Cập nhật mới

Khác • Chuỗi Ngày Thương Nhớ •

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
350057534-256-k237326.jpg

• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Tác giả: Anrian
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lệ Sa từ nay không có em bên cạnh mình thì phải tự lo cho mình đó.

Em vẫn dõi theo mình, nhưng sẽ ở nơi khác.

Giá như lúc đó tôi không nói thương em, thì bây giờ tôi đâu phải đau lòng như thế này.

Tôi sẽ bảo vệ em và cả đất nước này.

Mặc dù nó không thuộc về tôi.



lichaeng​
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 1


*Đùng, Đùng*

*Lộc cộc, lộc cộc*

*xột xoạt, xột xoạt*

*Tiếng thở dốc*

''Ha....ha"

Tiếng thở dốc vội vã chạy dọc theo lối mòn....

"A..."

"Con....xin..xin..lỗi"

Nói rồi cô ngất liệm đi, tiếng bước chân vẫn chạy vòng quanh ở đấy.

''CON MẸ NÓ, TỤI BÂY PHẢI TÌM BẰNG ĐƯỢC NÓ'' (CETTE BAISE, NOUS DEVONS LA TROUVER AVEC ELLE)

Flashback

-----------------

Là bọn lính Pháp, ban nãy bọn nó đang ăn để bàn chiến sự thì nghe tiếng bước chân bên ngoài, lúc đầu cũng chẳng quan tâm, nhưng nó không dừng lại ở đó là tiếng bể chai, càng thấy làm lạ nên chúng ra ngoài xem thử, thì thấy bóng dáng một cô gái đang đứng lấp ló.

"AI ĐÓ'' (QUI C'EST)

Không nghe tiếng trả lời bổng người đó hốt hoảng chạy đi.

''NÀY, BỌN MÀY BẮT LẤY NÓ'' (HÉ,VOUS COMPRENEZ )

"Mô Phật, mẹ ơi cứu con"

Người này giật thót tim bỏ chạy.

Thật ra cô này đêm khuya được tía giao đi hái mấy trái xoài, vì mẹ cô đang bầu nên thèm chua nên cô bèn phải đi.

Trong lúc đó trên đường đi thì thấy một căn chồi nhỏ được thắp sáng đèn, nên cũng nhiều chuyện lại xem thử.

Ai mà biết được đụng trúng ổ của bọn lính Pháp trú ngụ, mà lỡ nhiều chuyện thì nhiều chuyện tới cùng luôn.

Bởi vậy mới bị dí tuột quần như này nè.

Mà xui cái đang chạy cô dần kiệt sức mà đổ nhào ra đất, nói vài ba câu rồi ngất đi.

End flashback

------------------

Trời tờ mờ sáng tại một ngôi nhà nhỏ nằm sâu ở làng Phác.

''Nè ê, cô gì ơi dậy húp miếng cháo cho tỉnh nè''

Nói xong em lay lay cái người đang nằm trên giường kia.

"Ư......ưm cô...là ai"

Nheo mắt nhìn người trước mặt mình, vì chưa cảm nhận được ánh sáng nên người này phải lấy tay che đi mắt rồi dụi vài cái.

Định ngồi dậy thì có một bàn tay ấn xuống.

"Nè nè sức khỏe cô còn yếu nằm yên đây cho tui"

Nói xong em sửa lại tư thế nằm cho cô.

''Mà cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tui mà"

Cô hơi chau mày.

''Đừng có nhiều chuyện, ăn chút đi chừng cô khoẻ rồi tui đưa cô về nhà''

Em bực bội, đi ra ngoài.

Cô gãi gãi đầu khó hiểu.

Nhìn tô cháo trên bàn, cô định với lấy để ăn.

''Nè, làm gì đó .

Để yên đây tui đút cô ăn"

Em đặt ly nước xuống bàn, vắt cái khăn ấm đang nhúng nước rồi đặt lên đầu người nằm trên giường.

''Sáng nay tui với tía đi hái xoài về bán thì thấy cô nằm gần đấy, may mà cô còn sống''

Em vừa nói vừa múc cháo đút cô, vừa hỏi chuyện.

''Cô tên gì?''

Cô nhìn nhìn em, rồi nhìn lại muỗng cháo trên tay em trả lời.

''Tôi tên Lạp Lệ Sa"

''Còn cô tên gì?''

''Tôi tên Kim Trân Ni"

" Ồ tên cô lạ vậy"

"Lạ lạ cái gì tui kí đầu cô bây giờ"

Nói xong em liền giơ tay định ăn hiếp cô, thì có tiếng nói phát ra.

"Thôi mà chị, người ta vừa mới tỉnh mà chị đã động tay động chân rồi"

Nàng đặt chén thuốc trên bàn rồi nhìn Trân Ni.

"Thái Anh em coi nè người gì đâu mà lì thấy sợ luôn"

Em nhăn mặt liếc Lệ Sa.
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 2


*Cốc, cốc*

"Thái Anh có ai kím kìa em ra đó mở cửa dùm chị đi" (em với lấy củi nhóm lửa ở nhà sau)

"Dạ rồi, tui ra liền đây'' (Thái Anh túm cái quần xỏ dép chạy lên nhà trên)

''Ủa, chị Tú''

''Ú hú ra hơi lâu nhen, chị có mang ít trái cây qua cho nhóc con bị xỉu" (chị chìa tay đưa bịch trái cây cho Thái Anh)

''Ý chị nói là Lệ Sa hả'' (Thái Anh nhận bịch trái cây của chị)

''Thì ra nhóc nó tên Lệ Sa''

Trí Tú xỏ giày rồi đi vào nhà sau.

"Hello"

Trân Ni nghe giọng quen thuộc rồi quay lại mĩm cười với chị.

''Chị lại nói bậy bạ gì nữa vậy'' (Trân Ni nhăn mặt nhìn chị)

''Bữa chị đi tắm sông với tụi thằng sửu, thằng tí chị nghe bọn Tây nó nói nên chị bắt chước'' (chị dụi dụi mũi giải oan)

"Bọn Tây không tốt lành gì, chị đừng nên học theo nó'' (em cằn nhằn nhắc bảo chị)

''Em thấy cũng hay mà chị đừng khắc khe với chị Tú quá chứ"

Trước giờ Thái Anh chỉ theo phe em thôi nay bênh chị Tú làm em quê sệ không thôi.

''Mà nhóc Sa gì đó khỏe chưa'' (chị một tay vừa nhóm lửa một tay khuấy cháo phụ em)

''Còn nằm ì ở trỏng đấy, người gì đâu vừa lì còn khó ưa''

''Người ta bệnh mà chị '' (Thái Anh nhẹ giọng nói cho em)

Đó giờ Thái Anh luôn là tâm điểm cho mấy chàng trai trẻ đến để dậm ngỏ, vì nàng rất hiền giọng nói ngọt ngào dễ chịu, giỏi giang đi đâu ai cũng khen làm cho tía Phác nở mũi đến đó.

Đẻ ra đứa con gái mát dạ thiệt đó.

Trân Ni thấy vậy thôi chứ mà gặp là đám trai làng đổ đứ đừ ra đấy, vì em nắng mưa thất thường, không dễ chiều ,nhưng với người lớn em là con dâu quốc dân đó.

Trân Ni với Trí Tú từng thương nhau nhưng sau biến cố sảy ra 2 người đành chia tay nhau một thời gian.

Thái Anh có khuyên nhưng vì tôn trọng chị hai nên cũng chỉ nói một thời gian rồi thôi.

Mà chắc chị Tú còn thương nhớ chị Ni nên lúc nào cũng kím cớ để gặp cho bằng được, lúc em còn bắt gặp chị leo đọt ổi để nhìn chị Ni gội đầu mé sông nữa cơ.

*Cốc, cốc*

''Vào đi'' (Lệ Sa mệt mỏi trả lời)

Thái Anh nhẹ nhàng đóng cửa rồi ngồi cạnh giường Lệ Sa.

