Ngôn Tình Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề

Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề
Chương 60


Hôm đó, trong tông nhân phủ một mảnh hỗn loạn, nguyên nhân chỉ vì Tống Yên Nhiên sắp sinh.

“Ta không, ta không sinh, bụng ta không đau, ta không sinh…”

Ở đây bị giam giữ đã mấy tháng, ban đầu Tống Yên Nhiên còn rất tự tin, nàng ta có trí tuệ vượt trội hơn cả đám người cổ đại này hàng trăm, hàng ngàn năm, nàng ta luôn được Nhị hoàng tử yêu thương, hơn nữa nàng ta còn đang mang thai, chỉ cần nàng ta cắn c.h.ế.t không nhận, thì ai dám làm gì nàng ta?

Thêm vào đó, sau này Tống Quý phi còn phái người đến truyền lời, dạy nàng ta khi gặp bệ hạ nên nói gì, làm gì, trong lòng nàng ta càng thêm vững vàng, ngoài việc được hầu hạ chu đáo trong tông nhân phủ, nàng ta còn vênh váo hất hàm sai khiến các cung nữ và thái giám hầu hạ mình.

Nhưng không lâu sau, Tống Yên Nhiên nhanh chóng nhận ra cuộc sống của mình trở nên khó khăn.

Mỗi bước mỗi xa

Trước tiên là các thái giám cung nữ trước đây luôn phục tùng bắt đầu phớt lờ lời nàng ta, kế đến là ăn mặc và nhu cầu sinh hoạt rõ ràng giảm sút. Làm hoàng gia phụ nhiều năm như thế, nàng ta hiểu rõ tính cách của những cung nữ thái giám này. Nhưng trong cung điện này, hôm nay không ai lộ diện, ngày mai lại có nhiều người bất ngờ nổi bật. Nếu không có sự chắc chắn tuyệt đối, thì không có cung nữ hay thái giám nào lại dại dột đi đắc tội với chủ tử.

Tống Yên Nhiên cuối cùng cũng hoảng loạn.

Nàng ta đã lấy sạch trang sức của mình, nhẫn nhịn nói những lời tốt đẹp, cuối cùng mới khơi gợi được miệng của một cung nữ, từ đó biết được tin tức khiến nàng ta càng thêm hoảng loạn, đại ca nàng ta bị gán tội đầu độc Hà Giác và bị giam ở Kinh triệu phủ, không chỉ vậy, bệ hạ và Nhị hoàng tử, hóa ra đã trở về kinh từ hơn một tháng trước.

Tống Yên Nhiên không thể tin nổi, “Không thể nào, ngươi đang lừa ta, nếu điện hạ đã về kinh sao có thể không đến đón ta về phủ…”

Cung nữ ban đầu không định nói nhiều, nhưng nghe vậy không thể nhịn được, “Tự thân hắn còn khó bảo toàn, lấy gì để đón ngươi?” Nói xong mới nhận ra mình lỡ lời, vội vàng im bặt.

Tống Yên Nhiên nắm chặt lấy nàng ta, “Cái gì tự thân khó bảo toàn? Điện hạ sao có thể tự thân khó bảo toàn? Còn mẫu phi thì sao? Mẫu phi không thể nào không quan tâm đến bọn ta?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-de-choc/chuong-60-nguyen-phoi-khong-de-choc-60.html.]

Cung nữ đẩy Tống Yên Nhiên ra rồi rời đi, để lại nàng ta ngồi quỳ trong phòng, mặt mày tái nhợt, rơi vào nỗi hoảng loạn khủng khiếp.

Nhị phòng Tống gia đã xong rồi, Nhị hoàng tử cũng không đáng tin, vậy nàng ta, nàng ta phải làm sao?

Tống Yên Nhiên cuối cùng cũng nếm trải được cảm giác mất ngủ, không ăn uống được như mẫu thân mình là Tống nhị phu nhân, nhưng tông nhân phủ rất nhanh đã mời thái y đến, nhìn những cung nữ thái giám rõ ràng không kiên nhẫn mà vẫn phải cố gắng hầu hạ nàng ta, thậm chí nàng ta không ăn được cơm, bọn họ còn muốn ép nàng ta ăn, Tống Yên Nhiên cuối cùng nhận ra, đứa trẻ trong bụng mới chính là lá chắn sống của nàng ta, chỉ cần một ngày nàng ta không sinh, trong cung sẽ không làm gì được nàng ta.

Nhưng ngược lại thì sao?

Ôm bụng đang đau quặn, Tống Yên Nhiên nhìn thấy những bà đỡ và cung nữ đi nhanh về phía mình, ánh mắt đầy sợ hãi, “Không, ta không sinh, ta không sinh…”

Nhìn nàng ta nắm chặt khung cửa, đôi tay trắng như ngọc được nuôi dưỡng trong nhung lụa nhiều năm bị mảnh gỗ cào ra máu, Tào nữ quan đứng đầu không thay đổi sắc mặt, “Nhị hoàng tử phi, điều này không thể do ngươi quyết định được.” Nói xong vung tay lên, trực tiếp ra hiệu những bà đỡ và cung nữ đến khiêng hoặc đỡ nàng ta vào phòng sinh.

Tống Yên Nhiên còn muốn vùng vẫy, nhưng bị nắm cằm ép uống một bát canh sâm, sau đó chỉ nghe thấy Tào nữ quan lạnh nhạt nói ‘Nhi hoàng tử phi, đã đắc tội’, tiếp theo có người mạnh mẽ ấn bụng nàng ta, tiếng cầu xin bên miệng Tống Yên Nhiên lập tức biến thành tiếng thét chói tai.

Tống Yên Nhiên không phải lần đầu sinh, việc sinh nở không khó, lại có một loạt các bà đỡ thay phiên nhau hỗ trợ, chỉ trong hai canh giờ đã sinh ra một đứa trẻ. Nhìn thấy Tào nữ quan nhận lấy đứa trẻ, xem xét kỹ lưỡng, liền ra lệnh cho các bà đỡ làm sạch trẻ sơ sinh rồi ôm ra ngoài, Tống Yên Nhiên lại vùng vẫy, “Đứa trẻ vừa mới sinh, các ngươi không thể để nó mất mẫu thân như vậy…”

Tống Yên Nhiên trước đây không sợ chết, luôn cảm thấy mọi thứ đều trong tầm kiểm soát, nhưng khi thực sự đối diện với cái chết, trong lòng chỉ muốn sống thêm một ngày, thậm chí muốn dùng đứa trẻ vừa sinh ra làm kim bài miễn tử.

Tào nữ quan nghe thấy thì thấy buồn cười, sau khi đuổi hết những bà đỡ và cung nữ ra ngoài mới lạnh nhạt nói: “Nhị hoàng tử phi có thể yên tâm, bệ hạ thánh minh nhân từ, dù phụ mẫu có làm bao nhiêu chuyện ác, cũng sẽ không tính toán với một đứa trẻ sơ sinh, hoàng gia cũng không thiếu miếng ăn của nó, vẫn có thể nuôi lớn nó.”

