Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 536


Em ấy cư nhiên là Phó Nhặt, cũng là Phó Nhặt đã từng cứu cậu, cho cậu niềm hy vọng mới..

Hiện giờ em ấy lại một lần cứu bà nội.

Em ấy yên lặng mà bảo hộ cái nhà này của bọn họ.

Em ấy..

"Duẫn Náo, làm sao vậy?" Ôn Noãn thấy thế, ôn nhu dò hỏi.

"Không có việc gì." Giản Duẫn Náo lắc lắc đầu.

Cậu vừa mới đáp ứng người đàn ông trung niên tên là Lý Trác Gia kia, cần thiết phải giữ kín bí mật này.

Người ấy nói với cậu, thân phận này của em ấy không thể tùy tiện để người khác biết đến, nếu bị phát hiện sẽ rất nguy hiểm.

Giản lão phu nhân tiếp tục cùng Giản Nhất Lăng nói, "Bé ngoan, bà nội đáp ứng con, về sau sinh nhật của con bà đều sẽ cùng con trải qua."

Cho dù là không còn nữa, tâm cũng sẽ vẫn luôn bồi con.

Giản lão phu nhân nói với Giản Nhất Lăng lời này, chỉ vì muốn cháu gái sẽ không bi thương cùng sợ hãi.

###

Giản gia sau khi thoát khỏi khói mù của chuyện Giản lão phu nhân bị đột quỵ, liền bắt đầu tự hỏi một vấn đề.

Phó Nhặt bác sĩ vì sao, vì cái gì liên tiếp hai lần trợ giúp bọn họ?

Theo như bọn họ biết, Phó Nhặt bác sĩ đã mai danh ẩn tích một đoạn thời gian rất dài, ít nhất thời gian gần một năm rưỡi, đều không có thấy tin tức về Phó Nhặt bác sĩ.

Hiện giờ vị ấy lại một lần nữa xuất hiện, thế nhưng liền làm phẫu thuật cho lão phu nhân.

Chẳng lẽ nói vị Phó Nhặt bác sĩ này là cùng nhà bọn họ có cái gì sâu xa?

"Mặc kệ thế nào, chúng ta lại thiếu Phó Nhặt bác sĩ một cái đại nhân tình."

Giản Thư Hình cảm khái nói, nhân tình này đã không phải chỉ có tiền tài mới có thể hoàn lại được.

"Về sau nếu có cơ hội, chúng ta nhất định phải hảo hảo mà báo đáp vị ấy." Ôn Noãn kiên định mà nói.

"Chỉ tiếc hôm nay vẫn không thể nhìn thấy Phó Nhặt bác sĩ."

Cùng một lần trước giống nhau, Phó Nhặt bác sĩ không có lộ diện trước mặt người của Giản gia, thân ảnh của người đó bọn họ chưa từng nhìn thấy.

Thần bí mà tới, thần bí mà rời đi.

Lại một lần giải cứu Giản gia bọn họ.

Giản Duẫn Náo hỏi Giản Duẫn Thừa một vấn đề, "Anh cả, anh nói, vì cái gì Phó Nhặt bác sĩ lúc trước sẽ đáp ứng trị liệu tay của em?"

Giản Duẫn Náo rũ đầu, thoạt nhìn tâm tình thực trầm trọng.

"Không rõ ràng lắm." Giản Duẫn Thừa không có cách nào trả lời vấn đề này.

Có thể là vì danh, có thể là vì lợi, cũng có thể chính là đơn thuần là vì khiêu chiến.

Lại hoặc là Giản Duẫn Náo vận khí tương đối tốt.

Giản Duẫn Náo trước kia cũng cho rằng như vậy, có thể là vì danh vì lợi, lại hoặc là cậu có vận khí tốt.

Nhưng mà hiện tại.. cậu không có cách nào suy nghĩ như vậy nữa.

###

Chuyện của lão phu nhân cho Giản Nhất Lăng một cái tín hiệu.

Có lẽ rất nhiều chuyện cô chỉ là thay đổi mặt ngoài, vẫn chưa có thể thay đổi bản chất.

Liền tính không có chuyện phản nghịch của Giản Nhất Lăng, chuyện lão phu nhân bị đột quỵ đúng hạn vẫn xảy ra.

Như vậy những chuyện phía sau, có hay không vẫn sẽ giống cốt truyện trong nguyên tác phát sinh như vậy?

Đã chịu chuyện này ảnh hưởng, Giản Nhất Lăng đến thời điểm Địch Quân Thịnh tới đón cô có chút xuất thần.

Chờ tới khi về nhà, sau khi vào cửa Giản Nhất Lăng bỗng nhiên từ phía sau ôm lấy Địch Quân Thịnh.

Chuyện này làm cho Địch Quân Thịnh lại một lần nữa ngây người.

Nhưng mà Địch Quân Thịnh thực mau liền hiểu được, Giản Nhất Lăng đang đau lòng.

Anh đã đáp ứng cô, chỉ cần cô đau lòng, liền có thể ôm anh, cái ôm của anh vẫn luôn đều vì cô mà rộng mở.

Cho nên cô hiện tại đau lòng.

Địch Quân Thịnh không có động, tâm lại đi theo người phía sau mà cùng nhau đau lòng.

Anh giúp cô giảm bớt bi thương cùng khổ sở.

Sau một lúc lâu, Giản Nhất Lăng buông lỏng tay ra, Địch Quân Thịnh mới xoay người lại, bàn tay nhẹ nhàng mà vuốt đỉnh đầu Giản Nhất Lăng.

"Đừng sợ, không có việc gì." Thanh âm của anh so với ngày thường muốn nhu hòa đi không ít.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 537


Tuy rằng không biết Giản Nhất Lăng gặp chuyện gì, nhưng mặc kệ là chuyện gì, anh đều sẽ ở bên cô, cùng cô đối mặt.

Giản Nhất Lăng đã từng tính toán qua 18 tuổi liền rời khỏi Giản gia.

Nhưng mà kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, ba năm này, cô mơ thấy rất nhiều chuyện, cũng bao gồm chuyện của nguyên bản Giản Nhất Lăng..

Nhưng mặc dù là nhìn thấy, Giản Nhất Lăng trước sau cũng giống như người ngoài cuộc, không có cách nào có được tình cảm nguyên bản này.

Cô chỉ có thể dựa theo thị phi đúng sai mà đi phán đoán, mà không phải dựa vào tình cảm của chính mình.

Nhưng mà cô đối với Giản lão phu nhân.. đã không chỉ như là một người ngoài cuộc.

Còn có rất nhiều người của Giản gia, cô đều không thể dùng một loại lạnh nhạt của góc độ người đứng xem để mà đối đãi.

Giản Nhất Lăng đem đầu vùi ở trong ngực Địch Quân Thịnh.

Cô thử hai lần, loại phương pháp này giống như thật sự hữu dụng.

Khi dựa vào anh, cái loại cảm giác không thoải mái ở trong lòng giống như liền tốt hơn rất nhiều.

Cho nên cô hiện tại còn muốn dựa vào anh trong chốc lát.

Địch Quân Thịnh hai tay nhẹ nhàng mà vây quanh Giản Nhất Lăng.

Cái gì cũng đều không có nói, cái gì cũng không hỏi.

Chỉ là lẳng lặng mà bồi cô.

###

Lão phu nhân một lần bệnh này, đem người của tam phòng làm cho kinh động.

Giản Thư Bành cùng vợ là Nhiếp Quân ngựa không ngừng vó mà chạy tới kinh thành thăm bệnh.

Giản Nhất Lăng cũng lần đầu tiên ở trong phòng bệnh lão phu nhân gặp được chú ba cùng thím ba của mình.

Vài lần ăn tết trước, hai người đều không gặp được.

Không phải chú thím ba bận rộn, mà cô lại ở nước ngoài.

Nhiếp Quân vóc dáng nhỏ nhắn, nhưng hành sự nhanh nhạy, sấm rền gió cuốn.

Tính tình cũng có tiếng là táo bạo.

Một người thẳng tính, có cái gì nói cái đó.

Nhiếp Quân đầu tiên là ở trước mặt lão phu nhân nói chuyện một lúc.

Nói đến thân thể của lão phu nhân, tuy rằng là lảm nhảm liên hồi, nhưng có thể thấy được bà là thật sự quan tâm đến lão phu nhân, mới có thể cùng lão bà tử dường như nói mãi.

Nói xong, Nhiếp Quân đem chính đôi mắt mình đều làm cho đỏ lên.

Ở chung nhiều năm, mẹ chồng thiếu chút nữa không có mệnh, trong lòng con dâu tự nhiên cũng không dễ chịu, Nhiếp Quân cũng không thể ngoại lệ.

"Con nhưng đừng học chị dâu cả con khóc sướt mướt với ta." Lão phu nhân ghét bỏ nói, "Ta lão thái bà còn chưa có chết đâu, con muốn rớt nước mắt, giữ lại chờ ta chết, ở trước linh đường ta mà rớt."

Lão phu nhân tức giận mà nói Nhiếp quân.

Kết quả lại bị bé ngoan của bà trừng mắt nhìn.

Đúng rồi, không thể nói chính mình chết, nói xong bé ngoan sẽ không cao hứng.

Nhiếp Quân cũng không khổ sở, quay đầu, đột nhiên cấp cho Giản Nhất Lăng một cái ôm mạnh mẽ.

Giản Nhất Lăng bản năng muốn đẩy ra, nhưng vẫn là nhịn xuống.

Nguyên nhân chủ yếu vẫn là đẩy không được.

Nhiếp Quân sức lực so với Giản Nhất Lăng nghĩ còn muốn lớn một chút.

"Ôi bé ngoan của thím ba, Tiểu Lăng Lăng, thím ba nhớ con muốn chết! Để thím ba hôn con hai cái nào!"

Nhiếp Quân nói xong trực tiếp hướng môi mềm lên khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Giản Nhất Lăng hôn hai cái.

Giản Nhất Lăng ngẩn ngơ, sau đó gương mặt đỏ lên một tảng lớn.

Bị hôn..

"Ha ha ha, mọi người mau xem, khuôn mặt nhỏ của Tiểu Lăng Lăng đỏ rồi này!" Nhiếp Quân sang sảng mà phá lên cười.

"Mẹ, mẹ chú ý một chút." Giản Dật Thần ở bên cạnh tức giận mà nói.

Mẹ anh vẫn luôn là cái bộ dáng này, thấy Tiểu Lăng liền kích động mà lại hôn mà lại ôm.

Nhiếp Quân chính mình chỉ sinh ra hai đứa con trai, không có con gái, nhìn thấy nhà người khác con gái nhỏ nhắn dễ thương liền thèm, đặc biệt là thèm cháu gái mà chị dâu cả bà sinh ra này.

Không chỉ có bởi vì cô kêu bà một tiếng thím, cũng bởi vì cô so với tiểu cô nương nhà người khác lớn lên còn trắng nõn, mà còn rất xinh xắn.

"Mẹ còn không biết xấu hổ mà nói nữa!"

Giản Dật Thần không mở miệng còn tốt, một khi mở miệng, Nhiếp Quân liền sinh khí.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 538


Căn phòng hỗn độn của anh đã được dọn dẹp sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.

Trừ bỏ có canh giải rượu, trên bàn trà còn bày đồ ăn ngon miệng mê người nóng hầm hập.

Đều là vừa mới làm.

Giản Nhất Lăng bởi vì không di chuyển được Giản Dật Thần, cho nên Giản Dật Thần hiện tại người còn nằm trên sàn nhà.

Chẳng qua trên người được che lại bằng một cái thảm mỏng.

Giản Dật Thần trên mặt không thể ngăn lại nụ cười, ánh mắt nhìn Giản Nhất Lăng phá lệ mà nhu hòa.

"Anh tối hôm qua có nói cái gì kỳ quái không?" Giản Dật Thần hỏi Giản Nhất Lăng.

"Có."

"Ách.." Giản Dật Thần có chút xấu hổ, "Cái đó em đừng để trong lòng, anh uống nhiều quá liền như vậy."

"Ân."

Giản Dật Thần, "..."

Anh tối hôm qua hẳn là chưa nói cái gì quá mức đi?

Hình tượng của anh hẳn là.. vẫn còn đi?

###

Giản lão phu nhân bị bệnh, Ôn gia hiện giờ đang ở kinh thành lại đây thăm bệnh.

Ôn gia là nhà mẹ đẻ của Ôn Noãn, đồng thời cũng là gia tộc thư hương nổi tiếng có nội tình thập phần thâm hậu.

Trên Ôn Noãn còn có ba người anh, hiện giờ một người thì mở viện bảo tàng, một người thì nghiên cứu về tranh chữ và đồ cổ, còn có một người là đại thi họa.

Mặt ngoài thoạt nhìn mấy người anh trai của bà công việc làm ăn đều không phải rất lớn, nhưng trên thực tế so Giản gia còn có thu nhập nhiều hơn rất nhiều.

Gần đây, nhà tổ Ôn Noãn đã truyền xuống không ít kỳ trân dị bảo, đều là những đồ vật đáng giá.

Thứ hai, làm về ngành này, những người ngày thường họ kết giao, đều không phải là những người bình thường.

Ở kinh thành này, Ôn gia so với Giản gia là hơn rất nhiều.

Giản gia ở chỗ này, cái gì cũng đều không phải.

Người đến thăm chính là mợ cả Ôn gia, Thái Thấm Nguyệt cùng con gái của bà Ôn Nhược.

Thái Thấm Nguyệt cùng Ôn Nhược nhan sắc không tính là xuất chúng, đặc biệt đối lập với Giản gia có giá trị nhan sắc cao.

Nhưng thắng ở khí chất xuất sắc.

Có một loại khí chất đến từ dòng dõi thư hương điển nhã.

Không phô trương, thuộc về ưa nhìn.

