Ngôn Tình Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 20: Viết Đơn 4


Có thể giờ không trông cậy được vào hai thằng con trai, thế nhưng nghe vợ thằng ba nói được những lời như vậy, cũng đủ để họ cảm thấy được an ủi.

Cha Bùi ánh mắt trầm mặc nhìn mấy đứa con, lạnh lùng nói: “Tôi đi tìm đại đội trưởng!”“Cha! Cha thực sự tin lời cô ta nói hay sao!” Bùi Đức Minh hốt hoảng.

Cha Bùi không thèm để ý đến hắn ta, trực tiếp đi ra.

Bùi Đức Minh tức giận phồng mũi, thở hổn hển nhìn theo bóng lưng của cha mình, nhưng lại không biết phải làm thế nào.

Khương Khê nói đến mức như vậy, những lời đe dọa lúc nãy của bọn chúng ngược lại càng khiến cha mẹ nghiêng về cô ta, thật quá gian xảo!*Đại đội trưởng rất nhanh đã đến.

Đem theo một tập giấy viết và bút, lúc hắn đến, ánh mắt nhìn hai anh em Bùi Đức Minh đầy hàm ý sâu xa.

Những xích mích của nhà họ Bùi trong thời gian này hiển nhiên hắn đều biết, các đại đội xung quanh cũng đang bàn tán, suy cho cùng thì tiền trợ cấp của Bùi Hạ Quân tuyệt đối không ít, thôn quanh vùng cũng có một quân nhân, bị gãy chân xuất ngũ trở về, đem theo 800 đồng tiền trợ cấp, đó là chuyện cách đây mấy năm rồi.

Nếu như dự đoán tiền trợ cấp của Bùi Hạ Quân tầm 1000.

Đối với khoản tiền này thì có ai mà không động tâm?Chỉ là náo loạn đến mức như thế này, cuối cùng lại được lợi cho người ngoài, anh ta thật sự không nghĩ tới, nhưng lại cảm thấy cũng có lý, hai anh em Bùi Đức Minh và Bùi Đức Nghĩa quả thực không phải những đứa con hiếu thuận.

Đại đội trưởng tìm hiểu qua tình hình một chút, sau đó hỏi Khương Khê: “Cháu chắc chắn muốn viết đơn làm chứng? Thật sự muốn phụng dưỡng cho hai người bọn họ sao?”Khương Khê mạnh mẽ gật đầu: “Chú thím chăm sóc cho nhà cháu mấy năm nay cháu đều ghi tạc trong lòng, giờ cháu muốn kết hôn với Bùi Hạ Quân, chăm sóc phụng dưỡng cho bọn họ là điều nên làm.

”Đại đội trưởng tán thưởng nói: “Đúng là cô bé hiền lành, phúc hậu.

”Cha mẹ Bùi cũng gật gù khen ngợi: “Chẳng thế thì sao? Thằng ba thật sự có phúc mới gặp được con bé Tiểu Khê này!”Đại đội trưởng đưa giấy bút qua, Khương Khê nhận lấy, ngồi xuống ghế bắt đầu viết, viết xong đơn làm chứng lời giản dị ý sâu xa, còn viết hai bản, một bản giao cho cha mẹ Bùi, một bản giao cho đại đội trưởng giữ.

Bọn người Bùi Đức Minh và Bùi Đức Nghĩa trơ mắt nhìn tờ đơn làm chứng xuất hiện, trong lòng nặng trịch, vừa tức vừa hận, đã có thể làm đến mức này, bọn họ cũng không tìm được kẽ hở nào để chỉ trích Khương Khê có ý đồ xấu.

Vuột mất 1000 đồng!Có thể đau khổ một năm!Bọn họ bước đi thất thểu, cha mẹ Bùi nâng niu tờ đơn làm chứng vui mừng, lúc nãy đại đội trưởng nhận đơn làm chứng còn đọc cho họ nghe, Khương Khê không lừa gạt họ, viết rất rõ ràng, sau này sẽ phụng dưỡng chăm sóc họ!Cho dù có tái hôn đi chăng nữa, thì lời hứa này vẫn có giá trị!Một người trầm tính ít nói như cha Bùi mà đối với Khương Khê lại rất gần gũi, còn đặc biệt qua xoa đầu cô, lới nói nhẹ nhàng như sợ dọa đến cô: “Con ngoan, cháu yên tâm, đến khi chú và thím cháu già rồi, sẽ chỉ ăn cơm thừa, thỉnh thoảng xem xem chúng ta đã chết hay chưa là được, sẽ không có gánh nặng.

”Người già thiện lương đều quá nhỏ bé khiêm nhường, không dám mong cầu điều gì.

Khương Khê dở khóc dở cười, nhưng cũng không giải thích quá nhiều, nói càng nhiều không bằng khiến cho người ta yên tâm.

Lúc này mẹ Bùi nói: “Đúng rồi, vậy chúng ta khi nào thì tổ chức tiệc rượu?”Đã đến nước này, bà lại càng gấp gáp không thể chờ thêm nữa, vỗn dĩ định buổi tối sẽ bàn bạc, giờ đúng lúc có thời gian, cùng nhau bàn bạc.

Khương Khê nói: “Càng nhanh càng tốt, nếu không thì những chủ ý này của con sẽ không danh chính ngôn thuận.

”Cô nói những lời này cũng không ngại ngùng gì, chú rể là người thực vật rồi mà.

Mẹ Bùi cũng không nghĩ là không đúng, tán đồng gật đầu: “Thế thì ngày mốt nhé? Ngày mai thím đi mua sắm đồ đạc, cháu và Nhị Muội, Tam Muội cũng cùng đi đi, đến lúc đó sẽ mua cho cháu hai bộ quần áo mới.

”.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 21: Cô Gái Tốt 1


Bà vui mừng tính toán, sau đó vào trong phòng lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm, nhét vào tay Khương Khê, thái độ lại càng thêm thân thiết, giống như đang nói với con gái ruột của mình: “Đây là tiền trợ cấp của thằng ba, thuốc của thằng ba hàng tháng không cần dùng đến tiền, khoản tiền này xem như sính lễ cho cháu, làm khoản dự phòng riêng, cháu cầm lấy muốn làm gì tùy cháu, những chi phí sinh hoạt trong nhà cháu không phải lo, thím và chú cháu vẫn có tiền tiết kiệm.

”Khương Khê nhận lấy, cúi đầu xem, mục số tiền viết: 1000 đồng.

Cô ngây người.

Sính lễ này cũng nhiều quá đó!Khương Khê nghĩ nhiều nhất chỉ 300 đồng, còn nghĩ phải chi tiêu tiết kiệm để nuôi hai em gái!Hôm đó lúc ăn cơm tối, cha mẹ Bùi đã thông báo về tiệc rượu hôm sau của thằng ba và con dâu ba khắp trong thôn.

Tình hình năm nay còn chưa biết thế nào, tiệc cưới cũng tổ chức quá ít, nếu náo nhiệt quá cũng khiến người ta ganh tị.

Thường thì là những người thân thiết cùng nhau ăn bữa cơm, không quá mười bàn tiệc.

Hoàn cảnh của Khương Khê, nhà mẹ đẻ cũng không nhiều người, nhà họ Bùi khá nhiều người, còn có đồng đội của Bùi Hạ Quân, chắc tầm năm bàn tiệc là phù hợp.

Trái lại, đại đội xung quanh khi nghe đến tin tức này đều hết sức kinh ngạc.

Bọn người Bùi Đức Minh cũng vậy, phản ứng đầu tiên chính là Khương Khê lừa tiền nhà họ Bùi, vì tiền mới gả đến nhà họ Bùi.

Nhưng cha mẹ Bùi rất nhanh đích thân bác bỏ tin đồn, còn đưa đơn làm chứng cho mọi người xem, khiến mọi người hiểu rõ Khương Khê không phải là vì tiền, cô là vì muốn trả ơn!Rốt cuộc phụng dưỡng cho cha mẹ Bùi, còn chăm sóc cho một người thực vật, những điều này đánh đổi cả cuộc đời người phụ nữ, hoàn toàn không đáng.

Những người nghĩ Khương Khê là vì tiền đều im miệng cả rồi, còn lại mọi người đều khen ngợi cô.

Cô gái này rất lương thiện.

Mặc dù vẫn có người chế giễu những người lương thiện dễ bị thiệt thòi, nhưng nếu chung sống với nhau, mọi người vẫn thích người lương thiện, bởi vì yên tâm, nhất là trong thời đại đặc biệt này.

Ngày hôm sau Khương Khê cùng với mẹ Bùi, đưa theo hai cô em gái đi chợ, gặp một đám người đều rất nhiệt tình chào hỏi cô.

“Đi mua đồ dùng cho hôn lễ nhé?”“Định mua những gì? Xem xem có vải đỏ không, cô dâu phải đỏ đỏ hồng hồng mới xinh đẹp!”“Chao ôi, cô gái này thật xinh đẹp, Quế Chi, thằng ba nhà bà thật có phúc đó!”Khương Khê đều cười đáp lại, hào sảng thản nhiên, gặp người khen mình liền cười vui vẻ.

Đến khi đi khỏi thôn rồi cô vẫn ngoái đầu quay lại nhìn.

Không phải là được khen đến đắc ý không thôi, mà là cảm thấy kì lạ.

Cô đem theo em hai và em ba đi lấy chồng, theo lẽ thường sẽ bị người ta chỉ trích, mà lần này thì không ai nói gì cả.

