Đô Thị Nương Tử Xung Hỷ

Nương Tử Xung Hỷ
Chương 20: 20: Dâu Con


Lục Thư Hàn dẫn theo Vân Tiểu Miên định ra vị trí tửu lầu và quán điểm tâm, đợi đến khi Vân Tiểu Miên và nhóm đầu bếp nữ nghiên cứu chế tạo ra mấy món ăn và điểm tâm mới xong các nàng mới trở về Lâm An.
Lần này đi ra ngoài gần nửa năm, Lục Thư Hàn lại không sinh bệnh, Lục phu nhân cũng không thể không tin uy lực của nương tử xung hỉ.

Lục phu nhân lại tìm vị đại sư kia, muốn nhờ ông dựa theo bát tự tìm về một nam tử, bà vẫn chưa từ bỏ ý định tìm người ở rể.
Đáng tiếc Lục Thư Hàn đã nhanh hơn bà một bước, sớm đi tìm vị đại sư kia, đại sư liền hồi Lục phu nhân: “Một núi không dung hai hổ, đã có mẫu hổ trấn há dung người khác ước ao, nếu như tự chủ trương sẽ là khủng hại đối với Lục tiểu thư.”
Lục phu nhân nghe ông ta nói vậy, lòng mang lo sợ, may là mình chậm tay một chút, chưa tìm người ở rể về trong nhà hại con gái, bà vội vàng kể lại những việc này cho lão gia, Lục lão gia hiện giờ cũng bán tín bán nghi, nhưng bị Lục phu nhân khuyên lơn cũng không vội vã tìm người ở rể cho con gái nữa.
Mà Vân Tiểu Miên cũng cảm nhận được thái độ của Lục phu nhân đối với mình thay đổi, mới đầu Lục phu nhân cũng không để nàng vào mắt, chỉ vì nàng chăm sóc cho con gái khỏe mạnh mới đối với nàng tử tế một chút, nhưng rốt cuộc chỉ xem nàng như hạ nhân mà đối đãi.

Hiện giờ biết nàng trấn bên cạnh con gái mới làm những thứ dơ bẩn kia không hại được nàng, thái độ đương nhiên sẽ tốt hơn một chút.
Lục phu nhân lâu lâu lại sai nha đầu đem đồ qua tặng cho nàng, thái độ ẩn ẩn như đã thật sự xem nàng là con dâu.

Vân Tiểu Miên thụ sủng nhược kinh, lần đầu nhận đồ Lục phu nhân đưa tới, kích động đến ngủ không yên, suốt đêm làm bánh điểm tâm, sáng sớm hôm sau liền bưng qua đó, khiến Lục Thư Hàn ghen ghét không thôi.
“Rõ ràng công lao lớn nhất thuộc về ta, sao em không cảm tạ ta mà lại đi lấy lòng mẹ ta?” Lục Thư Hàn vẻ mặt buồn ngủ ngồi bên cạnh, nếu không phải Vân Tiểu Miên bảo không được phụ thì nàng rất muốn giúp Vân Tiểu Miên làm cho xong xiêm y trên tay.

“Phu nhân một lòng mong người bình an khỏe mạnh, hiện giờ bà đã bỏ qua thân phận mà đối xử tốt với em, thế thì em đối tốt với bà cũng là chuyện thường tình mà thôi.” Vân Tiểu Miên tinh thần sáng láng mà xe chỉ luồn kim, khuyên Lục Thư Hàn tự đi ngủ trước.

Ban sáng lúc đưa điểm tâm đi, Lục phu nhân ăn xong rất thích, biết nàng dụng tâm, lại tặng không ít trang sức cho nàng, thậm chí năm chiếc vòng đeo trên tay cũng tháo ra đưa cho nàng.
Lục Thư Hàn thập phần bất đắc dĩ, lại rất chi là ủy khuất: “Em muốn cảm tạ mẹ thì đi mua một bộ là được, hoặc là bảo Hỉ Thước làm cho mẹ một bộ, ban ngày em phải đi tửu lầu, ban đêm còn phải làm xiêm y, thời gian đâu mà để ý tới ta nữa.”
“Đương nhiên là khác nhau rồi, tự mình làm mới có thể biểu đạt tâm ý.

Người cứ ngủ trước đi, không cần chờ em.” Vân Tiểu Miên làm liền tay không ngừng, trong miệng lại thúc giục Lục Thư Hàn nhanh đi ngủ.

Lục Thư Hàn cũng ngoan cố như nàng, chỉ muốn ngồi chờ cạnh bên.
Qua mấy ngày, xiêm y đã làm xong, Vân Tiểu Miên gấp không chờ nổi đem qua tặng, Hỉ Thước theo lời Lục Thư Hàn bày mưu tính kế cũng đi theo.

Vân Tiểu Miên dâng xiêm y lên, Lục phu nhân đầu tiên là cả kinh nàng lại tặng quà đáp lễ, bà nhìn ra, nha đầu Vân Tiểu Miên này là đứa thành thật, được mình cho một chút đồ vật lại muốn báo đáp ngay, thành ý và vui mừng trong mắt cũng không phải giả tạo, sau đó nhớ tới thân thế của nàng, trong lòng cũng hơi chút tiếc thương.
Lục phu nhân mở xiêm y ra, nhìn thấy đường may xiêm y thập phần dụng tâm, đến chất liệu cũng cực kỳ tốt, kiểu áo này trông là lạ không thường thấy ở Lâm An.

Lục phu nhân vừa lòng gật gật đầu, Hỉ Thước vội chen vào nói: “Thưa phu nhân, đây là áo do chính tay Vân cô nương may, kiểu dáng này rất thịnh hành ở Tề Châu đấy ạ.”
Vân Tiểu Miên không ngờ tới Hỉ Thước sẽ nói trắng ra như vậy, hoang mang rối loạn muốn cản lại nhưng làm sao mà ngăn cho được, Lục phu nhân nhìn thấy hết trong mắt, càng thêm vừa lòng, cười: “Tâm ý bực này sao lại không cho Hỉ Thước nói cơ chứ?”
Vân Tiểu Miên cúi đầu: “Phu nhân đối với con tốt như vậy, những thứ này có sá gì đâu.” Lục phu nhân vẫy tay, gọi Vân Tiểu Miên đi đến cạnh mình, lại kéo nàng ngồi ở bên người, mới ôn nhu nói: “Kêu phu nhân nghe xa lạ lắm con ạ, cứ theo Hàn nhi gọi mẹ là được rồi.”
Vân Tiểu Miên hơi chút khiếp sợ ngẩng đầu nhìn Lục phu nhân, trong mắt ngập tràn vui sướng, thấy Lục phu nhân vẫn cười tủm tỉm nhìn mình, hốc mắt nóng lên, nhút nhát sợ sệt kêu một tiếng: “Mẹ.” Lục phu nhân cười vỗ vỗ tay nàng.
Đến khi Vân Tiểu Miên trở về sân nhà mình vẫn còn thấy khiếp sợ, nàng tự véo đùi mình một cái, đau đớn giúp nàng biết được là mình không phải nằm mơ, nàng hoảng hốt hồi lâu, không còn tâm tư đi tửu lầu, chỉ ở trong viện chờ Lục Thư Hàn trở về.
Vì ngủ muộn suốt mấy ngày liền mà giờ phút này Vân Tiểu Miên cực kỳ mỏi mệt, dùng cơm trưa xong là ngủ ngay, chờ đến khi tỉnh ngủ, lại giống như rất lâu trước đây, một mực ngồi trong sân chờ Lục Thư Hàn trở về.
Tinh mắt nhìn thấy Lục Thư Hàn xuất hiện ở đằng xa, nàng vội xách váy chạy qua, Hỉ Thước dẫn theo chúng nha đầu lui xuống.

Vân Tiểu Miên hơi hưng phấn kéo tay Lục Thư Hàn: “Thư Hàn Thư Hàn, phu nhân bảo em gọi bà bằng mẹ.”
Lục Thư Hàn vừa nghe cũng hơi giật mình, không ngờ mẹ lại đón nhận Vân Tiểu Miên nhanh như vậy, tự đáy lòng cũng cảm thấy vui vẻ, nắm tay Vân Tiểu Miên: “Xem ra nhiều ngày qua nương tử vất vả không hề uổng công.”
Vân Tiểu Miên vốn còn đắm chìm trong niềm vui sướng được mẹ chồng chấp nhận, hiện giờ lại nghe Lục Thư Hàn gọi mình là nương tử, trong lòng hình thành tầng tầng gợn sóng, vừa mừng vừa thẹn ôm lấy Lục Thư Hàn, muốn nói gì cũng nói không nên lời.
Hai người ở cửa viện ôm nhau trong chốc lát, lại bị tiếng “Nhị tẩu” xen ngang, hai người tách ra, nhìn thấy Lục Thư Khang nhảy chân sáo chạy tới, vừa chạy vừa kêu: “Nhị tẩu, Nhị tẩu!”
Lục Thư Khang chạy tới liền ôm đùi Vân Tiểu Miên, bị Lục Thư Hàn ngăn cản: “Trong mắt đệ có còn tỷ tỷ là ta không vậy?” Lục Thư Khang vẻ mặt đúng lý hợp tình: “Là mẹ kêu đệ tới tìm Nhị tẩu kiếm bánh điểm tâm ăn, tỷ có biết làm điểm tâm đâu.”

Lục Thư Hàn bế đệ đệ lên: “Đệ chớ có lấy mẹ ra hù ta.” Vân Tiểu Miên nghe xong, lại thập phần cần mẫn chạy tới phòng bếp đi làm điểm tâm, Lục Thư Hàn còn chưa kịp ngăn lại, nàng đã đợi suốt mấy ngày trời mới được ôm một chút, thế mà tức phụ nhi của mình lại đặt mình ra sau chót.
Lục Thư Khang nhìn thấy Nhị tẩu đi phòng bếp, thập phần vui vẻ: “Mấy ngày trước đây Nhị tẩu đều đưa điểm tâm sang cho mẹ á, hôm nay đệ tới tìm mẹ ăn, mẹ không cho đệ mà bảo đệ tự tới đòi Nhị tẩu đi.”
Lục Thư Hàn nghe ấu đệ một lòng một miệng đều chỉ lo ăn, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nhưng nghĩ đến mẹ có thể nhanh chóng đón nhận Vân Tiểu Miên, nghĩ đến cũng nhờ đệ đệ không ít lần nhắc mãi bên tai mẹ, liền nói: “Lát nữa mang bánh về ăn rồi ngoan ngoãn làm bài tập nghe chưa, ngày mai tỷ sẽ dẫn đệ đi tửu lầu Phát Tài ăn cơm.”
“Tửu lầu Phát Tài? Đó là đâu vậy?” Lục Thư Khang không ra ngoài, người trong phủ cũng sẽ không nói cho nó biết về nơi đó.

Lục Thư Hàn cười: “Nơi đó có rất nhiều đồ ăn và điểm tâm ngon y hệt như Nhị tẩu đệ làm vậy đó.”
Lục Thư Khang vừa nghe liền thấy hứng thú, chờ Vân Tiểu Miên tới, nó bưng điểm tâm trở về làm bài tập.

Vân Tiểu Miên thấy lạ nhìn Lục Thư Hàn, Lục Thư Hàn kéo nàng vào trong phòng, giải thích cho nàng một lần, lại oán giận nói: “Hiện giờ, mẹ thì có xiêm y, Khang nhi thì có điểm tâm ăn, còn ta không ai thèm thương hết á.”
Vân Tiểu Miên thập phần bất đắc dĩ: “Sao người lại tranh giành tình cảm với người trong nhà vậy ạ.” Lục Thư Hàn cũng không để ý, quấn lấy nàng ôm một hồi lâu mới chịu buông tay.
Khi dùng bữa tối, Vân Tiểu Miên có hơi thấp thỏm, nhìn thấy Lục phu nhân, nhút nhát sợ sệt kêu một tiếng Mẹ, Lục phu nhân đáp lời, Vân Tiểu Miên có hơi do dự, căng da đầu gọi Lục lão gia một tiếng Cha.
Lục lão gia không lên tiếng, đầu tiên là liếc mắt sang Lục Thư Hàn một cái, thấy nàng sắc mặt hồng hào, xác thật đã được chăm lo rất tốt, liền gật gật đầu, không nói gì khác.

