Khác [NxD] Đừng mơ.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
376088109-256-k417581.jpg

[Nxd] Đừng Mơ.
Tác giả: Le6513
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đừng mơ mộng về việc thân thiết với Bùi Anh Ninh đây,tránh xa tôi ra.



ninhhatnhai​
 
[Nxd] Đừng Mơ.
Chương 1: Con không thích.


-Ninh ơi trông nhà một chút bố mẹ đi có việc nhé.

-Dạ,mẹ nhớ mua xe đồ chơi cho Ninh nữa nha,hứa nha!

-Rồi rồi mẹ hứa,lát mẹ có bất ngờ cho con!

-Nhanh đi mẹ nó ơi,kẻo trễ rồi.

Mẹ Phượng khoá trái cửa rồi ra xe với bố Thất đến trại trẻ mồ côi.

.

.

.

.

.

.

.

"CÔ NHI VIỆN ÁNH DƯƠNG"

Sở dĩ bố mẹ đến đây vì khoảng 3 tháng trước đi tái khám,bác sĩ bảo rằng mẹ Phượng mãn kinh sớm nên không thể mang thai được nữa,lúc đó cả hai người đều suy sụp tinh thần.Bố Thất rất thích con gái,mong chờ có một cô công chúa nhỏ để nâng niu cưng chìu,khi biết được tin đó bố đã thẫn thờ suốt 2 tuần liền .

Mẹ Phượng đêm nào cũng ôm Ninh trong lòng vì thương Ninh là con trai 1 ,mẹ lại không thể sinh em bé để bầu bạn với Ninh.

Nhưng mọi chuyện rồi cũng có cách giải quyết của nó,bố mẹ quyết định nhận con nuôi,mẹ cũng đã nhiều lần dò hỏi Ninh ,Ninh cũng hứng khởi khi nghe tin sẽ có em để bầu bạn,Ninh thích em gái lắm,Ninh sẽ che chở cho em.

-Mời anh chị đi hướng này ạ!

Vào bên trong cô nhi viện ,không khỏi xót xa khi nhìn những đứa bé đáng yêu như vậy lại bị vứt bỏ một mình trên thế gian như thế,may sao còn có những cô nhi viện là nơi nương tựa cho các em.

Mẹ Phượng nhìn một lượt xung quanh,để ý thấy một bé gái khoảng độ 8-9 tuổi rất xinh xắn,trông có vẻ lanh lẹ cũng đang nhìn về phía hai người.

-Bố nó ơi,hay mình nhận nuôi bé kia đi.

-Ừ tui thấy cũng được,bà hỏi thử xem.

Lúc này 1 đám trẻ nô đùa rượt nhau mà vô ý đâm vào người mẹ Phượng ,làm cô loạng choạng mà đánh rơi cái túi trong tay,điện thoại nước hoa rơi tứ tung ra.

-Cô ơi cho cháu xin lỗi !

-À ừ không sao đâu con!

Mẹ Phượng định cúi người nhặt đồ thì phát hiện có một bé trai lúi húi nhặt đồ vào túi giúp cô.

Em bé với hai má sữa hồng hào,nhóm tóc đen nhánh với cặp mắt như sao trời thu hút ánh nhìn của mẹ Phượng.

-Cô cảm ơn con nha,con tên gì thế!

-Dạ con tên Dương ạ!

-Tên con đẹp quá.

Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu Dương.Trong lòng nảy sinh ý định nhận nuôi em.

-Bố nó ơi,hay mình..nhận nuôi bé này đi.

-Không phải mình nhận bé gái kia sao,với cả Ninh nó cũng thích em gái lắm.

-Nhưng ông nhìn nó kìa!

Bố Thất nhìn xuống cục tròn ủm dưới chân mẹ Phượng,không biết mấy tuổi rồi nhưng nhìn có tí xíu thôi à,dễ thương lắm.Dù là con trai nhưng bé rất trắng và trông rất dịu dàng cả về giọng nói,suy cho cùng nhỏ nhẹ đáng yêu cũng không thua kém gì những bé gái khác đâu.

Hai bố mẹ nhìn nhau gật đầu,rồi nhìn xuống em bé đang chấm hỏi kia.

.

.

.

.

.

.

Mẹ Phượng ngồi trên xe,kế bên là Dương đang ngủ say ,mẹ thẫn thờ suy nghĩ về cuộc trò chuyện lúc nãy của bố mẹ và các cô ở nhi viện.

-Dạ gia đình mình có chắc là quyết định nhận nuôi bé này không ạ,tại...

-Có chuyện gì hả cô.

