Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 404


Tần Du Phàm xem tin tức trên mạng và đọc các bình luận, trên mặt nở một nụ cười mỉa mai.

Cô đã mang chiến đội cùng thành tích vang dội mà cô đã dành thời gian và sức lực để gây dựng đến trước mặt anh ấy, mà anh ấy lại không cần.

Quay đầu lại đi cùng cô bé nhà họ Giản mua một danh ngạch để đùa giỡn, đây là cái gì?

Tất nhiên Tần Du Phàm không tức giận vì việc mua danh ngạch tham dự, nhưng Địch Quân Thịnh sẵn sàng đồng hành cùng cô gái nhỏ đó lại như một trò đùa vậy.

Địch gia chưa từng làm như vậy với ai, đây là điều mà Tần Du Phàm tức giận nhất và không thể hiểu được.

Tần Du Phàm không biết ai đã đưa tin tức lên mạng, hay ai đã trả tiền để tìm kiếm tin tức trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Nhưng có thể thấy người đăng tin vẫn khá thông minh, biết không thể làm mất lòng Địch gia, cho nên Địch gia đã bị cắt khỏi các bức ảnh được tung ra.

Nhìn theo hướng dư luận, mũi nhọn trong việc này nên nhắm vào Giản Nhất Lăng.

Nói cách khác, chuyện này chủ yếu được thực hiện bởi người có mâu thuẫn với Giản Nhất Lăng.

Tần Du Phàm chỉ xem như một trò đùa, chỉ cần Địch Quân Thịnh không dính vào, chuyện đó sẽ không liên quan nhiều đến cô.

Đối với loại tin tức như thế này, Tần Vu Phàm đều khinh thường.

Nếu không đem Địch Quân Thịnh dính vào thì thế nào, Địch gia vẫn ở trong chiến đội đó, mắng cả chiến đội trên mạng, còn không phải là mắng cả Địch gia sao?

Tần Du Phàm cũng không muốn bất cứ thứ gì từ Giản Nhất Lăng, cái cô ấy muốn chính là con người và trái tim của Địch gia.

Cô ấy không có lợi gì khi làm ra loại chuyện như vậy, bởi vì trong chuyện này, Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh là đang ở trên cùng một con thuyền.

###

Những tin đồn trên mạng không ảnh hưởng đến Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh.

Không có bằng chứng thực tế nào, chỉ dựa vào hình tượng và thân phạn của Giản Nhất Lăng, liền đưa ra các kết luận như vậy.

Muốn chiến đội của Giản Nhất Lăng mất tư cách tham gia trận đấu, ít nhất bọn họ phải đưa ra được bằng chứng rằng họ đã mua cái danh ngạch này.

Khi đến thời điểm diễn ra trận đấu offline, Giản Nhất Lăng và những người khác sẽ có mặt trên sàn đấu, có thực tài hay chỉ là giả bộ, cũng không cần đợi các phỏng đoán có địch ý cũng nhìn thấy được.

Sau khi xem tin tức trên mạng, An Dương đã gọi điện cho Giản Nhất Lăng, "Đại tỷ, mấy tên khốn nạn trên mạng lão tử đã giúp tỷ mắng trở về, tỷ đừng để bọn họ ảnh hưởng đến tâm tình!"

An Dương còn cao hứng hơn Giản Nhất Lăng.

Biết rằng Giản Nhất Lăng sẽ tham gia trận đấu offline, An Dương đã kích động không chỉ một lần.

Nếu không phải gia đình không cho phép cậu được nghỉ học, cậu cũng đã muốn đến thành phố Thông Hải để xem truyền hình trực tiếp và cổ vũ cho đại tỷ của mình ngay tại chỗ.

Bây giờ cậu nói chuyện với Giản Nhất Lăng một cái đại tỷ hai cái đại tỷ rất êm tai, không còn bất kỳ rào cản tâm lý nào.

"Không sao đâu." Giọng của Giản Nhất Lăng nhẹ nhàng, nhưng giọng điệu của cô đủ bình tĩnh và điềm đạm.

"Mấy cái lời phun chết người đó, không có chứng cứ, cứ để chúng nó sủa." An Dương tức giận chửi bới.

Tiểu đệ bên cạnh thì thào, "Dương ca, hình như anh cũng chỉ vừa nghe người ta nói mấy câu liền tìm đại tỷ hạ chiến thư.."

An Dương đá mạnh vào người tên tiểu đệ, sau đó tiếp tục nói với Giản Nhất Lăng:

"Đại tỷ, nếu tỷ có chuyện cần tôi, hãy nhớ nói cho tôi biết, luận về đánh đấm thì mấy tiểu đệ này không có sợ cái gì."

"Được."

An Dương lảm nhảm như mẹ già, nói với Giản Nhất Lăng nào cần chú ý đến cơ thể rồi đến chế độ ăn uống của mình, Giản Nhất Lăng đừng quá lo lắng, đừng hoảng sợ, đừng khẩn trương và hãy bình tĩnh khi lên thi đấu.

Những người không biết đều nghĩ rằng cậu ấy là một người cha chứ không phải một tiểu đệ.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 405


Giản Duẫn Mạch nhận được cuộc gọi của Giản Duẫn Thừa.

"Em ở thành phố Thông Hải sao?"

Giọng nói trong điện thoại của Giản Duẫn Thừa có phần đè nén, nói không nên lời là tức giận hay là buồn bực.

"Đúng vậy."

"Tiểu Lăng cũng ở đây?"

Những tin tức trên mạng Giản Duẫn Thừa đều thấy được rồi.

"Đúng vậy."

"Đúng ra em nên nói trước với anh một tiếng."

Em gái anh lọt vào top 20 chiến đội trong trò chơi được công ty của anh phát hành, mà phải dựa vào tin tức trên mạng anh mới biết.

Giản Duẫn Thừa tuy rằng là giám đốc điều hành của công ty, nhưng mà không có khả năng nhìn chằm chằm danh sách các chiến đội tham gia trận thi đấu do công ty tổ chức.

Nhưng thật ra là Hoắc Ngọc, anh ấy đã theo dõi cái tên Giản Nhất Lăng mỗi khi nó xuất hiện trên mạng, cho nên anh ấy biết được chuyện Giản Nhất lăng dự thi.

Mà anh ấy thế nhưng đều không có nói trước cho anh.

Việc này, Giản Duẫn Thừa chờ có thời gian rảnh nhất định sẽ tìm Hoắc Ngọc tính sổ.

"Em gần đây bận rộn nhiều chuyện, không nhớ ra."

Rõ ràng là nhớ rõ, cố ý không nói.

"Anh hiện tại đã ở thành phố Thông Hải." Giản Duẫn Thừa nói.

Anh là giám đốc điều hành công ty, đây là trận thi đấu lớn của công ty, anh tự nhiên là phải tới.

"Muốn qua đây không?" Giản Duẫn Mạch lập tức liền hiểu được ý tứ của Giản Duẫn Thừa.

Giản Duẫn Thừa không lên tiếng, không có trả lời là có muốn hay không?

Giản Duẫn Mạch sau đó nói, "Em nghe nói hải sản ở thành phố Thông Hải ăn rất ngon, buổi tối nay mọi người khá đói bụng, nếu có người đem bữa khuya đến đây thì thật tốt."

"Có gì rảnh nói sau, anh có chút bận."

Giản Duẫn Thừa nói xong, liền cắt điện thoại.

Nửa giờ sau, chuông cửa ở phòng Giản Duẫn Mạch vang lên.

Giản Duẫn Mạch mở cửa, là Giản Duẫn Thừa, một thân quần áo tối màu, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt thâm thúy.

Phía sau còn mang theo một người trợ lý, trong tay trợ lý mang theo bao lớn bao nhỏ một đống lớn đồ vật này nọ.

Giản Duẫn Mạch quay đầu nói với mấy người khác trong phòng, "Thức ăn khuya đến đây."

Nhìn thấy người đưa thức ăn đứng trước cửa, Vu Hi cùng Giản Vũ Tiệp cười không nổi.

Hai người bọn họ có chút sợ Giản Duẫn Thừa, cũng không phải Giản Duẫn Thừa đối với hai người bọn họ làm cái gì, bọn họ chỉ là có điểm sợ anh.

Giản Duẫn Mạch bắt đầu trước, chọn trong một đống lớn hải sản ra một số loại mà Giản Nhất Lăng thích ăn, đưa đến trước mặt cô.

"Ăn thịt nhiều một chút, để cho cao lên." Giản Duẫn Mạch dỗ Giản Nhất Lăng ăn.

Giản Duẫn Mạch hiểu rõ tâm nguyện của em gái mình, biết cô còn muốn cao lên một chút.

Giản Nhất Lăng ăn hải sản một cách nghiêm túc.

Giản Duẫn Mạch cũng không vội ăn, mà ở bên cạnh giúp Giản Nhất Lăng lấy ra thịt ốc, cắt bỏ phần không ăn được.

Giản Duẫn Thừa nhìn thấy, nhưng không thể tiến vào.

Vu Hi cùng Giản Vũ Tiệp ngay từ đầu không biết xấu hổ đã động thủ, lúc ăn uống, là thời điểm bọn họ không thấy xấu hổ nhất.

Tôm sú, tôm he, cua biển, nghêu, sò, hào, ốc..

Rất tươi ngon, đều mới được đánh bắt vào bờ cách đây chưa lâu.

Tay nghề đầu bếp đích thực rất tốt, xem ra Giản Duẫn Thừa đã để tâm vào chuyện này rất nhiều.

Giản Duẫn Thừa ở bên cạnh nhìn thấy em trai em gái mình ăn.

Chờ Giản Nhất Lăng ăn được không sai biệt lắm, Giản Duẫn Thừa mới mở miệng hỏi cô, "Tiểu Lăng thích trò chơi này sao?"

Giản Duẫn Thừa hôm nay mới biết được Giản Nhất Lăng không chỉ có chơi trò chơi cho vui, mà thực sự là chơi rất tốt.

"Vu Hi thích." Giản Nhất Lăng trả lời.

Cùng với kỳ vọng của Giản Duẫn Thừa là không giống nhau.

Còn nghĩ rằng, ít nhất trò chơi do công ty của mình làm ra làm cho em gái thích.

Giản Duẫn Thừa quay đầu nhìn về phía Vu Hi, động tác ăn hải sản của Vu Hi lúc này dừng lại.

Anh ấy cảm giác ánh mắt của Thừa thiếu nhìn anh ấy không mấy thân thiện.

Vu Hi nghĩ thầm rằng chính mình lôi kéo Nhất Lăng muội tử chơi trò chơi này nhưng mà Giản lão phu nhân đích thân cho phép, Thừa thiếu nếu tìm anh ấy tính sổ, anh ấy phải đi tìm lão phu nhân làm chỗ dựa mới được!
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 406


Một ngày trước khi trận thi đấu bắt đầu, hai mươi chiến đội toàn bộ ra trình diện, ban tổ chức giải thích cho mọi người quy tắc của cuộc thi đấu cùng với những hạng mục cần chú ý khi thi đấu offline.

Bởi vì thi đấu offline mở ra, trận thi đấu này sẽ có khán giả vào sân xem thi đấu.

Hơn nữa dựa theo số vé bán ra hiện tại, khán đài xem thi đấu hiện nay đã không còn chỗ trống.

Khi tất cả các tuyển thủ tập hợp lại đây, mọi người mới phát hiện, toàn bộ tuyển thủ cũng chỉ có một người là nữ.

Chính là Giản Nhất Lăng.

Nhưng mà Giản Nhất Lăng cũng không phải là người ít tuổi nhất, ở đây còn có người nhỏ tuổi hơn cô.

Nhưng bộ dáng của cô thoạt nhìn như là người nhỏ nhất.

Bộ dạng không bằng nam tuyển thủ mới mười bốn tuổi cao gầy kia.

Lúc ban tổ chức giải thích tình huống, ba đội trong nước duy nhất [Thịnh khí lăng nhân], [Truy vân trục thắng] còn có [Vô tưởng tựa lãng] được sắp xếp ngồi xuống cùng nhau.

Phong cách của ba chiến đội đều khác nhau.

[Truy vân trục thắng] ngay từ đầu là có ông chủ đứng sau, cho nên so với các chiến đội khác chuyên nghiệp hơn không ít.

Bọn họ trước khi tham gia chiến đội đều là những tuyển thủ hàng đầu hoặc là bá chủ trong khu vực, thoạt nhìn thực chuyên nghiệp, không có bộ dáng gì lo lắng.

[Vô tưởng tựa lãng] chiến đội này do bốn người tự mình thành lập, tính chất cùng với chiến đội của Giản Nhất Lăng bọn họ là giống nhau, tương đối mà nói là không có quá chuyên nghiệp.

[Thịnh khí lăng nhân] quần áo của chiến đội khác với các đội khác.

Người khác đều là quần áo vận động, bọn họ ngược lại là áo sơmi tây trang, còn Giản Nhất Lăng lại mặc một cái váy xếp li.

Đây cũng chính nguyên nhân vì sao lúc đầu mọi người cự tuyệt mặc bộ "Đồng phục của đội" này.

Vì sao lại bắt Giản Nhất Lăng mặc váy!

Mặt dù Vu Hi đã đau khổ cầu xin, mọi người cũng có chút không quá vui.

