Ngôn Tình Nữ Phụ Không Muốn Nhân Vật Chính Chia Tay

Nữ Phụ Không Muốn Nhân Vật Chính Chia Tay
Chương 80: 80: Phúc Lợi Ngày Lễ Tình Nhân


Phúc lợi 1: Nếu "Nữ phụ" là một quyển truyện style bá đạo tổng tài:

Tạ Vô Diễn lôi một bản "Hợp đồng VIP" ra đưa cho Thẩm Vãn Tình.

Thẩm Vãn Tình: "Trên đời này lại còn có chuyện tốt như vậy cơ à? Để xem nào... Ký có ba tháng thôi á? Sếp ơi hay sếp cân nhắc ký luôn một năm đi, em giảm giá cho 10%, lại còn được tặng gói ưu đãi một tháng nữa!"

Tổng tài bá đạo Tạ Vô Diễn: ?

Tổng tài bá đạo Tạ Vô Diễn: "Cô nhìn cho kỹ đi, đây là một bản hợp đồng rất nghiêm chỉnh. Tôi không có ý định bao nuôi cô."

Thẩm Vãn Tình: "Keo kiệt ghê."

Tổng tài bá đạo Tạ Vô Diễn: ?

_______

Chị Tình: Quê là quê chúng mình quê nhiều, quê là quê chúng mình quê quá ( ͡° ͜ʖ ͡°)

Phúc lợi 2:

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f754553726238714a533654576e773d3d2d313334343832383639362e313736306238316137393131363566643434303331313930353137332e6a7067


Cap là bài đăng trên weibo của các giả ngày 22/9/2020, ảnh là bài đăng ngày 20/10/2020 (chắc là) cảnh chị nhà đang đọc H trên Tu Linh thư thì bị bắt quả tang xong bị hun luôn. Chờ tui, chúng ta vẫn còn ba ngoại truyện nữa cơ (✿◡‿◡)
 
Nữ Phụ Không Muốn Nhân Vật Chính Chia Tay
Chương 81: 81: Phiên Ngoại 1 Tình Nhân Vip Của Tạ Vô Diễn


Thẩm Vãn Tình đang đọc một quyển tiểu thuyết bá đạo tổng tài tên là "Thư ký ngây thơ đừng hòng chạy thoát." Trong cuốn tiểu thuyết này, Tiểu Hoa đáng yêu ngây thơ vừa mới vào công ty đã trở thành thư ký của đại tổng tài Tiểu Cương, sau đó cô thành công có được sự chú ý của sếp tổng dựa vào tính cách lương thiện hoạt bát ngây thơ đáng yêu thi thoảng hơi hấp tấp lỗ m ãng của mình.

Sếp tổng ép cô ký hợp đồng tình nhân VIP, từ đó hai người bắt đầu một câu chuyện tình yêu lãng mạn.
Trong sách miêu tả như thế này: "Tiểu Hoa sơ ý làm đổ cà phê lên người của sếp tổng, cô vô cùng sợ hãi, vội vàng lấy khăn giấy lau áo cho hắn.

Sếp tổng nắm lấy tay cô, hơi nhíu mày nhìn vào đôi mắt của cô.

Đôi mắt trong sáng ling động như nai con kia lập tức làm sếp tổng động lòng."
Thẩm Vãn Tình: Ồ ồ học được rồi.
Cô nghiêm túc chép lại đoạn này vào quyển sổ nhỏ của mình, nghĩ một lát còn ghi chú thêm vào đó một dòng như sau: "Cà phê, phải còn ấm, trang điểm mắt, bộ dạng nhỏ nhẹ đáng thương một chút, son môi, tính công kích không được quá mạnh."
Tại sao Thẩm Vãn Tình lại phải ngồi ghi chép mấy thứ này? Tất cả phải bắt đầu kể từ ngày cô mới về nước.
Mấy năm trước, vì tranh đoạt gia sản, nội bộ nhà họ Kỷ đấu đá nhau loạn xì ngậu, Kỷ Phi Thần không muốn em gái của mình dính vào những chuyện này bèn đưa cô ra nước ngoài học đại học.

Sau khi cô tốt nghiệp đại học thì nhà họ Kỷ cũng đã đấu đá xong, Kỷ Phi Thần là quán quân của cuộc tranh đấu này, cuối cùng vinh dự trở thành chủ tịch tuổi trẻ tài cao thực lực ghê gớm.

Thấy Thẩm Vãn Tình đã tốt nghiệp đại học, bản thân cũng đã có thế lực vững vàng, hắn bèn đón cô về nước.
Ngày đầu tiên về nước, Kỷ Phi Thần đưa cô đến nhà người ta ăn một bữa cơm.

Gia đình này họ Tạ, nhà có tiền có thế, cũng thuộc loại có số có má trong giới làm ăn giống như nhà họ Kỷ.
Vừa mới bước vào nhà, hai người đã nhìn thấy Tạ lão gia ngồi trên ghế sô pha xem phim truyền hình, tay đang vuốt v e con mèo Munchkin chân ngắn trong lòng, nước mắt nước mũi tèm lem.
Thẩm Vãn Tình nhận ra đây là bộ phim mang tên "Người yêu thất lạc của tổng tài", nội dung chính là câu chuyện ngược luyến tình thâm của một tên bá đạo tổng tài và tình nhân VIP của hắn.

Thẩm Vãn Tình rất hứng thú với bộ phim này.

Thế nên khi người giúp việc đang nấu cơm, Kỷ Phi Thần và Phong Dao Tình đang ở trong thư phòng của nhà họ Tạ bàn chuyện công việc thì Thẩm Vãn Tình và Tạ lão gia cùng nhau ngồi trên sô pha ôm đầu khóc rống.

Cô còn ôm luôn con mèo kia vào lòng, vừa thơm nó vừa khóc thút thít.
"Nam chính đáng thương quá, nhưng đáng đời anh ta! Ai bảo lúc đầu anh ta đối xử tệ với nữ chính như vậy!"
Hai người khóc hết cả buổi tối, cơm cũng không thèm ăn mà xem một lèo đến tập cuối.

Cuối cùng tình nhân VIP của tổng tài hắc hóa, cô ta cuỗm hết gia sản của tổng tài, tổng tài không chịu nổi đả kích nên nhảy xuống biển tự sát.
Ngược quá.
Tạ lão gia xem xong, trong lòng thầm than không ổn.
Ông nhìn gương mặt nam chính trong phim kia, thấy tên này không đẹp trai bằng cháu của mình cũng không giàu như cháu của mình, hơn nữa tính tình của cháu ông còn lạnh lùng vô tình hơn cả nam chính nữa.

Cháu của ông có khi nào cũng sẽ chơi kiểu hợp đồng tình yêu VIP như thế này không?
Tạ lão gia tưởng tượng ra cảnh cháu trai nhà mình nhảy xuống biển tự sát thì run lên bần bật, hạ quyết tâm nhất định không thể để chuyện này xảy ra được.

Nhưng phải làm thế nào bây giờ?
Ông nhìn sang Thẩm Vãn Tình vẫn đang khóc thút thít bên cạnh, trịnh trọng hỏi: "Cô bé, con có muốn làm t ình nhân VIP của cháu trai ta không?"
Thẩm Vãn Tình: "?"
J z tr?
Tư duy của Tạ lão gia rất đơn giản.

Nhân lúc cháu trai nhà mình còn chưa nghĩ đến cái trò tình nhân VIP kia thì phải nhét cho thằng bé một cô nhìn có vẻ sẽ sau này sẽ không hắc hóa trước.

Như vậy thằng bé sẽ không bị trả thù, hơn nữa cũng sẽ không bị dồn ép đến mức nhảy xuống biển tự tử.
Nhưng Thẩm Vãn Tình thấy như vậy không ổn lắm: "...!Không được đâu ông ơi.

