Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 144


La Tú Ân ngắt lời Hồng Bạch Chương bằng ánh mắt xem thường, "Chơi cái gì mà chơi, hiện tại đi ra ngoài, ở đây đông người như vậy, không khí trong phòng này không trong lành, bệnh nhân làm sao được nghỉ ngơi tốt chứ?"

Trong phòng bệnh mà tám chín người đứng nói chuyện rả rít không ngừng, bệnh nhân còn có thể nghỉ ngơi tốt sao?

La Tú Ân bắt đầu đuổi mọi người ra ngoài, và Hồng Bách Chương là người đầu tiên bị đuổi ra ngoài.

Giản lão phu nhân cũng lên tiếng, "Được rồi được rồi, những chuyện này để sau hãy nói, bé ngoan vẫn còn bệnh."

Sau đó lão phu nhân quay đầu về phía Giản Duẫn Náo đang đứng ở cửa nói, "Xương cốt đánh gãy còn có thể nối lại, chuyện anh chị em trong nhà cũng vậy. Con nên suy nghĩ về những chuyện tốt. Đừng cứng đầu và bối rối bởi những suy nghĩ lung tung."

Giản lão phu nhân không nói rõ ý của mình, nhưng ý tứ của bà, người biết tiền căn hậu quả nghe đều có thể hiểu.

Giản Duẫn Náo đã nghĩ sai về Giản Nhất Lăng một lần, và không thể có lần thứ hai.

Giản lão phu nhân hy vọng rằng Giản Duẫn Náo sẽ học cách tin tưởng em gái mình và bỏ đi những suy nghĩ xấu trong lòng.

Giản Thư Hình cúi xuống, nhẹ nhàng nói với Giản Nhất Lăng đang nằm trên giường bệnh, "Tiểu Lăng, ba và các anh con về nhà trước, buổi tối sẽ trở lại gặp con. Con dưỡng bệnh cho tốt, bên trường học anh cả con sẽ xin nghỉ, con không cần phải lo lắng về nó."

"Dạ." Giản Nhất Lăng nhẹ nhàng đáp ứng.

Một tiếng này của cô cũng khiến trái tim của Giản Thư Hình nhói lên.

Mặc dù con gái đáp lại ông một cách ngoan ngoãn, nhưng không biết tại sao, ông cảm thấy như có một khoảng cách rất xa giữa ông và con gái.

Giản Thư Hình do dự một lúc trước khi rời khỏi phòng với con trai cả.

Khi mọi người lần lượt rời khỏi phòng bệnh của Giản Nhất Lăng, Giản Vũ Mân nói với quản gia của nhà cũ Giản gia, "Bác quản gia hãy mang cho cháu một bộ quần áo thay đổi khi bác quay lại đây."

Anh đến bây giờ vẫn chưa thay quần áo.

Để an toàn, Giản Nhất Lăng tối nay cần phải nhập viện.

Giản Vũ Mân dự định sẽ ở lại bệnh viện với cô ấy tối nay.

Dù sao thì anh ấy cũng không có thông báo gì trong hai ngày gần đây, buổi tối vốn dĩ sẽ cùng các thành viên diễn tập, nhưng giờ anh ấy chỉ có thể thả bồ cầu cho bọn họ.

Khi Giản Vũ Mân nói, La Tú Ân đột nhiên nheo mắt.

Âm thanh này nghe quen quen!

Cô chỉ nghe thấy âm thanh giàu từ tính như vậy một lần!

La Tú Ân quay lại nhìn về phía sau.

Hiện vào mắt cô là một nam nhân đầu như ổ gà, mặc bộ đồ ngủ, đi dép lê.

Nam nhân này.. hơi cẩu thả.

Nhưng là..

"Anh.. tại sao anh lại giống Tạ Mân Vũ?"

Giọng của La Tú Ân hơi lớn, đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào Giản Vũ Mân.

Tạ Mân Vũ là nghệ danh của Giản Vũ Mân.

Vì Hà Yến hết sức phản đối việc Giản Vũ Mân gia nhập làng giải trí, nên Giản Vũ Mân đã sử dụng nghệ danh này khi bước vào giới giải trí, bỏ qua mối quan hệ giữa bản thân và Giản gia.

Tạ là họ của Giản lão phu nhân.

La Tú Ân nhìn chằm chằm Giản Vũ Mân, càng nhìn càng giống.

Ngay cả Trình Dịch, người ở bên cạnh, cũng nhận ra.

Trình Dịch không phải là fan của nhóm nhạc nam - Jupiter, nhưng xung quanh bàn của La Tú Ân đặt rất nhiều khung cảnh của nhóm nhạc nam này, Trình Dịch mưa dầm thấm đất cũng có chút nhận thức.

Giản Vũ Mân ngẩng đầu nhìn La Tú Ân, nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt người kia, liền không để ý, "Chà, là tôi, có vấn đề gì không?"

Anh biết hình ảnh hiện tại của mình rất luộm thuộm, cùng hình ảnh trước đây của anh trên màn hình có sự khác biệt nghiêm trọng.

Nhưng có vấn đề gì đâu?

Cùng lắm thì mất một người hâm mộ.

Fan muốn ngã cũng không ngăn được, dù sao anh ấy cũng không muốn dỗ dành hay chiều chuộng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 145


"ahihi! Thực sự là Tạ Mân Vũ! Tạ Mân Vũ của nhóm Jupiter!" La Tú Ân phản ứng có chút kích động, kéo Trình Dịch qua kẹp cổ khiến anh bị sặc.

"Trình Dịch, cậu xem, đây là Tạ Mân Vũ!"

"Ân tỷ, nhìn thấy thần tượng, chị nên tiến lên kêu anh ấy ký tên.." Trình Dịch hô hấp khó khan, gian nan phát ra tiếng.

Cô nên xin chữ ký thay vì kẹp cổ của anh.

"Đúng a! Muốn ký tên! Muốn chụp ảnh chung!" La Tú Ân sờ sờ túi, không có giấy bút.

Vậy thì chỉ có thể chụp ảnh chung, La Tú Ân nhanh chóng lấy điện thoại di động ra.

Thấy La Tú Ân muốn chụp ảnh với mình, Giản Vũ Mân lăn qua giường của Giản Nhất Lăng, vén chăn lên và vùi mình dưới chăn.

Người hâm mộ không cần, nhưng mặt mũi vẫn phải cần.

Nói cho cùng, anh ấy cũng là một ca sĩ thần tượng.

Giản Nhất Lăng cúi đầu và liếc nhìn chỗ phình to bên cạnh mình.

Đưa tay ra, kéo chăn bông và che lại.

Trình Dịch sờ mũi, "Ân tỷ, chị thành công dọa thần tượng của chị chạy mất rồi."

La Tú Ân đầu tiên là ngốc một chút, sau đó lại cảm thấy kỳ quái, "Nhất Lăng tiểu bảo bối, em cùng Tạ Vũ Mân nhận thức sao?"

"Vâng." Giản Nhất Lăng đáp.

Lúc này, giọng nói của Giản Vũ Mân phát ra từ chăn bông, "Tôi là anh trai của cô ấy."

Bởi vì chăn bông chặn ngang nên giọng nói hơi trầm hơn bình thường, nhưng nghe vẫn rất hay.

Tạ Mân Vũ hóa ra là anh trai của Tiểu Lăng? "

" Không phải? Cậu họ Tạ, cô ấy họ Giản mà. "La Tú Ân ngạc nhiên nhìn lên ngọn đồi nơi chăn bông được nâng lên, lại nhìn sang Giản Nhất Lăng.

" Đó là nghệ danh! "Giản Vũ Mân trong chiếc chăn bông phản bác.

Không có gì lạ khi các nghệ sĩ sử dụng nghệ danh cho lần ra mắt của họ.

Dùng tên thật nhiều khi không tốt bằng nghệ danh.

" Đúng a, nghệ sĩ phải dùng nghệ danh, vậy cậu thực sự là anh trai của bảo bối? "

Tạ Mân Vũ cư nhiên là anh trai của Giản Nhất Lăng!

Sự thật này làm cho La Tú Ân vừa ngạc nhiên vừa kích động, vì vậy mà lúc này cô vốn là người mạnh mẽ kiên quyết, lại bị chậm vài nhịp.

" Cái gì mà đại bảo bối của cô? Đó là của nhà chúng ta! "

Trước mặt người nhà, lại nói là của cô, cái này thích hợp sao?

Phải không phù hợp!

Trình Dịch ho hai tiếng để giảm bớt sự ngượng ngùng," Khụ khụ, cái kia, Ân tỷ, chúng ta nên ra ngoài trước để anh của Nhất Lăng rửa mặt chải đầu trước nhé? "

Người ta rốt cuộc là ngôi sao thần tượng, không thể luôn nhìn chằm chằm vào bộ dáng chưa tắm rửa thay đồ được.

Người hâm mộ phải có bộ dáng của người hâm mộ.

Người hâm mộ tư sinh không được.

La Tú Ân bị Trình Dịch kéo ra khỏi phòng, trước khi đi cô vẫn còn thèm thuồng nhìn chăn bông của Giản Nhất Lăng, nhưng đáng tiếc là không thể nhìn thấy gì qua chăn bông.

