Ngôn Tình Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 60: Chả lẽ là điều ước đã thành sự thực sao...


Vụ drama giữa Bành Thần và Giang Tư Ngôn được lan truyền trên mạng hai ngày, sau đó thì Vương Hà thay Bành Thần đáp lại.

Người đại diện Hà: [Hoan nghênh Bành Thần tới với Truyền Thông Nhất Ngôn, về sau chúng ta cùng chung một đường nha! @ Bành Thần @Truyền thông Nhất Ngôn]

Không lâu sau khi Weibo của Vương Hà lên tiếng phản hồi, Weibo chính thức của công ty Truyền thông Nhất Ngôn và Weibo cá nhân của Giang Tư Ngôn cũng chuyển tiếp Weibo này của Vương Hà một cách nghiêm túc: [Hoan nghênh!]

Hồi trước hầu hết các trang thông tin đại chúng đều đưa tin là Bành Thần và Giang Tư Ngôn đang bí mật hẹn hò ngay trong công ty nhưng giờ đây, chỉ một bài đăng này thì tin đồn về lần hẹn hò bí mật đó đã không còn tồn tại, mà còn mang lại cho Bành Thần một ít nhiệt độ mới.

Khi Bành Thần hoàn toàn chấm dứt hợp đồng với công ty Truyền thông Sơn Trúc, hầu hết cư dân mạng đều nghĩ rằng Bành Thần nay đã hoàn toàn xong đời, nhưng họ không ngờ rằng Bành Thần không những không bị hắt hủi, ngược lại, phim truyền hình và show giải trí còn nhận mỏi tay, thậm chí còn tiến quân vào giới tướng thanh và công nghiệp trà sữa, mà giờ còn kinh ngạc hơn, còn có thể ký kết hợp đồng với công ty của Giang Tư Ngôn nữa.

Đừng thấy công ty của Giang Tư Ngôn mới thành lập hai năm gần đây mà coi thường, công ty này có nguồn tài nguyên cực tốt mà thực lực cũng không phải dạng vừa. Điều quan trọng nhất là Giang Tư Ngôn không chỉ đầu tư vào mảng phim truyền hình để nâng đỡ gà nhà mình, mà ngay cả khi tham gia mấy show giải trí như "Đuổi Theo Ánh Sáng Đi Thiếu Nữ", anh cũng sẽ chủ động đưa nghệ sĩ nhà mình xuất hiện trên màn ảnh. Dù sao thì cũng còn tốt hơn công ty Truyền thông Sơn Trúc mà hồi trước Bành Thần ký.

Điều này khiến dân mạng mở rộng tầm mắt không thôi, đồng thời cũng không nhịn được mà chạy tới chỗ công ty Truyền thông Sơn Trúc và chỗ Vương Diệu để chia sẻ tin tốt này.

Gần đây, Vương Diệu đang cố hết sức chặn lại các nguồn tin liên quan tới Bành Thần và chỉ tập trung vào nghệ sỹ nhà mình mà thôi. Nhưng làm sao mà anh ta có thể chịu nổi sự cuồng nhiệt từ đám dân mạng một hai sợ thế giới không "loạn" này, nhiều thứ tới mức anh ta muốn chặn mà cũng không thể chặn hết được.

Mà đang tiện nói về vấn đề này thì đúng thật là rất tà môn.

Lúc mới bắt đầu quản lý Bành Thần, Bành Thần đúng thực là rất nổi tiếng, thế mà sau khi anh ta trở thành quản lý của Bành Thần thì độ phủ sóng của cô càng ngày càng đi xuống, xuống tới mức bị bôi đen khắp các diễn đàn trên mạng xã hội.

Vừa thấy Bành Thần đã không còn có thể đủ khả năng chống đỡ nữa, anh ta cũng dừng đúng lúc đó ngăn chặn lại tất cả các thiệt hại. Kết quả là, anh ta cũng không bao giờ ngờ rằng sau khi anh ta từ bỏ Bành Thần thì sự nghiệp vốn đã nguội lạnh của Bành Thần lại đi lên, thậm chí còn có thể lên tới mức là đỉnh cao của sự nghiệp. Thế thì việc này có phải quá ư là tà môn hay không?

Vương Diệu chỉ cảm thấy trong lòng chua xót, chứ mặt ngoài thì cũng không nói thêm cái gì.

Bành Thành ký hợp đồng với công ty của Giang Tư Ngôn, không chỉ có một mình Vương Diệu bị dân mạng điên cuồng tag vào, cũng còn một người đang trong tình trạng như thế...

——Và đó là Zero.

Không thể không nói đúng là cư dân mạng mấy năm nay ác quá ác, họ biết rằng Zero vì cá cược thua Bành Thần nên phải tự tay thừa nhận rằng rapper mình yêu thích nhất là Bành Thần, nên sau khi việc ký kết hợp đồng được công bố, đã có rất nhiều cư dân mạng nhảy vào Weibo của Zero và đùa anh ta một chút: [Chúc mừng nha chúc mừng nha Zero, sau này anh có thể cùng thần tượng làm cộng sự rồi.]

Rồi bỗng nhiên có một bình luận vô cùng thú vị của Lục Mao: [Đây chẳng lẽ đây là điều ước đã thành sự thật rồi sao?]

Zero: "..." Không rõ có có phải là điều ước thành sự thật hay không, nhưng có điều là thời gian gần đây cậu sẽ bị thương, chắc chắn ấy.

-

Weibo của Vương Hà vừa đưa lên, không chỉ có dư luận là sôi nổi hỗn loạn mà ngay cả đoàn làm phim "Tinh Đồ" cũng có người vui có người buồn.

Người vui thì có Kiểu Toa.

Sở dĩ Kiều Toa thấy vui vẻ là bởi vì so với việc Bành Thần và Giang Tư Ngôn ở bên nhau thì rõ ràng việc hai người họ chỉ là đồng nghiệp sẽ dễ chấp nhận hơn nhiều.

Và người buồn nhất thì tất nhiên là Mạch Dịch. Mà người bạn Mạch Dịch này của chúng ta không chỉ buồn mà còn rất khổ sở.

Đường đường là fan CP, còn gì buồn hơn khi CP nhà bạn đang yên ổn bỗng quay xe làm luôn cái kết BE* bây giờ?

BE (Bad Ending): Kết buồn, kết không có hậu

Chỉ có thể đau khổ mà nói rằng — tất cả đều y chang tên anh**— cuối cùng cũng chỉ như một giấc mộng mà thôi!

** 孟译 (mèng yì): Tui cũng không rõ lắm, ai biết thì chỉ cho tui với nha

Còn Bành Thần thì lại vô cùng bình tĩnh, mỗi ngày đều tập trung vào việc đóng phim, lúc không quay phim thì lại ngồi cày bộ "Thế Thân Tiểu Công Chúa". Kể từ khi bộ phim được phát sóng, số lượng livestream và đề tài thảo luận ngày một tăng lên, đặc biệt là những tập phim có Giang Tư Ngôn xuất hiện, mấy ngày nay vẫn đang nằm trên hotsearch.

Bây giờ không chỉ có mỗi CP thầy trò của Bành Thần và Giang Tư Ngôn mà còn có CP của Bành Thần và Từ Vi Trần, thậm chí có cả CP tỷ muội của Bành Thần và Từ Giản... Đúng là chỉ có CP đoàn làm phim không nghĩ ra chứ không có CP nào mà fan phim không dám ghép...

Cư dân mạng thì vui vẻ đu CP, đạo diễn "Thế Thân Tiểu Công Chúa" cũng vui vẻ ra mặt. Suy cho cùng, CP hot nghĩa là phim đang hot, phim càng bạo thì đạo diễn càng vui chứ sao!

Năm nay trên mạng cũng chả có bộ phim nào quá nổi ấy cả, thực tế là không chỉ trên mạng, mà ngay cả phim truyền hình được đầu tư khủng của các đài truyền hình khác nhau chọn hoài cũng không tìm ra được mấy bộ ổn áp.

Ban đầu, khán giả rất mong chờ "Thái Tử Phi Truyền Kỳ", là bộ phim mà Kiều Tư Nhiên có đi diễn được mấy cảnh ấy, nhưng không biết tại sao " Thái Tử Phi Truyền Kỳ " mặc dù đã đóng máy lâu nhưng lại chưa có thông báo nào.

Có người nói là do phải đợi phát sóng, có người lại nói là chưa được thẩm định xong... Dù sao thì người ngoài ngành cũng chả rõ nguyên nhân tại sao, họ chỉ biết là năm nay không thể đợi được bộ "Thái Tử Phi Truyền Kỳ" này. Cho nên hiện tại bộ drama "Thế Thân Tiểu Công Chúa" bỗng dưng phát sóng thì đúng là hội tụ cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thế nên hot cũng là việc dễ hiểu.

Dù bộ phim này có hot hay không thì cũng không ảnh hưởng quá lớn đến Bành Thần cho lắm. Bởi vì bản thân cô là nữ minh tinh kiếm ăn bằng việc lên hotsearch hàng ngày. Nhưng với Từ Vi Trần và Từ Giản thì lại khác.

Đặc biệt là Từ Vi Trần, dù sao thì cậu cũng là nam chính trong phim, khi phim này hot, thì người đầu tiên thu được lợi nhuận chính là cậu. Khiến cậu ta vui vẻ tới phát điên rồi, suốt ngày lên nhóm đoàn làm phim "Thế Thân Tiểu Công Chúa" phát khùng phát điên.

Ví dụ: "Em không muốn cường điệu quá đâu, mà thực lực của em lại không cho em cường điệu thấp mới dở chứ."

Một ví dụ khác: "Gần đây em đang luyện chữ ký, dù sao thì cũng là nam minh tinh đang nổi. Chắc về sau em không nên đi đóng phim nữa quá, chỉ cần đi ký tên là đủ rồi."

Mọi người: "... "

Cuối cùng, đạo diễn đã bày tỏ nỗi lòng của tất cả mọi người: "Từ Vi Trần, mấy ngày gần đây cậu hơi bị không bình thường luôn đó nhá!"

-

"Thế Thân Tiểu Công Chúa" nổi đình nổi đám như thế, người chịu k*ch th*ch nhiều nhất không phải là đám antifan của Bành Thần mà chính là Kiều Tư Nhiên.

Bởi vì Kiều Tư Nhiên hồi đó cũng đã thử vai tiểu công chúa, nếu Bành Thần không nhảy ra phá đám thì có lẽ vai diễn này đã thuộc về cô ta rồi.

Nếu bộ phim này không nổi tiếng, Kiều Tư Nhiên còn âm thầm vui vẻ một chút, cảm thấy may mắn vì mình đã không nhận bộ này. Nhưng bộ web drama này không chỉ không chìm nghỉm mà còn nổi đình nổi đám không rõ lý do, bây giờ làm gì còn âm thầm vui vẻ nữa chứ, chỉ còn tiếc đứt ruột, hối hận hàng vạn, hàng ngàn lần.

Khi con người thất vọng và hối hận đến cùng cực, họ sẽ mất đi lý trí, thậm chí còn có thể nói mà không biết lựa lời, giống như bây giờ, Kiều Tư Nhiên không thể không nói với người đại diện của cô ta là Vương Diệu: "Anh Vương, anh có nghĩ là anh mang mệnh cách vượng suy không? Chứ không thì sao anh dẫn minh tinh nào là người đó chìm nghỉm luôn vậy! Nếu không thì anh thử đi cầu trời khấn phật đi anh?"

Vương Diệu:"... " Đau chút trong tim.

Vương Diệu bình thường cũng không phải là dạng người tốt tính gì, mà Kiều Tư Nhiên cũng chả phải dạng vừa, vì thế hôm đó cuối cùng hai người cũng tan rã trong không vui.

Tuy rằng mấy ngày sau không khí mặt ngoài cũng hòa hảo hơn mấy phần, nhưng sự bất mãn trong lòng không phải chỉ cần mấy ngày ngắn ngủi đó mà tiêu tan hết.

So với Vương Diệu và Kiều Tư Nhiên đang tranh cãi ỏm tỏi, thì Peng Chen và người đại diện mới của cô lại hòa hợp hơn nhiều. Bởi vì chỉ vài ngày sau khi thông báo hợp tác, Vương Hà đã gọi điện cho Bành Thần và nói rằng dạo gần đây chị ấy mới nhận cho cô một quảng cáo mới.

1

Bành Thần: "Quảng cáo gì ấy? Nếu có liên quan đến trà xanh thì thôi đi vậy! Hồi trước em cũng vừa mới từ chối hai quảng cáo thức uống trà xanh xong!"

Vương Hà: "... Đồ uống trà xanh cái gì chứ, đó là quảng cáo dầu gội đầu."

Bành Thần: "Là vị trà xanh í hả?"

Vương Hà: "......" Em thấy dầu gội hương trà xanh rồi ấy à?

Dầu gội mà Vương Hà nói với Bành Thần tên Odia, là một thương hiệu dầu gội đầu quốc tế hơi cao cấp. Bành Thần hiện tại đang chưa có đại ngôn nào trong tay cả, mà khẩu hiệu của thương hiệu này lại là "Phong thái nữ vương", vì thế mà Vương Hà nghĩ rằng nó khá phù hợp với Bành Thần.

Vì thế mà chị đã vận dụng hết các mối quan hệ của mình, kết hợp với độ hot đang bùng nổ dạo gần đây của Bành Thần, mới có thể giành được đại ngôn lần này cho Bành Thần.

Đây cũng có thể coi là phần quà gặp mặt người đại diện mới này tặng cho Bành Thần nhỉ.

Bành Thần đánh giá cái người đại diện mới rất có tâm với nghề này rất cao, không giống như Vương Diệu, lúc còn đang làm người đại diện của cô, cứ suốt ngày bắt làm cái gì đó.

Vì thế, hai bên ước nghị thành công, cũng đã sớm hẹn thời giờ quay chụp quảng cáo.

Peng Chen không có kinh nghiệm quay phim, càng không có kinh nghiệm quay chụp quảng cáo, vốn dĩ cô cho rằng nguyên chủ cũng có kha khá lần quay quảng cáo, nhưng không ngờ là cô tìm tới tìm lui trên mạng nửa ngày thì bỗng thấy quảng cáo có mặt nguyên chủ cũng không nhiều lắm.

Cô cảm thấy có chút kỳ lạ nên hỏi Đại Hải: "Chả lẽ ngày trước chị quay rất ít quảng cáo sao?"

Đại Hải gật đầu: "Đúng á!"

Bành Thần: "... Tại sao vậy?"

Đại Hải: "Chị quên à? Anh Vương có cho chị quay đâu! Anh í nói công việc của chị là diễn viên, là diễn viên thì vẫn chỉ nên đi diễn phim mà thôi, quay nhiều quảng cáo sẽ khiến cho chị đánh mất đi cái thần bí của nghề diễn, khiến cho khán giả cảm thấy chị toàn kiếm mấy đồng tiền bẩn."

Nói thế nào nhỉ, câu nói của Vương Diệu cũng không hẳn là sai, vẫn có một đúng.

Nếu đối với những diễn viên giỏi có kỹ năng diễn xuất rất tốt thì vẫn nên tập trung vào diễn xuất, dù là quảng cáo hay chương trình giải trí thì cũng chỉ là vật ngoài mà thôi, có thể nhận một ít, nhưng không nên quá nhiều. Bởi vì đúng là việc quay quảng cáo hay tham gia các chương trình giải trí sẽ làm giảm cái thần bí của diễn viên, và nếu khán giả có xem qua chương trình giải trí của người đó, xong lại tiếp tục xem phim do người đó đóng, thì khán giả nhiều khi có thể cảm thấy người ấy cứ giả giả làm sao á.

Nhưng đối với một nữ minh tinh chỉ có trong tay khuôn mặt đẹp còn kỹ thuật diễn nát bét như nguyên chủ thì lý thuyết này hoàn toàn không áp dụng được.

Bởi vì ngay cả khi nguyên chủ chụp quảng cáo thì kỹ năng diễn xuất của cô ấy cũng đâu có cải thiện được bao nhiêu! Mà Vương Diệu không cho nguyên chủ quay quảng cáo, cuối cùng nguyên chủ không chỉ không thể chụp quảng cáo, mà còn không thể đóng phim, thế thì chả lẽ muốn nguyên chủ hít gió Tây Bắc qua ngày để sống sao?

Là một kẻ trời sinh bao che người mình, Bành Thần âm thầm bấm vào ảnh đại diện của Vương Diệu trên WeChat, rồi hung tợn ấn ấn lên bức ảnh selfie của Vương Diệu: Người đại diện rác rưởi, chê!!!
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 61: Chị gái nhà em không phải dạng người đó đâu...


Ngày Bành Thần đi quay quảng cáo là một ngày tươi sáng nắng đẹp.

Vì đã nhiều năm trôi qua kể từ quảng cáo đầu tiên, nên lần này không chỉ có Đại Hải đi cùng mà ngay cả Vương Hà cũng đi theo.

Trên đường tới trường quay, Đại Hải bên cạnh cứ ngồi lướt lướt mấy cái quảng cáo dầu gội tương tự, vừa lướt vừa nói: "Chị, em thấy mấy cái quảng cáo dầu gội đầu trước đó đều là do nữ minh tinh tóc dài nhận, chị coi giờ chị nhận được quảng cáo dầu gội đầu rồi, chị có muốn cân nhắc tới việc để tóc dài không?"

Bành Thần từ chối rất dứt khoát: "Không! Chị thấy tóc ngắn cũng được mà."

