Ngôn Tình Nương Tử À, Vi Phu Biết Sai Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nương Tử À, Vi Phu Biết Sai Rồi
Chương 40: 40: Ta Không Thích Nàng Ta


Khắp hoàng cung sau khi lắng xuống chuyện Lương phi nhập cung thì nay lại càng nghị luận sôi nổi hơn vì Lương phi đã mang long thai
- Bên Lương phi là xảy ra chuyện gì ?
- Dạ! thái y nói nàng ta đã mang long thai rồi ạ
- Ồ, vậy hoàng thượng đâu?
- Ngài ấy đang ở ngự thư phòng, còn chưa đến đó
- Vậy thì chúng ta mau đến đó chúc mừng Lương phi đi, dù gì nàng ta là đang mang long thai mà
- Dạ vâng
Nàng mặc phượng bào ung dung bước đi đến Phi Nguyệt cung, theo sau là mấy cung nữ
- Hoàng hậu nương nương, thần thiếp đang mang thai, thứ cho thần thiếp không thể hành lễ với người
- Lương phi cứ nằm đó nghỉ ngơi, bổn cung chỉ thay hoàng thượng đến xem một chút, không cần rắc rối như vậy
Nhắc đến hoàng thượng, sắc mặt Lý Phi Sương lập tức thay đổi, nàng ta khi hay tin mình mang thai đã nghĩ rằng hoàng thượng sẽ đến thăm nàng ta nhưng người đến chỉ có hoàng hậu, chứng tỏ hoàng thượng không hề quan tâm đến đứa bé này
- Hoàng hậu nương nương, Tĩnh Xuyên hầu phu nhân đến bái kiến người, hiện đang ở Minh Nguyệt cung ạ
- Được, nói nàng ấy đợi ta ở đại sảnh
- Dạ vâng ạ - Cung nữ lui xuống, nàng quay sang nói với Lý Phi Sương
- Lương phi cứ nghỉ ngơi đi, ta có chuyện phải quay về Minh Nguyệt cung, hôm khác ta lại đến

- Cung tiễn hoàng hậu nương nương, nương nương đi thông thả
Minh Nguyệt cung
- Tham kiến hoàng hậu nương nương
- Được rồi, giữa ta và muội không cần câu nệ lễ tiết quá, huống hồ, muội còn đang mang thai, nên chú ý một chút, nào, ngồi xuống đi
- Tạ hoàng hậu nương nương - Dao Hân ngồi xuống ghế, do đã mang thai được năm tháng nên đã thấy rõ bụng
- Muội đang mang thai như vậy, có chuyện gì mà phải tự mình đến tìm ta, sao không cho người đến nói với ta là được mà
- Muội ở trong phủ thấy buồn chán nên đến tìm người nói chuyện thôi, phải rồi, nghe nói Lương phi mang thai, chuyện này là thật sao?
- Ừm, xem ra tin tức lan truyền cũng nhanh thật, mới đây mọi người đều biết hết rồi
- Nương nương, người không sao chứ? - Dao Hân lo lắng cho nàng, từ nhỏ nàng ấy đã theo bên cạnh nàng, Dao Hân biết rõ nàng không thích phu quân mình có thê thiếp, đằng này, Lương phi lại còn mang thai hài tử của hoàng thượng, chắc nàng sẽ rất buồn
- Ta không sao đâu, muội đừng nghĩ nhiều, chuyên tâm dưỡng thai cho thật tốt
- Dạ, muội biết rồi, người cũng đừng nghỉ nhiều, hoàng thượng chắc là có nỗi khổ riêng của ngài ấy
- Thôi được rồi, muội đừng nói đến chuyện của ta nữa, nói đến chuyện của muội đi - Tất nhiên nàng biết hắn có nỗi khổ riêng nhưng tạm thời không nên để cho Dao Hân biết thì tốt hơn
- Muội thì có chuyện gì chứ, Lâm Ngự chàng ấy đối với muội rất tốt, người không cần lo lắng cho muội
- Vậy thì ta yên tâm, Lâm Ngự mà dám bắt nạt muội ta biết được nhất định sẽ không tha cho hắn
- Chàng ấy không dám bắt nạt muội đâu, bởi vì muội có người chống lưng mà, hoàng hậu nương nương, người luôn là tốt nhất
- Vậy còn Lâm Ngự?
- Chàng ấy xếp thứ hai a, người là xếp thứ nhất rồi
- Muội đó, dạo này lại dẻo miệng như vậy, được rồi, muội nếm thử trà này xem, cái này là do Minh Quốc mới đem đến hôm qua, rất tốt cho muội đó
- Vậy để muội nếm thử
Bên Minh Nguyệt cung, hai người vui vẻ trò chuyện thì bên phía Phi Nguyệt cung lại không được như vậy
- Hoàng thượng giá đáo ~
- Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, người cuối cùng cũng chịu đến thăm thần thiếp - Lý Phi Sương tỏ ra ôn nhu, tiến đến dựa vào người hắn
- Trẫm bận chút việc nên đến trễ một chút, nghe nói hoàng hậu sáng nay có đến đây phải không ? - Hắn hơi nhíu mày có chút ghét bỏ nhưng cố áp chế bản thân không dùng một chưởng đánh nàng ta ra xa
- Dạ phải, hoàng hậu nương nương lúc sáng có đến thăm thần thiếp, nhưng nhìn vẻ mặt hình như không được vui cho lắm.