Em đưa tay lên rờ đầu Lệ Sa rồi hỏi.

"Cô thấy trong người sao rồi''

''Tui thấy đỡ hơn nhiều rồi cảm ơn cô nha''

Lệ Sa khẽ mĩm cười nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt lòng có chút giao động.

''Ừm cô ở đâu, sao đêm hôm đi vào rừng chi vậy''

Thái Anh lấy cái gối để tựa vào giường rồi nhẹ nhàng nâng tay Lệ Sa để bắt mạch.

''Tui ở làng Lạp, tôi đi hái xoài cho mẹ , vì đang bầu nên them chua''

''Ôi trời, rồi tía cô đâu mà để con gái mình đi mình ên vậy''

''Tía tui ở nhà săn sóc mẹ tui''

''Cô bao nhiêu tuổi rồi''

Không phải Thái Anh nhiều chuyện hay muốn truy cứu gì đâu, mà vì nàng là bác sĩ nên cần biết rõ thông tin của bệnh nhân hơn.

"Tui 24 tuổi, còn cô''

''Vậy là tui nhỏ hơn cô 2 tuổi''

''Mà cô lớn như này mà còn có em nữa sao''

Nói đến đây cô hơi gục mặt, vì cô là cô nhi nên không có cha mẹ, may mà khi 10 tuổi có 1 cặp vợ chồng thấy cô đang bơi bọc đồ ăn cũ của bọn lính Pháp để ăn lại.

Vì thấy làm thương nên mới đưa cô về, một phần cũng vì vợ chồng đó cũng bị hiếm muộn rất khó để sinh con, nên cũng thèm được có 1 đứa trẻ trong nhà.

Ông bà thương tôi lắm nhất là mẹ vì bà là người đề nghị đem tôi về, còn ông cô nghĩ, ông ghét cô vì mỗi bữa cơm gia đình lúc nào ông cũng tránh né

Nhưng đó cũng là niềm hạnh phúc của cô, nhưng hai chữ hạnh phúc đó không tồn tại được lâu.

Từ lúc cô lên 15 ông ta bắt đầu hành hạ cô, nhưng cũng không trách ông vì mẹ cô bà ấy có người đàn ông bên ngoài vì bà ấy đã chán nản với việc người chồng không cho bà đứa con, khi phát hiện bà cặp kè với người đàn ông đó,ông giận lắm cô còn nhớ như in ngày đó ông lấy dao đâm người ta ngay trước mặt mẹ con cô, chưa dừng lại ở đó ông còn lôi cô ra để hành hạ cho bỏ tức.

Thật may mắn lúc đó cô kịp đẩy mẹ vào trong buồng.

Lúc đó cô còn nghĩ cô là anh hùng cơ.

Khi cô 23 tuổi nghe tin bà có con ông vui lắm nhưng ông đâu biết đó là đứa con mà do bà đi cặp với bọn lính kia đâu, tính từ lúc đó ngày nào cô cũng bị sai vặt, lúc thì bị đánh đập ,lúc thì cho ăn cơm thiêu, để nhường đồ ăn ngon cho bọn họ, từ năm 15 là cô phải bương trãi nuôi gia đình này bằng việc đi bán vé số và đi khiêng gạo cho người ta, vì ông bể nợ chẳng chí thú vào làm ăn, trở thành một con người nát rượu.

Lúc còn ở cô nhi cô còn được ăn, được có bạn chơi, bữa đói bữa no vậy mà vui.

''Tui...tui không có cha mẹ, đó là cha mẹ nuôi của tui'' (cô híp mắt lại)

Nhắc về cha mẹ cô bỗng dưng cô tủi nhục vô cùng, ngực trái bỗng nhói lên một cảm giác lạ thường

''Ừ...ừm tui xin lỗi'' (Thái Anh xoa xoa tay Lệ Sa an ủi''

''Những người không biết không có lỗi, tui không trách cô'' (Lệ Sa nhếch nhẹ môi)

''Cô tên Thái Anh đúng không?

Tên cô rất đẹp''

''Cô biết tên tui''

''Lúc nảy Trân Ni có nói''

''Coi bộ cô cũng dẻo mồm quá nhỉ, dầu gì thì cũng cảm ơn cô'' (Thái Anh đưa tay vén gợn tóc bên má cười cười nhìn cô)

Chỉ là hành động nhỏ thôi mà làm cho Lệ Sa cứng đờ ra vài giây.

'Đẹp quá' suy nghĩ chợt thoáng qua đầu cô, nhưng cô khẽ lắc đầu , thầm suy nghĩ chắc vì lâu quá không thấy người đẹp nên như vậy thôi.

''Tui bắt mạch cho cô rồi, cô chỉ bị trúng gió với cảm cúm thông thường thôi, vì đi khuya nên bị vậy là chuyện thường tình''

''Cảm ơn cô nhiều nha''

Lệ Sa ngại ngại rụt tay về chỗ mình.

"Này, cô Sa hay cô ở lại nhà tui đi''

-----------------------------------
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 3


Cũng đã ngót nghét 1 tháng hơn rồi

"Nè giờ tui ra ngoài ngỏ để phụ tía mần ăn, nay không có Trân Ni ở nhà nên mấy người tự quản đi nhe, cơm tui để dưới bếp có đói xuống dưới xới mà ăn''

"Tui biết rồi, Thái Anh cứ dặn như tui là con nít vậy đó''

"Tui lo nên nói vậy thôi, mấy người với chị Tú hay đàn đúm với tụi thằng Đen hoài đi đó, bọn nó không tốt lành gì đâu''

''Tui biết rồi Thái Anh cứ cằn nhằn tui mãi thôi, như bà cụ non vậy''

''Đừng có mà trả treo với tui, tui đi mà về thấy mấy người không có ở nhà là liệu hồn''

Coi đó coi đó kiểu này mà người ngoài nhìn vô là tưởng cặp vợ chồng mới cưới đang chí chóe với nhau mà thôi.

Từ cái ngày mà chấp nhận ở chung với Thái Anh thì cô cũng không về với gia đình lần nào nữa, cô cũng có viết thư gửi nhưng nói là đi mần ăn xa, họ cũng gửi lại nhưng chỉ đơn giản là hỏi về tiền bạc.

Kể từ hôm đó cô cũng chẳng viết thư gì lại cho họ.

Cái này cũng nằm trong danh sách dại gái mà nên cô Sa hen.

''Mấy người dạo này trắng hơn tui rồi đó nhen''

Dạo gần đây Thái Anh cứ nhốt Lệ Sa trong nhà không cho cô đi ra ngoài, hỏi sao mà cô không trắng cho được.

Riết rồi nhìn cô chẳng phong trần gì nữa luôn.

Nói rồi nàng cũng xỏ dép, đội cái nón lá rồi cầm thúng trái cây chay đi.

''Nè bây, Thái Anh nó đi đâu đó con''

''Dạ Thái Anh đi ra ngỏ phụ tía rồi má''

''Hay bây ra ngoải chơi với nó đi, ở trong nhà hoài bộ bây không chán hả''

''Dạ Thái Anh dặn con ở đây, má có việc nhờ gì ẻm hả má''

''Ừa, tao định kêu nó qua nhà bà tư Lan để xin vài củ gừng để nấu cho tía bây, dạo này lo mần ăn công lên chuyện xuống, ho suốt''

''Hay để con đi cho má, sẵn con rủ chị Tú đi chơi luôn''

''Ừ, vậy bây đi dùm má''

Nói rồi Lệ Sa lật đật xỏ dép, ba chân bốn cẳng chạy tọt ra ngoài.

Mà hình như cô quên gì đó rồi, mà thôi kệ dân chơi không sợ mưa rơi.

Cô chạy mà người ta tưởng cô được huyện giao cho chạy đua nhận thưởng không bằng.

''Í trời trời mèn đét ơi, con Sa chạy đâu dữ vậy con''

''Dạ con đi ra nhà bà tư Lan xíu cô sáu''

Cô vừa nói vừa hớt hãi, cái mặt đó là đang ham chơi tranh thủ làm việc lẹ lẹ để đi chơi nè.

