Ngôn Tình Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,329,086
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9BlEKNU3TTn2JOKY20D4GxuS02Un-xCUxfb0Zh3vcCmGrK27V-6z004LiR1BdC4WJzOmOzhNoIcaiYK5Sv2akQYjAAnwzlVIqX00-wQLi18mk9oLSPUsrH7jUBY0j50brX0OSjRV1AntDnzU9fLLyZ=w215-h322-s-no

Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Tác giả: Nhạc Tử
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện Nước Mắt Dưới Cơn Mưa: Tình Yêu Và Thù Hận của tác giả Nhạc Tử mang đến cho người đọc một câu chuyện đầy cảm xúc. Từ một hiểu nhầm nhỏ nhặt, đã gây ra những hậu quả nghiêm trọng và cuộc sống của những nhân vật chính cũng bị lộn không ngừng.

Với nỗi sợ hãi quá lớn và quá sâu, cô nàng đã lựa chọn trốn chạy và không dám đối mặt với tình cảm của mình. Nhưng rồi, sau một năm, hắn tình cờ xuất hiện và những hiểu nhầm ngày càng tăng lên. Điều này đã dẫn đến những cảm xúc rối ren và cơn ác mộng cứ liên tiếp đến thăm họ.

Tình yêu và thù hận không ngừng đan xen trong cái nhìn của hai nhân vật chính, và câu hỏi cuối cùng là cảm giác đó có phải là yêu hay hận? Tuy nhiên, dù đau đớn như thế nào, cuối cùng họ vẫn tìm thấy một tia hy vọng. Vậy cuộc tình giữa họ sẽ kết thúc như thế nào? Hãy cùng tìm hiểu qua truyện Nước Mắt Dưới Cơn Mưa.

Nếu bạn là người yêu thích truyện ngôn tình, thì Bác Sĩ, Giúp Em hoặc Tình Dung Xuân Sam Mỏng cũng là những tác phẩm tuyệt vời đáng để thưởng thức. Hãy tiếp tục đọc để khám phá thêm những câu chuyện đặc sắc nữa nhé!​
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 1: 1: Trời Đẹp Nhưng Lòng Không Vui


Trời hôm nay đẹp quá, đang là mùa hè nhưng lại không có lấy một tia nắng nào cả.

Không gian chỉ hơi oi bức một chút nhưng thi thoảng lại có gió thổi mạnh và tiếng của những cánh diều bay cao trên bầu trời.

Trời cũng chẳng âm u...!trời đẹp, một ngày thoải mái và dễ chịu.
Nhưng trong lòng ai đó lại không dễ chịu chút nào? Cô gái đứng trước một nấm mồ giữa cánh đồng hoa đủ sắc màu, mái tóc màu vàng bạch kim dài ngang thắt lưng thi thoảng lại lất phất bay trước những đợt gió thổi.
Đứng nhìn nấm mồ một hồi lâu, cô gái mới bắt đầu ngồi xuống trước nấm mồ và nói nói vài câu.
Phía bên kia, ở giữa hai cánh đồng hoa, một con đường đất trải dài tới thôn xóm, đó là một vùng quê khá yên bình.

Mấy ông bà nông dân đi trồng hoa về trên con đường quen thuộc, nhìn thấy cô gái vẫn còn ngồi một mình ở trước ngôi mộ liền hô to nhắc nhở:
" Tiểu Mộc, cháu vẫn còn ngồi đấy à.

Mau về sớm đi, hôm nay dự báo thời tiết báo cuối chiều sẽ có mưa đấy "
Thì ra hiện tại đang là thời điểm gần cuối chiều, có nghĩa trời có thể sẽ đổ cơn mưa rào xuống bất cứ lúc nào.

Thấy cô gái còn ngồi im lặng ở đó lên người nông dân mới cố ý nhắc nhở.

Nghe tiếng gọi lớn, cô gái liền ngẩng lên đáp lại: " Dạ vâng, một lát nữa cháu sẽ về ngay ".

Nói xong cô lại cúi xuống rồi chăm chú ngắm nhìn nấm mồ.
" Hazzz " Nghe thấy cô gái nói vậy, người nông dân kia không trả lời mà chỉ thở phào một cái.
Người phụ nữ chạc năm mươi tuổi bên cạnh thấy cảnh ấy mà cũng mệt lòng, mặt buồn thiu thiu thở dài rồi nói: "Đã hơn một năm rồi nhỉ? Cứ ba tháng là chỉ ba ngày thôi đúng không".
" Ừ mai là con bé Du Mộc đi rồi...!" Người nông dân không trả lời nhiều, chỉ nói một hai câu.
Thật ra câu " Ba tháng chỉ ba ngày " nó cũng không có nghĩa sâu xa gì.

Câu đó đang ám chỉ cô gái đang ngồi ở cánh đồng hoa kia.

Cứ ba tháng, cô lại chỉ đến nơi thôn làng này có ba ngày.

Hôm nào cũng như hôm nào, cứ đến cuối buổi chiều là cô lại ra trước nấm mồ ở giữa cánh đồng hoa mà ngồi lặng ở đó tới tận chập tối mới thấy quay về làng.

Sau ba ngày thì cô liền biến mất không một dấu vết và ba tháng sau cô lại xuất hiện ba ngày.
Chẳng mấy chốc mà trời bắt đầu lách tách đôi hạt mưa, vài phút sau thì cơn mưa nặng hạt hơn rồi bắt đầu đổ ào ào xuống cánh đồng hoa rộng lớn.
Dù mưa có to hơn như vậy đi nữa thì cô gái cũng chẳng cuống quýt hay vội vàng chạy trú, như thể dù trời có sập cô vẫn vững chắc vậy.
Cô gái chỉ ngửa mặt lên nhìn bầu trời với ánh mắt mang đầy tâm sự và thất vọng, mặc cho những hạt mưa liên tục rơi mạnh vào gương mặt nhỏ nhắn của cô.

Khá đau rát đấy nhưng mà thôi kệ.
Cô gái nhìn nấm mồ một hồi rồi cất lời: " Mẹ à...!trời lại mưa rồi đấy, con đi đây.

Hôm khác lại tới thăm mẹ ".
Nói xong cô gái liền quay đi, nước mắt giàn giụa ra mau chóng hòa quyện với nước mưa.

Những cây hoa xung quanh nấm mồ liền lung lay mạnh hơn như đang chào tạm biệt cô gái.

Thì ra người bên dưới nấm mồ là mẹ của cô gái ấy.
Nhìn thấy như vậy, cô liền sụt sịp lau nước mắt rồi nghẹn ngào thì thầm " Mẹ à...!không phải con đang khóc đâu, là do nước mưa rơi vào mắt con đấy ".

Nói xong cô liền một mạch đi thẳng về thôn làng, không còn quay đầu lại nhìn nữa.
Tối hôm ấy, đã gần mười một giờ đêm nhưng cô gái vẫn chưa đi ngủ mà trèo lên mái nhà lợp ngói ngồi.

Lúc chiều mưa to được khoảng hai tiếng thì ngớt dần rồi tạnh.

Bầu trời hôm nay yên tĩnh quá, không trẻ con thôn xóm thả diều, gió không có, sao không có, trăng không có, cũng không có lấy một ánh đèn nào trong làng.

Cả làng đã chìm vào giấc ngủ lâu rồi.

Cả một bầu trời đêm bao phủ lấy ngôi làng và cánh đồng hoa, chỉ thấy một màn tối đen như mực.
Thật yên tĩnh, yên tĩnh đến đau lòng!
Đang ngồi mải miết trên mái nhà, bỗng một giọng nói vang lên ở phía dưới mái hiên: " Du Mộc, cháu lại không ngủ được đấy à? "
Du Mộc nhìn xuống, đó là một ông lão tầm bảy mươi tuổi, tay chống cây gậy thời cổ, mắt nhìn chằm chằm vào Du Mộc.

Ông ấy chính là trưởng làng, người chủ nhà mà Du Mộc đang ở tạm.
Du Mộc thấy ông lão vẫn đứng nhìn mình, liền đứng dậy nhảy thẳng từ trên mái nhà xuống hiên.
Du Mộc chẳng nói gì nhiều chỉ vâng dạ cho qua rồi đi về thẳng phòng.

Ông lão thấy vậy lại nói tiếp " Mai cháu đi rồi phải không? "
Nghe thấy như vậy Du Mộc mới dừng chân lại, cô quay lại mỉm cười trả lời:

" Vâng, mai tầm năm giờ cháu sẽ đi.

Và còn một điều nữa..."
Chưa để Du Mộc nói hết câu, ông lão đã nhanh chóng trả lời luôn: " Rồi rồi! Nếu một ngày cháu chết thì nhất định phải tìm xác cháu và chôn cạnh mẹ cháu chứ gì "
Du Mộc không quay đầu lại mà chỉ đi thẳng về phòng rồi phẩy phẩy tay trả lời " Cảm ơn ông đã nhớ, chúc ông ngủ ngon "
Ông lão cũng không nghe câu ấy mà lấy làm lạ, ông đã quá quen thuộc với lời dặn dò ấy của Du Mộc rồi.

Ban đầu thì còn bất ngờ nhưng dần dần cũng quen, đúng kiểu " mưa dầm thấm lâu " Mỗi khi nghe Du Mộc nhắc đến ba từ: " còn một điều..." là ông biết ngay Du Mộc định nói gì.
Chỉ là đến tận bây giờ, mỗi khi Du Mộc chuẩn bị rời đi ông đều không biết lý do tại sao cô lại liên tục dặn dò duy nhất một điều đó.
Sau khi Du Mộc đã về phòng, ông lão chỉ thở phào rồi cũng vào nhà đóng hết cửa lại, tắt đèn đi ngủ.
Bấy giờ ngoài trời lại bắt đầu đổ mưa, lần này mưa cũng khá to...!thậm chí còn to hơn lúc chiều.

Đồng hồ kêu tích tắc! tích tắc!
Chẳng mấy chốc đã điểm mười hai giờ.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 2: 2: Tìm Người


Sáng hôm sau, chỉ mới hơn năm giờ nhưng trời lại rất mau sáng, vì là mùa hè và thôn làng lại ở gần vùng núi, gần mặt trời lên trời nhanh sáng cũng là chuyện bình thường.
Mới hơn năm giờ nhưng dân làng đã dậy hết và cùng nhau ra cách đồng hoa để làm, mưa đã ngớt từ lâu, vì mới rạng sáng lại vừa mưa lên trời khá mát, cứ thế mà chim chóc ùa về một bầy mà hót líu lo.

Ong bướm thì bay lượn khắp cánh đồng hoa để hút những mật còn đọng lại trên những giọt nước.
Ở phía ngoài cổng ngôi làng lúc bấy giờ.
Vài thanh niên mặt mày xanh xao ủ rũ, đôi mắt đen ngòm như mắt con gấu trúc, người lả lướt như mất sức.

Nhìn biết ngay là họ đã thức trắng cả đêm.

Nhìn thấy ông lão trưởng làng đang đi tới, họ liền lắc đầu ra ám hiệu, ông lão thấy vậy vẻ mặt liền trở nên thất vọng.
Thật ra nhóm thanh niên kia cả đêm không nằm ngủ là do họ đang canh chừng Du Mộc.
Cứ ba tháng là Du Mộc sẽ ở đây ba ngày, sau ba ngày cô liền biến mất.

Ban đầu dân làng nghĩ sáng sớm cô đã rời đi khi bọn họ còn đang ngủ, nhưng có một lần một thanh niên trong làng vì thất tình nên cả đêm đã trốn ra bờ hồ sen gần căn phòng gác xép mà Du Mộc ngủ.

Anh ta cứ ngồi đó cả đêm mà ngắm nhìn chậu hoa trước cửa phòng của Du Mộc.

Hôm đó là ngày thứ ba, ngày cuối cùng mà Du Mộc ở đây, tiện thể anh theo dõi luôn xem cô sẽ rời đi lúc mấy giờ.
Theo dõi đến sáng hôm sau mà không thấy cửa phòng mở bất cứ lúc nào lên anh tưởng Du Mộc lần này không rời đi nữa, ai ngờ cô không có trong phòng.

Cũng chẳng thấy cô ra ngoài, anh liền đem chuyện này kể cho trưởng làng.
Từ đấy trưởng làng luôn cho người canh chừng cửa phòng của Du Mộc, có người canh ở cổng làng, cuối làng, giữa làng.

Nhưng vẫn không ai thấy cô ra khỏi phòng, khỏi cổng mà chỉ biết hôm sau liền bốc hơi khỏi thế giới.

Một số người còn nghĩ Du Mộc là hồn ma trinh nữ.
Mặc dù cũng có vài lần trưởng làng hỏi cô về chuyện đó nhưng Du Mộc đều lảng tránh.
Ở một nơi khác lúc bấy giờ.
Trong một căn phòng rộng lớn của một tòa cao ốc lớn nhất thành phố Thượng Hải Trung Quốc.
Một người đàn ông khá cao to, khung ngực rắn chắc với bờ vai rộng, mái tóc đen được trẻ làm hai, đồng tử mắt có màu đỏ rực như máu, sống mũi cao, mặc bộ vest sang trọng, cà-vạt thắt gọn gàng.
Gương mặt góc cạnh, nhìn hắn rất giống con lai.
Căn phòng mặc dù rất sáng sủa nhưng không gian lại rất âm u, bá khí tàn bạo của người đàn ông kia toả ra khắp căn phòng.

Ánh mắt sắc bén như dao nhìn vào ly rượu vang như muốn một tay bóp nát nó, trông giống như hắn đang tức giận chuyện gì đó.

Hắn đến gần cửa kính, mắt nhìn xuyên qua cửa kính rồi đảo một vòng nhìn quanh thành phố.

Đứng từ đây có thể nhìn rõ mồn một thành phố bên ngoài chuyển động ra sao.
Hắn rút di động ra, gọi một cuộc gọi đi.

Chỉ vài giây sau đã có người nhấc máy, hắn lạnh giọng nói có chút đay nghiến:
" Tìm thấy chưa? "
Đầu dây bên kia nghe xong nhanh chóng đáp lại: " Ông chủ Lục, tôi đã điều tra tất cả từ thôn làng đến xóm nhỏ, tất cả các thành phố trong nước, người của mình bên Châu Á và nước Anh, Pháp cũng đã điều tra, bên Tây Ban Nha cũng phụ trách điều tra trong các băng đảng nhưng đều không có chút manh mối nào về cô Lộ cả.

Ông chủ Lục, đến giờ anh vẫn có ý định tìm kiếm sao? "
Ở đầu dây bên kia cũng là một người đàn ông, anh ta trả lời có chút gấp gáp, nhanh nhảu không đứt đoạn.

Giọng rất cung kính.
Phía bên này, người đàn ông đó nghe câu trả lời xong liền nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự tức giận, hắn nghiến răng rồi hít mạnh một hơi nói, giọng nói trầm trầm pha chút cảnh cáo: " Tiếp tục tìm, những người vô dụng thì giết luôn đi "
"...Tuân lệnh "
Đầu dây bên kia vừa tắt máy, hắn liền cau mày, trên tay đang cầm sẵn ly rượu sâm panh tiện thể đập mạnh xuống đất.

Rượu chảy lênh láng, thủy tinh một đống vụn nát, ngay cả đống tài liệu bên cạnh cũng không thoát khỏi bàn tay của hắn.

Quăng một cái, giấy tờ liền rơi lả tả khắp căn phòng rộng, chậu cây bên cạnh cũng chung số phận mà bị đạp đổ, đất văng ra khắp sàn, mảnh sành vỡ khắp nơi.
Căn phòng cực kỳ bừa bộn, càng ngày càng u ám, bá khí lan toả khắp nơi.

Ánh mắt hắn ngấu nghiến nhìn căn phòng như muốn để nó nổ tung trong chớp mắt.
Hắn đập mạnh hai tay xuống bàn, bàn tay siết chặt tạo thành nắm đấm, hắn tức giận căng giọng nói:
" Lộ Du Mộc, rốt cuộc em ở đâu? "
Nhân viên làm việc bên ngoài liên tục giật mình bởi tiếng đập phá trong căn phòng của hắn, họ chưa bao giờ thấy hắc tức giận đến như vậy.

Ai cũng sợ hãi mà tránh xa căn phòng.

Du Mộc lúc bấy giờ đang ngồi trong một chiếc xe taxi và rời khỏi thành phố mà hắn đang ở.

Du Mộc bỗng " hắt~xì! ", cô bị cảm ư? không phải, sổ mũi ư? cũng không phải.

Du Mộc chắc chắn rằng " người đó " đang nhắc đến cô, nghĩ đến đó Du Mộc bỗng rùng mình.
Sau một hồi ngồi ê ẩm mông đi từ thôn xóm ở cánh đồng hoa về đến Thượng Hải, lại từ Thượng Hải tới đô thị Trùng Khánh.

Tài xế dừng cạnh đường, Du Mộc mau chóng bước xuống xe.
" Ah...!mệt quá đi, bao giờ mới hết một tháng đây? " Du Mộc thở dài, hết nhìn xung quanh lại ngước mặt lên trời than thở.
Du Mộc móc trong túi áo ra một chiếc kính râm, cô đeo nó lên rồi gỡ nơ buộc tóc ra, để mái tóc có thể thoải mái tung bay trước gió.

Tiện thể Du Mộc đội cái mũ lưỡi trai màu đen lên, kéo xuống che kín mặt rồi bước đi trên phố.
Vừa đi vừa hát, nhưng cũng không quên liếc ngang ngó dọc giống như đang theo dõi ai đó.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 3: 3: Quá Khứ


Nói về Du Mộc, cô tên thật là Lộ Du Mộc.

Cô là con lai của hai nước.

Ba cô là người nước Ý, mẹ cô là người nước Anh Quốc.

Cha Du Mộc tên Thục Mạc Thâm, còn mẹ tên Lộ Cửu Linh.
Mẹ Du Mộc là một cô bé từ cô nhi viện bước ra đời sớm, nên Du Mộc ngoài mẹ mình ra cũng không có họ hàng hay người thân.

Ban đầu cô cũng tò mò tại sao mẹ cô là người nước Anh nhưng lại có tên của người nước Trung.

Thì ra từ bé mẹ cô đã ở cô nhi viện ở Trung Quốc, vậy nên mẹ cô mới được đặt tên theo người Trung.

Còn về cha cô là người nước Ý nhưng tên cũng là tên Trung Quốc, Du Mộc lại không biết lý do tại sao? Nhưng cô cũng không quan tâm đến.
Lộ Du Mộc có đôi mắt màu xanh dương và khuôn mặt, ngoại hình đều thanh mảnh giống mẹ, duy chỉ có mái tóc màu đen giống cha.
Cái tên " Lộ Du Mộc " này là do người cha tồi của cô đặt.

Năm đó cha mẹ cô quen nhau, quyết định đi tới bước cuối cùng là kết hôn, chuyện đó không phải ai cũng làm được.

Khi biết mẹ cô mang thai thì cha cô rất vui, sau vài tháng đi siêu âm nghe bác sĩ nói rằng " Đứa bé trong bụng là một bé gái ".

Cha cô liền khó chịu, đòi bà phá thai nhưng mẹ cô không đồng ý.

Cuối cùng vẫn một mình quyết định sinh ra cô.
Cha cô vốn luôn trọng nam khinh nữ, nên khi cô được sinh ra không phải là con trai, ông ta liền không cho cô theo họ của mình.

Vì quá mong muốn có con trai, cha cô liền đặt bừa một tên dành cho con trai cho cô là " Lộ Du Mộc " trong khi chẳng biết tên đó có nghĩa gì.
Đến cả cái họ cũng phải theo họ của mẹ, từ khi cô chào đời, hai người họ ở với nhau chưa được hai tháng thì cha cô đòi ly hôn, mẹ cô cũng không giữ lại mà đồng ý ký.

