Cập nhật mới

Ngôn Tình Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại

Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 122


Trình Dịch cho biết, "Ngoài ra còn có một khu vực văn phòng công cộng, khi em cần phải giao tiếp và thảo luận với mọi người thì có thể dùng khu vực văn phòng công cộng này."

Nếu em muốn không gian độc lập, thì có thể ở trong văn phòng của riêng mình cùng với độc lập viên nghiên cứu.

Nếu em muốn giao tiếp với người khác, có một địa điểm văn phòng khác.

Giản Nhất Lăng đến khu vực văn phòng công cộng, bàn của cô ấy đã được sắp xếp sẵn, bên phải của La Tú Ân, đối diện với Trình Dịch.

Máy tính để bàn sạch sẽ, máy tính mới được cài đặt, trên đó còn có những con búp bê và nhân vật hoạt hình dễ thương, xếp thành hai hàng ngay ngắn.

Nhưng con búp bê nhỏ dễ thương là do La Tú Ân đặt.

Nhân vật hoạt hình được tạo ra bởi Trình Dịch.

Giản Nhất Lăng thực sự không có cảm xúc gì với những thứ đáng yêu này.

Nhưng cho dù đó là trong căn phòng của cô ấy trong nhà cũ của Giản gia, cặp sách và văn phòng phẩm của cô ấy, hay chiếc bàn làm việc hiện tại của cô ấy, chúng không thể thoát khỏi cái kết trở nên dễ thương phấn phấn nộn nộn.

Giản Nhất Lăng cũng nhận thấy trên bàn bên trái của La Tú Ân có bày một nhóm nhạc nam Juptiter.

Ở phía đối diện bàn của Trình Dịch có rất nhiều nhân vật hoạt hình.

Anh ấy đặt một nhân vật hình dễ thương trên bàn của Giản Nhất Lăng.

Hầu hết các hình trên bàn máy tính của anh ấy đều là người da trắng, xinh đẹp và chân dài.

Sau khi Giản Nhất Lăng ngồi xuống, bật máy tính và bắt đầu làm việc.

Những người khác trong viện cũng đã tiến vào trạng thái làm việc, tuy rằng có một tiểu cô nương mới rất phấn khởi, nhưng mọi người vẫn chưa quên hiện tại bọn họ đang đi làm.

Giản Nhất Lăng đã mở hệ thống ứng dụng của trang web viện của họ.

Sau khi trở thành thành viên chính thức của viện, cô ấy có quyền xem các ứng dụng liên quan của viện.

Cô nhìn thấy đơn của mẹ Tần Xuyên và hồ sơ bệnh án bên trong.

Trong nguyên tác, mẹ của Tần Xuyên bị bệnh máu hiếm, bà phải nằm viện trong một thời gian dài, vì phải tiêu nhiều tiền mỗi ngày nên Tần Xuyên càng làm việc chăm chỉ hơn.

Nhưng mẹ anh vẫn không thể chống đỡ cho tới lúc sự nghiệp của anh thành công.

Sự việc này đã tác động sâu sắc đến Tần Xuyên, từ đó khiến anh oán hận người cha ruột của mình.

Giản Nhất Lăng đã kiểm tra hồ sơ bệnh án của mẹ Tần Xuyên và thấy rằng hồ sơ bệnh án được chuyển đến hộp thư của Trình Dịch từ một người liên hệ nửa tháng trước, nó cho thấy Trình Dịch không từ chối hồ sơ bệnh án.

Giản Nhất Lăng đang kiểm tra hồ sơ bệnh án thì La Tú Ân ở bên trái bước đến và hỏi Giản Nhất Lăng, "Người đàn ông ở cửa thực sự là giáo viên dạy bổ túc của em? Cậu ta là người dạy bổ túc thể dục à?"

Giản Nhất Lăng, "Trừ bỏ thể dục."

"Không thể tin được." La Tú Ân bình luận, "Nhân tiện, người đó tên là gì, để chị xem hồ sơ bệnh án mà cậu ta nộp!"

"Tần Xuyên."

"Sao chị nghe tên người nộp đơn nghe quen quen vậy?" La Tú Ân có trí nhớ rất tốt.

"Trình Dịch, không phải là của cậu sao?"

Trình Dịch đứng lên, "Là của tôi, tôi vẫn giữ nó."

"Đang bảo lưu? Vậy, cậu muốn nhận cái này?" La Tú Ân hỏi.

Nói chung, những người không muốn nhận sẽ bị từ chối trực tiếp, nếu họ được giữ lại, điều đó có nghĩa là có khả năng được chấp nhận.

Trình Dịch trả lời, "Vâng, tôi muốn nhận trường hợp này. Tôi rất quan tâm đến căn bệnh máu đặc biệt này. Tôi nghĩ việc nghiên cứu trường hợp này sẽ mang lại cho tôi một bước đột phá nhất định trong nghiên cứu về máu. Nhưng tôi có một bệnh án khác mà tôi đang giải quyết, và tôi phải đợi kết thúc bệnh án đó trước thì tôi mới có thể xử lý bệnh án này."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 123


Trong hoàn cảnh bình thường, Trình Dịch không thể cùng lúc nhận hai trường hợp, trừ khi một trong hai trường hợp đã bước vào thời kỳ tắc nghẽn hoặc cần chờ quá trình phản ứng lâu dài.

Ngừng một chút, Trình Dịch nói, "Nhưng bây giờ tình hình đã thay đổi."

"Đồ hỗn đản này, cậu có thể nói chuyện cho xong được không? Cậu còn trẻ như vậy mà nói chuyện th* d*c là sao?"

Trình Dịch nhìn Giản Nhất Lăng, "Bởi vì Nhất Lăng muội tử ở đây, nên tình hình đã thay đổi."

Giản Nhất Lăng cũng ngước nhìn Trình Dịch, trong mắt hiện lên câu hỏi.

Trình Dịch cười nói, "Bệnh án tôi đang giải quyết sẽ sớm kết thúc với sự giúp đỡ của em, vì vậy tôi có thể sẽ tiếp nhận bệnh án mới này trong vài ngày tới."

Mặc dù Giản Nhất Lăng không chính thức đi đến viện nghiên cứu trong vài ngày qua, nhưng cô ấy đã giao tiếp với những người trong viện nghiên cứu, và người giao tiếp với cô ấy nhiều nhất là Trình Dịch.

Chín mươi chín phần trăm nội dung cuộc trò chuyện là công trình nghiên cứu của Trình Dịch.

Trong bệnh án này, Giản Nhất Lăng đã đưa ra rất nhiều đề xuất và hướng dẫn của riêng mình, Trình Dịch đã được hưởng lợi rất nhiều.

Ánh mắt của Giản Nhất Lăng rơi trở lại màn hình máy tính.

Theo diễn biến của cốt truyện gốc, Tần Xuyên nhất định sẽ trở về nhà họ Tần, và trở thành kẻ thù không đội trời chung với Địch Quân Thịnh.

Nếu vẫn giữ nguyên cốt truyện thì Địch Quân Thịnh, nhân vật phản diện của nguyên tác sẽ không thể thoát khỏi thất bại, Giản Nhất Lăng không rõ là chết hay dạng gì, nhưng kết cục là không tốt.

Giản Nhất Lăng nhớ lòng tốt của Địch Quân Thịnh, không cần biết anh ta giúp cô vì mục đích gì, sự thật là anh ta đã giúp đỡ bản thân nhiều lần.

Giản Nhất Lăng lại nhìn lên và nói với Trình Dịch, "Bệnh án cũ, tôi sẽ giúp anh; bệnh án mới, chúng ta sẽ nhận nó."

Trình Dịch trầm ngâm, "Nếu Nhất Lăng muội tử giúp tôi, tôi chắc chắn sẽ không có vấn đề gì với nó bây giờ. Nhất Lăng muội tử, không phải em nói tháng này có việc khác phải làm sao? Đừng để bản thân vất vả như vậy."

"Tôi ổn." Giản Nhất Lăng sẽ dành nhiều thời gian nhất có thể.

La Tú Ân vội vàng nói với Giản Nhất Lăng, "Nhát Lăng muội tử, để chị nói với em, em còn nhỏ, mấy nam nhân nói lời ngon ngọt, em đừng có nghe lời họ. Mấy người đó nhìn đẹp trai, nhưng bổ ra trong đó chưa chắc có cái quỷ gì đâu, em đừng để bị lừa."

La Tú Ân lo lắng rằng Giản Nhất Lăng có trái tim thiếu nữ với cái người được gọi là "Giao viên bổ túc" của mình.

Với tư cách là một "người từng trải", La Tú Ân có thể hiểu được sức hút của người đàn ông trước những cô gái.

Đối với những người trong viện nghiên cứu của họ, phần lớn sự phát triển của não được sử dụng cho các vấn để học tập, các khía cạnh khác không tốt, xác suất bị lừa tương đối cao.

Giản Nhất Lăng lắc đầu, "Không phải vì anh ta."

Giản Nhất Lăng chắc chắn rằng không đưa ra quyết định này vì bản thân Tần Xuyên.

Cô thậm chí sẽ không cho Tần Xuyên biết rằng cô có liên quan đến chuyện này.

Nhưng cô sẽ yêu cầu Tần Xuyên bồi thường vì chuyện này, nhưng bồi thường không phải là tiền, mà là một lời hứa.

Giản Nhất Lăng, người đã đọc nguyên tác, biết rằng Tần Xuyên là một người giữ lời hứa của mình.

"Thật sao?" La Tú Ân nhìn Giản Nhất Lăng xác nhận một lần nữa.

"Thật đấy." Mắt Giản Nhất Lăng cố định.

"Được, vậy thì không sao." La Tú Ân sợ đại bảo bối của viện nghiên cứu bọn họ sẽ bị một cậu nhóc thối tha không biết ở đâu bắt cóc.

Còn về bệnh án mà Giản Nhất Lăng muốn thực hiện, đó là quyền tự do của cô ấy.

Tiếp theo, Giản Nhất Lăng và Trình Dịch thảo luận về việc sắp xếp cụ thể của hai bệnh án.

Sau đó Trình Dịch xác nhận chấp nhận bệnh án của mẹ Tần Xuyên.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 124


Ngay sau khi Trình Dịch tiếp nhận bệnh án, các nhân viên liên lạc trong viện bắt đầu liên lạc với Tần Xuyên và bệnh viện nơi mẹ của Tần Xuyên nằm.

Lúc này, Tần Xuyên đang ngồi trên xe rời khỏi viện.

Anh sững người một lúc khi nhận được cuộc gọi.

"Anh Tần, anh có đang nghe điện thoại không, anh Tần?"

"Vâng, xin mời nói." Tần Xuyên hoàn hồn, giọng điệu hưng phấn khó che giấu.

"Chúng tôi cần phải chuyển mẹ của anh tới viện nghiên cứu của chúng tôi. Hãy sắp xếp càng sớm càng tốt để thực hiện chuyển bệnh nhân và các hoạt động liên quan."

"Được, tôi hiểu rồi."

"Anh Tần còn thắc mắc gì không? Nếu không, chúng ta đợi cho đến khi mẹ của anh được chuyển đến viện rồi nói tiếp."

"Tôi có thể hỏi một câu được không?"

"Xin mời nói."

"Tại sao đột nhiên đồng ý nhận bệnh án của mẹ tôi?"

