Ngôn Tình Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
573,969
0
0
AP1GczOdTS19G4KuXNE8VxntmcD8cRlWQyeXf8y-P0BVn_uMWTuCo_I58mZ6HT7h1fWMBR6MoKAVRtbWH9qJrNbHcKvvlXGJvfbmhCSU9MVixCZgoW1vNdXyWWYVOMr1rqJG9Pjv7oXwgen3WkQW7jWV8PEw=w215-h322-s-no-gm

Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
Tác giả: Thanh Xà Tiểu Kiều
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ta là thiếp của Thái tử, ta hồng hạnh vượt tường. Ta ở cạnh tiểu ca ca sát thủ ám sát Thái tử.

"Dịch ca ca, huynh lại tới ám sát tên Thái tử ngu xuẩn kia sao? Chờ hắn ta chết rồi, chúng ta có thể cao chạy xa bay."

Tiểu ca ca cong môi khẽ cười: "Hử? Thái tử ngu xuẩn sao?"

Sau này Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị.

Ta dọn dẹp một chút đồ vật, chuẩn bị tìm tiểu ca ca để bỏ trốn.

Sau đó, ta tận mắt thấy một đám thái giám quỳ gối trước mặt tiểu ca ca, trong miệng hô to"Bệ hạ vạn tuế".

Ha ha ha! Ta cười gằn, hôn mê bất tỉnh.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nuông Chiều Riêng Em
  • Sau Khi Nương Qua Đời, Ta Treo Bảng Bán Thân Ở...
  • Nuông Chiều Mọi Kịch Bản Của Em - Thanh Lãnh
  • Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
  • Thập Lục Nương - Minh Nguyệt Điều Điều
  • Ta Chỉ Muốn Hôn Nương Tử Thôi!
  • Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 1


    Ta là thiếp của Thái tử, ta hồng hạnh vượt tường. Ta ở cạnh tiểu ca ca sát thủ ám sát Thái tử.

    "Dịch ca ca, huynh lại tới ám sát tên Thái tử ngu xuẩn kia sao? Chờ hắn ta c.h.ế.t rồi, chúng ta có thể cao chạy xa bay."

    Tiểu ca ca cong môi khẽ cười: "Hử? Thái tử ngu xuẩn sao?"

    Sau này Hoàng đế băng hà, Thái tử kế vị.

    Ta dọn dẹp một chút đồ vật, chuẩn bị tìm tiểu ca ca để bỏ trốn.

    Sau đó, ta tận mắt thấy một đám thái giám quỳ gối trước mặt tiểu ca ca, trong miệng hô to"Bệ hạ vạn tuế".

    Ha ha ha! Ta cười gằn, hôn mê bất tỉnh.

    1

    Tiếng đập cửa "Thành khẩn" vang lên giữa đêm khuya yên tĩnh.

    "A Vũ, mở cửa."

    Giọng nói trầm khẽ lạnh lẽo vang lên, ta lặng lẽ mở cửa, đón người ngoài cửa vào.

    Dáng người nam nhân cao ráo, mặc áo đen đi đêm. Dưới bóng đêm lờ mờ, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của hắn nhìn ta chằm chằm.

    Ta cười hì hì, nhón chân lên ôm cổ của hắn, hôn một cái chụt trên mặt hắn: "Dịch ca ca, huynh lại tới ám sát tên Thái tử ngu xuẩn kia sao? Chờ huynh thành công thì chúng ta có thể bỏ trốn rồi."

    Thương Dịch ôm ta vào lòng, cúi đầu hôn lên môi ta.

    Nụ hôn này vừa mãnh liệt vừa bá đạo, ta suýt nữa không thở nổi.

    Sau khi nụ hôn kết thúc, Thương Dịch nhìn ta, cong môi khẽ cười: "Hử? Thái tử ngu xuẩn sao?"

    Ta không hề phát hiện giọng điệu của hắn có điểm kỳ lạ, đếm trên đầu ngón tay giải thích với hắn:

    "Thái tử nạp hơn hai mươi thị thiếp nhưng chưa từng sủng hạnh bất cứ một ai.

    "Chắc chắn là hắn ta không được nhưng mà sợ bị người khác phát hiện nên mới nạp nhiều thiếp như vậy, ra vẻ cho người ngoài xem. Đây gọi càng che càng lộ, hì hì."

    Thương Dịch không nói gì, ánh mắt đen cười như không cười nhìn ta chằm chằm, khóe miệng nở nụ cười ẩn ý: "À, A Vũ chắc chắn rằng Thái tử không được sao?"

    Ta cảm thấy không hiểu được thái độ của Thương Dịch.

    Ta nhìn hắn kỳ quái: "Đúng thế, huynh không cảm thấy sao? Trong phủ có nhiều thị thiếp như hoa như ngọc như vậy nhưng hắn ta lại không sủng hạnh bất cứ ai cả, chẳng lẽ không phải thân thể không được sao?"

    Mà thôi, Thương Dịch chỉ là một sát thủ, hắn không hiểu những chuyện này cũng rất bình thường.

    Ta chuyển chủ đề đúng lúc: "Nhưng mà... Dịch ca ca à, chúng ta cũng đã quen biết nửa năm rồi, sao huynh vẫn chưa ám sát Thái tử thành công? Thái tử rất khó g.i.ế.c sao?"

    Nghe vậy, Thương Dịch cười bất đắc dĩ: "Ta chỉ đến phủ Thái tử tìm hiểu tin tức thôi, cũng không muốn g.i.ế.c Thái tử. Chỉ là... A Vũ ở bên ta, nếu Thái tử biết..."

    Ta lập tức ỉu xìu.

    Đúng vậy, nếu như bị Thái tử biết ta hồng hạnh vượt tường, chỉ sợ hắn sẽ trực tiếp c.h.é.m ta để bảo vệ tôn nghiêm của mình.

    "Thương Dịch, nếu như Thái tử muốn c.h.é.m ta, huynh nhất định phải cứu ta đấy."

    Thương Dịch nhắm đôi mắt lại, vẻ mặt thêm chút dịu dàng lưu luyến: "Thái tử sẽ không nỡ tổn thương muội."

    2

    Ta quen Thương Dịch c*̃ng rất bình thường, không có gì lạ.

    Ta xuyên qua thành thị thiếp của Thái tử, bị vây trong phủ Thái tử tròn nửa năm, người sắp nghẹn phát điên rồi.

    Trong một đêm khuya, ta uống một chút rượu trái cây, đạp lên thang, lặng lẽ bò lên trên nóc nhà hóng gió đêm.

    Đột nhiên, con ngươi ta hơi co lại, thốt ra một câu "Mẹ nó".

    "Mẹ nó, sát thủ."

    Ta đối mặt với Thương Dịch mặc y phục dạ hành màu đen trên nóc nhà đối diện.

    Thương Dịch híp mắt, một tiếng cười bật ra từ sâu trong yết hầu, ánh mắt nhìn ta giống như đang nhìn một... Thi thể!

    Ta bỗng cảm thấy không ổn, dưới sự ảnh hưởng của say rượu, loạng choạng, bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, dập đầu bộp bộp: "Đại hiệp đừng g.i.ế.c ta, ta là người bị câm, ta không nhìn thấy gì cả, thật đấy!"

    Nữ nhân uống say bị điên, lời gì cũng nói ra được.

    "Thật ra ta là Tần Thủy Hoàng, ngươi đừng g.i.ế.c ta, sau khi ta về nước sẽ phong cho ngươi là Đại Tướng quân."
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 2


    Cách đó không xa, Thương Dịch vuốt d.a.o găm trong tay, con ngươi sâu thẳm khựng lại trên mặt ta, giọng mỉa mai, khẽ cười ra tiếng: "A."

    Hắn đại khái cảm thấy ta có bệnh.

    Gió đêm lành lạnh thổi vào mặt, cũng khiến ta tỉnh rượu mấy phần, ta run lập cập, trong lòng biết không thể tiếp tục dông dài với hắn như vậy nữa.

    Nhiều lời vô dụng, ta phải chạy trốn, giữ mạng mới quan trọng.

    Nghĩ tới đây, ta bò xuống theo thang, nhưng bởi vì quá căng thẳng, dưới chân đạp hụt.

    Ta ngã xuống ở vị trí cách mặt đất hơn một mét, cả người ngã chổng vó xuống đất, cũng hoàn toàn tỉnh rượu rồi.

    Trước khi ngất xỉu, ta nhìn thấy một đôi giày màu đen, là Thương Dịch đứng trước mặt ta, nhìn ta không rõ ý đồ.