- Sao lại không vui chứ, bình thường ta thấy nàng ấy có bao giờ tỏ thái độ gì trước mặt người khác đâu - Hừ, nàng ta dám nói dối, nàng có khó chịu đến đâu cũng sẽ không biểu hiện ra bên ngoài nét mặt khi ở trước mặt người khác
- Hoàng thượng, thần thiếp rất sợ a, lỡ như một ngày nào đó hoàng hậu nương nương ghét bỏ đứa con trong bụng thần thiếp, thần thiếp biết phải làm sao đây.

Hoàng thượng, người nhất định phải bảo vệ cho con của chúng ta
- Được rồi, trẫm biết rồi, trẫm chợt nhớ có sự vụ chưa giải quyết xong, trẫm đi trước, nàng nghỉ ngơi đi
- Hoàng thượng, người chỉ mới đến thôi mà!
Nàng ta còn chưa nói xong thì hắn đã biến mất khỏi Phi Nguyệt cung.

Lý Phi Sương nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt nhưng lại không hề thấy đau đớn.

Hắn lúc nãy toàn nói đỡ cho hoàng hậu, hắn làm gì để ý đến nàng ta và đứa con trong bụng chứ, nếu như vậy thì đừng trách nàng ta độc ác
Hắn nói là đi giải quyết sự vụ nhưng đi một đoạn hắn lại rẽ sang hướng đi đến Minh Nguyệt cung, hắn còn phải dỗ dành lão bà nhà hắn nữa chứ
- Hoàng hậu nương nương, không làm phiền người nữa, muội xin cáo lui trước - Dao Hân đứng dậy lập tức có một cung nữ đến dìu nàng ấy, Dao Hân ở đây cũng khá lâu rồi nên chuẩn bị về phủ
- Ừm, muội về đi, nhớ cẩn thận đó, để ta sai người hộ tống muội về
- Đa tạ hoàng hậu nương nương
Dao Hân được mấy cung nữ đưa ra xe ngựa, bọn họ được lệnh của nàng cho nên sắp xếp thêm một số thị vệ hộ tống nàng ấy về phủ.

Nàng ấy vừa đi thì ai đó lại lén lút từ cửa sổ nhảy vào
- Chàng đến đây làm gì?
- Ta nhớ nàng nên đến thăm nàng a
- Chàng đến Phi Nguyệt cung rồi sao?
- Ừm, ta nghe nàng ta nói nàng không được vui, sao vậy? Nàng lại đang ghen sao?

- Ta ghen đó thì sao, chàng lo cho tiểu lão bà đó của chàng à? - Nàng nhướng mày nhìn hắn, hắn lập tức thay đổi thành bộ mặt lấy lòng
- Đâu có, ta chỉ lo nàng tức giận nàng ta sẽ không tốt cho sức khỏe thôi, nương tử, nàng đừng nghĩ như vậy, oan cho ta quá a!
- Thật không đó ?
- Thật mà, ta nói đều là sự thật cả
- Tạm tin chàng vậy, mà lần sau đến chàng đi cửa chính đi, chàng là hoàng đế mà cứ mỗi lần chàng đến đây lại trèo cửa sổ cũng không hay cho lắm
Mỗi lần hắn đến đây là nàng lại có cảm giác như hai người họ yêu đương vụng trộm sau lưng người khác vậy đó, nàng là thê tử của hắn cơ mà
- Nương tử a ~ - Hắn lại giở giọng đó nữa rồi, nàng nghe xong nổi cả da gà
- Chàng lại muốn gì nữa?
- Kế hoạch tạo hài tử của chúng ta chừng nào mới thành công đây, ta muốn có hài tử a ~~
- Chàng lại nữa rồi, chẳng phải tiểu lão bà của chàng cũng đang mang thai sao
- Nàng và nàng ta khác nhau mà
- Khác nhau ở điểm nào?
- Nàng là nương tử ta yêu nhất tất nhiên hài tử của ta phải do nàng sinh, nàng ta là ai chứ, ta không thích nàng ta
- Coi như chàng biết điều.
 
Nương Tử À, Vi Phu Biết Sai Rồi
Chương 41: 41: Đày Vào Lãnh Cung


Hoàng thượng, xin người bớt giận, cái thai của Lương phi nương nương đã không còn
Lão thái y sau khi xem mạch cho Lý Phi Sương liền nói ra kết luận
- Không thể nào, hoàng thượng, người nhất định phải làm chủ cho thần thiếp, đó là cốt nhục đầu tiên của người mà hoàng hậu nương nương lại nhẫn tâm ra tay như vậy
Lương phi vẻ mặt không thể tin mà khóc lóc, nàng ta thường ngày cũng được xem là một mĩ nhân, bộ dạng nàng ta bây giờ thật làm người khác muốn dỗ dành, bảo vệ.