Tống Yên Nhiên vẫn không cam lòng, “Đứa trẻ không có mẫu thân bên cạnh sẽ phải chịu bao nhiêu khổ sở, xin ngươi giúp ta cầu xin bệ hạ, cho phép ta tự tay chăm sóc đứa trẻ này, đến khi nó ba tuổi, không, chỉ cần hai tuổi, một tuổi, ta liền cảm thấy mãn nguyện…”
 
Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề
Chương 61


Tào nữ quan nghe càng thấy buồn cười hơn, “Chịu khổ? Đứa trẻ này vốn không cần chịu khổ, nhưng lại xui xẻo có phụ mẫu như các ngươi, nếu không thì sao lại từ một hoàng tôn kim tôn ngọc quý, lại trở thành đứa trẻ vừa sinh ra đã phải bị giam trong bốn bức tường cao?”

Tào nữ quan thật lòng không muốn nói nhiều với nàng ta, nhưng Hoàng hậu cảm kích vì Tống Yên Nhiên đã một mình kéo cả nhị phòng Tống gia và Tống Quý phi, Nhị hoàng tử xuống ngựa, đã ra lệnh nếu nàng ta cứ hỏi thì để nàng ta rõ ràng, Tào nữ quan liền đơn giản nói một lần cho rõ.

Mỗi bước mỗi xa

“Ôi, hoàng tử phi có lẽ còn chưa biết, bệ hạ đã điều tra ra những hành vi xấu xa của Nhị hoàng tử và nhị phòng Tống gia trong nhiều năm qua, chỉ vì bệ hạ nhân từ, triều đình cũng không có tiền lệ g.i.ế.c con, nên bệ hạ quyết định để Nhị hoàng tử bị tổn thương quá độ vì ngươi khó sinh mà qua đời, sẽ đưa Nhị hoàng tử đến vùng Tây Nam yên bình để quản thúc, không lâu nữa sẽ xuất phát.”

Tống Yên Nhiên lập tức tái mét, bản năng sinh tồn mạnh mẽ khiến nàng ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của Tào nữ quan, nàng ta còn muốn nói rằng mình đến từ hàng trăm năm sau, biết có lúa lai giống, biết có khoai tây, khoai lang tăng sản lượng, biết xà phòng và gương, nàng ta còn nhiều giá trị, bệ hạ không thể g.i.ế.c nàng ta, nhưng chỉ cảm thấy sức lực trong cơ thể đang nhanh chóng trôi đi, mắt mở to mà không thể nói ra một chữ.

Bát canh nhân sâm vừa rồi...

Tống Yên Nhiên dần dần mất ý thức, tay nắm chặt ống tay áo của Tào nữ quan cũng từ từ trượt xuống, mà ngay lúc này, nàng ta như thấy chính mình trong trang phục lộng lẫy, khí thế hơn cả.

Trong phủ Hoàng tử quen thuộc, nàng ta đang thân mật nói chuyện với đứa trẻ, thì thấy Nhị hoàng tử nổi giận đùng đùng từ bên ngoài đi vào, thấy nàng ta liền giơ tay tát một cái, “Ngươi là phụ nhân ngu ngốc, ai cho phép ngươi ở sau lưng bày mưu kế g.i.ế.c Từ Ngọc Dao?”

Tống Yên Nhiên trước mắt mang vẻ mặt không phục như trước, “Nàng ta sống có ích gì? Hà Giác đã tốn bao công sức mà không thể khiến lão thất phu Từ Lãng đó đứng về phía chúng ta, ngược lại còn suýt nữa để nàng ta phát hiện ra manh mối, c.h.ế.t đi còn đỡ rắc rối!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-de-choc/chuong-61-nguyen-phoi-khong-de-choc-61.html.]

Nhị hoàng tử nghe vậy càng tức giận, lại tát thêm một cái, “Ngươi thật là thứ ngu ngốc, tự mình ngu thì cho rằng mọi người đều ngu, ngươi nghĩ Từ Lãng ngồi vững ở chức Thượng thư nhiều năm, thậm chí được phụ hoàng đề bạt là một nhân vật đơn giản sao? Từ Ngọc Dao bị Hà Giác dắt mũi, ngươi nghĩ người Từ gia cũng dễ dàng bị dắt mũi sao?”

Thành thân nhiều năm, Nhị hoàng tử luôn ôn nhu với nàng ta, chưa từng tức giận đến mức này, trên mặt Tống Yên Nhiên mang vẻ sợ hãi nhưng trong lòng đầy sự không phục, thậm chí nghĩ rằng chuyện này đã qua hai năm rồi, ngay cả Nhị hoàng tử cũng đến giờ mới biết, Từ gia từ đâu mà biết?

Giả sử Từ gia phát hiện ra điều gì không đúng, thì cũng có Hà Giác chắn ở phía trước.

Nhưng rất nhanh mọi chuyện đã vượt quá dự đoán của nàng ta, chưa kịp phản ứng, thậm chí chưa kịp để Nhị hoàng tử bắt đầu bố trí, Từ Lãng đã trực tiếp phát động công kích làm khó dễ trong triều, từ việc Hà Giác mưu hại chính thê, mọi chuyện như hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của bọn họ, rất nhanh Kinh triệu doãn đã từ cái c.h.ế.t của Từ Ngọc Dao mà điều tra ra nhiều bằng chứng tội lỗi của Hà Giác và phủ Nhị hoàng tử cấu kết, đến khi Ngự lâm quân bao vây phủ hoàng tử, tính ra chưa đầy một tháng.

Nhìn thấy Tam hoàng tử dẫn đầu, Tống Yên Nhiên mới nhận ra lão thất phu Từ Lãng này, không biết từ lúc nào đã quy phục về phía Hoàng hậu, nhưng thắng làm vua thua làm giặc, giờ nói gì cũng đã muộn.

Nàng ta và Nhị hoàng tử cùng bị trói vào tông nhân phủ, cả nhị phòng Tống gia và Tống Quý phi cũng không ai thoát, trong những lời chỉ trích và mắng chửi nhau, bọn họ bị ép uống một chén rượu độc, rượu độc vào bụng, Tống Yên Nhiên chỉ cảm thấy ngũ tạng như bị lửa thiêu đốt—

“Á…”

Tống Yên Nhiên thở hổn hển vừa mới thoát ra khỏi cảnh tượng đáng sợ này, chưa kịp hồi phục lại, đã thấy cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa chuyển đổi.
 
Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề
Chương 62


Lần này là trong căn phòng thuê đơn sơ trước khi nàng ta xuyên không.

Nàng ta lập tức nhìn thấy chính mình đang co rúm trên sofa, nhưng nhìn kỹ lại nhận ra không đúng, không, đây không phải là nàng ta, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên và hoảng sợ của người kia khi nhìn vào đồ đạc trong phòng, Tống Yên Nhiên bỗng nhiên có linh cảm, đây chính là Tống Yên Nhiên nguyên bản, người được đồn đại là ngốc nghếch!

Từ hàng trăm, hàng ngàn năm trước đến hiện đại, Tống Yên Nhiên này rõ ràng không thích ứng được, không phải bị tiếng chuông điện thoại đột ngột làm sợ hãi thì cũng là bị những chiếc xe chạy vù vù bên ngoài làm choáng váng, nhưng Tống Yên Nhiên này dường như nhanh chóng tìm ra cách, vụng về dùng dấu vân tay mở điện thoại của mình, rồi biết mình là sinh viên đại học, nhưng ở đây sinh viên hình như không hiếm, biết mình mỗi tháng phải trả tiền thuê nhà, tiền điện nước, muốn sống thì phải làm việc, phải ra ngoài kiếm tiền.