Bố mẹ nắm tay nhau thật chặt lắng nghe cô tâm sự.

-Bé được nhận nuôi đến nay là được 8 tuổi rồi ạ.

Cả bố và mẹ đều ngạc nhiên ,một đứa bé 8 tuổi năm nay đã học lớp 2,cơ sao mà lại nhỏ thế kia,nhìn cứ như 5 tuổi.

-Cơ thể bé bị chậm phát triển nên sẽ thấp hơn bạn bè bằng tuổi ạ,ngoài ra sức đề kháng của Dương rất yếu nên dễ bị bệnh .

-Haizz...không biết nói thế nào...về mặt học tập Dương rất dễ tiếp thu nhưng lại nhanh quên,

Dương lại có một chút vấn đề về tư duy và tâm lý...

-Bởi vậy nên ở đây ai cũng thương bé lắm,vì vấn đề đó nên dù rất ưa nhìn và dễ thương nhưng bé đã bị 4 gia đình trả về cô nhi viện rồi ạ.

Nói đến đây cô liền rơi nước mắt,xoa đầu Dương.

-Nên tôi mong anh chị nếu thật tâm muốn nhận nuôi bé chúng tôi sẽ làm giấy tờ thủ tục ạ,tất cả đều mong cho các em nhỏ đều có gia đình ,đều được yêu thương.

-Chúng tôi hiểu rồi,tôi quyết định nhận nuôi Dương,cô cứ yên tâm chúng tôi sẽ yêu thương cháu như cha mẹ ruột.

-Nào,về nhà thôi con!

.

.

.

.

.

.

.

.

*Tinggg

-A !

Mẹ đã về.

-Ừ mẹ có mua đồ chơi cho con nè,con đang làm gì đó.

-Dạ con học tiếng anh ạ!

Bùi Anh Ninh năm nay 10 tuổi,học lớp 4,cực kỳ thông minh nhưng lại có rất nhiều tật xấu và tính cách cực kì khó chịu.

-Mẹ hỏi lại nè,con thích em gái lắm phải không.

-Dạaaaa!

-Thế...con có thích em trai không.

Lúc này bố Thất mới dắt Dương còn đang mơ ngủ đi vào .

Ninh đơ người ra,nhìn Dương từ trên xuốnh dưới .

-Không,con không thích.

-------------

Mới có chap nên có j mn góp ý nha😓,ủng hộ cmt cho tui có động lực edit 3 fic 1 lần nè🥰💔,mn cứ cmt di nha tại tui thích đọc cmt mấy bà lm luôn🥹 cứ góp ý thẳng luôn cho tui.
 
[Nxd] Đừng Mơ.
Chương 2:Tao không cần.


-Con không thích.

Bố mẹ đứng hình tại chỗ.

-Sao vậy Ninh,em trai cũng dễ thương mà,em gái chơi búp bê thôi không có chơi với Ninh đâu.

-Con chả thích,em trai dành đồ chơi của con thì sao,con không thích,không thích,ba mẹ đem nó đi đi!

-Này Ninh đừng có muốn gì được nấy!

-Bố nó à...

Mẹ xoa lưng bố Thất,thở dài nói với Ninh.

-Ninh ngoan,đây là em Dương,từ nay hai anh em phải thương yêu lấy nhau,em Dương không dành đồ chơi của con đâu,với lại.

-Đây!

Mẹ Phượng lấy trong túi ra cả đống đồ chơi.

-Đồ chơi này là của con,em Dương với con mỗi đứa đều có đồ chơi riêng ,nha.

Ninh bực bội nhìn đống đồ chơi,lại quay sang liếc Dương làm em sợ hãi mà núp sau bố .

-Con đói rồi,con muốn ăn đùi gà rán!

-Rồi rồi,giờ hai anh em làm quen nhau đi nha,mẹ đi nấu ăn cho hai đứa!

Mẹ dắt Dương gần lại với Ninh,rồi đổ đồ chơi ra .Nào là ô tô cần cẩu,gấu bông ,đất nặn,búp bê Ken,siêu nhân.

Xong mẹ kéo bố Thất vào trong bếp.

-Này đừng có la con như thế,nó chỉ chống đối thêm thôi,ông biết tính nó mà..

-Liệu có ổn không ,thấy nó ghét Dương thế không biết.

-Cứ để nó tự nhiên đi,đừng quan tâm,vào đây phụ tôi 1 tay đi!

Bố mẹ loay hoay trong bếp,trên này ở phòng khách Ninh được thời cơ,lên mặt với Dương.

