Khác • 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại hoa vàng [cover]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#20 Khoảng khác Mouse


000

" Sao ~ Nói chị nghe đi, rốt cuộc đã thế nào mà em lại vui như vậy ?

"

Đúng là không thể nào qua được mắt của Kim Jisoo, chỉ cần nhìn một lượt vòng quanh nét mặt, Chung SuBin liền bị bắt bài rồi.

" Em có làm sao đâu, vẫn như mọi ngày thôi "

" Ui sời ! ....Hẳn là như mọi ngày nhỉ ?

"

Kim Jisoo bĩu môi, nàng đứng dậy bước đến máy lọc nước nóng lạnh, rót một ly nước mát.

Đi đến, Kim Jisoo đặt ly nước vào tay Chung SuBin.

" Sao hôm nay lại rót nước cho em?"

" Có gì đâu, VẪN NHƯ MỌI NGÀY !

- Kim Jisoo nhún vai - " Uống đi !

"

Mặc dù có hơi khó hiểu, nhưng Chung SuBin vẫn nghe lời mà nhấp môi.

Đợi đến khi Chung SuBin thật sự uống một chút, Kim Jisoo mới ranh mãnh nói

" Lee,Hyeri.......

"

Không ngoài dự đoán, Chung SuBin vì nhột mà đột nhiên sặc nước.

Bị bắt bài đến nỗi không thể trả lời, Chung SuBin vội vàng rút khăn giấy lau miệng.

Kim Jisoo cười thích thú - " Xem ra là có liên quan đến cái tên vừa được nhắc tới.

Dù gì thì chị cũng có hứng thú với chuyện của hai đứa, có thể nào cho chị gặm một chút không ?

"

Chỉ biết là Chung SuBin để lại cho Kim Jisoo một cái lắc đầu chắc chắn.

000

" Sao trễ vậy rồi mà chưa thấy Jendeukie đưa hoa tới nhỉ ?

" - Kim Jisoo chống cằm ngóng ra ngoài cửa.

Chung SuBin nhìn vào ngăn tủ lạnh, ly cà phê vẫn chưa được đưa cho chủ nhân của nó.

" Jisoo unnie, chị ấy... vốn không phải là người giao hoa" - Chung SuBin nhìn ra được ý tứ trong câu của Kim Jisoo, nàng an ủi - " Chị ấy chắc là đang bận, nếu chị muốn gặp..."

" À đâu....chị đâu có muốn gặp cái tên đó "

Chung SuBin cười mỉm, đúng là...tình trong như đã, mặt ngoài còn e.

Lee Hyeri đã nói, khi em đến, nhất định sẽ gửi tặng chị một cành hoa.

Nhưng Chung SuBin từ khi nào đã luôn trông chờ Lee Hyeri mỗi ngày đều đến.

Cho dù Chung SuBin hay Kim Jisoo có chờ đợi, thì ngày hôm nay, kể cả là Kim Jennie không đến thì Lee Hyeri cũng chẳng thấy đâu.

" Quý hóa quá !

Hai chị đang ngóng em à ?

" - Park ChaeYoung từ cửa bước vào - " Aiss !

Cái cửa này, sao lại không chào đón ta !!

"

" ChaeYoung, hết giờ làm, nó cũng hết dingdong rồi " - Kim Jisoo thở dài nằm trên bàn

" Bọn chị đâu có ngóng em........bọn chị.......đang bị rơi vào, khoảnh khắc chuột "

Chung SuBin nói nhưng mắt vẫn thờ thẫn nhìn bên ngoài.

Park ChaeYoung từ lúc bước vào tới thời điểm hiện tại cũng gần hơn nửa tiếng, nhưng nói cỡ nào thì Chung SuBin lẫn Kim Jisoo cũng không có dấu hiệu đứng lên tan làm.

" Hai chị...rốt cuộc là như thế nào vậy ?

"

Đây là câu hỏi thứ năm mà Park ChaeYoung đã hỏi hai cô nhân viên này, nhưng kết quả vẫn là không có kết quả.

" Trễ rồi, chắc hai người cũng chưa ăn gì đâu nhỉ ?

" - Park ChaeYoung thở dài - " Em biết có quán đồ nướng này ngon lắm "

Quạc quạc quạc...

Park ChaeYoung nghe như có tiếng quạ bay ngang trên đỉnh đầu mình.

Em vì hai người chị mà bấm bụng

"Em mời!!!"

Ngồi ghế phía sau xe, Kim Jisoo thích thú nhún nhún vài cái, còn nghịch ngợm hai nút ' lên xuống' của ghế

" Đúng là đồ cao cấp nha !

"

" Jisoo unnie, chị cứ như con nít vậy !

" -Park ChaeYoung phì cười

Chung SuBin nhìn mình trong kính chiếu hậu, sao lại thành ra như thế này ?

Vì sao lại buồn bã như vậy ?

Tại sao từ ngày Lee Hyeri đến, bản thân nàng lại trở nên đa sầu đa cảm?

Chung quy lại, có phải vì một chữ yêu mà thành.

" Sao hôm nay em về trễ vậy ?

"

Chung SuBin hướng về Park ChaeYoung mà hỏi, câu hỏi này, nàng từ lâu đã muốn dành cho...

Lee Hyeri.

" Đau lòng thật đó, chị bây giờ, mới chịu quan tâm em sao?"

- Park ChaeYoung ủy khuất

Chung SuBin chỉ biết cười trừ, bản thân nàng cũng có chút áy náy.

"Hôm nay em phải chụp tạp chí, nhà sản xuất quá câu giờ luôn,...

"

Nghe Park ChaeYoung kể về buổi chụp hình, Chung SuBin cũng vô thức mỉm cười vì sự trẻ con của em.

Nàng nghĩ nếu một ngày, Lee Hyeri đi làm trở về, em cũng sẽ kể cho nàng nghe về những chuyện ở công ty...

Đến lúc đó, chắc nàng sẽ hạnh phúc lắm.

" Chị có nghe em nói không đó ?

SuBin?"

Chung SuBin đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình mà không hề hay biết, Park ChaeYoung đã kết thúc câu chuyện từ khi nào.

" Chị nghĩ lần sau em đừng nhận lời của ông ta nữa...

"

"Đúng vậy !!

Jisoo unnie, Em cũng nghĩ như chị!"

Cũng may là còn có Kim Jisoo nghe em kể.

Chiếc xe dừng lại ở một quán thịt nướng có thiết kế vintage.

Xung quanh chủ yếu là màu nâu sẫm cùng hương thơm của gỗ.

" Sao vậy ?

Hai chị vào đi "

Kim Jisoo và Chung SuBin đứng ở trước cửa mà không dám đi vào....vì nó trông quá sang trọng đi

" Yên tâm !

Nhìn vậy thôi chứ giá cả phải chăng lắm !

"

Cũng thấy yên tâm cho túi tiền của Park ChaeYoung, Chung SuBin và Kim Jisoo mới đồng ý đi vào.

Các nàng chọn một vị trí ở tầng thượng để có thể ngắm nhìn Seoul lúc về đêm.

Cho dù là không còn tuyết rơi nữa nhưng không khí vẫn còn lưu lại hơi lạnh, ăn đồ nướng vào khí trời như vậy thì còn gì tuyệt hơn nữa !

" Quán đồ nướng....mà thiết kế xung quanh là gỗ sao ?

" - Kim Jisoo hỏi đùa

" ChaeYoung, em vì sao tìm được quán này ?

" - Chung SuBin
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#21 Lalisa


000

Nghe Chung SuBin hỏi, Park ChaeYoung thành thật trả lời

" Em hay đến đây ăn cùng với một người đặc biệt "

Thấy ánh mắt ngạc nhiên của hai người trước mặt, Park ChaeYoung cười nói - " Khi nào người ta rảnh, em sẽ dẫn đến cho các chị xem "

Chung SuBin cùng Kim Jisoo nhìn nhau cười khúc khích, đứa em út hẳn là có người trong lòng rồi mà còn muốn giấu tụi này sao.

" Chắc là cái người tặng xe đó SuBin "

"Đúng a !

Quá trời quá đất rồi "

Park ChaeYoung tai, má đều ửng hồng.

Em ho khan vài tiếng - " Mấy chị tập trung ăn đi !

"

Cậu nhân viên đứng nghiêm trang kế bên cũng lén cười sau lớp khẩu trang - " Quý khách ăn gì cứ việc gọi !

"

Cho đến khi các nàng đã gọi món xong, cậu nhân viên kia lịch sự cúi chào sau đó đem thực đơn đi vào trong.

" Tò mò thật đó ~ rốt cuộc thì hình mẫu của ChaeYoung nhà mình sẽ trông như thế nào đây...

"

Hai cô chị này vẫn chưa có ý định buông tha cho Park ChaeYoung, mặt mũi đều bị ghẹo đến đỏ bừng rồi.

" Hai cái người này !

Bọn em chưa là gì của nhau hết!"

Đợi đến khi thức ăn được dọn ra, Park ChaeYoung mới được giải thoát.

Vẫn là cậu nhân viên đó, sau khi đến bày thức ăn để trên bàn, lại rút chiếc điện thoại đưa trước mặt Park ChaeYoung.

" Làm phiền quý khách...

"

" Đây là gì vậy ?

" - Park ChaeYoung ngạc nhiên nhìn cậu nhân viên

" À, bên quán ăn chúng tôi có đợt khảo sát khách hàng " - Cậu nhân viên bình tĩnh trình bày - " Phiền quý khách làm giúp chúng tôi đợt đánh giá ạ !

"

Nhìn lướt qua, các câu hỏi khảo sát trong đây đa phần là về chất lượng phục vụ và chất lượng sản phẩm.

Thấy không có gì phức tạp, Park ChaeYoung nhận lấy chiếc điện thoại, nhanh chóng hoàn thành cuộc khảo sát.

" Xin cảm ơn quý khách rất nhiều !"

Nói rồi cậu nhân viên đó lấy lại chiếc điện thoại, nhanh chóng rời đi

" Khảo sát khách hàng sao?"

- Chung SuBin thắc mắc - " Lần đầu tiên thấy đó "

Túi quần Park ChaeYoung đột nhiên rung lên, là có cuộc gọi đến.

Chỉ thấy Park ChaeYoung mỉm cười rất vui vẻ, sau đó xin phép ra ngoài nói chuyện.

Đến khi Park ChaeYoung trở vào, Chung SuBin đã đổi chỗ sang ngồi cạnh Kim Jisoo.

"ChaeYoung, em qua bên đó ngồi được không ? chị ngại gió lắm "

" Sợ gió bay mất cái mái của chị chứ gì ?

" -Park ChaeYoung bĩu môi.

Sau khi Park ChaeYoung vào chỗ ngồi, các nàng mới cùng nhau dùng bữa.

Đúng thật là đồ ăn ở đây rất hợp khẩu vị của các nàng, nhất là với Park ChaeYoung.

ChaeYoung Đang ăn ngon lành thì bỗng dưng buông đũa.

" Gì vậy ?

" - Kim Jisoo giật mình

" Em ăn dính ớt à ?

" - Chung SuBin

" Em không...có "

Thấy Park ChaeYoung trừng mắt về phía đối diện, Chung SuBin quay sang Kim Jisoo.

Hai nàng cũng theo đó mà xoay người ra phía sau nhìn thử.

Bàn ăn phía bên kia, cách chỗ các nàng cỡ hơn ba bàn ăn khác.

Có hai cô gái cũng đang dùng bữa ở đây.

Một người ngồi xoay lưng lại với các nàng, người còn lại đối mặt với các nàng.

"À !

Là cô ta à ?

Ban nãy chị từng nhìn qua...Sao vậy ?

" - Chung SuBin lên tiếng, lúc ngồi ở vị trí cũ, nàng cũng từng chạm mắt với người kia.

Đối với góc độ của các nàng mà nói, thì tình cảnh bây giờ giống như hai cô gái đó đang....môi chạm môi

" Thôi mà, em có đối tượng rồi, đừng nhìn người ta lộ liễu như vậy chứ...

Park...

"

Kim Jisoo chưa kịp nói dứt câu, Park ChaeYoung liền đứng lên, hùng hổ tiến về phía hai cô gái đó.

Kim Jisoo và Chung SuBin lúng túng không biết làm gì để ngăn ChaeYoung lại thì đã thấy ChaeYoung tiến tới, vô cùng hung dữ nắm lấy tay người con gái tóc vàng kia.

" Sao chị nói với tôi chị đang đi làm !

" - Do tầng thượng ít khách, cho nên giọng nói của ChaeYoung là rất lớn.

" Rosie..."

" Chị còn dám gọi tôi ?

Cô gái này là ai đây !

" - Park ChaeYoung rưng rưng nước mắt - " Không phải chị nói đang đi làm sao ?

Bây giờ ở đây mà....chị đang làm cái khỉ gì vậy ?

Đồ tồi !

"

" Park ChaeYoung !

Em nói chuyện với tôi cho đàng hoàng lại !

" - Cô gái kia đứng phắt dậy, vươn tay cao.

Thấy tình cảnh không ổn, Kim Jisoo và Chung SuBin trong bộ đồng phục nhân viên tức tốc chạy đến.

"Xin lỗi !

Xin lỗi!

Circle K xin lỗi quý...À !!!!

Bọn tôi thay mặt, xin lỗi cô rất nhiều !

" - Kim Jisoo bối rối

Chung SuBin nghe Kim Jisoo bị 'bệnh nghề nghiệp ' rất muốn bật cười, nhưng với tình cảnh như hiện tại thì không thể.

Nàng nhanh chóng xoa dịu.

" Bọn tôi thay mặt em ấy xin lỗi cô !

Em ấy là nhìn nhầm người thôi "

" SuBin !

Em không có lầm người !!"

" SuBin ?

" - Cô gái tóc đen kia bây giờ mới tháo nón, lên tiếng - " Sao chị lại ở đây ?

"

" Lee Hyeri?"

Nhân viên phục vụ ở tầng dưới nghe thấy tiếng la của Park ChaeYoung mà giật nảy mình, cũng thấy khách khứa ở tầng thượng thế nào lại bỏ về hết, cho nên bọn họ nhanh chóng chạy lên tầng thượng kiểm tra.

Nhưng ngay khi lên được tầng thượng thì hoàn toàn không có gì nghiêm trọng.

Chỉ thấy một bàn năm người nhìn nhau, nhưng....hình như bầu không khí không ổn lắm.

Có một nữ nhân viên run rẩy đang định tiến đến, thì Kim Jisoo đã đưa tay ngăn lại, kèm theo nụ cười khách khí

" Không có gì đâu ạ !

Bọn tôi...là người quen"

Nghe là người quen, cô nhân viên kia thở phào nhẹ nhõm, nhìn một lượt thấy dường như không phải trận ẩu đả cho lắm.

Cho nên cũng cúi đầu chào rồi kéo theo những nhân viên khác đi mất.

" Làm sao ?

Chị vừa đưa tay ra ?...để làm cái gì ?

Tát tôi ?

" - Park ChaeYoung gạt tay Lalisa

" Park ChaeYoung ! tôi vốn là không muốn !

Là em hỗn hào với tôi !

" - Lalisa vẫn chưa nguôi giận, cô gằn giọng

Chung SuBin đứng nhìn Lee Hyeri đang ngồi bên cạnh, nàng giật mình khi mặt mũi em ấy không ổn cho lắm, là thật sự không ổn.

" Hyeri, em bị làm sao vậy ?

"

Chung SuBin chống gối ngồi xuống, nàng vươn tay đến nâng cằm Lee Hyeri lên - " Tôi hỏi, em bị làm sao vậy !!!"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#22 Âm thầm theo dõi


000

Lee Hyeri ngồi cúi gằm mặt xuống sâu hơn khi Chung SuBin nổi giận hỏi.

Không thể trả lời được Chung SuBin, em đưa đôi mắt đang bị thương nhìn nàng, mắt em lưng tròng khi Chung SuBin lúc này cũng đã rưng rưng.

" Bình tĩnh đã !

Mấy đứa từ từ hẳn nói !

" - Kim Jisoo không biết làm gì ngoài việc ngăn cản.

Nhưng cho dù chị có ngăn cản cỡ nào thì họ vẫn không để ý.

Hết cách, Kim Jisoo kéo hẳn chiếc bàn bên cạnh, ghép thành một bàn đôi, đem lần lượt những món ăn bên bàn mình sang bàn của Lee Hyeri và Lalisa...

May mà lúc nãy gọi ít món...

" Ngồi xuống, ngồi xuống đã " - Kim Jisoo kéo Park ChaeYoung

"SuBin, em ngồi lên đi...ngồi ở đây, ở đây nè " - Tiếp đến là kéo Chung SuBin dậy.

"...cô cũng ngồi xuống nha " - Kim Jisoo nắm tay áo Lalisa.

Ngồi vào bàn ăn, ChaeYoung nước mắt rơi vẫn cứ rơi, Lalisa nhìn em đến đau lòng như vì chưa nguôi giận, cho nên cô cũng không nói gì, chỉ đưa cặp mắt băng lãnh đó nhìn em.

Chung SuBin cho dù đã ngồi xuống nhưng nàng từ đầu đến cuối vẫn là nhìn những vết thương trên mặt Lee Hyeri mà thấy xót.

Nghĩ mình có nhìn Lee Hyeri thêm bao lâu nữa thì với tính cách của em ấy, em ấy cũng sẽ im lặng thôi.

Cho nên Chung SuBin nuốt giận, thở dài bất lực, nàng kéo ghế Lee Hyeri xoay lại đối diện với mình, bản thân thì lại một lần nữa chống gối xuống đất, xem xét vết thương trên mặt em.

" SuBin...

" - Kim Jisoo bối rối.

" Jisoo unnie, chị giúp em lo cho bên kia trước đi "

Kim Jisoo ngồi chính giữa hai cặp đôi này mà không biết làm thế nào, một bên thì hăm he nhìn nhau đến lạnh sóng lưng, một bên thì như mèo vờn chuột, càng hỏi càng né tránh.

Kim Jisoo nghĩ mình nên âm thầm theo dõi thì hơn.

" Lalisa...Chị vừa....với chị ta đúng không ?

" - ChaeYoung không muốn nhắc lại.

Câu trả lời mà ChaeYoung muốn nghe bây giờ là không.

" Bọn họ không có chạm môi...

" - Chung SuBin lên tiếng - " Lee Hyeri bị thương rồi, không thể...

"

" What ?

Chị ta là, Lee Hyeri?

" - Cái người mà khiến chị em buồn mấy ngày qua đây mà !

" Em là ghen tuông ?

" - Lalisa đột nhiên cười - " Tôi chỉ đang nói chuyện với em ấy thôi !

Em nhìn thấy cái gì vậy?"

" Nói chuyện mà đưa mặt sát rạt?

"

" Rosie, em nhìn Hyeri đi, xem em ấy có thể nghe tôi nói không khi tai đang băng bó ?

" - Lalisa lắc đầu bất lực - " Tôi phải đến gần như vậy mới có thể nói...

"

"Hyeri??

Aizzzz !!!

" - ChaeYoung lần nữa nổi nóng

" Rồi rồi !

Là Lee Hyeri, Lee Hyeri, không phải Hyeri !!

" - Lalisa lúc này mới kéo ghế xích lại gần ChaeYoung mà dỗ.

Kim Jisoo âm thầm theo dõi: Coi như giải quyết được một bên...

" Tôi không nói thì em cũng im luôn có đúng không?"

- Chung SuBin bất lực

"SuBin...ngồi lên đi...

" - Lee Hyeri nắm tay nàng kéo lên, nhưng nàng vẫn ghị xuống.

