Khác (Nữ Phụ, XK, NP)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!

(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Trượt băng


Em sẽ nhường anh cho con đó

Vì em không rảnh giành xuơng của con chó

Chó vẫn mãi là chó

Và một ngày nào đó em sẽ cho con chó ấy....

VÀO NỒI

________________________________

Những bông tuyết trắng xoá nhỏ nhỏ cứ rơi trên đường đi

Hai chiếc xe đen cứ lao thẳng về trung tâm thành phố

Trong chiếc xe đen chạy phía trước không khí vừa ấm vừa lạnh khiến cho người ngồi trong xe cảm thấy vô cùng khó chịu

Ghế sau xe là cô và thằng em trai yêu quý và hiện tại tay cô đang luồn vào trong áo khoác của nó (yêu cầu đừng nghĩ bậy chỉ là ôm nhau cho ấm thôi) cô tự cằm lên đầu nó an tĩnh nhắm mắt khung cảm thật ấm áp làm sao còn bên ghế lái không khí như bị kéo xuống âm độ lạnh đến rợn người

Hắn ta một tay cầm vô lăng nhưng mắt vẫn chuyên chú nhìn vào gương chiếu hậu nhìn chằm chằm cô

Em trai cô thấy vậy phóng ánh mắt như sét của mình vào người hắn cô là của cậu không cho hắn nhìn ai biểu làm đau chị hắn bây giờ lại nhìn chị hắn với ánh mắt đó thật là muốn móc mắt hắn ra

Hắn ta cũng không vừa liền phóng lại hôn thê của anh ta sao anh ra không được nhìn thằng nhóc ranh con đáng ghét

Cô vẫn đang ngủ mà không biết trời đất trên vai là cục bông trắng nho nhỏ và giống chủ của mình nó đang ngủ

"Chị chị chị ơi" cậu lay lay cô dậy tới nơi rồi mà chị cậu vẫn chưa dậy nha nhưng cục bông nào đó thì đã dậy rồi cái mắt nhỏ cứ cạ cạ vào má cô khiến cô mở mắt

"Oáp..~" dạo này cô rất lười rất muốn ngủ chỉ vì cái thân thể mỏng manh yếu đuối này cô mới thức có ba bốn đêm mà bây giờ đâm ra lúc nào cô cũng buồn ngủ chỉ cần thoải mái và yên tĩnh chìm vào giấc ngủ đối với cô rất dễ dàng và không thèm phòng bị

Bởi vì ở thế giới này chưa ai biết đến cô nên cô bỏ đi lớp phòng bị cũng là lẽ đương nhiên cứ sống trong nguy hiểm lo âu cận kề cái chết đã sinh ra cho cô một quáng tính hay nói rõ hơn chính la thói quen luôn luôn đề phòng hoặc cảnh giác bởi vận một giấc ngủ ngon đối với cô lúc đó rất là quý giá bây giờ thoải mái như vậy ngu gì không tận hưởng nhỉ???

"Rồi mà chị dậy rồi" cô vươn vai vài cái hai tay xoa nhẹ hai đầu nhỏ của hai cục bông trắng kia

Nhìn nơi này con lại nhớ về mẹ tại sao lúc ấy mẹ không chạy đi tại sao lúc ấy ba và mẹ lại chết thay cô chính bọn người vô nhân tính kia đã cướp mẹ và ba cướp đi hơi ấm gia đình của cô cướp mất niềm hạnh phúc duy nhất của cô nói tôi là ác quỷ là quái vật vậy sao các người không xem lại mình cơ chứ

Nắm tay cậu nhóc kia cô bước vào nơi gợi nhớ lại cho cô bao nhiêu kỷ miện bao nhiêu đau thương

Cô bây giờ không còn là Lâm ThiênÂn như lúc trước cô bây giờ là Hoàng Kiều Ân có gia đình mới có cuộc sống mới không còn cô độc nữa

Tạm biệt quá khứ đau thương

Bước vào trong là một sân băng lớn và cái khu này vắng tanh chỉ thấy loáng thoáng hai bóng người đang cùng trượt trên mắt băng dày những động tác cứ lặp đi lặp lại cô cũng không mấy để ý tới họ

Cô thích thú chạy lại gần cái sân băng cảm giác lạnh lạnh chạy dọc cơ thể cô

Thích thật đấy lâu lắm rồi cô mới được tới đây nhỉ

"Tôi không nghĩ là cô biết trượt băng đấy" vẫn là nụ cười khinh bỉ ấy đôi mắt còn không thèm liếc cô dù chỉ một lần mắt vẫn chuyên chú hướng về phía cặp nam nữ kia

"Biết hay không biết không liên quan tới anh" cô chỉ liếc hắn một cái rồi quay gót bước đi cô cũng chẳng thèm quan tâm anh ta nhiều làm gì cho mệt cô xách mông vào phòng thay đồ em cô cũng lon ton chạy theo sau

Và quá trình thay đồ của cô diễn ra 15 phút

Bước ra khỏi phòng thay đồ cô chính là làm mọi người đứng hình

Mái tóc bạch kim được cột cao lên đỉnh đầu cả thân hình xinh đẹp được bọp trong bộ đồ trượt băng màu chàm tay còn xách theo một đôi giày trượt băng nàu trắng (au cũng không biết diễn tả bộ đồ này ra sao các bạn hãy để trí tưởng tượng nó bay cao bay xa nhé)

"Trượt thôi mọi người" cô thấy mọi người cứ nhìn mình chằm chằm mình liền hơi chau mày mặt cô dính gì sao nhìn cô như người ngoài hành tinh đi lạc vào nơi này vậy

Cô kéo mọi người ra khỏi tâm trí của chính mình

"Trời ơi con tôi đẹp quá" bà chạy lại khen trời ơi con gái bà cưng chết được không uổng công bà tốn bao nhiêu hại gạo nuôi nấng

"Trời ơi con dâu tôi như thiên thần ấy"

.....

Tiếp theo chính là một màn khen muốt rớt lỗ tai nha nhưng tiếng cười chính là không ngớt

"Em có thể không" bây giờ cô mới để ý nha em trai cô mặc một bộ trượt băng màu lam nhàn nhạt pha chút trắng mái tóc bạc được chải chuốt vuốt keo kỹ càng giơ tay trước mặt cô ngỏ ý mời nhìn hảo soái nga không biết bắt cóc tên này bán với giá bao nhiêu nhỉ

"Được chứ" cô đặt tay nhỏ lên đôi bàn tay kia đôi chân thon dài bắt đầu chuyển động lướt trên mắt băng nhẹ bẫng

Lúc đầu chỉ là nắm tay trượt theo vòng tròn tiếp theo là những động tác khó hơn thường chỉ có những vận động viên trượt băng chuyên nghiệp mới làm được cô lại thực hiện nó rất nhẹ nhàng rất thoải mái không có sự cứng nhắc cũng không có sự gò bó quá tạo cho màn trình diễn càng thêm đẹp mắt

Điều ày khiến ai cũng trố mắt nhìn đại tiểu thư của Hoàng gia khi nào lại biết trượt băng mà lại trượt thành thục như vậy tuy chàng trai kia có sự bối rối trong từng động tác nhưng họ lại hoà hợp đến bất ngờ và con cáo kia cũng ngạc nhiên không kém

Cậu lúc đầu có hơi sợ bởi vì bản thân mình học bộ môn này chưa lâu nên không có kỹ thuật điêu luyện nhưng nhận được ánh mắt an ủi cùng nụ cười ấm áp kia của chị mình tâm cũng dần thả lỏng từng nhịp theo tiết tấu của cô

Cặp đôi lạ mặt kia cũng khó lòng mà dõi mắt theo hình bóng theo từng tiết tấu nhẹ nhàng uyển chuyển của cô đẹp đến mê người

Mọi người như bị cuốn vào màn trình diễn đẹp mắt của cô kết thúc là động tác em cô nhấc bổng cô lên

"Hảo đẹp đẹp lắm" ba cô là người lên tiếng đầu tiên đưa mọi người trở về với thực tại

Tiếp theo chính là những lời khen không dứt

Đại tiểu thư Hoàng gia bây giờ lộ bản chất thật của mình khiến ai cũng vui vẻ đặc biệt là cha mẹ của cô

Con gái họ đưa họ từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác là cho họ vô cùng tự hào từ khi con bé tỉnh dậy tính cách thay đổi hoàn toàn khác nó biết qua tâm mọi người hơn nó thay đổi cách sống của mình sau này Hoàng gia nở mày nở mặt rồi

________________________________

Chương này có vẻ hơi nhạt au xin lỗi mọi người vì đã ra trễ 🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇

Au cũng học lớp 9 rồi đang trong quá trình quan trọng nên au sẽ ra trễ một tý

Mọi người đừng trách au nhé au thực sự xin lỗi vì sự chậm trễ của mình 🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇

Mong mọi người thông cảm cho au đừng bỏ truyện của au 😭😭😭😭😭😭

Chương sau sẽ đậm hơn 😂😂😂😂
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Chỉnh sửa


Vì truyện của ta hơi phi logic về việc nữ chính là bác sĩ mà ghét mùi thuốc khử trùng nên ta sẽ chỉnh lại

Còn về việc cô làm sát thủ mà sợ ma là

Sợ ma là một chuyện làm sát thủ là một chuyện cô là sát thủ giết người trong bóng tối thì có liên qua tới ma âu vì vậy ta mới tạo cho nhân vật nữ chính sợ ma đâu phải người nào cũng hoàn hảo mỗi người phải có nỗi sợ của riêng mình

Au sẽ cố chỉnh sửa lại tính ách của nữ chính🙇🙇🙇🙇🙇🙇

Vì vậy đừng bỏ truyện của au nhaaaa😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Du học nào!!!


Tạm biệt người tôi đã từng thương

Tạm biệt những quá khứ dơ bẩn kia

Nguyên chủ chúng ta đi thôi!!!

________________________________

Mùa đông buốt giá qua đi mùa xuân ấm áp mát mẻ cũng đã ghé qua nơi này cũng là lúc Hoàng Kiều Ân cô chuẩn bị bước đầu của kế hoạch

Nam chính nữ chính cho tôi xem các người có bàn tay vàng của tác giả hỗ trợ sẽ đối đầu với tôi như thế nào

Đừng làm tôi thất vọng về sự chờ mong của mình đối với các người

Hôm nay là ngày mà Kiều Ân cô lên đường bay sang nước H nơi cô sẽ tá túc vài năm nơi đó vừa đẹp thời tiết lại khá dễ chịu đất ở đó tuy hơi đắt nhưng gia đình nguyên chủ có một căn hộ khá rộng cho cô ở đó

Tuy nói là hôm nay bay nhưng thực tế rằng cô vẫn đang chổng mông lên trời ngủ chẳng biết trăng sao là gì



*Rầm*cánh cửa phòng cô mở toang sau đó từ từ rới xuống nền nhà được trải thảm

"Con gái à dậy thôi sắp tới giờ bay rồi không dậy sẽ bị trễ đó" mẹ của cô từ đâu bay ra lôi cô dậy và lắc trời ơi sắp trễ giờ bay rồi mà còn ngủ được sao

"Vâng" với một lực đạo rất ưa là nhẹ đó cô không tỉnh mới là lạ dụi mặt vài cái sau đó ôm đồ đã chuẩn bị sẵn vào phòng vệ sinh

"Lẹ rồi xuống nha" mẹ cô nói vọng vào sau đó thì từ tốn bước ra ngoài

Sau 30 phút thay đồ và kiểm tra đồ thì cô ôm con cáo đang ngủ kia đi ra khỏi phòng

Dưới nhà là ba mẹ velà em trai cô Hoàng Thiệm Vũ ủa cô nhớ hôm nay nó phải đi học mà

Dưới nhà khi thấy cô bước xuống cũng ngẩn người một lúc tuy họ biết con gái họ đẹp nhưng không cần lúc nào cũng làm người khác ngạc nhiên thế chứ

Trên người cô chính là một chiếc đầm màu nâu chân đi đôi giày bata màu trắng mái tóc bạch kim dài giờ được búi lên đỉnh đầu rất gọn gàng khuôn mặt không hề trang điểm đẹp tựa tiên sa theo sau cô là hai cái vali to màu trắng

Thiện Vũ chạy lại đỡ lấy hai cái vali to kia hôm nay chị cậu đi du học rồi nha không còn ai chơi với cậu nữa không còn được chị dẫn đi ăn nữa chị cậu hôm nay đi cậu mới không thèm đi học xin nghỉ buổi này để tiễn chị nha

"Không phải em đang đi học sao" cô chau mày lên tiếng giờ này đáng lẽ ra nó đang ở trường học tại sao nó còn ở đây

"Em xin nghỉ để tiễn chị nha" Thiện Vũ đưa đôi mắt ngấm lệ nhìn cô, chị của cậu sắp đi

"Chị có đi luôn đâu" cô giật giật khoé mắt cô chỉ là xa nhà có 3 năm họ rảnh rỗi có thể qua thăm cô mà đâu cần khóc như cô sắp chết đến nơi vậy

"Thôi cũng sắp tới giờ rồi chúng ta đi" mẹ cô lên tiếng kéo cô và Thiện Vũ lên xe phóng thẳng tới sân bay

Dòng người tấp nập ồn ào trong đó có bóng hình một cô gái đang ngồi trên một chiếc vali to màu trắng để cho một chàng trai kéo đi

Người ngoài nhìn vào cứ nghĩ họ la người yêu của nhau

Nhưng không họ chỉ là chị em

Vì sao cô phải làm vậy ưa vì cô lười cái sân bay này rộng gần chết đi nãy giờ cô mỏi chân rồi thân thể này cũng nhỏ không tới độ mập như con heo nên ngồi lên cái vali to kia cũng không vấn đề gì khỏi phải mỏi chân nữa Thiện Vũ thấy vậy chỉ cười trừ cho qua ai bảo đó là người mà cậu yêu quý làm gì

Ba mẹ cô thấy vậy cũng chỉ cười nhẹ con bé từ khi sinh ra đã rất yếu ớt nên đi lâu như vậy không mệt mới là lạ

Gần tới cổng soát vé cô leo xuống vali chỉnh đốn lại trang phục

"Đưa con tới đây được rồi con sẽ tự đi tới đó" cô lấy vali vủa mình cúi người tạo ra một góc 90°

"Cảm ơn ba mẹ vì đã không bỏ con vào đúng sinh nhật mẹ 3 năm nữa con sẽ có món quà bất ngờ dành cho mẹ" cô cười nhẹ như trấn an lòng của mọi người cô với thân thể nay chỉ có 15 tuổi tự đi qua nước ngoài một mình thân làm bậc cha mẹ như họ lo lắng là lẽ đương nhiên

Nhưng cô sống được hai kiếp rồi đi du học một mình cũng chẳng có vấn đề to tát

"Qua dó nhớ ăn uống cho đầy đủ, đừng học quá sức nhé con, đừng để bị người khác bắt nạt, tuyệt đối không được đi chơi quá khuya sẽ rất nguy hiểm, nếu kiến thức nặng quá về đây với mẹ......" một bài ca dặn dò của mẹ cô được tạo ra từ đây từ nhỏ đã yếu ớt như vậy lúc nào cũng học gia sư nên tới trường là điều rất xa xôi nay con gái bà lại đòi tự đi du học một mình xã hội khắc nghiệt như vậy không biết nó có sao không

