Ở một ngôi làng nọ, có một người đàn ông.
Nghĩ cũng buồn cho người đàn ông đó, đã đến cái tuổi trung niên, mà chẳng có một mối tình nào đậu trên vai.
Cái tuổi tóc đã bạc trên đầu, cứ ngỡ tổ tiên phù hộ, trời ngó lại mà gặp được người nâng khăn sửa túi, cũng có khi như Từ Thức gặp Giáng Tiên, vui duyên mới cho thỏa mộng vu sơn, cho con suối khô lại có nước chảy, cho nàng xuân lại tốt tươi, thế mà lắc đầu ngao ngán, cho cái số phận cô độc, ta lại chỉ có mình ta.
Người đàn ông đó chẳng phải ai khác mà chính là một người đã trung niên, theo đòi nghiên bút, chỉ có điều người ta thì thành ông tú, ông cống, ông nghè, còn người đàn ông đó thì chẳng có danh gì, chỉ có tiếng gàn trong làng.
Mặc kệ ai nói gì thì nói, người đàn ông đó sáng ra làm chén trà nhạt, viết đôi câu thơ, rồi vỗ đùi khen hay, như người ta vẫn nói mèo khen mèo dài đuôi.
Chiều nhìn đôi uyên ương nhảy nhót chuyển cánh ở nơi lùm tre xanh trước ngõ, mà than thở cho cái thân phận hẩm hiu của mình, chỉ mong gặp được người nâng khăn sửa túi.
Cũng đã lớn tuổi, ai nỡ dối nhau làm chi?
Chỉ cần sáng ra nhìn bình minh lên, cùng dạo trên cánh đồng lúa đang trổ bông, cùng nhau nhìn hoàng hôn buông xuống, cùng nhau bên mâm cơm đạm bạc, cùng nhìn nhau cười bảo: " chúng mình bao nhiêu năm ở nơi đâu, giờ đây mới gặp" Chỉ tiếc tất cả là ảo mộng, người về nơi xa ấy, chỉ để lại một kẻ gàn ở nơi xóm nhỏ, cùng lối đi vắng lặng với một vầng trăng cô đơn, còn bao nhiêu lâu nữa để có một người lướt qua cuộc đời của hắn, để hắn nghe nói rằng; em chỉ yêu con người của chàng, để cho hắn lại cầm lấy tay của nàng mà ngỡ như giấc mộng.
Hắn thấy sợ khi nàng biến mất, mới cầu trời khấn phật rằng nàng ở bên cạnh hắn mãi mãi, thế mà giờ đây chỉ còn lại là kỉ niệm.
Duyên phận như vậy, biết hỏi ai, thôi thì ghi lại mấy dòng cho người đời biết được rằng hắn cũng yêu, cũng muốn có người nâng khăn sửa túi.
Hắn cũng yêu, cũng muốn được yêu, cũng muốn có nữ nhân của mình.
Nhưng số phận đã như vậy, chỉ biết nhìn trời mà hỏi.
Trời cười lại khuyên hắn.
_ Thôi đừng buồn, đừng buồn nữa, rồi đây thương tình gả con cho.
Nhưng hắn lại nghĩ, trời có con gái đi nữa, thì cũng không đến lượt hắn.
Ôi!
Số phận như thế đành phải chịu, viết mấy dòng nói ra tâm sự thì tóc thêm sợi bạc, năm canh thâu lại đi qua mau, để sáng ra chỉ một mình ngồi ngắm đất trời, mặc cho thế nhân gọi hắn là kẻ gàn.
Hắn là ai?
Là kẻ gàn ở nơi làng quê xóm nhỏ bên con sông này.
Hắn phóng bút mà viết, mà quay cuồng với chữ tình của thế nhân.
Người cầm bút viết những từ đao to búa lớn, những từ trung quân ái quốc, còn hắn thì phóng bút viết chữ tình, chữ tình của những kẻ độc thân, hắn rên rỉ vì tình yêu cứ như nữ nhân đạp phải gai.
Sáng nay, khi hoa trong vườn đang khoe sắc thắm, hạt sương đêm đang gắng gượng nằm trên cái lá của hoa Trinh Nữ, thì hắn cầm chén trà đang bốc những làn khói với mùi thơm của trà.
Hắn đưa chén trà lên mũi ngửi, rồi khẽ mỉm cười, khi nhìn thấy ở nơi cây khế trước nhà là những chú chim non đang tập tành bay bay.
Nhìn những chú chim non đang tập bay, dưới ánh mặt trời của mùa Xuân, lúc cây cỏ tươi tốt, vạn vật sinh sôi nảy nở.
Một ngày an nhàn của một người trung niên ở nơi làng quê xóm nhỏ, đang từ từ diễn ra.
Hắn đang tận hưởng những giờ khắc thanh nhàn của mình, thì ở nơi đầu ngõ, ở nơi lối nhỏ vào nhà của hắn, thấp thoáng có hai bóng người đi vào.
Hắn nhìn thấy hai bóng người đó thì hoảng hốt kêu gọi.
_ Hỏng rồi!
Hỏng rồi!
