Ngôn Tình Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 20: Chương 20


Ai kèm anh văn và ngữ văn cho mình với!!! \=((
Phục An Nhi cố ý nói lớn để thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Tay nắm lấy tay Phục Tử Ngân đẩy Hiên San Nhi xuống nước.
Phục Tử Ngân trợn tròn mắt nhìn, Phục An Nhi xoay người lại khẽ cười khinh, vờ như bị đẩy xuống nước.
Tì nữ của Phục An Nhi hớt hãi kêu lớn :"mau cứu tiểu thư nhà ta."
Rất nhiều người nhảy xuống nước, một tên công tử nhà nào đó cũng nhảy xuống, đẩy những ai bơi đến gần công chúa.
Hiên San Nhi không biết bơi, lại không muốn tên béo ú kia đến cứu mình.

Vùng vẫy dữ dội dưới nước.
Phục Liên vắt sáo lên eo, bay xuống.

Canh chuẩn ngay đầu tên công tử béo múp đó đạp đầu hắn xuống nước.
Nắm lấy tay Hiên San Nhi kéo lên.

Tên đó đưa đầu lên lấy dưỡng khí lại bị nàng dùng chân ấn xuống lấy đà bay lên thuyền.
Hiên San Nhi ôm chặc lấy eo Phục Liên như con mèo nhỏ, ban nãy nếu tên đó cứu nàng từ nước lên thì nàng đã phải gả cho hắn rồi.
Phục Liên lấy áo choàng bông từ tay của lão thái giám quấn Hiên San Nhi lại :"không sao ta cứu công chúa lên rồi."
Hiên San Nhi gật đầu không nói gì cả.
Phục Liên hiểu quy tắc ở cổ đại rất khắc khe với nữ tử, ban nãy nếu tên kia cứu Hiên San Nhi lên thì xem như hắn đã thấy thân thể của Hiên San Nhi.
Đây là ô nhục của nữ tử, cách giải quyết chỉ có thể là thành hôn.
Hiên Viên Vô Cực lấy áo choàng đen của mình khoát lên cho nàng :"cẩn thận lạnh".
Hiên San Nhi mắt mèo ướt át nhìn qua :"Tam ca ca".
Hiên Viên Vô Cực :"lát nữa ta xử hắn cho muội".
Phục An Nhi được đưa lên thuyền, quỳ rạp dưới chân Thái Hậu khóc lóc :"Thái Hậu người làm chủ cho An Nhi."
Thái Hậu từ trên nhìn xuống, lạnh lùng nói :"ngươi thân là trưởng nữ Phục gia lại dám cấu kết với người ngoài, đẩy công chúa xuống nước.

Ai sẽ làm chủ cho San Nhi của ai gia?"
Phục An Nhi vội vã lắc đầu, hoảng sợ mà chối cãi :"không phải đâu Thái Hậu, ta không có mà.

Phục Tử Ngân đã đẩy ta cùng công chúa xuống nước mà.
Ai cũng thấy cả mà.

Thái Hậu ta còn bị đẩy xuống nước nữa mà ta và công chúa chưa từng gặp nhau sao có thể hãm hại."
Phục Nghiêm Xương đi đến hành lễ :"Thái Hậu bớt giận, nhi nữ vừa về chưa hiểu quy tắc."
Phục Tử Ngân đi đến quỳ xuống, đôi mắt cương nghị nói :"Thái Hậu ta không có đẩy công chúa là nàng đã đẩy".
Hoàng Hậu bên đây vẫn khẽ cười thầm trong lòng đan xen chút hối tiếc.

Hiên San Nhi đó thật may mắn đi, Đông Phương Phục Liên cứ chờ đó cho bản cung.

Phục An Nhi này làm việc thật ngu xuẩn.
Thái Hậu thừa biết những mánh khóe nhỏ nhặt này :"ngươi nghĩ ai gia sẽ bị điêu ngôn làm loạn chăng? Ai gia còn không phân biệt được trái phải"
"không dám, ta chỉ là...." Phục Tử Ngân vội giải thích.
Phục Nghiêm Xương cắt ngang lời :"Thái hậu chê cười rồi, về thần sẽ dạy dỗ lại hai nhi nữ."
Hiên Viên Tấn bước đến :"khanh xưng thần với mẫu hậu trẫm, nhi nữ Phục Hầu lại xưng ta ?"
Phục Tử Ngân cung tay thật chặc dưới lớp tay áo, ở cổ đại này thật lắm quy tắc.

:"Tử Ngân đã lỡ lời".
Hiên Viên Tấn thấy sắc mặt bà ngày càng sa sút u ám, lên tiếng :"việc hôm nay ai cũng có lỗi, con gái Phục gia lễ giáo không nghiêm, cấu kết nam tử hãm hại y danh của công chúa.
Về phủ cấm túc 3 tháng, phạt 50 trượng.

Còn người này không biết làm cách nào lên đây, phạt 100 trượng từ nay không cho vào thành ứng thí ba đời."
Thái Hậu đi qua phía Hiên San Nhi ra lệnh :"mau đưa công chúa và quận chúa đi thay y phục đi khẻo nhiễm phong hàn." quay lại nói với hoàng thượng.
"Hoàng thượng theo luật Thần Hi hại y danh của công chúa chỉ bị cấm túc ba tháng sau"
Hiên Viên Tấn im lặng không trả lời.

Hắn lần này muốn giảm nhẹ tội cho Phục An Nhi chỉ vì muốn làm gì đó cho nàng ấy thôi.

dù chỉ một lần.
A Nhu nhanh chóng đưa tiểu thư của mình đi thay y phục khác khẽ nói :"lão gia và thiếu gia ban nãy có việc đã đi rồi tiểu thư.

Lão gia nói tiểu thư phải cẩn thận."
Nàng khẽ nhíu mài, có việc gì gấp sao? Về phải hỏi mới được.

Nhưng nghe hoàng thượng nói vậy thì.....!đế vương không phải vô tình.
...Hiên Thần đi đến chỗ thái hậu :"hoàng tổ mẫu bớt giận."...
"Ai gia đã giận sao?"
Hiên Kinh Vũ cũng an ủi :"hoàng tổ mẫu không giận."
Thái Hậu :"sau này đừng như phụ thân các ngươi là được." Chỉ vì con gái của nàng ta mà không ngại hi sinh y danh con gái mình.

Quả là đế vương..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 21: Chương 21


Phục Liên thay y phục đi ra, cứ nghĩ mọi chuyện đã kết thúc không ngờ tên béo ú đó đã chết.
Binh sĩ đang đem xác hắn rời đi, Phục An Nhi mặt mài tái xanh cả lên vô lực ngồi bệt.

Đôi mắt ngấn lệ cùng sợ hãi bao trùm.
Các quan lại và quý nữ đã qua con thuyền dự bị phía sau và đang chuẩn bị rời đi.

Hầu như không còn ai thừa thải trên thuyền.
Đã lâu nàng chưa nhìn thấy Phục Nhân Khanh và Phục Sanh.

Hai người này thay đổi không quá lớn đi.
Ánh nhìn vẫn toàn sắc lạnh nhưng là lạnh hơn chút.
Hoàng Hậu đứng đó khẽ cười nhìn qua, xem nào Phục Liên coi ra mới có khí chất giống con tiện tỳ kia.

Còn Phục An Nhi quá ngu xuẩn đi.
Đáng tiếc thật đó, Phục Liên này mình không động được rồi.
Cơn gió mang theo hơi lạnh của nước, lạnh đến thấu xương.

Phản phất nhàn nhạt mùi máu tanh trên kiếm của Hiên Viên Vô Cực.
Không khí im lặng đến nghẹn.
Phục Liên bây giờ mới nhớ ra, nam phản diện si tình hôm nay lại không xuất hiện đi?
A Nhu khẽ giật tay áo nàng nói nhỏ bên tai :"tiểu thư hướng trái, mai đỏ"

Nàng nhìn lên thì thấy Nham La một thân hắc huyết phục nhàn nhã dựa lưng vào mai đỏ xem kịch vui.
Thì ra tên đó ở đấy xem kịch sao!?
Nham La đưa bình rượu lên nhướng mắt rồi nốc cạn một hơi.

Như gió mây mà biến mất.
Phục Liên lập tức cảm nhận dư vị máu tanh đang trong cổ họng, lấy khăn tay che miệng ho khan vài tiếng.

Phá vỡ bầu không khí nghẹn cổ nghẹn lời.
Khăn tay trắng thoáng chốc nhuộm màu máu tựa mai đỏ nở rộ trên tuyết trắng.

A Nhu nhanh chóng đỡ lấy nàng :"ban nãy có lẽ người đã nhiễm lạnh".
Thái Hậu khẽ nhìn qua, lạnh giọng nói :"nhiễm lạnh thì mau vào trong đi.

Chỗ này có ai gia."
Hiên Viên Tấn :"mau đưa quận chúa đi nghỉ ngơi tránh để quận chúa thấy cảnh máu tanh."
Tuy nàng không hiểu lắm nhưng vẫn cúi chào đi vào trong.

Theo sự xấp xếp của Liễu ma ma vào phòng nằm nghỉ.
Phục Khải Minh nắm tay đã cung chặc, hiện lên cả gân xanh.

Thuốc của Phục Liên hắn vẫn luôn giữ bên người như thói quen vậy.

Phục Nghiêm Xương mặt tĩnh lặng nhưng tâm không lặng.

Ông không thể lý giải tâm trạng bây giờ được nữa.
Nhi nữ thật là....
Quan Cưng Khả vừa đi đến nghe thấy câu nói của hoàng thượng bỗng ngu người chốc lát.
Phục Nghiêm Xương :"thần về sẽ nghiêm trị nhi nữ, mong Thái Hậu lượng thứ."
"Hoàng thượng đã nói không có gì thì ai gia dám bảo có gì sau Phục hầu gia." Thái Hậu lạnh nhạt nói :"quay về thôi, ai gia mệt rồi."
Hiên San Nhi dìu bà đi vào.
"Cung tiễn mẫu hậu"
"Cung tiễn hoàng tổ mẫu"
"Cung tiễn Thái Hậu"
Hiên Viên Vô Cực đưa kiếm cho Long Nhất phía sau :"Phục đại tiểu thư bảo trọng, đừng để bị cảm lạnh lại nói do San Nhi làm hoảng sợ quên cả y phục ướt."
"vâng Thần Hi vương gia." Phục An Nhi run rẩy nói, ban nãy hắn thật đáng sợ.
Hiên Thần khẽ nhíu chặc mài lại, hắn nhớ lại lời sư phụ nói về tiểu sư muội giấu mặt kia.

Đôi mắt kiên định, tinh thông y thuật đặc biệt có bệnh lạ.
Chẳng lẽ Phục Liên là tiểu sư muội luôn che mặt rồi đeo mặt nạ kia sao?
…………………………………………………………………………………………………………
Về đến phủ Tể Tướng Phục Liên liền bị các nô tì, ma ma, tổng quản câm túc không cho ra khỏi phòng.
Triệu ma ma đứng bên giường ta cầm chén thuốc nói :"tiểu thư người uống một ít đi."
Phục Liên thừa biết uống thuốc cũng bằng không, cự tuyệt thẳng :"ma ma cha và anh đâu rồi đã hai ngày mà họ chưa về."
Triệu ma ma ấp úng một chút :"à thì....!lão gia còn bận việc."
"ma ma nói cho con biết đi mà" nàng giương đôi mắt mèo to tròn đẫm lệ nhìn lên.

Tay khẽ khéo khéo tay áo ma ma.
Triệu ma ma thở dài một tiếng :"tiểu thư biết ta dễ mềm lòng với người mà."
"ma ma nói cho con nghe đi mà".
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 22: Chương 22


Chỉ vừa mới hai ngày không gặp mà nàng đã rất sợ rồi.

Không biết nỗi sợ này từ lâu ra nữa, cứ như người mình tin tưởng bỗng chốc biến mất vậy.
Cảm giác rất hoang mang, rất lạc lõng.

Cũng rất sợ hãi....
Phục Liên ngồi dậy, bắt đầu ho khan liên tục.

Máu từ khẽ tay chảy xuống chăn trắng.
Triệu ma ma vội vàng lấy khăn tay lau cho nàng, hô lớn.
Nàng mơ màng ngất đi không còn biết gì nữa.
Phục Liên mơ màng mở mắt ra vì lạnh, lạnh đến tim gan đều muốn đóng thành băng cả.

Xung quanh hồ nước toàn là băng mỏng.
Trên trời còn có tuyết rơi nữa, bên bờ hồ một ông già râu tóc bạc phơ cả người quấn trong chăn ấm ngồi dưới góc ngô đồng đầy tuyết.
Một loạt ký ước như phim 3D ào ạt trôi về.

Phục Liên lấp bấm mở miệng nói, giọng run rẩy vì lạnh :"lão sư phụ."
Người quấn trong chăn ấm đó sư phụ của Phục Liên người sư phụ chỉ thoáng qua trong lời kể nhớ lại của tác giả ghi sơ sài.
Ất Lưu gật gù thức dậy nói :"chịu lên tiếng rồi sao tiểu hồ ly.

Mau lên đi."

"tê a" chân tay lạnh cóng tê hết rồi.
Từ xa hai tiểu tử chân lướt nước đi đến kéo nàng lên bờ, lấy chăn bông lớn quấn nàng lại.
Ất Lưu :"tiểu hồ ly ngươi đây là muốn chết sao.