Chỉ cần như vậy, Vân Tiểu Miên đã mừng thầm không thôi, bữa tối cũng ăn vui vẻ hơn ngày xưa nhiều, Lục Thư Hàn cũng thập phần vui vẻ, thập phần chủ động gắp đồ ăn trên bàn cho tất cả mọi người.
Đến khi nằm lên giường, bởi vì thao thức mấy đêm mới được ngủ sớm nên Lục Thư Hàn vừa chạm vào gối đầu là buồn ngủ, trong lòng ngực ôm Vân Tiểu Miên, cảm thấy mỹ mãn chìm vào giấc ngủ, mà Vân Tiểu Miên hồi trưa đã ngủ no giấc, hiện giờ hãy còn đắm chìm trong vui sướng, không hề thấy buồn ngủ.
Nàng mở to mắt nhìn Lục Thư Hàn hồi lâu, không nhẫn tâm làm phiền nàng, chỉ ôm nàng, nhưng trong lòng không sao bình tĩnh được, mãi mà cơn buồn ngủ vẫn không kéo tới, chung quy là không nhịn xuống được, cục cựa thân mình, ngẩng đầu nhẹ nhàng gọi Lục Thư Hàn.

Lục Thư Hàn trong lúc ngủ mơ bị kéo trở về, mơ mơ màng màng đáp lời, đôi mắt vẫn nhắm chặt.

Vân Tiểu Miên thấy nàng tỉnh, có chút kích động nói với nàng: “Hôm nay cha mẹ đều chấp nhận em đó.”
Lục Thư Hàn ậm ừ một tiếng, nàng cũng thấy đương nhiên là biết, những lời này từ lúc ăn tối đến giờ, Vân Tiểu Miên đã nói với nàng không dưới mười lần.
Vân Tiểu Miên cắn môi do dự trong chốc lát, tiến đến trước mặt nàng: “Một ngày quan trọng thế này, không phải nên làm chút gì đó sao ạ?” Lục Thư Hàn đầu óc mơ hồ, cũng chỉ mơ hồ hỏi: “Làm cái gì?”
Vân Tiểu Miên thấy nàng tới mí mắt cũng chẳng buồn mở, vẫn khẽ cắn môi nói: “Đương nhiên là làm chuyện vợ chồng rồi.” Đã mời gọi tới vậy lẽ nào Lục Thư Hàn không động tâm, động thì có động thật đấy, nhưng nàng quá mệt mỏi, chỉ ngái ngủ đáp như cũ: “Thôi mai đi, ta muốn ngủ.”
Vân Tiểu Miên cũng có chút không đành lòng, cũng không nói gì nữa, nhưng khi nhìn Lục Thư Hàn, trong lòng lại không sao bình tĩnh được……
Nàng nén ngượng ngùng áp sát vào người Lục Thư Hàn, hôn lên cằm lên môi nàng…..
Lục Thư Hàn chậm rãi từ trong mộng hồi tỉnh, mở mắt ra, đập vào mắt chính là cảnh tượng hương diễm như trong mộng, phải mất một hồi lâu mới nhận ra rằng nàng không phải nằm mơ, động tác trên tay bạo dạn hơn một chút, Vân Tiểu Miên bỗng phát giác có gì đó là lạ, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Lục Thư Hàn đã tỉnh lại vẫn đang ngẩn người, ánh mắt mê ly.
Lục Thư Hàn nhanh tay ôm Vân Tiểu Miên lập tức ngồi dậy.

Hiện giờ hai người đều xiêm y rộng mở, dính sát vào nhau, Vân Tiểu Miên xấu hổ không chịu nổi, không dám nhìn tới Lục Thư Hàn, chỉ thuận thế ôm chặt lấy nàng, vùi đầu vào đầu vai nàng.
Lục Thư Hàn hiện giờ cũng không còn buồn ngủ nữa, thấy vừa rồi người nọ còn tác quái trong lòng ngực mình, vậy mà giờ đây đã hoảng hốt trốn tránh, thế là ân cần hôn môi an ủi, cuối cùng nhẹ nhàng cắn vành tai nàng: “Quá phận như thế thì đúng là có hơi cuồng nhiệt đó em à.”
Vân Tiểu Miên đuối lý, không phản bác, ý niệm của mình đã được thỏa mãn, lại ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn Lục Thư Hàn, ôm vai nàng, nhẹ giọng nói: “Dạ, vậy chúng ta ngủ thôi.” Lục Thư Hàn lại ôm nàng xoay người đè nàng dưới thân: “Ta hết mệt rồi.”.
 
Nương Tử Xung Hỷ
Chương 21: 21: Lọ Nước Thần


Sau khi Vân Tiểu Miên sửa xưng hô, Lục gia từ trên xuống dưới cũng sửa theo, trong một đêm, Vân cô nương liền biến thành thiếu phu nhân, Hỉ Thước thập phần vui mừng, cảm thấy cao hứng thay cho nàng, gọi càng đặc biệt hăng say, những người khác nhìn vào đương nhiên cũng hiểu rõ thái độ của đại tiểu thư nhà mình, đối xử với Vân Tiểu Miên càng thêm cung kính.
Thời gian qua lâu, Lục phu nhân ngày càng hài lòng với hiện tại, Vân Tiểu Miên là người đơn thuần thiện lương, ở bên cạnh Hàn nhi, mãn tâm mãn ý đều vì muốn tốt cho Hàn nhi, so với những kẻ ở rể dã tâm quá lớn đúng là tốt hơn nhiều.

Lục phu nhân thậm chí còn đề nghị với Lục lão gia, chờ Lục Thư Khang lớn lên có con nối dõi, sinh đứa kế sẽ cho hai người Lục Thư Hàn nhận làm con trên danh nghĩa, để cho hai người có hậu.
Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, Lục lão gia vốn định để con của vợ lẽ cho Lục Thư Hàn xin một hài tử, nhưng nếu phu nhân đã nói muốn con của Khang nhi thì cũng không cần phải do dự, đương nhiên là đồng ý.

Như vậy gần đây, Lục phu nhân cũng không còn băn khoăn nào khác, quả thật đã xem Vân Tiểu Miên là con dâu.
Ai ngờ hai năm sau, Dương Châu xuất hiện một quái nhân, công bố mình từ Nữ Nhi quốc tới, có hai lọ nước thần có thể giúp người ta mang thai sinh con, cho dù là hai nữ tử cũng có thể, một lọ vạn kim.

Hắn hô hào như vậy chỉ khiến người ta nghĩ hắn là kẻ điên, ai sẽ phí cả vạn lượng vàng đi mua một lọ nước uống cơ chứ.
Khi Trương Hỉ Hoa đưa sổ sách tới có kể lể việc đáng cười chê này, Lục Thư Hàn lại rất để tâm, cố ý chạy tới Dương Châu một chuyến.

Vân Tiểu Miên thì lại không chịu, nàng đã nghe mẹ chồng nhắc qua, sau này đợi Khang nhi có con nối dõi sẽ xin cho hai người một đứa, nàng cứ an tâm mà chờ, mong chờ vài năm nữa sẽ cùng Lục Thư Hàn dưỡng dục một hài tử.

Nước thần này vừa nghe qua thật là dọa người, một lọ vạn kim, có ngốc tử mới mua!
Nhưng Lục Thư Hàn từ trước đến nay là người rất có chủ ý, lập tức kéo Vân Tiểu Miên khởi hành đi Dương Châu.

Mấy năm nay, thứ đệ trong nhà cũng đã có hài tử, trông thấy Vân Tiểu Miên nhìn con người ta mà khát khao, Lục Thư Hàn biết được, không cần nàng phải nói cũng thật muốn có đứa con của chính mình.
Nhưng đó vốn là điều không thể, nàng cũng chỉ có thể đè xuống áy náy trong lòng, gần gũi nàng ấy nhiều hơn sủng ái nàng ấy hơn để đền bù đi vậy, nhưng hôm nay nghe được việc này, bất luận thật giả, nàng đều muốn đi gặp.

Trên thực tế, ý của nàng khác với ý Vân Tiểu Miên, người nọ dám hét giá vạn kim, ắt hẳn tám phần có thể là sự thật.
Lục Thư Hàn bảo Trương Hỉ Hoa mời người nọ đến, Vân Tiểu Miên ngồi một bên nhắc mãi: “Một lọ nước thôi mà tốn nhiều tiền như vậy, người có bị ấm đầu không ạ?” Lục Thư Hàn cười giữ chặt tay nàng: “Nếu là sự thật thì đó không chỉ là một lọ nước, mà chính là con của chúng ta, dù đắt cũng đáng giá, tiền tiêu rồi vẫn có thể kiếm lại, em yên tâm đi, ta nhất định có thể kiếm trở về.”
Vân Tiểu Miên nghe khẩu khí nàng e là đã tính toán mua, càng đau lòng hơn: “Người lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, mấy năm nay chúng ta tích cóp nào đủ vạn kim.” Lục Thư Hàn vỗ vỗ tay nàng: “Mấy năm nay, cha đã giao hết việc làm ăn cho ta, nhiều cửa hàng như vậy, ta sẽ nghĩ cách lấy ra một số tiền.

Đợi xong việc sẽ bồi vào sau, cha mẹ sẽ không biết đâu.

Còn nữa, nếu nước này mà linh nghiệm, cha mẹ biết được sợ là cũng cảm thấy đáng giá.”
Vân Tiểu Miên còn muốn khuyên thêm, Trương Hỉ Hoa đã dẫn người tới.

Người nọ nhìn qua đích xác là dáng bộ điên khùng, sau khi đi vào đầu tiên là đánh giá sơ qua hai người Lục Thư Hàn, tựa hồ đối với việc hai nữ tử hỏi hắn mua nước thần cũng không có gì kỳ lạ, tự ngồi xuống một bên: “Xem như các người vận khí tốt, nước thánh của ta chỉ còn thừa một lọ, tới chậm thì chẳng có nữa mà mua.”
Vân Tiểu Miên nghe xong lời này, căn bản không tin, đồ quý giá như vậy, ngoại trừ Lục gia ra còn mấy ai có thể mua nổi? Lại có ai khuynh tẫn gia sản mà đi mua lọ nước này? Chắc là miệng lưỡi bán buôn hù người mà thôi.
Lục Thư Hàn thấy hắn ta quần áo cũ nát, không giống như vừa có được một khoản tiền lớn, không chỉ không hoài nghi mà ngược lại cảm thấy người này quả thật thông minh, tự biết cây to đón gió lớn, đã bán thành công một lọ mà không phô trương trưng trổ, chả trách có thể lấy được hai lọ nước thần về tay, chỉ hỏi: “Có mang nước thần đến không?”
Người nọ lấy từ trong lòng ngực ra một cái lọ quấn vải kín mít, đặt lên bàn: “Miễn thiếu nợ.” Lục Thư Hàn cười cười, đứng dậy đi ra phía sau bình phong, một lát sau, cầm một cái hộp nhỏ lại đây, Vân Tiểu Miên vội chạy qua đó: “Chúng ta chờ Khang nhi có con không phải tốt hơn sao.” Tiền lời kiếm được lâu như vậy, nàng cũng rất luyến tiếc.
Lục Thư Hàn an ủi vỗ vỗ tay nàng, đi đến cạnh nam tử kia, đặt hộp lên bàn mở ra, người nọ cẩn thận kiểm kê ngân phiếu một lần, cảm thấy mỹ mãn cằm hộp lên, đứng dậy: “Thế, tiểu nhân xin đi đây, nước thần này hai người cứ chia nhau uống là được, chúc nhị vị sớm sinh quý tử.”
“Chậm đã.” Lục Thư Hàn ngăn người lại, lấy từ trong lòng ngực ra một tờ giấy, từ từ mở ra, đưa tới trước mặt nam tử kia.

