Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 482


Khi các bệnh viện bình thường không có cách nào chữa được, thì hiện lên trước mặt của người đó có một lựa chọn chính là bệnh viện thần bí này.

Trong một năm thời gian bệnh viện này thành lập và phát triển, Mạc Thi Vận là một người ngoài ngành cũng đã không dưới một lần nghe đến danh tiếng của bệnh viện này.

"Thi Vận, mẹ vô dụng, mẹ tin tức nào cũng không nghe được."

Mạc Tuệ Cầm hỏi thăm không được gì mới là bình thường.

Tập đoàn tài chính người ta hao hết tâm tư cũng chưa tìm được tin tức, Mạc Tuệ Cầm dựa vào thời điểm năm đó con gái mình bạo hồng có quen biết mấy người, có thể hỏi thăm ra được tin tức gì.

Mạc Thi Vận cũng biết có thể nghe ngóng được tin tức kia khả năng cực kỳ bé nhỏ, nhưng mà vẫn muốn thử một lần, vạn nhất vận khí tốt cũng không phải không thể nào.

Mạc Thi Vận học đại học ngành biểu diễn, cô hiện tại chỉ có một con đường có thể đi là làm diễn viên.

Ở trước mặt cô cũng chỉ có hai con đường: Đường thứ nhất là thông qua tác phẩm thu hút được người xem, quay lại trong mắt của khán giả; hoặc đường thứ hai là tìm được một quan hệ nhân mạch mới, hoặc là ký được hợp đồng với một công ty quản lý.

Nhưng mà hiện tại, hai con đường này cô đi đều thực gian nan.

###

Địch lão gia tử trực tiếp tìm tới Giản Nhất Lăng.

Nhìn hình dáng của cô bé nhỏ xinh trước mặt, Địch lão gia tử càng nhìn càng vui, càng xem càng cao hứng.

Đặc biệt là nhìn thấy trên cổ trắng nõn của Giản Nhất Lăng đang đeo dây chuyền mặt ngọc kia.

Chiếc cổ này thật là đẹp mắt, trời sinh liền thích hợp đeo mặt ngọc tổ truyền nhà bọn họ!

Chiếc dây chuyền màu đen còn phụ trợ thêm cho cổ trắng nõn của cô, chất ngọc trong suốt óng ánh như pha lê càng tôn lên làn da của cô!

Trang sức ngọc mặt, quả nhiên vẫn là mang lên mới đẹp, để trong hộp không ai nhìn chính là lãng phí.

Địch lão gia tử mặt đầy tươi cười mà nhìn Giản Nhất Lăng, rất có vài phần hương vị quái quái.

Sau khi nhìn một hồi lâu, Địch lão gia tử mới nhớ tới mục đích hôm nay tới đây.

"Tiểu nha đầu, cháu trai lớn nhà ta cháu có quen biết, cháu cũng biết tình huống thân thể của hắn không phải thực tốt, ta muốn mời cho hắn một người hộ lý chuyên nghiệp bên người. Nhưng mà, tính tình của đứa cháu nhà ta rất quái lạ, người bình thường đều hầu hạ không được hắn, trước kia tìm thật nhiều người, đều bị hắn đuổi đi!"

Địch lão gia tử vẻ mặt buồn rầu, rõ ràng là cố ý lộ ra cho Giản Nhất Lăng nhìn thấy.

Những lời này nhưng đều là nói thật, là lời từ đáy lòng.

Trời biết trước kia ông cùng chú hai của Địch Quân Thịnh suy nghĩ bao nhiêu phương pháp, ý đồ ở bên người Địch Quân Thịnh an bài một vị bác sĩ để chăm sóc.

Nhưng đều không có được hắn tiếp nhận.

Địch lão gia tử biết Giản Nhất Lăng hiện tại là sinh viên hệ y khoa, đồng thời còn là một người pháp y xuất sắc.

Tuy rằng nghề nghiệp cũng không phải đúng lắm, nhưng mà phương hướng cũng không sai.

Dùng cái này làm lý do, để bên người cháu trai lớn của ông, danh chính ngôn thuận, hợp tình hợp lý.

Nếu hôm nay người tới là người khác, Giản Nhất Lăng không hề nghi ngờ sẽ từ chối.

Nhưng Địch lão gia tử tìm Giản Nhất Lăng, là vì Địch Quân Thịnh.

Không biết vì cái gì, những chuyện có liên quan đến Địch Quân Thịnh, Giản Nhất Lăng sẽ đối đãi rất khác.

Giản Nhất Lăng nghĩ, đại khái là bởi vì chính mình thật sự thiếu anh rất nhiều đi?

Không làm như vậy lương tâm của cô sẽ bất an.

Hẳn là như vậy.

Giản Nhất Lăng nghiêm túc mà suy nghĩ về đề nghị của Địch lão gia tử.

Cô không phải là không muốn đáp ứng, mà lần này cô tới kinh thành, chỉ ở lại một thời gian ngắn.

Công việc này không hề nghi ngờ là cần thời gian dài.

Địch lão gia tử thấy Giản Nhất Lăng vẻ mặt trầm tư, trong não vừa chuyển, bắt đầu bán thảm.

"Ai nha, ta lão già này cũng là mệnh khổ, tuổi một đống, cũng chỉ có một đứa cháu như vậy, hắn nếu đi rồi, ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, kia thật là so với để ta chết đi còn đỡ thống khổ hơn a!"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 485


Tần Du Phàm rốt cuộc đã liên hệ được ban tổ chức hội nghị giao lưu học thuật, lấy thân phận tổng giám đốc tập đoàn Tần thị nhận được thư mời, toàn bộ quá trình tương đối phức tạp, cũng may cuối cùng vẫn có được thư mời.

Tần Du Phàm đã đến hiện trường của buổi gặp gỡ trao đổi học thuật vô cùng đặc biệt này.

Buổi hội nghị giao lưu học thuật này không công khai đối với bên ngoài.

Hơn nữa hội trường bảo vệ nghiêm ngặt, chỉ có nhân tài giữ thư mời đặc thù mới có thể đi vào.

Thông qua tầng tầng kiểm tra an ninh cùng xác nhận thân phận, Tần Du Phàm rốt cuộc cũng tiến vào trong hiện trường hội nghị giao lưu.

Đây là một hội trường nhỏ.

Chỗ ngồi bên trong đại khái chỉ có không quá 80 chỗ.

Có thể thấy được người tới sẽ không quá nhiều.

Nhưng có thể tới hơn phân nửa đều là nhân sĩ tinh anh trong nghề, cùng với các nhân vật quan trọng của các tập đoàn tài chính.

Mới vừa tiến vào hội trường, Tần Du Phàm liền nhìn thấy một gương mặt đối với cô mà nói cũng không tính là gương mặt xa lạ.

Giản Nhất Lăng?

Cô ấy như thế nào lại ở chỗ này?

Là Thịnh gia giúp cô ấy có được thư mời tới đây sao?

Tần Du Phàm cảm thấy cái khả năng này tính ra sẽ lớn hơn một ít.

Bằng không lấy chính thân phận của cô ấy, là không có khả năng lấy được thư mời đến nơi này.

Cô ấy là sinh viên hệ y khoa, hẳn là sẽ đối với loại hội nghị giao lưu học thuật đại biểu đứng đầu giới y học thế giới này có hứng thú.

Cô ấy nếu là cảm thấy có hứng thú, lấy tính tình của Thịnh gia, khẳng định là giúp cô ấy làm được.

Tần Du Phàm xa xa mà thấy ở vị trí hậu đài, Giản Nhất Lăng ở cùng một người đàn ông trung niên tóc hoa râm đang nói chuyện.

Bởi vì khoảng cách có chút xa, nội dung đối thoại cô ấy một chữ đều nghe không thấy.

Không biết cái người đàn ông trung niên tóc hoa râm kia là ai, thoạt nhìn giống như cùng Giản Nhất Lăng còn rất quen thuộc.

Tần Du Phàm nhìn trong chốc lát sau đó ý thức được hành vi của mình không đúng.

Cô không có chuyện gì sao đi chú ý Giản Nhất Lăng?

Chuyện của nữ sinh này như thế nào thành chuyện mà cô quan tâm vậy?

Địch Quân Thịnh thích nha đầu chết tiệt này mà không thích cô là tổn thất của anh ta!

Cô mới sẽ không đi học cái nha đầu chết tiệt này.

Cô cũng không quan tâm cái nha đầu chết tiệt này đang làm cái gì, cô ấy như thế nào cũng đều cùng cô không có quan hệ!

Hội nghị giao lưu học thuật bắt đầu, các lão đại trong vòng sôi nổi lên đài diễn thuyết.

Nội dung bọn họ diễn thuyết đối với Tần Du Phàm mà nói quá mức khó hiểu, trên cơ bản đều nghe không hiểu.

Tần Du Phàm càng chú ý chính là những người đến hội nghị giao lưu học thuật, cô cẩn thận mà quan sát những người đến hội nghị giao lưu này, ý đồ ở trong đó tìm ra cái người có thể là nhân viên của bệnh viện Lạc Hải Sâm kia.

Sau khi tìm một vòng, Tần Du Phàm nhìn người nào cũng đều giống, nhìn lại thì người nào cũng đều không giống.

Không có đầu mối.

Bất quá Tần Du Phàm chú ý tới Giản Nhất Lăng không phải đang nghe người khác diễn thuyết.

Cô ấy thật vất vả có được thư mời, như thế nào vào thời điểm quan trọng nhất lại không có ngồi nghe báo cáo học thuật đây?

Thời điểm nghỉ ngơi giữa giờ, Tần Du Phàm cùng một ít nhân viên nghiên cứu y học chung quanh tiến hành giao lưu.

Muốn từ trong miệng bọn họ thu hoạch được một ít tin tức của bệnh viện Lạc Hải Sâm.

Sau đó Tần Du Phàm phát hiện, bọn họ cũng có những người vì tin tức của bệnh viện Lạc Hải Sâm mà tới.

Hoàng giáo sư của đại học Kinh Thành hệ y khoa, cũng có ở hiện trường.

Bởi vì danh ngạch hạn chế, Hoàng giáo sư chỉ có thể mang theo hai sinh viên đi cùng, mang theo hai sinh viên mà ông thập phần xem trọng, trong đó có một người cùng hướng hạng mục nghiên cứu với Giản Nhất Lăng, Lục Viện, một người khác là một sinh viên nam.

Sinh viên trao đổi lâm thời lại đây Giản Nhất Lăng cũng không có ở trong đó.

Cùng Tần Du Phàm giống nhau, tâm tư Hoàng giáo sư cũng không có ở trên nội dung của buổi giao lưu học thuật hôm nay.

Lục Viện trong lúc vô ý thoáng nhìn thấy Giản Nhất Lăng, không phải ở hội trường, mà là ở lối vào hậu đài.

"Lão sư, Giản Nhất Lăng hình như cũng tới."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 486


Vừa rồi mọi người đều ngồi nghe diễn thuyết, Giản Nhất Lăng lại ngồi ở hàng ghế đầu tiên, cho nên những người khác đều không có chú ý tới.

Hiện tại nghỉ ngơi giữa giờ, cô từ trên chỗ ngồi rời đi, Lục Viện mới nhìn thấy cô.

Hoàng giáo sư nhìn qua phương hướng Lục Viện đang nhìn thoáng qua, sau đó không phải thực để ý nói, "Kệ con bé đi, con bé ở nước ngoài được các giáo sư đánh giá rất cao, nhân mạch trong vòng hẳn là cũng có."

Hải Đức giáo sư là một vị giáo sư về ngành y khoa rất có lực ảnh hưởng trên thế giới, quan hệ nhân mạch của ông ấy so với Hoàng giáo sư càng rộng hơn nhiều.

Lục Viện cũng không nghĩ nhiều, cô lúc trước cũng nghe Hoàng giáo sư nói qua, Giản Nhất Lăng là một thiên tài y học, được Hải Đức giáo sư đánh giá như thế nào.

Lời đánh giá kia không giống như là đánh giá một sinh viên, càng giống như đánh giá về một vị giáo sư cùng đẳng cấp thậm chí là một chuyên gia y học.

Nam sinh bên cạnh có chút hâm mộ, "Chỗ ngồi của cậu ấy lại còn là ở hàng đầu tiên."

Hôm nay hội nghị giao lưu học thuật thực nghiêm khắc, mỗi vị khách đều có chỗ ngồi cố định, chỉ có thể ngồi ở vị trí đã được chỉ định.

Nghe nói các chỗ ngồi khác đều là ngẫu nhiên, nhưng mà chỗ ngồi ở hàng đầu tiên là ban tổ chức giữ lại.

Hiện tại Giản Nhất Lăng liền ngồi ở hàng đầu tiên xa xa kia.

Nghe được lời này Hoàng giáo sư sắc mặt không tốt lắm.

Lục Viện cũng vội vàng kéo ống tay áo của nam sinh kia nhắc nhở một chút.

Đây có phải là nói Giản Nhất Lăng có chỗ ngồi tốt, không phải chính là đang nói Đải Đức giáo sư có địa vị cao sao? Trong trường hợp như ngày hôm nay, vậy Hoàng giáo sư ngồi ở vị trí bình thường trong lòng sẽ nghĩ như thế nào?

Nam sinh kia lúc này mới ý thức được không đúng, vội vàng im lặng.

Giản Nhất Lăng không chú ý phía sau có người nào thấy được cô không, cô nghe xong nửa phần đầu, liền đi ra hậu trường.

Hoắc Ngọc cũng xuất hiện ở hậu trường hội nghị giao lưu.

Hoắc Ngọc trong ba năm này sống cũng thật không quá tốt.

Những việc nặng nhọc việc cực khổ đều để anh làm, trong ngoài nước, không biết ngày đêm.

