Ngôn Tình Nương Tử! Nàng Quá Bưu Hãn Rồi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nương Tử! Nàng Quá Bưu Hãn Rồi!
Chương 20: Gian Khổ Ập Tới! P3


Ta choàng tỉnh, Phác Chí Mẫn vẫn ôm chặt lấy ta, nhưng cơ thể ta cử động được rồi này.

Có thể thấy bùa chú hắn hạ không mạnh.

Tách! Một giọt nước mắt chảy ra từ khoé mắt hắn rơi xuống má ta.

Ta thấy hắn khóc rất thảm thiết, cơ thể hắn run bần bật lên, cổ họng phát ra thanh âm yếu ớt.

Hoá ra ác quỷ cũng có lúc nhuốm bi thương sao?
Phác Chí Mẫn chầm chậm mở mắt, hắn thấy ta nhìn cũng chỉ thản nhiên hỏi:"Có chuyện gì?"
"Không có gì, ta thấy ngươi khóc....."
"Làm em tỉnh giấc rồi sao?", đáy mắt hắn ánh lên tia âu lo.

"Ta rất muốn về nhà"
"Không thể!"
"Vậy còn Mai Ngân và Bạch Hàn? Ta muốn gặp họ!", ta kiên định nhìn Phác Chí Mẫn.

"Bọn họ đều chết rồi", hắn xuống giường rót nước, thái độ thờ ơ như thể chỉ vừa giết con kiến vậy!
"Chết....? Chết rồi?...!Ý ngươi là sao? Ngươi giết cả hai người họ rồi?", ta kinh hoàng nhìn hắn.

Thuộc hạ trung thành của ta........!Tỷ muội tốt của ta........!Nàng ấy...!chết rồi?
"Lão nương liều mạng với ngươi!", ta kích động hét lên, bao nhiêu chiêu thức học ở Minh phủ đến giờ này ta đều lôi ra dùng cả.

Nhân lúc hắn đang bận tránh ám tiễn, ta tung người nhảy ra ngoài, tầng hai ở hợp viện này không cao, nhưng đau chết đi được, chân ta hình như bị trẹo rồi.

Ta nhịn đau cứ chạy mãi chạy mãi, buổi đêm ở chỗ này đáng sợ thật đấy, người đánh chiêng cũng không có, nến cũng không thắp.

Mưa bắt đầu rơi, từ lúc chỉ tí tách cho tới khi nặng hạt, hạt mưa rơi xuống khiến cả người ta đều đau nhói, như thể đang có hàng ngàn mũi kim châm vào.

Ta mừng rỡ chạy đến cổng làng, nhưng....!cái làng chết tiệt này còn có kết giới? Hình như không đúng, đây giống như lời nguyền rủa kết thành hơn, ta ra sức đập vào khoảng không trước mặt, nhưng bị thứ đó đánh bật ra.

"Vô ích thôi, đã vào thì không thể ra được nữa!", Phác Chí Mẫn lạnh nhạt che ô cho ta,"Tiểu Á, theo ta về nhà đi!"

"Ta không phải Tiểu Á, ngươi mau cút đi cho khuất mắt ta!"
Ta thấy hắn giơ tay lên, cả người ta vội rụt lại, cứ ngỡ hắn sẽ đánh ta, nhưng Phác Chí Mẫn lại chỉ không vui vén mấy sợi tóc mai đẫm nước của ta sang một bên.

"Đừng bướng bỉnh nữa, theo ta về đi!"
"Hỗn đản! Mau đưa ta ra khỏi làng!"
"Tịnh!", hắn điểm nhẹ vào mi tâm ta, cả người ta cứng đờ, ta trừng mắt nhìn hắn, bao nhiêu tức giận cũng chỉ có thể nuốt ngược vào trong lòng.

"Chân của Tiểu Á bị thương rồi, ta bế Tiểu Á, em cầm ô cho ta nhé!", Phác Chí Mẫn dịu dàng nhìn ta.

Lúc đó ta gật đầu, nhẹ nhàng nói:"Được!"
Mẹ ơi, tên đáng ghét này hạ chú gì vậy, ta không muốn cầm ô cho ngươi....!Ngươi mau thả ta xuống!!!!
"Tiểu Á, ngoan nào! Em mệt rồi, mau đi ngủ đi!", hắn nhẹ giọng vỗ về ta.

