bạn ko cần phải làm quá như thế đâu...haha!

Nó cười đưa đà:

- À rồi!

Kết thúc cuộc nói chiện làm quen của nó với Bảo ( đừng hiểu lầm, Bảo ko phải nam chính đâu nha!)

Mới nhận lớp nên tan học rất sớm, bọn nó được về...

Nhưng...đến cổng trường thì...1 đám đông đang bu quanh 1 chiếc Lamboghini đen...1 nam nhân đang ở trong...nhìn thoáng qua...có lẽ anh ta rất bảnh...

Nhi hám trai kéo nó chạy ra xem.....

____hết chap 1____

Lâm thiên Bảo: Hotboy khối 10, IQ cao. Con tập đoàn lâm Nhật đứng thứ 3 châu Á.
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 2: Đụng mặt


Nó bị Nhi hám trai kéo đi xem, đành bất lực đi theo...

Bọn người đó đang bu quanh 1 chiếc Lamboghini đen bóng nhoáng. Trong xe là 1 thằng đàn ông khoảng 18 - 19 tuổi (người ta mới có 17 thôi pà nội!).

Nó nghĩ " lại mấy thằng cậy đẹp trai mà kiêu căng chứ j? lạ đâu nữa..."

Trên xe bước xuống 1 anh chàng rất chi là đẹp trai, anh ta vẫy vẫy tay "chào" những "fan" của mình. Còn những cô nàng "mai trê" thì hét ầm lên như tìm thấy mỏ vàng...nào là:

- AAAA...ah Phong đẹp trai quá đi à...

-Ước gì em có bạn trai giống như anh nhỉ?

- Người đâu mà đẹp y thiên thần vậy!..

......

Nó nghe mà muốn ói ra luôn.

Nhìn nét mặt hắn ta...có chút gì đó...lạnh lùng và...kiêu ngạo!

Nó cười đểu:" Biết ngay mà, cậy có tí nhan sắc mà kiêu căng sao? Ta khinh!"

Nó quay sang nhìn con bạn thân, ôi mẹ ơi, xác nó ở đây mà hồn nó bay tận phương trời nào rồi..!!

Nó huých nhẹ cánh tay Nhi, cô nàng giật mình tỉnh mộng. Nó kéo con bạn đi, không thương tiếc mặc cho Nhi kêu í ới...

Lúc đi qua hắn, nó nhếch môi khi thấy đám "fan" quá ồn ào muốn lủng màng nhĩ:

- Hừ! Bình hoa di động!_ Nó nói rồi đi luôn.

hắn đang chìm đắm trong tiếng khen, tiếng xuýt xoa, nghe nó nói thì giật mình...hả?? Ai là bình hoa di động??

Hắn quay phắt người lại, đập vào mắt là 2 cô bé con nít ( 16 tuổi rồi thưa anh), hắn ko biết ai vừa kêu mình, bèn hét to:

- Cô đứng lại ngay cho tôi!

Mọi người tròn mắt nhìn Bảo Nhi...

Bảo Nhi quay người lại...cười cười với hắn, mắt còn chớp chớp...( èo ghê quá...)

Hắn nhìn thấy Nhi thì khinh khỉnh "Hời...cũng mê trai như nhau thôi, được ta chú ý 1 chút là..."

Nhưng khi nghe Nhi nói, hắn thất thần:

- Anh Phong bảo gì em ạ?

Hắn há hốc mồm...đây...không pải là giọng vừa nãy...vậy là...nhầm người sao?

Nó vẫn ko quay đầu lại, nói lạnh:

- Nhi! Đi thôi!

Hắn chột dạ " đây...đúng là người đó...Bình hoa di động...hừ xem cô là ai?!"

Nó đang kéo Nhi thì hắn lại gọi với lại:

- Cô kia! Đứng lại đó!

Nhi lại quay lại:

- Anh bảo gì em ạ?

hắn lắc đầu:

- Tôi gọi cô gái đi cạnh cô kìa!

Nhi bĩu môi ghen tị, mặt hếch lên gọi nó:

- Ê Khánh!

Nó bây giờ mới quay mặt lại, mặt đen sì, đầu bốc khói:

- Cái gì?

Hắn nhìn nó: cô bé có mái tóc đen dài, đôi mắt đen ẩn dưới cặp kính cận đen xinh xinh. Nét mặt lạnh lùng, môi...không hề cười!

Hắn ngạc nhiên vì...trước giờ hắn chưa gặp cô gái nào có thái độ đó trước mặt hắn cả...

Nhưng rồi, hắn vẫn nhớ ra cái vấn đề chính, hắng giọng:

- Cô vừa gọi tôi là gì?

Nó nghe thấy thế hơi khó hiểu...Hả? Gọi? Gọi à?...Mình có gọi hắn đâu nhỉ??

Rồi...aaa...thì ra...cái bình hoa di động!

- Anh nhìn đẹp trai thế mà tai lại có vấn đề à? Ôi đúng là phí đời trai đẹp!_ Nó châm chọc

Còn hắn thì tức xì khói...hỗn láo quá mà...

- Cô gọi tôi là bình hoa di động?_ hắn gầm lên

- Phải! Ý kiến gì?_ Nó khiêu khích

- Cô..._Hắn bí họng

- Cô đây con! Có chuyện gì? Ais lại tè dầm hả? Lớn rồi mà còn..._ Nó lại châm chọc

Hắn tức lắm rồi:

- Cô muốn chết hả???

Nó vẫn thản nhiên trả lời:

- Ôi anh hiểu tôi nhất thôi đấy! Đúng tôi đang muốn chết đây...anh có thể đưa tôi đến Âm Phủ được ko?

- Aisss...đồ...con...lợn khó ưa!_ Hắn nghĩ mãi mới ra.

Nó tắt ngấm nụ cười sảng khoái trên môi, nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn...

- Cái gì? Đồ thần kinh?

Hắn trợn mắt nhìn nó:

- Cô gọi tôi là đồ thần kinh?

- Phải! Ở đây có anh với tôi, ko gọi anh chả lẽ gọi c-hó à?_ Nó ngây thơ như con nai tơ giẫm nát cả rừng mơ...

Hắn điên rồi đấy nhé! Tự nghĩ" Hừ, cái đồ điên, ta đây ko thèm chấp!"

- Đồ điên, cô biến đi! Tôi chả thèm chấp loại trốn trại như cô!_ Hắn gằn giọng

- Anh tưởng tôi thích ở đây lắm chắc?! Xớ ai gọi tôi đứng lại thế? Hừ!_ Nói xong nó ngún nguẩy đi luôn.

Hắn ở phía sau mặt đằng đằng sát khí:" tôi mà gặp lại cô há...cô ko yên với tôi đâu đồ rắc rối!"

Nghĩ xong hắn hết tâm trạng lên trường rồi, lái xe quay về biệt thự.

____Hết chap 2___
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 3: Tên biến thái đáng ghét


Nó tức mình đi một mạch về nhà, mặc cho nhỏ Nhi huyên thuyên bên cạnh.

Về đến nhà, nó vứt cái cặp đến "UỲNH!" 1 cái xuống nhà rồi tức tối leo lên cầu thang dẫm thùm thụp ( tội nghiệp cái cầu thang!)

Nó mở cửa phòng, ngã người xuống chiếc giường êm ái. Đầu thầm nhủ" Cái đồ bình hoa di dộng, đừng để tôi gặp lại anh nữa! HỪ!"

Suy nghĩ 1 hồi, nó ngủ thiếp đi, nghĩ nhiều, nhức óc quá!!!

**** Ngày Hôm Sau ****

Hôm nay, 6h45 nó đã đến lớp. Dậy "sớm" hơn hôm qua được chút xíu nên nó thong thả đi dạo quanh trường. Mải nhìn ngắm cảnh đẹp, bỗng nó va phải 1 người, cụ thể là con trai.

Nó té rầm cái xuống sân, miệng thầm chửi cái thằng nào dám làm nó ngã ( tự mình và vào người khác lại còn...)

Còn người con trai va phải nó thì ân cần hỏi han:

- Cậu có sao ko vậy?

Ăn cái gì mà chậm tiêu thế không biết, nó thầm nghĩ, nhưng giọng vẫn ngọt ngào:

- Mình không sao!_ Nó lừ mắt nhìn tên đó_ Bạn nghĩ thế nào?

Câu sau của nó khiến tên đó tắt ngấm nụ cười chết ruồi, ngượng ngịu:

- Mình, xin lỗi...

- Ko sao đâu, mà mình muốn cảm ơn bạn!_ Nó cười

- Vì sao? _ tên đó tròn mắt hỏi

- Vì đã giúp mình nâng cao sức chịu đựng!_ Nó gắt

Tên đó trố mắt nhìn nó như chưa từng bị con gái quát bao giờ:

- Ơ...

Nó bắt đầu giở giọng thuyết giáo:

- cậu nghĩ thế nào mà 1 người như tớ va phải CỤC SẮT như cậu mà ko sao được hả? Cậu nghĩ tớ là đá à mà không sao?

- Thế tôi đã nói xin lỗi cô rồi còn gì!_Tên đó bắt đầu hỗn láo

Nó cũng chuyển ngôi xưng hô luôn:

- Ha...anh nói hay nhỉ? Thế giờ tôi đi giết mẹ anh rồi xin lỗi cho qua chuyện nhé?

- Cô..cô...

Nó cười mãn nguyện...đời nó không móc méo ai là nó không chịu được thì pải!

Hắn ta cười đểu, dí sát mặt vào nó, làm nó giật hết cả mình🙁 b**n th** nè!)

- Trò này cũ rồi, cô bé! Muốn làm bạn gái Trịnh Hạo Thiên tôi thì nói lẹ đi, còn giả bộ!

Nó choáng. Phải, choáng toàn tập luôn! Cái gì? Muốn làm bạn gái hắn ta sao? Hắn là ai cơ chứ? Tên TRịnh Hạo Thiên gì đó bị điên thật rồi!

- Cái gì? Muốn làm bạn gái anh? Anh đang mơ giữa ban ngày đấy à? Đồ b**n th**?_ Nó hét lên

- Ờ.Phải! Một người hoàn hảo như tôi thì trường hợp đó làm sao có thể bỏ qua?_ hắn ta vẫn ngông cuồng đáp trả.

Nó há mồm...sao...lại có người tự kỉ như thế trên đời nhỉ?

- Cái gì? Anh về đắp chăn và mơ đi nhé đồ b**n th**! Xớ nhìn lại anh xem có ra cái thể thống gì không mà còn làm phách!_ Nó

Không đợi hắn ta trả lời, nó giẫm bình bịch lên sàn nhà, bỏ đi.

Sau khi nó đi khỏi, anh chàng TRịnh Hạo thiên bèn lấy gương ra soi xem..." nhan sắc của mình đã xuống cấp rồi ư?"_ hắn tự kỉ.

Sau khi tiếng trống vào lớp đã điểm, nó hùng hổ xông vào lớp...

Bảo Nhi thấy nó nhìn như con hổ cái, bèn ra xoa dịu nỗi...tức:

- Bạn yêu, bạn làm sao vậy? Kể cho Nhi Nhi nghe đuy!_ Nhi nói giọng ngọt sớt.

Nó tức tối hỏi lại Nhi:

- Ê con kia! Mày biết trong trường này có thằng cha nào tên Trịnh Hạo Thiên gì đó không?

- Ớ...anh thiên mà mày cũng ko biết sao? Aiss con này mày thật cổ hủ mà!_) Nhi lắc đầu nói

- Thằng đó là thằng nào? _ Nó gằn lên

Nhi sợ sệt kể lại lịch sử chiến công của chàng:

- Anh Thiên cùng với anh Phong- cái anh hôm qua cãi lộn với mày í, là 2 hotboy khối 11. Nổi tiếng đẹp trai, nhà giàu, học giỏi nữa, cứ đi đến đâu là gái pải đổ rầm rầm, với lại.....

Nghe Nhi huyên thuyên mà mặt nó tái xanh như đít nhái...

Nghe xong, nó nuốt nước bọt cái ực, rồi thở dài:

- Chắc tao ko yên rồi!

Nhi nhún vai, bĩu môi ra vẻ...méo care!

@#$%^&&

Cuối cùng cũng hết tiết 2, nó mệt mỏi lê xác xuống Canteen.

Nó chọn một chiếc bàn trong góc khá yên tĩnh, gọi:

- Chị ơi!

-Chi em?_ Cô nhân viên bán đồ ăn ở canteen hỏi

- Cho em 1 hamburger, 1 chai Sting đỏ, 4 bịch snack, 1 ly kem dâu, 1 ly kem socola, và 1 bánh mì kẹp nha chị!_ Nó kể

Chị nhân viên sợ xanh mặt...nó là heo hay người vậy nè? Nhưng cũng chiều theo ý khách hàng.

Nhìn đống đồ ăn trước mắt, nó thích thú đưa ly kem dâu lên miệng...

"Bùm, Cành...Bành"_ Tiếng ghế và bàn đổ la liệt

Nó tò mò ngước mắt ra...

___Hết chap 3__
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 4: Náo loạn Canteen


Nó quay lại nhìn, 1 cô bé hót gơ mặt trát hàng kí phấn đang nhìn nó hầm hầm. Nó thì vẫn mở mắt to như mắt ếch mà nhìn cô ta..( gan đấy)

Cô ta cùng 3 con nhỏ khác hùng hổ xông tới, hất đổ bàn ăn của nó. Nó suýt xoa nuối tiếc nhìn đống đồ ăn vương vãi trên sàn nhà...

- Cô làm gì vậy hả?_ Nó gắt lên

Nhỏ đó shock:

- Cái gì? Mày nói gì?

- Ha..tôi ko ngờ cô lại cũng bị "lảng tai" nữa đó!_ Nó chế giễu

- Tao đell nói vs những đứa ko não như mày! Vào thẳng vấn đề chính: Tránh xa anh Thiên ra!_ Nhỏ đó hung hăng

Thì ra là tên b**n th** đó, chắc sáng nay cô ta nhìn thấy cảnh tên đó ép cô vào sát mặt hắn nên...hiểu lầm! Tuy vậy nó vẫn nói:

- Tôi và anh ta chả có gì cả!

- Tao là đứa trẻ lên 3 à?_ Cô ta gào lên

- À..hóa ra cô mới lên 3 thôi!_ Nó cười đểu

- mày...hôm nay tao không cho mày 1 bài học thì tao ko pải là Người!

Nó nhếch mép khinh bỉ:

- Thế thì chắc cô ko dạy được tôi đâu, vì cô vốn đâu pải là người, cô là...hồ ly mà! Haha

- Mày..._ Nói rồi cô ta giơ tay định tát nó

'Bụp'_ Nó đỡ được tay cô ta, xiết chặt:

- Định đánh tôi sao?Không có cửa đâu ha!_Nó nhếch mép khinh bỉ

Nó càng xiết chặt tay cô ta hơn, cô ta vốn là 1 tiểu thư, chân tay mềm nhũn như bột bị nó xiết chặt như thế thì muỗn gãy xương tay luôn...miệng la oai oái:

- Mấy con kia! Lên cho tao!