Giản Nhất Lăng bình thường đều là mặc quần dài, lần này Vu Hi mặt dày mày dạn cầu xin mới đồng ý mặc váy ngắn một lần.

Giản Nhất Lăng tuy rằng thân không cao, nhưng thắng ở cái tỉ lệ, mặc váy ngắn vào, hai đùi thoạt nhìn lại thẳng lại dài.

Lúc Giản Nhất Lăng ngồi xuống, có mấy cái áo khoác đều đặt lên người cô.

Địch Quân Thịnh một cái, Vu Hi một cái, Giản Vũ Tiệp một cái.

Một đội bốn người, tất cả áo khoác tây trang đều ở trên người Giản Nhất Lăng.

Hai cái ở trên đùi cô, còn một cái ở trên người cô.

Áo khoác của ba người đều lớn hơn Giản Nhất Lăng, khiến cô ấy càng nhỏ bé hơn.

Che chắn cho cô thật kỹ, rõ ràng váy cô mặc không đến nỗi mỏng, lại còn đi tất màu da.

Chỗ ngồi bên cạnh là chiến đội [Truy vân trục thắng], một thành viên trong đội nhìn qua Giản Nhất Lăng một cái, sau đó lắc lắc đầu, biểu tình có chút một lời khó nói thành lời.

Nhìn thấy [Thịnh khí lăng nhân] mặc như vậy không giống như là đi thi đấu trò chơi thể thao điện tử, càng giống như là đi sàn catwalk hơn.

Mọi người đều nghĩ họ bỏ tiền ra để mua cho mình một cơ hội nổi tiếng.

Trò chơi "trùng tộc xâm lấn" nhân khí cao như vậy, thời điểm trận đấu bắt đầu các đại ngôi cao đều đồng bộ truyền phát tin, bọn họ vừa lên tiếng, sẽ có vô số người nhìn thấy.

Một người thanh niên quay đầu nhỏ giọng nói với đồng đội của mình, "Cậu nói bọn họ như vậy, chờ lúc bắt đầu thi đấu, còn không phải sẽ bị dân mạng mắng chết sao? Tôi nghe nói hiện tại trên mạng còn có không ít người mắng nhóm bọn họ, bọn họ còn làm như vậy? Muốn bị mắng chửi sao?"

"Cái này cậu không biết đâu? Hiện tại lưu hành chính là tạo scandal để nổi tiếng, càng nhiều scandal còn nổi, có một số người nổi tiếng lúc đầu nổi lên chính là do bị mắng nhiều quá mà nổi đó, làm một vài sự chú ý, để mọi người đuổi theo mắng, nhân khí có, mục đích cũng liền đạt được."

Người thanh niên kia bất đắc dĩ lắc đầu, đại khái chính là lạc thú của kẻ có tiền, bọn họ thật không hiểu nổi.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 408


Giản Vũ Tiệp vội vàng giữ chặt Vu Hi lại, "Đừng xúc động, đừng xúc động, xúc động đánh người là sẽ hủy bỏ tư cách tham gia."

Động thủ đánh người sẽ hủy bỏ tư cách, kia cũng thật chính là mất nhiều hơn được.

Vu Hi đang lúc nổi nóng, Giản Vũ Tiệp khuyên bảo anh nghe không vào, vẫn là một bộ dạng muốn đánh người.

Giản Nhất Lăng tiến lên từng bước, đứng ở trước mặt Vu Hi, ngăn trở Vu Hi hành động.

Đồng thời thanh âm bình tĩnh mà nói với tuyển thủ của chiến đội [Vô tưởng tựa lãng] đứng ở đối diện.

"Phân cao thấp trên trận đấu, bên thua, phải công khai cúi đầu nhận lỗi."

Lời này không sai, nhưng mà người nói lời này..

Một chút khí thế đều không có!

Bộ dáng như trẻ con tức giận, làm sao thể hù dọa người khác đây?

Có người thậm chí còn nở nụ cười.

Địch Quân Thịnh híp đôi mắt, đi lên phía trước, đứng bên cạnh Giản Nhất Lăng, trong ánh mắt lạnh thấu xương lộ ra một chút khinh miệt.

"Ai có ý kiến đối với lời nói vừa rồi?" Địch Quân Thịnh dùng ánh mắt đảo qua những người đang có ý cười trước mặt.

Mà vệ sĩ của anh đang đứng ở nơi khác cũng bắt đầu tiến đến.

Lời nói của tiểu cô nương nghe như lời nói giỡn, nhưng mà người nam nhân này thì không phải.

Ánh mắt của anh rất lạnh lại kiêu ngạo, đồng thời còn toát ra vẻ lạnh lùng.

Vẻ mặt mọi người rõ ràng thay đổi, không ai đáp lại lời nói của Địch Quân Thịnh.

Địch Quân Thịnh quay đầu nói với Giản Nhất Lăng bên cạnh, "Bọn họ đều đáp ứng rồi, chờ xong trận đấu, sẽ tìm bọn họ tính sổ."

Tuy rằng những người đó không có trả lời, nhưng Địch Quân Thịnh đã thay bọn họ đáp ứng rồi.

"Ân."

Giản Nhất Lăng lên tiếng, sau đó nói với Vu Hi ở đằng sau, "Không cần cãi nhau với bọn, không đáng, trở về."

Ngữ khí mang theo vài phần mệnh lệnh.

Vu Hi thậm chí còn cảm giác bên trong còn có vài phần quyết đoán.

Mặc kệ như thế nào, lúc này Vu Hi cũng đã bình tĩnh, quả thật không đáng để cãi nhau.

Vì thế bốn người rời khỏi khán đài thi đấu, không hề để ý tới những người đó.

Chờ đến lúc không còn thấy được bóng dáng của nhóm người Giản Nhất Lăng.

Người thanh niên vừa mới bị kinh sợ kia lại thấp giọng mắng, "Mẹ nó, có tiền là giỏi sao, có vệ sĩ đi theo là giỏi sao!"

Đồng đội của anh ta khuyên giải, "Quên đi quên đi, đừng theo chân bọn họ chấp nhặt, đến lúc ra thi đấu phân cao thấp, chúng ta lúc đó đánh bọn họ, có thể ngược bọn họ thảm bao nhiêu liền ngược bấy nhiêu, không phải là báo thù được rồi sao?"

###

Thi đấu offline bắt đầu ngày thi đấu đầu tiên, chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] đấu với một chiến đội đến từ nước ngoài.

Chiến đội nước ngoài lúc trước thi đấu online, có một số tuyển thủ vừa thi đấu vừa phát trực tiếp, cho nên có rất nhiều người đã biết thực lực của họ.

Hơn nữa còn có không ít người đánh giá chiến đội này có tiềm lực lấy chức quán quân.

Chiến đội dựa vào việc bỏ tiền ra để mua danh ngạch gặp được chiến đội thực tài dũng mãnh, trận quyết đấu này nhất định không đẹp, nhưng nhất định đủ phấn khích.

Bảng cá cược trên mạng, tỉ lệ dự đoán chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] thắng đã rất cao tới một ăn mười.

Chiến đội còn chưa có lên sân khấu, bình luận trên sóng trực tiếp đã muốn oanh tạc.

[Ngày đầu tiên liền cùng chiến đội mạnh so đấu, có kíƈɦ ŧɦíƈɦ không? ]

[Chờ mong cuộc thảm sát.]

[Các người cứ bôi đen tiếp đi, càng bôi đen bọn họ càng nổi tiếng, kết quả bọn họ lại càng đắc ý, các người có tin hay không? ]

[Người như thế chính là không biết xấu hổ, không sợ bị mắng, không sợ bị bôi đen, vừa muốn nổi danh, vừa muốn nhân khí.]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 409


Cả hai chiến đội bắt đầu vào bàn thi đấu.

Bốn người của chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] đồng thời xuất hiện ở trước mặt khán giả.

Bọn họ mặc đồng phục của đội, Giản Nhất Lăng vẫn mặc váy ngắn xếp li ngày hôm qua.

Địch Quân Thịnh, Giản Nhất Lăng, Giản Vũ Tiệp cùng Vu Hi bốn người giá trị nhan sắc đều rất cao, đứng trước khán đài, thập phần bắt mắt.

Người xem ở hiện trường có một bộ phận phản ứng nhiệt liệt, có nữ sinh trực tiếp phát ra âm thanh "Wow wow".

Trên màn hình trực tuyến, người xem phản ứng cũng rất lớn.

[Wow wow wow, đẹp trai quá đi! Giá trị nhan sắc này, nước miếng của ta đều rớt xuống dưới.]

[Người thanh niên đứng đầu là ai? Lạnh lùng và ngầu quá, cái mặt này, trời ơi, đây là ngôi sao đi thi đấu sao? ]

[Wow, lúc trước nhìn ảnh chụp, cảm thấy được là đẹp, hiện tại nhìn qua màn hình trực tuyến mới phát hiện là quá đẹp a!]

[Tiểu loli thật là đáng yêu a! Nhưng thế nào còn thấy có điểm nhìn quen mắt, lúc trước giống như đã nhìn thấy ở nơi nào a.]

[Tôi cũng có điểm nhìn quen mắt, lúc trước nhìn ảnh chụp chỉ nhìn thấy sườn mặt nên không cảm thấy được, hôm nay thấy toàn bộ khuôn mặt cảm thấy được rất giống em gái của Tạ Mân Vũ thành viên của nhóm Jupiter a.]

Một nhóm người hâm mộ nhan sắc của bốn người tràn qua màn hình chiếu trực tiếp, chuyện này càng khiến cho nhiều người bất mãn.

[Đây là thi đấu thể thao điện tử, cũng không phải nơi để so giá trị nhan sắc, mấy con chó đam mê nhan sắc có thể lăn!]

[Thật là, trò chơi thi đấu thể thao lại loạn rồi, muốn theo đuổi ngôi sao thì các người đi tìm ở giới giải trí được không? ]

[Giới giải trí xem mặt còn chưa tính, hiện tại thi đấu thể thao điện tử cũng như vậy, thật sự là ghê tởm.]

[Đều là mấy nữ mê trai não tàn, chỉ muốn vồ lên nam nhân [nôn mửa] .]

[Mục tiêu của mấy người này đã đạt được rồi, ỷ vào chính mình có vài phần giá trị nhan sắc, bỏ tiền ra cấp cho mình một cơ hội rạng rỡ như vậy, hiện tại tốt rồi, tất cả mọi người đều thấy được, hấp dẫn nhân khí, còn có một đám ngốc nghếch nhìn mặt mê trai l**m cẩu, quay đầu lại liền thu hút được một mớ fan hâm mộ, là có thể bắt đầu phát hồng rồi.]

Mấy lời mắng chửi rất nhanh liền đánh bay những lời ca ngợi giá trị nhan sắc.

Mạc Thi Vận cũng ở trên máy tính xem trực tiếp.

Nhìn thấy hình ảnh xuất hiện ở trung tâm là Giản Nhất Lăng, trong ánh mắt Mạc Thi Vận là khinh miệt cùng với trào phúng.

Trong chương trình thực tế, Giản Nhất Lăng đã trở nên nổi bật.

Hiện tại lại muốn ở trên trận thi đấu "trùng tộc xâm lấn" biểu hiện một phen sao?

Mạc Thi Vận mở ra phần trò chuyện trực tiếp, các cuộc nói chuyện trước đó đều nói về chiến đội "thịnh khí lăng nhân" dùng tiền để mua danh ngạch tham dự.

Mạc Thi Vận chuyển cho người nọ một khoản tiền, ghi chú: [Kiểm soát tiết tấu bình luận trực tiếp là một phần, trọng điểm là tập trung vào Giản Nhất Lăng.]

[Được, không thành vấn đề, đảm bảo ngài vừa lòng.]

Sau đó Mạc Thi Vận lại chuyển giao diện máy tính về lại phòng phát sóng trực tiếp.

Rất nhiều bình luận mắng chửi Giản Nhất Lăng xuất hiện trên phòng phát sóng trực tiếp.

Mắng cô không biết xấu hổ, mắng cô xen lẫn vào trong một đám nam nhân thối không biết xấu hổ, ngay cả bộ đồ hôm nay cô mặc cũng có một đống bình luận mắng chửi.

Trong lúc mọi người còn đang mắng chửi, tuyển thủ hai bên chiến đội đã được giới thiệu xong.

Ở hiện trường, dưới sự quan sát của trọng tài và khán giả, cuộc thi đấu bắt đầu.

Ghế của Giản Nhất Lăng được điều chỉnh một hồi lâu cô mới lên ngồi vào.

Trận đấu chính thức bắt đầu.

Hai chiến đội tiến vào trong bản đồ trò chơi.

Giao diện trò chơi xuất hiện trên màn hình lớn.

Ngoài bản đồ lớn còn có tám màn hình nhỏ, thể hiện góc nhìn cũng mỗi tuyển thủ tham gia trận đấu.

Lúc này mọi người đều chú ý nhiều vào Giản Nhất Lăng.

[Đến đây đến đây, nói đến chuyện cũ, trò hay trên sân khấu, nợ nần cũ hôm nay lập tức sẽ được giải quyết khoái hoạt.]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 410


[Đến xem tiểu loli thao tác "phấn khích" đi, ta đại khái cũng có thể biết đích cuối của trò chơi này là nơi nào.]

[Ta nói không phải chứ, loại tiểu nữ sinh này căn bản là sẽ không chơi được, các cô ấy chỉ biết quần áo đẹp, chỉ biết bán manh.]