Đã ho ra máu còn dám xuống nước băng lâu như vậy."
Phục Liên oan như Thị Kính, nàng đã làm gì đâu.

Do Phục Liên chứ?
"vào phòng hết đi hai tên tiểu tử này."
Hiên Thần và Nham La chân vắt lên cổ chạy vào phòng.
Nàng lắc lắc cái cổ cứng đơ hỏi :"sư huynh tên gì vậy"
Ất Lưu liếc mắt qua nhìn :"áo trắng Hiên Thần, áo đen Nham La."
Phục Liên :"....." ảo ma thật đấy, tình tiết ẩn của tiểu thuyết sao? Tiểu thuyết này chỉ là một phần nhỏ của thế giới.
Ất Lưu nhắm mắt lại, không nhanh chậm mà nói :"sư phụ không thể chữa khỏi bệnh đó cho Liên nhi rồi, 20 con sẽ rời đi.
Thiên thu muôn lối nhất đời
Ngưỡng vọng nguyệt vãng quy lai
Ái tử tri đi hồi vô
Bích diệc hữu cớ trung ngóng."
Phục Liên muốn nói gì đó nhưng vừa định nói đã thức giấc.

Mình còn chưa kịp hỏi bốn câu đó nghĩa gì mà.
Đông Phương Thâu lo lắng ngồi bên giường, nắm chặc tay nàng :"con có sao không."
"vẫn ổn cha.

Người đã đi đâu, người biết con rất sợ không" nàng hờn dỗi rút tay lại, quấn tròn trong chăn lăn tận ra cuối giường.
Ông vươn tay đến liền động đến vết thương, mài nhíu thật chặc.

Tay phải đặt lên bả vai trái vẻ mặt đau đớn.
Phục Liên ra khỏi chăn ngồi xếp bằng trên giường hỏi :"cha và ca bị độc tử sĩ thích sát đúng không? Con ngửi thấy mùi thuốc nồng."
"mùi thuốc này là của con mà."
Phục Liên nhắm mắt lại, những ký ức về dược được học từ lão nhân gia trẻ con kia quay về.

Muôn hình vạn trạng các loại thảo dược, cách giải độc và hạ độc.
"cha đây là bị kiếm độc chém trúng."
Đông Phương Thâu không dám tin tưởng y thuật của con gái, lý luận kiểu bình thường này làm ông càng hoang mang hơn.
Phục Liên suy ngẫm nói tiếp :"độc tử sĩ này đã ngủm hết"
Ông không biết là con gái thông minh một đời ngu đột xuất.

Đã là tử sĩ, tử sĩ đó con gái à.

Tức ngực quá đi.
"con biết cách giải rồi.

Cha mau lên giường nằm chờ con đi"
Nàng đi xuống giường nhanh chóng đi đến bàn trang điểm lấy ra một tụng vàng khối rời đi.

Đến cả A Nhu cũng không cho theo.
Đông Phương Thâu cũng không đủ sức để ngăm cản con gái, gục bên mép giường mà ngất đi.
Chất độc này cũng quá mạnh đi.
Đông Phương Lãng vẫn nằm hôn mê trên giường băng ở mật thất.

Giường băng cũng dần bị chất độc làm nhiễm đen..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 23: Chương 23


Phục Liên cưỡi ngựa đi đến Phục gia.
Phục Nghiêm Xương và nàng ngồi nhìn nhau trầm lặng một hồi, cuối cùng ông lên tiếng :"quận chúa có việc."
"ở viện cũ của ta đồ đạc vẫn còn giữ"
Phục Nghiêm Xương khựng lại tay đang nâng tách trà :"đã đem thiêu hủy."
Phục Liên đứng lên cúi chào :"đã làm phiền."
Nàng hối hả quay người rời đi, chết tiệt thật.

Trong ngăn kéo của bàn trang điểm có hai viên thuốc lão sư phụ cho chuyên giải bách độc trong truyền thuyết.
Phải tự điều chế rồi.
Nàng đi đến phường dược liệu của nữ chính cùng Nham La cùng nhau thành lập mà mua dược.
Chủ quầy nhanh chóng tư vấn đủ loại dược thảo khác nhau.
"Lấy cho ta mỗi loại 200g từ dược thảo tốt đến tệ.

Từ độc đến không." Nàng quăng lên bàn 10 thỏi vàng lấp lánh, không hỏi giá cả.
Chủ quầy cắn thử liền vui vẻ niềm nở gấp trăm nhanh chóng cho người đem thuốc ra nhanh nhất có thể.
Nàng chẳng tâm hơi nào ngồi chờ quay lưng đi ra nói :"mang đến phủ Tể tướng cho ta"
"được khách quý, nhớ ghé thăm khi cần."

……………………………………………………………………………………………………………
Phục Liên ghi chép ra giấy các phướng thức điều chế thuốc giải độc.

Nàng căn bản không biết đó là độc gì nên chỉ có thể thử từng cách giải độc.
Cố Đông cầm lên một tờ giấy mà nàng làm rơi xuống bàn đọc, hắn làm y đã lâu nhưng chưa bao giờ thấy cách phối thuốc ngẫu hứng như vậy.
Đọc thêm mấy tờ nữa thì càng nhăn mài, rốt cuộc đây là giải dược hay làm độc dược vậy.
"tiểu thư có nên xem lại...."
Phục Liên rót thuốc ra bát, hương thuốc nồng đậm đến khó chịu.

Đây đã là phương thuốc thứ năm rồi nhưng độc trên bả vai cha vẫn như vậy.
Không giảm cũng thôi đi đã vậy mà còn lan rộng ra thêm.
Nàng chưa bao giờ cảm thấy bản thân vô dụng như vậy, đáng ra ngày đó nên học thêm về dược về độc khi còn ở hiện đại.
Tức chết ta mà.
Đông Phương Thâu thấy nàng đem đến chén thuốc thứ năm mà ngao ngán :"đắng ta không uống nữa."
"lần này sẽ được mà cha."
Ông ngậm đắng nuốt cay mà uống, đây là muốn mưu sát cha mà.

Ông chưa chết vì độc mà chết vì thuốc trước rồi.

Lần này vẫn như vậy không có chút gì tác dụng cả.

Y như uống nước lã cho vui vậy.
Nàng đi lại bàn ngồi, tay xoay xoay bút nhớ lại ký ức cũ hỗn loạn của Phục Liên.
Ất Lưu tay cầm bình rượu chỉ vào chén thuốc độc trên bàn nói :"mọi loại độc đều có cách giải.

Có độc dược có giải dược.
Nếu không có giải dược cứ lấy độc khắc độc cơ hội sống sót ít nhất vẫn cớ."
Một ký ức lại hiện về, trên tay Ất Lưu cầm một viên đá tựa trong suốt tựa hồng than, tay cầm đá ngâm vào chậu nước toàn nước đá lạnh lẽo tầm 1 nén nhang.
Ông đem ra đặt lên vết độc trên tay mình, viên đá dần trở thành màu đen, chỗ độc trên tay cũng dần mất đi.
"đây gọi là đá tuyên"
Phục Liên mở mắt ra tức giận lật đổ cả bàn, độc thì không thể dùng, đá tuyên thì không có.

Viên đá đó là của Nham La nhưng về sau lại cho Phục Tử Ngân.
Nàng nhớ Nham La trong truyện nói một câu rất cảm động :"Tử Ngân ta có thể trao nàng mọi thứ, di vật của tôn sư ta cũng có thể trao nàng.

Vậy nàng có thể trao cho ta một góc nhỏ trong tim nàng không.
Không cần nhiều chỉ cần một lúc nào đó của mấy mươi năm sau nàng vẫn từng nhớ có người trao nàng tất cả.

Được không Ngân nhi?".
Cố Đông và A Nhu đi đến thu thập giấy dưới đất, A Nhu nói :"tiểu thư hay người đến Phục gia tìm Phục Tử Ngân kia đi.
Nghe nói nàng ta được hoàng hậu khen ngợi y thuật độc dược.".
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 24: Chương 24


Phục Liên không nói không rằng gì, bỏ ra ngoài.
A Nhu phụng phịu thu thập mấy tờ giấy lên :"Thần Hi vương gia kia lúc khiibg cần thì đâu cũng gặp, đến lúc cần thì biệt tâm".
Đông Phương Thâu :"A Nhu đừng nói nữa, vương gia từ hôm đó đến nay không có ở kinh thành."
A Nhu không cam lòng chút nào.

Tức chết luôn mà.
………………………………………………………………………………………………………
Phía Bắc tây Thần Hi biên giới
Nhất Long đi đến gần nói :"Điện hạ bên chỗ Tể tướng có chuyện rồi.

Nghe nói là bị trúng độc rất nặng."
Hiên Viên Vô Cực đang uống trà khẽ khựng lại, trúng độc sao? Liên nhi.
"mau khỏi hành quay về"
Hắn hối hả lên ngựa quay về, Liên nhi phải đợi ta về.
Hắn biết nàng rất quý trọng gia đình mới này, chỉ mới đắm chìm trong tình cảm gia đình chưa bao lâu....!Nàng có chịu được không?
Hiên Viên Vô Cực chưa bao giờ sợ hãi như vậy, đến hắn cũng không tin bản thân lo lắng cho nàng đến nhà thế.

Ai tin được nhai người chỉ gặp nhau vài lần liền nhất kiến chung tình.
Bây giờ hắn rất muốn nhanh chóng xé thoạt ra khoảng không để mà đến bên nàng.
Long Nhị hỏi khẽ :"điện hạ sao lại hối hả quay về như vậy, còn cho đại bàng truyền tin đem lọ thuốc về trước."
"Chỗ vương phi có chuyện"

Long Nhị đã hiểu.

Hối hả như vậy là sợ vương phi tương lai buồn.

Vương gia cây khô sắp nở hoa rồi.
Đại bàng đã đến phủ Tể Tướng, bay thẳng vào thư phòng đậu trước mặt Đông Phương Thâu.
Đông Phương Thâu khẽ nheo mài, nhận lọ thuốc nhỏ trong mỏ đại bàng :"của Hiên Viên Vô Cực sao"
"gườm gườm.."
Cố Đông đi đến mở lọ thuốc ra ngửi rồi đưa lại :"ngài mau uống đi có lẽ sẽ ngăm được độc phát tán vào ngũ tạng."
"đưa cho Lãng nhi hết đi nó nặng hơn ta."
Cố Đông :"đây chỉ là ngăn chặn thôi, người uống đi ta mang vào đưa cho thiếu gia."
Ông nhận lấy viên thuốc.
Cố Đông đi đến bên cây mẫu đơn, tay ấn nhẹ xuống.

Bức tường nhanh chóng mở ra một lối đi.
A Nhu trợn tròn mắt nhìn, ở đây cũng có mật thất sao? Trong đó là thiếu gia đang ở sao.
Thảo nào mình và tiểu thư tìm mãi không thấy thiếu gia mà lão gia cứ nói.
"Lão gia A Nhu đi báo cho tiểu thư"
Đông Phương Thâu :"đi tìm con bé đi."
A Nhu nhanh chóng nâng tà váy hối hả chạy đi tìm.

Chạy khắp cả phủ Tể Tướng nhưng vẫn không tìm thấy.

Hỏi hạ nhân và người canh cửa vẫn không thấy đâu.
A Nhu đôi mắt đỏ hoe cả lên, nức nở quỳ xuống trước ông :"tiểu thư không thấy đâu nữa."
Đông Phương Thâu được Cố Đông chỉnh chu y phục lại, ông nói :"Tiểu Liên đã rời phủ rồi, ngươi không tìm thấy đâu".
Không phải ông không lo lắng mà muốn lo cũng không được.

Liên nhi hành sự khác người, bây giờ chắc con bé đang đi đâu đó tìm cách giải dược.
Liên nhi mọi thứ đều tốt chỉ có tính cách là quá cố chấp.
Phục Liên đôi mắt như vô hồn mà đi lên núi phía sau Phục Hầu gia.

Nàng đi đến sườn núi, nơi có được thanh kiếm.
Những từ ngữ trong tờ giấy ngày đó như có như không văng vẳng bên tai.
Nàng không biết Phục hầu nói thật hay giả, có thể thật sự ông ấy đã đốt bỏ tất cả.

Từ đầu ông ấy đã thích mình?
Mượn đá tuyên từ tay Nham La là việc bất khả thi.
Chẳng lẽ những nhân vật phụ không quan trọng thì không được tồn tại sao? Đá cản chân nữ chính chắc chắn phải có cái kết thảm thương sao.
"Nực cười thật đó, thế giới này quá nực cười rồi."
Phục Liên hét thật lớn vào hư không.

Nàng trút hết những muộn phiền trong lòng ra.
Nàng sắp chịu thua với thiết lập của thế giới này rồi.

Căn bản làm gì có nghịch thiên cải mệnh, làm gì có thay đổi kết cục.
Làm gì mà có chuyện nữ phụ sẽ che lấp đi vầng hào quang của nữ chính chứ.

Tất Cả Chỉ Toàn Là Lừa Gạt..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 25: Chương 25


Từ sau khi Phục Liên rời đi, Phục Nghiêm Xương vô thức mà đi đến viện của nàng.