" Không muốn, chừng nào em nói rõ vết thương trên mặt em thì tôi sẽ tự động đứng dậy "

Lee Hyeri lại một lần nữa im lặng, em không thể cầu cứu Lalisa được, vì giờ lúc này đây Lalisa đang bận với ChaeYoung rồi.

" Tôi bị té...

"

" Không phải " - Chung SuBin bắt bài, nàng không ngốc đến nỗi nhìn vết thương như vậy mà tin là té xe được nữa.

" Chị không tin ?...thì thôi...

" - Lee Hyeri đúng là cứng đầu nha - " Tôi cũng có là cái gì của chị đâu mà phải...

"

" Tôi đang lo cho em " - Chung SuBin vì câu nói của Lee Hyeri mà đau lòng - " Cứ cho là...em có cái gì đó với tôi mà nói ra đi..."

Lee Hyeri đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn Chung SuBin, thấy Chung SuBin khóc rồi em mới lau nước mắt cho nàng.

" Tôi bị đánh "

Lalisa lúc này mới để ý đến tình hình của Lee Hyeri, cô liền đưa tay ứng cứu.

" Lee Hyeri bị người ta chặn đường, bọn du côn đó muốn xin chút tiền bẩn " - Lý do quá trời hợp lí !

Lalisa lại xoay qua dỗ ChaeYoung.

" Chị cũng nghe rồi đó "

Chung SuBin nhận được câu trả lời rõ ràng, nàng mới đứng dậy ngồi lên ghế.

" Em nhất định...phải không có lần sau, được không ?"

Lee Hyeri ngoan ngoãn gật đầu, em đưa tay với nàng.

Chung SuBin mỉm cười ngoéo tay.

Tiếng thịt nướng đột nhiên xuất hiện, ' xèo, xèo' mấy cái gây thu hút sự chú ý của bốn người.

" Ăn đi rồi cãi lộn tiếp !

" - Kim Jisoo đặt vào chén mỗi người một miếng thịt nóng hổi.

...

Cứ tưởng là chuyện đâu vào đó rồi, thì ChaeYoung lại xoay qua

" Nhưng chị cũng nói dối !

Sao chị nói đang đi làm?"

" Đi làm thiệt mà...

" - Lalisa âm thầm nháy mắt với Lee Hyeri

"Đúng, bọn tôi chỉ đang bàn về công việc thôi " - Lee Hyeri tằng hắng - " Công ty về hết rồi, ra đây nói cho tiện "

" Tạm tin "

" Mắc cười, tin hay không thì tùy em chứ...

" - Lee Hyeri bĩu môi

" Ê nè !

Chị kiếm chuyện với tôi à ?

"

"Làm sao?"

" Tôi chưa tính sổ chị làm SuBin unnie của tôi buồn là may rồi đó !

Muốn cái tai còn lại của chị bị băng bó luôn không ?

" - Park ChaeYoung nhìn một lượt, tự nhiên thấy quen quen - " À !!!

Chị là cái người hôm trước nẹt bô trước cửa tiệm của hai unnie tôi nè, có đúng không ?

"

"Nè nha !

Tôi không có nẹt!"

" Đi vô còn bảo 'SuBin lấy cho tôi hai lon...' gì gì nữa chứ !

Aisss !

Không ngờ là người quen nha !"

" Lalisa !

Người của chị gây hấn với tôi !!

"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#23 Bị bắt bài nữa rồi...


000

Có ai giải cứu Kim Jisoo không, nàng đã âm thầm gặm đường đến nỗi chán lắm rồi.

Kim Jisoo cảm thấy mình thật sai lầm khi ghép hai cái bàn này lại thành một, đã vậy còn tự động chui vào giữa hai đôi này nữa chứ...

" Cho chị hỏi là khi nào chị được về vậy ?

"

Không một tiếng trả lời.

Bữa ăn hôm nay là do Lalisa đãi.

Đến lúc ra về đột nhiên ChaeYoung gọi lớn.

" Jisoo unnie !

"

" Cái gì vậy ?

" - Kim Jisoo giật mình

" Xe của chị vẫn còn ở cửa tiệm !

"

Nói mới nhớ, chiếc xe điện của Kim Jisoo vẫn còn ở cửa tiệm.

Mong là chưa có tên nào tham lam lấy mất.

Park ChaeYoung đưa Chung SuBin và Kim Jisoo trở lại cửa tiệm.

May mà chiếc xe điện vẫn còn ở đó.

" May ghê...

" - Kim Jisoo thở phào.

Lalisa từ xe bước xuống - " ChaeYoung, tôi đưa em về "

Park ChaeYoung nghe ai gọi tên mình, em giật mình xoay người lại.

Lalisa từ lúc nào đã luôn đi phía sau xe các nàng.

Còn có cả Lee Hyeri.

Chung SuBin nội tâm gào thét.

Nếu ChaeYoung về cùng Lalisa thì nàng phải đi bộ về vào giờ này sao?

" Ngẩn người làm gì ?

Nếu vậy thì chị về với tôi "

Lee Hyeri hạ kính xe xuống, ngoắc Chung SuBin đi đến.

" Cáo con, em còn hẳn chiếc ô tô này sao ?

"

- Chung SuBin tròn mắt kinh ngạc.

" Không phải...cái này, là của Lalisa "

Cuối cùng thì ChaeYoung được Lalisa chở về trên chính chiếc xe của em ấy.

Lee Hyeri chở Chung SuBin trên chiếc xe của Lalisa.

Còn Kim Jisoo....xui xẻo phải đi xe đạp điện về.

" SuBin "

" Hửm?"

" Tôi chở chị về nhà tôi một chút nha ?"

"Sao ? sao vậy?"

" Nhà chị chứa nổi chiếc ô tô này không ?

"

Chung SuBin khịt mũi - " Không đủ...

"

Lee Hyeri đưa Chung SuBin về nhà của mình - là tiệm sửa xe bất ổn của Kim Jennie.

" Hyeri !

Xe này...

" - Kim Jennie từ trong đi ra

" Đúng rồi, của Lalisa, chị giữ hộ em một đêm nha "

" Em đi đâu nữa?"

" Em đưa SuBin về "

Kim Jennie nhìn vào trong xe, thấy Chung SuBin đúng là ở đó.

Kim Jennie huých vào hông Lee Hyeri

" Em đúng là dại gái !

"

Lee Hyeri đi đến nói nhỏ với Kim Jennie - " Hôm nay chắc em không về đâu "

" Cái gì ?

Mặt mũi bầm dập như vậy còn đi đánh...

"

" Chị nói nhỏ thôi !

Em không có đi !

"

" Thiệt ?

"

" Hứa luôn!"

Chung SuBin bước xuống xe, rất lịch sự mà chào Kim Jennie một tiếng.

Thấy Lee Hyeri lấy con chiến mã quen thuộc đi ra, Chung SuBin liền cau mày.

" Em chạy xe này được không đó ?

"

" ổn mà, tôi chỉ bị thương trên mặt thôi, tay chân vẫn còn lành lặn, có thể bóp côn, đá số được "

" Nhưng mà, còn nón bảo hiểm, sao em đội đây?"

" Vậy thì khỏi đội "

" Như vậy...

"

Lee Hyeri xoa đầu Chung SuBin, nàng vì hành động đó mà nhất thời không thể nói thêm nữa.

" Cứng đầu...

"

" SuBin, chị lẩm bẩm cái gì đó, mau ra đây đi "

Chung SuBin xách theo chiếc nón full face của Lee Hyeri bước đến.

" Cái này...

đội làm sao ?

"

" Trời ơi, đại ngốc!"

Lee Hyeri cầm lấy cái nón, em mang vào cho Chung SuBin.

Còn cưng nựng mà gãi gãi cằm nàng.

Kim Jennie đứng bên trong nhìn ra liền muốn mắng người !

Cô nhanh chóng đem cửa đóng rầm một cái.

Chiếc xe đi trên đường đêm vắng, ven đường đã không còn người qua lại nữa.

Chỉ có những quán ăn đêm là còn rực đèn sáng.

Lee Hyeri nhớ lại lời Lalisa đã nói với mình lúc còn ngồi trên xe.

" Tôi không ngờ em có đối tượng rồi đấy "

" Chung SuBin sao?"

"Ừ...

"

" Tôi cũng không ngờ là chị quen Park ChaeYoung"

" Đúng là trùng hợp thật...

"

" Lisa...Ban nãy cảm ơn chị " - Vì nếu Lalisa không nói giúp, Lee Hyeri cũng chẳng biết sẽ giải thích lý do gì với Chung SuBin.

" Nhìn cô ta có vẻ quan tâm đến em lắm "

" Hả?

" - Lee Hyeri đỏ mặt

" Coi kìa, ít khi nào thấy em đỏ mặt nha " -Lalisa phì cười - " Tôi chỉ thấy lạ, Hyeri em cũng có ngày phải e dè trước một người sao?"

" Tôi đâu có...

"

" Đừng chối, ban nãy còn không phải em bị người ta nạt đến mức không dám hé răng à ?

" - Lalisa mím môi - " Nhưng mà như vậy cũng tốt, chứ em đừng như tôi...

"

" Đừng như chị ?

"

"Ừ...

Suýt nữa thì tôi đã mạnh tay với ChaeYoung rồi...

"

" Tính chị nóng nảy xưa giờ...xem mà đi chuộc tội với người ta đi "

Cho nên Lalisa mới đi theo xe của ChaeYoung, chờ lúc thích hợp để chở em ấy về.

" ChaeYoung!"

Tiếng gọi của Chung SuBin đã kéo Lee Hyeri về thực tại.

"Hả?"

" Em tính dừng đèn đỏ tới khi nào ?

"

Ngước nhìn cây đèn giao thông đang đếm ngược số.

Lee Hyeri mới giật mình, đã chuyển đèn xanh từ khi nào vậy ?

" Em mệt trong người sao ?

" - Chung SuBin lo lắng

" Không có...

Chỉ là hơi buồn ngủ thôi "

" À quên nữa !

"

" Quên ?

Chị quên cái gì ?

" - Lee Hyeri thắng xe.

" Em có thể lấy chiếc ô tô ban nãy để đưa tôi về mà "

" Không phải chị đã nói sân nhà không đủ chỗ chứa sao?"

" Nhưng em cũng chỉ là đưa tôi về thôi, cần gì phải để xe vào trong nhà ?

Hay là....em còn muốn cái gì khác ?

"

Ạch !

Lại bị bắt bài rồi.

Lee Hyeri nhanh chóng rồ máy chạy đi tiếp

" Nè !

Tôi hỏi sao em không trả lời ?

"

" Chị nói gì tôi không có nghe ?"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#24 Đối mặt với con tim


000

Xe dừng lại ở trước nhà Chung SuBin, Lee Hyeri đợi nàng leo xuống nhưng đợi mãi người đằng sau vẫn chưa có dấu hiệu động đậy.

" Chị sao đó ?"

" Tệ !"

" Hả ?

Cái gì tệ ?

Tôi làm sao ?"

" Tôi không xuống xe được....chân với không tới "

Lee Hyeri phì cười, người gì đâu mà ngốc thế không biết.

Em lắc đầu, đưa tay ra.

" Nắm tay tôi "

Chung SuBin ngập ngừng nắm lấy tay Lee Hyeri, lấy điểm tựa mà leo xuống.

Lee Hyeri lại chủ động cởi nón giúp nàng.

Nhưng chưa để Chung SuBin cảm động được bao lâu, em lại giở giọng ngứa đòn."

Tiền nắm tay, tiền đi nhờ xe của chị là tám mươi tám won "

" Cái gì ?

"

" Còn chưa tính thêm tiền chị ôm tôi trên xe đó " - Lee Hyeri nháy mắt - " Tôi không phải xe ôm "

" Không phải tôi ôm em !

Tại em đi moto chứ bộ !

"

Lee Hyeri biết mà.

" Đùa thôi " - em bước xuống xe - " Chị vào nhà đi "

Chung SuBin bĩu môi, dậm chân xoay người - " Cảm ơn "

" Chị vào thiệt hả ?

"

"Em làm sao nữa!!"

" Tôi đang bị thương...

"

Chung SuBin nhìn lại những vết thương trên mặt Lee Hyeri, ngực trái bỗng dưng nhói thắt.

Nàng mím môi

" Sao mới đầu không nói thẳng vậy đi !

"

Dắt xe vào trong nhà, Lee Hyeri ấp úng, không dám nhúc nhích.

" Làm gì đó ?

Em không muốn vào à ?

"

" Không phải...

Chỉ là lát nữa, tôi mượn nhà tắm của chị được không ?

"

" Đương nhiên, em cứ vào đi " - Chung SuBin đứng phía sau lén lút phì cười, Cáo con bây giờ còn biết ngại nữa đấy à.

Sau khi từ nhà tắm đi ra, Lee Hyeri ngồi trên ghế của phòng ngủ mà lau tóc.

Chung SuBin thấy vậy cũng cầm đồ của mình đi vào nhà tắm.

Đợi đến khi Chung SuBin trở ra, Lee Hyeri vẫn ngồi ngoan ngoãn ở đó.

" Lại đây " - nàng cầm theo một hộp dụng cụ y tế đặt trên giường - " Tôi biết một chút về y tế, để tôi giúp em thay băng gạc "

Lee Hyeri có hơi bối rối, khựng lại vài giây nhưng rồi cũng đứng dậy đi đến, Chung SuBin vươn tay tới gỡ bỏ lần lượt miếng gạc ở tai và mắt của cáo con, phát hiện tóc em vẫn còn đọng lại chút nước

" Em gội đầu à?"

"Ừ..."

" Sao nó không ướt hay vậy ?

" - Nàng chỉ mấy miếng băng gạc

" Tôi phải tỉ mỉ lắm mới được đó "

" Ngốc quá ! em cứ tắm bình thường đi, tôi băng lại là được mà "

Lee Hyeri đối với câu nói của nàng, em chỉ biết cười trừ.

Chung SuBin lại tiếp tục tháo.

Khi miếng băng được mở ra, Chung SuBin thẫn thờ khi nhìn thấy một vết xẹo nằm chéo ngay mí mắt Lee Hyeri.

Nàng nhẹ nhàng sờ vào xem thử, Lee Hyeri lập tức nhíu mày, thấy thế cũng bất giác mím chặt môi, nàng kìm không đặng mà hít lên một hơi, xoa xoa đầu em.

Đến miếng băng gạc ở bên tai trái, Chung SuBin cũng mở ra, vết thương ở đây nhẹ hơn một chút, chỉ bị tím đỏ và rách nhẹ ở phần viền.

Chung SuBin đưa bông gòn vào trong nước nóng âm ấm, lau qua những vết thương để làm dịu đi mức độ ửng đỏ.

Đến phần khóe môi, nàng hơi khựng lại.

" Thì ra tối qua lúc nghe điện thoại, em rít lên là vì nó "

" Vậy mà em nói với tôi là em vừa tan làm "

- Chung SuBin mang theo chút ủy khuất mà nói.

Thấy Lee Hyeri không dám hó hé lời nào, Chung SuBin muốn cười - " Lần sau không được giấu tôi, có gì em cứ việc đến đây, tôi sẽ giúp em "

Tay đang nâng cằm Lee Hyeri của Chung SuBin hơi miết nhẹ, lướt qua vành môi.

Chung SuBin nhất thời thờ thẫn.

Môi Lee Hyeri có phần khô khốc, lại bị tróc ra một ít da, đúng dạng của người không biết dưỡng môi...

Lee Hyeri bị sờ đến nóng ran hết cả người, em vô thức nuốt nước bọt.

Chung SuBin giật mình, lúng túng làm tiếp phân đoạn còn lại.

Sau khi giúp Lee Hyeri chăm sóc vết thương, Chung SuBin đem hộp y tế đặt vào chỗ cũ.

" Lúc ở quán đồ nướng...là sao vậy?"

Lee Hyeri nhịn không nổi liền hỏi

"Lúc nào ?"

" Lúc chị nói, ' cứ xem là tôi có gì với em mà nói đi '...."

"...Có hả ?

"

" Chị không nhớ thì thôi " - Lee Hyeri cười trừ - " À phải rồi, tối nay tôi ngủ ở đâu?"

" Em ngủ trên giường đi "

" Còn chị ?

"

" Ở đây " - Chung SuBin chỉ về phía sô pha

Lee Hyeri biết cho dù em có níu kéo Chung SuBin ngủ trên giường thì nàng cũng sẽ không chịu.

Cho nên, em đành gật đầu đồng ý.

Đợi đến tối, khi Chung SuBin đã ngủ rồi, Lee Hyeri mới nhẹ nhàng bế Chung SuBin qua nằm cạnh mình.

Đúng là khi được chuyển đến giường, Chung SuBin ngủ không còn nhíu mày nữa.

Rất thoải mái mà chìm vào giấc ngủ.

Nhìn người nằm bên cạnh mình ngủ say, Lee Hyeri cảm thấy bình yên đến lạ, em vô thức cười tươi rói.

Nhớ đến lúc Chung SuBin vô cùng mất bình tĩnh gặn hỏi mình ở quán ăn, đã vậy nàng còn vì mình mà rơi nước mắt.

Cũng chính vì lời nói lúc tức giận của Park ChaeYoung mà khiến Lee Hyeri suy ngẫm

Thời khắc Chung SuBin thẩn thờ trước đôi môi của mình, Lee Hyeri ý cười càng thêm đậm, trái tim như được sống lại, nó liền đập liên hồi.

Lee Hyeri không biết phải đối mặt với con tim mình như thế nào mới đúng lẻ phải.

Em chần chờ, nghĩ cũng không muốn nghĩ nữa.

Vì càng nghĩ về Chung SuBin, con tim em sẽ lại càng thêm thổn thức, nếu cứ tiếp tục như vậy thì không ngủ được mất.

Lee Hyeri lấy can đảm, vươn tay đem người bên cạnh ôm vào lòng.

Loại cảm giác này, đúng là loại cảm giác mà bấy lâu nay Lee Hyeri tìm kiếm.

Những nỗi buồn, nỗi nhớ suốt mấy tháng qua cũng vì cái ôm này mà tan biến.

" SuBin...Tôi biết phải đối mặt với con tim mình như thế nào rồi "
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#25 Chung SuBin là đồ đáng ghét


000

Người ta hay nói, mỗi khi gặp vết thương nặng, cơ thể sẽ lên cơn sốt nhẹ, trên dưới ba mươi chín độ, nếu vượt mức độ đó, có thể vết thương đã bị nhiễm trùng.

Sáng sớm của hôm nay đúng thật là rất tuyệt, khí trời se lạnh hòa trong những tia nắng ấm, chúng len lỏi qua những khe hở của rèm cửa phòng Chung SuBin.

Trong căn phòng, Lee Hyeri từ khi nào đã sớm đẩy Chung SuBin ra khỏi cái ôm của mình như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Chung SuBin ngồi dậy, nhìn xung quanh một lượt, đầu tiên là hoảng loạn.

" Sao mình lại ngủ trên đây !!"

- Chung SuBin xoay qua xoay lại, thấy Lee Hyeri bị mình làm ồn mà đang nhíu mày khó ở - " Hyeri !

Em lại giở trò hả !

"

Cáo con tối qua chẳng biết ngủ có ngon không, chỉ biết là sáng sớm hành Chung SuBin không thể đi làm được.

" Sao người em nóng quá ?

"

" Không biết...

Chị đi làm đi, muộn bây giờ "

Lee Hyeri dùng hai ngón chân, kẹp lấy góc chăn mà kéo lên người che kín mít.

Đã quyết tâm là cô nhân viên chăm chỉ, chính vì thế, Chung SuBin không muốn vì Lee Hyeri mà mình sẽ bị trễ giờ làm.

Nàng nhanh chóng bước xuống giường, tranh thủ vệ sinh cá nhân.

