Ngôn Tình Nuôi Ong Tay Áo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,365,483
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nuoi-ong-tay-ao.jpg

Nuôi Ong Tay Áo
Tác giả: Đừng Đi Vào Gió
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Nuôi Ong Tay Áo. (Tên truyện do người edit tự đặt)

Tác giả: Đừng Đi Vào Gió.

Thể loại: Ngôn tình, Truyện ngắn, Nữ cường, Vả mặt, BE.

Edit bởi: Fēng Mián.

Giới thiệu:

Nữ sinh viên đại học mà tôi tài trợ là một loại trà xanh.

Thừa dịp tốt nghiệp đại học, tới sống trong nhà chúng tôi, mê hoặc chồng tôi.

Cô ta cũng sử dụng mỹ phẩm của tôi trong khi tôi không ở nhà và đeo đồ trang sức của tôi, ngủ trên giường của tôi.

Cô ta thực sự nghĩ rằng tôi dễ bị bắt nạt.

Tôi thật sự muốn vả mặt đôi cẩu nam cẩu nữ này.​
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 1


1.

Tôi tài trợ cho cô gái Tiểu Phương tốt nghiệp đại học, cô ấy nói muốn đến thành phố của tôi để xem, tôi rất hạnh phúc, ngày Tiểu Phương đến tôi có một cuộc họp rất quan trọng không thể đến sân bay để đón cô ấy, để cho chồng tôi đi.

Khi đi làm về, tôi mang theo một đống đồ ăn mà các cô gái trẻ thích ăn, chưa vào nhà đã nghe thấy tiếng cười của chồng và Tiểu Phương.

Tôi đẩy cửa nhà ra, tiếng cười của Tiểu Phương đột nhiên dừng lại, cô ta từ trên ghế sa lon đứng dậy, nhỏ giọng hô với tôi: “Chị Đường.”

Tôi đưa đồ ăn vặt đã mua cho cô ta: “Chị mua một số thứ mà các bạn trẻ thích ăn, buổi tối đói bụng thì ăn.”

“Chị Đường, những thứ này em đều chưa từng ăn qua, rất đắt tiền, chị nuôi em nhiều năm như vậy, em không nên lại dùng tiền của chị.”

“Em đến thành phố A chỉ để tìm một công việc bằng chính khả năng của mình và để báo đáp lòng tốt của chị.”

Nói đến đây, đôi mắt của Tiểu Phương đỏ hoe, cô ta nhìn chồng tôi: “Anh rể, chị Đường thật tốt bụng. Nếu không có chị ấy, em đã bỏ học từ lâu rồi, em muốn ở lại đây thành phố để trả ơn chị Đường.”

Chồng tôi tính tình ôn hòa lại biết dỗ dành: “Ngày đầu tiên em đến, ăn cơm tối trước, có chuyện gì ngày mai nói sau.”

Tiểu Phương rất dịu dàng gật đầu, bộ dáng kia thoạt nhìn thanh thuần lại vô hại.

Tôi không biết nấu ăn, bình thường thức ăn trong nhà đều do chồng nấu, chồng nấu cơm trong bếp, tôi nhàn rỗi nhàm chán muốn dẫn Tiểu Phương đi xem xung quanh, Tiểu Phương lại nói cô ấy biết nấu cơm, muốn vào bếp giúp chồng.

Tôi kéo cô ta ngồi xuống: “Anh ấy có thể làm tốt, không cần em hỗ trợ, em mới tới có tính toán gì?”

Tiểu Phương rũ mắt xuống, trên mặt mang theo một tia mất tự nhiên: “Em muốn ra ngoài thuê nhà trước, sau đó lại tìm một công việc, em nghe nói nhà ở thành phố A đều rất đắt đỏ, em cũng không biết số tiền em kiếm được có đủ để thuê nhà hay không.”

Tôi nghe vậy, cười cười: “Chỗ này của chị không phải có phòng ở sẵn có sao, chỉ có chị và anh rể của em, em có thể sống ở đây, khi nào tìm được việc làm thì có thể chuyển ra ngoài ở.”

Tiểu Phương xấu hổ nhìn tôi, mím khóe miệng, cứng ngắc nói: “Em không muốn làm phiền chị nữa.”

“Em coi chị là chị, chị của mình làm sao tính là phiền toái đây.”

Tôi nhìn bộ dáng của Tiểu Phương, nghĩ đến bộ dáng tôi vừa tốt nghiệp, lúc đó vì tìm việc làm thật sự rất khó, lúc ấy tôi đã nghĩ, chỉ cần tôi thành công, tôi nhất định nghĩ biện pháp giúp đỡ người khác.

Bây giờ tôi sống tốt, tôi rất muốn giúp Tiểu Phương cố gắng và tiến bộ như vậy.

Tiểu Phương nhìn vẻ mặt cảm kích của tôi, nước mắt đảo quanh hốc mắt: “Chị Đường, em cũng không biết báo đáp chị như thế nào.”
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 2


2.

Sau bữa tối, tôi sẽ có một cuộc họp video, vẫn còn sớm, tôi sợ Tiểu Phương sẽ xấu hổ khi xem TV trong phòng khách, vì vậy tôi đã đặc biệt nói với chồng tôi để anh ấy dành nhiều thời gian hơn cho Tiểu Phương.

Chồng tôi đồng ý.

Tôi từ phòng làm việc đi xuống cầu thang sau cuộc họp, và nhìn thấy Tiểu Phương đang mỉm cười hạnh phúc trong khi ôm cánh tay của chồng tôi.

Tôi đi một đôi dép lê đế mềm, tiếng bước đi rất khẽ, tôi đi ra sau ghế sô pha, xem bộ phim hài đang chiếu trên màn hình lớn, híp mắt cười.