Mọi người một bên đánh ra bình luận, một bên xem trực tiếp.

Trên giao diện bản đồ, Giản Nhất Lăng thao tác hình tượng nhân vật loli đi lại trên bản đồ trò chơi.

Cô đi thập phần nhanh nhạy, trò chơi mới vừa bắt đầu, liền bắt đầu đi sâu vào vùng rừng rậm không biết trước được nguy hiểm.

Mà đồng đội của cô lại ở khoảng cách rất xa.

[Mau nhìn, cô ta bắt đầu hướng tới đám trùng tộc rồi, ha ha ha ha, ngay cả vị trí an toàn cơ bản nhất cũng không biết, thật sự là buồn cười, cảm giác chưa đầy hai phút cô ta sẽ lạnh sống lưng!]

[Chưa từng thấy có ai như vậy, tham gia thi đấu thật là xấu hổ, trời ạ, thật sự nhìn không nổi.]

[Tôi so với cô ta còn mạnh hơn.]

[Ha ha ha ha, tôi cũng chơi ở trình độ này, cơm tôi ăn, đã rất no rồi.]

Bình luận liên tục phát ra, nhưng mọi người lại cảm thấy được có điểm không thích hợp.

[Không phải a, tôi như thế nào cảm thấy được vị trí cô ấy đứng không tệ lắm a? ]

[Xem ra thật sự cũng không tệ lắm, sẽ không là ảo giác đi? ]

Còn đang nghi hoặc, trên màn hình đột nhiên b*n r* tin tức tiêu diệt.

Không phải người nào khác, người vừa mới tiêu diệt chính là Giản Nhất Lăng mà bọn họ đang nghi ngờ.

[Chết tiệt, giết một con!]

[Không đúng, là hai con, hai con cùng bị tiêu diệt, khoảng cách thời gian không vượt qua mười giây đồng hồ, được tính là song sát!]

Song sát, điểm tích phân liền nhân lên.

Vô tình tiêu diệt một con, có thể nói là trùng hợp, nhưng đó là song sát, không thể nói là trùng hợp được?

Điều này khác xa với dự đoán của dân mạng.

[Ai có thể nói cho tôi biết một chút, đây là chuyện gì xảy ra? ]

[Tiểu loli này kỹ thuật bắn súng chuẩn tốt a! Vừa rồi tiêu diệt là bắn vào đầu nha!]

[Tôi đi, nhìn vị trí di chuyển kìa, tôi như thế nào cảm giác cô ấy tiêu diệt trùng tộc giống như là đi dạo? ]

[Không đúng không đúng, không phải nói danh ngạch của chiến đội bọn họ là dùng tiền mua sao? Nội dung diễn biến sao không quá đúng vậy? ]

Mọi người còn đang khiếp sợ khi thấy Giản Nhất Lăng một lần tiêu diệt hai con.

Trên màn hình lại b*n r* tin tức tiêu diệt của một đồng đội của Giản Nhất Lăng.

Là Địch Quân Thịnh, anh vừa hoàn thành tam sát.

Tam sát, điểm liền nhân gấp nhiều lần.

Sau đó đến Giản Nhất Lăng lại hoàn thành một lần song sát.

Hai người hành động riêng lẻ, tự mình chiến đấu, thoạt nhìn không giống như hai người bọn họ đang thi đấu với người khác, càng giống như là hai người bọn họ cạnh tranh với nhau.

Sau đó hai đồng đội còn lại cũng đều là tự mình hoàn thành một lần tiêu diệt.

Trên màn hình không ngừng b*n r* tin tức tiêu diệt của bốn người trong chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] .

Tổng điểm của toàn đội tăng chóng mặt, tốc độ nhanh đến mức cả đối thủ và khán giả đều không ngờ tới.

Ở một bên khác, mọi người thấy chiến đội nước ngoài điểm tích phân còn không bằng một nửa của chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] !

[Cái tình huống gì a? Ai có thể đến giải thích một chút không? ]

[Chiến đội nước ngoài mạnh mẽ đâu? Ngược đến chết đâu? ]

[Đúng là ngược đến chết, nhưng mà bên ngược và bên bị ngược lại đảo ngược!]

[Ha ha ha ha, giải thích cái gì, nói người ta là mua danh ngạch đó, mấy người có bị vả mặt không? ]

[Ta dựa vào! Vì vậy mọi chuyện bị đảo ngược à? Mấy cái tin tức trước kia là bịa đặt sao? ]

[Ta đi, quỷ ma nào nói chiến đội kia là mua danh ngạch? Ra đây lão tử đánh cho một trận!]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 411


Hướng bình luận hoàn toàn thay đổi.

Sự thật trước mặt, lời đồn không chịu nổi một kích.

Trước đây nào là hoạt động bôi đen, nào là kêu thuỷ quân, bịa đặt lời đồn rất thật.

Khi Giản Nhất Lăng bọn họ thể hiện ra thực lực đích thực, những thứ này liền bị đánh nát hoàn toàn.

Bọn họ không phải là chiến đội dùng tiền mua danh ngạch.

Bọn họ là có thực tài! Bọn họ là dựa vào năng lực của chính mình đánh đi lên!

Bọn họ muốn thao tác có thao tác, muốn ý thức có ý thức!

Bọn họ là số ít chiến đội trong nước lọt vào top hai mươi!

Ngôn luận trên mạng bắt đầu bảo vệ bọn họ, khen ngợi bọn họ.

Hơn nữa bắt đầu chỉ trích các bình luận nói xấu chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] trước đó.

Một số dân mạng trực tiếp chạy vào những tài khoản nói xấu [Thịnh khí lăng nhân] mua danh ngạch để lại bình luận công kích phía dưới, yêu cầu họ phải đứng ra giải thích.

Nhưng mà rất nhanh, những người đưa ra lời tố cáo đều xóa bỏ weibo.

Những người trước đây phun tào Giản Nhất Lăng, thậm chí dự đoán Giản Nhất Lăng sẽ biến thành trò cười cho mọi người cũng hoàn toàn không có ra tiếng nữa.

Nhiều nữ sinh lúc này đứng ra, vì nữ tuyển thủ duy nhất Giản Nhất Lăng lên tiếng.

[Là ai nói nữ sinh chơi không được trò chơi này? ]

[Vừa thấy nữ sinh đã nói không chơi được như mấy nhóm nam hãy mở to hai mắt ra mà nhìn cho rõ! Nữ sinh chúng tôi nếu chơi cũng rất giỏi, sẽ không thua kém nam nhân các người! Biết không? ]

[Dù cho có phấn nộn, cũng có thể làm lão đại!]

Người xem ở hiện trường cuồng nhiệt sau màn biểu diễn của chiến đội siêu mạnh này.

Có một số khán giả vốn đến tiếp ứng cho đội khác hiện tại sửa lại phụ đề tiếp ứng trên điện thoại di động của mình thành chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] .

Với những thao tác tuyệt vời của Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh xuất hiện trên màn hình lớn, đã có những làn sóng hò hét và cổ vũ tại hiện trường.

Tần Du Phàm cũng ở ngay tại hiện trường.

Hôm nay là trận đấu của Địch Quân Thịnh, cô ấy không có khả năng không đến.

Địch Quân Thịnh có biểu hiện như vậy, cô ấy một chút cũng không ngoài ý muốn.

Cô ấy vẫn đều biết anh ấy rất mạnh, phàm là chuyện gì anh ấy để tâm đối đãi, anh ấy đều có thể làm được rất tốt.

Chẳng qua anh ấy đối với hầu hết mọi chuyện đều không dậy nổi hứng thú gì.

Nhưng mà biểu hiện của Giản Nhất Lăng lại khiến cô hoàn toàn thật không ngờ đến.

Giản Nhất Lăng cư nhiên chơi loại trò chơi FPS này lại tốt như vậy? Cư nhiên có thể cùng Địch thiếu cân sức ngang tài?

Nhìn cô ấy bên ngoài so với hình tượng hiện tại hoàn toàn không giống nhau.

Tần Du Phàm phát hiện chính mình phía trước thật sự đã xem thường Giản Nhất Lăng.

Cho nên Địch thiếu cự tuyệt cô tặng chiến đội, nguyên nhân căn bản là chính chiến đội bọn họ đã lọt vào top hai mươi đội mạnh, không cần người khác phải cho nữa.

Không biết vì cái gì, biết được đáp án này Tần Du Phàm ngược lại thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Nếu Địch thiếu bởi vì Giản Nhất Lăng cùng anh ấy chơi trò chơi mới được anh ấy đối đãi đặc biệt, Tần Du Phàm cũng có thể tiếp nhận được.

Mạc Thi Vận nhìn trên sóng trực tiếp, vẻ mặt theo trầm dần theo nội dung trên màn hình.

Lúc này, người vừa liên lạc với cô cũng nhắn cho cô một tin nhắn.

[Tiền của ngài không dễ kiếm, nay gió đã đổi chiều, ngài có cố ép cũng vô ích.]

Phía trước có bôi đen, tiết tấu kia còn có thể mang.

Hiện tại người ta đã tẩy trắng, còn đăng những cái bôi đen như thế này, người xem khác cũng không ngốc.

Mạnh mẽ bôi đen không chỉ có không thể đạt được hiệu quả, ngược lại sẽ bị người khác phát hiện là thuỷ quân, đến lúc đó kết quả lại đi ngược lại.

Mạc Thi Vận ở giới giải trí lăn lộn một đoạn thời gian như vậy, tự nhiên biết đạo lý này.

[Trước dừng lại.]

[Được, mong có cơ hội hợp tác lần sau.]

Đêm đã thực sự tàn.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 412


Thi đấu vẫn còn tiếp tục.

Trận chiến khốc liệt đang diễn ra, khán giả chú ý nhất chính là Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh bên kia.

Hai người này ngay từ đầu là từng người chiến đấu, nhưng mà sau đó, độ khó thăng cấp, hai người bắt đầu có phối hợp.

Ở giữa hai người cơ hồ không có nói chuyện gì với nhau, nhưng mà thập phần ăn ý, hai người đánh yểm trợ cho nhau, cùng nhau giết địch.

Chỉ hai phút thời gian ngắn ngủi, đánh chết mười tên Trùng tộc.

Hiện trường người xem nhiệt huyết sôi trào.

Đợt thao tác này thật sự là quá trơn tru!

"Ngọa tào!" An Dương đang xem phát sóng trực tiếp kích động mà chụp mạnh lên bàn, "Đại tỷ cũng quá soái đi!"

Tiểu đệ theo An Dương cũng hoan hô, "Đúng đúng đúng, đại tỷ siêu cấp soái! Không biết người cùng đại tỷ chiến đấu là ai? Cư nhiên cũng mạnh như đại tỷ, thập phần ăn ý!"

"Mày nói câu đó không thấy vô nghĩa sao?" An Dương tỏ ra ghét bỏ mà trừng mắt nhìn tên tiểu đệ một cái, "Đồng đội của đại tỷ có thể không lợi hại sao? Không lợi hại sao có thể làm đồng đội của đại tỷ chúng ta được chứ?"

"Đúng đúng đúng, Dương ca anh nói đúng!"

"Vậy mày thất thần làm gì, tổ chức chương trình tiếp ứng cho đại tỷ đi!"

"Đúng đúng đúng."

Tiểu đệ trong lòng chửi thầm, Dương ca hiện tại thân phận thật sự có điểm khó hiểu, trong chốc lát làm cho người ta nghĩ như một bà mẹ già, trong chốc lát cho người ta thấy là một fan cuồng nhiệt.

Sau này phải nói với đại tỷ, vị trí trưởng đoàn fan liền cho Dương ca bọn hắn ngồi là xong.

Không ít các bạn học sinh của Thịnh Hoa cao trung cũng xem phát sóng trực tiếp giống như An Dương.

Nhìn thấy bạn học của mình biểu hiện xuất sắc như vậy, bọn họ cũng sôi nổi bình luận.

[Lăng thần đến bay lên!]

[Đại tỷ, chúng tôi đều là tiểu đệ của cô a!]

[Lăng thần quá bạo đi a!]

Mọi người kích động vạn phần mà nhìn chiến đội Giản Nhất Lăng bọn họ đại sát, thật giống như chỉ có bọn họ thi đấu mà thôi.

###

Trận thi đấu đầu tiên kết thúc, chiến đội nước ngoài mà lúc trước mọi người đánh giá cao đã bị chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] lấy điểm số cao nghiền áp.

Thời điểm kết thúc, khán giả sôi nổi vây đến trước khán đài, muốn các tuyển thủ ký tên.

Nhưng mà còn chưa tới gần, đã bị một đám vệ sĩ cao lớn khí thế dọa người dọa cho lui xuống.

Khác với những vệ sĩ bình thường, những người vệ sĩ này đều là một đám người to lớn khoẻ mạnh như trâu, đứng chắn ở phía trước, giống như là một tòa núi không cao không thể vượt qua.

Bốn người Giản Nhất Lăng dưới sự bảo vệ của các vệ sĩ, thuận lợi mà rời khỏi sàn thi đấu.

Sau khi có kết quả thi đấu, đề tài chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] thắng lợi, cùng với đề tài nữ tuyển thủ duy nhất Giản Nhất Lăng đều chạy nhanh lên hot search.