Khi Chung SuBin với bộ đồng phục đỏ rượu trở ra, nàng nhìn sang phía Lee Hyeri, em ấy vẫn còn chưa tỉnh, chăn cũng bị xốc lên, chiếc áo thun trắng, bây giờ cũng có lốm đốm ươn ướt.

Thấy Lee Hyeri liên tục cau mày, Chung SuBin khó hiểu, nàng đưa tay muốn kêu thì thấy cánh tay em quá nóng rồi.

" Đừng có nói là...

"

Chung SuBin mở ngăn tủ cạnh giường, dễ dàng thấy kế bên hộp dụng cụ là cây nhiệt kế.

" Nè !

Chị làm cái gì vậy ?

" - Lee Hyeri la toáng lên khi Chung SuBin bất chợt kéo góc áo em.

" Yên coi !

" - Chung SuBin kêu lên một tiếng, Lee Hyeri nghe mà ngây ngốc....là tiếng cún gầm sao?

Cây nhiệt kế được đặt vào vùng bên dưới cánh tay, cái lạnh của kim loại làm Lee Hyeri run người.

" Đi làm đi, tôi bình thường " - Lee Hyeri xoay mặt đi

" Đừng có mà ra lệnh với người lớn !

"

" Chỉ hai tuổi thôi...

" - Lee Hyeri bĩu môi

" Hai tuổi vẫn là hai tuổi "

Đợi đến khi tiếng bíp bíp của nhiệt kế vang lên, Chung SuBin chần chừ luồn tay vào trong áo Lee Hyeri, cảm thấy cáo con bị mình động mà giật mình.

Chung SuBin trong lòng đấu tranh dữ dội, nàng nhanh chóng lấy nhiệt kế ra.

Lee Hyeri trông theo với đôi mắt vẫn còn muốn ngủ

" Đã nói là không có gì rồi...

Chị đi làm đi "

" Ai nói với em là không ?

" - Chung SuBin đứng dậy, ném cây nhiệt kế lên người Lee Hyeri, ba mươi tám độ tròn...nàng cầm lấy điện thoại, bước ra khỏi phòng.

Cứ tưởng là Chung SuBin sẽ bỏ mặc mình mà đi mất, Lee Hyeri trong lòng có chút ủy khuất.

Em chầm chậm ngồi dậy, đấm bóp mấy cái

" Biết vậy tối qua đã không cho chị mượn vai rồi...

" - Lee Hyeri trầm mặt - " Bỏ người ta như vậy, đúng là thấy ghét "

Nói gì thì nói, Lee Hyeri vẫn vô thức mà mỉm cười.

Nhớ lại cái ôm tối qua, đúng là một cảm giác rất dễ chịu mà bấy lâu nay em chưa từng trải qua.

Trên nét mặt em, ý cười vẫn ngày thêm đậm khi mắt đảo quanh rồi dừng lại trên chiếc bình thủy tinh đặt ở cạnh cửa sổ.

Bình thủy tinh trong suốt không to không quá nhỏ lại vừa xinh xinh, những cành hoa Hướng Dương bên trong đó được cắt tỉa gọn gàng, mực nước nhìn qua liền biết đã được cân đo đong đếm, chăm sóc kĩ đến thế nào...

Lee Hyeri tim khẽ rung động, có lẽ...em đã trao hoa cho đúng người rồi.

Nhưng cười thì cười, trong lòng vẫn còn chút ủy khuất, cư nhiên bỏ mặc người ta với thân thể...không được tính là bình thường này ở một mình thì có phải là tàn nhẫn lắm không.

" Chung SuBin đồ đáng ghét!"

" Ừ đúng rồi..

Chung SuBin đồ đáng ghét " - Nhắc ' Tào Tháo', 'Tào Tháo ' liền mở cửa đi tới.

Lee Hyeri dứt khoát nằm lại xuống giường.

Vẫn như cũ, dùng hai ngón chân kẹp vào góc chăn rồi kéo qua đầu chùm kín mít.

Lee Hyeri bên trong chăn thầm chửi rủa, bao nhiêu là hình tượng tiêu soái của mình gầy dựng bao lâu nay, đã bị bại lộ trước mặt Chung SuBin rồi !

" Chị !

Chị quay lại làm gì ?

Còn không phải đang trên đường đi làm ?

"

" Tôi quên lấy vớ...

"

" Vậy thì lấy đi !

Ở trong tủ !

"

" Đây là nhà tôi mà...

"

Chung SuBin đi tới chân giường, mở tủ quần áo, đẩy ra một ngăn kéo nhỏ, lấy đôi vớ trắng có họa tiết cây xương rồng...

" Tôi đi làm đó nha "

"Ờ !

Đi đi "

Cánh cửa phòng dần dần được đóng lại, trong chăn, Lee Hyeri vẫn còn nghe được tiếng Chung SuBin trước khi ra khỏi cửa còn không quên nói thêm ba chữ " Đồ đáng ghét "

Lee Hyeri lại một lần nữa xốc chăn ngồi dậy, em mặc kệ cơn sốt mà đi đánh răng rửa mặt.

Thật thì...việc vết thương đau đến mức bị hành sốt đối với Lee Hyeri mà nói là chuyện rất đỗi bình thường.

Mỗi khi ' lâm trận' thì không thể không để lại ' chiến tích '.

Mỗi lần như thế, Lee Hyeri tối sẽ lên cơn sốt, nhưng lúc đó thì vẫn còn có Kim Jennie bên cạnh chăm lo.

Bước xuống cầu thang, Lee Hyeri đứng đơ ra khi nhìn thấy trên bàn ăn có một tô cháo ăn liền đã được bóc ra, đặt vào trong tô cùng những loại gia vị.

Chắc chắn Chung SuBin đã làm sẵn cho em, bên hông của tô cháo, có một tờ giấy note vàng vàng

[ Chỉ cần cho nước sôi vào ]

Lee Hyeri nhìn dòng chữ ít ỏi lại lần nữa ngẩn người.

Đối với chữ của em mà so sánh thì...khác nhau một trời một vực.

Trong lòng lại hân hoan đến lạ.

" Lỡ nói chị là đồ đáng ghét rồi...

"

Chẳng hiểu sao một tô cháo hết sức bình thường như vậy, Lee Hyeri lại ăn rất ngon.

Có thể nói...là khỏi cần rửa chén luôn cũng nên...
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#26 Lo lắng


000

"SuBin, em tới rồi " - Kim Jisoo vừa thanh toán xong đồ ăn cho Kang Hyewon - " Hôm nay ChaeYoung đến đón em trễ à?"

" Không phải...em ấy có nhắn hôm nay không tới "

" Vậy là cậu ngủ quên?

" - Kang Hyewon lườm nàng - " Vẫn chưa sợ sao?"

" Hyewon, tớ đâu có " - Chung SuBin lâu ngày mới gặp lại bạn tri kỉ của mình, liền cọ cọ vài cái - " Sao hôm nay cậu nổi hứng tới đây vậy?"

" SuBin, em không biết hả ?

" -Kim Jisoo cười đắc ý - " Hyewon lúc nào mà không tới, nhưng chỉ là tới vào ca của sao hỏa thôi "

" Hả?

" - Chung SuBin há hốc nhìn Kim Jisoo - " Ý chị là cuối tuần?

"

" Bingo !

" - Chị còn không quên bồi thêm - " Nói sao hỏa, chắc em cũng biết ai rồi nhỉ ?

"

Chung SuBin đó giờ vẫn chưa nghe Kang Hyewon nhắc gì về Oh Woori, liền chu môi giận dỗi.

" Vậy mà giờ em mới biết "

Kang Hyewon không biết phải đối mặt với Chung SuBin ra sao, nàng chỉ muốn giữ bí mật cho đến khi nào có được mối quan hệ rõ ràng, sẽ thông báo cho cô bạn của mình biết.

Vậy mà bây giờ Chung SuBin cũng đã biết luôn rồi.

Sau một hồi thanh minh với Chung SuBin, Kang Hyewon mới được nàng 'thả '

Qua giấc trưa.

Chung SuBin dọn dẹp cửa tiệm một cách chu đáo, nhất là ở tầng trên, vì tầng trên là nơi mà khách sẽ đến và ngồi lại.

Dọn đến bàn ghế muốn phát sáng, Chung SuBin mới bước xuống tầng.

" Jisoo unnie...

"

"Sao đó?"

Nhận ra Chung SuBin nãy giờ cứ ấp a ấp úng, muốn nói với mình gì đó nhưng lại thôi.

Kim Jisoo liền hỏi thẳng.

" Em có gì muốn nói sao ?

"

" Đúng.....

" - Chung SuBin đưa đôi mắt long lanh nhìn chị - " Chị trông cửa tiệm giúp em nha?"

" Hả?

Sao cơ?"

" Em có việc đột xuất ở nhà " - Chung SuBin không hiểu sao lại không dám nói sự thật - " Hay là !

Em...em sẽ tăng ca vào ngày hôm sau cũng được!"

" SuBin, chị chưa nói gì hết mà " - Kim Jisoo đưa tay trấn an nàng - " Đừng vội như vậy, không sao hết !

Có việc sao nãy giờ em không nói, cứ về !

Chị mày lo được !

"

" Chị nói thật?

"

" Thật !

Chị mày có nói dối bao giờ chưa ?

"

Chỉ chờ có vậy, Chung SuBin liền chộp lấy túi xách, nói cảm ơn đến Kim Jisoo rồi nhanh chóng quay về nhà ngay.

Chung SuBin trên tay là hộp thuốc hạ sốt mà nàng vừa mua được trên đường về.

Mở cửa nhà, đập vào mắt nàng là hình ảnh Lee Hyeri đang ngồi chễm chệ trên chiếc sô pha nhà mình, cắn hạt dưa xem tivi say đắm.

Còn hoàn toàn là không để ý đến chuyện Chung SuBin đã vào nhà hay chưa.

Tất cả mọi thứ...trái ngược với suy nghĩ của Chung SuBin.

Nàng còn tưởng em sẽ mệt mỏi mà nằm lì trong phòng tới mức không di chuyển được cơ...

" Làm gì ?

" - Chung SuBin như người mất hồn

" Chị về hồi nào vậy ?

" - Lee Hyeri giật mình - " Tôi đang canh nhà cho chị nè !

"

Canh nhà...."

Chị về hồi nào vậy ?"

Là canh nhà dữ chưa...

Chung SuBin đặt hộp thuốc lên bàn -" Em có thấy tô cháo tôi để không ?

Đã ăn chưa?"

"Ăn rồi "

Chung SuBin chộp lấy điều khiển ti vi, định cốc lên đầu Lee Hyeri nhưng nhìn những vết băng bó...nàng không nỡ, chỉ đánh lên vai em

" Nói là ' Dạ em ăn rồi ' !"

Lee Hyeri mở to mắt, môi nhếch nhếch nói không thành lời.

Cái gì mà dạ chứ ?

" Nói đi !

" - Chung SuBin đưa điều khiển tivi đến trước trán em

" Nói cái gì..."

" nói ' Dạ em ăn rồi' !

"

" Tại sao tôi phải dạ ?

"

" Em nói gì " - Chung SuBin giơ tay cao.

Mong là nàng giơ cao đánh khẽ, chứ với vết thương hiện tại của Lee Hyeri, Chung SuBin mà xuống tay, em chỉ có nước đi đầu thai thôi !

Thấy Chung SuBin như muốn xuống tay thật, Lee Hyeri trong lòng nuốt khan.

Nhưng Chung SuBin căn bản chỉ muốn dọa người, thấy em không có động tĩnh gì, nàng cũng đành từ bỏ ' tâm nguyện '

" Không hiểu sao tôi lại mang em về " - Nói rồi nàng bỏ lên lầu.

Lee Hyeri cũng không còn hứng thú xem tivi nữa, em cầm lấy điều khiển, ấn tắt đi.

Nghĩ mới nhớ, sao hôm nay Chung SuBin lại về vào giờ này, không phải là lo cho mình nên tan ca sớm sao?

Vậy mà bản thân em lại thờ ơ nằm dài trên sô pha nhà người ta coi tivi, cắn hạt dưa như không có chuyện gì.

Chung SuBin chắc thấy hụt hẫng lắm.

Đem thân thể nóng hổi của mình đứng trước cửa phòng, Lee Hyeri không biết có nên gõ cửa không.

Áp mặt gần cánh cửa, bên trong thế nào lại không có tiếng động gì hết.

* Cạch *

Cánh cửa trắng được kéo ra, Chung SuBin hoàn toàn không lường được tiểu cáo lại đứng ở đây từ trước.

Đã thế còn áp mặt đi đâu đấy !

Chung SuBin ấn đầu Lee Hyeri đẩy mạnh

" Biến thái!"

Lee Hyeri trợn tròn đôi mắt, dù gì cũng đang trong cơn sốt, bị ấn đầu như vậy liền cảm thấy choáng váng.

Lee Hyeri chỉ biết dang tay bám vào hai bên thành cửa để trụ lấy.

" Biến thái cái gì chứ !

Tôi chỉ muốn xem...chị đang làm gì thôi " - Em đưa tay ôm đầu - " Nhức đầu quá luôn á!"

Chung SuBin nhìn Lee Hyeri cau mày, nàng lúng túng.

" Xin...xin lỗi !

Em có đau không ?

"

Lee Hyeri vốn là người nói không với việc bị sờ đầu.

Nhưng Chung SuBin thì lại khác, nàng cảm thấy hành động này rất đáng yêu, tự dưng có chú cáo lớn trước mặt để sờ sờ, cảm giác thật lạ.

" Chị sờ đủ chưa?"

" Ây !

Tôi chỉ đang xem xét vết thương thôi !

" - Chung SuBin hai má bắt đầu ửng hồng
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#27 Lọt hố Cáo con


000

Lee Hyeri đương nhiên thấy Chung SuBin lúng túng, em cười trong lòng.

" Phải rồi, chị thay cho tôi đi "

Lee Hyeri hơi lắc lư, ám chỉ những miếng băng gạc.

"À...ừ, em vào đi "

Vào trong phòng, Lee Hyeri ngồi lên chiếc giường ngoan ngoãn mà chờ đợi.

Chung SuBin vẫn như hôm qua, nàng đem hộp dụng cụ đi đến đặt cạnh Lee Hyeri.

Hơi nâng nhẹ cằm em ngước lên nhìn mình.

Phải nói Chung SuBin là người rất biết thương hoa tiếc ngọc, với gương mặt hảo soái trước mắt, Chung SuBin đương nhiên tỉ mỉ từng chút một.

Nhẹ nhàng tháo bỏ hết những băng gạc cũ, dùng kéo gắp lên một mảng bông gòn, thấm sơ qua với nước ấm.

Rồi dùng phần bông gòn đó đi qua những vết thương.

Nước ấm làm vết thương dịu đỏ đi một chút.

Má Lee Hyeri cũng bị làm cho ửng hồng, giờ đây em còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Chung SuBin.

Nhưng Chung SuBin thì lại khác, nàng không để ý đến sự bối rối của Lee Hyeri.

Chú tâm mà khử trùng vết thương.

Vẫn là đôi môi có hơi khô khốc đó, nó khiến Chung SuBin mỗi lần nhìn vào lại ngẩn đi vài nhịp.

Bây giờ cũng không ngoại lệ.

" Chị rất thích nhìn chằm chằm vào môi người khác nhỉ ?

" - Lee Hyeri nghiêng đầu trêu ghẹo

" Ai mà thèm nhìn?"

Ai mà thèm nhìn....

Chung SuBin giờ mới để ý, tay nàng từ khi nào đã vô thức sờ vào cánh môi người ta.

Nghĩ mình nên rụt tay trở về, nhưng cổ tay chỉ vừa nhúc nhích, liền bị người kia bắt lấy.

" Không muốn thử sao ?

"

Lee Hyeri đích thị là muốn khiêu khích.

Chung SuBin nghe qua liền cảm thấy có chút rùng mình, tai nàng nhạy cảm đến nỗi ửng đỏ lên.

" Thử là thử cái gì ?

" - nàng lãng tránh

Lee Hyeri lại một lần nữa khiêu khích, lần này em đưa ngón tay lên chỉ hẳn vào môi mình.

" Đừng có lộn xộn, em ngồi yên đi "

Chung SuBin nghĩ mình nên nhanh chóng kết thúc cái không khí ám muội này ngay lập tức, vì nếu cứ day vào, nàng chắc chắn sẽ không nhịn nổi mà nổ tung.

Mặt nàng đã đỏ không đường cứu chữa rồi.

Cầm trên tay lo povidine, đang định mở nắp thì Lee Hyeri lại lần nữa bắt lấy tay nàng.

Cáo con nghịch ngợm nhanh chóng mở chân mình dang rộng, đưa tay kéo Chung SuBin đến, rồi chớp thời cơ đem chân dài khóa người kia lại.

Chung SuBin cứ thế mà kẹt ở thế bị động.

" Đổ hết thuốc bây giờ !

" - Tuyệt chiêu duy nhất của nàng vào lúc này chỉ là trừng mắt dọa Cáo.

Chị đã mở nó ra đâu " - Lee Hyeri cười đắc ý - " Thử một lần đi, có chết ai ?

"

Lee Hyeri rướn người tới, liền ăn một bạt tai....Không may mắn là ngay phần bị thương.

Đã tháo băng gạc ra rồi, Chung SuBin trong lúc bối rối lại không phân biệt được bên nào là bên còn ' nguyên vẹn '.

Rối quá nên làm bừa.

Lee Hyeri nhắm chặt mắt ôm tai đau đớn nằm vật xuống giường kêu gào.

Đau đến nỗi nước mắt tự động trào ra...Ngón chân cũng vì đó mà co lại, bấu víu bào nhau.

Chung SuBin run hết cả người làm rơi hẳn lọ thuốc xuống nền nhà, cũng may là nó vẫn còn đóng.

Nét mặt cắt như không còn một giọt máu, là dọa nàng đến hóa đá.

" Hyeri !

" - Nàng rất nhanh liền leo lên giường xem xét.

Leo hẳn lên người Lee Hyeri mà ngồi lên hông người ta.

Nắm lấy bàn tay của báo con, Chung SuBin toát mồ hôi khi tay em cũng run lên bần bật, là đau đến run rẩy.

Lee Hyeri mắt nhắm chặt, chân mày sắp nối lại thành một.

Nước mắt em rỉ ra một ít cũng đủ khiến Chung SuBin càng thêm bối rối, nàng hoảng quá liền khóc cùng em.

Thấy hông mình có gì đó đè lên, Lee Hyeri biết đã đến lúc chớp thời cơ rồi.

Em ngồi bật dậy, vội gạt hết nước mắt, đem người đang ở trên hông mình ôm lấy.

Chung SuBin lại một lần nữa rơi vào thế bị động với đôi chân đang gập thành chữ M.

Lee Hyeri hé mở một bên mắt, khóe môi kéo lên nụ cười nghịch ngợm, định nói gì đó nhưng liền bị nước mắt của Chung SuBin làm cho trùng bước.

"Ơ !

Sao lại khóc ?

" - Lee Hyeri nắm tay nàng

Chung SuBin không nói mà lại khóc thêm.

" Tôi còn chưa kịp làm gì mà " - Lee Hyeri bối rối, đưa tay ra phía sau vuốt vuốt lưng nàng, đem người đang ngồi trên đùi mình dỗ dành không ngớt.

Chung SuBin muốn đánh người !

Nhưng lại không kìm chế được tiếng nấc.

Nàng cảm thấy xấu hổ khi bị Lee Hyeri phát hiện mình là hoảng đến mức khóc sướt mướt.

Liền muốn kiềm chế, nàng cắn chặt một nửa môi dưới.

Hành động vô tội này lại khiến tâm tình của cáo con thêm dậy sóng, bao nhiêu kìm nén nãy giờ như trôi về phương trời nào.

