15.
Trường tướng quân cứ nghĩ mọi việc hẳn là kết thúc xong xuôi rồi.
Nàng đã dâng tấu xin về hưu mổ gà bán tiết canh, chắc mẩm mấy ngày nữa Hoàng đế sẽ hào hứng mà phê chuẩn.
Lại chẳng ngờ chân trước thư xin nghỉ việc của nàng vừa tung cánh bay đi, chân sau hoạn quan thân thiết bên người Hoàng đế đã tung tăng bước đến.
"Kính Thiên Đại tướng quân, nô phụng tuân ý chỉ của Thánh thượng, mời ngài dời gót đến cung Càn Đức ạ."
Trường tướng quân bỗng chốc cảm thấy tâm thần không yên.
Cứ nghĩ kịch hát đã hạ màn, sân khấu đã buông rèm rồi nàng mới hí hửng trả lại đạo cụ khóc thuê quen thuộc của mình - củ hành tây và bột ớt - cho phu nhân phó tướng chế biến bữa tối.
Ai dè thì ra các diễn viên và biên kịch lại vẫn lòng đầy đam mê, không chịu xuống đài à.
Trường tướng quân nửa run run nửa lắc lư tiến vào chính điện cung Càn Đức.
Phía trước đợi nàng là Hoàng đế, phía sau đợi nàng là đội quân Cấm Vệ.
Bên trái nhìn nàng là Thái tử, Hoàng tử, Thế tử, ái chà chà còn có Giai Nghi cu nhang, bên phải nhìn nàng là tướng quân Lưu Hải và phó tướng Trần Nguyên.
Vừa nhìn diễn viên xung quanh liền biết sắp tới sẽ có một màn hí kịch xuất sắc tuyệt luân, khắc cốt ghi tâm, mãn nhãn lòng người.
Mở bài với Thái tử bóng gió dông dài, ân cần hỏi han Trường tướng quân từ sức khỏe, thời tiết, đường đi Tây Bắc lên kinh thành cho đến cuộc sống mới ở thủ đô.
Thân bài đến phiên Tứ Hoàng tử xa gần ám chỉ, thương hoa tiếc ngọc một người con gái yểu điệu (???), yêu kiều (???) nhường này vậy mà lại phải lén lút sống ở trong quân ngũ, chắc hẳn không dễ dàng gì, ôi thật thương thay cho Trường tướng quân.
Kết bài tới lượt Thế tử giả vờ kinh hoàng thảng thốt rồi ngay tức thì chính trực quả cảm mà hót lên: Ô hô Trường tướng quân gan to bằng trời, dám dối trên gạt dưới, giả nam tòng quân!
Bất kể vì lý do gì, bất kể đạt được công trạng ra sao, cũng quả thật đáng chém vạn lần, xin Thánh thượng thưởng phạt phân mình mà xét xử.
Phải biết Thái tử và Tứ Hoàng tử vốn là đối thủ cạnh tranh một mất một còn trên con đường đi đến ngai vàng.
Thái tử, Tứ Hoàng tử và Thế tử lại càng là đối thủ tình trường sòn sòn cùng theo đuổi Giai Nghi cu nhang vô cùng ác liệt.
Vậy mà lần này để có thể triệt hạ Trường tướng quân, ba vị tử lại bất chấp hiềm khích hiện tại lẫn mâu thuẫn lúc trước, nhất trí đồng lòng cùng bắt tay hợp tác, quả thật là cảnh tượng trăm năm hiếm gặp, đáng quý lắm thay.
Nhưng ngẫm kĩ thì mọi chuyện cũng không quá bất ngờ.
Một vị tướng quân mang trong mình mệnh cách rồng thần bảo hộ, được vạn dân tin tưởng, nghìn dân ngưỡng vọng, tay nắm binh quyền, chân giành công trạng, không diệt trừ ngay làm sao buổi tối những vị hoàng tôn quý tộc này có thể an tâm ngủ yên?
Lại nói, vương triều Đại Lương cũng không phải chưa từng xuất hiện Nữ đế, càng không cần bàn đến dăm bảy vị Đế vương xuất thân từ nghiệp cầm binh.
Do đó, hai vị hậu duệ hoàng tộc Thái tử và Tứ Hoàng tử hết sức ăn ý, đều muốn diệt trừ mối hiểm họa ngay từ trong trứng nước.