Cùng lúc đó càng có nhiều người tìm kiếm các chương trình mà lúc trước Giản Nhất Lăng đã tham gia.

Sau đó mọi người phát hiện, nữ tuyển thủ duy nhất này chính là em gái thông minh của Tạ Mân Vũ thành viên của nhóm Jupiter.

[Lúc trước khi xem chương trình thực tế này liền cảm thấy Lăng muội siêu cấp cường đại, rất có sách lược rất có đầu óc, năng lực động thủ cũng mạnh, không nghĩ tới cô ấy chơi trò chơi cũng lợi hại như vậy!]

[Tôi thật sự là fan hâm mộ, Lăng muội thật sự quá tuyệt vời!]

Mọi người còn không biết tên đầy đủ của Giản Nhất Lăng.

Khi tham gia chương trình thực tế, lúc Tạ Mân Vũ giới thiệu cô chỉ nói là Lăng muội.

Hiện tại tham gia "Trùng tộc xâm lấn" ban tổ chức giải thi đấu, đối với bên ngoài dùng chính là tên trong trò chơi của cô, J10.

Mà cho dù không biết tên đầy đủ của Giản Nhất Lăng, họ cũng không ngại trở thành fan của cô.

Nhưng Giản Nhất Lăng không có Weibo, vì thế mọi người đều chạy tới phía dưới Weibo Giản Vũ Mân.

Làm cho Giản Vũ Mân tức giận đến mức công khai phát Weibo bảo mấy người đó mau mau thoát fan.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 413


Giản Nhất Lăng đi ra khỏi sân thi đấu, di động nhận được tin nhắn ghi chú tên người gửi là [Nữ lão bản xinh đẹp] .

[Dr. F. S, việc cô muốn tôi điều tra giúp cô đã xong rồi, tư liệu đều đã gửi cho cô.]

Mấy ngày trước Giản Nhất Lăng đã liên hệ với người này để giúp cô tìm một ít tư liệu, hiện tại người này đã gửi cho Giản Nhất Lăng.

[Cảm ơn.]

[Cô cùng tôi khách khí cái gì, có yêu cầu gì, cứ việc nói là được, ngoài ra còn nói với cô chuyện này, người lần trước từng có xung đột với cô, Mạc Thi Vận, cô ta gần đây muốn quay một bộ phim điện ảnh có chi phí đầu tư lớn, nhà đầu tư đứng sau chính là Hà Yến, nếu tôi đoán không sai, Hà Yến hẳn là thím hai của cô? Cách đây ba mươi năm, lúc bà ta gả cho chú hai của cô truyền thông cũng đưa tin khá nhiều.]

Hiện tại người trẻ tuổi rất ít người biết Hà Yến, nhưng vào những năm đó, Hà Yến cũng từng có thời kỳ rất nổi tiếng.

[Ân.]

[Ai, tuy rằng đã sớm biết cô sẽ không có cái gì hứng thú đối với chuyện này, nhưng tôi như cũ cảm giác thấy thương tâm~~đúng rồi, bộ dáng lúc cô thi đấu rất soái a, tôi rất thích~]

Giản Nhất Lăng tự động bỏ qua nửa sau của câu nói kia, click mở tư liệu mà đối phương gửi cho mình.

Là một ít tư liệu liên quan đến Giản Vũ Bác.

Giản Nhất Lăng muốn biết rõ mục đích cùng động cơ của Giản Vũ Bác, lúc đó mới tìm biện pháp hữu hiệu nhất để giải quyết vấn đề.

Trước mắt Giản Nhất Lăng từ trong miệng Địch Quân Thịnh đã biết chuyện ở bên ngoài của Giản Vũ Bác mấy năm gần đây.

Anh ấy ở bên ngoài đã có sự nghiệp của chính mình, tuy rằng trước mắt còn không có địch lại toàn bộ Giản gia, nhưng mà lấy năng lực của anh, tương lai còn có chỗ phát triển.

Điều này cũng chứng thực nội dung những giấc mơ của cô.

Nhưng mà dựa theo phát triển trong cốt truyện nguyên tác, vào năm Giản Nhất Lăng mười lăm tuổi này Giản gia cũng không có chuyển giao đến tay Giản Vũ Bác.

Chuyện biến động tài sản cụ thể như thế nào trong nguyên tác không có đề cập đến, chỉ là lấy cách nhìn của Mạc Thi Vận tiến hành miêu tả, chỉ đề cập đến Giản Duẫn Thừa là người quản lý sản nghiệp của Giản gia.

Lúc Giản Nhất Lăng thu hồi di động, Vu Hi đứng bên cạnh vừa vặn thoáng nhìn thấy cái tên ghi chú [Nữ lão bản xinh đẹp] .

Vì thế Vu Hi tò mò hỏi Giản Nhất Lăng, "Lăng thần, em ghi chú tên anh là cái gì?"

Giản Nhất Lăng mở ra danh bạ của mình, để Vu Hi chính mình xem.

Vu Hi nhìn thấy sáu chữ cái cực to, [Cương thương giới cang bá tử] (tạm dịch: Cậu nhóc khiên súng mạnh mẽ (bạn nào có cách dịch hay hơn góp ý giúp nhé))

Vu Hi muốn khóc, "Lăng thần anh đã sửa ID trò chơi, em cũng sửa tên ghi chú của anh một chút đi! Vu Hi ca ca, Hi ca ca, ca ca nhà bên, hay cái tên nào đó dễ nghe hơn đi!"

Giản Vũ Tiệp bên cạnh vô tình mà cười nhạo Vu Hi, "Ai biểu cậu lúc trước đặt cái tên như vậy."

Bị Giản Vũ Tiệp trào phúng Vu Hi vội vàng liếc mắt nhìn tên ghi chú mà Giản Nhất Lăng ghi chú Giản Vũ Tiệp trong danh bạ.

Kết quả thất vọng phát hiện, Giản Nhất Lăng ghi chú Giản Vũ Tiệp là [Vũ Tiệp ca ca] .

Không có gì mới, ╭ (╯^╰) ╮

Vu Hi lại tò mò hỏi Giản Nhất Lăng, "Lăng thần, Thịnh gia ghi chú là cái nào?"

Giản Nhất Lăng ngón tay chỉ chỉ.

Vu Hi theo phương hướng ngón tay chỉ vào nhìn qua, chỉ nhìn thấy bốn chữ, [Hảo đa thái dương] . (tạm dịch: Thật nhiều ánh mặt trời)

Vu Hi khó hiểu, "Lăng thần, vì sao ghi chú Thịnh gia là [Hảo đa thái dương] ?"

Địch Quân Thịnh ở bên cạnh nghe, khóe miệng cong lên, biểu tình có chút xấu xa, "Cậu đây là đang khinh bỉ tên của gia?"

Giản Vũ Tiệp hừ hừ, đẩy Địch Quân Thịnh ra, kéo theo Giản Nhất Lăng, "Em gái, chúng ta đi ăn cái gì đi."

Nhìn thấy Địch Quân Thịnh đối với em gái nhỏ lộ ra nụ cười xấu xa Giản Vũ Tiệp liền cảm thấy không thoải mái.

Loại người này trừ bỏ cùng nhau chơi trò chơi, những thời điểm khác liền không nên ở cạnh nhau làm gì.

Vu Hi vẫn là ngốc, "Không phải, Thịnh gia cậu thấy liền đã hiểu sao? Vì sao tôi còn chưa hiểu rõ? Tôi như thế nào lại cảm giác tôi và các cậu không ở cùng một kênh vậy?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 414


Buổi tối trở lại khách sạn, mọi người đều về phòng của mình để nghỉ ngơi, ngày hôm sau còn cùng chiến đội khác thi đấu.

Trong phòng Địch Quân Thịnh, vệ sĩ báo cáo.

"Thịnh gia, gần đây có một nhóm người của tổ chức quốc tế cùng chúng ta không sai biệt lắm đã đến thành phố Thông Hải, lúc trước bọn họ ở thành phố Hằng Viễn, chúng ta còn có thể hoài nghi là trùng hợp, nhưng hiện tại lại đi theo chúng ta tới đây, rất khó làm người ta không thể nghi ngờ có phải hướng tới ngài hay không."

Địch gia gây thù chuốc oán không ít, muốn xuống tay đối với người của Địch gia cũng không ít.

Địch Quân Thịnh híp mắt, không phản ứng gì.

Một câu cũng lười nói.

Chuyện như vậy trong quá khứ đã không biết phát sinh qua bao nhiêu lần.

Anh luôn luôn đều không thấy sao cả, mấy người muốn đối với anh động thủ, vậy cứ thử động đi.

Vệ sĩ cũng quen với phản ứng thờ ơ của Địch Quân Thịnh.

Địch Quân Thịnh không coi trọng, nhưng bọn họ không thể không coi trọng, cho nên bọn họ trước tiên đã thông báo cho Địch nhị gia.

Địch nhị gia đã điều động thêm nhiều vệ sĩ đến thành phô Thông Hải này.

###

Hà Yến thẳng đến khi bộ phim điện ảnh được khởi quay mới biết được chính mình thế nhưng là nhà đầu tư đứng phía sau.

Hơn nữa đã thế chấp tài sản vay hai trăm triệu để quăng vào đây!

Tài sản thế chấp chính là căn biệt thự mà bọn họ hiện tại đang ở, cùng với cổ phần mà bà sở hữu của Giản gia.

Hà Yến đều phát ngốc.

Bà đem tài sản của mình giao cho Giản Vũ Bác xử lý, là muốn anh ấy giúp bà tiền sinh ra tiền.

Đầu tư phim điện ảnh xác thật là một con đường sinh tiền không tồi, nhưng mà rủi ro quá lớn, một khi không cẩn thận liền có khả năng lỗ sạch vốn.

Đặc biệt là loại phim điện ảnh có chi phí đầu cao như vậy.

Càng làm cho Hà Yến không yên tâm ngoài kịch bản còn có dàn diễn viên của bộ phim điện ảnh này.

Kịch bản cư nhiên là đề tài chiến tranh cổ đại, trong đó lúc nào cũng có cảnh hai bên quân đội với hàng ngàn vạn người chiến đấu với nhau.

Diễn viên tất cả đều là diễn viên lưu lượng cao, thù lao đóng phim cao đến muốn chết.

Hơn phân nửa chi phí đầu tư đều là ở thù lao đóng phim của diễn viên.

Đã từng là diễn viên Hà Yến vừa thấy loại kịch bản cùng với danh sách diễn viên này bà liền cảm thấy không đáng tin cậy.

Càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, Hà Yến đã tìm đến phòng khách sạn của Giản Vũ Bác.

Bà muốn gặp anh ấy, nhưng lại bị chặn ở ngoài cửa.

"Các người đang làm gì? Tôi là mẹ nó!"

Hà Yến vốn dĩ liền gấp, bị mấy người vệ sĩ không có nhãn lực ngăn cản đường đi, càng làm giận sôi máu.

Bà tới gặp chính con trai của mình, cư nhiên có người dám ngăn không cho bà đi vào!

"Thật xin lỗi thưa bà, ông chủ chúng tôi đã nói, hiện tại ông ấy không gặp khách."

"Nó không gặp khách, nhưng tôi không phải là khách! Các người chẳng lẽ không phân biệt được sao?" Hà Yến tức giận.

Vũ Bác như thế nào lại thuê mấy người vệ sĩ như vậy?

Vệ sĩ không dao động, như cũ ngăn ở cửa, một chút ý muốn mở cửa cũng đều không có.

Hà Yến lấy di động ra gọi cho Giản Vũ Bác.

Hơn nửa ngày cũng không có người tiếp.

Hà Yến trong lòng tức giận càng tăng lên.

Hà Yến trực tiếp tìm người của khách sạn, yêu cầu bọn họ giúp bà mở cửa.

Người của khách sạn cho biết phải tôn trọng ý kiến của khách hàng, cho dù là mẹ của khách hàng, cũng không có quyền yêu cầu bọn họ mạnh mẽ mở cửa.

Ngay lúc Hà Yến tức giận đến muốn phá cửa ra, thì cửa phòng mở.

Sau khi cửa mở, Hà Yến thở phì phò mà vọt vào trong.

Thấy được Giản Vũ Bác đang ngồi ở cửa sổ sát đất đằng trước.

Mặc một thân quần áo ở nhà, khuôn mặt không có biểu tình gì, cả người đều lộ ra hơi thở xa cách lạnh nhạt.

Trước mặt anh bày bàn cờ, trên bàn cờ đã thả không ít các quân cờ đen trắng.

Nhưng người hạ cờ cũng chỉ có mình anh.

Sự xuất hiện của Hà Yến cũng không có ảnh hưởng đến anh, đầu anh cũng không có nâng lên, một cái liếc mắt cũng đều không có cho Hà Yến.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 415


"Con rốt cuộc sao lại thế này? Mẹ gọi điện thoại con không tiếp, gọi cửa cũng không mở!" Hà Yến thở phì phò chất vấn Giản Vũ Bác.

"Lúc con chơi cờ không thích người khác quấy rầy." Giản Vũ Bác trả lời.

"Con.. mẹ là mẹ con!"

"Mẹ đến có chuyện gì?" Giản Vũ Bác đạm mạc dò hỏi.

Tầm mắt như cũ ở trên bàn cờ, ngón trỏ mảnh dài cùng ngón giữa nhấc một quân cờ đen, đang chuẩn bị đặt xuống.

