Khác Nữ phụ thề phác gục nam chính

Nữ Phụ Thề Phác Gục Nam Chính
Quyển 1 - Chương 39: Phiên ngoại 1


Trên đỉnh núi tuyết, Lam Tí Ngọc ôm thi thể cứng đờ đã dần dần lạnh băng.

Hắn ngồi đần độn, chật vật và tiều tụy nhưng động tác ôm Lam Mẫn dị thường mềm nhẹ giống như người trong lòng ngực không phải đã chết mà chỉ là ngủ thôi!

Nhưng vết máu đã biến thành màu đen trên quần áo khiến tất cả mọi người biết – nữ nhân nhu nhược đi theo Lam Tí Ngọc xâm nhập chiến trường và cuối cùng không tiếc dùng mạng sống để bảo vệ đế vương chính là vị Công chúa duy nhất của Lam quốc!

Và nàng đã chết…..

Nhưng chuyện mọi người nhìn và hiểu rõ nhất chính là vị Công chúa đã chết đi này lại là người còn quan trọng hơn cả mạng sống của đế vương Lam quốc.

Nhìn xung quanh mặc dù đã rửa sạch vài nghìn cổ thi thể và vết máu nhưng vẫn không thể che dấu được mùi máu tươi nồng đậm phát ra từ trong không khí.

Những người đi theo Lam Tí Ngọc và mai phục ở nơi này đều biết- ngày hôm đó, vị đế vương đạm mạc vô tình quạnh quẽ nhất của bọn họ giống như một kẻ điên.

Hắn ôm nữ nhân đã tắt thở rồi tuyệt vọng khóc kêu.

Nữ nhân kia liền nghĩa vô phản cố ngay lúc tất cả mọi người không kịp phản ứng đã đỡ mũi tên dính độc bắn về phía Lam Tí Ngọc.

Nhưng nữ nhân kia có đoán trước được chuyện này hay không?

Mũi tên kia không chỉ muốn mạng sống của chính nàng mà còn làm vị đế vương của một thế hệ vì cái chết của nàng mà biến thành điên cuồng a?

Ngày hôm đó, rất nhiều người đều chết, không chỉ có người của địch quốc mà còn có người một nhà.

Những tên thị vệ không thể bảo vệ tốt Lam Mẫn đều bị Lam Tí Ngọc chém như chặt dưa, một kiếm một mạng người, tàn nhẫn vô tình như Tu La lệ quỷ.

Đến khi giết đỏ cả mắt, cũng đau đỏ mắt!

Thẳng đến khi Lam Tí Ngọc ngã xuống chết ngất, người hầu phía sau mới dám xuất hiện nâng hắn từ trong núi thi thể và biển máu ra ngoài.

Nhưng Lam Tí Ngọc sau khi tỉnh lại càng thêm đáng sợ.

Khi hắn từ trong đống người chết tìm được thi thể của Lam Mẫn thì áo váy nàng sớm bị máu tươi nhiễm hồng.

Còn bộ trung y màu trắng Lam Tí Ngọc mặc đã tràn đầy vết máu khi ôm Lam Mẫn.

Hắn ôm nàng lên đỉnh núi tuyết rồi ngồi xuống.

Ngồi liền 3 ngày!

Hắn không ăn không uống, không ngủ không động đậy khiến người khác khi nhìn vào liền phát hiện hắn rất đau lòng tuyệt vọng và xung quanh thân thể hắn tràn ngập tử khí giống như người chết không phải là Lam Mẫn mà là Lam Tí Ngọc hắn.

“Thứ nhất, ta muốn ngươi thống nhất tam quốc rồi trở thành vương giả tuyệt đối, sau đó coi giang sơn như sính lễ đến rước ta!

Thứ hai, ta muốn ngươi sau khi thống nhất tam quốc phải tìm được Thiên Tơ tằm và Tu La hoa rồi vì ta mà làm ra chiếc váy cưới độc nhất vô nhị trong thiên hạ.

Thứ ba, huyết thống của chúng ta đã định sẵn chúng ta không thể có con, vậy nên ta muốn ngươi bồi dưỡng ra một người kế thừa Lam quốc giống như ngươi, tuyệt đối không thể để giang sơn rơi vào tay người khác họ!

Ta muốn sau khi chết vẫn là Thái Hậu, là thê tử của Lam Tí Ngọc ngươi!”

“Nếu ngươi không đáp ứng ta, ngươi và ta đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không thể gặp nhau ở dưới hoàng tuyền!”

Trái tim Lam Tí Ngọc đã đau đến mức mất hết cảm giác.

Bên tai giống như xuất hiện ảo giác, trong đầu tất cả đều là những ký ức ngọt ngào gắn bó như keo sơn khi ở biên cảnh vài ngày cùng với Lam Mẫn và khi nàng cố chấp bắt hắn phát ra lời thề.

Hắn vốn cảm thấy câu vĩnh viễn không thể gặp nhau ở dưới hoàng tuyền chỉ là hoang đường nhưng hiện tại khi nhớ lại, vì sao hắn lại cảm thấy trào phúng như thế?

Vì sao cảm giác hạnh phúc lại đột nhiên biến mất làm người ta không kịp phòng ngừa?

Ngày hôm đó, khi Lam Mẫn đột nhiên lao tới, trái tim của hắn liền cảm thấy có điềm xấu nhưng hắn không có một tia phòng bị.

Nhìn nàng ngã xuống trước mặt mình, hắn cũng chưa thể kịp phản ứng từ trong cơn hoảng sợ.

Không có một câu tiếc nuối, không có một câu nhắn nhủ nào, nàng đi rất dứt khoát, một chút cũng không giống nàng…..

Chờ hắn kịp phản ứng lại, nàng vẫn không tỉnh lại.

Trái tim hắn đau đến mức khó có thể hô hấp, mỗi một khi đập đều mang theo sự hò hét tuyệt vọng và co rút đau đớn.

Ngoài việc giết mấy người khiến.Lam Mẫn đau, hắn không biết nên làm thế nào để giảm bớt cảm giác thống khổ xuyên tim nứt phổi kia.

Mỗi lần hô hấp đều mang theo sự tuyệt vọng hít thở không thông.

Ngày hôm đó trên đỉnh núi tuyết đặc biệt đáng sợ, khắp nơi đều là máu, đập vào mắt đều là bóng tối giống như tất cả ánh sáng và sự ấm áp tính cả trong không khí đều bị người rút đi nhanh chóng!

Trừ bỏ giết người, trong đầu hắn đều trống rỗng.

Thẳng đến khi trong đầu đột nhiên truyền đến cảm giác co rút đau đớn, trước khi nhắm mắt, hắn nhìn Lam Mẫn lẳng lặng nằm ở bên kia giống như đang ngủ, vì sao trái tim hắn lại đau như vậy?

Vì sao hạnh phúc biến mất nhanh như vậy?!

Ngươi hận ta như vậy sao?

Đêm đó, hắn mơ một giấc mộng.

Chuyện xảy ra trong mộng rất giống thực.

Lam Tí Ngọc nhìn mình trong mộng lạnh nhạt, tàn nhẫn đối đãi với nữ nhân mình yêu nhất rồi nhìn nữ nhân xa lạ khác tra tấn Lam Mẫn thành quỷ và sau đó lại trở thành một thành viên trong hậu cung của nữ nhân ghê tởm kia và chắp tay nhường giang sơn của Lam quốc nàng ta……

Sau khi bừng tỉnh, hắn không dám ngủ tiếp bởi vì sợ bản thân mình trong mộng và lời hò hét tuyệt vọng cuối cùng trước khi chết của Lam Mẫn.

Cả hai cái đó làm cả người hắn giống như rơi vào hầm băng.

Đó không phải là hắn, hắn sẽ không đối xử như vậy với Lam Mẫn!

Đó không phải hắn……

Không phải……!