''Ừa chạy cẩn thận đó, bây chân dài chạy dữ quá''

''Dạ Sáu quá khen, hề hề'' (được người ta khen là cái mặt ngao ngao vậy đó)

Cô Sáu lắc đầu cười tủm tỉm, coi bộ bà cũng ưng cô Sa nhà ta đó nhen, nhìn cái mặt được gái quá chừng chắc sau này cũng bộn anh đứng ngồi không yên đó cà.

*Cộc, cộc*

''Cô tư Lan ơi, cô có ở nhà không cô ơi''

Vừa gõ cửa cô vừa réo, điệu bộ này là mê chơi lắm nên mới vậy nè.

''Ơi, ơi ai đó mới sáng sớm mà réo um sùm vậy bây''

Bọn nhỏ dạo này sống vội quá, nhiều lúc bà cũng không theo kịp bọn nó.

"Con Sa đây bà ơi''

''Ôi trời Sa hả con làm tao tưởng ai, vô đây uống miếng trà với bà tư không con?''

Dù Sa có ham chơi thiệc nhưng vẫn lễ phép, ai mời gì cô đều đáp theo không làm phật lòng ai nên đi đến đâu ai cũng thương cô.

Hồi trước còn ở làng Lạp do đầu tấp mặt tối cậm cụi làm kiếm tiền không có bạn bè không ai giải bày nên cô cũng ít mà làm thân với ai.

Nhiều lúc cô biết ơn tía má với chị Ni, chị Tú nhiều lắm luôn.

Thái Anh là cô nói riêng rồi, ở chung như vậy ít nhiều cũng đã biết tình cảm của mình giành cho Thái Anh như thế nào.

Nhưng vì không tiện có thời gian bày tỏ với Thái Anh thôi.

Một phần cũng vì Thái Anh cũng có rất nhiều người theo đuổi nên cô ngại không dám.

''Nay làm gì mà hớn hở vậy con''

Bà tư Lan một tay lấy ly rót nước trà mới nấu đưa cho Lệ Sa.

''Này bà tư mới nấu, uống coi chừng nóng nghen con''

Lệ Sa chạy lại cái ván nhận lấy chung nước của bà tư rót cho.

''Nói nào ngay, tía con mấy nay bệnh vặt nhiều quá con qua đây xin tư vài củ gừng để má làm nước cho tía uống''

''Chèn ơi, thương tía dữ hen con''

Lệ Sa cười trừ với bà tư, cũng chỉ vì miếng cơm manh áo, thời cơ chỉ có một, Thái Anh mà phát hiện cô đi chơi là giận cô mất nên cô phải tranh thủ dọt lẹ rồi về sớm, không thôi có người lại hờn dỗi ở nhà đó.

''Rồi bây có ý trung nhân chưa, đằng tuổi này rồi''

''Con tư hai mươi là tư đã ép nó dựng vợ gã chồng rồi đó, còn bây coi sao đi à''

Nhắc đến đây Lệ Sa mém sặc, vội lấy tay chùi đi.

''À, dạ để từ từ tư không phải lo''

''Tư nói vậy thôi, tùy bây chứ tao thấy con Thái Anh với bây dạo này cũng có ý với nhau rồi phớ hơm?''

Cô sặc lần nữa nhưng lần này cô sặc phụt cả nước, chắc ai đó bị nói trúng tim đen rồi nên mới phản ứng vậy nè.

''Ôi trời uống từ từ thôi con làm gì mà sặc dữ vậy''

Bà tư vội lấy tay vỗ vỗ lưng cho Lệ Sa.

''Này là bây có ý với nó rồi đúng không?''

Cô giật mình nhẹ rồi ấp a ấp úng, lấy mấy củ hành chạy tọt ra ngoài ba chân bốn cẳng chạy lên nhà chị Tú.

''Làm gì mà chạy dữ vậy chèn, tao nói mới có đó mà nó phản ứng mạnh vậy rồi''

Bà tư lắc đầu ngao ngắn, thầm nghĩ bọn trẻ thời nay có thương mà không có dám ngỏ gì hết trơn.

Chả bù cho bà lúc trước mới quen ông tư được vài ba hôm ổng đã mang trầu cau qua hỏi cưới bà rồi.

''Thái Anh ơi, tui có mang qua cho em ly bánh lọt nè''

Thái Anh nghe tên mình quay mặt nhìn qua chủ nhận của giọng nói đó.

''A anh Nhân''

Nàng mĩm cười với anh Nhân rồi cầm ly bánh lọt trên tay anh.

''Ngày nào cũng mang qua cho em, anh muốn em béo lên hay gì?''

Anh gãi gãi đầu nhìn Thái Anh.

''Anh thấy em làm vất vả quá nên mang qua cho em, anh chỉ muốn em khỏe hơn thôi, mà nay không có cô nhóc Sa gì đi theo em hả?''

Anh lấy cây quạt tre ở gần đó quạt cho Thái Anh.

''Chị Sa mà ra ngoài là đi cặp với chị Tú liền à, cái con người đó mê chơi lắm''

Nhắc đến Lệ Sa em lại chán nản con người này lì quá đi mất, suốt ngày phải đi nhắc nhở cô hoài.

''Nay em nghỉ bữa đi, đi chơi với anh hen''

''Nay em còn phải về sớm bóc thuốc cho bác Thành nên có gì khi khác em đi với anh nhen''

Anh chợt thoáng buồn, không biết Thái Anh có biết anh thích nàng rồi tránh né anh không nữa, nhưng anh biết Thái Anh là người biết giữ lời.

Anh thích ở Thái Anh ở cái tính, nhã nhặng hiền lành, thương người, anh là lúc nào cũng phải năng nỉ má đừng gả anh cho cô Lành xóm kế, để mà anh còn theo đuổi Thái Anh.

-----------------------
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 4


''Chú năm để đó con làm cho.''

Chuyện là nay chị Tú đi với chị Ni đi mần lên Sài Thành có chút chuyên nên không có ở nhà, cô qua kím thì nghe nói vậy nên cũng ngậm ngụi đi về, rồi cũng sẵn tiện đi phụ chú năm vác mấy bao gạo giao cho người ta.

Ở dưới cái làng này hể có gì buồn là cô tò te chạy ra chỗ chú năm để tám về chuyện mần ăn cuốc đất.

''Con gái vác mấy cái này chi con, ngồi đó chơi đi xíu Năm ra mần chuyện với con."

''Hời ơi mấy này con làm cái một, sức trẻ mà chú.''

Cái tính cô Sa này chú năm biết lắm mà, nó mà muốn làm rồi thì trời cản cũng không được với nó.

''Hết nói nổi bây.''

Nói thì nói vậy thôi rồi chú cũng đưa cho cô, ông nghĩ bụng cứ ở đây mà làu nhàu với nó hồi là hết cả buổi sáng này của ông già này.

''Ủa má, chị Sa đâu rồi má''

Nay Thái Anh về sớm để còn bóc thuốc khám cho mấy cô chú dưới thôn, sẵn xem coi cái con người lì lợm đó có chịu nghe lời mà ở nhà đợi nàng không nữa.

''À con Sa nó đi lên nhà bà tư Lan để lấy gừng về nấu cho tía bây, rồi sẵn nó đi kím con Tú luôn.''

''Trời ơi, sao má không kêu con để chỉ đi rồi lại lén đi tụ tập với mấy đứa không ra gì nữa cho coi.''

''Thì má thấy bây đi ra ngỏ phụ tía rồi nên nhờ con Sa đi, mà nó cũng lớn rồi bây quản nó chi.''

Thái Anh thở dài, đúng là hết nói nổi mà.

''Hiện tại thì bọn bây cứ tập kích trước ở cửa Nam đi, bọn này không dễ ăn đâu.'' ('Pour l'instant, attaquons d'abord à la porte sud, nous ne pourrons pas manger facilement)

''Rõ.'' (Évidemment)

Việt Nam là một đất nước thuận lợi cho bọn thực dân ngày ấy chú ý đến, vì vị trí biển thuận lợi nên rất dễ giao dịch làm ăn với những nước láng giềng.