Ôn Nhược năm nay hai mươi tuổi, so với Giản Nhất Lăng lớn hơn hai tuổi.

Hiện giờ đang học năm ba đại học Sư Phạm ở kinh thành.

Sau khi hàn huyên với lão phu nhân một phen, Ôn Noãn đưa chị dâu cùng cháu gái của mình ra ngoài.

Ôn Nhược mở miệng hỏi chuyện của Giản Nhất Lăng.

"Cô ơi, vừa rồi nghe bà nội Giản nói, Nhất Lăng muội muội hiện tại cũng ở kinh thành học sao? Em ấy học ở trường nào vậy ạ?"

Giản Nhất Lăng thành tích không tốt là chuyện mọi người từ trước đến nay đều biết.

Ôn Noãn mấy năm nay về nhà mẹ đẻ cũng không nói đến chuyện học hành của con gái mình, cho nên người nhà họ Ôn đều cho rằng Giản Nhất Lăng học không được tốt, Ôn Noãn vì xấu hổ nên không mở miệng.

Người nhà họ Ôn vì suy nghĩ cho tâm tình của Ôn Noãn cũng không có hỏi nhiều.

Bọn họ không biết Ôn Noãn không nhắc đến chuyện học tập của con gái không phải bởi vì con gái thành tích học tập không tốt, mà là bà hiện tại tình nguyện để cho con gái giống như trước kia, không thích học tập không thích đọc sách, cùng bà làm ầm ĩ cùng bà làm nũng, cũng không muốn con bé ngoan ngoãn hiểu chuyện giống như bây giờ.

Bởi vì không như suy nghĩ trong lòng, cho nên Ôn Noãn cũng liền không đề cập tới.

"Con bé học ở đại học Kinh Thành." Bị hỏi, Ôn Noãn cũng liền nói thật.

Đại học Kinh Thành, đại học tốt nhất ở kinh thành.

Đại học Sư Phạm ở kinh thành, tuy rằng cũng nằm trong dự án 211 với 985, nhưng mà so với đại học Kinh Thành vẫn là kém một đoạn. (*)

(*) Dự án 211 và 985: Là hai dự án xây dựng trường đại học tiêu chuẩn cao của Trung Quốc. Dự án 211 là tập trung vào việc xây dựng khoảng 100 tổ chức học tập cao hơn và một số ngành học chính. Dự án 985 là hỗ trợ 30 trường đại học trong nước thành lập các trường đại học đẳng cấp thế giới và đại học cấp cao. Các trường đại học trong dự án 985 cũng thuộc dự án 211.

"Đại học Kinh Thành?" Ôn Nhược có chút không tin.

Cô em gái họ kiêu ngạo không ai bì nổi kia có thể thi đậu đại học Kinh Thành.

"Như thế nào lúc trước không nghe cô nói qua?"

"Không có gì hay để nói." Ôn Noãn không có thích nói tới chuyện này.

Nếu như con gái yêu thích học tập mà đổi bằng sự hoạt bát cùng đáng yêu của con bé, bà tình nguyện không cần.

Bà không cần lời trong miệng của người ngoài "Đứa bé ưu tú", bà muốn Tiểu Lăng đáng yêu của bà trở về.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 539


Cho nên Ôn Noãn cảm thấy chuyện học tập căn bản liền không có gì hay để nói.

Thái độ này của Ôn Noãn thực sự làm người khác khó mà tin được Giản Nhất Lăng thật sự là đang học ở đại học Kinh Thành.

Nhưng Thái Thấm Nguyệt cùng Ôn Nhược cũng ngượng ngùng vạch trần Ôn Noãn.

Nếu Ôn Noãn có tâm giấu giếm, lại vạch trần ra ngoài liền không tốt lắm.

Thái Thấm Nguyệt tiếp tục nói chuyện với Ôn Noãn, "Mọi người lần này tới kinh thành, nhiều phương diện đều phải chú ý một chút, kinh thành có rất nhiều thế gia đại tộc không thể trêu chọc, anh cả cùng với anh hai của em gần đây đang ra ngoài đối ngoại, hiện giờ đang là thời điểm quan trọng, cũng không thể bị cái gì làm ảnh hưởng."

Tuy rằng Ôn Noãn bọn họ cũng không thấy được có thể chọc tới người nào, nhưng vẫn là nhắc nhở một chút, không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn.

Bởi vì hai nhà có quan hệ thông gia, miễn cho đến lúc đó chọc phải phiền toái không cần thiết, còn phải để Ôn gia bọn họ ra mặt.

"Chị dâu suy nghĩ nhiều rồi, chúng em ở kinh thành có thể gặp phải người nào chứ?"

Ôn Noãn không cảm thấy cần lo lắng đến chuyện này.

Bọn họ ở kinh thành, có thể chọc tới người nào?

Bọn họ đến đây chính là vì mừng sinh nhật với Tiểu Lăng.

Lão thái thái ngoài ý muốn sinh bệnh, mới khiến bọn họ cần phải ở kinh thành nhiều thêm mấy ngày.

Thái Thấm Nguyệt đang cùng Ôn Noãn nói, bỗng nhiên thấy một bóng người từ bên cạnh đi lướt qua.

Bà ấy đột nhiên quay đầu lại nhìn.

Nam nhân thân cao1m85, hai chân cao dài, tây trang phẳng phiu, khí chất xuất chúng.

Giá trị nhan sắc cao, mày kiếm mắt sáng, mũi cao thẳng, góc cạnh rõ ràng.

Làm cho người khác không có cách nào bỏ qua, liếc mắt một cái liền có thể lưu lại ấn tượng khắc sâu.

Thái Thấm Nguyệt kinh ngạc phát hiện người này là Tần Xuyên, "Người kia.. người kia không phải Tần gia đại thiếu gia sao?"

Tần gia đại thiếu gia Tần Xuyên, Thái Thấm Nguyệt có biết đến.

Hào môn đứng đầu kinh thành, Tần gia cùng Địch gia.

Tần gia tương đối công khai, người nhà bọn họ người bên ngoài đều nhận thức.

Chuyện Tần Xuyên trở về Tần gia mọi người ở kinh thành này đều biết.

Địch gia tương đối kín đáo, ảnh chụp thành viên gia tộc trên mạng đều không thể tra ra.

Thái Thấm Nguyệt đang nghĩ ngợi, liền thấy Tần Xuyên đi vào phòng bệnh của Giản lão phu nhân.

Chuyện này làm cho bà càng thêm ngạc nhiên rồi.

Chuyện gì đang xảy ra?

Tần gia đại thiếu gia vào phòng bệnh của Giản lão phu nhân, đây là..

"A Noãn, các người như thế nào quen biết Tần Xuyên Tần gia đại thiếu gia?" Thái Thấm Nguyệt biểu tình có chút kinh ngạc.

Ôn Nhược bên cạnh bà ấy cũng đồng dạng lộ ra sự kinh ngạc, ánh mắt vẫn luôn đi theo Tần Xuyên vào trong phòng bệnh của Giản lão phu nhân.

"Cậu ấy trước kia làm gia sư cho Tiểu Lăng." Ôn Noãn trả lời.

Tần gia đại thiếu gia làm gia sư?

Này là cái vận khí gì?

"Chỉ là bởi vì đã làm gia sư sao?"

Tần Xuyên vào phòng bệnh của Giản lão phu nhân, chính là tới thăm bệnh.

Một người từng làm gia sư, sẽ tới thăm bệnh gia trưởng của học sinh mình sao?

"Em cũng không rõ. Có thể là cậu ấy là người có hoài niệm đi, rốt cuộc đều là người từ thành phố Hằng Viễn đến đây." Ôn Noãn suy đoán.

Trong khi nói chuyện thang máy đã tới rồi, đang chuẩn bị muốn vào thang máy để đi xuống lầu.

"Mẹ, vòng tay của con không thấy đâu nữa." Ôn Nhược nói.

"Có thể là vừa mới rớt ở trong phòng bệnh của bà nội Giản hay không? Trở về tìm xem."

Vừa mới chuẩn bị đi, Thái Thấm Nguyệt cùng Ôn Nhược đã quay trở lại phòng bệnh của Giản lão phu nhân.

Tần Xuyên đang hỏi thăm sức khoẻ Giản lão phu nhân.

Không chỉ có bề ngoài xuất chúng, thái độ của anh đối đãi với Giản lão phu nhân thập phần tôn kính.

Phảng phất anh vẫn như năm đó ở nhà cũ Giản gia dạy bổ túc cho Giản Nhất Lăng, không hề có nửa điểm thể hiện mình là Tần gia đại thiếu gia.

Chuyện này làm cho người của Giản gia thụ sủng nhược kinh, đồng thời cũng làm họ đối với Tần Xuyên sinh ra hảo cảm thật lớn.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 540


Đây thật sự là quá đáng quý!

Ngay cả Giản lão phu nhân đều nhịn không được khen Tần Xuyên hai câu.

"Tần thiếu gia thật sự có tâm, lúc trước cậu có thể dạy bổ túc cho bé ngoan của ta, thật là may mắn của con bé."

"Không phải, là cháu may mắn mới đúng." Tần Xuyên thực nghiêm túc mà trả lời.

Lời này khiến người khác nghe chỉ cảm thấy là câu trả lời khách sáo.

Tần thiếu gia thật là quá có lễ phép.

Rốt cuộc Tần Xuyên hiện giờ là cái thân phận gì, Giản Nhất Lăng lại là cái thân phận gì.

Sao có thể là may mắn cho Tần Xuyên được.

Ôn Nhược cùng mẹ của mình an tĩnh mà đứng ở bên cạnh, không dám lên tiếng quấy nhiễu.

Ánh mắt cũng không có chăm chú mà nhìn Tần Xuyên, như là đem anh trở thành người bình thường giống nhau đối đãi.

Cho đến khi Tần Xuyên rời đi, Ôn Nhược mới ngẩng đầu nhìn theo.

Ôn Noãn thật ra không có suy nghĩ nhiều, hỏi Thái Thấm Nguyệt cùng Ôn Nhược tìm được đồ vật không.

Ôn Nhược nói mình nhớ lầm, hẳn là rớt ở chỗ khác.

Ôn Noãn gần đây đều nhọc lòng với bệnh tình của lão phu nhân cùng với chuyện sinh nhật của con gái, đối với tâm tư của chị dâu cả cùng cháu gái mình cũng không có chú ý.

Họ nói không có, Ôn Noãn cũng không hỏi thêm, lại một lần đưa hai người rời đi.

Trên đường Thái Thấm Nguyệt cùng Ôn Nhược lại hỏi Ôn Noãn một ít chuyện của Tần Xuyên.

Nhưng chuyện Ôn Noãn biết đến vốn dĩ cũng không nhiều lắm, cho nên cũng không có gì để trả lời cho Thái Thấm Nguyệt cùng Ôn Nhược.

Sau khi chào tạm biệt với Ôn Noãn.

Thái Thấm Nguyệt nhịn không được cảm khái mà nói lên, "Cái người em họ kia của con vận khí thật sự không tồi, còn nghĩ rằng con bé chỉ là một đứa con gái nhà giàu ở một địa phương nho nhỏ, không nghĩ tới thế nhưng cùng Tần gia nhấc lên quan hệ."

Cùng Tần gia nhấc lên quan hệ thật sự làm cho người ta hâm mộ.

Tần gia là một trong hai đại thế gia ở kinh thành, cùng Tần gia có quan hệ, có nghĩa là đường ở nửa cái kinh thành đều có thể đi thông.

Còn có dư lại kia một nửa, là Địch gia.

"Kỳ thật cũng không có gì." Ôn Nhược thanh âm nhàn nhạt mà nói, "Tần Xuyên vốn dĩ không phải con vợ cả, là con trai tư sinh, hoàn cảnh sinh hoạt từ nhỏ tương đối phức tạp, cũng không so được với một thiếu gia chân chính."

"Con nói cũng đúng, trong kinh thành muốn nói Thái Tử gia chính thức chính xác, còn phải nói đến Địch thiếu gia. Chỉ tiếc trừ bỏ những người đã gặp qua, những người khác đều không biết bộ dáng của vị ấy. Mọi người truyền nhau vị ấy cùng Tần Xuyên không phân cao thấp, cũng không biết có mấy phần là nịnh hót ở bên trong."

Thái Thấm Nguyệt lại nhớ tới chuyện gì, dặn dò Ôn Nhược, "Hiện tại Giản Nhất Lăng đang ở kinh thành, xuất phát từ lễ phép con có thể tìm đến con bé, nhưng mà không thể học theo con bé."

Giản Nhất Lăng là có tiếng là không học vấn không nghề nghiệp.

Nghe nói hai năm trước đây còn là người chơi game không tồi, còn đi thi đấu giải chính thức.

Loại chuyện này ở trong giới thể thao điện tử có thể xem là chuyện thập phần ghê gớm, nhưng ở trong mắt Thái Thấm Nguyệt đó chính là biểu hiện của không học vấn không nghề nghiệp.

"Con sẽ không." Ôn Nhược không thích chơi game, chuyện không có giáo dưỡng như vậy.

###

Ngày mai chính là sinh nhật của Giản Nhất Lăng, Địch Quân Thịnh trước tiên xử lý xong công việc, tính toán muốn trở về sớm một chút.

Còn chưa ra khỏi công ty, liền thu được báo cáo của thủ hạ.

"Thịnh gia, phát hiện thấy tổ chức quốc tế ba năm trước đây đã từng bắt cóc Giản tiểu thư lại xuất hiện ở kinh thành."

Nghe vậy Địch Quân Thịnh sắc mặt lập tức âm trầm xuống dưới.

Bọn họ còn dám tới?

"Vệ sĩ bên người Giản tiểu thư đâu?" Địch Quân Thịnh có an bài người ở bên cạnh Giản Nhất Lăng, nhưng không phải tùy thân đi theo.