Giản Vũ Bác thái độ lạnh nhạt như vậy làm sự tức giận của Hà Yến bị chặn lại ở ngực, phun không ra được nuốt xuống cũng không xong.

"Vũ Bác, mẹ hỏi con, con lấy toàn bộ tài sản sở hữu của mẹ đi đầu tư vào một bộ phim có khả năng thua lỗ rất lớn là vì lý do gì? Và vì cái gì con muốn tìm Mạc Thi Vận làm nữ chính bộ phim này?"

"Cô ta là người mà mẹ nhìn trúng." Giản Vũ Bác trả lời.

"Con.. mẹ.. mẹ khi nào nói qua mẹ xem trọng cô ta?"

"Tài nguyên đều cho cô ta."

"Kia.. đó là hai chuyện khác nhau!" Hà Yến lại tức giận, "Mẹ nói con cung cấp tài nguyên cho cô ta, trợ giúp cô ta nổi tiếng, nhưng chưa nói cô ta.."

"Không xem trọng, vì sao phải đầu tư nhiều như vậy." Giản Vũ Bác nói chuyện như là một người máy không có cảm tình.

"Đây là chuyện quái quỷ gì vậy!" Hà Yến biểu tình cực kỳ khó coi, "Tóm lại, con đã nói muốn giúp mẹ nắm được tài sản của Giản gia! Con cũng không thể đánh mất tiền của mẹ như vậy, con nhanh chóng dừng quay bộ phim điện ảnh này lại đi!"

"Thời gian đã muộn." Giản Vũ Bác nhàn nhạt mà nói bốn chữ.

Nghe thấy bốn chữ này, Hà Yến cảm giác chính mình huyết áp tăng cao, "Vũ Bác, con đi một nước cờ này, là hại chết mẹ đó! Con như vậy còn như thế nào có thể cùng Giản Duẫn Thừa so đấu?"

Dựa theo ánh mắt đầu tư như vậy, là hoàn toàn không thể so với Giản Duẫn Thừa.

Hà Yến tức khắc hối hận, bà không nên bởi vì một chút lợi nhỏ ban đầu mà đem tài sản của mình giao vào tay nó.

Nó có cái tâm tư muốn giúp bà nắm được tài sản của Giản gia là chuyện tốt.

Nhưng bà nên sớm ý thức một chút! Vũ Bác vẫn luôn chơi cờ! Chuyện đầu tư nó căn bản là không hiểu!

Lúc trước có thể làm được như vậy chỉ do vận khí tốt!

Hà Yến hít sâu một hơi, "Mẹ mặc kệ, chuyện này cần thiết phải cứu lại, đó là tâm huyết của mẹ nhiều năm như vậy! Đặc biệt còn có cổ phần của mẹ, tuyệt đối không thể ném được!"

"Bất động sản, sau khi kết hôn ba cho mẹ; cổ phần, sau khi kết hôn ông nội cho mẹ, đây là tâm huyết?"

Hà Yến nghẹn lời.

Phần lớn tài sản hiện tại của bà xác thật đều là do Giản gia cấp cho.

Mà tiền bà trước kia thời điểm còn làm diễn viên kiếm được, mấy năm nay đã sớm tiêu xài hết rồi, bằng không cũng sẽ không tham ô tiền của quỹ từ thiện gia tộc.

Hà Yến hỏi lại Giản Vũ Bác, "Con hiện tại là có ý tứ gì? Con đây là đang trào phúng mẹ con sao? Con đánh mất tài sản của mẹ là có lý do?"

Giản Vũ Bác chậm rãi rơi xuống một quân cờ, sau đó mới quay đầu nhìn về phía Hà Yến.

"Con đáp ứng mẹ, sẽ giúp mẹ nắm được Giản gia, liền sẽ không nuốt lời."

Những lời này làm Hà Yến nguôi giận không ít, nhưng bà như cũ không cách nào tiêu tan, "Vũ Bác, con chịu giúp mẹ, mẹ thật cao hứng, nhưng mà con dùng phương pháp này thật sự không đáng tin cậy! Bộ phim điện ảnh này thật sự thực dễ dàng bị lỗ vốn!"

"Mẹ không có lựa chọn." Giản Vũ Bác nói.

Hà Yến nguyện ý hoặc là không nguyện ý, sự tình đều đã xảy ra.

Cung tên đã bắn thì không thể thu lại, toàn bộ tài sản của bà đã thế chấp ra ngoài.

Nếu bộ phim điện ảnh này thua lỗ, như vậy tài sản của bà cũng sẽ bị ngân hàng lấy mất.

"Được, được rồi, vậy con tốt nhất cầu nguyện bộ phim điện ảnh này có thể thuận lợi, bằng không ngôi nhà mà con sống từ nhỏ, cổ phiếu của mẹ cũng đều không còn! Tiền của mẹ về sau đều là của các con, con hiện tại đang hố chính là tiền của con có biết hay không?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 416


Hà Yến mất bình tĩnh trong chốc lát sau đó lại đỏ con mắt nói với Giản Vũ Bác, "Mẹ là cỡ nào hy vọng mấy người các con có thể đều có tiền đồ, có thể hỗ trợ công việc kinh doanh của gia đình, cho nên lúc trước mẹ mới buộc các con đi học ngành tài chính như vậy, nếu lúc trước con nguyện ý nghe lời mẹ nói, hiện tại cũng sẽ không đầu tư lung tung."

Giản Vũ Bác toàn bộ quá trình đều trầm mặc, không nói một lời.

Lời Hà Yến nói không làm cho anh có một chút cảm xúc nào.

Không có cảm xúc cũng không có phẫn nộ, chính là bình tĩnh như vậy mà nghe.

Thật giống như là một khán giả.

Người ở trong vở kịch, nhưng lòng ở bên ngoài vở kịch.

Thái độ này của Giản Vũ Bác làm cho Hà Yến mất bình tĩnh cả nửa ngày, một chút tức giận cũng không tiêu, ngược lại trong lòng càng thêm nghẹn muốn chết.

Chính là bà biết bà hiện tại cố gắng nói với Giản Vũ Bác cũng sẽ không thay đổi được cái gì.

Trước mắt bà chỉ có thể nghĩ cách bảo đảm bộ phim điện ảnh kia có thể thuận lợi quay hình, thuận lợi chiếu.

Nghĩ đến đây, Hà Yến vội vàng rời khỏi phòng Giản Vũ Bác, quay đầu đi liên lạc nhân mạch ở trong vòng của mình.

Bà muốn tận dụng khả năng mà vãn hồi tổn thất.

###

Giản Nhất Lăng tham gia thi đấu, chuyện kích động nhân tâm như vậy, nếu là ngày thường, Giản lão gia tử cùng Giản lão phu nhân nhất định ngồi canh, hơn nữa hứng thú bừng bừng mà theo dõi cái cuộc thi đấu này.

Hai người có khi còn sẽ tự mình chạy tới thành phố Thông Hải vì cháu gái của mình mà trợ uy.

Nhưng mà gần đây Giản gia đã xảy ra chuyện như vậy, Giản lão gia tử thật sự là không có cái tâm tình kia.

"Lão nhân gia, ông đừng quá lo lắng, ông xem công ty game kia của Duẫn Thừa hiện tại sinh động, lần này thi đấu giống như làm cũng rất náo nhiệt, hai ta tuổi cũng lớn, cố không được nhiều như vậy, Giản gia xí nghiệp không có, hai ta còn có bất động sản, không chết đói."

Lão phu nhân khuyên giải lão nhân gia nhà mình.

Giản lão gia tử thở dài nói, "Giờ này ngày này, nếu là một người ngoài làm cho Giản gia chúng ta lâm vào tình thế nguy hiểm như vậy, tôi không có lời nào để nói, nhưng mà người này lại là Vũ Bác.."

Chính cháu trai của mình muốn hủy công ty nhà mình, lão gia tử đau đớn trong lòng như là bị xuyên tim.

Bọn họ đều đến tuổi này, không cầu gì khác, chỉ mong trong nhà hòa thuận.

Nhị lão đang nói chuyện, điện thoại lão phu nhân vang lên, là Giản Nhất Lăng gọi tới.

Lão phu nhân vội tiếp điện thoại, "Bé ngoan, làm sao vậy? Có phải nhớ bà nội hay không? Muốn bà nội ngày mai qua đó với con hay không?"

Bé ngoan nhà mình rất ít khi xa nhà, tuy rằng lần này có Duẫn Mạch đi cùng bên người, lão phu nhân cũng không thực yên tâm.

"Không, không phải cái này." Giản Nhất Lăng có điểm không biết nên mở lời với lão phu nhân như thế nào, dừng một chút, sắp xếp lại từ ngữ một chút, "Bà nói với ông nội, con đã phát tư liệu, hữu dụng."

Loại chuyện chạm đến quan hệ gia đình này, Giản Nhất Lăng nói chuyện liền có điểm gập ghềnh.

Lão phu nhân vội nói với lão gia tử, "Bé ngoan nói đã gửi cho ông tư liệu, lão nhân gia ông, mau mở ra xem đi!"

Lão gia tử vẫn luôn ở trong thư phòng vì chuyện của Giản gia phát sầu, không có xem tin tức.

Sau khi lão phu nhân nhắc nhở, ông mới mở ra di động, thấy được cháu gái ngoan gửi tin tức cho ông.

Sau khi mở ra, lão gia tử chấn kinh rồi.

Này đó tư liệu..

Lão phu nhân thấy thế cũng nghiêng người qua tới, cùng lão gia tử nhìn nội dung, sau đó cũng lộ ra sự kinh ngạc.

Lão phu nhân mở loa, "Bé ngoan, mấy tư liệu này con từ đâu mà có?"

"Bạn con."

"Con hãy cảm ơn người bạn kia."

"Ân." Giản Nhất Lăng lên tiếng, tạm dừng một chút sau đó tiếp tục nói, "Chúng ta đem tiền đều đưa cho Vũ, Vũ Bác được không?"

Yêu cầu của Giản Nhất Lăng làm nhị lão đều dừng lại.

Bọn họ nhìn tư liệu trên tay, nghiêm túc mà suy nghĩ đề nghị này của Giản Nhất Lăng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 418


Chỉ cần trong nhà có thêm người, mặc kệ là đứa trẻ mới sinh, hay là con dâu mới vào cửa, hai vợ chồng già đều sẽ phân cho bọn họ cổ phần.

Nhưng lớn nhất vẫn nằm trong tay lão gia tử cùng lão phu nhân.

Giản Thư Hình cùng Giản Thư Hoằng trước mắt cũng chỉ có quyền quản lý công ty cùng một phần nhỏ cổ quyền.

Lão gia tử ký.

Ký vào giấy chuyển nhượng.

Giản Vũ Bác chính là cổ đông lớn nhất trong công ty của Giản gia.

Lão phu nhân bên cạnh nói, "Còn có một phần kia của em gái con, con bé hiện tại không có ở nơi này, chờ thêm hai ngày con bé thi đấu xong trở về, con lại qua đây một chuyến, con bé nói phần của con bé cũng đưa cho ngươi."

Giản Vũ Bác tạm dừng một chút.

"Con không cần của con bé."

Giản Vũ Bác cự tuyệt.

Sau đó cầm giấy chuyển nhượng cổ quyền của lão tử, lập tức rời khỏi thư phòng của lão gia tử.

Nhìn bóng dáng Giản Vũ Bác rời đi, lão phu nhân tràn đầy lo lắng mà nói, "Hy vọng chúng ta quyết định lần này là đúng đắn.."

###

Thời điểm ăn cơm buổi tối, mọi người ở trong khách sạn đều dùng cơm trong đại sảnh.

Đây là địa điểm mà ban tổ chức an bài cho mọi người.

Ngày hôm qua cùng thời điểm, Giản Nhất Lăng bọn họ đều ở trong phòng của mình dùng cơm không có xuống dưới.

Hôm nay mọi người cùng đến dùng cơm trong đại sảnh.

Tiến vào đại sảnh, ánh mắt của những người khác đều rơi xuống trên người mấy người.

Tràng thi đấu tiến hành ngày hôm nay, trận đấu của [Thịnh khí lăng nhân] với chiến đội nước ngoài không khỏi nghi ngờ là xuất sắc nhất.

Đến bây giờ nhiệt độ bàn tán về đề tài này ở trên mạng như cũ vẫn là trận đánh kia của [Thịnh khí lăng nhân] .

Nhân khí so với các chiến đội khác là cao hơn hẳn.

Tần Du Phàm cũng ở đây, cô ấy cùng chiến đội mà mình đầu tư cùng nhau tới ăn cơm.

Sau khi Tần Du Phàm nhìn thấy Địch Quân Thịnh, trực tiếp đi về hướng của anh.

"Địch thiếu." Tần Du Phàm nở nụ cười trên mặt, khí chất giỏi giang, biểu tình tự tin.

Địch Quân Thịnh vẫn là như cũ, đối với Tần Du Phàm nhìn như không thấy.

Tần Du Phàm cũng không cảm thấy xấu hổ, "Địch thiếu, chuyện lúc trước là tôi không đúng, không có biết rõ ràng liền muốn tặng cho anh phần lễ vật kia."

"Tự quyết định." Địch Quân Thịnh cười nhạo một tiếng.

Không có ai yêu cầu phần lễ vật kia, cũng không có ai tức giận.