Một phần cũng vì bọn họ ỷ lại vì đất nước này chỉ là một nước nhỏ nên rất dễ xâm chiếm.

Trời hiện tại cũng râm râm tối rồi, mà giờ này Lệ Sa còn chưa về nữa.

Ở nhà thì không nói mà đã thả ra rồi là đi quậy đục nước.

''Chú Thím Phác ơi, má con có nhờ con đem qua chén canh khổ qua.''

''Thằng Nhân hả con, tèn ơi dạo này không qua chơi với má bây đã vậy còn nhờ con gửi quà biếu nữa, cực dữ không.''

Vợ chồng ông Phác là bạn học chung với má của anh, hồi đó cũng nhờ má anh mai mối mà mới có con Ni với con Anh đó đa.

''Dạ, dạo này má con nghe thím Phác nói chú bị khó tiêu nên nhờ con đem qua cho chú.''

''Chu choa má bây có con trai đã dữ không.''

Anh nghe thấy cũng cười ngại với ông.

''Thái Anh có ở trỏng không chú.''

''Nó ở trỏng đó, vô đó chơi với nó xíu hen con."

''Dạ.''

Nghe vậy hí hửng chạy vào nhà kím nàng.

Bên Lệ Sa, cô cứ ngồi ở chỗ cây Đình mà Thái Anh với cô hay lui tới, cứ thẩn thờ nghĩ tới nghĩ lui mãi một chuyện.

Dưới sông có một vật nhỏ phát một ánh sáng màu tim tím, cô thấy nó bắt mắt nên mới chạy lại lụm thử.

''Hột soàn hả?''

Cô cầm cục đá phủi vài cái, thổi thổi rồi đem lên ánh sáng để soi soi.

''Nhìn cũng đẹp đó, chắc của mấy bọn nhà giàu làm rớt đây''

Cô để cục đá ngay trước ngực, nhìn tới nhìn lui.

Cô xé một miếng ở vạc áo của mình rồi lấy một cọng chỉ nhỏ đục lổ ngay mé cục đá, rồi xỏ đeo lên xem.

''Này mà tặng Thái Anh đeo chắc đẹp lắm.''

Cô thầm nghĩ rồi cất viên đá tím vào trong túi áo.

''Ê con Sa đúng không tụi bây''

Bởi vì gần đây thằng Đen không thấy cô hay qua kím nó nữa nên nó cũng lấy làm lạ.

''Hình như nó đó đại ca.''

''Tao có ý như này.''

Thằng Đen mà gặp là biết nó không tốt lành gì rồi, vì nó cũng có ý với Thái Anh nên lúc nào cũng lôi Lệ Sa đi chơi để tra hỏi về nàng.

Nó cũng chẳng ưa gì cô vì lúc nào cô cũng dành cơ hội đi chơi với nàng.

Dạo này cô cũng ngờ ngợ ra được ý của nó nên cũng chẳng muốn chơi với nó nữa, ai đâu mà lại đi chơi với tình địch của mình chứ.

''Ê Sa.''

Thằng Minh cũng nghe lời nên cũng lết lại chỗ của cô để đánh lạc hướng.

Cô quay qua nhìn nó rồi thôi, đúng là bọn này dai như đỉa, mà kiểu này là chắc kêu cô gia nhập lại nhóm chung với bọn nó.

Có chết cô cũng không bạn bè gì với bọn này, nhưng nếu Thái Anh kêu thì còn có thể.

''Định trốn bọn này tới bao giờ.''

''.....''

''Mày khinh thường tao à.''

Không nghe cô trả lời nó cũng có chút quê, nhưng cũng ra hiệu cho bọn thằng Đen.

''Không nói thì thôi tao đi.''

Nó rồi nó chấp tay sau đít mặt hả hê rồi đi, nó đi được lúc thì cô nghe tiếng sột soạt trên cây.

Rồi.

*ÀO*

------------------------
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 5


''Khuya rồi bây coi mà chạy đi kím con Sa đi, chiều giờ không thấy tâm hơi tâm hất gì hết.''

''Kệ chỉ, có đi thì tự có về.''

Mỗi lần mà nói đến cô là làm Thái Anh lo lắng mãi từ khi về nhà cũng không thấy mặt mũi đâu.

Nói vậy thôi chứ nàng cũng sót dạ muốn chết, cũng giả bộ đi ra ngoài hóng gió mà kím cô, vừa mới bước ra khỏi cửa là thấy Lệ Sa đang đi vào với cái người ướt sủng.

''Thái Anh.''

Lệ Sa không dám ngẩn mặt chào nàng, hai tay bấu bấu vào nhau như đứa con nít vừa trốn đi chơi về nhà mà sợ mẹ rầy.

''Mấy người đi đâu giờ này mới về?.''

''....''

Nàng thở dài nhìn cô rồi quay người bước vào trong.

Mà vẫn thấy cô đứng đó.

''Còn không vô thay đồ mà còn đứng đó.''

Cô nghe vậy mừng rỡ chạy vô, cứ tưởng nàng định không cho cô vô nhà nữa chứ.

Cả nhà ăn cơm xong nàng quay mặt đi vô không nhìn, không đợi cô.

Cô biết nàng lo cho cô, biết mình sai mà cô cũng lớn rồi mà nên nàng giận cũng hơi vô lí.

Dầu gì thì cũng phải dỗ nàng trước đã.

''Nè mẹ sắp nhỏ, nãy giờ tui thấy con Anh cái mặt cứ hầm hầm mẹ nó có làm gì con mình buồn không đó đa.''

''Nó giận con Sa nhà mình chứ ai.''

Bà nói rồi lại lắc đầu, lớn già cái đầu chứ có phải còn nhỏ gì đâu mà cứ hết đứa này giận rồi đứa kia te te đi dỗ vậy đó.

''Củ gừng của tía nè má''

Cô để lên bàn cho má Phác rồi đi vào phòng.

Ôi trời không nhắc là không biết bà có dặn cô vụ này luôn.

*Cốc cốc*

''Thái Anh ơi''

*Cốc cốc*

''Thái Anh không trả lời là tui vào đó.''

Cũng chẳng thấy tiếng hồi đáp, cô đẩy cái cửa tre rồi nhè nhẹ đi vô.

Thoáng thấy người con gái đang nằm quay mặt vô trong, trong lòng cô hiện lên một cảm giác tội lỗi vô cùng.

Lệ Sa đặt nhẹ cái mông lên cái ván gỗ khẽ nhìn người con gái trước mặt, cô định lay nàng nhưng rồi thôi.

Cô khẽ nói:

''Tui..xin lỗi Thái Anh''

Vừa nói cô vừa nhìn nàng, một cô gái không phấn son không trang điểm, ở độ của tuổi nàng người ta đã đều biết ăn diện cho bản thân.

Nhưng Thái Anh của cô không vậy nàng mang nét đẹp thuần khiết của người con gái Việt Nam.

Cô nhẹ đụng vào vai nàng, nhưng cũng không thấy có phản ứng gì.

Khẽ rụt tay lại, lấy trong túi mình ra viên đá mà mà ban nãy cô nhặt.

''Đó giờ tui chưa tặng được cho Thái Anh cái gì, nay tui nhặt được cái này đẹp lắm, nên tui làm tặng cho Thái Anh nè.''

Cô nâng viên đá trên tay mình nhẹ nhàng vén mái tóc đeo vào cổ nàng.

''Này tui cho Thái Anh, Thái Anh mà cởi ra là tui về nhà luôn đó.''

Cô đưa tay vuốt nhè nhẹ mái tóc của nàng.

''Thái Anh ngủ ngon đừng giận tui nữa nhen, tui hứa mai mốt tui không đi chơi khuya nữa đâu Thái Anh.''

Nói xong cô xỏ lại dép rồi rời khỏi phòng.

