[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Nước
Chương 19: Lời Hứa Của Biển
Chương 19: Lời Hứa Của Biển
Chương 19: Lời Hứa Của Biển
"Lada à."
Giọng Apo khẽ khàng vang lên bên tai, trầm ấm và đầy mê hoặc.
"Dạ, P'Nam."
Chollada đáp lại, giọng nói run nhẹ vì những cảm xúc mãnh liệt vẫn còn đang lâng lâng sau nụ hôn sâu vừa dứt.
"Em muốn chị tiếp tục... hay dừng lại ở đây?"
Apo hỏi người yêu, giọng khàn đi sau những nụ hôn ngọt ngào và say đắm.
Gần một tháng xa cách vì hiểu lầm dường như chỉ càng làm cho ngọn lửa tình yêu và nỗi nhớ nhung giữa hai người thêm phần bỏng cháy, khao khát.
Bao nhiêu lời yêu thương dường như cũng không đủ để có thể lấp đầy được khoảng trống trong trái tim đang thổn thức của cả hai vào lúc này.
"P'Nam… mong đợi em trả lời như thế nào ạ?"
Chollada hỏi ngược lại, dù khuôn mặt đã ửng đỏ lên vì ngại ngùng.
Nụ hôn dịu dàng nhưng cũng đầy mãnh liệt và sự tôn trọng tuyệt đối của Apo khiến cô cảm thấy bất ngờ.
Cô không thể ngờ được rằng Apo lại có thể dám hỏi thẳng thắn một câu nhạy cảm như vậy.
Dù rằng sâu thẳm trong lòng cô cũng đang nghĩ đến điều đó, nhưng sự e thẹn của một cô gái mới yêu lần đầu vẫn khiến cô không khỏi ngập ngừng.
Lada thực sự rất thích nụ hôn của Apo...
Dù là nụ hôn đầu tiên đầy bất ngờ vào cái đêm trước ngày sinh nhật tại căn hộ nhỏ bé của cô, hay là những nụ hôn nồng cháy vào lúc này đây, khi Apo đang thể hiện rõ nỗi nhớ nhung và sự khao khát đối với cô, tất cả đều không hề khiến cô cảm thấy khó chịu chút nào.
Ngược lại là đằng khác, cô vô cùng thích những nụ hôn của Apo, nó khiến cô như tan chảy ra và trở nên tham lam hơn bao giờ hết, không bao giờ cảm thấy là đủ cả.
"Chị muốn câu trả lời đến từ chính cảm xúc thật sự của Lada."
Apo nhìn sâu vào trong đôi mắt của Chollada, giọng nói chân thành.
"Vậy nếu như lần này Lada lại ngăn chị Apo không được đi xa hơn giống như lần trước thì sao ạ?"
Chollada dò hỏi lại, có chút tinh nghịch.
"Thì chị sẽ dừng lại ngay lập tức," Apo quả quyết nói, "và tuyệt đối sẽ không bao giờ lợi dụng Lada đâu."
Chollada mỉm cười thật tươi tắn với người mà cô biết rõ cũng đang chìm đắm trong những cảm xúc yêu thương mãnh liệt không khác gì cô cả.
Giống như cái lần đầu tiên hai người họ hôn nhau, Apo đã bị cô ngăn lại không cho phép mọi thứ đi quá giới hạn cho phép.
Tình huống hiện tại cũng giống như vậy.
Cô hoàn toàn tin tưởng rằng nếu như cô nói mình vẫn chưa thực sự sẵn sàng để có thể tiến xa hơn trong mối quan hệ này, thì Apo chắc chắn sẽ tôn trọng quyết định của cô và sẽ không bao giờ làm cho cô phải cảm thấy khó xử cả.
"Vậy thì câu trả lời của Lada là... hoàn toàn tùy thuộc vào chị Apo đó ạ."
Chollada thì thầm nói nhỏ bên tai người yêu, ánh mắt long lanh nhìn chị đầy tin tưởng.
“…”
Apo im lặng trong giây lát, nhưng ánh mắt lại sáng rực lên niềm vui sướng và hạnh phúc khôn tả.
Chollada ngước nhìn người đang cố gắng lấy hết can đảm còn sót lại của mình, đưa hai tay từ bờ vai của cô từ từ vòng lên ôm lấy cổ một cách đầy mời gọi và chủ động.
Như thể biết rõ rằng cô gái nhỏ của mình sắp sửa phải đầu hàng rồi, Apo lại càng cố tình trêu chọc thêm, khơi gợi thêm, khiến cho cô không thể nào thoát ra khỏi được cái bẫy tình yêu ngọt ngào mà cho dù đã biết trước được kết quả, cô vẫn hoàn toàn sẵn lòng cùng nhau rơi vào đó.