Khương Khê chờ cho hai cô em gái nhảy nhót đi ra xa, nhỏ giọng thì thầm nghi ngờ nói.

Mẹ Bùi cười nói: “Chuyện này có gì phải nói nữa? Nhị Muội và Tam Muội nhà cháu đều đã lớn cả rồi, việc nuôi dưỡng chúng cũng không vất vả gì, không phải chỉ là chuyện cơm nước thôi sao? Hơn nữa hai con bé này lại nhanh nhẹn, siêng năng, hôm qua khi thím về đến nhà còn cảm thấy kinh ngạc, nhà cửa rất sạch sẽ, mấy hôm nay bận việc đồng áng, rồi chăm sóc thằng ba, cũng lâu chưa dọn dẹp nhà cửa, vất vả thiệt thòi cho hai đứa nhỏ rồi!”Khương Khê cũng cười: “Đều là việc nên làm cả, không làm được việc lớn thì phải làm việc nhỏ.

”Mẹ Bùi ho nhẹ, đổi sang chuyện khác: “Đúng rồi, Tiểu Khê, ở nhà có máy may, cháu xem hay là mua cái máy thu thanh? Phiếu của nhà chúng ta đều đưa đi đây rồi, có không ít phiếu công nghiệp.

”Thực tế là những người khác không phải không phàn nàn về việc Khương Khê đem theo hai em gái.

Chỉ là hai đứa trẻ này đều đã lớn cả rồi, không cần người chuyên chăm sóc, cho bọn chúng ăn cơm, bọn họ đều cho rằng qua vài năm sẽ nhận được hai phần sính lễ, hơn nữa Khương Khê gả về đây còn phụng dưỡng cho cha mẹ Bùi, giao dịch này là thỏa đáng, nên là không có ai nhắc đến nữa.

.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 22: Cô Gái Tốt 2


Đương nhiên mẹ Bùi chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy, chỉ là nói nhiều cũng vô ích, bà cũng không muốn khiến cho con dâu tương lai cảm thấy trong lòng không vui.

Khương Khê cũng không nghĩ đến, liền đổi chủ đề, nghiêm túc suy nghĩ rồi lắc đầu: “Không cần, đài thu thanh cháu giữ cũng không có tác dụng gì cả.

”Mẹ Bùi gật gật đầu: “Thế thì mua một chiếc xe đạp!”*Lần này đi bộ tầm một tiếng đồng hồ, Khương Khê lại mệt đến kiệt sức, ngồi ven đường nghỉ ngơi một lúc mới bị kéo vào cửa hàng mua quần áo.

Cô dâu chắc chắn phải mặc quần áo mới.

Lúc này giá cả cũng rẻ, một bộ quần áo tám đồng là cực đẹp, mẹ Bùi mua cho cô hai bộ quần áo mới, mua cho hai cô em gái mỗi đứa một bộ, tốn gần 50 đồng.

Khương Khê muốn trả tiền, nhưng bị bà từ chối.

Mẹ Bùi không thấy tiếc tiền, mà còn thấy rất vui: “Đây đều là tiêu tiền vì thằng ba, sính lễ của con là của con, không được dùng lung tung!”Khương Khê không giành trả tiền được với bà nên đành đứng một bên để xách đồ.

Có quần áo mới nên em hai và em ba cũng rất phấn khởi, chủ động giành xách lấy túi đồ trong tay Khương Khê: “Chị cả, để em xách!”“Để em, để em, em khỏe hơn!” Khương Tam Muội cũng giành xách đồ.

Mẹ Bùi cười nói: “Giờ không phải giành nhau, một lát vẫn còn có đồ nữa.

”Khương Tam Muội nghe thấy vậy lập tức buông tay: “Thế thì cháu đợi lát nữa xách.

”Khương Khê đưa đồ trong tay cho Khương Nhị Muội xách, cảm thấy thoái mái, tiếp tục đi sau mẹ Bùi, ngoài quần áo ra vẫn còn mua bánh kẹo, hạt dưa…Lần này thì Khương Khê không làm biếng được nữa, phải ôm suốt dọc đường, may là sau đó có mua mấy thứ cái thùng, ống nhổ có thể xách tay, cũng đỡ nặng.

Đến khi mua xong tất cả đồ cần thiết, xe đạp mới mua treo cả một đống đồ, chỉ có thể dắt đi bộ, mấy người đi một lúc nghỉ một lúc, mất hai tiếng đói bụng mới về đến nhà.

Cha Bùi nhìn thấy bọn họ về đến nhà, liền ra đỡ đưa đồ vào, giục bọn họ mau đi ăn cơm: “Tôi nói để tôi đi cho rồi mà, hại thân mình mệt đến mức như vậy nữa?”Mẹ Bùi lau mồ hôi trên mặt, giọng nói yếu ớt: “Để ông đi, ông biết mua thế nào? Quần áo của Khương Khê và hai con bé ông có biết bộ nào đẹp không?”Cha Bùi hậm hực không nói gì, pha cho mỗi người một bát nước đường đỏ.

Khương Khê uống một hơi hết, sau đó mới chậm rãi ăn cơm.

Cơm đều nguội cả rồi, nhưng giờ đang mùa hè nên cũng không quan trọng.

Mùi vị vẫn rất ngon.

Chỉ là khi đang ăn, cha Bùi cẩn thận dè dặt nói: “Này, sáng nay mẹ và cậu của cháu có đến, nói muốn đón cháu về, chú nói cháu đi lên thị trấn rồi thì bọn họ mới đi.

”Khương Nhị Muội và Khương Tam Muội lập tức nuốt không trôi nữa, lo lắng nhìn người lớn.

Ở nhà họ Bùi chưa đến hai ngày, được ăn những thứ tốt hơn nhà họ Khương, thịt trong nhà đều phải cất cho đến khi cậu của bọn chúng đến chơi mới được ăn, trước đây mẹ Bùi hầm canh đưa đến, mẹ Khương nôn nóng đưa hết cho em trai của bà ta.

Ba cô con gái nhiều nhất chỉ được uống một ngụm canh.

Hiện tại bọn chúng thật sự không muốn quay trở về nhà.

Khương Khê cau mày hỏi: “Bọn họ đến muốn đòi sính lễ sao?”Sắc mặt cha Bùi có chút bối rối, nói qua loa: “Đúng là nói đến cái đó, có điều chú nói sính lễ đưa cho cháu rồi, bọn họ nói ngày mai lại đến.

”Ông là người lương thiện nhưng cũng không phải người ngốc nghếch.

Tiền trợ cấp của con trai đều đưa cho Khương Khê, vợ ông cũng nói rồi, sính lễ của Khương Khê muốn đưa cho cô để nuôi em gái, không được đưa cho nhà họ Khương.

Khương Khê thở phào nhẹ nhõm, nghiêm mặt nói: “Không cần quan tâm bọn họ, nương cháu hồ đồ, chỉ chăm chăm lo cho ông cậu của cháu, đưa tiền cho bà ấy cũng không giữ được, bà ấy có thể tự cung tự túc, tạm thời không cần đến cháu, chờ đến sau này bà ấy không thể làm việc được nữa, cháu sẽ đưa cơm cho bà ấy, còn tiền thì một phân cháu cũng sẽ không đưa cho bà ấy.

”.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 23: Cô Gái Tốt 3


Cha mẹ Bùi và em hai, em ba nghe những lời này đều thở phào nhẹ nhõm.

Cha Bùi lại càng vui vẻ, yên tâm: “Con tự quyết định là được.

”Khương Khê cười cười, ghi nhớ chuyện này.

Trong tiệc rượu ngày mai, e rằng sẽ có một trận chiến lớn đây.

*Ăn cơm xong, vừa đúng hai giờ chiều.

Loa của đại đội phát thúc giục đi làm.

Mấy ngày nay không tính bận việc đồng áng, công điểm không nhiều, mọi người đều có chút lười biếng, loa của đại đội gọi hồi lâu, cha mẹ Bùi cũng cùng nhau đi làm, ở nhà có Khương Khê, họ rất yên tâm.

Khương Khê đi rửa bát, để hai em gái đi đào giun cho gà ăn.

Sau đó cầm một quyển vở ghi chép mới đi đến phòng của Bùi Hạ Quân, vở mới này là cô mua, không cần phiếu, cô rút 100 đồng ở bưu điện, còn mua một chiếc bút máy, phiếu bút máy là mẹ Bùi đưa cho cô.

Ba chị em đều có vở ghi chép, Khương Khê muốn đến để làm bút kí.

Khương Khê học Đông y, đối với ngành này phần lớn đều là nhờ vào sự kế thừa.

Lúc mười tuổi cô đã bái một thầy thuốc Đông y làm thầy, sau đó học Đại học Đông y, sau khi khóa đào tạo kết thúc, làm thầy thuốc ở một viện Đông y, nhưng thầy thuốc là ngành học đến già cũng không hết.

Cô vì ngoài ý muốn mà đến đây, không có bệnh viện chuyên nghiệp cho cô phát huy, cũng không có thầy đào tạo, chỉ có thể ghi chép lại những kiến thức trong đầu, định kỳ ôn lại, đảm bảo y thuật không bị sa sút.

