Cập nhật mới

Khác Nửa Đời Trước Của Tôi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
218162900-256-k198808.jpg

Nửa Đời Trước Của Tôi
Tác giả: dungle605083
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyênh về vị vua cuối cùng của Trung Quốc



phonghi​
 
Nửa Đời Trước Của Tôi
Phổ Nghi


GIA THẾ CỦA TÔI

Cuộc đời của Thuần Hiền Thân Vương

Tôi sinh ngày 14 tháng giêng âm lịch năm 1906, tức năm thứ 32 thời vua Quang Tự đời

Thanh, tại Thuần vương phủ, Bắc Kinh.

Ông nội tôi tên Dịch Hoàn, là con trai thứ bảy của vua Đạo

Quang, lúc đầu được phong quận vương, sau phong tước thân vương, sau khi chết được truy phong

danh hiệu “hiền”, cho nên về sau được gọi là Thuần hiền thân vương.

Cha tôi tên Tải Phong, là con

trai thứ năm của ông nội tôi.

Vì con cả, con thứ ba và con thứ tư chết sớm, con thứ hai Tải Điềm được

Từ Hy thái hậu đón vào cung làm vua (tức vua Quang Tự), nên sau khi ông nội tôi chết thì cha tôi

được thừa tập phẩm tước của ông nội tôi.

Tôi là con cả của Thuần vương đời thứ hai.

Ngày 20 tháng

10 âm lịch năm tôi lên ba, Từ Hy thái hậu và vua Quang Tự ốm nặng, Từ Hy Thái hậu bỗng quyết định

dựng tôi lên làm vua kế thế, nối ngôi vua.

Đồng Trị (tức Tải Thuần, con đẻ của Từ Hy, anh em con chú

con bác của Tải Điềm), thừa kế vua Quang Tự.

Trong hai ngày sau khi tôi vào cung, Quang Tự và Từ

Hy thái hậu lần lượt qua đời.

Mồng hai tháng chạp, tôi lên ngôi vua đời vua thứ mười hai và cũng là

đời vua cuối cùng của nhà Thanh, đặt niên hiệu Tuyên Thống.

Chưa đến ba năm, cách mạng Tân Hợi

bùng nổ, tôi thoái vị.

Trí nhớ của tôi bắt đầu có từ khi tôi thoái vị.

Song, kể về nửa đời trước của tôi trước hết

phải bắt đầu từ ông nội và Thuần vương phủ, nơi chôn rau cắt rốn của tôi thì mới càng rõ hơn.

Thuần vương phủ từng chiếm ba nơi ở Bắc Kinh.

Năm thứ 10 thời vua Hàm Phong, Thuần

quận vương Dịch Hoàn mười chín tuổi phụng chỉ thành hôn với em gái của quý phi là Diệp Hách Na

La Thị, theo lệ thì phải rời phủ đi ở riêng, địa điểm phủ mới của ông được ban nằm ở phía đông hồ

Thái Bình tại Tuyên Vũ Môn Nội, nơi đặt Học viện âm nhạc Trung ương ngày nay.

Đó là Thuần vương

phủ đầu tiên.

Về sau, Tải Điềm làm vua, theo lệ của triều đình Ung Chính thì “nơi sản sinh ra vua”

(còn gọi là “Phủ rồng phục”) phải được nâng bậc thành một cung điện, hoặc bỏ trống hoặc phỏng theo

cách nâng Ung vương phủ (nơi ở của vua Ung Chính trước khi lên ngôi) thành Ung Hoà cung và biến

thành miếu đường thờ cúng phật.

Để rời chỗ cho “phủ rồng phục” này, Từ Hy thái hậu đã thưởng Bối

tử phủ

(1

) ở sau hồ Thậm Sa Hải cho ông nội tôi và. bỏ ra 16 vạn lạng bạc tu sửa lại.

Đó là Thuần

vương phủ thứ hai, cũng là nơi mà một số người quen gọi là “Bắc phủ”.

Sau khi tôi làm vua, cha tôi

được phong Giám quốc Nhiếp chính vương, vì thế lại thêm một lý do dọn nhà so với trước, cho nên

Long Dụ thái hậu (hoàng hậu của vua Quang Tự, cháu gái của Từ Hy thái hậu và là bà nội tôi) quyết

định xây dựng một vương phủ hoàn toàn mới cho cha tôi.

Địa điểm Thuần vương phủ thứ ba này được

chọn ở vùng Tử Quan Các, Tập Linh Hựu, Tập Uyển Tam Hải.