-Nè,tao không thích mày đâu đấy,đừng có tới gần tao.

-Tại sao ạ,Dương làm anh giận hả!

-Tại tao ghét mày thôi,nói nhiều.

Ninh ngồi xuống bắt đầu lựa siêu nhân và xe cần cẩu ra để chơi,Dương thấy anh chơi mình ngồi bẽn lẽn nhón chân lại gần anh rồi ngồi xổm xuống tay định lấy chiếc xe ô tô con.

*Bộp

-a..

-Bỏ cái tay ra,ai cho mày đụng vào!

-Dương..muốn chơi với anh ạ.

Đôi mắt em ngập nước,nhìn Ninh bối rồi lại nhìn xuống món đồ chơi.

-Chậc...kìa cầm đi rồi ra kia chơi,tao cấm mày lại gần tao rồi đấy nha.

Ninh ném đại cho Dương quả đào bằng bông ,vì trông nó nữ tính chết đi được,người như Ninh phải chơi những thứ mạnh mẽ,cái yếu đuối đó dành cho Dương là vừa.

-Dạ Dương cảm ơn anh ạ!

Dương thích lắm,chạy lại góc trong phòng để ngồi rồi nhìn cục bông trong tay mà thích thú ôm ôm hít hà mãi thôi.

-Xừ,nhìn ghét chết mất!

Ninh bĩu môi nhìn Dương bằng nửa mắt ,đúng là đồ nhà quê.

-Hai đứa ơi vào ăn cơm!

-Dạ!

-Dạ!

Dương định chạy vào bếp thì Ninh cũng hơn thua mà tranh với em.

-Tao đi trước,lêu lêu!

Dương bị hất một bên vai,tủi thân nhìn Ninh.

Hôm nay mẹ Phượng nấu rất nhiều món ngon luôn,nào là đùi gà rán,xúc xích,súp lơ xanh mặc dù Ninh không thích ăn rau lắm.Dương ở cô nhi viện nên thiếu thốn,chưa bao giờ được ăn những món ngon như này.

-Mẹ ơi,món này là món gì hở mẹ!

-Đùi gà rán chứ cái gì,thế mà cũng không biết!

Ninh nói câu rồi nhìn ghét bỏ.

-Ninh!

Không được nói em thế.

-Dương ngoan đây là đùi gà rán đó,mẹ lấy cho em nha.

-Cho con 3 cái đùi.

-Đánh cho bây giờ,hư ăn vừa thôi mẹ chiên có hai cái,đào đâu ra cái nữa.

-Thôi ăn cơm đi,Ninh nghiêm túc lên,bố dặn con sao.

-Dạ giờ ăn không nên nói nhiều ạ.

-Sao nữa.

-Dạ ăn gì cũng phải mời mọi người trước.

-Giỏi ,ngồi vào bố xới cơm cho ba mẹ con.

Có thành viên mới nên mẹ Phượng sắm hẳn cho Dương cái chén sứ màu hồng với một cái muỗng xinh cho Dương,em thích thú lắm.

-Nào Dương đưa bát bố gắp đùi gà cho nhé.

-Dạ Dương cảm ơn bố!

-Giỏi quá,còn Ninh đưa bát bố cho đùi gà nào.

Ninh nhìn cái đùi gà của mình,lại liếc sang cái đùi trong chén Dương phát hiện nó lớn hơn,không thích hơn thua nhưng thua là không chịu.

-Bố,sao cái đùi gà của nó lớn hơn của con.

-Sao lại gọi em là nó,hả Ninh!

Bố trừng mắt nhìn Ninh,nãy giờ bố nhịn lắm rồi.

-Ninh con phải nhường em chứ,em còn nhỏ mà ,hôm sau mẹ làm nhiều hơn cho hai đứa nha!

Mẹ Phượng lên tiếng giải khuây.

-Anh Ninh ơi!

-Anh lấy cái này luôn đi ,em không có biết ăn cái này đâu,em ăn súp lơ xanh ngon hơn ạ!

Dương cầm cái đùi gà bỏ sang chén cho Ninh,nào ngờ Ninh lại tức giận hất tay ra làm đùi gà rơi xuống mặt sàn.

-Tao không cần đồ của mày!

-NINH!

Ninh bỏ chạy vào phòng mình,Ninh ấm ức lắm nên bỏ luôn cơm trưa,không thiết tha gì nữa mặc dù đùi gà rất ngon.

-Cái thằng này nó quá trời rồi!

-Tôi mệt hai cha con ông quá rồi đó,ăn có bữa cơm cũng không yên.