Sau khi vào phòng, Khương Khê xoa bóp và lật người cho Bùi Hạ Quân, còn giúp anh làm một vài kiểm tra, xem tình hình sức khỏe, ví dụ như cơ thể chỗ nào vẫn còn ý thức, có phản ứng với ngôn ngữ, sau đó phát hiện anh vẫn có phản ứng giật đầu gối, khi nói chuyện với anh, nhãn cầu cũng có chuyển động nhẹ.

Cha mẹ Bùi chăm sóc rất tốt cho Bùi Hạ Quân, cơ thể rất sạch sẽ gọn gàng, trạng thái cũng rất tốt, có thể là như vậy anh có khả năng chuyển biến tốt, nhưng trong cốt truyện anh lại bị anh trai cả hãm hại.

Nhận ra điều này, tâm trạng của Khương Khê cũng tốt hơn rất nhiều.

Sau khi làm xong một loạt các bước như vậy, cô ngồi xuống bàn một bên ghi lại những tình hình vừa rồi, sau đó lật một trang mới, viết ra những kiến thức liên quan và tình hình chăm sóc người thực vật.

Khương Khê rất thích việc khám chữa bệnh, rất đam mê y học, lúc viết bút ký quên cả thời gian, chẳng mấy chốc mà viết dày đặc cả một trang, nhưng cũng phân chia tóm lược rất gọng gàng.

Cô hài lòng đặt bút xuống, vươn vai, lật tay tự mình xoa bóp vai và cổ, lại đi vào phòng xem giờ, sau đó lại lật người và xoa bóp cho Bùi Hạ Quân.

Sau hai lần lật trở người, cũng đến lúc dừng công việc.

Khương Khê ra khỏi phòng Bùi Hạ Quân, đi vào phòng hai em gái: “Ra nhóm lửa cho chị ——”Nói được một nửa liền ngừng lại.

Cô phát hiện hai em gái có gì đó không ổn, mặc dù vẫn là hình dáng đó, nhưng trên người giống như vừa lăn lộn trên bãi cỏ về, đầu tóc rối bù cảm giác như vừa bị nắm kéo dữ dội.

Có lẽ bọn chúng cũng đã cố gắng chỉnh trang lại, nhưng Khương Khê vẫn nhìn ra được, nhất là trên má của hai đứa bị véo cho đỏ lửng hết lên.

Khương Khê nhíu lông mày: “Đánh nhau với người ta sao?”Khương Nhị Muội mặt tái mét, chột dạ cúi đầu, tay nắm vạt áo run rẩy.

Khương Tam Muội mím môi khóc: “Hu hu hu, chị cả, chúng em không cố ý, là do bọn họ bắt nạt người ta, không cho chúng em đào giun, nói em là kéo chai dầu, đến đây ăn xin, muốn đuổi chúng em đi, em tức giận quá mới đánh bọn họ….

hu hu hu…”(Kéo chai dầu: là chỉ việc người phụ nữ sau khi tái hôn, đem theo con cái của người chồng trước đi cùng đến nhà của chồng mới)Khương Khê ôm trán, thảo nào cả buổi chiều không thấy tiếng động nào cả, trẻ con mà yên lặng thì chắc chắn là làm chuyện gì xấu, cô suy nghĩ rồi hỏi: “Thắng hay thua?”“Thắng, thắng rồi….

” Khương Tam Muội ngừng khóc, thút thít trả lời, đôi mắt to vẫn còn đọng nước mắt nhìn cô, rất sợ hãi nhưng lại có chút ngỡ ngàng.

Tại sao chị cả lại hỏi thua hay thắng?.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 24: Cô Gái Tốt 4


Khương Khê hất hất cằm: “Được rồi, thắng rồi thì không có chuyện gì cả, một đứa nhóm lửa cho chị, phải nấu cơm rồi.

”Trẻ con nông thôn đánh nhau là chuyện bình thường, sau khi cha mẹ của nguyên chủ mất, cô cũng từng bị bắt nạt, cũng từng đánh nhau, hai em gái lại càng hay đánh nhau với người ta, mẹ Khương mỗi lần như vậy đều xin lỗi người ta, sau khi về nhà thì lại đánh con một trận, Khương Nhị Muội dần dần trở nên nhút nhát giống như nguyên chủ, Khương Tam Muội thì đỡ hơn một chút.

Cho nên đối mặt với chuyện này, Khương Khê không muốn nhúng tay vào, tránh việc đều trở thành kẻ nhút nhát.

Hai đứa trẻ thấy cô không truy cứu chuyện gì nữa, lập tức trở nên vui mừng, cảm giác như sống sót sau cơn hoạn nạn.

Khương Nhị Muội vội vã bước lên trước: “Để em, để em.

”*Khương Khê đưa em gái cùng ra ngoài, trong đầu vẫn đang nghĩ xem làm món gì, còn chưa đi đến nhà bếp, bên ngoài truyền đến tiếng khóc của trẻ con, khi xa khi gần, rất nhanh đã xuất hiện trong sân nhà họ Bùi.

Một người phụ nữ sắc mặt u ám xách theo một thằng nhóc choai choai đang khóc thút thít, nhìn thấy Khương Khê, trong nháy mắt th* d*c, nhưng khi nhìn xuống con trai cô ta đau lòng mà hét lên: “Con dâu nhà họ Bùi, vừa hay cô ở đây, cô xem chuyện tốt mà hai con nhóc kéo chai dầu nhà cô làm này, bọn nó đánh gãy tay con tôi rồi, giờ sưng lên rồi! Mau đền tiền đây, nhân lúc trời còn chưa tối tôi phải đưa nó lên thị trấn khám.

”Khương Nhị Muội vừa mới yên tâm được chút thì giờ bị dọa cho sợ hãi mà nép sau lưng Khương Khê, không dám lên tiếng.

Khương Tam Muội nghe thấy tiếng động liền chạy ra ngoài, lo lắng khóc lóc nói: “Chị cả, không phải là chúng em, là do nó muốn đánh bọn em mà tự ngã!”Khương Khê liếc mắt nhìn, thấy người phụ nữ kia vẫn muốn hét lên, liền kéo em ba lên phía trước, chỉ vào những vết đỏ trên mặt và đầu tóc rối bù của nó, giọng nói sang sảng: “Sao tôi phải đền tiền? Thế thì các người cũng phải đền tiền cho em gái tôi! Chị nhìn trên mặt nó xem, nếu trên mặt con gái mà có vết sẹo thì ảnh hưởng cả đời! Cuối cùng thì ai chịu thiệt đây!”Người phụ nữ có chút do dự.

Khương Khê tranh thủ: “Nói thêm nữa, là do con nhà các người đánh người ta trước, trẻ con nhà chúng tôi chỉ là tự vệ, đánh không lại thì đi kiện cáo, muốn đền tiền, được thôi, chúng ta cùng đi bệnh viện, hai đứa em nhà tôi, xem ai phải chi nhiều tiền hơn!”Người phụ nữ chột dạ, nhưng vừa cúi xuống, cô ta liền trở nên cứng rắn, chỉ vào tay phải của con trai: “Tình hình chắc chắn không giống nhau! Con tôi là bị gãy xương, bị thương động đến xương cốt phải 100 ngày, bọn trẻ nhà cô tình hình không nghiêm trọng như vậy!”Thằng nhóc cũng gật đầu theo, nước mắt nước mũi cùng chảy, nhìn vừa dơ dáy vừa đáng thương, còn thút thít: “Đau quá!!!”Khương Khê bước lên trước xem, thuận miệng nói: “Còn chưa biết là có gãy xương hay không!”Cô liếc mắt nhìn thằng nhóc, chỗ khuỷu tay rõ ràng phía sau lồi lên dị dạng, phía trước đầy vết bầm tím, có vẻ là bị từ lâu rồi, nên vẫn có chỗ máu bầm tụ lại, đây hoàn toàn là triệu chứng của trật khớp.

Người phụ nữ không quan tâm, khi cô muốn kiểm tra, cô ta không cam tâm nói: “Sao lại không phải, sưng thành như vậy rồi, vừa chạm vào là đau, chính là bị gãy xương-——”Cô ta đang nói thì con trai bỗng hét lên một tiếng: “A!”Người phụ nữ thất kinh muốn đẩy Khương Khê, hét lên: “Cô cẩn thận chút đi! Làm hỏng tay của con tôi rồi cô có đền nổi không?!”Khương Khê thuận thế lùi lại, mỉm cười nói: “Nhóc con, em xem xem, còn đau không?”Người phụ nữ nhếch mép: “Cô nghĩ mình là thầy thuốc Đông y chắc, chỉ cần động tay chút là khỏi sao? Đây là bị gãy xương đó!”Lời vừa nói ra, chỉ nhìn thấy con trai cử động cánh tay, chớp chớp đôi mắt còn ngấn nước kinh ngạc, khóc đến khàn giọng mà giờ tinh thần phấn khích: “Nương, thật sự không đau nữa!”Người phụ nữ: “???”.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 25: Sính Lễ 1


Người phụ nữ nghi ngờ: "Thật sao?”“Đúng vậy, không đau nữa!” Cẩu Đản cố ý lắc lư, cánh tay cử động bình thường, cậu nhóc như phát hiện trò chơi mới thú vị, không ngừng nhéo nhéo, ngoại trừ chỗ máu bầm hơi sưng đau, cảm giác đau đến không nhúc nhích được lúc trước hoàn toàn biến mất!Người phụ nữ: "! "Mắt thấy là thật, cô ta khó có thể nhắc lại chuyện gãy xương.