"Xin lỗi anh Tần, tôi chỉ có trách nhiệm liên lạc với anh, còn việc nhận bệnh án của mẹ anh ra sao thì do các nhà nghiên cứu của viện chúng tôi quyết định. Tôi không biết."

"Tôi hiểu rồi, cảm ơn."

Sau khi cúp máy, Tần Xuyên vẫn không hiểu vì sao viện đột nhiên đồng ý nhận trường hợp của mẹ anh.

Không biết tại sao vừa nghĩ tới vấn đề này, Tần Xuyên lại nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi gặp Giản Nhất Lăng ở cửa viện.

Nhưng Tần Xuyên không nghĩ ra ở đây có thể tồn tại liên hệ gì.

Viện nghiên cứu Tuệ Linh sẽ không bán mặt cho bất kỳ tập đoàn nào, ngay cả một gia tộc lớn như Giản gia hay Vu gia cũng không thể tác động đến sự sắp xếp của viện nghiên cứu.

Làm thế nào mà quyết định của viện nghiên cứu lại có thể bị ảnh hưởng bởi Giản Nhất Lăng?

###

Vào thứ hai, Giản Nhất Lăng đến trường như thường lệ.

Vừa đến lớp, Hồ Kiều Kiều trông có vẻ căng thẳng.

"Nhất Lăng, thật khổ sở, hôm nay sẽ công bố kết quả kiểm tra hàng tháng!"

Hồ Kiều Kiều nhìn Giản Nhất Lăng, vẻ mặt ai oán.

Hồ Kiều Kiều vẫn có thể lừa dối bản thân khi chưa có kết quả, nhưng khi có kết quả, cô phải đối mặt với thực tế.

Hồ Kiều Kiều gào nửa ngày và hồi hộp nửa ngày, nhưng vẫn không thể tránh khỏi.

Kết quả kiểm tra lần lượt được gửi tới.

Hồ Kiều Kiều nhìn thành tích các môn của cô, trong lòng thổn thức.

"Gió lạnh thổi, bông tuyết bay, trái tim ta, thật mệt mỏi." Hồ Kiều Kiều ngồi ở trên bàn than khóc.

Sau một hồi gào thét, cô tự cổ vũ mình lên một chút, sau đó quay lại và liếc nhìn tờ giấy kết quả kiểm tra của Giản Nhất Lăng.

Toán: 90 (điểm toàn bài 150).

Tiếng Anh: 90 (điểm toàn bài 150).

Vật lý: 72 (điểm toàn bài 120).

Hóa học: 60 (điểm toàn bài 100).

* * *

Vừa đủ đạt tiểu chuẩn, không hơn không kém.

Nói đạt tiêu chuẩn chính là đạt tiêu chuẩn!

Hồ Kiều Kiều vừa ngạc nhiên vừa ghen tị, "Nhất Lăng, cậu đã bái vị thần nào trước kỳ thi vậy? Tại sao điểm các bài thi của cậu đều vừa đủ điểm đạt chuẩn?"

Trước khi thi, Hồ Kiều Kiều nói với Giản Nhất Lăng rằng cô sẽ học tập chăm chỉ để đạt điểm tiêu chuẩn.

Kết quả là Giản Nhất Lăng đã thực sự đạt điểm tiêu chuẩn.

Vẫn là một đường đạt điểm tiêu chuẩn.

"Cậu nói cố gắng để đạt điểm tiêu chuẩn." Giản Nhất Lăng trả lời.

"Ừ.."

Hồ Kiều Kiều nhận ra rằng cô không thể phản bác lại.

Cô ấy đã nói điều đó, cô ấy nói rằng họ phải có ước mơ! Vạn nhất gặp quỷ thì sao?

Vấn đề là, Giản Nhất Lăng gặp quỷ, còn cô thì không!

Hồ Kiều Kiều càng cảm thấy đau lòng.

Hồ Kiều Kiều lại nhìn số điểm ngữ văn của Giản Nhất Lăng: 96 điểm, điểm toàn bài là 150, 90 điểm là đạt tiêu chuẩn, Giản Nhất Lăng cao hơn 6 điểm.

Đây là sai lầm của Giản Nhất Lăng, Giản Nhất Lăng có thể ước tính chính xác điểm số của các môn khoa học như toán, lý, hóa, sinh nhưng cô không thể ước tính chính xác cho môn ngữ văn.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 125


Giản Nhất Lăng tùy tiện viết một vài đoạn bố cục lớn, cô ấy nghĩ rằng sẽ không thể đạt điểm, nhưng giáo viên thậm chí còn cho cô ấy 20 điểm vì "chăm chỉ."

Và cô ấy nghĩ rằng cô ấy đã trả lời đúng câu hỏi đọc hiểu, nhưng không có điểm nào.

Hồ Kiều Kiều vừa nhìn thấy câu trả lời phần đọc hiểu của Giản Nhất Lăng.

Khoảnh khắc sau khi nhìn thấy câu trả lời của Giản Nhất Lăng, biểu hiện của Hồ Kiều Kiều trở nên cứng đờ.

Câu hỏi: Trong đoạn văn cuối, tại sao đôi mắt của nhân vật chính lại phiếm hồng?

Câu trả lời của Giản Nhất Lăng: Khi các mạch máu của mô kết mạc và võng mạc bị k*ch th*ch gây giãn nở, sung huyết hoặc chảy máu, lòng trắng của mắt có thể có màu đỏ.

Hỏi: Em nghĩ gì về câu "Đầu ngón tay cầm ô hơi trắng, lòng chợt thấy mùa thu nặng trĩu hơn"?

Câu trả lời của Giản Nhất Lăng: Máu lưu thông kém sẽ dẫn đến không đủ máu cung cấp đến các đầu bàn tay và bàn chân, không cần điều trị đặc biệt, chỉ cần giữ ấm cơ thể, tránh vận động gắng sức.

Hồ Kiều Kiều xem đến hai mắt đăm đăm.

Mạch não của Giản Nhất Lăng rất đặc biệt!

Thành viên Ủy ban học tập Lưu Văn bước đến và nói với Hồ Kiều Kiều, "Hạt tiêu, mình nghĩ cậu thực sự muốn về nhà và thu tiền thuê nhà."

Lần này Hồ Kiều Kiều đã bị treo sáu trong số chín bài thi.

Hồ Kiều Kiều sụt sịt, "Văn tỷ, xin cậu đừng chọc tức mình. Hôm nay mình về nhà, phải thừa nhận tình thương trầm trọng của mẹ. Nước sông cuồn cuộn, đều là nước mắt; cuồn cuộn hồng trần, đều là tội ta."

Lưu Văn buông tha Hồ Kiều Kiều, ngược lại đối với Giản Nhất Lăng nói, "Bạn học Giản Nhất Lăng lần này tiến bộ rất lớn, tiếp tục cố lên, lần sau kiểm tra cố gắng đạt điểm tốt hơn nhé. Muốn dùng tập ghi chép của mình thì nói."

Trong kỳ thi tháng này, Giản Nhất Lăng đã đạt điểm tiêu chuẩn tất cả các môn, so với kỳ thi hàng tháng đầu tiên, Giản Nhất Lăng đã tiến bộ đáng kể và chính thức rời nhóm kém nhất của lớp tám năm nhất của trường cao trung.

Lưu Văn vẫn bộ mặt học bá, thái độ của cô ấy đối với Giản Nhất Lăng phụ thuộc vào kết quả học tập của Giản Nhất Lăng.

Đối với những chuyện náo loạn trên diễn đàn của trường, Lưu Văn chưa bao giờ quan tâm, cũng như không ảnh hưởng đến thái độ của cô đối với Giản Nhất Lăng.

Hồ Kiều Kiều lại mãn huyết sống lại, "Văn tỷ, mình cũng muốn mượn vở ghi chép! Nhất Lăng đã vượt qua được kỳ thi, mình cũng phải vượt qua kỳ thi, các cậu không thể cứ vậy vứt bỏ mình."

Lưu Văn trả lời, "Cậu vẫn nên mời một giáo viên phụ đạo đi, tôi nghe nói Nhất Lăng gần đây đã tìm một giáo viên phụ đạo, có vẻ như hiệu quả rất tốt."

"Không nói, Nhất Lăng học với giáo viên phụ đạo không có tác dụng đâu, cô ấy nói ghét giáo viên phụ đạo của mình."

Hồ Kiều Kiều đã hỏi Giản Nhất Lăng điều này hai ngày trước.

Khi Hồ Kiều Kiều đang nói chuyện với Lưu Văn, một tin nhắn từ người mà cô đã liên hệ trước đó xuất hiện trên điện thoại của Giản Nhất Lăng: [Dr. FS, chúng tôi có manh mối về vấn đề bạn muốn điều tra. Tôi không biết liệu tôi có thể trao đổi với bạn không? ]

Lần trước rắc rối của Giản Nhất Lăng, bên kia đã cố gắng liên lạc với Giản Nhất Lăng nhưng bị Giản Nhất Lăng từ chối.

Sự thật cũng chứng minh rằng vấn đề của Giản Nhất Lăng không cần sự giúp đỡ của họ.

Và điều kiện của Giản Nhất Lăng rất rõ ràng, chỉ khi cô ấy tìm được thứ mình muốn thì cô ấy mới có thể xem xét điều kiện mà bên kia đề xuất.

[Video? ]

[Có, nhưng chúng tôi vẫn chưa có được, nhưng có thể chắc chắn rằng nó nằm trong tay Hà Yến, Hà Yến giữ trong thẻ lưu trữ, cũng không có phá hủy nó.]

[Tin tức từ đâu ra? ]
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 126


Người liên lạc với Giản Nhất Lăng đã gửi cho Giản Nhất Lăng một đoạn video thú nhận của người phụ trách đoạn video giám sát tại khu nghỉ dưỡng Hạ Vân Sơn mà họ tìm thấy.

Giản Nhất Lăng đeo tai nghe và lắng nghe lời thú nhận của người đàn ông.

Anh ta nói rằng Hà Yến đã đưa cho anh ta một khoản tiền lớn để yêu cầu anh ta rời khỏi thành phố Hằng Viễn ngay sau khi sự việc hoàn tất, đồng thời yêu cầu anh ta xóa mọi lịch sử liên lạc với bà.

Toàn bộ quá trình rất thận trọng, hầu như không để lại sai sót.

Giản Nhất Lăng đã lưu video.

Sau một lúc dừng lại, Giản Nhất Lăng trả lời: [Tôi đồng ý với các điều kiện, tôi cần người này.]

Giản Nhất Lăng đồng ý những điều kiện khác, nhưng đối phương cần phải giao nội dung video cho cô, chỉ nói có tung tích của video là không đủ.

[Không sao, chúng tôi hiện tại giúp bạn trông chừng người này, hắn không có cơ hội lại trốn khỏi thành phố Hằng Viễn. Ngoài ra, chúng tôi sẽ giúp bạn có được video trong thời gian sớm nhất.]

Đối phương dường như quan tâm nhiều hơn cả Giản Nhất Lăng về sự tiến triển của chuyện này.

[Đã biết.] Giản Nhất Lăng trả lời.

[Đúng rồi, lần này ngoài chúng tôi tra ra người đàn ông này, chúng tôi còn gặp những người khác cũng đang tìm kiếm người đàn ông.]

Người gửi tin nhắn cho Giản Nhất Lăng không hề giấu giếm thông tin liên quan. (Người nào? ]

[Hiện tại, tôi không biết ai phái người đi tìm, nhưng tôi chắc chắn rằng người đó cũng đến từ thành phố Hằng Viễn.]