"Vậy… chị muốn ăn Lada bây giờ có được không?"
Câu nói khẽ khàng bên tai như một lời thách thức cuối cùng đối với sự kiên nhẫn của Apo, đồng thời cũng là câu trả lời ngầm cho câu hỏi "đói" của chị ấy lúc trước.
Kể từ giờ phút này trở đi, từ "đói" của hai người họ sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn mới lạ, và nó cũng bao gồm cả nguồn cảm hứng thực sự đã tạo nên món ăn đặc trưng mang tên "Biển vui vẻ".
Sau lời thổ lộ đầy mong muốn và táo bạo ấy, đôi môi mềm mại của Apo lại bắt đầu hành trình khám phá những hương vị yêu thương nồng cháy ở những nơi khác trên cơ thể cô, giống như một nhà thám hiểm đang say mê khám phá một vùng đất mới lạ.
Như thể đang chờ đợi tín hiệu đèn xanh được bật lên, khi nhận ra được sự đồng thuận hoàn toàn từ phía đối phương, Apo liền tăng tốc độ, không một chút do dự nào nữa.
Chiếc giường ngủ êm ái trong căn nhà nghỉ dưỡng ven biển mà trước đây hai người họ đã từng phải nhường nhịn nhau, giờ đây không cần phải thay phiên nhau nằm ngủ trên chiếc ghế sofa chật chội nữa rồi.
Họ đang cùng nhau nằm trên chiếc giường rộng lớn quen thuộc, nhưng giờ đây nó lại có vẻ chật hẹp hơn bao giờ hết chỉ vì sự gần gũi và thân mật giữa hai người.
Chiếc áo thun và chiếc quần short mà Apo mới được chia sẻ để có thể thay thế cho bộ đồ bị ướt mưa hôm trước cũng nhanh chóng bị chính chủ nhân của nó đòi lại.
Ngay cả những thứ nằm sâu bên trong mà Apo không phải là chủ sở hữu thì chị ấy cũng đang muốn chiếm đoạt lấy hết nếu như không bị Chollada kịp thời ngăn cản lại.
Chollada mạnh dạn kéo chiếc áo thun của Apo ra khỏi đường đi, không hề có một chút e ngại nào cả.
Và dường như Apo cũng không hề tỏ ra phản đối, thậm chí còn chiều theo ý muốn của cô một cách đầy tự nguyện nữa.
Cô không biết mình nên đặt ánh mắt hay bàn tay của mình ở đâu khi đang được chiêm ngưỡng vẻ đẹp hoàn mỹ của "bông hoa hướng dương" ở một góc độ hoàn toàn mới lạ như thế này.
Thường ngày Apo luôn tỏ ra bận rộn với công việc, vậy mà vẫn có thể dành thời gian để chăm sóc cho vóc dáng đẹp đến mức khiến cho cô phải cảm thấy ngượng ngùng và tự ti.
"Em nhìn chị đến mức sắp xuyên thấu cả người rồi đó.
Lada đang đói chị lắm rồi phải không?"
Apo khẽ cười trêu chọc lại.
"Chị Apo đừng có trêu em nữa mà."
Chollada đỏ mặt nói.
"Đừng sợ."
Apo dịu dàng nói, giọng trấn an.
"Em không hề sợ đâu ạ," Chollada thì thầm đáp lại, "em chỉ đang cảm thấy ngại thôi."
"Hãy tin ở chị nhé, Lada."
Chỉ một từ "tin" được thốt ra từ người mà cô yêu thương nhất, với giọng nói dịu dàng và ấm áp nhất trên thế giới này.
Cho dù con đường phía trước vẫn còn có rất nhiều điều mới lạ và chưa từng được khám phá, Chollada vẫn hoàn toàn sẵn lòng nắm chặt lấy tay người mà cô tin tưởng nhất, bỏ lại phía sau hết mọi sự e ngại và rụt rè, để cho tình yêu có thể dẫn lối hai người đến với bến bờ hạnh phúc cuối cùng.
Giống như những con sóng biển dạt dào trong một ngày mưa bão, bị những làn nước ấm áp bao quanh và dẫn lối đi về mọi hướng, tạo nên những đợt sóng tình yêu cuộn trào dữ dội giữa biển khơi vô tận.
Khi những con sóng ấy vỗ mạnh vào bờ, làm cho bãi cát vốn đã ướt đẫm vì mưa lại càng thêm mát lạnh từ biển cả bao la.