Nhưng hắn thì lại càng chán ghét nàng ta hơn, đừng tưởng hắn là một tên ngốc, hắn thực sự biết tất cả mọi chuyện rồi
- Được rồi, nàng đừng khóc, trẫm sẽ làm chủ cho nàng, người đâu truyền lệnh bãi giá đến Minh Nguyệt cung
- Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương dù gì cũng có hơn nửa triều thần ủng hộ, người đừng nên nặng tay với hoàng hậu, thiếp không muốn vì thần thiếp mà làm người và hoàng hậu bất hoà
Lý Phi Sương tỏ ra hiểu chuyện nói đỡ cho nàng nhưng thực tế là đang châm ngòi ly gián giữa nàng và hắn.

Nàng ta nghĩ rằng bậc đế vương không ai muốn chia sẻ giang sơn với người khác, hoàng hậu trước đây cũng là quốc chủ của một nước nên một núi không thể có hai hổ
- Nàng không cần nghĩ nhiều, trẫm đã hứa sẽ làm chủ cho nàng thì sẽ giữ lời, đám triều thần đó tại sao ta phải sợ bọn họ, nàng cứ nghỉ ngơi, trẫm đến Minh Nguyệt cung hỏi cho ra lẽ

- Vậy...!thần thiếp cung tiễn hoàng thượng
Đợi sau khi Mặc Ngôn rời đi, nàng ta chợt nở nụ cười âm độc, chỉ cần hoàng thượng trách tội nàng, theo tính khí của hoàng hậu nhất định không chịu thua, chắc hẳn sẽ xảy ra bất hòa, đến lúc đó nàng ta có thể thuận lợi đẩy nàng xuống khỏi cái ghế hoàng hậu đó.

Xem ra nàng ta lựa chọn như vậy là không sai, dùng hài tử để hãm hại hoàng hậu cũng đáng giá lắm, sau này khi nàng ta lên làm hoàng hậu rồi thì mang long thai sẽ chẳng còn là chuyện khó
Minh Nguyệt cung
- Hoàng thượng giá đáo ~
Nàng đang tựa lưng vào ghế, mắt nhắm hờ thong thả thưởng thức trà thì có tiếng thái giám thông báo.

Hắn cũng nhanh thật, mới đây đã đến rồi
- Các ngươi lui ra đi, trẫm có chuyện muốn hỏi riêng hoàng hậu
Hắn ra lệnh cho đám cung nữ lui xuống, bọn họ có nghe nói chuyện của Lương phi, một số thì cho là nàng làm Lương phi sảy thai, một số cung nữ làm việc ở Minh Nguyệt cung tiếp xúc với nàng nhiều thì lại không tin nàng lại làm chuyện đó,hoàng hậu của bọn họ là người tốt.

Nhưng dù gì đây cũng là đứa con đầu tiên của hoàng thượng, hoàng thượng nổi giận cũng phải, hoàng hậu e là lần này phải chịu khổ rồi, bọn họ chỉ là phận nô tì thấp kém nên lui xuống thì tốt hơn, ai dám cãi lệnh của hoàng thượng chứ
- Đến nhanh vậy sao? - Nàng vẫn không đứng dậy mà nhìn hắn đang đứng đó
- Nàng nói xem, chuyện của Lương phi là sao?
- Chẳng phải chàng biết rõ hay sao mà còn hỏi
- Nàng thật to gan, nàng có biết ta mong có hài tử đến chừng nào không, nàng lại độc ác đến như vậy - Hắn lớn tiếng quát vào mặt nàng, nàng cũng không hề thua kém mà đáp trả lại
- Đúng vậy, ta độc ác, ta tàn nhẫn như vậy đó, hừ, từ khi Lương phi vào cung, chàng có để ý đến ta không hả
Bên trong đang lớn tiếng cãi nhau nhưng bên ngoài lại có một cung nữ không chịu đi mà lén lén lút lút nấp trước cửa cung nghe lén, nàng ta là người Lý Phi Sương phái đến để theo dõi tình hình.