Mối hung hiểm to bự Trường tướng quân lúc này lại đang mải mê ngơ ngác, ồ thì ra bí mật kinh thiên động đất của mình đã có người biết rồi.
Nhưng Trường tướng quân cũng chỉ ngạc nhiên một cái thế thôi.
Nàng sao mà không hay quân doanh Đông Bắc toàn là hang ổ gián điệp của Hoàng đế, suốt ngày tung người trong đêm, giấu mình trong cây, trừng con mắt to, nheo con mắt nhỏ, vểnh méo cả tai, ưỡn lệch cả mũi ra mà soi mói nghe ngóng tin tức chứ.
Bí mật bé tẹo này của nàng hiển nhiên chẳng thể thoát nổi thần thông pháp nhãn của các vị ảnh vệ, nằm vùng rồi.
Trường tướng quân ung dung thong thả mà quỳ xuống dập đầu: "Thần tội đáng muôn chết, không lời thanh minh."
Thái tử, Hoàng tử, Thế tử hít hà một hơi.
Ủa có thế thôi hả?
Dễ dàng vậy hử?
Mấy người bọn họ đã chuẩn bị sẵn tư thế và tinh thần nghênh đón một màn khóc nháo, tự tử, biện minh, bốc phét thần sầu như ở trên triều hôm trước rồi mà.
Sao hôm nay bỗng nhiên lại dịu ngoan meo meo thế?
Hay là có mưu hèn kế bẩn gì?
Sự thật ngay sau đó đã chứng minh ba vị lá ngọc cành vàng này quả nhiên nhìn xa trông rộng, hiểu biết kẻ thù sâu sắc.
Trường tướng quân quật cường hô lớn: "Dối gạt tòng quân, tội trạng khó tha, thần cam nguyện cùng thiếu tướng Giai Nghi bên quân doanh Đông Bắc dâng đầu đền tội."
Lần này cả Thái tử, Hoàng tử, Thế tử đều suýt thì tắt thở.
Giai Nghi đang đứng ở bên cũng lập tức quỳ xuống, cảm thấy hít thở không thông.
Bí mật của mình vốn được giấu giếm kín mít cơ mà, sao người này lại biết vậy ta.
Ôi cu nhang đây cũng quá coi thường sắc đẹp của mình và đôi mắt của quần chúng nhân dân rồi.
Nàng xinh đẹp như một chú chim sơn ca, lại luôn được mấy vị đẹp trai quyền bự xúm xít vây quanh.
Người ta có muốn dối lòng tưởng bở rằng mấy anh con rồng cháu phượng này đều tự dưng đoạn tụ chơi gay hết thì cũng chẳng thể nào che lại lương tâm mà tin nổi.
Thái tử, Hoàng tử, Thế tử cùng phó tướng Trần Nguyên đồng thời nhất loạt rống lên: "KHÔNG ĐƯỢC!"
Đồng lòng đồng thanh đến độ tí thì rung chuyển cả mấy cột chống trần nhà trong cung Càn Đức, giàng ôi tiếng rống ấy mới tha thiết làm sao.
Trường tướng quân một lần nữa cay đắng cảm khái cái gọi là một cuộc đời hai số phận.
Đều là nữ tướng giả trai, một người là nữ chính vạn nhân mê, một người lại là nữ chính vạn nhân giết, cao xanh hỡi, cái nghiệp chướng bố khỉ gì thế này.
Cao xanh ấm ức.
Cao xanh oan uổng.
Cao xanh bất lực.
Cao xanh có thể làm gì bây giờ!?
Giai Nghi cu nhang đâu chỉ là học trò cưng bên phó tướng Trần Nguyên, bông hoa mộc lan tươi đẹp duy nhất của binh sĩ Đông Bắc, đâu chỉ là thanh mai trúc mã sâu nặng với Thế tử Phạm Hy, huynh đệ kết nghĩa thắm thiết cùng Hoàng tử Lương Húc, tri kỷ tâm giao khó xa khó rời của Thái tử Lương Huy, nghe đồn nàng còn là ánh trăng sáng trên cao trong mắt Vương tử giặc Thát, máu đầu tim đỏ thắm nơi đáy lòng Viễn Lâm Đại tướng quân Phạm Khánh bên Đông Hải kia kìa.
Chưa hết đâu, đạo lý nói không sai, quen biết người cao quý chẳng thà tự thân mình cao quý.
