Khác • 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại hoa vàng [cover]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#60 Mất sóng


o0o

" Cô Lưu ?

" - Ông ta lẩm bẩm.

" Tôi đến nơi cô nhờ rồi....nhưng giá đắt quá, tôi không mang về được, phải làm sao đây " - Hyeri cố ý nói lớn - " Cô nói gì ?

Tên ông ta á ?

"

Nói rồi Hyeri đưa tay bịt lấy loa của điện thoại, hướng người về phía ông chú bán cá rồi hỏi nhỏ.

" Cô Lưu hỏi, ông tên gì ấy nhỉ ?

"

Ông ta liền huơ tay múa chân - " A !

Ra là người quen, người quen, tôi biết, biết rồi "

" Người quen ?

" - Hyeri đắc chí nhướng chân mày, sau đó cất điện thoại vào trong túi.

" Ra là người của cô Lưu " - Ông ta niềm nở - " Tôi cứ tưởng ai "

" Người của cô Lưu....

" - Hyeri nghiến răng thầm chửi rủa - " M* kiếp !

Có chết tôi cũng không phải là người của cô ta "

" Đây, đây, cá của cô " - Ông ta nhấn mạnh - " Quan trọng là ở bên trong, ngon lắm "

" Vậy thì hết bao nhiêu tiền ?

"

Ông ta cười giả lả rồi đưa ba ngón tay lên.

Hyeri hiểu ý, thở dài ngậm ngùi đưa tiền cho ông ta.

" Cô là người mới đến sao ?

" - Vừa nhấc chân định rời đi, ông ta liền đột nhiên hỏi - " Tôi chưa từng gặp qua cô "

" Phải, tôi là người mới, có gì sao ?

"

" À không, không có gì, chẳng qua là tôi cần lưu lại tên những người đến đây giao hàng cho cô Lưu, để coi có thiếu xót gì không đó mà " - Ông ta thật thà nói - " Cô tên gì ?

Để tôi báo lại với cô ấy "

" Vậy sao ?

" - Hyeri cười khẩy - " Ghi cho đẹp vào nhé, tôi tên, Lee Hyeri "

" Vâng !

Vâng !

Khách quý "

Nói rồi Hyeri lập tức rời khỏi, em hướng về phía cuối chợ mà đi.

" Không làm diễn viên đúng là uổng quá " - Hyeri cười khoái chí, em lấy điện thoại ra nhấn tắt đoạn ghi âm rồi âm thầm cất lại vào túi.

Hyeri em còn lạ gì với chiêu trò giao dịch dơ bẩn của cô ta chứ.

...

Vừa ra khỏi khu chợ, con đường không còn là đường lộ lớn nữa.

Mà thay vào đó chỉ là một con đường mòn nhỏ.

Lisa cành lúc càng sốt ruột, cô hối thúc mọi người phải chạy nhanh hơn.

" SuBin, nhờ cô hết đó "

SuBin gạt bỏ đi sự sợ hãi, nàng bắt đầu nhớ lại con đường mà mình tối hôm qua đã trốn, lập tức co chân chạy thật nhanh.

Lisa nối gót ở phía sau, Jisoo cùng Jennie hì hục đuổi theo.

" Còn Hyeri phải làm sao !

" - Jisoo gọi lớn.

" Tôi gửi định vị cho em ấy !

" - Lisa nói vọng lại.

...

Phía bên này Hyeri vừa ra khỏi khu chợ, điện thoại đã rung lên.

" Khỉ thiệt !

Chạy gì mà nhanh dữ vậy !

" - Hyeri nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, chấm đỏ của họ đã đi xa em rất nhiều.

Vội vàng đuổi theo

...

" Jisoo !

Chạy nhanh lên, cậu còn gọi điện cho ai nữa !

"

Jisoo sức lúc không đủ, liền bị bỏ lại ở phía sau, Jennie vì lo lắng nên đã dừng lại một chút.

" Nhanh lên !

Để trời tối sẽ khó tìm đường lắm !

"

Jennie nắm lấy tay Jisoo mà vội vàng kéo đi.

" Bỏ tôi ra !

Tôi phải gọi cho Woori !

"

" Gọi Woori làm cái gì chứ !

"

Nhưng Jisoo lại không trả lời, chiếc điện thoại dường như đã kết nối được cuộc gọi

" Woori !

"

" Sao rồi Jisoo unnie !