Con chưa từng gặp cháu trai của ông, hơn nữa con chỉ vừa mới về nước hôm nay thôi ạ."
"Không có gì mà không được cả.

Ta vừa thấy con đã thấy con rất đáng yêu.

Con chỉ cần giám sát cháu ông là được, ra vẻ chút thôi.

Nếu thằng nhóc đó dám gây sự với con thì con có thể gọi điện thoại tố cáo với ta bất cứ lúc nào."
"Con thấy không ổn lắm đâu ông ơi..."
"Ta có thể tặng con mèo này cho con."
"Con đồng ý ạ!"
Thẩm Vãn Tình là một con sen chính hiệu.
Thế là từ đó Thẩm Vãn Tình bắt đầu nghiêm túc chuẩn bị.

Cô mua sạch tiểu thuyết tổng tài bá đạo ở hiệu sách về nhà, còn viết một quyển ghi chú đúc kết kinh nghiệm đặt tên là "Bút ký công lược", tóm lại là quyết tâm còn cao hơn cả lúc thi đại học nữa.
Tạ lão gia cũng rất tạo điều kiện mà gửi một tệp tài liệu thông tin liên quan đến cháu trai của mình đến cho cô, thậm chí còn sắp xếp cho cô làm thư ký của Tạ Vô Diễn.
Ngày đầu tiên đi làm, Thẩm Vãn Tình rất lo lắng.
Cô dậy rất sớm makeup theo style "con nai nàng ngơ ngác", cầm theo "Bút ký công lược" của mình bắt đầu kế hoạch công lược.
Bước vào công ty, tất cả mọi người đều nhìn thư ký với ánh mắt tò mò, sau đó đổi sang vẻ đồng tình thương tiếc, giống như đang muốn nói: "Chúc cô thượng lộ bình an." Lúc thư ký trưởng dẫn cô đi vào còn nhắc nhở một câu: "Lúc sếp Tạ không vui cô nhất định phải nhanh chóng ra ngoài, nếu không thì phiền to đấy!"
Thẩm vãn tình: "Tôi hiểu rồi."
Cô gõ cửa, lịch sự bước vào, cúi mình chào hỏi: "Chào anh, tôi là thư ký mới của anh."
Tạ Vô Diễn còn chẳng buồn ngước lên, chỉ chăm chăm ký nốt mấy cái giấy tờ của mình sau đó đặt bút lên bàn, khoanh tay nhìn cô: "Thư ký mới?"
Bây giờ Thẩm Vãn Tình mới nhìn rõ khuôn mặt của Tạ Vô Diễn.
Anh đẹp trai hơn rất nhiều so với ảnh chụp, nếu đi đóng phim truyền hình chắc chắn một đêm sẽ hot thành diễn viên tuyến đầu.

Theo gu thẩm mỹ của cô, anh còn đẹp hơn người anh trai Kỷ Phi Thần của cô một chút.

Nhưng bây giờ trai đẹp lạnh lùng này mặt mũi đầy vẻ không dễ trêu vào.

Tuy anh đang cười nhưng nụ cười có vẻ trào phúng, nhìn vào cảm thấy hơi áp lực.

Nhưng Thẩm vãn tình vẫn trả lời câu hỏi của anh: "Đúng vậy, thư ký mới."
Tạ Vô Diễn: "Tại sao tôi lại không biết tôi tuyển thư ký mới cho mình từ bao giờ nhỉ?"
Thẩm Vãn Tình: "...!Tôi không biết nên giải thích thế nào cho phải.

Chắc là do cuộc đời lúc nào cũng tiềm ẩn những bất ngờ nhỉ?"
"..."
Hay lắm, nói chuyện vừa mềm mỏng vừa đúng lý hợp tình như vậy thì anh còn nói tiếp được thế nào nữa.
Căn phòng yên lặng rất lâu.

Thư ký trưởng đứng bên cạnh toát mồ hôi lạnh.
"Ra ngoài đi." Tạ Vô Diễn nói: "Đến phòng nhân sự nhận tiền lương, sau đó thì không cần đi làm nữa, tôi không cần thư ký mới."
Phản ứng này của anh nằm trong dự kiến của cô.

Thẩm Vãn Tình đã đọc hết một lượt tất cả những quyển truyện bá đạo tổng tài kia, cô biết những lời này chính là dấu hiệu bắt đầu của một tình yêu bung lụa rực rỡ.

Bình thường trong trường hợp này, nữ chính chỉ cần mặt dày ở lại, dựa vào nỗ lực của mình để làm tổng tài động lòng.

Vì thế Thẩm Vãn Tình đồng ý rất nhanh: "Tôi hiểu rồi."
Thư ký trưởng trợn mắt há miệng nhìn cô ngoan ngoãn nghe lời đi ra ngoài, tư thế nghênh ngang giống hệt như công ty này là của cô vậy.
Sau khi đi ra ngoài, thư ký trưởng thấy Thẩm Vãn Tình không đến bộ phận nhân sự lĩnh lương mà tự nhiên như ruồi đi tìm chỗ làm việc của mình.
Thư ký trưởng dè dặt nhắc nhở cô: "Thẩm tiểu thư, ý của sếp Tạ là cô không cần đi làm nữa, nên chúng ta..."
Thẩm Vãn Tình: "Nhưng tôi vẫn cần phải ở lại đây."
Thư ký trưởng: "Nhưng nếu sếp Tạ tức giận, đến lúc đó nhất định sẽ..."
"Không cần để ý đến anh ta đâu."
Thư ký trưởng nghe mà trợn mắt.

Không cần để ý đến anh ta??? Rốt cuộc là cô phải kiêu ngạo thế nào thì mới dám nói ra những lời này thế?
Thư ký trưởng thiện ý nhắc nhở cô: "Thẩm tiểu thư, có lẽ cô chưa hiểu sếp Tạ của chúng tôi rồi.

Ngày thường anh ấy làm việc quyết đoán hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn, quan trọng nhất là anh ấy là cháu đích tôn của nhà họ Tạ, thế cho nên..."
"Không quan trọng." Thẩm Vãn Tình đáp.
...?
Thẩm Vãn Tình: "Đúng rồi, chỗ làm việc của tôi ở đâu thế?"

Thư ký trưởng: "Là văn phòng nhỏ ở bên tay trái đằng kia."
Thẩm Vãn Tình: "Cảm ơn rất nhiều."
Thế là dưới ánh mắt chăm chú của một đám người, Thẩm Vãn Tình ôm đống đồ đạc bước vào phòng làm việc của mình.

Cô đi một lèo không quay đầu lại, chỉ để lại sau lưng một đám người nghẹn họng nhìn trân trối, hai mặt nhìn nhau.
Kiêu ngạo thật.
Thẩm Vãn Tình ngồi trước bàn làm việc của mình, mở sổ ghi chép ra, tích một dấu V ở cuối câu: "Làm cho tổng tài bá đạo xem thường mình."
Nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi ghê.
Dựa theo hướng phát triển của cốt truyện, nhiệm vụ tiếp theo chính là: "Lúc tổng tài trào phúng mình thì nói năng hùng hồn, làm cho anh ta phải nhìn mình bằng con mắt khác." Thẩm Vãn Tình thấy cái nhiệm vụ này là đơn giản nhất trong tất cả các nhiệm vụ.
Nhưng Thẩm Vãn Tình lại phát hiện ra một vấn đề.

Bởi vì chức vụ này của cô là do Tạ lão gia nhét vào nên công ty chưa hề sắp xếp cho cô công việc nào cả.