Cứ thế mỗi người một ngả.
Lúc mẹ cô đồng ý kết hôn với ba cô thì hai người họ về Ý sinh sống.

Sau này hai người ly hôn, Du Mộc cùng mẹ mình về lại đô thị Trùng Khánh Trung Quốc ăn học.
Khi Du Mộc mười tám tuổi, cô ra ngoài làm một việc có liên quan đến các băng đảng và bang phái xã hội đen nên quen được Lục Doãn Cung.
Lục Doãn Cung là một chủ tịch của một tập đoàn IDE lớn, hắn cao cao tại thượng, khí chất ngời ngợi không ai sánh bằng.

Có nhiều tin đồn rằng hắn cực kì độc ác, giết người không nương tay...!tin đồn này thì là thật.

Còn một tin đồn nữa là hắn không cần nữ nhân, chính xác hơn là hắn ghét tới gần và chạm vào nữ sắc, còn nghe nói cái gì mà có một cô gái cố ý tiếp cận mà leo lên giường hắn, hôm sau liền thấy bị chết đến xác cũng không nguyên vẹn.
Du Mộc có lòng hiếu kỳ rất lớn nên năm đó cũng vì tò mò tên đàn ông đó có giống trong lời đồn không lên mới cố ý tiếp cận...thì mới biết tin đồn này lại là sai, cô tiếp cận hắn, hắn tiếp nhận cô.

Du Mộc tiếp cận hắn một ngày, cô vẫn sống một ngày, tiếp cận một tuần lại vẫn sống nguyên một tuần.

Rõ ràng là hắn đâu có ghét nữ nhân!
Cũng chính vì vậy mà Lộ Du Mộc quen biết với Lục Doãn Cung.

Vốn chỉ định xem hắn có giống tin đồn hay không nhưng cô tình cờ phát hiện được Doãn Cung là ông trùm băng đảng Mafia lớn nhất tại Châu Á đã vậy còn là người đứng đầu trong giới hắc đạo.

Hắn ác độc, cô lại cứng đầu không sợ trời sợ đất mà ở cạnh hắn để giữ bản thân an toàn và chiếm lợi thế cho mình vì cô cũng làm một việc bí mật trong các băng đảng.
Ở bên hắn được nửa năm, Du Mộc cảm thấy bản thân không phải đang lợi dụng hắn, mà chính hắn đang dần giam giữ cô.

Nhưng một sự cố động trời xảy ra giữa Lục Doãn Cung và Lộ Du Mộc.

Ngày hôm đó là vào cuối buổi chiều, Du Mộc nhận được một cuộc tin nhắn nặc danh, họ gửi cho cô một địa chỉ.

Du Mộc theo địa chỉ trên tin nhắn mà đến nơi đó, vốn khứu giác của Du Mộc rất tốt, nhanh chóng cô đã ngửi thấy mùi máu tanh ở căn biệt thự trước mắt.

Du Mộc biết vào trong chắc sẽ nguy hiểm nhưng cô vẫn lao vào, trên mặt đất một người phụ nữ nằm sõng soài trên vũng máu, trên lưng còn cắm một con dao dài và nhọn.

Du Mộc sở dĩ cũng từng giết người nên khi thấy cảnh này cô không hề sợ hãi.

Thấy bên trong không có ai, đã an toàn nên Du Mộc mới tới gần người nằm dưới đất rút con dao ra rồi cầm trên tay, cô ôm người phụ nữ rồi lật ngửa ra khiến tay cô cũng bị dính máu.

Du Mộc bỗng giật mình ngồi sụp ra phía sau bởi gương mặt của người phụ nữ đang nằm trên mặt đất.

Bà ấy chính là mẹ của Lục Doãn Cung.
Cô cũng từng gặp mẹ hắn vài lần nên mới biết.
Đúng lúc đó Lục Doãn Cung bước vào, nhìn thấy cảnh đó, mặt hắn tối sầm lại, nộ khí toả ra khắp nơi, ánh mắt rực lửa như muốn thiêu rụi tất cả.

Du Mộc bình thường không sợ trời sợ đất, cô theo hắn nửa năm nay cũng chưa từng thấy hắn tức giận như vậy bao giờ, vì xác chết trước mặt hắn lại là mẹ của hắn, lần này nhìn hắn như vậy cô bất giác run rẩy vứt con dao đi đứng dậy lấy điện thoại tìm tin nhắn nặc danh vừa rồi để giải thích nhưng tin nhắn đã bị thu hồi và đối phương đã xóa cuộc trò chuyện tự động, căn bản là không thể nào tìm thấy.
Du Mộc cũng không lường trước được điều này.

Việc cô nhận được tin nhắn nặc danh tới địa chỉ này đều không nói với hắn, vậy tại sao hắn lại có mặt ở đây? Thật ra lúc Du Mộc nhận được thì Doãn Cung sau đó cũng nhận được nên hắn mới tới.
Trong lúc Du Mộc không biết nên giải thích như nào thì điện thoại của Lục Doãn Cung cũng lại có thêm một tin nhắn nặc danh mới gửi đến, trong tin nhắn cũng là một địa chỉ nhưng ở nơi khác.

Hắn cứ thế quay đi tới địa chỉ đó, trước khi đi còn không quên dặn dò đám thuộc hạ lo tang lễ cho bà ấy.

Nhìn thấy hắn bỏ đi, Du Mộc cũng vội vàng đuổi theo để giải thích mẹ hắn không phải do cô giết.
Theo địa chỉ của tin nhắn nặc danh, Lục Doãn Cung phóng con siêu xe Bugatti tới.

Chẳng mấy chốc mà tới nơi, đó là một căn nhà rộng lớn ở gần bìa rừng, trời lúc đó cũng đã chập tối.
Khung cảnh trước mắt của Lục Doãn Cung bấy giờ cũng y như khung cảnh mà Du Mộc gặp vừa rồi.

Một người phụ nữ nằm trên vũng máu với một con dao cắm trên lưng.
Lục Doãn Cung bước tới, làm hành động y đúc Du Mộc, rút dao lật người.

Nhìn gương mặt này có chút quen thuộc như hắn từng thấy ở đâu đó rồi.

Thật ra Doãn Cung đã nghi ngờ đây là cái bẫy nhưng hắn đang cố ý giả vờ bị trúng kế để tìm ra thủ phạm giết mẹ mình.
Bấy giờ Du Mộc mới đuổi tới nơi, lúc gần tới Du Mộc cảm thấy có chuyện chẳng lành vì con đường cô đang đi là một con đường quá quen thuộc.

Khi tới thì cô nhìn con dao đầy máu trên tay của Lục Doãn Cung rồi lại nhìn xuống mặt đất, một gương mặt quen thuộc lọt vào trong đôi mắt của Du Mộc.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 4: 4: Liên Tục Chạy Trốn


Lộ Du Mộc run rẩy lê từng bước chân một cách nặng nề rồi chạy nhào về phía người đang nằm dưới đất mà gào khóc:
" Mẹ ơi!...!hức! huhu, mẹ ơi tỉnh lại đi...!đừng bỏ con một mình mà "
Du Mộc ôm xác chết lạnh lẽo của người phụ nữ lên, cô liên tục gào khóc thảm thiết, nước mắt giàn giụa trên gò má.Thì ra người phụ nữ đó là mẹ của Du Mộc.

Thảo nào Lục Doãn Cung lúc nhìn luôn cảm thấy rất quen mắt.

Hắn đây là lần đầu nhìn thấy mẹ cô.

Lục Doãn Cung lững thững bước ra xe, gương mặt đầy mệt mỏi nhưng cực u ám và lạnh lẽo, Du Mộc nhìn thấy liền gọi: " Lục Doãn Cung! " Hắn không nói gì mà chỉ im lặng rồi đứng lại.
Du Mộc nói tiếp " Tôi giết mẹ anh, anh cũng giết mẹ tôi.

Chúng ta coi như hòa, từ nay...!đường ai người nấy đi "
Lục Doãn Cung im lặng một hồi rồi trả lời: " Lộ Du Mộc...!tôi không đồng ý! " Nói xong hắn bỏ mặc Lộ Du Mộc một mình ở lại và lên xe rời đi.
Chỉ một lát sau bầu trời tối sầm, u ám.

Bấy giờ trời bắt đầu đổ mưa, mưa rơi ngày càng nặng hạt, nước mưa từng đợt đập mạnh vào lưng Du Mộc, nhìn rất đau rát, nhưng Du Mộc không để ý, cô chỉ ôm xác người phụ nữ mà khóc lóc thảm thương.
Sau khi Doãn Cung đã đi khỏi, ngồi dưới trời mưa Lộ Du Mộc gào thét " Lục Doãn Cung! Tôi không phải là người giết mẹ anh mà, tại sao anh lại giết mẹ tôi? " Du Mộc không hề biết người giế.t chết mẹ cô không phải là Lục Doãn Cung.

Hắn thì biết rõ người giết mẹ hắn không phải là Lộ Du Mộc.

Du Mộc chỉ biết rằng bây giờ mối hận thù đã in sâu vào lòng, khắc sâu trong trí nhớ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Nghỉ Yêu, Kết Hôn Thôi!
2.

Đầu Gấu Của Lòng Em
3.

Anh Ấy Không Phải Anh Trai Tôi
4.

Lần Đầu Biết Yêu
=====================================
Du Mộc nuốt cục hận vào người nhưng lại không chờ ngày trả thù.

Du Mộc không biết tại sao bản thân mình lại như vậy.

Chỉ biết rằng, cô không nỡ lấy mạng của hắn.

Ba ngày sau.

Lộ Du Mộc sau khi lo tang lễ của mẹ mình xong liền bán hết đất đai, của quý trong nhà, tất cả tài sản cô có được để đổi thành tiền mặt.

Cô đem số tiền vừa bán được cộng thêm số tiền của mẹ mình và số tiền mà cô dành dụm được mà rời khỏi thành phố Trùng Khánh.
Không phải vì mẹ cô mất lên cô cũng không còn lý do nào để ở lại đây.

Mà vì cô biết với tính cách của Lục Doãn Cung, hắn chắc chắn sẽ sai người tới bắt cô và đem tới trước mặt hắn.
Chính vì vậy lên Lộ Du Mộc đã đi nhuộm màu tóc, một màu tóc giống màu của mẹ cô, là màu vàng kim, một màu tóc đặc trưng của người nước Anh.
Du Mộc luôn bỏ trốn, mỗi một nơi Du Mộc tới thì cô chỉ ở duy nhất một tháng, sau một tháng cô tự khắc chuyển nơi để ở.

Đặc biệt là mỗi một nơi đi qua Du Mộc không nói tên thật của mình mà chỉ đặt lại một biệt danh là "Thục Lộ".

Bởi vì Du Mộc biết, với thế lực lớn nhỏ của Lục Doãn Cung, hắn có thể tìm ra cô chỉ với một cái búng tay.

Mẹ hắn chết dưới tay cô, mẹ cô cũng chết dưới tay hắn, Du Mộc hận hắn nhưng lại không dám trả thù, cô không có lý do nào để gặp hắn nữa.

Đó là lý do Du Mộc luôn di chuyển nơi ở chỉ trong vòng một tháng và không để lại tên thật bất cứ nơi đâu cô dừng chân.
Mười tám tuổi Du Mộc tiếp cận Doãn Cung, theo hắn được nửa năm.

Mười chín tuổi mẹ cô qua đời, cô trốn hắn được một năm hai tháng, năm nay Du Mộc tròn hai mươi tuổi.
Mười bốn tháng qua Du Mộc đã tới rất nhiều nơi: tháng đầu là Roma của Ý, tháng hai tới New York, tháng ba Los Angeles Hoa Kỳ, tháng tư là London, tháng năm là Manchester Vương Quốc Anh, tháng sáu tới Paris, tháng bảy Marseille Pháp, tháng tám Berlin, tháng chín Hamburg của Đức, tháng mười Madrid, tháng mười một Barcelona của Tây Ban Nha, tháng mười hai Jakarta, tháng mười ba Bangkok của Đông Nam Á, tháng mười bốn Mexico của thủ đô Bắc Mỹ.

Mười bốn tháng này Du Mộc đã đi khắp đây cùng đó, mỗi một nước cô chỉ sống duy nhất hai thành phố.

Muốn cắt đứt đường điều tra của Lục Doãn Cung thì Du Mộc chỉ còn dùng cách này.
Mặc dù đi rất nhiều nơi nhưng ngoài tiếng cha mẹ đẻ là Anh - Ý ra thì Du Mộc chỉ thông thạo duy nhất ba thứ tiếng khác là Trung - Pháp - Tây Ban Nha.
Có duy nhất một nơi là Du Mộc ít tới, đó là vùng nông thôn có cánh đồng hoa ở Thâm Quyến.

Cứ ba tháng Du Mộc chỉ tới đó ba ngày vì hài cốt của mẹ cô được chôn cất ở đó.

Cô tới đó ít là vì thành phố đó ở trong nước, tai mắt của Lục Doãn sẽ ở khắp mọi nơi, Du Mộc ở trong nước càng ít sẽ càng tốt.

Sau ba ngày Du Mộc liền biến mất không dấu vết là vì cô đã đi theo đường lên bìa rừng gần đó rồi ra khỏi thôn làng, nhưng không ai biết Du Mộc lại bỏ đi bằng cách đó lên họ luôn cho rằng cô một phát đã bốc hơi ra khỏi thế giới.
Bởi vì Du Mộc cảm thấy, càng ít người biết tới cô càng tốt, và càng ít người biết cô biến mất bằng cách nào cũng càng tốt.
Du Mộc làm vậy là để tránh phiền phức cho sau này.
Lần này Lộ Du Mộc về Trùng Khánh Trung Quốc - nơi dễ bị Lục Doãn Cung phát hiện nhất, chắc hẳn đều có lý do.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 4: 4: Liên Tục Chạy Trốn


Lộ Du Mộc run rẩy lê từng bước chân một cách nặng nề rồi chạy nhào về phía người đang nằm dưới đất mà gào khóc:
" Mẹ ơi!...!hức! huhu, mẹ ơi tỉnh lại đi...!đừng bỏ con một mình mà "
Du Mộc ôm xác chết lạnh lẽo của người phụ nữ lên, cô liên tục gào khóc thảm thiết, nước mắt giàn giụa trên gò má.Thì ra người phụ nữ đó là mẹ của Du Mộc.

Thảo nào Lục Doãn Cung lúc nhìn luôn cảm thấy rất quen mắt.

Hắn đây là lần đầu nhìn thấy mẹ cô.

Lục Doãn Cung lững thững bước ra xe, gương mặt đầy mệt mỏi nhưng cực u ám và lạnh lẽo, Du Mộc nhìn thấy liền gọi: " Lục Doãn Cung! " Hắn không nói gì mà chỉ im lặng rồi đứng lại.
Du Mộc nói tiếp " Tôi giết mẹ anh, anh cũng giết mẹ tôi.

Chúng ta coi như hòa, từ nay...!đường ai người nấy đi "
Lục Doãn Cung im lặng một hồi rồi trả lời: " Lộ Du Mộc...!tôi không đồng ý! " Nói xong hắn bỏ mặc Lộ Du Mộc một mình ở lại và lên xe rời đi.
Chỉ một lát sau bầu trời tối sầm, u ám.

Bấy giờ trời bắt đầu đổ mưa, mưa rơi ngày càng nặng hạt, nước mưa từng đợt đập mạnh vào lưng Du Mộc, nhìn rất đau rát, nhưng Du Mộc không để ý, cô chỉ ôm xác người phụ nữ mà khóc lóc thảm thương.
Sau khi Doãn Cung đã đi khỏi, ngồi dưới trời mưa Lộ Du Mộc gào thét " Lục Doãn Cung! Tôi không phải là người giết mẹ anh mà, tại sao anh lại giết mẹ tôi? " Du Mộc không hề biết người giế.t chết mẹ cô không phải là Lục Doãn Cung.

Hắn thì biết rõ người giết mẹ hắn không phải là Lộ Du Mộc.

Du Mộc chỉ biết rằng bây giờ mối hận thù đã in sâu vào lòng, khắc sâu trong trí nhớ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Nghỉ Yêu, Kết Hôn Thôi!
2.

Đầu Gấu Của Lòng Em
3.

Anh Ấy Không Phải Anh Trai Tôi
4.

Lần Đầu Biết Yêu
=====================================
Du Mộc nuốt cục hận vào người nhưng lại không chờ ngày trả thù.

Du Mộc không biết tại sao bản thân mình lại như vậy.

Chỉ biết rằng, cô không nỡ lấy mạng của hắn.

Ba ngày sau.

Lộ Du Mộc sau khi lo tang lễ của mẹ mình xong liền bán hết đất đai, của quý trong nhà, tất cả tài sản cô có được để đổi thành tiền mặt.

Cô đem số tiền vừa bán được cộng thêm số tiền của mẹ mình và số tiền mà cô dành dụm được mà rời khỏi thành phố Trùng Khánh.
Không phải vì mẹ cô mất lên cô cũng không còn lý do nào để ở lại đây.

Mà vì cô biết với tính cách của Lục Doãn Cung, hắn chắc chắn sẽ sai người tới bắt cô và đem tới trước mặt hắn.
Chính vì vậy lên Lộ Du Mộc đã đi nhuộm màu tóc, một màu tóc giống màu của mẹ cô, là màu vàng kim, một màu tóc đặc trưng của người nước Anh.
Du Mộc luôn bỏ trốn, mỗi một nơi Du Mộc tới thì cô chỉ ở duy nhất một tháng, sau một tháng cô tự khắc chuyển nơi để ở.

Đặc biệt là mỗi một nơi đi qua Du Mộc không nói tên thật của mình mà chỉ đặt lại một biệt danh là "Thục Lộ".

Bởi vì Du Mộc biết, với thế lực lớn nhỏ của Lục Doãn Cung, hắn có thể tìm ra cô chỉ với một cái búng tay.

Mẹ hắn chết dưới tay cô, mẹ cô cũng chết dưới tay hắn, Du Mộc hận hắn nhưng lại không dám trả thù, cô không có lý do nào để gặp hắn nữa.

Đó là lý do Du Mộc luôn di chuyển nơi ở chỉ trong vòng một tháng và không để lại tên thật bất cứ nơi đâu cô dừng chân.
Mười tám tuổi Du Mộc tiếp cận Doãn Cung, theo hắn được nửa năm.

Mười chín tuổi mẹ cô qua đời, cô trốn hắn được một năm hai tháng, năm nay Du Mộc tròn hai mươi tuổi.
Mười bốn tháng qua Du Mộc đã tới rất nhiều nơi: tháng đầu là Roma của Ý, tháng hai tới New York, tháng ba Los Angeles Hoa Kỳ, tháng tư là London, tháng năm là Manchester Vương Quốc Anh, tháng sáu tới Paris, tháng bảy Marseille Pháp, tháng tám Berlin, tháng chín Hamburg của Đức, tháng mười Madrid, tháng mười một Barcelona của Tây Ban Nha, tháng mười hai Jakarta, tháng mười ba Bangkok của Đông Nam Á, tháng mười bốn Mexico của thủ đô Bắc Mỹ.

Mười bốn tháng này Du Mộc đã đi khắp đây cùng đó, mỗi một nước cô chỉ sống duy nhất hai thành phố.

Muốn cắt đứt đường điều tra của Lục Doãn Cung thì Du Mộc chỉ còn dùng cách này.
Mặc dù đi rất nhiều nơi nhưng ngoài tiếng cha mẹ đẻ là Anh - Ý ra thì Du Mộc chỉ thông thạo duy nhất ba thứ tiếng khác là Trung - Pháp - Tây Ban Nha.
Có duy nhất một nơi là Du Mộc ít tới, đó là vùng nông thôn có cánh đồng hoa ở Thâm Quyến.