Ông bắt đầu chăm chú xem từng món đồ nhỏ nhặt.
Mở học bàn trang điểm ra thì thấy một hộp gỗ nhỏ, bên trong là một lọ thủy tinh thuốc có hai viên.
"đây là thuốc gì".
Phục Nghiêm Xương cầm lọ thuốc đi ra thì thấy Phục Tử Ngân tay cầm dược liệu đi đến.
Phục Tử Ngân :"cha người cầm gì vậy".
"con xem thử đây là thuốc gì" ông đưa qua cho nàng.
Phục Tử Ngân cầm lên ngửi thử, nàng căm bản không ngửi ra mùi của thuốc.

Mùi này dường như đã hòa quyện vào nhau, hương thuốc dung hòa lại.
"cha cho con mượn phân tích được không" rất lâu rồi chưa có tâm trạng hưng phấn như này.

Phải tìm hiểu cách làm ra viên thuốc này mới được.
"con cầm đi, ta còn có việc"
"cha đi thong thả"
Đợi ông đi khuất Phục Tử Ngân liền đi đến phường dược để phân tích dược nào có trong thuốc.
Nham La từ ngoài đi vào đã thấy nàng đang lay hoay làm đó liền đi đến xem, hắn trầm ngâm cầm lọ thuốc rỗng lên.
Đây là lọ thuốc của sư phụ cho tiểu sư muội khi xuống núi mà, chẳng lẽ Ngân nhi là tiểu sư muội lúc nào mang mặt nạ cùng mạn che mặt.
Nhưng sao muội ấy lại phá hết cả hai viên thuốc ra vậy.

"đang phá hoại nữa à"
Phục Tử Ngân ghét bỏ :"độc chủ đại nhân ngươi mau xe, rốt cuộc trong cả hai viên thuốc này có dược liệu gì.

Trí nhớ ta koong lung quá".
Bôngd dưng không phân biệt được mùi nữa rồi.
Nham La :"ta ngửi không ra" đây là của sư phụ tự làm mà.

Tiểu sư muội lúc đó không học hành chăm chỉ mà bây giờ lại....
Trí nhớ mông lung?
"trí nhớ mông lung sao?" hắn hỏi lại.
Phục Tử Ngân gật đầu :"không nhớ rõ vài chuyện" kí ức của nguyên thân quả thật không đúng lắm.
Chẳng lẽ tiểu sư muội từng mất trí nên mới quêm mình.

Không ngờ tìm kiếm khắp chân trời góc bể mà lại quên người trước mắt.
"đây là lọ thuốc của muội sao" Nham La hỏi thêm lần nữa.
Phực Tử Ngân quá chăm chú vào thuốc nên căm bản làm gì nghe hắn đang nói, bâng quơ gật đầu cho có lệ rồi tiếp tục nghiên cứu thuốc.
Nham La nhận được câu trả lời như ý nhưng vẫn cảm thấy bồn chồn không yên.

Cứ cảm giác như chuyện gì sắp ập đến vậy.

Cảm giác này làm cho hắn cực kỳ khó chịu.
………………………………………………………………………………………………………
Ở Hoàng cung
Trong Ngự thư phòng
Hiên Viên Tấn nghe Tha công công nói Hiên Viên Vô Cực đã tức tốc về kinh liền nhíu mài.
Tên nhãi ranh này lại muốn làm gì nữa, bỗng dưng quay về mà còn tức tốc.
Tại Phụng Nghi cung
Cung nữ cận thân đi vào nói nhỏ bên tai hoàng hậu :"nương nương nghe nói Thần Hi vương đã tức tốc quay về kinh không kể thời gia nghỉ.

đã về đến phủ."
Hoàng Hậu nhắm mắt dưỡng thần, không đáp lại.

Tên đó quay về làm gì, về phủ trong đêm sao? Phải tỉ mỉ điều tra mới được.
Hiên Kinh Vũ cùng Phục Khải Minh uống rượu tại Kinh phủ.

Ánh trăng sáng vằng vặt làm ngườu mãi say đắm.
Hiên Kinh Vũ :"Không biết tại sao tam ca lại quay về."
Phục Khải Minh uống cạn ly rượu nói :"Thần Hi vương hành sự khó đoán." Không ngờ Thần Hi vương tức tốc quay về lại cisco thể làm kinh động nhiều người đến vậy.
Ngay cả cha cũng tò mò muốn biết, rốt cuộc Thần Hi vương nắm giữ bao nhiêu binh quyền mà có thể quay về liền kinh động triều thần.
Hiên Kinh Vũ im lặng uống rượu, mông lung suy nghĩ một số việc.

Có những việc hắn nghĩ không thông được, có những điều hắn lại cố chấp ngộ nhận.
Điều duy nhất mà hắn tâm tâm niệm niệm ngộ nhận duy vẫn chỉ là Phục Tử Ngân.

Một ngườu con gái đã xoay chuyển tình thế, từ ngốc nữ trở nên thông minh tài xuất.
Nhưng hắn không ngờ bản thân và đệ đệ lại nhất kiến chung tình với một người......
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 26: Chương 26


Phục Liên tận tối mới về nhưng vẫn mãi đứng bên bức tường.

Nàng nhìn về phía cửa chính đã đóng lại, đèn lồ ng hai bên vẫn cháy.
Gió thổi lay lay, ngọn lửa bên trong le lói chập chờn dường như có thể tắt bất cứ lúc nào.
Nàng thấy bản thân rất giống nó, có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Hiên Viên Vô Cực từ xa đã thấy nàng, thúc ngựa nhanh hơn để đến.

Hắn bất ngờ nhảy xuống ngựa ôm chầm lấy nàng.
Phục Liên như tìm dựa, mệt mỏi dựa vào hắn, giọng nói không thanh khôbg sắc :"sao bây giờ mới đến."
Nàng đã rất mong ngóng hắn đến nhưng chờ mãi không thấy.

Có lẽ nàng đã quá dựa dẫm vào hắn đi.
Hiên Viên Vô Cực ôm thật chặc nàng vào lòng, hắn chỉ mong sao thời gian cứ ngưng đọng ngay lúc này.
Hắn sợ chỉ một giây sao nàng liền biến mất.
"Không phải ta về rồi sao?"
Phục Liên cũng không muốn đáp lời, đôi tay mảnh khảnh nhỏ bé ôm lấy eo hắn.

Nàng gục đầu lên vai hắn, an yên nhắm mắt lại.

Y phục của hắn rất lạnh, hắn đã từ đâu về đây sao?
Ở đây lâu ngày nàng thấy bản thân mình thật yếu đuối không còn giống như trước đây nữa.

Đến nàng cũng sắp không nhận ra luôn rồi.
Hiên Viên Vô Cực chưa bao giờ thấy bản thân muốn sống như bây giờ.

Trước kia hắn sống chỉ để gây phiền phức cho hoàng đế nhưng hiện tại đã khác rồi.
Hắn muốn bảo vệ nàng, hắn cần phải sống thật tốt để bảo hộ nàng.
Hiên Viên Vô Cực giờ phút này đã quên mất bản thân từng vì lý do nào mà tiếp cận nàng.

Hắn chỉ biết hiện tại và tương lai cuộc sống hắn chỉ có nàng.
Thật lâu sau đó, Phục Liên thở đều đều say giấc.

Hiên Viên Vô Cực nhẹ nhàng bế nàng lên đi về phía cửa.
Chân đạp cửa lớn mở ra, ung dung bước vào trong.
Cố Đông đứng chờ sẵn từ lâu, đi vào phòng của Đông Phương Thâu báo cáo lại.
A Nhu cũng bị Cố Đông kéo đi nơi khác.

"Cố Đông tiểu...."
Cố Đông dùng tay bịt miệng A Nhu lại kéo đi chỗ khác :"Đúng là nha đầu phá bột phá đường phá nát tình duyên mà"
A Nhu :"......." phá phá cái gì, tiểu thư em đến cứu người.
Hiên Viên Vô Cực đặt nàng lên giường, bản thân cũng chui tọt vào trong nằm.
Thân người nàng nhỏ nhắn vừa đủ để hắn ôm trọn trong lòng ngực.

Cả người cũng rất mềm, cách vài lớp áo nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ.....

Aaaaaa mình đang nghĩ cái gì vậy!!!
Hắn vùi đầu vào hõm cổ nàng, mặt nóng ran cả lên.

Điên mất thôi.
………………………………………………………………………………………………………………
Nham La trong đêm đi đến hoàng cung, chễm chệch ngồi trên ghế uống trà.
Hiên Thần nằm trên giường không buồn mở mắt nói :"sư đệ chắc chắn."
Nham La đặt ly trà xuống, hơi mông lung đáp lại :"có lẽ đi."
Sư phụ nói tiểu sư muội là tóc trắng nhưng hắn và Hiên Thành lại chỉ thấy màu đen của tóc.

Dường như bị mù màu trắng của tóc.
Cũng có thể là sư phụ nói giỡn cũng có thể là nói thật.
Hiên Thần :"đã hai tháng mấy chưa lên núi rồi."
Nham La :"cuối tháng gặp."
Hiên Thần thật sự không tin Ngân nhi là tiểu sư muội giấu mặt.

Hắn yêu nàng nhưng không đến mức không còn biết gì nữa.
Ngân nhi chỉ vừa thay đổi tính cách quan trọng hơn là luôn ở Phục gia.

Chỉ có Đông Phương Phục Liên mới đáng để suy ngẫm.

Nham La yêu đến mù mờ tâm trí luôn sao.
Hắn ngồi bật dậy đi đến bàn vẽ lại dáng vẻ của tiểu sư muội giấu mặt giấu tên.

Hắn buộc bản thân lấy màu trắng để vẽ nhưng khi lên giấy hắn lại thấy màu đen.
Lại vẽ thêm bức họa của Phục Liên nhưng đến phần gương mặt hắn khẽ khựng bút trên tay lại.
Trong ký ức của hắn dáng dấp Phục Liên khá mơ hồ, hầu như chỉ toàn nhớ đến khuôn mặt của Ngân nhi.
Ngày mai phải đi đến phủ Tể Tướng mới được.
Avt là phải ngộ nghĩnh yêu đời.
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 27: Chương 27


Mình quên học onl anh văn rồi huhu \=((
Phục Liên ngồi bật dậy, đúng rồi sao mình lại quên mất sư phụ ông ấy có thuốc chứ.
Nàng nhìn xuống cánh tay ôm eo mình chặc cứng, nhẹ nhàng gỡ ra.

Bây giờ nàng mới nhận ra hắn ngủ cũng rất đẹp nữa nhưng hoắm luôn mang theo mặt nạ này sao?
Phục Liên kẽ sờ lên mặt nạ sắt lạnh ngắt, phân vân không biết nên tháo xuống hay không.

Cuối cùng vẫn rụt tay lại.
Nếu muốn hắn đã cho nàng xem mặt rồi.

Hừ!!!!
Hiên Viên Vô Cực nắm bắt lấy tay nàng.

Phục Liên cũng sút hét lên.
"chỉ cần nàng nói muốn"
Phục Liên không đáp lời, chăm chú nhìn khuôn mặt dưới lớp mặt nạ sắt lạnh lẽo kia.
.......
Nàng dùng tay vòng lại chạm vào khuôn mặt của hắn :"sao lại đeo mặt nạ."
Hắn khẽ phụt cười, cọ cọ má vào tay nàng không trả lời.

Nàng đeo mặt nạ lại cho hắn :"đừng đeo được không."
"bên Liên nhi không gì không thể."

Chung quy thì hắn vẫn không muốn tháo mặt nạ ra, chắc là có lý do khó nói gì đi.
Phục Liên bò qua người hắn đi xuống giường.

Nàng phải lên núi tìm sư phụ xin thuốc mới được.
Hiên Viên Vô Cực khẽ cười, lăn lại chỗ nàng nằm ban nãy tiếp tục ngủ.

Chỗ ngủ Liên nhi thật tốt, thật mề...m.
Mata mặt quá.
Hắn lấy mền trùm kín cả mặt đỏ như gấc lại.
Phục Liên cũng chẳng buồn để ý hành động ngốc nghếch đó, đi đến tủ lấy bộ y phục dựa theo ký ức nguyêm chủ làm ra.
Y phục trắng tinh xảo điểm tuyết mai đỏ rực rỡ phần tà váy.

Mặt nạ chim trĩ cùng mạn sa che mặt tơ tằm điểm hoa trắng nổi tệp màu.
Nàng vắt sáo ngang phần thắt lưng, mặt nạ cùng mạn sa cất nơi tay áo.

Phải công nhận tay áo ở cổ đại rất hữu ích.
Phục Liên đi đến phòng Đông Phương Thâu, ngồi bên giường nói :"cha chờ con đi."
Đông Phương Thâu ngồi dậy :"cha của con diêm dương không dám nhận đâu.

Độc này cũng được khống chế rồi."
"khống chế là nhất thời chứ không triệt để." nó vẫn rất nguy hiểm đến tính mạng nếu lỡ bộc phát độc.
Hiên Viên Vô Cực dựa lưng vào cửa ung dung nói :"nàng có thời gian 10 ngày, đầu tháng sau thuốc của ta sẽ hết tác dụng."
Đông Phương Thâu trên giường thật muốn đi đến mai lại cái mỏ của hắn.

Không phải kiệm lời lắm sao? Hôm nay lại nhiều chuyện như vậy.
Phục Liên biết chuyện này không thể mời danh y trong triều, càng không được để người ngoài biết.