Em đem môi mình hôn lấy người ta.

Nụ hôn rất nhẹ nhàng, Chung SuBin hoàn toàn không thể nghĩ một người cứng nhắc như Lee Hyeri cũng có thể hôn mềm như thế.

Bất ngờ đến nỗi không thể phản kháng, toàn thân như bị đông cứng, Chung SuBin muốn đẩy ra lại đẩy ra không được.

Bất lực để cáo con tùy tiện làm loạn trên môi mình.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#28 Thổ lộ


000

Môi Lee Hyeri mềm mại nhưng lại có phần hơi khô khốc, phần môi dưới giống như vừa tróc ra một miếng da mà cạ vào môi nàng.

Chung SuBin chẳng hiểu vì sao mình lại không thể phản kháng em, ngược lại còn vòng tay lên câu cổ.

Lee Hyeri được đáp trả, nở lên nụ cười hài lòng.

" Tôi nói rồi, thử một cái đâu có chết ai...Đúng chưa?"

Chung SuBin thẹn thùng đưa tay gạt đi nước mắt, nàng không đủ can đảm để đáp lời.

" Chị khóc sao?"

Chung SuBin nhíu mày muốn mắng người

" Cáo con, em mà xảy ra chuyện gì...

"

" Tôi mà xảy ra chuyện gì, chị sẽ làm sao ?

"

" Tôi sẽ đi tù đó !

"

Ngốc hết chỗ nói...nhưng Lee Hyeri lại yêu cái ngốc đó.

" Nhưng chị làm tôi đau thật " - Lee Hyeri bĩu môi

Chung SuBin thẹn thùng, nàng bấu vào bả vai em giọng lo lắng

" Hyeri....

"

"Hm?"

" Nếu không là người yêu thì hôn nhau có bị gì không ?

"

Lee Hyeri cười - " SuBin, chị ngốc thiệt hay ngốc giả vậy....không có bị làm sao hết!"

" Vậy....

" - Chung SuBin chần chừ - " Nếu em không có cảm xúc với tôi....thì sao ?

"

Lee Hyeri giờ đây đối mặt lại không muốn trốn chạy nữa, em thật lòng trả lời nàng.

" SuBin, là kẻ nào nói tôi không có cảm xúc với chị vậy nhỉ ?

"

" Hả ?

Em nói gì ?

"

" Tôi nói...."

- Lee Hyeri gãi đầu - " ....Tôi thích chị "

Chung SuBin, đáng lẽ em muốn nói câu cao siêu hơn như thế chứ không đơn giản chỉ dừng ở mức thích.

"

Sau này, vẫn muốn hơn cả thích "

Chung SuBin nghe đến ngẩn người, nàng không tin vào tai mình nữa.

Lee Hyeri - cái tên mà nàng để duy nhất ở trong lòng, vừa nãy đã hôn nàng, bây giờ lại tỏ tình với nàng đấy !

" Chị có nghe tôi nói không ?"

" Em nói thật chứ?"

- Chung SuBin dễ tin người lắm, xin đừng trêu đùa nàng, nàng sẽ chịu không nổi đâu - " Em có cảm xúc với...với tôi ?

"

Lee Hyeri biết Chung SuBin rất dễ tin người, cũng chính như thế mà em mới lo sợ Chung SuBin sẽ bị người xấu lợi dụng.

Em đến đây là muốn bảo vệ nàng.

Lee Hyeri mỉm cười, em đưa tay ra sau nghịch tóc Chung SuBin.

" Chị nhìn bọn chúng đi " - Em chỉ những bông hoa mà mình đã tặng nàng - " Nếu không là vì thích chị, vậy tại sao bọn chúng lại ở đây ?

"

Nếu không thích chị, thì em cần gì phải tặng hoa.

Đã thế còn là hoa tượng trưng cho tình yêu.

Chung SuBin, trên đời này còn ai ngốc hơn cả chị không thế.

" SuBin cứ nhìn tôi mãi...

Không định cho tôi biết câu trả lời sao?"

Thấy Chung SuBin đang khó xử, Lee Hyeri cũng không ép nàng phải nói thành lời.

Hôn thì cũng đã hôn rồi, tỏ tình em cũng đã nói trước.

Chung SuBin, em chỉ chờ chị đồng ý nữa thôi.

" SuBin, nếu chị đồng ý, chị hãy đến hôn tôi " - Lee Hyeri ngập ngừng - " Còn nếu không....

Chị có thể leo xuống..."

Lee Hyeri nhắm mắt chờ đợi, em không mong rằng đùi mình sẽ nhẹ đi.

Chung SuBin nàng có thể tự mình cảm nhận được nhịp tim đang tăng cao như thế nào.

Nàng đặc biệt nghiêm túc nhìn thẳng vào người trước mắt, tay vô thức siết nhẹ bả vai em.

Chung SuBin thật tình mà nói...nàng thích em.

Nhưng để đi sâu vào mối quan hệ này, thì nàng không chắc.

Bởi đối với nàng mà nói, Lee Hyeri là một người khó hiểu, nàng chỉ vừa gặp đâu đó trên dưới mười lần.

Hiểu rõ về em...nàng

Nhưng, chuyện gì cũng sẽ có lúc nên xảy ra.

Xảy ra để lấy kinh nghiệm và coi đó là một trải nghiệm đáng có trong đời.

Không biết, từ từ ắt hẳn sẽ biết.

Lee Hyeri nhắm mắt chờ đợi, tim em đang đập nhanh lắm rồi.

Tưởng chừng như nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực mất.

Chung SuBin, chị còn không mau có động tĩnh đi...

Cuối cùng sự chờ đợi của cáo con cũng có lời hồi đáp.

Môi có cảm giác như được vật gì đó chạm vào, nhưng dùng giác quan mà xem xét thì đây không phải là một nụ hôn.

Lee Hyeri mở mắt, Chung SuBin vẫn còn đang ở trong vòng tay mình, thẹn thùng mà đặt ngón trỏ lên môi em.

Lee Hyeri chẳng nói gì, em biết Chung SuBin không muốn trả lời, kể cả đó là từ chối, em hôn nhẹ lên đầu ngón tay đó, đôi mắt ôn nhu nhìn nàng đang má ửng hồng.

Em cười, một nụ cười không thể tả thành lời.

Một nụ cười có thể nói là pha trộn giữa thẹn thùng và tiếc nuối.....Bởi Lee Hyeri là thật lòng.

" Tôi tôn trọng quyết định của chị " - Lee Hyeri mím môi

" Hyeri...

" Chung SuBin đưa mắt nhìn đi nơi khác - " Tôi xin lỗi em......."

" Chị sao phải nói lời đó ?

" - Lee Hyeri đưa tay xoa đầu nàng - " Tôi cảm ơn chị mới phải....cảm ơn chị đã thẳng thắn với tôi "

Chung SuBin lắc đầu - " Không....

Hyeri, tôi không phải là không có tình cảm với em "

"Sao?"

"......cho tôi thời gian để tìm hiểu em kĩ hơn.....nhé?"

Tưởng chừng như lời tỏ tình của mình bị từ chối, Lee Hyeri đã nén không cho nỗi u buồn hiện lộ liễu trên nét mặt kiêu ngạo.

Nhưng giây phút này đây, Chung SuBin đã một lần nữa khiến trái tim em loạn nhịp.

" Ý chị...."

" Chúng ta, có thể tìm hiểu được không ?

"

Lee Hyeri cười ngây ngốc, chớp chớp mắt liên tục.

Trong lòng như nổ pháo hoa, nổ lớn ơi là lớn !

hai phút sau.

Cáo con cứ nhìn nàng cười ngốc như thế đến bao giờ đây.

Chung SuBin đưa tay huơ trước mắt Lee Hyeri.

" Giờ thì tôi có thể xuống chưa?

"

Lee Hyeri phì cười, Chung SuBin là ngại đến mức không thể cử động sao.

"Không được !

" - Cáo con lại nổi máu ghẹo Cún - " Chị đã nghe câu ' Vào tay quan, là của quan' chưa?"

Chung SuBin mím môi ủy khuất, đúng là...nàng dính phải đại lưu manh rồi.

" Cứ như vậy mà bôi thuốc cho quan "

" Nhưng mà...lọ thuốc "

Lọ thuốc đang nằm lăn lóc dưới nền nhà.

Lee Hyeri với chiếc chân dài đến, đưa hai ngón chân gắp lấy.

" Của chị "

Chung SuBin nhận lấy lọ thuốc mà đầu vẫn trong trạng thái lâng lâng, tay nàng còn run lên bần bật hồi hộp không thôi.

Nhỏ thuốc vào miếng bông gòn, chặm lên vết thương một cách cẩn thận, nàng luôn để ý đến nét mặt của cáo con, vì nàng sợ chính mình sẽ làm đau em.

Sau cùng, Chung SuBin quấn lại băng gạc, lần này nàng quấn đẹp hơn hôm qua.

" Xong rồi " - Chung SuBin mím môi - " Có thể xuống được chưa ?

"

" Chị đoán xem?"

Lee Hyeri cười đầy vẻ đắc ý, tưởng chừng như tên cáo con này sẽ giở tính lưu manh, Chung SuBin bật lên trạng thái đề phòng, nàng bấu chặt bả vai Lee Hyeri, chuẩn bị thế sẵn sàng để phóng xuống.

Nhưng Lee Hyeri sớm đã nhận ra ý đồ của mèo nhỏ, nhẹ nhàng đặt Chung SuBin xuống, xoa xoa đầu nàng.

"

Sau này ở gần tôi, chị không cần phải đề phòng như vậy "

Cáo con ưỡn ngực kênh kiệu - " Tôi tuyệt đối an toàn!"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#29 SuBin


000

Ai bày cho Chung SuBin cách để đối phó với tình huống này đi.

Vừa được ngỏ lời xong, bây giờ thì nên làm gì đây ?

Thật mà nói, giai đoạn tìm hiểu cũng gần giống như bước được một chân vào mối quan hệ yêu đương vậy.

Nó pha trộn giữa mập mờ và chính thức, nhưng là ở một đẳng cấp cao hơn.

Chung SuBin đi xuống cầu thang, pha cho ai kia một ly nước chanh mát lạnh, đặc biệt cẩn thận cho lượng đường vừa phải, cho đá vào cũng chỉ đủ để làm mát.

Khuấy nó lên, Chung SuBin thở dài.

" Pha nước chanh thôi mà, đâu cần phải lo lắng vậy....

"

Nói rồi nàng cầm ly nước lên, gọi lớn

" Lee Hyeri!"

Lee Hyeri từ cầu thang đi xuống, em phủi phủi quần áo ngượng ngùng.

Cáo con cũng biết ngại.

" Lee....

"

" Ở đây " - Lee Hyeri từ từ đi lại gần nàng, nở một nụ cười - " Ôm cái "

" Nè ôm cái ly này uống hết đi!"

Chung SuBin đặt ly nước chanh vào tay Lee Hyeri.

Trong đầu nàng cầu mong cáo con làm ơn đừng động gì hết, vì nếu em tiếp xúc với nàng, mặt nàng sẽ đỏ đến mức nổ tung !

Chỉ mới giai đoạn tìm hiểu thôi mà đã nghịch như vậy rồi.

Lee Hyeri bị phũ có chút không vui, em cầm lấy ly nước một hơi uống sạch.

" Hà ! !

Nước lọc hôm nay ngon thật sự !

"

Lee Hyeri tưởng Chung SuBin đơn giản là đưa mình ly nước mát uống để khỏe hơn, liền muốn trổ tài nịnh nọt.....xui ghê.

" Nước....lọc ?

" - Chung SuBin nghệch mặt, công sức của nàng cân đo đong đếm, chỉ đổi lại hương vị của nước lọc....

Cáo con chớp chớp mắt, nâng cao ly nước lên một tí, có thể thấy lượng đường chưa kịp tan vẫn còn đọng lại dưới đáy ly, lại nhìn trên bệ đỡ của giang bếp, vẫn còn vỏ chanh đã được vắt hết.

Lee Hyeri nuốt nước bọt.

"SuBin, Tôi nói nước lọc khi nào ?

" - Em cười giả lả - " Nói là nước chanh ngon quá, ngon khó cưỡng!"

Lee Hyeri thầm mắng trong lòng, Chung SuBin mọi ngày đều rất tin người kia mà, sao bây giờ lại khó lừa thế không biết.

" Chị bị sao vậy ?

Hơ hơ !

"

" Vỏ chanh vẫn còn để ở đây mà, sao tôi có thể không biết chứ !

"

Lee Hyeri tuôn những lời ngụy biện.

Chung SuBin nghe xong thì bĩu môi " Xì !

" một tiếng, sau đó ngoảnh mặt đi đến sô pha phòng khách.

Lee Hyeri thấy vậy cũng đặt lại ly nước vào bồn rửa, nhanh chóng rửa ly sạch sẽ rồi lon ton đi theo nàng.

000

Cả hai đang ngồi ở sô pha của phòng khách, điện thoại Lee Hyeri đột nhiên rung lên.

Chẳng biết là ai gọi đến, chỉ biết rằng sau khi nghe cuốc điện thoại đó Lee Hyeri đã rất sốt ruột.

Em xoay người hỏi Chung SuBin.

" Sáng nay, chị có đi cùng ChaeYoung không ?

"

Chung SuBin ấn giảm âm lượng tivi, nàng lắc đầu trả lời

" Em ấy có nhắn qua KakaoTalk, bảo là hôm nay không đón tôi đi làm được "

" Chị có hỏi lý do không ?

"

" Tôi không " - Chung SuBin cảm nhận được gì đó không ổn, nàng hỏi tiếp - " Có chuyện gì rồi ?

"

" À " - Lee Hyeri tặc lưỡi - " Chỉ là không gọi được cho ChaeYoung, Lisa có hơi lo...

"

Chung SuBin nghe xong thì thở phào, nàng cười

" ChaeYoung vốn làm mẫu ảnh mà, em ấy đang bận công việc thôi "

" Người mẫu ảnh ?

"

"Ừm đúng rồi, nhưng có điều tôi thắc mắc....

" - Chung SuBin nghiêm túc - " Lisa...có mối quan hệ gì với em ?

"

" Là đồng nghiệp "

" Đồng nghiệp ?

"

"Đúng vậy !

" - Lee Hyeri toát mồ hôi - " Có gì sao ?

"

" Không có gì, chỉ là thấy hơi lấn cấn " -Chung SuBin thẳng thắn nói tiếp - " Nhìn phong thái chị ấy, không giống một nhân viên văn phòng "

Lee Hyeri nghe chỉ biết cười trừ - " Chị suy nghĩ nhiều quá rồi, chị ấy bình thường

Chung SuBin cũng không nghĩ nữa, nàng lại tiếp tục xem tivi.

Lee Hyeri cầm điện thoại lên bấm bấm vài chữ, cuối cùng là cất vào trong túi.

Em nhìn nàng, tự hỏi : nếu một mối quan hệ yêu đương mà có nhiều chuyện giấu nhau như thế, liệu...thật sự có ổn không ?

Chung SuBin nghiêng đầu, phát hiện cáo con đang thất thần nhìn mình, nàng lo lắng.

" Em sao vậy ?"

" Không có sao, chị cứ xem tiếp đi "

Chung SuBin trong lòng không mấy an tâm, nàng nhận ra Lee Hyeri đang muốn che đậy điều gì đó.

Trước giờ chỉ nghe qua những lời em ấy nói mà tin vào, hoàn toàn chưa được tự mắt chứng kiến.

Chẳng hạn như chuyện em ấy đang làm ở công ty nào.

Đinh cất tiếng hỏi thì...

" Chung SuBin, chị có quên cái gì không ?

"

" Quên gì ?

"

" Chị nhìn đồng hồ xem "

Chung SuBin đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ và kim phút chỉ mười sáu giờ hai mươi phút chiều.

" Quên gì nhỉ ?

"

" Chị chưa cho tôi ăn đó, đồ ngốc !

"

Chung SuBin sực nhớ, sáng giờ chỉ cho cáo con ăn mỗi tô cháo....

Nàng quên mất.

" Ôi trời !

Chị chăm người yêu tương lai bị bệnh như vậy sao?"

" Im miệng !

Tôi dẫn em đi ăn !

" - Chung SuBin ngượng đỏ mặt

000

Chung SuBin đưa Lee Hyeri đến cửa hàng tiện lợi mà mình làm việc.

Mục đích nàng đến đây, vừa là cho cáo con ăn, vừa là đến để phụ Kim Jisoo một tay.

" Em lựa đi " - Nàng chỉ vào kệ hàng, ở đây chỉ toàn là cháo trắng, không cháo trắng thì cũng là cháo gà, cháo thịt bầm, súp rau củ...

" SuBin, tôi muốn ăn món khác " - Lee Hyeri gãi đầu - " Chị nhìn xem, ở đây chỉ có mỗi cháo.....tôi....không nổi "

" Vết thương của em thì ăn cháo hoặc súp là tốt nhất " - Chung SuBin không để tâm đến lời phàn nàn của cáo con nhà mình, nàng với tay đến, lấy hộp súp rau củ đặt vào tay người kia - " Còn không...thì tùy em vậy!"

Nói rồi nàng sải bước đến quầy thu ngân để tìm gặp Kim Jisoo.

Lee Hyeri chỉ biết cười khổ, người yêu tương lai của em bây giờ đã biết cách sử dụng ' quyền năng của nóc nhà ' rồi.

Kim Jisoo từ lúc Chung SuBin bước vào đã đặc biệt để ý, bên cạnh nàng sao lại có thêm sự hiện diện của Lee Hyeri.

" Hai đứa...sao lại đi chung thế kia ?

"

" À chuyện này....

để khi nào thích hợp, em sẽ nói "

Thấy Chung SuBin vẫn chưa sẵn sàng trả lời câu hỏi của mình, Kim Jisoo cũng không nghỉ nhiều mà bỏ qua.

Âm thầm xem xét.....
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#30 siêu thị


000

" Đồ ăn không ổn sao?"

" Không phải....chỉ là hơi không hợp khẩu vị "

Thấy nét mặt Lee Hyeri buồn rầu vì món ăn, Chung SuBin chỉ biết nhìn theo cười bất lực.

" Đồ ăn không được đòi hỏi "

" Tôi biết rồi....

"

Quả thật là nghe lời nha, nói xong liền cầm muỗng lên dùng bữa.

" Lát nữa em có bận không ?"

Lee Hyeri lắc đầu.

" Vậy....em đi với tôi, mua đồ cho bữa tối được chứ?"

" Sao ta không ra ngoài ăn luôn ?

"

" Tại....tôi muốn cho em ăn thử đồ tôi nấu "

Ăn thử trước đi, kẻo sau này bỡ ngỡ.

Lee Hyeri nghe mà mát lòng mát dạ - " Đi với chị thì tôi đều được "

Cáo con có phải là đang tranh thủ lấy lòng người đẹp không.

Chung SuBin đỏ mặt, nhìn đi chỗ khác ngay - " Vậy thì ăn lẹ, đừng có nói linh tinh !

"

Lee Hyeri giấu đi nụ cười nghịch ngợm, em nhanh chóng ăn xong phần ăn của mình.

Cả hai đi bộ trên đường phố nhộn nhịp của Seoul, Chung SuBin lâu rồi mới lại đi đến đây, cũng đã mấy tháng rồi nàng chưa bắt tay vào bếp.

Lee Hyeri trong chiếc nón lưỡi trai xanh sẫm càng lo lắng hơn rất nhiều lần.

Một chút chờ đợi bữa tối cùng Chung SuBin, phần còn lại là vì nơi này...chính em là người biết rõ nhất.