Cứ ba tháng Du Mộc chỉ tới đó ba ngày vì hài cốt của mẹ cô được chôn cất ở đó.

Cô tới đó ít là vì thành phố đó ở trong nước, tai mắt của Lục Doãn sẽ ở khắp mọi nơi, Du Mộc ở trong nước càng ít sẽ càng tốt.

Sau ba ngày Du Mộc liền biến mất không dấu vết là vì cô đã đi theo đường lên bìa rừng gần đó rồi ra khỏi thôn làng, nhưng không ai biết Du Mộc lại bỏ đi bằng cách đó lên họ luôn cho rằng cô một phát đã bốc hơi ra khỏi thế giới.
Bởi vì Du Mộc cảm thấy, càng ít người biết tới cô càng tốt, và càng ít người biết cô biến mất bằng cách nào cũng càng tốt.
Du Mộc làm vậy là để tránh phiền phức cho sau này.
Lần này Lộ Du Mộc về Trùng Khánh Trung Quốc - nơi dễ bị Lục Doãn Cung phát hiện nhất, chắc hẳn đều có lý do.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 5: 5: Tìm Thấy Rồi


Tại tòa cao ốc lớn nhất Thượng Hải Trung Quốc.Trong căn phòng lớn ở tầng tám mươi mốt của tòa cao ốc.
Căn phòng u ám, lạnh lẽo, bước vào trong mà tưởng chừng như đang đi tới cửa môn quan của địa ngục.
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế Aresline Xten giá đắt cắt cổ, hai ngón tay không ngừng day đi day lại ở hai bên thái dương, người thì xoay đi xoay lại.

Căn phòng một đống đồ bị đập phá vẫn chưa được dọn dẹp, khí tức của hắn tỏa ra khắp căn phòng, trông khá tăm tối và đáng sợ.
Nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa, hắn nhíu mày rồi trầm giọng nói: "Vào đi" Nói xong, cánh cửa được đẩy ra.

Một người đàn ông khác bước vào, nhìn anh ta trông có vẻ hiền hòa hơn, mắt đeo kính, tay cầm tài liệu cung kính cúi đầu chào người đàn ông đang ngồi ở ghế.
Anh ta mặt không cảm xúc đưa mắt nhìn một lượt khắp căn phòng, thủy tinh và mảnh sành vỡ vụn khắp nơi, giấy tờ rơi tứ tung, đất đổ bắn tung tóe, mùi rượu vang thì nồng nặc.

Anh ta thở hắt hơi, biểu cảm cực kỳ bình tĩnh thể hiện rằng đây không phải lần đầu anh ta thấy cảnh này.
Anh ta bước đến gần hơn người đàn ông đang ngồi ghế, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất lực, mệt mỏi nhưng vẫn đứng nghiêm chỉnh báo cáo: " Chủ nhân! Tôi đã điều tra ngóc ngách, hẻm nhỏ, phố lớn và phố nhỏ nhưng đều không tìm được tung tích của cô Lộ ".
Nghe xong anh ta nói, hắn nhíu chặt đôi lông mày, mặt cực kỳ tức giận, sát khí lan tỏa mạnh mẽ, người như bốc lửa.

Hắn đứng phắt dậy, ra lệnh cho tên đeo kính: " Chuẩn bị đi? Quay về Trùng Khánh "
" Vâng! chủ nhân" Anh ta cung kính lễ phép rồi xin phép ra ngoài.
Thành phố mê cung tại Trùng Khánh Trung Quốc.
Lộ Du Mộc bước đi nhanh trên con đường phố lớn, lối đi hướng về tòa cao ốc to lớn nhất của Trùng Khánh.
Một chiếc siêu xe Bugatti La Voatio Noire đi với tốc độ gần hai trăm cây/giờ sượt qua Du Mộc như một cơn gió.

Người ngồi trong xe chính là tên đàn ông đập phá đồ ở trong căn phòng, còn người lái xe chính là tên đeo kính vừa rồi, thuộc hạ của người đàn ông kia.
Tên đeo kính đang ngồi thong thả lái xe, anh ta đưa mắt nhìn về lề đường phía sau xe qua gương chiếu hậu.

Vừa nhìn hắn liền dẫm phanh đi chậm lại, một lát sau thì dừng hẳn xe, lưng cũng ngồi thẳng lên rồi chăm chú nhìn vào gương chiếu hậu.

Người đàn ông kia đang ngồi bên cạnh, tay dựa vào cửa xe rồi chống lên trán nhắm mắt ngủ.

Thấy anh ta dẫm phanh đột xuất hắn liền giật mình mà bị nhào về trước, suýt đập đầu vào động cơ.
Hắn toả ra mùi thuốc súng nồng nặc, lan toả về phía tên thuộc hạ.

Nhưng khi thấy biểu cảm bất ngờ của tên đeo kính đó đang nhìn vào gương chiếu hậu, hắn liền nhăn mặt cáu gắt: "Chuyện gì?".
"Lộ!...là Lộ Du Mộc! " Tên đeo kính im lặng vài giây rồi mở miệng lắp bắp nói.
Vừa nghe ba từ " Lộ Du Mộc " phát ra, người đàn ông kia liền nhìn vào gương chiếu hậu.

Một gương mặt quen thuộc lọt vào trong mắt hắn.

Đồng tử mắt mở rộng, gương mặt bất ngờ vừa vui mừng vừa tức giận lại thêm phần vội vàng lộ rõ trên gương mặt của hắn.

Một năm nay...!hơn một năm nay, hắn luôn tìm kiếm cô - Lộ Du Mộc.

Dùng mọi cách để tìm kiếm cô nhưng đều bặt vô âm tín, dù có dùng cách nào đi nữa hắn cũng không có một chút thông tin nào về Du Mộc.

Cứ như một phát cô biến mất, không còn trên cõi đời này vậy.

Lần này trùng hợp lại tìm thấy trên con phố ở nơi quen thuộc như này, phải nói là do duyên số hay do hắn may mắn đây.
Hắn không kiềm chế nổi vui mừng pha trộn tức giận mà nhào sang, cướp lấy bánh lái, tên đeo kính hiểu chuyện liền tráo đổi lại nhường chỗ cho hắn.

Hắn hãm phanh, lùi xe bẻ lái quay ngoắt một vòng một trăm tám mươi độ hoàn hảo, rồi phóng ngược chiều nhanh trên con đường phố lớn.
Du Mộc lúc này vẫn bước nhanh trên con phố lớn, từ cô tới hắn chỉ cách khoảng gần một ki-lô-mét nữa thôi.

Thấy chiếc xe Bugatti đen chạy ngược chiều càng ngày càng đến gần mình, Du Mộc cảm nhận được bản thân sắp gặp nguy hiểm liền đứng lùi lại vài bước sát vào con phố khác phía bên cạnh mình.
Chưa đến một phút, chiếc xe dừng hẳn trước mặt Lộ Du Mộc, đập vào mắt cô là gương mặt quen thuộc, Du Mộc run rẩy, liền chạy nhanh vào con phố phía sau lưng, người đàn ông kia thấy vậy nhanh chóng mở cửa xe gọi lớn "Lộ Du Mộc, cô còn dám chạy!" Mặc kệ tiếng gọi của hắn, Du Mộc chỉ cắm đầu vào chạy.

Chạy trốn hắn bao nhiêu năm nay, lần này Du Mộc về nước thật sự là có việc quan trọng, không thể vì thế mà bị hắn bắt được.
Hắn thấy Du Mộc chạy liền đuổi theo, nhưng cũng không quên nhắc nhở tên thuộc hạ phía sau: " Gọi người, nhất định phải tìm bằng được Lộ Du Mộc ".
Tên đeo kính ngồi trong xe nghe xong liền gọi một cuộc di động rồi nói: " Lộ Du Mộc hiện đang ở trong thành phố Trùng Khánh, điều động tất cả thuộc hạ tìm bằng được Lộ Du Mộc về cho đại đế, ai tìm được chắc chắn sẽ có thưởng lớn.

Còn nữa! Lộ Du Mộc đã đổi màu tóc đen thành màu vàng, nhất định phải chú ý những cô gái tóc vàng "

" Vâng lão đại! "
Cứ thế cuộc săn lùng Lộ Du Mộc trên thành phố Trùng Khánh liền bị náo loạn.
Mặt chìm của Lục Doãn Cung thì hắn là ông trùm của một băng đảng khét tiếng.

Nên hắn có rất nhiều thuộc hạ ở khắp mọi nơi, lúc Du Mộc còn theo hắn, tất cả thuộc hạ của hắn ở Trùng Khánh đều vì vậy mà quen biết cô.

Không ngờ Du Mộc vừa trở về liền bị phát hiện, chỉ cần nói tìm cô là đám thuộc hạ đều biết.
Lần này Du Mộc trở về lại xui rủi bị phát hiện như vậy, nếu không bị bắt mà trốn thoát được thì cô thề rằng dù có việc quan trọng như nào đi nữa Du Mộc cô cũng không dám quay lại nơi này nữa.
Nhưng Du Mộc biết thế lực hắn rất mạnh, tìm cô bao lâu nay hắn không thấy, không ngờ lại tình cờ tìm được.

Chắc chắn hắn sẽ không để cô chạy trốn, Du Mộc cũng khó mà thoát thân.
Lần này Du bị truy đuổi, không biết chuyện tiếp theo xảy ra sẽ là họa hay phúc.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 6: 6: Truy Đuổi Tận Cùng


Lộ Du Mộc liên tục rẽ trái rẽ phải mấy lần, chạy qua tận mấy con hẻm lớn, ngõ nhỏ.

Thậm chí còn cố tình chạy vào đường cụt rồi vượt tường, Du Mộc không nhận ra là từ lâu Doãn Cung đã không đuổi theo cô nữa rồi.

Nhưng do quá sợ hãi lên Du Mộc chỉ biết cắm đầu chạy, chạy mãi không thấy động tĩnh gì phía sau cô mới bắt đầu dừng lại.
Phía bên kia Lục Doãn Cung quay lại xe, hắn đương nhiên không đuổi theo Lộ Du Mộc, chỉ là lúc nãy hắn vừa dừng xe thấy cô mới bắt đầu chạy hắn liền đuổi theo để túm lại.

Nhưng không kịp, Du Mộc chạy rất nhanh đã ra khỏi ngõ đó nên hắn liền dừng lại.
Lục Doãn Cung trên mặt làm ăn đường đường là một chủ tịch bá đạo, trong giới hắc đạo lại là ông trùm băng đảng Mafia, nếu để các thuộc hạ trong băng và các đối tác làm ăn lâu năm thấy hắn đuổi nhau với một nữ nhân khắp thành phố thì ắt hẳn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Dù qua nhiều ngõ như vậy nhưng Du Mộc vẫn chưa ra đường lớn, vốn dĩ Trùng Khánh được coi là thành phố mê cung vì nó quá rộng lớn, cứ như vào nơi đó rồi sẽ không bao giờ thoát ra được nữa.

Nếu là người mới tới thì có dùng Google Maps cũng chẳng biết mình đang ở đâu.

Nhưng Du Mộc thì khác, cô là người cực kì biết rõ tất cả đường lối, ngóc ngách ở thành phố mê cung này.
Chỉ một câu nói của Lục Doãn Cung, người của hắn liền bao vây khắp khu phố mê cung này.

Không đúng! nói chính xác hơn thì bao vây cả đô thị Trùng Khánh này.

Đường lối để sang thành phố khác cũng đều có người của hắn chờ cửa, coi như đường cao tốc đều bị tắc nghẽn.

Căn bản là cả thành phố đều chìm trong náo loạn.

Với thế lực của Doãn Cung như vậy lên hắn thật ngông cuồng!
Du Mộc chỉ quanh quẩn trong các con hẻm nhỏ mà không ra đường cao tốc hay đường phố lớn, đó là một ý nghĩ khôn ngoan.

Ra bên ngoài chắc chắn hắn sẽ bắt được cô.
Lục Doãn Cung sở dĩ máu lạnh vô tình, hắn không bao giờ lộ cảm xúc giận dữ nhăn mặt nhăn mày hay ngạc nhiên, cảm động ra ngoài.

Mặt hắn vô cảm xúc.

Du Mộc biết rõ sở thích của hắn, thứ hắn muốn nhìn thấy là máu chảy thành sông, thứ hắn muốn nghe là tiếng la hét cầu xin của con người khi bị tra tấn.
Vừa rồi Du Mộc vừa thấy lần đầu biểu cảm tức giận của hắn, một biểu cảm mà ở cạnh hắn nửa năm nay cô chưa từng được thấy.

Thậm chí lần mà mẹ hắn chết trước mặt hắn thì hắn cũng chưa bao giờ lộ ra biểu cảm giận dữ đến như vậy.

Bây giờ nhìn thấy Du Mộc hắn lại nổi giận tới mức như vậy, nếu cô rơi vào tay hắn.

Chắc chắn đến xác cũng không còn chứ không nói đến máu chảy thành sông.
Bao nhiêu ngày tin tức của Lộ Du Mộc dù chỉ một từ cũng không có, như thể cô chưa từng tồn tại trên thế giới này.

Lần này Du Mộc chính thức xuất hiện trước mặt hắn, coi như không uổng công bao lâu nay hắn luôn tìm kiếm cô.
Hắn sẽ không để cô chạy trốn.

Hắn sẽ truy đuổi tận cùng.
Du Mộc đứng trong con hẻm nhỏ, người không ngừng thập thò, mắt ngó nghiêng ngó dọc.

Phía bên ngoài, nhanh như vậy người của Lục Doãn Cung đã đuổi đến.
" Chúng ta chia nhau ra! Tôi đi bên này còn các cậu đi tên kia "
" Được! nhất định phải tìm bằng được cô Lộ "
" Có tin tức gì nhớ báo cho chúng tôi! "
Một nhóm người chạy tới trước đầu của một ngõ cụt, phân chia thành hai nhóm rồi vội vàng chạy đi.

Bấy giờ Lộ Du Mộc mới lộ dạng sau mấy cái thùng carton lớn.

Du Mộc nhìn hai bên bờ tường, một bên là nhà, một bên là đường khác.

Du Mộc đứng suy nghĩ vài giây, cô lùi ra xa, chạy nhanh tới và bật nhảy qua bờ tường sang bên nhà.

||||| Truyện đề cử: Em Thật Tốt |||||

Du Mộc suy nghĩ thông minh, nếu đang bị đuổi mà chạy vào ngõ cụt không có nghĩa là hết đường thoát.

Ngược lại còn có lợi hơn là chạy vòng vèo chơi đuổi bắt.

Khi đang bị truy lùng nếu cô nhảy sang bên bờ tường có đường khác, rồi chạy ra khỏi đường đó thì nhóm truy lùng có quay lại chạy ra đó cũng không tìm được cô vì không biết tiếp theo Du Mộc đi đường nào? chỉ có thể tiếp tục chia làm hai nhóm rồi đuổi theo.

Nhưng nếu Du Mộc nhảy sang bên đó mà trùng hợp bọn chúng đang ở đó, vậy khác nào tự chui vào hang cọp.
Thông suốt nhất vẫn là vượt tường xâm nhập vào nhà người khác.
Du Mộc hiểu rõ đường "mê cung" này.

Đường càng nhỏ sẽ càng có lợi đối với Du Mộc.

Chỉ cần qua căn nhà này, sang tới cung đường nhỏ nhất ở trước mắt là Du Mộc có thể trốn thoát được.

Vì ra khỏi cái ngách chật hẹp đó là sẽ dẫn xuống gầm cầu.

Tới đó chắc chắn có nhiều xe buýt, chỉ cần Du Mộc lên được một chiếc, trà trộn vào nhóm người đó rồi rời khỏi thành phố.

Lúc đó cơ hội trốn thoát khỏi Lục Doãn Cung sẽ là 100%.
Sắp ra khỏi ngách con hẻm, Du Mộc khuôn mặt càng vui dần, tưởng trừng như bản thân lại sắp trốn thoát được khỏi vòng vây của Lục Doãn Cung.

Vừa ra khỏi ngõ, Du Mộc bất chợt đụng trúng một vật gì đó khá to lớn và mềm mại, cảm giác giống như vừa đụng trúng người.
Du Mộc hé một bên mắt nhìn xem đó là thứ gì, cô chợt đứng hình, đôi mắt mở to.

Người run lẩy bẩy, miệng lắp bắp nói: "...!Lục...!Lục..."
Trước mặt Du Mộc là Lục Doãn Cung, tia sát khí cực mạnh trong đôi mắt hắn ném thẳng vào Du Mộc khiến cô không cử động nổi.

Nộ khí lan toả hừng hực làm Du Mộc đến thở cũng khó khăn.

Ngay cả cái ý thức nhất định phải chạy trốn hắn cũng bị nghiền nát bởi nộ khí.
Du Mộc cảm giác cái chết đang gần kề, tự nhiên chạy tứ tung như này thế nào lại thành tự dâng mình cho cọp rồi?
Lục Doãn Cung nhíu mày, nhếch nhẹ miệng cười: "Sao! sau bao tháng không gặp, cô quên luôn cả tên tôi à? "
Tiếng nói nổi giận của hắn như nhát dao xuyên thủng tim khiến Du Mộc bất giác rùng mình.

Du Mộc tự hỏi tại sao hắn lại biết cô sẽ chạy tới nơi này.
Có lẽ Du Mộc đã quên nửa năm ở cạnh, Lục Doãn Cung đã quen cách hành động của Du Mộc, cô càng chạy dần đến con đường hẹp nhất để càng dễ dàng trốn thoát.
Trong khi đó tính thời gian Du Mộc thoát hỏi hắn cũng chưa được bao lâu, chắc chắn chưa thể đi xa được.

Ra ngoài đường lớn rồi trốn bằng xe lại càng không thể, quanh khu đó chỉ có duy nhất con đường này là hẹp nhất, chắc chắn Du Mộc sẽ chạy tới đây.

Vậy nên Lục Doãn Cung mới tới đó chờ sẵn, đợi cá sa phải lưới.

Quả nhiên hắn nói không sai! Du Mộc chẳng biết từ đâu lại ở trong hẻm nhỏ đó chạy ra mà sa vào lưới.
Kế hoạch hoàn hảo! Không ngờ hắn nhất quyết truy đuổi tận cùng.
Tưởng rằng có thể trốn thoát, ai ngờ lại vẫn rơi vào tay hắn.

Lần này Du Mộc coi như phải đi qua cổng môn quan rồi!
~ Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 7: 7: Tra Hỏi


Tại một ngọn núi lớn, Lâu đài Hohenzollern - Đức.
Trong một căn phòng ngủ rộng lớn, một cô gái tóc vàng kim, dáng người thanh mảnh đang nằm trên chiếc giường phong cách tân cổ điển.
Căn phòng sặc mùi hoa, mùi thơm phức của hoa đều lan toả khắp nơi.

Cả căn phòng chỉ có duy nhất một cửa chính rộng lớn và một cửa sổ nhỏ một mét.
Cô gái chính là Lộ Du Mộc.
Tia nắng của ánh mặt trời rọi qua cửa sổ chiếu thẳng vào gương mặt nhỏ, Du Mộc từ từ hé mắt ra để lộ đôi mắt màu blue long lanh.

Du Mộc khẽ nhíu mày, tia nắng xuyên cửa sổ chiếu thẳng vào mắt khiến Du Mộc cảm thấy khoé mi cay cay.
Du Mộc thở nặng nhọc, mắt nhắm mắt mở nhìn lên trần nhà.

Cô cảm thấy cả người mỏi mệt, đau nhức.

Nhìn những ánh nắng bên ngoài và bầu trời gay gắt thì cô đoán chắc cũng vào khoảng giữa trưa.
Du Mộc còn đang miên man suy nghĩ thì cô chợt nhận ra điều gì nó nên ngồi phắt dậy, người cũng không tạo ra tiếng động.