Phủ này đang trong thời kỳ khẩn trương

xây dựng thì khởi nghĩa Vũ Xương bùng lên, vì vậy cái gia thế Thuần vương phủ ba lần tu sửa và xây

mới, hai lần “rồng phục” và một lần nhiếp chính cuối cùng đã kết thúc theo lịch sử của nhà Thanh.

Trong những năm cuối cùng đen tối nhất của nhà Thanh, cả gia đình Thuần vương đã làm

đầy tớ trung thành trong nửa thế kỷ cho Từ Hy thái hậu, và ông nội tôi thì đã suốt đời làm việc trung

thành cho bà ta.

Ông nội tôi là con đẻ của Trang Thuận Ô Nha Nhị, hoàng phi của vua Đạo Quang, sinh năm

thứ 22 thời vua Đạo Quang và mất năm thứ 16 thời vua Quang Tự.

Giở “ngọc điệp” (sách kê dòng dõi

nhà vua) ra xem thì, trong thời gian 11 năm vua Hàm Phong (anh con bác của Thuần hiền thân vương

Dịch Hoàn) làm vua, trừ cái chức Thuần quận vương mà ông nội tôi lúc mười một tuổi được phong

theo lệ vì Hàm Phong lên ngôi, ông nội tôi chưa từng được “ân thưởng” gì hết, nhưng trong nửa năm kể

từ khi vua Hàm Phong chết, nghĩa là chỉ trong mấy tháng tôn hiệu của Từ Hy thái hậu xuất hiện, thì đột
 
Nửa Đời Trước Của Tôi
2


nhiên ông nội tôi liên tiếp được phong hàng loạt phẩm tước: Thống soái quân Hán kỳ Chính Hoàng,

Nội thần lãnh thị vệ kỳ Chính Hoàng, Đại thần ngự tiền, Đại thần hậu hộ, Quản sự thiện quốc doanh,

Quản sự thần phụng thần uyển, Quản sự tân cựu doanh phòng kỳ Chính Hoàng, Quản sự hoả thương

doanh, Quản sự thần cơ doanh...

Năm ấy ông mới 21 tuổi.

Một thanh niên 21 tuổi mà có vai vế lớn như

vậy, tất nhiên là vì có chị vợ làm hoàng thái hậu.

Song sự việc cũng không phải hoàn toàn như vậy.

Hồi

tôi còn nhỏ đã từng nghe kể câu chuyện như sau: một hôm, trong vương phủ có buổi diễn kịch, khi diễn

đến màn cuối vở “Trát mỹ án”, chú Tải Tuân lúc đó còn thơ ấu thấy Trần Sĩ Mỹ bị Ba Long Đồ đâm

chém máu me đầy mình, sợ quá ngồi bệt xuống đất khóc oà lên.

Ông nội tôi giận quá mắng chú tôi ngay

trước mặt mọi người: “Thật chẳng ra cái thớ gì cả, năm tao 21 tuổi đã tự tay tóm được Túc Thuận.

Còn mày như vậy thì sau này làm sao gánh gác nổi việc lớn của nước nhà?”.

Thì ra, việc bắt Túc

Thuận mới là khởi điểm thăng quan tiến chức của ông nội tôi.

Sự việc xảy ra hồi năm 1861.

Lúc bấy giờ chiến tranh Thuốc phiện lần thứ hai đã kết thúc

bằng việc ký hoà ước một cách nhục nhã.

Vua Hàm Phong trốn tới tình Nhiệt Hà

(2

) ốm nằm liệt

giường, trước khi mất, ông cho gọi ba vị đại thần ngự tiền và năm vị đại thần quân cơ đi theo ông tới

bên cạnh giường dặn phải dựng người con sáu tuổi là Tải Thuần làm hoàng thái tử và cử tám vị đại

thần này làm đại thần tán tương chính vụ (giúp đỡ quản lý việc nước).

Hôm sau vua Hàm Phong “thăng

hà”.

Thể theo lệnh vua, tám vị “cố mệnh đại thần” này phù Tải Thuần lên nối ngôi, đặt niên hiệu “Kỳ

Tường”, đồng thời nắm hết quyền bính của triều đình.

Tám vị cố mệnh dại thần này là Di thần vương Tải Viên,Trịnh thân vương Đoan Hoa,

thượng thư hộ bộ đại học sĩ hiệp biện Túc Thuận và năm đại thần quân cơ Cảnh Thọ, Mục Âm,

Khuông Nguyên, Đỗ Hàn, Tiêu Hựu Doanh.