Nếu như bãi cát ấy có thể trở thành con đường tình yêu, thì vị mặn mà của biển cả sẽ hóa thành vị yêu thương ngọt ngào không thể nào quên.
Hoặc cũng có thể là những con sóng tình yêu mới sẽ được hình thành và kéo dài mãi trong một đêm dài đắm say tình ái…
………………………………………….
Buổi sáng mới tại căn nhà nghỉ dưỡng ven biển lại bắt đầu.
Nhưng những con sóng nhẹ nhàng và những làn nước ấm áp dường như vẫn còn đang chìm đắm trong giấc mơ ngọt ngào của đêm hôm qua, như thể muốn bù đắp lại cho tất cả những muộn phiền và đau khổ vì sự hiểu lầm trước đó.
Khoảng thời gian đau khổ và dằn vặt ấy cuối cùng cũng đã trôi qua rồi!
Chollada từ từ mở mắt ra, cố gắng thích nghi với ánh nắng ban mai ấm áp đang chiếu rọi qua khe rèm cửa sổ.
Cô khẽ cựa mình một chút, cảm thấy toàn thân vẫn còn đang ngái ngủ và có chút ê ẩm sau một đêm dài.
Nhưng cô lại không thể nào duỗi thẳng tay chân hay là lật người qua lại một cách thoải mái trên chiếc giường rộng lớn này được, bởi vì đang có một người khác ôm chặt lấy cô ở trong vòng tay ấm áp của mình.
"Lada à, em dậy rồi hay sao?"
Apo khẽ hỏi, giọng nói vẫn còn ngái ngủ.
Cảm nhận được sự cử động nhẹ nhàng của Chollada, Apo cũng từ từ tỉnh giấc và chào người yêu của mình trong buổi sáng đầu tiên sau khi hai người đã chính thức thuộc về nhau hoàn toàn.
"Chào buổi sáng ạ."
Chollada nhắm mắt lại đón nhận nụ hôn dịu dàng và đầy yêu thương của Apo đặt lên trên trán mình, trước khi Apo khẽ lùi lại một chút và mỉm cười thật tươi tắn với cô.
Trong khi đó thì cô vẫn còn chưa thể nào quen được với cái tình huống thân mật của buổi sáng đầu tiên này và cả cái mối quan hệ của hai người họ vừa mới tiến thêm một bước mới đầy bất ngờ nữa.
"Sao em lại nhìn chị như vậy?"
Apo ngạc nhiên hỏi lại khi thấy Chollada cứ nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt.
"Chị Apo đừng có nhìn trộm em nữa mà."
Chollada đỏ mặt nói lí nhí.
"Chị có nhìn trộm em đâu chứ."
Apo trả lời lại bằng một giọng nói tràn đầy sự yêu thương khi Chollada nhìn thấy chị ấy đưa tay ra với lấy chiếc kính mắt đang đặt ở trên chiếc bàn đầu giường để có thể nhìn rõ hơn sau khi vừa mới thức dậy.
Thấy vậy, Chollada gần như muốn chui rúc cả người vào trong chiếc chăn bông ấm áp mà hai người đang cùng nhau chia sẻ, cô kéo mạnh chiếc chăn lên che kín đến tận mũi của mình, chỉ để lộ ra đôi mắt to tròn đang nhìn chị ấy mà thôi.
"Chị mau nhắm mắt lại đi."
Chollada lí nhí ra lệnh.
"Không kịp nữa rồi."
Apo khẽ cười trêu chọc.
"Lada đừng có ngại chị nữa mà."
"Chị Apo!
Đừng có trêu Lada nữa," Chollada giả vờ hờn dỗi nói, "không thì Lada giận thật đó nha."
"Thật ra thì tối hôm qua chị nghiêm túc quá nên đã quên nói với em một điều rất quan trọng."
Apo dịu dàng nói.
"Là điều gì vậy ạ?"
Chollada tò mò hỏi lại.
"Lada đẹp lắm."
Apo thì thầm nói nhỏ bên tai cô, rồi lại khẽ hôn nhẹ lên má cô một cái nữa.
“…”
Chollada cảm thấy cả gương mặt mình đang nóng bừng lên như lửa đốt.
Đây có phải là lúc Apo lại khen cô đẹp chỉ để làm cho cô thêm ngượng ngùng hay không cơ chứ?
Chỉ một chút nữa thôi là cô sẽ chui hẳn vào trong chăn để trốn tránh luôn cho mà xem.