Chuyện này cũng có nguyên nhân, bởi vì ba năm trước đây anh giấu giếm chuyện Giản Nhất Lăng là người chơi cao cấp của công ty bọn họ không có thông báo cho Giản Duẫn Thừa.

Sau đó Giản Duẫn Thừa tên hỗn đản này quan báo tư thù, dùng các loại công việc tra tấn anh.

Anh nếu là ở trong phim truyền hình cung đấu, chính là phi tần cấp thấp bị Hoàng Hậu tra tấn, thậm chí có khi còn là một tiểu cung nữ!

Hoắc Ngọc một bên mắng Giản Duẫn Thừa hỗn đản, một bên lại tiếp nhận nhiệm vụ mới đi tới kinh thành.

Hoắc Ngọc hôm nay đến buổi giao lưu học thuật này đương nhiên không phải bởi vì có giấy mời, anh cùng giới y học là quăng tám sào cũng không tới.

Anh tới nơi này là hỗ trợ kỹ thuật, bởi vì ban tổ chức với hội trường này yêu cầu độ an toàn đặc biệt cao, cho nên mời Hoắc Ngọc lại đây giúp một chút, xác định tính an toàn của hệ thống bảo an của bọn họ.

Sau đó anh phát hiện anh nhìn thấy Giản Nhất Lăng.

Bọn họ tuy rằng thật nhiều năm không gặp mặt, nhưng Hoắc Ngọc nhìn thấy ảnh chụp cùng video của Giản Nhất Lăng không ít.

Không có biện pháp, Giản Duẫn Thừa cứ thường xuyên bắt hắn phải tra các chuyện của em gái anh ấy.

Bất quá ba năm này, tư liệu về Giản Nhất Lăng thật sự là quá mức đơn giản, thi đậu đại học nước ngoài, khoa học chính quy, học nghiên cứu sinh, trên mạng có thể tra được nội dung cũng chỉ có nội dung cô ấy ở trong trường học.

Nhất Lăng muội tử cũng tới?

Oa, Nhất Lăng muội tử không hổ là học bá, cái hội nghị giao lưu học thuật đặc biệt như vậy mà cũng tới nghe, thật chuyên nghiệp.

Về sau cô ấy cùng anh hai cô, một người là nhà sinh vật học một người là nhà nghiên cứu y học, cùng nhau song sát a!

Hoắc Ngọc lập tức hướng tới Giản Nhất Lăng đi qua.

Người nam nhân trung niên cùng với Giản Nhất Lăng nói chuyện khi nhìn thấy Hoắc Ngọc tới gần, liền vội vàng kết thúc cuộc nói chuyện với Giản Nhất Lăng.

Thời điểm Hoắc Ngọc đến gần liền nghe được một hai từ ngữ không rõ nghĩa, cái gì viện trưởng, cái gì khảo hạch.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 487


"Tiểu Lăng Lăng~" Hoắc Ngọc dùng giọng điệu hơi bỉ ổi, cùng với biểu tình cũng hơi bỉ ổi la to hướng về phía Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng quay đầu, dùng ánh mắt thập phần có cảm giác khoảng cách nhìn Hoắc Ngọc.

"Tiểu Lăng Lăng, em đừng nói cho anh biết em không nhớ rõ anh đi?" Hoắc Ngọc lập tức lộ ra biểu tình bi thương, "Anh bi thương, anh đau khổ, trái tim nhỏ bé của anh đã chịu nỗi đau thật lớn a~"

Vốn dĩ Giản Nhất Lăng là không nhận ra ai tới, nhưng nghe Hoắc Ngọc nói mấy câu này, Giản Nhất Lăng là có thể đủ xác định thân phận của anh.

Anh là Hoắc Ngọc.

Là bạn tốt của anh cả cô một thiên tài máy tính, đồng thời cũng là cộng sự của anh cô trong Công ty khoa học kỹ thuật Hoàn Du, sáng tạo ra trò chơi "Trùng tộc xâm lấn".

"Hoắc Ngọc." Giản Nhất Lăng nói.

"Ô ô ô, em trước kia đều là kêu anh là anh Ngọc!" Hoắc Ngọc kháng nghị xưng hô của Giản Nhất Lăng đối với anh.

Đương nhiên đây là Hoắc Ngọc từ không nói thành có, Giản Nhất Lăng trước nay liền không có kêu anh ấy như vậy.

Giản Nhất Lăng khi còn nhỏ, anh liền có ý đồ lừa Giản Nhất Lăng kêu anh "anh Ngọc", đến nay vẫn không có thành công.

Hoắc Ngọc chính là một kẻ dở hơi, ngày thường không có làm được chuyện gì, nhưng nói về phương diện vấn đề máy tính tìm anh ấy là chuẩn không sai, vẫn là đáng tin cậy.

"Ông đi ra hội trường trước đi." Giản Nhất Lăng quay đầu nói với người đàn ông trung niên.

"Được."

Không biết có phải là ảo giác của Hoắc Ngọc hay không, anh mạc danh mà cảm thấy thái độ của người đàn ông trung niên này đối với Giản Nhất Lăng có chút cung kính, sự cung kính không giống như thái độ của một người trưởng bối nên có đối với một hậu bối có độ tuổi so với ông nhỏ hơn rất nhiều.

Người đàn ông trung niên đi rồi, Hoắc Ngọc tiếp tục cùng Giản Nhất Lăng ba hoa, "Tiểu Lăng Lăng, em gần đây đang làm gì vậy? Anh cả em lâu lâu liền hỏi anh chuyện của em, em nói hắn có chuyện gì sao không thể trực tiếp gọi điện thoại hỏi em liền rõ ràng hơn sao? Thế nào cũng phải từ chỗ anh báo lại như vậy! Có phải em cũng cảm thấy người anh này của em siêu cấp chán ghét siêu cấp khó hầu hạ cho nên không muốn cùng hắn nhiều lời hay không?"

Hoắc Ngọc lại cùng Giản Nhất Lăng nói, "Đúng rồi Tiểu Lăng Lăng, em tới hội nghị giao lưu học thuật này là để nghe diễn thuyết sao? Vậy sao em như thế nào lại ở hậu trường, hội trường diễn thuyết ở phía trước, em hẳn là nên đi đến phía trước nghe mới đúng chứ."

"Không nghe báo cáo, tới nói chuyện khác." Giản Nhất Lăng giải thích.

Bệnh viện bọn họ cần tuyển dụng nhân viên, vừa vặn cô đang ở kinh thành, liền thuận tiện lại đây giúp người chịu trách nhiệm tuyển dụng nhân viên, cho một chút ý kiến.

Hoắc Ngọc rất là buồn bực, Tiểu Lăng Lăng cần nói chuyện gì mà phải chạy tới một hội nghị giao lưu học thuật nghiêm túc như vậy để nói chứ?

Anh nghe nói hội nghị giao lưu này có rất nhiều người muốn đến đều không có đến được.

Rất vinh dự mới có thể đến được.

Tiểu Lăng Lăng như thế nào sẽ tới hội nghị giao lưu này, lại là muốn nói về chuyện gì?

Thật không hổ là người ở nhà cũ Giản gia, làm việc không theo kịch bản gì cả.

###

Hội nghị giao lưu học thuật tiến hành nửa phần sau.

Lúc này người chủ trì mời một người đàn ông trung niên lên sân khấu.

Người đàn ông thoạt nhìn bộ dạng bình thường, một khuôn mặt đại chúng, cho dù là chiều cao hay là ngoại hình, đều rất khó cho người ta lưu lại ấn tượng.

Ông không có trong danh sách diễn thuyết hôm nay.

Người chủ trì giới thiệu với mọi người thân phận của người đàn ông trung niên.

Là nhân viên làm nhiệm vụ đối ngoại của bệnh viện Lạc Hải Sâm.

Lần này, ánh mắt của toàn bộ người ở hội trường nhìn ông đều thay đổi.

Cho nên người đàn ông này chính là người mà bọn họ vẫn luôn muốn nhìn thấy, nhân viên phụ trách công tác tuyển dụng của bệnh viện Lạc Hải Sâm hay sao?

Nói là nhân viên công tác, kỳ thật bệnh viện Lạc Hải Sâm có rất ít thành viên, nhưng phàm là người có thể trở thành thành viên của bọn họ, đều thực không đơn giản.

Họ đều có những khả năng phi thường trong một lĩnh vực nào đó.

Đầu tiên có thể xác định một chút, người này tuyệt đối không phải là người mới trong ngành y, nếu không hiểu gì về kiến thức y học, thì không có cách nào phụ trách việc tuyển dụng của bệnh viện Lạc Hải Sâm.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 488


Tần Du Phàm kinh ngạc phát hiện, cái người đàn ông trung niên này chính là người vừa rồi cô thoáng nhìn thấy cùng nói chuyện với Giản Nhất Lăng!

Giản Nhất Lăng còn quen biết với người của bệnh viện Lạc Hải Sâm sao?

Người đàn ông trung niên hướng đến mọi người bắt đầu tự giới thiệu.

"Xin chào các vị giáo sư cùng các vị khách mời, tôi tên là Lý Trác Gia, là nhân viên của bệnh viện Lạc Hải Sâm."

Chỉ một câu nói này, dưới đài liền vang lên tiếng sấm vỗ tay.

Sau đó Lý Trác Gia tạm thời trở thành người diễn thuyết, hướng về mọi người diễn thuyết một đề tài ngắn gọn về phương diện y học.

Ở một mức độ nào đó, ông đã cho mọi người thấy được trình độ y học của mình.

Nhưng mà về vấn đề mọi người vẫn bàn tán riêng là chuyện tuyển dụng, ông lại chưa đề cập đến.

Chuyện này làm trong lòng mọi người dưới đài có chút ngứa ngáy.

Những nội dung diễn thuyết sau đó, mọi người hầu như đều chăm chú nghe, lực chú ý đều ở trên người đàn ông trung niên tên Lý Trác Gia kia.

###

Thời điểm kết thúc hội nghị giao lưu học thuật, Tần Du Phàm tìm thấy Giản Nhất Lăng, hơn nữa còn cản đường đi của cô.

"Cô quen biết với vị Lý tiên sinh kia?" Tần Du Phàm cũng không quá xác định, bởi vì cô ấy chỉ thấy Giản Nhất Lăng cùng Lý Trác Gia cùng nhau nói chuyện, cụ thể nói cái gì cô ấy không nghe được.

"Ân." Giản Nhất Lăng không phủ nhận chuyện này.

"Cô.. như thế nào quen biết?" Trong lòng Tần Du Phàm tràn đầy tò mò.

Người như vậy, Giản Nhất Lăng lại như thế nào có thể quen biết?

Người của bệnh viện Lạc Hải Sâm có tiếng là thần bí.

"Quen biết lúc làm nghiên cứu."

Tần Du Phàm nhớ ra, Giản Nhất Lăng hình như ở nước ngoài đi theo một vị chuyên gia y học là một giáo sư thực nổi danh trong ngành y, có lẽ là thông qua vị chuyên gia kia gián tiếp mà quen biết?

Giải thích như vậy, còn có thể dễ hiểu một chút.

"Giúp tôi giới thiệu, tiền thù lao tuỳ vào cô." Tần Du Phàm ngữ khí cao ngạo trước sau như một.

Nhưng mà không biết có phải chính cô ấy cũng cảm giác được có chút ngại ngùng hay không, mà thời điểm nói chuyện, đôi mắt không có nhìn thẳng vào Giản Nhất Lăng.

"Từ chối." Giản Nhất Lăng từ chối đến không chút do dự.

Âm thanh nghe còn rất mềm mại, không phải là cái kiểu từ chối phi thường cường ngạnh.

Nhưng người quen thuộc Giản Nhất Lăng đều biết, cô nói từ chối, chính là từ chối, cùng giọng nói cũng không có một chút nào quan hệ.

"Cô.." Tần Du Phàm một hơi bị chắn ở ngực, không thể đi lên cũng không hạ xuống được.

Nha đầu chết tiệt này như thế nào lại chán ghét như vậy?

Cô ấy trước kia chỉ là chướng mắt cô, hiện tại là thật sự chán ghét cô!

Hít sâu một hơi, Tần Du Phàm nói, "Không phải chỉ nhờ cô giúp đỡ giới thiệu một chút thôi sao? Cũng sẽ không có tổn hại gì đến cô, tôi cũng sẽ không làm chuyện xúc phạm tới Lý tiên sinh, cũng sẽ không cưỡng bách ông ấy, chính là muốn làm quen với ông ấy một chút!"

"Vậy chính cô tự mình tìm ông ấy, cứ hỏi chuyện bình thường, ông ấy sẽ hiểu."

Lý Trác Gia chính là người phụ trách đối ngoại, các chuyện giao lưu thông thường đều là do ông làm.

Sau khi Lý Trác Gia lựa chọn xong thì Giản Nhất Lăng mới gặp.

Hiện tại Tần Du Phàm đang làm thao tác trái ngược.

Tần Du Phàm thật là bị Giản Nhất Lăng làm cho tức chết rồi, cái người này như thế nào lại cứng nhắc như vậy? Cho cô ấy cách kiếm tiền mà cô ấy cũng không cần!

"Tôi không muốn ông ấy lưu lại ấn tượng không tốt! Có người giới thiệu sẽ tốt hơn rất nhiều!"

Tần Du Phàm biết rõ ấn tượng đầu tiên của một người là rất quan trọng, cô ấy không muốn đánh cuộc trong chuyện này, cho nên mới muốn nhờ Giản Nhất Lăng giúp cô ấy giới thiệu.

Bởi vì vừa rồi cô ấy nhìn thấy Giản Nhất Lăng cùng người đàn ông trung niên kia nói chuyện thật lâu, quan hệ rõ ràng là không tồi, thích hợp làm người giới thiệu.