"Đi đường cẩn thận" ba cô cũng lên tiếng nhắc nhở con gái ông nay đã trưởng thành rồi nhưng thật sự rất đáng lo

"Chị...không đi có được không" một đứa bé to xác chính là từ để cô diễn tả Thiện Vũ bây giờ nước mắt cũng từng giọt thi nhau rơi xuống ướt đẫn khuôn mặt dễ cưng của Thiện Vũ ai nhìn cũng sẽ mềm lòng nhưng cô là ai mà những giọt nước mắt kia có thể dụ dỗ cô được sao

"Chuyện này không được chị không đi luôn em không cần phải khóc con trai làm sao lại dễ khóc như vậy" cô lực bất tòng tâm với cậu nhóc to xác nay rồi cô lấy tay xoa đầu Thiện Vũ

"Thôi tới giờ rồi con đi nha ba mẹ" cô nói rồi quay đi bước đi tới cổng rồi quay lại vẫy tay và nở nụ cười tươi rói như ánh nằng

Rồi quay đi môi nở nụ cười nửa miệng ánh mắt lạnh lùng không chút giao động ấm áp khi nãy như bị xoá xổ khỏi người cô

Những cử chỉ ấp áp kia dần được thay thế bằng sự lạnh lùng kiêu ngạo

Các người cứ chờ đi Hoàng Kiều Ân tôi đây sẽ trả lại những gì mà các người đã trao cho tôi trả lại hết

Thù mới nợ cũ tôi sẽ trả lại cho các người

Đau đớn ngày xưa từng chút từng chút tôi sẽ cho các người nhận lấy phải cho các người hiểu được nỗi đau mà tôi dã nhận từ các người đau đớn như thế nào

Các người nói tôi là ác quỷ cũng không sai bởi vì từ khi sinh ra tôi chính là nhân vật phản diện nên các người đừng mong sống yêu ổn

Đúng giờ máy bay cất cánh đem theo một con ác quỷ rời xa thành phố xinh đẹp này

Tại một góc ở sân bay lớn một thân ảnh của người đàn ông vẫn luôn dõi mắt theo chiếc máy bay đó cho đến khi nó khuất dần sau những tầng mây trắng tinh khôi

"Tại sao khi tôi trở về em lại rời đi" máy bay đã rời đi người đan ông mặc quân phục không lâu sau cũng rời đi

_______________________________

Mọ người thấy được không ạ

Xin lỗi vì đã ra trễ nha nhưng ta có vài việc riêng nên không hay viết được bây giờ rảnh tý ta viết cho mọi người nè😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Chung cư mà hiện đại hơn cả biệt thự


Cuộc chơi còn chưa bắt đầu

Các người còn chưa thấy được hết

Tôi ác độc như thế nào

________________________________

Máy bay từ từ đáp xuống sân bay lớn nhất nước H

Lẫn trong dòng người tấp nập là thân hình nhỏ nhắn của một tiểu thiên sứ nhưng nét cười trên khuôn mặt lại là nụ cười lạnh lùng của một ác quỷ

Cô kéo hai chiếc vali to kia đi về phía cổng ra của sân bay để con cáo kia ngồi trên vai nó thích thú ngắm quang cảnh tấp nập này đây như là lần đầu hắn được tới nơi này đi lúc trước toàn bị nhốt trong một căn phòng lớn màu trắng những công cụ máy móc kia lúc nào cũng làm đau nó nhớ lại chỉ thêm căm phẫn bọn tiến sĩ quái vật kia

"Bạch bạch ngươi không sao chứ" cô thấy nó cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ thì liên tiếng hỏi thăm

Nó chỉ gừ gừ và cái đó dụi mặt vào cổ của cô cả người co thành một cục nhỏ

Cô nhìn nó rồi bước nhanh ra cổng bạch bạch bị bệnh rồi

Thật ra tên nó không phải là Bạch Bạch mà là Lam Bạch tên này là cô đặt cho nó nha nó không có tên vì cô thích màu Lam mà nó cũng vậy còn người của nó thì toàn là màu trắng trừ con mắt đỏ au kia ra nên từ đỏsinh ra cái tên Lam Bạch nhưng cô lúc nào cũng gọ hắn là Bạch Bạch thật khó chịu mà nhưng tên của nó lúc trước chính là XZ489 nha nhưng nó không thích cái tên đó

Cô bước ra tới cổng lớn bắt lại một chiếc tacxi rồi chở con về chung cư

Chung cư rất lớn có bể bơi có một nhà kính xung quanh được bao phủ bởi cây xanh tươi tốt xung quanh chung cư còng trồng rất nhiều cây to và hoa đường bướcvào chung cư có một dài phun nước, ngay bên mép còn có thể tháy một núi giả chảy nước róc rách

Chung cư này là sự kết hợp hài hoà giữa cổ đại và hiện đại nhìn hoàn mĩ vô cùng

Mẹ quá cố của nguyên chủ quả thật có tay nghề thiết kế

Không sai chung cư này là nơi mà người mẹquá cố của nguyên chủ đã dốc sức thiết kế ra sau này vì không thường xuyên lui tới nên nơi đây trở thanh chung cư 5 sao vàng giá một tháng ở đây bằng một căn nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố

Vì sao nơi này phải trả tiền theo tháng thì là so ba cô không muốn công sức mẹ quá cố kia mất đi nên không cho bán mà chỉ cho thê số tiền thu được từ việc này đề mang đi từ thiện đây cũng là tâm huyết cả đời của mẹ nguyên chủ cô cũng chẳnh để ý lấy tấm thẻ ra vào quẹt nhẹ lên cửa

Mẹ của nguyên chủ cũng thật kín đáo sau này ra ngoài chắc cũng phải hơn 10 phút đi nãy giờ cô quét thẻ muốn gãy tay rồi cả chục cánh cửa người mẹ vĩ đại ấy sợ trộn vào đây sao

Nếu có trộn thật tên đó cũng phải yêu nghề và nhẫn nại lắm công nghệ trong đây khá phức tạp nếu muốn đột nhập chỉ sợ là hái sao trên trời còn dễ hơn

Cô đi một hồi quẹt muốn nát thẻ đi muốn gãy dò cuối cùng cũng tới phòng của cô trên đó ghi rõ tên cũng cô

Cánh cửa mang màu tím khác hẳn tất cả cửa phòng mà cô đi qua căn phòng nay chính là căn phòng mà mẹ nguyên chủ thiết kế dành riêng cho nguyên chủ

Thú vị đây không biết trong đó có gì

Cô mỉm cười nụ cười đầy âm mưu nếu nhìn vô mà không biết cô đang âm mưa xấu xa thì chắc chắn tên đó bị mù

Cô quẹt nhẹ thẻ lên một miếng kim loại dưới tay nắm cửa cánh cử từ từ được tháo chốt mở ra cho cô

Nội bộ chờ nó mở khoá với chốt làm vô nhịn tức muốn nội thương

Mẹ nó lâu tới đáng sợ tên trộm nào chui vào đây thì bỏ nghề đi là vừa

Bước vào căn chung cư hạng sang kia làm cô không khỏi choáng ngợp trước vẻ lộng lẫy và xa hoa của nó căn phòng mang theo một màu trắng và lam nhàn nhạt đi thẳng vào là phòng khác một bộ salong màu đen tuyền đối diện nó là chiếc ti vi bự bên dưới là đầu đĩa cùng loa còn một ngăn đựng các cuốn sánh mà cô không thể hiểu được chữ của nó còn đối diện salong là một cửa kính sát đất trong suốt hoàn toàn là từng vật liệu đặc biệt chỉ có trong nhìn ra được như khi nhìn vào trong hoàn toàn không thấy gì chỉ thấy một màu đen nối ra một lan can rộng hình nữa tròn

Tiếp theo là phòng bếp trang trí hoàn toàn theo kiểu phương Tây chỉ ngăn cách phòng bếp một bức tường kính trong còn kèm theo một khu riên chứ hoàn toàn rượu nhìn mà mắt cô sáng như đen pha

Tiếp theo là phòng ngủ căn phòng bài trí khá đơn giản một chiếc giường to màu kem nhạt đối diện là một tivi màu hình phẳng kế bên giường là một bàn trang điểm màu trắng có một cửa kính trong giống phòng khách nối ra một ban công nhỏ được trồng thêm máu câu hoa oải hương tím tô điểm thêm là vài chậu hoa phong lan xinh đẹp

Bước chân vào phòng tắm đậo vào mắt cô là một cái bồn tắm cũng hình tròn màu trắng xung quanh phòng tắm đề được lạt đá hoa cương

Đi tới phòng nữa chính la nguyên chồng sách được xếp ngăn nắp đập vào tâm trí cô hảo đây còn hơn cả thiên đường sát mép phòng còn có một ban làm việc gỗm lim kế nên là chiếc ghế màu trắng

Xắp xếp quần áo vào trong tủ cô mấy một bộ đồ mát mẻ thay ra sau đó nằm ình ra giường mà.....ngủ

Con cáo kia cũng chỉ lắc đầu rồi đi lại ngủ cùng cô nhưng nó lại chui vào áo cô chỉ nhô phần đầu nhỏ ra khỏi cổ áo còn thân thì đang yên vị trên ngực mềm của cô

Chị nhà ta đi ngủ không mặc đồ trong nên con cáo kia thoải mái ăn đậu hũ của cô

Tôi không ác nhưng tại các người biến tôi thành ác quỷ

________________________________

Lại là au đây

Au lại đăng chương nè

Au mong mấy chương truyện của au giúp mọi người giả toả căng thẳng trong việc học nè

Cho ta ý kiến của mọi người về chương này nhé

Yêu mọi độc giả của ta😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Gặp nam chủ kiêu căng đáng ghét


Chỗ đáng yêu của con chó là

Hiểu được tiếng NGƯỜI

Chỗ đáng nể của một số người

Là biết sủa tiếng CHÓ

___________________________________

Lúc cô tỉnh dậy cũng đã 6 giờ tối rồi dậy vì cơn đói làm cô thức giấc

Phải nga từ trưa tới giờ một giọt nước còn chưa vô bụng không đói mới làm lạ

Lồm cồm trèo xuống giường con cáo kia hiện tại vẫn ngủ cho dù trời có sập nó vẫn không tỉnh

Cô lục lọi trong tủ sau đó đi vào nhà tắm

Tiếng nước róc rách từ từ vang lên cô bước ra với cái khăn quấn trên đầu trên người cô là một cái áo thun màu tím nhạt cùng một cái quần jean ngắng ngồi trước ban trang điểm xấy khô tóc sau đó cột lên xéo sang một bên thoa chút son dưỡng

Xong xuôi công việc rườm ra phức tạp kia cô đi ra khỏi phòng ngủ sau đó đóng cửa lại xem ra lần này phải để con vật kia ở lại rồi

Sau một man quẹt thẻ để mở cửa cuối cùng cô cũng tới được nhà để xe

Dắt chiếc môtô yêu quý của mình ra đội nón bảo hiểm leo lên xe và...phóng một cái vè cát bụi bay tứ tung

Còn các bạn thắc mắc làm sao mà chiếc môtô kia lại xuất hiện ở đây là do cô rảnh rỗi sinh nông nổi chạy đi tiêu tiền vì chán quá mà tiền của nguyên chủ có đè sắp chết cô luôn vô tình ưng được chiếc bé yêu này nên thế là cô bắt đầu công cuộc rinh bé yêu này về tay mình, cô cũng cực khổ không kém mới rinh được bé yêu nay về nhà cư nhiên cô đi mua xe gặp một con không biết chạy môtô lao vào giành giựt nhất quyết không cho cô lấy được bé yêu này về nhà và với lý do hết sức máu chó và nhảm nhí là do cô đẹp hơn nó nên nó nhất quyết giành đồ của cô đẹp cũng là một cái tội sao trời nhưng vì ông trời luôn có mắt nên nhìn trúng một người con gái xinh dẹp như cô đây và đã ban phước xuống cho cô

Chiếc bé yêu dĩ nhiên thuộc về tay cô

Nhưng vì vung tiền hơi lố nên trong tai khoản của cô từ một con số có cả chục số không mà bây giờ còn đúng mười số không

Sống sao với số tiền này trong ba năm đây chắc chết đói mất

Cuộc đời thật quá bất công đi

Nhưng cô là ai cô là Hoàng Kiều Ân thông minh xinh đẹp giỏi giang tất cả những từ dùng để ca ngợi mà bạn biết

Tôi sẽ vừa học vừa làm muahahahahhahahhahahaha

Tiền ơi chị đến với ngươi đây

Chạy một hồi cô cũng tới được một nhà hàng cũng không sang trọng mấy nhưng cũng thuộc loại vừa mắt của cô

Vừa bước vào mùi hương khá dễ chịu khiến tâm tình cô thoải mái không ít đi nhưng ngay sau đó mặt cô lại đen một cách bất bình thường

Sao đi đâu các người cũng có thể xuất hiện trước mặt ta vậy

Các bạn biết sao không bởi vì có một tên khó ưa đang đi lại phía cô và đó là siêu sao nổi tiếng gần đây sao anh ta cũng kiêm luôn nam chủ trong truyện Dạ Diễm Vỹ hừ nếu nói cô ghét ai nhất trong truyện thì chính là tên này kiêu căng thấy ớn làm như hắn ta có giá lắm đấy

Mắt màu vàng hoàng kim lấp lánh tóc màu đỏ hung hấp dẫn

Lý do rất đơn giản bởi vì trong dàn hậu cung oai hùng kia có mình tên này là tóc đỏ à mà tên nam chủ nào đi đâu cũng có vầng hào quang chói loá kia bao quanh nhận ra hắn cũng khá dễ

Hình như có gì đó sai sai

Hắn ta cực kỳ có giá mới đúng nhưng trong mắt cô bãi phân còn có giá hơn hứ

Xin lỗi vì sỉ nhục anh ta như vậy nhưng tại sao anh ta lại sỉ nhục nhân phẩm danh dự thậm chí là gia đình cô

Đối với cô có qua có lại nhưng phạm vào giới hạn của cô cho dù là nam chính hào quang đầy người bàn ta vàng của tác giả hỗ trợ cô đây cũng chẳng sợ

Anh ta sỉ nhục cô được mắc gì cô không được sỉ nhục anh ta

Cái này là cô sỉ nhục trong tâm trí cô a còn hắn trực tiẽp đem cô lên đai truyền hình mà sỉ nhục tức không chứ cô làm vậy là nương tay lắm rồi

"Chà chà ai đây đại tiểu thư Hoàng gia danh tiếng vang xa đây sao thật bất ngờ" giọng nói có chút trầm thất nhưng không quên mang theo một chút khinh bỉ cùng chán ghét của Dạ Diễm Vỹ vang lên thành công kéo hồn đang lơ lửng trên trời cô về hạ giới

"Hử danh tiếng của tôi xem ra nhiều người biết nhỉ" cô thoát khỏi suy nghĩ của mình nở một nụ cười trào phúng hahaha muốn đấy võ mồm với cô trừ khi Lý Mạc Sầu sống lại lúc đó may ra vặt lại cô được một câu

