Hài Hước NUÔNG CHIỀU BÀ XÃ ĐẾN NGHIỆN

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nuông Chiều Bà Xã Đến Nghiện
21


(21)

"Ai nói tôi còn tình cảm với anh?"

Một giọng nói lanh lảnh vang lên từ trong đám người, Mộc Vân Hi vừa nghe đã biết, là Cao Hiểu Đồng.

Mẹ Chu hình như cũng nhận ra, bà rất nhanh quay đầu, liền thấy Cao Hiểu Đồng bước ra từ trong nhóm người, nét mặt đầy kiêu ngạo.

Mẹ Chu nhất thời không hiểu ý của Cao Hiểu Đồng.

Ngay cả Chu Diệc Phong cũng ngạc nhiên nhìn cô.

Cao Hiểu Đồng nhẹ nhàng đi tới, giày cao gót gõ nhẹ trên nền nhà trong không gian yên tĩnh tạo nên một thanh âm đầy quý phái, mị hoặc.

Cô đi lên khán đài, bước tới bên cạnh Chu Diệc Phong, khẽ liếc nhìn Mộc Vân Hi, ánh mắt có chút phức tạp, tiếp tục nói:

"Chu Diệc Phong, nói cho anh biết, tôi sớm đã hết thích anh rồi.

Anh đừng có tưởng bở nữa!"

Chu Diệc Phong nhất thời ngây người ra, sau đó khoé môi anh ẩn hiện nụ cười.

Em rể!

Được lắm!

Mẹ Chu kéo kéo cánh tay Cao Hiểu Đồng, nét mặt khó tin:

"A Đồng, con nói vậy là sao?

Không phải tình cảm của con với nó rất sâu nặng hay sao?

Sao giờ lại nói không thích nữa rồi?"

Cao Hiểu Đồng thu lại vẻ mặt kiêu ngạo, nét cười dịu dàng nhìn mẹ Chu đầy vui vẻ:

"Bác gái, anh Phong bây giờ đã không còn là anh Phong mà trước đây con sùng bái nữa rồi.

Dù sao anh ấy cũng tìm được người anh ấy yêu, vì sao con phải cưỡng cầu thứ tình yêu không có kết quả này chứ?"

Mộc Vân Hi ôm cái má sưng tấy, không nhịn được bĩu môi một cái.

Cái gì mà vì sao phải cưỡng cầu?

Nói thì hay lắm.

Không phải lần trước còn lừa Mộc Vân Hi cô sao?

Nói cái gì mà cô ta là hôn thê của Phong, rõ ràng là muốn cướp Phong của cô còn gì.

Mẹ Chu nghe vậy cũng không biết nói gì.

Lý do bà tới đây vốn dĩ muốn đòi lại công bằng cho Cao Hiểu Đồng.

Bà biết, đứa nhỏ này tuy tính cách hơi kiêu căng một chút, nhưng lại rất hiểu chuyện và tốt bụng.

Từ nhỏ cô đã rất yêu thích con trai bà, lúc nào cũng dính lấy thằng bé như hình với bóng.

Bây giờ A Phong lại đột nhiên yêu một người phụ nữ khác, bà sợ Cao Hiểu Đồng sẽ chịu khổ.

Mẹ Chu buồn bã nắm tay Cao Hiểu Đồng, ôn tồn cất giọng dịu dàng:

"A Đồng, con nói thật chứ?

Tình cảm của con với a Phong đâu phải nói hết là hết được.

Lẽ nào con đã thích người khác?"

Cao Hiểu Đồng nghe xong khẽ giật mình, trong đầu đột nhiên hiện lên một bóng hình lúc nào cũng đi phía sau cô, chỉ cần cô quay lại sẽ bắt gặp nụ cười dịu dàng của anh, gương mặt đột nhiên ửng đỏ, mất tự nhiên nói:

"Con không có!"

Mẹ Chu cũng không nghi ngờ câu trả lời kia của Cao Hiểu Đồng, khẽ thở dài:

"Nếu con đã nói vậy, bác cũng không ép hai đứa tới với nhau nữa.

Chỉ là hôn ước đã định lâu như vậy, giờ muốn bỏ, chỉ sợ ba con sẽ tức giận!!"

Cao Hiểu Đồng cười:

"Không sao đâu bác gái.

Ba con rất thương con.

Nếu con không thích anh Phong nữa, hôn ước có thể cứ thể hủy bỏ như thường lệ!"

Mộc Vân Hi khoé môi giật giật.