Rốt cuộc đây là thứ độc gì chứ.
Nàng đứng phắt dậy hối hả rời đi.

Phải nhanh lên mới được, đi đường cũng mất tận hai ngày.

Nàng không có thời gian dư giả.
Hiên Viên Vô Cực :"lão sư cùng bổn vương đi thượng triều nào."
Đông Phương Thâu khẽ xoa xoa mi tâm, thêm này định chọc hoàng đế đến nổ phổi mới vui vẻ à.

Quả là con đế vương, hành sự khác người thường.
"cút khỏi phòng ta"
……………………………………………………………………………………………………………………………………
Phục An Nhi bị đưa đến chùa để hối lối, nhưng thật ra nàng không hề đến chùa mà đã đi qua Tề Quốc tìm vương gia.
Trong căn phòng lớn toàn mỹ nhân ca hát múa nhảy.

Tam Vương ngồi trên ghế lớn tay ôm Phục An Nhi trong lòng.
Hắn chẳng mải mai quan tâm nàng, hỏi :"Thần Hi sao rồi."
Phục An Nhi :"thiếp bất tài vẫn chưa thấy được phù ấn soái của Phục Nghiêm Xương."
"mỹ nhân không sao.

Bổn vương không trách nàng."
Đối với hắn nàng bất quá chỉ là con cờ vô dụng trong bàn cờ đánh chiếm.

Nếu thay vào đây là Phục Tử Ngân mỹ mạo xinh đẹp tài hoa có thừa thì mọi chuyện đã khác rồi.
Phục An Nhi vẫn tâm si mộng tưởng về hắn..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 28: Chương 28


Phục Liên dựa theo trí nhớ nhớ mơ hồ mà phi mã.

Nàng không muốn lãng phí thời giang, dù cho một khắc nào.
Núi Lộc Đồng cách đây thật xa, băng qua hai tận hai khu rừng.

Không biết băng qua bao nhiêu con đường ngoằn nghoèo.
Trời thật nhanh đã tối đen, nàng buộc ngựa vào một góc cây cho nó cỏ.
Bản thân thì không biết nhóm lửa phiên bản cổ đại, dựa lưng vào gốc cây gần ngựa.

Lấy trong túi hành trang ra hai cái bánh bao mà ăn.
Phục Liên không biết chắc đêm nay có bị dã thú ăn thịt không nữa.

Trong rừng đêm khuya thường rất đáng sợ.
Nàng thở dài một tiếng, hôm nay trời lại không có trăng.
…………………………………………………………………………………………
Ất Lưu vuốt chòm râu trắng nhìn quẻ bói trên bàn.

Con hồ ly nhỏ sắp đến rồi.
"Tiều Sênh sáng mai tiểu sư tỷ ngươi về đó."
Tiều Sênh ngồi bên cạnh không khỏi vui mừng, hắn rất nhớ sư tỷ.
Tỷ ấy là người đã đưa hắn về đây, năm đó nếu không có tỷ ấy có lẽ hắn đã chết bên bờ bụi nào rồi.
"vậy con xuống chân núi chờ tỷ ấy."
Ất Lưu lấy mai rùa đập vào đầu đồ đệ ngốc :"ngu dốt, mau đưa cả tất cả sư môn xuống núi."
Tiều Sênh xoa cục u to lớn trên đầu, quả là sư phụ rất yêu thương tỷ ấy.

Cũng đúng thôi, người trước nay không có đệ tử nữ nào cả.
"dạ sư phụ."
Hắn tung tăng chạy ra ngoài.

Chỉ hận trời sáng quá lâu.
Ất Lưu nhìn lại mấy đồng tiền trên bàn, chỉ mong con có thể thay thời chuyển mệnh.

Làm chủ cuộc đời của mình.
Sư phụ lần này mong con có thể lên núi an toàn.
Thật ra dưới núi có rất nhiều cơ quan hỗn tạp, phi thường hư ảo.

Ngay cả ông cũng chưa chắc gì đi đường tắc vào được.
…………………………………………………………………………………………………
Phục Liên tờ mờ sáng đã thức dậy, xốc luôn con ngựa ngáy ngủ tiếp tục hành trình.
Nắng ban mai vừa chiếu rọi nàng đã vào đến rừng trúc xanh ngát bao la.

Nàng vỗ vỗ đầu con ngựa :"ở đây chờ ta đến đón."
Phục Liên xuống ngựa tự đi.

Theo trí nhớ thì Phục Liên chỉ toàn đi đường tắc xuống núi còn đường chính lên núi thì.....
Nhưng đường tắc này có rất nhiều cơ quan khác nhau.

Còn có cả ảo cảnh trong truyền thuyết nữa.
Cái thế giới này rồ hết rồi.

Không biết lão sư phụ có gắn thêm cơ quan không nữa.
Nàng cứ đi thẳng một mạch.

Đi chưa bao lâu thì chân đạp phải cái gì đó.

Phục Liên khẽ nhất chân lên, cả chục hình nộm bằng rơm bốn phía chạy vòng quanh.
Chậy lòng vòng làm nàng muốn hoa cả mắt.

Nàng đưa tay bám vào thân trúc, chân đạp một cây khác rời khỏi vòng tròn của hình nộm rơm.
Nếu có bật lửa ở đây nàng quyết sẽ đốt cháy mấy hình nộm rơm đáng ghét đó.
Phục Liên lấy mặt nạ cùng mạn sa che mặt lại.

Sắp lên núi rồi.
Nàng quẹo qua bên trái đi tiếp, đi theo hướng con tim mách bảo.
Đi chưa được bao lâu lại đạp phải một cơ quan khác.

Làn khói trắng từ xung quanh bay lên mù mịt như sương.
Nàng dùng tay che mũi lại nhưng vẫn không có tác dụng.

Đầu óc bắt đầu choáng váng, nàng lảo đảo vài bước liền té ngã xuống đất, ngất lịm đi.
Phục Liên mở mắt lần nữa đã thấy mình đứng giữa đường lớn thành thành phố G, nơi giao điểm của các tuyết đường.
Trời bắt đầu mưa râm ran nhỏ giọt, mọi người ai nấy đều tấp nập chạy đi.

Người che ô, người lấy áo khoát che đầu.
Ai cũng lướt xuyên qua người nàng.
Trên bầu trời, mây đen thành xoáy hồng đậm cùng nhiều tia sét nhỏ xung quanh.
Một chiếc ô tô cũng chạy xuyên qua nàng.
Phục Liên cả người hoang mang đến run rẩy, nàng muốn nói nhưng không ra tiếng.

Đôi mắt bất lực đến cực hạn nhìn quanh.
Chân tay cũng không thể di chuyển.
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 29: Chương 29


Phục Liên đứng giữa dòng người qua lại tấp nập.

Nàng mơ hồ mà hoảng sợ.
Chớp mắt một cái, nàng lại đang đứng ở khu ổ chuột dơ bẩn năm đó.

Nàng thấy bản thân năm tám tuổi, gầy gộc đến trơ xương.
Quần áo rách rưới, tay thì đào bới thùng rác tìm bánh mì vụn hay một mẫu thức ăn nhỏ.
Một người đàn ông mặc vest lịch lãm, tay đưa ra bánh sadwich :"ăn đi."
Hai tay nàng cung thật chặc lại đến nỗi móng tay đâm vào da thịt.

Nếu năm đó không theo ông ấy về làm thế thân cho đứa con gái bé bổng bị bệnh người thực vật thì....
Phục Liên suy sụp quỳ xuống đất, hai tay ôm mặt mà khóc.

Tại sao lại bắt mình nhớ về ký ức đó chứ.
"Mày đang làm cái đ*o gì vậy con ăn mày kia"
Nàng bàng quàng mở mắt ra, cô gái nhỏ tay cầm đèn cầy ngồi trên sân thượng.

Dưới ánh trăng sáng vằn vặt cô gái nhỏ cùng đèn cầy khóc lóc đến đau lòng.
Cậu bé trai sắc mặt âm u đến đáng sợ đi đến, một chân quỳ xuống đất, tay cầm lấy đèn cầy dục phăng đi.

"Mày nghĩ mày thật sự đổi đời sao, mày đến chim sẽ cũng không bằng.

Ăn mày vẫn là ăn mày."
Cô bé liên tục lắc đầu :"k-không phải cha nói em là bầu câu trắng mà....c-cha...."
Cậu bé bóp chặc lấy cằm cô bé, khinh rẻ nói :"ai là cha mày vậy? Mày là bồ câu đen, hiểu không hả?"
Phục Liên ôm chặc lấy đầu :"không không phải mà.....!đừng mà tôi không phải là kẻ thế thân.

KHÔNG MÀ..."
Một bồ câu đen và một quạ trắng gắp theo sợi vải trắng bay đến che lại mắt nàng.
……………………………………………………………………………………………………
th*m d* vai mang giỏ thuốc đi đến, đỡ lấy nàng khẽ lay nhẹ :"tiểu thư, tiểu thư nàng tỉnh lại đi"
Hắn kêu mãi không thấy nàng trả lời, lại nhìn ngó xung quanh không thấy ai.
"Tiểu thư tại hạ xin thất lễ rồi."
th*m d* bế bổng nàng lên đưa về nhà.
Vừa vào đến cửa, hai nô tì lực lưỡng liền đi đến :"thiếu gia để nô tì."
Hắn đưa nàng lại cho hai nô tì, nhanh chóng đi vào nhà chính bái kiến cha mẹ.
Thẩm lão gia :"nữ tử đó là ai vậy Du nhi."
th*m d* :"ban nãy con hái thuốc dưới núi Lộc Đồng thấy nàng ấy ngất xỉu, chắc là do bị trúng độc của cơ quan."
Thẩm phu nhân dịu dàng nói :"mẹ thấy cô gái đó y phục bằng lụa quý tơ tằm cống phẩm."
th*m d* khẽ cúi đầu :"con biết mà mẹ.

Con chỉ gặp người rồi cứu giúp."
Thẩm phu nhân gật đầu an lòng.

Bà biết con trai tuy tài giỏi nhưng bất quá nhà ta cũng chỉ là viên ngoại.
Cô nương đó danh phận không thường, từ y phục đã có thể nhận ra.
th*m d* khẽ cười trong lòng, mẹ thật quá lo xa.

Chẳng lẽ hắn gặp một người là yêu một người sao? Mẹ cũng thật là quá lo xa.
"Con xin phép qua xem nàng."
Thẩm lão gia phất phất tay áo :"đi đi, con xem cô nương đó trúng độc gì."
"dạ con xin lui trước"
Hắn đi đến căn phòng mà hai nô tì đưa nàng vào.

Mặt nạ và mạn sa được tháo ra, hắn không khỏi bàng hoàng xao xuyến.

Nàng ấy thật đẹp.
"Tiểu thư tại hạ xin thất lễ một chút."
th*m d* ngồi xuống ghế bên giường, lấy tay nàng trong chăn ra.

Vén nhẹ tay áo lên bắt mạch.
Mạch tượng lúc mạnh lúc nhẹ, hơi thở gián đoạn bất thường.

Chẳng lẽ nàng ấy trúng hương mê cảnh.
Một khi hít phải sẽ rơi vào giấc mộng cảnh vô cùng đau khổ.
"lấy cho ta ngân châm cùng lọ thuốc ngọc trong tủ."
"vâng thiếu gia."
th*m d* đặt tay nàng vè trong chăn.

Xoắn tay áo lên, mở túi ngân châm được đưa đến lấy một cây ra gắm nhẹ vào mi tâm trên trán.
Lấy một viên thuốc trong lọ ngọc ra bỏ vào miệng nàng.
………………………………
Tiểu kịch trường
Thẩm viên ngoại × Quận chúa Bình An
Đông Phương Phục Liên :"Thẩm công tử a".
th*m d* đi đến khoát áo choàng lông cho nàng :"Liên nhi đừng chọc ta mà."
Nàng quay mặt lên, chóp mũi như có như không đụng phải chóp mũi hắn :"vậy bổn quận chúa gọi tiểu lang quân là Thẩm viên ngoại a~~"
th*m d* mặt đỏ như gấc quay đi :"nàng....!nàng quá đáng mà."
Đông Phương Phục Liên cười đến mắt cũng nở hoa, hai tay chống cằm nói :"Thẩm viên ngoại mau quay qua nhìn thiếp a."
th*m d* che mặt lại, hai tai cũng đỏ lên hết cả.

Một câu Thẩm viên ngoại hai câu cũng Thẩm viên ngoại.
Thật là đáng ghét mà.
:3 ❤❤ Thẩm viên ngoại chàng a~
Ta gặp nàng nơi góc núi Lộc Đồng
Một lần gặp mặt như đã quen lâu
Nàng quận chúa nơi vàng son gác tía
Thẩm gia ta nơi cùng cốc hoang sơ
Một viên ngoại làm sao dám vươn cao
Nơi quyền quý nàng cao ngạo xinh đẹp
Nơi hoang sơ ta học mọn tài hèn
Nàng tựa bạch nguyệt quang đời ta mong ngóng
Mong kiếp sao ta vẫn sẽ gặp nàng
Ngay khi đó nàng hãy ngỏ lời đồng ý
th*m d* ta nguyện được làm tri kỷ!!
Liên nhi
th*m d* là của mình aaaaaa.