Du Mộc vẻ mặt còn đang hoang mang thì một giọng nói trầm trầm bên cạnh tai vang lên rõ mồn một:
" Cuối cùng cô cũng chịu tỉnh rồi à? "
Giọng nói giống như mất kiên nhẫn.

Nghe còn đay nghiến khiến Du Mộc nổi da gà.
Lộ Du Mộc quay đầu nhìn về nơi phát ra tiếng nói.

Ba gương mặt quen thuộc đập vào mắt Du Mộc khiến cô đứng hình vài giây.

Cách Du Mộc khoảng hơn ba mét là một chiếc sofa phong cách cổ điển.

Người ngồi trên đó là Lục Doãn Cung, người đứng cạnh hắn bên trái là Ngục Tửu, người đứng bên phải là Thuỵ Nhan.
Du Mộc cũng chẳng lấy làm lạ khi nhìn thấy Ngục Tửu và Thụy Nhan, hai tên đó được coi là cánh tay phải và cánh tay trái của tên ác ma Doãn Cung kia.
Ngục Tửu năm nay hai bảy tuổi, chỉ nhỏ hơn Lục Doãn Cung hai tuổi.

Anh ta là cánh tay phải của Lục Doãn Cung và được mệnh danh là "kẻ săn mồi", anh ta luôn thực hiện tất cả mệnh lệnh của Lục Doãn Cung yêu cầu một cách hoàn hảo và nhanh gọn.

Hắn chỉ làm những việc liên quan đế xã hội đen, làm việc lại cực kỳ bí ẩn lên ngoài Lục Doãn Cung ra thì không ai biết cách hành động của hắn như thế nào? Đúng là một kẻ bí ẩn.
Thuỵ Nhan năm nay hai ba tuổi, hơn Du Mộc ba tuổi.

Anh ta ở tập đoàn IDE là một thư ký riêng của Doãn Cung, kiêm luôn cả tài xế riêng.

Nhưng ở trong băng, anh ta là cánh tay trái của Doãn Cung, danh tiếng cũng không thua kém tên Ngục Tửu là bao.

Thuỵ Nhan cũng chính là tên đeo kính mà phát hiện ra Lộ Du Mộc đầu tiên.
Thuỵ Nhan thì Lộ Du Mộc không để ý làm gì, một năm trước Du Mộc theo Doãn Cung.

Cô và hắn rất hay ở cạnh nhau, ở đâu có Lục Doãn Cung ở đó có Thuỵ Nhan.

Nên Du Mộc đương nhiên thường xuyên gặp anh ta.
Nhưng Ngục Tửu thì khác, từ lúc quen Lục Doãn Cung, Du Mộc chỉ gặp hắn đúng hai lần, anh ta ngoại trừ Doãn Cung ra thì luôn cảnh giác với tất cả người khác.

Lộ Du Mộc căn bản không biết gì về Ngục Tửu, chỉ biết hắn là thuộc hạ của Lục Doãn Cung.

Bây giờ tìm thấy Du Mộc, Doãn Cung cho gọi cả Ngục Tửu - một kẻ cực kỳ nguy hiểm, chắc chắn Du Mộc sẽ khó thoát khỏi tay Doãn Cung.
Du Mộc hối hận rồi, hối hận khi dây dưa với hắn.

Cũng chỉ tại cái lòng hiếu kỳ của cô, đang yên đang lành tự nhiên đi tò mò về tin đồn lảm nhảm của Lục Doãn Cung làm gì để giờ thành rước họa vào thân.
Đập vào mắt là ba gương mặt kiêu ngạo không sợ trời sợ đất, đặc biệt là cái bản mặt hiện giờ của Doãn Cung.

Du Mộc biết bản thân đã bị bắt, có chống cự cũng vô ích, chi bằng chơi đùa với hắn, chờ thời cơ tới sẽ trốn thoát khỏi hắn.
Du Mộc thở hắt hơi, cô nhếch miệng nói: "Lục Tổng...!à không! Lục đại đế, anh đã mất bao nhiêu thời gian để tìm ra tôi vậy?"
"Câm miệng!" Doãn Cung sát khí nồng nặc lan toả khắp căn phòng, đầu hắn như bốc lửa.

Tia nộ khí trong đôi mắt hắn nhìn về phía Du Mộc như muốn một đao đâm chết cô ngay tức khắc.
Du Mộc im lặng không nói gì, cô biết giờ mà chọc tức hắn thì tuổi thọ cô sẽ giảm đi cả chục tuổi.

Du Mộc đưa mắt nhìn về phía Ngục Tửu, hắn im lặng không nói gì mà chỉ trừng mắt nhìn Du Mộc.

Du Mộc cũng chẳng sợ gì hắn mà nhìn lại với ánh mắt thách thức.
Nhìn về phía Thuỵ Nhan thì hắn chỉ nhắm mắt cười tươi với Du Mộc, khuôn mặt hắn thể hiện rõ như kiểu đang chửi thầm Du Mộc ngu dốt vậy.

Nhìn hai tên đó cực kỳ chướng mắt.
" Lộ Du Mộc! hơn một năm nay cô đã đi đâu? trốn ở đâu? Khai thật ra trước khi mỗi bộ phận trên cơ thể cô sẽ được vứt ở mỗi một nơi cô từng đi qua "
Lục Doãn Cung bất chợt lên tiếng, lời nói lạnh lùng, gương mặt ngoại trừ đang phẫn nộ thì không còn biểu cảm nào khác.
Du Mộc cười khinh, nếu cô không nói thì hắn sẽ chia cơ thể cô ra thành nhiều mảnh rồi đi vứt ở những nơi cô từng trốn ư? Vậy thay vì bắt cô khai thì sao hắn không tự đi điều tra đi.
Nếu nói thẳng ra là hắn không thể điều tra được nên mới bắt Du Mộc khai, như vậy thì lại làm mất mặt hắn quá.

Thuộc hạ của hắn lại còn đang ở đây, Du Mộc mà nói vậy khác nào tự nộp mạng cho hắn.

Cô đâu có ngu tới mức như vậy.
Thôi thì cứ tạm thời nói dối hắn đã, rồi chuyện xảy ra tiếp theo thì tính sau.
~Nhạc Tử ~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 8: 8: Nói Dối


Lục Doãn Cung thấy Du Mộc im lặng, vẻ mặt như kiểu nhất định không chịu khai ra cô đã từng trốn ở đâu.

Hắn mất kiên nhẫn nhưng vẫn im lặng không nói câu nào, tà khí của hắn bắt đầu bộc phát như muốn ép Du Mộc phải mở miệng.
Du Mộc hơi run người, không hiểu sao bây giờ cô lại cảm thấy sợ hãi, cô liếc mắt nhìn Thuỵ Nhan và Ngục Tửu, hai tên đó vẫn im lặng nhìn Du Mộc với gương mặt lạnh băng.
Thấy Doãn Cung như sắp mất kiên nhẫn, Du Mộc liền lên tiếng: " Tôi đã luôn ở nước Anh "
Nghe thấy Du Mộc nói câu đó, Doãn Cung liền trừng mắt nhìn Thuỵ Nhan.

Ngục Tửu không nói gì chỉ nhếch mép cười, Du Mộc thấy vậy không hiểu lên cũng im lặng.
Thuỵ Nhan nghe Du Mộc nói câu đó liền nhanh chóng đưa mắt nhìn Doãn Cung.

Hắn ta sát khí trong mắt như một con dao muốn xuyên thủng tim của Thuỵ Nhan.

Thuỵ Nhan biết hắn đang cực kỳ tức giận liền giơ tay nói: "Ông chủ Lục, tôi có thể giải thích!" Không để Doãn Cung kịp trả lời, Thuỵ Nhan quay sang Du Mộc trừng mắt nói một tràng dài:
" Du Mộc! tốt nhất là cô nên nói thật, cô nói cô đã ở nước Anh hơn một năm nay thì tại sao tôi lại không tìm được tung tích của cô.

Không phải cô không biết, nước Anh là nơi người của ông chủ Lục đóng quân nhiều nhất, hơn một năm nay họ không ngừng tìm kiếm tung tích của cô, nếu cô nói ở nước Anh thì tại sao người giỏi nhất trong số họ lại không tìm được cô? "
Nghe Thuỵ Nhan nói xong, Du Mộc mới hiểu ra lý do Doãn Cung lườm anh ta.

Vì cô nói mình đã luôn ở nước Anh Quốc nhưng bọn họ tìm hơn một năm lại không thấy.

Cái lườm của Doãn Cung như muốn nhắc nhở thuộc hạ vô dụng.

Khi nào xong vụ này chắc chắn Thuỵ Nhan sẽ bị Doãn Cung xử phạt nghiêm khắc.
Nhưng Du Mộc cũng trách bản thân ngu ngốc, mồm nhanh hơn não.
Du Mộc biết thuộc hạ của Doãn Cung ở đâu là đông nhất.

Đàn em của hắn đã chiếm một nửa phần trăm là người của nước Anh.

Du Mộc cũng hiểu rõ thuộc hạ dưới trướng của Lục Doãn Cung không có kẻ vô dụng, chỉ có nhân tài.
Một trong số họ là người gốc Anh Quốc, nếu Du Mộc luôn ở đó chắc chắn họ phải tìm tận cửa, nếu không ít nhất cũng có chút tin tức về cô, nhưng lại luôn bặt vô âm tín.

Thế mà Du Mộc lại không nghĩ ra điều này sớm hơn, điều quan trọng như vậy lại cô lại quên mất.

Như vậy thì thành nói dối trắng trợn trước mặt Doãn Cung.
Nếu Du Mộc còn không chịu sửa chữa chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều.

Du Mộc im lặng vài giây rồi trả lời:
" Tôi ở trong cô nhi viện "
Du Mộc biết nếu cô nói ở trong cô nhi viện thì chắc chắn sẽ thoát mạng.

Vì cô nhi viện chỉ dành cho các trẻ em mồ côi cha mẹ, nếu là Du Mộc bỏ trốn thì cô chỉ có thể trốn ở xó xỉnh nào đó chứ họ chưa bao giờ nghĩ Du Mộc sẽ ở trong cô nhi, và Du Mộc cũng lớn rồi đâu phải trẻ lên ba nên bọn họ tìm tất cả mọi ngóc ngách ngoại trừ các cô nhi viện.

Cả Doãn Cung và đám người của hắn đều không biết rằng mẹ của Du Mộc - Lộ Cửu Linh, bà ấy là trẻ mồ côi được một cô nhi viện nhận nuôi.

Nếu bọn họ có hỏi đến lý do tại sao cô lại trốn ở cô nhi thì Du Mộc có thể nói rằng vì mẹ cô là trẻ mồ côi được cô nhi viện đó nhận nuôi lên cô chỉ có nơi đó để về.
Du Mộc cảm thấy may mắn vì trước kia cô chưa từng nói với Doãn Cung về nguồn gốc của mẹ mình, hắn cũng chưa từng điều tra.

Nếu hắn mà biết mẹ cô từng ở cô nhi chắc chắn hắn sẽ cho người điều tra.

Vậy nên bây giờ Du Mộc có thể nói dối dễ dàng như vậy.

Nghe cũng khá thuyết phục, nhưng chắc chắn sẽ không bị vạch trần.

Doãn Cung nghe ba từ "cô nhi viện" hắn chỉ cau mày chứ không nói gì.
" Tại sao lại ở trong cô nhi viện? " Doãn Cung im lặng một hồi theo dõi sắc mặt của Du Mộc.

Cảm thấy không phải là cô đang cố tình nói dối nên hắn mới nên tiếng hỏi.

Du Mộc biết ngay hắn sẽ tra hỏi lý do cô ở trong đó.

Du Mộc vẫn bình thản, may là cô diễn khá tốt không lộ bất kỳ cảm xúc nào khác mà trả lời dõng dạc:
" Mẹ tôi là trẻ mồ côi, được cô nhi đó nhận nuôi, tôi không muốn ở bên ngoài nên mới về cô nhi cùng bà ngoại "
Nói ở trong cô nhi viện là nói dối, nhưng mẹ Du Mộc từng là trẻ ở cô nhi là thật.

Nhưng nếu hắn mà có điều tra ra thì Du Mộc chết chắc vì mẹ cô là ở cô nhi viện của Trung Quốc còn cô lại nói mình ở cô nhi viện của nước Anh.

Nghe Du Mộc nói có lý, Doãn Cung cũng không hỏi gì thêm.

Nhưng sắc mặt hắn ta vẫn không thay đổi, dù tà khí không còn nhưng gương mặt tức giận vẫn y nguyên.

Du Mộc vốn không sợ trời sợ đất, dù hắn có bày vẻ mặt đáng sợ hơn nữa thì cô cũng chẳng quan tâm.

Hơn hết là bây giờ hắn không có quyền gì để giam giữ cô cả.

Thuỵ Nhan và Ngục Tửu chỉ im lặng không nói gì.

Du Mộc cũng đoán lơ mơ được tại sao hai tên đó lại khó chịu với cô như vậy.

Bởi vì Du Mộc trốn kĩ như vậy, hai tên đó hơn một năm nay dù có dùng trăm phương nghìn kế để tìm ra cô thì cũng không thấy dấu vết.

Chắc chắn họ bị tên Doãn Cung kia làm khó mà giày vò không thương tiếc.
Du Mộc từ lúc tỉnh dậy đã bị ngạc nhiên mà bật ngồi dậy rồi bất động, đến lúc lấy lại tinh thần thì cô cũng nhỉ mở miệng nói và cử động cái đầu, quay đi quay lại.

Căn bản là không động đậy người và chân tay lên bây giờ cô cảm thấy tay và chân đều đang bị tê liệt.
Du Mộc vì tê chân lên cô co mạnh hai chân lên, bỗng chân cô như bị thứ gì đó lôi giữ lại, đồng thời tiếng leng Keeng cũng vang lên.

Vì là từ lúc Du Mộc tỉnh dậy tới giờ thì trên người cô vẫn luôn có một chiếc chăn mỏng đắp từ hông cho tới kín chân lên Du Mộc mới không biết thứ gì đang lôi chân mình.

Du Mộc nhanh chóng cầm tấm chăn quăng sang bên cạnh, đồng tử mắt mở rộng, cô hốt hoảng bởi thứ trước mắt mình.
Chân của Du Mộc bị một chiếc còng chân còng một bên cổ chân của cô lại với chân giường.

Đoạn giây xích chỉ dài khoảng hơn năm mươi xăng-ti, thảo nào Du Mộc không thể co chân lên được.
Nhưng điều mà Du Mộc bận tâm là tại sao từ nãy giờ cô lại không phát hiện ra chân mình đang bị giam giữ?
Chắc chắn do lúc tỉnh dậy Du Mộc chưa kịp phản ứng thì bị bất ngờ bởi tiếng nói của Doãn Cung, lại cộng thêm phần tra hỏi kịch liệt ban nãy của hắn khiến Du Mộc không chú tâm vào điều kỳ lạ ở chân mình.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 9: 9: Bằng Chứng Hoàn Hảo


Du Mộc thay đổi sắc mặt nhanh chóng, cô trừng mắt nhìn Doãn Cung.

Tia phẫn nộ trong mắt tóe lên như cung tên muốn bắn thẳng vào hắn.

Nhìn thấy vậy, mi tâm của Doãn Cung càng nhíu chặt hơn, sát khí dày đặc nhìn Du Mộc.

Ngục Tửu thấy Du Mộc nhìn Doãn Cung bằng ánh mắt như vậy, hắn liền trừng mắt nhìn cô.

Cả cái lục địa Châu Á, chỉ có Du Mộc to gan mới dám nhìn Doãn Cung bằng ánh mắt đó khiến Ngục Tửu không khỏi ngạc nhiên, phải nói là do Du Mộc tự tin mạng mình lớn hay do Doãn Cung đã quá nhân nhượng với Du Mộc mà dám để một nữ nhân nhìn hắn với ánh mắt ấy.

Còn Thuỵ Nhan đã quen với cảnh này rồi lên anh ta mới thấy bình thường.
Lộ Du Mộc không bớt tức giận, cô chỉ tay vào cái còng xích trên chân mình rồi hắng giọng nói: " Như này là sao? "
Nét mặt của Doãn Cung vẫn không hề thay đổi, sát khí của hắn bắt đầu lan toả làm áp đảo khí thế của Du Mộc.

Nhưng điều đó cũng không làm Du Mộc run rẩy hay là sợ hãi.

Du Mộc không để Doãn Cung trả lời, cô nghiến răng tiếp tục nói:
" Lục Doãn Cung, trước kia tôi đã nói đường ai nấy đi, anh bắt tôi về đây là có ý gì? "
Doãn Cung thấy Du Mộc gọi cả họ tên của mình, đã vậy cô lại còn nói to và nhấn mạnh ba từ "Lục Doãn Cung", hắn đâu có điếc! Doãn Cung sa sầm mặt, hắn trừng mắt nhìn Du Mộc cảnh cáo.

Vài giây sau, hắn mới lên tiếng: " Ý gì! cô sát hại mẹ tôi rồi bỏ trốn.

Vậy tôi có thể để cô thong dong bên ngoài sao? "
Nghe hắn nói xong, Lộ Du Mộc không khỏi bất ngờ.

Năm đó Lộ Du Mộc cũng chỉ là người bị hại, vì nhận được tin nhắn nặc danh lên cô mới tới địa chỉ đó.

Ai ngờ chỉ rút con dao ra khỏi lưng nạn nhân thì cô lại bị trở thành thủ phạm.

Đã vậy nạn nhân lại là mẹ của Lục Doãn Cung.

Sau đó Du Mộc còn nói với hắn câu: "Tôi giết mẹ anh, anh cũng giết mẹ tôi.

Chúng ta coi như hòa, từ nay...!đường ai người nấy đi "
Miệng cô đã tự nhận bản thân là thủ phạm, bây giờ bào chữa chắc chắn chẳng có ai tin.

Mặc dù vậy nhưng Du Mộc vẫn tự tin trả lời: "Năm đó người giết mẹ anh không phải là tôi, anh có bằng chứng nào mà nói như vậy?" Du Mộc biết Lục Doãn Cung không có bằng chứng, cô không có lý do nào để gi.ết chết mẹ của hắn lên mới mạnh miệng như vậy.

" Cô cần bằng chứng? "
Doãn Cung vẫn không thay đổi biểu cảm lạnh lùng trên mặt, hắn bật hơi rồi trầm giọng nói.
" Đúng! không nhẽ Lục đại đế đây thấy tôi là người cầm dao liền cho rằng tôi giết người.

Định vu oan giá họa sao? "
Du Mộc cũng nhất quyết không đầu hàng, cô không phải là hung thủ thì tại sao phải sợ.
Nghe Du Mộc nói như vậy, sắc mặt hắn liền tối đi, mắt hơi khép lại, hắn lạnh lùng ra lệnh: "Đưa cho cô ta".

Hắn vừa nói xong thì chẳng biết từ bao giờ trên tay của Ngục Tửu lại xuất hiện vài tờ giấy.

Anh ta đi đến trước mặt Du Mộc và đưa cho cô số giấy đó.

" Đây là gì? " Du Mộc vừa nói vừa đưa tay lên nhận lấy.
" Không phải cô cần bằng chứng sao? " Ngục Tửu trừng mắt nhìn Du Mộc.

Giọng nói lạnh như băng không khác nào Doãn Cung.

Nhưng hắn cô còn không sợ, Ngục Tửu là cái thá gì mà cô phải sợ?
Du Mộc cầm tờ giấy rồi đọc một lượt, đọc xong gương mặt liền biến sắc.

Vẻ mặt bực tức lộ rõ, sắc mặt khó coi tới mức chưa từng thấy trước đây trên gương mặt của Du Mộc.