Nam tử cầm giấy nhìn thử, ra là một tờ khế ước, nếu như hai người các nàng không thể mang thai thì hắn phải trả lại chín phần tiền.
Người nọ đầu tiên là sửng sốt, lại đánh giá Lục Thư Hàn thêm một lần, thầm than người làm ăn không hổ là người làm ăn, bất quá nhìn khế ước thật ra cũng không có gì phải do dự, cầm khế ước đi đến bên bàn sách, cầm bút ký tên lên khế ước, lại lăn dấu tay, trả khế ước lại cho Lục Thư Hàn: “Như vậy được rồi chứ.”
Lục Thư Hàn nghiêm túc nhìn nhìn, lại cẩn thận xếp khế ước lại cất đi: “Mời công tử đi thong thả, ta đây không tiễn.” Người nọ ôm hộp đi rồi, Vân Tiểu Miên hỏi Lục Thư Hàn vụ khế ước chỉ còn lại chín phần, không được vui cho lắm: “Nếu chỉ còn chín phần thì rõ ràng chúng ta thiệt hại nhiều tiền quá.”
Lục Thư Hàn đi qua cầm cái lọ quấn khăn, xem xét cẩn thận: “Ta cảm thấy, có lẽ chúng ta sẽ không lấy về được đồng nào.” Vân Tiểu Miên mở to hai mắt nhìn: “Tại sao?” Thậm chí nàng có một nỗi xúc động muốn lao ra đi cướp tiền về.
Lục Thư Hàn nhìn thần sắc nàng, phụt một tiếng bật cười: “Ta cảm thấy, nước này có lẽ thật sự hữu dụng.” Vân Tiểu Miên còn đang đau lòng vì tiền, nghe nàng trêu ghẹo, rất không vui rời thư phòng đi phòng ngủ.

Lục Thư Hàn cầm lọ nước đi theo.
Sau khi dùng bữa tối rửa mặt xong, Vân Tiểu Miên dựa vào mép giường, nhìn Lục Thư Hàn cầm hai cái ly, cẩn thận chia nước thần, bộ dáng như là sợ phân sai một giọt.

Vân Tiểu Miên vẫn không tin, nàng chỉ cảm thấy có lẽ mình đã gả cho ngốc tử, một ngốc tử chỉ biết kiếm tiền.
Chẳng lâu sau, Lục Thư Hàn cẩn thận bưng hai cái ly đi tới, đưa một ly cho Vân Tiểu Miên.

Vân Tiểu Miên cũng không nhiều lời với nàng, việc đã đến nước này còn có thể làm gì nữa, cầm cái ly ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, để lại Lục Thư Hàn nghệch ra nhìn nàng.
Vân Tiểu Miên cảm thấy kỳ lạ: “Sao vậy?” Lục Thư Hàn thở dài: “Ta vốn định cùng em uống như rượu hợp cẩn.” Vân Tiểu Miên nghe thế ngượng ngùng, lại nhìn thoáng qua cái ly trong tay Lục Thư Hàn, thử hỏi dò: “Hay là người lại chia cho em một ít?”
Lục Thư Hàn có chút khó xử: “Người nọ nói phải chia ra uống, nếu chia cho em thêm một ít, vậy em sẽ uống nhiều hơn ta một chút, ngộ nhỡ không linh nghiệm thì biết làm sao bây giờ?” Vân Tiểu Miên duỗi tay véo véo mặt nàng: “Chả trách người lại chia tỉ mỉ tới vậy, xấp xỉ thôi cũng được mà.”
Lục Thư Hàn nghe xong, cảm thấy có lý, lại lấy cái ly Vân Tiểu Miên qua, trích vào đó một giọt, đưa cho Vân Tiểu Miên.

Vân Tiểu Miên mở to hai mắt, giương mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Thư Hàn, vừa cầm cái ly vừa nói thầm: “Đồ keo kiệt.”
(Đứa nào uống nhiều hơn đứa đó đẻ nha em )
Hai người vai kề vai uống nước trong ly, Lục Thư Hàn để ly sang một bên, nhanh nhẹn đứng dậy cởi xiêm y.

Vân Tiểu Miên thấy nàng chủ động như vậy, còn chưa kịp quen: “Người nhanh chui vào ổ chăn nha, đừng để cảm lạnh.”
Lục Thư Hàn nghe thế, xốc chăn lên ngồi vào, động tác cởi xiêm y cũng không dừng lại, tim Vân Tiểu Miên đập như sấm, Lục Thư Hàn đột nhiên như vậy làm nàng có chút hoảng loạn, mở miệng trấn an: “Người không cần gấp gáp vậy đâu.”

Lục Thư Hàn đã nghiêng mình kéo Vân Tiểu Miên vào trong lòng, bắt đầu cởi xiêm y của nàng: “Cũng không biết dược hiệu khi nào mới phát tác, ta sợ bỏ lỡ.” Vân Tiểu Miên để nàng c** đ*, có hơi hồi hộp ôm chặt nàng: “Chắc là lát nữa mới khởi hiệu.”
Lục Thư Hàn ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm túc suy tư một lát, lại thập phần chắc chắn gật gật đầu: “Chúng ta tới thêm vài lần đi, thà quất lầm hơn bỏ sót.” Vân Tiểu Miên nhất thời cạn lời, động tác Lục Thư Hàn nhanh hơn trước kia nhiều, cũng chủ động hơn không ít, nàng lập tức không còn tâm tư đâu mà suy nghĩ.
Qua một đêm ngắn ngủi mà dài lâu, đến khi mặt trời lên cao hai người mới tỉnh dậy, Vân Tiểu Miên hiếm khi lười nhác, ăn vạ trên giường không chịu dậy.

Lục Thư Hàn cũng tùy nàng, hai người ôm nhau một hồi lâu mới dậy.

Mới vừa rồi người muốn lười biếng là Vân Tiểu Miên, hiện giờ đẩy cửa ra thấy Hỉ Thước chờ lại thẹn thùng không thôi cũng chính là Vân Tiểu Miên.
Vân Tiểu Miên hơi oán hận nhìn Lục Thư Hàn, lúc đi qua nhẹ nhàng nhéo cánh tay nàng một cái, Lục Thư Hàn biết được nàng xấu hổ chuyện gì, chỉ thành thật cam tâm để nàng trách cứ, thập phần bất đắc dĩ bảo Hỉ Thước đem đồ ăn tới.
Hôm nay Lục Thư Hàn không ra cửa, cùng Vân Tiểu Miên ở trong sân ngây người cả ngày, hôm sau mới ra cửa xử lý thương sự.

Tiền đã xài hết, đương nhiên phải tốn nhiều tâm tư mới kiếm trở về được, hiện giờ các thành trấn phụ cận Dương Châu đã có ba tửu lầu Phát Tài, năm quán điểm tâm Vân Ký, Lục Thư Hàn không vội mở thêm, lại suy nghĩ đến hình thức mới, chuẩn bị mở khách đi3m, đặc điểm nổi bật nhất của Vân Gian khách đi3m chính là, khách ở lại khách đi3m có thể được ăn điểm tâm Vân Ký và đồ ăn của tửu lầu Phát Tài.
Nghe đồn chủ nhân của Vân Gian khách đi3m cũng là chủ của điểm tâm Vân Ký và tửu lầu Phát Tài, cho nên đầu bếp khách đi3m cũng có thể làm ra những món của Vân Ký và Phát Tài.

Có vài người bởi vì tò mò, cố ý chạy tới khách đi3m ăn cơm, nếm thử mới thấy, quả thực như thế, sau khi tin này lan truyền đi, Vân Gian khách đi3m lại làm ăn phất lên, thậm chí có không ít người không vì dừng chân mà chỉ vì đồ ăn mà đến.
Lục Thư Hàn thấy khách đi3m đã đi vào quỹ đạo, mới cùng Vân Tiểu Miên khởi hành trở về Lâm An..
 
Nương Tử Xung Hỷ
Chương 22: 22: Mang Thai


Ba tháng không gặp, Lục phu nhân thực sự nhớ thương các nàng, Lục Thư Hàn bận rộn kiếm tiền, không có thời gian nói chuyện nước thần cho cha mẹ, Vân Tiểu Miên do dự, không biết làm sao nói ra, cho nên vẫn chưa nói.
Đến khi Vân Gian khách đi3m cắm rễ ở Lâm An, Kim Lăng, Tề Châu, Vân Tiểu Miên truyền đến tin mang thai.

Lúc Hỉ Thước chạy tới kêu Lục Thư Hàn hồi phủ, mặt đầy kinh hoảng, Lục Thư Hàn cho rằng Vân Tiểu Miên xảy ra chuyện nên cũng vội vội vàng vàng ngồi lên xe ngựa, thúc giục xa phu nhanh hơn một chút.
Lục Thư Hàn đi theo Hỉ Thước một mạch vào viện của Lục phu nhân, Lục Thư Hàn cau mày, không biết Vân Tiểu Miên có thể xảy ra chuyện gì ở chỗ mẹ, bước chân lại nhanh hơn vài phần, tới khi nàng vào nhà, phát hiện trong phòng cha mẹ đều đã ngồi đó, Vân Tiểu Miên đứng một bên chân tay luống cuống, một phòng đầy người mà một chút âm thanh cũng không có, bầu không khí có hơi nặng nề.
Đến khi Lục Thư Hàn vào tới, trong phòng mới có chút tiếng động.

Lục Thư Hàn lập tức đi đến bên cạnh Vân Tiểu Miên, hành lễ với cha mẹ, thấy hai người bọn họ sắc mặt khó coi gật gật đầu, không thấy nói gì.

Lục Thư Hàn quay đầu nhìn Vân Tiểu Miên, Vân Tiểu Miên có hơi sốt ruột kéo tay nàng: “Vừa rồi em thấy không được khoẻ, mẹ lo lắng cho em nên mời đại phu đến bắt mạch, lại ra hỉ mạch.”
Lục Thư Hàn nghe thấy là việc này, nhẹ nhàng thở ra, vỗ về tay Vân Tiểu Miên, trấn an: “Không sao đâu em, để ta giải thích cho cha mẹ rõ.” Nàng biết, vừa rồi Vân Tiểu Miên nhất định là chưa nói gì cả, cũng không thể trách nàng, dù nàng có nói, cha mẹ cũng sẽ không dễ dàng tin.

Lại thấy cha mẹ như thế là đã đối xử với nàng tốt lắm rồi, bằng không, chỉ e đã cho người kéo xuống đánh chết.
Lục Thư Hàn sai Hỉ Thước đi lấy cái hộp để trên bàn trong thư phòng mình, lại đi đến cạnh Lục phu nhân, trấn an: “Xin cha mẹ hãy nguôi giận, Tiểu Miên có thai chính là đại hỉ sự, đứa bé này không phải của ai khác, chính là của con.”

Nghe xong lời Lục Thư Hàn, Lục lão gia Lục phu nhân đều cau mày quay đầu nhìn chằm chằm Lục Thư Hàn, vẻ mặt khó hiểu, Lục phu nhân làm sao chịu tin: “Chẳng lẽ lúc trước mẹ sinh con ra lại nhận sai rồi, hóa ra con là Nhị thiếu gia của Lục gia à?”
Lục Thư Hàn đi lên trước, vỗ nhẹ lưng Lục phu nhân giúp bà vuốt giận, lại từ từ kể lại chuyện ở Dương Châu.

Vừa hay Hỉ Thước đem hộp gỗ tới, Lục Thư Hàn mở hộp ra, lấy khế ước có chữ ký dấu tay của nam tử kia đưa cho nhị lão: “Đây là khế ước mà con và người nọ đã định ra, để làm bằng chứng rằng việc này không phải do con tự mình bịa đặt.”
Lục lão gia và Lục phu nhân cẩn thận xem khế ước, thấy bên trên đích xác viết rất rành mạch, nghi ngờ trong lòng thoáng buông xuống một chút.