“Anh rể, Chị Đường lúc nào cũng bận rộn như vậy sao?”

“Ừm, thời kỳ cô ấy khởi nghiệp leo dốc quả thật tương đối bận rộn.”

“Chị Đường thật lợi hại, chị ấy chính là loại nữ cường nhân trong TV, ở bên ngoài so với đàn ông còn lợi hại hơn, em cũng không được lắm, tính tình em tương đối mềm yếu, đọc sách cũng được, nhưng vừa ra ngoài đối mặt với người xa lạ em liền sợ hãi.”

“Nếu chị Đường biết em vô dụng như vậy có thể hối hận hay không việc tài trợ em nhiều nay như vậy.”

Tôi nhìn Tiểu Phương ôm cánh tay chồng trong lòng có chút không thoải mái, nhưng nghĩ cô ấy là một đứa trẻ mới tốt nghiệp, không thể có nhiều tâm tư xấu như vậy, cũng không nghĩ nhiều như vậy.

“Chị sẽ không hối hận, chỉ cần em cố gắng, chỉ cần em nghĩ em cũng có thể biến thành phụ nữ như chị.”

Thanh âm của tôi đại khái dọa Tiểu Phương, cô ấy lập tức buông tay ôm cánh tay chồng tôi, từ trên sô pha đứng lên: “Chị Đường, chị xuống từ khi nào, sao lại không có âm thanh?”

“Chị mới xuống. Mấy đứa mải mê quá. Muộn rồi, ngủ đi.”

Tôi liếc nhìn chồng rồi quay người đi lên lầu.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 3


3.

Việc tìm kiếm việc làm của Tiểu Phương không suôn sẻ lắm.

Mấy ngày nay mỗi tối Tiểu Phương về nhà đều ủ rũ, bộ dáng rầu rĩ không vui.

“Công việc không phải vài ngày là có thể tìm tốt, thành tích của em không tệ, năng lực cũng tốt, chậm rãi tìm không cần gấp gáp.”

Tôi gắp một miếng cánh gà kho vào bát của Tiểu Phương, khuyên cô ấy đừng quá lo lắng, tìm việc ngoài sức lực còn cần nhiều may mắn, đôi khi lo lắng cũng vô ích.

Tiểu Phương cúi đầu, nước mắt lạch cạch rơi trên mặt bàn: “Chị Đường, xin lỗi, em phụ lòng chị, lúc trước chị bảo em tốt nghiệp sẽ về quê làm giáo viên nông thôn. Em không nghe, em cho rằng em có thực lực có thể tìm được một công việc rất tốt ở thành phố A, là em tự mình đánh giá quá cao bản thân, là em tự lượng sức mình, loại người như em hẳn là trở về quê hương cả đời đều ở nơi đó.”

Thấy Tiểu Phương khóc, tôi khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn chồng: “Công ty anh còn chỗ trống không, để cô ấy thử làm thực tập sinh trước, vừa làm vừa tìm việc khác, không thì để cô ấy buồn vậy. Mỗi ngày như thế này, cô ấy sẽ chết ngạt mất.”

Chồng tôi ngập ngừng một lúc, hơi ngượng ngùng nhìn tôi: “Anh đang thiếu một thư ký, nhưng anh đã nhờ người tìm một thư ký nam rồi”.

“Vậy để cho Tiểu Phương đi thực tập một tháng, nam thư ký kia của anh cũng sẽ tuyển.”

Ông xã gật gật đầu: “Vậy thì cứ như vậy trước, anh cũng giúp Tiểu Phương lưu ý công việc thích hợp một chút, thư ký cô ấy không làm được.”

Tôi nhìn Tiểu Phương, rút một tờ khăn giấy cho cô ấy: “Trước tiên đến công ty của anh rể em rèn luyện, rèn luyện, đừng một tí liền khóc, khóc cũng không giải quyết được vấn đề.”

Tiểu Phương rĩ nước mắt nhìn tôi: “Em sẽ cố gắng.”
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 4


4.

Tiểu Phương là một cô bé thông minh, siêng năng còn có thể nhìn sắc mặt, ở công ty của chồng vài ngày, rất nhiều người rất thích cô ấy.

Chồng về nhà cũng sẽ khen cô ấy làm việc nghiêm túc và chăm chỉ, thích nghi rất nhanh.

Tiểu Phương vốn có chút rầu rĩ không vui trở nên vui vẻ không ít.

Đặc biệt là đối với chồng, như thể có những lời nói không hết, đối với tôi câu nệ hơn nhiều, giống như tôi là con hổ ăn thịt người.

Tôi ngồi vào ban đêm nhìn mình trong gương, hỏi chồng: “Em trông có đáng sợ không? Tại sao Tiểu Phương đối với anh giống như bạn bè, nhìn thấy em giống như học sinh gặp thầy cô.”

Chồng nghe tôi nói rồi cười: “Mỗi ngày cô ấy ở chung với anh ở công ty, anh cũng đùa giỡn với cô ấy, cô ấy hiểu tính khí của anh, nói chuyện với anh tự nhiên sẽ thoải mái hơn một chút.”

“Mỗi ngày em đi sớm về khuya, trở về liền chui vào thư phòng làm việc, cũng không cùng cô ấy trao đổi, cô ấy đối mặt với em có chút khẩn trương cũng là bình thường.”

Tôi gật gật đầu, nghĩ rằng ngày thường tôi có thể quá nghiêm túc, làm cho Tiểu Phương cảm thấy sợ hãi.