Một đứa con nít chưa dắt mũi mà đòi đấu với cô chọc cười cho thiên hạ chắc

"Tiếng tăm là lẳng lơ dâm đãng của cô không ai không biết" quái lạ ánh mắt kia từ đâu mà có ánh mắt nhìn thấu tâm cam mọi vật trong ánh mắt kia người ta có thể thấy rõ một màn sương dày đặc che đi tất cả biểu cảm tất cả cảm súc trong nó khiến họ không thể hiểu người con gái kia đang nghĩ gì

"Tôi không biết là Dạ thiếu gia đây để ý tới nó anh không sợ nó làm ô uế trí óc anh sao" nụ cười trên nôi cô tắt hẳn thay vào đó là khuôn mắt tựa búp bê sứ thanh cao tao nhã nhưng không kém phần năng động

"Cô đây là đang chơi lạc mền buộc chặt nhưng Hoàng tiểu thư xin đừng phí công vô ích nó không có tác dụng với tôi đâu nên cảm phiền cô đừng tới gần tôi" Dạ Diễm Vỹ xua xua tay ý tứ xua đuổi rõ rành rành hừ cho dù cô ta không trang điểm thì đẹp thật nhưng đê tiện mãi mãi là đê tiện

Người xưa có câu giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà

"Lạt mềm buộc chặt với anh đừng chọc cười tôi bản thân anh ứng để tôi phải dùng trò đó hay sao" cô lạnh lùng quét mắt về phía hắn thật chướng mắt mà anh ta nghĩ mình là ai cơ chứ cái rốn của vũ trụ chắc đúng là tên kiêu kăng đáng ghét

Nói xong cô quay lưng bỏ đi mặc kệ tên kiêu căng nào đó đang tức tới nỗi khói đen bốc lên nghi nghút

Cô ta cô ta ý là đang nói anh không có tư cách để cho cho vào trong mắt cô ta nghĩ cô ta là ai chứ

Sau khi cô quay lưng bước đi cô lấy một chai nhỏ mắt ra nhỏ vào nhìn hắn thật bẩn mắt quá đi đúng là cặn bã trong mắt cô một lũ nam chủ ngu ngốc

Còn về chai thuốc nhỏ mắt kia ở đâu ra thì tác giả cũng không biết cô chôm của ai

Chính các người khiêu chiến với tôi trước nên nương tay chính là không bao giờ xuất hiện trong trận chiến của chúng ta

___________________________________

Hế nhô mọi người ta không ngủ được nên rảnh rỗi viết chương này cho mọi người nè

Theo các bạn tên nam chủ kia đủ kiêu căng hay thêm nữa

Cho ta ý kiến với nha

Yêu mọi người😍😍😍😍😍😍😍
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Cứu người!!!lòng tốt trỗi dậy


Tôi từng là thiên thần

Nhưng chính các người

Đã biến tôi thành

Ác quỷ

___________________________________

Hừ thật là tức chết cô mất đi ăn mà cũng gặp nam chủ lại còn gây thù với hắn con đường phía trước củ cô sao thấy bế tắc quá vậy nay còn là màu đen nữa...

Thiệt tình cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng

Khoan

Có gì đó sai sai ở đây

Hắn ta là nam chủ

Là tên mà cô cực kỳ ghét

Hừ ta là ai chứ Hoàng Kiều Ân đấy

Có ngon thì đụng vào ta đi

Ta cho các ngươi thấy hai chữ độc ác có ý nghĩ thật sự là như thế nào

Bản thân anh ta cũng chẳng bằng ai chỉ được tài diễn xuất cực kỳ giỏi thì chẳng được tích sự gì đúng là công tử bột hứ

Một cục bột nhão mà đòi đi đọ với đá cứng chịu biết bao gian nao như cô hừ hắn ta chỉ đáng gãi ngứ cho ta

Vừa đi vừa mắng tên kia nên cô không để ý mà va vào một bạn nữ khá đáng yêu cho dù lực khi nãy cô dùng không quá lớn nhưng đủ làm một đừa con gái chân yếu tay mềm như thế này té xuống

"Thật xin lỗi tôi không cố ý" cô luống cuống xin lỗi cô gái trước mặt giơ tay định kéo cô gái kia đứng lên hừ tên chết bằm ngươi làm ta phân tâm thật đấy làm ta đụng trúng người khác rồi

"Không...không sao...cảm ơn bạn" cô gái kia vội vàng đứng dậy phủi phủi bụi trên quần áo giọng nói trong trẻo nhưng có chút lắp bắp làm người ta cảm thấy muôn phần đáng yêu sau khi cảm thấy ổn thoả cô gái kia qua lại nhìn cô vài cái sau đó là chạy đi

Nhưng có thể thấy thoang thoáng vệt ửng đó trên mặt cô gái kia

Cô nghi ngờ nhìn theo hướng người con gái xa lạ vừa chạy đi mất mặt cô dính gì sao

Hay tại cô đẹp quá

Phải rồi cái thân thể này tuy lùn như phụ tùng đầy đủ cực kỳ thêm khuôn mặt nửa như hồ ly tái thế nửa như thiên thần giáng trần này con gái như cô đây cũng có chút ghen tỵ huống hồ chi người con gái kia

Thôi không quản mấy chuyện bao đồng này nữa ta đi lắp đầy bao tử đây

Cô vào một quán ăn trong nhà hàng đúng lúc nha hàng dang mở BBQ nên thế là chị nhà ta không ngại ngùng hình tượng thục nữa à lộn lạnh lùng của mình mà lao vài bàn ăn như bị bỏ đói mấy ngày

Ăn mà toàn lựa móm ngon mà dứt trước không ăn không kiêng nể ai cứ mặc mọi người đang dùng ánh mắt quái dị nhìn mình

Sau khi đánh chén no nê cô ôm một bụng căng tròn xuống bãi đậu xe bỏ mặc bọn người còn đang đơ kia

Cô gái đó cư nhiên một mình chén hết 3 bàn của bọn họ

Nếu có người nào giống cô mà đi vô đây ăn chỉ có nước quán này dẹp tiệm sớm quá

Sau cái buổi tối mà cô gặp nam chính cô đã chính thức cấm túc bản thân

Tuyệt nhiên không cho bản thân ra ngoài

Lỡ ra ngoài lại gặp thêm mấy tên cạn bã xã hội kia chắc cô lên tăng sống đứt mạch máu chết quá

Có khả năng lắm

Thế là chị mà ta 5 ngày không thèm bước chân ra khỏi khu vực có phạm vi là từ phòng cô đến bãi rác

Đó là quyết định sai lầm nhất đời cô

Qua ngày thứ 6

Bắt buộc cô phải lê cái thân như của nợ này ra khỏi nơi cô đang trú ngụ vì lý do hết đồ ăn

Ức chế ghê không

Lần này còn phải lôi theo con cáo quái thai kia nữa không biết ra đường có bị ai diện nghị không nữa

Nó ma ra đường với tình trạng hai đuôi như thế này có khi nào bị người khác bắt về làm thí nghiệm thì sao

Nhưng mặc kệ số phận của mình đi tới đâu con cáo vẫn nằng nặc đòi đi theo

Sao số ta khổ vậy trời còn nhặt về một cục nợ cứng đầu không kém cô vậy mà cả hai vẫn sống chung được

Thế là chị nhà ta chịu thua con cáo quái thai kia mà bất đắc dĩ cho nó theo nhưng cô phải đợi trời chập tối rồi mới đi con cáo quái thai này mà để lộ ra ngoài là chết

Trời bây giờ cũng bị màu xanh đậm bao phủ từng cách chim sải trên bầu trời âm u

"Chậc trời sắp mưa rồi đi lẹ rồi về mới được" cô vơ áo khoáng mang giày sau đó lại cẩn thận để con cáo kia lên nón của áo khoác nhanh chân chạy ra ngoài đường

Vì đi đường tắt nên đường rất nhỏ không thể đi xe và hỏi tại sao cô không đi môtô thì vì cô lười lấy xe ra lấy có một chiếc xe mà quẹt muốn cháy cái thẻ mỏi tay chết đấy nên cô không đi môtô là vì thế đó cáo của cô bay mất không thấy đường về là cái chắc với lại cái siêu thị mini cũng gần đây nên đi bộ cho tiện

Sau khi càng quét cái siêu thị mini gần đấy thì cô cũng hài lòng cầm 4 bịch đồ đầy ự nhưng trong đó toàn là mỳ ăn liền vài bịch súc xích mà mấy chai nước ngọt cỡ lớn với sức bình thường ở thân thể kia của cô thì 4 bịch đồ này rất nhẹ nhưng hiện tại thì nó chính là quả tạ 5 ký đối với cô

"Nặng chết mất" cô rảo bước nhanh về khu chung cư lớn vẫn là con đường tắt hồi nãy nhưng hiện tại sao cô cứ ngửi thấy thoang thoải mùi máu nhỉ mũi cô được huấn luyện lâu nên khá thính cô thưởng sử dụng khả năng này dể nhận biết con mồi trong bóng tối

Chắc chỉ là cảm giác thôi hồi nãy đi qua đâu có ngửi thấy nhỉ

Nhưng càng đi sâu vào hẻm thì mùi máu càng nồng lại càng tanh hơn

Rõ ràng không phải cảm giác

Cô hiện tại đang đứng trước một con ngõ nhỏ do hồi nãy đi cô không để ý

Từ trong ngỏ nhỏ tối tăm kia một người đàn ông khuôn mặt bị tóc anh che gần hết toàn thân người đầy máu đang lết ra hắn ta nhìn thấy cô như nhìn thấy phao cứu sinh bò lại gần chỗ cô với tốc độ nhanh nhất có thể rồi nắm lấy chân cô lạnh lùng nói

"Cô phải cứu tôi" lời nói đầu tính bá đạo và chảnh ch* kia chính thức làm cô đơ toàn tập sau đó hắn ta nhắm mắt

WTF nhờ người khác mà tỏ thái độ vậy hả

Hứ bà đây đéo thèm cứu những người như hắn lòng tốt đâu phải đồ chùa muốn là được à

Cô định quay bước đi mặc kệ tên chảnh c-hó kia thì chân của cô bị hắn kéo lại làm cô xém hôn đất mẹ dấu yêu rồi

Cô cố gắng gỡ tay hắn ra sau một lúc vẫn không được

Địt mệ nó không buông tha cho bà người bà ướt hết rồi này

"Ư..ử ử ử" âm thanh nhẹ như không khí phát ra là cô cút đầu nhìn xuống thân thể con cáo kia vì dính nước mưa lâu nên lạnh run cần cập người nó co ro lại nép vào người cô tìm hơi ấm nhưng tìm mãi chẳng thấy chỗ nào ấm mới kêu lên cô nhấc con cáo kia lên và không nại ngùng nhé thẳng nó nmvào ngực mình vì cô vẫn tưởng nó là cáo cái nên nhét vô chẳng vấn đề gì nhưng nếu cô mà biết nó là con đực chắc cô đập đầu vô cột nhà mà chết quá

Giải quyết xong mới quay qua tên nhay dai như đỉa kia à không phải hơn đỉa

Đành cứu hắn vậy bị hắn giữ ở đây một chút nữa là cô bệnh luôn đấy người cô ướt hết rồi

"Tên chết tiệt ngươi nên cảm ơn ta" cứu một mạng người còn hơn xây bảy toà tháp cứu hắn chắc không vấn đề gì đâu chắc tên này trốn nợ mấy tên đầu đường só chợ kia nên bị đánh bầm dập thế này chắc cũng không dính dáng tới hắc đạo hay bạch đạo đâu nhỉ

Cô vừa đỡ hắn dậy thì từ đâu một đám người súng dao gậy thậm chí có cả chổi và chảo

What đi đánh nhau dem chổi với chảo đi thì giết được ai chảo chống dính mới chịu đù mấy tên này chịu đầu tư ghê hen

Cho cô rút lại lơi vừa nói cứu tên này rất rất phiền phức

"Cô em à tên đó là con mồi của bọn anh rồi"

___________________________________

Tới đó thuii

Sắp được nghỉ tết rồi có ai vui như ta không

Mơn các bạn vì đã đọc truyện của auuuuuu😘😘😘😘

{\ /}

( • • )

/ >💓 tym cho mọi người nà
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Cứu về một cục nợ


Tao sống vì ngày mai...

Vì tương lai...

Chứ đéo vì một ai

___________________________________

"Này cô em tên đó là con mồi của bọn anh" một giọng nói trầm trầm khàn khàn vang lên rhu hút sự chú ý của cô

Đập vào mắt cô là một bọn du côn xã hội đen và...rất thiếu chuyên nghiệp

Nghĩ sao trong một dàn người cầm súng giao gậy thì có một tên lại cầm chảo và chổi

WTF đi đánh nhau mang cái đó thì hù doạ ai cả con nít 3 tuổi còn không sợ mà tưởng ngươi bị điên đó

Một lũ não bị tê liệt

Mà cái người hồi nãy lên tiếng đang đứng ở vị trí trung tâm của bọn người não bị tê liệt kia trên mặt hắn có một vết sẹo dài kéo từ trái xuống tận gò má bên trái và điều này là hắn mù một con mắt

Wow tên này bị thương nặng như vậy mà không chết quả là mạng lớn nhỉ may là chỉ bị mù một con mắt thôi

Và ánh mắt bọn người kia cứ dán lên thân hình của cô với cái ánh mắt khiến cô cực kì ghê tởm

Vì trời mưa lớn mà cô lại bị dính mưa ướt từ trên đầu ướt xuống cái áo thun cô mặc vì ướt nên ôm xát cô thể hoàn mĩ của cô làn da trắng tựa như gốm sứ của cô như ẩn như hiện thấp thoáng sau chiếc áo thun trắng khuôn mặt lại đẹp tựa tiên nhân trên thiên giới đứa nào nhìn cảnh này không sinh ra ham muốn nó éo phải con người (thân ta là con gái còn muốn bắt cóc nó về làm của riêng nè nhưng đáng tiếc rằng có là hoa đã có chậu các nam chính không cho ta rinh về híc híc)

Đừng làm ta cảm thấy ghê tởm với các ngươi

"Bỏ cái ánh mắt đó đi" cô không giết bọn này vì nguyên tắc của cô từ xưa đến nay là như thế nước sông không phạm nước giếng và không giết những người vô tội bọn chúng đơn giản chỉ nhìn cô với ánh mắt kinh tởm kia không đáng chết

Định quay lưng bỏ đi thì bị một tên nào đó nắm lại

Bỗng tên đó đứng yên sau đó là tứ chi từ từ rơi ra tiếp theo là đầu bị chẻ là đôi sau lênh làng gần chạn vào gót giày của cô thì ngưng

Ngươi phạm vào đại kỵ của ta không ai được đụng vào cổ hay đầu của ta

Nếu có trách thì tự trách mình ngu ngốc đi bản thân ta đã muốn giấu đi sự độc ác các ngươi còn muốn lôi nó ra

"Con c** anh em xông lên" sau một hồi đừng hìnhthì bọn chúng hùng hùng hổ hổ cầm vũ khí hứng người cô mà nhắm tới tuy trong lòng vẫn còn khiếp sợ về màn vừa rồi nhưng chỉ là một con nhóc ranh việc gì mà phải sợ chứ