Tống Yên Nhiên này không hiểu gì cả, đành bắt đầu từ công việc văn phòng đơn giản nhất, là tiểu thư quý tộc chân chính, nhưng khi làm công việc lặt vặt lại không thấy có gì khó chịu, ngược lại tìm mọi cơ hội để khiêm tốn học hỏi người khác, sau giờ làm cũng tận dụng từng phút từng giây để nâng cao bản thân, cứ như vậy, ba tháng sau Tống Yên Nhiên này từ công việc lặt vặt trở thành nhân viên chính thức, một năm sau thăng chức thành tổ trưởng.

Chỉ trong năm năm ngắn ngủi, Tống Yên Nhiên trước mắt này, đã đứng ở vị trí mà nàng ta luôn mơ ước trở thành giám đốc, thậm chí trong một cuộc đàm phán thương mại, hai người tình cờ gặp nhau, đối phương dường như rất ngạc nhiên về sự thay đổi của Tống Yên Nhiên này, đồng thời cũng phát sinh sự quan tâm sâu sắc, nhưng Tống Yên Nhiên này lại lịch sự khéo léo từ chối sự theo đuổi của đối phương.

Nàng ta từ góc nhìn của Tống Yên Nhiên này thấy được nhiều khả năng trong cuộc sống, cũng gặp nhiều bạn bè và người thân mà nàng ta gần như quên mất, mà mỗi người đều khen ngợi Tống Yên Nhiên này, ngay cả cha mẹ trước đây thấy nàng ta là đã đau đầu cũng luôn mỉm cười với Tống Yên Nhiên này, khi nói về con gái của mình luôn mang vẻ tự hào. Trong lúc ngẩn ngơ, nàng ta không ngờ lại va vào ánh mắt của đối phương, chỉ thấy đối phương như nháy mắt về phía mình, ánh mắt đầy bình tĩnh và kiên định.

Không, không nên như vậy...

Nếu như vậy, cuộc đời nàng ta thì tính là gì?

Khi hồi quang phản chiếu, Tống Yên Nhiên nhìn thấy đỉnh màn ở phòng sinh quen thuộc, nhìn thấy Tào nữ quan không biết từ khi nào đã rời đi, căn phòng trống rỗng, cuối cùng nở một nụ cười thảm thương, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-de-choc/chuong-62-nguyen-phoi-khong-de-choc-62.html.]

*

Mỗi bước mỗi xa

Tống Yên Nhiên không còn, tự nhiên đến lượt Hà Giác.

Hà Giác nhìn thấy mạng cứng rắn, vừa bị đ.â.m vừa bị đầu độc mà vẫn chưa chết, nhưng thực sự cơ thể đã trở thành một cái xác không, cũng chỉ vì Hà mẫu không tiếc tiền nuôi dưỡng, Hòa Duyệt công chúa cũng sợ hắn c.h.ế.t quá nhanh làm lợi cho hắn, nên đã gọi thái y đến kiểm tra thường xuyên, mới giữ được mạng đến bây giờ, nhưng dù vậy, Hà Giác cũng phần lớn thời gian trong trạng thái mơ màng, thời điểm tỉnh táo lại rất ít.

Trong lúc mơ màng, Hà Giác luôn mơ thấy những hình ảnh kỳ lạ, mà hôm nay giấc mơ lại đặc biệt rõ ràng.

Trong giấc mơ, hắn vẫn như trước đầy dạt dào yêu thương Bạch Như Huyên, nhìn Hà Cầu đỗ được thám hoa như hắn mong đợi, cùng với Tống Yên Nhiên nghe ý kiến của hắn thì tỏ vẻ đồng ý, cuối cùng hắn tự tin mở lòng nói thẳng với Từ Ngọc Dao.

Trong mắt hắn, đã nhiều năm thành thân mà chưa từng nạp thiếp, vẫn luôn dịu dàng chăm sóc nàng, hơn nữa còn tặng cho nàng một đứa nhi tử đỗ đạt thám hoa trong kỳ thi, trong khi Từ Ngọc Dao tính cách luôn mềm mại chu đáo, lại vì không sinh được con nên luôn cảm thấy áy náy với hắn, tự nhiên sẽ hiểu cho hắn. Thế nhưng, không ngờ khi hắn nói xong, điều chờ đợi hắn không phải là sự thông cảm của Từ Ngọc Dao, mà là ánh mắt hừng hực lửa giận của nàng.

Từ Ngọc Dao thể hiện một mặt mà hắn chưa từng thấy, quyết đoán đến mức cho người ta điều tra rõ mọi chuyện trong quá khứ giữa hắn và Bạch Như Huyên. May mắn thay, mẫu thân hắn đã sớm phát hiện, ngụy trang thành ngoài ý muốn mà chấm dứt tính mạng của Từ Ngọc Dao. Sau đó, hắn cũng lo lắng, sợ Từ gia phát hiện ra điều gì không đúng và cả gia đình hắn sẽ phải theo Từ Ngọc Dao xuống mồ. Cho đến khi một năm trôi qua, Từ gia không có động tĩnh gì, hắn mới thở phào nhẹ nhõm và đón Bạch Như Huyên về nhà làm kế thất.

Hắn tưởng rằng sau nhiều năm giấu giếm, cuối cùng có thể đoàn tụ cùng ba người, nhưng không ngờ sau khi Bạch Như Huyên về nhà, hắn lại không cảm thấy như mơ ước bấy lâu nay, mà ngược lại, vì Hà mẫu và Bạch Như Huyên luôn không vừa mắt nhau, khiến nhà cửa ngày nào cũng ầm ĩ gà bay chó sủa.

Trong khi đó, Từ gia tuy không nói nhiều về cái c.h.ế.t của Từ Ngọc Dao, nhưng rốt cuộc vì nữ nhi c.h.ế.t ở Hà gia, đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Hà gia, thậm chí cả ngoại tôn Hà Cầu mà bọn họ từng xem trọng cũng trở thành người xa lạ. Lúc này hắn chỉ còn cách một bước nữa là đạt được cấp bậc tam phẩm, lại có phủ Nhị hoàng tử làm chỗ dựa, vốn không để việc mất đi sự giúp đỡ của Từ gia vào trong lòng, nhưng khi thật sự cần nhờ người làm việc, hắn mới nhận ra sự khó khăn.
 
Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề
Chương 63


Gia đình không yên ổn, triều đình cũng không thuận lợi, Bạch Như Huyên không chỉ không thể giúp hắn giải tỏa lo âu, mà còn vì ước mơ nhiều năm cuối cùng cũng đạt được, tự cho mình là nguyên phối có thể đối đầu với Hà mẫu, hàng ngày cùng hắn tranh cãi đủ thứ chuyện vặt vãnh. Chính vào lúc này, hắn mới nhận ra thực ra mình không có tình cảm với Bạch Như Huyên như mình tưởng.

Vì vậy, hắn càng ngày càng ít trở về nhà, mà lại thân thiết với Tống Yên Nhi, người luôn coi trọng hắn.

Bạch Như Huyên nhanh chóng nhận ra sự không đúng của hắn, vì vậy đã gây ầm ĩ, cũng vì vậy mà bị Liễu di nương nghe được và báo cho Từ gia. Đến khi hắn từ sự trách mắng của Nhị hoàng tử biết rằng Từ gia đã chú ý đến hắn, mọi thứ đã quá muộn. Thêm vào đó, Bạch Như Huyên vẫn không phục, đối diện với sự chỉ trích của hắn, Hà mẫu và Hà Cầu, nàng ta như chịu một sự oan ức lớn, trong lúc cãi vã, nàng ta thậm chí đã rút trâm cài trên đầu ra đ.â.m mạnh vào n.g.ự.c hắn.