    "Mẹ kiếp, thích khách g.i.ế.c ta."

    3

    Mặc dù cuối cùng... Vẫn không chết.

    Hồi ức kết thúc.

    Giữa trưa ngày hôm sau, sau khi nha hoàn dọn đồ ăn đi, cúi đầu nói: "Kiều di nương, Triệu di nương vừa mới phái người đến truyền lời, nàng ấy mở yến tiệc trong hoa viên, kêu tất cả di nương nhất định phải tới tham gia vào giờ Thân."

    Lại là yến tiệc.

    Ta âm thầm suy nghĩ, chắc là những thị thiếp này ở trong phủ buồn bực sinh ra sai lầm, động một chút lại mở yến tiệc, tiệc trà gì đó.

    Đương nhiên, nội dung những yến hội này c*̃ng rất nhàm chán.

    Ngâm thơ đối lời, vẽ tranh đánh đàn, tranh giành tình cảm...

    Chết cười mất, không có cái nào mà ta biết.

    "Đi, tham gia, tham gia."

    4

    Đến giờ Thân, ta mặc váy áo màu xanh nhạt không hề có chút cảm giác tồn tại nào, ngồi trong góc hẻo lánh.

    "Ai nha, bộ quần áo này của ta được làm bằng gấm hoa đấy, ngươi xem tay nghề này, cực kỳ tốt luôn."

    "Muội muội gần đây mới học được một điệu múa mới, nếu Thái tử điện hạ nhìn thấy, chắc chắn sẽ thích."

    "Hừ, không phải chỉ là biết múa thôi sao? Bài hát này của ta được cả Thái hậu nương nương khen ngợi đấy."

    Ta trầm mặc, mệt mỏi rã rời, ta muốn quay về đi ngủ.

    Bỗng nhiên, một tiếng "Thái hậu nương nương giá lâm" bén nhọn trực tiếp dọa ta khẽ run rẩy.

    Ta ngẩng đầu, đối mắt với một lão phụ nhân ung dung quý phái.

    Ai da, thật sự là Thái hậu.

    Ta kịp phản ứng đột nhiên cúi đầu xuống, cùng các thị thiếp khác cùng nhau hành lễ.

    "Thiếp thân tham kiến Thái hậu nương nương."

    "Hừ, trong phủ Thái tử có hơn hai mươi di nương, nhưng lại không có một ai có tác dụng!"

    Thái hậu cau mày, quét mắt vài lần trên người hai mươi mấy di nương chúng ta: "Thái tử bây giờ đã hai mươi ba tuổi rồi nhưng lại không có một hậu duệ nào, các thiếp thất các ngươi rốt cuộc để làm gì!"

    Bị Thái hậu dạy dỗ, các thị thiếp nhao nhao cúi đầu, khủng hoảng nói: "Thái hậu nương nương thứ tội…"

    Thái hậu hừ lạnh một tiếng, quan sát từng người chúng ta một lượt, cuối cùng chỉ vào ta và Triệu di nương: "Hai người các ngươi, tối nay đi hầu hạ Thái tử."

    Nghe vậy, trong mắt Triệu di nương chợt lóe lên sự vui mừng, không ngừng dập đầu tạ ơn.

    Mà ta, trực tiếp hóa đá tại chỗ.

    5

    Ta thậm chí không có cơ hội chạy trốn thì đã bị ma ma bên cạnh Thái hậu túm lấy, đặt vào thùng gỗ tắm rửa trong tẩm điện.

    Các nàng tắm rửa sạch sẽ cho ta, rồi thay một bộ sa y màu đỏ cho ta, cuối cùng nhét ta vào… trong chăn của Thái tử.

    Mà Triệu di nương thì bị nhét vào trong thư phòng của Thái tử.

    Chuẩn bị cả hai bên, dù Thái tử trở về phòng đi ngủ hay đi tới thư phòng thì đều có thể nhìn thấy một mỹ nhân khoác sa y.

    6

    Quá đỉnh.

    Ma ma đưa cho ta một quyển sách, phía trên vẽ hình ảnh hai hình người đáng nhau, có nhiều loại chiêu thức đánh nhau, vô cùng kì quặc.

    Con ngươi ta chấn động, hỏi ma ma: "Ta có thể xem thứ này sao?"

    Mặt ma ma không chút biểu cảm: "Hầu hạ Thái tử điện hạ cho tốt vào, ngày tốt lành sau này sẽ không thiếu phần ngươi."

    Nghĩ một hồi, cuối cùng ma ma quyết định…

    Cầm dây xích, trói ta lại.
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 3


    Đương nhiên, không phải vì sợ ta chạy trốn, mà vì để ta lấy lòng Thái tử.

    Ma ma nghĩ thầm, khi Thái tử trở về, ánh mắt đầu tiên sẽ nhìn thấy mỹ nhân mặc sa y mảnh mai bị xích sắt trói lại, điềm đạm đáng yêu gọi hắn "Điện hạ" .

    Đến lúc đó, không tin là Thái tử điện hạ không đ*ng t*nh.

    Trên thực tế, quả thực giống như ma ma nghĩ.

    Lúc Thương Dịch trở lại tẩm điện, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy mỹ nhân khoác sa y trên giường.

    Mỹ nhân bị trói lại, vừa bất lực vừa đáng thương.

    Yết hầu Thương Dịch khẽ nhúc nhích, con ngươi hơi ửng đỏ, giọng nói khàn khàn: "A Vũ?"

    Ta giật mình chấn động.

    Thái tử không đến, ngược lại là Thương Dịch tới.

    Điều này chứng tỏ chuyện gì?

    Chứng tỏ Thương Dịch biết ta sắp bị hiến cho Thái tử thị tẩm, cho nên dưới cơn nóng giận hắn đã làm thịt Thái tử, tới cứu ta rồi?

    Ánh mắt ta sáng lên, vui vẻ, kích động uốn éo người: "Dịch ca ca, mau cởi trói cho ta, hai ta hiện giờ lập tức bỏ trốn!"

    Thương Dịch lại không động đậy.

    Ta ngẩng đầu nghi ngờ nhìn hắn, đã thấy vẻ mặt Thương Dịch không thích hợp.

    Biểu cảm kia… Giống như muốn hủy ta, nuốt vào bụng.

    Cứu mạng, hình như ta đột nhiên hiểu ra cái gì rồi.

    Cúi đầu nhìn váy sa y mỏng manh trên người mình, mặt của ta trực tiếp đỏ đến mang tai.

    Mặc dù ta và Thương Dịch đã nói chuyện yêu đương lâu như vậy rồi, nhưng thật ra hai ta cũng chưa làm chuyện gì khác người.

    Nhưng bây giờ, hình như Thương Dịch thật sự muốn xảy ra chút chuyện gì đó với ta.

    Ta xấu hổ cúi đầu xuống: "Hiện giờ không được… Huynh nhịn thêm đi, chờ sau này, sau này chắc chắn!"

    Thương Dịch sững sờ: "Cái gì?"

    Ta trừng mắt liếc hắn một cái.

    Sao mà còn giả vờ ngây ngốc với ta chứ?

    Ta lại ưỡn ngực, chớp mắt: "Huynh nói xem? Mau lên đừng làm bừa nữa, mau cởi dây xích cho ta, huynh làm thịt Thái tử rồi, nói không chừng thị vệ sẽ nhanh chóng phát hiện, cho nên chúng ta mau trốn đi."

    Thấy Thương Dịch không nhúc nhích, ta gấp gáp bổ sung thêm một câu: "Nhanh lên! Huynh bây giờ là nghịch tặc đấy."

    Ta cũng đã nói đến mức này rồi, cuối cùng Thương Dịch vẫn cởi dây xích cho ta.

    Nhưng chúng ta chắc chắn không thể đi ra ngoài từ cửa chính.

    Ta ôm cổ Thương Dịch, trừng mắt nhìn: "Đi thế nào đây?"

    Thương Dịch xoay tròn bình hoa trên bàn, một giây sau, một cánh cửa ngầm xuất hiện.

    Ta kìm lòng không nổi giơ ngón tay cái lên: "Trâu bò, vì ám sát Thái tử mà ngay cả tẩm điện của Thái tử cũng tìm hiểu rõ ràng."

    Thương Dịch chỉ cười không nói.

    7

    Thương Dịch lại đưa ta quay về viện của mình.

    Ta không kịp chờ đợi mà bắt đầu thu dọn đồ đạc.

    "Sao thế?"