Dương nhìn bàn ăn vươn vãi cơm vì Ninh hất tay em lúc nãy,lại nhìn ba mẹ bực dọc như thế dù mới 8 tuổi nhưng em hiểu,mọi chuyện có lẽ từ em thì phải.

Dương tụt xuống ghế nhặt lại cái đùi gà dưới sàn kia lên bỏ trong chén mình.

- Cái này bỏ đi rồi ,con ăn được không mẹ.

-Bỏ đi con nớ dơ rồi,con ăn cái này đi.

-Không ạ còn sạch lắm không bẩn đâu!

-Nghe mẹ,ăn cái này đi con,mẹ nấu cho con đó,còn anh Ninh mẹ nấu cái khác nữa ,nha.

-Dương ngoan,gà này bố mua cho con đó,con cứ ăn đi.

Được sự đồng ý từ bố mẹ,Dương mới dám ăn,mắt lại nhìn phía của phòng Ninh.
 
[Nxd] Đừng Mơ.
Chương 3:Nhập học.


Ninh giận dỗi nhốt mình trong phòng không chịu ra ăn cơm,mẹ lo lắng nên chạy ra siêu thị mua thêm đùi gà về chiên cho thêm cho Ninh.

.

.

*Cốc Cốc

-Ninh ơi mở cửa cho mẹ đi con!

-Mẹ chiên thêm 2 cái đùi cho con rồi nè,nhanh đi con mẹ đứng mỏi chân rồi.

*Cạch

-Mẹ vào nha.

-Dạ...

Mẹ Phượng bước vào phòng đặt khay cơm lên bàn kéo ghế nhỏ lại cho Ninh ngồi.

-Con ăn đi,không ăn là đói ngủ không được đâu.

Ninh vẫn giận chuyện lúc nãy,khoanh tay quay sang chỗ khác.

-Ninh ngoan,con ăn đi,lúc nãy bố hơi nóng tính nên tức giận với con,con bỏ qua cho bố nha.

-Dạ...Vâng ạ..

-Đây con ăn đi mẹ làm ngon lắm,đây mẹ xé cho.

Ninh ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn ngấu nghiến vì đói.

Dương lúc này đứng ngoài cửa,nhìn mẹ với Ninh hạnh phúc quá,Dương chưa bao giờ được hạnh phúc như vậy nên Dương khao khát lắm,gia đình mới này rất tốt,nhưng dường như anh Ninh rất ghét em thì phải.Dương làm gì sai sao.

...

Đêm nay Dương với Ninh sẽ ngủ chung với nhau,dù không muốn lắm nhưng sợ bố lại nổi giận,Ninh ngậm đắng nuốt cay mà gật đầu miễn cưỡng.

-Hai đứa ngủ ngon nha,Ninh không nạt em nhé!

*Cạch..

Cửa phòng vừa đóng lại Ninh lật mặt 180 độ ,lên mặt với em.

-Mày.

-Qua ghế sofa kia ngủ đi.

-Nhưng mà anh ơi..

-Không có ý kiến gì với tao hết,mày tin tao đánh mày hông!

-Tao chưa chấp cái vụ hồi nãy đó nha,tránh ra!

Ninh dơ tay cao doạ em,Dương sợ lắm,thôi đành ra ghế ngủ vậy,ở cô nhi viện toàn ngủ dưới nền và chiếu thôi,nhìn ghế sofa kia lớn như vậy chắc sẽ mềm mại lắm.

Dương cầm trên tay gấu bông hình quả đào mà Ninh cho tiến lại sofa tắt điện rồi ngủ.

Chỉ có gối không có chăn nên hơi lạnh,chịu một chút không sao nhueng nửa đêm lạnh gấp mấy lần,em nằm ở ghế cứ co ro rồi trăn qua trở về hoài.

-Ninh..Ninh ơi.

-Ninh ơi.

Ninh mơ màng thấy Dương đang đứng trước mặt mình.

-Cái gì,ồn quá đi.

-Dương lạnh ạ!

-Kệ mày chứ.

Dương đứng đó ngậm ngùi hồi lâu rồi quay trở về sofa,vừa lạnh vừa tủi thân,nước mắt rưng rưng vì bị đối xử tệ như vậy.

Ninh nói xong thì nằm im ỉm nhắm mắt,nhưng cũng nghe được tiếng thút thít của Dương,đúng là phiền ghê cơ,nửa đêm rồi không cho người ta ngủ.

Ninh miệng lẩm bẩm nhưng cũng mở tủ lấy cái chăn mới rồi ném trước mặt em.

-Kìa,ngủ đi ồn thế !