Hắn đại nạn không c.h.ế.t nhưng lại không có hậu phúc, rất nhanh Từ gia với thế sét đánh không kịp bưng tai đã phát động cuộc công kích, cả Nhị hoàng tử lẫn Tống Quý phi và Tống gia đều bị kéo xuống nước, càng đừng nói là Hà gia bọn họ, khi bị ép uống rượu độc, đúng lúc hắn nhìn thấy ánh mắt của Từ các lão, hắn mở to mắt cố gắng nhận diện, chỉ thấy đối phương dùng hình miệng nói: Dao Dao, vi phụ đã báo thù được cho con.

Chưa kịp để Hà Giác thoát khỏi nỗi sợ hãi gần kề cái chết, hắn lại thấy trong giấc mơ mình trở về Hà phủ quen thuộc.

Chỉ là lần này, trong giấc mơ, hắn vừa mới bắt đầu hại Từ Ngọc Dao sảy thai, thì đã bị Từ Ngọc Dao tìm ra chứng cứ và vạch trần, cùng với Bạch Như Huyên đang mang thai, tất cả kế hoạch của bọn họ cũng bị đưa lên Kinh triệu doãn. Hắn vì hành vi xấu và mưu hại thê tử mà mất chức quan đánh mất công danh, cùng với việc kinh doanh của bọn họ ở kinh thành cũng bị tổn thất nặng nề, chỉ có thể dẫn cả gia đình chật vật trở về Giang Nam.

Từ gia không truy cứu bọn họ đến cùng, nhưng bị đẩy trở lại thành thương nhân bình thường lại còn đắc tội với Từ gia, không cần Từ gia tự ra mặt, đã có nhiều người nhân cơ hội này để đè bẹp bọn họ. Năm này qua năm khác, việc kinh doanh của Hà gia ngày càng tệ, là kẻ tội lỗi trong gia đình, hắn chỉ có thể chịu đựng, ngày qua ngày trong sự chỉ trích của Hà mẫu và Bạch Như Huyên, cùng với sự chỉ trích của Hà phụ và Hà Như Nguyệt.

Ngược lại, Từ Ngọc Dao, sau khi rời khỏi hắn lại tái giá với một vị tướng quân vì thường xuyên đóng quân ở biên cương mà mãi chưa thành thân, sau khi cưới sinh được một đôi nhi tử nữ nhi đáng yêu, trước khi hắn chết, nhi tử nàng đã trở thành một thiếu tướng quân có chiến công hiển hách, chính là tương lai tốt đẹp mà hắn đã tính toán cũng không có được.

Hóa ra không phải nàng không thể sống thiếu hắn, mà là hắn không có nàng thì chẳng được thành công gì...

Hà Giác tỉnh dậy trong tiếng khóc hối hận của chính mình trong giấc mơ, một lúc lâu vẫn không phân biệt được trước mắt là mơ hay thực, nhưng ngay lúc đó lại nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, hắn khó khăn quay đầu nhìn, lại thấy đúng là Diêu Dao.

Hà Giác theo bản năng hiện lên sự vui mừng như tìm lại được thứ đã mất, nhưng Diêu Dao lại không thèm nói nhiều với hắn, chỉ tìm một cái ghế sạch sẽ ngồi xuống, rồi bình thản nói: “Hôm qua Tống Yên Nhiên đã sinh con.”

Nàng đến đây, vẫn là cố ý cầu xin Hòa Duyệt công chúa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-de-choc/chuong-63-nguyen-phoi-khong-de-choc-63.html.]

Không phải vì điều gì khác, mà là vì báo thù, chuyện này nhất định phải tận mắt thấy kết cục của kẻ thù mới cảm thấy thỏa mãn. Nhìn Hà Giác sau nhiều tháng bệnh tật tra tấn trở nên vô hồn, hình dáng không còn phong độ như trước, Diêu Dao gật đầu có chút hài lòng.

Hà Giác lại có chút ngơ ngác, đột nhiên nghe thấy câu này, hắn còn vô thức muốn nói rằng mình và Tống Yên Nhiên chỉ có tình cảm bình thường, đứa trẻ này không liên quan gì đến hắn, nhưng lại nghe Diêu Dao nói: “Sau khi sinh con, Tống Yên Nhiên đã không còn.”

Hà Giác giật mình, cuối cùng cũng hiểu ra, “Ngươi, ngươi đến để tiễn ta sao?”

Diêu Dao gật đầu, “Từ khi đưa người đi bắt ngươi và Bạch Như Huyên, ta đã chờ ngày này. Cả việc hủy hoại danh tiếng của ngươi, lấy đi chức quan của ngươi, còn muốn kéo cả chỗ dựa lớn của ngươi xuống, nói ra cũng mệt mỏi, cuối cùng đã đến ngày này, tự nhiên phải đến tiễn ngươi.”

Hà Giác nghe từng câu từng chữ, mắt trừng to hơn, “Ngươi, chính là ngươi!”

Diêu Dao vẫn mỉm cười gật đầu, “Đương nhiên là ta, nhưng cũng phải đa tạ ngươi đã phối hợp, nếu không ngươi ngu ngốc đi cùng Tống Yên Nhi, muốn trực tiếp lấy mạng ngươi sẽ hơi phiền phức. Thấy chưa, con người không thể đi đường tắt, một lần là đường tắt, hai lần thì chưa chắc, nói không chừng đã thành đường xuống hoang tuyền.”

Mỗi bước mỗi xa

Hà Giác tức giận đến run rẩy cả người, nhưng thấy Diêu Dao như bị bộ dạng của hắn làm cho buồn cười, “Sao? Rất tức giận phải không? Vừa tức giận lại vừa bất lực phải không? Nghĩ đến Từ Ngọc Dao, người đã bị các ngươi hại chết, thiện ác cuối cùng cũng có báo ứng, giờ đây tự nhiên nên để ngươi nếm thử chút cảm giác này.”

Hà Giác đột ngột ngẩng đầu, “Ngươi, ngươi…”

Thấy trong mắt Diêu Dao không có thù hận, không có tức giận, không có giải thoát, chỉ có sự lạnh lùng và bình tĩnh như nhìn người lạ, Hà Giác bỗng nhiên có linh cảm, “Ngươi, không phải nàng ấy!”

Diêu Dao nhướng mày, “Chờ ngươi xuống dưới sẽ gặp nàng ấy, chỉ có điều, trước đây các ngươi không cùng một con đường, sau này cũng sẽ không cùng một con đường.”

Từ Ngọc Dao là người có công đức lớn, đương nhiên sẽ có cơ hội đầu thai cỗ tốt, còn Hà Giác, vừa g.i.ế.c con vừa hại thê tử, đừng nói đời sau, ngay cả mười đời sau cũng khó có thể gặp lại Từ Ngọc Dao, vì vậy nói người sống vẫn nên làm nhiều việc tốt, nếu không c.h.ế.t rồi cũng đừng mong an ổn.