Gần đây chuyện của công ty cũng chấm dứt, vừa vặn lại sắp đến cuối năm, tôi cùng Tiểu Phương trao đổi trao đổi nhiều hơn, hiểu rõ công ty cô ấy muốn đi, lấy thành tích và năng lực của cô ấy ở công ty của chồng quả thật năng lực hơi kém.

Hy vọng rằng cô ấy có thể tìm thấy công việc mong muốn của mình sau khi kết thúc năm mới.

Tôi dùng xong các sản phẩm chăm sóc da, đặt tất cả các nhãn chai ra ngoài, yên tâm đi ngủ.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 5


Cuối tuần này tôi vốn định tăng ca ở công ty, nhưng nghĩ đến quan hệ với Tiểu Phương vẫn không tốt lắm, tôi quyết định buông công việc trong tay trở về cùng chồng dẫn Tiểu Phương đi dạo quanh thành phố A.

Vốn dĩ tôi định gọi điện cho chồng nhờ họ dọn dẹp, về đến nhà là có thể ra ngay, nhưng đột nhiên lại muốn nghịch ngợm, cho họ một chút bất ngờ.

Tôi không biết họ có ngạc nhiên như vậy không, nhưng tôi khá ngạc nhiên khi thấy Tiểu Phương và chồng đang đọc sách cùng nhau trong vòng tay của chồng.

“Anh rể, xem đoạn này miêu tả rất đẹp, tuy rằng nữ chủ không cẩn thận chen chân vào gia đình người khác, nhưng cô ấy thật sự rất yêu nam chủ, nam chủ cũng yêu cô ấy như vậy, vì sao hai người yêu nhau không thể ở cùng một chỗ.”

Tôi đứng ở cửa nghe Tiểu Phương nói nhảm, hừ lạnh một tiếng: “Bởi vì trên đời này, ngoài tình yêu ra còn phải có lễ, nghĩa và hổ thẹn, xen vào hôn nhân của người khác là sai trái, không thể tha thứ được. Em vừa mới tốt nghiệp và bước vào thế giới. Đừng đọc những cuốn sách lộn xộn này.”

Tôi cởi giày bước đến trước mặt Tiểu Phương, rút cuốn sách trên tay cô ấy ra, nhìn đoạn Tiểu Phương khen là đẹp, liền nhíu mày, cảm thấy vô cùng chán ghét.

Tôi đã rất tức giận, tức giận đến nỗi tôi đã không đi xuống cầu thang để ăn tối.

Chồng gọi tôi ngoài cửa rất lâu nhưng tôi mặc kệ.

Tôi nghĩ hôm nay chồng tôi đã đi quá xa, anh ấy nên hiểu rõ sự khác biệt giữa nam và nữ, cho dù coi Tiểu Phương như em gái, anh ấy cũng phải chú ý chứ.

Tôi ngồi trên giường trong phòng ngủ, nghĩ về tất cả những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, và đột nhiên cảm thấy mình quá tốt bụng và tốt bụng.

Tiểu Phương chỉ là một sinh viên mà tôi tài trợ.

Tôi chưa bao giờ sống với cô ấy, và tôi có thể kết luận rằng cô ấy là một đứa trẻ ngoan, có nhân cách và học thức xuất sắc dựa trên vài lời tôi đã nói với Tiểu Phương trong vài năm qua.

Nhưng còn thực chất thì sao?

Tôi không hiểu, và tôi không thể nhìn thấu.

Cảnh Tiểu Phương và chồng ngồi trên ghế sô pha âu yếm nhau vừa rồi thực sự là điều tôi không thể bỏ qua, tôi định tìm cách khiến Tiểu Phương rút lui.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 6


6.

Đến tối, trong phòng Tiểu Phương đột nhiên vang lên tiếng khóc, tôi bàng hoàng đẩy chồng ra, lật người xuống giường, muốn xem cô ta giở trò gì nữa.

Tiểu Phương khóc lóc thảm thiết trong phòng, tôi đứng ở cửa cau mày nhìn Tiểu Phương hai mắt sưng như hạt óc chó: “Buổi tối xảy ra chuyện gì?”

Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, từ trên giường bò xuống, cô ấy nằm sấp trên mặt đất kéo ống quần của tôi nước mắt rầm rầm chảy xuống: “Chị Đường, chị giận em rồi phải không, em và anh rể thật sự không có gì, em coi anh ấy như anh trai tốt, em thật sự không có anh muốn phá hoại gia đình chị, anh chị đều là ân nhân của chị, em sẽ không lấy ân báo oán.”

“Mẹ em vừa mới gọi điện thoại cho em, bảo em về quê kết hôn, gả cho một lão già lớn hơn em hai mươi tuổi, chị Đường nếu chị không tin tưởng em và anh rể, sáng sớm ngày mai em trở về quê hương kết hôn, tuyệt đối không làm phiền chị.”

Nhìn Tiểu Phương khóc thảm thiết, trong lòng tôi phảng phất như đè một tảng đá, lên không xuống không xuống được, rất khó chịu.

“Ngày mai rời khỏi công ty của anh rể cô đi.”

Tôi không phải là phụ nữ rộng lượng, nhìn thấy manh mối không tốt tự nhiên phải kịp thời diệt sạch.

Tiểu Phương không ngừng gật đầu: “Chị Đường, em nghe lời chị, ngày mai em sẽ từ chức.”

Tôi ngồi xổm xuống đỡ Tiểu Phương từ trên mặt đất dậy, nhìn bộ dáng Tiểu Phương có chút không đành lòng: “Tắm rửa đi.”
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 7


7.

Tiểu Phương không còn đi làm ở công ty của chồng nữa, sắp đến cuối năm mới, tôi bảo cô ta về quê thăm bố mẹ, sang năm mới lại quay lại tìm việc.