Lục Thư Hàn lại đề nghị: “Ngày mai cha mẹ cứ cho người đi Dương Châu dò la tìm hiểu, ắt có người biết chuyện nước thần này.”
Lục phu nhân lập tức sai nha hoàn đã theo cạnh mình cả đời đi Dương Châu một chuyến, Lục lão gia chất vấn Lục Thư Hàn: “Con kiếm ở đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Lục Thư Hàn lại cười tủm tỉm đi đến trước mặt cha: “Vẫn là cha hiểu rõ con, tám phần tiền đó đều là hài nhi mượn từ khắp nơi, vốn nghĩ nếu như bị lừa, lấy về được chín phần cũng còn đủ để trả lại, còn nếu không bị lừa, thì con nghĩ, cha chắc chắn sẽ nguyện ý trả giúp số tiền mà hài nhi đã vay, có đúng không ạ?!” Nói đoạn, Lục Thư Hàn lại nhẹ nhàng kéo tay áo Lục lão gia làm nũng.
Vân Tiểu Miên đã thấy bộ dạng làm nũng của nàng bao giờ đâu, tâm ngứa ngáy khó nhịn, âm thầm quyết định phải tìm cách khiến Lục Thư Hàn cũng làm nũng cho mình xem.
Lục lão gia cũng thập phần hưởng thụ con gái nũng nịu, mềm lòng không ít, trên mặt lại vẫn nghiêm khắc: “Hừ! Xem như con nhiều mưu ma chước quỷ, nếu đúng như lời con nói thì bao nhiêu tiền đó cha sẽ trả thay con, nhưng tội tự tung tự tác thì vẫn phải phạt, tiền tiêu vặt mấy năm tới của con coi như không có.”
Tuy nói cứng như thế, nhưng Lục lão gia và Lục phu nhân đã tin tưởng Lục Thư Hàn tám phần, lập tức cũng gọi Vân Tiểu Miên lại đây ngồi xuống, lại dặn dò nàng sau này phải ngoan ngoãn ở trong phủ dưỡng thai, không được đi đâu nữa.

Vân Tiểu Miên thấy nhị lão nguyện ý tin tưởng, lại quan tâm mình như vậy, trong lòng ấm áp, ủy khuất mới vừa rồi liền mất hết, hốc mắt đỏ lên liên tục gật đầu.

Lục Thư Hàn đứng bên cạnh nàng, tay đặt lên vai nàng trấn an, ngoài miệng vẫn cùng Lục lão gia Lục phu nhân nói một ít chuyện bên lề, không khí trong đại sảnh dần trở nên ấm áp, Lục lão gia Lục phu nhân tuổi đã cao, hiện giờ lại cảm nhận được cảm giác hoà thuận vui vẻ của người một nhà, đều vô cùng cao hứng, ngóng trông Vân Tiểu Miên có thể thuận lợi sinh hạ hài tử, để cho bọn họ trở thành tổ phụ tổ mẫu đã mong đợi từ lâu.
*
Đến khi hai người về phòng, Vân Tiểu Miên mới hơi nghĩ ngợi lo sợ ôm lấy Lục Thư Hàn, không nói gì.

Lục Thư Hàn ôm lại nàng, ôn nhu trấn an: “Việc này là ta không đúng, nhất thời bận bịu quên nói với cha mẹ, mới vừa rồi làm em sợ quá hả?”
Nếu là trước đây, Vân Tiểu Miên nhất định sẽ lắc đầu, qua một lát sẽ không sao nữa.

Cũng không biết có phải bị Lục Thư Hàn cưng chiều quá sinh hư nên mới bắt đầu trở nên không kiêng nể gì, hay là do đang mang thai nên tâm tính có sự biến đổi, giờ phút này nàng lại gật gật đầu, còn rất ủy khuất ngẩng đầu nhìn Lục Thư Hàn: “Người phải bồi thường cho em đó nha.”
Lục Thư Hàn lại rất vui khi thấy nàng như thế, nhướng mày: “Em muốn cái gì nào?” Ngay sau đó lại nghĩ, trên thực tế mấy năm nay nàng làm ăn nhiều như vậy đều không can hệ tới Lục gia, đều lấy danh nghĩa Vân Tiểu Miên ra làm, nhiều khế nhà khế ước đều ở trong tay Vân Tiểu Miên, may sao hôm nay nhân cơ hội xin được từ cha một số tiền lớn, bằng không lần này muốn mua đồ dỗ dành nàng cũng làm không được.
Vân Tiểu Miên lại ôm chặt thêm vài phần, ngữ khí lại mềm đi vài phần: “Sắp tới phải hồi lâu em không được ra cửa, người có thể về bên em sớm hơn một chút không?” Vân Tiểu Miên làm nũng xong mới sực nhớ ra, mới vừa rồi rõ ràng là muốn thấy Lục Thư Hàn làm nũng, sao lúc này mình lại làm nũng mất rồi, thầm mắng chính mình không tiền đồ.
Lục Thư Hàn cười xoa xoa đầu nàng: “Cái này không cần em phải nói ta cũng sẽ làm.

Em còn muốn cái gì khác nữa không, nhất thời nghĩ không ra thì cứ nghĩ thêm đi rồi ngày mai lại nói với ta cũng được.”
Vân Tiểu Miên bây giờ sao còn không biết tính Lục Thư Hàn, thành thân lâu như vậy, nàng chưa bao giờ chủ động nói cho Lục Thư Hàn biết mình muốn cái gì, không phải nàng vô dục vô cầu, mà là do Lục Thư Hàn vốn không cần nàng nhắc tới cũng tự đem bao nhiêu thứ tốt đến chồng chất trước mặt nàng.

Càng đừng nói, hiện giờ cái hộp kia của nàng chứa đầy khế nhà khế ước, bao nhiêu là bạc là vàng, làm gì có cơ hội để nàng được tích cóp mua đồ cơ chứ.

Lục Thư Hàn thực sự quá hào phóng với nàng, hào phóng đến nỗi bây giờ nàng còn không biết tiền thì để làm gì.
Vân Tiểu Miên nghĩ vậy, càng ủy khuất hơn: “Em không cần gì cả, tiền bạc em còn nhiều hơn người.” Lục Thư Hàn nghĩ ngợi, cũng buồn sầu đồng cảm: “Biết làm sao bây giờ, ta cũng chỉ có tiền mà thôi.”
Vân Tiểu Miên tức giận đẩy nàng một cái: “Người đúng là không có tâm, rõ ràng có nhiều cái tốt như vậy mà lần nào cũng lười biếng, chỉ chịu tiêu tiền.” Từ trước tới nay thứ nàng coi trọng không phải là tiền của Lục Thư Hàn, Lục Thư Hàn cái khác thì không nói, nhưng xinh đẹp như vậy, sao mãi không thấy nàng tận dụng điểm ấy nhỉ.
Lục Thư Hàn bị đẩy ra sau, đứng tại chỗ cúi người tiến lên: “Thế — hôn hôn một cái nha?” Vân Tiểu Miên nhìn thấy gần ngay trước mắt, thật sự không kìm lòng được, lại thấy nàng ấy nghiêng đầu cười một cái, trên mặt lại hơi nóng lên, lại bắt đầu thầm mắng chính mình không tiền đồ, chỉ mới thấy nàng ấy cười một cái thì cái gì cũng hay cũng tốt hết.
Vân Tiểu Miên quay đầu đi, âm thầm giận dỗi.

Lục Thư Hàn thấy nàng phồng miệng lên thở phì phì, cười càng thêm vui vẻ, khom khom lưng, dụi đầu vào vai Vân Tiểu Miên, làm nũng cọ cọ: “Sao không thèm để ý tới ta vậy? Không thích ta hả? Ta đau lòng muốn chết luôn á.”
Vân Tiểu Miên tay nhanh hơn não, ôm lấy Lục Thư Hàn, ngay sau đó lại hôn chụt chụt lên mặt nàng hai cái, không thể trách nàng được, ai có thể chịu được Lục Thư Hàn làm nũng cơ chứ, cũng khó trách mới vừa rồi mấy ngàn lượng vàng mà cha không chớp mắt đã đồng ý cho nàng, đừng nói là cha, nếu như bây giờ Lục Thư Hàn bảo nàng lấy hết khế nhà khế ước ra, nàng cũng sẽ cực kỳ vui vẻ.
Vân Tiểu Miên nghĩ, mới vừa rồi mình còn mong chờ được âu yếm, nhanh như vậy đã đạt được rồi, trong lòng đâu còn lo sợ hay ủy khuất gì nữa, cảm thấy mỹ mãn ôm Lục Thư Hàn, nói ra yêu cầu của mình: “Cái này không tính, chờ lát nữa rửa mặt xong rồi lại hôn hôn.”
Lục Thư Hàn trêu ghẹo nhìn nàng: “Chẳng lẽ nương tử còn muốn làm chuyện khác à?” Vân Tiểu Miên xấu hổ không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, quay người lại đi rửa mặt.
Lục Thư Hàn vui sướng hài lòng rửa mặt xong đi qua đó, Vân Tiểu Miên đang ngồi trên giường mong chờ.

Lục Thư Hàn thấy bộ dáng này của nàng, mừng rỡ không thôi: “Em chờ ta thật đấy à, hiện giờ em đang mang thai, những chuyện “âu yếm” đó thật sự không thể làm nữa rồi.”

Vẻ mặt Vân Tiểu Miên thất vọng: “Tại sao chứ?”
Lục Thư Hàn ngồi vào bên cạnh nàng, nhéo nhéo mũi nàng: “Đương nhiên là vì an toàn của em và thai nhi rồi, ta không muốn em và con có chút sơ sẩy nào.” Vân Tiểu Miên không vui, nhưng cũng không nói lời nào khác, chờ Lục Thư Hàn cởi áo ngoài nằm vào ổ chăn, ôm nàng chuẩn bị ngủ, nàng vẫn không cam lòng: “Thế khi nào mà con còn chưa sinh ra thì chúng ta đều không thể như vậy sao ạ?”
Lục Thư Hàn suy tư trong chốc lát: “Ta cũng không biết nữa, chờ ngày mai ta sai người đi hỏi đại phu thử xem.

Có điều vừa nghĩ đến, chỉ sợ là không tiện lắm.

Bằng không, chúng ta thay đổi một chút là có thể.”
Vân Tiểu Miên đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó mới hiểu ý Lục Thư Hàn, hừ một tiếng: “Lúc trước người còn không biết xấu hổ nói em cuồng với chả nhiệt, thế mà bây giờ lại mưu toan để một người thân mang hài tử như em phải hầu hạ người, người mới là cuồng nhiệt đến phát rồ ấy!”
Vẻ mặt Lục Thư Hàn không thể tưởng tượng được, trừng mắt giải thích với nàng: “Sợ là em nghĩ sai rồi, ngày xưa ta là người ‘được tiện nghi’, ta chịu đổi cho em, em nên mừng thầm mới phải chứ.”
Vân Tiểu Miên lại nhắm hai mắt, không dao động chút nào: “Thế em luôn quấn lấy người để làm gì chứ? Rõ ràng chính em mới là người hưởng lợi.”
Hai người tranh chấp hồi lâu, đều không tranh ra kết quả, Lục Thư Hàn chỉ có thể kéo Vân Tiểu Miên thử một lần.

Kết quả hai người đều càng kiên trì với lập trường của mình, Lục Thư Hàn theo thói quen ôm eo Vân Tiểu Miên, kéo vào trong lòng ngực, nghiêng mình nhẹ nhàng đè người ở dưới thân, liền thấy đôi mắt Vân Tiểu Miên tức khắc sáng lên, nàng bất đắc dĩ thở dài: “Lại nghĩ ngợi gì đấy, chờ ta hỏi thử đại phu rồi hẵng tính.”
Vân Tiểu Miên tuy có chút thất vọng nhưng vẫn đỡ hơn vừa rồi nhiều, ngoan ngoãn nghe lời Lục Thư Hàn, nhắm mắt lại, ôm Lục Thư Hàn một hồi lâu, lại ngẩng đầu lên, Lục Thư Hàn cúi đầu nhìn thấy nàng chu miệng lên, liền chụt lên môi nàng một cái thật mạnh, lúc này Vân Tiểu Miên mới cảm thấy mỹ mãn dựa vào trong lòng nàng ngủ.
===.
 