Giai Nghi cu nhang đương nhiên là phải sở hữu gia thế hiển hách khủng bố, chói mù mắt chó người đọc rồi.
Nàng là cô con gái duy nhất của Trưởng công chúa Trường Ninh - chị gái cùng cha khác mẹ với Hoàng đế và Thượng thư bộ Hộ Giai Nghĩa - người nắm trong tay mạch máu kinh tế toàn bộ vương triều Đại Lương.
Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, bốn trí tuệ, Giai Nghi tất tần tật đều có hết.
Người ta không chạy theo như vịt, chết mê chết mệt nàng ấy chẳng nhẽ lại đi nghĩ quẩn mà tương tư Trường tướng quân chỉ có đúng, ờm, rơi lệ?
Cắn lưỡi mười cái, không tự tử được thì tự tỉnh lại đi!
Vậy là, sau một hồi rúng động trần nhà, cả đám tai to mặt lớn uốn lưỡi hít hà, Trường tướng quân bỗng dưng từ có tội lại trở thành công lớn che tội.
Chẹp chẹp chẹp, quả thật là hưởng diễm phước từ Giai Nghi cu nhang mà.
Trường tướng quân cười khẩy: "Theo như lời vàng ý ngọc của ba vị Thái tử, Tứ Hoàng tử, Thế tử đây, thì do thần mang trên mình công lao đánh đuổi giặc Thát nên mới được tha tội.
Vậy dám hỏi thiếu tướng Giai Nghi rốt cuộc sở hữu công trạng gì mà lại được nhân nhượng?"
Từ bé tới giờ, Trường tướng quân chính là cái dạng ghen ăn tức ở, ích kỷ nhỏ nhen như vậy đấy.
Dù biết bản thân nếu nói ít đi một câu thì thiên hạ đều vui, nhưng nàng lại cứ muốn chọc bị thóc thọc bị gạo mấy câu để chính mình phải vui nhất cái đã.
Giai Nghi cắn chặt răng đầy ấm ức.
Nàng thật ra cũng có công trạng ở trong quân đó nhưng lại xấu hổ không muốn tự khoe, trông ra mình sẽ không được vô tư, hào hiệp cho lắm.
Phó tướng Trần Nguyên bắt sóng mỹ nhân cực nhanh, vội vàng mồm trước miệng sau ca ngợi hết lời.
Bắt được một tên mật thám thì phóng đại lên thành giết sạch mười tên, xua đuổi một đám giặc cỏ thì thổi phồng lên diệt trừ một núi thổ phỉ, nửa đêm nhảy vào lều của Định Hải Đại tướng quân bày mưu hiến kế cũng được mang ra khen ngợi là cúc cung tận tụy luôn.
Giai Nghi thẹn thùng cúi đầu, chắp tay luôn miệng xưng không dám kể công, tất cả chỉ đơn giản là bổn phận và trách nhiệm của mình.
Khí khái hào sảng, phong độ tiếu sái không kể xiết, mỗi tội lại bị Định Hải Đại tướng quân dội cho một lu nước lạnh.
"Những công trạng này không thể so với chiến tích đánh đuổi giặc Thát của Kính Thiên Đại tướng quân được."
Một lời vừa ra cả đám quyền quý liền ngây người như phỗng.
Ủa Trần Nguyên là phó tướng của ông anh mà ha, Trần Nguyên vừa nâng người lên, ông anh lại ngay tức thì đạp người xuống là sao?
Rốt cuộc ông anh thuộc phe địch hay phe ta?
Dân tất xanh chuyên nằm vùng phản chiến à?
Trường tướng quân cũng bồi hồi xúc động.
Tướng quân Lưu Hải, người quả nhiên thấu hiểu lại nuông chiều sự xấu tính nhỏ nhen của con.
Cả đám quyền bự lại lại lại một lần nữa vận động hết công suất khua môi múa lưỡi, à thì là mà giả trai tòng quân cũng không thể tính là tội được, bất kể nam nữ nếu có thể vì nước nhà mà xông pha chiến trường ấy chính là đáng quý đáng thưởng.
Tóm lại, Giai Nghi cu nhang không thể bị phạt.
Trường tướng quân nhếch môi cười khẩy đã tới độ sắp méo cả cơ mồm luôn: "Thì ra thần vốn không có tội để phạt, ngược lại có công để thưởng."