Thế nên bây giờ cô không có việc gì để làm.
Thẩm Vãn Tình cảm thấy thế này cũng không được ổn lắm, thế là cô bước ra cửa hỏi một lượt: "Có cần tôi giúp gì không?"
Người của công ty ai dám để Thẩm Vãn Tình giúp đỡ việc gì? Thế là Thẩm Vãn Tình cũng không được giao cho công việc nào cả.

Nhưng nếu cô không cần làm gì thì sao có thể lưu lại hình tượng cố gắng nỗ lực hướng về phía trước cho sếp tổng bây giờ?
Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định không thể lãng phí thời gian quý báu này được nên bèn mở phim Mỹ lên xem.
Đây là bộ phim về câu chuyện tình yêu của ma cà rồng.

Màn hình máy tính của công ty rất lớn nên xem phim bao phê.

Cô ôm gối dựa vào ghế, vừa xem vừa ăn bánh kem.

Mãi đến khi có người đứng trước mặt cô, chặn hết tầm mắt của cô.
"Làm phiền tránh ra một chút." Thẩm Vãn Tình nói: "Anh có thể đứng ở đằng sau tôi mà xem, anh đứng như vậy thì tôi không nhìn thấy màn hình đâu."
"Cô đang xem gì vậy?"
"Nam chính và nữ chính đang hôn nhau đó, nam chính đẹp trai ghê, đã đẹp trai còn có đôi mắt màu lam, vừa nhìn đã thích rồi."
Nói xong câu này, Thẩm Vãn Tình mãi không thấy người kia đáp lại.

Xung quanh yên lặng một cách chết chóc.

Không khí đột nhiên trở nên lạnh băng.
Thẩm Vãn Tình thấy sai sai nên chầm chậm ngẩng đầu lên, sau đó vô tình đối diện với một đôi mắt bình thản không gợn sóng.

Tạ Vô Diễn đứng dựa vào góc bàn ôm cánh tay, lười biếng nhìn cô, mặt mày lạnh tanh.
Thẩm Vãn Tình yên lặng mấy giây rồi quả quyết tắt phim đi, sau đó chống ghế tựa, nhấc tấm thân đang nằm liệt của mình lên, lễ phép khom lưng: "Xin chào sếp tổng, sếp có gì muốn dặn dò tôi sao?"
"Cô đang làm gì vậy?"
Thẩm Vãn Tình đơ ra một hồi sau đó nói: "Thật không dám giấu sếp tổng, tôi đang học tiếng Anh."
"Không phải tôi đã nói là cô không cần ở đây nữa rồi hay sao?"
"Cuộc đời không có vài chuyện ngoài ý muốn chẳng phải sẽ nhàm chán lắm sao?"
Tạ Vô Diễn thấy người này không nên đến đây làm thư ký, hẳn là phải đi làm diễn viên tướng thanh mới đúng.
Thật ra anh biết rất rõ về Thẩm Vãn Tình.

Kỷ Phi Thần là một người cuồng em gái.

Lần nào giới thượng lưu có có tiệc tùng ở đâu hắn cũng nhắc đến em gái của mình, còn rất tự hào khoe ảnh chụp của cô cho bọn họ xem, khoe rằng em gái của mình xinh đẹp như thế nào, mồm miệng lanh lẹ như thế nào, sau đó còn cười nhạo mấy tên nhà giàu chỉ có em trai không có em gái giống mình nữa.
Vị hôn thê của Kỷ Phi Thần - Phong Dao Tình cũng rất yêu thương Thẩm Vãn Tình.

Cô thường nhờ người khác mua quần áo trang sức cho Thẩm Vãn Tình, còn đặt may riêng cho cô mấy bộ ở chỗ mấy nhà thiết kế nổi tiếng nữa.
Ảnh chụp của Thẩm Vãn Tình cũng rất nổi tiếng trong giới thượng lưu, đây đều là công lao của cái tên cuồng em gái Kỷ Phi Thần cả.

Trong đó nổi tiếng nhất phải kể đến bức ảnh cô vừa ôm gối đầu vừa gà gật ngủ nhưng vẫn cố gắng banh mắt ra để xem nốt phim.
Thế nên khi ông nội tự dưng đưa một cô thư ký mới đến đây, hơn nữa người này còn là Thẩm Vãn Tình, Tạ Vô Diễn vừa nhìn đã biết nhất định ông của anh lại vừa xem được một bộ phim vô tri nào đó rồi bắt đầu lo bóng lo gió chuyện gì đâu không.
Tạ Vô Diễn vốn không có hứng thú muốn đóng kịch cùng người này, hơn nữa cô còn là một tiểu công chúa được nuông chiều từ bé đến lớn.

Đối phó với những người như vậy thì chỉ cần nói nặng vài câu, để cô chịu khổ một chút là cô sẽ lập tức chạy về mách với người nhà, không cần anh phải mất công làm gì nhiều cả.

Thế là Tạ Vô Diễn bắt đầu châm biếm cô: "Ngoại trừ cái này ra cô còn biết làm gì nữa?"
"Rót cà phê." Thẩm Vãn Tình nói.
"Cô chỉ biết mỗi rót cà phê thôi sao?"
"Đúng vậy." Bởi vì truyện tổng tài bá đạo chỉ viết mỗi tình tiết này thôi.
Rất tốt, rất thích hợp để châm biếm.
Tạ Vô Diễn: "Công ty chúng tôi không thiếu người chỉ biết rót cà phê.

Nếu giá trị của cô chỉ có như vậy thôi thì hôm nay cô về được rồi."
"Tôi vẫn có thể làm những việc khác mà."
"Vậy cô có thể làm được như bọn họ hay không?"
Thẩm Vãn Tình nhìn theo hướng Tạ Vô Diễn chỉ thì thấy một đám người ôm cốc cà phê mím môi nghiến răng căng mắt vật lộn chạy deadline.

Cảnh tượng kia vô cùng chấn động lòng người, làm cho người ta phải trầm tư suy nghĩ.
Thẩm Vãn Tình nhìn cái gối ôm mình đang ôm trong lòng rồi lén lút thả nó xuống, thật thà đáp: "Chắc là không được đâu."
Tạ Vô Diễn: "?" Công ty này tôi là chủ hay cô là chủ vậy?
Thẩm Vãn Tình hơi rối rắm.
Cô vốn muốn đắp nặn một cái hình tượng tích cực hướng về phía trước nhưng vấn đề là Tạ lão gia cũng không thêm lương cho cô.

Câu dẫn Tạ Vô Diễn đã rất khó khăn rồi, nếu phải làm việc nữa thì phải thêm tiền mới đúng.

Nhưng cô cũng không thiếu tiền.

Mấy kẻ nhà giàu không có cốt khí như cô đều không phải đi làm.

Nhưng nếu không nhận lời Tạ Vô Diễn thì cô sẽ thất bại.
Sau khi đắn đo suy nghĩ một hồi lâu, Thẩm Vãn Tình quyết định hy sinh tự do của bản thân để hoàn thành nhiệm vụ.

Vì thế cô hít sâu một hơi, gật đầu với Tạ Vô Diễn: "Được rồi, tôi đi làm việc đây."
Tạ Vô Diễn: "?" Sao lại thế này? Không phải làm việc là trách nhiệm vốn có của cô sao? Làm gì mà như tráng sĩ quyết tâm đi chịu chết vậy?.
 
Nữ Phụ Không Muốn Nhân Vật Chính Chia Tay
Chương 82: 82: Phiên Ngoại 2 Phiên Ngoại Mạt Thế 1


Tôi là một tác giả chuyên viết truyện ngôn tình trên trang XXX, bút danh của tôi là Huyền Điểu, tên thân mật là Bồ Câu.
Tôi đang viết một quyển truyện mạt thế, dùng vài từ để tóm tắt đại khái nội dung thì chính là tang thi, dị năng, đâm chém các kiểu.