Nương Tử Xung Hỷ
Chương 23: 23: Sinh Con


Vì Vân Tiểu Miên bị nôn khan nên Lục phu nhân mời đại phu đến bắt mạch, sau đó, nàng lại ăn uống không được tốt, ăn không được bao nhiêu, vì hài nhi trong bụng, Vân Tiểu Miên luôn ép mình phải ăn nhiều một chút, sau đó lại lập tức nôn ra, Lục Thư Hàn trông thấy mà đau đớn lòng.
Vân Tiểu Miên sợ bộ dạng này của mình ảnh hưởng mọi người ăn uống, liền đưa ra ý kiến không dùng bữa cùng cả nhà.

Mà sau khi kiểm chứng, biết lời Lục Thư Hàn không phải là giả nên Lục lão gia Lục phu nhân rất coi trọng đứa con trong bụng Vân Tiểu Miên, Vân Tiểu Miên đưa ra ý gì đều đồng tình chấp thuận.
Lục Thư Hàn cũng ở trong phòng cùng Vân Tiểu Miên, mỗi khi thấy thần sắc nàng không ổn, liền thu lại chén đũa của nàng, không cho nàng cưỡng ép chính mình ăn thêm: “Ăn không hết thì đừng cố ăn nữa, em cứ như vậy sẽ khó chịu lắm.”
Vân Tiểu Miên thập phần tự trách: “Có lẽ đã bị người chiều hư, cho nên bao nhiêu là món ngon mà em lại không biết quý trọng, nếu em không chịu ăn nhiều một chút thì con sẽ không lớn được.” Lục Thư Hàn cũng không để ý: “Không lớn cũng được, như vậy thì khi sinh cũng dễ sinh hơn một chút.”
Vân Tiểu Miên không lay chuyển được Lục Thư Hàn, cũng không tranh chấp thêm nữa.

Lục Thư Hàn luôn tìm mọi cách cho nàng ăn đủ loại trái cây, nàng không để ý hài tử có bị đói hay không, nhưng nàng vẫn hy vọng Vân Tiểu Miên không bị đói.

Cũng may Vân Tiểu Miên ăn trái cây sẽ không bị khó chịu.
Tuy là thế, bụng Vân Tiểu Miên cũng ngày một lớn lên, Lục Thư Hàn cẩn thận vuốt cái bụng hơi phồng phồng của Vân Tiểu Miên, thập phần tò mò: “Rõ ràng ăn có nhiều lắm đâu, thế mà nó lớn nhanh quá em nhỉ.”
Bởi vì Vân Tiểu Miên an tâm ở nhà dưỡng thai, nên việc ở tửu lầu, quán điểm tâm và khách đi3m liền thiếu mất một người san sẻ, Lục Thư Hàn bận rộn vô cùng, ra bên ngoài lại nhớ nhung Vân Tiểu Miên, suốt hai tháng đã gầy đi một ít.
Lúc này Vân Tiểu Miên đã ăn uống được như thường, nàng đau lòng Lục Thư Hàn, lại muốn làm cho nàng chút đồ ăn ngon.

Mới đầu Lục Thư Hàn cũng không lấy làm lạ, nhưng sau khi ăn mấy ngày mới phát giác ra không đúng, tay nghề của đầu bếp này sao có thể giống Vân Tiểu Miên đến vậy?
(Bữa cơm tình yêu chỉ người trong cuộc mới rõ mùi vị )
Lục Thư Hàn cố ý trở về sớm một chút, vừa vặn bắt gặp Vân Tiểu Miên ở trong phòng bếp nấu cơm, Lục Thư Hàn có hơi tức giận đi qua đoạt lấy cái xẻng trong tay nàng đặt sang một bên, lại trừng mắt nhìn Hỉ Thước đang cúi đầu đi theo phía sau.
Vân Tiểu Miên kéo tay nàng đi ra ngoài: “Người đừng trách bọn họ, là em không cho phép bọn họ nói.”
Lục Thư Hàn lại nhìn nàng: “Bụng em đã lớn như vậy rồi, đi đường còn cần đến người đỡ, sao có thể làm mấy chuyện vất vả này được, quá không hiểu chuyện rồi đấy.”
Vân Tiểu Miên cười cười: “Ở trong thôn, những phụ nhân mang thai làm lụng còn nhiều hơn em, em cũng không phải người cao sang quý giá gì, chút chuyện này không có gì đáng ngại, với lại không làm gì mới khiến em khó chịu đấy ạ.”
Lục Thư Hàn cũng hết cách với nàng: “Ta mặc kệ những người khác, dù sao em không được làm nữa đâu đấy, bằng không ta ra bên ngoài không thể nào yên tâm được.” Vân Tiểu Miên thở dài: “Gần đây người mệt nhọc quá, gầy đi nhiều như vậy, em chỉ muốn bồi bổ cho người.”
Lục Thư Hàn vẫn nghiêm mặt: “Em chê ta gầy thì cứ nói một tiếng, ta ăn nhiều một chút là được.” Vân Tiểu Miên dừng bước, đôi tay x** n*n mặt Lục Thư Hàn: “Người chỉ biết sủng em thôi, không chịu để em sủng người là sao? Em chỉ làm cho người chút điểm tâm ăn mà người lại xụ mặt hung dữ với em.”
Lục Thư Hàn vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn nàng: “Thì ta sai rồi, vậy em đừng tự làm mình mệt, làm một món thôi là được rồi, ta sợ em mệt, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, ta sẽ tự trách mình đến chết.”
Vân Tiểu Miên nhón chân hôn lên môi nàng một cái, lại thẹn thùng nghiêng đầu đi: “Em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, em có phải là con nít đâu.” Lục Thư Hàn đưa mặt lại gần, hiển nhiên là bất mãn với màn ‘chuồn chuồn lướt nước’ vừa rồi: “Nói thì hay lắm, vậy sao em cứ xem ta là con nít vậy?”
Vân Tiểu Miên lại hôn lên mặt nàng một cái: “Em cứ thích chăm người như chăm trẻ vậy đó, không được sao?” Lục Thư Hàn đứng thẳng người, kéo nàng vào trong phòng: “Được! Đương nhiên là được, sau này sinh con ra xong cũng đừng quên đứa con nít là ta nha.”
*
Lúc Vân Tiểu Miên bắt đầu đau bụng chuyển dạ, Lục Thư Hàn vẫn còn ở bên ngoài, Hỉ Thước vội đi ra ngoài gọi người về, Lục Thư Hàn vứt bỏ hết mọi công việc chạy về, trong phòng ngồi đầy người, Lục Thư Hàn đi qua ngồi bên cạnh Vân Tiểu Miên, thấy nàng nằm trên giường, sắc mặt vẫn tốt, nhẹ nhàng thở ra: “Làm sao vậy em?”
Vân Tiểu Miên kéo tay nàng, nhìn khắp người nhà, hơi chút ngượng ngùng: “Bụng em cứ đau râm ran suốt, bà đỡ nói là vẫn còn sớm.” Nếu thế thì Lục Thư Hàn liền khách khí mời tất cả người trong phòng đi ra ngoài, nhưng Lục phu nhân vẫn ngồi lại trong phòng không chịu đi, hai người các nàng cũng tùy bà.
Vân Tiểu Miên đau bụng khoảng cách càng ngày càng ngắn, cũng càng ngày càng đau, Lục Thư Hàn sốt ruột đứng một bên, đau lòng không chịu được, chốc chốc lại đi hỏi bà đỡ khi nào thì sinh, Lục gia mời đến ba bà đỡ đều dày dặn kinh nghiệm, liền an ủi nàng ráng chờ một chút, không thể nhanh được đâu.

Lục phu nhân cũng nhịn không được mở miệng ghét bỏ: “Con cứ chạy tới chạy lui làm cho Tiểu Miên cũng phải lo lắng sốt ruột theo.” Lúc này Lục Thư Hàn mới chịu ngồi xuống, trò chuyện với Vân Tiểu Miên.
Qua hồi lâu, bà đỡ lại đây muốn xem tình hình, ba người đứng ở đuôi giường, Lục Thư Hàn cũng qua đứng theo.

Vân Tiểu Miên giữ chặt lấy chăn không cho bọn họ xốc lên, mặt đỏ lên kêu Lục Thư Hàn, Lục Thư Hàn vẻ mặt thắc mắc đi qua, Vân Tiểu Miên kéo nàng không cho nàng qua kia: “Khó coi, người đừng nhìn.”
Lục Thư Hàn nghĩ thầm cũng không phải chưa từng nhìn qua, nhưng với tình huống hiện giờ, cũng không nên nghịch ý Vân Tiểu Miên, liền ngoan ngoãn ngồi ở đầu giường chờ.

Bà đỡ xốc chăn lên nhìn nhìn, liền gọi nha đầu đi chuẩn bị nước ấm: “Khẩu tử đã mở lớn, sắp sinh rồi, thiếu phu nhân yên tâm chờ thêm lát nữa, nhớ dùng sức thật mạnh.”
Vân Tiểu Miên gật đầu, bụng lại đau, nàng kéo tay Lục Thư Hàn không nhịn được đau hô lên.
Lục Thư Hàn lo sốt vó, nước ấm đã nhanh chóng được mang tới, nhóm bà đỡ bắt đầu dạy Vân Tiểu Miên cách dùng sức, lại thời thời khắc khắc quan sát kỹ tình huống.

Lục Thư Hàn đầu óc ong ong, chỉ biết nắm tay Vân Tiểu Miên, miệng luôn nhắc mãi: “Đừng sợ đừng sợ, có ta ở đây.”
Nhưng trông thấy nàng sắc mặt trắng bệch, tay run nhè nhẹ, Lục phu nhân thấu hiểu trong lòng, xem ra con gái mình còn lo sợ hơn Tiểu Miên đang nằm đó rất nhiều, sau đó lắc lắc đầu, may là chưa tìm người ở rể cho nàng, trông cái dáng vẻ nhát gan thế kia, nếu như người nằm đó là nàng thì biết làm sao bây giờ.
Vân Tiểu Miên kéo tay Lục Thư Hàn cắn răng dùng sức, lâu lâu lại đau đớn gào to lên, không khí ngày một căng thẳng hỗn loạn, Lục Thư Hàn mắt thấy từng chậu nước ấm biến thành màu đỏ, lòng nóng như lửa đốt, qua hồi lâu, nghe thấy bà đỡ hô: “Thiếu phu nhân, lại dùng lực! Cái đầu sắp ra rồi!”
Lục Thư Hàn vừa nghe, liền muốn đi qua xem, vẫn là Lục phu nhân tay mắt lanh lẹ giữ nàng lại: “Con nhát gan đừng có mà nhìn, ngộ nhỡ té xỉu lại phải tìm người chăm sóc con.” Lục Thư Hàn liên tục gật đầu, lại quay đầu cẩn thận lau mồ hôi cho Vân Tiểu Miên.

Chỉ nghe “Oe” một tiếng khóc, hài tử được sinh ra.

Mọi người đều nhẹ nhàng thở ra, Vân Tiểu Miên đang muốn dừng sức nghỉ tạm trong chốc lát, lại nghe bà đỡ kêu: “Còn một đứa nữa! Thiếu phu nhân, còn một đứa nữa!”
Lục Thư Hàn nghe xong, vội lắc đầu: “Bỏ đi, bỏ đi, chúng ta không sinh nữa.” Chọc cho Vân Tiểu Miên không nhịn được cười rộ lên, nhưng không đủ sức nên cuối cùng không nói gì nổi, chỉ kéo tay Lục Thư Hàn, cắn răng dùng sức, mới vừa rồi quá vất vả bây giờ không đủ khí lực, Vân Tiểu Miên lại kéo Lục Thư Hàn hơi hơi ngồi dậy.
Lục Thư Hàn một tay nắm chặt tay Vân Tiểu Miên, một tay ôm lấy Vân Tiểu Miên, may mắn không giày vò lâu lắm, đứa bé thứ hai cũng ra tới.