Vì bất an, Lam Tí Ngọc giống như phát điên đột nhiên tỉnh lại từ trong sơn hôn mê, sau đó hắn điên cuồng tìm thi thể của Lam Mẫn rồi ôm nàng ngồi suốt ba ngày……

Địa điểm hắn và Lam Mẫn gặp nhau rất giống trong mộng nhưng Lam Mẫn lại biến thành một nữ nhân khác, là nữ nhân làm hắn ghê tởm ở trong giấc mơ!

Suốt ba ngày, những việc đã từng làm Lam Tí Ngọc có chút nghi hoặc cũng dần rõ ràng.

Lời thề kia, lời thề không thể để Lam quốc rơi vào trong tay người khác……

Lam Tí Ngọc càng thêm ôm chặt thi thể của Lam Mẫn: “Vì sao suốt ba ngày, thân thể của ngươi vẫn không có độ ấm……

Lam Mẫn, giấc mộng kia có phải là……”

Kiếp trước của chúng ta hay không?!

Người không tin tưởng quỷ thần như hắn đột nhiên cảm thấy thế giới thật rộng lớn, thật sự là việc lạ gì cũng có bởi vì lời than tuyệt vọng của Lam Mẫn trước khi chết trong giấc mộng: “Ta hận các ngươi!

Nếu như có kiếp sau, ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết, vĩnh viễn không chiếm được những thứ ngươi muốn, tất cả……”

Những lời này như một ma chú gắt gao quấn lấy Lam Tí Ngọc.

Lam Tí Ngọc ôm thi thể đã xanh trắng của Lam Mẫn rồi một hồi giận một hồi khóc, một hồi cầu xin một hồi bi thống giống như một kẻ điên: “Lam Mẫn, đây là sự trừng phạt ngươi dành cho ta?

Mong muốn trừng phạt ta làm ngươi mang theo hận ý trọng sinh.

Để trả thù việc ta nhiều lần vứt bỏ ngươi nên lúc này ngươi lựa chọn chủ động ném ta trước rồi chọn một thế giới ta không thể dễ dàng đến?

Lời thề không đạt được yêu cầu liền đời đời kiếp kiếp không thể gặp nhau kia làm ta sợ.

Là thật đó, đặc biệt là từ sau khi ta thấy cảnh trong mộng giống như kiếp trước, ngươi bảo ta phải làm thế nào để sống ở trong thế giới không có ngươi?!

Sống như chết, muốn chết cũng không được……

Ngươi còn ác hơn so với ta!”

Càng nói, cả khuôn mặt của Lam Tí Ngọc đều chôn ở bên gáy của Lam Mẫn.

Hắn co ro thân mình rồi run rẩy lợi hại, sau đó đột nhiên ngửa đầu thét một tiếng tê tâm liệt phế: “Lam Mẫn!”
 
Nữ Phụ Thề Phác Gục Nam Chính
Quyển 1 - Chương 40: Phiên ngoại 2


Tiếng kêu cực kỳ bi thương kia truyền đến tai của tất cả những người đứng phía sau khiến bọn họ nhịn không được mà đỏ cả hốc mắt.

Tiếng kêu chất chứa biết bao nhiêu sự tuyệt vọng mới có thể làm người khác khi nghe đến thì có thể biết trái tim của người kêu sợ là đã chết!

Có có cái gì sánh bằng với việc sống không còn gì luyến tiếc trên đời càng làm cho con người ta đau khổ và phải sống sót như cái xác không hồn đây?

Những tên thị vệ phía sau nhìn người nam nhân luôn định liệu trước được mọi việc như thần và chơi đùa vạn vật trong thiên hạ giống như lòng bàn tay, người nam nhân vẫn luôn là đế vương duy ngã độc tôn…

Bọn họ chưa bao giờ thấy hắn thất thố như bây giờ.

Bọn họ nhìn vị đế vương vẫn luôn bất động ở phía trước ôm thi thể sớm đã cứng đờ trong lòng ngực đột nhiên đứng lên.

Ba ngày không ăn không uống khiến thân thể hắn suy yếu nhưng hắn vẫn như cũ là vị chúa tể trong thiên địa.

Hắn ngạo nghễ đứng thẳng lên nhưng không biết có phải là vì do bị ảo giác hay không mà bọn họ lại thấy ở trên người của hắn có sự cô độc, tịch liêu, thống khổ và tuyệt vọng mãi mãi cũng không thể xóa được…

Lúc này thì còn có gì so với chết mới làm hắn vui được a?!

Chẳng lẽ cái chết của Công chúa đã thật sự làm vị đế vương lạnh nhạt cao ngạo, không ai bì nổi biến thành như bây giờ?

Thế giới này từ khi Công chúa chết liền giống như vĩnh viễn trở thành chốn địa ngục nhân gian…

Thời gian ở trong chiến tranh huyết vũ tinh phong nhoáng cái đã trôi qua.

Tất cả mọi người đều biết, Lam quốc có một vị đế vương thị huyết hiếu chiến.

Hắn dụng binh như thần, hắn tuấn mỹ như ma, hắn lạnh nhạt giống khối băng.

Trong khi cười nói, hắn có thể thần kỳ làm tan rã một quốc gia to lớn.

Dân gian bắt đầu lưu truyền một câu – “Tu La địa ngục có Diêm La vương, biển máu nhân gian có Lam vương!”

Lam quốc kể từ một năm sau khi công chúa chết thì liền đột nhiên ra tay với nước láng giềng.

Tuy đánh bất ngờ nhưng có liên quan tới Công chúa bởi vì Lam Mẫn Công chúa chết ở trong tay của Nguyên Thừa tướng nước láng giềng.

Thù này Lam quốc tất báo!

Cho nên nước láng giềng bị huỷ diệt chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

Sau đó thì Lam quốc liên tục chinh chiến.

Quốc khố (kho bạc) của Lam quốc đẫy đà, vị trí địa lý lại cực tốt.

Hơn nữa,thống nhất tam quốc vốn chính là chuyện Lam Tí Ngọc một lòng chuẩn bị.

Chỉ là do cái chết của Lam Mẫn thúc đẩy hắn làm nhanh hơn thôi!

10 năm trôi qua, Lam Tí Ngọc ngồi trên long ỷ, các đại thần phía dưới hắn là cường binh hổ tướng.

Tất cả bọn họ đều là mãnh hổ do hắn tự tay đào tạo và cũng là những người thân tín đã ở bên cạnh hắn từ nhỏ cộng thêm cả ám vệ bảo vệ Lam thị.

Vì đền bù kế hoạch tấn công không thành công và cũng là do Lam Tí Ngọc đánh cược hết tất cả những gì mình có, được ăn cả ngã về không, hắn đã thả ra đám ác lang thị huyết kia…

Lam Tí Ngọc hắn là vị vua phương Bắc, vương giả đế quân tuyệt đối!

“Vương, đây là thư đầu hàng của quốc gia thứ hai sau nước láng giềng dâng lên.

Không phụ sự kỳ vọng, bọn họ đã tự nguyện dâng hiến hết tất cả cho quân vương vĩ đại của Lam quốc!”

Một thiết huyết tướng quân cả người là máu, đầy mặt lệ khí, trong ánh mắt ngo ngoe rục rịch gien hiếu chiến đang quỳ trên mặt đất, sùng bái nhìn nam nhân cao cao tại thượng, ăn mặc một thân long bào huyết hồng, biểu tình cao ngạo lạnh nhạt, duy ngã độc tôn ngồi ở trên long ỷ.

“Rất tốt, ngươi lui xuống tu chỉnh quân đội đi.

Đã phá thành công hai quốc gia, các tướng sĩ cần phải nghỉ ngơi một chút.

Nếu làm căng chặt quá thì sẽ dễ dàng đứt gãy.

Ba năm sau phải tóm lấy Yến quốc cho ta…”

Nam nhân ngồi trên long ỷ, nửa rũ mí mắt, nhìn không ra biểu tình của hắn có bao nhiêu vui mừng.