Rốt cuộc chữ nào lọt vào mắt Du Mộc mà lại khiến cô có biểu cảm như vậy.
Trên tài liệu mà Du Mộc đang cầm là một loạt bằng chứng về việc lý do tại sao cô lại ra tay giết hại mẹ của Lục Doãn Cung.
Ở tài liệu cho biết Lộ Du Mộc là thành viên của một băng đảng lớn và khét tiếng ngang bằng với bang phái của Lục Doãn Cung.

Người đứng đầu là Hoắc gia - Hoắc Cẩn Kình, hắn là người pháp.

Có thể nói hắn ta là một thiếu soái.

Hoắc Cẩn Kình từ lâu luôn muốn lật đổ Lục Doãn Cung.

Anh ta vì muốn đứng lên làm bá chủ thế giới, vượt qua Lục Doãn Cung liền chơi trò bẩn, cho Lộ Du Mộc tiếp cận Lục Doãn Cung tìm ra điểm yếu của hắn, cách hành động và thông tin về băng đảng của hắn rồi báo cáo cho Hoắc Cẩn Kình.

Biết được điểm yếu của Lục Doãn Cung là mẹ hắn, Hoắc Cẩn Kình liền yêu cầu Lộ Du Mộc g**t ch*t bà ấy.
Hôm đó Lộ Du Mộc tới nơi chỉ rút dao từ lưng ra và lật người lại lên máu dính đầy tay cô, ai ngờ Lục Doãn Cung cũng đi theo nhưng chậm một bước, chỉ thấy Lộ Du Mộc đã ra tay sát hại mẹ mình.
" Con mẹ nó, đúng là một bằng chứng hoàn hảo! "
Du Mộc sau khi xem tài liệu xong liền chửi thề.

Một bằng chứng hoàn hảo mà không để lộ ra một dấu vết đáng nghi nào cả.

Nhưng tại sao Lục Doãn Cung lại tra ra như vậy?
Du Mộc chửi thề là vì cô không hề biết Hoắc Cẩn Kình là tên nào? Hắn từ đâu chui ra? Từ khi nào cô lại là người trong băng đảng của một thế lực lớn.

Du Mộc đúng thật là làm một việc bí mật trong giới xã hội đen, nhưng từ trước giờ cô chỉ đơn phương độc mã, làm một mình, không thuộc băng đảng nào, không phải thuộc hạ của bất kỳ ai, cũng chẳng hợp tác với ai.

Đã vậy người có thế lực lớn nhất mà Du Mộc biết chỉ có Lục Doãn Cung, còn tên Hoắc Cẩn Kình gì gì đó cô lần đầu nghe danh.

Vậy mà tên nào lại dám làm cái bằng chứng giả cực kỳ thuyết phục như thế này.

Du Mộc mà biết tên đó là ai, chắc chắn cô sẽ khiến hắn sống không bằng chết.
Trong chuyện này, rõ ràng không chỉ mình Du Mộc mà ngay cả Lục Doãn Cung cũng đang bị lừa.

Ai đó đang cố ra tay để hãm hại cô và hắn.

Rốt cuộc là tên nào lại không sợ chết, dám đụng tới cả Lục Doãn Cung.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 10: 10: Không Có Bằng Chứng


Du Mộc nhìn tờ giấy, cô hít mạnh rồi thở hắt hơi.

Quay mặt về phía Lục Doãn Cung, Du Mộc im lặng vài giây rồi nói:
" Tôi nói này Lục đại đế, bằng chứng này anh có từ đâu ra? anh chưa từng cho rằng bằng chứng này được làm giả sao? Còn nữa...!tôi chưa từng quen người nào có tên là Hoắc Cẩn Kình cả "
Du Mộc vừa dứt lời, Doãn Cung liền nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng.
Nghe Du Mộc nói vậy, Thuỵ Nhan tức giận nói dữ dằn: " Lộ Du Mộc, đến giờ cô vẫn nói dối được sao? "
Du Mộc không hề biết, năm đó mẹ cô và mẹ hắn chết cùng một ngày, sau khi lo đám tang xong ba ngày sau cô liền mất tích, mặc dù trước lúc đó Du Mộc có nói với hắn câu " Tôi giết mẹ anh..." nhưng hắn vẫn tin rằng Du Mộc không giết mẹ mình bởi vì cô không có lý do nào để làm như vậy.

Lên sau khi lo đám tang xong, Doãn Cung định tìm cô nhưng lại được biết rằng đám tang của mẹ Du Mộc vừa kết thúc thì cô cũng biến mất không dấu vết.
Cùng lúc đó Doãn Cung lại nhận được một tin nhắc nặc danh.

Trong tin nhắn là tất cả bằng chứng chứng minh Lộ Du Mộc là người đã sát hại mẹ của Lục Doãn Cung.

Hắn đương nhiên cũng điều tra thêm để cho chắc chắn, nhưng dù tra như nào đi nữa thì kết quả lại chỉ có một.

Lúc đó Lục Doãn Cung liền nghĩ rằng có người đang cố ý muốn giúp hắn.

Bấy giờ hắn mới điều động người ở khắp nơi bắt buộc phải tìm bằng được Du Mộc.
Nửa thật nửa giả cứ mơ hồ.

Doãn Cung gương mặt lạnh như băng, có vẻ hắn vẫn chưa tin lời Du Mộc nói.

Hắn tiếp tục hỏi:
" Cô nói cô không quen Hoắc Cẩn Kình, vậy năm đó cô tiếp cận tôi với mục đích gì? " Doãn Cung hỏi câu này, chứng tỏ hắn vẫn chưa biết cô tiếp cận hắn để làm gì?
Nghe hắn nói như vậy, Du Mộc im bặt, không nói câu gì.

Nếu cô nói sự thật ra là cô tiếp cận hắn chỉ để xem tin đồn về hắn có phải là thật không thì làm gì có ai tin.

Nghe như vậy giống đang biện minh hơn.

Du Mộc không nói được câu nào liền chuyển chủ đề: " Vậy năm đó anh cũng đã ra tay giết mẹ tôi, anh còn muốn gì nữa! "
Doãn Cung bất giác càng nhíu chặt mày, hắn nhìn Du Mộc với ánh mắt cực kỳ tàn nhẫn.

Năm đó hắn cũng nhận được tin nhắn nặc danh lên mới đến địa chỉ trong tin nhắn.

Ai ngờ người chết mà hắn vừa lật lại là mẹ của Du Mộc, bất giác hắn cũng lại trở thành thủ phạm giống Du Mộc.
Trong truyện này chỉ có mỗi Du Mộc là bị xoay mòng mòng.

Doãn Cung ban đầu đã nhận ra ngay đó là bẫy, hắn biết Du Mộc không phản là người giết mẹ mình.

Nhưng muốn bắt được cọp thì phải vào hang cọp, vậy lên hắn mới hành động giống Du Mộc để cho đối phương nghĩ rằng hắn đã trúng bẫy.

Còn về những thứ mà Doãn Cung điều tra, hắn biết đó là giả, không phải ai đó đang muốn giúp hắn mà là đang muốn hại hắn.

Sau khi Du Mộc rời đi, hắn liền tức giận mà cho người truy lùng cô ở khắp nơi.

Bây giờ tìm được Du Mộc, hắn sợ cô bỏ trốn lần nữa nên lấy cái chết của mẹ mình ra để giữ Du Mộc ở lại cạnh mình.

Còn Du Mộc vẫn luôn cho rằng Lục Doãn Cung là người giế.t chết mẹ mình.
Lục Doãn Cung có tính chiếm hữu rất cao lại thêm tính tàn độc, có vẻ hắn đã xem cô như một thuộc hạ có ích, nên khi Du Mộc trốn hắn thì hắn liền tức giận vì mất đi một thuộc hạ có ích.

Bây giờ tìm lại được cô, hắn liền lấy cái chết của mẹ mình ra để giam giữ cô bên cạnh.
Hắn nhếch môi cười rồi lạnh giọng nói:
" Vậy bằng chứng đâu? Nếu cô không phải là người giết mẹ tôi thì tại sao lại phải trốn ở cô nhi "
Một lần nữa Du Mộc lại bị Doãn Cung chặn đứng họng.

Lúc hắn nói cô giết mẹ hắn, cô cần bằng chứng thì hắn có.

Giờ Du Mộc nói hắn giết mẹ cô, hắn cần bằng chứng thì cô không có.

Du Mộc cũng không hiểu tại sao cô lại phải trốn hắn, hắn cũng giết mẹ cô vậy sao cô lại phải trốn chui trốn lủi như một con chuột nhắt.

Du Mộc biết bản thân không còn đường lui, cô nhìn Doãn Cung bằng ánh mắt khó tả.
" Tôi không có bằng chứng, nếu anh cho rằng tôi lấy mạng mẹ anh thì anh lấy mạng của tôi đi, như vậy coi như trả thù được cho mẹ anh còn gì! " Thấy Lục Doãn Cung càng tức giận nhưng lại không nói gì, Du Mộc tiếp tục khích lệ hắn: " Dù gì anh cũng giết nhiều người rồi, không nhẽ lại không nỡ ra tay với tôi? Lục đại đế đây không nhẽ lại không nỡ ra tay với phụ nữ? Nếu không làm được thì để tên Ngục Tửu kia làm thay "
Nét mặt Lục Doãn Cung sa sầm, hắn nhíu chặt mày.

Sắc mặt cực kỳ khó coi, dám khích lệ hắn, Du Mộc đây là đang muốn tìm cái chết? Giọng hắn lạnh như băng mà nhấn mạnh từng chữ một: " Lộ Du Mộc! ai cho phép em muốn chết? Đừng chọc giận tôi, tôi sẽ không nhẹ nhàng đâu "
Du Mộc cười khổ, được sự cho phép của hắn? từ khi nào mạng cô sống hay chết lại thuộc về hắn vậy? Chẳng phải hắn đang muốn lấy mạng cô sao? Cứ cho là cô giết mẹ hắn nhưng hắn cũng giết mẹ cô, nếu không phải hắn bắt cô về để đền mạng thì là hắn rốt cuộc đang muốn gì?
Năm đó Du Mộc biết được hắn không giống trong lời đồn thì định rời xa hắn, vì cô tiếp cận hắn chỉ vì lý do đó.

Nhưng Du Mộc không may phát hiện ra thân phận của hắn ở thế giới ngầm, cùng lúc đó những chuyện bí mật cô làm sẽ an toàn nếu như ở cạnh hắn.

Nửa năm Du Mộc cạnh Doãn Cung, chẳng biết vì lý do gì mà Du Mộc lại chẳng muốn rời xa tên đó nữa.

Căn bản là tính bá đạo của hắn cực kỳ chiếm hữu, hắn coi cô chẳng khác nào thuộc hạ, cấp dưới.

Lúc nào Du Mộc cũng phải nghe lời tên đó răm rắp, chẳng qua là được đối xử đặc biệt hơn một chút.
Hay cho câu " lửa gần rơm lâu ngày cũng bén ", Du Mộc chẳng biết thể nào mà quen ở cạnh hắn chẳng muốn rời đi dù cho hắn luôn coi cô như thuộc hạ, cứ ấp ủ mọi thứ như vậy đến khi chuyện tồi tệ nhất xảy ra.
Du Mộc bất giác rơi nước mắt, cô cố nhịn lại không để đôi mắt ướt thêm.

Du Một hít hơi mạnh rồi thở ra, cô nhìn Doãn Cung với khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc rồi nói:
" Nếu không giết tôi, vậy rốt cuộc Lục đại đế đây muốn gì ở tôi? "
Thấy Du Mộc thẳng thắn, Doãn Cung cũng không vòng vo tam quốc, hắn đứng dậy quay đi rồi nói: " Nếu để cô chết thì tiếc quá, giữ cô lại ắt sẽ có lúc dùng đến "
Du Mộc nghe xong thì mặt tái xanh, ý hắn nói sẽ bắt nhốt cô sao.

Du Mộc hiểu rõ, nếu hắn nói được chắc chắn sẽ làm được.

Chuyện này tuyệt đối không phải đùa, nếu bị hắn giam giữ, cơ hội chạy trốn của Du Mộc không đến một phần trăm.

Bây giờ cô không còn lý do nào để bỏ trốn nữa, chỉ là Du Mộc không muốn ở bên hắn như trước kia nữa.

Cô không bỏ trốn nhưng không ở cạnh hắn, nếu hắn đã muốn giam giữ cô như vậy, cô nhất định phải bỏ trốn lần nữa.
Du Mộc đương nhiên nhất quyết phản đối: " Lục Doãn Cung, anh cũng giết mẹ tôi, anh không thể làm thế với tôi! "
Mặc kệ Du Mộc có kêu gào như nào, hắn cũng chẳng thèm ngoảnh mặt lại mà đi ra xa dần rồi lấp sau cánh cửa.
Ngục Tửu cũng đi theo Lục Doãn Cung, trong căn phòng bây giờ chỉ còn lại Du Mộc và Thuỵ Nhan.

Bầu không khí có vẻ bớt căng thẳng nhưng vẫn luôn u ám.
Thuỵ Nhan nhìn Du Mộc rũ rượi, người như mất hồn vía.

Anh ta thở phào rồi nói một tràng dài:
" Lộ Du Mộc? Tôi biết cô rất giỏi trong việc phá khoá để chạy trốn.

Nhưng cô tốt nhất không nên phản kháng chủ nhân, cô biết rõ nếu làm trái lệnh của Lục đại đế thì hậu quả sẽ như nào đúng không? Du Mộc, không phải tôi không nói sự thật cho cô, mà do cô luôn chạy trốn căn bản là không thể gặp được.

Người g**t ch*t mẹ cô không phải là Lục Doãn Cung, nếu không phải anh ấy nhân nhượng thì cô đã không có cơ hội ngồi ở đây để nói chuyện rồi, không chừng đang cầm vé đi tham quan địa ngục một chuyến cũng nên "
Thuỵ Nhan nói một chàng dài xong cũng quay đi luôn rồi mất hút, không để Lộ Du Mộc kịp phản ứng hay trả lời.
Mặc dù Du Mộc đang ngơ ngác nhưng từng từ từng chữ một rành rọt lọt vào tai của Du Mộc, cô không nghe thiếu dù chỉ là một từ.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 11: 11: Bất Ngờ


Sau khi Thụy Nhan rời khỏi, Du Mộc vẫn ngồi bất động trên giường.

Thuỵ Nhan nói rằng người hãm hại mẹ cô không phải là do Lục Doãn cung, vậy nếu không phải hắn ta thì là ai? Nếu người không phải do hắn giết thì tại sao hắn lại không nói thẳng ra sự thật, hay những lời của tên Thuỵ Nhan đó chỉ là nói dối.

Càng đoán mò Du Mộc càng cảm thấy phức tạp.
Nhưng chuyện đó phải sự thật không thì không quan trọng, thứ Du Mộc cần giải quyết trước mắt đó chính là làm sao để cô có thể trốn thoát khỏi đây được.

Nếu hắn đã tìm thấy và bắt được cô như này thì cô chẳng còn lý do nào để trốn chạy nữa, nhưng nếu Lục Doãn Cung nuôi ý định giam giữ cô, Du Mộc nhất quyết phải thoát khỏi vòng vây của hắn.

Có vẻ Du Mộc không quan tâm tới lời cảnh cáo của Thụy Nhan.

Nếu cô dám chạy trốn thì phải lãnh hậu quả khó lường.

Hắn bắt cô lại mười lần, cô nhất định phải trốn thêm mười lần.

Từ khi mẹ Du Mộc mất, cô chẳng còn làm những việc bí mật gì đó ở trong giới ngầm nữa, cũng chẳng có lý do nào để tiếp tục bên cạnh Lục Doãn Cung.
Biết trước xảy ra chuyện này thì cô cũng chẳng vì việc quan trọng gì đó mà vào hang cọp rồi.

Du Mộc bất giác nhìn căn phòng mình đang ở, cô đảo mắt xem xét một lượt rồi đưa mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Du Mộc chợt nhận ra thứ gì đó khác lạ bên ngoài cửa sổ.

Du Mộc định tới gần nhưng chợt nhận ra chân cô đang bị khóa với chân giường, dây xích cũng cực kỳ ngắn căn bản là không thể ra khỏi giường được.
Du Mộc nhìn ra phía cửa, cô hít một hơi sâu rồi gọi lớn: " Lục Doãn Cung"
Bên ngoài vừa nghe thấy tiếng Du Mộc hét lớn trong phòng, liền có người mở cửa vào.
" Có chuyện gì? " Ngục Tửu đang canh ở ngoài liền bước vào nói, vẻ mặt trông cực kỳ khó chịu.

Du Mộc thấy Ngục Tửu đi vào, cô cũng khó chịu chẳng khác hắn là bao.

Cô ngó phía sau anh ta không thấy ai liền hỏi: "Tôi muốn gặp Lục Doãn Cung"
Ngục Tửu hơi nhíu mày, hắn ta liền ấn chiếc tai nghe bluetooth ở trên tai.

Chiếc tai nghe đó là loại Lục Doãn Cung tự tay thiết kế riêng biệt cho hắn và thuộc h* th*n cận.

Nó có rất nhiều công dụng hữu ích như thu âm, gọi ở khoảng cách xa, dò đường sóng, liên kết kích nổ...nói chung là có rất nhiều công dụng.

Chính xác hơn thì nó là một vũ khí nhỏ cực kỳ nguy hiểm, chỉ là mang hình dạng giống một chiếc tai nghe không dây.

Ngục Tửu vừa ấn vào chiếc nút nhỏ, một giọng nói không thể lạnh lùng hơn vang lên "Nói".

Nghe qua thôi cũng biết ngay đó là giọng nói của Doãn Cung.
Du Mộc nghe xong liền vội vàng hỏi:
" Lục Doãn Cung, tôi muốn anh tháo còng chân cho tôi ".

Giọng nói nghe rất cương quyết.
Lục Doãn Cung nghe xong liền im lặng, một lát sau hắn mới trả lời "Lộ Du Mộc, tốt nhất cô đừng giở trò".

Nghe Doãn Cung nói câu đó, Ngục Tửu định giơ tay ấn nút tắt.

Vì anh ta biết Doãn Cung nói câu đó đồng nghĩa với việc không đồng ý, mà hắn ta đã không đồng ý dù có nói hay năn nỉ như nào cũng đều cũng vô ích.
Du Mộc liền nhanh miệng nói: " Ít ra anh cũng phải thay cho tôi một cái khoá chân dài hơn chứ ".

Du Mộc vừa nói xong thì Ngục Tửu liền ấn tắt, Du Mộc thấy vậy liền trừng mắt nhìn hắn.

Tên này tưởng vậy mà trông thật kiêu ngạo và phiền phức, đúng là đồ đáng ghét.
Chưa đầy một phút sau, cánh cửa phòng bỗng bật mở, một đôi chân dài liền bước vào cùng với tiếng leng keeng leng keeng.

Đó là Lục Doãn Cung, phía sau còn có Thuỵ Nhan đi theo.
Thấy trên tay Lục Doãn Cung cầm một cái còng chân với những đoạn xích dài khoảng hơn bốn mét, đủ để Du Mộc ra tới cửa sổ.

Cô liền vui mừng nhìn Ngục Tửu rồi nhếch mép cười.
Ngục Tửu lần đầu tỏ vẻ mặt bất ngờ, đúng là bất ngờ thật.

Anh ta vốn biết Lục Doãn Cung máu lạnh vô tình, từ trước tới nay chưa bao giờ tới gần nữ nhân, chính xác hơn thì không bao giờ để nữ nhân tới gần mình.

Nhưng sau đó khi hắn ta biết được có một người phụ nữ là Lộ Du Mộc lại dám tiếp cận hắn mà ba ngày sau chưa chết, Ngục Tửu đã rất sốc khi biết chuyện đó.

Sau đó cả nửa năm Du Mộc đều đi theo Lục Doãn Cung, hắn nói một là một, hai là hai, những người ra điều kiện với hắn thì đều phải nhận trừng phạt, cùng lắm là máu chảy thành sông.