Có ai bị gãy xương mà dễ khỏi như vậy?Nhưng! Sắc mặt người phụ nữ có phần mất tự nhiên hỏi: "Em còn biết trị trật khớp?”Khương Khê gật đầu, rất tự nhiên nói: "Lúc trước khi đi học, có một thầy thuốc già thấy tôi hiếu học, thuận tay dạy tôi một ít.

”Thái độ của người phụ nữ tức khắc chuyển biến tốt đẹp: "Hóa ra là vậy, chị ——"Không thể đắc tội người biết y thuật, không chừng ngày nào đó có thể giúp đỡ nhà mình, cô ta nhìn con trai nhảy nhót tung tăng, lại nhìn hai cô bé đáng thương trốn sau lưng Khương Khê, càng chột dạ hơn, đang muốn xin lỗi.

Chỉ là chưa kịp nói thêm hai câu, giọng mẹ Bùi vang lên: "Nhà Thiết Ngưu? Sao cháu lại ở đây?”Cha mẹ Bùi tan làm trở về, thấy cảnh tượng trong sân, trong lòng lộp bộp, mẹ Bùi trực tiếp tiến lên, nhìn thấy bộ dáng Khương Nhị Muội và Khương Tam Muội, không bị thương, bà cười nói: "Có phải bọn nhỏ đùa giỡn không? Xin lỗi xin lỗi! "Vợ Thiết Ngưu cười: "Thím, không phải như thím nghĩ đâu, ai, bọn nhỏ chơi đùa với nhau không phải chuyện lớn gì, Thiết Đản tự mình ngã làm cánh tay bị trật khớp, con dâu nhỏ nhà thím chữa khỏi cho thằng bé, không sao cả.

”"Cái gì? Chữa khỏi?” Mẹ Bùi bồn chồn.

Vợ Thiết Ngưu cười gượng nói: "Đúng vậy! Thím không biết sao? Con dâu nhỏ nhà thím rất lợi hại, nắn xoay có một cái, cháu còn chưa nhìn rõ làm thế nào, cánh tay của con trai cháu đã khỏi rồi, cũng hết đau, lúc trước thằng bé khóc lóc lợi hại quá, cháu tưởng rằng bị gãy xương, không ngờ là trật khớp!”Mẹ Bùi nhìn về phía Khương Khê: "Thật vậy sao?”Khương Khê lặp lại lời vừa rồi với mẹ Bùi, cười nói: "Chỉ biết một ít, cháu chưa từng thực sự xem bệnh cho người khác.

”Mẹ Bùi mừng rỡ không thôi, muốn khen Khương Khê, nhưng ngại có người ngoài, bà đè nén kích động trong lòng: "Một ít cũng tốt rồi, chuyện tốt nha!”Thời buổi này hơi đau đầu nhức óc đều cố gắng chịu đựng, ngoại trừ phải tiêu tiền, càng nhiều chính là phải đến phòng khám ở trấn trên, phí tiền!Thật ra mấy năm đầu đại đội có một thầy thuốc nông thôn, không may đắc tội với người khác, bị người ta tố cáo, người nọ chạy trốn suốt đêm, dẫn đến việc đi khám bệnh trở nên khó khăn, người tố cáo bị đại đội ghét bỏ, phải sống ẩn dật, lẩn tránh, nhưng cũng không đổi lại được 1 người thầy thuốc.

Hiện giờ Khương Khê biết một ít, mẹ Bùi đã rất cao hứng.

Bà không hoài nghi, bởi quanh thôn mình không được mấy người đọc sách, Khương Khê có thể học đến cấp 3, tuyệt đối lợi hại!Vợ Thiết Ngưu cũng cho rằng như vậy, vì thế vừa rồi cô ta vô lý đến làm loạn, vốn rất chột dạ, cô ta không dám nán lại nữa, vội nói: "Chú, thím, vậy cháu về trước, cháu còn phải nấu cơm cho người trong nhà nữa.

”Cô ta nói xong, kéo con trai mình về nhà.

Chờ người rời đi, Khương Khê cũng muốn đi nấu cơm, mẹ Bùi ngăn cản cô: "Để thím để thím.

”Khương Khê dở khóc dở cười, trở tay đè tay bà: "Thím, ngày mai thím còn phải bận rộn, hôm nay tranh thủ nghỉ ngơi đi.

”Mẹ Bùi không giành lại Khương Khê, đành phải đến nhà chính ngồi nghỉ ngơi, nhìn ba chị em nhà họ Khương bận rộn trong phòng bếp, mặt mày hớn hở nháy mắt với bạn già: "Ông nói xem cô con dâu này tôi chọn không sai chứ? Tiểu Khê thật lợi hại, có thể nhẹ nhàng chữa khỏi trật khớp, ngay cả thầy thuốc già lúc trước cũng chưa chắc đã làm được vậy đâu!”Nói đến chính là vị thầy thuốc già trong thôn trước kia.

Cha Bùi cũng rất cao hứng, uống nước sôi để nguội cũng uống ra cảm giác của trà, tấm tắc khen ngợi: "Đúng là có chút bản lĩnh, con bé này bình thường nhìn ngoan ngoãn thật thà, thực ra rất thông minh!”Chỉ cần từ thái độ đối với mẹ Khương Trương Tú Vân đã nhìn ra được.

Người phụ nữ như Trương Tú Vân, kỳ thật không quá hiếm thấy ở thời đại này, nhưng không ai giống như Khương Khê, nắm sính lễ trong tay mình.

.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 26: Sính Lễ 2


*Cha mẹ Bùi cảm thán ở nhà chính.

Trong lòng càng xem trọng cô con dâu này, người có tay nghề, dù gặp hoàn cảnh nào cũng không đói chết, chứ đừng nói là biết y thuật.

Trong phòng bếp, hai chị em nhà họ Khương cũng rất ngạc nhiên.

"Chị cả, hồi nãy chị lợi hại quá luôn! Em thậm chí còn chưa nhìn kỹ, cánh tay của Thiết Đản đã khỏi rồi!" Hiện tại Khương Tam Muội sùng bái chị cả nhất trên đời.

Vừa rồi nương Thiết Đản tới đòi bồi thường tiền, cô bé và chị hai sắp bị hù chết!Hai cô bé ăn ở tại nhà họ Bùi, nếu lại bồi thường tiền, chú thím chắc chắn sẽ tức giận, mẹ ruột các cô bé cũng sẽ tức giận, ai biết chị cả lợi hại như vậy, trực tiếp chữa hết, khiến bọn họ muốn cũng không dám nói gì.

Khương Nhị Muội ăn nói vụng về, đứng một bên liều mạng gật đầu, lửa trong bếp hắt lên mặt cô bé, đỏ bừng, đôi mắt cũng sáng ngời.

Khương Khê giao thức ăn cho bé út đi rửa, cười nói: "Cho nên sau này người khác bắt nạt các em, các em cũng đừng sợ, đương nhiên nếu có thể không đánh nhau thì tốt nhất vẫn không đánh, quần áo bị rách cũng không dễ giặt, có thể trở về nói với chị, chị dẫn các em đi tìm bọn họ, biết không?”Hai chị em dùng sức gật đầu, thanh thúy đáp: "Biết rồi!”Khương Khê cười tủm tỉm nhìn các cô, sau đó vụng về xào rau dựa theo các bước trong trí nhớ của nguyên chủ, miễn cưỡng xào xong, trong đó cà rốt còn hơi khét, may mắn không ai ghét bỏ, đều ăn hết.

Ăn cơm xong, mẹ Bùi cầm các thứ cần khi kết hôn mà mình mới mua về, hưng phấn nói: "Ông nó, tới dán chữ hỉ này.

”"Để cháu phụ thím.

" Khương Khê nhìn đồ phải dán không ít, chủ động hỗ trợ.

Mẹ Bùi từ chối: "Cô dâu phải nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai rất mệt.

”Khương Khê đành phải đi ngủ trước, ngược lại hai em gái bị bắt hỗ trợ không ít.

Tuy rằng không làm lớn, nhưng nên có đều có đủ.

Chữ hỉ dán đầy phòng, đêm qua hai ông bà đã quét dọn phòng Bùi Hạ Quân, hôm nay dán chữ hỉ lên, trên bàn đặt hai bình nước sôi màu đỏ, chén đỏ.

Cộng với chăn mới.

Đây là thứ mẹ Bùi đã chuẩn bị cho con trai từ lâu, hiện tại mới lấy ra dùng.

Vì thế bà còn bảo cha Bùi chuyển con trai đến phòng mình, người thực vật sẽ không kiểm soát được việc đại tiểu tiện, sợ làm bẩn giường mới.

Chuẩn bị tốt tất cả những thứ này, đêm đã tối hẳn.

Ánh nến chiếu sáng phòng, mẹ Bùi nhìn phòng mới, rưng rưng cảm thán nói: "Tôi không ngờ! Thằng ba sẽ kết hôn như thế này.

”Ai mà ngờ được chứ.

Con trai vốn tốt như vậy, đột nhiên trở thành người thực vật, kỳ thật không khác chết đi lắm, nếu cha mẹ hơi nhẫn tâm chút, có khả năng mặc kệ sống chết của con trai, nhưng bọn họ luyến tiếc.

Cổ họng cha Bùi căng thẳng, ông nghiện thuốc lá không nhẹ, nhưng không tiện hút thuốc trong phòng mới của con trai, ông chịu đựng không nhúc nhích, trong lòng giống như bị kiến bò qua, có vẻ ngứa, nhưng thực tế vừa chua xót vừa đau đớn.