Ý của cô ta là dù cho Phong của cô có thích cô ta hay là không, chỉ cần cô ta thích thì Phong sẽ trở thành chồng cô ta sao?

Quá đáng lắm rồi đấy nhé!

Mẹ Chu thở dài, gật nhẹ đầu, quay ra nhìn Mộc Vân Hi, ánh mắt đã bớt khắt khe, nhưng vẫn là cái nhìn đầy bất mãn:

"Mộc tiểu thư, tôi biết cô và con trai tôi có tình cảm, nhưng cánh cửa Chu gia không phải dễ vào đâu."

Mộc Vân Hi trong lòng không khỏi âm thầm gào khóc.

Nói mẹ chồng là một sinh vật kì lạ chẳng bao giờ sai.

Cứ nhất thiết phải đối đầu với con dâu mới vui nhỉ?

Mộc Vân Hi ôm "thành quả mà mẹ chồng tương lai ban tặng" đứng dậy, gật nhẹ đầu, rất vui vẻ đáp lại:

"Vâng.

Cháu biết cánh cửa Chu gia không dễ vào.

Nhưng mà..."

Nói xong cô cười dịu dàng khoác tay Chu Diệc Phong nhìn anh đầy tình tứ, cố tình trêu ghẹo ai đó, nói tiếp:

"...Nhưng mà có Phong ở đây, cháu cũng không sợ không vào được a~"

Mẹ Chu nghe xong, vốn tưởng khi nãy lời uy hiếp kia của bà sẽ khiến cô gái này run sợ.

Ai ngờ còn mượn danh con trai bà để bật lại bà?

Thật đáng giận.

Gân xanh nổi trên trán mẹ Chu, vừa vặn khiến Mộc Vân Hi trong lòng vui như mở hội.

Phải thế chứ!

Trà xanh và mẹ chồng, chung quy cách đối phó cũng sương sương như nhau mà thôi.

Tỏ ra đáng thương sẽ càng làm khơi lên sự mãn nguyện của họ, chi bằng cứ vênh váo trơ trẽn một chút, ngược lại sẽ không bị bắt nạt.

Dù sao cô cũng là nữ chính.

Mà nữ chính thì làm gì chẳng đúng.

Đạo diện nói vậy mà! 😀

Mộc Vân Hi thấy nét cười trong mắt Chu Diệc Phong.

Anh khẽ đưa tay nhéo nhẹ cái mũi cô, mắng nhỏ:

"Tiểu yêu tinh, thật hết cách với em!"

Mộc Vân Hi chun mũi, khẽ cười không nói gì.

Cô biết rõ, Chu Diệc Phong sẽ luôn đứng về phía cô mà.

Anh ôm lấy eo cô, quay đầu nhìn mẹ Chu, nét mặt ôn hoà:

"Mẹ, hôm nay là sinh nhật con, có thể để mọi chuyện dừng lại ở đây được không?

Rất nhiều khách quý đang chờ con ra tiếp đón!"

Cao Hiểu Đồng cười nhạt, ở một bên đỡ lấy mẹ Chu, lạnh giọng nói:

"Chu Diệc Phong, hôm nay tôi chính thức nói cho anh biết, Cao Hiểu Đồng tôi đã không còn thích anh nữa.

Và từ giờ, tôi cũng sẽ không bao giờ cùng anh có bất cứ quan hệ gì hết!"

"ẤY ẤY sao thế được?

Tất nhiên là sau này sẽ có quan hệ rồi.

Sau này anh Phong chính là anh rể của em đó Đồng Đồng!"

Cao Hiểu Đồng chỉ cảm thấy tiếng nói kia giống như một cái dao, trực tiếp chém một nhát vào đỉnh đầu cô làm cô đau tới nỗi không đứng vững.

Mộc Tuấn chạy tới, nét mặt rạng rỡ, mồ hôi rịn ra trên vầng trán anh tuấn.

Anh đưa tay gạt nhẹ mồ hôi, đưa túi đồ ăn vặt ra trước mặt Cao Hiểu Đồng, cười đầy dịu dàng:

"Đồng Đồng, đồ ăn vặt mà em yêu thích nhất này.

Anh phải chạy mấy con phố mới mua được đó!"

"..."

***

Đấy.

Phải đánh nhanh thắng nhanh như Tuấn ca nghe hông???
 
Nuông Chiều Bà Xã Đến Nghiện
22


(22)

Bộ dạng tự nhiên như ruồi của Mộc Tuấn khiến Mộc Vân Hi nhất thời há hốc mồm, há miệng ra lại thấy má trái truyền đến trận đau đớn, cô vội vàng hít khí lạnh ôm má, trong lòng không khỏi chửi thầm bà mẹ chồng bà la sát kia ra tay cũng mạnh quá đi mất.

