Cập nhật mới

Khác Nương Tử Áo Trắng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391596671-256-k900467.jpg

Nương Tử Áo Trắng
Tác giả: NinhNguyenDuc
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

#ninhnguyenduc/ Có một chàng trai trẻ số phận long đong, học hành, công việc, cứ gọi là dở dang, chẳng đâu vào đâu , cho đến một ngày, một ngày khi trời đất tối dần, tối dần thì.....

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.



ninhnguyenduc​
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 1


Ở một ngôi làng nọ, có một người đàn ông.

Nghĩ cũng buồn cho người đàn ông đó, đã đến cái tuổi trung niên, mà chẳng có một mối tình nào đậu trên vai.

Cái tuổi tóc đã bạc trên đầu, cứ ngỡ tổ tiên phù hộ, trời ngó lại mà gặp được người nâng khăn sửa túi, cũng có khi như Từ Thức gặp Giáng Tiên, vui duyên mới cho thỏa mộng vu sơn, cho con suối khô lại có nước chảy, cho nàng xuân lại tốt tươi, thế mà lắc đầu ngao ngán, cho cái số phận cô độc, ta lại chỉ có mình ta.

Người đàn ông đó chẳng phải ai khác mà chính là một người đã trung niên, theo đòi nghiên bút, chỉ có điều người ta thì thành ông tú, ông cống, ông nghè, còn người đàn ông đó thì chẳng có danh gì, chỉ có tiếng gàn trong làng.

Mặc kệ ai nói gì thì nói, người đàn ông đó sáng ra làm chén trà nhạt, viết đôi câu thơ, rồi vỗ đùi khen hay, như người ta vẫn nói mèo khen mèo dài đuôi.

Chiều nhìn đôi uyên ương nhảy nhót chuyển cánh ở nơi lùm tre xanh trước ngõ, mà than thở cho cái thân phận hẩm hiu của mình, chỉ mong gặp được người nâng khăn sửa túi.

Cũng đã lớn tuổi, ai nỡ dối nhau làm chi?

Chỉ cần sáng ra nhìn bình minh lên, cùng dạo trên cánh đồng lúa đang trổ bông, cùng nhau nhìn hoàng hôn buông xuống, cùng nhau bên mâm cơm đạm bạc, cùng nhìn nhau cười bảo: " chúng mình bao nhiêu năm ở nơi đâu, giờ đây mới gặp" Chỉ tiếc tất cả là ảo mộng, người về nơi xa ấy, chỉ để lại một kẻ gàn ở nơi xóm nhỏ, cùng lối đi vắng lặng với một vầng trăng cô đơn, còn bao nhiêu lâu nữa để có một người lướt qua cuộc đời của hắn, để hắn nghe nói rằng; em chỉ yêu con người của chàng, để cho hắn lại cầm lấy tay của nàng mà ngỡ như giấc mộng.

Hắn thấy sợ khi nàng biến mất, mới cầu trời khấn phật rằng nàng ở bên cạnh hắn mãi mãi, thế mà giờ đây chỉ còn lại là kỉ niệm.

Duyên phận như vậy, biết hỏi ai, thôi thì ghi lại mấy dòng cho người đời biết được rằng hắn cũng yêu, cũng muốn có người nâng khăn sửa túi.

Hắn cũng yêu, cũng muốn được yêu, cũng muốn có nữ nhân của mình.

Nhưng số phận đã như vậy, chỉ biết nhìn trời mà hỏi.

Trời cười lại khuyên hắn.

_ Thôi đừng buồn, đừng buồn nữa, rồi đây thương tình gả con cho.

Nhưng hắn lại nghĩ, trời có con gái đi nữa, thì cũng không đến lượt hắn.

Ôi!

Số phận như thế đành phải chịu, viết mấy dòng nói ra tâm sự thì tóc thêm sợi bạc, năm canh thâu lại đi qua mau, để sáng ra chỉ một mình ngồi ngắm đất trời, mặc cho thế nhân gọi hắn là kẻ gàn.

Hắn là ai?

Là kẻ gàn ở nơi làng quê xóm nhỏ bên con sông này.

Hắn phóng bút mà viết, mà quay cuồng với chữ tình của thế nhân.

Người cầm bút viết những từ đao to búa lớn, những từ trung quân ái quốc, còn hắn thì phóng bút viết chữ tình, chữ tình của những kẻ độc thân, hắn rên rỉ vì tình yêu cứ như nữ nhân đạp phải gai.

Sáng nay, khi hoa trong vườn đang khoe sắc thắm, hạt sương đêm đang gắng gượng nằm trên cái lá của hoa Trinh Nữ, thì hắn cầm chén trà đang bốc những làn khói với mùi thơm của trà.

Hắn đưa chén trà lên mũi ngửi, rồi khẽ mỉm cười, khi nhìn thấy ở nơi cây khế trước nhà là những chú chim non đang tập tành bay bay.

Nhìn những chú chim non đang tập bay, dưới ánh mặt trời của mùa Xuân, lúc cây cỏ tươi tốt, vạn vật sinh sôi nảy nở.

Một ngày an nhàn của một người trung niên ở nơi làng quê xóm nhỏ, đang từ từ diễn ra.

Hắn đang tận hưởng những giờ khắc thanh nhàn của mình, thì ở nơi đầu ngõ, ở nơi lối nhỏ vào nhà của hắn, thấp thoáng có hai bóng người đi vào.

Hắn nhìn thấy hai bóng người đó thì hoảng hốt kêu gọi.

_ Hỏng rồi!

Hỏng rồi!

Cứ ngỡ được an nhàn để thưởng trà, ai ngờ chẳng được?

Ai mà hắn vừa nhìn thấy đã hoảng hốt kêu lên như vậy?

Ở nơi đầu ngõ của hắn là một ông lão râu tóc bạc trắng mặc áo dài màu xanh, đầu đội khăn, quần trắng, chân mang guốc mộc, tay cầm gậy trúc.

Đi bên cạnh lão ông là một người đàn bà béo mập, tóc vấn cao, mặc áo dài xanh, quần đen, chân cũng mang guốc mộc, tay cầm khăn, dáng đi uốn éo, miệng cười nói vô cùng ngọt ngào, cái khăn tay đó thỉnh thoảng lại che miệng khi cười.

Hai người đó, lão ông là thúc thúc của hắn, người còn lại hắn cũng đã quen mặt, đó là bà mai mối ở nơi làng bên.

Bà mai mối ấy mai mối đám nào y như rằng thành đôi đám đó, thế mà riêng hắn luôn mấy đám thì chẳng thành.

Bà mối chẳng chịu mới tuyên bố rằng, cho dù như thế nào đi nữa, cũng phải mai mối cho hắn có đôi có đũa cho thiên hạ biết rằng, chẳng có đám nào vào tay bà mối mà chẳng thành đôi.

Hai người đó càng lúc càng đi vào trong nhà, thì hắn càng thêm hốt hoảng, như muốn có phép để biến đi, hay có cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống.

Hắn đang định đánh bài chuồn thì lão ông, vị thúc thúc của hắn đã đứng ở nơi cái sân và gọi lớn:

_ Anh cả!

Anh định trốn đi đâu?

Lên trời hay xuống biển vậy, sao thấy ta như thấy hùm beo?

Hắn khi này chẳng biết trốn đi đâu cho được, nên mới đưa tay lên gãi đầu gãi tai.

Lão thúc thúc nhìn thấy bộ dạng của hắn như vậy liền nói:

_ Nhìn cái bộ dạng cười trừ của anh, thì ta muốn đánh cho anh mấy gậy mới khôn ra.

Chứ cứ đứng đó mà cười trừ.

Hắn nghe lão thúc thúc nói muốn đánh liền nhanh chóng bước vào trong nhà, vừa đi hắn vừa nói:

_ Thúc thúc!

Cha mẹ của cháu mất sớm thì chú cũng như cha, thúc thúc muốn đánh cháu thì cháu xin nhận.

Hắn nói xong nằm lên bộ ngựa, lại vén áo, tụt quần xuống, định bụng cho cái bà mối ấy thấy xấu hổ mà bỏ đi.

Hắn muốn như vậy, chỉ có điều lão thúc thúc của hắn bao năm nay đã biết cái trò ma mãnh của thằng cháu trời đánh nên cũng phụ họa.

Lão thúc vừa nhìn lên bàn thờ tổ vừa khóc.

_ Tổ tiên xin hãy thứ cho con chẳng biết dạy cháu.

Nhưng người đời bảo rằng; "thương thì cho roi cho vọt" hay như là dạy trẻ từ thủa lên ba, chỉ có điều thằng cả nay đã trung niên đầu hai thứ tóc, mà người nâng khăn sửa túi, bầu bạn khi đêm vắng, trưa hè, vậy con đánh một thì lòng của con đau mười.

Lão thúc của hắn lúc này, mới đánh một gậy lên mông của hắn vừa nói:

_ Anh cả!

Anh có biết không có con nối dõi tông đường là một trong những tội bất hiếu hay không?

Hắn làm vậy, chỉ muốn đuổi cái bà mối kia đi, ai ngờ lão thúc của hắn lại làm thật.

Hắn bị một roi đau điếng chẳng dám diễn trò nữa, liền nhanh chóng kéo quần lên rồi chạy ra ngoài.

Hắn chạy ngang bà mối liền ghé tai nói:

_ Bà làm mai mối cho tôi, giỏi thì bà mai mối cho bà đi, bà với tôi bằng tuổi bà mãi chẳng có chồng, thế mà còn bày đặt làm mai cho tôi?

Hắn vừa nói xong thì cái con mụ làm mai làm mối, cái con mụ tự nhận mình là đệ tử của ông Tơ bà Nguyệt, nối dây tơ hồng để kiếm tiền, nghe hắn nói như vậy thì cầm lấy chéo áo của hắn mà khóc lóc.

_ Ông đã biết tôi rồi đó, số thì làm phúc cho người lại mang tội, lấy ông chồng nào thì người đó đều bỏ tôi mà đi hết cả.

Một mình vò võ năm canh, nước mắt ướt gối.

Đêm Xuân cũng như đêm Đông lạnh lẽo mình ai, giường đơn gối chiếc chỉ thấy hình bóng của người xưa về trong giấc mộng.

Thấy ông đơn chiếc mới thương người chung cảnh, nay có thuyền từ xa vừa cập bến.

Hắn nghe người mai mối ở làng bên nói như vậy, thì chắp tay lạy chéo.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 1
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 2


Mai mối!

Mai mối!

Hắn vừa nghe đến chuyện mai mối là ớn như cháo chè, không phải hắn chẳng muốn có người nâng khăn sửa túi, bầu bạn sớm hôm, chỉ có điều nhân duyên do số mà ra cả.

Chẳng phải như vậy, sao người đời lại bảo.

_ "Tu trăm năm mới ngồi chung thuyền.

Tu nghìn năm mới có duyên vợ chồng"

Thế mới biết thành vợ thành chồng, ăn đời ở kiếp với nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn đến khi đầu bạc răng long cũng phải tu nghìn năm mới thành chứ bộ.

Hắn nhìn bà mối cũng trạc tuổi mình.

Một bà mối chuyên lo nhân duyên cho người, một bà mối lấy ông Tơ bà Nguyệt làm sư phụ, lấy nhân duyên của người kiếm miếng cơm ăn.

Hắn cười khẩy, khi bà mối đó cũng phải qua mấy lần lên kiệu hoa, thế mà nay vẫn phòng không gối chiếc.

Bà mối lúc này đang nước mắt ngắn nước mắt dài than thở cho cái số kiếp chi lạ, lấy ba đời chồng cả ba đều chết, mai mối cho người thì trong ấm ngoài êm, đâu vào đó, riêng hắn có mối nào thì hỏng mối đó.

Cho dù hắn có than thở do số long đong lận đận bà mối vẫn nhất quyết làm mối cho hắn.

Hắn nhìn bà mối, cô gái làng bên một thời xuân sắc, cái thời mắt lúng liếng, miệng nhoẻn cười.

Vào cái thời đó mỗi khi làng bên có hội là hắn qua chơi, lại thấy có một cô gái ở nơi con đường hắn thường đi qua, cái cô gái đó nhìn khá được mắt, miệng hay cười, lại bạo dạn trêu chọc.

Thế mà thoáng một cái đã nghe cô gái đó lấy chồng nơi đâu chẳng biết.

Thời gian trôi qua chẳng biết bao nhiêu mùa lúa chín, hắn thấy cô gái làng bên nay thành bà mối.

Cô gái đó có số đa phu một bề nuôi con, nay bái ông Tơ bà Nguyệt làm sư phụ, lấy nghề mai mối kiếm tiền nuôi con.

Gặp nhau trong việc mai mối, hỏi thăm nhau mới biết sự tình.

Người làng bên đã qua ba đời chồng mà vẫn phòng không gối chiếc, đêm thâu lạnh lẽo, khi buồn vui biết nói cùng ai, biết tâm sự cùng ai, chỉ biết giấu nụ cười sau cái khăn tay, nuốt nước mắt vào trong, hỏi người xưa kén chọn quá nên giờ đây vẫn chưa có người nâng khăn sửa túi, bầu bạn sớm hôm, bên cạnh mâm cơm đạm bạc?

Hắn nghe cô gái làng bên, nay thành bà mai mối xe duyên cho người hỏi vậy thì cười nói:

_ Số bà có cũng như không, qua ba lần đò cũng phải trở về quê ngoại, còn tôi số phận long đong lận đận, duyên tình chẳng lấy một mảnh vắt vai, đến nay vẫn vậy, vẫn nhàn nhã rong chơi với tháng ngày.

Bà mối nghe chuyện liền quyết ý mai mối, được thì cho tui ít bạc nuôi con.

Nghe nói thế thì cười, cứ có người thì lo gì chuyện đó.

Bà mối mới hỏi tuổi tác của hắn rồi đi tìm người hợp tuổi.

Thế mà luôn mấy mối nhân duyên chẳng đặng, đến bà mối phải lắc đầu.

Hắn cứ ngỡ chuyện đó thì thôi, ông chú của hắn biết là do số mạng chẳng quan tâm đến chuyện đó nữa.

Thế mà sáng nay hắn đang thưởng trà nhìn ngó mây trời, với những đóa hoa khoe sắc trong vườn, thì lão thúc của hắn lại cùng bà mối đi vào.

Lão thúc của hắn nhìn thấy hắn nói chuyện với bà mối liền cười bảo.

_ Bà mối!

Bà cũng phòng không gối chiếc, còn thằng cháu của lão cũng chẳng có ai, chi bằng hai người kết hợp lại thành một đôi có khi cũng được.

Hắn nghe lão thúc nói như vậy, thì hoảng thật sự, có ai ngờ người ta làm mai cho cháu, lại bảo cháu mình kết hợp với bà mai.

Cái chuyện bà mai mối đã qua ba lần đò, trong ngoài ai chẳng biết, thế mà lão thúc lại muốn cháu của mình thành người thứ tư hay sao?

Nghe lão thúc nói như vậy, thì hắn cười nói:

_ Thúc thúc cũng biết nói chơi, sáng ra bên nhà thím đã nấu cháo môn hay sao, mà giờ đây lại nói nhiều như vậy?

Thôi thì thúc thúc hãy vào trong nhà nói chuyện với phụ mẫu của cháu.

Lão thúc nghe hắn nói như vậy, thì cầm gậy trúc chỉ vào hắn và nói:

_ Cái ngữ như anh thì còn gì mà sợ kia chứ?

Mà cho dù anh có đi theo cha mẹ của anh, thì nòi giống vẫn còn, chứ anh sống mà cứ như đã chết rồi thì làm chi?

Anh chị của ta mà nhiều con cái, thì ta thèm vào.

Anh có trôi sông lạc chợ ta cũng chẳng thèm quan tâm.

Hắn nghe lão thúc của hắn nói như vậy, thì cười nói:

_ Thúc thúc!

Việc đó cũng không có gì khó, hay thúc thúc cho con của em hai, em ba qua ở nơi đây cùng với cháu, sau này lấy đó làm thừa tự lo hương khói cúng giỗ, chứ cái số của cháu long đong lận đận, có cố gắng cũng không đâu vào đâu.

Lão thúc của hắn khi này mới giộng cây gậy trúc xuống đất rồi nói:

_ Cái đó thì anh khỏi phải lo, không tính hơn được, thì cũng chỉ có đường đó.

Bà mối làng bên nghe lão thúc nói như vậy, nay thấy hai chú cháu nhà hắn to tiếng với nhau, làm cho người đi đường phải ngừng chân nhìn ngó, mới lau vội nước mắt đang lăn trên má và nói:

_ Lão nói thế thì thật tội cho nhà cháu, có ai muốn qua ba lần đò cuối cùng chỉ có một mình cô đơn lẻ bóng.

Nhưng số trời đã cho vậy thì cũng phải chịu.

Cái thời xuân xanh thấy chàng đi qua ngõ, bạo dạn buông lời mà nói lên tâm ý của mình, chỉ có điều như câu đã nói "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng" đã là kẻ vô duyên thì gặp nhau rồi cũng xa cách, thấy người xưa vẫn cơm nước một mình cũng chạnh lòng, mới cố ý tìm hiểu một nàng thục nữ cho có bạn sớm hôm, chứ đã là kẻ vô duyên xin đừng gán ghép mà tội nhà cháu số phận đơn lẻ, cái số canh cô mồ quả.

Lão thúc trong lúc nóng giận, chỉ nghĩ đến cái chuyện nối dõi tông đường, mà bạo gan nói liều, nay nghe bà mối nói như vậy, thì đánh trống lảng.

_ Bà mối!

Thật ta đã già cả, nói trước quên sau, cũng không biết vừa rồi ta đã nói những chi, thôi thì có gì nhờ bà mối hết cả, nay ta có việc phải ra đình một chút.

Lão thúc của hắn nói xong liền quay trở về nhà cho dứt câu chuyện, chút nữa quay lại giáo huấn thằng cháu số khổ một phen.

Hắn thấy lão thúc đã quay trở về khi này mới nói:

_ Cũng là người làng trên xóm dưới, nay đã gặp nhau thì vào nhà dùng miếng cau miếng trầu, nói đôi câu chuyện rồi hẵng về.

Bà mối nghe hắn nói như vậy, khi này mới nói:

_ Thế cũng được, vào trong nhà có cái mối này tui nói cho ông rõ.

Hắn cùng bà mối làng bên vào trong nhà, chứ cứ đứng ngoài này người ta đi qua đi lại nhìn thấy thì đàm tiếu cũng không phải hay.

Nhất là cái bọn, mà lão thúc của hắn hay nói rằng:

_ Cái bọn vừa ngu vừa nhác, vừa ác vừa lười, chỉ chuyên ngồi lê đôi mách, đâm bị thóc chọc bị gạo, hóng hớt chuyện làng trên xóm dưới thì giỏi, còn việc đồng áng, việc vườn tược, việc chăm sóc con cái đầy ra đó thì bảo chẳng có gì?

Cái bọn đó đã túm tụm lại với nhau, thì chuyện không cũng như thật, cứ như nước lũ tràn về nhấn chìm người ta trong dòng nước, mà chết trong những lời đồn thổi mới thương tâm.

Hắn cùng với bà mối đi vào trong nhà, ngồi đàng hoàng ở nơi bàn ghế, lại chia ngôi khách chủ mà ngồi.

Hắn rót trà mời khách, lấy miếng cau miếng trầu để đãi.

Bà mối uống miếng nước, ăn miếng trầu xong liền nói với hắn.

_ Cái chuyện lúc trước tui thưa với anh, không biết anh còn nhớ hay không?

Hắn nhíu mày suy nghĩ rồi nói:

_ Có phải là cái chuyện bà kể với tui là có con thuyền vừa cập bến?

Bà mối gật đầu.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 2
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 3


Con thuyền vừa cập bến hôm nọ có gì mà bà mối phải chạy qua nhà của hắn.

Cái cô gái một thời xuân sắc buông lời trêu đùa, nay làm nghề mai mối kiếm dăm ba đồng bạc nuôi đàn con thơ, người như vậy xem như đã quen biết cũng dễ ăn dễ nói.

Bà mối lúc này mới kể cho hắn nghe, chỉ có điều trước khi kể lại hỏi hắn.

_ Này!

Tui hỏi thiệt, ông có muốn có người nâng khăn sửa túi hay không?

Hay chỉ muốn nhàn nhã rong chơi, nhìn hoa nhìn bướm, làm đôi chén trà, ba chén rượu, nói chuyện văn chương cho hết tháng ngày?

Hắn nghe bà mối hỏi như vậy cũng chỉ biết thở dài, bất giác một giọt nước mắt lăn trên bờ mi, trong lòng thương cho số phận hẩm hiu.

Cha mẹ mất sớm chỉ độc một mình hắn là con.

Hắn cũng theo đòi bút nghiên, dùi mài kinh sử, mong rằng đề danh bảng vàng, công thành danh toại, rạng rỡ tông môn, cho họ hàng gia tộc nở mày nở mặt với đời, chỉ có điều mong muốn là một chuyện, còn thực hiện là chuyện khác.

Cứ mỗi lần đi thi là hắn gặp chuyện, những chuyện không đâu vào đâu làm cho hắn chẳng được gì?

Chuyện thi cử cũng là học tài thi phận, thôi thì cứ gắng biết đâu cũng có lúc thi đỗ.

Chẳng phải nước Việt không có chuyện những vị cao niên tóc bạc trắng cũng lều chõng đi thi, mong kiếm chút danh cho con cháu có cái để khoe với thiên hạ là cháu của cụ cử, ông nghè.

Chuyện học hành thi cử là vậy, đến chuyện nhân duyên cũng chẳng được, vì hắn chỉ muốn tập trung vào việc học hành thi cử nên cứ lần lữa mãi.

Chỉ cần lấy đại một ai đó có cái mông to đẻ tốt là được, như lời của ông chú, vị lão thúc của hắn thường hay bảo.

Hắn nghe vậy thì nói:

_ Thúc thúc!

Nói như vậy thì lấy một người như heo nái hay sao?

Mà lấy người như heo nái thì làm sao sinh ra long phụng cho được, chắc chỉ sinh ra loài liu điu mà thôi, khi đó thì lụn bại cả tông đường, xuống suối vàng cháu còn mặt mũi trông thấy cha mẹ nữa, nếu như đường nhân duyên của cháu chẳng được, thì cho mấy đứa con của em hai, em ba qua đây làm người thừa tự cũng được.

Nghe thằng cháu than thở như vậy, lão thúc cũng hết cách, chỉ biết ra đình, ra nhà thờ họ chắp tay mà xin tổ tiên phù hộ cho con cháu được cả đường thi cử lẫn đường nhân duyên.

Hắn khi này nghe bà mối hỏi như vậy, chẳng có câu trả lời, mới hỏi bà mối:

_ Tui hỏi bà khí không phải, bà có tin rằng mình còn gặp một người nữa, mà người đó không bị bà khắc chết hay không?

Bà mối nghe hắn hỏi như vậy, chỉ biết lắc đầu và nói:

_ Ông cũng biết rồi đó, số tui là số canh cô mồ quả, khắc phu, chẳng được bền lâu.

Nhưng thấy ông phòng không gối chiếc, đêm thâu lạnh lẽo, nên mới làm mai làm mối, trước thì giúp ông có người nâng khăn sửa túi bầu bạn, sau thì kiếm chút tiền nuôi con.

Hắn nghe vậy cũng đồng cảm với bà mối, vì số hắn cũng khác chi, chẳng ai muốn như vậy cả, mới hỏi bà mối.

_ Thế bà định làm mai làm mối cho tôi cô nào?

Không dưng mà bà lại kể về con thuyền nào vừa cập bến, có phải trên thuyền đó có người mà bà định làm mai làm mối cho tôi?

Bà mối khi này mới gật đầu.

_ Chuyện là như thế này, trên con thuyền vừa cập bến ở nơi bến ngoài, trên con thuyền ấy có một đám người di cư, trong đám ấy có cha con một cô gái.