    Ta góp nhặt vàng bạc, nữ trang để vào trong túi quần áo, cũng không ngẩng đầu lên mà trả lời: "Thái tử c.h.ế.t rồi, Thái hậu chắc chắn sẽ hạ lệnh tra rõ. Nếu như tra ta được huynh thì chắc chắn cũng sẽ tìm hiểu nguồn gốc tra được ta, ta còn quá trẻ, ta không muốn chết."

    Ta loáng thoáng cảm thấy mình thật sự là một nữ nhân xấu xa.

    Nói thế nào thì Thái tử cũng được coi là phu quân của ta, hắn c.h.ế.t rồi, ta không chỉ không khổ sở mà còn rất vui mừng.

    Ai da, ta thật sự là lòng dạ rắn rết mà.

    Thấy Thương Dịch cứ mãi ngồi bên cạnh bàn thưởng thức trà, ta tức giận không có chỗ phát tiết: "Chúng ta cũng sắp thành nghịch tặc mưu hại hoàng tự rồi, sao huynh vẫn còn ung dung nhàn nhã uống trà thế, còn không mau tranh thủ thời gian thu dọn đồ đạc chạy trốn đi hả?"

    Thương Dịch không phải không biết mưu hại hoàng tự là đại tội chứ?

    Phải tru cửu tộc đấy!

    Thương Dịch bình tĩnh nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ cười: "Ta không g.i.ế.c hắn."

    ???

    A?

    Ta choáng váng: "Vậy sao huynh có thể đi vào tẩm cung của Thái tử được?"

    "Tối nay Thái tử tới chỗ Bệ hạ, không trở về phủ Thái tử, ta đương nhiên có thể đi vào tẩm cung của hắn."

    Ta tức đến bật cười.
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 4


    Rốt cuộc là Thương Dịch không nói rõ ràng hay là chính ta nghĩ quá nhiều rồi?

    Ta vứt túi đồ vừa thu dọn xong qua một bên, tức giận ngồi trên giường: "Vậy được. Nếu Thái tử không chết, huynh đưa ta ra khỏi tẩm điện của hắn, bị người khác phát hiện thì phải xử lý thế nào?"

    Một giây sau, Thương Dịch ôm ta bay lên không, đặt ở trên đùi hắn, lại mổ một cái lên môi ta: "Không sao đâu, ta có chút tai mắt trong phủ Thái tử, tự ta sẽ xử lý việc này, muội yên tâm nghỉ ngơi đi."

    "A."

    Đêm đã khuya, ta và Thương Dịch ngủ cùng giường.

    8

    Trong lúc mơ mơ màng màng, ta nghĩ tới khi mới quen biết với Thương Dịch.

    Ngày đó khi ta gặp được Thương Dịch ám sát Thái tử trên nóc, dưới chân không cẩn thận mà đạp hụt, ngã từ trên cái thang xuống, ngã hôn mê bất tỉnh.

    Ta vốn cho rằng Thương Dịch sẽ g.i.ế.c ta diệt khẩu.

    Nhưng ta không ngờ, ngày hôm sau ta tỉnh lại, mình vẫn còn nằm ở vị trí cũ!

    Chỉ có một mình ta, nằm chổng vó trên mặt đất cả đêm!

    Ta xoa eo đau nhức, thật sự không biết nên nói mình may mắn hay là bất hạnh.

    Có trải nghiệm lần này khiến ta thành thật vài ngày, cuối cùng vào một đêm khuya, không thể chịu được tịch mịch, Hồng hạnh… Mang theo chút nguyên liệu nấu ăn ra ngoài ăn đồ nướng.

    Ta đặc biệt chọn chỗ tương đối vắng vẻ trong phủ Thái tử, chuẩn bị vỉ nướng xong, bắt đầu nhóm lửa thịt nướng.

    Lúc ta nhét một miếng thịt bò vào trong miệng.

    Vèo một cái, một cái bóng xuất hiện trên đỉnh đầu ta, trong đêm khuya này càng đột ngột.

    Động tác nhấm nuốt thịt bò của ta dừng lại.

    Cái… Cái gì thế?

    Ta nhìn vỉ nướng trên đất, cưỡng ép an ủi mình chắc chắn là bóng của con côn trùng gì đó thôi, rồi lại gắp một miếng thịt bò vào trong miệng.

    Một giây sau, lại có một cái bóng hiện lên trên đỉnh đầu.

    Ta hoàn toàn luống cuống.

    Nhìn cái bóng, thứ bay qua rất tráng kiện… Suy nghĩ lại về thịt bò nướng mình vừa ăn hết một chút…

    Trời ạ, thịt bò biến thành oan hồn tới đòi mạng.

    Ta nhổ miếng thịt bò còn chưa kịp nuốt xuống ra, không chút do dự, quỳ trên mặt đất dập đầu với miếng thịt bò này:

    "Xin lỗi, xin lỗi, ngài đại nhân đại lượng bỏ qua cho ta đi!”

    "Ngài dưới suối vàng có linh thì tha cho ta một mạng, ta cam đoan sau này sẽ không tiếp tục ăn thịt bò nữa, ngày mai ta sẽ hoá vàng mã cho ngài, đốt một chút bò giấy, cam đoan là bò cái nhỏ nhắn xinh đẹp…"

    Ta run rẩy nói một tràng, một luồng gió thổi qua trên đỉnh đầu, một cái bóng thon dài xuất hiện trước mặt ta.

    Xong rồi… Cứu mạng! Quỷ bò đứng sau ta đòi mạng!

    Ta vặn vẹo thét chói tai lên, bò người lên chuẩn bị chạy trốn.

    Một giây sau, một giọng nói rõ ràng vang lên sau lưng.

    "Ngươi có bệnh sao?"

    Chậc…

    Ta run rẩy quay đầu lại, thấy nam thích khách Thương Dịch mới gặp vào đêm mấy ngày trước.

    Hắn vẫn mặc một thân đồ đen, ôm kiếm trong tay, cau mày nhìn ta khó hiểu.

    "Ngươi ngươi ngươi… Thứ vừa mới bay tới bay lui là ngươi sao?"

    Thương Dịch gật đầu.

    "Vừa rồi đang luyện kiếm thì thấy ngươi dập đầu với thịt bò giống như bị điên vậy."

    Thương Dịch nhíu mày.

    Dù hắn nghĩ thế nào cũng không hiểu được sao ta lại muốn dập đầu cầu xin tha thứ với miếng thịt bò này.

    Ta sắp điên rồi, thật đấy.

    Chuyện mất mặt xấu hổ, tự mình biết là được rồi, lại còn bị người khác nhìn thấy.

    Ta hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống, gập ghềnh tìm một lý do không hề thuyết phục: "Ta… Đây là truyền thống ở quê hương chúng ta, cho nên ta… Ta đang cầu phúc."

    Thương Dịch cúi đầu nhìn miếng thịt bò đã bị nhai hai cái trên mặt đất một lát, trầm mặc.

    Sau khi trầm mặc một hồi, hắn khẽ gật đầu.

    "Ừm, biết rồi."

    Vì để che giấu sự xấu hổ, ta lại ngồi xổm trên mặt đất đặt xiên thịt gà đã xiên trên kệ nướng, vừa nướng vừa lẩm bẩm: "Cầu phúc xong rồi, có thể bắt đầu nướng rồi."
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 5


    Mà Thương Dịch lại vẫn đứng ở bên cạnh ta không rời đi.

    Ta vẫn luôn cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn đang ở trên người ta.

    Ta không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn hắn, thấy hắn yên lặng nhìn chằm chằm mặt ta.

    Con ngươi ta chấn động.

    Chẳng lẽ hắn… Chẳng lẽ!

    Ta gần như nghiến răng gằn mấy chữ từ trong hàm răng: "Ngươi bỏ ngay suy nghĩ ấy đi, ta… Ta chính là nữ nhân của Thái tử, ngươi…"

    "Ngươi có biết đốt lửa ở phủ Thái tử, nếu bị phát hiện sẽ bị xử phạt như nào không?"

    Ta sững sờ: "A?"

    Khóe miệng Thương Dịch nở một nụ cười kỳ quái.

    "Theo quy củ trong phủ Thái tử, lén lút châm lửa buổi tối, sẽ bị đánh ba mươi đại bản."

    Ta choáng váng, ngây ngốc nhìn vỉ nướng trên đất rồi lại ngẩng đầu nhìn Thương Dịch: "Hả? Ta không biết, không ai nói với ta."

    Thấy vậy, khóe môi Thương Dịch cong lên một nụ cười ác liệt, khẽ hừ một tiếng: "Cho nên…"

    Không đợi Thương Dịch nói lời phía sau, ta dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai nhét thịt gà vừa mới nướng chín vào trong miệng Thương Dịch chặn họng.

