Khác ━✧• blackbangtan ; jack đồ tể •✧━

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
139599874-256-k83946.jpg

━✧• Blackbangtan ; Jack Đồ Tể •✧━
Tác giả: scarletary
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

who is jack the ripper ?

©scarletary
#53 in thriller 180321

vì truyện có liên quan chặt chẽ đến bối cảnh và lịch sử nên sẽ giống đôi chút với các tài liệu nghiên cứu.



yoongi​
 
Related threads
  • kookmin; old
  • (đang sửa) ngày thống nhất ; j
  • [12cs - vi] thần chiến; 神々の戦争
  • ━✧• blackbangtan ; 2025 •✧━
  • ━✧• bangpink ; ma sói •✧━
  • ━✧• Blackbangtan ; Jack Đồ Tể •✧━
    p r e v i e w


    whitechapel, london, 1888

    đằng sau vẻ hào nhoáng của khu đô thị xa hoa đẹp đẽ london . . .

    whitechapel nằm ở miền đông xa xôi, nơi có vô số con hẻm nhỏ hôi hám và ngõ cụt tối tăm, ngày đêm chìm đắm trong sương mù.

    những bức tường đá sạm màu đầy rêu bám. những vũng máu chảy ra từ các lò mổ lợn len lỏi qua các cánh cửa đen ngồm rỉ sét.

    những tên bợm rượu say khướt, những kẻ ăn mày lang thang, gái điếm đầy nghẹt những con đường.

    cơn ác mộng vẫn chưa bắt đầu . . .

    ___

    cast

    jung hoseok ; michael ; kẻ trộm cắp

    kim namjoon ; montague ; luật sư

    park jimin ; martin ; unknown

    kim seokjin ; francis ; lăng băm

    min yoongi ; kosminski ; unknown

    kim taehyung ; potter ; cảnh sát

    jeon jungkook ; carl ; giáo viên

    park chaeyoung ; annie ; gái điếm

    kim jennie ; elizabeth ; đại quý tộc

    kim jisoo ; scarlet ; thám tử

    lalisa manoban ; catherine ; gái điếm

    ___

    title: 『 bangpink | jack đồ tể 』

    written by: scarletary|rating: 16+

    category: fantasy, thriller, action, fanfiction

    nguồn thông tin và lịch sử: wikipedia; truyenfun.com

    ___

    đêm. một con dao phay sắt nhọn. hắn đi lùng sục mọi nơi.

    hắn ta là jack the ripper - jack đồ tể. nỗi khiếp sợ của người dân london.

    hắn đang đi săn mồi.

    ___



    hố nè yolo 😀



    dự là đào thôi, chừng nào lấp thì chưa biết nữa :>



    hù chơi thôi chứ fic này cũng ghê cỡ ma sói thôi :> hoặc là hơn "một chút" 🙂))



    tớ sợ fic ma sói end rồi mấy cậu sẽ quên tớ mất :< cho nên vặn não nghĩ plot để đào hố sớm nè :<



    tớ chưa xác định sẽ viết như nào nữa :< nhưng dạo này tớ cũng yêu âu văn vl 🙂))



    truyện sẽ biến thể khá nhiều nhe :3 tớ chỉ lấy cảm hứng từ vụ án jack đồ tể thôi :v



    cảm ơn các cậu đã ủng hộ suốt thời gian qua ♡♡♡
     
    ━✧• Blackbangtan ; Jack Đồ Tể •✧━
    ;00;


    anh quốc, 1888

    nước anh giữa thế kỉ XIX đang bước vào thời kì suy tàn của chủ nghĩa đế quốc. dù vậy, london vẫn là thành phố phồn vinh nhất thế giới, là trái tim của cả nước anh.

    ở đây tập trung vô số quý tộc và thương nhân giàu có, không khí luôn ồn ào, náo nhiệt.

    nếu như chỉ nhìn vẻ hào nhoáng lộng lẫy bên ngoài, có lẽ chẳng ai biết được mặt trái của nó.

