Âu Cẩn Liên không biết tại sao thiếu nữ này lại mỉm cười thiện ý với mình, trong khi hai bên nhìn kiểu nào cũng biết là hai phe chính tà đối địch, rồi Âu Cẩn Liên dời mắt khỏi nàng ta, nhìn lại Tố Ngọc vẫn đang hậm hức cáu gắt với thiếu nữ váy đỏ mà tự nhiên thấy buồn cười, rõ ràng, hình như bên kia mới là đồng loại mà nàng ta nên thể hiện sự thân thiện đó.
Thế mà thiếu nữ váy đỏ thật sự chạy đến gần Âu Cẩn Liên, vòng quanh cô một vòng, sau đó cười tít mắt, nói: "Quả thật giống!"
?
Âu Cẩn Liên khoanh tay trước ngực quan sát thiếu nữ kỳ lạ, không đầu không đuôi lại bảo cô giống cái gì đó, dù Âu Cẩn Liên sẽ không vì chuyện này mà khó chịu nhưng hành vi của nàng ta thật sự rất khó để nắm bắt mà ứng phó, so với Tố Ngọc cứ lao vào giao chiến còn dễ xử lý hơn.
Haiz, Âu Cẩn Liên thở hắt ra, tuy không biết thiếu nữ mưu tính gì nhưng cô đang trong tình hình cần phải nhìn thấy Chu Chước Diệp bình an vô sự, thật không thể dây dưa với người lạ được, vì vậy bèn bước lên phía trước hai bước.
"Nếu cô không trả sư muội cho ta, thì phiền lắm đấy."
Tố Ngọc nghe thế không khỏi cười gằn một tiếng, đồng thời mặt nước dưới chân ả ta bắt đầu gợn sóng làm những đóa mạn châu sa nhấp nhô tản ra khắp hồ, vài bông trôi đến dưới chân của Âu Cẩn Liên, nhưng không ngờ chúng vừa chạm trúng chân cô lại lập tức tan biến.
Tố Ngọc có lẽ không để ý đến điều này vì tâm trạng của ả đang rất nóng nảy căm giận chỉ muốn nhanh chóng dồn hết ma lực để trả thù Âu Cẩn Liên, chỉ có thiếu nữ váy đỏ còn đứng ở sau lưng Âu Cẩn Liên là để ý và hiểu hơn ai hết, hoa của nàng ta không đơn giản chỉ là một loài hoa bi thương thông thường, mà chúng là loại hoa đã qua luyện chế, là một loại vũ khí cực độc giết người.
Nên là, một thứ như thế sao có thể dễ dàng bị loại bỏ chỉ bằng một cái chạm, trừ khi bông hoa ấy đã vô tình chạm phải một người sở hữu sức mạnh cường đại có thể thanh tẩy bất kỳ thứ gì đen tối trên thế gian.
Tuy nhiên, thiếu nữ lại muốn thử thêm lần nữa nên bèn biến ra một bông hoa đỏ rực rồi thả về phía của Âu Cẩn Liên, quả thật bông hoa đang từng chút tan vào hư không.
Ánh mắt thiếu nữ thoắt cái sáng rực như vừa tìm được một điều vui vẻ hứng thú, lập tức nhảy đến trước mặt Âu Cẩn Liên.
"Ta tên là Nguyệt Li."
Âu Cẩn Liên: Hình như, cô cũng không có hỏi.
Nguyệt Li lại rất cao hứng muốn làm quen, đôi mắt to tròn long lanh đó hoàn toàn không hề che giấu mong đợi để biết được cao danh quý tánh của cô, thậm chí Âu Cẩn Liên còn có cảm giác nếu như cô không trả lời thì nàng ta vẫn sẽ rất kiên nhẫn đứng đó chờ đợi, cho đến khi có được điều mình muốn biết thì thôi.
Thú thật, Âu Cẩn Liên bắt đầu có chút quan ngại với người này rồi đó.
"..."
"..."
"..."
Tố Ngọc bị cho ra rìa bên kia chứng kiến cảnh Âu Cẩn Liên và Nguyệt Li cứ ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta mà không quan tâm đến tình hình hiện giờ, ả ta biết mình sớm muộn cũng bị ma đoàn cho người đến truy bắt, nhưng không ngờ người đến lại là Nguyệt Li, bởi vì ả ghét cay ghét đắng nàng ta.
So về tuổi đời sống và làm việc dưới trướng của Ma Chủ, thậm chí sức mạnh cũng không thua kém nhưng từ khi Nguyệt Li xuất hiện, địa vị lẫn giá trị của ả ta lại như rơi xuống vực sâu không đáy.