Lập tức mấy con nhỏ đằng sau cô ta đồng loạt xông lên. Nó cước vài thế võ giải quyết. 5p sau, giải quyết gọn 3 tiểu thư. Nó nhếch mép cúi xuống gần 1 chị ả:

- Hừm...tên...Diệp Hoài Ngọc..ăn hại!

Lại cúi xuống gần chị thứ 2:

- Chẹp...tên...Lã Băng Dương! Yếu như sên!

Ả thứ 3:

- Hừ! Tên...Hoàng Bảo Hạnh! Ta khinh!

Sau đó ngó ngàng chị đầu đàn đang tái xanh mặt mũi:

- Cô...hừm.._lật bảng tên_ Huỳnh...Lệ...Anh! Hót gơ son phấn chỉ được cái to mồm, làm được gì đâu? Ha...

Nhìn nó bây giờ y như 1 bà trùm, 1 tên giang hồ thực thụ. Nét mặt lạnh hơn băng, có 1 chút khinh khỉnh, hung ác, gian xảo. Khác hẳn với Mạch Vy Khánh hàng ngày vui vẻ, hòa đồng!( Con gái nhà họ Mạch mà!)

Nhưng...

- Các cô làm cái quái gì vậy hả?!_ Giọng 1 thằng con trai vang lên

Nó giật mình quay lại...

Hắn- Dương Hàn Phong, hội trưởng hội HS trường THPT Hoàng Kỳ. Nổi tiếng đẹp trai, sát gái, tình trường, đào hoa...v..v

Nó lẩm bẩm trong miệng:" WTF? Bình hoa di động?"

hắn cũng khá ngạc nhiên khi thấy nó. Nhưng cũng nhanh chóng lấy lại phong tác lạnh lùng ban đầu

Huỳnh Lệ Anh thấy hắn như bắt được vàng:

- ANh Phong...huhu...nó...tự dưng...đánh em...em chả làm gì nó cả...thế mà...nó..huhu...

Nó nhíu mày nhìn cô ta " đóng kịch giỏi thật", rồi nhếch mép khinh bỉ

Im lặng 1 lúc, hắn quát lên:

- Lên phòng hội trưởng hết cho tôi!

____Hết chap 4_____
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 5: Phòng hội trưởng


Bây giờ, nó đang ngồi uống trà ( chém gió) trong phòng Hội trưởng HHS( hội h/s). Sắc mặt ko chút biểu cảm

Lệ Anh và 3 con nhỏ kia thì ra sức đóng kịch, kêu khóc như đưa tang. Hắn nghe mà muốn tống cổ luôn vì...thủng màng nhĩ!!!

- Các cô có gì để nói?_ hắn lạnh nhạt hỏi

- Tôi..._ Nó định thanh minh

- Tôi hỏi 4 cô trước! Cô ngậm miệng!_ hắn thờ ơ trả lời

Nó cảm thấy bị súc phậm kinh khủng, đã vậy bà éo thèm thanh minh với c-hó nữa!

Lệ Anh rơi nước mắt tanh tách:

- Hicc....anh Phong, em...thấy nó là bạn mới nên em ra chỗ bạn ấy để làm quen. Khi em vừa xin cô ta cho ngồi cùng thì cô ta la mắng em. Mấy bạn này_ Chỉ vào 3 nhỏ_ thấy bạn ấy vô lễ quá nên ra can, ai ngờ cô ta ra tay đánh!_ Lệ Anh nói dối không ngượng miệng

Hắn đảo mắt 1 hồi, quay qua nó:

- Cô?

Nó cười đểu, nhìn hắn:

- Tôi nói,dù gì anh cũng đâu có tin?! Anh nghĩ sao nghĩ!_ LẠnh lùng và...vô tâm!

- Cô..._ Hắn nghẹn cổ

- Tôi sao? Mau đi dỗ dành mấy cục cưng của anh đi! Cô ta khóc hết nước mắt cá sấu rồi...mai này đi làm diễn viên, sao mà diễn nổi?!_ Nó nhếch mép cười khinh

Hắn hơi bực khi thấy nó không thanh minh, phân bua gì hết. Thực ra, hắn đã biết hết mọi chuyện từ lâu rồi, chỉ là...đợi nó phản ứng thôi! Nhưng...ai ngờ...nó lại...>>" Vậy thì tôi sẽ cho cô biết tay! Đồ con lợn!"_ Hắn nghĩ

- Cô sẽ bị đình chỉ! Hình phạt tí nữa tôi sẽ ra!_ Hắn chỉ tay vào nó nói

Bọn Lệ Anh cười gian xảo, nhưng ko may, hành động đó đã lọt được vào mắt của hắn!

- Còn các cô, sẽ đi đổ rác trong vòng 1 tháng!_ Hắn ra lệnh

Bọn ả há mồm:

- HẢ??CÁI GÌ? ĐỔ RÁC Ư? Thiên kim tiểu thư mà phải đổ rác? Anh nghĩ thế nào thế anh Phong?

- Đã ra quyết định, cấm làm trái, bây giờ, các cô được ra về! Mời!_ hắn đuổi

Bọn ả tức xì khói tai, đầu và mũi ( cẩn thận bốc cháy cả người chứ không đùa!), hậm hực bước ra khỏi Phòng HT HHS.

Nó vẫn chả nói gì lững thững bước ra, hắn gọi:

- Còn cô! Ở lại!

Nó khó chịu quay lại:

- Gì nữa?

- Cô vẫn chưa bị phạt!_ hắn không nóng không lạnh đáp

- Vậy...hình phạt là?_ Nó

- Làm cho tôi 3 việc!_ hắn cười gian xảo

- Việc gì?

- Rồi cô sẽ rõ!

- Nhưng...đây là việc công, còn 3 việc của anh là việc tư..._ Nó vẫn không tỏ thái độ gì

- Tôi là Hội trưởng, tôi có quyền!_ hắn tự sướng

- Mơ mộng đủ chưa?_ Nó nói

- Thôi, biến đi!_ hắn lật mặt

Nó bực mình đi ra, kéo cánh cửa đến "ROÀNH" như muốn xẻ làm 2. hắn ngồi trong phòng mà như động đất...khiếp quá!

* Trên lớp 10A1*

- Khánh mày vừa đi đâu vậy?_ Cái Nhi lo lắng hỏi nó

Nó ủ rũ nằm ụp xuống bàn:

- Phòng hội trưởng!

Nhi ngạc nhiên:

- Sao mày "được" vào đó?

- Đánh nhau!

Nhi há mồm to đến mức, 10 con ruồi bay qua thì 11 con bay vô mồm quá, từ trước đến giờ, nó luôn là 1 h/s chăm ngoan, hiền lành. Chưa nghe thấy nó đánh nhau bao giờ...thế mà...không thể tin được, Nhi vỗ vỗ ngực:

- Ê đùa thì đùa có lý tí chứ! Hehe...mày mà đánh nhau chắc tao vào tù rồi mày!

- Không tin thì thôi, tùy!_ Nó lạnh nhạt

Nhi thấy tình hình khá bất ổn, hỏi lại:

- Thật hả mày?

- Ừ!

- Á ba mẹ ơi...ngày tận thế đến rồi sao? Ngày con Khánh nó đánh nhau chắc con chỉ sống thêm vài giờ đồng hồ nữa quá ba mẹ ơi...@#$%^&@

Nhi tha thẩn ở đó huyên thuyên 1 mình như đứa tự kỉ.

Nó gục đầu xuống bàn, NGỦ!

Cậu bạn tên Bảo của nó cứ ở đó ngắm nhìn nó ngủ, miệng cười cười, không ngừng lẩm bẩm:

- Đáng yêu quá!

Cuối ngày, nó vác cái mặt như xác ướp về nhà...3 việc sao? Chả lẽ hắn định bắt mình chạy quanh sân? hay bán hàng? hay bò quanh sân, hay...đuổi mình khỏi trường?? aaa nghĩ đã thấy ghê rồi!

Nó khóc trog lòng leo lên giường, ngủ ( khiếp bà này lúc nào cũng ngủ được!)

____hết chap 5____
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 6: Hai hotboy khối 11...vô lớp! Chuyện lạ có thật!


Sáng hôm sau, nó "tự động" thức dậy vào 6h30.

Đánh răng, rửa mặt, VSCN xong, 6h45, nó đến trường.

Tâm trạng hôm nay của nó cực xấu. Vì hôm qua mạng nhà nó chập chờn quá nên không thể...online facebook để kêu ca về cái thằng cha đó. Đấy! Nói đến đây mới nhớ 3 điều kiện của thằng cha bình hoa di động kia làm nó thêm bực nữa...đời đúng là có lắm lúc chán thật!

* Ở lớp*

Bao giờ Nhi cũng đến lớp trước nó. Vừa thấy nó, Nhi cười tươi như vừa được tưới:

- Hai!!! Bạn iu ơi mau đến...đây, làm cho mây xanh lá cây rừng..._Bảo Nhi ngêu ngao hát

Nó vội bịt tai lại:

- Chị cho em xin...nghe chị hát, em có thành khách quen của bệnh viện quá!

Nhi bĩu môi giận dỗi:

- Hứ, Khánh đểu nhá! Khánh chê Nhi nhá! Huhu Khánh ác lắm!...

Nó nhăn mặt lại như đít khỉ ăn ớt, vội chặn cái bài tềnh ca muôn thuở của Bảo Nhi:

- Nhi ngoan nà, Nhi hát hay học giỏi, ngậm miệng lại cho Khánh được hông?

Nhi dỗi luôn, quay sang nói chuyện với tên Thiên Bảo nãy giờ vẫn ngắm 2 đứa nói chuyện:

- Ê Bảo ởi...Bảo ời..._ Nhi cất giọng

Thiên Bảo cười:

- Chi zậy Nhi?

- Bảo bảo Khánh giùm Nhi...Khánh dạo này ác lắm, cứ mắng Nhi hoài à!

Nó nhìn Thiên Bảo, ánh mắt thách thức:

- Cậu làm nổi không?

Thiên Bảo nhìn nó dựng tóc gáy:

- Ơ...hơ...Nhi ơi...đi...đi chơi đi...Bảo sợ cái cô Mạch Vy Khánh nào đó lắm rồi, dữ như cọp vậy á!

- Cái gì? Cho cậu nói lại lần nữa!_ Vy Khánh gằn giọng

- Nhi...chạy!_ Bảo nhắc Nhi rồi chạy biến. 2s sau, nó đã chả thấy 2 đứa nó đâu.

Nó lại gục xuống bàn, đánh 1 giấc như thường ngày.

**** Tại một nơi khác, cụ thể là tại lớp 11A1( lớp của hắn và tên"b**n th**")***

Hắn lôi xềnh xệch Hạo Thiên đi, nhìn đến là tôi nghiệp:

- mày đi với tao xuống lớp 10A1!

- Xuống đấy làm gì? Dỗi quá à?_ Hạo Thiên méo mặt.

- Tìm người giúp việc!

- Hả?_ Hạo Thiên ngu ngơ hỏi

Hắn cười:

- Lâu nay hội h/s không có thư kí rồi nhỉ?

Hạo Thiên nhíu mày:

- Thư kí? Chẳng phải từ khi em ấy qua đời thì mày...

Hắn chợt tắt ngúm nụ cười trên môi, giọng buồn buồn:

- Ừ...

Nhưng...5s sau...

- Thôi kệ, tao có trò mới vui lắm hehe!_ hắn cười man rợ

Hạo Thiên suýt chết:

- Ờ ờ con cũng bố!

- Thế thì đi theo tao!

Nói rồi hắn kéo Hạo Thiên đi xuống tầng 3.

**** Trước cửa lớp nó ****

Nó vừa gục xuống được 1 lúc thì bị mấy tiếng...UỀ...ồ...Ồ...Ồ...UỀ... của bọn con gái làm nó nhức óc

Tiếng hét ngày càng to khiến nó liên tưởng đến mình đang xuất hiện trong 1 buổi xử án của Bao Công, và chính nó là tên phạm nhân sắp bị lôi ra xử trảm!!( thê thảm quá quan ơi....con oan qua quan lớn ơi....)HICCCC

Khi lưỡi đao vừa kề lên cổ, nó bất giác tỉnh dậy, mồ hôi LÃ CHÃ tuôn rơi ( phóng đại á)

Trước mắt nó là 1 ụ người( so sánh hơi ghê thì phải) đang chen chúc nhau để làm j đó....nó ngán ngẩm nhìn đám đông rồi khẽ lắc đầu...ngủ tiếp!

Ở cửa lớp vang lên tiếng gọi "tử thần" của ai đó:

- MẠCH VY KHÁNH LỚP 10A1!( điều tra nhanh gớm!)_ Hắn bắc loa gọi

Nghe thấy tên mình, nó nhăn mũi, dụi mắt tỉnh dậy.

Hắn cười gian tà nhìn nó, Bước chân tới bàn nó ngày 1 gần....5m....3m....1m.....

- Nhớ tôi chứ?_ Hắn

Nó bĩu môi:

- Hớ..cái bản mặt thúi của anh, sao tôi phải nhớ?Rảnh à?

Hắn tức xì khói:

- Vậy cô còn nhớ 3 điều kiện kia chứ?

- Ờ...thì...3...3..._ Nó ấp úng

- Điều kiện thứ nhất: Làm thư kí hội h/s!_ hắn lưu manh nói

- Cái gì?_ Nó mở to mắt nhìn

- Cấm cãi!_ Hắn quả quyết

..............Trong lúc đó......

Hạo Thiên bị đám đông che hết khuôn mặt nó, nên ngó ngang dọc đông tây mà chả nhìn thấy gì!

- Tránh ra!_ Anh bực tức

Đám đông lui hết nhường đường cho hotboy, trong lòng thầm ghen tị với nó!

Hạo Thiên bước tới gần bàn của nó..và:

- Mày làm gì mà lâu vậy?_ Hạo Thiên vỗ vai hắn, hỏi_ Mà cô bé thư kí..._ Đang nói bỗng ngừng lại, nhìn nó...

Nó và Hạo Thiên há mồm nhìn nhau:

- Là anh / cô?_ Đồng thanh.

Hắn ở giữa chả hiểu cái mô tê gì:

- 2 người quen nhau?

Hạo Thiên cười cười:

- Nhỏ bướng bỉnh!

Nó cũng không vừa:

- Tên b**n th**!

Hạo Thiên quay phắt sang nó:

- Cô nói cái gì?

- Đồ b**n th** lảng tai!_ Nó chân chọc

- Cô...

- Cô đây con! Bảo gì cô thế?

...Cãi nhau om sòm....

- Stop!_ Hắn can ngăn 2 con hổ.

- Hừ!_ Nó

Hắn nhìn nó:

- Thư kí! lên phòng hội trưởng! Nhanh!

Nó lườm lườm nhìn hắn:

- Biết rồi! ( đồ hâm, dại, dồ.. ( nói nhỏ))

Hạo Thiên chen vào:

- Vậy cô làm thư kí mới hả?

- Biết rồi còn hỏi!_ Nó vừa thu dọn đồ vừa nói

- haha...báo cho cô biết...tôi là hội phó hội h/s!_ Hạo Thiên tự hào nói

Nó nghe xog như xét đánh bên tai:

- CÁI GÌ? *chết tui rồi*( nói nhỏ)

- Lẹ lên!_ Hắn cười cười, đẹp như thiên thần

- Hừ! Gặp sao chổi không hà!_ Nó rên

Sắp xếp xong xuôi, hắn, nó và Hạo Thiên cùng nhau bước lên phòng hội trưởng trước sự ngạc nhiên và ghen tị của hàng trăm ánh mắt hình viên đạn đang chĩa vào nó!.( kì này nó thảm rồi!)