Của mình đó không được giành nha..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 30: Chương 30


Tiều Sênh chờ mãi không thấy sư tỷ lên núi liền dẫn người ra sau đường tắc.

Quả nhiên cơ quan đã được mở.
Hắn đi thêm một chút thì gặp hắc mã trên cổ mang một túi vải.
Chẳng lẽ tiểu sư tỷ gặp chuyện gì sao, hắc mã này có lẽ là của tỷ ấy đi.
"xung quanh núi tìm kiếm cho ta"
"vâng sư huynh"
Rất nhiều đồ đệ chia nhau ra tìm cả một khu núi Lộc Đồng rộng lớn.
Ất Lưu trong phòng lại bói ra một quẻ, Liên nhi đã rơi vào ảo cảnh rồi.
Lần này con bé có thể thoát ra không vậy phải xem mệnh nó rồi.
………………………………………………………………………………………………
Thẩm gia trang
Nô tì lực lưỡng đi vào, tay mang theo một cả mâm cơm :"thiếu gia người ăn chút gì đi, chưa đầy tháng nữa là đến kỳ lên kinh ứng thí."
th*m d* tay vẫn bắt mạch nàng im lặng không trả lời.

Mạch tượng ngày càng dị thường bất biến.
Hắn lại lấy ngân châm ra.
Phục Liên ngơ ngác ngồi dậy, tay tháo khăn bịt mắt ra.

Nàng ở trong một khoảng không vô định, ánh sáng le lói mơ hồ tận nơi xa.
Nàng đứng lên chạy về phía trước, đây chỉ là ảo cảnh thôi, chỉ là ảo cảnh mà.

Mình còn phải cứ cha, cứu anh trai nữa.

Họ mới là gia đình của mình, ông ta và mấy tên kia không phải.

Họ không phải, họ không phải.
Phục Liên vừa hoảng sợ vừa run rẩy mà chạy về phía ánh sáng kia.

Nàng lao đến cánh cửa đang mở toang ra kia.
Mặc kệ nó dẫn đến đâu thì nàng vẫn muốn mạo hiểm.

Thà chết nơi ánh sáng bao quanh còn hơn sống trong bóng tối cô quạnh đáng sợ.
Nàng thấy rõ dáng dấp Hiên Viên Vô Cực đứng giữa muôn hoa đỡ lấy mình.

Hắn vẫn như cũ nói nhỏ vào tai nàng :"ngủ ngon."
Phục Liên cười mãn nguyện một tiếng rồi nhắm mắt lại.

Đây lại là một ảo cảnh tươi đẹp à?
Nàng không muốn suy nghĩ nữa.
th*m d* lấy khăn lau đi mồ trên trán của nàng.

Cũng qua một ngày hơn rồi mà nàng ấy vẫn chưa tỉnh lại.

Rốt cuộc ảo cảnh đó là gì.
Hắn nhòm người đến trước mặt nàng, tay không tự chủ được mà chạm vào má nàng.
Phục Liên cũng vừa mở mắt ra, chớp chớp mắt vài cái.

th*m d* mặt nhanh chóng đỏ lên, hắn quay phắt đi :"nếu cô nương đã tỉnh lại tại hạ xin ra ngoài."
Nàng nhìn hắn rời đi mà không biết gì.

Không phải mình ngất đi sao, hắn ta đưa mình về sao.
Phục Liên bước xuống giường đi ra ngoài, hai nô tì lực lưỡng làm nàng phải ngưỡng mộ.

Thân hình này mà đi làm người mẫu thể hình còn gì bằng.
"Tiểu thư mời đến gia chính"
"được mời dẫn đường" Nàng khôi phục lại dáng vẻ tiểu thư khuê các, nối bước theo sao.
Phục Liên phải công nhận nơi này thật đẹp.

Dọc đường đi muôn hoa đua nở, cảnh vật xanh tươi đẹp mắt ngút ngàn.
Phục Liên vào đến liền hành lễ theo kiểu hoàng cung.

Hai tay đưa về trước khẽ cúi đầu nhún người nhẹ.
"Tạ ơn cứu mạng của lão gia phu nhân."
Thẩm phu nhân vui vẻ rời ghế đến đỡ nàng lại ghế ngồi :"tiểu thư chớ khách sáo.

không biết phải xưng hô thế nào với tiểu thư cho đúng lễ."
Phục Liên :"phu nhân hãy kêu ta là Phục Liên cũng được."
"được, Phục Liên cô nương sao lại ngất dưới núi." Thẩm phu nhân hỏi.
Phục Liên che miệng khẽ cười :"Phục Liên lên núi xin thuốc không mai bị trúng mê hương cảnh."
Thẩm phu nhân :"à, vậy tiểu thư hãy lên bằng đường chính.

Hướng đông đi thẳng rồi rẽ sang phải."
"cảm ơn Thẩm phu nhân đã chỉ điểm" nàng nhìn lên bức bình phong phía trên thấy có chữ Thẩm dát vàng to lớn.
Đây ít nhất cũng là viên ngoại giàu có mấy đời a.

Thẩm viên ngoại.
Bỗng dưng nàng nhớ đến một bài hát "Thẩm Viên Ngoại"..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 31: Chương 31


Thẩm lão gia thấy sắc trời cũng đã về trưa, bèn nói :"Phục Liên tiểu thư nếu không để ý có thể ở lại dùng bữa cơm trưa ròi hẵng đi cũng kịp."
Phục Liên cũng cảm thấy hơi đói bụng, vui vẻ chấp thuận :"vậy xin làm phiền Thẩm lão gia và Thẩm phu nhân thêm lần nữa."
Thẩm phu nhân :"mời tiểu thư."
Phục Liên theo họ đến phòng ăn riêng.

Quả thật nàng không quá thích nghe người khác gọi là tiểu thư.

Nhưng đây là cổ đại lễ nghi đứng hàng đầu.
th*m d* đã chờ sẵn từ lâu :"mời cha, mẹ và tiểu thư dùng thiện."
"cảm ơn công tử, công tử có thể gọi ta là Phục Liên cũng được."
th*m d* :"mời Phục Liên tiểu thư."
Phục Liên :"...." lại là từ tiểu thư nữa.
Vừa ăn th*m d* vừa nhớ lại, hắn nhớ mình từng nghe tên Phục Liên rồi nhưng không nhớ là nghe ở đâu.

Cũng có thể trùng têm cũng nên.
Phục Liên cũng âm thầm đánh giá, têm nhóc này cũng tầm 19 tuổi là cùng.

"Dám mạo muội hỏi là công tử đây đã ghi danh ứng thí."
th*m d* chợt dừng đũa lại, khẽ gật đầu nói :"vâng, ta đã ghi danh có lẽ tầm 9 ngày nữa sẽ lên đường."
Phục Liên lấy trong áo ra miếng ngọc bội xanh trơn nhẵn một màu khắc chữ Đông tinh xảo đưa qua.
"mời công tử nhận, nếu đến kinh thành cứ đưa ngọc ra cho người gác cổng.

Phục Liên muốn cảm tạ ơn cứu mạng."

th*m d* nhìn qua cha nhận được ánh mắt đồng ý liền nghi lễ đứng lên nhận lấy.

Khách khí nói :"Tiểu thư quá lời, th*m d* ta chỉ đưa cô về nào đâu dám nhận ơn cứu mạng."
Phục Liên :"công tử thật kiêm tốn.

Ta chờ công tử nơi kinh đô để báo ân."
Nàng đứng lên khỏi ghế, cúi người hành lễ :"Phục Liên cảm ơn Thẩm viên ngoại đã tiếp đón.

Ta nên đi cho kịp lúc."
Thẩm lão gia :"tiểu thư lên đường cẩn thận."
Nói thêm vài câu khách sáo nàng liền rời đi.

Quả thật ở đây lâu ngày bản thân liền học được cách ăn nói khách sáo.
Nhập gia tùy tục mà.

Nhưng mà nói khách sáo như này cũng thú vị không kém.
Nàng nhanh chóng đi bộ lên núi Lộc Đồng.

Đứng dưới chân núi ngước lên nhìn bậc thang xa xăm không thấy đích đến Phục Liên thật muốn đi đường tắc.
Cha và ca ca còn chờ nàng nữa.

Tính qua lại cũng đã trễ mất bốn năm ngày rồi.

Xa cũng phải lết lên cho được.
Phục Liên đi từ trưa đến tận lúc mặt trời gác núi mới lên đến nơi.
Đây chính xác là một môn phái trong phim mà.

Rộng lớn huy hoàng đến lộng lẫy.

Hai người mặc áo xanh đen dùng kiếm chặn nàng lại.
"quý danh tiểu thư."
Phục Liên :"tam sư tỷ Phục Liên."
Hai người hai mắt nhìn nhau :"tiểu thư chớ đùa, sư tỷ bọn ta đeo mặt nạ." Nghe bảo sư tỷ tư dung không xinh đẹp.

Từ nhỏ mặt đã bị hủy nên luôn mang mặt nạ và mạn sa.
Nàng thật muốn đấm vào mồm hai tên này :"ta muốn gặp lão sư phụ."
"tiểu thư chớ nói hàm hồ."
Phục Liên rút sáo bên hông ra, chỉ hai ba chiêu đã hạ gục được hai tên nhóc này.

Ung dung đi vào.
Một tốp gần 10 người rút kiếm ra bao vây thành vòng tròn :"tiểu thư cô muốn làm gì."
"ta nói là muốn gặp lão sư phụ." ta không còn thời gian mà.
"lên"
Bốn người lên cùng lên một lượt, kiếm chĩa vào nàng.

Phục Liên đạp lên vai một người gần nàng bay lên, khi bốn mũi kiếm chụm lại nàng nhẹ nhàng đáp lên trung tâm.
Mỏi chân thật đó.
Bốn thanh kiếm bất chợt hạ xuống, từ trên ba người cầm kiếm chém xuống.
Phục Liên ngã người ra sau, trượt khỏi chỗ trung tâm.

Âm thanh leng keng đến chói tai của ba thanh kiếm chạm nhau rồi va xuống nền.
Nàng vừa đứng lên một thanh kiếm liền chỉa đến cổ họng nàng..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 32: Chương 32


Phục Liên hai tay cầm sáo đưa ra, mũi kiếm bừa vặn đâm đ ến ngay lỗ sáo, nàng xoay người chạy theo dọc theo kiếm ra sau người này.
Mũi kiếm bị làm cong quá mức liền gãy gòn tan.

Nàng nhanh tay dùng hai ngón tay kẹp lấy mũi kiếm bị gãy kề bên cổ hắn.
"Tỷ tỷ đây không còn thời gian."
Một cú đánh trời giáng xuống ngay đầu nàng, Ất Lưu :"còn không mau buông kiếm ra."
Phục Liên xoa xoa đầu, ngồi xổm xuống đất, mắt lóng lánh nước mắt nói :"lão sư phụ đau đó." Hix không biết có long óc không nữa.
Tám người nhanh chóng quỳ xuống :"tham kiến sư phu, tứ sư huynh."
Tiều Sênh quỳ xuống :"tham kiến tiểu sư tỷ."
Tám người hăng say đánh nhau :"....." sư tỷ ư? Tam sư tỷ?
Nàng giương mắt lên :"sư phụ...."
Ất Lưu quay lưng rời đi :"theo ta."
"Vâng" Phục Liên quay lại cười xinh đẹp với họ, cuối cùng đưa ngón giữa lên rồi lon ton chạy theo lão sư phụ.
"tiểu sư tỷ ta sai rồi."
"Tam tỷ tỷ đại đại"
………………………………………………………………………………………………
Phòng dược

Ất Lưu tay cầm lọ thủy tinh trong suốt, nhìn thấy được hai viên thuốc bên trong đưa nàng :"thuốc giải.

Độc cha và ca ca con là Sường độc, đặc chế từ 29 loại độc bò cạp, ba độc rết và 80 độc rắn."
Phục Liên nhận lấy :"sao người biết."
Ất Lưu vuốt râu trắng cười lớn :"không gì sư phụ con không biết.

Nếu năm đó con chăm chỉ thì mấy độc nhỏ này đã là gì."
Không phải con.

Con mới đến!!!!
"sư phụ người quen hoàng hậu sao" Phục Liên từng thấy hoàng hậu có miếng ngọc bội bên hông cũng na ná giống của sư phụ.
Nhìn rất giống mà.
Ất Lưu trốn tránh câu hỏi của nàng, lãng qua chuyện khác :"thuốc này để Tiều Sênh đưa đến phủ Tể tướng đi.

Con ở lại vài hôm đi."
Nàng nhìn thấy trong mắt sư phụ chính là né tránh, nàng cũng không muốn tra hỏi làm gì :"vâng, con hiện tại cũng không dám về gặp.

Con vô dụng quá mà."
Ngay cả những người quan trọng cũng không cứ được.

Không vô dụng là gì.
Ất Lưu ôm nàng vào lòng, khẽ vỗ lưng nhẹ nhàng như thay lời an ủi.

Ai cũng có lúc bất lực.

Đến cả sư phụ cũng vậy.

Hoàng hậu sao? Nàng có sống hạnh phúc không.
Chắc nàng hận ta lắm, Thanh nhi!!!
Phục Liên cúi đầu xuống vai sư phụ, mình không thể cứ vô dụng như này được.

Tiểu thuyết này vẫn còn dài, nàng cần phải mạnh mẽ hơn để đi đến cuối cùng.