Sau khi cánh cửa đóng lại, Giản Vũ Mân thò đầu ra khỏi giường.

Giản Vũ Mân mỉm cười với Giản Nhất Lăng, sau đó leo ra khỏi giường và đi tắm rửa trong phòng tắm riêng của phòng bệnh.

Sau khi rời khỏi phòng bệnh, La Tú Ân vẫn còn trong niềm phấn khích khi được nhìn thấy thần tượng thực sự.

" Trình Dịch, ta thực sự đã nhìn thấy chính Tạ Mân Vũ a. "

" Ân tỷ, tôi đang nghĩ nhóm Jupiter đời trước đã tích đức gì, mà có thể có được tâm thiếu nữ của chị. "

Tâm thiếu nữ của La Tú Ân không có nhiều lắm, tổng cộng chỉ có một chút, tất cả đều được dành cho Jupiter.

" Trình Dịch, cậu ngứa đòn phải không? "

" Không, không, không, tôi không có, tôi nhất định không có, tôi rất vui mừng cho chị! "

Trình Dịch thay đổi lời nói trong giây lát.

" Chà, tiến sĩ Trình, tiến sĩ La.. Bây giờ hai vị có rãnh không?"

Đột nhiên, Hồng Bách Chương, người ở bên cạnh, xen vào cuộc nói chuyện giữa hai người.

Ông ấy không hề rời đi mà đợi hai người ở cửa phòng.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 146


La Tú Ân nhìn Hồng Bách Chương, "Lão Hồng, tôi nói hôm nay chúng ta không ở đây để bàn chuyện công việc."

"Đó không phải là vì có một vài bệnh án trong tay và muốn nhờ các vị đưa cho tôi một chút ý kiến sao?" Hồng Bách Chương với vẻ mặt lấy lòng.

Có việc cầu người, mặt già không quan trọng.

Trình Dịch nhìn Hồng Bách Chương một cái, "Dù sao cũng đang đợi người, lúc này đi xem một chút đi."

Trình Dịch nhìn Hồng Bách Chương cũng không dễ dàng, hiện tại bọn họ đứng ở cửa phòng cũng không làm được gì.

La Tú Ân cứ nhìn vào phòng bệnh không ngừng, sau đó mới đi đến văn phòng của Hồng Bách Chương với Trình Dịch.

###

Không lâu sau, Vu Hi và Địch Quân Thịnh đến.

Lúc này chỉ có Giản Vũ Mân ở cùng Giản Nhất Lăng trong phòng bệnh.

Ôn Noãn bị lão phu nhân gọi ra nói chuyện, lão phu nhân dường như có chuyện muốn nói một mình với con dâu cả.

Ngay khi Vu Hi bước vào, anh nhìn thấy Giản Vũ Mân đang nói cười với Giản Nhất Lăng.

Tại thời điểm này, Giản Vũ Mân rửa mặt chải đầu xong, sạch sẽ thanh sảng, soái khí bức người.

Vu Hi bước chân dừng lại.

Nam nhân này không phải là thành viên của nhóm nhạc nam thần tượng sao?

Vu Hi không thể nhớ tên người này, nhưng có ấn tượng về ngoại hình của người này.

Anh dường như còn nhớ trên mạng đánh giá về người này: Ngoại hình đẹp, giọng hát tốt, khả năng hát hay và được khen ngợi về vũ đạo.

Đây là một đánh giá rất cao trong hàng số các tiểu thịt tươi hiện nay.

Lăng thần đây là tình huống như thế nào?

Anh vẫn còn nhớ lần trước bọn họ đi tìm Kỷ Minh, Lăng thần nhìn nhóm nam thần tượng đến phát ngốc.

Bây giờ hai người này dường như rất quen thuộc lẫn nhau, sự thân thiết của họ vượt ra ngoài phạm vi bạn bè thông thường.

Theo hiểu biết của Vu Hi về Giản Nhất Lăng trong khoảng thời gian này, Giản Nhất Lăng không thích người khác tiếp xúc thân thể với mình, nếu đến quá gần, cô ấy sẽ chủ động rút lui và giữ khoảng cách.

Có thể cùng Giản Nhất Lăng kéo khoảng cách xuống còn 20 cm.

Cái quan hệ này..

Phẩm, tế phẩm.

Khi Vu Hi nhìn Giản Nhất Lăng và Giản Vũ Mân, họ cũng nhìn lên anh.

Vu Hi không thể nhận ra Giản Vũ Mân, và Giản Vũ Mân cũng không thể nhận ra Vu Hi.

Giản Vũ Mân là người dành ít thời gian ở ngôi nhà cũ nhất trong số những người con của Giản gia.

Vì lựa chọn sự nghiệp của mình, Giản Vũ Mân đã không trở lại thành phố Hằng Viễn trong nhiều năm, anh và Vu Hi đã không gặp nhau từ lâu.

Địch Quân Thịnh sau lưng tiến vào, sau khi nhìn thấy tình hình trong phòng, anh cười nhạo một tiếng, "Gia tới không phải lúc?"

Vu Hi vội vàng cười nói, "Không ngờ lại nhìn thấy một ngôi sao lớn ở trong phòng của Lăng thần."

Sau đó anh đặt món quà thăm hỏi trên tay xuống bàn trà bên cạnh.

"Tiểu Lăng, hai người này là ai vậy?" Giản Vũ Mân hỏi Giản Nhất Lăng.

"Bạn." Ngay khi Giản Nhất Lăng nói, Vu Hi và Địch Quân Thịnh nghe thấy cô ấy so với bình thường hư nhược rất nhiều.

"Hóa ra là bạn của Tiểu Lăng, là đến thăm Tiểu Lăng sao? Mời ngồi."

Giản Vũ Mân tiếp đón Vu Hi cùng Địch Quân Thịnh, trên mặt treo lên nụ cười công thức hóa tiêu chuẩn.

"Tiểu Lăng thân thể thế nào? Nghe nói bị viêm dạ dày sao?" Vu Hi hỏi thăm bệnh tình của Giản Nhất Lăng.

"Cho nên tạm thời chỉ có thể bắt cô bé ăn cháo kê." Giản Vũ Mân trả lời.

Bắt cô.

Này hai chữ có điểm ý tứ.

Vu Hi nghĩ thầm, xem ra nam nhân này cùng Lăng thần quan hệ thật sự thực không bình thường.

Địch Quân Thịnh chân dài hai ba bước đi tới sô pha phía trước, ngồi xuống.

Giản Vũ Mân nheo lại đôi mắt, Địch Quân Thịnh cho người ta cảm giác có chút ngạo mạn, không giống như là dễ đối phó.

Địch Quân Thịnh nhìn trên giường Giản Nhất Lăng, "Lần trước không cho gia ăn cái này không cho gia ăn kia, hiện tại đến phiên chính mình cái gì cũng đều không được ăn?"
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 153


Ý tôi muốn nói là có thứ gì đó sẽ được gửi đến Giản Nhất Lăng qua Internet.

"Được." Giản Nhất Lăng đáp lại.

Những người đàn ông mặc vest này không ở lại lâu, sau một vài trao đổi ngắn với Giản Nhất Lăng, họ liền rời đi.

Nhưng đã để lại rất nhiều phần quà có giá trị.

Những món quà này đối với Giản gia thì không có gì đáng nói, Ôn Noãn xuất thân từ danh môn nên từ nhỏ đã thấy nhiều.

Tuy nhiên, Giản Nhất Lăng bị cảm mạo thông thường, nhưng đối phương liền rat ay rộng rãi như thế, thân phận không khỏi khiến người ta nghi ngờ.

Có thể tặng đồ như thế này, thân phận địa vị chắc chắn không nhỏ.

Ôn Noãn khó hiểu, nhìn khuôn mặt còn non nớt lại còn yếu ớt của con gái, Ôn Noãn rất lo lắng con mình sẽ bị lừa.

Vì vậy, bà đã gửi tin nhắn cho chồng và con trai cả trên điện thoại di động, giải thích ngắn gọn tình hình, mong họ chú ý điều tra nguồn gốc của những người này để đảm bảo rằng con gái của họ sẽ không bị tổn hại.

Giản Nhất Lăng nhanh chóng nhận được email từ những người đó.

Nó là một video.

Cảnh trong video là phòng làm việc của Hà Yến.

Nó được quay bởi một camera ẩn.

Đây là lần trước những người này vào nhà của Hà Yến để tìm video đã gắn.

Không chỉ trong phòng làm việc mà rất nhiều nơi được gắn.

Video chỉ có hình ảnh mà không có âm thanh.

Những nhìn hình ảnh cũng đủ để Giản Nhất Lăng biết chuyện gì đã xảy ra trong phòng làm việc của Hà Yến đêm qua.

Giản Nhất Lăng nhanh chóng gửi một tin nhắn cho Giản Vũ Tiệp.

Nhưng sau khi nhập vào hộp thoại, cô không biết nên nói cái gì.

Giản Nhất Lăng không có kinh nghiệm xử lý tình huống này.