Nếu như không phải ở dưới chăn còn khiến cho cô cảm thấy ngại ngùng hơn nữa, thì có lẽ sáng nay cô đã không biết phải làm gì vì quá lúng túng rồi.
Dù rằng tối hôm qua có thể được coi là lần đầu tiên cô thực sự "yêu", nhưng cô vẫn chưa thể nào quen được với cái cảm giác thân mật và gần gũi này.
"Và còn một điều nữa mà tối hôm qua chị đã từng nói rồi," Apo nói tiếp, giọng nói tràn đầy sự yêu thương, "nhưng sáng nay chị vẫn muốn nói lại một lần nữa là… chị yêu Lada rất nhiều."
"Lada cũng yêu chị Apo nhiều lắm."
Nghe được lời yêu thương được thốt ra từ chính người mà mình yêu ngay khi vừa mới thức dậy vào buổi sáng sớm, trái tim Chollada lại như muốn tan chảy ra vì hạnh phúc.
Cô cố gắng kìm nén lại sự ngại ngùng và chủ động tiến lại gần hơn, hôn nhẹ lên má của Apo để có thể đáp lại được tình yêu tha thiết ấy.
"Nhưng mà… làm như thế này..."
Chollada ngập ngừng hỏi, ánh mắt thoáng chút lo lắng, "liệu chị Apo có nghĩ rằng Lada là một người quá dễ dãi hay không ạ?"
"Lada không hề dễ dãi đâu," Apo ôm chặt lấy cô vào lòng, "người đang nóng vội ở đây chính là chị mới đúng."
"Nhưng nếu như mẹ em mà biết được chuyện này, chắc chắn Lada sẽ bị mắng mất thôi ạ."
Dù rằng đây là sự đồng ý và hoàn toàn tự nguyện đến từ cả hai phía, nhưng tối hôm qua Chollada cũng cảm thấy rằng mình đã có phần hơi quá vội vàng với Apo rồi.
Cô đã hoàn toàn chiều theo ý muốn của người mình yêu giống như một kẻ si tình thực sự vậy.
Nhưng nếu như mẹ cô mà biết được chuyện này, cho dù cô đã tốt nghiệp đại học hay là mẹ cô đã có thiện cảm tốt với Apo đi chăng nữa, thì cái việc cô và chị ấy lại có thể tiến triển nhanh chóng đến như vậy chắc chắn sẽ khiến cho mẹ phải phiền lòng rất nhiều.
"Chị sẽ là người chịu trách nhiệm về tất cả mọi thứ," Apo khẳng định chắc nịch, "sẽ làm mọi thứ một cách đúng đắn nhất, tuyệt đối sẽ không để cho bất kỳ một ai có thể nói ra nói vào gì về Lada được đâu."
"Nhưng mà bố của chị Apo không còn thích Lada nữa rồi mà."
Chollada lo lắng nói.
"Nếu như ông chủ lớn mà biết được chuyện này, Lada sợ rằng chị Apo sẽ lại gặp phải rắc rối mất thôi."
"Chuyện của bố thì Lada đừng có lo lắng nữa nhé."
Apo mỉm cười tự tin nói.
"Chị đã giải quyết xong xuôi hết cả rồi."
"Sao… sao cơ ạ?"
Chollada ngạc nhiên hỏi lại.
"Lada cứ tin ở chị đi," Apo ôm chặt lấy cô vào lòng, "kể từ bây giờ trở đi, bố sẽ không bao giờ cản trở chuyện tình cảm của chúng ta nữa đâu."
Apo ôm chặt lấy cô gái nhỏ trong lòng mình.
Chollada hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của Apo một cách vô điều kiện.
Cô tin tưởng đến mức đã đồng ý hòa giải với người mình yêu, trao đi cả trái tim và cả thân xác mình mà không hề mảy may suy nghĩ đến việc mình có thể sẽ lại rơi vào vết xe đổ một lần nữa.
Nhưng về chuyện của ông Adisorn, cho dù Apo đã bảo cô cứ yên tâm tin tưởng vào chị ấy, thì cô vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng và vẫn chưa thể nào tìm ra được cách để có thể giải quyết được cái vấn đề lớn này.
…………………………………………
(Hồi tưởng về cuộc nói chuyện giữa Apo và Ông Adisorn)
"Nam à, con chịu về nhà rồi hay sao?
Lại đây bố ngồi, bố đang có chuyện muốn nói với con đây."
Ông Adisorn gọi Apo lại ngay khi cô vừa mới bước chân vào nhà, vài ngày sau khi cô tìm thấy Chollada.