Vương Hà phụ họa: "Đúng là không cần, tóc ngắn vẫn hợp với khí chất của Bành Thần hơn."

Thấy hai bà chủ nhà mình đã nói tới vậy, Đại Hải cũng nói: "... Thực ra, em thấy phụ nữ để tóc ngắn cũng được í, nhất là chị Bành í."

Bành Thần liếc nhìn cậu một cái: "Nhưng mà hình như chị nhớ là hình mẫu người yêu trong mộng của người nào đó luôn là thiếu nữ thanh thuần tóc dài mặc váy trắng í nhỉ?"

Nhu cầu sống của Đại Hải bỗng chốc tăng cao: "Thiếu nam hoài xuân nào lúc ấy chả thích mấy cô gái thanh thuần đáng yêu chứ, nhưng cứ đợi tới tuổi như em này thì biết, cô gái thanh thuần chỉ là hình tượng mà thôi, chứ kiểu ngự tỷ tóc ngắn mới mê người nha!"

Vương Hà cười cười vỗ vai Đại Hải: "Không sao, nếu em cứ thích thiếu nữ thanh thuần thì cứ thích đi, bởi vì —— ngự tỷ tóc ngắn cũng không ở trên em được đâu."

Đại Hải: "..." Những lời này tuy không nặng nề lắm, nhưng là tính vũ nhục cao lắm đó nhá!

Ba người luyên thuyên một lúc về vấn đề tóc dài tóc ngắn nhỏ nhặt vậy một lúc, sau đó Vương Hà chủ động nói tới một công việc quan trọng hơn – mở phòng làm việc cho Bành Thần.

Bây giờ Bành Thần chỉ có một người đại diện và một trợ lý, hiện tại có thể là đủ, nhưng sự nghiệp của Bành Thần sẽ ngày càng tiến xa hơn, và khi đó thì nhân lực như vậy thì chắc chắn là không đủ.

Ý của Vương Hà là chờ sự nghiệp của Bành Thần bắt đầu đi lên rồi thì thành lập một phòng làm việc. Dạo gần đây rất nhiều minh tinh cũng mở phòng làm việc của riêng mình, một số độc lập và một ít là dựa vào công ty quản lý để hoạt động.

Khi một minh tinh có một phòng làm việc riêng, thì họ sẽ có một đội ngũ chuyên phục vụ riêng mình minh tinh đó, hơn nữa thì công việc cũng thuận tiện hơn.

Với cái thái độ coi trọng của Giang Tư Ngôn dành cho Bành Thần hiện nạy, thì việc Bành Thần có thể mở phòng làm việc của chính mình cũng chỉ là việc dễ như trở bàn tay.

Nhưng hiện tại vẫn chưa tới thời cơ nên Vương Hà cũng chỉ muốn nói ý nghĩ trước với Bành Thần, một mặt muốn nghe ý kiến cô, mặt khác cũng muốn cô có sự chuẩn bị tâm lý trước.

Bành Thần trước giờ là người nghi ngờ thì không dùng mà đã dùng là không nghi ngờ, mà hơn nữa trong việc xử lý mọi chuyện trong giới giải trí, Bành Thần cảm thấy chắc chắn Vương Hà chuyên nghiệp hơn. Vì thế nên cô trả lời rất dứt khoát: "Tất cả đều được cả, em nghe theo chị hết mà."

Bản thân Vương Hà cũng là một người thẳng thắn, vì thế nên cô cũng thích những người thẳng thắn như Bành Thần, ngay lập tức đã lộ ra biểu cảm hài lòng.

Trong khi mấy người bọn họ đang nói chuyện thì đã đến trường quay rồi.

Lần quay quảng cáo này là cho một sản phẩm dầu gội đầu, phía bên kia cũng có thuê một nhà kho lớn ở ngoại thành, sau đó mời một đạo diễn tương đối nổi tiếng trong ngành đến quay.

Tuy quay quảng cáo không có kịch bản chi tiết như quay phim nhưng cũng vẫn có kịch bản. Các cảnh quay cùng lời thoại thì vẫn có trong đó.

Lần này, người cùng quay quảng cáo với Bành Thần là vài người mẫu nam có chiều cao vào tầm khoảng trên 1m85. Căn cứ theo kịch bản quảng cáo, sau khi dùng xong dầu gội Odia này xong thì mấy người mẫu nam kia sẽ mê đắm cô luôn.

Tóm lại thì đó là một quảng cáo phóng đại một cách thái quá.

May mắn thay, khuôn mặt này của Bành Thần cũng đã làm tăng thêm độ tin cậy của quảng cáo. Bởi vì với gương mặt đẹp như thế này, thì việc để người mẫu nam đó mê đắm cô nàng cũng không phải việc gì khó.

Hồi trước vì để ghi hình chương trình "Đuổi Theo Ánh Sáng Đi Thiếu Nữ" mà Bành Thần đã nhuộm mái tóc ngắn của mình sang màu vàng kim. Sau này khi quay lại đóng phim, vì sợ không thể nhận vai diễn nào được nữa nên cô đã phải nhuộm lại qua màu nâu hạt dẻ. Còn lần này vì quảng cáo dầu gội đầu này, mái tóc ngắn của cô lại chuyển sang màu đen, người ta thì chăm chỉ đổi kiểu tóc, còn cô thì chỉ chăm chăm đổi màu tóc.

Vì là quảng cáo dầu gội đầu nên cảnh đầu tiên là cảnh Bành Thần mặc áo choàng tắm và nhảy nhót một mình trước gương trong phòng tắm với mái tóc đầy bọt.

Lúc đầu, đạo diễn cũng có lo lắng Bành Thần sẽ không hợp tác, bởi vì trước đây quay quảng cáo ông cũng đã gặp một nữ minh tinh bảo làm gì cũng không muốn làm, không vui, suốt ngày chỉ ngại mệt, ngại hóa trang,...

Nhưng không ngờ Bành Thần lại hợp tác rất tốt.

Đạo diễn bảo làm cái gì cũng sẽ làm hết.

Mà đạo diễn cho tới giờ cũng không biết việc Bành Thần nhảy khá tốt. Thực ra trong kịch bản có một cảnh gọi là nhảy múa trước gương, nhưng chẳng qua là để cho Bành Thần vặn eo lắc lắc hông trước gương để làm trò, nhưng Bành Thần lại hỏi trực tiếp ông: "Nhảy điệu samba ngắn có được không?"

Đạo diễn: "..."

Sao có thể nói không được? Quá tuyệt luôn í chứ!

Sau khi cảnh múa may với đống bọt biển trên đầu kết thúc, chuyên viên trang điểm và làm tóc sẽ lên gội đầu và làm sạch đống bọt biển trên đầu Bành Thần, sau đó sấy tóc cho Bành Thần và xõa mái tóc mới gội còn nguyên hơi nước ra.

Sau đó, tới lúc mấy người mẫu nam xuất hiện.

Trong cảnh này, Bành Thần mặc một chiếc váy đen và nhẹ nhàng từ cầu thang xoắn ốc bước xuống, sau đó lại đi qua đoạn đường chữ T, trong khi mấy người mẫu nam thì đứng bên dưới sân khấu, đưa mắt nhìn cô.

Bởi vì khẩu hiệu của dầu gội Odia là khí chất nữ vương, nên đạo diễn đã nhất mạnh mấy chữ này với Bành Thần trước lúc quay. Ý tứ là để cô có thể triển lộ ra cái gọi là bước chân mang khí thế nữ vương ra.

Đạo diễn: "Có thể không?"

Bành Thần: "Không thành vấn đề."

Đại hải bên cạnh: "..." Xin lỗi, thứ lỗi cho sự ngu ngốc của tôi, thực sự không biết bước chân mang khí thế nữ vương là cái dẹo nào.

Đại Hải chưa bao giờ giả vờ hiểu bất cứ điều gì cậu không hiểu, vì cậu sẽ luôn chủ động hỏi, vì vậy nhân lúc đạo diễn đi tới bên kia giải thích cho mấy người mẫu nam về một số điều cần chú ý khi quay thì cậu đã lặng lẽ ghé vào tai Bành Thần và khiêm tốn thỉnh giáo: "Chị, cái bước chân mang phong thái nữ vương là như thế nào thế a?"

Đôi môi đỏ mọng Bành Thần khẽ hé mở: "Có lẽ là cái kiểu bước chân nhanh tới mức ngay cả người thân cũng không thèm nhìn mặt chăng!"

Đại Hải: ".........!!!" Nhìn không ra đó nha chị gái, thắng thua ăn nhau ở chỗ đó à nha!!!

_

Quá trình quay quảng cáo diễn ra rất thuận lợi, lúc cuối đạo diễn còn cười lớn khen Bành Thần một hồi khiến Bành Thần cũng phải cười cười rụt rè: "Quá khen, quá khen."

Vương Hạ ở bên cạnh cười ôn nhu mà đầy thâm ý: "Trong giới quảng cáo này Bành Thần nhà chúng tôi cũng chỉ là người mới, về sau còn cần đạo diễn thay Bành Thần nhà chúng tôi nói qua vài câu, và tất nhiên cũng mong chúng ta có cơ hội hợp tác thêm lần nữa."

Đạo diễn gật đầu liên tục: "Yên tâm đi, chắc chắn sẽ có mà."

Sau khi hàn huyên thêm chút về công việc, đám người Bành Thần chuẩn bị lên xe rời đi. Thế mà vừa bước tới cửa liền vô tình đụng phải một người cũng khá quen nhưng lại chưa có cơ hội gặp mặt.

Đó là Y Hân, vị thị hậu trước đó đã cùng Bành Thần cạnh tranh lấy vai chính Khúc Linh trong bộ "Tinh Đồ".

Trong buổi thử vai lần trước, Bành Thần cứ nghĩ cô sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng dung nhan của thị hậu Y Hân, nhưng lần đó lại không gặp được cô ấy. Thế mà không ngờ được hôm quay quảng cáo này lại vô tình gặp được Y Hân ngoài này.

Mà có vẻ Y Hân và Vương Hà có quen biết nhau, vì lúc gặp nhau hai người còn rất nhiệt tình chào hỏi. Sau khi chào hỏi xong, Vương Hà còn chủ động giới thiệu Bành Thần với Y Hân với nhau.

Mặc dù trước đó cũng có drama "đoạt nhân vật", nhưng loại chuyện như thế này trước đây trong giới giải trí cũng là thường thấy, Y Hân ở trong cái giới này lâu như vậy còn chuyện gì mà chưa trải qua, dù sao thì nhìn bên ngoài cô cũng không bị ảnh hưởng gì lắm bởi phong ba trước đó.

Nếu như tới cả Y Hân, người thua trận trước đó cũng không thèm để ý, thì Bành Thần, người thắng trước đó cũng không thèm quan tâm. Vì vậy sau khi được Vương Hà giới thiệu, Bành Thần đã chủ động vươn tay hữu nghị, giọng điệu vô cùng lễ phép: "Chào nữ thần, tôi là Bành Thần."

Y Hân cũng nhiệt tình đưa tay ra bắt tay Bành Thần, rồi cười tủm tỉm nhìn cô: "Đáng lẽ ra giờ tôi mới là người phải gọi cô là nữ thần mới đúng chứ? Dạo này cô đang rất nổi đó, tôi luôn nghe những người xung quanh nhắc về cô, và gần như mọi người đều khen ngợi cô không ngừng đó. Xem ra sau này thiên hạ là của mấy người trẻ tuổi các cô rồi, chứ mấy cái kiểu đồ cổ như chúng tôi giờ cũng đều lui dần về tuyến sau cả thôi."

Vừa nói, Y Hân lại nhìn về phía Vương Hà bên cạnh: "Vẫn là chị Hà có ánh nhìn tốt, thực sự nhìn ra tiềm năng và tương lai phát triển của Bành Thần nha!"

Vương Hà: "Nào có, nào có! Người trẻ tuổi còn cần thời gian phát triển! Sao có thể giống chị Hân đây, là tượng đài trong giới giải trí này chứ. Ai thích lui về tuyến sau chứ sao cần chị Hân lui về sau được. Người hâm mộ của chị vẫn đang chờ chị ra thêm nhiều tác phẩm đặc sắc hơn nữa cho bọn họ ngắm kìa!"

Chờ sau khi Y Hân và đoàn đội đi ra thì Vương Hà mới dẫn Bành Thần và Đại Hải ra ngoài bãi đỗ xe.

Chờ lên xe, Vương Hà mới mở miệng: "Em cảm thấy Y Hân thế nào?"

Bành Thần: "Em cũng không rõ lắm, nhưng em chắc chắn người này sẽ không thể làm thân được."

Vương Hà liếc mắt nhìn Bành Thần một cái: "Là như thế nào?"

Bành Thần: "Có thể cùng đối thủ cạnh tranh khách khách khí khí thì chắc chắn tâm tư rất nặng, loại người này giao tiếp khá mệt mỏi."

Vương Hạ tỏ vẻ tán thưởng: "Vốn đang muốn nhắc em hai ba câu, nhưng xem ra là tôi đã đánh giá em quá thấp rồi. Cái kiểu người trước mặt còn đang khen em mà sau lưng không biết đã nói xấu em không biết bao nhiêu lần như Y Hân trong giới có đầy, về sau em sẽ biết thôi. Dù sao thì đối với loại người này, có thể thân thiết với em, em cũng có thể thân thiết với người ta, nhưng vẫn không nên xem đó là thật."

Bành Thần gật đầu: "Cảm ơn chị Hà đã nhắc nhở. Em sẽ nhớ kỹ."

Sau khi giải thích tất cả những gì nên giải thích, Vương Hà không nói gì thêm nữa mà chỉ im lặng.

Mặc dù Đại Hải đang tập trung lái xe, nhưng cũng đã nghe hết được, chỉ là vẫn luôn hiểu chuyện không xen ngang vài, thấy Vương Hà không nói thêm nữa thì cười cười rồi nói: "Chị Hà không phải quá lo lắng đâu ạ, chị gái nhà em nhìn qua mặt thì như vậy thôi, chứ cũng không phải là người dễ chọc đâu ạ."

Mặc dù Vương Hà cũng mới ở cùng Bành Thần mấy ngày nay, nhưng cô cũng đã hiểu cái cách hai người này ở chung như hai người bạn, cho nên cô cũng không coi Đại Hải như trợ lý, mà giống một người bạn nhiều hơn. Nghe thế nên cũng thuận miệng nói: "Có chút người gương mặt thì trông như không dễ chọc, nhưng kỳ thực lại rất Phật hệ, còn có mấy người mặt lớn lên trông rất ngọt ngào hiền dịu nhưng tính cách thì cực kỳ tàn nhẫn, đó đều là chuyện bình thường."

1

Đại Hải: "Chị gái nhà em không phải dạng người đó đâu, chị gái nhà em con người bên trong còn càng khó chọc hơn bên ngoài cơ. Cái này gọi là gì ấy nhỉ? Cái này gọi là trong ngoài đồng nhất!"

Bành Thần: "..."

Đại Hải, chị nghĩ làm trợ lý nghệ sỹ đối với em đúng là kiểu nhân tài không được trọng dụng, nếu không lần sau chị lên hát tướng thanh thì em cũng đi theo diễn cùng chị luôn đi ha!
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 62: Cố lên, chúng ta có thể thắng mà...


Edit: Chuyện là từ nay tới lúc hết kỳ nghỉ tết chắc tui có edit được thêm tầm 3 4 chương nữa, nên mọi người cứ yên tâm đọc truyện nhó >3
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 63: Không sợ bị trộm, chỉ sợ bị người nhớ thương...


Nữ minh tinh mà Giang Tư Ngôn giới thiệu với đoàn làm phim "Tinh Đồ" cũng sớm được tiến tổ.

9

Sau khi người này tới thì cũng là lần đầu tiên Bành Thần nhìn thấy bộ mặt thật của đối phương.

Nữ minh tinh này tên là Kim Duyệt, theo lời giới thiệu của chính cô thì năm nay cô 37 tuổi, mà đúng là người trong giới giải trí này ai cũng như là uống thuốc bảo quản nên nếu cô có nói mình 27 tuổi, nhất định Bành Thần cũng sẽ tin.

Tầm tuổi này của Kim Duyệt không chỉ được coi là quá cao trong công ty của Giang Tư Ngôn mà trong giới giải trí cũng vậy, vì dù sao thì lúc Mạch Dịch nhìn thấy cổ, cậu cũng nhiệt tình vui vẻ gọi mấy tiếng "cô Kim".

Kim Duyệt vừa nghe Mạch Dịch gọi như thế đã hoảng sợ, liên tục xua tay: "...Ui trời, thầy Mạnh, đừng khách sáo như thế, cứ gọi tôi là tiểu Kim là được rồi."

Mạch Dịch: "..."

Sau cùng vì lời yêu cầu quá mãnh liệt của Kim Duyệt, mọi người đều lùi một bước để tiến một bước, trực tiếp gọi Kim Duyệt là "chị Tiểu Kim".

Bởi vì Kim Duyệt mới nhận được kịch bản, nên cô cũng không có thời gian để nghiên cứu kỹ kịch bản trước khi bắt đầu quay. Vì thế trong hai ngày đầu tiên tiến tổ, đoàn phim đã cân nhắc kỹ lưỡng việc không sắp xếp vai diễn cho cô mà quay vai diễn của người khác trước, để cô có đủ thời gian thích ứng với công việc của đoàn phim và làm quen với hoàn cảnh.

Sau hai ngày, Kim Duyệt chính thức online.