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Giản Nhất Lăng gửi đến một câu: [Anh hiện tại tốt không? ]

Phải mất một lúc, Giản Vũ Tiệp mới trả lời một tin nhắn đơn giản: [Anh không sao, em chăm sóc tốt bản thân là được.]

Nếu là Giản Vũ Tiệp trong quá khứ, nội dung trả lời sẽ không bao giờ như thế này.

Sau một lúc, Giản Vũ Tiệp nhắn một tin nhắn khác: [Xin lỗi em.]

Chỉ có ba chữ, không có lý do.

Một dòng chữ hiện lên trong đầu Giản Nhất Lăng: Một chàng trai 19 tuổi tự tử bằng cách nhảy khỏi một tòa nhà mà không rõ lý do.

Trong nguyên tác, Giản Vũ Tiệp chết khi mới mười chín tuổi, sớm hơn Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng đột nhiên nhấc chăn và đứng dậy khỏi giường.

"Tiểu Lăng, con bị sao vậy? Con muốn đi vệ sinh sao?" Ôn Noãn vội vàng hỏi.

"Xuất viện." Giản Nhất Lăng đã mặc xong quần áo.

"Con không khỏe, bác sĩ nói phải quan sát hai ngày nữa mới an toàn." Ôn Noãn vội vàng tiến lên ngăn cản Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng không có ý dừng lại, "Con muốn xuất viện."

Ánh mắt và giọng điệu của Giản Nhất Lăng đặc biệt kiên định, hành động dứt khoát.

"Tiểu Lăng, con có chuyện gì vậy? Con nói cho mẹ nghe được không?" Ôn Noãn hơi giật mình trước phản ứng của Giản Nhất Lăng, không biết chuyện gì đã xảy ra.

"Không sao đâu, xuất viện đi." Giản Nhất Lăng nói với Ôn Noãn, một bên thu dọn ba lô nhỏ của mình.

Sau đó, cô gửi một tin nhắn cho người vừa mới liên lạc: [Mượn người.]

[Được, những người vừa rồi vẫn chưa rời khỏi cổng bệnh viện, tôi sẽ để họ đợi cô.] Câu trả lời của bên kia rất dứt khoát và rõ ràng

"Con muốn ra ngoài, mẹ về nhà trước đi." Giản Nhất Lăng nói với Ôn Noãn.

Nói xong liền chạy ra ngoài viện.

"Tiểu Lăng, Tiểu Lăng, con không khỏe, không được chạy lung tung." Ôn Noãn vội vàng đuổi theo.

Giản Nhất Lăng chạy đến cổng bệnh viện và trực tiếp lên xe của những người đàn ông mặc vest đen vừa đến thăm gian phòng bệnh của Giản Nhất Lăng.

Một trong những người đàn ông kính cần mở cửa cho Giản Nhất Lăng.

Ôn Noãn vội vàng đuổi theo, vừa chạy lại gần, xe đã phóng đi.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 154


Ôn Noãn quá lo lắng liền nhanh chóng gọi điện cho chồng, "Thư Hình, Tiểu Lăng, Tiểu Lăng đột nhiên chạy ra khỏi bệnh viện, sau đó lên xe của một vài người đàn ông trung niên, họ nói rằng họ là bạn của con bé.."

"Cái gì?" Giản Thư Hình ở đầu dây bên kia đang họp công ty, khi nghe tin thập phần khiếp sợ, "Em bình tĩnh trước đi, có phải em đang ở cổng bệnh viện không? Tiểu Lăng tự lên xe sao?"

"Đúng. Tiểu Lăng nói những người đó là bạn của con bé, nhưng mấy người đàn ông đó nhìn tuổi cũng không nhỏ. Em không biết Tiểu Lăng như thế nào lại quen biết họ. Thư Hình, em phải làm sao đây? Liệu Tiểu Lăng có gặp nguy hiểm gì không?"

Ôn Noãn lo lắng, giọng nói của bà run lên.

"Đừng lo lắng, anh sẽ đến ngay."

Giản Thư Hình nói vài câu với thư ký bên cạnh, rồi vội vàng rời khỏi công ty.

Trên đường, ông cũng thông báo cho Giản Duẫn Thừa đang làm việc từ xa tại nhà.

Đồng thời, họ liên lạc với các nhân viên an ninh của Giản gia.

Ôn Noãn ngắt cuộc gọi với Giản Thư Hình và bắt đầu gọi cho Giản Nhất Lăng.

Nhưng đường dây bên Giản Nhất Lăng luôn đang bận, bà không thể gọi được.

Ôn Noãn gấp đến độ tay chân cũng gấp gáp.

###

Sau khi Giản Nhất Lăng lên xe, người trong xe lễ phép cung kính hỏi, "Giản tiểu thư muốn đi nơi nào?"

"Trường cao trung số 1 Hằng Viễn."

Đến trường nơi Giản Vũ Tiệp học.

"Được."

"Ngoài ra, người mà tôi muốn trước đây, hãy đưa đến dinh thự Giản gia."

Đó là người quản lý video của khách sạn nghỉ dưỡng Hạ Vân Sơn đã trốn thoát trước đó.

"Được, tôi sẽ thu xếp ngay."

Đối với yêu cầu của Giản Nhất Lăng, người đàn ông đã đồng ý tất cả và hoàn toàn tuân theo.

Trường cao trung Số 1 Hằng Viễn.

Giản Vũ Tiệp của ngày hôm nay rất khác so với mọi khi.

Từ khi đến trường, không nghe cậu nói lời nào, trên mặt cũng không có sức sống.

Cảm thấy có điều gì đó nghiêm trọng đã xảy ra với cậu ấy.

Một vài người bạn thân đến gần hỏi thăm nhưng cậu chỉ nói rằng mình không sao.

Giọng nói không có việc gì nhưng bộ dáng lại không có vẻ không có việc gì.

Đang học toán thì một cô gái đột nhiên xuất hiện trước cửa lớp.

Vẻ ngoài của cô gái rất thanh tú, giống như một nhân vật trong anime.

Cơ thể mong manh được bao bọc trong một lớp lông mềm mại màu trắng sang trọng.

Nhiều người trong lớp để ý đến cô gái đang ở cửa lớp, nhưng Giản Vũ Tiệp thất thần đang nhìn xuống sách giáo khoa của mình và không để ý.

Khi tan học, các bạn học ra cửa, vài bạn học nữ tiến tới hỏi thăm.

"Tìm, Giản Vũ Tiệp."

Nghe nói tìm Giản Vũ Tiệp, các bạn cùng lớp vội hét lên Giản Vũ Tiệp.

"Tôi đi, Vũ Tiệp, tiểu muội muội xinh đẹp như vậy, là gì của cậu vậy?"

Giản Vũ Tiệp ngẩng đầu lên khi nghe thấy giọng nói của các bạn cùng lớp.

Giản Vũ Tiệp choáng váng khi nhìn thấy Giản Nhất Lăng đang đứng ở cửa lớp.

Không phải Nhất Lăng vẫn nên nằm viện sao? Làm sao em ấy có thể xuất hiện ở đây?

Nghĩ đến việc Giản Nhất Lăng chạy ra khỏi bệnh viện, Giản Vũ Tiệp lập tức đứng dậy.

Nhưng khi vừa bước ra ngoài vài bước, cậu chợt nhớ ra điều gì đó, bước chân của cậu bỗng chùng xuống.

Cậu không xứng, cậu không xứng làm anh của cô nữa.

"Giản Vũ Tiệp cậu đang làm gì vậy? Đừng để tiểu muội muội đợi lâu!"

Các cậu bạn học đang gầm lên, giọng nói của họ cắt ngang dòng suy nghĩ của Giản Vũ Tiệp.

Giản Vũ Tiệp nhìn Giản Nhất Lăng một lần nữa, không khống chế liền đi về hướng của cô.

Ngay khi Giản Vũ Tiệp bước đến cửa, Giản Nhất Lăng đã vươn tay ra, nắm lấy tay áo cậu rồi bỏ chạy.

"Nhất Lăng?" Giản Vũ Tiệp bị Giản Nhất Lăng kéo chạy, cũng không dám kéo cô dừng lại, vì vậy cậu chỉ có thể cùng cô chạy.

Cậu sợ rằng nếu cậu kéo cô ấy, cô ấy sẽ ngã.

Giản Nhất Lăng kéo Giản Vũ Tiệp đến một nơi không có ai bên ngoài tòa nhà dạy học.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 155


"Nhất Lăng, em.. em bị làm sao vậy?" Giản Vũ Tiệp nói, giọng khó khăn.

"Video." Giản Nhất Lăng nói.

"Cái gì?"

"Đoạn phim đó, em có, anh không cần, khổ sở."

"Em.. em nói đoạn video đó.. em." Giản Vũ Tiệp không thể tin được những gì mình nghe thấy.

Đoạn video mà cậu nhìn thấy đêm qua cư nhiên Nhất Lăng muội muội lại có?

Em ấy đã có video bằng chứng đó?

Hơn nữa Nhất Lăng muội muội đã biết mình đã xem video bằng chứng kia?

"Em.. em cũng biết rằng anh đã xem đoạn video đó?"