Ở một góc khuất nào đó, 1 cô gái bẻ đôi chiếc gậy gỗ trong tay, mắt hằn lên những tia đỏ, răng nghiến chặt:

- Đũa mốc mà đòi chòi mâm son à? Mày đụng nhầm người rồi!

_____Hết chap 6____
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 7: Thư kí hội học sinh? Rắc rối ập đến!


Nó dẫm chân bình bịch theo 2 tên kia vô phòng hội trưởng hội h/s.

Nhưng..khi vô phòng...thì...

Đồ đạc bừa bãi khác hẳn ngày đầu nó bước vào đây. Sách vở, bút thước rơi vãi tứ tung. Hồ sơ, tài liệu với máy cái giấy tờ gì gì đó nằm chồng chất lên nhau.

Thế còn chưa hết, nhìn phòng của hắn đi!

Quần áo vứt lung tung hết ra sàn nhà, đồ ăn ăn xong vứt toẹt ra đấy. Vỏ lon, giấy bóng phải nói là như đi thu gom rác thải....vân vân mây mây...

Nó nhìn cái hiện trường vụ án thì tái xanh hết cả mặt...

Hắn nhìn nó, hất hàm:

- Dọn đi!

Nó há mồm nhìn hắn, vặn loa hết công suất:

-ANH BỊ ĐIÊN SAO VẬY?

Hắn suýt thủng màng nhĩ, khẽ nhăn mày:

- Nhiệm vụ của 1 người thư kí! Không được cãi!

- HẢ?? BỘ HẾT VIỆC RỒI À? TÔI KHÔNG LÀM THƯ KÍ THƯ KÉO GÌ HẾT! TÔI MUỐN VỀ LỚP!!!_ Nó hét lên

Hắn suýt thủng màng nhĩ lần 2...

- Đề nghị cô vặn nhỏ loa!_ Hạo Thiên vẫn bịt tai, nhìn nó

- Nhỏ gì mà nhỏ,nói chuyện vs mấy người thì căn bản tôi ko nói nhỏ không được.Các anh có bị điên ko vậy,cho tôi làm làm chi?Bảo mấy em chân dài dài mà làm,tôi chân ngắn lắm đó!Đã là chân ngắn thì làm sao mà chạy nhanh được?_ Nó lấy cớ

Ngay sau khi nó nói xong...Hạo THiên nhìn nó, suy xét...

- Ừ...đúng là lùn thật! Haha đồ lùn! Đồ cây nấm di động!_ Hạo Thiên ngoác mồm cười

- Ờ ờ đúng đó, lùn thì làm việc không có hiệu quả đâu! Nhất là cái chức danh THƯ KÍ cao sang đó...các anh sẽ mất mặt lắm đấy!_ Nó khiêu khích, chủ yếu để bọn hắn tống cổ nó về lớp...nhưng...

Hắn vẫn...:

- Cô dám không làm?

- Phải!_ Nó quả quyết, có chết nó cũng không làm

Hắn nói lạnh:

- Nếu cô đã muốn vậy, thì hãy cuốn gói cút khỏi cái trường này đi!

Nó uất ức:

- Anh mất nhân tính thật rồi! Tôi chưa thấy người nào quá đáng như anh vậy đó!

- Ừ thì sao? Nếu cô muốn ở lại ý...thì..._ Hắn vẫn nói, giọng mập mờ

- Hừ! Thù này tôi quyết sẽ trả! Tôi sẽ làm thư kí cho hội học sinh!_ Nó suy nghĩ 1 lúc rồi đồng ý. Chết nó cũng không làm nhưng...bị đuổi ra khỏi trường thì...haizz....cứ làm đi đã, rồi bọn mi sẽ biết tay bà! 2 con lợn thối tha!

Nó nói xong quay lưng bỏ đi, không quên đóng cửa cái "RẦM"( tội nghiệp cái cửa!)

Trong phòng, hắn mới nhếch môi cười:

- Kì này cô chết với tôi! Đồ...cây nấm di động!

********dãy phân cách địa điểm******

Ngoài cửa phòng hội trưởng, 2 cô gái có nhiệm vụ nghe lén đã nghe được toàn bộ câu chuyện. Họ ghi âm cuộc nói chuyện, rồi bấm bấm gửi cho ai đó! Cuối cùng, họ đến địa điểm mà bà chị hai Huỳnh Lệ Anh đã hẹn...

- Chị hai!_ Hoàng Hồng Hạnh( cô hôm nọ) chào kính cẩn

- Em chào chị!_ Băng Dương và Hoài Ngọc( 2 cô hôm nọ ở canteen) chào lễ phép

- Rồi! Tình hình thế nào?_ Lệ Anh hỏi

- Em gửi tin nhắn cho chị rồi mà!_ Băng Dương nói

Lệ Anh nhíu mày lôi điện thoại ra...quả nhiên có 1 tin nhắn âm thanh, cô cười:

- Tao để chế độ im lặng!

Nói xong, cô mở tin nhắn ra, nghe....

Giọng của nó và hắn bắt đầu nghe rõ hơn...

- Dọn đi!

....

- ANh bị điên hay sao vậy?

......

-Nhiệm vụ của thư kí! Cấm cãi!

........

-Ừ...đúng là lùn thật! Haha đồ lùn!

........

- Không làm thì cút ra khỏi trường này đi!

.......

- Thù này tôi sẽ trả! Tôi sẽ làm thư kí hội h/s!

.......

Nghe xong, tay Lệ Anh bắt đầu nắm chặt lấy cái điện thoại tưởng chừng như bị vỡ vụn...

- Con nhỏ này, không biết điều rồi!_ Lệ Anh gằn giọng

ra là chị ả muốn làm chức vụ thư kí từ 3 năm về trước kìa. Vì năm ấy có con kì đà cản mũi, cô đã dẹp được. 3 năm sau lại có 1 con kì đà cản mũi nữa, cô thực sự tức giận.

- Giờ làm gì chị hai?_ 1 đứa trong nhóm lên tiếng

- Xử nhanh gọn lẹ!_ Lệ Anh nghiến răng

- Tuân lệnh chị!_ đồng thanh

***Nó vừa đi đến cầu thang thì...***

- Con nhỏ kia!

1 đám nữ sinh đang ở trước mặt nó.À mà không phải nói là chặn đầu nó.

- Các người là ai?_ Nó hỏi

- Hừm...mạnh miệng nhở?_ Lệ Anh cười đểu

Nó nhìn Lệ ANh, 1 lúc sau...:

- À...thì ra là chị hai yếu như sên hôm nọ, còn có 3 cô tiểu thư hôm nọ nữa! Cả nhà hồ ly tụ họp đông đủ quá ha!_ Nó cười đểu lại.

- Mày..._ Lệ Anh tức giận

- Chị hai, nhỏ này để em!_ 1 con nhỏ, ngó tên hình như là Trần Quỳnh Như Ngọc ( tên dài v~) lên tiếng

- Rồi, mày xử nói cho chị!

Nhỏ đó tiến đến gần nó, nó nhăn mày...chị ta đang định đấu karate à? Chân xếp hình vòm, tay khum khum như cái chum luôn!

...CHÁT>...

1 cái tát vào má trái nó đau điếng, vì mải suy nghĩ nên nó không đỡ được cú này!

Tiếng cười rộn cả bọn hồ ly kia...

Ả ta định tát 1 cái nữa, nhưng vừa đưa tay lên, xương tay của nhỏ...đã...vỡ vụn...

1 bóng con trai đang túm chặt lấy tay cô ta bằng 1 sức khủng khiếp...

- AAAAA...anh Minh Khang, sao anh lại ở đây?! Bỏ em ra! Đau..._ Nhỏ giãy giụa

Người tên Minh Khang gì đó cũng nhẹ tay hơn với nhỏ, nói khàn khàn:

- Mẹ bảo con gái đánh nhau lớn không có ai yêu đâu! Về nhà mà chải tóc, ngâm thơ, hái hoa, bắt bướm đi cô bé à! ( câu này hổng phải của mình, mong tác giả không thu phí bản quyền!)

Cả nhà hồ ly cố nhịn cười...

Nhưng...nó đâu có biết nhịn là gì đâu, ngoác mồm ra cười hô hố:

-Há há há...thơ...hay đấy! Hahaha_ Nó vô duyên muốn chết!

Minh Khanh nhìn nó, buông tay cô nàng Như nGọc ra...

Lệ Anh có vẻ quan tâm và quen biết thằng cha này ( ngta vừa cứu chị đấy!), cười hiền( giả tạo):

- Anh Minh Khang, anh về nước bao giờ thế?

Nó nghe muốn ói quá đi!

Minh Khang hình như không quan tâm gì đến cô nàng này cho lắm, trả lời hời hợt:

- Vừa về!

- Anh... Lệ Anh không thích thái độ của anh đâu nha!_ Lệ Anh làm "nủng"

- Tôi bắt cô phải thích à?

- Anh...._ Cô ta cứng họng...

Minh Khang nhìn nó, rồi nhìn gia tộc Hồ Ly kia, phán:

- Các cô cậy đông mà đi bắt nạt 1 cô gái YẾU ĐUỐI như thế này sao?( yếu đuối á trời?)

Nói rồi anh đẩy bọn kia ra, cầm lấy cánh tay nó:

- Em có sao không?

- Em không sao!_ Nó không nóng không lạnh trả lời

- Đi thôi!_ Minh Khang kéo nó đi

Nhưng...

- Đợi em lát!_ Nó gỡ tay anh ra...và...

....CHÁT.....

1 cái tát rất rất mạnh in trên đôi má của Như Ngọc.

- Cái tát này là tôi trả cho cô! Đừng có khùng mà đi chọc điên tôi!

Nói rồi nó bỏ đi, Minh Khang ngơ ngác nhìn nó...khiếp quá!

Nó và Minh Khang đi được một quãng, nó bỗng ngừng lại:

- mà anh là ai thế?

Minh Khang ngơ ngác nhìn nó lần 2:

- Em thật sự không biết anh là ai?

- Biết thì tôi hỏi làm gì!_ Nó làm như rất bình thường không bằng

Minh Khang ngạc nhiên nhìn cô bé này, cả trường từ h/s mới đến h/s cũ, ai mà chẳng biết đến bộ 3 hotboy chứ! Sao nó lại...

- À...anh là Võ Minh Khang! Vừa từ Mỹ về!

Nó à...lên 1 tiếng, rồi chép miệng:

- Thảo nào tôi chưa biết đến anh!

- Còn em?_ MInh Khang hỏi lại

- Tôi là Mạch Vy Khánh! Học sinh lớp 10A1!_ Nó cười cười

- Vậy là anh hơn em 1 tuổi đấy! Anh học 11 cơ!_ Minh Khang bắt bẻ

- Kệ chứ! Liên quan đâu! _ Nó hờ hững

Minh Khang thấy khá thú vị đối với cô bé này, chưa có cô gái nào dám ăn nói thế với anh cả!

- Thôi tạm biệt!_ Nó đi lên lớp

- Ừ...hi vọng sẽ gặp lại em!_ Minh Khang nói với lên

Bóng nó khuất sau dãy cầu thang dài, Minh Khang bỗng cười:

" Em thật thú vị!"

______Hết chap 7____

Gtnv: Võ Minh Khang: 1 hotboy nữa của khối 11. là bạn thân của hắn và Hạo Thiên. Nhưng 3 tháng hè và 1 tháng trong năm học đã phải qua Mỹ để điều hành công ty bất động sản lớn thứ 2 thế giới!

các bạn đọc truyện vui vẻ!
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 8: Nó là du côn đấy!


Thôi không suy nghĩ lung tung, Minh Khang chạy đến phòng hội trưởng tìm 2 thằng bạn thân của mình...

" Cạch"_ Cánh cửa được mở nhẹ nhàng

Hắn và Hạo Thiên tròn mắt ngạc nhiên...

Không ai biết là hắn và Hạo Thiên đã từng chơi chung rất thân ngoại trừ 1 người, là tên thứ 3. hắn và anh sững sờ nhìn người mới bước vào. Hạo Thiên mấp máy môi:

- Phon...Phong...ma....ma kìa!_ Anh chỉ vào Minh Khang

Hắn cũng sững sờ không kém:

- Ờ...phải... Mấy tháng nay tao vs mày ko đi cúng, chắc nó giận lắm nên mới quay về!

..........

Hắn và Hạo Thiên cứ nói với nhau mặc kệ biểu hiện của con người đang đứng ở đó...mặt càng ngày càng...đen thui!

- Tao đập tụi bây giờ! Đùa với ông à?_ Minh Khang gằn giọng

Hắn và Hạo Thiên càng hoảng hơn, miệng nói loạn xạ lung ta lung tung:

- Đấy mày thấy chưa? cách nói y chang...chắc nó về thật mày ơi!

- Ờ ờ...phải...

.........

Minh Khang tức quá giơ nắm đấm lên:

- Tụi bay chưa thấy quan tài chưa đổ lệ phải không?

- Thôi tao biết rồi! Khang ơi là Khang cho tao xin lỗi đi mà!_ Hắn nói, chắp 2 tay lên lạy Minh Khang

- Chết bà 2 đứa bay rồi!_ Minh Khang gằn giọng...khiếp!!!

Thế là hắn và Hạo Thiên ăn trọn 2 cái ghế vào mặt. ( ghế: anh Phong, anh Thiên, em xin lỗi nha! *** T/g: Ghế mà cũng hám trai!*** Ghế: Kệ tui!)

- Huhu...mày ác thế hả thằng kia??_ hắn ôm mặt

- Phải thế bọn mày mới đỡ láo!_ Minh Khang cười cười

- Hiccc_ Hắn + Hạo Thiên khóc ròng

Phải mất 15p, cái bài tình ca " Mày ác thế" của hắn và Hạo Thiên mới kết thúc. hắn hỏi:

- Mày về bao giờ thế?

- Vừa về sáng nay!_ Minh Khang lắc nhẹ ly Vodka trên tay ( đây ko pải Bar thưa ah!)

- Ờ/...._ hắn

Như nhớ ra điều gì, hắn vội à lên:

- À mà...phó hội trưởng Hội h/s cũng nên biết mặt thư kí chứ nhỉ??_ Tìm cớ để gặp chị Vy Khánh nhà ta ý mà!!

Minh Khang nghe thấy 2 từ "thư kí" thì ko khỏi ngạc nhiên...3 năm nay, ngoài em ấy ra...hắn đâu có cho ai làm thư kí hội h/s? Sao bây h lại có 1 cô thư kí mới ở đâu ra thế? Hắn đã quên được cô ta rồi cơ à?_ Hàng tá câu hỏi đặt ra trong đầu Minh Khang.