Cô gái ấy khá xinh đẹp, lại giỏi nghề đàn hát, chỉ có điều mắt của cô ấy lại không nhìn thấy rõ, thế mà ông lão lại ra điều kiện ai muốn lấy con gái của ông lão, thì phải lo cho ông lão một chỗ yên nghỉ tươm tất, với lại phải có nhà cửa vườn tược, con gái của ông lão phải là chính thất.

Nghĩ lui nghĩ lại cũng chỉ có ông là đáp ứng yêu cầu của ông lão mà thôi.

Hắn nghe bà mối kể như vậy, thì nói:

_ Nhân duyên cũng do thiên định mà ra, thôi thì cứ để trời quyết vậy, chứ tuổi đã trung niên, thoáng chốc cũng tuổi trời thiên thu, có cầu chắc chi mà được.

Cũng xin đa tạ bà đã nghĩ đến tui.

Hắn nói xong liền lấy trong túi ra mấy quan đưa cho bà mối.

Bà mối thấy hắn đưa lễ thì vội nói lời từ chối.

_ Ông hãy cách tiền đi, tui cũng đã lấy ông nhiều tiền rồi, cũng mong ông được đám nào đó cho đỡ áy náy.

Hắn cười bảo:

_ Mấy quan này không tính là tiền mai mối, mà là tiền tui cho bọn nhỏ có thêm đồng quà, tiền bánh.

Bà mối khi này mới cầm lấy những quan tiền mà hắn đưa cho, rồi nói lời đa tạ mà ra về.

Hắn đưa tiễn bà mối ra đến cổng rồi quay lại lấy kéo cắt tỉa cho mấy cây cảnh trồng trước nhà.

Cuộc sống của hắn cũng nhàn nhã, vì hắn được hưởng một số điền sản mà cha mẹ phụ mẫu đã để lại cho, nên cũng không lo ăn lo mặc, với lại hắn cũng không tụ tập hát xướng như những người bạn thơ văn.

Hắn loay hoay rồi lo cơm nước, đến lúc chiều muộn, khi mặt trời đang dịu dần, dịu dần thì hắn đi dạo.

Bước chân vô định đã đưa hắn bước đến bến sông.

Hắn cứ vậy mà bước đi, đến khi nhìn thấy một cái quán bán nước dưới gốc cây đa sát bờ sông thì ngừng lại.

Trước ở nơi đây chỉ có cái quán nhỏ bán những thứ bánh trái mà người trong làng làm ra, nay lại trở thành một cái quán trông thật tươm tất.

Hắn yên lặng đứng nhìn dòng sông quê nước chảy đôi bờ, thì nghe tiếng đàn so dây.

Tiếng đàn mới êm dịu làm sao, trong đó như có tiếng thông reo, tiếng nước suối chảy róc rách và tâm ý của người con gái mới lớn.

Hắn nghe tiếng đàn liền nói nhỏ:

_ Cô gái này không biết là vị tuyệt sắc ở nơi đâu ghé vào quê ta mà đàn khúc "phượng cầu hoàng" mong người tri âm là một bậc anh hùng.

Ta tuy chẳng phải là bậc anh hùng, chỉ có điều ghé qua một chút cũng không mất gì?

Hắn nghĩ xong, liền bước vào trong quán.

Hắn đưa mắt nhìn quanh, thấy đây là một cái quán vừa dựng lên chẳng bao lâu.

Nhưng trông cũng tươm tất, có bàn, có ghế cho khách ngồi uống nước nghe đàn nghe hát.

Hắn đang nhìn nhìn ngó ngó thì có tiếng người hỏi:

_ Khách nhân đến sớm như vậy, thật là vinh hạnh cho tiểu nữ, chỉ tiếc gia phụ đi vào trong làng, còn tiểu nữ thì đôi mắt chẳng tỏ nên bất tiện trong việc đón tiếp, có gì thì xin vị đây hãy thứ cho.

Hắn nghe vậy mới nói:

_ Tiểu thư chẳng cần phải lo lắng, thật ra kẻ này nhân lúc nhàn rỗi, đi dọc bờ sông để mà ngắm cảnh trời mây nước.

Kẻ này trong lúc ngắm cảnh thì nghe tiếng đàn của tiểu thư vừa lúc so dây liền lần hồi đi đến nơi đây, chẳng ngờ lại quấy quả tiểu thư, thật sự kẻ này mới là kẻ mong được tiểu thư thứ cho.

Hắn chắp tay mà cáo lổi.

Cô gái đó khi này lại thở than.

_ Khách nhân là người như thế nào?

Tiểu nữ chẳng rõ, chỉ có điều khách nhân vì tiếng đàn của tiểu nữ mà tìm đến nơi đây, thì cũng xem như tri âm.

Trà gia phụ đã pha ở nơi đó, xin khách nhân hãy dùng lấy.

Hắn nghe cô gái đó than thở như vậy, thì đưa mắt nhìn, thấy đó là một cô gái vừa tuổi đôi mươi, nhan sắc mặn mà, chỉ có điều đôi mắt như vô hồn dưới làn mi cong vút.

Hắn nhìn cô gái mà trong lòng bất chợt thương cho kiếp hồng nhan bạc phận, mới chắp tay nói:

_ Kẻ này vốn là học trò thi hỏng, tuổi đã trung niên, người ở nơi đây, họ Nguyễn tên Bá Khương.

Tiểu thư cứ gọi lão gàn là được rồi.

Cô gái đó nghe hắn giới thiệu như vậy chỉ gật đầu.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 3
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 4


Tiếng đàn so dây tỏ tấm lòng của người con gái tuổi xuân thì, mong rằng trong bước đường lưu lạc khắp chốn giang hồ gặp được bậc anh hùng, làm cho kẻ nhàn nhã rong chơi buổi chiều hôm phải lạc bước đến nơi đây.

Cô gái đó tay ôm cây đàn nguyệt nhẹ nhàng so dây nghe hắn giới thiệu tên tuổi thêm cái biệt danh mà người trong làng gọi hắn.

_ Lão Gàn sao?

_ Quả thật người làng gọi ta như thế.

Người con gái đó nhẹ nhàng đưa bàn tay lướt nhẹ trên dây đàn.

Chỉ thế thôi đã làm cho kẻ không biết nhiều về âm luật như hắn phải yên lặng để nghe tiếng đàn của cô gái.

Hắn nhìn cô gái mà khẽ thở nhẹ trong lòng:

_ Người đâu mà đẹp lạ lùng, trông như nhành liễu, tựa hoa vào buổi sáng, như trăng đêm thu.

Người như thế chỉ có bậc anh hùng mới sánh cùng, chỉ tiếc trời kia ganh phận má hồng mà lấy đi đôi mắt của nàng.

Hắn nghĩ xong liền than thầm:

_ Tiếc thay!

Tiếc thay!

Hắn mãi nghĩ, nào ngờ đâu đã than thành tiếng nên cô gái đó mới hỏi:

_ Có phải khách nhân đang thương xót cho Lộc Khanh đó không?

Hắn nghe người con gái có tên gọi là Lộc Khanh, một cô gái đẹp, đẹp tựa ánh trăng đêm rằm, như hoa buổi sớm hỏi như vậy liền đánh trống lảng.

_ Kẻ quê mùa này đâu dám nghĩ như thế, đang tiếc rằng đến không phải lúc nên không nghe được tiếng đàn, tiếng hát của Lộc Khanh tiểu thư.

Hắn nói xong liền nhắc lại tên của cô gái.

_ Lộc Khanh!

Cô gái mỉm cười nói:

_ Khách nhân!

Gia phụ mãi mới có một mình Lộc Khanh, nên mới đặt tên như thế, Khanh trong khanh tướng, Lộc trong bổng lộc.

Nhưng gia phụ lại bảo Lộc Khanh là lộc trời ban cho gia phụ, đáng tiếc lúc nhỏ Lộc Khanh đã chẳng nhìn thấy nhân gian vấn tình, chỉ gửi lòng mình vào cung đàn, tiếng hát mà thôi.

Hắn nghe cô nương Lộc Khanh nói như vậy thì nói:

_ Nhân gian vấn tình, nhiều khổ đau chi bằng đừng thấy thì hơn.

Lộc Khanh tiểu thư!

Không thấy nhân gian vấn tình, tiểu thư vẫn cảm nhận được những thứ mà kẻ tầm thường không nhìn thấy, vì thế cung đàn, tiếng hát của tiểu thư mới lay động lòng người, làm cho người như kẻ thô tục gàn dở này đứng xa cũng phải lần hồi tìm đến.

Cô gái Lộc Khanh nghe hắn nói mình là kẻ thô tục, gàn dở thì lắc đầu.

_ Khách nhân!

Khách nhân quá tự khiêm, chứ Lộc Khanh thấy rằng khách nhân là một người nhiều tình cảm, biết trân trọng cái đẹp, cảm thông với nỗi đau khổ của người đời.

Nay để tỏ tấc lòng, Lộc Khanh xin gửi đến khách nhân những cung đàn tiếng ca, cũng như tiếng lòng của cô gái sinh ra chẳng được may mắn như người khác.

Hắn nghe Lộc Khanh tiểu thư nói như vậy, thì nói:

_ Lộc Khanh tiểu thư!

Như vậy thì kẻ gàn này làm phiền tiểu thư rồi.

Hay cứ chờ đến tối khi khách đến nghe tiếng đàn, tiếng hát đông thì kẻ gàn này cũng đến vậy.

Lộc Khanh nghe hắn nói vậy, thì nói:

_ Khách nhân!

Tiếng đàn, tiếng hát của Lộc Khanh, bán khắp thiên hạ, cho kẻ phàm phu tục tử, cũng chỉ kiếm lấy miếng ăn, mấy khi có khách tri âm ghé qua, nay xin gảy một khúc tặng người tri âm.

Hắn khi này chẳng thể từ chối mới chắp tay và nói:

_ Thế thì kẻ gàn này làm phiền tiểu thư vậy.

Cô nương Lộc Khanh khi này mới nói với hắn.

_ Khách nhân!

Bên trái của Lộc Khanh tầm mấy bước chân có hũ rượu.

Khách nhân muốn uống xin hãy rót lấy, chứ Lộc Khanh không thể làm được.

Hắn nhã nhặn từ chối.

_ Lộc Khanh tiểu thư!

Kẻ này nghe khúc nhạc của tiểu thư là may mắn lắm rồi, lấy trà thay rượu để nghe tiếng đàn của tiểu thư cũng đã hân hạnh.

Lộc Khanh khi này không nói gì nữa mà chỉ khe khẽ gật đầu.

Nàng bắt đầu lướt nhẹ ngón tay trên dây đàn của cây nguyệt cầm.

Tiếng đàn bay bổng lên tận cung trăng làm cho chú Cuội đang ngồi tựa gốc cây đa cũng phải bật dậy, hướng tai xuống chốn trần gian để nghe.

Tiếng đàn khi trầm bay xuống mười tám tầng địa ngục, cho những kẻ khi ở nhân thế làm những điều thương thiên hại lý, trời đất chẳng dung, nay phải trả lại những gì đã vay ở chốn thế nhân, nghe được cũng như kẻ đi trên sa mạc khát khô cổ được miếng nước mát lạnh.

Tiếng đàn từ ngón đàn của nàng Lộc Khanh làm cho kẻ gàn như Nguyễn Bá Khương, một kẻ chẳng hiểu mấy âm luật, trên tay cầm chén trà nào uống, mà chỉ yên lặng để nghe tiếng đàn.

Tiếng đàn từ cây nguyệt cầm nay đã ngừng tiếng đàn trầm bổng, mà người nghe hồn vẫn chìm đắm trong tiếng đàn.

Hắn chìm đắm trong tiếng đàn một lúc lâu mở mắt nhìn thấy nàng Lộc Khanh đã ngừng tay, thế mà tiếng đàn còn như ở đâu đây vẫn chưa dứt.

Hắn muốn khen ngợi, chỉ có điều hắn chẳng nói gì cả, vì nghìn lời xưng tụng khi này có khi lại thừa thãi, khiến như hắn chẳng trân trọng nàng Lộc Khanh.

Hắn khi này mới đưa chén trà đã nguội lên miệng nhấp một miếng và khen.

_ Trà ngon!

Nàng Lộc Khanh thấy hắn khen trà ngon thì buồn bã nói:

_ Khách nhân đến nơi đây nghe tiếng đàn của Lộc Khanh chẳng hề khen ngợi như những người đến nơi đây để nghe đàn, mà lại khen một chén trà nguội, thế thì tiếng đàn của Lộc Khanh chẳng bằng một chén trà nguội hay sao?

Hắn lắc đầu.

_ Lộc Khanh tiểu thư!

Bá Khương này chẳng có ý như vậy.

Tiếng đàn của tiểu thư khi so dây cũng làm cho kẻ này đang trầm mình trong dòng sông quê phải sực tỉnh, mà lần hồi tìm tới nơi đây, huống chi tiểu thư đã đánh một khúc đàn tặng người tri âm.

Lộc Khanh tay ôm cây đàn nguyệt, khẽ đưa đôi mắt đẹp nhưng vô hồn nhìn về phía hắn mà hỏi:

_ Khách nhân!

Thế tại sao khách nhân không khen tiếng đàn, mà lại khen ngon một chén trà nguội là cớ làm sao?

Trà dù ngon cũng là do người khác mà có, còn tiếng đàn là của Lộc Khanh.

Ôi!

Bao nhiêu năm lang thang khắp chốn, kẻ phàm phu tục tử nghe đàn khen hay, thế mà nay người quân tử nghe đàn lại khen một chén trà.

Hắn nghe nàng Lộc Khanh bảo mình là người quân tử, mới nhớ đến câu "yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu"

Nàng đã hoa rơi hữu ý, ta đâu có phải nước chảy vô tình, chỉ có điều Bá Khương này duyên tình lận đận, long đong, chẳng được bao nhiêu lâu bền, tơ vương lòng, rồi một mai đây, hai người đôi ngả chia ly thì buồn lắm thay, chi bằng khi chưa vương tơ lòng xem như chẳng có, vì thế hắn chắp tay nói:

_ Lộc Khanh tiểu thư!

Tiểu thư nói gì Bá Khương ... không.. không.. phải nói kẻ gàn này chẳng hiểu, chỉ có điều không biết vì sao khi nghe khúc tri âm của tiểu thư, cho dù trà nguội cũng thấy ngon hơn.

Hắn khi này cúi đầu và nói:

_ Lộc Khanh tiểu thư!

Bá Khương này ngôn từ chẳng nhiều, có gì thất thố thì xin tiểu thư hãy thứ cho.

Nàng Lộc Khanh nghe hắn nói như vậy thì nhoẻn miệng cười.

Nàng vừa cười vừa hỏi hắn:

_ Khách nhân nói mình chẳng nhiều ngôn từ, thế khách nhân khen tiếng đàn của Lộc Khanh cũng làm cho chén trà nguội lại ngon hơn?

Hắn gật đầu.

_ Lộc Khanh tiểu thư!

Thật sự là như vậy, đó là tiếng nói từ trong tấc dạ chứ chẳng phải là tiếng ở nơi đầu môi chót lưỡi.

Bá Khương chẳng dám nói dối nữa lời.

Nàng Lộc Khanh khi này lại hỏi.

Nhưng nàng đã thay đổi cách xưng hô.

_ Bá Khương huynh!

Hắn nhìn nàng Lộc Khanh và hỏi:

_ Lộc Khanh tiểu thư!

Tiểu thư có điều gì muốn hỏi ở nơi Bá Khương này?

Nàng Lộc Khanh không trả lời mà nói:

_ Bá Khương huynh!

Lộc Khanh đã gọi là Bá Khương huynh, thế mà huynh vẫn còn gọi Lộc Khanh là tiểu thư sao?

Chẳng lẽ nào Lộc Khanh này là kẻ với cao hay người quân tử chê kẻ bèo dạt mây trôi?

Hắn nghe nàng Lộc Khanh nói như vậy thì chắp tay nói.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 4
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 5


Bèo dạt mây trôi sao?

Bá Khương này là gì chứ?

Chỉ là kẻ long đong lận đận, công danh chẳng có, nào dám trách ai?

Cung đàn của nàng là cung thần cung thánh, còn như Bá Khương nghe được khác chi đàn gảy tai trâu?

Bá Khương lạc bước đến nơi đây, nghe tiếng đàn mà ngỡ rằng mình là chàng đốn củi đến non cao gặp tiên đánh cờ, chỉ đứng nhìn cũng đã mấy trăm năm.

Từng tiếng đàn thánh thót làm cho không gian, thời gian như ngừng trôi, Bá Khương là tiếng gàn trong làng, thế mà nghe tiếng đàn của nàng cũng phải lạc bước đến chốn này.

Nàng đã nói như vậy, thì ta xin gọi nàng là Lộc Khanh muội, còn nàng cứ gọi ta là Lão Gàn như mọi người vậy.

Hắn nói như thế, mà nàng Lộc Khanh đâu có chịu, vì thế nàng ấy mới nói:

_ Lão Gàn sao?

Đối với mọi người huynh là lão gàn, còn đối với Lộc Khanh, huynh là Bá Khương.

Hắn nghe nàng Lộc Khanh nói như vậy, liền nhớ đến chuyện Từ Thức gặp gỡ Giáng Tiên, một câu chuyện người trần gặp tiên, một chuyện tình đẹp của người trần gian.

Nàng Lộc Khanh một cô gái đẹp với tiếng đàn làm say đắm lòng người ở nơi đây.

Hắn nhớ đến chuyện bà mai mối đã kể qua, cha của nàng chỉ muốn ở lại nơi đây, để sống quãng đời còn lại, chẳng phải ban sáng lão thúc của hắn đã đề cập đến vấn đề này đó sao?

Hắn cứ ngồi yên lặng và suy nghĩ những gì đâu đâu, thì có tiếng hỏi của nàng Lộc Khanh.

_ Bá Khương huynh!

Huynh còn ở nơi đây, đó chứ?

Hắn nghe vậy đang định nói thì có tiếng đánh hắng, hắn đưa mắt nhìn, thấy người đàn ông lối năm mươi tuổi đi vào.

Hắn liền đứng dậy chắp tay chào, chỉ có điều hắn không biết nên chào sao cho phải phép.

Nhưng hắn nhớ vừa rồi hắn đã gọi muội xưng huynh với nàng Lộc Khanh nên vì thế hắn mới chắp tay chào.

_ Bá Khương xin chào thúc thúc.

Người đàn ông đó chỉ nhìn hắn một cái và bảo với nàng Lộc Khanh.

_ Lộc Khanh!

Hãy đi vào trong, chứ chẳng mấy chốc nữa khách sẽ đến nghe đàn uống trà, hơi đâu mà tiếp những kẻ không muốn ra tiền.

Hắn nghe vậy, biết rằng cha của nàng Lộc Khanh đuổi khéo, nên hắn mới cáo từ nàng Lộc Khanh để ra về.

Tiền!

Hắn nghe cha của nàng Lộc Khanh nói vậy, liền đưa tay vào túi, thì thật trong túi áo của hắn chẳng có một đồng, một tiền.

Hắn tự nhủ:

_ Cũng may chưa đến buổi nghe đàn uống trà, nếu khi đến buổi diễn lại chẳng có đồng tiền nào trong túi, thì biết trốn đi đâu, khi đó chỉ biết chui xuống lỗ nẻ, chứ không thì xấu hổ vô cùng.

Hắn vừa nghĩ vừa bước đi, đến khi hắn va phải một người.

Trong bóng tối mờ mờ của lúc chạng vạng hắn biết người đó là một cô gái, chỉ có điều người đó lại mặc áo màu trắng, vì thế mà hắn kêu lên.

_ Ma!

Ma!

Hắn kêu lên như vậy, thì có tiếng cười khúc khích của nữ nhân.

Hắn nghe tiếng cười của nữ nhân thì hoảng hồn thật sự, vì thế mà hắn ba chân bốn cẳng chạy nhanh về nhà cho lẹ, mặc cho phía sau cái người mặc áo màu trắng đó lên tiếng chê bai hắn.

_ Người gì trông thì to đầu như vậy, lại là kẻ chết nhát, chẳng đáng mặt nam nhi anh hùng chút nào?

Cái người mặc áo màu trắng kia, nói xong liền hướng về phía ngôi nhà nhỏ của cha con nàng Lộc Khanh và bước đi.

Chuyện cái người mặc áo màu trắng mà hắn cho là ma đi đâu hắn cũng không biết, vì hắn cho đó là ma nên hắn cho mình gặp may.

Chứ cái ngữ đàn ông độc thân lại chưa một lần cầm tay của nữ nhân, luôn gặp bất trắc trong chuyện tình cảm, thì ma nữ nhìn thấy không bám theo mới lạ.

Hắn chạy nhanh về nhà, đưa mắt nhìn lại phía sau chẳng thấy cái người mặc áo màu trắng đó, mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn khi này hu ba hồn bảy vía, mừng thầm cho cái chuyện tai qua nạn khỏi, chứ khi không bị ma nữ bắt mất hồn thành ra người ngờ nghệch thì chết.

Hắn bước nhanh vào trong nhà, đánh đá thắp đèn, lại lấy hương thắp lên ban thờ tổ và khấn rằng;

_ Tổ tiên có linh thiêng xin hãy xua đuổi bọn tà ma, nhất là cái bọn ma nữ.

Chứ cái số của con tình duyên lận đận, công danh lại long đong, vốn cô độc đã đành, thế mà còn gặp phải bọn ma nữ đeo bám nữa, thì chẳng còn cơ khởi phát, để mà gặp được người nâng khăn sửa túi.

Xin tổ tiên có linh thiêng hãy phù hộ cho con cháu của ngài.

Hắn cắm bảy cây hương vào lư hương, thì người cứ như có thêm sức mạnh, cảm giác như tiên tổ đang bên cạnh sát cánh cùng với hắn chống lại bọn ma nữ.

Hắn mỉm cười đầy tự hào rằng hắn không bị bọn ma nữ vây lấy, thì chẳng bị bọn em út, đệ đệ trêu chọc rằng, bị ma nữ yêu mất nên mới chẳng có người bước được qua ngưỡng cửa nhà của hắn.

Nhưng để cho chắc ăn, hắn mới nhớ đến cái am đạo sĩ ở nơi phía Tây làng.

Hắn mới nghĩ thầm:

_ Nhất định ngày mai phải đến am của đạo sĩ già xin lá bùa để trừ tà hay đến chùa xin quyển kinh cái mõ, để về niệm kinh gõ mõ xua đuổi tà ma?

Hắn nghĩ và hắn mong trời mau sáng, để còn làm cho xong cái việc vừa nghĩ ra.

Hắn dùng bữa tối rồi nằm vắt chân chữ ngũ, đưa mắt nhìn ra ngoài.

Đêm nay trăng sáng cứ như ban ngày, trong xóm chẳng có lấy một tiếng cãi vã, vì như mọi khi sau buổi làm đồng đi về, mấy gã đàn ông trong xóm, trong làng nhạt mồm nhạt miệng ghé vào nhà ai đó lấy ít dưa cải hay cái thứ rau muống xóc tỏi để đưa cay.

Người ta bảo, rượu vào lời ra, cả cái nết con người thường ngày không thấy cứ rượu vào là thấy ngay.

Này nhé, có anh thường ngày khi chưa có giọt rượu nào thì hiền như cục đất, thế mà có tí men vào người, về nhà liền quát vợ, nạt con, lên vẻ ta đây.

Chị vợ biết ý nhường nhịn một chút thì cơm lành canh ngọt, còn chị nào không biết ý cứ như thường ngày hay bắt nạt chồng, thì thật khi này chén bay, bát vỡ, con khóc, gà bay, chó chạy náo loạn cả xóm, làm cho bà con lối xóm phải đến can ngăn, không thì ông chẳng chịu bà, bà chẳng chịu ông, hai chúng ta chiến tranh thì bọn lâu la tìm đường mà tránh xa, chứ cứ đứng đó mà khóc với thút thít.