Khuôn mặt hắn không hề có biểu cảm nào, không có chút động dung mà chỉ thấy đôi tay tái nhợt kia đang nắm một cây trâm.

Không biết là nó được làm từ loại gỗ điêu khắc giá rẻ nào nhưng lại được Lam Tí Ngọc bảo vệ và trân trọng suốt 10 năm qua.

Hắn dùng ngón cái ôn nhu vuốt ve cây trâm mang theo sự lưu luyến và si mê tình nhân.

Người trên triều đình đều biết rõ cây trâm này là di vật duy nhất của vị Công chúa Lam quốc kia để lại.

Nói là duy nhất bởi vì đó là vật do Công chúa tự tay điêu khắc nhưng vẫn chưa thể tặng.

Nghe người thế hệ trước nói, đó là quà tặng sinh thần được làm lúc Công chúa còn chưa được sủng ái muốn đưa cho Lam Tí Ngọc nhưng sau khi được sủng ái lại quên tặng.

Vậy thế cho nên khi dọn sạch di vật của Công chúa mới bị Lam Tí Ngọc tìm được.

Từ nay về sau, cây trâm chưa được tặng kia liền vẫn luôn bị Lam Tí Ngọc mang theo trên người.

Ngẫu nhiên khi ở Ngự Hoa Viên thì có thể thấy vị đế vương chưa từng có một tia biểu tình, lạnh nhạt thị huyết và cao cao tại thượng lại sẽ lộ ra một nụ cười mềm mại và yếu ớt với cây trâm nhưng càng nhiều là sự bi thương cùng tuyệt vọng khiến người ta đau xót không thôi!

Nam nhân quỳ trên mặt đất ngẩng đầu nhìn Lam Tí Ngọc vẫn luôn đặt tẩm mắt đan chéo ở trên cây trâm đang cầm trong tay.

Trong ánh mắt hắn ta hiện lên một tia không đồng ý và phức tạp nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể gật gật đầu, “Cẩn tuân ý chỉ của vương!”

“Đã tìm được Thiên Tơ tằm và Tu La hoa rồi sao?”

Miệng lưỡi lạnh nhạt nghiêm nghị đủ để khiến không khí trên triều đình nháy mắt đọng lại, rất có ý tứ nếu tên nam nhân quỳ dưới trả lời hơi chút khuông đúng tâm ý thì liền sẽ phải nhận lấy tai họa ngập đầu.

Mọi người đều nơm nớp lo sợ bởi vì chỉ cần là tất cả những việc lên quan đến chuyện cấm kỵ kia thì nó đều được xem là ưu tiên và không có ngoại lệ!

“Bẩm vương, đã tìm được ở chỗ lạnh vô cùng và nóng vô cùng!

Thần đã ra lệnh cho các tướng sĩ phân công nhau đi thu thập rồi sau đó sẽ giao cho Nghiêm đại sư để ông ta bắt đầu chế tác hỉ phục (váy cưới) của Phượng hậu!”

Nam nhân vừa trả lời vừa nửa rũ mí mắt, Lam Tí Ngọc vẫn luôn giữ biểu cảm lạnh lùng ngẩng đầu trong nháy mắt, trên mặt hắn rốt cuộc cũng có vẻ kích động, “Rất tốt!

Ta muốn thấy hỉ phục của nàng trong khoảng thời gian nhanh nhất có thể!”

“Vâng!”

Tất cả mọi người đều biết rõ ràng nàng kia là ai.

Lam Tí Ngọc chưa từng che dấu nội tâm của hắn.

Tuy rằng lúc trước khi Lam Tí Ngọc ôm quan tài của Lam Mẫn về đã liền tuyên cáo với tất cả mọi người rằng Lam Mẫn chính là Lam hậu (Hoàng hậu) duy nhất của Lam quốc.

Mặc dù các đại thần sống chết khuyên ngăn nhưng cuối cùng vẫn rơi vào kết cục 1 là bị Lam Tí Ngọc tự tay giết chết một người răn (đe dọa) trăm người, 2 là cách chức hoặc từ quan hồi hương.

Vậy nên ngày hôm sau hướng gió thay đổi, Thượng thư tôn Lam Mẫn làm Hoàng hậu!

Cho dù mọi chuyện có thế nào thì cuối cùng đều bị khí thế cường hãn uy nghiêm đế vương của Lam Tí Ngọc trấn áp xuống.

Nếu như có người rảnh rỗi bàn tán thì chỉ có một con đường đó chính là chết!

Thủ đoạn bạo ngược tàn nhẫn trong lúc nhất thời làm Lam Mẫn trở thành đề tài cấm kỵ ở Lam quốc!

Ai cũng không dám tự tiện bình luận.

Dưới thủ đoạn thiết huyết trấn áp của Lam Tí Ngọc không phải là không có người phản kháng nhưng ngoạn trừ vấn đề liên quan đến Lam Mẫn bị Lam Tí Ngọc xử lý tàn nhẫn thì mỗi hạng chính sách việc nước của hắn đều được người đời ca tụng là một thế hệ bá chủ minh quân, là một vị đế vương có tài chân chính!

Các bá tánh (người dân) chỉ quan tâm trong miệng mình có mấy lượng lương thực, trong tay có vài mẫu đất, trước cửa có mấy chỗ gió tuyết.

Chỉ cần đế vương có thể để cho bá tánh ăn uống không lo, như vậy thì chuyện hậu cung của đế vương bọn họ cũng chỉ coi như là đang nghe bát quái mà thôi!

Còn với đám hiền thần đã tiếp thu thánh nhân giáo dục thì khi bắt bọn họ đối mặt với chuyện Lam Tí Ngọc muốn cưới muội muội ruột làm nương tử thì tuy có phê bình kín đáo nhưng trừ việc này ra, Lam Tí Ngọc như là người được sinh ra để khắc bọn họ từ nhỏ.

Lam Tí Ngọc luôn giải quyết mọi việc rõ ràng, vĩnh viễn đều quả quyết, sắc bén, đầu óc minh mẫn.

Từ chuyện nhỏ như nam nhân trong thôn mua đất cưới vợ đến việc lớn mở rộng bản đồ, hắn đều xử lí không hề có một tia hỗn loạn và sai lầm khiến đám hiền thần vừa kính yêu vừa sợ hãi và vừa hận cực vị đế vương này!
 
Nữ Phụ Thề Phác Gục Nam Chính
Quyển 1 - Chương 41: Phiên ngoại 3


Mọi cảm xúc trộn lẫn nhau trong vòng một giây khiến đám hiền thần nguyện trung thành suốt đời với vị đế vương này thật là hết cách.

Nếu làm sự việc nóng nảy khiến đế vương điên cuồng lên thì hắn sẽ không nhận những người thân xung quanh mà chỉ biết giết người không chớp mắt.

Cho nên dần dà, bọn họ cũng chịu thỏa hiệp, chỉ cần không liên quan đến chuyện của Lam Mẫn thì Lam Tí Ngọc chính là thiên cổ nhất đế, tuyệt đối bá chủ đế quân thích hợp nhất!

“Thái tử, ngươi hãy thay trẫm phê duyệt tất cả các tấu chương trên triều đình hôm nay đi!”

Trên khuôn mặt của hài đồng (đứa trẻ) 8 tuổi vẫn luôn đứng ở phía bên trái long ỷ không hề có chút sự non nớt nào mà thay vào đó là sự thông minh và trưởng thành sớm.

Mỗi buổi thượng triều vào sáng sớm, hắn ta đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, quy quy củ củ đứng ở một bên nghe giảng.

Từ khi hắn ta 5 tuổi đã bắt đầu đi theo bên cạnh người nam nhân muốn gió được gió, muốn mưa được mưa này làm người khác kính ngưỡng, sùng bái này và học tập tất cả những gì hắn dạy.

Tất cả mọi người gọi hắn ta là Thái tử.

Hắn ta cho rằng hắn (LTN) là phụ hoàng của hắn ta.

