Cập nhật mới

Đam Mỹ Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận

Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận
Chương 60: Điện hạ, đêm động phòng hoa chúc của chúng ta khi nào tiếp tục?


"Không, bỏ đi."

Lâm Sơ lắc đầu. Khi ở bên Thẩm Thanh Yến thân mật, đối phương luôn không biết tiết chế, cậu không muốn tiếp tục nữa.

Thẩm Thanh Yến đành tiếc nuối khẽ chạm môi cậu, không dám làm thêm gì.

Hôm qua sau khi cử hành yến tiệc nhận thân, Lâm Sơ đã trở thành Thế tử của Hầu phủ một cách đường đường chính chính. Tuyên Minh đế trong cung cũng mở tiệc, triệu Kiều Tĩnh Nam cùng Lâm Sơ vào cung, chuẩn bị khoản đãi trọng thể.

Sợ Lâm Sơ căng thẳng, Thẩm Thanh Yến đi cùng cậu tham dự.

Trong bữa tiệc, Tuyên Minh đế nhìn Lâm Sơ ngồi cạnh Thẩm Thanh Yến, dung mạo kiều diễm nổi bật, thần thái lại cực kỳ ngoan ngoãn, không khỏi mỉm cười, rồi quay sang Kiều Tĩnh Nam nói: "Kiều khanh, nhi tử của ngươi dung mạo lẫn phẩm tính đều xuất chúng, trách gì Tuế An lại say mê đến thần hồn điên đảo."

Về chuyện Lâm Sơ, Kiều Tĩnh Nam đã sớm tấu báo với hoàng đế, nên khi thấy Lâm Sơ cùng Thẩm Thanh Yến xuất hiện, ông không hề ngạc nhiên.

Trong lòng ông vốn đã đầy tò mò về Lâm Sơ.

Rốt cuộc là người như thế nào mới có thể khiến Thẩm Thanh Yến si mê, thậm chí sẵn sàng vì cậu mà chết đi sống lại?

Ngay từ lúc Thẩm Thanh Yến mạo hiểm tính mạng vì Lâm Sơ, Tuyên Minh đế đã không còn phản đối chuyện hai người ở bên nhau.

Giờ phút này, khi Lâm Sơ đã trở thành Thế tử của Hầu phủ, thân phận và địa vị không còn kém cạnh, ông lại càng chẳng có lý do để ngăn cản.

Vì vậy, ông mỉm cười nói: "Khó được hai đứa trẻ có tình có nghĩa, chi bằng hôm nay trẫm làm chủ, ban hôn cho bọn họ. Chờ đầu xuân lại tổ chức đại hôn, không biết Kiều khanh thấy thế nào?"

Nghe vậy, Kiều Tĩnh Nam vội quỳ xuống dập đầu tạ ơn thánh chỉ.

Mặt Thẩm Thanh Yến đầy vui mừng. Hắn không ngờ vị hoàng huynh vốn từng phản đối chuyện mình với Lâm Sơ, nay lại chủ động ban hôn. Trong lòng hắn vô cùng kích động, nắm tay Lâm Sơ nói: "Đa tạ hoàng huynh thành toàn!"

Lâm Sơ chớp mắt mấy cái, cậu sắp thành thân với Thẩm Thanh Yến sao?

Nhìn thấy Thẩm Thanh Yến vui mừng như thế, trong lòng cậu cũng dấy lên chút ngọt ngào.

Thế nhưng, nghĩ đến việc Thẩm Thanh Yến đã từng cưới một lần, còn mình tái giá cho hắn, chẳng khác nào tục huyền, trong lòng Lâm Sơ không khỏi ghen tị.

<i>*tục huyền: một người chồng lấy một người vợ mới sau khi vợ cũ qua đời, nhằm duy trì gia đình, con cái và dòng máu.</i>

Đến ngày thành thân, cậu nhất định sẽ hỏi rõ: Thẩm Thanh Yến rốt cuộc thích vị Vương phi đã mất kia hơn, hay là thích cậu hơn.

...

Sau khi yến tiệc trong cung kết thúc, Kiều Tĩnh Nam ở lại bàn việc quốc sự cùng hoàng đế, còn Thẩm Thanh Yến thì đưa Lâm Sơ đến thỉnh an Thái hậu.

Thấy Lâm Sơ như từ cõi chết trở về, Thái hậu không kìm được rơi lệ.

Bà nắm tay Lâm Sơ, nghẹn ngào nói: "Đứa trẻ ngoan, bình an là tốt rồi."

Trong lòng Lâm Sơ cũng dâng lên nỗi chua xót.

Rõ ràng đây là lần đầu tiên cậu gặp Thái hậu, vậy mà lại cảm thấy vô cùng thân thuộc.

Ở trong cung, hai người ăn chút trà bánh, trò chuyện vài câu. Đến khi Thái hậu mệt, họ mới cáo lui.

Thẩm Thanh Yến dắt tay Lâm Sơ đi dạo trong Ngự Hoa Viên.

Giờ đây hai người đã không còn chướng ngại gì, thân thể Lâm Sơ cũng đang dần hồi phục. Nghĩ đến việc đầu xuân có thể chính thức thành thân, lòng Thẩm Thanh Yến cảm thấy vô cùng thoải mái.

Lâm Sơ trước giờ chưa từng đến Ngự Hoa Viên. Thấy những loài hoa hiếm quý được trồng nơi đây, cậu nhất thời không rời mắt nổi.

"Đẹp quá!"

"Nếu em thích, ta sẽ cho người trồng trong Vương phủ vài loại."

"Có thật không?" Lâm Sơ đưa tay vuốt nhẹ cánh hoa, lưu luyến không nỡ rời.

"Đương nhiên là được."

Nghe vậy, gương mặt Lâm Sơ rạng rỡ, nụ cười còn tươi đẹp rực rỡ hơn hoa. Chỉ cần nhìn thôi, trái tim Thẩm Thanh Yến đã đập thình thịch không ngừng.

Mỹ nhân đẹp như thế, hắn chỉ muốn giấu đi mãi mãi.

"Còn tưởng là ai đang trong Ngự Hoa Viên, hóa ra là Cửu hoàng thúc."

Một giọng nói lười biếng, phong lưu vang lên phía sau. Nghe thấy, Thẩm Thanh Yến lập tức cau mày, theo bản năng che Lâm Sơ ra sau rồi quay lại nhìn người đang đi đến.

Thẩm Minh Duẫn bước tới trước mặt, ánh mắt mang theo nụ cười, nhìn thoáng qua phía sau Thẩm Thanh Yến rồi bất chợt nói: "Lâm Sơ, là ngươi sao?"

Nghe có người gọi mình, Lâm Sơ quay đầu, ánh mắt chạm vào Thẩm Minh Duẫn, cậu thoáng sững lại, đầu đau nhói một trận. Cậu vội đưa tay ôm trán, thân thể lảo đảo.

"Cẩn thận!"

Thấy Lâm Sơ sắp ngã, Thẩm Thanh Yến nhanh tay đỡ lấy: "Có phải lại đau đầu không?"

Lâm Sơ gật đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát. Khi mở mắt ra, trong mắt thoáng hiện chút tỉnh táo. Cậu nhìn về phía Thẩm Minh Duẫn, mỉm cười gọi: "Tần đại ca."

Nghe Lâm Sơ dùng giọng điệu thân mật như vậy gọi Thẩm Minh Duẫn, bàn tay đang đỡ cậu của Thẩm Thanh Yến lập tức cứng lại.

Thẩm Minh Duẫn cũng thoáng ngẩn người, rồi cười nói: "Còn tưởng rằng ngươi muốn giả vờ không quen biết ta."

"Sao có thể chứ." Lâm Sơ trong mắt đầy vui vẻ: "Đây chẳng phải là hoàng cung sao, sao ngươi cũng ở đây vậy?"

Khoảnh khắc vừa rồi khi nhìn thấy Thẩm Minh Duẫn, đầu Lâm Sơ thoáng đau nhói nhưng khi cơn đau qua đi, trong đầu cậu lại xuất hiện thêm một vài ký ức.

Cậu nhớ đến Tần Phong.

Lúc này khi khôi phục lại một phần ký ức, cậu không còn quên đi những chuyện đã xảy ra, và tất nhiên cũng sẽ không quên Thẩm Thanh Yến.

Trong lòng Thẩm Thanh Yến lại thấy không vui.

Hắn hy vọng Lâm Sơ có thể nhớ lại một số chuyện cũ, nhưng tuyệt đối không muốn cậu nhớ đến Thẩm Minh Duẫn! Chỉ cần trong lòng Lâm Sơ có hắn là đủ!

Thẩm Minh Duẫn vốn không biết tình trạng bệnh của Lâm Sơ, nghe cậu nói vậy thì thoáng thấy nghi hoặc.

Cậu chẳng phải đã sớm biết thân phận thật của mình rồi sao? Sao còn hỏi như vậy?

Nhưng Thẩm Minh Duẫn lại giả vờ như không có gì, nhất là khi nhìn thấy gương mặt u ám của Thẩm Thanh Yến, nụ cười trên môi hắn ta lại càng sâu thêm.

"Lâm Sơ, mấy chuyện đó không quan trọng. Chúng ta lâu rồi không gặp, chi bằng đến cung của ta, cùng nhau uống chén trà, tâm sự một chút, được không?" Thẩm Minh Duẫn nói với Lâm Sơ bằng giọng nhẹ nhàng, như sợ dọa cậu.

Chưa kịp để Lâm Sơ trả lời, Thẩm Thanh Yến đã nắm chặt tay cậu, lạnh giọng nói: "Không được đi."

"Vâng."

Lâm Sơ rất nghe lời Thẩm Thanh Yến, hắn bảo không được thì cậu sẽ không đi.

"Tần đại ca, xin lỗi, để hôm khác ta đến nhé."

"Hôm khác cũng không được."