Nhận được kết quả mong muốn, nàng ta trở về Phi Nguyệt cung báo tin cho chủ nhân nhà mình

- Ta tất nhiên có để ý đến nàng nha
Khi hắn và nàng không còn cảm nhận được có người bên ngoài nghe lén nữa thì liền không cần tiếp tục đóng kịch, Thật ra hai người từ đầu đã phát hiện có người nghe lén nên liền diễn một màn kịch cho nàng ta xem
- Hừ, dù gì đó cũng là đứa con đầu của chàng mà, chàng không buồn sao? - Nguyệt Nhã tựa tiếu phi tiếu hỏi hắn, mỗi lần hắn đến là nàng lại cố tình muốn tìm chuyện bắt bẻ hắn
- Oan quá nương tử, đó không phải hài tử của ta đâu, nàng biết rõ mà, hài tử của ta chỉ có thể do nàng sinh ra thôi
Hắn và nàng ta chưa từng phát sinh quan hệ, cái thai trong bụng nàng ta là lúc phát sinh chuyện ở ngự thư phòng lúc trước liền có, chuyện lúc trước ở ngự thư phòng hắn làm gì động đến nàng ta, chỉ có thể là do nàng ta tìm người khác rồi mang thai sau đó lợi dụng chuyện ở ngự thư phòng mà nói là mình mang long thai
- Nhưng chàng cũng phải cho nàng ta một cái công đạo chứ, nếu không nàng ta sẽ nghi ngờ đó, hay là cho ta vào lãnh cung đi
- Không được, ở đó lạnh lẽo mà dơ bẩn lắm, nàng đến đó ở rồi nhỡ đâu ngã bệnh rồi sao, ta không đành lòng đâu
- Cái đó đã là nhẹ nhất rồi còn gì, huống hồ, chàng thấy ta giống kiểu người thích ngược đãi bản thân sao? Đừng do dự nữa, chàng mau hạ chỉ đi
- Được rồi, nàng ban ngày ở đó, ban đêm lại về Minh Nguyệt cung, còn nếu không thì ta đến ở đó cùng nàng, nàng rất sợ chuột mà
Haiz, nàng thật hết nói nổi hắn, đây chắc là lần đầu tiên trong lịch sử, đế hậu hai người lại kéo nhau đến lãnh cung ở
Trong hoàng cung không ai biết hoàng thượng đã nói những gì với hoàng hậu ngày hôm đó.

Bọn họ chỉ biết sau khi rời khỏi hoàng cung, hoàng thượng mang theo bộ mặt giận dữ ra chiếu chỉ đày hoàng hậu vào lãnh cung
" Phụng thiên thừa vận hoàng đế, chiếu viết.

Hoàng hậu Đỗ thị mưu hại hoàng tự nhưng cũng xem như có công khai quốc.

Nay trẫm nể tình phu thê tạm giữ lại ngôi vị hoàng hậu, đày vào lãnh cung ăn năn sám hối.

Khâm thử "
- Hoàng hậu nương nương, tiếp chỉ
- Ta tiếp chỉ, đa tạ hoàng thượng khai ân
Nàng hai tay tiếp nhận thánh chỉ rồi dọn đồ đạc đến lãnh cung
- Đáng ghét, hoàng thượng cứ như vậy giữ lại ngôi vị hoàng hậu cho nàng, tức chết ta mà - Lý Phi Sương không cam tâm mà hất đổ tách trà trên bàn xuống đất
- Nương nương bớt giận, nàng cũng đã bị đày vào lãnh cung, hiện tại thế lực của hoàng hậu còn vững chắc, nên hoàng thượng mới giữ lại ngôi vị cho nàng thôi
- Ngươi nói cũng đúng, để ta chống mắt lên xem nàng ta còn làm hoàng hậu được bao lâu nữa đây.
 
Nương Tử À, Vi Phu Biết Sai Rồi
Chương 42: 42: Sóng Gió Thật Sự Còn Chưa Bắt Đầu


oanh tay đứng trước cửa lãnh cung, giọng mỉa mai nói với nàng
- Không cần ngươi tội nghiệp đâu, tốt nhất là nên lo cho bản thân đi
Nàng không nóng không lạnh đối đáp lại, nàng ta chỉ có thủ đoạn như vậy tưởng là sẽ làm gì được nàng hay sao
- Ha, ngươi thành ra như vậy rồi còn mạnh miệng, để ta xem ngươi còn bộ dáng cao cao tại thượng đó được bao lâu
- Ngươi cũng đừng quên, bây giờ thân phận của ta còn là hoàng hậu, ngày nào ta còn sống thì ngươi vĩnh viễn thấp hơn ta một bậc
- Ngọc Anh, lấy roi lại đây, hôm nay ta phải trả thù cho hài tử của ta, dạy cho ả tiện nhân này một bài học
Nàng ta ra lệnh cho nô tì thân cận, Ngọc Anh cầm đến một cái roi đặt vào tay nàng ta
- Ngươi nên suy nghĩ kĩ rồi hãy hành động, đừng làm chuyện ngu ngốc