Nguyệt Li được yêu mến bởi những Thủ Lĩnh ma đoàn, được cả Ma Chủ sủng ái, thứ nàng ta muốn, chắc chắn sẽ luôn có được, thật sự là chướng mắt vô cùng.
Còn Tố Ngọc, bao nhiêu năm cống hiến cho ma đạo, chỉ lấy cắp vài thứ vì tình thế bắt buộc lại không một ai thông cảm buông tha, nhất định muốn truy bắt ả ta cho bằng được mới thôi.
"Trước sau gì cũng chết, cả hai ngươi, hôm nay đừng hòng kẻ nào thoát được."
Hửm?
Nguyệt Li nghe vậy thì quay qua nhìn Tố Ngọc, dường như hiểu được ả ta đang nghĩ về chuyện gì mà thở dài tiếc rẻ, dù sao ả ta cũng từng là một phần của ma đoàn, tuy không hòa thuận nhưng nàng vẫn thừa nhận công lao của ả ta trong suốt thời gian qua, thậm chí là trước khi cả nàng tham gia vào ma đoàn, thì đã hay nghe đến danh tiếng của Tố Ngọc là một Thủ Lĩnh được Ma Chủ trọng dụng ra sao.
Đáng tiếc, Tố Ngọc lại tự tay đánh mất giá trị của bản thân sau khi vướng vào tình ái, nhưng ả ta không ý thức được điều đó, luôn cho rằng bản thân thụt lùi là do Nguyệt Li gây ra.
"Chết?
Sao ngươi lại chết?"
Nguyệt Li tay chống hong, bất đắc dĩ nói: "Ta truy bắt, chứ có truy sát ngươi đâu."
Trong mắt người ngoài, ma đạo tàn độc gặp mặt là phải diệt trừ, nhưng nội bộ ma đạo vẫn có những quy tắc nghiêm khắc dành cho Thất ma đoàn dưới trướng của Ma Chủ.
Mà Tố Ngọc vì yêu đương luôn sao nhãng trong mọi công việc mà Ma Chủ giao phó, đỉnh điểm là sau khi những đứa con của ả ra đời, ả nuông chiều dung túng cho chúng nổi loạn khắp nơi, cuối cùng chúng tự chuốc họa vào thân bị diệt trừ, Tố Ngọc đau khổ vì mất con mà làm liều, đánh cắp Phục Ngọc Ma và những công cụ dùng để hồi sinh kẻ đã chết của Ma Chủ rồi trốn đi, nhằm để hồi sinh hai đứa con sinh đôi của ả.
Mà Ma Chủ từng có lệnh, không ai được phép hồi sinh kẻ đã chết nếu không được sự cho phép của ngài.
"Ta không quan tâm, cô ta đã giết con của ta, nếu cô cản trở, ta cũng không do dự giết cả cô đâu Nguyệt Li!"
"?"
Nguyệt Li quái lạ quay đầu nhìn Âu Cẩn Liên, rồi nhìn lại Tố Ngọc nói: "Ngươi đau khổ quá rồi loạn trí à, con ngươi là do kẻ khác giết mà?!"
Tố Ngọc gào lên: "Là cô ta!!!
Ta vốn đã đến bước cuối cùng hồi sinh chúng, chỉ còn một chút nữa thôi...một chút nữa thôi..."
Ả ta run rẩy vì giận dữ, tròng mắt bây giờ cũng nhuộm thành một màu đỏ tươi, có dấu hiệu của việc không thể kiểm soát được nhân dạng sắp trở về nguyên hình.
Âu Cẩn Liên bên này thì bình tĩnh xoa cằm, nói vậy, chuyện cặp sinh đôi bị chiếm xác hóa ra là Tố Ngọc muốn dùng hai người họ hiến tế để hồi sinh cặp hung thú kia.
"Thế, Cự Sa là sao?"
Âu Cẩn Liên nhìn Nguyệt Li hỏi.
Nguyệt Li nghe Âu Cẩn Liên bắt chuyện với mình lập tức vui vẻ, cười đáp: "Tố Ngọc nhận nuôi nó đó, quá trình gặp gỡ của họ thì ta không rõ.
Nhưng mà mỗi ngày, ả ta đều đi bắt con người và ma thú về cho nó ăn không thiếu ngày nào.”
"..."
Nghe thế, ánh mắt của Âu Cẩn Liên chợt tối dần đi, không thiếu ngày nào, vậy có bao nhiêu người đã phải chết oan uổng dưới tay ả ta và có biết bao nhiêu thân nhân của họ phải đau khổ vì người nhà mất tích, thậm chí còn chẳng tìm được thân xác để an táng?