Khi Tiểu Phương nghe thấy điều này, cô ta đã quỳ xuống trước mặt tôi và bảo tôi đừng đuổi cô ta đi.

“Tôi không phải muốn đuổi cô đi. Tết Nguyên Đán tôi cùng anh rể cô đi du ngoạn, cô ở nơi này một mình không ai đi cùng, cũng không bằng cô về quê rồi tận hưởng năm mới tốt lành bên gia đình.”

Tiểu Phương liên tục lắc đầu: “Em không về, một khi trở về, mẹ nhất định sẽ cho em kết hôn. Mẹ em còn muốn dùng tiền mừng tuổi của em để mua nhà cho em trai.”

“Chị Đường, chị và anh rể đi du lịch, chị có thể cho chị ở nhà này không? Nếu chị cho rằng emở đây không yên tâm, em có thể ra ngoài thuê nhà.”

Tiểu Phương cảm ơn tôi ngàn lần, nhưng khi tôi nhìn thấy Tiểu Phương như vậy, trong lòng tôi chợt lóe lên một tia ghê tởm.

Không biết vì sao, tôi chỉ cảm thấy tiểu cô nương này không đơn thuần lương thiện như tôi tưởng.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 8


8.

Hiếm khi được nghỉ ngơi nên hôm sau tôi ngủ muộn, khi tỉnh dậy thì đã gần trưa.

Khi tôi xuống nhà, dường như chỉ có một mình tôi trong cả nhà, tôi lấy điện thoại ra gọi cho chồng, chồng tôi nói với tôi rằng anh ấy đang ở bệnh viện và Tiểu Phương bị ngã cầu thang và gãy chân.

Rơi xuống cầu thang?

Phòng ngủ của Tiểu Phương ở tầng một, cô ấy làm gì trên lầu vào buổi sáng?

Mặc dù tôi đầy nghi ngờ, nhưng Tiểu Phương bị thương ở nhà tôi, vì vậy tôi vội vàng chạy đến bệnh viện.

Tiểu Phương nhìn thấy tôi, nước mắt lại không kìm được chảy ra: “Chị Đường, lúc em lên lầu muốn quét dọn vệ sinh, em không muốn làm người vô dụng, không nghĩ tới nước lau sàn nhà không khô, chân em giẫm lên liền từ trên cầu thang ngã xuống, thực xin lỗi, em thật sự không phải cố ý gây thêm phiền toái cho chị.”

“Được rồi, chuyện này cũng không phải cô muốn, chỉ là gãy xương nhỏ, hồi phục một đoạn thời gian sẽ không sao, tôi sẽ không trách cô.”

Người chồng ngồi bên nhẹ nhàng, ân cần, chặn đứng mọi lời tra hỏi của tôi.

Tôi siết chặt chiếc túi trong tay, gật đầu với Tiểu Phương: “Không sao, tôi giúp cô tìm y tá, cô có thể ở lại bệnh viện, nếu muốn về nhà, sẽ có người chăm sóc cô, tôi ra ngoài với anh rể của cô. Đừng quá lo lắng.”

Tiểu Phương gật đầu với tôi: “Em không sao, chỉ cần không làm chậm trễ việc chị và anh rể ra ngoài chơi, em đặt ở đâu cũng được.”

Tôi có thể đặt cô ta ở đâu?

Sao nghe khó chịu thế này.

“Năm nay chúng ta đừng ra ngoài, Tiểu Phương bị thương, Tết Nguyên Đán em để cô ấy ở nhà một mình vắng vẻ, năm nay chúng ta ăn mừng năm mới ở đây đi? Mấy năm rồi chúng ta không ăn Tết ở nhà.”

Tôi gật đầu, nhìn dáng vẻ quan tâm của chồng, tôi cong môi lạnh lùng.

Không sao, chỉ cần tận dụng thời gian này để xem Tiểu Phương là loại yêu ma quỷ quái nào, để người chồng hàng năm phải ra ngoài của tôi có thể ở lại chỗ cô ta đón Tết.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 9


9.

Chiều giao thừa, mẹ gọi điện cho tôi bảo không đi du lịch nên về nhà mẹ ăn Tết.

Tôi nhìn hai người vừa cười vừa nói chuyện vừa xem TV vừa bóp di động, tôi nói với mẹ, tôi sẽ tự về, chồng tôi có việc ở công ty, có thể phải ở lại qua đêm.

Sau khi cúp điện thoại, tôi nói chuyện với Tiểu Phương, chồng tôi hơi lo lắng, nhưng anh ấy không ngăn cản tôi, tôi liếc nhìn Tiểu Phương, Tiểu Phương cụp mắt xuống, tỏ vẻ rất hối hận: “Chị Đường trách em đã làm chị và anh rể không đi được, anh rể không thể cùng chị về nhà mẹ đẻ.”

“Anh rể, sao anh không cùng chị Đường trở về đi, một mình em ở chỗ này cũng được, buổi tối đi ngủ sớm cũng sẽ không buồn.”

Trong lòng trợn mắt ngoác mồm, bây giờ còn không giả bộ, suýt nữa trên mặt đã in chữ trà xanh rồi.

Được rồi, nếu cô ấy thích diễn xuất, tôi sẽ diễn với cô ấy, tôi thích diễn xuất, và tôi vẫn chưa thua.

“Đã nhiều năm tôi không về nhà ăn tết cùng mẹ, anh rể cô tới chỗ mẹ tôi sẽ không thoải mái, năm nay cũng là trùng hợp, cô ăn tết thật tốt đi, tôi sẽ trở lại vào mùng ba tết.’’
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 10


10.