Thẩm Thanh Yến hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn nhìn Thẩm Minh Duẫn, trực tiếp kéo Lâm Sơ nhanh chóng rời đi.

Mãi đến khi trở về Hầu phủ, sắc mặt Thẩm Thanh Yến vẫn còn khó coi.

Lâm Sơ khó hiểu nhìn hắn: "Ngươi và Tần đại ca quan hệ không tốt sao?"

Tần đại ca, Tần đại ca...

Chỉ nghe thấy cách gọi ấy thôi, gân xanh trên trán Thẩm Thanh Yến đã nổi lên, tức giận nói: "Từ nay về sau đừng qua lại với hắn ta, hắn ta không phải người tốt."

Sợ Lâm Sơ không tin, Thẩm Thanh Yến kể lại chuyện Thẩm Minh Duẫn từng dùng tên giả Tần Phong để tiếp cận cậu. Nghe xong thân phận thật sự của Tần Phong chính là nhị hoàng tử, Lâm Sơ kinh ngạc không thôi.

Nhưng rồi dường như cậu nhớ ra điều gì, vội biện giải: "Kỳ thật Tần đại ca cũng không xấu như vậy. Khi đó cũng nhờ có Tần đại ca ở bên, hắn ta che chở ta, mới không để người khác..."

Lâm Sơ nhớ lại một số chuyện không hay, vội nuốt ngược lời định nói.

Ánh mắt Thẩm Thanh Yến thoáng u ám, hắn ôm chặt Lâm Sơ vào ngực: "Từ nay về sau ta sẽ che chở cho em, sẽ không còn ai dám bắt nạt em nữa."

"Ừm..." Lâm Sơ ngoan ngoãn dựa vào ngực hắn. Không biết tại sao, những ký ức đau khổ đã qua, khi nghĩ lại, dường như không còn khiến cậu sợ hãi như trước.

Nhưng có một chuyện cậu vẫn chưa nói cho Thẩm Thanh Yến biết.

Khi cậu ở cùng Thẩm Minh Duẫn, từng được dẫn đi khám bệnh. Khi đó cậu không rõ vị đại phu kia từ đâu đến, chỉ cảm thấy y thuật rất cao minh. Chỉ qua một lần bắt mạch, đại phu đã kết luận cậu không sống được bao lâu nữa.

Nghĩ đến chuyện này, lòng Lâm Sơ thoáng hoảng loạn.

Cậu thật sự không sống được bao lâu sao?

Nhưng hiện tại cậu lại cảm thấy thân thể mình rất khỏe mạnh... Vậy có nên nói cho Thẩm Thanh Yến biết không?

Lâm Sơ do dự mãi, đến tận đêm khuya vẫn không quyết định được rồi cứ thế ngủ thiếp đi.

Trong mộng, cậu nhớ lại tất cả.

Cậu bị bán vào lâu Túy Nguyệt, mấy ngày sau đã được Thẩm Thanh Yến chuộc ra. Chính Thẩm Thanh Yến đã bảo cậu nuôi cổ cho Kiều Túc Tuyết, chính hắn nói thích mình...

Và cả cảnh cậu hộc máu ngất xỉu ngay trong ngày đại hôn.

Sau khi hôn mê, mọi chuyện đã xảy ra cùng những ký ức quá khứ đan xen, liên tục quẩn quanh trong đầu khiến Lâm Sơ đau đến mức không nhịn được mà r*n r*, trán phủ đầy mồ hôi mịn.

Âm thanh ấy đánh thức Thẩm Thanh Yến ở bên cạnh. Hắn vội mở mắt, đưa tay xoa trán cho Lâm Sơ: "Lại đau sao?"

Kể từ khi ký ức dần dần hồi phục, đầu Lâm Sơ thường vô cớ phát đau. Mỗi lần cậu kêu đau, Thẩm Thanh Yến sẽ giúp cậu xoa huyệt vị.

Xoa nhẹ hồi lâu, cơn đau mới dịu đi, vẻ thống khổ trên gương mặt Lâm Sơ cũng dần tan biến. Cậu mở mắt, ý thức đã tỉnh táo trở lại.

Nhìn người nằm nghiêng bên cạnh, ánh mắt đầy khẩn trương và quan tâm, hốc mắt Lâm Sơ đỏ lên: "Điện hạ... em rất nhớ ngài..."

Nói xong, chưa kịp để Thẩm Thanh Yến phản ứng, cả người cậu đã nhào vào lòng ngực đối phương.

Thẩm Thanh Yến sững sờ, ôm lấy thân thể đang run rẩy của Lâm Sơ: "Sao vậy? Gặp ác mộng sao?"

Lâm Sơ lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Em mơ thấy vào ngày đại hôn của chúng ta, em hộc máu rồi chết..."

Nghe vậy, thân thể Thẩm Thanh Yến cứng đờ. Hắn chậm rãi cúi đầu nhìn Lâm Sơ.

Một lúc lâu sau, hắn mới ép bản thân giữ giọng bình tĩnh: "Sơ nhi, em... em đã nhớ lại hết rồi sao?"

"Nhớ rồi."

Nước mắt Lâm Sơ không kìm được mà tuôn rơi.

Cậu cuối cùng cũng nhớ lại tất cả.

Cậu nhớ hết mọi chuyện giữa cậu và Thẩm Thanh Yến, nhớ rằng họ từng là phu phu, và nhớ ra người được thiên hạ gọi là Đoan Vương phi đoản mệnh kia, chính là cậu!

Biết Lâm Sơ đã nhớ lại tất cả, trong lòng Thẩm Thanh Yến bỗng thấy thấp thỏm.

"Sơ Nhi, em... có trách ta không?"

"Tại sao phải trách ngài?" Lâm Sơ ngạc nhiên.

Đầu lưỡi Thẩm Thanh Yến đắng chát: "Trách ta trước đây không đối xử tốt với em, bắt em nuôi cổ, để em chịu nhiều đau khổ như vậy, trách ta còn ép em cùng ta thành thân..."

Nghe những lời này, Lâm Sơ không khỏi kinh ngạc.

Thì ra trong lòng điện hạ, hắn lại nghĩ về quan hệ của bọn họ như vậy sao?

Nhưng nhớ lại trước đây, vì sợ bản thân không sống được bao lâu, nên cậu vẫn luôn cự tuyệt tình cảm của điện hạ. Chính vì thế mới khiến hắn bất an đến vậy...

Hiếm khi nhìn thấy Thẩm Thanh Yến lộ ra vẻ không tự tin như thế, lòng Lâm Sơ bỗng run động. Cậu chủ động vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Thanh Yến, dâng lên một nụ hôn.

Đây là lần đầu tiên Lâm Sơ tỉnh táo mà chủ động hôn hắn.

Thẩm Thanh Yến bị hôn đến ngẩn ngơ.

Bên tai vang lên giọng nói mềm mại của Lâm Sơ: "Em chưa bao giờ trách điện hạ, cùng điện hạ thành thân cũng là em tự nguyện, chỉ là trước giờ chưa kịp nói cho ngài biết..."

"Điện hạ, em thích ngài."

Trên gương mặt Lâm Sơ mang theo ý cười, ánh mắt trong trẻo nhìn thẳng Thẩm Thanh Yến. Trong đôi mắt hồ ly sáng ngời ấy ánh lên chút tình ý quyến rũ, như chính lời thổ lộ làm cậu ngượng ngùng. Gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, nhưng thân thể lại tự giác dựa gần vào lòng Thẩm Thanh Yến.

Cậu nâng một chân, vòng qua eo Thẩm Thanh Yến, xấu hổ đến mức tai cũng đỏ bừng, khẽ nói: "Điện hạ, đêm động phòng hoa chúc của chúng ta khi nào tiếp tục?"
 
Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận
Chương 61: Em đừng chê ta


"Em có biết em đang làm gì không?"

Thẩm Thanh Yến khẽ rũ mắt, trong đôi mắt kia d*c v*ng đã quay cuồng, sớm đã không có cách nào che giấu.

Bàn tay nóng bỏng men theo đôi chân dài của Lâm Sơ từ dưới trượt dần lên, hắn nhìn gương mặt Lâm Sơ ngày càng đỏ bừng, nhịp thở cũng theo đó mà nặng nề hơn.

Lâm Sơ không dám ngước nhìn, đây cũng là lần đầu cậu to gan làm chuyện như thế, chỉ dám chôn mặt vào ngực Thẩm Thanh Yến, giọng nói mềm xèo như mèo con cào người, ngây thơ xen lẫn mị hoặc: "Tất nhiên là em biết..."

Đây là những thủ đoạn quyến rũ mà năm đó hoa khôi ở lâu Túy Nguyệt từng dạy cậu, hôm nay cậu đem ra dùng thử trên người Thẩm Thanh Yến.

Nhưng động tác của cậu vẫn còn vụng về, da mặt mỏng, chỉ mới thử một chút mà đã tự xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.

Thẩm Thanh Yến bật cười khẽ, giường khẽ rung động, Lâm Sơ lập tức bị hắn đè xuống dưới thân, căn bản không thoát nổi: "Dù tối nay em có khóc, ta cũng sẽ không buông tha đâu."

......

Đêm dài dằng dặc, tiếng khóc đứt quãng của Lâm Sơ không ngừng vang vọng trong trướng, đúng như lời hắn nói: dẫu khóc cũng không được buông tha. Tay chân Thẩm Thanh Yến luống cuống, vừa hôn vừa dỗ, lại lau nước mắt, ôm chặt vào lòng, mãi đến khi trong trướng dần yên ắng. Nhưng không bao lâu sau, chiếc giường lại bắt đầu kịch liệt rung động, hai thân ảnh đan xen rồi chìm hẳn vào trong màn đêm.

Sáng hôm sau, khi tỉnh lại, đôi mắt Lâm Sơ vẫn còn đỏ hoe, hiển nhiên tối qua đã khóc đến thương tâm.

Vốn thân thể cậu đã yếu ớt, lại bị giày vò suốt cả đêm, giờ càng mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.