“Nguyệt Li cô nương, cô muốn làm quen với ta à?”
Nguyệt Li gật đầu cái rụp.
“Vậy thì tiếp theo, cô nương sẽ phải suy nghĩ lại chuyện này đó.
Bởi vì, ta chắc chắn không thể tha mạng cho Tố Ngọc.”
Lời của Âu Cẩn Liên vừa dứt, Nguyệt Li còn chẳng kịp phản ứng gì thì đã thấy cô đứng đối diện Tố Ngọc bây giờ đã trở về nguyên hình hung thú, ả ta giơ chân lên và dứt khoát giẫm mạnh xuống.
Âu Cẩn Liên nheo mắt, không hề có ý định tránh né mà cô chỉ nâng cánh tay lên, đã uy vũ chặn được một cú đạp ngàn cân của ả.
HUH!!!
Tố Ngọc không khỏi sửng sốt khi cảm thấy chân của mình cứ như đang giẫm phải một bàn chông đầy gai nhọn và khiến ả ta sinh cả ảo giác rằng, thật sự bàn chân đã bị đâm xuyên qua, cơn đau đớn lập tức truyền đến đại não làm ả phải vội thu chân về, lùi lại mấy bước cảnh giác.
Nguyệt Li thì tròn xoe mắt tự hỏi thứ ánh sáng đáng sợ vừa rồi là sao?
Do nàng lần đầu gặp Âu Cẩn Liên thì cảm nhận được khí tức dễ chịu của cô giống một người mà nàng yêu thích nên mới muốn tiếp cận làm quen, biết đâu cơ hội để nàng gặp lại người đó sẽ tăng cao hơn mà không nghĩ rằng, so với người ấy, cô hoàn toàn là ở một đẳng cấp khác.
Nguyệt Li gãi má bắt đầu thấy quan ngại thay cho Tố Ngọc, lần này, ả ta thật sự chọn nhầm đối tượng để gây hấn rồi.
“Nguyệt Li cô nương.”
Âu Cẩn Liên chợt gọi, nói: “Ta tên Âu Cẩn Liên.”
Nguyệt Li có chút ngỡ ngàng vì Âu Cẩn Liên đột nhiên xưng tên, nhưng nhanh chóng nàng hiểu ra, Âu Cẩn Liên xưng tên là để nàng biết người sau đây sẽ giết Tố Ngọc tên gọi là gì để nàng quay về báo cáo với Ma Chủ.
Âu Cẩn Liên biết Nguyệt Li đến đây để bắt Tố Ngọc về chịu tội, nhưng nếu Tố Ngọc chết mà không rõ thủ phạm là ai thì lại làm khó Nguyệt Li.
Tuy hai bên một chính một tà, nhưng Âu Cẩn Liên không có vấn đề gì với Nguyệt Li cả và ngược lại.
“Ả ta đang giữ sư muội ta làm con tin, nên ta có giết ả, cũng là hợp lý.”
Âu Cẩn Liên nói rồi dùng Linh lực kết thành một thanh kiếm, dưới sức ép tinh thần của cô, Tố Ngọc tràn ngập căng thẳng gầm gừ, mà ánh mắt của ả ta bây giờ khi nhận thức được thực lực của hai bên quá chênh lệch thì mới bắt đầu lo sợ, ả sợ bản thân còn chưa kịp trả được thù gì thì đã chết không kịp trăn trối.
Nguyệt Li cũng cảm thấy Tố Ngọc đang truy cầu tiếp viện từ mình, nhưng Nguyệt Li cũng hiểu rõ Âu Cẩn Liên mạnh hơn nàng rất nhiều.
Thế nên, cách duy nhất mà Nguyệt Li có thể giúp Tố Ngọc giữ lại cái mạng của ả, là thương lượng.
“Cẩn Liên tiểu thư, xin chờ đã.”
Nguyệt Li kiều diễm bước đến gần, nàng hơi nghiêng đầu, nói: “Ừm, dù sao thì ta cũng cần hoàn thành nhiệm vụ, chi bằng, tiểu thư chừa lại cho ta nửa cái mạng của ả ta, ta giúp tiểu thư lấy lại vị sư muội kia, được không?”
“...”
Âu Cẩn Liên nhàn nhạt đảo mắt nhìn Nguyệt Li một chút, nhưng khi ngó lại Tố Ngọc thì trở nên lạnh lùng hơn.