- Thư kí?_ Minh Khang hỏi

- Ừ!_ hắn vẫn tỉnh bơ

- Nhưng...ngoài con bé ra...mày...._ Minh Khang nhíu mày

- Quá khứ rồi! Quên đi!_ hắn cố giấu nỗi đau trong lòng

Minh Khang nhìn hắn, thấy tội lỗi thật vì mình đã vô tình khơi gợi nỗi buồn của thằng bạn chí cốt. Anh cười vỗ vai hắn:

- Đâu? tao pải xem mặt cô thư kí của mày mới được! Chắc pải là 1 cô gái đặc biệt lắm nhỉ???

- Ừ...đặc biệt đến hiếm thấy luôn!_ Hạo Thiên nghiêm trọng

- Ghê thế cơ á? Thế nào?_ Minh Khang tò mò hỏi

- Gặp rồi khác biết!_ Hạo Thiên cười cười cười cười...( cười rụng quai hàm!)

Nói rồi, Hạo Thiên vác cái loa ra, ngoác mồm thông báo:

- THÔNG BÁO...THÔNG BÁO...HỘI TRƯỞNG HỘI H/S CÓ CHUYỆN THÔNG BÁO!!!

Mọi người nhăn mặt, tiếng hét quá lớn cũng làm nó khó chịu:

- Thắng cha này dở quá đi mất!_ Nó phán 1 câu xanh rờn với Bảo Nhi

- Hừ...mày thì biết cái gì! Đấy ngta gọi là mạnh mẽ đất bà nội!_ Nhi chu mỏ nói

- mạnh cái nỗi!_ Nó bĩu môi

Nghe tiếp!

...........

- THÔNG BÁO...HỘI TRƯỞNG HỘI H/S DƯƠNG HÀN PHONG VÀ HỘI PHÓ HỘI H/S TRỊNH HẠO THIÊN TÔI XIN CHÂN TRỌNG KÍNH MỜI EM MẠCH VY KHÁNH LỚP 10A1 VỪA LÙN VỪA THẤP ( khác nhau à?) VỪA ĐANH ĐÁ VỪA KHÌN KHÌN LÊN PHÒNG HỘI TRƯỞNG GẤP!!!!!!

Nó nghe xong, khói bắt đầu bay ra ở tai, rồi ở mũi, ở đầu...và...

BÙM!!!!!!!!

- Cái gì? VỪA LÙN VỪA THẤP? VỪA ĐANH ĐÁ VỪA KHÌN KHÌN? TRỊNH HẠO THIÊN ANH NGÁN SỐNG RỒI!!!!_ Núi lửa phun trào, đề nghị mọi người nhanh chân sơ tán!!!!

Bọn con gái thì nhìn nhau cười khúc khích....

Nó tức giận phóng 1 lèo lên phòng hiệu trưởng. Đi đến đâu, khí nóng tỏa ra đến đó!

RẦM!!!!! BÙM!!!!!!_ cái cửa lại bị nó đạp 1 cách phũ phàng

3 thằng con trai sợ hãi quay lại...

- TRỊNH HẠO THIÊN! ANH ĐI CHẾT ĐI ĐỒ QUỶ, ĐỒ b**n th** KIÊM TÂM THẦN VỪA TRỐN VIỆN!!!!!!!_ nó hét lên và bắt đầu giở quẻ du côn của mình.

Nó lao đến túm tóc Hạo Thiên giật qua, giật lại, giật lên, giật xuống rụng mấy cái tóc của chàng. Hạo Thiên khóc ròng:

- AAA Chị tha cho em! Em biết lỗi rồi! Tha cho em đi mà chị...huhu!...

- May cho chú là hôm nay chị kìm nén được, không thì chú chuẩn bị balo khoác xuống Âm Phủ dạo chơi hết mùa thu luôn đi!_ Nó thả tay ra.

Hạo Thiên ôm đầu, soi gương...( điệu quá anh hai!)

Bây giờ, nó mới nhìn thấy Minh Khang đang há mồm nhìn nó, nó cx nhìn lại:

- Là em sao?_ Minh Khang hỏi

- Là anh???

Hắn và Hạo Thiên ngơ ngơ ngác ngác chả hiểu gì! Minh Khang vừa mới về cơ mà! Sao nó lại quen anh được chứ?

____hết chap 8____

Bây giờ mk sẽ gọi theo biệt danh cho dễ nha!

Dương Hàn Phong: hắn_ Yun

Trịnh Hạo Thiên: Kin

Võ Minh Khang: Ken

Lâm Thiên Bảo: Pi
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 9: Yêu em từ cái nhìn đầu tiên


Hắn và Kin ngơ ngác nhìn nhau, đồng thanh:

- 2 người quen nhau?

- Ừa!_ Ken trả lời

- Bao giờ?

- Có liên quan đến anh không? Mà anh hỏi nhiều vậy?_ Nó 'chửi'

- Kệ tôi! Cô cấm xía vô!_ hắn tức giận

Nó giậm chân bình bịch:

- Ken! Anh...

- Anh biết rồi!_ Ken dở khóc dở cười

- Gì thế?_ Kin tò mò...anh gì? Biết gì? Chả hiểu gì!!!

- 2 đứa bay!_ chỉ vào hắn và Kin_ ko hỏi nhiều, ko liên quan đến tụi bay, OK?_ Giọng thách thức nhưng ánh mắt ra vẻ cầu xin hơn!

- Mày...được lắm!_ Hắn xiết chặt tay đang có hình nắm đấm

Nó chu môi nhìn 2 chàng vẻ đắc thắng, sau đó quay sang cười tít mắt với Ken làm tim ai đó lỡ 1 nhịp!

- Hề..._ Nó cười cười

ken cười lại:

- hề...Không ngờ em lại dữ vậy!

- tất nhiên, bổn cô nương mà!_ Nó tự hào truyền thống

3 chàng trong phòng chỉ muốn phụt miệng cười 1 trận. Nhưng...chắc chắn sẽ mất răng! Nên => cố nín cười

Nó như nhớ ra gì đó, quay sang hỏi:

- Anh gọi tôi đến đây làm gì?

- Ra mắt!_ Kin

- hả? Ra mắt ai?_ Nó ngây thơ hỏi lại

- Kìa!_Kin chỉ vào Ken

Nó há mồm ngạc nhiên:

- Hả? Tên này?

- Ừ! Nó là hội phó hội h/s!_ Kin vẫn thản nhiên trả lời

- Chỉ thế thôi?_ Nó lại bắt đầu...

- Ờ!

Chuẩn bị bịt lỗ tai...1....2.....3!

- Có thế thôi mà anh cũng pải gọi tôi đến đây làm chi? Tốn biết bao nhiêu công sức của tôi anh biết không hả? Trên đường đi đến đây tôi phải ăn mấy phát đạn ánh mắt của bọn nữ sinh kia bọn anh có biết không? Vậy mà chỉ có cái việc nhỏ bằng con thỏ này mà anh bắt tôi phải từ tầng 3 chạy hồng hộc xuống đây à? @#$%^&*_ Nó xổ 1 tràng dài...

3 chàng nghe mà chả có sức sống nữa! Ù hết tai...

- STOP!!!_ Hắn hét lên

Nó nhìn hắn, khinh khỉnh:

- Lại còn dùng tiếng anh nữa cơ đấy! Xớ!

Hắn chợt nghĩ ra 1 trò để chọc ghẹo nó, cho nó quê một trận. Quay sang nháy mắt với Kin và Ken, rồi...:

- I asked you close your mouth! Please!_ hắn dùng tiếng anh cho nó quê 1 trận luôn, hắn nghĩ ngoại ngữ của nó rất kém hì nội ngữ của nó mới điêu luyện như vậy!

Kin và Ken hiểu ý, thêm vào:

- Yes...I argee!_ Kin

- Very correct!_ Ken

Nó cười nhếch mép...ùi...tưởng gì...Tiếng Anh thì đừng đùa với chị...chị chấp mấy chú 1 tay!

- But I don't want. I like to say! Relate to you?_ Nó đáp trả

- You have to respect the hobby of others. I like to say, you also have to respect_ Nó tiếp

- Are you know?_ câu cuối

3 chàng kinh hãi...trời ạ, định trêu nó 1 trận rồi mà...ai ngờ...nó lại...

- Yes... I know!_ Đồng thanh

- Good!_ Nó cười mãn nguyện

- Tôi không ngờ khả năng nói tiếng Anh của cô...lại..._ Nói rồi hắn gật đầu như gà mổ thóc

- Chú quá coi thường chị rồi!_ Nó tự sướng đưa tay lên vuôt râu ( ko có râu)

- Vâng, em biết rồi!_ Kin giải nguy cho hắn

- Vậy bây giờ tôi về lớp được chưa?

Không đợi trả lời, nó vác cái mặt hầm hầm về lớp, nhưng...:

- Thứ 5 đi họp cùng tôi!_ hắn

- Cái gì? Họp?

- Ờ! Cô đừng quên nhiệm vụ của 1 "Thư kí"!

Nó bặm môi, thằng cha chết tiệt, mi dám...thù này ta không trả, tên của ta lập tức viết ngược lại! (câu này chị nói đi nói lại mấy chục lần rồi ạ!?)

- Biết rồi!_ nói xong, cánh cửa lại bị nó phũ phàng trút giận lên...tội nghiệp!!!

3 anh chàng lại ngồi tâm sự mùa xuân với nhau...

- Thứ 5..mày định lôi cả con nhỏ đó đi hả?_ Kin hỏi

- Ừ! Dù gì cũng nhanh thôi!

- Nhưng..._ Kin

- Tại sao chúng mày lại có ác cảm với Vy Khánh như thế hả? Em ấy thực sự rất thú vị...và...bí ẩn. TAO THÍCH nhỏ kể từ cái nhìn đầu kìa!! Hehe!_ Ken cười

Kin và hắn nghe mấy câu này cũng nhàm rồi, ai bảo Ken đào hoa quá làm chi, bây giờ nói thật thì...bọn hắn lại...:

- Được 2 ngày không?

- Nhiều hơn thế nữa kìa!

- Nhiều nhất 1 tuần chứ lấy đâu ra nhiều!_ hắn khinh khỉnh

- Lần này tao khác rồi!_ Ken biện minh

- Ờ ờ...xem mày khác như thế nào!!!_ Hắn gật đầu lia lịa

Ken nghe cái kiểu nói như thế thì ức lắm. Quyết tâm cho hắn "sáng mắt ra"!

Còn hắn và Kin thì...cảm thấy tức tức sao sao á! Thấy lồng ngực mình hơi nghẹn lại. Chết rồi, bị bênh gì rồi...phải đi khám ngay không thì chắc chết!

____Hết chap 9_____
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 10: Đi họp (1)


Sáng thứ 5, MỚI CÓ 6h15p sáng. Nó vẫn đang mơ màng trong giấc ngủ tìm Chu Công đánh cờ. Thì điện thoại nó nhảy nhót tứ tung, reo nhức hết cả óc:

Sớm thức giấc thấy sao bồi hồi, ôi tim ta đã yêu thật rồi

Có nỗi nhớ dâng lên cồn cào, yêu là như thế sao

Khẽ nhắm mắt lãng du bềnh bồng, mang tim ta đến nơi tình hồng

Hỡi những chiếc hôn kia nồng nàn xin đừng trôi qua mau.

......( Bí mật của hạnh phúc_ Đông Nhi + Ngô Kiến Huy)

BỘP!!!_ Nó bực mình nghe máy

- Gì thế?_ Nó thấy số lạ, ko pải papa, cũng chẳng pải papa nên...hỗn láo. Ai kêu mi dám phá giấc ngủ của ta làm chi???

Người bên kia có vẻ thích thú, cố tình châm chọc:

- Em cho anh làm quen nha?_( Xạo quá!)

- Không quen!_ Nó lạnh lùng đáp

Bên kia có vẻ có tiếng cười...

- Không quen mới phải làm quen chứ?_ Anh ta bụm miệng cười

- Không biết!_ (Thờ ơ đến thế là cùng!) Nó trả lời, mặt vẫn không cảm xúc

- Anh hotboy, đẹp trai, ga lăng, menly lắm!_ Anh ta bắt đầu khích tướng bệnh mê trai của các cô gái.

Nhưng chiêu này...vô hiệu quả đối với nó...

- Không liên quan!_ Câu nói dập tắt nụ cười đắc chí của ai đó, đổi lại là 1 nụ cười thú vị, quả là cô bé này...thật thú vị và...bí ẩn!

Anh ta ho khan 1 tiếng, môi vẫn không tắt nụ cười có thể làm điên đảo mọi nữ sinh ( trừ nó)

- Thôi đùa thế đủ rồi! Là tôi!

Nó nghiêng đầu khó hiểu:

- Tôi là tôi nào mới được chứ? Xưa nay tôi chưa quen ai tên là TÔI cả!

- Là tôi! Dương Hàn Phong!_ hắn bó tay với bệnh ngốc của cô bé này

Nó à lên 1 tiếng dài thật dài, rồi:

- Thì ra là tên Bình hoa di động hả? Mà sao anh lại có số điện thoại của tôi?

- Cô nghĩ tôi là ai? Hội trưởng HHS...

- Rôi rồi...khỏi khoe giùm cái! Sáng sớm mà phá người ta làm gì thế hả cái tên điên khùng trốn trại kia?_Nó tuôn 1 tràng dài...

Hắn đưa điện thoại ra xa tai 1 chút, không khéo bị điếc thì khổ!

- Hôm nay thứ 5! mà cô có biết thứ 5 là cô pải làm j ko hả??_ Hắn rep lại bằng giọng đầy sát khí

- Làm gì? Ở nhà, ngủ, xem TV, chơi với con Bao Bảo, còn gì nữa à?_ Nó ngây thơ trả lời.

Hắn lắc đầu bái phục cô nàng này:

- Coi như tôi lạy cô! Thứ 5 cô đi họp cùng tôi! Khổ quá! Cô là thư kí HHS, nhớ chưa hả con heo kia???

- Rồi rồi...mà nhá tôi ko pải là heo nghe chưa?_ Nó phụng phịu.

- Biết rồi. Cô có định đi không thế? Tôi cho cô 10p từ nhà đến đây. bắt đầu đếm...1....2...3...

- Hả? Anh bị điên à? 10p? Tôi đâu pải siêu nhân?_ Nó la toáng lên

- Còn 9p!_ Hắn điềm tĩnh.

BỘP@!

Ngay lập tức nó cuốn gói ra khỏi giường, vứt bộp cái điện thoại xuống nền đệm trắng.

3p sau

Nó VSCN, thay đồ ra, tất tả vớ lấy cái điện thoại. Chộp lấy xe lao đi nhanh vun vút...

9p 56s...

- Tôi...đến....rồi...!_ Nó hớt hải, thở ko ra hơi đứng trước cửa Phòng hội trưởng HHS.

Hắn mỉm cười đắc chí:

- Tốt!

- Tốt...cái...con...khỉ..._ Dù gần hết hơi nhưng nó vẫn cố cãi cho bằng được

- ờ thôi thôi_ Rồi hắn ngắm nó từ trên xuống dưới...

Áo sơ mi trắng, sắn tay áo đến khuỷu. Đôi tay trắng ngần đong đưa. Quần Jean đơn giản, màu hơi bạc. Mang 1 cái túi nhỏ màu đen, khoác trên vai. Nhìn nó hiện tại...rất ra dáng công sở!

Gật đầu tỏ vẻ hài lòng, hắn phán:

- Đợi lát!