Cô chỉ nhẹ nhấc miệng nhấn đầu con cáo vào trong không cho nó nhìn ra ngoàn cho nó nhìn ra ngoài chỉ sợ sẽ không tốt

Nhưng chỉ cách cô khoảng vài bước chân thì tất cả bỗng khựng lại đầu bọn hắn từ từ trượt xuống sau đó là rơi trên nền đất giơ bẩn khuôn mặt bọn chúng thể hiện ngạc nhiên tột độ mắt từ từ trắng toát chết không nhắm mắt

Nếu hỏi vì sao cô không cắt tứ chi của bọn này giống tên kia là vì cô mỏi tay nga sử dụng thứ vũ khí giết người vô hình kia cần rất nhiều lực ở cổ tay mới có thể đưa đường cắt thật hoàn hảo mà thân thể này từ nhỏ đã được nuông chiều nay hoạt động mạnh hay nhiều cũng dẫn đến nhức mỏi

"Dơ bẩn" sau đó quay gót lôi tên vốn dĩ đã ngất xỉu kia đi

Nhưng cô nào hay cái tên quá quỷ dai hơn đỉa kia đã chứng kiến hết nàm vừa rồi nếu như anh không phát hiện ra cô chuyển độnh cổ tay thì anh cũng không biết cô giết người bằng gì chiếc vòng hình con rắn kia cũng thất đặc biệt đi nhưng ngay sau đó anh ta vì đau quá mà tiếp tục ngất

*Lách tách* nhưng giọt mưa nhẹ nhàng rơi xuống nền đất dơ bẩn cuốn trôi máu của những người không may bị tử thần nhắm trúng tạo nên một khung cảnh kỳ dị đáng sợ máu từ từ bị dòng nước cuốn đi tạo ra một con sông máu đỏ rực đến rợn người

Cô gần như đang kéo 4 cái bịch đồ to kia trên vai còn có một người đàn ông trong lòng lại có một chú cáo nhỏ và hiện tại người của vô đã bị mưa làm cho ướt hết

Tóc xoã ra giờ lại bết vào hai bên má nhìn cô bây giờ cực kỳ thảm

"Tên chết bằm tại ngươi mà ta mới thảm như vậy ngươi mau tỉnh dậy cho bổn cô nương mau tỉnh dậy nhìn ngươi cũng không mập lắm sao mà nặng thế nếu sau này ngươi có sống được nhớ giảm cân đi đó sẽ là tích phúc cho những người cứu ngươi sau này đấy ....." sau một màn rủa xả khuyên bảo chê bai đủ kiểu thì cô cũng lôi tên đó về được tới chung cư đang mừng như con điên thì

........

đại sảnh chung cư cúp điện

Cúp điện...

Cúp điện...

Chung cư cúp điện...

Nó bị cúp điện....

Những từ ấy cứ vang vọng trong đầu cô

Thiên aaaaaaaaaa ngươi không thương ta ngươi quá bất công ta đã làm gì nên tội ta vừ vứu người đó vừa cứu người đó ta không phục ta không phục ta không phụccccccccccccccccc

"Cái gì cơ con cứu người thôi mà gặp phải bao nhiêu tai hoạ thế này" tuy là phòng cô là phòng cao cấp có điện dự phòng nhưng đó chỉ là phòng cô còn thang máy thì méo hoạt động cô phải đi thang bộ sao mà nếu chờ có điện thì cũng là lúc xe cấp cứu tới đón cô đi rồi thế là chị nhà ta ngậm ngùi gồng mình vách mấy cục nợ từ tầng trệt lên tới phòng mình

Cũng hên là ko có quẹt thẻ nhiều chỉ đúng có hai lần chứ nếu không cô điên quá

Vừa vào phòng cô quăng thẳng mấy cục nợ kia lên ghế sô pha sau đó xách con cáo kia vào nhà tắm nó mà bệnh là khổ cô đó

*cạch*cô bước ra khỏi nhà tằm trên người chỉ có một cái áo choàng tắm lớn màu tím nhàn nhạt tay còn ôm một con cáo trắng nho nhỏ mái tóc còn đọng vài giọt nước trong suốt

"Ử ử" dụi dụi bộ lông nướt vào tay cô và trên mặt nó hiện lên dòng chứ rõ ràng rằng"mau lau mình cho ta"

"Ngươi bớt lười đi chứ ngươi đã mập rồi còn lười nữa mai mốt ế đấy" cô cười trừ không quê trêu gẹo nó một chút những loài động vật như thế này thường có thể tự mình làm khô lông nhưng con cáo kia luôn bắt cô làm mọi việc quá phụ thuộc đi mai sau ai rước nó về dinh đây nếu nó ế là cô phải nuôi cục nợ như heo này đó mặc dù nghĩ như vậy như cô vẫn lấy khăn lau người cho nó

Quả nhiên lời nói của cô đã kiêu kích nó

Ta không có lười chỉ là vận động rất mệt mỏi có một con sen chăn sóc cho mình thì ngu gì không tận hưởng nhỉ còn về ế thì không cần lo đời này của ta chỉ cần có ngươi là đủ nha

"Đủ rồi đó ngươi có biết là ngươi dận dỗi nhìn rất đáng yêu hay không..xong rồi"thấy bộ dáng giận dỗi của con cáo kia cô phì cười ngoại trừ gia đình thì cô rất ít cười với người ngoài coi như con cáo này là ngoại lệ đi lau mình cho nó xong cô bế nó ra phòng khách xem tên kia có chết hay chưa

"Vậy ngươi có biết ngươi cười rất đẹp hay không" gì cơ có ai đang nói hả cô quay đầu tứ phía không lẽ bị ảo giác trong phòng này đâu có ai trừ cô cùng con cái kia thì chẳng có ai không thể nào là trộm an ninh ở đây chặt chẽ vô cùng còn gặp thêm một dàn cửa chống trộm rườm rà kia không lẽ là.........................MA

Và ngay sau đó không còn thấy cô trong phòng nữa

(Các bạn cũng biết giọng nói đó là con gì nói rồi ha=3)

Bị bỏ đó nãy giờ người thì bị thương còn mặc quần áo lạnh xem ra tên này thể lực rất tốt

Sau đó là một màn xé áo lột quần hiếp dân...à không có hiếp dâm chỉ đơn giản là gắp đạn và khuâu vết thương lại cho anh ta băng bó kỹ càng xong xuôi cô đem dụng cụ vệ sinh sạch sẽ sau đó cất đi

Vì sao không đưa anh ta vào bệnh viện là vì trong đó có rất nhiều người sẽ ảnh hưởng tới gia đình cô và một lý do khác là chuyện đưa anh ta và bệnh viện là bất khả thi anh ta quá nặng lại còn cao to cô thì chỉ có ba mét bẻ đôi so với tên hươu cao cổ này không sánh

Cô thường xuyên bị thương việc tự sơ cứu hay gắp đạn như thế này làm riết nên cũng rành

Và đừng hỏi là sao cô không đỏ mặt rất dễ hiểu thôi cô ngắm hoài chứ đâu em trai cô kìa thân hình hơi bị chuẩn kheo cho cô coi hoài ấy bây giờ cô miễn dịch rồi

___________________________________

Trước hết là cho tác giả xin lỗi vì đã ra trễ có một lý do là tác giả bị bệnh hết 3 ngày liền😷😷😷😷😷 nên không viết mà ra chương được🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭

Đừng bỏ au nha😭😭😭😭😭😭😭

Đây là chương mới nè

Tuy chưa tới tết nhưng tác giả chúc mọi độc giả của ta có một cái tết thực là zui zẻ có nhiều sức khoẻ để đọc truyện của ta nè và chúc mọi người có thật nhiều tiền nhaaaa😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍😍
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Một ngày bình thường


Người ta nói tôi vô tâm

Xin lỗi

Tôi đã quan tâm

Nhưng mọi người lại chối bỏ

___________________________________

Ánh sáng cũng dần dần xuất hiện ở nơi đây

Từng tảng mây dần bỏ đi màu tím u mê thay vào đó là màu trắng tinh khôi thuần khiết

Từng tia nắng len lỏi qua rèm cửa rọi vào khuôn mặt góc cạnh của chàng trai nằm trên so pha trắng

"Khục...đau..."lông mi nhẹ rung động sau đó là đôi ngươi hết sức đặc biệt một con mắt là có hai màu xen kẽ nửa trên màu tím nửa dưới màu lam hắn ta từ từ chống tay ngồi dậy thì một cơn đau dồn lên không còn nhức mỏi như ngày hôm qua cơn đau kia chỉ làm hắn nhíu mày một lát sau đó là ngồi hẳn dậy nhìn xung quanh

Căn phòng này tuy khá đơn giản nhúng mang lại cho người khác cảm giác thoải mái không gò bó ngoài ra căn nhà này tràn ngập mùi của hoa oải hương rất dễ chịu còn có các vết thương trên người hắn là ai giúp hắn băng bó

Bỗng hình ảnh của người con gái có mái tóc bạch kim óng ánh ánh mắt xanh lơ lạnh lùng như băng và cả cách giết người cũng thật là ác độc

*cạch*tiếng mở của phòng phát ra một cô gái có mái tóc bạch kim dài tới mông bước ra trên người vẫn nguyên xi bộ đồ ngủ màu tím chân đi dép bông trắng và vừa đi vừa đánh răng

Chỉ là cô muốn kiểm tra tên kia ra sao thôi

"Sao lại tự tiện ngồi dậy vậy anh muốn tôi tốn công băng bó lại vết thương cho anh sao" cái tên chết bằm này bị bắn tới ngốc rồi hay sao vậy cứ động sẽ làm vết thương của anh ta chảy máu đó không lẽ hắn định cho cô đi băng bó lại nữa sao cô vôi vàng chạy lại đỡ anh ta nằm xuống mắng chửi vài câu

"Anh nằm yên đấy tôi đi nấu cháo cho anh" đắp chăn trùm mền cho hắn ta xong cô quay lưng bước vào bếp

"Tôi muốn ăn cháo cà rốt" anh nay rất tỉnh ruồi nhẹ phán một câu sau đó nhắm mắt dưỡng thần

"Anh...đã ăn ké ngủ ké được người ta băng bó rồi không cảm ơn thì thôi đằng này lại dùng cái giọng điệu như mình là bố người ta đấy...hứ ta không chấp mấy người bệnh như hắn ta nhịn" cô vừa đi vừa chửi lâu lâu còn dậm chân vài cái hứ hắn nghĩ hắn ta là ai cơ chứ đến bố ta còn chưa dùng giọng điệu ấy với ta mà ngươi dám tức tức aaaaaa thiên a con cứu nhầm người rồi có con cáo kia cũng mệt đủ rồi nay lại có thêm tên này chết cô rồiiiiii

Nhưng hình như hồi nãy cô có thấy thấp thoáng mắt của anh ta sau mái tóc dài kia

Nó thật đẹp

Một đôi ngươi đặc biệt

Và sao anh ta lại che dấu nó nhỉ

Mà kệ đi đó là chuyện của anh ta nhưng mà đôi mắt ấy mê hồn đến mức làm cô ngẩn ngơ trong phút chốc

Tiếng dao kéo trong bếp ngay càng to vì phòng khách cách phòng bếp khoảng cách không xa lại được ngăng cách mằng một bức tường bằng kính thuỷ tinh trong suốt từ đó anh ta có thể quan sát việc cô làm trong bếp đảm bảo sự an toàn về mọi mặt thì anh mới từ từ khép mi lại hồi tưởng lại người con gái giết người dã man hôm qua sao có thể cắt từng khúc cơ thể người bằng sợi dây mỏng hơn cả chỉ như vậy nếu người nào tinh mắt sẽ phát hiện ra phần cổ tay cô chuyển động đôi chút kèm theo đó là sợi dây mảnh nhẹ lưới đi trong không khí

Phút chống nơi đó trở thành một con suối máu đỏ rực tanh nồng

Nhưng người con gái này ra tay rất hề có quy tắc chỉ giết những người muồn làm hại mình tuyệt nhiên không giết người vô tội bằng chứng là tại sao lần đầu tiên cô phóng vũ khí ra chỉ giết tên chạm vào người mình còn những tên kia thì khi bọn chúng xông lên cô mới giết một con người như vậy không biết đã trải qua những chuyện gì chỉ mới lớn đã có thể giết người kinh khủng đến vậy huống chi cô gái này nhìn xơ là biết tiểu thư cành vàng lá ngọc rồi sao lại có được khí thế cường đại như vậy

"Này tên kia dậy ăn đi" mùi thơm từ tô cháo mà cô mang ra bốc lên thu hút sự chú ý của hắn ta kéo hắn ra khỏi suy nghĩ của chính mình cũng không nói gì nhiều cô đặt tô cháo xuống đỡ hẳn ta ngồi dậy

"Cô đút tôi" lạnh lùng cao ngạo chảnh c-hó chính là ba từ mà cô dùng để miêu tả tên này trong tiềm thức đã giúp thì giúp cho chót vậy cũng tại vì tay hắn hoại động nhiều không được nếu mà hoại động nhiều thì cô lại tốn tiền mua thuốc tẩm bổ cho hắn nữa à dẹp dẹp đê người thiệt chỉ có cô người tốn tiền vẫn là cô nói chung đút hắn cô không mất đồng tiền mà lại được ngắm troai dù che di một nửa khuôn mặt nhưng từ đó có thể tưởng tượng ra nha

Sau đó chính là màn cô đút anh ta và hành động đó đã lọt vào mắt cáo biến thái nhà ta và con cáo đó đang tức ói máu tên lạ mặt kia cư nhiên cư nhiên được cô đút

Nếu không phải vì sợ cô khi biết được bí mật kia sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy khi hắn diệt khẩu cái cơ sở kia đi thì cậu mới bắt đầu con đường tuy thê nha nhưng hiện tại hoa đào quanh cô quá nhiều hắn phải làm sao đây

Cứ thế thời gian cứ dần trôi

Một ngày bình yên như vậy quả thật thoải mái

___________________________________

Tác giả thành thật xin lỗi mọi người au lại bị bệnh nữa rồi 😷😷😷😷😷😷

Đừng bỏ truyện au nhaaaa🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇

Gần tết mà để bị bệnh

Happy new yearrrrrr😘😘😘😘😘😘😘😘
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Happy mew yearrr


Tết rồi đón tết cùng au nhaaaa

Yêu mọi người vì ủng hộ truyện au trong thời gian qua nha những lời bình luận của mọi người cùng sự bình chọn của mọi người giúp au có thêm nhiều động lực

Au thật sự cảm ơn mọi người

Chúc mọi người ăn tết vui vẻ nhận thật nhìu nhìu lì xì chúc cho các bạn qua tết toàn trai xinh gái đẹp nà

Au vừa đi coi pháo bông mà ức chế vãi raaa

Pháo bông bắn hướng này mà au lại đứng hướng khác ức chế hônggggggggggg

Au định đăng đúng 12 giờ cơ mà lúc đó bận coi phóng bông rùiiii ahihihi

HAPPY NEW YEAR
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Đi mua đồ, anh bớt nháo đi