Cốt truyện cũng chẳng có gì mới mẻ: hai nhân vật tượng trưng cho chính nghĩa - nam chính Kỷ Phi Thần và nữ chính Phong Dao Tình vừa đánh quái thăng cấp vừa mâu thuẫn chí chóe rồi cuối cùng yêu nhau.

Nhưng không lâu sau đó tôi lại bỏ ngang hố không lấp nữa, nguyên nhân là vì mấy cảnh đánh nhau trong truyện mạt thế quá khó viết, tôi bao nhiêu năm rồi cũng chỉ biết dùng đi dùng lại mấy cụm từ kiểu "giọng nói trầm thấp khàn khàn" rồi "mặt mày lạnh lùng xa cách", thể loại mạt thế tang thi đồ như thế này hiển nhiên không hợp với một tác giả chuyên viết truyện ngọt như tôi.
Trong truyện tôi viết có một nhân vật phản diện vô cùng vjp pro tên là Tạ Vô Diễn.

Hắn sở hữu tất cả đặc điểm của vai phản diện, ví dụ như giết người như ngóe, tàn nhẫn độc ác, không có đạo đức, không biết yêu thương động vật vân vân và mây mây, nhưng hắn lại có dị năng full cấp, plug-in hình người.

Hắn là kẻ thù số một của team chính diện đồng thời cũng là thủ lĩnh của tổ chức Kiêu Phong.

Trong truyện, tôi đang viết đến đoạn nữ chính Phong Dao Tình lần đầu tiên chạm trán nam phản diện Tạ Vô Diễn sau đó bỏ ngang.
Ngoại trừ không biết viết cảnh đánh nhau thì nguyên nhân chính khiến tôi bỏ hố chính là con game mà tôi chờ đợi đã lâu ngày mai sẽ ra mắt, viết tiểu thuyết vừa mệt vừa ảnh hưởng đến việc đánh game của tôi.

Thế là tôi bỏ đấy khỏi viết tiếp luôn.
Sau đó tôi đã gặp báo ứng.

Báo ứng chính là tôi xuyên vào trong cuốn truyện của chính mình luôn.

Đáng sợ nhất chính là tôi biến thành một con bồ câu!
Nhìn cả người mình lông lá xám xịt, tôi ngửa đầu lên trời đau đớn thét một tiếng: "Quẹc!"
Báo ứng, đây chính là báo ứng.
Thân là một con bồ câu xuyên không, tôi thấy cái thân mình vô cùng thê thảm.
Bây giờ tôi đang đứng trên một bãi chiến trường, hình như đây chính là nơi con người vừa giao chiến với tang thi, chỗ nào cũng ngổn ngang thi thể, không có một cái thi thể nào là hoàn chỉnh cả, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

Tôi nhấc cái chân mảnh khảnh của mình, chọn một chỗ mềm hơn để đứng cho khỏi đau chân.
Thân làm bồ câu, phải biết đối xử tốt với bản thân mình một chút.
Vừa mới đứng không được bao lâu thì thứ mềm mềm kia bỗng nhiên bật dậy, nó gào lên một tiếng rồi quay đầu lại, hốc mắt trống rỗng đỏ lòm khóa chặt vào tôi.
Đệt, con tang thi này đang giả chết.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tang thi nên thét lên một tiếng rồi sợ chạy bán sống bán chết.

Tuy rằng tang thi có vẻ không hứng thú với tôi mấy nhưng vì sợ quá nên thao tác đập cánh của tôi không được thuần thục cho lắm, thế là tôi bay quanh nó ba vòng, sau đó đâm sầm vào một cái thân cây.
Tang thi: "?" Ăn vạ đấy à?
Cuối cùng thì tôi cũng không bị ăn thịt bởi vì bóng dáng ai đó nhẹ nhàng vụt qua nơi đây quyến rũ ngây ngất loạn nhịp làm tim mê say đã thọc một thọc cho con tang thi kia chết tươi sau đó ngẩng đầu lên một cách đẹp trai hết nước chấm.
Khí chất này, khuôn mặt này, cộng thêm trang bị có độ nhận diện cực cao này...
Sự thật chỉ có một! Chính là anh! Nam chính của tôi!
Thế là ngày đầu tiên đến với mạt thế, con bồ câu xui xẻo là tôi đã ôm được đùi của Kỷ Phi Thần - nhân vật quan trọng nhất trong truyện, đồng thời thành công trở thành đồng đội của anh ta.
Tuy rằng tôi chỉ là một con bồ câu quèn nhưng tôi tin rằng chỉ cần đi theo nam chính thì chắc chắn tôi sẽ trở thành một con bồ câu được tắm trong ánh hào quang của mười phương chư phật.
Sau một hồi lì lợm la li3m làm nũng, Kỷ Phi Thần đành phải chấp nhận sự thật rằng tự nhiên anh ta lại có thêm một con pet cưng từ trên trời rơi xuống là tôi.
Kỷ Phi Thần không hổ là nam chính dưới ngòi bút của tôi.

Giữa đàng gặp chuyện bất bình chẳng tha, suốt cả đoạn đường, anh ta thấy ai gặp phiền toái cũng rút đao tương trợ, nào là giải cứu thiếu nữ, nào là cứu giúp em nhỏ, này thì tìm kiếm lương thực, này thì chiến đấu với tang thi.

Cuộc sống của tôi ngày nào cũng rất k1ch thích, rất mạo hiểm, may mà đi theo Kỷ Phi Thần thì sẽ được ăn no, hơn nữa nam chính cũng rất mạnh mẽ.
Nhưng sau đó tôi bỗng thắc mắc: tại sao nam chính lại như đi một mình đi Tây Thiên thỉnh kinh mà hàng yêu trừ ma ở đây vậy? Những người khác đâu rồi? Đồng đội của anh ta đâu rồi? Không phải trong truyện nam chính dẫn theo một đám người sao?
Thắc mắc của tôi được giải đáp rất nhanh sau đó, bởi vì trạm cuối cùng trong hành trình thỉnh kinh của Kỷ Phi Thần là căn cứ Kiêu Phong.

Thì ra tôi xuyên vào đúng đoạn tôi bỏ ngang không lấp trong truyện.
Nhìn tình cảnh này, chắc là do Kỷ Phi Thần không muốn liên lụy đến những người khác nên quyết định một mình đi cứu Phong Dao Tình.
"Ta sẽ lẻn vào bên trong sau đó gi3t chết Tạ Vô Diễn." Lúc sắp đến gần căn cứ, Kỷ Phi Thần ngồi bên đám lửa đang cháy đã nói một câu như vậy.
Ánh lửa hắt lên khuôn mặt làm anh ta giống như đang tỏa ra ánh hào quang.
Tôi:...!Chim cút thôi chim cút thôi.
Lúc tôi định lén chuồn đi thì lại bị Kỷ Phi Thần túm về gác lên vai anh ta.
"Lên đường nào!" Kỷ Phi Thần nói.
Tôi nghe thế nào cũng thấy hình như anh ta nói câu này là để chuẩn bị tiễn tôi lên đường về miền cực lạc để lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân với các cụ.
Người khác không biết nhưng mẹ đẻ của quyển truyện này còn không biết giả thiết nhân vật của Tạ Vô Diễn bi3n thái đến mức nào sao? Kỷ Phi Thần bây giờ vẫn đang trong quá trình thăng cấp nhưng hắn lại muốn đi khiêu chiến boss phản diện toàn văn, có thể hào quang nhân vật chính sẽ cứu anh ta sống sót nhưng con bồ câu của anh ta thì nhất định sẽ chết nhăn răng.
Là một con bồ câu không có quyền phát biểu, tôi có kêu cha gọi mẹ cũng không thể ngăn cản việc bị Kỷ Phi Thần xách đến đại bản doanh Kiêu Phong.
Tôi vốn nghĩ rằng có lẽ Kỷ Phi Thần còn chẳng bước qua được cửa chính của Kiêu Phong nhưng hình như tôi đã xem nhẹ hào quang vai chính của anh ta rồi thì phải.