Vân Tiểu Miên chẳng còn chút sức lực, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Lục Thư Hàn lại luống cuống tay chân gọi đại phu lại đây, đại phu đã chuẩn bị sẵn sàng, Lục Thư Hàn cho Vân Tiểu Miên uống mấy viên thuốc, sốt ruột ngồi bên cạnh, chờ nàng tỉnh lại.
Bên kia bà đỡ đã tắm sạch cho hai đứa nhỏ, mặc xong xiêm y, ôm đến cạnh Lục Thư Hàn: “Tiểu thư, người xem chính là hai tiểu tiểu thư, đều rất xinh xắn.”
Lục Thư Hàn nghe vậy nghiêng đầu qua nhìn, lại ghét bỏ lùi lùi ra sau: “Sao trông khó coi quá vậy?” Bà đỡ kia vội nói: “Trẻ sơ sinh đều như thế cả, hai tiểu tiểu thư thế này đã là đáng yêu lắm rồi.”
Lục Thư Hàn cũng không quan tâm bà ta nói gì, chỉ nhìn Vân Tiểu Miên.

Lục phu nhân lắc lắc đầu, đón lấy hai đứa nhỏ: “Bây giờ Thư Hàn nó không còn tâm tư nào khác, hôm nay các ngươi vất vả rồi, qua chỗ quản gia lĩnh thưởng đi.”
Lục phu nhân hai tay hai đứa ôm vào trong ngực, nhìn trái nhìn phải một cái, quá đỗi hài lòng, hai đứa nhỏ này giống Hàn nhi lúc mới sinh ra như đúc.
Lục phu nhân ôm cháu ra khỏi phòng, Lục lão gia bước nhanh tới đón, trông thấy hai đứa nhỏ cũng rất vui mừng, vội vàng bế một đứa từ trong lòng Lục phu nhân, Lục Thư Khang ở một bên nhón chân liều mạng chồm lên xem trong lòng hai người, lại ồn ào: “Cho con xem với, mau cho con xem nữa!”
Lục lão gia và Lục phu nhân đi đến phòng cách vách mới ngồi xuống, Lục Thư Khang quan sát hai đứa nhỏ kỹ càng, hai đứa trông giống nhau như đúc, chỉ có thể dựa vào xiêm y để phân biệt.

Lục Thư Khang thấy mới lạ, thật cẩn thận sờ tay của tiểu hài tử: “Ta được làm cậu rồi!” Ngay sau đó, lại lấy từ trong ngực ra một đôi vòng tay nhỏ bằng vàng: “Ta chỉ chuẩn bị có một đôi à, cho các cháu mỗi đứa một cái trước nha, ngày mai ta lại đi mua thêm đôi nữa ha.”

Lục lão gia Lục phu nhân thật không ngờ Khang còn nhỏ tuổi như thế mà đã chuẩn bị lễ vật, lại thấy bộ dáng ông cụ non này của Khang mà không nhịn được cười.
Lục Thư Khang nhìn chằm chằm vào hai đứa nhỏ, nếu không phải bà vú muốn cho bú sữa, Lục Thư Khang bị Lục phu nhân kéo ra thì nhất định sẽ một tấc cũng không chịu rời.
Chờ Vân Tiểu Miên tỉnh lại, hai đứa nhỏ uống no sữa ngủ ngon lành.

Lục Thư Hàn thấy nàng tỉnh lại, bao nhiêu lo lắng đều buông xuống: “Có khó chịu chỗ nào không em?” Vân Tiểu Miên lắc lắc đầu: “Con đâu rồi?” Lục Thư Hàn nghe nàng hỏi, cũng mặc kệ con có đang ngủ hay không, liền bế lại đây cho Vân Tiểu Miên xem.
Vân Tiểu Miên dựa vào mép giường hô: “Cẩn thận một chút!” Lục Thư Hàn trước kia từng bế Lục Thư Khang, không phải hoàn toàn chưa từng bế hài tử, thật cẩn thận đặt hài tử vào lòng Vân Tiểu Miên, Vân Tiểu Miên nhìn hai đứa nhỏ, thập phần thỏa mãn: “Trông xinh đẹp quá!”
Lục Thư Hàn lại cẩn thận nhìn nhìn: “Bây giờ hình như đẹp hơn chút rồi đó, mới vừa rồi trông khó coi lắm, xấu như Khang nhi vậy.” Vân Tiểu Miên thấy Lục Thư Hàn trợn mắt nói dối, nhịn không được cãi lại giúp con mình: “Chắc là người chưa từng thấy em bé mới sinh đó thôi, trước kia ở trong thôn em đã gặp qua không ít, hai đứa con của mình đã là đẹp nhất rồi, người đừng có mà nói bậy.”
Lục Thư Hàn nhíu mày: “Có lẽ trong mắt mẫu thân luôn là trân bảo.” Vân Tiểu Miên nghiêng đầu trừng nàng: “Dù có giống Khang nhi cũng không tồi, sau này Khang nhi trưởng thành nhất định sẽ là mỹ nam tử.”
Lục Thư Hàn khó hiểu: “Khang nhi trông bình thường chẳng có gì nổi bật, có chỗ nào được coi là mỹ nam tử chứ?” Vân Tiểu Miên thực sự có chút hoài nghi ánh mắt của Lục Thư Hàn: “Ở trong mắt người, có phải em xấu xí lắm không hả?”
Mặt Lục Thư Hàn lại kinh ngạc: “Sao có thể! Em đẹp hơn Khang nhi nhiều.

Đương nhiên, nếu như trừ việc ta ‘trong mắt nhân tình hóa Tây Thi’, thì tướng mạo của em ít nhất cũng có thể bằng Khang nhi.”
Vân Tiểu Miên nghe ra nàng không tới nổi mắt mù, chỉ là yêu cầu quá cao, một hồi lâu sau mới nói: “Ngày xưa chắc là người ít soi gương lắm.” Lục Thư Hàn không nghe ra ý của nàng, còn có chút ủy khuất: “Ta cũng đâu có xấu tới vậy!”
Vân Tiểu Miên không cãi cọ với nàng nữa, chỉ hỏi nàng đặt tên con là gì.

Lục Thư Hàn suy tư một lát, liền định đoạt, tỷ tỷ là Lục Vân Dương, muội muội là Lục Vân Châu, vì Dương Châu đối với hai người các nàng mà nói, duyên phận đậm sâu..
 
Nương Tử Xung Hỷ
Chương 24: 24: Dương Và Châu


Lúc Lục Vân Dương, Lục Vân Châu đầy tháng đã lớn lên kha khá, ai cũng nói cực kỳ giống Lục Thư Hàn, Lục Thư Hàn cau mày nhìn hai đứa nhỏ, lại soi soi gương, nàng lại cảm thấy không giống nàng bao nhiêu, nhưng tất cả mọi người đã nói như thế, Vân Tiểu Miên cũng nói như vậy.

Thôi thì hai chị em lớn lên quả thật rất đáng yêu, đành miễn cưỡng tiếp thu điểm này vậy.
Lục Vân Dương tính tình an tĩnh, thường thường nằm im không kêu một tiếng, Lục Vân Châu lại làm ầm làm ĩ rất nhiều, quơ chân múa tay, một khắc không ngừng, Lục Thư Hàn rất hoài nghi khi còn ở trong bụng mẹ, Lục Vân Dương đã bị Lục Vân Châu đá văng ra ngoài.
Mỗi lần Lục Vân Châu khóc nháo, Lục Thư Hàn liền qua xem thử Lục Vân Dương, Lục Vân Dương rất ít khóc, mỗi khi Lục Vân Châu khóc đòi sữa, nó cũng sẽ có sữa uống, cho nên cũng không cần phải khóc.
Lục Thư Hàn vẻ mặt lo lắng hỏi Vân Tiểu Miên: “Em nói xem, liệu nó có bị ngớ ngẩn không?” Vân Tiểu Miên bế Lục Vân Dương lên, nhìn kỹ, Lục Vân Dương tuy rằng không kêu tiếng nào nhưng vẫn sẽ nhìn nàng chằm chằm, phản ứng theo từng động tác của nàng, nàng cũng không dám chắc chắn: “Chắc là không phải ngốc đâu.”
Dưới sự lo lắng của vợ chồng Lục Thư Hàn, Lục Vân Dương còn học đi nhanh hơn cả Lục Vân Châu.

Lục Vân Châu ê ê a a nói mơ hồ không rõ, vung tay loạn xạ thế mà lại không chịu tập đi.

Lục Vân Dương luôn im lặng, hai tay lắc lư, chập chững đi chầm chậm về phía trước.
Vân Tiểu Miên thập phần kích động, ôm Lục Vân Dương vào trong ngực: “Thật tốt quá, thật tốt quá, chắc là không phải ngốc tử rồi.” Lục Thư Hàn lại không lạc quan như nàng: “Cũng đừng kết luận sớm quá, ngốc tử cũng biết đi mà.” Vân Tiểu Miên thập phần không vui đá Lục Thư Hàn một cái: “Người đừng nói thế với em nữa, tại người nói mới làm hại em lo lắng lâu như vậy, bây giờ vất vả lắm mới có chút an ủi, người lại giội cho ngay một gáo nước lạnh!”
Lục Thư Hàn vội nhận sai: “Là ta không đúng, là ta không đúng, ngốc hay ngớ ngẩn gì cũng được, ta nuôi nổi.”
“Người còn nói nữa!” Vân Tiểu Miên nghe Lục Thư Hàn nói xong cũng không dễ chịu hơn chút nào.

Lục Thư Hàn tuy rằng lo lắng Lục Vân Dương là đứa ngốc tử, nhưng cũng không quá lo lắng cho tương lai của nó: “Không đáng ngại không đáng ngại, nếu thật sự không được thì cứ tìm vợ về chăm sóc nó, kề cận còn có Vân Châu coi chừng, sẽ không bị người ta h**p đáp.”
Vân Tiểu Miên lúc này mới yên tâm một chút: “Người xem Vân Châu như vậy liệu có bá đạo quá không, ngộ nhỡ nó ăn h**p Vân Dương thì làm sao bây giờ?” Lục Thư Hàn nghĩ ngợi: “Không đâu, hai chúng ta còn sống sờ sờ đây, chúng ta cố gắng dạy dỗ chúng thật tốt, cũng không đến mức dạy con không xong.”
Vân Tiểu Miên yên tâm gật gật đầu.

Lục Thư Hàn cũng không nói suông, ngày hôm sau liền mời phu tử về nhà.

Lục Thư Hàn còn dụng tâm, cố ý tìm cho được một nữ tử từng đọc sách.

Lục phu nhân trông thấy, ôm hai cháu gái không chịu buông tay: “Con làm vậy có sớm quá không, tụi nhỏ nói còn chưa sõi nữa là!”
Vân Tiểu Miên cũng không đành lòng: “Còn sớm quá, bằng không lại chờ hai năm nữa đi.” Lục Thư Hàn lắc lắc tay: “Cũng đâu bắt tụi nhỏ ngâm thơ làm phú, chỉ mời phu tử đến ở kề bên trông chừng, lâu lâu lại đọc sách cho tụi nhỏ nghe thôi.”
Mấy năm gần đây, tuy rằng Vân Tiểu Miên cũng kiếm được không ít tiền, nhưng nàng vẫn thập phần đau lòng thói tiêu tiền của Lục Thư Hàn, nàng phí nhiều tiền như vậy mời phu tử về chỉ để đọc sách thôi sao? Vân Tiểu Miên nhìn phu tử, ngượng ngùng giáp mặt nói, chỉ ở bên tai Lục Thư Hàn nói: “Vậy không phải người cũng biết đọc sao?”
Lục Thư Hàn cúi đầu nhìn nàng, dáng vẻ thản nhiên: “Ta chỉ đọc cho mình em nghe thôi.” Vân Tiểu Miên cắn răng mới nhịn không bật cười, liên tục gật đầu.