Để bảo vệ gia đình nàng từng ngày mơ đêm chờ.
………………………………………………………………………………………………
Tiều Sênh cứ nghĩ sẽ được bên sư tỷ mình ngày nhớ chờ mong không ngờ lại bị sư phụ đuổi đi đến phủ Tể tướng.
Hắn thật uất ức mà.....!Nhưng vì sư tỷ hắn phải nhanh chóng đi rồi về.
Phục Liên ngồi trên ghế dưới gốc cây ngô đồng, có người bóp vai bóp chân, châm trà rót nước.
"tỷ đây muốn ăn trái cây lạnh."
"tỷ chờ lát."
"sư tỷ ăn chút bánh đi."
"ta đấm vai cho tỷ nha."
Hai người canh giữ ở trước cũng nhanh tay quạt cho nàng :"đại quận chúa, thỉnh đừng phạt."
Hướng Đông người bị nàng kề kiếm ngay cổ, chân chó rót trà hóng chuyện :"sư tỷ ta nghe nói tỷ từ giả tráo thật rồi sang quận chúa."
Phục Liên không ngờ đến ở trên núi vậy mà họ lại hóng chuyện đến như vậy.
"không kể cho mấy đệ nghe."
Tuyên Quan Kỳ :"sư tỷ nghe nói tỷ thổi sáo rất hay, mau cùng đệ tấu một khúc đi."
"đúng đó đệ múa kiếm cho."
"đệ thổi tiêu cho."
Phụ Liên bị họ kéo vào cuộc vui bất chợp, những u buồn muộn phiền trong đầu đều bị tiếng cười vui vẻ lất át mất.
Tiếng sáo du dương thánh thót cùng tiếng đàn thanh lãnh và tiêu nhạc hòa âm.

Nhẹ nhàng cùng với tiếng lá cây xào xạc hòa âm tấu khúc.

Lời nhạc vi vu được tạo nên bởi ngẫu hứng làm tăng thêm dư vị vui vẻ hiếm có.
Rượu nồng nàn thơm làm người ngập trong men say, chìm trong vui vẻ nhất thời.
"Cạn chung rượu này, mặc kệ ngày mai giông bão gió lớn.

Cạn"
"Cạn chén rượu này mai sau lại tương phùng Lộc Đồng núi."
"Cạn hết bình rượu này mãi là huynh đệ.

Cạn bình."
Ất Lưu ngồi trên mái nhà nhìn đám đệ tử vui vẻ cũng vui theo.

Đã hai mươi mấy năm ông chưa uống rượu.
Hôm nay lại tự mình cạn hết cả bình lớn.

Hôm nay là ngày vui, đồ đệ quay về, Thanh nhi vẫn còn giữ ngọc bội đó.
Quả là chuyện vui..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 33: Chương 33


Phủ Tể tướng
Tiều Sênh đưa ra thư viết tay của sư tỷ thuận lợi đi vào đưa thuốc.

Tiều Sênh vẫn phải ở lại vài ngày để giải hết tất cả độ cho Đông Phương Lãng.
Đông Phương Thâu đặt một quân cờ đen xuống bàn cờ vây :"Liên nhi bao giờ quay về đây."
"Tể tướng yên tâm, sư tỷ trong 10 ngày sẽ về." Tiều Sênh đặt một quân trắng xuống.

"thật may là ngài thương yêu tỷ ấy thật lòng."
"Liên nhi là con ta, sao lại là may?"
Tiều Sênh cười cười, tiếp tục đánh cờ.

Dù tỷ có đến đâu ta cũng sẽ theo đến đó.

Chỉ cần được nghe tiếng tỷ là ta đã mãn nguyện.
Phục Liên
……………………………………………………………………………………………………
Cuộc vui tàn cũng là lúc nàng và mọi người đều lăn ra ngủ giữa trời vì cơn say.

Ất Lưu lượm ly chén bình rượu lên.
Lấy từng cái chăn ra đắp cho đệ tử.
"Trên núi mà vẫn ăn chơi sa đọa."
Gió thổi từng đợi nhẹ nhàng, lá ngô đồng cũng theo gió mà bay khắp nơi.

Một cơn gió cuốn đi lá ngô đồng đến tận Phụng Nghi cung xa xôi cách trăm dặm.
Lá ngô đồng len lách qua cửa sổ bay vào bàn của hoàng hậu, yên ắng nằm trên bức tranh bẽ dở dang một nam tử tóc trắng nhưng chưa vẽ mặt.
Hoàng hậu nằm trên giường lại mơ thấy những chuyện tươi đẹp của năm xưa.

Nhưng năm tháng thanh xuân nàng không bao giờ quay lại được.
Hình bóng mơ hồ của nam nhân tóc trắng lại hiện về, nàng và hắn lại đứng trên vách núi đầu tựa vai mà ngắm hoàng hôn.
…………………………………………………………………………………………………
Phục Khải Minh lẳng lặng trong đêm đi vào viện cũ bị bỏ hoang của Phục Liên.

Tuy nói bỏ đi nhưng cây cỏ vẫn được chăm tỉ mỉ.
Đom đóm sáng rực rỡ bay đầy trời.

Hắn lại nhớ đến khoảng thời gian cùng nàng ở thao trường.

Đêm tối cũng hay cùng nhau ngắm đom đóm.
Nhưng tại sao Liên nhi lại lừa hắn chứ, muội có thể nói rõ ra mà.

Tại sao chứ.?
Hắn vẫn là không can đảm mở cách cửa phòng ra, lần nữa thua trước sự kiêu hãnh bản thân.

Quay gót rời đi.
Hắn không biết sau cánh cửa đó Phục Nhân Khanh tựa đầu vào chân giường cười tự giễu.

Hắn rất mong Phục Liên đi mà.

Sao bây giờ lại thấy trống rỗng chứ.
Hay do không ai đấu khẩu nên thấy vắng lặng.

Hắn đặt tay lên ngực trái mình, tiếng tim đập đều đều.
Sao nghe Phục Liên đó gọi người khác là ca ca hắn lại không vui chứ.

Tại sao bản thân lại khó hiểu như vậy.
………………………………………………………………………………………………………
Chẳng mấy chốc đã bảy ngày trôi qua, Phục Liên học không ít tài lẻ mới.

Nào là chế thuốc, vũ múa,...
"sư tỷ mới đó đã đi rồi sao" Tiều Sênh lẽo đẽo sau nàng như cái đuôi nhỏ.

Hắn mới về hôm qua hôm nay sư tỷ lại đi.

Biết vậy ở lại phủ Tể tướng rồi.
"tỷ đi đây"
Tuyên Quan Kỳ dắt ngựa ra cho nàng :"chúng ta sẽ còn gặp lại mà."
Nhắc mới nhớ, hình như tên nhóc này cũng đi thi nữa.

Người ở núi Lộc Đồng thật cầu tiếng mà.
"ta đi trước, gửi lời tỷ đến sư phụ."
"được"
Phục Liên cưỡi ngựa xuống núi núi theo đường mòn.

Nàng đã biết thêm mấy con đường tắc mới nên chưa đầy một ngày đã về đến kinh thành.
Phục Liên cưỡi ngựa từ từ đi vào thành.

Không biết câu chuyện đã đến khúc nào nữa rồi, nữ chính gặp mặt phản diện chưa.

Nàng muốn xem ngược thời cổ đại phiên bản FullHD chân thực.
Bộ y phục riêng dành cho nàng ở núi Lộc Đồng nhanh chóng thu hút ánh mắt của nhiều người đi đường.
Xanh đen pha trộn hài hòa, tà váy dài phất phới theo từng nhịp bước của ngựa.

Khuôn mặt xinh đẹp mang theo nét trắng bệch của bệnh lâu năm càng tăng thêm vẻ kiều diễm.
Đông Phương Lãng tay cầm ô đứng chờ đã lâu phía sau cổng thành.

Phục Liên nhanh chóng nhận ra, vui vẻ nhảy xuống ngực nhảy lên ôm lấy hắn.
Đông Phương Lãng tay buông ô ra đỡ lấy nàng , sủng nịch nói :"cẩn thận ngã."
"ca ca thật tốt." hai tay nàng ôm lấy cổ hai chân quấn ngang hông tươi cười đến nở hoa :"vì ca mà muội phải leo bộ 3993 bậc thang để lên núi đó."
Đông Phương Lãng hết cách với muộimuội :"ca cõng muội về."
Cảnh này vô tình bị Hiên San Nhi bắt gặp, nàng gấp gáp hối hả người đánh xe chuyển hướng đến Thần Hi phủ.
Phải báo cho tam ca biết, nương tử huynh ấy sắp bị Đông Phương Lãng ẻo lả kia mê hoặc rồi.
Tên Đông Phương Lãng chết tiệt!!!!.
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 34: 34: Phiên Ngoại Nhỏ 《1》 Người Thành Công Có Lối Đi Riêng


Hiên San Nhi xốc váy chạy vào phủ, thẳng chân đạp luôn cửa.

Hai tay giựt lấy cây bút trong tay tam ca :"tam ca, vương phi của ca sắp theo Đông Phương ẻo lã kia rồi".
Hiên Viên Vô Cực ngước mặt lên, nụ cười tràn đầy gian tà, nham hiểm.

Đứng lên đặt tay lên vai muội muội tốt.
"San Nhi yên tâm, ca đã nghĩ xong cả rồi.

Ha ha ha".
Hiên San Nhi tay cầm bút cũng run lên, tam ca lại lên cơn điên nữa rồi.

Cái nụ cười đến tận mang tai kia thật nguy hiểm.
Hắn nghĩ kỹ kế lược rồi, mấy chục năm tính sách lược đã có chỗ dùng đúng đắn rồi.

Liên nhi, khà khà...
……………………………………………………………………………………………………

Phục Liên chạy đến ôm chầm lấy ông :"cha".
Đông Phương Thâu xoa đầu nàng cưng chiều nói :"cha nghĩ kỹ rồi.

Cha cũng đã già cả rồi, ca con chỉ vừa khỏi bệnh cho nên.....!khà khà con gái yêu.

Mau phê duyệt đống tấu chương của năm ngày trong đó đi."
Nàng bị người cha yêu dấu đẩy vào trong, cả hai núi tấu chương cao hơn cả nàng sừng sững nằm đó.
Phục Liên cào câu cửa trong vô vọng :"cha yêu ơi....ca ca đẹp trai của muội."
Đông Phương Lãng lạnh nhạt vọng vào :"ca ca thương muội nhất mà.

Làm xong hẵn ăn cơm."
Nàng vô vọng đi lại bàn ngồi, tay múa bút quẹt vài nét cơ bản qua mỗi tấu chương.

Mặc kệ trong đó viết gì.
Nhưng bụng nàng không cho phép nữa, nó đang phản động.
Phục Liên đi đến chỗ mấy giá để nến lấp lánh, cười ngọt ngào đến hoa nhường nguyệt thẹn :"xin lỗi ai đã viết tấu chương nhé!"
Nàng quăng nhẹ mấy cây nến vào đống tấu chương.

Giấy khô bắt lửa nóng, ngọn lửa nhỏ nhanh chóng phừng phực lên.
Phục Liên vui vẻ mở cửa đi ra, nụ cười lên tận mang tai :"con xử xong đống đó rồi cha."
Đông Phương Thâu dừng đũa đang gắp miếng thịt ở giữa không trung lại, ngước nhìn thư phòng bốc khói đen ngui ngút.
Đông Phương Lãng lấy khăn lau miệng đứng lên cúi người chào cha :"con xin phép đi trước.

Cha và muội nhớ dập lửa cho tốt."
Phục Liên cũng cúi đầu chào :"cha ở lại dập lửa mạnh giỏi.

Hết cháy con về."
Nàng và hắn chân vắt lên cổ mà chạy ra khỏi phủ.

Đến cửa liền chia ra hai hướng ngược nhau.

Đông Phương Thâu :"ca tìm công chúa lực sĩ đây."
Phục Liên :"muội tìm Vương gia sh*t đây."
……………………………………………………………………………………………………………
Hiên San Nhi lên xe ngựa cũng mang vẻ mặt như ckúa hề của tam ca.
"Nhanh chóng về hoàng cung" Đông Phương ẻo lả, ngươi không thoát khỏi bàn tay bổn cung đâu.

Há há há.
Thái giám cùng cung nữ trong cung hớt hải la lớn :"mau đến dập lửa cung công chúa.

CHÁY RỒI!"
Hiên San Nhi vô cùng hoảng sợ dẫn theo tỳ nữ trong hỗn loạn lên ngựa rời đi.

Đông Phương ẻo lả a~~
Ở Thần Hi phủ
Hiên Viên Vô Cực cầm cây nến trên tay cười như kẻ điên, nhẹ nhàng đánh rơi ngọn nến xuống trước những lời van nài của người trong phủ.
Ngọn lửa nhanh chóng làm nổ cả biệt viện của hắn, ngọn lửa bắt qua dầu làm cháy luôn mấy biệt viện gần đó.
Gió lớn nổi lên làm ngọn ngày càng hung tàn mà càn quét mọi thứ nó đi qua.
Hiên Viên Vô Cực kéo quần áo ra một chút, làm vẻ bản thân mệt mỏi vẫy tay chào :"bổn điện hạ giao trọng trách lớn lao lại cho mọi người."
Liên nhi chờ ta đến.
Cố nhân luôn có ngày tương phùng trong hoạn nạn.
Hiên San Nhi trên ngựa lao xuồng, ngờ vực ngã vào lòng hắn, đôi mắt ngập trong nước :Lãng ca ca, cung San Nhi bị hỏa hoạn San Nhi sợ quá".