Cậu chỉ cảm thấy cả người kiệt quệ, bụng đói cồn cào, muốn ngồi dậy tìm chút gì ăn, nhưng vừa cử động, nơi thắt lưng lập tức dâng lên cơn nhức nhối kịch liệt khiến sắc mặt cậu đỏ bừng. Đang cố chống người xuống giường thì một bàn tay to đặt lên vòng eo gầy mảnh, vừa nhẹ nhàng vừa kiên định xoa ấn.

"Sao không ngủ thêm một lát nữa?" Thẩm Thanh Yến cũng tỉnh dậy, ngồi dậy đỡ lấy eo cậu, xoa ấn thuần thục: "Có phải rất đau không?"

"Cũng... cũng ổn." Lâm Sơ miễn cưỡng đáp.

Thẩm Thanh Yến nhìn ra sự thẹn thùng của cậu, nhưng không vạch trần.

Đêm qua họ đã gọi không ít lần nước ấm, mỗi lần xong việc, đều là Thẩm Thanh Yến ôm cậu đi rửa sạch sẽ. Lâm Sơ chẳng còn chút sức nào, chỉ biết ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, để mặc hắn chăm chút.

Thẩm Thanh Yến đã kìm nén d*c v*ng bao năm, nay bỗng được mở ra, lại còn gặp phải một hồ ly nhỏ câu nhân như Lâm Sơ, làm sao hắn có thể buông tay.

Dù biết thân thể Lâm Sơ yếu ớt, nhưng khi tình triều dâng trào, hắn vẫn không khống chế được, vô tình khiến Lâm Sơ khóc nức nở. Mà hắn lại không chịu nổi khi thấy Lâm Sơ khóc, chỉ còn biết dỗ dành rồi lại không kìm lòng mà tiếp tục, hết lần này đến lần khác.

So với tưởng tượng, Lâm Sơ càng mềm mại yếu ớt hơn, làn da vừa chạm đã ửng hồng, chỉ cần hơi dùng sức đã in lại dấu vết.

Thẩm Thanh Yến đã khao khát cậu từ lâu, trước kia vì nhiều lý do mà phải kìm nén, nhưng tối qua chính là Lâm Sơ chủ động quấn lấy, hắn đương nhiên không cách nào bỏ qua.

Hắn nhớ lại lần đầu tiên gặp Lâm Sơ, khi ấy Lâm Sơ quỳ bò trước mặt, đưa tay định tháo đai lưng hắn. Lúc đó, hắn lại đẩy người ra. Nghĩ đến đây, cổ họng bỗng thắt lại. Khi ấy, quả thật hắn không biết quý trọng.

Còn bây giờ, hắn lại luyến tiếc không nỡ để Lâm Sơ quỳ nữa, bản thân còn tình nguyện quỳ xuống, thành kính hôn người từ đầu đến chân một lượt.

Chỉ cần nghĩ đến việc ngoài hắn ra, từng có kẻ khác cũng chạm đến Lâm Sơ, trong lòng hắn chua xót vô cùng. Chỉ trách chính mình không xuất hiện sớm hơn, để bảo hộ người thật tốt.

Thẩm Thanh Yến kề trán vào trán Lâm Sơ, đôi mắt tràn ngập ghen tuông, giọng khàn khàn: "Đêm qua ta biểu hiện, em vừa lòng chứ?"

Mặt Lâm Sơ lập tức đỏ ửng: "Mọi thứ của điện hạ đều rất lợi hại, em tất nhiên là vừa lòng."

"Thật sao?"

Nghe thấy Lâm Sơ khen hắn lợi hại, ánh mắt Thẩm Thanh Yến sáng bừng: "Vậy... so với những kẻ kia, ta có phải lợi hại nhất không?"

Những kẻ kia?

Lâm Sơ thoáng ngẩn người: "Những kẻ nào?"

Thẩm Thanh Yến khó mở lời, hắn sợ nếu nói ra sẽ khiến Lâm Sơ nhận ra mình đang đem bản thân đi so với nam nhân khác, tranh giành cao thấp. Nhưng nếu không hỏi, lòng hắn lại chẳng thể yên.

Chỉ đành thấp giọng: "Ta tối qua là lần đầu tiên, có lẽ làm chưa đúng, khiến em đau, nhưng về sau sẽ không vậy nữa... em đừng chê ta."

"Hả?"

Lâm Sơ chớp mắt, bị lời hắn làm cho ngây ngẩn.

Tại sao lại chê bai điện hạ?

Cậu chẳng hiểu nổi Thẩm Thanh Yến đang nghĩ gì, thành thật đáp: "Sao có thể chứ, trong lòng em, điện hạ là lợi hại nhất."

Lợi hại nhất... Lời nói ấy khiến khóe môi Thẩm Thanh Yến bất giác nhếch cao. Bất kể quá khứ Lâm Sơ thế nào, thì hiện tại, người hắn có được chính là Lâm Sơ, và trong lòng Lâm Sơ, lợi hại nhất cũng chỉ là hắn.

Thấy gương mặt Thẩm Thanh Yến chỉ trong chớp mắt từ trầm buồn chuyển sang vui mừng, Lâm Sơ càng mờ mịt hơn.

Điện hạ này, cảm xúc của ngài biến đổi cũng nhanh thật.

Cậu vòng tay ôm eo Thẩm Thanh Yến, thuận miệng nói: "Đêm qua cũng là lần đầu tiên của em, điện hạ cũng đừng chê em."

Vừa dứt lời, Lâm Sơ cảm nhận rõ đôi tay đang đặt trên hông mình thoáng cứng lại.

Trong mắt Thẩm Thanh Yến, thần sắc không ngừng biến đổi. Trước kia vì chuyện lâu Túy Nguyệt, hắn vẫn cho rằng Lâm Sơ đã từng bị người khác chạm vào, sau này càng thích Lâm Sơ thì lại càng ghen tuông khổ sở, đến cả vừa rồi hắn vẫn còn ganh ghét những kẻ từng chiếm hữu Lâm Sơ. Mãi cho đến lúc này, nghe thấy Lâm Sơ nói đó cũng là lần đầu tiên của mình, Thẩm Thanh Yến mới hiểu ra thì ra trước nay hắn đã hiểu lầm.

Khó trách tối qua Lâm Sơ biểu hiện vừa vụng về vừa căng thẳng, mà hắn lại không nghĩ nhiều hơn, chỉ muốn để từ nay về sau thân thể Lâm Sơ chỉ còn nhớ kỹ đến hắn.

Thẩm Thanh Yến hiếm khi đỏ mặt.

Lâm Sơ thấy hắn im lặng không nói, lại nhớ đến cuộc đối thoại kỳ quái vừa rồi, chợt như phản ứng lại, ngờ vực hỏi: "Điện hạ, ngài chẳng lẽ cho rằng em... cho rằng em ở lâu Túy Nguyệt..."

Nói đến miệng, cậu lại khó mở lời.

Thẩm Thanh Yến vội vàng cúi đầu nhận sai: "Xin lỗi, là ta hiểu lầm."

Đôi mắt Lâm Sơ lại đỏ lên: "Em ở lâu Túy Nguyệt cũng chỉ có ba ngày, sau đó đã được ngài chuộc ra, sao ngài có thể hiểu lầm em như thế?"

Khó trách lúc đó Thẩm Thanh Yến cứ bảo cậu câu dẫn, bảo cậu đừng dùng mấy thủ đoạn quyến rũ kia — thì ra trong lòng hắn vẫn coi Lâm Sơ là kẻ lấy sắc hầu người.

Thẩm Thanh Yến biết mình khiến cậu hiểu lầm, làm Lâm Sơ đau lòng khổ sở.

Hắn chỉ có thể hết lần này đến lần khác tự mắng mình hỗn trướng, một mực dỗ dành để Lâm Sơ đừng giận. Lâm Sơ vốn không định để ý đến hắn, nhưng bụng đói cồn cào, kêu lên, cậu ngượng ngùng liếc mắt, đẩy Thẩm Thanh Yến ra nói: "Em đói bụng."

Thẩm Thanh Yến nắm lấy bàn tay đang đẩy mình, hôn lên lòng bàn tay cậu một cái: "Chờ một chút, ta đi lấy đồ ăn cho Vương phi nhà ta."

Lâm Sơ hừ khẽ một tiếng.

......

Kể từ ngày phát hiện ra Thẩm Thanh Yến vẫn luôn hiểu lầm, Lâm Sơ lập tức giận dỗi với hắn, không chịu ngủ chung giường. Đáng thương cho Đoan Vương điện hạ, ở Hầu phủ thì Ninh Viễn hầu cũng không chịu tiếp đãi, một gian phòng khách cũng không cho hắn, Thẩm Thanh Yến đành phải đêm nào cũng năn nỉ Lâm Sơ, xin được chia một nửa gối nằm.

Cứ thế trôi qua vài ngày, Thẩm Thanh Yến còn chưa kịp được tha thứ thì đã bị Tuyên Minh đế phái đi chấp hành công vụ, buộc phải rời Hầu phủ một thời gian.

Lúc sắp đi, Lâm Sơ cũng ra tiễn.

Cậu ôm chặt eo Thẩm Thanh Yến không chịu buông, rõ ràng luyến tiếc vô cùng.

Thẩm Thanh Yến bật cười: "Không giận ta nữa?"

"Ừ." Lâm Sơ khẽ nói: "Ngài mau chóng trở về."

"Yên tâm, ta sẽ xử lý nhanh thôi."

Thật ra chỉ là chuyện ba ngày, nhưng đối với Thẩm Thanh Yến và Lâm Sơ, xa nhau một ngày cũng đã khó nhịn.

Nhưng không lâu sau khi Thẩm Thanh Yến đi, Hầu phủ đã xảy ra chuyện.

Kiều lão phu nhân quanh năm ở Phật đường tụng kinh, không hỏi chuyện đời, nay bỗng ngã bệnh. Kiều Tĩnh Nam mời đại phu tới xem, bọn họ đều nói tuổi tác lão phu nhân đã cao, e là chẳng còn được mấy năm.