Thế mà cái cơ thể ngu ngốc này thực sự nhắm mắt lại.

———————————————————————
Ta lại chìm sâu vào mộng mị, cảm thấy sinh khí trong cơ thể cứ từng chút, từng chút một thoát ra ngoài.

Ta không có cách nào tỉnh giấc.

"A Nhược! Cố gắng một chút, ta sắp đến rồi!", ta thấy Lục Trấn lo lắng lay người ta,"Cổ thuật? Nàng bị tên hỗn đản nào thi cổ thuật vào người thế này?"
Ta chầm chậm mở mắt, Lục Trấn ngay sát mặt ta, ta vui lắm.

Ít ra vẫn còn có người có thể để ta dựa dẫm vào.

"Ta nhất định sẽ cố gắng đến cùng, nhưng ngươi phải mau lên đấy Trấn Trấn......"
Lục Trấn chăm chú nhìn ta, hắn nhoẻn miệng cười:"A Nhược, nàng là đang sợ sao?"
"Ừ, ta sợ lắm! Ta không muốn chết đâu!"
"Ta đảm bảo A Nhược sẽ sống đến 1000 tuổi.

Cố kéo dài thời gian nhé!", Lục Trấn buông ta ra.

Ta níu chặt tay hắn lại:"Ở cổng vào có lời nguyền rủa tạo thành kết giới, cẩn thận một chút!"
"Được, ta nghe A Nhược.

Đợi ta nhé!"
————————————————————————
"Tỉnh dậy!"
Ta mở mắt, thấy Phác Chí Mẫn đang hờ hững nhìn ta.

Hôm nay là đêm trăng tròn.

Ta nhìn Phác Chí Mẫn, kinh hãi hơn cả là ngay bên cạnh có một cái xác đang treo ngược, da bị lột chỉ còn máu thịt, hai mắt trừng to không cam lòng, máu ở cổ cái xác đó chảy tí tách xuống cái bát nhỏ, hắn thản nhiên cầm lên uống "ực" một cái, gương mặt thoả mãn.

Toàn thân ta mặc hỉ phục, thắt lưng giắt một miếng ngọc bội, có điều ngọc này nhìn thực quen mắt a~
"Tiểu Á đừng sợ, một lúc nữa thôi chúng ta sẽ cử hành Minh lễ, chỉ cần đợi đến nửa đêm là được!"
Toàn thân ta cứng đờ, nhưng nước mắt không ngừng tuôn.

Minh lễ sao? Minh lễ chỉ dành cho người chết thôi, vả lại đó là nghi thức bị nguyền rủa, Phác Chí Mẫn là người sống, sao lại cử hành Minh Lễ chứ?!
"Đừng khóc, ta đã đợi em rất lâu rồi.

Ta tưởng đã mất em mãi mãi...", hắn đặt nhẹ tay trên hai vai ta, ánh mắt dịu dàng nhẹ giọng dỗ dành ta, "Chỉ cần qua đêm nay thôi, chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa".

"Phác Chí Mẫn, không thể buông tha cho ta sao? Bao nhiêu năm nay quằn quại bên ngươi, ta mệt mỏi lắm rồi, đây chính là thứ ái tình mà ngươi thề hẹn sao?", giọng của "ta" cất lên đầy ai oán, răng nghiến chặt, như chỉ hận không thể cắn chết hắn ngay lập tức vậy.

Phác Chí Mẫn mỉm cười đứng thẳng người dậy, hai tay chắp sau lưng:"Không thể!"
"Tiểu Tịch! Tiểu Tịch!", Hắc Bạch Vô Thường vẫy vẫy tay với ta, thấy ta đã dời tầm mắt về phía họ, Hắc Vô Thường liền cười khẩy:"Muội cố kéo dài thời gian nhé, thiên la địa võng sắp bày xong rồi! Bọn huynh chỉ có thể giúp muội đến đây thôi, đi trước nhé!"
Ta chớp mắt hai lần tỏ ý đã hiểu, hai người họ liền gật đầu biến mất.

"Cô nương tên Tiểu Tịch sao?", giọng nói trong đầu ta cất lên, mềm mại, yếu ớt, đáng thương.

"Tại hạ là Lạc Minh Tịch.

Cô nương chắc hẳn là Á Mị?", khẳng định viên đan mà Phác Chí Mẫn ép ta nuốt là phách của cô gái này rồi.