Sau khi thỏa mãn nhìn thấy Hà Giác tràn đầy tức giận, tuyệt vọng, hối hận, sợ hãi và nhiều cảm xúc khác, Diêu Dao đứng dậy, bên ngoài đã có nội thị cầm rượu độc chờ sẵn, thấy nàng đi ra liền nhanh chóng hành lễ rồi vào trong phòng, nghe thấy Hà Giác phía sau gào thét giãy giụa, Diêu Dao ngẩng đầu nhìn trời.

Ừm, thật là một ngày đẹp để tiễn một nam cặn bã lên đường.
 
Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề
Chương 64


Một là Hoàng tử phi vốn không thường xuất hiện trước mặt mọi người, một là kẻ bạc tình đã mang tiếng xấu nằm liệt giường nhiều tháng, cái c.h.ế.t của hai người này trên bề mặt không tạo ra sóng gió gì trong kinh thành, nhưng đối với Hà gia vốn đã chao đảo, lại không nghi ngờ là một cú đánh nặng nề.

Hà mẫu đã chịu đựng sáu mươi roi, tuy vô số thuốc tốt được đổ xuống giữ mạng, nhưng đủ để khiến bà ta chịu đựng khổ sở, mà vết thương còn chưa lành, nhi tử yêu quý của bà ta đã ra đi như vậy, thậm chí còn có nội thị theo dõi không cho tổ chức tang lễ lớn, chỉ dùng một chiếc quan tài bình thường để thu dọn thi thể, Hà mẫu tự nhiên bị k*ch th*ch lớn, mỗi ngày khóc lóc thảm thiết, vết thương lại tái phát.

Thấy vậy, Hà Như Nguyệt và Hà Cầu cũng trở nên thành thật không ít

Chỉ là điều này không liên quan gì đến lương tâm, mà là Hà Cầu biết giờ đây không có phụ mẫu, những ngày sau này hoàn toàn phải dựa vào Hà mẫu, tự nhiên sợ rằng Hà mẫu sẽ vì cái c.h.ế.t của Hà Giác mà chuyển sự căm ghét đối với Bạch Như Huyên sang mình, không khỏi mỗi ngày đều bận rộn bên giường của Hà mẫu, sống như một hiếu tử hiền tôn.

Còn Hà Như Nguyệt thì thấy ngay cả Hoàng tử phi cũng có thể nói không còn liền không còn, hàng ngày lo lắng sợ hãi, sợ cung đình đột nhiên đến sẽ xử lý bọn họ, cũng mỗi ngày làm tổ ở trong phòng của Hà mẫu mà ngoan ngoãn như chim cút.

Tuy nhiên mỗi người đều có tâm tư riêng, sự yên tĩnh tạm thời này rõ ràng không thể kéo dài lâu.

Khi phát hiện trong cung dường như không có ý định lấy mạng bọn họ, chỉ phái người vẫn giữ bọn họ trong phủ không cho ra ngoài, tâm tư của hai người lại bắt đầu d.a.o động.

Hà Như Nguyệt vẻ mặt sốt ruột đi đi lại lại trong phòng của Hà mẫu, “Bây giờ rốt cuộc có ý gì? Có phải định giam chúng ta suốt đời không?”

Nàng ta tuy không thể ra ngoài, nhưng từ những hạ nhân có thể ra vào bình thường, đã nghe được không ít tin tức, chẳng hạn như Nghiêm Phong đã thành thân, cưới một nữ nhi của quan ngũ phẩm không có tiếng tăm.

Nàng ta nhớ lại, chỉ nhớ rằng tướng mạo đối phương không bằng nàng ta, lại còn là một người cứng nhắc, một gậy đánh xuống không lấy được một tiếng nào, nhưng chính người như vậy lại trở thành nhị thiếu phu nhân phủ Nghiêm quốc công, thậm chí còn được Nghiêm quốc công phu nhân và thế tử phu nhân yêu thích, đi đến đâu cũng được mang theo bên mình.

Còn có cả Hạ Như Trân mà nàng ta từ nhỏ đã không coi ra gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-de-choc/chuong-64-nguyen-phoi-khong-de-choc-64.html.]

Ban đầu bị mẫu thân nàng ta gả đi xa đến Tây Bắc, thi thoảng nghe mẫu thân mình nói, chỉ nói rằng cuộc sống nhà đó không dễ dàng, dù phu thê tình cảm khá tốt nhưng ngày nào cũng bị bà mẫu chê bai, ít có lúc yên ổn. Nhưng giờ đây, Liễu di nương đã chuyển ra ngoài tự mình làm chủ, Hà Lặc lại dựa vào việc kinh doanh của Từ gia không những không bị ảnh hưởng mà còn phát triển mạnh mẽ, liền quay đầu lấy tiền bạc đưa đôi phu thê trẻ về kinh thành, ngay cả bà mẫu khó tính cũng đã yên tĩnh, giờ cuộc sống của bọn họ không biết đã tốt đẹp đến mức nào.

Trong hoàn cảnh như vậy, Hà Như Nguyệt làm sao có thể giữ được tâm lý cân bằng?

Mà Hà Cầu cũng nhìn Hà mẫu với ánh mắt đầy hy vọng, rõ ràng cũng muốn từ miệng Hà mẫu tìm được câu trả lời.

Cậu ta vì tiền đồ của mình mà hết sức chiều chuộng Hà mẫu, phụ thân cậu ta tuy c.h.ế.t không minh không bạch nhưng không đổ tội cho con cái, tức là về sau cậu ta vẫn có thể học hành và còn có thể thi cử, giờ cậu ta không dám mơ mộng điều gì quá xa xôi vào Thư viện Bạch Lộc, ngay cả ở kinh thành cậu ta cũng biết mình đã mất danh tiếng thì chẳng có Thư viện nào muốn nhận, nhưng bọn họ vẫn có thể trở về Giang Nam, văn phong ở Giang Nam cũng không hề kém hơn kinh thành, đợi đến vài năm nữa cậu ta có được công danh rồi quay lại kinh thành, ai còn nhớ cậu ta lúc nhỏ không hiểu chuyện đã nói những lời hồ đồ?

Chỉ là cậu ta không hề nghĩ rằng phụ thân cậu ta đều đã chết, triều đình hình như cũng không có ý định bỏ qua cho bọn họ, mà giờ cậu ta còn không thể ra ngoài thì nói gì đến việc học hành thi cử? Nếu sau này bị giam hãm ở nơi này, làm sao cậu ta có thể cam lòng!

Hà mẫu như nuốt phải hoàng liên, từ miệng đắng đến trong lòng.

Bà ta đã ăn cơm mấy chục năm, sao lại không nghĩ đến những điều mà bọn họ đang nghĩ, một người là nữ nhi do mình mang nặng đẻ đau sinh ra, một người là m.á.u mủ duy nhất còn lại của nhi tử mình, nếu có cách, bà ta tự nhiên muốn bọn họ rời khỏi đây để tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn. Thế nhưng, bà ta đã hạ thấp giọng nhờ Trần ma ma đi hỏi, dù đã rải tiền bạc nhưng nhận lại chỉ có bốn chữ lạnh lùng: “Thành thật ở yên.”

Mỗi bước mỗi xa

Đến mức này, Hà mẫu còn gì không hiểu?

Bọn họ đã biết được những chuyện xấu của hoàng gia, không trực tiếp lấy mạng bọn họ đã là sự nhân từ của bệ hạ, sao có thể mạo hiểm để bọn họ ra ngoài, về Giang Nam càng không cần nghĩ đến.