Mộc Tuấn bây giờ mới để ý tới Mộc Vân Hi đứng trên khán đài đang nhìn về phía mình, ánh mắt như muốn băm anh ra trăm mảnh, anh chột dạ ho nhẹ mấy cái, vẫy tay cố gắng biểu cảm tự nhiên một chút, cười lớn hô:

" Hello, trùng hợp quá!

Chị hai cũng ở đây à?

Anh rể sinh thần vui vẻ nhá!!"

"..."

Mộc Vân Hi trừng mắt, Mộc Tuấn biết điều thu lại biểu cảm quá lố của mình.

Anh cảm thấy ánh mắt mọi người trong cả đại sảnh này dường như đang ghim chặt lên người anh, nếu anh mà còn làm mấy cái hành động mất mặt nữa chắc chắn sẽ khiến Đồng Đồng của anh dỗi mất.

Nghĩ tới đây, Mộc Tuấn đứng nghiêm chỉnh, vươn tay vuốt vuốt cổ áo sơ mi, hít một hơi điều hòa hơi thở, sau đó anh quay người hướng về phía mọi người phía sau, cúi đầu gập người một góc 90°, thái độ thay đổi ngay lập tức, kể cả giọng nói sau đó cũng khiến Mộc Vân Hi choáng váng:

"Chào mọi người, tôi xin tự giới thiệu, tôi là Mộc Tuấn, em trai vợ tương lai của anh Phong, sau này mong được mọi người chiếu cố nhiều hơn.

Xin cảm ơn!"

Ôi mẹ ơi!

Mộc Vân Hi chỉ cảm thấy hôm nay trở về nếu cô không xử lý đứa em trai chết tiệt này của cô một trận thì cô không phải con gái nhà họ Mộc.

Bên tai truyền đến tiếng cười khe khẽ, Mộc Vân Hi ngẩng đầu liền bắt gặp Chu Diệc Phong nhìn Mộc Tuấn phía xa xa cười đầy vui vẻ, tay kia còn giơ ngón trỏ lên gật đầu, thái độ rất hài lòng.

Điều kinh khủng là Mộc Tuấn sau đó còn dùng ánh mắt tâm linh tương thông nhìn Chu Diệc Phong, cứ như thể là hai anh em họ vừa làm được một việc gì vĩ đại lắm vậy.

"..."

Cao Hiểu Đồng chẳng nói chẳng rằng ném túi đồ ăn vặt vào người Mộc Tuấn, mặt mũi tối sầm lại:

"Mộc Tuấn, anh ngứa đòn à?

Nói nhiều thế làm gì?"

Mẹ Chu đứng bên cạnh vô cùng kinh ngạc, bà đưa ánh mắt dò xét nhìn kĩ Mộc Tuấn một lượt, sau đó kéo tay Cao Hiểu Đồng, giọng nói có phần không tin được:

"A Đồng, có phải con hết thích A Phong là vì cậu thanh niên này không?"

Cao Hiểu Đồng luống cuống, mặt mũi đỏ bừng, vội vã giải thích:

"Không, cháu không thích anh ta, là anh ta nói bừa thôi.

Bác gái đừng tin!"

Mộc Tuấn đỡ lấy túi đồ, bộ dáng ủy khuất, gương mặt đẹp trai trở lên buồn bã, nhỏ giọng lầm bầm:

"Hôn thì cũng hôn rồi, còn chối cái gì cơ chứ?"

"..."

Mẹ Chu á khẩu.

Ngay cả Mộc Vân Hi cũng không nhịn được bước chân loạng choạng, suýt thì ngã ngửa, cũng may là có Chu Diệc Phong ở bên cạnh đỡ lấy.

Anh ôm cái eo cô, khẽ véo má cô thì thầm, thanh âm trầm trầm mang theo vạn phần ý cười:

"Em rể anh giỏi thật đấy.

Mới vậy mà đã hôn được người ta rồi.

Chẳng biết vài bữa nữa..."

Mộc Vân Hi đánh vào bả vai anh, trừng mắt với anh:

"Nói linh tinh, thằng bé mới có 19 tuổi."

Chu Diệc Phong cười nhẹ, hạ giọng cúi người tới gần tai Mộc Vân Hi, khẽ nói:

"Nhưng kinh nghiệm thì đâu có phụ thuộc vào tuổi tác, hahaha!"

Đúng là hết nói nổi!