" - Hyewon hốt hoảng nghe máy.

" Bọn chị chạy ra khỏi khu chợ rồi " - Jisoo chạy hì hục, nhưng vẫn cố gắng thông báo - " Đi ra khỏi khu chợ đó, có một con đường mòn, cứ việc đâm thẳng, rẻ trái hai lần rồi chạy đi tiếp là sẽ bám kịp "

" Kim Jisoo !

" - Jennie dừng lại, đột ngột giật lấy chiếc điện thoại - " Cậu gọi cho ai vậy !

"

" Kim Jennie !

Trả điện thoại lại cho tôi !

"

Jisoo lớn tiếng, chị chạy đến, cố gắng giật lấy điện thoại trên tay Jennie.

" Nếu cậu không trả lại cho tôi, tính mạng của mọi người sẽ gặp nguy hiểm !

"

" Cậu báo cảnh sát sao ?

" - Jennie nổi nóng - " Cậu đang làm cái gì vậy ?

Không phải Lisa đã nói, nếu cho cảnh sát đến, con tin sẽ bị khử sao !

"

" Bởi vậy mới không cho mọi người biết đấy ! ! ! !

"

Jennie nhìn lại chiếc điện thoại trong tay mình, kề tai lên.

" Nghe đây !

Quay về đi !

"

Nhưng chỉ toàn là tiếng " tút....tút....tút "

Jennie nén cơn bực tức, cô không nghĩ nữa, lập tức nắm lấy tay của Jisoo mà kéo đi, phải bám sát theo Lisa và SuBin.

...

" Sao vậy chứ ?

" - Hyeri lau mồ hôi trên trán, em nhìn chấm định vị đang đứng yên - " Không phải đã đuổi kịp rồi sao ?

"

Hyeri nhấc điện thoại lên, định gọi cho Lisa thì

* Tút...tút....tút *

" Chết tiệt ! !

Mất sóng rồi !

"

Hyeri dừng lại, nhìn xung quanh, mãi chạy mà em không biết con đường mòn này dẫn vào một khu rừng.

...

" SuBin à đợi đã !

" - Lisa thở hì hục đuổi theo SuBin, giờ thì cô đã hiểu lí do vì sao SuBin có thể trốn thoát bọn người của Lưu Hoa rồi.

Kĩ năng chạy quá tốt đi.

Nhưng tiếc là SuBin lại không nghe thấy Lisa ở phía sau, giây phút này nàng chỉ nghĩ đến việc phải cứu được ChaeYoung.

Chính vì vậy mà dốc sức chạy nhanh hơn.

Lisa chạy theo không nổi nữa, cô thở dốc cố từng bước một.

Chỉ thấy SuBin ở phía xa xa kia rẽ phải rồi khuất dần sau hàng cây xanh cổ thụ.

Lisa vội vàng lấy điện thoại ra, nhấn một dãy số gọi cho Hyeri nhưng chỉ có tiếng tút tút vang lên không ngừng.

Nhìn lên góc trái của điện thoại, Lisa mới phát hiện là mất sóng rồi.

" M* kiếp !

Mất song từ khi nào vậy !

"

Điều cô lo lắng lúc này là Hyeri sẽ không thể nhận được định vị nữa, cái lo lắng thứ hai là Jennie và Jisoo cũng chẳng thấy đâu.

Và cái lo cuối cùng là SuBin đã bỏ cô cả một đoạn đường rồi.

Nỗi sợ hãi ập đến, khoonh phải vì lạc mọi người.

Mà Lisa sợ rằng cô sẽ không gặp lại được ChaeYoung nữa.

Khi màn đêm bắt đầu kéo đến, năm giờ chiều tại khu rùng này cứ như là đã tối rồi vậy, lá cây cổ thụ bao phủ cả khoảng trời, chỉ để le lói một chút ánh sáng kiên trì len lỏi vào tán cây.

Giờ phút này đâu Lisa chỉ có thể phó mặc cho số phận, cô dùng hết sự may mắn của mình mà men theo lối mòn mà đi tiếp.

Chuẩn bị sóng gió rồii ! ! !
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#61 Kế hoạch của Kim Jisoo


o0o

" Chết tiệt !

SuBin.....

" - Lisa gọi tên nàng trong vô vọng, lúc thoáng mệt ngước mắt lên nhìn đã không còn thấy bóng dáng người kia đâu.

Mà bên Jisoo cũng chẳng tốt hơn là bao.