"Ừ." Giản Nhất Lăng gật đầu.

"Anh xin lỗi." Đôi mắt Giản Vũ Tiệp đỏ lên, "Anh đã không bảo vệ em. Anh không xứng làm anh trai của em."

"Anh có thể." Giản Nhất Lăng nói.

Giản Vũ Tiệp cúi đầu, "Nhất Lăng, em hận anh đi. Anh biết sự thật, nhưng anh đã chọn che giấu nó. Hiện tại anh đã đưa ra quyết định này, anh không còn xứng đáng làm anh trai của em nữa."

Giản Vũ Tiệp biết sự lựa chọn của chính mình là đáng giận.

Cậu cũng cảm thấy mình còn không thấu được chính mình.

Nhưng cậu vẫn chọn cách này.

"Không sao đâu." Giản Nhất Lăng nói, không do dự, đơn giản và rõ ràng.

Giản Vũ Tiệp sững sờ, "Nhất Lăng, em.."

"Anh không khổ sở, em liền tha thứ cho anh." Giản Nhất Lăng nói rất đơn giản, rõ ràng và chắc chắn.

Trái tim của Giản Vũ Tiệp dường như bị một vật thể nào đó va đập mạnh.

Vừa nặng, vừa đau, sau cơn đau lại như có máu tươi chảy ra.

Giản Nhất Lăng dừng lại, vẫn còn điều gì đó muốn nói.

Cô mở miệng, giọng nói mờ mịt và xa lạ, "Anh là ca ca."

Từ "ca ca" từ từ thoát ra khỏi miệng Giản Nhất Lăng.

Đây là lần đầu tiên Giản Nhất Lăng gọi ca ca.

Một tiếng "ca ca" đập thẳng vào tim Giản Vũ Tiệp, nước mắt của cậu không thể kiềm chế được nữa.

Nhìn lại khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn và đôi mắt sáng ngời của Giản Nhất Lăng.

Bức tường cao trong trái tim cậu vừa mới được xây đêm qua đã sụp đổ ngay lập tức và biến thành đống đổ nát.

Em gái cậu, đây là em gái của cậu, em gái cậu tin tưởng cậu.

Là cậu muốn chăm sóc tốt cho người em gái yêu quý của mình đến hết đời..

Giản Vũ Tiệp cười như một kẻ ngốc.

Nụ cười phá tan mây mù.

Trong khi cười, nước mắt cậu vẫn tuôn rơi.

Nước mắt tuôn rơi, Giản Vũ Tiệp lấy cánh tay lau đi những giọt nước mắt.

Như thoát khỏi gông cùm nặng nề, cậu kiên quyết nói với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, anh quay lại lấy đoạn video, em chờ anh, anh sẽ công khai nó!"

Có lẽ sai khi phản bội mẹ mình, có thể sự lựa chọn của cậu có thể hủy hoại gia đình của mình.

Nhưng cậu vẫn không nên che giấu sự thật.

Mẹ và em gái đều là những người mà cậu không thể làm tổn thương, nhưng chính mẹ cậu làm sai chứ không phải em gái cậu!

Em gái cậu chọn cách tha thứ cho cậu và tin cậu, cậu không thể làm em ấy thất vọng nữa.

Cậu phải công khai video và trả lại sự trong sạch cho em gái mình, sau đó cậu sẽ đi cầu xin ông nội, gia đình bác cả và Nhất Lăng muội muội, cầu xin họ tha thứ cho mẹ của mình.

Bất kể muốn yêu cầu cậu làm cái gì cũng được.

Một đêm giãy giụa, một đêm thống khổ, cuối cùng biến thành bọt biển dưới sự tín nhiệm của người em gái yêu quý của mình.

Giản Nhất Lăng kéo Giản Vũ Tiệp, "Không, em sẽ giải quyết." Giọng nói non nớt lại tràn ngập tự tin.

Giản Vũ Tiệp phủ quyết, "Không, người làm sai không phải là em, là chúng ta, chúng ta nên bù đắp, vẫn là anh nên đi!"

Giản Nhất Lăng lời ít ý nhiều, "Em sẽ xử lý."

Giản Nhất Lăng nói xong, kiên quyết quay đầu, hướng cổng trường mà đi.

Giản Vũ Tiệp sững sờ một lúc rồi đuổi theo, ngăn Giản Nhất Lăng lại.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 156


Vào lúc này, mấy người đàn ông mặc vest đen đang đợi ở cổng trường tiến đến ngăn cách Giản Nhất Lăng và Giản Vũ Tiệp.

Giản Nhất Lăng nói với Giản Vũ Tiệp, "Đừng sợ, hãy đợi tin tức của em."

Sau đó, Giản Nhất Lăng đi theo những người này.

Giản Vũ Tiệp bị một trong những người đàn ông mặc vest đen kéo lại, không thể đuổi kịp.

Giản Vũ Tiệp ra sức mà giãy giụa đều không thể tránh thoát.

Sức của thiếu niên 17 tuổi vẫn là không đánh lại trước những người đã được đào tạo chuyên nghiệp.

"Buông tôi ra! Buông tôi ra! Các người không được phép làm tổn thương Nhất Lăng muội muội!"

Giản Vũ Tiệp tức giận mắng người đàn ông trung niên đang cản trở cậu.

Anh ta thân sĩ trả lời, "Vũ Tiệp thiếu gia, cậu hãy yên tâm, chúng tôi là bạn của Giản tiểu thư, chúng tôi không những không làm hại cô ấy mà còn giúp cô ấy. Giản tiểu thư không hy vọng cậu bị thương nên yên tâm chờ tin của cô ấy. Cậu phải tin tưởng cô ấy có khả năng xử lý chuyện này."

Người đàn ông mặc vest thấy Giản Nhất Lăng đã rời đi, nên anh ta buông Giản Vũ Tiệp ra.

Khi đạt được tự do, Giản Vũ Tiệp không quan tâm đến việc cậu vẫn còn tiết học đã vội vã rời trường, nhưng cậu không có xe để đi, cậu chỉ có thể đi một vòng tại chỗ.

###

Sau khi Giản Nhất Lăng lên xe, người đàn ông ngồi trong xe hỏi Giản Nhất Lăng, "Giản tiểu thư muốn đi đâu bây giờ?"

"Dinh thự của Giản gia. Anh có mang theo người đó tới không?"

"Đã ở bên đường trước dinh thự của Giản gia?"

"Tốt."

Cuối cùng thì Giản Nhất Lăng cũng mở máy và gọi cho Giản Duẫn Thừa.

Giản Duẫn Thừa dường như vẫn luôn đợi cuộc gọi, vì vậy cuộc gọi đến anh liền bắt máy ngay, "Tiểu Lăng?"

Giọng Giản Duẫn Thừa vừa vội vàng vừa lo lắng.

"Ân."

"Em có sao không? Em đã đi đâu vậy?"

Giản Duẫn Thừa đã cố gắng kiểm soát giọng nói của mình.

"Em không sao. Hai mươi phút nữa, về nhà."

"Em thực sự ổn chứ? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Em có cái này, muốn cho mọi người xem."

"Tiểu Lăng?" Giản Duẫn Thừa không nhận được bất kỳ lời giải thích nào từ Giản Nhất Lăng vì Giản Nhất Lăng đã cúp điện thoại.

Hai mươi phút sau, tại cổng nhà Giản gia.

Cha Giản, mẹ Giản và Giản Duẫn Thừa đều đang đợi ở cửa.

Nhìn thấy chiếc xe đón Giản Nhất Lăng vừa rồi xuất hiện, cả ba người đều lộ vẻ phấn khích và ngưng trọng.

Vì họ không biết điều gì sẽ chờ đợi họ.

Cửa mở, nhưng không thấy Giản Nhất Lăng đâu cả.

Chỉ có vài người đàn ông trung niên trong bộ vest bảnh bao bước xuống xe.

Những người này trông như được đào tạo bài bản, không giống như những người bình thường.

"Con gái của tôi đâu? Tiểu Lăng đâu?" Ôn Noãn khẩn trương hỏi.

"Thỉnh các vị giao con gái của tôi ra." Giản Thư Hình vẻ mặt trầm mặc, ánh mắt nhìn lạnh thấu xương.

"Giản tiên sinh và Giản phu nhân đừng lo lắng. Giản tiểu thư hiện rất tốt. Chúng tôi là bạn của cô ấy. Chúng tôi sẽ không làm bất cứ điều gì làm tổn thương cô ấy. Chúng tôi đến đây để cho ông bà thấy điều gì này."

Người đàn ông nho nhã lễ độ mà làm giải thích.

Cùng lúc đó, cánh cửa của một chiếc ô tô đang đậu bên đường được mở ra.

Vài người bước ra khỏi xe, họ mang theo một người đàn ông có chút chật vật.

Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông này, Giản Thư Hình và Giản Duẫn Thừa đã giật mình.

Họ truy tìm người đàn ông này một thời gian, nên không thể nào quên được khuôn mặt của người đàn ông.

Vì người này đã trốn khỏi thành phố Hằng Viễn nên việc truy tìm trở nên khó khăn, họ vẫn chưa thể bắt được người này.