Hà mẫu cũng muốn cầu xin Hà phụ tìm cách, nhưng Hà phụ đâu còn lo lắng đến bọn họ?

Hà phụ cả đời lạnh nhạt, luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, năm đó vì muốn thể hiện với Từ gia mà tự cho là thông minh hy sinh Hạ Như Trân, giờ đây vì bảo toàn bản thân lại không chút do dự bỏ rơi Hà Giác, thậm chí còn cùng Liễu di nương chuyển ra khỏi Hà phủ, đầy lòng tin rằng mọi thứ sẽ như trước, nhưng giờ đây Liễu di nương đã làm chủ, sao có thể chấp nhận cách chủ trương của ông ta?

Hơn nữa, bà ấy đều dựa vào việc ôm đùi Diêu Dao mà có được, lại còn nhờ vào việc ở công đường tố cáo mà được Hòa Duyệt công chúa nương tay, Hà phụ, một người biết rõ nội tình, sao có thể có được mặt mũi lớn như vậy? Chẳng qua chỉ là đổi một nơi mà vẫn bị giam giữ mà thôi.
 
Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề
Chương 65


Hà mẫu chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại sa sút đến mức không bằng cả Liễu di nương.

Bà ta vừa hối hận vì sao lại từng bước sai lầm đến mức này, lại vừa căm ghét Diêu Dao đã giúp cho tiện nhân đó, càng chán ghét hai đứa nữ nhi tôn tử dã đến mức này mà còn mơ mộng giữa ban ngày, nhưng giờ đây dù có hối hận, oán giận hay chán ghét cũng còn có tác dụng gì?

Hà mẫu mặt mày ảm đạm không nói gì, thời gian từng giây trôi qua, hai người cuối cùng cũng đọc ra từ sự im lặng của bà ta câu trả lời mà bọn họ không muốn chấp nhận nhất.

Hà Như Nguyệt là người đầu tiên khóc lóc ầm ĩ, “Ta không phục, ta không phục, từ đầu đến cuối ta không biết đại ca đã làm gì, tại sao ta phải bị giam chung, chính Từ Ngọc Dao còn chưa hết giận thì phải trách thằng nhãi này, nếu không phải vì nó, đại ca cũng không có những suy nghĩ ngu ngốc như vậy, chúng ta đã không bị liên lụy đến mức này!”

Nàng ta càng nói càng thấy đúng lý, “Mẫu thân, mẫu thân nghĩ xem, Từ Ngọc Dao bắt được đại ca và Bạch Như Huyên cũng không thấy có chuyện gì, sao lần này lại phải hòa ly? Cũng không phải vì thằng nhãi này giả vờ vài tháng, khiến Từ Ngọc Dao hận không thể giao trái tim cho nó, một khi bị lừa gạt thì không thể không ghét thằng nhãi này sao? Nếu không, chúng ta có thể gửi nó đến Từ gia để mặc cho Từ Ngọc Dao xử lý, nàng ta và Hòa Duyệt công chúa thân thiết như vậy, biết đâu lại sẵn lòng nương tay với mẫu tử chúng ta?”

Hy vọng cuối cùng của Hà Cầu cũng tan biến, lý trí trong đầu cậu ta đã bị chặt đức, “Tha cho ngươi? Ngươi đang mơ giữa ban ngày à? Đừng quên ta có thể thuận lợi vào Hà gia, tổ mẫu đã bỏ ra rất nhiều công sức, ta chiều chuộng bà ta, chẳng lẽ các ngươi không phải cũng đang chiều chuộng bà ta? Tổ mẫu chiều chuộng ngươi chỉ muốn ngươi vì Hà gia mà m.á.u chảy đâu rơi, còn ngươi chiều chuộng tổ mẫu chỉ muốn tổ mẫu tìm cho ngươi một hôn sự tốt, ngươi nghĩ ai còn cao quý hơn ai sao?”

Hà Như Nguyệt tức giận không chịu nổi, “Ngươi, thằng nhãi không biết sống chết, đáng lẽ ra phải bị bóp c.h.ế.t ngay từ khi sinh ra!”

Mỗi bước mỗi xa

Hà Cầu cũng không chịu thua, “Ngươi, đồ không có đầu óc, sống cũng chỉ là lãng phí lương thực!”

Hà Như Nguyệt thở hổn hển, “Ngươi!”

Hà mẫu tức giận đến nỗi cầm gậy chống, “Đủ rồi, tất cả câm miệng! Câm miệng cho ta!”

Con người sống là như vậy, bất kể hiện tại có tồi tệ thế nào, chỉ cần còn hy vọng thì vẫn còn tương lai, dù bây giờ bảo bọn họ bị giam năm năm mười năm rồi sẽ thả bọn họ, bọn họ cũng không đến mức như vậy mà cãi nhau đến đỏ mắt, nhưng ngay cả một chút hy vọng cũng không thấy, phần xấu nhất của nhân tính liền không thể không được giải phóng, trở nên điên cuồng, trở nên không còn lý trí.

Vốn ngày qua ngày, Hà mẫu cũng đã quen với việc hai người này gần như ba ngày một trận cãi vã, năm ngày một trận ầm ĩ, đã lười không muốn quản nữa, nhưng hôm nay, chỉ thấy Trần ma ma hoảng hốt chạy vào, “Phu nhân, không ổn rồi, tiểu thư nói muốn g.i.ế.c tiểu thiếu gia!”

Hà mẫu mệt mỏi cả tâm hồn lẫn thể xác, nhưng cũng chỉ có thể kéo cái chân còn chưa linh hoạt đi về phía căn đình bên kia, nhưng hai người đã cãi nhau đến đỏ mắt thì làm sao vì bà ta mà dừng lại?

Hà Như Nguyệt nhìn Hà mẫu che chở cho Hà Cầu càng dùng sức, trong khi Hà Cầu thấy Hà mẫu ngăn cản cậu ta không với tới Hà Như Nguyệt thì càng nhảy cao ba thước, vì vậy biến cố đã xảy ra trong khoảnh khắc này, chỉ thấy Hà Cầu nhảy đúng vào người Hà mẫu, mà chân của Hà mẫu vốn đã không chịu lực, chỉ nghe thấy một tiếng thảm thiết từ Hà mẫu, rồi từ trên đình lăn xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-de-choc/chuong-65-nguyen-phoi-khong-de-choc-65.html.]

Trần ma ma sợ đến nhũn cả chân, “Phu nhân!”

Hà mẫu chỉ cảm thấy nội tạng đau đớn đến tận sâu linh hồn, nhưng bà ta cố gắng ngẩng đầu nhìn xa xa, chỉ thấy trên mặt hai người có sự hoảng loạn, kinh hoàng, thậm chí đến lúc này còn có thời gian đổ lỗi cho nhau, chỉ có điều không có chút nào quan tâm và lo lắng cho bà ta.

Hà mẫu cuối cùng không nhịn được, nước mắt hòa lẫn m.á.u bật cười ra tiếng.

Bà ta vốn không nên như vậy...

Bà ta vốn có thể sống cuộc sống mà mọi người đều ghen tị vì tìm được một tức phụ tốt.

Được các phu nhân tiểu thư vây quanh nịnh bợ, được Liễu di nương cúi đầu vâng lời lấy lòng.