Cảm thấy không an toàn, Lee Hyeri cho tay vào túi quần, lấy ra một chiếc khẩu trang đeo vào.

Chung SuBin thấy nhưng không hỏi lý do, vì nàng nghĩ Lee Hyeri đang bị sốt, đeo khẩu trang vào sẽ tốt cho sức khỏe hơn.

Hoặc cũng có thể, là cáo con đang tự ti về những vết thương trên khuôn mặt xinh đẹp của em.

" SuBin " - Lee Hyeri cẩn thận kéo nàng đi gần vào phía trong, em viện cớ - " Xe ở đây nhiều lắm, nép vào một chút "

Chung SuBin thấy trong lòng mình loạn hết cả, nàng cúi mặt khẽ gật đầu.

Siêu thị.

" A !

Hyeri, em sao lại tranh xe đẩy với tôi !

"

" Chị lớn rồi, nhường tôi đi !

"

Chung SuBin cạn lời, cáo con lớn to xác như vậy, đang muốn " ức hiếp " nàng sao.

Chung SuBin không suy nghĩ nhiều, nàng không thể lường trước được Lee Hyeri sợ nàng đẩy nặng.

Đầu tiên, Chung SuBin ghé qua kệ rau củ, nàng nhìn một lượt chẳng biết nên nấu món gì.

" Cáo con, em ăn cay được không?"

" Được chứ "

" Canh kim chi....em thấy thế nào ?

"

" Tôi chưa từng nghe qua " - Lee Hyeri gãi đầu - " Cũng chưa thử..."

Thấy cáo con bỗng dưng khép nép, Chung SuBin muốn cười.

Nàng quyết định lấy hai hộp kim chi, một chút bắp cải, hai gói nấm kim châm, một cây tàu hũ non, hai cây hành lá.

Đến lúc lựa chọn thành phấn ' tinh túy ' nhất của bữa ăn, Chung SuBin liếc nhìn Lee Hyeri thật kĩ càng.

"SuBin?

Sao vậy ?

"

" Tốt nhất vẫn là cho em ăn thịt heo "

Thịt heo vốn là thực phẩm lành tính, sẽ không gây ảnh hưởng xấu đến vết thương hiện tại.

Lee Hyeri gật đầu hài lòng, âm thầm đi phía sau nàng, em như hóa thành vệ sĩ để bảo vệ thế giới nhỏ của mình.

Mọi hành động của Chung SuBin, em đều thu vào tầm mắt.

Kể cả là những lúc nàng nhíu chân mày.

Chung SuBin đi hết chỗ này đến chỗ khác, rất ra dáng của người có gia đình.

Lee Hyeri thầm nghĩ

Đến khi quay lại nơi tính tiền, cả hai đi ngang qua một gian hàng bán mỹ phẩm.

Chung SuBin đôi mắt long lanh, nhưng nàng chỉ khẽ nhìn lướt qua thôi, vì nàng sợ nhìn lâu quá túi tiền của nàng sẽ cháy mất.

Nhận thấy sự tiếc nuối trong mắt người yêu tương lai của mình, Lee Hyeri sau lớp khẩu trang mỉm cười đầy ý sủng nịnh.

" Chị thích sao?"

" Không, không có " - Chung SuBin lắc đầu - " Ở nhà vẫn còn....

"

" Nhưng chị đâu có hãng này " - Em chỉ tay vào tuýp kem dưỡng ẩm.

Chung SuBin chỉ ngậm ngùi gật đầu.

" Cái này có tốt không ?

"

" Tốt lắm, ChaeYoung đã cho tôi dùng thử rồi "

" Vậy thì mua đi "

Chung SuBin không muốn nói là nàng sắp hết tiền, chỉ đành lắc đầu bảo nàng chưa cần mua vội.

Chung SuBin đẩy xe lại gần quầy thu ngân, trong lúc nhân viên đang tính tiền, Lee Hyeri đi đến đặt một chiếc túi trong suốt lên quầy.

" Tính thêm cho chúng tôi cái này nữa.

"

Đây chẳng phải là....trọn bộ combo sản phẩm skincare chuyên sâu sao?!

" Hyeri?"

"Ừm "

Tận dụng sự hoang mang của Chung SuBin, Lee Hyeri nhanh chóng đưa thẻ tín dụng của mình cho người nhân viên.

Chung SuBin sau khi nhận lại túi đồ, nàng nhanh chóng kéo tay cáo con ra một nơi khác.

" Em làm gì vậy ?

" - Nàng cau mày - " Có biết nó tốn lắm không ?

"

" Không sao, chỉ là...

"

" Còn nữa, tôi đã nói tối nay sẽ đãi em ăn rồi !

Sao em lại đứng ra thanh toán chứ ?

"

Lee Hyeri khẽ cười.

" Nè cầm lấy đi !"

Thẩm Mộng Dao dúi vào tay cáo con tổng số tiền mặt của mình.

" SuBin, tôi không phải có ý nói chị không đủ khả năng trả "

" Tại...

" - Cáo con bắt đầu đỏ mặt, em ấp úng

" Tất cả số tiền tôi có được "

" Tôi không muốn nó đơn thuần chỉ dành cho tôi "

" Mà...tôi muốn chia sẻ nó với người tôi yêu nữa "

"...ờ...tôi muốn nói vậy đó !

" - Lee Hyeri gãi đầu

"Cũng như chị chia sẻ món ăn cho tôi vào tối nay vậy "

" Chị góp công, thì tôi....góp của "

"

Sau này chúng ta sẽ có rất nhiều thứ, cho nên, tới lúc đó, chị muốn trả cũng chưa muộn "

" Tôi không muốn người con gái của mình phải tiếc nuối vì điều gì cả "

" Xin chị, hãy nhận "

Lee Hyeri là chân thành.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#31 Tìm hiểu


000

Chung SuBin nghe thấy mọi thứ, nghe luôn cả câu nói ẩn ý yêu nàng của cáo con.

Nàng trong lòng khẽ dậy sóng, nhìn vào đôi mắt đen có phần sắc sảo đó, Chung SuBin có thể tìm thấy được ở em là cả một khoảng yêu nàng.

Nhưng Chung SuBin lại không dám đối diện, nàng sợ mà chẳng biết mình sợ điều gì.

Lee Hyeri trong mắt nàng giống như viên pha lê được bao phủ bởi một lớp tường che chắn.

Che chắn không cho ai nhìn thấy được bên trong, nó như tấm màng bao bọc con người thật của em vậy.

Chung SuBin nghĩ mình chưa hiểu rõ về em.

Chung SuBin tiến lên phía trước nửa bước, nàng mạnh mẽ ôm lấy chú cáo con cao hơn mình một cái đầu.

Cố tìm kiếm sự an toàn.

" Hyeri, tôi xin lỗi "

Lee Hyeri không nói, chỉ nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc phía sau nàng, rồi hết sức từ tốn đẩy nàng ra.

" Chị có thể suy nghĩ thêm mà " - Em cười - " Tôi vốn đã nói, tôi tôn trọng quyết định của chị "

Chung SuBin cúi mặt không nói.

Lee Hyeri khom người, với lấy túi đồ nặng trên tay Chung SuBin mà mang hộ.

" Về nhà chị thôi, tôi đói lắm rồi "

Lee Hyeri cố ý nhận mạnh, ' về nhà chị thôi'.

Em ước một hôm đẹp trời nào đó, em sẽ được quang minh chính đại mà nói ' mình về nhà thôi'

Chung SuBin có thể thấy nỗi mất mát của Lee Hyeri, tuy em không nói ra, nhưng ánh mắt đó thì không thể nào nói dối được.

Lượt đi về này, nàng không còn đủ can đảm để đi song song cùng Lee Hyeri.

Chỉ đứng ở phía sau nhìn theo bóng lưng em ở trước.

Được một lúc, Lee Hyeri khẽ xoay đầu nhìn lại.

Chung SuBin vẫn còn phía sau, em nghĩ mình cần phải xóa bỏ khoảng cách.

Lee Hyeri cố ý đi chậm lại một chút, cứ tưởng Chung SuBin sẽ vì thế mà bước đến gần mình.

Nào ngờ khi em đi chậm, thì nàng phía sau cũng đi chậm theo.

Đột ngột đứng lại, Lee Hyeri xoay người.

" Chị đi phía sau như vậy không an tâm chút nào!"

" Sao vậy...?

"

" Không biết, chỉ thấy không an tâm " - Lee Hyeri nói tiếp - " Đi bên cạnh tôi đi "

Chung SuBin đi bên cạnh em, vẫn như cũ, Lee Hyeri luôn là người đi ở phía ngoài.

" Biết đường xa như vậy tôi đã lấy xe chở chị đi rồi " - Em thở dài.

" Lâu lâu đi bộ cũng tốt mà " - Chung SuBin cười - " Hay là....em đói quá nên nản chí rồi ?

"

"Đúng đó !

" - Lee Hyeri lại thở dài - " Đói muốn xỉu "

" Nói gì thì nói, cho dù em có muốn đi xe cũng không được "

" Sao vậy ?

"

" Em định đi xe không đội mũ vào giờ này à?"

Vết thương chưa lành, vẫn chưa thể trùm nón full face.

Lee Hyeri cười thầm, 'biết đường xa như vậy tôi đã lấy xe chở chị đi rồi ' là câu nói nằm gọn trong kế hoạch kéo gần khoảng cách của cáo con.

Em gật đầu hài lòng.

" Chị định cho tôi ăn món gì đấy?"

" Về nhà thì em sẽ biết "

Lee Hyeri thật sự tò mò, em bước ngày một nhanh hơn.

Nhưng Chung SuBin thì thư thả hơn nhiều.

Cáo con hấp tấp như vậy, nàng lần đầu chứng kiến.

" Chung SuBin, nhanh lên nào !

"

" Từ từ thôi " - Chung SuBin cười

" Tôi đói lắm lắm lắm lắm lắm rồiiii "

Vừa nói, cáo con vừa dậm chân tại chỗ ' lạch bạch', điều này thành công làm Chung SuBin có một trận cười nghiêng ngả.

" Cáo con, em là con nít sao?"

" Chị còn không nhanh lên !

Lại đây "

Lee Hyeri vẫy tay, ý muốn nói Chung SuBin đi nhanh đến chỗ mình.

Chung SuBin không ngờ, một Lee Hyeri soái khí ngời ngời, nét mặt kiêu ngạo, tính tình nóng nảy và cứng nhắc trước kia nàng từng gặp, bây giờ chỉ gói gọn trong hai chữ 'cáo con '.

Chung SuBin làm sao biết được, Lee Hyeri làm những điều đó, là để đổi lấy nụ cười và mong muốn kéo gần khoảng cách với nàng chứ.

" Thôi thôi !

Chị đi quá chậm đi !

" - Lee Hyeri giả vờ chau mày, em ngồi khụy một chân xuống - " Leo lên đi!"

Chung SuBin không hiểu.

" Tôi cõng chị sẽ nhanh hơn "

"Hả?"

" Chị mà 'hả' nữa thì tôi sẽ chết đói ở đây ngay lập tức!"

Lee Hyeri thúc giục - " Nhanh nào !

Nhanh nào!"

Hết đường từ chối, hay nói đúng hơn là không cho thời gian để từ chối.

Chung SuBin bị cáo con ' ép 'leo lên lưng mình.

Chung SuBin được cõng ở phía sau, tay vịn lấy vai, hai chân vòng quanh hông Lee Hyeri.

Cáo con thật khỏe, có thể cõng nàng mà cầm hết túi đồ.

" Cáo con, em cao thật đó " - Chung SuBin đôi mắt long lanh nhìn quanh con phố đêm lên đèn.

Lee Hyeri vì ' người yêu' tương lai vui như vậy, em liền cảm thấy nhẹ lòng.

Còn cố ý đi về bằng một con đường khác, náo nhiệt, tươi đẹp hơn để nàng ngắm thỏa thích.

" Không phải ban nãy em than đói sao ?

" -Chung SuBin vô tình tựa cằm lên đỉnh đầu Lee Hyeri - " Sao lại đi chậm rồi ?

"

Chung SuBin đúng thật ngốc, cáo con như vậy là vì muốn nàng leo lên lưng em mà thôi.

Cơn đói có là gì.

Thật ra, Chung SuBin không muốn cùng Lee Hyeri quá mức gần gũi khi chưa thật sự là người yêu, nhưng ở bên cạnh Lee Hyeri, nàng lại cảm giác mình được ưu tiên, được thỏa sức trẻ con nghịch ngợm.

Điều này khiến lòng nàng nhẹ nhõm, ngày càng muốn....cùng em.

Cho nên, nàng nói.

" Hyeri"

"Ừm...?

"

" Tôi nhất định, sẽ cho em đáp án sớm nhất "

Lee Hyeri mỉm cười, em thật chẳng muốn nàng khó sử, nếu được cùng nhau, em nhất định sẽ khiến nàng ngày nào cũng tươi cười.

" Nếu đó là quyết định của chị, thì tôi sẵn lòng "

" Hay là...tôi bắt đầu tìm hiểu về em nhé ?

"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#32 Cáo không thích đậu


000

Lee Hyeri có hơi khựng lại.

" Chị muốn tìm hiểu điều gì ?

"

" Về em, về mọi thứ "

"À...được "

Sau đó là hàng loạt câu hỏi được nàng đặt ra, trên lưng em, nàng cứ luyên thuyên mãi.

Nhưng Lee Hyeri lại cảm thấy vui vẻ.

Chung SuBin hỏi em về mọi thứ, về sở thích ăn uống, môn thể thao yêu thích, màu sắc em hay dùng, size giày, size quần áo.

Đặc biệt phát hiện ra, Lee Hyeri rất thích đội mũ lưỡi trai.

Qua những câu hỏi, nàng biết được, Lee Hyeri chỉ có người thân duy nhất là Kim Jennie, cả hai ngày ngày cố gắng để thành công.

Càng khiến nàng vì thế mà thay đổi ánh nhìn về Lee Hyeri, nàng cảm nhận em là một người tốt, rất rất tốt nữa là đằng khác.

Có lẽ vì bước ra đời còn khá sớm, cho nên Lee Hyeri mới gai góc và cứng đầu.

Nghe em kể về chuyện trước đây ra kiếm sống cực nhọc như thế nào, Chung SuBin không kiềm được mà thơm nhẹ lên tóc em.

Cũng hăng say nghe em tâm sự về những lúc thiếu thốn, ở nhà chỉ có em và Kim Jennie, cả hai phải chia nhau chiếc giường chật chội.

Vô thức vòng tay dần xuống cổ, Chung SuBin đến gần lắng nghe em kĩ hơn.

Tất cả những gì Lee Hyeri kể đều là sự thật, em khôn khéo lượt bỏ cũng như không nhắc tới công việc hiện tại, chỉ nói về trước đây vừa đi học vừa đi làm thêm.

Sau cùng Chung SuBin hỏi.

" Cáo con, em làm ở công ty nào thế ?

"

Lee Hyeri nhất thời không biết trả lời ra sao.

Em im lặng không đáp.

Chung SuBin cảm thấy cáo con có dấu hiệu bất thường, nhưng nàng vẫn chọn lắc đầu cho qua.

" Mỗi lúc đói bụng, tôi sẽ mang cơm đến cho em "

Lee Hyeri phì cười, em viện cớ.

" SuBin, tôi chỉ là một nhân viên bình thường, làm sao có thể cho chị vào tận công ty để đưa thức ăn?

"

" Tôi đứng trước cổng cũng được, chỉ cần em đi xuống thôi "

" Ừm !

Vậy mỗi khi tôi đói, sẽ gọi chị mang cơm đến "

"Được!"

- Nàng vui vẻ

" Nhưng bây giờ thì chưa thể nói công ty nằm ở đâu " - Em nói tiếp - " Vì nó...cách chỗ này khá xa, có chỉ, thì chị cũng chẳng hình dung được "

Chung SuBin gật đầu đồng ý.

" Vậy bây giờ em đã ổn định hơn chưa ?

"

" Nếu chưa thì số tiền khi nãy của chị, tôi đã nhận rồi " - Lee Hyeri cười - " Chị đừng lo về chuyện đó, tôi hiện tại, có thể mua tặng chị một chiếc xe, xịn hơn cả chiếc của Lisa tặng ChaeYoung nữa "

" Em, em nói sao ?

" - Chung SuBin thắc mắc - " Chiếc xe đó, là của Lisa ?"

"Đúng vậy " - Lee Hyeri nghĩ, chuyện này không cần giấu cũng chẳng sao - " Tôi cũng không ngờ, đồng nghiệp của mình lại quen ChaeYoung "

" Này cáo con !

" - Chung SuBin căng thẳng

" Sao vậy ?

"

" Lisa, chị ấy có phải người tốt không ?

" - Vì nàng lo cho ChaeYoung.

Lee Hyeri đơ người, em bắt đầu khó nói.

" Lisa, chị ấy....tôi không biết với người khác thế nào " - Lee Hyeri nói khéo - " Nhưng với ChaeYoung, thì đặc biệt an toàn "

Cũng giống như em với chị vậy, Chung SuBin.

Chung SuBin nghe xong cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Sau khi trở về nhà, Chung SuBin hì hục lao vào gian bếp nấu ăn.

Lee Hyeri rất có ý phụ, nhưng ngặt nỗi là Chung SuBin luôn hối thúc em mau chóng tắm sớm.

Lee Hyeri tắm xong, trên vai vẫn còn vài giọt nước thấm vào áo, miếng băng gạc được tháo ra hết.

Em vừa đi được nửa cầu thang, mùi canh kim chi đã thoang thoảng hương vị chua cay đặc trưng của nó.

Khiến em phải nhanh chân chạy xuống.

" Thơm quá !

"

Ánh mắt cáo con long lanh, điều này đặc biệt hiếm thấy!

Chung SuBin xoay người, Lee Hyeri thế nào lại ở khoảng cách rất gần.

Cáo con có dấu hiệu muốn hôn cún nhỏ, em rướn người đến, càng gần càng gần.

Lee Hyeri tiến một bước, Chung SuBin lui một bước, lùi đến khi lưng chạm vào thành bếp, nàng lúc này mới hết đường thoát.

Tay Lee Hyeri đỡ lấy thành bếp phía sau Chung SuBin, tiếp tục tiến đến....bỗng dưng bị Chung SuBin đẩy mạnh ra

Nàng ấp úng, chọn đại đề tài để nói.

" Đây...

đây không phải là áo của tôi sao ?

"

" Nó đó " - Lee Hyeri gãi đầu - " Tôi quên xin mượn, lần này tuyệt đối sẽ trả lại !

"

" Em...em cứ mặc đi "

Chung SuBin cười cười, đi đến bàn đặt lên món canh kim chi nóng hổi còn nghi ngút khói, mùi kim chi cải thảo cùng ớt bột thoảng nhẹ chứ không hề xộc thẳng vào mũi, chứng tỏ Chung SuBin rất biết nấu.

Tiếp đến, nàng đặt lên bàn thêm một đĩa thịt heo xào chua ngọt.

Kế bên thêm một phần đậu que.

Lee Hyeri đứng lên phụ một tay, em đem bát đũa và cơm trắng đến.

" Đậu...đậu que ?

" - Lee Hyeri tỏ ra sợ hãi

Là sợ hãi tột độ, bởi vì em không hề thích nó !

"Ừm, đậu que, nó giúp em mau lành vết thương hơn " - Vừa nói Chung SuBin vừa ngồi xuống, nàng đưa đũa gấp đậu vào chén cáo con - " Ăn nhiều một chút!"

Nhưng làm sao Lee Hyeri có thể từ chối món ăn Chung SuBin nấu.

Cho dù có ghét cay ghét đắng cái hương vị của nó, thì em vẫn sẽ ăn!

" Cảm ơn chị....

" - Cáo con thất thần rồi.