Đó là chuyện cái anh chàng thường ngày hiền như cục đất, chứ cái anh rượu vào thì tổ chữ sắc lên trên đầu, khi này gọi vợ vô buồng để làm cái trò tay ải tay ai.

Chị vợ thì một nách con, heo gà chưa ăn, chưa vào chuồng, thế mà khi chữ dâm, chữ sắc đã lên tới não thì anh chồng nào có chịu, cứ lôi vào buồng cho bằng được.

Chị vợ không chịu thế là đuổi nhau khắp xóm, khắp làng, làm cho bọn bốn chân được dịp sủa "gâu gâu"Thế mà nào đã hết chuyện đâu, khi rượu vào có anh thì lăn ra ngủ như chết, chẳng cơm, chẳng nước gì cả, làm cho chị vợ một phen lo lắng thì chẳng nói.

Chứ có anh rượu vào về nhà lại chẳng ngủ, nhìn ánh trăng soi qua mái nhà, cứ bảo thằng nào khinh tau, lại lấy đồ đạc ném cho hả lòng hả dạ, chỉ có điều mai lại mới biết vì cái thằng không đâu mà mất bao nhiêu là đồ vật, khi này bị vợ la chỉ biết gãi đầu gãi tai cười trừ và bảo:

_ Toàn là đồ cũ vứt đi để sắm đồ mới.

Thế mà nào đã hết cái chuyện sau khi đưa cay đâu?

Có anh nốc cho đã rồi ngồi khóc như chết cha chết mẹ, mất con không bằng, khi hết cái thứ đó trong người, thì đố anh ta khóc cho được.

Bao nhiêu chuyện trong cái xóm, cái làng này, giống những chuyện đó xảy ra như cơm bữa, thế mà nay lại chẳng có chuyện đó xảy ra, chỉ có tiếng đàn Nguyệt từ phía bờ sông vọng lại.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 5
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 6


Đêm thanh vắng, làng quê xóm nhỏ yên lặng, chỉ có ánh trăng đang tỏa sáng và tiếng đàn Nguyệt từ phía bờ sông vọng lại.

Một đêm khác hẳn với những gì đã xảy ra trước đó, chẳng còn tiếng của những kẻ ham rượu gây ra.

Hắn lắc lắc đầu chẳng thể ngờ tiếng đàn Nguyệt của người con gái có tên là Lộc Khanh, đã lôi kéo được những kẻ ham rượu đến nghe đàn, uống trà.

Chuyện của những kẻ ham rượu, giờ đây chuyển qua thích nghe đàn, uống trà cũng chỉ là chuyện của bàn dân thiên hạ, chuyện của người lối xóm, ai thích gì thì làm việc đó, miễn là không ảnh hưởng đến người làng nước.

Nghĩ thì nghĩ thế, chứ khi nhắm mắt lại, hắn lại thấy hình bóng của nàng Lộc Khanh.

Một người con gái xinh đẹp như thế mà... nếu như nàng ấy không bị hỏng đôi mắt chắc hẳn sẽ được gả vào nhà hào môn.

Chỉ tiếc rằng như người ta thường bảo rằng; hồng nhan bạc phận, trời cho nàng Lộc Khanh tất cả, chỉ trừ đôi mắt.

Đêm nay trăng sáng, nhìn qua khung cửa, cứ ngỡ như ánh mắt của một ai đó.

Hắn nhìn thấy như vậy, mới ước.

_ Ước chi ánh trăng là ánh mắt của Lộc Khanh muội?

Tiếng đàn Nguyệt từ phía bờ sông vẫn vang lên những âm thanh cuốn hút người nghe, cho dù hắn đang ở nhà.

Hắn ngồi dậy cầm lấy cái áo khoác vào người, xỏ chân vào đôi guốc mộc định tìm đường đi đến nơi có tiếng đàn Nguyệt đang vang lên trong đêm trăng.

Hắn xỏ chân vào đôi guốc mộc, không biết vì sao hắn lại ngồi xuống giường mà không đi nữa.

Hắn móc cái áo lên cái móc ở đầu giường và cười một mình.

Hắn tự bảo với hắn.

_ Khi đầu hôm, mình mới gặp nàng Lộc Khanh, thế mà giờ đây lại muốn gặp lại một lần nữa.

Giờ đây có ra ngoài đó thì người cũng đã đông, chẳng kiếm được chỗ ngồi tốt, chẳng được chén trà ngon, chi bằng đêm mai đến sớm mới mong có chỗ ngồi.

Hắn nghĩ như vậy liền ngã lưng xuống cái giường, chân vắt chữ ngũ, mong được ngủ một giấc ngon.

Hắn mong là một chuyện, còn ngủ được lại là chuyện khác, hai mắt của hắn cứ mở thao láo ra đó, chứ chẳng chịu nhắm lại cho hắn được nhờ, mà có nhắm mắt lại thì thấy bóng dáng của nàng Lộc Khanh.

Hắn nhớ đến người con gái có tên gọi là Lộc Khanh cũng không có gì là lạ, một cô gái xinh đẹp như tiên thiên thế thì ai nhìn thấy chẳng tương tư.

Cứ như mấy tay hay rượu, thế mà nay cũng bớt rượu để đến chỗ cha con nàng Lộc Khanh nghe đàn uống trà.

Chuyện tương tư thì người trần gian ai chẳng trải qua, chỉ có điều đến khi ngủ được thì hắn lại mơ thấy cái bóng mặc áo trắng, làm cho hắn giật mình thức giấc.

Hắn giật mình thức giấc, đưa mắt nhìn qua song cửa chỉ thấy ánh trăng đang sáng tỏ với những cây chuối bên hè đang đứng yên lặng trong đêm khuya.

Hắn đưa tay rờ lên trán, thấy có những giọt mồ hôi trán, thì nhớ lại giấc mơ vừa rồi, cái bóng trắng va phải lúc ở chỗ nàng Lộc Khanh trở về giờ đây lại đi vào trong giấc mơ của hắn.

Hắn ngồi thừ ra đó, trong lòng lại lo sợ, vốn đã thắp hương cầu khấn với tiên tổ che chở cho, thế mà sao cái bóng trắng ấy lại lạc vào trong giấc mơ của hắn kia chứ?

Hắn đang ngồi thừ ra đó, thì có tiếng như tiếng nữ nhân đang cười khúc khích, lại có tiếng khóc nỉ non, làm cho hắn quá hoảng liền với cái chăn mỏng trùm lên kín đầu, miệng niệm Phật, mong Quan Âm Bồ Tát cứu giúp hắn qua cơn hoạn nạn này.

Hắn trùm cái chăn mỏng kín đầu, run rẩy trước tiếng cười, tiếng khóc của nữ nhân.

Hắn thấy sợ, sợ rằng ma nữ cứ bám theo hắn thì quả thật cái kiếp của hắn coi như xong.

Công danh chẳng có, nói để bào chữa cho việc thi hỏng một chút, thì bảo rằng; công dân chỉ là phù phiếm cứ như mây trôi, làm quan nhất thời làm dân vạn đại.

Tình duyên lận đận cũng chỉ tại đường tình nhỏ mảnh sợi tơ, lại hay đứt đoạn mà đau đớn lòng, có người hỏi thì bảo vì số phận nó thế chứ ai muốn một mình vò võ đêm trường năm canh.

Cho dù như vậy vẫn còn thuốc chữa, chứ cái ngữ ma nữ cứ bám theo, bắt mất hồn thì trở thành người ngẩn ngẩn ngơ ngơ, thân thể bị hút hết tinh khí gầy như que củi không sớm thì muộn cũng thành ma ở nơi cõi trần, làm cho người người nhìn thấy đều tránh xa chứ không thì lây như bệnh truyền nhiễm.

Hắn ngồi trong cái chăn mỏng, nghĩ đến chuyện ma nữ bám theo, bắt mất hồn thì run như cầy sấy.

Hắn càng thêm lo sợ, vì vừa rồi lúc lên giường để đi ngủ, hắn chẳng đóng cửa sổ nên giờ đây hắn càng thêm lo sợ.

Hắn lo sợ thì cảm giác như cái người mặc áo màu trắng đang bay lượn sau lưng của hắn.

Hắn không nhìn cũng mường tượng ra được khuôn mặt của con ma nữ đó rất xinh đẹp, đẹp như người ta thường hay khen hay tả những vị giai nhân là "hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn" hay hơn nữa là "nghiêng nước nghiêng thành, hồng nhan họa thủy" và rồi sau đó con ma nữ với khuôn mặt xinh đẹp.

Khuôn mặt xinh đẹp đó cũng làm cho những bậc quân vương, anh hùng si mê mà mất hết cơ đồ sự nghiệp chứ nói gì đến một kẻ công danh thi cử long đong, tình duyên lận đận như hắn.

Không chừng giờ đây khuôn mặt xinh đẹp của con ma nữ đang biến thành bộ xương khô với đôi mắt xanh lè đang hù dọa hắn.

Hắn nghĩ đến đó thì như người ta thường hay bảo rằng; "thần hồn nát thần tính, trông gà hóa cuốc" đây hắn chẳng trông chẳng thấy, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy lo sợ.

Hắn tự trách mình, vì sao lúc trước lão thúc của hắn có nói chuyện mời thầy cúng về cúng cho, thì hắn gạt phắt, nói rằng duyên tình là do số phận ở kiếp trước chẳng chịu tu hành cho đàng hoàng nên kiếp này phải ráng mà chịu, chỉ có điều hắn lại cười bảo: không có người nâng khăn sửa túi, lúc vui chén rượu với anh em bạn bè khi trở về chẳng bị cằn nhằn điếc cả cái lỗ tai.

Chuyện hắn nói càn với lão thúc của hắn, giờ đây hắn phải chịu đựng hậu quả là con ma nữ mặc áo màu trắng đang làm đủ trò để dụ hắn bỏ cái chăn mỏng ra khỏi người.

Hắn ngồi trong cái chăn, người run như cầy sấy, thế mà lại mỉm cười đầy đắc thắng, khi nghĩ đến con ma nữ mặc áo màu trắng chẳng làm gì được.

Hắn chỉ mong khi mặt trời mọc, ánh dương quang tỏa sáng từ phía Đông soi sáng ngôi nhà của hắn, con ma nữ mang khí âm thấy khí dương vì thế mà tan biến và hắn chỉ cần đi đến am của lão đạo sĩ xin lá bùa hay đến chùa làng xin quyển kinh về đọc nữa là xong.

Nghĩ đến đó hắn mặc kệ con ma nữ muốn làm gì thì làm, vì tâm đã thông suốt, lại có cái chăn mỏng bảo vệ nữa thì lo gì, vì vậy hắn nhắm mắt lại và ngủ thiếp khi nào chẳng hay.

Hắn thì ngủ, có điều có người đang thức đó là chị Hằng.

Chị Hằng đêm khuya thanh vắng, một mình nơi cung Quảng đang ngồi nhìn khắp chốn nhân gian.

Từng dãy núi trùng trùng điệp điệp, biển khơi mênh mông, miền sa mạc khô cằn hay miền giá băng, cánh rừng bạt ngàn hay biển lúa đang xây những hạt vàng và ở nơi đây, ở ngôi nhà này có người đàn ông độc thân đang nằm ngủ trong một giấc ngủ say.

Người đàn ông độc thân đó lo sợ con ma nữ mặc áo màu trắng bắt mất hồn, giờ đây trong giấc ngủ say chẳng hề biết là ánh trăng vàng như lòng người con ở nơi cung Quảng đang mơn man trên khuôn mặt của người đàn ông độc thân đó, chỉ có điều người con gái ở nơi cung Quảng dù muốn cũng không được, phải rời xa người đàn ông đó, chỉ hẹn lần sau lại đến.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 6
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 7


Khi ánh bình minh từ từ đưa những ánh sáng lên những ngọn tre.

Bọn chim chóc thi nhau khoe giọng đến những đứa trẻ con cho dù muốn ngủ nữa cũng phải thức dậy từ sớm, thế mà khi này hắn mới thức dậy.

Hắn thấy mình dang tay dang chân mà ngủ, còn cái chăn mỏng mà hắn xem như lá bùa hộ mệnh, thì lại nằm dưới chân.

Hắn quýnh quáng ngồi dậy, thấy mình chẳng suy suyễn điều gì, thì vô cùng mừng rỡ.

Hắn liền với chân xuống giường xỏ chân vào đôi guốc mộc.

Nhưng không hiểu tại sao hắn lấy đôi giày, có lẽ là hắn muốn đi cho nhanh.

Hắn súc miệng rửa mặt và làm cái việc mà hắn đã quyết, đó là đến am của lão đạo sĩ xin lá bùa trừ tà ma, nếu không thì đến cửa chùa xin quyển kinh về để đọc, còn cái mõ để tụng kinh thì qua nhà lão thúc của hắn lấy đại của thím về dùng, ít bữa để đuổi con ma nữ đó đi xong thì trả lại.

Hắn nghĩ và quyết định, vì thế hắn mặc vội cái áo cánh và đi về phía cái am của lão đạo sĩ.

Hắn chỉ muốn mau chóng đến am đạo sĩ già để xin lá bùa, thế mà có tiếng người gọi làm cho hắn phải ngừng chân.

_ Bá Khương!

Hãy ngừng chân vào đây uống nước chè, ăn củ khoai lang rồi muốn đi đâu thì đi.

Ai gọi còn nói có việc gấp, chứ người này gọi thì không thể từ chối cho được, vì người gọi hắn là lão thúc của hắn.

Hắn nghe gọi nửa muốn, nửa không muốn bước vô, vô gặp lão thúc thì cũng cái chuyện nghe mãi như cái chuyện cha sinh con thì con sinh cháu.

Nhưng lão thúc đã gọi thì chẳng thể nào không vô, với lại cái bụng cũng chưa có gì?

Lão thúc của hắn đang ngồi cùng với thằng cháu đích tôn, nay cũng đã lên sáu.

Hắn khi này đành phải bước vào.

Hắn nhìn thằng cháu gọi mình bằng bá mới hỏi:

_ Thế nào?

Đã thuộc mấy câu thơ, làm ba phép tính đơn giản hay chưa?

Thằng bé nghe vậy liền khoanh tay thưa.

_ Thưa bá!

Cũng đã thông, cũng đã ghi nhớ trong lòng.

Lão thúc của hắn khi này mới bảo với thằng cháu đích tôn.

_ Cháu đi chuẩn bị, chút còn qua nhà ông giáo, chứ chậm trễ có khi bị phạt đòn.

Thằng bé liền khoanh tay chào ông nội, chào bá và nhanh chân đi vào trong nhà.

Lão thúc của hắn khi này mới bảo:

_ Bá Khương!

Ngồi xuống đi, chắc chưa cho gì vào bụng phải không?

Hắn khi này cũng không giấu, liền nói:

_ Thưa!

Cũng vừa thức dậy.

Lão thúc nhìn hắn từ đầu đến chân, trông là lạ mới hỏi:

_ Bá Khương!

Chắc hẳn đang định đi đâu phải không?

Chẳng lẽ lên huyện đường?

Hắn nghe lão thúc hỏi như vậy, hắn liền gật đầu.

_ Thưa bá phải ạ.

Cháu định đi lên huyện thăm người bạn vừa được bổ nhiệm làm quan tri.

Người này vốn học cùng với cháu một thầy, cũng long đong giống nhau, giờ đây thi mãi cũng đỗ, được nhà vua bổ làm người coi sóc ở huyện ta.

Hắn bí quá mới nói như vậy, thật ra hắn cũng có ý đó, chỉ có điều sáng hôm nay chẳng phải là chuyện đó, mà hắn đang định đi đến am của lão đạo sĩ, xin lá bùa trừ tà ma.

Lão thúc của hắn nghe chuyện người bạn học có số phận cũng như hắn, thế mà nay đã được triều đình bổ nhiệm làm quan coi sóc ở huyện đường, thì buồn bã vô cùng mới khuyên nhủ hắn.

_ Bá Khương!

Tài của cháu cũng không kém ai.

Hắn đang định nói rằng thúc thúc quá đề cao hắn quá mà thôi, chứ thi cử hay làm việc gì, cũng đã có số trời định hết cả rồi.

Nhưng lão thúc của hắn đưa tay ngăn chẳng cho hắn thanh minh mà lại hỏi:

_ Bá Khương!

Cháu không tính đường thi cử để kiếm công danh, thì cũng nên dùng những gì đã được học để dạy cho bọn trẻ trong làng cũng được.

Ông giáo cũng thiếu người coi sóc bọn trẻ, hay là qua đó giúp ông giáo một tay.

Hắn nghe lão thúc của hắn nói cũng có lí, chỉ có điều lúc này trong bụng của hắn chưa quyết.

Hắn chưa trả lời câu hỏi của lão thúc thì có tiếng người cười hỏi:

_ Bá Khương sang hầu chuyện với ông nội thằng cu đó à?

Hắn khi này thấy thím của hắn bê thêm đĩa khoai lang đi ra, liền thưa.

_ Thưa thím!

Dạ phải.

Thím của hắn đặt đĩa khoai xuống cái chõng lại nhìn hắn chẳng rời mắt, làm cho hắn phải hỏi:

_ Thưa thím!

Chẳng lẽ trên mặt của cháu dính nhọ hay sao, mà thím nhìn cháu như vậy?

Thím của hắn không trả lời câu hỏi của hắn mà nói với lão thúc.

_ Ông à!

Từ lúc thằng Bá Khương còn nhỏ, tôi thấy thằng Bá Khương khôi ngô tuấn tú, đã nói với anh chị gửi cháu vào cửa chùa, nhờ hào quang của Phật pháp cho bọn tà ma tránh xa.

Thế mà anh chị nào có nghe, cứ bảo người khôi ngô tuấn tú đầy ra đó, chẳng lẽ ai cũng vào cửa chùa hết cả hay sao?

Sau này một người vợ hay ba thê tứ thiếp đi nữa thì cũng do Bá Khương chọn, cuộc sống của hắn thì hắn phải lo, không có bậc cha mẹ nào lại bắt con làm theo ý của mình.

Cuộc sống như thế nào thì do con nó chọn, mình chỉ lo khi nó còn nhỏ chưa đến tuổi trưởng thành.

Anh chị nói xong việc liền ứng nghiệm, đều rủ nhau mà về chốn Tây Thiên cực lạc, để mình thằng Bá Khương một mình ở nơi cõi trần.

Lão thúc của hắn nghe vợ không đâu lại nói như vậy, thì có vẻ ngạc nhiên hỏi:

_ Bà của thằng cu!

Không dưng sáng ra bà lại nói như vậy là sao?

Thím của hắn chẳng trả lời, mà lúc này lại khóc thút thít, làm cho lão thúc của hắn phải kêu lên.

_ Ơ!

Cái bà này lạ chưa?

Khi không lại khóc thút thít như nhà có tang là sao?

Chẳng lẽ sáng ra bà mong có người chết để bà khóc cho thỏa?

Thím của hắn khi này mới trách lão thúc.

_ Ông toàn nói gỡ thôi à?

Phủi phui cái miệng của ông, chẳng qua tui nhìn thấy thằng Bá Khương từ nhỏ đến lớn người ngợm ra thế, mà đến giờ vẫn một thân một mình, chẳng người nâng khăn sửa túi, thương cháu nên tui mới khóc chứ bộ.

Thím của hắn khi này vừa lau nước mắt lại vừa hỏi hắn.

_ Bá Khương!

Chẳng lẽ cháu bị người âm theo, nghe thím một lần hay nhờ lão đạo sĩ về làm pháp sự, cứ như người làng bên nhờ người về cúng cho, nay đã lấy được vợ, sinh được con trai, mừng quá làm đến mấy mươi mâm mời làng mời xóm.

Hắn trước đây có lẽ cũng chối đây đẩy, thác rằng công danh thi cử chưa đâu vào đâu, khi nào kiếm được chút công danh cho ngựa anh đi trước võng nàng theo sau, pháo đỏ, rượu hồng cho đáng mặt trai họ Nguyễn.

Nhưng vì cái chuyện đêm qua trong lòng của hắn cũng có một chút dao động vì thế mà hắn mới nói:

_ Thím chẳng lo chuyện đó, bà mai làng bên nói rằng nếu như kiếm được mối nào sẽ giới thiệu cho cháu.

Lão thúc cũng như thím của hắn nghe bữa nay hắn cũng chịu thì mừng ra mặt.

Lão thúc của hắn khi này mới hỏi:

_ Bá Khương!

Đầu đêm hôm qua đã đến gặp cô gái đó rồi phải không?

Hắn chưa trả lời, thì thím của hắn đã chụp lấy.

_ Bá Khương!

Là con gái nhà ai vậy?

Có thể cho thím biết được không?

Lão thúc thủng thẳng trả lời vợ.

_ Chẳng ai xa lạ cả, là con gái của người mới đến làng của ta đó.

Thím của hắn nghe vậy thì như đỉa phải vôi.

_ Ông nói sao?

Là cái cô gái bị mù đó à?

Lão thúc của hắn chỉ gật đầu.

Thím của hắn có vẻ không bằng lòng.

_ Ông tính kiểu gì, sao lại chọn cô gái mù ấy cho Bá Khương?

Với lại ông cũng biết xướng ca vô loài, sau này có con có cháu chưa nói cái chuyện giống mẹ bị mù, còn cái nghề đàn hát nữa đó?

Lão thúc của hắn chỉ nói gọn lỏn.

_ Hết cách rồi, thế mà không nhanh người ta cũng lấy mất, chứ ở đó mà sáng với tối?

Cứ có người đàn bà trong nhà rồi tính, với lại người đó chẳng cần tiền cheo tiền cưới gì cả, chỉ muốn ở lại nơi làng ta mà thôi.

Hắn nghe chợt nhớ đến nàng Lộc Khanh và cây đàn Nguyệt

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 7
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 8


Nói như lão thúc của hắn, thì cứ có người đàn bà trong nhà rồi tính.

Cha của nàng Lộc Khanh chẳng đòi tiền cưới, tiền cheo gì cả, chỉ cần có một người con rể là thành người làng.

Hắn nghe vậy cũng xuôi lòng, dù sao khi gặp nàng Lộc Khanh trong lòng của hắn cũng đã có ý cùng nàng bầu bạn sớm hôm.

Nhưng dù sao thì cũng phải đi đến am của lão đạo sĩ xin lá bùa để trừ tà ma, chứ cái ngữ ma nữ bám theo thì xôi hỏng bỏng không, cứ như mấy đám trước, đều thành ra có như không, chỉ biết lắc đầu cho số phận hẩm hiu.

Hắn hít một hơi thật dài rồi bước đi.

Hắn cứ thế mà đi và nghĩ cũng là lạ, bước chân của hắn cứ như có ai xúi không bằng, bước chân đó không đưa hắn đi đến nơi am đạo sĩ mà lại đưa hắn đến nơi ở của cha con nàng Lộc Khanh.

Khi hắn chợt nhận ra mình đã đến nơi không định trước, thì thấy nàng Lộc Khanh đang đứng nhìn về phía ánh mặt trời.

Hắn chẳng lên tiếng mà chỉ yên lặng nhìn ngắm.

Nàng Lộc Khanh giờ đây như một đóa hoa vào buổi sáng mai đang khoe sắc thắm dưới ánh mặt trời.

Bá Khương cứ như vậy mà đứng yên lặng để nhìn để ngắm cho thỏa mối tơ vương lòng.

Nàng Lộc Khanh chẳng hề biết có người đang đứng ngắm nhìn mình?

Chỉ biết nàng Lộc Khanh đang hướng ánh mắt của mình về phía ánh sáng ấm áp của ban mai.

Đôi mắt nhìn về phía đó, đôi tay lại ôm chặt cây đàn Nguyệt, đó là người bạn của nàng, là người thay nàng nói chuyện với người thế nhân.

Bá Khương!