- Ngươi sợ sao, tiện nhân hôm nay ta nhất định phải thay hài tử của ta và hoàng thượng báo thù
- Ngươi cứ mở miệng ra là nói ta tiện nhân, đứa bé đó có phải do ta hại không, ngươi phải là người biết rõ nhất chứ
- Đừng nói nhiều, chịu chết đi
Lý Phi Sương điên cuồng vung roi về phía nàng, mỗi chiêu đều rót linh lực vào đó, nàng ta ra tay đều là sát chiêu muốn lấy mạng Nguyệt Nhã
- Ngươi đừng quên hiện tại thân phận của ta là gì, tội mưu hại hoàng hậu sẽ là tội tru di tam tộc đó
- Ngươi nghĩ ở nơi lãnh cung vắng vẻ này, có ai cam tâm đứng ra vạch tội ta giúp ngươi không ? Bây giờ ngươi chỉ là một hoàng hậu bị thất sủng, đợi khi ngươi chết đi rồi, vị trí đó sẽ là của ta
Nàng ta ra tay càng tàn độc hơn, nàng chỉ tránh né chứ không phản kích lại, do nàng lâu nay không sử dụng linh lực nên nàng ta cũng không biết năng lực của nàng
- Ngươi đừng mơ mộng nữa, rõ ràng đứa bé đó là do ngươi ra tay, ngươi đúng thật tàn nhẫn, ngay cả hài tử của mình cũng ra tay được
- Tàn nhẫn? Nếu không phải tại ngươi, ta sẽ dùng đứa bé đó để hại ngươi sao? Chốn hoàng cung này, hi sinh một đứa bé thì có đáng gì
- Ngươi hết thuốc chữa rồi, mau dừng tay lại đi
- Ngươi dựa vào đâu mà lên mặt với ta, đừng quên ngươi bây giờ chỉ là một hoàng hậu bị vứt bỏ, cả hoàng cung này đều cho rằng ngươi là hung thủ giết người
- Vậy sao? Nhưng trẫm thì lại không tin, hoàng hậu của trẫm sao có thể làm vậy chứ, đúng không các vị ái khanh
Hắn dẫn theo một đám triều thần đến lãnh cung, lúc lâm triều hoàng thượng nói muốn dẫn bọn họ đi xem kịch nên từ đầu tất cả bọn họ đều nghe thấy đối thoại của nàng ta và hoàng hậu
- Lương phi, ngươi thật độc ác, đến hài tử của mình mà không buông tha, nay lại còn muốn hại hoàng hậu nương nương
- Đúng vậy, nàng ta đáng bị lăng trì, không biết Tả Thái sư dạy dỗ nàng ta kiểu gì mà lại để nàng ta thành con người như vậy
- Nói không chừng Tả Thái sư cũng chẳng phải tốt lành gì, các ngươi lúc nãy không nghe Vĩnh Xuyên hầu tìm được chứng cứ mưu phản của ông ta hay sao

Đám triều thần ngươi một lời ta một câu bàn tán, nàng ta bây giờ đã không còn lý trí mà hét lên
- Các ngươi câm miệng hết cho ta, đợi khi cha ta lên ngôi, ta nhất định sẽ bắt các ngươi phải chết, haha! các ngươi không còn đắc ý được bao lâu nữa đâu
- Thì ra là như vậy, Tả Thái sư lại có âm mưu từ lâu rồi, ban đầu ta cứ tưởng ông ta là trung thần còn hết sức kính nể ông ta
- Đúng vậy, đúng vậy
- Các ái khanh nói xem, phải xử lý nàng ta làm sao đây?
Hắn giọng trầm xuống hỏi đám triều thần, hừ, dám bắt nạt nương tử của hắn chỉ có con đường chết
- Khởi bẩm hoàng thượng, tội mưu hại hoàng hậu, theo luật phải tru di tam tộc, huống hồ Tả Thái sư còn có ý đồ mưu phản, hoàng thượng theo thần là nên tru di tam tộc ạ
- Hoàng thượng, chúng thần cũng đồng ý với Hữu Thái sư
- Người đâu, truyền lệnh của trẫm, Tả Thái sư ý đồ bất chính, Lý Phi Sương mưu hại hoàng hậu, tịch thu hết gia sản, giam vào đại lao chờ ngày xét xử
Hắn hạ lệnh lập tức có một đám cấm quân kéo đến niêm phong phủ thái sư, hai tên thị vệ đến kéo Lý Phi Sương giam vào đại lao.

Cả hoàng thành lại một phen sôi nổi nghị luận, chỉ trong khoảng thời gian không bao lâu đã xảy ra rất nhiều chuyện như vậy
- Nương tử, nàng lại đang nghĩ ngợi gì mà đờ người ra vậy
Nàng đã dọn đồ quay trở về Minh Nguyệt cung, Nguyệt Nhã ngồi ngẩn người trong đình không biết là đang nghĩ gì đến nỗi hắn đến bên cạnh mà không biết
- Không hiểu tại sao ta lại cảm thấy có hơi bất an, phải rồi, chuyện của Lý Kiến Dương, chàng xử lý đến đâu rồi
Kể từ khi chuyện của Lý Kiến Dương bị vạch trần, nàng lại có cảm giác bất an chưa từng có, không biết xảy ra chuyện gì
- Ta đã cho người giam ông ta vào đại lao, nàng không cần nghĩ nhiều, mọi chuyện còn có ta chống đỡ cho nàng mà, nương tử, đừng suốt ngày mặt ủ mày chau , có gì cứ nói với ta
- Được
Hai người ngồi trong đình, ánh mặt trời buổi hoàng hôn phủ lên toàn bộ khắp chốn trong cung cấm xa hoa lộng lẫy này, cảnh đẹp hết sức yên bình nhưng đó chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn sóng gió.
 