Vừa cắn một miếng, đúng là cái vị lờ lợ này....Cáo con ngoài đậu que còn không thích các loại rau nữa, nhưng chẳng hiểu vì sao chỉ cần là Chung SuBin nấu, những thứ không thích kia chỉ là một khái niệm viễn vông.

"Ngon!"

Không cần đợi Chung SuBin lên tiếng hỏi, Lee Hyeri đã khẳng định luôn.

Thấy em ăn ngon như vậy, Chung SuBin thở một hơi dài nhẹ nhõm, nàng mới bắt đầu gắp đồ ăn cho bản thân mình.

Cả hai dùng bữa chẳng nói với nhau câu nào, trừ việc Lee Hyeri luôn miệng khen ngon.

Chung SuBin hài lòng cười thầm, nhìn dáng vẻ Lee Hyeri ngồi thoải mái trong nhà mình mà dùng bữa, thật giống một gia đình.

Lòng nàng cũng lâng lâng.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#33 Có biến


000

Đứng nép vào xem cáo con rửa bát đũa, Chung SuBin liên tục gật đầu cảm thán.

" Em được việc phết !

"

" Bởi vì, tôi là, Lee, Hyeri "

Chung SuBin phụt cười với cách nhấn nhá của em, nàng tự tin cho rằng, ngoài mình ra thì chẳng còn ai có thể tận mắt thấy dáng vẻ này của em đâu.

Nghĩ đến đây, Chung SuBin liền đỏ mặt.

Nàng đưa tay sờ vào vành tai Lee Hyeri, nó gần như đã lành lại, có thể tháo băng gạc được rồi.

Lại kiểm tra thêm mắt trái, vết sẹo vẫn còn đó, nó vẫn còn khiến mí mắt em sưng lên, có vẻ như chưa lành.

Lee Hyeri bị nàng động như thế vẫn để yên, em chỉ nhẹ nhàng cười khẽ.

Khóe môi có chút tím đỏ, ' rụt rè ' nhếch lên rồi lại nhanh chóng hạ xuống.

Lee Hyeri khẽ rít.

" Đau không?"

Vô thức hỏi, Chung SuBin cũng không kịp trở tay.

Lee Hyeri đưa mặt lại gần.

Giả vờ chu môi, em thản nhiên nói.

" Chị chạm vào một chút, sẽ không đau "

" Chạm bằng cái này thì sao ?

" - Chung SuBin đưa tay lên trước mặt, cuộn thành nắm đấm.

" Thôi, không cần nữa....

" - Cáo con nuốt khan.

Chung SuBin phải nghị lực lắm mới có thể trả lời bình thản như vậy.

Chỉ vừa nghe nói, nàng lại chợt nhớ đến khoảnh khắc môi chạm môi với Lee Hyeri.

Đứng đây thêm hồi lâu nữa, Chung SuBin sẽ bị thiêu nóng, tan thành tro bụi.

" Tôi đi...đi tắm đây " - Nàng nhanh chóng chạy lên cầu thang - " Em rửa mà để vỡ thì coi chừng đó !

"

" SuBin " - Lee Hyeri gọi lại.

"Sao?"

" Vậy tối nay, tôi ở lại đây nhé?"

"Ờ...thì, sao cũng được !

"

Nói rồi nàng ba chân bốn cẳng chạy lên lầu.

Cáo con ngốc thật hay đang giả ngốc vậy, ngay từ lúc Chung SuBin ngỏ lời mời em ăn tối, nàng là đã có ý muốn giữ em ở lại rồi.

Lee Hyeri xoay người, đặt bát lên kệ, mặc kệ khóe môi đau nhức, em cứ cười mãi.

Nếu một ngày nào đó chị đồng ý, chắc chắn, ngày hôm đó sẽ là ngày tuyệt vời nhất cuộc đời em.

Dẫu biết rồi cũng phải đến một ngày, hai đứa mình kết thúc, nhưng em sẽ không biến hai từ ' kết thúc', thành ' tan vỡ '.

Con đường cũng phải có điểm dừng, chỉ là ta muốn dừng sớm hay muộn thôi.

" Chung SuBin, tôi vốn là muốn những chuyện lâu dài "

Nói xong, Lee Hyeri thẹn quá, em quay tới quay lui kiểm tra có Chung SuBin ở đây không.

Phát hiện không có, Lee Hyeri lại cười ngây ngốc.

Cẩn thận kiểm tra cửa nẻo, xác nhận đã khóa cẩn thận, Lee Hyeri tắt đèn, từ từ đi lên phòng ngủ.

Chung SuBin vẫn còn trong nhà tắm.

Cáo con chẳng biết làm gì khác, em đi đến chiếc bàn đối diện cửa sổ, ngã lưng lên ghế ngắm nghía những cành hoa mà em trước đây từng tặng nàng.

" Sao mình có thể sến súa như vậy nhỉ ?

" - Lee Hyeri cười thẹn - " Nhưng công nhận cũng có mắt thẩm mỹ quá chứ bộ...

"

Vừa nói, em vừa lấy ra một cành hướng dương.

Mãi ngắm nghía, túi quần rung lên đợt thứ hai rồi, mà em vẫn không biết.

Chẳng biết từ lúc nào tâm trí quay trở lại, Lee Hyeri mới phát hiện điện thoại mình đang rung lên không ngừng nghỉ.

Vừa lấy điện thoại ra, cuộc gọi đã bị ngắt, Lee Hyeri chau mày lo lắng, có chuyện gì Lalisa lại gọi đến sáu cuốc ?

"Alo?"

" Lee Hyeri!

Rốt cuộc nãy giờ em đi đâu ?

" - Lisa bên đầu dây kia rất tức giận gằn giọng.

" Có chuyện gì sao ?

" - Lee Hyeri cắm lại cành hướng dương vào bình, em đứng dậy, tay siết chặt điện thoại.

" Có tôi mới gọi em !

" - Lalisa có vẻ như đã mất bình tĩnh - " Chung SuBin đâu ?

"

Lee Hyeri càng thêm lo lắng, ngực trái co thắt liên hồi khi cái tên Chung SuBin bị nhắc tới.

" Chị ấy....đang tắm "

" Em đang ở cùng cô ta ?

"

" Đúng vậy "

" Lee Hyeri!

" - Đầu dây bên kia nghe tiếng đổ vỡ, chắc chắn Lalisa đã nổi giận - " Tôi không ngờ người đó là em !"

" Lisa !

Chị đang nói cái quái quỷ gì vậy?"

"Nghe đây, sau khi ngắt máy, tôi liền gửi cho em ba tấm hình, em ráng mà bảo vệ người cho tốt !

"

" Cái gì ?

"

" Còn nữa, ChaeYoung.....

" - Lalisa khựng lại - " Mất tích rồi..."

Nói xong, thanh âm ' tút tút' vang lên ba hồi, Lee Hyeri vẫn còn ngẩn người, chưa thể buông điện thoại kề bên tai xuống.

Điện thoại lại rung lên, Lalisa như đã nói, cô gửi cho em ba tấm hình.

Lee Hyeri nghiêm túc nhấn vào xem, tay run lên bần bật.

Trong bức hình đầu tiên, Chung SuBin cùng em bước vào cửa hàng tiện lợi.

Bức thứ hai, Chung SuBin yên vị trong vòng tay em ở siêu thị.

Bức thứ ba, nàng cười ngốc khi ở trên lưng em.

" Không thể nào...

"

Có vẻ như việc ngụy trang của em đã uổng công vô ích.

Cẩn thận hé mở cửa sổ phòng ngủ, Lee Hyeri đưa lên nửa đầu quan sát bên dưới.

Con đường về đêm vắng tanh không bóng người, chỉ có tiếng dế kêu ren rét ở bụi cỏ của nhà đối diện.

Lee Hyeri đôi mắt đầy cảnh giác, không dám chớp dù một cái, em xem trái, xem phải.

Cuối cùng là thở phào khi phát hiện không có ai khả nghi lảng vảng ở nhà Chung SuBin.

Đem cửa đóng lại, Lee Hyeri ôm tim đập thình thịch cố trấn an bản thân, nếu để Chung SuBin phát hiện, chắc chắn, nàng sẽ không hề ổn.

'Rẹt, rẹt'

Tiếng điện thoại ma sát với mặt bàn khi đang để ở chế độ rung, Lee Hyeri giật bắn người, bất giác thụt lùi về sau nửa bước.

Màn hình điện thoại hiện lên dòng chữ 'Jennie unnie', Lee Hyeri mới nhanh chóng chụp lấy.

" Jennie!"

" Hyeri!"

Cả hai đồng thanh gọi tên nhau, rồi cùng nhau im lặng đến đáng sợ.

" Sao rồi ?

" - Kim Jennie hỏi trước.

" Tiêu đời rồi " - Lee Hyeri mấp máy.

" Chị cũng vừa hay tin, không thể nào...

" Kim Jennie bất lực nặn từng chữ - " Ta phải làm sao đây?"

"Em sẽ về ngay!"

" Không được !

" - Kim Jennie nhanh chóng ngăn cản - " Tuyệt đối tối nay không được !

Nếu em đi, Chung SuBin sẽ ra sao ?

Còn nữa, chị không chắc...."

" Cáo con, lại đây tôi thay băng gạc cho em " - Chung SuBin mở cửa nhà tắm, tay vẫn còn dùng khăn mà lau tóc.

".....Không chắc em sẽ về nhà được đâu " -Kim Jennie nói hết câu.

Lee Hyeri hốt hoảng khi giọng Chung SuBin phát ra ngay sau lưng mình, em chưa kịp điều chỉnh cảm xúc đã xoay người lại.

Vội vàng cúp máy.

" SuBin?"

" Em sao vậy ?

" - Thấy cáo con thở gấp, nàng hỏi - " Chưa hết sốt sao ?

"

Càng tiến lại gần, Chung SuBin đưa tay sờ vào trán em.

Điện thoại trong tay Lee Hyeri lại lần nữa run lên, màn hình bật sáng.

Chung SuBin có hơi giật mình, nhưng lại nói.

" Là Jennie phải không ?

Chị ấy đang gọi em kìa "

Lee Hyeri rùng mình, em nép sang một góc, nhanh chóng ấn nghe.

" Lee Hyeri !

Em tuyệt đối không được về !

" - Kim Jennie gấp gáp - " Hiểu chưa!

"

Lee Hyeri nói gì đó vào điện thoại rồi tắt đi.

Nhưng lần này em đã thất thần đứng yên tại chỗ.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#34 Chúc em ngủ ngon


000

" Làm sao vậy?"

Chung SuBin cười gượng khi thấy Lee Hyeri gần như hóa ngốc.

Nàng đi đến hộc tủ, lấy hộp dụng cụ y tế ra đặt nó trên giường.

" Đến đây "

Lại nhìn vào em, nàng phát hiện hình như...cáo con không nghe mình gọi.

Chung SuBin thở dài.

" Lại bày trò gì nữa đây ?

" - Nàng cười bất lực đi đến, nắm tay kéo lại để em ngồi trên giường - " Em đang muốn chọc tôi cười sao ?

Cũng khá đó !

"

Lee Hyeri nhìn nàng tươi cười hồn nhiên như thế, em lại cảm thấy đau lòng, càng thêm bất an.

Chung SuBin dùng bông gòn thấm sơ qua nước ấm, chầm chậm lướt nhẹ trên bề mặt vết thương của em, thì bỗng nhiên tay bị nắm ghì chặt xuống.

"A!

Em bị đau sao ?

Xin lỗi, xin lỗi "

Định nói gì đó nhưng lại thôi, Lee Hyeri tiếc nuối, ngậm ngùi buông tay nàng ra.

Thấy cáo con không kháng cự, Chung SuBin chỉ đành nhắm mắt cho qua, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất bức bối, thật bất an mà.

Một lúc sau, Chung SuBin run run đưa ngón tay trỏ đến, chạm hẳn lên môi em.

" Môi em khô quá....tôi bôi em một chút vaseline nhé ?

" - Nàng đỏ mặt, cáo con bị làm sao vậy ? sao cứ nhìn nàng mãi.

Câu nói Chung SuBin muốn nghe nhất bây giờ là " Chị chạm vào một chút, sẽ không còn khô ".

Tiếc là hoàn toàn không có câu nói đùa nào như vậy nữa.

Em vẫn thất thần im lặng.

" Lee Hyeri " - Thẩm Mộng Dao lo lắng gọi, nhưng đứa nhỏ kia vẫn chẳng một lời đáp trả, giống như bị trúng tà vậy.

" Em trả lời tôi có được không?"

" Em gặp chuyện gì sao ?

"

Đợi mãi Lee Hyeri vẫn không đáp.

Nếu Chung SuBin có mệnh hệ gì, em phải làm sao.

Có phải chính em đã vô tình đẩy nàng vào nguy hiểm không.

Chung SuBin của em ngây thơ, xinh đẹp, nàng dễ tin người lắm....thật không đáng để gặp phải những điều tồi tệ như vậy.

Giá như không gặp mặt, giá như không dính dáng gì đến nhau, Chung SuBin chắc chắn đã không phải gặp những chuyện xui xẻo kinh trời này.

Đang thất thần suy nghĩ, Lee Hyeri cảm nhận được thân thể mình giống như được sưởi ấm.

Có cái gì đó bao trùm lấy em, tỏa ra một hương thơm nhè nhẹ, mang theo chút ấm áp mà xoa dịu.

Chung SuBin từ lúc nào đã cất đi hộp y tế vào chỗ cũ, nàng lo lắng ôm chầm lấy thân em.

" Lee Hyeri "

" Em có chuyện gì thì cũng phải nói cho tôi biết chứ....

" - Giọng nàng mang theo ý trách móc - " Cáo con, sao tôi thấy lo quá "

Chung SuBin chẳng hiểu vì sao nàng lại cảm thấy bất an.

Giống như có gì đó thôi thúc nàng vào lúc này, nàng mãi vẫn không hiểu.

Cuối cùng, Chung SuBin lắc đầu, có Lee Hyeri ở đây, sao nàng phải lo lắng.

Em ấy, nhất định sẽ ở bên nàng mà.

Ngay thời khắc chứng kiến Lee Hyeri như người mất hồn, Chung SuBin thật sự đã rất hoảng.

Nàng đơn giản chỉ nghĩ em đang đùa với mình, nhưng rồi cho dù có kêu bao nhiêu lần thì em vẫn không có phản ứng.

Nàng đã rất sợ hãi.

Có lẽ như, con tim nàng thật sự đã trao cho em rồi.

" Lee Hyeri " - Chung SuBin nói lí nhí- " Tôi........

"

Nàng mím môi, tim đập càng mạnh

" Tôi đã nói, sẽ cho em đáp án sớm nhất...có đúng không?"

Lee Hyeri nghe đến đây liền hiểu, em muốn ngăn cản Chung SuBin, điều này sẽ đẩy nàng vào mối nguy hiểm tiềm tàng !

" Chung SuBin...

"

" Được rồi " - Nàng chạm tay lên môi em ngăn lời nói.

Chắc chắn, Lee Hyeri sẽ lại bảo với nàng rằng, em không ép nàng phải đồng ý, em tôn trọng quyết định của nàng, em không muốn nàng phải khó sử.

Chung SuBin nghĩ.

Lee Hyeri đã từng nói, nếu chị đồng ý, hãy đến hôn em, còn nếu không, chị có thể bước xuống.

Vào thời điểm hiện tại, nếu nàng đồng ý, hãy đến hôn em, nếu không, hãy buông em ra khỏi cái ôm này.

Chung SuBin hít một hơi thật sâu rồi cúi xuống, can đảm áp môi mình lên môi người kia.

Vaseline vừa thoa cho em có hương dâu ngọt nhẹ, giờ thì nàng có thể nếm được nó rồi.

Cảm thấy môi mình cũng được ánh lên một lớp gel dưỡng ẩm bóng loáng, Thẩm Mộng Dao dịu dàng níu kéo đôi môi của đối phương.

Lee Hyeri hôm nay thật lạ, không chống đối và không đáp trả.

Chẳng phải em từ lâu đã muốn câu trả lời như vậy sao ?

Chung SuBin chỉ cho rằng em nhất thời hoảng hốt với những gì đang diễn ra.

Nhưng nào ngờ, Lee Hyeri đã một dùng lực mạnh lạnh lùng đẩy vai nàng.

" Chung SuBin " - Có người đang kiềm chế thứ gì đó trong đôi mắt - " Dừng lại đi "

"Hyeri..."

" Chị đang nghĩ cái gì ở trong đầu vậy ?

" -Lee Hyeri kéo lên một nụ cười thật đểu cáng - " Haiz!

Chị bị tôi chơi rồi "

Vừa nói.

Một tiếng' chát' vang lên bên tai em đau điếng, trong phút chốc bị ù đi.

Lee Hyeri kiêu ngạo, đặc biệt nói không với bất cứ ai thản nhiên chạm vào mặt mình.

Giờ đây đã bị chính người mình yêu, tát cho nghiêng hẳn đầu sang một bên, má trái hiện dần năm dấu ngón tay, ngày càng thêm rõ.

" Khốn nạn !

" - Chung SuBin kiềm không xuể, nước mắt nàng hai hàng - " Lee Hyeri, em vốn chỉ coi tôi là con ngốc, là con ngốc để em lừa thôi !!!

"

" Chung SuBin....

" - Lee Hyeri gần như ngẩn người

" Câm miệng !"

- Nàng đẩy em ra, nặng lòng bước xuống giường - " Lee Hyeri..........tôi cứ nghĩ.........em là thật lòng "

Chữ ' thật lòng' bây giờ nghe sao mà chua chát quá.

Nàng không thấm nổi !

" Tiếc thật....

Tôi trông chờ vào em quá rồi " - Chung SuBin quẹt đi nước mắt cố gắng điều chỉnh tông giọng cho vững vàng - " Sáng mai, biến khỏi đây đi, nếu được....thì ngay bây giờ !"

Chung SuBin đem gối nằm của mình ra khỏi phòng, nàng đau lòng ngoảnh nhìn cánh cửa lạnh lẽo đã đóng.

' Lee Hyeri ' sẽ là cái tên khiến Chung SuBin nàng ghê tởm, căm hận, ghét cay ghét đắng không đội trời chung.

" Lee Hyeri, tôi ghét em, nhưng thật sự vẫn muốn chúc em, chúc em ngủ ngon "

Đó sẽ là lời chúc đầu tiên cũng như là lời chúc cuối cùng nàng muốn dành cho em.

Vốn là vậy mà.

Thành phố này là sự náo nhiệt, gặp được nhau một phần là nhờ nhân duyên, nhân duyên lớn....thì nạn gặp ắt sẽ lớn.

Nếu chẳng may có lầm lỡ, cho dù là một chút ít thôi, thì cũng đã quá đủ để ta lạc mất nhau rồi.

Chị có biết em đã tự nhủ rằng...mình sẽ nắm tay chị cho thật chắc.

Chẳng là...phận duyên này nhỏ bé quá.

Tiếc nuối nói, mình hết duyên thôi.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#35 Lời xin lỗi thầm lặng


000

Ngồi trên chiếc sô pha của phòng khách, đây có lẽ là nơi mà tình cảm của nàng dành cho Lee Hyeri bắt đầu được gieo mầm.

Tiếc thay, lúc bắt đầu lẫn kết thúc đều cùng chung một địa điểm.

Chẳng ai biết trước được, chỉ là vô tình chạm vào thôi, lại có thể nhớ đến nhau trọn đời.

Đây vốn là căn nhà của nàng kia mà, sao bây giờ lại lạnh lẽo như thế.

Phòng khách cũng là nơi Chung SuBin thích nhất, bởi nó trước đây từng cùng nàng chào đón một người đặc biệt.