Còn nữ nhân nằm trong băng cung to lớn được khai quật ngay ở dưới đế cung (nơi Hoàng đế ở) kia là mẫu hậu của hắn ta.

Bởi vì mỗi ngày sớm tối hắn ta đều phải thưa hầu, đi băng cung thỉnh an nàng kia.

Nhưng hắn chưa bao giờ để hắn ta kêu nữ nhân kia là mẫu hậu!

Cũng không cho hắn ta kêu hắn là phụ hoàng.

Hắn ta chỉ có thể gọi hắn là vương, gọi nàng kia là Lam hậu!

Xa lạ đến mức chỉ có quan hệ quân thần nhưng hắn lại yêu cầu hắn ta nếu một ngày kia hắn ta bước lên ngôi vị Hoàng đế thì phải xưng hô hắn và nàng kia là Thái Hậu và Thái thượng hoàng!

Hắn ta có thể bất kính sơ sẩy với hắn nhưng với nữ nhân kia thì phải tôn kính và kính ngưỡng tuyệt đối, không cho phép một tia chậm trễ nào!

Thái phó (thầy dạy cho Thái tử) chuyên môn hầu hạ dạy dỗ hắn ta từ nhỏ cũng nói như vậy.

Hắn ta là Thái tử, là con của vương và hậu!

Nhưng câu đầu tiên hắn mở miệng nói không phải là kêu phụ hoàng, cũng không phải là mẫu hậu mà là Lam hậu!

Từ khi hắn ta 3 tuổi, người nam nhân giống như thiên thần kia bắt đầu tự mình dạy dỗ hắn ta.

Khi đó, mỗi lần hắn ta đều hy vọng hoàn thành mọi việc tốt nhất vì chỉ mong có thể nhìn đến thần sắc vừa lòng trong mắt hắn.

Năm hắn ta 5 tuổi, hắn ta bị nam nhân kia coi như là người lớn.

Hắn ta bắt đầu đứng ở trên triều đình, tuy rằng có người phê bình kín đáo nhưng một ánh mắt của hắn đã có thể bình ổn sự xao động của văn võ bá quan.

Khói thuốc súng còn chưa bắt đầu thì ở trong ánh mắt bình đạm không có gì lạ của hắn cũng bị mai một trong nháy mắt!

Khi đó, ở trong lòng của hắn ta, người nam nhân ngồi ở trên long ỷ của Lam quốc kia không phải thiên thần của một mình hắn ta mà là thiên thần của tất cả mọi người.

Mọi người kính ngưỡng hắn, sợ hãi hắn và cũng kính yêu hắn.

Hắn ta hy vọng làm mọi việc thật tốt vì có được sự vừa lòng của hắn ta nhưng sự vừa lòng vĩnh viễn của hắn là khi hắn ta trở nên có thể tự mình đảm đương mọi chuyện.

Lam Tí Ngọc chờ mong càng cao, hắn ta liền phải làm càng tốt vì hắn ta hy vọng được đến một câu tán thành của hắn.

Bởi vì từ nhỏ, hắn ta liền nhìn lên người nam nhân này – người nam nhân cường đại đến mức làm hắn ta khát vọng và bội phục từ tận đáy lòng!

“Nhi thần tuân chỉ!”

Lam Tí Ngọc đứng dậy rời đi, long bào rực rỡ phô bày ở trên sàn nhà hoa lệ khiến người ta cảm thấy đẹp đẽ và hủ bại.

Nếu nhìn kỹ thì có thể thấy từng viên gạch trên mặt đất đều là hoa bỉ ngạn do các thợ thủ công tỉ mỉ khắc lên, cánh hoa thối nát, đẹp mê hoặc.

Khi long bào huyết hồng (màu đỏ máu) chạm xuống đất giống như dòng máu đỏ tươi chảy qua mang theo cảm giác hoa mỹ và tuyệt vọng.

Như ý nghĩa của loài hoa bỉ ngạn, hoa mọc trên đường đi đến hoàng tuyền – thê mỹ tuyệt ái (tình yêu đẹp nhưng vô vọng không có kết quả), vĩnh thế trầm luân!

Từ sau khi Lam Mẫn chết, hắn liền yêu màu hồng huyết tinh này, hồng chói mắt, diễm tru tâm (đẹp thấu tim) giống như nàng trên đỉnh núi tuyết, máu nhiễm hồng váy áo…..

Thối nát hủ bại, tuyệt vọng mà thê mỹ…..

Giống như cả cuộc đời của hắn kể từ ngày hôm đó, sinh mệnh trở nên khô héo, tim sớm đã rách nát thành tro, trầm luân giếng cạn, tuyệt vọng huỷ diệt……

Lam Tí Ngọc cầm cây trâm trong tay, mỗi ngày hắn đều vuốt ve nó không dưới vạn lần.

Đau đớn trong lòng dâng lên từng đợt từng đợt.

Lúc trở lại tòa băng cung dưới mặt đất kia, nhìn người nằm trên giường băng, hắn giống như đã tập mãi thành thói quen ngủ ở bên cạnh nàng, nắm bàn tay lạnh lẽo mười năm như một của nàng.

“Sao lại lạnh như vậy?

Mẫn Nhi, 8 năm trước, ta đã thu dưỡng hài tử của Lam gia.

Bây giờ nó đã có thể tự mình đảm đương mọi chuyện, chỉ cần cho ta thêm 5 năm thời gian!

Chờ diệt Yến Quốc xong, chờ áo cưới làm tốt, chờ đứa bé kia ngồi trên long ỷ, chúng ta liền thành hôn, đến lúc đó, ta liền không cần đi ra ngoài, liền có thể ở cạnh ngươi mãi mãi!”

“Mẫn Nhi, ngươi yên tâm, đứa bé kia là ta tự mình chọn ra từ trong Lam tộc.

Nó thông minh lanh trí tuyệt đối, trăm dặm mới tìm được một.

Nó có thể gánh vác Lam quốc.

Còn người nhà họ hàng của nó, ta không hề lưu lại bất kỳ một người nào…

Nó là hài tử duy nhất của ngươi, về sau cũng chỉ có một mình ngươi là mẫu hậu.

Ngươi sẽ là phượng hậu duy nhất của Lam quốc.

Trăm năm sau, ngươi là Thái Hậu duy nhất được nó thừa nhận và cung phụng.

Không có bất luận kẻ nào có thể làm ngươi mất hứng, làm ngươi ủy khuất, bao gồm cả chính ta…”

“Mẫn Nhi, nhưng ta không thích nó kêu ngươi là mẫu hậu, cũng không thích nó gọi ta là phụ hoàng!

Bởi vì ta là của ngươi, chỉ của một mình ngươi, ngươi cũng là của ta, của một mình ta.

Ai cũng không thể chen chân giữa chúng ta, ai cũng không thể……

Ngươi chỉ thuộc về một mình ta!”

Lam Tí Ngọc đột nhiên khởi động nửa người trên, nghiêng người nhìn gương mặt tinh xảo của Lam Mẫn, tuy rằng mặt trắng làm cho người ta sợ hãi nhưng ở trong mắt Lam Tí Ngọc, đây là người duy nhất trong lòng hắn làm hắn tâm động và hạnh phúc!

“Còn nữa, đồ để làm váy cưới đã tìm được rồi!

Thực xin lỗi vì đã bắt ngươi đợi lâu như vậy!

Sẽ nhanh thôi….

Váy cưới của ngươi liền sẽ làm xong.

Đến lúc đó, chờ tất cả mọi chuyện kết thúc, ta liền có thể mang theo của hồi môn ngươi muốn đi tìm ngươi.

Khi đó, ngươi còn chấp nhận ta hay không?”

Lam Tí Ngọc giống như si ngốc hỏi nàng.

Ở trong băng cung lạnh băng đến xương tủy này an tĩnh đến mức quỷ dị nhưng Lam Tí Ngọc hình như vốn không nghĩ được đến câu trả lời của nàng, hắn gối lên ngực nàng.