Nhân vật Kim Duyệt được nhận, vừa ra sân đã ra dáng một bà trùm giới giải trí. Nếu so sánh bộ phim "Tinh Đồ" với một bộ phim cung đấu, thì Kiều Toa và Bành Thần chính là người mới chơi nắm tay nhau tiến cung, bắt đầu đánh nhau thăng cấp, cấp bậc cũng chỉ ở dạng tầm thấp. Còn Kim Duyệt lại giống như cao thủ cung đấu, đắm chìm trong hậu cung nhiều năm, trải qua đủ loại thăng trầm mưa gió chốn hậu cung, phân vị ít ra cũng ở tầm phi hoặc Hoàng quý phi rồi.

Vì phân vị như vậy, nên trang phục đoàn làm phim chuẩn bị cho cổ đều là của các nhãn hiệu lớn.

Ví dụ như cảnh đầu tiên của cổ hôm nay, cô mặc một chiếc sườn xám tà đỏ xẻ cao, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng bằng lông thú nhân tạo, hơn nữa còn có các loại trang sức lấp lánh, chói sáng đủ để khiến người ta chóe lù cả đôi mắt.

Nhưng Kim Nguyệt vừa mở miệng, trong nháy mắt bản chất khờ khạo đó của cổ lộ ra: "Chiếc sườn xám này có phải là xẻ tà cao quá không? Làm sao mà tôi đứng chỗ này nè có vẻ hơi lạnh á!"

Mọi người: "..."

Cảnh diễn chung này của Bành Thần và Kim Duyệt chính là một lần Bành Thần lấy thân phận của một nữ diễn viên nổi tiếng tới tham dự một bữa tiệc, sau tiệc tối sẽ có một đám người chuyên chụp ảnh của các nữ minh tinh lên mạng bình phẩm, so sánh Bành Thần và Kim Duyệt với nhau ai đẹp hơn.

Loại phim truyền hình tranh đánh chiếm spotlight như thế này, cũng giống như những tiết mục tranh giành vị trí Center vậy, luôn có được sự yêu thích từ phái nữ. Cũng dễ hiểu thôi, nữ minh tinh nào mà chẳng yêu cái đẹp, minh tinh trước giờ lại quen với ánh đèn sân khấu, ai mà lại chả muốn đứng ở vị trí Center bằng phong thái đẹp nhất và thu hút mọi sự chú ý chứ?

Mà đối với cái loại kịch bản đánh nhau tranh giành vị trí Center này, khán giá luôn có cái nhìn vô cùng đồng bộ, đó chính là "Cứ đứng lên chiến nhau đi, chiến càng hăng càng hay".

Với độ nhận diện và kinh nghiệm của Kim Duyệt trong phim, cô không cần phải tranh vị trí Center với Bành Thần, nhưng cái đẹp thì phải so.

Vì thế trong cảnh chụp ảnh, Bành Thần đã cởi áo khoác ngoài lễ phục ra còn Kim Duyệt thì cởi chiếc áo choàng lông bên ngoài ra. Bành Thần kéo trễ chiếc váy xuống, để lộ đường cong duyên dáng đáng tự hào còn Kim Duyệt thì trực tiếp chuyển từ tư thế đứng chính diện sang đứng hơi nghiêng, sau đó làm lộ đường xẻ tà của chiếc sườn xám trước ống kính, giả vờ khoe chân thẳng dài đẹp...

Túm lại là em ngực đẹp, còn chị có chân đẹp, đối đầu gay gắt, không ai chịu thua ai.

Cũng không rõ là lúc phát sóng thì phản ứng của người xem ra sao, nhưng quần chúng ăn dưa tại hiện trường lại vô cùng thích thú. Vì cả hai đều là mỹ nữ nên việc xem hai vị mỹ nữ tranh đo nhan sắc ngay tại hiện trường thì đúng là bữa tiệc thị giác.

Đừng thấy bình thường Đại Hải cứ lấy Bành Thần ra làm trò ngay trước mắt Bành Thần, nhưng một khi có người thứ ba nhúng tay vào thì Đại Hải vẫn chỉ kiên định đứng bên cạnh ủng hộ Bành Thần mà thôi.

Vì vậy, cậu kiên quyết nói với Mạch Dịch bên cạnh: "Hế người anh em, cậu có cảm thấy chị Bành nhà tôi là người đẹp nhất trong nhóm đó không không?"

Mạch Dịch gật đầu đồng ý: "Nếu giới hạn trong phim trường này thì đúng thế đó. Nhưng ra ngoài phim trường này thì lại không phải."

Đại Hải khó hiểu hỏi: "... Tại sao?"

Ngữ khí Mạch Dịch coi như thể đó là điều hiển nhiên: "Bởi vì ra khỏi phim trường này, người xinh đẹp nhất là vợ tôi, vợ tôi bảo tôi nói vậy á."

1

Đại Hải: "..." Thôi được rồi, vì cậu là người sợ vợ nên tôi đây tha thứ đó.

-

Quá trình quay cảnh so đọ nhan sắc giữa Bành Thần và Kim Duyệt vô cùng thành công, mà không chỉ cảnh này quay thuận lợi mà cảnh tiếp theo cảnh tiếp theo khi hai người tranh giành vai diễn cũng máu lửa không kém.

Khi quay cảnh này, sợ nhất là diễn viên có chút do dự.

Một số diễn viên sẽ cố gắng tránh diễn mấy cảnh như thế này, vì họ sợ người xem có thể sẽ mang nhân vật đó ra để đánh giá người thật. Chẳng qua vì đôi khi khán giả quá nhập tâm vào một bộ phim nào đó, họ có thể sẽ ghét một người nào đó chỉ vì họ ghét vai diễn của người đó trong phim, giống như nhiều diễn viên đóng vai phản diện, nhiều lúc họ còn bị khán giả đuổi mắng vì nhập vai quá tốt.

Tuy rằng mấy kiểu so kè nhan sắc hay tranh vai này thực sự không giống nhân vật phản diện cho lắm, nhưng bởi vì quá gần gũi với giới giải trí, nên khó có thể đảm bảo việc diễn xuất quá chân thật sẽ khiến khán giả nghĩ tới mấy ý nghĩ linh tinh như là "xem coi người này diễn vai đoạt spotlight chân thật như vậy, diễn vai đoạt vai chuyên nghiệp tới như này, có khi nào là thật chứ không phải diễn không".

Nhưng mà hai người lại không có loại ý nghĩ kiểu như thế.

Bành Thần thì đơn giản là không quan tâm.

Bởi vì nhân thiết ban đầu của cô là thần sát thảm đỏ, nếu không thực sự quá xinh đẹp, thì làm sao cô có thể dành lấy mỹ danh sát thủ thảm đỏ này được?

Còn việc giành lấy vai diễn? Chẳng sao cả, bởi vì cô đã từng "cướp" vai tiểu công chúa từ tay Kiều Tư Nhiên, "cướp" vai Khúc Linh từ tay Y Hân, "cướp đoạt" kiểu này chắc tương lai cô cướp suốt ngày luôn quá!

Còn Kim Duyệt còn ít lo sợ hơn.

Bởi vì tám trăm năm trước, cô đã khóa Weibo cùng chế độ cho người xem bình luận rồi.

Theo lời Kim Duyệt thì là mấy người đang cố mắng tôi hả? Vậy thì tôi sẽ không mấy người cơ hội mắng đâu, bóp hết cơ hội từ trong trứng luôn!

Bành Thần chỉ muốn nói, lúc Giang Tư Ngôn ký hợp đồng với nghệ sỹ anh có đặt ra điều kiện về IQ hả, bất kỳ ai vô được công ty đều phải có IQ dưới 100 hả!

Nghĩ đi nghĩ lại, câu nói này của cô hình như cũng như là đang tự mắng mình thì phải, dù gì thì giờ cô cũng là một nghệ sỹ trong công ty của Giang Tư Ngôn mà, vì thế nên cô cũng im lặng không nói thêm gì.

Mặc kệ chuyện khác thế nào, việc hai nữ minh tinh phối hợp với nhau quay thuận lợi cũng khiến đạo diễn Đường rất rất vui mừng. Vốn dĩ đạo diễn Đường còn lo lắng việc thay đổi diễn viên đột ngột sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng quay phim của cả đoàn, nhưng nhìn từ góc độ này, việc thay người này thực sự là một việc đúng đắn.

Đạo diễn Đường thực sự là một đạo diễn gian trá, mặc dù Kiều Toa rời đi đối với ông vốn không có bất kỳ ảnh hưởng xấu nào, nhưng việc Kiều Toa lúc còn trong đoàn phá vỡ hợp đồng là thật, cho nên buổi tối sau khi trở về khách sạn, liền lén lút phát một Weibo đầy ẩn ý với Kiều Toa có nội dung 【Rất nhiều lúc, chỉ khi người sai rời đi, mới tương phùng với tri âm.】

Người khác có thể nhìn ra lời ẩn ý này với Kiều Toa hay không thì không rõ, nhưng Kiều Toa lúc nhìn thấy bài đăng này của đạo diễn Đường cũng phải phun ra một ngụm máu gà. Nhưng cô cũng không nói được gì, vì đạo diễn Đường cũng không chỉ đích danh tên họ của cô, nếu tự dưng cô nhảy ra thì chẳng khác nào tự nhận mình là người sai kia hả?

Dù sao thì cuối cùng Kiều Toa cũng chỉ có thể đứng hình chịu nhục, chỉ mong cư dân mạng đọc bài đăng của đạo diễn Đường không liên tưởng tới mình.

-

Trong khi đội ngũ đoàn làm phim "Tinh Đồ" đang vui vẻ với rất nhiều phân cảnh thành công xuất sắc, so với khung cảnh nhộn nhịp bên phía Bành Thần thì phía Giang Tư Ngôn lại vắng vẻ hơn.

Bởi vì thời gian này Giang Tư Ngôn đang nghỉ ngơi.

Đương nhiên nói là nghỉ ngơi thì cũng chỉ là không tiến đoàn, chứ còn bận việc bên công ty, bao gồm cả việc quan tâm đến điều kiện làm việc của nhân viên công ty.

Vì một số lý do không chính đáng nên không thể nói với người ngoài, anh quan tâm tới người diễn viên nào đó đang diễn bộ "Tinh Đồ" kia... à không phải, là tình trạng quay phim của hai diễn viên nào đó mới đúng.

Đáng tiếc là trước đây anh đã từng thăm ban bên "Tinh Đồ" này với danh nghĩa riêng tư một lần rồi nên lần này không thể áp dụng lại cách đó được, vì thế anh quyết định lấy danh nghĩa nhà đầu tư tới để mang cái gì đó qua cho đoàn phim.

Nên mang cái gì qua nhỉ?

Snack thì không phù hợp rồi, dù sao cũng toàn là diễn viên mà, phải giữ dáng khi quay phim chứ.

Mà lần trước đến thăm ban, anh đã lấy danh nghĩa hỗ trợ để mang một xe tải đồ ăn đồ uống chuẩn bị cho cả đoàn phim giúp Bành Thần, nhiều lắm Bành Thần cũng chỉ nếm được mấy vị, cho nên cũng không cần người bên cạnh khuyên răn, Giang Tư Ngôn vứt danh sách đồ ăn đồ uống ra khỏi sự lựa chọn.

Nếu không có đồ ăn thức uống, Giang Tư Ngôn không thể nghĩ tới việc thăm ban trong khoảng thời gian gần đây được.

Sau đó, Giang Tư Ngôn sáng suốt nghĩ tới Vương Hà.

Anh gọi điện cho Vương Hà, sau đó giả vờ thản nhiên hỏi Vương Hà: "Gần đây quá trình quay phim "Tinh Đồ" của Bành Thần có suôn sẻ không? Có cần tôi giúp gì không?"

Vương Hà: "Không có việc gì cần cậu giúp đâu, mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp."

Giang Tư Ngôn: "..."

Mặc dù là một tin tốt, nhưng nghe xong anh lại thấy hơi thất vọng.

Giang Tư Ngôn không bỏ cuộc: "Đoàn phim còn thiếu thứ gì không?"

Vương Hà: "Tại sao cậu không hỏi tôi là Bành Thần có đang thiếu cái gì không."

Giang Tư Ngôn: "..." Rõ ràng như vậy sao?

Hai đầu điện thoại im lặng một lúc, cuối cùng Giang Tư Ngôn không kìm được mà hỏi: "Vậy Bành Thần có thiếu gì không?"

Vương Hà nghiêm túc trả lời: "Gì cũng không cần. Nghệ sỹ nhà này đang chú trọng vào sự nghiệp, không yêu đương gì hết cả."

Giang Tư Ngôn: "......???"

May mắn thay mặc dù Giang Tư Ngôn không thể đến thăm ban đoàn phim "Tinh Đồ" nhưng anh và Bành Thần sẽ sớm gặp nhau - bởi vì thời gian ghi hình cho chương trình "Đuổi Theo Ánh Sáng Đi Thiếu Nữ" sắp tới, và Bành Thần sẽ có thời gian nghỉ phép ở bên đoàn làm phim, trở lại thành phố A đã đến để ghi lại chương trình.

Số kỳ trước của chương trình "Đuổi Theo Ánh Sáng Đi Thiếu Nữ" đã kết thúc việc 40 chọn 20. Vì thế khi chương trình được ghi hình lần này, chỉ còn lại 20 thí sinh cuối cùng còn lại ở chương trình.

Lần ghi hình này là 20 người tiến vào vòng trong để tập luyện. Mấy lần ghi hình trước có rất nhiều thực tập sinh nên chia thành nhiều nhóm, nhưng lần này chỉ còn 20 người cuối cùng nên tất cả thực tập sinh được chia thành 4 nhóm, mỗi nhóm 5 người. Lúc này không còn nhóm vocal, nhóm vũ đạo, nhóm rap gì cả vì mỗi màn biểu diễn của một nhóm đều bao gồm cả ba yếu tố này, cho nên chỉ phân chia ra nhóm 1, nhóm 2, nhóm 3, nhóm 4.

Nhóm trưởng nhóm 1 là Du Hoan, người đứng đầu trong kỳ công diễn trước. Trưởng nhóm 2 là Từ Giai Nghệ, trưởng nhóm 3 là Thái Vân Vân và trưởng nhóm 4 là Đào Lạp. Kỳ công diễn trước thì Thái Vân Vân và Đào Lạp là đồng đội nhưng qua tập này hai người lại trở thành đối thủ, nhưng đây là kiểu tuyển chọn idol bình thường, người xưa có câu rằng không có bạn bè mãi mãi, chỉ có đối thủ vĩnh viễn.

Tuy nhiên tới lúc này của chương trình, một nửa thực tập sinh sẽ được ra mắt đã mơ hồ lộ ra. Ít nhất thì bốn người đứng đầu top 4 chắc hẳn sẽ có vị trí debut, chỉ còn có thể xem xem hai vị trí ra mắt cuối cùng là của ai, hay vị trí Center là của ai.

Trước khi Bành Thần đến ghi hình chương trình, Vương Hà nói chuyện rất nghiêm túc với cô: "Sự nghiệp rất quan trọng, đừng bận tâm vào thứ khác!"

Bành Thần khó hiểu hỏi: "Em bị cái gì làm phân tâm cơ? Em luôn nghiêm túc với sự nghiệp của mình mà!"

Vương Hà cảm thán: "Không biết em đã nghe qua câu này chưa?"

Bành Thần: "Câu gì?"

Vương Hà: "Không sợ bị trộm, chỉ sợ bị người nhớ thương nha!"

Bành Thần: "..."
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 64: Nghe bảo yêu đương giúp giải tỏa căng thẳng...


Edit: Comeback hơi muộn:> Tại lâu không làm quá nên làm chật vật quá, vậy nên chương này có thể không được trôi chảy cho lắm, phần nào sai chính tả hay nghe có hơi ngang ngang mọi người góp ý cho mị với ạ, để mị sửa lại 😊. Cảm ơn mọi người nhiều nhiều:3

5

====================

Theo lý mà nói Vương Hà sắp nói thẳng hết ra rồi, ai chưa hiểu thì cũng sẽ hiểu, nhưng đáng tiếc, Bành Thần lại không hiểu.

Chủ yếu là do trong đầu cô không hề có mấy ý nghĩ yêu yêu đương đương đó, mà cô cũng không ngờ Giang Tư Ngôn lại có một chút tình yêu nam nữ như vậy với cô. Trên thực tế xuyên sách nhiều lần như vậy, trong đầu óc của Bành Thần ngoài việc làm việc thì lại là kiếm tiền, mà không kiếm tiền thì lại làm việc, cho nên nghe chị Hà nói thế, cô cứ nghĩ là chị Hà bảo cô không cần yêu đương gì hết, mà lý do không cần yêu đương đó hả? Không phải là vì yêu đương ảnh hưởng tới việc làm, tới việc kiếm tiền của cô sao?

Logic này quá hợp lý còn gì.

Mà cũng phải nói rằng, chuyện người đại diện cấm nghệ sỹ dưới trướng mình không được phép yêu đương cũng chả có gì đặc biệt, Bành Thần nghĩ rằng chị Hà cũng là kiểu người đại diện như thế nên cô nói liền: "Chị Hà yên tâm đi ạ, em không có ý định yêu đương gì cả, yêu đương có gì hay chứ, ảnh hưởng tới con đường thành ảnh hậu của em."

Vương Hà nghe thế còn vui mừng gật đầu: "Em nghĩ như vậy là đúng, chị nói cho em nghe, nhiều thiếu nữ bây giờ trong đầu chả có cái gì, suốt ngày nghĩ tới yêu với đương thôi, đó là thứ cực kỳ không cần thiết, tuổi trẻ như này phải càng cố gắng trong công việc hơn mới phải. Em cứ nghĩ thế này, cứ có tiền, trai trẻ muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu thôi. "

Bành Thần: "Em hiểu rồi!"