Hắn đang nhìn trộm nàng Lộc Khanh, nhìn những thứ ánh sáng đang vuốt nhẹ trên tà áo trắng của nàng đang khẽ lay động theo làn gió thổi từ dưới bờ sông lên.

Hắn cứ như thế mà ngắm mà nhìn và cho dù miệng đời có như thế nào, thì cũng như lão thúc của hắn đã bảo: cứ có người đàn bà trong nhà rồi tính, cho dù đui mù hay xướng ca vô loài đi nữa không nhanh thì người ta cũng lấy mất.

Nhưng dù sao đi nữa thì trong khoảnh khắc này đối với hắn, chẳng có ý khinh bạc nàng Lộc Khanh chút nào.

Tất cả là sự tôn trọng một người mà người đời gọi là hồng nhan bạc phận, ta sẽ là chỗ dựa cho nàng, ta sẽ nâng niu nàng như cánh hoa vào buổi sớm mai.

Hắn đang nhìn và đang nghĩ thì nàng Lộc Khanh lên tiếng hỏi:

_ Bá Khương huynh!

Có phải huynh đến đó không?

Nàng Lộc Khanh lúc này mới quay lại như muốn nhìn cho rõ người nào đang đứng nhìn trộm ở nơi đó.

Hắn thấy trên khuôn mặt thanh tú của nàng Lộc Khanh có thoáng lo sợ.

Nàng Lộc Khanh có thoáng lo sợ kẻ đứng trước mặt mình chẳng phải là chính nhân quân tử mà một kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt, vì vậy nàng mới ôm chặt lấy cây đàn Nguyệt như tiếp thêm sức mạnh cho bản thân.

Hắn thấy và nghe nàng Lộc Khanh hỏi như thế với vẻ xấu hổ, mà thật ra là hắn thấy tự xấu hổ thay chứ nàng Lộc Khanh đâu nhìn thấy.

Tuy vậy hắn vẫn chắp tay mà nói:

_ Lộc Khanh muội!

Quả thật là Bá Khương, lại vô tình bước đến nơi đây, thấy muội đang đứng ngắm cảnh, chẳng muốn làm mất nhã hứng của Lộc Khanh muội nên Bá Khương mới không lên tiếng.

Bá Khương thật sự có lổi.

Nàng Lộc Khanh nghe hắn nói như vậy, thì nhoẻn miệng cười, làm cho hắn thấy mình ngẩn ngơ.

Nàng Lộc Khanh khi này hỏi hắn.

_ Bá Khương huynh!

Huynh thấy cảnh ở nơi đây như thế nào?

Có giống cảnh tiên ở chốn nhân gian hay không?

Ở nơi đây đối với hắn chẳng có gì là lạ cả, từ khi còn nhỏ hắn đã cùng với chúng bạn thường xuyên đến nơi đây để chơi, để tắm sông.

Nhưng khi này nàng Lộc Khanh đã hỏi thì không thể nói, vì thế mà hắn mới lấy giọng để nói:

_ Lộc Khanh!

Như muội vừa nói, cảnh ở nơi đây chẳng khác gì cảnh tiên.

Ánh dương quang tỏa sáng khắp nơi, lại soi ánh xuống dòng sông xanh đang in hình những đám mây trắng bay về phía chân trời.

Dòng sông như gấm thêu hoa, quanh quanh co co từ đâu chảy về đây, tạo thành làng mạc với nếp nhà tranh sau lũy tre xanh và đó là những những nương ngô xanh mướt đang phất cờ dưới ánh nắng ban mai.

Không những thế từng con thuyền nhỏ đang neo đậu bên gò nhỏ, hay đang giương cánh buồm thơ vượt trùng dương.

Trên trời với những cánh chim bay lượn, dưới nước cá lội tung tăng, xa kia uyên ương cùng nhau bơi.

Hắn nói đến đó thì ngừng lại.

Nàng Lộc Khanh nghe hắn ngừng lại chẳng tiếp tục nói, vì thế mà nàng mới hỏi:

_ Bá Khương huynh!

Đó là dưới sông, trên trời và bên kia sông, còn bên này thì sao?

Hắn nghe nàng Lộc Khanh hỏi như vậy, chẳng lẽ không làm vừa lòng người ngọc và cũng nên thể hiện một chút chữ nghĩa, mà bất cứ nam nhân nào khi đứng trước người đẹp như tiên trời trời, thì ai chẳng thể hiện một chút để được lọt vào mắt xanh của người ngọc kia chứ?

Hắn cũng không khác, nghe nàng Lộc Khanh hỏi như vậy, liền đưa mắt nhìn quanh và nhả ngọc tuôn châu.

_ Một lùm trúc xanh đôi chim đang hót líu lo, từng tiếng từng tiếng như thôi miên người lạc bước, cứ như được nghe tiếng sáo ở chốn Thiên Thai, lại nghe thoang thoảng mùi hương hoa Quế, hoa Nhài mà cứ ngỡ như đang ở vườn ngự uyển chốn cung cấm.

Hắn liếc mắt nhìn thấy mấy thằng bé đang đuổi trâu ra bãi, mới tiếp tục nhả ngọc tuôn châu.

_ Chốn trần gian thoang thoảng mùi hương hoa Quế, hoa Nhài, lại có mục đồng đuổi trâu ra bãi chẳng khác gì chàng Ngưu chăn trâu ở nơi bờ sông Ngân...

Hắn nói đến đó thì thấy hai ông bà lão cùng nhau đi đi chùa lễ Phật, liền tiếp tục.

_ Con đường đầy cánh Hồ Điệp theo chân ông Tơ bà Nguyệt đi buộc chỉ hồng cho người lẽ bóng, còn dưới kia là tiếng người đang hát trong đám hội ở cung Diêu Trì.

Thật là cảnh nhân gian mỹ miều làm say đắm lòng người.

Hắn nói đến liếc nhìn về phía cái chợ nhỏ đang họp ở bờ sông, nơi đó tiếng cò kè, mặc cả, thêm bớt của người mua và người bán, tiếng gọi, tiếng kêu rộn ràng ở một góc chốn làng quê xóm nhỏ.

Nàng Lộc Khanh chẳng nghe hắn nói nữa, liền hỏi:

_ Bá Khương huynh!

Huynh vẫn còn ở đó chứ?

Hắn chắp tay nói:

_ Lộc Khanh!

Bá Khương vẫn còn ở nơi đây.

Nàng Lộc Khanh tiếp tục hỏi:

_ Bá Khương huynh!

Ở nơi đây là cảnh ban sáng, nghe huynh kể, Lộc Khanh cứ ngỡ như mình đang dạo bước chốn Thiên Thai.

Không biết chiều hôm ở nơi đây sẽ như thế nào?

Bá Khương huynh!

Có thể cho Lộc Khanh được dạo bước hay không?

Người đẹp đã ngỏ lời thì đâu ai nỡ không chiều lòng, chỉ có phường cục súc mới không làm như thế.

Buổi chiều hôm ở nơi đây?

Hắn nhắm mắt lại hình dung những lúc hắn dạo chơi ở nơi bờ sông quê.

_ Lộc Khanh!

Muội muốn nhìn cảnh chiều hôm ư?

Nắng chiều vắt vẻo bờ sông.

Hỏi rằng chờ người phải không?

Nắng rằng chờ người, người đã xuôi dòng đi xa, chỉ còn ở nơi đây là dòng sông sương khói mờ mờ tỏa sắc, làm cho thi nhân dạo chốn nhân gian cứ ngỡ mình lạc ở chốn nào?

Đường xa, đường xa mỏi cánh chim bay.

Một con thuyền nhỏ, khách giang hồ nhìn ngắm đất trời, muốn dạo chơi cho thỏa chí tang bồng, cầm bầu rượu nhấp một ngụm và cười lớn.

_ Nhân gian bao cảnh đẹp

Lạc bước đến nơi đây

Trước nhà nghe sáo trúc

Lũy tre tiếng chim hót

Thơm thơm mùi hương lúa

Ngòn ngọt của rạ rơm

Lơ lửng làn khói tím

Xanh xanh một chốn quê

Nhìn quanh sao thấy quen

Ra đi từ lúc nhỏ

Cứ ngỡ lạc nơi đâu

Quê hương nào có phải

Lau vội hạt nước mắt

Thì ra chỉ là mơ.

Người ngồi trên thuyền, khách giang hồ nhìn ngắm cảnh chiều, nhớ đến quê hương, giọt nước mắt rơi.

Trai anh hùng mấy ai rơi lệ thế mà vì cảnh chiều hôm ở nơi đây, phải rơi lệ.

Bá Khương nói đến đó thì ngừng lại, đưa mắt nhìn thấy trên khóe mắt của nàng Lộc Khanh đang vương mấy giọt châu.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 8
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 9


Bá Khương định bụng đi đến am đạo sĩ xin lá bùa trừ tà ma, để đề phòng con ma nữ theo ám thì chẳng còn cơ khởi phát mà tìm người nâng khăn sửa túi.

Thế mà bước chân chẳng định lại đưa Bá Khương đến chỗ của nàng Lộc Khanh.

Nàng Lộc Khanh đang hướng ánh mắt về hướng mặt trời.

Bá Khương trong lúc vô ý mới hỏi rằng, nàng Lộc Khanh đang ngắm cảnh ban mai.

Lộc Khanh nghe Bá Khương hỏi như vậy, thì nhoẻn miệng cười và nghĩ thầm:

_ Người đâu tuổi đã trung niên, thế mà ăn với chả nói, chẳng sợ làm mất lòng người.

Có phải như vậy mà người trong làng gọi Bá Khương huynh là Lão Gàn phải chăng?

Nàng Lộc Khanh mới hỏi cảnh đẹp ở nơi đây, Bá Khương cũng biết mình lỡ lời nên phải chiều lòng người ngọc, mà nhả ngọc tuôn châu.

Nàng Lộc Khanh nghe Bá Khương tả cảnh sớm mai, cho đến lúc chiều hôm, khi ánh nắng chỉ còn một chút sau rặng núi xa.

Nàng Lộc Khanh nghe Bá Khương miêu tả cảnh ở nơi đây lại mường tượng ra như mình trông thấy cảnh tiên ở chốn nhân gian.

Nàng Lộc Khanh khi này lại hỏi:

_ Bá Khương huynh!

Thế ở nơi đây khi vầng trăng lên thì như thế nào?

Huynh có thể nói cho Lộc Khanh nghe được không?

Hắn mỉm cười và nói:

_ Lộc Khanh muội!

Có gì mà không được kia chứ?

Khi trăng vàng trải ánh thì ở nơi đây đẹp vô cùng, thật là một nơi chẳng bút mực nào tả nổi, chỉ tiếc là Bá Khương năng lực có hạn chẳng thể tả hết được vẻ đẹp cho Lộc Khanh muội nghe.

Nàng Lộc Khanh khi này mày chau, ủ rũ như cánh hoa sau một trận gió to, mới hỏi hắn:

_ Bá Khương huynh!

Như huynh vừa nói, bởi vì năng lực của huynh có hạn, nên chẳng thể nào kể hết vẻ đẹp ở nơi đây, cho Lộc Khanh được nghe.

Nhưng dù sao đi nữa thì huynh cũng kể cho muội được rõ nơi mình ở, như cánh chim thấy đất lành lại chẳng biết nơi đó ra sao?

Hắn nghe nàng Lộc Khanh nói như vậy, lại vẻ mặt như cánh hoa rũ sau trận gió to, vì thế mà hắn tiếp tục chiều ý của người ngọc.

Hắn lấy giọng và tiếp tục nhả ngọc tuôn châu.

_ Lộc Khanh!

Khi ánh nguyệt trải ánh trên dòng sông, dòng sông lấp lánh muôn ánh vàng.

Thật sự là ta không thể tả hết được cảnh đẹp khi đó.

Một con thuyền nhẹ trôi theo dòng sông trăng, cứ như thuyền trôi trên dòng sông Ngân Hà ở chốn thiên tiên.

Khách văn nhân nhìn cảnh đẹp chỉ trách mình người phàm chẳng có bút tiên để phóng bút viết nên những tuyệt tác nghìn năm có một.

Hắn nói vậy, thì mường tượng ra cảnh hắn với vị giai nhân mặt hoa da phấn ngồi trên con thuyền nhẹ trôi theo dòng.

Nàng đánh đàn, ta thời uống rượu ngắm trăng, cùng nhau tiêu dao ở nơi chốn tiên cảnh, mặc cho tháng ngày trôi qua.

Hắn đang nhắm mắt mà mường tượng cảnh đẹp đêm trăng, thì có tiếng của nàng Lộc Khanh hỏi hắn.

_ Bá Khương huynh!

Huynh có còn ở nơi đây hay không?

Hắn nghe nàng Lộc Khanh hỏi thì tỉnh cơn mơ, nhẹ nhàng nói:

_ Lộc Khanh!

Ta vẫn còn ở nơi đây.

Nàng Lộc Khanh khi này lại hỏi hắn.

_ Bá Khương huynh!

Huynh đã kể cho Lộc Khanh nghe cảnh đẹp ở nơi đây.

Nay Lộc Khanh chẳng có gì hơn chỉ có lời đa tạ và một khúc đàn để tặng người có duyên.

Hắn nghe vậy thì bảo:

_ Lộc Khanh!

Ta thấy gì thì kể cho nàng nghe, cũng không có gì to tát, mà nhọc nàng phải nói lời đa tạ, lại trả khúc đàn thay lời cảm ơn.

Nàng Lộc Khanh nhoẻn miệng cười và nói:

_ Kiếp bèo dạt mây trôi, mấy ai gặp được người tri âm.

Biết đâu mai này, gió cuốn, ai biết cánh hoa trôi về nơi đâu.

Nay ở nơi đây, có Bá Khương huynh chẳng chê nhành liễu khiếm khuyết, xin hãy nghe khúc đàn mà Lộc Khanh vừa mới nghĩ ra.

Hắn biết không thể nào từ chối cho được, liền nhận lời và hướng dẫn cho nàng Lộc Khanh đi vào trong.

Nàng Lộc Khanh lại ngồi vào chỗ ngồi đêm qua và bảo với hắn.

_ Bá Khương huynh!

Ở nơi đó có ấm trà, Lộc Khanh chưa thêm nước, nay phiền huynh thêm nước và tự dùng, chứ Lộc Khanh chẳng rót trà cho khách tri âm.

Hắn bảo chẳng sao và nhìn ấm trà và nghĩ thầm:

_ Chẳng lẽ Lộc Khanh biết ta sẽ tới nơi đây hay sao, mà nàng ấy lại đun nước, bỏ trà vào ấm, để chờ ta đến?

Hắn nghĩ và hắn đưa tay vào trong túi và nở nụ cười, vì ở nơi đó có tiền.

Một chút nữa hắn sẽ đưa tiền cho nàng gọi là một chút lòng thành, chứ khi không lại dùng của nàng ấy lại chẳng ra tiền.

Hắn lúc này đưa chén trà lên mũi ngửi thì thầm khen.

_ Trà hôm nay khác với trà hôm qua.

Trà hôm nay cảm giác như có tấm lòng của Lộc Khanh muội, nên vì thế mà trà mới ngon hơn.

Hắn nhấp một ngụm và đưa mắt nhìn nàng Lộc Khanh.

Hắn nhìn thấy như nàng Lộc Khanh muốn nghe hắn nói, vì thế mà hắn nói một lời từ đáy lòng của mình.

_ Trà ngon!

Nàng Lộc Khanh nghe hắn khen ngợi trà ngon, thì khuôn trăng rạng rỡ, nụ hoa mỉm cười.

Nàng Lộc Khanh khi này mới lướt nhẹ ngón tay trên những dây đàn.

Từng âm thanh trầm bổng lại vang lên, chỉ có điều hắn nghe khúc nhạc vui tươi hơn chiều hôm qua.

Đúng ra hôm nay là lời tự sự của một người con gái đã có duyên gặp gỡ được người tri âm tri kỷ, chỉ có điều nàng chẳng nhìn thấy được con người, được tấm lòng của người nam nhân mà nàng có duyên gặp gỡ.

Tiếng đàn Nguyệt hay là tiếng lòng của nàng Lộc Khanh đang gửi đến cho Bá Khương.

Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, kiếp bèo dạt mây trôi, nào đâu dám mơ ước gì nhiều, chỉ mong người quân tử đừng chê hay ghét bỏ đã là phúc phận.

Hãy làm bóng tùng quân che chở cho thân phận hồng nhan chẳng được như người.

Tiếng đàn hay tiếng lòng của người con gái gửi đến người tử quân, chẳng hay người nghe có hiểu cho lòng của em.

Tiếng đàn lúc thì nỉ non như kể lại kiếp bèo dạt mây trôi, khi thì như lời tâm tình của người con gái muốn hỏi rằng, thiếp là kẻ khiếm khuyết, chàng có chê bai thiếp hay không?

Nếu chàng không chê thì thiếp xin nguyện ở lại bên cạnh chàng mãi mãi.

Bá Khương tuy chẳng thông âm luật cho lắm, cũng hiểu được những gì mà nàng Lộc Khanh đang gửi vào trong tiếng đàn.

Bá Khương đưa mắt nhìn nàng Lộc Khanh, thì nhớ đến mình, một kẻ đường tình nhỏ mảnh dây tơ, nhiều khi đứt đoạn mà đau đớn lòng.

Bao nhiêu người mai mối mà duyên chẳng thành, cứ như mấy người làng thường hay bảo rằng; có người âm theo mới thành ra cô độc.

Chẳng những tình duyên lận đận, mà chuyện trường thi, công danh cũng không khác là mấy.

Bao nhiêu năm dùi mài kinh sử, người cùng đi thi năm xưa nay đã thành quan này, quan kia, như người bạn có số phận chẳng hơn gì hắn, thế mà nay cũng đã thi đậu được triều đình bổ nhiệm coi sóc một huyện.

Hắn thì công danh đã nguội lạnh, tìm người nâng khăn sửa túi cũng bỏ, mặc cho thời gian trôi qua, ngắm mây nhìn nguyệt, vui làm chén rượu, thời thì ngắm hoa, chỉ có lão thúc của hắn chẳng cam đứa cháu như vậy, mà chẳng có ai nâng khăn sửa túi, một mình vò võ năm canh, mới chạy xuôi chạy ngược tìm bà mối lo cho hắn.

Hắn cứ ngỡ rồi thời gian cũng trôi qua, một mai cát bụi trở về với cát bụi, gửi thân ở chốn non cao, nằm nghe vượn hú, nhìn ánh trăng mà hỏi người tri kỷ biết tìm nơi đâu?

Thế mà nay có người con gái xinh đẹp ở nơi đâu đến chốn này, lại tình nguyện ở bên cạnh hắn mãi mãi.

Nàng đã có ý như vậy, mà từ chối thì biết bao giờ mới gặp được ông Tơ bà Nguyệt xe sợi chỉ hồng, cứ như lão thúc của hắn vừa bảo rằng; "có người đàn bà trong nhà rồi tính đó sao"

Chuyện đến thật đột ngột nên hắn chỉ biết đứng yên lặng, mà chẳng để ý trên mí mắt của nàng Lộc Khanh đang lăn từng hạt lệ.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 9
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 10


Ngón tay của nàng Lộc Khanh đã ngừng lại, phím đàn chẳng đánh trên dây tơ lòng, thế mà cứ ngỡ như tiếng đàn còn văng vẳng đâu đây.

Bá Khương nào đâu phải những gã tai trâu, mà tiếng đàn hay tiếng lòng của nàng trinh nữ lại chẳng hiểu, chỉ có điều Bá Khương đang chìm đắm trong suy tư của mình.

Lộc Khanh tay đã ngừng, lại ôm chặt lấy cây đàn Nguyệt, mà hạt châu rơi.

Người con gái chẳng may lâm vào cảnh mù loà, lại phải lưu lạc khắp chốn nhân gian, tới nơi đây gặp bóng tùng quân cứ ngỡ sẽ che chở cho phận má hồng truân chuyên.

Nào hay người chê kiếp bọt bèo, nên chưa nói lời từ người đã biệt.

Nàng Lộc Khanh ôm chặt lấy cây đàn Nguyệt, trên bước đường lưu lạc, lạc lưu chỉ có ta cùng với đàn bầu bạn sớm hôm.

Không gian như ngừng lại vì tâm tình của người nhi nữ, chỉ còn lại những hạt châu rơi trên má của người hồng phấn.

Bá Khương lúc này đã thoát khỏi những dòng nghĩ suy của mình, thì trông thấy từng hạt châu rơi trên má của nàng Lộc Khanh, vô cùng áy náy vì mình đã thất thố ở chỗ nào, lại làm cho người ngọc nước mắt rơi, cũng vì thế mà Bá Khương vô cùng hoảng hốt mới chắp tay hỏi:

_ Lộc Khanh!

Ta có gì sơ suất làm cho muội phải bận tâm, mà hạt châu rơi, trên má của người đẹp tựa thiên tiên?

Bá Khương xin có lời gan ruột, từ tận đáy lòng của mình, nói lời xin muội hãy thứ cho.

Nàng Lộc Khanh nghe Bá Khương còn ở đó, thì mặt hoa lại nở nụ cười, vui mừng khôn xiết, tựa như cánh hoa đang khi Đông giá gặp ánh nắng Xuân.

Khẽ lắc lắc đầu, biểu thị không sao, lại lên tiếng thỏ thẻ.

_ Bá Khương huynh!

Chẳng có chuyện gì đâu?

Chỉ là muội cứ ngỡ huynh đã bỏ đi nên mới rơi lệ đó thôi.

Bá Khương nghe nàng Lộc Khanh nói như vậy, mới thốt lên.

_ Lộc Khanh!

Ta quan trọng với nàng đến thế sao?

Nếu như nàng vừa nghĩ, khi ta bỏ đi thì nàng sẽ vì ta mà rơi lệ?

Nàng Lộc Khanh chỉ khẽ gật đầu, làm cho Bá Khương phải nói:

_ Lộc Khanh!

Qua tiếng đàn của nàng ta đã biết tâm ý.

Nhưng như nàng biết rồi đó, ta vốn công danh chẳng có, mà có muốn đi nữa, lều chõng đi thi cũng xôi hỏng bỏng không, chẳng nên trò trống gì?

Bao nhiêu năm đèn sách, dùi mài kinh sử, ngoài việc ăn và học, ta chẳng có nghề nghiệp chi cả, có ít gia sản của cha mẹ để lại ăn mãi cũng chỉ còn cái vỏ bên ngoài.

Nay nàng không chê lại theo ta, thì chúng ta có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo, ta quyết chẳng phụ tình của nàng.

Nàng Lộc Khanh nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, kẻ đui mù lại kiếp cầm ca, lang bạt chốn giang hồ, nay đến chốn này, thấy phong cảnh hữu tình muốn ngừng chân như cánh chim thấy đất lành, hiềm vì phải là người trong làng mới được các chức việc cho ở lại lâu dài.

Khi đến nơi đây cha của nàng Lộc Khanh cũng đã đánh tiếng, xem thử có ai, nghe người làng bảo có Lão Gàn đã tuổi trung niên vẫn chưa có người nâng khăn sửa túi, cứ ngỡ là kẻ nát rượu, ham cờ bạc, nào đâu là khách văn chương, chỉ hiềm học tài thi phận.

Qua hai lần do ông Tơ bà Nguyệt khéo sắp đặt, nàng Lộc Khanh cũng đã biết bóng tùng quân, mà mình muốn nương tựa là người như thế nào?

Vì thế mà nàng Lộc Khanh đã mượn tiếng đàn để bày tỏ tấc lòng.

Bá Khương nào đâu là phường gỗ đá, chẳng hiểu tình nhi nữ đã gửi gắm nơi tiếng đàn kia chứ?

Tấc lòng đã tỏ, thì còn gì ngăn cách, tuy vậy Bá Khương cũng không để người mình thương nhớ, mà chẳng ra tiền, kẻo cha của nàng Lộc Khanh chê bai.

Bá Khương khi này mới lấy trong người ra một túi tiền, có vẻ ngần ngại nói:

_ Lộc Khanh!