Vậy mà vừa rồi Lộ Du Mộc ra điều kiện với hắn, hắn lại đồng ý.

Đúng là chuyện lạ khiến Ngục Tửu sốc toàn tập.
Vẻ mặt Ngục Tửu vẫn chưa hết ngạc nhiên, anh ta quay ra Thuỵ Nhan rồi hỏi nhỏ: " Này Thuỵ Nhan, cậu hãy nói là tôi đang mơ đi ".
Thuỵ Nhan mỉm cười nhìn Ngục Tửu trả lời: " Cậu không nhìn nhầm đâu ".
Ngục Tửu vẻ mặt càng bất ngờ, đúng là tin động trời.
Thấy Lục Doãn Cung phẩy tay ra hiệu cho hai người họ đi ra ngoài, Thuỵ Nhan liền kéo theo Ngục Tửu, vừa đi vừa nói:
" Tôi ban đầu cũng ngạc nhiên như cậu, Ngục Tửu cậu mới gặp Lộ Du Mộc có hai lần và không thường xuyên ở cạnh chủ nhân, từ lúc Lộ Du Mộc xuất hiện, hầu như chủ nhân thay đổi rất nhiều.

Cậu làm quen dần đi là vừa ".
Thuỵ Nhan nói cũng đúng, bình thường anh ta hay phải đi theo Doãn Cung.

Lục Doãn Cung ở đâu là anh ta ở đó, lúc đó Lộ Du Mộc lại hay gặp Doãn Cung nên ba người lúc nào cũng dính nhau như hình với bóng.

Những thay đổi của Lục Doãn Cung nhiều dần nên Thuỵ Nhan đã sớm làm quen với nó.

Còn Ngục Tửu thì chỉ âm thầm đợi lệnh của Lục Doãn Cung mà hành động, khoảng thời gian đó anh ta ít xuất hiện nên vừa rồi thấy chuyện kia xảy ra Ngục Tửu ngạc nhiên là chuyện bình thường.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 12: 12: Kế Hoạch Bỏ Trốn


Lục Doãn Cung đến bên cạnh Du Mộc, hắn nhấc chân cô lên, xoay xoay cái còng chân rồi ấn vào mấy cái nút mã số, bước ấn vào nút mã số Du Mộc không thể thấy được hắn ấn những số nào, thậm chí cũng không đoán được cử động vì thao tác của hắn rất nhanh.
Một lát sau, một loạt dãy số hiển thị trên chiếc đồng hồ thông minh đang đeo trên tay hắn.

Doãn Cung ấn ba nút liền có một tiếng nói trong đồng hồ vang lên "Xác nhận vân tay".

Tiếng nói đó vừa dứt thì hắn liền đặt ngón tay cái lên, vừa bỏ tay ra tiếng nói vừa rồi lại tiếp tục vang lên "Xác nhận thành công, xin cảm ơn!".

Bấy giờ tiếng kêu "cạch" ở còng chân vang lên rồi mới mở được ra.

Đúng là thứ đồ cầu kỳ.

Lục Doãn Cung là một kẻ nguy hiểm sống ngoài vòng pháp luật và cả trong vòng pháp luật.

Hắn hiểu rõ việc mà Du Mộc làm trong thế giới ngầm là gì, việc cô làm luôn đi kèm với phá khoá.

Du Mộc cũng được coi là chuyên gia phá khoá.

Trùng hợp là Lục Doãn Cung là người chế tạo ra vũ khí dùng để tra tấn tù nhân, đại loại những vũ khí như súng, dao,...!ngoài ra còn chế tạo các vũ khí trong chiến đấu.

Ngoại trừ vũ khí đó thì hắn còn chế tạo cả những thứ để khống chế người, ví dụ như còng tay, còng chân.

Hắn rất giỏi trong việc chế tạo ra những thứ cực kỳ nguy hiểm nhưng rất có ích.
Du Mộc giỏi phá khoá, nên Lục Doãn Cung chế tạo ra một loại khoá đặc biệt này, có vẻ để dành riêng cho Du Mộc.

Loại khoá này muốn mở được bắt buộc phải có vân tay của người chế tạo, đã vậy mã số lại còn liên kết với đồng hồ, đồng hồ thì lại ở trên tay của Lục Doãn Cung.

Du Mộc căn bản là không có cách nào để phá khoá hay mở khoá, nghề này của cô đúng là vô dụng với những thứ hắn sáng tạo.

Để có thể giam giữ được Du Mộc, Doãn Cung đã không tốn công vô ích.
Chân của Du Mộc vừa được đổi thành chiếc còng có dây xích dài, cô liền thoải mái đi tại rồi tới gần cửa sổ.
Vừa bước tới nơi Du Mộc liền sững người, miệng không thốt thành lời, cô đứng hình một lúc, trông cứ như một pho tượng.

Rốt cuộc thứ gì lọt vào mắt Du Mộc mà lại khiến cô có biểu cảm như vậy.
Đến gần thì thấy bên ngoài cửa sổ đúng là một quang cảnh đẹp đến khó tả, nhưng thứ khiến Du Mộc chú ý lại chính là cái quang cảnh này chứ không phải cái đẹp của nó.
Chỉ cần nhìn qua quang cảnh bên ngoài, và nhìn lại mọi thứ trong phòng, Du Mộc biết ngay bản thân đang ở trong một tòa lâu đài tráng lệ giữa biển mây.
Đây là lần thứ hai cô đến nơi này, lần đầu tiên Du Mộc gặp Ngục Tửu cũng chính là ở nơi này.

Năm đó người đưa cô tới đây là Lục Doãn Cung, bây giờ người nhốt cô ở đây cũng là Lục Doãn Cung.

Đúng là một sự trùng hợp khó tin.
Hohenzollern là một tòa lâu đài ở Đức, nó nằm trên một ngọn núi hình nón có độ cao 855m.

Mây thường xuyên bao quanh nó lên ở đó luôn tạo một cảnh tượng rất sinh động.

Nhìn từ xa thì Hohenzollern rõ ràng rất giống một cung điện trên thiên đường.

Ở sảnh cực kỳ rộng lớn, trần và tất cả cột, tường đều được làm từ mạ vàng, sàn khảm gỗ.

Đứng ở phòng cao nhất của lâu đài mà Du Mộc đang bị giam giữ có thể nhìn thấy được cả một khoảng đất nước rộng lớn và nhỏ xíu xung quanh, cảm giác này cứ như Du Mộc đang ở trên máy bay.
Không ngờ để Du Mộc không thể chạy trốn, Doãn Cung lại làm tới bước này.

Nghĩ đến hắn Du Mộc liền quay ra nhìn, không biết từ bao giờ hắn lại đã ngồi trình ình trên giường mà ấn máy tính.

Đôi mắt khá chú tâm.

Du Mộc không nói gì mà chỉ chăm chú nhìn.

Cảm thấy Du Mộc đang nhìn mình, Doãn Cung không ngẩng đầu mà nói:
" Cô có vẻ thong thả quá nhỉ? Đang lên kế hoạch bỏ trốn sao? Hay cô vẫn chưa nhận ra bản thân mình đang ở trong hoàn cảnh nào ".
Lộ Du Mộc nghe xong không khỏi buồn cười, cô nhếch môi cười trả lời:
" Lục Doãn Cung, không nhẽ bây giờ tôi phải tỏ ra sợ hãi, hay phải cầu xin anh tha thứ và thả tôi ra cho đúng kịch bản à? Nếu tôi làm thế liệu anh có mềm lòng mà tháo chiếc còng chân này ra rồi thả tôi đi không? ".
Nghe Du Mộc nói vậy, Doãn Cung bất giác nhíu mày rồi cảnh cáo: " Lộ Du Mộc, tốt nhất cô đừng giở trò.

Nếu không tôi đảm bảo hậu quả cô gánh sẽ không tưởng tượng nổi đâu "
Du Mộc nghe xong liền tức giận, cô bất giác nói " Lục Doãn Cung.

Anh đang giam giữ người bất hợp pháp đấy ".
Du Mộc vừa dứt lời, Lục Doãn Cung không nói gì nhưng nhìn cái là biết hắn đang tức giận, gương mặt lạnh như băng tới mức không thể lạnh hơn.

Hắn trừng mắt nhìn Du Mộc.
Du Mộc biết hắn đang tức giận lên cũng im lặng, chọc vào ổ kiến lửa này chẳng có kết quả tốt lành nào.

Hiện tại vẫn là lên tìm cách làm sao để tháo được chiếc còng chân này và chạy thoát.
Nếu cứ tình trạng này kéo dài thì Du Mộc chắc chắn không làm được gì.

Kiểu này lại phải lên kế hoạch tỉ mỉ thì mới có thể bỏ trốn.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 13: 13: Trốn Khỏi Nhà Tù


Mười ngày sau.
Thời gian trôi đúng là nhanh thật, cứ như một cơn gió, chỉ mới chớp mắt mà Lộ Du Mộc đã bị Lục Doãn Cung nhốt ở đây tới ngày thứ mười.

Bị nhốt như một tù nhân nên Du Mộc thậm chí còn không biết bản thân đã ở đây bao nhiêu ngày.

Ngày nào cô cũng chỉ sống trong mông lung, còn Doãn Cung thì lại không hề đoái hoài đến.

Trong mười ngày vừa rồi, Du Mộc đều không có động tĩnh gì, cũng chẳng có hành động gì giống như đang lên kế hoạch bỏ trốn cả.

Nói chính xác hơn thì Du Mộc không có cơ hội thăm dò mọi thứ xung quanh để lên kế hoạch vì Lục Doãn Cung cả ngày đều ở cạnh Du Mộc 23/24 giờ.
Hắn chỉ dành một tiếng để làm một số việc cá nhân, thời gian còn lại thì luôn tự mình canh chừng Du Mộc.

Đến giờ ăn thì tự khắc có kẻ hầu mang đồ ăn tới, công việc thì đều giao cho Thuỵ Nhan và Ngục Tửu xử lý, những việc quan trọng cần hắn ra mặt thì cũng chỉ liên lạc qua máy tính.

Căn bản Du Mộc lúc nào cũng trong tầm mắt của hắn.

Nhưng cô đương nhiên vẫn nuôi ý định bỏ trốn.

Chẳng nhẽ tên Lục Doãn Cung đó định dùng cả đời để canh chừng và giam giữ Du Mộc như này.

Chẳng biết hắn đang tính toán cái gì mà đã mười ngày rồi hắn chẳng đụng chạm vào Du Mộc, ngoại trừ lúc nào đi ngủ hắn cũng nằm trên giường của Du Mộc, ngủ cùng cô.

Sáng ra cũng chẳng biết từ bao giờ mà Du Mộc đã gối đầu lên tay hắn, còn hắn thì ôm lấy eo cô, giống như một cặp vợ chồng.
Du Mộc rất nhiều lần phản kháng nhưng hắn đều tỏ vẻ không quan tâm mà chỉ dùng bạo lực cưỡng ép cô làm theo ý hắn.

Đúng là hết nói nổi.
Cái quan trọng là, chiếc còng chân mở bằng vân tay của Du Mộc cũng được đổi sang loại thường.

Du Mộc lúc nào chẳng phải kè kè bên cạnh Lục Doãn Cung, đâu thể chạy trốn được, nên chiếc còng vân tay vân chân gì đó có cũng như không, đều vô dụng.
Bây giờ là tầm 9 giờ sáng.
Du Mộc ngồi một mình trên giường, mắt hướng về phía cửa sổ ngắm khung cảnh mây mù trên trời cao.
Du Mộc ngồi yên lặng như một pho tượng, bỗng tiếng chuông điện thoại của Doãn Cung vang lên khiến Du Mộc giật mình.

Du Mộc quay ra nhìn liền đụng phải ánh mắt của hắn.

Ánh mắt vẫn lạnh lùng như ngày nào, gương mặt không biểu lộ bất cứ một cảm xúc nào.
Hắn vừa nhìn Du Mộc vừa nghe máy, chẳng biết đầu dây bên kia nói gì mà cô chỉ thấy hắn nhíu chặt mày, gương mặt vô cùng tức giận, sát khí lan toả đậm đặc, có vẻ cuộc gọi đó khá quan trọng.

Sau đó thì chỉ nghe tiếng hắn ừ, ờ.

Vô cùng lạnh nhạt.
Hắn vừa tắt máy xong thì liền cầm theo điện thoại đi ra ngoài, Du Mộc thấy vậy chỉ thở dài.

Chẳng biết lần này Lục Doãn Cung lại ra ngoài được bao nhiêu phút, năm phút, mười phút, hay nhiều hơn một chút.

Kiểu gì chưa đến nửa tiếng hắn chẳng quay lại, thôi thì nằm xuống chợp mắt một lát cho đỡ mệt.
Một tiếng, hai tiếng, rồi ba tiếng,...!rồi tới năm tiếng...
Và cuối cùng là một giờ đêm.
Từ lúc 9 giờ sáng, hắn nghe điện thoại xong liền đi ra ngoài và không thấy quay trở lại nữa.
Có vẻ mấy câu nói lúc chiều Du Mộc vô tình nghe được từ hai tên thuộc hạ của Doãn Cung đều là thật.

Họ nói rằng hôm nay Lục Doãn Cung sẽ xuất phát tới vùng biển Caribe ở khu vực Châu Mỹ vì có cuộc nổi loạn cần Doãn Cung phải ra mắt mới chấm dứt được.

Phải mất tầm hai ngày mới về.
Sau khi nghe được tin đó thì Du Mộc vui hơn bao giờ hết, cô cảm thấy cả người nhẹ nhõm khi sắp thoát khỏi nơi này.

Bây giờ là nửa đêm nên trong căn phòng của Du Mộc tối đen như mực, một phần là do cô không bật bóng ngủ.

Chân của Du Mộc vẫn đang bị dây xích cột chặt, cổ chân một vòng hằn đỏ ửng.
Du Mộc ngồi thu mình vào một góc giường, cô áp hai chân trước ngực rồi vòng tay ôm lấy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra phía ngoài cửa sổ nhỏ bé.
Cả căn phòng bao trùm một màn đêm đen tối, vì tòa lâu đài nằm trên đỉnh núi, xung quanh thì cây cối cao chọc trời lại um tùm lên quang cảnh bên ngoài rất âm u.

Chỉ có ánh trăng soi ngoài cửa sổ.

Bên ngoài bây giờ đã là một giờ đêm nên rất yên tĩnh, không có lấy một tiếng động.
Du Mộc nhìn vào cổ chân đang bị còng chặt, cô nở nụ cười gian xảo rồi lẩm bẩm:
" Đã mấy ngày rồi nhỉ? Tầm năm ngày…không! Phải tầm mười ngày rồi.

Đến lúc thoát khỏi nơi này rồi "
Nói rồi, Du Mộc đưa tay lên ngực, cô thò tay vào trong cầm ra một cái vòng cổ nhỏ, mặt dây chuyền là tre và lúa được làm bằng bạc, hai đốt tre một đầu tròn một đầu nhọn và ngọn lúa quấn quanh.
Du mộc ấn lên một hạt thóc nhỏ, chiếc vòng cổ liền rung nhẹ rồi từ trong một ống tre thò ra một đoạn sắt dài khoảng ba xăng-ti nhỏ xíu như đầu kim.

Thứ đó là tự tay Du Mộc thiết kế làm vũ khí cho riêng mình, nó chỉ ngắn tầm năm xăng-ti và to bằng ngón tay út.
Du Mộc loay hoay lần mò ở còng chân một hồi, chỉ vài giây sau tiếng cạch vang lên.

Còng chân của Du Mộc được tháo ra chỉ mới một cái vũ khí bé tí teo.

Nếu là còng chân mở khóa cầu kỳ như cái đầu của mười ngày trước thì Du Mộc đã không thể nào mở được, vì nếu Du Mộc cố mở thì nó sẽ báo hiệu vào chiếc đồng hồ ttên tay của Lục Doãn Cung.

May mắn là hắn luôn ở cạnh cô lên đã đổi sang loại còng thường, vì vậy Du Mộc mới dễ dàng tháo ra như vậy.

Thay vì ôm cổ chân suýt xoa vì đau thì Du Mộc nhanh chóng xuống giường, động tác cực nhanh nhưng lại không hề phát ra tiếng động, trông rất thuần phục.

Đêm nay là đêm mà cô nhất định phải hành động, trốn khỏi "nhà tù" này, dù không bị tra tấn hành hạ, ngược lại hắn đãi ngộ cũng rất tốt.

Nhưng bị nhốt mãi trên giường, không thể đi lại.

Như vậy khác nào nhà tù! Du Mộc là người đặc biệt yêu thích tự do, cô không chịu được bị giam giữ như vậy.

Đó quả thực là cơ hội ngàn năm có một không hai đối với Du Mộc, cô đã bị giam cầm ở tòa lâu đài này những mười ngày dưới tai mắt của Lục Doãn Cung, đến cả cái chớp mắt hắn cũng không bỏ qua.

Cơ hội tốt như vậy, sao Du Mộc có thể bỏ lỡ.

Lần này hắn ta đi khỏi đây, lại còn đi lâu như vậy.

Cơ hội trốn thoát ra khỏi đây của Du Mộc càng cao, phải nói là 90/100%.
Du Mộc nhón nhén lần mò dưới ánh sáng của trăng mà đi gần tới cửa, chuẩn bị đưa tay để mở cửa thì cánh cửa tự bật mạnh và mở toang ra, Du Mộc cũng vì thế mà giật mình nép sau cánh cửa không dám phát ra tiếng động.

May mà cô phản ứng nhanh nên lùi ra sau ngay.

Tim cô đập thình thịch, nghe tiếng tim đập khá to, Du Mộc cố bình tĩnh lại để ổn định nhịp tim.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 14: 14: Cầu Xin 1


Bên ngoài, người mở cửa là Lục Doãn Cung, hắn ta đi vào, vì chưa kịp mở đèn và trời cũng tối đen bởi màn đêm nên hắn vẫn nghĩ Du Mộc đang nằm ngủ trên giường.
Du Mộc vì núp sau cửa nên cô nhìn rõ được gương mặt của người bước vào phòng.

Một phần là do cô ở gần hắn, một phần là do mặt hắn đối diện thẳng với ánh trăng nên ánh sáng đó khiến Du Mộc nhận dạng được gương mặt đó.
Lộ Du Mộc khi nhận ra gương mặt đó là Lục Doãn Cung thì cô như bị một phen khiếp vía.

Cô giật thót tim, gương mặt tái xanh lại, miệng còn suýt tạo ra tiếng kêu.

Rốt cuộc chuyện này là sao? Chẳng phải mấy tên thuộc hạ bên ngoài nói rằng hắn sẽ đi khoảng hai ngày mới quay về sao? Không nhẽ những câu cô nghe được đều là nói dối, hay đây là một cái bẫy! Nếu còn đang nằm trên giường thì không sao, nhưng giờ đang chạy trốn lại đứng sau cửa.

Du Mộc liền run rẩy chân tay, không biết nên tiếp tục chạy trốn hay là lần mò quay lại giường.
Lúc này Du Mộc nhìn hắn đang tiến dần vào trong, sợ hắn sẽ bật đèn và phát hiện ra cô mất tích.

Nghĩ đến đây Lộ Du Mộc liền rón rén nhẹ nhàng ra khỏi sau cánh rửa rồi chầm chậm bước ra ngoài.

Dù chết cô cũng phải liều mạng một lần.
Mặc dù chân cô đang cực kỳ run rẩy nhưng cô vẫn nhắm mắt mà cố gắng bước ra ngoài.

Đây chính là cơ hội ngàn năm có một, nếu lần này để hắn bắt được chắc chắn sẽ canh trừng nghiêm ngặt hơn.

Tới lúc đó đừng nói đến ở cạnh mà chắc ngay cả đi tắm hắn cũng phải để lôi cô theo.