Đông Phương Lãng :"....." cuộc đời luôn có những cú lừa.
Hiên Viên Vô Cực dùng khinh công bay nhảy trên mái nhà, vừa thấy Phục Liên hớt hải chạy như bị chó đuổi, kêu lên một tiếng :"Liên nhi".
Nàng ấy nghe tin nhanh nhại thật, quả là nương tử của mình mà.
Hắn vờ sa chân ngã xuống nàng.
Phục Liên đỡ hắn như đỡ lấy kim cương, Hiên Viên Vô Cực biết phủ mình cháy nên tìm mình đây mà.
"Ta muốn đến ở nhà nàng/ chàng.

Phủ ta cháy rồi."
Tâm linh tương thông thật.
Phục Liên :"......" kẻ cắp gặp ông già.
Hiên Viên Vô Cực :"....." người thành công luôn có lối đi riêng.
Quả là ý tưởng lớn gặp nhau!!!!!!!!
Đông Phương Thâu: "Con cái bất hiếu."
Người ở Thần Hi phủ :"điện hạ, người lăn đi luôn đừng về"
Người dập lửa ở cung công chúa :"Công chúa điên loạn đốt cung bỏ trốn!!!"
Chào thứ hai với hai tiết ngữ văn thầy chủ nhiệm 🙁((.
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 35: Chương 35


Hiên San Nhi vừa vào đến thư phòng đã thấy Quy Phụng quỳ trước tam ca khóc lóc xin xỏ.
Nàng đi vào tát thẳng lên mặt nàng ta, tay nắm lấy cổ áo nàng ta kéo lôi ra ngoài.
Quy Phụng nằm sõng soài trên đất, tay run run sờ mặt đang nóng rát :"công chúa người đang làm gì vậy, ta còn đang mang thai đó."
Hiên San Nhi ngồi xổm xuống, tay vỗ vào mặt Quy Phụng :"cái trò giả thai ép cưới này bổn cung thấy nhiều đến phát tởm rồi."
Quy Phụng quay phắt mặt đi, nước mắt giàn giụa nói :"công chúa thấy cô nương nào dùng danh tiết để đùa giỡn không."
"thấy.

Ngươi đó" Hiên San Nhi đứng lên, nhận khăn tay từ Tiểu Xuân mà lau.

Quăng khăn tay đi như gặp thứ gì bẩn thỉu.
Quy Phụng cung chặc tay lại đến nỗi móng tay cũng đâm vào da thịt.

Nàng hận.

Hiên San Nhi ngươi chờ đó.
Sau này ngươi vẫn phải kêu ta là tẩu, ta sẽ đạp ngươi dưới chân.

Chờ đó cho ta.
Hiên San Nhi đi vào lại, ngồi xuống ghế :"tam ca, huynh mau xử ả ta đi."
Hiên Viên Vô Cực dừng bút lại :"xem như ruồi muỗi vo ve."
Hiên San Nhi tức đến đau ngực, nàng thì hiểu rõ sự tình nhưng lỡ Phục Liên không hiểu thì sao.

Phục Liên trước nay cũng chưa từng trông thấy hay gặp chuyện vu khống trơ trẽn như vậy.

"muội an tâm, Liên nhi thông minh hơn muội nghĩ."
Hiên San Nhi :"huynh mà chờ bị Phục Liên bỏ đi.

Tự phụ quá rồi."
Nàng tức giận bỏ về, ra đến cửa lại thấy dáng vẻ mềm mỏng yếu đuối như tơ liễu trước gió của Quy Phụng càng làm nàng sôi máu.
Tiểu Xuân lo lắng nói :"công chúa, người bớt giận đi.

Thần Hi vương chưa sai lần nào mà."
Nàng gõ đầu tiểu Xuân một cái :"ngươi, ngươi, ngươi không hiểu.

Yêu rồi ai cũng như ngốc tử cả."
Tiểu Xuân bĩu môi :"nô tì mới không muốn làm ngốc tử."
Aaa bổn cung tức chết mà.

Tức chết với người.
Quy Phụng chống tay đứng lên, nói vọng vào :"Thần Hi vương, ta ít nhiều gì hiện tại cũng là người....."
Cây bút trong phòng xuyên qua cả cửa cắm thẳng lên tóc nàng.

Giọng nói tựa như âm quỷ lạnh bằn.
"Ngậm chặc miệng của cô trước khi ta cắt lưỡi cô"
……………………………………………………………………………………………………
Phục Liên vẫn chìm đắm trong tình cảm gia đình hạnh phúc.
Đông Phương Thâu bắt con gái xoay tận vài vòng :"ừm.....!bộ y phục này cũng hợp với con đó.

Nhưng cha thấy con mặc màu trắng vẫn xinh đẹp hơn."
Đông Phương Lãng cũng gật đầu đồng ý.

Cha nói đúng, muội muội mặc màu trắng vẫn xinh đẹp hơn.
"Đôi lúc đổi màu thì vẫn được."
A Nhu mặt mài toàn nước mắt chạy đến ôm chầm lấy :"tiểu thư, A Nhu nhớ người sắp chết rồi."
"không phải tiểu thư của em đã về sao?"
Phục Liên sực nhớ ra :"cha, vài ngày sau có Thẩm công tử đến.

Hắn cứu con a."
Đông Phương Thâu gật gật đầu rồi lãng qua chuyện khác.

Thẩm công tử? Thẩm gia trang sao? Bọn họ đây lại là muốn cái gì.
Đến tối, hai người mặc đồ đen đến trước mặt ông :"chủ nhân"
Đông Phương Thâu tay lau lưỡi kiếm, nói :"điều tra những ngày qua tiểu thư ở Thẩm gia nào." Ông không tin cả Thần Hi quốc rộng lớn như này vẫn gặp phải người Thẩm gia kia.
"vâng chủ nhân"
Phục Liên nằm trên mái nhà, tay cầm bình rượu nốc non nửa bình.

Hai người áo đen này ra vào thật nhanh thật gọn gàng đi.
Nàng vẫn không rõ về Đông Phương gia này.

Trong truyện chỉ sơ qua một hai dòng, nàng chỉ biết Đông Phương gia chủ bạn vua, quyền thế trong tay, gia sản bạc ngàn.
Mọi chuyện ngày càng đi xa hơn so với tiểu thuyết gốc rồi.

Từ sáng đến giờ nàng cứ cảm thấy có gì đó bất ổn, cứ như chuyện gì đó sắp ập đến vậy.
Cái cảm giác này thật khó chịu.
Phục Liên lại ho ra một bụm máu, mùi hương của thuốc thoang thoảng trong gió.
"Nham La" chỉ khi gặp hắn nàng mới ho ra máu..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 36: Chương 36


Nham La từ trên cây bay qua đứng bên nàng, quạt trên tay phe phẩy nhẹ nhàng.
Phục Liên khẽ nheo mắt nhìn rõ cây quạt trong tay hắn :"quạt hoàn cố chủ."
Nham La gập quạt lại, cúi đầu thật thấp nhìn nàng, bật cười ha hả :"Quận chúa thật tinh ý nhưng cây quạt này là nhặt được."
Nàng chùi máu lên tà váy, cầm lấy bình rượu uống cạn phần còn lại.

Quả nhiên đồ của nữ chính cuối cùng cũng quay lại chỗ nữ chính.
Hắn ngồi xổm xuống dùng quạt nâng cằm nàng lên trách móc :"Quận chúa lại xao lãng rồi."
Phục Liên chợt nhớ ra tên này mắc bệnh sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Chỉ ai hắn xem là quan trọng mới được phép chạm vào.

Hắc hắc...
Nàng đưa tay lên, men theo cây quạt mà sờ đến tay hắn.

Thẳng tay ra chạm nhẹ lên mặt rồi từ từ xuống ngực, hơi dùng sức đẩy hắn ngã ra sau.
Phục Liên trông thấy vẻ mặt thất thần kèm chút ghê tởm đó liền sấn đến.
Nham La thật sự ghê tởm sự đụng chạm này, mạnh tay hất nàng ra.
Phục Liên cười ha hả thật lớn, cả người cũng run lên.

Sao tự nhiên thấy hắn đáng yêu vậy.

Cười chết mất.
Nham La mặt cũng nóng hết cả lên, không ngờ nàng ta dám đem mình ra đùa bỡn.
"Không biết độc tông đến đây làm gì a."
Nham La :"cô rốt cuộc là ai, tại sao ban sáng lại mặc y phục của sư muội ta."
Phục Liên gạt tay đang nắm chặc cổ tay mình ra, khẽ xoa xoa nói :"chỉ là bộ y phục."
Nham La mài kiếm nhíu chặc, nếu nàng ta thật sự là sư muội thì sao.

Không thể nào, làm sao có thể chứ, chắc chỉ là vô tình giống nhau y phục.
Hắn đưa tay ra nắm lấy một lọn tóc nhỏ của nàng :"tóc cô rốt cuộc màu gì."
Phục Liên khinh khỉnh nhìn lên, dưới ánh trăng nàng thấy rõ sự mong chờ mông lung về một phép màu trong mắt hắn.

Nhưng nàng thích nhất là đi phá mộng người khác.

Mặc dù không biết hắn đang mong chờ điều gì.
"ngươi đoán xem."
Nham La cắn răn nói :"ta không phân biệt được màu tóc trắng hay đen, đối với ta ai cũng chỉ là tóc đen."
Mù màu? Không phân biệt được màu tóc trắng? Hình như mình biết thêm tình tiết ẩn ảo lòi của tiểu thuyết này rồi.
Nàng hất tay hắn ra :"đêm khuya không tiện cùng nam nhân nói chuyện, ta đi trước."
Phục Liên nhảy xuống mái nhà, lon ton chạy vào phòng đóng cửa lại.

Vẫn chưa được.

Nàng bê cái bàn đến tấn vào cửa cho an toàn.

Để thêm mấy cái ghế trên bàn.
An tâm đi về giường ngủ.
Tiểu Bạch cũng chẳng buồn mà sủa, úp mặt vào chõ nệm yêm ái nằm ngủ.
Nham La từ cửa sổ đi vào, liếc nhìn về phía cửa chính.
Tiểu Bạch cũng ngước mặt lên nhìn rồi gục đầu xuống nhắm mắt lại như không thấy gì.

Nó cũng mệt mỏi a.
Phục Liên vừa mở mắt ra đã thấy gương mặt phóng đại của Nham La.

Hắn nhanh tay hơn bịt miệng nàng lại.
Đông Phương Lãng đứng bên ngoài nói vọng vào :"Liên nhi muội an toàn chứ."
Nàng cắn mạnh vào hắn đến nỗi rướm cả máu, nói vọng ra :"có chuyện gì sao ca."
"không gì." chẳng lẽ là nhìn nhầm.

Đúng rồi, Liên nhi làm sao quen biết tên khốn Nham La đó được.
Tác dụng phụ của độc đi.
Nham La lần nữa ghê tởm, lấy tay áo nàng lau đi máu và nước bọt trên tay.

Dơ bẩn.
Sao nàng ta có thể dơ bẩn đến thế, xem tay mình toàn nước bọt của nàng ta.

Bị người cắn có trúng độc không?
"Ngươi thật sự mù màu."
Nham La buông tay áo nàng ra, gật đầu.

Hắn và Hiên Thần đều bị, thật không hiểu nổi chứng bệnh này..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 37: Chương 37


Nham La trong đêm rời đi, phi ngựa đến núi Lộc Đồng.

Không quên đưa bồ câu đưa thư đến chỗ Hiên Thần.
Hiên Thần ta cần lên núi tìm sư phụ xác nhận một số việc nên đi trước
Hiên Thần đọc xong cũng đốt đi, hắn đã đoán được từ đầu.

Khi thấy Phục Liên mặc y phục đó kiền chắc chắn, chỉ không ngờ tiểu sư muội thật sự là nàng ta.
Hắn có chút thất vọng cũng có chút vui mừng nhưng nghĩ đến việc bản thân từng không tiếc lời nói nặng để bảo vệ Ngân nhi liền buồn bực.
Thật phiền phức mà.
…………………………………………………………………………………………………
Phục An Nhi khoát sơ áo sa mỏng gần như xuyên thấu nằm trên giường, câu dẫn Tề Chấn.
Tề Chấn trong người có men rượu, trông Phục An Nhi thành Phục Tử Ngân liền vui vẻ bổ nhào đến.

Nhưng hắn có chết cũng không ngờ, nữ tử với mái tóc trắng phi ngựa bắn cung năm xưa cứu hắn không phải là Phục Tử Ngân.
Phục An Nhi tay nắm thật chặc, tâm hận không thể giết Phục Tử Ngân.

Ngươi dám quyến rũ cả tam vương gia của ta, tiện tì.
Phục Tử Ngân xem thư của Quy Phụng cũng khá tức giận.

Sao Thần Hi vương đó lại vô tình như vậy, làm người ta mang thai rồi không nhận.

Con cô công chúa kia nữa.....!ở cổ đại thật là.
Phục Tử Ngân viết thư gửi lại
Quy Phụng cô yên tâm, nếu đứa bé thật là của hắn ta nhất định bắt hắn chịu lấy ngươi.