Ta có ít tiền muốn đưa cho nàng xem như ta bỏ ít vốn lo việc trà nước.

Nàng Lộc Khanh nghe vậy liền gật đầu, làm cho hắn thở phào nhẹ nhõm như cất được gánh nặng trong lòng.

Nàng Lộc Khanh mỉm cười, đưa tay ra và nói:

_ Bá Khương!

Huynh có thể để túi tiền mà huynh định trả tiền trà nước cho muội, lên đây được không?

Hắn chẳng chút chậm trễ liền để túi tiền lên tay của nàng Lộc Khanh.

Hắn ngượng ngùng khi nhìn thấy túi tiền của mình chẳng xứng với tiếng đàn của nàng Lộc Khanh.

Hắn muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.

Nàng Lộc Khanh cầm lấy túi tiền của hắn, và vuốt nhẹ, rồi mặt hoa nhoẻn miệng cười.

Hắn nhìn những biểu hiện của nàng Lộc Khanh như vậy, cũng không biết vì sao nàng Lộc Khanh có vẻ trân trọng túi tiền của mình đến như vậy?

Nàng Lộc Khanh cầm túi tiền của hắn một lúc, rồi đưa túi tiền lại cho hắn.

_ Bá Khương!

Xin huynh hãy nhận lại túi tiền.

Hắn nghe vậy có vẻ ngạc nhiên, không biết vì sao nàng Lộc Khanh lại trả túi tiền lại cho mình, vì vậy hắn mới xua tay.

_ Lộc Khanh!

Như thế sao được kia chứ?

Ta đến uống trà nghe đàn, chút tiền đó ta nghĩ không xứng với tiếng đàn của Lộc Khanh nàng.

Nàng Lộc Khanh nghe Bá Khương nói như vậy, thì buồn bã hỏi:

_ Bá Khương!

Thế thì huynh chỉ xem như khách đến nghe đàn của Lộc Khanh thôi sao?

Hắn thấy mặt hoa buồn bã như vừa gặp một trận gió to, nên mới nói:

_ Lộc Khanh!

Ta nào có ý đó kia chứ?

Chỉ là ta nhận lại túi tiền có gì không phải cho lắm.

Nàng Lộc Khanh hỏi hắn:

_ Bá Khương huynh!

Có phải giờ đây trong người của huynh chẳng hề có một đồng, một cắc nào phải không?

Hắn nghe hỏi, thì mong có cái kẻ nứt nào đó để chui xuống, thật là ngượng vô cùng, cũng may ở nơi đây ngoài hắn và nàng Lộc Khanh chẳng hề có một ai, với lại nàng Lộc Khanh cũng không nhìn thấy vẻ mặt của Bá Khương.

Nàng Lộc Khanh khi này lại thỏ thẻ.

_ Bá Khương huynh!

Tình chúng ta như chim liền cánh, như cây liền cành, đã nguyện ước trăm năm đầu bạc răng long, có câu "xấu chàng thì hổ ai" nay Lộc Khanh đã nguyện ý nương nhờ Bá Khương huynh, phận gái mười hai bến nước, Bá Khương huynh đã thương, thì Lộc Khanh nào không biết.

Nhưng Bá Khương huynh chẳng tiền, chẳng đồng khi gặp bạn gọi làm chén trà, chén rượu mà trong người không tiền, không bạc thì còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?

Khi đó Lộc Khanh tâm mình thấy chẳng chu toàn cho bậc trượng quân.

Nàng Lộc Khanh đã nói như vậy, Bá Khương thấy mình may mắn vô cùng.

Con người cốt ở tấm lòng, nàng Lộc Khanh đã xem mình là bậc trượng quân, mới chắp tay nói:

_ Lộc Khanh!

Nghe nàng nói như vậy, Bá Khương này xin nhận lấy vậy.

Hắn khi này cầm lấy túi tiền từ tay của nàng Lộc Khanh, trên khóe mắt của người đàn ông trung niên với số phận long đong, lận đận xuất hiện giọt nước mắt, cũng may là nàng Lộc Khanh chẳng nhìn thấy, nếu không thì nàng ấy sẽ chê trách rằng; nam nhân đầu có rơi cũng không thể qùy gối trước kẻ thù, tâm có đau thì nước mắt nuốt vào trong, sao lại rơi như nữ nhi thường tình?

Hắn cầm lấy túi tiền tự bảo với lòng rằng; hắn sẽ cho nàng Lộc Khanh một danh phận, có người mai mối, có lễ rước dâu như những cô dâu khác.

Nàng Lộc Khanh khi này lại bảo với hắn:

_ Bá Khương!

Thiếp cũng muốn chàng cùng với thiếp kề cận sớm hôm.

Nhưng giờ chàng có việc thì cứ đi làm, thiếp chẳng giữ.

Hắn gật đầu với vẻ ngượng ngùng nói:

_ Lộc Khanh!

Ta cũng không có việc gì nhiều, giờ đây ta đi đến am đạo sĩ xin lá bùa trừ tà ma, sau đó đến thưa với lão thúc chuyện của chúng ta, lại chạy qua bà mối nhờ đến nói chuyện với cha của nàng.

Nàng Lộc Khanh nghe hắn nói như vậy, thì mừng rơi nước mắt, thân gái mười hai bến nước lưu lạc khắp chốn, nay đã có chốn ngừng chân.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 10
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 11


Thân gái mười hai bến nước, lưu lạc khắp chốn giang hồ nay có chỗ ngừng chân thì mừng rơi nước mắt.

Thế mà sau khi Bá Khương nói với người nâng khăn sửa túi cùng chung bước đường đời rằng; sẽ thưa chuyện với lão thúc, gọi bà mối đến để nói chuyện cho phải phép, thì nàng Lộc Khanh lại nhoẻn miệng cười đầy bí ẩn.

Bá Khương sau khi cáo từ người con gái đã nguyện ý cùng mình như chim liền cánh, như cây liền cành để đi đến am đạo sĩ già.

Bá Khương sẽ xin một lá bùa để trừ tà ma.

Bá Khương vừa đi khuất, trong cái chỗ nàng Lộc Khanh đang ngồi, thì cha của nàng Lộc Khanh xuất hiện.

Ông lão đó khi này bước đến bên cạnh nàng Lộc Khanh chắp tay mà thưa:

_ Thưa tiểu thư!

Mưu kế của tiểu thư thật sự là thâm sâu, cái gã với danh xưng Lão Gàn đó đã mắc câu.

Nàng Lộc Khanh mỉm cười trước câu khen ngợi của lão già mà thường ngày nàng gọi là cha.

_ Lão không nghe muốn câu cá to thì thả câu dài hay sao?

Nhưng...

Nàng Lộc Khanh nói đến đó thì ngừng lại và nghĩ thầm:

_ Chuyện này ai mới là cá đây, là Bá Khương hay là ta?

Ta chỉ vì muốn có một chỗ dưỡng thương lại lừa dối một người đàn ông trung niên, tâm tính lại tốt như vậy?

Bá Khương!

Một mai huynh biết Lộc Khanh đã lừa dối huynh, thì huynh nghĩ gì về Lộc Khanh?

Lão già kia nhìn thấy người con gái đó khi cười, khi khóc cũng không biết làm sao, vì thế mới nói:

_ Tiểu thư!

Để ta làm như vô tình đi gặp lão thúc của Bá Khương xem sao?

Nàng Lộc Khanh khe khẽ gật đầu.

Lão già đó ra đi, chỉ còn lại một mình nàng Lộc Khanh với cây đàn Nguyệt.

Nàng Lộc Khanh so dây và đàn lên một khúc đàn, nói lên nỗi lòng của người con gái với mối tâm tư giấu kín trong lòng bao nhiêu lâu nay.

Lại nói chuyện Bá Khương, người đàn ông đã tuổi trung niên, nay vẫn cô độc một mình.

Bá Khương vô cùng mừng rỡ, dù sao cuối cùng cũng có người chịu nâng khăn sửa túi, chịu chung mâm, chung giường, chỉ có điều ...?

Bá Khương thoáng vui, thế mà nay lại buồn.

Trước kia có bao nhiêu mối, thế mà phòng không gối chiếc, vẫn cứ phòng không gối chiếc đó sao?

Bá Khương lắc lắc đầu, tự bảo với mình:

_ Cha con nàng Lộc Khanh từ xa đến.

Cha của nàng đã già, còn nàng Lộc Khanh đôi mắt lại chẳng nhìn thấy, thì bọn họ còn đi đâu được nữa?

Ta trên chẳng còn cha mẹ, dưới chẳng có anh em ruột rà, cha của nàng Lộc Khanh thì cũng như cha của ta, một mai khuất núi, ta thay mặt đứng ra làm chủ, lại nhờ làng, nhờ xóm, một chỗ chôn nào có khó khăn gì?

Hắn hít một hơi thật dài, lòng bảo lòng đây là nhân duyên trời cho, không lẽ số phận cứ mãi long đong.

Công danh thi cử đã đành, nhân duyên cũng vậy hay sao?

Chắc hẳn giờ đây tất cả mọi chuyện đẹp cả thôi, một mai rước nàng Lộc Khanh vào nhà, mọi việc ở nhà có cha nàng Lộc Khanh giúp cho một tay, còn hắn thì qua nhà ông giáo nhận một chân gõ đầu trẻ cũng có cái qua ngày.

Hắn nghĩ thông thì bước nhanh đến am của lão đạo sĩ.

Trên đường đi hắn gặp ai cũng tươi cười chào hỏi.

Ai nhìn thấy như vậy đều hỏi:

_ Bá Khương!

Sắp lấy vợ hay sao mà mừng ra mặt vậy?

Nhìn cái biết liền.

Hắn cũng không giấu giếm liền nói:

_ Cũng gần!

Cũng sắp!

Khi đó mời mọi người đến nhà uống chén rượu.

Hắn chắp tay chào mọi người và bước nhanh đến am của lão đạo sĩ.

Thật may hôm nay lão đạo sĩ có ở nhà chẳng vân du tứ phương.

Hắn bước đến trước am, nhìn thấy tiểu đạo đồng đang lúc tưới cây, liền thi lễ mà hỏi:

_ Tiểu đạo!

Cho hỏi thầy có ở nhà hay không?

Tiểu đạo đồng nhìn thấy Bá Khương thì ngừng tay và chào.

_ Bá Khương thúc!

Tiểu đạo đồng đó nói đến đó thì đưa mắt nhìn Bá Khương lại nói:

_ A!

Không phải.

Phải gọi là Bá Khương huynh!

Gọi như thế cũng không được, vì như Bá Khương huynh có vợ, thì có như tiểu đạo cũng không thành vấn đề, nên gọi gì cho đúng đây ta?

Tiểu đạo đồng nói xong thì nhìn Bá Khương mà tủm tỉm cười.

Hắn biết tiểu đạo đồng đang trêu chọc mình mới nghiêm mặt nói:

_ Bá Khương thúc hay Bá Khương huynh cũng chỉ là cái danh để gọi.

Người gọi tôn trọng người được gọi, thì người được gọi cũng trả lại những lời tôn trọng.

Như tiểu đạo đồng ngày ngày chăm sóc, tưới nước cho hoa, thì đến khi hoa nở, tỏa hương, đó là công khó nhọc của những ngày hôm nay đã được đền bù.

Tiểu đạo đồng đó nghe vậy, thì đưa tay lên gãi đầu gãi tai, lại tủm tỉm cười nói:

_ Cái lí tưới hoa đó thì tiểu đạo đã hiểu, vì ngày nào mà thầy chẳng giảng giải, chỉ có điều nên gọi là Bá Khương thúc hay là Bá Khương huynh mới đúng, cái này tiểu đạo xin hãy chỉ cho?

Bá Khương thấy tiểu đạo đồng tinh nghịch mới ghé vào tai nói nhỏ.

_ Tùy tiểu đạo đồng muốn gọi gì thì gọi, chỉ có điều gọi là Bá Khương thúc thì ta ngang hàng với thầy của tiểu đạo đồng, còn như gọi là Bá Khương huynh, thì thật sự là vô lễ, vì có cái lí nào trẻ mới từng tí tuổi đầu lại muốn kêu huynh, gọi đệ với cái người tóc đã bạc trên mái đầu?

Tiểu đạo đồng nghe hắn nói như vậy thì ngẩn tò te, chợt nhớ mình cũng có một vị sư huynh tuổi còn lớn hơn cả Bá Khương, vì thế đang định đôi co mấy lời, thì khi này Bá Khương đã đi vào trong am.

Bá Khương lấy hương thắp cho sư tổ của lão đạo sĩ, lại để mấy đồng tiền vào hòm công đức.

Hắn làm xong việc, thì nhìn bức họa vẽ vị sư tổ của lão đạo sĩ đang ngồi trên lưng trâu, đó là một vị tiên phong đạo cốt.

Hắn đang nhìn nhìn ngó ngó thì có tiếng gọi của lão đạo sĩ.

_ Bá Khương!

Hôm nay lão biết có khách quý đến thăm, liền pha một ấm trà ngon, đợi xem là ai?

Nào ngờ là Bá Khương.

Hắn khi này mới chắp tay nói:

_ Hôm nay có việc mới đến nhờ tam bảo, chứ không định đến nói chuyện phiếm, vì vậy xin hãy giúp cho.

Lão đạo sĩ nghe Bá Khương nói đến có việc, cười bảo với Bá Khương.

_ Chuyện gì thì chuyện, đến đây uống chén trà, rồi tính.

Hắn chẳng thể nói lời từ chối, liền bước đến ngồi xuống cái bồ đoàn, cầm lấy chén trà nhấp một ngụm và nói:

_ Trà thơm!

Thật sự là trà trên núi Tuyết lại được ướp với hoa nhài, Bá Khương hôm nay thật sự có lộc hưởng.

Lão đạo sĩ tủm tỉm cười bảo:

_ Bá Khương!

Đây quả là trà ướp hoa nhài, chỉ có điều chẳng phải trà trên núi Tuyết.

Lão đạo sĩ lúc này ngắm nhìn Bá Khương rồi nói với hắn.

_ Lão đạo nhìn Bá Khương đạo hữu, khi này không ăn cũng thấy no, chữ đào hoa đã khắc trên nét mặt.

Hắn nghe vậy, mới đặt chén trà xuống và nói:

_ Cũng vì thế mà Bá Khương mới đến nơi đây, xin đạo trưởng cho lá bùa trừ tà ma, chứ không thì như mấy đám trước, chỉ có chuyện cho người làng bàn ra nói vào mà thôi.

Lão đạo sĩ nhìn Bá Khương lại tủm tỉm cười bảo:

_ Bá Khương!

Cứ uống trà đi, lát nữa lão đạo sẽ đưa cho một lá bùa trừ tà ma, chắc hẳn mấy đêm nay có ma nữ đến quấy rối có phải không?

Hắn cũng không giấu giếm, vì có giấu giếm cũng không qua được mắt thần của lão đạo sĩ.

_ Chẳng dám giấu đạo trưởng điều chi, quả thật đêm qua có ma nữ áo trắng đến quấy rối.

Giờ đây đang lúc ông Tơ bà Nguyệt se chỉ hồng, chỉ sợ ma nữ phá rối, thì thành ra đứt đoạn cũng buồn lắm thay, vì thế không thể không phòng.

Lão đạo sĩ nhấp chén trà thơm lại hỏi Bá Khương.

_ Bá Khương!

Đạo hữu có tin vào chuyện bói toán quá khứ vị lai hay không?

Hắn có vẻ ngượng, mỉm cười nói.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 11
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 12


Trên đường từ am của lão đạo sĩ trở về, Bá Khương nhớ lại những gì lão đạo sĩ vừa gieo quẻ.

Lão đạo sĩ khi gieo quẻ đã bảo rằng; đạo hữu có một tin tốt và tin xấu, nay đạo hữu muốn nghe tin nào trước?

Hắn mới cười bảo:

_ Đạo trưởng đã nói vậy, thì nên nghe tin tốt, vì tin tốt làm cho người ta vui hơn.

Lão đạo sĩ khi này cầm lấy chén trà nhấp một ngụm và thủng thẳng nói những điều huyền cơ.

_ Khương đạo hữu tới đây có quý nhân giúp cho thăng tiến về đường công danh.

Hắn nghe như vậy thì tủm tỉm cười hỏi:

_ Đạo trưởng gieo quẻ nói rằng, Bá Khương đến đây có quý nhân giúp đỡ cho thăng tiến về đường công danh.

Nhưng công danh thì Bá Khương đã nguội lạnh từ lâu, chẳng màng đến nữa rồi, cũng đã bằng lòng với cuộc sống hiện tại, vui cảnh thanh bình yên tĩnh ở nơi chốn quê, sáng ngắm cảnh làm ba câu thơ, thỉnh thoảng ra am của đạo trưởng, uống trà đàm đạo vui buồn chốn hồng trần, cho đến khi chiều hôm, mặt trời khuất sau núi cao, đời người cũng vì thế mà qua đi.

Nhưng đã là huyền cơ thì Bá Khương cũng nên vui với đạo trưởng mới phải.

Hắn nói xong liền cùng uống cạn chén trà với lão đạo sĩ.

Lão đạo sĩ uống xong chén trà mới hỏi hắn.

_ Khương đạo hữu!

Có muốn nghe cái tin buồn mà cơ trời đã cho biết hay không?

Hắn nghe lão đạo sĩ hỏi như vậy, thì thầm nghĩ:

_ Ta gặp được nàng Lộc Khanh cũng là tu nghìn năm mới có, là một chuyện nên mừng, nếu như có người giúp thăng tiến về đường công danh nữa thì thực sự song hỉ lâm môn, cũng có cái để cho nàng Lộc Khanh, khi theo ta nở mày nở mặt với mọi người.

Thế mà đạo trưởng lại nói là có một tin buồn, tin vui thì ta đã nghe cho dù thực hư chưa biết, chỉ là huyền cơ cũng chưa chắc đúng, còn tin buồn nên không nghe, vì biết được tin xấu trong lúc đang vui, mấy ai muốn?

Hắn mãi suy nghĩ, thì có tiếng của lão đạo sĩ.

_ Xem ra là Khương đạo hữu chẳng muốn nghe tin không vui kia?

Hắn gật gật đầu, rồi lúc lắc cái đầu như mấy vị phu tử đang giảng dạy học trò.

_ Trời có lúc nắng lúc mưa, có mặt trời mọc thì có mặt trời lặn, có ngày thì có đêm.

Đêm tối chưa hẳn là không tốt, vì có đêm tối mới biết là ánh trăng quý giá.

Có hoa nở thì có hoa tàn, đời người có hoạ phúc, phúc thì vui mừng, vui mừng quá độ mà quên đi lúc gặp hoạ, thì khi hoạ tới lại chẳng có đề phòng, khi đó kêu trời than đất nào có ích chi?

Vì thế không hẳn không nghe.

Lão đạo sĩ nghe hắn nói muốn nghe nốt tin xấu, nên mới bảo với hắn.

_ Khương đạo hữu muốn nghe tin xấu.

Nhưng lão đạo muốn nói với đạo hữu rằng, cái xấu chưa hẳn đã là xấu, cái vui chưa hẳn không buồn vì thế...

Hắn xua tay và cười tủm tỉm.

_ Đạo trưởng!

Bá Khương muốn nghe đạo trưởng cho biết cái chuyện không tốt, chỉ có điều sau này Bá Khương mới nghe, còn bây giờ trà thơm, lại ngồi với đạo trưởng, trong lòng đang vui, chẳng nên nghe những lời làm phiền lòng, lại phải lo âu.

Lão đạo sĩ nhìn Bá Khương rồi lắc lắc đầu.

_ Thật là trước sau bất nhất, mới nói trong vui thì phải đề phòng khi hoạ đến, thế mà..

Bá Khương chỉ cười trừ và hỏi:

_ Đạo trưởng!

Có nhất thiết Bá Khương phải nghe hay không?

Khi đó chỉ là những lời huyền cơ?

Lão đạo sĩ cầm lấy chén trà, nhẹ thổi làm cho mặt nước trong chén trà.

_ Một chén trà thơm nhìn thì muốn uống, chỉ có điều trà nóng uống vào thì bỏng cả lưỡi, phải thổi cho nguội mới uống được.

Hắn chắp tay nói:

_ Đạo trưởng!

Những lời nói của tiên nhân, người trần mắt thịt như Bá Khương thì làm sao trong một lúc mà thông cho được, mong đạo trưởng hiểu cho.

Lão đạo sĩ nghe Bá Khương nói như vậy liền bảo:

_ Khương đạo hữu!

Lão đạo đang thổi cho trà nguội, chứ có nói điều gì gọi là huyền cơ, mà đạo hữu nói như vậy?

Bá Khương tủm tỉm cười nói:

_ Thế thì thật may mắn cho Bá Khương, chứ không phải chiêm nghiệm về những lời nói của đạo trưởng, cũng mệt cả óc.

Lão đạo sĩ khi này bảo với Bá Khương.

_ Chúng ta hãy uống trà, ngắm cảnh, chứ không nói chuyện được mất của đời người.

Thế là Bá Khương ở lại nơi am của lão đạo sĩ uống trà cho đến khi gần đến bữa cơm mới cáo từ để ra về.

Lão đạo sĩ giữ lại ăn cơm, Bá Khương nhất quyết từ chối.

Lão đạo trưởng tủm tỉm cười bảo:

_ Khương đạo hữu có người chờ cơm ở nhà hay sao?

Hắn chẳng trả lời câu hỏi của lão đạo sĩ, vì cũng gần như vậy.

Hắn phải trở về vì hắn đã xin hai lá bùa, một lá bùa để dành cho hắn, đó là lá bùa trừ tà ma, còn một lá bùa nữa hắn xin cho nàng Lộc Khanh.

Bá Khương cáo từ lão đạo sĩ, hướng đến nơi ở của nàng Lộc Khanh.

Bá Khương trong lòng đang vui nên vội vã bước nhanh.

Thế mà khi đến nơi của nàng Lộc Khanh thì chẳng thấy một ai, chỉ thấy nơi đó yên lặng như tờ, làm cho người gặp nhiều điều không như ý như hắn, phải giật thót.

Hắn mới nghĩ thầm:

_ Chẳng lẽ cha con nàng Lộc Khanh đã chuyển đi nơi khác?

Bá Khương chẳng phải chưa một lần mừng hụt, đành tiu nghỉu trở về nhà, nếu như ai khi này có ai nhìn thấy ắt cũng chỉ biết lắc đầu mà thương cảm cho người có số long đong, lận đận.

Bá Khương khi này ngẩng đầu lên nhìn trời mà ngỡ như trời cũng đang xót thương cho mình.

Bá Khương ngậm ngùi quay trở về ngôi nhà của mình.

Hắn đi tới nơi ngôi nhà của lão thúc chưa biết như thế nào đây?

Ghé vào kiếm miếng cơm, củ khoai cho qua bữa, chỉ có điều như vậy thì phải nghe những lời giáo huấn của lão thúc mà hắn nghe mãi đã quen.

_ Gì thì gì cũng phải kiếm lấy người nâng khăn sửa túi, có người phụ nữ trong nhà, thời nhà cũng sạch, cũng mát, có bữa cơm canh còn nóng khi đi về.

Lão thúc của hắn thì như vậy, còn thím thì chắc chắn sẽ giọt ngắn giọt dài mà than trời trách đất, vì sao lại bắt thằng cháu sáng ngời ngời như vậy, mà hết long đong rồi đến lận đận.

Hắn thở hắt một cái chưa biết phải làm như thế nào, thì có tiếng người gọi:

_ Anh cả!

Anh đi đâu giờ đây mới trở về, làm cho cả nhà phải chờ mãi.

Hắn đưa mắt nhìn, thấy thằng Hai con đầu của lão thúc, đang đứng chờ trước ngõ, chắc như đang chờ đón hắn, vì thế hắn mới hỏi:

_ Anh Hai như đang chờ ta thì phải?

Thằng Hai khi này mới chắp tay thưa.