Cao Hiểu Đồng thẹn quá hóa giận, quay ngoắt người nhìn Mộc Vân Hi hét lên:

"Mộc Vân Hi, chị mau lôi cái tên trời đánh này đi cho khuất mắt tôi.

Tức chết đi được!!!"

"..."

***
 
Nuông Chiều Bà Xã Đến Nghiện
23


(23)

"Mộc Vân Hi, chị mau lôi cái tên trời đánh này đi cho khuất mắt tôi.

Tức chết đi được!!!"

Mộc Vân Hi chớp chớp mắt, đầu lại bắt đầu đau.

Cô xoa xoa trán, thở dài mấy bận mới từ từ buông cánh tay Chu Diệc Phong, bước xuống khán đài tiến về phía Mộc Tuấn.

Mộc Tuấn trừng mắt, sợ hãi chạy ra sau lưng Cao Hiểu Đồng, tóm lấy bả vai cô, cúi thấp người, dường như muốn đem chính mình lấp kín lại phía sau Cao Hiểu Đồng.

Cái tư thế này, thật khiến người ta không khỏi trố mắt kinh ngạc.

Đường đường là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, tuấn tú hơn người.

Thế mà lại làm ra cái hành động xấu hổ này...!

Mộc Vân Hi tức giận nối tiếp tức giận, gân xanh nổi lên đầy trán.

Cao Hiểu Đồng kia cũng biểu cảm không khá hơn là mấy, lắc lư muốn thoát khỏi Mộc Tuấn, nhưng cánh tay anh tóm chặt bả vai cô tới mức cô không thể quay đầu.

Cao Hiểu Đồng giãy dụa trong vô vọng, hướng phía Mộc Vân Hi gắt lên:

"Mộc Tuấn, buông tay ra.

Mộc Vân Hi, chị mau kéo hắn ra.

Hắn sắp dính luôn vào người tôi rồi này~"

Nhìn xem, đây có còn là một buổi tiệc cấp cao hay không?

Nhìn đi nhìn lại, từ đầu tới đuôi cứ như một cái buổi diễn tuồng.

Mộc Vân Hi bất lực quay sang cầu cứu Chu Diệc Phong.

Anh khẽ cười, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cô, vươn tay thản nhiên nắm lấy tay cô, hướng phía Mộc Tuấn khẽ cất giọng:

"Em rể, là đàn ông thì phải có trách nhiệm, có làm có chịu.

Hiểu chứ?"

Mộc Tuấn đứng phía sau Cao Hiểu Đồng như bừng tỉnh.

Anh đứng bật thẳng dậy, nét mặt nghiêm túc, hô lớn:

"Em hiểu, anh rể!!!"

Nói xong anh quay đầu kéo lấy cánh tay Cao Hiểu Đồng cầm lấy, ánh mắt anh nhìn cô vô cùng thâm tình:

"Đồng Đồng, anh nhất định sẽ theo đuổi được em.

1năm, 2năm, thậm trí là 5 năm!

Đời này, em đừng hòng thoát khỏi anh!!"

Cao Hiểu Đồng nhất thời ngây người, trên mặt truyền tới cảm giác nóng bừng:

"Anh..."

Tới nước này rồi thì nói gì cũng vô ích.

Cao Hiểu Đồng đè nén chút bĩnh tĩnh cuối cùng, thả lỏng vai nhìn anh đầy bất lực:

"Được rồi.

Chuyện này để sau nói đi.

Hôm nay là tiệc sinh nhật của anh Phong, chúng ta không nên làm loạn nữa!"

Mộc Vân Hi âm thầm liếc xéo Chu Diệc Phong, ánh mắt đầy bất mãn.

Cái người này lúc nào cũng thích trêu đùa quá trớn.

Rõ ràng hôm nay là ngày quan trọng như vậy, trong mắt anh lại cứ như một buổi vui chơi tụ tập.

Chu Diệc Phong nhận thấy nét mặt không mấy thoải mái của Mộc Vân Hi thì lập tức rút lại nụ cười, hắng giọng ho mấy cái, nói:

"Thôi được rồi.

Em vợ, chuyện tình cảm để khi khác giải quyết đi.

Hôm nay anh còn chuyện rất quan trọng muốn thông báo cho tất cả mọi người nữa!!"

Nói xong anh cúi đầu nhìn Mộc Vân Hi, cười cười kéo cô lên khán đài, cùng lúc đó mọi tiếng nói đều ngưng bặt, tất cả các ánh mắt đều đồ dồn vào hai nhân vật chính là anh và cô.