"Cô cứ tìm ông ấy bình thường, sẽ không lưu lại ấn tượng không tốt."

Giản Nhất Lăng thật sự không cảm thấy cần phải có người trung gian hỗ trợ giới thiệu, nếu Tần Du phàm là có việc cùng Lý Trác Gia nói.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 489


Tần Du Phàm nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc kia của Giản Nhất Lăng, càng nhìn càng tức giận.

"Cùng cô nói chuyện không được mà!"

Tần Du Phàm dẫm lên giày cao gót, thở phì phì mà rời đi.

Cùng cái nha đầu chết tiệt này nói chuyện thật là mệt chết!

Một chuyện đơn giản như vậy, cô ấy cũng có thể kéo hết nửa ngày! Địch Quân Thịnh rốt cuộc thích cô ấy cái gì? Không có mắt nhìn!

###

Hoàng giáo sư đi tìm Lý Trác Gia.

Lục Viện cùng một nam sinh khác lúc ra khỏi hội trường thì gặp Giản Nhất Lăng.

Lục Viện bước nhanh tiến lên, chủ động tìm Giản Nhất Lăng nói chuyện, "Giản Nhất Lăng, cậu hôm nay đến đây là bởi vì Hải Đức giáo sư sao? Hải Đức giáo sư cùng người của bệnh viện Lạc Hải Sâm có quen biết phải không? Hay là quen biết với người của ban tổ chức?"

Cô ấy đến quá gần, Giản Nhất Lăng theo bản năng lui về phía sau một bước, thích hợp mà kéo ra một khoảng cách nhỏ.

Cô cùng Lục Viện không phải rất quen thuộc, người không thân cùng cô đứng quá gần sẽ làm cô cảm thấy không tốt.

Lục Viện nhận thấy được động tác nhỏ của Giản Nhất Lăng, nụ cười trên mặt lập tức liền phai nhạt xuống.

Có một loại xấu hổ khi chính mình lấy mặt nóng mà dán mông lạnh.

Nam sinh bên cạnh thấy thế, đứng ra giảng hòa, "Bạn học Giản Nhất Lăng, không nghĩ tới cậu hôm nay cũng tới, hôm nay nội dung giao lưu cậu cảm thấy thế nào?"

Kỳ thật nam sinh chính mình nghe không hiểu được nhiều.

Nếu có thể toàn bộ nghe đều hiểu rõ, vậy cậu ấy hiện tại cũng sẽ không vẫn là nghiên cứu sinh.

Có nhiều bài diễn thuyết của một số giáo sư, có khả năng Hoàng giáo sư của bọn họ nghe cũng không có hiểu toàn bộ, rốt cuộc phương hướng nghiên cứu chuyên nghiệp không giống nhau.

"Không tệ." Giản Nhất Lăng trả lời.

Trả lời như vậy, nghe có chút không thoải mái.

Nghe không hiểu thẳng thắn thừa nhận là không hiểu thì có gì, nói một câu không tệ, cảm giác như người mà cô ấy nhận xét có vẻ còn thua kém cô ấy.

Cùng một câu nói, nhưng từ những người có thân phận địa vị khác nhau nói ra hiệu quả là không giống nhau.

Thực hiển nhiên Giản Nhất Lăng nói câu "không tệ" này có điểm không thích hợp, với thân phận của cô ấy, không nên nói với người có vị trí như thế này, cho dù cô ấy tuổi trẻ tài cao, thiên phú cũng rất cao.

Người nam sinh xấu hổ mà cười cười, sau đó nói với Lục Viện, "Lục Viện, mình thấy nếu không chúng mình cùng nhau đưa bạn học Giản Nhất Lăng trở về đi."

Tuy rằng là đồng cấp, nhưng tuổi Giản Nhất Lăng xác thật so với bọn họ ít hơn, ở loại chuyện này, chiếu cố một chút cũng tốt.

"Không cần, cảm ơn, có người sẽ đến đón tôi." Giản Nhất Lăng uyển chuyển cự tuyệt.

Bởi vì Địch Quân Thịnh lúc trước liền đã nói chờ sau khi kết thúc anh ấy muốn tới đón cô.

"Như vậy a, kia cũng được." Nam sinh không nói cái gì nữa.

Ba người cùng nhau đi ra khỏi hội trường.

Tới cửa, phát hiện một chiếc xe thể thao màu sắc bên ngoài thập phần rất khoe khoang và bắt mắt ngừng ở đối diện cửa ra vào.

Thập phần ngang ngược, cũng mặc kệ có phải có chặn người khác hay không.

Liền như vậy kiêu ngạo mà dừng lại.

Loại xe này, vừa thấy chính là cái loại xe mà mấy phú nhị đại có tiền thích.

Địch Quân Thịnh từ vị trí điều khiển đi xuống, hướng tới Giản Nhất Lăng.

"Anh tới sớm."

Còn chưa tới thời gian hẹn.

"Vừa vặn không có chuyện gì."

Địch Quân Thịnh thuận miệng trả lời.

Không thừa nhận chính mình là sợ cô ấy chờ anh, cho nên đã đến đây sớm nửa giờ chờ ở bên ngoài.

Sau đó Giản Nhất Lăng liền cùng Địch Quân Thịnh lên xe, xe khởi động, nghênh ngang mà rời đi.

Lưu lại tại chỗ Lục Viện và bạn nam sinh kia đang đợi xe buýt nhìn nhau liếc mắt một cái.

Bạn trai Giản Nhất Lăng, cư nhiên là phú nhị đại.

###

Địch Quân Thịnh hôm nay cho thủ hạ của mình đi mua rất nhiều đồ vật.

Một đống đồ vật màu hồng nhạt.

Mềm mại, đáng yêu.

Còn mua một đống thú nhồi bông, để đặt ở trong phòng ngủ của cô.

Đương nhiên ở trên bàn làm việc Giản Nhất Lăng cũng có không ít.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 490


Mặt khác còn mua thêm hai cái máy chơi game, một cái màu xanh nước biển, một cái màu hồng nhạt, dùng để chơi khi có thời gian rãnh rỗi.

Buổi tối Giản Nhất Lăng trở về liền nhìn thấy hai cái máy trò chơi này.

Đương nhiên liền nhớ tới thời hai người cùng nhau thi đấu.

Giản Nhất Lăng cùng ngày hôm qua giống nhau, trước chuẩn bị đồ ăn cho Địch Quân Thịnh.

Mùi vị ngon miệng, dinh dưỡng cân đối, thập phần thích hợp cho người bị bệnh tim như Địch Quân Thịnh.

Sau khi ăn xong cơm chiều, Địch Quân Thịnh đi tắm rửa, Giản Nhất Lăng ngồi vào máy chơi game.

Tắm rửa xong Địch Quân Thịnh nửa người dưới mặc quần dài ở nhà màu đen, nửa người trên treo khăn lông liền ra tới.

Anh thời điểm một người ở nhà chính là mặc như vậy.

Hiện tại có Giản Nhất Lăng ở đây, anh cũng không thay đổi loại thói quen này.

Vẻ ngoài như thế này làm trên người anh tản ra hương vị hormone nam tính, cùng với đó là mị lực của chàng trai mới trưởng thành.

Địch Quân Thịnh ngồi vào máy chơi game, phát hiện Giản Nhất Lăng bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào mình

Địch Quân Thịnh khóe miệng không ngừng nhếch lên.

"Đẹp sao?" Địch Quân Thịnh tươi cười tà khí.

"Anh ngày thường ngực có đau không?" Giản Nhất Lăng hỏi.

Địch Quân Thịnh cho rằng Giản Nhất Lăng là đang nhìn anh, kết quả Giản Nhất Lăng quan tâm đến là trái tim của anh.

Hai người hoàn toàn không ở cùng một kênh.

Địch Quân Thịnh trên mặt tươi cười tức khắc đọng lại, "Thời điểm em nhìn gia trong đầu em xuất hiện chính là cái nội dung gì?"

"Biểu đồ giải phẫu, bộ phận nội tạng, phân bổ mạch máu, hệ hô hấp, hệ nội tiết, hệ tuần hoàn máu, hệ tiết niệu.."

"Đừng nói nữa!"

Địch Quân Thịnh vội vàng kêu dừng, sau đó tức giận mà đứng dậy, về phòng mặc một bộ quần áo mới rồi mới quay lại.

Hai người ngồi vào máy chơi game, mở ra máy tính được trang bị hàng đầu, đăng nhập vào trò chơi đã lâu chưa chơi "Trùng tộc xâm lấn".

Hai người đều đã ba năm không có đăng nhập vào game này.

Thời điểm đăng nhập, hệ thống tặng cho bọn họ một bao lễ vật thật lớn.

Một đống trang phục cùng đổi tệ.

Mà lúc này trong khu vực xếp hạng sớm đã không có hai cái tên của bọn họ nữa rồi.

Ba năm qua đi, đã qua vài mùa giải, điểm tích phân cũng đã được xây dựng lại, bọn họ sớm đã không còn là nhất nhì bảng nữa.

Hai người bắt cặp với nhau.

Ván thứ nhất sau khi cách ba năm, biểu hiện hai người vẫn giống như năm đó, vừa soái vừa bưu hãn, còn ngoài ý muốn rất là ăn ý.

Ván thứ nhất không hề ngoài ý muốn lấy điểm số cao nghiền áp những người cùng chơi khác, thi đấu thắng lợi.

Thời điểm trò chơi kết thúc, một vài người chơi gửi yêu cầu thêm bọn họ là bạn tốt.

[Đại thần cầu thêm bạn]

[Hai người không giống người chơi ở phân khúc của chúng tôi a!]

[Hai người đại thần các người là tới nổ ao cá sao? ]

[Đại thần cầu mang theo, đại thần cầu mang theo, tôi có thể làm trang sức theo chân của hai người!]

Giản Nhất Lăng phát hiện, ba năm đi qua, "Trùng tộc xâm lấn" đã phát triển thêm nhiều công năng mới.

Ví dụ như thêm hệ thống quan hệ thân mật, đạt được 500 giá trị điểm thân mật liền có thể thiết lập quan hệ "Bạn thân", điểm thân mật đạt tới 1000 giá trị liền có thể thiết lập quan hệ "Tình lữ".

Giản Nhất Lăng chỉ là đơn giản mà nhìn thoáng qua, trước khi rời khỏi, thu được một thiệp mời thiết lập quan hệ thân mật.

Giản Nhất Lăng quay đầu dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Địch Quân Thịnh bên cạnh.

"Lần đầu tiên thấy cái công năng mới này, thí nghiệm một chút, muốn nhìn sau khi thiết lập có hiệu ứng gì." Địch Quân Thịnh trả lời.

Sau đó duỗi tay qua, giúp Giản Nhất Lăng xác nhận lời mời.

Sau đó hai người lại mở một ván chơi mới.

Lần này sau khi thiết lập quan hệ thân mật, hai người khi tới gần nhau, trên đỉnh đầu liền sẽ xuất hiện một cái trái tim màu hồng nhỏ đáng yêu.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 493


Nhưng mà mọi người nhìn về phía Giản Nhất Lăng với ánh mắt lại có một chút không đồng tình.

Nếu thật sự liều lĩnh lấy trộm thành quả nghiên cứu của người khác mà nói, là trừng phạt đúng tội, một chút đều không đáng đồng tình.

"Em không có sao chép. Buộc tội em sao chép, yêu cầu lấy ra chứng cứ, tiến hành xác minh những lời nói vừa rồi của thầy." Giản Nhất Lăng nhắc nhở Hoàng giáo sư, giọng nói dị thường bình tĩnh.

Giản Nhất Lăng làm bất kỳ nghiên cứu thực nghiệm nào, đều để lại dấu vết.

Nếu hoài nghi cô sao chép thành quả nghiên cứu của người khác, có thể đưa ra nghi ngờ, có thể lấy được bằng chứng tiến hành thêm một bước điều tra.

"Em đây là chưa thấy Hoàng Hà thì chưa hết hy vọng sao?" Hoàng giáo sư trực tiếp đem một báo cáo nghiên cứu thật dày ném lên trên bàn trước mặt Giản Nhất Lăng.

"Đây là báo cáo nghiên cứu hôm trước Lục Viện gửi lên! Em hiện tại gửi lên kết quả nội dung nghiên cứu bên trong cùng với cách lý luận của em ấy giống nhau như đúc!"

"Thời gian gửi bài sớm không đại diện cho cái gì cả." Giản Nhất Lăng trả lời.

Sau khi lật xem vài tờ nội dung, Giản Nhất Lăng liền biết, là Lục Viện lấy trộm phần kết quả thực nghiệm mà cô đặt ở trên bàn kia.

Hoàng giáo sư lạnh giọng trách cứ, "Thật là sống lâu mới thấy a! Thầy đi dạy học và nghiên cứu nhiều năm như vậy, lần đầu tiên gặp được một người sinh viên quá mức như em vậy! Em ở nước ngoài mấy năm nay học cái gì? Học mặt dày vô sỉ sao?"

Hiển nhiên đối với sinh viên hai năm nay luôn theo mình, Lục Viện, cùng với sinh viên vừa mới đến trao đổi để làm hạng mục không đến một tuần, Giản Nhất Lăng, trong lòng Hoàng giáo sư không hề nghi ngờ mà tín nhiệm đối với sinh viên của mình.

Đặc biệt là Giản Nhất Lăng một tuần này, thời gian đến phòng thí nghiệm đã ít lại càng ít, ấn tượng trong ông đối với sự nghiêm túc trong nghiên cứu đã không bằng các bạn học khác trong phòng thí nghiệm.

Lục Viện bên cạnh có chút bị dọa rồi, cô chột dạ mà gục đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào Hoàng giáo sư cùng Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng không có mở miệng phản bác, mà lấy ra di động, từ trong danh bạ lấy ra một số điện thoại, đang muốn gọi đi.