Nếu năm đó bà ta không chê nghèo chê khổ nhất quyết phải ngăn cản Hà Giác và Bạch Như Huyên, hoặc biết Hà Giác đã làm ra những chuyện ngu ngốc như vậy mà chân thành cố gắng bù đắp, hoặc có thể để Từ Ngọc Dao như mong muốn sinh ra đứa trẻ thuộc về mình, hoặc bà ta có thể bớt chút tư lợi mà dạy dỗ tốt hai đứa con, thì bà ta đã không thành ra như vậy...

Hà mẫu phun ra từng ngụm máu, cuối cùng vào khoảnh khắc này hiểu được cái gọi là biết vậy chẳng làm.

Khi ánh mắt dần dần mờ đi, bà ta như thấy Từ Ngọc Dao mỉm cười từ từ đi đến, rồi nhẹ nhàng nói với bà ta: “Không phải không báo, chỉ là thời điểm chưa đến mà thôi.”

Báo ứng sao?

Những điều đã qua như một chiếc đèn kéo quân quay vòng không ngừng lướt qua trước mắt bà ta, từ khi Từ Ngọc Dao vào nhà, đến khi Từ Ngọc Dao mang thai, rồi Từ Ngọc Dao sảy thai, và sau đó là những chuyện như vậy...

Vì Hà Cầu, bà ta đã phớt lờ cốt nhục trong bụng Từ Ngọc Dao bị hại.

Vì Hà Cầu, bà ta đã ngầm đồng ý để Từ Ngọc Dao nuôi con của kẻ thù.

Và giờ đây, bà ta cũng đã c.h.ế.t trong tay Hà Cầu...

Báo ứng, chẳng phải chính là báo ứng sao?
 
Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề
Chương 66


Hà mẫu đã chết, Hà Cầu và Hà Như Nguyệt rất nhanh đã bị Kinh Triệu phủ giam giữ.

Dù Hà Cầu còn nhỏ tuổi, Hà Như Nguyệt cũng không phải chịu trách nhiệm chính, nhưng bệ hạ hiện nay lấy nhân hiếu trị quốc, hành vi ác độc của tôn tử nữ nhi, khiến tổ mẫu mẫu thân c.h.ế.t đi chỉ có thể xử lý nghiêm khắc, thêm vào đó hai người còn liên quan đến những chuyện cũ vừa qua, vì vậy không lâu sau phán quyết đã được hạ xuống.

Hà Cầu bị phán giảo giam hậu*, Hà Như Nguyệt bị phán tù năm năm.

*án treo chờ xử.

Diêu Dao hoàn toàn rời xa những người này, chuyển sang tập trung đối phó với Từ phu nhân, người gần đây khiến nàng khá đau đầu—

“Dao Dao, con xem trên này coi có thể có người con thích không?”

Trong phòng chính, Từ phu nhân dẫn theo Vương thị và Diêu Dao ngồi quây quần quanh bàn, đang lần lượt lật những cuộn tranh chất cao trên bàn, người không biết nhìn vào cảnh tượng này có lẽ còn tưởng rằng bọn họ đang quây quần thưởng thức tranh, nhưng Diêu Dao lại thấy đầu mình đau như búa bổ, lý do không gì khác, những bức tranh này đều là chân dung của các nam nhân, thậm chí có thể vì Hà Giác trước đây có ngoại hình nổi bật mà nàng có thể thích loại này, những người trong tranh không nói mỗi người tướng mạo đều như Phan An, cũng đều thanh tú và phong nhã.

Diêu Dao hô kêu cứu trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ căng thẳng, sợ một phút lơ đễnh sẽ lộ ra chút cảm xúc khiến Từ phu nhân nghĩ rằng nàng coi trọng ai đó.

Từ phu nhân cẩn thận đánh giá sắc mặt nữ nhi, chỉ nghĩ rằng nàng không vui, liền vội vàng nói: “Dao Dao, mẫu thân không có ý khác, càng không ép con tái giá, mẫu thân có tiền riêng mà, đừng nói một mình con, mười đứa như con mẫu thân cũng nuôi nổi...”

Từ phu nhân cố gắng tổ chức lại ngôn từ, “Mẫu thân chỉ nghĩ rằng con còn trẻ như vậy, vừa trải qua chuyện này có lẽ không muốn nghĩ đến, nhưng sau này bên cạnh không có ai hiểu rõ con thì sẽ khó tránh khỏi cô đơn, nên mới... Nếu con không vui thì chúng ta sẽ không nhắc đến nữa.”

Mỗi bước mỗi xa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-de-choc/chuong-66-nguyen-phoi-khong-de-choc-66.html.]

Từ phu nhân hiếm khi có lúc nói năng không trôi chảy như vậy.

Bà chỉ có một nữ nhi, từ nhỏ đến lớn không tiếc gì mà không cho nàng, nhưng chính người mà bà nâng niu như bảo bối lại gặp phải Hà gia tàn nhẫn như vậy, sau đó bà vừa hối hận vừa mừng rỡ vừa lo lắng, hối hận vì sao lúc đó lại mù quáng cho rằng Hà Giác là người tốt, mừng vì sự việc bị bại lộ sớm không hủy hoại cả đời của Diêu Dao, còn lo lắng thì tự nhiên là lo lắng sau này sẽ phải làm sao.

Khi bà còn ở bên, bà có thể vô điều kiện bảo vệ nữ nhi, dù có lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ không để nàng bị tổn thương một chút nào, nhưng bà sẽ già đi và c.h.ế.t đi, khi bà và ông già không còn, nữ nhi sẽ làm sao? Bà đương nhiên biết nhi tử tức phụ đều tốt, chắc chắn sẽ không bỏ rơi Diêu Dao, nhưng đến lúc đó bọn họ cũng có gia đình riêng để lo liệu, làm sao bà có thể chuyển trách nhiệm của một người mẫu thân với nữ nhi sang cho nhi tử tức phụ như chuyện đương nhiên được?

Trong lòng Từ phu nhân rối bời.

Bà vừa hy vọng nữ nhi có thể tái hôn sống cuộc sống của riêng mình, lại vừa sợ mình mù quáng chọn không được người tốt mà hại cả đời nữ nhi, chỉ cảm thấy dù có nghĩ thế nào cũng không chu toàn.

Thật đáng thương cho lòng phụ mẫu của thiên hạ, là người làm mẫu thân, Vương thị tự nhiên hiểu nỗi lo lắng của bà mẫu.

Chỉ là có lẽ vì góc nhìn khác nhau, Vương thị lại nghĩ thông suốt hơn nhiều, Từ gia chỉ có vài người như vậy, tình cảm luôn tốt, nhà này không cần nói, ngay cả lão nhị và tức phụ lão nhị ở Sơn Đông xa xôi, khi nghe tin cũng lo lắng không kém, lại còn gửi bạc và những món đồ thú vị mới về cho Diêu Dao, thậm chí với tính cách hăng hái của tức phụ lão nhị, nếu nghe thấy bà mẫu có những lo lắng này, không chừng còn nhảy lên lo lắng.

Theo nàng ta nói, dù sao chuyện này bọn họ có gấp cũng không quyết định được, chỉ cần bảo đảm thì được, nếu Dao Dao muốn tái hôn thì bọn họ sẽ giúp nàng tìm người làm chỗ dựa, nếu không muốn thì cứ ở trong phủ mà sống vui vẻ, cho dù nàng ta lớn hơn Dao Dao gần mười tuổi mà đi trước, nàng ta cũng nói với nhi tử mình, chắc chắn không ai có thể ức h.i.ế.p Dao Dao.