"Địch thiếu giống như đối với tôi có thành kiến?" Tần Du Phàm hỏi.

"Chưa nói tới." Địch Quân Thịnh ngữ khí vô cùng lãnh đạm.

Nói xong liền cũng không quay đầu lại mà cùng đồng đội của mình đi về một góc bàn trống ở nơi xa.

Tần Du Phàm cười cười, cũng không sinh khí.

Đội viên [Truy vân trục thắng] nhìn thấy đều đau lòng cho lão bản của bọn họ.

Tuổi tác các đội viên cùng Tần Du Phàm đều không sai biệt lắm.

Ở trong mắt bọn họ, Tần Du Phàm không chỉ có xuất thân tốt, càng là người có năng lực có ý tưởng.

Trong cảm nhận của bọn họ mà nói cô ấy là nữ thần cũng không quá.

Một người nữ sinh tốt như vậy, Địch Quân Thịnh lại đối với cô ấy lãnh đạm như thế.

Làm trò trước mặt nhiều người như vậy, công nhiên làm cho cô ấy khó coi.

Cái người cùng Vu Hi cãi nhau, thành viên của chiến đội [Vô tưởng tựa lãng] bên cạnh lúc này nhìn thấy Địch Quân Thịnh và Giản Nhất Lăng, ánh mắt như cũ không tốt.

Hắn ở thời điểm Địch Quân Thịnh bọn họ đi ngang qua, cố ý đề cao thanh âm cùng đồng đội của mình nói.

"Có mấy người chỉ thắng một trận thi đấu mà thôi, trên mạng liền làm như bọn họ trở thành chiến đội quán quân, chậc chậc chậc."

"Đúng vậy, nhưng, Bành kiệt, đừng theo chân bọn họ náo loạn." Đồng đội khuyên bảo.

"Tôi bất quá là trình bày một sự thật, lại không muốn nháo với ai." Bành kiệt trả lời.

Đồng đội nhỏ giọng nói, "Cậu ban đầu tức giận với bọn họ cũng bởi vì lời đồn đại nói bọn họ mua danh ngạch, mà bạn của cậu vừa vặn đứng ở vị trí 21, không được tham gia thi đấu, nhưng mà hiện tại bọn họ đã chứng minh rồi, cậu không cần thiết theo chân bọn họ tức giận."

"Cậu quản tôi nhiều như vậy làm gì? Chẳng lẽ cậu muốn tôi đi theo bọn họ xin lỗi sao?"

Người đồng đội lại không tiếp tục khuyên bảo.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 419


Bành Kiệt không để ý tới lời khuyên của đồng đội, tiếp tục chế giễu, "Ngày mai thi đấu ai thắng ai thua còn không biết đâu, trên mạng liền ở nơi đó nói chúng ta phải thua không thể nghi ngờ, a, kẻ có tiền thật là không đau lòng bỏ chút tiền mướn thuỷ quân nha."

Ngày hôm qua, Bành Kiệt cùng Vu Hi cãi nhau, mọi người ở đây đều thấy.

Hắn không muốn thừa nhận chính mình sai, vậy cần thiết lại tìm ra điểm sai lầm của chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] .

Bằng không liền biến thành tất cả đều là hắn sai rồi.

Bành Kiệt lời trong lời ngoài đều là đang nói Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh bọn họ đã dùng tiền tạo thế cho mình.

Không có người nào để ý đến hắn, Bành Kiệt lại lẩm nhẩm lầm nhầm một hồi lâu, không cần nói tên họ, nhưng mà những người ở đây ai có thể nghe hiểu được tiếng Trung, đều có thể nghe hắn đang diss bốn người [Thịnh khí lăng nhân] . (*)

(*) diss: Là một thuật ngữ trong âm nhạc, đặc biệt là dòng nhạc hip hop dùng để chỉ những ca khúc được sáng tác để công kích, chỉ trích, chế giễu người khác, sau này nó được sử dụng rộng rãi hơn.

Hắn ríu rít mà nói đại khái khoảng nửa giờ, Địch Quân Thịnh ngồi ở bàn bên cạnh bỗng nhiên mở miệng.

"Phiền, ồn ào, ngực gia đau."

Lời vừa nói ra, người chung quanh nhưng thật ra cũng chưa có phản ứng gì, chỉ có Tần Du Phàm lắc đầu cười khẽ, dùng ánh mắt xem kịch vui nhìn về phía cái người không ngừng gây phiền Bành Kiệt kia.

Giản Nhất Lăng vẫn là lần đầu tiên chính tai nghe được Địch Quân Thịnh nói lời này.

Ngược lại không phải anh không thường nói, mà là lúc trước không có cơ hội để anh nói lời này.

Phàm là những người có chút nhãn lực, đều sẽ không ở trước mặt anh lặp đi lặp lại mà làm phiền anh.

Hôm nay cái tên đội viên của [Vô tưởng tựa lãng] này hiển nhiên không có cái nhãn lực kia, hắn đem Địch Quân Thịnh trở thành người bình thường.

Hắn chỉ biết chiến đội bốn người ở trước mặt hắn này là những người có điều kiện gia đình đều rất không tồi.

Nhưng rốt cuộc là không tồi đến thế nào, hắn cũng không biết, càng thêm không biết Địch Quân Thịnh là một người khó dây vào như thế nào.

Khi Địch Quân Thịnh nói xong lời này, những người vệ sĩ nguyên bản an tĩnh đứng ở một bên liền tiến lên.

Nhìn thấy bọn họ đem một bàn bốn người của chiến đội [Vô tưởng tựa lãng] kia bao vây quanh.

Bành Kiệt thấy thế, có chút hoảng hốt, nhưng vẫn là vịt chết mỏ vẫn còn cứng, "Các ngươi muốn làm gì? Muốn chơi bẩn sao? Đánh nhau chính là bị hủy bỏ tư cách thi đấu! Tôi hiện tại liền đem hành vi vô sỉ của các người vạch trần ra ngoài ánh sáng! Phơi ra trên mạng, xem còn ai ủng hộ các người!"

Khi hắn móc di động ra, lại phát hiện di động đã đen ngòm, đều không thể mở được, căn bản không có cách nào chụp ảnh quay video.

"Di động của tôi như thế nào lại tắt đen ngòm?"

Đồng đội của hắn bên cạnh thấy thế, cũng nhìn thoáng qua di động của mình, phát hiện di động bọn họ cũng đều đen.

Thực hiển nhiên chuyện này cùng với mấy người vệ sĩ này là có quan hệ.

Vừa rồi di động của bọn họ còn đều tốt, sau khi mấy người vệ sĩ này vây quanh bọn họ, di động bọn họ liền tự nhiên mà đen ngòm.

Bọn họ cho rằng vệ sĩ của Địch Quân Thịnh chỉ có nắm đấm, biện pháp đối phó người là động nắm tay đem người ấn ở trên mặt đất đấm một lúc?

Kia hắn thật sự đem Địch Quân Thịnh còn có Địch gia đều nghĩ đến quá mức đơn giản.

Bọn họ muốn động một người, trước nay đều không cần dùng bạo lực.

Chỉ chốc lát sau, khi di động bọn họ khôi phục lại bình thường, Bành Kiệt nhận được điện thoại của chính người nhà gọi tới.

Một cú điện thoại làm cho Bành kiệt trên mặt không còn huyết sắc.

Hắn mờ mịt đứng dậy, đôi mắt nhìn về phía Địch Quân Thịnh.

Hắn biết mấy người vệ sĩ này đều là thủ hạ của người này, cho nên cũng biết chuyện này là người này làm ra tới.

Bành Kiệt trong mắt đầy khiếp sợ mà nhìn anh.

Hắn chính là nói mấy người này có mấy câu, sau đó người này thế nhưng đem ba mẹ cùng với chị gái của mình đều sa thải khỏi công ty..

Bành Kiệt mờ mịt đứng dậy, vừa muốn đi qua chỗ của Địch Quân Thịnh.

Nhưng chỉ bước ra một bước, con đường phía trước đã bị vệ sĩ chặn.

Địch Quân Thịnh đang ăn cái gì, nhìn thoáng qua bên này, không chút để ý mà nói một câu, "Ngày mai thi đấu, nếu các ngươi thi đấu thắng, ta làm cho nhà của ngươi khôi phục lại nguyên trạng, ngươi nếu thua, cũng đừng suy nghĩ nữa."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 420


"Ngươi, ngươi vì cái gì muốn.. muốn làm như vậy.."

Bành Kiệt lúc nói thầm những lời đó, chưa từng nghĩ đến sẽ bị đối phương đánh trả như vậy.

Trong nhận thức của hắn, loại người có trình độ ghê tởm này, nhiều nhất là cùng đối phương ồn ào một trận.

Cho nên Bành kiệt căn bản là không có sợ.

Hắn tin tưởng chắc rằng đối phương sẽ không dám cùng hắn động thủ, bởi vì động thủ sẽ bị hủy bỏ tư cách thi đấu.

Nhưng mà hắn gặp được người căn bản là không theo kịch bản bày ra.

Chỉ là bởi vì hắn nói vài câu làm cho bọn họ không thoải mái, bọn họ liền làm cho nhà hắn long trời lở đất sao?

"Xem ngươi tâm tư không dùng cho việc thi đấu, cho ngươi thêm chút lợi thế, để ngươi càng dụng tâm hơn một chút."

Địch Quân Thịnh nói xong, nhìn thấy sườn dê trước mặt mình bị một đôi tay nhỏ lấy đi rồi.

Anh chỉ cùng người ta nói vài câu!

"Em có thể để lại cho tôi một khối hay không?" Địch Quân Thịnh nhíu mày.

Sau đó Giản Nhất Lăng bưng một mâm rau dưa không thiếu gì đưa qua.

Địch Quân Thịnh đối với kết quả như vậy cũng không vừa lòng, đây không phải rau dưa cô làm.

Nhưng mà sau khi nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của Giản Nhất Lăng, vẫn là thỏa hiệp.

Được rồi, ăn chay liền ăn chay đi, dù sao đồ tanh anh cũng ăn không được.

###

Giản Nhất Lăng không có tiến vào giới giải trí, nhưng cô vẫn nổi danh, hơn nữa nhân khí còn theo kịp cả nữ diễn viên đang nổi Mạc Thi Vận.

Sau ngày thi đấu của [Thịnh khí lăng nhân], nhân khí so với ngày đầu tiên cao hơn mấy chục lần.

Nhóm tiếp ứng chiến đội bọn họ cũng đều làm tốt.

Còn có nhóm tiếp ứng cho từng thành viên trong đội.

Cá nhân tiếp ứng cho Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh là nhiều nhất, Giản Vũ Tiệp cùng Vu Hi ít hơn một chút.

Không có biện pháp, nói đến giá trị nhan sắc hay là kỹ thuật, đều bị Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh đè ép một đầu.

Giản Nhất Lăng bọn họ ở trên đài thi đấu, dưới đài đi tới một đám người ăn mặc thường phục, nhưng hành động cùng thần sắc so với người khác hoàn toàn không giống nhau.

Hôm nay chiến đội đối thủ của [Thịnh khí lăng nhân] là [Vô tưởng tựa lãng], là hai chiến đội trong nước.

Thi đấu bắt đầu, Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh ngày hôm qua đã sửa lại một chút chiến lược, hai người từ lúc bắt đầu liền cùng nhau hành động.

Hơn nữa cũng không chấp nhất việc diệt trùng tộc.

Khán giả nhìn thấy, bọn họ hai người như là đang đi dạo phố.

Dọc theo đường đi, vẫn là hai đồng đội khác tận tâm tận lực mà diệt trùng tộc.

Chuyện này làm cho người xem ở hiện trường cùng với người xem phát sóng trực tiếp trên internet đều cảm giác nghi hoặc.

[Đây là làm sao vậy? J10 cùng ZYS hôm nay biểu hiện cùng ngày hôm qua như thế nào hoàn toàn không giống nhau a? ]

[Đúng vậy đúng vậy, bọn họ thật là kỳ quái a, lúc này không chạy nhanh diệt trùng tộc kiếm điểm tích phân mà lại đi dạo, đây là định làm cái gì nha? ]

[Đây là cái chiến lược gì mới sao? Ta có chút ngốc.]

Sau đó liền có người ra tới bôi đen.

[Nói không phải chứ đây mới là trình độ chân thật bọn họ đấy, ha ha ha]

[Không lo thi đấu cho tốt đi sao lại chơi cái dạng gì vậy? Có thể đùa giỡn ra đóa hoa sao? ]

[Bọn họ đây là đang làm cái quỷ gì vậy? Có thể thi đấu đàng hoàng hay không, lão tử là tới xem thao tác, không phải tới xem bọn họ đi dạo phố!]

[Ha hả, đây là cao thủ mà các ngươi thổi phồng sao? Đôi mắt ta đều mù!]

Những người bôi đên luôn có thể bắt được các loại cơ hội có thể bôi đen, tận hết sức lực mà bôi.

Dù sao lúc sau cho dù có xoay ngược lại, cũng sẽ không có người biết vừa rồi là ai bình luận bôi đen.

Chờ lần sau có cơ hội, bọn họ vẫn sẽ tiếp theo ra bôi đen tiếp.

Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh dọc theo bên cạnh bản đồ, vòng nửa vòng lớn, vòng tới địa bàn của đối thủ [Vô tưởng tựa lãng] .