Nụ cười ngây ngô

Em đánh rơi trong dòng người tấp nập

Nụ cười giả tạo em nhặt được ở xã hội bom chen

___________________________________

Những ngày tháng bình yêu là sống lặng như nước là điều cô luôn ước ao

Cuộc sống như vật thực là toẹt dời

"Bạch Bạch,Lam Phi hai tên như lợn kia mau bước ra đây" cô đứng trước cửa phòng hai tay chống lên eo nói vọng vào

Hôm nay cô mặc một chiếc áo thun trắng có in hình một cô gái trễ một bên vai lộ ra làn da trắng tựa gốm sứ đi cùng với quần sọc và một đôi giày cao gót

Và lý do vì sao mà cô mang giày cao gót thì chuyện là vầy cô chôm của thằng em có hai đôi giày à mà nguyên chủ toàn đeo giày cao gót không cô chỉ đem có một đôi cao gót giày bata kia cô đem đi phơi mà thế nào đó trời mưa cô quên lấy vào và kế quả là nó ướt nhẹp

"Ân à làm gì mà gấp từ từ cháo nó mới nhừ chứ" một thanh niên tóc xám từ phòng ngủ bước ra đang gãi gãi đầu trên người là áo phông đen đi kèm quần thun lửng mạc chung với một chiếc áo khoác đen chân đi...khụ khụ dép lào

"Nhừ nhừ cái đầu anh anh tin tôi cho anh nhừ tử không...sao anh lại đi đôi dép đó anh tính mang nó ra ngoài hả"

WTF dép lào anh ta đi cái thứ đó vào trung tâm thương mại mà không đội bồn cầu lên đầu thì nhục mặt lắm đó

Thế là từ đâu cô lôi ra một đôi giày thể thao màu trắn đen khá đẹp dàng cho nam

Ờ thì quần áo trên người anh ta và cả đôi giày kia chính là cô tính mua tặng em trai cô ai ngờ phải hi sinh nó vì tên này ức chế quá mà không phải vì thấy tên này nghèo rách mồng tơi đến bộ quần áo cũng không có mặc thì cô đã đòi tiền bồi thường cùng tiền công rồi

Vậy mà cư nhiên hắn ta hắn ta chơi ngu đi giỡn với con cáo kia làm có nó cào rách hết đồ thế là giờ ba người phải lết mông đi mua đồ

Tiều của cô lại bay rồiiii

Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu

Trên đường hiền giờ là có một chiếc môtô đen đang phi như bay trên đường và các xe khác sau khi thấy khói của chiếc xe đó phải ngoái lại nhìn coi vhủ của mình có bay đi luôn không

*Kétttttttt*âm thanh chói tai cứ thế mà vang vọng cả khu trung tâm thương mại hai người một trai một gái hiêng ngang ngạo ngễ bước vào ánh mắt nóng bỏng cứ chăm chăm nhìn vào họ

Cô biết cô đẹp nhưng ánh mắt nóng bỏng kia quá lố rồi cô còn bị bọn chị em kia phóng điện kìaaa

"Này Ân tại sao lại nhét con quái vật này cho tôi" Lam Phi nghiêng người thì thầm vào tai cô tay còn chỉ chỉ ra hướng sau mũ áo khoáng đang chứ con cáo biến thái kia

"Vì nó nặng lắm để lên vai tai có ngày thân hình hoàn mĩ của tôi bị lệch và vì anh có mang áo khoác nên dấu nó trong đó là okey" cô cười tươi ròi lại thì thầm vào tai anh ta và từng chữ một làm mặt anh ngày càng đen nói xong mặc kệ hai tên đực rựa nào đó đang đứng chôn chân ở chỗ đó cô đi vào gian hàng đồ giành cho nam giới

"Ê Ân từ từ thôi chờ với" thế là Lam Phi đành ngậm ngùi áp chế đi uỷ khuất vác theo cục nợ trên vai mà đuổi theo sau cô và con cáo kia cũng khá bất mãn về câu nói kia của cô nên cuộn tròn mình lại nằm im

Lôi hắn ta đi vòng vònh các quầy hàng mua một đồng đồ thực ra là hắn có mấy bộ à còn nhiêu là đồ cho em cô

Cô quả là người chị tốt nha đi chơi cũng nhớ tới em trai mọi người nên ngưỡng mộ tôi đi

Bỗng vô thấy một cái cà vạt màu tím xanh khá đẹp trên đó còn được vẽ hoa văn tinh xảo màu trắng

Đôi tay thon dài vừa chạm tới thì có một đôi tay với bộ móng tay đỏ chót còn nhọn hoắc nhìn như bạch cốt tinh khác cũng chạm tới

"Tôi lấy trước" giọng nói không mấy ngọt ngào vang lên bên tai

"Vậy nhường cho cô" cô không so đo không tính toán với loại người chanh chua này tốn nơron lắm cô quay đi nơi khác lựa tiếp không phải là không có cái đẹp hơn cái đó nhưng cô vẫn thấy tiếc nha chỉ là cái cà vạt đó rất hợp với cha của cô

"Thôi cho cô đấy ăn mặc như vậy chắc không có tiền mua cái khác đâu" cô ta nó bằng giọng trào phúng mang theo nói khinh bỉ cùng cợt nhả

Một con nhỏ nhà quê

Vài lời xì xào bàn tán xung quanh đề lọt vào tai cô nhưng tuyệt nhiên không để ý

Và lời nói kia chính thức khiến cô chú ý tới ngước mặt lên nhìn cô ả đang khoanh tay cười như con điên kia

Dạo này có nạn trộm chó sao một người cứ thí thả chó đi lung tung thế này không sợ bị bắt mất hả

Cô nhìn vậy không nói gì chỉ vươn tay nhận lấy chiếc và vạt kia

Nhưng...nó chưa đến tay của cô thì dã bị ả quăng xuống đất

Trong lòng ả không ngừng hả hê

Một con nhà quê chỉ đánh xách dép cho tôi thôi

Địuuuuu

Cô nhịn nó nãy giờ rồi nha

"Cô là ai?"

Cô ngước mặt lên nhìn thẳng mặt ả không nhanh không chậm lạnh lùng giương mắt nhìn lên con đàn bà kia cô ta số đã tận đụng trúng ai không đụng lại chọt nhầm vào cô

"Haha một con quê mùa không biết tôi là ai sao vậy được tôi nói cho cô nghe tôi là phu nhân của Liễu gia tiểu thư của Ngọc gia, Ngọc Tâm Phỉ sao thấy sao" ả ta rất tự dương tự đắc khoe gia thế của chính mình một con nhỏ nghèo nàn tri thức nay nghe tới danh phận cao quý này chắc là ngạc nhiên lắm

"Ra là Liễu gia chẳng phải ông ta đang làm chân chó nịnh nọt ba tôi sao không biết bị chính phu nhân của mình hại cho tán gia bại sản thì như thế nào" cô chỉ nhàn nhạt nhếch méc miệng thâm độc phun ra từng chứ khiến người khác không lạnh mà run

"...alo baba,con không thích vị phu nhân Liễu gia phiền baba rồi" cô cầm điện thoại rất chi là tốt bụng còn mở loa ngoài

"Liễu gia...hảo con gái cưng của ba muốn gì ba chiều tất ở bên đó nhớ cẩn thận nha con gái" ông ngẫn nghĩ hồi lâu cũng nói đồng ý con gái ông tuy chanh chua tuyệt nhiên không có tính cách hay gây hấn với người khác nếu con bé nói không thích thì chắc chắn là có chuyện Liễu gia sao ông cũng không ưa gì bà phu nhân này rất khó chịu khi bị bà này nhìn a

"Ân đã rõ tạm biệt baba" cô nói rồi cúp máy sau đó quay lưng hướng về phía cô Phỉ Phỉ gì đó mà đi tới tay nhỏ vây vê khuôn mặt tin sảo không giấu nổi bất ngờ kia

"Tôi nhịn không phải tôi hiền mà cô chưa đủ tư cách làm phiền tới tôi cô phạm lòng tự trong của tôi liệu mà nhận lấy hậu quả" nói rồi tiêu sái bước đi không quên lấy khăn tay trong túi quần ra lau bàn tay vừa chạm vào mặt ai kia rồi lạnh lùng quăng nó vào thùng rác

Không ai biết kết cục của vị phu nhân kia ra sao chỉ biết rằng con người đó bị chồng gọi điện thoại chửi um xùm đòi ly hôn và...

"Độc nhất là lòng dạ đàn bà quả không sai phải không Ân" tên kia từ đâu chui ra đừng trước mặt cô cười cười nói

"Nếu tôi không độc thì sẽ có ngày bị độc của bọn họ giết chết" lạnh lùng bước ra khỏi trung tâm thương mại

Anh nhìn bóng lưng đó chỉ lắc đầu nhẹ sau đó cũng rảo bước đi ra

Cô ấy cuối cùng đã chịu bao nhiêu tổn thương mới có thể thốt ra lời nói kia

Vừa bước ra khỏi cửa của trung tâm thương mại thì nghe một giọng nói thánh thót vang lên

"ĂN CƯỚP..."

Và tên ăn cướp chạy nhanh về hướng cô xô cô qua một bên cũng hên là có Lam Phi nắm tay cô kéo lại chứ không mông cô lại bất đắc dĩ cưỡng hôn đất mẹ rồi

"Các ngươi có biết phụ nữ đeo giày cao gót để làm gì không" cô cười cười huých nhẹ tên Lam phi kia một cái nói tay chính là cầm hai chiếc giày cao gót khi nãy vẫn đang yên vị trên chân cô nay lại được treo lủng lẳng ở tay cô nhìn không thục nữ tý nào cả

Con cáo và Lam Phi nhìn nhau rồi đồng loạt lắc đầu

"Là để làm thế này..." cô thủ sẵn tư thế chuẩn bị ném bóng canh đúng mục tiêu sau đó là...Némmm

Và tên cướp khi nãy đã bất tỉnh nhân sự do ăn một chiếc giày cao gót mà không cao mấy kia của cô

Giày cao gót cũng làm vũ khí giết người được đấy đừng xem thường nó

Thế là cô cư nhiên trở thành anh hùng trong mắt bọn họ

Từ lúc tới đây lòng tốt cô nhiều tới nỗi thừa rồi sao

Mà đó cũng không phải là lòng tốt đâu chỉ là hắn ta xô cô thôi

__________________________________

Au đã trở lại rồi đê

Au bùn quá bà con ạ

Tiền lì xì tết của au bị má lấy hết chừa được 20k ức chế quá😢😢😢😢😢

Chúc mọi người năm mới zui zẻ nhaaaaaaaaa

Mặc dù chúc rồi nhưng au vẫn chúc lại cho vui ahihi
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Chốt lại dàn nam chính


Xin lỗi vì au đã chỉnh sửa quá nhiều nhưng lần này là lần cuối au sẽ không làm các bạn rối vì sự sắp xếp lộn xộn kia nữa🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇

Bây giờ tất dàn hận cung của Hoàng Kiều Ân đề là nam phụ trong nguyên tác còn bạch liên hoa kia sẽ có lại được nam nhân của mình

😶😶😶😶😶😶😶😶😶😶😶

Đây là dàn harem của cô nha

1.Tử Đằng

Tính cách: thích máu cực kỳ thích máu cứ hễ nhìn thấy máu là mất kiểm soát là ông trùm buông bán vũ khí đến cả chính phủ quân đội cũng phải nể mặt

2.Bạch Gia Uy

Tính cách :khi ở bên cạnh cô là giả giái đáng yêu cực kì hay trêu cô nhưng cũng đồng thời là bạn thân nhất với cô tính cách thật là khinh thường mọi thứ trên thế giới là một hacke 'nho nhỏ' và 'đéo có' địa vị trong thế giới ngầm có một tính xấu la mỗi khi ăn hay uống gì là không bao giờ chịu trả tiền xách mông chạy mất làm cô cũng chỉ cười trừ rồi cho qua

3.Lam Bạch

Là con cáo bị đột biến của cô

Tính cách:không biết nói làm sao lúc lạnh lúc nóng mưa nắng thất thường anh này là tuýt người sáng nắng chiều mưa tối sương mù nhưng bên cô chính la bày ra bộ mặt mặt cúng con thích được sủng nịnh nha

4.Cẩm Tư Ngạo

Là tên được cô mở lòng khoan dung mà cứu về là một ông trùm đá quý và khoáng sản hắn cũng là người sở hữu nhiều mỏ khoáng sản lớn nhất nhì thế giới nhưng trong một lần bị truy sắt anh bị mất trí nhớ nên sống chung với cô

Tính cách:khi mất trí thì cực kỳ ngây thơ và đáng yêu nhưng bản chất thật chính là tử thần ngạo mạn đi lên từ hai bàn tay trắng cũng giống cô từ một thiên thần ma trở thành ác quỷ

5.Vũ Quang Hiên

Là bạn thời thơ ấu với cô lúc còn nhỏ vì dáng người bé xíu của mình nên cậu hay bị bắt nạt nguyẽn chủ thường hay ra tay cứu cậu từ đó hai người trở thành bạn thân cậu thường hay khuyên nguyên chủ không nên yêu tên kia nhưng nguyên chủ một mực phản đối một mực không tin cậu từ đó cậu chỉ dám đứng từ đằng xa mà ngắm nhìn cô vì tên kia mà thay đổi

Tính cách:là một thư sinh đúng mực từ lúc nguyên chủ thay đổi cậu đã quyết phải thật mạnh mẽ để bảo vệ cô nên đã đi đào tạo trong trại huấn luyện quân đội củ chính phủvà lúc trở về cậu chính là thượng tá của quân đội nước Z là một phần không thể thiếu trong cơ sở bộ máy quân đội nha

6.La Doãn Phùng

Là quảng gia kiêm phụ tá của cô không biết vô tình hay cố ý cô vớt anh ta lên từ một cái hồ và kể từ đó cô đã có thêm một cái đuôi xinh xắn 'nhỏ nhắn' đi theo

Tính cách : chủ nào tớ nấy cung kính không bằng tuân lệnh vậy cô nói gì cũng làm nha từ đó cô và hắn chính thức ký kết với nhau một hiệp ước khi nào cô muốn phá bỏ nó chỉ cần lấy máu của mình nhỏ lên ấn kí trên tay hắn hiệo ước lập tức được phá bỏ

7.Ngọc Tiêu Mặc

Là tên biến thái xém bị cô giết ở ven đường

Tính cách:Hay đào hoa lông bông như con công gặp được cô là nhất kiến chung tình đem cô sủng tận trời là chủ tịch tập đoàn Thiên Mặc chuyên về thiết kế và làm máy bay

8.Ngự Thiên Mạch

Anh ta là người cuối cùng trong dàn nam chính của bạch liên bông kia anh ta vì hứng thứ với bạch liên bông xem bộ mặt cô ta ra sao

Anh ta cũng là người cực kỳ thâm độc nhất trong truyện là đô đốc lớn trong chính phủ nếu so với Tử Đằng tên này chỉ có hơn chứ không kém

Tính cách:trầm thấp, ít nói nhưng ra tay vô cùng tàn độc một khi anh ta nhắm vào thứ gì mọi thủ đoạn mọi âm mưu đều được áp dụng

Còn đây là harem của Hoàng Kim Yên

1Hàn Lục

2Thiệu Cẩm

3Thiệu Vỹ

4Dạ Diễm Vỹ

Au cũng rất nhức đầu khi tìm từng tên của nhân vật nên au rất xin lỗi mọi người vì rắc rối này mong mọi người bỏ qua nha 🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇

Đây là chốt luôn au sẽ không thay đổi nữa nên mọi người đừng nén đá au😢😢😢😢😢😢😢😢
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Đi học...tại sao ta phải đi học


SỐNG...là phải giả điếc

Với những tiếng SỦA không cần thiết phải nghe

___________________________________

Sương sớm long lanh

Cành hoa rung rinh

Tia nắng ban mai

Từng cánh bướm xinh đẹp dập dềnh lượn trên những bông hoa đang nở rộ đón nắng

Từng chú chim xinh xinh hót líu lo

Dẹp đê

Mặt trời lên cao tới mông rồi

Và........