Lâm Sơ đã từng gặp Kiều lão phu nhân vào ngày nhận tổ quy tông.

Khi ấy thần sắc lão phu nhân lãnh đạm, chỉ liếc nhìn cậu một cái rồi quay về Phật đường.

Hôm nay lão phu nhân bệnh nặng, lại chủ động nói muốn gặp cậu một lần.

Lâm Sơ không từ chối, vội vàng chạy đến. Dù sao bà ta cũng là tổ mẫu của cậu.

Trên giường bệnh, Kiều lão phu nhân gắng sức nắm chặt tay cậu, ánh mắt nhìn chằm chằm không rời. Bị bà ta nhìn đến rợn người, cổ tay còn đau nhói, nhưng cậu không dám gạt ra, chỉ quỳ gối bên giường hầu bệnh.

Mãi lâu sau, lão phu nhân mới thở hổn hển: "Sơ nhi, tổ mẫu tuổi đã cao, chẳng sống được bao lâu nữa..."

"Tổ mẫu đừng nói vậy, ngài phải sống lâu trăm tuổi mới đúng." Lâm Sơ vội an ủi.

Kiều lão phu nhân lại lạnh giọng cười: "Thật sao? Thực ra trước khi chết, tổ mẫu có một nguyện vọng, ngươi có thể thay ta hoàn thành không?"

"Nguyện vọng gì ạ?"

Lão phu nhân bảo cậu ghé sát tai, rồi khẽ nói một câu. Nghe xong, Lâm Sơ gật đầu: "Tổ mẫu yên tâm, con sẽ làm thay ngài."

Chẳng qua chỉ là ra ngôi chùa ngoài thành xin một lá bùa bình an, vậy mà cũng coi là nguyện vọng sao?

Trong lòng Lâm Sơ có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ đến việc bà khó lắm mới mở miệng nhờ vả, cậu gật đầu đồng ý.
 
Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận
Chương 62: Coi như ta tích đức hành thiện


Biết được Lâm Sơ muốn đi cầu bùa bình an ở ngôi chùa ngoài thành, Kiều Tĩnh Nam cho một nhóm hộ vệ đi theo để bảo đảm an toàn cho cậu.

Lâm Sơ ngồi xe ngựa ra khỏi thành, tới chùa, phương trượng biết người đến là tiểu Thế tử của Hầu phủ Ninh Viễn thì thái độ vô cùng cung kính.

Lâm Sơ thuận lợi cầu được bùa bình an cho tổ mẫu, trên đường về thành, cậu dựa vào đệm trong xe có chút mệt mỏi nên nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đường xuống núi hơi xóc, bất ngờ một cú lắc mạnh khiến cậu tỉnh dậy.

Chỉ nghe tiếng phu xe kêu một tiếng, xe ngựa dừng lại. Lâm Sơ mở mắt, từ trong mành hỏi: "Sao lại dừng?"

"Thế... Thế tử, phía trước... phía trước có sơn tặc!" Giọng phu xe run rẩy, đầy sợ hãi.

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Sơ trắng bệch.

Từ trước đến nay Đại Thịnh trị an rất tốt, huống chi đây lại là ngoại thành Vọng Kinh, sao bỗng dưng lại có sơn tặc xuất hiện?

Đang suy nghĩ, bên ngoài vang lên tiếng hộ vệ chém giết với sơn tặc. Lâm Sơ co rút lại, trốn trong xe không dám ra, trong lòng chỉ cầu hộ vệ có thể đuổi chúng đi.

Không biết qua bao lâu, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Một cơn gió thổi qua, mành xe bị người xốc lên. Mặt Lâm Sơ trắng bệch nhìn người vừa vén rèm – là một gương mặt đầy sẹo dữ tợn!

Người kia vừa thấy người trốn trong xe, ánh mắt lập tức lóe lên vẻ dâm tà: "Tên tiểu tử đó không gạt bọn ta, quả nhiên là một mỹ nhân nhỏ."

Nói rồi gã vươn tay muốn sờ mặt Lâm Sơ, Lâm Sơ hoảng hốt lùi về phía sau, tránh né. Nhưng người kia không bực, chỉ phất tay: "Đem đi!"

"Không được!" Lâm Sơ sợ hãi đến cực điểm, cả người co lại thành một cục, gương mặt kiều diễm đầy nước mắt. Nhưng cậu càng sợ hãi thì lại càng khiến người ta muốn bắt nạt.

Đám sơn tặc nhìn mà mắt sáng lên, mặc kệ Lâm Sơ giãy giụa, chúng lôi cậu xuống xe ngựa, bắt lên núi về sơn trại.

"Vào đi!"

Trong căn phòng chứa củi, Lâm Sơ bị thô bạo đẩy vào. Da thịt cậu mềm mịn, chỉ bị dùng chút lực đã để lại vết bầm tím đầy tay.

Cậu ngã xuống đất, đầu gối cũng bị cọ rách, đau đến mức mặt càng thêm tái nhợt, lông mi run rẩy khiến người ta vừa thương vừa muốn chiếm đoạt.

"Đúng là còn ẻo lả hơn cả nữ nhân. Nếu không phải gương mặt ngươi đáng giá mấy đồng, lão tử thật muốn chơi ngươi một phen." Tên mặt sẹo nhìn Lâm Sơ bằng ánh mắt đầy dâm ý.

Nhìn ánh mắt quen thuộc đáng ghê tởm kia, trong mắt Lâm Sơ hiện lên vẻ chán ghét. Cậu vô lực ngã trên đất, giọng yếu ớt: "Các ngươi là ai, vì sao muốn bắt ta?"

"Vì sao? Vậy phải hỏi tên tiểu tử bên cạnh ngươi." Tên mặt sẹo nhếch cằm, chỉ về bóng người trong góc tối.

Lâm Sơ nhìn theo mới thấy trong phòng còn có một người.

Người kia tay chân bị trói, tóc rối che nửa khuôn mặt, trên người đầy dấu vết bị đánh, khóe miệng còn rỉ máu.

Nếu không quá quen thuộc, Lâm Sơ suýt chút nữa không nhận ra.

Đó chẳng phải... Kiều Túc Tuyết sao?!

Sao y lại bị bắt tới đây, còn bị đánh thành ra nông nỗi này?!

Theo bản năng, Lâm Sơ bò đến bên y, lo lắng hỏi: "Kiều... Kiều Túc Tuyết, ngươi sao vậy? Sao lại bị chúng bắt đến đây?"

Nghe thấy tiếng cậu, Kiều Túc Tuyết thống khổ mở mắt. Nhìn thấy Lâm Sơ, y nuốt máu trong miệng, cười lạnh với đám sơn tặc: "Nếu ta không gạt các ngươi, vậy các ngươi có thể thả ta đi chứ?"

"Ngươi... ngươi đang nói cái gì?"

Lâm Sơ sững sờ, chưa kịp hiểu ý y.

Đám sơn tặc cười ha hả: "Mỹ nhân nhỏ, ngươi còn chưa hiểu sao? Ngươi bị y bán! Tên tiểu tử này nợ chúng ta tiền cờ bạc, nói sẽ đem ngươi gán nợ. Y nói ngươi có gương mặt khuynh quốc khuynh thành, nếu bán cho nam phong quán thì kiếm được không ít đâu!"

Lời vừa dứt, cả người Lâm Sơ sững lại.

Cậu không dám tin nhìn Kiều Túc Tuyết: "Ngươi điên rồi sao? Vì sao lại đối xử với ta như vậy?!"

Trong mắt Kiều Túc Tuyết ngập tràn oán hận: "Lâm Sơ, ngươi đã cướp hết mọi thứ của ta. Giờ ta chỉ khiến ngươi trả lại thôi! Chẳng qua là bị bán đi thôi, ngươi cũng đâu phải lần đầu. Nam phong quán dơ bẩn kia ngươi cũng từng vào rồi, sợ cái gì? Dùng sắc để mưu sinh chẳng phải sở trường của ngươi sao?"

Từ sau khi bị đuổi khỏi Hầu phủ, Kiều Túc Tuyết ôm đầy oán hận với Lâm Sơ. Y sa vào rượu chè, chơi bời rồi bị lôi kéo vào cờ bạc. Không cẩn thận rơi vào bẫy, tiêu hết hơn nửa gia sản Kiều Tĩnh Nam để lại, cửa hàng cũng đem cầm cố. Chủ nợ tìm đến cửa, y phải trốn chui trốn lủi.

Y từng muốn tìm Kiều Tĩnh Nam cầu xin, nhưng sau khi biết y ở ngoài làm ra đủ chuyện bại hoại, Kiều Tĩnh Nam thất vọng đến cực điểm, không muốn gặp y.

Trốn tránh vài ngày, cuối cùng y bị bắt.

Không ngờ sòng bạc đứng sau lại là thế lực của sơn tặc. Chúng bắt y lên núi, tra tấn một trận, nói nếu không có tiền sẽ phế y. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, y nghĩ đến Lâm Sơ.

Dựa vào cái gì y chịu khổ ở đây, còn Lâm Sơ lại được hưởng hết những thứ vốn thuộc về y?!

Trong lòng Kiều Túc Tuyết nảy sinh ý nghĩ đen tối, muốn kéo Lâm Sơ xuống nước cùng mình. Y bảo sơn tặc đưa thư cho một tên sai vặt thân tín ở Vọng Kinh, rồi chuyển tin đến Kiều lão phu nhân đang ăn chay niệm Phật trong Hầu phủ Ninh Viễn.

Kiều lão phu nhân từng rất sủng ái Kiều Túc Tuyết, sau khi bắt đầu lễ Phật thì không còn hỏi đến thế sự. Giờ biết cảnh ngộ khó khăn của y, bà lại sinh lòng trắc ẩn muốn giúp một phen.