_ Anh cả nói phải!

Em nhận lời của cha đứng ở đây để đón anh cả.

Hắn nghe vậy, liền hỏi thằng Hai.

_ Phỏng có chuyện gì mà thúc thúc bảo anh, phải chờ để đón cho được ta như vậy?

Hắn khi này chẳng muốn vào chút nào, về nhà uống bát nước lót bụng, chứ cứ nghĩ đến chuyện nàng Lộc Khanh không từ mà biệt, thì khi ngồi trước mâm cơm cũng chẳng biết có nuốt trôi hay không, chứ nói chi đến cái chuyện ngồi nghe lão thúc của hắn thuyết giảng cái chuyện vợ con.

Hắn đang định từ chối thì có tiếng của lão thúc.

_ Anh cả!

Anh đi đâu mà trưa đứng bóng mới trở về, làm cho mọi người phải chờ, phải đợi?

Hắn không biết có chuyện gì mà mọi người lại phải chờ hắn mới được.

Hắn cũng không muốn nói dối nên thưa.

_ Dạ thưa!

Cháu ra am của lão đạo sĩ uống trà ngắm hoa, nói chuyện quá khứ vị lai với đạo trưởng.

Lão thúc của hắn lắc đầu và bảo:

_ Chuyện trần tục lo chưa xong, thế mà anh lại muốn học cái chuyện của người tu đạo trường sinh.

Hắn cũng không biết có chuyện gì mà lão thúc của mình, lại nói năng nặng lời như vậy?

Hắn chắp tay và nói:

_ Thúc thúc dạy chí phải.

Lão thúc của hắn nghiêm mặt bảo:

_ Ta nói không phải thì còn ai nói phải, hãy vào trong nhà có việc.

Hắn đành đi theo lão thúc vào trong nhà.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 12
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 13


Bá Khương trở về đến cái ngõ của lão thúc thì cũng đã đến gần ngọ.

Bá Khương nhìn thấy người huynh đệ con trưởng của lão thúc đang đứng đợi, thêm một lúc nữa lão thúc đi ra, bảo Bá Khương vào nhà có chuyện.

Hắn chẳng biết là có chuyện chi, đành phải đi theo lão thúc vào trong nhà.

Hắn bước vào trong nhà, thấy cỗ bàn đầy đủ thì vô cùng ngạc nhiên.

Không những cỗ bàn đầy đủ, mà còn có cha con nàng Lộc Khanh đều ở cả nơi đó.

Hắn đang ngơ ngơ ngác ngác chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, vì như lúc sáng có ghé vào, nào nghe lão thúc nói gì đâu, thế mà nay lại làm rình rang như thế này?

Hắn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì lão thúc của hắn, khi này mới nói:

_ Bá Khương đã trở về rồi, thì chúng ta chẳng phải chờ lâu.

Hôm nay có chút cỗ bàn gọi là bữa cơm thân mật.

Bá Khương đã sớm mất cha mất mẹ, thì thúc thúc này cũng như là bậc làm cha làm mẹ.

Người đời nói rằng; "mất cha thì còn chú" vì thế mà lão đứng ra bảo đảm với cha Lộc Khanh là Bá Khương như con trai của người, sau này có trăm tuổi khuất núi, cưỡi hạc quy tiên, thì Bá Khương sẽ đứng ra lo việc tang hiếu chu toàn.

Bá Khương đứng sững người trong chốc lát, chẳng thể ngờ được là lão thúc với cha của nàng Lộc Khanh lại làm lẹ như vậy.

Hôm nay là bữa cơm thân mật, có mai mối đàng hoàng cũng xem như Bá Khương có đường lui tới, chẳng sợ người tranh mất.

Người làng có câu "cưới vợ thì cưới liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha" Bá Khương nay đã lớn tuổi, công danh chẳng có, văn chương cũng không phải nổi tiếng một vùng, còn nàng Lộc Khanh tuy là xướng ca vô loài, mắt lại bị khiếm khuyết, thế mà người thì xinh đẹp mỹ miều, cũng xem như duyên cá nước gặp nhau, xứng đôi vừa lứa.

Từ khi có bữa cơm thân mật giữa hai gia đình, Bá Khương năng lui tới nơi cha con nàng Lộc Khanh, phụ giúp bưng trà, dọn dẹp bàn ghế.

Ở gần bờ sông mùa hè tuy mát, chứ mùa Đông thì lạnh vô cùng.

Hắn chẳng muốn nàng Bá Khương chịu đựng cái lạnh của mùa Đông, nên bàn với cha của nàng Lộc Khanh.

Khi hắn thưa chuyện, thì cha của nàng Lộc Khanh đồng ý với điều kiện, phải chờ đến kì giêng hai, khi tiết trời ấm áp mới tổ chức làm mâm cơm cho hai đứa nên duyên vợ chồng.

Việc đó cũng không có gì khó cả, vốn nhà của hắn có cái buồng thế là nàng Lộc Khanh ở trong buồng, còn cha của nàng thì kéo giường nằm ngay cửa vào buồng, cấm hắn bước qua.

Hắn tuy công danh chẳng có, cũng là người đọc sách hiểu lễ nghĩa.

Trời đang là mùa Hạ nay đã sang Thu, chẳng mấy chốc nữa thì đến mùa Đông, hết mùa Đông khi đó ra giêng, cứ như đã định thì hắn với nàng Lộc Khanh chính thức trở thành vợ chồng.

Kể từ khi hắn gặp nàng Lộc Khanh cho đến bây giờ cũng chưa bao lâu, vì thế mà hắn cứ ngỡ như chiêm bao, khi thì tự cười một mình, khi lại véo tai xem có phải mình đang mơ hay không?

Nàng Lộc Khanh đang ở trong nhà thì còn việc gì, không như ý xảy ra kia chứ?

Chẳng lẽ nàng như người trời mọc cánh và bay mất.

Hắn chắc chắn sẽ chẳng có việc gì xảy ra, nhất định hắn sẽ có vợ và có con, cho dù vợ của hắn chẳng có đôi mắt như người ta, thì bù lại xinh đẹp nhất làng, lại có ngón đàn cứ như tiên mới có.

Hôm nay cũng như mọi hôm, khi trời vừa chạng vạng hắn sẽ đưa nàng Lộc Khanh ra ngoài đó đàn cho mọi người đến nghe đàn.

Cứ như nhạc phụ đại nhân của hắn bảo với hắn.

_ Đến khi Đông về, bỏ thêm ít vốn che chắn cho kín, để thêm ít rượu, nấu thêm mấy món nhậu cho khách nhàn rỗi, kiếm thêm ít tiền, sau này cũng có cái mà chi tiêu.

Hắn nghe nhạc phụ đại nhân bảo như vậy, liền xuất tiền cứ theo ý của nhạc phụ mà làm.

Nay đang định đưa nàng Lộc Khanh ra ngoài đó, thì có người đưa thư đến.

Nàng Lộc Khanh tay ôm cây đàn Nguyệt khi này mới hỏi:

_ Bá Khương!

Hình như nhà có khách phải không?

Khách vào nhà không trà thì rượu, sao lại để khách đứng nói chuyện?

Thiếp nay chẳng lo toan được việc đó, thì chàng khéo sắp xếp, kẻo người ta chê cười trong nhà có phụ nữ cũng như không?

Thì thật tội cho thiếp.

Hắn nghe nàng Lộc Khanh nói như vậy, liền phân trần.

_ Lộc Khanh!

Ta cũng có lời mời người đó ở lại uống chén trà rồi đi, chỉ có điều người đó nói có việc gấp phải lên đường, kẻo trời tối thì chẳng có chỗ ngừng chân.

Hắn khi này mới hỏi nàng Lộc Khanh.

_ Lộc Khanh!

Nàng có biết không?

Nàng Lộc Khanh nhoẻn miệng cười và hỏi hắn.

_ Bá Khương!

Chàng không nói thì làm sao thiếp biết được kia chứ?

Thiếp có phải vạn sự thông, cái gì cũng biết mà chàng lại hỏi đố thiếp.

Hắn khi này bước đến và ngồi xuống bên cạnh nàng Lộc Khanh, đưa tay cầm lấy tay của nàng Lộc Khanh và nói:

_ Lộc Khanh!

Nàng biết không?

Người đó đến đưa thư cho ta, có điều khi người đó nhìn thoáng qua, thấy nàng liền khen, ta có người vợ xinh đẹp, lại hiền thục.

Ta thật vinh hạnh biết bao, khi có nàng bầu bạn sớm hôm, cứ như nàng là trời ban cho ta vậy.

Khi ông trời nhìn thấy ta cô đơn lẻ bóng trong ngôi nhà nhỏ, mới đưa nàng đến với ta.

Nàng Lộc Khanh khi này đưa tay rờ lên tóc, lên khuôn mặt của hắn.

Từng chút, từng chút một và nàng Lộc Khanh thổn thức nỗi lòng.

_ Bá Khương!

Nghe chàng nói như vậy, chính thiếp mới là người cảm thấy may mắn, khi thiếp chỉ là thân gái dặm đường, chẳng biết ngừng chân ở nơi nào?

Thế mà khi cha con của thiếp ghé vào nơi đây, được chàng hết lòng xem trọng, lại nâng niu như sương buổi sớm, như hoa buổi chiều.

Nay thiếp biết lấy gì trả ơn cho chàng, chỉ biết tấm lòng của chàng xin ghi trong tấc dạ, nếu như có kiếp sau lại xin nguyện được nâng khăn sửa túi, làm kiếp hoa bên đường khi chàng đi qua.

Hắn nghe vậy, chẳng muốn nàng Lộc Khanh nói mãi chuyện ân tình, mới cười bảo:

_ Lộc Khanh!

Ai mà nghe được sẽ bảo chúng ta như mèo khen mèo dài đuôi đó.

Lộc Khanh nghe Bá Khương nói vậy thì nhoẻn miệng cười.

_ Đèn nhà ai thì nhà đó rạng, không lẽ chàng sợ nhà người ta chẳng như nhà của đôi ta hay sao?

Hắn chẳng trả lời câu hỏi của nàng Lộc Khanh mà bảo:

_ Lộc Khanh!

Chúng ta đi thôi, kẻo nhạc phụ đại nhân lại trách ta là kẻ đọc sách lại chẳng hiểu lễ nghĩa, chưa cưới mà lại có ý hươu ý vượn với nàng.

Nàng Lộc Khanh tủm tỉm cười.

_ Thì chàng cứ bảo có người đưa thư nên mới nán lại một chút, nên mới đến muộn, thì nhạc phụ đại nhân của chàng cũng không trách cứ gì đâu.

Hắn khi này mới sực nhớ đến lá thư vừa gửi đến liền nói:

_ Lộc Khanh!

Nàng nhắc ta mới nhớ, để xem ai gửi thư cho ta.

Hắn lấy bức thư ra, thấy ngoài có đề mấy chữ "Gửi Bá Khương Bằng Hữu"

vì thế mà hắn nói nhỏ.

_ Ai gửi thư cho ta, lại gọi ta là bằng hữu?

Hắn lấy thư ra đọc thì nghe nàng Lộc Khanh hỏi:

_ Bá Khương!

Là thư của ai, có thể cho thiếp biết được không?

Bá Khương nhìn từng nét chữ trong thư rồi nói với nàng Lộc Khanh.

_ Lộc Khanh!

Ta có một người bằng hữu số phận cũng không hơn ta là mấy, chỉ có điều đến nay người đó đã thi đỗ, lại được triều đình bổ nhiệm coi sóc huyện ta, nên vị đó đã gửi thư mời ta với phu nhân đến huyện thành gặp mặt, ở đó còn có mấy người bạn trước đây cùng học với ta, nay đều làm đến chức này chức kia.

Nàng Lộc Khanh nghe vậy, chỉ ngồi yên lặng, tay ôm chặt lấy cây đàn Nguyệt.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 13
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 14


Những người bạn một thời lều chõng đi thi, nay đã thành quan này, quan kia vẫn nhớ đến cái thời ngồi ngêu ngao những câu trong sách thánh hiền, mới mời hắn đến huyện thành một chuyến.

Thư đến lúc khác chắc hẳn mừng phải biết, chỉ có điều lúc này hẳn chẳng muốn xa nàng Lộc Khanh chút nào.

Nàng Lộc Khanh thì buồn bã vô cùng, vì mình chẳng được như người, để theo Bá Khương đến huyện thành một chuyến, chứ với ngón đàn và nhan sắc của nàng cũng làm cho Bá Khương nở mày nở mặt với người, chỉ tiếc...

Hắn nghe vậy thì cười bảo:

_ Lộc Khanh!

Cho dù nàng lành lặn đi nữa ta cũng không cho nàng đi, nàng là của riêng ta, chẳng thể cho ai trông thấy hết cả.

Nàng Lộc Khanh khi này mới thôi than thở lại nhoẻn miệng cười.

_ Bá Khương!

Chàng cũng thật là.... cứ như chàng nói thì suốt ngày thiếp ở trong buồng, đi ra ngoài thì đội nón để chẳng ai nhìn thấy.

Hắn cười bảo:

_ Lộc Khanh!

Cái này là do nàng nói, chứ ta chẳng nói đó nghe

Nhạc phụ đại nhân của hắn, thì nói:

_ Bá Khương!

Dù sao việc buôn, việc bán, ta cũng cần anh giúp, đi nhanh về nhanh.

Hắn gật đầu và cười nói:

_ Nhạc phụ đại nhân!

Con rể chỉ sợ nửa đường thì con đã quay trở về, mà con chưa trở về thì mong nhạc phụ đại nhân chăm sóc cho nàng Lộc Khanh giùm con.

Nhạc phụ đại nhân của hắn để cho hắn yên tâm, liền gật đầu và hứa sẽ chăm sóc như con gái.

Hắn nghe vậy liền cười và vì thế mà hắn yên tâm lên huyện thành.

Thật sự là một đôi uyên ương trời định, chỉ xa nhau ít lâu mà bịn rịn chẳng muốn rời xa chút nào.

Nhưng dù sao thì hắn phải đi, chứ chẳng lẽ không đi, khi quan đã gửi thư mời.

Hắn liền khăn gói lên đường, lấy tấm lòng là chính, chứ cũng không đem món quà gì quý giá để làm quà cho các vị quan trên.

Hắn đến huyện thành tìm đến huyện đường, vốn là người ở nơi cửa Khổng sân Trình, thế mà hắn nhìn thấy cổng huyện đường cao xa vời vợi, muốn vào cũng không phải dễ.

Hắn đến huyện thành vào buổi ban trưa, vì muốn cho chóng việc còn trở về với nàng Lộc Khanh.

Hắn lấp ló ở nơi cổng của huyện đường, làm cho anh lính phải quát hỏi:

_ Có việc gì mà cứ lấp ló ở nơi đó?

Hãy nói mau, nếu không thì ta cho ăn roi.

Hắn cũng biết những anh lính ở cửa quan, thì hách dịch vô cùng, vì không muốn mình vô tình bị ăn roi mới chắp tay thưa.

_ Thưa!

Chả là quan tri có thư mời thảo dân đến huyện đường một chuyến, nên mới khăn gói theo thư mà đến hầu quan tri.

Hắn vừa dứt lời, thì người lính đó đưa mắt nhìn từ đầu đến chân rồi nói:

_ Ngươi mà cũng đòi quen biết với quan tri hay sao?

Thật là dân đen lại muốn trèo cao.

Hắn chẳng biết làm sao, đành đưa thư của quan tri cho người lính đó xem, thế mà người lính đó chẳng ngó ngàng gì đến thư của quan tri, chỉ ngáp ngắn ngáp dài bảo.

_ Quan đang nghỉ trưa, ngươi cứ ra hàng nước, đến đầu chiều rồi hãy đến.

Hắn nghe người lính đó nói vậy, nghĩ cũng phải, ai cũng phải nghĩ trưa, thế mà hắn lại đến làm phiền giấc của quan tri, vì vậy mà khi đi ra hàng nước.

Hắn vừa đi lắc lắc đầu cho cái sự s suất của mình.

_ Mình thật sự là sơ suất, ai lại đến lúc ban trưa bao giờ?

Nhưng vì mình chỉ mong cho chóng việc để trở về với nàng Lộc Khanh, chứ cứ chàng ràng đây mãi, thật là lãng phí thời gian.

Hắn kiếm hàng nước để nghỉ chân.

Ở trước huyện đường có mấy cái quán nước cho khách đến cửa quan có việc nghỉ ngơi.

Hắn bước vào trong quán nhìn thấy cô hàng nước xinh xinh đang đon đả mời khách.

Hắn liền kéo ghế ngồi.

Cô hàng nước khi này mới hỏi hắn:

_ Quan anh đây dùng miếng trầu, miếng nước, hay ngồi nghỉ chân đều được, quán em tuy nhỏ, nhưng tấm lòng rộng rãi, quan anh cứ nghỉ ngơi chứ chẳng phải ngại.

Hắn chẳng phải là người không biết cái lễ vào hàng quán, chỉ có điều nàng Lộc Khanh ngoài tiếng đàn Nguyệt, còn cái làm bánh rất ngon.

Cái thứ bánh chẳng giống những thứ bánh mà hắn thường thấy ở quê, vì thế mà khí hắn hỏi, thì nàng Lộc Khanh cười bảo:

_ Đây là bánh dành cho vua, chỉ chàng mới được hưởng dụng mà thôi.

Hắn ghé tai nàng Lộc Khanh nói nhỏ:

_ Lộc Khanh!

Cứ như nàng nói, thì ta chẳng khác gì là vua hết cả.

Nàng Lộc Khanh mới trêu hắn.

_ Bá Khương!

Chàng thật là vua, chỉ có điều là vua của thiếp, chứ cứ như cái người ngồi trên ngai vàng kia, trong cung có đến ba nghìn cánh hoa.

Người như thiếp biết để ở nơi đâu?

Hắn nhớ đến nàng Lộc Khanh thì mong cho chóng việc để còn trở về.

Hắn đang ngồi uống miếng nước, ăn miếng trầu của cô hàng nước, lại nhấm nháp cái bánh nếp mà nàng Lộc Khanh đã gói cho hắn.

Cái bánh hình vuông được gói bằng lá, trong có nếp cùng với miếng thịt heo và đậu xanh.

Hắn nhìn cái bánh chợt nhớ đến cái chuyện làm bánh tiến vua từ thời Hùng Vương.

Hắn khi này mới nghĩ:

_ Cứ như cái bánh nếp này, thì nàng Lộc Khanh là người Bắc Hà?

Nàng từ Bắc Hà lưu lạc đến chốn này thì gặp ta, một kẻ công danh chẳng có, tình duyên lận đận đã đến tuổi trung niên, mong rằng chóng việc để ta về với nàng cho thỏa tháng ngày.

Hắn đang uống miếng nước, ăn miếng bánh mà nàng Lộc Khanh đã làm sẵn.

Cô hàng nước khi này mới đưa chuyện với hắn.

_ Quan anh đến công đường đưa cáo trạng hay là có việc của nha môn?

Hắn nghe cô hàng nước hỏi thì cười đáp:

_ Đưa cáo trạng hay việc của nha môn đều không phải, chỉ là đi thăm bạn.

Cô hàng nước khi này có vẻ ngạc nhiên mới hỏi:

_ Quan anh có người làm ở huyện đường sao?

Thế người đó họ Lý, họ Nguyễn hay họ Trương?

Hắn nghe hỏi đều lắc đầu, vì người bạn mà hắn đến gặp ở nơi họ Lưu, đó là Lưu quan tri huyện.

Hắn với cô hàng nước đang nói năm ba câu chuyện, thì có tiếng khóc thút thít của bà lão.

Hắn đưa mắt nhìn, thấy bà lão ăn mặc theo lối nhà quê, lại là người cùng khổ.

Cũng không biết có việc gì mà bà lão lại khóc thút thít, hắn cũng không tiện hỏi, thì khi này cô hàng nước mới kể.

_ Quan anh không biết đó thôi.

Bà lão có con trâu chẳng may ngã chết, thế mà chức việc của làng, chẳng cho mổ thịt để bán, lại còn phạt vạ vì chăm trâu chẳng chu đáo, thế là bà lão lên huyện để thưa kiện, hiềm một nỗi bà lão chẳng biết viết đơn kiện, khi đến gặp quan tri thì nói chẳng ra câu, nên quan tri phán cái tội, quấy rối công đường.

Nhưng niệm tình đã già cả nên chỉ đuổi ra khỏi nha môn mà thôi.

Quan tri là người nhân đức thương dân như con, mới không phạt roi chứ như người khác thì ăn mấy roi, có khi về nhà nằm liệt giường cả tuần trăng.

Hắn nghe cô hàng nước kể như vậy thì hỏi bà lão:

_ Thưa bà!

Không lẽ trong làng trong xóm chẳng ai biết chữ hay sao, mà bà chẳng nhờ viết cái đơn, rồi mới lên trình bày với quan xin mổ trâu để bán, chứ như trâu để lâu thịt bị ươn, thì bán được bao nhiêu?

Bà lão nghe vậy thì khóc to hơn, rồi kể cho hắn nghe, nào là từ khi chồng chết trận, con trai một mụn lại đi lính thú ở biên bị ma rừng bắt mất.

Con dâu lẽ bóng nghĩ hiu quạnh mới xin đi bước nữa, già chẳng nỡ mới cho theo với người kẻo hoài tuổi xuân.

Cũng may còn có đứa cháu nội, hai bà cháu nương tựa nhau mà sống qua ngày.

Thằng bé chăn trâu, bà cắt cỏ, có con trâu làm đầu cơ nghiệp cũng không đến nỗi, thế mà nay con trâu chẳng may ngã chết, đã thế chức việc trong làng lại chẳng cho mổ bán.

Bà lão vừa kể vừa khóc, thì quan nào mà ngồi nghe cho được.

Cô hàng nước mới chép miệng.

_ Nhà người ta đã khó, chỉ có mỗi ông trâu, thế mà chẳng may ngã chết, chẳng qua bọn chức việc trong làng nhân đó kiếm ít thịt, chỉ tiếc là bà lão không biết, chứ bà lão cho mấy cân thịt có chi mà bọn chức việc đó không đồng ý.

Bọn đó còn mong cho chóng, kẻo thịt không còn ngon nữa là....

Bà lão nghe vậy chỉ biết ngồi yên lặng.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 14
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 15


Bá Khương nhận được thư của người bạn thời lều chõng đi thi, nay được bổ nhiệm coi sóc ở huyện, liền từ biệt nàng Lộc Khanh lên đường thăm bạn hiền.

Bá Khương đến huyện thành vào buổi ban trưa, chỉ vì mong chóng trở về với nàng Lộc Khanh nên chẳng nghĩ suy bị người lính canh đuổi đi.

Bá Khương khi này mới chợt hiểu, liền đi ra hàng nước ở trước cổng huyện đường.

Bá Khương lấy thứ bánh mà nàng Lộc Khanh đã nấu cho hắn đem theo còn có cái để dùng dọc đường.

Bá Khương ăn bánh thì nhớ bánh này là của người Bắc Hà, thế thì nàng Lộc Khanh cũng là nữ nhân Bắc Hà lưu lạc đến nơi đây.

Bá Khương lúc này chỉ mong sao cho xong việc để còn trở về bên cạnh nàng Lộc Khanh.

Thế mà trong quán của cô hàng nước có tiếng khóc thút thít của bà lão, thì ra bà lão có con trâu chẳng may bị ngã chết, bọn chức việc trong làng làm khó dễ, nên bà lão mới lên huyện đường để thưa kiện.

Bà lão lại chẳng có đơn thưa kiện, lại chẳng có lời ăn tiếng nói cho ra đầu ra đuôi để kể, để trình cho quan được rõ, cũng may quan tri huyện là người nhân đức, thương dân như con, không trị bà lão cái tội làm loạn công đường mà phạt roi, chỉ đuổi ra khỏi công đường.

Bà lão ra hàng nước, thấy mình oan ức lại chẳng biết kêu vào đâu nên mới ngồi khóc.