Địch Quân Thịnh không biết Giản Nhất Lăng có thích bên người có người đi theo hay không.

Nhưng mà chính anh còn không thích, làm sao có thể để cho Giản Nhất Lăng phải chịu đựng
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 545


Vệ sĩ của Địch Quân Thịnh càng tăng thêm cảnh giác.

"Thiếu gia, chúng ta có nên để những người khác đi vào rồi mình mới đi vào hay không?"

Địch Quân Thịnh căn bản không có để ý tới, lập tức đi theo người nam nhân này đi vào bên trong tòa nhà.

Sau khi đi vào, nhìn thấy hoàn cảnh bên trong khác với bên ngoài.

Nơi này thoạt nhìn giống như một tòa nhà văn phòng bình thường.

Đội trưởng Nguyễn mang theo Địch Quân Thịnh lên lầu hai, đi đến trước cửa phòng phẫu thuật, đẩy cửa đi vào.

Địch Quân Thịnh bước nhanh đi vào, vào cửa là thay quần áo tiêu độc.

Cách một tấm kính, liền thấy Giản Nhất Lăng đang ở bên trong bận rộn làm việc.

Hai người vệ sĩ nhìn thấy một màn trước mắt này, thật sự theo như lời của đội trưởng Nguyễn, thiếu chút nữa không trụ vững nổi.

Bọn họ dù được huấn luyện qua, nhưng cũng chỉ làm vệ sĩ mà thôi.

Đối với loại tình huống này vẫn thực là xa lạ.

Địch Quân Thịnh ngược lại lại không có phản ứng gì, nhìn thấy Giản Nhất Lăng đang nghiêm túc làm việc, Địch Quân Thịnh trong mắt tức giận tiêu tán.

Kỳ thật khi ở ngoài cửa Địch Quân Thịnh đã phát hiện có điều bí ẩn.

Nhưng mà không có nhìn thấy Giản Nhất Lăng, anh liền không thể hoàn toàn yên tâm.

###

Giản Nhất Lăng làm xong công việc ra tới mới phát hiện Địch Quân Thịnh tới.

"Sao anh lại tới đây?" Giản Nhất Lăng hỏi Địch Quân Thịnh.

"Chờ em về nhà." Địch Quân Thịnh trả lời, không có nói chuyện vừa rồi mới phát sinh.

Giản Nhất Lăng thực thông minh, cũng rất giỏi suy luận.

Cô nhớ rõ lúc tới đây, đội trưởng Nguyễn nói cho cô biết, bọn họ thoát khỏi sự theo dõi của một nhóm người.

Hiện tại nhìn thấy Địch Quân Thịnh, Giản Nhất Lăng suy đoán những chuyện đã xảy ra.

"Anh cho rằng tôi đã xảy ra chuyện sao?" Giản Nhất Lăng hỏi Địch Quân Thịnh.

Địch Quân Thịnh bỏ qua câu hỏi, không có chính diện trả lời vấn đề của Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng lại có được đáp án.

Giản Nhất Lăng duỗi tay, vỗ vỗ vị trí ngực của Địch Quân Thịnh, "Không cần hoảng sợ, tôi rất tốt, tôi có thể bảo vệ chính mình, sẽ không lại giống như lần trước làm cho anh lo lắng cho tôi như vậy."

Bàn tay nho nhỏ mềm mại, nhẹ nhàng mà đặt ở trên ngực anh.

Cũng không phải động tác trấn an tiêu chuẩn.

Lại là nỗ lực của cô để biểu đạt việc mình muốn trấn an anh.

Địch Quân Thịnh trên mặt lộ ra nụ cười.

Sau đó duỗi tay, bắt lấy tay Giản Nhất Lăng, "Đi, chúng ta về nhà."

Địch Quân Thịnh mang theo Giản Nhất Lăng trở về nơi bọn họ ở.

Hai người giống như hằng ngày, nấu cơm, làm việc, chơi trò chơi.

Sau đó ở trên ban công, ngắm sao, nghỉ ngơi.

"Tối nay bồi anh thêm chốc lát." Địch Quân Thịnh nói với Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng đáp ứng rồi.

Đồng hồ báo thức 12 giờ vang lên.

"Sinh nhật vui vẻ." Địch Quân Thịnh nói.

Hóa ra anh muốn cô bồi anh trễ một chút là ý tứ này.

Địch Quân Thịnh cúi đầu, ở trên môi Giản Nhất Lăng rơi xuống một nụ hôn.

Giản Nhất Lăng trừng lớn đôi mắt nhìn Địch Quân Thịnh.

Biểu tình như cũ có chút ngây thơ.

Nhưng mà cô không có khó chịu với nụ hôn này.

Chỉ cần không có khó chịu, chính là chuyện tốt.

Giản Nhất Lăng duỗi tay s* s**ng đôi môi vừa bị Địch Quân Thịnh hôn qua của mình một chút, như suy nghĩ điều gì.

Nhìn dáng vẻ này của cô, Địch Quân Thịnh cũng đem tầm mắt của mình dời đi.

Anh không biết tiểu nha đầu hiện tại đang suy nghĩ cái gì.

Chuyện này không thể truy đuổi đến cùng.

Nếu truy đuổi đến cùng.. anh sợ mình lại làm lại lần nữa.

"Đây là.. quà sinh nhật cho em."

Địch Quân Thịnh không có quay đầu qua, mà là dùng thái độ tương đối cường ngạnh, cùng với ngữ khí có phần yếu ớt mà nói với Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng không nói chuyện.

Địch Quân Thịnh lại nói, "Đừng ghét bỏ, đây là nụ hôn gia trân quý 22 năm!"

Giản Nhất Lăng nhỏ giọng nói thầm, "Nhưng mà tôi cũng chưa từng hôn ai."

"Kia cùng lắm thì gia cho em hôn lại được không."

"..."

"Muốn hay không?"

"Không cần, tôi không ngốc." Cô chỉ là lớn lên tiểu chút nhỏ nhắn, nhưng không ngốc, cô biết hôn là có ý tứ gì..
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 546


Giản Nhất Lăng cũng không có đối với sinh nhật của mình quá mức để bụng.

Trừ bỏ đêm qua lúc 0 giờ, Địch Quân Thịnh thình lình hôn cô kia..

Người Giản gia ở kinh thành đã vì cô chuẩn bị tốt một buổi lễ thành nhân.

Đã đặt trước một phòng bao ở khách sạn.

Giản gia ở kinh thành không có người quen, cho nên chỉ mời một nhà ba người bác cả Ôn gia.

Cậu của cô Ôn Trình đã chuẩn bị một phần quà quý trọng cho lễ thành nhân của Giản Nhất Lăng.

Ôn Trình tuổi trung niên, có phần phúc hậu, nét mặt vẫn rất tốt, có thể thấy được khi còn trẻ ông cũng rất anh tuấn, ông có đôi lông mày giống em gái ông, Ôn Noãn.

Nhìn thấy Ôn Trình chuẩn bị quà cho lễ thành nhân, vợ của ông Thái Thấm Nguyệt cùng con gái Ôn Nhược biểu tình đều có vẻ không đúng.

Không hề nghi ngờ, đây là một món đồ cổ, nếu đưa ra thị trường để bán đấu giá, khả năng sẽ được ra cái giá trên trời.

Liền tính là Ôn gia bọn họ có của cải, cũng chưa thấy qua đưa cho cháu gái lễ vật lớn như vậy.

Thái Thấm Nguyệt nhỏ giọng nói với chồng mình, "Tiểu Lăng cũng trải qua một cái sinh nhật bình thường, ông chuẩn bị món quà như vậy có phải có chút quá nổi bật hay không? Người của Giản gia đến lúc đó lại có thể sẽ không vui."

"Tiểu Lăng là đón lễ thành nhân 18 tuổi, không thể so với sinh nhật tầm thường. Còn mấy người Giản gia bên kia thấy thế nào, chuyện này không có quan hệ gì, để cho bọn họ biết được Tiểu Lăng cùng A Noãn là có chúng ta che chở, cũng là một cách báo động cho bọn họ."

Ôn Trình tính cách có chút phóng khoáng, tâm tư không tinh tế, thái độ làm người ngay thẳng.

"Ông này đã suy nghĩ nhiều, A Noãn kết hôn đều nhiều năm như vậy, lúc này cũng đã không cần cảnh giác với người ta."

"Nhiều năm hay ít năm cũng đều không cảnh giác không được, Tần gia gia chủ lúc trước cùng Tần phu nhân ân ái bao nhiêu, kết quả hiện tại còn không phải làm ra tới một đứa con trai tư sinh hay sao, còn muốn đem gia sản đều cấp trên người đứa con tư sinh đó."

"Cũng đúng." Thái Thấm Nguyệt sắc mặt cũng không phải rất đẹp.

Ôn Nhược rũ mặt không nói chuyện, nhưng trong lòng cô thực không thoải mái.

Cô nhớ rõ sinh nhật năm 18 tuổi của mình, cha cô tặng quà, cũng không trân quý như bộ ngọc bội cổ này.

Sau khi tới phòng bao đã đặt ở khách sạn.

Ôn gia cửu cửu lôi kéo người em gái bảo bối của mình, hàn huyên một trận.

Thế hệ này của Ôn Noãn ở Ôn gia, có ba nam một nữ, cho nên người em gái nhỏ nhất cũng là người được người nhà yêu thương nhất mà lớn lên, cơm áo không lo.

Mặc dù mọi người đều đã ở tuổi này, chuyện Ôn gia cửu cửu vẫn có thói quen yêu thương em gái mình như cũ không sửa được.

Giản Nhất Lăng lúc tới nơi mới biết được, mọi người chuẩn bị cho cô cái buổi tiệc sinh nhật này.

Trong phòng bao được trang trí theo yêu cầu của mấy người Giản gia.

Căn phòng được trang hoàng bóng bay và dây chữ chúc mừng sinh nhật.

Bên trong phòng.

Trừ bỏ bà nội, cùng với ông nội đang ở bệnh viện, những người khác của Giản gia ở kinh thành đều tới rồi.

Giản Thư Hình, Ôn Noãn, Giản Duẫn Thừa, Giản Duẫn Náo, Nhiếp Quân, Giản Dật Thần, Giản Vũ Tiệp bảy người.

Hơn nữa một nhà Ôn gia ba người, tổng cộng mười người, cùng nhau mừng sinh nhật với Giản Nhất Lăng.

Giản Vũ Tiệp tiến đến kéo Giản Nhất Lăng đang đứng sững sờ ở cửa.

"Tiểu Lăng, hôm nay là sinh nhật em, đây là món quà mọi người chuẩn bị cho lễ thành nhân của em."

Ôn Noãn nói, "Tiểu Lăng, con đã thành niên."

Giản Thư Hình nói, "Công chúa nhỏ của ba, con bây giờ đã thành niên rồi."

Giản Duẫn Thừa nói, "Chúc mừng sinh nhật."

Giọng của Giản Duẫn Thừa trầm thấp hơn mọi khi, nhưng có thể cảm thấy được anh có sự khác biệt khi đối mặt với Giản Nhất Lăng.

Mọi người đều bày tỏ lời chúc mừng sinh nhật đến Giản Nhất Lăng.

Bọn họ mỗi người đều tỉ mỉ chuẩn bị quà sinh nhật cho Giản Nhất Lăng.

Trong đó quý trọng nhất đương nhiên thuộc về Ôn gia cữu cữu này.

Đây là một bộ ngọc bội, hình như là một món đồ cổ.

Phẩm chất cực tốt, điêu khắc tinh mỹ, xem kỹ thuật không giống như là tác phẩm của hiện tại.

Chuyện này thế nhưng làm cho mấy người Giản gia hơi hoảng sợ rồi.

Tặng quà, nhưng không giống bình thường a.

Thái Thấm Nguyệt đem ánh mặt kinh ngạc của mấy người Giản gia thu vào đáy mắt, liền nói, "Đây là món đồ tổ tiên truyền xuống, từ thời trẻ đã cất giữ."

Người của Giản gia phản ứng cực kỳ giống như bộ dáng chưa hiểu việc đời.

Quả nhiên là món đồ cổ giá trị xa xỉ.

Ngược lại, người của Giản gia tặng quà cho Giản Nhất Lăng, đều là các món quà không quá đáng giá.

Một ít làm thủ công, chính mình thiết kế.

Nhưng Giản Nhất Lăng vẫn thích những món quà do người của Giản gia tặng hơn, đặc biệt là món quà do Giản Vũ Tiệp chuẩn bị, chúng không nhất thiết phải quá giá trị mà quan trọng chính là tấm lòng.

Ôn Noãn vội nói, "Anh, anh đây là quá tốn kém."

"Cái gì mà tốn kém, anh đây là tặng cho cháu gái bảo bối của mình." Ôn Trình cười ha hả mà nói.

Ở trong mắt ông, đây là một chuyện thực đương nhiên.

Mọi người ngồi xuống cùng nhau ăn cơm, Ôn Nhược cùng Giản Nhất Lăng hai người tuổi không sai biệt lắm ngồi gần nhau.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 547


Ôn Nhược hỏi Giản Nhất Lăng như thế nào không có kêu bạn bè của mình đến.

"Tiểu Lăng không có kêu bạn bè đến mừng sinh nhật em sao?"

Lời này vừa nói ra, Ôn Noãn bên cạnh sắc mặt liền trầm xuống, bà giúp Giản Nhất Lăng trả lời.

"Tiểu Lăng mấy năm nay đều ở nước ngoài, mới vừa về nước không bao lâu. Huống chi nơi này là kinh thành, Tiểu Lăng mới đến không có mấy ngày."

Ôn Trình nghe được lời này vội nói, "Kia không có quan hệ, về sau Tiểu Lăng hãy tới tìm Nhược Nhược đi chơi nhiều hơn là được."