Dương quệt nước mắt rồi nhặt lại chăn,bảo em mít ướt không sai nhưng người ta tủi thân thật mà,sao từ đầu không vậy đi,nãy giờ vừa lạnh vừa buồn.

Thôi thì dù gì cuộc sống của em từ giờ cuộc sống của em cũng sẽ đầy đủ hơn một chút rồi,em không đòi hỏi gì nhiều nữa.

-Em cảm ơn anh ạ!

Ninh nghe xong bĩu môi phát ra tiếng xì khinh bỉ,bày đặt cảm ơn,tao không thèm,tao chỉ sợ bố mẹ tao mắng thôi.

.

.

.

.

.

.

.

Hôm sau là chủ nhật nên hai đứa được ngủ thoả thích,bố mẹ dưới nhà hào hứng vì đón về thêm một cậu con trai kháu khỉnh,sáng sớm bố Thất đi mua đồ ăn cứ khoe với người ta hoài à,đến đâu cũng bảo tôi vừa rước em nhỏ về cưng lắm,bố rất tự hào khi có một em bé dễ thương như vậy.

Định sẽ bàn bạc với nhau cho em nhập học,muốn cho em được như những bạn bè cùng trang lứa khác.

-Giờ tôi với bà ghé trường trao đổi với thầy hiệu trưởng xem sao.

Bố mẹ dặn dò Ninh và Dương rồi rời đi,hai cậu bé ở nhà ngoan ngoãn tự ăn sáng phần của mình một cách ngon lành.

...

-Cái gì?

Mong thầy xem xét lại cháu nó mới có 8 tuổi thôi ạ làm sao mà...

-Tôi thực sự xin lỗi ạ nhưng hiện tại là đầu năm học nên số lượng học sinh chật kín 12 lớp của khối 2 rồi ạ!

-Bây giờ chỉ còn khối lớp 4 và 5, một vài lớp còn thiếu học sinh thôi mong anh chị thông cảm.

Hai bố mẹ nhìn nhau,ánh mắt lo lắng dâng lên.

-Vậy khối 4 ,lớp 4A2 còn thiếu học sinh không ạ...

-À để tôi xem thử.

.

.

.

.

.

-Lớp 4A2 ở dãy 1 tầng 2 còn thiếu 2 học sinh thưa chị.

May quá,lớp của Ninh vẫn còn chỗ để Dương vào học chung,có anh em thằng bé đỡ phải thiệt thòi.Biết là vậy nhưng thực sự bố mẹ sẽ không thể ngờ rằng đó chính là ác mộng của Dương suốt thời gian đi học sau này.

-Nhưng...liệu với khối kiến thức của chương trình lớp 4 liệu thằng bé..

-Anh yên tâm,là trường quốc tế nhưng mỗi năm học các em sẽ tiếp thu từ từ những loại kiến thức mới chứ không học dồn dập và ồ ạt như những trường tiểu học bình thường đâu ạ,vì thế dù thời gian nghỉ hè ít hơn nhưng các em không bị áp lực ,trường hợp như em Dương thầy cô sẽ đặc biệt quan tâm .

-Vâng tôi cảm ơn thầy,thú thật cháu không phải là con ruột tôi nên gia đình chúng tôi cần thời gian đưa tên cháu vào sổ hộ khẩu,nên tôi xin phép cho cháu đến trường trước rồi giấy tờ tôi sẽ đem đến nhanh nhất ạ...

-Cái đấy anh chị đừng lo,từ mai cháu có thể đến lớp được rồi nhé!

-Chúng tôi cảm ơn thầy nhiều,chào thầy tôi về.

-Vâng tạm biệt anh chị nhé!
 
[Nxd] Đừng Mơ.
Chương 4😛hát Hiện


Thế là chỉ mới 8 tuổi nhưng Dương phải học lớp 4 chung với Ninh.

Dù được bố mẹ trấn an và đưa đến tận lớp nhưng Dương vẫn rất lo lắng và sợ hãi.

-Hôm nay lớp mình có học sinh mới nhé,em chỉ mới 8 tuổi thôi nên các em nhớ giúp đỡ Dương nha!

Cả lớp vỗ tay hoan hô,chỉ có Ninh là chẳng thoải mái gì với Dương,đã thế mẹ còn xin cho em ngồi gần Ninh nữa chứ.

-Anh Ninh ơi,anh chỉ em bài này với!

-Tự làm đi tao chịu.

-Ò vậy em hỏi cô.

Ninh cực kỳ ghét Dương,chả hiểu vì sao nhìn Dương là Ninh lại ghét,phải chăng vì cả hai không phải là anh em ruột sao!