Hoàng giáo sư lớn tiếng mắng, "Em đang làm gì? Còn muốn chơi di động! Em cho là thầy không tồn tại sao? Thầy hiện tại muốn em chính diện trả lời vấn đề của thầy!"

Hoàng giáo sư cảm giác chính mình bị sỉ nhục.

Thời điểm nghiêm túc như vậy, Giản Nhất Lăng còn một bộ dáng không biết hối cải, còn có tâm tình lấy ra di động.

Đây là người như thế nào? Như thế nào sẽ có loại sinh viên như vậy?

Sinh viên như vậy liền không xứng đáng làm sinh viên!

"Giải thích thầy sẽ không nghe, dùng hành động thực tế càng có hiệu quả hơn."

Giản Nhất Lăng một bên bình tĩnh mà trả lời Hoàng giáo sư, một bên đã đem điện thoại gọi đi rồi.

"Dùng hành động thực tế? Thầy hôm nay nhất định phải xử lý cái hành vi này của em!" Hoàng giáo sư tức giận không thôi, "Mấy người các em, nhìn em ấy, không được để em ấy tùy tiện đi mất, thầy mời lãnh đạo trường đến đây! Chuyện ngày hôm nay cần thiết phải nghiêm túc giải quyết!"

Người trong điện thoại không nghe được tiếng của Giản Nhất Lăng, chỉ nghe thấy thanh âm đang rống to của Hoàng giáo sư.

Người bên kia điện thoại cũng không nói gì, mà là tách tách bắt đầu gõ lên bàn phím.

###

Chỉ chốc lát sau, trong phòng thí nghiệm tới rất nhiều người.

Có bảo an trường học, có lãnh đạo trường học, còn có các giáo sư khác.

Hoàng giáo sư hiện tại trong lòng khó mà bình tĩnh, tức giận đến nóng đầu.

Ông đem nhiều người tìm lại đây, chính là phải ngay trước mặt mọi người, hoàn toàn xé rách da mặt không biết xấu hổ của Giản Nhất Lăng, làm cô ấy vĩnh viễn mà lăn ra khỏi giới học thuật!

Địch Quân Thịnh cũng tới.

Lãnh đạo trường học dựa theo thông tin "Người liên hệ khẩn cấp" trong bản lý lịch của Giản Nhất Lăng gọi qua, người nhận điện thoại là Địch Quân Thịnh.

Địch Quân Thịnh đi vào phòng thí nghiệm, ánh mắt sắc bén mà đảo qua toàn bộ những người ở trong phòng này.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 494


Sau đó Địch Quân Thịnh lại vừa vô lại vừa gian tà mà tìm một vị trí ngồi xuống, bộ dáng không chút nào để ý.

Địch Quân Thịnh ngồi xuống chỗ đó, là có thể đủ cảm nhận được anh cùng với những người khác trong phòng thí nghiệm là hoàn toàn bất đồng hơi thở.

Như cái loại người từ trên cao nhìn xuống, cảm giác miệt thị mọi người, làm người chung quanh rất là không thoải mái.

Phòng thí nghiệm có một hai sinh viên nhận ra anh, biết anh đã từng là sinh viên đại học Kinh thành của bọn họ.

Những người khác giống như Lục Viện từ lúc vào đại học đến khi làm nghiên cứu sinh, cũng không biết đến Địch Quân Thịnh, chỉ cảm thấy anh giống một phú nhị đại không coi ai ra gì.

Hoàng giáo sư lấy ra hai bài báo cáo thực nghiệm, một phần là hôm trước Lục Viện nộp lên cho Hoàng giáo sư, và một phần còn lại là Giản Nhất Lăng vừa rồi mới nộp cho Hoàng giáo sư.

Hoàng giáo sư mời lãnh đạo trường cùng các giáo sư khác tới giám định.

Các giáo sư khác thực mau thông qua hai bài báo cáo khác nhau đưa ra kết luận của bọn họ.

"Tuy rằng nội dung câu chữ có tiến hành sửa đổi qua, che giấu rất khá, nhưng tôi tin tưởng người nào trên phương diện này có kiến thức cơ sở, đều có thể nhìn ra được."

Một vài vị giáo sư khác cũng gật gật đầu tán đồng.

"Xác thật là rõ ràng có một người lấy trộm thành quả nghiên cứu của người khác, hành vi như vậy xác thật rất là tồi tệ, cho dù là trong trường học chúng ta, hay là trong giới học thuật, đều không thể chịu đựng sự tồn tại của một sinh viên có phẩm đức bại hoại như vậy."

"Không nghĩ tới trường học chúng ta xảy ra chuyện như vậy."

"Chuyện này vẫn cần nghiêm túc xử lý, mặc dù bạn học Giản Nhất Lăng có thân phận là sinh viên trao đổi với trường học chúng ta, nhưng chỉ cần sự tình phát sinh ở trường học chúng ta, chúng ta liền có quyền xử trí."

"..."

Vài vị giáo sư nói lên cách nhìn của mình.

Biểu tình đều rất thật, ánh mắt nhìn về phía Giản Nhất Lăng, trở nên phá lệ không có thân thiện.

Đối với người làm nghiên cứu như bọn họ mà nói, sao chép thành quả của người khác là tội lớn, là không có cách nào tha thứ được.

Các giáo sư đều đưa ra kết luận, xác định hai bài báo cáo này có tồn tại việc sao chép.

Các bạn học khác trong phòng thí nghiệm nhìn về phía Giản Nhất Lăng, trong ánh mắt lộ ra sự chán ghét.

Nhìn không ra tới cô ấy lớn lên nhỏ nhắn đáng yêu, lại làm ra chuyện như vậy.. quá ghê tởm!

Vẫn là nhanh chóng khai trừ mới tốt được, phòng thí nghiệm bọn họ không cần nghiên cứu sinh như vậy.

Hoàng giáo sư sau đó nói với lãnh đạo nhà trường, "Các vị lãnh đạo, học sinh như vậy, chúng ta nhất định phải đối với em ấy tiến hành thông báo phê bình, nghiêm túc xử lý, không thể để một người như em ấy tiếp tục lưu lại trong giới học thuật như vậy."

Lãnh đạo nhà trường là một vị lão giả lớn tuổi, giờ phút này thần sắc ngưng trọng.

Ánh mắt nhìn Giản Nhất Lăng tràn đầy sự thất vọng.

Địch Quân Thịnh ở bên cạnh nghe xong một hồi lâu, chờ bọn họ phát biểu ý kiến đến không sai biệt lắm, mới không nhanh không chậm hỏi một câu.

"Như vậy chỉ có thể thuyết minh trong hai người có một người có hành vi sao chép, nhưng cụ thể là ai, có phải cần có chứng cứ hay không? Cái người tên là Lục Viện, có phải cũng có hiềm nghi có hành vi sao chép hay không? Các vị giáo sư hãy cẩn thận cùng tôi nói xem, có chứng cứ nào để các vị xác định Giản Nhất Lăng là người đã sao chép."

Địch Quân Thịnh nhìn qua, ánh mắt lạnh thấu xương dừng lại ở trên người Lục Viên vẫn luôn rũ đầu bên cạnh.

Cô ấy cùng các sinh viên khác giống nhau, an tĩnh mà đứng ở bên cạnh, không nói một lời.

Cho tới bây giờ, Địch Quân Thịnh mới nhắc tới cô.

Hoàng giáo sư cảm thấy cách nói của Địch Quân Thịnh quá buồn cười, "Cậu có phải không xem xét đến ngày gửi báo cáo hay không? Lục Viện nộp cho tôi ngày hôm trước, Giản Nhất Lăng ngày hôm nay mới nộp!"

Địch Quân Thịnh cười nhạo một tiếng, "Hoàng giáo sư, tôi hiện tại hỏi chính là vị bạn học tên là Lục Viện kia, giáo sư khẩn trương cái gì? Học sinh đắc ý của ông không có khả năng có vấn đề, còn học sinh đắc ý của người khác liền nhất định có thể có vấn đề sao?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 497


Làm trò trước mặt nhiều vị giáo sư, toàn bộ các bạn học trong phòng thí nghiệm như vậy.

Hoàng giáo sư bị sự tín nhiệm đối với sinh viên của mình, mà mặt nóng rát như bị tát một bạt tai.

Thể diện của ông ở trước mặt các giáo sư khác, ở trước mặt lãnh đạo trường, ở trước mặt vị thái sơn bắc đẩu Vân lão, toàn bộ bị ném đi hết rồi.

Hoàng giáo sư hiện tại đứng ở trong phòng học cảm giác được mọi người nhìn ông bằng ánh mắt chán ghét, khinh bỉ, làm ông toàn thân đều rất khó chịu.

Lúc này Địch Quân Thịnh mở miệng, "Vừa mới rồi là ai là người nói muốn nghiêm túc xử lý, cái gì khai trừ, cái gì thông báo phê bình, cái gì đưa vào danh sách đen, có phải hay không đều nên dùng tới?"

Địch Quân Thịnh lời vừa nói ra, Lục Viện còn đang khóc nức nở tức khắc dừng lại, cô đột nhiên quỳ xuống:

"Không! Xin đừng khai trừ em! Em vất vả nhiều năm như vậy, mới đến được nghiên cứu sinh! Nếu là khai trừ rồi! Em.. Em.."

Lục Viện chính mình cũng không dám tưởng, một khi bị khai trừ, cuộc đời của cô sẽ lâm vào vô tận hắc ám như thế nào.

Sự tình đã có kết luận, ánh mắt mọi người bắt đầu nhìn vào đương sự duy nhất của chuyện này Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng toàn bộ quá trình thực an tĩnh mà nhìn, trừ bỏ thời điểm ban đầu đối mặt với Hoàng giáo sư cô ấy còn nói qua hai câu.

Về sau mặc kệ Hoàng giáo sư nói cái gì, các vị giáo sư khác cùng lãnh đạo trường đến giải quyết như thế nào, cô ấy đều không có vì chính mình biện giải.

Đối mặt với sự bôi nhọ cùng chỉ trích, cô ấy đều chỉ là bình tĩnh mà nhìn.

Mà khi Vân lão xuất hiện, sau khi chân tướng được vạch trần, cô ấy cũng không có mở miệng lên án mạnh mẽ phê bình.

Ngay cả thời điểm Vân lão hỏi lãnh đạo trường xử phát Hoàng giáo sư cùng Lục Viện, Giản Nhất Lăng cũng không có nói cái gì.

Thẳng đến khi Vân lão đi tới, cùng Giản Nhất Lăng nói, sẽ cùng lãnh đạo trường nói ổn thỏa, giúp cô ấy đổi một vị giáo sư khác.

Lục Viện đột nhiên chạy lại đây, quỳ gối trước mặt Giản Nhất Lăng, khóc thút thít cầu xin Giản Nhất Lăng, "Bạn học Giản Nhất Lăng, mình sai rồi, mình cầu xin cậu, xin đừng khai trừ mình! Mình cầu xin cậu! Mình nhiều năm như vậy nỗ lực đọc sách, bị khai trừ mình liền sẽ bị huỷ hoại toàn bộ! Mình cầu xin cậu! Mình biết lúc này đây mình sai rồi, mình thật như mèo thấy mỡ lợn mà mù quáng, mới có thể làm ra cái loại chuyện này, mình cầu xin cậu cho mình một cơ hội sửa đổi!"

Giản Nhất Lăng cúi đầu nhìn thoáng qua Lục Viện, "Tôi không giúp được cậu, đối với xử phạt của cậu sẽ do lãnh đạo trường quyết định."

Mọi chuyện đều đã đến mức này, đã không phải Giản Nhất Lăng nói một câu không cần xử phạt cô liền không xử phạt.

Lục Viện sửng sốt một chút, sau đó lôi kéo quần áo của Giản Nhất Lăng nói, "Không! Không! Không phải! Cậu có thể cứu mình! Chỉ cần cậu nói cái bài nghiên cứu này mình cũng có phần, lãnh đạo trường cùng lão sư liền không thể phán mình tội sao chép! Chỉ cần cậu nói một câu, một câu là được!"

Giản Nhất Lăng từ chối, "Tôi sẽ không giúp cậu."

Sau đó lui về phía sau một bước, Lục Viện chưa từ bỏ ý định, lại hướng đến Giản Nhất Lăng.

Địch Quân Thịnh ngồi ở ghế bên cạnh duỗi tay, động tác nhẹ nhàng chậm chạp mà đem Giản Nhất Lăng kéo đến bên cạnh mình, sau đó nhấc chân cản lại Lục Viện muốn tới gần.

Cô ta muốn tiến đến, Địch Quân Thịnh liền lấy đế giày của mình cản trước mặt cô.

Lục Viện cũng bị nhân viên an ninh trường học kéo ra ngoài.

Những nhân viên an ninh này là Hoàng giáo sư gọi tới để xử lý Giản Nhất Lăng.

Kết quả lại dùng trên người Lục Viện sinh viên đắc ý nhất của chính mình.

Địch Quân Thịnh lôi kéo Giản Nhất Lăng hỏi lãnh đạo trường, "Mọi chuyện đã đến nước này, các vị lãnh đạo nên cho một cái kết quả đi?"

Lãnh đạo trường thở dài một hơi, tuyên bố kết quả xử lý đối với Lục Viện cùng Hoàng giáo sư đại khái là.

"Lục Viện khai trừ học tịch, loại bỏ kết quả trúng tuyển. Chờ tôi trở về cùng các vị lãnh đạo khác họp lại rồi sẽ ra thông cáo chính thức."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 498


"Còn về Hoàng giáo sư, tuy rằng vừa rồi phán đoán sai lầm, nhưng bởi vì xuất phát điểm của ông ấy là tốt, là vì để cho môi trường nghiên cứu học thuật của trường chúng ta càng thêm thuần tịnh, nhưng mà làm việc lại có một chút l* m*ng, cho nên chuyện này qua đi còn cần suy nghĩ lại một chút, lần sau lại gặp loại chuyện này, không nên lại vội vàng kết luận như vậy."