    đối lập hẳn với cuộc sống hưởng thụ đầy xa xỉ của những quý tộc, vùng east end lại là nơi hàng trăm ngàn công nhân nghèo khổ làm những công việc nặng nhọc và dơ bẩn nhất thành phố. họ sống chen chúc trong những căn nhà sụp xệ, ẩm mốc ở khu ổ chuột nhếch nhác. mỗi khi đêm xuống, london chìm ngập trong những cuộc vui không hồi kết của những tên bợm rượu say khước, những kẻ ăn xin lang thang, gái điếm đầy nghẹt các con đường. london trở thành chốn ăn chơi sa đọa, là hiện thân của sự suy tàn của đế quốc anh những năm 1880.

    trong london chìm đắm trong bóng đêm, whitechapel lại là một chấm đen tối tăm nhất.

    đây được gọi là "phố gái điếm". nơi có đến hơn ngàn người phụ nữ thất nghiệp nghèo khổ, những người đàn bà quá tuổi xuân thì, hàng tá những cô gái nóng bỏng sẵn sàng bán thân vì tiền. bán cho bất kì kẻ nào cần với một cái giá rẻ mạt.

    thành phố london năm 1888 chính thức bước vào thời kì đen tối nhất. tội phạm khắp nơi, an ninh ngày càng lỏng lẻo. cảnh sát trưởng lond salisbury và đội điều tra của sở cảnh sát scotland yard rơi vào bế tắc. london không người cai quản tựa như chó săn không xiềng xích. hung tợn và tàn nhẫn. có những buổi sáng, máu chảy thành vũng, miểng chai vỡ vụn khắp nơi.

    ___

    đêm xuống, hắn lang thang khắp các ngõ cụt tối tăm, vẻ mặt vô hại, tay đút trong túi chiếc áo khoác da đã sạm màu. khói trắng phả ra từ những điếu thuốc vừa chăm.

    hắn cười.

    mọi thứ vẫn còn chưa bắt đầu.
     
    ━✧• Blackbangtan ; Jack Đồ Tể •✧━
    jack's


    jack the ripper

    hắn ta là một gã đơn độc.

    năm hắn lên 7, hắn bị mẹ bỏ rơi tại cổng khu hội chợ bỏ hoang. rồi may mắn được nhận nuôi bởi một gia đình quý tộc giàu có.

    họ gọi hắn là jack.

    năm hắn 16, hắn bị cướp đi đời trai bởi chính người mẹ hắn tôn kính.

    hắn bị mẹ mình cưỡng bức.

    hắn bỏ nhà đi.

    hắn đi lang thang khắp mọi ngóc ngách london, làm thợ mổ thịt, công nhân dệt, người đánh xe ngựa và vô số công việc khác. hắn sống chui rúc trong khu ổ chuột nhếch nhác không có lấy một người bạn.

    hắn bỗng thèm khát cảm giác yêu và được yêu. hắn muốn những cái ôm ấm áp, hắn muốn được kẻ nào đó chăm sóc quan tâm. hắn cũng muốn được sống đàng hoàng, lương thiện, muốn có một căn nhà, muốn có một gia đình đúng nghĩa.

    mỗi thời khắc trôi đi, hắn cảm thấy xung quanh đều là một màu đen kịt. mỗi lần thức giấc, hắn lại nhớ về mẹ của hắn- một gái điếm đã qua tuổi xuân thì.

    hắn từng yêu một cô gái. một cô gái xinh đẹp kiều diễm.

    hắn đã bày tỏ tấm lòng hắn cùng với một nhành hồng đỏ xinh đẹp. nhưng . . . nàng đã từ chối hắn. một cách chảnh chọe và kiêu căng. nàng đã làm bẽ mặt hắn trước hàng tá người.

    hắn ôm một trái tim rỉ máu. hắn đã rất đau khổ.

    mỗi khi màn đêm buông xuống, hắn luôn nghe thấy một giọng nói. giọng nói của ai đó lãng vãng trong đầu hắn. rồi những kí ức đen tối đó cứ hiện về, mỗi lúc một rõ ràng hơn.

    hắn lại cảm thấy đau khổ.

    hắn bỗng nhiên muốn giúp những đứa trẻ xấu số như hắn năm xưa.

    hắn thèm giết ai đó.