Dựa theo hình thức thi đấu của trò chơi, hai chiến đội sẽ bị đưa tới hai phía của bản đồ, chỉ có tiến vào phần sau của trò chơi, hai chiến đội mới có khả năng gặp nhau.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 421


Mà hiện tại, chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] từ bỏ thời cơ diệt trùng tộc tốt nhất, vòng qua hơn phân nửa bản đồ, đến địa bàn đối thủ.

Thời điểm nhìn thấy bốn đội viên của chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] xuất hiện, bốn người [Vô tưởng tựa lãng] đều kinh ngạc.

Trò chơi này mới bắt đầu không bao lâu, bọn họ như thế nào lại chạy đến bên này?

Trò chơi này là diệt trùng tộc, không phải giết người, người chỉ có thể bị trùng tộc g**t ch*t.

Bọn họ liền tính xông tới đây, hai bên cũng không thể sống mái với nhau.

Kia bọn họ vòng nửa cái bản đồ là muốn làm cái gì đây? Này không phải là lãng phí thời gian sao?

Bốn đội viên [Vô tưởng tựa lãng] đều sững sờ.

Đột nhiên liền thấy Giản Nhất Lăng cùng Địch Quân Thịnh bắt đầu điên cuồng đánh giết trùng tộc.

Trên màn hình liên tiếp mà b*n r* tới tin tức hai người đánh giết.

Chờ đến thời điểm đội viên [Vô tưởng tựa lãng] muốn tiến hành đánh giết, phát hiện trước mắt căn bản là không còn trùng tộc có thể đánh giết.

Bọn họ vội vàng đi tới, lại phát hiện chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] giống như là âm hồn không tan, liền đi theo bên cạnh bọn họ, bọn họ đến nơi nào bọn họ đến nơi đó.

Mấu chốt là thuật xạ kích của mấy người [Thịnh khí lăng nhân] chuẩn hơn so với bọn họ, ý thức còn so với bọn họ mạnh mẽ hơn, trước khi bọn họ có thể động thủ [Thịnh khí lăng nhân] đã xuất hiện trước đánh chết trùng tộc.

Mặc dù là đồng thời phát hiện trùng tộc, nhưng thuật xạ kích không bằng, vẫn là chỉ có thể trơ mắt mà nhìn chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] đem trùng tộc đánh giết lấy được điểm tích phân.

Bốn thành viên của [Vô tưởng tựa lãng] cùng với khán giả hậu tri hậu giác mới phản ứng lại, chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] vòng một vòng lớn như vậy lại đây, là tới đoạt trùng tộc của đối thủ để giết.

Giết trùng tộc của đối thủ, làm cho đối thủ không có trùng tộc để giết!

Phòng phát sóng trực tiếp vì việc này mà náo nhiệt lên.

[Ha ha ha ha, Thịnh khí lăng nhân đợt thao tác này cũng quá cẩu đi? Vấn đề là cẩu đến mức tôi yêu thích luôn!]

[Tôi cười sắp chết rồi, nếu tôi là đội viên của Vô tưởng tựa lãng, tôi lúc này tâm thái đều đã đóng băng rồi!]

[Vừa mới nói bọn họ chơi kiểu vớ vẩn gì vậy tôi nhanh chóng ra đây xin lỗi, này không phải là chơi vớ vẩn, đây là giết người giết từ trong tim có đúng không? Nhìn xem hiện tại điểm tích phân đi!]

[Trời ơi, so điểm tích phân của hai đội một bên mười một bên một! Này nima rất muốn làm đối thủ chết tâm đi a!]

Ngày hôm qua lúc cùng chiến đội nước ngoài thi đấu, điểm tích phân của chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] cùng đối phương chỉ cao hơn gấp đôi, cái này đã thập phần ghê gớm.

Nhưng mà hôm nay liền kh*ng b*, gấp mười lần a!

Nếu là hai bên từng người hành động, tuyệt đối không thể làm được số điểm cách xa nhau như vậy.

Rốt cuộc đều là các chiến đội thi đấu offline, khả năng xạ kích của các tuyển thủ đều ở đây, ngay từ đầu số lượng trùng tộc nhiều thời điểm, có thể tạo thành điểm tích phân hơn kém chủ yếu vẫn là khả năng đánh giết.

Nhưng lại giết như thế nào, cũng không có khả năng gấp mười lần.

Nhưng mà hiện tại tình huống không giống nhau.

Đội viên chiến đội [Vô tưởng tựa lãng] căn bản giết không được trùng tộc.

Không có trùng tộc cho bọn họ giết, bọn họ tự nhiên cũng liền không có điểm tích phân để lấy.

Vì thế điểm tích phân của hai đội chênh lệch liền so tình hình chung muốn lớn hơn rất nhiều.

Mấu chốt là bạn còn không thể nói gì chiến đội [Thịnh khí lăng nhân], bởi vì hai chiến đội đứng cạnh nhau, muốn lấy được điểm tích phân vẫn là dựa vào bản lĩnh.

Chỉ cần chiến đội [Vô tưởng tựa lãng] thực lực đủ mạnh, kia [Thịnh khí lăng nhân] chạy tới cũng là trắng tay chạy đi, trừ bỏ lãng phí thời gian chạy, cái tác dụng gì cũng đều không có.

[Đối lập như vậy, thực lực chênh lệch liền càng thêm rõ ràng! Đây là thực lực nghiền áp a!]

[Trời ơi, Lăng thần của tôi thật sự soái quá soái! [ trái tim – trái tim] ]

[Lăng lăng, mẹ yêu con~muah~muah~]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 422


Ngồi trước máy vi tính, Địch lão gia tử cũng đang xem cháu trai nhà mình thi đấu phát sóng trực tiếp.

Nhìn thấy có người phát bình luận muốn sinh hầu tử cho Địch Quân Thịnh, Địch lão gia tử khịt mũi coi thường: Hỗn đản này nếu là chịu sinh hầu tử, còn được đến lượt các cô sao?

Đối với việc cháu trai mình tham gia loại hoạt động này, Địch lão gia tử tuyệt đối là giơ hai tay hai chân tán thành, cháu trai có hứng thú có yêu thích là điều ông luôn muốn.

Bất quá lúc này khiến cho Địch lão gia tử chú ý chính là, trên màn hình cùng Địch Quân Thịnh thi đấu là Giản Nhất Lăng.

Địch lão gia tử tuy rằng không phải thực hiểu trò chơi này, nhưng mà ông cũng có thể nhìn ra tới, giữa ba người đồng đội của Địch Quân Thịnh, thì cái tiểu nha đầu kia cùng với tiểu tử thúi nhà ông là hợp nhất, sự ăn ý của hai người là không thể so với những người khác.

Lại là cái tiểu nha đầu này.

Liên tiếp làm cháu trai lớn của ông phá lệ.

Này tựa hồ là cái tin tức tốt.

Địch lão gia tử hỏi cấp dưới của mình, "Ta nhớ rõ ngươi lần trước có nói qua, tiểu cô nương này là mười lăm tuổi đúng không?"

"Đúng vậy lão gia."

"Mười lăm a, chính là còn ba năm nữa là đủ mười tám.." Địch lão gia tỉ mỉ cân nhắc, "Ba năm vẫn là có điểm lâu a.. Bất quá hiện tại ta giống như cũng không có lựa chọn nào khác tốt hơn."

Đủ tuổi chính là có, nhưng mà Địch Quân Thịnh chướng mắt a.

Loại chuyện này Địch lão gia tử cũng không thể không trâu bắt chó đi cày.

Địch lão gia tử nhìn tiểu cô nương trên màn hình, lại nhịn không được nhíu mày, "Cái đứa bé này cũng quá nhỏ đi, vừa thấy chính là không tốt để sinh nở, ba năm này phải nói Giản gia dưỡng cho con bé tốt lên một chút mới được a."

"Lão gia, Giản gia tiểu thư tuy rằng lớn lên có chút bé nhỏ, nhưng mà gia tộc bọn họ sinh nhiều đã có truyền thống, Giản gia bọn họ đồng lứa còn có tám cháu trai, một cháu gái, mẹ của Giản tiểu thư một người liền sinh ba trai một gái."

Thân là cấp dưới bên người Địch lão gia tử, thập phần biết rõ Địch lão gia tử quan tâm nhất chính là cái gì.

Lời này nhưng chọc vào trái tim của Địch lão gia tử.

"Như vậy nhà bên đó là, chín đứa cháu!"

Địch lão gia tử đời này muốn gì có đó, luận thân phận luận địa vị luận thành tựu, có thể so với một Giản gia nho nhỏ ở thành phố Hằng Viễn là muốn bao nhiều lợi hại hơn.

Nhưng duy chỉ chuyện này, Địch lão gia tử chỉ có thể ghen ghét với Giản gia lão gia tử.

Mắt thèm đến không được, ghen ghét đến hoàn toàn thay đổi.

"Bất quá lời này của ngươi nói cũng có đạo lý, liền tiểu nha đầu này đi! Ta phải nghĩ cách cho con bé đến nhà của chúng ta!"

###

Hiện trường thi đấu vẫn còn tiếp tục, nhưng mà kết quả thi đấu đã không hề nghi ngờ.

Điểm số chênh lệch thật sự là quá lớn.

Bắt đầu thi đấu đến nay tổng cộng bảy trận thi đấu, đây là trận thứ bảy, cũng là là trận thảm thiết nhất.

Chiến đội [Vô tưởng tựa lãng] thua, thua triệt triệt để để, mặt mũi quét sạch.

Bành Kiệt cả khuôn mặt đều là trắng bệch.

Hắn hôm nay thật là tận lực, tất cả sức lực đều dùng ra tới.

Hắn không liều mạng không được, nếu thua công việc của người thân hắn liền đều giữ không nổi!

Chính là kết quả liền ở trước mặt hắn, bọn họ bị chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] ngược đến thương tích đầy mình, không phải do hắn không tiếp thu.

Trọn vẹn một trận thi đấu k*ch th*ch đã ghiền, tiếng hoan hô của khán giả một trận lại cao hơn một trận.

Ở thời điểm Giản Nhất Lăng bọn họ ở trên đài thi đấu, thính phòng có mấy người thần sắc cùng người bên cạnh có chút không quá giống nhau.

Những người khác lực chú ý đều là ở trên màn hình lớn.

Nhưng mà mấy người này điểm chú ý là bản thân đội viên của chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] ở trên đài.

"Xác định sao?"

Trong đó một người nói.

"Hẳn là sẽ không sai."

Một người khác bên cạnh trả lời.

Hai người thần thần bí bí mà nói trong chốc lát, tầm mắt vẫn luôn theo dõi mấy người ở trên đài thi đấu không có rời đi qua.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 423


Chiến đội lại tiếp tục đánh nửa tháng, chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] nhân khí tăng vọt trong nửa tháng này.

Cuối cùng chiến đội [Thịnh khí lăng nhân] giết trùng tộc, thành công tiến vào trận chung kết.

Trận chung kết đối chiến chính là một chiến đội nước ngoài.

Thời gian thi đấu trận chung kết xác định là một tuần sau, phía đơn vị tổ chức đem địa điểm thi đấu trận chung kết cuối cùng đặt ở sân vận động trung tâm thành phố S.

Đến lúc đó người xem trình diễn sẽ càng nhiều, trường hợp sẽ càng thêm long trọng.

Khán giả cả nước đều thập phần chờ mong trận chung kết cuối cùng này, vé vào cửa trận chung kết vừa đem bán đã hết sạch.

Bởi vì có thời gian một tuần nhàn rỗi, Giản Nhất Lăng bọn họ trở về thành phố Hằng Viễn.

Tại đây nửa tháng thời gian, xí nghiệp Giản gia mặt ngoài bình tĩnh không có gợn sóng, nhưng trên thực tế việc thay đổi cổ đông đã hoàn thành, Giản Vũ Bác thành cổ đông lớn nhất của Giản gia.

Không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, anh có thể sẽ là chủ tịch đời kế tiếp của xí nghiệp Giản gia.

Trong thời gian nửa tháng trở thành cổ đông lớn nhất của xí nghiệp Giản gia, Giản Vũ Bác không có bất kỳ động tĩnh gì, hết thảy thoạt nhìn gió êm sóng lặng.

Bình tĩnh đến làm cho mọi người đều nghĩ rằng chuyện này sẽ không có đối với xí nghiệp Giản gia tạo thành sự thay đổi gì.

Hà Yến thậm chí cũng không biết chuyện này.

Nhưng mà vào ngày Giản Nhất Lăng bọn họ trở lại thành phố Hằng Viễn, Giản Vũ Bác thông báo triệu tập đại hội cổ đông.

Xí nghiệp Giản gia đại bộ phận cổ phần đều ở trong tay người của Giản gia, nhưng cũng có một bộ phận nhỏ là của các cổ đông bên ngoài khác.

Cho nên trừ bỏ một bộ phận cổ đông kiềm giữ cũng không có nhiều người ngoài, đại hội cổ đông yêu cầu tham gia chính là người của Giản gia.

Hà Yến nghe thấy cái tin tức này trước tiên là phát ngốc.