Bên trong nàng đặt tay lên viên đá mà cô đeo cho, đưa mắt xuống nhìn nó rồi nhìn về phía cửa nơi mà cô vừa rời đi.

Canh năm

*Leng keng, leng keng*

Tiếng chuông gió cứ va chạm vào nhau, tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo vô cùng.

Tía Phác nay bận bịu phải ra đồng sớm, còn má Phác thì dậy sớm ra chợ mua ít món về làm cơm.

Bây giờ chỉ còn cô và nàng ở nhà thôi.

Mà Lệ Sa thì có tật sợ ma, nên nghe tiếng gì lạ lạ là cứ thức giấc cả đêm ngồi niệm Phật.

Hiện giờ cô đang nằm trên giường trùm cái chăn mà run cầm cập.

*Két*

''Mô phật, cứu khổ cứu nạn, cứu con khỏi con ma này huhu.''

*xột xoạt*

''Đi đi trời ơi tui không có sợ ma đâu.''

Miệng thì nói tay thì giữ cái chăn kín mít không để lộ khe hở.

Vậy mà nói không sợ hả cô Sa.

*Cót két*

''Aaaa tía má ơi cứu con, Thái Anh ơi cứu tuiii''

Cô bật dậy chạy ra khỏi phòng, mở cửa phòng tía má Phác thì thấy không có ai.

''Aaaa con ma nó bắt cóc tía má của tui rồiii''

Cô lại phóng qua phòng nàng, mở cửa rồi đóng cái rầm cầm cái mền của mình lết vô lòng Thái Anh ôm cứng ngắt.

''T...Thái Anh ơi con ma nó bắt tía má đi rồi huhu''

Cô cứ nhụi nhụi vô lòng nàng làm nàng tỉnh giất , nói vậy chứ sau tiếng la của cô là nàng dậy rồi người gì đâu mà chết nhát muốn chết.

''Rồi rồi con ma đi rồi mấy người bớt nhụi lại đi, nhột chết đi được''

Nghe vậy cô cũng ngưng.

''Nay cho tui ngủ với Thái Anh nha, không con ma nó bắt tui đó.''

''Nhờ ơn cô mà tui thức luôn rồi nè.''

Thái Anh thở hắt, đúng là đồ Sa chết nhát.

''Thôi Thái Anh đừng dậy mà ở đây với tui đi, tui không làm gì Thái Anh đâu.''

Lệ Sa ngước mắt cún con của mình nhìn Thái Anh, nàng cũng nhìn xuống Lệ Sa.

Nàng dừng ở đó vài giây.

''M..mấy người muốn làm gì làm.''

Nói xong nàng ngước lên vội, không là bị cái người trước mặt này thao túng tâm lí liền.

---------------------------------------
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 6


Sáng giờ cứ cô cứ né né mặt nàng, nàng có hỏi rồi nhưng thấy cô cũng ậm à ậm ừ quay đi.

Làm nàng cũng bực theo.

Này là chắc chuyện đêm hôm qua còn quê tới giờ, nàng cười thầm trong bụng.

''Sao? sáng giờ có chuyện gì mà mấy người né tui.''

Nàng vỗ vỗ chỗ bên cạnh, nhìn cô.

Cô cũng rón rén ngồi xuống.

Cũng bày đặt bịa đại một lí do rồi nói với nàng.

''Ờ ờm, à t...tại tui sợ Thái Anh còn giận tui nên tui mới vậy.''

''C...chứ t...tui không có sợ ma đâu đó nha.''

''Ai làm gì mà mấy người sợ.''

Lệ sa nhìn nàng rồi nhìn xuống dưới tay mình, bặm bặm cái môi một hồi muốn sứt luôn.

''Nè quay qua đây coi, tui làm gì cô mà cô cắn môi.''

Nàng áp hai bên má của cô quay lại rồi bật cười, nàng ở chung với cô sao mà không biết tính cô được chứ, cái tính đã không biết nói dối rồi mà còn bày đặt xạo ke với nàng chi không biết, sơ hở là sợ mất hình tượng liền à.

''Tui biết hết đừng có mà dấu tui.''

Nàng lắc qua lắc lại hai bên má của cô, da mặt của cô đúng là đẹp không tì vết, nhìn như da em bé còn có hai cái má phúng phính nữa chứ nhìn thấy ghét, thấy cưng chết đi được.

''Thái Anh.''

''Thái Anh.''

Cô quơ quơ tay trước mặt nàng .

''Nhìn tui dữ vậy, mê tui rồi đúng không.''

Tay vuốt vuốt tóc rồi còn dảnh mỏ chu chu ra nói chuyện với nàng.

Nàng kí đầu cô một cái.

''Đừng có mà ăn nói xà lơ.''

Lệ Sa ôm đầu nhõng nhẽo, lăn qua lăn lại ở trên ván, coi cô hiện giờ giống như con lãi không chứ.

''Huhu tui mét chị Ni Thái Anh đánh tui, tía má ơi Thái Anh ăn hiếp con''

''Nè ai cho cô gọi là tía má đó, phải gọi bằng cô chú nghe chưa.''

''Thì tui vẫn nói thường mà tại Thái Anh không để ý đó thôi.''

''Còn dám nói tiếng nữa là tui kí lủng đầu mấy người đó.''

Lệ Sa lết lết ra mép ván tay ôm ôm cái trán.

''Thái Anh có ở nhà không em ơi.''

''A anh Nhân.''

Cô khẽ cau mày ngó ra nhìn anh, bộ không thấy gia đình người ta đang lục đục hay sao mà mò qua đây.

Cô bức bối ngồi khoanh tay ngay góc tường không thèm nhìn lấy Thái Anh với anh.

Người gì đâu mà bất lịch sự.

''Rồi mấy người lại bị gì nữa đó.''

Thái Anh mới vừa đi vào là cái mặt của tên kia lại một cục.

''Kệ tui đi ra kia mà chơi với anh Nhân đi.''

Nàng bất lực cầm bịch đồ vô trong rồi nói vọng lên.

''Nay đi lên Sài Thành với tui đó nha, ở nhà hoài chắc mấy người cũng chán, sẵn lên đó rước chị Tú với chị Ni về luôn.''

Không nghe thấy hồi đáp.

''Mấy người mà còn giận hờn xà lơ nữa là cho ở nhà.''

Cô cũng sợ bị cho ở nhà lắm với cơ hội đi với Thái Anh là ngàn năm có một, thôi thì cũng phải bỏ bớt cái chuyện làm giá qua một bên, rồi cũng tò te đi xuống bếp xoa xoa bóp bóp cái vai cho nàng nịnh nọt.

Nàng cũng bó tay cái người này nghe thấy đi chơi là cái mặt mừng húm.

Chắc nàng phải suy nghĩ lại chuyện giữ cô ở lại nhà mình mà bỏ cô về nơi sản xuất quá.

''Woaaa, ở đây đẹp quá Thái Anh ơi.''

Chuyện là cô nôn nao quá nên cứ lãi nhãi bên tai nàng sáng giờ nên phải túm quần đi lẹ.

Dù gì thì Lệ Sa cũng lần đầu đi lên Sài Thành, cũng là lần đầu cô được dẫn đi chơi nên cứ xốt xắn như con nít vậy đó đa.

''Mấy người chỉ được đi coi thôi, đừng có đụng chạm gì đồ của người ta đó, tui không có tiền đền là tui cho cô làm mọi cho nhà người ta luôn, liệu hồn đi.''

Thấy nàng nói vậy thì cô cũng bớt đụng chạm lung tung lại.

Nhìn cô với nàng bây giờ hai lúa thiệt sự, hể cô đi chỗ nào là lạ là kéo kéo nàng lại hỏi cho được.

''Xích đu kìa Thái Anh vô ngồi nghỉ xíu đi.''

Cô lật đật chạy lại cái xích đu đung đưa vài cái rồi vỗ vỗ chỗ bên cạnh cho Thái Anh.

Cô đưa mắt nhìn nàng rồi nhìn lên cổ nàng, khẽ mĩm cười.