Nương Tử À, Vi Phu Biết Sai Rồi
Chương 43: 43: Người Bí Ẩn


Đại lao của Thanh Nguyệt quốc đối với ai mà nói cũng đều là một nơi đáng sợ, khắp nơi tràn ngập một mùi máu tanh, phạm nhân khi bị giam vào nơi này đều phải chịu sự tra tấn bằng nhiều loại hình cụ khác nhau
- Ngươi có muốn ra ngoài hay không? - Một bóng đen nhân lúc nửa đêm thị vệ thay ca tuần tra đã lẻn vào nhà lao
- Ngươi là ai? - Lý Kiến Dương nghi ngờ nhìn người trước mặt, người này một thân y phục dạ hành, không hề để lộ dung mạo, không biết là đang có mục đích gì
- Ta là ai ngươi không cần biết, ngươi chỉ cần biết ta đến để cứu ngươi thôi
- Nhưng tại sao ngươi lại cứu ta, ta nhớ hình như ta và ngươi chưa từng quen biết, nói đi, cứu ta có mục đích gì?
Người này hành tung bí ẩn, làm việc lại không lộ mặt, nay lại tự dưng nói muốn cứu ông ta ra, chắc chắn là có mục đích gì đó
- Nói chuyện với người thông minh đúng thật không cần nhiều lời, không sai, mục đích của ta chính là giành lấy Thanh Nguyệt, thống nhất toàn bộ đại lục này, ta muốn ngươi giúp ta
- Nếu đã như vậy, được, ta đồng ý giúp ngươi một tay lật đổ tên hoàng đế đó
- Như vậy mới đúng chứ
Đại lao canh phòng nghiêm ngặt nhưng vẫn có hai đạo bóng đen an toàn thoát ra ngoài mà không một ai hay biết, đến khi lính canh gác vào phòng giam xem phạm nhân thì đã không còn người ở đó

- Người đâu, phạm nhân vượt ngục rồi, mau đi bẩm báo bệ hạ
Minh Nguyệt cung
- Hoàng thượng, người giữ ngục phát hiện Lý Kiến Dương đã mất tích, hiện giờ đang cho binh lính chia nhau ra đi tìm nhưng vẫn chưa tìm thấy người đâu
- Các ngươi trông chừng kiểu gì vậy, vậy mà để một người dễ dàng trốn thoát như vậy
- Chúng thần thất trách, xin hoàng thượng gián tội
- Ngươi đứng lên đi, Lý Phi Sương có được cứu đi hay chưa ?
Nàng quay sang hỏi Hắc Ảnh, ông ta đã bị phong bế hết linh lực cộng với nhà lao canh phòng nghiêm ngặt thì chắc hẳn đã do người khác cứu đi
- Bẩm hoàng hậu nương nương, nàng ta vẫn còn được giam ở một phòng giam khác
- Ông ta chỉ có duy nhất một đứa con gái này, vả lại ông ta rất yêu thương nàng ta, chắc chắn sẽ quay lại cứu Lý Phi Sương ra thôi
- Vâng, thuộc hạ đã hiểu ý của nương nương, hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, thuộc hạ cáo lui
Hắc Ảnh đi cho người bố trí để bắt Lý Kiến Dương, hắn mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương rồi ngồi tựa vào nàng
- Nương tử, nàng nói xem là ai đã cứu ông ta
- Ta cũng không biết, mấy ngày nay ta cứ có cảm giác bồn chồn bất an, không biết là sắp xảy ra chuyện gì, chắc là có liên quan đến việc Lý Kiến Dương được cứu đi
- Dạo này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nương tử à, cảm ơn nàng vì đã luôn bên cạnh ta
- Chàng sao lại nói vậy chứ, mặc kệ sau này có thế nào, ta vẫn sẽ luôn bên cạnh chàng
Sau khi được người áo đen đó cứu đi, Lý Kiến Dương đi theo người đó đến một nơi.

Khắp dọc hai bên đường đi là hàng cây cao, tán cây che khuất cả ánh mặt trời làm con đường thật âm u lạnh lẽo, trong không gian như có những tiếng gào thét khiến người ta không khỏi rùng mình
- Đây là nơi nào? Ngài dẫn ta đến đây làm gì?