Anh ta không chỉ lấy danh nghĩa quy phục Kiêu Phong thành công che giấu thân phận của mình mà chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã tạo dựng được chút danh tiếng trong căn cứ này.
Sau khi mạt thế bùng nổ không lâu, trật tự của thế giới sụp đổ, tiền tài dần mất đi ý nghĩa của nó, nhân loại dựa theo cường độ dị năng mà tiến hành phân chia giai cấp.

Căn cứ Kiêu Phong chính là hình ảnh thu nhỏ của cuộc sống sinh hoạt của nhân loại trong mạt thế, giống như một cái kim tự tháp vậy: tầng thấp nhất của căn cứ là dành cho người bình dân, càng những người ở những tầng càng cao thì địa vị càng cao.
Phần lớn người sống trong căn cứ đều là những người bình thường không có khả năng bảo vệ bản thân, dị năng không có thuộc tính chiến đấu hoặc là công năng yếu ớt.

Nếu muốn được an toàn và được sử dụng vật tư thì bọn họ cần phải giao dịch.

Tất cả mọi thứ đều có thể đem ra trao đổi.
Kỷ Phi Thần có dị năng có tính công kích rất mạnh và lực chiến đấu phi thường, vì thế anh ta được xếp vào khu vực tầm trung của căn cứ, được ở trong một căn phòng nhỏ có một phòng ngủ và một phòng tắm.
Tục ngữ có câu: "Một người làm quan cả họ được nhờ".

Nhờ phước của Kỷ Phi Thần, ngày nào cũng có người lấy danh nghĩa đưa đồ ăn cho tôi đến tán gẫu với Kỷ Phi Thần, ý đồ ôm đùi anh ta.

Kích thích nhất chính là ngày nào cũng có một cơ số người đến gõ cửa phòng Kỷ Phi Thần.

Trong mười ngày ngắn ngủi tôi đã được vinh dự diện kiến mười mấy anh giai chị gái với đủ các phong cách khác nhau, thậm chí có một số người còn không cần trao đổi gì mà tự nguyện phục vụ cho Kỷ Phi Thần.

Những người như vậy đều là những người hy vọng bản thân mình có thể có một chỗ dựa vững chắc, sau này không cần phải lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa.
Đây chính là lúc tôi cảm thấy vui sướng nhất kể từ khi làm một con bồ câu đến nay.

Nhỡ đâu một ngày nào đó chó ngáp phải ruồi có khi tôi lại còn được xem mấy cái nội dung bình thường phải trả phí mới có thể xem được ấy chứ!
Nhưng đầu óc Kỷ Phi Thần chỉ rặt toàn Phong Dao Tình, thế nên tôi cũng không có phúc mà được xem cái thứ này.

Mỗi lần có ai tự đến tiến cử bản thân nhưng bị anh ta từ chối thì bọn họ đều bị mấy người ở phòng bên cạnh giành mất.
Hơn nửa tháng sau, tôi béo lên thấy rõ, ngày nào cũng nằm trong căn phòng nhỏ của Kỷ Phi Thần tính toán xem mình còn bao nhiêu năm nữa thì ngoẻo tự nhiên.
Tuy rằng hơi ác độc một tí, nhưng thân là một con bồ câu không có tình cảm, tôi chỉ ước gì Kỷ Phi Thần cứ ở lại căn cứ thêm ba bốn năm nữa, đừng có tìm thấy Phong Dao Tình nhanh quá, bởi vì tôi cảm thấy những ngày tháng không cần đi làm, không cần viết tiểu thuyết, chỉ ăn no chờ chết như vậy quá vui sướng.
Một buổi tối nọ, Kỷ Phi Thần chưa trở về, tôi bay vòng vòng ở ngoài hành lang mấy vòng cho tiêu cơm, lúc về phòng thì bỗng nhiên nhìn thấy một chị gái đang đứng ở cửa.
Nói thật là tôi cũng không ngạc nhiên mấy vì tối nào chả có người đến gõ cửa cái phòng này.

Mấy ngày gần đây, tần suất xuất hiện cao nhất thuộc về các chị gái ngầu lòi quyến rũ, tiếp theo là các em gái ngây thơ trong trẻo, thỉnh thoảng còn có vài anh giai ver limited thuộc cộng đồng Làng Gốm Bát Tràng nữa.
Tôi đứng yên lặng lẽ quan sát chị gái này, định bụng phán đoán xem cô thuộc loại phong cách nào.

Nhưng tôi hơi nghèo từ.

Đại khái là cô gái này rất trắng, rất xinh đẹp, nhìn qua thì thanh tú như thiếu nữ mới lớn nhưng ngũ quan lại mang lại cảm giác rất cool ngầu.
Nhìn cô không phù hợp với nơi này một chút nào.

Câu này không phải ý bảo cô có khí chất thoát tục như tiên giáng trần mà là do cô quá tự nhiên, giống như cả khối đất này là nhà của cô vậy.

Cô gõ cửa vô cùng mạnh dạn, người ở tầng thấp đến khu vực cao hơn đều rất dè dặt nhưng tôi thấy cô gái này chẳng rón rén sợ sệt gì cả.
Tôi nhìn kỹ trang phục của cô.

Cô mặc không nhiều lắm, cũng không khác mấy người trước đó bao nhiêu.

Nhưng cái "mặc không nhiều lắm" này của cô không phải là cố ý ăn mặc hở hang mà là tùy tiện mặc một bộ quần áo ở nhà sau đó khoác thêm áo khoác, chân xỏ một đôi dép lê.
Cô mới ngừng gõ có một lát, một người tên là Tiểu Tráng ở bên cạnh bỗng ló đầu ra.
Tôi thở dài.
Tiếc ghê.

Mãi mới có một người có phong cách mới mẻ thì lại bị nẫng tay trên mất.
Cô gái kia quay đầu lại nhìn vị hàng xóm tò mò này: "Chào anh, tôi đến tìm Kỷ Phi Thần."
"Chào em, anh ta không có ở trong phòng đâu." Tiểu Tráng đẩy cửa bước ra, dựa vào cánh cửa bằng một tư thế mà hắn ta tự cho rằng rất ngầu lòi.
"Vậy sao..." Cô ngừng một lát, sau đó dùng chất giọng thanh thúy hỏi: "Vậy anh có biết Kỷ Phi Thần ở đâu không?"
Tiểu Tráng tặc lưỡi hai tiếng rồi cười ha hả đặt tay lên người cô, nói kiểu rào trước đón sau: "Bỏ đi em, cho dù anh ta có ở đây thì anh ta cũng không cho em vào phòng đâu.

Em xem, không phải mấy anh đây cũng ở cùng tầng với anh ta sao, việc gì cứ phải là anh ta chứ."
Tôi dựng lỗ tai lên nghe, chân thì lặng lẽ mon men đến gần, tìm một nơi ngon nghẻ để hít drama.
Cô gái kia nghe vậy thì yên lặng rũ mi, hình như đang suy nghĩ điều gì đó.
Haizzzz.
Bồ câu thở dài.
Tôi biết là sẽ thế này mà.
"Anh nói đúng." Cô gái kia thở dài, ngẩng đầu đối mắt với Tiểu Tráng một lúc, sau đó lại cong mắt cười hỏi: "Thế anh có biết Kỷ Phi Thần ở đâu không?"
Quẹc!
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Có biến!
Từ sau khi mạt thế bùng nổ, Tiểu Tráng ở căn cứ này vẫn luôn như cá gặp nước, bây giờ hắn ta lại bị một người dưới cấp lơ đẹp.