Tuy nó cứng rắn và lạnh lẽo giống như hàn băng nhưng hắn lại không hề cảm giác được.

Hắn bá đạo tuyên bố, “Mặc kệ ngươi có chấp nhận ta hay không, ta đều sẽ gắt gao quấn lấy ngươi, đời đời kiếp kiếp, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Lại bốn mùa hạ qua đông đến, trong hậu cung đột nhiên nhiều người, có chút người già đã tới tuổi ra cung.

Hậu cung vốn trống rỗng đột nhiên ở một ngày nào đó nghênh đón tân phi tần, theo sau chính là càng ngày càng nhiều nữ nhân.

Hậu cung vốn không có một bóng người dần dần trở nên ầm ỹ.

Còn Lam Tí Ngọc lại càng ngày càng táo bạo, càng ngày càng hỉ nộ vô thường.

Hắn rất ít lâm triều.

Hắn giao toàn quyền cho tiểu Thái tử đã 11 tuổi xử lý.

Tuy tiểu Thái tử nhỏ tuổi nhưng rất giống Lam Tí Ngọc.

Tiểu Thái tử càng ngày càng được đến sự tán thành của mọi người nhưng tiểu Thái tử vẫn không thỏa mãn.

Bởi vì người tiểu Thái tử muốn được đến tán thành nhất mấy tháng gần đây thường thường nhốt mình ở trong phòng.

Lam Tí Ngọc không ngừng vẽ tranh hoặc là điên cuồng tóm bậy một người nào đó rồi hỏi, các ngươi biết Lam Mẫn sao?
 
Nữ Phụ Thề Phác Gục Nam Chính
Quyển 1 - Chương 42: Phiên ngoại 4


Nhưng mọi người đều lắc đầu và họ cũng không biết vị đế vương hai mắt xơ xác, vĩnh viễn luôn giữ bộ dạng bình tĩnh đạm mạc và nắm giữ tất cả mọi việc trong tay này đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Tất cả những cung nữ, thái giám hay đại thần trả lời không biết nếu vận khí tốt thì chỉ bị Lam Tí Ngọc đá gãy một chân.

Còn những người vận khí xấu thì sớm đã máu tươi lan tràn ngay tại chỗ.

Mọi người đều nói người nam nhân đã từng giống như thiên thần này điên rồi nhưng chỉ có hắn ta biết Lam Tí Ngọc không hề điên bởi vì ánh mắt của hắn vẫn sắc bén ngọn lửa như cũ!

Nhưng cái tên mỗi ngày đều bị hắn lẩm nhẩm liên miên không dứt ở trong miệng và bộ hỉ phục (váy cưới) chưa từng thấy qua hắn ôm vào trong ngực là gì a?!

Còn nữa, Băng cung bị nghiêm cấm tiến vào kia rốt cuộc là được xây dựng từ khi nào a?

Vì sao hắn ta không có một chút ấn tượng nào?

Hắn ta từng sai người gọi thợ xây tới để hỏi nhưng cũng không có manh mối gì.

Và cuối cùng là vị mẫu hậu không hề có chút ấn tượng nào trong trí nhớ của hắn ta hình như là một điều bí ẩn, khắp nơi lộ ra sự quỷ dị.

Nhưng phụ hoàng lại hạ thánh chỉ, nếu có một ngày hắn ta có chút bất kính hay sơ sẩy với mẫu hậu thì chúng triều thần có thể đưa thánh chỉ ra đuổi hắn ta khỏi ngôi vị hoàng đế rồi lập quân vương mới.

Hoàng đế của Lam quốc có thể vô năng nhưng tuyệt đối không thể bất kính với Mẫn hậu và cũng chính là nữ nhân kia – vị mẫu hậu hắn ta chưa được gặp!

“Hoàng thượng, người nên dùng bữa.”

Thái giám thật cẩn thận nói.

Nam nhân ngồi một mình ở trong bóng đêm, bóng dáng cô đơn giống như một con rối và không hề có sự phong hoa, tôn quý của mấy tháng trước.

Lam Tí Ngọc rũ đầu, trong tay cầm thứ gì đó và hắn đang lẩm bẩm tự nói chuyện một mình.

Cung nữ bưng đồ ăn nhìn nhìn Đại tổng quản thái giám.

Còn Đại tổng quản vì nghe theo mệnh lệnh của Thái tử nên chỉ có thể bất đắc dĩ tò mò tiến lên trước, ngay sau đó thì kinh ngạc.

Hoàng thượng vốn còn rất trẻ, mái tóc dài đen nhánh bây giờ đã biến thành bạc trắng.

Đại tổng quản không thấy rõ bộ dáng của Lam Tí Ngọc vì hắn ngồi ở trong chỗ tối.

Hắn ta chỉ thấy trong tay Hoàng thượng đang cầm một cây mộc trâm chỉ còn một nửa.

Đó là……

Cái gì?

Đại tổng quản còn chưa nói gì thì Lam Tí Ngọc đột nhiên cười đạm mạc, môi mỏng lúc đóng lúc mở nói những chuyện bọn họ (Đại tổng quản + cung nữ) nghe không hiểu.

“Lần đầu tiên ta gặp nàng là ở tẩm cung của mẫu hậu, nàng lúc đó mới sinh ra không bao lâu, ngũ quan còn chưa nẩy nở, thân mình nho nhỏ giống con mèo con, hai mắt nhắm chặt, làn da nhăn nhúm, khó coi chết đi được.”

Lam Tí Ngọc hơi hơi mê mang, mỉm cười nhẹ giọng nói tiếp: “Lúc đó, ta còn quá nhỏ, quá tò mò nên đã dùng ngón trỏ chọc chọc nàng.

Không ngờ rằng nàng lại mở hai mắt…

Cặp mắt kia giống như một cái lốc xoáy hấp dẫn toàn bộ tầm mất của ta…

Cặp mắt kia thật đẹp……”

“Lần thứ hai gặp nàng là lần đầu tiên hồi cung sau khi ta lên núi học nghệ.

Lúc đó, nàng chỉ mới 3 tuổi nhưng lá gan lại cực kỳ to.

Nàng dám bò đến trên cây, không hề có một chút dáng vẻ của Công chúa, đầy mặt tro bụi giống như một con mèo hoa nhỏ.

Hai tay nàng đang nâng niu một con chim non.

Nàng đi chân trần đứng ở trên cây cười giống như mặt trời, lóa mắt làm ta ngất ngơ, hai mắt nàng rực rỡ lấp lánh làm ta ngừng cả hô hấp.

Chỉ cần liếc mắt một cái thôi thì ta đã biết, đó là nàng!

Bé con khi còn nhỏ nhăn nhúm giống cục bột…

Khi nàng thả chim nhỏ xuống tổ chim thì đột nhiên bị trượt chân…

Thân thể của ta tự động dùng khinh công bay lên ôm lấy bé con rớt từ trên cây xuống…

Mọi người quỳ trên mặt đất hoan hô Thái tử thiên tuế vạn phúc.

Nàng kinh ngạc, hai mắt nhanh chóng trở nên vui vẻ.

Nàng ôm cổ của ta rồi ngọt ngào kêu Hoàng huynh…

Cuối cùng ngươi cũng đã trở về, ta chờ ngươi rất lâu……

Khoảnh khắc đó là lần đầu tiên ta cảm thấy thật hạnh phúc, nàng giống như thế giới thu nhỏ của ta…”

“Từ đó về sau, phía sau ta có thêm một cái đuôi.

Mỗi ngày, nàng đều cầm những món điểm tâm khác nhau rồi vui sướng đi theo ta.

Khi ta học hay đọc sách thì nàng trốn ở cửa thư phòng, khi ta thượng triều để học hỏi phụ hoàng thì nàng trốn ở sau cây cột.