[Tôi hiểu rồi, cảm ơn.]

Vì vậy, ngoài Giản Nhất Lăng, ở thành phố Hằng Viễn, cũng có người đang truy tìm tung tích về sự ra đi đột ngột của người quản lý giám sát khách sạn.

Giản Nhất Lăng thì chưa biết danh tính và mục đích của đối phương.

Giản Nhất Lăng vừa nói xong ở đây, Hồ Kiều Kiều đã đi tới, kéo áo của Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, nhìn xem, trên diễn đàn có một bài đăng, mức độ phổ biến cao như vậy."

Giản Nhất Lăng thường không lên diễn đàn của trường làm gì, nhưng Hồ Kiều Kiều sẽ xem xét mọi thứ.

Hồ Kiều Kiều luôn nói chuyện với Giản Nhất Lăng khi cô ấy thấy điều gì đó mới mẻ, thú vị hoặc bùng nổ.

Giản Nhất Lăng đã mở ứng dụng diễn đàn trường học và bài đăng phổ biến hàng đầu hóa ra có liên quan đến Mạc Thi Vận.

Tiêu đề bài: [Phụ thân của nữ thần hóa ra là kẻ vô lại, ở trường học khóc lóc la lối lăn lộn, cảnh tượng thật xấu hổ.]

Một số hình ảnh được tải lên từ lầu chủ.

Người đàn ông trong ảnh luộm thuộm và gầy gò, lộ ra hơi thở của một lão lưu manh.

Chỉ xét nét mặt mà nói, người này không hề xấu, thậm chí có thể thấy rằng nét mặt của ông ta và Mạc Thi Vận có phần giống nhau.

Chỉ là người này ăn mặc luộm thuộm, cử chỉ vô lại, chẳng có chút khí chất nào.

Người đàn ông trung niên trong bức ảnh đầu tiên tranh cãi với bảo vệ trường học, sau đó với lãnh đạo trường, và cuối cùng là với Mạc Thi Vận.

Vì chỉ có ảnh nên mọi người chỉ nhìn được biểu cảm và hành động của mọi người thôi chứ không biết họ đã nói gì.

Giản Nhất Lăng đọc nguyên tác và biết rằng cha của Mạc Thi Vận, Hà Kiến Quân, là một tay xã hội đen khi ông còn trẻ, có ngoại hình không tồi nhưng lại không làm việc đàng hoàng, sau khi ông có tiểu tam bên ngoài, liền bỏ rơi hai mẹ con Mạc Thi Vận.

Các người này không hơn không kém cũng xuất hiện phần sau của nguyên tác, nhưng lúc này Mạc Thi Vận đã gia nhập xã hội rồi.

Tần Xuyên không cảm thấy ghét Mạc Thi Vận vì có một người cha như vậy, thay vào đó, anh cảm thấy có lỗi với cô ấy nhiều hơn.

Sau khi bị Tần Xuyên đe dọa, ông cũng không bao giờ dám xuất hiện trước mặt Mạc Thi Vận nữa.

Bây giờ Mạc Thi Vận mới mười bảy tuổi, trong nguyên tác Hà Kiến Quân không xuất hiện vào thời điểm này.

Vì vậy, Giản Nhất Lăng không biết tại sao Hà Kiến Quân lại đến tìm Mạc Thi Vận lần này, và tại sao ông ấy lại đến trường.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 127


Giản Nhất Lăng lại thấy bình luận bên dưới bài đăng: [Chuyện gì vậy? Đây có thực sự là cha của nữ thần không? Có thể có nhầm lẫn không? ]

[Đúng, không phải là cha của nữ thần đang đi làm ăn bên ngoài sao? Người đàn ông này trông không giống một doanh nhân.]

[Có lẽ là nhầm lẫn. Tôi đã thấy nữ thần tham dự một bữa tiệc do nhà họ Quá tổ chức. Thân phận hẳn là không tệ. Làm sao lại có một người cha như vậy? Lầu chủ chắc đã nghĩ sai gì rồi, phải không? ]

[Ta cũng cho rằng khả năng phạm sai lầm cao một chút, xem khí chất của nữ thần và khí chất của lão nam nhân kia, nơi nào giống nhau.]

Ấn tượng về Mạc Thi Vận của các bạn cùng lớp và giáo viên của cô ấy luôn rất tốt, nên khi tin tức đột ngột bùng phát, mọi người đều không thể tin được.

Lúc này, một nhóm học sinh thuộc lớp trọng điểm của trường cao trung đang tự học.

Mạc Thi Vận trở về từ văn phòng trưởng khoa.

Mọi người đều nhìn cô với vẻ nghi ngờ.

Mạc Thi Vận cúi đầu, lặng lẽ đi về chỗ ngồi.

Chu Toa vội vàng chạy tới, nhỏ giọng hỏi, "Thi Vận, chuyện gì đang xảy ra vậy? Người đó thật sự là cha cậu sao?"

Mạc Thi Vận sửng sốt, "Cái gì?"

Mạc Thi Vận không biết mình vừa trải qua chuyện gì.

Sự việc đã được đưa lên diễn đàn của trường.

Chu Toa nói, "Là người đàn ông trung niên trên diễn đàn trường học, chính là cha của cậu sao? Hẳn là không phải đâu, cậu hãy lên diễn đàn giải thích cho mọi người hiểu đi."

Con ngươi của Mạc Thi Vận giãn ra, lộ vẻ kinh ngạc.

Sau đó, cô lấy điện thoại di động ra mở diễn đàn, nhìn thấy những bài đăng phổ biến nhất trong nháy mắt.

Mở đầu bài đăng, là bức ảnh chụp cha cô Hà Kiến Quân đang làm náo loạn trong tòa nhà chính của trường hôm nay.

Trong nháy mắt, tâm trạng của Mạc Thi Vận rơi xuống đáy vực.

Trước ngày hôm nay, cô không có ấn tượng gì về cha mình, ngoại trừ việc cô là một đứa con hoang.

Cô không biết tại sao hôm nay người đàn ông đã biến mất hơn mười năm này lại đột nhiên xuất hiện trong trường cô.

Vừa rồi ở phòng trưởng khoa, khi nhìn thấy người được gọi là "cha" của mình, cô hoàn toàn bối rối.

Và người đàn ông lần đầu tiên xuất hiện sau khi biến mất hơn mười năm đã làm náo loạn trường học thập phần thô lỗ, nguyên nhân hóa ra lại là vấn đề học phí.

Hà Kiến Quân cho biết, ông mới biết học phí của con gái quá đắt, cảm thấy nhà trường thu phí bừa bãi nên đã đến trường.

Lãnh đạo trường rất đau đầu khi gặp phải một người như vậy.

Thịnh Hoa là một trường trung học tư thục, học phí của nó đắt hơn một chút so với các trường công lập là bình thường.

Nhưng điều này đều được công bố rõ ràng, không có tùy tiện thu phí.

Mạc Thi Vận đang ở trong tâm trạng chán nản, cô ấy đã học tập rất chăm chỉ để thuyết phục bản thân đừng nghĩ về điều đó.

Kết quả là khi cô trở lại lớp học, một tiếng sét khác đã xảy ra.

Không chỉ lãnh đạo nhà trường biết sự việc, sau khi được đưa lên diễn đàn của trường, giáo viên và học sinh toàn trường đều biết sự việc.

"Làm sao? Đây không phải là cha của cậu, đúng không?" Chu Toa có chút lo lắng.

Cô chưa bao giờ nghe thấy Mạc Thi Vận nhắc đến cha mình.

Nhưng nhìn vào cách cư xử và cách nói chuyện thường ngày của cô ấy, cách cô ấy đối xử với người khác, cô cảm thấy cách giáo dục gia đình của Mạc Thi Vận không tệ.

Mạc Thi Vận không biết trả lời câu hỏi của Chu Toa như thế nào.

Cô biết người đàn ông này thực sự là cha ruột của cô, cô nên thừa nhận mối quan hệ của họ, bởi vì dù cô có làm gì đi nữa, cô cũng không thể xóa bỏ mối quan hệ huyết thống giữa cô và người đàn ông khốn nạn này.

Nhưng cô muốn phủ nhận, cô không muốn thừa nhận người đàn ông này là cha cô.

Việc dính dáng đến người đàn ông này khiến cô cảm thấy khó chịu.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 128


Khi Chu Toa hỏi, Mạc Thi Vận cảm thấy mọi người trong lớp đều đang quan sát mình.

Điều này làm cho Mạc Thi Vận càng khó nói hơn.

Do dự một lúc, Mạc Thi Vận nói với Chu Toa, "Chu Toa, mình hiện tại có chút không thoải mái, mình muốn đến phòng y tế trước."

Mạc Thi Vận lảng tránh vấn đề, xoay người bước ra ngoài phòng học.

Cô không thể trực tiếp thừa nhận hay phủ nhận điều đó, vì vậy cô phải tìm cớ rời đi.

Mạc Thi Vận cảm thấy đầu óc rối bời sau khi bước ra khỏi lớp.

Đúng lúc này, Khâu Di Trân, người nhìn thấy tin tức, đã chạy đến tìm Mạc Thi Vận.

"Thi Vận, em có khỏe không? Tình hình trên diễn đàn là thế nào?" Khâu Di Trân lộ vẻ lo lắng.

Mạc Thi Vận lắc đầu, vẻ mặt trầm xuống, không biết nên nói thế nào.

"Được rồi, chúng ta trước tìm một chỗ rồi nói." Hành lang trường học không phải nơi nói chuyện.

Khâu Di Trân đưa Mạc Thi Vận đến phòng y tế của trường, để một lúc dù giáo viên có phát hiện ra, họ cũng có thể giải thích.

Sau khi đến phòng nghỉ của phòng y tế, Khâu Di Trân tiếp tục hỏi Mạc Thi Vận chủ đề này. "Thi Vận, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Em có chuyện gì không?"

Mạc Thi Vận cúi đầu, không nhìn thẳng vào ánh mắt dò hỏi của Khâu Di Trân, một lúc sau mới gật đầu thừa nhận, "Người đó, dường như là cha em."

"Dường như?"

"Khi em còn rất nhỏ, ông đã bỏ đi với người phụ nữ khác, em đã không thấy ông ấy hơn mười năm."

Nghe Mạc Thi Vận nói, ngay lập tức gợi lên những ký ức của Khâu Di Trân.

Trải nghiệm của Mạc Thi Vận có phần giống với Khâu Di Trân.

Họ đều là những gia đình đơn thân.

Bất hạnh của gia đình bắt nguồn từ việc cha mình bị trật bánh.

Điểm khác biệt duy nhất là Mạc Thi Vận sau đó sống với mẹ, còn Khâu Di Trân sống với cha.

Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Mạc Thi Vận, Khâu Di Trân khó có được ôn nhu một lần.

Cô đưa tay vỗ vai Mạc Thi Vận, "Đừng buồn, chị hiểu cảm giác của em. Lão ba của chúng ta là người xấu, đó không phải là điều chúng ta có thể lựa chọn. Đó là lỗi của mấy người hỗn đản đó!"

Mạc Thi Vận gật đầu, "Cảm ơn chị đã không vì chuyện này mà coi thường em."

"Em đang nói cái gì vậy? Sao chị có thể coi thường em vì chuyện này? Khâu Di Trân chị có phải là người như vậy không? Em đã nói rằng em là em gái tốt của chị, chính là em gái tốt của chị, chị em không thể vì chuyện như thế này mà ghét bỏ nhau!"