    ___

    đêm. một con dao phay sắt nhọn. thần trí điên loạn. hắn đi lùng sục mọi nơi.

    hắn đói. hắn nhớ mẹ.

    hắn muốn đi săn mồi.

    ____

    whitechapel rộng lớn lạnh lẽo, dày đặc sương mù . . .

    hắn khoác chiếc áo choàng lông dê màu nâu sẫm, mang đôi bốt cao màu đen. hắn đi ra phố.

    đêm xuống, london lại chìm trong những cuộc vui không hồi kết. những con đường lát gạch ẩm ướt, ánh đèn sáng hiu hắt, tiếng xe ngựa rít hết cả tai. những quán rượu cổ kính đông nghịt, những con hẻm tối tăm đầy tiếng rên rĩ kích tình. mùi rượu nồng nặc cùng nhiều tên bợm rượu say khướt.

    đường đầy những kẻ ăn xin ngồi trên vỉa hè cùng dòng người tấp nập về nhà.

    một đống hỗn loạn.

    gái điếm. rất nhiều gái điếm. những con ả với những bộ quần áo ren lụa hở hang, mặt trắng dã, môi đỏ chót đang õng ẹo trước mặt mấy gã cao to lực lưỡng. có vài ả sà vào lòng bất kì gã nào ả gặp trên đường. sẵn sàng kéo khóa quần mấy tên đó xuống, đưa ánh mắt thèm khát như sư tử săn mồi nhìn vào thứ-ai-cũng-biếc-là-cái-gì kia. bàn tay thì lần mò đầy khiêu khích.

    ả ta đang hứng tình.

    hắn nhìn đám đàn bà đó đầy nguyền rủa, môi cong lên một nụ cười nửa môi khinh bỉ.

    hắn tự hỏi: có phải mẹ hắn cũng từng như thế ?

    một cô ả ngoài 40 da dẻ nhăn nheo, mặt trét phấn dày cộm níu lấy áo hắn.

    ánh mắt quyến rũ mời gọi.

    ả ta nhét vào áo hắn một tờ giấy nỉ nhàu nát "gặp lại ở ngõ x93" rồi bỏ đi mất.

    hắn cười. cười phá lên.

    hắn sẽ đến. nhất định sẽ đến.

    ___

    hắn ta là jack the ripper - jack đồ tể.

    cơn ác mộng của người dân london.

    hắn đang đi săn mồi . . .
     
    ━✧• Blackbangtan ; Jack Đồ Tể •✧━
    ;01;


    đêm xuống, đường phố london bao trùm một mảng sương mù dày đặc. không gian nhuộm đầy hương vị chết chóc.

    ánh trăng vàng rực chênh vênh giữa bầu trời đen huyền cùng vạn vì sao lấp lánh. dòng người chen chúc nhau trên những con đường hiu hắt ánh đèn. tiếng xe ngựa lộc cộc rít hết cả tai. ngày đã tàn, cột theo cả thứ ánh sáng duy nhất còn hiện hữu. phố xá chìm trong bóng đêm vô tận.

    ánh trăng dù sáng đến thế nào cũng chẳng thể soi rọi cả một london rộng lớn. hơn phân nửa những cửa hiệu đã đóng cửa. chỉ còn lại vài quán rượu nhỏ cuối đường. mùi rượu vang đỏ nhãn cabernet sauvignon xọc đến mũi. thoang thoảng hương vani thơm nức.

    ánh trăng tàn, và bữa tiệc bắt đầu.

    khi kim đồng hồ chỉ đến mười hai, london sẽ chìm vào tĩnh lặng.