Khi ta mắng nàng thì nàng liền giả vờ đáng thương khoe khoang ở trước mặt ta, nàng nói muốn ăn đồ ăn ngon hoặc chơi xấu chọc ta.

Khi đó ta cũng không biết là vị trí của nàng ở trong lòng ta càng ngày càng nặng, nặng đến mức bắt đầu thay đổi hương vị.

Ta bỏ qua cảm giác đó hoặc là nói ta lựa chọn không để ý.

Thẳng đến ngày hôm đó, tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ ngày đó bắt đầu trở nên không giống như trước, ta đẩy nàng ra, nàng đầy người chật vật, thậm chí có một ngày, nàng thở thoi thóp ngã xuống dưới chân ta…

Nhưng ta làm lơ hoặc là nói ta sợ hãi mình mềm lòng nên ta chạy thoát……”

“Khi ta cho rằng mình và nàng đã không còn quan hệ gì thì nàng lại xuất hiện.

Ta lại gặp nàng, đôi mắt kia càng thêm sáng ngời và linh hoạt khiến ta muốn giữ nàng lại.

Ta đẩy tất cả tội lỗi cho đêm hôm đó ý loạn tình mê…

Sau đó là hiểu lầm được cởi bỏ rồi ta càng lún càng sâu…

Thẳng đến cuối cùng không thể tự kềm chế…

Đêm hôm đó, nàng nói, ta muốn thiên hạ làm sính lễ, nàng nói, nàng muốn hỉ phục (váy cưới) đẹp đẹp đẽ quý giá nhất, nàng nói, nàng muốn mình trở thành thê tử (vợ) duy nhất của ta…

Nếu không thì cho dù sống hay chết cũng không thể gặp lại nhau…”

Lam Tí Ngọc mỉm cười, từng giọt nước mắt rơi xuống, hắn chậm rãi nhớ lại quá khứ, “Mỗi ngày, ta đều phải lặp lại 3 lần cho mình nghe…

Vì ta sợ ta sẽ quên…”

Nhìn Lam Tí Ngọc được mệnh danh là “Thiên cổ nhất đế” một mình ngây ngốc lầm bầm lầu bầu, tất cả thái giám cung nữ bên cạnh đều kinh hoảng bởi vì những gì Lam Tí Ngọc nói, bọn họ cũng không biết.

Muốn đáp gì đó nhưng bọn họ giống như bị đơ, yết hầu bị bóp chặt, trong lòng lan tràn chua xót, toét miệng.

Muốn nói nhưng lại phát hiện nói không nên lời.

“Hoàng thượng, Ngự y nói, ngươi đã bảy ngày không ngủ, nếu tiếp tục duy trì tình trạng này thì thân thể của ngươi sẽ không chịu nổi, xin Hoàng thượng vì tất cả con dân của Lam quốc mà bảo trọng thân thể!”

Đại tổng quản đột nhiên quỳ xuống, đầy mặt nước mắt.

Hắn ta là người được Lam Tí Ngọc cứu từ cửu môn quan trở về, đối với Lam Tí Ngọc, hắn ta tuyệt đối trung thành và kính ngưỡng!

“Ngủ?”

“Dạ!”

Đại tổng quản gật gật đầu, tự cổ vũ bản thân để tinh thần hăng hái thêm, hắn ta bắt đầu nói tiếp, “Hoàng thượng chỉ bị mệt mỏi, ngủ một giấc là tốt rồi.

Chỉ cần nghỉ ngơi đủ thì Hoàng thượng vẫn là người tài giỏi giống trước kia…”

Lam Tí Ngọc cười khổ, “Nếu lần này ngủ, ta sợ là sẽ không tỉnh dậy nữa, hahahaahaa…

Cút, cút hết cho ta….”

Lam Tí Ngọc biến đổi sắc mặt khiến đám người sợ hãi, mấy chục tên cung nữ thái giám bị dọa đến té ngã lộn nhào chạy đi ra ngoài bởi vì hắn đột nhiên rút thanh kiếm lạnh lẽo từ trên giá gác kiếm ra!

Hắn chém giết lung tung ở trong tẩm cung, thanh kiếm trong tay bay vụt thẳng tắp cắm ở giữa vách tường, thân kiếm run nhẹ, ánh sáng lạnh lăng liệt, sát khí bức người, có thể thấy được trên thanh bảo kiếm này nhiễm không biết bao nhiêu máu tươi!

Lam Tí Ngọc ôm đầu, môi mỏng lúc đóng lúc mở, hắn thấp giọng lẩm bẩm nói, “Ta yêu ngươi……”

Không ngừng lặp lại ba chữ này.

Chỉ có ba chữ…

Ba chữ vô cùng rõ ràng.

Giống như là một câu ma chú…

“Vì sao?

Vì sao muốn trừng phạt ta như vậy…

Ngươi có biết…

Tình yêu ta dành cho ngươi đã tràn đầy đến nổi điên…

Ngươi có biết, thứ chống đỡ ta sống sót chính là ký ức có ngươi, ngươi có biết……

Những ký ức đó với ta mà nói là thứ duy nhất để ta gửi gắm và hô hấp hay không…..”

Hắn lẩm bẩm, “Ta yêu ngươi…”

Bỗng nhiên, thân mình của hắn hơi hơi căng thẳng, ngay sau đó, hai tay hắn đầu, đầy mặt đau đớn.

“Không tốt, chứng đau đầu của Hoàng thượng lại tái phát, mau đi mời Ngự y!”

Cung nữ đứng ngoài cửa thật cẩn thận quan sát tình cảnh bên trong vội vàng hét.

“Đều cút ra ngoài cho ta!”

Lam Tí Ngọc cắn răng nói vài từ mang theo khí thế làm người không rét mà run.

Mọi người đều sợ, không một người nào dám bước vào bên trong tẩm cung.

Trong bóng tối…

Chỉ còn lại một mình hắn.

Như một con rối không hồn cô đơn…

“Vì sao?!

Vì sao ngươi lại biến mất, vì sao thi thể của ngươi lại biến mất, vì sao ngay cả ký ức ngươi cũng muốn lấy đi?

Chẳng lẽ ngươi thật sự hận ta như vậy sao?

Vì sao ngươi muốn biến mất sạch sẽ hoàn toàn như thế?!

Vì sao trí nhớ của ta về ngươi đều hoàn toàn bị hủy diệt…..

Ngươi làm vậy thì sao ta có thể ở trên đường xuống hoàng tuyền, trong Luân Hồi Kính tìm được ngươi?

Lam Mẫn, ngươi thật tàn nhẫn!!!”

Hắn đặt cây trâm gỗ lên trên bàn, hắn ôm đầu gầm nhẹ.

Trong căn phòng trống trải chỉ còn lại hắn đau đớn khổ sở.

Đột nhiên, cây trâm gỗ giống như bị ăn mòn, nó dần dần hóa thành bột mịn, có gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, bột phấn kia bay theo gió……

“Không!”

Lam Tí Ngọc đột nhiên kinh hãi, “Đóng cửa sổ!

Mau đóng cửa sổ!

Đóng cửa sổ lại!”

Nhưng…

Những bột phấn đó đã biến mất không thấy…

“Hoàng thượng!

Hoàng thượng, người sao vậy?!”

Ngoài cửa có người vọt tiến vào.

Lam Tí Ngọc xoay người nhìn về phía bọn họ, sắc mặt hơi mang kinh hoàng, “Các ngươi……

Còn nhớ rõ bộ dạng của Trưởng công chúa sao?”

“Trưởng công chúa?”

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

“Phụ hoàng, người là con trai độc nhất của Trí Tông Hoàng đế, người không có muội muội!”

Tiểu Thái tử không biết đã tiến vào từ khi nào mở miệng nói.

“Không phải!

Không phải!”

Lam Tí Ngọc lắc đầu, “Lam Mẫn đâu?

Sao các ngươi không nhớ rõ Lam Mẫn, đó là Công chúa duy nhất của Lam quốc!”

“Lam Mẫn……

Là ai?”