    "Ha ha ha ha ha! Hiện giờ ngươi là tòng phạm, ta bị đánh thì ngươi c*̃ng không chạy thoát được."

    Ta chống nạnh nhe răng cười.

    Lại không nhìn thấy, nắm đ.ấ.m xuôi bên người Thương Dịch nắm chặt lại, hơi híp mắt, vẻ mặt không rõ ý đồ.

    Xiên thịt gà này đã bị ta cắn một miếng.

    9

    Nhớ lại chuyện quen biết với Thương Dịch, ta từ từ ngủ thiếp đi.

    Sáng sớm, trời còn chưa sáng, Thương Dịch ngủ bên cạnh ta đã rời giường rời đi.

    Thương Dịch mặc quần áo quay về thư phòng của mình, thị vệ canh giữ ở cửa thấy hắn, cung kính xoay người hành lễ: "Tham kiến Thái tử điện hạ."

    Thương Dịch gật đầu, sau khi đẩy cửa thư phòng ra, lại thấy được mỹ nhân khoác sa y nằm nghiêng trên giường êm.

    Mỹ nhân này nghiễm nhiên chính là Triệu di nương bị Thái hậu nương nương sắp xếp ở đây.

    Vừa thấy Thương Dịch, Triệu di nương khổ sở đợi suốt cả đêm điềm đạm đáng yêu gọi một tiếng "Điện hạ" .

    Thương Dịch cũng không nói chuyện, ám vệ chủ động mời Triệu di nương ra ngoài.

    Sau khi dọn dẹp xong thư phòng, Thương Dịch ngồi trước bàn sách, rút một tờ giấy vẽ từ trong một đống công văn ra.

    Bởi vì kỹ thuật của người vẽ tranh không tốt cho nên bức tranh này được vẽ cực kỳ trừu tượng.

    Trong tranh dường như vẽ buổi tối, vầng trăng treo trên bầu trời, dưới mặt trăng là một cô nương… Đang quỳ trên mặt đất dập đầu bộp bộp.

    Thương Dịch v**t v* cô nương trên tranh, khóe môi không khỏi cong lên.

    Thương Dịch nhớ lại lần thứ hai gặp mặt Kiều Vũ, đêm đó hắn đang luyện kiếm, củng cố khinh công của mình, chợt thoáng nhìn thấy phía dưới có một ánh lửa.

    Là nữ tử đang nướng thịt ăn.

    Thương Dịch không để ý đến nàng, phối hợp luyện kiếm, lại chợt nghe thấy một tiếng bộp bộp.

    Nữ tử kia đột nhiên quỳ trên mặt đất, dập đầu bộp bộp với miếng thịt bò phun ra từ trong miệng, cầu xin tha thứ.

    Thương Dịch cảm thấy, thật là quá đáng.

    Hắn làm Thái tử hơn hai mươi năm, từng thấy người dập đầu với người, người dập đầu với động vật, nhưng lại chưa từng thấy người dập đầu với thịt bò nướng.

    Nữ nhân ly kỳ.

    Nghĩ tới đây, Thương Dịch dặn dò ám vệ: "Nói với phòng bếp một tiếng, ba bữa một ngày của Kiều di nương sau này đều chuẩn bị theo sở thích của nàng ấy."

    10

    Ta tỉnh dậy.

    Vừa mở mắt đã thấy mấy tiểu cung nữ bưng quần áo, giày đứng ở bên cạnh giường của ta.

    Ta giật nảy mình, cho rằng đây là muốn đưa ta lên đường.

    "Làm gì thế?"

    Các cung nữ cung kính trả lời: "Bẩm Kiều di nương, Thái hậu nương nương tổ chức yến tiệc ở phủ Thái tử, mời một số quý nữ thế gia đến, muốn tuyển phi cho Thái tử điện hạ."

    Ai da, tuyển phi cho Thái tử mà còn có chuyện cần một tiểu thiếp như ta làm sao?

    Dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng của ta, cung nữ tiếp tục nói: "Thái hậu nương nương dặn dò, chư vị di nương cũng phải trình diện."
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 6


    Hít… Tuyển phi cho Thái tử, kêu mấy người thiếp chúng ta tới làm gì?

    Đơn thuần là để nhận Thái tử phi tương lai sao? Hay là để tiện cho Thái tử phi ra oai phủ đầu chúng ta?

    Ta nghĩ mãi mà không rõ, nhưng ta cũng không ngại đi ngang qua sân khấu gì đó, dù sao thì trong loại yến tiệc Hoàng gia này chắc chắn sẽ có rất nhiều đồ ăn cao cấp.

    Có thể ngồi trong góc hẻo lánh nhất để ăn vài miếng cũng được.

    Nghĩ như vậy, sau khi các cung nữ trang điểm cho ta, ta mặc một bộ váy áo màu xanh không đáng chú ý tiến vào sảnh yến tiệc phủ Thái tử.

    Canh giờ vẫn còn sớm, Thái hậu nương nương còn chưa tới, trong phòng yến tiệc chỉ có một đám thị thiếp.

    Một đám các thị thiếp có thái độ khác thường, đều là mặc váy áo màu trắng khiêm tốn ngồi ở phía sau, ghé đầu kề tai nhỏ giọng thảo luận.

    "Haizz… Chỉ mong Thái tử phi là một nữ tử lương thiện, đừng làm khó dễ những tỷ muội chúng ta mới tốt."

    "Ai mà không mong vậy? Chỉ sợ Điện hạ cưới tôn nữ của Trương lão tướng quân, vậy sau này tỷ muội chúng ta cũng không có quả ngọt để ăn rồi."

    "Còn có cô nương nhà Lý Thượng thư nữa, nghe nói là một người mạnh mẽ ngang ngược, hi vọng Thái tử phi đừng là nàng ta."

    Các thị thiếp thảo luận sôi nổi, chủ đề bỗng nhiên chuyển đến trên người ta và Triệu di nương.

    "Kiều di nương, đêm qua ngươi có nhìn thấy Thái tử điện hạ không? Điện hạ có sủng hạnh ngươi hay không?"

    Ta lắc đầu: "Không có, đêm qua điện hạ không quay về tẩm điện."

    Nghe vậy, các thị thiếp nhao nhao thổn thức không thôi, lại quay đầu hỏi Triệu di nương.

    Triệu di nương cười, vén tóc ra sau tai, dáng vẻ xuân phong đắc ý: "Đương nhiên là có, sáng nay điện hạ mới đi đến thư phòng, thấy ta, điện hạ còn khen ta mấy câu đấy. Chỉ tiếc là canh giờ không đúng, nếu không điện hạ nhất định muốn ta thị tẩm."

    Triệu di nương vừa dứt lời, các thị thiếp ghen tị.

    Thái tử phi sắp vào phủ, những thị thiếp chưa được sủng hạnh như chúng ta dễ trở thành nơi trút giận của Thái tử phi nhất, mà Triệu di nương được sủng thì không như thế.

    "Thật ghen tị với Triệu tỷ tỷ, nếu như ta cũng có thể được điện hạ sủng ái thì tốt rồi."

    Còn chưa thảo luận xong, đã nghe thấy thái giám hô một tiếng "Thái hậu nương nương giá lâm, Thái tử điện hạ giá lâm".

    Các thị thiếp nhao nhao hành lễ.

    Thái hậu mặc trang phục quý giá ung dung, mà Thái tử điện hạ đứng ở sau lưng bà ấy… Đeo một chiếc mặt nạ trên mặt.

    Ta không nhịn được mà nhìn lén Thái tử.

    Chậc… Mặt nạ này còn rất hài hước, gần như phủ kín cả gương mặt hắn, nhìn qua còn rất buồn cười.

    Thị thiếp ngồi ở bên cạnh ta nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chậc… Vì sao điện hạ lại đeo mặt nạ?"

    Ta thẳng tính nhanh miệng: "Chắc hẳn là vẻ ngoài xấu xí, sợ Thái tử phi tương lai ghét bỏ hắn."

    Không biết có phải là ảo giác của ta hay không.

    Ta nói xong câu nói này, Thái tử điện hạ hình như nhìn thoáng qua phía ta, ánh mắt kia… Có chút ý đồ không rõ.

    Khiến ta sợ đến mức co rụt cổ lại, cúi đầu.

    Không bao lâu sau, mười cô nương xinh xắn cũng được cung nữ dẫn vào.