Đại Hải bên cạnh: "..."

Hiểu hiểu cái quái gì hả!

Còn chị Hà ơi, chị đào cho ông chủ Giang của chị một cái hố to đùng như thế, ông chủ Giang của chị có biết không hả?

Sự thật là ông chủ Giang của chị ấy không biết gì hết, ông chủ Giang của chị ấy vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sớm được gặp Bành Thần trong chương trình, anh còn nghĩ mình đang trong quá trình vun đắp tình cảm với Bành Thần mà không biết rằng việc yêu yêu đương đương này của anh đã bị chị Hà b*p ch*t từ trong trứng rồi.

Tuy rằng trước mắt việc yêu đương này đang không có hy vọng gì, nhưng việc tham gia chương trình thì vẫn phải tham gia chứ!

Trong tập lần này, nhóm trưởng nhóm 1 là Du Hoan đã chọn biểu diễn tiết mục múa "Keng Hàn Trúc". Đây là một màn biểu diễn cổ phong, nói về câu chuyện của một nam tử mang lòng thưởng thức và ngưỡng mộ đối với một nữ nhạc công ở một yến tiệc trong cung.

Du Hoan đã chọn bài vũ đạo này là bởi vì các thành viên trong nhóm một hầu hết đều biết sử dụng một loại nhạc cụ nào đó. Có người biết thổi sáo, có người biết thổi tiêu, thậm chí còn có người biết thổi sanh nữa. Ở trong mấy lần công diễn trước, mặc dù có khá nhiều thực tập sinh chọn nhạc cổ làm tiết mục biểu diễn, nhưng nhạc cụ cổ điển thì lại ít được sử dụng hơn, vậy nên tổ chương trình đã đưa bài biểu diễn này vào chương trình lần này để chọn lựa, đồng thời cũng là để sử dụng chút sức nóng của chương trình làm các nhạc cụ cổ Trung Quốc được biết đến nhiều hơn.

Trong số các mentor, chỉ có duy nhất Úc Phi là ca sỹ và hầu như ca sĩ nào cũng đều biết cơ bản một hoặc hai loại nhạc cụ. Nên lúc đầu tổ chương trình đặt kỳ vong rất cao vào anh ta.

Thật ra Úc Phi không cần phải dạy các thực tập sinh chơi nhạc cụ cổ cho lắm, vì hầu hết thực tập sinh nhóm 1 đều có thể tự chơi được, tổ chương trình chỉ muốn quay lại cảnh dùng nhạc cụ cổ của một mentor mà thôi. Dù sao thì giữa mentor và các thực tập sinh thì độ hot của cái trên chắc chắn sẽ cao hơn,

Vậy mà Úc Phi khi nhìn tới những nhạc cụ đó cũng phải nghĩ thầm, lắc đầu xin tha.

Bởi vì ngoại trừ chơi piano, anh ta cũng chỉ biết chơi thêm ghita, chứ mấy cái sao, tiêu, sanh gì đó thì sao mà anh ta biết chơi được!

Không còn cách nào khác, tổ chương trình chỉ còn đành chuyển sự chú ý lên người Bành Thần.

Chả biết từ khi nào, đạo diễn chương trình "Đuổi Theo Ánh Sáng Đi Thiếu Nữ" cũng giống như đạo diễn của "Thế Thân Tiểu Công Chúa" lúc trước, hình thành một thói quen hay ho là thiếu tiền thì tìm tới giám đốc Giang, còn thiếu người thì tìm qua Bành Thần.

Úc Phi lo lắng nhìn Bành Thần, thầm nghĩ, Bành Thần chắc hẳn cũng không biết làm thế nào chứ nhỉ?

Vậy mà tới giây tiếp theo, Bành Thần cầm cái sanh từ trên bàn lên, sau đó nói: "Vậy để tôi thử coi sao!"

Hiện giờ Úc Phi có hơi sợ mỗi lần Bành Thần nói "Để tôi thử coi sao", bởi vì thử của người ta thì đơn thuần chỉ là thử, còn thử của Bành Thần thì chỉ là câu nói khiêm tốn mà thôi.

Chẳng bao lâu, trong phòng vang lên thanh âm réo rắt của nhạc cụ cổ. Chính những nhạc cụ này bản thân chúng đã mang nặng tính lịch sử, cho nên chỉ cần cất một nốt nhạc thôi đã mang được cái hương vị của thời đại cũ. Tuy vậy Bành Thần lại trông rất "fashion". Mái tóc đen cắt ngắn, đôi giày cao gót mũi nhọn màu trắng cùng bộ tây trang trắng trông rất giống một doanh nhân thành đạt.

Nhưng mà, dưới ánh đèn trong phòng tập cùng nghiêm túc biểu diễn nhạc cụ cổ, nhìn qua còn có vẻ hài hòa một cách quỷ dị.

Mẹ nó, trông còn rất đẹp trai nữa chứ.

-

Bành Thần chỉ chơi đơn giản một đoạn ngắn rồi để xuống, bởi vì nhạc cụ cổ thực sự không phải là thế mạnh của cô, chỉ là vì đợt trước vẫn còn là diễn viên hí kịch, thường xuyên cùng các nhạc công khác biểu diễn, sau đó chỉ được được chút ít da lông, vậy nên biểu diễn hơi nhiều một chút là bị lộ mánh ngay.

Nhưng mà cũng chỉ cần có như vậy cũng đã khiến tổ chương trình kinh ngạc một phen.

Vì là nhiều cái người ta không biết, thì chỉ có Bành Thần có thể làm được, dù cho có là biết chút ít như vậy cũng là quá giỏi rồi.

Bây giờ Lâm Phương Phỉ không còn bất kỳ ý kiến nào với phần biểu diễn tài năng của Bành Thần nữa, không biết có phải do tâm thái đã thay đổi hay không, hiện giờ Lâm Phương Phỉ còn rất thích xem Bành Thần biểu diễn, chỉ cần cô ấy không còn coi Bành Thần là đối thủ, thì cô cũng có thể nhận thấy rằng người phụ nữ này thật thú vị. Mà dù cho thế nào, cùng là phụ nữ với nhau, Bành Thần thể hiện tốt thì cũng là đang nâng tầm phụ nữ các cô rồi!

4

Có lẽ là vì cái ý tưởng chia ngọt sẻ bùi ấy, vừa rồi khi Bành Thần nói rằng cô muốn thổi sanh, thậm chí Lâm Phương Phỉ còn sợ giùm Bành Thần luôn cơ, sợ Bành Thần vào tới lúc quan trọng sẽ đánh rớt điều quan trọng nhất.

May mắn là trước giờ người phụ nữ này là Bành Thần vẫn luôn đáng tin cậy, phần trình diễn ngắn ngủi này cũng vẫn là nâng tầm phụ nữ bọn họ rồi.

Lâm Phương Phỉ tỏ ra rất hài lòng với màn trình diễn của Bành Thần, nhưng mấy suy nghĩ thầm kín này sao cô có thể cho Bành Thần biết được, trừ phi đánh chết cô đi thì được.

Mấy mentor và mấy người trong tổ chương trình ở phòng luyện tập của nhóm 1 xem các thực tập sinh biểu diễn một lúc, ghi lại đủ tư liệu và hình ảnh để biên tập chương trình thì mới rời nhóm một qua phòng luyện tập của nhóm hai.

Nhóm hai là nhóm của Từ Giai Nghệ.

Bài hát nhóm thể hiện trong công diễn kỳ này là "Người phụ nữ mạnh mẽ", là một bài rap nhanh với cảm giác và nhịp điệu mạnh mẽ. Bài hát này tương đồng với bài "Trai Thẳng" mà mấy người bọn họ đã biểu diễn trong kỳ trước. Điểm khác biệt duy nhất là " Trai Thẳng " là bài hát về đàn ông, trong khi " Người phụ nữ mạnh mẽ " lại là về phụ nữ.

Âm hưởng nhạc thì vẫn sử dụng nguyên bản gốc, còn phần lời là do mấy người Từ Giai Nghệ tự sáng tác lại.

Trong nhóm thực tập sinh này có hai người trước kia cũng là dân sáng tác, hơn nữa còn có Từ Giai Nghệ cũng biết viết lời, vì thế mọi người cùng đồng hành sáng tác nên lời rap mới này.

Sau đó tổ chương trình mời tới một người soạn nhạc chuyên nghiệp để kiểm tra và biên khúc lại bài rap.

Bài rap này chương từng được biểu diễn ở bất kỳ sân khấu nào, vì thế lần công diễn này cũng là sân khấu ra đời của nó.

1

Mọi người đều đang mong chờ màn trình diễn bài hát đặc biệt này.

Nhìn chung lại, qua phần biểu hiện của hai nhóm đầu tiên, ai cũng có thể thấy được chắc chắn lần công diễn lần này sẽ vô cùng đặc sắc, dù cho có là nhóm một với màn diễn tấu nhạc cụ cổ phong mới lạ, hay là nhóm hai với bài rap mới được viết lại lời nhạc, nhưng điểm chung giữa cả hai nhóm là đều rất mạnh và vô cùng mới lạ.

Xếp hạng của Từ Giai Nghệ ở mấy lần công diễn trước đây đều không tồi, mấy lần gần đây nhất còn không phải đứng thứ nhất thì cũng là đứng thứ hai. Nên mọi người đều đánh giá cô rất rất cao, tất nhiên là người xem trọng nhất vẫn là Bành Thần.

Tới tận bây giờ, Bành Thần vẫn tin rằng cô bé vẫn tiếp tục được debut ở vị trí Center như trong nguyên tác.

Nhóm trưởng nhóm ba là Thái Vân Vân, lần này cô nhóc chọn một tiết mục múa mang tên "Hòn Đảo Cô Đơn". Đây là một ca khúc có tiết tấu khá chậm, kể về cuộc đời và nỗi cô đơn.

Bài hát như coi mỗi con người đều là một hòn đảo cô đơn.

Mặc cho ban ngày trên đảo ồn ảo náo nhiệt tới đâu, nhưng khi màn đêm buông xuống, hòn đảo sẽ trở về với sự tĩnh lặng vốn có. Tựa như vòng lặp trong cuộc đời, cái lúc chỉ còn một mình thì có làm gì cũng thấy cô đơn, còn những khoảnh khắc nhộn nhịp cũng chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, mà ngắn ngủi thì cuối cùng cũng tan biến, giống một giấc mơ.

Cũng là một bài hát chạm tới suy nghĩ sâu xa trong tâm trí con người.

Còn người đứng đầu nhóm bốn là Đào Lạp. Mấy cô nhóc trình diễn bài hát "Vô Song", là một tiết mục với tiết tấu mạnh mẽ. Và đây cũng là nhóm duy nhất trong tất cả bốn nhóm vừa hát, vừa thể hiện vũ đạo.

Trong lần công diễn trước, Du Hoan và nhóm của cô nhóc đã biểu diễn một tiết mục hát cùng vũ đạo cực kỳ nóng bỏng, hôm đó Du Hoan và mọi người trong nhóm đều biểu diễn rất tốt, thậm chí còn giành được hạng nhất trong kỳ công diễn đó.

Nhưng Đào Lạp vẫn luôn được biết đến với vai trò là một ca sỹ có thực lực, mà Bành Thần còn chưa được chứng kiến Đào Lạp nhảy bao giờ, vì thế cô rất mong chờ. Mà vũ đạo lần này nhóm các cô nhóc chọn lại là kiểu nhảy theo thiên hướng nghịch ngợm đáng yêu, và có cảm giác bài hát lần này thực sự với nhóm Đào Lạp, bởi vì từ trưởng nhóm Đào Lạp tới các thực tập sinh khác đều là những thiếu nữ cực kỳ đáng yêu. Đừng chỉ thấy giọng hát nội lực của Đào Lạp mà nghĩ nhầm, cô nàng lại là một cô gái mang theo hương vị thanh xuân thanh thuần lắm đó.

Hôm nay cũng mới là ngày đầu các thực tập sinh được phân ra các tổ, nên ngoại trù nhóm các thực tập sinh đang cùng viết lại lời bài rap, mấy cô nàng đã có thể biểu diễn liền mạch từ đầu tới cuối, thì ba nhóm còn lại vẫn đang trong quá trình luyện tập, vẫn chưa thể biểu diễn hoàn chỉnh từ đầu tới cuối.

Tuy nhiên, sau bằng đấy tập của chương trình, các thực tập sinh đều nắm chắc cách thức hoạt động và tiết tấu của chương trình, nên ai nấy đều rất bình tĩnh, vì mấy cô nàng vẫn biết mình còn đủ thời gian để luyện tập.

Huấn luyện viên giờ cũng không đè thêm áp lực lên vai thực tập sinh thêm nữa, vì đã tới bước đường này thì hẳn ai cũng mang theo áp lực rất lớn, so với việc tự tạo thêm áp lực, mọi người thậm chí còn cố gắng để giảm bớt căng thẳng cho thực tập sinh.

Tổ đạo diễn thấy rằng giảm áp lực đi cũng là một ý tưởng không tồi, vì trong thời đại mới này ai ai cũng có áp lực, mà nhiều nghệ sỹ trong giới giải trí này, quen với việc chịu cường độ áp lực cao, không biết chừng có cách giúp các thực tập sinh bình tĩnh lại tinh thần.

Vì thế đạo diễn đã tổ chức một đoạn phỏng vấn nho nhỏ, sau đó hỏi mấy người mentor coi có cách nào giảm áp lực tốt không.

Lâm Phương Phỉ: "Lúc căng thẳng, tôi thường uống rượu. Nhốt một mình trong nhà rồi uống rượu, tới lúc uống say thì khóc to một trận. Khóc xong, tôi rửa mặt và ngủ một giấc ngon lành. Hôm sau rời giường lại là một người mạnh mẽ."

1

Úc Phi: "Lúc có nhiều áp lực, tôi thường sẽ tới phòng thu âm hoặc phòng karaoke, mang tất cả áp lực hét hết ra ngoài."

Bành Thần: "Cũng bình thường, tôi chưa phải chịu lượng áp lực gì lớn cả."

Cuối cùng cũng đến lượt Giang Tư Ngôn.

Giang Tư Ngôn trầm ngâm một lúc lâu rồi mới từ từ cất giọng: "Gần đây có nghe nói tới một phương pháp giải tỏa áp lực rất tốt, nhưng tôi cũng chưa có cơ hội được thử, thế nên cũng chưa biết hiệu quả của nó tới đâu."

Đạo diễn tò mò hỏi: "Là gì vậy?"

Giang Tư Ngôn chậm rãi nói từng từ một: "Nghe nói cách giải tỏa tốt nhất là yêu đương."

=====================

Chú thích cuối chương:

Sanh: Mình tra trên mạng thì có cái này, nhưng tên của nó là sanh tiền (sênh tiền/ sinh tiền). À tất nhiên đây là nhạc cụ cổ Việt Nam nha. Ai có thông tin cái sanh được nhắc đến trong chương này thì comment cho mị biết với nhá:3
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 65: Thỏa thuận 1 tỷ trước nhá?


Giang Tư Ngôn nói mấy lời này, gần như công khai việc "Tôi muốn yêu đương" lên trên màn ảnh rộng. Thậm chí mọi người còn có thể tưởng tượng ra cảnh lúc tập chương trình lần này được phát sóng, dân mạng sẽ điên cuồng như thế nào.

Bởi vì bình thường hình tượng của Giang Tư Ngôn trong ý nghĩ mọi người là người không nói chuyện tình ái, một lòng với sự nghiệp, nên khi tự dưng anh nói như vậy, mọi người trong trường quay còn chưa kịp hoàn hồn, không khí trong trường quay bỗng dưng yên lặng.

Sau đó, chủ đề tổ chương trình sắp xếp quay ngoắt 180 độ - lúc đầu là "Giảm áp lực bằng cách nào", thì giờ chuyển qua thành "Tình yêu có giúp giảm áp lực không?".

Úc Phi kiên quyết theo phe phản đối: "Yêu sao có thể giải tỏa áp lực được? Rõ rang là tăng áp lực mới đúng? Không thì tại sao bạn bè tôi lại đều ghen tị với việc tôi vẫn còn độc thân, trên mạng tôi cũng thấy nhiều người kêu là độc thân thực sự rất tốt mà, sao cứ phải nghĩ tới chuyện yêu yêu đương đương."

Lâm Phương Phỉ lại theo phe muốn thử sức: "Cũng chả biết tình yêu có thể làm giảm căng thẳng hay không, nhưng tôi rất muốn được yêu! Chỉ là tôi bận bịu với công việc quá, hơn nữa cũng chưa gặp được người có cảm tình. Nếu có cơ hội tôi có thể giúp thầy Giang nếm thử trước trải nghiệm tình yêu có thể giúp giảm áp lực hay không luôn."

Cuối cùng máy quay và mic đều cùng lúc lia tới chỗ Bành Thần, Bành Thần cũng chỉ dùng một câu để chấm dứt cái đề tài này: "Yêu ấy hả? Tạm thời tôi chưa có nghĩ tới. Mà người đại diện của tôi cũng không cho phép nữa!"

Giang Tư Ngôn: "..."

Cái gì mà người đại diện không cho yêu đương? Sao anh lại không biết chuyện này?

Mà anh cũng nhớ là công ty chúng ta không có người đại diện nào không cho nghệ sỹ yêu đương cả mà!