Bà trong khoảng thời gian này cả con người cùng tâm trí đều bận rộn lo lắng cho việc thế chấp toàn bộ tài sản của bà để đầu tư cho bộ phim điện ảnh kia, đang bị chuyện kia làm phiền não, đột nhiên từ trên trời rơi xuống một cái tin tức siêu cấp tốt như vậy, làm cho bà có chút phản ứng không kịp.

"Vũ Bác triệu tập đại hội cổ đông? Vũ Bác hiện tại là người nắm giữ nhiều cổ phần nhất của Giản gia sao? Sao có thể?"

Hà Yến thanh âm nghi hoặc nhưng trong đó lộ ra sự vui mừng.

Chuyện này quá không thể tưởng tượng!

Bà cho rằng hắn làm không được!

Nhưng mà hiện tại hắn thế nhưng làm được?

Giản Thư Hoằng sắc mặt lại chẳng đẹp chút nào, "Này không phải cái chuyện gì đáng giá để cao hứng!"

Hà Yến khó hiểu, "Chuyện này như thế nào không đáng cao hứng? Con trai của chúng ta lập tức liền có thể trở thành chủ tịch nha!"

Chủ tịch hai chữ nói ra, Hà Yến có một loại cảm giác đang nằm mơ giống nhau, thật không chân thật.

Tâm nguyện nhiều năm, thế nhưng thật sự thực hiện được?

Giản Thư Hoằng thật sự cao hứng không nổi, "A Yến, bà không biết, Vũ Bác lấy được cổ phần của ba là dùng thủ đoạn! Không phải ba cam tâm tình nguyện giao cho nó!"

Nghe được lời này Hà Yến một chút đều không thèm để ý, "Thư Hoằng, Vũ Bác liền tính dùng một chút thủ đoạn, kia cũng là bản lĩnh của nó, con trai có bản lĩnh có tiền đồ, chúng ta hẳn là nên cao hứng mới đúng."

"Này không phải có bản lĩnh có thủ đoạn bình thường!" Giản Thư Hoằng thực tức giận, là người tính tình luôn ôn hòa, rất ít khi có chuyện gì khiến ông một thân hỏa khí.

"Thư Hoằng ông đừng như vậy." Nhìn thấy chồng mình sinh khí, Hà Yến vội vàng mềm giọng, ôn nhu mà trấn an, "Kia Vũ Bác là con của chúng ta, là cháu của Giản gia, mặc kệ thế nào, xí nghiệp Giản gia giao cho nó xử lý cũng là thiên kinh địa nghĩa, ông đừng có một chút lại nóng giận như vậy, con cái nếu có làm cái gì không đúng, chúng ta nói nó là được."

Giản Thư Hoằng khó chịu nhắm chặt mắt lại, trầm tư trong chốc lát sau đó nói, "Bà trước cùng tôi đi công ty tổng bộ, nếu nó muốn triệu tập đại hội cổ đông, chúng ta đây mỗi người đều phải tham gia."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 424


Ở cửa tổng bộ, Hà Yến gặp Ôn Noãn.

Hôm nay Hà Yến quần áo ngăn nắp, trang dung tinh xảo, biểu tình so với dĩ vãng càng hiện lên thần thanh khí sảng.

Cảm giác nhiều năm trước tới nay nghẹn tức ở ngực kia, hôm nay rốt cuộc là có thể nhổ ra.

Từ trước bà còn biết thu liễm, hiện tại đã không có bất luận cái lý do gì để thu liễm nữa.

"Chào chị dâu." Hà Yến mỉm cười chủ động cùng Ôn Noãn chào hỏi, nụ cười như nắng mới.

Ôn Noãn lạnh lùng mà nhìn Hà Yến liếc mắt một cái, "Cô hiện tại thật cao hứng đi?"

Ôn Noãn hoàn toàn không cảm thấy đây là một chuyện đáng giá cao hứng.

Nếu là ba đứa con của bà bên trong làm ra loại chuyện này, bà tuyệt đối không thể nào cao hứng nổi.

"Chị dâu lời nói này, tuy rằng việc này tôi trước đó cũng không có nghĩ đến, nhưng mọi người đều là người của Giản gia, lão gia tử nguyện ý đem cổ phần giao cho Vũ Bác, tôi làm mẹ chẳng lẽ còn muốn khóc tang sao?"

Ôn Noãn bị Hà Yến làm cho tức giận lên.

Hà Yến nhìn thấy biểu tình của Ôn Noãn, trong lòng cảm thấy một trận thống khoái.

Ôn Noãn tiện nhân này nhiều năm như vậy vẫn luôn đè ở trên đầu bà.

Trước đây thái độ đối với bà luôn khó chịu như vậy.

Hiện tại xem tiểu tiện nhân này chỉ có thể làm là tức giận, bà ấy không có một chút biện pháp, thập phần hả giận.

Giản Thư Hình, Giản Thư Hoằng hai anh em đều là bộ dáng mặt ủ mày chau.

Bọn họ đều lo lắng, lo lắng chuyện gì kế tiếp phát sinh.

Bọn họ sợ hãi, sợ hãi Giản Vũ Bác làm ra chuyện nguy hại đến gia tộc.

Bọn họ hiện tại cái gì cũng làm không được, nếu như Giản Vũ Bác muốn đem xí nghiệp Giản gia bán cho người khác, bọn họ cũng đều chỉ có thể nhìn.

Khi tới phòng hội nghị lớn, các cổ đông khác đã tới không ít, Giản Vũ Bác còn chưa tới.

Các cổ đông hỏi hai anh em Giản Thư Hình, Giản Thư Hoằng.

"Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chủ tịch như thế nào đột nhiên đem cổ phần đều cho Giản Vũ Bác?"

"Đúng vậy, rốt cuộc sao lại thế này? Công ty phát sinh chuyện gì sao? Đối với tương lai phát triển quy hoạch công ty có thể bị ảnh hưởng hay không?"

"Đây là nhà các ông đã thương lượng sau đó quyết định sao? Hay có chuyện gì đột nhiên phát sinh?"

"Vì cái gì lão gia tử sẽ đột nhiên bỏ qua hai vị tiên sinh, trực tiếp đem cổ phần giao cho Vũ Bác thiếu gia?"

Mọi người đều đuổi theo hỏi chuyện, Giản Thư Hình cùng Giản Thư Hoằng không có cách nào trả lời.

Ngược lại Hà Yến cười khanh khách mà đối với các cổ đông giải thích, "Mọi người xin yên tâm, tuy rằng đã xảy ra sự thay đổi sở hữu cổ phần, nhưng mà cổ phần như cũ vẫn ở trong tay người Giản gia chúng tôi, cho nên hầu hết mọi chuyện đều sẽ không thay đổi, càng sẽ không ảnh hưởng đến tương lai phát triển cùng tiền đồ của Giản gia xí nghiệp chúng ta."

"Nhị phu nhân nói chính là thật vậy chăng?"

Các cổ đông nhìn Hà Yến, có chút không quá dám xác định.

"Đương nhiên là thật sự, các vị cứ việc yên tâm, Vũ Bác là con trai của tôi, nó cũng là một phần tử của Giản gia, về sau sẽ xử lý tốt Giản gia xí nghiệp, tương lai sẽ chỉ làm Giản gia xí nghiệp chúng ta nâng cao hơn, tuyệt đối sẽ không đi xuống sườn núi, còn mong các vị yên tâm."

Hà Yến kiên nhẫn mà cùng các vị cổ đông giải thích.

Các vị cổ đông đối với lời nói của Hà Yến nửa tin nửa ngờ.

Giản Vũ Mân cùng Giản Vũ Tiệp là đồng thời đến.

Hai người biểu tình đều thực nôn nóng.

Vừa vào cửa, nhìn thấy Giản Thư Hoằng cùng Hà Yến, Giản Vũ Mân chạy đến hỏi, "Đây là có chuyện gì? Vũ Bác như thế nào nắm được cổ phần của ông nội trở thành cổ đông lớn nhất? Đã có chuyện gì xảy ra?"

Giản Thư Hoằng xụ mặt, không nói một lời.

Hà Yến giải thích, "Không có chuyện gì, chính là ông nội của các con nguyện ý đem cổ phần giao cho em trai của con."

"Mẹ, mẹ đừng giấu con." Giản Vũ Mân tuy rằng không nghĩ gì đến sản nghiệp của gia tộc, nhưng anh không phải kẻ ngốc.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 425


"Mẹ không có gì gạt các con, hai người các con đừng suy nghĩ vớ vẩn, là chuyện tốt lại không phải cái chuyện xấu gì, đừng làm ra bộ dáng khẩn trương như vậy, có chút cao hứng." Hà Yến mặt mỉm cười, ngữ khí nhẹ nhàng.

Giản Vũ Mân cùng Giản Vũ Tiệp nhìn Hà Yến như vậy, trong lòng tư vị cũng không dễ chịu.

Mẹ của bọn họ hy vọng cái gì, bọn họ đương nhiên biết.

Cho nên hiện tại Giản Vũ Bác nắm được cổ phần của Giản gia, mẹ tự nhiên là vui mừng nhất.

Chính là mẹ không biết, Giản Vũ Bác dưới tình huống bọn họ hoàn toàn không hiểu rõ, làm chuyện như vậy, liền có ý nghĩa hắn cùng bọn họ xa cách, có ý nghĩa giữa bọn họ đã có vết rách thật lớn.

Một lát sau, người mọi người đều chờ mong, nhân vật quan trọng nhất hôm nay, Giản Vũ Bác rốt cuộc xuất hiện ở trong phòng hội nghị.

Anh một thân tây trang màu đen, trên mặt không có biểu tình gì, đôi mắt thâm thúy, làm cho người khác không có cách nào tìm tòi nghiên cứu ra suy nghĩ cùng cảm xúc của anh.

Nhìn thấy Giản Vũ Bác, Giản Vũ Mân trước tiên chạy qua.

Hai anh em đã có vài tháng thời gian không có gặp mặt.

Lần gặp mặt này, thế nhưng lại là ở dưới trường hợp như vậy.

Mà Giản Vũ Bác rõ ràng đã ở thành phố Hằng Viễn một thời gian dài như vậy, cư nhiên đều không có cùng anh nói qua một tiếng.

Giản Vũ Mân không biết mình tức giận nhiều hơn, hay là khổ sở nhiều hơn.

"Vũ Bác, nói cho anh, em vì cái gì muốn làm như vậy?" Giản Vũ Mân đôi mắt đỏ, hai tay nắm chặt, mu bàn tay nổi lên cả gân xanh.

Hai mắt anh nhìn chăm chú người em trai trước mắt, muốn đem nội tâm cùng suy nghĩ nhìn thấu.

Hai anh em chỉ kém nhau ba tuổi, khi còn nhỏ hai người đều là cùng nhau chơi.

Lăn lê bò lết, không thiếu bướng bỉnh.

Khi đó hai anh em cảm tình thực tốt, cãi nhau ầm ĩ, chơi đùa lại chơi đùa, nhưng rất tình cảm.

Tuy rằng sau khi lớn lên mọi người đều có sự nghiệp của chính mình, thời gian gặp mặt cũng không nhiều bằng trước kia.

Đặc biệt là sau khi Giản Vũ Mân bắt đầu tiến quân vào giới giải trí, mấy năm đầu kia kia thập phần bận rộn, không có được những tài nguyên của Hà Yến nên trong thời gian làm thực tập sinh thập phần vất vả, hơn nửa năm đều không có trở về nhà.

Nhưng Giản Vũ Mân vẫn luôn cho rằng tình cảm giữa anh em bọn họ là không có biến hóa.

"Không có vì cái gì." Giản Vũ Bác rất là đạm mạc mà trả lời.

"Cái gì không có vì cái gì? Không có vì cái gì thì em sao phải làm chuyện như vậy? Em từ trước không phải cùng anh nói qua, chuyện em thích làm là chơi cờ, em nói ước mơ của em là trở thành kỳ thủ giỏi nhất thế giới, em nói xem em muốn nắm giữ cái kia thì có cái gì liên quan?"

"Đại khái là vậy." Giản Vũ Bác xác thật nói qua.

Giản Vũ Tiệp cũng qua tới, biểu tình khổ sở, thanh âm nghẹn ngào, "Anh hai, nếu, nếu đây là anh muốn, em ủng hộ anh, em đều ủng hộ anh, nhưng mà nếu anh cũng không vui vẻ, anh liền nói ra có được không?"

Giản Vũ Tiệp cùng Giản Vũ Mân giống nhau, không tin Giản Vũ Bác sẽ đột nhiên thay đổi lý tưởng nhân sinh của mình.

Càng thêm không tin, hắn sẽ vì quyền lực tiền tài đi bức bách ông bà nội bọn họ, làm tổn thương người nhà.

"Anh không có không vui." Giản Vũ Bác trả lời.

Ngữ khí bình tĩnh, thậm chí còn lộ ra sự lạnh nhạt.

###

Giản Nhất Lăng mới vừa trở lại thành phố Hằng Viễn, liền nhận được thông báo Giản Vũ Bác muốn triệu tập đại hội cổ đông.

Giản Nhất Lăng liền trực tiếp ngồi trong xe nhà đưa tới đón cô, đi hướng tới tổng bộ công ty.

Khi Giản Nhất Lăng đến, phòng hội nghị lớn đã ngồi đầy người.

Trước đây người ngồi ở đầu bàn hội nghị là Giản gia lão gia tử.

Mà hôm nay vị trí này lại là Giản Vũ Bác ngồi.
 
Back
Top Bottom