Kiều Túc Tuyết không ngu ngốc đến mức nói hết chân tướng cho lão phu nhân, chỉ bảo mình gặp chuyện khó, cần Lâm Sơ ra ngoài thành một chuyến mới giải được.

Kiều lão phu nhân bèn nghĩ ra biện pháp này, giúp y lừa Lâm Sơ ra ngoài.

Kiều Túc Tuyết không ngờ Lâm Sơ lại ngốc đến mức bị lừa dễ dàng như thế.

Y lạnh lùng nhìn Lâm Sơ, trong mắt tràn đầy khoái trá khi người khác gặp họa: "Muốn trách thì trách ngươi quá ngu thôi!"

Lâm Sơ lặng lẽ nhìn y. Người vốn luôn nhút nhát, lúc này lại hiếm thấy không hề hoảng loạn, chỉ nhìn Kiều Túc Tuyết bằng ánh mắt đồng cảm và thương hại.

Trong mắt cậu, Kiều Túc Tuyết chẳng qua chỉ là một đứa trẻ bị nuông chiều mà hư hỏng.

Trước đây, cậu từng rất hâm mộ Kiều Túc Tuyết – cùng tuổi, nhưng được sống trong cảnh cẩm y ngọc thực, tiền hô hậu ủng, ai cũng yêu chiều, còn cậu lại xuất thân bùn lầy, dù cố giãy giụa cũng không thoát được số mệnh.

Sau này thân phận đảo lộn, cậu trở thành Thế tử được mọi người ngưỡng mộ, còn Kiều Túc Tuyết thì bị ép rời khỏi Hầu phủ.

Khi khôi phục ký ức và biết được chân tướng, cậu thật ra cũng không hề trách Kiều Túc Tuyết. Tuy rằng Kiều Túc Tuyết đã cướp đi cuộc đời của cậu, nhưng khi đó hai người đều chỉ là trẻ con, đều không thể quyết định được số phận. Nếu có trách thì chỉ có thể trách Lâm Lão Ngũ.

Trước đây cậu cũng từng nói với Kiều Tĩnh Nam, liệu có nên để Kiều Túc Tuyết quay về, nhưng Kiều Tĩnh Nam bảo cậu đừng lo việc đó, thế là cậu cũng thôi.

Giờ phút này, nhìn Kiều Túc Tuyết vì nợ cờ bạc mà đường cùng, còn muốn bán cậu để đổi lấy tự do, trong lòng Lâm Sơ chỉ thấy lạnh lẽo.

Cậu lắc đầu, cười khổ: "Ngươi nghĩ rằng kéo ta xuống nước thì bọn họ sẽ tha cho ngươi sao?"

"Mỹ nhân nhỏ cũng thông minh đấy." Tên mặt sẹo cười khẩy, nhìn Kiều Túc Tuyết: "Tuy ngươi không đẹp bằng cậu ta, nhưng nhìn kỹ cũng không đến nỗi. Chi bằng bán cả hai, còn kiếm thêm được ít bạc. Các huynh đệ, các ngươi nói có phải không?!"

"Đúng vậy! Đại ca anh minh!"

Vừa dứt lời, sắc mặt Kiều Túc Tuyết lập tức biến đổi. Y giãy giụa: "Các ngươi lừa ta! Không phải nói chỉ cần ta đưa người đến, các ngươi sẽ thả ta sao?!"

"Muốn trách thì trách ngươi ngu ngốc thôi!"

Tên mặt sẹo cười dữ tợn, xoay người dẫn đám huynh đệ ra ngoài, khóa chặt cửa.

Kiều Túc Tuyết tuyệt vọng nhìn hết thảy, trong mắt toàn khủng hoảng.

Lâm Sơ chẳng buồn nói gì. Người này lừa cậu đến, còn muốn hại cậu, cậu chẳng thèm an ủi đâu.

Trong phòng chất củi thoáng chốc yên tĩnh, không ai mở miệng.

Ngoài cửa có hai tên sơn tặc canh, không nhúc nhích. Chúng nghĩ Lâm Sơ quá yếu ớt, không có khả năng trốn nên không buộc trói.

Lâm Sơ liếc cửa, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. Cậu bỗng kêu lên một tiếng, giọng yếu ớt, mềm mại. Chỉ chốc lát sau, hai tên sơn tặc nhìn nhau rồi đẩy cửa bước vào.

"Mỹ nhân nhỏ làm sao vậy?"

"Hai vị huynh đài, chân ta bị trẹo, có thể giúp ta xoa không?" Lâm Sơ nằm yếu ớt trên đất, một đôi chân thon dài lộ ra da thịt trắng mịn, nửa che nửa hở khiến người nhìn ngứa ngáy khó nhịn.

Đôi mắt cậu lấp lánh, mị ý tràn ra, chỉ liếc một cái đã như hút hồn người.

Hai tên sơn tặc lập tức đỏ mắt, vội nhào tới muốn xoa chân cho cậu.

Kiều Túc Tuyết ở bên thấy, mắt trợn to. Trong lòng thầm mắng: Lâm Sơ này quả thật là hồ ly tinh không biết xấu hổ, chẳng hiểu Tuế An sao lại thích cậu?!

Nhưng ngay khi hai kẻ kia vừa đưa tay định chạm, Lâm Sơ nhanh như chớp rút cây trâm, đâm thẳng vào sau cổ. Cậu xoay người, động tác dứt khoát đến mức làm người ta kinh ngạc. Máu văng lên mặt, nhưng cậu chỉ thản nhiên lau đi rồi ghét bỏ đá hai cái xác sang một bên.

Từ nhỏ đã có vô số kẻ muốn chiếm tiện nghi của cậu. Cậu không biết võ, thân thể lại yếu, chỉ có thể dùng cách này để tự bảo vệ mình.

Cậu đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi nhưng vừa mới nhấc người thì loạng choạng.

Vừa rồi hành động đó tiêu hao quá nhiều sức, cậu cảm thấy không chống nổi. Nhưng nếu không đi ngay, chờ bọn kia tỉnh lại thì không thoát được.

Lâm Sơ gắng gượng muốn đi, thì sau lưng vang lên giọng Kiều Túc Tuyết: "Nếu ngươi không mang ta đi, ta sẽ la lên gọi cả trại dậy!"

Bước chân Lâm Sơ khựng lại, đành quay về, bất đắc dĩ tháo dây cho y.

Có lẽ vì thấy cả hai đều yếu ớt, không chạy nổi nên trại ban đêm cũng chẳng ai canh kỹ. Lâm Sơ cùng y dễ dàng thoát ra.

Khi xuống núi, Kiều Túc Tuyết bị thương không đi nổi. Lâm Sơ cắn răng: "Ta cõng ngươi."

"Ngươi cõng ta?" Kiều Túc Tuyết nghi ngờ: "Rõ ràng ta hại ngươi, ngươi còn muốn cõng?"

Lâm Sơ hoàn toàn có thể bỏ y lại. Giờ đã đi được một đoạn xa, sơn tặc không đuổi kịp ngay.

Cậu chỉ nói: "Coi như ta tích đức hành thiện."

Cậu nghĩ đến Liễu thị – mẹ ruột Kiều Túc Tuyết. Nếu y chết ở đây, Liễu thị chắc chắn sẽ đau lòng.

Sắc mặt Kiều Túc Tuyết thoắt xanh thoắt trắng, không biết nghĩ gì, cuối cùng đành để Lâm Sơ cõng mình đi.

Thân thể Lâm Sơ vốn đã yếu hơn y, giờ lại cõng một người to cao, đi được vài bước đã ho khan liên tục, như sắp ngã gục.

Kiều Túc Tuyết khó chịu nói: "Ngươi rốt cuộc có được không vậy?"

Nhưng vừa dứt lời, đi chưa bao lâu, Lâm Sơ đột nhiên khuỵu xuống, ngã lăn ra đất khiến Kiều Túc Tuyết trên lưng cũng ngã ngửa.

Y cau mày: "Ngươi cố ý phải không?"

Y đưa tay đẩy Lâm Sơ, lại thấy cậu nằm im không nhúc nhích, sắc mặt đỏ bừng.

Kiều Túc Tuyết không nhịn được, đưa tay chạm trán cậu, sắc mặt lập tức biến đổi.

Trán Lâm Sơ nóng đến kinh người!
 
Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận
Chương 63: Hôm nay coi như ta trả lại cho ngươi!


Kiều Túc Tuyết đột ngột rụt tay về, nhìn Lâm Sơ đang hôn mê nằm trên đất, tim y đập loạn cả lên.

Lâm Sơ bệnh thật rồi.

Nếu y bỏ mặc mà bỏ chạy, Lâm Sơ có khả năng sẽ bị đám sơn tặc bắt lại. Y vốn cực kỳ chán ghét Lâm Sơ, thấy Lâm Sơ chịu khổ thì chỉ cảm thấy khoái trá thôi.

Kiều Túc Tuyết không hiểu nổi bản thân đang rối rắm cái gì. Y đi được vài bước, còn chưa đi xa, đã chẳng hiểu vì sao lại quay đầu, nâng Lâm Sơ dậy.

"Là ta thiếu ngươi!"

Kiều Túc Tuyết cắn chặt môi, thầm nghĩ mình đúng là điên rồi! Rõ ràng y đã lừa Lâm Sơ đến chỗ này để hại chết, vậy mà giờ lại dư hơi đi cứu người.

Y đành nhận mệnh, cõng Lâm Sơ chạy xuống núi. Thân thể vốn đang bị thương, lại còn phải cõng thêm một người, Kiều Túc Tuyết đi rất chậm. Không biết có phải bọn họ bỏ trốn đã bị phát hiện hay không, đèn đuốc phía sau núi sáng rực lên, từng tốp từng tốp men theo đường xuống núi.

Kiều Túc Tuyết lập tức hoảng loạn. Mang theo một người bệnh, chắc chắn đi không xa. Nếu bị bắt lại, cả hai sẽ mất mạng!