Đang nói chuyện, nhân viên phục vụ của khách sạn liền tới đây nói.

"Xin lỗi, phía trước sảnh có vị lão tiên sinh nói hôm nay là sinh nhật của bạn ông, nói muốn lại đây chúc mừng sinh nhật cho cô ấy, lão tiên sinh nói ông ấy họ Vân."

Lão tiên sinh?

Mọi người đều quay đầu nhìn về phía Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng cùng người phục vụ nói, "Mời ông ấy tiến vào."

Không bao lâu, người phục vụ liền đưa một vị lão giả vào phòng bao.

Lão giả quần áo cũng không hoa lệ, thoạt nhìn giống như là một ông lão nào đó tuỳ tiện gặp phải ở trên đường.

Vân lão nhìn thấy Giản Nhất Lăng cùng mọi người trong phòng, cười khanh khách mà cùng mọi người nói, "Xin lỗi, không mời tự đến."

Giản Nhất Lăng không chú ý đến sinh nhật của mình, không đại biểu những người khác bên người cô sẽ không chú ý.

Vân lão liền chú ý riêng hướng đi của Giản gia, sau khi biết Giản gia hôm nay ở khách sạn này đặt trước phòng bao, liền chính mình lại đây.

Vân lão đối với tính cách của Giản Nhất Lăng cũng có một ít hiểu biết, hỏi cô ấy muốn ông tới hay không, cô ấy khẳng định nói không cần.

Cho nên dứt khoát trực tiếp tới.

Dù sao ông tuổi tác lớn, da mặt đủ rắn chắc.

Giản Thư Hình đứng dậy tiếp khách, mặc kệ thế nào, đều là khách của con gái.

"Vân lão tiên sinh, thật vui vì ngài có thể đến đây mừng sinh nhật của con gái tôi."

"Có gì đâu, tôi cùng Giản tiểu thư xem như anh em kết nghĩa, tôi từ trên người cô bé học được rất nhiều thứ về y học mới." Vân lão chút nào cũng không che giấu sự thưởng thức của mình đối với Giản Nhất Lăng.

"Nói như vậy, Vân lão tiên sinh cũng là người hoạt động ở phương diện y học?"

Này liền khó trách, nữ nhi hiện giờ đang học ngành y.

Ôn Trình nhìn lão tiên sinh trước mắt, thấy thế nào cũng cảm thấy có chút quen mắt.

"Vân lão tiên sinh tên chỉ có một chữ" Tùng "đúng không ạ?"

Ôn Trình vừa hỏi câu này, nhưng đem mọi người làm cho có chút kinh ngạc.

Họ Vân, tên có một chữ Tùng.

Vân Tùng..

Kia không phải..

Vân lão tiên sinh cười nói, "Không nghĩ tới vị tiên sinh này nhận ra được tôi?"

Thật đúng là như vậy!

Ôn Trình nở nụ cười, có chút kích động mà nói, "Không nghĩ tới thật là lão nhân gia ngài!"

Ôn Trình như thế nào cũng không nghĩ tới, sẽ ở trong bữa tiệc sinh nhật của cháu gái mình gặp được vị lão tiên sinh lão tiền bối này.

Ôn Trình phản ứng một phen này, làm cho những người khác ở trong phòng bao liền càng thêm chấn động rồi.

Người này thật là Vân Tùng, Vân lão tiên sinh sao?

Thái Thấm Nguyệt cũng đã có nghe nói qua Vân lão tiên sinh.

Là một vị thái sơn bắc đẩu trong giới y học.

Này.. này không quá có khả năng đi?

Vân lão tiên sinh có thân phận địa vị cao như vậy lại cố ý lại đây mừng sinh nhật Giản Nhất Lăng?

Cái này kém không phải vài thế hệ đâu!

Thái Thấm Nguyệt cảm thấy việc này quá không thể tưởng tượng.

Ngay cả người của Giản gia cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Chỉ có Giản Duẫn Náo không có cảm thấy quá ngoài ý muốn, em gái là Phó Nhặt tiến sĩ, em ấy quen biết những đại lão trong giới y học cũng là chuyện thực bình thường.

Vân lão tiên sinh cười ha hả mà trả lời, "Vị tiên sinh này có thể nhận biết tôi, là vinh hạnh của tôi, chẳng qua hôm nay là sinh nhật của Giản tiểu thư, cô bé mới là vai chính."

Ôn Trình cũng phản ứng lại đây, "Đúng đúng đúng, hôm nay là sinh nhật của Tiểu Lăng, ai cũng đều không thể đoạt nổi bật với Tiểu Lăng a."

Lời tuy nhiên là nói như vậy, nhưng mà cảm giác Vân lão tiên sinh tồn tại vẫn mãnh liệt như cũ.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 548


Một lát sau, người phục vụ lại đến đây nói trước sảnh lại có một vị khách nhân nói là bạn của Giản Nhất Lăng, muốn đến đây chúc mừng sinh nhật cô.

Hỏi qua một chút, người khách nói mình họ Lương.

Giản Nhất Lăng biết người tới hẳn là Lương Thước.

Vì thế để người phục vụ mời ông tiến vào.

Lương lão thì mấy người Giản gia đều nhận thức.

Vừa thấy Lương lão đến, Giản Thư Hình làm gia trưởng Giản gia ở đây đứng lên tiếp đón Lương lão tiên sinh.

"Lương lão tiên sinh, lão nhân gia ngài như thế nào tới đây?"

Lương lão cười nói, "Tôi chính là nghe nói Giản tiểu thư hôm nay mừng sinh nhật, liền tới đây tham giá náo nhiệt, mặt khác có chuẩn bị một chút lễ mọn, mong Giản tiểu thư sinh nhật thật vui vẻ thật hạnh phúc."

"Cảm ơn." Giản Nhất Lăng nói lời cảm ơn.

So sánh ra, Lương lão tiên sinh cũng là gương mặt nổi tiếng.

Bởi vì Vân Tùng là chuyên gia y học, thông thường không thường xuyên lộ diện, luôn ở phía sau màn yên lặng vì xã hội cống hiến, không quen thuộc với công chúng.

Nhưng mà Lương lão tiên sinh là đại lão trong ngành khoa học kỹ thuật, bản thân ông là một người xuất sắc, đồng thời công ty trên danh nghĩa của ông cũng là công ty số một số hai về khoa học kỹ thuật ở trong nước.

Ông thường xuyên xuất hiện ở trên bìa tạp chí kinh tế tài chính, là nhân sĩ thành công trên mặt báo.

Cho nên mọi người trong phòng đều có ấn tượng đối với Lương lão.

Cơ hồ vừa thấy mặt liền biết người tới là ai.

Người của Giản gia còn biết lúc trước Giản Duẫn Mạch đã từng tham dự vào một dự án nghiên cứu phát triển khoa học ở công ty trên danh nghĩa của Lương lão tiên sinh, đã được Lương lão tiên sinh coi trọng.

Cho nên hôm nay Lương lão đến, mọi người cảm thấy hơn phân nửa là bởi vì một tầng quan hệ này.

Chuyện này so với Vân lão đến làm cho người của Giản gia dễ dàng tiếp thu hơn.

Người của Giản gia dễ dàng tiếp thu, nhưng mà người của Ôn gia không thể.

Ôn Trình đều muốn hồ đồ rồi.

Hôm nay là chuyện như thế nào?

Cháu gái mừng sinh nhật như thế nào lại tới nhiều đại lão như vậy?

Một người là đại lão trong giới y học, một người là đại lão trong ngành khoa học kỹ thuật.

Thái Thấm Nguyệt cùng Ôn Nhược biểu tình đồng dạng là kinh ngạc.

Giản gia khi nào cùng nhiều đại lão có liên hệ như vậy?

Thật sự làm người ta thực ngoài ý muốn.

Một buổi tiệc sinh nhật bình thường, lại bởi vì có hai vị đại lão xuất hiện, trở nên phá lệ mà không giống nhau.

Thời điểm kết thúc, Ôn Trình còn tìm Lương Thước nói chuyện.

Nhưng là bị Lương Thước dăm ba câu thoái thác.

Lương Thước nói rõ hôm nay tới chỉ để mừng sinh nhật của Giản Nhất Lăng, không nói về chuyện công việc.

Người Ôn gia rời khỏi khách sạn ngồi xe nhà mình trở về nhà.

Trên đường Thái Thấm Nguyệt kìm nén không được lòng hiếu kỳ hỏi chồng của mình, "Ông nói xem, hôm nay Lương lão cùng Vân lão là chuyện gì xảy ra? Thật là tới mừng sinh nhật của Tiểu Lăng thôi sao?"

Nói đến Vân lão, cùng với Giản Nhất Lăng tốt xấu gì còn có chút giao thoa.

Bởi vì Ôn Noãn nói qua con gái bà học y.

Nhưng Lương lão cùng Giản Nhất Lăng thì lại không có khả năng có quan hệ gì đi?

"Không biết, chuyện này tôi cũng không thể nghĩ ra." Ôn Trình cũng buồn bực, dừng một chút, lại nói, "Nhưng mà chuyện này tóm lại là chuyện tốt, mặc kệ là vì mừng sinh nhật cho Tiểu Lăng, hay là cùng gia đình em gái bọn họ có giao tình, đối với một nhà em gái bọn họ đều là có lợi, nói không chừng về sau bọn họ có thể giống Ôn gia chúng ta tới kinh thành phát triển, chúng ta cùng với gia đình em gái bọn họ sẽ càng có chút gần gũi."

Thái Thấm Nguyệt cũng không phải là có ý tứ này.

Giản gia cùng bà không có quan hệ.

"Vân lão cùng Lương lão đều là nhân vật nhất đẳng trong ngành, quan hệ nhân mạch sau lưng hai người bọn họ chính là thứ mà người khác cầu đều cầu không được, mặc kệ bọn họ là xem ở mặt mũi Giản gia hay là chỉ nhìn mặt mũi Tiểu Lăng một cách đơn thuần, tóm lại mặt mũi này đều cho, bằng không, ông thử cùng em rể thương lượng một chút, để cho cậu ấy ở giữa giúp đỡ chúng ta một chút?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 549


"Việc này không tốt lắm đâu?" Ôn Trình cảm thấy chủ ý này không tốt lắm.

"Có cái gì không tốt, nếu là ông có chỗ nào có thể giúp đỡ em gái cùng em rể ông, ông cũng sẽ không keo kiệt không phải sao? Hiện tại đến lúc chúng ta cần bọn họ hỗ trợ, bọn họ cũng không đến mức keo kiệt như thế chứ."

Thái Thấm Nguyệt nói lời này cũng không phải là không có lý.

"Để tôi trở về lại hỏi một chút đi." Ôn Trình không có đáp ứng cũng không có phủ định.

Thái Thấm Nguyệt trong lòng cũng đã có cân nhắc.

Mấy ngày kế tiếp, thừa dịp người của Giản gia còn đều đang ở kinh thành. Bà tính toán đi lại nhiều hơn với Giản gia mới được.

###

Trong phòng bệnh, Giản lão gia tử, Giản Thư Hình, Ôn Noãn, Nhiếp Quân đang bồi lão phu nhân.

Thì có một người đến thăm bệnh thập phần đặc biệt.

Ngay từ đầu mọi người đều không có phản ứng lại, vị lão nhân gia ăn mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn này là ai.

"Lão phu nhân thân thể có khá hơn không?"

Lão tiên sinh tươi cười thân thiết, thoạt nhìn không chỉ có hiền từ hòa ái, còn có một chút quá mức ân cần.

Nói như vậy, đối với loại vô sự hiến ân cần này, mọi người đều sẽ có bản năng phán định đến là vì có mưu đồ.

Nhưng vấn đề là, nơi này là kinh thành, lại không phải là thành phố Hằng Viễn.

Người của Giản gia bọn họ ở kinh thành giống như cũng không có cái danh khí gì đi?

Ở trước mặt những gia đình quý tộc kinh thành này, Giản gia bọn họ cũng chính giống như là một gia đình bình thường mà thôi.

Lại nhìn thấy lão tiên sinh này mang đến một đống lễ vật, mỗi một kiện đều có giá trị xa xỉ.

Phỉ thúy có chất ngọc tốt nhất trực tiếp được coi như quà tặng bệnh nhân sao?

Mà còn là đưa đến nguyên bộ?

Nói là phù hợp với khí chất của lão phu nhân.

Nếu không phải Giản lão gia tử đang ở bên cạnh, mọi người đều muốn hoài nghi lão phu nhân là đang có người theo đuổi.

"Xin hỏi, lão tiên sinh ngài là.." Giản Thư Hình cẩn thận dò hỏi.

"Ai chà, thiếu chút nữa đã quên tự giới thiệu." Địch lão gia tử cười khanh khách mà trả lời, "Tôi họ Địch, Địch Quân Thịnh cái tiểu tử thúi kia chính là cháu trai của tôi, trước đây khi nó đến thành phố Hằng Viễn, đã nhận được sự chiếu cố của mọi người."

Mọi người trong phòng tức khắc như hóa đá.

Địch lão gia tử..

Cái nhân vật phong vân làm người khác nhắc tới là biến sắc!

Cái người cường hãn làm cho người ta phải run sợ kia!

Không.. không phải đâu?

Người của Giản gia cảm giác chính mình đã chịu một cú đánh thật mạnh.

Ngốc lăng mà trừng mắt nhìn lão đầu nhi trước mặt mặt cười ha hả, trong lòng cái hình tượng uy nghiêm khí phách kh*ng b* khiến người ta khiếp sợ kia tức khắc vỡ vụn thành cặn bã.

Thật hay giả?

Cười ha hả như vậy, thiếu chút nữa bị bọn họ tưởng là kẻ lừa đảo cùng lão nhân gia nịnh nọt chứ không phải là Địch lão gia tử đại danh đỉnh đỉnh thanh danh hiển hách?