- Sao ko đi luôn đi?_ Nó nhíu mày hỏi

- Đợi!_ Hắn nhắc lại

- Ai?_ Nó

Môi hắn bất giác cong lên 1 nụ cười, hất mặt về phía trước:

- Kìa!

Nó khó hiểu quay lại đằng sau...

Haizzz...tưởng ai...thì ra là tên b**n th** và Minh Khang dể xương!

Nó vui vẻ:

- Anh Ken!

Ken nhìn nó, cũng cười:

- Vy Khánh! Chào em!

- Hì..._ Nó đưa đà

Hắn và Kin thấy hơi nhức mắt rồi nha!

- Đi!_ hắn lạnh lùng phán

Nó bĩu môi nhìn hắn, xớ...con người này...quả là có nhiều mặt mà!

Nó leo lên chiếc Lamborghini đen bóng của hắn. Cùng bọn hắn đi đâu nó cũng không biết!

Hắn lái xe, Hạo Thiên ngồi cạnh hắn.Còn nó và Minh Khang ngồi sau. Trên đường đi, nó và Ken cứ chuyện trò tíu tít làm 2 người kia tức xì khói!!!

___ End chap 10____
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 11: Đi Họp (2)


Hắn tức tối phóng xe thật nhanh...

.KÉT>>>>

Tiếng xe phanh gấp làm nó chúi đầu về phía trước...

- Cái gì thế? Anh bị điên à?_ Nó giận dữ

Hắn ko trả lời, lẳng lặng bước xuống xe.

Nó bĩu môi mở cửa xe.

Trước mặt nó..1 nhà hàng 5 sao: Gold Restauran. Vẻ nguy nga cháng lệ của nhà hàng này...khiến nó...mơ màng...Nhìn nhà hàng trông thật sự là rất sang trọng.

- Vào!_ Hắn cọc cằn

Nó cười cười dán mắt vào bên trong, đi vô hồn ( kiểu như bị hút hồn ý)

Vừa bước vào trong 3 tên đó đã thu hút tất cả ánh mắt của các chị em phụ nữ, từ cổ chí kim. Tuy trong này không thiếu những người đẹp trai nhưng họ vẫn thua xa 3 tên đó. Nó chắc chắn rằng mọi người ở đây thảo nào cũng nghĩ nó là con osin đi theo sau cho mà xem, hoặc là loại gái thấy trai đẹp là bám riết.Xong lại nói nó thế này thế nọ...haizz bây giờ người ta chỉ nhìn sự việc bằng nửa con mắt thôi hay sao ý nhở???

Tầm 15p sau, 1 dáng đàn ông hơi già bước đến bàn tụi nó.

Hắn cười xã giao rồi mời ông ta ngồi.

...Bàn bạc...Nói chuyện....Kì kèo...kí kéo....

Nó ngồi như chơi. Nói là đi họp thôi nhưng...haizz...cả buổi nó chỉ ngồi ngắm trời trăng mây đất, mà có họp hành gì đâu. Nó ngồi ngay cạnh họ nhưng có hiểu cái mô te gì đâu, mặt cứ đần ra ngoài cửa sổ. Lúc lúc lại bị cái huých tay của Hạo Thiên làm nó giật mình, quay qua cười cười với bên đối tác làm bọn hắn muốn té xỉu!( Vì bệnh khờ của nó ý!)

30p sau....

- Rất vui được hợp tác với bên ông!_ hắn niềm nở bắt tay người đàn ông đó.

- Mong chúng ta sẽ được hợp tác lâu dài!_ Người đàn ông đó cũng vui vẻ bắt tay lại

- vậy cuộc họp kết thúc ở đây! Chúng tôi xin phép về trước!_ Hạo Thiên nói

- Vâng!_ Ông đó cười hiền

Thế là cuộc họp nhanh chóng đến hồi " The end". Nó đang cười tít mắt trên oto với Minh Khang. Bỗng nó khều khều vai hắn:

- Họp gì mà nhanh vậy? Tôi mới thấy có hơn nửa tiếng à!

Hắn nhìn vào kính chiếu hậu:

- Vậy cô thích họp lâu à?

Nó vội lắc đầu nguầy nguậy:

- No! Never!

Bỗng Ken lên tiếng:

- Bây giờ hãy còn sớm! Hay...đi đâu đi nha??!

Nó vỗ tay tán thưởng đầu tiên:

- OK! Anh Ken! yêu anh nhất!

Nó nói vậy làm Ken thoáng đỏ mặt...

Hắn không hiểu sao, thấy hơi bực bội...nhưng...nó...THÍCH!

- Khu vui chơi không?_ hắn lạnh lùng nói

- OKey Okey! Anh Phong này! Nay anh dễ tính quá!_ Nó nịnh nọt

Lần đầu tiên nó kêu hắn bằng anh. Hắn thấy vui vui sao á...nhưng...còn...Hoàng Yến? Không...không thể nào!( Nhân vật Hoàng Yến mình sẽ giới thiệu sau nha!)

Hạo Thiên quàng tay qua vai nó:

- Còn phần của tôi?

- Phần gì?_ Nó ngây ngô hỏi

- Aisss...cô đều nói tốt về 2 tên đó, chả lẽ tôi không có phần sao?_ Kin búng nhẹ trán nó

- Á...đau..._ Nó nhăn trán, ôm đầu.

- Cô ko sao chứ?_ Kin hơi lo lắng

- Anh nghĩ thế nào?_ Nó phùng mồm hỏi

Kin chẳng muốn có cuộc nói chuyện " đầy ấn tượng" với nó như ngày đầu gặp đâu. Vì vậy, giơ tay xin hàng ngay lập tức.

Nó cười khì:

- Hihi...ngoan!

- Ờ..ờ..._ Kin méo mặt

____hết chap 11______
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 12: Khu vui chơi SuperStar


KÉT.....

Tiếng xe "nhẹ nhàng" đáp xuống trước cổng khu vui chơi SuperStar. Nó vui vẻ mở cửa ùa xuống xe. Mắt lấp lánh lên khi thấy những trò chơi rất ư là thú vị ở bên trong.Nó chạy nhảy lung tung quanh cái xe. Đợi 1 lúc, ko thấy 3 tên kia xuống ( tầm 30s). Nó mới hùng hổ xông vào kéo tay Ken:

- Ê! Ken anh là con rùa hay sên hả? Xuống ngay cho em!

Hắn ngồi ở trên hơi bực hỏi nó:

- Vậy còn bọn tôi?_ Vừa hỏi hắn vừa chỉ vào hắn và Kin

- Oh?_ Nó khó hiểu nhìn hắn

Hắn mệt với con nhóc ngốc nghếch này lắm rồi, nên đánh trống lảng:

- Cô nhìn đi!_ Hắn chỉ tay vào khu vui chơi

Nó nhìn theo cánh tay hắn, thấy...

- Thấy gì chưa?_ hắn hỏi

- Thấy gì là thấy gì?_ nó ngây thơ lần 2

- Haizzz...người!_ hắn gằn lên

Nó ngớ người, rồi phá lên cười:

- Á haha...ô hay nhở khu vui chơi không có người thì có ma à? Anh hỏi kì quá! ahaa...

Hắn nhéo mũi nó, kéo về phía trước:

- Vậy mới nói! Bọn tôi mà bước xuống xe thì bọn người kia không ra ngắm nghía à?

Nó hất tay hắn ra, nhăn nhó:

- Anh làm cái gì thế hả? Hứ tự kỉ vừa thôi! Bọn họ không rảnh a!

- Được rồi! Nếu tôi xuống mà như cô nói thì cho cô chọn trò chơi! Còn nếu không thì ngược lại!_ hắn xua tay

- Oke! Anh nghĩ anh tỏa sáng lắm chắc?!_ Nó vẫn ngây thơ không biết mọi người đều khác nó.

Hắn cười đểu kéo Ken và Kin xuống xe:

- Đi thôi mày!

Vừa bước vào cổng, hầu hết bọn đàn bà ( oh...con gái) đều sáng mắt ra khi thấy 3 tên đó bước tới, 1 truyền mười, mười truyền trăm. Phút chốc chỗ của bọn hắn định đi tới đã bu chật kín người...

Nó lác mắt nhìn bọn người ( chủ yếu là girl), rồi tự hỏi:

- Ô...mọi người bị sao thế nhỉ?!

Hắn lúc này rất tự đắc nhìn nó:

- Đó! Thấy chưa đồ con rùa!

- Hừ! _ Nó tức tối

- Nhớ điều kiện đấy!_ hắn nhắc nhở nó một cách đau lòng

- Biết rồi! Đàn ông chi mà...hừ!_ Nó

Nó đau lòng nhìn mấy trò chơi thú vị kia, lòng thầm tiếc nuối vì nó biết chắc rằng...hắn không bao h cho nó chơi những trò mà nó thích!

Bỗng hắn nhăn mày, lôi điện thoại ra gọi cho ai đó 1 lúc...

5p sau, mọi người đột nhiên tản đi hết, bỏ lại 4 đứa nó ở lại...

Nó tròn mắt, hỏi 3 tên đó:

- Ơ...ơ...mọi người sao thế? Sao khi không lại về?

- ANh biết đâu mí!_ Ken tỉnh bơ, anh biết rõ là ai làm mà

- Hỏi chúa để biết thêm chi tiết!_ Kin nhún vai

Nó bốc hỏa nhìn sang hắn, lúc này, hắn mới lành lạnh trả lời:

- Tôi đuổi hết rồi!

- CÁI GÌ? ĐUỔI HẾT? SAO ANH LẠI ĐUỔI HỌ?_ nó hét với tần xuất có thể làm ô nhiễm âm thanh

- Thế cô muốn chơi hay muốn về?!_ hắn nói làm nó im re cái kiểu hách dịch kia...

- ơ...muốn....muốn...chơi..!!_ Nó trở lại con cún con dễ thương, suýt nữa thì làm 3 tên kia ko kìm lòng được mà...

- Vậy thì cấm hỏi nhiều!_ hắn nói rồi rảo bước về phía trước

Nó vồn vã chạy theo sau...

Nó không ngờ hắn cho nó chơi hêt tất cả những trò chơi mà nó thích. 4 người chơi hết các trò trong khu vui chơi. Từ câu cá, ném vòng đến đu quay, tàu lượn..v..v. Đủ mọi thứ trò chơi. Thoáng mệt, Ken bảo nó:

- Ê nhóc! em không mệt hả?

- Mệt gì chứ? bây giờ chơi trò gì thế?

- Em vẫn muốn chơi tiếp à?_ Ken vừa thở vừa nói

Nó bĩu môi chê bai:

- Đàn ông con trai gì mà...mới có tí mà đã mệt rồi!

Hạo Thiên đớp ngay cơ hội để châm chọc thằng bạn thân:

- Lãng tử quá chàng ơi!

- Mày...mày tin mày ăn nguyên cả cái này vào mồm ko?_ Ken giơ chiếc giày anh đã tháo ra.

- Ồ...ở bẩn vãi!_ Kin lè lưỡi

- mày...được lắm

...............

Nó chen vào:

- Dừng lại!

Nó tiếp:

- Giờ chơi gì?

hắn cười gian tà:

- Còn 1 trò...chúng ta chưa chơi...

- Trò gì?_ Nó sáng mắt ra

- Ngôi nhà hạnh phúc!_ Hắn nói

Nó nghiêng đầu suy nghĩ....Trò ngôi nhà hạnh phúc à? Sao nó chưa biết đến nhỉ?

- Ngôi nhà hạnh phúc? Tôi chưa nghe!_ Nó chớp mắt

Hắn vừa cười vừa chỉ tay về phía trước...:

- Đó!

Nó một lần nữa nhìn theo ngón tay hắn, ánh mắt chạm đến...nó lẩm bẩm đọc

- Chào mừng các bạn đến mới tòa lâu đài... Ác Mộng Kinh Dị...v...à...cù..ng...nha..u...

Chưa đọc hết câu nó đã nhắm tịt mắt quay sang chửi hắn:

- Á! Nhà ma mà anh bảo là nhà hạnh phúc! AAAAA!!!!!!!!!!

- hà à...cô sợ à?_ hắn cười hỏi

Nó mở mắt ra:

- Hớ! Tôi sợ sao? ANh mơ đi nhé!

Thật ra là nó cũng không sợ cho lắm. Lúc nhỏ nó sợ thôi nhưng đến năm trung học nó lại không sợ nữa. Nhưng...nếu mà...gặp ma thật...thì...huhuhu...nó có chết cx ko muốn!

- Vậy thì chơi chứ?_ hắn hỏi

- Chơi thì chơi! Sợ gì?_ Nó lại lấy ra cái mặt nạ lạnh lẽo để đeo vào

hắn quay sang hỏi Kin và Ken:

- Chơi chứ?

- Chả chơi đâu/ thôi!_ Kin và Ken nhăn mặt đồng thanh

Nó tò mò...chẳng lẽ 2 tên đó sợ ma?? Haha...pải cho 2 thằng đó 1 trận bẽ mặt mới được

- Kin! Ahaha 2 anh sợ ma à?

Kin cười nửa miệng:

- Cô nghĩ tôi là ai? Tôi mà sợ ma á?

Ken ngạc nhiên nhìn nó:

- Em quá coi thường anh rồi Tiểu Khánh!

- Vậy thì chơi đi!_ Nó vênh mặt

- Chơi thì chơi!

- Thôi đi!_ Hắn nói

Nó và 3 tên đó từ từ bước tới lâu đài Ác Mộng Kinh Dị...

___End chap 12____
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 13: Lâu đài Ác Mộng kinh dị


Vừa bước vào, nó đã cảm thấy lạnh hết cả xương sống. Quạt ở đâu cứ rít ầm lên, vù vù thổi. Nó hít thật sâu...thật sâu...

Căn nhà này thật sự rất đáng sợ. Cách bài trí giống một tòa lâu đài bị bỏ hoang âm u cổ kính.Lâu lâu có con dơi bay qua mặt nó làm nó sợ phát khiếp. Nhưng...không thể để bị mất mặt được!

Nó rùng mình quay lại nhìn Ken và Kin, trong bụng chắc mẩm 2 ông đang "sợ tè ra quần", nhưng...

Ken và Kin ung dung đi lại đàng hoàng, chẳng có vẻ gì gọi là sợ hãi cả. Lo lắng rồi đây...

Nó len lén hỏi Ken:

- Ken, anh....anh...không...sợ sao?

Ken nhìn nó đầy thú vị:

- Anh đã bảo em là không nên vào đây làm gì! Chẳng có gì đặc biệt cả! Nhà ma gì mà như cái mô hình lắp ghép. Chán bỏ xừ!

Nó mấp máy môi...:

- Hả...cái...cái gì? Thế ra anh không vào vì thấy nhàm à?

- Chứ gì! Em nghĩ anh sợ sao?

Thôi xong rồi!Nó khóc thầm trong lòng. Do ăn ở cả thôi. Đi hại người mà lại hóa hại thân...

Kin nhìn nó, bỗng nhiên nổi hứng trêu chọc:

- Sợ chưa hả cây nấm di dộng?

Nó vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:

- Hừ! Xí...sợ...sợ cái gì...chứ...ai thèm...sợ!