Và hôm nay, người đàn ông này đã thực sự xuất hiện trước mặt họ như thế này.

"Giản tiên sinh, Giản phu nhân, còn có Giản đại thiếu gia, tôi có một đoạn video muốn cho các vị xem."

Người đàn ông trung niên rất thân sĩ mà đưa ra một chiếc máy tính bảng, trên màn hình có một đoạn video giám sát.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 157


Tại thời điểm này, video đang tạm dừng.

Bức ảnh bị tạm dừng là Giản Nhất Lăng và Giản Duẫn Náo đang tranh cãi.

Đây là video bị mất ở khu khách sạn nghỉ dưỡng Hạ Vân Sơn.

Bây giờ, nó bất ngờ xuất hiện trước mặt Giản gia.

Cùng với đó là người quản lý video của khách sạn đã làm biến mất đoạn video này.

Chân tướng đang ở ngay trước mắt, chỉ cần đợi một nút phát, liền kéo ra màn che.

Các ngón tay của Giản Thư Hình run rẩy và nhấn nút phát.

Ôn Noãn và Giản Duẫn Thừa đứng sau lưng ông, cả ba người đều nhìn chằm chằm vào màn hình nhỏ.

Trên máy tính bảng, những hình ảnh phát đi phát lại, từ tranh chấp, ngã, đến thất bại khi cố cứu anh trai mình.

Cô gái ngồi xổm trên đất khóc trong kinh hoàng.

Cô vô cùng sợ hãi.

Cô nhìn anh trai rơi trên đống thủy tinh, bất lực và hoảng sợ.

Cô sai rồi, cô không nên kéo anh trai mình đi cãi nhau ở nơi nguy hiểm như vậy.

Cô ấy có thể đã không có cuộc cãi vã đó.

Nhưng cô chưa bao giờ, chưa bao giờ nghĩ đến việc đẩy anh trai mình xuống lầu.

Ngay cả trong những thời điểm quan trọng, phản ứng bản năng của cô ấy là giữ anh trai và bảo vệ anh ấy.

Thấy vậy, Ôn Noãn bịt miệng và bật khóc.

Bà không thể đứng vững, chính Giản Duẫn Thừa là người đã nâng đỡ bà.

"Tiểu Lăng, Tiểu Lăng, Tiểu Lăng của tôi." Tiếng Ôn Noãn nức nở.

Giản Thư Hình sững sờ, trong lòng đau âm ỉ.

Nỗi đau đó, đau đến tận xương tủy, đau đến khó thở.

Con gái họ không làm điều gì có hại cho gia đình.

Con bé bị oan uổng.

Con bé ngoại trừ lần đầu có tranh đấu qua.

Sau đó, con bé chỉ im lặng mà thừa nhận tội danh này.

Bị oan uổng, bị bôi nhỏ, bị tổn thương.

Hết thảy hết thảy, thân hình gầy gò của con bé âm thầm chịu đựng.

Đó là cô gái nhỏ đáng quý nhất và đáng yêu nhất của họ!

Trong một khoảnh khắc lòng mọi người ngập tràn cảm giác tội lỗi và tự trách.

Đừng nói Ôn Noãn tính tình tương đối mềm mại không chịu nổi, ngay cả Giản Thư Hình cũng có cảm giác ngột ngạt.

Sự ngoan ngoãn nghe lời của Giản Nhất Lăng đã biến thành những chiếc gai nhọn đâm thẳng vào trái tim của mọi người trong Giản gia.

Từng mũi một, từng mũi một đâm vào thấy máu, đâm vào đến xương.

Giản Duẫn Thừa nắm chặt tay, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh.

"Tiểu Lăng bây giờ ở đâu?" Giọng Giản Duẫn Thừa âm trầm đầy áp lực.

Đối mặt với Giản gia đang lâm vào tĩnh mịch cùng thống khổ, người đàn ông mặc vest vẫn là thân sĩ có lễ, việc công làm theo phép công, "Giản tiểu thư còn chuyện khác cần giải quyết, Giản đại thiếu gia không cần lo lắng."

"Các người là ai?" Giản Duẫn Thừa muốn biết Giản Nhất Lăng hiện đang ở đâu, anh phải hỏi danh tính của những người trước mặt này.

Người đàn ông trung niên mỉm cười nhẹ, "Giản tiểu thư giúp lão tiên sinh nhà chúng tôi một việc, vì vậy lão tiên sinh của chúng tôi yêu cầu chúng tôi giúp Giản tiểu thư tìm ra bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của mình."

Những người này không trực tiếp nêu rõ than phận cùng danh tính của họ, nhưng từ lời nói cùng với cách hành xử của anh ta cho thấy "lão tiên sinh" là thập phần không đơn giản.

Nhưng đây không phải là trọng tâm của Giản gia, họ muốn xác định xem Giản Nhất Lăng đang ở đâu và có an toàn hay không.

"Ngoài ra, Giản tiểu thư nói rằng Giản Duẫn Náo tiên sinh tạm thời không nên biết về chuyện này."

Những người đàn ông mặc vest làm công làm theo phép công, đều làm theo chỉ thị của Giản Nhất Lăng.

Không cần nói với Giản Duẫn Náo..

Không cần..

Ngay cả lúc này, Giản Nhất Lăng vẫn không muốn hủy hoại Giản Duẫn Náo.

Vẫn cho Giản Duẫn Náo một tia sáng của cuộc sống.

Phải đợi cậu lấy lại được hy vọng cuộc sống, trước khi đưa cái sự thật cay đắng này ra trước mặt cậu.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 158


Lúc này, Giản Nhất Lăng đang ở nhà của Hà Yến.

Cô ấy đến một mình.

Nhìn thấy Giản Nhất Lăng, Hà Yến rất ngạc nhiên.

Nhưng bà vẫn nở nụ cười, "Tiểu Lăng sao lại đến đây? Mẹ con nói con đang ở bệnh viện! Sao lại xuất viện? Sao không nói trước với thím hai một tiếng, để thím hai chuẩn bị."

"Video, là thím giấu." Giản Nhất Lăng đi thẳng vào vấn đề.

"Tiểu Lăng, con đang nói cái gì vậy? Sao thím hai lại không hiểu?" Hà Yến trong lòng chợt nổi lên từng đợt sóng, nhưng bà vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh,

"Nhìn vào WeChat của thím." Giản Nhất Lăng nhắc Hà Yến.

Ngay trước khi Giản Nhất Lăng bước vào nhà Hà Yến, đã có một cái gì đó được gửi vào điện thoại di động của Hà Yến.

Bà vừa rồi còn bận việc khác nên không có thời gian kiểm tra tin nhắn mới nhất.

Trước lời nhắc nhở của Giản Nhất Lăng, bà nghi ngờ bật điện thoại di động lên.

Bà đặt số điện thoại của Giản Nhất Lăng ở chế độ bạn tốt, và Giản Nhất Lăng trước đó đã thêm bà vào danh sách bạn tốt của cô ấy.

Khi Hà Yến mở tin nhắn chưa đọc ra và nhìn thấy hình ảnh cùng video, sắc mặt bà hơi tái đi.

Có những bức ảnh về sổ đăng ký liên quan của khách sạn nghỉ dưỡng Hạ Vân Sơn, một đoạn video thú nhận của người quản lý video của khách sạn, và một đoạn video ghi lại cảnh bà ấy và Giản Vũ Tiệp cãi nhau trong phòng đêm qua.

"Giản Nhất Lăng!" Bà sải bước về phía trước, phản ứng đầu tiên của bà là muốn giật lấy điện thoại trên tay Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng bình tĩnh lùi lại một bước, và nói với Hà Yến, "Địch Quân Thịnh có một khoản dự phòng trong tay. Tôi có chuyện gì, anh ấy sẽ công bố."

Lời nói của Giản Nhất Lăng đã dội một chậu nước đá lớn lên người Hà Yến, khiến bà lạnh từ đầu đến chân.

Bản dự phòng đều nằm trong tay Địch Quân Thịnh, cho dù Hà Yến có vĩ đại đến đâu cũng không thể giật lấy thứ gì đó từ trong tay Địch Quân Thịnh.

Mối quan hệ giữa Giản Nhất Lăng và Địch Quân Thịnh, Hà Yến đã nhìn thấy qua, cho nên cô ấy giao cho Địch Quân Thịnh giữ là có thể.

Chỉ với một câu nói, Giản Nhất Lăng đã chặn đứng tất cả những ý tưởng mà Hà Yến có trong đầu để giải quyết Giản Nhất Lăng.

Hà Yến sững sở hồi lâu.

Cô nhìn vào khuôn mặt non nớt của Giản Nhất Lăng, lần đầu tiên bà thấy sợ đứa cháu gái nhỏ này.

Sau khi dư vị ập đến, Hà Yến mỉm cười nói với Giản Nhất Lăng, "Tiểu Lăng, con đã hiểu lầm rồi. Thím hai không có ý gì khác. Thím hai cũng tình cờ có được đoạn video đó, Tiểu Lăng, con hãy tin tưởng thím hai. Thím hai không cố ý muốn giấu video đó, chính là anh ba của con, thím sợ nếu công bố sẽ làm anh ba cảm thấy ở trong nhà sẽ mất hết tất cả, cho nên thím mới giấu video đi. Thím biết là thím sai rồi, không nên nghe lời anh ba của con. Xin con hãy tha thứ cho thím hai được không, Tiểu Lăng?"