Jennie đang rất tức giận, cô không để ý đến sức lực của bản thân nữa, kéo Jisoo đi một cách điên cuồng.

Hyeri nắm chặt điện thoại trong tay, giờ phút này thì điện thoại cũng vô dụng, không có sóng, nó chẳng khác gì cục gạch...

Thật chẳng biết nên làm gì, chọn đi tiếp hay quay đầu đều không thể.

Cố gắng kiên nhẫn đi thêm vài bước nữa, bỗng nhiên chân dẫm phải vật gì đang ẩn dưới lớp lá cây già khô khốc.

Âm thanh lắc rắc của nó thành công thu hút sự chú ý của Hyeri.

Em lại mở điện thoại, bật đèn flash, khom người dùng tay gạt đi đám lá.

" Vòng tay ?

" - Nếu em đoán không lầm, rất có thể đây là vòng của Jisoo.

Có lẽ như trong lúc tranh cãi, giằng co đoạt lại chiếc điện thoại của mình, Jisoo chẳng may làm rơi.

Hyeri cho chiếc vòng vào trong túi quần, em càng muốn nhanh chóng đuổi kịp bọn họ.

Chẳng biết vì lý do gì, Hyeri vẫn nắm chặt túi đựng cá mà khoan vội vứt đi.

...

" Dừng lại !

" - Hyewon ngồi phía sau đột nhiên kêu lên - " Có chiếc ô tô ở bên đường !

"

" Kia có phải chiếc xe mà Jisoo unnie đã gửi cho chúng ta xem qua không ?

" - Trí nhớ của Woori rất tốt.

" Phải !

Chính nó !

" - Hyewon mừng rỡ - " Bọn họ chắc chắn ở gần đây thôi !

"

Hyewon và Woori cùng bước xuống xe của lực lượng cảnh sát điều tra tội phạm.

Ánh đèn không ngừng chiếu lóa hết cả mắt, Hyewon phải trau mày.

Các người làm ơn tắt mấy cái đèn này được không ?

"

" Thật xin lỗi bác sĩ Hyewon " - Hyerim nghiêm nghị - " Khi tham gia vụ án, đèn xe cần phải mở "

" Tôi biết, nhưng cô nhìn xem, lỡ như mấy tên tội phạm thấy thì có phải đã chạy từ đời nào rồi không....?

" - Với mức chói mắt này.

Hyewon vội vàng đeo kính lên - " KÌA !

CÓ NGƯỜI BỎ CHẠY !

"

Hyewon đột nhiên chỉ tay về phía khu chợ đối diện, các viên cảnh sát đều giật mình nhìn sang.

Rất dễ dàng phát hiện một ông chú bán cá đang có dấu hiệu muốn trốn thoát.

Đúng là có tật giật mình.

" Bắt lấy ông ta !"

- Hyerim chỉ huy hét lớn.

Càng đuổi, ông ta chạy càng loạn, đạp đổ những bệ đỡ hoặc thậm chí là thùng rác gần đó để cản đường.

ĐOÀNG!!!!

Phát súng chỉ thiên của Hyerim khiến ông ta rùng mình, co rúm người ngồi xuống đất.

" Đừng cố trốn chạy, hợp tác với chúng tôi, ông sẽ được khoan hồng " - Hyerim từ từ tiến lại gần.

Ông ta giơ hai tay qua đỉnh đầu nhận thua, hai viên cảnh sát lập tức chạy đến tặng cho chiếc " vòng tay " xinh xinh.

" Nghe tôi hỏi, có một nhóm người đã đến đây trước đó đúng không ?

"

" Đừng cứng đầu, tội của ông rất nặng " -Với nhiều năm hành nghề, Hyerim nhìn sơ qua liền biết ông ta có dùng chất cấm - " Nghiêm trọng có thể tử hình !

Hợp tác với chúng tôi !

"

Hyewon thấy sự cố chấp của ông ta, cô liền đến gần

" Tôi nhìn lướt qua cũng có thể nhận ra ông tàng trữ chất cấm " - Với cương vị là một bác sĩ tâm lí, Hyewon dễ dàng thao túng tên tội phạm chết nhát như ông ta - " Tàng trữ chất cấm đã là nặng, nhưng cộng thêm bao che thì càng nặng hơn "

" Nhóm người ban nãy là bạn của chúng tôi, hiện tại mục đích của chúng tôi là tìm ra họ, chỉ vậy thôi" - Hyewon hắng giọng - " Ông chỉ cần nói nhỏ với tôi họ đi hướng nào, tôi sẽ không làm gì ông "

Tên bán cá nghe xong liền mừng rỡ, nhiệt tình chỉ về cuối chợ.