"Như các vị đã biết, người phụ nữ xinh đẹp đứng cạnh tôi đây chính là thư ký mà tôi tín nhiệm nhất, cũng là người mà Chu Diệc Phong tôi yêu nhất.

Cả đời Chu Diệc Phong trước đây chỉ có một chấp niệm, đó chính là gia sản Chu thị, sự phồn thịnh của Chu Gia.

Nhưng bây giờ, tôi không ngại nói cho tất cả cùng biết, HiHi, cô ấy chính là chấp niệm của tôi.

Chu Diệc Phong này có thể từ bỏ tất cả.

Duy chỉ có Hi Hi, tôi sẽ không bao giờ buông tay!"

Lời nói kia giống như một hũ mật được ủ từ rất lâu rất lâu, đột nhiên vỡ ra đổ lên người Mộc Vân Hi khiến toàn bộ thân thể cô như ngập trong mật ngọt, thứ mật ngọt nhất thế gian.

Mộc Vân Hi rơi nước mặt, không nhịn được cúi đầu cắn môi.

Không được khóc.

Xúc động quá!!!

"Nhân tiện đây tôi cũng có một chuyện muốn làm"

Cao Hiểu Đồng hừ nhẹ, quay người muốn rời đi, ánh mắt liền rơi vào Mộc Tuấn bên cạnh, kinh ngạc:

"Anh làm cái gì thế?"

Mộc Tuấn không biết đang làm gì, chỉ thấy anh cặm cụi ghi chép cái gì đó, mắt cũng không kịp ngước lên, vội vàng trả lời:

"Bí kíp tán gái.

À, nói đúng ra là bí kịp tán Đồng Đồng em đấy!!"

"..."

Mộc Vân Hi kinh ngạc, không nhịn được đưa tay lên che miệng.

Chu Diệc Phong quỳ trước mặt cô, rút trong túi áo một chiếc hộp gấm vuông, khẽ mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh.

Sao ngay giờ phút này, cô lại cảm thấy anh mới là người phát sáng rực rỡ nhất nhỉ?

Nụ cười kia, chưa bao giờ ấm áp tới vậy.

"Hi Hi, gả cho anh nhé?"

"..."

Bis Bis Bis

Tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên, tiếp sau đó là tiếng hô lớn từ phía dưới khán đài:

"Đồng ý đi.

Đồng ý đi!!!"

Trong phút chốc, mọi kí ức như hiện hữu ngay trước mắt Mộc Vân Hi.

Từ khi cô bước chân vào Chu thị, từng bước trở thành thư ký của anh, cùng anh trải qua bao khó khăn, có những lúc Chu thị rơi vào nguy hiểm, giá cổ phiếu rớt mạnh, cô luôn động viên Chu Diệc Phong.

Anh ngoài mặt luôn tỏ ra kiên cường, nhưng thực chất trái tim rất yếu mềm, luôn bị cảm động tổn thương dù là chuyện nhỏ nhất.

Tất cả những ngày thángvui có buồn có, thất vọng có, mệt mỏi đều bên nhau.

Mộc Vân Hi chợt cười nhẹ.

Thì ra, người đàn ông của cô lại tuyệt vời tới như vậy.

"Em đồng ý!"

Mộc Vân Hi nhẹ nhàng nói, hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Cô thực sự không thể kiềm chế được nữa rồi.

Cô khóc, vì cô quá hạnh phúc.

Đời này của cô gặp được Chu Diệc Phong, thật sự không còn gì để hối tiếc.

Mộc Tuấn ở dưới âm thầm tặc lưỡi cảm thán.

Anh rể đánh nhanh thắng nhanh thật đấy, nhất định anh cũng phải học tập mới được.

Anh quay đầu nhìn Cao Hiểu Đồng, nghĩ ngợi rồi nói:

"Đồng Đồng, tuy anh không giàu có được như anh rể.

Nhưng anh có trái tim yêu em sâu đậm.

Sau này, nhẫn có thể bé một chút.

Em nhất định phải đồng ý gả đấy!"

"..."

Chát!

"Mẹ nó, vô sỉ!"

Cao Hiểu Đồng mặt đỏ tưng bừng, vung tay tát một cái lên mặt Mộc Tuấn, chẳng nói chẳng rằng bỏ đi.

Mộc Tuấn thì ôm mặt mếu máo gọi theo:

"Đồng Đồng, em sao thế?

Hay em muốn nhẫn kim cương to như vậy.

Không thành vấn đề, sau này anh kiếm tiền mua cầu hôn em được không nào?

Nhưng em phải gả, phải gả đấy nhé???!"

"..."
 
Back
Top Bottom