Mãi cho đến cảm xúc lắng đọng, ông mới vỗ vỗ tay bạn già: "Chúng ta đi ngủ đi, thằng ba vẫn còn ở bên kia.

”"Ừm.

" Mẹ Bùi gật gật đầu, nước mắt cứ thế chảy không ngừng.

Quá tốt rồi, con dâu xinh đẹp thông minh, lại lợi hại, nếu con trai bà khỏe lại, dù tính tình có khó đoán, nhưng có con dâu trông nom, ngày sau nhất định rất rực rỡ.

Chỉ là bà không dám tin tưởng con trai mình có thể tỉnh lại.

Mấy ngày nay, ngay cả một chút động tĩnh cũng không có.

*Ngày hôm sau.

Khương Khê dậy sớm.

Tuy rằng chú rể nằm yên không thể nhúc nhích, nhưng lễ nghi nên thực hiện cũng không thể bỏ qua, nếu không lại xui rủi, cho dù đả kích chống lại cái cũ, có một số thứ khắc sâu trong lòng người đã không thể xóa tan.

Vì thế cha mẹ Bùi mời một em trai họ chưa lập gia đình tới giúp anh trai đón dâu.

Khương Khê cũng bị bắt trang điểm, cô tìm mọi cách ngăn cản, cuối cùng thành công không để mặt mình đỏ như mông khỉ, sau đó thay áo sơ mi trắng và váy dài màu hồng đào do mẹ Bùi tỉ mỉ lựa chọn, trong âm thanh cãi cọ ồn ào của thôn dân, ngồi trên ghế sau xe, được em trai họ Bùi Hạ Quân đèo đi vòng quanh thôn một vòng.

.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 27: Sính Lễ 3


Phía sau còn một đám trẻ con tung ta tung tăng đuổi theo, thỉnh thoảng Khương Khê rải chút kẹo, bọn nhỏ nhào đến nhặt trên mặt đất, lại nhanh chóng đuổi kịp: "Cô dâu rải kẹo! Rải thêm chút nữa đi!”Khi xe dừng ở trong sân, Khương Khê đi xuống, rải toàn bộ kẹo còn lại trong túi ra ngoài.

Người xem náo nhiệt lập tức vây quanh, trẻ con càng hưng phấn hơn nhiều: "Oa! Nhiều kẹo quá nha!”“Mình cướp được mười viên!”"Mình có một túi, bạn xem! "Khương Khê nhìn cười, em trai họ vừa đậu xe bên cạnh đi tới, ân cần nói: "Chị dâu họ, có thể cho em mượn xe chơi một ngày không?”Khương Khê cười gật đầu: "Có thể, em cẩn thận chút là được.

”“Nhất định nhất định!” Em trai họ ngoan ngoãn gật đầu, nhảy chân sáo đi mất.

Phần kế tiếp vốn là náo động phòng, nhưng bởi vì chú rể “ngủ say”, nên bước này bị bỏ qua, người già trong thôn tới hỗ trợ ghi nhớ giấy tờ tùy lễ, Khương Khê đi theo cha mẹ Bùi tiếp đãi khách khứa, nhân tiện làm quen họ hàng.

Không ít khách đến tham dự, bên này có nhà họ Bùi, bên kia có nhà họ Khương, nhân lúc nghỉ ngơi giữa trưa đến đây ăn tiệc.

Ít nhất ngoài mặt mọi người, ai nấy cũng cười ha ha chúc mừng cô kết hôn.

Tuy rằng người bên nhà họ Khương không đồng ý gả Khương Khê, nhưng ông bà nội Khương Khê mất sớm, cha Khương cũng không còn, bà Khương thì không đáng tin cậy, loại thân thích như chú thím cũng cách một hai tầng quan hệ, không tiện nói nhiều.

Điều kỳ quái duy nhất chính là Trương Tú Vân và người nhà họ Trương vẫn chưa tới?Mãi cho đến trưa, thím đến giúp bưng thức ăn lên, đám người anh trai họ Bùi Hạ Quân đi mời khách, hai anh em Bùi Đức Minh mang cả đại gia đình đến ăn cơm, cũng chưa thấy người.

Trong lòng Khương Khê cảm thấy cổ quái, thẳng đến khi sắp khai tiệc, rốt cuộc cũng nghe một câu: "Mẹ ruột cô dâu tới rồi!”"Sao bây giờ mới tới?""Sợ là không vui với hôn sự này.

""Có đứa con rể như vậy, ai mà vui nổi?"Có người nhỏ giọng nói thầm, Khương Khê đi ra nhìn, chỉ thấy Trương Tú Vân mang đôi mắt đỏ bừng đi cùng rất nhiều người đến, gần ngay cạnh bà ta là ông cậu của nguyên chủ, sống ở cái thời đại gian nan này, bụng Trương Hổ còn có chút thịt thừa.

Chỉ là sắc mặt đoàn người này không tốt lắm, thoạt nhìn không giống đi ăn tiệc, ngược lại giống đến gây chuyện hơn.

Nhìn thấy người, ngược lại Khương Khê cảm thấy an tâm hơn, đứng ở cuối cùng kiên nhẫn chờ đoàn người này tới.

*Bầu không khí vốn náo nhiệt không biết an tĩnh tự khi nào, mọi người nhìn Khương Khê, lại nhìn người Trương Tú Vân mang đến, thần sắc cổ quái.

Khi đến gần Trương Hổ đau lòng nhìn Khương Khê, phẫn nộ nói: "Mọi người tới mà xem, nhà họ Bùi này rốt cuộc có phúc hậu hay không? Đại Muội nhà tôi đơn thuần, thằng ba nhà ông ta đã thành như vậy, còn dỗ Đại Muội nhà tôi gả qua, ngay cả sính lễ cũng không cho, trực tiếp đón người đi, xuất giá cũng không xuất giá từ nhà mẹ đẻ!”Mọi người xôn xao: "Lại không cho sính lễ?”Mẹ Bùi đã sớm nghe thấy động tĩnh, nghe Trương Hổ hỏi, tức giận muốn mắng người.

Khương Khê ngăn cản mẹ Bùi, thoải mái nói: "Nương, cậu, có cho sính lễ chứ, đang ở trên tay con, con cũng không bị người ta lừa gạt, bởi vì mấy năm nay con có thể đi học đều nhờ vào nhà họ Bùi, hôm nay đương nhiên không thể vong ơn phụ nghĩa, nếu không phải con muốn đi học, ba năm trước khi nhà họ Bùi đưa sính lễ, con đã sớm gả tới đây, cũng không có chuyện ngày hôm nay, mẹ với cậu nói xem có đúng không?”Sắc mặt mẹ Bùi chuyển biến tốt đẹp, nhìn con dâu, không lên tiếng.

Quên đi, dù sao cũng là nhà mẹ đẻ của con dâu, không thể mắng quá tàn nhẫn.

Trương Hổ không ngờ Khương Khê lại không nể mặt như vậy, lập tức tối sầm mặt, kéo kéo Trương Tú Vân chất phác.

Trương Tú Vân đỏ mặt khóc ròng nói: "Đại Muội, con đừng nói mấy lời ngốc nghếch đó! Nếu nhà họ Bùi thật sự coi trọng con thì sẽ không để con tới nhà ở trước, con về nhà với nương, nương tìm cho con một người tốt được không?”"Con sẽ không về.

" Khương Khê lắc đầu, thản nhiên nói: "Nương, nếu đã tới, thì ở lại ăn bữa tiệc hẵng đi.

”.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 28: Sính Lễ 4


“Đại Muội!” Trương Tú Vân nóng nảy, bà ta thật sự luyến tiếc gả con gái cho một người đàn ông như vậy, tương lai không sinh được con, cả đời cô đơn, sống còn có ý nghĩa gì?Trương Hổ thấy thế ai thán một tiếng, giống như thật sự đau lòng cháu gái: "Đại Muội, nếu cháu nhất định phải gả qua, cái khác không nói, ít nhất phải đưa sính lễ của nhà họ Bùi cho nương cháu chứ? Nương cháu nuôi cháu lâu như vậy, cũng không thể cuối cùng cái gì cũng không lấy được chứ? Hơn nữa cháu ngay cả Nhị Muội, Tam Muội cũng mang đi, đây không phải muốn sau này nương cháu lẻ loi hiu quạnh một mình sao? Hai đứa nhỏ vẫn nên để ở cùng nương cháu thì hơn, bọn nó mà đi theo cháu người khác sẽ đàm tiếu sau lưng cháu cho xem.

”Trương Tú Vân không ngờ em trai thỏa hiệp nhanh như vậy, không tình nguyện nói: "Em trai, sao em lại đồng ý?”Trương Hổ bất đắc dĩ nói: "Đại Muội đã bị dỗ thành như vậy, em có thể làm gì đây? Chỉ hy vọng hai con bé còn lại đừng hồ đồ ngu ngốc như chị nó.

”Hai người kẻ xướng người họa, người chung quanh xem đến càng thêm ngạc nhiên, cuối cùng ánh mắt dừng trên người nhà họ Bùi cũng không đúng, không cho sính lễ thì thôi, hai đứa con gái còn lại của Trương Tú Vân cũng mang đi, đây là muốn làm gì?!Mẹ Bùi tức giận đến mặt đỏ chót, nhưng bọn họ nói có đạo lý, lại sợ bọn họ tiếp tục náo loạn, nhỏ giọng nói: "Tiểu Khê, nếu không chúng ta cho ít tiền rồi đuổi đi?”Khương Khê lắc đầu ý bảo bà đừng xen vào, ngẩng đầu lộ ra một nụ cười khổ với Trương Hổ: "Cậu, cháu giữ sính lễ này lại là vì muốn nuôi hai em gái, cha cháu mất sớm, hai em gái chỉ có thể dựa vào cháu.