    Các cô nương ăn mặc vô cùng kiều diễm, mỗi người mỗi vẻ. Sau khi hành lễ, Thái hậu ban thưởng ghế ngồi cho các nàng ấy.

    "Thận Nhi à, con xem những cô nương này xem, đều là cô nương tốt có phẩm hạnh, giỏi giang nhiều mặt mà ai gia và mẫu hậu con chọn lựa, con xem một chút xem có thích ai không?"

    Nói xong, có cung nữ dâng khay lên, trên khay là một đóa hoa mẫu đơn và hai đóa thược dược.

    "Nếu như ngươi coi trọng cô nương nào làm Thái tử phi thì ban thưởng hoa mẫu đơn, trắc phi thì ban thưởng thược dược."

    Thái hậu cười híp mắt nhìn Thái tử, trong mắt ẩn chứa sự chờ mong.
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 7


    Nhưng Thái tử không thèm nhìn các cô nương kia một cái nào, rót một chén trà hiến cho Thái hậu, kính cẩn nghe theo nói: "Mời Hoàng tổ mẫu uống trà."

    Thấy vậy, Thái hậu c*̃ng nhìn ra được, cháu trai này của mình không muốn tuyển phi.

    "Thận Nhi, Hoàng tổ mẫu biết con xưa nay không gần nữ sắc, nhưng dù sao con cũng là Thái tử một nước, sao hậu viện có thể trống rỗng? Thận Nhi, hôm nay dù như thế nào thì con cũng phải tuyển một vị Thái tử phi."

    Thái hậu nương nương tự mình nhét đóa hoa mẫu đơn kia vào trong tay Thái tử.

    Thái tử cụp mi mắt: "Hoàng tổ mẫu thật sự muốn tôn nhi tuyển phi sao?"

    "Đương nhiên rồi."

    Ta ở phía dưới vừa xem náo nhiệt vừa ăn bánh ngọt.

    Mấy thị thiếp bên cạnh ta đang thảo luận sôi nổi xem Thái tử sẽ ban hoa mẫu đơn cho cô nương nào.

    "Thái tử hình như vừa nhìn thoáng qua cô nương mặc y phục màu tím kia, ta cảm thấy hẳn là nàng ấy."

    "Người mặc y phục màu lam có vẻ xinh đẹp hơn chứ? Nếu như ta là điện hạ, ta sẽ chọn người mặc y phục màu lam kia."

    "Tóm lại đừng là cô nương nhà Trương lão tướng quân và Lý Thượng thư là được."

    Ta bỏ bánh ngọt sữa bò vào trong miệng nhấm nuốt, trơ mắt nhìn Thái tử đi về phía bên này.

    Hắn đi qua mười cô nương đợi tuyển chọn kia, đi tới trước mặt đám thị thiếp chúng ta.

    Hít… Không thể nào, không thể nào, Thái tử điên rồi à, hắn cũng không thể chọn Thái tử phi trong đám thị thiếp chúng ta chứ!

    Ta bỗng nhiên nghĩ đến, Triệu di nương hình như đã nói, Thái tử khen nàng ta xinh đẹp, còn muốn sủng hạnh nàng ta.

    Thế là ta quay đầu nhìn về phía Triệu di nương, nàng ta đang ngượng ngùng cúi thấp đầu, thỉnh thoảng ngước mắt lên nhìn Thái tử.

    Ai da, thật sự giống như ta nghĩ!

    Thái tử từ chối Thái hậu ở trước mặt mọi người, khăng khăng muốn lập một thị thiếp làm Thái tử phi, nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch muốn bùng nổ rồi.

    Ta đang xem náo nhiệt vui vẻ thì chợt phát hiện có thêm một đóa hoa mẫu đơn xuất hiện trước mặt.

    Ta: "?"

    Ta nhìn đóa hoa trước mặt, rồi lại ngẩng đầu nhìn Thái tử đứng trước người ta, bánh ngọt nghẹn lại trong họng một chút.

    Không… Không phải chứ?

    "Hoàng tổ mẫu, tôn nhi chọn nàng ấy."

    Ta trầm mặc…

    Thái tử thật sự có tình cảm vô cùng sâu đậm với Triệu di nương, sợ Thái hậu làm khó Triệu di nương nên đặc biệt chọn ta làm lá chắn.

    Thái tử gọi là Thận Nhi gì đó đúng không? Thận Nhi này thật đáng c.h.ế.t mà, sao Thương Dịch không làm thịt ngươi đi chứ!

    Ta hung dữ nghĩ thế, ngoài miệng lại hết sức thành thật mà bắt đầu kháng cự: "Điện hạ, thiếp không xứng, xin ngài thu hồi mệnh lệnh đã ban ra."

    "Không, ngươi xứng."

    Mẹ nhà ngươi, tiện nhân Thận Nhi.

    Ta tức đến mức gần như muốn cắn nát răng, ánh mắt của Thái hậu hận không thể chơi c.h.ế.t ta, mà ta lại không thể không giả vờ tỏ vẻ nhát gan sợ phiền phức.

    "Điện hạ cũng đừng nói đùa với thiếp, thiếp chỉ là…"

    Thái hậu thật sự tức đến bùng nổ rồi, bà ấy bỗng nhiên vỗ bàn một cái, đứng lên từ trên ghế, tức giận nói: "Đủ rồi! Người đâu, đưa tiện thiếp không có liêm sỉ này xuống ——"

    "Thái hậu nương nương, không xong rồi, không xong rồi! Bệ hạ ngài ấy… Bệ hạ xảy ra chuyện rồi!"

    Con ngươi Thái hậu hơi co lại, không thèm nhìn ta thêm chút nào nữa, lảo đảo chạy chậm về phía cửa.

    Thái tử điện hạ theo sát phía sau, c*̃ng rời đi theo.

    Chỉ có ta không hiểu ra sao.

    Bệ hạ không phải cha của Thái tử sao? Bệ hạ làm sao?

    Trên bàn trước mặt ta vẫn đặt đóa hoa mẫu đơn mà Thái tử để lại, ta trả lại nó cho thái giám bưng khay.

    Thái giám kia lại cười như không cười nhìn ta chằm chằm: "Coi như ngươi thức thời."

    Ta trầm mặc cúi đầu.

    Ta đương nhiên thức thời, không thì chẳng lẽ ta thực sự muốn làm Thái tử phi, làm khiên chắn cho Triệu di nương sao?

    Trò cười.
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 8


    11

    Bởi vì Bệ hạ xảy ra chuyện, Thái hậu và Thái tử vội vàng rời đi nên buổi yến tiệc tuyển phi này đã trực tiếp kết thúc.

    Ta cũng được thả đi, trên đường đi, trong lòng ta run sợ trở về viện tử của mình, đột nhiên uống hết một ly nước lạnh lớn.

    Thật quá kinh khủng.

    Nếu như Thái hậu thật sự hạ chỉ xử tử ta, vậy thì ta sẽ rơi vào một kết cục bi thảm c.h.ế.t không toàn thây.

    Thái tử sẽ chọn một cô nương khác làm khiên chắn cho Triệu di nương.

    Ta càng phát hiện, phủ Thái tử này quả nhiên vô cùng hiểm ác, ta nhất định phải nhanh chóng rời đi.

    Bây giờ ta không chỉ thu hút sự thù hận của Thái hậu mà còn thu hút sự thù hận của không ít thị thiếp, đồ đần cũng biết sau này ta không có ngày an nhàn.

    Nhất định phải tranh thủ thời gian chạy trốn!

    12

    Ta lại đi tới nơi ta và Thương Dịch nhiều lần gặp mặt để tìm hắn.

    Nhưng mà lại không hề thấy bóng dáng của hắn ở đó.

    Ta bắt đầu khủng hoảng.

    Hầu như hôm nào hắn cũng tới gặp ta, vì sao chỉ có hôm nay không tìm thấy dấu vết tung tích?

    Chắc hẳn Thương Dịch đã nghe nói chuyện ta được tuyển chọn làm Thái tử phi, nghi ngờ ta và Thái tử có dính líu nên muốn chia tay với ta.

    Ta nằm lỳ ở trên giường khóc lớn.

    Quá ấm ức, Thương Dịch thậm chí còn không nghe ta giải thích đã trực tiếp chơi trò biến mất, sao hắn có thể làm như thế chứ?

    Hắn đơn phương chia tay, thậm chí còn không chịu gặp ta một lần, thật sự là quá vô tình.

    Ta nằm lỳ trên giường khóc nửa canh giờ rồi lau nước mắt, quyết định vẫn phải dựa vào chính mình chạy trốn.