Y vội đảo mắt nhìn quanh, thấy một hang núi ở chỗ hẻo lánh, cửa hang cao quá nửa người, lại bị cỏ dại che kín. Y lập tức cõng Lâm Sơ chui vào đó.

Hang tối và kín đáo, tạm thời coi như an toàn.

Kiều Túc Tuyết đặt Lâm Sơ xuống đất, thở phào một hơi. Đêm đã khuya, y cũng mệt mỏi, muốn nằm nghỉ một lát thì bên tai vang lên tiếng r*n r* của Lâm Sơ.

Kiều Túc Tuyết cau mày nhìn sang, thấy sắc mặt Lâm Sơ đỏ bừng hơn trước, sờ vào thì nóng đến mức có thể luộc chín trứng, rõ ràng bệnh nặng hơn.

"Đúng là đồ bệnh tật phiền phức."

Y chán ghét liếc một cái. Từ nhỏ y đã có người hầu hạ, chưa từng chăm sóc ai, huống chi là chăm sóc một người bệnh.

Thế nhưng nghe tiếng rên ngày một yếu ớt, y thế nào cũng không ngủ được. Bực bội, y bật dậy, càu nhàu: "Ồn chết đi được."

Y lườm Lâm Sơ, rồi bất đắc dĩ đi ra suối gần đó, nhúng khăn vào nước lạnh, mang về đắp lên trán Lâm Sơ.

Cái lạnh từ khăn thấm vào, cơn sốt tạm thời rút đi, sắc mặt Lâm Sơ bớt đỏ, hơi thở cũng ổn hơn. Cậu mơ màng mở mắt, ánh nhìn còn mờ mịt.

Đây là đâu?

Vừa tỉnh, đã bắt gặp ngay ánh mắt đầy oán hận của Kiều Túc Tuyết.

Lâm Sơ nhớ ra, chính cậu bị Kiều Túc Tuyết lừa ra khỏi thành, giao cho bọn sơn tặc. Ánh mắt trở nên lạnh lẽo, cậu nhắm mắt lại, không buồn để ý tới y.

Kiều Túc Tuyết không nhịn được nói: "Khăn trên trán ngươi là ta đắp đó."

Lâm Sơ khẽ cười: "Nếu không phải ngươi, ta đã chẳng rơi vào bước này. Đây là ngươi thiếu ta."

Nghe vậy, Kiều Túc Tuyết nghẹn họng.

Đúng là Lâm Sơ chán ghét y.

Nhưng Lâm Sơ nói cũng không sai, y quả thật thiếu cậu.

"Vừa rồi ta cõng ngươi thoát khỏi trại, giờ ta còn chăm sóc khi ngươi bệnh. Như vậy coi như huề nhau."

"Tùy ngươi nói thế nào." Lâm Sơ vẫn còn khó chịu trong người, không muốn nói nhiều.

Kiều Túc Tuyết lại bật ra giọng châm chọc: "Ngươi yếu ớt thế này, chắc ngày thường toàn dựa vào bộ dạng b*nh h**n để khiến Tuế An đau lòng, phải không?"

"... Nếu ngươi cũng giống ta, từ nhỏ bị ngược đãi, bị bắt nạt, ăn không no, mặc không ấm thì ngươi sẽ chẳng thể nào mạnh khỏe nổi."

Nói đến chuyện cũ, Lâm Sơ giờ đã không còn cảm thấy đau đớn như xưa.

Nhờ Thẩm Thanh Yến viết lại ký ức, cậu không chỉ nhớ về nỗi khổ mà còn có thêm những ký ức ấm áp, tốt đẹp.

Nhưng Kiều Túc Tuyết lại thấy như bị nhắm thẳng vào mình.

Y tức giận quát: "Ý ngươi là trách ta à? Trách ta cướp đi thân phận Thế tử của ngươi? Trách ta không chịu thay ngươi gánh những đau khổ đó?"

"Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta không có ý đó." Lâm Sơ khẽ run mi mắt, cố gắng nhẫn nhịn: "Ta chỉ muốn nói, nếu ngươi còn có chút nhân tính, thì đừng lấy chuyện đó ra công kích ta. Cho dù không tính đến việc đổi thân phận, ta trước kia từng nuôi cổ giải độc cho ngươi, ít ra cũng coi như nửa ân nhân cứu mạng. Vậy mà ngươi chẳng một câu cảm ơn, còn đẩy ta vào cảnh nguy hiểm. Với tính cách như ngươi, thật uổng phí mười tám năm trời Hầu phủ nuôi dạy."

Mỗi chữ của Lâm Sơ đều đâm thẳng vào tim Kiều Túc Tuyết, khiến mặt y tái mét.

Y muốn cãi, nhưng lại không cãi nổi, bởi Lâm Sơ nói toàn sự thật!

"Ngươi nhìn xem ngươi bây giờ thảm hại đến mức nào, còn đâu là dáng vẻ Thế tử kiêu căng ngày trước?" Lâm Sơ thở dài: "Nếu cha ngươi biết, nhất định sẽ thất vọng vô cùng."

"Đủ rồi, ngươi im đi cho ta!" Sắc mặt Kiều Túc Tuyết biến đổi, gào lên cắt ngang.

Y không hiểu sao mình lại thành ra thế này.

Tựa như chỉ sau một đêm, tất cả đã thay đổi: gia đình, thân phận, địa vị, bạn bè đều mất hết. Còn cái kẻ y hận nhất – Lâm Sơ – lại chiếm hết thảy.

Y hận Lâm Sơ đến thấu xương!

Y không thể để Lâm Sơ đi chết ngay lập tức!

Kiều Túc Tuyết hối hận vì đã cứu Lâm Sơ, y lẽ ra nên mặc kệ, để Lâm Sơ bị bọn sơn tặc bắt lại thì hơn. Y tiến lên, mạnh tay kéo Lâm Sơ dậy, muốn lôi ra khỏi hang núi rồi bỏ mặc cho tự sinh tự diệt. Nhưng vừa kéo lên, Lâm Sơ đã ho sặc sụa.

"Khụ khụ..." Lâm Sơ ho đến nỗi cả người run rẩy. Cậu yếu ớt đến mức như chỉ cần thêm chút sức thôi cũng sẽ bị người ta bóp nát.

Tay Kiều Túc Tuyết đang nắm cậu cứng lại, mãi không thể làm thêm bước tiếp theo.

Lâm Sơ nhìn y, khẽ cười: "Ngươi muốn giết ta sao?"

Kiều Túc Tuyết lập tức buông cậu ra: "Thành thật chút đi, bằng không ta đánh ngươi."

Miệng thì nói vậy, nhưng tay lại cẩn thận tháo chiếc khăn ấm áp còn vương hơi ấm cơ thể của Lâm Sơ, đi ra ngoài nhúng lại cho ướt rồi trở về đắp lên người cậu. Y còn dùng lá hứng nước mang về đút cho Lâm Sơ uống.

Lâm Sơ bị sự thay đổi đột ngột này làm cho bất an trong lòng: "Ngươi có ý gì đây?"

"Ngủ đi, chờ sáng rồi chúng ta xuống núi."

Nói xong, Kiều Túc Tuyết quay lưng lại, nằm một bên. Lâm Sơ cũng không hỏi thêm, hai người im lặng cả đêm.

Qua một đêm, Lâm Sơ đỡ hơn, ít nhất đã có thể đứng dậy đi lại.

Kiều Túc Tuyết kéo cậu ra khỏi hang, tiếp tục cùng nhau chạy xuống núi.

Nhưng tối qua bọn họ rời đi đã bị phát hiện, lúc hai người vừa đi được một đoạn thì thấy phía trước có sơn tặc tuần tra.

Hai người hoảng hốt nấp vào bụi rậm, không dám thở mạnh.

Đợi khi bọn sơn tặc rẽ sang hướng khác, họ mới vội vã rời đi.

"Ai ở đó?!"

Vừa mới thoát ra, sau lưng đã vang lên tiếng bước chân rượt đuổi. Lâm Sơ sợ đến nỗi không dám thở mạnh, cùng Kiều Túc Tuyết liều mạng chạy.

Nhưng cơ thể cậu quá yếu, lại đang bệnh, chỉ chạy được vài bước đã thở hổn hển, mồ hôi túa đầy trán, tim đập thình thịch, như thể sắp ngất đến nơi.

Kiều Túc Tuyết ngoái lại nhìn cậu, rồi nhìn bọn sơn tặc đuổi sát phía sau. Y đột nhiên kéo Lâm Sơ vào một hốc cây, nói: "Ngươi trốn ở đây, ta đi dụ chúng rời đi."

"Thế còn ngươi thì sao?" Lâm Sơ không ngờ y lại làm vậy.

"Ta mang theo cái tên "ma ốm" như ngươi thế này thì thật sự không thoát nổi."

Dù trên mặt Kiều Túc Tuyết vẫn là vẻ chán ghét, nhưng Lâm Sơ biết rõ y đi dụ bọn sơn tặc là cực kỳ nguy hiểm.

"Không được, ngươi..."

Kiều Túc Tuyết bỗng nhìn cậu, nói: "Lâm Sơ, ngươi nói đúng. Ngươi từng cứu mạng ta, vậy mà ta còn muốn hại ngươi. Ta thật sự xin lỗi! Dù là chuyện nuôi cổ, hay là việc ta chiếm chỗ của ngươi suốt 18 năm qua, tất cả ta đều nợ ngươi. Hôm nay coi như ta trả lại cho ngươi!"

Đêm qua y đã nghĩ kỹ, cuối cùng hiểu rằng mình thật sự thiếu Lâm Sơ quá nhiều. Chính sự ghen ghét mù quáng khiến y làm ra bao điều hèn hạ, giờ y vô cùng hối hận.

Dứt lời, không chờ Lâm Sơ phản ứng, Kiều Túc Tuyết xoay người chạy về hướng khác, cố ý tạo ra thật nhiều tiếng động để lôi bọn sơn tặc đi.