Sau khi dừng lại, Khâu Di Trân nói, "Nhưng bây giờ em định làm gì? Vấn đề này vẫn đang được thảo luận trên diễn đàn."

Vì chuyện này mà hình ảnh của Mạc Thi Vận đã bị ảnh hưởng.

Có nhiều suy đoán, nhưng trước mắt đều không có chứng cứ xác thực.

"Em không biết phải giải quyết như thế nào bây giờ." Mạc Thi Vận cũng không biết nên xử lý như thế nào vấn đề này, mới từ trong phòng học ra tới đây.

Khâu Di Trân suy nghĩ một lúc, "Chị nghĩ tốt hơn là không nên thừa nhận điều đó. Trước đây, mọi người đều nghĩ rằng cha của em là một người thành công. Bây giờ họ biết rằng cha em là một lão lưu manh, em sẽ bị người ta nói ra nói vào."

Mạc Thi Vận không có nói qua chuyện của cha mình. Nhiều người vẫn đang đoán già đoán non về chuyện của cô.

Vì Mạc Thi Vận tiện đường cùng về nhà với Giản Duẫn Náo, và thường đi xe của Giản Duẫn Náo, nên mọi người đoán rằng nhà của Mạc Thi Vận rất gần với Giản Duẫn Náo.

Hoàn cảnh gia đình Giản Duẫn Náo ra sao, nhiều người trong trường đều biết, những khu nhà gần nhà của Giản gia cũng là của những người có tiền, giá nhà không phải là những gia đình bình thường có thể mua được.

Những người có thể sống trong khu vực đó sẽ không thể có điều kiện kinh tế kém được.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 129


Một số người thậm chí còn đoán rằng cha mẹ của Mạc Thi Vận rất quen thuộc với cha mẹ của Giản Duẫn Náo dựa trên mối quan hệ giữa Giản Duẫn Náo và Mạc Thi Vận, hai gia đình là bạn bè của nhau.

Mạc Thi Vận lắc đầu, "Đây là sự thật, em phủ nhận nó sẽ không có ích lợi gì."

Nhìn thấy những bình luận đó trên mạng, Mạc Thi Vận cảm thấy xấu hổ như bị xé quần áo và soi mói.

Không ai muốn chuyện gia đình không như ý của mình bị người khác biết.

Không ai muốn một người cha tồi tệ như vậy bị các bạn cùng lớp biết đến.

Mạc Thi Vận cảm thấy khó chịu trong lòng, nhưng lại bất lực.

Cô ấy không thể thay đổi xuất thân của mình.

"Như vậy đi, em không cần nói, để chị nói giúp em. Đến lúc đó có xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng chỉ có thể tìm chị hỏi vấn đề, không cùng em gây phiền hà."

Sau khi Khâu Di Trân suy nghĩ, cô quyết định giúp Mạc Thi Vận giải quyết rắc rối.

Mạc Thi Vận do dự một lúc, "Khâu tỷ, chuyện này không thể liên lụy đến chị."

"Nói gì liên lụy với không liên lụy, không phải giúp em nói hai câu thôi sao? Bọn họ còn có thể làm gì chị?"

Sau đó, Khâu Di Trân đăng nhập bằng tài khoản của mình, đăng bài trên diễn đàn trong khuôn viên trường, Khâu Di Trân luôn yêu cầu hai người tùy tùng của cô ấy đăng bài và không bao giờ đăng bài bằng tài khoản của cô ấy.

Bởi vì tài khoản của cô ấy về cơ bản đã được mọi người trong trường biết đến, nó đã bị lộ ngay khi nó được đăng tải.

Cô ấy bắt đầu trả lời trong bài đăng: [Đã nói đây là cha của Mạc Thi Vận, bạn có bị mù không? Làm sao người này có thể là cha của Mạc Thi Vận? Tôi đã gặp cha của Mạc Thi Vận, nhưng đó không phải là người này, OK? Có điểm phẩm hạnh không được? ]

Khâu Di Trân đã hoàn thành bài viết, rồi kêu hai người tùy tùng chia sẻ liên tục để bài biết được đưa đầu trang.

Câu trả lời của Khâu Di Trân nhanh chóng phát huy tác dụng.

Bởi vì mọi người đều biết Khâu Di Trân là con gái của hiệu trưởng trường và thân phận của cô ấy là ở đó.

Cô ấy nói rằng cô ấy đã gặp cha của Mạc Thi Vận, thì chứng tỏ cha của Mạc Thi Vận là một người có uy tín danh dự, không phải là một người thô lỗ như trong bức ảnh.

Chiều hướng của bài đăng nhanh chóng thay đổi, mọi người yêu cầu người đăng bài phải xin lỗi.

Khâu Di Trân tự hào kể về thành tích của mình với Mạc Thi Vận, "Nhìn này, chị nói không sao, không phải chị đã xử lý nó cho em sao?"

Nhìn thấy chủ đề mới nhất, Mạc Thi Vận không thể không thở dài nhẹ nhõm.

Hít một hơi, những lo lắng trên gương mặt anh bỗng chốc biến mất một nửa.

"Khâu tỷ, lần này em thực sự cảm ơn chị. Chị không những không chán ghét thân thế của em mà còn hết lòng bảo vệ em. Em không biết phải trả ơn chị như thế nào."

"Nói cái gì ngớ ngẩn vậy." Khâu Di Trân xua tay. "Chuyện này có to tát đâu, sau này có chuyện gì đừng một mình xử lý."

"Vâng.." Mạc Thi Vận nở một nụ cười dịu dàng.

Rắc rối đã được giải quyết, Mạc Thi Vận không ở lại phòng y tế lâu nữa, liền trở về lớp của mình.

Ngay khi cô quay lại lớp, Chu Toa chạy đến và nói, "Thi Vận, mình xin lỗi. Mình đã nghĩ bài đăng đó là sự thật. Mình không nên hỏi cậu bằng một câu hỏi ngu ngốc như vậy."

"Không sao đâu." Mạc Thi Vận nhẹ giọng nói, không có chút nào tức giận, "Mình vừa rồi không thoải mái, đối với cậu cũng không có tức giận."

"Vậy thì tốt rồi." Chu Toa cũng cảm thấy an tâm.

Mạc Thi Vận nghĩ rằng sự việc này sẽ tạm thời trôi qua.

Tuy nhiên, hướng gió trên diễn đàn chỉ thay đổi trong nửa giờ, và ngay sau đó người đăng tải ban đầu đã đăng tải một video khác.

Đó là đoạn video trong văn phòng trưởng khoa vừa rồi.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 132


Trong bãi đậu xe, Vu Hi đang lo lắng chờ đợi.

Lòng anh lo lắng.

Một bên là Địch Quân Thịnh, một bên là Giản Duẫn Thừa, Vu Hi không muốn đắc tội với bên nào.

Ngay khi biết Giản Duẫn Thừa tìm mình có việc, Thịnh gia đã nói rằng cậu muốn gặp anh ta.

Vu Hi có thể có biện pháp nào?

Anh không có việc gì phải làm ngoại trừ ngoan ngoãn chờ đợi ở bãi đậu xe.

Vu Hi không thể ngồi yên trong xe nên đã đứng dậy đi đi lại lại trong bãi đậu xe, đếm hàng nghìn bước trên WeChat.

Cuối cùng, khi Địch Quân Thịnh quay lại, Vu Hi vội vàng chạy đến chào anh, "Thịnh gia, hai người có chuyện gì không?

" Không có gì. "Địch Quân Thịnh nói.

Địch Quân Thịnh noi" Không có gì. "Nhưng Vu Hi không thể tin là thực sự không có gì.

" Thịnh gia, cậu thật sự không Thừa thiếu gia có chuyện gì chứ? "Vu Hi vẫn có chút lo lắng.

Tất nhiên Giản Duẫn Thừa không thể làm gì Địch Quân Thịnh.

Nhưng Vu Hi vẫn có chút lúng túng.

" Tôi làm gì anh ta? "

Vu Hi nghĩ thầm, anh làm sao biết được!

Anh thậm chí không biết tại sao hôm nay Thịnh gia lại đến gặp Giản Duẫn Thừa!

Ngừng một chút, Vu Hi lại hỏi," Vậy thì.. Thừa thiếu tìm có chuyện gì vậy? "

" Không biết, có thể là động kinh đi. "

Động kinh.. động kinh sao.

Miệng Vu Hi co giật vài cái.

" Đúng rồi, Thịnh gia, tôi vừa thấy cách đây nửa tiếng, Thừa thiếu đã đăng trên diễn đàn khuôn viên trường cao trung Thịnh Hoa, về thân thế của con gái của người giúp việc tron nhà anh ta. "

Vu Hi thở dài xúc động.

Anh ta vẫn quyết liệt như mọi khi, anh không mềm lòng dù với một cô gái nhỏ.

Đem lão ba ăn chơi cờ bạc đến trường tìm con gái thì chắc cô gái sẽ mất hết thể diện.

Tôi không biết cô gái đó đã chọc Thừa thiếu không cao hứng chỗ nào.

" Sao cậu biết anh ta là người tạo bài đăng đó? "

" Tôi biết tài khoản đăng bài đó là bạn học cũ của Thừa thiếu, Hoắc Ngọc, một thiên tài máy tính, hồi đó cậu ấy rất nổi tiếng. Hoắc Ngọc đi theo Thừa thiếu sau khi tốt nghiệp. Tôi nghĩ để biết một người đang kinh doanh ở nước ngoài có thể ngang nhiên sử dụng tài khoản của mình để đăng bài là không khó. "

Loại này không yêu cầu thay đổi tài khoản đặc biệt.

" Ồ, xem ra là đồ gia đưa cho anh ta có chút muộn. "

Những thứ trong tay Địch Quân Thịnh chưa đưa đến tay Giản Duẫn Thừa, mà Giản Duẫn Thừa cũng đã ra tay không lưu tình.

####

Giản lão phu nhân đến đón Giản Nhất Lăng đi học về như thường lệ.

Giản Nhất Lăng vừa lên xe, bà cười nói" tin vui "với Giản Nhất Lăng," Bé ngoan, mấy ngày nay anh họ của con sẽ tới ở nhà cũ mấy ngày, nhà cũ chúng ta sẽ rất náo nhiệt đây. "

Lão phu nhân nghe tới tâm tình rất là không tồi.

Lão phu nhân tuy đông con cháu nhung ngày thường ít gặp, tự nhiên bà thấy vui vì có thế hệ trẻ đến ở trong nhà cũ.

Lão phu nhân tiếp tục nói với Giản Nhất Lăng," Anh họ con có lẽ khó chịu với thím hai của con nên mới đến ở đây tránh bị quấy rầy. Thím hai của cậu quá cố chấp, quá chấp nhất việc bắt mấy đứa con thừa kế công ty, Vũ Mân gia nhập làng giải trí đã làm thím con tức giận trong nhiều năm, bây giờ hai mẹ con vẫn không chịu hòa giải."

Giản Nhất Lăng biết chuyện.

Điều mà Giản Nhất Lăng không biết là Giản Vũ Mân sẽ đến sống ở nhà cũ trong khoảng thời gian này, vừa vặn cùng cô đụng phải nhau.

Sau khi trở về nhà, Giản Nhất Lăng lên lầu, phòng của Giản Vũ Mân được bố trí bên cạnh phòng cô.