Thật hoài nghi nhân sinh!

Địch lão gia tử chút nào cũng không nhận thấy được hình tượng "Hòa ái dễ gần" của mình đã dọa người của Giản gia rồi, tiếp tục cùng Giản lão phu nhân nói.

"Lão phu nhân, cháu gái nhà bà như thế nào không đến đây? Tôi nghe nói lúc trước cô bé còn cùng với tên cháu trai không biết cố gắng kia của tôi cùng nhau chơi trò chơi khá tốt đúng không? Bà nói mấy đứa nhỏ này lớn rồi, mà còn làm cho mấy người già như chúng ta phải nhọc lòng, tôi suy nghĩ, bọn họ cũng đều đến tuổi bàn chuyện cưới hỏi rồi, cùng với tìm một người không quen biết, không bằng chúng ta làm chủ cho bọn họ, cho bọn họ đính hôn trước đi?"

Địch lão gia tử làm cho mọi người khiếp sợ thêm một đợt lại tiếp theo một đợt.

Một đợt trước người của Giản gia đều còn không có tiêu hóa xong, lại thêm một đợt tới liền ngay sau đó.

Để cho Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh đính hôn?

Đây là chuyện gì?

Cho dù hai người bọn họ quen biết, nhưng cũng xa đến mức muốn đính hôn luôn chứ!

Hơn nữa.. lão gia tử này như thế nào còn có thể nghĩ đến chuyện phải cho bọn nhỏ đính hôn?

Một cái vấn đề đơn giản, làm cho mấy người Giản gia ngốc lăng trong một thời gian dài.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 550


Vẫn là lão gia tử phản ứng lại đây đầu tiên, "Nhận được sự cất nhắc của Địch lão tiên sinh, xem trọng cháu gái nhỏ nhà chúng tôi. Địch thiếu gia nhân trung long phượng, cháu gái nhỏ nhà chúng tôi đối với cậu ấy tuyệt đối là trèo cao. Chỉ là cháu gái nhà chúng tôi tuổi còn nhỏ, hơn nữa hiện tại thời đại này, chú ý chính là tự do yêu đương và tự do hôn nhân, chuyện bọn nhỏ yêu đương, chúng ta can thiệp cũng không tốt lắm."

Giản lão gia tử ngoài miệng nói chính là trèo cao, trên thực tế chính là không muốn đáp ứng.

Chẳng qua lời nói đều phải mỹ miều một chút, không thể làm cho đối phương không cao hứng.

"Giản lão tiên sinh quá khiêm tốn, nha đầu nhà ông đáng yêu như vậy, chờ lớn lên một chút nữa sợ là sẽ bị một đám người tới cướp, tiểu tử thúi kia của nhà tôi lại chất phác như vậy, tôi sợ đến lúc đó nó đoạt không lại người khác, vẫn là trước tiên muốn làm một chút bảo đảm cho nó!"

Giản lão gia tử cũng không biết nên nói tiếp như thế nào mới tốt.

Địch lão gia tử trước mắt cùng với Địch lão gia tử trong truyền thuyết oai phong một cõi, có khác biệt quá lớn.

Địch lão gia tử nhưng không nghĩ nhiều như vậy, cái gì thích hợp không thích hợp, chỉ cần ông muốn làm, thì ông làm!

Cháu trai nhà mình không chăm chỉ, thì không phải là để cho ông phải làm hay sao?

Gia trưởng đính hôn gì đó hiện tại không còn lưu hành có quan hệ gì? Ông nói có thể được là được!

Đều không phải nói Địch Quân Thịnh tùy hứng như vậy sao? Đều là có di truyền!

Người của Giản gia trong phòng hai mặt nhìn nhau.

Nếu đổi là người nào khác, khả năng đã bị người của Giản gia đá ra phòng bệnh rồi.

Nhưng mà người này là Địch lão gia tử, đừng nói có thể đánh hay không, liền muốn đánh, cũng đánh không được đi.

"Thế nào? Thế nào?" Địch lão gia tử còn chờ người của Giản gia cho ông câu trả lời.

Giản lão gia tử vẫn là cự tuyệt, "Thật xin lỗi, Địch lão tiên sinh, chuyện này chúng tôi vẫn là không thể làm chủ, đây là chuyện của cháu gái chúng tôi, bọn nhỏ nghĩ như thế nào liền để bọn chúng làm đi, chúng tôi thật sự không làm chủ được."

Giản lão gia tử nói ra lời này là chịu áp lực cực lớn.

Rốt cuộc lão nhân gia này trước mặt này mà tức giận, sợ là toàn bộ Giản gia bọn họ đều sẽ chết ở trong tay của ông ấy.

"Ai, tôi cũng minh bạch ý tưởng của các người." Địch lão gia tử có chút thất vọng, nhưng mà tức giận một chút cũng đều không có, là không có khả năng có.

Ông còn muốn theo chân bọn họ kết thân gia đây! Như thế nào có thể tức giận chứ!

Nói nữa, đây là ông đi cầu bọn họ đem cháu gái gả cho cháu trai của ông mà!

###

Giản Nhất Lăng nhận được cuộc gọi của Hồ Kiều Kiều, nói An Dương gặp phải phiền toái.

Nguyên nhân gây ra là An Dương đang xem một chủ bá chơi game, phát hiện trình độ của đối phương chơi thật tốt, nhưng sở dĩ số điểm thoạt nhìn thực hoa lệ, là bởi vì chủ bá tạc cá. (*)

(*) : Mình chưa kiếm được nghĩa chính xác của "tạc cá", nhưng theo mình nghĩ có lẽ là một hình thức chơi ăn gian, hình thức bug để cho mình dù chơi không giỏi nhưng vẫn đạt được nhiều điểm.

Dùng tài khoản phân đoạn rất thấp, cho nên mới có thể chơi mượt mà đến như vậy.

An Dương tính tình nóng nảy, làm sao có thể nhẫn nhịn loại chuyện này?

Tất nhiên là trực tiếp ở dưới bình luận nói ra.

Xong rồi còn phát Weibo của mình nói đến việc này.

Weibo lần này, chuyện đã nháo lớn rồi, chủ bá kia trực tiếp tìm thuỷ quân tới công kích An Dương.

Nói An Dương là cố ý bôi đen hắn.

Còn tìm cách làm nhục hắn.

Sau đó An Dương liền cùng người đó hẹn thi đấu trực tuyến.

Nếu thua thì sẽ thừa nhận chính mình sai lầm, hướng đối phương xin lỗi.

Sự tình tiếp tục đến lúc này không có vấn đề gì.

Nhưng mà ai ngờ An Dương hôm nay ở trong trường học bị người ta đánh.

Tay trái bị gãy xương.

Hiện tại đang bó thạch cao, căn bản không có biện pháp tham gia trận thi đấu này.

An Dương có hoài nghi qua có phải cái chủ bá trò chơi kia tìm người đánh mình hay không, nhưng mà cậu không có chứng cứ.

An Dương sĩ diện, liền không nói chuyện này với Giản Nhất Lăng.

Hồ Kiều Kiều sau khi trái lo phải nghĩ, vẫn là muốn gọi điện thoại cho Giản Nhất Lăng, cô ấy không đành lòng nhìn An Dương tiếp tục ưu sầu.

"Không cần lo lắng, mình sẽ xử lý."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 551


Vẫn là lão gia tử phản ứng lại đây đầu tiên, "Nhận được sự cất nhắc của Địch lão tiên sinh, xem trọng cháu gái nhỏ nhà chúng tôi. Địch thiếu gia nhân trung long phượng, cháu gái nhỏ nhà chúng tôi đối với cậu ấy tuyệt đối là trèo cao. Chỉ là cháu gái nhà chúng tôi tuổi còn nhỏ, hơn nữa hiện tại thời đại này, chú ý chính là tự do yêu đương và tự do hôn nhân, chuyện bọn nhỏ yêu đương, chúng ta can thiệp cũng không tốt lắm."

Giản lão gia tử ngoài miệng nói chính là trèo cao, trên thực tế chính là không muốn đáp ứng.

Chẳng qua lời nói đều phải mỹ miều một chút, không thể làm cho đối phương không cao hứng.

"Giản lão tiên sinh quá khiêm tốn, nha đầu nhà ông đáng yêu như vậy, chờ lớn lên một chút nữa sợ là sẽ bị một đám người tới cướp, tiểu tử thúi kia của nhà tôi lại chất phác như vậy, tôi sợ đến lúc đó nó đoạt không lại người khác, vẫn là trước tiên muốn làm một chút bảo đảm cho nó!"

Giản lão gia tử cũng không biết nên nói tiếp như thế nào mới tốt.

Địch lão gia tử trước mắt cùng với Địch lão gia tử trong truyền thuyết oai phong một cõi, có khác biệt quá lớn.

Địch lão gia tử nhưng không nghĩ nhiều như vậy, cái gì thích hợp không thích hợp, chỉ cần ông muốn làm, thì ông làm!

Cháu trai nhà mình không chăm chỉ, thì không phải là để cho ông phải làm hay sao?

Gia trưởng đính hôn gì đó hiện tại không còn lưu hành có quan hệ gì? Ông nói có thể được là được!

Đều không phải nói Địch Quân Thịnh tùy hứng như vậy sao? Đều là có di truyền!

Người của Giản gia trong phòng hai mặt nhìn nhau.

Nếu đổi là người nào khác, khả năng đã bị người của Giản gia đá ra phòng bệnh rồi.

Nhưng mà người này là Địch lão gia tử, đừng nói có thể đánh hay không, liền muốn đánh, cũng đánh không được đi.

"Thế nào? Thế nào?" Địch lão gia tử còn chờ người của Giản gia cho ông câu trả lời.

Giản lão gia tử vẫn là cự tuyệt, "Thật xin lỗi, Địch lão tiên sinh, chuyện này chúng tôi vẫn là không thể làm chủ, đây là chuyện của cháu gái chúng tôi, bọn nhỏ nghĩ như thế nào liền để bọn chúng làm đi, chúng tôi thật sự không làm chủ được."

Giản lão gia tử nói ra lời này là chịu áp lực cực lớn.

Rốt cuộc lão nhân gia này trước mặt này mà tức giận, sợ là toàn bộ Giản gia bọn họ đều sẽ chết ở trong tay của ông ấy.

"Ai, tôi cũng minh bạch ý tưởng của các người." Địch lão gia tử có chút thất vọng, nhưng mà tức giận một chút cũng đều không có, là không có khả năng có.

Ông còn muốn theo chân bọn họ kết thân gia đây! Như thế nào có thể tức giận chứ!

Nói nữa, đây là ông đi cầu bọn họ đem cháu gái gả cho cháu trai của ông mà!

###

Giản Nhất Lăng nhận được cuộc gọi của Hồ Kiều Kiều, nói An Dương gặp phải phiền toái.

Nguyên nhân gây ra là An Dương đang xem một chủ bá chơi game, phát hiện trình độ của đối phương chơi thật tốt, nhưng sở dĩ số điểm thoạt nhìn thực hoa lệ, là bởi vì chủ bá tạc cá. (*)

(*) : Mình chưa kiếm được nghĩa chính xác của "tạc cá", nhưng theo mình nghĩ có lẽ là một hình thức chơi ăn gian, hình thức bug để cho mình dù chơi không giỏi nhưng vẫn đạt được nhiều điểm.

Dùng tài khoản phân đoạn rất thấp, cho nên mới có thể chơi mượt mà đến như vậy.

An Dương tính tình nóng nảy, làm sao có thể nhẫn nhịn loại chuyện này?

Tất nhiên là trực tiếp ở dưới bình luận nói ra.

Xong rồi còn phát Weibo của mình nói đến việc này.

Weibo lần này, chuyện đã nháo lớn rồi, chủ bá kia trực tiếp tìm thuỷ quân tới công kích An Dương.

Nói An Dương là cố ý bôi đen hắn.

Còn tìm cách làm nhục hắn.

Sau đó An Dương liền cùng người đó hẹn thi đấu trực tuyến.

Nếu thua thì sẽ thừa nhận chính mình sai lầm, hướng đối phương xin lỗi.

Sự tình tiếp tục đến lúc này không có vấn đề gì.

Nhưng mà ai ngờ An Dương hôm nay ở trong trường học bị người ta đánh.

Tay trái bị gãy xương.

Hiện tại đang bó thạch cao, căn bản không có biện pháp tham gia trận thi đấu này.

An Dương có hoài nghi qua có phải cái chủ bá trò chơi kia tìm người đánh mình hay không, nhưng mà cậu không có chứng cứ.

An Dương sĩ diện, liền không nói chuyện này với Giản Nhất Lăng.

Hồ Kiều Kiều sau khi trái lo phải nghĩ, vẫn là muốn gọi điện thoại cho Giản Nhất Lăng, cô ấy không đành lòng nhìn An Dương tiếp tục ưu sầu.

"Không cần lo lắng, mình sẽ xử lý."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 552


Một tiếng "Mình sẽ xử lý" kia của Giản Nhất Lăng nghe tới mềm như bông nhưng có thể làm cho Hồ Kiều Kiều có cảm giác an toàn rất lớn.

Mỗi lần nghe được Giản Nhất Lăng nói những lời này, là có thể cảm giác được vô cùng an tâm.

###

Đến thời gian hẹn thi đấu cùng với chủ bá, Giản Nhất Lăng liền online, cùng liên hệ với chủ bá của trò chơi này.

Nam chủ bá có ID tên là [Treo lên đánh hết thảy những kẻ không phục], những người trên mạng là bạn bè của hắn đều kêu ngoại hiệu là [Điếu ca] .

Cô hỏi qua nam chủ bá này cô có thể thay thế An Dương xuất chiến hay không.

Nam chủ bá đang nghe nhạc.

Nam chủ bá vừa nghe thấy cái giọng nói mềm mại này, phản ứng đầu tiên là người này dùng máy thay đổi giọng nói.