Hà Yến không biết Giản Nhất Lăng làm sao lại có biết nhiều chuyện như vậy.

Bà chỉ biết rằng nếu Giản Nhất Lăng thực sự công khai những thứ này, bà sẽ thực sự kết thúc.

Với tính khí của lão gia tử, không chỉ ở nhà họ Giản không còn chỗ đứng cho bà mà cả thành phố Hằng Viễn cũng sẽ không có chỗ cho bà.

Giản Nhất Lăng nhìn bà ấy một cách lạnh lùng, thờ ơ đối với lời giải thích lấy lòng của bà, "Một, không được bức bách anh Vũ Tiệp; hai, cho phép anh ấy tự do lựa chọn nghề nghiệp của mình; ba, không được gây trở ngại cho những người khác trong Giản gia nữa."

Giản Nhất Lăng nói rõ ràng từng chữ một.

Hà Yến nhìn Giản Nhất Lăng trong sự kinh ngạc, không thể tin rằng cô ấy có thể đưa ra yêu cầu đối với bà.

Một lúc lâu sau, Hà Yến hỏi Giản Nhất Lăng, "Ý con là, chỉ cần thím hứa với con ba điều kiện này thì con sẽ không công khai video?"

"Cho thím ba giây, cho con câu trả lời."

Giản Nhất Lăng nói, "Ba, hai.."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 159


Giản Nhất Lăng đọc từng con số.

Hà Yến vội vàng đồng ý.

"Được rồi, tốt, tốt, ta hứa, ta hứa tất cả! Ta hứa!"

Tất cả các yêu cầu của Giản Nhất Lăng đưa ra Hà Yến đều không muốn làm, nhưng bây giờ bà không còn lựa chọn nào khác.

"Ta đã hứa với con rồi, con có thể đem đồ vật giao cho ta không?"

"Nếu thím không giữ lời, mọi việc sẽ được công bố bất cứ lúc nào."

"Con."

"Còn nữa." Giản Nhất Lăng liếc xuống sàn nhà nhẵn nhụi của Hà Yến, ánh mắt nghiêm túc như đang suy nghĩ điều gì, "Mặt đất trơn, thím bị ngā."

"Con đang nói cái gì vậy?"

"Mặt đất trơn, thím bị ngā."

Giản Nhất Lăng lặp lại, sau đó dũi tay ra cầm cây gậy đánh đặt bên cạnh ghế sô pha.

Đây là đồ của chú hai của Giản Nhất Lăng, người chú hai của cô có thói quen chơi gôn vào những lúc rảnh rỗi.

Nhìn thấy Giản Nhất Lăng cầm gậy đánh gôn đi về phía bà, đồng tử của Hà Yến đột nhiên mở to.

Cô gái gầy yếu trong ấn tượng đây đang tràn ngập khí thế cầm chiếc gậy đánh gôn.

"Giản Nhất Lăng, đừng có xằng bậy!"

Gậy đánh gôn có thể đánh chết người.

"Đứng yên, đừng nhúc nhích." Giản Nhất Lăng nghiêm túc mà ra lệnh cho Hà Yến.

Thân thể có rất nhiều bộ vị là rất yếu ớt, Hà Yến lộn xộn sẽ làm cho Giản Nhất Lăng đánh lệch.

"Giản Nhất Lăng, con có bị điên không?"

"Giản Nhất Lăng, đừng xằng bậy, Giản Nhất Lăng.."

Đôi mắt của Hà Yến cuối cùng đã bị chiếm trọn bởi sự hoảng loạn.

"A.." Một tiếng kêu chói tai phát ra từ nhà của Hà Yến.

Chỉ là ngôi nhà biệt thự này hiệu quả cách âm thật rất tốt, âm thanh truyền ra tới sân trước biệt thự rồi gần như mất hút.

Không ai biết bà chủ quyền quý trong căn biệt thự này đang phải chịu đựng những gì.

###

Trước cửa nhà Hà Yến, Vu Hi tựa vào xe, hồi hộp chờ đợi.

Hôm nay anh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Giản Nhất Lăng, nhờ anh đến đón cô và đi đâu đó.

Vu Hi đến mà không nói một lời.

Khi anh ấy đi ra ngoài, Thịnh gia cũng đã lên xe của anh.

Vu Hi không dám hỏi thêm.

Anh gặp được Giản Nhất Lăng ở bên đường.

Giản Nhất Lăng nhờ anh đưa cô đến đây, anh không biết cô định làm gì.

Anh muốn đi cùng cô ấy.

Nhưng cô rất cứng rắn, không cho bất cứ ai đi theo mình, dù là anh hay Địch Quân Thịnh.

Vu Hi nghĩ, Giản Nhất Lăng đến nhà chú hai và thím của cô, dựa theo đạo lý mà nói chuyện, chắc cũng không có gì phải lo lắng.

Chỉ không biết tại sao Vu Hi lại cảm thấy tình hình hôm nay không thích hợp lắm.

Quá trình chờ đợi rất lo lắng, Vu Hi không khỏi đi tới đi lui.

Sau nửa giờ, Giản Nhất Lăng cuối cùng cũng ra khỏi nhà Hà Yến.

Cô bình tĩnh ra ghế sau ngồi.

Địch Quân Thịnh đang ngồi bên cạnh, anh ấy dựa vào ghế ngồi, híp mắt, trông thư thái hơn nhiều so với Vu Hi.

Sau khi Giản Nhất Lăng lên xe, đôi mắt nhắm nghiền của Địch Quân Thịnh mở ra và liếc nhìn Giản Nhất Lăng.

Vu Hi ngồi ở ghế lái, mỉm cười hỏi Địch Quân Thịnh và Giản Nhất Lăng ở ghế sau, "Bây giờ chúng ta đi đâu?"

Địch Quân Thịnh không nói mà đợi Giản Nhất Lăng trả lời.

Giản Nhất Lăng còn chưa nói chuyện, đột nhiên hai mắt tối sầm lại, cả người trùng xuống.

Địch Quân Thịnh đã bắt được Giản Nhất Lăng, chạm vào trán của Giản Nhất Lăng, nó rất nóng.

Giản Nhất Lăng đã chạy khỏi bệnh viện trước khi bệnh viêm dạ dày của cô được chữa khỏi, sau khi làm những việc này, vết viêm đã khiến cô lại sốt cao.

"Có chuyện gì vậy?" Vu Hi lộ vẻ lo lắng.

"Lái xe, đến bệnh viện." Địch Quân Thịnh ra lệnh cho Vu Hi.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 162


Nhìn thấy Giản Nhất Lăng cuối cùng cũng tỉnh lại, Giản Vũ Tiệp vội vàng tiến lên, "Em không sao chứ? Còn đau không?"

Giản Nhất Lăng lắc đầu.

"Em gạt anh, rõ ràng viêm dạ dày rất đau."

"Em không đau, anh không cần khổ sở."

"Ừm, anh không buồn, nhưng em phải điều trị bệnh cho tốt và đừng chạy lung tung nữa."

Giản Vũ Tiệp trịnh trọng thú nhận.

"Ừ." Giản Nhất Lăng sốt sắng nói, "Anh về nhà trước đi."

Không biết tại sao, Vu Hi ở bên cạnh Giản Nhất Lăng lại cho rằng Giản Nhất Lăng kêu Giản Vũ Tiệp về nhà giống như "mẹ già", đây chính là bộ dạng của "mẹ già".

"Không, anh cũng đã xin nghỉ học."

Giản Vũ Tiệp không muốn rời đi lúc này, anh muốn đi cùng ở lại với em gái đang bị bệnh.

Giản Vũ Tiệp đã gọi điện cho giáo viên của trường trong khi đợi Giản Nhất Lăng tỉnh dậy.

Sau khi Giản Vũ Tiệp trả lời, cậu ta liếc nhìn Địch Quân Thịnh bên cạnh, trong mắt hiện rõ sự thù địch và cảnh giác.

Nam nhân này ở đây, cậu ta không thể rời đi được.

Vu Hi bước về phía trước, đập lên bả vai Giản Vũ Tiệp, "Nghe lời em gái cậu nói đi, trước về nhà, tôi đã gọi cho Giản lão phu nhân, bà ấy sẽ có mặt ở đây sớm, do đó, cậu không cần lo lắng."

Giản Nhất Lăng lại vào nằm bệnh viện, Vu Hi tất nhiên không dám biết mà không báo, vì vậy sau khi nói chuyện với Giản Vũ Tiệp, anh vội vàng gọi điện đến nhà cũ của Giản gia và báo tình hình cho Giản lão phu nhân.

"Nhưng tôi vẫn muốn ở cùng em gái một thời gian." Giản Vũ Tiệp vẫn không muốn rời đi.

"Đôi mắt xấu xí, về nhà ngủ đi." Giản Nhất Lăng nói với Giản Vũ Tiệp.