Khi đi ngang qua phòng của Giản Vũ Mân, Giản Nhất Lăng nghe thấy tiếng guitar phát ra từ đó, có thể đang tập nhạc hoặc sáng tác.

Giai điệu rất hay, Giản Nhất Lăng dừng lại một lúc.

Tuy nhiên, sau một lúc, tiếng nhạc trong phòng ngừng lại, cánh cửa phòng mở ra.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 133


Nam nhân xuất hiện ở cửa phòng có dáng người cao gầy, chân dài, tóc nhuộm màu trắng xám, một bên tai đeo một chiếc bông tai đính kim cương.

Nam nhân có làn da trắng, khuôn mặt đẹp, đôi lông mày và đôi mắt biết cười, đôi môi mỏng như được vẽ lên, gợi cảm và quyến rũ.

Cũng giống như trên tấm áp phích, là gương mặt tiểu thịt tươi cực dụ hoặc.

Giản Vũ Mân tựa vào khung cửa gọi Giản Nhất Lăng, "Tiểu ốc sên."

Giọng của Giản Vũ Mân cũng rất hay, đại khái như trên mạng thường nói "nghe giọng nói cũng mai thai được".

Giản Nhất Lăng nhìn Giản Vũ Mân, tự hỏi tại sao anh ta lại gọi mình như vậy.

"Ôm em một chút liền khóc, trêu chọc em một chút liền khóc, em nói xem em có phải là tiểu ốc sên không?" Giản Vũ Mân nói.

Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng đã lâu không gặp nhau.

Giản Vũ Mân hơn Giản Nhất Lăng 11 tuổi, khi Giản Nhất Lăng còn nhỏ, cô đã khóc khi anh ôm cô, cô khóc khi anh trêu chọc cô.

Tiểu tử thúi Vũ Tiệp đối với cô bé thế nào cô bé cũng cười.

Vì vậy, Giản Vũ Mân đã có một ấn tượng sâu sắc với sinh vật là "em gái" của mình khóc đó là: Thích khóc.

"Khi còn nhỏ, anh chưa từng khóc sao?" Giản Nhất Lăng nhỏ giọng phản bác.

"Em có thấy chưa." Giản Vũ Mân dựa vào việc mình hơn Giản Nhất Lăng mười một tuổi, kiên quyết không thừa nhận mình đã khóc khi còn nhỏ.

Sau khi nghe những lời của Giản Vũ Mân, Giản Nhất Lăng quay người bỏ đi.

Bởi vì không có gì phải lý luận.

Ngay khi Giản Nhất Lăng rời đi, Giản Vũ Mân khẽ cau mày trước khi quay trở lại phòng.

"Vũ ca, vừa rồi làm gì vậy, tại sao đang tập nửa chừng lại bỏ ra ngoài?"

Trong phòng, Giản Vũ Mân mở một video nhóm và đang thảo luận về bài hát mới với các thành viên của mình.

"Không có gì." Giản Vũ Mân trả lời xong liền không nhịn được hỏi các thành viên khác một câu, "Các cậu có em gái không?"

"Em gái thì không có, chỉ có một em trai ngốc."

"Em là con một."

"Tôi có chị gái."

Các thành viên lần lượt trả lời.

"Vũ ca sao vậy, đột nhiên hỏi câu như vậy."

Mọi người tò mò hỏi.

"Tôi có một cô em gái từ nhỏ đã mềm mại, dễ thương, nhưng mỗi lần đến gần cô ấy luôn khóc thét, miệng bẹp, mắt đỏ hoe, hạt đậu vàng rơi ra như tiền. Tôi mới nói chuyện với cô ấy. Cứ tưởng rằng lớn lên một chút lá gan sẽ không còn nhỏ như lúc nhỏ, cuối cùng nói vài câu cũng liền chạy đi."

Giản Vũ Mân thật không hiểu sinh vật như "em gái" này.

Nhưng đứa em gái của anh, trông vẫn còn như xưa trắng nõn dịu dàng, khiến anh làm một người ca ca cũng thấy hiếm lạ.

Lần này khi anh quay về đây, Vũ Tiệp, tiểu tử thúi này liên tục khoe với anh những món quà mà em gái đã tặng, những việc trò chơi họ đã chơi.

Dù Giản Vũ Mân tuy bề ngoài không thừa nhận nhưng khi anh trở về liền đến ở nhà cũ.

Dù sao ở nhà cũng sẽ bị mẹ anh quở trách, nên đổi chỗ khác cho yên tĩnh.

"Vũ ca, anh có thể thể hiện khả năng dỗ dành fan nữ của mình, còn sợ không dỗ dành được em gái anh sao?"

"Đúng vậy, fan của anh không phải từ bé gái 8 tuổi đến cụ già 80 tuổi hay sao? Em gái anh cũng trong phạm vi này, sẽ không trốn thoát được đâu."

Các thành viên trong nhóm quan hệ rất tốt, cho nên không kiêng nể gì mà trêu chọc lẫn nhau.

"Các cậu có thể nghiêm túc hơn được không? Tôi dỗ dành fan nữ từ bao giờ? Tôi liền không có kỹ năng này, OK?"

Giản Vũ Mân trước nay chưa bao giờ cảm thấy anh ấy sẽ đi dỗ dành các fan nữ, việc anh ấy nên làm là hát và biểu diễn.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 136


Giản Nhất Lăng vừa xem video vừa gửi lại một tin nhắn cho phía bên kia: [Tôi đồng ý với các điều kiện, thời gian hẹn thì xác định sau.]

[Được rồi, không vấn đề gì, Dr. FS trước tiên giải quyết công việc của riêng mình, nhưng hy vọng rằng Dr. FS có thể cho chúng tôi thời gian vào tuần tới.]

Đối phương không ép quá mạnh, vẫn là cho Giản Nhất Lăng một chút thời gian.

[Tốt.]

Giản Nhất Lăng đã đồng ý với họ, cô ấy sẽ không thất tín.

Sau khi Giản Nhất Lăng kết thúc liên lạc với bên kia, cô bắt đầu xem qua danh sách liên lạc.

Cô không biết gửi cho ai đoạn video này để có thể chứng minh mình vô tội.

Ánh mắt của Giản Nhất Lăng nhìn vào tên của Giản Duẫn Thừa trong danh sách liên lạc, thật lâu không bấm vào.

Giản Nhất Lăng biết rằng cô cần tìm ra bằng chứng và cũng biết phải làm gì để giải quyết vấn đề một cách hiệu quả nhất.

Nhưng cô không biết phải nói thế nào với Giản Duẫn Thừa và những người khác về vấn đề này.

Giản Nhất Lăng không biết nhiều về các mối quan hệ trong gia đình.

Điều cô có thể nghĩ đến là người của Giản gia, bao gồm cả lão phu nhân, sẽ không cảm thấy tốt khi họ xem video này.

Giản Nhất Lăng vẫn nhớ những gì Giản Duẫn Thừa đã nói với cô, anh nói rằng họ không muốn Giản Nhất Lăng trở thành kẻ tổn thương anh trai cô, cũng không hy vọng rằng Giản Duẫn Náo là kẻ đã vu oan em gái anh.

Có lẽ đối với họ, dù là sự thật thế nào đi chăng nữa thì cũng rất đau lòng.

Sau khi im lặng một lúc, Giản Nhất Lăng chuyển sang một phần mềm trò chuyện.

Đây là ứng dụng nội bộ của viện nghiên cứu trong việc giao tiếp với mọi người trong viện nghiên cứu và không có phần mềm trò chuyện thương mại nào khác được sử dụng.

Giản Nhất Lăng gửi tin nhắn đến người liên hệ: [Ca phẫu thuật dây thần kinh tay cuối cùng, tôi nhận.]

Có lẽ nên chữa cho tay Giản Duẫn Náo tốt lên trước khi công bố video, điều này có thể làm giảm bớt tác động của chân tướng đối với Giản gia ở một mức độ nhất định.

Người liên hệ nhanh chóng trả lời tin nhắn cho Giản Nhất Lăng: [Chúng tôi đã hy vọng rằng cô có thể giải quyết trường hợp này, nhưng bây giờ cô có những việc khác phải làm. Chúng tôi không muốn cô quá vất vả và bận rộn.]

Giản Nhất Lăng và Trình Dịch đã nhận bệnh án người mẹ mắc bệnh máu hiếm của Tần Xuyên, nếu khoảng thời gian này lại theo dõi thêm bệnh án khác, thật sự có chút căng thẳng.

Hơn nữa, Giản Nhất Lăng không dung toàn bộ thời gian ở trong viện nghiên cứu.

Khối lượng công việc hiện tại của Giản Nhất Lăng đã vượt quá sức của cô ấy.

Viện nghiên cứu không làm những việc như mổ gà lấy trứng, nên người liên hệ hy vọng Giản Nhất Lăng có thể sắp xếp khối lượng công việc một cách hợp lý.

Điều mà người liên hệ không biết là ngoài hồ sơ bệnh án của mẹ Tần Xuyên mà Giản Nhất Lăng và Trình Dịch nhận, còn có một trường hợp cô vừa đồng ý trao đổi.

Giản Nhất Lăng dừng lại, nhưng vẫn gõ một dòng trên màn hình: [Đã trả lời.]

Người liên lạc cũng bất lực, Giản Nhất Lăng không đổi ý cho dù anh có nói cho rách miệng.

Khi Giản Nhất Lăng đã muốn nhận nó, người liên hệ có nói gì cũng không khiến cô trì hoãn.

Sau khi người liên hệ xác nhận với Giản Nhất Lăng, anh làm thủ tục thông báo cho người nhà bệnh nhân.

Người nhận cuộc gọi là Giản Duẫn Thừa, Hồng Bách Chương giúp nộp hồ sơ, người liên hệ điền là Giản Duẫn Thừa.

"Giản tiên sinh, chúng tôi thông báo với anh rằng hồ sơ bệnh án của em trai anh gửi cho viện chúng tôi đã có người tiếp nhận.."

Viện nghiên cứu cần người nhà bệnh nhân làm các thủ tục liên quan.

Sau khi trả lời điện thoại, Giản Duẫn Thừa đã báo tin này cho gia đình ngay lập tức.

Đây là một tin tuyệt vời với họ.

Ngay cả Giản Thư Hình cũng không khỏi đỏ mắt.

Nếu bàn tay của con trai ông được cứu, mọi thứ sẽ ổn.

Giản Duẫn Náo chắc chắn là người phản ứng lớn nhất.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 137


Cuộc sống của Giản Duẫn Náo những ngày này không hề dễ dàng, một số việc đã gần như phá hủy tất cả niềm tin của cậu.

Cậu đi theo anh trai mình như một một cái xác không hồn, cậu không thể cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống.

Nếu không phải vì biết rằng bàn tay của mình có thể được chữa lành, thì có lẽ cậu ta sẽ không còn can đảm để sống.

Và bây giờ, với một tin vui sắp đến, ca phẫu thuật của cậu ấy đã được xác nhận.

Giản Duẫn Náo mỉm cười, cười rồi lại khóc.

Cha Giản, mẹ Giản và Giản Duẫn Thừa nhìn cậu ta, biểu tình ngưng trọng nhưng có một chút an tâm.

Một lúc sau, sau khi tâm trạng của Giản Duẫn Náo bình tĩnh trở lại, Giản Thư Hình nói với Giản Duẫn Thừa, "Lần này, chúng ta phải làm thật tốt. Nếu ca phẫu thuật thực sự thành công, chúng ta thực sự phải cảm ơn vị bác sĩ phẫu thuật hàng đầu kia."