Lâm Sơ ngẩn ngơ nhìn bóng lưng y rời xa, trong lòng dấy lên một nỗi khó chịu khó gọi tên.

Cậu lẽ ra phải hận Kiều Túc Tuyết mới đúng. Rõ ràng phải hận. Nhưng lúc này lại thấy số phận thật trớ trêu. Vận mệnh đã tráo đổi thân phận của họ, còn bởi vì nuôi cổ mà buộc chặt họ với nhau, thậm chí còn khiến cậu động lòng với cùng một người.

Lâm Sơ không hề thích Kiều Túc Tuyết, cũng không định tha thứ cho những gì y đã làm. Nhưng cậu vẫn âm thầm cầu nguyện trong lòng: Mong Kiều Túc Tuyết có thể bình an, thoát khỏi tay bọn sơn tặc, đừng xảy ra chuyện gì.

Sau khi Kiều Túc Tuyết đi, bọn sơn tặc quanh đó quả thật bị y dụ đi hết.

Lâm Sơ núp trong hốc cây, không dám thở mạnh. Không biết đã trốn bao lâu, cậu cảm thấy người mình sắp cứng đờ, đầu óc váng vất. Cả ngày chưa ăn gì, lại đang bệnh, cậu chỉ dựa vào ý chí mà chống chọi.

Lúc này, cậu nghe bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Tim Lâm Sơ thắt lại, cậu bịt miệng, nín thở, không dám hé tiếng. Nhưng bụi cây trước mặt bị người gạt ra, một thân hình cao lớn xuất hiện.

Tim cậu suýt ngừng đập, thân thể run rẩy dữ dội. Tưởng rằng hôm nay chắc chắn không thoát chết, cậu tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Không ngờ, một giọng nói quen thuộc vang bên tai: "Sơ nhi, cuối cùng cũng tìm được em."

Người tới mỉm cười nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng. Hắn dịu dàng ôm Lâm Sơ ra khỏi hốc cây, siết chặt vào lòng, như ôm một báu vật vừa mất nay tìm lại được. Giọng khàn khàn: "May mà em không sao."

Lâm Sơ mở mắt, thấy Thẩm Thanh Yến đột ngột xuất hiện, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt tức thì tuôn rơi.

Cậu ôm chặt lấy eo Thẩm Thanh Yến, khóc nức nở đầy sợ hãi trong vòng tay hắn.

Từ khi Lâm Sơ bị bắt đi, Thẩm Thanh Yến vừa nghe tin đã vội vã tìm kiếm, suốt cả ngày cả đêm không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng tìm được cậu. Nhìn Lâm Sơ khóc đến nức nở, tim hắn cũng đau thắt như bị xé nát.

"Xin lỗi, ta đã đến muộn."
 
Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận
Chương 64: Không bao giờ rời xa nữa (Kết thúc)


Lâm Sơ khóc một lúc, nhớ đến Kiều Túc Tuyết đã liều mình chạy đi dẫn dụ sơn tặc, vội vàng hỏi Thẩm Thanh Yến có gặp y không.

Thẩm Thanh Yến nhíu mày: "Chính y hại em bị sơn tặc bắt đi, em còn lo cho y làm gì?"

Chuyện này từ đầu đến cuối, Thẩm Thanh Yến đã tra rõ ràng, nếu không cũng chẳng thể nhanh như vậy tìm được.

Khi biết chính Kiều Túc Tuyết bày mưu lừa Lâm Sơ rời đi, trong lòng hắn vừa thất vọng vừa phẫn nộ. Thật không ngờ kẻ mà hắn coi là bạn tốt lại ác độc đến mức ấy.

Mà hắn từng vì người như thế mà đi tổn thương Lâm Sơ, giờ nghĩ lại càng thấy hối hận vì đã nhìn lầm.

Lâm Sơ lắc đầu, kể lại việc Kiều Túc Tuyết giấu cậu trong hốc cây rồi tự mình chạy đi dẫn dụ bọn sơn tặc cho Thẩm Thanh Yến nghe. Thẩm Thanh Yến nghe xong, trầm mặc một lát rồi nói: "Đừng lo, ta sẽ lập tức sai người đi tìm y."

"Được."

Nghe vậy, Lâm Sơ mới thở phào nhẹ nhõm.

Có Thẩm Thanh Yến ở đây, chắc Kiều Túc Tuyết sẽ không sao.

Nghĩ vậy, khối nghẹn khí trong lòng cậu cuối cùng cũng được buông xuống. Sau một đêm sốt cao lại thêm những hiểm nguy vừa trải qua, cậu đã kiệt sức, cả người mềm nhũn ngã trong ngực Thẩm Thanh Yến, ngất đi.

Thẩm Thanh Yến hoảng hốt khi cậu đột nhiên bất tỉnh, vội vàng bế ngang người lên, xoay người lên ngựa, dẫn theo đại quân cuồn cuộn trở về Hầu phủ.

Đem Lâm Sơ đặt trong phòng, lại mời thái y tới chẩn trị. Tạ lão thái y xem qua rồi nói: "Điện hạ đừng lo, tiểu Thế tử chỉ vì quá mệt mỏi, thân thể yếu nên mới ngất đi. Chỉ cần để cậu ấy nghỉ ngơi cho tốt là được."

Nghe vậy, Thẩm Thanh Yến mới yên tâm phần nào.

Hắn lại hỏi kỹ về bệnh tình của Lâm Sơ, Tạ lão thái y cười đáp: "Hiện giờ thân thể tiểu Thế tử đã điều dưỡng tốt hơn nhiều, chỉ cần tiếp tục chăm sóc, sẽ không đến mức còn trẻ mà chết yểu."

Trước đây Lâm Sơ bị ngược đãi, cả thân thể lẫn tinh thần đều chịu tổn thương, ăn uống thất thường, lúc đói lúc no khiến thân thể hao mòn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, tuổi thọ cậu chắc chắn không dài, vì thế thái y mới chẩn đoán rằng dù không nuôi cổ thì cũng chẳng sống bao lâu.

Sau này cậu lại chịu thêm tổn hại từ việc nuôi cổ, thân thể càng tàn tạ.

Còn bây giờ, mỗi ngày Lâm Sơ đều được dùng dược liệu quý trong cung, ăn toàn cao lương mỹ vị, lại chẳng còn ai dám bắt nạt, xung quanh toàn người yêu thương chiều chuộng. Dù là thân thể hay tinh thần, cậu đều không còn chịu áp lực như trước, tâm trạng cũng thoải mái, ăn uống điều độ, tự nhiên sức khỏe ngày một tốt hơn.

"Có điều, vốn dĩ thể chất bẩm sinh đã kém, chỉ có thể nói so với trước thì đã khá hơn rất nhiều, nhưng so với người bình thường thì vẫn kém xa. Ngày sau cần phải cẩn thận chăm sóc, thân thể này chỉ có thể dưỡng từ từ."

Tạ lão thái y dặn dò thêm vài câu rồi mới mang hòm thuốc rời đi.

Biết được tình trạng của Lâm Sơ đã ổn định hơn nhiều, tảng đá đè nặng trong lòng Thẩm Thanh Yến cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Hắn đưa tay khẽ xoa trán cậu, vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, nhìn bộ dáng cậu bị sơn tặc bắt đi đến mức hôn mê, trong lòng dâng tràn nỗi tự trách.

Là hắn đã không bảo vệ tốt cho cậu.

Lần này là hắn sơ suất, tưởng rằng Lâm Sơ ở Hầu phủ sẽ an toàn, có Ninh Viễn hầu ở đó thì chẳng ai dám động đến.

Không ngờ lại để Kiều Túc Tuyết lợi dụng kẽ hở.

Xem ra về sau bất kể làm gì, hắn cũng phải giữ Lâm Sơ thật chặt mới được.

Nghĩ vậy, Thẩm Thanh Yến gọi mấy ám vệ tới, lệnh cho bọn họ từ nay phải bảo vệ Lâm Sơ sát sao, đảm bảo không bao giờ để xảy ra chuyện như vậy nữa.

Đến tối, Lâm Sơ tỉnh lại.

Vừa mở mắt, cậu hỏi: "Đã tìm được Kiều Túc Tuyết chưa?"

Thẩm Thanh Yến nghe vậy trong lòng không thoải mái: "Em từ bao giờ lại thân thiết với y như thế?"

Lâm Sơ bất lực đáp: "Chuyện này liên quan đến tính mạng con người."

Thẩm Thanh Yến nhéo nhẹ má cậu: "Yên tâm, đã tìm được rồi, y không sao, chỉ bị thương chút ít, đang dưỡng thương ở Hầu phủ."

"Vậy thì tốt."

Lâm Sơ thở phào.

Cậu chỉ mong Kiều Túc Tuyết bình an, vì cậu không muốn đối phương vì cứu mình mà mất mạng, nếu vậy cậu sẽ mang một món nợ ân tình quá lớn, cả đời cũng không trả nổi.

Thẩm Thanh Yến không nói cho Lâm Sơ biết rằng, dù Kiều Túc Tuyết đã được cứu về, nhưng lần này y phạm sai lầm nghiêm trọng, không thể dễ dàng bỏ qua.

Hắn đã báo quan, chờ khi Kiều Túc Tuyết lành thương sẽ bị giam cùng bọn sơn tặc, nhận lấy trừng phạt đáng có.

Kiều Tĩnh Nam sau khi biết chuyện cũng chỉ thở dài, không ngăn cản.

Con nuôi lại mưu hại con ruột, dù trước kia có thương yêu thế nào, giờ ông cũng chỉ còn lại thất vọng vô tận.

Còn Kiều lão phu nhân, khi biết mình bị lợi dụng, suýt chút nữa hại chết Lâm Sơ thì trong lòng day dứt, thật sự sinh bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi.

Lâm Sơ muốn tới thăm, nhưng bà lại từ chối, nói rằng không còn mặt mũi nào gặp cậu.

......