”Ánh mắt Trương Hổ hung tàn: "Em gái mày có nương mày nuôi!” Nói xong hắn ta vẫy tay một cái, người đi theo phía sau cũng hùng hổ tiến lên: "Hôm nay không trả sính lễ, đừng hòng kết hôn! Chị tôi muốn lấy sính lễ của Đại Muội, là chuyện thiên kinh địa nghĩa*! Bà con, mọi người nói có đúng không?! Con gái nhà ai gả chồng mà không đưa sính lễ cho mẹ ruột?”*thiên kinh địa nghĩa: đúng đắn từ xưa đến nay, không có gì phải nghi ngờLời này quả thật không sai, người xung quanh cho dù cảm thấy nhà họ Trương quá cường thế, cũng không ai dám phản bác: "Đúng là đạo lý này, vợ thằng ba, nếu không cháu đưa sính lễ cho nương cháu đi?”Bùi Đức Minh nhìn mẹ ruột bị người ta uy h**p, đang do dự có nên đi qua hay không, bỗng nhiên bị em trai đè lại, hắn ta suy nghĩ một lát cũng ngồi yên xem diễn.

Nếu có thể phá hỏng tiệc cưới lần này, cũng khá tốt, không có Khương Khê, hai ông bà hồ đồ chỉ còn cách thành thật giao tiền trợ cấp của thằng ba ra thôi?Cũng may đàn ông con trai bên cánh họ hàng nhà họ Bùi và bạn của Bùi Hạ Quân nhanh chóng đứng phía sau Khương Khê và mẹ Bùi, cảnh giác nhìn bọn họ: "Có chuyện từ từ nói, ngày đại hỉ, đừng làm bậy!”Hiện tại Trương Hổ có người áp trận, cực kỳ đắc ý: "Vậy phải xem đứa cháu gái này của tôi hiếu thảo hay bất hiếu.

”Ánh mắt mọi người tự nhiên dừng trên người Khương Khê, chờ đợi câu trả lời của cô.

Sự tình đến nước này, Khương Khê cười khổ một tiếng, dường như đã thỏa hiệp: "Được, nhà họ Bùi cho cháu tiền sính lễ 200 đồng, cháu có thể đưa tất cả cho nương cháu, nương cũng có thể mang Nhị Muội và Tam Muội về.

”200!Thời buổi này tiền sính lễ 100 đồng đã xem như không ít, con số 200 này thật sự rất nhiều.

Người xem náo nhiệt ngạc nhiên, Trương Hổ cũng có vẻ kích động, còn có thể mang hai con nhóc kia về, hắn ta càng vui vẻ, khẩn cấp duỗi tay: "Vậy đưa cậu đi!”Khương Khê chỉ cười cười, tăng âm lượng nói: "Có thể đưa sính lễ cho mọi người, nhưng cháu có một điều kiện! 200 đồng này, vốn dĩ cháu muốn tự mình cầm trên tay, dùng nó nuôi hai em gái đi học, sau đó gả chồng, nếu nương một hai quyết phải lấy tiền sính lễ về cho bằng được, vậy nhất định phải nuôi dưỡng hai em gái cháu thật tốt, mỗi tuần phải ăn thịt một lần, phải cho hai em ấy đi học, phải làm hai bộ quần áo mới mỗi quý, trước 18 tuổi không thể bắt hai em ấy gả chồng!”.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 29: Làm Rõ 1


Cô lấy giấy bút ra đặt sang một bên: "Cháu đã viết sẵn điều khoản trước đó rồi, vừa lúc đại đội trưởng đại đội sáu có đây, phiền mọi người có mặt ở đây làm chứng giùm, nếu mẹ với cậu cháu không làm được, 200 đồng này, nhất định phải hoàn trả toàn bộ, hai em gái để đó cháu nuôi!”Trương - một lòng chỉ muốn cầm tiền - Hổ trợn tròn mắt: "Mày điên rồi sao? Ông đây phải nuôi hai đứa bồi tiền hóa kia?! Không đời nào!”Khương Khê cười thành tiếng, châm chọc nói: "Cậu, cháu đâu nói để cậu nuôi, cháu đang nói với nương cháu mà, chẳng lẽ cậu cho rằng tiền sính lễ sẽ đưa cho cậu?”Trương Hổ nghe vậy sắc mặt nhất thời xanh trắng lẫn lộn, trừng mắt nhìn Khương Khê.

Khương Khê vừa bình tĩnh vừa thản nhiên nhìn hắn ta, không hề sợ hãi chút nào.

Trương Tú Vân nhìn trái nhìn phải, cảm thấy khó xử: "Đại Muội, hai em gái con không cần đi học! "Khương Khê châm chọc nói: "Cho nên nương, số tiền này nương định đưa cho cậu? Từ nhỏ đến lớn chỉ có cậu lấy tiền từ nhà chúng ta, chưa bao giờ nuôi con được một hạt cơm, bởi vì ông ta là em trai của nương, nên phải đưa sính lễ của con cho ông ta, ngay cả hai em gái con cũng không xứng dùng?!”Trương Tú Vân bị nói một trận chật vật vô cùng, xấu hổ lắc đầu, muốn giải thích, nhưng lại không cách nào giải thích.

Bà ta quả thật nghĩ như vậy.

Hai con nhóc, làm sao sánh bằng! Cháu ngoại trai?Có thể nuôi lớn đã rất tốt.

Một tuần ăn một bữa thịt, phải đi học, còn phải hai bộ quần áo mới mỗi quý, con cái nhà ai mà có cái đãi ngộ này chứ!Trương Hổ đang tức giận ngay lập tức phản ứng kịp, bỗng nhiên nói: "Được, chúng ta đáp ứng yêu cầu này, chị, chị ký tên đi.

”Mẹ Bùi vẫn luôn im lặng thầm nghĩ không tốt, người này đồng ý quá nhanh, chắc chắn chỉ có lệ, nhưng hôm nay lỡ cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, vẻ mặt bà đau khổ, tuy rằng mới ngắn ngủi hai ngày, nhưng Khương Nhị Muội và Khương Tam Muội hai cô bé cần mẫn này, cũng khiến bà rất quý mến.

Thực sự cho mang đi? Còn cho thêm tiền?Trương Tú Vân thấy thế, tuy rằng không tình nguyện, nhưng vẫn thành thật muốn ký tên.

Khương Khê lại đè tờ giấy, nhìn về phía người xem náo nhiệt xung quanh, cười tủm tỉm nói: "Đúng rồi, các vị chú thím anh trai chị gái, em trai em gái, kỳ thật hiệp nghị này còn một điều khoản quan trọng nhất, một khi có người phát hiện bọn họ không thực hiện đúng theo yêu cầu trên hiệp nghị này, cháu sẽ có quyền đòi lại 200 đồng, bất kể là từ nương cháu dùng hết 200 đồng, nhà cậu cháu, hay đi đòi từ đại đội của hai người bọn họ, số tiền này nhất định phải trả toàn bộ không thiếu một xu.

”"Hơn nữa phàm là người bằng lòng giúp cháu lấy lại 200 đồng, cháu sẽ lấy 100 đồng từ số tiền này làm phí vất vả để bày tỏ lòng biết ơn mọi người! Mặt khác người báo cáo bọn họ sẽ nhận thêm mười đồng tiền thưởng, cho nên xin mọi người sau này nhất định phải hỗ trợ nhìn kỹ nhất cử nhất động của bọn họ!”Mọi người: "!!!”“Lấy 100 đồng làm thù lao!”“Còn có chuyện tốt này!”“Vợ thằng ba cứ yên tâm, sau này thím nhất định nhìn kỹ bọn họ, mười đồng tiền nha!”"Thím cũng vậy thím cũng vậy! "Mọi người mồm năm miệng mười nói, cực kỳ hưng phấn.

Có trọng thưởng tất có dũng phu.

100 đồng làm phí vất vả, thật là một khoản siêu to khổng lồ, cho dù chia cho mười người, mỗi người cũng có ít nhất mười đồng, chứ đừng nói còn có mười đồng tiền thưởng báo cáo! Nhất định phải theo dõi bọn họ kỹ càng, một khi nắm được chứng cứ, buộc Trương Hổ và Trương Tú Vân giao trả 200 đồng, mười đồng kia sẽ đến tay!“Ông nội mày!” Trương Hổ nhận ra Khương Khê không phải nói giỡn, trực tiếp nổi trận lôi đình, cầm cái ghế bên cạnh trực tiếp đập xuống đất, mắng: "Mày cố ý chứ gì, 200 đồng nuôi hai đứa bồi tiền hóa mười năm! Còn cho tụi nó ăn uống đi học, sao mà đủ cho được!”Không nói tiền không đủ, chủ yếu là tiền đến tay, một khi bị nắm được nhược điểm, phải bồi thường 200 đồng, hắn ta tính cho dù bị phát hiện, hắn ta cũng không trả, nhưng Khương Khê trực tiếp hứa hẹn số tiền lớn như vậy, ai mà không động tâm?!Một người hắn ta còn có thể đánh thắng, nhưng cả đám người thì hắn ta thắng bằng cách nào?.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 30: Làm Rõ 2


Thậm chí Trương Hổ không suy xét đến chuyện có người giúp Khương Khê làm loại chuyện này hay không, mười đồng có khả năng sẽ không động tâm, nhưng 100 đồng, sức hấp dẫn kia tuyệt đối không tầm thường, hôm nay hắn ta dám ký hiệp nghị, cuộc sống ngày sau tuyệt đối bị mọi người nhìn chằm chằm không yên.