Bá Khương khi này ngồi ăn bánh, lại nghe được câu chuyện của bà lão.

Cô hàng nước khi này mới chép miệng.

_ Nhà người ta đã khó, chỉ có mỗi ông trâu, thì lại ngã ra chết, chẳng qua bọn chức việc nhân đó kiếm ít thịt, chỉ tiếc bà lão không biết, chứ bà lão cho mấy cân thịt, có chi mà bọn họ không đồng ý cho mổ trâu.

Bọn họ còn mong cho chóng kẻo thịt không ngon nữa là...

Bà lão nghe vậy chỉ biết ngồi yên lặng, một lúc sau mới nói:

_ Như cô hàng nước mới nói, biết như thế thì không khổ như thế này?

Nhưng mà của mình vất vả chăm sóc cũng xót lắm cô ạ.

Giờ đây vào trình quan lại chẳng có đơn, với già này chẳng biết ăn nói, việc cũng đã rồi, thôi thì quay trở về còn được chút nào hay chút đó.

Bà lão nói xong lại nước mắt ngắn nước mắt dài.

"Con trâu là đầu cơ nghiệp, chẳng may lăn ra chết, ruộng đồng không còn sức cày.

Một bà già với một đứa trẻ như thế đã khó rồi, nay lại càng khó hơn.

Đã là khó hơn lúc trước, thế mà bọn chức việc trong làng lại làm khó bà lão, chẳng cho mổ trâu để bán, thì thật là quá quắt hết sức"

Hắn nghĩ đến cái bọn chức việc làm khó bà lão, thì tức giận quát lên.

_ Thật là quân cướp ngày, cái nạn này chẳng trừ thì không được, cứ để như vậy thì nó lan ra như bọn chấy rận.

Cô hàng nước nghe hắn nói vậy, liền mở to mắt nhìn, cứ ngỡ như hắn là quan khâm sai mặc áo thường phục đi vi hành.

Bà lão chẳng nghĩ như cô hàng nước, bà chỉ nói.

_ Cậu có cách chi giúp cho già với, không thì khi trở về bà già này cũng mặc kệ mấy người đó, muốn làm gì thì làm, còn không khéo đến vụ chẳng làm chi được, thì già trẻ nhà này chỉ còn nước đi ăn xin mà thôi.

Hắn vì tức khí mà nói như vậy, chứ xưa nay có khi nào viết đơn kiện cáo.

Hắn chỉ đọc sách, làm thơ, ngắm hoa, uống trà, lại hay ra am của lão đạo sĩ để đàm đạo, chứ có bao giờ nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền.

Nay nhìn bà lão nước mắt ngắn nước mắt dài, lại nhìn hắn như vị cứu tinh, vì thế hắn lòng chẳng nỡ mới hỏi cô hàng nước.

_ Cô biết đâu bán giấy bút và mực, mua cho tôi một ít, để tôi viết cho bà lão tờ đơn, xem có kiện được cái bọn cứ hay bảo "phép vua thua lệ làng" đó không?

Cô hàng nước gật đầu và bảo với hắn:

_ Quan anh!

Việc giấy bút chẳng có gì khó, em đây chỉ biết bán hàng kiếm đôi ba đồng giúp chồng nuôi con.

Nhưng hôm nay quan anh viết đơn cho bà lão, thì em xin chịu phần giấy bút.

Cô hàng nước nói xong liền chạy đi mua đủ giấy bút, mực.

Hắn mài mực, suy nghĩ một chút rồi phóng bút viết một thôi một hồi.

Xong xuôi liền đưa cho bà lão và bảo:

_ Thưa bà!

Đơn kiện cháu đã trình bày rõ ràng mọi việc, bà cứ vào trình với quan, nếu như quan không nhận thì cháu cũng đành chịu.

Bà lão khi này chỉ biết nói lời đa tạ cô hàng nước với hắn, đã giúp cho cái đơn kiện.

_ Mô Phật!

Mong Phật tổ phù hộ độ trì cho cô và cậu, già sẽ vào trình với quan tri huyện thêm lần nữa, nếu như không được thì già đành phải trở về, cứ mặc chúng nó làm gì thì làm.

Khi này trống đã điểm, quan huyện lại ra công đường, ai có việc gì thì đến trình quan.

Hắn nghe tiếng trống liền nói với bà lão.

_ Thưa bà!

Quan lại ra công đường, bà nên vào, kẻo lần lữa mãi thì hỏng việc.

Bà lão có vẻ ngần ngại.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy khích lệ của hắn và cô hàng nước liền bước nhanh về phía huyện đường.

Hắn khi này vừa ngồi xuống ghế, thì cô hàng nước liền hỏi:

_ Quan anh vào huyện đường để tìm người, sao không đi cùng bà lão luôn thể, có gì thì giúp bà lão mấy câu, chứ như bà lão là hết sức xúi quẩy, thế mà còn gặp phải bọn sâu mọt.

Con trâu nhà người ta chẳng may bị ngã chết, thế mà còn đặt điều này nọ làm khó người ta.

Hắn nghe cô hàng nước nói như vậy liền gật đầu và nói:

_ Cũng định bụng vào gặp, chỉ có điều đi thăm là việc tư, mà giờ đây đang là buổi chầu của quan tri huyện, thì là việc công.

Cứ ngồi một lúc xem sao, rồi tính.

Cô hàng nước nghe hắn nói như vậy, thì cười.

_ Quan anh nói cũng lạ nhỉ?

Chắc lúc trước quan anh xin cho vào huyện đường để gặp người, thì cái bác canh cổng kia chẳng cho vào chứ gì?

Giờ đây lại nói như quan anh, thì khi nào mới vào huyện đường để gặp người.

Hắn lấy ít tiền đưa cho cô hàng nước.

Cô hàng nước cầm lấy số tiền và nói:

_ Quan anh cho thì em xin.

Hắn trả tiền cau trầu, trà nước cho cô hàng nước xong thì nói:

_ Cứ như cô nói, thì tôi chẳng thể nào vào trong huyện nha được, vì vậy tôi mới ngồi ở nơi đây chờ người trong nha môn ra đón vào, nếu như họ không ra đón thì tôi sẽ trở về nhà.

Cô hàng nước nghe vậy thì cười nói:

_ Quan anh nói thế thì em xin nghe, chỉ có điều nói như quan anh thì gàn hết chỗ nói, khi thì xin vào cổng nha môn người ta chẳng cho vào, nay lại bảo ngồi ở nơi đây, khi không có người ra mời vào thì trở về nhà.

Thế quan anh đang tính gì trong bụng vậy?

Hắn lắc lắc đầu.

_ Cô hàng nước!

Tôi chẳng tính gì hết, chỉ nói như thế mà thôi, có người ra mời thì vào, không ra thì tôi trở về nhà.

Nay lại làm phiền cô chén nước và cái chỗ ngồi.

Cô hàng nước thấy hắn cũng là người tốt bụng liền mời chén nước.

_ Quan anh!

Chén nước này thì em mời, tuy là nước lã cũng là tình của người ở nơi đây.

Xin quan anh chẳng chê.

Hắn nhận chén nước từ tay cô hàng nước và nói:

_ Cô cho thì tôi xin nhận.

Hắn ngồi nói chuyện phiếm với cô hàng nước đến khi bóng ngả xế tà vẫn chưa thấy người của nha môn ra mời vào.

Cô hàng nước thỉnh thoảng lại nhìn về phía cổng nha môn, rồi nói với hắn.

_ Thôi thì quan anh chịu khuất tất một chút, đến thưa với cái bác gác cổng mấy lời cho xong việc, chứ ngồi thế này thì biết bao giờ cho xong.

Hắn thong thả trả lời cô hàng nước.

_ Cứ ngồi đến khi huyện đường điểm trống, cô dọn hàng thì tôi trở về.

Cô hàng nước nghe hắn nói chỉ cười, cũng không biết người trước mặt là ai mà có cái tính đến gàn như vậy?

Cô hàng nước chẳng biết chứ hắn có tiếng gàn nhất làng, vì thế mà người làng mới gọi hắn là Lão Gàn.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 15
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 16


Mặt trời càng lúc càng thêm ngã về Tây, chẳng mấy chốc nữa chỉ còn lại là những chút ánh sáng ở sau những đám mây.

Cô hàng nước hết nhìn về phía cổng của huyện nha, đến đưa mắt nhìn về phía người đàn ông tuổi trung niên.

Người đàn ông đó đầu đội khăn, mặc cái áo dài đã bạc, chân chẳng đi guốc mộc lại đi giày, bên cạnh để cái túi.

Cô hàng nước nhìn người đàn ông trung niên đó và nghĩ:

_ Nhìn người, cũng là người có đọc sách thánh hiền, chẳng đến nơi cửa quan thưa kiện, lại không vào báo với người ta một tiếng, thì ai biết mà ra đón, thế mà bảo đến khi nghe tiếng trống, chẳng ra đón thì trở về nhà.

Người như thế thì hết sức gàn, chỉ có điều cũng tốt bụng, thấy bà lão chẳng có đơn kiện liền viết giùm cho.

Cô hàng nước đang mải nghĩ về cái người ghé qua hàng của mình uống nước, thì bà lão cùng với một người lính nha bước đến.

Bà lão khi này mừng rơi nước mắt, mới đến nơi hàng của cô hàng nước để mà có lời đa tạ.

Bà lão nhìn hắn và hỏi:

_ Cậu còn ngồi ở nơi đây thì quý hóa quá.

Già xin cảm ơn cậu với cô đã giúp cho cái đơn.

Cô hàng nước nhìn thấy bà lão liền hỏi:

_ Thưa bà!

Quan tri đã nhận đơn, thế quan tri phán xử như thế nào?

Bà lão nghe cô hàng nước hỏi, trên khuôn mặt nhăn nheo đầy những nỗi vất vả gian truân của những người một nắng hai sương, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, lại rạng rỡ nụ cười.

_ Nhờ ơn cô với cậu đây, quan tri huyện đã phán rằng; bọn chức việc đã mua trâu của bà rồi, bà chỉ về nhà là có người đưa tiền đến.

Quan còn cho cậu lính nha đưa bà về nhà.

Nay bà trở về chứ không kẻo tối trời.

Bà lão thêm một lần nữa nói lời đa tạ hắn và cô hàng nước, rồi mới trở về nhà.

Trống ở phía huyện đường lại điểm, buổi làm việc của quan tri đã hết, người có việc muốn báo lên quan tri hãy tìm khách điếm để nghỉ ngơi mai đến huyện nha hầu việc.

Cô hàng nước nán thêm một chút xem có khách nào vào uống nước, ăn trầu.

Nhưng xem ra cũng không có ai, mới nói với hắn:

_ Quan anh hãy thứ cho em, chứ em cũng thu dọn để còn về cơm nước cho chồng, cho con.

Hắn gật đầu và bảo:

_ Cô cứ thu dọn đi, để cái ghế cho tôi gắng ngồi thêm chút nữa.

Chẳng biết như thế có làm phiền cô hay không?

Cô hàng nước lắc đầu.

_ Quan anh cứ ngồi, em thư thư một chút cũng được.

Hắn gắng ngồi đợi thêm một lúc, thấy trong huyện nha người ta đi ra đi vào, đều chẳng có một ai đi về phía hắn.

Hắn khi này mới cáo từ cô hàng nước để đi về, xem như người hữu duyên mới được quen biết.

Hắn khi này khoác cái túi lên vai, chỉ mong mau chóng trở về nhà.

Hắn đưa mắt nhìn trời và nghĩ:

_ Cứ cái đà này thì đến canh ba mới đến nhà, khi đó nàng Lộc Khanh với nhạc gia cũng mới trở về nhà, thế thì cũng không muộn.

Hắn nghĩ xong liền rảo bước cho nhanh để trở về nhà.

Hắn đang hướng ra cổng thành, thì có người gọi:

_ Bá Khương huynh!

Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây, chẳng lẽ tiểu đệ thất thố ở chỗ nào mà Bá Khương huynh lại đi như bị ma đuổi như thế?

Hắn nghe tiếng người gọi, lại lên tiếng trách móc, không nhìn cũng biết người đó là ai, vì thế mà hắn chắp tay nói:

_ Lưu quan tri huyện!

Bá Khương đã đưa thư của Lưu quan cho kẻ dưới, chỉ có điều kẻ thảo dân nào dám trèo cao, một anh lính ở huyện đường còn chẳng thèm nhìn, huống chi là quan tri huyện?

Lưu quan tri huyện nghe vậy thì cười lớn.

_ Bá Khương huynh!

Huynh chẳng thay đổi chút nào?

Ta biết ý của huynh nên đã đứng nơi đây để chờ Bá Khương huynh.

Bá Khương quay lại nhìn, thấy Lưu quan tri huyện cũng chỉ mặc cái áo cánh bình thường, tay cầm quạt, đầu đội khăn, chân đi guốc mộc.

Lưu quan tri huyện phe phẩy cái quạt, lại nhìn Bá Khương tủm tỉm cười.

Hắn khi này chắp tay mà nói:

_ Lưu quan tri huyện!

Thảo dân nhận được thư của quan tri, liền đến huyện đường, chỉ vì lính canh chẳng cho vào, chẳng hầu quan tri được.

Giờ đây gặp cũng đã gặp rồi, thảo dân phải trở về nhà kẻo người nhà mong chờ.

Lưu quan tri huyện nghe hắn nói như vậy, thì cười lớn, lại phe phẩy cái quạt, chẳng ngại mình là quan phụ mẫu.

_ Bá Khương huynh!

Huynh giờ đây đã có người chờ đợi ở nhà hay sao?

Thế mà Lưu này chẳng biết, thế thì thật có lổi với Bá Khương huynh, vì chẳng có quà mừng.

Hắn lắc lắc đầu và nói:

_ Lưu huynh!

Cũng chỉ mới đặt lễ chạm ngõ, ăn cơm thân mật, chứ chưa bái đường thành thân, việc đó phải chờ đến giêng hai.

Lưu quan tri huyện khi này cười nói:

_ Như thế cũng nên ăn mừng, chắc hẳn là một vị tuyệt thế giai nhân hay là thiên tiên trên trời?

Chỉ những cô gái như vậy mới xứng với Bá Khương huynh?

Hắn lắc lắc đầu khiêm nhường mà trả lời:

_ Lưu huynh!

Cũng chỉ là dân nữ ở nơi chốn thôn dã mà thôi.

Lưu quan tri huyện nhìn về phía xa và nói lớn.

_ Muội muội!

Hãy cho ta mượn Bá Khương đêm nay, đến ngày mai ta sẽ trả huynh ấy cho muội muội.

Hắn nghe Lưu quan tri huyện nói như vậy cũng không đành lòng, liền nói:

_ Lưu huynh!

Bá Khương chịu huynh rồi đó.

Thế chắc hẳn Lưu huynh đã sắp xếp, chứ chẳng lẽ Lưu huynh đón đường ta, chỉ để nói dăm ba câu?

Lưu quan tri huyện khi này mới nói hết tâm ý của mình.

_ Bá Khương huynh!

Năm nào chúng ta lều chõng đi thi, lúc gặp mưa gió hay đau ốm chúng ta đều tương trợ lẫn nhau.

Qua mấy kì thi lòng của huynh đã nguội lạnh, còn ta thì không?

Hắn nghe vậy thì chắp tay mà nói:

_ Lưu huynh!

Huynh là quan phụ mẫu của một huyện, vì Bà Khương mà đứng nói chuyện ở nơi đây, thì Bá Khương thật sự có lổi với huynh.

Lưu quan tri huyện khi này mới cầm lấy tay của hắn và bảo:

_ Bá Khương huynh quên rồi sao?

Lúc trước chúng ta lều chõng đi thi, nào có kiêng cữ gì đâu.

Chúng ta con nhà nghèo, ở huyện nghèo được học, được đi thi là may mắn lắm rồi.

Bá Khương nghe vậy thì bảo.

_ Chúng ta được học, được đi thi là may mắn và chúng ta cũng thi hỏng cùng nhau.

Lưu quan tri huyện cười ra nước mắt.

_ Khi thì chúng ta không dưng gặp nạn lại đến trường thi muộn, chẳng được cho vào, khi thì vì ta đau ốm nên huynh mới bỏ thi mà chăm sóc ta

Bá Khương lắc lắc đầu.

_ Lưu huynh!

Chẳng thể nào nói là do huynh được hay tại ai?

Cũng có lúc tại ta, khi làm chẳng chịu chú ý đến việc phạm quy bị đuổi khỏi trường thi, mà nghĩ cũng là lạ, ta thấy mình phạm quy hẳn hoi, chỉ có điều ta chẳng chịu sửa mà "nói thẳng ruột ngựa" mới đã, thêm mấy bận nữa không như ý, thì công danh đối với ta cũng đã nguội lạnh.

Chỉ vui thú điền viên, sáng chiều ngắm hoa trông nguyệt, đàm đạo với đạo sĩ, tăng nhân, cái chuyện được mất của người thế nhân, cũng xem như người ngoài vòng danh lợi.

Lưu quan tri huyện cười tủm tỉm và nói:

_ Thế mới có người viết đơn kiện cho bà lão, chẳng viết đơn cho đàng hoàng, lại viết thơ khóc thương ông trâu, cũng may ta ngồi ở huyện đường chứ người khác lại chẳng được, có khi nọc bà lão ra đánh đòn vì tội khinh nhờn phép nước.

Hắn đưa mắt nhìn trời và nói:

_ Đó cũng là "cái khó ló cái khôn" ta ngồi ở nơi hàng nước gặp bà lão mới viết đơn cho, viết bình thường chắc huynh chẳng ra để gặp ta, ta viết như vậy huynh là quan thanh liêm sẽ xét cho bà lão, lại ra ngoài để gặp ta, còn như không thì...

Lưu quan tri huyện lúc này mới ngừng chân và nói:

_ Bá Khương!

Nếu như ta không ra, huynh sẽ trở về với nương tử của mình chứ gì?

Thật sự muốn nhìn thấy cái người đã giữ trái tim huynh đệ của ta quá chừng?

Bá Khương lắc lắc đầu.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 16
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 17


Bá Khương đang bước về phía cổng thành để trở về nhà.

Giờ đây chẳng có thứ gì hơn được, khi ngồi bên cạnh nàng Lộc Khanh, thế mà Lưu quan tri huyện lại đón đường.

Hai người, một thời lều chõng đi thi nay gặp lại có bao nhiêu điều muốn nói.

Lưu quan tri huyện giờ đây chẳng có mũ áo cân đai, thì cũng không khác gì một người đàn ông tuổi trung niên đang dạo phố hết cả.

Bá Khương gặp quan tri huyện, không lẽ cứ đứng giữa đường nói chuyện, vì thế mới kéo nhau vào quán rượu làm đôi chén cho thêm nồng tình một thời lều chõng đi thi.

Bá Khương.

Lưu quan tri huyện trước vừa thấy Bá Khương chỉ muốn trở về với người nâng khăn sửa túi, mới bảo muốn gặp cho biết người nắm giữ trái tim của người một thời lều chõng đi thi cùng mình.

Bá Khương lắc đầu bảo:

_ Không được!

Nàng ấy chỉ của một mình Bá Khương này, chẳng ai được nhìn hết cả.

Lưu quan tri huyện cười lớn.

_ Bá Khương!

Được lắm.

Thế thì ta không dám nhìn khi chưa được phép của người bằng hữu.

Giờ đây rượu qua được vài tuần thì Lưu quan tri huyện mới hỏi:

_ Bá Khương!

Bằng hữu giờ đây đã có người tối lửa tắt đèn có nhau, chẳng lẽ không làm cái gì đó, để cho nàng ấy nở mày nở mặt với mọi người hay sao?

Hắn nghe người bằng hữu họ Lưu hỏi như vậy thì trả lời.

_ Lưu huynh!

Có lẽ số phận của ta chỉ có từng đó, gặp được nương tử cũng xem như may mắn lắm rồi, có lẽ ta bằng lòng với việc cùng với nhạc gia mở một quán rượu ở gần bờ sông, cho người qua lại có chỗ dừng chân, uống chén trà, chén rượu, nghe tiếng đàn.

Lưu quan tri huyện nhìn người bằng hữu của mình, một thời với bao hoài bão lập công danh sánh với người đời, thế mà giờ đây bằng lòng làm ông chủ bán rượu, thì lắc lắc đầu.

_ Bá Khương!

Huynh cũng thật là, chẳng muốn cho ta gặp được nương tử của huynh, thế mà huynh lại đưa nương tử của mình cho bàn dân thiên hạ nhìn, nghe đàn.

Huynh đối với ta chẳng ra làm sao cả?

Hắn nghe người bằng hữu họ Lưu, cái người một thời lều chõng đi thi với mình nói như vậy, đành nuốt cục tức vào trong bụng chỉ cười nói:

_ Lưu huynh!

Thế thì khi nào huynh hãy đến uống trà, nghe đàn, ta sẽ tiếp đón huynh như là khách quý.

Lưu quan tri huyện khi này mới đứng dậy và bảo:

_ Thật là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, có mỹ nhân trong lòng, Bá Khương huynh, chỉ biết đổ cho số phận long đong mà bằng lòng làm một ông chủ quán rượu.

Thật tiếc!

Thật sự tiếc, vì ta biết tài của huynh.

Bá Khương nhìn thấy thái độ của Lưu quan tri huyện như vậy, cũng ngồi yên lặng, chứ như khi khác chắc hẳn đã nổi xung mà ăn thua đủ.

Hắn chỉ chắp tay mà nói:

_ Lưu quan tri huyện dạy chí phải, ta chẳng gặp may trong việc thi cử, lại chẳng có ông bố vợ làm quan trong triều nâng đỡ, chắc hẳn quan tri tới đây coi sóc huyện nghèo này vài ba năm, xem như thử thách, rồi sẽ được điều đến một nơi nào đó làm quan tri phủ.

Bá Khương này thẹn mình chẳng bằng.

Lưu quan tri huyện khi này chỉ cười bảo:

_ Lưu ta thế mà có cái cũng hơn Bá Khương huynh.

Hắn cầm lấy chén rượu uống một ngụm và trả lời.

_ Thưa quan tri!

Thảo dân có khi nào nói mình hơn quan tri đâu?

Mà hơn quan tri thì chẳng làm kẻ dân đen áo vải.

Lưu quan tri huyện lúc này ngồi xuống ghế, rót rượu ra chén, rồi cầm lấy chén rượu.

_ Bá Khương huynh!

Chúng ta hãy cạn chén rượu này, ta có mấy lời muốn nói với huynh.

Hắn cầm lấy chén rượu và uống cạn.

_ Lưu huynh!

Bá Khương xin rửa tai để nghe những lời vàng ngọc của quan huynh.

Lưu quan tri huyện lắc lắc đầu.

_ Bá Khương!

Từ khi nào mà huynh lại khách sáo với ta đến vậy?

Hắn không ngần ngại liền trả lời:

_ Từ khi huynh là quan, còn Bá Khương là dân đen.

Lưu quan tri huyện khi này cũng không rào trước đón sau nữa mới nói:

_ Bá Khương!

Triều đình đang lúc dùng người, ai biết được người tài giỏi thì tiến cử với triều đình, với tính khí của huynh đến chỗ khác chẳng được, vì thế mà ta mới tiến cử huynh lên quan hình án.

Huynh hãy đến đó giúp quan hình án một tay, ở nơi đó huynh sẽ có đất dụng võ.

Chứ như huynh thấy cái chuyện, bọn chức việc trong làng mà đã hành bà lão phải lên huyện đường để thưa kiện, thì khắp nơi trên đất nước này, nhìn những ngôi làng bình bình an an, chứ ở nơi đó có biết bao nhiêu người thấp cổ bé họng khi bị chèn ép chẳng biết kêu vào đâu.

Bá Khương huynh!

Hãy nhận lời của ta, làm chút gì cho nương tử của huynh nở mày nở mặt với người.