''Thái Anh thấy nó đẹp không?''

''Ý mấy người nói cái này hả?''

Nàng đặt nhẹ lên viên đá lắp lánh kia.

''Ừm hứm, ai tặng mà đẹp vậy ta.''

Lệ Sa cười nhìn nàng, nhếch một bên mày rồi lay chân đung đưa nhẹ cái xích đu cho nó di chuyển.

''Hong biết nữa, nó đẹp như vậy chắc chủ nhân nó đẹp lắm''

Cô nhẹ nhàng vuốt tóc rồi quẹt quẹt cái mũi vài cái, mỗi lần được khen vậy là 2 lỗ mũi cô như mọc thêm hoa mà nở ra.

Nàng nhìn cô rồi cười, đúng là tự luyến hết sức người ta mới khen chưa nói tên ai mà đã như vậy rồi.

''Thái Anh cười đẹp lắm.''

Cô đưa mắt nhìn nàng, mái tóc vàng cùng với đó là nụ cười của người con gái vừa độ tuổi đôi mươi, một độ tuổi nhắc đến là con người ta lại muốn quay về.

Nếu vẽ nàng tựa bức tranh thì đó là bức tranh mà cô dành cả một đời để chiêm ngưỡng.

''Lệ Sa cũng rất đẹp.''

Đó đó lại tự luyến nở mũi nữa rồi nè.

Lệ Sa vội nắm chặt lấy tay Thái Anh, đứng dậy đưa mắt nhìn nàng .

Đây cũng là lần đầu tiên mà cô nắm tay nàng đúng là người đẹp cái gì cũng đẹp, đến cả tay cũng mềm nữa hỏi làm sao Lệ Sa không siu lòng với cô gái này cho được.

''Đi thôi.''

Nàng gật đầu nắm lại tay cô.

-------------------------------------------

Tình yêu tuổi đôi mươi là thứ gì đó mà trong đời ta chẳng thể quên được, nhất là khi đó là lần đầu của cả hai.

Trong sáng thuần khiết tựa như những cô gái Việt Nam thời ấy.

'Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...'

Tác giả: Xuân Dịu
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 7


Trời cũng dần sập tối, cả hai đang đứng ở trước tại tòa dinh thự Dinh Độc Lập.

''Chỗ này là lâu đài hả Thái Anh?

Đẹp quá.''

''Hay mình vào đó chơi đi.''

Lệ Sa mắt chữ o mồm chữ a nhìn tòa dinh thự trước mắt, đó giờ chỉ luẩn quẩn dưới quê mần ruộng, mần lúa, xung quanh toàn cây cối với nhà lộp lá, chứ có bao giờ được chiêm ngưỡng tòa lâu đài bự chà bá như này đâu.

''Nè, đứng im đó.''

''Cái này là chỗ của vua, mấy người vô trỏng lạng quạng bị bắn bể đầu đó nha.''

Nghe nàng nói bất giác chân cô đi lùi lại.

''Sao, sợ rồi đúng không.''

Nàng nhìn cô cứ đứng nép nép ở sau lưng mình.

''Hình như trong đó người ta có súng đúng không Thái Anh.''

Chân cô run run nhìn về phía tên cận vệ đang đi qua đi lại trước cổng dinh thự.

Vậy mà ban nãy cô còn định nhào vô tham quan đó đa, may mà có nàng ở đây chứ thôi là không biết bây giờ cái đầu cô nằm đâu luôn.

''Mấy người còn muốn vô nữa không?.''

Thái Anh nhếch miệng nhìn cô.

''Tui tởn rồi, đi thôi Thái Anh.''

Lúc nào mà đi chơi chung với cô là y như rằng nàng đang giữ trẻ, cô cứ cà rởn bay nhảy từ chỗ này sang chỗ khác.

Cứ đứng kế bên nàng luyên thuyên hết chuyện này sang chuyện khác, mà suy đi nghĩ lại thì cô cũng có khiếu hài đó đa, không lúc nào nàng nghe chuyện cô kể mà không cười mệt lã người đến thôi.

''Mà Thái Anh nè.''

''Hửm.''

''Ừm Thái Anh.....Thái Anh.''

Cô cứ nói tên nàng rồi lại ngưng, nàng chờ cô nói mà thở dài.

''Mấy người muốn nói gì nói lẹ không tui đi trước đó.''

''Ờ ờm Thái Anh có thích ai chưa.''

Giọng cô từ từ nhỏ lại làm nàng càng thêm thắc mắc.

''Hửm thích ai?''

Nàng vỗ nhẹ lên tay Lệ Sa.

''Ờ ờm T...Thái Anh thích ăn xoài bây giờ chưa ờ ờ, tui định hỏi vậy.''

Nàng cau mày.

''Ùm tui cũng hơi thèm thèm đó, mà bây giờ đi kím chị Ni với chị Tú đã.''

Cô gật gật đầu vài cái, hên là cô bẻ kịp không thôi không biết ăn nói với nàng như nào luôn.

Nàng cũng từng lên Sài Thành một lần chung với Trân Ni nhưng chỉ đi đi lại lại trong nhà thôi.

Vì lần đó em lên đây có công chuyện làm ăn nàng cũng nằng nặc đòi đi theo.

Vì nhà nàng có người chú lên ở đây, nên mà có lên thì cũng ở nhà của chú rồi phụ đi mần ăn.

''Trân Ni à, hôm nay em tự dưng em không ăn uống gì hết đó đa?.''

''Em lo cho Thái Anh với Lệ Sa quá chị Tú, dầu gì Thái Anh lên đây mới có hai lần.''

''Trước đó thì toàn đi với em không à gần đây em bận công lên chuyện xuống, để nó giờ đi với cái tên đần kia lạ nước lạ cái, thân nó còn con gái nữa để vậy em không yên tâm.''

''Mà còn một hai không chịu cho em rước nữa, em lo quá.''

Em than vãn.

Chị đặt chén cháo gà xuống kế em rồi đặt mông ngồi xuống chiếc ghế đẩu.

''Lệ Sa nó mạnh mẽ lắm, nó dư sức bảo vệ Thái Anh mà.''

Thấy em lo lắng, chị liền lên tiếng trấn an em.

''Cái tên đó đến nơi lạ mắt là vô tư bay nhảy, em không yên tâm giao Thái Anh cho tên chút nào.''

Chị biết rõ tính Lệ Sa nó không vô tư đến nổi bỏ rơi người nó thương đâu, vì cũng có lần cô kể cho chị mé mé về bí mật của cô, nên chị cũng ngầm hiểu ra gì đó rồi.

''Nếu em lo quá thì tụi mình đi tìm.''

Trân Ni đưa mắt nhìn chị.

''Nếu bây giờ em còn ngồi đây nữa là không biết tụi nó sống chết ra sao đâu.''

Em bật dậy kéo tay chị ra khỏi nhà.

Sài Thành lúc này cũng đã sầm tối.

Em và chị hiện đang đứng trước chợ bến Thành, mọi người cũng đã dọn sạp vào trong.

Cả hai cũng dần mệt lã người, bỗng em nhận ra tay mình được bao bọc bởi một hơi ấm quen thuộc , Trân Ni nâng tay mình lên, thì nhận ra cả hai đã nắm tay nhau từ bao giờ.

Em giật mình rụt tay lại, em nhớ hơi ấm này lắm cũng đã lâu rồi cả hai mới được thân mật như vậy, lúc này em chỉ muốn ôm Trí Tú thôi.

Lúc cả hai chia tay cũng tại nơi đây, kể từ thời điểm đó em lúc nào cũng ru rú trong phòng mình thờ thẩn, tính tình cũng trở nên cọc cằng từ bao giờ hết.

Chị lên tiếng rồi chỉ về hướng bắc.

''Hình như Thái Anh với Lệ Sa kìa đúng không em?"

Em thoát khỏi dòng suy nghĩ rồi nhìn theo hướng tay của chị.

Đằng xa có bóng 2 người chạy tới.

''Chị hai.''