"Con biết." Không cần Giản Thư Hình nhắc nhở thêm, Giản Duẫn Thừa cũng biết mình phải làm gì.

Sau khi phẫu thuật xong, thù lao cho vị bác sĩ phẫu thuật kia chắc chắn sẽ không ít.

###

Sáng sớm hôm sau, Giản Nhất Lăng không dậy đúng giờ như mọi ngày.

Giản lão phu nhân đến phòng Giản Nhất Lăng gõ cửa và không ai trả lời.

"Bé ngoan, con ngủ quên rồi à?"

"Bé ngoan, bà nội có chút lo lắng, bà nội vào được không."

Thấy không có ai trả lời, Giản lão phu nhân ra mở cửa.

Trong căn phòng màu hồng, một cái giường công chúa, một thân ảnh nhỏ bé cuộn mình trên giường, một đoàn chăn bông nhỏ phồng lên.

Lão phu nhân vội vàng bước tới, vén tấm mền lên, sờ trán Giản Nhất Lăng, sửng sốt, "Sao lại nóng như vậy?"

Lão phu nhân vội la lên, "Vũ Mân! Lão gia! Vũ Mân! Lại đây!"

Giản Vũ Mân đang ở phòng bên cạnh, lúc này đang ngủ muộn nghe thấy tiếng kêu lo lắng của lão phu nhân, trên người mặc một bộ đồ ngủ màu xám đen, vội chạy tới mà thậm chí không có thời gian để đi dép.

"Vũ Mân, Bé ngoan bị sốt! Người đều sốt đến mơ hồ!"

Phát sốt?

Giản Vũ Mân bước nhanh tới và đưa Giản Nhất Lăng ra khỏi chăn bông.

Anh vội vàng lấy một tấm thảm lông quấn quanh người Giản Nhất Lăng.

"Để tài xế lái xe đi." Giản Vũ Mân vừa nói vừa ôm Giản Nhất Lăng xuống lầu.

"Ưm.."

Cảm thấy có ai đó đang ôm mình, Giản Nhất Lăng bắt đầu chống cự trong khi cô đang ngủ mê man, cơ thể cô giãy giụa không ngừng.

"Này, là anh, em đang bị sốt, anh đưa em đi bệnh viện, đừng sợ, anh sẽ không bắt nạt em đâu."

Giản Vũ Mân nghĩ anh có ấn tượng quá kém đối với Giản Nhất Lăng, nên khi anh ôm cô, cô liền bắt đầu giãy giụa.

Giản Vũ Mân an ủi Giản Nhất Lăng trong khi bế Giản Nhất Lăng vào xe.

Lão phu nhân vội chạy theo, bà vội kêu tài xế chở đi bệnh viện thì ông cụ mới đến.

Trên đường, lão phu nhân bảo tài xế cứ lái xe nhanh đi, có bị phạt cũng không thành vấn đề.

Giản Vũ Mân nhìn Giản Nhất Lăng vẫn không an phận trong vòng tay mình, không biết tại sao lông mày lại cau vào nhau, vẻ mặt nghiêm nghị.

Trọng lượng của cô em gái nhẹ hơn anh nghĩ một chút, cơ thể nhỏ bé được anh ôm vào trong lòng, như thể anh có thể làm tổn thương cô bằng một lực rất nhỏ.

Đây là lần đầu tiên cô không khóc khi anh ôm cô, nhưng trong trường hợp này, tốt hơn là nên khóc.

Khi đến bệnh viện khám bác sĩ, cô bị cảm và sốt, thân nhiệt là 39 độ rưỡi, đồng thời bị viêm dạ dày.

Bác sĩ nhanh chóng kê đơn thuốc cho Giản Nhất Lăng và truyền thuốc.

Một lúc sau, đôi mày nhíu chặt của Giản Nhất Lăng dần dần buông lỏng, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay vẫn tái nhợt không còn chút máu.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 138


"Tại sao cơn sốt vẫn không giảm?"

Lâu lâu Giản Vũ Mân lại sờ trán Giản Nhất Lăng, nước truyền đã quá nửa bình, tại sao nhiệt độ vẫn cao như vậy.

Lão phu nhân cũng lo lắng, nhưng lo lắng cũng không làm được gì, vừa truyền thuốc thì không thể chữa khỏi ngay được, cần phải có một quá trình để hạ sốt.

Giản Nhất Lăng cảm thấy đầu rất nặng nề và choáng váng gặp ác mộng.

Trong mơ, cô ấy chính là Giản Nhất Lăng, lúc ốm nặng nằm trên giường bệnh, mở danh bạ điện thoại ra, nhưng không có ai liên lạc.

Trong giấc mơ, cô biết mình sắp chết nhưng không biết nói với ai những lời cuối cùng.

Trong cơn choáng váng, Giản Nhất Lăng tỉnh dậy và nhìn thấy khu nhà y như trong mơ.

"Em tỉnh rồi à?" Giọng Giản Vũ Mân bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng quay lại nhìn anh.

Giản Vũ Mân vẫn đang mặc đồ ngủ và lo lắng nhìn cô.

Lão phu nhân ngồi trên ghế sô pha trong phòng cũng đứng dậy.

"Sao rồi bé ngoan?"

Lão phu nhân đi tới.

Giản Nhất Lăng nhận ra rằng mình bị bệnh.

Cô quên rằng sức đề kháng của cơ thể này rất kém, không thể chịu đựng được việc mình lặn lộn khắp nơi.

"Không sao đâu." Giản Nhất Lăng nói, giọng cô nhẹ hơn bình thường, đọc từng chữ gian nan.

"Không sao, rõ ràng là có chuyện!"

Lão phu nhân vừa đau lòng, lại khó chịu, "Bác sĩ nói con sốt rất lâu rồi thì người mới bị mơ hồ như vậy."

Lão phu nhân đoán đúng, Giản Nhất Lăng cảm thấy không thoải mái khi cô ấy đang làm việc vào tối hôm qua.

Cô ấy không muốn làm phiền người khác nên trực tiếp đi ngủ.

Giản Nhất Lăng không trả lời, lão phu nhân biết rằng bà đoán đúng.

Nhìn cục cưng nhỏ trên giường bệnh, nước mắt bà cụ chực rơi, "Con làm tức chết bà! Con bệnh, khó chịu sao không nói! Bà còn trẻ đâu! Còn sợ con nửa đêm làm phiền sao? Nhìn con bây giờ, để bị sốt bao lâu, đếnviêm dạ dày phát ra rồi! Bây giờ thì tốt rồi, con chỉ có thể ăn cháo! Cái gì ngon đều không cho con ăn!"

Lão phu nhân đi tới cửa phòng bệnh, người quản gia đang đợi trên hành lang mang cho bà một thứ gì đó ngọt ngào, như kẹo trái cây, đường, và một số đồ ăn nhẹ, liền đưa cho bà một giỏ.

Sau khi lão phu nhân đi ra ngoài, Giản Nhất Lăng quay đầu nhìn Giản Vũ Mân.

Giản Vũ Mân nói, "Anh không biết em ăn uống như thế nào. Đã lớn như vậy mà người nhẹ tênh. Ô mem cũng không tốn bao nhiêu sức lực."

Ánh mắt Giản Nhất Lăng nhìn vào bộ đồ ngủ, dép đi trong nhà và kiểu tóc của Giản Vũ Mân.

Mái tóc nhuộm thành màu trắng xám của Giản Vũ Mân lúc này rối tung, chẳng khác gì chuồng gà.

Nhìn anh thế này chắc anh cũng lo lắng quá khi ra ngoài, quần áo chưa kịp thay, kiểu tóc không tỉa tót, mặt mũi nhếch nhác.

Anh ấy là một ngôi sao thần tượng, nếu anh ấy bị chụp ảnh khi anh ấy ra ngoài, sẽ có tin xấu lan truyền trên mạng.

"Cảm ơn, cảm ơn.."

Giản Nhất Lăng với cổ họng khô khốc khó nói.

Giản Vũ Mân nở một nụ cười với Giản Nhất Lăng, "Cảm ơn anh trai của em. Nếu muốn cảm ơn, thì em mau chóng khỏe lại đi. Nhìn khuôn mặt hiện tại của em, thật là xấu!"

Giản Vũ Mân nói xong lại giống như ý thức được chính mình lời này khả năng không đúng lắm.

Vì vậy, anh nói thêm một câu, "Ý anh là em trông xinh đẹp hơn khi mặt em hồng hào, hiện tại, cũng không xấu lắm đâu."

Giản Vũ Mân biết mình thực sự không có tài dỗ dành con gái, nên đã lấy ra bản lĩnh mà mình giỏi nhất, "Đây, nếu quá nhàm chán thì anh trai hát cho em nghe được không? Anh hát cho người khác nghe đều lấy tiền đấy."
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 139


Nói xong Giản Vũ Mân liền ngâm nga một bài hát cho Giản Nhất Lăng nghe.

Giọng nói của Giản Vũ Mân rất hay và hát còn hay hơn.

Anh chọn vài ca khúc trữ tình nghe nhẹ nhàng, tình cảm.

Giản Nhất Lăng không có bất kỳ tế bào âm nhạc nào, nhưng cô biết rằng bài hát này rất hay, như một dòng nước ấm áp chảy vào lòng người.

Sau khi hát một bài, Giản Vũ Mân cười nói với Giản Nhất Lăng, "Nghe hay không? Có đủ tư cách thu phí không?"

Giản Nhất Lăng gật đầu hỏi, "Bao nhiêu tiền?"

Giản Vũ Mân sửng sốt một hồi, anh thuận miệng hỏi, kết quả em gái nhỏ lại hỏi bao nhiêu tiền.

Thực sự muốn bao nhiêu tiền, Giản Vũ Mân hát trên sân khấu thu phí là mấy chục vạn.

Giản Vũ Mân mim cười, "Em gái, giảm giá cho em, tám phẩy tám mươi tám đồng, con số tốt, giá cả hợp lý, em nghĩ sao?"

Giản Nhất Lăng đầu, rồi đưa tay hướng Giản Vũ Mân muốn lấy chiếc điện thoại di động của mình.

"Đừng nghịch điện thoại khi đang nằm. Điện thoại di động sẽ đập vào mặt của em đó." Giản Vũ Mân nói.

Sau khi Giản Vũ Mân nói xong, anh lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Giản Nhất Lăng, vẫn là thỏa hiệp.

Những đồ dùng khác của Giản Nhất Lăng được người quản gia đem đến sau khi Giản Nhất Lăng đến bệnh viện, bao gồm cả điện thoại di động.

Sau đó, Giản Nhất Lăng thêm Giản Vũ Mân vào bạn tốt và gửi cho anh ta một phong bì đỏ.

Giản Vũ Mân nhấp vào phong bì màu đỏ và nó hóa ra là 8, 88, không nhiều hơn cũng không ít hơn một xu.

Giản Vũ Mân nhìn chiếc phong bì đỏ mỉm cười hạnh phúc, "Vậy thì, anh trai sẽ hát vài bài nữa cho em nghe để anh có thể kiếm được nhiều tiền ha."

"Vâng." Giản Nhất Lăng đồng ý với lời đề nghị, Giản Vũ Mân tiếp tục hát cho Giản Nhất Lăng nghe.

Cứ hát một bài hát và Giản Nhất Lăng gửi cho anh một phong bì đỏ 8, 88 đồng.