Vậy là không phải ta bị thi cổ thuật, là phách của cô gái này bị thi cổ thuật, sau đó phần hồn đó ở trong thân thể ta, nên thân thể ta ngu ngốc bị điều khiển.

"Hầyyy, đã bảo là không phải cái gì cũng có thể ăn cơ mà! Đồ ngốc này, tự mình hại mình rồi!", ta thở dài trong lòng, chỉ hi vọng Lục Trấn nhanh cứu ta một chút.

"Tiểu Tịch, à, ừm, ta có thể gọi cô nương như vậy chứ? Lâu lắm rồi ta mới nhìn thấy người sống ở đây..."
Ta ngạc nhiên tột cùng.

Không phải cả làng này đều đã chết hết rồi đó chứ?
"Chị gái, à nhầm, vị tỷ tỷ này, ta vô cùng tò mò về thân phận của tỷ, chúng ta giao lưu chút đi!"
————————————————————————
Đêm tối.

Ánh trăng tròn trịa lơ lửng trên đầu, bầu trời đêm điểm xuyết những vì sao trông như thể một dải ngân hà thu nhỏ.

Ta toàn thân vận hỉ phục, hai má phấn hồng, môi đượm sắc son, trán vẽ chu sa, ngồi trên chiếc kiệu "được" bốn xác chết khiêng, gập ghềnh tiến tới cây cổ thụ lớn ở đầu làng.

Tất cả trang điểm hôm nay đều là do Phác Chí Mẫn giúp ta tô vẽ, không ngờ tên này giết người như ngoé mà lại có tài đến vậy.

Trông ta thật xinh đẹp nha~
Nơi đó đèn đuốc sáng rực, phía trước mặt cây cổ thụ là một cái bàn lớn, bày linh vị cùng chút đồ ăn, có vẻ như là đồ cúng.

Phác Chí Mẫn mỉm cười đứng đó, toàn thân diện hỷ phục màu đen, ta thấy đáy mắt hắn hiện lên sự sung sướng, hắn vui vẻ tới mức không ngậm được miệng lại.

Lẩm bẩm suốt như tiếng ong vo ve quanh tai ta, phiền chết đi được!
"Chủ hôn đâu?", ta nhướn mày hỏi.

Không ai làm chủ hôn lễ này, cũng chẳng ai công nhận, mặc dù là Minh hôn, nhưng ít ra cũng nên có vài người tới góp vui vỗ tay chứ? Không phải quá mức không hợp lễ nghi rồi đi?
"Thiên địa chứng giám tình yêu ta dành cho em là đủ rồi, không cần chủ hôn!"
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta đỡ lên bậc thang, cẩn trọng như thể nếu sai sót ta sẽ bị thương vậy.

"Đợi đã...!", ta túm chặt tay áo hắn, dừng bước chân.

Phác Chí Mẫn nheo mắt nhìn ta với vẻ không vui, không khí xung quanh bốc chốc trở nên lạnh ngắt.

"Ý ta là, ha ha.....", ta nuốt nước bọt, ép bản thân gượng cười,"Hủ tục ở nơi ta sống có quy định trước khi nữ tử xuất giá thì phải ở trước mặt lang quân của mình múa một bài kiếm, cho nên ta....."
"Cho nên, hiện giờ em muốn ta giúp em đánh đàn?", hắn nhướn mày, thần sắc trở lại vẻ cao ngạo như thường, vẻ mặt miễn cưỡng như thể ta vừa yêu cầu thứ gì phiền lắm vậy.

"À...!Đúng! Đúng! Chính là như vậy! Ha ha..", ta toát mồ hôi, đáy lòng thắt lại, nói cái gì mà "thiên la địa võng", nói cái gì mà "đợi ta", tên Lục Trấn chết tiệt! Ta sắp phải gả cho biế.n thái rồi đây này!
"Được! Vậy em chờ một chút, ta mang đàn với kiếm tới cho em", hắn phất tay áo, thản nhiên xếp bằng ngồi xuống đất nhìn hai cái xác chết quay đầu lững thững đi tìm đồ.

Tiếng cổ cầm vang vọng trong không trung, chứa đựng linh lực khiến cả người ta khoan khoái.