Cứ ngỡ được an nhàn để thưởng trà, ai ngờ chẳng được?
Ai mà hắn vừa nhìn thấy đã hoảng hốt kêu lên như vậy?
Ở nơi đầu ngõ của hắn là một ông lão râu tóc bạc trắng mặc áo dài màu xanh, đầu đội khăn, quần trắng, chân mang guốc mộc, tay cầm gậy trúc.
Đi bên cạnh lão ông là một người đàn bà béo mập, tóc vấn cao, mặc áo dài xanh, quần đen, chân cũng mang guốc mộc, tay cầm khăn, dáng đi uốn éo, miệng cười nói vô cùng ngọt ngào, cái khăn tay đó thỉnh thoảng lại che miệng khi cười.
Hai người đó, lão ông là thúc thúc của hắn, người còn lại hắn cũng đã quen mặt, đó là bà mai mối ở nơi làng bên.
Bà mai mối ấy mai mối đám nào y như rằng thành đôi đám đó, thế mà riêng hắn luôn mấy đám thì chẳng thành.
Bà mối chẳng chịu mới tuyên bố rằng, cho dù như thế nào đi nữa, cũng phải mai mối cho hắn có đôi có đũa cho thiên hạ biết rằng, chẳng có đám nào vào tay bà mối mà chẳng thành đôi.
Hai người đó càng lúc càng đi vào trong nhà, thì hắn càng thêm hốt hoảng, như muốn có phép để biến đi, hay có cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống.
Hắn đang định đánh bài chuồn thì lão ông, vị thúc thúc của hắn đã đứng ở nơi cái sân và gọi lớn:
_ Anh cả!
Anh định trốn đi đâu?
Lên trời hay xuống biển vậy, sao thấy ta như thấy hùm beo?
Hắn khi này chẳng biết trốn đi đâu cho được, nên mới đưa tay lên gãi đầu gãi tai.
Lão thúc thúc nhìn thấy bộ dạng của hắn như vậy liền nói:
_ Nhìn cái bộ dạng cười trừ của anh, thì ta muốn đánh cho anh mấy gậy mới khôn ra.
Chứ cứ đứng đó mà cười trừ.
Hắn nghe lão thúc thúc nói muốn đánh liền nhanh chóng bước vào trong nhà, vừa đi hắn vừa nói:
_ Thúc thúc!
Cha mẹ của cháu mất sớm thì chú cũng như cha, thúc thúc muốn đánh cháu thì cháu xin nhận.
Hắn nói xong nằm lên bộ ngựa, lại vén áo, tụt quần xuống, định bụng cho cái bà mối ấy thấy xấu hổ mà bỏ đi.
Hắn muốn như vậy, chỉ có điều lão thúc thúc của hắn bao năm nay đã biết cái trò ma mãnh của thằng cháu trời đánh nên cũng phụ họa.
Lão thúc vừa nhìn lên bàn thờ tổ vừa khóc.
_ Tổ tiên xin hãy thứ cho con chẳng biết dạy cháu.
Nhưng người đời bảo rằng; "thương thì cho roi cho vọt" hay như là dạy trẻ từ thủa lên ba, chỉ có điều thằng cả nay đã trung niên đầu hai thứ tóc, mà người nâng khăn sửa túi, bầu bạn khi đêm vắng, trưa hè, vậy con đánh một thì lòng của con đau mười.
Lão thúc của hắn lúc này, mới đánh một gậy lên mông của hắn vừa nói:
_ Anh cả!
Anh có biết không có con nối dõi tông đường là một trong những tội bất hiếu hay không?
Hắn làm vậy, chỉ muốn đuổi cái bà mối kia đi, ai ngờ lão thúc của hắn lại làm thật.
Hắn bị một roi đau điếng chẳng dám diễn trò nữa, liền nhanh chóng kéo quần lên rồi chạy ra ngoài.
Hắn chạy ngang bà mối liền ghé tai nói:
_ Bà làm mai mối cho tôi, giỏi thì bà mai mối cho bà đi, bà với tôi bằng tuổi bà mãi chẳng có chồng, thế mà còn bày đặt làm mai cho tôi?
Hắn vừa nói xong thì cái con mụ làm mai làm mối, cái con mụ tự nhận mình là đệ tử của ông Tơ bà Nguyệt, nối dây tơ hồng để kiếm tiền, nghe hắn nói như vậy thì cầm lấy chéo áo của hắn mà khóc lóc.
_ Ông đã biết tôi rồi đó, số thì làm phúc cho người lại mang tội, lấy ông chồng nào thì người đó đều bỏ tôi mà đi hết cả.
Một mình vò võ năm canh, nước mắt ướt gối.
Đêm Xuân cũng như đêm Đông lạnh lẽo mình ai, giường đơn gối chiếc chỉ thấy hình bóng của người xưa về trong giấc mộng.
Thấy ông đơn chiếc mới thương người chung cảnh, nay có thuyền từ xa vừa cập bến.
Hắn nghe người mai mối ở làng bên nói như vậy, thì chắp tay lạy chéo.
Muốn biết sự thể ra sao?
Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.
Hết chương 1