    đấy là lúc whitechapel nhộn nhịp hơn bao giờ hết.

    hắn chán chường mở mắt, chồm tay đốt cây đèn dầu đầu giường. hắn chậm chạp ngồi dậy, mở tung cái cửa sổ rỉ sét. bên ngoài đen kịt. hắn xoay người lại, bước vào nhà tắm. hắn bật vòi nước, rồi vuốt lại mái tóc rối bù. hắn vớ lấy chiếc áo bành tô màu nâu sẫm và một đôi bốt da cao cổ đã sạm màu. bỏ hộp diêm và hộp thuốc vào túi áo. cả vài ba tờ năm, mười bảng vào cái túi còn lại. hắn rời khỏi nhà, không quên tắt ngọn đèn dầu vừa thắp.

    hắn đẩy cửa, bước vào một quán rượu nhỏ cuối đường. quán trông rất cổ kính với một cái biển gỗ sơn lên dòng chữ "boudervas". phía trước có một cây đèn đường nhấp nháy chút ánh sáng. hắn tiến vài bước tới quầy phục vụ, chẳng thèm liếc qua cái menu hay tên bán hàng, gọi một ly cabernet sauvignon. thò tay vào túi áo trái lấy một tờ năm bảng đặt lên quầy. chẳng rời đi vội, hắn nán lại nhìn vào chiếc tủ kính chất đầy rượu phía sau. có robert mondavi, chardonnay, champagne, có cả một chai cabernet sauvignon vị mảnh gọt bút chì và ớt chuông đỏ.

    hắn rời khỏi quầy bán, ngồi xuống một cái thùng rượu làm bằng gỗ sồi cạnh cửa. hắn bẻ cổ áo bành tô xuống, châm lấy một điếu thuốc. từng làn khói trắng phả ra khiến hắn cảm thấy khá hơn rất nhiều.

    tiếng saxophone phát ra từ chiếc máy chạy đĩa đài hoa kèn đồng cũ kĩ đặt ở góc quầy. bản nhạc hector barlioz lãng mạn nhẹ nhàng như gội rửa đi những suy nghĩ chán chường trong hắn. cuộc đời hắn là một chuỗi ngày quằn quại trong những ý nghĩ khắc khoải và vô vọng. hắn nhớ mẹ đến điên dại. hắn chưa lúc nào ngừng tự hỏi "tại sao bà lại bỏ rơi hắn ?". nhưng kì lạ là, hắn không biết và cũng chẳng muốn biết.

    tên phục vụ bưng ly rượu cabernet sauvignon tới bàn. hắn dập điếu thuốc. cầm lấy ly rượu, nhìn ngắm một chút. là một màu đỏ ruby thẫm pha sắc tím. hắn lắc lắc ly rượu, nhàn nhạ hít hà chút hương thơm rồi đưa lên miệng nhấm nháp. rất ngon. hắn cảm nhận rõ ràng từng lớp hương vị liên tiếp chạm đến đầu lưỡi và kết thúc bằng chút độ chát đầy đặn nhưng dịu dàng.

    uống cạn ly rượu, hắn tiếp điếu thuốc vừa hút dở. hắn ngồi cạnh một tấm kính nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ liếc mắt tới. hắn chán ghét nhìn mình trong gương. cực kì chán ghét. một buổi xế chiều, hắn tỉnh dậy với mái tóc rối bù và râu ria lổm chổm. bước vào phòng tắm, nhìn vào tấm gương, hắn thấy hắn tiều tụy và khốn khổ. chẳng hiểu vì lí do gì, hắn chộp lấy cái ly trên bồn, thô bạo quăng vào cái gương làm nó vỡ tan tành. hắn thấy từng mảnh vỡ tan trong không trung, chạm vào da thịt hắn, và máu cũng đỏ tươi, đẹp đẽ vô cùng.

    từ ấy, hắn ghét bất cứ thứ gì có thể làm hắn nhìn thấy bản thân. bởi thế, mỗi lần đến đây, tuyệt nhiên chẳng lần nào hắn quay qua bên trái. hắn ghét nhìn thấy bộ dạng khốn khổ của hắn.