"Huynh đệ, ngươi có thể trước hết đem máy thay đổi giọng nói đóng lại được không? Ta không ngại các ngươi đổi người khác đánh, dù sao ta có thực lực, căn bản không sợ, nhưng mà ngươi dùng cái máy thay đổi giọng nói này thì quá mức nha! Cố ý giả dạng manh muội tử sao? Sau đó thua thì về khóc anh anh anh sao?"

"Nguyên âm." Giản Nhất Lăng nhàn nhạt trả lời.

Các bình luận đều không tin.

"Huynh đệ, bình luận nói, ngươi mở video, xem có phải thực sự vậy hay không."

"Được."

Giản Nhất Lăng đáp ứng rồi.

Vì thế mở ra camera, cùng chủ bá tiến hành kết nối video.

Sau khi mở ra, bình luận liền tạc.

Ta đi, như thế nào thật đúng là manh muội tử a?

Siêu cấp siêu cấp mềm mại!

Liền tính là mở ra hiệu ứng filter, nhưng bản nhân nhìn cũng sẽ không rất lớn a.

Tuyệt đối không phải trâu bức.

Khả năng nhiều nhất của bản nhân là giá trị nhan sắc thoáng thấp một chút.

"Muội tử, có thể a!" Nam chủ bá cười ha hả mà nói, "Bình luận bên tôi tỏ vẻ sợ ngây người."

"Có thể thi đấu chưa?"

Giản Nhất Lăng thúc giục, cũng không có quá nhiều kiên nhẫn.

"Đừng nóng vội a muội tử, ta lại cùng ngươi xác nhận một chút, ngươi là thay thế cái người kia xuất chiến? Cái người kia không phải nói được rất tàn nhẫn sao, như thế nào chính mình lại không dám tới? Ngược lại kéo một manh muội tử lại đây?"

"Cậu ấy bị thương." Giản Nhất Lăng nói qua.

"Nha, thật trùng hợp, sớm không bị thương muộn không bị thương, như thế nào vừa vặn thời điểm muốn cùng ta PK lại bị thương? Nếu là chơi không nổi có thể nói thẳng. Ta cũng không cần hắn cúi đầu nhận sai, cho hắn chừa một chút mặt mũi."

Nam chủ bá nói xong, bình luận lại bắt đầu nhảy ra.

[Không chơi được thì nói không chơi được, tìm lấy cớ làm gì.]

[Sợ không phải là tay bị thương, là đầu óc bị thương đi? ]

[Tìm người đánh đại cũng phải tìm một người cho giống chứ, lại đi tìm một manh muội tử là có ý tứ gì? ]

[Ngươi cho rằng có thể tìm người đánh thắng được Điếu ca của chúng ta như vậy a? Nếu tôi muốn tìm người đấu với anh ấy thì phải tìm một tuyển thủ mới được. Đáng tiếc tuyển thủ chuyên nghiệp lại không có thời gian cùng công phu đâu mà tới giúp hắn đánh!]

[Đừng nói nữa, hơn phân nửa là bởi vì tìm manh muội tử thua còn có thể lấy cớ. Nói cho đúng là Điếu ca chúng ta thắng mà không cần đánh a!]

[Điếu ca lên, đánh đi, không cần thương hương tiếc ngọc!]

"Cùng tôi so, có vấn đề sao?" Giản Nhất Lăng hỏi.

Nhìn không ra tới tiểu cô nương này còn rất có tính tình nha!

Nam chủ bá vừa nghe nhạc vừa cười, "Không thành vấn đề, chỉ là lúc thua rồi ngươi đừng anh anh anh mà khóc, ta ở trong vòng đều có tiếng là chủ bá không thương hương tiếc ngọc a."

"Ân."

Lời cần nói đều đã nói, nam chủ bá cảm thấy chính mình cũng đã "Tận tình tận nghĩa".

Hắn cũng không biết cái tên gia hỏa kêu là An Dương kia nghĩ như thế nào, vì cái gì sẽ tìm một nữ hài tử như vậy tới thế thân hắn cùng mình PK.

Nam chủ bá đương nhiên biết chuyện An Dương bị thương là thật sự.

Bởi vì đó chính là hắn tìm người làm.

Bởi vì hắn phát hiện An Dương chiến tích thực tốt, xếp hạng ở đại khu rất cao, thật sự cùng cậu ấy đánh, hắn thật sự không nhất định có thể thắng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 553


Nếu thật sự đánh không lại, kia hắn liền chứng thật tội danh "Tạc ao cá" của mình.

Không có thực lực thật sự, thực mau liền sẽ bị mất fan.

Không có fan, kia ai tới thưởng cho hắn chứ? Con đường tiền tài của hắn liền hoàn toàn mà chặt đứt.

Vì giữ được bát cơm của mình, nam chủ bá một bên ở trên mạng kiên cường mà cùng An Dương hạ chiến thiếp, một bên ngầm tìm người động tay chân, bảo đảm An Dương không có cách nào tới tham gia trò chơi.

Nếu có thay đổi người thế thân lên đánh, nam chủ bá chắc chắn là cự tuyệt.

Nhưng vừa thấy là cái tiểu loli, nam chủ bá liền lại yên tâm.

Hơn nữa phòng phát sóng trực tiếp xây dựng hiệu quả thập phần không tồi, hình tượng cùng giọng nói của tiểu cô nương này làm hấp dẫn cho hắn càng nhiều nhân khí, làm phòng phát sóng trực tiếp của hắn nhân khí liên tục tăng vọt.

Cho nên hắn không chút do dự lựa chọn tiếp nhận trận thi đấu cùng manh muội tử.

Thi đấu bắt đầu, camera không tắt, giao diện trò chơi của hai bên cũng hiện ra.

Sau một phút bắt đầu, cảm giác không có gì nổi bật, yên lặng trước bão táp.

Sau ba phút bắt đầu, manh muội tử bắt đầu bạo tẩu.

Sau năm phút bắt đầu, điểm tích phân của manh muội tử liền nghiền áp nam chủ bá.

Sau mười phát bắt đầu, điểm tích phân hơn kém thật lớn, muốn thắng là hy vọng xa vời.

Sau mười lăm phút, trò chơi kết thúc, nam chủ bá hoàn toàn thất bại.

Nam chủ bá bên này còn đang nói chuyện với nhóm thuỷ hữu của chính mình, sẽ dạy dỗ manh muội tử như thế nào sau khi trò chơi kết thúc, vậy mà trên màn hình liền xuất hiện tin tức Giản Nhất Lăng đã hoàn thành đánh giết.

Nam chủ bá còn đang định trêu chọc hai câu vì chính mình giữ lại một chút mặt mũi, Giản Nhất Lăng bên kia cũng đã giết điên cuồng rồi.

Phòng phát sóng trực tiếp ngay từ đầu đều là đậu bỉ khôi hài trêu ghẹo.

Sau đó nhìn thấy, tập thể biến thành ngọa tào cùng 666.

[Không đúng a, ta cảm thấy cái manh muội tử này có chút quen mắt a!]

[Quen mắt sao? Ngươi nghiêm túc chứ? ]

[A a a, là thật sự quen mắt a! Thời điểm thi đấu Trùng tộc lần thứ nhất, cái chiến đội đánh vào trận chung kết kia!]

[Trận chung kết ta có xem, không có nữ a.]

[Không đúng không đúng, cô ấy chính là thành viên của cái chiến đội kia, nhưng mà khi thi đấu trận chung kết cô ấy cùng một thành viên nam khác thực ngưu bức không thi đấu, cho nên thua trận, còn bị fan điên cuồng phun tào!]

[Ngọa tào, cái gì gọi là không thể trông mặt mà bắt hình dong, ta xem như đã kiến thức tới rồi!]

[Ta vừa mới đi tra xét một chút, thật đúng là chính cô ấy! J10!]

Có người xem nghĩ tới, trong video nhuyễn muội tử, chính là nữ game thủ năm đó điên cuồng bưu hãn đã giết vô số Trùng tộc.

Ngay từ đầu không nhận ra tới, một phương diện là bởi vì chuyện này cũng đã qua đi ba năm, chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] đều đã bị quên lãng không sai biệt lắm.

Một phương diện khác là bởi vì phòng phát sóng trực tiếp của nam chủ bá này có bộ lọc filter, dẫn tới vốn dĩ khuôn mặt của Giản Nhất Lăng ở phòng phát sóng trực tiếp biểu hiện ra tới kết quả cùng với người thật không quá phù hợp, không bằng nguyên bản bộ dáng xinh đẹp của cô.

Có bình luận còn cảm khái: [Cho nên chủ bá nhan sắc là như thế nào a, đem nhân gia muội tử có khuôn mặt xinh đẹp lại trở nên gầy như vậy.]

Nam chủ bá từ giữa khiếp sợ phục hồi lại tinh thần.

Khi hắn nhìn thấy trên bình luận nói đối thủ của mình hóa ra là tuyển thủ chuyên nghiệp trước kia, tức khắc liền tìm cho mình một cái lý do thích hợp vì sao vừa rồi bại trận.

"Lão thiết, ta liền nói như thế nào sẽ lợi hại như vậy, hóa ra là tuyển thủ chuyên nghiệp, hơn nữa vẫn là còn thiếu một chút nữa liền bắt được ngôi vị quán quân. Ta đây thua cũng thực bình thường nha, không phải ta đổ thừa nha, chỉ có thể nói cái người tìm ta khiêu chiến quá là cẩu đi, chính mình giả bệnh sau đó lại tìm một tuyển thủ chuyên nghiệp tới đánh với ta, này ta có thể đánh thắng mới là có quỷ đó!"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 554


Nam chủ bá đang ném nồi, thì nhà hắn liền có "Khách nhân" tới.

Bạn gái hắn sau khi giúp hắn mở cửa, một nhóm chú cảnh sát liền tiến vào phòng phát sóng trực tiếp của hắn.

Nói cho hắn hiện tại hắn đang bị điều tra về tội cố ý gây thương tích, muốn mời hắn trở về hợp tác điều tra.

Cái nam chủ bá này liền phát ngốc.

Hắn không nghĩ tới chuyện hắn tìm người đánh An Dương nhanh như vậy đã bị phát hiện.

Hắn tự nhận là đã làm được còn rất kín kẽ!

Bởi vì phát sóng trực tiếp chưa kịp tắt đi, trong phòng phát sóng trực tiếp có vô số người xem liền chứng kiến một màn nam chủ bá bị chú cảnh sát bắt mang đi.

[Ngọa tào, đây là đã xảy ra chuyện gì? ]

[Như thế nào còn bị bắt mang đi? ]

[Mẹ ơi, này cũng quá k*ch th*ch đi? ]

[Vừa rồi hình như mơ hồ nghe được một ít đối thoại, hình như là Điếu ca mướn người hành hung, cố ý gây thương tích cho người ta? ]

Bởi vì microphone không có tắt, vừa rồi khi cảnh sát vào cửa nói những gì, người trong phòng phát sóng trực tiếp mơ hồ đều có thể nghe được.

[Cho nên lúc trước nói đều là thật vậy chăng? Cái người khiêu chiến tên là An Dương kia bị thương là thật sự? Hơn nữa còn là do Điếu ca làm? ]

[Cho nên Điếu ca tạc ao cá là thật sự? ]

[Mướn người đánh người khác bị thương, đây cũng thật là quá đáng sợ đi? ]

Mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp không khỏi mà bổ não ra một bộ kịch trường.

Phát sóng trực tiếp sau khi kết thúc, Hồ Kiều Kiều cùng An Dương gọi video cho Giản Nhất Lăng.

An Dương hiện tại một bàn tay còn bó thạch cao.

Hành động không phải thực thuận tiện, cho nên Hồ Kiều Kiều dành bớt thời giờ đến hỗ trợ chiếu cố cậu ấy.

Hồ Kiều Kiều cùng An Dương giống nhau, thành tích thi đại học không phải đặc biệt ưu tú, nhưng vẫn là có thể báo danh ở một trường đại học ở kinh thành.

Hiện tại hai người là bạn học cùng trường, một người học năm nhất, một người học năm hai.

"Đại tỷ, cô quá trâu bò!" Sau khi nhận cuộc gọi video, liền truyền đến giọng nói đầy sùng bái của An Dương và Hồ Kiều Kiều.

An Dương không còn gì để nói, đại tỷ quá ngưu bức một chốc liền xong việc.

"Đúng rồi đúng rồi, Nhất Lăng, cuối cùng cái nam chủ bá kia như thế nào lại bị cảnh sát mang đi vậy?" Hồ Kiều Kiều tò mò mà hỏi Giản Nhất Lăng.

"Hắn tìm người đánh An Dương, chứng cứ được gửi cho cảnh sát." Giản Nhất Lăng trả lời.

Nguyên lai là như thế này!

Nguyên lai đại tỷ không chỉ là giúp An Dương thi đấu thắng.

Cô còn điều tra tiền căn hậu của của chuyện An Dương bị thương!

"Đại tỷ, cô đối với tôi thật tốt quá! Nghĩ đến quá chu đáo!" An Dương vừa kích động lại cảm động.

"Ân." Giản Nhất Lăng trả lời, "Đại tỷ che chở cậu, không sợ."

Một câu không phù hợp với giọng nói của cô, nhưng khi bọn An Dương nghe thấy chính là thập phần có khí thế!

Giản Nhất Lăng nói che chở cho tiểu đệ, là đánh thật, lấy hành động thực tế chứng minh!

###

Bởi vì nam chủ bá đối chiến với Giản Nhất Lăng được phát sóng trực tuyến, cho nên chuyện này lại được đưa lên hot search.

Đồng thời Giản Nhất Lăng cũng lần thứ hai rơi vào sự quan tâm của dân mạng.

Có một cuộc thảo luận sôi nổi của những người chơi trò Trùng tộc xâm lấn.