Lúc ra về Ninh còn phải chờ Dương cất sách vở ,người gì đâu mà lề mề ,hôm nào cũng như hôm nào ,nhiều lúc bạn rủ ra sân đá bóng một chút rồi về,chờ Dương hết 15p đá cái gì nữa.

-Mày nhanh lên coi lâu quá vậy!

-A-anh chờ em một chút,em chưa có chép bài xong!

Những lần như thế Ninh muốn bỏ về lắm,nhưng làm vậy đến khi mẹ đón không thấy hai anh em đi chung thì mẹ sẽ mắng Ninh.

Gia đình 4 người,mỗi người một việc.Bố đi làm ở công ty than,mẹ thì quản lý tạp hoá ,bán sữa,Ninh Dương thì đi học,nhìn vào ai cũng ngưỡng mộ gia đình nhỏ mà hạnh phúc.

.

.

.

.

Thấm thoát đã vài năm trôi qua,Hai anh em đã lên lớp 9,ở những năm cuối cấp việc học càng áp lực,Ninh đến tuổi nổi loạn,là cậu ấm học hành giỏi giang nay lại trốn học ,thường xuyên đi net,nói dối bố mẹ .Dương thì vẫn vậy,sức học rất tốt,có thể nói là có phần trội hơn Ninh một chút,lúc nào trên lớp cũng chăm chỉ học hành nghe giảng vì em không muốn phụ lòng bố mẹ.

Tình cảm hai anh em bao năm qua vẫn như vậy,lên cấp hai ba mẹ đã mua cho hai đứa chiếc xe đạp để Ninh chở em.Dương lúc nào cũng anh Ninh anh Ninh,còn Ninh thì vẫn tỏ ra chán ghét em,nhưng sâu trong thâm tâm anh luôn có một cảm xúc đặc biệt với Dương.

Vì thế nên những chuyện Ninh trốn học đi chơi Dương đều bao che cho anh.Dù thấy rất có lỗi với bố mẹ nhưng mỗi lần như vậy Ninh đều nhẹ giọng nhõng nhẽo.

-Thôi màaa Dương,mày đừng nói với bố,bố đánh tao đau rồi sao..

-Đi mà...

Ninh thành công làm Dương xiêu lòng,đúng là tên ngốc.

Nhưng có chuyện gì giấu ai được mãi.

Hôm đó Ninh lại nhờ Dương ghi phép giả bảo rằng mình bị ốm và thành công trốn ra quán net cách trường 2-3 klm.

-Bọn mày lên đánh coi thua rồi kìa!

-Từ đi mày.

Ninh cùng một hội bạn đã nghĩ học đánh game trong net,đang hăng hái thì nhìn lên đồng hồ đã 6h ,chết rồi!

-Mày chơi đi nha tao phải về đây.

-Ơ kìa Ninh.

Anh nhanh chân chạy ra vơ lấy chiếc xe đạp mà chạy về,lúc vừa chạy ra net được 10m thì Ninh đột nhiên cứng người ,miệng lắp bắp.

-B-bố!!!!!

Ninh run rẩy,tay siết lấy tay nắm xe đạp.

-VỀ !!

Bố Thất nói lớn rồi chạy theo hướng ngược lại để về nhà,Ninh chạy theo sau.

...

Có vẻ đã qua giờ tan học nhưng Ninh không nhận ra,mãi chơi nên không biết đường về,Dương cứ đứng chờ anh ở trường sốt hết ruột gan.Đứng chờ một tiếng không thấy anh định chạy đi kiếm ,ai mà ngờ bố thấy hai anh em chưa về nên đến trường đón,hỏi Ninh đâu thì Dương cứ ậm ừ,bố liền hiểu ra ngay.

Vừa về đến nhà đã thấy Dương quỳ ở phòng khách.

-Mày..mày bán đứng tao.

-Ninh.

-QUỲ XUỐNG!

Ninh nghe bố nạt không dám cãi tay hai,lập tức quỳ xuống kế Dương ánh mắt cam hận.

-Ninh nói bố mẹ nghe ,sao con hồ đồ vậy.

Ninh mặt giờ đã trắng bệch rồi,sợ lắm rồi mà bố nhìn rất căng thẳng,mẹ lại chẳng nói đỡ câu nào.

-C-con xin lỗi bố do con...

-Sao con không tìm ra Dương mà còn chạy đi xa như vậy,biết đi xa nguy hiểm lắm không,sao không báo cho bố mẹ.

Ninh ngơ ngác,ủa là sao.