Hắn nghe vậy thì buồn bã nói:

_ Lưu huynh!

Huynh cho người đưa thư cho ta, nói lên huyện thành gặp huynh là việc này đó sao?

Lưu quan tri huyện liền gật đầu.

Bá Khương lại nói:

_ Ta đang nhàn nhã rong chơi với hoa với nguyệt, tiêu dao cùng tháng, cùng ngày, thế mà huynh muốn ta lao vào cái việc tranh tranh đấu đấu của quan trường hay sao?

Lưu quan tri huyện lắc đầu.

_ Bá Khương!

Ta chẳng muốn huynh lao vào cái việc tranh đấu của quan trường, ta chỉ muốn huynh đến nơi đó, để giúp đỡ những người thấp cổ bé họng mà thôi và cũng không uổng phí một người có tài.

Hắn khi này lại hỏi quan tri huyện.

_ Lưu huynh!

Huynh nên biết tiến cử người không có tài, cũng xem như vì tư lợi mà làm xằng làm bậy, thì bị tội gì rồi đó?

Quan tri huyện chẳng ngần ngại mà trả lời câu hỏi của hắn.

_ Nhẹ thì bị liên đới chẳng còn cái ô sa trên đầu, nặng thì tịch thu gia sản lưu đày biên ải, hơn nữa thì mất đầu, vì thế ta mong Bá Khương huynh chẳng làm ta lâm vào cái cảnh đó.

Hắn nhìn quan tri huyện, cái người một thời lều chõng đi thi, rồi hỏi:

_ Lưu huynh!

Bá Khương nhận lời của huynh khi nào mà huynh đã lo việc mình mất cái mũ ô sa.

Quan tri huyện cầm lấy bình rượu và rót ra chén và thản nhiên nói:

_ Bá Khương!

Ta đã cho người gửi thư tiến cử với quan hình án, kèm theo đó là lá đơn kêu oan mà huynh đã viết cho bà lão.

Giờ chỉ chờ quan hình án phúc đáp, thì huynh đến bộ hình nhận việc.

Hắn nghe vậy thì tròn mắt nhìn, mãi mới nói được.

_ Lưu huynh!

Thế thì huynh đưa ta vô cái thế chẳng còn đường lùi?

Lưu quan tri huyện gật đầu.

_ Ta đã bước vào chốn quan trường, chẳng lẽ để huynh nhàn nhã ngắm nguyệt trông hoa, tiêu dao cùng với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông.

Giờ đây huynh chỉ còn cách cầu trời khấn phật là quan án sát chẳng phúc đáp mà thôi.

Khi đó ta cũng không còn cách gì để giữ huynh ở lại hết cả, ta đành để huynh trở về làm ông chủ quán rượu mà thôi.

Nhưng như thế thì thật tiếc cho tài năng của huynh, mà không mấy ai có được, thôi thì tùy ý trời vậy.

Hắn nghe vậy, thì nhớ đến nàng Lộc Khanh, lại nhớ đến quẻ bói mà lão đạo sĩ đã bói cho.

Lão đạo sĩ bảo hắn có một tin tốt và một tin xấu.

Tin tốt là có người giúp đỡ cho đường sự nghiệp công danh, điều đó nay đã thấy, còn tin xấu là gì nhỉ?

Nàng Lộc Khanh với hắn đến ngày thành thân cũng phải chờ đến giêng hai, chẳng lẽ đến khi đó lại có điều gì không hay xảy ra sao?

Thật tiếc khi hắn không muốn nghe lão đạo sĩ nói cho nghe cái điều xấu đó, nghe được thì còn biết đường mà tránh.

Hắn ngồi thừ ra đó, làm cho quan tri huyện phải gọi.

_ Bá Khương huynh!

Bá Khương huynh!

Hắn khi này mới cười gượng gạo và nói:

_ Lưu huynh!

Có lẽ ta say mất rồi.

Lưu quan tri huyện, cũng không thể ham rượu mà bỏ bê công việc, vì thế mới gọi người thuê nhà trọ cho hắn, lại cho người kiệu hắn về nhà trọ, đâu ra đó, quan tri huyện mới trở về huyện nha nghỉ ngơi.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 17
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 18


Thật như lão đạo sĩ đã gieo quẻ cho Bá Khương, nay hắn đã nhận được thư phúc đáp của quan hình án, rằng sẽ nhận hắn vào làm việc ở bộ hình.

Lưu quan tri huyện liền đặt tiệc rượu đưa tiễn hắn vào kinh.

Đường hoa, rừng xanh, núi trùng điệp, đưa tiễn nghìn dặm cũng chia tay, cứ ngỡ nhàn nhã rong chơi cùng tháng ngày, sớm chiều trông nguyệt lại ngắm hoa, thế mà nay gửi thân vào chốn công môn, kiếm chút công danh cho nàng nở mày nở mặt với người.

Nhưng dù sao cũng phải lấy những người thấp cổ bé họng của mọi nhà đặt lên hàng đầu.

Bá Khương từ biệt Lưu quan tri huyện một mình vào kinh, trước khi đi nhờ người gửi thư về cho lão thúc và nàng Lộc Khanh, lại nói rõ ngọn ngành trong thư, mong nàng Lộc Khanh hãy thứ tha cho cái tội tự tiện mà chưa hỏi ý của nàng.

Bá Khương đến kinh tìm gặp quan hình án.

Quan hình án đã đọc thư tiến cử của Lưu quan tri huyện.

Nhưng vì Bá Khương chẳng thi đỗ khoa thi, mà chỉ là kẻ áo vải được người tiến cử nên chẳng có chức danh, chỉ là người làm việc trong phủ của quan hình án.

Tuy là làm việc trong phủ của quan hình án, hắn cũng giúp cho nhiều người dân thấp cổ bé họng được giải oan, cũng không uổng phí những tháng ngày.

Thời gian cứ thế mà trôi qua, nhanh như bóng câu qua cửa sổ.

Hắn vùi đầu vào những vụ án không có lời giải, mà quên đi cái chuyện trăm năm với nàng Lộc Khanh.

Những vụ án không có lời giải, lần lượt được hắn với đồng liêu phá giải thì hắn làm ở chốn hình án cũng đã được hơn năm.

Có những lúc đêm khuya thanh vắng, một mình với hồ sơ của những vụ án oan, chưa có lời giải, hắn nhớ đến nàng Lộc Khanh ở nơi quê nhà, tuy chưa bái đường thành thân, thì nàng Lộc Khanh cũng đã thay hắn trông nom nhà cửa, chỉ có điều lạ làm cho hắn thắc mắc trong lòng, sao chỉ có thư của lão thúc báo gia đình vẫn bình an, chứ chẳng có thư của nàng Lộc Khanh?

Hắn nghĩ rằng; chắc hẳn nàng ấy tức giận, mới không một câu chữ gửi cho ta.

Ta đã hứa ra giêng sẽ thành thân cùng nàng ấy, thế mà ta lại chọn đường công danh ở nơi chốn hình án, chỉ là những lá thư bộc bạch nỗi lòng.

Nam nhân có thể chịu đựng được nỗi xa cách, còn nữ nhân thì làm sao mà chịu được, vì nam nhân còn có công danh sự nghiệp, chứ nữ nhân trong lòng chỉ có người mình thương.

Hắn nhớ đến nàng Lộc Khanh, thì khi này trời đã sang Xuân.

Khắp nhà nhà kiếm cành Mai, cành đào, luộc nồi bánh chưng, bánh tét để ăn Tết.

Đêm ba mươi, trời đen như mực, hắn đang đứng bên cạnh cửa sổ đưa mắt nhìn về phía quê nhà mà nhớ đến nàng Lộc Khanh, người con gái xinh đẹp chỉ có điều mắt bị khiếm khuyết, người con gái đó đã hứa trăm năm như chim liền cánh, như cây liền cành.

Hắn đang nhớ thì có quan viên của hình bộ đến gõ cửa.

_ Bá Khương huynh!

Đại nhân cho gọi.

Đêm ba mươi Tết, không có việc quan trọng, thì quan hình án chẳng cho gọi, vì thế mà hắn liền lấy áo mặc vào người, đi theo vị quan sai của hình bộ.

Quan hình án đang ngồi trong phòng với ánh mắt đăm chiêu, khi nghe hắn thưa đã có mặt, mới bảo:

_ Báo Khương!

Đêm ba mươi Tết đáng lẽ nên uống chén rượu, phóng bút viết đôi câu đối, vài bài thơ hay, chỉ có điều ta vừa nhận được tin báo ở phường Túy Hoa có người bị giết chết, lại là quan viên của bộ binh vì thế mà hoàng thượng vừa tuyên chỉ buộc chúng ta phải phá án gấp.

Hắn nghe vậy liền nhận lệnh của quan hình án, đem theo sai nha đến hiện trường.

Phường Túy Hoa là một nơi buôn rượu, với những thứ rượu nổi tiếng nhất nước.

Tửu đi đôi với sắc vì thế mà ở nơi đây tuy có người bị giết chết, đèn hoa đăng vẫn sáng như sao sa.

Tiếng hát, tiếng phách tiền, tiếng cười cợt nhả của khách làng chơi.

Tiếng nũng nịu của những bông hoa đẹp ở chốn phong trần.

Đêm ba mươi Tết nhiều người vẫn ở lại nơi đây, chứ chẳng chịu trở về nhà đón giao thừa, sum vầy bên cạnh người thân.

Hắn cùng với những người sai nha đến hiện trường khi tiếng pháo đón Tết đã vang lên khắp nơi.

Mùi khét của thuốc pháo, mùi thơm của hương trầm, mùi thơm của hương hoa đất trời tạo thành không gian riêng của đêm giao thừa.

Nhưng ở nơi đây mùi tanh của tinh huyết bốc lên nồng nặc.

Người bị giết chết là một vị tướng quân vừa từ biên thùy trở về kinh thành, chưa lâu.

Một vị tướng quân lại bị giết chết ở nơi chốn ăn chơi, thì triều đình còn để mặt mũi vào nơi đâu, vì thế mà quan hình án chẳng muốn làm to chuyện, chỉ để hắn âm thầm điều tra.

Hắn đến hiện trường, đưa mắt nhìn quanh, thì thấy hiện trường chẳng bị xáo trộn.

Một mâm rượu thịt vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có điều người bị giết chết, lại bị một nhát đâm chí mạng.

Người đàn ông vẫn ngồi ngả lưng trên ghế, mắt mở to.

Hắn đưa mắt nhìn quanh, thấy trên bàn có một con Yến được cắt bằng giấy trắng.

Bọn sai nha lặng lẽ đi hỏi những người xung quanh.

Người nghiêm thi đang xem từng li từng tí trên thân thể của vị tướng quân kia.

Người nghiệm thi khi này mới nói với hắn:

_ Bá Khương!

Là vết đâm của kiểm, một vết đâm sắc lẹm, của cao thủ dùng kiếm.

Hắn nghe vậy liền gật đầu và nói:

_ Không những là cao thủ dùng kiếm, mà ra tay trong lúc vị tướng quân kia bất phòng, chứ một vị tướng quân ở nơi biên ải, là một thân võ nghệ chẳng dễ dàng gì bị hạ sát.

Chúng ta đưa thi thể trở về phòng nghiệm thi.

Hắn trở về phòng của mình tập hợp tất cả những gì mà người trong hình đường đã thu thập.

Làm xong việc thì trời cũng đã sáng, hắn liền đến gặp quan hình án.

_ Đại nhân!

Bá Khương có việc cần báo.

Quan hình án cho hắn vào gặp.

Hắn liền trình những gì thu thập được hiện trường, trình lên cho quan hình án.

Quan hình án cấm lấy những gì mà hắn đã viết để đọc.

Quan hình án khi này mới nói:

_ Một vị tướng quân ở nơi biên thùy, trở về kinh thành tìm đến phường Túy Hoa, ăn chơi cho bỏ những ngày gian khổ ở nơi biên ải, cũng không có gì là lạ.

Hắn chắp tay thưa:

_ Đại nhân!

Bá Khương đã gọi hỏi những người ở nơi đó, vị tướng quân kia đã cho gọi nhạc hoa, chỉ có điều những cô gái ở nơi đó cho biết chưa có ai đến hầu.

Khi đến thì đã thấy vị tướng quân đó đã bị giết chết, liền đi báo quan.

Quan hình án đưa tay vuốt chòm râu đã bạc và nói:

_ Thế thì chúng ta đã biết, vị tướng quân kia đã bị giết chết bằng một nhát kiếm chí mạng của một người trong hình hài của một nhạc hoa.

Hắn lại thưa.

_ Đại nhân!

Trên người của vị tướng quân kia có để lại một con Yến bằng giấy trắng, có lẽ đây là manh mối mà hung thủ đã để lại.

Quan hình án nhìn con Yến bằng giấy liền kêu lên.

_ Bạch Phi Yến!

Hắn nghe vậy liền hỏi:

_ Đại nhân!

Đại nhân biết lai lịch gốc gác của con Yến giấy này hay sao?

Quan hình án gật đầu.

_ Bá Khương!

Theo ta biết thì đây là biệt hiệu của nữ phi tặc Bạch Phi Yến.

Cô ta tên họ là chi, thì chẳng ai rõ, chỉ biết người giang hồ gọi cô ta với danh xưng là Bạch Phi Yến.

Bạch Phi Yến khi hành sự thường để lại một con Yến bằng giấy, có điều trong giới giang hồ Bạch Phi Yến có danh là nữ hiệp.

Một nữ hiệp sao lại ra tay với võ tướng trấn biên?

Chúng ta hãy điều tra theo hướng này?

Cho dù lí do như thế nào đi nữa, thì không thể để cá nhân nào tự cho mình có quyền cao hơn vương pháp.

Vương pháp được đặt ra cho mọi người tuân theo.

Hắn khi này mới cáo từ quan hình án đề trở về phòng.

Muốn biết sự thể hiện ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 18
 
Nương Tử Áo Trắng
Chương 19


Bá Khương nhận được hình vẽ nữ phi tặc Bạch Phi Yến thì sững cả người.

Tuy nữ nhân trong tranh đeo mạng che mặt, thì hắn vẫn nhận ra đó là ai.

Hắn khi này người toát mồ hôi lạnh, tay run run làm cho vị đồng liêu nhìn thấy vậy mới hỏi:

_ Bá Khương!

Huynh làm sao vậy?

Chẳng lẽ huynh bị âm dương chân hỏa, hay là nhìn thấy nữ phi tặc Bạch Phi Yến mà toát mồ hôi lạnh.

Hắn nghe hỏi mới trấn tĩnh tinh thần, cười bảo:

_ Chẳng sao cả, tại ta nhìn thấy nữ phi tặc này tuy đeo mạng che mặt, vẫn thấy đây là một nữ nhân rất xinh đẹp, chỉ tiếc người như thế này lại là một kẻ giết người không ghê tay?

Một vị đồng liêu khác lên tiếng.

_ Bá Khương huynh!

Huynh chẳng xuất thân từ giang hồ nên huynh không biết đó thôi.

Ở chốn giang hồ Bạch Phi Yến được mệnh danh là nữ hiệp, chuyên cứu khốn phò nguy, hành hiệp trượng nghĩa, chỉ có điều không biết vì sao, lần này lại xuất kiếm lấy mạng người?

Hắn khi này mới bám lấy người đồng liêu ấy mà hỏi:

_ Nói như vậy, thì Vương huynh là người có xuất thân từ chốn giang hồ?

Vị đồng liêu họ Vương gật đầu.

_ Bá Khương huynh!

Trước khi ta gia nhập vào hình bộ, cũng đã đi lại trên chốn giang hồ ít lâu.

Hắn lại hỏi:

_ Thế Vương huynh tất có những bằng hữu trên chốn giang hồ?

Người đồng liêu họ Vương gật đầu.

Hắn tiếp tục hỏi:

_ Vương huynh có biết nữ phi tặc Bạch Phi Yến ngoài kiếm, có dùng thứ khác, như đàn Nguyệt chẳng hạn?

Người đồng liêu họ Vương nghe hắn hỏi vậy, thì cười vang.

_ Bá Khương huynh!

Huynh quả thật chẳng phải người xuất thân từ chốn giang hồ.

Bạch Phi Yến chỉ giỏi dùng kiếm, chứ chưa nghe nói đến việc dùng đàn như đàn Nguyệt và cũng có chuyện kể những người có nội lực thâm hậu, có thể dùng tiếng đàn để lấy mạng người.

Nhưng đó cũng là chỉ là chuyện của người đời thêu dệt thêm cho hấp dẫn để kể cho nhau nghe mà thôi.

Còn về phần nữ phi tặc Bạch Phi Yến thì ta có nghe rằng mấy năm trước đây, trong một lần truy đuổi kẻ thù, thì bị người ta dùng độc giết chết, chỉ có điều không biết vì sao giờ đây lại xuất hiện giết người tại phường Túy Hoa?

Hắn nghe vậy suy nghĩ một lát, rồi nói với mấy vị đồng liêu.

_ Nói như Vương huynh thì nữ phi tặc Bạch Phi Yến đã chết và cũng có thể là chưa chết như lời đồn, nay nữ tặc Bạch Phi Yến xuất hiện ở phường Túy Hoa để lấy mạng vị tướng quân vừa từ biên ải trở về kinh?

Thế thì chúng ta cho người truyền tin đến biên ải xem vị tướng quân này có gây ra vụ việc gì mà để nữ phi tặc Bạch Phi Yến, một người được gọi là nữ hiệp ra tay lấy mạng.

Hắn vừa dứt lời thì có người lên tiếng nói:

_ Ta đã cho người hỏi chuyện đó rồi, Nguyễn tướng quân ở biên ải chấp hành nghiêm quân lệnh, là một vị tướng tài, vì thế mới được gọi về làm việc ở bộ binh, chỉ tiếc là mới về kinh thì bị nữ phi tặc Bạch Phi Yến lấy mạng.

Người đó vừa dứt lời, thì bọn Bá Khương, họ Vương đều chắp tay chào.

_ Đại nhân!

_ Đại nhân!

Vị quan trông nom hình luật đưa tay ra hiệu, mọi người cứ làm việc chứ đừng lễ nghĩa rườm rà.

Vị quan hình án nhìn những người thuộc hạ và hỏi:

_ Bá Khương và mọi người có ý kiến gì về chuyện nữ phi tặc Bạch Phi Yến, ra tay lấy mạng người lúc này?

Hắn nghe vậy liền chắp tay nói:

_ Đai nhân!

Theo ngu ý của thuộc hạ và Vương huynh vừa cho biết thì nữ phi tặc Bạch Phi Yến mấy năm trước đã chết, nếu như không chết thì lần ra tay này cũng khác với thường lệ.

Có thêm một điều nữa mà thuộc hạ nghĩ là..

Quan hình án ra hiệu cho hắn tiếp tục nói.

Hắn nhận được sự khích lệ của quan hình án liền tiếp tục nói ra cái ý của mình.

_ Đại nhân!

Theo ý của thuộc hạ, đây cũng có thể là kế vu oan giá họa.

Hắn vừa dứt lời, thì tất cả mọi người đều thốt lên.

_ Là kế vu oan giá họa sao?

Quan hình án gật đầu.

_ Chúng ta là người điều tra án, tất cả mọi chuyện đều có thể xảy ra, chỉ cần có chứng cứ, manh mối, thì chúng ta phải làm cho rõ câu hỏi là vì sao lại xảy ra, như hiện tại là vì sao nữ phi tặc Bạch Phi Yến lại lấy mạng của một viên tướng vừa từ biên ải trở về kinh.

Hắn khi này lại chắp tay mà nói:

_ Đại nhân!

Cứ như đại nhân vừa bảo, chúng ta phải có chứng cứ, manh mối.

Nhưng chúng ta chỉ có ở hiện trường là một con Yến bằng giấy màu trắng đã vội kết luận là do nữ phi tặc Bạch Phi Yến gây nên.

Một vị đồng liêu có vẻ không đồng tình với ý kiến của hắn mới hỏi:

_ Tuy chúng ta chưa có chứng cứ, manh mối khác, cũng không thể nói đó không do nữ phi tặc Bạch Phi Yến gây ra.

Hắn gật đầu công nhận vị đồng liêu kia nói đúng.

Nhưng hắn vẫn cứ nói:

_ Đại nhân!

Chúng ta cũng không loại trừ có người vu oan giá họa, chỉ cần để con Yến bằng giấy màu trắng lại hiện trường gây án, để chúng ta nghĩ rằng đó là do nữ phi tặc Bạch Phi Yến gây ra việc đó.

Vị quan hình án, bao nhiêu năm lăn lộn ở chốn hình đường nghe hắn nói như vậy, liền gật đầu.

_ Bá Khương nói như vậy, cũng có cái lí của nó.

Chúng ta là những người điều tra án, cần phải nghĩ đến nhiều hướng, mới không kết án vội vàng làm người vô tội phải chịu oan khuất, còn kẻ phạm tội lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Vị họ Vương khi này lại lên tiếng.

_ Đại nhân!

Theo ngu ý của thuộc hạ, tuy nữ phi tặc Bạch Phi Yến tự cho mình cái quyền sinh, quyền sát, chẳng coi vương pháp ra gì, thì trước giờ nữ phi tặc Bạch Phi Yến cũng chỉ giết những tên hắc đạo đã phạm những tội ác tày trời mà thôi.

Nay lại giết chết một vị tướng quân cũng hơi khác với bình thường.

Quan hình án nhìn những người thuộc hạ đầy mẫn cán của mình, vì vụ án vị tướng quân từ biên ải trở về kinh, bị giết chết ở nơi phường Túy Hoa vào đêm ba mươi Tết, mà họ chẳng được nghỉ ngơi ăn Tết, đón Xuân.

_ Thể ta mới cần các ngươi truy ra chính hung của vụ án này, để ta còn có lời tấu báo với hoàng thượng.

Nhưng bây giờ ta cho phép các ngươi nghĩ ngơi đến sáng mai mới làm việc.

Bọn thuộc hạ nghe lời của vị đứng đầu hình án, liền cáo từ để trở về tranh thủ nghỉ ngơi ăn miếng bánh chưng, bánh tét, uống chén rượu vui Xuân đón Tết.

Nhìn đám thuộc hạ đi khỏi, mà hắn vẫn còn đứng đó, mới hỏi:

_ Bá Khương!

Chắc hẳn đã lâu ngươi chưa trở về thăm nhà, ta cũng định để ngươi trở về ăn Tết đón Xuân với gia đình, chỉ có điều đêm ba mươi Tết lại xảy ra chuyện không mong muốn, nay ngươi hãy cùng với ta làm chén rượu.

Quan hình án vừa dứt lời, thì hắn chắp tay mà nói:

_ Đại nhân!

Xin đại nhân cho phép được trở về thăm nhà.

Quan hình án nghe hắn nói như vậy, thì vô cùng ngạc nhiên, khi không trong lúc này hắn lại xin trở về thăm nhà.

Hắn lại nói:

_ Đại nhân!

Bá Khương chẳng dám giấu giếm đại nhân điều gì, thật sự nữ phi tặc Bạch Phi Yến, trong giống với người vợ chưa thành thân của thuộc hạ.

Quan hình án nghe hắn nói như vậy, liền kêu lên.

_ Bá Khương!

Có chuyện này nữa sao?

Nhưng ngươi từng kể với ta, nương tử của ngươi là một cô gái xinh đẹp, giỏi đàn Nguyệt, lại bị khiếm khuyết về mắt, sao nay lại hóa thành nữ phi tặc Bạch Phi Yến cho được?

Quan hình án khi này mới hỏi hắn.

_ Bá Khương!

Có phải vì thế mà ngươi muốn trở về nhà để chứng thực nương tử của ngươi, có phải là nữ phi tặc Bạch Phi Yến hay không?

Hắn lặng lẽ gật đầu, mà lòng rối như tơ vò.

Muốn biết sự thể ra sao?

Xin mời mọi người xem chương sau sẽ rõ.

Hết chương 19
 
Back
Top Bottom