Tòa lâu đài này rộng lớn đến như vậy, mấy tầng trên cùng đều không có người ở, thậm chí còn chẳng mấy ai bước chân lên đấy, Du Mộc nghĩ rằng chỉ cần cô ra được cánh cửa này, lẻn lên đó hay xuống tầng dưới đều như nhau.

Chỉ cần trốn tạm vào một xó nào đó thì có đến camera cũng tìm không ra, đến lúc thời cơ chín muồi thì chạy trốn ra khỏi lâu đài rồi chạy trốn sau cũng kịp.
Nghĩ đến đó Du Mộc tưởng chừng như mình sắp có thể thoát khỏi Lục Doãn Cung, sắp được tự do.
Nhưng vừa ra khỏi cửa, một giọng nói lạnh lùng trầm lại, nghe có chút đay nghiến tức giận vang lên: "Đứng lại".
Du Mộc giật mình, tại sao hắn lại phát hiện ra cô? Chẳng phải cô không phát ra tiếng động sao?.
Du Mộc không biết rằng thị lực của Lục Doãn Cung rất tốt, ban đầu tưởng cô đang nằm ở trên giường nhưng khi đến gần và nhìn kĩ lại dưới ánh trăng soi thì không thấy đâu, hắn siết chặt tay lại lên cơn tức giận vì nghĩ rằng cô đã chạy trốn.

Nhưng một mùi hương quen thuộc phía sau lưng sọc vào mũi hắn, đó là mùi hương của Du Mộc.

Quay đầu lại thì thấy cô đang rón rén chạy ra ngoài.
Thấy bá khí của Lục Doãn Cung phía sau lưng toát lên rõ mồn một, Du Mộc run rẩy người, tay chân cứng lại, mồ hôi bắt đầu toát ra, cô muốn một mạch chạy ra khỏi đây nhưng chân lại không thể di chuyển, đến cả thở cũng thấy khó khăn.

Lần này Du Mộc chết chắc rồi, lại dám trước mặt hắn to gan bỏ trốn.
Đúng lúc đó Lục Doãn Cung bước tới gần mở công tắc đèn lên, cả căn phòng được chiếu sáng, Du Mộc bị giật mình bởi tia sáng làm chói mắt, cô liền theo bản năng mà đưa tay lên che.
Thấy thân mình vừa cử động được, Du Mộc định bất chấp sống chết mà lao nhanh ra ngoài… nhưng không kịp, cổ Du Mộc bị bàn tay to lớn của Lục Doãn Cung siết chặt lại.
"A!… " Du Mộc cả người bỗng bị một tay của Lục Doãn Cung nhấc bổng lên và ném về phía giường.
Hắn khoá trái cửa rồi bước tới gần Du Mộc, Du Mộc thấy vậy liền sợ hãi ngồi lên và lùi lại.

Trông hắn như con mãnh thú chuẩn bị ăn thịt con mồi.

Ánh mắt cực kỳ sắc bén.

" Anh… anh định làm gì? " Du Mộc người run lẩy bẩy thu mình vào một góc giường, tay nhanh nên với được cái chăn, cô quấn lên người để hở mỗi cái đầu.

"Ha! Định làm gì ư? Cô có vẻ thích chạy trốn nhỉ, tôi cho phép cô chạy trốn ư? Tôi đã nói rồi, tốt nhất đừng giở trò, tôi sẽ không nhẹ nhàng đâu"
Hắn nhếch môi cười, nụ cười ma mị không thiếu phần tà ác khiến Du Mộc không dám trả lời, cử động không nổi, thở cũng không xong.
Hắn không thể chờ đợi thêm nữa mà nhào tới, tay cởi hết áo vest và áo sơ mi không thương tiếc mà quăng xuống đất.

Thân hình to lớn cường tráng với cơ ngực rộng và rắn chắc hiện lên trước mắt Du Mộc rõ rệt.
Hắn giơ tay túm lấy cái chăn quăng xuống đất, tay còn lại cầm cổ chân Du Mộc giật mạnh xuống, chẳng mấy cả cơ thể to lớn của Lục Doãn Cung đè mạnh lên cơ thể nhỏ nhắn của Du Mộc bên dưới.

Ánh mắt màu đỏ rực lửa chậm rãi thiêu đốt con người bên dưới, trông hắn cực kì tức giận và đáng sợ.
Gương mặt xinh đẹp của Du Mộc liền đỏ ửng như hai trái cà chua chín, lúc thì xanh tái lại vì sợ hãi.

Cô mấp máy môi:
" Lục...!Lục Doãn Cung! Anh định làm gì? Dừng lại đi… " Lộ Du Mộc lắp bắp nói mãi mới thành câu.

Lần đầu hắn làm những việc này khiến Du Mộc chỉ biết run rẩy vì sợ hãi, người cô như bị trói lại, không nhúc nhích nổi.

" Chẳng phải cô muốn chạy trốn sao? Vậy tôi sẽ khiến cô không còn sức để trốn nữa "
Nói xong hắn một tay xé toạc quần áo của Du Mộc ra, để lộ ra một thân hình trắng hồng nõn nà, chỉ mặc mỗi bikini gợi cảm, quyến rũ khơi dậy dụ.c vọng.
Du Mộc vừa sợ vừa xấu hổ liền lấy tay che lại " Á… đừng nhìn! Doãn Cung, cầu xin anh...!dừng lại đi...hư hức...!".

Du Mộc rớm nước mắt, mặt cô tái xanh.

Miệng không ngừng cầu xin hắn dừng tay.
Người Du Mộc không ngừng run rẩy, nửa năm qua đi theo Doãn Cung, hắn chưa từng cưỡng hôn hay cưỡ.ng bức cô bao giờ, mặc dù có đến gần và chạm vào Du Mộc vài lần nhưng đều không phải là những cái đụng chạm ngọt ngào.

Vậy mà giờ hắn lại làm những hành động này khiến Du Mộc sợ hãi, nước mắt của Du Mộc không ngừng rơi.

Cô thật sự rất sợ hắn như này.

~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 15: 15: Cầu Xin 2h


CẢNH BÁO.

CÓ H+ NẶNG.

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC.

Thấy tay của Du Mộc đang cố che thân thể cô, hắn thấy vướng víu, đầu giường đủ loại còng giam giữ người, còng chân, còng tay, còng xích dài,...!Lục Doãn Cung tiện tay với lấy cái còng tay khóa chặt đôi tay của Du Mộc lại với đầu giường.
Du Mộc thấy vậy sợ hãi kêu lên:
" Thả tôi ra, anh làm gì vậy? Mau thả tôi ra…huhu " Du Mộc càng giãy giụa, người đàn ông trên người cô càng siết chặt cô lại khiến Du Mộc dần mất đi sức lực.

Hắn gần như không thèm nghe lời cầu xin của Du Mộc, đôi mắt hắn đầy sát khí nhìn cô như muốn một tay nghiền nát.

Doãn Cung không nói gì, hắn cứ thế xé toạc luôn cả đồ lót của Du Mộc, bây giờ người cô đúng kiểu trần như nhộng.

Đến lớp bảo vệ cuối cùng trên người cô cũng không còn, Du Mộc ấm ức rơi nước mắt nhiều hơn, người cô không ngừng run rẩy.

Hai quả đào tròn xoe hồng hào của Du Mộc bị hắn bắt chọn và nhào nặn đủ hình dạng trong bàn tay to lớn.

Nụ hoa đỏ tươi đứng thẳng lên mặc cho hắn l**m láp, cắn lôi ra lôi vào, nghiến nhẹ giữa hai hàm răng… hắn lại ngẩng lên cưỡng hôn cô rồi cắn mạnh vào bờ môi mỏng đỏ mộng, Du Mộc bị hắn đay nghiến môi không thương tiếc, kết thúc nụ hôn sâu đậm là một sợi chỉ bạc nối từ môi Du Mộc sang môi hắn.

Xong hắn lại điên cuồng c*n m*t từ cổ xuống dưới phần eo bụng.
Du Mộc đến giãy giụa cũng không được, cô chỉ có thể nằm bất lực khóc lóc cầu xin hắn dừng lại.

Hắn đi qua đâu, là nước bọt của hắn để lại nơi đó.

Du Mộc chỉ run rẩy nhìn Lục Doãn Cung dày vò mình không cách nào phản bác.
Nhìn xuống phía dưới, nơi rừng sâu rậm rạp, đối diện với nó hắn nuốt nước bọt đánh ực rồi từ từ cúi xuống.

Du Mộc thấy vậy liền cố gắng chút sức lực mà tránh né nhưng hai tay hắn đã giữ chặt th*n d*** của cô, căn bản là không có cơ hội chống cự.

Chỉ có thể kêu lên: "Đừng nhìn mà, thả tôi ra…Lục Doãn Cung, cầu xin anh đừng như vậy, tôi sợ lắm."
Hắn nhìn chăm chú vào nơi đó của Du Mộc mà không hề chớp mắt lấy một cái, cũng chẳng thèm nghe những lời cầu xin của cô.

Hắn nâng hai chân của Du Mộc vắt qua hai bả vai rộng lớn của hắn, sau đó là vén lớp màn ở giữa h.ai chân của cô lên.

Bông hoa hồng và viên kẹo nhỏ từ từ xuất hiện, hắn không kiềm chế được mà cúi xuống ngậm lấy viên kẹo nhỏ, hút vào miệng mà ăn ngon lành.
Hắn càng mạnh bạo mà cuống lên, bắt đầu ngậm trọn cả bông hoa lẫn viên kẹo vào trong miệng mà xì xụp, Du Mộc như bị k.ích thích mà người và hông đều nâng lên.
" Đừng mà… dừng… lại đi, bẩn lắm...!aaá~"
Du Mộc càng rên, hắn càng kí.ch thích mà húp trọn những ái dị.ch ngọt màu sữa chảy ra.

Hai cánh hoa bị lôi ra lôi vào, đay nghiến đến mức sưng lên, tách hai cánh hoa ra, là một cái hang nhỏ sâu, hắn để lưỡi mình tiến thẳng vào sâu bên trong mà khuấy đảo, luồn lách khắp nơi.
Du Mộc trợn ngược mắt, cô sợ hãi liên tục kêu lên cầu xin hắn dừng lại.
Một cú động chạm mạnh, Du Mộc liền cảm giác như một tia điện giật qua sống lưng, bị giữ chặt không thể cử động, Du Mộc chỉ có cắn răng chịu đựng.

Cô chắc chắn không còn dám trốn hắn nữa, không ngờ hắn nói câu "hậu quả không gánh nổi" lại là chuyện này.

Du Mộc hối hận rồi.

Bấy giờ hắn mới dừng lại một chút, ánh mắt tà mị chiêm ngưỡng cảnh sắc đẹp đẽ trước mắt.

Hắn vuốt tóc ra sau, mồ hôi chảy dài từ trên mặt hắn xuống và rớt từng giọt xuống đùi của Du Mộc khiến cô rùng mình và lạnh toát người.

Du Mộc run lẩy bẩy, cô thở gấp rồi mấp máy môi nhìn hắn với ánh mắt cầu xin: " Doãn Cung, tôi xin lỗi.

Tôi không trốn nữa, sẽ không bao giờ giám trốn nữa, cầu xin anh...!dừng lại đi được không? ".

Du Mộc không hề biết, nếu hắn đã làm thì sẽ làm tới cùng.

Cô càng cầu xin hắn, hắn sẽ càng hưng phấn như diều gặp gió.
Lục Doãn Cung bỏ ngoài tai những câu cầu xin của Du Mộc.

Hắn quỳ đứng, tay rút thắt lưng với động tác cực nhanh và bởi bỏ chiếc quần vướng víu mà quẳng ra sau.
Chiếc quần sịp cuối cùng vừa được cởi bỏ, Du Mộc trợn tròn hai mắt nhìn, gương mặt cô đỏ ửng như ngồi bên bếp lửa.

Quá sợ hãi, Du Mộc dùng hết sức lực cuối cùng mà lùi lên, cho hai chân ra ngoài vòng vây thoát khỏi người Lục Doãn Cung.

Hắn thấy vậy liền lôi chân Du Mộc lại để cô nằm với tư thế ban đầu.
Du Mộc hoảng loạn cầu xin:
" Đừng! dừng lại "
" Được! Theo ý cô "

Cứ thế hai tay Doãn Cung nâng hông Du Mộc lên để hai chân cô tạo thành hình chữ M, hắn cạ cạ thứ to lớn đó vào hai cánh hoa của Du Mộc mà xoay xoay một vòng, do không có áo mưa, hắn đơn phương độc mã xông thẳng vào trong, nhấp mạnh một cú khiến Du Mộc điếng người, lần thứ hai hắn lại ra sức cắm thật sâu vào bên trong.
Du Mộc giật bắn mình, cô trợn mắt lên trời, miệng mở rộng, cổ họng như bị tắc thở.

Cô kêu hắn "đừng dừng lại" ý muốn hắn không làm và dừng lại, chứ đâu phải ý cô là không được dừng lại.

Hắn chắc chắn phải hiểu điều đó nhưng lại cố tình làm vậy.

Đáng sợ quá rồi.
Nhìn xuống bên dưới, thứ đó nhấp mạnh hai cú như vậy rồi nhưng lại chỉ mới vào được có một nửa, hắn thấy vậy phải thúc liên tiếp hai lần nữa nó mới chui vào hẳn.
Du Mộc đau quá liền kêu lên "A~hahahh...đau, đau lắm!", miệng cô liên tục mở ra, đến cả nước bọt trong miệng cũng chảy ra ngoài, nước mắt thì chảy dài và nhiều tới mức ướt đẫm hết ga giường.

Phía dưới, thứ nước màu đỏ đậm bắt đầu chảy ra ngoài làm thấm ướt hết vùng kết nối đó của hắn và cô.

Thậm chí còn chảy xuống chiếc nệm trắng bên dưới, hắn nhìn thấy vậy liền mỉm cười hài lòng.
"Không ngờ đây lại là lần đầu của cô, may mắn lần đầu của cô lại thuộc về tôi...!tốt nhất là như vậy".
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 16: 16: Cầu Xin 3h


CẢNH BÁO.

CÓ H+ NẶNG.

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC.
Nói xong hắn cúi xuống hôn lấy hôn để môi Du Mộc, cái vật hư hỏng mềm mại ở trong miệng hắn liên tục luồn lách khắp các nơi trong khoang miệng, tiếng "chụt chụt" vang lên liên tục khiến hắn càng hưng phấn, kĩ thuật hôn của hắn đúng đỉnh khiến Du Mộc mụ mị đầu óc, thậm chí còn khiến cô không thở nổi.
Du Mộc đầu óc trống rỗng, cô không nghĩ được gì cả.

Chỉ cảm thấy cả người tê liệt, không còn sức để nghĩ ngợi.
Dù hôn mãnh liệt như vậy nhưng hắn cũng không quên dùng th*n d*** của mình mà lần mò rồi thúc m.ạnh đủ đường khiến Du Mộc rùng mình liên tục.

Du Mộc như sắp mất lý trí, cô kêu lên: " A…á á, đau quá, đừng mà~ Rách… nó sẽ rách ra mất… "
Lục Doãn Cung nhếch môi cười, hắn kiêu ngạo nói: " Không cần lo đâu… vì nó đã bị rách rồi ".

Hắn nói xong liền quay qua đưa lưỡi ra ngoài l**m lấy miếng đùi ngon lành của Du Mộc đang gác lên vai hắn.

Hôn m*t được vài cái thì hắn liền dùng sức cắn mạnh và day đi day lại ở giữa hai hàm răng, hai hàm răng bập sâu vào da thịt, hai vết răng tím bầm nổi rõ khiến Du Mộc giật mình đau nhói mà miệng không khỏi thốt ra tiếng kêu.
Du Mộc đau hết th*n d***, cô không ngừng kêu lên, bụng thì nóng ran và nơi tận cùng phía trong bụng không ngừng bị đụng chạm mạnh.

Thứ đó của hắn quá to lớn khiến Du Mộc cũng đoán ra được nó phải dài tầm hơn hai mươi xăng-ti.

Độ to thì không tài nào tả nổi, thứ đó của hắn như muốn xé toạc lấy huyệt của cô, không! Chính xác thì thứ đó của hắn đã làm của cô bị rách rồi.

Rốt cuộc tại sao hắn lại làm như vậy.

Du Mộc không quan tâm nhiều đến lần đầu của mình sẽ dành cho ai? Nhưng cô không muốn lần đầu lại bị lấy đi bằng cách này.

Rõ ràng hắn ghê tởm phụ nữ, vậy chuyện đang diễn ra rốt cuộc là sao? Không nhẽ bao lâu nay hắn chỉ đang diễn kịch.

Du Mộc bị hắn thúc vào điểm G, cô giật bắn mình rồi rê.n rỉ: " Á…áa đừng… dừng lại.

Hức! Đau quá, đau quá đi ".
Du Mộc không biết rằng, cô càng kêu hắn càng hưng phấn mà nhấp nhiều hơn, cô càng siết chặt thì động tác ra vào nhanh như chớp mắt của hắn càng nhanh gấp đôi khiến Du Mộc như bị vắt kiệt sức, chân co quắp vào, đôi bàn tay của cô đang bị khóa trên đầu giường không có chỗ bím, Du Mộc sợ hãi và hoảng loạn nên chỉ có thể siết chặt bàn tay.

Hần móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay khiến nó bị xước cả da thịt.

Hắn biết đó là điểm G của Du Mộc nên bắt đầu điên cuồng lùi hông rồi đưa đẩy thật mạnh.

Tiếng da thịt va chạm mạnh vào nhau tạo lên âm thanh mãnh liệt, gợi cảm và sống động.

Hắn người thân thể trần tru.ồng ôm chặt lấy Du Mộc, hương thơm quyến rũ và hơi ấm từ cơ thể cô truyền cho hắn, khiến hắn không kiềm được mà thúc Du Mộc mạnh bạo hơn.
Mặc cho Du Mộc có cầu xin như nào đi nữa hắn vẫn mặc kệ.

Hắn bây giờ như con hổ lớn đang nhàu xé, ăn thịt con mồi không thương tiếc.
Ba mươi phút sau hắn mới ôm chặt lấy người Du Mộc và phóng thích hết vào bên trong cô rồi mới rút ra.
" Hu hu đau… đau quá.

Cầu xin anh mau dừng lai! Tôi sắp không chịu được rồi, hức...!" Du Mộc thấy Lục Doãn Cung rút thứ đó ra khỏi bụng mình, cô liền nhẹ nhõm hơn hẳn, bấy giờ cô mới thở được mà khóc lóc cầu xin hắn.

Du Mộc vốn dĩ rất mạnh mẽ, không ngờ bây giờ cô lại rơi lệ trước mặt tên đàn ông này, đã vậy còn khóc vì đau khi làm chuyện này.

Thật xấu hổ.
Vừa phóng thích và rút ra nhưng thứ đó của hắn lại căng đứng lên, thậm chí còn to hơn ban đầu rất nhiều.

Du Mộc nhìn thấy thứ đó của hắn to hơn liền tái xanh mặt, định quay người bỏ chạy.
Khuôn mặt hắn trở lên hài lòng, nhưng chỉ một giây sau ánh mắt hắn lại dữ dằn như ban đầu, sát khí nồ nộ tan toả khiến Du Mộc không thể nào sợ hơn được nữa.

Hắn tức giận nhìn cô rồi nói: "Chưa hết đâu".

Không để Du Mộc kịp phản ứng, hắn liền thúc thứ đó vào và tiếp tục hiệp hai.
Không! Cô không chịu được nữa, quá đau, quá là đau rồi.

Dù có cầu xin bao nhiêu lần thì hắn cũng không tha, Du Mộc chỉ còn cách cắn răng chịu đựng chờ tới khi chuyện này kết thúc.
Sáng hôm sau.
Chỉ tầm hơn bốn giờ sáng, Du Mộc lờ đờ hé mắt, cô cảm thấy cả người chỗ nào cũng đau nhức.