Hoàng đế vốn đang nhìn trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi toán loạn trước mặt mà rung râu thích thú, nghe giọng điệu nguy hiểm này của Trường tướng quân, bỗng nhiên cảm thấy mình lại chuẩn bị phải thổ huyết tới nơi.
"Thần dối gạt tòng quân, vốn không dám cầu xin bề trên ban thưởng.
Chỉ khẩn thiết mong ngóng bệ hạ có thể tha thứ cho Định Hải Đại tướng quân tội làm trái thánh lệnh, tự tiện phân phát quân lương trước đó.
Lúc ấy chiến sự khẩn cấp, Định Hải Đại tướng quân là vì chiến thắng mới dùng hạ sách ấy.
Thần xin bệ hạ nể tình Đạo Võ vương quá cố và mạng hèn của thần mà tha tội cho Đại tướng quân."
Lần này cả đám có chức có quyền lũ lượt thở phào.
Tốt, tốt.
Không đòi hỏi cái gì quá đáng, chỉ xin tha cho một lão tướng hết thời mà thôi.
Hoàng đế cũng vuốt ngực nuốt máu lại vào họng.
Tốt, tốt.
Trấn Sơn Đại tướng quân vừa mất, Hoàng đế cũng chưa có ý định ngay lúc này thanh toán thêm một vị Đại tướng quân nào khác, sợ hỏng bét hình tượng hiền đức anh minh của mình.
Nhà nhà người người vui mừng nhất trí.
Trường tướng quân cũng sung sướng mê li, mắt sáng rực nhìn sang Định Hải Đại tướng quân như muốn nâng tay chỉ trời hô lên: Tướng quân Lưu Hải, ngài yên tâm!
Lần này con nhất định sẽ không để Hoàng đế hãm hại thêm bất kỳ ai ở phe ta nữa!
Định Hải Đại tướng quân nhìn nàng trìu mến, chỉ hơi nhẹ lắc đầu mỉm cười.
Chuyện đến đây những tưởng đã xong, ai ngờ Hoàng đế lại vẫn chưa hài lòng.
Lần nào muốn chỉnh Trường tướng quân cũng không được mười phần như ý, Hoàng đế bỗng chốc cảm thấy có chút bất ổn.
Tương lai chỉ sợ Trường tướng quân sẽ không ngồi yên chịu bắt nạt như Trấn Sơn lão tướng trước đó.
Chưa kể...
Hoàng đế khẽ liếc mắt về phía Trường tướng quân và Định Hải Đại tướng quân.
Hai người không có danh phận của thầy trò nhưng lại có tình nghĩa của thầy trò.
Cả hai đều sở hữu tiếng tăm tốt, chiến công cao, quyền bính dày nặng.
Hoàng đế chống cằm, nhẹ gõ ngón tay lên trên án gỗ từng tiếng lạch cạch.
Lưu Hải là một con chó săn đắc lực.
Nhưng chó săn nhiều năm rong ruổi ở đất xa biên cương, cuối cùng vẫn nhiễm mùi hoang dã và ngông cuồng bất kham, dễ dàng quên đi chủ nhân chân chính của mình.
Đúng lúc này, như cảm nhận được điều gì đó, Định Hải Đại tướng quân bỗng chợt quay đầu, đối diện thẳng tắp với cái nhìn của đế vương trên cao.
Sau đấy, y tiến lên và quỳ xuống.
"Kính Thiên Đại tướng quân tài cán xuất chúng, chiến công lẫy lừng, đương nhiên xứng đáng được trọng thưởng.
Nhưng với thân phận nữ nhi, dẫu là phần thưởng quý giá tới đâu cũng chẳng sánh bằng một cuộc hôn nhân tốt đẹp.
Bệ hạ, tại sao không nhân cơ hội này mà ban hôn cho Đại tướng quân?"
Cả cung điện thoáng chốc lặng ngắt như tờ.
Một sự yên tĩnh quỷ dị từ từ bao phủ toàn bộ không gian.
Một nụ cười sung sướng khẽ khàng nở rộ trên môi của vị Đế vương cửu ngũ.
Thế nào là một con chó săn đắc lực?
Là ở bộ răng nanh sắc nhọn có thể xé xác tất cả con mồi?