    Nếu Thương Dịch đã vứt bỏ ta, vậy thì quãng đường còn lại phải nhờ vào chính mình.

    13

    Ta thề, suýt chút nữa ta đã chạy được rồi.

    Khi cả người ta treo ở bên tường phủ Thái tử, đang chuẩn bị nhảy ra bên ngoài, ta bị người kéo xuống.

    "Kiều quý nhân, ngài tính toán đến đâu rồi?"

    Ta cúi đầu không rên một tiếng giống như một học sinh tiểu học làm chuyện sai.

    "Kiều quý nhân, bây giờ Thái tử điện hạ đã đăng cơ làm đế, ngài cũng nên dọn dẹp một chút đồ vật, cùng tạp gia tiến cung."

    Ta sững sờ, lúc này mới kịp phản ứng lại xưng hô của thái giám này với ta.

    Thái tử Thận Nhi lên ngôi rồi sao? Còn phong ta làm quý nhân? Cứu mạng, đây là chuyện khi nào thế?

    Ta chợt nhớ tới tiếng chuông nghe thấy tối hôm qua, còn tưởng rằng là tùy tiện gõ, không ngờ lại là tiếng chuông Bệ hạ thăng thiên.

    Nhưng việc đã đến nước này, ta không thể trốn thoát, chỉ có thể ủ rũ cúi đầu đi theo bọn hắn tiến cung.

    Sau khi tiến cung, ta đại khái không thể chạy ra ngoài được, phải bị vây ở trong cung cả đời mất?

    Ta bi quan nghĩ thế.

    14

    Ta được ban cho ở trong Thúy Trúc cung, một đống lớn ban thưởng được đưa tới chỗ ta, các cung nữ, thái giám đều cung kính gọi ta là "Kiều quý nhân", gọi đến mức da đầu ta tê dại.

    Thúy Trúc cung rất lớn, chỉ có một mình ta ở đây.

    Ta chợt nhớ tới những thị thiếp khác trong phủ Thái tử.

    "Những người khác đâu? Các nàng c*̃ng tiến cung rồi sao?"

    "Bẩm Kiều quý nhân, Bệ hạ chỉ sắc phong một mình ngài, cũng không sắc phong những di nương khác trong phủ."

    Ta bỗng cảm thấy vô cùng sợ hãi.

    Đây rốt cuộc là chuyện thế nào? Thái tử điện hạ trước đây giờ cũng đã làm Hoàng đế rồi, đã có năng lực bảo vệ Triệu di nương mà mình âu yếm rồi chứ? Sao còn muốn bám lấy một mình ta không thả?

    Không phải chứ… Chỉ túm một mình ta để hành thôi đúng không?

    Ta điên rồi, ta quả thực sắp điên rồi, nhưng ta không thể không duy trì thiếp lập nhân vật, giả vờ diễn ra dáng vẻ mừng rỡ.

    Ha ha, ha ha ha ha! Ta rất vui vẻ.

    15

    Đêm khuya, ta nằm trên giường lớn trằn trọc không ngủ được.

    Bỗng nhiên, một đôi tay rơi vào trên người ta, ta rơi vào trong một lồng n.g.ự.c quen thuộc.
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 9


    Hương tùng dễ ngửi bao bọc ta, giọng nói trầm thấp từ tính của nam nhân vang lên từ phía sau: "A Vũ còn chưa ngủ sao?"

    Ta nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đạp hắn một cước rơi xuống giường.

    "Cút xa một chút, đừng ôm ta."

    Nghe thấy ta ầm ĩ, Thương Dịch vô cùng tốt tính nhẹ giọng dỗ dành bên tai ta: "Đừng nóng giận, những ngày này ta có một số việc cần xử lý gấp, để một mình muội ở lại phủ Thái tử, là do ta không đúng. muội muốn mắng thì mắng đi."

    Ta tức giận không có chỗ phát tiết, một câu "Có việc cần xử lý" là có thể nhét bạn gái của mình vào loại đầm rồng hang hổ kia sao!

    "Huynh cút đi, ta đã là sủng phi của Hoàng đế rồi, ta muốn chia tay với huynh."

    Vì để chọc giận Thương Dịch, ta thậm chí còn bổ sung thêm một câu: "Hoàng đế còn đặc biệt cho phép ta gọi tên hắn, gọi hắn là Thận Nhi."

    Không biết có phải là ảo giác của ta hay không, Thương Dịch không chỉ không tức giận, ngược lại khóe môi còn cong lên một nụ cười khẽ.

    "A Vũ yên tâm, ta biết muội cũng không muốn làm Kiều quý nhân, vậy thì không làm nữa."

    Hít… Cho nên lời này của hắn có nghĩa là có thể đưa ta xuất cung sao?

    Hắn có thể một mình chui vào trong cung, chắc hẳn tự nhiên cũng có thể đưa ta rời khỏi hoàng cung chứ?

    Mặc dù ta còn đang giận hắn, nhưng so với việc ngơ ngác sống cả đời trong cung thì chuyện hắn để ta một mình ở phủ Thái tử phảng phất trở nên không còn quan trọng.

    Nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định làm hòa với Thương Dịch trước đã.

    "Vậy huynh phải đưa ta xuất cung đấy."

    Thương Dịch khẽ cong khóe môi, ôm ta vào trong ngực, dụ dỗ: "Đương nhiên rồi. Chỉ là… Cần A Vũ phối hợp một chút."

    "Phối hợp cái gì?"

    "Ta đã thăm dò rồi, Hoàng đế rất thích muội, tối mai muội mang một phần bánh ngọt có bỏ thuốc tới Ngự Thư phòng cho hắn, sau khi hắn ăn thì chúng ta sẽ rời đi."

    Con ngươi ta chấn động: "Huynh muốn ta hạ độc c.h.ế.t hắn sao?"

    Thương Dịch ngạc nhiên, bật cười nói: "Chỉ là chút thuốc mê thôi. lòng nghi ngờ của Hoàng đế rất nặng, trước khi ăn thứ gì cũng phải cho người thử độc, nếu muội đưa đồ ăn qua, vậy khả năng cao hắn sẽ không thử độc mà trực tiếp ăn luôn."

    À, ta hiểu rồi.

    Thương Dịch nói Hoàng đế thích ta, chắc hẳn đã phái không ít người nhìn chằm chằm vào ta, chỉ có khiến Hoàng đế hôn mê thì chúng ta mới có thể an toàn rời khỏi hoàng cung.

    Mặc dù là vậy… Nhưng ta vẫn cảm thấy cách này có chút không ổn.

    Nhưng nếu ta muốn rời khỏi hoàng cung, cũng chỉ có thể nghe theo Thương Dịch.

    16

    Tối ngày hôm sau, ta tự mình xuống bếp làm bánh ngọt, cũng thêm một chút thuốc mà Thương Dịch cho, đặt bánh trong hộp cơm, bưng tiến về Ngự Thư phòng của Hoàng đế.

    "Tham kiến Kiều quý nhân."

    Ta kiên trì khẽ gật đầu: "Bản cung cầu kiến Bệ hạ."

    "Vâng, mời Kiều quý nhân."

    Ta mơ hồ tiến vào trong Ngự Thư phòng.

    Xem ra Thương Dịch nói đúng, Hoàng đế này quả thực thật sự thích ta, thậm chí không cần thông truyền một tiếng đã trực tiếp cho ta tiến vào.

    Hít… Nhưng mà không phải Hoàng đế thích Triệu di nương sao?

    "Bệ hạ, đây là tấu chương trình lên hôm nay."

    "Ừm, để xuống đi."

    Ta giật mình chấn động.

    Giọng nói này… Là Thương Dịch sao?

    Lúc trước chẳng qua ta chỉ cảm thấy giọng Thương Dịch và Hoàng đế có hơi giống nhau, chỉ là giọng Thương Dịch trầm thấp hơn một chút, nhưng ta chưa bao giờ nghĩ tới phương diện này!

    Ta run rẩy đi đến trước cửa nhỏ, thông qua khe cửa nhìn thoáng qua bên trong.

    Thương Dịch mặc long bào ngồi ở chủ vị, xung quanh có mấy tên thái giám, trong đó có người hôm qua đón ta vào cung.

    Ha ha ha ha ha ha!

    Ta cười gằn, suýt chút nữa qua đời tại chỗ.

    Ta ném hộp bánh ngọt kia xuống đất, cũng không quay đầu lại, rời khỏi Ngự Thư phòng.

    Trên đường đi, tinh thần ta hoảng hốt, giống như mất hồn.
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 10


    Quá huyền ảo, chuyện kinh dị như thế sao lại xảy ra trên người ta chứ!