Sau đoạn phỏng vấn các mentor này, thì phần thu hình hôm nay cũng đã kết thúc.

Bởi vì ngày ghi hình chương trình quay vào tiết đông chí, nên tối tổ chương trình đã đặc biệt chuẩn bị cho mentor và các thực tập sinh một bữa sủi cảo. Chay mặn đều có, muốn ăn loại nào có loại ấy.

Sau khi Bành Thần xuyên sách, hầu như chưa mấy khi ăn tết trọn vẹn. Bởi vì cô luôn cảm thấy mình và không khí náo nhiệt đêm giao thừa không hợp nhau.

Trong ấn tượng của cô, lần ăn tết gần nhất là lúc cô xuyên thành diễn viên hí kịch. Lúc đó cô trải qua đêm giao thừa với sư phụ. Hôm đó sư phụ sư nương cũng nấu sủi cảo cho Bành Thần ăn, hồi đó Bành Thần còn theo tập tục cũ là cúi đầu vái hai người đúng lúc giao thừa.

Sủi cảo tổ chương trình làm chắc chắn không mang cái hương vị vốn có trong ký ức, nhưng Bành Thần cũng ăn rất ngon.

Ngược lại, Giang Tư Ngôn ngồi bên cạnh cô, thì hầu như không động đũa.

Bành Thần: "Làm sao vậy, anh không thích sủi cảo hả?"

Giang Tư Ngôn lắc đầu: "Không!"

Bành Thần: "Vậy sao anh lại không ăn?"

Lâm Phương Phỉ ở bên cạnh cười trả lời: "Chắc bây giờ thầy Giang làm gì còn tâm tư ăn uống gì nữa! Bây giờ trong đầu ảnh chỉ còn muốn được yêu thôi, sao mà nuối trôi mấy miếng sủi cảo này chớ!"

Giang Tư Ngôn: "..."

Anh không nghĩ tới vấn đề tình yêu gì đó, anh chỉ đang tới câu nói "người đại diện không cho" vừa rồi Bành Thần nói. Mặc dù Giang Tư Ngôn cảm thấy cái tâm tư nhỏ với Bành Thần này của mình che dấu cũng đủ sâu, nhưng Vương Hà lại tinh ranh như khỉ, nói ra như vậy thì hẳn cổ đã nắm được điều gì, nếu không thì sẽ không ở cái lúc trọng đại này rước thêm cục phiền cho anh.

Anh thấy phải tìm cơ hội để tâm sự xíu chuyện với chị Hà rồi, kiểu như là, tuy sự nghiệp cũng rất quan trọng nhưng chuyện yêu đương cũng quan trong không kém!

Quan hệ của anh với chị Hà vừa là thầy vừa là bạn, không cần phải vòng vo lủng củng, vì thế hôm đó sau khi vừa trở về phòng sau buổi ghi hình, anh đã gọi điện thoại cho chị Hà ngay lập tức. Trên thực tế, sau buổi ghi hình đã là 11 12 giờ đêm, nếu là người khác, thì Giang Tư Ngôn sẽ thấy vô cùng xấu hổ khi phải quấy rầy người ta vào đêm muộn như thế này, nhưng Vương Hà thì lại khác, cô ấy là điển hình của cú đêm cũng như là người cuồng làm việc, thì bây giờ vẫn chưa phải giờ lên giường đâu.

Quả nhiên, khi Giang Tư Ngôn gọi điện, bên kia còn có tiếng gõ bàn phím lách tách.

Giang Tư Ngôn: "Đang bận hả?"

Vương Hà: "Không sao. Có chuyện gì?"

Giang Tư Ngôn: "Không có gì, muốn tâm sự với chị chuyện của Bành Thần thôi."

Tiếng gõ bàn phím của Vương Hà dừng lại, sau đó có tiếng ghế bị đẩy ra kéo lại, chắc là Vương đang đứng dậy khỏi bàn máy tính.

Âm thanh của cô giống với hình tượng dứt khoát, giỏi giang của cô nàng y như đúc: "Được rồi, nói gì thì nói đi!"

Giang Tư Ngôn: "Chị nghĩ sao về Bành Thần vậy?"

Vương Hà: "Rõ thì chưa biết rõ lắm, bởi vì thời gian biết tới cô nàng còn chưa dài, nhưng nếu nhìn từ góc độ nghệ sĩ mà nói thì đúng là hạt giống tốt. Từ hình tượng, thực lực tới nhiệt độ, đều không hề thiếu, nếu được bồi dưỡng cẩn thận thì chắc chắn sẽ thành kho báu lớn."

Đây cũng coi là một bài đánh giá chỉnh chu, Giang Tư Ngôn cũng không có thêm ý kiến gì. Vì nếu trước đây không phải coi trọng giá trị của Bành Thần, thì lúc đầu anh cũng không có ý định ký hợp đồng với cô.

Giang Tư Ngôn: "Nghe nói chị không cho cô ấy yêu đương?"

Vương Hà: "..."

Chả biết làm sao chuyện này truyền tới tai Giang Tư Ngôn nhanh như vậy, nhưng lúc này Vương Hà cũng nói đúng sự thật: "Đúng thế."

Giang Tư Ngôn: "Tại sao?"

Vương Hà: "Đổi lại là cậu, vừa ký hợp đồng với một hạt giống tốt, cậu muốn cho người ta yêu đương không?"

Giang Tư Ngôn không còn lời nào để nói.

-

Suy từ bụng ta ra bụng người, nếu không phải người đó là anh thì Giang Tư Ngôn chắc chắn sẽ thành kiểu người đầu tiên. Nhưng vì người muốn yêu đương là anh, tất nhiên là anh cũng có chút tư tâm, nên tất nhiên là anh sẽ làm kiểu người thứ hai.

Nhưng anh không thể nói như vậy được.

Nói như vậy không giống với anh cho lắm.

Nhưng mà là ông chủ, lại không chú tâm gây dựng sự nghiệp, chỉ muốn bắt cóc nghệ sĩ dưới trướng nói chuyện yêu đương, nghe vậy mà cũng được sao?

1

Tóm lại, cuộc đàm phán với Vương Hà của Giang Tư Ngôn đã thất bại thảm hại.

Vương Hà có lẽ cũng cảm thấy anh có chút thảm nên trước khi đi ngủ còn nhắn hai lời an ủi:

"Ông chủ này, cậu cứ nghĩ kỹ xem. Tuy rằng tôi không đồng ý sớm ngày Bành Thần hẹn hò với cậu, nhưng tôi cũng không đồng ý để Bành Thần hẹn hò với người khác giới khác! Cậu cứ nghĩ như vậy mà xem, cậu không cảm thấy trong lòng thoải mái hơn nhiều sao?"

"Hơn nữa, tôi có đồng ý hay không cũng không quan trọng, quan trọng là Bành Thần nói rằng bây giờ cô ấy đang chú tâm vào sự nghiệp, không có ý định yêu đương. Tục ngữ có câu, dưa hái xanh không ngọt nên tôi thấy là ông chủ anh nên lấy đại cục làm trọng, trước hết cứ chuyên tâm ủng hộ sự nghiệp của Thần Thần nhà chúng ta đã. Đợi cô nàng công thành danh toại, cậu hẵng chuyên tâm nói chuyện yêu đương với người ta."

Giang Tư Ngôn thực sự không biết nên nói gì với cô nữa, vì thế cuối cùng anh chỉ có thể trả lời bằng chuỗi 666.

*666: (từ ngữ của giới trẻ Trung Quốc) có nghĩa là rất giỏi, được viết là 六 六六 (/liùliùliù/) - đồng âm với /niùniùniù/ có nghĩa là đỉnh

Tối đó Giang Tư Ngôn vừa vào giấc ngủ đã gặp phải ác mộng, mơ thấy sáng hôm sau anh tỏ tình với Bành Thần, sau đó Bành Thần mở đôi mắt tròn xoe nhìn anh, nói như đang lên án: "Đúng là không ngờ anh lại là loại người như vậy, tôi coi anh là ông chủ, thế mà anh lại muốn nói chuyện yêu đương với tôi..."

Vì cơn ác mộng đó, mà sáng hôm sau lúc quay chương trình, Giang Tư Ngôn nhìn thoáng qua chỗ Bành Thần có chút không tự nhiên. Thật ra bình thường anh cũng không nói nhiều, đương nhiên tính tình bình thường có chút nhàm chán, có chuyện gì cũng đều giấu ở trong lòng, nhưng ngày hôm nay trong lại càng chán đời hơn, thế nên tất cả mọi người đều tự biết tránh xa xa anh ra.

Chỉ có Bành Thần chủ động gặp anh sau khi hết giờ quay.

Lúc Giang Tư Ngôn mới mở cửa và nhìn thấy Bành Thần đang đứng ngoài, sắc mặt bỗng chốc đông cứng lại.

Kiểu tự dưng hạnh phúc ập tới đến mức anh không biết phải có biểu cảm như thế nào.

Nhưng mà Bành Thần lại không chú ý đến sự kỳ lạ của Giang Tư Ngôn, chỉ bình tĩnh hỏi anh: "Ông chủ, tôi muốn thương lượng với anh mấy chuyện, anh có rảnh vào trong nói chút không?"

Giang Tư Ngôn yên lặng tránh sang một bên: "Mời vào!"

Hai người họ đã cùng nhau ghi hình gần 10 tập chương trình rồi nhưng đây là lần đầu tiên Bành Thần vào phòng Giang Tư Ngôn. Thật ra thì cách bài trí và phong cách trang trí trong phòng của cả bốn mentor là tương tự nhau, nhưng không hiểu sao phòng của Giang Tư Ngôn khiến Bành Thần có chút khác với phòng của cô, lúc sau Bành Thần mới nhìn kỹ hơn một chút và cảm thấy có thể là do trong phòng Giang Tư Ngôn có một cái máy mài cà phê cơ, nên vừa bước vào phòng đã ngửi được hương thơm đậm đà của cà phê.

Sau khi Bành Thần vào phòng cũng không tới nỗi không biết xấu hổ đi xung quanh khắp nơi, nên ngoan ngoãn ngồi vào cái sofa nhỏ trong phòng khách.

Giang Tư Ngôn mãi mới tìm được cơ hội ở riêng với Bành Thần nên tất nhiên anh cũng không vội hỏi Bành Thần sáng nay tìm anh có chuyện gì, mà lại hỏi trước: "Cô muốn uống gì? Cà phê không tệ lắm, cô nếm thử một chút nhé?"

Bành Thần vốn không muốn làm phiền anh quá nhiều, nhưng vì Giang Tư Ngôn đã nói như vậy rồi nên Bành Thần cũng theo ý đó mà đồng ý: "Cũng được."

Máy lạnh trong phòng vẫn dùng tốt, vậy nên lúc đang ở trong phòng thì Giang Tư Ngôn có cởi áo khoác ngoài ra, hiện tại anh chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ mỏng màu đen, cổ tay áo được xắn lên, để lộ một phần cơ bắp tay vừa phải.

Trước giờ Bành Thần cũng không quá chú ý đến tay của Giang Tư Ngôn cho lắm, nhưng hiện tại vì Giang Tư Ngôn đang mày mò với cái máy pha cà phê trước mặt nên cô cũng chú ý đến cánh tay anh.

Bỗng dưng thấy cánh tay Giang Tư Ngôn cũng đẹp mắt phết, nhìn thấy đầu tiên là những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay cũng được cắt tỉa gọn gàng nên dù chỉ đang pha cà phê cũng đã là cảnh đẹp ý vui rồi.

Giang Tư Ngôn có thể nhận ra Bành Thần đang nhìn anh, nhưng anh không rõ là có đúng là Bành Thần đang nhìn anh không, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc Bành Thần đang ngồi đối diện nhìn mình, trong lòng anh mơ hồ có chút khẩn trương.

Nhưng cũng lạ thật, không nghĩ rằng anh lại có lúc khẩn trương như thế này.

Đã nhiều năm trôi qua rồi anh chưa trải nghiệm cảm giác lo lắng này. Lý do lần cuối có cảm xúc này anh cũng còn quên mất cơ mà.

Tự dưng cảm thấy tâm trạng này khá lạ lẫm.

Thì ra ở bên người mình thích sẽ có tâm trạng hồi hộp như vậy!

Sau đó Giang Tư Ngôn đã pha cho mình một tách cà phê đen nguyên chất, còn tách của Bành Thần thì thêm một viên đường cùng một chút sữa, nhưng Bành Thần vừa uống một ngụm đã nhăn mặt lại, vì thế Giang Tư Ngôn lại cho thêm một viên đường và chút sữa nữa vào tách cho cô.

Cuối cùng Giang Tư Ngôn không thể tưởng tượng hương vị của tách cà phê kia ra sao, nhưng có vẻ Bành Thần khá hài lòng.

Vì thế Giang Tư Ngôn âm thầm nhớ là Bành Thần không thích uống cà phê đen, nhưng thích cà phê cho them hai viên đường và hai phần sữa.

-

Hai người uống hết nửa non tách cà phê, cuối cùng mới bắt đầu nói tới chính sự.

Lần này Bành Thần đến tìm Giang Tư Ngôn vì cô nhận được chút tin tức từ mẹ nguyên chủ, Trương Hiểu Mai. Thật ra mấy tin Trương Hiểu Mai đưa tới không có bất kỳ nội dung cụ thể nào, nhìn sơ qua thì đơn giản là tám chuyện tầm phào trong nhà, thậm chí là còn giống như chan chứa tình thương của một người mẹ bình thường dành cho con gái.

Bằng sự hiểu biết của Bành Thần với mẹ nguyên chủ, người này hẳn là đang rục rịch gây chuyện một lần nữa rồi. Bởi vì vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*, hẳn là dạo này thấy Bành Thần đang quay show giải trí, lại còn ký hợp đồng với công ty của Giang Tư Ngôn nữa nên mới nghĩ tới việc treo người lại trên cái cây Bành Thần này ấy mà.

*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo – 无事献殷勤,非奸即盗- wú shì xiàn yīnqín, fēi jiān jí dào (ngạn ngữ, hiến này trong cống hiến, cũng còn có nghĩa là biểu hiện, tỏ ra; không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian cũng là trộm).

Mặc dù trước đây Bành Thần đã tuyên bố sẽ cắt đứt quan hệ với Trương Hiểu Mai trước công chúng, nhưng để ngăn Trương Hiểu Mai nhảy ra ngoài làm chuyện linh tinh gì nữa, Bành Thần nghĩ là phải gõ vào đầu lần nữa cho bà ta tỉnh ra mới được.

Bành Thần nghĩ ra được một cách hay để giúp Trương Hiểu Mai "tỉnh ngộ", nhưng cô vẫn cần thảo luận với Giang Tư Ngôn trước đã.

Bành Thần: "Không biết anh đã từng nghe qua thỏa thuận đánh cược chưa?"

Giang Tư Ngôn gật đầu.

Thỏa thuận đánh cược một "trò chơi" mà nhiều minh tinh trong giới sử dụng trong mấy năm gần đây. Là kiểu khi minh tinh ký hợp đồng với công ty giải trí hoặc công ty môi giới, sẽ yêu cầu bên kia đầu tư trước cho bao nhiêu tiền, sau đó hai bên sẽ thỏa thuận xem minh tinh đó phải kiếm về cho công ty bao nhiêu lần so với khoản bỏ ra.

Nếu đạt được thỏa thuận trước thời gian quy định, thì người người nhà nhà đều vui, nhưng nếu nghệ sĩ không hoàn thành thỏa thuận trước thời gian quy định, thì nghệ sĩ cần phải nhổ hết đống tiền đã nuốt được trước đó ra và tự lấy tiền của mình làm đầy cái phần đấy. Hơn nữa sau này tài nguyên cũng không quá tốt.

Giang Tư Ngôn: "Cô muốn ký thỏa thuận đánh cược với tôi hả?"

Bành Thần lắc đầu: "Không, tôi không muốn."

Giang Tư Ngôn khó hiểu nhìn cô: "Vậy cô nói cái này để làm gì?"

Bành Thần: "Tôi hy vọng rằng công ty sẽ tới nói chuyện với Trương Hiểu Mau, à, chính là mẹ tôi trên danh nghĩa, là tôi và công ty đã ký cái thỏa thuận đánh cược này, sau đó khiến bà ấy tin rằng tôi đã ký với công ty với khoản tiền lớn."

Dựa theo những gì Bành Thần biết về Trương Hiểu Mai, người này chính là một kẻ xu lợi tránh hại, sở dĩ gần đây bà ta dành nhiều công sức với cô như vậy là bởi vì bà ta cảm thấy có thể mình sẽ được lợi, nhưng nếu biết được ở gần cô không chỉ có lợi mà còn có hại rất lớn như thế, hơn nữa lại có thể cùng cô trả cái thỏa thuận đánh cược kia, thì nhất định bà ta sẽ tránh xa tôi càng xa càng tốt, thậm chí là còn không có tăm hơi trước mặt tôi luôn.

Giang Tư Ngôn cũng mới theo dõi vòng bạn bè của Bành Thần mấy ngày gần đây, vì thế anh cũng nghe sơ sơ về mối quan hệ giữa Bành Thần và gia đình. Theo như lẽ thường thì việc trong nhà như vậy không tới lượt người ngoài như anh quan tâm tới, nhưng vì Bành Thần đã chủ động nói tới, thì Giang Tư Ngôn, người luôn bao che khuyết điểm của người nhà mình, nhất định phải giúp Bành Thần mấy tiếng.