Tôi về nhà vào sáng sớm mùng hai tết.

Tôi đẩy cửa vào, nhìn phòng khách trống không, tôi cởi giày cao gót, dùng chân trần giẫm trên sàn nhà, căn bản không phát ra tiếng động.

Tôi đi đến phòng ngủ của Tiểu Phương, nhìn cánh cửa đang mở, và nhìn chiếc giường trống trải qua khe cửa, trái tim tôi thắt lại.

Tôi bước lên những bậc cầu thang, lần lượt đi lên lầu mà trong lòng cảm xúc lẫn lộn.

Tôi và chồng là bạn cùng lớp đại học, lấy nhau đã nhiều năm yêu nhau, tôi luôn tâm niệm không gì có thể khiến vợ chồng tôi thay lòng đổi dạ.

Trong công ty của chồng tôi cũng có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp, chồng tôi đã làm việc với họ nhiều năm như vậy mà không có vấn đề gì.

Tôi không hiểu tại sao một Tiểu Phương mộc mạc vừa mới tốt nghiệp đại học lại lọt vào mắt xanh của chồng?

Thở phào nhẹ nhõm, tôi đẩy nhẹ cánh cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi.

Nhìn căn phòng trống rỗng, tôi khẽ thở ra một hơi, may mắn là không phải như tôi nghĩ.

“Em yêu, em về khi nào vậy?”

Chồng tôi đứng dưới nhà với một đĩa bữa sáng và ngước nhìn tôi.

“Em ngủ chỗ mẹ không quen nên về thôi”.

“Vậy xuống mau đi, anh làm bữa sáng.”

Tôi xoa xoa huyệt thái dương, đi vào phòng ngủ, nghĩ hành vi mình vừa muốn bắt gian thật sự là buồn cười.

Làm thế nào chồng tôi có thể phản bội tôi, chúng tôi …

Tôi nhìn bàn trang điểm kỹ thấy mỹ phẩm bị động lộn xộn, trái tim vừa mới nhẹ nhõm lại nâng lên, tôi ngồi ở trước bàn trang điểm, đem từng lọ mỹ phẩm trên mặt bàn ném vào thùng rác.

Tết dì dọn dẹp đều về nhà ăn Tết, trong nhà này chỉ có chồng và Tiểu Phương, chồng chưa bao giờ động đến đồ đạc của tôi, mỹ phẩm của tôi mỗi lần đều bị động qua chỉ có Tiểu Phương.

Tiểu Phương thừa dịp tôi vắng mặt đi vào phòng ngủ của tôi.

Tôi nhìn bao cao su ở khắp nơi trong thùng rác, mỉm cười lạnh lùng.

Bao cao su.

Tôi nắm chặt chai mỹ phẩm trong tay, nhìn chằm chằm vào gương trang điểm và mỉm cười.

Đưa tay rút mấy tờ giấy vệ sinh, nhịn xúc động nôn mửa, lấy bao cao su đã qua sử dụng trong thùng rác ra.

Hôn nhân không được duy trì bằng tình yêu mà bằng vật chất, không chung thủy trong hôn nhân và xen vào hôn nhân của người khác, hai điều này cộng thêm với đôi vợ chồng này, đủ để họ ăn một nồi.

Nam nữ đều đủ ăn một nồi.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 11


11.

Tôi thay quần áo đi xuống nhà, Tiểu Phương và chồng đang ngồi đối mặt nhau ăn sáng, tôi bước đến bàn ăn nhìn những que bột chiên béo ngậy, bánh bao xoắn, đậu hũ non và tương ớt trên bàn, và tôi càng cảm thấy ghê tởm.

Những thứ này căn bản không xuất hiện ở nhà tôi, bởi vì tôi không thích ăn.

Tương ớt đó cũng vậy, tôi và chồng tôi nói rất nhiều lần, tương ớt được đặt khi nấu ăn, ăn sáng không nên ăn những thứ mặn như vậy, gây hại cho thận.

Thật không ngờ, tôi mới đi được hai ngày, thói quen nhiều năm của chồng đã trở lại.

Chồng thấy sắc mặt tôi không tốt lắm, đứng dậy kéo ghế ra, giọng điệu đặc biệt ân cần: “Anh không biết hôm nay em trở về, em muốn ăn cái gì anh gọi cho em một phần đồ ăn mang đi.”

“Em không đói, hai người ăn.” Tôi nhìn Tiểu Phương ngồi ở chỗ đó cúi đầu một bộ dáng đáng thương.

“Tiểu Phương cũng thích ăn tương ớt?”

Tiểu Phương nghe vậy gật gật đầu: “Vâng.”

“Tương ớt là cô để ở trên bàn?”

Chồng nghe vậy, lập tức đem trách nhiệm ôm trên người mình: “Em xem, anh lại quên, để anh cất đi, lần sau anh…”.

“Ăn sáng ăn tương ớt thì sao, chị Đường, ở bên ngoài cửa hàng ăn sáng cũng có tương ớt đặt trên bàn, tại sao chúng ta ăn lại không thể đặt trên bàn.”.

“Chị không thể bởi vì chị không thích thì không cho người khác ăn đi, vậy cũng quá ích kỷ…”.

Tôi nhìn Tiểu Phương nhếch khóe miệng,

Đây là cảm thấy ngủ với Tôn Diên thì có địa vị, đây là đang kiêu ngạo với tôi.

Tôn Diên thấy thế sắc mặt trầm xuống, quát lớn với Tiểu Phương: “Em nói ít hai câu đi, chị em không thích ăn tương ớt, để anh cất đi.”

Tôn Diên lấy tương ớt, ánh mắt Tiểu Phương nhìn tôi mang theo một tia khiêu khích.