Là ở trực giác thần kỳ có thể tinh tế phát hiện trước mọi nguy hiểm?
Hay là ở thời khắc chủ nhân vừa động đậy ý niệm muốn diệt trừ nó, nó liền có thể ngay tức thì hèn mọn khom lưng, bày ra năng lực xuất sắc và ưu thế bất bại của bản thân, hóa giải khó khăn cho chủ chân, khiến chủ nhân luyến tiếc từ bỏ một thanh đao chém người cực kì thuận tay?
Lưu Hải à Lưu Hải.
Khanh thật khiến trẫm không nỡ mà.
Hoàng đế một khi chớp được cơ hội liền quả thật dứt khoát, tuyệt tình, không để lại cho đối thủ một chút đường lui.
Ngài hạ xuống một lời nói còn kinh khủng hơn mọi lời nói.
"Kính Thiên Đại tướng quân Trường Khanh mang thân phận nữ nhi mà lại quả cảm, can trường, sẵn sàng đứng lên xông pha bảo vệ nước nhà trong lúc nguy nan, giỏi giang không thua gì đấng nam nhi, mày liễu chẳng kém cạnh mày râu.
Trẫm từ tận đáy lòng là ngưỡng mộ, thán phục.
Nay thấy Kính Thiên cũng đã mười bảy tuổi xanh mà vẫn chưa có đính ước, lại xét nhân phẩm, dung mạo, tài đức đều xứng đôi với Thái tử Lương Huy.
Trẫm thuận theo ý trời liền quyết định ban hôn cho Kính Thiên Đại tướng quân và Thái tử, vọng Kính Thiên trung thành và tận lực phò tá con trẫm, vì ngàn đời thái bình thịnh thế của Đại Lương."
Thật ra muốn hủy hoại một người, không nhất định phải coi người nọ là kẻ thù mà phanh thây chém giết.
Muốn hủy hoại một người, đặc biệt là nữ tử, thật ra có thể biến người nọ trở thành một phần của mình, là bạn đời, là người thân, là phụ thuộc.
Từ đó lợi dụng người nọ, hút máu người nọ, chiếm lấy hào quang công tích, ăn trên xương cốt huyết nhục, từ từ từng chút một mà ngấu nghiến, nhấm nháp, nuốt chửng.
Thu phục một nữ tướng quân quả thật dễ dàng hơn thu phục một nam tướng quân rất nhiều, rất rất nhiều.
Nhất ngôn cửu đỉnh của Đế vương vừa thốt ra, phản ứng của người xung quanh nhất thời đều cực kì phong phú.
Có kẻ như thể trời sập tới nơi, thiếu điều lăn quay ra đất mà ngất xỉu.
Có kẻ lại sung sướng cuồng hoan, chỉ hận không thể ngay lập tức đốt pháo ăn mừng, cùng toàn dân chung vui.
Thái tử đương nhiên là theo trường phái trời sụp đất nứt, mặt mày xanh lì xanh lét.
Giai Nghi cu nhang thì cảm thấy sững sờ cùng có chút nghèn nghẹn, tri kỷ tâm giao đời này kiếp này của nàng cuối cùng cũng phải thành hôn rồi ư.
Trái ngược thì Thế tử Phạm Hy, phó tướng Trần Nguyên lại mày ngài rạng rỡ, thần thanh khí sảng khi đối thủ tình trường nặng kí nhất cuối cùng cũng bị đá đýt khỏi cuộc chơi khà khà khà.
Tứ Hoàng tử thì vô cùng rối rắm mâu thuẫn, cứ vặn vẹo mãi giữa nửa mừng nửa lo - mừng vì ông anh trai tình địch sắp đi lấy vợ, sợ vì ông anh trai cây khế sắp ngồi lên ngai vàng.
Trường tướng quân vốn được cho là người mang mệnh rồng trên thân, đại diện cho khí vận thần thánh bậc nhất của Thiên tử Đế vương, tính chính danh chính thống đanh thép tột cùng của bậc Hoàng gia Quân chủ.
Thái tử có thể cưới một người có mệnh số, tính chính danh như vậy thì còn lo gì giang sơn xã tắc không nằm gọn trong tay, Tứ Hoàng tử nào thò được nửa cẳng chân chó xen vào?