Thế là hắn bắt đầu thẹn quá hóa giận, la hét muốn túm cô gái kia vào trong phòng của mình.
Tiểu Tráng hùng hùng hổ hổ: "Cô có tin tôi chỉ cần nói một câu cũng có thể làm cho cô phải cút khỏi chỗ này hay không?"
Nhưng cô gái nọ chẳng thèm để ý đến con khỉ đột kia mà chạy đến phòng bên cạnh, lễ phép gõ cửa mượn bút giấy.

Người ở phòng bên cạnh đã nghe được phong thanh từ đầu rồi nên lấy giấy bút đưa cho cô, đưa xong thì đứng đấy hít drama luôn.
Cô gái kia: "Cảm ơn."
Hàng xóm: "Không...!Không cần cảm ơn."
Tiểu Tráng: "Cô có tin là mai tôi sẽ để cô đi cùng đội vệ sinh đi đến chiến trường dọn xác tang thi hay không? Bây giờ cô cầu xin tôi vẫn còn kịp đấy!..."
Cô gái kia làm lơ tiếng khỉ đột khẹc khẹc sau lưng, vừa dựa vào cửa hí hoáy viết viết vừa tán gẫu với hàng xóm: "Cả ngày hôm nay Kỷ Phi Thần chưa về nhà sao?"
Hàng xóm: "...!Đúng vậy."
Tiểu Tráng: "Cô có ý gì đấy? Cô mau ra đây, ra đây..."
Cô gái: "Cảm ơn vì giấy bút nhé."
Hai người tựa như đang ở trong hai thế giới khác nhau.

Đây là trận cãi nhau xuất sắc nhất mà tôi từng được chứng kiến trong kiếp bồ câu phù du này.
Thái độ như vậy của cô gái làm cho Tiểu Tráng vốn chỉ hơi bực mình biến thành hoàn toàn tăng xông.

Trong chớp mắt, ánh lửa cộng thêm sức mạnh mãnh liệt đánh úp về phía cô gái kia.
Tôi vội vàng nhắm tịt mắt lại.
Lần trước Kỷ Phi Thần đưa tôi ra ngoài đi tiêu diệt tang thi, tôi đã thấy tên Tiểu Tráng này dùng một chưởng đốt một con tang thi đang phát cuồng thành tro bụi.

Đến giờ ký ức đó vẫn còn in rõ mồn một trong đầu tôi.
"Rắc!"
Trong chớp nhoáng, tôi bỗng nghe thấy một tiếng kêu la thảm thiết.
Là Tiểu Tráng.
Không biết từ lúc nào cô gái kia đã lắc mình xuất hiện trước mặt Tiểu Tráng.

Cô nắm lấy cánh tay hắn vặn một phát, thế là người ơi ở lại tay đi nhé, cánh tay trái của hắn cứ như vậy bị vặn gãy rời ra khỏi cơ thể.

Giây tiếp theo cánh tay trái đứt kìa kia bỗng biến thành một loại vũ khí cắm phập một phát vào vai trái của hắn.
"Ngại quá." Cô gái kia phủi phủi tay mình, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông đang khóc ngào ngào dưới đất: "Khu dân cư trong căn cứ nghiêm cấp sử dụng dị năng, anh vi phạm quy định rồi."
Sau đó, không để cho bất kỳ người nào cơ hội phản ứng lại, cô gái kia cầm tờ giấy mình vừa mới viết đay đến trước mặt Tiểu Tráng, cười vô cùng thân thiết: "Được rồi, làm phiền anh đưa tờ giấy này cho Kỷ Phi Thần giúp tôi nhé!"
Anh hàng xóm trợn mắt há hốc mồm.

Tôi cũng trợn mắt há hốc mồm.

Quần chúng hóng drama xung quanh cũng trợn mắt há hốc mồm.
Người này là thứ gì vậy?.
 
Nữ Phụ Không Muốn Nhân Vật Chính Chia Tay
Chương 83: Phiên ngoại 3: Phiên ngoại mạt thế (2)


Đêm hôm khuya khoắt Kỷ Phi Thần mới về đến phòng. Tiểu Tráng đã được đưa đi cấp cứu, tờ giấy kia cũng không biết đã bay đi đâu, tóm lại là không được giao đến tay Kỷ Phi Thần, thế nên anh chỉ có thể nghe hàng xóm kể tóm tắt lại sự việc đã xảy ra.

Năng lực miêu tả của hàng xóm rất kém cỏi: "Cô gái kia vừa trắng vừa gầy, tóc đen, mặc rất ít, lúc cười rộ lên trông rất xinh. Đại khái là như vậy, cậu có nhớ đấy là ai không?"

Kỷ Phi Thần: "..."

Anh miêu tả vậy thì tôi đoán bằng niềm tin à? Tôi nghe mà hổ thẹn giùm cho trình độ văn hóa của anh đấy!

Thật ra sau khi xảy ra việc kia thì tất cả mọi người đều tò mò về thân phận của cô gái này. Người của tầng trung hỏi thăm lẫn nhau một hồi, thậm chí còn dò hỏi người của tầng cao rồi nhưng vẫn không biết cô là ai, thậm chí còn không biết cô là người của tầng nào.

Phụ nữ ở khu vực tầng cao chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng trong số đó cũng không có người này. Cứ như vậy loại trừ... chỉ còn lại tầng đỉnh.

Ủa, nhưng khu vực tầng đỉnh chỉ có Tạ Vô Diễn mới có thể ra vào mà?

Người của cả căn cứ ai cũng tò mò không biết cô gái này là ai. Bọn họ tranh luận một phen vô cùng kịch liệt rồi cuối cùng đi đến kết luận cô nhất định là gián điệp mà căn cứ bên địch phái tới thăm dò quân tình.

Tôi cũng tò mò, bởi vì tiểu thuyết của tôi vốn không có nhân vật nữ phụ nào như vậy!

Tôi vò đầu bứt tai suy nghĩ, chẳng lẽ kể từ khi tôi bỏ hố không lấp, thế giới trong tiểu thuyết đã bắt đầu tự sáng tạo ra nữ phụ để uy h**p tình cảm giữa nam chính với nữ chính rồi sao?

Tiểu Tráng đã ở trong căn cứ đã lâu, hắn cũng quen biết một vài nhân vật có máu mặt ở tầng cao. Lần này xảy ra chuyện như vậy hắn cũng tự cảm thấy mất mặt. Sau khi dò hỏi biết được người phụ nữ kia không phải là người của tầng cao hoặc nhân tình của những người của tầng cao, Tiểu Tráng bèn chuẩn bị tính sổ với cô ta. Nhưng hắn lại không biết tung tích của cô gái kia, vì thế hắn chỉ có thể giận chó đánh mèo lên người hình như có chút quan hệ với cô - chính là Kỷ Phi Thần.

Sau khi thông đồng với quân cảnh giới, bọn họ bèn lợi dụng việc công, lấy danh nghĩa đối tượng cần quan sát thêm để nhanh chóng đến bắt Kỷ Phi Thần.

Kỷ Phi Thần thân là nam chính, nếu anh ta để cho mấy người muốn bắt là bắt thì chẳng phải mất mặt lắm à? Thế nên anh ta bèn phản kháng.

Đang lúc một đám người cãi cọ ồn ào chuẩn bị đánh nhau đến nơi, một giọng nữ quen thuộc vang lên: "Chào mọi người, xin hỏi hôm nay Kỷ Phi Thần có ở nhà không?"

Là cô gái kia!