Thật ra, cô cũng cảm thấy ý của Nguyệt Li rất ổn thỏa cho cả đôi bên, mặc dù cô muốn Tố Ngọc phải đền tội nhưng thiết nghĩ, thay vì để ả ta chết dưới tay cô và lỡ có ai đó vì muốn trả thù cho ả mà tìm đến cô nữa thì cũng rất phiền phức, thôi thì cứ giao lại cho ma đạo tự xử người của bọn họ lại hài lòng hơn.
“Xin cứ an tâm, ta nhất định sẽ có cách quản lý thật chặt chẽ Tố Ngọc về sau.”
Nguyệt Li khẳng định.
Âu Cẩn Liên lại không đáp gì mà bỗng nhiên vung thanh kiếm ánh sáng lên, động tác một chưởng đẩy thanh kiếm bay về phía Tố Ngọc trước sự kinh hãi không né được của ả ta và bất ngờ của Nguyệt Li, thanh kiếm đã đâm thẳng vào lồng ngực của ả rồi biến mất.
Tố Ngọc lập tức trợn trắng mắt rồi ngã uỳnh xuống, Nguyệt Li thì nhất thời không thể phản ứng được nhiều vì Âu Cẩn Liên ra tay quá nhanh và vô cùng dứt khoát.
“Như ý cô nương, ta lấy một nửa cái mạng của ả.”
Nguyệt Li:...
Tố Ngọc nói gì cũng là hung thú cấp cao, lấy nửa mạng…dễ vậy sao?
“Cẩn Liên tiểu thư, cô rốt cuộc là ai?
Tu vi của cô không khớp với những gì cô vừa thể hiện.”
Hừm.
Âu Cẩn Liên làm như không nghe câu hỏi này, cô vươn vai như thể mệt mỏi lắm, hỏi ngược lại Nguyệt Li: “Ta cũng thắc mắc vì sao cô nương tiếp cận ta đấy?”
!
“Ahaha…”
Nguyệt Li đột nhiên bật cười giả lả, nàng hoàn toàn là dáng vẻ lẩn tránh vội chạy đến dùng thuật biến Tố Ngọc trở lại dạng người, vác ả ta lên nói: “Ta chỉ có thể nói, mục đích của ta tiếp cận tiểu thư không xấu.”
“...”
Điều này thì Âu Cẩn Liên có thể tin.
Nhưng cuộc trò chuyện của Âu Cẩn Liên và Nguyệt Li không lâu sau đã bị gián đoạn khi hai người đồng loạt phát hiện có hai hơi thở tiến đến gần đây, trong đó một người ở cấp bậc Nộ Quân Kỳ mà Âu Cẩn Liên không biết người này là ai, nhưng khí tức của người đang đi cùng thì chính là của Chu Chước Diệp.
Xem ra, ai đó đã cứu được tiểu sư muội trước khi Nguyệt Li kịp ra tay rồi.
“Nguyệt Li cô nương.”
Âu Cẩn Liên thấp giọng, thái độ nghiêm túc của cô làm Nguyệt Li cũng hiểu là cô muốn nàng mau chóng rời đi.
Tuy nhiên mọi chuyện lại không kịp vì với cảnh giới Nộ Quân kỳ, họ xuất hiện quá nhanh, khoảnh khắc Âu Cẩn Liên đối mặt với Chu Chước Diệp khi đứng bên cạnh Nguyệt Li, bầu không khí tự nhiên lại trở nên rất kỳ quái khó tả.
“Quả là to gan, còn dám qua lại với ma đạo!”
Ký ức nguyên chủ bất ngờ xẹt qua, thì ra người này chính là Phong chủ của Viên Mạn phong, Đường Trạng.
Nguyệt Li biết tình thế không ổn, đây không phải lúc để nàng giao chiến với một kẻ mạnh như người đàn ông kia, lập tức khởi động ma pháp chuồn lẹ.
Chỉ tiếc nếu không phải người đàn ông mắt sáng tai tinh, thì nàng đã có thể gửi lời chào đến Âu Cẩn Liên và nhắc cô bảo trọng rồi.
Mà Đường Trạng thấy Âu Cẩn Liên để Nguyệt Li đi khỏi mà không bắt lại, thậm chí còn không có chút thù địch hay có ý định truy đuổi nào thì cau mày không vui lòng, xưa nay hai phe chính tà luôn đối địch gay gắt, chưa từng có ngoại lệ mà hôm nay ông ta lại chứng kiến đệ tử của Tiên môn tha mạng cho ma đạo, làm trái môn quy.
Chuyện này truyền ra ngoài, người đời lại không khỏi xem thường Bạch Cửu Huyền Môn nhân nhượng với cái ác.