Và phòng ngủ, bây giờ sẽ là nơi nàng cảm thấy ghê sợ.

[ ChaeYoung, em vẫn chưa trả lời tin nhắn của chị, có phải đã gặp chuyện rồi không ? ]

[ Em còn thức không ? ]

[Chị ]

[ Có chút nặng lòng... ]

Gửi tin nhắn đi, Chung SuBin chờ mãi cũng chẳng thấy ai trả lời.

Nàng nghĩ gì đó, rồi ấn thu hồi dòng tin nhắn cuối, thay bằng một tin nhắn khác.

[ Hôm nay của em đã vất vả lắm nhỉ ? ]

[ Thương thương]

Chung SuBin nằm trên ghế sô pha, nước mắt không kiềm chế được một mực muốn tuôn trào.

Thôi thì, nàng sẽ để nó được tự do vậy.

Khóc lần này thôi, rồi sáng mai, nàng sẽ không khóc nữa.

Điện thoại bỗng dưng mở sáng, Chung SuBin mừng thầm vì tưởng rằng đó là tin nhắn của Park ChaeYoung.

Vội vàng ấn vào xem.

[ SuBin ]

[ Em còn thức không ? ]

Là Kim Jisoo

Đến lúc nàng buồn nhất, Kim Jisoo vẫn sẽ bên cạnh nàng.

Chung SuBin kiềm lòng không nỗi nữa, nàng càng rơi nước mắt nhiều hơn, vừa khóc nấc thành tiếng vừa gửi tin nhắn.

[ Jisoo unnie, rốt cuộc cũng chỉ có chúng ta thôi ]

[ Làm sao đó ? ] - [ Chưa ngủ sao ? ]

[ Em không ngủ được ]

[ Con gái thức khuya, da sẽ xấu lắm ] -[ Aizz !

Nhưng chị mày cũng là con gái mà nhỉ ? ]

[ Jisoo unnie... ]

[Sao vậy?]

[ Em nặng lòng quá ]

Kim Jisoo ngay lập tức trả lời tin nhắn.

[ Gì chứ ?

Không ngủ được là vì có chuyện buồn sao?] - [ Em đừng nói là do cái tên Lee Hyeri kia gây ra nha?]

Chung SuBin bị nói trúng tim đen, nàng lại khóc nhiều hơn - [ Em sẽ nói vào ngày mai ]

[ Cũng được ! ] - [ Nhưng SuBin, chị có cái này quan trọng lắm này ]

Chung SuBin gạt đi giọt nước mắt, nghiêm túc chờ đợi tin nhắn tiếp theo.

[ Chị lo quá ] - [ Không biết tại sao nữa ]

[Sao chứ?]

[ ChaeYoung, gần như bị mất liên lạc vậy ]

Chung SuBin trở nên lo lắng, Park ChaeYoung mất tích cũng từng lóe lên trong suy nghĩ của nàng.

Nhưng Chung SuBin chỉ nghĩ Park ChaeYoung là bận công việc, thế nên nàng đã lắc đầu cho qua.

[ Chúng ta phải làm sao bây giờ ? ] - Nàng nhắn

[ Chị nghĩ, cứ để sáng mai xem thử ] - [ À còn nữa, em bây giờ mau ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung, đừng nghĩ đến cái tên Hyeri chết bầm kia nữa nhé ? ]

[ Em nhớ rồi ] - [ Chị ngủ ngon]

[ Em cũng vậy ]

Chung SuBin mệt mỏi tắt điện thoại.

Nàng gác tay lên đôi mắt với hy vọng nước mắt đừng chảy nữa, mắt nàng đã rát lắm rồi.

Lee Hyeri sau khi nhìn cánh cửa phòng được Chung SuBin đóng lại, em đã thất vọng đánh lên ngực trái mình liên tục.

Nghẹn ngào nói không thành lời, em rất muốn nói xin lỗi nàng, nhưng bây giờ đã không còn tư cách nữa.

Ngồi bó gối ở góc giường khóc cạn nước mắt, em dày vò bản thân mình bằng cách cào cấu vào cánh tay, khiến nó nổi lên những vệt đỏ, miệng thầm chửi rủa bản thân một cách nặng nề.

Mở cửa phòng ngủ, Lee Hyeri chậm rãi đi xuống cầu thang với những bước chân khập khiễng.

Em tìm kiếm Chung SuBin, mong rằng nàng vẫn còn ở trong nhà.

Phát hiện cún nhỏ đã nằm ngủ cuộn mình trên chiếc ghế sô pha, tay gác ngang đôi mắt như giấu diếm thứ gì đó.

Lee Hyeri đau lòng đi đến, mang theo tấm chăn nhẹ nhàng đặt lên người nàng.

Nước mắt rơi vẫn cứ rơi, chẳng biết làm gì ngoài việc bất lực ngồi xuống nền đất.

Lee Hyeri tựa đầu lên thành ghế sô pha ngắm nhìn Chung SuBin lần cuối trước khi biến mất khỏi cuộc đời nàng.

" SuBin, em xin lỗi "

Tựa lưng bên mép ghế, Lee Hyeri kiềm lòng không muốn khóc thành tiếng.

Cắn ngón tay để không phát ra âm thanh nức nở của mình.

Giờ đây em thấy mình thật tệ hại.

Chính em còn phải tự ghê sợ.

Sáng hôm sau.

Chung SuBin mở mắt dậy, có lẽ do đêm qua khóc nhiều quá nên có chút đau mỏi.

Trong mơ nàng thấy, Lee Hyeri trước khi rời đi, em vẫn không quên tặng nàng cành hoa vàng thơm ngát.

Đem chăn gấp lại, Chung SuBin cười chua xót, xem như đây là sự tử tế cuối cùng mà Lee Hyeri dành cho mình.

Nàng mệt mỏi đi lên phòng, nơi này đã không còn ai đang nằm chễm chệ ngủ nữa.

Ánh mắt vô tình chạm vào chiếc áo được xếp gọn gàng đặt trên đầu giường, tim nàng khẽ trùng xuống.

Người kia, chính thức đi khỏi cuộc đời nàng rồi.

Chung SuBin thay đồng phục đi làm.

Cầm theo bình hoa ra khỏi nhà, thấy người nhân viên quét rác đang làm việc, Chung SuBin tiện tay cho bình hoa vào thùng rác.

Xem như, nàng chính thức không muốn nhớ đến nữa.

Bước vào cửa hàng tiện lợi với giỏ đồ trên tay, nàng đặt nó trước mặt Kim Jisoo.

" Tặng chị "

" Cái gì ?

Thật á ?

" - Kim Jisoo mở to mắt ngạc nhiên - " Đây không phải là combo skincare chuyên sâu sao?"

"Ừm....tặng chị....

" - Ánh mắt nàng lóe lên tia nước, rất nhanh thôi lại biến mất.

" Chung SuBin !

Hôm nay là ngày cuối em đi làm à?"

Chung SuBin cười gượng - " Nói xui !

Em đâu có, chỉ là muốn tặng chị thôi "

" Lát nữa Hyewon có ghé, chị giúp em đưa cái này cho cậu ấy nha ?

"

Chung SuBin đặt giỏ đồ tiếp theo lên bàn, đây cũng là combo skincare chuyên sâu, là một phần trong bộ của Kim Jisoo.

" Em đi đâu sao?"

"E......em tự dưng muốn ở một mình " -Chung SuBin gượng cười - " Thôi em vào kho nhé?"
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#36 Về nhà Jisoo


000

Đến trưa, Chung SuBin từ nhà kho trở ra, nàng chần chừ kéo ghế ngồi cạnh Kim Jisoo.

"SuBin, chuyện buồn hôm qua em nói là gì vậy ?

"

" À, không có gì đâu " - Chung SuBin cười trừ - " Em tự dưng không muốn nhắc tới nữa "

Nhận ra đôi mắt Chung SuBin sưng lên thấy rõ, Kim Jisoo buồn lòng nói.

" ChaeYoung thấy em như vậy, chắc chắn sẽ rất tức giận "

" À phải rồi, ChaeYoung vẫn chưa có liên lạc....

"

Điều các nàng lo lắng nhất hiện tại, là Park ChaeYoung một câu trả lời tin nhắn cũng không có, gọi lại càng không.

Các nàng đã gọi em cả mấy chục cuốc rồi nhưng vẫn không có kết quả.

Rất muốn đi tìm Park ChaeYoung, nhưng các nàng hoàn toàn không thể bỏ cửa tiệm được.

Trong suốt ngày hôm nay, cho dù khách có ra vào tấp nập, doanh thu nhận vào có phần ổn hơn những ngày trước, thì tâm trạng các nàng cũng không đâu vào đâu được.

Đặc biệt là Chung SuBin.

" Em đi đâu vậy?"

"Em đi vứt rác thôi "

Thấy Chung SuBin nắm những cành hoa vàng trong tay đến nát bấy.

Kim Jisoo cảm thấy dường như có chuyện gì không ổn.

Đó chẳng phải là hoa trước đây Lee Hyeri đến tặng nàng sao, Chung SuBin trước đây đều rất quý chúng, quý đến nỗi trong nhà hay lẫn nơi làm việc cũng đều phải có kia mà.

"À....em đi đi " - Kim Jisoo ngầm hiểu ra vấn đề, chắc có lẽ đây không còn là những cuộc cãi vã, đùa cợt nhau như thường ngày của hai người nữa.

Tâm tình Kim Jisoo trở nên rối loạn, chị đã từng rất thích chuyện của hai đứa nhóc này, cũng giúp một phần đẩy gần khoảng cách cho họ.

Nào ngờ Lee Hyeri lại lần nữa làm Chung SuBin buồn rồi.

" Khỉ thật !

Cái tên chết bầm này!"

Đến tối.

" Chị có cảm thấy...chuyện gì đó không ổn không?"

Chung SuBin dựa lưng đứng trước cửa tiệm đợi Kim Jisoo khóa cửa.

Linh cảm của người con gái rất nhạy bén, những lần gặp nguy hiểm đều sẽ có gì đó thôi thúc mình.

" Chị có " - Kim Jisoo trầm giọng.

Chung SuBin cười buồn - " Sao em thấy lo quá "

Hai nàng đều có cho mình nỗi lo chung.

Nhưng Chung SuBin không những lo cho Park ChaeYoung, nàng còn lo cho một người nữa, người mà khiến con tim nàng đau nhói.

" Có khi nào em ấy gặp phải chuyện gì rồi không ?

" - Chung SuBin xúc động ngồi xổm xuống.

" Không sao, không sao, chắc chắn là không sao hết "

Kim Jisoo đến bên cạnh an ủi, chị nắm lấy tay giúp nàng đứng lên.

" Jisoo unnie, em không muốn về nhà "

Nỗi đau này đè lên nỗi đau khác, Chung SuBin cảm thấy mình không còn chốn nào để chữa lành rồi.

" Em không muốn phải nhớ về Lee Hyeri nữa...."

Cái tên ' Lee Hyeri ' trước đây từng khiến nàng cười tươi rói mỗi khi nhắc đến, sao bây giờ hai tiếng ấy nghe xa lạ quá.

" Về nhà chị " - Kim Jisoo vuốt tấm lưng run rẩy của nàng.

Kim Jisoo chở Chung SuBin về nhà trên con xe cà tàng của mình.

Mặc dù không lên tiếng, nhưng Kim Jisoo vẫn biết được, phía sau xe, có một cô gái đang âm thầm khóc.

Chung SuBin với bao nhiêu nỗi nghẹn ngào, chắc đã kìm nén không được nữa rồi.

Đem hai chai soju vừa được lấy từ trong tủ lạnh ra để lên bàn.

Kim Jisoo đặt xuống tiếp hai chiếc ly thủy tinh.

" Jisoo unnie ?

" - Oh Woori mở cửa phòng -" Ủa ?

SuBin, chị sao lại ở đây ?

"

Chung SuBin giấu đi đôi mắt đỏ, khẽ gật đầu.

Kim Jisoo nhìn Oh Woori như hỏi sao em lại vào đây, Oh Woori hiểu, em nói mình nghe thấy tiếng thủy tinh va chạm, tưởng chị gái có chuyện gì, nên chạy vào xem thử.

Oh Woori thật sự là một đứa trẻ hiểu chuyện, Chung SuBin không ổn, em có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Khẽ chào hai nàng, em đóng lại cửa.

Tối đó, Kim Jisoo chỉ uống một ly rưỡi.

Số còn lại đều thuộc về Chung SuBin.

Nàng lúc say khướt mới có đủ can đảm để nhắc lại chuyện đêm qua, càng nói, càng đau lòng.

Kim Jisoo nhíu mày nghe nàng kể, tuy chị không phải nhân vật chính nhưng vẫn cảm thấy đau lòng cho hai người.

" Em ấy....là người như vậy sao...

"

Chung SuBin cười khổ - " Em ngốc quá "

Nàng ngốc quá, sao có thể để tim mình hướng về tên tệ bạc như vậy...

Sáng hôm sau.

Chung SuBin tỉnh dậy trên giường của Kim Jisoo với cái đầu đau nhức.

Nhìn xuống giường, Kim Jisoo đã gục ngay trên bàn mà ngủ say.

Chung SuBin lại buồn lòng, nàng khẽ đến khều Kim Jisoo, bảo chị hãy lên giường mà ngủ đi.

Đánh răng rửa mặt xong xuôi, Chung SuBin bó gối ngồi cạnh chân giường, ánh mắt nàng mệt mỏi nhìn vô định về hướng cửa.

Lát sau, cánh cửa giống như có thứ gì đó tông sầm vào.

Ra là Oh Woori.

" SuBin, Jisoo unnie!

Sao hai chị còn chưa đi làm!"

Oh Woori tức tốc chạy đến, trên người vẫn còn mặc đồ ngủ.

" Woori...

"

" SuBin, chị sao vậy ?

Nhìn chị bơ phờ quá "

Oh Woori đi đến cạnh nàng, đưa tay lên xem xét, phát hiện Chung SuBin có hơi sốt.

" Mấy chị uống hết soju của em luôn sao?"

Cậu bất lực cười

"Xem ra hôm nay....lại nhờ em rồi "

Oh Woori ngoan ngoãn gật đầu, em bảo Chung SuBin thuốc hạ sốt nằm ở hộc tủ ngăn tứ ba.

Còn bản thân thì chạy thật nhanh về phòng ngủ, lật đật thay đồ đi làm thay cho hai nàng.

Có lẽ như hôm nay, em sẽ cực lắm.
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#37 Điểm yếu vẫn là điểm yếu


000

Chung SuBin mở hộc tủ ngăn thứ ba như lời Oh Woori nói, nàng lấy trong đó ra một viên thuốc hạ sốt rồi uống vào.

Lại kiểm tra điện thoại, gửi một tin nhắn cho Park ChaeYoung

[ Em đọc được tin nhắn nhớ gọi cho chị ]

Sau đó nàng gọi một cuốc để thăm dò.

Chung SuBin đi lên sân thượng, nàng ngồi ôm gối nhìn về phía xa xa.

Nắng ấm hòa cùng không khí trong lành thật khiến con người ta dễ chịu, nhưng nàng lại cảm thấy lòng mình trống trải hơn bao giờ hết.

Giá như ngày hôm đó nàng ngoảnh mặt làm ngơ, thì có lẽ bây giờ nàng sẽ không đau lòng như hiện tại.

Giá như nàng không cứu Lee Hyeri, em ấy cũng sẽ không có cơ hội dày vò trái tim nàng.

Giá như nàng chưa từng gặp Lee Hyeri và đem lòng yêu em, thì chắc hẳn bây giờ nàng đã không hối tiếc.

Chung SuBin cảm thấy ghét bản thân mình, ghét luôn cả nụ hôn mình dành cho Lee Hyeri.

Bây giờ nhớ lại, nàng vẫn không ngừng dùng tay chà lên đôi môi đến ửng đỏ.

Những cuộc gặp gỡ, trò chuyện giữa nàng và Lee Hyeri như một cuốn phim đang được chiếu lại.

Chung SuBin muốn không nghĩ tới càng không thể ngăn cản bản thân mình.

Lee Hyeri đến, em cho nàng cảm giác được yêu thương, được lo lắng, cảm giác hồi hộp mà trước đây nàng chưa từng trải.

Em cho nàng cảm giác quá đỗi an toàn.

Nhưng đến ngày nàng chính thức muốn trao trái tim mình cho em ấy, thì chính em là người đạp đổ nó đi.

Những câu nói trước khi biến mất của Lee Hyeri như ăn sâu vào trong tìm thức nàng, mãi mãi sẽ không quên.

Đúng là chỉ với một câu nói, cũng có thể gây ra sát thương mãnh liệt như vậy.

" SuBin ?"

- Giọng Kim Jisoo phát ra ở phía sau nàng - " Làm chị hú hồn....cứ tưởng em đi đâu mất rồi "

Chung SuBin quẹt đi những giọt nước mắt yếu đuối của mình, cố gắng thản nhiên trả lời.

" Em lên đây hóng mát một chút thôi "

Kim Jisoo thở ra một hơi, chị biết nàng vẫn còn nặng lòng chuyện hôm đó.

" Em nhờ Woori..."

- Chung SuBin khựng lại - " Em ấy thay ca cho hai đứa mình rồi "

Kim Jisoo khẽ ừ một tiếng rồi đi đến ngồi cạnh nàng.

" Em liên lạc được với ChaeYoung chưa ?"

" Vẫn chưa " - Nàng cúi mặt thở dài.

" Chúng ta có nên....báo cảnh sát không ?

"

Chung SuBin ánh mắt lóe lên.

" Em nghĩ là...chúng ta hãy đến những nơi ChaeYoung thường lui tới trước, nếu không có thông tin gì, chúng ta hẳn báo cảnh sát "

"Ừm, được !

" - Kim Jisoo gật đầu đồng ý.

000

" Chườm đi " - Kim Jennie đặt túi đá lạnh vào tay Lee Hyeri - " Nhìn em kìa, khóc tới nỗi mắt mũi đều sưng rồi "

Lee Hyeri cầm lấy, em ngã đầu lên ghế nhắm mắt lại rồi từ từ đặt túi đá lên.

" Jennie....

"

"Sao đó ?

"

" Nếu lỡ.....chị ấy gặp nguy hiểm thì em làm sao đây?

" - Lee Hyeri tay siết chặt túi chườm - " Em tệ quá...

"

" Đừng tự trách bản thân mình nữa, em cũng có muốn đâu chứ " - Kim Jennie đặt tay lên vai Lee Hyeri an ủi - " Việc bây giờ là nhanh chóng tìm cách xử lý vụ này đã "

Khoảng mười phút sau, Lee Hyeri ném lại túi chườm lên bàn, em chộp lấy chìa khóa xe, đứng dậy.

" Em đến chỗ Lisa !"

Kim Jennie không cản, cô chỉ dặn dò em phải cẩn thận.

Chiếc xe moto dừng lại ở một quán karaoke lấp lánh, Lee Hyeri với chiếc thẻ tổ chức trong tay liền có thể dễ dàng vào tận phòng V.I.P.

'Cốc cốc cốc'

Vừa gõ cửa, bên trong đã truyền đến giọng nói của một người phụ nữ.

"Là ai?"

" Lisa, là tôi "

Cánh cửa được mở ra trước sự cho phép của người bên trong, Lee Hyeri mới căng thẳng tiến vào.

" Em đã có thêm tin tức của ChaeYoung chưa?"

- Lisa hỏi.

" Vẫn chưa "

Vừa nghe xong câu trả lời, cô đã thở dài hụt hẫng.

" Khỉ thật, e là....

đây không đơn giản chỉ có bắt cóc tống tiền "

"Sao?"