Lục Trấn đến rồi!
Phác Chí Mẫn ôm chặt ta vào lòng, nheo mắt cảnh giác xung quanh, hắn búng tay hai cái, có mấy cái xác chết đạp đổ cửa từ trong nhà đi ra, tiến về phía thanh âm vang vọng.

Tên này không ngờ còn tự xây cho mình một đội quân cơ đấy!
"Phụt" một tiếng, mấy cái xác bị đánh tan thành tro bụi.

Ta nghe thấy tiếng khớp xương bị xiết chặt.

"Người đến là ai? Các hạ không định xưng danh sao?", Phác Chí Mẫn cười nhạt, đáy mắt tràn đầy sát khí.

"Tại hạ Lục Trấn, Vương gia đương triều, hi vọng công tử có thể trả cô nương trong tay ngươi cho ta!"
Giọng của Lục Trấn vang vọng tứ phương, trầm thấp không vui, ta cảm giác hơi lạnh gáy, bàn tay Phác Chí Mẫn m.ơn trớn vuố.t ve cổ ta.

Y như sủng vật vậy!
"Ồ? Nếu tại hạ từ chối thì sao? Cô nương này vốn dĩ đã là thê tử của ta từ lâu, thất lạc nhiều năm, đến nay mới có thể tìm lại, các hạ phá phách nơi ta ở, diệt người của ta, giờ còn muốn đoạt thê tử của ta nữa ư?", hắn cười lạnh.

Con mẹ nó! Miệng lưỡi tên này cũng quá giỏi rồi đi?! Mới có vài câu mà đã bức Lục Trấn trở thành kẻ cướp rồi! Ta mới không thèm làm thê tử của biến th.ái đâu!
"Nếu như dĩ hoà vi quý đã không được, vậy ta chỉ có thể đoạt người thôi!", ta có thể tưởng tượng ra vẻ mặt miễn cưỡng nhún vai của hắn, chắc chắn sẽ rất khôi hài đi?
Tiếng cổ cầm lại vang lên, lần này thanh âm lớn hơn một chút, lúc đó ta nhớ có nói với Bạch Hàn chỉ cần dùng một lá bùa khuếch thanh liền có thể đốn hạ cả rừng trúc.

Vậy Bạch Hàn cùng Mai Nương.....!chắc hẳn vẫn còn sống đúng không? Nghĩ đến vậy lòng ta phấn khởi vui mừng, không để liền bị đạp ngã chúi đầu về phía trước.

"Ui da!...", ta suýt xoa, cũng may mặt của ta không hư hỏng gì,"Hôn đản! Đánh lén vui lắm..."
Ta ngừng lại không nói nữa, nhìn thân ảnh trước mặt.

"Lục Trấn! Ngươi tới rồi!", ta rưng rưng nước mắt, ta nhớ hắn biết bao.

Lục Trấn nhếch miệng kéo ta vào lòng, nhìn ta một chút:"Sao hả? Có nhớ ta không A Nhược?", cái mặt hắn bỡn cợt trông vô cùng hạ lưu.

Bỗng cả người ta run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm, ta túm chặt tay áo Lục Trấn, nghiêm mặt nói với hắn:"Nói với Bạch Hàn bày trận tứ phía, trong người ta có phách của người chết! Nhanh lên!".
 
Nương Tử! Nàng Quá Bưu Hãn Rồi!
Chương 21: Gian Khổ Ập Tới! P4


Lưỡi kiếm của Lục Trấn xoay nhanh như gió, ta không bắt kịp thân ảnh của hắn, chỉ nhìn thấy Lục Trấn cùng Phác Chí Mẫn càng đánh càng xa.
Bốn phía xung quanh đều là xác chết đạp đổ nhà mà ùa ra, ko có cái xác nào là nguyên vẹn.

Cái thì lòi một con mắt, cái thì bị mất cả mảng thịt, cái thì chỉ còn đầu thịt mình xương.

Bọn chúng phát ra âm thanh ề à ko rõ.

Mùi hôi thối bốc lên kết hợp với hơi ẩm sau cơn mưa khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Chỉ còn mỗi người sống là ta nơi đây, cho nên ta liền trở thành mục tiêu để bọn xác sống công kích.

"Đồ ngu! Đừng có động vào nàng ấy!"
Cảm nhận đc nguy hiểm, Phác Chí Mẫn quay ra nhìn đám xác sống quát to.