Lục phu nhân nhìn bộ dáng này cũng đành hết cách, cũng giữ phu tử lại, chờ bà ôm cháu chán chê rồi mới giao cho phu tử dẫn đi nghe đọc sách.
Lúc này Lục Thư Hàn mới lôi kéo Vân Tiểu Miên lưu luyến không rời ra cửa: “Đã lâu rồi em không đến tửu lầu, còn không đến nữa thì người ta đều sắp quên chủ nhân trông như thế nào rồi.”
Vân Tiểu Miên thở dài: “Tháng trước em mới qua còn gì.” Lục Thư Hàn kéo nàng ngồi vào cỗ kiệu: “Cả tháng trời rồi! Trước kia ngày nào em cũng đến.” Vân Tiểu Miên có chút ủy khuất: “Em luyến tiếc Vân Dương Vân Châu.”
Lục Thư Hàn đảo tròng mắt, thò đầu lại gần: “Thế hôm nay để ta bầu bạn cùng em nhé?”
Vân Tiểu Miên không rõ nguyên do: “Hả?” Lục Thư Hàn cười đắc ý: “Không phải ai cũng nói Vân Dương Vân Châu giống ta sao, ta ở đây với em, em nhìn ta đi, không phải cũng như nhìn thấy Vân Dương Vân Châu sao?” Vân Tiểu Miên cười hôn lên mặt nàng một cái: “Cũng không phải không có đạo lý.”
*
Khi ở tửu lầu dùng cơm trưa, Lục Thư Hàn đề nghị: “Gần đây Tây Hồ treo đầy hoa đăng, ban đêm đẹp cực kỳ, chúng ta cũng đi nhìn thử xem.” Vân Tiểu Miên do dự: “Em có hơi nhớ Vân Dương Vân Châu.”
Lục Thư Hàn vẻ mặt kỳ quái: “Chờ lát nữa chúng ta hồi phủ dùng bữa tối, lại mang tụi nhỏ theo cùng đi xem đèn.

Chẳng lẽ em cho rằng ta muốn bỏ con ở nhà sao?” Vân Tiểu Miên nghĩ thầm chưa chắc người không làm ra chuyện như vậy, nhưng nghe nàng an bài thoả đáng, đương nhiên tâm động: “Thế chúng ta về sớm một chút, Vân Châu ăn cơm không ngoan như con nhà người ta, phải vất vả hồi lâu mới xong.”
“Đó là do em quá nhọc lòng, nó không muốn ăn nhiều thì đừng ép nó ăn, em càng ép nó càng ăn ít hơn.” Lục Thư Hàn lắc lắc đầu, Vân Tiểu Miên hừ một tiếng: “Nếu cứ mặc kệ thì để nó gầy yếu như người trước đây, xong đến lúc đó lại tìm người xung hỉ cho nó à?”
Lục Thư Hàn nghe xong, không nói gì, chỉ ngoan ngoãn bưng chén lên, ăn thêm hai miếng cơm.
Một nhà bốn người đi ven Tây Hồ, phía sau có không ít thị vệ đi theo.

Lục Vân Dương Lục Vân Châu hiếm khi có dịp ra cửa, bây giờ ban đêm ra ngoài đều thập phần lạ lẫm.

Lục Vân Châu ưa làm ầm ĩ, ở trong lòng Lục Thư Hàn nhảy tới nhảy lui, Lục Vân Dương ngoan ngoãn hơn nhiều, ôm Vân Tiểu Miên tò mò nhìn khắp xung quanh.
Vân Tiểu Miên thấy dáng vẻ bất lực của Lục Thư Hàn, đành đi qua đổi con với nàng, Lục Vân Châu ở trong lòng Vân Tiểu Miên an phận hơn nhiều, không còn làm càn như mới nãy.
Lục Thư Hàn ôm Vân Dương, nhìn thấy nó ngoan ngoan ngoãn ngoãn, cực kỳ giống Vân Tiểu Miên lúc mới vừa vào cửa, mềm lòng chịu không nổi, cúi đầu ôn nhu hỏi: “Muốn ăn kẹo hồ lô không con?” Lục Vân Dương chép chép miệng, do dự trong chốc lát, mới mở miệng nói: “Mẹ không cho con ăn.”
Lục Thư Hàn cười: “Không sao đâu, nương mua cho con nha, ăn ít một chút thì không sao hết.” Nói xong, liền vẫy tay sai thị vệ đi mua ba cây kẹo hồ lô.

Vân Tiểu Miên vừa chuyển đầu, liền thấy Lục Vân Dương đang li3m kẹo hồ lô trong tay, giận sôi máu: “Người lại mua kẹo hồ lô cho con ăn à, tụi nó còn nhỏ, ăn nhiều đường không tốt đâu.”
Lục Vân Châu cũng thấy, đưa hai tay ra kêu: “Nương! Nương! Kẹo hồ lô!” Lục Thư Hàn đưa kẹo hồ lô qua: “Cũng chỉ có lúc này con mới chịu nhớ tới nương thôi.” Cầm kẹo hồ lô trong tay Lục Vân Châu cảm thấy mỹ mãn, thấy Lục Thư Hàn lại cầm một cây đưa cho Vân Tiểu Miên, tham ăn đề nghị: “Mẹ ơi, để Châu Châu nếm thử giúp mẹ nha.”
Lục Thư Hàn chụp lấy bàn tay nhỏ đang vươn ra: “Cái của con ăn còn không hết mà đi đòi ăn của mẹ.” Lục Vân Châu thè lưỡi, cúi đầu vui vẻ ăn kẹo hồ lô của mình.
Lục Thư Hàn thấy Vân Tiểu Miên xụ mặt không vui, đi qua cọ cọ cánh tay của nàng: “Hiếm khi được ra ngoài chơi một chuyến mới mua, gần đây đã lâu rồi không ăn, ăn một chút không có gì đáng ngại đâu, không phải em cũng thích ăn sao.”
Vân Tiểu Miên chỉ đành nhận mệnh đưa hài tử cho bà vú ở kế bên, bắt đầu ăn kẹo hồ lô: “Sao người không mua cho mình một cái?” Lục Thư Hàn thở dài: “Chờ lát nữa Vân Dương Vân Châu ăn không hết, nếu mà vứt đi lại chọc em đau lòng, cho nên ta liền hiểu chuyện, chờ lát nữa ăn nốt cho tụi nó.”
Vân Tiểu Miên hừ một tiếng, cũng không thèm để ý tới nàng kia đang tỏ vẻ đáng thương, nàng hiểu rất rõ, Lục Thư Hàn từ trước đến nay không thích ăn món này cho lắm, mỗi khi đều là ăn cùng mình cho vui.
Ba người đi vào đình, đứng bên hồ nhìn ánh đèn lung linh nơi xa, chỉ chốc lát sau, trên bầu trời dần bay lên rất nhiều đốm sáng, là đèn Khổng Minh, gió nhẹ thổi tới mang theo hương hoa, ánh đèn chiếu vào mặt hồ hơi hơi lấp lóe, như thể tất cả vì sao trên trời đều rơi xuống mặt hồ.

nuong-tu-xung-hy-24-0.jpg


Vân Tiểu Miên nhịn không được nghiêng đầu dựa vào vai Lục Thư Hàn, Lục Thư Hàn cũng đưa một tay ra, ôm vai nàng.

Lục Vân Dương cũng học theo dáng vẻ của mẹ, ngoan ngoãn dựa vào vai nương.

Đột nhiên có một bàn tay nhỏ lay bàn tay Lục Thư Hàn đang đặt trên vai Vân Tiểu Miên, ủy khuất la lên: “Còn con nữa, còn con nữa!”
Ba người đồng thời quay đầu sang, hóa ra là quên mất Lục Vân Châu, Lục Vân Châu giờ phút này đã rưng rưng đầy nước mắt, thấy các nàng nhìn tới, lập tức khóc ra, Vân Tiểu Miên vội ôm nó, Lục Thư Hàn ghét bỏ: “Thật là làm hỏng không khí.”
Lục Vân Châu thập phần ủy khuất ôm Vân Tiểu Miên, nức nở, Lục Thư Hàn nhìn nó đưa ngón tay vuốt vuốt mặt làm động tác chọc quê, Lục Vân Châu càng ủy khuất hơn, nghẹn ngào muốn khóc: “Người xấu!”
Lục Thư Hàn cười dùng tay đỡ đầu Vân Tiểu Miên, để nàng quay đầu qua, nhanh chóng hôn chụt lên môi nàng một cái, thập phần đắc ý nhướng mày với Lục Vân Châu.

Quả nhiên Lục Vân Châu òa khóc, vừa khóc vừa xô đẩy Lục Thư Hàn, muốn nàng cách xa mẹ ra một chút, mở miệng gào to: “Người xấu! Người xấu!”
Lục Thư Hàn cười ha ha, Vân Tiểu Miên thập phần bất đắc dĩ, dỗ dành Lục Vân Châu.

Lục Vân Dương ở trong lòng Lục Thư Hàn chuyển mình, duỗi tay lau nước mắt cho muội muội, cho đến khi Lục Vân Châu từ từ dừng khóc, Lục Thư Hàn lại ôm Lục Vân Dương hôn chụt một cái lên mặt.

Lục Vân Châu “Òa” một tiếng, lại khóc lên.
Vân Tiểu Miên có chút trách cứ nhìn Lục Thư Hàn, Lục Thư Hàn duỗi tay bế Lục Vân Châu, Lục Vân Châu giãy giụa không chịu để nàng ôm, nhưng tiểu hài tử sức lực nhỏ, chung quy vẫn bị Lục Thư Hàn ôm vào trong lòng, Lục Thư Hàn cũng hôn lên khuôn mặt nhỏ của nó một cái, lúc này Lục Vân Châu mới từ từ bình ổn tiếng khóc, ôm cổ nàng, ngoan ngoãn dựa vào vai nàng, nom bộ dáng kia, chắc là vừa rồi phải khóc mệt mỏi lắm..
 
Nương Tử Xung Hỷ
Chương 25: 25: Kết Cục


Khi Lục Thư Khang trưởng thành hơn một chút, Lục Thư Hàn liền dẫn hắn chạy ngược chạy xuôi, truyền hết mọi bản lĩnh lại cho hắn.

Lục Thư Khang ngoan ngoãn học theo từng li từng tí, tuy còn non nớt nhưng đã có thể san sẻ cùng tỷ tỷ rất nhiều.
Lục lão gia thấy hai tỷ đệ bọn họ cảm tình thân thiết, cũng chưa từng vì sản nghiệp trong nhà mà tranh đấu gay gắt, nên đã sớm chia sản nghiệp làm hai giao cho hai tỷ đệ, bản thân mình không bao giờ hỏi đến thương sự, chỉ muốn ở nhà ôm cháu gái.
Tiếc là Lục Thư Hàn lại quản rất nghiêm, mời không ít phu tử về dạy dỗ hai tỷ muội, Lục lão gia Lục phu nhân chỉ có thể tranh thủ mọi lúc mọi nơi cưng nựng cháu gái, lại oán trách Lục Thư Hàn thật sự quá nhẫn tâm.
Tuy Lục lão gia Lục phu nhân có phần bất mãn, nhưng Vân Tiểu Miên lại rất tán thành, thuở nhỏ nàng ở trong thôn, người trong thôn có thể đọc sách phải nói là lông phượng sừng lân (hiếm có), còn nàng sau khi quen biết Lục Thư Hàn mới được Lục Thư Hàn dạy cho ít chữ, hiện giờ trong nhà có điều kiện thế này, đương nhiên muốn cho con mình học nhiều một chút, tương lai phải phong tư yểu điệu như Lục Thư Hàn mới được.
Hai tỷ muội thật ra rất thức thời, hai mẹ đã an bài như vậy, tụi nhỏ cũng không cáu kỉnh mà ngoan ngoãn học hành, chỉ là tiểu nha đầu Lục Vân Châu này thấy tổ phụ tổ mẫu lại không nhịn được chạy tới làm nũng, chọc cho lão nhân gia đau lòng không thôi.
Vân Tiểu Miên vẫn luôn cho rằng, Lục Vân Châu thích làm nũng rất giống nàng, Lục Vân Dương hiểu chuyện ngoan ngoãn, ôn ôn nhu nhu, lại càng giống Lục Thư Hàn, nhưng vào một bữa tối nọ, Lục phu nhân ôm Lục Vân Châu đang làm nũng trong lòng, cười đến không khép được miệng, cảm thán: “Châu Châu đúng là cực kỳ giống Hàn nhi khi còn nhỏ.” Lục lão gia cũng tán đồng: “Còn không phải sao, khi còn nhỏ, Hàn nhi cũng ưa làm nũng thế này.”
Vân Tiểu Miên có hơi kinh ngạc nhìn sang Lục Thư Hàn, lại thấy nàng ôm chén cơm, đạm nhiên ăn đồ ăn, vờ như không nghe không thấy.