- Đoạn Ân cốc, nơi này chính là nơi ta xây dựng nên thế lực, đợi đến khi thế lực của ta đủ lớn thì ngày thống nhất đại lục không còn xa nữa, hahaha!
- Nhưng ta thì có thể giúp gì cho ngài chứ, binh lực trong tay ta đều bị tên hoàng đế đó thu hồi rồi
- Chẳng phải có một số quan viên trong triều đứng về phe của ngươi sao, sẽ có lúc ta cần dùng đến bọn họ
- Ta hiểu rồi, chủ nhân
- Hiểu rồi thì tốt, ngươi đi theo ta, nếu muốn cùng ta giành lấy thiên hạ thì phải trở thành kẻ mạnh, ta sẽ giúp linh lực của ngươi trở nên mạnh hơn, đến lúc đó sẽ không còn mấy ai có thể đánh bại ngươi nữa
- Đa tạ chủ nhân
Trở lại Minh Nguyệt cung, sau khi hắn ở lại một lúc liền rời đi đến ngự thư phòng xử lý tấu chương, Nguyệt Nhã cũng trở về phòng bắt đầu tu luyện linh lực
- Đào Hoa, Hạnh Hoa, hai muội canh ở ngoài, nhất định không được để ai vào làm phiền ta
- Vâng, chúng nô tì tuân mệnh
Hai nàng đáp lời rồi đi ra ngoài canh cửa.

Nàng đến bên giường ngồi ngay ngắn rồi bắt đầu tập trung vận linh lực khắp cơ thể.

Tuy trong người nàng có Thánh Linh Phượng châu nhưng linh lực của nàng chỉ mới đạt đến cấp mười, còn chưa thể đột phá đến Thánh Linh.

Cảm giác bất an trong nàng làm nàng không thể lơ là, nếu như gặp kẻ thù mạnh thì nàng còn có thể ứng phó được
Nguyệt Nhã ngồi trong phòng vận linh lực nhưng vẫn không hề có tiến triển gì, nàng mệt mỏi mở hai mắt ra, mồ hôi đã thấm ướt cả áo nàng
- Hai muội đi chuẩn bị nước ấm giúp ta, ta muốn đi tắm rửa - Nàng ra lệnh cho Đào Hoa và Hạnh Hoa, xem ra mỗi ngày nàng phải chăm chỉ luyện tập thôi, với tiến độ này thì chỉ có thể hằng ngày luyện tập mới có thể tăng linh lực
- Nương nương, người không sao chứ, sao nhìn mặt người lại tái nhợt như vậy, có cần nô tì đi truyền thái y không ạ? - Đào Hoa lo lắng hỏi nàng
- Không cần đâu, ta tắm rửa rồi nghỉ ngơi một chút là ổn thôi, các muội không cần lo cho ta
- Vâng, vậy chúng nô tì đi chuẩn bị nước ấm đây ạ
- Ừm.
 
Nương Tử À, Vi Phu Biết Sai Rồi
Chương 44: 44: Lại Xảy Ra Chuyện


Khởi bẩm hoàng thượng, phía tây hoàng thành liên tục có người bị mất tích khiến dân chúng nơi đó lòng người bất an
- Dưới sự cai trị của trẫm mà lại xảy ra chuyện đó sao, kẻ đó đúng thật to gan, Vĩnh Xuyên hầu
- Bẩm hoàng thượng có thần - Lâm Ngự từ trong hàng ngũ quan võ bước ra khom người đợi lệnh
- Trẫm lệnh cho khanh dẫn người đến thành tây điều tra, phát hiện điều gì mới phải lập tức bẩm báo cho trẫm
- Thần xin nhận lệnh, thần sẽ dốc sức điều tra không phụ sự tin tưởng của bệ hạ
- Tốt, các khanh còn chuyện gì bẩm tấu nữa không? - Hắn uy nghiêm hỏi đám triều thần phía dưới
- Thần có chuyện muốn bẩm tấu
- Có chuyện gì ?- Hắn híp mắt nhìn người đứng giữa điện, nếu hắn nhớ không lầm thì người này chính là vây cánh của Lý Kiến Dương
- Bẩm hoàng thượng, hậu cung hiện nay kể từ khi Lương phi bị bắt vào đại lao chỉ còn lại hoàng hậu, thần khẩn cầu hoàng thượng ban chiếu chỉ tuyển tú