Giản Vũ Tiệp cả đêm qua không ngủ, hai quầng thâm to trên mắt lộ rõ.

Vu Hi cười, "Nhìn đi, Nhất Lăng muội muội ghét bỏ cậu rồi! Mau quay về nhà đi? Đừng để em gái lo lắng cho cậu!"

Giản Vũ Tiệp cái này không có cách.

Cậu không thể để Nhất Lăng muội muội lo lắng cho cậu nữa.

"Được rồi, vậy anh về trước, em dưỡng bệnh cho tốt đi."

Giản Vũ Tiệp chỉ có thể thỏa hiệp, trước khi rời đi, cậu dặn dò Vu Hi rằng anh phải chăm sóc Giản Nhất Lăng thật tốt và đừng để Địch Quân Thịnh lại gần Giản Nhất Lăng.

Vu Hi miệng đám ứng tốt, thật ra Địch Quân Thịnh rất muốn đến gần Giản Nhất Lăng, anh cũng không thể ngăn cản.

###

Vu Hi yêu cầu quản gia mang đồ ăn đến.

Cháo trắng, và một đĩa rau dưa.

Địch Quân Thịnh tự tay đút cháo cho Giản Nhất Lăng.

"Không.. không cần.." Giản Nhất Lăng nhỏ giọng kháng cự, cô không ghét Địch Quân Thịnh, nhưng cô xấu hổ.

"Ngoan." Địch Quân Thịnh nói to.

Anh đưa thìa cháo trắng đến miệng Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng không ăn, Địch Quân Thịnh cứ giữ nó như vậy.

Điều này khiến Giản Nhất Lăng càng thêm xấu hổ, cô không có thói quen làm phiền người khác.

Vì vậy, Giản Nhất Lăng há miệng nuốt vào trong miệng nhỏ.

Đôi môi có chút trắng bệch giờ bắt đầu đỏ lên sau khi thấm nước cháo.

Vu Hi giải thích với Giản Nhất Lăng bên cạnh, "Nhất Lăng muội muội, đừng trách anh trai không cho em ăn ngon. Em chỉ có thể ăn một ít cháo trắng và ăn một ít rau dưa, nhưng đầu bếp của anh đã nấu thêm các món ăn khác nhau nhiều nhất có thể."

Vu Hi giới thiệu các loại rau xanh trên đĩa đó, "Măng tây có ngọn mềm nhất, chiên trong nước, không dầu và muối; còn có bông cải xanh chiên và lá khoai lang, cả hai đều được chọn lọc. Phần mềm nhất, ít dầu và muối."

Một đĩa rau xanh, không có một chút thịt, vẫn không có vị.

Vu Hi hứa với Giản Nhất Lăng, "Khi nào khỏi bệnh, anh trai sẽ dẫn em đi ăn đủ món ngon, sơn trân hải vị tùy tiện em nói, anh mời hết."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 163


"Tôi muốn ăn thịt." Giản Nhất Lăng nghiêm túc trả lời.

Cô đã không cao, lại chỉ ăn cháo trắng và rau sẽ khiến càng không thể cao thêm.

Vu Hi nghe vậy liền bật cười, "Thôi, thịt bò, thịt cừu, thịt cá anh sẽ an bài cho em! Đến lúc đó, anh sẽ mang cho em một bữa Mãn Hán toàn tịch!"

Vu Hi nói xong, vừa quay đầu liền gặp được ánh mắt lạnh lùng của Địch Quân Thịnh.

Ách.. quên rằng ở đây còn có một người khác không thể ăn thịt cá.

Giản Nhất Lăng cũng quay lại nhìn Địch Quân Thịnh, "Anh ăn nấm đi."

Địch Quân Thịnh cũng không tức giận, "Gia sẽ ăn những gì em làm."

"Được. Hết bệnh rồi, tôi sẽ làm cho anh." Giản Nhất Lăng nói.

Hôm nay lại gây thêm rắc rối cho họ.

Cần phải cảm ơn họ thật tốt.

"Vậy thì em nhanh khỏi bệnh đi."

Địch Quân Thịnh nhìn dáng vẻ gầy gò của Giản Nhất Lăng, bộ dạng này khó chịu làm sao.

###

Giản lão phu nhân định đến bệnh viện sau khi nhận được cuộc gọi từ Vu Hi, nhưng khi bà ấy chuẩn bị ra ngoài, bà ấy gặp gia đình của Giản Thư Hình, cả nhà đã đến nhà cũ để tìm Giản Nhất Lăng.

Nhìn thấy biểu hiện của ba người, Giản lão phu nhân biết có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra.

"Có chuyện gì vậy?"

"Mẹ, Tiểu Lăng đã về chưa?" Giản Thư Hình gấp gáp hỏi bà.

"Con muốn tìm Tiểu Lăng?"

"Đúng vậy, chúng con nghĩ Tiểu Lăng sẽ trở về nhà cũ, cho nên.."

"Ta biết nơi ở của Tiểu Lăng, con bé không có việc gì." Lão phu nhân nói.

"Thật sao? Con bé đang ở đâu vậy?" Giản Thư Hình vội vàng hỏi.

"Trước nói xem đã xảy ra chuyện gì."

Giản lão phu nhân mắt minh tâm lượng, bà biết rằng sự tình hôm nay có điểm kỳ lạ.

Đang êm đang đẹp bé ngoan lại chạy ra khỏi bệnh viện, còn Giản Thư Hình, Giản Duẫn Thừa, hai cha con vẻ mặt lo lắng và ưu sầu lại chạy về ngôi nhà cũ tìm bà.

"Mẹ.. chuyện đó.. chúng con mới biết.. không phải Tiểu Lăng làm.." Giản Thư Hình nói với giọng chua chát.

"Chuyện nào?"

Nói không rõ rang nên lão phu nhân không hiểu đang nói về cái gì.

Vừa lúc Giản lão gia tử cũng đi tới, nhìn thấy đám vãn bối đều có vẻ mặt ưu sầu, ông cau mày, "Con ngồi xuống nói rõ ràng đi."

"Ba.." Giản Thư Hình tỏ vẻ chua xót.

"Để con nói." Giọng Giản Duẫn Thừa cũng khó khăn không kém.

Anh mô tả lại những gì đã xảy ra hôm nay với Giản lão gia và Giản lão phu nhân.

Sau khi nghe Giản Duẫn Thừa nói, Giản lão phu nhân không ngừng trách móc Giản Thư Hình, "Ta đã nói cái gì? Bé ngoan liền không phải là một đứa trẻ hư như vậy! Lúc trước các người đều không tin ta!"

"Mẹ, con biết sai rồi, lúc đó.. Tiểu Lăng chính mình.."

"Con bé nói là con bé sai! Con bé không nói là con bé chính mình đẩy!" Giản lão phu nhân có một trí nhớ tốt.

Tại nhà của Giản gia ngày hôm đó, trước mặt lão gia và lão phu nhân, Giản Nhất Lăng thẳng thắn nói, "Con có lỗi."

Quả thực, Giản Nhất Lăng thực sự đã nói điều đó vào thời điểm đó, nhưng Giản Thư Hình không đi sâu vào ý nghĩa của câu này.

"Mẹ, con biết mình đã sai, con.."

Giản lão phu nhân cảm thấy khó chịu, tiếp tục la mắng ba người họ, "Sai, sai rồi, sai rồi! Nếu nhận sai một câu thì mọi chuyện sẽ kết thúc sao? Cũng không muốn nghĩ đến việc vì sự thiếu tín nhiệm của các ngươi sẽ khiến đứa trẻ bị tổn thương đến mức nào! Ở trong long bé ngoan đau đớn đến mức nào! Lão thái bà ta rõ rang cho các người hiểu, Tiểu Náo bị thương, các ngươi chăm sóc nó ta không có ý kiến, Duẫn Thừa nói phải quản giáo Tiểu Lăng ta không có ý kiến! Nhưng các ngươi không tín nhiệm con bé mới là sự đau đớn nhất!"

Giản lão phu nhân mặc kệ, bà chính là yêu thương bé ngoan nhất.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 164


Giản lão phu nhân nghẹn một cổ khí, trực tiếp bộc phát ra ngoài.

Ba người bị mắng không có gì để phản bác lại.

Giản lão phu nhân lại tức giận nói, "Các ngươi khó xử ta có thể hiểu, Tiểu Náo với Tiểu Lăng, lòng bàn tay là thịt mu bàn tay cũng là thịt, lúc đó Tiểu Náo bị thương rất nặng, thêm nữa Tiểu Náo thường ngày đều thông minh và nhạy bén hơn Tiểu Lăng nhiều, các ngươi tin Tiểu Náo cũng đúng, nhưng các ngươi có nghĩ đến khả năng thứ ba không? Có lẽ cả hai đứa trẻ đều không sai! Nhìn xem, bây giờ không phải vậy sao? Tại sao sớm không phát hiện ra? Ba người các người đều là ngu ngốc, hỗn đản!"

Khả năng thứ ba là rất thấp, rất thấp, rất thấp, nhưng thấp cũng có khả năng tồn tại!