" Tốt lắm, như đã hứa, tôi sẽ không làm gì ông " - Hyewon nắm lấy tay của Woori - " Bởi vì chuyên môn của tôi không phải là còng tay tội phạm "

Nói xong cô liền kéo Woori chạy về cuối chợ cùng mình, còn không quên nháy mắt với tên bán cá một cái thật khiêu khích.

" Đi thôi Woori~ Ông ta để Hyerim xử lý "

" Vậy còn chúng ta ? !"

" Cảnh sát sẽ nhanh chóng bám kịp thôi "

Đúng như lời Hyewon nói, ở phía sau, Hyerim cùng lực lượng cảnh sát đang theo sát phía sau.

"Mang ông ta theo !

" - Hyerim nói - " Có trò hay rồi !

"

Chọc quê những tên tội phạm lì lợm là thú vui của cô.

" Tôi đã nói rồi !

" - Jennie cáu gắt - " Gọi cảnh sát thì được ích lợi gì chứ !

Chúng ta đều bị mất sóng

" Chứ cậu nghĩ tôi còn cách nào khác ?

" - Jisoo gạt tay cô ra - " Cái tên Lisa đó nghĩ mình là ai mà dám một mình đối đầu với bọn người của Lưu Hoa?

Aisss !

Tôi cũng vì lo lắng cho mọi người thôi, sao bây giờ lại mắng tôi !

"

" Tôi không mắng cậu !

Nhưng làm gì cũng bàn luận với nhau chứ!"

" Bàn luận ?

Bàn luận để các người từ chối sao?"

" Kim Jisoo....

"

" Các người xem tính mạng của mình là giấy sao ?

Nguy hiểm chết người đấy !"

" Còn nữa !

Tay nghề của cậu còn tệ lắm, sửa xe thì hỏng tới hỏng lui !

Liều mạng đâm đầu vào tội phạm nguy hiểm như vậy là không muốn làm nghề nữa à ?

Muốn từ bỏ sửa xe cho tôi rồi hả ! ! !

"

" Có cái gì cũng đừng đề cao bản thân mình như vậy !

Đánh đấm giỏi quá thì đăng kí thi boxing đi !

Ít ra chấn thương còn được trợ cấp viện phí, chứ mấy người mất mạng ở đây thì ai lo !

"

Jennie nghe mà ngây ngốc, Jisoo mắng cô, là mắng thật hay mắng thương đây....

Nhớ lại lúc đó

Jisoo vì lo lắng nên đã âm thầm báo tin cho Woori, may thay lúc đó lại có Hyewon ở bên cạnh.

Sau khi nghe người bị bắt lại là SuBin và ChaeYoung, Hyewon liền nổi nóng, giật luôn điện thoại trên tay người kia.

" Sao chị không thông báo sớm hơn !

"

" Vì bọn họ không cho chị nói "

" Trời ạ !

Là tội phạm !

Tội phạm nguy hiểm đấy !

Nghĩ mình đánh đấm giỏi lắm hay sao lại dám một mình đi đối đầu với một đám vậy !"

" Là Lisa nghĩ vậy...

" - Jisoo bịt một bên tai, cái đứa nhóc này, dám mắng lây cả ' chị dâu ' tương lai đây này !

" Được rồi, Jisoo unnie, hiện tại chị đang ở đâu "

" Ở đồn cảnh sát tỉnh XX " - Jisoo trình bày - " Đi quá tốc độ nên phải vào đây lập biên bản....Haiz...Chả biết có bị giam xe không đây "

" Vậy chị có thể nhờ cảnh sát ở đó không ?

"

" Aiss không được !

Cái tên Hyeri hình như đang để mắt tới chị đây này !

"

" Trời !

Được rồi !! bọn họ không cho cũng mặc kệ !

Bây giờ có bất cứ thông tin gì, chị cứ việc báo với bọn em, thông qua tin nhắn cũng được !

Em sẽ gọi cho Hyerim ngay "

" Hyerim ?

Em biết sao ?"

" Biết chứ !

Là đồng nghiệp của em ở sở cảnh sát "

....
 
Back
Top Bottom