Lục Viện trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, hai mắt mất đi tiêu cự.

Chỉ vì một suy nghĩ sai lầm kết quả lại chôn vùi tiền đồ mà mình vất vả từng ngày mới có được.

Đối với kết quả xử phạt như vậy, mọi người cũng không có ý kiến gì.

Địch Quân Thịnh nói, "Cho nên không có chứng cứ liền định tội, oan uổng, nhục mạ, chỉ cần một câu xuất phát điểm tốt liền có thể cái gì cũng bỏ qua? Hy vọng lãnh đạo trường có thể suy nghĩ lại, tôi không muốn sáng mai, tin tức bên ngoài che trời lấp đất đều là một sinh viên nào đó của đại học Kinh Thành sao chép bài báo cáo, một lão sư nào đó kịch liệt bao che."

Địch Quân Thịnh thốt ra lời này, sắc mặt lãnh đạo nhà trường cùng Hoàng giáo sư liền rất khó coi.

Điều này nói rõ là đối với kết quả xử lý còn không hài lòng.

Lấy sức mạnh dư luận tới uy h**p bọn họ.

Lãnh đạo nhà trường vội vàng nói Hoàng giáo sư xin lỗi, "Lão Hoàng, anh cùng bị ngươi khác gây cho hiểu lầm mà oan uổng sinh viên Giản Nhất Lăng, ông hãy nói lời xin lỗi đi."

Hoàng giáo sư nhìn thoáng qua Giản Nhất Lăng, không cam lòng.

Biểu tình của ông xấu hổ, phải trước mặt nhiều người như vậy mà xin lỗi một sinh viên, thật sự quá mất mặt.

Nhưng mà ông lại sợ hãi Địch Quân Thịnh thật sự đem chuyện này nháo lớn lên, làm cho mọi người đều biết, như vậy ông không chỉ có danh dự bị hao tổn, mà còn có khả năng lại gặp phải những chuyện không thể giải quyết được.

Bị buộc bất đắc dĩ, Hoàng giáo sư chỉ có thể xin lỗi.

"Thực xin lỗi, thầy vừa rồi quá nóng vội." Hoàng giáo sư nói với Giản Nhất Lăng.

Lúc nói chuyện, khuôn mặt hơi nghiêng về một bên khác.

Địch Quân Thịnh cười nhạo, "Không muốn xin lỗi có thể không xin lỗi, tôi không miễn cưỡng, không có thành ý xin lỗi, nghe xong lại làm cho người ta một chút đều không cảm thấy thoải mái."

Hoàng giáo sư lập tức phản bác, "Tôi đây là đang xin lỗi với em Giản Nhất Lăng, em ấy còn chưa nói cái gì, cậu liền thay em ấy làm quyết định sao?"

Địch Quân Thịnh ngữ khí không chút để ý, "Lập trường cùng thân phận của tôi đều không ngại giúp ông được nổi danh. Ông muốn lên tiêu đề, hay là một lần lên toàn bộ các bảng tin?"

Lãnh đạo trường bên cạnh vội vàng hòa giải, "Em Địch Quân Thịnh, chuyện này trường chúng ta tự xử lý thì tốt rồi, không cần thiết phải nháo lớn như vậy."

Hoàng giáo sư không biết Địch Quân Thịnh, nhưng lãnh đạo trường lại biết, anh từng là nhân vật phong vân của trường học bọn họ, tốt nghiệp còn không đến hai năm.

Bối cảnh của anh lãnh đạo trường cũng biết đến, anh nói muốn đem chuyện này nháo lớn, liền nhất định có thể nháo lớn, nhẹ nhàng cũng có thể nháo đến làm cho trường bọn họ đau đầu.

Sau đó lãnh đạo trường lại khuyên Hoàng giáo sư, "Hoàng giáo sư, ông nghiêm túc suy ngẫm lại, ông có phải thật sự làm sai hay không? Sai rồi thì nên nhận! Đây mới là thái độ nên có của một người làm thầy! Nhanh lấy ra thành ý của ông mà xin lỗi việc ông đã oan uổng sinh viên Giản Nhất Lăng đi! Xin lỗi em ấy, để em ấy tha thứ những l* m*ng vừa rồi của ông!"

Hoàng giáo sư bị phê bình một hồi, trong lòng cũng luống cuống lên.

Nếu thật sự nháo lớn, áp lực dư luận là chuyện mà ông không khả năng có thể chịu đựng được.

Hoàng giáo sư rốt cuộc thu hồi cái tôi của mình, ăn nói khép nép mà cùng Giản Nhất Lăng xin thứ lỗi.

"Sinh viên Giản Nhất Lăng, chuyện hôm nay là thầy không đúng, là thầy không có trải qua suy nghĩ cặn kẽ, dưới tình huống chưa có minh xác chứng cứ liền đã định tội cho em, mù quáng mà tin tưởng sinh viên của mình, những chuyện này đều là thầy không tốt. Hy vọng em có thể tha thứ cho thầy, thầy bảo đảm thầy về sau sẽ không phạm lại sai lầm như vậy, lần sau nếu gặp chuyện như thế này, thầy bảo đảm sẽ công chính công bằng khách quan mà đi đối đãi."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 501


Chỉ tiếc, Tần Hoành Thụy là người bệnh mà viện trưởng bọn họ nói muốn tiếp nhận, cho nên mặc kệ Tần Chí Cả nói ra cái dạng điều kiện gì, bọn họ đều sẽ không thay đổi ý tưởng.

Thái độ của Lý Trác Gia làm cho thủ hạ của Tần Chí Cả rất là khó xử, bất đắc dĩ chỉ có thể lấy ra thân phận của lão bản.

"Lý tiên sinh, tiên sinh nhà tôi là chủ tịch tập đoàn Tần thị."

Lý Trác Gia hơi hơi mỉm cười, "Xin lỗi, tôi bên này còn có chuyện khác phải làm, nếu Tần chủ tịch thật sự có chuyện quan trọng muốn cùng tôi nói, vậy xin hẹn thời gian khác."

Người tới mời Lý Trác Gia hiển nhiên không nghĩ tới Lý Trác Gia sẽ là người dầu muối không ăn như thế này.

Chuyện này làm cho bọn họ rất là khó xử, lại không dám dùng thủ đoạn cường ngạnh, đành phải tạm thời để cho Lý Trác Gia rời đi.

Người tới không có thể mời được Lý Trác Gia, chỉ có thể trở về báo cáo tình huống với Tần Chí Cả.

Lúc hội báo, Tần Du Phàm cũng đang ở trong văn phòng của Tần Chí Cả.

Nghe được nội dung hội báo, Tần Du Phàm vẻ mặt lộ ra sự vui mừng.

Cô vẫn luôn trằn trọc tìm kiếm cách liên lạc với người của bệnh viện Lạc Hải Sâm, cô hy vọng bọn họ có thể tiếp nhận bệnh án của bác họ cô, không nghĩ tới bọn họ thế nhưng đã tiếp nhận.

Tần Chí Cả nhưng lại không thể cao hứng.

Ông trước mắt cho thủ hạ của mình lui ra, sau đó nói với Tần Du Phàm, "Con làm gì cao hứng như vậy? Con có biết hay không, nếu cổ phần trong tay của bác họ con rơi vào tay bệnh viện Lạc Hải Sâm, sẽ làm nguy hại đến tập đoàn Tần thị chúng ta bao nhiêu không?"

"Là có nguy hại, nhưng mà tính mạng của bác họ cũng rất quan trọng, thời điểm sống còn, liền trước không cần lo lắng nhiều như vậy, sống trước, mới có thể suy nghĩ đến chuyện kiếm tiền."

"Chờ lúc cổ phần rơi vào tay người ngoài, còn kịp không? Bác họ con bệnh hồ đồ, như thế nào con cũng liền hồ đồ như vậy?"

"Con không có hồ đồ, con từ nhỏ đã được bác họ đối xử rất tốt! Ở trong mắt con, tính mạng của ông ấy so với cổ phần quan trọng hơn!"

Tần Du Phàm vĩnh viễn nhớ rõ người bác họ hiền từ này, luôn là cười khanh khách đối với cô.

Lời nói của Tần Du Phàm chọc giận Tần Chí Cả, "Con muốn ông ấy sống như vậy là bởi vì ông ấy là người ủng hộ con đúng hay không?"

Hiện tại hội đồng quản trị, người ủng hộ Tần Xuyên và Tần Du Phàm mỗi bên chiếm một nửa.

Mà người ủng hộ Tần Du Phàm, Tần Hoành Thụy là người có trọng lượng nhất.

Tần Du Phàm cười, "Như thế nào? Ông ấy ủng hộ con không ủng hộ đứa con nghiệt chủng của ba, ba không thoải mái sao? Ba liền muốn ông ấy chết? Ông ấy là anh họ của ba! Các người là người cùng một nhà!"

"Tần Du Phàm! Con hiện tại là đang nói chuyện với ai? Ta là ba của con, nghiệt chủng trong miệng của con là anh trai con!"

"Mẹ con chỉ sinh ra một mình con! Tần Du Phàm con không có anh trai!"

Tần Chí Cả đột nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt Tần Du Phàm, đánh một bạt tai lên mặt Tần Du Phàm.

"Bang!"

"Hồ ngôn loạn ngữ! Thân là Tần gia đại tiểu thư, giáo dưỡng của con đâu? Đều đã lâu như vậy, mà con vẫn còn gàn bướng hồ đồ! Con làm ta quá thất vọng rồi!"

Tần Du Phàm che lại nửa bên mặt bị đánh của mình, không khóc ngược lại lại cười.

"Giáo dưỡng của con? Ba ở bên ngoài đem một cái nghiệt chủng trở về, bà còn cùng con giảng giải về giáo dưỡng? Có người được giáo dưỡng nào mà ở bên ngoài dưỡng ra một đứa con trai tư sinh không? Là đem cái tiện nhân dưỡng ở biệt thự, sau đó mỗi tuần đều đi thăm không?"

"Con!" Tần Chí Cả giơ tay, làm bộ dạng lại muốn đánh lên.

"Ba đánh đi!" Tần Du Phàm đem khuôn mặt mình đưa lên cho Tần Chí Cả đánh.

Tần Chí Cả tay cứng lại giữa không trung.

Thái độ của con gái làm ông đau lòng.

Lại nhìn thấy con gái lại bị chính mình đánh đỏ nửa bên mặt, Tần Chí Cả có chút hối hận.

Ông vừa rồi cũng quá nóng nảy.

Chuyện của anh họ Tần Hoành Thụy không giải quyết tốt, con gái không hiểu ông, còn ngỗ nghịch với ông.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 502


Hiện tại bình tĩnh lại, lại ý thức được chính mình không nên động thủ.

Tần Chí Cả bàn tay thu trở về, "Trở về tỉnh táo lại đi!"

Tần Du Phàm quay đầu liền đi.

Một trận tiếng giày cao gót phát ra "Lộc cộc" qua đi, trong văn phòng chỉ còn lại có một mình Tần Chí Cả.

Tần Chí Cả có một chút nhụt chí mà ngồi xuống chỗ của mình.

Năm đó ông bởi vì trong nhà an bài, không thể không từ bỏ nữ nhân mà mình yêu, về đến nhà, cùng kết hôn với một tiểu thư môn đăng hộ đối.

Sau mấy năm kết hôn, ông cùng vợ quan hệ hòa thuận, người con gái duy nhất cũng là hòn ngọc quý trên tay bọn họ.

Chỉ là trong những giấc mộng đêm khuya, ông như cũ sẽ nhớ tới thân ảnh làm ông vương vấn kia.

Sau này vợ ông mất rồi, ông phái người đi tìm nữ nhân năm đó.

Vốn dĩ chỉ là muốn biết bà ấy sống có tốt không, không nghĩ tới giữa bọn họ lại có một người con trai.

Con của ông tự nhiên không thể lưu lạc bên ngoài, huống chi lại là con trai duy nhất của Tần Chí Cả ông.

Ông đương nhiên biết con gái đối với chuyện này có điều bất mãn.

Nhưng mà ông không muốn để tới ba năm sau mới đưa con trai trở về, con gái lại quật cường như vậy, không chỉ có không chịu nhận người anh trai này, còn là thẳng thừng kêu người anh trai của mình là "Nghiệt chủng".

Chuyện này làm cho Tần Chí Cả vô cùng đau đầu.

###

Địch Quân Thịnh đi vào cửa nhà, chào đón anh lại không phải cái thân ảnh đáng yêu nhỏ xinh trong dĩ vãng.

Mà là một nữ nhân dáng cao gầy, ăn mặc gợi cảm, áo liền váy cổ chữ V sâu, váy chỉ tới đùi trên, lộ ra hai chân dài nóng bỏng.

Nữ nhân thân cao một mét bảy mươi lăm, mắt to, mũi cao thẳng, đôi môi gợi cảm đỏ tươi.

Địch Quân Thịnh ánh mắt lộ ra cảnh giác cùng địch ý.

Chỗ này tuy rằng không phải nhà chính Địch gia, vẫn có hệ thống bảo an nghiêm mật bảo hộ.

Nếu không phải được người trong nhà cho phép, là không có khả năng tiến vào.

Mà trong nhà anh, như thế nào sẽ vô duyên vô cớ chạy ra một nữ nhân hoa hòe lộng lẫy như vậy?

"Nha, Thịnh gia, cậu đã trở lại a?" Nữ nhân thanh âm kiều mị, là giọng điệu của nữ nhân thành thục, nhưng ngữ khí giống như là cố tình, làm cho người nghe thập phần không thoải mái.