Cô hăng hái giơ tay vẫy chào đám người đang ganh nhau đỏ mắt sau đó rẽ lối, bước vào dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người. Sau khi nhìn thấy Kỷ Phi Thần, cô bỗng đột ngột giang hai tay lao lên ôm lấy anh ta.

Cô gái: "Anh ơi!"

Kỷ Phi Thần: "Em tôi!"

... Người ở hiện trường choáng váng.

Sao tự dưng lại có một cô em gái mọc ra ở đâu thế! Tôi không nhớ tôi đã lập ra cái giả thiết này lúc nào.

Nỗi buồn của người với người trên thế giới đúng là không giống nhau. Cô gái kia và Kỷ Phi Thần có vẻ vừa phấn khích vừa cảm động, tôi thì không cảm động chút nào, tôi đang đờ ra, đám quân cảnh giới cũng đờ ra. Nhưng bọn họ nghĩ rằng mình không thể để cho hai người này tiếp tục màn nhận người thân như chưa hề có cuộc chia ly kia, như vậy thì bọn họ biết giấu mặt vào đâu.

Thế là hai bên bắt đầu đánh nhau, nhưng trận đánh này vô cùng độc lạ Bình Dương, bởi vì rõ ràng cô gái kia và Kỷ Phi Thần rõ ràng không phải đang đánh nhau mà là đang sỉ nhục bọn họ.

Đầu tiên, lúc nhóm cảnh vệ phát động dị năng thì Kỷ Phi Thần túm cô gái kia ra sau người mình: "Cẩn thận, nấp kỹ vào."

Cô gái xin được xuất chiến: "Không sao đâu, em có thể..."

Kỷ Phi Thần: "Đừng sợ, anh sẽ không để em bị thương một chút nào nữa đâu."

Cô gái muốn nói lại thôi: "Nhưng em không sợ mà."

Kỷ Phi Thần thở dài: "Em vẫn cứ thích cậy mạnh như trước đây, chẳng thay đổi gì cả."

Đám quân cảnh giới: "?" Khinh thường bọn này đấy à?

Vì thế bọn họ lại nhào lên đánh càng hăng, người cầm đầu chính là Tiểu Tráng vừa lành vết thương không lâu.

Cô gái kia rất muốn xông lên nhưng lại bị Kỷ Phi Thần ngăn ở sau lưng.

"Để em đánh đi mà!"

"Mau lùi về sau!"

"Em muốn đánh em muốn đánh mà!"

"Đừng quậy!"

Trong lúc trận chiến đang diễn ra vô cùng căng thẳng, cô gái kia vô tình bị thương. Cụ thể là cô gái kia không nghe lời Kỷ Phi Thần mà lén xuất chiến, sau khi bị anh giáo huấn cho một hồi thì thở phì phì đứng cãi cọ với Kỷ Phi Thần. Hai người chỉ mải cãi nhau mà không chú ý lắm lúc né một đòn mạnh đến mỗi tóe ra tia lửa của bên địch.

Tia lửa dị năng kia sượt qua để lại một vết thương trên trán của cô gái, miệng vết thương đại khái dài 2-3 cm, máu cũng chưa có cơ hội chảy xuống.

Xung quanh đột nhiên yên lặng một cách kỳ quái. Lúc tất cả mọi người đều im lặng thì cho dù tiếng kim rơi xuống cũng sẽ nghe thấy rất rõ ràng, ví dụ như tiếng va chạm khi đồng thời ném nhiều đồng tiền xu lên không trung.

"Leng keng..."

Giống như phút yên lặng trước khi bão táp ập đến, sau khi âm thanh kia vang lên, không gian trầm mặc một giây rồi nổ ra đoàng một tiếng đinh tai nhức óc. Vài thứ nom như đồng xu kia đột nhiên nổ tung rồi phân thành vô số cây châm bằng thép lao xuống như mưa. Đám châm thép này cây nào cây nấy ngắm chuẩn về phía của đám quân cảnh giới, nhưng cuối cùng lại đột ngột dừng lại ở khoảng cách cách họ chưa đến một tấc.

Tất cả mọi người đều bị dọa cho ngu người, tôi cũng bị dọa cho ngu người.

Kỹ thuật thao túng dị năng trâu chó như thế này chỉ có Tạ Vô Diễn mới có thể làm được.

"Leng keng..."

Lại âm thanh đồng xu tung lên không trung rồi lại rơi vào trong lòng bàn tay. Mọi người theo tiếng nhìn lại thì thấy Tạ Vô Diễn không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Anh ngồi vắt vẻo trên lan can, khuỷu tay chống lên đầu gối nhưng tay thì đang tung hứng mấy đồng xu, vẻ mặt nhàn nhã như đang xem kịch.

"Thẩm - Vãn - Tình." Anh nghiến răng gọi tên cô nhưng ngữ khí vô cùng nhẹ nhàng, không hề hung dữ một chút nào: "Em đúng là rất biết gây chuyện cho tôi đấy."

Thẩm Vãn Tình: "Nói linh tinh, rõ ràng em rất lễ phép mà! Không tin anh hỏi mọi người xung quanh xem, em nói chuyện còn dùng cả kính ngữ đấy nhé!"

... Tôi thấy chính bởi vì cô dùng kính ngữ cho nên người ta mới càng điên tiết đấy.

Đây là lần đầu tiên tôi được quan sát kỹ nhân vật phản diện do chính mình chấp bút.

Anh ta có mái tóc màu đen, đôi mắt đỏ lên vì dị năng dao động, anh cứ ngồi một cách tùy tiện như vậy cũng có thể trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn.

Tôi cảm thấy mình cần phải suy xét lại về tư duy viết tiểu thuyết của mình, lần sau đừng có vì muốn làm nổi bật sự khó khăn vất vả của nam nữ chính để đạt được thắng lợi mà buff cho phản diện thành một đối thủ trâu bò như vậy. Đừng có nói đến chuyện ám sát Tạ Vô Diễn, tôi cảm giác lúc anh ta sử dụng dị năng còn chẳng có ai dám mở miệng ra nói chuyện. Nhưng sau đó tôi phát hiện ra mình đã sai, bởi vì...

"Mà sao anh lại quát em? Anh nhìn đầu em bị thương rồi đây này, vết thương to đùng đoàng như vậy, to bằng cái móng tay em luôn rồi! Một vết thương lớn như vậy mà anh lại không nhìn thấy? Anh chỉ quan tâm em có gây họa hay không mà không quan tâm em sau khi gây họa bị thương có đau hay không!" Thẩm Vãn Tình nói.

Tạ Vô Diễn cười nhẹ, anh bất đắc dĩ lắc lắc đầu xoay người nhảy xuống khỏi lan can, đi về phía Thẩm Vãn Tình.

Tiếng gót giày nện trên nền nhà mà như nện vào lòng người làm cho nhóm quân cảnh giới càng nghe càng rén. Bọn họ đồng loạt cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Tạ Vô Diễn.

"Đúng rồi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì..."

Tạ Vô Diễn ra vẻ nhưng đang suy tư gì mà kéo dài giọng, ngữ khí áp bách không khác gì ngữ khí chậm rãi của Thẩm Vãn Tình mấy ngày trước: "Khu dân cư trong căn cứ nghiêm cấp sử dụng dị năng."

Anh ta ngừng lại rồi cười nhẹ: "Các người vi phạm quy định rồi."

Mọi người xung quanh đột nhiên thấy lo sợ.

"Hết cách rồi, chọn một người đại diện đứng ra nhận phạt đi. Để tôi nghĩ xem, nên chọn ai bây giờ nhỉ?" Tuy nói miệng như vậy nhưng Tạ Vô Diễn hoàn toàn chẳng có vẻ gì là đang do dự, anh còn chẳng buồn liếc mắt, giơ tay lên rồi thong thả nói: "Chọn cậu đi."