- Một Lý Phi Sương còn chưa đủ hay sao, khanh muốn hậu cung của trẫm gà chó không yên đúng không? Trẫm đã nói rồi, trẫm sẽ không tuyển tú, khanh không nghe hiểu lời nói của trẫm à?
Hắn tức giận đập bàn, đám đại thần phía dưới bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, mấy nay bọn họ đã tránh nhắc đến chuyện tuyển tú rồi mà tên ngu ngốc này lại lôi chuyện đó ra nữa, đúng thật là chán sống rồi mà
- Hoàng thượng bớt giận - Đám đại thần đầu gối nhanh hơn não mà quỳ xuống chuẩn bị hứng chịu cơn thịnh nộ của hắn
- Hoàng hậu nương nương đến
Ngoài cửa, tiếng thái giám thông báo nàng đến, bọn triều thần nghe được liền thở phào một hơi, cứu tinh của bọn họ đến rồi
- Hoàng thượng, sao nhìn mặt chàng có vẻ không vui, ai lại chọc giận chàng nữa rồi - Nàng nhìn mặt hắn là biết lại có người chán sống mà chọc đến hắn nữa rồi
- Không có gì, chỉ là có một số người chán sống mà thôi, phải rồi, nàng đến đây tìm trẫm là có chuyện gì sao?
- Không còn chuyện gì nữa thì các vị nên mau chóng hồi phủ đi thôi, bổn cung có chuyện cần bàn bạc với hoàng thượng
Nàng quay sang đuổi khéo đám triều thần, bọn họ đã đợi câu này của nàng lâu lắm rồi, nghe được nàng nói câu này bọn họ mừng muốn rớt nước mắt vội vàng lui xuống
- Nàng đã biết chuyện ở tây thành rồi sao?
- Trong cung đã đồn ầm lên rồi, không biết cũng khó, chàng nghĩ sao?
- Ta đã cho Lâm Ngự đi điều tra, bây giờ đành chờ hắn trở lại thôi
- Cứ như vậy cũng không phải là cách, ta sẽ đích thân đến đó âm thầm điều tra xem sao
Nguyệt Nhã không yên tâm nên muốn đích thân điều tra, vụ án này không hề đơn giản chút nào
- Để ta đi cùng nàng
- Không cần đâu, chàng đi rồi thì ai quản chuyện triều chính đây
- Nhưng ta không yên tâm để nàng đi một mình
- Vậy để ta đi cùng nàng chắc ngươi yên tâm rồi chứ - Triệu Vũ Khuynh từ cửa điện bước vào trong bộ y phục của thái giám

- Ngươi đi cùng nàng ta lại càng không yên tâm hơn nữa, xem ra đám thị vệ trong cung chẳng được việc rồi, vậy mà để ngươi dễ dàng lẻn vào như vậy
- Ngươi nói đúng đó, đám thị vệ đó chẳng được tích sự gì cả - Y một bộ dạng chọc tức hắn Mặc Ngôn cũng không để mình chịu thiệt liền bẻ ngược lại
- Mà cũng do ngươi, tại ngươi thay bộ đồ thái giám đó thật giống khiến người khác cứ tưởng ngươi là một tên thái giám, chả trách thị vệ của ta lại không phát hiện ra ngươi
- Ngươi! ngươi nói ai giống thái giám hả?
- Vậy ngươi nghĩ ta là đang nói mình sao, đồ ngốc - Mặc Ngôn nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ, Triệu Vũ Khuynh tức muốn bốc khói
- Viên Mặc Ngôn, ngươi!
- Thôi đủ rồi, phiền quá, hai người im lặng hết đi - Nàng nghe hai người họ cãi nhau đến nhức cả đầu, chỉ là đi một chuyến đi đến tây thành thôi mà, có cần làm lớn chuyện như vậy không chứ
- Nương tử, nàng đừng tức giận, ta không cãi nhau với y nữa, nàng để ta đi cùng nàng đi mà
- Ngươi lo làm hoàng đế của ngươi đi, để ta đi với nàng là được rồi
- Nàng thì có liên quan gì đến ngươi mà ta phải để ngươi đi cùng, người đi cùng phải là ta, ngươi bớt giành với ta đi
Nàng không thèm để ý bọn họ nữa mà đi về Minh Nguyệt cung sắp xếp đến tây thành điều tra
- Ngươi nói nhiều làm gì, nàng ấy đi một mình luôn rồi kìa - Mặc Ngôn quay sang nhưng nàng đã đi mất từ lâu, hắn trừng mắt với Triệu Vũ Khuynh

- Bộ ngươi không biết đuổi theo hay sao
- Ờ ha, lần này đa tạ ngươi đã nhắc nhở ta rồi
Mặc Ngôn còn không bỏ qua mà chọc y, Triệu Vũ Khuynh tức giận nhưng cũng không làm được gì, tại nóng nảy quá mà sinh nông nỗi nói cho hắn biết luôn rồi
- Này, ngươi ăn gian, đợi ta với coi - Triệu Vũ Khuynh thấy hắn bỏ đi cũng đuổi theo, y cũng không biết tại sao bản thân lại cố chấp đối với nàng như vậy, y chỉ biết bản thân phải đi theo nàng, bảo vệ cho nàng
- Ta đến tìm thái hậu trước, ngươi đi theo làm cái gì
- Ai biết được ngươi có lén ta đến gặp nàng trước hay không
- Ngươi dùng từ lén đó là sai rồi, nàng là nương tử của ta, ta đến gặp nàng phải đi một cách đường đường chính chính mới đúng chứ
- Ta mặc kệ, ta nhất định sẽ không để ngươi đến gặp nàng trước đâu, hừ
- Hừ, để rồi xem, ai sẽ là người đến gặp nàng trước rồi biết.
 
Back
Top Bottom