Nhưng cái đó không đáng để Du Mộc bận tâm, thứ cô bận tâm là trong bụng cô liên tục bị thứ gì đó chà sát khiến Du Mộc đau nhói, người thì liên tục bị nhấp nhô xê dịch.
Du Mộc giật mình mở trừng mắt, cô hốt hoảng nhìn khung cảnh kịch liệt trước mặt.

Đó là Lục Doãn Cung, mới sáng sớm mà hắn đã nhét thứ đó vào và tiếp tục hành hạ cô sao?.
Không! không phải, chính xác hơn thì hắn vẫn làm hiệp đầu từ lúc một giờ đêm đến bốn giờ sáng nay.

Du Mộc là vì kiệt sức nhưng đã ngất từ ba mươi phút trước, nhưng hắn không quan tâm mà giày vò cô cho đến khi tỉnh lại.

Đúng là quá nhẫn tâm, sao hắn có thể tiếp tục làm chuyện này với một người đang bị ngất được.

Cho dù cô có bỏ trốn đi nữa thì cô cũng đã bị bắt lại, hà cớ gì hắn phải làm như vậy?
Thấy Du Mộc tỉnh lại, hắn dùng ánh mắt lạnh lùng độc ác nhìn cô nói:
" Tỉnh rồi à? ".
Du Mộc tái xanh mặt, chưa kịp trả lời, một lần nữa hắn lại phóng thích tất cả vào trong bụng cô.

Du Mộc rùng mình đau đớn mà nhấc mông cong người lên, mắt trợn ngược, ngón chân co quắp, nước mắt cứ thế trào ra ngoài.

Cả người Du Mộc bây giờ đều bị hắn ăn đến xụi lơ.

Rốt cuộc đã là lần thứ bao nhiêu rồi? Hắn vẫn chưa thỏa mãn sao?Còn dày vò mình đến bao giờ nữa đây?
Bấy giờ hắn mới tha cho Du Mộc, hắn lau dọn sạch sẽ cho cô, tháo còng tay rồi nằm bên cạnh ôm cô, để cô gối đầu lên tay hắn.
Hắn trầm giọng:
" Lộ Du Mộc! Còn dám chạy trốn nữa không? "
"...!không… không dám nữa " Du Mộc kiệt sức nói, nước mắt cô chảy dài ướt hết một góc gối.
" Lộ Du Mộc! Tốt nhất em đừng nghĩ tới việc rời khỏi tôi "
Nằm một lúc, thấy Lục Doãn Cung không còn động đậy, Du Mộc biết hắn đã ngủ, tay của hắn vẫn choàng qua bụng và ôm lấy eo cô.

Nhưng cô cũng đã kiệt sức, không còn hơi đâu mà đẩy hắn nữa, đã vậy tay còn bị còng ngược lên đầu giường suốt gần bốn tiếng đồng hồ.
Sau lần Du Mộc bỏ trốn này hắn đã thật sự tức giận rồi.

Việc hắn làm khiến Du Mộc dù gan lớn tới đâu cũng không dám có ý định bỏ trốn lần tiếp theo nữa.
Lần này Du Mộc bỏ trốn, hắn lấy mất trinh tiết của cô và coi như một lời cảnh cáo.
Nếu có lần sau không biết hắn sẽ làm ra những chuyện gì? Sẽ tàn phá cô đến mức nào nữa.
Du Mộc sợ rồi, hắn quá đáng sợ rồi.
Lộ Du Mộc mệt mỏi mà thiếp đi trong vòng tay của Lục Doãn Cung.
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 17: 17: Gặp Ác Mộng


Mười giờ sáng.
Căn phòng của Lộ Du Mộc đều được ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, tia nắng chói lọi qua ô cửa sổ nhỏ xuyên thẳng vào mặt Du Mộc.

Bên ngoài mặt trời đã lên tới đỉnh núi nên tia nắng có chút gay gắt.
" Đừng! Đừng mà...!Doãn Cung, dừng lại.

Dừng lại đi...!Lục Doãn Cung...!đau! đau quá...!huhu...!mau dừng...!á!?...!"
Tiếng gọi của Lục Doãn Cung vang bên cạnh tai Lộ Du Mộc, nghe có chút gấp gáp.

Lộ Du Mộc có vẻ đang gặp ác mộng, mi tâm nhăn lại, cái đầu liên tục lắc cùng với hai bàn tay không ngừng siết chặt.

Miệng cô nói mớ và không ngừng gọi tên Lục Doãn Cung với những câu cầu xin hắn dừng lại.
Lục Doãn Cung đang ngủ say giấc thì cạnh tai bỗng có tiếng nói rí réo liên tục, hắn nhíu mày tức giận rồi mở mắt thì nhìn thấy Lộ Du Mộc đang gặp ác mộng.

Lục Doãn Cung thấy vậy liền không ngừng gọi tên cô để cố đánh thức nhưng lại không được, hắn thấy vậy liền tức giận mà gọi lớn tên cô.

Nghe giống như đang mắng chửi nhưng lại có hiệu quả.

Quả nhiên tiếng gọi lớn của hắn làm Du Mộc bàng hoàng tỉnh giấc.
Lộ Du mộc bị cơn giật mình làm cô ngồi bật dậy, mồ hôi đầm đìa.

Đôi mắt vẫn còn lộ rõ sự sợ hãi do cơn ác mộng để lại.

Bỗng Du Mộc đưa tay ra sau chạm vào lưng rồi phát ra tiếng kêu "Á!" Du Mộc nhíu mày.

Đêm qua cô liên tục bị Lục Doãn Cung hành hạ, thậm chí cô bị ngất xỉu hắn cũng không tha lên giờ lưng và eo của Du Mộc đều bị đau nhói.

Phần bụng dưới thì gần như là bị tê liệt, liên tục bị nhức và đau ở âm đ*o.

Lục Doãn Cung đúng là một tên ác ma bạo lực.

Đến cả ngủ cô cũng mơ thấy ác mộng.
Nghĩ đến những chuyện xảy ra vào đêm qua, Du Mộc bất giác đỏ mặt, Du Mộc nhìn xuống người vì cảm thấy có thứ gì đó mát mát.

Phía dưới, cô không hề mặc bất cứ một bộ đồ nào, không mảnh vải che thân.

Du Mộc chỉ hơi đỏ mặt, cô cũng chẳng hét toáng lên vì xấu hổ hay cũng chẳng kéo chăn lên che.

Hôm qua đụng chạm thân thể nhiều như vậy, những thứ hắn muốn thấy đều được thấy rõ, có che đậy cũng vô tích sự.
Nhìn sang bên cạnh thì liền đụng trúng ánh mắt lạnh lùng của Lục Doãn Cung, cả người hắn cũng trần như nhộng không khác gì cô.

Vậy mà hắn tỏ vẻ thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Du Mộc nhíu mày, cô trừng mắt nhìn hắn.
" Lục Doãn Cung, tại sao anh lại làm vậy với tôi? Chẳng phải anh ghét chạm vào phụ nữ sao? "
Du Mộc tiếp cận Doãn Cung vì nghe danh hắn cực kì độc ác và không cho phụ nữ tới gần.

Sau khi tiếp cận thì cô thấy hắn thậm chí còn độc ác và tàn nhẫn hơn cả lời đồn.

Nhưng tin đồn về không cho phụ nữ tới gần thì có vẻ không đúng, rõ ràng cô có thể tới gần hắn.

Lâu dần thì cô cố tình đụng chạm vào người hắn để xem phản ứng.

Kết quả thì hắn chỉ trừng mắt và lộ ra sát khí, dần dần thì để cô đụng chạm thoải mái một chút mà không tỏ ra tức giận.

Nhưng có một số cô gái đụng chạm vào hắn thì hình như đều bị hắn cho người âm thầm xử lý.

Có vẻ như Lộ Du Mộc là ngoại lệ, nhưng hình như hắn vẫn ghét tự tay mình chạm vào phụ nữ.
Vậy mà hôm qua hắn lại đè cô ra cư.ỡng h**p, ép Du Mộc làm cảnh giường chiếu với hắn.

Du Mộc không quan tâm lần đầu dành cho ai, nhưng cô không muốn lần đầu của mình bị mất với hoàn cảnh như này.

Du Mộc thề nếu sau này cô có cơ hội trốn thoát khỏi hắn, cô nhất định phải tính sổ với hắn vụ này.

Lục Doãn Cung nhìn ánh mắt như lửa hận của Du Mộc đang trừng trừng nhìn vào mình.

Hắn im bặt không nói gì dù gương mặt vẫn cực kì lạnh lùng với ánh mắt sắc bén.
Lục Doãn Cung im lặng nghĩ về chuyện đêm qua.

Doãn Cung cũng không biết tại sao mình lại làm vậy với Du Mộc, hắn chỉ cảm thấy lúc đó bản thân như biến thành một người khác, mất hết lý trí.

Khi biết Du Mộc bỏ trốn, Doãn Cung sợ sẽ mãi mãi không tìm được cô, hắn liền nên cơn tức giận tột độ, hắn chưa bao giờ thấy bản thân mình tức giận đến như vậy.

Lúc đó trong đầu Doãn Cung chỉ nghĩ rằng phải chặt bỏ đi đôi chân của Du Mộc, để cô mãi mãi ở bên hắn, không bao giờ rời khỏi hắn.

Nhưng Lục Doãn Cung không lỡ nhìn Du Mộc đau, không lỡ lấy mất đôi chân của cô, lấy mất sự tự do của Du Mộc.

Lên cách tốt nhất hắn nghĩ được lúc đó là cưỡng ép Du Mộc.

Lấy mất thứ quý giá nhất của cô, thứ quý giá nhất của một người phụ nữ.
Lục Doãn Cung biết rằng Du Mộc rất thích tư do, cô cực kỳ cuồng sự tự do.

Nhưng hắn không hề biết, hắn không muốn Du Mộc mất đi sự tự do nhưng cách hắn làm hiện giờ chính là lấy mất sự tự do của cô.

Du Mộc như con chim bị nhốt trong lồng, mãi mãi không bao giờ thoát khỏi tay hắn.
Doãn Cung là người biết kiểm soát cảm xúc, thấy người chết trước mặt hắn vẫn bình thường thản nhiên như không có chuyện gì, tức giận thì chỉ nhíu mày rồi toả sát khí.

Căn bản là mặt không hề lộ cảm xúc nào ngoài tức giận và lạnh lùng.

Vậy mà hôm qua khi thấy Du Mộc bỏ trốn, hắn lại lộ rất nhiều cảm xúc, lo lắng, sợ hãi, tức giận, đã bao lâu rồi hắn không tỏ ra cảm xúc này.

Lục Doãn Cung không giỏi về việc giải thích, hắn cũng chưa bao giờ đi giải thích lên lần này thấy Du Mộc hỏi vậy hắn cũng không có ý định giải thích.
Lục Doãn Cung im lặng một lát rồi mới trả lời: " Để tôi đưa em đi tắm ".

Nói rồi hắn định giơ tay bế Du Mộc.
Du Mộc lạnh nhạt quay đi trả lời một cách tàn nhẫn " Không cần, anh đừng đụng vào tôi ".

Nói rồi Du Mộc liền ra khỏi giường.
Du Mộc đi được vài bước thì cô cảm thấy chóng mặt, mọi thứ trước mặt đều quay cuồng.

Mờ dần, mờ dần...!rồi biến mất!
~Nhạc Tử~.
 
Nước Mắt Dưới Cơn Mưa Tình Yêu Và Thù Hận
Chương 18: 18: Bị Bệnh


Ánh mặt trời lại một lần nữa le lói rồi chiếu thẳng vào phòng ngủ của Du Mộc.

Chẳng biết bây giờ là mấy giờ nhưng bên ngoài hình như đang nắng rất to.
Lộ Du Mộc từ từ hé mắt, tia nắng chói rọi khiến cô cảm thấy chói mắt mà theo phản xạ quay mặt đi.
Mặc dù đang nằm nhưng Du Mộc lại cảm thấy chóng mặt, chân tay bủn rủn.

Đầu cô cơn đau dữ dội liên tục kéo đến, căn bản là người một chút sức lực cũng không có.

Đến thở cũng rất khó khăn.
Lộ Du Mộc mệt mỏi mà nhìn thứ mơ hồ trước mặt ở phía xa xa.

Cô chớp mắt vài cái mới nhìn được rõ hơn.

Thì ra đó là Lục Doãn Cung, hắn đang ngồi trên sofa chăm chú ấn máy tính.

Có vẻ là đang làm việc, thần sắc có chút khó coi, ánh mắt hờ hững như mất ngủ.

Đầu tóc cũng khá rối, có vẻ hắn đã thức cả đêm để làm việc.

Chắc là có chuyện quan trọng.
Du Mộc lại quay mặt nhìn lên trần nhà, cô cảm thấy cả người ngoài bủn rủn thì như đang bị chìm xuống, cực kỳ nặng nề.

Cô thấy hình như mình đã ngủ khá lâu, một giấc cực kì dài.

Cứ như cô ngủ nguyên cả một ngày vậy.
Du Mộc nhớ tới đây liền chợt nghĩ lại, chẳng phải cô vì chịu sự giày vò của tên khốn Lục Doãn Cung kia lên mới mơ thấy ác mộng sao? Sau đó khi tỉnh dậy cô liền muốn đi tắm...!kết quả liền thành như này.

Cũng chẳng biết bản thân nằm trên giường từ bao giờ, ngủ đã bao lâu rồi.
Bấy giờ Lộ Du Mộc mới quay qua hỏi Lục Doãn Cung, giọng nói khá yếu ớt:
" Tôi đã ngủ bao lâu rồi "
Lục Doãn Cung ngay từ đầu đã nhận ra Du Mộc tỉnh dậy nhưng hắn vẫn im lặng làm việc mà không nói gì.

Thấy Du Mộc hỏi mình, bấy giờ hắn mới trả lời:
" Em đã ngất được hai ngày hai đêm rồi ".

Giọng nói trầm trầm vang lên.

Gương mặt không lộ cảm xúc.
Nghe hắn nói xong Du Mộc có chút ngạc nhiên, cô chợt nhớ lại lúc đó mình đang bước vào nhà tắm thì bỗng dưng chóng mặt, hoa mắt.

Không nhìn rõ mọi vật trước mắt...!sau đó thì cô không còn nhớ gì nữa.

Có vẻ Du Mộc đã bị ngất từ lúc đó.
Không thấy Du Mộc nói gì, Doãn Cung lại tên tiếng: " Lập Chiêu nói em bị sốt ".
Lập Chiêu là bác sĩ riêng của Lục Doãn Cung.

Du Mộc đương nhiên cũng biết người này.

Hồi đó ngoài Thuỵ Nhan ra thì Lập Chiêu là người thứ hai cô gần gũi.

Mối quan hệ của hai người cũng rất vô tư, thân thiết như một người bạn tốt.

Không ngờ tên Doãn Cung lại hành hạ cô tới mức này, đã bị ngất thì thôi đi lại còn bị sốt nặng.

Đúng là số cô nhọ lắm mới dây phải vào hắn.
Cả người cô bây giờ rất mệt mỏi, dù gì cô thành ra như này cũng đều do Doãn Cung gây ra.

Nếu không giày vò hắn thì lại thiệt cho bản thân.

Du Mộc nhếch môi cười nham hiểm, cô khàn khàn giọng nói: " Doãn Cung...!tôi khát nước "
Lục Doãn Cung nghe xong liền ngẩng lên nhìn, hắn nhíu mày.

Du Mộc cũng to gan thật, hắn tàn ác và kiêu ngạo, chỉ cần không vừa lòng hắn thì lập tức bị trừng phạt.

Thế mà Du Mộc lại chẳng coi hắn là gì, một nữ nhân như cô lại dám sai bảo hắn đi lấy nước.

Đúng là coi trời bằng vung.

Nhìn mặt Du Mộc xanh xao, nhợt nhạt.

Dù gì cũng là do hắn gây ra nên phải chịu trách nhiệm.

Doãn Cung không nói gì, chỉ im lặng đi rót cho Du Mộc một cốc nước.

Doãn Cung hai tay nhanh như chớp bế Du Mộc rồi kéo lên đầu giường, hắn để một cái gối ra sau lưng cô để cô thoải mái dựa vào.

Mặc Dù hắn ra tay rất nhanh nhưng lại cực kì nhẹ nhàng khiến Du Mộc có chút bất ngờ mà bỗng dưng cảm thấy ấm áp lạ thường.

Du Mộc đỡ lấy cốc nước rồi uống vài ngụm hết sạch.

Doãn Cung bỗng bày vẻ mặt khó chịu, ánh mắt tà khí nổi rõ, hắn lạnh lùng nói: "Vào hay không vào".
Du Mộc không hiểu gì, còn tưởng hắn đang nói mình thì cánh cửa đột nhiên bật mở, ba gương mặt không thể không quen thuộc bước vào.

Lần lượt là Lập Chiêu, Thuỵ Nhan và người cuối cùng là Ngục Tửu.

Thì ra ba người bọn họ đang thập thò rình mò ở ngoài cửa.
Lập Chiêu nhìn Du Mộc mỉm cười híp mắt, anh ta tỏ vẻ mặt khá ngạc nhiên hỏi cô: " Này Du Mộc, cô làm thế nào mà lại sai được cả Doãn Cung đi lấy nước cho mình vậy? "
" Anh ta tự làm tự chịu thôi, tôi chẳng làm gì cả ".

Du Mộc vô tư hồn nhiên thả ra một câu hết sức đáng khâm phục.

Ai nghe xong cũng bật cười ha hả ngoại trừ Doãn Cung.

Ngục Tửu được một phen bất ngờ, không ngờ cô gái này lại dám nói câu như vậy.

Đúng là không sợ chết.

Quả nhiên lời Thuỵ Nhan nói hôm nọ là đúng, từ khi gặp Du Mộc thì Doãn Cung liền thay đổi hẳn.

Cần phải làm quen dần.

Doãn Cung tức giận nhíu mày, sát khí lan toả.

Thấy vậy, ba người kia liền ngừng cười, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc như chưa từng cười.

Hắn trầm giọng hỏi:
" Có chuyện gì? "
Ngục Tửu nhìn Du Mộc, anh ta không lộ biểu cảm nhưng Du Mộc cũng đoán được là có chuyện quan trọng nào đó mà Ngục Tửu không thể nói trước mặt cô.

Không sao, vì dù gì Du Mộc cũng chẳng muốn biết thêm gì về chuyện của bọn họ, hiện giờ cô chỉ muốn nhanh chóng rời xa bọn họ...!càng xa càng tốt.
Vốn dĩ quan hệ của Du Mộc và Ngục Tửu không thân thiết, nên hắn đâu có lý do gì để cho cô nghe cả những chuyện này.
Thấy Du Mộc quay mặt đi chỗ khác, Ngục Tửu liền trả lời Doãn Cung: "Ra ngoài nói được không ạ".
Nhìn vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của Ngục Tửu, Doãn Cung liền hiểu có chuyện chẳng lành, hắn liền gật đầu đồng ý rồi đi ra ngoài.

Ngục Tửu, Thuỵ Nhan và Lập Chiêu thấy vậy cũng đi theo.
Nhìn Lập Chiêu đi theo Doãn Cung, Du Mộc liền lên tiếng: " Lập Chiêu, tôi muốn nói chuyện với anh một lát ".

Lập Chiêu nghe xong liền quay ra nhìn Doãn Cung như chờ xem hắn có đồng ý không.
Doãn Cung không nói gì mà chỉ gật đầu, thấy vậy Lập Chiêu liền ở lại, còn ba người kia thì ra ngoài bàn chuyện chính sự.
~Nhạc Tử~.
 
Back
Top Bottom