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA" giọng hát thánh thót thành thục dịu dành không mấy uỷ mị vang lên trong không gian chấn động một khu chung cư rộng lớn

"Tại sao con phải đi học" vâng tiếng hét kinh thiên động địa nứt tường bể nhà hồi nãy là của chuỵ nhà ta vẫn không sửa được tật xấu của mình

"Ơ con gái,con nói lạ nhở con mới 15 tuổi thôi đấy không học thì làm gì" mẹ cô khó hiểu nói ơ con bé hôm nay lạ nhở nó mới 15 tuổi mà không đi học không lẽ nó đi làm à có khi nào là di chứng sau vụ tai nạn kia không ta

"Nhưng nhưng..." bất lực phải rồi ha nguyên chủ mới 15 tuổi là độ tuổi phải đi học là độ tuổi vui chơi vô lo vô nghĩ nhưng cô khi đó lại phải đi giết người để nâng cao thực lực là lúc cô vừa thoát khỏi nơi địa ngục kia được một năm

"Ngoan đi con gái tháng nào ta cũng gửi tiền cho con nha thôi ta bận rồi tạm biệt" bà vội vã cúp máy để cô với cái xác lìa hồn ngồi ở đó

Ahuhu tại sao ta phải đi học

Trong khi đó ta đã học hết chương trình đại học từ lâu rồi

Bây giờ lại vác xác đi lên trười đấu đá với bọn thiểu năng không não đó ư

ÔI NO cô thà đi sủa gâu gâu với mấy con chó đó còn hơn phải đi nói chuyện với bọn não tàn kia

"Nè Ân Ân cô chuẩn bị đi học hả hay cho tôi đi chung với ở nhà một mình với con tiểu quái vật này chắc tôi sớm vào hòm" Lam Phi từ đâu chui ra cầm bịch bánh nhai nhồm nhoàm mặc kệ hình tượng anh không muốn ở nhà cùng với con tiểu quái vật này đâu dù sao ở nhà cũng chán lên trường cùng sủa với bọn học sinh như c-hó kia cũng coi như là một thú vui đi

"Hửm...cũng được dủ sao để anh một mình ở nhà không an tâm cho lắm " cô vừa xoa cằm vừa nói ừ cho tên này đi theo cũng không chết ai tiền học phí thì càng khỏi lo để tên này ở nhà chắc banh luôn căn hộ của cô nên phương án tốt nhất là cho tên này theo sẵn tiện còn có thể tám chút đỉnh

"Ý cô là như thế nào đấy" Lam Phi lườm huých cô một cái sau đó cầm bịch bánh quay lưng bước đi anh đâu phải là kẻ xấu hừ nhà anh làm như là thiếu thốn lắm ý chỉ là ở trong cái căn nhà lạnh lẽo đầy sương mù kia rất khó chịu ở nhà cô vừa ấm áp vừa được ăn ngon mà là đồ chùa nữa ngu gì không ăn còn được ở đây miễn phí nữa ngu gì không ở lại còn có người để tám chuyện quá đã còn gì

*Tinh*

Đang ngồi ngẫm nghĩ vu vơ gặm bánh từ đâu một tin nhắn đáng ghét phá huỷ hết bầu không khí kia vang lên

Lam Phi lôi điện thoại ra đọc một chút sau đó sắc mặt có chút chùng xuống

"Ân Ân à..." anh đi ra định nói mình có chút chuyện cần ra ngoài thì thấy cô nằm chổng...đít lên trời mà ngủ haizzzz tật xấu này mãi không sửa được anh bế cô vào phòng ngủ đắp chăn sau đó điều chỉnh nhiệt độ cho phù hợp đi ra ngoài phòng khách viết lại một tờ dấy ghi chú cho cô để cô khỏi lo anh cướp đồ của cô tuy biết tính cô một khi ngủ là tới chiều luôn sau đó cũng bước ra ngoài đóng cửa lại

Tiếp theo đó là một màn quẹt thẻ muốn cháy của Lam Phi cô sợ anh không vào nhà được nên đã lam cho anh một cái thẻ riêng luôn nên anh có thể tự do ra vào

Nhưng ngay khi anh vừa đóng cửa con cáo kia từ đâu nhả ra nhìn chằm chằm vào chán cửa vừa khép lại kia miệng thì lẩm bẩm cái gì đó

Còn Lam Phi sau đó đi ra tới đầu đường chính là bước lên một chiếc xe hơi đậu gần đó

Vừa lúc cửa xe khép chặt lại cũng là lúc chiếc xe phóng nhanh đi chỉ để lại làn khói mờ cùng một đống bụi

Mặt trời cũng đến lúc nghỉ ngơi từ từ lặn xuống sau những toà nhà cao ngút

Màu xanh ảm đạm u mê cũng dần chiếm lấy bầu trời nơi đây

"Ha~...ngủ đã quá" cô ngồi dậy vươn vai không thục nữ mà ngáp một cái phát hiện trên ngực mình có vật thể lạ khi vạch áo ra chính là con cáo xênh xênh đang ngủ ngon lành trên ngực mình

Cô cũng quen với việc này rồi tối nào nó chả rúc vào đó ngủ và mặt nó hiện lên dòng chữ to tướng ở ngoài lại lắm trong đó ấm nha nếu cô không cho nó chui vào đó ngủ nó cứ làm phiền không cho cô ngủ nha

Từ khi nào con cáo này lại có tật biến thái tới như vậy

Nhưng cô cứ nghĩ nó là cáo cái nên bỏ qua luôn mặc nó làm gì thì làm

Xách con cáo lên không nhâng nhượng mà nắm cổ quăng thẳng xuống giường cô lấy bộ đồ ngủ lửng hình cừu mà bước vào phòng tắm đóng cửu

Và con cáo nào đó sau khi bị một lực nhẹ hều quăng cái rầm lên giường cũng tỉnh ngủ sau khi thấy cô lấy đồ chuẩn bị đi tắm thì nhảy tọt xuống giường vui vẻ hướng nhà tắm cùng cô đi tới nhưng đáng tiếc thay nó chưa vào được thì cửa nhà tắm đóng cái rầm nó bị đẩy ra lăn tới tận góc giường rất bất mãn mà đi lại cào cào cái cửa đáng ghét kia miểng không ngừng rên la làm cho mỗ nữ nào đó vừa cởi đồ xong bực mình đi ra mở cửa cho con cáo biến thái kia vào

Tắm xong cho con cáo kia cô ôm nó ra ngoài nhà bếp

"Hửm" nãy giờ mới để ý cái tên Lam Phi kia đi đâu rồi ta sao không thấy bóng dáng của hắn ta có khi nào hắn ra cướp gì của mình sau đó bỏ trốn hông ta nhưng ý nghĩ đó mau chóng bị cô quăng ra sau đầu khi thẩy trên bàn có một tờ giấy nhỏ màu lam

Hi Ân

Tôi có việc đột xuất cần ra ngoài cô dậy rồi thì đồ ăn trong tủ cô tự lấy ra làm nha

Lam Phi đập troai

Cái gì vậy nè đi mà không thèm làm đồ ăn cho bổn cô nương ngươi gấp gì cũng làm đồ ăn cho bổn cô nương cái đã chứ

Trước giờ Lam Phi đảm nhiệm chức vụ đầu bếp kiêm luôn người dọn nhà mà mặc dù nhà cô rất ít khi bừa bộn không phải cô không biết nấu ăn mà tại cô lười nên....bây giờ tên đó không làm đồ ăn cho cô haizzzzzz cô lại phải tự lực cánh sinh rồi

Thế là chị nhà ta sắn tay áo lên bước vào bếp làm đồ ăn tối cho ba người vì sao lại là ba người vì con cáo kia có khẩu phần ăn y chang một con người thậm chí là nhiều hơn nhiều lúc cô thắc mắc liệu nó có phải là cáo hay không

Từng giây từng phút từng giờ cứ thế trôi qua tiếng dao kéo cùng mùi hương thơm lừng từ từ lan toả khắp phòng

*Cạch*

"Ân cô dậy chưa vậy...thơm quá" Lam Phi vừa về liền ngửi thấy mùi thơm nức, tiếng mở cửa phát lên trong không gian im ắng

"Về rồi hả tắm đê rồi ăn sau đó lãi nương sẽ xử lý ngươi sau" cô lòi đầu ra nhìn nói hừ đợi cô làm đồ ăn xong mới mò về canh đúng lúc thật

"Ân" thế là tên nào đó hí hửng đi tắm mà không thèm để ý lời cô vừa đe doạ

Một lúc sau trên bàn ăn được bầy biện món ăn trông rất tinh tế xuất hiện hai thân ảnh một nam một nữ và có cả bóng dáng của một con cáo

"Không ngờ cô biết nấu ăn nha" Lam Phi nhanh chóng cầm đũa lên khòng ý tứ mà gắp đồ ăn bỏ vào miệng

"Ngươi nghĩ bổn cô nương là bánh bèo vô dụng sao" cô làm điệu bộ hất tóc sang choảnh nói hừ hôm nay cho ngươi chứng kiếng cùng nếm thử tài nghệ của lão nương cho ngươi sáng mắt ra mà không khi dễ ta nữa

"Thì trước giờ là vậy mà"

"Ngươi..."

Cuộc sống nó vẫn xô đẩy nhau rất nhẫn tâm

Khi có cơ hội thả lỏng bạn nên tận hưởng nó

___________________________________

Xin lỗi vì au đã ra trễ nha

Au viết xong chương này từ hai ba ngày trước mà cứ quên hiện tại mới nhớ nên au đăng cho mọi người nè😘😘😘😘😘😘😘😘😘

Au là não cá vàng mà nên mong mọi người tha lỗi nha🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇

Tết của các bạn vui không

Chứ đối với au là không vui ồi tết nhạt tới đáng sợ nga😢😢😢😢😢

từ
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Nhập học thôi!!!


Chửi mày.....

Chỉ sợ...mày không hiểu tiếng người

Còn đánh mày...

NGƯỜI TA bảo tao ngược đãi động vật =))

___________________________________

Mặt trời bắt đầu ló dạng sau những toà nhà cao tầng trọc trời

Màu cam ửng hồng ngay phía chân trời xa xăm, xua tan đi màu tím u buồn của màn đêm tĩnh lặng

Mang lại nơi đây sự ấm áp yên bình

Từng giọt nắng sớm rọi vào phòng của một cô gái xinh đẹp tự búp bê xứ da trắng noãn môi hồng hồng màu anh đào tóc bạch kim tuỳ ý xoã ra vương vãi trên gối

Nếu bạn nghĩ đó là chị nhà ta ngủ với tư thế xinh đẹp thuỳ mị giống với nhan sắc của mình thì bạn đã lầm

Bạn đã mắc sai lầm khủng khiếp

Và cô ấy đang ....

Chổng mông lên trời miệng còn chẹp chẹp vài cái sau đó đem chính mình rúc vào chăn ấm thoát khỏi cái ánh sáng quái gở kia tiếp tục đánh cờ với Chu Công

Và người con gái kia không ai xa lạ là chuỵ gái xênh đẹp nhà ta

Hoàng Kiều Ân

Nhưng đời không như là mơ

Năm phút sau cô gái đó lại phải ngóc đầu dậy vì bị là phiền bởi tiếng đồ hồ báo thức đáng ghét

Và thế là....

*Bốp,Choang ,xoảng*

Chiếng đồng hồ cute ấy bị cô nắm lấy phũ phàng quăng vào tường sau đó bật chở ra mà bay ra ngoàu cửa sổ lớn cứu thế tơi tự do xuống đất mà phòng của cò không gần mặt đất lắm đâu

Hoàn thành xong nhiệm vụ là tống khứ chiếc đồ hồ kia về tây thiên cô lại rúc vào chăn ngủ tiếp

Nhưng thực sự là đời còn hơn cả mơ cô vừa rúc vào chăn từ đâu truyền tới giọng nói oanh oanh liệt liệt của vị nam thanh nào đó

"HOÀNG KIỀU ÂN CÔ DẬY NGAY CHO TÔI" Lam Phi bực tức tông của xông vào phòng bật vô lum đến mức cao nhất mà phi phi tiếu tiếu hét làm mọi vật rung động

Nhưng mọi vật ấy ngoại trừ cô

Chuỵ nhà ta vẫn hiêng ngang ngủ mặc kệ tên nào đó

Lam Phi tôi không tin sống trên đời bao nhiêu năm rồi mà tôi khôi thể không gọi cô dậy được

Nếu tôi không gọi cô dậy được tên của tôi sẽ viết ngượcccc

*CHOANG CHOANG CHOANG*

Nếu cái bạn thắc mắc đâu ruốc cuộc là tiếng gì thì....đó là tiếng nồi niêu xoong chảo va đập với nhau còn có một tiếng hét quà tặng kèm theo đó

"HOÀNG THIÊN ÂN MAU DẬY CHÁY NHÀ RỒI MAU DẬY" cô gái này có nguy cơ bị chết cháy cao ngất lý do khi cháy mà đang ngủ là xác định gọi hoài không dậy

Vâng và mỗ nữ nào đoá vẫn mặc kệ tên điên kia trùm chăn lại tiếp tục hành sự

Đùa nhau à 5 giờ sáng cô mới được đi ngủ đó bây giờ kêu cô dậy không khác nào giết cô

Cũng tại mấy cái bản thảo chết tiệt kia không phải vì mẹ cô đang đau đầu với đối tác cô cũng không phải ngủ trễ như vậy hừ toàn một lũ cáo già ngu si tưởng mình thông minh lắm chắc cứ chờ đi vài giờ nữa thôi cảnh sát sẽ gõ cửa nhà mấy người

Nhưng cô thì không quan tâm vẫn ngủ mặc kệ tiếng ồng kia nhưng mỗ cáo nào đó đã chịu không nổi rồi

Từ trong chăn phi ra một cục bông trắng tinh và nơi hạ cánh của nó là mặt đẹp trai của tên Lam Phi kia và không thương tình giơ móng sắc bén của mình lên và

"AAAAA con cáo đáng ghét ngươi có tin ta phanh thây ngươi không.....aaaaaaaa......Ân Ân mau cứu tôi con thú cưng quái đảng của cô điên rồi....aaaaaaaaaaaa" cho ngươi chừa sáng sớm đã gọi hồn người ta hứ ta và tiểu Ân đang ngủ ngươi dám làm phiền ta cào cào cào cho ngươi biết mặt ta cào ta cào ta cào

"Các người quậy đủ rồi đó" cô từ từ bò dậy ngủ một chút cũng không được yên với bọn ồn ào này haizz nếu quay về lúc cô cứu bọn này cô sẽ tự vả chính mình có chết cô cũng ếo cứu bọn rắc rối này

Nghe được giọng nói của cô con cáo vốn dĩ đang nổi điên kia từ từ hạ móng xuống nhảy khỏi người tên đã vốn dĩ tơi tả kia sau đó lườm lườm vài cái lắc mông đi lại gần cô

"Ngươi xem thành phẩm ngươi vừa tạo ra kìa" cô nắm cổ con cáo mà xách lên đem mặt nó hướng về Lam Phi quần áo đồng phục te tua tơi tả mà bộ đó cô vừa mua ngày hôm qua số tiền cũng không phải nhỏ mà con cáo đáng đánh này cư nhiên mấy vết cào mà làm cho nó rách không thể mặc nữa

Con cáo chỉ làm vẻ mặt 'ta không có làm ngươi phải tin ta' còn tăng hiệu ứng đáng thương bằng cách dụi đầu nhỏ vào tay cô mắt long lanh ngập nước

Ai nói cho cô biết rằng cáo biết khóc sao????????????