Sau lần Lâm Sơ bị sơn tặc bắt đi, Thẩm Thanh Yến càng giữ cậu kỹ càng hơn.

Trước kia mỗi khi đi làm việc, hắn thường rời xa cậu một thời gian. Giờ thì bất kể lúc nào cũng phải mang cậu theo bên mình.

Bởi vậy khi đi xét nhà, sợ Lâm Sơ nhìn thấy mà sợ hãi, hắn cố ý giữ vẻ ôn hòa, không còn giống như trước đầy sát khí, thậm chí còn dặn thủ hạ tuyệt đối không được xuất hiện máu, để tránh làm Sơ nhi của hắn hoảng sợ.

Chỉ là dáng vẻ hiền hòa dễ nói chuyện này, trong mắt đám quan lại tham ô thối nát, lại càng đáng sợ hơn.

Người ta đều đồn rằng Đoan Vương hiện giờ là hổ biết cười, nụ cười kia không biết ẩn giấu bao nhiêu mưu tính hiểm độc.

Thế nên, việc xét nhà bỗng chốc diễn ra nhanh hơn hẳn.

Đầu xuân tới, Thẩm Thanh Yến đã xử lý xong công vụ, chỉ còn chờ cùng Lâm Sơ thành hôn. Đây là lần thứ hai họ thành thân, tuy đã từng trải qua một lần, nhưng trong lòng Thẩm Thanh Yến vẫn căng thẳng không yên.

Nghĩ đến lần trước thành thân, Lâm Sơ đã hộc máu ngay trong ấy khiến hắn sợ đến cả đêm không ngủ nổi, chỉ có thể ôm chặt Lâm Sơ trong lòng, hết lần này đến lần khác hôn cậu, xác nhận rằng cậu vẫn còn ở bên.

Lâm Sơ thường bị Thẩm Thanh Yến hôn tỉnh giữa đêm, dường như đã nhận ra bất an của hắn, chỉ đành kiên nhẫn trấn an, mặc cho hắn hôn môi rồi mềm nhũn ngã vào lòng ngực hắn.

Nhưng thân thể Lâm Sơ quá yếu, cuối cùng vì không biết tiết chế mà phát sốt cao.

Khi đó còn cách ngày thành thân chỉ năm ngày.

Tạ thái y tới xem qua, có chút trách cứ: "Điện hạ, thân thể tiểu Thế tử sao chịu nổi ngài lăn lộn như vậy, vẫn phải biết chừng mực mới được!"

Thẩm Thanh Yến xấu hổ không thôi, tự biết mình gần đây quá mức, chỉ có thể kiềm chế d*c v*ng.

Rốt cuộc cũng đến ngày thành thân, Thẩm Thanh Yến dẫn theo đội ngũ đón dâu dài dằng dặc từ Đoan Vương phủ tới Hầu phủ Ninh Viễn, bá tánh hai bên đường đều đổ ra xem.

Trên đường, không ngừng có người rải kẹo mừng, tiền mừng, khắp nơi tràn ngập không khí hân hoan.

Lần này, Thẩm Thanh Yến cuối cùng cũng thỏa nguyện đón Lâm Sơ về Vương phủ, cùng cậu bái thiên địa không gặp bất trắc rồi vào động phòng.

Trong hỉ phòng, Lâm Sơ ngoan ngoãn ngồi đó.

Hai tay siết chặt vạt áo, thần sắc không khỏi căng thẳng.

Tuy rằng chuyện thân mật với Thẩm Thanh Yến đã từng trải qua, nhưng đêm nay ý nghĩa vẫn hoàn toàn khác.

Nghĩ nghĩ, nhân lúc Thẩm Thanh Yến chưa tới, cậu tự đứng dậy rót một ly rượu cho mình, coi như lấy can đảm. Uống một ly, mặt cậu đã hơi đỏ. Tửu lượng cậu vốn kém, uống thêm chút nữa đã thấy choáng váng.

Lâm Sơ đánh cái nấc, miệng tràn mùi rượu, cả người có chút say.

Đang muốn uống thêm chén nữa thì cửa phòng bị đẩy ra.

Thẩm Thanh Yến trong bộ hồng y bước vào, thấy Lâm Sơ đang uống rượu, hắn cười, đi tới cướp lấy chén trong tay: "Đây là rượu hợp cẩn, Vương phi sao có thể uống một mình?"

Nói rồi, hắn rót hai chén, đưa cho Lâm Sơ.

Dù có chút say, Lâm Sơ vẫn biết rượu hợp cẩn uống thế nào. Hai người nhìn vào mắt nhau, cùng cười rồi uống cạn.

Sau khi uống rượu hợp cẩn, Thẩm Thanh Yến bế bổng Lâm Sơ lên, bước về phía giường.

Màn buông xuống, Lâm Sơ bị đặt lên chiếc giường đỏ mềm mại. Y phục trên người nhanh chóng bị tháo ra từng mảnh. Chợt nhớ tới điều gì, cậu nhân cơn say, bất ngờ xoay người áp đảo Thẩm Thanh Yến, ánh mắt vừa trong sáng vừa mị hoặc: "Điện hạ, tối nay em muốn ở trên."

Ánh mắt Thẩm Thanh Yến tối lại, bàn tay siết lấy vòng eo mảnh khảnh, khàn giọng nói: "Đều nghe theo Vương phi."

......

Hôm sau tỉnh dậy, Lâm Sơ cảm thấy eo như sắp gãy.

Thì ra nắm giữ quyền chủ động còn mệt hơn thường ngày nằm im.

Đêm qua cậu chủ động chẳng bao lâu đã mệt lả, về sau vẫn phải để Thẩm Thanh Yến hầu hạ.

Thẩm Thanh Yến tỉnh lại, nhìn người đã cùng mình thành thân, trong lòng tràn đầy thỏa mãn không sao kể xiết.

Hắn cúi đầu hôn Lâm Sơ, khẽ nói: "Sơ nhi, lại một lần nữa nhé?"

"Không, đừng mà!" Lâm Sơ đẩy hắn ra: "Thái y nói phải tiết chế!"

Cuối cùng, nghĩ đến thân thể Lâm Sơ, Thẩm Thanh Yến chỉ hôn hôn cậu, hai người quấn quýt ôm nhau rồi mới rời giường mặc y phục.

Dùng xong bữa sáng, Thẩm Thanh Yến đưa Lâm Sơ vào cung thỉnh an Thái hậu.

Trên xe ngựa, Lâm Sơ ngồi trong lòng Thẩm Thanh Yến, mười ngón tay đan xen. Ánh nắng ấm áp đầu xuân xuyên qua rèm chiếu xuống, mọi thứ đều yên bình tốt đẹp.

Đã từng, Lâm Sơ đã từng cho rằng cả đời này cậu sẽ cô độc mà chết, không ai thấu hiểu. Cho đến khi gặp Thẩm Thanh Yến.

Chính hắn đã kéo Lâm Sơ trở lại nhân gian, cho cậu lý do lưu luyến thế gian.

Từ nay, cuộc đời dài lâu, cậu cuối cùng đã có người yêu thương, cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.

"Đang nghĩ gì vậy?" Nhìn khóe môi Lâm Sơ khẽ cười, Thẩm Thanh Yến không nhịn được cúi đầu hôn lên.

Bị hắn hôn đến mê loạn, khi vào gặp Thái hậu, khóe môi Lâm Sơ vẫn còn sưng đỏ. Thái hậu thấy cặp đôi phu phu ân ái như vậy, trong lòng cũng vui mừng, thưởng cho Lâm Sơ không ít vàng bạc châu báu.

Ra khỏi tẩm cung Thái hậu, Thẩm Hạc Quy mời họ đến Đông Cung.

Hiện tại, Thẩm Hạc Quy cùng nhị hoàng tử tranh đấu ngày càng kịch liệt, ít còn thời gian vui chơi như trước. Hơn nữa, chuyện Kiều Túc Tuyết khiến nhóc chịu đả kích nặng, cả ngày chuyên tâm học đạo trị quốc, không còn cà lơ phất phơ.

Thái hậu cũng đã chọn cho nhóc một mối hôn sự tốt, chẳng bao lâu nữa sẽ đón Thái tử phi.

Thẩm Hạc Quy vốn định học hỏi cách vợ chồng chung sống từ Hoàng thúc, nhưng không ngờ lại thấy cảnh Hoàng thúc cao cao tại thượng kia, trước mặt Lâm Sơ lại hệt như cẩu nô.

Nhìn Thẩm Thanh Yến nâng niu Lâm Sơ như bảo vật, sợ cậu ngã đau, bị cậu trừng mắt thì lập tức nhận sai. Không chút nghi ngờ, cho dù Lâm Sơ có tát vào mặt, Hoàng thúc cũng sẽ cười nói là đáng.

Thẩm Hạc Quy quả thực không muốn nhìn.

Thẩm Thanh Yến sao lại trở nên mất mặt đến vậy?

Không muốn xem bọn họ ân ái thêm nữa, nhóc vội đuổi họ đi cho nhanh.

Lâm Sơ khó hiểu: "Thái tử điện hạ vì sao sắc mặt trông tệ vậy?"

"Nó là kiểu ăn không được nho thì bảo nho chua." Thẩm Thanh Yến nắm tay Lâm Sơ, cùng cậu tản bộ trong cung: "Có lẽ ghen tỵ phu phu chúng ta ân ái."

Nhìn vẻ mặt đầy đắc ý của Thẩm Thanh Yến, Lâm Sơ chợt hiểu vì sao Thẩm Hạc Quy muốn đuổi họ đi.

Cậu khẽ nắm lại tay Thẩm Thanh Yến, mỉm cười, cảm thấy bộ dạng trẻ con này của hắn cũng thật đáng yêu.

Cứ thế, hai người nắm tay nhau, vừa cười vừa bước về phía xa, không bao giờ rời xa nữa.

☀️<b>Toàn văn hoàn</b>☀️
 
Back
Top Bottom