Nàng nhào lại ôm em.

Trí Tú và Lệ Sa ngơ ngác đứng nhìn.

Cũng bày đặt diễn theo cả hai.

''Á há chị Tú của emm.''

''Em Sa của chịii.''

Cô phi từ xa tới ôm chị.

''Em tưởng chị chết dạt ở đâu rồi huhu.''

Chị vội buông cô ra đá vô mông cô mấy cái rồi trừng mắt nhìn cô.

''Muốn bị ăn đòn hả đầu đất.''

Lệ Sa ôm mông chạy lại chỗ Thái Anh mếu máo.

''Hai người có thôi đi không, hể gặp nhau là y như sắp có án mạng đến nơi.''

Em đứng dạt chị ra khỏi chỗ cô.

Lệ Sa hai tay ôm eo nàng đứng gống cổ cãi với chị.

''Thích cãi không.''

Chị dơ nắm đấm trước mặt Lệ Sa.

''CÓ THÔI ĐI KHÔNG.''

Nghe em la lên chị vội buông áo cô ra.

Ở chỗ Thái Anh tay cô vẫn còn vẫn ôm chặt lấy eo nàng từ phía sau.

Nàng nhìn xuống tay cô, rồi quay qua thì bắt gặp măt cô gần sát với mình.

Nàng chết trân, tim nàng cứ đánh trống nhè nhẹ.

*Thình thịch, thình thịch.*

Miệng nàng lắp bắp.

''Lệ Sa ơi đẹp quá.''

-----------------------------------
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 8


''Sao?

Thái Anh nói gì.''

''À ờm, trăng hôm nay đẹp quá chị Ni ha?''

Nàng gạt tay né tránh cô chạy lại chỗ em luyên thuyên gì đó.

Làm lệ Sa đứng ở đó một mình ngơ ngác, nói cái gì mà trăng hôm nay đẹp hôm nay làm gì có trăng.

''Có phải do em học nhiều quá rồi em sảng phải không Thái Anh?''

Em lấy hai ngón tay chọt chọt vô đầu nàng.

''Hôm nay làm gì có trăng mà đẹp hả em.''

''Trăng kìa hí hí hí.''

Nàng chạy vòng vòng, cứ nhảy tưng tửng lên xuống nhìn chẳng ra hệ thống gì.

''Thái Anh bị vong nhập kìa chị ơi.''

Lệ Sa tức tốc chạy lại ôm em, nhưng nàng vẫn không đứng yên.

Cứ đứng nhảy ton tỏn muốn sệ vai cô.

''Cô bỏ nó ra đi nó không bị gì đâu, nó giả nai đó.''

Chị với em cũng không bất ngờ như cô, vì họ thừa biết mỗi lần nàng quê là cứ bẹo hình bẹo dạng vậy đó.

Cô thả ra rồi đứng nhìn, nàng cũng ngừng lại, vội lấy hai tay che mặt lại.

''Thái Anh có cần uống thuốc không?''

Cô đứng đưa tay rờ rờ trán nàng rồi lại để lên lại trán mình đo nhiệt.

Nàng gạt tay cô ra rồi vội che mặt lại.

''Tui bị động kinh thôi mấy người bỏ cái tay ra.''

Nhìn mặt nàng bây giờ chẳng khác nào người da đỏ.

''TRỜI, mặt Thái Anh đỏ quá, để tui đưa đi trạm xá nha.''

Cô nâng nâng mặt nàng đưa qua lại, lên xuống, cầm tay nàng sốt xắn kéo đi.

''Mấy người bỏ tay ra coi, tui nói tui không sao mà.''

Thái Anh thẹn quá hóa giận, hất tay cô rồi lớn giọng chạy theo Trân Ni, bỏ cô ên ở đó.

Chỗ Lệ Sa cũng uất ức không kém cạnh gì nàng hiện giờ, người ta quan tâm như vậy mà còn la người ta kì này cô bơ nàng luôn, người đẹp mà tính tình kì cục kẹo quá đi.

''Ngài Satinit nhiệm vụ hôm nay chúng tôi đã hoàn thành xong rồi.'' ("Sir Satinit, nous avons terminé la mission d'aujourd'hui.")

''Đây là thông tin về người ngài muốn tìm hiểu.'' (''Il s'agit d'informations sur la personne que vous souhaitez découvrir.'')

Tên cận vệ đưa cho hắn ta một tờ giấy bằng chữ viết tay được thu thập từ những người xung quanh và một tấm ảnh chân dung.

''Được rồi cậu lui ra đi.'' (''D'accord, vous pouvez partir.'')

Hắn ta cầm tờ giấy trên tay nhoẻn miệng cười.

''Cũng đã đến lúc.'' (''Il était temps.'')

''Hắc xì.''

Cô lấy tay ngoáy ngoáy bên mũi.

Chẹp chẹp cái miệng vài cái rồi nói vu vơ.

''Không biết tía má dạo này mần ăn sao nữa.''

Gần đây cô cũng không về thăm tía má ở nhà, dù không có công sinh thành nhưng họ có công nuôi dưỡng cô, nếu không nhờ họ thì cô đã không biết mùi vị của gia đình là gì.

Mặc dù hạnh phúc không kéo dài bao lâu, nhưng đó cũng là một phần kí ức được cô xếp ngăn nắp trong một góc nhỏ ở trái tim.

Lệ Sa cảm nhận được một phần bên vai mình bị trệ nhẹ xuống một chút, theo cảm tính cô ngoảnh mặt nhìn lại.

''Ừm chị Tú.''

''Cũng đã gần hết canh ba rồi, sao em còn ngồi đây.''

Hiện tại cô và chị đang ngồi lên nóc của mái tôn.

''Em suy nghĩ chút chuyện thôi, Thái Anh với chị Ni ngủ chưa chị.''

''Đang ôm nhau ngủ kia kìa, giờ này gió độc lắm sao không vô nhà ngồi.''

''Em nhớ tía má quá.''

Cô thở dài nhìn chị.

''Em đi với Thái Anh xong chuyến này rồi thì chắc em phải về nhà một thời gian.''

Chị vỗ vỗ vai cô.

''Ừm chị thấy em ở với Thái Anh cũng lâu rồi cũng nên về nhà với tía má.''

''Thái Anh với em sao rồi.''

''Ý chị là chuyện gì?''

Cô thầm nghĩ chắc có lẽ là vụ ban nãy.

''Chứ không định ngỏ lời với Thái Anh luôn sao?''

Lệ Sa bần thần làm sao mà chị biết được bí mật động trời này.

''HẢ.''

Chị vội bịt miệng cô lại, có cái gì đâu mà bất ngờ dữ vậy không biết.

''Nói nhỏ nhỏ thôi khuya rồi.

Đừng tưởng chị không biết là em có ý với Thái Anh.''

''Không, không có.''

Lệ Sa vừa nói tay chân thì quơ quào, mắt láo liên như vậy mà bảo không có thì ai mà tin.

''Đừng có mà giả điên ở đây.''

''Không nói mất Thái Anh ráng mà chịu, nghe nói dạo này tía má cũng ưng thằng Nhân dữ lắm, coi chừng có ngày nó mang tràu cau qua dặm ngỏ, mà Thái Anh ưng một phát thì...''

Chị lấy bung hai lòng bàn tay ra minh họa còn cô vẫn trưng cái mặt đực một chỗ đó, bặm hai tay lại.

''Em sợ.''

''Vì cái gì?''

''Vì em không xứng đáng.

Em chỉ là một đứa mồ côi cha mẹ, giờ còn phải ở đậu nhà Thái Anh thì làm sao mà người ta chấp nhận em.''

Chị khoác vai cô.

''Tiện đây ngồi gốc cây đa.

Bứt nắm cỏ gà làm nắm chỉ thêu.

Đã yêu áo rách cũng yêu.

Cỏ gà khéo lựa, cũng thêu lên rồng.''

Trí Tú ngâm vài ba câu thơ, Lệ Sa thì cứ ngồi đó chẳng nói chẳng rằng.