Nhân lúc hắn ko phòng bị liền bị Lục Trấn đâm cho một nhát.

Khinh thường ta sao? Dù bị khoá pháp lực, ta vẫn còn một thân võ công đấy nhé.

Tức thì ta đạp đổ bàn cúng, nắm chặt thanh kiếm nhằm mở một con đường sống cho bản thân.

Lúc này đây ta thật hoài niệm pháp thuật, có nó làm chuyện gì cũng dễ dàng.

Ko biết đám xác sống này bị ai tiêm máu gà, ta càng giết chúng càng hăng máu.

Lớp này đổ lớp sau lại tiếp tục lên.

Mấy ngày liền ko có vận động, rất nhanh ta liền mệt chết mẹ.

Vừa đánh vừa thở hồng hộc.

"Chủ tử!"
Ta nhìn thấy Mai Ngân lo lắng lao đến, lòng ta mừng vì nàng ko chết, Phác Chí Mẫn chỉ lừa ta.

Nhưng giờ khắc sinh tử này ko để ta vui mừng quá lâu, Mai Ngân mở một đường máu cho ta, kéo ta cùng chạy.

"Chủ tử, nhanh lên! Lục Trấn đã bày trận pháp rồi, chúng ta chỉ cần qua đó là đc!"
Ta muốn qua đó lắm, ta cũng muốn đc bình an, nhưng ta ko thể để ngươi như ý nguyện đc, Mai Ngân giả ạ.

Ta hất tay nàng ra, một kiếm bổ não nàng, Mai Ngân giả trợn tròn mắt nhìn ta, biến thành dáng vẻ thật của nó, một con trùng đen ngòm xấu xí to bằng cái thúng nhỏ.

Ta nhận ra Mai Ngân vì mùi hương ko đúng, nàng chưa từng dùng mùi hương mị hoặc như thế, nàng là nữ phó tướng, mang khí khái chính trực dũng mãnh.

Hơn nữa, sống trong hoàng cung nửa đời người, Mai Ngân ko thể nào gọi Lục Trấn là Lục Trấn như thế.

Ít nhất cũng phải gọi "Vương gia".

Chạy một quãng, ta thấy gốc thiết mộc lan già to lớn sừng sững, liền liều mạng trèo lên.

Đám xác sống ko biết leo trèo, liều bu đầy phía dưới vươn tay trực chờ kéo ta xuống.

Thiết mộc lan tính dương, khắc tà, ta tạm thời yên tâm sẽ ko có yêu vật gì đến gây phiền phức.

Nằm trên cành cao tạm nghỉ, ta lắng tai nghe xung quanh.

Chỉ có thứ gì đó rít lên một tiếng, âm thanh đánh nhau liền dừng hẳn.

Phía Tây ngôi làng, trận pháp bừng sáng lên.

Ta chưa nắm rõ đc tình hình, ko dám liều mạng nên chỉ dám nắm chặt kiếm, thời thời khắc khắc cảnh giác cao độ, chỉ có thể đảm bảo bản thân sẽ ko chết.

Sau khi ánh sáng bùng lên rồi vụt tắt, đám xác sống liền tan chảy thành đám thịt thối.

Nhìn mà buồn nôn, còn vô cùng tanh tưởi.

Ta nghe tiếng bước chân khập khiễng từ xa truyền lại, thâm tâm dấy lên một tầng cảnh giác.

Lục Trấn xuyên qua rừng cây ngước lên nhìn thấy ta, ta vẫn nắm chặt chuôi kiếm ko nhúc nhích.

Giằng co một lúc, Lục Trấn mở miệng hỏi:" Nàng ko định xuống rồi trở về sao? Giờ ta mới biết nàng là con khỉ đấy, thích trèo như vậy".

Ta hơi chần chừ, ngôn từ như thế xác thật là Lục Trấn, nhưng sao khẳng định đc đây có phải hắn thật hay ko? Hay đó là yêu vật giả trang.

"Hỏi nàng đó, sao ko trả lời? Nếu nàng định nhìn chằm chằm ta thế vậy ta liền về Thành Đô đây, nàng ở đây tự sinh tự diệt đi".

Hắn toan định rời đi.