Nghĩ như vậy, Vương thị liền cười tươi nói với Từ phu nhân, “Mẫu thân, Trong lòng Dao Dao đều biết cả, mẫu thân cũng đừng quá sốt ruột.” Nói xong còn cho ánh mắt ra hiệu với Diêu Dao.

Diêu Dao tự nhiên hiểu ý, lau mồ hôi không tồn tại trên trán, lập tức phụ họa: “Đúng ạ đúng ạ.”
 
Nữ Phụ Không Dễ Chọc - Mạc Vân Hề
Chương 67


Nàng đương nhiên hiểu lòng Từ phu nhân yêu thương nữ nhi, thậm chí còn thấy những lo lắng của bà không phải không có lý do, nhưng vấn đề là, nàng là quỷ sai chứ không phải bà mối, không phải trả thù xong lại giúp người ta tổ chức đám cưới sinh con, hơn nữa nàng cũng không phải Từ Ngọc Dao bản gốc, mang hình dáng của người ta dùng sở thích của mình để tìm phu quân thì có ý nghĩa gì?

Hơn nữa, nếu người ta căn bản không muốn tìm thì không phải càng tệ hơn sao?

Diêu Dao cũng nghĩ như Vương thị, chuyện này vẫn phải để chính chủ tự quyết định, nghĩ đi nghĩ lại trước đó đã để Từ Ngọc Dao trở về Hà gia để xem báo ứng của Hà mẫu, mà Từ Ngọc Dao do vận mệnh bị bóp méo, không chỉ bị thiết kế sớm mất mạng mà còn mất đi những năm tháng đáng lẽ được sống ấm áp bên gia đình, nên quyết định mạnh tay.

Từ Ngọc Dao bị triệu hồi tới đột ngột có chút ngơ ngác, “Đại nhân?”

Diêu Dao nghiêm túc nhìn Từ Ngọc Dao, thấy oán khí vốn gần như quấn lấy ánh sáng vàng giờ đã gần như biến mất, không khỏi gật đầu hài lòng, một cái nháy mắt từ thân thể Từ Ngọc Dao bước ra, rồi trước khi thân thể không còn linh hồn ngã xuống, lại vẫy tay với Từ Ngọc Dao và nhét vào trong thân thể.

Nhìn thấy Từ Ngọc Dao ngạc nhiên rồi vội vàng đứng dậy hành lễ với mình, Diêu Dao cười vỗ đầu nàng, để lại ấn ký của mình, “Sống tốt nhé, đến lúc đó ta sẽ đến đón ngươi.”

Từ Ngọc Dao nhìn bóng đỏ lập tức biến mất, sau đó thấy mình vẫn không yên tâm, lúc này Từ phu nhân cẩn thận thò đầu vào, không khỏi nén lại sự chua xót nơi đầu mũi, “Mẫu thân…”

Hoa nở hoa tàn, đông qua xuân đến.

Khi Diêu Dao xuất hiện trở lại ở Từ phủ, trong Từ phủ đã đông đúc người đứng người quỳ, những người này đồng loạt hạ tay im lặng để bày tỏ sự tôn trọng, có người trong mắt còn rưng rưng nước mắt, tất cả đều mang vẻ tang tóc.

Diêu Dao nghe thấy có người đi qua tò mò hỏi: “Đây là phủ của ai vậy? Sao lại đông người thế? Có chuyện gì xảy ra?”

“Ngươi từ dưới quê đến phải không? Ở kinh thành này không ai không biết Từ gia, càng không ai không biết Từ phu nhân này.” Người qua đường đưa ngón tay cái, “Ngài ấy chính là một trong những nữ nhân vĩ đại nhất!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-nhanh-nu-phu-khong-de-choc/chuong-67-nguyen-phoi-khong-de-choc-67.html.]

Sau khi Từ Ngọc Dao thành thân, phu thê hòa thuận nhanh chóng sinh được một nam một nữ, nhưng trong khi tận tâm nuôi dưỡng hai con, nàng cũng không quên lý do vì sao mình có được những năm tháng như được trời ban này. Nàng không chỉ làm việc thiện mà còn hỗ trợ ấu viện nuôi dưỡng rất nhiều trẻ mồ côi.

Những đứa trẻ này dưới sự ảnh hưởng của nàng, cũng lớn lên trở thành những người có lòng tốt và có chính kiến, vì vậy có người trở thành những tướng sĩ trấn thủ một phương, có người trở thành xương cánh tay trong triều, có người dạy học, có người hành y cứu người, và có người tiếp tục sự nghiệp của nàng, nuôi dưỡng thế hệ trẻ tại ấu viện. Triều đình để ghi nhận đức hạnh của nàng đã đặc biệt ban thưởng tước vị cáo mệnh siêu nhất phẩm, cũng được bệ hạ ban danh hiệu là Thục Đức phu nhân.

Người qua đường không khỏi cảm thán: “Ngươi xem những người này, đều là những người từng nhận được ân huệ của Thục Đức phu nhân, nhiều người thậm chí còn được ngài ấy nuôi dưỡng, giờ đây, đều đến tiễn phu nhân đoạn đường cuối cùng.”

Có người cũng không khỏi hồi tưởng lại chuyện xưa: “Cho nên con người này, vẫn phải sống ngay thẳng, làm việc thiện nhiều thì tốt, nếu không thì năm đó mà dính vào Hà gia, thì đâu còn những điều này?”

Diêu Dao mỉm cười, lách mình vào phòng trong.

Mỗi bước mỗi xa

Con cháu Từ gia quỳ gối đầy phòng, có người gọi mẫu thân, có người gọi tổ mẫu, Từ Ngọc Dao khó khăn ngẩng đầu nhìn người này người kia, cuối cùng ánh mắt rơi vào Diêu Dao không biết từ lúc nào đã xuất hiện, “Ngài đến rồi...”

Con cháu chỉ cho rằng Từ Ngọc Dao đã đến lúc hấp hối, nhìn thấy phụ thân/tổ phụ đã qua đời vài năm trước, tiếng khóc càng lúc càng to, nhưng Từ Ngọc Dao lại mang vẻ mãn nguyện, có thể tiễn đưa phụ mẫu, có thể sinh ra con cái của mình, có thể làm những việc thiện nhỏ bé, không làm bôi nhọ với gia môn Từ gia, cuộc đời này Từ Ngọc Dao đã vô cùng thỏa mãn.

Dùng hết sức lực cuối cùng, Từ Ngọc Dao đưa tay nhẹ nhàng v**t v* đầu con cái quỳ trước giường, “Nhớ lời mẫu thân, làm người làm việc nhất định phải không hổ thẹn với lòng mình và trời đất, trời xanh tự có an bài.”

Giữa tiếng khóc vang trời, linh hồn Từ Ngọc Dao từ từ rời khỏi thân thể, nhìn ánh hào quang công đức rực rỡ hơn cả lần đầu gặp, đối diện với ánh mắt trong sáng của Từ Ngọc Dao, mang theo lưu luyến nhưng không còn chút tiếc nuối hay oán hận, Diêu Dao nhẹ nhàng cười, “Đi thôi.”

(Thế giới kết thúc)

****************

Thế giới tiếp theo: Chị gái không dễ chọc
 
Back
Top Dưới