[A a a. Đây là năm đó tiểu khả ái mà ta hâm mộ a! Cô ấy đã trở lại sao? ]

[Ba năm qua đi, cô ấy giống như một chút đều không có thay đổi, bé con thật đáng yêu~~]

[Vẫn là hung như vậy! Soái như vậy! J10 trở lại Trùng tộc, thanh xuân của ta đã trở lại!]

Đương nhiên cũng có người tiến hành châm chọc mỉa mai.

[Kích động cái gì, đã quên năm đó người này đối với các fan như ngươi đã làm cái gì sao? Trận chung kết nói không tham gia liền không tham gia.]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 555


Vừa vặn hiện tại là thời gian bắt đầu lần thi đấu thứ tư của Trùng tộc xâm lấn.

J10 nếu muốn trở lại, hiện tại sẽ là một cơ hội thập phần rất tốt.

Trùng tộc là một trò chơi trong cảm nhận của người chơi là một chiến trường hoàn mỹ.

Độ chú ý của nó trong ba năm này chỉ có tăng không có giảm.

Hiện giờ quy mô trận chung kết đã thập phần thật lớn, tiền thưởng thi đấu cao tới mấy trăm vạn, đồng thời còn những quyền lợi bổ sung khác.

Quan trọng nhất chính là người chơi sẽ có vinh dự to lớn khi trở thành một phần của trò chơi Trùng tộc.

Chiến đội Thịnh khí lăng nhân đã từng quét ngang toàn bộ sàn thi đấu, ngay lúc đó đã để lại cho người xem ấn tượng sâu sắc, đồng thời cũng làm cho những fan năm đó thật sâu tiếc nuối.

Hiện tại J10 lần thứ hai xuất hiện, làm một ít fan năm đó một lần nữa thắp lên niềm tin đối với sự trở về của chiến đội Thịnh khí lăng nhân.

Bởi vì J10 không có Weibo, bọn họ chỉ có thể chạy tới phía dưới Weibo của người đã xuất ngũ, Giản Vũ Mân, mà để lại lời nhắn.

Giản Vũ Mân khi nhìn thấy tin này vẫn là đang ở công ty, trời đã đêm khuya, anh còn không có về nhà.

Anh tình nguyện ở trong công ty, cũng không muốn trở về cái nhà lạnh như băng kia.

Trước kia anh không về nhà, nhưng nơi đó vĩnh viễn ở trong lòng anh là một góc rất là ấm áp.

Nhìn thấy trên Weibo của mình lại một lần xuất hiện nhiều tin tức liên quan đến muội muội như vậy.

Giản Vũ Mân hoảng hốt nhớ tới hồi ức tốt đẹp lúc ấy cùng muội muội tham gia tiết mục giải trí.

Giản Vũ Mân trên mặt khó được mà lộ ra vẻ tươi cười.

Đoạn hồi ức kia rất tốt đẹp, với anh là điều đáng giá và trân quý.

Đương nhiên còn có những ngày cùng ba anh em luyện hát luyện nhảy.

Anh thích những ngày tháng trước đây, nhưng mà anh hiện tại cần thiết phải gánh vác trách nhiệm.

###

Trước màn hình máy tính, Mạc Thi Vận nhìn thấy hot search [J10 trở về [khóc thút thít] ], đáy lòng lại có một trận hàn ý.

Cô nghĩ đến sự tình phát sinh một ngày kia.

Nghĩ đến chính mình bị Tần Xuyên kéo đen phương thức liên hệ.

Tâm cô như ngã vào đáy cốc.

Hiện giờ đối với cô mà nói, niềm an ủi duy nhất của cô bây giờ là nhân khí của cô đã trở lại.

Nhưng mà một chút nhân khí cô nỗ lực hồi lâu mới được đến kia, Giản Nhất Lăng chỉ cùng người ta chơi trò chơi liền có được.

Mạc Thi Vận nhìn màn hình, nhìn một hồi, bỗng nhiên ghé vào trước màn hình khóc lên.

Mạc tẩu vừa vào cửa nhìn thấy con gái mình khóc, trong lòng rối bời.

"Thi Vận, con đừng khóc!"

Nghe được giọng nói của mẹ mình, Mạc Thi Vận vội nhịn tiếng khóc, lau nước mắt của mình.

"Mẹ, con không có việc gì. Con còn muốn tiếp tục quay video, vừa mới có người mời con hợp tác, con vui quá nên mới khóc."

Mạc tẩu biết con gái đây là đang an ủi bà.

"Thi Vận, là mẹ vô dụng, mẹ hại con hiện tại phải cực khổ như vậy." Mạc tẩu vô cùng tự trách.

Nếu bà có bản lĩnh một chút thì tốt rồi.

Nếu bà không kéo chân sau của con gái thì tốt rồi.

"Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều." Mạc Thi Vận lôi kéo tay Mạc tẩu, trấn an bà, "Con chỉ là có một chút mệt mỏi, không có chuyện gì khác."

Mạc tẩu thấy được trên màn hình máy tính của Mạc Thi Vận có ảnh chụp của Giản Nhất Lăng.

Liền biết con gái lúc này đây khóc hơn phân nửa là cùng Giản Nhất Lăng có quan hệ.

Từ thành phố Hằng Viễn đến kinh thành, hai mẹ con bà vẫn không thể thoát khỏi bóng ma của Giản gia.

"Đúng vậy, đúng vậy, trễ một chút con còn phải phát sóng trực tiếp, không thể đem đôi mắt khóc sưng lên, như vậy quay lên liền khó coi."

Mạc Thi Vận vừa mới nói tới có một bên muốn hợp tác với cô, đó là muốn cô phát sóng trực tiếp giới thiệu sản phẩm.

Loại hình thức này thực gần gũi, nếu làm tốt, cũng là có thể thu hoạch được một số lượng lớn fan.

Hơn nữa cô còn có thể ở giữa thu được một phần lợi nhuận đáng kể, nên cô quyết định thử một chút.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 556


Tần Du Phàm không nghĩ đến chính mình thế nhưng sẽ được nữ nhân lần trước gặp bên trong quán bar cứu.

Tần Du Phàm không nghĩ tới sẽ có người như thế trắng trợn táo bạo mà dùng xe đâm vào xe cô.

Bởi vì thời điểm cô lái xe, vệ sĩ không đi cùng xe với cô.

Sau khi dùng xe đâm vào xe cô bức cô ngừng lại, những người đó tranh thủ lúc cô xuống xe xử lý sự cố còn đối với cô động thủ.

Mà lúc này, cái nữ nhân kỳ quái kia liền xuất hiện.

Mang theo người kịp thời đến cứu cô.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là chuyện này do người này thiết kế.

Nhưng chờ cô sau khi mang cô ấy đi nhìn lại một loạt các video giám sát.

Cô biết rõ việc này là người khác động tay, người động thủ là người bên trong tập đoàn Tần thị.

Là bởi vì giữa cô cùng bệnh viện Lạc Hải Sâm có giao dịch sao?

Hay là bởi vì cô lập tức liền sẽ có được một tỉ lệ không nhỏ cổ phần của tập đoàn Tần thị sao?

"Vì cái gì muốn giúp tôi?" Tới một bước này rồi, Tần Du Phàm bắt đầu có một chút tin tưởng Giản Dật Thần.

"Tôi đã nói, tôi hy vọng người ngồi trên vị trí chủ tịch tập đoàn Tần thị là cô." Giản Dật Thần không có giấu giếm, "Tôi cùng Tần Xuyên có thù oán."

Giản Dật Thần trả lời ngoài dự kiến của Tần Du Phàm.

Mà Tần Du Phàm không thể lập tức cho anh một câu trả lời xác định được, chỉ là lúc này đây, cô để lại cho Giản Dật Thần phương thức liên hệ.

###

Tần Du Phàm cuối cùng cũng không có đem toàn bộ cổ phần của Tần Hoành Thụy mua hết.

Cô chỉ mua hơn phân nửa, còn dư lại một bộ phận nhỏ.

Tần Chí Cả nghĩ như thế nào, Giản Nhất Lăng liền không biết.

Giản Nhất Lăng nhìn trên mặt điện thoại di động của mình có cái tin nhắn: [Người anh trai tên Giản Dật Thần kia của cô giống như rất muốn một phần cổ phần của Tần gia.]

Vì thế Giản Nhất Lăng trả lời tin nhắn: [Phần cổ phần dư lại kia chuyển tới danh nghĩa của anh ấy.]

Giản Dật Thần trợn tròn mắt.

Thậm chí có một chút hoài nghi nhân sinh.

Nhìn đến người ở trước mắt tự xưng là luật sư, luôn muốn xác nhận lại.

"Anh nói là, số cổ phần này của Tần gia, muốn chuyển giao cho tôi, tôi chỉ cần ký tên là được?"

"Đúng vậy." Luật sư thập phần nghiêm túc mà trả lời vấn đề của Giản Dật Thần.

"Anh nhất định là trong đầu có chỗ nào nghĩ sai rồi đi? Vì cái gì cổ phần Tần gia đang êm đẹp mà muốn chuyển cho tôi?"

"Cái này tôi liền không rõ ràng lắm, Giản tiên sinh có thể chính mình nghĩ cách tìm kiếm đáp án, đến tột cùng là người nào muốn đem số cổ phần này tặng cho anh."

Đây không phải là vấn đề Giản Dật Thần nghĩ đến.

Mà là rất ít người có thể làm được việc này.

Giản Dật Thần lâm vào trầm tư, trong đầu chỉ duy nhất hiện ra tới thân ảnh của.. Tần Du Phàm.

Trong những người mà anh nhận thức, có thể làm được chuyện này, cũng chỉ có Tần Du Phàm!

Nhưng mà Tần Du Phàm lại vì cái gì muốn đem nhiều cổ phần của Tần gia chuyển giao đến trong tay anh như vậy?

Này không có lý do gì a!

Chẳng lẽ nói.. là coi trọng anh?

Đây là.. sính lễ?

Không đúng, là của hồi môn mới đúng.

Ta đi, Tần gia đại tiểu thư làm việc bưu hãn như vậy sao?

Tuy rằng anh có nghe nói qua Tần Du Phàm chủ động theo đuổi Địch Quân Thịnh, chuyện này mọi người đều biết đến.

Nghe nói còn không tiếc dùng tiền đầu tư cho một chiến đội tên là [Truy vân trục thắng] tặng cho Địch Quân Thịnh để biểu đạt tình cảm của cô.

Chẳng lẽ nói, chuyện đưa cổ phần này là kịch bản mới của Tần gia đại tiểu thư?

Này không khỏi cũng quá thổ hào đi?

Nói thật, nếu không phải anh cùng Tần gia có thâm cừu đại hận, anh có lẽ sẽ động tâm!

Buổi tối về đến nhà, Giản Dật Thần lôi kéo Giản Nhất Lăng đi nói chuyện này.

"Tiểu Lăng, anh cảm thấy mình gần đây khả năng được người ta coi trọng."

"Coi trọng?"

"Ân, ý là em có khả năng muốn có một người chị dâu a."

"Ai?"

"Cái này sao.. một nữ nhân giàu có, trực tiếp cho anh một đống cổ phần, siêu cấp thổ hào."

Này cũng không phải giống cổ phần các công ty khác, đây chính là của tập đoàn Tần thị!

Giá trị tương đối cao!

Giản Nhất Lăng, "..."

Giống như, nơi nào đó không đúng lắm.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 559


Ôn gia gặp một chút phiền toái.

Phiền toái này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.

Thái Thấm Nguyệt lúc lái xe đã đụng người ta, phải đưa vào bệnh viện.

Trách nhiệm là ở Thái Thấm Nguyệt, Thái Thấm Nguyệt muốn cùng đối phương giải quyết riêng, nhưng đối phương lại khăng khăng muốn kiện ra tòa.

Thái Thấm Nguyệt hỏi thăm mới biết được, người mình đâm phải có lai lịch không nhỏ.

Chuyện này liền không phải bồi thường bao nhiêu tiền, mà là đem người không nên đắc tội đã đắc tội rồi, Ôn gia đã chọc phải phiền toái không nhỏ.

Nếu có người ra mặt hỗ trợ điều tiết một chút, chuyện kia liền sẽ dễ làm hơn rất nhiều.

Nhưng vấn đề là người nào mới tốt.

Tốt nhất là một vị cùng đối phương có liên quan, về thân phận địa vị phải có sức thuyết phục.

Mà lúc này Thái Thấm Nguyệt nghĩ tới ngày đó ở trong buổi tiệc sinh nhật của Giản Nhất Lăng đã gặp mặt qua Lương Thước, Lương lão tiên sinh.

Nếu Lương lão tiên sinh tới làm cái người trung gian này, nhất định là rất thích hợp.

Vì thế Thái Thấm Nguyệt nói với chồng mình là Ôn Trình cái kiến nghị này, muốn Ôn Trình mở lời.

Nhưng mà Ôn Trình có chút kéo không ra được mặt mũi này, "Chờ một chút, tôi trước hết nghĩ biện pháp khác, nếu không được, tôi lại đi nhờ hai vợ chồng em gái bọn họ giúp đỡ."

Thấy chồng mình không chịu hỗ trợ, Thái Thấm Nguyệt liền muốn tự mình đi tìm Giản Nhất Lăng cùng Ôn Noãn.

Vì thế cùng Ôn Nhược nói về chuyện một chút, để Ôn Nhược chủ động đi hẹn Giản Nhất Lăng gặp mặt.

Ôn Nhược hẹn Giản Nhất Lăng gặp mặt ở một cuộc triển lãm hội họa.

Giản Nhất Lăng vì có việc bận nên từ chối.

Ôn Nhược đem chuyện Giản Nhất Lăng từ chối lời mời của cô nói với Thái Thấm Nguyệt.