    điếu thuốc sắp tàn.

    hắn hít mạnh vài hơi, khói trắng phả ra mịt mù. khói tan ra, nhạt dần, mất hút trong khoảng không vô định. hắn kéo chiếc áo bành tô lên, tay đút vào túi rồi lặng lẽ ra khỏi quán rượu.

    bước chân hắn vội vã tựa như đang trốn chạy.

    whitechaple lạnh lẽo, đày đặc sương mù . . .

    khu đèn đỏ ở whitechapel luôn đông kịt mỗi khi đêm xuống. mà chủ yếu là gái điếm và những "vị khách" ở mọi độ tuổi. từ những chàng trai trẻ trung đến lão già sáu mươi. có cả vài đứa trẻ vị thành niên tò mò với những điều mới lạ.

    nhìn xem.

    là quý cô scarlet ivy chandelle- cựu đội trưởng đội chuyên án số 4 của sở cảnh sát scotland yard. một quý cô hai mươi bảy cực kì xinh đẹp mà nhiều người hay gọi là kim jisoo. hắn từng nghe người ta nói về nàng. rằng nàng đẹp tựa một bức họa hình của claude monet. mái tóc nàng xoăn gợn sóng màu hạt dẻ, cánh mũi hẹp và đôi mắt nâu sâu hun hút. bờ môi trái tim nổi bần bật với màu son đỏ. nơi khóe mắt nàng còn vương chút vụn kim tuyến. nàng đội cái mũ rộng vành, vận bộ đầm ren màu lam nhẹ nhàng, tóc bới cao thanh thoát.

    nàng đẹp đến tâm hồn hắn đảo điên.

    °°°

    tớ sẽ sửa lại sau :
     
    ━✧• Blackbangtan ; Jack Đồ Tể •✧━
    ;02;


    tháng tám, ngày hai mươi ba, ngài cảnh sát trưởng lond salisbury chính thức bị sa thải.

    tin tức này ngay lập tức được truyền đi với tốc độ ánh sáng. tin quý ngài salisbury bị sa thải tràn ngập mặt báo, trở thành tin sốt dẻo cho các tòa soạn. nội dung nhìn chung có thể phân ra hai loại: một là hào hứng và hai, là sợ hãi. có kẻ thì vui mừng vì sau mấy năm đằng đẵng thì tên cảnh sát trưởng vô dụng đã cuốn gói biến đi. người lại lo sợ lũ tội phạm bệnh hoạn sẽ thừa cơ quấy phá. london hào nhoáng phút chốc lại sẽ chìm trong những cái chết đẫm máu.

    không để dân chúng ồn ào, hai ngày sau, trang đầu của điện báo london lại xuất hiện một tin tức mới ㅡ vị trí cảnh sát trưởng thành phố đã có người thay thế. người ta gọi hắn là james matthew potter.

    trời chập choạng sáng.

    bình minh dần lóe lên từ phía đông. khép lại một đêm hưởng thụ, đường phố luân đôn lại tấp nập người qua kẻ lại. thời tiết bắt đầu trở lạnh với những cơn mưa vào sáng sớm. mặt đường đầy vũng nước, tiếng xe ngựa lộc cộc rít hết cả tai. từ đằng xa, quý ngài potter mặc quân phục cảnh sát nghiêm trang bước xuống từ chiếc xe ngựa bóng loáng.

    "chào ngài potter. chúc ngài một này tốt lành."

    "chúc một ngày tốt lành."

    quý ngài potter ngồi trong phòng làm việc đã bám bụi, chậm rãi đặt chiếc bảng tên bóng loáng lên mặt bàn. bỏ mặc những lời xì xầm bàn tán, hắn điềm tĩnh lật xem hồ sơ đã cũ. hắn ta vốn không để ý tới việc người ta đang bàn tán bên ngoài. ngài potter biết, việc duy nhất hắn cần làm bây giờ chính là khiến cho người dân london tin tưởng hắn, rằng ít nhất hắn không vô dụng như gã lond. lướt qua đống hồ sơ dày cọm trên bàn, ngài potter lập tức chú ý đến khu whitechapel.