Khi lão phu nhân và quản gia trở lại, Giản Vũ Mân đã nhận được năm phong bao đỏ của Giản Nhất Lăng.

Tổng thu nhập là 44, 4 đồng.

Lão phu nhân và quản gia mang đến rất nhiều thức ăn, cháo trắng cũng có, nhưng cũng có rất nhiều thứ khác.

"Em thích cháo trắng hay cháo kê?" Giản Vũ Mân hỏi Giản Nhất Lăng.

Bây giờ cô chỉ có thể cho con ăn một ít cháo, lựa chọn duy nhất của cô là lựa chọn giữa cháo trắng và cháo kê, những món còn lại cô chỉ có thể nhìn mà thôi, cô phải đợi khỏe lại rồi mới được ăn những món khác.

"Cháo kê." Sau khi Giản Nhất Lăng chọn xong, Giản Vũ Mân nâng giường của Giản Nhất Lăng lên một chút, rồi lấy muỗng múc cháo đưa vào miệng Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng có chút khó xử, "Em tự ăn."

Giản Nhất Lăng chưa bao giờ được ai đút cho ăn trước đây.

"Nếu em không cầm chắc được thì sao? Làm đổ sẽ rất phiền phức, để anh đút cho em ăn sẽ ổn hơn." Giản Vũ Mân kiên quyết muốn đút cháo cho Giản Nhất Lăng ăn.

Giản Nhất Lăng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận, ăn một miếng chảo kê mà Giản Vũ Mân đưa lên miệng.

Lúc này, Giản Thư Hình, Ôn Noãn, Giản Duẫn Thừa và Giản Duẫn Náo đi tới đây.

Lão phu nhân đã thông báo cho họ.

Ôn Noãn bước nhanh đến bên giường, nhìn Giản Nhất Lăng khuôn mặt tái nhợt trên giường bệnh, trong lòng Ôn Noãn buồn bực, "Tiểu Lăng, con đã khá hơn chưa?"

Giọng nói Ôn Noãn khẽ run, nước mắt trong vô thức trào ra.

Giản Thư Hình và Giản Duẫn Thừa đứng ở cửa, lông mày cau lại.

Giản Duẫn Náo không vào, đã bị Giản Duẫn Thừa bảo đợi ở ngoài cửa.

Đứng ngoài cửa, Giản Duẫn Náo từ xa liếc nhìn tình hình trong phòng, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.

Vài lời của anh trai Giản Duẫn Thừa vang lên bên tai.

Nước mắt của mẹ, sự u sầu của cha..

Còn có, ánh mắt của Giản Duẫn Náo quét qua Giản Nhất Lăng, không có ngừng lại, nhưng cậu vẫn nhìn thấy khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt của cô.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 140


Cậu nhớ rằng cách đây không lâu, gia đình cậu vẫn còn hạnh phúc.

Chỉ một thay đổi đó đã thay đổi hoàn toàn mọi thứ.

Cậu bị hủy hoại đôi tay, cuộc sống của cậu và cả mối quan hệ trước đây của họ cũng bị hủy hoại.

Nguyên nhân của mọi chuyện là do Mạc Thi Vận, người mà cậu đã từng rất tin tưởng.

Bây giờ thực tế cho anh ta biết rằng nữ nhân này là một người đạo đức giả và không đáng để cậu ta tin tưởng.

Giản Duẫn Náo nghĩ đến điều này, nhưng không biết phải giải quyết như thế nào.

Trong phòng, một vài người đang cùng nói chuyện với Giản Nhất Lăng.

Ôn Noãn vẫn nhất quyết ở lại để chăm sóc cho Giản Nhất Lăng, lão phu nhân không đồng ý, "Bé ngoan có ta và Vũ Mân chăm sóc là được rồi. Con đừng lo lắng quá. Bệnh viện bên kia không phải chuẩn bị làm thủ tục nhập viện sớm sao? Hãy lo bên kia trước đi."

Lão phu nhân đã biết về cuộc phẫu thuật của Giản Duẫn Náo, vì vậy bà cố ý yêu cầu Ôn Noãn giải quyết việc của Giản Duẫn Náo trước, rồi mới đến với việc của Giản Nhất Lăng.

Cả hai bên đều không yên ổn.

Lão phu nhân không muốn Ôn Noãn ở bên cạnh Giản Nhất Lăng, nhưng lại lo lắng về phía Giản Duẫn Náo, sẽ làm tổn thương lòng người, tốt hơn hết là không nên lưu lại.

Ôn Noãn vẫn rất kiên trì, nhìn gương mặt không còn giọt máu của con gái, bà không muốn rời khỏi dù chỉ một bước.

Giản Duẫn Thừa nói, "Bà nội, để mẹ cháu ở lại đi, con sẽ chăm sóc cho Tiểu Náo."

Thấy vậy, lão phu nhân cũng không có biện pháp, "Được rồi, các người sắp xếp tốt là được."

Lúc này, một nữ nhân có dáng người cao gầy hấp tấp đi vào phòng của Giản Nhất Lăng.

Khí thế "rào rat", cả đường mang theo tiếng gió.

Đi chậm theo phía sau nữ nhân là một nam nhân đeo kính gọng vàng.

Giản gia nhìn họ với vẻ ngạc nhiên.

La Tú Ân vừa bước vào cửa, không biết bao nhiêu người đang đứng trong phòng, cô bước thẳng đến chỗ Giản Nhất Lăng, còn đem người đang đứng bên cạnh Giản Nhất Lăng là Giản Vũ Mân hất ra, "Làm sao bị như vậy? Như thế nào liền bị bệnh? Lại còn bị sốt cao nữa."

La Tú Ân chạm trán Giản Nhất Lăng một cách khéo léo, "Vẫn còn hơi ấm."

La Tú Ân cầm bệnh án của Giản Nhất Lăng trên bàn cạnh giường lên và kiểm tra theo thói quen.

Trình Dịch cẩn thận kéo La La Tú Ân ra sau lưng, nhắc nhở cô ấy chú ý đến xung quanh, "Ân tỷ, Tiểu Lăng bị sốt."

Bình thường cảm sốt chỉ cần kê đơn uống thì sẽ giảm. Bệnh án cũng không cần nhìn tới.

La Tú Ân không quan tâm, tiếp tục hỏi Giản Nhất Lăng, "Chụp CT chưa? MRI có làm được không? Điện tâm đồ có làm không?"

"Ân tỷ, chụp CT là được rồi, MRI thì.." Trình Dịch ở phía sau, thấp giọng nhắc nhở, đẩy kính, quét một vòng người trong phòng.

Mọi người đều nhìn họ với ánh mắt kỳ lạ và nghi ngờ.

"Khụ khụ, xin lỗi, chúng tôi là bạn của Tiểu Lăng, không có ác ý." Trình Dịch giải thích cho mọi người biết lý do anh và La Tú Ân đến đây.

Trình Dịch biết rằng việc Giản Nhất Lăng gia nhập viện của họ đã được giấu kín với gia đình, vì vậy Trình Dịch chỉ nói rằng anh là bạn của Giản Nhất Lăng và không tiết lộ mối quan hệ đồng nghiệp của họ.

Giản Duẫn Thừa nhìn Trình Dịch và La Tú Ân, cảm thấy họ rất quen thuộc.

Đồng dạng cảm thấy quen mắt còn có Giản Thư Hình.

Đúng lúc này, Hồng Bách Chương, giám đốc bệnh viện, hào hứng chạy vào phòng bệnh, "Tiến sĩ Trình, tiến sĩ La, tại sao hai người đến lại không nói với tôi?"

Nếu không phải Hứa giáo sư ở viện nghiên cứu mới gọi điện nói với ông rằng có một người rất quan trọng của viện nghiên cứu đang nằm trong bệnh viện của mình, ông vẫn sẽ không biết rằng Trình Dịch và La Tú Ân đã đến bệnh viện của họ.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 141


"Khụ khụ." Trình Dịch ho hai lần để nhắc nhở La Tú Ân đang tập trung vào Giản Nhất Lăng.

La Tú Ân ngẩng đầu nhìn Hồng Bạch Chương, vẻ mặt có chút chán ghét, "Lão Hồng, chúng ta đến bệnh viện thăm một người bạn, không muỗn nghĩ tới gì cả, đừng nói chuyện công việc với chúng ta, hôm nay chúng ta sẽ không nói chuyện công việc."

"Bạn? Bạn của các vị là người nào?" Hồng Bách Chương tỏ vẻ tò mò.

Bạn bè của La Tú Ân và Trình Dịch trông như thế nào, thực sự khiến ông tò mò.

"Tôi đã nói đến thăm bạn. Tất nhiên, bạn của tôi nằm xuống ở đây, bằng không, còn có thể đúng sao? Có thể đứng thì cần đến thăm làm gì?"

Hồng Bách Chương bối rối, tiến sĩ La vẫn trước sau như một.. không lưu cho người khác một chút mặt mũi.

Sau đó Hồng Bạch Chương nghiêm túc nhìn người trên giường bệnh.

Ông nhìn thấy là dáng vẻ của một cô gái gầy gò và yếu ớt, tuổi của cô gái rõ rang là không lớn, nhìn như học sinh trung học, cùng La Tú Ân và Trình Dịch khác nhau rất nhiều.

Điều này thật kỳ lạ.

"Tiến sĩ La, cô nói cô ấy.."

Đây có phải là người "bạn" mà hai người họ đến thăm không?

"Sao vậy? Có ý kiến gì không?" La Tú Ân hỏi ngược lại.

Hồng Bách Chương chắc chắn không có ý kiến.

Ông chỉ cảm thấy có một chút "đặc biệt".

Ông ấy thường cảm thấy rằng mình không thể theo kịp suy nghĩ của họ khi nói chuyện với La Tú Ân, Trình Dịch và những người khác.

Làm thế nào mà cô gái nhỏ đang nằm trên giường bệnh lại trở thành "bạn" của hai người họ?

Hồng Bách Chương trong lòng có nghi ngờ, những người khác trong phòng cũng có nghi ngờ, mà nghi ngờ còn lớn hơn cả Hồng Bách Chương.

"Hồng viện trưởng, ông có biết hai vị này?" Giản Thư Hình hỏi.

"Có biết, hai vị đây là nhà nghiên cứu của viện nghiên cứu y học Tuệ Linh."

"Nhà nghiên cứu" thoạt nghe khá bình thường, nhưng thêm "Viên nghiên cứu Tuệ Linh" vào phía trước khiến tác dụng hoàn toàn khác.

"Các nhà nghiên cứu" ở đó đều là những tài năng hàng đầu trong ngành.

Giản Thư Hình nghĩ đến chính mình tại sao ông lại cảm thấy hai người này quen thuộc như vậy.

Trước đây khi tìm kiếm bác sĩ có thể phẫu thuật cho Giản Duẫn Náo, ông đã thấy hai người này trên các thông tin liên quan.

Cả hai người họ đều là những nhà nghiên cứu hàng đầu trong một lĩnh vực nào đó.

Quan trọng hơn, lần này chính Viện Nghiên cứu Y học Tuệ Linh đã đồng ý tiến hành phẫu thuật dây thần kinh tay cho con trai họ, cho nên khi nghe đến ba chữ "Viện Tuệ Linh", sắc mặt của mọi người đều thay đổi.

Giản Duẫn Náo đang đứng ngoài cửa lại càng bị thu hút, nhìn thẳng vào một nam một nữ trong phòng.