Vì thế Giang Tư Ngôn chân thành hỏi lại cô: "Muốn thỏa thuận bao nhiêu tiền? Hay thì cứ 1 tỷ trước đã?"

1

Bành Thần: "..."

Một tỷ đúng là con số may mắn, nếu mọi việc thuận lợi thì có khi tới tận kiếp sau cũng chả gặp được Trương Hiểu Mai nữa mà...
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 66: Khoảnh khắc khó quên...


Edit: Từ tuần sau tui đăng 2 chương nhé >
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 67: Người đàn ông không biết xấu hổ...


Tại lễ trao giải lần này, Bành Thần cũng nhìn thấy nhiều gương mặt quen thuộc.

1

Ví dụ như Kiều Tư Nhiên đã lâu không gặp.

Lần cuối Bành Thần gặp Kiều Tư Nhiên là lúc cô đang quay phim "Thế Thân Tiểu Công Chúa", khi đó Kiều Tư Nhiên là diễn viên khách mời ở đoàn làm phim bên cạnh, vì thế cả hai đã có một vài cuộc trao đổi ngắn và "thân thiết". Sau khi hết vai thì Kiều Tư Nhiên cũng rời khỏi đoàn làm phim bên cạnh luôn, và sau đó thì Bành Thần lại vào đoàn "Tinh Đồ" quay phim mới, và họ đã không gặp nhau từ đó.

Lần này là lần hội ngộ hiếm hoi tại lễ trao giải.

Và trùng hợp là ghế của cả hai đều được ban tổ chức xếp cùng hàng nhưng giữa hai chỗ đó lại bị ngăn bởi một lối đi nhỏ.

Như trước đây lúc Kiều Tư Nhiên gặp Bành Thần, cô ta sẽ giả vờ giả vịt lại gần rồi gọi chị ngọt xớt, nhưng bây giờ có lẽ tâm trạng của cô ta không tốt, tới tiếng chị ngọt ngào ngày xưa cũng gọi nữa, cứ nhiệt tình nói chuyện với nữ minh tinh bên cạnh, giả vờ không thấy Bành Thần.

Ngoài Kiều Tư Nhiên, Bành Thần cũng nhìn thấy Y Hân tại lễ trao giải. Tuy nhiên, vị trí của Y Hân lại ở ngay hàng đầu tiên ở phần hông quay mặt về phía sân khấu nên từ góc nhìn của Bành Thần, cô chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt Y Hân và một phần ót cô ấy.

Ngồi đối diện lối đi bên trái Bành Thần là Kiều Tư Nhiên, còn bên phải cô là Từ Vi Trần và mấy người còn lại trong đoàn làm phim "Thế Thân Tiểu Công Chúa". Từ Vi Trần trước nay luôn có mấy cái suy nghĩ kỳ dị, vừa nhìn thấy ánh mắt của Bành Thần nhìn Y Hân, là ngay lập tức hì hì lại gần, nhỏ giọng nói: "Chị ghen tị với người ta có thể ngồi ở hàng đầu hả?"

Bành Thần cũng rất thẳng thắn: "Có chút."

Từ Vi Trần chưa kịp mở lời đã nghe thấy Bành Thần nói tiếp: "Nhưng nghĩ lại thì, có ngồi ghế hàng đầu cũng chả quan trọng, bởi vì lúc chị đứng trên sân khấu, thì cả hàng ghế đầu hay hàng ghế cuối thì đều phải ngẩng đầu nhìn chị." Mà thời khắc này, chắc sẽ không tốn quá nhiều thời gian nữa đâu.

Đương nhiên, câu vừa rồi Bành Thần cũng chỉ nghĩ trong đầu, chứ không có nói ra.

Vì là lễ trao giải nên sự kiện chính đương nhiên là phần trao giải.

Lúc đầu, mấy giải thưởng như Tạo hình xuất sắc nhất, Quay phim xuất sắc nhất và Kịch bản xuất sắc nhất được trao, sau đó dần dần là các giải Phim truyền hình xuất sắc nhất và Đạo diễn xuất sắc nhất.

Thực ra Bành Thần và mấy người còn lại trong tổ sản xuất đều rất mong chờ đạo diễn có thể nhờ "Thế Thân Tiểu Công Chúa" mà đoạt cái giải "Đạo Diễn xuất sắc nhất", nhưng lại không như ý muốn nên chỉ mong mang được cái giải "Kịch Truyền hình xuất sắc nhất" về nhà.

Nhưng thật không may, mặc dù cả phim truyền hình hay nhất và đạo diễn xuất sắc nhất đều được đề cử nhưng cuối cùng lại không giành được giải thưởng. Đặc biệt là với giải "Phim truyền hình hay nhất", bộ phim chiến thắng lại còn là bộ phim truyền hình còn không nổi bằng bộ "Thế Thân Tiểu Công Chúa" nữa.

Đạo diễn vẫn còn tỏ ra khá ôn hòa, vui vẻ chúc mừng ê-kíp đoạt giải và đạo diễn bên kia suốt. Bành Thần lúc đó còn đang suy nghĩ về chuyện này, đạo diễn đúng là đạo diễn, đúng là một người biết dùng da mặt để làm dịu đại cục, vậy mà lúc máy quay quay sang chỗ khác, đạo diễn đã lập tức cúi gằm mặt xuống, trầm giọng mắng nhẹ một câu.

Bành Thần: "..."

Xin lỗi, đã đánh giá bác hơi cao, bác vẫn là đạo diễn mà cháu biết, vừa keo kiệt lại vừa thật thà.

Khi các giải thưởng lần lượt được trao, đến lượt Bành Thần với giải thưởng được đề cử "Nhân vật được khán giả yêu thích nhất". Giải thưởng lần này cả nam, nữ, trẻ em cũng được đề cử như Bành Thần, trước khi đến đây, Vương Hà đã phân tích với Bành Thần và thấy rằng Bành Thần không phải là người có cơ hội giành giải cao nhất.

Có thể là do Vương Hà đã nói trước như vậy nên tâm lý của Bành Thần khá ổn định, bất kể cuối cùng có đoạt giải hay không, cô đều là người được đề cử... Không, phải nói là đêm nay cô là người phụ nữ đẹp nhất trong khán phòng này.

Các tác phẩm và vai diễn của một số diễn viên được đề cử lần lượt được chiếu trên màn ảnh rộng, sau đó người được trao giải cũng sẽ được công bố.

Theo thông lệ, chắc chắn sẽ có mấy cảnh quay cận cảnh các diễn viên được đề cử trên màn ảnh lúc ấy.

Bành Thần mỉm cười phối hợp.

Sau đó chợt nghe thấy người trao giải ở lễ trao giải đọc tên cô: "Giải Nhân vật được khán giả yêu thích nhất - Bành Thần. Xin chúc mừng Bành Thần!"

Người phản ứng đầu tiên không phải Bành Thần mà là Từ Vi Trần ngồi bên cạnh Bành Thần, người dẫn chương trình vừa dứt lời, Từ Vi Trần đã kích động quay sang ôm cô.

Sau đó, Từ Giản và đạo diễn cũng cùng nhau ôm Bành Thần.

Trước khi Bành Thần lên sân khấu, cô ấy đã nghe thấy Từ Vi Trần nói bên tai: "Đi đi, công chúa của em, lên và đòi lại danh dự của chúng ta đi!"

Bành Thần cũng là khách quen của sân khấu, dù sao trước đây dù là hát kinh kịch hay nói tướng thanh, cho dù trước đó là mặc như vũ công, cô cũng đều luôn phải đứng trên sân khấu.

Vì thế, cô thực sự rất quen với cảm giác được vạn người dõi theo như này rồi này.

Nhưng cảm giác lúc này lại vô cùng khác biệt, bởi vì cô chưa bao giờ xuất hiện trong lễ trao giải như thế này với tư cách là một diễn viên, và đây là cũng là lần đầu tiên cô giành được giải thưởng nhờ kỹ năng diễn xuất của mình, đúng là rất khó quên. Dù sao thì khi Bành Thần nhận được cúp và giấy chứng nhận từ người trao giải, cô còn thấy rất đẹp.

Trước khi đến đây, Vương Hà còn chuẩn bị cho Bành Thần một danh sách dài những cái tên cần cảm ơn, người hâm mộ này, cảm ơn khán giả này, cảm ơn tất cả nhân viên trước và trong đoàn "Thế Thân Tiểu Công Chúa" này, nhưng mấy cái học thuộc như vậy Bành Thần không muốn nhắc tới, vì thế cô cầm micrô, mỉm cười nói với khán giả: "Không nói tới mấy lời cảm ơn kia nữa nhé, bây giờ thì, làm quen lại với mọi người một lần nữa, tôi là Bành Thần, là một diễn viên."

Tại lễ trao giải ngày hôm nay, nam nữ diễn viên xuất sắc nhất không nằm trong top tìm kiếm trên hot search, người được tìm kiếm nhiều nhất lại là Bành Thần.

Và có hai tin được lên hot search, một cái là "Bành Thần: Tôi là một diễn viên", và cái còn lại là "Tạo hình của Bành Thần hôm nay rất đẹp".

Mặc dù cả đoàn làm phim "Thế Thân Tiểu Công Chúa" chỉ giành được một giải, nhưng sau khi lễ trao giải kết thúc, đoàn làm phim vẫn rất phấn khích và nói rằng sẽ tổ chức một bữa tiệc ăn mừng cho Bành Thần.

Tiệc mừng của những người khác đều là váy dạ hội với sâm panh và rượu vang đỏ, trong khi tiệc mừng của Bành Thần thì lại là sườn gà nướng với bia. Tuy nhiên, bầu không khí lại rất náo nhiệt, vì ở nơi nào thì cũng cần có mấy kẻ ngốc lắm trò. Nhưng mà Từ Vi Trần lại không phải một tên ngốc lắm trò bình thường, một mình cậu có thể bốc phét với chục tên ngốc như thế.

Quán thịt nướng mà họ tìm được là do người thân đạo diễn mở nên bên kia đã phục vụ bọn Bành Thần rất cẩn thận, ngay khi đám người Bành Thần đến, ông chủ đã kéo cánh cửa xuống, không chiêu đãi khách khác nữa. Giống như là đoàn làm phim "Thế Thân Tiểu Công Chúa" vừa bao hết cả hàng rồi.

Thịt nướng trong cửa hàng họ không phải là loại nướng chín mới bưng lên, mà là ở giữa mỗi bàn đều có một bếp nướng thịt không khói. Bởi vì trên danh nghĩa là tiệc mừng Bành Thần, không chỉ có mỗi đoàn "Thế Thân Tiểu Công Chúa", mà cả Đại Hải và Vương Hà cũng đến.

Mấy tháng trước Đại Hải còn đi quay phim chung với Bành Thần, cậu còn quen với đoàn phim hơn cả Bành Thần, hơn nữa, Đại Hải lại là một tên ngốc nhiều trò chính hiệu, vì thế cậu hoàn toàn chìm đắm trong không khí náo nhiệt của buổi ăn mừng.

Ngược lại, Vương Hà mặc vest lại thấy mình có chút lạc quẻ ở chốn này.

Bành Thần thấy Vương Hà không thoải mái, liền cười an ủi cô: "Chị Hà, yên tâm đi, cứ coi bọn họ như bạn bè đi. Bọn họ đều là người rất tốt, cũng không có ác ý gì."

Thực ra Vương Hà cũng không nghĩ nhiều, cô chỉ đơn giản thấy mình quá già, không thích hợp với bầu không khí tươi trẻ này. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm nhiều năm của cô trong giới giải trí, đoàn phim này quả thực khác hẳn với những đoàn phim lắm drama khác.

Vì mấy tên sa điêu* này có ý xấu gì chứ, bọn họ chỉ đơn giản là ngốc mà thôi.

- ---------

Sa điêu* (沙雕) (ngôn ngữ mạng Trung Quốc) ý chỉ những người ngốc (thường là khi đùa vui)

- ---------

Giang Tư Ngôn không tham gia lễ trao giải lần này, bởi vì đây là giải dành cho phim truyền hình, vì thế không cần người của giới điện ảnh tham gia.

Nhưng bởi vì Bành Thần, một người như anh vạn năm không tới lễ trao giải, chỉ có thể xem clip trao giải của Bành Thần trên máy tính trong văn phòng thôi.

Ngay khi biết Bành Thần giành được giải thưởng, anh gửi ngay cho Bành Thần một tin WeChat chúc mừng cô giành được giải thưởng, mặc dù chỉ là một dòng ngắn ngủi nhưng Giang Tư Ngôn cũng đã phải suy nghĩ rất lâu. Thậm chí là để trông không quá quen thuộc hoặc xa lạ, anh còn phải cẩn thận lựa chọn xưng hô rất rất lâu, cuối cùng cũng chọn cô Bành.

Giang Tư Ngôn: Cô Bành, chúc mừng cô nhận được giải thưởng nhé! Trong mắt tôi, cô không đơn giản chỉ là một diễn viên mà còn là diễn viên xuất sắc nhất.

Sau khi gửi tin nhắn đi, Giang Tư Ngôn đã chờ Bành Thần trả lời, còn có lúc, anh lo là tin nhắn của mình hơi quá thẳng thắn, rồi lại có lúc, anh lo rằng có quá nhiều tin nhắn chúc mừng Bành Thần giành giải. Lúc đó cô sẽ không nhìn thấy một tin nhắn đó của anh...

Thế mà mãi lâu sau điện thoại vẫn cứ im lặng, chả rõ là Bành Thần đúng là không nhìn thấy hay là không muốn trả lời, tóm lại là không thấy trả lời lại gì cả.

Lúc đầu, Giang Tư Ngôn có thể vừa giải quyết công việc vừa dành thời gian ngó điện thoại, nhưng lúc sau thì anh chả còn tâm trạng nào làm việc nữa, chỉ đăm đăm nhìn vào cái điện thoại mãi mà thôi.

Trước tiên là vào vòng bạn bè của Bành Thần và nhìn một lúc lâu, nhưng anh không thấy bất kỳ một bài đăng mới nào, vì thế anh lại vào vòng bạn bè của Vương Hà, ra là vòng bạn bè của Vương Hà còn bất ổn hơn cả Bành Thần, cô ấy còn cài cả chế độ chỉ có thể xem trong ba ngày. Cuối cùng, Giang Tư Ngôn cũng phải vào vòng bạn bè của Đại Hải, may mà lần này anh khá may mắn, bởi vì anh vừa vào vòng bạn bè một lúc là đã thấy Đại Hải đăng một bài mới.

[Biển rất nhiều nước: tổ chức tiệc mừng cho chị Bành tui nè, thịt nướng với bia, uống từng chút lại từng chút, há há, cùng giơ tay nhiệt tình tới chúc mừng nào.]

Bài đăng của thằng nhóc này đâu chỉ gắn tên với địa chỉ nhà hàng thôi đâu mà còn nhẹ nhàng gắn thêm cái định vị quán vào nữa.

Giang Tư Ngôn liếc mắt đã thấy Bành Thần trong ảnh, anh lấy hai ngón tay lướt lướt trên màn hình, cố ý phóng to bức ảnh ra, rồi phát hiện ra khuôn mặt Bành Thần đỏ bừng, chả biết là do nóng hay uống quá nhiều nữa.

Giang Tư Ngôn nhìn chằm chằm vào Bành Thần trên ảnh một lúc, cuối cùng trả lời dưới bài đăng của Đại Hải: [Vẫn đang uống à?]

Vài giây sau đã thấy Đại Hải trả lời: [Vẫn đang uống nè, giám đốc Giang có muốn tới uống vài ly không?]

Lúc Đại Hải trả lời lại, cậu chỉ đơn giản là khách sáo tý thôi, nhưng không ngờ rằng Giang Tư Ngôn đang mong lời này chết đi được! Thế là lúc Giang Tư Ngôn trả lời ngắn gọn một chữ "Có" lên, Đại Hải bỗng dưng trợn tròn mắt!

Ủa rồi giờ sao?

Giờ còn là giữa đêm ấy, nếu là người bình thường thì đáng ra phải nói "Không cần đâu" chứ?

Đại Hải uống rượu them một lúc thì tự dưng đi ra ngoài, lúc quay vào còn vác thêm cả một Giang Tư ngôn vào nữa.

Giang Tư Ngôn vừa bước vào quán thịt nướng, cửa tiệm vốn đang ồn ào lập tức yên lặng như thể bị ai nhấn nút tắt âm vậy. Mấy người khác đều vô cùng kinh ngạc "Trời ơi, xem tôi đang thấy ai này?", chỉ có Vương Hà là tỏ ra vui mừng – cũng nhờ có Giang Tư Ngôn, cuối cùng cô cũng không phải người duy nhất lạc quẻ trong đây, giờ còn có người lạc quẻ hơn cô.

Nhưng Giang Tư Ngôn lại không thấy lạc quẻ xíu nào, anh bình tĩnh đứng trước cửa nhìn xung quanh, sau đó đi tới chỗ bàn của Bành Thần.

Bên trái Bành Thần là Vương Hà, bên phải là Từ Giản.

Chỉ còn ghế đối diện là còn trống.

Lúc đầy Giang Tư Ngôn định ngồi vào đó, nhưng lúc đi qua Từ Giản thì đã bị cô ngăn lại: "Thầy Giang cứ ngồi vào chỗ em đi ạ, Em qua tìm Từ Vi Trần uống rượu."

Nói xong đã không chờ Giang Tư Ngôn trả lời, vội vã cầm chén chạy đi.

Giang Tư Ngôn nhìn Từ Giản tỏ ý khen ngợi, rồi ngồi xuống bên cạnh Bành Thần.