" Bọn chúng vẫn chưa lộ diện, gửi hình cũng bằng hình thức ẩn danh " - Lisa bóp trán - " Lại nói, chúng không nói rõ số tiền muốn có "

" Vậy nói thẳng ra, chúng muốn tra tấn tinh thần của chị sao?"

"Đúng vậy....

"

" Chị có nghi ngờ ai không?"

" Vẫn chưa có bằng chứng để chắn chắn là kẻ nào làm " - Lisa nói tiếp - " Nhưng tôi vừa biết kế hoạch của chúng "

Lisa phát đoạn video được chiết xuất từ camera của quán đồ nướng hôm nọ, có một nam nhân lạ mặt đột nhập vào quán và đóng giả là nhân viên.

Trong lúc bàn của các nàng được dọn món, hắn đã đưa chiếc điện thoại có gắn camera ẩn đến trước mặt ChaeYoung, giả vờ để em làm khảo sát khách hàng mà ghi hình, nhận dạng khuôn mặt.

Sau đó là cho người theo dõi, biết được ChaeYoung là người mẫu ảnh, em thường đi nhiều nơi để tác nghiệp khiến Lisa không thể quản được, liền tiến hành bắt cóc.

Bởi chúng biết, ChaeYoung có mối quan hệ chặt chẽ với Lisa.

" Em nghĩ, ChaeYoung của tôi, sẽ ổn không?"

Lee Hyeri cúi đầu không đáp.

Sau khi nhận được tiếng thở dài của Lisa, em mới dám ngẩng đầu lên.

" Người của em, vẫn ổn?"

" Vẫn ổn " - Tim Lee Hyeri trùng xuống, em mấp máy môi - " Bây giờ thì...không còn liên quan gì rồi "

Cái gì ?

" - Lisa cau mày nhìn em - " Ý em là sao?"

" Chúng tôi dừng...."

Chưa nói dứt lời, cổ áo Lee Hyeri đã bị siết lại, một lực mạnh đột ngột ném cả người em lên ghế.

" Lee Hyeri, em là đồ hèn !

" - Lisa giáng xuống một bạt tai.

" Lisa !

Nếu tôi không làm vậy, thì SuBin cũng sẽ chịu chung số phận với ChaeYoung !

" - Lee Hyeri vùng vẫy, giằng co với cô - " Chị nghĩ tôi cam tâm sao!"

Lại một lần nữa lãnh bạt tai từ Lisa khiến Lee Hyeri ngã nhào xuống ghế.

" Tôi không tin mình có thể mang một tên hèn như em về đây !"

" Chị thì lấy cái quyền gì khinh thường tôi !

"

Cả hai cứ giằng co với nhau, đồ đạc, ly rượu trên bàn đều bị rơi xuống đất.

" Nghe cho kĩ, một khi bọn chúng đã nắm được điểm yếu của em, thì thử nghĩ, chúng sẽ buông tha sao?"

- Lisa gằn giọng - " Điểm yếu vẫn là điểm yếu !

"

Lee Hyeri trừng mắt nhìn Lisa nhưng tay đã dần nới lỏng cổ áo cô.

" Thay vì ra sức bảo vệ người mình yêu thì em lại chọn cách rút lui hèn nhát như vậy "

" Em nghĩ Chung SuBin sau khi chia tay, cô ta sẽ an toàn à?"

" Không có chuyện đó đâu !

"

" Một bước lơ là, đều phải trả giá đắt " -Lisa ấn mạnh vào cổ áo đẩy em ra - " Tôi e rằng, em không còn cơ hội chuộc lỗi nữa rồi'
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#38 Rối loạn


000

Sau khi nói xong, Lisa phủi tay áo cho hẳn hoi, cô bình tĩnh nói.

" Tôi phải tìm cho ra ChaeYoung "

" Để tôi đi với chị "

" Không !

" - Lisa đưa ánh mắt kiên định nhìn Lee Hyeri - " Lo cho người của em trước đi "

Lisa đem áo khoác mặc vào, cầm lấy chìa khóa xe bước thẳng ra khỏi cửa.

" Nhớ đừng làm gì khiến em sau này phải hối hận !

"

Sau khi rời khỏi quán karaoke, Lee Hyeri tức tốc phóng xe đến thẳng nhà Chung SuBin.

Điên cuồng nhấn chuông, nhưng em có nhấn đến hỏng vẫn không thấy ai mở cửa.

Lại đến nơi nàng làm việc, không những không có Chung SuBin, mà Kim Jisoo cũng chẳng thấy đâu.

" Cho tôi hỏi, hai cô nhân viên thường làm ở đây đâu rồi ?

"

" À ý chị là SuBin và Jisoo sao?"

- Oh Woori niềm nở trả lời - " Họ hôm nay bận không thể tới.....Mà chị là quan hệ gì với hai unnie của tôi ?

"

Lee Hyeri em phải biết lấy thân phận gì đây.

" Vậy hiện giờ hai người họ đang ở đâu ?

"

" Ở nhà tôi " - Oh Woori bình thản

"Là ở đâu ?"

Oh Woori nghe qua liền khiếp sợ, tự dưng hỏi địa chỉ nhà người ta vậy trời !

" Nhưng mà chị là gì đối với họ?

"

" Là ai cũng được, chỉ cần cho tôi biết địa chỉ nhà em thôi !

Tôi tuyệt đối không làm gì xấu!"

Oh Woori có bệnh lắm mới dám tin lời Lee Hyeri nói, em liền lắc đầu từ chối.

"Không được !

Trừ khi chị nói tôi biết chị là ai?"

" Tôi là Lee Hyeri !

" - Lee Hyeri gần như mất bình tĩnh - " Tôi nói cho em biết, nếu em không nôn địa chỉ nhà ra ngay bây giờ, thì sau này em sẽ phải hối hận "

Oh Woori nghĩ đúng là ép người quá đáng mà ! cậu biết phải đối phó như thế nào đây.

" Haiz....tôi nói không được đâu !"

Lee Hyeri hết cách, em đi đến gằn giọng.

" Tôi là người yêu của Chung SuBin, vậy đã được chưa?"

" Cái đó thì tôi nói cũng được vậy, tôi cũng là người yêu của SuBin nè "

" Khỉ thiệtttt !

" - Lee Hyeri nổi cáu, em nhấc điện thoại lên, nhấn vào ba tấm hình mà Lisa đã gửi cho mình khi bị chụp lén - " Nhìn cho kĩ đi !"

Bằng chứng có đủ, nếu không phải người yêu thì sao có thể tiếp xúc thân mật như vậy.

Oh Woori nhìn tấm ảnh cũng bắt đầu lung lay.

Chăm chú nghe kĩ từng lời Oh Woori nói, Lee Hyeri cố nhớ rõ địa chỉ trong đầu, em ngay lập tức phóng lên xe đi mất.

Nhưng khi thành công đứng trước nhà của Kim Jisoo, Lee Hyeri nhìn chiếc ổ khóa được móc hết sức cẩn thận ở cửa mà thở dài bất lực.

Bên ngoài thì đóng cửa, bên trong lại chẳng có ai ngoài chiếc xe đạp điện quen thuộc.

Em lấy điện thoại ra, mạnh dạn ấn gọi cho Chung SuBin.

Tiếng ' Tút tút tút' vang lên không ngừng, sau cùng có một giọng nói máy móc truyền đến bên tai em.

" Số điện thoại không tồn tại ?

" - Lee Hyeri tức giận đá vào vách tường

Chung SuBin đã chặn số em mất rồi.

Lee Hyeri vò đầu bứt tóc, cảm giác bất lực bao trùm lấy thân em, giờ phút này đây em chỉ ước mình có thể tự đánh chết bản thân đi cho xong chuyện.

Chung SuBin của em mà có mệnh hệ gì, em sẽ là người bị dày vò nhất.

000

Đến chập tối.

Chung SuBin và Kim Jisoo đã đi khắp nơi, hỏi hết người này đến người khác về tin tức của ChaeYoung, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa tìm được thêm bất cứ thông tin gì.

Có những người nhận ra ChaeYoung là người mẫu ảnh, họ hiếu kỳ muốn hỏi xem chuyện gì đã xảy ra với cô nàng này.

Không dừng lại ở đó, họ còn ẩn ý muốn tung tin đồn' giật gân ' lên các trang mạng xã hội nhưng mục đích chính vẫn là câu view.

Kim Jisoo và Chung SuBin nghe qua liền hiểu, lúc ấy các nàng đã quyết định lắc đầu không nói.

Ngồi xuống bên lề đường, Kim Jisoo lẫn Chung SuBin trên trán đều hiện rõ những giọt mồ hôi, các nàng cùng nhau thở dài.

Hồi lâu, Kim Jisoo nói.

" Đi báo cảnh sát thôi !

"

Chị đứng dậy kéo tay Chung SuBin cùng đứng lên, các nàng hướng về phía đồn mà đi thẳng.

Đi từ chỗ này đến chỗ khác cũng đủ khiến chân các nàng mệt mỏi rã rời.

Mất sức, mất nước, mất kiên nhẫn cùng nỗi lo lắng dồn dập khiến các nàng càng thêm bất an, những bước đi nặng nề vẫn muốn tăng tốc nhanh nhất có thể lao về phía trước.

Đường vắng khi về đêm là cực kì lý tưởng cho những hành động không mấy tốt đẹp được diễn ra, là nơi ẩn nấu của những mối nguy hiểm tiềm tàng, chẳng ai biết và cũng chẳng ai muốn quan tâm đến những thứ nguy hiểm đó.

Linh cảm của Chung SuBin thật sự rất tốt, nàng có cảm giác như những bước đi, hành động của mình lẫn Kim Jisoo đều đã gọn gàng thu vào tầm ngắm của những kẻ lạ mặt.

Bất chợt xoay đầu nhìn vào con hẻm nhỏ tối mịt, Chung SuBin trợn tròn mắt phát hiện bóng người vừa mới chạy vụt qua tức khắc, sau đó liền mất hút.

Tim nàng đập mạnh, cảm giác bị đè ép, khó thở ập đến.

Trong lúc đầu óc đang xoay lòng vòng, Chung SuBin loạng choạng chộp lấy cánh tay của Kim Jisoo đứng bên cạnh.

Nhưng lại chẳng thấy chị ấy đâu.

Mà Kim Jisoo bây giờ cũng bắt đầu chao đảo, chị vô lực ngã xuống lề đường.

Cơn đau nhức ở sau gáy bắt đầu bùng nổ, lúc này Chung SuBin mới định hình được bản thân mình bị đánh vào đầu từ phía sau.

Trước khi Chung SuBin bị thứ đen kịt nào đó phủ lên đầu và dần mất đi nhận thức, nàng vẫn kịp nhìn thấy Kim Jisoo nghiến chặt răng chộp lấy chân của một người đàn ông.

Chị cố níu kéo không cho hắn mang Chung SuBin đi mất, nhưng rồi thì vẫn chung số phận như nàng, Kim Jisoo cũng đã ngất đi.

cần sự ồn ào của mọi người để ra chap mớiii
 
• 𝗛𝘆𝗲𝗕𝗶𝗻 • Trại Hoa Vàng [Cover]
#39 Giải mã


o0o

Lee Hyeri lững thững dắt bộ chiếc moto chạy cạn xăng về nhà, em thở dài tuyệt vọng.

Vốn nó đã luôn cùng em đi đây đi đó, cùng nhau đồng hành trên mọi nẻo đường, cũng không phải là lần đầu dắt bộ nó về tận nhà.

Dĩ nhiên Lee Hyeri biết nó không quá nặng đối với sức lực của bản thân, nhưng chẳng hiểu vì sao ngay lúc này đây, nó lại như chất thêm cả ngàn tấn đá.

Giống như nó đang mang nỗi nặng lòng của em chất trên yên.

Một người một xe đứng trước nhà, mãi vẫn không mở cửa.

"Em sai rồi....

"

Lee Hyeri tựa lưng trượt xuống vách tường bên hông nhà, em ngồi bó gối với đôi mắt bất lực vì kiềm chế.

Cả ngày hôm nay em không biết mình đã đi đến đâu để tìm kiếm Chung SuBin, đến nhà, đến chỗ làm, đến nơi Kim Jisoo sinh sống, rồi quay ngược lại điểm xuất phát.

Nhiều vòng như vậy, rốt cuộc Chung SuBin lại chẳng hề ghé đến nơi nào.

Giờ thì em mới để ý, mình chưa từng hỏi Chung SuBin thích đi đến những đâu lúc buồn bã.

Kim Jennie mở cửa đi vứt rác, phát hiện Lee Hyeri đang ngồi trước nhà mà không vào.

" Lee Hyeri ?

Em về khi nào vậy ?

Sao lại ngồi đây, vào nhà đi trúng gió bây giờ !

"

Trước loạt câu hỏi đó, Lee Hyeri chỉ ngước đôi mắt ửng đỏ lên mà nhìn cô, em không nói được chữ nào thành lời.

Kim Jennie vội đem bọc rác đi vứt, cô chạy đến đỡ Lee Hyeri đứng dậy, đem lần lượt người lẫn xe vào nhà.

Lee Hyeri đầu tóc rũ rượi ngồi thất thần trên ghế sô pha, ly sữa nóng Kim Jennie đặt trên bàn vẫn chưa vơi đi miếng nào.

" Em uống một ngụm đi....

"

Nhưng em vẫn ngồi đờ như vậy.

Kim Jennie thở dài, cẩn thận đi đến ngồi cùng em.

" Tới đây " - Cô dang hai tay - " Tới đây yếu đuối một lần đi "

Lúc này, Lee Hyeri như trút xuống hết bao sự kiêu hãnh, những mớ cảm xúc mà em muốn che đậy đều đã bị câu nói của Kim Jennie đánh vào.

Em đau đớn gào khóc như một đứa trẻ bị nhốt trong căn phòng kín tối mịt, những vết thương da thịt từ trước đến giờ hoàn toàn chẳng bằng một góc nỗi đau của hiện tại, em ôm chầm lấy Kim Jennie mà nức nở.

" Em sai rồi!

Là em sai rồi "

" Em thật sự biết sai rồi "

" Nhưng chị ơi, SuBin....

"

" SuBin của em....

"

Kim Jennie thấy tim mình nặng trĩu, tiếng khóc của đứa nhóc này quá thê lương, đó không còn đơn thuần là nức nở nữa...mà là tiếng gào khóc trong thanh âm đứt quãng.

" Chị ấy luôn tỏ ra mình mạnh mẽ nhưng lại nhát lắm "

" SuBin đã cứu em, chị ấy đã từng cứu em rất nhiều lần "

" Nhưng bây giờ chị ấy gặp chuyện thì em lại chẳng biết phải làm sao "

" Em tệ hại quá, Lisa nói đúng, em hèn, là em hèn !"

Lee Hyeri liên tục đánh vào giữa lồng ngực mình như tự trút giận.

Kim Jennie dùng hết sức ngăn cản, vuốt vuốt tấm lưng, ôm em càng chặt hơn.

" SuBin mà có mệnh hệ gì, em sẽ cùng chị ấy ch...

"

" Đừng nói gỡ !!

" - Kim Jennie chen ngang vào - " SuBin sẽ không sao hết "

" Em....nói...thật đó.....

"

Lee Hyeri cực khổ thốt ra từng chữ, rồi lại òa khóc trong lòng Kim Jennie suốt mấy tiếng đồng hồ.

000

Lờ đờ mở mắt liền bị ánh đèn huỳnh quang sáng rực chíu thẳng vào đồng tử, cơn đau nhức chạy một mạch tới tận đỉnh đầu, Kim Jisoo hoảng loạn nhanh chóng muốn đem mí mắt đóng lại.

Mùi thuốc khử trùng hòa lẫn với mùi cồn và một chút hăng hắc của thuốc đỏ xộc thẳng lên mũi.

Kim Jisoo ngửi thấy liền chau mày khó chịu.

" May quá, cô tỉnh rồi !

"

Giọng nói của người phụ nữ vang lên gần bên tai, Kim Jisoo lúc này mới hoàn hồn nghiêng đầu nhìn.

" Cô là ai ?

Tôi đang ở đâu vậy ?

SuBin, SuBin đâu ?

"

" Bình tĩnh, bình tĩnh !

Cô đang ở bệnh viện, là tôi đưa cô tới đây " - Người phụ nữ lại nói - " Tôi đi thu dọn rác, phát hiện cô bất tỉnh trên vỉa hè "

Thì ra đây là một công nhân thu gom rác bình thường.

" Cô có biết SuBin đang ở đâu không ?"

" SuBin....là ai?"

- Người phụ nữ ngơ ngác - " Tôi chỉ thấy mỗi mình cô thôi "

" Không, không thể nào, tiêu rồi !

"

Kim Jisoo ngồi bật dậy, liền bị cơn đau đầu hành hạ.

" Trời !

Cô bình tĩnh, cô đang bị thương đó !

"

Kim Jisoo lúc này mới phát hiện bản thân mình đang bị băng bó ở sau gáy.

" Tôi không sao, tôi muốn về !

" - Chị vùng vẫy - " Tôi đang có chuyện rất quan trọng !"

" Nhưng mà....

'

" Là chuyện liên quan đến tính mạng của con người đấy !

" - Kim Jisoo đẩy vai người phụ nữ, chẳng biết làm gì, liền đem hết tiền có trong túi ra mà báo đáp, rồi chị chạy vọt đi - " Tôi cảm ơn cô nhiều lắm !

Nếu có duyên, tôi sẽ đền đáp cho cô nhiều hơn!"

Kim Jisoo tung cửa chạy đi mất, chị chạy thật nhanh, thật nhanh ra khỏi bệnh viện.

Lần theo trí nhớ và trực giác của mình, chị chạy một mạch về phía trước.

Trong đầu Kim Jisoo luôn văng vẳng câu nói của gã đàn ông có chất giọng ồm ồm đáng ghét.

" Nhìn xem ta tóm được ai này?"

" Bọn mày đoán xem, bắt đứa này, cái tên Cáo Thần kia có tức giận hay không ?

"

Một tên khác cười khanh khách

" Báo thần cái gì chứ ?

Nó chỉ là một con báo hoang thôi !

"

Gã đàn ông giọng ồm ồm lại nói.

" Ôi~ vậy là tiêu đời rồi !

"

" Lisa ơi là Lisa "

" Hết mày rồi tới cánh tay đắc lực của mày "

" Đều bị bọn tao bắt thóp điểm yếu rồi !

"

Kim Jisoo vẫn còn nhớ, lúc ấy chị đã gượng hết sức lực để níu ống quần gã đàn ông kinh tởm đó.

Nhưng rồi chị lại rơi vào trạng thái hôn mê

Kim Jisoo hồi tưởng vẫn còn dựng tóc gáy, chị rùng mình, cố chạy thật nhanh.

Lisa ?

Sao lại được hai tên đó nhắm tới, rốt cuộc Lisa có hiềm khích gì với chúng ?

"Lisa, ChaeYoung, Lisa, ChaeYoung...."

- Kim Jisoo lầm bầm

Cáo Thần ?

Cáo Thần là ai ?

Kim Jisoo đấu tranh kịch liệt ở trong đầu.

Chị vẫn còn nhớ, có một lần Chung SuBin cười tươi rói khoe với chị, hôm nay nàng được cáo con tặng hoa...Đúng rồi, nàng đã gọi Lee Hyeri là cáo con.

" Lisa, Lee Hyeri, Chung SuBin, ChaeYoung ?

điểm yếu, điểm yếu sao ?

Bắt ChaeYoung....Bắt Chung SuBin...."

- Đầu óc Kim Jisoo xoay vòng, môi chị mấp máy.

" Lisa, Lee Hyeri "

" Thì ra là vậy !

"

Kim Jisoo giờ thì đã biết chị nên chạy về đâu rồi ! !
 
Back
Top Bottom