“Chị Đường, đàn ông muốn được sủng ái, chị ngay cả tương ớt cũng không cho anh rể ăn, chị không sợ anh rể ở bên ngoài ăn vụng?”

“Mỹ phẩm trên lầu có tốt không?”

Tiểu Phương vui vẻ cười cười: “Đắt đương nhiên là dễ dùng.”

“Vậy trong chốc lát đều lấy đi, thứ người khác đụng qua tôi cảm thấy ghê tởm, cái gì cô đụng qua đều lấy đi.”

Bao gồm cả người đàn ông thích ăn vụng tương ớt bên ngoài.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 12


12.

Tôi đứng dậy, đi đến bên cạnh Tiểu Phương, giơ tay sờ sờ tóc cô ta, thuận tay kẹp một sợi ở giữa ngón tay.

“Ăn chậm rãi”

Tiểu Phương quay đầu nhìn tôi, đáy mắt thoáng hiện lên một tia đắc ý, tôi nhìn sợi tóc trong tay nhếch khóe miệng.

Trước tiên làm cho cô ta đắc ý đi, dù sao ăn xong bữa cơm này, lần sau còn không biết là khi nào đây.

Chồng từ phòng bếp đi ra, nhìn nụ cười trên mặt tôi có chút gượng ép: “Anh gọi cho em là bánh bao em thích ăn nhất, rất nhanh…”.

“Không cần, tôi đi ra ngoài một chuyến.”

Tôi đã làm việc chăm chỉ ở thành phố A trong nhiều năm, và có một mạng lưới rộng lớn, đặc biệt là các bác sĩ và luật sư.

Tôi mang theo mái tóc của Tiểu Phương, đồ lót của chồng tôi, và bao cao su làm cho tôi ghê tởm đến cùng cực, xuất hiện ở công ty luật.

Người tiếp đãi tôi là bạn tốt nhiều năm của tôi – Triệu Mộng, chuyên môn kiện ly hôn, có thể nói không có vụ án cô ấy đánh không thắng.

Để ngắn gọn một câu chuyện dài, tôi đưa tất cả bằng chứng cho cô ấy: “Tớ muốn để Tôn Diên rời khỏi nhà ở mức độ lớn nhất có thể.”

“Chồng cậu thành thật như vậy, lại làm chuyện như vậy?”

Thành thật?

Tôi lạnh lùng hừ hừ: “Thành thật là hấp dẫn không đủ, tiểu cô nương mới tốt nghiệp, lại xinh đẹp như vậy, đàn ông nào không động tâm?”

“Bất quá sai chính là sai, bọn họ dám làm vậy thì phải dám chịu.”

“Tớ chờ tin tức tốt của cậu.”

Triệu Mộng gật gật đầu với tôi: “Cơ quan giám định ba ngày ra kết quả, mấy ngày nay cậu đem bộ phận thiết kế của Tôn Diên trong công ty đều lấy ra, đến lúc đó chúng ta cùng nhau nghiên cứu, cho anh ta ra khỏi nhà như thế nào?”

Tôi cảm kích nhìn Triệu Mộng, hướng về phía cô ấy gật gật đầu: “Cậu làm việc đi, ta yên tâm rồi, tớ về công ty trước.”
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 13


13.

Tối hôm đó tôi tìm cớ để sống trong công ty.

Tôn Diên tối hôm đó liền chạy tới công ty, trong tay là túi nhỏ mang theo đồ tôi thích ăn.

Tôi di chuyển chuột: “Buổi tối tôi không ăn những thứ này anh không nhớ à?”

“Em là sắt, cơm là thép, em ở công ty một ngày, anh hiểu rõ em, nhất định là bận rộn không có thời gian ăn, những thứ này đều là thứ em thích ăn, ăn ít một chút cũng không sao.”

Tôn Diên săn sóc đặt đồ sang một bên, thân mật đem đồ ăn tôi yêu thích – bánh phô mai lột và đưa đến miệng tôi.

Ngày thường Tôn Diên đối với tôi quả thật ôn nhu săn sóc, nhưng hôm nay tôi cảm thấy tất cả những gì anh ta làm cho tôi cảm thấy rất ghê tởm.

Tôi quay đầu lại, tắt trang trước mặt, đứng dậy nhìn Tôn Diên từ trên cao: “Tôi không đói.”

“Đường Duyệt, sau này anh không ăn tương ớt trên bàn ăn nữa, Tiểu Phương anh cũng sẽ nhờ người ở thành phố khác tìm cho cô ấy một công việc, em đừng tức giận.”

Nhờ người ở một thành phố khác tìm cho cô ấy một công việc?

Đây là ý định đưa Tiểu Phương đến nơi an toàn hơn.

Tôi nhếch khóe miệng với Tôn Diên, trong ánh mắt tràn đầy chán ghét: “Tôn Diên, có phải chuyện tương ớt hay không, anh tự mình rõ ràng.”

“Phòng của chúng ta vì sao Tiểu Phương có thể tùy ý ra vào?”

“Mỹ phẩm của tôi vì sao cô ta có thể tùy tiện dùng?”

“Nếu như không phải anh bảo, cô ta làm sao dám?”

Tôi nhìn chằm chằm Tôn Diên, dùng ý chí cực lớn nuốt những lời còn lại trở về.

Tôi còn có một chút chuyện chưa xử lý tốt, hiện tại tôi không thể hoàn toàn cùng Tôn Diên rách mặt.

Tôi không chỉ muốn tất cả mọi thứ trong công ty của riêng tôi, tôi còn muốn tất cả mọi thứ trong tay Tôn Diên, tôi không ngại đi bất kỳ thủ tục pháp lý nào, tôi chính là muốn cho đôi cẩu nam nữ này cút ra khỏi nhà, không có một xu nào.