Cậu biết bác sĩ sắp phẫu thuật cho mình thuộc viện này.

Và cậu ta sẽ làm thủ tục và nhập viện sớm thôi.

Điều này khiến Giản Duẫn Náo không thể không muốn nhìn rõ hai người, thậm chí còn có ý muốn hỏi họ về vị bác sĩ phẫu thuật bí ẩn sẽ phẫu thuật cho cậu.

Trong long của Giản Duẫn Náo, Viện nghiên cứu Tuệ Linh có nghĩa là hy vọng, tất cả những người và những thứ liên quan đến viện nghiên cứu đều mang chung một tia sáng hy vọng.

Ngay cả Giản lão gia cũng không thể không liếc nhìn La Tú Ân và Trình Dịch thêm hai lần nữa.

Đặc biệt là Trình Dịch, ánh mắt của lão phu nhân ở trên người anh nhìn một hồi.

Người này tướng mạo hiền lành, dung mạo rất tốt, tuổi còn trẻ, học thức uyên bác.

Bé ngoan không chỉ kết bạn, mà còn kết bạn với những người ưu tú như vậy, khiến bà rất vui trong long.

"Tiến sĩ La, tiến sĩ Trình, không ngờ lại gặp được hai vị ở đây." Giản Thư Hình chủ động chào hai người, với giọng điệu nhã nhặn và lịch sự.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 142


Trình Dịch mỉm cười và trả lời, "Chào chú."

Giản Thư Hình tiếp tục, "Qua mấy ngày nữa khuyển tử sẽ vào viện nghiên cứu, đến lúc đó liền vất vả cho công việc của hai vị rồi."

"Con trai của chú?" Đó không phải là anh trai hay em trai của Nhất Lăng muội tử sao?

"Đúng vậy, ở ngay cửa." Giản Thư Hình đáp.

Trình Dịch nhìn ra ngoài cửa, và Giản Duẫn Náo ở ngoài cửa cũng đang nhìn về phía này với ánh mắt mong đợi.

Trình Dịch dường như hiểu ra điều gì đó, tiếp theo với nụ cười lịch sự trên môi, "Chú, Ân tỷ và tôi không đến đây vì vấn đề công việc. Sẽ có các nhân viên khác trong viện nghiên cứu của chúng tôi phụ trách vấn đề của tiểu thiếu gia. Ân tỷ và tôi chỉ ở đây để thăm bạn."

Bạn tôi là Giản Nhất Lăng.

Trình Dịch một lần nữa nhắc đến điểm mấu chốt cho sự xuất hiện của họ ở đây ngày hôm nay – Giản Nhất Lăng.

Ánh mắt của mọi người lại tập trung vào Giản Nhất Lăng,

Không có biểu hiện thừa trên khuôn mặt của Giản Nhất Lăng, nó trông còn bình đạm hơn những người khác.

Khuôn mặt tái nhợt và dịu dàng, đôi mắt trong veo và yếu ớt, trong miệng La Tú Ân đang ngậm một cây kẹo m*t, một viên kẹo ngậm có vị bạc hà.

"Tiểu Lăng, làm sao con biết tiến sĩ La và tiến sĩ Trình?" Giản Thư Hình hỏi, vừa tò mò vừa kích động.

"Trên mạng." Giản Nhất Lăng thành thật trả lời, giọng nói của cô ấy không lớn, nhưng nói từng chữ hơi gian nan, bởi vì tình trạng viêm họng vẫn chưa hoàn toàn thuyên giảm.

Giản Nhất Lăng thực sự đã liên hệ qua mạng với những người từ viện nghiên cứu.

Sau khi giao lưu với Trình Dịch một thời gian dài, hai người đã có buổi offline đầu tiên,

Trên mạng?

Trên mạng còn có thể liên hệ trực tuyến với người của viện nghiên cứu sao?

Họ chỉ biết Viện y học Tuệ Linh có trang web chính thức, nhưng trang web chỉ có thể gửi đơn đăng ký, họ chưa từng nghe nói có cách nào liên hệ trực tiếp với các nhà nghiên cứu của viện.

"Khụ, chính như vậy. Chúng tôi đã gặp Tiểu Lăng qua các trò chơi." Trình Dịch giải thích, giúp Giản Nhất Lăng che giấu thân phận của mình.

Trình Dịch biết một ít sự tình của Giản Nhất Lăng, và cũng biết rằng Giản Nhất Lăng đã che giấu mối quan hệ của mình với viện với gia đình.

Câu trả lời của Trình Dịch nằm ngoài dự đoán của mọi người, nhưng có vẻ hợp lý.

Các bạn trẻ gặp gỡ những người bạn mới bằng cách chơi game là điều bình thường.

Chỉ là ai có thể nghĩ rằng Giản Nhất Lăng sẽ gặp được hai nhà nghiên cứu tài năng theo cách này, những người mà những người khác không thể tìm cách nào liên lạc được?

Chỉ có thể nói vận may của cô gái nhỏ thật là tốt, người khác có thể gặp phải kẻ lừa đảo, kẻ xấu khi kết bạn trên mạng.

Cô không những không gặp phải những kẻ xấu đó mà còn gặp phải hai người là những người mà người khác muốn gặp cũng phải mẻ đầu sức trán.

Giản gia cảm thấy một chút khó tả sau khi nghe câu trả lời này, đặc biệt là Giản Duẫn Náo.

Nghe câu trả lời này, Hồng Bạch Chương có chút xấu hổ, lại nghĩ đến ông mỗi khi muốn liên hệ với viện đều phải phí sức chin trâu hai hổ.

Cuối cùng, cô gái nhỏ chơi tốt một trò chơi, liền thu phục hai người.

Trình Dịch mặt mày mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng, giọng điệu thản nhiên, "Lại nói tiếp, Nhất Lăng muội muội không chỉ biết hai người chúng ta, cùng vị đại thần sắp phẩu thuật cho tiểu thiếu gia cũng có biết đến."

Nói xong, tất cả mọi người đều nhìn Giản Nhất Lăng, ánh mắt ngày càng trở nên khác lạ.

Giản Nhất Lăng thực sự biết vị đại thần sắp phẫu thuật cho Giản Duẫn Náo sao?

Lúc đầu, Giản Thư Hình muốn tìm Giản lão gia tử ra mặt, nhờ vị thái sơn bắc đẩu của giới y học Hã lão tiên sinh giật dây, cũng không thể động được đến vị đại thần ngoại khoa thần bí này, thế nhưng lại cùng Giản Nhất Lăng có quen biết.

Điều này càng khiến cho mọi người càng thêm nghi ngờ.
 
Nữ Phụ Muốn Làm Lão Đại
Chương 143


Giản Nhất Lăng có thể có kỳ ngộ như vậy sao?

Ánh mắt của Giản Duẫn Náo rơi vào Giản Nhất Lăng.

Đây là lần đầu tiên anh nhìn cô một cách nghiêm túc và cẩn thận trong thời gian dài như vậy.

Lúc này, tâm trạng của anh phức tạp đến mức không thể hình dung ra được.

Giản Thư Hình, Ôn Noãn và Giản Duẫn Thừa cũng nhìn Giản Nhất Lăng, dường như họ có điều gì đó muốn nói, nhưng họ không biết phải nói gì.

Thật vui cho con gái họ khi có bạn có thể đến thăm.

Nhưng đồng thời, người bạn này quá đặc biệt lại có quan hệ mật thiết với một trong những việc mà gia đình họ quan tâm gần đây nhất, tâm trạng cũng không còn có thể bình tĩnh được nữa.

Giản lão phu nhân trong mắt ôn hòa, bà cũng bị sự việc này làm cho bất ngờ, sau bất ngờ thì bà thở phào nhẹ nhõm.

Vấn đề mà bà lo lắng dường như đã được giải quyết, và có vẻ như quyết định đề bé ngoan chơi nhiều game hơn vài ngày trước là chính xác.

Giản Vũ Mân tập trung vào Trình Dịch, người đã trả lời câu hỏi.

Anh nghĩ nam nhân này thoạt trông lịch sự văn nhã nhưng lại văn nhã bại hoại hiềm nghi.

Khi Giản Vũ Mân gia nhập làng giải trí, không phải anh chưa từng nhìn thấy loại người mặc tây trang thì nhân mô nhân dạng, c** đ* thì không cầm thú.

Dù chỉ là một con số rất nhỏ nhưng ít nhất cũng chứng tỏ được điều đó.

Hồng Bách Chương trông có vẻ khó hiểu và ngạc nhiên.

"Thật sao? Đó có phải là Dr. FS gần đây đang được chú ý trong viện nghiên cứu của vị?"

Hồng Bách Chương đã nghe nói về người này, gần đây đã xuất bản nhiều báo cáo nghiên cứu đột phá trên các tạp chí học thuật.

Hứa giáo sư, người chưa bao giờ đăng các dòng trạng thái, gần đây đã đăng một số ảnh chụp màn hình các bài báo của Dr. FS, nói suy nghĩ của riêng mình, một bộ chỉ hận gặp nhau quá muộn bộ dáng.

Đối với hành vi của Hứa giáo sư, Hồng Bách Chương muốn phun tào, nhưng cũng hâm mộ.

"Đúng, là cô ấy." Trình Dịch trên mặt trước sau treo nhợt nhạt ôn nhuận cười.

Có được câu trả lời khẳng định này, tâm trạng của mọi người lại càng thêm phức tạp, không thể tóm gọn lại một chữ kinh ngạc.

Đứng ngoài cửa, trái tim của Giản Duẫn Náo dường như được đưa lên vĩ nướng BBQ là giống nhau.

Cậu đột nhiên sợ hãi lại kinh hoàng.

Giản Nhất Lăng biết bác sĩ phẫu thuật bí ẩn.

Giản Nhất Lăng sẽ làm gì?

Trong một khoảnh khắc, Giản Duẫn Náo muốn hỏi Giản Nhất Lăng, cậu muốn biết cô sẽ làm gì, nhưng lời muốn nói lại thôi.

Cậu nhớ ra mối quan hệ khó khăn và khó xử hiện tại của bọn họ.

Vì rất nhiều mâu thuẫn đã xảy ra giữa họ trong khoảng thời gian này..

Cậu sợ hãi chọc tức Giản Nhất Lăng.

Vì vậy có khả năng cậu sẽ không được nhận làm phẫu thuật.

Sự lo lắng và cay đắng của Giản Duẫn Náo hiện rõ trên khuôn mặt, không chỉ Giản gia nhìn thấy mà Trình Dịch và La Tú Ân cũng nhìn thấy.

Người duy nhất không nhận thức được tình hình là Hồng Bách Chương. Tâm trí của ông ấy vẫn là sự tình của Dr. FS.

"Cùng chơi trò chơi mà biết nhau sao?" Hồng Bách Chương tiếp tục hỏi Trình Nghị.

"Không sai biệt lắm." Trình Dịch vẫn giữ nụ cười trên mặt, theo thói quen đẩy đẩy gọng mắt kính.

Hồng Bách Chương trực tiếp buột miệng hỏi, "Trò chơi gì? Tôi cũng muốn chơi!"

Hồng Bách Chương, người ngoài 50 tuổi, lại xúc động muốn tải ngay một trò chơi của người trẻ tuổi chơi.

"Tiến sĩ Trình, quay về cậu cùng đưa tôi về chơi trò chơi đó đi?"

Nói không chừng cũng có thể cùng vị đại thần kia trở thành bạn tốt.
 
Back
Top Bottom