Trong số người này, hai vị thân vương và đại học sĩ hiệp

biện là những người nắm thực quyền, mà Túc Thuận lại là người chủ chốt nhất.

Túc Thuận là người

được coi trọng hồi thời vua Hàm Phong, nghe nói y giỏi đề bạt “nhân tài”, từng giới thiệu và đề bạt

địa chủ người Hán là Tăng Quốc Phiên và Tả Tông Đường giúp triều đình nhà Thanh đàn áp cuộc

cách mạng Thái Bình Thiên Quốc.

Vì trọng dụng người Hán, nên y bị bọn quý tộc ghen ghét.

Có người

nói, trong thời kỳ Thái Bình Thiên Quốc hưng thịnh nhất, y vơ vét và bòn rút nhân dân cũng chỉ nhằm

đối tượng là người “kỳ”

(3

)

.

Cũng có người nói y rất hung ác, tàn nhẫn, chuyên quyền ngang ngược, có

nhiều thủ đoạn rất thâm độc đối với những ai không ăn cánh, vì vậy đã gieo mầm mống tai hoạ và bị

mọi người thù oán.

Kỳ thực, Túc Thuận bị giết, nguyên nhân căn bản nhất là vì giữa tập đoàn này với

phái thế lực mới vừa hình thành có mâu thuẫn gay gắt như lửa với nước, bọn Túc Thuận chưa biết rõ

Cung thân vương Dịch Hân

(4

) ở Bắc Kinh đang câu kết với người nước ngoài lúc bấy giờ đã có lực

lượng như thế nào.

Cung thân vương Dịch Hân vốn không phải nhân vật được lòng trong triều đình Hàm Phong.

Hàm Phong khi bỏ trốn đi tỉnh Nhiệt Hà đã để Dịch Hân ở lại Bác Kinh đàm phán với nước ngoài,

song công việc chẳng có gì vui sướng này lại tạo cho y một dịp may rất tốt.

Dịch Hân thay mặt triều

đình nhà Thanh đàm hoà với liên quân Anh - Pháp và tiếp nhận “Điều ước Bắc Kinh” mất quyền nhục

nước, do đó được đế quốc tán thưởng.

Vị “hoàng thúc” được người nước ngoài ủng hộ này tất nhiên

không cam chịu ở địa vị thấp kém hơn bọn Túc Thuận, hơn nữa lại được các vương công đại thần xưa

nay vẫn ghen ghét Túc Thuận dung túng, nên càng muốn thử sức xuất đầu lộ diện.

Đang lúc ấy, bỗng

nhận được chỉ dụ của hai vị thái hậu ở “Ly cung” tỉnh Nhiệt Hà phái người bí mật mang đến.

Hai vị thái hậu này, một là, hoàng hậu của vua Hàm Phong, sau mang tôn hiện Từ An, còn

gọi là Đông thái hậu, vị khác chính Từ Hy, còn gọi là Tây thái hậu.

Tây thái hậu vốn là cung nữ, vì có

thai với Hàm Phong nên được nâng làm quý phi, đẻ ra Tải Thuần là con trai duy nhất của Hàm Phong.

Về sau Tải Thuần làm vua, mẹ nhờ con được vinh hiển, trở thành thái hậu.

Không biết có sự sắp xếp gì

trước hay không mà Từ Hy vừa lên thái hậu, tức thì có một ngự sử dâng sớ đề nghị hai vị thái hậu ra

“thùy liêm thính chính”

(5

)

.

Đề nghị đó bị Túc Thuận và những người khác kịch liệt phản đối, nói là

triều đình nhà Thanh không có lệ này.

Đối với Từ An thái hậu là người không có dã tâm thì không sao,

nhưng đối với Từ Hy thì bà ta mang hận trong lòng.

Trước hết bà cố để Từ An thái hậu tin rằng một số

cố mệnh đại thần ấy rắp tâm làm phản, sau đó được sự đồng ý của Từ An, bà mật triệu Cung thân

vương Dịch Hân tới “Ly cung” ở tỉnh Nhiệt Hà bàn mưu tính kế đối phó.

Lúc bấy giờ, để củng cố

được thế lực của mình, nhóm Túc Thuận từng trăm phương nghìn kế đề phòng Cung thân vương ở Bắc

Kinh và thái hậu ở “Ly cung”.

Có nhiều lời đồn về việc hai thái hậu làm thế nào tránh được tai mắt của

nhóm Túc Thuận để liên hệ với Cung thân vương.

Có người nói chỉ dụ của thái hậu là do một người
 
Back
Top Bottom