Địch Quân Thịnh lui về phía sau một bước, kéo ra khoảng cách.

"Cô là ai?"

Ngữ khí nghiêm khắc, ánh mắt lạnh băng, thậm chí còn lộ ra vài phần sát khí.

"Tôi a, tôi là người đêm nay muốn làm bạn cùng cậu a!"

Địch Quân Thịnh mắt lạnh nhìn nữ nhân tạo dáng õng ẹo trước mặt anh, trong mắt đều là trào phúng cùng chán ghét.

Nữ nhân như vậy Địch Quân Thịnh không phải lần đầu tiên nhìn thấy.

Chỉ là có thể xông vào nơi anh ở, vẫn là người đầu tiên.

"Vào bằng cách nào?"

Địch Quân Thịnh thanh âm thực lãnh, không có nửa điểm độ ấm.

"Đương nhiên là có người mời tôi vào nơi này nha! Là một tiểu muội thực đáng yêu a! Cô bé mời tôi tới bồi cậu, sợ cậu quá tịch mịch!" Nữ nhân cười đến vẻ mặt yêu mị, thanh âm lại kiều lại mềm.

"Cô cho rằng tôi sẽ tin lời cô nói?"

"Không tin sao? Vì cái gì không tin đây? Vậy cậu nói xem bằng cách nào tôi có thể đi vào tòa chung cư này? Cậu hẳn là so với tôi rõ ràng hơn, hệ thống bảo an của chung cư có bao nhiêu nghiêm mật, hơn nữa bên ngoài còn có vệ sĩ, nếu tôi không phải có người mời vào, cậu cảm thấy bọn họ sẽ cho tôi vào sao?"

Điểm này xác thật khả nghi.

Nếu thật là Giản Nhất Lăng để cho cô ta tiến vào, lại nói không thông.

Giản Nhất Lăng vì cái gì muốn đưa một người nữ nhân như vậy đi vào nơi bọn họ ở?

Giản Nhất Lăng không có đạo lý sẽ đưa một nữ nhân chẳng ra gì như vậy đi vào trong nhà.

"Tôi nói tiểu cô nương kia trên người không có đến hai lạng thịt, không bằng tôi gợi cảm như vậy, cậu cùng với ở cô bé quá lãng phí thời gian, không bằng cùng tôi.."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 504


Tuy rằng cuối cùng ý kiến của Giản Dật Thần không có mang đến tác dụng gì, Giản Nhất Lăng vẫn bị trục xuất khỏi gia môn.

Nhưng mà quá trình Giản Dật Thần vì cô mà cãi nhau với cả nhà, Giản Nhất Lăng nhớ kỹ.

Cho nên khi Giản Dật Thần tìm tới cửa, thông qua cửa điện tử nói Giản Nhất Lăng mở cửa, Giản Nhất Lăng đã mở.

Sau khi biết đối phương là Giản Dật Thần, Địch Quân Thịnh sắc mặt hòa hoãn hơn một chút.

Nhưng mà đối với cái người quái dị này như cũ vẫn không cho sắc mặt tốt.

Địch Quân Thịnh cùng Giản Dật Thần bốn mắt nhìn nhau, bọn họ có thể từ trong ánh mắt nhau nhìn ra địch ý của đối phương.

Giản Dật Thần cười sáng lạn, sau đó cố ý nói với Giản Nhất Lăng, "Tiểu Lăng, anh khát, có thể làm cho anh một ly nước ép trái cây hay không? Anh không thích uống nước, chỉ thích uống nước ép trái cây~"

Giản Nhất Lăng gật đầu một cái.

Xoay người đi vào phòng bếp làm nước trái cây cho Giản Dật Thần.

Giản Dật Thần dẫm lên giày cao gót, đôi chân lại trắng lại dài lại thẳng, từng bước một đi tới bên cạnh Địch Quân Thịnh.

Bởi vì đã biết thân phận đối phương, Địch Quân Thịnh không có đối với việc anh ấy tới gần mâu thuẫn như vậy.

Giản Dật Thần đi tới bên cạnh Địch Quân Thịnh, nhỏ giọng nói với Địch Quân Thịnh, "Đừng tưởng rằng dùng một chút thủ đoạn đê tiện, liền có thể đem tiểu muội nhà tôi đưa vào nhà. Có tôi ở đây, cậu đem cái tâm tư kia nhét trở lại vào trong bụng đi thôi!"

Địch Quân Thịnh quay đầu, nhìn về phía khuôn mặt có chiếc lúm đồng tiền đang cười như có như không của Giản Dật Thần.

Giản Dật Thần trên mặt treo ý cười, trong lời nói lại tràn đầy địch ý.

Tiếu diện hồ li, cái xưng hô này xác thật thực thích hợp với anh ấy.

"Anh có thể thử xem xem."

Địch Quân Thịnh khí thế chút này không kém gì Giản Dật Thần.

Giữa hai người địch ý thập phần rõ ràng.

Giản Nhất Lăng từ phòng bếp trở ra, trong tay cầm hai ly nước chanh, một ly đưa cho Giản Dật Thần, một ly đưa cho Địch Quân Thịnh.

Giản Dật Thần muốn nước ép trái cây, nhưng mà Địch Quân Thịnh cũng có phần.

Có thể thấy được vị trí của Địch Quân Thịnh ở trong lòng của Giản Nhất Lăng.

Địch Quân Thịnh cầm lấy ly nước, nâng nâng tay, trong lúc nhấc tay, mặt mày lại đầy hương vị khiêu khích.

Giản Dật Thần trên mặt tươi cười không giảm, uống nước trái cây động tác ưu nhã vũ mị.

Hai người nam nhân, mặt ngoài gió êm sóng lặng, trong lòng lại là các loại đánh giá.

Động tác cùng biểu tình nhỏ này giữa hai bọn họ, Giản Nhất Lăng nhìn không hiểu.

Sau khi uống nước trái cây, Giản Dật Thần lại nói với Giản Nhất Lăng.

"Tiểu Lăng, hôm nay anh ở lại cùng em ăn cơm chiều nha? Hai anh em chúng ta cũng đã lâu không gặp, có phải hay không?"

"Ân."

Giản Nhất Lăng không cự tuyệt, tuy rằng trên thực tế cùng Giản Dật Thần không thân, nhưng ký ức của cô nói cho cô biết, anh ấy không phải người xấu, ít nhất đối với Giản Nhất Lăng, anh ấy không phải người xấu.

Giản Dật Thần lập tức quay đầu, cho Địch Quân Thịnh một ánh mắt đắc ý.

Địch Quân Thịnh cười nhạt một tiếng, đối với loại thủ đoạn nhỏ này thật là khinh thường.

Sau đó Giản Dật Thần lại hướng về phía Giản Nhất Lăng đề nghị, "Tiểu Lăng, nếu không em dọn đến chỗ của anh đi, chỗ của anh đến đại học Kinh Thành rất gần."

Giản Nhất Lăng lắc lắc đầu, "Em muốn chăm sóc anh ấy."

Vốn dĩ chỗ ở của Giản Nhất Lăng cũng cách đại học Kinh Thành rất gần, nhưng bởi vì cùng Địch lão gia tử ký hiệp nghị muốn chăm sóc Địch Quân Thịnh, cho nên cô hiện tại mới chuyển đến nơi này ở.

Chuyện về hiệp nghị bác sĩ tư nhân Giản Dật Thần đã biết.

Cho nên vừa rồi anh ấy mới có thể nói với Địch Quân Thịnh là dùng thủ đoạn đê tiện mà đem em gái nhỏ của anh ấy đưa đến đây.

Giản Dật Thần một kế không thành lại nghĩ một kế, "Vậy nếu không như vậy đi, anh cũng chuyển đến đây ở cùng với em, như vậy anh liền có thể chăm sóc em, chúng ta ngày thường đều bận như vậy, cơ hội gặp mặt ít như vậy, khó có được thời điểm đều ở kinh thành, nếu còn không gặp mặt nhiều, tăng tiến cảm tình một chút, vậy về sau chờ tới lúc từng người kết hôn rồi, liền càng thêm không có thời gian cùng cơ hội gặp mặt."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 505


Giản Dật Thần nói có sách mách có chứng.

"Không được." Địch Quân Thịnh trước một bước phủ quyết.

"Vì cái gì không được?"

"Nơi này là nhà của tôi, tôi đương nhiên có thể nói không được."

"Nhưng mà nếu Tiểu Lăng thích tôi ở chỗ này, cậu đều không quan tâm một chút nào tới tâm tình của cô bé sao?" Giản Dật Thần mỉm cười hỏi, trong ánh mắt cất giấu sự gian xảo.

Địch Quân Thịnh lúc này nếu là nói một câu, không quan tâm, liền sẽ nằm trong lòng bàn tay của Giản Dật Thần.

Giản Dật Thần vừa vặn có thể cho anh cái tội không quan tâm đến suy nghĩ của Giản Nhất Lăng.

Nhưng nếu anh nói quan tâm, vậy Giản Dật Thần nhất định lập tức đem quyền quyết định giao lên tay Giản Nhất Lăng.

Mà Giản Nhất Lăng thời điểm đối mặt với Giản Dật Thần hiển nhiên sẽ không có nhẫn tâm như vậy.

Sau đó anh ấy liền có khả năng rất lớn cho dù là mặt dày liền tiến vào nhà bọn họ.

Địch Quân Thịnh xụ mặt.

Giản Dật Thần cười tươi như hoa.

Người này nếu không phải là anh trai của Giản Nhất Lăng, Địch Quân Thịnh sớm đã trực tiếp cho người ta mang ra ngoài rồi, còn có thể để cho hắn ở chỗ này khoe khoang sao?

Nhưng mà cố tình hắn là anh trai của Giản Nhất Lăng, Địch Quân Thịnh hiện tại không thể không nói đạo lý mà đem người mời đi ra ngoài.

Địch Quân Thịnh nửa ngày không trả lời, Giản Dật Thần liền quay đầu nói với Giản Nhất Lăng, "Tiểu Lăng em xem, Địch thiếu gia anh ấy không có ý kiến, Tiểu Lăng em có cho anh trai ở lại đây được không?"

Giản Dật Thần thanh âm dễ nghe lại chứa sự dụ hoặc.

Dụ dỗ Giản Nhất Lăng đáp ứng yêu cầu của anh ấy.

Giản Nhất Lăng có chút khó xử, nhìn Giản Dật Thần, lại nhìn Địch Quân Thịnh đang xụ mặt.

Có chút không biết làm sao.

Địch Quân Thịnh câu môi cười, "Tiểu Lăng, trong nhà nhiều người rốt cuộc không phải thực thuận tiện, hiệp nghị của chúng ta đã nói rõ em làm bác sĩ tư nhân của anh, thời điểm bác sĩ tư nhân chăm sóc cố chủ, còn mang theo người nhà của mình sao?"

Địch Quân Thịnh cũng là con người tinh anh, không trực tiếp cự tuyệt, mà lấy nội dung hiệp nghị, lấy chức trách của bác sĩ tư nhân mà nói chuyện.

Giản Nhất Lăng gật gật đầu, sau đó nói với Giản Dật Thần, "Đây là công việc, không có thuận tiện."

Quả nhiên, Thịnh gia vẫn hiểu Giản Nhất Lăng.

"Không có việc gì không có việc gì, không có thuận tiện cũng không quan hệ." Giản Dật Thần trên mặt tươi cười không giảm, anh ấy hiển nhiên không phải là người dễ dàng bị đánh bại như vậy.

Tuy rằng kế hoạch này thất bại, nhưng Giản Dật Thần vẫn ở lại cùng Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh cùng nhau ăn cơm chiều.

Thời điểm làm cơm chiều, Giản Dật Thần còn cùng vào bếp với Giản Nhất Lăng, Giản Dật Thần làm trợ thủ cho Giản Nhất Lăng, đem cái người ngoài là Địch Quân Thịnh ngăn cách bên ngoài.

Địch Quân Thịnh ngồi ở trên sô pha đen mặt.

###

Sáng sớm hôm sau, thời điểm Địch Quân Thịnh cùng Giản Nhất Lăng xuống lầu, vừa mở cửa liền thấy được Giản Dật Thần.

Hôm nay Giản Dật Thần không có mặc nữ trang, một thân trang phục thoải mái, thoạt nhìn thật sạch sẽ đẹp đẽ.

Cũng không có trang điểm đậm như ngày hôm qua, thì Giản Dật Thần chính là tiểu thịt tươi có giá trị nhan sắc siêu cao, cũng không có tướng đàn bà như trong tưởng tượng.

Giản Dật Thần là người có khung xương nhỏ nhất trong mấy vị anh trai của Giản Nhất Lăng, thân cao một mét bảy lăm, so với mấy người anh khác chiều cao thấp hơn một ít.

Nhưng mà chiều cao này cũng coi như không có trở ngại.

Rõ ràng vẫn có thể là một nam nhân rất được.

Vậy mà càng thích mặc nữ trang.

Anh ấy cười hướng tới hai người vẫy tay chào hỏi, "Tiểu Lăng, anh vừa mới dọn đến ở đối diện nhà hai người."

Trong lô chung cư cao cấp này, mỗi tầng lầu chỉ có hai căn hộ, Địch Quân Thịnh bọn họ là 2201, đối diện là 2202.

Lúc trước 2202 vẫn luôn là không có ai ở.

Vậy mà mấy ngày hôm trước vừa mới bị người khác mua.

Cho nên người mua nó là Giản Dật Thần sao?

Ngày hôm qua anh đến thăm không phải lâm thời nảy sinh suy nghĩ? Mà là đã có dự tính trước a?