Phải an tâm dưỡng thai cho tốt đừng quá lao lực.
Rồi buộc vào chân bồ câu thả đi.

Ở đây Quy Phụng là người bạn đầu tiên của nàng ở đây.

Nàng phải bảo hộ tốt mẹ con họ.
Bên Lễ Bộ thượng thư_Quy gia
Quy Phụng xem thư xong liềm mỉm cười, chỉ cần có sự hậu thuẫn của con gái Phục Hầu gia không sợ không có được vị trí vương phi.
Phục Tử Ngân cô cũng đừng hận ta, ta cũng vì chàng ấy mà thôi.
Đến hoàng thượng cũng biết chuyện này, vị trí đó là của mình.

Không ai có quyền giành được.
Con gái nuôi Tể tướng sao? Cũng không có cửa đâu.
Quy Phụng đưa tờ giấy lên ngọn lửa đốt đi.
……………………………………………………………………………………………………
Ở một nơi khác

Trên núi Lộc Đồng cách kinh thành ngàn dặm xa xôi, mưa lớn gió to.
Trời vang lên tiếng sấm rền như muốn xé toạt cả bầu trời ra làm đôi.

Nham La quỳ trước cửa tông môn dưới mưa.
Rất nhiều sư huynh đệ đứng đó nhưng không ai ra khuyên can hắn vào.

Hạ độc đồng môn, sỉ nhục đồng môn đây đều là tội không thể tha.
Nhưng người này còn là sư tỷ, viên minh châu sáng rực rỡ được sư phụ nâng niu trong tay.
Tuyên Quan Kỳ cũng lắc đầu, tay ôm kiếm dựa vào cột nhìn ra :"sư huynh thật là."
"không phải mấy ngày trước ngươi còn đánh sư tỷ sao" Tiều Sênh đi ra đá chân hắn.
Tuyên Quang Kỳ xụ mặt xuống, ai oán nói :"chỉ do ta nhận ra sư tỷ thôi.

Quá khác biệt khi tháo mặt nạ cùng mạn sa chứ bộ."
Hướng Đông đi đến góp vui, tay cầm lấy dây cột trên búi tóc hắn :"a Sên sư huynh không phải nói là không dùng dây buộc tóc cùng màu sư tỷ a."
Lưu Ất trong phòng đi ra, đạp luôn ba đệ tử ra mưa, sẵng giọng nói :"các ngươi ra quỳ chung luôn đi.

Không biết tôn trọng lớn bé to nhỏ."
Tiều Sênh oan ức nói :"sư phụ sao người cầm kiếm của sư tỷ."
"con hồ ly nhỏ để quên, ngày mai ngươi đem về đưa nó đi Nham La".
Nói xong ông cũng bỏ đi vào trong.

Ta nhớ tháo tua rua kiếm ra rồi mà, còn giống ban đầu sao?
Lưu Ất đặt kiếm lên bàn, ngồi xuống bấm tay xem số.

Hôm nay dị tượng khác thường ngày sau ắt có tai kiếp.
Thanh nhi, muội đừng sai càng thêm sai nữa..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 38: Chương 38


Vừa sáng sớm đã có một tiểu đội quân đến trước cửa phủ thông báo.
Phục Liên nhanh nhại đi ra trước :"có chuyện."
"báo quận chúa, có hai nhóm người nói muốn gặp người họ đều đưa ra ngọc bội."
Nàng không nghĩ lại nhanh như vậy, mới đó đã đến kỳ thi Hương mỗi ba năm một lần.
"được ta ra ngay."
A Nhu dắt ra hai con ngựa cùng nàng cưỡi ra cổng thành đón người.
A Nhu :tiểu thư đêm qua em nhớ bản thân từng nữ cải nam trang mà sống đó."
Phục Liên khẽ nhíu mài :"sư đệ ta y thuật rất giỏi, ta sẽ nhờ đệ ấy giúp em.

Nhưng nữ cải nam trang để sống...."
Cái này thì hơi nghi ngờ.

Lúc đầu cứu em ấy nơi bìa rừng thì đang mặc y phục nam nhân, lúc đó cứ nghĩ cải trang đi chơi thôi.
A Nhu lắc đầu :"không cần đâu tiểu thư, ở bên người em thấy thoải mái hơn.

Dù không nhớ gì nhưng em cảm thấy cuộc sống ở quá khứ nó rất đáng sợ."
"em thích là được.

Phủ Tể tướng nuôi em cả đời."
Ra đến cổng thành quả nhiên gặp lại họ.

Nàng vui vẻ kêu lớn :"Thẩm công tử, tiểu sư đệ".
"Phục Liên tiểu thư"
"Sư tỷ a~~ bọn ta nhớ tỷ chết được"

Hướng Đông từ trên ngựa bay qua ngồi phía sau ngựa nàng.

Đầu gục lên vai Phục Liên làm nũng :"sư tỷ a ta đi đường mệt chết được."
A Nhu thẳng chân đạp hắn xuống :"nam nữ thụ thụ bất thân."
Phục Liêm quả không nhịn được cười, xuống ngựa đỡ hắn lên quay sang nói với mọi người :"chúng ta vào thành trước rồi nói."
"được"
Người ta thường nói :
Nhìn tri kỉ mỉm cười trước gió
Như ba năm mới thấy hoa nở
Tựa năm xuân tươi đẹp trước mắt
Thay vì vào phủ Thừa tướng thì họ lại kéo nàng vào Hương lâu quán và đây cũng là quán ăn của nữ chính mở.
Ha, cô ta còn đem cả ẩm thực hiện đại nữa.

Đau đầu quá.
Tiều Sênh dựa qua nàng nói :"sư tỷ thử món tà tưa này chưa ngon lắm đó."
"thôi tỷ xin" tà tưa tà tưa.

Ta khinh a, trà sữa được chưa.

Dị ứng quá.
Ba hồi mười hiệp thảo luận xong thì cũng lên món.

Quả nhiên toàn mấy món ở hiện đại làm nàng ngán đến tận răng.
Về cổ đại phải ăn món cổ đại được chứ?
th*m d* gắp qua cho nàng miếng thịt cừu nướng :"Liên, ăn thử đi."

"được cảm ơn th*m d*."
Nàng tay run rẩy gắp lên cho vào miệng.

Hương vị so với hiện đại vẫn thua xa, hình như còn không có chín kỹ nữa.
Phục Liên xoay người ra sau nôn ra ra hết.

Tiều Sênh đỡ lấy nàng trước cả A Nhu :"tiểu sư tỷ."
"ta không sao, mọi người ăn trước đi.

A Nhu ở lại đi."
Nói xong Phục Liên liền đi ra ngoài, dựa lưng vào gốc cây mà thở.

Khó chịu quá, tức ngực nữa.
Nham La cùng Phục Tử Ngân đang đứng trên lầu cao ngoài lang can nhìn xuống.
Phục Tử Ngân khẽ nhăn mài :"sao ban nãy cô ta lại ói chứ.

Ta xuống xem nhà bếp một lát."
Nham La chỉ gật đầu không nói gì.

Tay nắm kiếm chặc đến nổi cả gân xanh, hiện tại hắn có nên xuống xin lỗi hay là xuống hỏi thăm.
Cái nào cũng không được.
Hiên Viên Vô Cực từ ngoài sao cây đi đến, lấy mảnh khăn dài màu đỏ che mắt Phục Liên lại, đi lên phía trước nâng cằm nàng lên lưu manh hỏi.
"Ngủ với bổn vương."
Chưa để nàng trả lời hắn đã hôn xuống tựa chuồng chường lướt nước.
Phục Liên đưa tay lên định mở khăn che mắt ra, đã lâu rồi nàng cũng chưa nhìn thấy hắn.

Nàng có nghe cha nói hắn làm con nhà người ta mang thai, có lẽ sau thi Hương sẽ thành hôn.
Nàng muốn nghe xem hắn sẽ nói như thế nào.
Hiên Viên Vô Cực lại đè hai tay nàng lên thân cây :"đừng mở ra."
Mau nàng hỏi ta đi, nàng hỏi ta liền giải thích cho nàng nghe.
Không ai lên tiếng cả, ai cũng đợi đối phương nói trước thành ra rơi vào không khí vô cùng căng thẳng..
 
Ở Cổ Đại Làm Mỹ Nhân Dịu Dàng
Chương 39: Chương 39


Phục Liên bực bội vung tay ra rời đi, khăn này cũng không quá dày nên cơ hồ vẫn thấy được lối đi.
Hiên Viên Vô Cực cũng quay lưng rời đi.

Rốt cuộc chỉ ta đơn phương nàng ấy sao? Đến hỏi nàng cũng không.
Lão già đó chắc chắn đã ba hoa rất nhiều, vậy nàng vẫn không hỏi một câu.

Liên nhi ta nên nói tim nàng bằng đá hay bằng sắt đây.
Hay căn bản không quan tâm nên không cần phải biết.

Ha, thất bại thật.
Nàng ngồi lại bàn, uống liền hai ly rượu.

Hiên Viên Vô Sh*t này đến một chữ giải thích cũng không có.

Yêu đương cái gì chứ.
Chết tiệt thật!
Phục Liên cầm lấy bình rượu một hơi uống cạn, th*m d* vươn tay ra lấy bình rượu đi :"Liên đừng uống quá nhiều nàng chưa ăn gì cả."
Nàng đưa tay ra định lấy giò rượu nhưng đều bị mấy tên nhóc sư đệ giữa chặt trong tay.
A Nhu tháo khăn che mắt của nàng xuống bỏ vào tay áo nói :"tiểu thư uống chút canh gà đi."
"cảm ơn"

Tuyên Quan Kỳ đưa qua cho nàng tô mì bò thơm lựng :"tỷ ăn đi a."
Nàng ăn chính là xả tức đó.

Tức đến đau phổi rồi.
"Các người hãy ở phủ Tể tướng đi, có nhiều sách vở để thuận tiện tham khảo."
th*m d* lắc đầu :"không cần đâu Liên, ta sẽ ở khác đi3m."
Hướng Đông :"không được rồi, bốn người bọn đệ nhận lệnh của sư phụ đến hoàng cung làm giám khảo thi Hương và chống gian lận."
A Nhu :"có ba người mà."
Tiều Sênh bật cười :"nhị sư huynh đi vào thành trước."
Phục Liên gật đầu ngõ ý đã hiểu :"lát nữa mọi người đi thuyền không."
Hướng Đông :"tỷ đừng ham chơi quá, bọn đệ phải nhanh chóng tiến cung."
th*m d* :"ta đến ngay sát ngày thi nên hiện tại phải báo danh."
Ngồi trò chuyện thêm hồi lâu thì ai đi đường nấy.

Nàng để A Nhu về trước còn mình đến thao trường.
Tể tướng cũng có một phần vốn trong thao trường và nắm giữa Lân kỵ sĩ nên có thể tùy ý đến.

Nàng thân là con gái nên cũng được đặt quyền.
Vào đến thao trường nàng liền thay ra bộ y phục rườm rà này.

Đi đến chỗ Lân kỵ sĩ tập luyện võ thuật.
Nàng nhìn cây gỗ trước mặt như thể tên khốn đó mà đánh.

Mấy kỵ sĩ gần đó cũng hăng say tập luyện.
Họ không thể nào thua quận chúa được.
Quan Cưng Khả vừa vặn đi qua liền vòng lại nhìn, hắn nhìn cũng cảm thấy tay đau.
Phục Liên hận không thể bẻ đầu tên khốn lừa tình đó, tay cung chặc lại đấm vào cây.

Cây nhanh chóng gãy làm đôi rồi rơi ra.
Các đốt ngón tay nàng cũng rướm máu đỏ thẩm cả thêm.
Chân bồi thêm một đạp, cây liền ngã hết xuống đất, lăn lóc vài vòng thật xa.
Người Lân kỵ sĩ :"....." đây là quận chúa chân yếu tay mềm mà Tể tướng luôn ba hoa sao? Thế cái cây đó là do mục đi.
Đại đội trưởng đi đến :"quận chúa đừng làm đau bản thân." Tể tướng sẽ đem ta đi nấu giấm mất.
Quan Cưng Khả đi đến cầm tay nàng lên xem, xé vải từ y phục băng lại.
"Quận chúa"
"Cõng ta đi" ban nãy hăng say quá đá vào cây giờ chân đau khinh khủng.
Quan Cưng Khả hơi bất ngờ nhưng cũng cúi người xuống cõng nàng lên :"ta đang mặc giáp nên có lẽ hơi đau người."
"ừ sao này đừng mặc nữa"
Quan Cưng Khả :"người muốn đến đâu."
Nàng bâng quơ trả lời :"nơi nào cũng được."
Hắn cũng không biết đưa nàng đi đâu liền vô thức đi đến chỗ của Phục Khải Minh và Phục Nhân Khanh đang huấn luyện binh sĩ.
Quan Cưng Khả đặt nàng xuống cúi đầu hành lễ :"tướng quân."
Phục Liên không hứng thú chuyện Phục Khải Minh hỏi Quan cưng Khả lý do đưa nàng đến.

Đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của Hồng Bát.
Hồng Bát cũng vừa thấy nàng ở đằng xa, cùng ánh mắt kiêu khích đó liền khinh công bay đến..
 
Back
Top Bottom