-Còn tội nữa,con dám bao che cho em,dung túng cho em làm việc xấu mà không dám nói cho bố mẹ!

Mẹ Phượng giờ mới lên tiếng.

Ninh nãy giờ ngơ ra,mọi chuyện là sao,là bố mẹ không biết chuyện Ninh mới đi net về hay sao?

-Ninh ,nằm lên sofa cho bố.

Bố thất đi đến tủ,lấy cây thước gỗ ra gõ gõ vào tay như thử độ chắc chắn của nó.

-Thô-i mà bố,con xin lỗi con biết sai rồi mà bố ơi..

-Tội con nhẹ,nằm xuống trước khi bố đổi ý!

-Nằm xuống đi con,không bố lại nổi giận.

Ninh không muốn nhưng cũng phải nằm úp xuống đón chờ cơn thịnh nộ.

Bố thất tiến đến gần tay cầm thước đặt lên mông Ninh.

-Hai roi cho tội dung túng cho em,chiều hư em.

Ủa,là sao?,mình đi chơi net là chiều hư nó sao ta,khó hiểu vậy trời.

*CHÁT...

-A..đau bố ơi..

Ninh nhăn mặt lấy tay xoa xoa mông sau,đau lắm luôn đó.

-Con cất cái tay lại cho bố,mẹ Ninh đứng ra để tôi dạy con,quốc có quốc pháp,gia có gia quy, không dạy là không được.

*CHÁT..

Ninh nhảy dựng người lên,bình thường bố chỉ đánh bằng tay,hôm nay lại đánh bằng thước nên ê hết cả mông.

Đang tức tối thì quay qua gặp ánh mắt lo lắng của Dương,đồ giả tạo,bán đứng tao xong còn bày ra cái vẻ mặt đó.

-Ninh sang kia quỳ cho bố,Dương nằm xuống đây.

Ninh nghĩ thầm trong lòng "Cho mày chết nè,cái tội dám mách tao,đáng đời cũng bị đòn".

Vẻ mặt Ninh đúng hả hê khi thấy cái đứa không phải em ruột của mình sắp bị đòn.

Dương nãy giờ vẫn im lặng một mực không lên tiếng,mấy năm qua vẫn vậy,dù trong bữa cơm hay làm gì,Dương vẫn luôn im lặng ,bố mẹ hiểu nên cũng không nói gì,cứ để em tự nhiên.

-Dương ,nói bố nghe...

-Vâng ạ...

-Tại sao con lại trốn học đi net rồi còn để anh hai đi tìm thế kia!

——————————

Mấy bà có đoán được vì sao bé Ninh lại thoát được tội không nè!!!😅
 
[Nxd] Đừng Mơ.
Chương 5:Chịu tội thay.


-Con nói xem!

Trong mắt bố,Dương luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn,không phá phách hay đòi hỏi,phải chăng con đã đến tuổi nổi loạn dậy thì rồi sao.

Bố Thất mong rằng Dương sẽ chối bỏ và nói sự thật mà bố mong chờ.

-Con..con xin lỗi bố,tất cả là do con ham chơi,nên mới để anh đi tìm,để bố mẹ lo lắng..bố...cứ phạt con đi ạ..

Bố mẹ nghe xong cực kì buồn lòng,dù thương nhưng cũng không vì vậy mà bao che dung túng cho con được,có thưởng,có phạt.

-Haiz...bố hi vọng đây là lần cuối bố nghe về chuyện này.

Dương hiểu ý nằm lên sofa,đón chờ trận đòn từ bố.Từ khi được bố mẹ đón về nhà,em chẳng bao giờ bị đánh như này.

-Bố đánh 5 roi cảnh cáo,lần sau không được tái phạm nữa nghe chưa!

-Vâng ạ..

Tay bố Thất run run,thật tình bố không muốn đánh em.

*CHÁT!

Dương run người,mới một roi thôi mà đau quá.

*CHÁT!

Roi thứ 2 tay chân em co quắp lại,đau quá đi mất.

Đến roi cuối cùng Dương giật nảy lên vì quá đau,làm bố đánh lệch xuống bắp đùi trong,điếng người.

-Được..được rồi ông,đừng đánh con nữa!

Mẹ Phượng xót em,dù không phải con ruột nhưng bà đã nuôi em từ khi mới đón về nhà đến bây giờ,em lại còn ngoan ngoãn không thương làm sao được.

-Ninh con dìu em lên phòng đi,lát mẹ kêu xuống ăn cơm.