Lúc này ta mới ngập ngừng:"Lục Trấn, kể về lần đầu ta gặp ngươi đi!"
Nếu là yêu vật thì chắc chỉ có thể giả mạo vẻ ngoài, hơn nữa lúc đó ta gặp Lục Trấn ở Minh phủ, sao có thể bắt chước đến mức đấy đc?
Lục Trấn liếc ta:"Làm sao vậy? Nghi ta là yêu vật giả dạng sao?"
Có lẽ là bực mình, Lục Trấn xoay người khập khiễng bước thẳng, ko ngó ta nữa.

Ta liền nhảy xuống đất, đâm kiếm lao nhanh tới.

Lục Trấn né đi, ta lại xoay một vòng đánh ngược trở về, thành công rạch một đường trên tay hắn.

Máu đỏ thấm ra ngoài áo, ta mới thở phào xen lẫn áy náy.

Sắc mặt Lục Trấn đen lại, chắc hẳn ko ngờ ta sẽ ra tay với hắn.

"Lạc Minh Tịch! Lấy oán báo ơn đó hả? Trong người nàng còn một mảnh tàn hồn đó, ko muốn ta giúp nữa có phải ko?!"
"Xin.....!Xin lỗi! Ta chỉ muốn chắc chắn thôi, vừa nãy đã gặp yêu vật thật!"
Ta chột dạ lén nhìn hắn, mặt Lục Trấn đầy tức giận, tay ôm cánh tay vừa bị ta cứa.

"Ko thì ta cõng ngươi nhé? Xem ngươi bị thương cũng ko nhẹ, chúng ta nhanh đi tìm đại phu chữa trị cho ngươi đc ko?"
Mắt ta long lanh nhìn hắn, vẻ mặt thành khẩn lấy lòng.

Có lẽ do mệt mỏi, Lục Trấn ko muốn so đo với ta nữa.

Hắn yếu ớt như bệnh mĩ nhân để mặc ta luồn tay ôm lấy bắp đùi hắn, kiên định cõng hắn về phía trước.

Mặt hắn áp lên bờ vai nhỏ của ta..
 
Nương Tử! Nàng Quá Bưu Hãn Rồi!
Chương 22


Nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Lục Trấn, ta tưởng hắn đã ngủ yên, ai ngờ hắn bất giác lên tiếng doạ ta giật mình.

"Phía trước là trận pháp siêu độ, nàng truyền chút linh lực vào đi, gọi Hắc Bạch Vô Thường đến đưa thôn dân nơi này đi đầu thai".

Ta gật đầu, nặng nề bước về phía trước, khác hẳn với không khí bức bối đầy tử khí nơi đây, bước vào mắt trận, một ngọn gió thanh thuần ùa đến khiến lòng ta khoan khoái trở lại.

Ta thả Lục Trấn xuống, đỡ hắn dựa vào gốc cây nằm nghỉ, cắn tay lấy máu vẽ thêm trận pháp triệu hồi, sau đó quỳ xuống lạy.

"Lạc Minh Tịch to gan thỉnh hai vị Hắc Bạch Vô Thường đến trợ giúp".

Trận pháp loé sáng, Hắc Bạch Vô Thường từ không trung bước ra.

"Muội lại gây phiền phức gì thế Tiểu Tịch?"
Khoé miệng ta giật giật, trong lòng bĩu môi, làm như thể ta gây phiền phức nhiều lắm vậy.

Chờ ta trở lại Minh phủ, hai tên đần bọn ngươi chờ đấy xun xoe vẫy đuôi đi, hừ!
Trong lòng đã thầm mang Hắc Bạch Vô Thường đi mắng 7749 lần, nhưng ngoài mặt ta vẫn cười giả lả.

"Đâu có đâu có, hôm nay muội triệu hai huynh tới là vì muốn nhờ hai huynh dẫn các thôn dân nơi đây đầu nhập luân hồi mà haha"
Hắc Bạch Vô Thường ngẩng đầu, nhìn một rừng quỷ đang bay vất vưởng, ko rõ dư vị trong lòng.

Không khí bức bách nơi đây làm người ta ngột ngạt, y hệt một cái lò sát sinh.

Chỉ có điều, đây là lò sát sinh diện rộng, ko còn một ai sống sót.

Oán khí bốc lên như quái cật to lớn há cái mồm đấy máu nuốt chửng người ta.