“Đường Duyệt, anh có thể giải thích, anh coi Tiểu Phương là em gái, anh nghĩ cô ấy có thể không dùng mỹ phẩm đắt tiền như vậy, cô ấy nói muốn dùng, anh liền để cho cô ấy dùng, nếu em không thích, lần sau anh sẽ…”.

Lần sau!

Tôi nâng tay ấn huyệt thái dương, sắc mặt có chút khó coi: “Tôi có chút mệt mỏi, anh trở về đi, mấy ngày nay công ty có nghiệp vụ mới, tôi sẽ tương đối bận rộn, chuyện không cần thiết không cần tới quấy rầy tôi, dì trong nhà tôi dự định thay đổi, anh tìm giúp tôi.”

“Mặt khác, nếu Tiểu Phương thích những mỹ phẩm kia đều đưa cho cô ấy đi, anh biết con người tôi có chút sạch sẽ, người khác dùng qua đồ dùng tôi dùng sẽ ghê tởm.”

Tôn Diên rất miễn cưỡng rời đi, tôi lại ngồi trở lại máy tính, dùng chuột nhấp vào xác định trên trang khởi kiện ly hôn.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 14


14.

Ba ngày sau, Triệu Mộng gọi điện thoại cho tôi, ADN bên trong bao cao su hoàn toàn trùng khớp với tóc của Tiểu Phương, cùng với ADN nội y của chồng.

Triệu Mộng nhìn tôi lo lắng: “Mọi thứ tớ yêu cầu cậu đã làm xong chưa?”

“Xác định không nói chuyện riêng nữa, trực tiếp khởi kiện ly hôn?”

“Chẳng lẽ tớ còn lưu lại đường lui cho anh ta?”

“Ly hôn tớ mới là người dễ chịu, cậu không cần lo lắng cho tớ, ngày mai lúc mở phiên tòa nhớ ăn mặc khí phách một chút, đừng làm cho tớ mất mặt.”

Tôi vốn định nói chuyện với Tôn Diên một chút, nhưng sau khi tôi kiểm tra dự án của công ty anh ta, tôi cảm thấy anh ta không đáng để tôi lãng phí thời gian.

Sổ sách của công ty anh ta không đúng, tiền cũng có vấn đề, những chuyện này tôi muốn giao cho Triệu Mộng xử lý.

Tôi muốn tiền Tôn Diên tiêu từng chút từng chút một, tất cả đều trả lại cho tôi.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 15


15.

Tối hôm đó khi về nhà, tôi đứng trước hiên nhà và cười toe toét trước ánh mắt ngạc nhiên của Tiểu Phương và Tôn Diên.

Tiểu Phương nhìn tôi không nhúc nhích, liền đứng ở nơi đó, ánh mắt lưu chuyển, giống như đang khiêu khích lại giống như tính kế.

Bất quá cũng không có quan hệ gì, bởi vì ngày mai nơi này sẽ không có hai người này làm cho tôi chướng mắt.

Tôi cởi giày, mở tủ giày ra, nhìn thấy trong tủ giày có một đôi dép bông màu hồng nhạt, tôi ngước mắt nhìn Tôn Diên: “Em nói rồi, em ghét thứ gì có lông, anh có được không vậy? Giải thích điều gì đó về lý do tại sao nó lại ở đây đi?”

Tôn Diên nghe vậy, lập tức đi đến bên cạnh tôi, lấy đôi dép lê màu hồng ra, anh ta cau mày nhìn Tiểu Phương: “Không phải anh đã nói rồi sao, đôi dép này cho em để vào trong phòng ngủ của mình, tại sao em lại để ở đây?”

“Chị Đường không về, em cất đi thì sao, đồ em thích để ở cửa, về nhà muốn xem thì sao?”

“Tôn Diên, sao anh lại không nói cho em biết? Không phải anh nói sẽ nói rõ ràng với chị Đường sao? Chị ấy trở về sao lại hoảng sợ như vậy? Cho em mang một đôi dép lê vào được không?”

Nói rõ ràng?

Tôi nhìn Tôn Diên với đôi mắt sắc bén: “Nói cho tôi biết cái gì?”

“Em đừng nghe Tiểu Phương nói lung tung, gần đây tinh thần của cô ấy có chút vấn đề, anh cái gì cũng không muốn nói với em, em đã trở về thì đừng ở công ty, ngủ công ty đối với thân thể cũng không tốt.”

Tôi lạnh lùng cười cười: “Hôm nay tôi tới thu dọn đồ đạc.”

Tôi vừa nói vừa đi giày cao gót lên lầu.

Nhìn những thay đổi không rõ ràng trong phòng ngủ, tôi buồn nôn muốn nôn mửa.

Dọn dẹp tất cả mọi thứ thuộc về tôi, tôi đi xuống cầu thang với vali của tôi.

Tôi lấy trát hầu tòa từ trong ba lô ra, vốn tấm vé triệu tập này hẳn là trực tiếp đến tay Tôn Diên, nhưng tôi muốn cho anh ta một kinh hỉ, để Triệu Mộng giúp tôi chặn lại một chút.

Tôi muốn tận mắt chứng kiến biểu cảm của Tôn Diên.

“Tiiu đã kiện ly hôn rồi, ngày mai mở phiên tòa, mang theo tiểu tam đừng đến trễ.”

Tôn Diên nhìn tôi, không chịu nhận trát hầu tòa.

“Đường Duyệt, tôi sẽ không ly hôn.”

“Anh ly hôn hay không cũng không liên quan đến tôi.”