Kin đỏ hết cả mặt vì nhịn cười:

- Thế tôi tưởng có "ai đó" đang rất sợ chứ?

Bị nói trúng tim đen, nó ngượng đỏ mặt, nhưng vẫn cố biểu hiện thật "anh dũng":

- Ai...ai là ai! Hờ!

Nói rồi nó chạy đi lên trước...

3 người con trai đằng sau, miệng cười trông phát ngất ra vì "ánh hào quang" đang dõi theo nó...

Nó đi trước cũng sợ lắm chứ! Nhưng "bệnh sĩ chết trước bệnh tim" nào ai kìm được!

Trong cơn hoảng loạn, ở đâu ra 1 bàn tay lạnh ngắt, nắm lấy chân nó. Lần này thì nó không thể "diễn" được nữa. Hét toáng lên, ngã về phía sau...

3 tên kia giật mình vì tiếng hét chói tai của nó, liền đồng loạt hướng ánh mắt nhìn nó...

__Quay lại vs nó__

...Ơ...ngã...mà sao...ko thấy đau...mà ngược lại...nó còn thấy hơi âm ấm nữa. Nó nhíu mày quay lại thì...

Có ai đoán được chuyện gì đang xảy ra không?

Hiện tại, 2 con mắt nó to tưởng chừng có thể nhét Bu-ra-ti-nô vào trong đó được!

Ôi mẹ ơi...

Hiện tại, nó đang nằm gọn trong...lòng HẮN!!!!

Hắn đang nở nụ cười" mê hồn" nhìn nó...

Ken và Kin trố mắt nhìn nó và thằng bạn, lòng có chút ghen tị...

- AAAAAAA!_ Nó hét lần 2

Hắn co rúm lại vì sợ bị...thủng màng nhĩ. Khiếp! Con gái gì mà...

- Cô có im đi không! Biết vậy tôi để cô ngã luôn cho rồi!

Nó lập tức đứng dậy, phủ bụi trên người. Cảm thấy...hơi...áy náy...nên bảo hắn:

- Ơ...tôi...xin lỗi!

Hắn quay mặt đi để giấu nụ cười đang nở trên môi. Lấy lại khí phách ban đầu, hắn lạnh lùng nói:

- Không sao, lần sau đi đứng cho cẩn thận!

Nó hí hửng cười, nhưng...ơ hay...bọn "tay ma" kia đâu hết rồi nhỉ?

Nhưng nó sẽ chẳng hỏi 3 tên kia đâu...mất mặt 1 lần rồi...không có lần 2 đâu!

Nó rón rén xen vào giữa Ken và Kin, nói nhỏ:

- Cho tôi đi giữa nha?!

Kin và Ken ko hẹn mà cùng cười tủm tỉm, ghé tai nó, Kin nói:

- Lần sau, sợ ma thì đừng vào nữa! Chúng ta có thể chơi trò khác mà!

Hài...sẽ chẳng có lần sau nữa đâu! Nó thề đấy!

Từ lúc đó, bước đi thật bình yên, không bị mấy "tay ma" hù nữa...

Ra khỏi "ngôi nhà hạnh phúc", nó thở phào nhẹ nhõm, vui mừng ra mặt. Sao mà ko vui cho được khi vừa thoát khỏi địa ngục chứ?

Hắn, Ken và Kin nhìn nó, ngẩn người...

- Ê! Nhìn gì nhìn ghê vậy?_Nó xua xua tay trước mặt 3 người

Lúc này, 3 anh mới hoàn hồn, cười hì hì, mỗi người 1 cách biện minh riêng:

Ken:

- Nhìn xem em sợ như nào!

Nó trừng mắt nhìn Ken.

Nào, nghe tiếp phần của Kin:

- Lần sau, nếu sợ thì đừng vào nữa!

Nó cúi gằm mặt...

Câu nói của hắn, bá đạo:

- Nhìn xem con tắc kè hoa trên mặt cô chuyển màu như thế nào!

Nó lộn tiết. Cáu:

- Hừ!

Nó bỏ về...

Ken chạy đuổi theo nó:

- Ấy ấy! Đừng giận thế chứ!

Nó chu môi giận dỗi:

- Mấy người chỉ giỏi chọc ngoáy tôi thôi!

Ken có van nài thế nào, nó vẫn, quyết tâm...ra đi!

Hắn bước tới, cất giọng trầm trầm:

- Cô tính đi đâu vậy? THƯ KÍ?

nghe đến 2 từ "thư kí" thôi là nó cáu lên rồi. Nhưng...bây giờ, nó là tớ, còn hắn là chủ. Không thể phản kháng.

Nó từ từ quay lại, miệng cười hì hì:

- Đâu! Đi đâi đâu! Tôi chỉ thấy...à...hơi đói cho nên...đi tìm quán ăn thôi.

Miệng thì cười thế đấy, nhưng trong lòng thì đang chửi thầm ai kia...

- Vậy chúng ta đi ăn thôi!_ hắn đề nghị

- Nhất trí!

______End chap 13_______

Haizz...sắp thi đến nơi rồi nên có thể Min đăng chậm lại 1 thời gian. Có thể là 1 tuần 1 chap. Nhưng Min hứa khi nào có thời gian rảnh thì Min sẽ viết cho mấy bạn mà! Ủng hộ Min nha!

Đây là tác phẩm đầu tay, là đứa con đầu của Min nên có gì sai sót, mong bạn đọc góp ý để Min sửa lỗi ạ!

Yêu các mem nhìu!!!!
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 14: Đi ăn


Nó cùng 3 tên đó đi vào 1 nhà hàng nhỏ cạnh khu vui chơi

Nhà hàng này cũng không gọi là sang trọng cho lắm, nhưng như vậy nó mới thích a!

Nó và Hắn, Ken, Kin chọn 1 chỗ ngồi khá thoáng ở lầu 2. Mới đầu, gọi món...

Nó thỏ thẻ:

- Ê! Tôi...tôi gọi à nha!

3 tên kia nhìn nó, môi cứ nhấp nhoáng cười tủm tỉm:

- Ừ!

Nó cười, nhưng lại chu mỏ cảnh cáo:

- Đừng có hối hận đó!

3 tên kia vẫn đang "mộng du":

- Ừ!

Nó toét miệng cười, í ới gọi chị nhân viên:

- Chị ơi!

Chị phục vụ trẻ tuổi đi đến bàn của nó và...

- Gì em..._ Chưa hết câu bà chị đã bị hút hồn bởi 3 tên mà theo nó là "khùng quanh năm" kia

Nó thẫn thờ đến ngẫn ngờ nhìn chị phục vụ đến hững hờ, đưa tay lên xua xua:

- Ê này! Chị ơi!

Bây giờ cái bà già mê trai này mới sực tỉnh ( vừa nói là còn trẻ, mà h đã chê già rồi!), quay lại dòm con nhỏ nào dám phá công cuộc ngắm trai của ả:

- grừ...(ns nhỏ)...Em..em bảo gì zạ?

Nó ngao ngán:

- Dạ chị cho em 2 phần bò bít tết, 2 phần cua hoàng đế, gà chiên giòn,v...v...nói chung là nhiều khủng luôn!

Hắn, Ken, Kin và chị phục vụ cứ tròn mắt nhìn nó. Ken lên tiếng:

- Vy...Vy Khánh! Em ăn hết chỗ đó không vậy?

Nó hất mặt lên song song vs trần nhà, hãnh diện nói:

- Xớ! Cả núi e vẫn ăn được! Ah đừng lo! Chỉ sợ anh tiếc tiền thoy!

Bị đụng đến lòng tự trọng, Ken dõng dạc:

- Anh ko thèm nhé! Em ăn thoải mái đi, ha?

Cả 3 nhìn nó ăn, lại thấy mình như dì ghẻ lâu năm không cho ăn lần nào ý. Nó ăn không giữ chút hình tượng hay ý tứ gì cả. Cứ tự nhiên như ruồi vậy. Chưa từng có cô gái nào làm như vậy đối với các anh nên các anh tỏ ra rất thích thú ngồi ngắm nó ăn!

- Nhộ nhấy nhười nhích nhắm nhôi nhắm nhả? Tóp tép...nhoam...nhoam..._ Nó vừa nhai vừa nói

( Bộ mấy người thích ngắm tôi lắm hả)

3 tên đó bây giờ mới sực tỉnh, mỗi người nhìn sang 1 góc, 2 má thoáng đỏ hồng...

- Em...cứ ăn đi ha!_ Ken cười xuề xòa

Nó gật gật đầu rồi tiếp tục ăn...

- Ê! Ăn từ từ kẻo nghẹn!_ Kin nhẹ nhàng nhắc nó

Nó lại gật gật, rồi ăn tiếp

- Cô chết đói bao lâu rồi hả?_ Hắn vẫn là bá đạo nhất!

Nó phùng mồm trợn má, nghẹn thật mẹ ơi...

Nó ú ớ chỉ tay vào cổ họng nhìn Ken, anh ấy ngơ ngác không hiểu

Nhìn sang Kin, anh lo lắng nói:

- Đấy! Em nóng à ( vì nó quạt quạt vào cổ mà). haizz để tôi đi lấy quạt!( Tiện thể chuyển cách xưng hô luôn chứ gì?)

Nó nhắm tịt mắt lại, giãy dụa...

Hắn có vẻ hốt hoảng vớ lấy chai nước ( tâm lí quá) rồi đưa cho nó.

Như bắt được vàng, nó cầm ngay lấy chai nước, tu lấy tu để...

- Hà...hà...phù...ặc...ặc..._ Nó th* d*c

- Haizz,...ăn từ từ thôi, ai cướp mất của cô đâu mà sợ! Ăn vội ăn vàng có ngày chết!_ Miệng nói thế thôi nhưng trong lòng hắn lại nhấp ngoải không yên vì lo cho nó

- Biết...rồi....

Nó ăn...từ tốn hơn xíu...

Ăn xong, 4 người bọn nó ra về. Ai cũng thấy vui vì chuyến đi hôm nay. Và 3 chàng hoàng tử...đây sẽ là bước ngoặt lớn trong cuộc đời của họ!

________End chap 14________
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 15: Hàn Phong nổi giận


Ăn xong, nó với bọn hắn đi về.

- Vy Khánh! Có cần bọn tôi đưa về không?_ Hắn bất giác hỏi

Nó ngẩn ra nhìn hắn:

- Đưa tôi đến trường, xe tôi để đó mà!

Hắn chợt nhớ ra, sau đó là 1 quãng đường dài im lặng...đối với hắn!

___Về đến trường___

- Thank you!_ Nó cười tươi nói với hắn

- Không gì.

Nó đột nhiên co cổ lại, ánh mắt cún con lên nhìn 3 tên đó:

- A...tôi...tôi khát nước quá à...cho...cho tôi vào phòng hội trưởng được k?

- Ừ! Khiếp em như heo vậy!_ Hạo Thiên ghẹo nó

Hắn thì đang thầm nghĩ:" EM? Em sao? Thiên à mày được lắm!Đảo ngược tình thế rất tốt!"

Còn nó thì đang chu mỏ ra, rồi dậm chân bình bịch bước vào phòng HT HHS.

Nó tu 1 hơi dài, rồi nuối tiếc nhả cái chai ra. Vừa lúc ấy thì 3 tên kia bước vào...

Nó vẫn coi như không, chai nước này lấy từ trong phòng của hắn, bây giờ nó đang chạy vào phòng hắn để cất chai nước.

Cất xong, nó quay lại, vô tình đạp trúng cái bàn. Đập vào mắt nó là 1 tấm ảnh được lồng khung bạc. Trong hình là 1 cô bé rất rất dễ thương, 2 má lún đồng tiền với 2 chiếc răng khểnh nhìn cực đáng yêu.Cô bé này đang đứng ở giữa 1 đồng hoa diên vỹ tím ngắt, chiếc váy vàng tươi nổi bật. Làn da trắng hồng, mũm mĩm. Nụ cười tươi như hoa có thể làm lay động biết bao con tim của những chàng trai khác.

Nó từ từ cầm tấm ảnh lên, chăm chú ngắm nhìn. Nhìn ở góc độ nào cô bé kia cũng đẹp, bỗng dưng nó thấy tự ti quá. Nó tuy dễ thương, xinh xắn thật đấy, nhưng đem so với cô gái này thì nó còn kém xa. Nó đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt dễ thương của cô bé ấy, thốt lên:

- Đẹp...đẹp quá!

" Cạch"_ Tiếng mở cửa vang lên, rồi lại có tiếng bước chân vào...

Nó đang mải ngắm nhìn bức ảnh, nên không để ý. Người đó gằn lên nhè nhẹ:

- Cô làm gì trong phòng của tôi vậy hả??

Lúc ấy, nó giật mình làm rơi tấm hình xuống đất...

" CHOANG"

Nó hốt hoảng nhìn, người bước vào là hắn. Bây giờ hắn như 1 sư tử vậy, khuôn mặt in lên những tia máu đỏ ghê rợn, nó lắp bắp:

- Tôi...tôi...xin lỗi! Tôi...không...cố...ý!

Hắn ngông cuồng túm lấy vai áo cô:

- Cô biết mình đang làm gì không hả?????????

Nó hết sức rối loạn, cơn sợ hãi lấn át cơ thể nó:

- Tôi...tôi biết sai rồi...Nhưng...đây cũng chỉ là 1 bức ảnh...anh có cần phải...

- Cô im đi!_ Hắn buông nó ra và giáng 1 cái tát thật đau vào má trái nó.

Nó đơ người, lúc ấy Kin cũng vừa vào vì thấy tiếng đổ vỡ và cãi cọ trong phòng. Vừa vào đến nơi thì thấy nó đang ôm 1 má đỏ ửng. Còn hắn thì với ánh mắt căm hận nhìn nó...

- Cô nên nhớ mình là ai! Ra ngoài cho tôi!_ Hắn gào lên

Câu nói của hắn như 1 nhát dao đâm thẳng vào trái tim nó. Những giọt nước mắt trong vắt như pha lê cứ thi nhau rơi như vòng ngọc đứt dây. Nó biết nó chẳng là gì, nhưng hắn cũng phải có chút gì gọi là tôn trọng đối với nó chứ! Tại sao chỉ vì 1 tấm hình mà ra tay tàn nhẫn vs nó tàn nhẫn như vậy? Chẳng lẽ với hắn, nó còn không bẳng 1 tấm hình sao?

- Cút đi cho khuất mắt tôi!

Nó không nói gì, ôm má trái chạy nhanh xuống cầu thang, va phải Ken. Anh nhìn nó khóc, khóc rất nhiều, đột nhiên thấy tim mình đau nhói. Đau, rất đau!

- Vy Kh..._ Ken chưa kịp giữ nó lại thì nó đã chạy xuống cầu thang rồi

Ken lao đến hỏi hắn:

- Nhóc đó làm sao vậy?

Hắn không trả lời, lặng lẽ nhặt lại những mảnh thủy tinh vương vãi trên sàn nhà. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, 2 người kia đã phần nào hiểu ra mọi chuyện. Ken tức giận túm cổ áo hắn:

- Mày quá đáng lắm, Yun à!

Nói xong anh bỏ tay khỏi cổ hắn. Tức tốc chạy đi tìm nó.