"Dạ không đâu ạ, hôm nay Nam về là vì đang có chuyện muốn nói với bố đây ạ."
Apo đáp lại, nhìn thẳng vào trong đôi mắt của bố mình.
"Con đã quyết định xong xuôi về chuyện của con bé Lada rồi hay sao?"
Ông Adisorn hỏi, giọng nói đầy nghiêm nghị, vẫn nhớ rõ chuyện con gái mình là người nhà Wachara.
"Dạ vâng ạ, con vẫn giữ nguyên quyết định ban đầu của mình ạ."
Apo kiên định đáp lại.
"Giữa Tập đoàn Watin và con bé Lada đó, chẳng lẽ con lại chọn Lada và sẵn sàng bỏ đi hết tất cả mọi thứ mà bố đã dày công xây dựng nên một cách dễ dàng như vậy hay sao?"
Ông Adisorn thất vọng hỏi lại.
"Nếu như bố chỉ cho con được chọn một trong hai," Apo đáp lại không một chút do dự nào, "thì con chắc chắn sẽ chọn Lada."
"Nhưng bố đã nói với con bao nhiêu lần rồi mà," Ông Adisorn cố gắng thuyết phục con gái mình lần cuối, "rằng ngoài kia vẫn còn có rất nhiều cô gái tốt khác, hoàn toàn không hề có bất kỳ mối liên hệ nào với cái gia đình Wachara đó cả.
Bố chỉ muốn con có thể tìm được một người nào đó ở bên cạnh mình thôi mà, nhưng bố không thể nào chấp nhận được con gái của lão già Wachara đó được."
"Nhưng người con yêu là Lada ạ, con không cần thêm bất kỳ một ai khác nữa đâu."
Apo khẳng định chắc nịch.
"Vậy có nghĩa là bây giờ con coi người yêu của mình còn quan trọng hơn cả người bố này rồi hay sao."
Ông Adisorn cau mày nói.
"Lada không chỉ là người yêu của con đâu ạ," Apo bình thản tuyên bố một câu khiến ông sững sờ, "con đã quyết định rồi, con muốn chịu trách nhiệm với em ấy."
“…”
Ông Adisorn nhìn con gái, cố gắng hiểu ẩn ý.
"Chịu trách nhiệm?
Ý con là sao?
Đừng nói với bố là con đã..."
Ông Adisorn nghi ngờ hỏi lại, nhớ lại lời cảnh báo của mình về việc lợi dụng người khác.
"Dạ vâng ạ," Apo nhìn thẳng vào mắt cha, giọng nói không hề nao núng, dùng chính những tiêu chuẩn đạo đức mà cha cô luôn đề cao để thuyết phục ông, "Con đã khiến em ấy thuộc về con rồi.
Con và Lada yêu nhau thật lòng và mối quan hệ của chúng con bây giờ đã sâu đậm đến mức bố không thể nào tách rời được nữa đâu ạ.
Theo những gì bố dạy, con phải chịu trách nhiệm."
"Bố chưa từng bao giờ dạy con phải làm những chuyện như thế này cả."
Ông Adisorn thở dài ngao ngán, dù trong lòng cũng hiểu con gái đang dùng lý lẽ của chính mình để ép mình.
"Nhưng mà con đã làm rồi."
Apo nói, ánh mắt đầy kiên định.
"Với tư cách là một người bố, thì bố phải giữ đúng lời hứa của mình (rằng sẽ không can thiệp nếu con tìm được người phù hợp) và làm mọi thứ một cách đúng đắn nhất.
Con tin rằng bố sẽ tôn trọng lựa chọn của con và cả gia đình của em ấy."
"Vậy… vậy bây giờ bố phải làm gì đây?"
Ông Adisorn bất lực hỏi lại con gái mình, cảm thấy mình đã hoàn toàn bị đặt vào thế đã rồi.
"Bố chỉ cần đến hỏi cưới Lada từ gia đình của em ấy," Apo mỉm cười nói, biết mình đã thành công, "cho phép con được kết hôn với em ấy là được rồi ạ."
Cuối cùng thì, ngay cả một người đàn ông cứng rắn và bảo thủ như ông Adisorn cũng đã phải đổi ý và giữ đúng lời hứa của mình, hoàn toàn chịu thua trước sự kiên quyết và cứng đầu của cô con gái rượu.
(Kết thúc hồi tưởng)
…………………………………………
(Tại nhà Chollada ở Pranburi)
"Hôm nay con bé Apo có ghé qua nhà mình ăn tối không con?"