"Tự kiểm điểm lại bản thân đi cắt phần ăn sáng của ngươi còn tên kia nhìn gì mau thay đồ lại đi" chỉ liếc Lam Phi vài cái, cô quăng con cáo xuống giường đang trong trạng thái cứng nhắc tiếp thu lời cô vừa nói, không a ta muốn ăn sáng sao ngươi nỡ lòng nào bỏ đói ta không ăn sáng ta sẽ chết đó chết đó ngươi sẽ là đang ngược đãi động vật

Đang tính chạy lại chỗ cô thì bị cửa thân yêu đẩy bật ra ngoài lăn long lóc như quả bóng tròn

"Haha quả báo nha con cho ngươi chừa dám cào ta" Lam Phi đứng lên vuốt lại mái tóc đã rối mù của mình rồi bước ra ngoài không quên để lại câu châm chọc làm cho khuôn mặt của con cáo nay đã đem bây giờ còn đem hơn

Thời gian cứ vậy mà chầm chập trôi qua tiếng nước tí tách trong nhà tằm dần tắt lịm

*Cạch*cô bước ra khỏi nhà tắm mái tóc gội sạch sẽ được quấn khăn trên người cô là bộ đồng phục nữ duyên dáng của trường Lạc Diệp, mẹ cô công nhận rất tinh mắt chọn cho cô một ngôi trường gần nơi cô ở đồng phục khá vừa mắt cô nha

Bộ đồng phục gồm một áo sơmi trắng có viền cổ màu sọc kẻ đỏ đen váy cũng màu tương tự bên ngoài có áo khoác giồng vest ấy vũng màu đỏ nốt ngoài ra còn có một cái nón xinh xinh màu đỏ nâu thẫm mặt trước nón in hình logo của trường màu vàng kim óng ánh còn cáo một chiếc cà vạt ngắn cùng màu trường này còn trang bị thêm một đôi giày có logo trường khá tiện nha (nếu các bạn chưa hình dung ra được thì bạn biết cái nón học của sakura không nga au nương theo nó mà mô tả đó còn nếu ai không biết sakura nữa thì au bó tay vì tuổithơ đã bị đrm cho trôi sông rồi😂😂😂😂)

Lau sơ qua tóc rồi đeo balo bế con cáo kia đi ra ngoài

"Nè Ân ăn lẹ còn đi học"Lam Phi thò đầu từ phòng bếp ra nó vọng tới anh ta hôm nay cũng vận trên mình bộ đồng phục nam trường Lạc Diệp quần tây màu đỏ kết hợp với áo sơmi trắng tinh cùng và vạt bên ngoài có thêm một cáo áo nữa màu đỏ tươi

" Được"đặt con cáo cuống bản thân mình thì ngồi yên vị vào bàn ăn chuẩn bị hành trang ăn uốnh

"Cô coi cô kìa bao nhiêu tuổi rồi mà lười như vậy tóc vẫn còn ướt kìa để tôi lau cho cô ngồi yên tý" Lam Phi thấy tóc cô vẫn còn ướt không ngừng làu bàu than phiền tay với lấy cái khăn gần đó mà lau đầu cho cô như người mẹ đang trách móc con gái hậu đậu nhưng chỉ có người trong cuộc mổi hiểu chuyện gì đang sảy ra hắn ta đang nhân cơ hội vò tóc cô cho nó rối lên tóc cô vừa chải aaaaaaaaa

Mặc dù nghĩ vậy nhưng cô vẫn mặc kệ hắn ta làm gì thì làm còn mình là ăn

Ăn uống vò đầu rửa chén xong xuôi cô cùng Lam Phi vác balo chuẩn bị đi học thì vô tình nhìn thấy cục bông nhó nào đó đang uỷ khuất vì không được đi theo

Lòng nhân từ của cô lại một lần nữa mở ra liền đem nó tới trường học

Đạt được ý mình muốn cục bông nào đó hớn hở nhảy lên vai vô hướng má cô mà cọ tới và vô tình hay cố ý gì đó nó hôn cô vài cái mà chị nhà ta vẫn ngây thơ không biết mình bị hôn lén, thật ngây thơ chậc chậc

*Kétttttttttttt*

Ngôi trường mới ơi chúng ta đang chờ đợi chuyện gì sẽ sảy ra đấy

Đừng làm tôi thất vọng về sự chờ đợi của mình

_________________________________

Au xin lỗi mọi người😭😭😭

Au hẹn mọi người là thứ bảy sẽ đăng nhưng mà hôm qua au bị wifi nhà au bị hư hiện cục wifi trên máy mà không sử dụng được ức chế lắm luôn giờ máy mới bình thường trở lại nên mới đăng được😅😅😅😅😅😅😅

Au rất rất xin lỗi mọi người🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Cầm Tư Tư


Gọt xoài đừng để xoài thâm

Chọn bạn...

Đừng để bạn đâm lại mình

___________________________________

Từ giờ cho tới ba năm sau ngôi trường này sẽ gắn liền với cô

Liệu nó có làm cho cô cảm thấy bớt nhàn chán hay không đây

Thật đáng mong chờ nha

Buớc khỏi xe môtô, tháo nón bảo hiểm xuống khuôn mặt xinh đẹp không tỳ vết không khí nhộn nhịp bỗng dưng lắng đọng thay thế cho sự ồn áo khi nãy là một nàm im lặng như muốn ngừng thở

Xinh đẹp còn hơn cả thiên thần

Không đúng khuôn mặt tựa tiên sứ hạ phàm nhưng khí chất lại là của một ác quỷ máu lạnh

Người ta có thể hình dung ra một thiên sứ sa ngã vào địa ngục trở thành tay sai cho tên ác quỷ tàn bạo kia

Không khí ngưng đọng không ai dám thở mạnh vì sợ phá huỷ khung cảnh ngàn năm có một này

"Ê mặt tôi dính gì sao??" cô nghiêng người qua hỏi Lam Phi mày đẹp không hài lòng mà chau lại rõ ràng sáng đi ra khỏi nhà cô chỉnh trang lại rồi mà sao bọn họ nhìn cô như gặp quỷ vậy cái thân thể này có nhan sắc bán nước hại dân xinh đẹp không thể tả sao bọn họ nhìn cô như nhìn thấy quỷ vậy ta

"Có" Lam Phi nhún nhún vai tỏ vẻ bất lực phun ra một chữ

"Đâu..ở đâu" và sau câu đó một loạt hành động ờ...không mấy lịch sự được tung ra cô lấy trong balo ra một cái gương nhỏ xoi lại mặt chính mình còn sờ xoạn vài cái nhéo nhéo vài cái

"Tên kia mặt lão nương có dính gì đâu" cô quay qua trừng mắt với tên vừa gây hoạ làm cô sợ cô á hoả tâm tinh Lam Phi vô lại cười cười khuôn mặt đáng đánh vô cùng

Hình tượng tiêu soái lạnh lùng ngầu lòi của cô một phát bị tên Lam Phi mất dịch nào đó đập nát ôi ôi cô thật sự rất hối hận khi cứu tên ôn thần này mà nghĩ mới nhớ sao lúc đó mình không cắt đứt tay hắn nhỉ???

Nếu làm vậy là mình bớt được một cục nợ to tướng này rồi

Nhưng thật đáng tiếc cô không thể làm chuyện đó suy cho cùng cô cũng chỉ là con người thôi

"Mặt cô dính mắt mũi miệng kìa ai nó không dính" Lam phi vô sỉ nhún nhún vai nói với cô mặt hiện lên chữ to tướng 'tôi vô tội tại cô hỏi không rõ' vậy suy đi nghĩ lại đó là lỗi của cô à

"Cậu..." ta thanh cao ta không chấp những tiểu nhân nhỏ bé như vậy nhịn nào ta nhịn

Quân tử trả thù mười năm chưa muộn chờ đấy lão nương sẽ báo thù

Không thèm nói chuyện với tên kia nữa một mực quay lưng hướng phòng hiệu trưởng đi tới, hừ dám trêu lão nương cứ đợi đấy

"Ê này Ân Ân đợi tôi với chứ đi làm gì mà nhanh vậy....ê này..."

Lam Phi ý ới gọi theo bỏ mặc thể diện chạy lon ton lại chỗ cô.

Sao hôm nay bà cô già này hiền quá ta.

Anh nhà ta vẫn suy tư chìm vào thế giới cửa chính mình mà không hề biết tương lai của chính mình toàn một màu đen thui

"Này sao chân cô ngắn mà đi nhanh thế" Lam Phi rất biết chọc tức người khác, một ngày anh ta không chọc cô là ma quỷ ám anh ta hay sao vậy để cho cô được hiền lành là anh ta bị táo bón tới chết hay sao, tôi đã nhịn nãy giờ rồi anh còn thử thách sự nhẫn nại của tôi

"Phi Lam này~"anh đang thách thức sức nhẫn nại của tôi....Được tôi cho anh thấy............giọng nói ngọt sớt ngọt tới nổi da gà da vịt Lam Phi đột nhiên cảm thấy trời rất nóng nhưng người anh lại lạnh ngắt và cái ánh mắt 'thân thiện' kia của cô nó đang nhìn anh kìa

Và tiết theo đó là một màn anh nhà ta bị ăn vài cú đấm 'yêu thương' từ chị nhà ta

Mặt anh cũng không hao tổn gì mấy không tới mức mà huỷ dung ma không ra ma quỷ không ra quỷ

Cô còn nương tay chỉ đấm vào hai con mắt khiến cho nó thâm đen một tí tí

Đã tay rồi cô đứng dậy phủi bụi bẩn trên váy áo xuống nhẹ nhàng hất tóc bước đi

Các cô gái trong phạm vi đó cắn răng trừng mắt phóng tất cả tia điện về phía cô, khuôn mặt đẹp trai như vậy tuy là che đi gần nửa nhưng vẫn có thể hình dung ra nó đẹp tới mức hoàn mĩ vậy mà cô ta không thương tiếc đánh mạnh như vậy

Chỉ có người trong cuộc mới hiểu được cô đã nương tay như thế nào Lam Phi chính là một ví dụ minh hoạ điển hình, anh sống với cô cũng kha khá lâu rồi nên bản thân anh biết rõ cô là con người như thế nào, hồi mới ở chung mỗi lần mà kêu cô dậy ăn sáng là cả một quá trình cứ hễ bước vào phòng cô thì y như rằng một con dao thái từ đâu bay tới không phải dao thì là mảnh thuỷ tinh vỡ hay là những viên bi sắn còn có cả đá hay sỏi có hình thù khá nhọn cũng hên là thân thủ của anh cũng không tệ nên lúc ấy phản xạ kịp một là né hai là đóng cửa

Nếu là những người khác chỉ sợ đã bị huỷ dung từ lâu

So với những thứ anh đã trải qua khi chung sống với cô một thời gian thì những cú đấm kia còn nương tay chán

"Aaaaaaaaaa cái trường này to như vậy cuối cùng là phòng hiệu trưởng ở đâu cơ chứ" cái trường này làm gì mà lắm tiền thế nhể xây cái trường tổ chảng mà không đầu tư cho học sinh cái sơ đồ trường thật là tức chết mất mà đi nãy giờ cũng lạc mất tên Lam Phi cùng con cáo kia rồi

"Cái con nhỏ láo toét này mày không mau làm theo những gì bọn tao bảo đi" trong cái khuôn viên trường im ắng từ đâu phát ra cái tiếng the thé nữ giới chua còn hơn ngậm tắc làm cho từng lỗ chân lông trên người cô đều giãn nở thì ra đây chính là cái giọng chanh chua của nữ phụ hay ngườk qua đường trong truyền thuyết vẫn hay nhắc tới Mớk vào trười chưa được nửa ngày đã bị làm cho khinh hỉ rồi

Thật là mở mang tầm mắt quá đi

Sau này xem ra không nhàm chán như ta nghĩ

Vì cái tính tò mò thích tìm hiểu và rước hoạ vào thân của cô thì cô đã đứng ngay bên mép tường rình bọn người kia từ khi nào

Có 5 người hình như đều là nữ sinh bốn con thì tóc xanh đỏ cam vàng lục lam chàm tím một hộp màu đầy đủ còn có một cô gái đang ngồi dưới đất cũng khá xinh nhỉ

"Tớ...tớ...tớ không thể làm được... các cậu đừng làm như vậy..." cô chau mày, cái giọng ngọt lịm như đường này làm cô mắc ị quá, như bạch liên hoa giả tạo vậy nhưng mà nhìn lại có chút thật

"Tao nói mày làm thì mày mau làm đừng để bọn tao nổi cáu" trời mẹ ơi trời thì nắng còn nóng mà nghe cái giọng con mẹ này chắc chết vì tiết quá nhiều mồ hôi nổi hết cả da gà rồi, ý mẹ đó còn lấy chân đạp vào bạn kia kìa còn bày đặt mang giày cao gót mũi nhọn chắc bạn kia đau lắm nhỉ??

"Ê này cùng là chị em với nhau ai lại làm vậy" cứu người lẹ vậy dù sao cô cũng chẳng ưa mấy con mẹ tắc kè bông này với lạn bạn ngồi dưới đất kia nhìn gần mới thấy xinh đấy chứ

"Hừ mày là con nào, cũng có gan xen vào chuyện bọn tao nhỉ" mẹ ơi cứu con cái mùi này là nước hoa cao cấp hay nước hoa bán rẻ khiyến mãi ngoài chợ hay gì vậy, thật hôi

"Chỉ là người qua đường thấy bất công có được không" cô nhún nhún vai, mỏi miệng rồi đó một lũ não ngắn nói chuyện với bọn chúng thật mỏi miệng.

Toàn một lũ thiểu năng giả danh tri thức nhể!!

"Mày...con chó như mày thấy bất công cũng đéo được lên tiếng ở cái trường này không ai là không biết bọn tao mày cũng cả gan lắm dám động vào bọn tao,gặp đàn chị không chào hỏi còn nhiều chuyện xen vào việc của tụi tao, hay tao chỉnh đốn mày lại giúp ba mẹ đi, ba mẹ mày không dạy được mày thì tao sẽ dạy mày" con này chắc là đứa cầm đầu băng đảng não teo này rồi ăn mặc thì không ra hệ thống gì cả mặt là dùng phần gì là trắng như thây ma vậy nhỉ.