Kin bây giờ thần trí rất rối loạn, nhưng phần nào lo lắng cho nó đã được dâng lên khi nhìn thấy nó khóc. Aiss...

- Nhóc ấy mà xảy ra chuyện gì...mày cứ liệu hồn đấy!

Nói rồi anh cũng đi tìm nó.

Hôm ấy...

Trời đổ cơn mưa rào. To...rất to. Những hạt mưa hòa cùng nước mắt tuôn trên gò má nó mặn chát. Nó không để ý rằng, khi đi nó đã đạp phải 1 mảnh thủy tinh nhỏ. Vết thương trên đôi bàn chân nó đang không ngừng rỉ máu...Nhưng...có đau bằng tim nó hiện giờ không???

Hắn ngồi tự kỉ trong phòng, 2 tay đưa lên ôm đầu, ngồi sụp xuống. Hắn...hắn đang làm gì vậy chứ?? Quá mệt mỏi, hắn thiếp đi trong giấc ngủ. ( đồ vô tâm!)

Ngoài đường, Ken và Kin cố sức gọi nó, tiếng gọi bị át đi bởi tiếng mưa rơi...Sau hơn 1 tiếng đồng hồ đi tìm nó, 2 anh cũng bất lực quay về trường...

Về phần nó, nó không biết mình đã đi bao xa, cũng không biết đi đâu. Chỉ biết là...nó đã đi rất lâu, rất lâu rồi. Đôi bàn chân đau đến mất cảm giác. Nó ngã quỵ xuống đường, quá kiệt sức. Vì sáng nay hắn gọi nó đi sớm quá nên...không ăn được gì. Mà đối với bản tính ăn như heo của nó thì...bữa trưa như vậy vẫn chưa đủ. Trời đã tối hẳn, tiếng côn trùng kêu trong mưa 1 cách ghê rợn. Mình nó, chỉ mình nó thôi...cô đơn, lạc lõng. Nó từ từ ngất lịm đi...

_______Hết chap 15_____

Ngược nữ quá nhỉ> Haizz...các bạn hãy đón đọc phần sau nhé! Sẽ có ngược nam cho vui! Ai thích ngược nam điểm danh nào!
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 16: Nguy hiểm kề cổ


Sáng hôm sau...

- Ưm...ơ..._ Hắn mệt mỏi thức dậy, dụi mắt, thấy mình đang trong phòng hội trưởng (phòng hắn) ở trường. Hắn cố lục lại kí ức, rồi như nhớ ra, hắn nhếch mép cười rồi đi ra ngoài...

Nhưng...

Trên sofa có 2 chàng trai nữa đang say giấc, nhưng họ có vẻ khá mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng, da dẻ xanh xao. Hắn cười trừ lay từng tên 1 dậy:

- Ê! Ê! Dậy mày!

Cả 2 mở mắt nhìn hắn, rồi cùng quay lưng ra chỗ khác.

Hắn nhíu mày, vặt 2 vai của 2 anh chàng lại, hỏi:

- Sao thế?

Kin và Ken cười chua chát:

- Tối hôm qua, mày thực sự không nhớ gì?

Hắn ngước lên trần nhà 1 lúc, sau đó lại cười nhếch mép:

- Hư...m...chẳng phải cô ta không bị gì hay sao? Mày căng quá rồi đấy!

Ken chỉ muốn chạy lại và đấm cho hắn mấy cái vì cái bản mặt kia chứ mà, nhưng may mà Kin can được. Ken tức giận quát lên:

- Sao? Cô ấy không sao?

Hắn vẫn thản nhiên:

- Nếu cô ta có làm sao thì 2 thằng bay đã không về!

Lần này thì 2 anh chịu hết nổi rồi, chẳng cần đợi Ken, Kin cũng đã giáng cho hắn 1 cú móc trái rất mạnh. Anh mất bình tĩnh:

- Vy Khánh mất tích rồi! mày biết chưa hả?????

Từng lời, từng lời Kin thốt ra như sét đánh bên tai hắn. Hắn nghi ngờ quay lại:

- Haizz...Mày đùa giống thật lắm! Thiên à!

Kin bất mãn hất tung cái bàn lên, Ken thì đã quá thất vọng về thằng bạn thân, chỉ vì cô ta_ Hoàng Yến, mà đã...

Hắn không thấy họ nói gì, cứ nghĩ suy đoán của mình là thật. Bèn ngông cuồng nói:

- Mà cô ta có mất tích hay chết ở xó xỉnh nào, thì đâu liên quan tới tao?

- Mày..._ Ken định lao vào đập cho hắn một trận thừa sống thiếu chết, nhưng Kin đã giữ lại

- Nó không đáng để chúng ta nói chuyện, Khang à!_ Kin nói rồi quay sang hắn_ Còn mày, mày hãy nhớ kĩ lời nói của mày ngày hôm nay!

Nói xong. Kin kéo Ken đi, bắt đầu chiến dịch đi tìm nó.

Chỉ còn hắn ở trong phòng, hắn mệt mỏi ngồi phịch xuống sofa, suy nghĩ tất cả những gì Kin nói. Nó...nó...mất tích thật ư? Không thể nào!

~*~*~*~*~*~* Quay lại với nữ chính của chúng ta nhé??~*~*~*~*~*~*~*~*~*

Hiện giờ, nó đang được cấp cứu trong phòng. Các bác sĩ có vẻ rất lo sợ cho nó, bởi...

- Alo? Vy Khánh sao từ tối qua đến giờ em không gọi điện cho anh? Hả? Có biết anh đã lo lắng như thế nào không?_ Ken bắt máy nói gấp gáp khi nhận ra đây là sđt của nó.

- Dạ, chào anh! Anh là người nhà của chủ sđt này pải không ạ??_ Bên kia đầu dây có vẻ không pải là nó

Ken nghi ngờ, nói tiếp:

- Dạ...đúng rồi! Xin hỏi anh là ai vậy?

- Chúng tôi gọi từ bệnh viện Royal, tình trạng bệnh nhân hiện đang rất nguy kịch, mong anh và gia đình sắp xếp để đến ạ!

Anh như không tin vào tai mình, đánh rơi điện thoại cái BỘP xuống đất. Kin nhìn vậy cũng hoảng hồn. Chẳng phải, anh nói là nó gọi hay sao?