Bành Thần: "Ế, sao anh lại tới đây?"

Giang Tư Ngôn bình tĩnh như đinh đóng cột: "Đại Hải mời tôi đến. Cậu ta nhiệt tình quá, tôi khó lòng từ chối được."

Bành Thần thấy rằng đây đúng là điều mà Đại Hải có thể làm được, Đại Hải luôn rất nhiệt tình, nhất là sau khi uống rượu. Cho nên nghe được Giang Tư Ngôn nói như vậy, Bành Thần bỗng dưng có chút áy náy: "... Chắc là do em ấy uống hơi nhiều, lần sau anh cứ coi như không nghe em ấy nói gì, đừng để tâm tới là được."

Giang Tư Ngôn không nói tiếp cái này, mà giả vờ tùy ý hỏi: "Cô không mang theo điện thoại di động à?"

Bành Thần sờ áo khoác, mới nhận ra mình không mang theo điện thoại.

Lúc trước tham gia lễ trao giải cô mặc váy, tuy có túi xách nhưng cũng chỉ là phụ kiện đi kèm, không nhét điện thoại di động vào được nên cô đưa điện thoại di động cho Đại Hải cầm hộ. Tới lúc kết thúc lễ trao giải thì một đống người cứ nhốn nháo đòi dự tiệc ăn mừng, Bành Thần lại bận thay váy rồi chạy vội đến đây nên hoàn toàn quên mất việc tới chỗ Đại Hải lấy lại điện thoại.

Giang Tư Ngôn nhìn thấy như vậy là anh biết ngay Bành Thần không cầm di động rồi, chút buồn chán vì đợi câu trả lời của ai đó lâu quá trước đó cũng biến mất tiêu.

Anh đã bảo rồi, Bành Thần không phải là loại người xem tin nhắn xong không trả lời, cho dù chỉ trả lời mỗi chữ "cảm ơn", thì cô cũng sẽ đáp lại một câu chứ.

Bành Thần: "Sao á, anh gửi tin nhắn cho tôi hả?"

Giang Tư Ngôn: "Không sao, không phải tin nhắn quan trọng gì."

"À!" Bành Thần nghe Giang Tư Ngôn nói vậy thì cũng không nghĩ nhiều nữa mà bắt đầu giới thiệu món thịt nướng trước mặt Giang Tư Ngôn: "Anh có muốn nếm thử thịt dê nướng của tiệm này không? Là món đặc sắc nhất cửa hàng này đó, thịt vừa ngậy vừa mỏng, vị rất ổn luôn đấy."

Giang Tư Ngôn nói "Cũng được" nhưng lại lại không động đũa. Bành Thần nghĩ là nửa đêm nửa hôm ngủ không ngon lại còn bị Đại Hải gọi đến một cửa tiệm thịt nướng ở nơi khỉ ho cò gáy như này, vì thế cô chủ động giúp Giang Tư Ngôn nướng 10 xiên thịt nướng.

Thấu hiểu mọi hồng trần trong lòng bàn tay, Vương Hà, người hiểu Giang Tư Ngôn hơn cả Bành Thần, âm thầm gửi cho Giang Tư Ngôn cái ảnh chụp màn hình vòng bạn bè của Đại Hải: [Đây là cái gọi là nhiệt tình quá không chối được hả? Cái đồ đàn ông không biết xấu hổ này!]

Giang Tư Ngôn: [Cười.jpg.]
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 68: Phú bà giàu nứt đố đổ vách...


Đừng thấy Giang Tư Ngôn vì có thể gặp Bành Thần tới cả mặt mũi cũng không cần, nhưng những lúc ở cạnh Bành Thần thì chỉ có thể cùng chơi cùng trò chuyện bình thường chứ không thể nói tới mấy lời đặc biệt khác.

1

Nhưng chỉ cần ở cạnh Bành Thần là anh đã thấy vui, không cần nói gì cũng không cần làm gì.

Bành Thần cũng rất vui khi gặp Giang Tư Ngôn, nhưng cái vui của cô khác với cái vui của Giang Tư Ngôn, thậm chí khác hoàn toàn. Bởi vì tất cả những gì Bành Thần quan tâm là làm thế nào để đi theo ông trùm đầu tư Giang Tư Ngôn kiếm nhiều tiền hơn một chút.

Việc đầu tư này Bành Thần đã từng nói đùa với Giang Tư Ngôn khá lâu rồi, chỉ là hồi đó Giang Tư Ngôn chướng mắt số tiền nhỏ này của cô nên cũng không muốn giúp cô.

Chỉ là sau đó Bành Thần mới quyết định lùi để tiến và mở cửa hàng trà sữa "Trà Xanh Công Chúa".

Bây giờ "Trà Xanh Công Chúa" của Bành Thần đang tính tới việc mở thêm chi nhánh mới, nhưng chuyện nhỏ như thế không cần phải làm phiền Giang Tư Ngôn, chuyện mà Bành Thần muốn nói với anh liên quan tới việc đầu tư phim truyền hình cơ.

Dạo này có nhiều phim truyền hình kinh phí thấp cần tài trợ, nếu đầu tư vào phim tốt thì... tiền lời của chúng cũng khá cao đó. Ví dụ như cô đã dùng lợi nhuận có được từ tiệm trà sữa "Trà Xanh Công Chúa" để đầu tư thêm vào bộ web drama cô đóng là "Thế Thân Tiểu Công Chúa". Giờ đây, cô không chỉ lấy được số tiền gấp đôi số tiền đã đầu tư mà còn giành được giải thưởng đầu tiên trong đời, nhìn thế nào cũng thấy xứng đáng.

Nhưng mà kiểu hình đầu tư này phải nhờ có người có kinh nghiệm đi trước hỗ trợ mới được.

Đối với Bành Thần, Giang Tư Ngôn chính là người có kinh nghiệm hơn đó, có thể giúp hỗ trợ cô trong thời gian đầu.

Nói cách khác thì là cố vấn đầu tư tài chính chuyên nghiệp.

Đợt đầu Vương Hà còn bất mãn với cách tiếp cận Bành Thần của Giang Tư Ngôn, nhưng sau khi Bành Thần chủ động nói chuyện với Giang Tư Ngôn về chuyện đầu tư và quản lý tài chính, thì cô không còn càu nhàu gì với Giang Tư Ngôn nữa. sau cùng cô không nhịn được liếc nhìn Giang Tư Ngôn, dùng mắt như muốn nói: "Ngạc nhiên không? Bất ngờ không? Đường này đi có dễ không?"

Chỉ có thể nói gặp cô gái như Bành Thần thì bao mưu sâu kế hiểm, cách tiếp cận trức tiếp gián tiếp đều chịu thua.

Giang Tư Ngôn: "..."

Tối đó Bành Thần dành gần hai tiếng đồng hồ để thảo luận về đầu tư với Giang Tư Ngôn, cuối cùng cũng thuyết phục được Giang Tư Ngôn đồng ý là nếu anh tìm được kịch bản thích hợp thì sẽ mang cô tới tham gia cùng.

Lúc đến Giang Tư Ngôn đã có ý đồ đưa Bành Thần về nhà, vì nên anh không động tới một giọt rượu nào, quả nhiên lúc tiệc tàn người tan, người còn tỉnh táo thì ngoài anh ra cũng chỉ còn có Vương Hà.

Bành Thần thật ra cũng không sao lắm, mặt chỉ hơi đo đỏ, trông vẫn còn rất tỉnh táo.

Giang Tư Ngôn chủ động đề nghị: "Tôi đưa cô về nhé?"

Nói với Bành Thần, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Vương Hà. Dù sao thì Vương Hà cũng là người đại diện của Bành Thần, Giang Tư Ngôn cảm thấy mình nên tôn trọng ý kiến của người ta chút.

Nếu là mấy hôn trước thì nhất định Vương Hà sẽ từ chối, nhưng biểu hiện tối nay của Bành Thần coi như có thể xua tan hoàn toàn lo lắng của Vương Hà, vì thế cô rất bình tĩnh giao Bành Thần cho Giang Tư Ngôn rồi bắt xe về nhà.

Đây là lần đầu tiên Giang Tư Ngôn đến khu dân cư Bành Thần sống, anh lại không ngờ là nó cách nhà anh cũng không quá xa, chỉ cách hai ba con đường.

Bởi vì thực sự cũng đã quá muộn nên Giang Tư Ngôn không định lên nhà, vì thế anh chỉ đưa Bành Thần tới dưới lầu thôi.

Thế mà sau khi xe dừng rồi, anh mới phát hiện ra Bành Thần ngủ quên trên ghế lúc nào không hay.

Giang Tư Ngôn do dự vài giây giữa việc bế Bành Thần lên lầu và gọi cô dậy, nhưng cuối cùng lại quyết định để Bành Thần tiếp tục ngủ, trong khi bản thân anh lại ngồi cạnh kiên nhẫn đợi cô dậy.

Bởi vì xe đứng yên, sợ Bành Thần ngủ như thế này bị lạnh, nên Giang Tư Ngôn cố ý lấy áo khoác anh để ở ghế sau khi lên xe, chuẩn bị đắp cho Bành Trần.

Kết quả là quần áo vừa nhẹ nhàng đặt trên người Bành Thần, Bành Thần đã cảnh giác mở mắt ra.

Hơn nữa cái phòng bị và sát khí trong mắt Bành Thần khiến Giang Tư Ngôn sững sờ trong giây lát.

Cho đến khi Giang Tư Ngôn lái xe ra khỏi khu nhà Bành Thần, anh vẫn còn nhớ như in ánh mắt phòng bị đầy sát khí đó của Bành Thần. Chỉ là không nghĩ ra trước kia Bành Thần đã trải qua cái gì, sao có thể có tính cảnh giác cao như vậy?

Trên thực tế, Bành Thần cũng ảo não về chuyện này, sao cô lại ngủ quên trong xe của Giang Tư Ngôn chứ?

Tính cảnh giác đúng là quá thấp, cũng may Giang Tư Ngôn không có ác ý, nếu là người đàn ông khác, cô nam quả nữ nửa đêm hai mình trong xe, có khi còn xảy ra chuyện gì ấy chứ!

Giang Tư – không có ác ý, chỉ muốn yêu đương với Bành Thần – Ngôn về tới nhà mới phát hiện ra tin nhắn Bành Thần mới gửi không lâu, đó là câu trả lời mà anh phải đợi suốt đêm nay, đúng là không khiến anh thất vọng.

Bành Thần: [Cám ơn. Mong có thể cùng anh kiếm tiền!]

Giang Tư Ngôn: "..."

Đúng là cô gái anh thích, cô không giống những người con gái khác chút nào.

Đàn ông là cái gì chứ, trong mắt cô chỉ có tiền thôi!

Dù đoạt giải nhưng Bành Thần vẫn chỉ là một diễn viên trẻ. Vì thế ngày hôm sau, cô vẫn ngoan ngoãn trở lại đoàn phim quay phim, hơn nữa vì cô đã xin phép tổ làm phim về quay chương trình "Đuổi Theo Ánh Sáng Đi Thiếu Nữ", vì thế cô sẽ ở lại đoàn làm phim "Tinh Đồ" hơn một tháng tới.

Hiện tại thì bộ phim "Tinh Đồ" cũng đi qua nửa chặng đường.

Hồi trước vì Kiều Toa bỗng dưng muốn "" nên hiện tại tạm thời phải bổ sung những phân cảnh cũ, tất nhiên là hôm nay cũng vậy.

Trên thực tế, phim này không chỉ là hành trình trở thành minh tinh nổi tiếng của Khúc Linh do Bành Thần thủ vai mà là con đường của ba người phụ nữ khác nhau.

Người đầu tiên là là vai Chu Tiểu Mạch do Kiều Toan thủ vai.

Tượng trưng cho nhiều cô gái trẻ tiến vào giới giải trí bây giờ

Hiện tại có rất nhiều cô gái vì những lý do khác nhau mà tiến vào giới giải trí, thậm chí còn không ngại đi lối tắt để hoàn thành được tham vọng của bản thân. Giống như Chu Tiểu Mạch của Kiều Toa, cô gái không ngần ngại dùng tình đổi phim. Nhưng cái cách làm này lại không ổn định, vì thế hành trình của cô cũng là ngắn nhất trong ba nhân vật chính, le lói lên như một tia chớp rồi lại ẩn mình dưới ánh hào quang của ngành giải trí hoa lệ.

Người thứ hai là Kim Duyệt với vai Kim Ngải.

Cô là hình mẫu mà bao diễn viên điện ảnh truyền hình muốn vươn tới.

Nhiều cô gái nghĩ là vào giới giải trí đã là một chiến thắng, nhưng họ không biết rằng vào được đây thì cũng mới chỉ là bắt đầu, khó khăn thực sự vẫn chưa đến! Giới giải trí nổi tiếng là dễ tiến khó lùi, để duy trì sức nóng của mình, nhiều nữ minh tinh không dám nghỉ một ngày chứ chưa nói đến chuyện kết hôn sinh con.

Kim Ngải do Kim Duyệt thủ vai là hình mẫu, là tấm gương thế hệ trẻ này.

Trong phim, cô cũng được coi là người công thành danh toại, có tác phẩm tiêu biểu, nhưng cũng vì thế, lúc còn trẻ cô còn không dám yêu đương chứ đừng nói đến việc kết hôn. Bây giờ cũng đã gần 40, nhưng vẫn luôn chỉ có một mình.

Nếu hỏi cô có hối hận không thì hẳn câu trả lời sẽ là có, trong nhiều lần trả lời phỏng vấn, cô đã nói rằng nếu được quay về tuổi 20, cô sẽ chọn một con đường khác với ngày trước, có thể cô sẽ chọn một con đường hoàn toàn khác, có thể sẽ kết hôn, sinh con và thậm chí là vì tình yêu mà rời giới giải trí. Tại sao lại là tuổi 20, vì năm đó đã có người cầu hôn cô. Nhưng có thể khi đó cô còn quá trẻ, căn bản chưa nghĩ tới chuyện kết hôn nên đương nhiên không ngần ngại mà từ chối. Người đàn ông còn nói sẽ đợi cô, nhưng tất nhiên là không thể, hiện tại con trai của người đó cũng đã học cấp ba rồi.

Nhưng ai có thể đảm bảo rằng nếu chọn một con đường khác sẽ không hối hận chứ? Nên biết rằng cũng có những nữ minh tinh ra mắt cùng lúc với Kim Ngải, những người đó chọn một con đường khác với Kim Ngải, họ dũng cảm từ bỏ sự nghiệp, rời bỏ làng giải trí vì tình yêu. Rồi sau này khi không giữ được hôn nhân, sự nghiệp cũng mất, giờ đã gần bốn mươi, nhưng vẫn phải quay lại vạch xuất phát.

Kim Ngải nhìn tới những đồng nghiệp này, cảm thấy so với bọn họ thì mình còn may mắn hơn rất nhiều, ít ra thì cô vẫn còn sự nghiệp trong tay.

Người phụ nữ thứ ba cũng chính là Khúc Linh do Bành Thần thủ vai.

Cô của hiện tại được coi như là sự giao thoa giữa Chu Tiểu Mạch và Kim Ngải.

Cô không nhất thiết cứ phải gia nhập giới giải trí như Chu Tiểu Mạch, cuộc đời đưa đẩy thế nào lại tiến vào vòng tròn luẩn quẩn này, tuy sự nghiệp cũng thuận buồm xuôi gió, nhưng lại không thể so với tiền bối Kim Ngải công thành danh toại lâu năm.

Vì thế bây giờ cô đang đứng trước ngã ba cuộc đời.

Nếu cô chọn rời đi trong chán nản, thì cô sẽ lại là một Chu Tiểu Mạch khác.

Nếu cô chọn dũng cảm tiến bước, thì cô cũng có thể sẽ là một Kim Ngải khác.

Nhưng những nữ minh tinh giới giải trí, chẳng lẽ chỉ có hai con đường này thôi sao?

Phim "Tinh Đồ" thực chất là muốn qua muôn vàn cuộc đời khác nhau ở giới giải trí để khơi dậy trong lòng người xem, nhất là những người xem nữ những suy nghĩ về cuộc sống này.

Bởi việc duy trì sự cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình luôn là chủ đề được bàn tán thường xuyên.

Cuối cùng, kịch bản đã tạo ra một cái kết vô cùng viên mãn cho nhân vật Khúc Linh của Bành Thần, cô không trở thành Chu Tiểu Mạch thứ hai, cũng không phải một Kim Ngải thứ hai, cô không chỉ có sự nghiệp của riêng mình, mà còn có một gia đình hạnh phúc.

Đây là kết phim mà tất cả mọi người đều muốn, và đó cũng là một cái kết đẹp.

Nhưng sở dĩ phim truyền hình là phim truyền hình vì nó bắt nguồn từ cuộc sống đời thường nhưng lại có chút mơ mộng hơn bình thường mà?

Dù sao thì theo quan điểm của Bành Thần, gần như rất khó để đạt được trạng thái cân bằng hoàn hảo như vậy trong hiện thực, nói đúng hơn thì là hiếm có khó tìm.

Thỉnh thoảng Đại Hải có giúp Bành Thần kiểm tra lời thoại nên cậu cũng biết khá rõ về kịch bản này, lúc quay cảnh cân bằng giữa sự nghiệp và tình yêu này, Đại Hải cũng tò mò hỏi Bành Thần.

Đại Hải: "Chị, nếu là chị, chị sẽ chọn tình yêu hay sự nghiệp."

Bành Thần không chút do dự: "Đương nhiên là sự nghiệp!"