“Ngươi biết tội chưa?”
Âu Cẩn Liên im lặng nhìn xuống, không biết đáp gì cho hay.
Giây sau, cô bị trói lại.
“Không chỉ qua lại với ma đạo lại còn khiến sư muội bị thương nặng, ngươi còn gì biện minh?”
Bấy giờ, Âu Cẩn Liên mới chịu lên tiếng, thế nhưng câu trả lời của cô lại là: “Không có.”
Giống như một lời thừa nhận, những gì mình đang bị cáo buộc cũng có thể là sự thật.
Chu Chước Diệp kinh ngạc sa sầm mặt mày, nắm chặt tay thành quyền.
Nàng gắt gao nhìn Âu Cẩn Liên mà tâm trạng cực kỳ hỗn tạp, nàng biết mình bị thương không phải do Âu Cẩn Liên, nhưng vừa rồi chỉ cần Âu Cẩn Liên chịu chối bỏ rằng cô không giống như những gì Phong chủ nói, cô không qua lại với nữ nhân váy đỏ kia, thì nàng đã có thể giải vây.
Ấy vậy mà, Âu Cẩn Liên không khác gì đã thừa nhận, khiến lời bên miệng nàng lại phải trôi ngược xuống họng, thậm chí là nghẹn uất.
Lúc này, Âu Cẩn Liên đột nhiên nhìn Chu Chước Diệp không rõ cô muốn truyền tải ý gì, nhưng cái thở phào của cô thật sự khiến trong lòng Chu Chước Diệp nổi sấm.
Âu Cẩn Liên đang nhẹ nhõm thì thấy nàng bình an sao?
Tại sao chứ?
“Âu Cẩn Liên, ngươi đường đường là đại đệ tử của Tiên môn chủ mà lại làm ra hành động trái môn quy, nay ta thay mặt Tiên môn chủ trách phạt ngươi, ngươi có phục hay không?”
Âu Cẩn Liên rũ mi, đáp: “Đệ tử không còn gì để nói.”
Đường Trạng hừ lạnh một tiếng, khi ông ta phát hiện khí tức của Chu Chước Diệp ở Thạc Hoàng Tiêu, lúc tìm được và phát hiện nàng bị thương nặng trong lòng ông ta đã tức giận biết bao nhiêu, dù trước đó đã có chuyện gì xảy ra nhưng Âu Cẩn Liên với cương vị là sư tỷ lại không bảo vệ được sư muội bình an, thì đó là lỗi của cô.
Bây giờ lại còn phát hiện cô qua lại với người của ma đạo, trong khi chính ma đạo là kẻ đã khiến Chu Chước Diệp bị thương, lúc này Đường Trạng chỉ hận mình vẫn chưa đủ quyền lực để trục xuất Âu Cẩn Liên mà thôi.
“Được, trở về Tiên môn, đến Cực Hàn Cảnh bảy ngày.”
!!!
Chu Chước Diệp giật thót hoảng hốt quay đầu nhìn Đường Trạng, nàng từng ở trong Cực Hàn Cảnh, chỉ một ngày đã chịu không nổi thì Âu Cẩn Liên làm sao có thể sống sót qua bảy ngày?
“Nhị sư thúc, Cực Hàn Cảnh là quá…”
Chu Chước Diệp còn chưa kịp nói hết, vì Đường Trạng sớm biết thế nào nàng cũng sẽ xin giảm nhẹ hình phạt cho Âu Cẩn Liên nên đã ra tay trước một bước, làm nàng ngất đi.
Sau đó, ông ta mang theo Âu Cẩn Liên trở về Bạch Cửu Huyền Môn, không nói hai lời ném cô thẳng vào Cực Hàn Cảnh.
Trước khi cánh cổng đá nặng trịch đóng lại, Âu Cẩn Liên nhìn Chu Chước Diệp bất tỉnh được Đường Trạng đỡ lấy, nheo mắt không rõ đang nghĩ về điều gì.
Trong khi đó ở Thạc Hoàng Tiêu, lúc kết giới bị Đường Trạng phá, chim nhỏ cũng bay xuống bên dưới nhưng lại không kịp tìm thấy được Âu Cẩn Liên, mà còn phát hiện khí tức của chủ nhân biến mất đột ngột, tuy nhiên nó không hề hoảng loạn vì tin tưởng chủ nhân của nó không ai có thể làm hại được, mà cô bất ngờ biến mất hẳn là đã rơi vào hoàn cảnh nào đó phải diễn kịch.
Chim nhỏ hiểu rõ, liền bay về Xuân Nhan Các để chờ đợi.