Thái Thấm Nguyệt ngược lại cảm thấy là con gái mình đã mời không đúng, "Con mời con bé đi xem triển lãm hội họa làm cái gì? Con bé lại không hiểu mấy thứ kia."

Con gái bà cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông, cùng Giản Nhất Lăng liền không phải là một loại người.

"Con không bằng hẹn con bé đi dạo phố ăn cơm xem phim đi." Thái Thấm Nguyệt kiến nghị.

Vì thế Thái Thấm Nguyệt hẹn cô em chồng Ôn Noãn đi dạo phố, còn nói mang theo hai đứa con gái nhỏ đi cùng.

Ôn Noãn nghĩ mẹ chồng hiện tại bệnh tình cũng ổn định, mà chính mình cũng thật lâu không có cùng con gái đi dạo phố, hơn nữa bọn họ trước kia cũng không có đi tới kinh thành.

Vì thế liền đáp ứng xuống dưới.

Ôn Noãn buổi tối cùng Giản Nhất Lăng rất là cẩn thận mà nói đến chuyện này.

"Nếu, con không thuận tiện, cũng không sao, mẹ chờ lần sau cũng được."

Giản Nhất Lăng nhìn đôi mắt ướt át kia của Ôn Noãn, chung quy không thể ngoan tâm mà cự tuyệt.

Vì thế sáng sớm cuối tuần, Giản Nhất Lăng, Ôn Noãn, và hai mẹ con Ôn gia cùng nhau ra cửa đi dạo phố.

Nữ hài tử ở tuổi này, ra cửa gặp bạn bè, đi dạo phố là chuyện thực bình thường.

Chỉ là Giản Nhất Lăng chưa từng có làm qua chuyện như vậy.

Trong quá trình đi dạo phố, Ôn Noãn vừa thấy món gì đẹp đều muốn mua cho Giản Nhất Lăng.

Thái Thấm Nguyệt toàn bộ quá trình đều khen Giản Nhất Lăng.

Tới khi cùng nhau ngồi xuống ăn uống, Thái Thấm Nguyệt mới nói ra mục đích của mình.

"Tiểu Lăng à, mợ gần đây gặp một chút chuyện phiền toái, muốn nhờ con giúp mợ một chút."

Ôn Noãn nghe được lời này, nguyên bản trên mặt ý cười nhu hòa tức khắc tan hơn phân nửa.

Thái Thấm Nguyệt lại tiếp tục nói, "Kỳ thật chính là một việc rất nhỏ, mợ nhớ rõ trong sinh nhật của con có vị Lương lão tiên sinh đến chúc mừng con, chỉ cần nhờ ông ấy ra mặt, chuyện phiền toái mà mợ gặp phải kia thực mau liền có thể giải quyết dễ dàng."

Nghe Thái Thấm Nguyệt nói xong, Ôn Noãn trầm giọng nói, "Chị dâu, em cho rằng hôm nay chúng ta chỉ là đi dạo phố."

Thái Thấm Nguyệt xấu hổ mà cười nói, "Chị cũng không có ý gì khác, chính là nhân tiện như vậy nhắc tới, bởi vì là người trong nhà, mới cùng Tiểu Lăng nói. A Noãn cũng không nghĩ nhìn thấy Ôn gia cùng chị lâm vào phiền toái chứ đúng không?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 560


Thái Thấm Nguyệt trong lòng nghĩ, nếu không phải bởi vì yêu cầu người kia vừa vặn là Lương lão, cùng Ôn gia bọn họ không có giao thoa gì, vừa vặn lại cùng Giản Nhất Lăng có liên quan, bà đều khinh thường cúi đầu mà mở miệng nói chuyện này.

Giản gia ở cái địa phương nào, Ôn gia ở kinh thành lại có cái địa vị gì, nếu không phải lần này sự tình vừa khéo, Ôn gia căn bản là không cần cầu đến sự trợ giúp của Giản gia.

Ôn Noãn hôm nay mang theo con gái ra tới là muốn cùng con gái hảo hảo ở chung với nhau.

Kết quả Thái Thấm Nguyệt nguyên lai là dụng tâm kín đáo.

Sớm biết như vậy, bà còn không bằng không đáp ứng với Thái Thấm Nguyệt.

Giản Nhất Lăng sau một lúc lâu không trả lời, Ôn Nhược liền hỏi lại một lần nữa, "Nhất Lăng, em nghĩ như thế nào?"

"Em cùng Lương tiên sinh không phải mối quan hệ có thể tùy tiện mà thiếu một cái nhân tình." Giản Nhất Lăng ăn ngay nói thật.

Cô cùng Lương Thước thuộc về quan hệ hợp tác, đều là việc nào ra việc đó.

Giản Nhất Lăng đối với hầu hết mọi người đều là cái dạng quan hệ này, không nợ nhân tình.

Duy nhất một cái ngoài ý muốn lại xảy ra ở trên người Địch Quân Thịnh.

"Nhưng mà ông ấy đã tới tham gia tiệc sinh nhật của con, còn tặng quà sinh nhật cho con." Thái Thấm Nguyệt không cảm thấy đến phân thượng này, còn không thuộc về phạm trù không thể thiếu nhân tình.

Ôn Noãn sắc mặt trầm đến càng thêm rõ ràng.

"Chị dâu cả, Tiểu Lăng đã nói là không phải quan hệ thiếu nhân tình."

"A Noãn, em phải hiểu, việc này có thể lớn cũng có thể nhỏ, Ôn gia là nhà mẹ đẻ của em, chị là chị dâu cả của em, em vì không nghĩ muốn thiếu nhân tình người khác liền không màng đến chuyện người thân sẽ gặp phải phiền toái càng lớn hơn sao?"

Ôn Noãn rũ mắt, hôm nay chị dâu cả nếu là nói với bà như vậy, thì bà cũng liền nhận giúp.

Nhưng nói đến chính là con gái của bà, Ôn Noãn tính tình liền có chút đại.

Hơn nữa vốn đang bực bội vì Thái Thấm Nguyệt trước đó không có nói rõ ràng đem bọn họ lừa ra tới đi dạo phố.

"Tiểu Lăng, chúng ta đi về trước đi." Ôn Noãn đứng dậy, lấy túi xách liền đi.

Thái Thấm Nguyệt nhìn thấy Ôn Noãn một chút mặt mũi đều không cho, nói đi là đi, hỏa khí liền lên.

"Chị là chị dâu cả của em, muốn nhờ em giúp một chút mà thôi, em đến nỗi phải làm thành cái dạng này sao?"

"Chị muốn em hỗ trợ, trước tiên có thể nói, nhưng mà lừa dối chúng em như vậy không được! Hơn nữa vừa rồi Tiểu Lăng đều nói như vậy, là chị không chịu thuận theo không chịu buông tha. Nói tốt chỉ là tùy tiện nhắc tới, kết quả nói xong rồi còn không chịu buông, chị căn bản liền không phải muốn hẹn chúng em đi dạo phố, chị chính là vì muốn tìm Tiểu Lăng giúp chị giải quyết phiền toái!"

Ôn Nhược một bên lôi kéo Ôn Noãn, một bên khuyên hai người, "Đừng cãi nhau, không có chuyện gì ghê gớm cả, em họ Nhất Lăng không muốn hỗ trợ cũng không có gì, chúng con chính xác là chỉ nhắc tới như vậy, cũng không phải cầu mọi người cái gì. Mẹ con nói như vậy cũng là vì quá thương tâm."

Thái Thấm Nguyệt cũng nói theo, "Không sai. Nhược Nhược nói là có lý nhất."

Lời nói cũng đều là Ôn Nhược cùng mẹ của cô nói.

Ôn Noãn vẫn quyết định mang Giản Nhất Lăng rời đi.

Vốn dĩ quan hệ cùng với con gái đã không thuận lợi, lại phải ở cục diện xấu hổ như vậy rời đi, liền càng không biết như thế nào cho phải.

###

Địch Quân Thịnh phát hiện hôm nay từ khi về nhà đến bây giờ, thỏ con không tự giác mà phát ngốc bốn lần.

Thoạt nhìn thỏ con gặp chuyện gì khó giải quyết.

Địch Quân Thịnh đi pha một ly sữa bò ấm cho Giản Nhất Lăng, sau đó hỏi cô, "Gặp vấn đề gì sao?"

Giản Nhất Lăng mặc một váy ngủ nhung màu trắng, váy có chút rộng thùng thình, làm cho thân thể của cô phá lệ mà nhỏ xinh đáng yêu.

Chiều dài váy ngủ dài đến vị trí đầu gối, dưới đầu gối, là hai cẳng chân non mịn, cùng hai bàn chân nhỏ xinh ẩn nấp trong đôi dép bông.

Đáng yêu chết đi được.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 561


Địch Quân Thịnh vội vàng đem tầm mắt của mình từ trên mặt đất dời đi.

Không thể lại nhìn.

Giản Nhất Lăng đem hai việc cô cảm thấy có nghi hoặc nói cho Địch Quân Thịnh.

Một chuyện là Giản Vũ Bác chuyển nhượng cổ phần mà anh ấy sở hữu cho mình mà cái gì cũng không cần để đổi lại.

Một chuyện là hôm nay gặp được hai mẹ con Ôn gia.

Chuyện trước là bởi vì lo lắng cho Giản Vũ Bác.

Chuyện sau là Giản Nhất Lăng muốn biết, khi đối mặt với loại vấn đề này, xử lý như thế nào mới có thể tốt đây.

Giản Nhất Lăng cũng ý thức được, khả năng xử lý của mình không tốt lắm.

"Cái vấn đề thứ hai, em xử lý không sai, đừng để ý đến bọn họ, nên làm như thế nào thì liền làm như vậy. Về sau mặc kệ gặp được chuyện gì, đối với người nào, em liền dựa theo ý tưởng trong lòng em mà đi làm, đừng cố ý đi đón ý nói hùa với bọn họ. Thực sự có chuyện gì, gia sẽ che chở cho em."

"Còn cái vấn đề thứ nhất, gia có thể giúp em đem người tìm ra, sau đó giáp mặt hỏi một chút hắn rốt cuộc muốn làm sao."

Đơn giản thô bạo.

Đích thức biện pháp giải quyết vấn đề quen thuộc.

"Không cần cưỡng bách anh ấy." Giản Nhất Lăng lắc lắc đầu, dưới đáy lòng cô có thanh âm nói cho cô biết, không thể cưỡng bách chuyện của Giản Vũ Bác.

Địch Quân Thịnh cười nói, "Vậy em không được buồn rầu nữa."

"Không buồn rầu." Cô chính là đang hỏi các vấn đề bình thường mà thôi.

Còn không có buồn rầu, bộ dáng ngốc ngốc làm cho người khác rất muốn khi dễ.

"Đúng rồi, trong tay em cầm là cái áo lông dành cho ai?" Địch Quân Thịnh chú ý cái áo lông kia thật lâu rồi.

Giản Nhất Lăng có thói quen là giữa thời gian lao động trí óc, sẽ tiến hành hoạt động ngón tay một chút, chuyện mà cô làm lúc này là đan áo lông.

Áo lông này Giản Nhất Lăng sau khi chuyển đến bên này mới bắt đầu đan.

Mắt thấy lập tức liền sắp hoàn thành.

"Cho Giản Vũ Bác." Giản Nhất Lăng trả lời.

Không phải câu trả lời như kỳ vọng.

"Không có phần cho gia sao?" Địch Quân Thịnh nhìn chăm chú Giản Nhất Lăng, ánh mắt sáng quắc, cất giấu tràn đầy mong đợi.

Biểu tình có chút hơi xấu hổ.

Rốt cuộc loại chuyện này nói thẳng ra tới, vạn nhất bị cái vật nhỏ vô tình này từ chối thì sẽ thực mất mặt hơn nữa làm tim có chút đau.

Địch Quân Thịnh không sợ ở trước mặt người khác mất mặt, nhưng mà ở trước mặt Giản Nhất Lăng, vẫn là không muốn.

"Anh không mặc áo len cổ lọ."

Giản Nhất Lăng thực nghiêm túc mà trả lời vấn đề này.

Cái trả lời này thật ra làm cho tâm tình của Địch Quân Thịnh thoải mái hơn.

Vật nhỏ còn nhớ rõ chính mình không có thói quen mặc áo len cổ lọ?

"Em đan cho anh, anh liền mặc." Địch Quân Thịnh câu môi, đôi mắt đều chứa ý cười, "Chỉ mặc áo em đan."

Giản Nhất Lăng nháy đôi mắt, nhìn Địch Quân Thịnh, ngây người trong chốc lát mới đáp ứng, "Vậy tiếp theo sẽ đan cho anh."

Còn phát ngốc, thật sự không biết khi cô ngốc lên, khiến cho người khác muốn.. thân cô ấy một cái.

"Được." Địch Quân Thịnh vui sướng mà đáp ứng xuống dưới.

"Anh muốn màu vàng hay là màu xanh lục?" Giản Nhất Lăng hỏi Địch Quân Thịnh muốn mặc áo len màu nào.

"Vì cái gì là hai cái màu sắc nay?" Địch Quân Thịnh nhíu mày.

"Anh thích."

"Anh không thích."

"Xe của anh."

"Đó là tùy tiện mua."

"Ân?" Cái giải thích này giống như không phải rất không có sức thuyết phục sao.

"Dù sao anh không thích hai cái màu sắc này, màu sắc cần bình thường một chút."

Địch Quân Thịnh mua xe, màu nào cũng có.

Màu xanh lục không có, cho nên lấy màu xanh lục.

Đổi thành màu vàng là bởi vì, có người có chiếc màu xanh lục, cho nên anh sửa lại.

Hiện tại cô lại hỏi anh có muốn màu xanh lục hay không?

Cô không biết rằng ai cũng đều có thể đưa cho anh màu xanh lục, duy độc nhất cô là không thể sao?
 
Back
Top Bottom