Đại Hải: "Cho dù quãng đời còn lại phải sống một mình, cô đơn lẻ bóng, chị cũng sẽ hối hận chứ?"

Bành Trần: "Tất nhiên!"

Đại Hải: "...Tại sao?"

Bành Thần: "Bởi vì cái trước còn nhờ vào may rủi, sau đó còn phải nhìn vào tương lại. Nếu chọn tình yêu, rủi ro quá lớn mà may mắn lại ít. Em đã từng nghe câu có tình yêu như thấy ma à? Nếu như thế thì mỗi ngày em đều phải gặp ma quỷ hiện hồn đó, em chịu được không?"

Đại Hải: "...Em chưa nghĩ đến bao giờ!"

Bành Thần: "Nhưng lựa chọn sự nghiệp thì khác. Rủi ro chắc chắn là thấp hơn và tỷ lệ hoàn vốn cũng cao hơn nhiều. Nếu tình yêu, cho dù cuối cùng chọn đúng, thì những thứ gì mình có cũng chỉ là một người chồng cùng bầy con thơ, sau đó thì lại là một bà lão già cới một bầy cháu trai cháu gái. Nhưng nếu chọn sự nghiệp, lại còn chọn đúng..."

Đại Hải: "Thì sẽ làm sao ạ?"

+

Bành Thần khẽ mỉm cười: "Thì sẽ thành một bà lão già giàu nứt đố đổ vách."
 
Ở Show Tuyển Nữ IDOL Làm Trà Xanh
Chương 69: Diễm áp* nhiều cũng thành quen...


*Diễm áp: thắng về nhan sắc

- ---------

Một ngày sau khi Bành Thần tuyên bố lý thuyết tình yêu kỳ quái của mình, cô lại vui vẻ đi quay mấy cảnh yêu đương ngọt ngào.

Đại Hải: "...Không phải chị bảo không tin vào tình yêu à?"

Bành Thần hung hồn nói: "Không tin nhưng vẫn có thể trải nghiệm mà. Nhất là tình yêu trong phim nè, cứ trải nghiệm hết sức mình đi, có phải chịu trách nhiệm đâu mà sợ."

Đại Hải: "..." Lời của người đàn bà tồi tệ nào đây chứ!!!

Bành Thần trong "Tinh Đồ" đã có tới tận hai mối tình.

Lần thứ nhất là cùng Mạnh Dịch, hai người là tình yêu thanh xuân vườn trường trong sáng, sau đó vì Bành Thần muốn vào giới giải trí, Mạch Dịch lại không đồng ý để cô tiến vào vòng này, nên cuối cùng bọn họ quyết định chia tay.

Sau khi chia tay, Bành Thần tập trung vào sự nghiệp và không yêu thêm ai nữa.

Ngược lại, Mạnh Dịch học cao học và tiến sĩ, tốt nghiệp xong thì ở lại trường dạy học, sau đó gặp một cô gái làm trong cơ quan nhà nước, không tới một năm sau thì kết hôn, còn sinh được một cặp sinh đôi gái vô cùng đáng yêu.

Cho nên tuy rằng tình yêu giữa Mạch Dịch và Bành Thần trong phim không viên mãn, nhưng cũng được coi là cầu nhân đắc nhân* rồi.

- ---------

Cầu nhân đắc nhân (求仁得仁): Trích trong "Luận ngữ Không Tử" được hiểu là "Ai đòi xứng đáng được đối xử tốt thì phải làm điều tốt". Ý nghĩa của thành ngữ này là nếu bạn muốn được đối xử tốt hoặc nhận được lòng tốt từ người khác, bạn cần phải tự đối xử tốt trước trước.

- ---------

Hơn nữa, cả Bành Thần và Mạch Dịch đều thấy quan điểm về tình yêu và hôn nhân trong phim này khá đúng đắn. Bở vì trong phim truyền hình nói chung, nếu nam chính chia tay với nữ chính, nếu chia tay do tính cách không hợp, thì phim sẽ cho nam chính một cái kết không viên mãn, ít nhất cũng cho nam chính hối hận.

Nhưng phim này thì không, theo lời của đạo diễn Đường: "Chỉ cần không vi pham nguyên tắc, sẽ không có đúng sai, chỉ có phù hợp hay không."

Đây là quan niệm của người trưởng thành. Tuy rằng đã chia tay, không phải do anh có lỗi với em, em có lỗi với anh, đơn giản chỉ vì ta không hợp.

Cho nên trước khi bạn gặp được người thích hợp, bạn sẽ chờ để cùng người đó sống hạnh phúc.

Giống như cô gái Mạch Dịch gặp được trong buổi xem mắt.

Trên thực tế trong phim không chỉ Mạch Dịch gặp được người phù hợp mà cả Bành Thần cũng thế. Trong phim cô gặp được người chồng lớn hơn mình 5 tuổi và là người ngoài giới. Bành Thần gặp anh trong một hô liên hoan với bạn bè, sau đó anh ấy đã thẳng thắn theo đuổi Bành Thần.

1

"Tinh Đồ" chú trọng vào tuyến sự nghiệp của nữ chính nên không có nhiều cảnh tình cảm lắm. Nói cách khác, xen giữa tuyến sự nghiệp, nên dù cho Bành Thần đã sớm kết hôn, nhưng người có nhiều tuyến tình cảm nhất với cô vẫn là Mạch Dịch.

Bởi vì Mạnh Dịch trong phim không chỉ có tuyến tình cảm mà còn có tuyến sự nghiệp.

Thế cho nên bản thân Mạnh Dịch có lúc còn nói giỡn: "Dù sớm chia tay với nữ chính nhưng em vẫn kiên cường bám trụ trong phim này. Đúng là một kỳ tích."

Đạo diễn Đường cố ý trêu chọc anh: "Không được, ai bảo cậu không có lịch trình khác cơ! Cậu mà có lịch trình khác là tôi sớm cho cậu đi rồi."

Mạnh Dịch: "..."

Mấy lời này của đạo diễn Đường hình như đang nói kháy Kiều Toa ấy nhỉ.

Nói đến đây, gần đây Kiều Toa tiếc xanh ruột, ban đầu cô chỉ muốn ngầm tìm một bộ phim khác, ai biết Đường đạo diễn lại nóng tính như vậy, thà thay đổi kịch bản để cô "đi" sớm thay vì đồng ý cô làm như vậy. Dù sao chuyện này là do cô kiếm chuyện trước, cô cũng không thể xấu hổ cầu xin đạo diễn Đường, vì cuối cùng cũng chỉ xám mặt rời đoàn làm phim "Tinh Đồ".

Nhưng cô vẫn còn tự an ủi bản thân, ít ra bây giờ cô cũng đã diễn trong bộ "Tinh Đồ" rồi, sau này còn nhận được vai chính ở một bộ phim khác, như vậy thì cũng không phải tổn thất quá lớn.

Nhưng ai biết rằng vì nhiều lý do như kịch bản, kinh phí mà còn lâu mới vào đoàn mới.

Nếu biết vậy sớm hơn, cô sẽ kiên nhẫn đợi khởi quay rồi với nói với đạo diễn bên "Tinh Đồ", như thế thì cô vừa hoàn thành phần quay trong "Tinh Đồ", lại vừa không đắc tội đạo diễn Đường, cũng không lãng phí hai tháng trời.

Hơn nữa hồi trước đã từng vào hai đoàn cùng lúc, nên giờ cô không dám làm vậy thêm nữa, cho nên chỉ ở yên một chỗ, không biết chuyện này sẽ tốn bao nhiêu thời gian!

Nghĩ là lại thấy chán.

Mặc dù Bành Thần không hỏi cụ thể về tình hình hiện tại của Kiều Toa, nhưng giới này không lớn cũng không nhỏ, lý do quan trọng nhất Bành Thần nghe được tình hình của cô ấy là vì Đại Hải có một nhóm chat trợ lý. Với tình hình hiện tại của Kiều Toa, cô cũng không thông cảm được gì cả, chả ai có thể đồng cảm với một người đã từng hãm hại mình, cô cũng đâu phải thánh mẫu Maria.

Cô không vỗ tay ăn mừng là may rồi.

Hơn nữa, đi đến bước này là do Kiều Toa tự chọn, chả ai ép cổ cả.

Lớn cả rồi, tự nên có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình.

Quá trình quay phim "Tinh Đồ" vẫn suôn sẻ, Bành Thần thì vẫn chăm chỉ quay không gây chuyện. Trong thời gian này có một chuyện khác đã xảy ra, đó là quảng cáo dầu gội đầu Bành Thần quay trước đó cũng lên sóng.

Giống như lần trước theo dõi chương trình giải trí của Bành Thần, Đại Hải cũng bật TV sớm rồi bắt đầu chờ quảng cáo của cô.

Khi đó cậu không ở trong phòng riêng mà lại ở cùng mấy trợ lý khác chơi mạt chược. Tự dưng mọi người lại thấy cậu bật TV và bắt đầu xem quảng cáo, lại nghĩ rằng cậu đang theo dõi một bộ phim nào đó cơ.

Thế là một người chơi mạt chược cùng tò mò hỏi: "Làm sao thế, gần đây có bộ phim nào đáng xem hả?"

Đại Hải: "Tôi có xem phim đâu, tôi coi quảng cáo mà!"

Mọi người: "..."

Nhưng tới khi khuôn mặt quen thuộc của Bành Thần xuất hiện trên TV, cuối cùng mọi người cũng nhận ra rằng mấy người họ đang xem quảng cáo thiệt!

Mặc dù Bành Thần đã quay quảng cáo cho dầu gội đầu Odia, nhưng cô lại không phải là người phát ngôn chính thức của Odia, nhiều nhất chỉ là người phát ngôn quảng cáo, vì thế Weibo chính thức của Odia không có nội dung nào liên quan tới Bành Thần, tới khi quảng cáo sắp phát sóng, tài khoản Weibo chính thức của Odia mới đăng quảng cáo, và tiện thể tag Bành Thần vào.

Vì thế gần như sau khi quảng cáo được phát sóng, cư dân mạng mới biết Bành Thần đang quảng cáo cho một loại dầu gội đầu.

Giống như suy nghĩ của Bành Thần khi lần đầu tiên nghe quảng cáo về dầu gội đầu này, dân mạng cũng nghĩ y chang lúc nghe tin Bành Thần quảng cáo cho một loại dầu gội đầu — có phải đó là dầu gội đầu trà xanh không?

Tuy nhiên, mặc dù dầu gội đầu này không có hương vị trà xanh, nhưng quảng cáo lại phù hợp với phong thái nữ vương của Bành Thần. Cho dù đó là Bành Thần với cái đầu đầy bọt nhảy múa trong nhà vệ sinh hay là Bành Thần bước trên thảm đỏ với lễ phục sang trọng nhận được tình cảm của những người mẫu nam, tất cả đều phù hợp với tính cách của Bành Thần.

Nói thế nào nhỉ, toàn bộ quảng cáo tạo cho người xem cảm giác "xem tôi kiêu ngạo nhìn chúng sinh như thế nào, xem tôi bước ngạo nghễ không quen ai thế nào".

Và trùng hợp hơn nữa, tên của loại dầu gội đầu mới này lại là "Nữ vương", vì thế quảng cáo hoàn toàn phù hợp với hình ảnh của Bành Thần.

Tới nỗi sau khi quảng cáo được phát sóng, Đại Hải và mấy người bạn cùng chơi mạt chược với cậu còn nghĩ tới việc đứng dậy chào Nữ Hoàng.

Trên bàn mạt chược im lặng một hồi lâu, sau đó một trong những người chơi mạt chược rất nghiêm túc hỏi Đại Hải: "Thật ra có một chuyện tôi luôn tò mò. Tôi hay gặp Bành Thần trong đoàn phim và thấy cổ khá tốt bụng. Bình thường lúc gặp nhau ở đoàn phim, thấy cô ấy cũng dễ kết thân, nhưng lại không biết trong cuộc sống hàng ngày cô ấy như thế nào, thế cô ấy là người thân thiện dễ gần hay lạnh lùng vậy?"

Đại Hải hùng hồn nói: "Đương nhiên là người dễ kết thân rồi! Còn cái mà lạnh lùng như xa cách người khác vạn dặm là thiết lập ấy, cậu có hiểu không? Giống như nữ vương trà xanh với bình hoa công chúa đều là thiết lập tạo ra, cậu với chị nhà tôi biết nhau cũng lâu như vậy mà không nhìn ra cổ thực ra là người hay nói chuyện tầm phào sao?"

Người kia: "... Người hay nói chuyện tầm phào không phải cậu hả?"

Đại Hải: "..."

Quảng cáo dầu gội đầu này được phát sóng khá thường xuyên, hiệu quả ngay sau quảng cáo cũng không rõ ràng lắm, nhưng sau vài ngày tới thì Vương Hà đã gọi điện cho Bành Thần, nói là cô và Odia bên kia khảo sát, thấy gần đây doanh số bán loại dầu gội "Nữ vương" này của Odia có xu hướng tăng rõ rệt. Mặc dù không rõ liệu đó có phải do Bành Thần không, nhưng xét cho cùng, chuyện này cũng chỉ xuất hiện sau khi quảng cáo của Bành Thần được lên sóng, vì thế chuyện này cũng được tính vào là công của Bành Thần.

Dù sao ít ra cũng nhờ tiếng thơm của quảng cáo lần này, mà lần đầu quay quảng cáo của Bành Thần rất thành công.

Ngay cả một người bạn của Vương Hà đang mở tiệm làm tóc cũng cho biết, nhiều cô gái gần đây tới tiệm cắt nhuộm tóc cầm theo ảnh trong quảng cáo đến tiệm, yêu cầu được cắt cùng một kiểu với Bành Thần.

Bành Thần: "Kiểu tóc không phải trọng điểm, quan trọng nhất là mặt."

Vương Hiểu: "Khoe ghê đó!"

Sau khi hai người nói chút chuyện về quảng cáo, Vương Hà lại chủ động nói sang vấn đề khác: "Nhớ lần trước chị nói chuyện chụp tạp chí không? Dạo này em cũng có chút mặt mũi, nếu không có gì ngoài ý muốn có thể mình sẽ hợp tác với một tập san nam. Chị sẽ cố tranh cho em trang bìa đơn, nhưng nếu không được thì em có thể chụp bìa đôi không?"

Bành Thần tràn đầy tự tin: "Em không cần chú ý nhiều đâu? Tại người cần chú ý phải là người kia chứ ạ? Dù em chưa thắng cái giải diễn xuất nào bao giờ, nhưng so mặt thì em tự tin mình không thua!"

Vương Hà: "..."

Dù không muốn thừa nhận nhưng không thể không nói, có nghệ sỹ như này đúng tuyệt!

Khi đó Vương Hạ thuận tiện đề cập với Bành Thần một chút, chưa nói cụ thể cái gì, cho nên Bành Thần vốn tưởng chuyện này bàn bạc còn lâu mới được, nhưng chưa tới nửa tháng, Vương Hà đã nói là chuyện tạp chí quyết định xong hết rồi, đúng là một trang bìa đôi, hơn nữa tháng sau sẽ chụp luôn.

Bành Thần khá tò mò: "Nữ minh tinh nào mà lại nghĩ quẩn muốn so kè nhan sắc với em vậy chị?"

Vương Hà: "À, người này cũng khá thân đấy."

Bành Thần: "?"

Vương Hà: "Là Lâm Phương Phi á!"

Bành Thần: "Phốc!"

Hóa ra là Garfield... Không, hóa ra là Phương Phỉ à!

Nhắc mới nhớ lâu lắm Bành Thần chưa gặp Lâm Phương Phỉ từ khi cô ấy vắng mặt trong hôm ghi hình gần đây của "Đuổi Theo Ánh Sáng Đi Thiếu Nữ"! Hơn nữa, Lâm Phương Phỉ lại là một vũ công, quay phim không phải chuyên môn của cô, việc này cũng chỉ được coi là công việc bán thời gian mà thôi, không giống như Bành Thần, cả năm ở trong đoàn phim, thế nơi làm việc của hai người cũng không giao thoa nhiều nên cũng không gặp nhau nhiều lắm.

Vương Hà: "Thực ra lần này bên tạp chí quyết định em với Lâm Phương Phỉ chụp hình chung là do chương trình "Đuổi Theo Ánh Sáng Đi Thiếu Nữ" đó. Chương trình này cũng được coi là chương trình giải trí nổi tiếng nhất trong năm nay mà, mà lại tới hai tập nữa là hết rồi, có thể bên tạp chí sẽ chọn chụp sáu thực tập sinh chiến thắng, vì thế hai mentor của chương trình chụp ảnh lần này cũng thêm chút độ nóng cho chương trình."

Bành Trần gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Cùng lúc đó, người đại diện của Lâm Phương Phi cũng đang nói với Lâm Phương Phi chuyện tương tự, vốn dĩ người đại diện lo Lâm Phương Phi sẽ từ chối, nhưng Lâm Phương Phi chỉ bình tĩnh gật đầu.

Người đại diện: "Là Bành Thần đó, là cùng Bành Thần chụp tạp chí, em chắc chắn đã nghĩ kỹ rồi chứ?"

Thật ra có một câu người đại diện chưa nói, thực sự cô ấy không sợ bị diễm áp hả?

Vậy mà Lâm Phương Phỉ lại tự bào chữa: "Bị áp nặng vậy mãi cũng quen rồi."

+

Người đại diện: "..." Chả biết sao vừa thấy buồn vừa thấy hài cơ chứ.
 
Back
Top Bottom