Ninh thất thần,nghe tiếng mẹ kêu mới hoàn hồn,còn Dương đã nằm bẹp trên sofa.Ninh có chút hối lỗi.

-D-đi..đi thôi..

Ninh hất hất vào vai Dương,em thấy thế lồm cồm bò dậy,vì đau mà nhăn mặt.

Ninh cũng hạ mình mà khoác vai em dìu lên phòng,lần đầu tiên hai đứa tiếp xúc gần như thế.

*Cạch..

-Anh..em nằm trên ghế được rồi..

Suốt mấy năm qua,vẫn không thay đổi,Ninh luôn ngủ trên giường và Dương ngủ ở sofa,vì em biết anh rất ghét em.

-Mày cứ lên giường nằm đi,bộ sợ tao ăn thịt à.

-Dạ..

Dương trèo lên giường cảm nhận sự mềm mại liền nằm xuống một cách thoải mái.Mông em ê hết cả lên,còn có chút nóng và ran rát.

-Sao mày nhận tội thay tao.

Ninh lên tiếng.

-Thì,chúng ta là anh em mà!

-Anh em..?

Ninh ngơ người,từ trước tới nay trong mắt Ninh Dương luôn là đứa khù khờ ít nói và cực kì chán ghét em,chưa bao giờ trong đầu Ninh suy nghĩ rằng có ngày hai anh em sẽ thân thiết với nhau.

-À..ờm..lần sau đừng có làm chuyện ngu ngốc như thế nữa.

Dương rũ mắt buồn tủi.

-Vâng ạ..

Ninh ngồi kế bên liếc nhìn Dương,mắt vô tình va xuống đùi của em,một mảng sưng đỏ còn tụ chút máu bầm,thì đùi là nơi da thịt non mềm nhạy cảm mà,da Dương còn rất mỏng manh,đối với người thường là nhẹ thì đối với Dương nó thật sự nhìn rất nghiêm trọng.

-Đùi..à không chân mày..không sao chứ..

-Em không sao ạ..chỉ hơi đau một chút..

Tiếng mẹ từ nhà vọng lên gọi hai anh em xuống ăn cơm.

Nghe vậy Ninh nhanh chân đi xuống,đói lắm rồi.

*Bịch..

Vừa quay lại thì thấy Dương ngã,chắc vì nãy bố đánh mạnh tay quá thì phải,chân Dương đau nhức hết cả lên,cảm giác như không còn sức.

-Anh..anh xuống ăn cơm trước đi lát em xuống sau!

-Mày ổn không đấy?

-Em không sao ạ..anh xuống ăn trước đi nhé.

Ninh ừm ờ rồi đồng ý,dù dì thì cũng không què,cần gì phải lo quá chứ,nó cũng chỉ mới bao che cho Ninh một chút chứ nhiêu.

Nào ngờ đêm đó ăn cơm xong lên phòng phát hiện Dương phát sốt,Ninh mới trầm ngâm suy nghĩ.

Bố mẹ nghe thế cũng chạy lên phòng xem em thế nào.

-Ninh con xuống nhà chơi một chút để mẹ chăm em nhé!

-Dạ!

Bố Thất ngồi ở chân giường phủ chăn lên chân cho em,mới bị đánh đã bệnh luôn rồi thương quá.

Đang loay hoay chăm em thì điện thoại bố Thất kêu lên,là cô chủ nhiệm.

-Dạ alo ạ!

-Dạ chào chú con là cô giáo chủ nhiệm của hai cháu Ninh và Dương,chiều nay cháu Ninh nghỉ vì lý do bị ốm,không biết cháu khỏi chưa ạ!

-Vâng ,sao ạ?

-Cháu Ninh chiều nay nghỉ học vì bị ốm mà ạ,còn có tờ phép của cháu...

-À..cháu nó khoẻ rồi cô ,cảm ơn cô đã quan tâm ạ!

-Vâng chào chú nhé,chú cũng nhắc Ninh học hành nghiêm túc lại giúp cháu ạ,dạo này thấy cháu hơi lơ đãng,còn về Dương thì rất xuất sắc,nhưng hơi rụt rè chút ạ!

Bố cảm ơn cô rồi cúp máy,mẹ Phượng vừa vào phòng nãy giờ cũng đã nghe hết câu chuyện,thật sự cả nhà đã hiểu lầm Dương rồi sao.

Mẹ đau lòng xốc chăn lên,nhìn thấy bắp chân em tím bầm một mảng,sưng vù lên.

-Do ông cả đấy,đánh con đến ốm thế kia...tôi chịu ông đấy..

Dương ơi...!
 
Back
Top Bottom