Mọi việc diễn ra rất nhanh, thậm chí đến thời gian để kêu đau cũng không có. Đám châm thép nhiều không đếm xuể kia lập tức đâm xuyên vào cơ thể của Tiểu Tráng. Tình trạng tử vong quả thật quá kinh khủng. Người mắc hội chứng sợ lỗ như tôi còn chẳng dám nhìn thẳng.

Sau khi lợi dụng việc công trả thù chuyện tư xong, Tạ Vô Diễn bình thản đi đến trước mặt Thẩm Vãn Tình, cúi người xuống, ngắm nghía vết thương trên trán cô.

"Chà." Anh bắt chước lời Thẩm Vãn Tình vừa nói, cười nhẹ: "Vết thương đúng là to thật đấy."

***

Chào mọi người, tôi là Huyền Điểu, bây giờ tôi đã biến thành một con bồ câu. Tôi sẽ giới thiệu đầu đuôi quyển tiểu thuyết mạt thế này một lần nữa.

Nghiêm túc mà nói thì sau khi không biết vai nữ phụ của Thẩm Vãn Tình tự dưng lòi ra từ đâu thì cốt truyện của tiểu thuyết này đã biến tướng đến mức cha sinh mẹ đẻ của nó là tôi cũng không nhận ra.

Tin tức bí mật 1: "Thủ lĩnh kỳ lạ".

Tạ Vô Diễn quả thật không phải là người tốt lành gì, đây là sự thật, nhưng anh không muốn quản lí Kiêu Phong cũng chẳng muốn làm thủ lĩnh gì cả, đây cũng là sự thật.

Nguyên lai là do tên thủ lĩnh tiền nhiệm đầu óc chập cheng, cả ngày ăn no rửng mỡ chỉ muốn khống chế nhân loại để xây dựng một đế quốc thuộc về hắn ta. Để thực hiện việc này thì hắn đã lén lút nghiên cứu việc sử dụng độc tố của tang thi để thao túng những dị năng giả có dị năng mạnh mẽ như Tạ Vô Diễn. Rất nhiều dị năng giả cũng biết được điều này nhưng bọn họ e ngại sức mạnh dị năng của thủ lĩnh nên không dám làm gì hắn mà chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Ban đầu Tạ Vô Diễn cũng chẳng buồn quan tâm đ ến hắn, nhưng sau này hắn lại năm lần bảy lượt lén lút đổ độc tố đang thí nghiệm vào trong thức ăn của anh, Tạ Vô Diễn cảm thấy hắn quá phiền phức nên cho hắn về chầu ông vải luôn. Mọi người thấy thế thì hoan hô, vây lấy anh tôn anh làm thủ lĩnh.

Tạ Vô Diễn thấy thế thì càng cảm thấy phiền, bắt đầu hối hận về việc cho tên thủ lĩnh tiền nhiệm bay màu.

Rõ ràng là so với việc mỗi ngày nhận được một đống bánh kem không biết từ đâu ra thì làm thủ lĩnh nhọc hơn rất nhiều rồi.

Tin tức bí mật 2: "Chớ ngu mà động vào Thẩm Vãn Tình."

Thẩm Vãn Tình nhất định phải nói ra câu này.

Tuy rằng cô có vẻ rất đơn thuần ngốc nghếch nhưng so với tên tên Tạ Vô Diễn ngày nào cũng lười biếng không xem báo cáo của cấp dưới, thậm chí còn lười không thèm cầm bút viết chữ kia thì cô đáng tin hơn nhiều. Tối nào cô cũng giúp anh xử lý văn kiện báo cáo các thứ đồ đó.

Thế nhưng đột nhiên có một ngày, cô sơ xuất viết sai tên của Tạ Vô Diễn, cụ thể là viết thiếu một nét chấm của bộ ba chấm thủy ở giữa chữ cái tên của anh* nên bị anh cười trêu suốt một tuần.

<i>(Tên của Tạ Vô Diễn là 谢无衍, chữ "Diễn" ở giữa có bộ ba chấm thủy.)</i>

Thẩm Vãn Tình tức hộc máu. Suốt một tuần liền cô không xử lý văn kiện giúp Tạ Vô Diễn nữa, Kiêu Phong suýt chút nữa đóng cửa luôn.

Tin tức bí mật số 3: "Thủ lĩnh ngang ngược - Tạ Vô Diễn."

Có một đêm Thẩm Vãn Tình thấy đói bụng nên tỉnh giấc, nói là muốn ăn món thịt lợn sốt tỏi do Phong Dao Tình làm. Nhưng bởi vì không biết Phong Dao Tình ở nơi nào nên cô không được ăn thịt lợn sốt tỏi, hơn nữa lúc vừa tỉnh dậy thì hơi gắt ngủ nên Thẩm Vãn Tình tủi thân quá khóc luôn.

Ngày hôm sau Tạ Vô Diễn tìm thấy Phong Dao Tình. Ngày thứ ba anh đưa Phong Dao Tình về Kiêu Phong, nói một câu: "Nào, nấu cơm đi."

Phong Dao Tình: "?"

Nhưng trong mắt Kỷ Phi Thần thì Tạ Vô Diễn đang ỷ mạnh h**p yếu, cưỡng ép con gái nhà lành, tra tấn bức bách con nhà người ta, vì vậy Kỷ Phi Thần mới một mình đến đây.

Vấn đề là sau khi Kỷ Phi Thần đi thì đồng đội của anh ta cũng không biết anh ta đi đâu, thế nên sau khi Phong Dao Tình trở về tìm thì cũng không tìm được người.

Thẩm Vãn Tình nhờ Tạ Vô Diễn hỗ trợ một tay. Tạ Vô Diễn nói không một cách dứt khoát. Thẩm Vãn Tình hỏi tại sao.

Tạ Vô Diễn: "Tôi sẽ không giúp em tìm bất kỳ sinh vật giống đực nào cả."

Thẩm Vãn Tình: "..."

Thế nên Kỷ Phi Thần bấy lâu cứ khăng khăng cho rằng Phong Dao Tình đã bị bắt nạt. Kết quả sau khi gặp Thẩm Vãn Tình thì anh mới biết Phong Dao Tình đang ở trên tầng đỉnh của Kiêu Phong nằm cày phim mệt xỉu.

Tin tức bí mật số 4: "Kỷ Phi Thần đã bị bại lộ từ lâu."

Thật ra lúc Kỷ Phi Thần vừa đến căn cứ Kiêu Phong, anh ta vừa mới đứng ở cửa thôi đã bị Tạ Vô Diễn phát hiện ra rồi. Vốn dĩ anh cũng không muốn cho cái sinh vật giống đực mang tên Kỷ Phi Thần này đi vào nhưng đột nhiên nhớ đến việc có lần Thẩm Vãn Tình nằm mơ khóc thút thít nói rằng nhớ anh trai, Tạ Vô Diễn bèn miễn cưỡng cho anh ta vào.

Tin tức bí mật số 5: "Bí mật không thể nói."

Quy định của căn cứ Kiêu Phong ghi rõ sau mỗi điều khoản đều phải ghi thêm một dòng là: "Ngoại trừ Tạ Vô Diễn."

Ví dụ: Căn cứ Kiêu Phong không cho phép bất kỳ ai hủy hoại đồ đạc nơi công cộng (ngoại trừ Tạ Vô Diễn).

PS: Sau đó Thẩm Vãn Tình cũng tên thêm của mình vào cái ngoặc này.

_____

Meo: Lần này thật sự phải nói lời chào tạm biệt rồi. Cảm ơn sự đồng hành của tất cả mọi người (づ ̄3 ̄)づ╭❤~
 
Back
Top Dưới