Mẹ Chollada lên tiếng hỏi cô con gái vào buổi chiều, sau khi Apo đã rời đi từ sáng.
"Con cũng không biết nữa mẹ ạ."
Chollada đáp lại, nhưng giọng nói không còn chút hờn dỗi nào, thay vào đó là sự chờ mong.
"Sao con không thử gọi điện thoại hỏi xem sao.
Hôm nay mẹ có làm món trứng kho đó, mẹ thấy con bé Apo cũng thích ăn món đó giống như con bé Lada nhà mình vậy, hay là con thử mời chị ấy đến nhà mình ăn cơm tối xem sao."
Mẹ cô gợi ý.
"Để con nhắn tin hỏi thử xem sao."
Chollada trả lời, lấy điện thoại ra.
Sau đêm qua và buổi sáng nay, cô không còn nghi ngờ gì về tình cảm của Apo nữa.
Chị ấy có thể bận rộn, nhưng chắc chắn sẽ không cố tình biến mất.
Cô luôn tự nhủ với lòng mình rằng cô đã trưởng thành hơn rất nhiều sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra, nhưng chuyện tình cảm giữa cô và Apo dường như lại chẳng hề liên quan mấy đến sự trưởng thành đó cả.
Sau cái đêm hai người họ đã hiểu nhau hơn và quyết định yêu lại từ đầu, mối quan hệ của hai người họ cũng đã tiến triển một cách vô cùng sâu sắc hơn trước rất nhiều rồi.
Cô mỉm cười khi nghĩ về những chuyện đã qua.
…………………………………………
(Tại khu resort Watin)
"Ủa?
Sao giờ này chị Prim lại gọi điện thoại cho mình nhỉ?"
Chollada ngạc nhiên tự hỏi khi nhìn thấy màn hình điện thoại hiện lên số cuộc gọi đến từ người thư ký thân cận của Apo vào buổi chiều.
"Alo ạ, em chào chị Prim."
Chollada bắt máy trả lời.
"Em Lada ơi, hiện tại em có đang rảnh không?
Chị đang có một việc gấp muốn nhờ em giúp đỡ một chút được không?"
Chị Prim nói, giọng điệu có vẻ rất khẩn trương.
"Có chuyện gì vậy hả chị?"
Chollada lo lắng hỏi lại.
"Là vì hôm nay ở bên khu resort đang có một sự kiện quan trọng," Chị Prim ngập ngừng giải thích, giọng có vẻ hơi gượng ép, "nhưng mà Boss Lek lại đột nhiên không khỏe, chị ấy cần em đến đây ngay bây giờ."
"Dạ?
P'Nam bị sao vậy ạ?
Có nghiêm trọng không chị?"
Chollada hốt hoảng.
"Chị cũng không rõ lắm, nhưng Boss Lek cứ nhắc tên em mãi.
Em đến đây ngay được không?"
Chị Prim thúc giục.
"Dạ em đến ngay!
Chị chờ em một chút!"
Chollada đồng ý ngay lập tức, trong lòng đầy lo lắng cho Apo.
"Em đến thẳng nhà nghỉ dưỡng riêng của Boss Lek nhé, chị đang ở đó cùng chị ấy."
Chị Prim hướng dẫn thêm.
"Dạ vâng ạ, em đến ngay!"
Chollada cúp máy, vội vã thay đồ và bắt xe đến resort.
Cô hoàn toàn quên mất việc nghi ngờ tại sao chị Prim lại nói dối về sự kiện.
…………………………………………
"Hôm nay ở bên khu resort hoàn toàn không hề có lịch tổ chức sự kiện nào cả đâu ạ."
Nhân viên lễ tân khẳng định chắc nịch khi Chollada hỏi đường đến khu nhà nghỉ dưỡng riêng và thắc mắc về "sự kiện".
"Chị đã kiểm tra kỹ lại chưa ạ?
Bởi vì lúc nãy chị Prim vừa mới gọi điện thoại báo cho tôi đến đây..."
Chollada nghi ngờ hỏi lại.
"Dạ tôi đã kiểm tra rất chính xác rồi ạ.
Hôm nay lịch trình của resort khá nhẹ nhàng."
Nhân viên lễ tân đó trả lời một cách chắc chắn.
Nếu như không có sự kiện, vậy tại sao chị Prim lại nói dối?
Hay là...
P'Nam thực sự bị ốm nặng?
Suy nghĩ này khiến Chollada càng thêm lo lắng, cô vội cảm ơn nhân viên rồi đi nhanh về phía khu nhà nghỉ dưỡng ven biển.