Giản Dật Thần đi tới, nói với Giản Nhất Lăng, "Về sau anh mỗi buổi sáng đều đưa em đi đến trường học."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 507


"Chuyện này tôi không thể trả lời chính xác cho Tần tiên sinh, viện trưởng chúng tôi nói muốn dựa theo quy củ mà làm, tôi đây nhất định sẽ dựa theo quy củ làm tốt, cùng Tần tiên sinh giao dịch không phù hợp với quy củ của bệnh viện chúng tôi, tôi không thể đáp ứng.

" Viện trưởng của các người? "

Tần Chí Cả đối với viện trưởng bệnh viện Lạc Hải Sâm vẫn luôn tràn ngập lòng hiếu kỳ.

Một cái dạng người gì, có thể điều động nhiều phương diện lực lượng như vậy, thành lập một bệnh viện tuy quy mô không lớn, nhưng thực lực lại thập phần mạnh mẽ.

" Phương thức liên lạc của viện trưởng các người có thể cho tôi không? Tôi trực tiếp cùng hắn liên hệ. "

Tần Chí Cả nghĩ nếu cùng Lý Trác Gia nói vô dụng, vậy trực tiếp tìm viện trưởng đi.

Lý Trác Gia mỉm cười nhìn Tần Chí Cả, không có lập tức trả lời.

" Lý tiên sinh cười cái gì? "Tần Chí Cả hỏi.

" Tần tiên sinh, phương thức liên hệ của viện trưởng chúng tôi, tôi sẽ không tùy tiện cung cấp cho người bên ngoài, hơn nữa viện trưởng của chúng tôi cũng sẽ không tùy ý cùng người ngoài liên hệ, nếu Tần tiên sinh có muốn nói cái gì, có thể nói với tôi, tôi sẽ thuật lại cho viện trưởng chúng tôi. "

Tần Chí Cả không nghĩ tới cái người Lý Trác Gia cùng bệnh viện Lạc Hải Sâm sau lưng ông lại khó nói như vậy, dầu muối không ăn.

Ông đã tự thân xuất mã, cũng không thể làm cho bọn họ thay đổi thái độ.

Nhưng mà Tần Chí Cả lại cần thiết ngăn cản chuyện này phát sinh.

" Vậy thì nhờ Lý tiên sinh giúp tôi tiện thể nhắn cho viện trưởng các người, nói Tần Chí Cả tôi là phi thường có thành ý mà muốn cùng hắn làm cái giao dịch này, nếu hắn có thể đáp ứng, không chỉ trong giao dịch này sẽ không có bất luận hao tổn cái gì, sau này tập đoàn Tần thị sẽ còn vì bệnh viện Lạc Hải Sâm cung cấp các phương diện tiện lợi. "

" Được. "

Lý Trác Gia đáp ứng hỗ trợ truyền lời, nhưng những các khác, liền không đáp ứng Tần Chí Cả.

Sau cuộc nói chuyện, Tần Chí Cả cơ hồ là không thu hoạch được gì.

Xem ra muốn cùng bệnh viện Lạc Hải Sâm đạt thành giao dịch, cần thiết phải liên hệ với viện trưởng bọn họ mới được.

Nhưng mà hiện tại thời gian cấp bách, mắt thấy Tần Hoành Thụy liền phải đến bệnh viện rồi.

###

Địch Quân Thịnh cùng dĩ vãng giống nhau, đúng giờ rời khỏi công ty, đúng giờ về đến nhà.

Nhưng mà cùng với hai ngày trước bất đồng chính là, trong phòng đen nhánh một mảnh, không có cái thân ảnh nhỏ xinh kia đang đợi anh.

Địch Quân Thịnh lấy di động ra, tìm số di động của Giản Nhất Lăng, nghĩ muốn gọi điện thoại cho cô, lại do dự mà không muốn quá quấy rầy đến cô.

Anh biết Giản Nhất Lăng cũng có công việc bận rộn của mình.

Nếu chỉ là trở về trễ một chút liền điện thoại không ngừng, không khỏi có vẻ đối với cô quản thúc quá nhiều.

Vì thế Địch Quân Thịnh lại đợi chờ.

Buổi tối đến 8 giờ rưỡi, Giản Nhất Lăng còn không có về nhà.

Còn có nửa giờ liền đến 9 giờ, Địch Quân Thịnh cần thiết phải gọi cuộc điện thoại này.

Sau khi điện thoại đả thông, người nhận điện thoại lại là một nam nhân.

Nam nhân thanh âm trầm thấp gợi cảm, lộ ra vài phần lười biếng," Vị nào? "

" Anh là ai? "Địch Quân Thịnh nói, một bàn tay khác bất tri bất giác mà nắm chặt.

" Tôi là nam nhân mà Tiểu Lăng yêu nhất. "Giọng nam gợi cảm trả lời.

Một câu trả lời thập phần không biết xấu hổ, lại bại lộ thân phận thật sự của nam nhân kia.

" Giản Dật Thần, anh đem Tiểu Lăng đưa chạy đi đâu rồi? "

Giản Dật Thần nghề chính là một ông chủ, còn nghề phụ lại là một diễn viên lồng tiếng, có thể bắt chước rất nhiều loại thanh âm khác nhau.

Căn cứ theo tư liệu mà thủ hạ của Địch Quân Thịnh điều tra, Giản Dật Thần là chủ sở hữu của một trang web làm video giả tưởng nổi tiếng UP.

Lần trước thanh âm ngự tỷ mở miệng liền nói được, huống chi là cái giọng nói nam nhân trầm thấp lại tính là cái gì?

Bị phát hiện thân phận, Giản Dật Thần cũng liền trở về giọng nói của mình," Tôi mang em gái tôi đi nơi nào, không cần cùng Địch thiếu gia báo cáo nha?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 508


"Tiểu Lăng hiện tại là bác sĩ tư nhân của tôi, cô ấy hẳn là theo thời gian quy định nên xuất hiện ở bên cạnh tôi, bằng không liền có hành vi như người đào mỏ, anh cảm thấy Tiểu Lăng là người không tuân thủ hiệp ước như thế này sao?"

"Đừng luôn lấy hiệp ước tới nói chuyện, Địch Quân Thịnh, Tiểu Lăng là bảo bối nhà tôi, cậu muốn dùng loại phương thức đê tiện này đem em ấy bắt cóc đi, tôi sẽ không để cậu thực hiện được."

Giản Dật Thần không quen nhìn hành vi của Địch Quân Thịnh, dùng một cái thân phận bác sĩ tư nhân dụ dỗ Giản Nhất Lăng ở bên người mình.

Đê tiện vô sỉ như thế, mà muốn làm em rể của anh?

Cửa đều không có!

"Tiểu Lăng người ở đâu?" Địch Quân Thịnh thanh âm tức giận càng rõ ràng.

Nếu không phải người này là anh trai của Giản Nhất Lăng, Địch Quân Thịnh hiện tại có thể đem tro cốt của anh đi rải rồi!

"Sinh khí như vậy làm gì? Tôi là anh trai của Tiểu Lăng, còn có thể hại con bé hay sao? Vừa mới mang con bé đi ra ngoài chơi một vòng, cho nên trễ chút mới trở về."

Giản Dật Thần vẫn là có một chút đúng mực, không có khả năng thật sự đem Giản Nhất Lăng mang đi ra ngoài không mang trở về.

Chủ yếu không phải sợ Địch Quân Thịnh hỏa khí quá lớn, mà là Giản Nhất Lăng chính mình không muốn.

Vừa rồi thời điểm đi chơi Giản Nhất Lăng liền nói rất nhiều lần, trước 9 giờ phải về nhà.

Giản Dật Thần nghe xong lại vừa tức lại vừa bất đắc dĩ.

Nhưng cũng đành phải dựa theo ý muốn của Giản Nhất Lăng, đúng giờ đưa em ấy trở về.

Không có biện pháp, anh sợ anh nếu không đưa em ấy về tới, tiểu cô nương liền sẽ không cao hứng.

Đúng 9 giờ, Giản Dật Thần đưa Giản Nhất Lăng vào cửa.

Giản Nhất Lăng trên người còn khoác áo khoác của Giản Dật Thần.

Địch Quân Thịnh tiến lên, nhìn thấy Giản Nhất Lăng, trong lòng có một chút lắng lại.

Sau đó dùng ánh mắt thập phần bất thiện hung hăng mà trừng trừng Giản Dật Thần đi phía sau một cái.

Giản Dật Thần như cũ lúm đồng tiền như hoa, phảng phất hoàn toàn nhìn không thấy Địch Quân Thịnh đối với mình có địch ý, cười phất tay cùng Giản Nhất Lăng, "Chào em gái, sáng ngày mai anh lại đến đón em nha~"

"Ân." Giản Nhất Lăng gật đầu.

Sau đó Giản Dật Thần cũng không quay đầu lại mà đi rồi, chỉ chừa cho Địch Quân Thịnh một cái bóng dáng dào dạt đắc ý thiếu đánh đến cực điểm.

Địch Quân Thịnh đem cửa phòng đóng lại, sau đó cúi đầu nhìn về phía Giản Nhất Lăng..

Giản Nhất Lăng cũng ngẩng đầu nhìn về phía Địch Quân Thịnh, anh dường như là có cái gì muốn nói với cô.

Vì thế Giản Nhất Lăng nhìn anh, chờ anh mở miệng.

Nhưng mà đợi trong chốc lát, Địch Quân Thịnh lại cái gì cũng không nói, quay đầu vào thư phòng của mình.

Giản Nhất Lăng không hiểu rõ, cũng không nghĩ nhiều, liền cũng vào thư phòng, ở trên bàn Địch Quân Thịnh an bài cho mình làm việc.

Trong lúc hai người cùng dĩ vãng an tĩnh giống nhau.

Chỉ là có một tiếng động không hài hòa "rột rột" đánh vỡ sự yên lặng này.

Giản Nhất Lăng ngẩng đầu nhìn về phía nơi phát ra thanh âm này, Địch Quân Thịnh.

Địch Quân Thịnh lại cố ý cúi đầu không nhìn Giản Nhất Lăng.

"Anh không ăn?" Giản Nhất Lăng hỏi.

"Ân."

"Vì cái gì không ăn?"

"Không vì cái gì." Còn có thể vì cái gì?

"Vậy anh muốn ăn cái gì? Làm cho anh."

Địch Quân Thịnh rốt cuộc ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Giản Nhất Lăng, nhìn đôi mắt thuần triệt kia của cô, một cổ hờn dỗi tức khắc cũng liền phát không ra.

Kỳ thật anh cũng không có gì mà không cao hứng, tiểu nha đầu là bị anh trai của mình mang đi.

Một câu "làm cho anh" hóa giải chuyện không thoải mái trong tối hôm nay.

"Được." Địch Quân Thịnh một ngụm đáp ứng.

Thấy Giản Nhất Lăng từ ghế đứng lên, Địch Quân Thịnh vội bổ sung một câu, "Không cần quá phiền toái, tùy tiện làm một chút là được rồi, nấu chút cháo là được."

"Ân." Giản Nhất Lăng đáp ứng.

Giản Nhất Lăng đi rồi, Địch Quân Thịnh quay đầu nhìn về phía máy tính của mình, trên giao diện máy tính hiện thị chính là tư liệu về Giản Dật Thần.

Anh ta không cho anh sống tốt, vậy anh cũng không cho anh ta sống quá nhàn rỗi.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 513


Địch Quân Thịnh kéo Giản Nhất Lăng lại, "Đêm nay anh phải làm một cái kiểm tra, là bác sĩ tư nhân của anh hẳn là phải ở đây."

"Được." Giản Nhất Lăng đáp ứng.

Giản Dật Thần ánh mắt khinh thường, "Tôi nói này Địch thiếu, muội muội nhà tôi làm việc cũng nên có thời gian nghỉ chứ? Cũng không thể cứ lúc cậu nói có việc, liền phải bồi cậu đi?"

"Cô ấy làm việc của mình vào ban ngày, không phải 24 giờ." Địch Quân Thịnh lý do đầy đủ nói.

Ban ngày không làm việc, buổi tối không làm việc, đây là muốn lên trời sao?

Giản Dật Thần nụ cười không giảm, "Không có việc gì, vậy hẹn cuối tuần là được, tôi nghĩ Địch thiếu hẳn là sẽ không bủn xỉn đến nỗi một ngày nghỉ cũng không chịu cho muội muội tôi a?"

Địch Quân Thịnh trả lại cho Giản Dật Thần đồng dạng một nụ cười.

Hai người rõ ràng đều là mỉm cười, nhưng trong ánh mắt tất cả đều là địch ý.

Hành vi của Giản Dật Thần thoạt nhìn ấu trĩ, nhưng lại cất giấu sự cân nhắc nghiêm túc của anh.

Anh biết bệnh của Địch Quân Thịnh, cũng biết cậu ấy tùy thời có khả năng sẽ chết.

Huống chi sau lưng Địch Quân Thịnh là Địch gia, quá mức cường đại.

Giản Nhất Lăng không nên đi đối mặt với những cái đó.

Giản Dật Thần không biết Địch Quân Thịnh đối tốt với Giản Nhất Lăng là có chắc chắn hay không.

Ba năm trước đây chuyện Địch Quân Thịnh không màng tính mạng cứu Giản Nhất Lăng, anh có nghe người nhà đề cập qua.

Nhưng anh là người nhà của Giản Nhất Lăng, anh có sự ích kỷ của anh.

Mặt khác, anh vẫn hy vọng Địch Quân Thịnh có thể cùng Tần Du Phàm đi đến cùng nhau.

Như vậy Tần Du Phàm liền có khả năng đánh bại Tần Xuyên.

Hơn nữa anh cũng không muốn em gái anh sớm trở thành góa phụ.

Vì vậy, để an toàn, tốt hơn hết là để em gái giữ khoảng cách với Địch Quân Thịnh.

###

Nhà của Tần Hoành Thuỵ.