Lúc này hắn ta thật sự tức muốn hộc máu, con nhỏ chết tiệt này lại tình nguyện quăng tiền cho người ngoài cũng không muốn cho người cậu là hắn ta, đúng là bạch nhãn lang*!*bạch nhãn lang: sói mắt trắng ám chỉ kẻ vô ơn, có ý nghĩa gần giống các câu tục ngữ như ăn cháo đá bát, qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏKhương Khê lạnh lùng nói: "Mẹ tôi nuôi hai đứa con gái của bà ấy là chuyện thiên kinh địa nghĩa, tôi cũng đã bỏ ra 200 đồng, còn chưa biết đủ? Nếu không muốn nuôi, vậy sao lúc trước phải sinh ra?!”Trương Hổ mắng: "Cái gì không muốn nuôi? Làm gì có nhà ai nuôi con y hệt cung phụng tổ tông như thế, Đại Muội, cháu cứ nhất định phải như vậy, có chỗ tốt gì với cháu đâu?!”Khương Khê nói, "Chỉ cần tiền không rơi vào tay cậu, cho dù tặng người ngoài, tôi cũng cảm thấy cao hứng, đây là chỗ tốt!”"Mày ——" Trương Hổ âm trầm trừng mắt nhìn cô, không ngờ cô có thể làm đến mức này, dứt khoát không đánh bài thân tình nữa, trực tiếp uy h**p nói: "Giao tiền sính lễ ra đây!”Khương Khê cười lạnh: "Giao ra? Dựa vào đâu phải đưa cho cậu? Lúc trước nhà họ Bùi đưa sính lễ, tiền sính lễ không hề ít, cũng bị mẹ tôi cầm đi cho cậu, một câu tỗi cũng chưa nói! Cậu lấy mặt mũi đâu ra đi đòi tiền sính lễ của tôi? Cậu có nuôi tôi được ngày nào chưa? Vừa muốn tiền vừa không muốn nuôi con, trên đời này nào có chuyện đẹp tới vậy?!”Trương Hổ nghiến răng nghiến lợi, mắt thấy sắp muốn động thủ.

Mẹ Bùi lập tức gân cổ hô: "Thằng cả thằng hai đâu hết rồi, mau tới giúp, một ông cậu lại chạy tới tiệc cưới của cháu gái gây chuyện này ——"Tình huống này, hôn sự quá nửa là thành công, hai anh em Bùi Đức Minh tiếc nuối lắc đầu, vẫn phải đứng dậy đi chống đỡ.

Người phía sau Trương Hổ cũng hùng hổ tiến về phía trước một bước, song phương nhìn chằm chằm nhau hình thành thế giằng co.

Đại đội trưởng đúng lúc đi tới, đè bả vai Trương Hổ xuống, ý muốn khuyên giải cười nói: "Tới uống rượu thì uống rượu, làm loạn gì chứ? Tránh cho cảnh sát tới tận nhà áp giải mọi người tới đồn cảnh sát uống trà.

”Trương Hổ giật giật mặt, suy cho cùng vẫn không cam lòng, đẩy Trương Tú Vân tiến lên: "Chị xem con gái chị nói cái gì? Với mẹ ruột mình còn xem như người ngoài như vậy, rốt cuộc có phải con gái của chị không?!”Trương Tú Vân bị đẩy tới, hơi chột dạ, tự cảm thấy hợp tình hợp lý nói: "Đại Muội, cậu con nói đúng đó, hơn nữa chúng ta là người một nhà ——"Khương Khê nhìn chằm chằm bà ta, gằn từng chữ nói: "Nương, xin nương biết, con họ Khương, không phải người một nhà với người nhà họ Trương!”Tinh thần Trương Tú Vân bị chấn động mãnh liệt, hoàn toàn không ngờ con gái lại nói như vậy, bà ta rưng rưng nói: "Đại Muội, dù thế nào ông ấy cũng là cậu của con! ""Hôm nay con sẽ nói rõ ở đây luôn!" Khương Khê ngắt lời bà ta, cố gắng tăng âm lượng để tất cả mọi người đều nghe rõ: "Con họ Khương, không phải họ Trương, nương muốn lấy tiền của con đi giúp người Trương gia, nằm mơ đi! Con muốn giữ lại tiền sính lễ để nuôi hai em gái con, sẽ không đưa nương, con giúp nương nuôi hai đứa con gái, coi như giảm bớt gánh nặng của nương, chờ nương già cả không làm việc nổi nữa, con sẽ phụng dưỡng cho nương, những thứ khác, đừng nghĩ tới, cho dù con có chết, cũng sẽ không cho nhà họ Trương một xu nào cả!”Nguyên chủ bị nhà họ Trương bóc lột còn chưa đủ?Trương Tú Vân gián tiếp hại chết cô ấy, tuy không phải là người trực tiếp gây nên, nhưng nếu không phải do bà ta, nguyên chủ sẽ không nghe lời ông cậu tham tiền đó, để rồi nhận mệnh.

Dẫn đến cô ấy vi phạm đạo lý nhân nghĩa chạy đi xem mắt, từ chối gả cho nhà họ Bùi, một cô gái đang yên đang lành chạy đi làm mẹ kế cho người ta, lãng phí cả đời người.

.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 31: Làm Rõ 3


*Khương Khê nói quyết liệt, khiến người chung quanh thổn thức một trận, có người biết nhà họ Trương là hạng người gì thì khen cô tỉnh táo, cũng có người cổ hủ trách cô không hiểu chuyện.

Nhưng mấy lời bàn luận này không hề ảnh hưởng đến Khương Khê.

Trương Tú Vân càng là bộ dáng chịu đả kích, làm cho người ta đồng tình, nếu không biết rõ chuyện, chắc chắn phải chỉ trích Khương Khê bất hiếu.

Mẹ Bùi vội kéo Khương Khê, cười gượng giải thích với những người khác: "Con bé còn nhỏ không hiểu chuyện mới nói bậy, nói bậy thôi!”Trương Hổ nổi giận, chỉ vào mũi Khương Khê quát: "Mẹ nó mày có ý gì? Đừng quên nương mày vẫn chưa đồng ý cho mày gả chồng đâu! Mau đi về với ông đây, tao không đồng ý gả!”Hô hấp mẹ Bùi cứng lại, tâm vừa mới thả xuống lại nhấc lên.

Khương Khê buồn cười: "Cậu cho rằng cậu là ai? Nói không gả thì không gả? Ngay cả cha mẹ ruột của tôi cũng không có tư cách quyết định, cậu, luật hôn nhân năm 1950 đã được công bố, tự do hôn nhân, bất kỳ ai cũng không có quyền can thiệp! Hôm nay cậu dám không cho tôi gả chồng, bây giờ tôi đi báo cảnh sát liền để cảnh sát tới phân xử, rốt cuộc là cậu lợi hại hay pháp luật nước ta lợi hại hơn?”Cũng đã nhắc đến cảnh sát, người chung quanh càng kinh ngạc, nhất thời không có ai lên tiếng bàn luận.

Người được Trương Hổ mời đến chống đỡ bị ánh mắt của Khương Khê nhìn cũng càng thêm dè dặt, theo bản năng lui về phía sau một bước.

Hầu hết người ở thời đại này đều sợ cảnh sát, đặc biệt là những người đã từng làm chuyện xấu.

Trương Hổ bị bác bỏ lời nói trước mặt mọi người giận quá hóa cười, đôi mắt giống như rắn độc gắt gao nhìn chằm chằm Khương Khê, cánh môi mím chặt, rít từng lời qua kẽ răng: "Được, xem như mày lợi hại, nếu đã như vậy, sau này bị nhà chồng bắt nạt, cũng đừng trở về tìm nương mày!”Khương Khê bình tĩnh nói: "Không phiền cậu nhọc lòng.

”Nếu thật sự gặp chuyện, Trương Hổ tuyệt đối là người chạy đầu tiên.

Loại nhà mẹ đẻ này, có để làm gì?Còn không bằng kiếm nhiều tiền hơn, thật sự bị bắt nạt, cầm tiền mời người, có rất nhiều người chịu ra tay giúp đỡ.

Mỗi một uy h**p của Trương Hổ đều dễ dàng bị hóa giải, hắn ta làm mưa làm gió ở nhà họ Khương gần hai mươi năm, hiện giờ đối mặt với đứa cháu ngoại gái này, thế nhưng trong lòng chỉ còn sự vô lực.

Hắn ta oán hận nhìn sang Trương Tú Vân đang đứng một bên có vẻ bị con gái nói đến thương tâm, chỉ biết khóc lóc, hung tợn đạp một cái ghế, quay đầu bỏ đi, thanh âm âm trầm: "Được, mày giờ thì giỏi rồi, sau này ông đây không có đứa cháu ngoại gái là mày nữa!”Trương Hổ đi rồi, người hắn ta mang đến đương nhiên cũng đi cùng, Trương Tú Vân cũng không khóc, nhanh chóng đuổi theo em trai.