    Ta cũng không biết mình trở lại Thúy Trúc cung như thế nào.

    17

    "Bệ hạ, Kiều quý nhân đã tới rồi."

    Ám vệ báo cáo với Thương Dịch: "Lúc đầu khi Kiều quý nhân đến nhìn có vẻ hơi sợ hãi, nhưng lúc đi ra có biểu cảm dữ tợn, giống như gặp phải đả kích nghiêm trọng gì vậy."

    Trước mặt Thương Dịch bày bức tranh kia, hắn khẽ vuốt lên mặt nữ tử trong tranh, một lát sau mới nói: "Lừa nàng lâu như vậy, chắc hẳn hiện giờ nàng hận c.h.ế.t trẫm rồi."

    Vừa nghĩ tới dáng vẻ tiểu cô nương kia nổi điên, Thương Dịch đã cảm thấy có hơi đau đầu.

    "Đi tới Thúy Trúc cung."

    18

    Khi cung nữ đến báo Hoàng đế tới, trong lòng ta bỗng nhiên giật mình một cái, nghĩ đến một ý đồ xấu.

    Thế là ta đặc biệt tỉ mỉ ăn mặc một phen, nén họng gả vờ dáng vẻ ngại ngùng quyến rũ thỉnh an Thương Dịch: "Thiếp thân thỉnh an Bệ hạ."

    Thương Dịch không có mang hắn cái kia xấu mặt nạ, mà là lấy chân thực bộ dáng đối mặt ta.

    Ta đột nhiên phát hiện mình bị Thương Dịch trêu đùa, tối qua hắn kêu ta đưa bánh ngọt cho Hoàng đế chính là muốn để ta tận mắt phát hiện thân phận thật của hắn.

    Ta trực tiếp tức giận ngút trời.

    Thương Dịch cười khẽ, ôm bờ vai của ta, hỏi: "A Vũ tức giận sao?"

    Ta không muốn nhìn hắn chút nào, qua loa nói: "Thiếp thân không dám."

    Ta cúi đầu, không thèm nhìn hắn một cái nào.

    Thương Dịch thở dài, bỗng nhiên kéo ta vào trong ngực: "A Vũ."

    Ta dữ tợn nghiêm mặt giãy dụa, lại phát hiện dù như thế nào c*̃ng không thoát được.

    Thương Dịch không chỉ có vóc dáng cao, sức lực c*̃ng lớn, ta thấp hơn hắn hẳn một cái đầu.

    "A Vũ, không phải ta cố ý giấu nàng.”

    Thương Dịch sờ lên đầu của ta, bỗng nhiên ôm ta đặt lên giường, cúi người đè xuống, hôn ta giống như lúc trước.

    Nhưng khác với trước kia chính là, nụ hôn này vừa mãnh liệt vừa bá đạo, còn mang theo chút tình ý khó mà diễn tả bằng lời.

    Sau khi nụ hôn kết thúc, ta mới phát hiện không thấy áo ngoài của mình, dây lưng quần áo trong hình như c*̃ng nới lỏng hơn chút.

    "A Vũ, tên của ta là Thẩm Trường Dịch, tự là Thận, sở dĩ vẫn luôn giấu diếm nàng là vì sợ bị Hoàng hậu phát hiện ra nàng.”

    "Ta cũng không phải là con ruột của Hoàng hậu, mẹ đẻ của ta là một phi tử có địa vị cực thấp, sau này c.h.ế.t bệnh trong cung, ta ở trong lãnh cung mấy năm, bởi vì Hoàng hậu không có con ruột nên ta được nhận nuôi trong cung của Hoàng hậu.”

    "Hoàng hậu coi ta như người xa lạ, ta và phụ hoàng cũng không có tình cảm. Trong cung chỉ có một mình Hoàng tổ mẫu tốt với ta.”

    "Chỉ có leo lên hoàng vị, ta mới có thể quang minh chính đại có được nàng, A Vũ, xin lỗi nàng."

    Lúc hắn nói lời này, vẻ mặt cực kỳ thành khẩn.

    Nhưng tay hắn lại không hề thành thật.

    Sau khi nói xong, trên người ta chỉ còn lại đồ lót thiếp thân.

    Ta cắn răng nghiến lợi mắng: "Người nói chuyện thì cứ nói, c** q**n áo ta làm cái gì!"

    "Xuỵt."

    Thương Dịch hôn lên môi của ta một lần nữa.

    Trong điện nổi sóng ngầm, mặt trăng lặng lẽ trốn trong mây.

    19

    Sau này, không hiểu sao ta lại có thêm một thân phận: Đích nữ thất lạc nhiều năm của nhà Kiều thượng thư.

    Lúc ta hỏi tới, Thương Dịch xoa đầu của ta, giải thích với ta: "Có thân phận này thì ta c*̃ng tiện quang minh chính đại tăng phân vị cho nàng, A Vũ."

    Thế là, ta trực tiếp được phong làm Quý phi.

    Thái hậu trước đây, bây giờ là thái hoàng Thái hậu mở một mắt nhắm một mắt với chuyện này, chỉ cần thân phận đúng chỗ, Thương Dịch thích, bà ấy sẽ mặc kệ.

    Nhưng Hoàng hậu ngồi lên vị trí Thái hậu thì rất vội.

    Bà ta cố ý muốn đích nữ mẫu tộc tiến cung làm Hậu, Thương Dịch lại không hề có ý này.

    Thế là Thái hậu bắt đầu lấy ơn nuôi dạy nhiều năm ra để uy h.i.ế.p Thương Dịch.
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 11


    Lúc này Hoàng hậu mới phản ứng lại, Thương Dịch đứng trước mặt bà ta đã sớm không còn là đứa bé nghèo túng mất nương trong lãnh cung năm đó nữa.

    Ta c*̃ng thuận lợi trở thành Quý phi.

    Ngày đại điển phong Phi, ta dỡ mũ phượng trên đỉnh đầu xuống, xoa bóp cái cổ bị đè đau nhức, không ngừng phàn nàn: "Mệt c.h.ế.t mấy, làm Quý phi gì chứ, ta vẫn làm quý nhân thì tốt hơn."

    Sau khi Thương Dịch đến, các cung nữ thức thời rời đi, chỉ còn lại ta và Thương Dịch ở riêng.

    "A Vũ, đợi sau khi thời cơ chín muồi, ta sẽ phong nàng làm Hậu."

    Lúc ở trên giường, Thương Dịch nói như thế.

    "Ai… Đừng cắn ta… Đúng rồi, những thị thiếp kia đâu?"

    "Ta cho các nàng đủ tiền bạc rồi thả các nàng đi."

    "A."

    Dường như bất mãn với việc ta phân tâm nên Thương Dịch lại cắn một cái trên môi ta, tay c*̃ng không thành thật, không nhẹ không nặng bóp thịt mềm bên hông ta: "Không được phân tâm."

    Ta bị đau, vươn tay hung hăng cào phía sau lưng hắn: "Không được phép bóp lung tung, đáng ghét!"

    ( Hoàn chính văn)

    Phiên ngoại

    1

    Sau khi lên làm Hoàng hậu, Thương Dịch đột nhiên muốn mang ta xuất cung đi chơi, nói là có một nơi rất hay.

    Sau khi đến đó, ta cảm thán một câu:

    "Quả thực chơi vui."

    Hôm nay, Thương Dịch đặc biệt chăm chút ăn mặc, mặc áo bào đen thêu chỉ vàng, toàn thân nhìn qua có vẻ mày rồng mắt phượng, khí thế cực mạnh.

    Mà ta c*̃ng mặc áo gấm, cài không ít trâm bạc, nhìn giống như nhà giàu mới nổi.

    Nơi Thương Dịch dẫn ta tới hôm nay là ngôi làng mà “ta” đã từng sinh sống vài chục năm.

    Quên không nói, thật ra ta xuyên qua.

    Chủ nhân thân thể này của ta vốn lớn lên trong một gia đình trọng nam khinh nữ, đứng thứ năm trong nhà, vốn gọi là Kiều Ngũ.

    Bốn người tỷ tỷ trên nàng ấy hoặc là vừa sinh ra đã c.h.ế.t chìm, hoặc là c.h.ế.t yểu, tóm lại, năm đứa bé đầu tiên chỉ có ta và tam tỷ còn sống.

    Mà cuộc sống hàng ngày của nguyên chủ Kiều Ngũ chính là hầu hạ đệ đệ, hầu hạ phụ mẫu, phụ mẫu có chút không hài lòng thì sẽ hành hung hai tỷ muội một trận.