Nói nhiều dữ vậy sao không lên cho rồi.

Chửi như vậy là thấy không thích rồi ba mẹ tôi có dạy tôi hay không các người sao rành quá vậy

Bọn họ vừa mời nghênh mặt thì đồng loạt ngã xuống nền si măng không sạch mấyvà cô hiện tại đang đứng đằng sau bọn họ

"Vô học" quảng lại câu xanh rờn đó cô ung dung bước tới bạn gái đang ngồi trừng mắt nhìn một màn vừa rồi cô chỉ là cho bọn họ ngủ một tý nhưng đừng lo độc ngủ của cô không đơn giản như vậy nếu để bọn chúng sống yên ổn trong môi trường có cô thì đó không phải Hoàng Kiều Ân cô

Diệt cỏ phải diện tận gốc

Các người động tới cha mẹ của tôi thì xác định ra đường mà làm ăn xin đi

"Không sao chứ" đỡ người bạn kia khỏi nềm si măng cứng kia phủi phủi quần áo dùm một chút xinh xắn cũng là một cái tội nhỉ???

Xinh quá bị lại ghét mà xấu quá lại bị kì thị, chậc chậc cuộc đời lắm bế tắc quá mà

"Không...không sao cảm ơn cậu rất nhiều" ngượng ngùng kìa cái giọng ngọt như mía lùi khi nãy giờ được thay bằng giọnh thanh thanh trong trẻo rất dễ nghe làm cho cô lầm tưởng cái giọng khi nãy là người khác nói

"Không sao là được rồi đi thôi" nắm tay cô bạn ấy kéo đi, ở đây lâu quá cũng không tốt thầy cô mà tới thể nào cũng bị quy cho cái tội bạo lực học đường cho coi

Nhưng sao cô cứu có cảm giác ai đang tham dò mình vậy ta quay qua quay lại chỉ thấy có mỗi bạn nữ sinh này thôi hay là bệnh nghề nghiệp nặng quá rồi sinh ra ảo giác

Mà thôi kệ mịa nó đi dù sao cô cũng cảm nhận trong ánh mắt kia không có ác ý gì nhiều

Nhưng kéo đi một đoạn đường rồi cô liền buông tay ra làm cho bạn nữ kia có chút....hụt hẫng

"Tới đây bạn tự đi được rồi đó không ai dám làm gì bạn nữa đâu" mẹ ơi trật lưỡi tôi rồi, đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với người lạ mặt mà phải dùng giọng dịu dàng

Cô không muốn doạ người ta chạy mất dép a

Nếu không ngày mai trên trường sẽ đăng tin trên đầu trang báo nữ sinh mới doạ nạt một nữ sinh trong trường và thế là cô sẽ thành tâm điểm chú ý của mọi người và họ sẽ lườm cô cháy mắt vì sao a.....rất dễ hiểu mà một nữ sinh dễ thương như thế này thì ai mà chẳng yêu nhỉ??

Lũ người mà không động lòng với khuôn mặt này một là ghen tị hay là ngắm riết miễn dịch rồi và ba là họ không phải con người

Và cô tất nhiên là không mằn trong top ba kia rồi

Cô vẫn là con người a, chưa phải quỷ đâu nhưng khổ nỗi là có nhiều người nhìn cô xong là chạy haizzz cô giống quỷ lắm sao ta???

Bạn gái xinh xắn kia nghe cô nói khoé mắt có chút xụp xuống đượm đượm buồn mà chị nhà ta còn đang bận suy nghĩ...trưa này ăn gì ta?????

Nên chẳng để ý tới cô bạn nào đó

"Cảm ơn bạn rất nhiều mình tên Cầm Tư Tư" cúi người một góc 45° cô bạn kia quay người bước đi

"Ê này bạn ơi....."

ấy chết xém quên một việc quan trọng, aizzz riết thấy mình xuyên qua là già đi mấy tuổi mặc dù mà đang trong cơ thể của một cô nhóc 15 tuổi

"Còn có việc gì sao " cô bạn kia hí ha hí hửng quay mặt lại mặt tươi đầy sắc xuân như bắt được vàng

Oa oa tiểu mĩ nhân gọi mình aaa

"Bạn có thể chỉ mình đường đến phòng hiệu trưởng không vậy" haizzzzzzzzzzzz sao thấy khí phách của cô tụi lùi nữa rồi chỉ là hỏi đường thôi là sao mà lại ngại ngùng vậy a

"Ơ.....bạn cứ đi thẳng quẹo trái xong đi thêm một đoạn nữa xẽ thấy hai cái cầu thang bạn đi bên phải là sẽ tới thôi" bạn gái à bạn có cần làm người ta đau lòng đến vậy không, lần đầu tiên nói chuyện với mĩ nhân ngươi lại làm ta đau lòng đến vậy haizzzz ta thật thương tâm nha

"Cảm ơn"cô bị bệnh thiếu vốn từ ngữ mà ba mẹ còn nói cô nên trau dồi vốn từ nữa kìa

"Cẩn thận"

......

___________________________________

Lời đầu tiên cho phép au nói lời xin lỗi tới mọi độc giả của au vì sự chậm trễ của mình

Mọo người thy xong chưa

Au thy xong rồi đó😃😃😃

Và au sắp chịu sự tra tấn của thứ được gọi là ôn thy tuyển sinh haizzzzz😭😭😭😭😭😭😭😭😭

Au sẽ không ra chương liền tù tì cho các bạn được vì lịch học của au nó chồng lên như núi vậy mong mọi người thông cảm cho au nha🙇🙇🙇🙇🙇

Đừng bỏ au 🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇🙇

Đừng bỏ truyện của au nha 😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
Hoá ra bạn bè là như thế


Tôi không cần những người bạn giàu có

Tôi không cần những người bạn hiền lành

Cái tôi cần là những người bạn hiểu tôi

___________________________________

"Cẩn thận"

*choang*thanh âm đổ vỡ của gốm sứ vang lên chói tai vô cùng phá vỡ sự tĩnh lặng nghiêm túc vốn có ban đầu của khuôn viên trường học

"Chậc"Kiều Ân khẽ chậc lưỡi quay đầu nhìn đống đổ vỡ cách mình không xa kia

" khụ khụ...bạn ơi"giọng nói thanh thuý vang lên thu hút sự chú ý của cô

Và cái tình huống...ờ...rất ba ngàn chấm...rất dễ gây hiểu lầm hai cô gái đang đè lên nhau và tay cô gái ở phía dưới đang chạm vào ngực bé bỏng của cô gái bên trên

"À..xin lỗi vô ý quên mất đang ôm bạn" đứng dậy phủi phủi quần áo đồng thời kéo bạn nữ xinh xinh kia dậy mặt bạn nữ đó hiện tại đỏ như cà chua còn có làn khóc nhàn nhạt bộc ra

À thì sự việc đó là như thế này sau khi hỏi được đường lên phòng hiệu trưởng thì vô tình thấy hai chậu hai từ đâu rơi xuống ngay chỗ vủa Cầm Tư Tư nên tiện tay lôi Cần Tư Tư ra chỗ khác ai ngờ đâu vướng cục đá thế là cả hai cùng ngã xuống xảy ra một màn hường phấn đầu đáng nghi bây giờ

"Đi thôi bạn dẫn đường tới phòng hiệu trưởng dùm mình với" không chờ câu trả lời từ phía bên kia chỉ mạnh bạo kéo Cầm Tư Tư đi

Hừ hai chậu hoa kia rơi xuống là có chủ đích để cô gái này ở đây chắc chắn sẽ ko ăn toàn sao mà cô gái này gây thù nhiều vậy xinh đẹp cũng là cái tội mà cô bé này thật đáng thương mà

Từ hướng hai chậu hoa nhìn lên có hai bóng người đếu nhìn chằm chằm vào vị trí hai cô gái kia vừa té

Trên hành lang vảng lặng cóbóng dáng của hai cô gái một trước một sau một người thờ ơ không quan tâm một người đáng yêu xinh xắn đi được vài bước lại lén nhìn người đang nắm tay mình

"Tới đây tôi tự đi được rồi cảm ơn nhé nhớ là lần sau chú ý xung quanh bản thân một chút " chỉ là muốn cảm ơn vì đã chỉ đường nên cô mới tốt bụng nhắc nhở một chút lần này có cô nhưng chưa chắc lần sau sẽ may mắm được người khác cứu như vậy

Cô không muốn trở thành kẻ gián tiếp hại nầm non của đất nước đâu

Sau đó cứ thẳng thừng quay lưng bỏ đi không quan tâm người phía sau thế nào

Cô thấy phòng của ông già hiệu trưởng kia rồi

Ngay cái khoẳng khắc cô quay lưng bước đi trên mặt cô gái hiện lên một nụ cười hạnh phúc gió xuân trà qua khắp muôn nơi

Tiểu mỹ nữ nắm tay ta

Tiểu mỹ nữ ôm ta

Da của tiểu mỹ nữ thật mềm

Tiểu mỹ nữ thật thơm

Ta sẽ không tắm không rửa tay

Tiểu mỹ nữ thật soái quá đi!!!!

Nhưng trong lúc nữ chính của chúng ta đang giúp người thì bên Lam Phi và cáo nhỏ thì

"Con cáo mập địt kia....a ui....đau chết ta rồi...ngươi nhẹ nhàng tý đi...Ân Ân giữa chốn đông người đánh ta tới tím mắt đau nhức cả khuôn mặt thật thương tâm mà...

A uiiii đau con cáo chết tiệt" và loạt câu nói tự kỉ phát ra hình ảnh mọi người nhìn thấy bây giờ là một con cáo tuyết khá to đuôi của nói đau quấn lấy quả trứng gà lăn lê khuôn mặt điển trai của Lam Phi

Trông sắc mặt con cáo ấy khá là ba chấm

Moẹ nó ta là cáo chứ có phải nô lệ đâu tại sao phải làm việc này tên loài người đáng ghét chỉ có tiểu Ân thương ta thôi tại sao tiểu Ân lại bỏ ta cho tên đáng ghét này chứ

Tiểu Ân sao lại bỏ ta aaaa

Tiểu Ân đâu rồi

Ta nhớ tiểu Ân

Ta nhớ hơi ấm của tiểu Ân

Trong không khí không còn mùi của tiểu Ân nữa rồi

"Á uii đau con cáo chết tiệt kia mi muốn làm ta đui à" và trong vô thức cơn giận bộc phát chứ cáo nhỏ đã ấn quả trứng vào mắt của anh thanh niên

Phải phải phải!!! ta muốn làm ngươi đui để không thể giành tiểu Ân với ta!

Hứ!

Để coi khi ngươi đui tiểu Ân còn quan tâm ngươi nhiều nữa không khi đó mọi sự chú ý sẽ thuộc về ta muahahahaha

Con cáo tự kỉ nào đó vẫn đang mê man chìm đắm trong trí tượng của mình và không để ý tới cái tay của người nào đó cho tới khi một bàn tay nào đó xách nó lên và quăng vào góc tường

Và cảnh đó vô tình lọt vào mắt của chị đại nhà ta

"Tên Lam Phi chết bầm kia có phải anh chán sống rồi không còn náo loạn nơi này!!!!" what the hợi cô chỉ vừa đi xa hai tên này có một chút mà hai tên này đã phá banh cái phòng hiệu trưởng của người ta rồi là sao vậy

Còn làm gì cho hiệu trưởng người ta trốn thin thít trong góc phòng thế

"Ân à..."

ây dà anh cũng có làm gì đâu chỉ là lục tung phòng ông già này tìm quả trứng gà thui mà ai biểu phòng ổng hổng có trứng gà làm chi

Lực đạo tay của cô cũng không phải là nhẹ đâu

Khiến cho khuôn mặt đẹp trai của tôi bầm dập rồi còn tím bầm nữa chớ...

Mỗ cáo nhà ta trong góc phòng cũng đang cười to trong bụng

Nào dám cười lớn tiếng

Cười to cho bị cắt lưỡi và thiến dái hay gì ta là cáo chứ có phải cục phân đâu đâu ngu như vậy

"Im miệng!!!!

Còn con cáo kia nữa mi sao lúc nào mất người cũng cãi lộn vậy hả có phải là chê cuộc sống nào quá tươi đẹp rồi không, có phải muốn ăn một thèm cực khổ quá rồi không hả"

Bực rồi đấy!!!! cô muốn làm thiên sao cứ bắt ép cô làm ác quỷ không vậy

"Ân bớt giận a!!!

Bọn ta không phải là cố ý đâu chỉ là...."

"Ưm....Ưhmmm.Gừ.." con cáo ấy cũng phụ hoạ theo

"Hừ các người còn biện minh.

Hiệu trưởng tuần này cho lao công nghỉ việc đi chơi đi những công việc của họ cho hai tên này làm cho tôi Giám sát họ cho kỹ vào không được cho họ làm biếng, rõ chưa!!!!" cho họ đi rèn luyện thân thể một tý còn giúp nhà trường đỡ tốn tiền nhân lực dọn vệ sinh một công đôi việc quá hời rồi

Và tiếp theo là một vàn lời than thở

Một ngàn lời cầu xin và một tỷ lời khóc lóc

Cuộc sống mà!!!!!!!

______________________________

Trẫm đã trở lại với các quý phi rồi đây nà😆😆😆😆😆

Lý do giờ ta mới ra đc chương mới là do di chứng của việc sau khi thy tuyển sinh

Nó làm ta lười đi và bí ý rất nhiều

Mong các quý phi thông cảm cho trẫm

Ta đậu trường chính quy nhưng mà không phải trường ta muốn nên ta hơi thất vọng từ đó ta trở nên lười càng lười hơn

Nên giờ mới hoàn thành được xong chương này

Mong mọi người thông cảm cho ta nha🙇🙇🙇🙇🙇

Đừng bỏ ta mà😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭ra sẽ cô đơn aaaaa
 
(Nữ Phụ, Xk, Np)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ Đó!!!
thông báo khẩn cấp


Mọi người ơi

Các phi tần của ta ơi

Đã lâu lắm rrrr ta không đang truyện cho các nàng đọc ta có vài sự cốa ngoài ý muốn á mà

Mong các nàng tha lỗi cho ta

Ta có lời nho nhỏ muốn nói aaa

Ta hiện tại sẽ không sử dụng acc viết truyện này nữa ta sẽ đổi qua acc khác ta không thể chụp hình ảnh cho các nàng coi được các nàng nào muốn ta viết lại cuốn này thì comment bên dưới cho ta biết nha

Qua lại vấn đề chính nào

Các nàng muốn đọc tiếp cuốn này thì qua bên acc kia của ta nhé

Ta sẽ lấy acc kia bình luận thẳng vào acc này nha

Tên của nó là

@AnPhuong951

Và tên là Phạm Thy nhaaa

Bạn nào muốn đọc thì vô đấy nhaaaaaaa

Yêu các nàng

Mong các nàng đừng bỏ ta nhaaaa😘😘😘😘😘😘😘😭😭😭😭😭😭😭
 
Back
Top Dưới