"Đó…
đó có phải là chị Apo hay không?"
Chollada khẽ nói một mình khi thấy bóng người quen thuộc đang đứng quay lưng lại phía mình, hai tay khoanh trước ngực và đang đứng một mình ở bên bờ biển dưới ánh hoàng hôn.
Trông chị ấy hoàn toàn khỏe mạnh.
Lại là một kế hoạch gì đây?
"Chị Apo!"
Chollada gọi lớn tên chị ấy, giọng nói có chút giận dỗi vì bị lừa nhưng cũng xen lẫn nhẹ nhõm vì thấy người yêu không sao.
"Lada à."
Apo quay người lại, mỉm cười một cách đầy dịu dàng khi nhìn thấy cô.
Trên tay chị ấy không có hoa, nhưng khung cảnh hoàng hôn trên biển phía sau lưng chị còn rực rỡ hơn bất kỳ bó hoa nào.
"Cuối cùng thì Lada cũng đã đến rồi."
Chollada bước nhanh đến gần hơn, ánh mắt nhìn chị dò xét.
"Em cứ bình tĩnh lại đã nào," Apo vẫn giữ nụ cười yêu thương trên môi trước khi đưa tay ra nắm lấy cổ tay của Chollada đang tiến lại gần mình hơn, "vừa mới gặp lại nhau mà đã tỏ ra hung dữ với chị rồi hay sao hả?"
"Chị Apo!"
Chollada lại gọi tên chị ấy một lần nữa, giọng nói vẫn còn có chút hờn dỗi.
"Sao chị lại nhờ chị Prim nói dối em?"
"Chị đã làm sao hả em?"
Apo dịu dàng hỏi lại.
"Đừng có mà giả vờ nữa," Chollada bĩu môi nói, "chị bày trò gọi em đến đây làm gì?"
"Ai nói với em như vậy hả?"
Apo tò mò nhìn vào khuôn mặt đang nhăn nhó lại vì giận dỗi của người yêu mình.
"Là Lada tự đoán đó."
Chollada đáp lại một cách cụt lủn.
"Hừ!"
Apo khẽ thở dài một tiếng.
"Đúng là không gì qua mắt được em."
"Đừng có giận chị nữa mà."
Apo nhẹ nhàng nói.
"Ai thèm giận chị chứ?"
Chollada cố gắng tỏ ra không hề quan tâm, nhưng má đã hơi ửng hồng.
"Là vợ của chị đó."
Apo mỉm cười tinh nghịch nói.
"Chị Apo!
Sao chị lại có thể nói như vậy được chứ hả?
Lỡ người khác nghe thấy thì sao?"
Chollada vội vàng đưa tay lên định bịt miệng Apo lại.
Dù biết đây là bãi biển riêng, cô vẫn cảm thấy xấu hổ.
Apo nắm lấy bàn tay đang cố gắng bịt miệng mình của Chollada lại và tiếp tục câu chuyện một cách đầy nghiêm túc.
"Nhưng mà chị đang nói thật lòng mà."
Apo khẳng định chắc nịch.
"Không phải đâu mà, chị đừng có nói nữa đi.
Lada không biết gì hết đâu đó."
Chollada cố gắng che giấu đi sự ngại ngùng của mình bằng cách kéo tay Apo ra khỏi miệng mình rồi lại đưa hai tay lên che lấy tai mình lại.
Apo chỉ cười, không trêu thêm nữa.
"Em cứ nghe chị nói cho hết đã nào.
Chị vẫn còn có một chuyện rất quan trọng phải nói với Lada nữa đó."
Apo dịu dàng nói, kéo tay cô xuống.
"Nói đi ạ, lý do thật sự của chị Apo là gì, Lada sẽ nghe mà."
Chollada khoanh hai tay trước ngực, ngẩng đầu lên nhìn Apo một cách đầy nghiêm túc, nhưng ánh mắt đã dịu đi rất nhiều.
"Em… cưới chị nhé."
Apo bất ngờ nói ra lời cầu hôn, giọng nói chân thành và tha thiết giữa tiếng sóng biển rì rào.
“…”
Chollada hoàn toàn sững sờ, không thể tin vào tai mình.
Trái tim cô như ngừng đập.
"Chiếc nhẫn hình hoa tulip này," Apo lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh biển từ trong túi áo khoác của mình, bàn tay cô hơi run khi mở nó ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn bằng vàng trắng được chế tác vô cùng tinh xảo, trên mặt nhẫn đính một viên kim cương lớn cắt gọt theo hình bông hoa tulip đang hé nở trông vô cùng lấp lánh và sang trọng dưới ánh hoàng hôn.