    đúng như lời người ta vẫn thường đồn đại, đây chính xác là ổ tội phạm lớn nhất london. whitechapel đích thực là một chấm nhơ nhuốc trên bức họa london hoa lệ.

    ngài potter tắt đèn, đóng tập hồ sơ lại. hắn khoác vội cái áo choàng màu nâu hạt dẻ, đút điếu thuốc lên miệng và rời khỏi phòng làm việc. khi không còn khoác lên mình bộ quân phục cảnh sát, hắn thường được gọi là kim taehyung. taehyung đi dọc đến khu whitechapel. hắn nghĩ là mình cần chút gì đó thực tế hơn là đống hồ sơ khô khan trên bàn làm việc. hơn tám giờ, trời mưa. hắn kéo cổ áo cao lên, vội vàng chạy nhanh để tránh những hạt mưa tí tách.

    "xin chào, quý ngài đây không ngại đi chung dù với tôi chứ?"

    khi mà taehyung nhận ra mưa đã thôi thấm ướt áo choàng của hắn, kim jisoo đã đứng bên cạnh từ lúc nào. nàng vận chiếc váy xòe màu tím sậm có thắt lưng, tay cầm chiếc dù đang che cho cả hai.

    "ồ, quý cô kim jisoo làm gì ở đây khi trời đã rối thế này?"

    - taehyung cho tay vào túi áo khoác.

    "giống như anh thôi."

    "có muốn vào quán uống chút gì đó không? tôi e là trời sẽ còn mưa lâu đấy."

    taehyung và jisoo ngồi cạnh cửa sổ, nhấm nháp chút rượu vang. trong khi quý cô kim thích rượu vang đỏ thì ngài cảnh sát trưởng lại ưa chuộng vang trắng. kim taehyung nói rằng hắn thích chất sóng sánh màu trắng hơn, bởi nếu chỉ dùng mắt, trà và vang trắng rất giống nhau. nhưng tinh tế hơn một chút lại có thể dễ dàng nhận ra. vang trắng có độ cồn nhẹ rất đặc trưng, không quá đậm như banyuls and maury nhưng vẫn đủ khiến người ta lưu luyến. nhưng vang trắng lại không hẳn là màu trắng.

    "không biết ngài cảnh sát đã nghe đến những câu chuyện ban đêm ở whitechaptel chưa?"

    - jisoo lắc nhẹ ly rượu, khẽ ngửi chút mùi rượu thơm nồng.

    " là vị tiêu trắng."

    "có nghe qua. quý ngài lond cũng từng vì việc này mà từ chức đúng chứ?"

    "quả nhiên là nắm bắt tình hình rất nhanh. nhưng không phải cái gì nghe cũng đúng đâu ngài cảnh sát ạ... có những thứ ngài phải tự mình kiểm chứng."

    taehyung và jisoo rời đi khi trời đã tạnh mưa. hai người đi sâu vào whitechapel. bầu trời đen kịt, chút ánh sáng lấm lóe từ cây đèn ven đường dường như không đủ để thắp sáng.

    đường phố ở whitechapel vẫn đông đúc như mọi ngày, và khu đèn đỏ lại càng náo nhiệt hơn cả.

    "khoan đã."

    - kim taehyung đột khựng lại, nhìn chằm chằm vào vũng nước dưới chân.

    "là máu."

    jisoo dừng bước, hướng mắt về dòng nước tí tách chảy từ con hẻm bên cạnh. rồi đột ngột có tiếng hét thất thanh.

    "bà ta chết rồi. mặt mũi đều bầm tím, cổ họng bị cứa hai vết sâu làm đầu gần như lìa khỏi cổ..."

    °°°

    ngạc nhiên chưaaaaaa

    quà mùng một nè. 😀 xin lỗi mọi người vì bỏ bê cái fic này lâu quá.

    TvT thật sự là mình quên sạch cốt truyện đến nơi rồi nên viết hơi bị cụt 🙁((
     
    Back
    Top Dưới