Thậm chí, dẫu ngay bây giờ Tứ Hoàng tử có triển lãm toàn bộ tài cán ngút trời mà gã hằng nhất mực tự hào ỡm ờ nửa giấu nửa lộ, thì cũng vẫn thua cái nhà ở một điểm, đó chính là không có cửa, cửa sổ không có, lỗ chó càng không.
Đừng nói là Tứ Hoàng tử, bất kì ai phản đối Thái tử ngồi lên ngôi vị Trữ quân, bôi nhọ hoàng tộc Lương thị không xứng thống trị sơn hà, Thái tử và Lương thị đều có thể ngúng nguẩy bĩu môi, thoải mái đáp trả nhưng vợ ta, con dâu nữ quyến nhà ta lại sở hữu khí vận Thiên tử do trời cao chỉ định à nha.
Vợ chồng tông tộc chính là một thể, có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục, đồng hưởng giang sơn, cộng trị thiên hạ, còn ai có thể ho he cái gì?
Đấy chính là sức mạnh khổng lồ của tính biểu tượng tín ngưỡng, của tính chính danh trong thời đại này.
Lại nói, Trường tướng quân tiến cung trở thành Thái tử phi rồi, là chết già, chết bệnh, chết vì bị phi tần khác ghen ghét hãm hại, hay chết vì sinh con vẫn còn chưa biết được đâu.
Lúc ấy chẳng phải khí vận Đế vương, tính chính danh này nọ đều hợp tình hợp lý quy hết về hoàng gia Lương thị à.
Hoàng đế quả nhiên nhìn xa trông rộng, vì con cháu, vì ngai vàng, vì tổ tông, vì giữ gìn giang sơn xã tắc cho họ Lương, không gì Hoàng đế không thể mưu tính.
Nếu Thái tử thông minh một chút, ắt hẳn lúc này nên thuận theo lòng cha già Hoàng đế mà nhắm mắt đưa chân, tự kết kiễu ý lộn tự nguyện kết hôn với Trường tướng quân.
Oanh liệt hi sinh trinh tiết đời trai để đổi về quyền thế cuồn cuộn bao la ngập trời, nào có cuộc mua bán làm ăn ở đâu mang lời được hơn vậy?
Tứ Hoàng tử còn đang ấm ức giận dỗi ngốc ở một góc, đỏ mắt, ghen tỵ, hận với ông anh trai ruột thừa, thiếu điều khóc la đòi được thay anh trai hi sinh trinh tiết mà ứ được kia kìa.
Nhưng Thái tử lại cứ không chịu đánh đổi trinh tiết.
"Phụ hoàng, nhi thần đã có người trong lòng."
Thân trai mười hai bến nước, ngụp trong bến đục một cái là đổi về mười một cái bến trong, tội tình gì đâu?
Hoàng đế lạnh lùng buông lời: "Thái tử cẩn trọng lời nói."
"Phụ hoàng, nhi thần đã có người trong lòng!
Nhi thần cầu xin phụ hoàn-"
"Thái tử.
Bất kể người trong lòng Thái tử là ai, ngôi vị Thái tử phi chỉ có thể là Kính Thiên Đại tướng quân."
Câu chữ đanh thép như bỗng chốc đập nát cả cung điện tĩnh lặng chết chóc.
Ánh mắt của Hoàng đế lúc này chính là ánh mắt của một Quân chủ không cho phép bất kì con tốt thí nào được phép phá hủy bàn cờ của hắn.
Dù con tốt thí đó có là cốt nhục của hắn đi chăng nữa.
Còn Trường Khanh ngay lúc này chỉ lẳng lặng đứng yên ở trong góc.
Đôi mắt nàng, trong suốt khoảng thời gian vừa rồi, vẫn luôn âm thầm, mong mỏi, dõi theo bóng hình một người.
Trong suốt khoảng thời gian vừa rồi, hàng trăm câu hỏi 'Chuyện gì vừa xảy ra vậy?' chậm rãi hiện lên, để rồi lại bị hàng ngàn câu hỏi 'Vì sao lại làm như vậy?' từ từ thay thế.
Hàng vạn câu hỏi 'Con người trước mắt là ai vậy?' chầm chậm xuyên thủng tim gan cho đến khi tất cả chỉ còn chết lặng 'Thật sự là tướng quân Lưu Hải ư?'.
Cho đến cuối cùng, Trường Khanh vẫn không thể đợi được dù chỉ một cái ngoảnh đầu của người nọ.