Lục Thư Khang cười ha ha: “Khó trách cha mẹ đều thương tỷ như vậy, tìm cho tỷ một Nhị tẩu tốt như vậy, mỗi khi Châu Châu làm nũng với đệ, đệ cũng chỉ hận không thể gom hết của ngon vật lạ đem về cho nó.”
Thấy đệ đệ cũng bắt đầu chế nhạo, cuối cùng Lục Thư Hàn không nhịn xuống nữa: “Đệ chớ có nói ta, bản lĩnh làm nũng khi còn nhỏ của đệ cũng không hề kém cạnh, đó là chưa nói đệ còn là nam tử đấy nhé.”

Lục Thư Khang hừ một tiếng, cũng không tranh cãi với nàng, lại gắp đồ ăn cho Lục Vân Dương: “Rõ ràng là Vân Dương ngoan ngoãn mới giống đệ.”
“Sao lại giống đệ? Đây là con gái ruột của ta, có giống thì cũng phải giống ta.” Lục Thư Hàn không phục, múc cho Lục Vân Dương một chén canh đầy, “Đừng ăn đồ của cậu con, ăn canh nhiều vào.”
“Cháu đệ giống đệ thì có gì sai chứ?” Lục Thư Khang lại gắp mấy miếng thịt, vùi sâu vào chén cơm của Lục Vân Dương.

Lục Vân Dương cầm đũa nhưng không thể nào ăn cơm, khe khẽ thở dài: “Con mới bảy tuổi thôi mà đã phải chiếu cố hai người, thật là vất vả quá đi.”
Lục Vân Châu động tác nhanh nhạy, vội gắp từ trong chén đầy ắp kia ra không ít đồ ăn: “Để muội ăn phụ cho!” Phồng miệng lên ăn hai miếng xong lại đắc ý nhìn Lục Vân Dương: “Có muội muội như muội có phải tri kỷ lắm không?”
Một bữa cơm hoà thuận vui vẻ, Lục Thư Hàn cũng nhân cơ hội đưa ra ý định muốn đi xa nhà một chuyến, đi Dương Châu và Kim Lăng thăm thú.

Giờ phút này Lục lão gia đã biết sản nghiệp đứng tên Vân Tiểu Miên không ít, ông chỉ vui mừng khi thấy con gái mình thủ đoạn lợi hại, sản nghiệp trong nhà cũng có thể yên tâm giao lại cho nàng.

Hiện giờ nghe nàng muốn đi Dương Châu, Kim Lăng, đại khái cũng đoán ra, là đi vì sản nghiệp của Vân Tiểu Miên.
“Trên đường đi con phải cẩn thận một chút, nhớ dẫn Tiểu Miên theo.” Lục phu nhân dặn dò, bà còn chưa quên chuyện Lục Thư Hàn cần nương tử xung hỉ trấn, ngay sau đó lại nghĩ đến hai cháu gái, “Vân Dương cùng Châu Châu không cần đi theo, dọc đường đi lăn lộn cũng đủ mệt, ở trong nhà cũng có thể hảo hảo đọc sách.”
Vốn Lục Thư Hàn tính sẽ dẫn theo hai con gái cùng đi, chuyện đọc sách nàng cũng không lo lắng lắm, phu tử ở Dương Châu cũng có thể tìm.

Có điều nghe mẹ nói như vậy, biết được mẹ không đành lòng, cũng không lập tức nói ra tính toán của mình: “Con có hỏi qua hai đứa nhỏ, tụi nó đều muốn lưu lại Lâm An, thế nên làm phiền nhị lão trông coi giúp chúng con đi vậy.”
Lục Vân Châu nghe thấy nương nói muốn đi Dương Châu, hai mắt đã sáng lên, hai cái đùi đung đưa, đã có chút ngo ngoe rục rịch, nó và tỷ tỷ chỉ mới nghe tới Dương Châu chứ chưa từng được đi qua, còn nữa, nó vốn là đứa thích ra ngoài chơi, làm sao muốn ở lại trong nhà chứ.

||||| Truyện đề cử: Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu |||||
Lục Vân Châu còn chưa kịp mở miệng, Lục Vân Dương đã nói: “Con sẽ ở nhà với gia gia nãi nãi, nương và mẫu thân nhớ trở về sớm nha.” Hóa ra Lục Vân Dương cũng nghe ra nuối tiếc trong lời tổ mẫu, nó cũng hiểu rõ, hiện giờ cả ngày cậu nó đều không có ở nhà, nếu cả nhà bốn người đều đi Dương Châu thì ban ngày trong phủ sẽ rất quạnh quẽ, tổ phụ tổ mẫu sẽ rất cô đơn tịch mịch.
Lục Vân Châu tuy rằng rất muốn đi, nhưng thấy tỷ tỷ nói như vậy, lại quay đầu lại nhìn tổ phụ tổ mẫu, bĩu môi, vẻ mặt không vui nói: “Con cũng ở lại nữa.”
Lục Thư Hàn cười: “Nếu con muốn đi theo thì cứ đi thôi, đã có tỷ tỷ con ở nhà với gia gia nãi nãi rồi, muốn ở lại mà sao trông khổ sở thế này hả?”
Lục Vân Châu vẫn lắc đầu: “Nếu con mà đi, con sẽ phải nhớ mong gia gia nãi nãi và tỷ tỷ, còn nếu lưu lại, chỉ cần nhớ nhung nương với mẫu thân là được rồi.”
Lục Thư Khang ở một bên kêu to: “Nè nè sao con không thèm nhớ cữu cữu gì hết vậy? Uổng cho cữu cữu thương con như vậy!” Lục Vân Châu vội bò xuống ghế, chạy nhào vào lòng Lục Thư Khang, chỉ cần vài câu làm nũng đã an ủi Lục Thư Khang dễ bảo được ngay.
*
Đến khi xe ngựa đi Dương Châu đã đi xa, sắp đến thị trấn tiếp theo, Vân Tiểu Miên mới từ thương cảm biệt ly phục hồi tinh thần, kéo tay Lục Thư Hàn, dựa đầu vào vai nàng: “Hiếm khi có dịp chỉ có hai người chúng ta.”
Lục Thư Hàn quay đầu sang, cũng là vẻ mặt thương cảm: “Lúc trước không phải chưa từng để hai đứa nhỏ ở nhà để ra ngoài, lần này trong lòng lại quạnh hiu thế này, có phải ta đã già rồi không em?”

Vân Tiểu Miên cười: “Vân Dương và Châu Châu đều đã bảy tuổi, không phải chúng ta đã già rồi sao.

Thôi thì người cứ yên tâm, em sẽ bên người cùng nhau già đi.” Nỗi muộn phiền thất vọng của Lục Thư Hàn được an ủi phần nào, nàng ôm Vân Tiểu Miên vào trong ngực: “Ngẫm lại mới thấy, chúng ta đã cách ‘bạc đầu giai lão’ ngày một gần.”
Vân Tiểu Miên cười ngọt ngào, lại nhịn không được cảm khái: “Lúc trước em gả vào cửa, chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy.

Em cứ cho rằng em sẽ chỉ là một nha đầu có cũng được mà không cũng chẳng sao của Lục gia mà thôi.”
Lục Thư Hàn cúi đầu nhìn nàng: “Đừng nói bậy, lúc trước em đã tốn không ít tâm tư câu dẫn ta, có chỗ nào giống chuyện mà một nha đầu sẽ làm chứ?”
Vân Tiểu Miên ngồi thẳng người, trên mặt đỏ ửng, giơ tay chụp tới Lục Thư Hàn: “Em vốn là thê tử mà người cưới hỏi đàng hoàng, có chút ý tưởng không an phận cũng hợp tình hợp lý thôi.”
Lục Thư Hàn thoáng lùi ra sau tránh thoát một kích: “Thế sao em không thể tưởng tượng ra được sẽ có ngày này, chẳng lẽ em cảm thấy ta là kẻ bội tình bạc nghĩa sao?” Vân Tiểu Miên đuổi theo, đánh trúng vai nàng: “Còn nói nữa! Cũng không biết lúc trước là ai bày đầy bức họa trong phòng, muốn chọn người ở rể về vậy ta! Lúc ấy chỉ mới thành thân với em được mấy tháng thôi đó.”
Lục Thư Hàn cũng không hề trốn tránh, cười ha ha: “Hóa ra từ khi đó em đã có lòng với ta, lại còn ghen nữa chứ!”
Vân Tiểu Miên hừ một tiếng, xoay người sang chỗ khác: “Thôi người đừng có mà tự cao nữa đi, chẳng qua em chỉ tham luyến nhan sắc của người một chút thôi.”
Lục Thư Hàn dựa qua, từ sau lưng ôm lấy Vân Tiểu Miên, hơi cúi đầu hôn lên cổ nàng, tay cũng không nhịn được du tẩu khắp nơi, Vân Tiểu Miên nặng nề thở ra một hơi, ngăn cái tay tác loạn lại, thấp giọng trách móc: “Bên ngoài còn có người kia kìa!”
Lục Thư Hàn cắn nhẹ vào tai nàng một cái, cố ý chọc nàng: “Chúng ta vốn là phu thê, bị người ta biết cũng không có gì đáng ngại.” Mặt Vân Tiểu Miên đỏ lên, trốn tránh: “Người có điên không vậy? Trước kia sao em lại không biết người mặt dày vô sỉ thế này?”
Lục Thư Hàn trêu ghẹo trong chốc lát, cảm thấy mỹ mãn mới ngồi thẳng người, như thể vừa rồi chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Vân Tiểu Miên cau mày có chút ủy khuất, duỗi tay nhéo cánh tay nàng một cái: “Đêm nay người phải bồi thường cho em đó!”
Lục Thư Hàn cố ý làm bộ không nghe không hiểu, chớp chớp mắt: “Có đêm nào mà ta không ‘bồi’ em đâu?” Vân Tiểu Miên sao lại không hiểu ý nàng, tức muốn hộc máu nhéo nàng một cái, Lục Thư Hàn ui da một tiếng, xắn tay áo duỗi cánh tay ra trước mặt Vân Tiểu Miên: “Em nhìn xem có bị bầm tím không, không thôi lát nữa em lại tự mình đau lòng đó.”
Vân Tiểu Miên không thèm nhìn nàng, mở cửa sổ xe ngựa nhìn ra ngoài, nói thầm một câu: “Sao còn chưa đến nhỉ?” Lục Thư Hàn nghe thấy, phụt một tiếng, bật cười, Vân Tiểu Miên bất giác hiểu ra đỏ mặt, vội đóng cửa sổ lại: “Em không phải có ý đó!”
Lục Thư Hàn che miệng, liên tục gật đầu, có điều ý cười trong mắt rõ ràng không tin, Vân Tiểu Miên giận quá, chụp lấy vạt áo Lục Thư Hàn hôn mấy cái liền, sau đó còn cắn lên môi nàng một cái cho hả giận.
Lục Thư Hàn làm sao dễ dàng buông tha tức phụ nhi tự mình dâng tới miệng, kịp thời giữ chặt nàng kia, hai người hôn nhau đắm đuối.

Vân Tiểu Miên bỗng như không xương không cốt, bất tri bất giác mềm nhũn trong lòng Lục Thư Hàn.

Lục Thư Hàn ôm người nọ, xấu xa trêu chọc: “Nương tử ráng nhịn một chút nha em, lát nữa là tới rồi.”
Vân Tiểu Miên giận sôi máu nhưng cũng hết cách với nàng, Lục Thư Hàn trông thấy vẻ mặt của nàng mà vui vẻ không thôi, càng cảm thấy không dẫn con theo quả là vạn phần chính xác.
*
Và từ đó, hai người sống hạnh phúc trọn đời bên nhau.
TOÀN VĂN HOÀN.
 
Back
Top Dưới