"Chị đã đặt làm nó đặc biệt và đã định sẽ tặng cho Lada ngay vào cái đêm sinh nhật của em rồi.
Nhưng thật đáng tiếc là đã có quá nhiều chuyện xảy ra giữa chúng ta vào lúc đó, nên chị vẫn chưa hề có cơ hội để có thể tặng nó cho em được."
"Vậy… vậy có nghĩa là chị Apo đã định sẽ cầu hôn em ngay từ cái hôm sinh nhật của em rồi hay sao ạ?"
Chollada ngạc nhiên hỏi lại, giọng run run.
"Không phải đâu," Apo giải thích rõ ràng ý định ban đầu của mình, "lúc đó thì chị chỉ muốn tặng nó cho em như một món quà thay cho lời chúc mừng sinh nhật mà thôi.
Chị đã nghĩ rằng em vẫn còn quá trẻ, nên chỉ muốn chúng ta sẽ đính hôn với nhau trước rồi sau đó chúng ta sẽ có thêm thời gian để dần dần làm quen và hiểu nhau hơn."
Nhưng giờ đây thì ý định ban đầu của cô khi đặt làm chiếc nhẫn kim cương đắt tiền này đã hoàn toàn thay đổi rồi.
Với sự phát triển nhanh chóng trong mối quan hệ của hai người họ, Apo không chỉ đơn thuần là muốn đính hôn hay là hẹn hò với Chollada nữa, mà cô chắc chắn rằng Chollada chính là người mà cô muốn được ở bên cạnh và cùng nhau đi suốt cả cuộc đời còn lại này.
Chollada chính là tình yêu đích thực đã khiến cho trái tim cô có thể thực sự cảm nhận và học hỏi được rất nhiều điều.
"Nhưng mà kể từ ngày sinh nhật của em đến giờ cũng mới chỉ trôi qua được có một thời gian ngắn thôi mà."
Chollada vẫn còn có chút băn khoăn nói.
"Chị Apo không nghĩ rằng chuyện này diễn ra có hơi quá nhanh hay sao ạ?"
"Em không còn là một cô bé nữa đâu mà đã thực sự trưởng thành rồi."
Apo mỉm cười nói, ánh mắt nhìn cô tràn đầy sự yêu thương.
"Điều này thì chị là người biết rõ nhất đó."
"Em không chịu kết hôn với chị chỉ vì lý do đó đâu nhé."
Chollada trêu chọc lại, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
"Hay là em đang muốn chị phải quỳ gối xuống để cầu hôn em thì em mới chịu đồng ý hay sao?"
Apo giả vờ như định quỳ gối xuống ngay trước mặt cô trên nền cát mịn.
"Thôi ạ, không cần đâu chị Apo ơi!"
Chollada vội vàng ngăn cản lại hành động lãng mạn đầy bất ngờ của Apo.
"Cát dính hết vào đồ đẹp bây giờ."
Dù rằng Apo mà cô biết lúc ban đầu không hề gần gũi hay là lãng mạn một chút nào cả, nhưng người phụ nữ này, người đã từng cống hiến cả cuộc đời mình chỉ để xây dựng nên Tập đoàn Watin vững mạnh, giờ đây lại đang dành trọn vẹn tình yêu của mình cho cô.
Chollada cảm thấy mình thực sự là người phụ nữ may mắn nhất trên thế giới này rồi.
"Chị chỉ sợ rằng em sẽ không đồng ý kết hôn với chị thôi."
Apo thành thật thú nhận, giọng nói có chút lo lắng.
"Em sẽ kết hôn chứ ạ," Chollada mỉm cười rạng rỡ đáp lại, nước mắt hạnh phúc bắt đầu lăn dài trên má, "em sẽ không bao giờ để cho chị Apo phải đi kết hôn với một người nào khác đâu."
"Vậy có nghĩa là em sẽ kết hôn với chị nhé."
Apo hỏi lại lần nữa, giọng đầy xúc động, tay nâng chiếc nhẫn quý giá đó lên.
"Dạ vâng ạ," Chollada hạnh phúc đưa bàn tay trái ra, để Apo có thể đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của mình, "em sẽ luôn ở bên cạnh chị Apo và sẽ chịu trách nhiệm với chị suốt cả cuộc đời này."
Chiếc nhẫn vừa khít một cách hoàn hảo.
Ánh hoàng hôn phản chiếu lấp lánh trên viên kim cương hình hoa tulip, đẹp tựa như tình yêu của họ vậy.