Phác Chí Mẫn lao nhanh từ trong bụi cỏ ra định đánh lén, liền bị Lục Trấn thụi cho một phát lăn ra đất, lại bị Hắc Vô Thường dùng dây Huyền Thiết trói lại.

Hắn mang dáng vẻ kh.ủng bố gào thét như điên.

"Ko đc đi! Các ngươi ko đc đi! Ko đc mang nàng đi! Cút! Cút hết cho ta aaaa!!!"
"Im miệng đi! Gào thét vào lão nương cũng bực mình", ta vả vào cái mặt máu đã nát bét thịt, ghét bỏ ra mặt.

Ta thừa nhận ta là nhan khống, mĩ nam mĩ nữ đều khiến ta thích thú, vậy nên tên điên ầm ĩ trước mặt này làm ta ko vui vẻ gì.

Toàn thân hắn là máu tươi, từ đầu xuống cổ đều chỉ còn máu thịt mơ hồ cùng hai con ngươi như muốn lòi ra, mảng da cổ bong ra, gió thổi qua còn khiến nó đung đưa.

Phác Chí Mẫn nhìn ta với dáng vẻ hèn mọn, giọng như nỉ non:"Á Mị, đừng đi.

Nàng hứa với ta là sẽ ko rời ko bỏ mà".

Ta bật cười:" Nói ngu ngốc gì thế, cô nương đó hứa gì với ngươi ta ko rõ, nhưng ta đâu có thề non hẹn biển gì với người? Người si nói mộng!"
Bạch Vô Thường phất tay, ta đau đến mức ngã quỵ xuống, mảnh tàn hồn nhỏ bay ra khỏi cơ thể ta, hoá thành dáng vẻ của cô nương nọ.

Quả thật, nàng có 8 phần giống ta, chẳng trách Phác Chí Mẫn nhận nhầm ta thành nàng.

Phác Chí Mẫn ngây người nhìn nàng, chỉ vội gọi tên nàng đã thấy nàng nhìn hắn bằng ánh mắt ghét bỏ, sau đó bay đến mắt trận đi đầu nhập luân hồi.

Ánh mắt hắn như vỡ vụn, gào thét quẫy đạp ko cam lòng, giãy giụa muốn đuổi theo.

Hắc Bạch Vô Thường lắc chuông, các vong linh xếp hàng ngay ngắn tiến vào mắt trận, có trẻ, có già, có người đã thống hận đến mức biến thành lệ quỷ, mắt sắc như dao găm dán chặt vào người Phác Chí Mẫn.

Ta nhìn thấy cả ông lão và A Trứ, A Trứ thấy ta liền vui vẻ vẫy tay, ta cũng vẫy tay chào nó, mừng cho nó ko còn phải chịu thống khổ dày vò, thoát khỏi kẻ điên kia, nó sẽ có một cuộc đời mới, mong rằng vận mệnh sẽ đền bù cho A Trứ một cuộc đời xứng đáng.

Còn về Phác Chí Mẫn, Hắc Bạch Vô Thường ko thèm để hắn đứng dậy rồi dẫn đi, mà cứ như vậy kéo lê hắn trên mặt đất, mặc hắn mắng chửi.

Phác Chí Mẫn làm ác quá nhiều, sau khi bị dẫn xuống Minh phủ sẽ bị đày xuống địa ngục, thời thời khắc khắc, ngày ngày đêm đêm đều sẽ chịu hình phạt, đau đến chết đi sống lại, sau đó sẽ bị đày vào súc sinh đạo.

Nhưng đó sẽ là chuyện của mấy trăm năm sau rồi.

Hoặc hắn sẽ bị các vong linh khác cắn nuốt, hồn phi phách tán.

Bạch Vô Thường ngưng lại, quay đầu lạnh nhạt ném cho ta một miếng ngọc bội:"Cầm lấy, từ khi muội đến nhân gian toàn dính phải tà ma nguội đạo, Diêm Vương ko yên tâm, liền lén lút đưa muội để phòng thân".

Ta cầm lấy, mắt rưng rưng cảm động, thầm nhủ trong lòng sau này ta sẽ ko mắng lão ấy nữa, sẽ chăm chỉ giúp lão làm việc.

"Đa tạ, nhắn lão bảo trọng thân thể nhé, đừng quá lo lắng, ta sẽ sớm trở về".

Bạch Vô Thường gật gầu đầu, ung dung rời đi..
 
Back
Top Bottom