-------------------------------

Những câu thơ trong câu chuyện này được tác giả lấy từ nền tảng gg.
 
• Chuỗi Ngày Thương Nhớ •
Chap 9


Cũng đã 1 tuần trôi qua hôm nay là tròn 2 ngày từ lúc Lệ Sa về nhà của mình.

Thái Anh đang ngồi ở hiên nhà trước lặc rau, lâu lâu cũng chồm chồm ra cổng trông ngóng ai đó.

''Thái Anh, sao bữa giờ chị cứ thấy em ra trước nhà ngồi hoài vậy?''

'' Trông con Sa hả em?''

''Dạ thì cũng có chút chút, đó giờ ở nhà có chị Sa chí chóe với em mà giờ không có chỉ ở đây nên em cũng cảm thấy thiếu thiếu.''

Em xoa xoa đầu nàng, rồi em ngồi xổm phụ nàng lặt rau.

''Thái Anh của chị năm nay lớn rồi, cũng tới lúc em phải gọi ai đó tiếng hai tiếng "mình ơi'' rồi ha .''

Thái Anh năm nay cũng 22, mà làng Phác thì con gái người ta cưới lúc 18 hết rồi, nên em sợ nàng không ai chịu rước ấy chứ.

Mà nàng thì sao không ai chịu được mà quan trọng nàng có ưng không thôi.

Trân Ni với Trí Tú dạo này cũng dần làm lành lại, chị cũng hứa với em nếu kím đủ tiền là sẽ qua rước em về làm vợ.

Thấy Thái Anh yên lặng em liền lên tiếng.

''Mà chị thấy thằng Nh...''

''Thôi mà chị hai, em với anh Nhân chỉ là anh em kết nghĩa thôi, chị đừng nói vậy.''

Trân Ni chưa nói hết câu thì Thái Anh đã cắt ngang lời em rồi nhăn mặt càu nhàu, tính ra em chỉ định nói thằng Nhân thấy nó cũng giỏi giang, thì nàng cũng nên cho con nhà người ta một cơ hội.

Chứ suốt ngày anh cứ lon ton chạy qua nhà tía má Phác réo tên nàng hoài nên em cũng thấy hơi tội.

''Chị hiểu rồi.''

Nàng thấy mình cũng hơi quá đáng với em nên cũng dịu giọng.

''Em không có ý đó, em xin lỗi''

''Thôi, hay để rau em làm cho chị vô nghỉ xíu đi.''

Em gật đầu ầm ừ mấy cái, xong cũng chỉ nhìn lấy nàng một lần cái rồi cũng vào trong không phiền nàng nữa.

''Lệ Sa mày định cho cái nhà này chết hết mày mới dừa lòng phải không?''

Cha cô lấy cái ghế đẩu kế bên chọi lại chân cô.

''Cha xỉn rồi, cha vào buồng nghỉ đi.''

Kể từ lúc cô về đây, ông cứ nằng nặc vòi tiền cô bằng được, ngày nào cũng cầm chai rượu đang uống dở trên tay.

''Mày đi thì đi khuất mắt tao, nếu mà vác cái mặt này về thì phải đưa tiền cho tao.''

Ông đẩy mạnh hai bả vai Lệ Sa qua góc nhà, mắt ông đỏ hoe đưa ngón tay loạng choạng chỉ về phía cô.

''MÀY, MÀY LÀ THỨ MỒ CÔI, MÀY VÀO CÁI NHÀ NÀY LÀ ĐỂ HÃM HẠI VỢ CHỒNG, NẾU MÀY KHÔNG CÓ TIỀN THÌ MÀY CÚT.''

Mặt mài ông say mèm, nút áo thì cái cài cái không, miệng thì cứ buông lời chửi rủa.

Cô cứ ngồi ở đừ ở đó nghe mấy lời chửi rủa của ông, cuối cùng cũng chịu không được mà tiếp lời.

''Mồ côi hả?''

Lệ sa cười khẩy.

Nhìn thẳng mắt về phía ông

''Mồ côi thì tại sao từ đầu các người lại không cho con mồ côi chết khuất đi?''

''Tại sao lại đem tôi về?''

''Tại sao lấy tôi ra làm công cụ để giải tỏa?

Tôi đâu phải loại vật vô tri vô giác mà không một lần tổn thương.''

''Tại sao ông lại ghét tôi đến thế, tôi và ông chẳng có máu mủ ruột thịt gì?

Vì cái cớ gì ông cứ buông lời rủa tôi?''

''TÔI ĐÃ LÀM GÌ SAI VỚI ÔNG VÀ GIA ĐÌNH ÔNG MÀ CÁC NGƯỜI ĐÃ ĐỐI XỬ VỚI TÔI TÀN NHẪN NHƯ VẬY.?''

''TẠI SAO?''

Từ ''tại sao'' cứ lặp đi lặp lại trong câu hỏi khó của cô một ngày một lớn, ông cũng bất ngờ sửng sốt.

''Cái con này hôm nay mày gan, dám rủa lại tao, được lắm.''

Tay ông run run chỉ vào mặt cô, liền vớ lấy chun rượu trên bàn chọi vào đầu cô.

''NHÀ NÀY TAO KHÔNG CHỨA CÁI THỂ LOẠI VÔ HỌC NHƯ MÀY, MÀY CÚT KHỎI ĐÂY CHO TAO.''

Cô bực nhọc ngồi dậy, đưa cặp mắt căm phẩn nhìn ông rồi từ từ tiếng tới.

''M..mày, m....mày định làm gì tao?''

Ông nhìn cô chẳng nhút nhít tay chân thì bủn rủn, cô đưa miệng gần sát ngay mang tai ông thủ thỉ, làm cho hơi thở ông dần trở nên nặng nề.

''Tôi nói cho ông biết, đứa con trong bụng bà ta ông nghĩ nó là của ông hả?

Ông tưởng ông đuổi được tôi là ông sẽ hạnh phúc mãng kiếp sao?''

''M....mày nói dối.''

Vừa nói ông vừa đi lùi lại bệ thức ăn rờ lấy con dao, vì thuận thế nên cô cũng tiến đến gần tới ông.

Lệ Sa vòng tay bắt lấy con dao đằng sau tay ông, rồi dời mắt lại người phụ nữ đang ôm bụng bầu nhìn chằm chằm hai con người đang ẩu đả nhau, mà nép vào tường sợ sệt.

Cô dương hai cánh môi ra cười quỷ dị với bà.

''Chào má của con.''

Cô nhìn lại ông.

''Chúc hai người hạnh phúc.''

Cô xoay người lấy một mảnh khăn lau đi vệt máu còn đọng trên tay và con dao được cô túm được lúc nảy, liền lập tức rời đi khỏi khu nhà đó.

''CON KHỐN, MÀY SẼ PHẢI CHẾT VÌ QUẢ BÁO.''

Ông hét lên một lúc, ngoảnh mặt nhìn lại người vợ của mình mà trợn mắt, sau đó....

''AHHHHH''

Trong lòng ngực trái cô như truyền lại một cảm giác đau nhói, như có ai đang ghim hàng ngàn mũi dao vào đó, bên trên khuôn mặt khô khốc này bây giờ đã lấm tấm vài giọt lệ.

Đưa tay khẽ nắm bên góc ngực của mình, rồi hơi thở cũng dần nặng trĩu đi.

Từ đằng xa có một đoàn người tiến tới, tiếng bước chân được pha trộn lẫn lộn với nhau, đôi mắt cô tối sầm lại, thần kinh dần giãn đi, hướng mắt nhìn phía trước cũng chẳng còn thấy gì.

*Bịch*

''Lisa!!!''

''A, ui da chị Ni ơi lấy dùm em miếng băng gạt.''

Thái Anh đang đứng đóng lại cái bàn cho tía, tay thì đóng nhưng đầu óc thì cứ như ở trên mây, nên nàng sơ xuất đập xuống trúng tay mình lúc nào không hay.

------------------------------------
 
Back
Top Bottom