- Ê! Khang! Nhóc đó sao rồi?_ Kin lay lay đôi vai Ken

- Không xong rồi! Vy Khánh hiện đang nguy kịch!_ Ken run rẩy nói

- Cái gì?_ Kin sốc

Không để Kin kịp hó hé, Ken đã kéo Kin lên xe, chạy thẳng đến bệnh viện Royal.

~~~~~~~~Trước cửa phòng cấp cứu~~~~~~~~~~~

- Cô ơi! Em...em ấy sao rồi?_ ken bắt lấy cô ý tá đang định đi vào phòng cấp cứu

- Dạ...cô bé tên gì ạ?

- Khánh! Vy...Vy Khánh!_ Ken nói gấp gáp

- A! Mạch Vy Khánh đúng không? Cô bé quá kiệt sức, tổn thương tinh thần khá nặng cộng thêm căn bệnh khắc phong* của cô bé mà có vẻ, tối qua cô bé đã dầm mưa khá lâu thì phải, nên hiện giờ, cô bé vẫn...không có dấu hiệu tỉnh lại!_ Cô ý tá thở dài

Ken và Kin như chết lặng, cả 2 cuống cuồng bảo cô ý tá:

- Nhất định! Nhất định phải cứu lấy em ấy!

- Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!_ vẫn là cái bản tình ca muôn thủa của những vị bác sĩ, ý tá.

Nói rồi, cô y ta mở cửa bước vào...

********** 2 TIẾNG TRÔI QUA ********

Cửa phòng cấp cứu vẫn không có dấu hiệu gì là mở. Từng giây, từng phút như gặm nhấm tâm 2 anh vậy. Lo lắng, đau đớn, hối hận vì đã không thể bảo vệ cho nó. Ken tức giận, lôi điện thoại ra, gọi cho hắn...

- Alo?_hắn nhấc máy

- Mày...lần này Vy Khánh mà có mệnh hệ gì, tao sẽ giết mày!_ Ken gằn từng chữ

Hắn ở đàu dây bên kia cũng khá bối rối:

- Chuyện gì?

- Mày còn giả nai được à? Vy Khánh vì mày mà đang đứng giữa bờ vực sự sống và cái chết đây!_ Ken nói rồi dập máy

Hắn vội vàng tìm thiết bị định vị GPS của Ken, anh đang nói gì vậy? Nó...nó không thể nào! ( không có gì là không thể hết, anh à!)

Tìm xong, hắn vội vã phóng xe tới bệnh viện...

_______End chap 16__________

Phần sau ngược nam nha! Cho chừa cái thói bắt nạt phụ nữ ha?!
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 17: Thật sự có kì tích sao?


_ Trước cổng bệnh viện Royal_

Hắn vội vàng đáp xe xuống, phi 1 mạch vào trong.

- Nhỏ đó sao rồi?_ Hắn nói khi nhìn thấy Ken

- Mày...đáng chết!_ Ken nói rồi lao ra đấm cho hắn 1 cái

Anh dồn hắn vào tường:

- Vì mày...tại mày mà em ấy đang sống dở chết dở ở trong đó đó, mày biết không? HẢ???

- Gì chứ?_ Hắn gượng dậy hỏi

Kin lúc này kéo Ken ra khỏi người hắn, lạnh nhạt trần thuật...

- Bla.....balaa

Càng nghe, khuôn mặt hắn càng chuyển màu dữ dội. Cuối cùng, hắn như đứng hình, tay chân run rẩy. Hắn...hắn đã làm cái quái gì vậy?

- Em ấy mà có làm sao, mày không yên đâu!_ Kin và Ken đồng thanh

Hắn nghi ngờ, nhìn 2 thằng bạn thân:

- Huh...Bộ...bộ 2 thằng mày...thích nhỏ đó hả?

Ken và Kin giật mình. Chính 2 anh cũng chẳng biết tình cảm của mình dành cho nó là gì nữa là...

- Có hay không, cũng không liên quan đến mày!_ Kin nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, trả lời hắn

Hắn cũng không muốn truy cứu, mọi chuyện đã rõ rành rành rồi còn gì. Đột nhiên, hắn cảm thấy nhói...

CẠCH

Cánh cửa phòng cấp cứu qua gần 3 tiếng cuối cùng cũng chịu mở, ông bác sĩ thiểu não bước ra...

- Bác sĩ, em ấy/ cô ấy sao rồi?_ Kin, Ken và hắn nhanh chóng "túm" lấy ông bác sĩ

Ông ta có vẻ hơi bối rồi, vì trước mặt ông, toàn là những người thừa kế những công ty nhất nhì thế giới, ông ta mà có gì trái ý, thì xác định về quê chăn bò. À mà không, đầu cũng chẳng còn chứ nói gì là về quê?!

- Ùm...bệnh nhân... Bệnh nhân bị nhiễm phong hàn rất mạnh, và tiền sử bệnh khắc phong của bệnh nhân đã làm cho cơ thể suy giảm sức chống đỡ, khi được đưa đến đây thì...thân nhiệt của bệnh nhân rất thấp. Cộng thêm, có vẻ như bệnh nhân đã va phải vật gì đó nên mất máu rất nhiều gây ra thiếu máu. Máu của bệnh nhân thuộc loại hiếm nên bệnh viện chúng tôi không có. Với lại bệnh nhân đã bị 1 cứ sốc tinh thần thì phải, thần kinh bị rối loạn. Tất cả những thứ trên gộp lại với nhau..._ Ông bác sĩ lải nhải

3 người nghe mà mất kiên nhẫn, nhưng người mất bình tĩnh nhất, chính là hắn. Nếu như...nó có xảy ra mệnh hệ gì...không phải là hắn lo 2 tên kia sẽ cho hắn 1 trận...mà hắn sẽ bứt rứt không nguôi vì tội lỗi mà hắn gây ra.

- Thôi thôi! Em ấy sao rồi?!_ Ken cắt ngang lời ông ta

Ông ta nói mà giọng run run:

- Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã không cứu được cô bé!

Tai 3 người như ù đặc đi, không còn nghe thấy gì nữa...bọn hắn, phải nói gì với ba mẹ nó đây???

- Cái gì? Ông đùa tôi đấy à?_ Ken túm lấy cổ áo ông, đây là lần đầu tiên mọi người thấy hắn mất bình tĩnh như thế này.

- Chúng...chúng tôi đã cố gắng hết sức!_ Ông bác sĩ sợ sệt

- Cố gắng hết sức...ha...ông có tin tôi cho cả nhà ông ra đường ở luôn không, hả??_Anh gầm lên

Trong khi anh trút giận lên ông bác sĩ, hắn ngồi bệt xuống sàn nhà, lắc đầu liên tục...

- Không phải, nhầm người, nhầm người rồi..._ hắn lẩm bẩm

Kin không chịu được nữa, nhấc hắn lên, đánh cho hắn mấy cái liền, nói như hét vào mặt hắn:

- Ôn dịch! Mày đã vừa lòng chưa Hả? Vì 1 đứa con gái đã chết mà mày hại em ấy chết đấy, thằng khốn!

Kin vừa nói vừa giáng liên tiếp những cú đấm lên mặt hắn. Hắn im lặng nhận đòn...

Trong lúc loạn lạc ấy, có lẽ tiếng nói này làm bọn hắn yêu đến hết đời:

- Bác sĩ! Tim bệnh nhân đập lại rồi!_ Cô y tá nói vs giọng vui mừng khôn xiết

Khoảng thời gian ấy như ngưng đọng. Ông bác sĩ như người chết đuối nắm được cái phao vậy, vội vã lật đật chạy vào trong.

Không biết 3 anh ở ngoài đã vui sướng cỡ nào đâu. 3 người như được sống lại, được sinh ra thêm 1 lần nữa. Bọn hắn liên tục cầu nguyện cho nó. Ai mà gặp bọn hắn trong tình trạng này, chắc không ai nhận ra đó là 3 chàng coldboy của trường THPT Hoàng Kỳ đâu!

_____Nửa tiếng sau_______

Ông bác sĩ bước ra, vẻ mặt khác hẳn với vẻ mặt lúc nãy, ông thở phào nhẹ nhõm...

- Bác sĩ...

Chưa để mấy anh nói hết câu, ông đã xen vào:

- Cô bé hiện đã được an toàn! Thật là 1 kì tích mà! haha!

3 anh như cá chết cạn gặp nước, vui sướng chỉ còn thiếu cái nhảy lên nữa thôi!

- Cảm ơn..và...xin lỗi bác sĩ!_ 3 anh đồng thanh

Ông cười hiền hậu:

- Không có gì! Nhưng người nhà phải chăm nom bệnh nhân cho cẩn thận, bệnh nhân vẫn còn rất yếu!

- Vâng ạ! Vậy bây giờ chúng tôi vào thăm được không bác sĩ?_ Ken hỏi

Bác sĩ có vẻ chần chừ, nhưng rồi cũng gật đầu:

- Được, nhưng không được tạo cú sốc nào cho bệnh nhân nữa!

- Vâng ạ!

Bác sĩ mỉm cười, thong thả bước đi...

Còn lại 3 anh như 3 tên khùng. Reo hò ầm ĩ như trẻ lên ba. 3 anh nhẹ nhàng mở cánh cửa phòng ra, thấy nó vẫn đang hôn mê với hơi thở khó nhọc. Đâu rồi cô bé Vy Khánh hồn nhiên, đáng yêu ngày nào, mà bây giờ nó đã nằm trên chiếc giường lạnh toát kia. Trong lòng 3 người bỗng dâng lên nỗi xót xa...

Ba anh nhẹ nhàng bước tới bên giường.

- Vy Khánh ngốc!_ Ken nói với giọng đầy dịu dàng

________Hết chap 17_______

Vẫn chưa đến chỗ ngược nhỉ? Hoy để chap sau vậy...

Cảm ơn mọi người đã dành thời gian ngàn vàng của mình để đọc truyện của Min. Min thực sự rất cảm kích...* mắt nhìn xa xăm *
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 18: Hối hận sao? Không kịp nữa rồi!


Tay nó khẽ động đậy, mi mắt nó nhíu lại. Ken vui mừng hét to:

- Bác sĩ! bác sĩ!

Ông bác sĩ vội vàng chạy vào, ra hiệu cho 3 anh đứng dẹp ra 1 chỗ. 3 anh ngoan ngoãn nghe lời, mắt không dời cô bé đang nằm trên chiếc giường trắng toát lạnh lẽo kia...

Ông cười hiền, bảo:

- Cô bé đã dần hồi sức. Từ trước đến nay bệnh viện chúng tôi chưa từng gặp trường hợp nào đặc biệt như thế này! Xác xuất nguy hiểm rất cao, dường như không cứu được nữa, nhưng bây giờ lại hồi phục rất nhanh. Tôi nghĩ cô bé này chẳng phải người mất! Haha

Ông đùa vui, rồi bước ra ngoài. Để lại 3 con người sung sướng tột độ khi cô bé ấy_ người mà họ chẳng xác định nổi cảm xúc khi ở bên_đã an toàn. Kin vui mừng chạy lại nắm tay nó, nói thì thào:

- Ngốc! Em tỉnh rồi!

Hơi thở ấm nóng phả vào tai nó, nó hơi rùng mình. Khẽ cựa mình, nó quay sang nói nhỏ với anh ( anh không biết):

- Đồ b**n th**!

Kin giật mình nhìn lại, huhuhu...cô bé gọi anh là b**n th** ( ai không nhớ xem lại chap 2 nha) đã thực sự trở lại rồi! Vui quá đi mất!

Trái ngược với Kin, Ken thì mặt tối sầm đi tới hỏi lấy hỏi để:

- Vy Khánh! Em tỉnh rồi! Mừng quá! Em thấy đau ở đâu không? Hay thấy khát hay đói gì không? Mà khoan, em có nhớ anh là ai không?

Nghe Ken nói mà nó muốn chóng mặt, haizz...đây là hành hạ người bệnh chứ không phải chăm sóc đâu aaaa. Đã vậy, hehehe...

- Ơ...anh...là ai?_ Nó giả bộ ngây thơ như con nai tơ.

Ken sửng sốt. sao...sao nó nhớ Kin mà không nhớ được anh? Tại sao?

- Vy...Vy Khánh! Em...em...anh là Minh Khang nè! ANh Minh Khang tốt bụng đẹp trai ủa em nè! Em không nhớ gì sao? Uhuhu sao tôi lại khổ thế này!!!!

Ken bây giờ nhìn dễ thương kinh khủng, khóc lóc ỉ ôi như trẻ con mẫu giáo ý. làm nó suýt thì cười phì lên.

- Aaa...anh... vẫn nói nhiều như...ngày nào! MÀ.. khoe khoang ít thôi anh! Cái gì mà... đẹp trai tốt... bụng chứ! Haizz..._ Nó thều thào

Ken vui mừng:

- Hic...Vy Khánh em làm anh sợ hốt cả hền ( hết cả hồn)!

- Sao em quên anh được!_Nó cười

Hắn, ăn bơ đến ngập họng, tiến lại gần nó, lí nhí:

- Vy Khánh...tôi

Chưa kịp để hắn nói hết, nó đã quay lưng về phía hắn, làm hắn hơi tụt tâm trạng.

Nó...giận hắn thật rồi! ( ai mà không giận được chứ! Xem lại anh đã đối xử thế nào với chị ấy đi! Chị Khánh em ủng hộ chị! Cho anh Phong chừa!)

- Cô...cô giận tôi chuyện hôm đó à?_ Hắn hỏi

-..........

Nó im lặng, chứng tỏ cơn giận này khá lâu đây!

- Cô...tôi...tôi xin lỗi! Là do tôi quá kích động...nên..._ hắn

- Anh im đi!_ Nó quát

- Cô...tôi...xin lỗi!_ hắn

-...........

- Xin lỗi..._ hắn chưa bao h nói lời xin lỗi nào với ai cả, sao hôm nay, hắn lại nói cái từ "không có trong từ điển" này 3 lần lắm mí nhỉ?!

- Xin lỗi? Những việc anh làm với tôi chỉ cần xin lỗi là xong à? Dễ quá nhỉ?_ Nó lạnh lùng nói

Hắn biết lần này hắn sai thật rồi. Ken và Kin ở bên cũng thấy tôi cho hắn, nhưng...cứ nghĩ đến cái cảnh hôm qua là 2 anh tức không chịu được, nên cứ để hắn tự ứng biến

Còn hắn, chưa bao giờ hắn phải hạ mình đi năn nỉ người khác tha thứ cho mình nên hắn lúng túng chẳng biết làm gì cả, hắn đánh liều nói 1 câu:

- Vậy tôi sẽ chăm sóc cô hết quãng đời còn lại, cô chịu không?

Ken và Kin đơ toàn tập...

Nó cũng khá sốc, nhưng cũng kịp nhận ra, hắn chỉ đang nói khoác ( theo nó nghĩ), nó lãnh đạm trả lời:

- Giờ này mà anh cũng còn đùa được nữa! Anh...tôi không cần sự thương hại hay tội lỗi gì từ anh hết! Đi đi!

- Cô...tôi..._ hắn muốn giải thích nhưng...

- Đi!_ Nó ngắt lời hắn

Hắn đành thất thểu ra về, khuôn mặt đầy nét ưu tư, buồn phiền. Hắn...phải làm sao để nó hết giận hắn bây giờ?!

_____End chap 18_____

Ngược nam chính vậy đủ chưa ạ?
 
Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!
Chương 19: Học nấu ăn


Hắn lủi thủi ra về...

Nó ở trong phòng, tèm lem nước mắt. Ken thấy vậy liền dỗ dành:

- Thôi nào, ngoan đi! Không khóc không khóc!

Nó bất giác khóc òa lên, mặt úp vào lồng ngực rắn chắc của Ken. Thoáng chốc, áo Ken đã được "tắm" nước mắt. Còn Kin, anh hiểu nó đang rất buồn nên mới làm vậy thôi. Anh ngồi gọt hoa quả...

Sau 1 thời gian, nó nín khóc, thở hậm hệch ( xin lỗi bà con ta không biết tả như nào cả)rồi cầm nguyên trái táo lên gặm.

Ken và Kin thì...không còn biểu cảm nào khác...ĐƠ...

Oh My God, nó...là người bệnh sao???

- Nhó nhiện nhì nhợ? ( có chuyện gì zợ?)_ Nó vẫn nhai nhồm nhoàm vừa "lói"

- À không, chỉ là...thấy em hơi khác người tí thuôi. Người đâu ốm mà vẫn "ăn ngon" được..._ Ken nhăn nhó nói

- Ô hay nhợ...ợ...ăn thì mới nhanh khỏi được chớ! Anh không nghe các cụ nói câu: Ốm ăn rau, đau ăn hoa quả hả??_ Nó tỉnh bơ nói

- Khụ...ahahahaha..._ Cả 2 anh cười nắc nẻ, bò lăn cả ra nhà

- Ô...2 người này...đúng là khác người mà!_ Nó tròn xoe mắt

* gật đầu lia lịa/ vì không nói được gì, mồm để cười rồi mà!/*

____Quay lại với hắn nha____

Hắn đang đi tìm trăm phương ngàn kế để làm nó hạ hỏa. Vì sao ư? Hắn cũng không biết chứ đừng nói đến tác giả!

- Làm sao đây làm sao đây???

Hắn loanh quanh trong nhà, đi đi lại lại, đứng ngồi không yên, quên ăn mất ngủ, ruột đau như cắt nước mắt đầm đìa ( á á ta lạc đề mất rồi, hì tại đi sâu quá)...để tìm ra cách, cuối cùng hắn đã "hạ quyết tâm":

- Hừ! Đẹp trai không bằng chai mặt, huống gì mình đã đẹp trai rồi, chỉ còn thiếu cái...Chai...chai mặt nữa thôi! Haizzz...vì cô ấy, bỏ cái " tôi" qua 1 bên, rồi...tính sổ sau...

Lầm bầm 1 lúc, hắn đi xuống nhà bếp...

- Dì Hạnh làm cho con trà gừng đi!

Dì Hạnh là đầu bếp nhà hắn, tính tình hiền dịu lại nấu ăn rất ngon nên hắn hết mực quý trọng. Bà lo lắng hỏi:

- Cậu chủ bị sao à? Có không khỏe ở đâu à mà sao...

Hắn mỉm cười trấn an bà:

- Con không sao. À mà dì dạy con làm luôn đi! Khỏi phải phiền đến dì!

Bà cười hiền, hỏi:

- Cậu làm cho ai à?

- Dạ..._ Hắn gãi đầu ấp úng

Dì Hạnh mỉm cười, đã 3 năm rồi, 3 năm rồi chưa thấy cậu chủ cả bà có cái "biểu cảm, thái độ" biết quan tâm lo lắng cho ai cả. Bà thầm nghĩ ai mà có thể làm 1 người vốn kiêu căng ngạo mạn như cậu chủ nhà họ Dương phải tận tay đi làm nước gừng cho uống, thậm chí Hoàng Yến còn chưa bao giờ nữa là...

- Cậu chủ, trước tiên...##$%^&#$@_ Dì Hạnh vừa làm vừa giảng giải cho thiếu gia bên kia cách làm này nọ...

Bên này, cậu chủ duy nhất của nhà họ Dương đang hí húi làm, trông có vẻ...vụng về lắm aa

- Cậu chủ, không phải, nó thế này!_ Dì Hạnh nhẹ nhàng nhắc nhở

- À..dạ dạ..._ Hắn gật đầu lia lịa

___30 phút sau___

Thành quả của hắn, cuối cùng cũng xong. Hắn nhìn vào "ly trà gừng" của mình, nuốt khan một tiếng, rồi quay ra nhìn dì Hạnh. Dì Hạnh còn đang đơ ra với "thành quả" của hắn. Haizz....cậu chủ ơi là cậu chủ, ở mặt nào cậu cũng hoàn hảo hết, nhưng cái khoản nấu ăn này thì...quá tệ! Phải nói là như thế!

- Cậu..cậu chủ..._ Bà há hốc miệng

Hắn gãi đầu, lí nhí nói:

- Hì...dì Hạnh, con mới tập làm mà! Hì...dì dạy con làm lại nha!

Bà lắc đầu nhìn thiếu gia của mình, rồi lại truyền dạy "bí quyết" làm nên cái thứ "đặc sắc" mà đứa trẻ con lên 8 nó cũng làm được này...

Nguyên ngày hôm đó, hắn hí húi hì hụi ở dưới bếp. Chưa bao giờ hắn phải làm như thế này...haizz...

___________Sáng hôm sau____________

Nó KHÔNG ĐI HỌC!

Điều đó làm hắn vừa lo lắng vừa...vui mừng. Ấy ấy đừng hiểu lầm, mừng vì hắn còn nguyên cả ngày để tập nấu ăn cho nó mà! Không lo không lo!

Ken vỗ vai hắn, từ từ nói:

- Em ấy chiều nay sẽ xuất viện, mày biết nên làm gì rồi chứ?

Ken nói ra những điều này cốt chỉ muốn hắn làm lành được với nó. Chứ để tình trạng này, muốn nhìn nó cười cũng khó!

- Tao biết rồi!_ Hắn thở 1 hơi dài nói

- Ừ hủm..._ Kin chạy đến, chen vào giữa 2 người.

Hắn xách cặp lên, rồi vỗ vai Kin:

- Hôm nay xin cô cho tao trống tiết, tao có việc!

Hai anh Kin và Ken tuy không hiểu gì nhưng vẫn gật gật đầu:

- Ừ ừ!!

Nói rồi hắn chạy về nhà...

-----Nhà hắn-----

- Dì Hạnh ơi dì Hạnh!_ Tiếng hắn vang lên từ ngoài cổng

- Cậu chủ gọi tôi?!_ Dì Hạnh tưởng có chuyện gì nên hớt hải chạy ra

- Dạ...dì dạy con..nấu ăn nữa nha!_ hắn lí nhí

Dì Hạnh...lần thứ 2 bất ngờ trước câu nói của hắn. Này nhé! Hôm qua, bảo dạy pha trà, hôm nay, bảo dạy nấu ăn. Ý gì đây? Người mà làm hắn điên đảo học mấy cái thứ mà hắn cho là "vớ vẩn" trước kia ắt hẳn là con dâu tương lai của nhà họ Dương. Càng nghĩ, bà càng thấy tò mò về cô gái bí ẩn này, người có thể khiến cho cậu chủ vốn không coi ai ra gì v.v...nhà bà lại phải vác mặt đi dỗ dành làm đồ ăn cho. Quả là..quả là hiếm à nha!

- Vâng, cậu chủ vô đây!

Nói xong, bà và hắn cùng đi vào bếp. Tiếng nói của dì Hạnh và tiếng cắt thái, xào nấu leng ceng...

-----Ăn trưa xong, tiếp tục công việc tìm tòi học hỏi------

Bữa tối đã dọn, thành quả hôm nay...là hắn làm hết đó!

Dì Hạnh gật gù hài lòng, gì chứ tệ thế nào qua tay bà thì cũng trở thành chuyên nghiệp hết. Điển hình là hắn chẳng hạn. Mới 2 ngày trước, chẳng thèm đụng vào cái xoong cái chảo, vậy mà hôm nay đã thành 1 người thông thạo hết những món ăn đơn giản. Bà xứng đáng là 1 đầu bếp hạng nhất của đất nước này, chẳng qua vì bà và gia đình hắn rất thân nên bà tình nguyện về làm đầu bếp cho nhà hắn. Bà rất vui được làm công việc này, mà thôi không dài dòng nữa, thèm ăn quá nè!

- Cậu chủ! Cậu học rất nhanh! Không hổ danh là thiếu gia Dương Hàn Phong mà!_ Dì Hạnh vừa ngồi xuống vừa cười

- Không phải đâu mà dì! Công của dì dạy con đó thôi!!_ Hắn cũng ngồi xuống bàn ăn

- Được rồi! Ăn đi, để tôi nếm thử!

- Dạ, sẵn sàng!_ hắn hồi hộp nói

/ bà gắp 1 miếng sườn chua ngọt lên, cho vào miệng nếm thử, thời gian như ngưng đọng. Hắn hồi hộp quan sát từng cử chỉ của bà/

______Hết chap 19_____
 
Back
Top Bottom