Mọi người đều mờ mịt.

“Đi ra ngoài.”

Lam Tí Ngọc cắn răng.

Mọi người mặt lộ vẻ hoảng sợ, toàn bộ lui ra.

“Lam Mẫn…

Lam Mẫn…”

Lam Tí Ngọc hung hăng đấm một quyền lên trên tường, máu đỏ thắm chậm rãi chảy xuống từ bức tường, mỗi một lần hắn gọi tên Lam Mẫn giống như chim đỗ quyên đang hót.

Giống như…

Muốn đem cái tên kia dung nhập vào sâu trong cốt nhục.

“Vì sao…

Ngay cả ký ức cũng không cho ta giữ lại…”

“Vì sao…”

Những người ngoài cửa nghe Lam Tí Ngọc gào rống như thú dữ bên trong đột nhiên đồng thời bắt đầu không thể ức chế đau đớn giống như bọn họ thật sự đã quên mất cái gì đó.

Nhưng…. là cái gì a?

Bỗng nhiên, bên tai hắn vang lên một tiếng thở dài nhợt nhạt giống như vừa bất đắc dĩ vừa đáng tiếc…

Lam Tí Ngọc kinh hoảng ngước mắt, hai mắt lộ ra huyết hồng vừa giống như Tu La đến từ địa ngục Tu La lại vừa giống như lệ quỷ bò ra từ địa ngục: “Lam Mẫn, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Cầm trái tim của ta liền phải đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh ta!

Mặc kệ phải trả bằng bất cứ giá gì, ta đều phải tìm ra ngươi…

Lam Mẫn!!!!!!!!”

Tuyệt vọng hò hét mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa giống như xuyên thấu thế gian.
 
Nữ Phụ Thề Phác Gục Nam Chính
Quyển 1 - Chương 43: Phiên ngoại: Lời tự sự của một nữ nhân


Ta vẫn luôn biết mình là một thế thân, vẫn luôn biết.

Từ khi ta vào cung cho tới nay, ta đều biết, lúc nam nhân tôn quý kia nhìn ta, hắn thường xuyên xuất thần.

Hắn ngẫu nhiên sẽ nhìn ta và kêu tên của một nữ nhân khác.

Hắn khi thì thanh tỉnh, khi thì mơ hồ nhưng điều duy nhất không thay đổi là hắn luôn tìm kiếm trên người ta một hình bóng của nữ nhân khác.

Hắn chưa bao giờ từng chạm qua ta.

Toàn bộ hậu cung đều là giai nhân, mặt mày của họ lại cực kỳ giống một nữ nhân khác!

Điều cấm kỵ không thể nói kia!

Nữ nhân trong điều cấm kỵ kia vinh hoa vô hạn nhưng lại trong một đêm máu chảy thành sông.

Mọi người đều không biết nữ nhân kia lại chính là lý do khiến nam nhân tôn quý kia chinh chiến sa trường, khăng khăng muốn chiếm tam quốc, cuối cùng chiến dịch thi hoành khắp nơi.

Dù nữ nhân kia không còn tồn tại nhưng lại thành ngọn lửa xúc tác trận chiến tranh này.

Nữ nhân cấm kỵ kia khiến một thế hệ bá chủ biến thành kẻ điên.

Trong cung điện hoa lệ, nô bộc thành đàn, nơi chốn đều là khắc hoa tinh xảo, nơi chốn đều là hoa mỹ u lam.

Tất cả những thứ tốt đẹp nhất đều có thể ở nhìn thấy được ở đây nhưng nữ nhân ngồi dưới đèn lại cảm thấy tràn đầy chua xót.

Khi ta biết này tất cả những thứ này đều không thuộc về mình mà là của nữ nhân kia - nữ nhân không một ai biết và không được nhắc tới trong cấm kỵ.

Trong lụa mỏng, nữ nhân ngồi dưới đèn hoảng hốt nhìn mình trong gương mơ hồ.

Ánh mắt giống như nước lặng.

Nàng trong lúc vô ý từng thấy qua bức tranh nam nhân tôn quý quần áo không chỉnh cười điên khùng, si cuồng kia vẽ sau khi thống nhất tam quốc.

Nhìn thoáng qua dung nhan kia, nữ nhân trong bức tranh có một đôi mắt đẹp đến mức làm người ta kinh ngạc!

Đã từng, nàng thực thích khuôn mătn làm ánh mắt của nam nhân tôn quý kia nhìn chằm chằm nhưng lúc này, đã từng có bao nhiêu hâm mộ, hiện giờ liền có bao nhiêu thống hận.

Bởi vì nàng biết, nàng...

Không!

Không chỉ một mình nàng, tất cả nữ nhân trong hậu cung, mặt mày của họ bất quá là vì thêu lên một nữ nhân đã chết...

Thật đáng buồn, nam nhân kia chưa bao giờ chạm vào một nữ nhân nào trong hậu cung nhưng lại nhốt họ tại đây để cùng nhau nhớ một nữ nhân không còn tồn tại...

Ta biết, thời gian này, nam nhân kia sẽ tới đây giống như mấy tháng trước, mưa gió không thay đổi.

Mỗi lần, hắn đều sẽ xuất hiện ở trong cái cung điện này vào khoảng thời gian này, cái cung điện giống như lồng nhốt tơ vàng.

Cũng không biết vì cái gì nhưng đêm nay, ta có loại dự cảm rất kỳ quái giống như có cái gì sắp thay đổi.

Ngay lúc ta thất thần thì nghe được tiếng bước chân đi vào cung điện trên hành lang gấp khúc của Lam Tí Ngọc.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn đi về hướng ta.

"Sao muộn như vậy còn chưa ngủ?"

Lam Tí Ngọc hỏi.

Ta không trả lời, hắn hôm nay có hơi lạ.

Trên khuôn mặt đã không còn sự si cuồng, bi thương và yêu say đắm.

Ánh mắt hắn nhìn ta lúc này rất bình tĩnh.

Việc này rất kỳ quái.

Vậy nên ta tính toán muốn biết rõ ràng một chút.

Ta dùng ánh mắt sáng quắc nhìn hắn.

"Sao lại nhìn trẫm như vậy?"

Lam Tí Ngọc ngồi xuống ở trước mặt ta rồi nhẹ hỏi.

"Ngươi...

Còn nhớ rõ Tư Mẫn điện là vì ai mà xây không?"

Nhìn hắn, ta mở miệng.

Có phải là hắn đã sớm ý thức được ký ức của mình sắp phai nhạt cho nên mới vội vã muốn chơi chơi trò ghép hình Lam Mẫn, thậm chí không tiếc lưu lại người cùng tên giống nàng là ta?

"Tư Mẫn điện?"

Lam Tí Ngọc nhướng mày, cười khẽ, "Đồ ngốc, Tư Mẫn không phải là lấy từ tên của ngươi sao?"

"Lam Mẫn thì sao?

Còn nhớ rõ không?"

Thay đổi một cách nói khác, ta tiếp tục hỏi.

Cái tên này là vào một lần Lam Tí Ngọc uống say, ta nghe hắn không ngừng kêu gọi, mỗi một tiếng kêu đều mang theo vô tận tưởng niệm và bi thống.....

"Haha, Lam Mẫn không phải là ngươi sao?"

Lam Tí Ngọc nở nụ cười.

"Họ Lam giống Hoàng thượng!

Lam Mẫn...."

Hắn hơi hơi sửng sốt, trong ánh mắt không ngừng đan xen sự rối rắm, mâu thuẫn, thống khổ, giãy giụa.....

Hắn không nhớ rõ, hắn không nhớ rõ...

Hắn không nhớ rõ nữ nhân tên là Lam Mẫn kia...

Hắn không nhớ rõ chính mình đã từng vì nữ nhân này mà đau khổ chơi trò sưu tập ghép hình...

Nữ nhân cùng họ với hắn tên là Lam Mẫn...