Đi được hai bước, bị Trương Hổ tóm lấy mắng một trận, trong ngoài lời nói đều là bà ta không biết dạy dỗ con gái, nuôi ra một con bạch nhãn lang, đồng thời cũng âm dương quái khí chỉ trích Khương Khê.

Vốn Trương Hổ còn muốn thừa dịp đông người, đến lúc đó nhất định Khương Khê ngại từ chối, nhà họ Bùi cũng không thể quá đáng, ai ngờ con nhỏ chết tiệt đó chấp nhận không cần mặt mũi thể diện, cũng không chịu giao tiền sính lễ ra, còn định ra một bản hiệp nghị điên khùng.

Nếu hắn ta thật sự cầm tiền, kết quả nuôi không hai đứa bồi tiền hóa cho nó, hắn ta mới không thèm làm vụ mua bán lỗ tiền này.

Vì thế hiện tại tiền không đến tay, ngược lại mất người, Trương Hổ ăn một bụng tức giận, chỉ có thể phát tiết với Trương Tú Vân.

Người phụ nữ bị mắng cũng không cãi lại, chỉ liên tục xin lỗi.

Thẳng đến khi đi lên hai bước, bỗng nhiên em trai không mắng nữa.

Trương Tú Vân còn buồn bực, chỉ thấy mấy người đàn ông vừa mới làm chỗ dựa cho bọn họ cản đường của em trai, xoa xoa ngón tay cười nói: "Người anh em, cậu nói tiền đến tay sẽ mời mấy anh ăn cơm, cậu xem tình huống bây giờ, còn mời hay không?”Trương Hổ: "! "Trong lòng hắn ta mắng chửi, trên mặt vẫn cố gắng chống đỡ móc ra năm đồng cười làm lành nói: "Không lấy được tiền, chỉ có nhiêu đây, anh Đào đại nhân hẳn có đại lượng bỏ qua cho em đi?”Tươi cười trên mặt người đàn ông bắt đầu biến mất, cầm năm đồng tiền, sắc mặt vẫn đen thui: "Mẹ nó mày giỡn với ông đây à?”Vẻ mặt Trương Hổ đau khổ: "Tôi thật sự không có tiền.

”"Không có tiền thì ăn đánh!" Người đàn ông cười lạnh một tiếng, đánh một cái tát qua, "Ba ——" một tiếng giòn vang, những người khác cũng nhao nhao tới đạp hai cước, một người đánh xong, ngồi xổm s* s**ng trên người hắn ta, tìm được mấy đồng tiền và mấy tờ phiếu, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn rời đi.

.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 32: Làm Rõ 4


Chờ người đi mất, Trương Tú Vân khóc lóc bổ nhào vào trên người em trai: "Em trai, em sao rồi? Ai da, tạo nghiệt mà! Sao bọn họ lại tồi tệ thế này? Em có đau không?”Trương Hổ kêu lên một tiếng đau đớn, ném Trương Tú Vân sang một bên, hùng hổ đi về: "Nếu không phải chị vô dụng, ông đây phải đến nỗi chịu tội sao?!”Tức khắc Trương Tú Vân càng thương tâm, song lại cảm thấy ủy khuất.

Bà ta không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Đại Muội rõ ràng là người nghe lời nhất, đột nhiên trở nên lạnh lùng như vậy, khiến bà ta sợ hãi, ngay cả em trai cũng chán ghét bà ta!Trương Hổ hoàn toàn mặc kệ chị gái, hắn ta khó chịu, lòng tràn đầy nóng nảy, đi hai bước, bỗng nhiên hắn ta giống như nhớ tới cái gì đó, quay đầu đè xuống sự khó chịu nói: "Chị, đi về thôi!”Em trai có sắc mặt tốt với bà ta, Trương Tú Vân lập tức cao hứng, nhanh chân đuổi theo.

Trương Hổ nhìn bà ta một cái, ánh mắt hơi lóe lóe, không nói gì.

Tuy rằng lần này không chiếm được tiện nghi trên tay Khương Khê, không biết con nhỏ đó đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên trở nên vô lương tâm như vậy, nhưng tình huống hiện giờ cũng không quá tệ.

Khương Khê bày tỏ lòng trung thành, nhà họ Bùi chắc chắn rất tín nhiệm nó, không chừng có thể vớt vát thêm chút tiền, Trương Tú Vân là nương nó, nếu ốm đau bệnh tật, nó có thể không bỏ tiền sao?Hôm nay con nhỏ chết tiệt đó làm hắn ta mất nhiều như vậy, sau này nhất định phải đòi lại từng thứ một!Trương Tú Vân vẫn còn tác dụng.

*Phía bên kia nhà họ Bùi.

Giải quyết xong Trương Hổ và Trương Tú Vân, Khương Khê vô cùng tự nhiên đi tiếp khách với mẹ Bùi.

Đám người Trương Hổ vừa đi, bữa tiệc cũng chính thức bắt đầu.

Vài người dẫn đầu nói đùa, làm nóng bầu không khí lần nữa.

Nhưng vẫn có không ít tầm mắt cổ quái rơi vào trên người Khương Khê, người trưởng thành đại đa số đều chú ý chuyện mặt mũi.

Nếu không phải bất đắc dĩ, bình thường sẽ không trở mặt, hiện giờ Khương Khê coi thường ông cậu nhà mẹ đẻ, trong mắt một số người cổ hủ chính là quá mức không hiểu chuyện, tâm tính lạnh bạc ….

Tuy nhiên những người này sẽ không nói gì, nhất là trong ngày đại hỉ của người ta, đa phần là nói thầm sau lưng, cũng chỉ chôn ở trong lòng.

Đối với Khương Khê mà nói, chỉ cần không nói trước mặt cô, đều không thành vấn đề, mấy lời nhàn thoại cũng sẽ không rớt miếng thịt nào, còn nếu bày trò nói trước mặt cô, vậy đừng trách cô dỗi ngược lại.

Bởi vậy, cô đặc biệt bình tĩnh.

Chờ đồ ăn đều lên bàn, Khương Khê đi vào phòng, gọi em hai và em ba ra, lúc trước đám người Trương Hổ tới đây, cô sợ hai đứa nhỏ này khó xử, hoặc là bị bọn họ kéo đi mất, bởi vậy cô mới nhốt trong phòng.

Vừa mới mở cửa, Khương Nhị Muội sốt ruột hỏi: "Chị cả, chị không sao chứ?”Vừa rồi hai cô bé cũng nghe thấy động tĩnh nương và cậu làm ầm ĩ, sợ chị cả bị cậu bắt nạt.

Khương Tam Muội dùng đôi mắt tròn xoe đánh giá nàng, giống như nhận thấy không có dị thường, mới thả lỏng.

Khương Khê vô cùng thoải mái: "Chị có thể làm sao chứ? Cậu không phải cha mẹ chúng ta, chị cũng đã lớn rồi, bọn họ không quản được, được rồi, đi ăn tiệc đi, vị trí của hai đứa ở bàn kia, khu vực của trẻ con.

”Cô chỉ chỉ một vị trí.

Khương Nhị Muội và Khương Tam Muội nửa tin nửa ngờ, dưới sự thúc giục của Khương Khê lên bàn ăn cơm.

Khương Khê còn chưa th* d*c, mẹ Bùi lại kêu: "Tiểu Khê, lại đây kính rượu ông nội!”Cô nhanh chân đi qua, bưng chén rượu, giọng điệu ôn hòa nhẹ nhàng, hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lùng vừa rồi khi đối mặt với Trương Hổ, ông nội Bùi hiền lành cười cười: "Có lệ chút là được rồi, đừng uống nhiều quá.

”"Cháu biết ạ.

" Khương Khê cười gật đầu, nhấp một ngụm rượu, lại tiếp tục kính người khác.

Trên bàn ăn có rất nhiều món ăn ngon của thời đại này, nhưng cô ngay cả một miếng cũng không được ăn.

Khương Khê lén nuốt nước miếng.

Mẹ Bùi nhỏ giọng nói: "Nương để riêng một phần đồ ăn cho con rồi, đợi lát nữa kính rượu xong rồi ăn, nơi này để nương với cha con tiếp đón.

”Khương Khê gật đầu, lòng tràn đầy chờ mong đi tới bàn tiếp theo.

Đột nhiên bàn ăn của trẻ con phát sinh một trận ầm ĩ, một người phụ nữ hoảng loạn hô to: "Thạch Đầu! Cha nó, Thạch Đầu bị mắc nghẹn cái gì này!”Động tĩnh này không nhỏ, Khương Khê lập tức nhìn qua, chỉ thấy một đứa bé mặt đỏ bừng, mắt đã sung huyết, đang khom lưng bị người mẹ lo lắng liều mạng vỗ vào lưng, cố gắng ho khan muốn ho ra cái gì đó, lại không thành công, mắt thấy sắc mặt đứa bé càng ngày càng đỏ.

.
 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 33: Hệ Thống 1



 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 34: Hệ Thống 2



 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 35: Hệ Thống 3



 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 36: Hệ Thống 4



 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 37: Nhiệm Vụ 1



 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 38: Nhiệm Vụ 2



 
Nữ Phụ Không Lo Mẹ Kế Đối Chiếu Tổ [Thập Niên 70]
Chương 39: Nhiệm Vụ 3



 
Back
Top Bottom