“Tôn Diên, đây là tôi thông báo cho anh, không phải thương lượng với anh.”

Tôi ném trát hầu tòa lên người Tôn Diên, kéo vali rời khỏi biệt thự.
 
Nuôi Ong Tay Áo
Chương 16


16.

Triệu Mộng là một người phụ nữ rất lợi hại, trận kiện này tôi toàn thắng, Tôn Diên ngoại trừ cổ phần còn lại trong công ty của anh ta không nhiều lắm, những thứ khác đều thuộc sở hữu của tôi, anh ta ngay cả một mảnh giấy cũng không mang đi.

Tất cả những thứ anh mua cho Tiểu Phương đều cần phải trả lại giá gốc, còn không trả, Tiểu Phương muốn nợ cho tôi, khi nào trả xong thì khi nào chấm dứt.

Tôi rất hài lòng với kết quả xét xử, Tôn Diên ngước mắt nhìn đáy mắt tôi mang theo một tia hận ý.

Ghét?

Anh ta tự làm, anh ta xứng đáng.

“Đường Duyệt”

Tôn Diên gọi tôi lại.

Tôi quay lưng lại với anh ta và có thể cảm nhận được những bước chân lộn xộn của anh ta.

“Em nhất định phải làm được một bước này sao?”

“Nhất định phải ép anh đến bước này sao?”

Tôi ép anh ta à?

Tôi trào phúng cười cười: “Là anh cùng Tiểu Phương ở trong phòng tôi làm chuyện cẩu thả, Tôn Diên, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, làm vợ chồng cũng đã năm, sáu năm, anh biết trong mắt tôi không chứa nổi hạt cát, anh lại ở dưới mí mắt của tôi cùng một đứa nhỏ tôi tài trợ làm chuyện như vậy, anh có xấu hổ hay không?”

Tôn Diên cười lạnh nhìn tôi.

Đáy mắt anh ta đối với tôi tất cả đều là hận ý cùng ai oán.

“Em thì khi nào nghĩ tới cảm nhận của anh, chuyện em thích anh làm, chuyện em không thích anh sẽ không làm.”

“Nội dung hàng ngày của công ty lớn đến mức anh mặc quần áo, em đều phải quản, anh ở cùng một chỗ với em thật sự rất hít thở không thông.”

“Đường Duyệt là đàn ông đều có lúc phạm sai lầm, vì sao em lại không thể cho anh một cơ hội?”

“Ta đến tình trạng như hôm nay hoàn toàn là bái ngươi ban cho, ngươi vì sao lại đối với ta như vậy, lấy đi tâm huyết phấn đấu hơn nửa đời người của ta.”

“Đường Duyệt, làm người không thể như vậy.”

Nghẹt thở?

“Vậy anh giải thoát đi, tuy rằng cái giá lớn hơn một chút, nhưng Tiểu Phương ôn nhu động lòng người, khẳng định có thể cùng anh đồng cam cộng khổ.”

“Năm đó chúng ta chịu nhiều khổ sở như vậy mới có hết thảy ngày hôm nay, tôi trả giá thanh xuân, tôi trồng cây dựa vào cái gì để cho người khác đến thừa hưởng?”

“Tôn Diên, tôi chúc anh hạnh phúc.”

Tôi lạnh lùng trừng mắt nhìn Tôn Duyên một cái, giẫm giày cao gót, ngẩng đầu sải bước đi xuống bậc thang.

Đột nhiên một lực lượng rất nặng đập tôi xuống đất, và tôi quay chân.

“Đường Duyệt, cô chính là ghen tị ta cùng Tôn Diên, cô ghen tị anh ấy yêu tôi, cho nên cô mới làm ra hết thảy.”

“Loại người như cô nên đi chết, cô dựa vào cái gì để cho chúng ta hai bàn tay trắng, những thứ kia đều là Tôn Diên nên lấy được, tôi cũng nên đạt được.”

“Cô đem đồ đạc của chúng tôi trả lại cho tôi, nếu không tôi sẽ đánh chết cô”

Nói xong Tiểu Phương liền đấm đá tôi.

Đó là cổng tòa án.

Tiểu Phương dám làm như vậy, cô ta sẽ phải gánh chịu hậu quả.

Tôi giơ tay đẩy Tiểu Phương từ trên cầu thang xuống.

Tiểu Phương lăn hơn mười bậc thang, ngã xuống đất bằng phẳng cuối cùng.

Chỉ thấy Tôn Diên chạy tới như phát điên, anh ta ôm Tiểu Phương điên cuồng hô: “Gọi xe cứu thương, mau gọi xe cứu thương…”.

Tôi nhìn máu tươi đỏ sậm dưới thân Tiểu Phương, rũ mắt xuống.

Tôi giơ tay sờ sờ bụng mình, đã từng ở chỗ tôi cũng có một đứa con chưa sinh, nhưng Tôn Diên vì sự nghiệp mà để cho tôi phá thai.

Tôi đã không bao giờ mang thai kể từ đó.

Đây đại khái cũng là báo ứng với Tôn Diên đi.

Tôi chống người từ trên cầu thang đứng dậy, chịu đựng đau đớn trên chân, ưỡn người, cao ngạo đi xuống phía dưới.

Lúc đi tới bên cạnh Tôn Diên, tôi liếc nhìn anh ấy qua khóe mắt.

Anh ta ôm Tiểu Phương sắc mặt tái nhợt, ánh mắt Tiểu Phương nhìn tôi tràn đầy hận ý.

Tôi hướng về phía Tiểu Phương nhếch khóe miệng, dùng khẩu hình nói với cô ta: “Cô thua…”.

Hoàn.
 
Back
Top Bottom