"Lam Mẫn ~" Dùng một tay xoa mặt ta, Lam Tí Ngọc đột nhiên hoảng sợ.

Hắn chật vật chạy thoát đi ra ngoài.

Còn nô bộc bên ngoài đều kinh hô.

Lam Tí Ngọc thì hoảng loạn và phẫn nộ!

Ta đột nhiên thấy mệt.

Ta sai nô bộc trong cung chuẩn bị đồ tang rồi nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, không muốn nói chuyện.

Bởi vì ta biết, nam nhân kia sợ là sẽ không để ta và nữ nhân nào trong hậu cung sống sót.

Và chính hắn cũng sẽ không tồn tại, bởi vì lần đó uống say, hắn nói, thay vì sống trong thế giới mất đi tất cả ký ức về ngươi thì ta sẽ thừa dịp mình còn ký ức, mang theo ký ức về ngươi rồi chết đi.

Còn những nữ nhân giống ngươi kia....

Không, các nàng đều không giống ngươi, bởi vì, không có bất luận kẻ nào có thể so sánh với ngươi, không có kẻ nào....

Ngày hôm sau truyền đến tin tức thiên cổ đế vương đầu tóc bạc trắng chỉ trongbmột đêm, chết ở tẩm cung.

Thánh chỉ cuối cùng là phế bỏ tất cả phi tần trong hậu cung, không được lưu lại bất luận tên của nữ nhân nào ngoài Phượng hậu trên sử sách....
 
Nữ Phụ Thề Phác Gục Nam Chính
Quyển 2 - Chương 1: Thế giới 2: Đá văng Cinderella vườn trường


Khi Chu Mẫn trở lại không gian, cô vẫn còn thất thần một lúc.

Vị trí ở ngực hình như lại đau đớn, cảm giác nóng rát sau lưng khi ngăn trở mũi tên ám khí nóng rát khiến cô bây giờ khi nhớ tới đều không khỏi lạnh run.

“Ký chủ, hoan nghênh ngươi bình an quay về, ngươi có 3 tiếng đồng hồ để hiểu biết nội dung câu chuyện tiếp theo và tâm nguyện của nữ phụ với lại nghỉ ngơi.

Thế giới tiếp theo, ta sẽ không cung cấp những món đồ trong thương thành cho ký chủ, ký chủ phải tay làm hàm nhai!”

484 không đáng tin cậy nói.

“Cái gì kêu tay làm hàm nhai?

Hơn nữa, vì sao ta không nhớ rõ nam chủ của vị diện trước a?”

Chu Mẫn chớp chớp đôi mắt hỏi.

Ngay khi nàng trở lại không gian, ‘cộng tình’ thuộc về Lam Mẫn đối với Lam Tí Ngọc cũng dập tắt, đồng thời ký ức bắt đầu trở nên mơ hồ tuy Chu Mẫn có chút buồn bực.

“ ‘Cộng tình’ có thể làm ngươi dung nhập tình cảm với nữ phụ hơn và hoàn thành nhiệm vụ với hiệu suất cao.

Hơn nữa, sau này, mỗi một nhiệm vụ, bổn Hệ thống đều sẽ không ra tay giúp ký chủ, ký chủ gặp được khó khăn phải tự mình giải quyết!”

“Vì sao?

Đừng nói là những món quà ta được tặng đều sẽ bị thu lại nha?”

“484 chỉ là dẫn đường cho ký chủ ở nhiệm vụ thứ nhất để ký chủ biết làm thế nào hoàn thành nhiệm vụ.

Giúp ký chủ làm một lần, sau này, ký chủ phải tự mình hoàn thành.

Hơn nữa, những món quà khen thưởng đã tặng ký chủ sẽ không thu hồi, tất cả đều là của ký chủ nha!

Những thứ đã bị trói định, trừ phi ký chủ tự mình tìm đường chết, nếu không thì sẽ không bị thu về.

Bây giờ thì hãy xem giá trị thuộc tính của ký chủ đi!”

Lúc Chu Mẫn còn chưa kịp phản ứng, trước mắt xuất hiện giao diện, toàn bộ giá trị thuộc tính hiện lên.

Họ tên: Chu Mẫn

Giới tính: Nữ ( có thể thay đổi giới tính)

Danh hiệu: 250

Tuổi: 23

Trí lực: 39 ( 100 đầy)

Dung mạo: 50 ( 100 đầy)

Thể lực: 22 ( 100 đầy)

Độ mềm mại: 75 ( 100 đầy)

Kỹ năng: Ngọc oa phượng hút; mùi thơm thiên nhiên của cơ thể nồng đậm phiêu hương; thể chất mẫn cảm dễ chảy nước; dáng người mềm mại.

Sở trường đặc biệt: Khóc hoa lê dính hạt mưa, hướng dẫn nam chủ GPS, kỹ thuật diễn ( hạng trung)

Mị lực: 10 ( 100 đầy)

“Tích phân giá trị của nhiệm vụ thứ nhất là 8 thêm ở phần mị lực.

Còn 1 điểm thuộc tính xin tự do phân phối.

Nếu ký chủ trong khoảng thời gian đã định còn chưa kịp phân phối thì Hệ thống có thể tự phân phối.”

Chu Mẫn còn chưa kịp phản ứng từ trong đống kỹ năng và sở trường đặc biệt đột nhiên nhiều ra tới kia thì liền nghe thấy thanh âm máy móc của Hệ thống vang lên.

“Đinh…

Bởi vì thời gian suy xét của ký chủ quá dài nên Hệ thống sẽ tự chủ động phân phối điểm thuộc tính.

1 điểm thuộc tính thêm ở độ mềm mại.

Hiện tại lại đổi mới khuôn mẫu thuộc tính mới.

Họ tên: Chu Mẫn

Giới tính: Nữ ( có thể thay đổi giới tính)

Danh hiệu: 250

Tuổi: 23

Trí lực: 39 ( 100 đầy)

Dung mạo: 50 ( 100 đầy)

Thể lực: 22 ( 100 đầy)

Độ mềm mại: 75+1 ( 100 đầy)

Kỹ năng: Danh khí Bạch Hổ, ngọc oa phượng hút; mùi thơm thiên nhiên của cơ thể nồng đậm phiêu hương; thể chất mẫn cảm dễ chảy nước; dáng người mềm mại.

Sở trường đặc biệt: Lễ nghi của Trưởng công chúa, khóc hoa lê dính hạt mưa, hướng dẫn nam chủ GPS, kỹ thuật diễn ( hạng trung), ‘cộng tình’ ( sử dụng vĩnh cửu).

Mị lực: 10+8 ( 100 đầy)

“Được rồi, trước tiên cứ nhìn xem nội dung câu chuyện của vị diện tiếp theo và yêu cầu để hoàn thành nhiệm vụ đã ~” Thanh âm vui mừng của 484 vang lên ở bên tai Chu Mẫn.

Sau đó, đoạn cốt truyện xâm nhập vào trong óc cô.

Trong đầu cô đột nhiên nhiều một đoạn ký ức không thuộc về chính mình cùng với ‘cộng tình’ bị thắp sáng.

Đầu óc vựng trầm và đau đớn từng cơn.

Chu Mẫn ôm đầu cuộn lại thân thể ở trong không gian, đau khó có thể tưởng tượng ~

Khoảng chừng 2 tiếng đồng hồ sau, cốt truyện và toàn bộ ký ức bị đưa vào trong đầu Chu Mẫn.

Bởi vì do ‘cộng tình’ nên khi tiếp thu ký ức thì đồng thời, cô cũng tiếp nhận cả tình cảm và sự đau lòng của nữ phụ.

Nước mắt không tự chủ được rớt xuống từ khóe mắt.

Mở to mắt, Chu Mẫn biết đoạn tình cảm yêu thầm khiến người khác đau lòng và nỗi thống khổ vì cái chết thảm của ba mẹ này không thuộc về cô mà là thuộc về Giang Mẫn!
 
Back
Top Dưới