Hiện tại, sự thật chứng minh, khả năng cực kỳ nhỏ này đã xảy ra!

Giản lão phu nhân không trách Giản Thư Hình đã chọn đặt niềm tin vào Giản Duẫn Náo, vì đó là con trai của họ, là cháu của bà, và là một đứa trẻ đáng để tin tưởng.

Giản lão phu nhân tức giận là vì Giản Nhất Lăng không nhận được sự tin tưởng tương ứng.

Đồng thời, lão phu nhân cũng tức giận chính mình thời điểm đó không kiên trì được.

Nghĩ đến đây, Giản lão phu nhân không khỏi la mắng tiếp, "Nếu lão thái bà ta trẻ hơn hai mươi tuổi, ta sẽ loại bỏ tất cả các người khỏi vị trí tại công ty! Các ngươi bộ dáng ngu xuẩn như vậy, có thể đảm đương công việc kinh doanh của Giản gia không, hay đợi tới một ngày lão bà này nhắm mắt xuôi tay, công ty liền đóng cửa!"

Ngay khi lão phu nhân mất bình tĩnh, không ai dám nói gì.

Cuối cùng, lão gia tử mở miệng giảng hòa, "Được rồi, được rồi, lão thái bà bà trước tiên chậm rãi đã, tuổi đã không còn trẻ, đừng đại phát tính tình như vậy. Chuyện này tôi cũng sai, không cho người đi điều tra cẩn thận."

Hôm đó, Giản lão gia tử cho gọi người đến nhà cũ Giản gia để hỏi sự tình. Sau khi Giản Nhất Lăng nói rằng mình đã sai, Giản lão gia tử muốn gia hòa vạn sự hung, muốn cho sự tình cứ như vậy nhạt dần đi.

Khi về già, con người ta mất đi sự nhiệt tình như xưa, luôn cho rằng gia đình được êm ấm, chuyện gì cũng có thể làm nên chuyện.

Nhưng không ngờ mọi chuyện không thể giải quyết tốt, làm cháu gái út trong gia đình lại phải gánh chịu hậu quả.

Lão gia tử trong lòng cảm thấy khó chịu, tuy rằng ngoài mặt không rõ ràng, nhưng trong lòng ông cũng cảm thấy có lỗi với cháu gái.

Nói đến cùng, cưng chiều là cưng chiều, cưng chiều đến lúc con bé tính tình ngày thường không được tốt lắm, cũng không thể tin tưởng con bé không có xấu xa như lão bà tử.

Nghĩ lại một số trước đây, cho dù có nháo đến đâu, cũng không bao giờ đụng đến giới hạn này.

"Ba, mẹ, là lỗi của con. Con đã xử lý không tốt. Con đã không điều tra kỹ lưỡng sự việc." Giản Thư Hình hối hận, nhưng hối hận đã không còn ích lợi gì nữa.

Một số chuyện đã thực sự xảy ra.

Giản Thư Hình, Ôn Noãn và Giản Duẫn Thừa giờ thực sự rất buồn và tiếc nuối.

Giản lão phu nhân thở dài, giọng điệu của bà dịu đi rất nhiều, "Được rồi, loại tình huống này các ngươi cũng không lường trước được. Ta biết rằng các ngươi cũng không dễ dàng, lão thái bà ta dù có đánh mắng các ngươi, thì sự tình cũng không thể vãn hồi được. Bây giờ, việc cần phải làm là xử lý chuyện phía sau cho tốt, có tha thứ hay không tha thứ cho các ngươi lão thái bà ta cũng không nói được, tất cả tuỳ thuộc vào bé ngoan."

Chuyện cũng đã xảy ra, đều là người trong một nhà, lão phu nhân cũng không thể chịu đựng được khi nhìn thấy con trai, con dâu và cháu trai của mình tiếp tục đau buồn.

"Mẹ, con biết." Giản Thư Hình cúi đầu, tự đáy lòng tiếp nhận lời chỉ trích của lão phu nhân.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 167


Sự việc đó khiến Giản Vũ Tiệp đau đớn, đối với Giản Vũ Mân chưa chắc không phải?

Cho dù tính cách khác nhau, Hà Yến cũng là mẹ của Giản Vũ Mân.

Vì vậy, Giản Vũ Tiệp ngay từ đầu đã không định nói với anh trai mình mà cậu ấy thà tự mình gánh vác toàn bộ.

"Em làm sao vậy, anh thấy em khá tốt, ngoại trừ hay khóc một chút, nhưng tất cả đều khá tốt."

Tiếng khóc của Giản Nhất Lăng là bóng ma tâm lý của Giản Vũ Mân.

Giản Vũ Mân lại nói, "Em không cần phải bảo vệ cho nó. Lần sau nó đến, anh trai em sẽ giúp em đánh cho đến khi mông thằng bé nở hoa."

Sau khi cười nói với Giản Nhất Lăng, Giản Vũ Mân quay đầu lại, không hề thân thiết nhìn Địch Quân Thịnh, dùng một giọng khá lịch sự nói chuyện với anh, "Cảm ơn Địch tiên sinh đã đến thăm em gái tôi. Anh cũng đã vất vả, vậy anh hãy về trước đi. Tôi sẽ chăm sóc em gái của mình."

Địch Quân Thịnh lại không định bỏ đi, anh đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt bình thản, không chút ngượng ngùng vì bị đuổi khéo.

Nhìn bộ dạng của Địch Quân Thịnh, Giản Vũ Mân trong lòng càng cảm thấy nguy hiểm.

Nhìn thấy khẩu khí giữa Giản Vũ Mân và Địch Quân Thịnh không ổn, Vu Hi vội vàng giúp hòa giải, "Anh Vũ Mân, bác sĩ sẽ tới kiểm tra sức khỏe cho Nhất Lăng muội muội sớm. Có nhiều hơn một người cũng không sao. Chúng ta cùng chờ bà nội Giản tới đây đi."

"Cũng đúng, nhưng hai người không cần làm những việc khác sao?"

Mặc dù trong lòng Giản Vũ Mân không hài lòng, nhưng Địch Quân Thịnh thật sự chưa làm chuyện gì xấu nên anh không thể đuổi người một cách quá rõ rang được.

"Không có việc gì, hiện tại chúng ta khá rảnh rỗi." Vu Hi sờ sờ mũi, đáng lẽ bọn họ giờ đang trong tiết học ở trường đại học đó, nhưng lại trốn tiết đi chơi mất rồi.

Nhưng nếu nói trốn tiết đi chơi cũng không đúng, Thịnh gia tới Hằng Viễn là có những việc đứng đắn phải làm.

Chỉ là hiện tại chuyện đứng đắn này đã bị Thịnh gia gác lại.

Ngay lúc đó, Giản Vũ Mân nhận được một cuộc gọi từ các huynh đệ của mình, "Vũ ca, em gái anh nằm phòng nào vậy? Chúng em đang ở trước cửa bệnh viên."

"Các cậu tới làm gì?" Phản ứng đầu tiên của Giản Vũ Mân là tìm lý do để đuổi người đi.

"Em gái anh bị bệnh, nên tất nhiên chúng em, với tư cách là anh em tốt, phải đến thăm chứ."

"Các cậu.." Giản Vũ Mân không tìm được lý do để từ chối mấy huynh đệ này.

Lần trước anh còn có thể nói nhà mình không đủ lớn, hiện tại không thể nói bệnh viện không đủ lớn, đúng không?

Giản Vũ Mân chỉ có thể cho họ biết số phòng.

Năm phút sau, ba thành viên khác của Jupiter xuất hiện trong phòng bệnh của Giản Nhất Lăng.

Ba ngôi sao thần tượng điển trai, nổi tiếng đều đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai trước khi vào phòng để tránh bị nhận ra.

Sau khi vào phòng, nhìn thấy Giản Vũ Mân, ba người họ nở nụ cười rạng rỡ.

Ba thành viên còn lại của Jupiter là Lạc Huân, Thi Bách Dương và Nhạc Nghiêu.

Cả ba đều có tính cách và diện mạo đặc sắc, nhưng giá trị nhan sắc đều là hạng nhất.

Giản Vũ Mân dửng dưng giới thiệu ba người anh em tốt của mình với Giản Nhất Lăng, "Tiểu Lăng, ba người này là bạn của anh, Lạc Huân, Thi Bách Dương và Nhạc Nghiêu. Em không cần phải nhớ tên của họ, cũng không cần nhớ rõ diện mạo của họ."

Lạc Huân, tính cách hoạt bát nhất trong ba người, ngay lập tức mỉm cười tiến về phía trước, tự giới thiệu mình với Giản Nhất Lăng trên giường bệnh, "Em có phải là em gái của Vũ ca không? Em lớn lên trông thật xinh đẹp, nếu được thì khi chúng ta làm bài hát mới mời em làm nữ chính trong MV của chúng ta đi."

Nhìn bộ dáng giống như hài tử của cô gái trên giường thì họ biết rằng đó không thể là bạn gái của Vũ ca được.

Nếu là bạn gái của Vũ ca, họ phải tính đến cuộc chiến chống lại Vũ ca.

Điều đó thật quá xấu hổ!
 
Back
Top Bottom