    Đệ đệ còn nhìn lén hai tỷ muội thay quần áo, tắm rửa.

    Sau này tam tỷ bị bán cho viên ngoại làm thiếp, Kiều Ngũ thì bị bán vào phủ Thái tử.

    Kiều gia chỉ cho rằng Kiều Ngũ đã chết, hôm nay, Hoàng đế lại tự mình quay về cùng Kiều Ngũ…

    Nghĩ đến hình ảnh đó, ta không nhịn được mà cười he he.

    Thương Dịch nhéo tay của ta: "Nàng vui như vậy sao?"

    Ta không thể đè nén khóe miệng đang cong lên, khẽ gật đầu: “Đương nhiên rồi."

    Thương Dịch cùng ta đi vào Kiều thôn.

    Mọi người ở cửa thôn chưa bao giờ thấy nam nữ ăn mặc quý phái như thế, sửng sốt một hồi lâu, cuối cùng mới há miệng run rẩy chỉ vào người của ta: "Ngũ cô nương nhà Đại Ngưu sao?"

    Ta ngẩng đầu lên, cực kỳ khinh thường hừ lạnh một tiếng.

    Rất nhanh, tin tức ta về thôn đã truyền đến Kiều gia.

    Vẻ mặt cha Kiều mẹ Kiều nhìn chằm chằm ta một hồi lâu cực kỳ khiếp sợ.

    Ta suýt chút nữa không nhịn được mà cười ra tiếng.

    Thương Dịch bên cạnh ta hất cằm lên, trong đôi mắt sâu như đầm lầy hiện lên vẻ không ngờ.

    Thái giám đi theo xuất cung giận dữ, lúc này quát lớn: "To gan! Nhìn thấy Bệ hạ và nương nương sao lại không quỳ!"

    Cha mẹ Kiều gia đã bao giờ thấy loại cảnh tượng này đâu? Bị dọa đến mức run chân một cái, bịch một tiếng quỳ trên mặt đất:

    "Thảo dân… Thảo dân tham kiến Bệ hạ, tham kiến nương nương!"

    Ta còn lờ mờ trông thấy cha Kiều ngẩng đầu lén nhìn ta.

    Ánh mắt không thể tin kia dường như muốn nói, tại sao nữ nhi vô dụng ta đây lại có thể câu được Hoàng đế chứ.

    Ta nhẹ nhàng kéo ống tay áo Thương Dịch, dịu dàng nói: "Bệ hạ, cho bọn họ đứng lên đi."

    Thương Dịch hiểu ý ta, nở một nụ cười dịu dàng, cưng chiều với ta, nhỏ giọng trả lời: "Được. Các ngươi đứng lên đi."

    Cha mẹ Kiều gia run chân đứng dậy.

    Thế là ta và Thương Dịch được cung kính mời đến nhà.
     
    Nuông Chiều Kiều Vũ - Thanh Xà Tiểu Kiều
    Chương 12


    Nơi ở của Kiều gia rách rưới, vừa vào nhà, còn có thể ngửi thấy một mùi thối nồng nặc.

    Ta bĩu môi, cực kỳ khó chịu bịt mũi: "Mùi gì thế, ngạt c.h.ế.t ta rồi. Bệ hạ, nếu không thì chúng ta đi thôi?"

    Thấy ta muốn đi, cha mẹ Kiều gia luống cuống.

    Nữ nhi bay lên đầu cành trở thành Phượng Hoàng muốn rời đi, sao có thể được chứ? Nếu đi rồi thì bọn họ còn vặt lông nữ nhi kiều gì được?

    Lúc này, mẹ Kiều tươi cười lôi kéo ta ngồi xuống: "Tiểu Ngũ à, con cũng không phải không biết, mẹ và cha con già rồi, không làm được việc nhà, trong nhà không có ai quét dọn, nếu không thì… Con đón cả nhà chúng ta vào trong thành ở đi?"

    Lời này nghe có vẻ không có vấn đề gì.

    Nhưng Vương công công đi theo bên cạnh chúng ta lại tức giận nói: "Dân đen to gan, dám gọi thẳng tục danh của Hoàng hậu nương nương, có phải muốn rơi đầu không!"

    Mẹ Kiều kinh hãi lui lại nửa bước, suýt chút nữ sợ ngất đi.

    Bà ta cho rằng "Nương nương" chỉ là một quý nhân, mỹ nhân bình thường, không ngờ rằng lại là Hoàng hậu!

    "Bệ hạ, bất kính với Hoàng hậu nương nương, theo quy củ phải đánh hai mươi đại bản."

    Thương Dịch gật đầu: "Ừm, đánh."

    Mẹ Kiều bị dọa điên rồi, quỳ trên mặt đất điên cuồng dập đầu cầu xin tha thứ: "Tha mạng, Bệ hạ tha mạng, dân phụ biết sai rồi, dân phụ không cố ý! Nương nương, dân phụ cầu xin ngài tha mạng!"

    Ta ném cho mẹ Kiều một ánh mắt "Yên tâm", dịu dàng “cầu xin Thương Dịch tha thứ": "Bệ hạ, thân thể mẫu thân yếu đuối, chắc là không thể chịu được hai mươi đại bản, không bằng để phụ thân chịu thay bà ấy một nửa đi?"

    Cha Kiều đột nhiên trừng lớn mắt: "Không không không ——"

    Từ chối cũng vô dụng, ông ta và mẹ Kiều cùng bị kéo xuống đánh bằng roi.

    Tiếng kêu thảm thiết không thua kém Kiều Ngũ bị hành hung năm đó một chút nào.

    "Người nào ở nhà ta thế! A? Kiều Ngũ? Ngươi về rồi à? Chà, còn mang theo một nam nhân trở về, chậc chậc chậc."

    Bỗng nhiên, rèm buồng trong bị xốc lên, một thứ nhìn giống khoai tây đi ra.

    Đây là đệ đệ của Kiều Ngũ, Kiều Diệu Tổ.

    Kiều Diệu Tổ không được cao, có thể thấy cân nặng hơn 125 kg, cả người mập đến chảy mỡ.

    Ta lúc này há hốc miệng: "Oa, một cái đầu người thật lớn."

    "Ngươi nói cái gì thế, Kiều Ngũ, xem ra mấy năm nay ngươi sống không tệ, mau đưa những thứ trang sức trên đầu ngươi cho ta, ta muốn đi Xuân Phong lâu… A!"

    Chỉ nghe thấy một tiếng "Bốp" vang lên, Vương công công tát vào mặt Kiều Diệu Tổ một cái: "Dám to gan bất kính với Hoàng hậu nương nương! Người đâu, kéo xuống nặng đánh ba mươi đại bản!"

    Lúc này Kiều Diệu Tổ mới biết, ta đã thành Hoàng hậu, là nhân vật mà gã có mười mạng cũng không chọc nổi.

    Kiều Diệu Tổ luống cuống, học theo dáng vẻ của mẹ gã, điên cuồng dập đầu, nhưng mà làm thế nào cũng vô dụng, vẫn bị kéo xuống đánh roi.

    Về phần tại sao trượng hình của gã nhiều hơn mười cái, chắc hẳn là ý đồ riêng của Vương công công?

    2

    Sau khi đi Kiều thôn một chuyến, Thương Dịch nhìn ra được, Kiều Vũ thật sự vui vẻ rồi.

    Kiều Vũ vui vẻ, hắn c*̃ng vui vẻ.

    Buổi tối hôm ấy, hắn đi tới Phượng Loan cung của Kiều Vũ như thường lệ nhưng lại không nhìn thấy nàng.

    "A Vũ?"

    Bỗng nhiên, cửa phía sau bị nhẹ nhàng đóng lại, một loạt âm thanh leng keng thanh thúy vang lên.

    Thương Dịch quay người lại.

    Kiều Vũ mặc váy múa đỏ tươi, trên cổ tay cổ chân buộc chuông vàng, rung động leng keng theo động tác của nàng.

    Thương Dịch biết, nàng đang cảm tạ mình hôm nay đã đưa nàng đi "Báo thù" .

    "Bệ hạ, đêm đã khuya, thiếp thân phục thị ngài đi ngủ nhé?"

    Khi hai tay mềm mại của nàng đặt lên sau vai Thương Dịch, cuối cùng Thương Dịch cũng không nhịn được nữa, ôm ngang Kiều Vũ lên đè xuống giường.

    Yết hầu của nam nhân khẽ nhúc nhích, khàn giọng nói: "Được."

    HẾT.
     
    Back
    Top Dưới