Một biệt thự kiểu Tây ở vùng ngoại thành.

Vân lão đến đây để thăm hỏi Tần Hoành Thuỵ, bên người còn đi theo Giản Nhất Lăng.

Vân lão cùng Tần Hoành Thuỵ trước đây có quen biết, tuy rằng không phải rất quen thuộc, nhưng bởi vì ông là chuyên gia y học, có thể cho ý kiến đối với bệnh tình của Tần Hoành Thuỵ, cho nên vợ của Tần Hoành Thuỵ mời riêng ông tới nhà.

Trong phòng khách nhà của Tần Hoành Thuỵ, Tần Du Phàm cũng ở đây.

Cô ấy trên cơ bản cách một ngày liền sẽ đến đây thăm Tần Hoành Thuỵ.

Nhưng mà cô ấy không nghĩ tới hôm nay ở chỗ này lại gặp phải Giản Nhất Lăng.

Tần Du Phàm cảm thấy chính mình gần đây cùng Giản Nhất Lăng chạm mặt tỷ lệ có chút nhiều, cũng không biết là tạo cái nghiệt gì.

Vợ của Tần Hoành Thuỵ thấy Vân lão bên người còn mang theo một tiểu cô nương, rất là tò mò.

"Vân lão tiên sinh, vị tiểu cô nương này là ai vậy? Lớn lên cũng thật xinh đẹp!"

Vợ của Tần Hoành Thuỵ là một vị phu nhân hơn 50 tuổi, trên người mặc một bộ sườn xám hoa văn thanh nhã, tóc dài búi ở phía sau cổ, mặt mang ý cười, thanh âm ôn hòa, rất có khí chất, ôn hòa có lễ.

Bà nhìn Giản Nhất Lăng trước mặt, ánh mắt vừa tò mò lại vừa vui mừng.

Tiểu cô nương này lớn lên xác thật thật xinh đẹp, vóc dáng nho nhỏ, trên người mặc một cái áo sơ mi chiffon màu trắng, quần đùi màu đen, lộ ra hai cẳng chân vừa trắng vừa thẳng, xinh đẹp lại tinh xảo.

Vân lão thay Giản Nhất Lăng trả lời vấn đề này, "Vị này chính là tiểu bạn hữu của tôi, là một tiểu thiên tài trong giới y học, cùng tôi lại đây muốn nhìn xem tình huống của người bệnh."

Vừa nghe Vân lão nói là tiểu thiên tài giới y học, vợ của Tần Hoành Thuỵ liền nhịn không được mà khen ngợi.

"Có thể được Vân lão gọi thiên tài, vậy cũng thật không phải là thiên tài bình thường. Nhất định phi thường có thiên phú đi? Mong rằng về sau sẽ trở thành một vị thái sơn bắc đẩu trong giới y học giống như Vân lão vậy."

Một câu nói đem hai người đều khen.

Vân lão ý vị thâm trường mà cười cười.

Sau đó lại nói với Tần phu nhân chuyện lên lầu đi thăm Tần Hoành Thuỵ.

"Được Vân lão nhớ tới, ông ấy hiện giờ biết chính mình có thể làm phẫu thuật, tâm tình rất tốt, khí sắc so với mấy ngày trước cũng tốt hơn rất nhiều."

Tần phu nhân mời mọi người lên lầu.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 514


Thời điểm đi lên cầu thang, Tần Du Phàm cố ý đi gần lại Giản Nhất Lăng, thấp giọng dò hỏi cô.

"Giản Nhất Lăng, cô tới nơi này làm gì?"

"Làm việc."

Vẫn là cái kiểu bình tĩnh kia, không có phập phồng nhưng giọng nói lại rất mềm rất ngọt.

Tần Du Phàm vừa nghe thanh âm này của Giản Nhất Lăng, lại nhìn khuôn mặt nhỏ không có biểu tình gì kia, liền cảm thấy phiền.

Làm chuyện gì, còn làm được tới nơi này?

"Nói cho cô biết, bác cả của tôi cũng không phải là đối tượng để cô thực tập!"

Trong giọng nói của Tần Du Phàm lộ ra vài phần cảnh cáo.

Cô ấy biết Giản Nhất Lăng là sinh viên hệ y khoa.

Nhưng dù cho có là thiên tài như thế nào, mà chỉ là sinh viên chưa có được thực hành nhiều, thì không thể làm gì được!

"Ân." Giản Nhất Lăng đáp ứng một tiếng.

Hừ, nói cái gì với cô cũng là vô ích.

Vào phòng Tần Hoành Thuỵ, người đang nằm ở trên giường, hai bên đều có thiết bị chữa bệnh, để ngừa vạn nhất cần dùng.

Trong phòng còn có bác sĩ tư nhân, chuyên môn chiếu cố Tần Hoành Thuỵ.

Vân lão đến gần, Tần Hoành Thuỵ liền mở hai mắt.

Khí sắc của ông ấy thật không tốt, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra ông bệnh thật sự nghiêm trọng.

Nhưng khi nhìn thấy Vân lão, trên mặt vẫn là lộ ra vẻ vui mừng.

"Vân lão tiên sinh! Ngài đã tới!"

"Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, tôi lại đây là nhìn tình trạng thân thể của ông một chút."

Vân lão vội vàng nói với Tần Hoành Thuỵ.

Hai người có quen biết, cho nên thời điểm gặp mặt Tần Hoành Thuỵ khó tránh khỏi có chút cao hứng.

Tần Hoành Thuỵ khi bị bệnh ngay từ đầu người ông tới tìm chính là Vân lão tiên sinh.

Nhưng mà Vân lão tiên sinh cho biết mình lớn tuổi, làm nghiên cứu còn làm được, còn cầm dao giải phẫu, đã không được nữa rồi.

Vân lão không phải thoái thác, mà thật sự là không thể làm phẫu thuật.

Lòng có dư lực không đủ.

Tuổi lớn, mặc kệ là thể lực hay là lực tay, độ ổn định đều không bằng năm đó.

Không phục cũng không được.

Vân lão tiến lên đây, một bên nói chuyện một bên từ trên tay bác sĩ tư nhân tiếp nhận báo cáo tình huống của Tần Hoành Thuỵ.

Là một tập báo cáo chuẩn bệnh thật dày.

Vân lão tiên sinh sau khi nhìn một lần, liền đem báo cáo đưa cho Giản Nhất Lăng.

Kỳ thật bản báo cáo này Giản Nhất Lăng đã xem qua, chẳng qua lúc trước xem chính là bản điện tử.

Ở thời điểm Tần Hoành Thuỵ gửi đơn, cũng đã đem các thông tin về bệnh tình gửi đến trang web của bọn họ.

Lý Trác Gia lần trước tới cũng đã xác nhận qua một lần.

Lần này Giản Nhất Lăng tới phần lớn là xem tình trạng bệnh của bản nhân bệnh nhân, đương nhiên cũng thẩm tra đối chiếu xác nhận tính chính xác của báo cáo.

Người Tần gia trong phòng nhìn thấy Vân lão đưa báo cáo cho Giản Nhất Lăng xem, có chút khó hiểu, nhưng cũng đều không có phát biểu ý kiến.

Thấy tiểu cô nương xem báo cáo bộ dáng còn rất nghiêm túc, nhưng cô ấy hiện tại cũng đã có thể xem hiểu báo cáo liên quan đến căn bệnh về não bộ phức tạp như vậy sao?

Sau đó Vân lão liền cùng người Tần gia trong phòng nói về cuộc phẫu thuật lần này.

Từ góc độ của ông mà giảng giải cho mấy người Tần gia về quá trình phẫu thuật kia, để cho bọn họ không khẩn trương như vậy.

Trong phòng không khí rất là hài hòa.

Lúc này Tần Chí Cả cũng tới.

Tần Chí Cả vừa xuất hiện, trong phòng không khí liền thay đổi.

Tần Chí Cả không để ý đến người ngoài trong phòng, đi vào mép giường cùng Tần Hoành Thuỵ hàn huyên một phen, hỏi ông tình huống thân thể gần đây.

Sau đó liền đi vào vấn đề chính mà ông ta hôm nay đến đây.

"Anh họ, chuyện cổ phần kia, em cảm thấy anh hẳn là nên suy nghĩ lại cặn kẽ một phen, tập đoàn Tần thị của chúng ta nhiều năm như vậy sừng sững không ngã, một nguyên nhân rất lớn chính là sự đoàn kết của người Tần gia chúng ta, trên tay anh nắm giữ không ít cổ phần của tập đoàn Tần thị, nếu số cổ phần này rơi vào tay người ngoài, đối với Tần gia chúng ta thực là bất lợi."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 515


Tần Hoành Thuỵ nói chuyện không có sức lực gì, "Vậy cậu tính thế nào?"

Tần Chí Cả nói trắng ra với Tần Hoành Thuỵ, "Anh họ, dù sao anh đều tính sẽ giao ra cổ phần cho bệnh viện Lạc Hải Sâm, không bằng giao cho em, em trả tiền lại cho anh, lúc sau anh cùng bệnh viện Lạc Hải Sâm giao dịch, anh vẫn có thể đưa cho bọn họ 60% tài sản của anh, chuyện này đối với anh tuyệt đối sẽ không tạo thành cái ảnh hưởng gì."

"Ba, ba nói bậy cái gì đó? Bệnh viện Lạc Hải Sâm quy định là từ khi bắt đầu sinh bệnh, hành vi di dời tài sản không chính đáng, bọn họ sẽ không thu nhận! Bác cả thật vất vả mới có được cơ hội lần này, nếu tùy tiện hành động, dẫn tới ông ấy mất đi cơ hội cứu trị này thì làm sao bây giờ?"

Bệnh viện Lạc Hải Sâm định ra quy củ như vậy là vì phòng ngừa có một số người vì muốn trả ít tiền viện phí, cố ý dời đi tài sản của mình.

"Ta hiện tại cũng không có làm tài sản của anh ấy co lại, ta là đồng giá trao đổi!"

"Nhưng ba chính là làm tài sản bị thay đổi! Ba như thế nào có thể chắc chắn bệnh viện Lạc Hải Sâm sẽ không cảm thấy là chúng ta thất tín?"

Tần Du Phàm nhìn cha của mình, cái người đã từng đối với cô mà nói giống như một ngọn núi lớn.

Trước đây ông đã dạy cô, xí nghiệp Tần gia cần thiết phải đứng ở vị trí thứ nhất.

"Con cũng nói không chắc chắn, nếu đã không chắc chắn, liền có thể thử liên lạc với bọn họ một chút, có lẽ có thể được chăng?"

"Ba, ba không thể lấy mạng sống của bác cả đi đánh cuộc! Chuyện này không thể có một chút sai lầm!" Tần Du Phàm cố gắng nói.

"Ta hiện tại không có đánh cuộc, ta chỉ là đưa ra một cái kiến nghị khác có được không!"

Đối với việc con gái không hiểu mình, Tần Chí Cả hỏa khí dần dần bị kích phát ra tới rồi.

Trong lời nói của hai người không còn giống cha con, mà càng giống kẻ thù.

Tần Chí Cả bị Tần Du Phàm làm cho tức giận không nhẹ, ngại có người ngoài ở đây, ông không muốn phát tác.

"Không được ở trước mặt người bệnh cãi nhau, đối với người bệnh không tốt."

Giản Nhất Lăng bỗng nhiên lên tiếng, dùng thanh âm bình tĩnh nhắc nhở cuộc tranh luận của hai cha con Tần gia.

Giản Nhất Lăng lên tiếng làm ánh mắt mọi người trong phòng đều rơi xuống trên người cô.

"Nơi này không phải nơi để cô nói chuyện!"

Một tiểu nữ sinh miệng còn hôi sữa, còn muốn quản chuyện nhà của bọn họ?

"Tôi là nhân viên y tế, nơi này có người bệnh, tôi có nghĩa vụ bảo hộ sức khoẻ thể xác và tinh thần của người bệnh."

Đối mặt với Tần Chí Cả, Giản Nhất Lăng không chút nào sợ hãi, không chút nào lùi bước, ngữ khí bình tĩnh, ngôn từ rõ ràng.

"Nhân viên y tế sao? Nơi này nào có chỗ cho cô nói chuyện?"

Trong phòng có bác sĩ tư nhân của Tần Hoành Thuỵ, còn có Vân lão chuyên gia y học ở đây.

Bọn họ đều không có nói chuyện, Giản Nhất Lăng một người không biết từ nơi nào ra tới liền cả bác sĩ cũng đều không tính, cư nhiên đối với chủ tịch kiêm tổng giám đốc của tập đoàn Tần thị là Tần Chí Cả nói năng l* m*ng?

Vân lão nhíu mày, "Tần tổng, tôi không cho rằng Giản tiểu thư nói không đúng chỗ nào."

Vân lão nghe nói qua chuyện Tần Chí Cả vẫn luôn tìm cách liên lạc với bệnh viện Lạc Hải Sâm.

Tần Chí Cả nhất định không biết, người bị ông ta nói "không có chỗ cho nói chuyện" này, chính là người của bệnh viện Lạc Hải Sâm mà ông ta vẫn luôn tìm!

Tần phu nhân phản ứng lại cũng nói, "Chí Cả, anh họ cậu còn bệnh, cậu như vậy ở trước giường bệnh của ông ấy ồn ào có phải không thích hợp hay không?"

Vân lão cùng chị dâu đã mở miệng làm cho Tần Chí Cả bình tĩnh lại một ít.

Ông ta có thể không đem một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa để vào mắt, nhưng mặt mũi Vân lão ông ta vẫn phải cho.

Vợ của Tần Hoành Thuỵ nói với Tần Chí Cả, "Cậu có chuyện gì cùng tôi nói là được, anh của cậu bị bệnh, để cho ông ấy nghỉ ngơi đi."
 
Back
Top Bottom